Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 88 bài ] 

Bẫy tình, tình bẫy? - Hạ Mạt Thu

 
Có bài mới 15.04.2016, 06:14
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 06.12.2015, 20:52
Tuổi: 99 Chưa rõ
Bài viết: 4989
Được thanks: 2369 lần
Điểm: 10.61
Có bài mới [Hiện đại] Bẫy tình, tình bẫy? - Hạ Mạt Thu - Điểm: 8
BẪY TÌNH, TÌNH BẪY?

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Người dịch: Mon

Thể loại: Hiện đại, HE

Độ dài: 57 chương + ngoại truyện

Nguồn: greenhousenovels.com

Giới thiệu:

Khi một gã đàn ông nham hiểm gặp phải một cô gái gian xảo, chắc chắn đó là một trận quyết đấu tràn ngập thuốc súng.

Người ta đều nói con gái nhà họ Bạch dịu dàng thùy mị, nhưng anh lại cảm thấy cô gái này còn tinh ranh hơn cả hồ ly. Thú vị hơn chính là con tiểu hồ ly này lại coi anh là một con cừu béo.

Sau một đêm xuân triền miên, Thẩm Mục Phạm nhìn bản thỏa thuận trước mặt, ngạc nhiên hỏi: “Em làm nhiều việc như vậy, chẳng phải vì muốn gả cho tôi sao?”

Bạch Chi Âm lắc đầu: “No no, tôi chỉ muốn được cái danh bà Thẩm.”

Cái danh? Thẩm Mục Phạm nhếch môi, sau đó xoay người đè cô xuống dưới. “Thật ngại quá, trước nay tôi chưa bao giờ làm ăn lỗ vốn.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khải Ca về bài viết trên: Ngọc Hân, Ta Là Giruru, Vô Tình, huong CT
     

Có bài mới 15.04.2016, 21:24
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 06.12.2015, 20:52
Tuổi: 99 Chưa rõ
Bài viết: 4989
Được thanks: 2369 lần
Điểm: 10.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bẫy tình, tình bẫy? - Hạ Mạt Thu - Điểm: 11
Chương 1: Tranh giành báu vật


Dịch: Mon

***

Đêm thu, trung tâm triển lãm Hongkong đèn đuốc huy hoàng, buổi bán đấu giá Christie’s nổi tiếng xa gần sắp chính thức bắt đầu.

Trong một chiếc xe hơi màu đen sang trọng cách trung tâm triển lãm không xa, một cô gái trẻ đang lẳng lặng nhìn dòng người đông đúc trước cửa ra vào, những ngón tay gõ nhẹ vào cửa kính một cách nhịp nhàng.

Tiếng “lạch cạch” vang lên đều đặn khiến cho người đàn ông ngồi phía trước cảm thấy hoảng loạn. “Cô ba, sắp tới giờ rồi, cô chắc anh ta sẽ đến sao?”

“Đương nhiên.” Cô gái trả lời rất chắc chắn. Mọi thứ trên người cô đều chuẩn bị riêng cho anh, nếu anh không đến thì há chẳng phải công sức của cô trong ba năm nay đã mất trắng sao.

Thấy cô đã nắm chắc được mọi chuyện, người kia cũng không dám chất vấn thêm. Nhưng khi thấy trước cửa càng ngày càng ít người thì không nhịn được, lại hỏi tiếp. “Lỡ như anh ta không đến thì sao?”

Động tác gõ tay bỗng khựng lại, cô gái nhíu mày nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như lần đầu tiên nghĩ đến vấn đề nan giải này, nhưng ngay sau đó liền cười tươi như hoa. “Liên Lãng, không có lỡ như, bởi vì anh ta đã đến rồi.”

Người đàn ông tên Liên Lãng nhìn theo tầm mắt của cô, lập tức nhìn thấy một người đàn ông đang bước xuống từ một chiếc Bentley màu trắng. Đó là Thẩm Mục Phạm – người nắm quyền của tập đoàn Thẩm Thị, được người trong giới kinh doanh đặt cho biệt danh là “Hổ biết cười”, cũng chính là người mà cô chủ của anh ta đang đợi.

Cô gái giơ tay lên nhìn đồng hồ trên cổ tay, 7 giờ 50 phút, cách giờ khai mạc buổi đấu giá 10 phút. Từ ngoài cổng chính vào tới hội trường cần khoảng 5 phút, cộng với thời gian anh ta chào hỏi những người quen biết thì cũng vừa bắt đầu. Xem ra người đàn ông này đúng như là tài liệu điều tra đã nói, quen nắm mọi thứ trong tay, đâu vào đấy.

Liên Lãng ngồi đằng trước thấy Thẩm Mục Phạm bước vào trung tâm triển lãm thì quay đầu lại, khó giấu được nỗi vui mừng, nói: “Cô ba, chúng ta cũng vào chứ?”

“Không vội.” Cô gái lấy từ trong bóp cầm tay ra một thỏi son môi, từ tốn dặm lại lớp trang điểm, soi gương sửa sang lại quần áo trang sức trên người, xác định mọi thứ đều ổn thì mới chậm rãi nở một nụ cười rạng rỡ. “Đi thôi, chúng ta phải lên đài rồi.”

Liên Lãng bị nụ cười sáng ngời ấy làm cho thất thần, khi hoàn hồn lại thì mới phát hiện cô đã xuống xe. Anh vội vàng khóa xe rồi đi theo sau. Trong thời khắc bước vào trung tâm triển lãm, người chưa từng tin quỷ thần như anh cũng âm thầm khấn nguyện, mong sao cô chủ có thể được như ý nguyện.

