Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 

Tiên lôi cuồn cuộn đến - Thập Tứ Khuyết

 
Có bài mới 07.11.2015, 12:25
 
Được thanks: lần
Có bài mới [Cổ đại, Huyền huyễn] Tiên lôi cuồn cuộn đến - Thập Tứ Khuyết - Điểm: 10
TIÊN LÔI CUỒN CUỘN ĐẾN

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Thể loại: Huyền huyễn, ngụy tu tiên, hài nhẹ nhàng.

Độ dài : 53 chương

Editors:
  • Tuế Nguyệt (chương 1 – 5)
  • Chi Lam, Nhung Tete (chương 6 – 11)
  • Ayukami (chương 12 – hết)
.
Nguồn: http://thaptukhuyet14k.wordpress.com/

http://ryushime0me0.wordpress.com/

Giới thiệu

Chuyện xưa viết về một vị muội muội lên núi tu chân gặp được các loại sự kiện ly kỳ, cuối cùng đánh đâu thắng đó không gì cản nổi ~

——— ———————

Giang Dạ Bạch, nữ nhi của kẻ giàu nhất thiên hạ, từ nhỏ không có mục tiêu gì, không có theo đuổi gì. Bởi vì mọi thứ chiếm được rất dễ dàng.

Sau lại đi vào Thục Sơn mới hiểu được mình nhỏ yếu, tính mệnh tùy thời đều có thể mất đi. Cố gắng sinh tồn, có điểm nét phác thảo tính cách dần dần trở nên cứng cỏi, dũng cảm, cho dù lại gian nan khốn cảnh, cô nương ấy cũng có thể cười đi đến cuối cùng!

Luôn cảm thấy cô nương này có chút ngốc nghếch.

Luôn lo lắng nàng bị người ta lừa, kỳ thật là nàng giả trư ăn thịt hổ!

Làm bộ như bị ức hiếp, kì thực ở trong bố cục từng bước đều lưu lại đường lui cho mình.

Chính là cảm tình luôn không thể khống chế, nàng vẫn là dần dần thích cái tên Cảnh Nguyên mà nàng cảm thấy thực dối trá kia, ở thời điểm cuối cùng tuyệt vọng, trong lòng nàng thậm chí còn có chút vi hi vọng, hi vọng hắn cuối cùng có thể cứu nàng.

——— —————–

Nam chính nhìn như vô tình, kì thực thâm tình, thật sự là che giấu quá sâu.

Không nghĩ tới tất cả mọi việc đều là vì nữ chính, chỉ là vì một cái kết cục đã định .

Hắn trả giá rất nhiều, một mình vượt qua bao nhiêu gian nan.

Lại nhìn đến người kia vẫn là không thể nhận mặt, không thể yêu nhau, thậm chí chỉ có thể dùng thần sắc thật lạnh nhạt đối đãi nàng.

Đợi cho đến cuối cùng mới dám đem lòng tràn đầy vui mừng tiết lộ ra.

——— ———————–

Nam phụ cũng cực kỳ thâm tình, nhưng tình cảm của hắn đến mức chấp mê mà nhập ma.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khách về bài viết trên: Thi Nhiên
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 07.11.2015, 12:30
 
Được thanks: lần
Có bài mới Re: [Huyền huyễn] Tiên lôi cuồn cuộn đến - Thập Tứ Khuyết - Điểm: 11
Chương 1: Mở đầu

Chuyển ngữ: Tuế Nguyệt

~*~

Phong phong quang quang đứng trên phi kiếm bay về

“Cái gì? Cảnh gia muốn từ hôn?”

Tiếng đập bàn vang lên, làm kinh động đến Giang Dạ Bạch đang mơ mơ màng màng ngủ gật phía sau bức rèm. Nàng dụi dụi mắt, ngồi thẳng dậy bên cầm án(1), nhân tiện đưa ánh mắt dò hỏi về phía nha hoàn bên cạnh.

Nha hoàn giờ phút này cũng trong trạng thái kinh ngạc y như người đã đập bàn, bộ dạng như bị sét đánh trúng.

Bên ngoài, Giang gia chủ mẫu tiếp tục nổi cơn giông bão: “Vì sao Cảnh gia từ hôn?”

Bà mối năm đó đã làm mai cho hai nhà, ấp úng, vẻ mặt xấu hổ: “Chuyện đó… Người cũng biết rồi đó, Cảnh gia công tử từ nhỏ đã có thiên phú tuệ căn, được Thục Sơn tiên nhân để mắt đến, đưa lên núi tui chân, hơn nữa hiện tại đã thăng tới cấp Tử Y đệ tử…”

“Vậy thì đã sao? Ta không biết là còn có quy định thăng lên Tử Y thì không thể thành thân!”

“Không phải không thể thành thân, mà là…” Ánh mắt bà mối lướt nhẹ, bay tới phía sau bức rèm, hiển nhiên bà ta cũng biết Giang gia tiểu thư ở ngay phía sau đó, “Cảnh gia công tử nói… nói… tiểu thư… cùng y… không xứng…”

Giang mẫu thiếu chút nữa không thở nổi: “Cái gì? Dạ Bạch nhà ta không xứng với hắn? Dạ Bạch nhà ta không xứng với hắn? Dạ Bạch nhà ta không xứng với hắn?!” Nàng liên tiếp lặp lại ba lần, mới thấy bà mối khiếp sợ khẽ gật đầu.

“Loảng xoảng—- ” Ngay lập tức một tách trà bay tới, “Tuy không nói ra, nhưng trù nghệ của Dạ Bạch nhà ta đứng hàng thứ nhất trong thiên hạ.”

Dạ Bạch ở phía sau rèm ngước mắt nghi ngờ.

