Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 160 bài ] 

Mộng lệ hoa lạc - Lâm Tuyết Linh

 
 27.06.2015, 11:34
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 25.05.2015, 19:19
Tuổi: 22 Nam
Bài viết: 1194
Được thanks: 2791 lần
Điểm: 13.53
Tài sản riêng:
 [Cổ đại - Huyền huyễn] Mộng lệ hoa lạc - Lâm Tuyết Linh (Hoàn 4 PN) - Điểm: 10
MỘNG LỆ HOA LẠC

images


Tác giả: Lâm Tuyết Linh

Edit: Tử Nguyệt, Băng Tâm, Lưu Nguyệt

Beta: An Lam

Thể loại: Cổ đại, huyền huyễn, sư đồ luyến

Truyện chỉ được đăng duy nhất tại Diễn đàn Lê Quý ĐônCấm Tình - Tư Mộng(hợp tác)



Giới Thiệu:

     Hắn – là tiên tôn trên Thiên Thanh, thượng tiên ở lục giới, nắm giữ vị trí gần như cao nhất. Tâm hệ thiên hạ, tâm hệ chúng sinh, giết yêu tuyệt tình.

     Nàng – cuộc đời này chỉ vì hắn mà sống. Trước khi chết cũng chỉ nói một lời. “ Ta nguyện hồn phi phách tán, đổi lấy một đời được ở gần chàng”.

     Năm trăm năm trước, hắn cứu nàng.

     Một khắc kia tỉnh dậy trong lòng hắn, nàng liền biết, cuộc đời này, không thể không có hắn.

     Năm trăm năm sau, nàng là tiên tử được Vương mẫu nương nương sủng ái nhất.

     Lại cam nguyện vì hắn, nhảy xuống luân hồi.

     Năm trăm năm yêu say đắm, năm trăm năm trăn trở chờ đợi, trong bao nhiêu thống khổ bi thương.

     Lúc đó tỉnh mộng, biết vậy đã chẳng làm. Kí ức kiếp trước, cuồn cuộn chảy đến. Là sư phụ? Hay vẫn là người yêu?

     – Thầy trò thì thế nào? Ta sớm đã bỏ qua tất cả, cần gì phải quan tâm cái này cái nọ?

     – Tịch nhi, nàng có biết tâm ý của vi sư không?

     – Mộng Tịch, muốn cứu sư phụ ngươi nhất định ngươi sẽ phải hi sinh mạng sống, ngươi đã vì hắn nhảy xuống luân hồi, giờ cũng cam tâm chết vì hắn sao?

     – Chỉ cần có thể cứu sư phụ, việc gì ta đều nguyện ý đi làm. Huống chi ta đến đây cũng chỉ vì sư phụ, tất cả cũng đã nhìn thấu ở năm trăm năm trước rồi.

      Bất luận là người là tiên, là sư là đồ.

     Kiếp trước ân oán, kiếp này gút mắc, cuộc đời này chỉ vì hắn mà sống.

-Dịch Vân Lạc, ta nguyện hồn phi phách tán, đổi lấy một đời gần chàng.-


Mục lục


Bấm vào để xem!


Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 69(t)
Chương 70
Chương 70(t)
Chương 71
Chương 71(t)
Chương 72
Chương 72(t)
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương kết thúc



Đã sửa bởi linhlunglinh lúc 14.12.2015, 01:47, lần sửa thứ 24.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

 27.06.2015, 11:38
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 25.05.2015, 19:19
Tuổi: 22 Nam
Bài viết: 1194
Được thanks: 2791 lần
Điểm: 13.53
Tài sản riêng:
 [Huyền huyễn-Tu tiên-Sư đồ] Mộng lệ hoa lạc - Lâm Tuyết Linh - Điểm: 32
Chương 1: Tử chiến đến cùng

Editor: Băng Tâm

Beta: An Lam

Một màu máu đỏ sậm bao phủ toàn bộ núi Thiên Thanh, tiên ma hai bên giằng co hết sức căng thẳng.

