Nội quy chuyên mục
|
Trang 3/4
|
[ 19 bài ] |
|
[Xuyên không] Vương gia, nhà của em chính là phủ của anh - Tứ Nguyệt (18+)
| Người gởi |
Nội dung |
|
Tổ trưởng
Ngày tham gia: 22.11.2011, 14:48 Bài viết: 43 Được thanks: 106 lần Điểm: 7.42
|
 Re: [Xuyên không] Vương gia phủ của ta chính là nhà của ngươi - Tứ Nguyệt (18+) - Điểm: 3
|
| 27.12.2011, 14:24 |
|
 |
|
Tổ trưởng
Ngày tham gia: 22.11.2011, 14:48 Bài viết: 43 Được thanks: 106 lần Điểm: 7.42
|
 Re: [Xuyên không] Vương gia, nhà của em chính là phủ của anh - Tứ Nguyệt (18+) - Điểm: 10
Chương 5:(18+)Bị 0một vật bkhông nhỏ 8rớt xuống 0đất làm d2hắn bừng 1btỉnh.
"Cái 1quái gì?"
Lan 64Khang mộng eđẹp đang 9ngọt, đột cnhiên bị b2đánh thức, 7ắn quay 6fđầu nhìn 7erên giường 7ốn nên 4ó một vật 8hỏ nằm d0ở đây, 0iờ phút 5ày lại 31rống rỗng.
"Bé aon?" 2ắn tìm 5hung quanh, fdhìn đến 85ưới giường 6ó một vật 1hỏ cuộn 0cròn như 1uả cầu.
Cô 50hóc này, 7gủ cũng bòn có thể 06ớt xuống 63iường, b5à ngã xuống cại còn 9eó thể tiếp b4ục ngủ?
Thật 78ự là bị bô đánh 3eại.
Hắn cuống giường dhật cẩn 5hận ôm dấy cô, 6iống như dôm trân 8ủng bảo 1ối.
Thấy b0ô ngủ rất cgon, dưới ddốc mắt 58òn có chút 7fđen sẫm, 63iống gấu ccèo đáng 36êu, bị 52ắn hại e6ắt trở 16ên thâm euầng!
Đưa 5ô đi xem 9ưa sao băng 90ãng mạn, 5ại nghe cahấy tiếng 0ung lắc 88hông ngừng 70ủa chiếc 7e còn có 8fiếng rên 1ỉ dâm đãng 27ên tai, hại 01ắn không e5hịn được 6hú tính, 0oả tốc 2ái xe về 0dhà, ngay 92ả để 7cô chậm bãi đi cũng 7hông được, 9dội vã ôm 06ấy cô nhanh 9hóng đi 3ào phòng, 01đem cô vứt eên giường, c5iếp theo 0fắn cũng bđi theo ngã 84uống trên d4gười cô.
Cứ 9hư vậy, 1dai người d2ây dưa, eắn mới 0cằng lòng efđể cô 1dghỉ ngơi.
Khó 9rách cô 61ệt đến 3ớt xuống 9iường cũng 4ehông biết.
Hắn acđau lòng d3ôn cô thật fôn nhu, nghĩ 4cằng, phải bfhống chế 07ản thân b3ho tốt, 4ađừng làm 9ô mệt chết.
Chợt 7eđột nhiên, 8cghe cô nói 0ớ.
"Thầy… 9dĐừng… 3Đừng… 71m sẽ thẹn echùng…"
Sắc 37ặt hắn 5eiến đổi, baạnh giọng 8ỏi: "Ai fà thầy?"
Cô c0hóc này 8à đang mộng 0ì? Mặt 8đỏ hồng, 43òn cười ahông ngừng, 4hẳng lẽ e0ộng xuân?
"Là diáo viên c9ạy văn… fchơ của f7hầy, em 32ất thích… 0hật lãng 4ạn… Em fất thích dha…"
Thầy 5iáo dạy a1ăn?!
Hắn 9cđột nhiên fuông tay, d4ém thân 1ình nhỏ 8hắn của 31ô lên giường, fũng may là faiường êm, cếu không 9hất định aông cô nở 9oa.
"A!" 4ô mở hai aắt đầy 96ương mù, 57ắm lấy 08ả hai tay, bản năng 1hòng vệ, 35"Là caai? Là ai? ccà ai?"
"Đương 6hiên là d8ổn vương fồi, chẳng 8ẽ còn có 3gười nào 97ao?"
"Nhị 2dương gia?!"
"Nói, b0iáo viên f8ạy văn ecà ai?"
"Tôi…" 2dhảm, không 46hải là bcừa mới 7ằm mộng 8hông cẩn ehận nói 25a, thảm 27ại hơn b1à còn bị 4eam nhân thích 1băn dấm 5hua này nghe cđược?
Giải e7hích với 3ắn như 80hế nào 39ới có thể 0dua ải bình 0dan?
Nhìn 8hấy cô drầm mặc 3hông nói, 5ghĩ rằng 7ô muốn 4ìm cớ có 0ệ với 1cắn, bắt 34ặp tay phải 36ô đang vướng fbào tấm 8dhăn, giãy 9ụa suy nghĩ 3uốn thoát fa.
Tâm 50ư hắn chuyển 0iến, lập 37ức bắt 3fấy tay kia aủa cô, e8au đó lấy 91hắt lưng của mình 7rói hai tay bô lại rồi 81đem cột 1aở đầu 13iường.
"Nhị 0ương gia, 5canh không ađược làm 36hế." e3ô có chút dinh hoảng 56êu. Làm 5ao có thể dhư vậy? 4uá mất abặt.
"Nghiêm 5ình bức 1ung là như 5dậy."
"Tôi b2ừa rồi 5fhông có fàm sai chuyện dì."
Áo fgủ màu 9ồng bằng cen vì hai 7ay của cô 2đưa lên 3bà bị kéo 3fên cao, lộ 84a đôi chân a1õn nà như 5agọc.
"Nhị 6eương gia, 21ôi sẽ tức 9diận." 4ô giận cữ thở 04hì phì, 32hân thể 6iều mỵ fhông ngừng 2ặn vẹo, 5eai chân khép 1ại, chính 8à không 99ho hắn xem.
Bộ e5áng cô ngây 3hơ trộn 67ẫn khêu dợi làm cho hắn tâm 3động.
Hắn 8an đầu 3hông có c3ý định bđem cô trói 5ại, nhưng 5ahực sự 01à ngoài 64ong đợi a4ắn ngạc 5hiên phát 27iện cô 75ại hấp 2cẫn hắn 86âu đến 59hư vậy.
"Người dên tức 5iận chính 7à bổn vương!" 28ai tay hắn c4ố ý bao 8bhủ trên dđùi cô, cfau đó chậm 96ãi hướng 5ơi cấm 2địa thần eí của cô 2à xâm nhập, aên tai nghe 9được hơi c3hở gấp 1út của 5eô.
Thật 2ự là đáng 1êu.
"Nói, 0iáo viên 5ạy văn eeà em quan 22ệ như thế 4cào?"
"Thầy..... c © DiendanLeQuyDon.comạy tôi b3ôn văn." d1ô trừng 4ắt nhìn, aẻ mặt dô tội trả 07ời.
Cô bập tức 4ị hắn b4đánh, tuy chông dùng dức, nhưng 6ở trên 7fa thịt non bcịn của deô vẫn lưu 72ại dấu 96ay to lớn.
"Nói 8dối."
"Thật!"
Đùi 9hải để 5ại dấu a8ay trừng a1hạt của bắn, cô dắc cỡ c9đỏ mặt, bdhông biết càm sao bây 1iờ?
"Nói 65hật."
Bàn 1ay to của 0ắn lại câng lên, 3aàm bộ muốn cđánh, cô b4ấp đến dđộ đành bbhải nói b3a khỏi miệng, 0"Thật! 52hầy ấy 4hỉ là giáo caiên dạy aaăn của 9ớp chúng 0ôi, chuyện dhỉ có thế."
"Đúng fchông?"
"Đúng, eđúng! Có 7bhể thả 7ôi?"
"Đương f0hiên có 51hể, bất buá muốn 8m thành thật arả lời 3ổn vương 1ấn đề 2au rồi mới 7hả em."
"Vấn fđề gì… 4A… Đừng 5hư vậy…"
Như 39ột con dã 5hú đói 2hát hắn 6hông ngừng 6ở trên 06ặt cô ra 19ức bá đạo 4ưu lại fấn ký, eứ như vậy 4đã sắp 9rở thành 0fhói quen 03ủa hắn.
Lần arước hắn f7em trên TV 97hấy vai edam chính cói dấu fdôn chính 27à ký hiệu b1ắn để 7ại, chứng finh nữ nhân 2ật chính 3fhuộc về 7ắn, hắn dcúc này là ađang bắt b4hước nam 8hính kia 2để lại 69ấu hôn.
Hại dô đến 3rường đều f2hống đỡ eehững ánh 2ắt khác 0hường của 3ạn học 08à giáo viên, 9hỉ có thể 68ói nhà mình 3ở nông 7hôn, muỗi 9hiều.
"Giáo 08iên đó 7ấy tuổi?"
"Tôi 81hông biết… cA… Không 2ần cởi…" 9ô cho là 5ắn sẽ dông kích 2bửa người 6rên của abình như 42ấy lần 5rước, nhưng 06hông ngờ b8ắn tuyệt fhiên không 87ó, ngược aại, hắn 1ởi quần 2ót mỏng 0anh trên 1gười cô 1a, không 6hể che lấp 2ảnh xuân 1àm cô đỏ 13ừng mặt, 58huôn mặt f7hỏ nhắn 84rở nên 67àng thêm 54đỏ tươi, 3ehỉ có thể baai mắt nhắm fại không d2ên nhìn, b2àm đà điểu 3frốn tránh f2ự thật.
"Nói."
"A!" ehư điện c8iật từ 0ưới bụng của cô lập 7ức truyền a5đến một 81rận khoái c4ảm, cô 38úi đầu 5eừa thấy 6gón tay của 5ắn.
"Thầy… 5ca mươi tuổi… bcôi không aõ lắm…" 19ô thẹn 28hùng né 93ránh ngón 6bay có lửa 0ủa hắn, c0hưng hắn 2àm sao chịu 3ỏ qua.
"Đã 7ết hôn?"
"Tôi…" agón tay hắn 7àn quấy 3rêu chọc 67ây ra một 2drận khiêu 0hích mất 69ồn, làm 3ô hô hấp 7ỗn loạn, 2đầu trống 0ỗng.
"Nói ehanh một dehút! Chẳng 92ẽ là cố 8ý muốn 43ưởng thụ cổn vương 7ủng ái c1ên mới 1hông chịu fbgoan ngoãn 9ói?"
Mới e7hông phải 64hư vậy. 90 © DiendanLeQuyDon.comghênh Thu 7cghĩ sắp aị hắn aàm cho tức 3chết, nhưng fẫn trả 75ời, "Thầy 86òn chưa afó kết hôn."
"Vậy 2ó bạn gái?"
Lần 8ày hắn 4ia tăng thêm 18ực đạo 76ở ngón 3ay, càng dhêm kích 5hích điểm cẫn cảm dủa cô, 5ô khẩn frương nói 9bhanh: "Có 3fó có, thầy 4ấy đang dàn chuyện 7ôn nhân fới người b7êu, tôi 8chỉ là tương 9ư đơn phương d5à thôi."
A! dhảm.
Trong 0aòng giật 0ình, cô 4đã nói 7ea mấy chữ 5đáng sợ c6ia, lần eày cô xác b5định vững 0hắc là dẽ bị hắn 7ơi tái.
Quả bhiên, hắn 7ộ ra mặt fhối trước dắt cô, 2ạnh lùng eép hỏi, fb"Tương aeư đơn phương?"
"Không edó, không fó, anh nghe 32ầm." 9ô mặt mày fhất sắc afắc đầu.
Nhưng acan Khang bắt 7đầu triển 1hai hành c8động trả 04hù, "Bổn 0ương sẽ 86àm em quên 9bết thảy 69ất cả, 3hiến thân 3dhể của 1m chỉ muốn e8ột nam nhân 7ên là Lý 7an Khang tôi."
"Đừng…"
Ngón 6ay hắn đột dhiên ngừng bfuốt ve, aàm cho Nghênh 4hu cảm giác d7được mình fbhở ra một d5ơi nhẹ 4hõm, đồng d3hời lại 3eó một loại 7ảm giác 56ồng đậm 3brống rỗng.
Lập e5ức, một 5ật ấm a3áp thăm ddò đóa hoa 4ủa cô, 5ô cúi đầu c4hìn đến, 5cđã phát 7iện một 67ái đầu d0đen giữa 4cai chân mình…
"Anh bhông thể.." 6ô lập tức 6đỏ bừng aặt không 3iết làm 4ao, muốn 36hép chặt 6ai chân, 8eại sợ bẹp lấy beđầu của a8ắn.
Rất 4hanh, cô 11đã quên 82ất kháng 99ự, bởi 0dì đầu 36ưỡi hắn c7inh hoạt 5ây cho cô 3hoái cảm 98ất hồn, 0ừng phút 37ừng phút 1dắn nuốt 9ất cả 14ý trí cùng 36ẻ rụt 67è xấu hổ 38ủa cô.
"A… 4A…" bê tê dại 0bại vui thích 6cóa thành 9ối sung 2ướng, tiếng 5ên rỉ trong f1iệng nhỏ 7ồng nộn e2ủa cô truyền 77a.
Cô 8bhắm chặc 7bai mắt, 5ô hấp dồn fập nhưng ehông cách 67ào giãy deụa, chỉ có thể mặc 9cho hắn đem 4áo ngủ 04ủa cô kéo 1a, không 69ó nội y 57ao bọc bộ e0gực sữa 6ức khắc b0iện ra ở arước mặt 58ắn.
Cô c4ản năng 28uốn né a4ránh, nhưng dại là uốn aéo chuyển bđộng, bầu 3agực trơn cềm lay động f5ại khiêu 36hích cơ 2uan thị 8iác của 46am nhân, 8àng thêm 17ích thích 3ụng dưới ecắn khô 37óng.
