Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 146 bài ] 

Thứ nữ vợ kế - Uyển Tiểu Uyển

 
Có bài mới 13.03.2014, 08:07
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 08.02.2014, 08:32
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 98
Được thanks: 1569 lần
Điểm: 9.1
Có bài mới [Cổ đại - Trùng sinh] Thứ nữ vợ kế - Uyển Tiểu Uyển - Điểm: 9
Thứ nữ vợ kế

images


Tên truyện: Sống lại làm thứ nữ kế thê

Tác giả: Uyển Tiểu Uyển

Convert: Ngocquynh520

Editor: Shin, Cellina, Camtusori, hoa hồng

Beta: Isis

Thể loại: Trùng sinh, gia đấu, HE..


Giới thiệu:

Phụ thân của Lưu Uyển Thanh là một người con thứ bình thường, trên triều đình cũng chỉ là một quan viên tứ phẩm nhỏ nhoi trongKinh thành.

Mẫu thân của Lưu Uyển Thanh là người có vài phần sắc đẹp, là nha hoàn tam đẳng của Lưu gia.

Lưu Uyển Thanh chẳng qua chỉ là một kết quả không được chào đón của người phụ thânvai thứ bình thường và người mẫu thân leo giường chủ mà ra.

Kiếp trước.

Lưu Uyển Thanh dựa vào sắc đẹp được di truyền từ mẫu thân nàng trèo lên giường tướng công của tỷ tỷ ruột, thừa kế sự nghiệp của mẫu thân nàng, là một di nương.

Trở thành vật hi sinh của trạch đấu.

Kiếp này.

Lưu Uyển Thanh chỉ mong nhất sinh nhất thế nhất song thân (1), bình bình thường thường.

Tác giả: Giới thiệu rất nhàm chán, Tiểu Uyển không giỏi viết văn án nhất, kính mời các vị bằng hữu mạo hiểm, mau nhảy hố đi!!

(1) Nhất sinh nhất thế nhất song thân: hai người một đời một kiếp.

Shin: *lau mồ hôi* lúc đầu Shin chọn truyện, làm ngay một cái văn án của NP, đang hứng trí bừng bừng, kéo xuống cuối thì sốc nặng *khụ khụ* Ngoài lề một tí thôi. Shin rất thích cung đấu trạch đấu, định chọn bộ bên trên nhưng nó dài và... nên Shin nhảy hố ngắn nhất là bộ này, lại là trùng sinh gia đấu nữa nên càng thích :D Cảm ơn chị Ngọc Quỳnh đã chọn cho em bộ truyện này  :kiss: Shin hoàn bộ “Con gái yêu của ác ma” rồi nên đào hố mới, mọi người ủng hộ Shin nhé ^^



Đã sửa bởi Cẩm Tú sori lúc 24.02.2015, 12:16, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
122 thành viên đã gởi lời cảm ơn Shin Tiểu Yêu về bài viết trên: A Yên, Ancoco, Cellina, Chimy Lữ, Cái quần bị rách, Du Hiểu Ảnh, Duckken, Fuly, Gynnykawai, Gà Phô Mai, HeidiChen, Hijushima, Hoacamtu, Hồ Ly Bỉ Ngạn, Jenny Chau, Kim Tử Sắc, Lady2610, LăngLamCa, LẠC TUYẾT, Lạc Lạc, Mia Leo, MumMup, Mèo Min, NamCungPhiYen, Ngọc Thơ Đặng, Nhạc Lam, Orange Juice, Phonglinhlam, Quỷ Anh, Ren San, SUSAN_KAKA, Sokute_112k, Songbe76, Sure, Thanh thuyA18, Thi Ca, Thiên Vi, Thu Cúc Đặng, Thuthukeo, Tiểu Huyên, Tocdothuhut, Trư Nương, Vân Phi Vũ, Yuuki WF, Yên Vũ Thu, Yến My, alligator, anh hâm, anvangu, autumnfirefly, banhmikhet, beconhaynghich, black sheep, bình minh xa, bút chì gỗ, chautyty, copy, dienvi2011, duongpham, ech_em, evelynmac, funclub, halm219, hamburg, hargane187, heo ngoc nghech, heorung(^3^), huan y thao, hồngđiệpxinh, ice_cream4596, iloveyou098, kane520, khachthamquan, kinhanhamho, lamdiep, lamthaoyen, lan trần, lazycan94, linhcan1552, loveoftheworld, mainp, mamnem, may_mong_mo, memmos, meo lucky, meo_u_tron, meoxu93, milary, momoha, muanhobaybay, mysinshine, nantrang, ngatuduong, ngocnhu161, nho6789, nhokyoo96, nhuandong, nhudao, nhunglele, noãn noãn, o0oBaByo0o, ongbjrak198, peheo_handoi, phuong thi, phúc nhan, queanh_0o0, red_chiki07, sarahminhhien, thulanvu, tngh218000, traitaonho76021, tuyền xù, tôm chiên xù, viettrang, vivianluu, vyanh2001, xMxN, yang yang, zizisisi, ÔpLaChan, Đỗ Thanh Thanh, ★susu★
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 14.03.2014, 23:16
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 08.02.2014, 08:32
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 98
Được thanks: 1569 lần
Điểm: 9.1
Có bài mới Re: [Trùng sinh - Cổ đại] Thứ nữ vợ kế - Uyển Tiểu Uyển - Điểm: 10
☆ Chương 1: Trở lại


Ngươi, cái đồ tiện phụ này! Ngay cả ruột thịt của mình mà cũng có thể giết hại lợi dụng, quả thực không bằng heo chó mà!”

