Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 

Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành

 
Có bài mới 11.10.2013, 18:40
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21738
Được thanks: 15370 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương 03136: Nổi 79bật

Nhìn 97cửa phòng 8đóng chặt aakia, Vương dHoằng thầm 4than một 99tiếng, giũ 7giũ ống 5etay áo, xoay 42người rời 7bđi.

Chàng 74vừa đi, d1húng tỳ eữ và hạ 1hân tấp dập xuất d3iện. Trần 2ung buồn aực một b5úc, nghe 14hấy tiếng 3ói nhỏ b2ên ngoài, 6hông khỏi 9ước đi b8ới cửa b3hòng.

Ngay 2ahi nàng đặt 01ay lên cánh 8ửa, Trần 9ung cười c2hổ: Vì 5ao ta phải 3ảo não? feàng biết, 28uy sân viện 67ày để 5ình làm 2dhủ, nhưng aở trong eaòng mọi 09gười, thân 8hế của fàng chắc 32ì đã cao e1ơn đám cạ nhân dcỳ nữ kia.

Suy 8ghĩ một 7úc, Trần fung vẫn 1ở cửa 35phòng đi ara.

Nàng clẳng lặng 27nhìn mấy 4tỳ nữ fhạ nhân akia, trong 96lúc nhìn cchằm chằm, 2Trần Dung 4cười khinh amiệt, vung d6tay áo dài, 0xoay người 88trở về.

Nhìn 4cửa phòng 0đóng chặt, fmấy tỳ dcnữ nhìn 10thoáng qua 0bnhau, cuối acùng bất b9đắc dĩ dblắc đầu, 16tuy rằng 9eTrần Dung 91không nói 9gì cả, 6nhưng ánh 83mắt khinh 1cmiệt của fnàng vẫn 5khiến bọn dhọ có chút f7xấu hổ.

Một 1ngày này, 6athành Kiến b0Khang vô 6cùng náo 32nhiệt.

Đám 9cngười Trần 15Công Nhương 3vào thành.

Đương 7bnhiên, người e8đến cũng 6bkhông chỉ 2là Trần b4Công Nhương, 2mà là một 2cđội ngũ 61lớn gồm 98mấy vạn 2bngười. 3 © DiendanLeQuyDon.comTrong mấy 5tháng qua, 8bthế tộc 6bcó môn quy 7lớn nhất chướng tới 06phía nam, 3bọn họ fđã đến 77nên khơi 91dậy ngàn 65cơn sóng 84lớn.

Trần eDung ngồi 3ở trong 39xe ngựa.

Ngoài 18xe ngựa, bbngười mang 8ctheo chúng c8Trần thị eKiến Khang 0đi nghênh 4đón tộc 0anhân vẫn 2là Tứ thúc fTrần Tử d1Phương. d5 © DiendanLeQuyDon.comXung quanh 9xe ngựa bcủa nàng 0đều là 0dân chúng 0trong thành 0aKiến Khang 0bđông đúc 7nhốn nháo.

Bình 1ẩu hướng fra phía ngoài 4liếc mắt bdmột cái, d1cười nói: 6“Trần baCông Nhương ctrở về, bngày diện dthánh của 1dnữ lang 2sắp tới 9rồi.” 03Bà nhìn 5fvề phía 9dcung thành, 65vẻ mặt 7hâm mộ: 88“Nô còn 20không biết 6nhóm công 34chúa hoàng 7btử sẽ 62có bộ dạng a5thế nào 47đây. Nghĩ 4đến, nhất 7dđịnh là bngười người ftuấn mỹ cabất phàm, 9giống như 62thần tiên a3vậy.”

Trần b2Dung cũng 13chỉ cười.

Đúng 0lúc này, 4Bình ẩu 97đột nhiên 94kéo kéo 93Trần Dung, 2bthấp giọng f6nói: “Nữ 8lang mau nhìn, ađó là lang 03quân và 98Đại tẩu 6của người akìa. Bọn bbhọ đang 9cnhìn chằm 06chằm nơi 10này.”

Trần 7Dung nghe 5dvậy, cũng 0không ngẩng 7cđầu lên, 7chỉ nhẹ 3giọng phân 4phó: “Kéo brèm xe xuống e8một chút.”

Kéo 29rèm xe xuống emột chút? 47Loại sự atình này 91đang giáp 80mặt với 6nhau, đúng blà tổn 0thương lòng a0người. 1 © DiendanLeQuyDon.comBình ẩu 61giật mình, 3bnhìn thấy 7Trần Dung 8bmím môi, 07vẻ mặt c0quật cường, 3bà đáp 53nhẹ một 1tiếng, vươn a9tay hạ rèm 1xuống.

Lúc 7này Trần 60gia Đại 7tẩu đang 3ngẩng đầu 8fcực lực anhìn về 9phía xe ngựa 7của Trần 2Dung. Ả 7dvừa ngó 5nghiêng vừa 76lôi kéo 7bnam nhân 74nhà mình 3nói: “Mau 5nhìn mau cnhìn, đó 8đúng là 30muội tử 96của chàng 8mà, chàng 65gọi nàng, cdchàng gọi 5nàng đi!”

Trần 1gia Đại fhuynh do dự f7mà nhíu 5mày nói: fc“Không 6ổn. Nếu 1thật sự 2muốn gặp fmuội ấy, c9ta nên đến 4Trần phủ 07cầu kiến 8dmới phải.”

Lời 94này vừa 72thốt ra, deTrần gia cĐại tẩu d8tức giận, c1ả hung hăng 0đá một d2cước trên f0lưng hắn, 0khẽ nói: 1“Chàng 8điên hay 9bị choáng daváng vậy? 8cChỉ có 16ở trước 4mặt mọi cngười gọi 7nàng, nàng 55mới không 1dám không 71đáp ứng, 8bcũng không 2cdám không 54tiếp nhận!” e1Nói tới 4đây, ả 61lại dùng 78mũi chân 21đá một ecái, chỉ 3tiếc rèn 7sắt không fthành thép 6gầm nhẹ: 53“Gọi đi!” 4fẢ còn nói b1thêm: “Xem 5kìa, lão anô kia đã 9nhìn thấy 99chúng ta.”

Trần bgia Đại 1huynh mím cemôi, do dự 5mở miệng.

Đúng dlúc này, frèm xe bị akéo xuống, d9ngăn cách 4ftầm mắt 92bọn họ 8nhìn về abphía Trần 0Dung.

2fvậy?

Lão 0nô kia rõ 9ràng đã 79thấy được 5aTrần gia 48Đại huynh ddmà còn kéo 35rèm xe xuống 9như thế, 9hiển nhiên 93là không 2cmuốn tỏ b8ra quen biết 52với hắn!

Trong 6khoảng thời egian ngắn, 18Trần gia 32Đại huynh 1ngây dại, a3Trần gia ecĐại tẩu 8cũng ngây 2dại.

Nhưng 63chỉ một 7lát, Trần 3gia Đại c5tẩu tức 6bgiận, thịt abéo trên 5mặt hung 7hăng nhảy elên vài 8dcái.

Tay afphải duỗi dra, ả nhéo dlỗ tai Trần f5gia Đại 9dhuynh, thét 05to: “Ngươi e3đúng là ecphế vật 4vô dụng! ddNgươi nhìn b0đi, ngươi 9nhìn đi, 09ngươi mỗi engày đều bnhắc tới 53muội tử anày, nhưng 1người ta 1thì sao? 4dNgười ta 44ngay cả 1egặp ngươi 80cũng không cnguyện ý!”

Giọng 40của ả 7có chút d1cao giọng, bngay cả e5khi toàn athành đang cồn ào náo 8động vẫn 74có thể 8erơi vào adtrong tai e3một vài 5quý nhân 6đi lại dbgần đó.

Tức 4thì, vài d7hộ vệ 33quay đầu 67nhìn về 4aphía ả.

Trần b2gia Đại c8tẩu vừa b0thấy, sợ dtới mức f4mặt co rút, 0lại đối 4diện với 06ánh mắt fdhèn mọn 2chán ghét 8bcủa mọi engười xung 2dquanh, ả 2fthật sự 92chột dạ, elập tức cvội vàng 2bnặn ra tươi cccười, cầm 2tay Trần f2gia Đại 0huynh lui 7sang một 8bên.

Đảo 69mắt, đoàn 7exe của Trần bDung đã 8đi tới 02cửa thành.

Đoàn 27xe ngừng dlại, tiếng 6ồn ào náo 67động cũng 6bdừng, mọi 0người bắt 46đầu xếp asang hai bên, bchờ cát 26bụi bốc 2cao càng 2cngày càng 1dgần.

Lúc 83này, giọng ccủa tỳ e5nữ truyền 0đến: “Nữ 4lang.”

Trần 3cDung lên 8tiếng.

Tỳ a4nữ kia thấp b3giọng nói: 9“Sau khi 5Trần Công 4Nhương đến, 6xin người 1hãy làm f8bạn bên f1cạnh ngài, eccùng ngài 8vào thành.” 6bDừng một 27chút, tỳ c8nữ kia nhẹ 7nhàng giải cbthích: “Vừa brồi có 53vài vị 5fquý nhân 6đến đây.”

Trần fDung rùng bmình, đáp: ab“Được 5rồi.”

Tỳ 1nữ kia vừa 03lui xuống, 9fTrần Dung 86liền nhìn 7mình trong 02gương đồng, 52nàng đang bcmặc quần aáo màu lam 6cnhạt xen celẫn với 06màu vàng, 0trên thường e2phục chiết 2điệp tung e7bay thêu ftừng cành bhoa nhỏ, f3xiêm y như 2thế đi 6đôi với cgương mặt 1fkhông thoa 2cson phấn bfcủa nàng, ecó vẻ nhẹ enhàng khoan 25khoái, loại 8nhẹ nhàng 0khoan khoái 5bnày hòa bcùng vẻ 0diễm lệ fquyến rũ dcủa nàng, 1tăng thêm 58một phần 4thuần túy ftrong trẻo.

Không fsai, mình d3thế này 0acó thể 2gặp mặt 6cquý nhân.

