Diễn đàn Lê Quý Đôn










images


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 36 bài ] 

Ác nữ vương phách lối - Mễ Lộ Lộ

 
Có bài mới 17.05.2012, 14:32
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 25.04.2012, 17:11
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 373
Được thanks: 1245 lần
Điểm: 7.77
Có bài mới [Hiện đại] Ác nữ vương phách lối - Mễ Lộ Lộ - Điểm: 10
Tên truyện: Ác nữ vương phách lối
  
images


    Tác giả: Mễ Lộ Lộ

    Convert: ngocquynh520

    Edit: hphucao95

    Beta: tieu_hao

    Độ dài: 10 chương

                           *******************************

Đây là bộ truyện đầu tiên ta edit nên vẫn còn nhiều bỡ ngỡ, mong bà con cô bác ủng hộ và góp ý nếu có gì sai sót để ta hoàn thiện mình hơn *cúi đầu chào*...


    Giới thiệu:

Trời ạ! Cô rốt cuộc phải làm như thế nào mới có thể thoát khỏi đại dâm tặc vô sỉ kia?

Một đêm tình ba năm trước đây đơn thuần là ngoài ý muốn, bị hắn ăn xong chùi mép chỉ có thể tự nhận xui xẻo.

Không nghĩ tới cô trốn không đủ xa, vậy mà lại dây dưa không dứt với hắn.

Hồi trước mặc dù hắn ngoài ý muốn cứu cô, nhưng lại mang đến rất nhiều phiền toái.

Nhất là hành động áp bá cứ quấn lấy với cố chấp luôn tự cho là đúng của hắn, khiến cô bị đánh bại liên tục, thậm chí e sợ tránh không kịp.

Rất sợ nhất thời hành động theo cảm tình đổi lấy càng nhiều "sai lầm" không tưởng được.....

Há (hành động há miệng)! Hắn quả nhiên là sói đội lốt cừu.

Bề ngoài thì ôn hòa vô hại, kỳ thật có sức quyến rũ không muốn người biết.

Dùng hết tâm cơ muốn theo đuổi cô, từng bước xâm chiếm cuộc sống của cô.

Đợi đến khi cô phát hiện không thích hợp thì cũng không thể có cuộc sống tự do, phóng khoáng giống như trước.

Được thôi! Hắn có thể cùng cô so chiêu lâu như vậy, khẳng định có chỗ hơn người.

Cô quyết định thuận theo tự nhiên giữ hắn lại, cũng thuận tiện cho hắn nhận thức thông suốt.....




Đã sửa bởi hphucao95 lúc 20.06.2012, 09:54, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
Có bài mới 17.05.2012, 15:39
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 25.04.2012, 17:11
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 373
Được thanks: 1245 lần
Điểm: 7.77
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ác nữ vương phách lối - Thước Lộ Lộ - Điểm: 11
Mở đầu:

Điều ngoài ý muốn nhất trong cuộc sống, chính là khi tỉnh dậy phát hiện toàn thân mình trần như nhộng ngủ cùng một gã đàn ông. Nhưng mà, cô gái trẻ tuổi dung mạo xinh đẹp không có thét chói tai, ngược lại nhíu mày, cẩn thận nhớ lại, tại sao mình lại trần trụi ngủ cùng người đàn ông này?

Suy nghĩ thật lâu, cô nhận được một đáp án vạn năm: uống rượu say, thất thân.

Bởi vì buổi tốt nghiệp ngày hôm qua, các sinh viên hệ quản lý thét to một tiếng, quyết định cùng các sinh viên hệ y khoa quan hệ hữu nghị.

Lúc đầu cô thầm nghĩ về nhà đóng gói hành lý, bất đắc dĩ bạn trai vừa vặn là sinh viên hệ y khoa, vì coi chừng bạn trai, tránh cho hắn phát sinh quan hệ hữu nghị với nữ sinh khác, cô đành phải kiên trì đi tham gia.

Nhưng mới uống xong hớp thứ nhất, cô liền dừng, mà bạn trai muốn cùng các bạn học uống thêm nữa, lại ngại cô làm mất vui, muốn cô về nhà trước. Má (ngựa騑[mǎ] , mẹ 妈[ma] 2 từ gần giống nhau nên mình nghĩ tỷ ấy đag nói tục thì đúng hơn :D)! Cô không đi được liền bắt cô phải bò về sao? Cuối cùng, bạn trai coi như có lương tâm, nhờ bạn học của hắn làm hộ hoa sứ giả đưa cô trở về, mà hắn thì cùng một đám người vui đùa ầm ĩ rời đi.

Sau đó..... Sau đó cô liền thất thân trong lúc mơ hồ.

Ghê tởm! Đêm đầu tiên của cô, màng trinh của cô..... Cúi đầu xuống liền thấy vết máu trên giường.

Mà người khởi xướng chính là cái gã nằm ở bên cạnh cô, hắn đang ngủ say ngáy khò khò.

Bạn gái của bạn học, hắn cũng dám leo? Hắn rốt cuộc có đạo nghĩa bạn bè hay không a?

Tuy rằng cô rất muốn tặng cho hắn một cái tát, nhưng vẫn nhịn được.

Một bàn tay chẳng thể vỗ thành tiếng, ai biểu cô uống say không còn biết gì, cho tới bây giờ, chuyện đã phát sinh như thế nào, cô cũng không biết.

Cô lầm bầm vài câu, cuối cùng nhặt quần áo rơi bừa bãi trên đất lên, không nói tiếng nào mặc lại chỉnh tề, sau đó cầm lấy áo khoác liền muốn rời đi. Nhưng đi tới cửa thì cô lại cảm thấy hết sức khó chịu, trong lòng có cơn thịnh nộ muốn phát tiết. Nhìn quanh mình, cô thấy bên cạnh TV có một cây bút đánh dấu, tiến lên cầm lấy, mở cái nắp bút ra, đi đến bên giường.