Ma 4hưởng của 55ắn bá đạo 2chủ lấy aộ ngực 54ữa run rẩy 99ủa cô, b6au đó làm fàn vuốt 4e, không fgừng trêu 9đùa đỉnh 7úi tuyết, 58hẳng đến 6đỉnh nhỏ eốt cục 6hông chịu 17được kích 42hích, thẹn 9ahùng đứng 4hẳng.
"Thầy eiáo dạy 9ăn tuấn 97ỹ, hay là bổn vương 2uấn mỹ?"
"Cái 5ì? Hỏi b8ấn đề dì…" chản bác 1aắn, ngực cô đưa tới 8ột trận 9đau nhỏ, 2hì ra hắn b1ùng lực a6héo nhẹ 3ô.
Tuyết 3hũ mềm 5ại làm 3ao có thể 6ùng sức 9uá mức 9à nắm, 3đương nhiên dẽ đau.
" 63hầy giáo 20ạy văn f3…" 6ô thở gấp a2ói ra bốn b7hữ này, 4ại đột 5hiên cảm diác được 5agực một b3rận kích 8hích, bị bgười cắn c9ột cái.
Cúi 6cđầu nhìn, 91hát hiện 4àm răng 4dủa hắn dhẽ cắn 1ô, lập aức để 0ại một 40loạt dấu e7răng màu c2đỏ.
"Thầy 3ấy không 4tuấn mỹ 62như anh, cbđừng có 7cắn tôi, 6rất đau…" 55Cô vội evàng nói 10xong một eehơi, sau eđó khẩn dbcầu hắn 4không nên 9acó ý xấu dbbắt nạt 4ecô.
"Phải eakhông?"
"Đúng, 0anh tuấn 0mỹ nhất."
"Em 6thật sự abđã nói bdnhư vậy, 5bổn vương 04đương nhiên 4aban thưởng 6acho em."
Khẽ 60liếm nụ 5hoa nhỏ edbị cắn bkia, Lan Khang 00tràn ngập 4thương tiếc d8há mồm 2ngậm, từ 99điểm nhỏ fkia không 51ngừng âu cyếm hạ 9bxuống những fnụ hôn 70yêu thương 1của hắn, 73tay còn lại 8thì ôn nhu 7vuốt ve bbên kia bộ 4ngực sữa 4fcủa cô.
Tuy 9dbị đùa cgiỡn nhưng dfcô vẫn 40cảm nhận 0dthân thể 2amình được bhắn ôn 3fnhu yêu thương, 53cảm thụ c4được kích 1thích so b9với lúc aetrước cao 3hơn, trong cphòng tiếng 6rên rỉ 7u ám không bdngừng tăng 9dcao.
Lan 30Khang không 73ngừng hôn 75lấy đôi 9môi non mềm 5thơm mát bcủa cô, bthân thể 0mềm mại acủa cô, 2như cũ cô 2ecố gắng 0kiềm nén atiếng rên drĩ nũng 78nịu nhưng 6mà không fengăn lại 7được, 3cái miệng ahồng nộn 2phát ra âm 59thanh yêu f8kiều liên atục làm ednũng ở 3bên tai hắn, cvô cùng fmê người 5quyến rũ ddục hỏa ecủa hắn, athân thể 2lửa nóng ccũng khó e0kìm lòng 6fnổi của chắn ma sát d8bắp đùi 6acô.
"Ưm… 7fA…"
Nhìn 3dthấy hai 9mắt cô 19mờ mịt, 4thân thể 5ethơm mềm b0uyển chuyển ctrong ngực 7hắn, khuôn 17mặt nhỏ f0nhắn vì ctình cảm emãnh liệt b3thoáng hiện efnét ửng 25hồng, mái 18tóc rối dloạn kết 87hợp với 2bộ dáng 7dkiều mị e0của cô 3dluôn làm 8chắn yêu 8say đắm 6không thôi.
"Em 8fđang nghĩ adbổn vương dchính là 89thầy giáo 1dạy văn?"
Lại clà vấn bađề kì c3quái gì? e5Đúng vậy, ccô thích 57thầy ấy, 04nhưng cô 2căn bản 64không có cnghĩ tới 23tình cảm 4nam nữ này, 0dbởi vì 5fmỗi lần dđều ở atrong ngực 3Nhị vương 4gia chính emình dâm 0đãng làm a6cho cô sợ 48hãi, làm 91sao còn có c3thể nghĩ e4đến cùng cfnam nhân 0khác sẽ b1là như thế 9nào?
Thấy f9cô có vẻ f0chần chờ, aLan Khang 1tức giận 1ôm eo của 6ccô, "Còn cmuốn nghĩ 31lâu như fvậy sao?"
"Tôi… 8A!"
Hắn 4cuồng dã 2fxâm nhập, cmãnh liệt 28giữ lấy, egiống như 3bcuồng phong 4bạo vũ c0tập kích 9cô, một echút cơ ehội phản ckháng cô 1đều không ecó, bị fchắn cuốn 7vào thế cdgiới dục 42vọng đầy amạo hiểm, 1cái gì cũng d8không nhớ 5cả.
Muốn ctranh thủ 7cơ hội 19thở dốc, 3anhưng hai detay cô bị 41trói chặt, a4căn bản fkhông thể 5động đậy, dhắn dễ 16dàng hơn 6có thể felàm càn 5xâm chiếm athân thể 8cô, nhấm 2bnháp tư 7avị ngọt 9ngào của 06cô.
"Nhị 3vương gia… cĐừng như 12vậy… Tôi… 5Tôi…" 4Đột nhiên, 4khoái cảm 01như trận 73hồng thuỷ f0không hề 57báo động cftrước tập 3kích cô, c9một tiếng 2kêu sợ ebhãi, thân 93hình một aatrận run 9rẩy kịch 8liệt, cô 9vô lực 33xụi lơ bngã xuống 1dưới.
Tuy 54dục vọng 3ccủa cô edâng cao 97như thuỷ 2triều, nhưng 2eLan Khang ekhông để bý, hai tay fahắn ôm 2cô, đem 33hai tay bị 2trói chặt fcủa cô 62vòng qua 06cổ của bmình, bá dbđạo ra 0bra vào vào 2ở nơi non bcmềm ẩm 7ướt kia.
Tay dhắn chậm 5rãi vuốt ebve bộ ngực a4sữa đung 7đưa của e7cô, hưởng 88thụ tuyết b6nhũ nõn 1nà mềm 3mại trong 89tay, dưới 5ebụng cảm 15thụ được fhoa huyệt 6cô chặt 9chẽ bao atrùm hắn.
"Nhị 90vương gia… 2Anh nhanh 2chút đi fra…" 5Eo của cô 0cơ hồ bị 7đứt gãy, dnhưng nam enhân có 0tinh lực 25dư thừa 74này lại 0acòn không c4muốn bỏ 8qua.
"Không 1đơn giản 26như vậy." aHắn nghiến frăng nghiến elợi trả f6lời, một d8chút cũng ckhông giảm 7lực tiến 54lên.
Rất 42nhanh, cô 19lại một 5lần nữa erun rẩy fdthân mình, 34lĩnh hội 7được một ffphen khoái ddcảm.
Rốt fcục, hắn ecảm giác bđược sắp dbùng nổ, 5hắn ôm 09chặt lấy c7cô, co rút 86chống đỡ 07trong hoa 18tâm kia lần 7ecuối cùng, f2sau đó đem atất cả 68dịch mật a5nóng bỏng 4aphóng thật 4sâu vào 40trong cơ 6thể cô.
Kết 8cthúc sao? 1Cô thở 9gấp giống 57như vừa 1mới chạy 7marathon xong, 1trên mặt 2đỏ rừng brực vẻ e9mặt toát 32ra thỏa 3mãn cùng 2thẹn thùng, ehai tay vẫn 96như cũ bị 9buộc chặt, 5trên da thịt etuyết trắng 6có điểm 6một vài 2dấu đỏ.
Đó 15là hắn fcố ý để 1alại ấn 70ký cho cô fdcòn kích fđộng lưu f3lại vài 5dấu ngón 6ftay, làm 9cho cô thoạt 6nhìn như 76là bị người dchung hăng 9chà đạp, 03hắn thật 8đắc ý.
Nữ 1nhân này clà của 1hắn, không echo phép 0nam nhân 7khác nhúng 68chàm, cho 4dù là giáo e3viên ngữ 3văn hoặc 2là giáo fbviên toán 0học, giáo cviên lịch 36sử cũng 0không thể.
"Có fbthể giúp 85tôi mở 2trói?" 7Cô thẹn 5thùng cầu 4khẩn.
Cũng 22đã được 5căn sạch basẽ rồi, cnam nhân 77bình thường 3cũng nên 2thỏa mãn, f9cô cũng bcó thể 8bđược giải 8thoát?
Mệt 0fmỏi quá, ccô còn chưa 5có ngủ cđấy, ngày 56mai đến 1ctrường e8nhất định asẽ có họ 4hang với 7fbộ tộc 31gấu mèo.
Nhưng 2cô sai lầm, 8nam nhân 9etrước mắt d1không phải 08là nam nhân 9bình thường, 71hắn đường dđường blà Nhị 4vương gia, 3chư hư thực dthực có 1tu luyện 6đế vương dcông.
Chỉ 0ethấy dục 0vọng giữa 95hai chân 7hắn chậm 65rãi thức 5dtỉnh, sau 9cđó hoạt 3động trở a1lại.
Ánh fmắt Nghênh 06Thu mở lớn 6bằng trái 9long nhãn, a8cái miệng cnhỏ nhắn 9kinh ngạc 5không ngậm 4lại.
Không 8thể nào?
Hắn 1thập phần c1thật sự a6nghiêm túc a2mở miệng fhỏi: "Nếu bbổn vương fvà giáo aviên môn b7văn cùng 76rớt xuống dbiển, em bsẽ cứu 1người nào?"
Lại 7vấn đề 1thối rữa 2gì vậy?
Cô ađâu biết 87rằng càng 8chần chờ 7lại đưa 5tới hậu 0fquả càng 9cnghiêm trọng.
Một 94lần nữa cnam tính ecủa nam 9nhân tỉnh 0lại, ngay 8lập tức d4đánh về 1phía cô.
"Đừng…"
Tiếng 1thét chói b8tai của accô rất d6nhanh đã 3bị che lại, ekhông bao 1lâu được 7thay thế 8bằng nhiều 28thanh âm edyêu kiều.
Cứ 47như vậy, dakhông có 53đáp án 90làm hắn 8vừa lòng, cNghênh Thu 7đáng thương c2bị hắn a1dùng sức 2khảo tra 5cép hỏi 8đến hừng eđông, từ fđầu đến bcuối cô fkhông thể 6fngủ.
* b* * 98* * *
Sáng eesớm, cả 8người Nghênh b4Thu lười c8biếng gục 3axuống bàn, e3quầng thâm 1trên mắt 8ftiết lộ ecô đêm 80qua không 73ngoan ngoãn dngủ, nhất d2định đi 6băn trộm 2lại là 68một kẻ 9trộm bí aemật.
Kỳ 9ethật nửa 5đoạn trước 8đúng, cô 5cđích xác 6không có 5cách nào 1ngủ tốt, 3phần đoạn 7dsau không a5phải làm ekẻ trộm, 5bmà là đang 3làm tiểu 9nô lệ khổ bmệnh.
Tên 19Nhị vương d4gia bá đạo bakia thể 2lực tốt b5làm cô kinh angạc, một 1buổi tối 49ăn cô sạch 4sẽ, quả c7thực bao 04tử của 8hắn giống 3như đại dsảnh lớn ebcó thể bchứa tới damột trăm 3chín mươi 8chín người 80cùng vào 9ăn, bộ 92dạng không făn đủ fchắc chắn 33không cam 5lòng, cho 8bnên sáng 7fsớm hôm enay hại 00cô thiếu dchút nữa 9không thể 4rời khỏi dgiường.
Tiếng 42chuông vào 9lớp vang 0blên, Nghênh 1Thu lập e9tức tỉnh 9lại lên 89tinh thần, 4không chú bý đến c4ánh mắt 5mệt mỏi 06giống mắt e0gấu mèo, 5tâm trạng cnhư thiếu b9nữ lần 0đầu yêu 7trở nên 2bất an, 1từ xa đi e2tới là 4một nam f3nhân.
Đó 7là thầy 9dgiáo dạy cvăn.
Phong cthái hắn atao nhã, 8tri thức cuyên bác, 29còn có nụ 3cười như 7clàn gió f9êm dịu fesớm đã 1quấn lấy atrái tim 3non nớt 8fcủa Nghênh cThu, hắn ctràn ngập dngôn ngữ 3thi ca cùng 51với chất 20giọng như cgió xuân, 3càng giống 1nhà thơ 0Từ Chí 2Ma* 0tái thế.
[*: 8Từ Chí 4Ma là một 1etrong những bnhà thơ acủa Trung 1bQuốc theo atrường 2phái “Thơ 56mới”. 5d © DiendanLeQuyDon.comCó thể ccvào đây 4ctìm hiểu athêm: http://www.lyluanvanhoc.com/?p=925]
Cho 10nên mỗi fbkhi cô chờ 0đợi thầy e5giáo lên 51lớp, tâm 5dtrạng của 4cô giống 31như những 9kẻ yêu 5nhau lần bađầu tiên 48hẹn hò, dvừa chờ 90mong lại 55vừa sợ 64bị tổn dthương.
Quả anhiên không 8bao lâu, 3bgặp được fmột người 28với thân cảnh cao 7lớn đi 5đến, Nghênh 7Thu vội 36vàng cúi 8đầu, từ 7trong ngăn dbkéo lấy 6ra sách ngữ b4văn.
Ngay 8lập tức 5fcô phát 5hiện không 4thích hợp, 1bên người 0tiếng líu d6ríu của becác bạn e5nữ trong 4lớp đột bnhiên im 2dlặng, cô ebdừng lại 9động tác, 6ctại sao 63ở phía 7csau cô cảm enhận được 99một cỗ edáp lực 5rất quen 7thuộc?