Cuối cùng vào lúc yêu ma đang rục rịch chuẩn bị công kích,  một bóng áo trắng như tuyết theo đám mây chậm rãi đánh xuống.

Y phục trắng, áo choàng trắng thuần sạch sẽ với hoa văn thêu đơn giản, cùng thắt lưng tóc buông rũ trên vai, tùy ý nhưng không mất đi vẻ nhẹ nhàng khoan khoái. Hắn đứng chắp tay, nét mặt thanh xa như băng tuyết, nhìn không ra một tia gợn sóng. Trong mắt tựa chứa đầy nét hòa nhã, nhưng lại như tự cao tự đại. Bên hông là một khối ngọc bội màu lam, cả người toát ra vẻ đẹp không ai có thể sánh bằng.

– Tôn thượng !!

Mấy nghìn đệ tử Thiên Thanh sơn mặt đều tỏ vẻ vui mừng khi thấy người xuất hiện, tạm đè xuống tâm trạng lo lắng lúc nãy.

Mười ngày trước, Ma Quân đã phái đại hộ pháp phong vô thiên đến đưa chiến thư, thề rằng bảy ngày sau sẽ san bằng Thiên Thanh, tiếp đến sẽ phá tan các tiên phái còn lại. Nhận được tin, tất cả các môn phái khác hầu như cùng một lúc ngự kiếm đến.

Ý Ma Quân rất rõ ràng, chỉ cần Thiên Thanh vẫn bất diệt thì tất cả bọn họ sẽ bình yên vô sự. Ngược lại, nếu như tiên phái đứng đầu là Thiên Thanh Sơn còn không trụ được thì bọn họ càng không thể. Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng bọn họ quyết định cùng chung sức chống địch.

Nhưng các chưởng môn khi phái đệ tử tới mới biết được, tiên tôn trên Thiên Thanh đang bế quan, ngài chưa biết việc này, cũng không biết được ngày nào ngài sẽ xuất quan. Vì thế, họ chỉ có thể thay phiên nhau dùng các trận pháp cao nhất tạm thời chống đỡ sự tấn công của yêu ma, có thể thủ đến thời khắc này thì cũng đã sức cùng lực kiệt.

– Dịch Vân Lạc, cuối cùng ngươi cũng xuất hiện, bản quân còn tưởng rằng ngươi sẽ không đến.

Người vừa nói một thân hắc bào, trên mặt mang mặt nạ dữ tợn, ai thấy cũng sợ ba phần. Thanh âm sau mặt nạ truyền ra trống rỗng mà thâm trầm, mang theo khí thế muốn hùng bá thiên hạ.

Hắn một hơi cạn sạch ly rượu tên tiểu yêu mang tới, một chưởng khiến ly rượu trong nháy mắt biến thành phi tiễn, theo gió lao đi.

– Dịch Vân Lạc ta sống năm trăm năm, chẳng nhẽ lại là kẻ sợ chết?

– Tốt! Nói cho cùng, hôm nay ta muốn xem người làm thế nào để cứu muôn dân thiên hạ, làm thế nào để cứu tiên phái Thiên Thanh của ngươi!

Ứng Bá Thiên ngửa mặt lên trời cười lớn, những yêu ma cùng đệ tử các phái có nội lực không đủ đều bịt kín tay, để tránh xuyên bị thanh âm kinh khủng này thủng màng nhĩ.

Dịch Vân Lạc lập tức tạo một vách chắn, ngăn trở thanh âm bên ngoài, lại trầm giọng nói:

– Đệ tử Thiên Thanh nghe lệnh, ta truyền chức trưởng môn cho sư huynh Hạo Huyền, mọi chuyện của Thiên Thanh giao cho sư huynh đảm trách.

– Tôn thượng?!

Mọi người kinh hãi vạn phần nhìn bóng lưng Dịch Vân Lạc.

Ngay cả mấy vị tiên gia đến vừa rồi cũng lộ vẻ mặt khó xử, không nói gì.

Hạo Huyền sắc mặt trắng bệch, râu bạc ngoài miệng run rẩy:

– Sư đệ, ngụ ý của đệ là thế nào?

