Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 359 bài ] 

Cha tới rồi, mẹ chạy mau!! - Ngũ Nguyệt Thất Nhật

 
Có bài mới 20.11.2011, 14:13
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 21 Chưa rõ
Bài viết: 1312
Được thanks: 9048 lần
Điểm: 10.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cha tới rồi, mẹ chạy mau!! - Ngũ Nguyệt Thất Nhật - Điểm: 10
Chương 74:

Mặc Thiên Tân nhìn cô thở hổn hển, vội vàng chạy đến hỏi.

"Không... Không có gì...." Tử Thất Thất lúng túng trả lời, rất rõ ràng căn bản là không phải không có gì.

"Mẹ, mẹ rốt cuộc làm sao vậy? Bảo mẹ đi mua đồ, vậy đồ đâu rồi? Hơn nữa mẹ còn vội vàng chạy về, là gặp phải quỷ sao?"

"Quỷ?"

Phương Lam nói tiếp, đồng thời đi đến trước mặt Tử Thất Thất, quệt miệng nói, "Nếu thật là gặp phải quỷ, vậy bị dọa nhất định là con quỷ kia, mà không phải cậu ấy, mẹ thấy trên thế giới này người có thể dọa cậu ấy thành như thế chỉ có một!"

"Mẹ nói chính là....." Mặc Thiên Tân đoán, "Ba sao?"

Nghe hai chữ này, cơ thể Tử Thất Thất rùng mình một cái.

"Đúng, là mẹ nhìn thấy anh ta nhưng lại ở ngõ nhỏ dưới lầu!" Cô hoảng hốt nói sự thật.

"Sau đó thế nào?"

"Sau đó thế nào?"

Phương Lam và Mặc Thiên Tân đồng thanh, biểu tình trên mặt đều lộ vẻ nghe trò hay.

"Sau đó.... anh ta bắt được tớ, tớ lấy máy kích điện kích điện khiến anh ta hôn mê!" Tử Thất Thất lược bỏ rất nhiều chi tiết.

"Cũng chỉ có như vậy?" Phương Lam vẻ mặt thất vọng.

"Đúng vậy!" Tử Thất Thất có chút chột dạ.

"Mẹ, mẹ không phải là bỏ bớt chuyện tình quan trọng a?" Mặc Thiên Tân truy vấn.

"Nào.... Nào có !"

"Bằng không mẹ vì sao không nói đến quá trình mẹ bị bắt, ba dùng cách nào bắt được tay của mẹ? Sau đó lại dùng tay làm gì mẹ, còn có lúc mẹ lấy ra máy kích điện, ba đang làm chuyện gì? Chẳng lẽ là làm cái gì cái gì với mẹ?"

"Ừ, không sai, đây mới là mấu chốt!" Phương Lam nói theo.

Tử Thất Thất nhìn vẻ mặt sắc tướng của hai người, cảm giác kích động biến mất thay vào đó là tức giận dâng lên.

"Hai người các cậu, tớ thiếu chút nữa đã bị bắt đi, ngay cả một câu quan tâm cũng không có? Trong đầu lại chỉ toàn nghĩ đến những cái không sạch sẽ gì đó, các cậu có thật là con trai với bạn tốt của tớ không vậy?"

"Mẹ, cái gì gọi là không sạch sẽ gì đó nha? Chúng con lại không nghĩ cái khác, chỉ là muốn biết sau khi ba bắt được mẹ có phát hiện chúng ta ở trên lầu hay không!"

"Đúng vậy, bọn tớ có hỏi cậu với Mặc Tử Hàn OOXX sao? Tớ thấy rõ ràng trong đầu cậu toàn chuyện không sạch sẽ còn dám nói bọn tớ!" Phương Lam nói tiếp.

"Hai người.... Hai người...." Tử Thất Thất sắp bị hai người bọn họ làm cho tức điên.

Vào cái thời điểm này mà còn có thể đấu khẩu cùng cô, cô thật sự không biết trong đầu hai người bọn họ đang suy nghĩ kế hoạch gì.

Khó chịu!

Căn bản là bình tĩnh chẳng được!

"Coi như chưa từng xảy ra chuyện gì, tớ đi nghỉ!" Cô lạnh lùng nói xong rồi nhanh chóng vào phòng ngủ, khóa cửa.

Phương Lam và Mặc Thiên Tân nhìn cô nổi giận đùng đùng, sau đó nhìn nhau.

"Mẹ tiểu Lam, chúng ta có phải hơi quá đáng không a? Mẹ thật sự tức giận!"

" Ách.... Hẳn là mỗi ngày sẽ không có chuyện đi.... Có lẽ!"

" Ai......"

" Ai...."

Hai người cùng thở dài, đôi lông mày nhăn lại.

... ...

Bên trong phòng ngủ

Tử Thất Thất đứng ở trong phòng trống trơn, trên mặt đất đơn giản chỉ có một bộ chăn đệm.

Cô khó chịu đi đến cửa sổ, nhìn xuống cái ngõ nhỏ kia.

Kim Hâm hẳn là đến đây rồi? Bọn họ hẳn là đi rồi? Anh không có việc gì chứ? Có thể hay không vì điện giật mà lưu lại di chứng?

Anh khi đó nói cô có phải quên cầm theo vật gì, cho nên anh hẳn là cũng không biết cô hiện tại đang ở trên lầu thứ hai nhà mình? Cho nên nơi này tạm thời vẫn an toàn? Thế nhưng....

