Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 119 bài ] 

Vợ cũ bị câm của tổng giám đốc bạc tình - Hạ Nhiễm Tuyết

 
Có bài mới 20.02.2014, 18:38
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Ngọc Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Ngọc Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.12.2013, 14:41
Bài viết: 586
Được thanks: 1143 lần
Điểm: 10.05
Tài sản riêng:
Có bài mới Vợ cũ bị câm của tổng giám đốc bạc tình - Hạ Nhiễm Tuyết - Điểm: 8
VỢ CŨ BỊ CÂM CỦA TỔNG TÀI BẠC TÌNH


Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Nguồn: http://www.wattpad.com/16199311-v%E1%BB%A3-c%C5%A9-b%E1%BB%8B-c%C3%A2m-c%E1%BB%A7a-t%E1%BB%95ng-t%C3%A0i-b%E1%BA%A1c-t%C3%ACnh-ng%C6%B0%E1%BB%A3c-c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt

Editor: gororo

Giới thiệu:

Hướng Thanh Lam sau khi tận mắt thấy chồng ngoại tình trên chính chiếc giường của mình, vì quá sốc mà mất đi tiếng nói, mất đi đứa con chưa chào đời. Sau khi hai người ly hôn, cô may mắn tìm được một người bầu bạn, tuy người ấy tâm trí có chút không bình thường, tuy cuộc sống thật vất vả, tuy bị chồng cũ ở mọi nơi làm khó dễ, cô vẫn rất hạnh phúc. Chỉ mong từng ngày trôi qua vẫn như vậy. Thế nhưng đến một ngày người kia thức tỉnh, nhớ lại tất cả, chỉ quên mình cô, cô lại phải làm như thế nào?


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 20.02.2014, 19:15
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 22.01.2014, 19:10
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 75
Được thanks: 34 lần
Điểm: 0.52
Có bài mới Re: Vợ cũ bị câm của tổng giám đốc bạc tình - Hạ Nhiễm Tuyết
trời...tác giả ơi ~~ có ngược hok z? trái tim mình *yếu* lắm nha..!!mình đặt ghế ngồi *ngóng*


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 20.02.2014, 20:04
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Ngọc Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Ngọc Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.12.2013, 14:41
Bài viết: 586
Được thanks: 1143 lần
Điểm: 10.05
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Vợ cũ bị câm của tổng giám đốc bạc tình - Hạ Nhiễm Tuyết - Điểm: 10
Bạn ơi truyện này đc edit bên wattpad, mình chỉ sưu tầm về thôi :))

Vợ cũ bị câm của tổng giám đốc bạc tình – Chương 1

Chương 1: Thoái nhượng

Trong một siêu thị sang trọng, cùng một lúc có đến hai người cùng chọn một chiếc caravat màu trắng xám.

Hướng Thanh Lam ngoài ý muốn rút lại tay của mình, nhìn nhìn cô gái đang đứng ở bên cạnh: “Thực xin lỗi, tôi không biết cô cũng muốn nó?” Cô thật đúng là có chút xấu hổ, thật ra cũng không thể nói rõ thoái nhượng cái gì, chính là cảm giác có chút ngượng ngùng.

“Không có việc gì.” Cô gái rất tự nhiên cầm lấy caravat, hai mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm Hướng Thanh Lam: “Tuy rằng cô nhìn thấy trước, nhưng hiện tại nó đang ở trong tay tôi, cho nên, hẳn là thuộc về tôi.” Cô gái giơ lên môi đỏ mọng nói xong, mà một ý nghĩa khác trong câu nói này chỉ có chính cô mới biết.

“Nhưng là…” Hướng Thanh Lam còn muốn nói cái gì, nhưng cô gái kia cũng đã cầm lấy caravat, đi qua cô, thân thể của cô gái có một mùi hương nhè nhẹ, làm cho cô có một cảm giác quen thuộc nói không nên lời.

Dường như mùi hương này, cô đã từng ngửi thấy ở đâu đó.