Thừa dịp cái gã kia còn đang ngủ say, cô viết năm chữ to ở trên mặt của hắn.

Đại dâm tặc vô sỉ.

Đây là cho hắn một bài học, cảnh cáo hắn về sau chớ nên ngủ với bạn gái người khác.

Hừ!

Tuy rằng trong khoảng thời gian ngắn không thể hoàn toàn hết tức giận, bất quá cuối cùng cũng có khoái cảm khi báo thù, kiêu ngạo xoay người rời đi.

Mà việc đầu tiên cô làm sau khi về nhà, chính là chia tay người bạn trai vô trách nhiệm.

Một đêm này, cũng là vết nhơ lớn nhất trong đời cô!


Đã sửa bởi hphucao95 lúc 18.05.2012, 16:31.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
Có bài mới 17.05.2012, 18:12
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 25.04.2012, 17:11
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 373
Được thanks: 1245 lần
Điểm: 7.77
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ác nữ vương phách lối - Thước Lộ Lộ - Điểm: 11
Chương 1.1

Hành lý của hắn chỉ có một ít trước mắt. Một tay lôi kéo vali hành lý, một tay kia cầm túi hành lý, nhẹ nhàng giống như là một lữ hành đang đi du lịch, khuôn mặt lịch sự tuấn tú còn mỉm cười.

Tháng 8, chiều rồi mà ánh nắng vẫn sáng lạn chói mắt, chiếu xuống trên da thịt màu mạch nha của hắn.

Cao 185 cm, mặc chiếc áo màu trắng dán chặt bờ ngực rắn chắc, bên ngoài mặc một chiếc áo sơmi caro răng đen, nhưng vẫn không che lắp hai cánh tay bắp thịt rõ ràng được.

Hắn không gầy cũng không béo, là dáng người khoẻ mạnh không cao không thấp, quần bò màu đen bó sát đôi chân dài, từ bắp đùi tới mắt cá chân, đều là đường cong hoàn mỹ.

Mà ngũ quan hắn thập phần thâm thúy, như là xuất phát từ bàn tay hoàn mỹ của Thượng Đế, chạm trổ ra cái mũi cao thẳng, cùng với đôi môi có góc cạnh. Phía sau mắt kính là đôi mắt hai mí với con ngươi màu lam, khi cười, khóe mắt giống như hoa đào, mà mày kiếm to dày làm đôi mắt phủ thêm một lớp sương mỏng.

Tóc hắn dày lại ngắn, đuôi tóc nhỏ, tăng thêm  một chút hương vị bất kham, ngang ngạnh.

Nhìn như bình dị gần gũi, nhưng lại có một loại bình tĩnh và tự phụ do trời sinh, tất cả đều che dấu dưới đôi mắt hắn.

Hắn đi xe buýt đến quốc lộ Tân Hải, cuối cùng đi vào thành phố thì hai tay xách theo hành lý, đi trên đường cái vào buổi chiều.

Khi hắn đang chuẩn bị vượt qua đường cái đến bên đối diện thì một thanh âm the thé vang lên từ bên trái, còn đi kèm tiếng chuông véo von.

"Tránh ra, tránh ra. . . . . ."

Hắn quay đầu nhìn về phía bên trái, một cô gái chạy một chiếc xe đạp, từ một bên sườn dốc đang dữ dội lao xuống.

"Không muốn chết thì tránh ra, a. . . . . ." Thanh âm của cô kinh hoảng, cặp mắt đẹp tràn ngập hoảng sợ. Ngắn ngủn vài giây, người con trai cũng không nhúc nhích đứng tại chỗ, con ngươi màu lam sau đôi kính híp lại, chuyên chú nhìn cô.

Cô mặc đầm ngắn màu hồng, mang đôi giày màu trắng, tóc dài bung lên theo gió, giống như tinh linh xuống thế gian.

Bất quá, lúc này tinh linh vừa chật vật vừa kích động, một đôi chân dài treo ở giữa không trung, hai tay cầm chắt lấy ghi-đông xe đạp, liều mình khống chế hướng xe đạp đang lao xuống.

Má, sớm biết cũng không mượn chiếc xe đạp của Ngao Húc Bang, cô mới chạy không đến 5 phút liền phát sinh sự việc khó lường.

Khi cô cảm thấy không thích hợp, muốn phanh xe thì lại nghe thấy tiếng phanh xe đứt thành hai đoạn.

Cho nên hiện tại cô cưỡi một chiếc xe đạp mà phanh xe bị hư, tuy rằng hai chân rất muốn thay thế phanh xe, nhưng tốc độ lại rất mau, chỉ có thể nghĩ biện pháp trợt xuống sườn dốc trước, rồi mới chậm rãi dừng chân đạp xe lại.

Chính là, chết tử tế không chết, có người ngốc đến nỗi sững sờ đứng giữa đường cái, tránh cũng không tránh.

"Mau tránh ra ! Nếu anh bị xe đạp đụng vào, tôi sẽ không trả tiền thuốc men cho anh, a. . . . . ." Gió gào thét mà tiến vào miệng của cô. Người con trai vẫn giống pho tượng, vững vàng đứng ở tại chỗ, tựa hồ chờ cô yêu thương nhung nhớ.

Cho dù thân thể của cô lảo đảo sắp ngã, cũng không nghĩ bởi vì hắn mà chuyển hướng, bởi vì vừa chuyển hướng, cô khẳng định sẽ ngã mặt mũi bầm dập, dứt khoát hạ quyết tâm, xông thẳng về phía gã kia.

Có người muốn chết, cô không có biện pháp ngăn cản, bất quá có thể cố gắng hết mức lựa chọn phương pháp không để cho mình bị thương nặng.

