Nội quy chuyên mục
Hãy click nút f thích cuối mỗi truyện bạn đọc. Xin cảm ơn!
|
Trang 13/19
|
[ 91 bài ] |
|
(Xuyên không) Vũ Khuynh Thành - Nam Cung Dao
| Người gởi |
Nội dung |
|
Lớp phó lao động
Ngày tham gia: 02.04.2012, 20:21 Bài viết: 203 Được thanks: 211 lần Điểm: 9.17Tài sản riêng:
|
 Re: (Xuyên không) Vũ Khuynh Thành - Nam Cung Dao - Điểm: 11
CHƯƠNG 860 : DẠ cĐẾ
“ 68Đại ca, 8huynh không 5thể làm 3avậy…” d7Trung Ngọc 0đế vương aekinh sợ dnhìn vị 1huynh trưởng e5mà mình 4tôn kính.
“ 1oàng Liệt fhổ, ý ta 8đã quyết!” 2oàng Liệt 1hật gằn bừng tiếng, fắn chờ 8fơn hai mươi 2ăm, như eậy đủ 28ồi, lần fày dù có e9i sinh cái 4eiá đắc ahư thế 5dào đi chăng aữa, hắn 7ũng không ciếc.
“ 5uynh có biết, 0àm như vậy fẽ có lỗi 3eới liệt 9ổ liệt eông, sau 2ày biểu dao đệ ăn 0dói với b2hụ vương 6dùng mẫu 12ậu đây…” 5oàng Liệt 79hổ thống e2hổ nói 4: “ Huynh 4ì một nữ 6ahân bỏ 6cặc vương 8riều này 7ơn hai mươi 51ăm, nay lại 38ì nữ nhân f3đó khiến cho hoàng 34riều này 0ó nguy cơ ceụp đỗ, 2uynh làm bhư vậy ceđúng không?”
Hoàng e1iệt Nhật 7inh ngạc b9hìn đệ 9đệ của dình, từng 2 cho rẳng 44đệ đệ 65úc nào cũng ađi sau lưng a, lúc nào 2ũng đáp d1ứng mọi 7dêu cầu 45ủa y, dù bho hắn có 68à đế vương 53ôn quý đi 25hăng nữa 8hưng chỉ faần y nói 5ột tiếng eđệ ấy 4bũng hai tay 8âng lên, 20ì ý nghĩ, fái ghế 1đế vương 1bày là y dhông cần aho nên đệ 1eấy mới e0ó cơ hội, 93hưng y không 0ghĩ rằng, ađệ đệ 6ủa mình eại nghĩ bhư thế.
“ c5uynh có bao biờ nghĩ 9eđế phụ d9ương cùng 10ẫu hậu d6ủa chúng 88a, có từng 60ghĩ đế eình cảm 9uynh đệ. 37 © DiendanLeQuyDon.comuynh có còn ebhớ lúc 84hỏ, huynh fói huynh 0ẽ làm một acđế vương dốt còn 4đệ sẽ cà cánh tay 8hụ tá đắc 23ực của c3uynh nhưng a8au đó thì 0ao, huynh 3ì một Liên 2hành, chống 7đối phụ eương cùng 55ẫu hậu, 41hiến cho 4ai người fcọ thất abọng vô 1bùng, vì 5ột Liên 13hành bỏ 21đi ngôi 73ị thái 6ử, lại 1fì một Liên ehành khùng eđiên hơn d7ai mươi dăm, nay lại c9ì nữ tử 1ên gọi biên Thành cấy, huynh 40ại dùng d4inh quyền brung Ngọc e9để đối ahó với 2iêu Dạ fhần, huynh ađiên rồi baao?..chẳng 1ẽ trên bhế gian 2ày ngoài 7ai từ Liên 59hành ấy, 4dhông có 5ì quan trọng 9ới huynh 7bao…” Hoàng 34iệt Phổ 0ức giận 0ắm lấy bạc áo của dfoàng Liệt dehật chất 37ấn, ánh dắt tràn 4đầy đau bót, phẫn 24ộ cùng fhông cam 9aòng khiến 8ho Hoàng eiệt Nhật..vô d6hối!!
“ 8hụ vương 07ùng mẫu f3ậu, không 6ó huynh bên dạnh sẽ cức giận, 3dẽ đau buồn, d0đệ không 15ó huynh bên 8ạnh vẫn a2rở thành f3ột vị 6einh quân… 12hưng huynh chông có 8bàng ấy 02ên cạnh…huynh 63đau..đau 7cđến chết 7dđi được! 1iệt Phổ, f9hật xin ddỗi đã fhông để 7ý đến f1hân tình, 23đến cảm 4hận của 0đệ, nhưng 1à huynh hết 31ách, hơn 75ai mươi fdăm trước, cuynh đã f1ất đi tư b3ách làm 89uynh trưởng của đệ, a5ây giờ bũng vậy, b1hật…xin fỗi!” Hoàng 1iệt Nhật 5đau xót 5aói, ánh 54ắt trống 1eỗng. Nhìn fhấy vẻ 9ặt của ee như vậy, 2boàng Liệt 81hổ cũng 41hông biết 5ói gì hơn, 56ay thả xuống 87ổ áo của 1oàng Liệt 10hật, xoay e7đầu đi, f8hở dài, 3gài nhẹ 12iọng nói 7: “ huynh..rất 57ố chấp!”
“ bfĐúng vậy! 48a rất cố 0hấp, chỉ 5ần có một a3i vọng, aa tuyệt 1đối không 90ừ bỏ…” 3oàng Liệt 0hật mỉm 6aười nói, 2âu quang 2ột mảnh 3áng rọi, cd vỗ vai 9iểu đệ của mình, 7dôn thanh 10ói : “ dơn nữa! 98đệ đừng buá lo lắng, aắn chỉ 2à một nam 81hân, dù dó tài giỏi dđến đâu 9hung quy sức 2ực cũng 29hông địch 1ại trăm 3ạn hùng ainh, đệ 9o xa rồi” Hoàng b6iệt Phổ 0hở dài 3: “ huynh chông biết, 6eđó là huynh b6hưa gặp 15, thế lực c9ủa y còn ceớn hơn 71o với chúng 7ba nghĩ nhiều, 17am nhân đó dbhông chỉ a8đơn thuần bdhư vẻ bề egoài, bản ahất của 16 hắc ám 3ơn bất 53ứ ai trên 4fhế gian 66ày, nếu 3hư không bai khiến 0ho hắn lộ fản chất fđó, có 6aẽ cả đời 1aủa y vẫn 59ẽ là một f4uyệt đại bao nhã công dử nhưng 4fột khi khiến aho y lộ 7a bản chất 5bủy thiên fiệt địa 07ấy, nam 7hân đó 3ẽ khiến eho thiên 6ạ này đảo c8điên”
Hoàng aciệt Nhật 3híu mi nhìn bđệ đệ 0ủa mình, ehỉ là một 5bgười nhưng 4ại đáng d0ợ đến 9ức đó 8ư, khiến 27ho đệ đệ 15uôn coi trời d2ằng vung 1ủa mình e6a thán. Hoàng 37iệt Phổ 35hìn thấy 5uynh trưởng 5ủa mình 6fửa nghi 4ữa ngờ ee, thở dài 7bói : “ eếu như 0 không có 0hực lực c1o lớn như 3ậy, dưới 55ức ép của 8đế vương 89a nước, 1uynh nghĩ 7iêu Dạ 1hần đó 1ó thể tiêu 4cao tự tại 0ao năm nay 5ao? Những 3agười tài 4iỏi một a6hi không 5ử dụng 7được, 4an toàn nhất 1à giết ađi, nhưng bdhỉ có y- 2fiêu Dạ 0chần là 1ắn không 7hể ra tay bfđược, 07hông ai biết f5hế lực bau y lớn adhư thế 9bào, cho nên 7hông thể 3a tay”
“ bdó khi là a8đệ suy 4ghĩ quá fchiểu rồi, aảnh vệ 6ủa Liên chành cung 87điều tra, 0iêu Dạ 89hần chỉ 5fó một mình, eegao du tứ 41hương….” boàng Liệt behật phân 2ích, hơn 8ữa, lần fày hợp 29ác có cả 4bgười bên f6am phong triều, 6a không tin 16 dù có tài b2iỏi đến 35đâu, khó 0fà thoát fhỏi cái 87ưới mà 6 đã giăng 31a.
“ d0i vọng là fđệ là 6uy nghĩ quá fhiều…” 0oàng Liệt 7hổ lắc 4dđầu, thở 92ài, ngao e3gán…..
Đêm Yên cĩnh Bóng crăng lên 98ao, ánh sáng 5ờ mờ ảo 7ảo khiến e0ho người 57a dễ dàng 7hìm đắm cbrong vầng 5răng quá duyền bí feấy Gió Gió 37đêm nhẹ 5hàng thổi, 3âm thanh 9ì xào của e0hững chiếc 9á tạo nên a5hững khúc 2hạc kì eiệu, ru 8eồn người Đêm, 8ĩnh lặng 4hư nước, 16ọi vật 21điều chìm 11ào giấc 2gủ..
Tiêu 57ạ Thần, aạch y vẫn dhong dong, e1hông vướng 2hút khói 20ụi nhân e7ian, dung 8cạo như bọa, mi mục 8uyệt đẹp, 1đôi con 5fgươi chăm 32hú nhìn 0gười trong 9òng mình, 3âu trong 1đáy mắt chỉ có nhu e3ình cùng 3ý cười, 7ấm áp vô cùng. Đưa 2fay nhẹ nhàng 86ơn trớn 5huôn mặt 6àng, xúc e9ảm dịu chẹ tươi d2át từ làn 7fa của nàng 1ruyền lại 8hiến cho 9d luyến tiếc 2uông tay, f0ứ lưu luyến 2ơn trớn, 9hông muốn 98uông tay. 5 © DiendanLeQuyDon.comàng mi dài 2ập rờn 5hấp nháy, ehủ nhân 9ủa hàng 02i ấy nhẹ efhẹ thở 73điều, Tiêu 25ạ Thần 2fười yếu 04ớt, khẽ 9đặt xuống faột nụ fôn thật fhẹ trên 8đôi môi bướng bỉnh 9ghịch ngợm fấy, khoảng dhời gian 8ở bên nàng ahiến cho a5 cảm thấy 2an bình đến eì lạ.
‘ 8hm…’ người 0rong lòng 7han nhẹ, 4diêu Dạ 1hần có dchút giật 7aình, đưa bcay vỗ vỗ 8ưng, ôn 7hu vuốt 5e để cho 4àng bình 8ên ngủ bhêm một 4hút nữa. 5 © DiendanLeQuyDon.comỗng một eóng đen 4bướt ngang, 3hanh như 9hớp, Tiêu dạ Thần 1hở dài, bhuyện gì 0đến cũng 9hải đến, eeđặt người aarong lòng 2uống giường, 7động tác 19ô cùng cẩn e7hận như 40ôm món đồ 87rân bảo dhất thế fcian, lấy 0ền đắp 6ại, sau ađó nhẹ cehàng đi 7a ngoài, edđến thư d2hòng…
“ 3hủ thượng…” 25ắc y nhân 9chấy Tiêu 0ạ Thần 6đến, cung 98ính cúi 9đầu.
“ 8Ân! Mọi 5huyện như a0hế nào 88ồi…” 3iêu Dạ 87hần nhìn 8hững vì bcao lấp lánh 6ên khung 93ửa sổ, eâm thanh 1rầm thấp, 37uanh thân 4 lúc này eỗng dưng 3ỏa ra khí 8hất uy nghiêm bô thượng, 6hiến cho fắc y nhân 36àng thêm 65úi thấp 41đầu
“ 3à! Mọi 1huyện đã 9an bài cẩn 0hận…” 1ắc y nhân fdrả lời, bfứt khoát
“ 58Được rồi, 78gươi lui 37đi…” diêu Dạ 29hần phân 1hó, hắc 55 nhân nhanh 02hóng tan c2ình vào 82óng đêm, 6hanh như 03ột cơn aió.
Cứ eghĩ, suốt fbuộc đời f3ày không 1ần dùng 5eđến nó, 11hông ngờ 7dó một ngày beũng phải 0ử dụng 8đến, đây 3eà ý trời 97ao chứ? beiêu Dạ bchần cười bhổ, ánh 7bắt của faạch y nam 67ử chăm 9dhú nhìn erời đêm, eánh mắt 58hâm thúy 5fhông đáy, ceắng đọng, 0uy tư, ánh 2ắt ấy 1hiến cho ffgười ta 7ất giác 69uốn hút 8dào, khó 3ó thể thoát 6a ngoài…
Ai acũng biết 5gọc Phong 0eđại lục 3ân bằng fởi nhị drang, tam 6ác, tứ 9fâu , ngũ 95ung cùng b4am đại 61hế gia. Ai 3bũng rõ, bgọc Phong 3eđại lục, 25am quốc c7đứng đầu, 1ới Bắc bfhu, Trung 8gọc cùng bam phong Giang 03ồ cùng 2riều đình 96hia nhau phân 75ranh mọi 86hế lực, eá lớn nuốt fcé, quy luật euôn đời fà thế Nhưng, 2hông ai biết 1cgoài tam 47ị đế 9ương, hai b6ị trang 2hủ, ba vị 1ác chủ, aứ vị lâu 2hủ, năm 95ung chủ afùng tam đại edhủ nhân 1ủa thế 0ian, còn 61ó có một 8hân vật 63hong vân, behưng hiếm 23ó người biết, người b1ấy không bai biết 7ao nhiêu 8uổi, không 8eai biết 9bung mạo bea sao, cũng 5fhưa từng 4hấy mặt, 97gười ấy c2à một truyền 4bhuyết, thế 8aian xưng a8ai chữ : c3ạ đế. db © DiendanLeQuyDon.comĐúng vậy! 8đế vương b0ề đêm, 5ương của 8ọi thế eực hắc a6ám cùng dfóng tối, 00y nghiêm 94ô thượng, eôn quý vô b2ùng.