Khi 8Trần Dung 29vừa lòng 5thu hồi 8bánh mắt, 1Bình ẩu 86ở phía 0sau nàng bnói: “Nữ dlang, có 6fcần vấn 0tóc lại fkhông?” 3Vì để 8giản tiện, 98đầu nàng 08chỉ vấn b7một búi etóc đơn agiản, mặt 2ftrên cài 8một cây 43trâm, đồng 4thời, trên 2chân đi 1đôi guốc a8gỗ đang 18lưu hành b5thời này. f © DiendanLeQuyDon.comNhư vậy 4tuy rằng 72đơn giản, 90có điều 6alại không 6đủ thận 3trọng.

Trần a3Dung lắc bđầu, thản 5nhiên nói: 20“Không facần, không 2cần quá 54mức cầu 5akỳ.”

Lời fanàng vừa 6dứt, bên 8ngoài vang 8lên tiếng bồn ào cùng 95tiếng cười.

Trần bDung quay 5đầu nhìn 70lại.

Vừa 8nhìn, nàng 6thấy hơn 9mười cỗ d9xe ngựa cchậm rãi 85tới gần. 5 © DiendanLeQuyDon.comThấy là 5xe ngựa 6có ký hiệu d7của Lang fdGia Vương 41thị, Trần 69Quận Tạ b8thị, Trần 77Dung không fbcó hứng 0thú thu hồi eánh mắt.

Lúc 7này, cát b4bụi bốc 8acao đã càng 07lúc càng 9mờ nhạt, 2cát bụi cdần tan, 7cđám người 3đã hiện b9ra rõ ràng.

Nhìn 7đội ngũ ckhông có 5bbiên giới ednày, một 10giọng trầm 4thấp của 5nam tử từ 74trong đám b4người truyền eđến: “Lần 89này người fđến rất 31nhiều, tuy 8là phân 1biệt theo 7ebốn cửa 8thành tiến 7vào, số blượng kia 9cũng là akinh người.”

Một 6người khác 8lại nói: 5“Sai lầm 1frồi, người 5có quý tiện 2cao thấp, 2bsao có thể ccùng nhau evào thành? aNghe nói 49là phân era bốn đoàn.”

Trong 7tiếng ầm 3fĩ la hét, 0nghị luận, e9đoàn xe 0ngoài cửa 8thành càng adngày càng b4gần.

Trần fDung ló đầu 72ra nhìn phát dhiện đi b9đằng trước 24là Trần 4thị ở dNam Dương!

Đúng a8rồi, đám 87người Lang d6Gia Vương 24thị cùng 6Dũ Chí, 1Hoàn Cửu 01lang đều 41đã rời 0đi trước, 3trong số bthế gia 5còn lại, 2Trần thị fcó địa evị tôn 61quý nhất, 0tất nhiên 4là bọn 2họ dẫn f4đầu.

Khi 84cờ xí và 7xe ngựa 03của Trần 14thị Nam 5Dương xuất 0hiện ở 8etrong tầm 5nhìn của 6mọi người, 2tiếng cười c0đùa càng 9lớn hơn 4nữa.

Đúng 71lúc này, cdmười cỗ 8xe ngựa 5chạy ra, 1akhông hề 9bận tâm 0lướt qua 3đám người b1cùng đoàn 9xe, giọng 47nói kinh 5ngạc của 2eBình ẩu 9vang lên: b“Nữ lang, afở đây 06có xa giá 21của công echúa.”

Xông alên trước c4quả thật f2là xa giá 7của công 31chúa, theo csát phía 6sau là một 07số ngoại 7thích cùng efnhóm nữ 5lang sĩ tộc 8mà Thái 3Hậu cùng 8bệ hạ b6tín nhiệm 10trọng dụng.

Đám fthiếu nữ ahô to gọi b2nhỏ xông c4ra. Các nàng b7cười đùa, 1kêu la, có b6người vung c6roi ngựa, 15còn có người 3lung tung 0xướng ca, 75thực rõ cràng, nhóm 6nữ lang anày là tới a7gây náo 3động.

Đúng e5lúc này, 2giọng của dtỳ nữ atừ bên 70ngoài truyền dđến: “Nữ 40lang, người fcũng đi 2lên đi.”

Trần feDung ngẩn dra, lập 26tức hiểu fra rồi dặn cdò Thượng f6tẩu.

Xe engựa của aThượng 27tẩu cũng a4xông ra ngoài.

Khi b3nhóm nữ 0alang tôn fquý lao ra, cbên cạnh e8các nàng 3mang theo 1bcác tùy btùng cao 4lớn tuấn fmỹ, cũng 8dchỉ cưỡi 99ngựa vội 73vàng đi 8theo bảo 9hộ. Dưới 9tình huống d9như vậy, e5xe ngựa dTrần Dung 59lao ra không acó bất b7luận kẻ bnào chú 0ý.

Trong 9nháy mắt, 93xe ngựa 3của nàng f1vọt tới 98trước đội 1ngũ của b5Trần thị 1Nam Dương.

Xe 0ngựa đột 30nhiên dừng 06lại, bên 7ngoài vươn 09ra một bàn f1tay xốc alên rèm 5bxe nhìn nàng, 8đúng là dmột tùy 1atùng bên 1người của 49Trần Công 40Nhương. 9 © DiendanLeQuyDon.comTùy tùng fkia cung kính 8nói: “Nữ clang thỉnh 7fxuống xe.”

Trần 1Dung lên 30tiếng, nhảy 5fxuống xe 1angựa.

Nàng 0đi theo tùy 8atùng đến bbên cạnh 2xe ngựa 8fcủa Trần 2Công Nhương.

Sau frèm xe, Trần 9eCông Nhương 2hiền lành 6nhìn nàng, 5đánh giá btừ trên 0xuống dưới d4một lát 8arồi cười d7nói: “Rất f3tốt, lên exe đi.”

“Vâng.”

Trần 32Dung vừa 2lên xe, hai dtay đặt b7trước người, afthấp giọng acbẩm: “Nói 2acó quý nhân 49ở đây, 86muốn A Dung 9cùng công 6vào thành.”

Trần 3bCông Nhương abvuốt vuốt fcrâu dài, 6fha ha cười e0nói: “Cũng dđược.”

Lời 7ecủa hắn 9bvừa thốt 1ra, hai tỳ 3nữ trong 31xe ngựa 3tiến lên, ecác nàng 01giúp Trần dDung dọn 02tháp, sau bkhi an bài 75để nàng 66cùng Trần 1Công Nhương 5ngồi ở 9chính giữa 3xe, các nàng e0xốc lên 9rèm xe, lùi 01về một fgóc.

Phía 6trước tiếng feồn ào càng 01ngày càng 1vang.

Chậm 62rãi, đội 2ngũ tiến dlên bắt f3đầu kéo ddrộng khoảng 47cách, hộ dfvệ hai bên 9giục ngựa 1flui xuống, degiữa các 1xe ngựa 5cũng cách 34xa nhau.

Đi 5cđằng trước c6là xe ngựa edcủa Trần 9Công Nhương.

Đảo bmắt, xe 16ngựa của b2hắn vào 0cửa thành.

Vừa 77vào cửa 09thành, xe 5ngựa liền 0ngừng lại, alúc này, 7cđoàn xe 34theo sát cphía sau dcũng dừng fblại.

Trần 2cCông Nhương 1evén rèm 1xe đi xuống, 90hắn hướng b7tới Trần 21Tử Phương 41chắp tay, 90kêu lên: cd“Tử Phương, 41làm phiền 6rồi.”

Đảo d8mắt, hắn cđối mặt 4avới xe ngựa c5của Lang fGia Vương 5ethị cùng dfTạ thị 3Trần Quận 9cùng, vái a0chào.

8phía sau d8hắn, Trần 8Dung nhắm 02mắt theo e1đuôi, miệng 9nàng mỉm 7cười, khẽ bcúi đầu fthi lễ.

Nàng 9vừa có 72mặt, gần b3như là trong 9anháy mắt, 21hơn một a2ngàn đôi admắt phát 64sáng nhìn evề phía cnàng.

“Nàng 5ata ngồi bcchung xe với 79Trần Công b0Nhương, 38là người 4nào vậy?”

“Cử dchỉ tự fcnhiên, lúm 6đồng tiền cbnở rộ, 07chắc hẳn 0elà đại 8tài nữ 38của Trần 2thị Nam 9dDương.”

“Tài 8fnữ ư? Tài f7nữ có diện 5mạo mị 15nhân như 3thế, cũng 21không biết 8lang quân bbnhà ai có cphúc khí. 9 © DiendanLeQuyDon.comHa ha.”

Trong dtiếng cười, 1tiếng ồn 9ào náo động, 27một tiếng 5cười to 3truyền đến.

Tiếng 1acười này 63cao nhọn 19mà vang dội, 4atrong đó 53lộ ra vẻ 91lỗ mãng.

Cùng bvới tiếng 6ecười kia, 1mọi ồn 3ào náo động 6dđều ngừng 27lại. Tiếp 6theo, đám d0người khẽ 9dnhường 8đường, fmột chiếc 3xe ngựa 7vọt ra.

Lao 47tới là 07một chiếc bexe ngựa 15cực kỳ 2bình thường, 2không đánh abdấu gia 26tộc gì 5bcả. Xe ngựa c7kia nhằm 20thẳng về ephía hàng 7đầu đội c4ngũ, hướng 0tới mọi engười Trần 2dphủ.

Đảo 35mắt, xe 3ngựa vọt 3etới trước b5cửa thành, 8cách Trần 75Dung chưa 5đến mười 7bước thì 1giảm tốc 47độ.

Cũng ekhông chờ 4xe ngựa 22ngừng ổn, dcrèm xe được e5xốc lên, 3ctiếp theo, 1một nam 5tử tầm 0e27 28 tuổi alàn da tái b3nhợt, ngũ fdquan tú lệ etừ trong afxe ngựa 81nhảy xuống.

Khi fnam tử kia 76nhảy xuống, b4hộ vệ equanh thân 1nhất tề 4cả kinh, 4đồng thời 28tiến lên 9đỡ.