“Đây là của tôi.” Cô gái lại là quay đầu, dương dương tự đắc hướng cô giơ lên chiếc caravat trong tay, khóe mắt mang theo khiêu khích cùng châm chọc chỉ có chính cô mới biết được.

“Tôi biết rồi.” Hướng Thanh Lam đành phải bất đắc dĩ từ bỏ, xoay người tiếp tục chọn cái khác.

Mà cô gái kia đối với sự nhường nhịn này coi như là điều bình thường phải làm, cô có chút ẩn ý liếc nhìn Hướng Thanh Lam một cái, cầm lấy caravat xoay người rời đi. Hướng Thanh Lam quay đầu nhìn kỹ bóng dáng ấy, cũng đành thở dài một hơi, khó khăn ưng ý được một cái lại bị người khác lấy đi rồi, cũng may vẫn còn rất nhiều, cô có thể tiếp tục lựa chọn. Cô tự hứa với mình, nhất định phải chọn một cái đẹp nhất cho anh mới được.

Chỉ là, cô quay đầu nhìn về phía cô gái vừa rồi lấy đi cái caravat kia, thật sự cô ấy trông rất xinh đẹp đấy chứ.

Lại nhìn trước mặt một đống lớn caravat các màu, thật ra cô đã tìm lại rất kỹ, nhưng chọn đến chọn đi, vẫn cảm thấy chiếc kia đẹp nhất, cũng là độc nhất vô nhị, nhưng thật đáng tiếc, đã bị người khác lấy đi.

Bất đắc dĩ hạ khóe môi xuống , cô đành phải chọn một cái coi như thuận mắt, không lấy được thứ tốt nhất, luôn cảm giác trong lòng mất mát rất nhiều, dựa người vào cánh tủ, cô xem chiếc caravat trên tay, hơi hơi thất thần một chút.

Mà cô cũng không phát hiện ra, có một cô gái vẫn nhìn cô, đang cầm trong tay chiếc caravat cô muốn nhất.

Cô gái lấy điện thoại ra, giọng nói ngọt như mật đường vang lên: “Thác, em mua cho anh thứ này rất được, anh nhất định sẽ thích.” Cô cười khẽ, ánh mắt lại vẫn đang nhìn Hướng Thanh Lam, khóe môi cũng là có một loại đùa cợt.

Hướng Thanh Lam ngẩng đầu, luôn cảm giác có người đang nhìn cô, nhưng là nhìn quanh một vòng, một người cũng không có, chắc là cô tưởng tượng nhiều lắm. Vỗ vỗ hai má, cô đã ra ngoài thật lâu, nên về nhà. Gói quà thật đẹp xong, cô mới chậm rãi đi ra ngoài.

Buổi tối, chiếc đồng hồ treo tường kiểu Âu trên tường chỉ mười một giờ hơn, một hồi chuông cửa vang lên, cô vội vàng đứng dậy, cầm caravat trong tay đặt ở phía sau, một người nam tử tuổi trẻ đẩy cửa vào tiến vào, đó là chồng của cô, Tô Triết Thác. Khuôn mặt tuấn mỹ ít  khi có cảm xúc gì, nhưng là, xem ra tâm trạng của anh hôm nay khá tốt, từ khóe mắt thả lỏng kia là có thể nhận ra, nhưng sau khi nhìn đến Hướng Thanh Lam, lại hơi hơi nhíu mày một chút: “Đã khuya rồi, sao vẫn không đi ngủ?” Tiếng nói bình tĩnh nghe không ra cảm xúc. So với lúc vừa vào cửa, dường như là giữ ý rất nhiều.

Vợ chồng bọn họ ở chung chính là như thế, thực bình thản, cũng thực bình thường. Nhưng là, ai có thể nói đây không phải một cuộc sống tốt?

“Không có gì, chỉ là em không ngủ được.” Cô đối với nam nhân cười ôn nhu, cầm gói quà phía sau, đang nghĩ muốn nên tặng như thế nào, chính là, khi nhìn đến anh tháo caravat, hơi hơi sửng sốt một chút.