***

Vừa bước vào hội trường, Thẩm Mục Phạm liền nhìn thấy Nghiêm Chinh đang vẫy tay gọi mình từ hàng ghế khách VIP. Anh khẽ gật đầu, chậm rãi bước qua, vừa đi vừa chào hỏi vài người bạn quen biết. Khi ngồi xuống thì đúng lúc người dẫn chương trình tuyên bố bắt đầu buổi đấu giá.

Không sớm không muộn, rất đúng giờ, khiến cho Nghiêm Chinh ở bên cạnh không khỏi cảm thán. “Ông đúng giờ thật đấy nhỉ.”

Thẩm Mục Phạm chỉ cười mà không nói gì, cầm lấy quyển danh mục ở trên ghế lên lật xem. Vì ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng tài chính, hai năm nay, tài sản của không ít doanh nhân đã bị giảm sút, nhưng thị trường sưu tầm báu vật vốn dựa vào kẻ có tiền để sống lại phát triển theo đà ngược lại. Nhất là các triệu phú trong nước không ngừng tăng lên, đua nhau về độ giàu có, các buổi bán đấu giá Christie’s không ngừng xuất hiện những cái giá trên trời. Mà điều làm người tham gia đấu giá và người bán đều kinh ngạc là không chỉ mức giao dịch không chịu ảnh hường mà ngay cả vật bán đấu giá cũng ngày càng quý báu. Chẳng hạn như trong danh mục đấu giá ngày hôm nay xuất hiện hai món đồ quý, một là bức danh họa của Picasso, còn vật kia là chiếc đĩa sứ trắng có hoa văn màu từ thời Ung Chính triều Thanh.

Thấy tầm mắt của anh dừng lại ở chiếc đĩa, Nghiêm Chinh dùng khuỷu tay đẩy anh một cái. “Tối nay, có không ít người nhắm vào nó mà đến.”

“Bình thường thôi.” Thẩm Mục Phạm gấp danh mục lại, nói một cách ung dung. “Báu vật mà cả hai giới trắng đen đều tìm kiếm bao nhiêu năm nay, ai cũng muốn đến để tận mắt ngắm diện mạo của nó.”

“Chưa chắc à.” Nghiêm Chinh đẩy gọng kính vàng lên, khóe môi nở một nụ cười trào phúng. “Theo tôi thấy thì đều muốn tới tranh giành báu vật, sau đó tìm cơ hội đầu tư trục lợi, ngồi không mà tăng giá.”

Nghiêm Chinh ép giọng xuống thật nhỏ. “Ông đã nghe nói chưa, từ khi Christie’s công bố danh mục, giá của cái đĩa mẻ này đã lên đến 18 triệu rồi.”

“Nó gọi là đĩa sứ thời Ung Chính chứ không phải cái đĩa mẻ.” Thẩm Mục Phạm nhướng mày sửa sai. “Cùng loại với nó, hiện nay chỉ có một cái được trưng bày ở viện bảo tàng nước Mĩ.”

Nghiêm Chinh là bạn chí thân với anh, biết anh mê gốm sứ thời Ung chính, nhưng thấy anh nghiêm túc như vậy thì vẫn không khỏi “chậc chậc” vài tiếng. “Ông đúng là quá si mê rồi.”

Thẩm Mục Phạm chẳng ừ hử gì, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi, kiên nhẫn đợi buổi đấu giá tiến hành theo trình tự.

Tuy đa số người ở đây đều đến vì chiếc đĩa sứ trắng kia nhưng những thứ khác có thể xuất hiện trong buổi bán đấu giá của Christie’s thì giá trị cũng không tầm thường. Trong quá trình đấu giá, bức tranh chữ của Tề Bạch Thạch và đồ đồng đen thời Tống đều được ra giá cao. Sau đó, Nghiêm Chinh có được bức tranh sơn dầu của danh họa Picasso với giá 28 triệu đôla Hongkong, khiến cho buổi bán đấu giá lên tới cao trào. Khi người dẫn chương trình tuyên bố vật đấu giá thuộc về chủ nhân, Nghiêm Chinh đứng dậy đón nhận những lời chúc mừng của mọi người theo lệ. Vừa ngồi xuống liền nghe Thẩm Mục Phạm hỏi với giọng chế nhạo. “Sao tôi không biết ông có hứng thú với tranh sơn dầu nhỉ?”

“Không có hứng thú.” Trên mặt anh vẫn giữ một nụ cười nhưng trong giọng nói đã mang theo vẻ hơi bực bội. “Mua về lấy lòng ông già vợ thôi.”

“Đúng là đầu tư lớn.” Thẩm Mục Phạm cười khẽ. “Không biết chủ tịch Lâm có nhận không nữa.”

“Không nhận cũng phải tặng.” Nghiêm Chinh nhún vai bất đắc dĩ. “Ai bảo tôi muốn cưới con gái ổng.”

“Muốn kết hôn thì dễ thôi mà, cứ bay thẳng sang Las Vegas tìm một giáo đường nhỏ mà đăng ký, tôi có thể tự bỏ tiền túi mua vé máy bay sang làm người chứng hôn cho bọn ông.”