Nam 57tử lao về e2phía trước ehai bước, d3cũng không 06chờ đứng fvững, hắn d6liền vội 23vẫy lui 45mọi người. 1 © DiendanLeQuyDon.comSau đó hắn e6vươn tay 32ra, vừa 0eđịnh bám fvào thứ a1gì đó thì 4hắn sờ dcphải bộ 4bngực của 6dmột đại 94tẩu tầm 4c30 tuổi. 7 © DiendanLeQuyDon.comĐại tẩu 3cnày có vẻ f7mặt dữ 4tợn, cặp acmắt đục fngầu, bộ 28dạng có 95chút tương 9tự với b7Đại tẩu fcủa Trần 0Dung.

Lại ednói thanh 80niên kia 7acảm giác aađược mềm f2mại trong 47lòng bàn 25tay, vội 2vàng quay 6eđầu lại, d7vừa thấy d8phụ nhân 9bnày, hắn 5lại há 6miệng nôn 5khan.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 18:41
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21738
Được thanks: 15370 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương b9137: Bệ 8hạ, thỉnh 3dphong thiếp alàm nữ e6quan

Nam 74tử vừa 31nôn khan 8evừa vội evàng thu ctay về, 0hắn lấy 6ra khăn sạch, edùng sức clau lòng f2àn tay, nói 1ới vẻ 1hán ghét: 9“Xấu xí 44éo ục như ahế, sao 2ại chen 6ào đây? fgười đâu, a5đem mụ 7a cho chó 61ăn.”

Một 7ời thốt da, vài hộ cệ lập 1fức tiến bên, bọn 6ọ hiển 5hiên đã 54được huấn 5fuyện qua, 76hụ nhân b6ia vừa trừng bớn hai mắt, b3ợ hãi định 2hét chói cai, miệng 8đã bị bột vật 64hét vào, 5đồng thời, ebai tay cũng c5ị áp chế.

Đảo 0ắt, mụ 0ị chúng 93ộ vệ lôi 8uống, biến 4ất ở trong aeđám người.

Nam 82ử kia sau cbhi ra mệnh b2lệnh, rốt e7cục đã 8lau tay sạch 42sẽ, hắn aaném khăn 3lụa đi, 68bước nhanh 84về phía 0ađám người 36Trần Công cNhương và 9aTrần Dung.

Khi 90đứng ở 2trước mặt 0hai người, 69nam tử nghiêng 4bđầu không 8hề chớp bmắt nhìn 12chằm chằm 4Trần Dung. d2 © DiendanLeQuyDon.comGần như 0là đột 7nhiên, hắn 12vươn tay b1chỉ vào 4Trần Dung, 2kêu lên: 98“Ta thích dnàng.” dMấy chữ dvừa vang clên, Vương d5Hoằng đang 0nhắm mắt 1fdưỡng thần 2lặng lẽ b0mở mắt 3ra.

Lúc 60này, nam 14tử kia chuyển 1sang Trần b8Công Nhương, 1ehắn mở 4fto một đôi 6amắt sáng, ahá mồm c4định nói c3gì đó.

Không bđợi hắn 0emở miệng, 8Vương Hoằng 9trong xe ngựa 7hơi hơi egật đầu.

Ngay e8khi nam tử 03này vừa 5mới nói bvới Trần 1dCông Nhương: e6“Nữ nhân dnày rất 9dkhá, ngươi 0ađể nàng……”

Hắn 6nói tới fđây, một 7tiếng kêu 1chỉnh tề 0vang dội 4truyền đến: 7“Gặp qua 8bệ hạ! 47Bệ hạ fvạn thọ!”

Mười 3dtiếng nói e0vang dội 41chỉnh tề 34vừa rống, 10tức thì, 6mọi người 26cả kinh. 73 © DiendanLeQuyDon.comNgay sau đó, cavô số câu 45nói ‘Gặp 4qua bệ hạ’‘Gặp c6qua bệ hạ’ 3loạn thất 32bát tao vang 8lên, cùng 4với tiếng 04kêu này, dcòn có tiếng 7equỳ xuống edliên tiếp, afchính là 8mọi người 14vây xem không 8ngừng đón 8chào. Như e3các quý c6tộc còn eađang cúi 1hạ mình, 2nhóm thứ 2dân phân 3ftán ở bốn 7phía, giờ 2phút này d7cũng đã 5fquỳ lạy.

Âm b6thanh vang fbdội, ầm 5ỹ vô cùng, 6engay cả 3acâu nói 08kế tiếp 9của chính 5anam tử kia 4bcũng bị 72chìm nghỉm.

Bệ a6hạ?

Trần 3Dung cả 4bkinh, nàng 30mở to hai emắt nhìn 54nam tử một 8cái, lui 98về phía fsau nửa abước thi f1lễ.

Nam 92tử nhíu ccmày, chờ ctiếng ồn 34ào biến cmất, hắn a1nhếch miệng, 9bất mãn 3fquay đầu enhìn quanh 0dtrái phải, 92kêu lên: f“Làm cái 9quỷ gì bvậy? Không 43phải đã 98nói không 4được nhận 3ra trẫm 41sao?”

Nhìn 2thấy tất 60cả mọi 8người cúi 8fđầu, thứ 36dân còn 0asợ hãi berụt rè 3lui về phía 0sau, nam tử 3có vẻ vô e8cùng thất eavọng, hắn 62than thở b8vài tiếng, 23quay đầu 7cnhìn về bphía Trần aDung.

Đối 99mặt với e6bộ dạng 94của Trần 2Dung cúi 55thấp mặt 2đến tận 6ngực, thanh a9niên thất 5vọng thở 6dài một dhơi.

Hắn cnhìn chằm 7chằm Trần dfDung, trong 0miệng lại fbnói: “Đều 8ađứng lên 6đi.”

“Tạ 11bệ hạ.”

Nam ftử nhíu 2bmày, lại 4era lệnh: 98“Đều ebtản đi.”

“Vâng.”

Lĩnh 4mệnh tản 20đi, chỉ f2có một 5bbộ phận cathứ dân, 1hộ vệ bmà chính a6hắn mang 4đến cũng bchỉ là 5lui về phía 1fsau ba bước. 9c © DiendanLeQuyDon.comVề phần a0người quyền equý ở bốn 4phía thì 2fkhông hề 0lui đi nửa 3bước.

Đối b6mặt với 7tình hình 18này, nam d2tử hiển cnhiên sớm c2đã thành 20thói quen, 0ahắn cũng 3không để 6ý tới, 4chỉ tiến ealên một 9dbước, dựa 7sát vào bfTrần Dung.

Nam ftử vừa bcdựa sát cvào Trần 4Dung, cận f9thần theo dfsát sau hắn 2liền nhận ffđược vô 6số ánh 96mắt. Lập b5tức, cận 9thần kia fcũng chạy 05tới, dựa evào gần 4thanh niên 0kia, thấp 4giọng nói: 1“Bệ hạ, 0ở đây 5quá nhiều 57người.”

Mấy 2chữ vừa e5thốt ra, batrên gương a2mặt tú 28lệ của cnam tử đầy 86vẻ mất 0hứng.

Hắn 8dnhăn mặt, 3có điều 1ađồng thời 4lúc đó, bánh mắt ebvẫn khóa 9echặt trên 4thân Trần 3Dung.

Một eahồi lâu, 6hoàng đế b6đột nhiên 4hạ giọng, 7nhẹ nhàng 38nói: “Ta fbgọi là 3bTư Mã Chương, a2nàng thì 1sao? Nàng 0tên gì?”

Trần bDung thật 00sự không 8cngờ, đường dđường blà hoàng 1eđế sẽ 31dùng giọng dđiệu như 8thế nói echuyện với 1mình. Nàng engẩn ngơ, 58vừa mới 0ngẩng đầu 7clên. Một 6bên Trần fCông Nhương 1dđã chặp dchai tay lại, 6mang vẻ 6dmặt nghiêm 3túc trả 65lời: “Bẩm d7bệ hạ, c5nàng là dTrần thị 62A Dung.”

Nam a5tử nổi 87giận, hắn fbất mãn 6nói: “Ta 58đang hỏi bnữ lang 42mỹ mạo ddnày, cần fngươi trả 88lời làm 5cái gì?”

Đường 2đường 98là lửa 9giận của 5dhoàng đế a5vậy mà b0không khiến 11cho Trần 9Công Nhương 5bất an, athậm chí 2đám quý ctộc và 9hộ vệ fở bốn a7phía nghe f5thấy đối fthoại này, 07vẻ mặt 81cũng không 18hề có gì 1fdị thường.

Trong adlúc nam tử 5kia đang 3nổi giận, 4Trần Công 6cNhương cười 7nhẹ, hắn 2clạy dài 0không dậy 72nổi, cất f3tiếng, nghiêm ctúc nói: 3d“Bệ hạ 8dcó từng 8nghe qua? 1Có một 84phụ nhân, 9khi Mộ Dung 2Khác vây 9fcông thành 7Mạc Dương, 16vì ân nghĩa 4mà một 4mình xông 1vào đó? 3Có một 6ephụ nhân, 8khi thành 99Nam Dương 71bị bao vây 4mặc quần fbáo trắng 9nhuốm máu 4dxung phong c0liều chết 3xông ra?”

Hắn 2lớn tiếng e1nói tới 2đây, đứng 02thẳng thân 10mình, chỉ 88về phía eTrần Dung, dcao giọng 7kêu lên: 1“Bệ hạ, 53phụ nhân 17đó là nàng! 98Đó là Trần 34thị A Dung fbnày!”

Tiếng 3kêu lanh alảnh, bốn 7phía hồi 8âm không ffdứt!

Mấy c5ngàn người 42Kiến Khang dvây quanh a9ở bốn aphía, đầu btiên là 8cả kinh, 0đảo mắt 1lại lên 8tiếng nghị b5luận.

Trong dblúc đó, 0aTrần Dung 85dưới sự fám chỉ 8dcủa Trần 2fCông Nhương f1bước lên 8phía trước 0hai bước.

Nàng dđứng ở 42trước người d6Trần Công 7Nhương.

Trần 06Dung hơi bfngẩng đầu, e4để khuôn amặt của 4mình tinh ctường hiện 5ra trước bmắt mọi 4engười, fnàng lại 49hướng tới ddhoàng đế 5thi lễ, ccất giọng bctrong trẻo: c“Thiếp, cTrần thị bA Dung gặp 5qua bệ hạ.”

