Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 6 bài ] 

Nói mau: Ngươi yêu ta! - Vô Tụ Long Hương

 
Có bài mới 06.04.2012, 12:41
Hình đại diện của thành viên
Lớp trưởng
Lớp trưởng
 
Ngày tham gia: 16.03.2011, 06:39
Bài viết: 931
Được thanks: 250 lần
Điểm: 2.33
Có bài mới [Đoản văn] Nói mau: Ngươi yêu ta! - Vô Tụ Long Hương - Điểm: 12
Đoản văn dự thi Cuộc thi: Thử tài edit đoản văn

Nói mau: Ngươi yêu ta!


Tác giả: Vô tụ long hương

Edit: Nguyễn Vũ Thùy Anh

Giới thiệu tắt:

Kinh doanh tình duyên, vỏ quýt dày có móng tay nhọn…

    Chương 1:  Nàng là ai?

Ta là nam nhân xấu, tính tình không đủ ôn nhu, nên đương nhiên là vẫn chưa có “lão bà”…

Này này, khoan đã, ta không phải cái dạng người “không có nổi người yêu” mà ngươi đang nghĩ trong đầu đâu, chẳng qua là mắt xanh của ta chỉ hơi cao mà thôi. Dạo này xấu xí cũng không thành vấn đề, không ôn nhu cũng không quan hệ, chỉ cần có tiền! Đúng, chỉ cần có tiền, có “cái vạn năng” này thì muốn gì được nấy!!!

Chậc… -__-!!!

Được rồi, ta đồng ý, tiền không phải lúc nào cũng là vạn năng, trong cuộc sống, đúng là không phải “cái vạn năng” này lúc nào cũng có tác dụng, nhưng nếu ta có tiền thì cũng không phải là lỗi của ta nha, oan ức a…   >0<

Trong giới kinh doanh, ta cũng được coi là một nhân vật hết sức quan trọng, có tầm ảnh hưởng chứ bộ, he he…  ta đương nhiên đắc ý không cần ngươi nói, hơ hơ....   ^^=  

Ví dụ như bà nội của ta đã từng tuyên bố rằng: “Cháu của bà là kẻ có tiền, phải sống làm sao cho ra quý tướng, đừng có suốt ngày sống như dã nhân.”

Ặc! Dã nhân???    O__O?  

Không phải chứ…   >0<

Haizzz… thôi, không chấp, bà của ta lúc này đã hơn 80 cái xuân xanh, nhưng lại không có đọc nhiều qua các loại sách, bộ không thấy trước biệt thự nhà của ta có treo một cái bảng to đùng “Dã cư” à???

Rồi rồi, ta thừa nhận, ta treo cái bảng đó là có ý đồ “hiếu kính” dành cho bà, để dành phòng cho những lúc ta cần phải nhanh mồm lẹ miệng để tránh bị sự áp bức cường tráng của nàng thổi bay...

Được tiền tài “phù hộ”, ta lớn lên vô cùng có cá tính, không một tý ôn nhu, nói cho chính xác thì chính là luôn lãnh khốc. Nhưng cho dù thế thì vẫn có một đám mỹ nữ “ruồi bọ” cứ thích vo ve nhằm vào bãi “cứt trâu” ta đây mà nhào đến...

Aiii… ta chả kiêng cữ việc tự ví mình như cứt trâu đâu, chỉ có những kẻ coi trọng hình tượng ngoài mặt mới lo lắng về vấn đề này.

Ví dụ như nữ nhân mang trang sức đeo tay ấy, những kẻ nghèo đeo trang sức là hàng thật, nhưng cứ mãi lo lắng, kiêng kỵ người khác nghi ngờ trang sức của họ là giả. Ngược lại, những kẻ chân chính có tiền thì đôi khi cũng sẽ mang hàng giả, bởi vì thân phận thật sự của các nàng ấy không cần những thứ lấp lánh kỳ quái này chứng minh, nên cho dù các nàng đeo là đồ giả, người khác cũng tưởng là đồ thật…

Cũng đồng dạng với đạo lý ấy, ta tự xưng mình là cứt trâu, nhưng có kẻ nào cả gan dám nghĩ ta là cứt trâu chứ? Lão tử ta đây nếu bị coi là cứt trâu thì cũng chính là một đống cứt trâu bằng vàng lấp lánh a, các ngươi không nhìn thấy có một đám hoa tươi cứ luôn tranh nhau đòi cắm vào bãi phân trâu là ta đây hay sao?  

Thật ra thì ta cũng biết, mọi người thi nhau nịnh nọt ta chẳng qua cũng chỉ vì tiền trong túi của ta mà thôi. Ta chả thèm để bụng, tên Trịnh đầu gỗ chả phải đã nói sao? Có mấy ai mà được cơ hội như ta, cho nên ta đây cứ vậy mà hưởng thụ cho bằng hết phước của mình, hơ hơ…   ^^=

Nếu là nam nhân mà nịnh nọt khiến ta cao hứng, ta liền đồng ý ký cho hắn hiệp đơn, buôn bán mà, dù sao cũng cần phải làm, chỉ cần có tiền thì hợp tác với ai mà chả được, miễng là kẻ được chọn hợp tác thuận mắt của ta là tốt rồi!

Đối với nữ nhân, ta chỉ xem các nàng giống như mèo con, dùng để làm sủng vật mà nuôi. Trong lòng ta hiểu, các nàng xông tới không phải vì ta, mà là xông tới vì tiền trong túi của ta. Mặt khác, ta cùng các nàng ở chung cũng không phải vì tình yêu mà chỉ là vì tật xấu, ham hư vinh của nam nhân mà thôi. Nói trắng ra thì chỉ là vì nhu cầu, kẻ tham tài, người tham sắc, nếu so sánh thì có kẻ nào dám nói rằng mình thanh cao cùng tài giỏi hơn người kia?

Nếu bọn họ dụ dỗ khiến ta cao hứng, ta cũng không ngại gì học hỏi công tử Bạc Liêu vung tiền cho các nàng mua quần áo cùng với nhà đẹp, nhưng nếu dám ỷ vào ta sủng ái mà hếch mũi lên mặt, như vậy thì cũng đừng trách ta độc ác, ta chẳng ngại gì thẳng tay rút móng vuốt rồi đuổi thẳng bọn họ trắng tay ra khỏi cửa…

Buôn bán vài chục năm, tài sản của ta bây giờ là cả một đống, trong những năm tung hoành ngang dọc đó, ta cũng hưởng thụ đủ các loại lạc thú, đồng thời những tai nạn, xui xẻo cũng va chạm hết tất cả chủng loại, nữ nhân cũng đổi qua vô số, thật lòng bọn họ không hề dễ chơi, chuyện đùa cũng chả dám tin, vì những nguyên cớ khách quan đó, cho nên, nói tóm lại một câu, hiện tại ta vẫn còn độc thân.

Nháy mắt một cái ta đã 36 tuổi, cũng bắt đầu cảm thấy cuộc sống cứ như vậy trôi qua thì quả đáng chán thật. Cha mẹ thì cứ liên tục thúc giục bên tai, ta suy nghĩ, trăm tím nghìn hồng ta đều đã hưởng đủ, cũng đến lúc nên tìm một gốc cây mà treo cổ thôi. Những nữ nhân kia dùng để chơi đùa thì sao cũng được, nhưng tìm lão bà thì phải tìm đàng hoàng, hiền lành và có bổn phận chung thủy.

Vì thế cho nên ta bắt đầu hành trình đi “câu cá”, he he…

Chậc… nhắc đến quá trình “câu cá” thì quả đúng là gian nan. Kẻ coi trọng ta thì ta lại chả để ý đến nàng, người trúng ý ta thì ta lại chẳng lọt vào mắt của họ. Dĩ nhiên, đa số là ta không xem trọng người ta, bởi vì hàng năm, ta đều chơi trò ong mật, hoa bướm, nên khẩu vị cũng bị dưỡng “điêu”, nếu không phải là con gái đàng hoàng thì thật đúng là chẳng thể lọt được vào mắt của ta.

Nhưng cha mẹ ta quả thật là không thể kiên nhẫn thêm nữa, cứ mãi luôn thúc giục ta, ta cũng biết rõ, thế gian không có gì là hoàn mỹ, cũng lười giằng co, vì thế quyết định nhắm mắt đưa chân, bèn bốc đại một tấm hình nữ nhân, sau đó cứ thế mà kết hôn luôn.

Nữ nhân trong tấm hình ta chọn là một người có dáng dấp tròn tròn, khuôn mặt hồn nhiên chất phác, vừa nhìn là biết ngay một nhân vật chả tạo nổi ra một sóng gió nào. Người như vậy thì đối với ta chả có tý lực hút, haizzz…   -___-

Thôi kệ… cùng người như vậy kết hôn thì cũng tốt, vạn nhất ta chịu không được lẻn ra bên ngoài “bay bướm”, khẳng định chắc chắn nàng cũng sẽ nhẫn nhục chịu đựng ở nhà, cũng không dám hé lời trách cứ, được rồi, quyết định luôn, chọn nàng!

Ta gọi điện thoại cho nàng, hẹn thời gian cùng địa điểm, bắt đầu chính thức tiếp xúc tìm hiểu…

Dĩ nhiên khi cha mẹ của ta nhận được tin tức thì lộ ra một nụ cười vô cùng vui mừng.

Nàng gọi là Vương Tú Vân, tên bình thường, người cũng bình thường, y hệt như ta sở liệu, bộ dạng bình thản kia không có gì là lạ, ta tin chắc, nếu như ta cùng nàng kết hôn, ta sẽ an phận ít nhất là một năm, sau khi hoàn thành nhiệm vụ cha mẹ giao phó là nối dõi tông đường xong, ta sẽ lại bắt đầu ra ngoài “lêu lổng”. Chờ cho ta không tiếng động “lẻn” vào nhà, nàng vẫn sẽ còn trung thành không hai lòng chờ ta.

Cứ thế, thiếu chút nữa là ta cứ như vậy mà trôi qua cả đời…

Vô tình có một ngày, ta rãnh rỗi nhàm chán, nên lên mạng mở tự điển Bách Khoa tìm tòi một chút ý nghĩa của vài cái tên.

Ta tìm hiểu tên của mình “Lữ Bằng Phi”, tìm từ 2684 người, ta đếm từ số một mở ra, đa số cùng ta không quan hệ, bất quá nhìn tên mình cùng thân phận, cảm giác cũng có ý nghĩa đó chứ. Dù sao cũng đang nhàm chán, ta cứ thế tìm đi xuống, cho đến khi mở ra người thứ 56, ta tiến vào một cái blog có tên là “Ta là khủng long, ta chả sợ bất kỳ tên nào”. Nội dung trong blog khiến cho ta tin chắc, cái “lão nông dân Lữ Bằng Phi” chính là đang nói về ta.