Vì sao đêm khuya anh còn muốn đến nơi này?

Anh tới làm gì?

Đột nhiên trong đầu nghĩ đến chuyện hô hấp nhân tạo cho anh ta, nháy mắt, hai gò má bắt đầu nóng rần lên.....

Hiện tại bản thân mới ý thức được, hai người bọn họ hôn môi, không.... ... Đó là hô hấp nhân tạo mới đúng, nhưng mà đã chạm vào lại không chỉ một lần, cô lại còn chủ động.....

"A...." Cô mệt mỏi thở dài.

Đêm nay tuyệt đối là đêm tệ nhất.

Tệ hết biết rồi.....

Cô phải ngủ thế nào?

※※※

Biệt thự Mặc gia

Mặc Tử Hàn ngồi trên sô pha cả một đêm, trong đầu chỉ toàn là hình ảnh đôi môi của Tử Thất Thất....

Anh thật sự càng ngày càng không hiểu cô gái đó, một hồi tức giận hận không thể giết anh, một hồi vừa sợ hãi anh chết, rốt cuộc trong lòng cô là hi vọng anh chết, hay là hi vọng anh sống?

Lòng của cô gái, mò kim đáy biển!

Anh cuối cùng những lời này có ý nghĩa gì, lúc đầu thực sự đoán không ra, cũng nhìn không thấu, cho dù dùng đủ loại phương thức suy luận, cũng hoàn toàn không nắm giữ được tâm tư của cô.

Cô ngày đó thật giống như là một đóa mây trắng.... Dù cho gần ngay trước mắt, cũng sờ không được, cho dù tìm được, cũng bắt không được.....

“Rầm, rầm, rầm!”

“Rầm, rầm, rầm!”

“Rầm, rầm, rầm!”

Tiếng gõ cửa không ngừng vang lên, thế nhưng Mặc Tử Hàn lại hoàn toàn không có nghe thấy, rơi vào trong ảo tưởng.

Bỗng nhiên cửa phòng tự ý mở ra, Kim Hâm đứng ở cửa phòng nhìn Mặc Tử Hàn ngồi trên sô pha.

" Điện hạ..... Điện hạ..... Điện hạ...."

" Điện hạ ——"

Anh gầm nhẹ, thanh âm rung trời chuyển đất.

Mặc Tử Hàn sửng sốt, màng tai hơi đau nhức.

" Sao.... Làm sao vậy?"

Bình tĩnh trước sau như một vậy mà lần đầu tiên lúng túng như vậy, ngay cả nói cũng bắt đầu ngấp ngửng.

Chết tiệt!

Mặc Tử Hàn âm thầm mắng chửi bản thân!

Anh không thể lại bị Tử Thất Thất nhiễu loạn tâm trí, anh phải bình tĩnh, phải hoàn toàn tỉnh táo lại. Anh còn có rất nhiều chuyện phải làm, chuyện hợp nhất công ty còn có rất nhiều chi tiết phải xử lý, còn đám lão già kia mặc dù đã tuân theo anh, nhưng cũng vẫn còn mấy người đang âm thầm mưu tính cái gì, chẳng hạn như.... Chú Chung kia....

"Điện hạ!" Kim Hâm đi tới trước mặt anh, hơi khom lưng cúi đầu, cứng nhắc nói, "Bữa sáng đã chuẩn bị xong, anh muốn xuống phòng ăn dùng hay dùng ở đây?"

Bữa sáng?

Hai mắt Mặc Tử Hàn nhìn về phía cửa sổ, bị ánh sáng làm nhói nhói con mắt.

Hiện tại đã là sáng sớm? Anh ngồi ở chỗ này suốt một đêm? Hơn nữa cả một đêm đều nghĩ đến cô gái đó?

SHIT!

Đáng chết!

"Bữa sáng sẽ không dùng, tôi không muốn ăn, tôi để cậu theo dõi Tử Thất Thất, hiện tại có cái gì không?" Anh lạnh giọng hỏi.

"Tử tiểu thư cũng không có bất luận hướng đi gì, nhưng là bạn tốt Phương Lam của cô ấy sáng sớm ra ngoài hai lần, lần đầu tiên đi mua bữa sáng, mà lần thứ hai là tới cục quản lý xuất ngoại!"

Xuất ngoại? "Bọn họ muốn ra nước ngoài?" Mặc Tử Hàn hỏi.

"Đúng vậy, tôi đã phái người điều tra, Tử Thất Thất tiểu thư dường như có hộ chiếu, mà lần này cần làm là hộ chiếu của Thiên Tân thiếu gia!"

Đôi lông mày của Mặc Tử Hàn càng nhíu càng chặt!

Cô gái đó lại có thể muốn dẫn con anh cùng chạy trốn ra nước ngoài?

Cô tưởng là có thể được sao!

"Kim Hâm, chuẩn bị xe!" Anh lạnh lùng ra lệnh, đứng lên.

"Vâng!"

Trải qua một buổi tối anh ít nhiều cũng đã bình tĩnh lại, nếu hiện tại gặp lại cô anh tự tin có thể khống chế tốt biểu tình của mình, cho nên đến lúc gặp lại bắt cô về, cũng nên đặt trên cổ cô một dây xích, để cô thành thành thật thật nghe lệnh anh.

A....

Tử Thất Thất, cô cũng biết....

Bị tôi nhìn trúng, là một loại tội nghiệt như thế nào?