Hoàng fbđế hiển 9enhiên còn 1đang khiếp 4sợ, hắn d0trừng mắt enhìn Trần aDung, đột 78nhiên, hắn ahỏi với 1evẻ kinh cngạc: “A? 9Sao nàng 8lại muốn 08chịu chết? bCòn sống 3không phải 69tốt hơn c9sao?”

Trần 47Dung ngẩn 2bngơ, đảo 6mắt, nàng becười khẽ, ebình tĩnh 7trả lời: d“Gia quốc 0không tồn, 5thân này 0còn đâu? a1A Dung cũng 5chỉ là 20làm việc enên làm afthôi.”

“Phải 9akhông?” 5Hoàng đế acđối với acâu trả 4lời của e7nàng hình 7như có chút bthất vọng.

Hắn 93còn đang 0đánh giá bTrần Dung, enhìn ngắm, 0hắn nhếch 2cmiệng, rầu bbrĩ nói: 63“Trẫm 2fkhông thích 2phụ nhân anghiêm túc 27uy vũ như 5thế.”

Lời 97này vừa 96thốt ra, acác đại 3cthần phía easau hoàng fđế đều bnhíu mày. a6 © DiendanLeQuyDon.comTriều đại dcó phụ 7cnhân tiết 5nghĩa, bệ 89hạ vốn 34càng nên 5ftán thưởng. 0 © DiendanLeQuyDon.comNào biết 2ađâu rằng 9hắn lại 2bật ra một 7dcâu không 4thích? Ai, f4thôi thôi, 52bệ hạ fcho tới babây giờ ađều là 6fnhư vậy!

Về 2phần Trần 6Dung, vừa ecó chút 6buồn cười 8dcũng có 9dchút kinh 4ngạc. Cho 91dù nàng 6avì hôm nay, 4nghĩ tới cvô số đối 2sách, cũng 8không dự eđoán được, 51bệ hạ 06là một 10bệ hạ 57thế này.

Hoàng 43đế mất 6hứng thở 7dài một 15tiếng, vung 05tay áo dài, fnói với 6Trần Dung: b3“Nói đi, 2dnàng muốn ađược phong 5athưởng bcái gì?”

Trần 5Dung thi lễ, 8nàng còn 0chưa mở 2miệng, một 64cận thần 0tiến đến, bhắn đối 5với hoàng beđế nhẹ 3giọng nói: 7e“Bệ hạ, 5bực phụ cenhân tiết 1cnghĩa này 5nên để 54làm gương.”

Hoàng 32đế nghe fvậy, nhíu bmày ngẫm 4nghĩ rồi 7gật đầu.

Hắn 8chuyển sang ednhìn Trần 8Dung, vừa b2muốn mở f1miệng, Trần d1Dung cũng 4đột nhiên 3lui về phía 4sau nửa eabước, ‘Bịch’ 4amột tiếng equỳ rạp exuống đất!

Trần 60Dung làm 38động tác dcnày nằm 5ngoài dự 8kiến của 15mọi người. 2 © DiendanLeQuyDon.comHai mắt c7hoàng đế esáng ngời, dhưng phấn 1mà hỏi: 5“A, vì esao nàng dphải lạy atrẫm?”

Trần 85Dung ngẩng 09đầu lên, 31hai tròng 5mắt nàng 76sáng ngời 5nhìn hoàng 0eđế, cất cgiọng trong etrẻo: “Thiếp 7bcó một f6chuyện muốn 45nhờ, thỉnh dbệ hạ 2cho phép.”

Nàng 7vừa mở 1miệng đã fcầu xin, 94hoàng đế 9không khỏi anhếch miệng, 0Trần Dung 1dthấy thế, 7fkhẽ nghiêng 91đầu, nghịch cngợm nhìn abhắn một 6cái.

Động a0tác này aathật sự 88đáng yêu, 0hoàng đế 06vô cùng d3vui mừng, 99hắn vui 2vẻ hỏi: 6“Nói đi, f9nàng yêu 59cầu chuyện 1gì?”

Trần 5Dung cố 5lên tinh 5thần, nàng dnhìn lên 86hoàng đế, 81kiềm chế basự khẩn atrương, afmỉm cười erồi nói: 4e“Thiếp, 5thiếp muốn 6bệ hạ 90phong thiếp f7làm một anữ quan, 0achung thân 3không cần a4lập gia 8fđình!”

Thiếp emuốn bệ 2hạ phong athiếp làm dmột nữ f0quan, chung fthân không 2cần lập 2agia đình!

Thiếp 3muốn bệ e6hạ phong 27thiếp làm 37một nữ 1quan, chung 6ethân không 7cần lập egia đình!

……

Vương 2Hoằng ngay 6lập tức e7ngồi thẳng e2người, 1hắn hơi 2nhếch môi, f6mười ngón 11tay nhanh 2chóng nắm 3lấy càng 96xe, không 80hề chớp amắt nhìn 5chằm chằm 8Trần Dung!

Không c6chỉ là 62Vương Hoằng, bngay cả cTrần Công 43Nhương, acTrần Tử bPhương, 63người quyền 6quý ở bốn cphía, và 4cả Trần 2gia Đại b0huynh và 68Trần gia bĐại tẩu 82vây quanh 4ở cách fđó không dxa lúc này 9đều há 1to miệng, acváng đầu 0hoa mắt.

Không dcó bất 78luận kẻ 1nào dự 6đoán được, 1một nữ 02lang như f6Trần Dung, 7dựa vào 9tính mạng 72lập nên accông lao, 7ckhông dễ 41dàng chiếm 5được sự 8tán thành 8của chúng 90danh sĩ, a4rồi được 8gặp mặt 3bệ hạ, 8egiờ nàng eclại đưa 5ra một yêu 0cầu như ethế!

Hoàng 5đế trừng amắt nhìn, 2hắn ngơ engác hỏi: c4“Nàng muốn 5làm nữ d3quan ư?”

Khi 00hắn hỏi 9anhư vậy, b2Trần Công 76Nhương tiến c1lên một 3bước, vái fdchào thật 6asâu, cũng ddkhông chờ 9cTrần Công 0Nhương mở 0miệng, giọng 7của Trần 4Dung bỗng enhiên cất ccao. Nàng fmỉm cười 6fngây thơ 56nhìn hoàng 7đế, nói 2cvới vẻ f7nghịch ngợm: 09“Yêu cầu 4này của athiếp vừa d2thốt ra, 4etất cả 9mọi người b7đều bị ddọa choáng 91váng, bệ 7hạ không 04thấy rất 6thú vị, 1chơi rất 7vui sao? Hì e0hì, vì sự 55thú vị 6enày, bệ 1ahạ nên 7đáp ứng 6thiếp đi, abệ hạ, bngười đáp c9ứng thiếp 1đi.”

Hai 2acâu cuối 1fcùng, giọng anói mềm dmại, giống anhư làm 3nũng.

Hoàng dcđế vừa ecnghe thì 97trở nên 70vui vẻ, aliền hướng c7Trần Công 2cNhương vung 3tay áo, quát: e“Không 88cho ngươi fmở miệng.”

Mệnh flệnh này cTrần Công 62Nhương không 40dám vi phạm, flập tức 6hắn nhanh 7angậm miệng 2elại.

“Lui 1ra phía sau 78đi, đừng 5che ở giữa ctrẫm và dA Dung.”

Trần 5Công Nhương 4không biết 9flàm sao, a2đành thi f7lễ với 3hoàng đế, alui ra phía 4sau hai bước.

Khi 2hoàng đế 5ra lệnh afcho Trần e6Công Nhương, 4ánh mắt 90cũng không b9từng nhàn 82hạ, hắn 21hứng thú 2nhìn mọi cfngười ở d0bốn phía, e2thưởng 4ethức vẻ 7mặt của 64bọn họ. c © DiendanLeQuyDon.comNhìn nhìn, 9hắn quay ađầu chớp 9mắt vài 51cái với 5Trần Dung, 1lặng lẽ 94nói: “Nàng enói đúng, c8đúng là echơi rất 4cvui.”

Nói 62tới đây, b2hắn ho khan 21một tiếng, 35thu hồi 7tươi cười 4trên mặt. 43 © DiendanLeQuyDon.comVừa thấy edbộ dáng 9này của b8hắn, Vương b8Hoằng lại 6đưa mắt adra hiệu 7với một 1cận thần.

Cận 5ethần kia efvội vàng 37tiến lên.

Cũng 91không chờ 8cận thần 5fkia mở miệng, f5hoàng đế dđã nghiêm 8túc gật 6đầu, lanh 0lảnh quát: f“Duẫn!” a(Cho phép)

Cận bthần kia 5làm sao dự a1đoán được ehoàng đế f7đã đáp cứng ngay clập tức 4như thế? 6Lập tức 0bước chân f2cứng đờ, 61gần như 9là đột 3nhiên, hắn 4cảm thấy 4phía sau 57lưng rét dlạnh.

Trần cDung mừng 3rỡ, nàng 79lại cúi a7lạy, cất 89giọng trong c1trẻo kêu 0lên: “Tạ c3đại ân 75của bệ d5hạ.” Nàng fhướng tới 53hoàng đế 3edập đầu 8bmạnh một b2cái.

Đối 22với cảm etạ của 2amỹ nhân, 43nhóm quyền 23quý bốn 61phía giật 4mình ngạc 4nhiên, hoàng afđế có 8avẻ vô cùng 67thoải mái, dhắn càng 7ađề cao 2giọng: “Như 1dvậy đi, 11đạo quan 4ở Tây Sơn c3rất đẹp, 09nàng ở 1đó đi.”

Tây 7Sơn đạo 51quan?

Trần fbDung mừng crỡ, đạo 6quan kia là 8nơi có phong 9cảnh xinh ađẹp tuyệt 38trần nổi 4tiếng ở 5thành Kiến fKhang, quan 01trọng nhất b4là, thuộc fevề đạo 3quan kia còn ecó gần 2ngàn mẫu c0ruộng! Gần 0cngàn mẫu, 7đối với 7nàng mà 5nói, thật 6sự là ban 7thưởng 5rất lớn.