“Tôi cũng muốn vậy, nhưng người ta là con gái hiếu thảo, nhất định phải được ba đồng ý thì mới chịu đăng ký.” Nhắc tới người bạn gái có tư tưởng bảo thủ của mình, Nghiêm Chinh bỗng nổi nóng. “Có đôi khi tôi không biết cô ấy xuyên qua từ triều đại nào nữa, sao mà lại bảo thủ như thế, ngay cả làm việc đó trước khi kết hôn cũng không cho, một mực bắt phải giữ cho đêm tân hôn.”

“Không hài lòng thì đổi người khác đi.” Thẩm Mục Phạm cố ý nói. “Dù sao thì với thân phận chủ tịch tập đoàn Hồng Thái của ông, có rất nhiều cô gái muốn bò lên giường ông mà.”

Nghiêm Chinh xùy một tiếng. “Nếu mà có thể đổi được thì tôi đã đổi lâu rồi.”

Tình cảm giữa anh và Lâm Nhân, Thẩm Mục Phạm là người hiểu rõ hơn ai hết. Thật lòng mà nói thì anh cũng cảm thấy hai người không hợp nhau, thế mà Nghiêm Chinh cứ khăng khăng chui đầu vào rồi không rút ra được. Điều mà Thẩm Mục Phạm có thể làm cũng chỉ là uống với anh vài ly rượu, nghe anh than van kể lể. Về phần khuyên giải? Thôi đi, bản thân anh còn không dứt ra được thì lấy tư cách gì mà khuyên bạn bè? Hơn nữa tốt xấu gì người ta cũng còn có thân phận chồng chưa cưới, còn anh? Nhiều lắm cũng chỉ được coi là thân hơn bạn bè một chút nhưng chưa tới mức làm người yêu được.

Hai người đàn ông bị tình yêu giày vò đều tự đắm chìm trong nỗi niềm riêng của mình, mãi đến khi người dẫn chương trình thông báo: “Món đồ cuối cùng của buổi bán đấu giá hôm nay là chiếc đĩa bình an phú quý từ thời Ung Chính, mã số C781277…” thì mới khơi dậy sự chú ý của hai người, họ ngẩng đầu lên ngắm nghía chiếc đĩa trên sân khấu.

Dưới ánh đèn, chiếc đĩa được bàn xoay nâng lên xoay 360 độ để triển lãm. Hoa văn chim phượng hoàng cùng hoa mẫu đơn trên đĩa sống động như thật, khóm trúc và tảng đá trên vành đĩa cũng tinh tế khéo léo, những đám mây cát tường trang trí khắp đĩa, sắc men mịn màng sáng bóng, vừa nhìn đã biết là sản phẩm thượng hạng từ hoàng gia thời Ung Chính. Ngay cả người không am hiểu gì về gốm sứ như Nghiêm Chinh mà cũng phải không ngớt lời tán thưởng: “Đúng là đẹp thật.”

Sau đó, khi người dẫn chương trình thông báo giá khởi điểm của chiếc đĩa này toàn bộ khách khứa trong hội trường, kể cả Nghiêm Chinh đều ngạc nhiên sái cả quai hàm.

“2 triệu đôla Hongkong, người ra giá không biết giá thị trường hay là đầu óc có vấn đề nữa.” Nghiêm Chinh cười chế nhạo. “Tưởng là đang bán củ cải trắng sao, đúng là đầu đất!”

“Tôi thì lại cảm thấy người này rất thông minh.” Thẩm Mục Phạm từ tốn nói. “Muốn bắt thì phải thả, ra giá thấp thì tất nhiên sẽ có nhiều người tham gia đấu giá, lúc đó không muốn cao cũng khó à.”

Quả nhiên như Thẩm Mục Phạm đã dự đoán, cuộc cạnh tranh vừa bắt đầu thì hàng loạt tấm bảng cùng giơ lên như là mấy con chuột trong trò chơi đập chuột. Giá không ngừng tăng lên, chưa đầy năm phút sau thì đã lên đến 15 triệu đôla Hongkong, sắp bằng giá chợ đen.

Thấy giá không ngừng tăng lên mà Thẩm Mục Phạm lại không nhúc nhích tấm bảng thì Nghiêm Chinh trở nên sốt ruột. “Sao ông vẫn vững như núi thế hả, còn không mau ra giá đi.”

“Không vội.” Thẩm Mục Phạm nhẹ nhàng lắc lắc cổ, ung dung nói. “Thứ thuộc về tôi thì không chạy đâu được.”

Qua vài phút sau, giá đấu đã lên tới 18 triệu, lúc này không còn mấy người giơ bảng nữa. Dù sao từ góc độ sưu tầm mà nhìn thì cái giá này đã gấp mười mấy lần so với những món hàng cùng loại. Còn nếu muốn đầu cơ trục lợi thì giá thị trường rao mua là 18 triệu, lỡ như người hỏi mua không chịu chi thêm, há chẳng phải vung tiền như rác để mua về sao?

Sau khi có một vị khách hô 19 triệu, mấy vị khách khác lúc nãy vẫn còn đang hăng hái bỗng nhiên do dự xem có nên tăng giá không. Thấy qua một lát mà không có ai báo giá, người dẫn chương trình đành phải hô lên theo quy định. “19 triệu lần một…” Cả hội trường không ai giơ bảng lên, anh ta lại hô: “19 triệu lần hai…”

Lần này anh ta cố ý kéo thật dài, hy vọng có thể cho những người đang cân nhắc kia chút thời gian. Phải biết rằng bọn họ được hưởng hoa hồng trên giá bán ra, giá tăng lên một chút thì tiền hoa hồng cũng tăng thêm một chút. Nhưng buồn là dù anh ta nói chậm như ốc sên bò đi chăng nữa thì trong hội trường vẫn không có ai giơ bảng lên. Anh ta thầm thở dài một tiếng, an ủi mình rằng: thôi vậy, dù sao thì 19 triệu cũng đã cao lắm rồi. Ai ngờ vừa giơ tay lên chuẩn bị tuyên bố thì bỗng có một giọng nam trầm vang lên từ hàng ghế VIP. “20 triệu.”