Chủ nhân cái blog này chắc chắn là nhân viên trong công ty của ta, mà còn là phái nữ, thường xuyên có công tác tiếp xúc cùng ta và biết chuyện của ta vô cùng tường tận. Có thể thấy được rằng nàng đối với hành vi của ta là không thể chấp nhận, từng câu chữ đối với ta đều rất bất mãn, cực kỳ coi rẻ, nàng gọi ta trong blog là một lão nông dân bình thường, dùng những lời nói cùng cử chỉ đối với ta đều là tố khổ cùng giễu cợt. Có lúc dứt khoát gọi ta là “ghềnh cứt trâu” =__=?

Nguyên nhân là vì ta luôn chiêu dụ rất nhiều “con ruồi”, mà “con ruồi” ở đây chính là đám nữ nhân hiện tại đang dây dưa với ta. Vào một ngày, “con ruồi” được đặt tên là Bác Văn đối với ta viết bình luận, cuối cùng còn kết thúc quăng cho một câu: “Ô hô, trách thế gian sao lắm tên đàn ông thối, quả thật là điều đáng thương cho phái nữ!”

Nói thật, bỏ qua việc cái tên đó cùng ta có quan hệ, sau khi ta xem xong blog của nàng, ta cũng có cái cảm giác, tên đàn ông Lữ Bằng Phi này tính cách quả thật đúng là thối đến chịu không nói nổi. Nhưng vấn đề chính là… ta chính là Lữ Bằng Phi nha…  >0<  cho dù đánh chết ta cũng không thể tin tưởng được chính bản thân mình sẽ kém đến như vậy!!!

Lúc ban đầu, quả thật ta rất khiếp sợ, tức giận pha lẫn với xấu hổ, nhưng sau đó ta bỗng dưng cảm thấy thật hứng thú với chủ nhân của cái blog này. Ta muốn tìm ra người này hê hê…  ^^=

Này, đừng hiểu lầm, ta không phải là muốn trả thù  >__< làm ơn tin tưởng ta một chút đi, chỉ có tiểu nhân mới có thể lợi dụng quyền thế đi áp bức người ta, còn ta thì không bao giờ làm chuyện mất mặt như vậy đâu. Ta chỉ là không phục nàng vì sao lại coi thường ta đến thế, ta muốn tìm nàng là vì muốn thi triển sức quyến rũ với nàng, để cho nàng thay đổi cách nhìn đối với ta, nếu thuận lợi hơn nữa thì… he he, sẵn tiện biến nàng thành một trong những con ruồi của ta luôn, ha ha ha…   ^^=  cái này ta gọi là “lấy đức thu phục lòng người”…

Haizzz… hiện tại ta không còn tâm trí đi ra ngoài hô bạn bè kêu chiến hữu nữa rồi, thời gian đa số là ta lưu lại ở công ty làm “gấu ngủ đông”… -__-

Hừ, trước mắt địch trong tối ta ngoài sáng, ta phải cố gắng thay đổi cục diện này thôi.

Chậc… “thủ phạm” là ai kia chứ???   >.<

Hai con mắt ta cứ không nhịn được mà quay ra khỏi cửa phòng làm việc nhìn bốn nữ nhân viên của công ty…

Tạp vụ Tiểu Lý? Không giống, đại tỷ y như thằng ngốc đó cho tới tận bây giờ còn nghe không hiểu người ta đối với nàng châm chọc thì đào đâu ra mấy lý luận cay độc như vậy để nói?

Bí thư Tiểu Triệu? Cũng không phải, nàng từng õng ẹo làm dáng muốn quyến rũ ta, nhưng bất quá bởi vì ta từ trước đến giờ không thích “ăn cỏ gần hang”, cho nên ý đồ của nàng cũng đành thất bại và nàng cũng sẽ chẳng độc ác đến mức nói mình là “con ruồi”… chậc… loại bỏ…

Phụ tá Tiểu Phùng? Càng không thể nha, nàng là mẹ của hai đứa nhóc sinh đôi, từ tờ mờ sáng đến tối khuya, cả người giống như là lúc nào cũng phải chiến đấu kịch liệt ở trên chiến trường ấy, mệt mỏi đến không chịu được, ngày nào đi làm cũng thường xuyên vụng trộm ngủ gà ngủ gật, tan sở thì giống như lính cứu hỏa liều chết xông về, còn thời gian đâu nữa mà viết blog, nếu có viết thì chắc chắn là dành thời gian lúc đang mộng du thôi, hơn nữa cho dù là nói đến bất kỳ đề tài nào thì cũng chỉ quá ba câu là nàng sẽ nói đến mấy nhóc tì của mình, một người như vậy viết blog mà không nói đến con mình, quả thật đúng là đến ngày địa cầu cùng hỏa tinh đụng nhau a…

Kế toán Tiểu Liễu? Nếu nói đến, thì nữ nhân này quả thật y hệt như là người ngoài hành tinh, chả có gì thú vị, hừ. Ăn mặc không phải màu đen thì chính là màu xám, luôn luôn đeo kính mắt vuông to đùng màu đen nhàm chán cùng với búi tóc cổ hủ ở phía sau gáy, hiển nhiên nàng ta chính là điển hình của lão xử nữ trong mấy bộ phim truyền hình dài tập…

Lần đầu tiên nhìn thấy nàng ta còn tưởng rằng nàng đến 46 tuổi, còn nhịn không được chọc ghẹo kêu một tiếng “đại tỷ”, thì bị nàng ném cho một cái nhìn khinh thường sau đôi mắt kính xấu xí, đến lúc ta nhìn vào sơ yếu lý lịch, ngoài vài lý lịch bản thân cùng kỹ năng không đáng gì để bình luận thì còn có một chuyện kinh thiên động địa nữa, nàng ta mới… 26 tuổi  =__=! Chậc… mới 26 tuổi sao nhìn thảm vậy, lòng ta không khỏi vì nàng mà cảm thán liền đồng ý tuyển dụng…

Tuy thế, nhưng nàng lại làm việc khá tốt, cũng không thích gây chuyện, nhưng hiện tại nếu tránh được không phải nhìn mặt nàng thì ta tận lực, xin lỗi, dù không muốn nhưng ta buộc phải thừa nhận, cứ nhìn mãi nhanh sắc của nàng, hai con mắt ta sẽ bị trọng thương, hic! >_<!

Loại người cũ kỹ như nàng, nếu nói là viết Thánh kinh ta cũng chả nghi ngờ, chứ đừng nói đến…

Ta đảo mắt một vòng, tựa hồ mỗi người đều không có ai đáng nghi, chà… rốt cuộc thì thủ phạm là ai đây chứ???

Ta quyết định dịch dung dò hỏi. Trên blog của nàng có địa chỉ QQ, ta liền cầu xin biểu muội dạy cho ta học.

Ta tạo một tên QQ khá độc đáo cho mình: “Đẹp trai kinh động Trung Ương Đảng”.

Thế rồi ta bắt đầu đi tìm nàng mà tán gẫu.

Phía dưới là một mảng đối thoại:

    Ta là khủng long, ta chả sợ bất kỳ tên nào: là nam hay nữ

    Đẹp trai kinh động Trung Ương Đảng: là trai đẹp

    Ta là khủng long, ta chả sợ bất kỳ tên nào: bao nhiêu tuổi

    Đẹp trai kinh động Trung Ương Đảng: 36

    Ta là khủng long, ta chả sợ bất kỳ tên nào: không tán gẫu

    Đẹp trai kinh động Trung Ương Đảng: tại sao

    Ta là khủng long, ta chả sợ bất kỳ tên nào: trai lớn tuổi nếu có tiền đồ thì không rảnh lên mạng chat, còn nếu không có tiền đồ thì ta chả thèm để ý

Sau lần đó ta chẳng được thêm chút hồi đáp nào của nàng…

Ta vẫn không hề chết tâm, hừ hừ, làm lại thêm lần nữa, ta cố gắng đổi một số trương mục, lần này ta làm nữ nhân.

Ai ngờ vừa liên lạc làm quen đã bị vạch mặt không chút thương tiếc: “Ngươi chính là cái tên nam nhân nhàm chán vừa nãy, IP cùng địa chỉ là một dạng, ngu xuẩn!”

Lại thêm lần nữa ta bị out, nàng lại bặt âm vô tín…   =o=!

Ghừ, mới gặp tý khó khăn thôi, đừng nghĩ đã làm khó được ta, ta chạy đến nhà dì, dùng địa chỉ chat của biểu muội, lúc này ta đành phải cố gắng giả trang thành một tiểu muội ngây thơ, ngu ngốc bị thất tình, mang một cái tên vô cùng ghê tởm: “Mèo mũm mĩm”.   -____-!!!

Vì để tránh bị lộ tẩy, ta ủy thác cho biểu muội giúp ta tán gẫu, ta chỉ đứng ở bên cạnh mà nhìn…

Trích chép một đoạn đối thoại:

    Mèo mũm mĩm: tỷ tỷ, muội bị bạn trai phản bội, muội đau lòng quá, muội muốn chết

    Ta là khủng long, ta chả sợ bất kỳ tên nào: cha mẹ muội làm chuyện có lỗi với muội sao?

    Mèo mũm mĩm: không có, họ rất yêu thương muội

    Ta là khủng long, ta chả sợ bất kỳ tên nào: được, vậy chúng ta thử suy nghĩ một chút về các tình huống sau khi muội chết xem nào? Bạn trai muội chắc chắn sẽ vô cùng vui mừng, hai ngày sau quăng muội qua một bên, quên sạch tất cả về muội, cứ thế tiếp tục cuộc sống tốt đẹp, mà cha mẹ muội thì sao, đau lòng cả đời. Muội nghĩ cha mẹ có phải là bị oan không? Đem muội bảo hộ trong lòng bàn tay nuôi lớn, rồi sau đó vì tên tiểu tử chết tiệt kia liền công sức dã tràng. Muội thử hỏi lòng muội xem, vì kẻ không thương mình mà khiến cho cha mẹ thương tâm, thấy đáng giá sao?

    Mèo mũm mĩm: nhưng muội thật sự cảm thấy không muốn sống nữa

    Ta là khủng long, ta chả sợ bất kỳ tên nào: vậy muội có suy nghĩ cách để chết chưa? Uống thuốc độc… nếu thế dạ dày sẽ thủng, máu chảy ngược ra ngoài… treo cổ… lưỡi sẽ dài ra cả thước… nhảy sông… sẽ giống con cá thối bị trương sình, phồng to như bong bóng… xe cán… xác muội sẽ văng ra thành từng mảnh nhỏ… ruột, lòng, phổi tung tóe đầy đất… nhảy lầu… coi chừng nha, nhảy không chết sẽ bị liệt nửa người, trầm trọng hơn nữa là đi vệ sinh cũng phải nằm một chỗ… chậc… muội chọn được cách chết chưa vậy~~~?

    Mèo mũm mĩm: (biểu muội ta muốn ói) >0< vậy muội uống thuốc ngủ, giống như chỉ là ngủ thiếp đi thôi

    Ta là khủng long, ta chả sợ bất kỳ tên nào: bởi vì nguyên nhân chết không rõ ràng, muội sẽ bị pháp y lột trần rồi đặt ở trên bàn giải phẫu, một đám ghiền thí nghiệm sẽ vây quanh muội, rồi cùng một lúc bọn họ sẽ lấy dao băm muội, đem phổi, lòng, ruột non, ruột già, bàng quang… kéo tới kéo lui, lay đi lay lại, muội thích thế không~~~?

