Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 238 bài ] 

Vô diệm xinh đẹp - Lâm Gia Thành

 
Có bài mới 16.12.2011, 09:32
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.08.2011, 10:02
Bài viết: 974
Được thanks: 3542 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: (Xuyên Không) Vô diệm xinh đẹp - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương 20: Tuyết Xu

Nhược Nhi thật sự mệt mỏi, hắn ăn cơm, tắm rửa xong liền ngủ rất say.

Tôn Nhạc theo thường lệ lại luyện mấy giờ Thái Cực quyền, trong lòng vui sướng. Cảm giác mồ hôi như mưa cũng rất tốt, huống chi, luyện tập thế này có thể khiến nàng trở nên dễ coi. Mãi cho đến khi đêm đã khuya, Tôn Nhạc mệt mỏi một ngày mới nặng nề mà thiếp đi.

Đến ngày hôm sau, ngoài dự kiến của Tôn Nhạc, phần điểm tâm rõ ràng đã được tăng lên. Ban đầu nàng còn tưởng đó là ngoài ý muốn, nhưng đến bữa cơm chiều cũng là như vậy, nàng không khỏi cao hứng mà nghĩ: “Là do Ngũ công tử nói đây”. Chỉ cần nghĩ đến Ngũ công tử, nàng liền hơi thất thần, lần này cũng không ngoại lệ, ngơ ngẩn cả người. Sau đó, nàng lại tập Thái Cực quyền.

Nhược Nhi ngồi ở trên giường đất, lẳng lặng nhìn chăm chú từng bước các chiêu thức Thái Cực quyền mà Tôn Nhạc đang luyện. Nó vẫn có chút buồn bực, cả người cũng không có linh động như khi mới gặp. Từ khi Nhược Nhi đi vào nơi này, mấy ngày đều là ở trong nhà, nửa bước không ra. Tôn Nhạc mỗi lần đều chọc cho nó nói chuyện, nó cũng không trả lời. Tôn Nhạc chú ý thấy, Nhược Nhi có đôi khi ngồi xổm viết cái gì trên mặt đất, mỗi lần nàng vừa đi đến gần, hắn liền vội xóa mấy chữ vừa viết đi. Điều này làm cho Tôn Nhạc thầm buồn cười, thằng nhóc xấu xa này chẳng lẽ còn có cái bí mật gì sao?

Nàng nhớ tới hồi mới nhìn thấy bộ dạng nghịch ngợm kia của Nhược Nhi lại có điểm tưởng niệm. Nhìn bộ dạng ông cụ non im lặng này của nó, nàng thật sự có chút đau long: “Có lẽ một thời gian nữa sẽ ổn thôi”- Tôn Nhạc thầm nghĩ.

Quả nhiên, chừng mười ngày sau, Nhược Nhi bắt đầu khôi phục bộ dáng như cũ. Nó học Tôn Nhạc dậy thật sớm, đi theo bắt chước nàng khua tay múa chân. Sau khi luyện hai lần Thái Cực quyền, Nhược Nhi nghiêng đầu nhìn nàng hỏi: “Quyền này có ích lợi gì? Mềm oặt như vậy?”.

Tôn Nhạc cười, nói: “Nó cũng giống các loại quyền khác, có thể rèn luyện thân thể a. Đệ còn nhớ rõ lần đầu chúng ta gặp mặt không? Lúc đó ta gầy hơn bây giờ a, đi mấy chục bước là phải nghỉ ngơi một hồi. Giờ đã tốt nhiều rồi, ta chạy từ nơi này lên núi, lại từ trên núi chạy về đây cũng không mệt đâu”.

Nhược Nhi như có suy nghĩ gì, gật gật đầu, thu quyền lui sang một bên ngồi xuống.

Tôn Nhạc trợn mắt nhìn nó hỏi: “Đệ không luyện tập sao?”.

Nhược Nhi chép miệng: “Biện pháp rèn luyện thân thể còn có rất nhiều mà”.

Tôn Nhạc nghẹn một hồi, nàng còn nói thêm: “Nhưng này cái không giống. Nếu không ta dạy đệ phương pháp kết hợp với nó, hiệu quả tốt lắm đấy”.

Nhược Nhi lắc lắc đầu, không đợi nàng nói xong đã chạy vào trong nhà.Tôn Nhạc thấy nó hoàn toàn không cảm thấy hứng thú, thì cũng không nói lại nữa.