※※※

Khu nhà Hạnh Phúc

Lầu 4

Sau khi Phương Lam đi ra ngoài, Mặc Thiên Tân và Tử Thất Thất bầu không khí trong lúc đó có chút xấu hổ.

"Mẹ, mẹ còn tức giận sao?" Mặc Thiên Tân đến bên cạnh cô đợi cô trả lời.

" Không có!" Tử Thất Thất lạnh lùng đáp.

"Mẹ, mẹ đừng tức giận, ngày hôm qua là con không đúng, là con sai, đều là con không tốt, con không nên tò mò giữa mẹ và ba xảy ra chuyện gì, cho dù hai người có xảy ra chuyện, con cũng có thể nói hai người chưa từng có chuyện gì, không đúng, con căn bản là không nên hỏi hai người có chuyện gì hay không, nhưng mà.... Kỳ thực hỏi một chút cũng không sao chứ? Dù sao con cũng đã lớn rồi, đây cũng là thành quả của hai người nha, cho nên hai người cứ mặc sức làm chuyện gì gì đó, nói không chừng lại tạo ra một người mà người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, một đại soái ca giống con đây!"

Cái gì?

Nghe một chuỗi dài loạn thất bát táo của cậu, Tử Thất Thất càng thêm khó chịu.

"Tiểu tử thối, con tốt nhất nên cách xa mẹ một chút, bằng không mẹ cũng không dám bảo đảm con đêm nay còn có thể trông thấy mặt trăng!" Cô nghiến răng nghiến lợi nói, quả đấm thép đã nắm chặt.

Mặc Thiên Tân hơi run rẩy, hai chân bất giác lùi về sau lại vừa vặn đứng ở phía trước cửa sổ.

Thấp thỏm trầm mặc, sau đó rầu rĩ nhìn về phía ngoài cửa sổ.

Bỗng nhiên, phát hiện một chiếc Porsche màu đen đứng ở dưới lầu, mà đi ra từ trong xe đúng là vị ba ba đại nhân thân ái của cậu.

"Mẹ mẹ...." Cậu kích động gọi.

"Xú tiểu tử, con đem lời mẹ xem như gió thoảng bên tai sao?" Tử Thất Thất bộ dáng y hệt hung thần ác sát.

"Mẹ mẹ, mẹ mau nhìn, ba đến...."




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
17 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: Thiên Di, Tthuy_2203, angelshop_hcm, antunhi, aoikazuki, conluanho, hazakina, linh truc, m.truyen, meocon_97, ml1, mua_da_tanh, sulasieusao, suzulan, trankim, umizaze, zun.ngok
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 20.11.2011, 23:21
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 21 Chưa rõ
Bài viết: 1312
Được thanks: 9048 lần
Điểm: 10.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cha tới rồi, mẹ chạy mau!! - Ngũ Nguyệt Thất Nhật - Điểm: 11
Chương 75: hắn thề, lần này tuyệt đối là lần cuối cùng.

"Cái gì? Anh ta đâu?" Tử Thất Thất hết sức kinh hãi.

"Đã tới ngay cổng!" Mặc Thiên Tân lập tức báo cáo.

Cổng?

Tử Thất Thất hoảng hốt đi tới bên cạnh cửa sổ, đưa hai mắt xuống dưới nhìn Mặc Tử Hàn đứng ở cổng khu nhà.

Anh ta đến? Anh ta tìm được rồi?

Không, hôm qua anh ta xuất hiện ở đây, chẳng lẽ sáng sớm đã tìm thấy?

Bất thình lình!

Mặc Tử Hàn chậm rãi ngẩng đầu lên, ngửa đầu chống lại hai mắt cô.

Tim Tử Thất Thất giống như bị điện giật, bắt đầu đập kịch liệt, hai mắt cũng mở lớn, không có cách nào dời khỏi người anh.

Làm sao bây giờ?

Hiện tại bỏ chạy còn kịp sao? Đợi chút, phải bình tĩnh, phải bình tĩnh, không thể hoảng, phải bình tĩnh nghĩ biện pháp....

"Bảo bối, con nghe mẹ nói này...." Cô xoay người lại, nắm lấy hai tay của Mặc Thiên Tân, khẩn trương nói, "Chúng ta phải bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh, thế nhưng.... trọng yếu giờ là phải chạy trốn!"

Mặc Thiên Tân 囧!

"A? Đó là phải bình tĩnh, hay phải chạy trốn?"

"Ngu ngốc, đương nhiên là phải bình tĩnh để bỏ chạy!"

Tử Thất Thất kích động nói, xong liền bắt lấy tay cậu, ngay cả đồ đạc cũng không thu dọn, lập tức chạy ra cửa phòng.

Mặc Thiên Tân chạy theo đằng sau cô, chỉ có thể điên cuồng chảy mồ hôi.

Tư thế hấp tấp như vậy cũng có thể gọi là bình tĩnh chạy trốn?

Ai......

Cậu ngầm thở dài, xem ra bệnh cũ của mẹ lại tái phát, căng thẳng quá độ sẽ khiến hành động cùng lời nói trở nên hỗn loạn mơ hồ.

Được......

Không phải là bị tìm thấy sao? Không việc gì đáng lo, chính cái gọi là kế hoạch A thất bại, bắt đầu kế hoạch B, kế hoạch C bình tĩnh đợi....

"Mẹ, mẹ đợi một chút, đừng hoảng hốt a, con có biện pháp khiến ba không tìm thấy chúng ta!"