Dịch Vân Lạc không nói gì thêm, mà ngóng nhìn bầu trời đỏ sậm, e đây là lần cuối cùng hắn nhìn thấy được.

Hắn đã sớm bấm đốt tay tính đến ngày, chắc chắn mình sẽ đón kiếp nạn lớn, sợ rằng chạy trời không khỏi nắng.

Vì thế mấy năm nay nếu không có phát sinh đại sự gì, hắn vẫn bế quan tu luyện nhằm gia tăng tu vi. Hi vọng cho dù dùng hết tu vi bản thân, cũng muốn bảo vệ Thiên Thanh sơn cùng lục giới chu toàn.

Bội kiếm trên người dường như cảm ứng được tâm ý của chủ nhân, lay động kịch liệt, phát ra tiếng ‘leng keng”. Tua cơ trên chuôi kiếm màu trắng cũng theo đó run run.

Dịch Vân Lạc biết nếu đánh vói Ứng Bá Thiên, khó có thể tránh khỏi thương vong vô tội, liền tay cầm Vô Tình kiếm, bay lên không, đứng ở tầng mây phía trên. Lúc này quanh người hắn phủ một tầng sương mù sắc sáng. Mắt quan sát tất cả, cao cao tại thượng, một mình ứng chiến.

Khóe miệng Ứng Bá Thiên lộ ra một nụ cười bí hiểm, thả người nhảy, đứng cùng tầng mây phía trên, đối mặt với Dịch Vân Lạc.

– Vô Tình kiếm xuất vỏ quả nhiên rất tuyệt tình, Dịch Vân Lạc, năm trăm năm, ngươi rốt cuộc dùng Vô Tình kiếm với ta sao? Ha ha ha

– Ứng Bá Thiên, tà không thể thắng chính, đây là mãi mãi đạo lý không thể thay đổi, vì sao đến nay ngươi vẫn không hiểu được?

Ứng Bá Thiên hừ lạnh một tiếng, nắm chặt đao trong tay, vừa lật tay, đao lập tức ra khỏi vỏ.

– Tại sao ta phải hiểu? Hiểu thì đã sao ? Thị phi tự có kẻ định đoạt, chính tà cũng vậy. Thiên hạ này rất nhanh sẽ là của ta, lục giới sắp nằm trong tay ta, đến lúc đó nếu ta nói chính thì là chính, nếu ta nói tà, đó là tà.

– Ngụy biện xảo quyệt!

Ngữ khí Dịch Vân Lạc bình thản, nghe không ra chút rung động.

Trong khoảnh khắc, thiên địa dịch chuyển, phong vân biến sắc.

Tốc độ của hai người trên tầng mây cực nhanh, chiêu thức cực mạnh, lực đạo cực lớn, nhưng không ai nhìn rõ. Chỉ có thể thấy hai luồng sáng một đen một trắng đan vào nhau phía trên.

Kiếm khí cùng đao phong bay tứ tán không ngừng kéo đến, chưởng môn các tiên phái cùng hộ pháp ma giới từng người tung mấy tầng chắn thật dày, mới có thể chắn kiếm khí cùng đao phong đó bên ngoài, nhưng cũng có vẻ lực bất tòng tâm.

Trận tranh đấu giằng co tròn ba ngày.

Cuối cùng, trên trời truyền đến tiếng vang thật lớn, Vô Tình kiếm từ không trung rớt nhanh xuống, rơi vào trong biển, bọt nước văng khắp nơi, cao ba thước, chỉ chốc lát chìm sâu vào đáy biển.

Dịch Vân Lạc dùng chính tu vi suốt đời của mình rót vào cơ thể cùng ba hồn bảy vía của mình làm vỡ nát Tuyệt Tình đao của Ứng Bá Thiên, cắt nát tâm mạch của hắn, cũng đánh tan ma công hắn đã luyện.

– Tôn thượng !!

– Ma quân !!

