Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 

Điệp phi hà sứ - Melancholy

 
Có bài mới 10.10.2015, 16:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 28.11.2014, 19:18
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 626
Được thanks: 301 lần
Điểm: 9.82
Có bài mới [Xuyên không] Điệp phi hà sứ - Melancholy - Điểm: 10
Truyện:Điệp Phi Hà Sứ
images
Tác giả: Melancholy
Thể loại: xuyên không, lãng mạn, tranh chấp triều chính, ân oán giang hồ.
Convert:Kin
nguồn:
http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=94460

văn án:

Dưới hoa ai cô đơn lẻ bóng, dường như hoa rơi tựa than trách
Gió nhẹ nhàng thổi qua, hạt mưa rơi hòa vào dòng nước, hoa sen tàn phai hương sắc
Người khác dùng kiếm chém đứt tình duyên vô phận, riêng ta dùng nó nối kết lương duyên trọn kiếp với nàng
Ngay từ đầu đã đoán được kết cục bi thương, việc gì cứ cố chấp tình trường nhân thế
Chuyện cũ mãi quẩn quanh trong vò rượu, nỗi đau chẳng dứt, uống cạn chén liệu chăng có thể quên?
Sương đêm mờ mịt cuốn lấy vầng trăng khuyết, ta chấp bút gửi nỗi lòng trong từng ý thơ
Hồ điệp bao lần ngược vòng thành kén, luân hồi chốn hồng trần đến bao giờ mới ngưng?
Nàng thổi sáo, ta hòa tiêu, giai điệu ngân nga cùng tháng năm trôi, hóa thành thiên trường địa cửu
Xuân thu cứ xoay chuyển, hoa kim ngân úa tàn, chỉ mong cùng nàng tương ngộ lần nữa…

~*~

Còn nhớ rất rõ, lúc ta chỉ mới năm tuổi, cùng phụ mẫu ra ngoài phố xem hoa đăng trong đêm Nguyên Tiêu, những cuộc tương ngộ kì lạ với ba người làm đời ta thay đổi từ đó.

Ba người: một cậu bé, một cô bé và một ông lão.

Cậu bé, trông như lớn hơn ta một chút, hất mạnh ta vào một quầy hàng bên đường, bản thân chạy vụt đi không quay đầu lại, dáng vẻ uất ức bất cần. Ta chỉ thấy bóng áo xanh khuất dần, lấp ló mảnh ngọc bội màu cam hình lá phong và những giọt nước mắt…

Con trai, cũng nên khóc vì vài chuyện vặt vãnh sao?

Chủ hàng tướng số ta tông phải – một ông lão nét mặt phúc hậu - chỉ nhìn ta một cái, thở dài u buồn.

“…và cuối cùng, đứa trẻ này sẽ không sống qua hai mươi tuổi…”

Ta nghe thế, tuy lòng có chút kích động, như chỉ cười nhạt.

“Đến hai mươi tuổi mà ta còn sống, ta sẽ quay lại lấy mạng ông.”

Ta đã đáp lại bằng một câu khiêu khích như thế.

Liệu rằng có thể xem như một ván cược chăng?

Tất nhiên ta vốn chẳng bao giờ tin vào chuyện bói toán, nhưng sau này, có một số việc xảy ra khiến ta không thể dưng dưng với nó được nữa.

Ta cười mình vô dụng, thua mất rồi…

Rồi ta gặp một cô bé cũng vào hôm đó, dáng người sao mảnh mai yếu đuối khiến người ta chỉ muốn che chở bảo vệ, ta nắm tay muội ấy truyền hơi ấm và sự tin tưởng, hi vọng có thể được ở bên nhau dài lâu.

Nhưng… cũng lại là lời tiên đoán khác của lão…

Máu, và chỉ có máu vấy lên mọi thứ, hòa trong dòng nước buốt lạnh cắt da cắt thịt, từ từ truyền đến tận tâm can vào cái ngày khủng khiếp ấy.

Mưa, có lẽ cũng là nước mắt oán than của ta.

Ta chỉ biết ân hận, và nguyện dùng cả đời để ghi nhớ một cái tên trong lòng mình.

Kể từ đó, ta ít khi cười thật lòng, trong cung truyền qua lại những tin đồn ta lạnh lùng vô cảm gì đó…

Nắm lấy trâm gỗ trong tay một cách trân trọng, ta chỉ cười nhạt.

~*~

“Phi nhi… đừng hận thù ai cả…”

Lời nhắn nhủ cuối cùng của mẫu phi, chính là khuyên ta đừng bao giờ hận thù bất kì ai, cứ sống một đời yên bình qua ngày đoạn tháng.

Ta biết, mình là một đứa con bất hiếu, không tuân theo di nguyện cuối cùng của mẫu phi.

Vì ta biết bản thân mình chẳng bao giờ có thể làm được như vậy.

“Mẫu phi, con xin lỗi, để hận thù phủ lấy mất rồi…”

Ý nghĩa của đời ta lúc này, chính là sống dựa trên nỗi thù hận. Ta rạch trên tay mình hai đường rất sâu vào ngay tang lễ của mẫu phi và hoàng muội để ghi nhớ, sẹo chưa phai, ta vẫn nuôi lòng báo thù hai mạng người.

Nước mắt rơi, cũng là lúc lòng ta chết lặng.