Lập 9tức, Trần 2Dung vui vẻ 28ra mặt: 4d“Tạ ơn 1bệ hạ! 9Bệ hạ 16anh minh!”

Hoàng 8đế còn c4đang vây 8trong khoái abhoạt, hắn alại liếc 1fvề phía 74nhóm quyền 89quý ở bốn 7phía, nhìn 08thấy bọn d8họ dường 7như mất 9chứng, vẻ emặt đều 5xám ngắt.

Hắn falại ho khan 0cmột tiếng, 67nhìn nhóm 6quyền quý, 40nói với bgiọng nghiêm 9túc: “Trần dthị A Dung 62này không 05sợ sinh 3tử, thật ecsự đáng 84kính. Trẫm 4nói cho các a2ngươi biết, 17các ngươi bkhông thể anhìn thấy 81người ta 36bộ dạng fxinh đẹp 3mê người 59thì muốn e9động vào fenàng. Nàng 3chính là 5dnữ quan 9được trẫm 2thân phong!”

Hắn 7bnói tới c1đây, ha 4hả cười, 0chắp hai 5tay sau lưng, e7đắc ý bdào dạt dđi lên xe 2ngựa của 3mình.

Hoàng 9đế vừa 55rời đi, 6adần dần, bcó ánh mắt 0cố ý vô ftình liếc fvề phía fVương Hoằng, 4ánh mắt 4này vừa bliếc nhìn 9Vương Hoằng 76một cái 9thì chuyển 85sang Trần 71Dung.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 18:43
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21738
Được thanks: 15370 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương a4138: Muốn 7anói đã 6fnói

Trước dmắt bao 9người, ceTrần Dung ađang quỳ 2brạp đã 16đứng lên.

Khóe 47miệng của a2nàng mang 0theo tươi 2cười.

Cho 44ù là Vương 1oằng hay adà mọi người 6cung quanh b0đều nhìn 5ea được, feđây là fươi cười 7ahật sự 2hát ra từ 7ội tâm, 1fó sự thả 61ỏng, rạng 1cỡ, dứt 5ỏ mọi 25ông xiềng 3cùng gánh 2eác, thậm ahí là một 27oại sung 2ướng thiêu 1đốt sinh cệnh, hàm ahứa kích 5ình.

Từ fdừ thu hồi aươi cười, 4crần Dung 0oay người 1dại, nàng 87đối diện e8ới Trần eông Nhương 81à Trần bử Phương, 25hậm rãi f6uỳ phục 94uống.

Lại bduỳ xuống 67đất, Trần 7ung cao giọng e1nói: “Trần e5Dung làm chai vị tộc 32bá thất 44vọng rồi. b1 © DiendanLeQuyDon.comTuy rằng 8đã sống bsót trên 7chiến trường, 4nhưng A Dung 1đã giết 3vài Hồ cnô, sau khi fnhiễm một dthân máu 4btươi, đối b8với mọi 8việc trên 39thế gian e6đột nhiên 0cảm thấy 9akhông thú cvị, sớm 7đã có ý b3nghĩ xuất 5cgia.”

Nàng dnặng nề cmà dập ađầu vài 7cái: “A 7fDung cũng d6biết, hai 82vị trưởng 1bối có e2tâm ý với 6A Dung. Nhưng cmà, cả 49đời này fccủa A Dung 0đã là nản 17lòng thoái 59chí, thầm danghĩ im lặng d8qua ngày. ac © DiendanLeQuyDon.comA Dung bất 6fhiếu –”

Mấy 1cái dập 1đầu này dfrất mạnh, 3bđảo mắt, 8trán của canàng đã 1trở nên 2dxanh tím. c © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà, 7atuy rằng dtrên trán 4Trần Dung 4tím xanh 0bdính cả 1abùn đất, 53tươi cười 50cũng là 5thả lỏng, 0tươi tắn.

Nàng bbnâng mắt 5alên nhìn 5Trần Công 7eNhương, cnhìn Trần cTử Phương, c1run run, lớn 6tiếng cầu ffxin: “A 15Dung tội anặng, thỉnh 7khoan thứ.”

Dứt 32lời, nàng ddlại dập 5đầu.

Lúc 1này, tất 14cả mọi 60người nhìn 2tình cảnh 0này, hiện c1tại ẩn 7fcư nơi sơn bdã, xa rời 7hồng trần 7cvốn là 7việc mà bdnhóm danh 25sĩ luôn ctôn sùng. f © DiendanLeQuyDon.comĐã nhìn equen danh 6lợi, cuộc 2dsống an 7nhàn thế bngoại vốn f4là điều dcác quý 8tộc luôn 5hướng tới. 4 © DiendanLeQuyDon.comBởi vậy, d6mọi hành 79động của 9eTrần Dung 4hoàn toàn 9fnằm ngoài 6dự đoán bcủa người 61Trần gia 0cũng đã 9phá vỡ cmọi tính 3toán của 2bọn họ.

Nhưng 6amà, bọn 5họ không bathể tỏ 59vẻ bất dmãn.

Lập 90tức, Trần 86Công Nhương ftiến lên ddmột bước, d6hắn nâng 06Trần Dung adậy, vươn 56tay áo lau 85đi bùn đất btrên mặt f0nàng, cười 71khổ: “Hài 1tử này, 3sao dập 8đầu mạnh 9enhư vậy? 9Ai.”

Hắn 5khẽ lắc 66đầu, chỉ 5thở dài.

Trần ffTử Phương 13cũng tiến alên một 52bước, hắn dôn hòa nhìn 13Trần Dung, cfthấp giọng 0dnói: “Hài 2tử này, 68nếu con 5muốn xuất 24gia có thể 4nói trước 21với tộc f7nhân mà. 4c © DiendanLeQuyDon.comAi, quên 9eđi, quên ađi.”

Trần 88Dung thi lễ, 3fcúi đầu, amột hồi 1lâu mới cnhẹ giọng 4bnói: “Vâng, elà A Dung 5suy nghĩ 4không chu 09toàn.”

Trần 4Tử Phương dlắc đầu. 84 © DiendanLeQuyDon.comHắn nhìn 8xe ngựa dphía sau, evung tay áo 4adài, ra lệnh: 65“Đi thôi, 47đi thôi.”

Sau f9đó, mọi 2dxe ngựa f5đều bắt 5dđầu lăn fbánh.

Trần fCông Nhương 8lên xe ngựa, 54Trần Tử 0ePhương cũng b3vậy, bọn bhọ từng 7bước từng adbước lên 6xe ngựa, csau khi tùy 3tiện nói 52với Trần 8Dung hai câu 01thì bắt 8đầu khởi chành.

Trần c0Dung cũng 8lên xe ngựa.

Bình 88ẩu trong exe ngựa 6lúc này cngơ ngác anói không b9ra lời. d © DiendanLeQuyDon.comBà nhìn 1Trần Dung, 1ađột nhiên, enước mắt d6rơi như 95mưa.

Trần 7Dung liếc 0fnhìn Bình edẩu một fcái, cười 56cười, cũng 3không khuyên 5egiải.

Trong 8đám người, 5Trần gia a9Đại huynh angây ra như baphỗng đứng 3ở nơi đó, 0dmôi của fahắn run 7drẩy, thì bcthào nói: a5“A Dung 3của ta nhất 28định là bachịu ủy 8akhuất lớn 2tận trời! bA Dung của a1ta nhất 4định là fchịu ủy 52khuất lớn 47tận trời 50mà!”

Hắn cở đây f3thì thào 5tự nói, bmột bên, 12phụ nhân 1amập mạp fcủa hắn 3dđầu tiên 3là trừng fclớn mắt a1chậc chậc e9liên thanh, a9đột nhiên, 4dả vui sướng 4kêu lên: 2“Dưới 8đạo quan 4Tây Sơn 6kia không 7aphải có brất nhiều earuộng tốt 4sao? Ruộng 3tốt đó!” 53Ả xoay phắt 7người lại, 8cầm hai 6tay Trần 0gia Đại 4bhuynh, kêu b3lên: “Nàng b0ta xuất 4egia, nên 98sẽ không 7có trượng 5phu hài tử, 5ruộng tốt 0này không 9phải là 5fcủa chúng 5ta sao?”

Lời ebcủa Trần bgia Đại ftẩu vừa 82dứt, đột 4nhiên, Trần cgia Đại 84huynh bỗng ddưng quay 77đầu lại.

Hắn d5trừng mắt 5dnhìn phụ 34nhân trên 17mặt thịt fbéo run run ađang vui 6mừng, tay d5phải vung 73lên, tàn a3nhẫn tát 4cho ả một 09bạt tai e3thật nặng!

Cái 3ftát này arất đột fdnhiên, rất anặng nề.

Trần 94gia Đại ctẩu làm 2sao dự đoán 96được trượng 2ephu xưa nay 4khúm núm, calúc nào 9cũng không 99dám động fvào mình 85một cái 4lại làm bnhư thế 3với mình? 48Lập tức 3fả bụm e7mặt trợn 1tròn mắt.

Sau 1bkhi Trần dgia Đại 49huynh tát 76một bạt 15tai, trừng dmắt nhìn e6ả, hắn 8nghiến răng 7nghiến lợi ecmắng: “Lúc 50này mà ngươi 83còn nhớ ectới điều 5này? Quả 7nhiên là clang tâm 8cẩu phế!”

Mắng 53đến đây, dcũng không 3chờ phụ 6bnhân nhà aamình phát 49hỏa, Trần f2gia Đại f8huynh đã b0đẩy đám 9người ra, 6đuổi theo 2cxe ngựa fcủa Trần aDung.

Xe 1ngựa của 4eTrần Dung a9chạy về 3dphía trước.

Trong 1elúc cố 2ý vô tình, e1mọi xe ngựa 8đều cách 5cnàng một dekhoảng, emọi người 1đều quay 47đầu nhìn anàng.

Mãi acho đến 7khi xe ngựa 86của Trần 7dDung đi xa, 20một hộ f6vệ mới 0dựa sát 2vào khẽ c1gọi: “Lang 5quân?” 52Giọng của 5chắn rất c7khẽ khọt.

Trong axe ngựa c9không có 1ai trả lời 34hắn.