Bốn phía đột nhiên hô vang, yêu ma sớm đã hoảng loạn, mà các tiên phái trong lúc đó cũng bởi vì mắt thấy Vô Tình kiếm rơi mà chân tay hoảng loạn, tìm kiếm bóng dáng trên không của Dịch Vân Lạc.

– Ha ha ha ha!! Dịch Vân Lạc, ngươi đúng là vẫn không đành lòng giết ta!

Ứng Bá Thiên phun ra một ngụm máu đen, nhưng thanh âm vẫn khí phách mười phần.

– Hai mươi năm sau, ta chắc chắn trở về, diệt Thiên Thanh, giết các phái, khiến tiên giới biến mất hoàn toàn, để báo thù hôm nay!

Dứt lời, Ứng Bá Thiên liền hóa thành một ảo ảnh đen, cùng bầy yêu ma biến mất.

Huyết sắc lụi tan, Nhật Tinh quân làm nhiệm vụ, chân trời xuất hiện một màu hồng, ánh sáng lung lung biến ảo, chiếu khắp các phương.

Thiên Thanh Sơn khôi phục sáng vẻ trước kia, tiên khí quanh quẩn

Đệ tử Thiên Thanh cùng Hạo Huyền dưới sự chỉ huy của Viêm Mạch  tiến hành dàn xếp cho các đệ tử môn phái khác bị thương

– Sư đệ đâu?

Hạo Huyền mặc áo bào xanh, vẻ mặt lo lắng nhìn lên trời.

Mặc dù Dịch Vân Lạc và Ứng Bá Thiên có tốc độ rất nhanh, nhưng hắn thấy được mấy phần manh mối, nhất là lúc cuối cùng Dịch Vân Lạc dùng ba hồn bảy vía của mình tung một chiêu quyết định!

Viêm Mạch lắc đầu, vẻ mặt ưu tư:

– Nhị sư huynh, sợ rằng lành ít dữ nhiều.

Hắn đã dùng quan vi đem Thiên Thanh sơn trong phạm vi năm trăm dặm thu vào tầm mắt, tất thảy lục soát một lần, nhưng vẫn chưa phát hiện chút tiên khí nào của Dịch Vân Lạc.

Trừ khi là hồn phi phách tán, hoặc Dịch Vân Lạc đạo hạnh quá cao, mới có thể không để hắn phát hiện bất cứ tiên khí nào.

Thế nhưng sư huynh, vì sao phải giấu đi hơi thở của mình?

Chẳng lẽ —

Vô tình kiếm rơi!

Chẳng lẽ một chiêu cuối cùng của sư huynh, lại chính là cấm thuật chí cao của Thiên Thanh phái “Hồn phách tán” sao?!

Nhất thời, Viêm Mạch hoảng sợ nhìn Hạo Huyền, Hạo Huyền gật gật đầu, sắc mặt âm trầm.

Hồn phách tán, một khi ra chiêu, cho dù là người có hơn vạn năm tu vi, cũng không thể cam đoan có thể toàn thân vô sự trở ra. Người có tu vi kém cỏi, đả thương đối thủ đồng thời chính mình cũng sẽ bị thương, cuối cùng chỉ có một con đường, chính là….

Hồn phi phách tán!

Vì thế mà phái Thiên Tanh xưa nay chưa ai luyện thành, đại tổ sư đã hạ cấm lệnh, đệ tử Thiên Thanh không được phép luyện cấm thuật này, bằng không phế tiên thân, hủy tiên cốt, trục xuất khỏi Thiên Thanh, cả đời không được trở về núi.

– Vân Lạc…

Đến cùng các thần tiên vừa rồi, có một nữ tử hóa thành vệt sáng, hướng Cửu Trọng Thiên bay đi.

– Tiên tử đi thong thả! Chờ một chút!