Thêm một lời tiên đoán khác của lão.

Hai trong ba lời đã ứng nghiệm… lần cuối là lúc nào, liệu có kịp cho ta trả thù hay không…?

Đôi khi ta cũng tự hỏi bản thân mình.

Nếu mẫu phi biết được ta càng lúc càng trở nên xấu xa, liệu sẽ thất vọng cỡ nào?

~*~

- Khậc, khậc, khậc…

Ta đưa tay ôm lấy vùng cổ đau rát, cảm giác bị sặc nước nghẹt thở đến suýt chết khiến cho ta khó chịu vô cùng.

Nhưng việc đó chẳng thể nào ghê tởm bằng việc giết người.

Phải, ta – một đứa trẻ mới chín tuổi – hôm nay đã giết người.

Ta nhìn phi tiêu cắm giữa trán gã thái giám vừa bóp cổ mình nhấn đầu xuống hồ nước cho sặc nước tới chết, máu của gã chảy ra ướt bờ hồ, gã chết không nhắm mắt, nhìn ta như oán hận.

Hận sao?

Thật ra ai mới là người nên hận đây?

Là ngươi ép ta, chẳng phải ư?

Cả người ta ướt sũng, tóc lộn xộn, đồ trên người bị cháy xém vài chỗ, giờ đây đã dính thêm cả màu đỏ của máu.

Là máu của gã đã bắn lên người của ta.

Trong một thoáng, vì tự bảo vệ mạng sống của mình, ta buộc lòng phải ra tay, nếu gã không chết thì người chết đương nhiên sẽ là ta.

Ta nhìn tay mình, nhúng chàm rồi sao?

Ta lại hướng ánh mắt về phía Lạc Hà điện của mình hiện khói lửa một góc trời, là nơi ban nãy ta vô cùng chật vật thoát ra, cũng là chỗ ở của ta một thời gian, giờ đây đã hóa thành tro bụi.

Lửa màu đỏ, máu cũng màu đỏ.

Khói màu đen, mà máu bẩn cũng màu đen.

Lạc Hà điện của ta không còn, chút kí ức vụn vặt còn sót lại về sự ấm áp của mẫu phi một thưở cũng chẳng còn, mềm lòng của ta, e dè của ta – một đứa trẻ chín tuổi – chắc cũng chấm dứt hoàn toàn.

Từ giờ, ta bước vào ma đạo không lối thoát, giết người một lần, thì có thể giết người rất nhiều lần.

Ta biết chứ, biết rất rõ, mọi thứ đang dần dần bắt đầu bằng vạch xuất phát màu máu, chính là cách tồn tại giữa hoàng cung này của ta từ nay về sau.

Ngươi chết, thì ta sống.

Ngươi không giết ta, ta sẽ giết ngươi.

Quy luật mạng đổi mạng.

Ta cảm thấy, dường như ở hốc mắt mình có gì đó rất nhức nhối.

Nhưng ta biết, chẳng thể nào là nước mắt, vì căn bản, ta không khóc được.

Mà đối mặt với tất cả mọi chuyện xảy ra với mình, ta chỉ có thể cười mà thôi.

- Ha ha ha…

Ta nghe tiếng cười của mình phát ra rất chua chát, là tiếng cười của một kẻ sắp mất dần đi tính người.

Ta trông ra phía xa, bóng một người mặc áo vàng đang tới.

Trong hoàng cung này, ngoài phụ hoàng ra, nào còn ai mặc áo vàng thêu hình rồng nữa đâu.

Người càng bước đến gần ta, ta càng nhận thấy rất rõ ràng, nét mặt của người dường như là sửng sốt, có gì đó thất vọng lẫn đau khổ đan xen hỗn loạn.

Người thấy thất vọng vì có một đứa con xấu xa đáng ghê tởm như ta sao?

Ta đứng đối diện với phụ hoàng, cất lên nụ cười mỉa mai:

- Phụ hoàng, cuối cùng con cũng biết được cảm giác giết người là gì… dù chỉ là tự vệ, nhưng thật sự con đã dùng chính đôi tay này cướp đi tính mạng của ai đó…

Chỉ cảm giác được một vòng tay ấm áp ôm chặt lấy mình, bên tai nghe giọng nói xúc động nghẹn ngào:

- Phi nhi… phụ hoàng thật sự rất tệ…

Sau đó, là phụ hoàng thay ta xóa bỏ mọi dấu vết.

Nhưng làm sao có thể xóa được dấu vết giết người trên tay ta đây?

~*~

Ta cảm nhận vị máu tanh từ khóe miệng mình, lồng ngực đau như con thú nào đang dùng móng vuốt điên cuồng cào xé, nội tạng đảo lộn cả lên.

Phản bội.

Trong canh có độc, dù ta đã dùng kim bạc để thử.

Mà kẻ hạ độc, lại là tì nữ thân cận nhất một thời của mẫu phi.

Sau khi di nương đến rồi rời đi, có rất nhiều chuyện đã thay đổi…

Có lẽ, ả đã đố kị từ ngày đó… con người mà, sao tránh được…

Ta ném bát canh vào mặt ả, nghe tiếng ả hét “á”, rồi tiếng bát canh rơi xuống sàn vỡ tan thành nhiều mảnh, nhìn khói độc bốc lên, nước canh sủi bọt trên sàn, ta hướng ánh mắt khinh thường về phía ả mà cười, cười như hóa điên trước ánh mắt sững sờ của ả, ta miết từng chữ nhẹ như hơi thở:

- A Đào, có biết kết cục của kẻ phản bội sẽ ra sao hay không?