Bởi vì mẫu thân đại nhân thường nói, đường đi đến trái tim của nam nhân là thông qua bao tử của hắn. Bởi vậy, đối với nữ nhi duy nhất của mình cũng hết lòng bồi dưỡng tài nghệ, từ Nam chí Bắc phàm là đầu bếp nổi danh đều được mời đến quý phủ giảng dạy qua. Bất quá, tuy rằng nàng học không tệ lắm… nhưng muốn nói là thiên hạ đệ nhất thì e rằng khoa trương quá.

“Nhưng mà…” Bà mối thở dài, “Cảnh gia thiếu gia là người tu chân, ăn sương uống gió, cơ bản là không cần ăn cơm.”

“……” Một bầu không khí im lặng bao trùm lên Giang phủ.

Giang mẫu không chịu thua: “Nữ, nữ nhi của ta may vá thêu thùa cũng là đỉnh của đỉnh!”

“Tu chân y bào, là đồng phục được phát…”

“Còn có cầm kỳ thi họa…”

Bà mối không còn muốn phản bác, chỉ lẳng lặng nhìn Giang mẫu, Giang mẫu không nói được nữa. Trong đại sảnh cứ như yên tĩnh như thế, một lúc sau, Giang mẫu thở sâu, mở miệng nói: “Vậy tên Cảnh Nguyên đó muốn thê tử như thế nào?”

“Điều này không có nói đến. Tuy nhiên… theo lão thân đoán, hẳn cũng phải là một vị tu chân cô nương.”

Giang mẫu hừ lạnh một tiếng, bưng chén trà lên: “Nếu vậy thì ta còn hiểu. Được rồi, từ hôn thì từ hôn. Làm phiền bà bà trở về báo với Cảnh gia, từ bỏ hôn sự này rồi thì về sau Cảnh gia cùng Giang gia cũng không còn liên hệ gì nữa.”

Tự bản thân bà mối cũng biết chuyện từ hôn này nhất định sẽ chọc giận Giang gia, nay nghe Giang mẫu nói vậy cũng không phải ngoài dự đoán, áy náy vén áo thi lễ, cáo từ ra về.

Bà mối chân trước chân sau vừa mới rời đi, Giang Dạ Bạch liền thấy tấm rèm bị xốc lên, mẫu thân đại nhân ánh mắt quyết liệu đi đến trước mặt, ôm chặt bả vai của nàng: “Nữ nhi à, nhìn con xem! Con nhất định phải lấy lại thể diện cho mẹ.”

“Hả?”

“Không phải muốn thê tử là người tu chân sao! Nữ nhi của ta cũng có thể! Đi chứng minh cho Cảnh Nguyên xem, cũng là cho Cảnh gia xem, bọn họ đã đưa ra một quyết định sai lầm cỡ nào!”

“Đợi đã! Mẫu thân, ý người là sao?”

“Không phải chỉ là một tên Tử Y đệ tử của Thục Sơn phái sao? Nữ nhi, đem hắn hạ xuống, sau đó phong phong quang quang mặc… cái đó, y phục cấp bậc cao nhất của Thục Sơn đệ tử là gì?”

“Bạch y.” Nha hoàn nhắc nhở.

Giang mẫu gật đầu thật mạnh: “Đúng, bạch y. Phong phong quang quang khoác bạch y, cưỡi phi kiếm bay trở về! Chỉ có như vậy mới có thể có thể rửa được nỗi nhục mà hôm nay ta phải chịu.”

“Đúng, tiểu thư, đó chính là biện pháp tốt nhất để trả thù kẻ phụ lòng kia.”

“Dám không cưới tiểu thư chúng ta, đúng là ăn gan hùm mật gấu! Còn là tiên nhân cái gì chứ! Rõ ràng là kẻ mù!”

“Nghe nói nơi đó toàn là dùng pháp thuật để phân cao thấp, thật muốn nhanh chóng nhìn thấy bộ dáng tiểu thư dẫm trên đầu tên họ Cảnh…”

“Tiểu thư, nếu là người thì nhất định không thành vấn đề!”

“Tiểu thư cố lên…”

Bọn nha hoàn ở bên cạnh bàn tán xôn xao, ai nấy đều phẫn nộ.

Làm cho đương sự Giang Dạ Bạch ngơ ngác hồi lâu, mới khẽ khàng nói một câu: “Mẹ à, người thật sự là mẹ ruột của con…sao?”

Chương 2: Xuất phát

Chuyển ngữ: Tuế Nguyệt

~*~

Làm ơn đi, hại một mình con là được rồi

Mẹ có phải mẹ ruột hay không còn chưa xác định được.

Nhưng chuyện tu chân này đã chắc chắn là sự thật.

Vì Giang mẫu mạnh mẽ như vũ bão, nói là làm, hiện giờ đã nhờ con trai của hàng xóm của dì cả của cháu họ của dượng ba – Thanh y đệ tử của Thục Sơn, làm người tiến cử, đưa lý lịch của Giang Dạ Bạch trình cho sư phụ quản sự Vu Nhàn – người chuyên phụ trách chiêu nạp tân nhân.

Vu sư phụ vừa nhìn qua lý lịch, nhíu mày: “Mười sáu tuổi? Tuổi hơi lớn…”

Giang mẫu đưa tới một hộp nhân sâm năm trăm năm, Vu sư phụ lập tức nói: “Cô nương này bát tự rất tốt, thông minh sáng sủa, tướng này có tài nhưng thành danh muộn, nếu nói mười sáu tuổi, là vừa đúng!”

Vì thế, Giang Dạ Bạch dựa trên thân phận mầm non nhân tài vô cùng tiềm lực, lọt vào danh sách chiêu sinh năm nay của Thục Sơn.

Ngày mười ba tháng tám, tập hợp ở Thủy Đô.