“Tuấn ca nhi đáng thương, hôm qua vẫn còn rất tốt, còn gọi phụ thân được mà, tại sao lại gặp phải người mẫu thân lòng dạ rắn rết như thế chứ!?”

“Đúng thế, Chân Chân chết đi thì không có gì đáng tiếc nhưng mà Tuấn ca nhi là con trai trưởng của lão gia mà, đáng thương quá!”

“Ác phụ, ngươi chết không có gì đáng tiếc!”

“Thanh trúc xà nhi khẩu, Hoàng phong vĩ thượng châm (1) đều không độc bằng ngươi!”. Mỗi một câu mắng, một câu giễu cợt vang lên tai Lưu Uyển Thanh là một lần lưng của nàng bị quất một roi.... Lúc này sau lưng của Lưu Uyển Thanh đã rất khó coi, từng vết máu, trầy da sứt thịt. Nhưng mà bây giờ nàng không hề cảm thấy đau đớn. Không! Phải nói là không hề thấy đau ở sau lưng nhưng lòng của nàng đang bị đè nén vặn xoắn vò nát rồi.... Dáng vẻ của nàng chỉ có thể nói là đau tận xương tủy. Trước mắt nàng vẫn hiện lên hình ảnh Tuấn ca nhi yếu ớt gọi mẫu thân... Khi đó nàng vẫn rất vui vẻ, vui vẻ vì có Tuấn ca nhi thì sớm muộn gì nàng cũng sẽ trở thành chủ mẫu của Điền gia, còn ảo tưởng rằng nàng sẽ chà đạp tỷ tỷ cao cao tại thượng dưới chân mình thế nào, nàng ta sẽ khóc lóc cầu xin mình cho nàng ta một con đường sống ra sao! Còn nghĩ... nghĩ rằng mình sẽ được mặc cả người quần áo màu đỏ (2)! Nhưng...

(1) Trích từ bài thơ:
     Thanh trúc xà nhi khẩu
     Hoàng phong vĩ thượng châm
     Lương ban giai khả độc
     Tối độc phụ nhân tâm

Dịch nghĩa:

     Miệng của con rắn bị kẹt trong ống tre từ nhỏ
     Trên cái đuôi của con ong vàng
     Cả hai đều rất độc
     Nhưng độc nhất là lòng dạ đàn bà!

(2) Màu sắc trên quần áo của chủ mẫu là màu đỏ!!

Vì sao lại như thế? Nàng nhớ di nương đưa cho mình một túi bột thuốc, nhớ.... “Ha ha ha ha ha”. Lưu Uyển Thanh cười phá lên như điên... Điền đại thiếu gia Điền Trăn Khang ngồi ghế chủ vị, rống giận một tiếng, đập bàn đứng dậy. “Các ngươi chưa được ăn cơm à! Đánh mạnh vào cho gia! Đánh chết độc phụ này!Giamuốn thanh lý môn hộ!”

Tiếng nói vừa ngưng thì bên ngoài có tiếng người đến, Lưu Uyển Nguyệt có bầu năm tháng được các nha hoàn bà mụ nâng đến, sắc mặt hơi tái nhợt, trên mặt còn đầy nước mắt: “Gia... Hu hu... Thiếp đau cho Tuấn nhi...”

Điền Trăng Khang cúi người đỡ Lưu Uyển Nguyệt nói: “Nguyệt Nhi, sao nàng không nghỉ ngơi, đến nơi này làm gì, đừng làm bẩn mắt của nàng, sẽ hù phải con trai trưởng của gia đấy!”

Lưu Uyển Nguyệt khẽ dùng khăn lau nước mắt, hít mũi một cái, khuôn mặt bi thương: “Gia, thiếp muốn đến hỏi một chút, hỏi muội muội tốt của thiếp, vì sao lại thế... Tại sao lại hận thiếp như thế, vì muốn gia ghét bỏ thiếp mà chuyện hại đến máu mủ mình hoài thai mười tháng cũng làm ra được, chỉ vì ta... Hu hu, Tuấn nhi đáng thương, hu hu....”. Nói đến đây Lưu Uyển Nguyệt khóc không thành tiếng. Điền Trăn Khang vội vàng trấn an nàng ta: “Nguyệt Nhi cẩn thận con trai trưởng của gia, không cần cầu tình cho độc phụ này, nàng làm nhiều việc cho nàng ta nhưng nàng ta lang tâm cẩu phế làm sao có thể hiểu được mà tri ân!”. Nói xong còn trừng Lưu Uyển Thanh đang nằm rạp trên đất, mắng tôi tớ: “Đứng nhìn cái gì?Gianói các ngươi dừng lại khi nào, đánh mạnh cho gia! Hôm nay giamuốn tiện phụ này đền mạng cho con trai của gia! Đánh!”

“Vâng, đại thiếu gia!”