"Cái gì? Con có biện pháp?"

Tử Thất Thất dừng lại, ngoảnh đầu kinh ngạc nhìn cậu.

Chỉ thấy khóe miệng Mặc Thiên Tân gợi lên tươi cười tà ác, biểu tình cực kỳ giống ác ma giảo hoạt khiến người ta không khỏi có chút kinh hãi.

... ...

Mặt khác

Sau khi Mặc Tử Hàn và Tử Thất Thất bốn mắt nhìn nhau qua cửa sổ lầu 4 liền lập tức đi vào bên trong khu nhà, nhanh chóng lên trên.

Không đến ba mươi giây, hai người đã đứng trước cửa căn hộ của Phương Lam ở lầu 4.

Mà lúc này, cửa phòng đã mở rộng, rất rõ ràng người bên trong đã chạy. Thế nhưng ở cầu thang cũng không có đụng bọn họ, chẳng lẽ bọn họ còn ở bên trong? Đây là kế điệu hổ ly sơn? Nhưng mà, còn có một khả năng là....

"Kim Hâm, cậu đi vào bên trong tìm!" Anh ra lệnh.

"Vâng" Kim Hâm lập tức chạy vào phòng.

Mặc Tử Hàn lại nhanh chóng xoay người, chạy đến chỗ cầu thang, nhìn xuyên qua khe hở xuống bên dưới, quả nhiên Tử Thất Thất với Mặc Thiên Tân đang cuống quýt chạy bên dưới. Khi mà anh đi tới lầu 4, bọn họ cư nhiên trốn ở lầu 5, lén lút nhìn anh tới cầu thang lầu 4 mới lập tức từ lầu 5 nhanh chóng chạy.

Đáng chết!

Lại là loại tiểu kế này!

Mà anh.... lại có thể nhiều lần trúng kế.

Kích động vội bước xuống lầu, muốn đuổi theo hai người thế nhưng chân lại đột nhiên trượt, thiếu chút nữa ngã, may mắn anh nắm vào tay vịn cầu thang.

Mặc Tử Hàn nhíu mày cúi xuống, nhìn dưới chân có hạt đậu xanh khiến anh không thể bước tiếp.

"Chết tiệt!" Anh hung dữ mắng.

Cho dù bọn họ có thêm thời gian, chẳng lẽ bọn họ cho rằng bọn họ có thể chạy thoát? Thật là ý nghĩ viển vông, anh tuyệt đối phải bắt bọn họ về.

.....

Cổng khu nhà

Tử Thất Thất và Mặc Thiên Tân vội vã chạy ra thế nhưng  lại đụng tới một nhóm vệ sĩ mặc tây phục màu đen.

Mặc Tử Hàn đáng ghét lại có thể dẫn theo nhiều người như vậy.

Làm sao bây giờ?

"Mẹ, một mình mẹ ứng phó đám tiểu lâu la này hẳn là không thành vấn đề chứ?" Mặc Thiên Tân rất tự giác trốn ở sau lưng cô.

"Cái gì? Một mình mẹ?" Tử Thất Thất kinh hãi.

Tuy rằng cô là tuyển thủ taekwondo, thế nhưng là trước kia a, phải biết rằng cô đã rửa tay gác kiếm bảy năm rồi.

"Mẹ, mẹ phải cố lên a, chỉ cần kiên trì 3 phút là được, lập tức sẽ có người đến tiếp ứng cho chúng ta!"

"Cái gì?"

3 phút

Có người tới đón bọn họ?

Ai a?

Đột nhiên hai người đàn ông không muốn sống xông lên phía cô, Tử Thất Thất một quyền một cước, dễ dàng giải quyết, nhưng là lại đi lên bốn người, lần này thành số lượng gấp bội, muốn cô kiên trì 3 phút? Quả thực chính là nói đùa....

Chợt!

"Mẹ, con có biện pháp!" Mặc Thiên Tân chạy đến trước mặt cô.

"Con có biện pháp?" Nó lại có biện pháp?

Trong khi Tử Thất Thất còn đang ngạc nhiên, tay một người người đàn ông nhanh chóng hướng về phía Mặc Thiên Tân, chỉ thấy.... Mặc Thiên Tân lấy trong túi ra một con dao nhỏ, đặt ở trên cổ mình.

"Đừng ai nhúc nhích, ai dám đụng đến cháu sẽ chết cho các chú xem!"

Nháy mắt tay người nọ dừng lại trước mặt cậu, hơn nữa tất cả mọi người đều lập tức dừng lại!

Thực sự hữu hiệu!

Mặc Thiên Tân trong lòng thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi nhưng vẫn bày ra biểu tình cực kỳ nghiêm túc, lớn tiếng nói, "Cháu biết lão đại các chú nhất định không cho phép các chú làm tổn thương chúng cháu, cho nên cháu cảnh cáo các chú, ai dám động đậy một chút, cháu liền tự sát cho các chú xem, đến lúc đó các chú sẽ bị quăng vào biển làm mồi cho cá!"

Mọi người nghe được lời của cậu đều nhăn chặt mày.

Xác thực điện hạ phân phó bọn họ tuyệt đối không thể thương tổn hai người kia, nhưng là cũng đồng thời ra lệnh bọn họ tuyệt không thể để cho bọn họ trốn, nhưng là hiện tại phải làm sao bây giờ? Dường như trái cũng là chết, phải cũng là chết, chẳng lẽ không còn đường sống sao?