Nàng mặc áo lam, biến mất theo làn gió trước mặt mọi người.


images


Đã sửa bởi linhlunglinh lúc 28.06.2015, 11:01, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn linhlunglinh về bài viết trên: heoconls, lehanguyen07
 27.06.2015, 11:44
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 25.05.2015, 19:19
Tuổi: 22 Nam
Bài viết: 1194
Được thanks: 2791 lần
Điểm: 13.53
Tài sản riêng:
 [Huyền huyễn-Tu tiên-Sư đồ] Mộng lệ hoa lạc - Lâm Tuyết Linh - Điểm: 30
Chương 2: Hôn mê bất tỉnh

Editor: Băng Tâm

Beta: Tử Nguyệt, An Lam

Dịch Vân Lạc mơ mơ màng màng mở mắt ra, phát hiện chính mình đang ở trong một rừng hoa đào,sắc hoa mênh mông vô tận.

Trên nhánh cây,những đóa hoa hồng nhạt,dày đặc một vùng

Màu hồng đậm như toát ra từ sâu trong cốt tủy,sắc hoa nở rộ đẹp như đốm lửa,lại hệt như ráng chiều tà,xinh đẹp rạng rỡ,hệt như huyết sắc đang dần rỉ ra.

Xung quanh lộ ra từng vòng sáng tím nhạt, bao trọn thân cây vững vàng bên trong.

Mà hắn, lúc này,tựa như đang ở trung tâm của tán cây.

Dịch Vân Lạc nhíu mày, là hắn nhìn lầm rồi sao? Mùa này sao có hoa đào nở rộ đẹp đến như vậy.

Hắn cảm thấy có chút khác thường, chỉ là còn chưa kịp ngẫm nghĩ, thì một trận choáng váng từ đâu ập tới.Cách Đào Hoa thôn chừng mười dặm, một đại hán tuổi chừng bốn mươi, vội vàng khép lại cửa nhà, hướng đến thành trấn mà chạy.

Một trận gió lạnh thổi qua, ông thình lình sợ run cả người,vội vàng kéo chiếc áo khoác da hổ cũ kĩ đến mức bạc màu che kín người.Cái áo choàng đó là do ông lột da một con mãnh hổ trong lần lên núi săn thú mấy năm về trước , lúc đó,ông vốn tưởng mình gặp phải hổ cản đường,nhất định sẽ bỏ mạng,không ngờ, con hổ kia không biết vì cớ gì mà bị thương rất nặng,ông liền một búa chém chết nó.

Trong tay nắm thật chặt chiếc túi nhỏ chứa mười lượng bạc,chân bước nhanh hơn.Bạc này,chính là của nhà ông dành dụm,và tích góp vay mượn hàng xóm mà có.Chính là tiền cứu mạng! Thê tử của ông đang nằm trên giường ở nhà,ôm bụng kêu la,hẳn là sắp sinh rồi.Thế nhưng bà đỡ trong thôn mấy ngày trước có việc về nhà mẹ đẻ,nên ông chỉ có thể đến trấn gần nhất để tìm đại phu.

Gió bắc từng đợt thổi mạnh, gào thét đánh tới tấp vào mặt ông, đau đớn như dao cắt. Lúc đi ngang qua giữa sườn núi, ông thoáng nhìn thấy một nam tử áo trắng nằm trên mặt đất, y phục đơn bạc, sắc mặt tái nhợt, hẳn là đã bị trọng thương. Chỉ là hiện tại ông không thể bận tâm đến y, chỉ dừng lại vài giây rồi lại gấp rút lên đường. Rốt cuộc lúc mặt trời xuống núi,ông cũng đến được cửa y quán của Lý đại phu trong thành.

– Lý đại phu, xin người hãy cứu nương tử và con ta!

Hắn quỳ xuống trước ông lão khoảng chừng bảy mươi, liên tục cầu xin

Ông lão vội vã đỡ hắn dậy, nghe hắn nói rõ sự tình, trên mặt lộ ra vẻ khó xử,do dự nói:

– Lương y như từ mẫu, không phải ta không muốn giúp, chỉ là bên ngoài gió to,sắc trời cũng dần tối, xương cốt già cỗi như ta đây chỉ sợ là chỉ có thể bò đến đỉnh núi thôi.