Trước khi đi, Giang mẫu giữ chặt tay nàng, áy náy nói: “Nữ nhi à, mẹ cảm thấy thật có lỗi với con…”

Giang Dạ Bạch liền thấy cảm động: Mẹ… rốt cuộc người cũng biết bản thân mình hoang đường cỡ nào rồi sao? Hiện giờ tỉnh ngộ vẫn chưa muộn nha!

Ngay lúc mắt ngấn lệ định đáp lại thì nửa câu sau của Giang mẫu lọt vào tai: “Chỉ có một cây nhân sâm, không thể có nhiều hơn để đưa thêm hai nha đầu đi hầu hạ con tu chân!”

“…” Làm ơn đi, hại một mình con là được rồi.

Giang Dạ Bạch xoay người lên xe.

Giang mẫu nhét vào một bao ngân phiếu: “Cầm lấy, dùng để mua lòng người.”

“Con đi tu chân mà…” Giang Dạ Bạch bất lực nhắc nhở.

“Đừng có ngốc. Con cho là mình có được tư cách nhập học bằng cách nào?”

“…” Giang Dạ Bạch nhận lấy ngân phiếu, buông màn xe. Xa phu thúc ngựa, bánh xe chầm chậm lăn đi, lọc cà lọc cọc. Nàng nghe thấy âm thanh đơn điệu lại thê lương không nói nên lời này, vén rèm cửa sổ quay đầu nhìn lại, trông thấy xa xa bóng dáng mẫu thân gầy gầy nhỏ dần, sau đó quay lưng đi thẳng vào cửa chính.

Mẫu thân vẫn mạnh mẽ như vậy, không chịu thua trước người khác bao giờ…

Giang Dạ Bạch khẽ thở dài, buông tay, mặc cho rèm cửa sổ che đi nỗi buồn ly biệt.

Xe đi nửa ngày đã đến Thủy Đô.

Đúng như ý nghĩa của tên. thành này bốn phía toàn là nước, muốn vào thành nhất định phải chuyển qua đi thuyền. Có điều năm nay điểm tập hợp của tân sinh Thục Sơn là ở trên thuyền, thực ra đã bớt đi phiền phức lớn. Ai ngờ vừa đến lại thấy không có thuyền nào cả, chỉ có một cây liễu ở cạnh bờ đang thương mình đơn chiếc, dưới tán cây có một chiếc bàn gỗ, trên bàn dựng tấm bảng viết bảy chữ lớn – “Nơi tân sinh Thục Sơn tập hợp”.

Rất nhiều người vây xung quanh bàn, có công tử nhà giàu đang khóc lóc từ biệt, cũng có người đứng trầm tư một mình một cõi.

Xa phu nói: “Tiểu thư ơi, không có thuyền!”

Giang Dạ Bạch đưa mắt nhìn về nơi đó, sau khi tin rằng tấm bảng trên bàn kia là thật thì quay sang nói với xa phu: “Được rồi, ngươi trở về đi.”

“Xe này làm sao bây giờ?” Vẻ mặt xa phu ngần ngại.

Xe ngựa đưa nàng đến nơi này, là do Giang mẫu đặc biệt tu chỉnh, dài hai trượng, rộng bảy thước, cao một trượng, dùng tám con tuấn mã để kéo, sửa thành một căn phòng di động, bên trong đầy đủ đồ dùng cần thiết cho sinh hoạt. Chẳng hạn như chậu rửa mặt, bàn trang điểm, vân vân và vân vân, điều đáng nói nhất là ngay cả bồn cầu cũng được chuẩn bị một cái.

Bởi vậy trên đường đi, chiếm cứ cả con đường, vênh vang vô cùng. Không bị sơn phỉ đánh cướp đã là điều mà ngay cả Giang Dạ Bạch cũng cảm thấy kỳ quái. Cuối cùng, chỉ có thể mang công trình này tới gần Thục Sơn, là nơi của tiên nhân hiệp khách, không ai dám làm càn.

Những thứ mà Giang mẫu hao tốn tâm trí chu đáo chuẩn bị, ở trong mắt nàng lại là phiền phức lớn. Nàng còn chưa xuống xe đã biết xung quanh mình đầy rẫy ánh mắt săm soi, hơn nữa, đa số là khinh bỉ.

Nếu thực sự nàng muốn mang cái xe này lên Thục Sơn, còn chưa lên tới chắc đã bị người ta hùa nhau tiêu diệt rồi.

Vì vậy Giang Dạ Bạch thản nhiên nói: “Tất cả đều cho ngươi. Khi trở về hẳn ngươi đã biết nến báo lại thế nào?”

Ánh mắt xa phu lập tức sáng lên, vội vàng gật đầu: “Biết biết! Tiểu nhân biết!”

Nhìn đây, thu mua lòng người, nàng cũng đã làm. Giang Dạ Bạch cười nhạt, đứng dậy, cầm bao ngân phiếu mà phút chót mẫu thân đã đưa, nhét vào trong áo, sau đó lùi về phía sau, dùng sức tông mạnh cửa xe rồi ngã xuống, nhìn từ bên ngòai giống như là bị ai đá xuống xe.

Xa phu kinh ngạc, thiếu chút nữa từ trên ghế ngã xuống.

Còn Giang Dạ Bạch đã nhanh chóng xoay người bò dậy, nhìn vào trong xe cười cười, “Tiểu thư, từ này về sau tiểu Dạ không thể tiếp tục hầu hạ tiểu thư, người bảo trọng nha.” Sau đó đóng cửa xe, quay đầu lại nói: “Tề đại thúc, cám ơn thúc đã đưa ta tới đây, thúc mau đưa tiểu thư trở về đi.”