Đó chính là, đem đối phương trở thành đệm thịt.

Xe đạp liên tục lao xuống, người con trai cách cô càng lúc càng gần, diện mạo hắn cũng càng lúc càng rõ ràng.

Được rồi! Nếu đối phương không tránh ra, cô liền trực tiếp đụng thẳng, cỗ xe không nghe lời dưới thân này cũng sẽ dừng lại.

Vì thế, cô ôm chặt quyết tâm nhất định ngã, nhắm hai mắt lại, chờ đợi cơn đau đớn ập tới.

Ngay sau đó, cô cảm giác được thân thể của mình lộn một vòng trên không trung, sau đó tách ra khỏi xe đạp. Bất quá đây không có gì thật là cao hứng, bởi vì sau một giây, một cơn đau từ mắt cá chân phải của cô lan ra. Đúng vậy, thân thể căn cứ theo bản năng, vì duy trì cân bằng, chân phải của cô thoáng dùng lực, thế cho nên mắt cá chân bị trật.

Nước mắt lập tức tràn ra, mà cô biết còn chưa có chấm dứt, chờ kế tiếp sẽ trầy da, cho dù mặt mũi không bị bầm dập, tay chân khẳng định cũng sẽ bầm dập xanh tím.

Nhưng, nháy mắt tiếp theo, cả người cô ngã vào trong vòng tay rắn chắc, sau đó đôi tay kiên cường mạnh mẽ gắt gao ôm cô.

Tinh linh hạ xuống phàm trần, kết quả là ngã vào trong ngực của hắn, cũng để hai tay của hắn bắt được cô!

“A! A. . . . . ." Viên Vô Song mở cặp mắt nhắm chặt ra, tưởng rằng tiếp sẽ là một trận đau đớn làm cô nhe răng trợn mắt, không nghĩ tới trừ bỏ chân phải đau nhức tê dại, nơi khác đều hoàn toàn không sao. Khuôn mặt xinh đẹp bởi vì cơn sợ hãi mà ửng hồng, hoảng hồn chưa bình tĩnh nhìn bốn phía một chút, phát hiện xe đạp mất khống chế được đổ vào một bên.

Bởi vì chấn động quá lớn, cô ngồi trên vật gì không rõ ràng, đầm ngắn bị vén cao, lộ ra đùi cặp đùi trắng noãn.

Mà hai tay của cô cũng đặt trên vật gì đó, theo đó phập phồng.

Cô cúi đầu, khuôn mặt rất anh tuấn đập vào trong mắt, trên trán xuất hiện chất lỏng màu đỏ, như là bị vật bén nhọn làm bị thương.

A! Là chuyện tốt mà đồng hồ trên cổ tay trái cô làm ra.

"Anh. . . . . ." Cô hơi nhíu mày.

Cái mũi đối phương rất thẳng, môi không dày không mỏng, khóe môi hơi hơi cong, bất quá mang mắt kính, cô không thấy cảm xúc của hắn là như thế nào. Ánh mắt của cô di động xuống chút nữa, da thịt của hắn phơi nắng thành màu mạch nha khỏe mạnh, xương quai xanh dưới cổ thực gợi cảm, áo màu trắng kề sát ngực. Người đàn ông này vừa cao vừa cường tráng, bàn tay to dùng lực đặt ở eo của cô, một tay kia thì vuốt cái mông tròn trịa vểnh cao.

Theo lý thuyết, hắn xem như ân nhân cứu mạng của cô, ít nhất rất thành công làm đệm thịt của cô, không làm cho cô ngã mặt mũi bầm dập.

Bất quá. . . . . . Đôi tay hắn đang di chuyển qua lại ở mông cô là thế nào? Là tay bị chuột rút, hay là triệu chứng trúng gió?

Cô cũng không phải người nuốt giận vào bụng, phản ứng trực tiếp chính là tặng cho hắn một cái tát.

"Anh sờ đủ chưa?"

Cô ngoài cười nhưng trong không cười trừng mắt tên cái gã đàn ông chết tiệt, tuy rằng hắn xả thân cứu cô, nhưng không có nghĩa là hắn có thể đòi lấy chi phí ở trên người cô.

Hắn bật ra tiếng cười khàn khàn, hoàn toàn không thèm để ý bị cô đánh, chậm rãi ngồi dậy. Hắn vô cùng gần sát với cô, tuy rằng cái trán bị trầy da, nhưng tuyệt không để ý, ngược lại nhìn cô gái trước mắt qua đôi mắt kính. "Tôi cứu cô, lấy thù lao cũng không được sao?" Thanh âm của hắn đậm đà chất phát, còn mang theo âm khàn khàn mê người.

"Có thể." Cô trừng hắn một cái, rất không khách khí nói: "Nếu anh ngại 『bánh bao hấp』 (tát sưng mặt ý) ăn không đủ, tôi còn có thể tặng anh hai cái 『vòng đen』 (cái vòng quanh con mắt ấy)."

Cô bỗng chốc vươn tay, tháo đôi mắt kính xuống, nhìn thấy đôi con ngươi màu lam lấp lánh cùng với hốc mắt thâm thúy của hắn sáng lên dưới mặt trời.

Nói thực ra, hắn là người đàn ông đẹp trai khiến phụ nữ say mê, bất quá thời cơ hắn xuất hiện không đúng lắm, gần đây Hạnh Phúc Lý thường xuất hiện soái ca, cô cơ hồ tê dại.

Bởi vì người đẹp trai xuất hiện ở vùng nông thôn, không phải tìm bạn gái, chính là tìm lão bà, bằng không là có nợ chưa trả, tới đây tìm người để báo ân.

Đẹp trai? Trước mắt đối với cô mà nói, chỉ có thể nhìn, không có thể ăn.