Hoa đào thôn nằm ở đỉnh Đào Sơn, từ xưa đến nay, ban ngày qua lại chí ít cũng cần hai canh giờ, vì thế những đại phu bình thường cơ hồ đều không muốn lên núi chẩn bệnh.

Cũng chỉ có Lí đại phu là người tốt, thỉnh thoảng sẽ mang theo hai ba đồ đệ của mình lên núi,dạy cách phân biệt thảo dược, thuận tiện đi đến Đào Hoa thôn xem bệnh cho các thôn dân . Vì thế ở trong lòng của người đàn ông này, lão chính là lựa chọn duy nhất, cũng là hy vọng duy nhất.

Người đàn ông nghe xong lời của lão, lòng nóng như lửa đốt, thiếu chút nữa lại quỳ rạp xuống đất. Ông vội vã móc ra từ trong túi mười lượng bạc còn ấm hơi người, hai tay run run đưa đến trước mặt lão già.

– Lý đại phu, van xin ngài! Nếu như ngay cả ngài cũng không đi, nương tử và con ta sẽ thực sự hết cách ! Ta… Chỗ này của ta này có nhiều bạc này, nếu như không đủ, mấy ngày nữa ta lại mang qua đây cho ngài. Van xin ngài, ngài nhất định phải cứu nương tử và con ta! Van xin ngài Lý đại phu! Van xin ngài!

Lão già nhìn dáng vẻ của hắn thật sự không đành lòng, nhớ lại mỗi lần lên núi, hắn và vợ đều đối đãi nhiệt tình với lão và các đệ tử, mà vợ hắn trong bụng còn có thai nhi, cũng là do lão nhìn nó lớn lên từng tí. Lão lập tức thu thập một ít dược liệu cùng vải trắng, còn có thuốc trị thương,nhét vào cái túi nhỏ, mang trên vai.

– Lão phu sẽ theo ngươi đi một chuyến!

Khuôn mặt người đàn ông lộ ra một chút ấm áp, nhưng chỉ trong nháy mắt liền biến mất,ông đã đi lâu như vậy, không biết thê tử ở nhà có chịu được không? Vội vôi vàng vàng kéo lão già hướng thẳng nhà mình mà chạy, nhưng tốc độ so với lúc đến rõ ràng chậm hơn rất nhiều, lại không khỏi lo lắng.

Khi đi qua giữa sườn núi, thấy nam tử áo trắng kia vẫn còn nằm ở đó hôn mê bất tỉnh, mắt thấy sắc trời đã tối đến mức đưa tay không thấy được năm ngón,e rằng đến nửa đêm trên núi sẽ có nhiều dã thú xuất hiện, suy nghĩ mãi, ông rốt cuộc mềm lòng cõng theo người thanh niên kia cùng trở về nhà.



Một năm sau.

– Nương tử, nàng mau ra đây! Lý đại phu tới!

Người đàn ông chạy đến, tay cầm hai con thỏ rừng màu xám, đỡ một lão già tóc trắng xóa bước vào nhà.

Người phụ nữ đang nấu cơm nhìn thấy  Lý đại phu, cười khanh khách đi ra, tạp dề bằng vải thô còn thắt trên lưng.

– Ngài xem ngài đã lớn tuổi như vậy mà vẫn còn lên núi tới xem bệnh cho Mộng nhi, ngài làm chúng tôi hổ thẹn quá!

Ông một bên thả thỏ trên tay xuống, một bên kéo chiếc ghế trong phòng, đỡ Lý đại phu ngồi.

– Nàng còn không mau đi ôm Mộng nhi ra.

Người đàn ông nói xong, lại xoay người nhìn Lý đại phu, vẻ mặt cảm kích:

– Đứa nhỏ này sinh ra cơ thể yếu ớt,trăm bệnh quấn thân, nếu không có Lý đại phu ngài ở đây, e rằng…

Người đàn ông cúi thấp đầu xuống, nghĩ đến đêm thê tử sinh nở, lòng ông vẫn còn sợ hãi. May là Lý đại phu đến đúng lúc, nếu trễ nửa canh giờ, sợ rằng cả nương tử và con ông đều không giữ được.