Mắt người dẫn chương trình sáng lên, những người khác cũng đồng loạt đưa mắt nhìn về phía hàng ghế VIP. Khi nhìn thấy người ra giá thì một số người có vẻ mặt như “thì ra là thế”, một số khác thì vừa hâm mộ vừa ghen tỵ, nói chung biểu cảm hết sức phong phú.

Người dẫn chương trình biết mặt Thẩm Mục Phạm, thấy anh ra giá thì đoán chắc rằng vật này ắt sẽ về tay anh nhưng vẫn phải hỏi theo quy định. “Vị khách này ra giá 20 triệu, còn có ai…”

Ai ngờ còn chưa nói xong thì một giọng nữ trong trẻo đã vang lên từ cái góc ở ngoài cửa. “22 triệu.”

Woa! Đám người đồng thanh phát ra tiếng òa rồi đồng thời đưa mắt nhìn về phía cái góc kia. Một cô gái mặc bộ váy dài trắng, diện mạo xinh đẹp đến nỗi khiến “đàn ông không rời được mắt, phụ nữ đố kỵ nghiến răng” lọt vào mắt mọi người. Cả hội trường im ắng như tờ trong giây lát rồi lại trở nên xôn xao. “Cô ấy là ai nhỉ?”

Đại đa số mọi người đều lắc đều tỏ vẻ không biết, chỉ có một số ít người từng gặp cô thì nói ra câu trả lời.

“Bạch Chi Âm – giám đốc bộ phận quan hệ xã hội của tập đoàn Bách Diệp, Bạch Phi Dương là ông nội của cô ta, có điều…” Nghiêm Chinh dừng một chút, nói. “Cô ta là con gái riêng của Bạch Nhạc Quân.”

Mắt Thẩm Mục Phạm hơi tối lại, chân mày khẽ nhướng lên một chút. Anh quay người qua nhìn về phía Bạch Chi Âm thì vừa vặn gặp phải ánh mắt khiêu khích của đối phương. Anh nhếch môi hừ khẽ một cái, tay trái lại giơ bảng lên. “25 triệu.”

Woa! Cả hội trường lại phát ra tiếng thán phục. Nhưng lần này, mọi người còn chưa kịp đưa mắt nhìn về phía Thẩm Mục Phạm thì giọng nói trong veo của Bạch Chi Âm đã vang lên lanh lảnh. “27 triệu.”

Thẩm Mục Phạm cau mày lại, nhanh chóng suy tính mục đích đến của Bạch Chi Âm. Đối với Bạch Phi Dương và tập đoàn Bách Diệp, anh biết nhiều hơn những người khác một chút. Nhà họ Bạch nhìn thì như có vẻ làm ăn đàng hoàng nhưng trong tối lại ngầm thao túng toàn bộ đường dây mua bán các văn vật của xứ cảng này. Bọn họ luôn chỉ tham gia các giao dịch đen, bây giờ lại đến tham gia đấu giá công khai thế này thì chỉ có một khả năng, chính là đã có chủ mua hàng, hơn nữa giá tuyệt đối kinh người nên mới có thể khiến nhà họ Bạch bất chấp giá cả để đoạt được.

Có điều, ngoài anh ra thì còn ai muốn có báu vật này nữa?

Nghiêm Chinh thấy anh chau đôi mày kiếm, nhìn Bạch Chi Âm không chớp mắt thì vội vàng đưa tay chọc vào người anh. “Mục Phạm, tôi thấy cái giá này cao quá rồi, không đáng đâu.”

Cùng lúc đó, Liên Lãng bên cạnh Bạch Chi Âm cũng đang căng thẳng đến run lên. “Cô ba, chúng ta không có nhiều tiền vậy đâu.”

Bạch Chi Âm chỉ cười mà không nói, ngay cả khi người dẫn chương trình hô lên “27 triệu lần hai” thì cô vẫn không đổi sắc mà nhìn thẳng vào mắt Thẩm Mục Phạm. Và khi người dẫn chương trình hô lên con số 27 triệu lần thứ ba thì cô vẫn nhìn Thẩm Mục Phạm rồi mỉm cười, sau đó dùng môi lặng lẽ nói với anh “cảm ơn”.

Chỉ có điều, rõ ràng là người kia không hề muốn nhường cô. Ngay trong lúc người dẫn chương trình giơ búa lên thì giọng nói quen thuộc kia lại vang lên. “37 triệu.”

Cho dù là đã trải qua vô số lần bán đấu giá nhưng lần này người dẫn chương trình vẫn bị cái giá này khiến cho không khép miệng lại được. Một lần tăng thêm 10 triệu, quyết tâm phải có được món đồ này của Thẩm Mục Phạm là đã quá rõ ràng, những người quen biết anh đều biết một khi anh đã muốn có thì không ai có thể giành được.