Theo mặt trời mọc lên đằng Đông, khói bếp lượn lờ bay lên, Tôn Nhạc cũng thu công. Nàng múc nước giếng tắm sơ một cái, thay một bộ áo vải gai đi vào trong viện. Từ khi Nhược Nhi đến đây, đúng là náo nhiệt hơn không ít, nhưng cũng có chỗ không tốt. Thí dụ như nàng cũng đã không thể để mình trần luyện Thái Cực quyền, còn có, mỗi lần chảy mồ hôi đều phải tắm rửa, bằng không Nhược Nhi sẽ nói nàng hôi. Làm như vậy, hậu quả chính là, nàng không ngừng tắm rửa, không ngừng giặt quần áo, không ngừng không có y phục khô mà mặc.

Hiện giờ chính là tiết Trung thu, trong hoa viên lá sen điêu tàn, lá khô cũng đều đã rụng xuống. Mà thời tiết thì hầu như luôn râm mát, một cỗ không khí thuộc về mùa thu bao trùm mọi vật.

Tôn Nhạc chậm rãi bước về phía cửa Tây viện. Nàng nhớ là trong vườn hoa bên hông có vài cây hoa cúc sắp nở, không biết mấy ngày rồi, nó đã nở chưa? Thời gian này vẫn ở trong nhà gỗ không có đi ra ngoài, nàng thật sự có điểm buồn chán.

Tây viện là chỗ ở của đám phụ nữ, nó đồng thời sở hữu hai hoa viên bên cạnh. Ngoại trừ vườn hoa nhỏ ngoài cửa hông thứ ba kia, còn có một ở chỗ này. Vị trí hoa viên này có hơi lệch, bình thường các nữ nhân Tây viện hiếm khi tới.

Tôn Nhạc vừa đi về phía hoa viên, vừa cúi đầu ngẫm nghĩ chuyện cây hoa cúc kia, không khỏi có điểm xuất thần. Mãi đến khi nàng tiến vào trong hoa viên, nghe được phía trước truyền đến một trận thanh âm ồn ào náo động, nàng mới tỉnh táo lại.

Ngay lúc nàng ngẩng đầu nhìn về phía tiếng ồn, tiếng cười một nữ tử truyền đến: “Di, đây không phải là Thập Bát cơ sao? Vấn đề khó khăn lần trước của Ngũ công tử là do nàng đưa ra đáp án, nàng thật là thông minh a”. Cô gái này có tiếng cười kiều mỵ, là thanh âm của Bát cơ.

Tiếng Bát cơ vừa dứt, thanh âm vui vẻ của Tuyết Xu cũng vang lên: “Vấn đề lần trước? Lần trước có vấn đề gì nan giải?”.

Tôn Nhạc sợ hãi ngẩng đầu, vừa ngẩng đầu, nàng liền đối diện với lên vài cặp mắt nhìn mình chằm chằm. Nàng không khỏi âm thầm kêu khổ: “Đang yên lành, mình lại đến xem hoa cúc  làm gì cơ chứ? Không ngờ lại gặp Tuyết Xu tiểu thư”.

Bên cạnh Tuyết Xu là mười mấy cô gái, đều là mấy cô nương trong Tây viện. Lúc này các nàng đều quay lại, vẻ mặt đùa cợt, khinh thường nhìn Tôn Nhạc. Chúng nữ Tây viện, đều không được Ngũ công tử coi trọng, chỉ biết ở Tây viện ngồi ăn chờ chết. Những cô gái đáng thương này, cho dù không hề thích Tôn Nhạc, nhưng các nàng không quyền không thế, cũng không dám làm gì nàng. Nhưng Tuyết Xu tiểu thư lại khác, nàng là quý nhân ở Cơ phủ a, xưa nay Tôn Nhạc vừa thấy nàng là đã lẩn rất xa, thật không ngờ lúc này lại vừa vặn chạm mặt.

Trốn tránh cũng vô dụng, Tôn Nhạc vội vàng cúi đầu, bước nhanh hơn đến trước mặt Tuyết Xu, sau khi mỉm cười cúi chào, Tôn Nhạc thấp giọng nói: “Tuyết Xu tiểu thư hảo, các vị tỷ tỷ hảo!”. Tôn Nhạc hành lễ xong thì chậm rãi lui sang một bên, lui mãi đến phía sau chúng nữ mới đứng lại.  

Thất cơ nhìn bộ dạng nàng nhún nhường, phục tùng, không khỏi cười lạnh nói: “Thập Bát cơ, ngươi không cần phải đứng phía sau như vậy, Tuyết Xu tiểu thư nghe thấy ngươi tài trí đang rất tò mò đây”.

Tôn Nhạc cúi đầu không nói gì.

Tuyết Xu nghiêng đầu nhìn chằm chằm Tôn Nhạc, nhìn được một hồi liền dời ánh mắt, nhíu mày khinh thường nói: “Thập Bát cơ là nữ tử xấu nhất ta từng thấy, người xấu như vậy thật sự có tài trí sao?”.