Lưu Uyển Nguyệt cầm khăn che miệng của mình, gương mặt uất ức và không đành lòng. Nhìn chiếc roi vang lên “bốp bốp bốp” và Lưu Uyển Thanh nằm trên đất đau không kêu được thì khóe miệng hơi nhếch lên, phải dùng khăn che đi. Sau đó nàng ta thở dài, kéo tay Điền Trăn Khang van xin: “Gia, tha cho muội muội một mạng đi!”

Điền Trăng Khang sửng sốt, không ngờ vợ cả của mình lại cầu cạnh mình vì cái tiện phụ này, theo lý mà nói thì trừ mình ra thì người hận tiện phụ này nhất chính là nàng. Trước kia mình bị tiện phụ này che mắt, không hỏi han gì đến vợ cả thậm chí còn nói ra những lời nói ác độc. Nhưng hé mắt nhìn lại ánh mắt van xin không hề giả, nghĩ cũng đúng, vợ cả mình đơn thuần như vậy làm sao có thể giả được. Ban đầu nhìn nàng mặt mũi bình thường nhưng hôm nay nhìn lại có phong vị khác, về sau phải thực tâm đối xử tốt với nàng không thể phụ nàng nữa, huống chi nàng cũng sắp là mẫu thân của con trai trưởng của mình rồi. Nghĩ đến đây thì nỗi đau mất con trai cũng vơi đi một chút, đứa con mình chờ đợi nhất sắp có rồi... Nghĩ thế cũng đỡ lúng túng việc con trai trưởng và con trai thứ, phụ thân ở Kinh thành đã gửi thư mắng mình một trận rồi! “Nguyệt nhi, giabiết nàng thiện tâm nhưng nàng ta hại nàng như thế, ban đầu lừa gạt gialàm gialạnh lùng với nàng, nàng quên những điều đó rồi sao?”

Lưu Uyển Nguyệt mím môi, trên mặt uất ức nhưng sau đó thở dài nói: “Cái gì nên quên thì quên, thiếp nhớ những thứ đó làm gì, bây giờ giađối với thiếp rất tốt, thiếp biết là được rồi, nhưng mà...”. Ánh mắt nhìn Lưu Uyển Thanh nói: “Muội muội chỉ do hiểu lầm thiếp quá sâu, dù sao thì cũng cùng nhau lớn lên, huống chi muội muội còn nhỏ không hiểu chuyện, từ nhỏ lại lớn lên bên cạnh Thất di nương không học được cái gì tốt, không thể trách nàng... Mà thuốc kia cũng là do Thất di nương đưa, muội muội chỉ tin lầm người, gia, giatha cho muội muội một mạng đi!”. Dưới sự nâng đỡ của nha hoàn, đi đến trước mặt Lưu Uyển Thanh, khuôn mặt bi thương: “Muội muội, tại sao ngươi phải khổ thế chứ, mau... mau nói cho giabiết là muội sai rồi, giasẽ vì tình nghĩa mà tha thứ cho muội... Tuấn ca nhi thậtđáng thương”. Nói đến đây Lưu Uyển Nguyệt lại rơi nước mắt.

Lưu Uyển Thanh gắng sức mở mắt nhìn chằm chằm vào tỷ tỷ ruột cao cao tại thượng của mình, cười tự giễu... Đây là người tỷ tỷ đơn thuần của mình sao? Giả bộ thành một đóa sen thuần khiếtnhưng thực tế thì sao? Mỗi câu mỗi chữ cứ như lời cầu cạnh nhưng đều nhắc nhở Điền Trăn Khang rằng mình độc ác như thế nào, đã không tri ân báo đáp, mà còn hại chết con trai của mình, cầu cạnh nhưng thực tế là đổ thêm dầu vào lửa! Nghĩ đến sáng nay mình đưa thuốc cho nàng, sau khi uống xong khóe miệng nàng giơ lên, là do mình ngu... là do mình ngây ngô... Tuấn Nhi, mẫu thân sai rồi, mẫu thân không nên, là do mẫu thânhại con! Tuấn Nhi, tại sao mẫu thân lại tranh giành, tại sao mẫu thân lại để con lâm vào hiểm cảnh cơ chứ? Vì sao?... Mẫu thân sai lầm rồi! Tuấn Nhi, chờ mẫu thân, mẫu thân sẽ bồi tội cho con! Lưu Uyển Thanh giãy giụa đứng lên, níu chân của Lưu Uyển Nguyệt: “Ngươi... Là ngươi.... là ngươi...”

Nha hoàn bà tử thấy Lưu Uyển Nguyệt sắp ngã xuống vội vàng tiến lên đỡ, Lưu Uyển Nguyệt gian nan lấy tay che bụng hét to: “Buông tay! Buông tay! gia....”

Điền Trăn Khang tiến lên đá một cước vào bụng Lưu Uyển Thanh, đoạt roi trong tay tôi tớ, quất mạnh vào người Lưu Uyển Thanh: “Cái đồ tiện phụ không biết tốt xấu.”

.....

Lưu Uyển Thanh mở to mắt nhìn chòng chọc vào Lưu Uyển Nguyệt, lúc này Lưu Uyển Nguyệt thấy cả người lạnh lẽo, run sợ... Điền Trăn Khang vuốt mồ hôi, nhổ một ngụm nước bọt nói "Vứt ra bãi tha ma”. Nói xong ôm Lưu Uyển Nguyệt rời đi, quên hẳn ba ngày trước hắn còn ôm Lưu Uyển Thanh với lời ngon tiếng ngọt....