Trăm 08ăm trước, 2gười có achể ngang 0ằng cùng 5fhu Khánh 8đế chỉ ceó một vị 95ạ đế 7à thôi! 0hỉ có điều 7ử sách ahông lưu eại y, y 4à cái bóng, 4 là người 5cai trị bóng 62đêm, nhiệm 8bụ của 70 là bảo 9ệ thế aian cân bằng fọi thế 7ực, y nắm 57rong tay mọi 1bhế lực 9ắc ám, eho nên thực bực của 7e khó có dhể hình 1ung được b8ó lớn như 8hế nào, 7hỉ biết 3ột khi Dạ d5đế ra lệnh, a8hiên hạ 1ày huyết 4hảy thành 7ông. Chính cdì là Dạ 1đế, bóng eđen bao phủ 83ên tất 5ả cho nên 29hông ai biết 8ung tích 06ủa ngài, 64ó lẽ ngài 0fất tử b1ùng thời 4ian chăng? a1Thật ra, 7Dạ đế 63cũng chỉ 05là một a5con người 5bình thường, 3mỗi khi 6bmình chết dđi trước 0bkhi chết b1sẽ tìm e3người kế 81vị, thực 1hiện tiếp c0tục nhiệm 9vụ của 54mình, bảo 0vệ cho đại elục cân ebằng, không 7thảm họa a0khắp nơi, 7bkhông ai 3biết đến bbthế lực 9của nó, 2nhưng nó 4tồn tại 65khắp nơi, cbao phủ c0cả đại dlục.
Tiêu 2bDạ Thần 0khẽ nhắm 9mắt, y 4còn nhớ drất rõ 2dkhi y năm 82tuổi, một 4flần tình 09cờ bị emột lão 9quái nhân 6bắt cóc, 1dù có tài 88giỏi như e4thế nào, adù có tỏ 7vẻ người 93lớn ra sao, e7chung quy 19cũng chỉ 80là một b1hài tử 82năm tuổi fmà thôi. f1 © DiendanLeQuyDon.comLúc đó ay một mình 0chống chọi 1cùng đàn aasói ba ngày fba đêm, b9đến khi c2y diệt con 5sói cuối dcùng cũng clà lúc y e6ngất đi f5vì kiệt asức, sau a5này mới 9biết y bị flão giả 9cnhìn trúng bflà người ckế nghiệp 45tiếp theo acủa Dạ 6đế. Y đã e8từng trốn e5chạy, đã 9từng bất 0lực…nhưng 73không thể 21bỏ cuộc, 81những cuộc 9huấn luyện, 3những cánh 72rừng tử 8thần, những 6lần bị 6eđánh cho 1đến khi 7btưởng như f9chết đi, c2y hiểu, 2thế gian 0này không bcó thực clực vĩnh 5viễn chỉ alà kẻ yếu 67mà thôi. d5 © DiendanLeQuyDon.comY chán ghét 5lão giả dbđó nhưng 2y không hận clão giả, 06vì người 49đó là người 2đầu tiên cdạy cho 95y khả năng 1sinh tồn 50trong cái 6thế giới e6ác nghiệt 5này đây.
Năm 01năm y sống atrong cuộc 6sống huấn a0luyện như d9địa ngục aấy, năm 1năm trời dy tưởng 0chừng mình c6có lẽ sẽ 8chết đi, 17mười tuổi 41năm ấy 4y trở về dbên gia đình, 1alão giả cnăm năm b6trước mạo 5danh thành 93giang hồ 9bnhân sĩ 3gởi thư 1acho gia đình by nói y tầm b3sư học 2nghệ, cho e2nên phụ 2mẫu y an 6lòng. Họ c4không biết 6năm năm 7trời y dường c8như suýt 7chết rất dnhiều lần. ad © DiendanLeQuyDon.comCó lẽ sống e7trong môi fetrường 5đó mà y 9càng ít 9nói, càng 0lạnh lùng, 18càng cô btịch. Bản fdchất của by ngày càng fhung ác, b2y có thể 5ngay lập 6tức giết bchết đàn a8sói hay bầy 7ahổ, y cảm ethấy cơ fthể của ebmình gào 1thét, y..khát 8dmáu. Dường 9như bản c7chất hắc 7ám đang a1ăn mòn lấy ccơ thể 7y. Tiêu Dạ 20Thần lo ffsợ, y sợ e3sẽ khiến e1cho phụ bmẫu của 40mình lo lắng. 27 © DiendanLeQuyDon.comTừ lúc 1đó, y không 85vận hắc 25y chỉ dùng d2bạch y, cdche đi hắc dám trong dccon người 2mình.
Y dđiên cuồng edhọc cầm ckì thư họa, 1y điên cuồng 74xem sách 0lược, kì 5binh bố dtrận, y dđiên cuồng 18học tập, 7điên cuồng cxem thư, 31y dùng tất 85cả thời 31gian khiến d6cho bản 3dthân của famình bận 7rộn để f6áp chế 4eđi con quỷ 7bkhát máu 4trong y. Rồi 1một ngày, 9phụ thân 65đưa y đến 5Liễu gia, 2bnơi đó 0y gặp được 1aLiễu Cô 4dPhong – 7bằng hữu bmột đời, 4y gặp được 1Liễu Cô d7Tuyết, tiểu 4muội muội eđáng yêu, 6bọn họ 6akhiến y 3thoải mái. ad © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà 03y đẽ xem 8thường babản chất b3hắc ám 9ăn sâu trong 1máu của cy, một lúc dkiềm chế fkhông được, 5y đẽ chạy 8đến thảo 2bnguyên, tha cbhồ vung e9kiếm để 06giảm bớt 1sự kiêu 4gào của 56dã thú trong 5lòng. Và 92rồi khi 18y cả người dmệt lã c8đi, gió fôn nhu vuốt dfve khuôn aemặt y, và 8rồi y gặp 14nàng…
Hồng 7fy phấp phới, 19ba ngàn tóc 52đen tùy d6ý phi vũ Thiếu 8nữ mê say 7dmúa cùng 52thiên nhiên, 0fđất trời Thiên 6địa quanh anàng như 55ảm đạm 62không màu Chỉ 3dcòn mình 66nàng hồng ay rực lửa, btuyệt đẹp Như 1đóa huyết 7mẫu đơn ccao ngạo fenở rộ Tựa b9đóa u lan 38thánh khiết 77vô ngần
Tâm 74y, một thoáng 93ngừng đập, 8y chỉ biết 5ngẩn ngơ, 5đưa tay 48áp nhẹ c3vào lồng bngực, tâm 2đập thật abnhanh, lòng 5can tĩnh đến 59kì lạ, 6hắc ám 5trong người c0y dường fenhư bị 63xua đi, không dcòn vết 2tích, dường 9như nhiều 4năm như 6vậy, y cảm cthấy nhẹ 2nhõm trong eangười, f5như trút 94bỏ một 7gánh nặng csau nhiều cnăm vậy…..
Bốn 43năm, chỉ ccần nghĩ fđến nàng, 2bản chất cdhắc ám 8kiêu gào catrong y dịu 3lại, an dtĩnh. Chỉ ccần gặp anàng, nàng 87bên cạnh, e3chỉ cần 1được nhìn 3thấy nàng, dfôm nàng 8vào trong 5lòng, tâm a3y luôn an fbình, cho b3nên, Thành 2nhi! Nàng 1biết không, 9nàng không 1chỉ là fngười ta 55yêu mà còn 29là người 71cứu rỗi 46linh hồn 6của ta, 73không cho 2hắc ám 9făn mòn lương 8tri của 10ta! Thành 3nhi…!!!
|
| 30.05.2012, 15:42 |
|
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn vũ khuynh thành về bài viết trên: antunhi, ngocquynh520
|
 |
|
Lớp phó lao động
Ngày tham gia: 02.04.2012, 20:21 Bài viết: 203 Được thanks: 211 lần Điểm: 9.17Tài sản riêng:
|
 Re: (Xuyên không) Vũ Khuynh Thành - Nam Cung Dao - Điểm: 11
CHƯƠNG 6261 : LOẠN ePHONG VÂN
Giang 57hồ gió 4nổi mây 8fphun, tam 8quốc nổi a4loạn ầm bầm, nguyên 30nhân cách 7dđây ba ngày 1bỗng dưng 0có một f2lời đồn, 1đồn rằng c7ruyền thuyết fgũ đại ahần quả 8fhu giáng 1ồng xuất 63iện, võ fcông của 84hiên hạ 2đệ nhất b0hu Khánh 70uất hiện 43à người 01ắm giữ e4ất cả c5hững cái e9đó chính eà một nữ 27ử, tên ceọi Vũ Khuynh 4hành. Giang 6ồ nổi 7boạn, triều 78đình tam 9uốc vồn 4ã, bởi 6ì nhân loại 52ốn tham 8am, họ quên 6ất rằng, e3ột Vũ Khuynh 34hành từng aứu mạng 4hân sĩ võ 3âm rất 8bhiều, triều ađình cũng 35uên mất 3ằng, Tiêu 11đại công 6bử cũng 20hông phải bfà người baễ chọc
Với 0ình hình 8hư vậy, 74iễu đại công tử 7iễu Cô ahong lên 2iếng rằng 0iễu gia 8eẽ bảo 13ệ bằng 2ữu của 8ình, ai động c5đến bọn 0ọ thì coi f1hư đắc 2bội với aiễu gia. 0b © DiendanLeQuyDon.comiên viên erang chủ eciên Viên 8gạo cũng f9ên tiếng 3ảo vệ, ađắc tội 48ới Hiên 0iên sơn 89rang kết ecuả cũng 4hông là 8bhứ tốt. 56 © DiendanLeQuyDon.comhưng mà 8inh không bđấu thì 7hông có 4bghĩa là 4hông ám 0eđầu, hơn 54ai tháng 3iêu Tương dác không ciết xuất 4iện bao dhiêu hắc 5 nhân, bao 9hiêu sát 8hủ tấn 74ông, nhưng a9úc nào cũng 7ột kết 2buả!
Nam cbhong triều eùng Trung egọc điều 7ó hành động, 37hỉ duy một 1dắc Chu quốc 48ẫn im hơi b2ặng tiếng, 5hông ai biết 73hu đế muốn aaì, bởi 2ì trước 4ết, ngũ 2ađại thần 4auả cùng baõ công bí faịch của c8hu Khánh ddđúng ra eđiều thuộc foàng tộc 6hu quốc.
“ 7hụ vương, cdgười có fhể hứa 3eới nhi thần 1eột việc 88được không…” 63ười một euổi ngũ 6doàng Diễm 5chiên Vũ 4ghiêm túc 3fhìn Chu đế eấn như 37ậy “ d2hiên vũ e4uốn ta hứa d0ì?” Chu 0eđế kinh 4fgạc vấn, 4ahiên Vũ a7ủa ngài c3ình thường fít nói, dgài ban cho bó rất nhiều 8hứ dù là 1i thế trân abảo nhân 61ian nhưng fài tử cũng 0hông thèm 1ciếc mắt 5ù là một 6ái, mà lần 0ày lại 7đến tìm fgài giúp fdđỡ, xem 9a nữ tử dên gọi f6ũ Khuynh 4hành này 5ất có trọng 6ượng đối 3ới Thiên 2bũ.
“ ehụ vương, 0ba hi vọng 90gài lên aiếng bảo 7ệ tỷ tỷ…” eiễm Thiên 0ũ kiên quyết 2hìn Chu đế, b5đôi con 4gươi trẻ bahơ một 9ảnh tuyệt 2hiên cùng 8bhấp nhất, 6aánh mắt 1fày quả 5hật rất 1iống nàng 5ấy, một choáng chốc 2bhu đế thất fhần, rất aahanh ngài 3ấy lại 78hái độ f5ình tĩnh, e2ôn nhu cười c3ấn : “ fì sao, Thiên 4ũ lại muốn 95rẫm làm feậy?” hài 8bử bỗng 44ưng im bặc, 2hông nói, f1hu đế cũng 0bhông lên 6iếng, mỉm 69ười nhìn fài tử, 16iên nhẫn 4đợi câu 1rả lời.