Xuyên equa rèm xe, aftrên gương femặt tuấn a7mỹ thanh e8hoa, đôi 0emắt trong acsuốt như 31nước kia 76chỉ yên 6dlặng nhìn 7cát bụi f3cuồn cuộn 34bay đi.

Chậm 8frãi, thiếu 85niên áo 3trắng rũ chai mắt.

Bàn 3tay trắng 74trẻo của d1chàng đang 05vuốt ve 3tấm đệm, 28đột nhiên 0ddùng một dachút lực.

“Xoẹt” 7một tiếng, 24tấm đệm ctrắng bị 8xé thành fdhai đoạn.

Dần 1adần, môi e7khẽ mím, c8một giọng 68nói thì e7thầm, khàn 6khàn truyền 44đến: “Thà 6rằng chung 9thân không 1lấy chồng a6sao?” Nói 27xong, chàng akhẽ cười.

Tiếng 25cười nhẹ 4fnhàng bay ađi, đảo 36mắt đã a7biến mất 30ở trong 24không khí, 4khi hộ vệ 16kia định bthần nhìn 83lại, thấy 2dlang quân adnhà mình 73hơi hơi 9bnghiêng người 38về phía 03trước, emạnh mẽ datựa như 6dã thú đang acvồ mồi, ecòn có vẻ etrầm tĩnh ctrên gương 1fmặt tuấn amỹ.

Xe 81ngựa của 6Trần Dung fvẫn đang fchạy về fphía trước.

Chỗ 4fnàng đi 3tới chính 1là lạc 42viện mình 08đã mua về. c © DiendanLeQuyDon.comĐối với 92Trần Dung dbmà nói, 0nàng đã 3trở nên 0độc lập, ekinh thế 1hãi tục 2một hồi 1anên không fcngại tiếp 0tục như 8vậy. Dù 4esao, hiện btại cho 7dù nàng 70trở lại 69bổn gia 99cũng sẽ ekhông vãn 7ahồi được dcái gì.

Xe 73ngựa Trần 1Dung chạy fvề phía 76sân viện 2của mình.

Nàng fvừa mới bbước xuống 6xe ngựa, 2đột nhiên, f1một người 1xông tới, e4khàn khàn bkêu lên: 26“A Dung, f2A Dung đáng 06thương của 5ta.”

Vừa 1kêu, hắn 2avừa ôm 9Trần Dung 7vào trong b2lòng.

Trần c8Dung nhận 07ra giọng 66nói này, 1đây là 3aĐại huynh 5bvẫn luôn 5cyêu thương 8nàng.

Nàng 0nằm trong 79ôm ấp ấm 5áp, nhắm elại hai 15mắt.

Trên c7đỉnh đầu 12nàng, giọng 08của Trần dgia Đại 4huynh khàn 44khàn bi thương, 4hắn ôm d8chặt Trần 68Dung, một elần lại cmột lần 9nghẹn ngào anói: “A 4Dung, A Dung eđáng thương acủa ta, 63A Dung đáng cthương của fta!”

Nói 9xong, hắn 9cbuông ra 61Trần Dung, 8sụp xuống 6khóc rống 0lên.

Trần 83Dung đi lên 5một bước, 32nàng nhẹ 12nhàng quỳ 32xuống, vươn 2atay đặt 3ftrên vai dĐại huynh, eTrần Dung c3mỉm cười, 4fnhẹ nhàng 4dnói: “Đại chuynh, đừng bvì A Dung 5khổ sở. 9 © DiendanLeQuyDon.comHiện tại 7A Dung rất 6sung sướng. 8 © DiendanLeQuyDon.comThật sự 0rất sung 0sướng.”

Nàng 0nghiêng đầu, 5cười khẽ ddhai tiếng, 93khi Trần 58gia Đại bhuynh kinh dfngạc ngẩng 1đầu, A 6Dung đang 64khoái trá fmở to mắt 49nhìn hắn, 7thè lưỡi, bfchỉ vào 15mặt mình, a8nghịch ngợm anói: “Đại 3ahuynh, huynh b6xem, A Dung cnào có nửa dđiểm không 29vui?”

Trần 6gia Đại 4huynh nghiêm atúc ngắm efnhìn nàng.

Đúng 17lúc này, fagiọng nói b7sắc nhọn abcủa một 63phụ nhân 8truyền đến: 0“Đúng 6evậy, nữ aalang có gì 6mà không 13vui chứ? feNàng hẳn cflà rất 7ckhoái hoạt.” 8Trong tiếng 56kêu, một 7ephụ nhân cemập mạp 86như gió 33xoáy vọt 9tới, ả elao đến 03trước mặt 4Trần Dung, 78tay béo vươn 5ra định b5nắm tay 9nàng, sau 5khi Trần 0Dung tránh c8né, ả dừng 0chân, bưng fckhuôn mặt f0tươi cười 5vô cùng 4thân thiết fkêu lên: 6“A Dung, 06A Dung, thật 4không ngờ 4muội có 0thể diện 7kiến bệ afhạ, còn 55được bệ aehạ phong 03thưởng. 81 © DiendanLeQuyDon.comThật tốt 9quá, A Dung, 55tẩu tử 1echúc mừng 29muội.”

Nói 42tới đây, 71ả còn liếc 21nhìn Trần dfgia Đại 1huynh đang 5dquỳ trên 6mặt đất amột cái, 40sau đó lập b2tức tươi e9cười nở 8rộ, nhìn aTrần Dung, 22ả chỉ 70vào dấu 6bàn tay trên 9mặt mình, 5enói với 2vẻ ủy 3khuất: “Nữ 1lang muội bexem xem, muội 9xem xem, chính 2clà Đại 60huynh của 1bmuội đánh fta đó! Ta 3chỉ nói 6một câu 7muội không dcó ủy khuất, 3chàng đã bcđánh ta 5rồi!”

Câu 2cuối cùng 0được đề 2ccao giọng, 14vẻ mặt 90lên án cùng 75ủy khuất.

Trần aDung nhìn 8thấy ả 5bthì liên btục lui bra phía sau 3ahai bước.

Khi e0Trần gia bdĐại tẩu 2vừa nói adxong, lại 41muốn dựa 83sát vào, 4vươn tay 6cđịnh kéo f7tay áo nàng, b9đột nhiên, bTrần Dung 02vung mạnh 1etay áo.

56vung này adùng lực 03lớn, Trần cgia Đại 7tẩu trở 08tay không 00kịp, bị anàng đá 1lui ra phía e9sau một 9bước.

Khi a5Trần gia b6Đại tẩu eatrừng một 94đôi mắt 2evàng ệch, dkhông biết 11là muốn b4phát hỏa cehay là muốn b5tiếp tục clấy lòng, 7Trần Dung cbcúi đầu 0nhìn về 1phía Đại ehuynh nhà d2mình.

Nhìn 7gương mặt 5gầy gò, 1từ ái của 95Đại huynh, 51Trần Dung erũ hai mắt, echậm rãi cnói: “Đại 6huynh có c2biết, vì 38sao ngày 3đó A Dung d4phải đoạn 7tuyệt quan dhệ huynh emuội với ehuynh không?”

Trước ekia, tiền 90đồ của aanàng mờ 0emịt, có 0chuyện cũng 01không thể anói, không badám nói. 7 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà dhiện tại dnàng có ethể nói 10rõ lời 6trong lòng b9mình, làm 3fchuyện mà 7mình muốn 30làm …… fChuyện bên 8đường 8thỉnh cầu 9bệ hạ e9phong thưởng 0bản thân b1thành nữ 4equan đã 7có thể 38làm ra, làm 38thêm một fchuyện gì 3nữa cũng 0asẽ không 67còn là kinh 6thế hãi 8btục, lại edcàng không dfgây ra bất ebcứ hậu 61quả nào!

Hiện a0tại Trần 5Dung đã aalà một dbnữ quan, eekhông cần cbận tâm 2cái nhìn 77của thế 20gia, không 7cần bận etâm ý tưởng a9của phu 4gia! Từ 2nay về sau, bgiàu có ehay nghèo 7bhèn, nàng d0chính là anàng, nàng eelà một 1người xuất 9bgia độc fthân, không aecó ai không 6có nơi để 97dựa vào, 5fkhông nhà 43không cửa.

Nàng 41nghĩ, hiện 52tại nàng 98cho dù khiến 4bệ hạ b8bất mãn, 2cũng chỉ ebị thu hồi f6điền sản bcủa nàng dmà thôi.

Trần dgia Đại 8huynh thật 56không ngờ, chiện tại 4fnàng lại 81nhắc tới 4điều này f0nên lập ctức ngơ 3ngác lắc bđầu, hồ 17nghi nhìn 4nàng.

Trần 78gia Đại 0tẩu cũng 2mở to mắt, 6chuyên chú 4nhìn Trần eDung.

Trong eánh mắt 4của hai 5bngười, 7cTrần Dung 7lẳng lặng 2cnhìn Đại chuynh nhà 9mình, gằn 1từng tiếng dnói: “Đó 76là bởi 05vì, A Dung 1ckhông thể 50dễ dàng 7dtha thứ 4cho Đại 8tẩu như 7fthế!”

Gằn 39giọng thốt fera một câu 0này, Trần 5Dung vung 4tay áo dài, 0evẻ mặt echỉ tiếc 4rèn sắt 6không thành dathép nói 6cvới Đại 3huynh nhà bmình: “Phụ 69nhân ác bđộc tục 9tằng đê e8tiện xấu 8xí như thế, dfA Dung khinh 95thường cgọi ả alà tẩu 2dtử!”

Nói btới đây, 5nàng xoay e3người bước bbđi.

Lúc d7này, quanh 24trái phải 8còn có không 4ít người 4ló đầu ddra nhìn.

Lúc 2anày, tất 2cả mọi a1người giỏng 2lỗ tai, 0lắng nghe 76mỗi một fcâu nói 74của Trần eDung.

Dưới btình huống 78như vậy, caTrần Dung 0bkhông chút 7khách khí cnói ra thế alàm cho mọi e5người đồng 6thời cả 7kinh, đồng 7dthời ngẩn abngơ.

Sau 78đó mọi 4người đều 6bchâu đầu bghé tai.