Cô kiêu ngạo khẽ cười một tiếng, không có toát ra ánh mắt say mê.

"Em nhìn anh chăm chú như vậy, nhìn ra manh mối gì chưa?" Hắn cười mắt đào hoa phóng điện. Từ lúc cô bổ nhào vào trong ngực của hắn, hắn liền nhận ra cô. Viên Vô Song, năm đó hai người lên giường trong mơ hồ, sau đó phát sinh tình một đêm, sáng sớm hắn tỉnh lại, bên gối sớm đã không có cô tồn tại.

Đại dâm tặc vô sỉ. . . . . . Cô chỉ để lại những lời này cho hắn, lại còn dùng cây bút đánh dấu viết ở trên mặt của hắn.

Vốn đơn thuần chỉ là tình một đêm, nhưng lại làm hắn có ấn tượng khắc sâu, sau đó hắn đi tìm cô muốn nói chuyện với cô, lại phát hiện cô đã tốt nghiệp, hôm đó liền chuyển ký túc xá, không còn có bất cứ tin tức gì.

Vận mệnh chính là kỳ diệu như vậy, luôn ở thời điểm không chú ý đến, lại gom hai người về chung.

"Anh có cái gì đẹp để xem? Không phải là người sao?" Cô sợ hãi than một tiếng, vốn lời nói bén nhọn bởi vì vết thương trên trán hắn mà nuốt trở lại trong bụng.

Nghiêm khắc mà nói, hắn được xưng là ân nhân cứu mạng của cô, chỉ cần hai tay của hắn không sờ loạn là tốt rồi.

"Em không nhận ra anh?" Hai mắt hắn híp lại, cho cô một cơ hội nữa.

"Anh là ai?" Viên Vô Song nhíu nhíu đôi lông mày mảnh, giọng điệu mang châm chọc nói: "Tổng Thống? Hoàng tử nước Anh? Tù trưởng châu Phi? Hay là tổng giám đốc tập đoàn nào?"

Thấy bộ dạng cô như chưa từng gặp hắn, khuôn mặt tươi cười của hắn cứng đờ, rõ ràng hiểu được, cô không nhận ra hắn. Được lắm, không nghĩ tới người phụ nữ này lại quên đêm đó, hơn nữa là hoàn toàn quên.

"Quan Triệt." Hắn rất rộng rãi chỉ điểm cô...



Đã sửa bởi hphucao95 lúc 21.05.2012, 14:50, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
Có bài mới 18.05.2012, 16:05
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 25.04.2012, 17:11
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 373
Được thanks: 1245 lần
Điểm: 7.77
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ác nữ vương phách lối - Mễ Lộ Lộ - Điểm: 12
Chương 1.2

Quan Triệt?

Cô theo bản năng nghiêng mặt, khó hiểu nhìn hắn.

Hoá ra là hắn đang tự giới thiệu?

Tên của hắn thực xa lạ, bất quá diện mạo hắn . . . . Sao cô càng nhìn càng cảm thấy giống như đã gặp qua ở đâu?

"Viên Vô Song, em thật sự không nhớ ra anh?" Hắn chau mày lên.

"Tại sao anh lại biết tên của tôi?"  Cô càng chau mày chặt hơn, trước cúi đầu nhìn phía trước ngực của mình, rõ ràng không có bảng tên trên đồng phục bệnh viện, sao người này có thể biết tên của cô?

"Ba năm trước đây, em và anh đã có duyên phận vài lần." Khuôn mặt nhỏ nhắn giật mình của cô làm cho tự tôn của hắn bị thương tổn.

"Anh. . . . . ." Quan Triệt? Cô lại lẩm nhẩm tên của hắn lần nữa, lại phát hiện mình vẫn không thể nhớ ra.

"Anh rốt cuộc là ai?"

"Em thật sự là làm tổn thương trái tim của anh nha!" Hai tay của hắn đặt lên eo của cô, dựa vào cảm giác đoán eo nhỏ của cô chỉ có hai mươi ba inch. "Năm đó em chẳng nói tiếng nào liền rời đi, còn ăn anh rồi lau chùi sạch sẽ." Hắn đặc biệt nhấn mạnh chữ "ăn".

Ăn? Cô ăn hắn? Cô hoàn toàn không nhớ rõ có loại sự tình này?

Viên Vô Song, cô gái này đúng thực là sẽ làm đàn ông chịu hết đau khổ a!

Bất quá hắn không thèm để ý, sau khi gặp gỡ cô, hắn hiểu được phụ nữ đều không phải dễ chọc, hơn nữa cũng biết một cái định lý, đó chính là làm việc tốt thường gian nan.

"Anh, là người đàn ông đầu tiên của em." Ngôn từ của hắn hàm súc, nếu cô còn không nhớ ra, cũng đừng trách hắn dùng sức mạnh.

A? Viên Vô Song cảm thấy tim đập nhanh bất thường, đầu óc trống rỗng, trong vòng vài giây không thể hoạt động bình thường. Hắn là người đàn ông đầu tiên của cô? "Người đầu tiên" bao hàm rất nhiều ý nghĩa, như là. . . . Người bạn trai đầu tiên?

Không đúng, người bạn trai trong mối tình đầu của cô không có đẹp trai như hắn, nhưng lại nhắm vào cô.

Như vậy cách giải thích khác chính là!

"Má, anh chính là tên đại dâm tặc vô sỉ kia!" vết nhơ duy nhất trong đời của cô chính là ba năm trước đây bởi vì uống rượu, mà cùng một gã đàn ông không quen phát sinh tình một đêm.

Chuyện này đã sớm chôn dấu ở sâu trong nội tâm của cô, trở thành một trở ngại.

"Không, là em mê hoặc anh."  Khóe miệng hắn cong lên, "Anh còn nhớ rõ đêm đó là em chủ động hôn anh. . . . . ."