—— Ta là phân cách tuyến sống lại——

Lưu Uyển Thanh ngây ngốc nhìn Lưu Uyển Nguyệt trước mặt mình, cả đám nha đầu đứng bên cạnh, Lưu Uyển Nguyệt đặt mông trên mặt đất, lau nước mắt... Mà Lưu Uyển Thanh cứ đứng ngốc ở đó. “Còn nhỏ tuổi mà đã độc ác như thế, không biết tôn trọng tỷ tỷ còn ra tay đánh người, lão gia, nói gì thì nói thiếp cũng sẽ không giữ con bé nuôi dạy bên mình, mẫu thân, người phải làm chủ cho con.”

“Không, lão gia, ngài phải làm chủ cho thiếp, Thanh nhi gầy như vầy làm sao có sức, làm gì có gan đánh đạitiểu thư, lão gia... Ngài nhìn xem, Thanh nhi bị dọa sợ ngây người rồi... Lão gia... thiếp... hu hu....”

Lưu nhị lão gia nhíu mày một cái, chán ghét nhìn Thất di nương ôm Lưu Uyển Thanh, dung mạo bình thường càng làm cho người ta chán ghét. “Khóc cái gì mà khóc? Có bản lĩnh này sao không nuôi dạy tiểu thư cho thật tốt?”. Sau đó nhìn nữ nhi dòng chính đang núp sau lưng phu nhân, lại nhìn Lưu Uyển Thanh không nói gì, thở dài nói: “Thôi được rồi, tất cả đi xuống đi.”

“Đợi đã”. Lưu lão phu nhân vẫn không nói gì hừ lạnh một tiếng: “Không có quy củ, mặc dù Thanh nhi vẫn còn bé nhưng người ta vẫn nói ba tuổi học đạo hiếu, không phạt thì không thể nhớ lâu, phạt nó nhịn đói hai ngày để sau này ra ngoài đỡ làm mất mặt Lưu phủ chúng ta!”. Nói xong không đợi Lưu nhị lão gia nói tiếp xoay người đi vào. Thất di nương thấy vậy vội vàng ôm chân Lưu nhị lão gia: “Lão gia, thiếp không ăn năm ngày, mười ngày không sao nhưng mà Thanh nhi mới có ba tuổi, như thế khác gì muốn mệnh của Thanh nhi. Lão gia, thiếp từng ôm Thanh nhi quỳ gối, bị nước mưa xối, bị nhốt phòng củi, thể chất của Thanh nhi vốn rất yếu, mấy lần suýt nữa lấy mạng của Thanh nhi rồi… Lão gia! Coi như thiếp mệnh tiệnnhưng Thanh nhidù saovẫn là cốt nhục của lão gia mà… lão gia! Chẳng nhẽ ngài trơ mắt nhìn Thanh nhi chết sao? Lão gia! Hu hu….”

Lưu nhị lão gia bị Thất di nương khóc có chút phiền não: “Thôi thôi, đưa về mà dạy dỗ cho tốt, ba tuổi cũng không còn nhỏ nữa, ba tuổi Nguyệt nhi đã biết làm thơ rồi!”

Lúc này, Lưu nhị phu nhân mặt không cam lòng: “Lão gia, đây là mẫu thân nói muốn phạt Thanh nhi.”

Thật ra thì Lưu nhị lão gia không thích người vợ cả lắm, cũng không thích thứ nữ Lưu Uyển Thanh của hắn nhưng mà thấy vợ cả lôi Lão phu nhân ra áp mình thì mất hứng. Quay sang ghét bỏ nhìn Thất di nương, haiz, cũng chỉ có Liễu nhi biết nóng biết lạnh, quay sang nhìn Lưu Uyển Thanh nhỏ gầy, dù không thương yêu nhưng vẫn là máu mủ của mình, trợn mắt nhìn vợ cả: “Tối độc phụ nhân tâm, chẳng lẽ ngươi muốn nhìn Thanh nhi chỉ vì một cái tát mà mất mạng sao? Chỗ mẫu thân gia sẽ tự nói”. Sau đó phất áo rời đi. Lúc này Lưu Uyển Thanh lấy lại tinh thần, xiêu xiêu vẹo vẹo ôm ống quần của Lưu nhị lão gia hô một tiếng “Phụ thân”. Lưu nhị lão gia quay đầu nhìn gương mặt uất ức của Lưu Uyển Thanh, đang định mở miệng khiển trách thì thấy Lưu Uyển Thanh buông ống quần ông ra, xòe tay nói bằng giọng non nớt: “Thanh Thanh không đánh đại tiểu thư, mặt đại tiểu thư hồng hồng, tay Thanh Thanh không hồng hồng.”

Nghe thấy lời này củaLưu Uyển Thanh, Lưu Uyển Nguyệt đang núp sau lưng Lưu nhị phu nhân đem tay giấu ra sau lưng theo bản năng, động tác này làm Lưu nhị lão gia nhìn thấy. Mặc dù ông không thông minh nhưng điểm này vẫn có thể hiểu được, đi đến trước mặt Lưu Uyển Nguyệt kéo tay nó, thấy lòng bàn tay hồng lên thì giận dữ nhìn Lưu nhị phu nhân, tát một cái để phát tiết: “Đúng là độc nhất lòng dạ đàn bà, may mà Thanh nhi không để cho ngươi nuôi dạy nếu không thì đã dạy ra một nghiệt nữ rồi! Hừ!”