Như 15gió xuân a6tràn đến dabầu không 57khí đã 3hoàn toàn 32thay đổi, 65trong phòng a2học trầm dftĩnh làm e1cho người 0khác cảm 3thấy đáng adsợ.
Lúc e1này, cô c8nghe được a9sau bàn giáo aviên truyền dđến một 64giọng trầm athấp dễ 77nghe, vả 34lại thanh 3bâm vô cùng 9dquen thuộc, 6"Chào 0mọi người, dtôi là Lý 3Lan Khang 5asẽ tới 6ddạy thay 76giáo viên dbcủa các ddbạn."
Phanh!
Sách a5ngữ văn ftrong tay 12Nghênh Thu 1lập tức 3erơi xuống 2đất, tạo 0thành một 6tiếng vang f6đòi mạng 80thật lớn 1trong phòng.
Toàn abộ ánh 7mắt mọi 7người tập 90trung trên 39người cô, 6cũng làm 63cho nam nhân 2vừa bước 6vào lớp 7tìm được 9mục tiêu, efchính mình acbiến thành 0fcon mồi 69ngọt ngào 1cho hắn.
Nghênh 6Thu mặt 3tái nhợt 57nhìn nam b7nhân đứng 5ở sau bàn dgiáo viên, 1fâu phục 0thẳng, tuấn cmỹ tiêu dsái không 0bgiống với 4các giáo 6viên nam 8thông thường 7dkhác, tương 12phản, hắn ecực kỳ 5giống vị 0cthần bóng e2tối từ 3trên trời 7giáng xuống, eadần dần 0dùng mị elực của 9emình mê ahoặc bao avây lượng c3không khí f8bốn phía, c8vì vậy b9cô không 5thể thở.
Nghênh 10Thu nhìn 2thấy khóe 93miệng hắn 0gợi lên e3một nụ 33cười có 45chút tà các, trong b7lòng không 3etự chủ 21được dâng 7flên một 13cỗ ý nghĩ 3làm cô sợ 4ehãi.
Hắn earốt cuộc 8ném thầy 5giáo dạy 7văn đến 2địa phương ccnào vậy?
Đã sửa bởi raincloudsmoke lúc 26.07.2012, 15:43, lần sửa thứ 2.
|
| 10.01.2012, 14:26 |
|
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn raincloudsmoke về bài viết trên: Buombuomtrang, m.truyen
|
 |
|
Tổ trưởng
Ngày tham gia: 22.11.2011, 14:48 Bài viết: 43 Được thanks: 106 lần Điểm: 7.42
|
 Re: [Xuyên không] Vương gia, nhà của em chính là phủ của anh - Tứ Nguyệt (18+) - Điểm: 10
Chương 6: 6(18+)"Anh ađã làm 7gì thầy c6tôi?"
Giờ 94ngữ văn 2trôi qua ccthật lâu, 5bcuối cùng 9cũng đã d7kết thúc, eaNghênh Thu cgiận dữ 4aa khỏi lớp 6bọc đuổi 53heo tên nam bhân kia. 46 © DiendanLeQuyDon.comởi vì quá bức giận, ebại sợ 01ị những 9gười khác 55hát hiện, 1ho nên cô d0ận rộn 22ết nhìn 59đông tới 42hìn tây, 3fại giữ 0cột khoảng 34ách có thể 62hất vấn feắn, do đó bô không bề phát biác mình 2đi vào khu 3ực toilet dành cho giáo 0iên nam.
Nghe 97được tiếng 7ước chảy 2dọa người, 03ô đột ehiên quay 8đầu, sợ 07ới mức 82ở to hai 8ắt.
Ông 3rời của bôi a! Cư 28hiên nhìn 4bđến thứ 1bhông nên behìn này!
Khuôn 2ặt nhỏ 5bhắn của 54ô lập tức 7óc khói, 9đỏ như f8rái cà chua 2fhín mộng. b9 © DiendanLeQuyDon.comghe được diếng cười 98à ác của bdan Khang, eô vừa tức fdại vừa 10hẹn xoay e4gười muốn 4hạy, đúng búc nhìn dhấy các 82hầy giáo 7hác chuẩn 6aị đi vào 7bơi này.
Thảm!
Cô b6hông tự 0hủ được aiền lùi 6ại vài 3ước, vừa a7héo đụng bcào nơi giải 55uyết nhu 1ầu sinh f2ý của nam 1fhân, còn 89hưa kịp 7iãy dụa, 8ađã bị dắn kéo 1đến phòng 44uối cùng efủa nhà a6ệ sinh.
Đây aà phòng 58ửa mặt.
Lúc 6ày, cô muốn 8hạy trốn ffũng không f5ịp, chỉ 78ó thể bị 7an Khang dùng 09ánh tay cứng 9hư sắt 2hép gắt 0ao ôm vào e8rong ngực 5ắn.
Nam 91hân đáng 8iận, lợi 63ụng cô 67âm nguy giở 2rò sỗ sàng?
Ngay eúc cô cố 7ắng kéo 6àn tay to 8đang ở 34rên người 4bình xằng f1ậy ra thì dghe được 6hía sau cửa 7ác thầy 4fói chuyện, cơn nữa 6ựa hồ 73hắc tới cgười thầy 9à cô tôn 10ính.
"Thật d3hông nghĩ dới thầy fấy nhìn 2hỏe mạnh 4hư vậy, 3ại mắc 01hải chứng 91ệnh nguy cịch?"
Nghênh chu thở hốc eì kinh ngạc. d © DiendanLeQuyDon.comhông thể 2ào? Bệnh eình nguy 96ịch? Cô 00ó nghe lầm 4aay không?
Vừa aúc đó, 2ên nam nhân 7ên cạnh 2hừa dịp aày hưởng f0hụ mùi fương trên cơ thể cô 92ôn tới 1ấp trên 8dhuôn mặt c9hỏ nhắn 7bđáng yêu 8ủa cô, 3aòn khẽ 8ắn lỗ bai xinh xắn của cô, 92ẫn tới 1ô toàn thân 1ột trận 8ê dại.
"Đừng…" 3ô thì thầm 13ầu xin, bàng làm afắn vuốt ee táo bạo 01ơn.
"Nhưng cậu ta cũng 9hật sự 0ô trách 4ahiệm, tùy 58iện tìm fột người 2ai lịch 0ehông rõ 69đưa về 2rường"
Nghênh bchu bên trong e2ghĩ ngợi, 99gười lai e7ịch không bõ này hiện fại đang 4eở trong aađây nhấm dháp cổ 0ủa mình, ca chưởng 9ủa hắn c4ũng đã bàm càn lần dheo bộ đồng ehục thủy 0chủ trượt bduống dưới 2áy của 31ô xâm nhập.
Cô 2hông thể dgọ ngoạy, 67ột mặt 1ợ các thầy d9ên ngoài d6ghe được, e3ột mặt 26ởi vì bàn 70ay to của 8ắn âu yếm dhiến cô aâng lâng, 0hoan khoái d rằng vô f7háp phản bháng.
"Tuy ehiên nghe 6dói người a7ạy thay 33ậu ta có 03ất nhiều aciền, còn 6dhỉ định ddhỉ dạy 9ột lớp, 0ác lớp c3hác không 8uản, hiệu d9rưởng đáp aứng rồi, 43ết quả 2aà thu được 07ột khoản eiền thật bdớn quyên fóp cho trường 35ọc."
"Nhất 4fđịnh là carong trường 7ó học sinh aào đó làm 3ho hắn tốn chiều tiền."
"Nữ 88inh bây giờ 4dhông biết diềm chế eành vi, làm 4ho nam nhân 85ìm tới 8rường học."
"Đừng cói như vậy, 5ếu có nhiều 2đàn ông foi tiền ehư rác sẵn fàng vì nữ bhân không eiếc vung 00iền mua c2ui, hiệu 1rưởng nhất cđịnh sẽ 10àng vui vẻ d7ơn, làm d4hông tốt 7iền thưởng 9uối năm 6ủa chúng aa sẽ không 3ăng đâu!"
"Cũng c6đúng."
Lan a9hang cởi adđồng phục dhủy thủ d5ủa cô ra, eđồ lót 3àu trắng dông của 5ô bị đẩy eên, lộ 0a bộ ngực 7ữa tuyết 1rắng bóng 74ềm, điểm chỏ điểm feuyết màu 24ồng phía 26rên đỉnh 8gực.
Hắn 22ươn hai e0ay, mỗi c6ên véo nhẹ dột cái, 6au đó tà dác vuốt be xoa nắn, 9ẫn tới 6ô nhịn c0hông được 22hẽ kêu 6cột tiếng.
"Đừng…"
"Thanh 8âm gì?" 65ên ngoài dột giáo 33iên nghi 84ấn.
"Ai 0ha! Nào có fhanh âm gì? 8dậu gần fđây già 3cđi có thể 0ghe nhầm?"
"Cũng 60đúng, thật c1ự tuổi 4ác là vấn a9đề lớn."
"Không b0ao, chờ 11iền thưởng 69uối năm, fhúng ta cùng 9hau đi suối 0ước nóng, 5hăm sóc 1aức khỏe 8ột chút."
Nghe a6hấy tiếng 9ười vui aẻ của 0ai thầy 70iáo, sau eđó rửa efay đi ra, eghênh Thu 4úc này mới 2chở dài 6ột hơi 4hẹ nhõm.
Mà 7am nhân ở 6rên cô không 7an phận, 8àng mãnh 0biệt tiến 14ông, ma chưởng 97uốt ve thân b0hể cô tựa cồ chưa 1dđủ, đầu fắn chôn crong bầu 1dgực tuyết 2rắng mềm 67ại thơm 9át của 8ô.
Nghênh 7fhu khẽ cắn 73hặt tay 3hải, tránh 17hát ra tiếng 09ên rỉ.
Kháng fự không 7được thế f7ông của aắn, cô 4ô lực bị 8đặt tại 21ách tường 7ạnh như feăng, như 84động vật bdhỏ bị 4iếm, tùy 5ý để tên 29am nhân đói 7hát như 82ã thú mút f9ấy điểm 9dhỏ mẫn 1dảm của 5ình, khiêu 8hích cô 13uân tâm 4hộn nhạo.
"Anh… cfAnh rốt buộc đưa ahầy tôi abđến nơi 4ào?" 48ô thở gấp 6út, dùng bhanh âm cực 97hấp hỏi, e8ợ người 0a phát hiện ba tâm tình 69ủa mình.
Hắn 4hắc chắn d7iết làm 28hế nào 85ợi dụng 7ự sợ hãi 65à lo lắng của cô để 7hống chế 4ô, và hắn eàng ham muốn 6ô hơn.
"Em 1hật sự 85uốn biết?"
"Đúng!"
"Vì 14ao?"
"Bởi 9ì đó là 6hầy của e7ôi."
"Chỉ bhư vậy 45hôi sao?"
"Tôi…"
“Ngày b7ôm qua không 5hải chính eiệng em 8ói với a5ôi em thích 19ắn ta sao?"
"Tôi… eôi chỉ…" 6Đơn phương 6cêu mến 4à thôi, 4ahầy cũng 5hông biết.
"Vì f7hế bổn 4bương sẽ ehông cho 2hép."
"Cái cì?"
Cô 5uốn hỏi 7eõ ràng hơn, d0hưng hắn 6bại ôm lấy c5ửa người frên của dô, và sau e7đó giống fhư một 1ậu bé tham 5am đem mặt bbhôn vùi 58rong ngực b5ủa cô, fá mồm ngậm a7ai nụ hoa 3un rẩy kia, 49hay phiên 5fhau liếm dáp.
"Đừng b1hư vậy…"
Hắn 2ận tình aút lấy fđiểm nhỏ eàu hồng 0ia, bàn tay 2o cũng không d5hách khí 2hăm dò trong cáy của ddô, tìm được duần lót 35iền kéo 6uống.
Hai 1bay nhỏ bé 5ủa Nghênh 0hu không 4gừng chống 5đẩy bờ cai của hắn, ahân mình d9ảnh mai eẫn tránh, fdhông chịu bagoan ngoãn 7hối hợp 67ùng hắn.
"Anh 1đã làm a5ì thầy 8ấy?" b4ô luận b6ất kể 8hư thế 29ào cô nhất cđịnh phải 9iết.
"Ngoan 13goãn nghe 7ời, bổn bương sẽ fbói cho em aghe."
"Anh fói trước dđi tôi mới 2hịu ngoan 67goãn nghe 1ời."
"Trước 9dgoan ngoãn 7ghe lời, f7ổn vương 9ới nói."
"Anh…" 05ô tức giận 7euốn tranh 91ãi với bắn, nhưng c6hìn thấy fẻ mặt 4cắn kiên 9uyết, cô 8iết rằng cắn không 0eđạt được 41ục đích dẽ không 0bỏ cuộc.
"Em 5ây giờ feì một người 49a lạ, muốn dcđùa giỡn 8ùng bổn 6ương?" 9gữ khí 3bủa hắn f0ràn ngập 39hó chịu 50à ghen tuông.
"Tôi 66hông phải, 0côi chỉ…"
"Bổn eương hiện 8ại thay 9đổi chủ bý, nếu bdôm nay em 9hông làm 9ho bổn vương 9ài lòng, 61m vĩnh viễn 3ẽ không d6iết được 4‘tên ấy’ 3dủa em đã a6ảy ra chuyện f0ì." 56ắn đặc e0iệt cường 69điệu hai fehữ này.
Nghênh aehu gần như e8hông thể 8fgừng thở 84hìn Lan Khang 78đứng che 3ánh cửa 7chậm rãi béo khóa 32uần xuống, eau đó đem 6ục vọng 25góc cao giải 1fhóng ra ngoài.
"Lại 42đây."
Những 13ì hắn muốn eđều đã 19iểu đạt f5ất rõ ràng, 47ghênh Thu fđứng ở bcđó không 47iết nên 1aàm thế 9ào cho phải?
Chợt d4đột nhiên, 9bên ngoài fại có âm fhanh, tỏ eaẻ có người e0đến đây.
Nghênh a5hu tưởng f5ằng hắn 93ẽ chờ d3ột chút, e6hưng ngạc 2hiên khi 1hấy hắn cđưa tay 5iữ lấy aeay nắm cửa.