Màu này, không phải hôm nay cô mới nhìn đến sao, làm sao có thể, cô dùng sức mở to hai mắt, muốn nhìn rõ ràng hơn, màu sắc này, nơi đó chỉ có một cái.

“Làm sao vậy? Suy nghĩ cái gì, trên mặt anh có cái gì sao?” Nam nhân đi lên, lấy tay sờ trán của cô, thấy độ ấm rất bình thường, nói thêm: “Em chóng mặt à?” Nhẹ nhàng gõ lên trán cô, trong giọng nói có thản nhiên quan tâm. Khuôn mặt rất ít khi lộ ra cảm xúc, lúc này cũng là hơn vài phần biểu tình.

“Không có việc gì, chỉ là caravat của anh hôm nay rất đẹp.” Cô lắc đầu, phía sau tay lại nắm chặt gói quà. So với cái này, chiếc caravat kia mới thật hợp với anh.

Nam nhân thật không ngờ cô lại hỏi vấn đề này, ánh mắt rất nhanh hiện lên điều gì đó, chẳng qua, khi Hướng Thanh Lam còn chưa kịp nhìn kỹ  thì cũng đã biến mất vô tung vô ảnh .

“Cái này…” Anh kéo caravat, ném tới trên sô pha: “Hôm nay caravat cũ bị đổ cà phê, cho nên tùy tiện mua một cái.” Anh giải thích giống như không quan tâm, nhưng là cũng làm cho Hướng Thanh Lam an tâm hơn một chút, ngay cả ngón tay ở sau lưng cũng đều thả lỏng ra.

“Anh à, em có một thứ muốn tặng anh.” Hướng Thanh Lam ngẩng đầu, nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn mỹ quá mức của anh, khuôn mặt này cô nhìn đã hai năm, thời gian hai năm, vẫn là không nhìn đủ, chỉ cần liếc mắt một cái, cô cũng sẽ cảm thấy được một loại hạnh phúc nói không nên lời.

“Thứ gì vậy? Sao anh không phát hiện ra nhỉ, em cũng có lúc giả vờ bí ẩn đấy. Mau đưa anh xem xem nào.” Nam nhân vươn tay, khóe mắt cong lên, hiển nhiên cũng có một chút hứng thú, nhưng là, Hướng Thanh Lam không chú ý tới, đáy mắt anh đã hiện lên một tia không kiên nhẫn.

“Đây.” Hướng Thanh Lam lấy ra chiếc caravat chính mình chọn, mà nam nhân cũng là nhấp một chút môi, nhận lấy: “Đẹp lắm, cám ơn em, vợ ạ.” Anh nhẹ nhàng hôn một chút ở trên mặt cô, ngón tay cầm caravat lại nắm thật chặt.

Chính là, trong giây phút anh lại gần cô, Hướng Thanh Lam ngửi thấy được một mùi hương nhè nhẹ, cô nhíu mày một chút, tại sao lại là mùi hương này, cô đã ngửi thấy ở đâu đó rồi!


Đã sửa bởi Vantuti lúc 22.02.2014, 00:33.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 20.02.2014, 20:14
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Ngọc Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Ngọc Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.12.2013, 14:41
Bài viết: 586
Được thanks: 1143 lần
Điểm: 10.05
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Vợ cũ bị câm của tổng giám đốc bạc tình - Hạ Nhiễm Tuyết - Điểm: 11
Vợ cũ bị câm của tổng giám đốc bạc tình – Chương 2

Chương 2: Ngoại tình

“Lại làm sao vậy, em hôm nay rất lạ đấy?” Bàn tay to nâng lên mặt cô, anh luôn cảm giác vợ mình hôm nay có gì đó là lạ.

“Không có a.” Hướng Thanh Lam lắc đầu, lại ngửi một chút, mùi hương ấy vẫn không ngừng tiến vào mũi cô: “Chồng à, dạo này anh dùng nước hoa sao, sao lại luôn có mùi này?” Cô khó hiểu nhìn anh, chồng cô chưa bao giờ thích dùng những thứ đó, những là dạo gần đây khi cô giặt quần áo, luôn có mùi hương này, chẳng lẽ là mùi của bột giặt.