Lời nói không dám tin của Tuyết Xu vừa dứt, một trận cười khẽ liền truyền ra từ trong miệng chúng nữ. Tôn Nhạc vẫn cúi đầu như trước, không nói một lời nào.

Tuyết Xu trầm ngâm một hồi, ngẩng đầu nhìn Tôn Nhạc kêu lên: “Ngươi còn có thể giúp Ngũ ca ca giải quyết nan đề ư? Chuyện này thật sự thật là làm cho người ta giật mình. Như vậy đi Thập Bát cơ, ta đưa ra một vấn đề khảo nghiệm ngươi!”.

Tuyết Xu nói tới đây, thấy Tôn Nhạc đứng ở nơi đó cũng không ngẩng đầu lên, người cũng không động dậy, không khỏi giận dữ: “Ngươi đứng xa như vậy ta cũng khó mà nói, đến trước mặt ta nhanh lên”. Nói đến đây, nàng nhìn lướt qua Thất cơ đứng ở phía trước, đang dương dương tự đắc, vẻ mặt châm biếm nhìn chằm chằm Tôn Nhạc, cau mày nói: “Ngươi gọi là Thất cơ sao? Lui ra phía sau một chút, nhường chỗ cho Thập Bát cơ!”.

Thất cơ đột nhiên nghe thấy Tuyết Xu quát như vậy, mặt đang cười nháy mắt trở nên đỏ bừng.

Tôn Nhạc vừa nghe tiếng quát của Tuyết Xu, trong lòng không ngừng kêu khổ: “Thảm rồi, Thất cơ nhất định sẽ trút giận lên đầu mình!”.

Tuyết Xu đã quát vậy, nàng đành phải lề rề, từ từ tiến về phía vị trí của Thất cơ. Tuyết Xu thấy bộ dạng chậm chạp của nàng, thì có chút không kiên nhẫn, nhíu đôi mày thanh tú nói: “Ngươi chưa ăn cơm sao? Đi đường sao chậm như vậy? Nhanh lên một chút!”. Thanh âm của nàng mềm mại, lại du dương, mặc dù là đang hò hét, nhưng nghe qua cũng rất êm tai.

Tôn Nhạc không có cách nào khác, đành phải cúi đầu chạy đến.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn myumyu612 về bài viết trên: MaiNuong, antunhi, hienbach
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 19.12.2011, 19:29
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.08.2011, 10:02
Bài viết: 974
Được thanks: 3542 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: (Xuyên Không) Vô diệm xinh đẹp - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương 21: Lấy lòng người

Thất cơ trong tiếng cười trộm của mọi người liền đỏ mặt. Giống như Tôn Nhạc dự đoán, bị Tuyết Xu quát, nàng không dám tức giận với Tuyết Xu, liền quay đầu lấy một đôi mắt ăn thịt người gắt gao nhìn chằm chằm Tôn Nhạc. Trong đôi mắt kia lửa giận bừng bừng, thực là hận không thể đem nàng chém hai đao!

Tôn Nhạc tuy rằng cúi đầu, lại tinh tường cảm giác được sự tức giận của Thất cơ.

Môi nàng bĩu một cái, lạnh lùng cười, âm thầm nghĩ: trước kia ta nhường nhịn ngươi, đó là bởi vì ta quá mức yếu thế, không thể không ủy khuất cầu toàn. Hiện tại nếu ngươi nhất định phải bắt nạt ta mà nói…, ta còn có thể dựa thế!

Nàng nghĩ đến đây, liền thong thả mà kiên định đi tới bên người Thất cơ.

Thất cơ bốc hỏa nhìn Tôn Nhạc nhích lại gần mình, cước bộ là một tấc cũng không chịu nhường.

Tuyết Xu càng tức giận, nàng trừng mắt Thất cơ quát: “Này, bảo ngươi tránh ra cơ mà, ngươi còn đứng đó làm gì nha? Thật là!”.

Thất cơ oán hận đi tới trước mặt Tôn Nhạc trừng mắt nhìn vài lần, lúc này mới đầu uốn éo lui xuống. Nàng vốn là muốn chạy ra, nhưng là nghĩ đến Tuyết Xu còn đang nhìn chính nhìn mình chằm chằm, chúng nữ cũng đều ở bên cạnh cười mình. Nếu thật sự dám vô lễ trước mặt Tuyết Xu, chỉ sợ chân trước mới đi, sau lưng Tuyết Xu đã đi đến trước mặt Ngũ công tử cáo trạng!

Tôn Nhạc giống như không có cảm thấy được lửa giận của Thất cơ, cúi đầu vẻ mặt bình tĩnh đứng tại chỗ.