Mặc Thiên Tân liếc nhìn biểu tình rối rắm của bọn họ, luống cuống kéo tay Tử Thất Thất, nói, "Mẹ, mau chạy a, nếu không đi sẽ không kịp!"

"Hả? A...." Tử Thất Thất lăng lăng đáp lại, hai chân không tự giác mà chạy.

Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Dường như hết thảy đều trong dự liệu của Mặc Thiên Tân, hơn nữa cậu tựa hồ có rất nhiều cách giải quyết, nhưng là rõ ràng nhìn cậu liều mạng muốn cô chạy trốn thế nhưng vì sao cô lại cảm thấy mưu tính của con mình không chỉ có như vậy, trên mặt tươi cười mi phi sắc vũ, giống như ở trong trò chơi khoái hoạt....

Cậu rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì?

"Mẹ, mẹ xem, cứu tinh đến rồi!" Mặc Thiên Tân đột nhiên vui vẻ chỉ vào phía trước.

Tử Thất Thất lấy lại tinh thần, theo tay cậu chỉ nhìn thấy một chiếc BMW màu trắng.

Xe BMW chạy nhanh như tên bắn dừng lại bên cạnh bọn họ.

Cửa xe hạ xuống, Tử Thất Thất kinh ngạc mở lớn hai mắt.

Bách Hiên?

Sao lại là anh ấy?

"Mau lên xe!" Bách Hiên khẩn trương nói.

Mặc Thiên Tân cầm lấy tay Tử Thất Thất đang lăng lăng nhanh chóng chui vào xe ngồi, đồng thời, Mặc Tử Hàn và Kim Hâm cũng chạy ra tới cổng khu nhà, chỉ kém có một chút, Bách Hiên khởi động xe, chạy đi trước mắt anh.

Mặc Tử Hàn mắt mở to nhìn bọn họ chạy trốn ngay trước mặt lại chỉ có thể thúc thủ vô sách.

"Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt!" Anh phẫn nộ mắng chửi, hung hăng nhìn đuôi xe BMW. Anh lại để cho bọn họ chạy, lại để bọn họ chạy thoát khỏi lòng bàn tay anh.

Mặc Tử Hàn anh chưa bao giờ từng có cảm giác thất bại, thế nhưng ngay cả một cô gái cùng một thằng nhóc sáu tuổi anh cũng không bắt được!

"Tôi thề...."

Anh nhìn đuôi xe đằng xa, nghiến răng nghiến lợi nói, "Đây tuyệt đối là lần cuối cùng tôi để các người chạy thoát, tiếp theo....Mặc Tử Hàn tôi nhất định sẽ bắt được các người, cho các người không còn khả năng chạy trốn!"

Anh muốn gì, chưa bao giờ là không chiếm được!

Hơn nữa chỉ cần là anh vừa ý gì đó, thì... đồ vật bị anh vừa ý từ lúc đó đã được định chỉ thuộc về anh!

Tử Thất Thất.... Cô thuộc về tôi, tôi dù thế nào cũng phải có được cô!

.....

Trên xe BMW

Tử Thất Thất trầm mặc hé ra khuôn mặt lạnh.

Mặc Thiên Tân chăm chú dán vào cửa xe, cùng cô giữ một khoảng cách, mà Bách Hiên trầm mặc lái xe, chỉ cảm thấy phía sau tựa hồ âm thầm lửa giận nào đó bùng cháy.

"Các người.... "Tử Thất Thất âm lãnh mở miệng, chất vấn nói, "Nói rõ ràng cho tôi, nói rõ ràng từ đấu đến cuối!"

"Ách... Mẹ, chuyện đều đã xảy ra, mẹ sẽ không truy cứu nữa chứ!"

"Không thể!" Tử Thất Thất quát to.

Ngay từ đầu cô đã bị bọn họ đùa bỡn xoay vòng, đầu tiên là Phương Lam, hiện tại là Bách Hiên, bọn họ đã vạch ra hết mọi kế hoạch tốt lắm, chi mình cô là chẳng biết gì.

"Thất Thất!" Bách Hiên vừa lái xe vừa mở lời, "Thực ra anh cũng không rõ xảy ra chuyện gì, chỉ là hôm qua Thiên Tân gửi cho anh một cái tin nhắn, nó nói có việc gấp qua điện thoại cho anh, bảo anh nhất định phải dùng tốc độ nhanh nhất tới cổng khu nhà, cá nhân anh cũng rất ngạc nhiên.... Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra!"

Trong lời Bách Hiên rất rõ ràng là hướng tất cả về phía Mặc Thiên Tân.

Tầm mắt lạnh như băng của Tử Thất Thất dời đến người cậu, hung hăng trừng mắt nhìn cậu.

"Ách... Cái này... Con.... Con thế nào? Mấy người nói con giống như kẻ xấu không bằng? Đừng quên người giúp mẹ chạy là con, con là đại công thần, mấy người chẳng những không cảm ơn con còn chất vấn con? Thật sự là không phân biệt tốt xấu, không nhìn được tâm người tốt! Về sau mấy người có chuyện phiền toái gì đừng hy vọng con sẽ giúp, hừ!" Mặc Thiên Tân oán trách, hất đầu tới trở mặt.

Muốn từ miệng cậu hỏi ra một ba sáu chín? Không có cửa đâu!

Đánh chết cậu, cậu cũng sẽ không nói ra bí mật kia.....