    Mèo mũm mĩm: (biểu muội nói với ta: “Muội không phải thật lòng muốn chết cũng bị nàng kia hù chết, thật đáng sợ… >0<) a a a!!! Bị tỷ nói như thế, bây giờ cho dù bị đánh chết muội cũng không dám chết nữa, nhưng mà muội quả thật rất đau khổ, muội nên làm cái gì bây giờ?

    Ta là khủng long, ta chả sợ bất kỳ tên nào: hướng về phía đáy quần tên nam nhân đê tiện kia đá cho một cước rồi bỏ chạy, chạy 3 bước xong quay đầu lại nhìn, muội sẽ phát hiện hắn khom lưng ôm đáy quần một cách rất thô bỉ, lúc ấy muội sẽ cảm giác chả yêu hắn nữa, sau đó muội lại quay đầu bỏ chạy tiếp, đến lúc thấy an toàn thì mới dừng lại…

    Mèo mũm mĩm: (biểu muội ta khiếp sợ đến cả nửa ngày mới hoàn hồn: “Nữ nhân này cường hãn đến đáng sợ a!!!  >0<) Woa! Tỷ tỷ thật quá mạnh mẽ nha, muội suy nghĩ lại rồi, quả thật đã bắt đầu không thích hắn nữa, muội quyết định, từ nay trở về sau, tỷ chính là thần tượng của muội, xin tỷ cho muội có cơ hội được gặp mặt thần tượng một chút để sùng bái đi!

    Ta là khủng long, ta chả sợ bất kỳ tên nào: muội sùng bái ở xa đi, gặp mặt thì không cần.

    Mèo mũm mĩm: lời của tỷ tỷ ngày hôm nay đã thay đổi cuộc đời của muội, quả thật muội rất muốn nhìn một chút người đã nói ra những ngôn từ mạnh mẽ này trông như thế nào, xin tỷ tỷ cho muội một cơ hội đi, van xin tỷ mà.

    Ta là khủng long, ta chả sợ bất kỳ tên nào: ăn trứng gà cũng chẳng cần biết mặt gà mẹ nhìn như thế nào, tự bản thân muội tưởng tượng đi

    Mèo mũm mĩm: vậy tỷ có thể cho muội số điện thoại được không? Lỡ như muội có chuyện gì không hiểu, có thể kịp thời hỏi ý kiến của tỷ.

    Ta là khủng long, ta chả sợ bất kỳ tên nào: chỉ sợ muội sẽ đi tìm nguồn gốc, chừa lại một chút bí mật để muội tưởng tượng thì tốt hơn, tỷ sẽ thường online.

Về sau, vô luận nói như thế nào, nàng “khủng long” này vẫn không chịu hé mồm…

    Chương 2: Một nhân vật hung ác…

Ta cũng chỉ đành phải xuất ra tuyệt chiêu, ta cùng với biểu muội hẹn ước, khiến cho muội ấy tận lực làm cho nàng “khủng long” ấy tán gẫu trong lúc làm việc, còn ta thì ở công ty dò xét…

Rốt cục trời cũng đền đáp lại lòng kiên trì của ta, hơn nửa tháng sau, lúc sắp tan ca, biểu muội nhắn cho ta một tin ngắn: “Con cá mắc câu.”

Ta cẩn thận quan sát mấy người phía ngoài.

Tiểu Lý đi ra ngoài làm việc, hiện tại không có ở đây, tiểu Triệu đang cùng khách hàng gọi điện thoại, không sử dụng computer, tiểu Phùng đã thu dọn đồ đạc chuẩn bị đúng giờ tan ca là chạy nước rút. Như vậy, duy nhất còn dư lại chính là con cá “nấm mốc rau khô”, ta đứng dậy từ từ tiếp cận nàng từ phía sau...

Lúc này, lòng ta hồi hộp, khẩn trương đến tim đập còn nhanh hơn lần đầu tiên hẹn hò, ta lặng lẽ hướng nghi phạm đến gần. Cám ơn trời đất, vì ta vốn làm việc ở chỗ phía sau nàng, mà bấy lâu nay ta cũng chẳng thèm để ý đến, nên nàng đối với ta cũng không cảnh giác, đợi sau khi nàng phát hiện ra ta đứng dằng sau, thì thời gian đó cũng đủ để ta nhìn thấy cái màn hình màu lam cùng với những lời nói trong khung. “Nấm mốc rau khô” xác định chính là nàng “khủng long” mà ta đang tìm kiếm!

Ta kêu nàng đến phòng làm việc của ta. Ta nói bóng nói gió: “Cô viết blog không tệ a.”

Nàng trừng mắt nhìn ta, trả lời: “Cám ơn, quá khen.”

Nàng còn bình thản như vậy sao, vậy ta liền gọn gàng dứt khoát luôn cho gọn: “Mắng ta như vậy có vui không?”

“Thật ra ta nghĩ, ngay từ đầu lão bản cũng phải nên chuẩn bị tâm lý chứ.” Nàng lại còn nhìn ta, rồi an ủi một cái: “Ta mắng chửi ngài cũng chưa bao giờ dùng từ thô tục, nên ngài cũng đừng thương tâm quá.”

Hử? Nói vậy là sao? Chẳng lẽ muốn ta cảm ơn nàng sao? Buồn cười!

“Thời điểm cô viết blog, chẳng lẽ không nghĩ tới ta sẽ phát hiện sao?”

Miệng nàng lầm bầm một câu: “Ai biết lão nam nhân như ông cũng có ngày sẽ nhàm chán như vậy!” Sau đó lộ ra một biểu tình “nếu đã bị phát hiện rồi thì thôi, xem ông sẽ làm gì ta” rồi mới nói với ta: “Vậy ngài sa thải ta cũng không sao.”

Ê này, nấm mốc rau khô, thái độ cô như vậy là sao? Chả thèm đem ta để vào trong mắt dù chỉ một chút như thế à, thái độ cao ngạo quá đấy.

“Tại sao muốn ta sa thải, sao cô không chủ động xin nghỉ việc?”

“Hợp đồng làm việc còn chưa tới kỳ hạn, chủ động nghỉ việc mắc công tốn phí phá hợp đồng.” Nàng thẳng thắn trả lời.

Hừ, đã vậy ta sẽ không cho nàng được như ý nguyện, ta sẽ bắt nàng mỗi ngày đều phải đối mặt với “cứt trâu” ta đây, cho nàng nghẹn chết, hơ hơ: “Bắt đầu từ ngày mai, cô và ta sẽ làm việc chung trong phòng này, nếu không đồng ý thì cứ chuẩn bị tiền phạt phá vỡ hợp đồng.”

Sắc mặt của nàng rốt cục biến đổi một chút, xem ra ta tìm đúng phương hướng rồi, he he, nàng rất quan tâm đến tiền. Như vậy càng tốt, chỉ sợ ngươi cái gì cũng không muốn, chứ tiền thì, lão tử ta có cả đống, nhìn xem ta trị chết ngươi, ha ha ha!  ^^=

Nàng cảnh giác nhìn ta: “Ngươi định làm gì ta? Ta sẽ thét lên cho mọi người biết đó!”

Nàng cũng thật đúng là trí tưởng tượng bay cao, ta nổi nóng quăng một câu: “Cô nhìn lại mình xem, muốn ta làm gì cô thì cũng phải có một chút khẩu vị của ta chứ, 28 tuổi mà nhìn cứ như 48.”

Nàng chả thèm để ý đến lời nói của: “Ta là loại người già trước tuổi, bộ không được sao? Hừ!”

Hê, cô nàng “nấm mốc rau khô” này quả thật là thú vị mà, sao ta lại không phát hiện ra sớm chứ?

“Bây giờ cô đi thu dọn đồ đạc rồi chuyển vào đây ngay, trước khi tan làm phải thu thập xong, nếu không sẽ bị trừ tiền lương.”

Nàng thản nhiên trả lời: “Ta mạn phép không chuyển, ta cũng không tự ý nghỉ việc, ta chỉ cần làm xong bổn phận công việc của mình là được, nếu ngươi dám trừ lương ta, ta sẽ đi đến Cục lao động tố cáo ngươi chèn ép, ăn bớt lương nhân viên, nếu ngươi thấy chướng mắt thì có thể sa thải ta, hừ.”

Hừ, cô nàng nấm mốc rau khô này thật đúng là khó nhai mà! Đời này ta chưa bao giờ gặp qua nhân vật nào cay lợi hại như vậy, khiến cho ta không khỏi hưng phấn, ha ha.

Uy hiếp không được ta liền chuyển sang dụ dỗ: “Cô cứ dọn đồ đạc sang đây, nếu làm việc ở phòng này ta sẽ tăng lương cho cô.”

Sắc mặt nàng quả nhiên có ấm lại một chút: “Tăng bao nhiêu?”

-__-! Hừ! Cô nàng này cũng thật là thẳng thắn biểu lộ sự tham tiền của mình!

“Ba trăm.”

“Tăng cho ta năm trăm, tăng năm trăm, ta sẽ chuyển qua liền.” Nàng còn cò kè mặc cả, cô xem ta là tên bán thức ăn ngoài chợ à?

“Bốn trăm! Muốn chuyển qua hay không tùy cô, nếu không chuyển qua thì ta chuyển sang chỗ cô làm việc cũng không sao, thế nào?”

“Được, ta chuyển sang.”

Ngày thứ hai đi làm, tâm tình ta vui sướng không thua gì lúc học đại học cua được hoa khôi của trường. Tối hôm qua ta đã nghĩ kỹ tất cả biện pháp dùng để đối phó với nàng rồi, biện pháp đó chính là: ta muốn theo đuổi nàng, đợi đến khi nàng mắc câu, ta sẽ dùng chính từ ngữ của nàng để gọi nàng là “con ruồi” ha ha ha! Phải cho nàng biết, nói lung tung là phải chịu hậu quả lớn. Cô nàng “nấm mốc rau khô” này thật là có phúc, nếu không phải là ta, sợ rằng cả đời này, nàng cũng chẳng có nam nhân nào theo đuổi, mặc dù ta theo đuổi là giả, nhưng thà có chút ít còn hơn là không.

Lúc ta vào phòng làm việc, nấm mốc rau khô đã tới, gương mặt rất nghiêm túc đang đánh chữ. Ta chống tay vào bên cạnh bàn của nàng khoan khoái chào hỏi: “Sớm a!”

Nàng lạnh như băng quăng trả lời: “Không còn sớm, ngươi tới trễ.”

Ta cười ngả ngớn: “Ta là lão bản, ta muốn đến mấy giờ liền đến lúc đó.”

Nàng cũng nhìn ta nói: “Ta là công nhân viên chức, cấp trên bất chính vậy thì ta cũng muốn nổi loạn.”

Ta thẹn quá thành giận: “Nè, cô dùng thái độ như vậy nói chuyện với sếp của mình à?”

Nàng không hề đổi sắc mặt, nói: “Nếu không thích thì cứ sa thải ta.”