Thấy nàng đã đứng vững, Tuyết Xu hài lòng gật gật đầu, nàng nghiêng đầu suy nghĩ, nửa ngày mới nói lầm bầm: “Ta hỏi cái gì cho tốt đây?”.

Tam cơ nhìn đến bộ dạng buồn rầu của Tuyết Xu, không khỏi cười ôn hòa nói: “Tuyết Xu tiểu thư tại sao phải khó xử? Tùy tiện chọn một việc nhỏ hỏi một chút là được rồi”.

Tam cơ ở trước mặt mọi người vẫn biểu hiện ôn hòa khôn khéo, Tuyết Xu mặc dù vẫn không đem các nàng để vào trong mắt, nghe được thanh âm ôn hòa này của nàng tâm tình cũng thật tốt.

Nàng cười cười nghĩ một lát đột nhiên hướng về phía Tôn Nhạc nói: “Di ngươi nói ta hỏi ngươi chuyện gì mới tốt?”. Khi Tuyết Xu nói lời này thì bộ dáng rất đáng yêu, đầu nàng hơi nghiêng, ánh mắt chớp chớp, một bộ dáng thực tinh quái.

Tôn Nhạc mím môi cười nàng nhẹ giọng trả lời: “Tôi từng nghe lão nhân trong thôn nói qua một người không có khả năng không có gì cả”. Trước vẻ mặt khó hiểu của nàng,Tôn Nhạc ngẩng đầu lên từ từ nói: “Như thân thể của tôi, làm một nữ tử bộ dạng lại khó coi như vậy. Đây là trời muốn phạt tôi sau đó trời còn cảm thấy phạt tôi như vậy vẫn còn nhẹ nên lại làm cho tôi rất nghèo. Nhưng sau khi biến tôi thành hai bàn tay trắng lại cảm thấy tôi thực đáng thương, mềm lòng liền ban thưởng tôi một chút thông minh”.

Tôn Nhạc nói tới đây Tuyết Xu không khỏi khanh khách cười.

Nàng chớp mắt to tươi cười rạng rỡ nói: “Ngươi người quái dị này còn có thể nói hay như vậy. Thật đúng là chơi vui a”.

Tuyết Xu nói tới đây từ trên ghế đá nhảy xuống. Nàng dạo qua một vòng quanh Tôn Nhạc, khi nhảy đến trước mặt nàng lại hỏi: “Vậy theo ngươi mà nói trời đối với ta như thế nào?”.

Lúc này Tuyết Xu hoàn toàn không nhớ rõ Tôn Nhạc đã chuyển hướng đề tài.

Tôn Nhạc lẳng lặng nhìn Tuyết Xu, thấp giọng nói : “Lấy tuyết làm làn da, lấy hoa làm gương mặt, tay mềm mại như cỏ, cười nói tự nhiên. Chỉ bằng diện mạo này của tiểu thư, đã khiến nữ tử trong thiên hạ ao ước muốn chết, huống chi tiểu thư vừa có thân thế bất phàm cùng người thương yêu của tiểu thư? Tiểu thư là được trời ưu ái a”.

Tuyết Xu hai mắt sáng trong vô cùng, hai gò má ửng hồng, nàng nghe Tôn Nhạc nói xong thì cực kỳ vui mừng.

Nàng nhìn Tôn Nhạc, che miệng cười đến hai mắt cong cong: “Ngươi rất thú vị, rất thú vị. À đúng rồi, cái câu được trời ưu đãi hình dung rất khá nha, là ngươi tự mình nghĩ ra sao?”.

Tôn Nhạc đáp: “Tuyết Xu tiểu thư thông minh”.

Tuyết Xu khanh khách cười, nàng quơ quơ tay nhỏ bé, thả người lại nhảy lên ghế đá nghiêng đầu đánh giá Tôn Nhạc. Tuyết Xu thở dài: “Đáng tiếc bộ dạng ngươi thật sự quá xấu rồi, xấu đến làm cho ta vừa thấy sẽ không thoải mái, bằng không ta nhất định phải đem ngươi tới bên cạnh ta. Hì hì, nghe ngươi nói chuyện tâm tình của ta đặc biệt tốt”.

Tuyết Xu nói tới đây, mặt Thất cơ xanh mét. Nàng oán hận trừng bóng lưng Tôn Nhạc, có điểm đau đầu mà nghĩ: “Đồ xấu xí thật đúng là vận khí quá tốt. Nàng cư nhiên lấy lòng Tuyết Xu tiểu thư, về sau muốn đối phó nàng càng khó hơn”.