Nói ethật ra, 95người ở 89thời đại 9này đối c3với bề 92ngoài thật 4dsự quá dmức coi atrọng. Đại 3tẩu của 6Trần Dung, 21vô luận 9clà diện 5mạo hay a1là khí chất c5đều cực 09kỳ không cphù hợp 2với thẩm 83mỹ của 95mọi người. c © DiendanLeQuyDon.comPhải nói, 1tại thời cđại lấy 7cthanh cao 5tao nhã là 0đẹp đẽ, 39diện mạo b7của ả 1vừa lộ 32ra, thậm 76chí không e0cần nói acái gì hay 3làm chuyện 8gì thì sẽ b0bị xã hội 4bài xích.

Bởi 0vậy, lời 65của Trần 79Dung vừa b7dứt, bốn dphía châu 22đầu ghé 5tai nói nhỏ b2nghị luận, 11đều tỏ avẻ chán 1ghét và 6hèn mọn 03với Trần 6gia Đại 6etẩu, còn 32có ngấm b8ngầm chê dcười.

Một 27hồi lâu, caTrần gia 6Đại tẩu 9cmới hét 1lên một 7dtiếng, xông 5tới Trần dDung, hai 5etay định 3kéo tóc 3dnàng, rít bbgào: “Tiện 6nhân đê 06tiện không a8biết xấu f5hổ này! 24Trưởng 56tẩu như 3mẫu, trong 1dthiên hạ 63nào có người e7ghét bỏ a7tẩu tử 5như ngươi? 2Ta vả cái 4miệng của 20tiểu phụ dfnhân chanh cchua nhà dangươi!”

edxông tới 1rất nhanh, ctiếng kêu 4lại lớn, dtrong nháy 28mắt đã 35bổ nhào a1đến phía afsau Trần 0bDung.

Đúng 67lúc này, amột tiếng 66hét to truyền 3đến: “Câm cmiệng!”

Người dlao đến achính là 5Trần gia 7eĐại huynh, 7hắn bỗng 16dưng vươn 87tay gắt 6gao chế 9trụ hai fcánh tay dcủa phụ 53nhân nhà 7mình. Có 2eđiều hình 6thể của 9hắn gầy 5gò không 9fkhỏe mạnh c2lắm, chẳng d8những không 20kéo lại 9được, 7ngược lại 61bị Trần agia Đại 2tẩu mập abmạp lôi 9cvề phía 76trước hai 0bước.

Lúc 9này, Bình 85ẩu tiến 2lên một cbước, bà aangăn ở 92trước mặt fTrần gia fcĐại tẩu, bnhìn Trần 9gia Đại 88tẩu đang e6buồn bực 61rít gào 83dắt cổ 5họng quát: 4“Câm miệng! 36Trưởng e4tẩu của 7nữ lang 2nhà ta đã esớm chết 7trên đường ađi về phía 3bnam rồi! 9Phụ nhân b0phố phường bchanh chua enhà ngươi 17chưa từng dcho nàng 9một chén 6nước, một 0chút cơm, 37sao xứng dcvới bốn 71chữ “trưởng 6tẩu như bmẫu”? d8Phi! Khi không eđánh mất d3mặt mũi e5thế gia ecông khanh btrăm năm a6của Trần 9phủ!”

Bình 0cẩu nhổ damột ngụm 9đờm, ôm flấy Trần 12Dung về e0tới sân acviện của 5mình. Các fnàng chân d4trước bước bvào, sau calưng cửa ceviện đã 1đóng thật cmạnh, nhốt 21Trần gia d2Đại tẩu 5acùng Trần 20gia Đại 46huynh ở 7bngoài cửa.

Lúc 8này, Trần 4gia Đại d3huynh vẫn 4ngây ra như 4phỗng.

Bên 4cạnh hắn, aphụ nhân dmập mạp 0kia còn đang brít gào, 6eđỏ mặt 9cmắng to 65hét lớn.

Gần bnhư đột d4nhiên, Trần 03gia Đại 8huynh dắt bdcổ họng ftê rống 3ra tiếng: a0“Câm miệng, 3ngươi câm 4miệng cho 0ta!” Hắn 4nhảy dựng 58lên, trong c5tiếng chê 9cười, dưới 1cánh mắt 2hèn mọn 1eở bốn 1phía mà 1mặt đỏ e7lên. Trần e7gia Đại 70ca chán ghét dtrừng mắt 1nhìn phụ 0nhân vẻ 8amặt dữ 88tợn này, 2căm hận ckêu lên: 25“Bà ấy b9nói không 2fsai, phụ 6cnhân như fngươi đã ađánh mất 95mặt mũi athế gia fcông khanh etrăm năm ebcủa Trần bgia!”

Rống dmột tiếng, 1Trần gia 1Đại huynh 2vội vàng 18xoay người 1rời đi, 54trong nháy 2dmắt đã 9ebỏ Trần 3gia Đại dtẩu với 9dgương mặt 3xanh tím ađang hoảng 9hồn lại fatrong tiếng 0cười chê.

Lúc fnày, Trần eDung ở trong 3sân đột 7bnhiên nói: 5d“Tẩu, 4ngươi mang 4dvài người 4btrông chừng c9lang quân. 3 © DiendanLeQuyDon.comHuynh đệ 1ecủa ác 55phụ kia 2đều là 6bkẻ lưu a3manh, đừng 13để bọn 5họ tổn 75thương huynh 4eấy.”

Thượng 2tẩu ngẩn 2ra, lập 2tức chắp b5tay đáp: d“Vâng.”

Trong 52ánh mắt 9bcủa Bình 6fẩu và hạ 5nhân, Trần f2Dung rũ hai 4mắt, nhẹ 59nhàng nói: 05“Ta muốn 2giúp đỡ cĐại huynh b7áo cơm không d2lo …… c7Nhưng nếu 48Đại tẩu e7này ở đây, fbhuynh muội ccchúng ta a8chỉ còn etuyệt lộ 0fmà thôi.”

Nói 45tới đây, 52nàng cười 5cười, thì 0thào tự 9nói: “Ta 6cluôn luôn 7là người d4bốc đồng, fẩu, ngươi 3nói có phải ahay không?”

Bình 8ẩu không 6etrả lời.

6mở to mắt 8fnhìn Trần eDung.

Bình 18ẩu đột 3nhiên lao 45về phía 8trước, 6ôm Trần 25Dung lên 97tiếng khóc alớn.

Một d7bên gào c4khóc, Bình 5ẩu một 2bbên lên cán: “Nữ 6lang, sống 59vẫn tốt 8mà, sao người f1có thể f8xuất gia? 7Sao người 5có thể dxuất gia 47chứ?”

95càng nói 3càng thương b7tâm. Khi 5Trần Công abNhương và 58bổn gia 0fcoi trọng fTrần Dung, d2chuẩn bị eđem nàng bddẫn tiến dcho bệ hạ, 17Bình ẩu 0fvô cùng bchờ mong, 2lại rất 1sung sướng.

3vạn vạn clần không ebthể ngờ, 1nữ lang eđánh cuộc avào sinh 6bra tử lại 5chỉ nhận 6một danh 14hào nữ 8quan!

Nữ bnhân trong c9thiên hạ 9nào có đạo 49lý không dlấy chồng? c8Nào có đạo 74lý không 3cần con 8nối dõi d7hay trượng 7dphu làm bạn?

Còn 7dnữa, Thất dalang rõ ràng 3alà coi trọng 7nàng, với 8thân phận 0của Thất 7lang, chàng anguyện ý 2nạp nàng 8flàm quý dthiếp, đó elà phúc 6khí cỡ 0nào đây? 4Nhưng nữ 60lang nhà b4bà lại 6cứ bướng ebỉnh như 7thế, quật 49cường đem echung thân 3dcủa mình dcphụng bồi f8một quyển fđạo kinh, 0bmột bộ 2quần áo 22thanh phong!

Tiếp fequa mấy d8năm nữa, 6nếu bà 5và Thượng b0tẩu đều 47chết đi, d1nữ lang 16phải làm dsao bây giờ? 66Nàng sống ecô đơn 0ở trên dethế gian d8này, không 61có ai để fdựa vào, 79không nhà bkhông cửa, c8phải làm 5asao bây giờ?

Càng c2nghĩ, Bình 3eẩu thật 49sự là thương etâm muốn dbchết. Lập 2tức, bà 7ôm Trần 4Dung, không e6nhịn được 7òa òa khóc 1lớn, trong 5tiếng nghẹn angào, bà ekhông nhịn 0được lại 24kêu lên: 0“Vẫn sống aftốt, sao 9cngười có 6thể xuất 83gia, sao người fcó thể 7dxuất gia?”

***

Thời 1dđại Ngụy 6dTấn, là 45thời đại 69có tư tưởng 61giải phóng, 8acó cá tính 88hiếm có 6trong lịch bsử Trung cQuốc. Khi 73đó, trong 16nữ nhi thượng 1tầng thế ftộc, có 08rất nhiều dengười độc 94lập, cực 5kỳ có cá dtính. Không 4cần nói cbđâu xa, c1trên sách 62sử thời 38Ngụy Tấn dnổi tiếng dbnhất là behai vị Thừa c6tướng: 2Vương Đạo 0và Tạ An, 4thê tử 58bọn họ 3frất thoải demái biểu clộ sự 7đố kỵ e4của các e5nàng, các 66nàng đương e4nhiên không e6cho phép 2trượng ephu nạp 2thiếp.

1thể nói, fTrần Dung 4có ý độc 33chiếm trượng 31phu ở trong ađầu, ở d6trong thời 9đại đó 0cũng không 7có gì đáng ddngạc nhiên. a © DiendanLeQuyDon.comNgạc nhiên 5chính là 99nàng yêu 7thương một 0thiên chi dakiêu tử 71của Lang 9bGia Vương fthị.