Cô tức giận đến nắm chặt nắm tay, dùng sức đấm về phía khuôn mặt tuấn tú đẹp trai của hắn.

Hắn vươn bàn tay to, ngăn lại động tác của cô.

"Buông! Anh là gã đàn ông chết tiệt!"

"Đây là lễ gặp mặt em tặng cho anh?" Thực bạo lực, bất quá, hắn thích.

"Buông tay!" Cô giãy dụa một chút, bởi vì cảm thấy rất mất mặt nên tức giận, hai má hơi hơi ửng hồng. Tiếp theo, cô miễn cưỡng chống đỡ thân thể, rời khỏi hắn, cao ngạo quan sát hắn. Hắn cũng đứng lên, chiều cao vẫn cao hơn cô một cái đầu.

Cô cắn môi, cảm xúc thực kích động, thậm chí muốn nói lại thôi.

Vô nghĩa, có người phụ nữ nào có chuyện gì hay để nói với đối tượng tình một đêm của mình?

Vả lại, lần đó cô thất thân như thế nào cũng không biết.

Hắn làm gì nhìn cô? Chờ cô phát biểu cảm nghĩ? Hay là muốn cô thể hiện cử chỉ cám ơn tận nội tâm, làm cho cô từ thiếu nữ biến thành phụ nữ?

Khiếp! Cô không tính toán với hắn đã là tốt, còn cám ơn hắn a!

"Em nói suy nghĩ của mình xem." Đây là chuyện rõ ràng, bởi vì miệng của cô bất giác run run.

"Tôi thấy đối tượng tình một đêm rất bình thường, không còn lời nào để nói!" Cô lạnh lùng liếc mắt một cái, sau đó từng bước từng bước khập khiễng đi lên phía trước, miễn cưỡng dắt xe đạp. "Anh tốt nhất đứng ở tại chỗ, nếu anh tới gần tôi trong vòng ba bước, tôi sẽ hô to bốn chữ."

Bốn chữ? Hắn khó hiểu mở to mắt quyến rũ.

"Cứu mạng, cường bạo." Cô hừ lạnh một tiếng. Quan Triệt nhún nhún vai, mở hai tay, tỏ vẻ nghe được.

Tốt lắm, hắn thực nghe lời đứng ở tại chỗ.

"Hôm nay coi như tôi gặp xui, gặp phải đồ không sạch sẽ, mà anh cũng cứ xem như không gặp được tôi, cứ như vậy."

Hắn nhìn cô rất can đảm leo lên xe đạp, đang chuẩn bị rời đi.

"Viên. . . . . ."

"Câm miệng, đừng gọi tên tôi." Cô không muốn nhìn thấy cái gã chết tiệt này

"Anh chỉ là muốn nói. . . . . ."

"Tôi không muốn nghe." Cô cố gắng thử đạp vào bàn đạp. Hoàn hảo, chân của cô còn có thể đạp lên.

Hắn bất đắc dĩ nhìn bóng lưng cô dần dần đi xa, thở ra một hơi, lớn tiếng  nói: "Anh chỉ là muốn nói cho em, phanh xe đạp không phải hỏng rồi sao?"

Má! Cô phải đi về làm thịt Ngao Húc Bang.

Trong vòng một ngày, Viên Vô Song bị ngã xe hai lần. Mà một lần ngã xe, cô cách Quan Triệt có năm mươi mét, hắn không kịp làm đệm thịt cho cô, bởi vậy đầu gối của cô lại bị trầy da nhiều chỗ. Quan Triệt chậm rãi đi tới trước mặt của cô, sau đó phát ra nụ cười từ nội tâm.

Nghe tiếng cười khàn khàn của hắn, cô biết hắn là đang cười cô ngu ngốc, cười hoàn cảnh chật vật của cô.

Bất quá hắn chung quy là một người đàn ông, lòng dạ rộng rãi khoan dung dắt xe đạp dùm, sau đó ôm lấy cô, đặt vào chỗ ngồi phía sau, sau đó đặt túi hành lý trong cái giỏ trước, vali hành lý lại đưa cô cầm, toàn bộ động tác đều liền mạch lưu loát.

Hắn chở cô trên chiếc xe đạp, đi trên đường phố lúc chiều.

Dọc theo đường đi, cô tức giận đến ngay cả nói cũng không muốn nói. Được rồi! Cô thừa nhận. Hôm nay mọi việc không thích hợp, đen đủi, gặp được vận xui còn đá không xong, khiến cho cô bị chảy máu, không biết sau đó còn có chuyện gì khác sắp xảy ra cho cô hay không?

Có.

Quan Triệt vẫn muốn nói chuyện cũ với cô, nhưng mà cô căn bản không mở miệng, giận trừng mắt hắn, bất mãn phồng lỗ mũi phun khí hưởng ứng.

Đối với Quan Triệt. . . . . . Nói thật, cô cũng không có ấn tượng khắc sâu gì.

Đầu của cô tuy rằng linh hoạt, nhưng bình thường sẽ không để ý đến những chuyện tình nhỏ.

Cho nên người ba năm không gặp, cùng với người đàn ông có tình một đêm lúc trước. . . . Căn bản không có gì đáng nhớ để nói.

Bất quá cô thực cố gắng nhớ lại chuyện tình ba năm trước đây, cuối cùng cũng nhớ được một ít gì đó trong trí nhớ.

Quan Triệt, là bạn học của bạn trai lúc đại học.

Cô chỉ thấy mặt hắn một vài lần, sau nghe nói hắn chuyển tới hệ Đông y, cho nên cơ hội nhìn thấy hắn căn bản là rất ít. Bất quá đây không phải trọng điểm, trọng điểm là, hắn trong trí nhớ cô rất mơ hồ. Lưu lại trong trí nhớ nhất là một lần, đương nhiên chính là cô cùng hắn trần trụi nằm ở trên giường vào sáng sớm hôm đó, cô khi đó còn thấy hắn lộ ra tấm lưng lớn, cùng với cái mông rắn chắc ngửa ra . . . . .