Tôn Nhạc nghe Tuyết Xu thở dài, nàng mím môi cười. Muốn lấy lòng Tuyết Xu, có rất nhiều biện pháp nhưng mà nàng vẫn cảm thấy cuộc sống hiện tại rất tốt. Có thể ăn đầy bụng, cũng có nhiều thời gian luyện tập Thái Cực quyền, rất nhiều chuyện tốt quá hoá dở, nàng cũng không muốn thật sự bị Tuyết Xu tiểu thư đem tới bên người nàng.

Tuyết Xu thấy Tôn Nhạc lại cúi đầu không nói, mắt to chớp chớp, có chút chờ mong nói: “Này, nha đầu xấu xí, ngươi nói cho ta ngươi muốn cái gì đi? Ngươi nói thực xuôi tai, ta muốn khen thưởng ngươi!”.

Tôn Nhạc nghe vậy liền vội vàng khom người nói: “Đa tạ Tuyết Xu tiểu thư”. Nàng dừng một chút. Dưới ánh mắt Thất cơ, đến thời điểm cảm thấy được trên lưng mình có chút rét run mới mở miệng: “Tôi nghĩ muốn hai bộ áo gai, bốn đôi giầy rơm!”.

Tuyết Xu rất không vui mân mê môi, nàng giương cằm lên, giọng điệu không vui nói: “Ngươi có phải nghĩ bổn tiểu thư rất keo kiệt hay không? Cư nhiên chỉ cần một chút đồ vật như vậy?”.

Tôn Nhạc vội vàng cười nói: “Tuyết Xu tiểu thư hiểu sai rồi, đây cũng không phải là vật nhỏ. Tôi nghe lão nhân trong thôn nói qua, một cái xấu nữ nếu thường mặc y phục đại mỹ nhân thưởng cho nàng, tự nhiên cũng sẽ từ từ trở nên dễ coi một chút. Cho nên hai thứ đồ tôi muốn này lại là vật báu vô giá”.

Tôn Nhạc nói vậy, lại làm cho Tuyết Xu khanh khách cười duyên không ngớt. Nàng cười đến tít mắt, hai mắt tỏa sáng hướng Tôn Nhạc nhìn trái nhìn phải một hồi. Nàng thật sự là rất muốn đem ma lem hiểu ý người này tới trong phòng mình hầu hạ, nhưng là vừa nhìn thấy mặt Tôn Nhạc, nàng lại cảm thấy không còn tí sức lực nào.

Tuyết Xu cười duyên nói : “Tốt a tốt a, nếu như vậy, ta liền đem hai thứ vật báu vô giá này thưởng nhiều cho ngươi một ít!”.

Nàng nói tới đây, thanh âm cao lên: “Người đâu, cho Thập Bát cơ năm bộ, không đúng, mười bộ áo gai, hai mươi đôi giầy rơm!”. Nàng thả người nhảy xuống, đưa tay nhỏ bé trắng như ngọc vỗ vỗ ở trên vai Tôn Nhạc, đắc ý cười duyên nói: “Bổn tiểu thư cũng khá hào phóng đi? Hì hì”.

Đúng lúc này, một thanh âm thị nữ theo cửa hoa viên truyền đến: “Tiểu thư người ở trong này a? Người trong nhà đến, đang tìm người đó”.

Tuyết thù cao giọng đáp: “Đã biết, ta đến liền”.

Dứt lời nàng sôi nổi rời đi.

Khi tuyết thù rời đi hoa viên, Thất cơ đang gắt gao nhìn chằm chằm Tôn Nhạc, một ánh mắt nóng rực đâm vào lưng nàng đến phát đau. Tôn Nhạc cúi đầu, cước bộ bước nhanh, liền theo sau Tuyết Xu đi ra ngoài, mà không phải đợi nàng đi xa mới tự rời đi!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn myumyu612 về bài viết trên: MaiNuong, antunhi, hienbach
Có bài mới 21.12.2011, 15:27
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.08.2011, 10:02
Bài viết: 974
Được thanks: 3542 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: (Xuyên Không) Vô diệm xinh đẹp - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương 22: Sau khi được tặng

Dựa theo quy củ, sau khi Tuyết Xu rời đi Tôn Nhạc mới đi, nhưng mà nàng vừa nghĩ tới những ánh mắt chán ghét này, liền không muốn ngây ngốc đứng tại chỗ, chờ Tuyết Xu vừa ly khai liền nhận hết đủ loại lời nói lạnh nhạt cùng công kích.

Tuyết Xu sôi nổi nhảy tới trước. Ra ngoài hoa viên, nàng nhìn lại, thấy Tôn Nhạc theo sát phía sau cũng ra hoa viên, không khỏi nở nụ cười.