Chết đi!

Mùi máu lại dậy lên không gian, nhiễm bẩn Ngạo Dương điện mới xây, chính do ta đã thiết kế yêu cầu phụ hoàng.

Từ bây giờ, ta biết, ngoài phụ hoàng lặng thầm bảo vệ, bản thân không thể đặt một tia tin tưởng nhỏ nhặt ngu xuẩn nào với bất cứ ai trong hoàng cung tình người mua bằng ngân lượng này nữa rồi.

Ta không biết mình đã dùng biết bao nhiêu phi tiêu để phóng ả, cả việc ả còn sống hay đã chết sau khi ta ra tay.

Ta giết cũng được, hoàng hậu giết để bịt miệng cũng được, nhưng số của ả, chắc chắn chỉ có chết mà thôi.

Một kẻ không có lòng trung thành, mờ mắt vì ngân lượng, liệu sẽ có ai tin dùng?

Ta chỉ biết, sau đó mọi thứ trước mắt ta tối sầm lại.

Đến khi tỉnh, cả người rã rời như không có sức lực, điều đầu tiên nhìn thấy là nét mặt phụ hoàng mệt mỏi như đã nhiều ngày mất ngủ, thấy ta tỉnh, trong mắt phụ hoàng hiện lên nét vui mừng, rồi người nắm tay ta, thấp giọng như cầu xin:

- Phi nhi, để phụ hoàng cắt cử thị vệ bảo vệ con, đừng từ chối nữa…

- Không cần đâu phụ hoàng, con biết mình cần gì…_ ta gắng gượng đáp lại một cách dửng dưng, ta không tin ai ngoài bản thân ta và phụ hoàng, nhưng người đâu thể bảo vệ ta mãi được, còn thị vệ, đến lúc cần ta sẽ tự tìm.

Những ngày sau đó, ta bị độc chất hành hạ thừa sống thiếu chết, không ngờ rằng thứ chất độc Mê Hồn này sẽ bám theo ta đến lúc ta mười tám tuổi, đem đến bao nhiêu tai ương theo sau đó.

Tất cả những người liên quan đến bát canh đó, từ ngự y, nô tì, thái giám đều bị lăng trì xử tử vì tội mưu sát hoàng tử.

Phụ hoàng đã thay ta xóa dấu vết tất cả.

Giờ trong tay ta chẳng có gì, chỉ có thể dựa vào sự che chở của phụ hoàng.

Nhưng, liệu là bao lâu?

~*~

“Nguyện một lòng đi theo chủ nhân!”

Từng người, từng người sau đó nhận ta làm chủ nhân của họ.

Ta thản nhiên chấp nhận tất cả, vì đã đến lúc ta cần có tổ chức phía sau hỗ trợ bảo vệ mình khi cần thiết.

Không hiểu nguyên do từ đâu, với một kẻ không tin ai tuyệt đối ngoài bản thân mình, ta lại có lòng tin rằng họ sẽ không phản bội ta.

Nếu sai, chẳng qua là do ta quá ngu ngốc.

Ta tin họ, phải chăng vì họ không phải là người thuộc về hoàng cung hiểm độc?

Người trong chốn giang hồ, ắt có thứ nghĩa khí giang hồ, và ta muốn biết thứ nghĩa khí đó như thế nào.

~*~

“Hoàng đệ, đệ thích con vật gì?”

“Sao tự dưng hoàng huynh lại có nhã hứng hỏi đến vấn đề này?”

“Huynh rất hiếu kì, vì thường ngày đều thấy đệ dửng dưng với mọi thứ, huynh thật sự muốn biết.”

“Đệ thích bướm.”

“Không đùa chứ? Tự bao giờ đệ lại ủy mị như con gái thế này?”

“Đệ không quan tâm đến cách nhìn nhận của huynh.”

“Huynh không phải là đang trêu đùa đệ, chỉ là thật sự rất bất ngờ.”

“Vậy hoàng huynh thích con gì?”

“Huynh ấy à, huynh thích bồ câu trắng, vì nó giống đệ.”

“Giống đệ?”

“Ừ, thật sự rất giống đệ, hiền lành lương thiện.”

Ta đưa tay vờn những con bướm đêm đang bay xung quanh mình, chợt nhớ một đoạn đối đáp ngày trước.

Ta thích bướm, đó chưa từng chỉ là một câu trả lời bâng quơ cho có lệ, những con bướm mềm mại nhiều màu có thể là thứ dành cho con gái, còn ta thích bướm đêm một màu đen tối - màu của quỷ dữ.

Đối với ta mà nói, bướm là vũ khí giết người lợi hại.

Bướm của ta, tri kỉ của ta, con vật cưng của ta, thuộc hạ của ta…

Ta… hiền lành lương thiện sao…?

Ta là một con bồ câu trắng, mang trên mình đôi cánh của quạ đen.

Y là con thuồng luồng nước, mãi mãi chẳng hóa thành rồng.

Và ta sẽ tiêu diệt con thuồng luồng đó, không một chút do dự.