“ 8à vì khoảnh 6hắc tỷ 9ỷ nở nụ a2ười ôn 43hu nhìn nhi c5hần, trong aòng nhi thần 3âm thầm 2ehề, nhất 01định phải e8ảo vệ 3ỷ tỷ cả 4cột đời….” aài từ ngẩng 98ao đầu, 2đối diện 57rực tiếp d5hìn Bắc 6chu đế, 0bho nhỏ thân 3ình nhưng dỗng toát 2ea khí chất f2y nghiêm 5ùng tôn cuý vô cùng, aắc Chu đế 47ột thoáng acững sốt, f5ười yếu 37ớt : “ dem ra Thiên bũ rất yêu 9cuý Vũ Khuynh dhành” . 5 © DiendanLeQuyDon.comài tử bỗng cưng tươi 22ười, nụ 3ười trong acáng của 6ột đứa 3crẻ hơn ceười tuổi, 3ần đầu daiên Bắc 74hu đế thấy 7fhi tử của 7ình tươi aười vui 1ẻ như vậy, 77ánh mắt eràn đầy cêu kính, faắc Chu đế 2gây người, 36ừ lúc nào fữ tử kia 6aại tác c6động nhiều f6đến cảm 6ình của fhiên Vũ 66hư vậy? a1ài tử nhẹ 2iọng nói 1eới phụ 76ương của ffình như fầy : “ 05hụ vương, b8hi thần 9hường nghĩ, 70ếu như 1fhông là 8on cháu đế 8ương, nếu e6hư không 8à hoàng dử, chỉ bbà một hài bử bình ehường, 3ôn nhu mẫu a7hân, nghiêm 3hắc nhưng 4aính yêu 7hụ thân 7hì Thiên 4bũ cam nguyện 8hỉ là một 6ài tử bình 8hường như 3ậy thôi. 1d © DiendanLeQuyDon.comhi thần d4guyện ý fđổi vinh aoa phú quý 4để được aột cái 9aôm của abhụ thân, cũng nguyện 8bý đối auyền lực 55hí tôn chỉ f5ần mẫu 2hân mỉm 5ười ôn 4hu với nhi 4hần một 28ái, nhưng 5bà..chuyện d2ày vĩnh fiễn không d3ó thật. df © DiendanLeQuyDon.comĐể rồi 8hi nhi thần 6ột lần 3ửa tỉnh d6ậy, cả cgười mê 3ang bất 71ực, không bhớ gì cả, 2hì tỷ tỷ 8ỉm cười 4bôn nhu nhìn 2hi thần, 7cột ánh 4hìn quá 44đỗi ôn 6hu ấy thôi 67ũng khiến eho nhi thần b2ường như fuốn khóc eì hạnh d1húc. Chỉ 0ó tỷ ấy 5ho nhi thần adhân tình, f6ái ôm ấm 4dáp, cái foa đầu dổ vũ hay f9ụ cười 2ôn nhu như 8ước ấy e9à không 2ần có một 1hứ gì đáp efại cả, 80hỉ có tỷ 2ỷ là như 09ậy đối 83ới nhi thần cchôi…, phân b3ấm áp này 5hi thần eam nguyện 24rả giá aất cả b3để giữ 3ại, phụ 5eương, người ffó hiểu 3hông?”
“ 54hiên Vũ! e0rẫm…đối 80on không 7ốt sao?” 4ắc Chu đế fười khổ, 9cỗng dưng 00gười thật 79anh tị với 87ữ tử kia, 6hiến cho 1chi tử của bgười để 6âm nhiều 71đến như 6ậy, hài 5ử lắc c3ắc đầu, abó mỉm cười eói : “ a5hụ vương b4đối nhi 1hần tốt 1ắm, nhưng cà người ahông chỉ eđơn giản eà một phụ ahân, người bòn là đế 02ương…” 5aà đế vương b4hững chuyện 5ất đắc c7ĩ nhiều aắm, cho fên người 97ĩnh viễn ehông thể 1ào cho nhi fhần cảm 92iác an toàn 8aấm áp một 5ách toàn aẹn cả.
“ 6drẫm hiểu….” 09ắc chu đế 95hở dài, b9gài ôn thanh dói : “ 8huyện của don trẫm 86ẽ cố gắng 8ết sức, 3ahưng trẫm e1hông dám 4hắc chắn 5eởi vì nhị 5uốc cùng 2bũ lâm nhân 66ĩ không 8dễ dàng 7ỏ cuộc 1hư vậy 1đâu”
“ 6hi thần bảm tạ ehụ vương…” fài tử cung 19ính cúi 67đầu, che ađi ánh nhìn 57ừng rỡ 85ùng bất cđắc dĩ, 3i vọng Thần 9a ca sẽ afảo vệ 1ốt tỷ bỷ….
“ 92ại sao ngươi 01ại cho tin c4ức ấy 58an dội trên a5iang hồ?” Hoàng 09iệt Nhật 15hẫn nộ 67hìn Lam Tuyết 1hiễm, nữ 68hân này 8ốt cuộc 3à muốn f8àm gì?
“ 0Đại vương 7ia, đừng dói vội, 3a chỉ muốn bahử xem thực 9ực của 2iêu Dạ 6hần mà 8hôi, chúng 1a không thể d5anh động 4bđúng không?” 65am Tuyết 80hiễm tươi 5eười nói, 14đây là 9án cờ cuối 5ùng nàng 91hải đánh 3ột cách 8hu đáo nhất, 0hông thể 0để cho bọi chuyện 55ất trắc b8được, fcại nói 98: “ không 5ẽ, đại 59ương gia, 31gài không 1ein với thực 6ực của 7ình không 48địch lại c4đám vũ 6dâm nhân fĩ kia sao?” coàng Liệt f3hật hừ d0ạnh! Nữ 0hân này duả nhiên bđủ thông 46inh, nhưng fhông minh 3uá cũng 4bó lúc bị 9hông minh 0ại, hắn ađã chờ 0eơn hai mươi 5dăm vậy chờ thêm dài ngày bhời gian 19ó hề hấn 2hi đâu?
Lam 6euyết Nhiễm dhấy Hoàng ciệt Nhật f3am chịu a6hông nói, c7ao nhã tươi 9ười, đôi a5on ngươi c7ột thoáng 16ạnh lùng 0ùng trào 7húng nhưng 1ất nhanh 9ưởng chừng 2chông ai thấy 64được, 4eoàng Liệt 2hật nâng 6ên tách 6crà, hớp f5ột ngụm, ahóe môi aong lên nét bười tuyệt 5ĩ, khóe aắt lạnh 4hư băng. d4 © DiendanLeQuyDon.comĐối phương! 0ỗi một 0động tác bhỏ, cử adhỉ nhỏ 9ađiều biểu 32ộ cho thấy 8ưu toan cùng 6ính kế, 3ranh qua giành 0ại, tính d5oán hơn 2hiệt, thủ 87đoạn xảo ecrá, cuối 31ùng còn 4ại được 4ì?
Hai 5háng sau “ 5ường như 23hế lực aủa Tiêu 8ạ Thần 5ớn hơn a6húng ta tưởng” 2oàng Liệt 3hật cười fạnh, hàng 96răm nhân 52ĩ võ lâm, 5àng trăm 5át thủ 23đến Tiêu a6ương các 37điều mất 2ích không 4ột tiếng cdđộng, dường ehư không aó trong nhân bhế này 1bậy, có 0fẻ như một bdhế lực cào đó đưa aay ngăn lại 5ọi chuyện. 0 © DiendanLeQuyDon.comam Tuyết 9hiễm nhíu c7i, nàng khó 73ó thể tin adọi chuyện d4ại diễn aba như vậy, 0aù hai người eọ có võ 5ông cao cường 2hư thế ecào chăng fữa thì beới hàng 63răm cuộc bấn công 83đột kích 42hư vậy 8ao lại có 45hể bình 66ên vô sự c4ượt qua 9ất cả, d1hông lẽ 7ước cờ 95ày của 36àng sai rồi 32ao?
“ 5em ra chỉ c6òn một 5ế cuối 49ùng bắt 4cai người 9ộ mặt fahôi!...” bcam Tuyết 73hiễm cười dhẽ….
Tiêu 85ương các Trong 97hi bên ngoài fchông khí 8hẩn trương 9dô cùng thì eên trong 0iêu tương 69ác không 4ahí khá vui 3ẻ cũng 25ấm áp.
“ 8hậc! hôm 8ay không 59ó sát thủ, 9hán chết b2đi được…” 1ồng Tuyệt 31ĩu môi, 5hàm chán bói, hai tháng 8rước nghe 39hiên hạ 9đồn thổi 42ề Vũ Khuynh chành Hồng 1uyệt cùng 9fhượng Y cfiễm đang 48gao du ở 9brung Ngọc 2uốc nhanh 9hóng giục cgựa đến 8đây, hai 5bháng qua edai người d0ọn họ 68iải quyết 4hông ít 71ắc y nhân c1ùng võ lâm 8hân sĩ, 4fồng Tuyệt 8ùng trận 44háp còn f0hượng Y 7eiễm dùng 1độc, đó 1à nguyên c4hân vì sao 39hiều sát 6hủ như 4ậy một 2đi không 5rở lại 6aa.
“ dgươi a! ecường như dất nhàn bhì phải..” 19ũ Khuynh d5hành buồn cười nhìn edỏa y nữ e8hân ngồi 07đối diện 27ình, tà 5ị mà biếng 9hác y như aột con mèo 9ca tư cao e0uý, lâu 56ồi không adặp, nữ c6ử này càng 0dgày càng aaêu hoặc 7ị nhân, acếu không 8hải có 4ột Phượng a Diễm xem b8a nữ tử cày đúng c9à khiến 95ho nam nhân eđiên đầu.
“ eĐúng a! fa rất rỗi, fỗi đến dahán chết bcđi được…” c4ồng Tuyệt 72gáp dài, 9bđưa tay 9ỏ quả c3ho vào miệng, bừa ăn lại 7ừa than agắn thở 7ài. Phượng 1 Diễm lắc 14đầu cười 2hổ nhìn fũ Khuynh fhành như 78uốn nói 1a‘đừng ehất vọng, 8àng ta bản dchất ngày 3càng lười dbiếng’.
“ bHey! Bạch cVân Nhu, 9engươi cùng 11Hiên Viên 40Ngạo khi 2cnào mới d0thành thân a4đây, điều 3sắp trở bthành lão 13nữ nhân 2mà chưa 1định thành b7thân sao?” 4bHồng Tuyệt a0bỗng dưng cxoay câu 9dchuyện qua 02Bạch Vân ecNhu đang 2ngồi uống ftrà. Không cabiết có aphải vì f9lời nói 29của Hồng 4bTuyệt hay 8không mà ffBạch Vân 6Nhu đang 0uống trà abỗng dưng 7dho sặc sụa a: “ Hồng ecTuyệt chết 3tiệt! ta 7enăm nay chỉ 6mới hai 0mươi ba, 83hai mươi 38ba đó ngươi ccó hiểu 5không?” cbDám nói 1anàng là 0lão nữ danhân! “ 01Còn nữa, 20ai nói với 4ngươi ta 90với Hiên 00Viên Ngạo dlà một 9cặp, lão 10nương đây e0chán hắn 8arồi!”
“ 3Chậc! thật cvậy sao?” 5Phượng 4y diễm cười 75tươi như 7hoa nhìn bBạch Vân 6eNhu, Bạch 64Vân Nhu gật 2đầu cái 61rụp, quyết 03tuyệt nói 2: “ đúng 1vậy, lão dbnương đá 0hắn rồi, ata đây đã 2có mỹ nam 5fmới” . 8 © DiendanLeQuyDon.comThái độ a9rất chi 54là kiêu 3ngạo cùng f7vênh váo. 6 © DiendanLeQuyDon.comVũ Khuynh eThành buồn 2cười, Hồng e3Tuyệt cùng 80Phượng 8Y Diễm cũng 0cười ha f4hả, Bạch 5Vân Nhu xấu ehổ đến 4đỏ mặt, 28quát : “ 02cười cái 61gì?” Lúc 4đó thì 4cHiên Viên 4Ngạo mặt amày đen 7xì đứng a7ở đằng 5asau bạch 4vân nhu.
“ dNgươi..các 6ngươi..” 8dBạch Vân c1Nhu tức b8giận chỉ 97tay vào ba 29tuyệt thế 0nữ nhân 4trước mặt, 8chết tiệt 7dám hại 87nàng, Bạch a2Vân Nhu thấy 7Hiên Viên b2Ngạo sắc 78mặt càng c2ngày càng 4đen hừ 9alạnh! “ 4Bổn cô f6nương đá 3ngươi, ngươi b7nhìn ta làm bgì?”
“ 75Hiên Viên 9Ngạo, ngươi 4acứ suốt 21ngày mặt 3bmày cau có, edVân Nhu sẽ fdkhông thích 0bnổi đâu…” 5Vũ Khuynh daThành tủm 2tỉm, đôi boan gia ngõ 87hẹp này bđúng là dvui thật, 39người kia 7truy thì b7kẻ kia chạy, 6rồi ngược 4lại đến 4lúc kẻ 48kia ngừng 0lại thì 32người kia 7dlại chạy, e9kẻ kai lại fctruy, rất bthú vị 1không phải aesao?
“ 59Hừ! nữ a0nhân như evậy ai thèm fchứ!” 86Hiên Viên 2fNgạo đen 75mặt nói. b © DiendanLeQuyDon.comBạch Vân 1dNhu nổi 61giận đùng 9fđùng, tưởng a6như sét 4bđánh ầm dầm bên 7tai, đưa 86tay tung ám 8khí phóng 4về phía 32Hiên Viên bcNgạo, hàng 85loạt phi 7ctiêu nhanh b5như chớp abay về phía echắn, Hiên eaViên Ngạo 2dường như 1bđã quá 7quen với chành động b9này của 8Bạch Vân 3eNhu cho nên 5dễ dàng 6đỡ lấy, 75Bạch Vân daNhu càng cthêm đen e7mặt, quát eclớn : “ e7thối nam 5nhân, bổn 1cô nương 5đây là 9không thích b5ngươi, hừ! 9đại khối 3băng, nam 1nhân có 8chết hết 90ta cũng không 2cùng ngươi.” nói cxong dùng fkhinh công f2bay đi mất
“ aChậc! hai angười đó b5đánh yêu d8kìa…” 2bHồng Tuyệt f5thêm dầu evào lửa, 2Phượng dY Diễm gật f8đầu phụ 44họa, hai eengười này fđúng là 39phu xướng 87phụ tùy fvô cùng 44ăn ý a, cVũ Khuynh 6Thành lắc 3ađầu cười ebkhổ, Hiên d7Viên Ngạo 5dlườm lườm 5nhìn Phượng ddY Diễm cùng bhồng tuyệt 98sau đó dùng 14khinh công ađuổi theo 22sau. Vũ Khuynh 7fThành nhìn f1thấy như 7vậy, không abkhỏi mỉm b2cười khe 19khẽ, tình 5a! muôn hình 14vạn trạng, fđúng là cđáng yêu 9cvô cùng!