Thị nữ kêu Tuyết Xu là người ở cùng nàng từ nhỏ đến lớn, ước chừng mười bốn mười lăm tuổi, có một đôi mắt tròn to, bộ dáng có hai phần xinh xắn. Nàng thấy chủ tử nhìn đồ xấu xí kia cười vui đến như vậy, không khỏi tò mò hỏi: “Tiểu thư, tại sao người thấy cái đồ xấu xí kia còn cười được nha?”.

Tuyết Xu cười hì hì: “Hì hì, Lục Nhi ngươi không biết đâu, ma lem kia lại rất biết cách ăn nói, làm cho ta rất là vui vẻ”.

Giọng nói hai nàng truyền đến trong tai Tôn Nhạc, nàng không khỏi lộ ra một nụ cười tươi.

Tôn Nhạc theo đường rẽ đi vào Tây viện, đi tới trước nhà gỗ.

Nhược Nhi nghe được tiếng bước chân của nàng truyền đến, liền từ trong nhà gỗ chạy ra, nói: “Tỷ tỷ, vừa rồi có người tặng một đống lớn áo vải gai cùng giầy đến đây, chẳng lẽ Cơ phủ xảy ra đại hỷ sự ( chuyện vui lớn ) gì sao?”.

Tôn Nhạc lắc lắc đầu, nàng theo Nhược Nhi trở lại trong phòng, quả nhiên, trong phòng chất một đống áo vải gai cùng giầy. Áo vải gai cùng quần mười bộ, giầy rơm hai mươi đôi cũng không phải là số lượng nhỏ, chồng chất ở trong phòng liền chiếm một nửa không gian.

Nàng ngồi xổm xuống, đem áo vải gai cùng giầy rơm từng bộ thu hồi. Vừa thu thập, Tôn Nhạc vừa nói: “Những cái này là do Tuyết Xu tiểu thư ban thưởng. Nhược Nhi, ta lần này đã đắc tội lớn với Thất cơ, chúng ta về sau nên cẩn thận một chút, không thể để nàng bắt được cái nhược điểm gì”.

Sau khi nàng nói vài câu, thấy Nhược Nhi không trả lời, liền quay đầu nhìn về phía hắn.

Tôn Nhạc thấy Nhược Nhi đứng ở đó cúi đầu trầm tư, không khỏi hỏi: “Nhược Nhi, đệ nghe được lời của ta không?”.

Nhược Nhi ngẩng đầu nhìn về phía nàng gật gật đầu. Vẻ mặt thành thật nói: “Ta nghe được. Không phải tỷ tỷ đã nói sao? Người đang lúc yếu thế sẽ giỏi về nhẫn nhịn, còn muốn giỏi về dựa thế ta biết phải làm sao a”.

Tôn Nhạc mỉm cười đưa thay sờ sờ đầu hắn: “Nhược Nhi của ta thông minh nhất”.

Tay của nàng vừa xoa tay phải Nhược Nhi vội đem tay nàng đánh xuống dưới. Nhược Nhi nhìn chằm chằm Tôn Nhạc thở phì phì nói: “Đại trượng phu đỉnh thiên lập địa (đội trời đạp đất) không thể để nữ nhân dễ dàng sờ đầu!”.

Tôn Nhạc mừng rỡ, nàng cười híp mắt nói: “Đệ còn là tiểu trượng phu chờ đệ lớn lên thành đại trượng phu ta sẽ không sờ đầu đệ nữa”. Vừa nói nàng lại vừa duỗi tay hướng Nhược Nhi.

Nhược Nhi mặt sưng đến đỏ bừng, tròng mắt hắn chuyển động khắp nơi lại nghĩ không ra làm như thế nào đến phản bác Tôn Nhạc. Thấy tay nàng dừng ở ngay trên đầu, hắn vội vàng lách thân mình nhỏ bé tránh ra.

Tôn Nhạc nhìn thấy hắn né tránh. Cười một tiếng dang hai tay ra liền hướng Nhược Nhi đánh tới.

Nhược Nhi cũng cười hì hì, đầu co rụt lại liền trốn sau cái bàn. Tôn Nhạc hét lớn: “Xem ta bắt đệ!”. Nói xong, thả người bổ nhào về phía trước.

Nhược Nhi oa oa kêu lên, hắn co rụt thân mình lại lăn một vòng, cư nhiên từ dưới chân bàn lăn đến đối diện, dùng cả hai tay chống thân, Nhược Nhi đắc ý nói: “Tỷ bắt không đến, tỷ bắt không được”.

Tôn Nhạc nhấc cằm, nói: “Ai nói ta bắt không được?”. Thân mình vừa chuyển lại hướng hắn phóng tới.