Lưu nhị phu nhân ôm mặt, gương mặt không thể tin, trợn mắt nhìn Lưu Uyển Thanh, uất ức nói: “Lão gia, tại sao ngài lại nghe cái nha đầu đó, lòng bàn tay Nguyệt nhi sưng đỏ vì ngã, đâu phải do tự đánh mình, lão gia…”

“Câm miệng cho gia.”

Lưu nhị lão gia ôm Lưu Uyển Thanh vào lòng nói: “Nói cho phụ thân vì sao không gọi đại tỷ mà lại gọi đại tiểu thư?”

Lưu Uyển Thanh sửng sốt một chút sau đó sợ hãi nhìn Lưu Uyển Nguyệt… mím môi, không dám nói… Lưu nhị lão gia thấy vậy trợn mắt lườm Lưu nhị phu nhân một cái, dụ dỗ Lưu Uyển Thanh: “Đừng sợ, nói cho phụ thân”. Cuối cùng Lưu Uyển Thanh lắc đầu một cái nói: “Bởi vì Thanh Thanh là tiện chủng… Thanh Thanh không xứng để gọi tỷ tỷ, nếu không Thanh Thanh sẽ bị đánh”. Nói xong chôn đầu vào ngực Lưu nhị lão gia. Nếu như ông trời cho ta cơ hội trùng sinh thì ta không cần… không cần dẫm lên vết xe đổ…Không làm thiếp cho người giàu! Ta có thể không tranh đoạt, nhưng sẽ không để ai khi dễ ta nữa! Một giọt lệ chậm rãi rơi xuống… Tuấn nhi…..

Tác giả có lời muốn nói: Thời gian trước do có công việc nên có lúc đứt đoạn, bây giờ đã khôi phục rồi O(∩_∩)O.


Đã sửa bởi Shin Tiểu Yêu lúc 16.03.2014, 13:04, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 16.03.2014, 09:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 08.02.2014, 08:32
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 98
Được thanks: 1569 lần
Điểm: 9.1
Có bài mới Re: [Trùng sinh - Cổ đại] Thứ nữ vợ kế - Uyển Tiểu Uyển - Điểm: 10
@YM: dạ hông  :)  cái tên Điền Điền gì đó chỉ là người qua đường giáp thôi ạ

@meoxu:  :bighug: wc bạn, hình như là hơn 80 á

☆ Chương 2: Làm ầm ĩ


Lại nói, trước mặt Lưu nhị phu nhân thì Lưu nhị lão gia có phần không nói được bởi vì ông là con thứ còn Lưu nhị phu nhân là dòng chính nữ. Nhưng chính vì ông là con thứ của Hầu phủ nên mạnh hơn so với Lưu nhị phu nhân một chút. Nhưng mà từ xưa đến nay trong lòng Lưu nhị phu nhân có phần không vui vì bản thân gả cho người có thân phận con thứ. Còn về phần Lưu nhị lão gia vốn cũng là một người bình thường, hơn nữa từ nhỏ lớn lên với khái niệm chính thứ nên trong lòng cũng có tự ti với con trai trưởng và nữ dòng chính. Cũng may hồi đó di nương của mình là người được sủng ái nên hồi còn sống xin phụ thân cho mình được chức quan tứphẩm, nên không đến nỗi giống như các huynh đệ khác bị đày ra ngoài, thoát khỏi cái bóng đại thụ của Hầu phủ. Lưu nhị lão gia cũng biết những tính toán trong lòng di nương mình không là gì trong mắt lão phu nhân nhưng vì sao lão phu nhân vẫn để cho di nương làm, để mình ở Hầu phủ có lẽ bởi vì mình cũng bình thường không hề có sự uy hiếp nào đến huynh trưởng, có thể ở lại Hầu phủ thì sao không ở. “Ngươi còn có thể nói cái gì?”. Lưu nhị lão gia chỉ vào Lưu nhị phu nhân. Lưu nhị phu nhân cũng không phải là đèn cạn dầu, chỉ thẳng vào mặt Lưu nhị lão gia nói: “Được, lão gia, người ái thiếp diệt thê! Dung túng cho thứ nữ khi dễ dòng chính nữ! Bất cứ giá nào ta cũng phải nói! Ta... ta... nếu như phải bẩm báo quan phủ ta cũng....!”

“Cũng muốn cái gì?”. Lưu lão phu nhân được ma ma đỡ đi ra, giậm mạnh cây gậy xuống đất, dọa Lưu nhị phu nhân ngậm miệng. Lưu lão phu nhân hừ mạnh một tiếng, được ma ma đỡ ngồi xuống ghế chủ vị: “Hừ, các ngươi bất hiếu thật đó, bà lão ta lớn tuổi rồi mà không để cho ta thanh tịnh một chútnào hết!”

Lưu nhị lão gia và Lưu nhị phu nhân vội vàng quỳ rạp xuống đất, Lưu nhị lão gia ôm quyền: “Mẫu thân, là nhi tử không tốt, nhưng chuyện ngày hôm nay như thế này, nhi tử, nhi tử phải hưu thê!”