Xa phu ngơ ngác nhìn nàng nửa ngày, rốt cuộc cũng hiểu ra, gãi gãi đầu nói: “Vậy tiểu… tiểu Dạ, ngươi nhớ bảo trọng.” Nói xong đánh xe rời đi.

Giang Dạ Bạch lúc này mới phủi phủi bụi đất trên quần áo, ngẩng đầu cười với đám người đang nhìn mình.

Ai nấy đều rút ánh mắt về. Trong khỏanh khắc đã trở lại như lúc đầu.

Giang Dạ Bạch đi đến bờ sông, đưa mắt nhìn ra xa, vẫn không thấy bóng dáng con thuyền nào. Xung quanh có người bàn tán: “Tại sao nhà thuyền vẫn còn chưa đến nhỉ? Có phải là nơi này không đây?”

“Không sai đâu, chính là nơi này, không thấy mọi người đều đến đây sao?”

“Nghe nói năm trước là do các tiên nhân tự mình cưỡi phi kiếm đưa lên núi, năm nay sao lại không giống như vậy?”

“Mỗi năm đều không giống. Có một năm, vì muốn khảo nghiệm thành tâm, còn để cho các để tử phải tự mình leo lên nữa đấy…”

“Hả, còn không phải đi chết sao? Nghe nói nơi ở của họ được xây trên mây nha!”

“Cũng không hẳn vậy, cho nên phần lớn đều bỏ cuộc nửa đường, chỉ còn có một người lên đến đỉnh núi. Thế nên năm đó chỉ có một người đệ tử.

Đề tài tới chỗ thú vị, càng nhiều người gia nhập, trong đó có một ông lão vuốt râu nói: “Chuyện này lão phu biết, năm ấy, cũng đúng lúc lão phu đưa trưởng tử lên núi bái sư, kết quả khuyển tử vô năng mà bỏ cuộc, haiz, điều đáng hận trong đời…”

Đứa trẻ bên cạnh lão ngước đầu lên nói: “Vì con sẽ giúp cha thực hiện ước muốn, nên có gì mà đáng hận?”

Giang Dạ Bạch trông thấy đứa trẻ kia mi thanh mục tú, răng trắng môi hồng, dung mạo vô cùng đẹp, hơn nữa cũng chỉ trên dưới mười tuổi, không nghĩ tới ông lão này đã lớn tuổi mà còn có con nhỏ như vậy.

Ông lão nghe vậy quả nhiên cười đến cả khuôn mặt nhăn nheo lại: “Đúng vậy, đúng vậy, con trai bảo bối của ta, ta còn có con! Đại ca phế vật của con thì hoàn toàn không thể trông cậy rồi…”

Người lúc nãy khởi nguồn câu chuyện, nhận thấy đề tài sắp bị thay đổi, vội vàng hướng trở lại: “Nghe nói, đệ tử duy nhất năm đó, được xem như đệ tử thiên tài nhất kể từ khi Thục Sơn lập phái tới nay, chỉ trong vòng năm năm ngắn ngủi, tu vi đã đột phá lên tầng thứ sáu, trở thành Tử y đệ tử.”

“Trước mắt, Thục Sơn cũng chỉ có tổng cộng mười ba Tử y đệ tử, ngươi đang nói tới người nào?”

“Chính là đại công tử của Cảnh gia – Cảnh Nguyên đó!”

Nghe tới cụm từ nhạy cảm, lỗ tai của Giang Dạ Bạch không tự chủ được liền dỏng lên.

“A a, Cảnh Nguyên có phải là người mà mười hai tuổi đã đạt cử nhân cao trung không?”

“Chính hắn. Thiếu niên anh tài, đáng tiếc không có tham vọng trên con đường làm quan, cuối cùng lại đi tu chân.”

“Lời này nói ra thật không có kiến thức, tu chân so với làm quan không phải hơn gấp trăm lần sao? Cưỡi kiếm bay đi, nuốt mây phun sương, còn gì thích hơn?” Một người chen mặt tới.

“Ta nghe nói Cảnh công tử đi tu chân, là có nguyên nhân khác.” Một người do dự.

“Sao? Nguyên nhân gì?”

“Nghe nói nhà hắn không bằng lòng chuyện hôn nhân mà gia đình đã định, cho nên hắn thà rằng đi làm đạo sĩ.”

“Còn có loại chuyện này ư? Làm bậy, nhà ai lại không biết xấu hổ như vậy, rõ ràng là đã tước đi tiền đồ của vô lượng thanh thiên đại lão gia rồi!”

“Nghe nói là một gia đình họ Giang, phường buôn bán.”

“À——–” Mọi người đồng loạt kéo dài ngữ điệu, trên mặt đầy vẻ chế giễu.

“…” Giang Dạ Bạch không nói gì.

Cũng không làm sao khác được, những năm này, thương nhân đều bị kỳ thị. Mà ban đầu là Cảnh gia chủ động đến cầu thân, sao lại biến thành nàng không biết xấu hổ chứ? Hơn nữa làm sao biết chắc được Cảnh Nguyên kia nhất định sẽ là thanh thiên đại lão gia? Không chừng là một tên tham quan thì sao? Nói tóm lại là tại sao dư luân lại nghiêng về một bên, không biết gì mà toàn nhận định cái sai ở phía nàng?

Giang Dạ Bạch chỉ có thể tự nhủ trong lòng: Không phải ta, không phải ta, không có liên quan gì tới ta, người mà bọn họ nói không phải ta, không phải ta… Bất quá, chuyện này cũng nhắc nhở nàng rằng, thân phận Giang gia đại tiểu thư ở Đồng Thành này, tuyệt đối không thể để lộ. Nếu muốn bình yên lên tới Thục Sơn, nàng phải giấu chuyện mình chính là vị hôn thê trước đây của Cảnh Nguyên.

Trong lúc mọi người còn đang bàn tán, trên trời đột nhiên xuất hiện một người bay đến.