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: Tthuy_2203, angelshop_hcm, antunhi, aoikazuki, conluanho, kaiyuan29, linh truc, m.truyen, meocon_97, mua_da_tanh, sulasieusao, suzulan, trankim
Có bài mới 21.11.2011, 22:56
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 21 Chưa rõ
Bài viết: 1312
Được thanks: 9048 lần
Điểm: 10.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cha tới rồi, mẹ chạy mau!! - Ngũ Nguyệt Thất Nhật - Điểm: 10
@nguyenngocanh12: truyện này chưa ra hết bạn ạ
@TTTQ: em ơi bộ này chị không làm cv

Chương 76: cô là... cô gái không biết liêm sỉ

Nghe Mặc Thiên Tân nói, trái tim Tử Thất Thất cảm giác có chút tội lỗi.

Cậu nói không sai, cô có thể bỏ chạy thành công đều là công lao của cậu,  nhưng mà rất kỳ lạ, cậu chẳng qua mới sáu tuổi mà thôi, cho dù thông minh như thế nào cũng không có khả năng suy nghĩ chu đáo đến vậy, chẳng lẽ sau lưng cậu ẩn nấp cố vấn? Nếu thực sự có, vậy người đó là ai?

Phương Lam sao?

"Thiên Tân..." Tử Thất Thất trịnh trọng kêu cậu.

Mặc Thiên Tân chậm rãi quay đầu nhìn cô.

"Con nói cho mẹ, con rốt cuộc đang làm cái gì vậy? Đến cuối cùng con giấu mẹ cái gì?" Cô thâm trầm hỏi, vẻ mặt nghiêm túc.

"Mẹ, mẹ cho rằng con sẽ làm cái gì chứ? Mẹ cho là con sẽ giấu mẹ cái gì? Con là con của mẹ, con nghĩ.... tâm tư của con hẳn mẹ là người rõ ràng nhất, không phải sao?" Cậu cũng nghiêm túc trả lại toàn bộ lời của cô, còn hỏi lại.

Tử Thất Thất không nói được lời nào!

Kỳ thực.... Cô biết!

Thế nhưng......

Cô chợt quay đầu, trầm mặc nhìn bên ngoài xe, đôi lông mày nhíu lên không nói gì nữa.

Mặc Thiên Tân nhìn cô đột nhiên thay đổi, không khỏi có chút đắc chí, quả nhiên mẹ tiểu Lam nói đúng, khi mà không trả lời được câu hỏi của mẹ, đem lời mẹ hỏi lại y nguyên, như vậy sẽ lập tức làm mẹ á khẩu.

Chỉ có điều, mẹ thật sự biết cậu nghĩ đến cái gì sao?

Nhìn mẹ ngây ngốc nhưng thực ra là mẹ đang giả ngu sao?

Bách Hiên đang lái xe nghe cuộc đối thoại của hai người, nhăn mày, hai mắt qua gương chiếu hậu nhìn Tử Thất Thất ngồi sau, tâm, có loại cảm giác chua sót.

Chắc chắn cho dù người nào cũng có thể nhìn ra, cô đối với Mặc Tử Hàn là cái loại cảm tình gì.

Từng có một câu nói, cơ thể cô gái là phòng tuyến tình cảm cuối cùng, phá vỡ, mặc kệ dùng phương thức gì, cho dù thô bạo, đều có thể đi sâu vào lòng cô ấy, mà kết quả cuối cùng chỉ có 2 dạng, không phải yêu chính là hận.....

Nhưng giữa hai người còn có một đứa con, cho nên kết quả.... rất rõ ràng!

Loại quan hệ này vĩnh viễn không thể cắt đứt, là không cách nào phai mờ, muốn quên cũng không thể quên được, ngược lại..... Chỉ biết càng để ý càng loạn, càng loạn càng rối rắm, cuối cùng, trở thành bế tắc, chặt chẽ quấn quanh hai người bọn họ.

Như vậy.....Anh phải làm sao bây giờ?

Buông tay?

Không!

Anh không muốn buông tay, anh không được buông tay, anh cũng.... Không thể buông tay!

※※※

Biệt thự Bách gia

Tử Thất Thất và Mặc Thiên Tân bước vào trong biệt thự hoa lệ.

Tuy là quen biết bảy năm thế nhưng chỉ có một lần được cứu mới tới đây, mà ngày hôm nay.... Xem như lần thứ hai.

Mà nguyên nhân không đến nơi này.....

"Hiên nhi, con đã về!"

Một phu nhân ăn mặc lộng lẫy từ lầu hai đi xuống, bà trang điểm đẹp đẽ, hai mắt nhìn con trai bảo bối của mình, sau đó chậm rãi chuyển sang nhìn Tử Thất Thất và Mặc Thiên Tân.

Mày cau lại, bà ta giống như nhận ra cô.

"Cô là Thất Thất?" Bà ta lạnh lùng hỏi.

"Vâng, phu nhân!" Tử Thất Thất cung kính trả lời.

"Nó là con của cô?"

"Vâng"

"Đã lớn như vậy sao? Tôi nhớ rõ nó hẳn là đã sáu tuổi?"

"Vâng"

"Thật đúng là vất vả, tuổi còn trẻ mà phải một mình nuôi con, nhiều năm như vậy nhất định rất không dễ dàng?"

"Không, cháu cảm thấy rất hạnh phúc!" Tử Thất Thất trầm giọng trả lời.