Ta đã giết quá nhiều người, cũng chỉ là bàn đạp để tiêu diệt nó, và cả người đã sinh ra nó trên đời này.

Tên hai mặt.

Kể từ lúc ta đeo băng mắt trái, dung nhan bị xem như hủy hoại, là nỗi ô nhục của hoàng cung, chỉ nhận được những lời khinh miệt cả lén lút lẫn công khai, đều là do y và mẫu hậu cao quý của y giở trò, y cũng bắt đầu lên mặt xem thường hạ nhục ta bằng mọi cách có thể, trút đi vỏ ngoài hiền lành thưở trước.

Ta không bận tâm, chỉ cười nhạt nhìn sự rảnh rỗi của họ.

~*~

Trái tim ta từ lâu đã chết lặng, trống rỗng, không cho phép bản thân mở lòng với một cô gái nào cả, ta tin tưởng rằng đời này sẽ không hề biết được cảm giác yêu thương muốn che chở cho ai đó là gì nữa…

Cho đến khi, ta gặp nàng…

~*~

Ống tay áo lả lướt trong gió lộng
Dường như trong lòng gió nổi mây phun
Cõi lòng dù nát tan, mặt ngoài lại vờ ung dung
Nhưng nước mắt không kiềm chế được cứ rơi
Chàng nói bản thân biến ảo như một luồng gió
Ở chốn luân hồi chọn lựa tự do
Mộng phù du như làn nước ngày xuân
Tình yêu chân thật đều hóa thành hư không
Tại sao tình yêu bao giờ cũng làm người ta tổn thương rồi lại biến mất
Chẳng gỡ bỏ được tình yêu với chàng
Giữ chặt nơi hàng mi
Vì yêu chàng rồi, từ lâu thiếp khó lòng chợp mắt
Đời người như một vở kịch cứ tuần hoàn
Sân khấu cùng diễn viên chẳng đổi
Một lần lại lần nữa lặp lại tình tiết
Cớ sao sáo không ngừng thổi
Từng tiếng vang vọng bên tai
Một nghìn năm trước thiếp cùng chàng sớm đã yêu thương
Trong đêm thâu trăng kia thật đẹp
Như đang dõi theo ánh sao
Nhẹ phất tay áo, chuyện chúng ta tiếp tục tái diễn



Đã sửa bởi Kin Phạm lúc 10.10.2015, 16:48, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 10.10.2015, 16:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 28.11.2014, 19:18
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 626
Được thanks: 301 lần
Điểm: 9.82
Có bài mới Re: [Xuyên Không-hoàn]Điệp Phi Hà Sứ - Điểm: 11
Mở Đầu:

Chàng trai áo trắng cô độc đứng trên ngọn cây, dùng ánh nhìn dửng dưng nhất có thể theo dõi cuộc thảm sát ở dưới chân mình. Trăng rọi bóng dáng chàng, gió thổi cuốn y phục lả lướt làm thần thái thêm phiêu dật bất phàm, trông chàng như một thiên tiên mang trên mình đôi cánh của quỷ, ngón tay thon dài trắng ngần uyển chuyển lật ngược đồng hồ cát mỗi khi cát rơi xuống hết, đến lúc hạt cát cuối cùng của lần thứ năm rơi xuống, cũng là lúc đao kiếm im lặng.

- Quân chủ, mọi việc đã xong!_ chàng trai áo nâu hơi cúi người, cất tiếng nhẹ nhàng, những người khác đồng loạt quỳ xuống kính cẩn.

Chàng nhướn mi, một bên mắt trái bị tóc phủ, trong con mắt phải lộ ra ánh nhìn kiêu ngạo, chàng khẽ cười, là một cái nhếch môi hờ hững, thanh âm gợi nét hài lòng:

- Rất đúng giờ, làm tốt lắm.

~*~

Giữa màn đêm, chàng trai áo trắng thổi tiêu, thanh sắc buồn bã não nề, áo trắng trong gió tung qua hòa cùng làn tóc mềm mại cuốn lấy dung nhan thanh tú, dáng dấp trông cao sang quyền quý, mắt ánh lên nét lạnh lùng, tầm nhìn vô định mông lung nơi đáy hồ, trong ánh trăng mờ ảo loang bóng nước, bao trùm nét gì đó mơ hồ không rõ, trông sao quá cô độc.

- Chủ nhân, xin ngài ra chỉ thị!_ người áo xanh lam ở phía sau cất tiếng thúc giục.

Chàng dừng thổi tiêu, xoay một vòng trên tay điêu luyện rồi tra vào thắt lưng, lấy ra một chiếc đồng hồ cát, chàng cười, nhạt nhẽo đến vô vị, tóc mái bay che đi con mắt trái, trong con ngươi phải lộ ra tia nhìn tàn nhẫn, chàng nói, giọng nhẹ như hơi thở nhưng lại nặng tựa nghìn cân.

- Giết hết, làm sạch sẽ một chút.

Người đó nhận lệnh liền rời khỏi, chàng đặt chiếc đồng hồ cát lên thành lan can.

Trời đêm không tĩnh lặng thoang thoảng mùi máu tanh tưởi.

~*~

“Tả tướng, ta có một đề nghị với ông.”

“Có việc gì xin ngài cứ nói.”