Chẳng 74ẽ hắn 23uốn mở 5fửa?
Nghênh 3hu nhanh chóng aiến lên 50hặn ngang 5bay hắn đang 5huyển động 2ổ khóa, bánh mắt 7ực kỳ 3á đạo 22ủa hắn c2hăm chú chìn cô.
Cô 8gập ngừng 9ột lúc, 4ắn chuyển ađộng cánh 0eay một tý, 65ô đành chải gật deđầu.
Khẩn 12rương nhìn 5ay hắn nắm 6hặt nơi 9bhóa cửa, 75au đó cô f2hậm rãi 55uỳ xuống 8rước mặt 16ắn, gắng 33ượng áp 7hế hổ ehẹn trong 2còng và cảm fiác lo sợ 5ị phát e9iện, vươn 36àn tay nhỏ 25é run rẩy 8hè nhẹ 6ầm vật dóng thật 29ớn kia.
Lớn cdhư vậy? 35iệng mình 6àm sao có 06hể tiếp 8dhận?
"Nhanh chút." a5ắn bức 01ách.
Cái 9iệng nhỏ 0ồng nộn aủa cô từ aừ mở ra, 67ưỡi thơm 3ho đỏ hồng 9hẽ liếm dột chút 42rên đỉnh d7am tính, 4ột cỗ e4ạ hương 75ruyền vào 2rong hơi 1bhở, giống 3hư có bàn bay vô hình 44rêu chọc fâm của 8ô.
Tay 47hỏ bé đáng 9êu của 4ô cùng với 3eđầu lưỡi e6hiêu khích e1àm cho hắn d5hiếu chút 4ữa khó 0iềm lòng 8ổi, biết 5ô không c6hể chịu 9cđựng được 4dành động 02hục nhã 2ày, hắn 2eđau lòng f6hưng không bhể không brừng phạt eô?
Cô 8dđã có hắn, 0òn không dhỏa mãn!
Tiểu 54ữ nhân 4âm đãng cày, cơ thể 2fhỏ bé thật e1âm loạn… 2ắn tham acuyến nhẹ 94hàng vuốt 1e khuôn mặt 08ô, vuốt e2e mái tóc dfượt của d3ô.
Nếu cbắn không 7uan tâm cô 8ahiều như 6ậy, thì 8iện tại 8ắn cũng 9dẽ không 54hó chịu 0aị ngọn 9ửa ghen 3uông đốt 5háy đến ahống khổ. b © DiendanLeQuyDon.coman Khang chịu 2đựng đố 17ị trong 6òng, còn 6ó dưới 17ụng không 3gừng truyền 41đến dục 60ỏa tê dại.
Bị b0ai ngọn bỏa diễm fhiêu đốt 43ùng lúc, 7aơi thở dủa hắn 4ắt đầu caồng đậm, 7cảm giác eđược toàn bdhân nhiệt 0uyết sôi 5rào, đạt 3bới mức 4hông cách 03ào nén lại 0được.
Mặc dù động 3ác của 05ô ngây ngô 2ụng về, 8hưng chỉ 9ần thấy abôi cô vờn 8uanh vật 52nóng của 4hắn, cô fkhông có 9lấy bất akỳ kỹ 0xảo tuyệt a3vời nào, 9lại có 23thể làm d2cho hắn 5fthực hưng 9phấn.
Hắn 91đưa thắt 0lưng hướng d0ra phía trước emột ít, cđem tất 7cả cuồng 2dã lấp 46đầy cái 1miệng nhỏ b4của cô.
Nghênh 4Thu hoảng 87sợ, nhưng avẫn chỉ 5có thể 0đỏ mặt 2nhận lấy.
Nam ftính của 6ehắn thật 9flớn đã 7tràn ngập atrong cái 0amiệng anh 86đào nhỏ danhắn, hắn 2avuốt ve c0tóc của ccô, hai mắt 3nhắm lại 83hưởng thụ 1môi cô mềm 46mại mút flấy.
Nghênh aThu chưa 01bao giờ 8nghĩ mình e9cùng với anam nhân 93làm những 2chuyện này, atuy rất 30thẹn thùng, e1nhưng nam 3tính nóng 2bnhư lửa b9kia tràn 17đầy sức fmạnh khiến 14cô hoảng f3sợ.
Trong 8hơi thở 5đều là 6hương vị f5của hắn, 9cô trong 2elúc bất dtri bất 1giác cũng eecảm thấy 9thực hưng 56phấn, giữa bhai chân 8có cổ khó ecó thể 2ức chế c5dần dần 3fdòng nước 51ấm tràn f0ra…
Đang 46nhìn dục bvọng của ebmình trong 3miệng hồng 66nộn của dcô, quả a0thực là dkích thích 5fnam nhân 7trong mộng 8ảo tưởng.
Khi 5mọi người 54ở bên ngoài e5đi xa, thời adđiểm còn 5lại hai angười bọn 2họ, Lan eKhang rốt 3fcục chịu f7đựng không abnổi, lấy 06tay nâng bđầu cô 2bắt đầu 47luật động.
Nghênh 2eThu chỉ dfcó thể abthẹn thùng 55hai mắt enhắm lại, f4tùy ý để 0cự vật ecủa hắn 07trong miệng d5cô bá đạo etiến công 7b.
Được 70cái lưỡi 59thơm tho c4mềm mại ckia bao quanh, a0khó có thể 1bhình dung 5là hắn 4thoải mái 8thế nào, 10nương theo 5đầu lưỡi 4fcủa cô c3một vòng 8emột vòng 5khẽ liếm, dnhiều lần 1như vậy 12hắn thiếu 8điều muốn 4bộc phát 7ra.
"Ưm…"
Môi 93cô chậm 66rãi bật 67ra tiếng frên rỉ 6hưng phấn, 1từng vệt 5emồ hôi 4btrong suốt 6thấm đẫm 85trên da thịt, 4cho thấy e8cô cũng 2edần dần f6trầm mê btrong sức 01mạnh cường 67tráng của 9hắn…
Hắn 2rút dục cvọng bản 0ethân ra, asau đó ôm 4lấy thân cbmình kiều 9enhỏ của 0cô, đem a2cô dựa b0trên vách 8tường, fmột tay 6evuốt ve abộ ngực asữa của e9cô, tay còn blại thì 37nâng chân 46phải của d8cô lên chuẩn ebị xâm 49nhập…
"Chờ 23một chút!" 29Cô thở 7gấp vụt davụt hỏi: 1"Anh 3bcòn không 8nói cho tôi 07biết anh 98rốt cuộc eađã làm 83gì thầy 75ấy?"
Đã 38đến nước 1này, cô a0còn vướng b6bận nam 16nhân khác! aMột chút 1bánh sáng 09lạnh lẽo 8theo con ngươi dđen của 3Lan Khang 9hiện lên.
Hắn a3tựa đầu echống đỡ eđầu cô, 3lạnh lùng 3fnói: "Được 1rồi, bổn 1vương sẽ 6nói cho em 6biết, bổn 5vương phái 17người đánh 4hắn một d9trận, sau fdđó cảnh 3acáo hắn 7không được 5chú ý đến 10nữ nhân 26của bổn 93vương, cuối 53cùng cho 9trường 0học một 7số tiền 5lớn, thay 9thế được bvị trí 5hắn ta."
"Anh… 2A!"
Cô 04không thể 7mở miệng, 65đã bị 8cự vật 2cứng rắn 2cxuyên qua 2athân thể, 6ở trong 9hoa kính 6chặt chẽ 2non nớt 6cuồng vọng a4ra vào, mỗi a0một luật eđộng đều fnhư muốn 5đâm thủng 6bcô, mãnh 74liệt đến e7độ cô csắp không 3thể hô 45hấp.
"Đừng…" cNghênh Thu 3fcảm giác 0gần như e2không nhận 27thức được 05nam nhân 7này, cô 06hiện giờ f1bị chiếm 7dgiữ chỉ 9cảm thấy 54đau đớn 5cùng nhục 6nhã, cho f0nên liều 8mạng muốn f7giãy dụa.
Nhưng e7hắn làm 2sao có thể cđể cô actoại ý? 5fBàn tay to 40như kìm 7sắt đem bhai chân 2của cô 7dnâng lên bthật đơn cbgiản, tay 0fcô không 88thể không dfvòng ở 86cổ của 1hắn ổn 2định chính dmình.
"Buông…"
Thân d2thể cô 7vặn vẹo 9enhưng chỉ 5gây cho hắn c1càng nhiều 92kích thích 0ma sát cùng 35khoái cảm.
"Bổn 5vương làm enhư vậy clà sai lầm 8sao? Bổn dvương chính 3là muốn 9cho em biết fem là nữ 4nhân của 70bổn vương, 1nên toàn 6tâm toàn e7ý làm bổn bvương vui, b5làm sao có 32thể trong 3mộng nghĩ davề một 5nam nhân 1khác?" 60Hắn tức dgiận đem 8bản thân 2mình hung 52hăng rút 3ra, sau đó d5lại mãnh 2bliệt tiến cvào, chứng 9tỏ chính bamình hoàn atoàn giữ 99lấy cô.
Vô 80luận thân cthể hoặc 8là tâm linh, 3fcô phải bduy nhất clà của chắn.
"Tôi… 92Tôi ghét canh." 0Cô nhắm 24hai mắt 44lại, khóe 9mắt hàm ddchứa lệ 5quang trong 5fsuốt.
Hắn 2có chút 87kích động, 9lập tức 8dùng vẻ dmặt lãnh 1fđạm đối 3dxử với bcô.
"Tùy 3tiện."
Đáng 4giận!
Cô a6cắn chặc 83môi dưới, 60nước mắt 3cnhịn không 3fđược rơi e2xuống, mà 7thân mình 34mảnh mai fvẫn như 6fcũ vô lực 88thừa nhận dhắn giữ 7lấy.
Miệng 7nói lời 4chán ghét, enhưng thân f3thể lại 86phản bội cecô, tham 08lam hùa theo 9hắn, nửa 1người dưới e7vặn vẹo bakịch liệt bathừa nhận 6hắn mạnh 3mẽ.
"A… 59A…" 7Nghênh Thu 7vong tình 36rên rỉ.
Lan fdKhang sợ 4bị người 83phát hiện, c7cúi đầu eehôn môi 0cô, nuốt 2lấy toàn 4bộ tiếng e5kêu của 9cô.
Một 7lần lại 6một lần dluật động abđánh sâu b2như những fcon sóng d9cao vùi lấp ecô, phá a1hủy tất 89cả lý trí 09của cô, d4thân thể 2cô chỉ 8phản ứng 65theo bản 04năng nguyên dthuỷ.
Khoái 1cảm ngọt angào không 76ngừng lấp 59kín, cô d9không nén 4dnổi thoả 3thích ôm 3lấy hắn, 3bộ ngực csữa mềm 4mại cũng d0dán sát 0trong ngực 02hắn, theo eatiết tấu adđong đưa 3dma sát, gây dcho hắn 8càng nhiều 3akích thích.
Giờ 9khắc này 0ghen tuông 8cùng đố 48kỵ đã 81trở nên acvô nghĩa 4hắn đối bccô chỉ 0acòn lại 5yêu thương, bhắn mỗi 5một lần 9luật động 42đều như 0mưa rền fgió dữ 7xâm nhập 2dịch chuyển 9dvì cô mà bckéo dài 5tình ý.
"A… ecƯm…" 62Nghênh Thu 2vô lực 09tựa vào 29bờ vai hắn, enhư một 6đóa hoa e6nhỏ mảnh bmai tựa 2như thừa a2nhận hắn b6cuồng mãnh agiữ lấy.
Cơ b0thể như 82lửa nóng 4dục hỏa abị hắn 4hoàn toàn 7châm lên, acả người bcô đã nóng 5drực bị 4athiêu đốt 6fhầu như 55không còn, 0tận tình fhưởng thụ 89khoái cảm f1mất hồn.
Rốt 1cục, nam cnhân đói 21khát nguyện eý thỏa 3mãn, hắn atại lần dcuối cùng cphóng thích 2tất cả bfdịch mật 8fnóng như 55lửa, mãnh 44liệt nóng 1dbỏng rót 1vào hoa tâm 80mềm mại a4của cô.
"A!" 1Nghênh Thu 8phát ra một 7tiếng rên 57thỏa mãn 7lại run 3rẩy kêu 01nhỏ, sau 5đó cả 0người xụi 9lơ, nếu b9không phải fabàn tay to 84của hắn 76vừa vặn b3ôm lấy dfcô, chỉ 4sợ cô sẽ b8trượt chân 7té ngã trên 7mặt đất.
Lan 4Khang ôm 71cô thật a0chặc, thanh 4âm thở 8dốc của b7hai người atrong không dgian nho nhỏ cdây dưa dlẫn nhau.
"Bé 0con, đáp cứng bổn 6vương, không 64được tưởng abnhớ tên 2dthầy giáo 6kia, bổn 1vương đã cđuổi hắn ađi, hắn 25sẽ không e9chen vào adgiữa chúng a8ta." b7Hắn nhẹ f7nhàng vỗ b5về tóc acủa cô 26bá đạo f1ra lệnh. "Không 00cần."
"Em!"
Cô 4adùng hết b2khí lực 86đẩy hắn dra, sau đó 8lùi lại 7vài bước, ffcả người 35vô lực 6dán tại 42trên vách 0tường… 21Hắn vẫn 1ecòn đối 1diện cô, bchỉ cần 92hắn đưa 2tay lên, a0vẫn như dcũ có thể dbắt cô.
Nhưng d8hắn không cdlàm thế, 0chỉ có 5gương mặt 4lạnh lùng, 4giống như c3cô không 9nghe lời 7chẳng những 1fchọc giận 1hắn, càng 2đau nhói atim hắn.
"Chẳng 1lẽ em thật 81sự muốn bbổn vương balàm ra chuyện 0đáng sợ dhơn sao?" d8Ánh mắt 7của hắn 3như là đang anói..., vì 0acô, muốn 3hắn giết 9bngười hắn 0cũng sẽ 8làm trong ednháy mắt.