Hử! Cái đạo lý gì thế này, lại có nhân viên công khai uy hiếp lão bản? Hừ, coi như ngươi lợi hại, ta nhịn! Cứ đắc ý đi, để xem cuối cùng là ai chỉnh ai!

Ta tiếp tục đến gần: “Buổi tối có rảnh không? Cùng đi ăn cơm với ta đi.”

Nàng cự tuyệt gọn gàng dứt khoát: “Không rảnh!”

Ta cố làm ra một bộ dáng chính nhân quân tử, thành khẩn nói: “Tiểu Liễu, ta không có ác ý, về sau chúng ta sẽ làm việc cùng một phòng, nếu đối địch với nhau sẽ rất bất lợi cho công việc, cho nên sau khi tan ca hôm nay, ta muốn mời cô đi ăn, để cải thiện quan hệ giữa hai chúng ta cho tốt hơn, xóa bỏ những hiểu lầm trước đây.”

Vừa nói, ta có ý đồ định đặt tay lên bả vai của nàng, thái độ cực kỳ thân mật. Không biết vì sao mà thân thủ của nàng thật nhanh, né người thoát đi bàn tay của ta, khiến cho ta thiếu chút nữa là lộn đầu xuống đất. ta đang muốn quay trở lại thì nàng đột nhiên lại giơ lên dao rọc giấy, vì thế ta vội vàng giơ hai tay lên cao đầu hàng. Hic, không phải chứ, thái độ của nàng khiến cho ta có cảm giác bản thân thật giống mấy tên biến thái quấy rối…  =__=!

Nàng khinh bỉ liếc nhìn ta: “Hừ, người ta nói cái gì không sử dụng sẽ bị thái hóa, ngươi không phải là chỉ dùng nửa người dưới suy nghĩ quá độ, cho nên nửa người trên không suy tư được giống người bình thường sao? Ngươi cảm thấy ta có khả năng sẽ cùng một kẻ đổi nữ nhân như đổi vớ đi ra ngoài dùng cơm à? Về sau nếu ngươi còn dám động tay động chân nữa thì đừng có trách ta, ta báo trước là con dao này không có mắt đâu.”

Chậc… một nhân vật hung ác đây! Không trách được nàng dám vào phòng làm việc của ta mà làm việc, haizzz… kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, ta thu lại thái độ ngả ngớn lúc nãy, trở lại ghế giám đốc của mình. Hic, trên đời này có tên lão bản nào uất ức bằng ta không cơ chứ? Nữ nhân này, ta nhất định phải hàng phục nàng, hừ!

Nàng lạnh lùng không thèm nhìn ta, tiếp tục đánh chữ.

Ta cũng chẳng thèm để ý đến nàng! Gọi bí thư trưởng đến giao công việc. Một lúc sau khi ta đã xử lý công việc xong, nàng vẫn còn đang đánh chữ.

Ta nhàm chán muốn chết, ngồi ở trên ghế giám đốc quan sát nàng, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng mà.

Thiếu chút nữa là con ngươi của ta muốn lọt ra ngoài. Này này này, ta vừa nhìn thấy cái gì vậy?  OoO?

Ta chớp chớp rồi dụi dụi mắt, không sai, nàng cư nhiên đưa ngón tay xuyên qua tròng kính…

Được rồi, ta vừa mới phát hiện một điều mới lạ, ta lon ton chạy đến bên cạnh bàn của nàng hỏi: “Đưa mắt kính của cô cho ta nhìn một chút.”

Nàng chẳng thèm nâng mắt nhìn ta, trả lời: “Vật phẩm tư nhân, không có nghĩ vụ cho ngài xem.”

“Ta đưa cho cô tiền, một trăm nhân dân tệ, bán nó cho ta.”

Quả nhiên, mặt mũi của tiền lớn hơn so với mặt mũi của ta…  -___-!!!

Nàng giương mắt nhìn ta nói: “Một tay giao tiền, một tay giao hàng.”

Ta mở túi, lấy ra một trăm, nàng tháo xuống mắt kính đưa cho ta. Ta nhận lấy mắt kính, duỗi ngón tay ra, chỗ đáng lẽ nên có tròng kính quả thật trống rỗng…

“Tại sao không có tròng kính?”

“Bởi vì ta không có cận thị.” Ta phát hiện, lúc có tiền, khẩu khí nói chuyện của nàng với ta sẽ ôn hòa một chút.

“Vậy cô đeo mắt kính làm gì?”

“Che giấu vẻ đẹp của ta.”

“Cô? Xinh đẹp? Ha ha, cô cứ đùa!”   =__=!

“Cái nhìn của những người xung quanh không quan trọng, đó chỉ là những râu ria nhỏ không đáng quan tâm, ta đẹp hay xấu như thế nào thì liên quan gì đến mọi người.”

“Sao lại không quan trọng, những cái râu ria như thế này đều ảnh hưởng đến người xung quanh đó. Cô biến khuôn mặt của mình thành trò hề, thì ánh mắt của ta phải chịu khổ.”

“Không thích nhìn thì cứ việc sa thải ta, lắm lời như thế để làm gì?”

Nàng lại uy hiếp ta, ta muốn nổi giận nha! Không thèm để ý đến nàng, ta lại trở về chỗ ngồi, tiếp tục quan sát…

Ừ, cô nàng nấm mốc rau khô này nếu nhìn kỹ lại thì dáng dấp cũng không tồi, ánh mắt, lông mày, lỗ mũi cũng không tệ, chỉ là cách ăn mặc hơi không ổn một chút.

“Nè, nấm mốc rau khô, á, không, Liễu, Liễu…” Nàng tên gì nhỉ?

“Liễu Như Mi.” Nàng nhắc nhở ta.

“A, nhớ rồi, đồng chí Liễu Như Mi, ngày mai cô ăn mặc xinh đẹp một chút, ta sẽ tăng tiền lương cho cô.” Chậc, đối với cô nàng này thì chỉ có thể sử dụng “tuyệt chiêu” tiền mà thương lượng thôi.   =__=

“Bỏ mắt kính 200, đổi kiểu tóc 200, vẽ lông mày 100, thoa phấn 100, tô son môi 100 vẽ mắt 100. Ngoài ra, những chi phí thực tế phát sinh khác cũng phải do giám đốc chi trả. Không cho trả giá, ngươi trả lương ta thế nào đây?”

Nàng nghĩ là đang trong quán gọi thức ăn chắc? Lão tử đây túng cái gì chứ tiền thì tuyệt đối không túng: “Ta trả.”

“Đồng ý rồi sao? A, đúng rồi, phong cách quần áo lúc trước của ta chắc chắn không hợp với cách trang điểm mới, lão bản có muốn trả luôn phí để ta đổi phong cách ăn mặc không?”

Nàng là ma cà rồng hút máu đầu thai sao? Rõ ràng thật vô sỉ mà cứ hết lần này đến lần khác lộ ra một bộ dáng phải làm là “vì việc công”…  =__=!!!

Lão tử ta lần đầu tiên cũng biết run rẩy là tư vị gì, nhưng cũng đành phải rút ra một chiếc thẻ tín dụng mà đưa cho nàng: “Cầm đi! Xoạt!”

Ngày kế tiếp, mặt nạ vừa bỏ ra, nấm mốc rau khô biến thành tiên hoa mai. Nếu không phải chính là cái giọng nói nghiêm chỉnh của nàng vẫn không thay đổi, ta thật sự là không dám tin tưởng các nàng là cùng một người. Chậc, tiền này sử dụng thật đúng là rất đáng giá a!

Ta thừa nhận, ta đúng là một tên nam nhân ngốc, phụ nữ xinh đẹp đối với ta mà nói quả thật là có sức hút kích thích mãnh liệt, ngay cả cái thái độ đáng ghét ngày hôm qua của nàng, bây giờ ta lại cảm giác đó là “đức tính” mà một mỹ nhân trong sạch cao quý cần phải có...

Haizzz… liền bởi vì nàng sở hữu sắc đẹp như thế này, ta quyết định rộng lượng tha thứ những hành động bất kính trước đây của nàng, cô nàng này… ta muốn… ha ha ha!   ^^=

Nghĩ là ra tay làm liền: “Tiểu Liễu ~~ làm bạn gái của ta đi.”

Tiểu mỹ nhân không thèm để ý đến ta, nói: “Thứ nhất, không nên tùy tiện uốn lưỡi, ghê tởm muốn chết, thứ hai, tỉnh lại đi, đừng có nói chuyện hoang đường vì nhìn trông rất ngu xuẩn.”

Nha đầu này, chắc chắn là không được người hoan nghênh mà, vừa đối xử có chút tốt bụng với nàng, tâm lại bị đả kích, nếu là như vậy ta cũng không cần khách khí: “Nữ nhân thẹn thùng một chút cũng tốt! Nếu cô không có ý với ta thì làm sao chịu ăn mặc đẹp như vậy?”

Cuối cùng nàng cũng ngẩn đầu nhìn ta, khóe miệng kéo một chút thành nụ cười: “Hừ, cũng đúng là khéo thật, tối nay ta đi xem mắt, vừa vặn ngày hôm qua bởi vì “chuyện công” cần thay đổi hình tượng, thật đúng là nhất cử lưỡng tiện.”

Cái gì? Ta bỏ tiền ra là để cho tên nam nhân khác hưởng lợi? Ta giận dữ: “Cái gì mà là chuyện công? Cô rõ ràng chính là lợi dụng ta vì cảm tình riêng!”

Nàng nghiêm trang nói: “Bởi vì công ty là của lão bản, cho nên cảm tình riêng của lão bản đối với công nhân viên cũng chính là công sự.”

“Vậy sao? Nếu vậy, bây giờ lão bản hi vọng cô không nên đi hẹn hò.”

“Vì công ty không phải là của công nhân viên, cho nên chuyện riêng của công nhân viên không liên quan đến công ty, lão bản không có quyền can thiệp.”

Hử, triết lý gì đây, cô nàng này thật đúng là có tài nói đen thành trắng, thế mà mặt vẫn không đỏ khí không suyễn, lợi hại a, hôm nay lão bản ta đúng thật là được sáng mắt.

Ta lòng ta càng lúc càng giận dữ: “Hừ! Nếu có thêm vài nhân viên giống như cô, ta sợ có ngày mình sẽ bị tức chết.”

Nàng cụp mắt xuống, không nhìn ta nói: “Yên tâm, người tốt thường không sống lâu.”

Ngụ ý nói là ta gây tai họa??? Ê, này này, cô…!!!  OoO!

Con mẹ nó, lão tử liều mạng với ngươi, ghừ, ta thề, nếu ta không phá hoại buổi hẹn hò của ngươi ta sẽ không mang họ Lữ! Ta mới là người mà ngươi cần phải hẹn hò trong tương lai, hừ!