“Ta muốn ông về dưới trướng của ta, thế nào?”

“…”

“Hay là ông đã về dưới trướng thái tử?”

“Nhị hoàng tử nói đùa hay lắm.”

“Ta biết ông không ưa hữu tướng, thế thì, ông không cân nhắc với yêu cầu của ta sao?”

“Vi thần đã chờ câu nói này lâu lắm rồi.”

“Thật sự?”

“Là thật.”

“Vậy, ta muốn liên hôn với nhà tả tướng, ông nghĩ sao?”

“…”

“Ông còn nhớ hôn ước nửa vời ngày đó chứ?”

“Tất nhiên thưa hoàng tử điện hạ.”

“Cái ta cần là danh nghĩa, nếu ông thấy ta không xứng với con gái ông thì cứ tùy tiện kiếm một cô gái hiểu chuyện thay mặt gả, ta cũng không làm gì cô ta đâu nên không quan trọng lắm, nếu cần dịch dung ta sẽ cho người làm, còn nếu như ông không muốn thì…”

“Ngài vẫn còn nhớ đến hôn ước một nửa đó, không cần thay mặt gả, hoàng tử phi của ngài nhất định sẽ là con gái thần.”

“Như vậy, một lời đã định.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Kin Phạm về bài viết trên: Renge
Có bài mới 10.10.2015, 16:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 28.11.2014, 19:18
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 626
Được thanks: 301 lần
Điểm: 9.82
Có bài mới Re: [Xuyên Không-hoàn]Điệp Phi Hà Sứ - Điểm: 10
Chương 1: Gặp gỡ

“Khung cảnh đẹp nhất ta từng thấy, chính là lúc nàng quay đầu lại khẽ cười
Ta trải qua khói lửa lưu lạc cách trở, rồi bất lực buông tay nàng ra
Kiếp phù du cũng như lữ quán, người ta đang chờ đợi thật ra là ai
Khắp trời mưa tuyết theo gió về, hai chữ hợp tan khiến lòng người phiền muộn…”

(Tuyết tự)


~*~

Thác đổ, tung lên những bọt nước mờ ảo trắng xóa, dưới nắng nhạt hiện lên ánh sáng ngũ sắc.

Con suối trong, dòng nước chảy róc rách trong trẻo qua các kẽ đá.

Khu rừng chìm trong ánh nắng chiều mang vẻ đẹp thanh bình tĩnh lặng, bao trùm một màu nắng nhợt nhạt xuyên qua các tán lá chiếu lên thảm cỏ xanh.

Bên bờ suối, một chàng trai khoảng độ mười tám mặc áo trắng đang nằm ngả người dựa vào thân cây gỗ đàn lớn phía sau. Gần nửa thân người của chàng bị bóng râm của cây phủ lấy. Mái tóc dài cột cao lên hơn phân nửa, còn lại buông thõng bên bờ vai gầy, tóc mái dài rũ xuống lộn xộn che đi nửa gương mặt bên trái, như ẩn như hiện một dải bịt mắt màu đen tuyền. Mắt phải của chàng nhắm nghiền, có lẽ chàng đang ngủ, hàng mi cong cong dài thanh mảnh lay động lòng người. Y phục chàng đang mặc càng tôn lên làn da trắng ngần của chàng, tạo cho người ngoài nhìn vào cảm thấy chàng như một ảo ảnh rất dễ dàng tan biến, hòa làm một với những tia nắng tinh khôi kia.

“Khè… khè…”

Trên cánh tay trái của chàng là một con rắn da bạc xám quấn quanh thành ba vòng, đầu của nó dựa vào ngực chàng như đang tìm kiếm hơi ấm thân thuộc, đôi mắt sắc bén chú ý quan sát mọi động tĩnh, cái lưỡi khè ra liên tục, như một thuộc hạ tín cẩn trung thành nhất canh giữ cho chàng những giây phút chợp mắt ngắn ngủi này.

Gió thổi khẽ khàng, lả lướt như những mảnh lụa trong thướt tha, hương của những đóa hoa kim ngân trắng mảnh mai xung quanh dậy lên một cách tinh tế, xung quanh chàng, những con bướm đêm vỗ cánh bay lượn thành từng dải, điểm thêm phong cảnh những mảnh lụa tối màu.

Tất cả mọi thứ, quyện lại với nhau thành một bức tranh phong cảnh đẹp.

Êm đềm như thế.

Giá như cuộc đời luôn là những khoảng lặng yên bình như thế này thì tốt biết mấy?

Tiếc thay…

~*~

Áng mây ảm đạm quyện lại trên cao thành từng mảng đen nhánh.

Mịt mù, cô tịch, lạc lõng, như lòng người mang nặng bao tâm tư nặng trĩu.

Rồi, nhẹ như không, mưa bắt đầu rơi, tí tách, từng sợi mảnh mai trườn xuống khu rừng ảm đạm hương sắc.

Thoáng chốc, mưa mạnh hơn, từng hạt mạnh mẽ chảy tràn trên nền cỏ. Gió lùa qua kẽ lá mang theo hương khí lành lạnh.

Cả không gian như có sương mù che phủ lấy, nhẹ nhàng mà miên man như bức bình phong nhạt màu.

Sắc đỏ hòa vào sắc trắng thanh khiết của mưa.

Tanh nồng.