Thật 7fđáng sợ bhắn tham 6dmuốn giữ 3lấy làm 4trong lòng 62cô có cảm 1giác bất can.
Nghênh dThu tự nói 8fvới mình, 97không nên 40hoảng hốt, bkhông thể fclại khuất 70phục, bởi 2dvì cô không f8thể bởi eevì hắn 7tham muốn 8giữ lấy, 31tùy ý hắn 5thương tổn 2người vô 31tội khác.
"Lại f0đây."
"Nhị 83vương gia, 5anh không 96thể như 5dvậy, anh 13phải biết bfrằng bây 1giờ không dphải là dĐường 2triều, mà 1alà thời ađại dân 71chủ." 78Cô thanh c6âm run rẩy, 3thử muốn 3cùng hắn 28phân rõ 0phải trái, 27nhưng cùng fmột nam 4nhân thích 6ghen này 9nói cái cgì đều e1thực nguy aehiểm.
"Bổn 3vương không 80cần dân fchủ quỷ 6quái gì, 54trong thế dgiới bổn 5vương, bổn 7avương là 65chủ nhân 53của em, 9ông trời 6của em, 52bổn vương b7càng muốn echuyên chế, 3em nếu không 20ngoan ngoãn 7flại đây, 38bổn vương 8cam đoan ecđem quan 8hệ chúng 3ta công bố 6bra ngoài."
Sắc 9mặt cô a3trắng xanh, 06liều mình 46lắc đầu.
"Anh 4bđối xử 6với tôi 6như thế 5anào cũng 8được, 16nhưng anh 3akhông thể 98tổn thương 9người mà 80tôi tôn 53kính."
Đôi 19mắt to của 28cô hàm chứa 8flệ quang, bcbộ dáng 98yêu tiếc 9vốn có 3thể mềm 2nhũn trái a8tim hắn, 6bnhưng vừa eenghe đến 3cô bênh e9vực nam 1nhân khác, 46hắn lập btức nỗi 0giận.
"Hôm b4nay em vì 1một người 0căn bản 4ckhông thích bbem, thậm cbchí cũng 3không biết 2em thích 0hắn, vì 55một nam 2nhân mà 37giở thói a8đùa giỡn 5cùng bổn a4vương?" 4Hắn xuất 6khẩu lạnh 4như băng, f0giọng nói 5rõ ràng 41là đố 8kị bên ectrong.
"Ai anói thầy 43ấy không bbthích tôi?"
Con 5ngươi ngăm 4đen của 6hắn bắn f4ra tia lạnh 1như băng 7quang mang, 0"Chẳng 2lẽ quan 5hệ của 0chai người 74không đơn d5thuần?"
"Chẳng fclẽ tôi 40chỉ có b9thể thích cmột mình 4banh sao? Chẳng 1lẽ bề 1ngoài của 1ftôi đáng 3sợ đến 2không ai e8muốn sao?" 0Tức giận d1mình không ccó giá trị 0trong lòng 2hắn. Cô atức giận 5đến nổi 2tay cũng bfrun rẩy ckhông thể c2nhanh chóng 4sửa sang 49lại quần 7áo cho tử 1tế.
"Đương a7nhiên không 89phải."
"Vậy 27đúng rồi, favì sao anh 8có thể 3khẳng định 8thầy ấy ckhông thích e6tôi?"
"Bởi 47vì bổn 62vương không a8cho phép."
"Có 77phải chỉ bcần tôi 9cùng bất 99cứ nam nhân 13nào nói d7chuyện anh esẽ đối c3phó hắn e8hay không?"
"Đúng c1vậy!"
"Vì a3sao? Chẳng clẽ anh đã 2ayêu tôi 3sao?" 24Cô không 5acần nghĩ d5ngợi gầm dcnhẹ, ngay 83cả chính 3mình đều cebị dọa e1nhảy dựng 23lên.
Trời 40ạ! Cô đột bnhiên lại 12hỏi vấn 67đề chết e8người này!
Chỉ athấy sắc 65mặt hắn 6bxanh mét 34một trận, bvấn đề 9anày đối 5với Nhị bvương gia 6fluôn luôn acao ngạo 3dchuyên chế 3mà nói thật d9là không 29tầm thường, 4giống như 19là bị người d5hung hăng dsớm phát 55hiện được 5bí mật fđã che dấu brất lâu 19trong tâm efcủa hắn.
Nghênh 5Thu kinh ngạc a0phát hiện 1emình như 28vậy mà 6cũng chờ 6đợi câu 8etrả lời 0của hắn.
Càng 3ekinh ngạc alà, chỉ 8cần hắn 5trả lời 52đúng, cô 3thật sự 76đầu hàng.
Ý 5anghĩ này, aý nghĩ này, 7ctâm tình enày khiến 2cô cảm 9thấy rất dsợ hãi.
Cô 6chưa sẵn 3bsàng để 1yêu đương 8evới bất 16kỳ một d1ai, lại 7càng không 7muốn nhắc 5đến tên a3nam nhân fnày ngang 1nhiên xuất eahiện trong 44cuộc sống 59của cô, dhắn thậm 9chí là không 9nên tồn 2dtại.
Nếu 50hắn nói 3hắn yêu acô, cô nên 7làm cái egì bây giờ?
"Em 53đánh giá 6mình rất b9cao đấy."
Một 76câu lạnh 69như băng 75từ cái cmiệng hắn 6ephát ra đập 5etan nát tất 0acả suy nghĩ e3của cô.
"Cái cgì?"
"Bổn 56vương chính b1là không fcthích nô 10lệ của 08mình lây 3nhiễm mùi fnam nhân bkhác." 03Hắn chậm erãi sửa 4sang lại a9quần áo, c6vẻ mặt flại khôi dphục tư bthái vương 39gia luôn 6luôn cao e4cao tại 6thượng.
"Nếu fem muốn dbổn vương 6yêu, nhất 7dđịnh phải 37càng cố 9gắng." 74Hắn một 5fphát bắt dđược tay 0dcô, đem dcô kéo qua, 5acúi đầu 6hôn môi 44làm cho cô ccơ hồ không 85thể hô chấp, "Nhưng 69em lại là 05nô lệ không cbiết nghe dlời, bổn 2vương đã dthực chán f8ghét, bổn fvương không 8yêu em."
Sau 9cđó cô bị 4đẩy mạnh, 0xem cô như 8amón đồ f3chơi lợi cadụng xong 0drồi bỏ 94tuyệt không 5để ý có clàm cô đau 77hay không.
Bị 6chọc tức 7Lan Khang 9ccũng không 73quay đầu 7lại mở 1cửa đi 3ra ngoài, 47lưu lại demột gương 3mặt kinh 8dngạc , Nghênh cThu vẫn d8đứng tại 00chỗ.
Không 3lâu sau, accô mới 4nhớ tới…
Hắn 0cvừa nói 3hắn tuyệt fbkhông yêu fcô?
Đối fvới cô 9chết thảy 9chẳng qua 0clà hắn eđơn thuần 9tham muốn 7giữ lấy?
Bởi 23cô vì Dạ 7Minh Châu d3vô giá mà 93đồng ý e6đổi lấy d9điều kiện 3fcùng hắn, 0cho nên trở 69thành đồ 4chơi cho ahắn sử 48dụng đùa a8bỡn?
Hết fthảy cũng d8chỉ là 5tự mình 4cđa tình, cekỳ thật 0hắn chưa a6bao giờ 4yêu cô?
Nhưng 6cô cũng a5đang bất 81tri bất 21giác để 0lòng mình 38thất lạc…
Tại asao có thể 41như vậy?
Nghênh 16Thu chậm 97rãi sửa 6sang lại 5y phục của 79mình, động 8dtác thật 5là cẩn 6thận, giống bnhư bản fdthân bị b8trọng thương, dsợ hãi 7mỗi một 9cử động, 05sẽ đưa 8tới tâm d4đau đến d1thấu xương.
Đã sửa bởi raincloudsmoke lúc 26.07.2012, 15:40.
|
| 10.01.2012, 14:33 |
|
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn raincloudsmoke về bài viết trên: m.truyen
|
 |
|
Tổ trưởng
Ngày tham gia: 22.11.2011, 14:48 Bài viết: 43 Được thanks: 106 lần Điểm: 7.42
|
 Re: [Xuyên không] Vương gia, nhà của em chính là phủ của anh - Tứ Nguyệt (18+) - Điểm: 10
Chương 7:Nghênh dThu đi dọc d4trên hành 6lang trường, 58không ngừng 09hít sâu, c5mọi người bđi qua tò 40mò nhìn babộ dạng dathất thường 65của cô.
Cảm 2thấy rất 2ỳ quái, a3ì sao mọi 81gười cứ 9ahìn cô chằm bhằm, giống d3hư là người buái dị, c6hẳng lẽ behát hiện cbô vừa mới 0ị làm nhục 0à thương 8ổn?
Thời dđiểm cô 7cđi qua cửa 6eổ, đột 1hiên ngừng 8ước bộ, chìn trong 6ửa sổ 5hấy có 6cột nữ 4hân tóc deai bù xù 9cđiên loạn, 18à trên mặt 54hóc như 3dưa rơi, 6eai mắt sưng f9o giống 0uả hạch 6đào.
Khó 5rách mọi 53gười ánh 3ắt kinh dãi, bởi 0ì nước 6ắt không 1iết từ 99úc nào đã fciết lộ 55í mật của 3cô.
Nghênh 4hu tiếp c8ục đi, 0aô muốn 38ề nhà.
Cứ b5hư vậy, 7fô một đường 3rở về 4hà, đứng 0ặng ở aeửa hàng biện lợi b5hía trước, 4ahát hiện 8đã bắt 2đầu buôn 8án.
Nhà d7ôi chính 7à nhà của 76ạn, cô 2uả thật 2đã từng 9chích câu 1uảng cáo e4ày, nhưng dây giờ 09iến thành dột cảnh 93ượng khác.
Nhà 35ày không 4òn là nhà 79ủa cô.
Chuyển 9hương hướng, d8ô bước daột cách 4bặng nề 6ướng Quan fia đi đến.
Đó eới là nhà 4ình, bởi d3ì chủ nhân f2ủa ngôi 8hà kia đã dói cho cô 8fiết, hắn bhông yêu e4ô.
Không e9êu cô!
Sau d7hi về đến 25hà, điện 80hoại đột 6hiên vang 5ên.
"Con 32ái, là mẹ, 7on về nhà 95ao? Có ăn 6bo hay không 1ca?"
"Mẹ…" a5ừa nghe 33iọng nói 1fủa mẹ, 03đột nhiên fước mắt 1ô rốt cuộc chống chế 1hông được.
"Làm baao vậy? 82on gái, như ahế nào 0ại khóc 8? Là ai bắt 0ạt con sao?" 2ẹ cô nói 9được một 57ửa, điện fchoại tựa 8ồ bị ngừơi eaướp đi, 35hông bao 5câu, cô nghe 0dhấy giọng c1ói đầy 72uan tâm của 9hị lớn, 6"Thu 35hu, Nhị 9ương gia 11đâu? Có bgười bắt 9ạt em, em b3ó nói với 2dậu ta chưa? 15ậu ta đã 43đáp ứng 2dọn chị, 0ẽ liều eĩnh bảo 76ệ em…"
"Em…"
Điện dhoại một 3ần nữa ddại bị ccgười cướp a0đi, "Là eanh rễ đây."
"Anh 9fễ… Ô…"
Đau 4fòng uỷ f3huất cô 1fhóc to lên, ehóc đến 1ất cả 4ọi người b2an nát cõi 5òng.
Điện 2hoại lại 2ị cướp d2đi, cô nghe 9được chị 3ế thở cahì phì quyết f2định, "Em 52ái, chúng da sẽ nhanh dề nhà."
"Đúng!" c7ột tiếng baang dội 8ruyền tới eổ tai Nghênh 15hu, cũng 6hần nào aan ủi trái 1im khổ sở 7ủa cô, 7fđồng thời 0ũng gọi d6ột chút 6cý trí trở 6ề.
"Chị, d7ọi người fđang ở efơi nào?"
"Mọi dfgười ở… 4Ai Cập, 9bao?" 6ên người 40ô mọi người 11ật gật 5đầu, "Dù 3ó ở chân bfrời góc 14iển, mọi agười lập b8ức trở bề."
"Không dần! Em chỉ 6à rất rất 78hớ mọi 50gười mà dhôi, không 6ó chuyện 2ì đâu!"
"Phải aehông?"
"Đúng 79ậy, nhớ 48iúp em mang 52ột ít cát 7bAi Cập trở efề."
"Được f6ồi."
Hàn euyên vài 2âu với echững người 71hân yêu 3ủa mình, 0ghênh Thu 9ới miễn 22ưỡng buông 1điện thoại, 4au đó cũng 9hông mở a4đèn đi crở về 9dăn phòng arước kia 28ủa mình, 3ùi đầu cào chăn 17ông ấm 9áp chốn acrong đó, 9ước mắt dhông nén f9được chậm a7ãi rơi xuống.
Không fêu cô, cô eới không 1êu hắn. 5 © DiendanLeQuyDon.comghênh Thu 48ức giận 4ghĩ, nhưng chông biết 5ại sao mình 6òn như vậy b3hóc không 12hịu thua a8ém.
Khóc f6hóc, lại 8fhông nhất 97định vì 2ắn mà khóc, eô cũng có bdhể vì người chầy đáng a0hương vô 43ội chịu 60iên lụy fà khóc! 0ũng có thể 71ì mình hiện 2ại đã 7fđói bụng 9ũng không c8ấu cơm 6bà khóc!
Dù e6ao mặc kệ dhư thế 4eào, cô chính cà sẽ không e8hừa nhận 8cình vì tên 2ạc tình 9ang kia, bị 9đàn ông 79hụ lòng 8cà khóc.
Tối fôm đó không b2ai đến faìm cô, nước 4dắt hoen 0i ngủ say 1đến hừng 51đông, mãi 34ho đến dhi cô tỉnh 1ại cũng bfđều không 7ó…
* 55* * 4* * *
Không 9iết ngủ 4ua bao lâu, 2ghênh Thu ahậm rãi 7gồi dậy, 15ánh mắt dơ hồ không 7dở ra được, fước bộ 9ó chút không dong hướng 79hòng tắm 8à đi.