Khác với vẻ kinh ngạc của mọi người, sắc mặt của Bạch Chi Âm vẫn hết sức trấn tĩnh, khiến cho mấy vị doanh nhân già không khỏi lắc đầu. “Nghé non không sợ hổ, có lẽ con bé này còn chưa biết nó đã chọc phải phiền phức gì đâu.”

Sau cơn chấn kinh, người dẫn chương trình nhớ tới vai trò của mình, anh ta lặp lại cái giá này một lần nữa, rồi quay đầu sang hỏi Bạch Chi Âm. “Xin hỏi cô có muốn tăng giá không?”

Bạch Chi Âm nhíu chặt mày, như là đang cố suy tính. Một lát sau, khi mọi người nghĩ cô đã chịu thua thì cô đột nhiên ngẩng đầu lên, cất cao giọng, nói: “40 triệu.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khải Ca về bài viết trên: Bùi Thanh Sơn, Vô Tình
     
Có bài mới 15.04.2016, 21:25
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 06.12.2015, 20:52
Tuổi: 99 Chưa rõ
Bài viết: 4989
Được thanks: 2369 lần
Điểm: 10.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bẫy tình, tình bẫy? - Hạ Mạt Thu - Điểm: 11
Chương 2: Thắng bại


Dịch: Mon

***

Cô gái này đang định tranh với anh tới cùng sao?

Thẩm Mục Phạm khẽ mím đôi môi mỏng, đánh giá cô gái đứng cách mình mấy mét với ánh mắt đầy hứng thú. Mặt trái xoan đúng chuẩn, làn da trắng nõn nà, mặt mày nhỏ nhắn nhưng không mất đi khí thế, đôi mắt như ngập nước, rất trong trẻo, rất đẹp, cũng gợi lên khát vọng che chở của đàn ông. Chắc hẳn con cáo già Bạch Phi Dương chọn cô làm giám đốc bộ phận quan hệ xã hội chính là vì hài lòng với gương mặt này đây.

Phát hiện anh cứ một mực nhìn chằm chằm vào Bạch Chi Âm, Nghiêm Chinh cười trêu ghẹo. “Ông cứ nhìn chằm chặp vào con người ta như hổ rình mồi thế này sẽ làm cô ấy sợ đấy.”

Thẩm Mục Phạm liếc anh ta một cái. “Không phải ai cũng như vợ chưa cưới của ông đâu.”

“Vậy cũng phải.” Nói tới chuyện Lâm Nhân rụt rè, Nghiêm Chinh nhún vai một cách bất đắc dĩ. Anh đưa mắt nhìn Bạch Chi Âm thì phát hiện cô đã cúi đầu, hai tai đỏ như là tôm luộc. Nghiêm Chinh không khỏi cười phá lên, khoác tay lên vai Thẩm Mục Phạm một cách không mấy nhã nhặn. “Ông xem, ông xem đi, ông nhìn tới nỗi con người ta đỏ mặt rồi kìa.”

Thẩm Mục Phạm liếc mắt nhìn đôi tai đỏ hồng của Bạch Chi Âm, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác mất mát. Không biết tại sao, dường như anh càng thích cô gái nghênh ngang không biết sợ, dám tranh giành báu vật với anh vừa rồi hơn. Còn bây giờ, cô chẳng qua chỉ là một cô gái không giấu được nội tâm mà thôi.

Người dẫn chương trình đứng cách đó khá xa, đương nhiên không thể nhìn thấy cơn sóng ngầm giữa bọn họ, nhưng thấy Thẩm Mục Phạm cứ nhìn chằm chặp vào Bạch Chi Âm thì liền nhắc nhở: “Anh Thẩm à, anh có muốn nâng giá lên không?”

“Có thể cho tôi suy nghĩ một chút không?” Anh hỏi người dẫn chương trình nhưng mắt thì vẫn luôn nhìn Bạch Chi Âm nên ai nấy đều hiểu rằng anh đang hỏi ý kiến của cô.

Theo thủ tục giao dịch mà nói thì yêu cầu của Thẩm Mục Phạm đã đi quá giới hạn, nhưng xét đến việc người cạnh tranh chỉ còn anh và Bạch Chi Âm, giá đưa ra đã cao hơn giá khởi điểm gấp 20 lần nên người dẫn chương trình có thể châm chước một lần, sau đó hỏi Bạch Chi Âm. “Cô à, cô thấy có được không?”

Bạch Chi Âm cúi đầu nhưng vẫn có thể cảm nhận được vô số ánh mắt nóng rực đang nhìn mình. Không cần đoán cũng biết chắc chắn trong đó có ánh mắt của Thẩm Mục Phạm. Nghĩ tới đây, cô cúi đầu càng thấp hơn, cằm cũng sắp đụng tới ngực, hai vành tai thì đỏ rực. Dáng vẻ ấy giống như là không dám lên tiếng phản đối, khiến người ta thấy mà thương.

Một cô gái vừa xinh đẹp vừa yếu đuối đáng thương như vậy khiến cho rất nhiều đàn ông trong hội trường nảy ra ý muốn bênh vực che chở. Cho dù Thẩm Mục Phạm đang ngồi đó, vẫn có người không sợ chết mà giương cao ‘chính nghĩa’. “Chuyện này không hợp với quy định cho lắm nhỉ?”

Những người khác tuy không dám lớn tiếng chất vấn nhưng cũng xì xào hùa theo. “Đúng vậy, cạnh tranh được quyết định trong giây lát, làm gì có chuyện nghĩ tới cả buổi trời?”