Hai người cứ như vậy một đuổi một chạy làm ầm ĩ lên. Nhược Nhi này sợ nhất là tịch mịch, lúc hắn nhàn rỗi không có việc gì sẽ chạm vào Tôn Nhạc, chính là muốn nàng cùng mình làm ầm ĩ. Mà Tôn Nhạc tuy rằng tâm lý không còn nhỏ tuổi, nhưng nàng cũng rất hưởng thụ thời gian cùng Nhược Nhi vui đùa ầm ĩ, tại thời khắc này nàng rất khoái nhạc, cảm giác mình không còn cô đơn nữa.

Thời gian vui chơi trôi qua thật nhanh, hai người mệt mỏi không thở nổi, mới té ngồi trên mặt đất ngươi xem ta ta nhìn ngươi cười to không thôi.

Tôn Nhạc vừa cười, vừa nhìn đống áo vải gai cùng giầy trong góc kia, trong lòng rất là thỏa mãn: cái này tốt lắm, về sau ta rốt cuộc không cần buồn vì không có quần áo sạch thay rồi.

Sau khi chơi đùa, liền đến thời điểm Tôn Nhạc dạy học. Nàng dạy tự nhiên là mấy trăm chữ theo thể lệ mà Phù Lão kia dạy nàng nửa ngày, các kiểu chữ khác nàng phải nhìn thấy mới có thể nhớ viết như thế nào.

Hai người tới trong hậu viện, Tôn Nhạc dùng một cây nhánh cây gãy, trên mặt đất dùng thể chữ lệ viết một chữ “thưởng”.

Sau khi viết xong, nàng ngẩng đầu nhìn Nhược Nhi cũng ngồi chồm hổm trên mặt đất, nghiêm túc nói: “Nhược Nhi, cái chữ này gọi là thưởng, ý của nó là có ân ban thưởng. Ý tứ bình thường của nó là người bề trên ban cho hạ nhân thứ gì đó. Đối với người bề trên mà nói, chữ thưởng này rất trọng yếu bởi vì chỉ có thưởng phạt công minh, hạ nhân mới tâm phục khẩu phục, người bề trên mới có thể thành lập uy danh của mình”.

Dừng một chút, nàng còn nói thêm: “Như đệ với ta, hiện tại chính là hạ nhân, chúng ta có thể đứng ở Cơ phủ hay không, có thể điền đầy bụng hay không, thậm chí chúng ta có thể còn sống hay không, đều ở một câu của người bề trên! Dưới loại tình huống tuyệt đối yếu thế này, chúng ta nhất định phải lấy lòng người bề trên, để cho bọn họ ban thưởng cho chúng ta nhiều hơn. Đến khi tài sản tích lũy đến một trình độ nhất định, chúng ta không cần dựa vào bọn họ cũng có thể sinh tồn rồi, đến lúc đó, lúc không như ý chúng ta có thể ở rời đi chỗ này”.

Tôn Nhạc nói tới đây, không khỏi trong lòng một trận hoảng hốt: rời đi Ngũ công tử?

Nàng chua sót mà nghĩ: Tây viện nhiều nữ nhân xinh đẹp như vậy, ở trong này đau khổ trông ngóng, mong mỏi, chủ yếu là bởi vì rời đi Cơ phủ sẽ không có áo cơm, sẽ không có chỗ đi? Những nữ nhân ở trong này, không biết có mấy cái là vì quyến luyến hắn, ôm một ít hi vọng mà ở lại đây?

Nàng lắc đầu, oán hận mà nghĩ: Tôn Nhạc a Tôn Nhạc, làm sao ngươi lại suy nghĩ lung tung rồi!

Nhược Nhi bìu môi, đột nhiên không vui nhìn chằm chằm Tôn Nhạc đang ngẩn người, rất là mất hứng nói lầm bầm: “Lại thất thần rồi, lần nào cũng như vậy!”.

Tôn Nhạc lúc này đã tỉnh lại, nghe Nhược Nhi nói mặt hắn đỏ lên. Sau khi ho khan một tiếng, Tôn Nhạc nghiêm túc nói: “Tốt lắm, kế tiếp chính là thời gian đệ luyện tập, đem cái chữ thưởng này viết ba trăm lần đi”.

Nàng nói tới đây, liền đứng dậy đánh ra một thức Thái Cực quyền.

Nhược Nhi đối với an bài của Tôn Nhạc, cũng không có dị nghị. Vì thế trong lúc Tôn Nhạc một lần lại một lần luyện tập Thái Cực quyền, Nhược Nhi một lần lại một lần viết chữ “thưởng”, nghĩ đến hàm nghĩa của chữ thưởng mà nàng vừa mới nói.

Hề nữ nhìn nhà gỗ nhỏ xuất hiện ở trong tầm nhìn, oán hận nói: “Thất cơ tỷ tỷ, chúng ta nghĩ biện pháp gì đến báo thù đồ xấu xí này một chút cho tốt đây!”.