Nhưng là, quần áo của hai người đều giặt cùng nhau, vì sao quần áo của cô lại không có mùi ấy?

“Em là cún con sao? Cái mũi thính như vậy?” Nam nhân lấy tay nhéo một chút cái mũi của cô, ánh mắt trở nên sâu hơn một ít, sau đó lại giống như làm ảo thuật, từ phía sau lấy ra một đóa hoa hồng: “Là mùi hương này phải không, đây, tặng cho em, gần đây bận quá, xong việc anh sẽ dành nhiều thời gian cho em hơn: “Anh đem đóa hoa đặt ở trong tay cô, sau đó xoa đầu cô một chút, giống như là đang dỗ một đứa nhỏ.

Hướng Thanh Lam nắm chặt bông hoa trong tay, tuy rằng chỉ có một bông, nhưng là, đã khiến cô rất vui, chồng cô Tô Triết Thác chưa bao giờ là một người nam nhân lãng mạn, thế mà hôm nay anh tặng cô hoa hồng.

Đem hoa đặt ở mũi ngửi  một chút, thật đúng là mùi hương này, thơm thơm.

Nhìn Hướng Thanh Lam không giấu được vui vẻ, trong mắt nam nhân hơi hơi hiện lên một chút phức tạp, rất nhanh, anh thu lại tất cả cảm xúc.

“Anh đi tắm rửa.” Anh cởi quần áo, hôn một chút khuôn mặt vẫn đang thất thần của cô, xoay người đi vào trong phòng tắm, mà Hướng Thanh Lam vẫn nhìn bóng dáng của anh, tươi cười bên môi là thản nhiên ôn nhu.

Cô rất yêu chồng cô, mà chồng cô, cũng yêu cô.

Phòng tắm truyền đến ào ào tiếng nước, cô đem chiếc caravat mình mua đặt cùng quần áo của anh trong ngăn tủ, nằm trên giường, nhắm hai mắt, lại không thấy buồn ngủ, đến tận lúc một bên giường hãm xuống, cô hơi nghiêng người, thấy được nam nhân quay lưng về phía cô.

Nam nhân cũng đột nhiên xoay người, ôm cô: “Ngủ đi, đã muộn rồi.” Anh nhắm lại hai mắt, nhẹ nhàng vỗ lưng Hướng Thanh Lam, môi hôn nhẹ lên trán cô, tiếng hít thở đều đều rất nhanh truyền đến, mà Hướng Thanh Lam thở dài nhẹ nhõm một hơi, chắc là do cô tưởng tượng quá nhiều.

“Chồng…” Tay cô đặt nhẹ tay lên mặt anh, mà Tô Triết Thác cũng ở lúc này mở hai mắt, nhìn thê tử trong lòng ngượng ngùng, thế này mới nhớ tới, bọn họ dường như đã rất lâu rồi không thân mật, gần đây anh rất khuya mới trở về, mà lúc ấy, cô đã ngủ.

Bọn họ kết hôn đã hai năm, thời gian hai năm, không lâu, nhưng là, cũng không ngắn. Nhẹ nhàng ôm thắt lưng của cô, nhẹ nhàng thở dài một tiếng. Ban đêm, phá lệ im lặng.

“Lam Lam…” Anh gọi nhũ danh của cô, giọng nói mang theo một ít đặc biệt khàn khàn, môi anh chậm rãi chạm nhẹ môi cô, Hướng Thanh Lam khẩn trương nắm chặt chăn, khi môi nam nhân sẽ chạm vào cô, một tiếng chuông di động dễ nghe vang lên, nam nhân vươn tay cầm lấy điện thoại, ánh mắt rất nhanh lóe sáng một chút, vỗ vỗ mặt Hướng Thanh Lam.

“Anh đi nghe điện thoại, em ngủ đi.” Nói xong, anh mặc áo ngủ, đi ra ngoài.