Giờ phút này, ánh mắt của cô thực tự nhiên dừng lại trên đôi chân thon dài, sau đó là quần bò bao lấy cái mông, trong đầu tự nhiên hiện lên hình ảnh hắn hôm đó.

Viên Vô Song thở hốc vì kinh ngạc. Như thế nào không có việc gì liền nghĩ tới thân thể hắn?

Cô vội vã kéo suy nghĩ đang mông lung về, khuôn mặt nhỏ nhắn bất giác đỏ lên.

Dù sao. . . . . . Cô chỉ nhớ rõ sau ngày cùng hắn phát sinh quan hệ, thuận đường muốn tính sổ với người bạn trai vô trách nhiệm kia, dám giao bạn gái cho một người đàn ông khác, đàn ông như vậy đã dạy cô biết được cảm giác đau khổ.

Khi cô chạy đến căn phòng trọ của bạn trai thì chỉ thấy bạn trai cũng đang trần truồng nằm ở trên giường cùng học muội của cô, đến khi cô tức giận gọi tỉnh hắn, hai người vì thế mà cãi nhau một trận lớn.

"Tối hôm qua em còn không phải trở về một mình cùng bạn học của anh hay sao? Ai biết tối hôm qua hai người làm ra chuyện tốt gì? Có lẽ về sau chúng ta còn có cơ hội chơi 3P. . . . ." (là xxoo 2 nam 1 nữ hoặc ngược lại 2 nữ 1 nam) Bạn trai của cô còn làm tổn thương cô như vậy. Mà cô báo đáp cho hắn, là một cái tát mạnh, sau đó chia tay. Tiếp theo, cô lập tức quay về ký túc xá, thu dọn đồ đạc, sau đó cầm bằng tốt nghiệp, liền nhảy lên xe lửa, không chút nghĩ ngợi về nhà.

◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆◆◆◇◆◇◆◇◆◆◆◇

Cứ như vậy, đã qua ba năm.

Trong khoảng thời gian này, cô chưa từng liên lạc với bất cứ bạn học nào, như là muốn kết thúc cái kí ức ngốc nghếch hồ đồ năm đó, cũng quên những chuyện ngu xuẩn đã làm lúc trước.

Nhưng cô ngàn tính vạn tính, chính là không tính đến Đài Loan nhỏ như vậy, cuối cùng vẫn để cô và tên Quan Triệt này gặp nhau.

Được, trí nhớ chỉ nhớ đến đây.

Cô nhìn chăm chú bóng lưng hắn, phát hiện mình đối với người đàn ông này vẫn xa lạ, nhưng luôn cùng hắn gặp mặt ở những thời điểm chẳng ra sao.

Về phần tên Quan Triệt này, hắn là trời sinh tâm nhãn nhỏ, hay lòng dạ hẹp hòi? Thậm chí ngay cả đối tượng tình một đêm đó cũng nhớ rõ ràng như vậy, liếc mắt một cái liền nhận ra cô.

"Vô Song." Hắn nhẹ giọng gọi. Cô không có phản ứng. "Viên Vô Song." Lúc này đây, hắn cố ý nói từng chữ.

Cô sửng sốt một chút, kéo lại tư tưởng.

"Đến bệnh viện rồi, anh ôm em đi vào."

Hắn dựng xe đạp ở một bên, muốn đỡ cô xuống xe.

"Không cần." Cô bày ra thái độ xa cách, đưa vali hành lý tới trong tay hắn, sau đó cậy mạnh nhảy xuống khỏi chỗ ngồi phía sau, kiên trì mở miệng, "Mặc kệ như thế nào, vẫn là cám ơn anh."

"Đừng khách sáo." Hắn nhìn cô cười thẳng thắn, "Chân em rất đau sao? Không bằng. . . . . ."

"Không cần, không cần, tôi không cần!" Cô gằn từng tiếng, rành mạch  nói, "Tôi tin tưởng chúng ta hôm nay chỉ là ngẫu nhiên gặp lại, từ bây giờ, tôi sẽ không gặp anh, đúng không!"

Trong mắt của hắn hiện lên tia nhìn khó dò, thấp giọng cười nói: "Trên đời rất nhiều chuyện, từ rất lâu đã định trước. . . . . ."

"Đúng, tôi nhất định cùng anh vô duyên, bởi vì chút tôi sẽ đến miếu Thu Kinh bái Phật, sửa vận giải ách, nhất định vô duyên với anh, anh nên tránh ra, đừng có dây dưa với tôi, không thấy, không tiễn, a di đà Phật, Hallelujah." Cô chân thấp chân cao bước đi, cũng không quay đầu lại bước vào bệnh viện.

Hắn đứng ở tại chỗ, nhìn theo bóng lưng của cô, "Vô Song, rất nhiều chuyện, không phải chỉ cần lời của em là xem như xong."

Cô xem như không có nghe đến.

"Anh tin rằng lần sau là em tự động đứng trước mặt của anh." Hắn nhìn bóng lưng cô cậy mạnh bước đi, nhịn không được mỉm cười.

"Tôi đánh cược với anh, nếu như là tự tôi chạy đến trước mặt của anh, sẽ đem một phần ba tiền lương tháng này quyên góp cho đoàn từ thiện."

Hừ, xem như cô làm việc thiện, tiêu nghiệp chướng.

Quan Triệt cười mà không đáp, thấy cô càng lúc càng xa, mới đeo mắt kính lại, xoay người rời đi.

Mà trên đời việc duy nhất không thể đánh cược, chính là vận mệnh.