Tan sở, ta lén lén lút lút, nhẹ nhàng, bí mật cẩn thận theo sát phía sau cô xú nha đầu này, chỉ thấy nàng quẹo vào con hẻm nhỏ, ta cũng vội vàng chạy tới, mới vừa vào ngõ hẻm liền bị người níu cánh tay lại, cơ thể ta bay vèo một cái lên không trung rồi bị nện mạnh xuống đất…

Ngước mắt lên, ta nhìn thấy gương mặt phấn xinh đẹp của tiểu nha đầu đang nổi giận, nàng cầm con dao trong tay nhìn ta, bộ dáng quả thật rất giống nữ ma đầu. Mà lòng của ta lúc này lại bắt đầu muốn khuynh đảo, dường như bị nàng xinh đẹp trước mắt như bắt mất linh hồn, ta thừa nhận, ta thất thủ, ta chịu thua, ta muốn luân hãm, đời này, ngoại trừ nàng, bất cứ ai ta cũng không muốn cưới…

Nàng vừa nhìn thấy ta cũng sợ hết hồn: “Là ngươi? Ngươi lại đang làm cái trò gian trá gì đây?”

Chậc! Ta khi nào thì làm trò gian trá? Hờ hờ, nàng chỉ đang nói đùa thôi, ta là người lớn, ta không chấp, không cần chấp, ai bảo ta yêu nàng…  

Ta cười ngây ngô: “Ha ha, ta chỉ là sợ cô gặp phải kẻ xấu háo sắc, nhưng bây giờ nhìn lại, ta thấy bộ dạng của mình giống kẻ xấu hơn.” Ta bò dậy, phủi phủi bụi trên quần áo, nhìn nàng cười một cái rồi phất tay nói: “Tạm biệt nha!”

“Sao?” Nàng ngây ngẩn cả người, tựa hồ giống như biểu hiện của ta ra ngoài sở liệu của nàng.

Ta chạy nhanh như làn khói đến đường lớn, thuê xe để về nhà.

Chỉ là hẹn hò thôi không phải sao, hừ cho dù là kết hôn lão tử đây cũng không sợ, lão tử quyết định về nhà kín đáo vạch ra kế hoạch tác chiến.

Thức suốt cả đêm, cuối cùng ta cũng hoàn thành được bản kế hoạch “theo đuổi thê tử” chậc, lúc làm việc, cho dù là vài hạng mục quan trọng kiếm được nhiều tiền ta cũng chưa từng cố gắng, bỏ ra nhiều công sức như vậy, hừ!

Bước đầu tiên đuổi theo vợ yêu chính là cố gắng hiểu rõ những gì nàng yêu thích. Ta lợi dụng quan hệ của mình để hỏi thăm về quá khứ của nàng thì mới biết được “hiền thê” của ta từ lúc còn ở ghế đại học đã có danh hiệu “giết người không thấy máu”…  OoO!!!

Từng có hai tên nam sinh vì tranh giành nàng mà đánh nhau kịch liệt, khiến cho dù ai thắng ai bại đều bị thương rất thê thảm. Cuối cùng, tên chiến thắng kia đang định dương dương tự đắc tới ôm mỹ nhân, nào ngờ bị nàng dội cho một câu: “Ta đã cho phép ngươi xem ta là miếng xương, phần thưởng chiến thắng sao?” (nghĩa là mắng tên nam nhân đó là “chó” ấy mà). Chỉ một câu này thôi, hai tên nam sinh kia chết đứng ngoài cửa, hơ hơ hơ, lão bà tương lai của ta quả nhiên lợi hại…  ^^=

Rồi cũng từng có một vị nam sinh vì cầu yêu không được nên định uy hiếp nàng muốn nhảy lầu. Thầy chủ nhiệm hao hết miệng lưỡi xin nàng khuyên can tên kia, nàng bèn lấy ra đơn xin quyên tặng di thể, nói: “Tỷ tỷ của ta đang làm việc ở viện y học, mà viện đang cần thi thể để nghiên cứu, không biết ngươi có hứng thú hay không?” Nàng vừa nói dứt câu, là khiến cho tên nam sinh kia hết dám nhảy đi xuống, mà từ đó còn trở thành trò cười cho cả trường…

Ngoài những vụ đặc biệt đình đám ấy, thì những vụ lẻ tẻ nam sinh bị nàng cự tuyệt, tổn hại, bị cách chức, nghẹn chết… trôi qua vô số…   =__=!

Về công việc thì nàng đã từng đổi qua hết tất cả ba công ty, lý do là vì bởi những tên lão bản ở những nơi ấy đều có ý đồ đối với nàng quấy nhiễu tỉnh dục…

Tên đầu tiên thì bị nàng “đá” cho “tiểu đệ” một phát bẹp dí dính ở trên tường, tên thứ hai thì bị nàng vặn gãy cánh tay, lão bản thứ ba chính là ta…

Hô… cũng bởi vì nàng hóa thân thành “nấm mốc rau khô” cho nên ta may mắn thoát nạn…  >0<  Chậc! May thật, gặp đại nạn không chết chính là sẽ có phúc, ha ha, lão bà này ta muốn…  ^0^=

Về phần đối tượng mà nàng muốn hẹn hò kia ta cũng có hỏi thăm đến, hắn chính là một con rùa biển, phương diện nào cũng tốt ngoại trừ việc không nhiều tiền bằng ta thôi. Hai người bọn họ chỉ là mới tiếp xúc vào giai đoạn đầu, cho nên bây giờ ta hành động vẫn còn kịp, he he…

    Chương 3: Liệt nữ sợ sói dây dưa

Một ngày, ta nghe nàng nhận điện thoại, thanh âm thật mềm mại nhỏ nhẹ: “Ừ… được không?... Không sao đâu… được, buổi tối chúng ta gặp.”

Chẵng lẽ nàng đang nói chuyện với tên rùa biển kia? Trong lòng ta hơi chua chua…

Những ngày vừa rồi, ta đối với nàng rất tốt, vì muốn tạo dựng một hình tượng nam nhân tốt trong lòng của nàng, nhưng bây giờ thì ta diễn hết nổi nữa rồi…  =__=

Đợi nàng cúp điện thoại, ta nhịn không được quăng một câu dấm chua: “Sao lúc nói chuyện với ta không thấy cô thục nữ như vậy a?”

Lúc này, tuy động tác của nàng vẫn rất lịch sự, nhưng đôi mắt vẫn cứ nhìn phía trước chẳng thèm nhìn ta một cái, nàng nói: “Haizzz, ta chỉ nói chuyện đàng hoàng với người, với quỷ thì không cầnn khách khí.”

Cái gì? O_O? Ta là quỷ, hắn là người? Ta không nhịn nữa, lão tử đây hết giả bộ làm người tốt được rồi, không phải người ta vẫn thường nói, nam nhân không hư nữ nhân không thương sao? Ta hôm nay quyết định cùng nàng ngả bài…

“Này, nha đầu, con rùa biển kia tốt hơn ta điểm nào chứ?”

Nàng trừng mắt liếc ta một cái: “Ngươi dám hỏi ta như vậy? Được, hôm nay ta sẽ nói rõ ràng, xin đại thúc từ nay về sau nhìn thẳng vào thực tế một chút. Hắn vừa trẻ, vừa đẹp trai, quá khứ trong sạch, còn ngươi, vừa già, vừa xấu lại còn là một tay ăn chơi khét tiếng.”

Ta thiếu chút nữa là một hơi nghẹn chết, nha đầu này đả kích ta mà không hề tiếc khí lực a. Lão tử đây tung hoành thương trường vài chục năm, thành công vượt qua bao nhiêu cửa ải công tác khó khăn chính là nhờ tính cách chanh chua cùng da mặt dầy đó nha.

“Nha đầu, cô chờ đó, ngày mai ta sẽ đưa cho cô một bản báo cáo đầy đủ văn bản báo cáo.”

Hôm sau ta ném cho nàng một bản báo cáo nói về “báo cáo chi tiết về chuyện kết lương duyên của Lữ bằng Phi và Liễu Như Mi”

Nội dung như sau:

Thứ nhất: tuổi hai người vừa hợp, không phải già và vị thành niên. Tâm lý của nam nhân ở độ tuổi cùng với Liễu Như Mi bây giờ rất ngây thơ. Nếu như Liễu Như Mi lấy chồng cùng lứa tuổi, sẽ đồng nghĩa nàng sẽ có thêm “em trai” thậm chí là “con trai”. Bởi vì hơn phân nửa nữ nhân đều có tâm lý “mẫu thân” , cho nên, để có được chỗ tốt quy túc, Liễu Như Mi nên gả cho nam nhân tuổi lớn một chút mới có thể cho nàng một loại cảm giác an tâm được bảo vệ, giúp ổn định tâm lý cùng bản thân về sau. Nói thêm một chút, Lữ Bằng Phi lớn hơn Liễu Như Mi 8 tuổi, đủ độ tuổi thành thục, không thể nói già mà là vô cùng thích hợp.

Thứ hai: theo định luật bổ khuyết, chỉ có nam nhân xấu xí mới xứng với mỹ nhân, đẹp trai xứng với nữ nhân xấu thì mới có thể cân bằng hòa bình của thế giới. Hơn nữa, nam nhân có bề ngoài đẹp đẽ thì những người khác cũng có tướng mạo xinh đẹp thì độ kích thích đối với hắn rất yếu. Ngược lại, mỹ nữ ở trước mặt nam nhân xấu rõ ràng sẽ có cảm giác ưu việt, bởi vì nam nhân xấu theo đuổi mỹ nữ chính là thật lòng cam tâm tình nguyện. Ví dụ như Liễu Như Mi tính cách mạnh mẽ xứng đôi với Lữ bằng Phi chính là lựa chọn tốt nhất.

Thứ ba: nói về “tay ăn chơi”, đó chính là rèn luyện kỹ thuật, hơn nữa lúc trước phạm sai lầm biết sửa chữa thì sau này sẽ không tái phạm, người ta cũng thường nói “con hư quay đầu còn quý hơn vàng”. Ngược lại, có người lịch sử trong sạch bởi vì họ chưa có cơ hội “gây án”, nói không chừng về sau còn có thể “gây án” nghiêm trọng hơn. Nghĩ lại, nhiều người tuy lúc trẻ rất lông bông, nhưng về sau thì rất lành tính, ví dụ như là Lữ Bằng Phi.

Thứ tư: Lữ Bằng Phi đã có sự nghiệp rất tốt, còn rùa biển thì chỉ mới bắt đầu khởi nghiệp, so sánh một chút, Liễu Như Mi cũng biết, hái quả của cây đã có trái dễ dàng hơn bây giờ mới bắt đầu trồng cây rất nhiều.