Chỉ là đứa nhỏ này, cơ thể so với những đứa trẻ khác yếu hơn rất nhiều, lại thường xuyên sinh bệnh, phu thê bọn họ đã nhiều tuổi mới có con, rất yêu thương bé, đã hơn một năm,họ bỏ không ít tâm tư cho con. May mà có Lý đại phu lúc nào cũng lên núi, chữa bệnh cho con họ.

Đúng lúc này, Mộc đại nương sốt ruột chạy ra:

– Không xong, không xong, lại không thấy Mộng nhi đâu!

Người đàn ông vội vã đứng dậy đẩy cửa gian nhà tranh nhỏ, Mộc đại nương cùng Lý đại phu cũng vội vàng đi theo.

Chỉ thấy một cô bé, bò trên người nam tử áo trắng đang ngủ say trên giường, bàn tay nhỏ bé ở trên mặt hắn sờ tới sờ lui, sau đó bắt được vài sợi tóc của hắn, nắm trong tay thưởng thức.

Một lát sau, tựa hồ chơi đã chán, lại trèo đến bên hắn, đem bàn tay bé nhỏ đặt vào lòng bàn tay của hắn, cười khanh khách, sau đó ở bên cạnh hắn mà nhắm hai mắt lại, tựa hồ đang ngủ, khóe miệng còn lộ ra ý cười.

Phu thê họ bất đắc dĩ nhìn con gái mình, từ ba tháng trước Mộng nhi vừa mới biết đi, luôn luôn biến mất một cách kỳ lạ, lúc mới xảy ra sự việc,bọn họ nóng lòng đến sắp chết, cuối cùng lại tìm thấy con bé trên giường của nam tử áo trắng này.

Không biết vì sao, Mộng nhi lại thích dính trên người hắn, đôi lúc họ cố hết sức đem con bé đi,bé lại khóc không ngừng, khi đem bé trở lại đặt bên cạnh hắn, bé mới nín, mở đôi mắt vừa to vừa đen, chăm chú nhìn hắn

Về sau bọn họ cũng là dần dần quen thuộc với việc này . Chỉ là,họ thực sự không hiểu sao Mộng nhi lại thân thiết với nam tử ca lạ như thế? Thật không biết nàng rốt cuộc là con của bọn họ, hay là con của hắn nữa.

-Hắn vẫn không tỉnh lại à?

Lý đại phu vuốt chòm râu bạc, nhìn nam tử trên giường một thân áo trắng như tuyết, mặc dù vẫn đang ngủ say như trước, sắc mặt cũng không được khá lắm, thế nhưng trên trán lại lộ ra khí chất phi phàm, luôn làm lão vừa kính lại vừa sợ.

Người đàn ông lắc đầu.

Một năm trước khi ông mang hắn về nhà, Lý đại phu liền lắc đầu, nói cho bọn họ biết là hắn sắp chết, thế nhưng kỳ tích lại xuất hiện, hắn vẫn sống đến giờ, thậm chí một năm nay không ăn không uống, chỉ nằm ngủ say như vậy, người lạnh lẽo như băng sơn, không chỉ không chết, ngay cả dung mạo cũng không có thay đổi gì.

Chẳng lẽ người này lại là thần tiên sao?


images


Đã sửa bởi linhlunglinh lúc 28.06.2015, 11:01, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn linhlunglinh về bài viết trên: Tử Thần On, heoconls
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 160 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bluebuble, con người cô đơn, hoaxua, Hà Bấn Quái Thú, kabi_ng0k, khanh2303, Nhạn, pandainlove, Phụng, xichgo và 1005 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 114, 115, 116

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 499 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 421 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 389 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 369 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Hà mã lười
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 400 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 310 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 294 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 442 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 384 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 420 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 332 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 427 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 279 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
LogOut Bomb: o0maiami0o -> Epiphyllum1410
Lý do: :)))
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Hà mã lười
Etalts: mọi người ủng hộ t với nha
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 384 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 623 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 399 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 315 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 299 điểm để mua Thỏ nháy nhót

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.