Đã sửa bởi hphucao95 lúc 18.05.2012, 16:31.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
Có bài mới 19.05.2012, 08:14
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 25.04.2012, 17:11
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 373
Được thanks: 1245 lần
Điểm: 7.77
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ác nữ vương phách lối - Mễ Lộ Lộ - Điểm: 12
       Chương 2.1

Qua một buổi tối, chân Viên Vô Song trở thành cà nhắc. Mặc dù bác sĩ giúp cô đã kiểm tra, nói là không có gì đáng ngại, sau khi về nhà băng thoa cộng thêm chườm nóng, mắt cá chân liền có thể hết sưng, nhưng người nếu yếu, ngay cả số mạng cũng sẽ đối nghịch với mình.

Bên bác sĩ Tây y, tối đa cũng chỉ có thể đưa thuốc tiêu viêm (làm tiêu tan chỗ sưng) cho cô uống, đối với bị trật mắt cá chân không có trợ giúp gì.

Cuối cùng, cô ở nhà bị Thái hậu bức bách, đi tới Quốc Thuật quán (quán võ thuật truyền thống Trung Quốc) đầu hẻm tìm bác A Quyền.

Bác A Quyền vốn là thầy thuốc Đông y, đối với châm cứu, nối xương, xoa bóp cũng rất sở trường , ở quê nhà cũng rất nổi tiếng.

Bất quá bác năm nay đã sáu mươi, con trai cùng con gái không phải là làm nha sĩ thì là làm bác sĩ khoa nhi, không có một người nào, không có một ai nguyện ý thừa kế bảng hiệu của bác, trở thành thầy thuốc Đông y. Cũng bởi vì lớn tuổi, tay thường hay run, không thể cầm châm nhỏ nữa, rất sợ hơi thất thần sẽ châm nhầm huyệt đạo. Cho nên mấy năm gần đây cô thà uống thuốc rồi tiêm thuốc, rất ít đi thăm Quốc Thuật quán của bác A Quyền.

Hôm nay mẹ của cô nói cho cô biết không cần lo lắng, bởi vì bác A Quyền tuyên bố một tin tức lớn, bác có người kế nghiệp.

Bởi vì bác có một người con nuôi cũng là học thầy thuốc Đông y , còn từng đến Trung Quốc bái danh y làm thầy, gần đây rốt cục học thành về nước, ý định thay bác nối nghiệp, vì mọi người phục vụ.

Nghe nói con nuôi bác A Quyền dáng dấp cao lớn anh tuấn, là người thân thiết có lễ phép, đối với một ít người có tạp niệm hay người sợ thuốc lại cực độ có kiên nhẫn, không ít Obasan (tiếng Nhật : cô, bác) đối với hắn lần đầu gặp đã quen thân, còn có người bắt đầu hỏi thăm bối cảnh gia thế của hắn.

Mà mẹ Viên Vô Song vừa lúc chính là một thành viên tham gia vào chuyện này, đối với những tin tức nho nhỏ hết sức linh thông, vừa được biết thầy thuốc độc thân, liền lập tức đăng ký cho cô, đợi cô vừa về tới nhà, lại lôi cô chạy ra, muốn cô đến Quốc Thuật quán của bác A Quyền trình diện. Cô không dám không tuân theo ý chỉ Thái hậu, không thể làm gì khác hơn là lê cước bộ nặng nề đi về phía đầu hẻm. Rốt cuộc là thầy thuốc nào ngốc vậy a, buông tha cho tiền đồ rộng mở phía trước, chạy đến cái thôn đánh bắt cá nho nhỏ này, thừa kế bảng hiệu của bác A Quyền?

Cô đi tới lầu 3 ngang qua cây xoan phía trước, nhìn bảng hiệu giắt tại cửa, trên đó viết năm chữ "Quyền sư Quốc Thuật quán".

Bác A Quyền vừa vặn ngồi ở cửa hóng mát, vừa nhìn thấy cô, lập tức đứng lên, vừa nhiệt tâm đỡ cô đi vào trong nhà, vừa thân thiết nói: "Song à, a mẫu con có giúp con hẹn trước, đến đây."

"Bác A Quyền, chân của con bị trật. . . . . ."

"Bác biết."  Bác A Quyền nói giọng Đài (Đài Loan), để cô ngồi ở trên ghế."Con chờ một chút, bác đi vào gọi a Triệt."

Bác cười với cô để lộ một hàng răng vàng óng, sau đó đi vòng ra sau tấm bình phong.

Chỉ chốc lát sau, cô nghe được tiếng gọi lớn.

"A Triệt, có tiểu thư đến khám bệnh . . . . . ."

Đột nhiên, Viên Vô Song cảm thấy một trận lạnh run, sau đó lan tràn đến tất cả tứ chi. Không biết tại sao, bác A Quyền gọi "A Triệt", khiến cho cô có liên tưởng không tốt. A Triệt, khiến cô nhớ lại Quan Triệt.

Sau đó, là một thầy thuốc Đông y ba mươi tuổi, vừa tới Hạnh Phúc Lý không lâu. . . . . .

Cô không muốn suy nghĩ rằng con nuôi bác A Quyền chính là tên Quan Triệt mới gặp phải ngày trước, bởi vì cô thật không tin mình có vận xui như vậy.

Lúc này, một người đàn ông mặc áo bào trắng chậm rãi đi ra từ sau tấm bình phong.

Viên Vô Song thu lại ánh nhìn, căn bản không có dũng khí ngẩng đầu, không ngừng cầu nguyện, hi vọng con nuôi bác A Quyền không phải là tên Quan Triệt chết tiệt kia.

Người đàn ông mặc áo bào trắng ở trước mặt cô mấy bước đứng lại, sau đó từ từ ngồi xuống ghế da.