Thất cơ mặt cười xanh mét, nàng oán hận trừng mắt nhìn nhà gỗ của Tôn Nhạc, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đương nhiên phải nghĩ cái biện pháp! Hừ, Ngũ công tử không để ý tới ta, Tuyết Xu khinh thị ta, nó một cái đồ xấu xí cũng dám khinh thường ta! Ta nhất định phải giáo huấn nó một chút, để cho nó biết sự lợi hại của ta!”.

Nói tới đây, nàng nhíu mày: “Nhưng là đồ xấu xí cùng đứa bé trai kia vẫn ở trong phòng nửa bước không ra, muốn tìm sơ xuất của bọn họ thật đúng là có chút khó khăn”.

Hề nữ cười hắc hắc, nói: “Thất cơ tỷ tỷ, tìm không thấy sơ xuất của nó, chúng ta chẳng lẽ không thể tạo ra một cái sao?”.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn myumyu612 về bài viết trên: MaiNuong, antunhi, hienbach
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 238 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Angel Nguyễn, binhd2, gena.384Bar, Huynhthithuyloan, Hạ Sơ, kamaichan, Lili haba macha, m3o_ng0c, maitrangcom, tieuthukarate, Voiconthaman, vuong phichiton và 530 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 94, 95, 96

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

4 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

5 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 153, 154, 155

6 • [Hiện đại] Hôn nhân không lựa chọn - Yên Hoa

1 ... 66, 67, 68

7 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/09]

1 ... 51, 52, 53

10 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

11 • [Hiện đại] Tam giác mùa hè (Liệt Đồ) - Giải Tổng

1 ... 20, 21, 22

12 • [Hiện đại] Tình yêu phô trương - Tiếu Giai Nhân

1 ... 29, 30, 31

13 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 39, 40, 41

14 • [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

1 ... 15, 16, 17

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

17 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

18 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/10]

1 ... 7, 8, 9

19 • [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

1 ... 31, 32, 33

20 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29



Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: đi đường bình an :wave: về nhớ mua quà cho toàn diễn đàn :D2
Ngọc Nguyệt: Đêm nào mà chẳng cô đơn vắng bóng người thương... Nay 20/10 rồi à...
Ngọc Nguyệt: ...
Hạ Quân Hạc: Sắp bay :cry2: mí thím ở lại mạnh dõi
Hoa Lan Nhỏ: PR Chương 4 Ngụy Đế truy thê: vợ à, đừng chạy
viewtopic.php?t=408117&p=3272787#p3272787
Mời mọi người vào ủng hộ tinh thần của mị  :))
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=377492&start=160 mời mọi người cùng vào chơi với Nhi nha O(∩_∩)O
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: có thím nào thức với mị không :cry2: đêm nay cô đơn, cô đơn vắng bóng người thương
Vu Kỳ: Chúc mừng mài...
Trâu Bò Siêu Cấp: ko, ý tau là tau thi giữa kỳ :(
Vu Kỳ: Ờ... quên... xong chưa... :|
Trâu Bò Siêu Cấp: ko được :( đang nước sôi lửa bỏng đây, tau cong mông chạy rồi
Vu Kỳ: Theo tau dẫn mài đi :)2
Trâu Bò Siêu Cấp: dẹp :chair: tau ăn bằng miệng, nô ăn bằng mắt -_-
Vu Kỳ: Chụp hềnh tag mài dô :sofunny:
Trâu Bò Siêu Cấp: :chair: mua rồi mài có gửi được đâu :lol:
Vu Kỳ: *tau
Vu Kỳ: Trâu mai tay bay... mài ăn gì tau mua về :)2
Vu Kỳ: Con gái gởi rồi
Trâu Bò Siêu Cấp: Có ai không :yawn: Trâu nhớ mọi ngời :cry3:
Vu Kỳ: Hớt hồn hà... :D3
ღ๖ۣۜMinhღ: vòng 2 thôi ạ
Vu Kỳ: :D2 hỉu lầm chấm luôn 1 2 à :)2
ღ๖ۣۜMinhღ: Người chưa gửi điểm event người chấm cho con, con có đòi điểm của người đâu mà kêu nghèo
Vu Kỳ: :shock: :cry: nghèo lớm
Yêu Nguyệt Trọn Đời: đào . tâm khiết hở
ღ_kaylee_ღ: 100+101 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3272540#p3272540
ღ๖ۣۜMinhღ: Nương ơi, điểm event
Yêu Nguyệt Trọn Đời: :'(
Hạ Quân Hạc: Con gái nhận quà :)2
Đường Thất Công Tử: bà xã :)

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.