Là máu.

“Tách! Tách!”

Hai bóng người hòa vào trong cảnh vật u ám, ảm đạm. Chàng trai áo đen đã bị trọng thương, từng giọt máu như đua nhau rơi xuống nền cỏ xanh, hòa cùng mưa, tạo thành những vệt đỏ dài chảy tràn lan quyện bùn đất. Cô gái khuôn mặt đẹp như ngọc, y phục trắng thanh khiết lốm đốm vài vết máu loang màu của chàng trai, đỡ lấy y chạy trối chết, sắc mặt hỗn loạn.

Mưa mạnh hơn, bóng dáng hai người hòa vào cơn mưa vô tận, bao nhiêu hạt mưa, bấy nhiêu bi thương…

Con đường phía trước mịt mù… đâu là lối đi sau này của họ?

Theo sau là một toán binh lính ngự y vệ ánh mắt lạnh lùng, với người dẫn đầu là một thiếu nữ mặc áo đỏ trang điểm lộng lẫy trên ngựa trắng nhưng phấn son phai phần nào do mưa, bên cạnh một tướng quân tầm bốn mươi thâm trầm kiêu bạc cưỡi ngựa đen.

- Còn chưa chịu đầu hàng?_ thanh âm của tướng quân vang lên náo động tĩnh lặng, chất chứa sự giận dữ.

Hai người đứng sững lại, giật mình đau xót, trước mắt là vực sâu hun hút lãng đãng sương mù dày đặc không thấy đáy, không còn đường nào nữa rồi.

Quay đầu lại, toán vệ binh đã phục sẵn. Cô gái áo trắng hốt hoảng quan sát tình hình xung quanh... tính sao bây giờ, bên cạnh là chàng trai áo đen gần như sẽ gục ngã bất cứ lúc nào.

- A Nhiên, tại sao lại…_ cô gái áo trắng rơi nước mắt thốt lên đau xót nhìn cô gái áo đỏ đang yên vị trên ngựa với nét mặt bình thản.

- Ta thì làm sao?_ cô gái áo đỏ nhướn mày cười nhạo, trong sự hiển nhiên chất chứa lạnh lùng và tàn nhẫn _ A Anh, ta chỉ là giúp quan binh diệt trừ tặc tử thôi.

- Khốn kiếp!_ chàng trai áo đen gào lên tức giận, nhất thời kích động ôm ngực phun ra một ngụm máu khiến cô gái áo trắng càng hốt hoảng hơn, sắc mặt trắng bệch không một giọt máu. Chàng trai nhìn cô gái áo đỏ đầy thù hằn, như chỉ hận không lập tức một nhát phanh thây nàng ta cho hả giận _ A Nhiên, chính ngươi đã bỏ độc trong rượu của ta phải không?

A Nhiên khóe môi vươn nét cười âm độc, không cần trả lời cũng biết đáp án rõ ràng là gì. A Anh sững sờ nhìn A Nhiên như không thể tin được.

A Nhiên xòe ra chiếc quạt lông mềm mại màu hồng phấn che đi nửa gương mặt mình, chỉ chừa lại ánh mắt híp lại cười khinh miệt, ẩn tàng nét cười đắc ý vô cùng. Thanh âm nàng cất lên, nhè nhẹ uyển chuyển lại như âm rắn độc vờn mồi đến chết như một sở thích:

- Giờ này mới nhận ra, không phải quá muộn rồi sao, đại sư huynh?

A Anh rơi nước mắt không ngừng, người trước mặt nàng thật sự là nhị sư tỷ cùng lớn lên sao?

Nước mắt nàng, hòa cùng mưa mặn chát.

Lạnh, da thịt lạnh chưa đủ còn sâu vào tận tâm can.

- Ta muốn giết chết ngươi!_ chàng trai rít gào, tay nắm chặt đuôi kiếm đang rỉ máu từng giọt từng giọt, y dùng sức lực cuối cùng, phóng cùng lúc thanh kiếm trên tay cùng hai thanh phi tiêu độc.

Vì không còn sức nên đi chệch hướng nhưng cũng đủ giết ba tên lính, máu tung tóe, chúng ngã người xuống đất chết ngay.

Mùi máu lại càng tanh nồng.

A Nhiên nhìn kiếm và phi tiêu sượt qua tóc mình rồi lại nhìn chàng trai áo đen, ánh mắt biến đổi ngay lập tức.

Nàng cũng chỉ là một cô gái của bi kịch.

Bi kịch của người thứ ba trong tình yêu.

- A Hàn, là do huynh ngay từ đầu đã không chọn ta mà chọn nó._ A Nhiên khóc, nét mặt đau khổ tột cùng, chiếc quạt trên tay vô thức rơi xuống nền đất vấy bùn đất thành màu xám, như trái tim u tối vương vào chướng tình biết rõ là kết cục bi thương của nàng_ Rốt cuộc ta thua A Anh ở đâu mà huynh chỉ yêu nó thôi?

A Hàn cười lạnh khô khốc khinh bỉ, ánh mắt chán ghét đến tột cùng, lạnh lùng phun ra một câu:

- Rắn độc như ngươi đừng mơ so được một góc của nàng.

- Nếu muội không có được trái tim huynh cũng phải có được thân xác huynh!