"Anh nói rồi, em sẽ chủ động tới trước mặt anh." Tiếng nói hắn trầm thấp dễ nghe, còn ẩn hàm vui vẻ.

Phổi của cô giống như là bị dội một gáo nước lạnh, kích động đến hốc mắt chảy ra nước, chẳng qua là sau một khắc cô chỉ muốn chửi rủa. Sao cô có vận xui như vậy. . . . . . Cô rốt cục mở mắt ra, giống như là muốn xác nhận đáp án.

Đáp án, ở  ngay trước mặt cô.





Đã sửa bởi hphucao95 lúc 21.05.2012, 11:00, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 36 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: callhergorgeous, Lan Yên, Linh Chi, meohoangsandy, nashiki96, tieudiepnhi, Tiểu Anhh, tiểu khê, Tuyết Mai và 983 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 88, 89, 90

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 92, 93, 94

3 • [Hiện đại] Bà xã anh vô cùng cưng chiều em - Lâm Ái Dĩnh

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại] Mộng Dục - Huyền Namida

1 ... 52, 53, 54

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 04/04]

1 ... 29, 30, 31

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 75, 76, 77

7 • [Cổ đại] Mẫu hậu ta chỉ cần người ! - Thịt Nướng

1 ... 9, 10, 11

8 • [Xuyên không - Điền văn] Điền viên cốc hương - Thẩm Duyệt

1 ... 91, 92, 93

9 • [Xuyên không - Trùng sinh] Hạnh phúc tái sinh - Đào Lý Mặc Ngôn [Cực Phẩm]

1 ... 39, 40, 41

[Xuyên không] Vương gia quá khí phách Vương phi muốn vùng lên! - Vân Mộc Tinh

1 ... 92, 93, 94

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 94, 95, 96

12 • [Xuyên không - Nữ tôn] Thê chủ tà mị - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 66, 67, 68

13 • [Hiện đại] Đè một cái liền đính ước - Đường Dao

1 ... 26, 27, 28

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 26/2)

1 ... 37, 38, 39

15 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 10/04]

1, 2, 3, 4, 5

16 • [Hiện đại] Anh đã lâu không gặp! - Nữ Vương Không Ở Nhà

1 ... 39, 40, 41

17 • [Hiện đại] Có lẽ nào lại như thế - Cư Ni Nhĩ Tư

1 ... 32, 33, 34

18 • [Trùng sinh - Hắc bang] Nữ vương hắc đạo Ông xã chớ làm loạn - Dực Yêu

1 ... 98, 99, 100

19 • [Hiện đại] Yêu không phải lúc - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại] Nương tử vi phu muốn ăn thịt - Tuần Thảo

1 ... 30, 31, 32


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Hạc Cúc
Hạc Cúc
Tuyền Uri
Tuyền Uri

Đào Sindy: Ủa tôi hỏi chồng tôi mà
leepark: Tâm, ko có, cô là ng con gái dịu dàng nhất, Thiên huynh lấy đc cô là huynh ấy may mắn lắm
Độc Bá Thiên: honì hơm hung dữ :no4:

Bai Bai Hồng Thích Thiên
Đào Sindy: Mưa to quá
♥ Maybe ♥: pp Hồng
glacialboy_234: uh! hô ly! t đi đọc mấy cái nương tử t làm đã :))
♥ Maybe ♥: Đào: "mạnh mẽ" và "hung dữ" giống nhau à? hay là Đào "yếu đuối" để t sửa nào?
Hồng Chích Thiên: bye đào, vu, thiên, maybe
leepark: Hồng tỷ, ko có, ko có đâu.... tỷ bình tĩnh, ko có sắp này nguyệt nguyệt phải làm sao, tỷ đi ngủ tr đi, đúng thế, ngủ tr đi cho thoải mái
Đào Sindy: Ho ni à ta có hung dữ ko
Đào Sindy: Ồ.
♥ Maybe ♥: Đào: là Đào không thích ta thì có
Umi Vu: ib kiểu j?
♥ Maybe ♥: Đào: châm chọc cái quái gì chứ? ta nói bình thường mà cũng thấy t châm chọc hả?
--Tứ Minh--: sói hôi, hôm nay sinh thần ngươi?
Độc Bá Thiên: bé nhỏ :yes: nhưng Thiên thích ng thế
Đào Sindy: Chị Vu ib em nói nghe này
♥ Maybe ♥: Vu: nói mà buồn, anh chị tỉ muội nhà ta đều đi xa hết rồi
Hồng Chích Thiên: lee, ta cảnh cáo ngươi. nhớ những gì hôm nay ngươi nói đó. nếu k ta sẽ thiến ngươi thiệt nếu m ta bị tổn thương.
Đào Sindy: Bạn có lẽ thích châm chọc tôi nhỉ
Umi Vu: nói chung, mình hiểu tâm trạng của chị Hồng, ng làm anh chị  dều muốn bảo vệ e của minh, bác lee chỉ cần chứng minh tinh cảm của mình ko phải là vui đùa, và tinh cảm của lee ko ảnh hưởng xâu đến e ấy, là okay mà
Đào Sindy: Bye chị Hồng nhé :love4:
--Tứ Minh--: Thiên Thiên, tỷ ngủ đi, ngủ ngon
leepark: Hồng tỷ, ta sẽ từ xa đón tỷ
♥ Maybe ♥: Thiên: tiểu chất nữ nhà ta ngoan hiền lắm, không mạnh mẽ như Đào nhà Thiên đâu
Hồng Chích Thiên: ờ v ta ngủ đây
Đào Sindy: Ho ni im nào. Hay muốn ăn đòn hử
--Tứ Minh--: Thiên Thiên, muội biết rồi
Độc Bá Thiên: chỉ mong công viên chú ko như ta :)2
Đào Sindy: Hồng tỷ bình tĩnh nào

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.