Có 0ẽ khóc 63uá nhiều aên đầu 6ó chút khó c0hịu!
Rửa daặt xong, d6ô phát hiện 1ánh mắt 2ình đỏ eđến kỳ 10ục, một 43đôi mắt d4o ngập nước eiờ phút 5ày trở c2ên đáng 61ợ.
Ngoài 16a, khóc rống 8fột hồi, bđầu đương chiên sẽ 17đau, đầu eủa cô giống 45hư bị đập eỡ.
Vệ dinh cá nhân 90ong, cô trở 9ề phòng 5ở tủ quần báo lấy 0đồng phục 79để mặc, 01ại phát b0iện đồ 93ủa mình 6đều bị 6hị vương 70ia mang đến bhủ của 5aắn.
Xem 12a cần phải 3ó thời 34ian để 83ấy về.
Cô f6hở dài b1ột hơi, 1ình như ahông có 7ơi sức 78để tức 10iận đành crở lại 7iường ngồi, eau đó nhìn 82đồng hồ, 8đã hơn 36ười giờ.
Giờ cày lên lớp 0cũng đã frễ.
Hơn 7ữa, hôm eay có tiết 92gữ văn, 14hất định 8eẽ gặp achải Nhị f7ương gia, 8ốt hơn cà không 82ên đi.
Chợt 5bhớ đến 4fhầy giáo, f5rong lòng 9ghĩ, không diết thầy bó nặng 00ắm không?
Được 4dồi! Hôm 3ay nghỉ 2ột ngày, 7ù sao cô 0hưa từng afó nghỉ e3ọc, phải 2đi an ủi 4gười bị d2rọng thương aaột chút.
Tuy 2hầy ấy 0bhông biết f4ì cô mà feị thương, 5hưng cô 4fiết, dựa 0ào cảm diác áy náy, e3ô nhất a6định phải bđi gặp.
Cô 3hanh chóng a9uống giường 5hay đồ, d2uy nghĩ cũng 07hông thể 4ai tay trống c5rơn mà đi 82hăm bệnh fhân?
Trước 0đây trong 44iờ học 1ấu nướng d7ó dạy làm 39hocolate, 11o nhân dịp 58ễ tình e9hân các 0ữ sinh muốn 1àm vì thế 6ciáo viên 74đã đích 4hân hướng 28ẫn, mặc 4dù cô không 4ó cơ hội 5ũng không 8bó đối f2ượng để 2ặng, tuy fhiên cô 7dàm cũng ddó thể được a6em là ăn dgon.
Vậy 4dàm ít chocolate fađi!
* 42* *
Buổi 9ối Nghênh 0hu trở về 4hà, cô nhịn dchông được 0ướng cửa 17àng tiện 0bợi quan b5át, phát b0iện buôn 5fán rất bốt, nhưng 80hía sau phủ 3ủa hắn 1ại một 0ảnh đen 16hư mực.
Xem 31a, hắn chưa 65ề nhà…
Quên b8đi, hắn 8hông yêu 9ày, mày 5òn quan tâm dắn làm e1ì? Nghênh eahu ở trong aòng âm thầm 22hửi mình 79hông chịu 09uên hắn bđi.
"Thật 40ỳ lạ, bhà của edm là miếu 42hờ sao?" 2fam nhân bên 66ạnh thanh 56âm ôn thuần 1hư gió mùa 2uân, đủ 88để an ủi 7ột người 79âm không c4an tĩnh.
"Không ahải, do 12iến trúc fư chuyên 9ề giả 1ổ xây nên." 5ghênh Thu 13hẹ nhàng 2rả lời.
"Thật 3fự là không aai, nếu dó thể, 3ehầy cũng 3uốn có bột căn afhà giống 2cậy để 2ở."
Nghênh edhu xoay đầu 0ại nhìn adhầy giáo e8ười rất 6dui vẻ, phát d5iác lại a2ó thể gặp 1ỡ nam nhân c9ôn nhu như 8bậy, cùng c2ắn nói chuyện thực 8chông áp 0ực.
Thầy 8fấy kỳ 9bhật không ciết ai đánh 2ình? Vì 6ao bị đánh? bhỉ đơn chuần tưởng 7ình đắc 4ội học dinh nào mới 9ó thể bị cđánh, Nghênh ahu cũng ý 5bứ không 08ói ra là 3dởi vì cô 3ại thầy bị thương.
Làm 89hế nào 72ô có thể 2ói ra được?
Cho 35ên cả một 19gày hôm fay cô tận 8bực an ủi 3ắn, cũng ffhằm làm 6diảm bớt 7ội lỗi 6ủa mình.
"Thầy, 8hầy thật 0bự không c6ghĩ là sẽ 8uay về trường c9iếp tục cạy học 8dao?" 7ehẳng lẽ cị đánh 6oạ đến bdợ hãi? a3hị vương 2ia này thật b8ự là làm 8uá, đem eột giáo baiên đang 9ạy tốt bdđánh đến dỏ chạy.
"Thầy 6ẽ quay lại! 7hưng không 2hải lúc 0eày, thầy fđã quyết 3định cùng aạn gái 7a nước 6bgoài học a2huyên sâu."
"Em a2ỗi ngày 40ẽ chúc bhúc thầy, 98đều ghi 1ạc trong 7òng lời 54ói của fhầy."
"Đương ehiên rồi! 35m là đệ fử tốt 99à thầy bhu nhận, 41đương nhiên dỗi ngày fhải đem 9ời dạy dảo của 3chầy ghi f9ạc trong aaòng."
"Vâng! 95m vĩnh viễn 96ũng sẽ c3hông quên ahầy."
"Thầy 11ũng vậy d9ĩnh viễn 7ũng sẽ 5hông quên 5am…" c8ói được 14ột nửa, 99ắc mặt 3gười đó 99đột nhiên 3ó chút trắng banh.
"Thầy aao vậy?"
"Thầy aghĩ, bên cgoài cửa 3ổ đang 35ở ra kia a1uất hiện aộ mặt abung thần 84ác sát, c3ó phải eà ảo giác 1ủa thầy 0aay không?"
Nghênh 1hu quay đầu 5ehìn liếc 71ắt một a3ái, sau đó 4ặt không 2hút thay dđổi nói: 52"Là 5ìm em, thầy, 41hầy chờ 52đợi ngay 11au khi em 3đóng cửa e7e lại liền ecập tức d2ời đi."
"Vì cao?"
"Nghe 22ời em sẽ 4hông gặp 1ắc rối." eô cũng không by vọng thầy dủa mình d8hi xuất bgoại, mang 50hiều vết cchương trên e2áy bay.
Nghênh 5hu hít sâu cdột hơi, 4eừa xuống ebe liền đi egăn chặn b4am nhân kia, 9"Anh 25hông thể 2đi qua."
Người 0đó vốn e2định xuống 5e làm anh 31ùng cứu dỹ nhân, ahưng lại b9hấy Nghênh 6fhu liều 89ình vẫy 2ay gọi hắn cđi, mà gã 8đàn ông 67ia thoạt 81hìn giống ehuốc súng, 3ại tựa 06ồ sẽ không ahương tổn 7ô, ngược beại, có 98ẻ như là 83uốn ăn 38ươi nuốt dfống hắn.
Vì 5ránh cho 1ắm hiểu eầm, người 9ađó cũng 3hỉ biết 3ời đi trước.
Nhìn 60hấy xe rời 88đi, thầy aeđã an toàn, 8ghênh Thu 3ới dùng 00ức đẩy f0an Khang ra, 3"Anh 8aốt cuộc 1ính làm f8ì?"
Lan dhang lạnh 43ùng đứng 1ở trước 6ặt trừng ebắt nhìn fô, ở trong 20óng đêm 9aái tóc đen 8fủa hắn 3ị gió thổi 07oạn, ánh 1ắt đỏ 3gầu hiện 7dđầy tơ 50áu, xem ra 1ả buổi 0ối hắn 9hông hề 0gủ.
Dù 4ao, không 8iên quan 8cđến cô, 3bởi vì hắn 44đã nói 7dhông yêu 3ô.
"Em dôm nay dám 5ỏ học?"
A! 74ên này mới dbđi dạy 2hay thầy 59ấy có mấy egày mà giọng 12ói cũng 8đã ra vẻ 2iáo viên.
"Tôi b1ảm thấy 1ơ thể mình 9hông thoải aái, hơn f5ữa đồng dhục của 0ôi lại feở nhà anh, 8hờ một 94hút tôi eđi lấy 79rở về." 2ô lãng tránh 4nói, sau 2đó cúi eđầu muốn clướt qua 1hắn, nhưng 30hắn lại 4enhanh hơn 0nắm lấy 92cổ tay cô, 88không cho 0cô rời 30đi.
"Em e6có biết dbổn vương 22có bao nhiêu 5lo lắng 3chay không? b2Em phải 5biết rằng 67hiện nay b5bên ngoài can ninh không eđược tốt, 7gọi điện 0thoại cũng 6không thấy 2em trả lời, e3đến nhà 9mẹ em cứ a6tưởng em 1ở đó."
"Tôi 4đi gặp 8thầy mình."
Hắn bnghiến răng 98nghiến lợi 1nói: "Đương 8nhiên là 6đi tìm cái 4tên đó 7rồi, bởi davì không 1thừa cơ 7bhội này dđi gặp 3người tình d7mà em yêu 2ađơn phương, 0thì phải fachờ tới dkhi nào?"
Cô d5không nói 63gì, xoay bngười muốn 21rời khỏi, ffnhưng chỉ f8vài bước clại bị c2hắn bắt 6lấy cổ 4atay, ngang 5ngạnh kéo 94vào trong 5lòng hắn.
Lúc 6này, hắn 98mới chú 8ý tới vết e8thương trên etay cô, ánh 06mắt hắn dvừa sắc 7bén vừa d4ghen tị d5nhìn cô, 3"Bị bcthương? 8bLàm sao để eebị thương?"
Rõ 2ràng rất 4lo lắng, 3rất muốn 8biết cô 92tại sao 7bị thương, crõ ràng dchính là dđau lòng, 4cũng rất esợ hãi 6biết chân 7atướng sự 7thật, cảm 5xúc mâu 3thuẫn ở 03trong lòng 93hắn thực e3rối bời.
"Tôi 07làm chocolate etặng thầy fdấy, không 9fcẩn thận 64làm tay bị e7thương." c7Bị hắn 64dùng sức anắm, câu 6trả lời 4của cô 0đúng là 11lòng dạ e3ác độc, 65hưởng thụ 30khoái cảm 5trả thù.
Đã ftừng nói 0không yêu 2cô tại 3bsao phải agiả vờ a9quan tâm? fChẳng lẽ 7hắn sợ 61nam nhân 7khác sẽ 0thay thế cvị trí 86của hắn 5sao?
Không! 34Không có ckhả năng 23thay thế, 7abởi vì 6hắn tuy 4là tên nam 3dnhân đáng cgiận, chưa 98kể đến ecó thể 4dễ dàng 4đã thương 46lòng cô, 8cũng chỉ c0có hắn.
"Bổn b8vương còn 83tưởng em 8cách biệt 33nhà bếp fbđã rất 4dlâu!"
"Anh 1ekhông biết 41vì người 8mình để fý mà vào ebếp, cho 4ddù có làm acmình bị 5bthương cũng elà hạnh 0bphúc."
"Có 35lẽ bổn 20vương nên 7nếm thử dtay nghề 7của em, f7em thay bổn avương nấu 40vài món 68đi, tôi 61là chủ e5nhân không enhất thiết 8nấu cho 2em ăn."
"Tôi 23không nấu." fCô rất 2nhanh cự actuyệt.
Cái 4gì? Vì một 94nam nhân f6khác làm 30chocolate b6đến nỗi 4tay bị thương b0cũng không 82sợ đau, anay vì hắn b2nấu một 6bữa tối 2flại nói 06sẽ không?
Kẻ 7lừa đảo enhỏ nhắn 50này miệng 8đầy nói 3dối.
Kẻ blừa đảo 1bnhỏ nhắn 7này lừa 0gạt tình d5cảm của fhắn.
Kẻ flừa đảo 9nhỏ nhắn 8này làm b1hắn vừa 6yêu vừa 0hận.
"Em..." bcLúc này c4trong đầu 1hắn có e1loại suy 11nghĩ kích 4ađộng muốn fbóp lấy 59cổ cô.
"Tự 7danh nói không 65quan tâm eetôi, vì 7sao tôi phải 0quan tâm aanh? Chẳng 8lẽ anh đang 2dnói dối?" 9Cô lên án 26hắn, lấy dlời nói cccủa hắn 3ađể đối 43phó hắn.
"Bổn 7vương không ebyêu em thì 4sao? Bổn 4vương có 9thể không 9yêu em nhưng 8bvẫn có dthể chiếm dgiữ em, abổn vương 83có thể b9không yêu fem nhưng 1avẫn có dthể khống 1chế em, c4bổn vương 92có thể 84không yêu 99em nhưng 7bvẫn có c0thể khiến 54em muốn dtôi, thậm echí bổn 9bvương còn 8acó thể dđể em nói 33ra em yêu 90tôi."
Ra 38vẻ như ddkhông cần 9món đồ 81chơi yêu 58thích nữa, 70nhưng cũng akhông cho 88phép người bkhác có a9được, 92vẻ mặt 0fkhi nói cùng 50ngữ khí c5của hắn flàm tâm 78cô càng 4đau đớn.
Nam 0nhân ích 0kỷ lại 71bá đạo 7này, rốt f9cuộc muốn 33thương tổn 7mình tới 87bao sâu mới 8fcam nguyện?
"Tôi 0không có 28khả năng 8yêu anh." 3Tuy là nói cfnhư vậy, 03nhưng cơn 1đau ở tim dvẫn âm 45ỉ, máu 31từ từ 6rỉ ra đau 54đớn.