Câu hưu thê vừa nói ra hù dọa đến Lưu nhị phu nhân nhưng Lưu nhị phu nhân sẽ không ồn ào lên với Lưu nhị lão gia như vừa rồi mà khóc lóc bò đến trước mặt Lưu lão phu nhân: “Mẫu thân, ngài phải làm chủ cho con dâu, con dâu mệnh khổ quá, không có bản lĩnh làm lão gia yêu thích, ngay cả trưởng nữ dòng chính cũng bị thứ nữ khi dễ. Lão gia không để ý lời của ngài, không trừng phạt Thanh nhi thì thôi còn giúp nó trách phạt Nguyệt nhi, còn đánh con dâu trước mặt Thất di nương và thứ nữ, bây giờ cả lời nói hưu thê cũng nói ra... Mẫu thân, ngài phải làm chủ cho con dâu”

Lưu lão phu nhân cau mày, giơ tay lên vuốt vuốt mi tâm của mình: “Khóc cái gì mà khóc? Bà lão ta đây còn chưa chết đâu, ở đây khóc lóc phàn nàn cái gì?”. Một câu nói này khiến Lưu nhị phu nhân ngậm miệng, cúi đầu bộ dạng uất ức, lau nước mắt cho Lưu Uyển Nguyệt. Lưu lão phu nhân liếc nhìn Lưu nhị lão gia thản nhiên nói: “Thúc nhi, con có gì thì cứ nói với con dâu”

Lưu nhị lão gia trợn mắt với Lưu nhị phu nhân rồi cung kính nói với Lưu lão phu nhân: “Là do nhi tử bất hiếu, lớn như vậy còn để cho mẫu thân vất vả nhưng mà... Nhi tử không thể nào tha thứ được cho tiện phụ này! Mẫu thân, vừa rồi nhi tử đã điều tra rõ ràng, không phải là Thanh nhi mắng đích tỷ mà là Uyển Nguyệt bị tiện phụ này dạy bậy hãm hại muội muội ruột của mình. Vết sưng đỏ trên mặt là tự đánh mình rồi vu hãm cho muội muội”

“Không! Mẫu thân, Nguyệt nhi không làm như vậy, lão gia không thích con dâu nên mới bị người ta che mắt... Mẫu thân...!”. Lưu nhị phu nhân vội vàng kêu oan, cắt lời của Lưu nhị lão gia. Lưu lão phu nhân hừ mạnh một tiếng. “Không được nói”. Rồi thở dài: “Thúc nhi, con nói tiếp đi”

Lưu nhị lão gia gật đầu nói rõ ràng mọi chuyện cho Lưu lão phu nhân: “Mẫu thân, năm nay Nguyệt nhi mới sáu tuổi, dù thông tuệ thế nào nhưng sao lòng dạ lại xấu xa như thế, nó mới là đứa bé sao đã có thể biết được những mưu kế ở hậu viện, gần mực thì đen, mẫu thân, những điều này ai dạy cho nó không phải rất rõ ràng sao? Nhi tử làm sao có thể để ác phụ này làm vợ cả của nhi tử, để cho nàng ta tiếp tục quản hậu viện được? Nếu không thì sau này con cái của nhi tử không bị hãm hại thì cũng mất mạng hết! Mẫu thân, nhi tử cầu xin mẫu thân làm chủ! Chấp nhận để nhi tử hưu cái nữ nhân ác độc này!”

Lưu nhị phu nhân thấy Lưu nhị lão gia lần này có vẻ quyết tâm hưu mình thì luống cuống, mặc dù từ trước đến nay mình ỷ vào thân phân chính nữ nên thỉnh thoảng sẽ lên mặt với Lưu nhị lão gia. Nhưng nếu Lưu nhị lão gia thật sự hưu mình thì dù chính nữ hay thứ nữ thì gia tộc cũng sẽ không vì một đứa con mà khiêu chiến với Hầu phủ. Tuy nói tước vị của Hầu phủ là của đại ca nhưng mà nơi này còn có thể ở mấy chục năm, mà phụ thân của mình chỉ là một tri phủ nho nhỏ làm sao dám chọc vào Hầu phủ? “Mẫu thân, lão gia oan uổng cho con dâu rồi, con dâu làm sao có thể dạy Nguyệt Nhi làm những việc khó coi như thế. Mẫu thân... ngài phải làm chủ cho con dâu!”

“Ngươi còn biết đó là chuyện khó coi sao, còn dám ở đây kêu oan à? Nếu bây giờ giakhông bỏ ngươi thì giakhông phải họ Lưu!”

Lưu lão phu nhân nhíu mày lạnh lùng nói: “Không phải họ Lưu thì ngươi muốn mang họ gì?”

Lưu nhị lão gia biết mình lỡ lời, vội vàng nói: “Mẫu thân, nhi tử lỡ lời, mong người đừng phiền lòng. Nhi tử chỉbị nữ nhân độc ác này chọc giận nên mới nói thế....”

Lưu lão phu nhân khoát tay: “Được rồi, mắng cũng mắng rồi, đánh cũng đánh rồi. Lúc nãy uất ức Thanh nhi là do nãi nãi không đúng, không tra rõ ràng đã kết luận bừa, Thanh nhi có trách nãi nãi không?”