Đúng là đột nhiên bay đến.

Một cơn gió thổi qua, trên mặt đất xuất hiện thêm một cái bóng, mọi người ngẩng đầu lên liền thấy một người áo xám đứng trên thân kiếm, có thể nói là tư thế oai hùng hiên ngang, tiên phong đạo cốt.

Nhìn thấy màu áo trên người, ai cũng nhận ra đây là Hôi Y đệ tử trong trong hàng ngũ Thục Sơn: Bạch – Tử – Hôi – Lam- Thanh y đệ tử. Thông thường đệ tử mới vào phái đều mặc Thanh Y, sau khi luyện đến tu vi nhất định sẽ thăng lên Lam, rồi chậm rãi thăng lên từng cấp.

Người này mặc áo xám chứng tỏ địa vị không thấp, lại có năng lực cưỡi kiếm phi hành, cũng là một nhân tài, thu hút ánh mắt dõi theo của những người xung quanh.

Người áo xám nhẹ nhàng bay tới, ánh sáng của cây kiếm dưới chân đột nhiên nở thành một đóa hoa sen, rồi từ từ nhạt dần, sau khi hào quang tan đi, hắn đã đứng trên mặt đất.

Mọi người bị cảnh tượng này làm kinh diễm vô cùng, im lặng như tờ.

Người áo xám đảo mắt qua một lượt, khẽ nói: “Sao còn có một người chưa tới?” Có điều hắn cũng không cần người khác trả lời, xoay người cầm lấy tấm bảng trên bàn. Tấm bảng kia vốn làm bằng giấy, hắn gấp vài cái thành chiếc thuyền.

Hắn ném chiếc thuyền giấy đó về phía giữa sông, chỉ nghe “oành” một tiếng, chiếc thuyền giấy vốn nhỏ bằng bàn tay trong nháy mắt to lên mấy trăm lần, biến thành cỡ một chiếc thuyền bình thường. Chỉ là vẫn còn lung lung lay lay, nhìn lại vẫn là làm bằng giấy.

Người áo xám vẫn giữ nguyên cánh tay đưa ra, nghiêng đầu nói với mọi người: “Mười sáu đệ tử bước ra theo ta lên thuyền.” Dứt lời, mũi chân nhún nhẹ, người đã bay lên thuyền, đứng ở mũi thuyền đón gió, tư thế vô cùng tiêu sái.

Trên bờ mọi người quay lại nhìn nhau, có mấy người nhón chân đi tới, nhìn nhìn chiếc thuyền rồi dừng lại.

Người áo xám cũng không thúc giục, chỉ đứng yên lặng, tuy rằng hắn chưa từng nói gì, nhưng trong lòng mọi người đều rõ, chỉ sợ đề thi năm nay chính là người có thể lên thuyền mới có tư cách trở thành đệ tử chân chính của Thục Sơn.

Cuối cùng, có người tự tin vào kĩ năng bơi của chính mình, cắn răng một cái, nhảy lên thuyền, ai ngờ hai chân vừa mới bước lên, thuyền giấy lập tức nghiêng một bên, hắn vội vàng đưa tay ôm cột buồm, kết quả là cả người và thuyền đều rơi vào trong nước.

Người này vội vàng bơi lên bờ.

Người áo xám điểm ngón tay một cái, thuyền giấy đứng dậy một lần nữa, nhìn qua vô cùng sạch sẽ, nửa giọt nước cũng không bị dính.

Có vết xe đổ đi trước, những người khác cũng không dám lên theo.

Đứa trẻ mười tuổi khi nãy, nhìn mọi người, lại nhìn nhìn chiếc thuyền, đột nhiên mở miệng nói: “Thuyền này thật sự có thể lên sao?”

Người áo xám cũng không xem thường nó nhỏ tuổi, nghe hỏi vậy, liền đáp: “Đúng. Thuyền độ người hữu duyên.”

“Làm sao mới tính là hữu duyên?”

Người áo xám cười cười: “Tâm thành tắc linh.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khách về bài viết trên: Ancoco
Có bài mới 07.11.2015, 12:32
 
Được thanks: lần
Có bài mới Re: [Huyền huyễn] Tiên lôi cuồn cuộn đến - Thập Tứ Khuyết - Điểm: 11
Chương 3: Lên thuyền

Chuyển ngữ: Tuế Nguyệt

~*~

Sư huynh, Người này là giả mạo!

Giang Dạ Bạch nghĩ thôi xong rồi, kẻ không tự nguyện mà bị bắt ép lên Thục Sơn học đạo như nàng, chắc chắn là không lên được thuyền. Thôi kệ, rớt ngay tại cửa này cũng tốt, trực tiếp dọn đường hồi phủ tạ lỗi với mẫu thân đại nhân, còn tốt hơn nhiều so với việc thực sự lên núi.

Bên này nàng còn đang đắn đo, đứa trẻ bên kia đã xoay người quỳ xuống trước mặt cha hắn: “Cha, con đi lần này không biết bao nhiêu năm nữa mới có thể gặp lại. Xin dập đầu tạ ơn dưỡng dục của cha trước.” Nói xong dập đầu lạy ba cái.

Trong nhất thời, khiến trong lòng mọi người dậy lên một cỗ chua xót.

Quả thật, năm tháng như thoi đưa, đối với người tu chân mà nói thì búng tay một cái đã ngàn năm. Nhìn cậu ta bây giờ cũng chỉ là một đứa trẻ, lần này lên núi, lần tới xuống núi không biết đã trải qua bao nhiêu năm. Còn lão ông kia thọat nhìn cũng đã hơn sáu mươi, không biết còn sống được mấy năm.

Nghĩ như vậy cũng thấy tu chân quả nhiên là việc vô tình.