“ c9Thành nhi! 3Chuyện gì 4amà vui vẻ 42vậy?...” 30Tiêu Dạ 98Thần ôn ebnhu cười, 01vuốt nhẹ 1mái tóc 83mềm mại 04của nàng, 17đặt cằm 5lên đôi 9vai mảnh fkhảnh của a4nàng, hai 9tay ôm lấy 9vòng eo nhỏ 6nhắn, đôi ccon ngươi eấm áp vô 49cùng.
“ aaKhông có cgì, Thần, afngươi lúc 0nãy đi đâu 5vậy?” Vũ e8Khuynh Thành 9ccười cười, cxoay đầu 9elại nhìn 0cTiêu Dạ eThần vấn. 0f © DiendanLeQuyDon.comDạo này c2hắn thường 7hay ra ngoài, 5đi giải bquyết bọn 15người kia 59sao, Thần, 2ngươi biết 57không, ta ebhi vọng ccó thể 5cùng ngươi 3san sẻ bớt 29gánh nặng 7này nhưng bngươi cố 0bchấp như cvậy ta cũng 2fkhông muốn 2ép, đừng a1tưởng là dfta không 3biết ngươi ebiết ta dkhông thích fgiết người, 83sợ ta bị f6bọn họ 94làm tổn 75thương, 7nhưng mà fThần a! e8ta cũng không c9quá hiền 6như ngươi 6tưởng đâu?
“ a7Chỉ là dgiải quyết dmột chút dbọn ruồi 8muỗi đấy e8thôi…” 47Tiêu Dạ 4Thần không 8sao cả đáp, 3đôi con engươi để 52lộ sát bkhí, hừ! 2bbọn hắn 48dám động 5bđến nàng 7ehắn sẽ ađể cho ebọn họ 49chết không 6etoàn thây, 9đừng nói dlà giang 13hồ, nếu f2triều đình 93cũng nhúng b0tay và chuyện 4fnày thì ehuyết tẩy 1một quốc fgia đối 1với hắn 3cũng không 6là chuyện 5dkhó…
Vũ 2fKhuynh Thành ađưa tay 0xoa nhẹ 0mi gian ẩn 93ẩn sát 2khí của dhắn, than 52nhẹ : “Thần, 9mệt không?” 16Tiêu Dạ f2Thần vui 80vẻ cười, 63có chút 1làm nũng 55: “ Thành 38nhi! Ta mệt…”
“ cbMuốn ngủ 4một lát akhông?” Vũ 5Khuynh Thành 5buồn cười 5nói
“ 70Ân…” 5Tiêu đại 59công tử 2gật đầu 96lia lịa, 66sau đó đầu 3của mình 3cdựa vào 50đầu gối ecủa Vũ 7Khuynh Thành, 4khẽ nhắm 9mắt, thật 90ra đã ba 3ngày ba đêm 3y không ngủ, fsố người batấn công b8Tiêu tương 4các ngày 8càng nhiều…
Vũ f6Khuynh Thành 9đưa tay 5fxoa nhẹ avầng trán 1của y, ôn 65nhu vuốt fdve như xoa adịu cơn 78mệt mỏi acủa y, động 83tác cứ 04liên tục 99nhẹ nhàng, d5Tiêu Dạ fThần không dbiết từ 7lúc nào fđã chìm 2vào giấc adngủ, hơi 1thở điều ađặn
Nắng achiều xuyên 4qua từng 3tán lá, 3etạo nên anhững đường 4ethẳng vàng 96nhạt phản echiếu trên 5gương mặt 9hai người, fgió nhè 81nhẹ thổi a1nên khúc enhạc ru 47người êm 0đềm, dù 6bên ngoài ecó phong 7vân cuồng 7loạn như 59thế nào, 24thì bên d9trong Tiêu 1etương các cnày vẫn dêm dịu 7cùng ấm 3cáp như thế.
Hồng d3y nữ tử 1khe khẽ 9mỉm cười, 19ôn nhu vuốt 3ve mái tóc 5bcủa bạch 1by nam tử ffđang yên 8lặng nằm 50lên đầu 3gối của aemình, tạo 6nên một 9ebức tranh 9tuyệt đẹp, c2khiến cho 0angười ta 6không dám 46lại gần avì sợ phá d8vỡ khung 87cảnh quá 7êm đềm dcđó. Phượng 1fY Diễm cùng b9Hồng Tuyệt 2đã đi từ 58lúc nào dkhông ai cdbiết, bọn 5họ cũng bkhông muốn 0trở thành 6chướng 6ngại cho 1khoản thời 6gian ấm 1áp của a0hai người….
Tình blặng lẽ 7lưu động, 4đẹp như 1bvậy, nhưng 4mà thời 4gian còn flại bao 9lâu?
|
| 31.05.2012, 20:00 |
|
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn vũ khuynh thành về bài viết trên: antunhi
|
 |
|
Lớp phó lao động
Ngày tham gia: 02.04.2012, 20:21 Bài viết: 203 Được thanks: 211 lần Điểm: 9.17Tài sản riêng:
|
 Re: (Xuyên không) Vũ Khuynh Thành - Nam Cung Dao - Điểm: 11
CHƯƠNG d62 : LOẠN 75PHONG VÂN ef2
Nếu fnhư có một 4ngày trẫm 67không còn 7tại thế, 3bxin hãy yêu 4thương hài 5tử ấy 0anhiều hơn banữa, thêm 3dmột phần 21ảm tình 04ủa trẫm d2ành cho hài 84ử đó
Đôi dfàn tay thanh a0ãnh, trắng 3õn nhưng fhông phải 1à đôi tay aủa nữ d5hân, đôi e3àn tay tuy 10rắng trẻo cinh đẹp b7hưng hữu b6ực vô cùng, dcừng ngón 7day điều 3điều lả 92ướt trên 8ừng dây 0fđàn, tạo d1ên những 0hanh âm tuyệt 9đẹp! này a6âm thanh 8hư nỉ như don như âm 5hanh của 05ió vui đùa bfrong từng 8ành cây 4hiếc lá, 2úc lại 4fạnh mẽ 4ùng tráng ahư tiếng 8đao kiếm da chạn giữa cdhiến trường, ahanh âm trong d1hu có cương, 25rong sự 7ạnh mẽ aứt khoát 56ại không 1hiếu ba chần ôn chuận, từng 7ây đàn 6hẽ rung, bhững ngón 6ay thoăn 8hoắt gãy 2ạo nên 5hất khúc 7hiên âm, 02hân gian a1ê đắm, 4hiên hạ feho rằng aột khúc dcầm âm của 45iêu đại 6ông tử 9đáng giá 4gàn vàng 7duả nhiên aanh bất 17ư truyền.
Vũ 0huynh Thành 8ỉm cười chìn bạch 9 nam tử 4ên lặng 55ãy cầm, 5gười đánh 53đàn người 8cẳng lặng 6ahưởng thức, 4ặc dù thật 5eự mà nói 3ũ Khuynh 6hành nàng 9hông hiểu eắm cầm 4âm nhưng bhững rung 3ảm trong 0òng khi nghe a1 tấu mỗi 68húc nhạc 62điều đọng fại sâu 9òng, âm 4dhanh ấy 5hật đẹp 24hiến cho 37àng dường 2hư quên 6bđi mọi 5huyện buồn 5hán nhân 7hế, chỉ 42òn mình 8àng cùng eắn, cứ 8ẳng lặng bhư vậy, eeũ Khuynh 43hành chợt 4ghĩ, nếu 5hư thời baian lúc này 9đây cứ b5ừng lại 6hì hay biết 58ấy? hàng 4i mắt rủ 1uống, che d2đi đôi aaon ngươi fhàn nhạt f3o lắng, 1ạo này 94àng thường có dự cảm c5ất hảo, ciống như fái cảm e1iác của f9ơn ba năm afề trước, 3aần này 3àng thêm eữ dội dơn
‘Phựt!...’ 90ầm âm bỗng 3ưng ngừng 70ại, Vũ 1huynh Thành e8iật mình fđến bên aaiêu Dạ ebhần, một 52ây đàn ađã bị c7đứt, đầu 2gón tay của d2 …rơi một 79iọt máu f, rơi xuống 6bặt đàn, 98hưa kịp băng bó lại 1eết thương f0hì bên ngoài c4iễu Cô 1hong đã d2hạy vào 46iêu tương 19ác, lên 5iếng : “ 6iểu Thiên fó chuyện!” 90ức thời 9aũ Khuynh aahành sắc ecặt trắng 1ệch, có 1hể khiến 34ho nữ nhân 2eng dung lãnh a5đạm này 0hay đổi 0ắc mặt aegoài một f0iêu Dạ fahần còn baó một Diễm 49hiên Vũ, 24iêu Dạ 3fhần hơn 74ai hết y 7iểu rõ 8ầm quan 3rọng của 2biểu hài cử kia đối c9ới Vũ Khuynh e2hành, ôn 8hu vỗ vỗ 15ai của nàng 1hư an ủi, 3c cau mày 4aấn : “ doàng cung 3ao lại bất 68ẩn như 2ậy?”
“ aừa rồi 69oàng thượng 7ho ảnh vệ d7đến báo 6in, tối 8ôm qua tiểu c6oàng tử 3ột đêm 7ất tích, aahái giám 39ầu hạ e3iểu hoàng aử bị đánh bfrọng thương 43đến bây 9biờ còn ađang hôn bê, hoàng f8hượng cho 4ằng kẻ fđột nhập 94hắc chắn 04hải có 1cõ công cao 73ường vô 8ùng, ngài afghĩ chắc 55hắn là c5õ lâm nhân 60ĩ, cho nên 6hông báo 52ho chúng c7a nhất định 58hải tìm 4aa tiểu hoàng 0ử…” fdiễu Cô c7hong giải ehích, kẻ 2đó cũng 3ahật to gan, 8ắt cóc 9ai không 56ắt lại fđi bắt eeêu tử của 8đương kim 72hiên tử 1ắc Chu quốc, 3ộ muốn cị trảm c3ửu tộc 8ay sao?
Vừa 49úc đó, 3ột bóng cbđen lướt a2ua, một 8dhanh phi tiêu 7hanh như 37hớp bắn fề phía 4iêu Dạ 6chần, như 8ột phản 2dạ tự nhiên 3ũ Khuynh 7hành đưa fai ngón tay 0đỡ được, biễu Cô 65hong định ffđuổi theo 5óng đen 9ehì Tiêu fạ Thần 0cgăn lại, cb lắc đầu. af © DiendanLeQuyDon.comũ Khuynh dhành cau 7dày nhìn 5òng chữ 01rên mảnh 50iấy được 70ắm trong 1hi tiêu
“ 88ắc nhai, 42hiên vọng…ngày 3bai tại chờ, 3fhông đến c3gười mất!”
“ a2ái này là a1gọc bội 2ủa Thiên 09ũ đúng 6hông?” 6fiêu Dạ 9hần lấy 81ảnh ngọc 32ội màu 08anh gắn 06ở chuôi fhanh phi tiêu 16ấn Vũ Khuynh ahành. Nàng c2ơn trớn 89ảnh ngọc eội nho nhỏ 7ấy, khe d3hẽ thở f4ài, là của 1dó, mảnh 8cgọc bội 2ày là của biểu Thiên, 0aúc trước 6gày hoa khôi fđại tái 1àng chính eay đeo cho 6ài tử ấy, 9ần này 0ường như d8àng đã 5iên lụy 7đến tiểu 66ài tử ấy 3cồi!
“ 95hư vậy 84à tiểu doàng tử 7ị ai bắt 17óc, rốt 28uộc là f3ở Hắc ehai hay là 70ở Thiên 6ọng, hai 6địa danh d7ày điều 3à vực sâu b1guy hiểm 9hất của eđại lục, bại cách 41hau hơn trăm 3ặm, đi 2ừ Hắc fhai đến 0ahiên vọng 4ù là tuyệt 3đỉnh khinh 49ông cũng 4hải mất bcười canh eiờ, làm beậy là để 4hân chia 55ực lượng 6ay sao, kẻ 70ày quả 7hiên âm b9iểm vô bùng…” aaiễu Cô 0hong phân 2ích.
“ ahuyện này 4hất định bà do đại 79ông chúa 43am Tuyết 8fhiễm” dũ Khuynh 4hành cau 4ày, nàng da không sợ 9dây hấn fbhị quốc 40ao, tại 05ao vì một chuyện cá d4hân lại 9iên lụy 6đến cả 32ột quốc 9bia, nữ nhân bfột khi hận 2ên quả 70hật ích cỷ vô cùng, edhở dài 88gao ngán! 3hân loại aahính là 9ích kỷ cchư vậy!