"Hạnh phúc?" Phu nhân lặp lại hai chữ này, thoáng mỉa mai nói, "Một mình nuôi dưỡng một đứa trẻ sao có thể hạnh phúc chứ? Huống chi còn không biết cha đứa nhỏ là ai, thực ra, nếu cô bảy năm trước không có đứa con này, có lẽ...."

"Ai nói cháu không biết ba cháu là ai? Vài ngày trước cháu với ba đã nhận nhau rồi!" Mặc Thiên Tân chợt cắt đứt lời bà ta.

Bách phu nhân hơi nhíu lên lông mày, vẻ mặt bực mình.

"Cháu với ba cháu đã nhận nhau rồi?"

"Đúng vậy a!"

"Cha cháu là ai?"

"Cháu vì sao phải nói cho bà? Bà cụ, bà vì sao lại quan tâm tới chuyện nhà chúng cháu vậy? Chẳng lẽ bà có ý đồ gì sao?" Mặc Thiên Tân biến đổi bất ngờ, trực tiếp dùng lời nói công kích bà ta.

Cư nhiên dám ở trước mặt cậu khi dễ mẹ cậu, quả thực chính là nhổ lông trên đầu hổ... Tìm SHI!

"Mi ... Mi nói cái gì? Lão... bà cụ? Xí.... Ý đồ?" Phu nhân cực kỳ sợ hãi, bà ta tuyệt đối chưa từng nghĩ đến, một thằng nhóc lại nói chuyện không biết lớn nhỏ như vậy.

"Xin lỗi phu nhân, trẻ con không hiểu chuyện, xin bác đừng để trong lòng!" Tử Thất thất vội vàng kéo Mặc Thiên Tân để cậu đừng nói nữa.

Mặc Thiên Tân rầu rĩ hạ miệng, hai mắt hung hăng liếc trắng bà ta.

Phu nhân giận dữ.

"Ánh mắt đó của mi là thế nào, mi cũng dám đối với ta...."

"Mẹ....." Bách Hiên rốt cục mở miệng, nhíu chặt mày nói, "Bọn họ là khách con mời đến, mẹ có thể nói bớt vài câu được không?"

"Con nói cái gì? Đây là con chỉ trích mẹ sao?"

"Được rồi, con không muốn ầm ĩ với mẹ, Thất Thất, chúng ta đi!" Bách Hiên bực bội nói, lập tức kéo tay Tử Thất Thất đi nhanh lên lầu hai.

Mặc Thiên Tân đi theo sau bọn họ, cố ý dương dương tự đắc xoay người làm một cái mặt quỷ với bà ta.

Phu nhân nổi giận.

"Quả nhiên, cô gái không biết liêm sỉ sinh ra đứa con cũng không biết viết hai chữ nhục nhã thế nào!"

Tử Thất Thất mơ hồ nghe thấy lời cuối cùng của bà ta, hai chân bất giác dừng lại.

Bách Hiên rất rõ ràng kế tiếp sẽ có chuyện gì xảy ra, anh lập tức ra sức lôi kéo cô, cường ngạnh đem cô lên lầu, mà Mặc Thiên Tân ở phía sau cũng lộ ra vẻ mặt thâm trầm.

Không biết liêm sỉ?

Vì sao mẹ lại bị nói như vậy? Chẳng nhẽ..... Là vì sinh ra cậu?

... ...

Phòng khách.

Bách Hiên vội vã kéo cô vào phòng, vẻ mặt không phải nhìn cô, nói, "Xin lỗi, mẹ anh là như vậy, em đừng đem lời của bà để trong lòng."

Không để trong lòng?

Khóe miệng Tử Thất Thất nâng lên, cười nói, "Em không sao, anh không phải xin lỗi!"

Cho dù tức giận thì thế nào, người phụ nữ đó là mẹ của Bách Hiên, là mẹ của ân nhân cô, cô không thể xúc động, cô chỉ có thể nhẫn nại, mà bảy năm trước..... bà ta cũng nói như vậy, lập tức rời khỏi Bách gia, từ nay về sau không tới đây, cũng có thể nói, chính là bởi vì quan điểm của mẹ anh khiến cô không thể yêu Bách Hiên....

Bởi vì mỗi lần nhìn khuôn mặt anh, cô sẽ không tự giác nhớ tới lời mẹ anh nói.

".... Cô gái không biết liêm sỉ...."

Ở trước mặt anh, cô sẽ cảm thấy bản thân rất thấp hèn, sẽ cảm thấy bản thân rất ghê tởm....

"Thất Thất.... hôm nay em ở đây, chờ ngày mai giấy tờ xuất ngoại của Thiên Tân xong xuôi, chúng ta cùng đi Anh quốc!" Bách Hiên nghiêm túc nói chuyện với cô, không nhịn được lại cầm tay cô.

"Anh cũng muốn đi Anh quốc?" Tử Thất Thất ngạc nhiên. "Đương nhiên rồi, em là bạn gái anh, anh đương nhiên cùng đi với em!"

"Thế nhưng còn khách sạn Rich......"

"Không sao, anh sẽ nói với ba anh, để ông tìm người tiếp quản!"

"Thế nhưng em không muốn anh vì em mà vứt bỏ sự nghiệp của mình, hơn nữa quan hệ của chúng ta chỉ có một tháng, còn không đến nửa tháng nữa, em không muốn liên lụy anh!"

"Đây chính là lựa chọn của anh, cũng không phải lỗi của em!"