Trong lúc mọi người thở dài, đứa trẻ kia đã dập đầu xong, đứng lên, đi về phía chiếc thuyền. Đến bên bờ, nhẹ nhàng nhún người nhảy lên thuyền, thân thuyền đúng là nửa điểm cũng không lắc lư.

Người áo xám nhìn hắn, trong mắt ẩn chứa sự tán thường: “Ta nói rồi, tâm thành tắc linh.”

Mấy đệ tử khác đứng trên bờ nhìn thấy, chợt hiểu ra. Thuyền này tuy là làm bằng giấy, nhưng chỉ cần trong lòng có sự chân thành thì sẽ không bị rơi xuống nước. Sau khi hiểu được điều đó, mọi người cần từ biệt cũng từ biệt, nên vứt bỏ cũng vứt bỏ. Ai nấy đều mang vẻ mặt nhiệt thành đi lên thuyền.

Kết quả dĩ nhiên là có người lên được, có người rơi xuống nước.

Cuối cùng chỉ còn có Giang Dạ Bạch là chưa nhúc nhích gì.

Mắt thấy người áo xám nhìn về phía mình, nàng đành phải cắn răng đi tới. Đến cạnh bờ, lấy hết dũng khí vươn chân bước lên, vừa chạm tới sàn đã thấy thân thuyền chìm xuống, tim nàng cũng run lên theo.

Ngay tại thời khắc quan trọng nhất, đột nhiên bên cạnh có người lao tới va vào nàng…

Bùm!

Rơi tõm xuống nước.

Sau đó, vùng vẫy, kêu cứu, chìm xuống nước.

Một luồng ánh sáng màu hồng bay xuống, Giang Dạ Bạch chỉ cảm thấy hông bị siết chặt, cơ thể nhẹ hẫng, bay ra khỏi nước, lăn trên sàn thuyền.

“Xin lỗi xin lỗi, ta cứ nghĩ đã đến muộn cho nên vội vã chạy qua đây mà không thấy người, ngươi không sao chứ?” Tiếng nói líu ríu bên tai, đồng thời một gương mặt xuất hiện trong tầm mắt.

Mắt to, mặt trái đào, hai bím tóc dài, khi cười lộ ra hai cái răng khểnh nhỏ – Hồng y cô nương này đúng là xinh đẹp không thể tưởng.

Hồng y cô nương nhìn thấy vẻ mặt nàng mơ mơ màng màng nên hỏi lại lần nữa: “Không sao chứ?”

Giang Dạ Bạch lắc đầu nguầy nguậy, chợt phát hiện, mình đã… ở trên thuyền.

Không thể nào? Dễ dàng vậy sao? Hay là… gặp họa được phúc?

Nàng đưa tay sờ sờ sàn thuyền, rõ ràng vốn là thuyền làm bằng giấy, vậy mà lúc này bỗng nhiên biến thành gỗ, chỉ nghe lật phật mấy tiếng, buồm căng ra hứng đầy gió, tiến về phía trước.

“Tốt lắm. Đủ người rồi.” Nàng nghe tiếng người áo xám ở đầu thuyền nói.

Đủ người rồi.

Nhưng thực ra là 16 danh đệ tử cộng thêm hồng y cô nương đến muộn, rõ ràng vốn là 17 người có tên, vậy mà giờ phút này trên thuyền chỉ có 9 người.

Giang Dạ Bạch vắt khô y phục ẩm ướt dán trên người mình, trong lòng còn sợ. Nếu như hồng y cô nương không đúng lúc lao tới đây, chứ nhìn phản ứng khi vừa đặt chân xuống lúc nãy, chỉ bằng sức của nàng thì tám phần là sẽ ngã xuống. Thế nhưng, nếu nói người không có lòng thành sẽ không lên được thuyền này, vậy tại sao mình lại được cứu lên? Không chừng là bên trong còn có huyền cơ gì đó?

Giang Dạ Bạch lại không thể nghĩ ra được điểm nào hợp lý nhất, đã vậy tạm thời không nghĩ tới. Không cần lao vào bụi rậm tìm khó, chỉ lướt ánh mắt, đánh giá chin người trên thuyền lúc này.

Năm nam bốn nữ.

Trong bốn người nữ, ngoại trừ nàng và Hồng y cô nương vô cùng xinh đẹp ra, thì còn có một người mặt trái xoan, mắt mi dài nhỏ, nhìn sơ qua đầy vẻ ma mị, theo kiểu miêu tả thông thường của người đời thì chính là – Hồ ly tinh. Còn một người cao lớn, tay chân tráng kiện, thọat nhìn có vẻ đầu óc đơn giản, theo kiểu miêu tả thông thường của người đời thì chính là - Nam nhân bà(1)‑.

Lúc này, nam nhân bà hết nhìn Đông rồi lại nhìn Tây, vô tình ánh mắt hai người giao nhau, ngay khi Giang Dạ Bạch định thu hồi ánh mắt thì nam nhân bà mở miệng nói: “Ta tên là Bạch Liên. Còn ngươi?”

“Phụt!”. Bên cạnh có một nam đệ tử đang cười.

Trong lòng Giang Dạ Bạch khẽ kêu thầm: Đặt tên gì không đặt, lại đặt cái tên quá mức tương phản với hình tượng, quả thật là trào phúng mà.

Ánh mắt Bạch Liên lập tức hóa thành hai cái phi đao bay tới, nam đệ tử lập tức ngưng cười, quay đầu đi thì Bạch Liên mới chịu bỏ qua, tiếp tục nhìn Giang Dạ Bạch chờ đợi.

Giang Dạ Bạch đành phải trả lời: “Ta họ Giang, tên Tiểu Dạ.”