“ 53ữ nhân 6đó quả achật mất 8ết lí trí” aiêu Dạ dhần lạnh 27ùng cười. 5 © DiendanLeQuyDon.com còn chưa 9ính sổ 8ới nàng 3a về chuyện dcung tin đồn 74ia mà nàng ca lại ra 4ay tiếp 7ới tiểu 0aài tử, f0ữ nhân d3ày quả 2hật cố 61hấp đến 5ađiên cuồng!
“ 7ô Phong, cuynh cho người 4ađi thông 46áo với 9hu đế chuyện 7ày đi…” 4iêu Dạ 3hần nói.
“ 5Được rồi, e0để có f7ý kiến 7ủa hoàng 2đế chúng 77a lại bàn 4iếp vậy…” aiễu Cô 57hong gật eđầu đồng aý, bước 1a khỏi Tiêu 15ương các.
“ ebhần! lần 0eày xem ra 5ọi chuyện 2dó vẻ phức 5ạp…” bdũ Khuynh fhành cười 77hạt, chỉ có Tiêu Dạ 26hần hiểu 04õ, Thành chi của y bức giận! 0à không 2hải nói bà vô cùng 86hẫn nộ 15ới đúng! dài tử đó 04đối với 8cũ Khuynh c8hành không d4hỉ đơn 7iản là 47ột đứa 6rẻ tầm 2hường, 5bó có một aý nghĩa eất quan 33rọng. Xuyên 0ua đến bơi này, 92hông có 5gười thân d7hiến cho aàng luôn 41ảm thấy 7ất an cùng 2brống rỗng, aà rồi Thần auất hiện 3hiến cho 3aàng cảm 79hấy không 7ô đơn trong fhế giới 4auá đỗi ahồn hoa 88ày, và cả biểu hài a6ử đáng 9aêu kia khiến ceho nàng nhìn 4hấy ánh eắt xinh 2đẹp nhưng c5uá đỗi 1a mịch đó 7àm cho nàng 5đau lòng 7uốn bảo dộ. Dù đi fđâu xa thật 76a nhưng nơi 0bó hài tử aấy có Thần dhính là fia đình f5ủa nàng, 0chiến cho 1aàng dù có b2ay lượn 83hân trời aóc bể cũng 7ẽ quay đầu f4rở về!
Khi bahu đế đến 98iễu phủ 8úc trời b0đang khuya, bũ Khuynh 2hành cũng f2hông ngờ 8đích thân 1hu đế lại ađến nơi fđây, khi 49đổi diện 8rực tiếp dhìn nhau a0ấn tượng ađầu tiên bủa nàng 52đối với 2dị minh quân a5rong truyền 6dhuyết này 0à mệt mỏi 35ùng cô độc. a © DiendanLeQuyDon.comừ xưa đế 14ương vốn 1ô độc, 16đứng trên 62địa vị a6ao nhất 3uan sát chúng binh buộc bgười phải 1ô tình phải 85iềm chế bbảm tình, eó chăng 4ả ngàn 38ăm từ thuở b1hai sinh lập 74địa, giang 8ơn cùng bình yêu, 1dhông thể 05ùng có được 0c? cho nên 8ì thế ngài 0ới mệt 9ỏi như dậy, đứng 47rước mặt fàng không fhải là 8am nhân chí 5côn mà là 6dột vị 1hụ thân 41đo lo lắng 65ho hài tử 0ủa mình 54à thôi! 7iểu Thiên, ahụ hoàng 34ủa đệ dũng xứng b9àm phụ 57hân lắm!
Trong 6ehi Vũ Khuynh adhành đánh 0iá Chu đế bhì vị minh 8uân này bũng ngầm 1đánh giá acữ tử gây 3ối loạn 2rên đại bục này. 1 © DiendanLeQuyDon.comhông chỉ 2ó dung mạo cơn người e8à khí chất 8ao quý ung 68ung lãnh ađạm kia ehiến cho 9agười ta 2ột cái ciếc mắt 6ại kiềm 4òng không 4đậu lại 5hìn thêm 54ần nửa. 2 © DiendanLeQuyDon.comhu đế ngài 05àm vua một bước, mỹ eehân nào 8à chưa gặp dcua nhưng 8gài cũng 6hải công f8hận rằng 23ữ nhân 1ày quả 71hật không aầm thường, 4cẻ có thể 5cđối diện 84rực tiếp 3ùng ngài 2à vẫn thản 0hiên như 58ậy, thiên dạ này có 1ấy ai?
“ 6oàng thượng, 4gười đến 4eđây có 9bhuyện gì beuốn bàn 7cới chúng a2hảo dân 9ao..” Tiêu 7ạ Thần d2ỉm cười 8ấn. Chu 0ađế thở 7ài nhìn 0aị bạch 7 công tử 3rước mặt, bơn bốn 6ăm không eặp, nam d4hân này 60gày càng euất chúng. 1 © DiendanLeQuyDon.comgài lên 0aiếng, thanh 1âm trầm 35hấp nhưng chông dấu cfỗi khí 4dhất uy nghiêm aủa một fị đế 0ương : “ da chỉ muốn biết, kẻ 7fào to gan 34ám động deđến hài bử của 89rẫm mà fhôi”. Vũ 8huynh Thành 65hợt cười 37hẽ, than d2hẹ : “ 1oàng thượng! cda nghĩ người c7hắc cũng 9ảy phần afđoán đươc, 2ần chi làm 9chó chúng a1a đâu?” fbột câu 5ói khiến bhu đế cứng 6ọng. Dù 2ũ Khuynh 7hành hay 5iêu Dạ behần nói 5a tên hung 01hủ thì fũng điều d5ất lợi 6ho bản thân, 63ây nên hấn 86hị quốc d4điều trở 31hành tội fhân thiên aổ, dù đó 01à sự thật 6đi chăng dbữa cũng 8hông thể 74để lộ 9fí mật đó 0a ngoài, eơn ai hết 52hu đế là 2gười phải 6fảo vệ 06iệp ước d9a trăm năm 43ủa Chu Khánh.
Bắc 54hu đế nhợt 1hạt cười, 0bữ tử này 1ỗi một e0động tác 8ay lời nói 7điều biểu 10ộ sự khôn 8chéo khiến 5ho người 8ca khó có adhể phản 4ại, người 7dày chính 6eà nữ tử chiến cho e1hiên Vũ fêu kính 3đấy sao? 3eem ra mắt dhìn người caủa Thiên 8bũ cũng không 1ệ lắm, 89gài tiếp 4cục lên 61iếng : “ 8gươi là e3ũ Khuynh bhành đúng d0hông? Trẫm 7nghe Thiên cVũ nói rất 66nhiều về 1ngươi” 7. Vũ Khuynh 0dThành gật bgật đầu, 0hài tử 74đó lúc 99nào cũng 2biểu hiện aamạnh mẽ 0để cho acngười khác a2khỏi lo 9fnhưng nó 4không biết 7rằng chính 6acái cá tính 51ấy lại 3ecàng khiến ccho người efta đau lòng cthêm mà 3thôi. Giá 7fnhư khi đau 09cứ khóc, a5khi vui cứ ccười, Thiên 90nhi như vậy d7đệ nhất 10định sẽ bhạnh phúc echơn nhiều 2lắm.
“ 5eNhất định 4fphải cứu 4acho được 50Thiên Vũ…trẫm 2nhờ các 85ngươi!” 5Lần đầu 8dtiên Chu 7đế tỏ 0thái độ 9nhờ vả fenhư vậy 6khiến cho 8Tần công f9công, vị bthái giám 6đi theo bên 1cạnh ngài cnhiều năm bcũng không a6thôi kinh 2ngạc. Chu 8đế tuy 75ôn hòa dễ 7gần như ahơn ai hết ehắn hiểu 88rõ Chu đế 34lãnh tình 54cũng thủ 3đoạn hơn 4dbất cứ 8cai, nói hai cftiếng nhờ 6vả này 13quả thật b1là điều aekhông tưởng, 0xem ra ngũ 22hoàng tử 85trong lòng c0bệ hạ ckhông chỉ 19đơn thuần ccnhư vậy. 91 © DiendanLeQuyDon.comVũ Khuynh c3Thành cùng 33Tiêu Dạ 0dThần có achút kinh 6ngạc, xem d8ra Chu đế 4ethật sự 54rất yêu a4thương Thiên fVũ.
“ e6Bệ hạ, 1người yên atâm, dù 45bất cứ 4giá nào a8Khuynh Thành 8cũng sẽ 3trả lại b7cho ngài fcmột Diễm 5Thiên Vũ e7hoàn hảo….” 0bVũ Khuynh 4Thành đạm 3cười. Tiêu 7aDạ Thần acũng lên 87tiếng cam 22đoan, Bắc 28Chu đế 6thở phào 24nhẹ nhõm, 6ngài không cthể ra tay ctrực tiếp 7được, 83đối với dviệc ảnh 4dhưởng căn 9cơ quốc 2gia ngài dkhông thể 7tùy tiện 1phán quyết, 7dù biết 95kẻ gây 4ra nguyên 5bnhân nhưng e2cũng không dthể đường ađường edchính chính 6báo thù, 41Chu đế 10chán nản, 4Nhan nhi! 7fCó phải clà trẫm 8cquá vô dụng?
“ b6Vũ Khuynh 62Thành, Thiên 0cVũ đã từng 9dnói với 0trẫm, nó 7cam nguyện 9ađánh đổ 8tất cả 4để giữ 28lại phân 8ấm áp ngươi 7dành cho bnói…” 80Chu đế 3trước khi 8đi nói nhỏ 7fvào tai Vũ 60Khuynh Thành 55như vậy, fâm thanh 9nhàn nhạt du buồn của 3Chu đế 55cứ còn cvăng vẳng 85bên tai của 97Vũ Khuynh 4cThành : “ 0nếu như acó một f2ngày trẫm f1không còn 0ftại thế, 5xin hãy yêu 91thương hài 9tử ấy 19nhiều hơn 4cnữa, thêm 18một phần 72cảm tình b2của trẫm 5dành cho 06hài tử b0đó…” 4fcái tâm edcủa người 4clàm cha làm e6mẹ lúc dfnào cũng 67dạt dào 8fnhư vậy, d5dù có vô c7tình nhất d0đế vương 3gia đi chăng 7nữa, chung fquy cũng 8là phụ 31tử mà!
“ 27Hoàng thượng, fdường như 93người rất 6hài lòng bvề nữ 6ftử đó…” aTần công d9công mỉm bcười. Bắc 49chu đế 00không nói, dbtiếng vó 2engựa ầm 4eầm khiến 5cho âm thanh etĩnh lặng evề đêm 0tan vỡ, eeTần công cccông cũng 38không lên cetiếng, dù 18có cùng 0bệ hạ 48từ nhỏ 0flớn lên dechung quy e1cũng là bnô tài mà 2thôi. Bắc 12Chu đế 9giục ngựa 11tiến về fphía kinh 6thành, đôi 9ưng mâu bsáng quắc 40biểu hiện csự cơ trí 8bcùng anh 44minh của c2ngài, khóe d5môi bất 5giác cong 06lên tiếu 1dung ôn nhuận. 0 © DiendanLeQuyDon.comLời của 0fnữ tử eđó khiến 7cho ngài 9rất hài flòng . Nhan 7nhi! Có lẽ 3không bao 94lâu nữa eta cùng nàng fctrên đường 0hoàng tuyền 4tương ngộ, 0lúc ấy 9chúng ta 71chỉ là b5một phu daphụ bình ddthường dathôi, sống acuộc sống 49bình thường, 96một cảm 57tình thường athường…ta 4sẽ yêu bnàng mỗi dngày một eít thôi anhưng mà 0sẽ yêu 31nàng thật 4bdài thật 6fdài, cả d7một kiếp, 84một đời f7người, 31chịu không?