….. Phía dưới bản báo cáo còn có thêm vài ngàn chữ. Nhớ ngày xưa lúc ta gầy dựng sự nghiệp còn chưa có nghiêm túc viết thiết kế quá như vậy…   -___-

Nhìn xong bản thiết kế tương lai của ta, nàng chỉ quẳng ra hai chữ “nhàm chán” rồi cũng không thèm để ý đến ta, cũng chẳng bình luận gì thêm. Ta điên máu dữ dội hơn, về sau các loại như: nát chiêu, tiện chiêu, tổn hại chiêu, ám chiêu ta đều lấy ra sử dụng để có thể đạt được mục đích, dĩ nhiên tất cả đều là văn kiện, bởi vì nếu sử dụng võ, ta đây chắc chắn đánh không lại nàng…   =__=! Nàng thì luôn sử dụng công phu “lời nói độc chết người” đánh vào ta, còn ta thì lại không hề sợ chết, liều mạng hứng chịu rồi tiếp tục quấn quýt lấy nàng. Người ta thường nói, liệt nữ sợ sói dây dưa, ta không tin với trình độ mặt dày của mình mài không được cây thiết bổng này thành kim…

Lúc ban đầu, nàng còn đối với ta “không quan tâm” nhưng về sau phát hiện chiêu này không công hiệu, chợt bắt đầu cùng tên “gian phu” công khai một đôi. Con rùa biển đó nhiều lần đến công ty đón nàng, nhìn hắn bộ dáng đắc ý dường như rất thích nàng, tuy rằng nàng đối với hắn cũng không phải nhiệt tình như lửa, nhưng mà tốt hơn đối với ta rất nhiều. Hừ! Tính khí nóng nảy của ta lại bộc phát, ta thề, không sử dụng biện pháp hung ác dạy dỗ hắn là không thể…

Ta biết con rùa biển đó đang làm một công trình liên quan đến tiền đồ của hắn, mà nhân vật mấu chốt của cái công trình đó là phải nhìn sắc mặt của ta mà ăn cơm… Hơ hơ, bởi vì ta bày mưu đặt kế, khiến cho con rùa biển ấy chịu không ít khổ sở, đợi đến lúc hắn ở bên bờ vựa sắp hỏng tất cả rồi, ta mới xuất hiện, ban cho hắn hai con đường để lựa chọn, ta hỏi hắn muốn sự nghiệp hai tình yêu? Một kẻ đang ở bên bờ vực sự nghiệp sắp sụp đổ, tiền đồ mờ mịt, tên rùa ấy rất thông minh, lựa chọn nhường đường. Ha ha, ta cuối cùng cũng đạt được mục đích, nhưng trong lòng cũng có chút tức giận, tên oát con vô dụng này chỗ nào thì xứng với Hoa Hồng Gai của ta?

Con rùa biển biến mất, sắc mặt của nàng vẫn bình tĩnh như thường ngày. Lòng ta an tâm một chút, xem ra con rùa ấy cũng chỉ là râu ria bình thường mà thôi…

Ta vẫn như cũ mặt dày mày dạn quấn quýt lấy nàng, còn nàng thì vẫn đem ta ra bỡn cợt không đáng một đồng như xưa…   =__=

Dần dần, ta bắt đầu thói quen bị nàng xỉ vả… TT__TT nàng cứ việc đối với ta “nói đùa”, nhưng thái độ cũng không còn hung hăng như lúc đầu. Đúng rồi, bây giờ nàng cũng đã đồng ý để ta đưa nàng về nhà, hừ, nàng vẫn như thường lệ, hắt cho ta một bát nước lạnh: “Dù sao thì ta cũng nói trước nha, là do ngươi tự nguyện, có hậu quả gì thì tự mình gánh lấy, ta không chịu bất kỳ trách nhiệm nào đâu.”

Gừ!!! Nữ nhân này, nàng bản lãnh thật, chiếm tiện nghi của người khác rồi vẫn dương cao chí khí. Hừ, chờ đó, sẽ có một ngày lão tử sẽ đem cả vốn lẫn lời đòi lại, bắt cô về nhà làm “hiền thê”.

Một hôm, sau khi tan việc, ta đưa nàng về nhà, gần đến nhà thì thấy bên đường có hai nữ nhân đang lôi kéo nhau, người phụ nữ lớn tuổi đang mắng cô gái trẻ, sau không biết như thế nào không hợp lời, vị phụ nữ già kia tát cô gái trẻ một bạt tai, ta từ xa nhìn thấy trên gò má cô gái hiện lên năm ngón tay đỏ ửng, trong lòng cũng thay cô gái rùng mình. Liễu Như Mi ngồi bên cạnh ta lập tức đổi sắc mặt, bén nhọn kêu lên một tiếng: “Dừng xe!”

Ta theo bản  năng đạp vào thắng xe, xe còn chưa dừng hẳn thì đã thấy Liễu Như Mi xông ra ngoài khiến ta thiếu chút nữa là bị hù mất nửa cái mạng. Ta cũng vội vàng chạy theo nàng…

Liễu Như Mi vọt vào giữa hai người kia, đem cô gái trẻ bảo vệ ở phía sau, đối với lão thái bà kêu to: “Bà làm gì? Không cho phép bà quấy rầy tỷ tỷ của ta, người hại con trai của bà là ta, bà cứ việc tìm ta.” Ánh mắt của nàng rất kích động, hoàn toàn không hề còn khí chất trấn định, không sợ trời không sợ đất lúc trước khi còn ở trước mặt ta, lúc này, nàng giống như con mãnh thú, dốc hết toàn lực bảo vệ người ở phía sau khiến cho ta có chút ghen tỵ.

Lão thái bà kia nhìn thấy nàng, tựa hồ như thâm thù đại hận càng sâu hơn: “Tìm mày? Mày có cái gì để mà đền bù cho con trai của tao? Mày chính là đồ sao chổi, tao đánh chết mày.”

Ta cứ tưởng rằng, Liễu Như Mi sẽ một cước đá bay lão thái bà kia, ai ngờ nàng lại đứng yên, chỉ một mực bảo vệ người phía sau, hứng chịu những quả đấm rơi vào trên bản thân mình…

Ta dĩ nhiên không thể trơ mắt đứng nhìn nữ nhân của mình bị đánh, mặc dù nàng thuộc về ta là ở tương lai, ta vội vàng đi lên kéo lão thái bà đanh đá ra. Bà lão cũng thật hung hăng, ta cũng bị trúng mấy dấm, lực đánh không hề nhẹ, ta bị đánh trúng rất đau, tâm càng đau hơn, bởi vì nha đầu kia còn bị đánh nhiều hơn…

Ta đẩy lão bà kia ra, quát: “Bà làm gì? Nếu còn đánh nữa, lão tử ta cũng không khách khí!” Nếu không phải thấy nàng tuổi cùng mẹ ta không khác biệt lắm thì ta đã cho nàng cái tát, hừ.

Giờ phút này, ta rất cảm tạ trời sinh ra ta một bộ dáng xấu xí, bởi vì ta nghe nói, lúc ta tức giận nhìn rất dữ tợn…

Nữ nhân kia trong chốc lát bị dọa cho sợ hãi, lui về phía sau mấy bước, phát ra vài tiếng cười lạnh rất khó nghe: “Ha ha, bộ dạng xinh đẹp quả nhiên thật tốt, lòng dạ cay độc như vậy mà vẫn có người muốn. Người trẻ tuổi, ta khuyên ngươi nên cách nàng xa một chút, nếu không ngươi sẽ rơi vào xui xẻo giống con trai của ta.” Nàng cứ như vậy vừa cười vừa nói.

Ta xoay người lại, thấy Liễu Như Mi nâng lên gương mặt của tỷ tỷ, thanh âm run run giống như muốn khóc, nói: “Tỷ, tỷ còn đau không? Muội xin lỗi.”

Tỷ tỷ của nàng vẻ mặt lạnh lùng, tựa hồ như năm ngón tay kia không phải ở trên gương mặt nàng, hất tay của Liễu Như Mi ra, dùng chất giọng lạnh lùng nói: “Ta không sao.” Sau đó liền bỏ đi, cũng không thèm nhìn ta liếc mắt một cái…

Chậc, nữ nhân này lạnh lùng quá, nha đầu nhà của ta sao với nàng còn tốt hơn nhiều.

Liễu Như Mi mím môi không nói lời nào, lẽo đẽo đi theo tỷ tỷ đến trước cửa nhà nhưng không theo vào, đợi tỷ tỷ của nàng đi xa một chút, nàng mới lấy di động ra bấm một dãy số, vừa chú ý động tĩnh của tỷ tỷ vừa che miệng nói chuyện, ta hoàn toàn bị hai tỷ muội coi thường, cho đứng mặc kệ ở hàng cây ven đường, hic…  TT__TT

“Alô, Dư đại ca, mới vừa rồi lão bà ấy lại đến, tỷ tỷ bị bà ta đánh… vâng… được, muội chờ huynh.” Thanh âm của nàng rất mềm mại mà trước đây chưa hề có, còn mang theo một chút ủy khuất giống trẻ con, ta cá ai nghe thấy đều phải bận tâm. Hừm, chả trách con rùa biển kia chạy mất mà người ta vẫn tỉnh như không, hóa ra còn có con cá ám thông xã Dư đại ca…

Ta cắn răng nhìn nha đầu kia nhìn quanh trái phải trông ngóng cái tên mà nàng vừa gọi điện, hoàn toàn quên mất ta đang đứng ở gốc cây ven đường. Hừ, ta nhịn, ta phải biết chính xác cái tên gian phu này là ai để mà diệt trừ hắn!

Hơn mười phút sau, một chiếc xe vội vàng chạy đến, có một nam nhân xuống xe, Liễu Như Mi vội vàng chạy đến: “Dư đại ca, huynh đến rồi, tỷ tỷ đã lên nhà, nè, đây là chìa khóa cửa.”

Ta nhẹ nhàng thở ra một hơi, thì ra hắn là “tỷ phu” không phải gian phu như ta nghĩ. Bất quá tên tỷ phu này nhìn thật quen mặt nha, a, thì ra là con hổ mặt cười.

Nam nhân nhận lấy cái chìa khóa, không có vội vã đi lên, hắn vẫn cứ duy trì bộ dáng cười cười trước sau như một ấy: “Cám ơn muội đã báo cho ta, Mi Mi, muội đừng khổ sở nữa, mọi việc sẽ tốt hơn thôi.” Hử? Cái gì Mi Mi? Gọi thân thiết như vậy làm gì? Ta khó chịu nha!

Liễu Như Mi giống như một đứa bé đã phạm vào chuyện sai lầm, rất biết điều gật đầu: “Vâng, cám ơn Dư đại ca, huynh mau đi nhanh an ủi tỷ tỷ, muội không sao, hiện tại muội sẽ đến nhà của bạn ở tạm.”

Hử, nàng ở trước mặt ta có bao giờ ngoan như vậy đâu chứ? Mặc dù là tỷ phu, nhưng ta vẫn là vô cùng khó chịu, ta hung hăng nhìn chằm chằm con hổ mặt cười kia…

Hắn cảm nhận được ánh mắt của ta, quay đầu nhìn thấy ta thì kinh ngạc, sau đó lại lộ ra một nụ cười, nhìn ta gật đầu, vỗ vỗ vai Liễu Như Mi: “Vậy huynh đi lên đây.”

Chờ con hổ mặt cười kia đi, Liễu Như Mi cúi đầu ủ rũ đi ra ngoài. Ta cũng đi tới, nàng nghe được tiếng bước chân thì quay đầu lại hỏi: “Là ngươi? Tại sao ngươi còn chưa đi?”