Hướng Thanh Lam thở dài một hơi, dùng chăn che lại hai mắt
của mình, lại là tiếng chuông này, không biết đây đã là lần thứ mấy, thở nhẹ, nhắm mắt rồi lại mở ra, trong lòng cô đã có một loại mất mát ảm đạm.

Mà Tô Triết Thác cũng là đứng ở ban công, gió bên ngoài thỉnh thoảng thổi sợi tóc trên trán anh, phá lệ cuồng dã.

Trong di động truyền đến một giọng nói mềm mại đáng yêu: “Thác, anh nói tặng em 999 đóa hoa hồng, nhưng là, sao em đếm lại thiếu mất một bông?” Giọng nữ bên kia có chút thản nhiên oán giận, nhưng là, làm nũng lại càng nhiều.

“Một bông rơi ở trong xe, ngày mai lại tặng em 999 đóa.” Tô Triết Thác tựa vào trên tường, ngón tay đặt ở lan can ban công lạnh như băng, lại tưởng tượng như đang chạm vào thân thể mềm mại của cô gái.

“Rơi ở trong xe…” Giọng nói của cô gái mang theo một ít ngượng ngùng, dường như là nhớ tới đến cái gì.

“Bảo bối, đây là lỗi của em.” Trên mặt Tô Triết Thác thản nhiên cong lên khóe miệng, điều ám chỉ trong lời nói, đã làm cho cô gái đầu bên kia điện thoại đỏ mặt.

“Thác…” Giọng nói cô gái lại một lần nữa truyền đến.

“Làm sao vậy, bảo bối?” Tô Triết Thác trấn an cô, trên mặt cũng là một loại sủng nịch nói sao không cũng hết.

“Thác, anh đang ở cùng với cô ta phải không?” Giọng nói cô gái thấp đi rất nhiều, tuy rằng cô không nói gì thêm, nhưng là, vẫn dễ dàng nhận ra được có chút mất mát.

Tô Triết Thác híp hai mắt lại một chút, anh tựa vào ban công, đối với vấn đề này, dường như vẫn muốn duy trì một loại trầm mặc. Anh không muốn nói về nó!

“Thác, anh có yêu em không?” Giọng nói sâu kín của cô gái truyền đến. Bên này đã có thể nhận ra cô đang khóc.

Ánh mắt Tô Triết Thác trầm một chút: “Anh yêu em.” Anh trả lời không hề do dự, anh yêu cô, đương nhiên yêu cô, đây là cảm giác chưa từng có với người khác, chỉ là, anh đã kết hôn, có gia đình, có vợ.

“Thác, vậy anh sẽ ly hôn sao?” Cô gái lại đang hỏi một nội dung đã nói đến mấy trăm lần, dường như là vô tình cũng là cố ý ở nhắc tới.

Mặt Tô Triết Thác trầm xuống: “Anh đã nói rồi, về sau  anh không muốn nhắc tới chuyện này nữa.”

Anh không thích nói về vấn đề này, cực kì không thích, anh không muốn nhìn đến cô gái kia phải khóc, dù sao, anh cũng từng thích cô, hai năm cảm tình, anh còn chưa đến mức máu lạnh như vậy.

“Như vậy, Thác, ngày mai, anh nhất định phải tới chỗ em, em nhớ anh.” Cô gái bên kia trầm mặc nửa ngày, cuối cùng giọng nói vẫn là càng thêm ngọt ngào.

“Ừ.” Tô Triết Thác đáp ứng, đối với sự ủy khuất của cô, trái tim anh sẽ đau một chút. Giọng nói của anh trở nên nhẹ nhàng rất nhiều: “Ngày mai anh sẽ đưa em đi chơi.”