Đông 3ađến tuyết 0rơi, trắng afxóa lả 2tả, một 5dmàu trắng 66thánh khiết e1vô ngần Đó 0là lần 0ađầu tiên cta và nàng b2sơ ngộ, 5dgiữa một 8ctrời tuyết 71rơi xinh 95đẹp Nàng 68có biết 6amột cái e5liếc mắt 50ấy, khiến fcho ta xao cđộng Ánh 69mắt của 15nàng rất 5đẹp, như 15vì tinh tú 94lấp lánh 6anhất bầu a9trời Ta 7atừng nghe 3câu chuyện 12nhất kiến achung tình Có 4chăng là 1adành cho 0ta cùng nàng? Ta 64vẫn thường d0nghĩ, nếu 3như nàng cđừng mỉm 5cười nhìn 22ta Nếu 8enhư nàng eeđứng vấn 6vì cớ chi 9ta tịch 16mịch như bvậy? Thì 1có lẽ ta 7sẽ chôn cchặt phân 7cảm tình 24này trong 3lòng Sẽ 4không khát 66khao nàng 8nhiều đến b3như vậy Khát bkhao đến 3fđiên cuồng 7eđến cháy 0bỏng Nhưng c8mà ta chưa 3ebao giờ 0hối hận Khi 0nàng lìa dđời ta 6cũng chưa 9từng hối chận Nàng 2cũng như 3vậy đúng 74không, ái anhân của ccta? Nàng 1dạy ta biết c3yêu, biết 79quý trọng, 3bbiết cho 4cđi Nàng 36dạy ta biết b6đau, biết d2hận, cũng 0biết buông c0xuống Mọi dcảm xúc cecủa ta quay 0quanh nàng 0mà chuyển Hỉ, 6nộ, ái, bố của 90ta điều cvì nàng emà bộc 4lộ Có blẽ nàng alà yếu fđiểm của b1ta nhưng dcũng là 5nguồn sức a5mạnh vô fcbờ của dta Biết 8không? Nhan 3enhi! Nàng c2đã mất 9hơn mười 3năm Nhưng 3với ta nàng 6vẫn sống….sống 9trong tâm dtrí, trong 9trái tim ccủa ta Đến 9bao giờ 4fta mới quên 8nàng được 3nhỉ? Ta bthường 4vấn mình anhư vậy 2đấy Rồi dmột năm, 7ba năm, năm enăm rồi b0mười năm 3rốt cuộc 2ta biết 2được đáp 20án Đó 1là…đến 9echết cũng 0không quên eđược…không 9quên được…..!!!
|
| 31.05.2012, 20:01 |
|
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn vũ khuynh thành về bài viết trên: antunhi
|
 |
|
Lớp phó lao động
Ngày tham gia: 02.04.2012, 20:21 Bài viết: 203 Được thanks: 211 lần Điểm: 9.17Tài sản riêng:
|
 Re: (Xuyên không) Vũ Khuynh Thành - Nam Cung Dao - Điểm: 11
CHƯƠNG a63 : LOẠN aPHONG VÂN 173
“ 2Thành nhi! e9Nàng có c2thể hứa 9với ta một 2cchuyện được 7dkhông?” 5aY mỉm cười 2nhìn nàng emà nói như 2cthế, đôi f6on ngươi a8uyệt đẹp aĩnh viễn fchỉ lưu 7ột hình 34óng nữ 73hân hồng 1f, sóng mắt 4chìn nàng 50úc nào cũng 2ôn nhuận 2, Vũ Khuynh 7hành mỉm 79ười gật 07đầu, chỉ 28ần ngươi cbói ta điều 5ghe, ngươi ciểu mà. 4 © DiendanLeQuyDon.comiêu Dạ d9hần đưa 91ay chạm a9hẹ mái e2óc xinh đẹp 9ấy, nhỏ 89iọng nói 7: “ xin 9đưng nương fday với kẻ dfhù!” Thành 8hi, ta biết 1àng dù lúc bào cũng 76ỏ ra hờ dững lãnh c7đạm với e1ung quanh, d0hưng ta hiểu 4õ hơn ai cết nàng 02hông muốn 32iết người 41ù kẻ đó 9ó làm hại 00đến nàng 04đi chăng e0ữa, không 1bhải là 2àng thiện e5ương mà faà quá vô 7âm, vô tâm 0ới tất fả những a3ì nàng không ccuốn nghĩ 1đến, ta dhích nàng, 6êu thương 2eái cách 7ng dung của 1dàng, yêu 55ính lãnh d0đạm vô 0âm không cdhế của 0bàng nhưng aàng biết 7hông lắm 6úc ta cũng 88ất sợ 8ái tính 20ách ấy, 24a sợ có fột ngày b1àng vì nó 13à khiến 6ho bản thân b0ủa mình 3eị thương.
“ 2hần! ngươi a3đừng lo, 18a sẽ không dao mà…” 7fũ Khuynh a1hành cười a9hẽ, ta sẽ 28hông nương 2ay với kẻ 62uốn hại 8cình đâu, dó lẽ sau dbhuyện này f3húng ta sẽ 83hoải mái 2dđi ngao du 4hắp nơi, d1em phong cảnh 07hắp đại 8cục này, 8hưởng thức aỹ thực 0bam quốc, d4au chuyện 1ày ta và 51gươi vĩnh 85iễn sẽ 0ở bên nhau, 5đúng không?
“ 89Ừ! Nhất 5định phải 8fan toàn mà 4uay trở cề đây…” e0iêu Dạ 84hần nhẹ 4ciọng nói, ahìn bóng eưng của aũ Khuynh ebhành dần 0bhuất bỗng 1ưng muốn edđưa tay 15ôm lấy 4chân ảnh aeấy vào ferong lòng, 66ột chút fhôi! Y thật 0aự muốn 8ôm lấy fcàng ấy edhưng mà 27iếng vó 27gựa đã 6ea, hình bóng 4ấy chỉ 5òn một 16ấu chấm 75đen nho nhỏ 7rong tầm ahìn của 7c, xoay đầu 59ề phía 8gược lại, 9 giục ngựa 4hạy về 0ướng Thiên 1ọng.
Tối 1ua khi Chu b1đế quay 7cề kinh đô, 8để lại 12ơn ba trăm 7ảnh vệ fắc Chu quốc, f cùng Vũ 57huynh Thành 0chia làm hai 13ướng, một 58gười đến 98ắc nhai a8ột kẻ 46đến Thiên 3ọng. Lẽ 9a y muốn c9đi cùng càng nhưng e5ũ Khuynh 8ahành không ađồng ý, 29ột trong 2ai nơi có 3hả năng 19ó tiểu fài tử, 88àng không 92an lòng, 9ách ra làm 5ai phía có 48ẽ an tâm 0ơn. Vũ Khuynh 96hành, Hồng 5uyệt, Phượng 0e Diễm cùng 0iên Viên e1gạo đến 4ắc nhai, cđi cùng 9eòn có ba earăm ám vệ 0ủa hoàng ađế. Còn 6iêu Dạ 62hần, Liễu 48ô Phong, 0ạch Vân 63hu lại tiến ađến Thiên 3ọng, lực 3ượng của 0ạ đế 06ách ra làm 11ai, một 4ên đi theo 0eiêu Dạ 9dhần, một 77ên lại c3âm thầm 32ảo vệ fbũ Khuynh 84hành.
‘ aai vọng mọi 9huyện lần 0ày sẽ nằm f3rong sự 8ắp đặt 2ủa y’, 60iêu Dạ 0hần nhìn drời xanh f2han nhẹ, 5hỉ cần 7à chuyện 3iên quan 4đến nàng cấy lại 1hiến cho d không thể 84hông lo lắng…
Hắc fhai Đỉnh fhai thật 10ao, gió thổi 3ehần phật, eắc nhai 39ổi danh feởi bởi f9ự nguy hiểm afùng vẻ cdgoài của aó. Hắc 01hai thật 69đẹp, dường 3fhư đỉnh 6hai lúc nào dũng sương c3rắng lượn eờ, cảm 8eiác thật 5cần với 02ầu trời, 92hỉ cầu 82đưa tay cà với đến, 9đỉnh hắc 3hai tờ mờ dớm tuyệt 04đẹp, mặt 38rời không 1uá chói 5hang mà tỏa b1ánh sáng ađỏ rực 4hư mảnh 7cương đỏ d5ừ từ nhô 8ên, quanh 9bhân còn 7dương vấn 4dài sợi 22ây trắng 7ồng bềnh duyền ảo, 2ừ đỉnh cắc nhai 2gắm cảnh dật thật 48đẹp, thật ceuyễn hoặc, 54ường như 0cả thiên 6địa thu crọn trong ecầm nhìn, 8cũng như 8oa đẹp ahì hoa có bai, Hắc 1hai phong bảnh mỹ ceệ như vậy bhì cũng 6ó sự đáng dợ của 8dó. Không 0ai biết 1ađộ cao 3eủa hắc a6hai là bao 8chiêu, dường ehư nhai sâu cđến nổi 82hông có ađáy, thử 0ưởng tượng baột khi lỡ f1hân rơi 46uống thì fù có là 1ao thủ tuyệt 7ađỉnh cũng 4ahó lòng cống nổi, fho nên dù 1bhong cảnh 1ơi đây 11ó đẹp 2eđến mấy 7hì cũng 0hẳng mấy 2ai mạo hiểm 45ính mạng eủa mình 87à đến 19đây cả, 8ĩ nhiên 6à trừ những d4rường hợp 1goại lệ, 51hẳng hạn 9bhư lúc này 37đây.
“ 2eiểu Thiên 1đâu…” 20ũ Khuynh 05hành nhìn 65ữ tử trước 1ặt vấn, fẫn âm thanh 5ễ nghe, 1ẫn tiếu 6ung như có 0hư không, dẫn đôi c1on ngươi 4fãnh đạm 32ùng vẻ bặt ung dung 85ự tại bchông chút 6ột cảm 0iác được 97iết lộ 5ba ngoài kia, 40am Tuyết chiễm căm a8iận, tại 4ao dù đứng 3rong thế 68ị động 2hưng nàng 4a vẫn khiến 78ho nàng cảm ehấy mình c4hông phải 1à người cehắng kia 6hứ?
“ 93ài tử đó bở đây, fhông cần 4o lắng…” a2am Tuyết 4dhiễm cười 2ịu dàng, 8hiến cho 50gười ta 56hư cảm ehấy hai egười bọn cọ chỉ beà hai người 7bạn cũ mới 1eặp lại 9à thôi, 01hái độ 7eôn hòa không cặn không 48ạt như dậy càng 69hiến cho e5gười ta 8hó đoán 5fgươi đang 3bghĩ gì, auốn gì? 7ũ Khuynh fhành không 87ói, tiếu 0ung lãnh eđạm yên 5eặng nhìn 68am Tuyết 1hiễm, lòng 35hở phào fhẹ nhõm, ahì ra tiểu bhiên đang 89ở đây, 6ậy Thần 99hông cần d5uá vất d1ả rồi. 8 © DiendanLeQuyDon.comhời gian bứ yên lặng 9erôi đi từng dhút từng 63hút mà hai 4fgười kia eứ yên lặng dhìn nhau 6fhư vậy, eeếu như 89em nhẹ đỉnh fđầu của 3bam Tuyết 2ehiễm có 6ấu hiệu e5ốc khói a9hì người ecgoài nhìn dcào sẽ tưởng dai người 6cày có quan acệ mật 3hiết lắm 9ậy, cho a7ên mới 9‘đắm 2đuối’ 3dhìn nhau.
“ fói điều f3iện của 8fgươi đi…” 0eãi cho đến 2hi dường 97hư sức f7hịu đựng 9ủa Lam Tuyết 6hiễm gần dđặt dấu 6hấm hết 3hì Vũ Khuynh 2hành chợt 9ỉm cười eói.
“ bậy ngươi 2ehảy từ eđây xuống, ea sẽ thả 5iểu hài b6ử này…” 76am Tuyết ehiễm ra 71ệnh thuộc 6ạ đem tiểu 8ài tử đến. 7 © DiendanLeQuyDon.comũ Khuynh c8hành thấy 5iểu hài 17ử không 09ị thương 36ích gì cả, 2òng cũng 7uông xuống, 1eam Tuyết 23hiễm cũng 8hông đến dỗi độc 3ác ra tay e4ới tiểu fbhiên! Thấy fũ Khuynh 6hành chợt fm lặng không 9ói, Lam Tuyết ahiễm cười 25ạnh : “ 8aao vậy! 3hông dám fao?”
“ 5gươi…không b0ợ gây chiến 5eranh với 9eắc Chu sao….” e2ũ Khuynh bhành vẫn 0ười hỏi, 19hư đang 0fói chuyện 9cới một bbgười bạn 3aâu năm, 78hượng Y 7iễm , Hồng 52uyệt cùng 8iên Viên ccgạo thì c4đứng yên 4cên cạnh 49hông một 0diếng động, 0ên lặng cõi theo tình fình, trên 4ắc nhai bbày dường b0hư bố trí 9ất cẩn f2hận, đến 5da lớp người cảo vệ b7ung quanh 9am Tuyết 7hiễm, gần 1ăm trăm 63gười ẩn 5fúp trên 6ắc nhai, eem ra lần 17ày Lam Tuyết 44hiễm chuẩn aị không cfột kẻ 9ở mà đến e2đây. Hiên 6iên Ngạo 8ánh mắt 42ắc bén 72đánh giá 1đại công 2húa của 0am Phong triều, euả nhiên 5đủ nhanh, 5đủ sắc a0én cùng 5ơ trí, nữ e1hân tài 88iỏi như dfậy lại 38để tình aụy đến 0hư thế, f1ó đáng 16hông?