Lúc này Lưu Uyển Thanh cúi đầu, khóe miệng cười trào phúng, nàng đã sống một đời chẳng nhẽ còn chưa hiểu tính tình của nãi nãi nàng sao? Ý nãi nãi muốn nói là dàn xếp ổn thỏa, dù sao thì mình cũng không muốn đắc tội với hai mẫu tử Lưu Uyển Nguyệt. Loại chuyện nhỏ nhặt này không thể hạ bệ bà ta được, cuộc sống sau này còn phải nhìn mặt bà tamà sống, huống chi không thể để cho nãi nãi không thích mình được. Mặc dù người khác không biết nhưng mình biết, dù mình chết rồi nhưng bà vẫn còn đang sống rất khỏe mạnh. Nghĩ vậy thì mím môi, nhìn xung quanh bốn phía rồi khiếp sợ nhìn lão phu nhân, lắc đầu một cái nhỏ giọng nói: “Là do Thanh Thanh không tốt, Thanh Thanh sai lầm rồi, nãi nãi đừng nổi giận.”

Lưu lão phu nhân “Ôi chao” một tiếng, vẫy vẫy tay với Lưu Uyển Thanh: “Cháu ngoan, lại đây với nãi nãi nào.”

Lưu Uyển Thanh thấy Lưu lão phu nhân muốn diễn tiết mục “bà cháu hòa thuận” thì cũng không cự tuyệt, hơn nữa còn phải phối hợp diễn thật tốt. Nếu như mình có thể lưu lại ấn tượng tốt cho Lưu lão phu nhân thì sau này cuộc sống của mình sẽ tốt hơn thôi. Nhớ kiếp trước mình bị Lưu Uyển Nguyệt hãm hại, bị bỏ đói hai ngày, suýt nữa thì thấy Diêm Vương nhưng từ đó về sau thân thể không được như trước, phải điều dưỡng vài năm mới khá lên một chút, trong trí nhớ của nàng, những năm còn nhỏ chỉ có thuốc và thuốc. Cũng từ vụ này mà tính tình mình chuyển biến, tin những lời di nương nói nghĩ rằng phải tranh đoạt thì mới không bị đói bị đánh, chỉ có mưu kế thì mới có thể có đường sống. Sau đó hao tâm tổn trí leo được lên giường nam nhân kia, tính tính toán toán cuối cùng cũng sinh hạ được Tuấn nhi,... Cuối cùng lại rơi vào cảnh bị nam nhân kia đánh chết... Bồ tát hiển linh, từ bi cho mình sống lại... Cả đời này, không cầu phú quý chỉ cầu bình an! Lưu Uyển Thanh khẽ thở dài trong lòng, mím môi, trong mắt hiện ra một tia khát vọng nhìn Lưu lão phu nhân, sau đó quay sang nhìn Lưu nhị lão gia và Lưu nhị phu nhân, thấy Lưu nhị lão gia gật đầu mới dám bước từng bước nhỏ, khuôn mặt lộ rõ vẻ vui mừng đến trước mặt Lưu lão phu nhân. Vừa định nhào tới nhưng lại dừng lại, nhìn y phục trên người mình bẩn thỉu, lại nhìn quần áo đẹp đẽ của Lưu lão phu nhân thì không dám tiến lên.

Lưu lão phu nhân thấy vậy thì thở dài, đưa tay ôm chầm lấy Lưu Uyển Thanh: “Đứa nhỏ đáng thương”. Rồi thở dài nói với Lưu nhị lão gia, Lưu nhị phu nhân: “Được rồi, được rồi, các ngươi còn không hiểu chuyện bằng đứa nhỏ ba tuổi”. Thấy Lưu nhị lão gia muốn nói chuyện thì lạnh giọng nói: “Ngươi còn muốn cái mũ cánh chuồn trên đầu không mà còn gây ra cái chuyện ái thiếp diệt thê? Ngươi hưu thê rồi không sợ bị Ngự Sửvạch tội à?”

Lưu nhị lão gia thấy Lưu lão phu nhân nói thế thì đổ mồ hôi, vừa rồi tức giận lại không nghĩ đến cái này, vội vàng vâng dạ: “Là do nhi tử không đúng, không suy nghĩ chu đáo, nhưng mà nữ nhân này.....”. Lưu nhị lão gia thấy mặt Lưu lão phu nhân tỏ vẻ không vui thì không nói gì nữa. Lưu lão phu nhân lại liếc nhìn Lưu nhị phu nhân, hừ một tiếng: “Ngươi cũng thế, là nữ nhân thì phải giúp chồng dạy con, ngươi là mẫu thân, phải có tấm lòng bao la. Thanh nhi được ngươi nuôi dạy là chuyện tốt nhưng ngươi lại ầm ĩ vì chuyện vụn vặt này không sợ bị người ta chê cười, ở sau lưng ngươi nói ngươi là đố phụsao? Mặc dù Thanh nhi không phải từ trong bụng ngươi sinhra nhưng vẫn là con gái của ngươi, chẳng lẽ đạo lý này ngươi không hiểu sao? Thanh nhi gọi ngươi là mẫu thân thì ngươi phải làm sao cho ra dáng một mẫu thân chứ, huống chi về sau đâu chỉ có mỗi mình Thanh nhi mà còn những đứa khác, ngươi làm sao hả?”