Tình yêu, rất dễ hóa thành hận thù… Người thứ ba trong tình yêu… luôn luôn nhận đau khổ… để rồi có thể làm tất cả để đoạt được tình cảm, dù cho có thể hủy diệt chính người họ yêu nhất…

Nàng gằn giọng, ra lệnh cho binh lính tiến lên. Từng tốp lính theo lệnh của nàng lăm lăm giáo sắc bước về phía hai người. Bên cạnh, vị tướng quân già cười âm độc. Cứ việc tàn sát lẫn nhau, ta đây chỉ việc thu dọn tàn cục. Loạn tặc các người, cuối cùng cũng phải bị tiêu diệt thôi.

A Anh thấy sợ, biểu cảm như quá đông không thể đối phó, nhìn sang A Hàn lại đang bị thương rất nặng. Nàng cắn răng vung kiếm lên, kiếm lãnh khốc vô tình đánh được khoảng chục tên lính, bên cạnh, y phóng phi tiêu hỗ trợ.

Trong vũ điệu ảm đạm của thần chết, cả hai đắm chìm vào oán hận, như thiêu thân lao đầu vào lửa, ánh kiếm cùng phi tiêu sắc bén phát ra đạo quang lạnh lùng và tàn độc, say sưa tắm trong máu, hơi gió từ kiếm khí lay động suối tóc của họ.

Máu chảy tràn, tanh nồng, quang cảnh muôn phần diễm lệ.

Đám lính sợ hãi có ý lui.

Lão tướng quân khẽ nhướn mày một chút.

A Hàn cắn răng nén lại đau đớn nhưng vừa rồi vận động mạnh nên máu lại tuôn ra như suối, y cười nói với A Nhiên:

- A Nhiên, ngươi hoang tưởng!

Nhất thời, trước đôi mắt sững sờ của mọi người, A Hàn ôm chặt lấy A Anh ngã người ra phía sau rơi thẳng xuống vực sâu hun hút.

~*~

- Cứu tôi với! Cứu mạng!

Nơi thác đổ nước chảy xiết bỗng đâu xuất hiện một cô gái áo trắng khàn giọng kêu cứu.

Cô có gương mặt trái xoan xinh đẹp với đôi mắt to tròn linh động, mày ngài cong vút, môi anh đào điểm tô thêm sự hoàn chỉnh cho gương mặt ưa nhìn nhưng hiện đang nhăn nhó khổ sở vì sặc nước khó thở, chân cô quẫy đạp không ngừng, tay vung loạn xạ như đang cố tìm một thứ gì đó để bám.

Mạc Thạch Lệ cô không khỏi cảm thấy sốc khi bản thân đang ở phim trường cùng mọi người diễn cảnh rơi xuống vực sâu, chỉ nhớ cô rơi xuống hồ nước do cảnh quay cuối cùng, nhưng khi ngoi lên mặt nước đã thấy mình ở đây – một khu rừng hẻo lánh vắng người qua lại.

Chắc chắn là không phải do cô bị trôi đi, vì cô đã ngoi lên ngay sau đó, với lại cảnh trí ở phim trường và một số vùng lân cận cô đã đi tham quan qua một lượt, chẳng có nơi nào từa tựa thế này.

Đặc biệt hơn, tại sao thoáng chốc chẳng còn ai xuất hiện trước mắt cô, đoàn làm phim đâu cả rồi, tâm trí hiện lên nỗi bất an, muốn bơi ngay vào bờ thì bị chuột rút.

Đúng là quá xui xẻo.

- Cứu tôi với! Cứu tôi!

Cảm giác sức nước của dòng chảy đang chèn ép khí quản, cả người nặng nề như chỉ muốn chìm dần xuống.

Không lẽ cô lại bỏ mạng trong tình huống dở khóc dở cười thế này?

- Cứu tôi…

Hai chân ngừng vùng vẫy, cơ thể cứ chìm, mắt mơ hồ khép lại.

“Ùm”

Có một tiếng động lớn phát ra lay tỉnh tri giác cô, như là một vật thể nặng rơi xuống nước.

Cô mơ mơ màng màng nhìn thấy phía trước có một bóng áo trắng đang bơi về phía mình.

Ai?

Ai vậy?

~*~

Chàng trai áo trắng – Chu Nhật Phi bơi ngược dòng chảy đến chỗ Lệ, nét mặt chàng khẩn trương lo lắng, một tay vòng qua ôm lấy thân người mảnh mai của cô, một tay chàng rẽ nước hướng đến bờ.

Nước nhểu giọt trên bãi cỏ, dưới nắng chiều nhạt lộ ra gương mặt thanh tú của Phi âu sầu và tự giễu mình.

Chàng thở dài một cái, hất tóc ra đằng sau, lắc đầu một cái chán nản rồi đưa tay lên trán.

Chu Nhật Phi, ngươi thật sự điên rồi.

Tại sao phút chốc lại mất mất lí đi cứu người dưng qua đường đột nhập trong trận đồ mình lập ra?

Chẳng qua, là lúc ấy…

Dù biết đó không bao giờ có thể là Tiểu Tâm.

Từ lâu lắm, cô bé hồn nhiên hiếu động ấy đã chẳng còn bên cạnh mình.