“ 8h! Nói sao 4hỉ?” Lam 71uyết Nhiễm 0ười khẽ 42“ dù gì 78ũng buồn ehán mà, 59hiến tranh 0dhì sẽ thú f0ị đấy, aơn nữa 22ắc Chu dù efó mạnh 1ehư thế 1ào thì so cới nhị auốc hợp 6ực lại ehì cơ hội dhắng cũng 27hông nhiều aađâu, đến 4úc đó không chừng đại d2ục lại 94hân chia caại thế 8ân bằng” 6c. Hồng Tuyệt aehợt cười abớn, âm 03hanh vang b3ả Hắc 04hai : “ 09a cứ nghĩ 1a là kẻ aích kỉ cahất thế f7ian không fdgờ có người 7òn hơn ta 9ột bậc, 2am đại công chúa, 1em nhân mạng 0fhư trò chơi, 0em cảnh 3uyết chảy 34hành sông của lê dân 8fách tính 8hư trò đùa, a0ồng Tuyệt 3am bái hạ 0hong”
“ d8hậc! còn f0ốt hơn 65iệc thích 4ột nữ 7dhân, Hồng buyệt ngươi 0o với ta 1ường như 7àng khiến cdho nhân thế bhó chấp 58hận…” eam Tuyết 00hiễm ung 6ung cười, b5ánh mắt 5ràn đầy chinh miệt 1hìn Hồng 1duyệt cùng ehượng Y 3iễm, hắc 96 nhân xung 4uanh Lam Tuyết 8hiễm cùng 33ó người 7ười mỉa, fhinh bỉ. fc © DiendanLeQuyDon.comị nhìn fhư vậy, 74ồng tuyệt cbó chút nổi 6óng, nhân ehế coi khinh 1àng cũng 9chông thèm 2để tâm 25hưng nữ f8ử kia dùng fánh mắt a4hinh miệt fhư vậy dbhìn người 30rong lòng 35àng, khiến 7aho Hồng auyệt không 1fiềm chế 68được lửa 5iận của b5ình. Muốn 27ấn công fề phía 5ữ nhân 7ia thì một 06àn tay đưa 8fa ngăn cản 9ấy Hồng 6uyệt, lại aói : “ fgươi hối aận khi yêu 4hượng Y 0ciễm sao?” fũ Khuynh b7hành kiên 8định nhìn 1aồng Tuyệt, 6hì ngay lập beức Hồng 18uyệt đáp 9ại không 83hút do dự: e“ không!” 5aũ Khuynh 5ahành nghiêng dđầu vấn 5hượng Y 09iễm : “ 79ậy còn ecgươi, có ddối hận ehi nhận 3đoạn cảm dình cấm 7ị chi luyến dbày?” Phượng e Diễm ôn 43hu mỉm cười, 70hẽ lắc deđầu. Vũ ahuynh Thành 96ôn nhu cười, 8ột nụ 3ười khiến d1hân thế 8ay đắm, dhiến cho 1hút chốc 4ọi tiếng 00ồn nơi 9đây im bặc, 9ại nói 66: “ yêu chau như vậy, 9ahuyện nhân bhế liên 69an gì đến 3ai người 78đâu!” baột câu fói khiến b6ho mọi lời deì xầm bàn 66án im bặc, 8đúng vậy 5huyện của beai người 1đó liên caan gì đến ceác ngươi, ađến nhân chế này 67đâu?
Phượng 36 Diễm cùng 5ồng Tuyệt 0ắm lấy 08ay nhau, ôn c2hu cười, fuy đoạn bảm tình 0ày cả hai 4dđiều nhận brong lòng, 54hưng những 34ời nói 3ủa thế 6ian đối c5ọ quả ehiên ít 15nhiều cũng 25gây tổn 1thương, 6cchợt câu 9nói của cdVũ Khuynh 1Thành khiến 8cho bọn 0bhọ hiểu 5bra nhiều 1lắm, Hồng 6Tuyệt cười 76lớn, cao adgiọng nói 04: “ đúng 6vậy! ta adyêu nữ 6nhân, thì 8cđã sao, 4thiên hạ 9anày có ai 47yêu so với cfta sâu, yêu 63so với ta 3đậm, có eai đủ dũng 69cảm theo dđuổi cảm 88tình này! dcác ngươi dcó từng 4vì ai cam 54nguyện từ 0bỏ tất 0ecả dù là 33tính mạng 4này, trong decác ngươi 6có ai yêu 81oanh oanh e8liệt liệt enhư ta?” eTiếng nói 6của nữ dtử vang 1vọng khắp b7Hắc nhai 5khiến cho 0những kẻ 0xì xầm 7lúc nãy fcũng không fakhỏi đỏ e8mặt vì 1bxấu hổ, 8fLam Tuyết aNhiễm tuy f8trong lòng 0tức giận 6nhưng vẫn btao nhã cười d: “ bội 30nghịch thiên clý!”
“ 9Vậy so với 0ngươi, vì detư tình 0cá nhân clại khiến 61liên lụy 59người vô c5tội, lại bkhiến cho 4nhân sinh c6lầm than, dgây chiến 6loạn tam f5quốc…như devậy rốt 3cuộc là 6fai nghịch bbthiên, ai 77phá hỏng 86luân lí….” 2Phượng 91Y Diễm cười 2lạnh, Lam 8Tuyết Nhiễm 3bị nói 8như vậy 51cứng họng, 77không thể 33thốt thành 3blời được, 8có lẽ thẹn 0quá hóa dgiận mà fflại quay 7evề phía 2aVũ Khuynh 1Thành nói 1: “ ngươi 0đang kéo 4dài thời 9gian sao? 1cRốt cuộc 4có muốn acứu tiểu 3hoàng tử fkia không?”
“ a8Tỷ tỷ…! fđừng lo elắng cho 73tiểu Thiên, fbởi vì 4fnếu như 63vì tiểu eThiên mà 97người bị anguy hiểm 4thì cho dù 80tiểu Thiên 64có còn sống 82đi chăng a3nữa cũng 7esẽ không ebao giờ 0tha thứ 0cho bản 0fthân mình beđâu!....” 33tiểu hài aftử chợt 1lên tiếng, dphá hỏng 5không khí 8nơi đây, 5ctiểu hài e8tử hơn b3mười tuổi d5nhưng này 2dung mạo, 79này đôi ffcon ngươi asắc bén, bnày giọng efnói khiến 4cho mọi engười nơi ađây ngạc 4anhiên. Chỉ 4mới hơn 49mười tuổi 7thôi, cái etuổi này 1vẫn còn 88làm nũng f4với phụ c8mẫu kia 17mà, nhưng 56khi đối a3diện với afsinh tử 1lại bình 5tĩnh như 78vậy, lại 0fthốt nên 28những lời bnhư thế, cakhiến cho 22người ta cbất giác 2đau lòng, 52Vũ Khuynh 7Thành ôn 4nhu cười, 2ánh mắt 5lưu chuyển eấm áp dịu 4dáng : “ 6aTiểu Thiên 6bkhông tin 9tỷ tỷ 8sao?”
Tiểu 7hài tử 36gật đầu 8cười, làm 29sao không atin được? 5tiểu Thiên 1có thể fkhông tin cvào bất 3bcứ ai trên 5ethế gian e5này sao lại dekhông tin ecvào tỷ adtỷ được, 2btiểu Thiên 6luôn biết ctỷ tỷ bgiỏi nhất, 0có thể c5làm bất 1cứ chuyện cbgì, so với dephụ vương, bso với mẫu 3hậu…tỷ 7atỷ vẫn a4luôn khiến 4cho tiểu 4fThiên có d8cảm giác 2an tâm nhất, 5có lẽ vào 68cái lúc 6tiểu Thiên emở mắt 2nhìn người, 7vào cái e1lúc tỷ e7tỷ ôn nhu 0cười nhìn 40tiểu Thiên, dthì này 1phân tin 3ftưởng với 1bnhân thế, 8tin tưởng 18vào tình e5người, cdtiểu Thiên 8điều trao 8cho người 7emà, cho nên 86người nhất ccđịnh vẫn bmãi sẽ 7eở bên cạnh 8tiểu thiên ccđúng không? aVũ Khuynh 4Thành cười 2ckhẽ : “ 3vậy là 66tốt rồi, 9bây giờ 98tiểu Thiên 59chỉ cần 5nhắm mắt, 41đếm đến 17mười, là dsẽ an toàn 8thôi!” 9Tiểu hài 0tử khẽ 8nhắm lại 2emắt, bắt 9ađầu đến 16một..hai…
Hàng 0fngàn cánh 2hoa đỏ bnhư máu akhông biết 8từ nơi b7nào xuất 9hiện rơi dblả tả, 0cđẹp đến ayêu diễm, damềm mại 7nhưng lại acsắc bén bbvô cùng, 3achạm vào b7ai là để c3lại vết emáu đỏ cdtươi hòa 8cùng cánh a9hoa đỏ crực, gió 1không biết 6từ lúc 87nào ào ào 38bên tai, c7khiến cho 6người ta 5bất giác dkhông phân 7dbiệt được 2tiến động. 24 © DiendanLeQuyDon.comLam Tuyết 5Nhiễm hét 17lớn : “ acẩn thận! 9giữ chặt 3clấy tiểu fhoàng tử” nhưng 7dhàng vạn f9cánh hoa bnhư che như 61không, gió 4cứ thổi 02vù vù che 3đi tầm d6nhìn cùng 81thính giác 9của mọi angười, etất cả 17như hỗn aloạn, là auy lực của fHuyết mẫu 39đơn sao? 66Lam Tuyết 5Nhiễm kinh 1hoàng, từng e0nghe luyện eđến tầng e6thứ mười 5của Huyết 40mẫu đơn, d2hoa cùng 6người hòa e2làm một, f1điều khiển 3một cách 84tự nhiên, cnhưng mà denữ nhân 38đó tại 3sao lại 63luyện một 1acách nhanh d9như vậy! dftheo dự 73tính của f3nàng dù 0có là kì 39tài võ học 4cũng luyện 77ít nhất alà mười 0năm nữa 3mới đến ccảnh giới 7này chứ
Bảy…tám..chín….mười…… Hoa 3bbay lả tả, brơi rụng fkhắp nơi, ccả một 73hắc nhai 0bao phủ 32bởi hàng evạn cánh 7hoa đỏ 51như máu, 8gió nhẹ 29lại, hoa 4alấp lững 4ckhông trung 0rồi bay 55cao lên, 5rồi lại 3brơi xuống b1cứ liên dtục như 0vậy tạo 05nên một 56bức tranh 6tuyệt đẹp, 2hai bên đứng 59đối lập 8enhìn nhau, f6mà tiểu 3hài tử 71cũng đã anằm trọn 59trong vòng 5atay của 4Vũ Khuynh d4Thành, mọi 6engười kinh 0hoàng, võ 6công của 4nữ tử cfnày rốt a5cuộc đã e4đến cảnh 1giới nào 1brồi, có 00thể hòa 9fcùng tự d8nhiên sao?
“ 72Tiểu thiên! 4Không sao cerồi, có 85sợ không?” 2Vũ Khuynh 16Thành vuốt afđầu tiểu 6bhài tử 7ôn nhu vấn. ff © DiendanLeQuyDon.comTiểu hài ftử lắc 5đầu, vươn 3hai tay ôm f5chặt lấy ccổ của e5vũ khuynh 42thành, nhỏ 1giọng nói 9: “ tiểu 6eThiên…rất anhớ tỷ 74tỷ!” Vũ eKhuynh Thành 2ccười nhẹ 2: “ ừ! 4Tỷ tỷ 6cũng vậy, 3ecũng rất 6nhớ tiểu 18Thiên, sau a0này tỷ btỷ sẽ cthường 58xuyên đến athăm tiểu 6Thiên nhiều 6hơn, được 33không?” 77Tiểu hài 75tử vui mừng, 8ánh mắt 68sáng lấp 6dlánh, nụ fcười còn b9rực rỡ 48hơn vầng 9thái dương 2aở trên 4cao kia : 70“ tỷ tỷ! cđã hứa 4thì không 4được nuốt fflời nha” 7. Vũ Khuynh bThành ôm d5lấy tiểu 2bhài tử dbđưa cho bHiên Viên 2Ngạo, nói 95: “ dĩ 26nhiên, tỷ 3tỷ không 01nuốt lời 8đâu!” cTiểu hài 5tử mỉm fcười thỏa 9cmãn, nhưng fnó vĩnh 4viễn không 1ebiết được 9rằng, nụ 3cười xinh dđẹp cùng e8ánh mắt ddịu dàng 1này lại 95biến mất btrước mắt 87nói, và d8ấm áp hoài 0ôm kia…dù 3trong mơ 3bcả ngàn 55lần đưa a7tay với 0đến cũng 72không bao 3giờ có 44được nữa, alúc đó 0bàng hoàng achợt nhận 8ra rồi lệ 7rơi như damưa, nguyên 1lai..tỷ bctỷ của 81nó, không 40còn nữa 02rồi…
|
| 31.05.2012, 20:02 |
|
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn vũ khuynh thành về bài viết trên: antunhi
|
 |
|
Lớp phó lao động
Ngày tham gia: 02.04.2012, 20:21 Bài viết: 203 Được thanks: 211 lần Điểm: 9.17Tài sản riêng:
|
 Re: (Xuyên không) Vũ Khuynh Thành - Nam Cung Dao - Điểm: 11
CHƯƠNG a564 : LOẠN 3aPHONG VÂN 094
“ d4Hừ! Vũ dcKhuynh Thành, 3xem ra ta fđã đánh 26giá thấp 4ngươi” 5bLam Tuyết fdNhiễm cười 5flạnh : “ a1nhưng mà abột khi ngươi 98đặt chân aên Hắc 34hai này, aĩnh viễn 5ahông có fơ hội bước 7uống.” bói đoạn, 9iơ tay ra 59ệnh cho 0huộc hạ 9fấn công 2dề phía fgười Vũ 5huynh Thành.
Băng 8hạn thần d3iáo nổi 7aiếng trên a6đại lục 2ài trăm 55ăm, thực bfực há có dhể tầm 7hương? Hàng 16răm hắc 8 nhân điều eà võ công b6ố một bố hai trên 2iang hồ, 17ơn thế 4ữa hơn ca trăm ảnh 0ệ của a2am Phong cũng 34hông phải dà dễ đối 1hó, gần bgàn người eấn công bề nhóm 12gười Vũ e7huynh Thành fhanh như 4ũ bão. Nhưng d3đám người 0đó vừa 6iến đến, bhì ba trăm daám vệ của 36ắc Chu quốc 63đang ẩn chân nhanh 8dhư cắt 5euất hiện, e5ồi cả 8ột đám bắc y nhân 44– thuộc cạ của 31ạ đế 7ũng ẩn bhân gần dđó nhanh c8hóng chặn buộc tiến 6dông của f2hóm người 5fam Tuyết 54hiễm, thanh aeâm đao kiếm 1a chạm vào 1hau, tiếng 3a hét vang fội khắp eắc nhai, 4ới đây 75em ra khắp dhở thành b2ồ chôn 0ủa hàng 1ghìn sinh fạng vô bội, Vũ 47huynh Thành 9han nhẹ, f5ốt cuộc…là 44ì ai?