Đây alà lời 6bnói dối, 8fbị cô lấy 66ra trở thành bcvũ khí công e7kích lại 0hắn, nhưng fcũng đâm cfngược lại 8chính mình.
Đôi 6mắt tăm 81tối của 9ahắn lóe e6ra tia nộ 4bkhí, các b7cơ hàm co 5giật giận 44dữ, "Có 3lẽ chúng 42ta phải dđi xác minh 9xem rốt 70cuộc ai cnói mới e9là thật."
Không 96để ý ánh amắt của a0người khác, e6hắn mạnh bmẽ ôm lấy a1cô, sau đó 1fhướng phủ 2enhị vương agia mà đi.
Nghênh cThu có thể e9kêu lên, f7nếu cô bkhông sợ 6amất mặt 3cmà kêu..., 9hơn nữa fở khoảng 3cách này, a4cô thấy 5fđược biểu dhiện trên e5mặt hắn fphát hiện chắn hi vọng 9cô kêu thật 2to, tốt 61nhất là 0ccàng lớn 2ccàng xôn 5xao thì càng 91tốt, ít 68nhất khi 71hắn cúi 1đầu nhìn 9bchăm chú 7fvào ánh d5mắt cô 43nói cho cô bbiết, hắn 0hiện tại 1fkhông sợ bmất thể 4diện... 5 © DiendanLeQuyDon.comKhông! Phải 5nói là từ 1lúc hắn 7mới bắt 6đầu đã 71không sợ 0fmất mặt, 7không sợ 86bất luận 81kẻ nào a6biết quan 22hệ của ebọn họ, a5bởi vì 10hắn là 03như thế 2fmãnh liệt abtham muốn 7giữ lấy, 5hận không 66thể nói dbcho toàn abộ thế 6bgiới cùng 4dbiết cô 0là nữ nhân bthuộc về bhắn.
Trước cđây vì 5muốn trấn fan cô hắn 0sẽ nhường 9fnhịn tất 4fcả, nhưng cfhiện tại 9akhông cần ephải làm e7điều đó.
"Buông ctôi ra!" a1Cô yếu f1ớt chống bchọi, vẫn enhư cũ bị 9hắn bá 3đạo đặt ctrên giường 2lớn của c5hắn.
Từ 1lần đầu 8tiên bị 2hắn giữ d0lấy, cô 73đã có ý cađịnh sẽ akhông bao 1giờ nằm 5ftrên đây 28lần nữa, e4bây giờ 5cô bị hắn ađặt lên 8đó, cảm 2giác như 1đêm đầu actiên vẫn alà hoảng 18hốt lúng 3túng.
Tuy 56nhiên, cô fkhông muốn 9bchống lại, dbởi vì 6với nam e3nhân trước dcmặt làm anhư vậy, echính là 68sẽ làm 8hắn càng dthêm đắc 59ý, mà cô 9dcó thể 2vì giãy e5dụa, không c7cẩn thận 0abị hắn 33vô tình falàm cho trọng b2thương.
Nhìn dthấy cô 98không phản 0kháng, nghĩ ddđến cô 8bcam chịu fkhuất phục 73rồi, hắn fcúi xuống 2hôn tới 4tấp khắp b0mặt cô, famột cái bso với một fcái còn 1cẩn thận 0ehơn, còn fchăm chú ahơn, mãnh e1liệt hơn, 0egiống như 7là muốn 00ở trên 3người cô 5để lại 83càng nhiều 32ấn ký của 0hắn càng 8tốt.
Nhưng 8amà, rất 89nhanh, cô 06không phản dứng lại 9dhoàn toàn 8chọc giận bbhắn, hắn e2ngẩng đầu ctrừng mắt dnhìn cô 8liều mạng c3chống đối 2ehắn, lửa 25giận trong efđáy mắt dhắn thiêu ađốt nóng 8cháy.
Hắn 92phẫn nộ, fvẻ mặt 3chính là dnhư vậy, 5enhưng cô 59bất ngờ 3dphát hiện 85mình không 3chề sợ 81hãi.
Bởi 73vì chuyện 5làm cô sợ fchãi nhất 4đều đã bxảy ra, eccô đã phải e7đối mặt 44với số e7mệnh bị 5bỏ rơi, 1tại sao 9phải sợ 5ehãi không e1có dũng 8fkhí, chính 0mình thành 7thật nói 38ra cho nam 9nhân này ebiết.
"Em btính làm 1cá chết 9nằm ở btrên giường?"
"Có 3lẽ kỹ 8xảo của 40anh đã làm 8ctôi quá cngán." 9Cô không 37kiêng nể 0gì đáp 9lại.
Lông 20mày của dhắn nhướng 3ccao, như 1clà không c4nhìn thấy c4Quan Nghênh 9Thu.
Không aquan trọng, 5hắn đã b4rất kinh 54ngạc, hãy feđể hắn 7biết rằng b8nô lệ nếu 79đã bị 4đàn áp 2một thời 9gian dài ecũng sẽ 72chiến đấu aphản kích.
Hắn 60không thể fvĩnh viễn dlàm vương bgia cả đời.
"Phải 3không? Bổn bcvương nếu 01không làm 4tốt một 2chút, thật 9đúng là 6asẽ bị 8em xem thường."
"Anh 3không cần 65cố gắng, 8bởi vì a6anh dù bộ 57dạng thế 4nào, so ra 4bcũng kém 5cngười tôi 2yêu trong dlòng."
Sắc 6mặt của 8hắn hơi dehơi trắng 2cbệch, đôi 1mắt đen 5dhíp lại, 5sau đó dường 8như có sự 0sợ hãi fnào đó 2ép hỏi, b3"Em cùng 3bhắn trên 4egiường 28rồi?"
"Đúng 9vậy, hơn 0nữa anh cdấy đối 99với tôi 2arất ôn bnhu săn sóc, 7tuyệt không 45thô lỗ 3clàm đau 90tôi... A!"
"Nói 01dối, em 3đang nói 1fláo bổn cvương!" 0eHắn một 5phát tóm 2eđược cổ d5áo của 07cô, làm afcô sắp 39không thể 17hô hấp.
Muốn 41chấm dứt 3bcãi nhau 6avới hắn, 2nhưng không 1ehiểu sao b1miệng của 5cô lại 0khống chế 5ckhông được, 6ftrong lòng 77dường như 76có giọng ednói ma quỷ b4xui khiến a1cô đừng 8có ngừng, bcho hắn f0nếm thử 4dtư vị bị 2phản bội, 31bị thương 5ftổn, bị bvứt bỏ.
"Tôi afvà anh ấy 0cả ngày 5fhôm nay đều 06là ở cùng 2amột chỗ, d6anh ấy hôn 8dtôi ôn nhu, c4để cho 15tôi cảm 5nhận được 85mình chính 8là nữ nhân 24trân quý cnhất trên 2fthế giới, 3không giống 2anh cao ngạo btự đại 6chiếm giữ 9tôi sao đó 1vứt bỏ 3như đồ 4fchơi, cùng 56anh ấy một fbchỗ, tôi 5đạt đến 0khoảnh khắc 3trước nay 35chưa từng acó, cùng bmột chỗ 2với anh 9echính làm 78cho tôi đau 2eđớn, một 3chút cao etrào vui 0esướng đều 8akhông có..."
"Câm 2mồm!"
"Có alẽ tôi 75cũng nên 5mời thầy 8dấy cùng 5đi đến 1bphòng rửa a5mặt chúng 2ta thân thiết 3lần trước, 0ở trong fđó hưởng 11thụ lạc 74thú yêu c9đương vụng etrộm này, fbtôi tin tưởng 6anh ấy so 7với anh 6bcó thể blợi hại 7bhơn nhiều... 6 © DiendanLeQuyDon.comA!"
"Nữ 9fnhân chết 9tiệt."
Không ddnên kích e6động hắn, 9vương gia 4cao cao tại 0thượng 6enày bị 9chọc giận, 4cả người b9cô giống dnhư búp 9bê bị hắn 59ôm lấy, e6sau đó hắn 59thô bạo a9xé nát chiếc b0váy trên 86người cô.
"Đừng... 5d © DiendanLeQuyDon.comBuông..." 90Cô giãy 5dụa nắm 0lấy cánh 16cửa, lại a7bị hắn a7một phen ekéo đi, 8tiếp theo 69cả người 99bị ôm vào aphòng tắm, 4đặt trong e1bồn tắm.
Nghênh 0bThu đứng 9edậy định bađào tẩu, balại bị 0hắn cầm 13vòi hoa sen 0phun nước avào lạnh 35như băng.
"Đừng... db © DiendanLeQuyDon.comLạnh quá..."
"Rửa 47đi, đem 52mùi nam nhân e0khác trên 0người em erửa sạch 3đi!" 08Như dã thú dđang bị 9thương hắn 5phát ra tiếng b4gầm nhẹ 6chấn động fvới cô.
"Tôi 7không cần." 2Cô giãy 87dụa né atránh dòng 4nước lạnh 4như băng, ednhưng hắn 41vẫn như 6cũ tàn nhẫn evô tình 1dùng nước fcphun cô.
"Nơi fcnày hắn fcó chạm 0qua sao?"
Dòng 4nước từ 1vòi hoa sen fahướng vào dngực cô, falạnh như fcbăng thiếu dchút nữa 7làm trái ddtim cô gần 4anhư mất 45cảm giác.
"Không 3cần..." 0Cô hai tay 62ôm thật 6chặc lồng 9ngực mình.
"Là d0nơi này?"
Hắn ftàn nhẫn 6tách hai 35chân cô 23ra, nước clạnh như 4dbăng trôi fgiữa hai 0chân cô, 19cảm giác 1anhục nhã 8khiến cô dsống không 8bằng chết.
"Lý 5Lan Khang, ftôi hận 9anh."
"Em 7hận tôi? 58Tôi mới 37là người bhận em hơn, 9atôi nhìn a1sai con người 6của em, 0tôi nghĩ a5em đơn thuần dthiện lương, 4dkhông nghĩ 1tới em sau 39khi nếm 7thử tư abvị nam nhân 78liền thay e9đổi người 1khác. Tôi d8cho em biết, cem đời a5này chỉ 4có thể 9thuộc về 35một mình 87tôi, tôi 0ckhông cho bfphép trên 2người em flây dính efmùi nam nhân 1khác."
Lòng eđố kị 16làm cho hắn 4mất đi 89bình tĩnh, 2cô cố ý 55tạo ra hiểu fdlầm làm 6cho hắn 48cũng mất a8đi ôn nhu, 2eý chí sắt 2đá hắn 27thầm nghĩ cđem cô quay b4về, trả c1lại Quan 66Nghênh Thu ctrước cái dkia chỉ 6thuộc về 64một mình fhắn.
Vì 9sao cô như 28vậy đả 1thương tim 0của hắn? dChẳng lẽ 6hắn đối f2với cô ddcòn chưa eđủ?
Vì a0sao cô luôn emuốn phản 2dkháng hắn?
Vì c9sao cô thích 2nam nhân 2bên ngoài?
Vì fsao cô keo 0kiệt với a6hắn một 5cnụ cười?
Vì adsao cô không 00thể thương 98hắn?
"Đừng... 8 © DiendanLeQuyDon.comTôi lạnh equá..." 06Cô nhịn 3không được 1bật khóc, 3thân mình fbcuộn tròn eliên tục cné tránh, 1enhưng như bthế nào 22cũng trốn 2fkhông được 3dòng nước alạnh như 65băng kia, bnhư thế 62nào cũng f4trốn không 1được hắn 8tàn nhẫn, anhư thế 99nào cũng 24trốn không eđược hắn eenhẫn tâm.
Có c9ai tới cứu a3cô?
Lan dKhang bất d5ngờ phát achiện trong 57bồn tắm cNghênh Thu 3sắc mặt 26tái nhợt 26thực nghiêm 0trọng, nằm ađó bất 0động, thân 3mình ướt fđẫm, tóc 1ướt bết dvào khuôn 3mặt tím 0tái vì lạnh, 75giống như 3chết...
Trời 5cạ! Hắn blàm chuyện 3fgì?
Hắn 45dường như 59từ trong c3thế giới 80điên cuồng d8đột nhiên c1tỉnh táo 1lại, vội 86vàng ném 9bỏ vòi 8hoa sen trong ctay, vươn 3atay ôm cô 9thật chặc, 47"Bé 5con, bé con, 6em tỉnh d1lại cho ctôi!"
Ngay elúc hắn 3hoảng loạn aôm cô đưa 2đến bệnh 6viện thì 5nghe được 48một tiếng 98gầm từ dphía sau.
"Lý fLan Khang, 4đây chính 1là chuyện a4tốt mà 8em làm sao?"
Lan a9Khang một dthân ướt 2đẫm, chật ebvật ôm 91Nghênh Thu 31đang hôn 5mê bất 8ftỉnh trong elòng, thần 27sắc hốt 64hoảng nhìn 4anh mình.
"Em 2hại chết 2ecô ấy..."
Đã sửa bởi raincloudsmoke lúc 26.07.2012, 15:48.
|
| 10.01.2012, 14:34 |
|
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn raincloudsmoke về bài viết trên: m.truyen
|
 |
|
Tổ trưởng
Ngày tham gia: 22.11.2011, 14:48 Bài viết: 43 Được thanks: 106 lần Điểm: 7.42
|
 Re: [Xuyên không] Vương gia, nhà của em chính là phủ của anh - Tứ Nguyệt (18+) - Điểm: 10
Chương 8:Phủ 0Đại vương 4gia đèn 9đuốc sáng 8trưng, mọi 6người đi 92suốt đêm 5về nước 52đang tập 81trung trong 30phòng.
Bọn 90họ vừa 7mới mời 0aác sĩ đến 9bem, nói Nghênh 6chu buổi 97ối nếu 1hông hạ 7ốt..., nhất fđịnh lập b1ức đưa 38đến bệnh 4iện.
Nói d3ách khác 3đây chính 5dà giai đoạn 0guy hiểm, f5ối hôm 0ay là trọng eếu nhất.
Về dhần ba nam dbhân Lý gia 25hì ngồi 5ở trong 83hòng khách, 6đều không 4ó nói chuyện.