Cớ sao nhìn thấy bóng cô gái này ngụp lặn suýt chết dưới nước lại trông thấy hình ảnh ngày ấy của Tiểu Tâm, trong lòng dâng lên một sự sợ hãi mơ hồ.

Thế là…

“Đừng quên muội nhé…”

“Huynh quyết không quên, không bao giờ quên.”

“Quen biết Phi ca ca là điều tốt nhất đời này của muội, giờ muội ghen tị Liễu tiểu thư có thể ở bên cạnh ca ca.”

“Muội là muội, Tiểu Nguyệt là Tiểu Nguyệt, sao có thể so sánh với nhau?”

“Phi ca ca không hiểu đâu…”

“Khậc khậc”

- Cảm ơn anh đã cứu tôi!_ Lệ ổn định lại thân người, ngước mắt lên nhìn người vừa xả thân cứu mình thoát chết.

Nhưng trong chớp mắt, cô cảm thấy mi mắt nặng trĩu rồi ngã gục xuống người chàng, chỉ còn kịp ghi nhớ chàng là một chàng trai áo trắng thanh tú.

Chàng đã điểm huyệt ngủ của cô để cô không kịp nhìn thấy gương mặt mình. Có thể là cô rơi từ trên thượng nguồn xuống nên mới có thể đột nhập vào trận đồ mà chàng lập ra.

Đưa người rời đi ngay là tốt nhất.

Nghĩ thế, chàng bế thốc cô lên.

~*~

Ra khỏi rừng, chàng nhìn thấy bóng người ngồi vắt vẻo trên cây như đang dưỡng thần, chàng thuận chân đá một viên đá gần đó, rất tốt bụng đánh thức người đó dậy.

Nghe một tiếng nói đầy ai oán vang lên ngay sau đó:

- Chủ nhân, ngài không cần dùng phương thức dã man này gọi thuộc hạ dậy đâu.

Viên đá được người đó chụp lại rất chính xác và ném xuống đất.

Gió từng đợt, từng đợt vô định hình làm tung bay những chiếc lá vàng rơi, lay động trong ánh chiều tà, từng đợt hiu hắt.

Từ trên cây, một chàng trai áo xanh khoảng hai mươi nhảy phốc xuống, bím tóc dài phe phẩy trong gió, tuấn nhan tươi sáng điểm một nụ cười tinh nghịch lém lỉnh.

Kỷ Lý Phong hắn vừa làm xong việc là phi ngựa trở về chỗ này, ngồi vắt vẻo trên cây, rất ngoan ngoãn ở yên một chỗ chờ chàng quay ra còn nhanh chóng trở về, ai ngờ được chủ nhân vào một người mà lúc ra lại đến hai người a.

Hắn dù biết rất rõ rằng giữa hai người trời có sập cũng chẳng phát sinh ra chuyện gì được, chắc là một cô nương suýt chết đuối được chàng tình cờ vớt lên thôi, như là tiện thể ấy mà, cũng hiếm khi chàng cứu một ai lắm, xem ra vị cô nương này may mắn, nhưng hắn vẫn không thể ngăn được việc bản thân liếc mắt đầy giảo hoạt, cười hì hì:

- Chủ nhân, ngài cũng thật là có nhã hứng, chọn đúng nơi khung cảnh hữu tình này mà…

Hắn bỏ lửng câu nói, vì ai nghe cũng hiểu được chuyện đó là chuyện gì.

Chàng nghe thế, lại thuận chân đạp thêm mấy viên đá cho hắn thuần thục lách người tránh né.

- Ta tưởng người an nhàn hưởng thụ tình thú chuyện phong hoa tuyết nguyệt hôm nay là ngươi mới đúng chứ? Xong việc rồi?_ chàng nhướn mi, cười khẩy đầy chế giễu, lại nhận được cái nhún vai bất cần của hắn_ Chán phèo, thuộc hạ không hứng.

- Hưởng thụ hết mọi thứ rồi lại bảo không hứng, hay nhỉ?_ rồi chàng dừng nụ cười, nghiêm túc nói khi đang bước đi đến chỗ cột dây cương ngựa_ Thôi, theo ta đến y quán đưa cô gái này đến đó rồi hồi cung, còn phải thay một bộ đồ khác nữa.

Tiểu cô nương xinh đẹp, hôm nay cô cực may mắn đấy, có thể ở trong trận đồ của chủ nhân mà còn toàn vẹn cái mạng nhỏ, lại còn được chính ngài cứu nữa.

Hắn ra bộ nghiêm chỉnh nhất có thể, hơi cúi người, đưa tay ra làm một tư thế chào màu mè làm chàng ngẩn người một chút rồi lắc đầu ngán ngẩm, hắn cười, ánh mắt linh động đầy gian tà:

- Mời chủ nhân lên ngựa!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anamini564, hautlym, linhkhin, Louis Mộc, Lucy Lee, luyen tran, My Ten, Ngantrinh, nhungkute, vuong phichiton và 726 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 114, 115, 116

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 250 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 499 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 421 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 389 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 369 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Hà mã lười
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 400 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 310 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 294 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 442 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 384 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 420 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 332 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 427 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 279 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
LogOut Bomb: o0maiami0o -> Epiphyllum1410
Lý do: :)))
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Hà mã lười
Etalts: mọi người ủng hộ t với nha
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 384 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 623 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 399 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 315 điểm để mua Thỏ nháy nhót

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.