Đang lúc cân nhắc xem Bạch Liên chủ động thân cận với mình là vì cái gì thì chỉ thấy Bạch Liên quay đầu lại hỏi Hông y cô nương: “Còn ngươi?”

Hồng y cô nương chớp chớp mắt, có thể thấy được ánh sao lấp lánh trong mắt nàng, trong lòng Giang Dạ Bạch lại thầm than: Dung mạo xinh đẹp như vậy, thực là hại người…

“Ta họ Ngôn, tên Sư Thải. Ngôn Sư Thải trong Ngôn Sư Thải Dược.”(2)

Wa, tên hay nha! Giang Dạ Bạch kinh diễm.

Bạch Liên ừm một tiếng, nói: “Tên thật kỳ quặc.” Lại hỏi hồ ly tinh: “Còn ngươi?”

Hồ ly tinh mỉm cười, đôi mắt sâu như đóa hoa ngọt ngào nở trong đêm, Giang Dạ Bạch nghĩ: Chậc, người này cũng xinh đẹp không kém…

“Ta họ Hoa, tên Âm Túy. Túy Hoa Âm Hoa Âm Túy.” (3)

Giang Dạ Bạch không nhịn được việc đem Ngôn Sư Thải cùng Hoa Âm Túy ra đánh giá tới tới lui lui vài lần, đưa ra kết luận: Vô luận là dung mạo hay tên, hai người này đều là tử địch của nhau.

Mà hai vị tử địch kia cũng đang đánh giá lẫn nhau, cười thật thâm sâu.

May mắn còn có một Bạch Liên không thâm sâu, lại mở miệng hỏi: “Haiz, vì sao các người lại muốn tu chân?” Không đợi mọi người trả lời, nàng ta đã lên tiếng trước: “Ta là vì trừ bạo cứu giúp kẻ yếu, duy trì chính nghĩa! Hiện giờ sở dĩ có nhiều người kẻ xấu trên đường, cuộc sống của người dân khó khăn, đều là vì ta. Vì ta bất tài… nên ta muốn tu chân, như vậy có thể có được sức mạnh lớn hơn để cứu giúp họ! Để trên đời không còn điều xấu xa!” Vừa nói vừa đùng đùng đứng lên, rút đao bên hông ra chém xuống hai cái.

Vẻ mặt của Giang Dạ Bạch nhất thời biến thành sùng bái.

Không vì cái gì khác, người này sống vì mục đích cao đẹp như vậy, thật đáng quý biết bao!

Nhìn lại Ngôn Sư Thải và Hoa Âm Túy, cũng mang vẻ mặt chấn động.

Bạch Liên đối với phản ứng của các nàng tương đối hài lòng, thu đao rồi ngồi xuống, hỏi: “Còn các ngươi?”

Ngôn Sư Thải sờ sờ mũi, rõ ràng cảm thấy khá tự ti trước hào quang vô địch của nàng ta: “Người chưa từng có lý tưởng lớn nào chỉ biết nhàn hạ sống tạm như ta, là vì tiền mới đi tu chân thôi…”

“Hả?” Cả ba người đều ngẩn ra.

Bạch Liên nghiêng đầu: “Tu chân có thể kiếm được tiền?”

“Đương nhiện.” Ngôn Sư Thải cười cười, “Luyện đan, muốn có không? Tiền. Thảo dược, muốn có không? Tiền. Linh phù, muốn có không? Tiền. Pháp khí, muốn có không? Tiền.

Giang Dạ Bạch nheo nheo, sau khi xác nhận rằng người này tuyệt đối không phải người cha coi tiền như mạng, chỗ nào có lợi là nhúng tay vào của nàng, vô cùng cảm khái – Thương nhân như thế này mà lại có thể lên thuyền, pháp thuật của vị sư huynh áo xám kia thật sự không có vấn đề chứ?

“Vậy sau này nếu như tiểu muội có cần gì, còn phải nhờ Ngôn tỷ tỷ chiếu cố nhiều hơn.” Hoa Âm Túy nũng nịu cười nói.

Ngôn Sư Thải nở nụ cười vô tươi tắn không thua nàng ta: “Đó là chuyện đương nhiên, ta còn cần phải nhờ Hoa tỷ tỷ chiếu cố nhiều nữa là.”

Một tia sấm chớp phân cách ánh mắt nhìn nhau của hai vị mỹ nữ này.

Người cắt đứt bầu không khí vi diệu này, không ai khác lại là Bạch Liên: “A Hoa, vậy mục đích tu chân của ngươi là gì?”

Khóe mắt Hoa Âm Túy thoáng giật giật, quay đầu nhìn về phía nàng cười càng xinh đẹp: “Ta tên là Hoa Âm Túy”.

“Ta biết rồi, cho nên mới gọi tắt là A Hoa.”

Khóe mắt Hoa Âm Túy lại giật lên, nhưng vẫn duy trì dáng vẻ tươi cười: “Ta vì nam nhân.”

Tay đang chống cằm của Bạch Liên bị trượt, cả người ngã chùi về bên phải, va trúng mạn thuyền.

Hoa Âm Túy cười tủm tỉm bổ sung: “Thứ nhất, nghe nói nam tử anh tuấn nhất trong thiên hạ hiện giờ đều ở Thục Sơn., cho nên ta muốn đến xem thử. Thứ hai, ta vốn sinh ra đã có mị nhãn, nên muốn biết sau khi tu chân sẽ đạt đến trình độ nào.”

Bạch Liên trợn mắt há hốc mồm.

Giang Dạ Bạch nghĩ, có lẽ nàng ta đã rõ bản thân mình cùng Hoa Âm Túy rốt cuộc chênh lệch cỡ nào.