Nghiêm Chinh bị những ánh mắt khinh bỉ dồn dập bắn tới làm cho bực dọc. “Haiz, tôi thấy ông cứ nhường đại cho cô ấy đi, dù sao trong nhà ông cũng không thiếu mấy cái đĩa thế này.”

Thật ra, với tính cách của Thẩm Mục Phạm, đổi lại nếu là vật gì khác hoặc người khác tranh giành với anh thì cho dù Nghiêm Chinh không nói, có lẽ anh cũng sẽ nhượng bộ. Nhưng chiếc đĩa bình an phú quý này anh đã tìm kiếm nhiều năm, hơn nữa gia thế của Bạch Chi Âm không tầm thường, anh sẽ không nhường cô, cũng không dám nhường.

Nhà họ Bạch dám bỏ ra 40 triệu để mua nó về thì chắc chắn đối tác bên kia cũng giống như anh, không tiếc chi nhiều tiền để có được cái đĩa. Nếu anh nhượng bộ thì tuyệt đối không còn cơ hội có lại nó.

Ga lăng kiểu này, anh không làm được. Bởi vì anh nhất định phải có thứ đồ này. Hơn nữa anh cũng muốn xem xem rốt cuộc người đứng sau lưng nhà họ Bạch có thể tốn bao nhiêu “máu” nữa?

Không thèm để ý đến ánh mắt khinh bỉ của Nghiêm Chinh, Thẩm Mục Phạm giơ tay lên, cao giọng hô to: “50 triệu.”

Người dẫn chương trình nuốt nước miếng, lặp lại với vẻ không dám tin. “50 triệu?”

Thẩm Mục Phạm gật đầu, khẽ nhếch môi lên cười. “Tôi có thể cho cô đây thời gian để suy nghĩ.”

Câu nói này nghe hết sức ga lăng nhưng thật ra là tát vào mặt, khiến cho những người lớn tiếng kêu gào lúc nãy thẹn tới nỗi tái xanh cả mặt.

Bạch Chi Âm cứ cúi đầu khiến người ta không nhìn rõ biểu cảm trên mặt cô. Những người hảo tâm bên cạnh thấy cô lạ mặt, sợ cô không biết thân phận của Thẩm Mục Phạm nên nhỏ giọng khuyên nhủ. “Cô à, người đó là ông chủ lớn của Thẩm Thị, thứ anh ta không thiếu chính là tiền, cô đừng có giận dỗi mà tăng giá nữa.”

“Phải đó, cô ba à!” Liên Lãng kéo ống tay áo của cô, nói những lời chỉ có hai người mới hiểu. “Cô ra giá cao như vậy, ông chủ thấy được sẽ giận lắm đấy.”

Bạch Chi Âm không hồi đáp những lời khuyên can của những người xung quanh, chỉ lấy di động trong bóp cầm tay ra, nhấn một dãy số rồi dùng tay che miệng lại, hỏi với giọng không lớn không nhỏ: “50 triệu, có muốn nữa không?”

Lời vừa nói ra, mọi người lập tức hiểu thì ra sau lưng cô còn có một ông chủ thực thụ nữa, thảo nào cô gái lạ mặt không có chút tiếng tăm này lại dám tranh giành với Thẩm Mục Phạm.

Giọng của cô càng ngày càng nhỏ, mọi người không nghe rõ cô nói gì nữa. Có điều ở đây toàn là những người tinh ranh từng xông pha lăn lộn trên thương trường, thấy đôi mày của cô càng ngày càng chau lại, cuối cùng nói một tiếng ‘ừ’ thật nặng nề thì liền hiểu rõ, ắt hẳn món đồ này sẽ rơi vào tay Thẩm Mục Phạm.

Quả nhiên như dự đoán, Bạch Chi Âm ngắt điện thoại xong thì cười thẹn thùng với người dẫn chương trình. “Thật ngại quá, tôi không đấu giá nữa.”

Giọng của cô dịu dàng êm ái, nghe cho kỹ thì còn mang theo chút nghẹn ngào khiến người ta không khỏi liên tưởng tới việc phải chăng lúc nãy cô bị ông chủ mắng trong điện thoại.

Người bán đấu giá nhìn cô với vẻ cảm thông, trong lòng không còn chút cảm giác vui vẻ vì có được tiền hoa hồng cao nữa mà ngược lại, có chút thầm oán trách Thẩm Mục Phạm, cảm thấy anh vì sĩ diện mà cố tình nâng giá lên cao, khiến cô gái này không thể hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng cho dù có bất bình tới đâu thì anh ta cũng không thể lấy chiếc đĩa cổ để tặng cho cô nên chỉ có thể tuyên bố vật về với chủ trong tâm trạng hậm hực.

Hội trường vang lên tiếng vỗ tay lác đác. Vào lúc này, Bạch Chi Âm cũng đứng dậy, cúi đầu đi nhanh ra khỏi hội trường. Không biết do đi quá nhanh hay vì đả kích quá lớn mà khi sắp tới cửa, cô lảo đảo và nhào tới trước một cái. May mà Liên Lãng đi sau nhanh tay lẹ mắt đỡ được cô, cô mới may mắn không phải ôm hôn đất mẹ.

Kết quả là, toàn bộ đàn ông trong hội trường, bao gồm cả người dẫn chương trình càng thêm bất mãn với Thẩm Mục Phạm.

Nghiêm Chinh cảm nhận được những ánh mắt căm hận từ bốn phía bắn tới, không khỏi cảm thán: “Đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân, Bạch Chi Âm không cần tốn nhiều công sức đã có thể khiến cho nhiều người đàn ông căm thù ông thay cho cô ấy.”