"Nhưng mà...."

"Không có nhưng mà, anh đã quyết định rồi, bất luận em có thích anh hay không, anh đều muốn đi theo em, anh muốn cùng em đi Anh quốc....Nhất định như thế!" Bách Hiên kiên quyết nói, nắm chặt tay cô.

Nếu như đi Anh quốc mà tình cảm giữa bọn họ sẽ  có khả năng chuyển biến tốt, như vậy anh nhất định phải nắm chắc cơ hội này, dù cho trả giá chính là tiền đồ tươi sáng của mình.....

Tử Thất Thất nhíu mày nhìn anh, làm sao để có thể khiến anh chết tâm đây?

Nên làm như thế nào mới có thể vừa không thương tổn anh, lại có thể khiến anh buông tha cho cô?

Có phương pháp nào vẹn cả đôi đường như vậy không?

"Em.... muốn nghỉ ngơi, có thể chứ?" Cô chuyển đề tài, cũng khéo léo hạ lệnh trục khách.

Trên nét mặt nghiêm túc của Bách Hiên hơi lộ ra tia bi thương, thế nhưng khóe miệng vẫn gợi lên quyến rũ, khẽ nói, "Được, em nghỉ ngơi đi, anh đi giúp em chuẩn bị đồ để xuất ngoại!"

"Cám ơn!"

"Ha ha.... "Anh cười khổ, "Còn khách sáo với anh như vậy làm gì, anh là bạn trai của em mà!"

Bạn trai?

Tim Tử Thất Thất ẩn ẩn có chút đau đớn.

Nhìn Bách Hiên ra khỏi phòng, sau đó trên mặt lộ ra nét ưu thương.

"Mẹ, mẹ làm sao vậy? Một bộ tâm sự tầng tầng lớp lớp?" Mặc Thiên Tân chợt mở miệng, thanh âm nhẹ nhàng như đang lo lắng cho cô.

"Mẹ không sao, có thể là có chút mệt mỏi!" Tử Thất Thất lại miễn cưỡng cười.

"Vậy không bằng thừa dịp, ở chỗ nào hảo hảo tắm rửa, mẹ đã mấy ngày không có tắm rồi, trên người có lẽ đã bốc mùi mốc meo hết!"

"Mẹ mốc meo? Con không phải cũng không có tắm sao?"

"Con không giống với mẹ, con là đàn ông, mùi trên người con là mùi của đàn ông!"

Tử Thất Thất đổ mồ hôi

"Được rồi, giờ mẹ đi tắm, con ngoan ngoãn ở trong phòng này, không được làm cái gì, đã biết chưa?" Cô nghiêm trọng nhắc nhở.

"Con biết rồi, mẹ yên tâm đi, con xin thề không có làm bất cứ cái gì!" Mặc Thiên Tân ngoan ngoãn gật đầu, một bộ nhu thuận.

Tử Thất Thất nhẹ vuốt đầu cậu, sau đó xoay người đi vào phòng tắm.

Sau khi cửa phòng tắm đóng lại, Mặc Thiên Tân cười mờ ám, lấy điện thoại di động trong túi quần ra, nhấn vào một dãy số.....



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 359 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bebong1311, Chuột con, codon_, GX18, hoanghien652, Jolie Quynh, Linh22222, MicaeBeNin, ngale1130, Nna1105, thukieu và 915 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 88, 89, 90

3 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 166, 167, 168

7 • [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 11/12]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

13 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/12)

1 ... 65, 66, 67

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27



Hoa Lan Nhỏ: dốc hết gia tài còn bị mắc nợ nữa, đừng ai gianh với ta, đa tạ !!!
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 366 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Đường Thất Công Tử: sắp đến h thiêng vậy mà :lol:
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1511 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Tuyết Nguyệt Lam vừa đặt giá 1505 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Đường Thất Công Tử: đào tỷ ác dữ, :lol:
Shop - Đấu giá: Thiên Nhii vừa đặt giá 151 điểm để mua Quạt cún vàng
Đào Sindy: mua đi :D3 ....
Thư Niệm: =.= ="= =.,=
Đào Sindy: thím có cả bộ sưu tập thì mới đẹp chứ :))
Đào Sindy: thôi mua 1 cái thì đc gì.
Thư Niệm: Cho mượn nèđiểm đấu đi :lol:
Đào Sindy: đấu đi :)) ...
Đào Sindy: Cướp nhẫn của 7 cong kìa :sofunny: ko phải đang sưu tập nhẫn sao
Thư Niệm: Muốn gì à :shock4: nghe mùi nguy hiểm
Đào Sindy: à gọi Ri ư :D4
Đào Sindy: hả??
Thư Niệm: Ri cơ :no: ủi
Đào Sindy: ủi ới...ủi à :))
Thư Niệm: Trù bà ăn mì cả năm :cry2:
Snow cầm thú HD: Để t mua tô mì cho bà :sofunny:
Snow cầm thú HD: :leuleu: ngon giựt lại đi
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 158 điểm để mua Gà quay
Thư Niệm: Quà của bà Du :slap: bà giựt đáng đánh
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 249 điểm để mua Hoa lồng đèn
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&start=100
Mọi người ủng hộ Nhi nhé ♥
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=403061&p=3302368#p3302368
Cầu cmt, cầu thanks.
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 349 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 359 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Độc Bá Thiên: :yes: đc chứ....ăn thì tốn bn đâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.