Bên kia, cô gái vui vẻ tắt điện thoại, để lại một người nam nhân nhìn di động rất lâu.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 20.02.2014, 20:16
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Ngọc Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Ngọc Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.12.2013, 14:41
Bài viết: 586
Được thanks: 1143 lần
Điểm: 10.05
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Vợ cũ bị câm của tổng giám đốc bạc tình - Hạ Nhiễm Tuyết - Điểm: 11
Vợ cũ bị câm của tổng giám đốc bạc tình – Chương 3

Chương 3: Quên người, quên sinh nhật

Xoay người đi trở về phòng mình, người trên giường đã ngủ, anh đi qua thay cô kéo lại chăn, sau đó nằm bên cạnh, trong phòng ngủ có một  mùi thơm nhè nhẹ của hoa hồng, anh ngẩng đầu, vừa vặn thấy được một đóa hoa hồng đặt ở mặt trên tủ đầu giường.

Nhíu chặt mày, 999 đóa, đây là đóa còn thiếu, anh mua tặng một cô gái khác, lại bởi vì cùng cô ‘thân mật’ mà rơi ở trong xe, cho nên, mới lấy nó để đưa tặng vợ mình.

Cô gái ngốc này, lòng anh không hiểu áy náy lên, đem thân thể của cô ôm chặt trong lòng, cô gái này tuy rằng không làm anh yêu, nhưng là, sẽ làm anh đau.

Buổi tối này, cực kì im lặng, hai người ở chung một giường, lại dường như bắt đầu một loại đồng sàng dị mộng.

Hướng Thanh Lam đóng máy tính lại, cầm tư liệu đã được sửa tốt, tuy rằng chỉ ở trong nhà, nhưng là, cô cũng làm một công việc phiên dịch, bình thường chính mình tự tìm tư liệu đến dịch, kiếm nhiều hay không không sao cả, chỉ là cô muốn cuộc sống của mình sẽ không nhàm chán như vậy.

Ôm lấy tư liệu trên bàn, cô đi ra ngoài. Trên đường cái người đến người đi, thật đúng là rất náo nhiệt, bình thường cô không đi ra ngoài nhiều, hiển nhiên cảm thấy rất vui vẻ, nhìn nơi này một chút, nhìn nơi kia một chút. Mỗi một thứ ở trong mắt cô đều là tốt đẹp.

Cô ôm chặt tư liệu trong lòng, bỗng nhiên nhận thấy được một mùi hương quen thuộc, xoay người, cô nhìn thấy một cô gái ôm một bó hoa hồng rất lớn đứng ở cách đó không xa.

Mà rất lạ, cô gái cũng thấy được cô, đối cô cười, mà nụ cười ấy, lại làm cho lòng của cô co rút một chút, có một loại cảm giác nói không nên lời.

Cô nhìn thật kĩ cô gái ấy, thế này mới phát hiện, dường như cô đã từng gặp ở nơi nào? Đúng rồi, cô đột nhiên nghĩ tới, cô gái này, là cô gái lần trước lấy chiếc caravat mà cô thích.

Dường như cô gái ấy đang rất hạnh phúc, bởi vì nụ cười trên mặt cô đã có thể so sánh với ánh mặt trời, chính là, vì sao cười như vậy, lại làm cho cô cảm giác lạnh run.

Cô xoay người đi về một hướng khác, chỉ là nếu như quay đầu, sẽ thấy được một nam nhân mặc tây trang gọn gàng, đeo chiếc caravat màu trắng xám đi ra, mà cô gái ôm bó hoa hồng đứng lên, cười duyên hôn một cái ở trên mặt nam nhân, khuôn mặt nam nhân có thản nhiên tươi cười, ôm chầm thắt lưng cô gái, hai người cùng nhau ngồi lên xe.

Cô gái quay đầu lại, nhìn bóng dáng kia đã đi xa, nụ cười ngọt ngào lúc này lại trở nên lạnh lùng.

Hướng Thanh Lam giao tài liệu xong đã là giữa trưa,  vui vẻ về nhà, nhưng là  cô đã thất vọng, trong nhà chỉ có mình cô. Đi vào phòng ngủ, đổi nước trong bình hoa, bông hồng kia đã sớm héo tàn, không còn đỏ tươi như lúc trước, cô nhặt lên, đặt ở trong miệng, cảm giác có chút chan chát, thì ra hoa hồng không hề là vị ngọt.