Thẩm Mục Phạm lườm anh một cái. “Lẽ nào ông cũng bị mê hoặc rồi sao?”

“Vậy thì không có à.” Nghiêm Chinh dừng một chút rồi nghiêm túc bổ sung thêm: “Có điều quả thật cô ấy rất xinh đẹp.” Tập đoàn Hồng Thái và tập đoàn Bách Diệp có làm ăn buôn bán với nhau, anh đã gặp được Bạch Chi Âm vài lần trong các bữa tiệc của nhà họ Bạch. Tuy mỗi lần cô đều chỉ ở đằng sau làm công tác phục vụ nhưng giữa đám khách khứa xiêm áo là lượt kia, cô vẫn nổi bật xuất chúng. Anh nghĩ, nếu không phải e ngại về thân phận của cô thì chắc hẳn những người tới cầu hôn đã giẫm nát cánh cửa của nhà họ Bạch.

Nghĩ đến đây, Nghiêm Chinh không khỏi thở dài một hơi. “Haiz, thật đáng tiếc.

Thẩm Mục Phạm thấy anh thở dài thì lấy làm lạ, hỏi: “Đáng tiếc cái gì?”

“Đáng tiếc cô ấy là…” Nhưng nhớ tới thân thế của Thẩm Mục Phạm, Nghiêm Chinh đành phải cố nuốt hai chữ ‘con riêng’ vào trong, sửa miệng nói: “Đáng tiếc cho dù có xinh đẹp đi nữa thì cũng không vào được mắt ông.”

Thẩm Mục Phạm không ừ hử gì, rút tập chi phiếu trong trong cặp ra, điền số tiền và ký tên một cách rồng bay phượng múa vào, đưa cho nhân viên đấu giá. Nhưng khi Nghiêm Chinh tưởng rằng anh sẽ im lặng cho đến cùng thì bỗng nhiên nghe anh nói một cách bâng quơ. “Đúng là rất đẹp.”

Nghiêm Chinh trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào Thẩm Mục Phạm với vẻ không dám tin, một lát sau mới đập mạnh vào vai anh một cái. “Hiếm thấy, hiếm thấy à nha. Tui với ông quen nhau nhiều năm như vậy, ngoại trừ Candy ra, đây là lần đầu tiên tôi thấy ông khen một cô gái khác xinh đẹp. Thật là hiếm thấy.”

“Đúng là cô ấy rất xinh đẹp, có điều…” Thẩm Mục Phạm nhớ lại gương mặt xinh xắn ấy, nói tiếp. “So với Candy thì thua về mặt khí chất.”

“Xì, đó là do tình nhân trong mắt hóa Tây Thi, tôi thấy Bạch Chi Âm rất có khí chất mà.” Nghiêm Chinh nghĩ ngợi. “Hơi giống với em Lâm[1].”

Đôi lông mày điểm màu khói lạt, dường như cau mà lại không cau; đôi con mắt chứa chan tình tứ, dáng như vui mà lại không vui[2]. Đúng là có vài phần giống với Lâm Đại Ngọc. Đáng tiếc, mẫu phụ nữ mà Thẩm Mục Phạm anh thích tuyệt đối không phải là em Lâm nhu nhược yếu đuối kia.

***

‘Em Lâm’ Bạch Chi Âm gần như là chạy khỏi hội trường đấu giá, Liên Lãng bước nhanh theo sau, có chút ngơ ngác vì chẳng hiểu gì. “Cô ba à, cô đi nhanh vậy làm gì?”

“Vội về nhà xem TV.” Bạch Chi Âm cười ha ha, nói.

Liên Lãng à một tiếng, càng thêm ngơ ngác. “Nhưng chúng ta còn chưa chào hỏi giám đốc Thẩm mà?”

“Chẳng phải chào rồi sao.” Bạch Chi Âm kéo cửa xe ra, vừa chui vào trong liền đá văng đôi giày cao gót dưới chân.

“Chào hỏi rồi?” Liên Lãng đứng bên chiếc xe, nhìn cô đầy hoang mang. “Lúc nào đâu chứ?” Từ khi đi vào, anh vẫn luôn đứng bên cạnh cô, cô chưa hề rời khỏi ghế của mình, làm gì có chuyện tới chào hỏi.

Bạch Chi Âm thất bại liếc anh một cái. “Liên Lãng, anh và Liên Hi là anh em ruột thật sao?”

“Đương nhiên rồi.” Liên Lãng trả lời rất chắc chắn. “Cùng cha cùng mẹ, không thể nào giả được.”

Bạch Chi Âm vuốt cằm, chớp đôi mắt tròn xoe long lanh như hồ nước. “Vậy thì ba mẹ anh thật không công bằng, đem trí thông minh cho anh của anh hết rồi.”

Phải mất thời gian lắm Liên Lãng mới nghe và hiểu Bạch Chi Âm đang nói mình ngu ngốc. Nhưng anh không hề tức giận, ngược lại còn ngượng ngùng gãi gãi đầu. “Anh của tôi thông minh hơn tôi một chút, có điều mẹ tôi nói, người ngốc có phúc của người ngốc.”

“Đúng vậy, người ngốc có phúc của người ngốc. Anh xem, tôi rất thông minh đấy thôi, nhưng không hạnh phúc chút nào.” Bạch Chi Âm than thở với sự đồng cảm sâu sắc.