Hoa Âm Túy sau khi trả lời xong, chuyển ánh mắt về phía Giang Dạ Bạch, Giang Dạ Bạch bỗng cảm thấy có luồng khí ấm ấm cuồn cuộn như nước quấn quanh mình từ đầu đến chân. Chẳng lẽ đây là ma lực của “mị nhãn”?

“Vị tỷ tỷ này, đến phiên ngươi rồi đó.”

Giang Dạ Bạch bực bội. Lúc trước Vu Nhàn nói nàng mười sáu rồi, lớn tuổi quá không nhận, làm mẹ nàng phải vội vàng đưa lễ vật. Nhưng hiện giờ nhìn thử những người trên thuyền, còn có người lớn tuổi hơn nàng. Cái này tạm gác qua đi, đã vậy trong ba cô nương này tuyệt đối không có ai nhỏ hơn nàng. Rõ ràng còn lớn tuổi hơn nàng, vậy mà mở miệng ra là tỷ tỷ này tỷ tỷ nọ, thật là quá đáng mà!

Mặc dù trong lòng nghĩ vậy, nhưng cũng không mảy may biểu lộ ra ngoài, mà còn trưng ra bộ mặt vô cùng thành thật, chậm chạp đáp: “Ta…ta là nha hoàn của Giang gia, thay… thay tiểu thư đi tu chân.”

“Cái gì?” Bạch Liên giật nẩy mình.

“Ưm… tiểu thư sợ cực khổ, không chịu đim cho nên… ta đi thay.” Nhất định phải giấu thân phật thật sự, bằng không dựa vào địa vị và sự nổi tiếng của Cảnh Nguyên ở Thục Sơn, thân là “hôn thê trước đây” , nàng tuyệt đối sẽ không hòa nhập được. Giang Dạ Bạch hiểu rất rõ điểm này, cho nên trên đường đi đã nghĩ ra cách đối phó. Dù sao Đại tiểu thư của Giang gia giàu nứt vách trong thiên hạ, vốn dĩ được dưỡng ở khuê phòng, không ai biết đến. Ngay cả Cảnh Nguyên cũng chưa từng gặp qua, vì vậy tuyệt đối sẽ không có ai nhận ra được nàng.

Giang Dạ Bạch càng nghĩ càng thấy phải nên tính toán kỹ càng, ngụy tạo thân phận là cách hay nhất. Nàng đang trong lúc tự khen mình thì chợt nghe một tiếng hô lớn: “Sư huynh áo xám, có người giả mạo ở đây nè!”

Giang Dạ Bạch lập tức ngẩng đầu lên, chỉ thấy hai chân Bạch Liên to khỏe đứng vững chắc mặt đất, ngón tay chỉ thẳng ngay mũi nàng.

Còn có ánh mắt của mọi người trên thuyền đang tập trung về phía mình.

****************

(1) Nam nhân bà: Tomboy, hoặc là phụ nữ mang dáng vẻ đàn ông.

(2) Ngôn sư thải dược là một câu trong bài thơ của Giả Đảo.

(3) Túy hoa âm: tên bài thơ của Lý Thanh Chiếu

Ý là tên hai người này đều lấy từ thơ ca.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khách về bài viết trên: Ancoco
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ngoc_119 và 505 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

4 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 164, 165, 166

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

13 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

18 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

20 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
MarisMiu
MarisMiu

Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 260 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Thư Niệm: Kao cảm thấy thế giới sắp sụp đỗ :no5: đau nòng
__Phan__: Dạ viết ạ.
Hoa Lan Nhỏ: nếu tự sáng tác thì bạn vào mục truyện Việt có thể tự tạo topic không cần đợi duyệt
Hoa Lan Nhỏ: Phan tự viết truyện hay edit truyện vậy?
__Phan__: Ư ư, sao âuu vậy :'((
Seung Ri: Đợi mod kiểm tra tầm 2-3 ngày
__Phan__: Đăng bài thì khi nào mới được duyệt mn nhỉ?
Lãng Nhược Y: Đã thấy rồi, iu nàng quá, cảm ơn Yang a :kiss5:
Angelina Yang: Y Y : mở cửa sổ nữa xem tin nhắn đi nàng
Ngọc Nguyệt: -_- Tự dưng nhớ đến Deep web...
Lãng Nhược Y: Ta muốn học lập trình, quản trị mạng
Ngọc Nguyệt: Thôi lặn.
Thư Niệm: Mới đây đã 12h con chưa làm gì mà :cry2:
Angelina Yang: giờ có nhiều start-up về tin học lắm, nhưng đa phần đánh giá sai view tương lai
Angelina Yang: tin của nàng là ở mảng nào?
Angelina Yang: thế thì nàng phải mất công làm bản trình bày lắm, nhỡ bọn họ gạt đi lại thấy uổng sức
Lãng Nhược Y: ta học tin với thời trang
Lãng Nhược Y: Yang, nàng nhầm người rồi
Nguyễn Khai Quốc: Cả nhà ủng hộ truyện của Quốc nhé.
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3299575#p3299575
Angelina Yang: Hic, sao hôm trước nàng bảo học dược
Lãng Nhược Y: TT^TT
Lãng Nhược Y: Ta ở miền nam
Lãng Nhược Y: Bậy
Angelina Yang: mà nàng ở hà nội nên dễ đến gặp bọn họ
Angelina Yang: nghe ổn ổn thì tớ mách địa chỉ cho nàng, cứ đến gặp mấy anh chị ấy mà thử sức
Angelina Yang: Y Y : nàng có ý tưởng gì thì nghĩ thật kĩ về cách triển khai đi, để họ gạt đi 1 lần còn được, gạt mãi họ chán đấy
Lãng Nhược Y: Phan, nàng off bom đi, tránh bị dính đạn vô tội vạ :no3:
Angelina Yang: Ahihi, Phan: nàng viết ra word ý rùi hãy vào diễn đàn để tránh vụ này

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.