Đứng ở phòng khách rộng lớn, một nơi lớn như vậy, hiện tại chỉ có mình cô, cô đột nhiên cảm giác được một loại cô đơn nói không nên lời, rất nhớ anh, không biết anh hiện tại đang làm việc gì? Hôm nay là một ngày quan trọng, anh quên sao?

Cầm lấy điện thoại, cô nhấn gọi số di động đã sớm thuộc lòng.

“Này, làm sao vậy?” Bên kia truyền đến giọng nói của anh mang theo từ tính, nhưng là, cũng rất đạm mạc.

Hướng Thanh Lam dùng sức cầm điện thoại, giọng nói cũng là ngọt ngào ôn nhu:

“Chồng, là em, em muốn hỏi anh chừng nào thì trở về. Em sẽ làm tốt cơm chờ anh.”

Mà bên kia trầm mặc nửa ngày: “Anh sẽ cố gắng làm nhanh, hôm nay trong công ty bề bộn nhiều việc. Nếu mệt, em cứ ngủ trước đi.” Anh nói xong, không chờ cô nói thêm điều gì liền tắt điện thoại, thậm chí, còn không nói với cô một câu hẹn gặp lại.

“Chồng à, em…” Hướng Thanh Lam môi khẽ giương, cuối cùng đành phải nuốt xuống tất cả những gì muốn nói.

Cô vẫn không buông điện thoại, bên tai truyền đến tiếng cúp máy, cô tựa vào trên bàn, ngây ngốc nhìn chằm chằm nơi xa, từ khi nào thì, cô có việc mới có thể tìm anh, từ khi nào thì, anh cũng không nguyện ý nói với cô thêm mấy câu .

Mà lúc này ở một nhà ăn cao cấp, một đôi nam nữ đang ngồi, nam nhân cao lớn tuấn mỹ, mà cô gái lại kiều nhỏ xinh đẹp, nam nhân buông điện thoại, ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn cô gái xinh đẹp môi.

“Nhìn em kìa, đều ăn đến bên miệng rồi.” Tiếng nói mang theo từ tính có thể nghe thấy rõ ôn nhu, ánh mắt vốn đang căng thẳng khi nhìn đến sóng mắt ôn nhu của cô gái, hơi hơi thả lỏng xuống.

Cô gái kéo tay anh đặt ở trên mặt mình: “Thác, buổi tối đến chỗ em đi, em thật sự rất nhớ anh.” Cô dùng mặt cọ vào tay anh, mà nam nhân ánh mắt đen một ít, đó là lời mời anh rất quen thuộc, lời mời của thân thể cô.

Cũng đêm ấy, dù Hướng Thanh Lam chờ đợi như thế nào, chồng của cô, Tô Triết Thác, cũng là trắng đêm chưa về.

Thẳng đến ngày thứ hai trời chưa sáng, một chiếc xe đỗ ở trước cửa nhà, nam nhân từ bên trong đi ra, quần áo anh có chút nhăn, dưới sợi tóc hỗn độn là một khuôn mặt dường như không được nghỉ ngơi tốt.

Mở cửa, thẳng đến khi nhìn thấy cô gái ngủ trên sô pha, mặt anh trầm một chút, nhưng là vẫn bước tới, ôm lấy cô gái dường như không có chút sức nặng này.

Đặt cô ở trên giường, anh mới mở ngăn tủ lấy ra một bộ quần áo mới thay.

Cúi đầu nhìn người đang ngủ say, trên khuôn mặt không tính là xinh đẹp, vẫn là mang theo nét thanh thuần của hai năm trước. Cô là một người vợ tốt, nhưng, cũng không phải là một người vợ tốt, cô không làm cho anh yêu cô. Trước kia anh thật sự thích cô, mà anh cũng cần một người vợ, anh không thích một cô gái không sạch sẽ, cho nên cưới cô. Hai năm không lâu, nhưng là, anh đã quen với cuộc sống có cô, chính là thói quen cũng có thể sửa, khi cảm tình của anh với cô đã bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo.