“Con dâu không dám... mẫu thân.... con dâu......”

Lưu lão phu nhân khoát tay: “Ta biết là ngươi uất ức nhưng đã là mẫu thân thì phải ra dáng mẫu thân, đừng để các quan lời ra tiếng vào rồi Thúc nhi mất mũ cánh chuồn thì ngươi có tốt hơn được không? Đừng làm ra chuyện cười khiến Hầu phủ chúng ta mất mặt!”

“Dạ! Dạ! Con dâu sai lầm rồi, xin mẫu thân tha thứ!”

Lưu lão phu nhân thở dài: “Thôi thôi, vì ngươi vi phạm lần đầu nên bỏ qua nhưng Nguyệt nhi thì phải được dạy dỗ cẩn thận, để Nguyệt nhi cách xa những đứa nha hoàn chỉ biết dệt chuyện kia, nghe chưa?”

Lưu nhị phu nhân vội vàng vâng dạ, không dám dị nghị gì. Còn Thất di nương tất nhiên là không dám lên tiếng, huống chi chuyện này đã phát triển theo hướng mình muốn, Lưu nhị phu nhân và Lưu Uyển Nguyệt bị Lưu lão phu nhân mắng thì mình đã vui mừng rồi, với lại Lưu Uyển Thanh được lòng lão phu nhân sau này sợ không có ngày tốt sao?

Tất nhiên Lưu lão phu nhân làm gì để ý đến Thất di nương, một nô tỳ thì làm gì có quyền phát biểu. Mà bên hậu viện của con trai thứ càng loạn thì càng chứng tỏ con trai mình có cách trị gia. Chỉ cần không ảnh hưởng đến danh dự của Hầu phủ thì chính bà cũng chỉ cần ngồi xem náo nhiệt thôi. Liếc mắt nhìn Lưu Uyển Thanh trong lòng, muốn thân cận nhưng lại không dám thì trong lòng lại cảm thấy không đành. Xem ra là mình đã già rồi, niệm Phật nhiều cũng dính phật tính, tâm cũng mềm hơn. Con bé cũng chỉ là một thứ nữ, dù mình có nâng lên cao nhưng cũng không nhảy cao nhiều được, vả lại bên cạnh toàn tiểu tử cũng không có cháu gái, nữ nhi lại lấy chồng xa, đời này có thể gặp lại hay không còn không biết được. Thôi, nếu con bé là một đứa khéo léo hiểu chuyện thì giữ lại bên cạnh mình cũng không sao, giúp con bé đỡ bị mẫu thân hại mà không biết, coi như là làm việc thiện vậy.

Không biết sao chứ, mình chọn vào toàn những truyện mỗi đoạn dài ơi là dài, edit muốn lác mắt lun  :hixhix:  :hixhix:


Đã sửa bởi Shin Tiểu Yêu lúc 16.03.2014, 12:58.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 146 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ann Cindy, Chungthinhuai, HelenEmucky, mỹ phượng, phuongcao2k9, ranmori1232000, uyenuyen526 và 586 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 88, 89, 90

3 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 166, 167, 168

7 • [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 11/12]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

13 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/12)

1 ... 65, 66, 67

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27



Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bước đi trên đường vắng lặng - Tự hỏi cõi lòng sóng lăn tăn - Biết bao giờ mơ ước hóa vĩnh hằng :(
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Trăng lặn một góc trời
Tình ái chơi vơi
Shop - Đấu giá: Chu Ngọc Lan vừa đặt giá 240 điểm để mua Lọ nước màu
Shop - Đấu giá: Chu Ngọc Lan vừa đặt giá 305 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 235 điểm để mua Lọ nước màu
Hoa Lan Nhỏ: dốc hết gia tài còn bị mắc nợ nữa, đừng ai gianh với ta, đa tạ !!!
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 366 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Đường Thất Công Tử: sắp đến h thiêng vậy mà :lol:
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1511 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Tuyết Nguyệt Lam vừa đặt giá 1505 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Đường Thất Công Tử: đào tỷ ác dữ, :lol:
Shop - Đấu giá: Thiên Nhii vừa đặt giá 151 điểm để mua Quạt cún vàng
Đào Sindy: mua đi :D3 ....
Thư Niệm: =.= ="= =.,=
Đào Sindy: thím có cả bộ sưu tập thì mới đẹp chứ :))
Đào Sindy: thôi mua 1 cái thì đc gì.
Thư Niệm: Cho mượn nèđiểm đấu đi :lol:
Đào Sindy: đấu đi :)) ...
Đào Sindy: Cướp nhẫn của 7 cong kìa :sofunny: ko phải đang sưu tập nhẫn sao
Thư Niệm: Muốn gì à :shock4: nghe mùi nguy hiểm
Đào Sindy: à gọi Ri ư :D4
Đào Sindy: hả??
Thư Niệm: Ri cơ :no: ủi
Đào Sindy: ủi ới...ủi à :))
Thư Niệm: Trù bà ăn mì cả năm :cry2:
Snow cầm thú HD: Để t mua tô mì cho bà :sofunny:
Snow cầm thú HD: :leuleu: ngon giựt lại đi
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 158 điểm để mua Gà quay
Thư Niệm: Quà của bà Du :slap: bà giựt đáng đánh
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 249 điểm để mua Hoa lồng đèn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.