“Cô ba, cô đừng nói vậy, cô nhất định sẽ…”

“Tôi biết, tôi nhất định sẽ hạnh phúc mà.” Bạch Chi Âm mỉm cười đáp lời, cắt đứt lời an ủi mười năm vẫn không đổi của Liên Lãng. “Được rồi, về thôi, Tiểu Thiên còn chờ tôi về xem TV kìa.”

Liên Lãng nhìn đồng hồ đeo tay, cũng sắp 10 giờ rồi, thảo nào mà cô chủ chạy gấp như vậy. Trễ thêm chút nữa cậu Tiểu Thiên sẽ khóc la mất.

***

Liên Lãng chạy như bay lên lưng chừng núi. Giống như thường lệ, anh thả Bạch Chi Âm xuống một con đường nhỏ cách nhà họ Bạch không xa, sau đó xách một đôi giày đặt dưới chiếc ghế bên cạnh mình ra. “Cô ba, anh tôi bảo cô mang đôi giày này để đi đường.”

Bạch Chi Âm nhìn đôi giày đế bằng mềm mại trên tay anh, cười tươi tắn. “Vẫn là anh trai anh nghĩ chu đáo.”

Cô cởi đôi giày cao gót cao tám phân dưới chân ra, thay giày xong nhảy nhảy thử vài cái. Phải công nhận kích cỡ mà Liên Hi chọn quả là vừa vặn.

Cô đưa đôi giày cao gót cho Liên Lãng, căn dặn. “Đừng vứt đi, đây là giày số lượng có hạn của RV đấy, có tiền chưa chắc đã mua được đâu.”

Liên Lãng vừa nghe thế thì nâng niu như báu vật, bỏ đôi giày vào trong hộp thật cẩn thận, khiến cho Bạch Chi Âm phải cười ha hả. “Được rồi, anh về đi.”

“Không được.” Liên Lãng lập tức từ chối. “Anh tôi đã dặn rồi, nhất định phải tận mắt nhìn cô vào nhà thì tôi mới được đi.”

Bạch Chi Âm biết Liên Hi lo lắng cho sự an toàn của cô nên không nói nhiều nữa. Cô cầm túi xách, đưa lưng về phía Liên Lãng rồi vẫy tay chào, sau đó chạy chậm về phía nhà mình. Còn Liên Lãng, sau khi nghe thấy tiếng cửa đóng lại thì mới lái xe đi.

Băng qua sân, Bạch Chi Âm vừa vào tới phòng khách liền nghe thấy trên lầu vọng xuống những lời mắng chửi gay gắt. “Cái thằng khùng này, sao mày không đi chết đi?”

——— —————–

[1] Tức Lâm Đại Ngọc trong tác phẩm Hồng lâu mộng của Tào Tuyết Cần, điển hình của kiểu mỹ nhân liễu yếu đào tơ, khiến người ta vừa nhìn là đã thương tiếc.

[2] Đây là hai câu tả dung nhan của Lâm Đại Ngọc trong Hồng Lâu Mộng. Nguyên đoạn thế này: Đôi lông mày điểm màu khói lạt, dường như cau mà lại không cau; đôi con mắt chứa chan tình tứ, dáng như vui mà lại không vui. Má hơi lúm, có vẻ âu sầu; Người hơi mệt trông càng tha thướt. Lệ rớm rưng rưng, hơi ra nhè nhẹ. Vẻ thư nhàn, hoa rọi mặt hồ; dáng đi đứng, liễu nghiêng trước gió. Tim đọ Tỉ Can hơn một khiếu, bệnh so Tây Tử trội vài phân. (Vũ Bội Hoàng dịch)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khải Ca về bài viết trên: Vô Tình, hh09
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 88 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Boo Bảo Bối, lylyconuong và 375 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

2 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

3 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 130, 131, 132

5 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 177, 178, 179

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

12 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
Minh Huyền Phong
Minh Huyền Phong
yentula
yentula
susublue
susublue

Đường Thất Công Tử: - tặng cho cục đá
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 873 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: hàn ánh nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 320 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 389 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 303 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1807 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1720 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 648 điểm để mua Hamster lúc lắc
Mía Lao: Quá chời bánh kem dòi :sweat:
Đào Sindy: sinh nhật tặng bánh kem đúng r :))
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh sinh nhật chocolate
Tuyền Uri: Sao hơm cho cục đá :hixhix: ăn đồ ngọt ko tốt cho sức phẻ
Shop - Đấu giá: Đóa Ân vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng
Shop - Đấu giá: Lê Quyên Quyên vừa đặt giá 287 điểm để mua Trái Cherry
Tuyền Uri: Ân :hixhix:
Họa cục cưng :"> đấy là duyên nhá
Thèng bẩy kia cho quà đê :dance:
Họa Thiên: Ai bắt hai người sinh cùng ngày cùng tháng đâu :) hơ hơ :">
Đường Thất Công Tử: cháy hàng bánh kem
Đóa Ân: Không
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem vani
Tuyền Uri: Hihi cảm ơn bà :kiss3:
Ânnnn nhớ nay ngày gì hông :">
Đào Sindy: r nha :)) ... ......
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Đóa Ân: Oh, chúc mừng chị được miss yêu thích :)2
Tuyền Uri: Cảm ơn tềnh yêu nhỏ cho chị bánh kem :kiss3:

Bà Đàooooo quà sinh thần tui :hixhix:
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 264 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 830 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.