Trên mặt nàng hiện lên vẻ mệt mỏi, áy náy pha lẫn với mê võng, không còn khí thế giương nanh múa vuốt ngày thường nữa, ta không khỏi đau lòng…

Ta bước đến gần nàng, nói: “Ta đưa cô đến nhà của bằng hữu.”

Nàng vô lực hỏi ta: “Ngươi cho là tính cách của ta như vậy có thể có bằng hữu sao?”

“A? Đúng ha! Vậy cô đi đâu?” Nàng cũng rất biết rõ về bản thân đấy chứ.

Nàng nói tên của một cái quán trọ, ta nhìn nàng mang một bộ dáng mệt chết, nên cũng không hỏi nhiều, yên lặng đưa nàng đến quán trọ, dàn xếp ổn thỏa mọi việc rồi trở về nhà…

Sáng sớm ngày thứ hai, tên hổ mặt cười thế nhưng lại gọi điện cho ta, hẹn ta gặp mặt.

Gặp ta hắn cũng chẳng thèm khách sáo, nói ngay vào điểm chính: “Không nghĩ đến Mi Mi và ngươi biết nhau, chuyện của Mi Mi ngươi có biết không?” Nhìn bộ dáng ta mờ mịt, hắn cười cười: “Vậy ta nói đơn giản một chút nhé, con trai của lão thái thái ngày hôm qua, là bởi vì cứu Mi Mi khỏi tai nạn xe cộ nên bị trọng thương, hai chân tàn phế, còn cô gái hôm qua là Liễu Như Lam, là tỷ tỷ của Mi Mi, lúc trước là người yêu của hắn. Mặc dù tội phạm gây ra tai nạn đã bị trừng phạt, nhưng lão thái bà ấy vẫn cảm thấy Liễu gia thiếu nợ nhà hắn, nên yêu cầu Như Lam gả cho tên tàn phế kia. Như Lam bây giờ đã không còn yêu hắn nên cự tuyệt. Hiện tại lão thái bà ấy vẫn cứ tìm đến hai tỷ muội gây phiền phức, hôm qua là một ví dụ, ngươi cũng thấy rồi đấy. Ta hi vọng chúng ta có thể hợp tác với nhau dàn xếp ổn thỏa chuyện này…”

Ta ghét cái bộ dạng hắn tự hỏi tự nói, nên mở miệng cắt đứt hắn: “Ngươi muốn cùng người khác giành thê tử thì liên quan gì đến ta?”

Hắn vẫn duy trì bộ dạng tươi cười: “Làm sao không liên quan đến ngươi? Ngươi không phải là đang theo đuổi Mi Mi? Mi Mi vẫn cảm thấy áy náy vì liên lụy đến Như Lam, nếu Như Lam không tốt, thì nàng cũng không tốt, như vậy ngươi làm sao có thể vui vẻ?”

Ta vẫn mạnh miệng như cũ: “Đây không phải là lỗi của Mi Mi, muốn trách thì phải trách tên tài xế đã gây ra chuyện.”

Hắn vẫn bảo trì thái độ tươi cười, nhìn đúng là chướng mắt: “Nhưng vấn đề ở đây là Mi Mi không nghĩ như vậy. Nói cho cùng thì, nếu đổi lại, ban đầu không phải hắn cứu Mi Mi thì người bị tàn phế chính là Mi Mi a.”

Ta nghĩ đến cảnh nha đầu kia té trong vũng máu bên đường, tâm bất giác run rẩy, không phản bác hắn ta nữa mà nói: “Nói đi, ngươi muốn ta làm gì?”

“Ta muốn đưa tên bị tàn phế kia ra nước ngoài trị liệu, bệnh viện nước ngoài có thể duy trì tế bào thần kinh, trị được chứng liệt nửa người, nhưng chi phí rất cao, cần đến 300.000 đôla.” Hừ, ta biết ngay, hắn muốn ta bỏ tiền.

“Trong nước không làm được sao?”

“Có thể, nhưng ngươi sẽ không hi vọng rằng, “vết sẹo” cuối cùng cứ lởn vởn trước mắt của Mi Mi ư?” Hắn vẫn cười híp mắt như cũ.

Hừ! Ta vạn lần không muốn, cho nên đá tên kia ra khỏi đất nước thì tốt hơn, đem tên “sẹo chướng mắt” ấy đưa đến địa phương mà ta không cần phiền lòng nữa…

    Chương 4: Ôm được mỹ nhân về

Mi Mi nhà ta cuối cùng cũng biết được chuyện này, tên họ Dư kia cũng tạm được, uống nước không quên người đào giếng, hắn thay ta nói rất nhiều lời hay. Như Mi đối với tên tỷ phu này tương đối tôn trọng, vì thế thái độ của nàng đối với ta chuyển biến rất nhiều.

Nàng tới gặp ta nói cám ơn: “Cám ơn ngươi! Nhưng số tiền đó ta không trả nổi đâu, ta làm bạn gái của ngươi trả nợ vậy.”

Ta giận tím mặt, mặc dù mục đích của ta là muốn nàng làm bạn gái, nhưng đó không phải là điều kiện để trả nợ: “Cô cho ta là ai? Ta đòi cô phải trả nợ sao?”

Đột nhiên nàng lại cười rộ lên, nhào tới ôm ta. Ta đẩy hoài cũng không ra được, đây chính là lần đầu tiên nàng chủ động như vậy. Ta đang cứ do dự, thì bỗng nhiên nàng ngẩn lên, ở trên môi ta hôn một cái, nháy mắt ta biến thành người gỗ……

Nàng dỗi nói: “Nè, đừng giả bộ làm người tốt, ta xem trọng ngươi là vì ngươi rất vô sỉ, có thể làm cho ta không có cảm giác bị đạo đức trói buộc, nếu ngươi thật sự cao thượng, ta đã ôm đồ bỏ chạy.”

Này này, kiểu nói này là sao đây? Ta vô sỉ bao giờ chứ? Ta ôm chặt nha đầu nói: “Làm bạn gái không có trả nợ được, muốn trả nợ thì đồng ý làm vợ ta đi. Hôm nay cùng ta về gặp mặt cha mẹ ta. Còn nữa, cái hôn như chuồn chuồn lướt nước đó không tính a.” Ta giữ chặt cái ót của nàng, hung hăng cho nàng một cái hôn nồng nhiệt.

Một lúc sau ta hỏi lại nàng: “Nè, em nói không cần phải chịu đạo đức trói buộc là ý gì? Đừng nói là cắm sừng ta đó nha?”

Nàng quyến rũ nhìn ta, ánh mắt của nàng khiến lòng của ta nhộn nhạo: “Muốn thế nào? Em cho anh biết, đừng tưởng bỏ tiền ra là muốn sao cũng được a! Em sẽ không có khúm núm với anh đâu, em sẽ thay mặt các nữ nhân trước dạy dổ anh.”

Nữ nhân này đúng thật là bản lĩnh a, kẻ thiếu nợ so với chủ nợ còn muốn phách lối, xem ra thời đại này là gió đổi chiều rồi. Ta quả thật có chút phiền muộn, nhưng không hề đau lòng, ta yêu chính là yêu cái giọng điểu đó của nàng a!

Buổi tối, trên đường đến nhà ta. Ta dặn dò nàng: “Lúc đến nhà anh, bà nội của ta gặp mặt người lạ thường rất thích khen ta, nếu em có gì bất mãn thì cứ quay đầu lại nhằm vào ta, ở trước mặt bà chỉ cho phép phụ họa theo thôi, biết chưa? Còn có, nếu bà đem biệt thự nói thành “dã cư” cũng không cho phép em cười bà, nếu không đừng trách ta trở mặt.”

Thật khó có lúc nàng không hề lại sỉ nhục ta, ánh mắt còn rất nghiêm túc nhìn ta nói: “Thật không ngờ anh cũng rất hiếu thuận a, được rồi, em biết.” Nàng gật đầu một cái, khóe miệng còn mỉm cười.

Lúc “hai vợ chồng” ta về đến nhà, cha mẹ cùng bà nội của ta đã chờ sẵn, ở nhà ta, nàng biểu hiện vô cùng tự nhiên cùng lễ phép, thái độ so sánh đối với ta trước đây vô cùng khác biệt. Người nhà của ta đều nói ủy khuất đóa hoa tươi là nàng cắm trên bãi phân trâu là ta đây…  =__=?  

Ta cùng Liễu Như Mi coi như là chính thức đi lại với nhau, do từ cãi vã thăng một bước lên hẹn hò, cho nên ta tìm hết mọi cách để động thủ động cước, mỗi lần nếu chiếm được tiện nghi ta luôn được một tấc lại muốn tiến một thước, sau đó sẽ bị nàng “phản kích”. Nhưng ta vẫn kiên trì đánh “du kích” như cũ không hề biết mệt mỏi, dần dần cơ hội ta ra tay càng nhiều, còn nàng “phản kích” cũng chỉ mang hình thức tượng trưng cho có… Nửa năm sau, ta được động tay động chân có tính hợp pháp, he he, chúng ta kết hôn.

Nàng nói, một kẻ có hiếu với bề trên dù có hư hỏng cũng không đến nỗi nào, dù sao con người cuối cùng cũng phải kết hôn nên quyết định, thích hợp liền gả đại luôn cho rồi. Ai, được rồi, thich hợp liền thích hợp đi nguyên nhân không quan trọng, quá trình cũng không quan trọng, trọng yếu là, lão bà cưới đến tay là được rồi…   ^^=

Cho nên, các đại gia a, nhất định phải nhớ kỹ hiếu thảo nha, sẽ gặp được hảo báo đó.

Hiện tại, ta chỉ có một điều sốt ruột duy nhất, đó chính là đến bây giờ nàng cũng không nói qua “Em yêu anh” nha, nàng vẫn cứ lấy việc đả kích ta làm vui thôi, chán thật…  -__-

Ta cũng từng hỏi nàng, vì sao lại bỏ con rùa biển kia mà lấy ta?

Hic, đáng lẽ ta không nên hỏi  -__-!!!  nàng thật đúng là không hề cho cơ hội thương lượng, dùng hết sức lực để mà nghẹn chết ta mà, nàng hiển nhiên trả lời: “Theo lý luận Kinh Tế Học có một lý thuyết nói là “hàng dỏm thì giá rẻ”, bởi vì tiền vốn thấp nên không cần dùng tâm đối đãi, khỏi phiền phức.”

Hử? Gì chứ? Nhưng điều đáng hận ở đây là, ta đây quả thật đúng là đồ ngu, cố tình yêu chết cái giọng đáng ghét đó của nàng. Chậc, ta đành nhận mệnh thôi, quả thật gieo gió thì phải gặt bão, trước kia ta coi nữ nhân như thú cưng dùng để nuôi, hiện tại ta ở nơi này trước mặt nàng vẫy đuôi…  -___-!!!

Gâu gâu! Lão bà, nam nhân cũng rất sợ phí thời gian đó, nói mau, nàng yêu ta, nhanh lên!  >0<

Đảo mắt chúng ta kết hôn đã 3 năm, trong thời gian đó cũng có chút ít gợn sóng, ví dụ như con rùa biển ngày xưa, cánh chim của hắn dần dần cứng cáp thì bắt đầu quay lại vạch trần ta từng uy hiếp chuyện của hắn.