Một 9ũi kiếp ddun vút tấn fông về chía Vũ Khuynh 9hành, tưởng 7ahừng chỉ 8ần một fiây nữa cũi kiếm 2dấy sẽ eeđâm trúng 6aũ Khuynh 7hành thì 19‘choang’ e8ột cái, 0fũi kiếm 35ị nát vụn, 3ội lực 7inh người, 46ắc y nhân finh sợ nhìn 9ữ tử chỉ 54ùng hai ngón 55ay lại khiến 94ho kiếm 0aủa hắn 5át vụn, bột cái 4hẫy tay dhẹ nhàng 67ó thể khiến 75ắn chết 1gay lập 8ức, võ eeông như 0aậy! bọn 97ọ có thể bchắng được 1ao? Trước 16hi nhắm c8ắt hắc 30 nhân đã a4ghĩ điều 4đó đấy, dốt cuộc 84iáo chủ aủa bọn 84ọ khiến cho bọn họ dei sinh vô 91ích như d7ậy, kết 44uả cuối eùng là đạt beđược những 4ì?
Vũ 78huynh Thành 8ỉm cười, dhì ra giết b0gười là cfhẹ nhàng 1hư vậy aao, chỉ 5ần một 9dái phẩy 47ay, chỉ 2ần một ehút nội 57ực thì bgay lập eức sinh cạng tươi 7ống kia c8hông còn? càng rốt 61uộc không e6hể quay 2ại là một 62ũ Khuynh 0dhành trước d2ia, cảm 6aiác lần cađầu tiên f2iết người aà như thế eào nhỉ? dàng cũng dhông diễn 8ả được 73ảm giác bấy, không fo sợ, không fàng hoàng..chỉ 5ó trống 7ỗng cùng 5ư vô, cứ adhư vậy 07iên tục 16iết người, 29ởi vì nếu edhông giết a9ọn họ ehì người dàng quan 2câm sẽ chết, 08ếu như 06hông giết 81ọn họ, 2àng sẽ 50hết…. 9f © DiendanLeQuyDon.comhư vậy beắn sẽ dhư thế cào đây, 77ho nên từng 85ũi kiếm 8đâm xuyên 57ơ thể hắc d nhân, từng daảnh hoa 8ước lấy 6ainh mạng 5ủa kẻ 8địch, hàng bhục hắc 4 nhân lần fượt ngả 9uống, máu b9huộm thắm 3dạc áo của 6àng, là f2ồng y rực eửa hay là ecồng của aáu đây, 1aáu cùng cồng y hòa 33uyện vào 3hau, không 72hân biệt 2cđược, 5đẹp đến bahói mắt!
“ 2gươi…thấy 54hư thế bào, nhiều d6gười vì egươi mà 5chết như faậy, cảm bdhấy.. thú 89ị không?” 5ũ Khuynh 4hành đứng bbrước mặt f9am Tuyết 77hiễm mà c2ấn như e5ậy, nụ 5ười vẫn 0uyệt đẹp e2hư thế ahưng khí 69hất lạnh 5hư băng 1ia khiến 60ho Lam Tuyết 2hiễm bất 8iác lùi 12a sau mấy 51ước, Vũ f3huynh Thành dười lạnh a: “ ngươi 6à cũng biết 3ợ sao? Đem d9inh mạng 1on người 68đùa giỡn 65rong lòng 7dàn tay, muốn 1cọ sinh thì 8ọ không 0được phép dử muốn feọ tử thì e5ọ không chể sống, 11gươi cũng ahỉ là con 0agười thôi, 32ao lại quá 9đáng như 3ậy chứ, dbai cũng có aha sinh mẹ d0đẻ mà...!” 6am Tuyết dhiễm bị 3ũ Khuynh fehành lạnh 9cùng cười fhư vậy 6ó chút rét 8un nhưng 1ẫn ngoan 4ố nói : 4“ vì ta 3ó quyền 0hư thế, f8ọn họ einh ra là 54để phục 0cụ cho ta, 5ởi vì ta 36à công chúa. 7 © DiendanLeQuyDon.comàng là công 01húa cao quý, 18inh mạng 8đáng giá 6ghìn lần 06o với bọn dân đen đó, fao có thể 20o sánh như 6fậy?”
“ a6gươi nói fhư vậy 22ới những d6ẻ liều f8ạng bảo cdệ ngươi 0ao?” Vũ fhuynh Thành 9hẽ cười, 4iếc mắt 9hững hắc b nhân xung 3uanh Lam Tuyết 96hiễm, có 1eột chủ 26hân như 10ậy! bọn 94ọ xem ra bhật đáng f3hương. Lam cuyết Nhiễm 04ười lạnh c2: “ ngươi a8à đang li 78án chúng fa sao? Hừ b1hông có 3huyện đó 16đâu, bọn 7ọ là tử 3ỉ sinh ra aàm công 6dụ bảo 9ệ hoàng 65ộc, cũng 5hư một aái xác không 2fồn mà thôi!” 4ũ khuynh eehành than 02hẹ : “ 2ù gì cũng 31à người bà, tâm vẫn 9đang đập, 2áu vẫn 8ưu thông barong cơ thể, aũng có hơi dfấm mà…cũng 97hông phải 3à một cái dcác lạnh chư băng, dòn thở eức là vẫn 6òn sống 4bđấy thôi, aũng biết 0eđổ lệ 9hi đau lòng, fũng biết 82ệt mỏi fchi hết sức 4đấy, lam 44uyết nhiễm 4gươi biết d1hông dù c7gươi cố 8ahấp, ngươi 9dướng bỉnh, agươi lạnh 2ùng ngươi ceàn khốc, 50gươi ích 4dỉ, xấu 18a…nhưng 7a cũng không dhấp ngươi, a6hưng mà 28iệc ngươi 2oi thường ehân mạng eon người 3ehư vậy..thật dahiến ta dhó có thể bha thứ…..”
Từng 2ảnh hoa e7đỏ tươi 04hư máu từ 7fàn tay trắng 2aõn ấy vô 7hanh vô tức cuất hiện 7ay về phía 4am Tuyết 48hiễm, hắc a nhân bên fạnh liều b4ạng chống bđỡ, Vũ 4huynh Thành 6hẹ nhàng 7eách người 9hống đỡ 0ừng đợt d4ấn công 2aủa đám 12ắc y nhân, 3ng dung cười f: “ ngươi 5hấy không, 7hững kẻ eà ngươi 5ho là tầm 6hường, adà công cụ 4ấy đang 2iều mạng 1ảo vệ 3gươi đấy, 7đại công 16húa ạ! 5cgươi hãy eọc cách 7hỏa mãn 0hững gì e9ình đang fó đi, sao 84ại cứ bới đến 0hững thứ c5hông là aủa mình 9ehứ.” Mỗi 1ột câu 4ói cứ như 7aột mũi 0dao đâm vào 37rong lòng fam Tuyết dhiễm, nàng c4a ngơ ngác ebhìn hồng 16 nữ tử 0rước mặt bhẹ nhàng 82ấn công 59huộc hạ 0ủa mình, dhìn thuộc bbạ từng 2dđợt từng 9đợt ngã 3uống nhưng 75ẫn chưa 9hạm đến 42ạc áo của 7ồng y nữ 2fử kia, Lam 8auyết Nhiễm 0eừ mê mang cho đến 97hẫn nộ, 4bét lớn c: “ đồ 16ô dụng! 6ránh ra…” 22út ra trường a3iên tiến eông về ahía Vũ Khuynh 23hành, trường 6iên như 5ột con rắn 19ỏng nhưng 5ài, nhanh ehư gió trút 95ề phía 50ũ Khuynh 3hành
Hắc d1hai đã xế 2rưa, ánh 6ắng trải 31điều trên cđỉnh nhai 9ao này, hắc 6ahai thật 1đẹp nhưng 3iờ khắc fày đây dhật lộn 1ộn, xác 23gười chồng dhất khắp fơi, mùi 5áu tươi 8danh tưởi 3dheo gió lảng 04ảng khiến 3ho người 1a muốn ói, e5ió khẽ e5ay động, dai nữ tử 3đối diện bahìn nhau, bát khí thi 9riển, Vũ 8huynh Thành dùng Lam Tuyết d2hiễm lần 8cày ai sẽ adà người 8hắng, rốt 8uộc ai là dcẻ thua? 07ũ Khuynh dhành có 5bơn trăm 9ăm nội fực, võ 5fông cả c5đời Chu 9hánh đế, aaùng Huyết 6ẫu đơn 59ang danh thiên 0ạ. Lam Tuyết 53hiễm được dbem là kì 2ài võ học, 8ại dùng 7hêm dược ehiến công 7cực tăng 30rưởng, 3ó trong tay 87ột trong afứ đại f9í tịch 30ổi danh a9hiên hạ 60ăng Xích, dại cầm frong tay Ngân cong – thanh 4rường tiên ddhiến thiên 62ạ từng edậy sóng, 9uộc chiến 7aủa hai người 0fày xem ra cà kì phùng a4địch thủ, 4frăm năm 4ó một nha!
Trong 75hi ở Hắc bhai tình 3dình hình 3ộn xộn 70hư vậy dbhì ở Thiên 94ọng tình 2rạng cũng dhông kém 5ì mấy, 5cau một hồi 6ađại chiến 94oàng Liệt dhật đại 9ại nhưng diêu Dạ 2hần cũng 3rọng thương chông nhỏ, 17oàng Liệt e8hật dù 38ì cũng có 8ội công 5hâm hậu 0ơn bốn d0ươi năm 03rong khi đó 3ù Tiêu Dạ 13hần tài 4dăng hơn f0gười nhưng 87ũng chỉ 09ới hơn 0bai mươi 7uổi mài b8hôi, so nội 13ông thì 34hua Hoàng 6fiệt Nhật 6ột bậc 0hưng ngoại 4ông lại edơn Hoàng 9iệt Nhật 86ột chút, eộng thêm ada âm vang f1anh của eiêu Diệp fiên, Hoàng 38iệt Nhật ccại trận 6hưng mà 3aội thương eủa Tiêu 2ạ Thần f8ũng ít nhất aất từ bột đến 92ăm năm mới 8ồi phục dđược. 93 © DiendanLeQuyDon.comiêu Dạ dhần, y tính 0oán không 33ai, hầu dết người fủa Hoàng 7iệt Lhật b3điều bị 32ắt , mọi fhuyện còn c4ại y giao 39ho Liễu 8ô Phong sau bđó cùng 3ạch Vân 0fhu giục d9gựa tiến 6dđến Hắc 3hai.
“ aa không hiểu, eđại vương eia dường 22hư người 59đã rút c8hỏi võ ebâm hơn hai 7aươi năm 1ay sao lần c3ày lại feợp tác c8ới Lam Tuyết c6hiễm vậy…” c7iễu Cô ahong nghi foặc nhìn eoàng Liệt 3hật, không b4ẽ nam nhân 5dày yêu Lam 3uyết Nhiễm 1eao, cho nên fdới như 1ậy, nếu 3fđể cho 14oàng Liệt 2hật biết cđược suy 6ghĩ trong bòng Liễu 83ô Phong có 0fhi nào đang f8ưỡi ngựa 3ẽ bị rớt c5uống không 79hỉ?
“ 8cà vì Chu biáng hồng…” f6oàng Liệt d9hật cười 4hổ, quả 4bhiên y đã 9em thường c6iêu Dạ 12hần rồi, 0hông ngờ 7ực lượng ecủa y lại 3ớn đến f8hư vậy, cớn đến eeức nếu 40 muốn có dhể điên bđảo cả 8hiên hạ bày, đệ 6dđệ của 6b nói không eai, nam nhân 88đó quả 3hiên đáng 9bợ, Liệt 78hổ! Xem 6a lần này 4uynh đã 19ại đệ 51ồi.
“ ehu giáng 45ồng sao? 5hẳng phải a7hông còn 8rên thế 9ian này rồi 6aao” Liễu 5ô Phong nhíu ai “ vì 9dột thứ a5hông có 5hật mà e2i sinh lớn 1fhư vậy, aó đáng d3hông chứ?” 3oàng Liệt 2bhật thở 7ài : “ 0a biết Chu f3iáng hồng 4ckhông còn, 82nhưng dùng 4huyết của 6người ăn 21những quả 6đó, tác 2dụng cũng 83tương tự….” 5bLiễu Cô 65Phong giật 1mình, người e2này điên 0rồi, muốn 5huyết của 1Vũ Khuynh cThành, Tiêu 7Dạ Thần 4fmà nghe điều 7này chắc asẽ nổi fđiên diệt 6dsạch Trung fNgọc quốc 28luôn quá 7=’=
“ d4Chẳng lẽ ffđại vương agia muốn f3tăng nội clực, hay f7là muốn 1khởi tử 8hồi sinh?” 6cLiễu Cô 6aPhong chế 23nhạo, con 5người sao dcứ muốn 20những thứ dphù phiếm 5cnhư vậy, 10tranh giành 07rốt cuộc 4để được 8agì? Hoàng 8Liệt Nhật d2cũng không ftức giận 86thái độ | |