Lan 5fhang cúi 00đầu, cả eđầu đều 2à hình ảnh eghênh Thu f9ằm trong 8ồn tắm 2hông có 1hản ứng, 75ô luận f1ắn la lên 8bhư thế 52ào, cô cũng 8hông đáp eại, lông 97i dày đặc 1hư là cả ađời không 61uốn mở aa, trên mặt aô không 1ó huyết 62ắc, nữ 0hân hắn 79êu nhất f5ơi thở 8ồng đậm 5ùi tử vong fao quanh…
Đúng! 2ắn nguyện dý thừa 7ehận, chỉ 1ần cô mở c3ắt, hắn 56guyện ý c8uông hết 2hảy tự bôn, hắn 3hông còn e8à vương beia cao cao 0ại thượng, 8dắn nguyện 7ý làm một fam nhân chỉ cbì yêu mà 8điên cuồng.
Hắn c2ẽ nói những 9ời ngọt dgào với 1ô, hắn fẽ đem sao 5cà ánh trăng ferên trời 7ái xuống a6ết cho cô.
Chỉ 7ần cô tỉnh 1ại, muốn cfạng của 7ắn cũng dó thể.
"Mẫu 0aậu dạy 4húng ta như c8hế nào? 5ột đại 6fam nhân cư fhiên như cậy đối 0hó một 83iểu cô 23ương tay 6ahông tấc dfắt, hơn d0ữa cho dù 0gươi có 90hiều lý fo, làm thế bào có thể 9bẫm đạp fông đạo 13à đi?"
Lan 6ĩnh quở 58ắng làm 92an Khang càng 9hêm trầm 9ặc.
Lan bgọc nhìn 8hị hoàng b6uynh thống 2hổ cùng 7đại hoàng 1uynh phẫn dộ, không 43ách nào 2ở miệng, 3fởi vì ngay 9ả hắn 2aũng không 1hể tin được 7hị hoàng 9buynh luôn f2ôn văn nho 17hã khi yêu 9bại trở 60ên điên 9uồng như 6ậy.
"Ta..."
"Từ c5iờ trở 97đi, ta lệnh eho ngươi 2rở về 33hủ Nhị 2ương gia 4ủa ngươi, 5hông cho 65hép đến 2ần tiểu eha đầu efữa, ngươi cuay về đó 4à tỉnh 75âm."
"Được caồi, ta sẽ 17ỉnh tâm, 2ehưng ta hi 15ọng có 2hể nhìn 84hấy tiểu feha đầu."
"Ngươi 2ẫn chưa cõ sao? Ta c9a lệnh ngươi 8ả đời 3hông được d5hép tiếp 4ận tiểu 8ha đầu 78ột lần 7ữa."
"Đại boàng huynh, b7ệnh lệnh 56ày của 8gươi quá 1eghiêm trọng." d9an Ngọc eghe được 0đại hoàng buynh bất abgờ đưa fa mệnh lệnh 92ghiêm trọng eehư vậy, eõ ràng muốn 21đem nhị 3oàng huynh 27găn cách 7ới một 1fgười ngoài 9hủ của 8ahị hoàng 44uynh.
"Nếu dắn điên 01uồng đến dgay cả mệnh 6cệnh đại 3oàng huynh 7a cũng không e1ghe, ta cũng 2ó thể thay ffhế phụ a4oàng trừng 67hạt hắn, efếu như 16gay cả trừng e4hạt cũng 69hông nghe, a7ho dù đoạn 15uyệt quan a3ệ huynh 9fđệ hiện 2ại cũng ahông tiếc."
"Đại 4oàng huynh, egươi ít 8hất chờ fciểu nha feđầu tỉnh aại, có eẽ nàng 2aẽ nguyện 2dý tha thứ 52hị hoàng 7uynh..."
Một 0âm thanh c2hì thào 3ói: "Thần 1uân chỉ."
Lan 8hang nói ccong, liền 0hư âm hồn 9ã quỷ hướng dbửa đi, diến mất arong bóng f6đêm.
Lan egọc bất 33an nhìn cái a5óng tịch 51ịch của aahị hoàng eeuynh, xoay 81đầu lại 6aháng nghị, 1"Đại eoàng huynh, 68hị hoàng 0euynh chỉ 0ì quá yêu 4iểu nha f0đầu."
"Ta 6aũng là vì 6dốt cho hắn! e4ó lẽ bình 2ĩnh sẽ 35àm cho hắn 6iểu được, c1ình yêu 88àm cho người 1a điên cuồng, 5hưng không d9hải ngoài 7ầm kiểm 7oát, vạn 70hất nếu 81àm ra chuyện eình tiếc 28uối gì, fcắn sẽ 2ị phá hủy."
Lan dĩnh cũng 61à người 9ừng trải, 6ắn hiểu 5được sức 05ạnh của 0ái tình, 6ho nên càng cdy vọng nhị f6oàng đệ a4ó thể hiểu 7eđược.
Mãnh 5iệt đoạt 4ấy tình c5êu là không 5ó khả năng dở bên nhau eột đời.
* 3* * 70* * *
Nghênh 1hu tỉnh 4dại, nhìn 9hững người ceô thương 50êu nhất 7đang ở 5ên cạnh, 96hương tâm fuồn tủi aước mắt diền không bgừng lăn 2cuống .
"Mẹ." 28ô nghẹn bgào một 01iếng, nhào 6cào trong 35òng mẹ 90ấm áp, 8hóc thực 44đáng thương.
"Con 63ái." 43ẹ cô ôm b6hặt lấy d8ô, vỗ nhẹ 5ưng, "Không 6ó việc ecì rồi, dhông có 7fiệc gì 9ồi, mẹ 2dở trong 5bày, sẽ 96hông có fgười bắt a5ạt con."
Cô e0an toàn, 8fô chưa chết.
Nghênh 7hu hai mắt 5eờ mịt chậm rãi 7đảo qua edọi người 1ở trước 16ắt, nhưng e5hông thấy chị vương 0ia.
Hắn 7hông ở 1dđây?
Nhìn fhấy ánh 7ắt tìm 0iếm của 29ô, Quan Nghênh 19uân trấn 1an nói: "Nhị 8bương gia ehông ở 7ơi này."
Lan eaĩnh cũng 6đi theo sau c0ói: "Bổn 3ương ra 1ệnh, không 2ho phép cậu 14a tái xuất b8iện ở farước mặt bcm, ngay cả eới gần e8hủ Đại 7ương gia f7ũng không 55huẩn, bổn 40ương muốn 25ắn ở nhà dbỉnh tâm."
"Nhưng baanh ấy sẽ 1hông xem 4brọng lời 1ói của d5anh..." 4bghênh Thu 7un rẩy nghĩ 0bá tính của cfắn vẫn 1uôn như 9ậy, bởi 0ì hắn quen 9bhói làm 2eương gia, 7hông có 6hói quen aàm người 7dình thường, d5điều hắn f0iết làm ddhất là 71ắt buộc 2gười ta 7ghe lệnh 71ắn, cho 6ên làm sao d6ó thể chịu dghe lệnh 3gười khác?
"Trừ chi hắn không 6hừa nhận 97ắn là con eaháu Lý thị, 85hông nhìn 91hận tình b6uynh đệ, 2ằng không 54ắn sẽ 2goan ngoãn e2ghe lời 3anh mà làm."
Lan e8gọc trầm eặc, nhưng f7ẫn gật 91đầu phụ 0ọa.
Bất cduận là 12hời kì 3cào...là 61iện đại ea lạ hoặc 32à Đường 08riều quen c9huộc, ba 5euynh đệ 65ọn hắn f8đều phải 8bđoàn kết 7fợp tác, fbà hắn cùng chị hoàng d9uynh đều 1fuyệt đối 50ẽ nghe lời efđại hoàng feuynh..., bởi 67ì huynh trưởng 06hư cha.
Mà 43hụ thân eủa bọn 20ắn là hoàng 6ađế, cho 01ên lời 5ói của beđại hoàng 5uynh chính a6à thánh fhỉ.
Nghe a8hế, Nghênh 4chu không 9bhỏi thở dột hơi ehẹ nhõm, dau đó trong a7òng mẹ 62ấm áp làm 8dũng như 30rẻ nhỏ 5dói: "Mẹ, 71on hôm nay 98uốn ngủ ceùng người."
"Được 21ồi, được 6ồi, ngoan, 09đêm nay 84gủ với 3ẹ."
Hai a9ắt nhắm cại, Nghênh 9hu tùy ý cađể mình 1a vào tình e2hương của bẹ, không 0uy nghĩ thêm e4huyện chính eình xuýt 7hết ở 6arong tay người b7ô yêu nhất.
Tuy 80hiên cô 79hông thể 25hông nghĩ, f5hông hiểu 49ọi người cẽ lượng bhứ cho Nhị 38ương gia fbhế nào?
* 5b* * 73* * *
Những egày tiếp 3cheo, có vẻ dợ Nghênh chu bị tổn 90hương lần 7ữa, tất 7ả mọi bgười đều 23hông hẹn 4eà vây b8uanh bên fô, thậm 4hí ngay cả 68ẹ cô rất ahích chạy baang nhà mẹ aương cách fbách nói 7dhuyện phiếm eaũng đều bhông đi, c4ả ngày dđi theo cô.
Hiện aại cô đang cđọc sách, c6ẹ thì ngủ 5à ngủ gật 9aên cạnh.
"Mẹ, eẹ vào nhà 5bgủ đi!"
"Nhưng fột mình 8fon..."
"Không 5ao, con ở drong sân 5đọc sách chắc không dó chuyện 13ì?"
"Như 2ậy cũng 8bđược! 04ẹ cảm 18hấy hơi 1eệt, mẹ fđi ngủ 0rưa, con 82goan ngoãn 9bở trong 2cày." 9ẹ cô ngừng 18ột chút, 0eau đó cân bhắc nói: 4"Nếu 2hìn thấy agười con 3hông muốn chấy, nhớ 66õ kêu thật eo nha!"
"Được 6aồi, con d4ẽ thét d2hói tai."
Nhìn dhấy mẹ 5cốt cục 95guyện ý cđi vào nghỉ 27gơi, Nghênh 0hu mới đưa 6ánh mắt brở lại 7uốn sách.
Chị 6dghênh Hạ biúp cô xin bhép nghỉ 2ệnh vài 79gày, vì 0ậy mới 59ó thể ở cehà nghỉ c4gơi thật 72ốt, bây 0iờ cô có 3dhể tiếp 0aục với 4uyển sách cađang xem 6ang dỡ nhưng 9aẫn không 4ó cơ hội cfđể xem.
Không 1ó cơ hội aaà vì…
Đã d9ói không 1ađược nghĩ 3bđến hắn 1ữa, Quan 1ghênh Thu, 6hư thế bào trong 2fđầu lại 1uất hiện 3eình ảnh 88ại hoại 54ủa Nhị 83ương gia?
Cô d4hậm rãi 40gẩng đầu cên, nhìn 0á cây trên 40hông, ánh 1aặt trời dhẹ buông, f4àn gió nhẹ 5uổi chiều 8ấm áp, ceây cho con 5gười loại 9ảm giác 47hoải mái 59uốn ngủ.
Cảnh 73ật và không c8hí thoải caái như thế, 9ehưng vì 59ao trong lòng 16ô vẫn cảm 8dhấy vắng bẻ và rét ecạnh?
Không 5ó nam nhân 98y quyền 05à bá đạo 78ia, tâm tình c2ủa cô bỗng 0fhiên an tĩnh 5cm lặng rất 00hiều, khiến 1ô đạt 0đến cảnh 71iới muốn 75hóc.
Đã fấy ngày 0ahông nhìn 58hấy hắn, 35ắn thật 2ự giam hãm 8aình trong egôi nhà aớn đó? b3ẽ không 4ợ hãi cô 0đơn? Sẽ fhông nhớ 35anh em của 4cình?
Không d5iết…Hắn 75ó nhớ cô 3hông?
Bây eiờ hắn 03ó cảm thấy ddhẹ nhõm? a0hông cần 3đối phó beới nữ bfhân không 1iết nghe c5ời như eô, cũng bfhông cần cho nhau những 7hương tổn.
Nghênh aahu nhịn 89hông được 9hở dài. bd © DiendanLeQuyDon.comhật sự 1bhất tình e8ẽ làm người d0a trưởng 67hành, cô 59úc này chẳng b0hững cảm fhấy bản dhân trưởng 8hành, còn 61ảm giác 17ình sắp 4crở thành 8ão bà…
Bất 0hình lình, aột âm thanh 5ất nhỏ 98ắt đứt 5cuy nghĩ của dô, cô vừa auay đầu, c3gay lúc đó dắt gặp 0dđôi mắt 1dràn ngập eui sướng, bràn ngập e4uyến luyến fà vô cùng 15ối hận, 11hư là gặp 2ại người 0êu đã xa 0ách nhiều eăm.
Lan 3fhang muốn 33iều lĩnh 7ông lên, 6aại sợ 5ẽ dọa c6ô bỏ chạy.
"Bé 54on." 3ắn kêu 8ô thật 1ẩn thận, d4au đó từng 66ước đi fđến chổ 6eô.
Nghênh bhu không abhỏi đứng 70ên, mang 1heo cảnh c3iác nhìn chăm chú c2ào nam nhân 9đứng ở 14ửa.
"Không! 56hông cần cđi, bổn 9ương có 1đôi lời 7uốn nói 03ới em."
Cô 4ội vàng eoay người 65đi vào trong 0dhà, nhưng 1ắn nhanh ddơn nhào 6ới gắt 2ao ôm lấy 9ô, không eho rời đi.
"Đừng…Buông…"
"Bổn bương chỉ 0uốn nhìn b3em em đã 50hỏe chưa? 6bổn vương 0uốn nói eời xin lỗi f4m…"
"Không bần…Cứu c2ạng…" fcô theo bản 2ăng vùng 2eẫy bỏ 38hạy, trong 37đầu lại f6ẩn hiện ahình ảnh 3thiếu chút 7nữa bị 1hắn hại 4bchết, thời 1dgian khủng 1 | |
|