Mà lão bà của ta thì cứ lẳng lặng nhìn hắn nói: “Nhưng ngươi vẫn từ bỏ ta. Thật ra, có đôi khi nữ nhân rất thích nam nhân vì nàng mà không từ thủ đoạn, điều này chứng tỏ hắn rất yêu ta, mà ta cũng thế, rất thương hắn.”

Sinh ra ta là cha mẹ, hiểu ta chỉ có lão bà, nàng ở trước mặt nhiều người nói rằng nàng yêu ta, ta vô cùng hạnh phúc ôm nàng, hung hăng hôn một cái.

Mặc kệ cái con rùa biển ngồi ở đằng kia tự nhục nhã, cuối cùng hắn không chịu nổi, đành phải xấu hổ rời đi. Ha ha ha!   ^0^

   Liễu Như Mi tự bạch:

Ta từ nhỏ rất thông minh lanh lợi, xinh đẹp khả ái, là hòn ngọc quý trên tay của cha mẹ. Lúc ta 6 tuổi thì ta có thêm một người tỷ tỷ, nàng thật ra là chị họ của ta, bởi vì bá phụ bá mẫu xảy ra tai nạn xe cộ rồi qua đời, nên phụ thân ta nhận nàng về nhà nuôi, vì vậy ta lại có thêm một người sủng ái, điều này khiến dưỡng ta thành vô pháp vô thiên, cá tính vô cùng phách lối.

Tỷ tỷ rất đẹp, tính tình trầm tĩnh, là tình nhân trong mộng của rất nhiều nam sinh. Bạn trai của nàng tên là Mục Huyễn, rất đẹp trai tiêu sái, nhưng là ta không thích hắn, bởi vì hắn là tới cướp đi tỷ tỷ của ta. Ta cùng với hắn là kẻ địch, mà tỷ tỷ thường xuyên bị kẹp ở giữa, khó xử không biết làm thế nào.

Một ngày, ta bị một đám côn đồ cắc ké vây quanh hành hung, ta thật sự không nghĩ tới hắn sẽ đến giúp ta, lúc đó, hắn vừa vặn đi ngang qua, nhìn thấy bèn xông lại ngăn cản.Trong lúc xô đẩy, hắn bị xô té ra ngoài đường, rồi bị một chiếc quên đi vận tốc quá nhanh tông phải.

Nhìn hắn nằm ở trong vũng máu, đám côn đồ lập tức bỏ chạy, ta khóc hỏi hắn tại sao lại cứu ta? Hắn nói: “Bởi vì ngươi là muội muội mà Như Lam yêu thương nhất.”

Từ đó, hắn mất khả năng đi lại, cũng mất luôn vẻ đẹp trai anh tuấn của dĩ vãng. Tỷ tỷ cũng không rời hắn, tính tình càng ngày càng im lặng, trầm tĩnh. Ta không hề quấy rối bọn họ nữa, nhưng bọn họ cũng không hề vui vẻ.

Ta cũng vậy, không thể nào vui vẻ nữa, sau những ngày đó, ta mới phát hiện, thì ra ta cũng thích hắn, ta làm đủ loại chuyện điên khùng như thế bất quá là bởi vì hắn thích tỷ tỷ. Mà tỷ tỷ, tỷ tỷ đáng yêu của ta, tỷ tỷ lại là người ta thích nhất, ta làm sao nguyện ý để nàng thống khổ. Hiện tại, nguyên nhân bởi vì là ta, chính ta đã làm thương tổn hai người ta yêu.

Ta trở nên ngày càng càng chua ngoa, ta giễu cợt hết thảy, bởi vì bản thân ta là tệ hại như vậy, nên ta cần chê bai người khác để giữ thăng bằng.

Vì thương bệnh khiến cho Mục Huyễn càng ngày càng nóng nảy, hắn trở thành một người cùng dĩ vãng hoàn toàn bất đồng. Ta thấy tỷ tỷ càng ngày càng gầy gò, trong lòng áy náy vô cùng, cho nên ta hết sức cổ động nàng rời đi Mục Huyễn, họa là do ta gây nên, không có lý do gì mà tỷ tỷ của ta phải gánh chịu cả đời.

Dư đại ca  xuất hiện khiến cho tỷ tỷ rốt cục quyết tâm rời đi Mục Huyễn. Ta thật cao hứng, về phần Mục Huyễn như thế nào thì ta không quản được nhiều như vậy, ta dù sao cũng là tệ hại như vậy rồi, tổn hại thêm một người ngoài nữa thì cũng không tệ hơn là bao. Vô luận nói như thế nào, thì tỷ tỷ mà ta thích nhất cũng đã có thể giải thoát.

Ta rất nỗ lực kiếm tiền, muốn kiếm đủ chi phí để Mục Huyễn phẫu thuật. Chỉ có như vậy, lòng tỷ tỷ mới có thể không lo lắng mà bắt đầu cuộc sống mới.

Lữ Bằng Phi  xuất hiện cũng coi như là đúng lúc đi, hắn không phải là một người trong sạch, mặt lại dày không ai sánh bằng, mắng thế nào không chịu rời đi. Tiếp xúc với hắn ta cảm thấy rất dễ chịu, bởi vì hắn không hoàn mỹ cho nên ta cũng không cần phải đi xem lại mình có đủ cao thượng hay không. Dư đại ca nói hắn chi ra 300.000 đô la đưa Mục Huyễn xuất ngoại chữa bệnh.

Ta biết, mục đích của hắn chính là ta, nhưng ta không hề có cảm bị nhục nhã, ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm. Ta thật sự là không cần cao thượng, nếu có ai đến nhắc nhở lương tâm của ta. Ta sẽ nói 300.000 đô la là cái giá không thấp.

Yêu hắn thật ra thì cũng không phải là một chuyện khó khăn gì. Bởi vì hắn yêu ta trước, cho nên ta mới có thể thương hắn, và cũng bởi vì ta yêu hắn, cho nên hắn càng yêu ta hơn. Nói tóm lại, dù gì ta cũng không thua thiệt, bởi vì lương tâm của ta đã yết giá 300.000 đô la và đã bán mất cho hắn.

Ngươi nói ta như vậy là rất vô sỉ? Hừ hừ, có lẽ đúng, nhưng nếu là vậy thì sao nào? Nếu ở trong mắt người này thì đó là khuyết điểm, nhưng ở trong mắt người khác thì nó lại là điểm vô cùng đáng yêu a, trên cõi đời này, chắc chắn sẽ có một người thích hợp với ngươi, giống như ta và Lữ Bằng Phi, cuộc sống của chúng ta sẽ trôi qua vô cùng hạnh phúc.

--- ------oOo---- -----


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.04.2012, 16:52
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 19.01.2012, 01:48
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 89
Được thanks: 43 lần
Điểm: 0.46
Có bài mới Re: [Đoản văn] Nói mau: Ngươi yêu ta! - Vô Tụ Long Hương
thx nàng a~!!!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 08.04.2012, 09:06
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 12.11.2011, 23:22
Bài viết: 217
Được thanks: 284 lần
Điểm: 3.23
Có bài mới Re: [Đoản văn] Nói mau: Ngươi yêu ta! - Vô Tụ Long Hương
Đọc 1 lèo, hay , thanks nàng. Cũng tội cho Mục Huyễn, bị tật nên thay đổi cũng đúng. Nữ 9 cũng không hiền, có cá tính.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 10.04.2012, 21:31
Hình đại diện của thành viên
Học sinh mới
Học sinh mới
 
Ngày tham gia: 10.04.2012, 21:26
Bài viết: 2
Được thanks: 0 lần
Có bài mới Re: [Đoản văn] Nói mau: Ngươi yêu ta! - Vô Tụ Long Hương
Rất thích Vô Tụ Long Hương. cảm ơn ss đã edit. Xin hỏi e có thể post truyện này lên wattpad đc không?


Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
Có bài mới 22.05.2012, 23:52
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 25.04.2012, 22:14
Bài viết: 79
Được thanks: 121 lần
Điểm: 7.32
Có bài mới Re: [Đoản văn] Nói mau: Ngươi yêu ta! - Vô Tụ Long Hương - Điểm: 5
Ta lại cảm thấy ở gần người khác bản thân lại quá "sạch" 1 cách bệnh hoạn.

Dù đối nghịch 1 chút nhưng so với nỗi khổ trong lòng nữ chính như nhau, cảm giác ko có người chia sẽ, cho nên đọc qua đoạn nữ chính nói nam chính vô sỉ nên mới thích, ta thật cảm động.

COn người nhiều lúc đi tìm 1 mảnh ghép thật gian nan, bởi vì bản thân méo mó ( theo 1 kiểu nào đó) nên khó tìm dc mảnh nào méo mó hợp với mình.

THanks nàng rất nhiều


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 6 bài ] 
       



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
quynhnhung102
quynhnhung102
Tề Ngự Phong
Tề Ngự Phong
lazy_lazy
lazy_lazy

talingen97: hừ hừ: đại gia ngươi là Lăng Kỳ Y
caxanhnd: vậy được bao nhiêu số thế darkghost
Lucky Love: enlly; nhỏ mọn
lactinhpham: YY: gia tộc nhà ta thù dai lắm
Liam: taligen: liên quan gi ta
Windwanderer: hic
caxanhnd: thuga bye bye bà
enlly hanh: lucky : ta k chỉ ng
darkghost: caxanh:ta dem so tu toi den h rau ko can dem nua dau
YSam: Thảo: bí hỉm la sao tỷ
Ngânthảo: liam: k ss chia cho em đó, TRẦN TRUỒNG TRÙNG TRỤC
thuganhanuoi: ^^
Lucky Love: mọi ngừoi ơi
Liam: @thu: 1 đống vàng bự ơi là bự
thuganhanuoi: thôi.. bye bye m.n
lactinhpham: Boyyyyyyy
talingen97: liam ta ghét ngươi, ta hận ngươi, ngươi là người thù dai a a a a
Liam: @ngân: cái từ này của ss nhá :hixhix:
lactinhpham: Vẽ vòng vòng ak ca
thuganhanuoi: liam : im lặng là vàng, nàng tích được bn vàng rồi
Ngânthảo: sam: dạo này tỷ mới phát hiện, muội nói chuyện càng ngày càng bí hiểm
darkghost: liam:di thui toi h ta vao bi cho vao mot goc ngoi
caxanhnd: liam, darkghost  vào góc nhà đếm số thôi ^..^
Lucky Love: muốn đăng bài lấy điểm phải làm sao vậy m.n
lactinhpham: Liam: ăn bơ tốt lắm ak
YSam: Thảo: 3 ng mới lận vơ
Windwanderer: cái phần mềm làm clip ấy sam
Liam: @dark: ta vs nàng đi ăn kem !!! hừ
lactinhpham: Enlly lun nổi mà
Ngânthảo: liam: có người bị bơ trần truồng trùng trục kìa :)) :))


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.