Ý niệm muốn ly hôn hiện ra trong đầu không chỉ một lần, nhưng là, anh lại vẫn không hạ được quyết tâm. Ngồi ở bên giường, tay anh nhẹ nhàng mơn trớn mặt cô, với một người vợ không yêu, anh phải đối xử như thế nào mới phải.

“Chồng…” Hướng Thanh Lam chậm rãi mở ra hai mắt có chút mê mang, theo thói quen thiếp mặt vào tay anh.

Mà một câu chồng này làm cho sắc mặt Tô Triết Thác hòa hoãn rất nhiều, anh rút tay ra, đứng lên, có những việc là phải lựa chọn, cho nên, phải nghĩ cho kĩ.

Đi vào phòng khách, anh ngồi trên sô pha, lại ở lúc ngẩng đầu thấy được trên bàn một bàn lớn đầy thức ăn đã nguội lạnh, còn có, một cái bánh ngọt. Đột nhiên, anh dường như nhớ tới cái gì, không khỏi mở to hai mắt.

Ngày hôm qua, cô là muốn nói cho anh việc này đi. Hôm qua, là sinh nhật cô.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 119 bài ] 
       



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
tudiemto
tudiemto
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Trangtrongnuoc: Cua:ta nhìn nhứt đàu quá,cua mua dùm ta 2-3 tờ vé số gì đi,số nào cũg đc,bao nhiêu điểm nói ta trả
Tiểuhàn: Hân và huệ nhé giang ta đây tổ chức r
Xi Hoang: Hoa tỷ viết thể loại gì
Cua Rang Me: sặc? vụ gì nữa? Huệ nhi là con ta, hắn lấy con gái của hàn hàn mà @@
song giang: cua là đám cưới của Hàn với Huệ đi
HoaHoaTựVũ: đâu, HoHoa dang viết truyện cho Rose-Xi Hoàng rồi
Như Băng: má ơi.... má là định đi rình người ta chứ đâu phải đi ăn cưới
Cua Rang Me: má: vậy con khoi gui ma 30$ nha, ma mua nhiêu thì gửi thêm cho đủ số nha
tudiemto: con chờ mai má mua. hôm nay má phải lo làm đẹp để đi ăn cưới :))
Cua Rang Me: viewtopic.php?f=128&t=322202

vé số thứ 5 xổ
song giang: thế thì phải mời HoaHoa viết cho hay a
Cua Rang Me: viewtopic.php?f=128&t=323177
lô tô mới mở
song giang: muội ý đi ăm rồi
Trangtrongnuoc: Cua:đưa lại cái link ta vào ủg hộ
Cua Rang Me: casino con k có quản, con mới mở gian lô tô. nữa pa pa vô mua vài xấp về chơi
Cua Rang Me: pa pa: cứ tự nhiên, giá như niêm yết
HoaHoaTựVũ: muốn bán thân vào casino để chia sòng, ko biết papa đẹp trai quá, ng ta nhận ko?
HoaHoaTựVũ: papa đc mua ko con rể. dạo này papa túng quá, muốn nghĩ quẫn
Như Băng: Nhã muôi, muội đang làm gì đó
Cua Rang Me: mau vé số đi nào

mua vé số kiếm tiền đi chăn mặt nè
HoaHoaTựVũ: Thì câu chuyện WD, cứ viết theo thể loại, hài, bựa, lãng mạn cẩu huyết, ve chó, vận lông chó vơn vơn vơn
Trangtrongnuoc: Hoa tỷ a,số z mà đẹp gì a
song giang: có ta nè. ta mở cả hai trang luôn
Ái Nhã: thank tỷ
HoaHoaTựVũ: số đẹp à, có thiếu gì: 01, 02, 03, 04, 12, 21, 11.....
Như Băng: mọi người đi hết rồi à
song giang: chắc là sao hả Hoa Hoa
song giang: viewtopic.php?f=20&t=322662&start=40  đây cưng
Trangtrongnuoc: cua a,có số nào đẹp cua quảg cáo ta mua
HoaHoaTựVũ: chắc là, máu chó càng tốt


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.