Biết 4achuyện xưa 6fcủa Chúc cAnh Đài 1cùng Lương eSơn Bá là eenổi tiếng 0bcỡ nào, 3được truyền elưu ra sao? 1bNgay lúc cđó Thừa e8tướng Tạ edAn tâm tư 9rộng mở, 07hắn còn blấy danh 7nghĩa của 10triều đình, 87phong một 8nữ tử 7như Chúc 7Anh Đài 9cải nam cetrang đi 0học, vi f9phạm ước 49mệnh của fphụ mẫu 24mà tự tử fblà “Phụ dcnhân tiết 6anghĩa”! dcCho nên hậu 7nhân thường f8nói, ở bngay lúc 2đó trong 76tâm trí 8bcủa Tạ c0An, nữ nhân 8hắn khát evọng và cdyêu thích 8cnhất, đó calà người cnhư Chúc 18Anh Đài f8dám dùng 50sinh mệnh b0để yêu b2thương, bedám bỏ 8qua hết 05thảy truyền athống cùng 1lễ giáo.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 18:45
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21738
Được thanks: 15370 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương 9139: Vương 4cHoằng ban c0danh hào

Trần 3bDung biết, 5với những angười như 15Bình ẩu, 25nàng không 6fcó cách 8nào giải adthích ý 2nghĩ của f8chính mình, 72à nàng cũng 47hông muốn diải thích.

Nàng d8hậm rãi 71đẩy Bình 92ẩu ra, đi 0ào bên trong.

Trong 7bân, bọn dgười hầu ccđều đứng 0ột loạt, f0ọn họ 7brơ mắt 3hìn Trần dung, trong dánh mắt aói không aên lời cfà bi thương 5ay là thả 0fỏng.

f8hế nào, 76rần Dung 1rở thành 99ữ quan, 0đối với 8hững người 3ehụ thuộc b1ào Trần 6ung như bọn faọ mà nói 6bhông hề fcó gì bất 5dợi, chẳng f2hững không 71ó bất lợi, 7ữ quan do 33ệ hạ thân dhong, cả e3đời áo 7cơm không 0lo, đó là cđiều có 4thể khẳng 0định. Bọn 43họ cuối 5fcùng không 6cần phải 7chịu khổ d0sở, cơ 74hàn nữa.

Trần fcDung đi đến 6dtrước mặt 81bọn họ, 2mỉm cười 1fnói: “Chư 0bvị, chúng fta yên ổn erồi.”

Ánh 2mắt nàng 0liếc qua 3hai người cThượng 83tẩu và 6Bình ẩu ebđang bi thương, 86cười nói: 61“Chỉ chờ athánh chỉ 3của bệ bhạ đến, 7fchúng ta 21sẽ chuyển 2tới Tây 13Sơn. Uhm, 1có cái gì 51cần chuẩn 14bị, các engươi có athể bắt 11tay vào làm.”

Ngẫm b0nghĩ, nàng 7fnói với 9fBình ẩu: b1“Ẩu, lập fftức chuẩn 4bị một 26bộ đạo 24bào, ta phải 4tạ ơn thân afnhân trên 1trần thế f4cùng với 30nhóm bằng 0ehữu đã agiúp đỡ 06ta.”

Một 9hồi lâu, 59Bình ẩu 2mới khóc c4không thành a9tiếng gật a3đầu.

Bộ 1fđạo bào 0enày Bình e7ẩu nghẹn 2ngào làm b6xong, chỉ 99mất có 2bmột ngày.

Sáng 3sớm, Trần 6Dung chải bđầu, vấn dthành búi 2tóc đạo 3cô, sau đó fekhoác lên e8đạo bào fmàu vàng bnhạt.

Đạo 24bào rộng c6thùng thình, 8mặc lên 63người nàng d8vẫn không 7giấu nổi 27dáng người cthướt tha 36xinh đẹp. 15 © DiendanLeQuyDon.comBình ẩu 4ngẩng mặt, 5fnhìn vẻ dadiễm mĩ 38của Trần 8eDung, nhìn 15thân thể bvô cùng 8phong lưu e3này thì ccảm thấy 4bi thương, 4lại òa 05òa khóc 9lớn.

Trần 96Dung không 5để ý đến abà.

Nàng 0dquay đầu 5flại, nhìn e9mình trong 93gương đồng, bdần dần, 0nàng cau amày, thì ethào nói: d“Vẫn diễm 0tục như 9cũ.”

Quả 0thật, nàng 34vốn thích f2hợp với 42sắc tiên ediễm diễm ftục, quần dáo đạo cbào màu 14vàng nhạt, b6nhìn qua 1gương đồng 1vẫn rất 68diễm lệ, dvẫn mang 50theo vẻ d3phong lưu 89khiến cho b8nam nhân fđui mù. a © DiendanLeQuyDon.comĐặc biệt 4đạo bào 85rộng thùng athình phiêu 9nhiên, càng 13khiến dáng 7người nàng 4bmảnh mai cnhư liễu.

33điều Trần 3dDung cũng 08không quá 8bđể ý, 41ở Kiến 22Khang mỹ 6nữ quá bnhiều, nàng 8dkhông tính 6là cái gì 44cả.

Trần 6Dung thu hồi aánh mắt, 3nhẹ giọng anói với 54Bình ẩu: e“Việc e3đã đến 9nước này, 5khóc có 2ích lợi fgì chứ? efĐừng khóc enữa.” 45Vừa nói, danàng vừa 4đi ra bên dcngoài.

Ngoài 95cửa, Thượng ctẩu đã c4chuẩn bị 1xong xe ngựa.

Trần 2aDung ngồi etrên xe ngựa, fnhẹ giọng 76phân phó: 75“Đến 4bổn gia 7đi.”

“Vâng.”

Xe 32ngựa chậm f7rãi chạy eđi.

Khi 2xe ngựa dcủa Trần 0phủ ra khỏi 0dcửa, ở 2cửa hông 9hai bên đường 6fcó hơn mười 7cái đầu 8aló ra, đây clà chủ 77nhân và 4ahạ nhân ecủa các 7gia tộc 89nhỏ, một 17đám vươn 8đầu, tò 6emò nghị 91luận không 47ngớt.

Xe 6ngựa chạy e2ra ngõ nhỏ, 4cvào ngã 30tư đường.

Lập 6fxuân, cây 2cliễu rủ 0ở bên đường, d7nếu cẩn dthận ngắm 3fnhìn có dthể thấy 1chồi non 3fnho nhỏ 7cxanh mướt, 8người đi e5đường 1mặc xiêm 5y đã trở 9nên mỏng bcmanh hơn.

Dần 8edần, xe 6ngựa của 8Trần Dung cchạy vào fengõ nhỏ 3fcủa Trần a1thị Toánh 32Xuyên. Vật dehọp theo 7loài, trong cngõ này 5đều là c4dòng dõi d2nhất lưu 5trên thế dgian. Mỗi b3một sân aviện chu 24môn đều cchiếm mấy ctrăm mẫu, a9theo tường 05vây nhìn 5alại, bên c1trong phòng b6ốc tầng 4ftầng lớp 30lớp, ánh dfmặt trời bchiếu xuống 53có vẻ hết esức tang dthương.

Đúng 2vậy, là atang thương, fhiện tại fTrần Dung 99nhìn thấy 80chỗ phú 1dquý, nơi 7ephồn hoa anày, không 8biết vì asao luôn enghĩ rằng 81cũng không ebiết trong 4nhà cao cửa 45rộng hoa bđệ này f8đã chảy dbao nhiêu 8huyết lệ.

Đã 47đến bổn 9agia.

Thượng 0tẩu ngừng 9blại, lão 4vừa muốn e4mở miệng, bcửa hông 7đã mở dcra, người 88gác cổng 1ehướng tới abThượng 7tẩu gật 7cđầu, nói: f8“Là nữ 2lang A Dung ecđúng không? cTiến vào 4cđi.” Vừa 5nói, lão 79vừa ngẩng ađầu lên 2nhìn vào 54trong xe ngựa.

Thượng 4btẩu liên a1thanh nói blời cảm 3tạ, điều afkhiển xe 3ngựa chạy 9evào trong 29sân viện.

Nhưng 1amà lúc này aTrần Dung b4rõ ràng 37đã đến b4vô ích, 9Trần Công 1bNhương không 1ở đây, eđám người 4cTrần Tử 5Phương cũng 4không ở bđây, hỏi c6tới hỏi 0lui, ngay 2dcả một 63người để 29bái phỏng 2cũng không 88có.

Thượng f5tẩu điều b4khiển xe 2fngựa, hỏi: b“Nữ lang, 6lúc này 2đi đâu 3nữa không?”

Trầm angâm một ehồi lâu, 97trong xe ngựa 11truyền đến 0lời nói 01nhỏ nhẹ f7của Trần beDung: “Đi d4Lang Gia Vương 0thị đi. 1 © DiendanLeQuyDon.comDù là từ 8Bình thành 5đến Nam 38Dương, hay 9là từ Nam 0Dương đến bfKiến Khang, 1ta đều 68nhận ân chuệ của 23bọn họ.”

Thượng 29tẩu ngẩn b1ngơ, nói b7với vẻ a2sợ hãi: 36“Lang Gia 08Vương thị e7ư? Nữ lang, c0dòng dõi 8dnhư thế, 1sao chúng 9cta có tư ecách đi evào? Khẳng c8định sẽ 7không được 20cho phép.”

Trần 67Dung cười, 08chậm rì 0rì nói: 26“Bọn họ bakhông cho 84vào, chúng afta không 91vào cũng 2dđược. c © DiendanLeQuyDon.comHôm nay tiến 6đến cũng 47chỉ là 9làm hết f6cấp bậc dlễ nghĩa.”

“Nữ 0elang nói ecó lý.”

Xe cngựa lại 7chạy về c6phía trước.

Lúc dnày phương ddhướng xe 19ngựa đi bbtới là 74Ô Y Hạng 72nổi danh 10đã lâu ftrong thiên 14hạ. Đây clà chỗ 8công khanh a2trăm năm 67phong lưu, 08công khanh 5ra ra vào eevào, không ephải là 0nơi để 0dân đen e6lui tới.

Bởi 4dvậy, càng 35tới gần, 9động tác eThượng ctẩu đánh 4xe càng chậm frãi, Trần bDung qua rèm 18xe nhìn lại, 2cchỉ thấy 5sau gáy lão achảy mồ bbhôi tí tách.

Xem 5ra, chỉ 3là tiến fđến bái f5phỏng một bchút, lão 2đã cảm 5bthấy áp c8lực quá alớn.

Ô d1Y Hạng, 71cho tới 5bây giờ 9cđều là dphong cảnh efnhư họa, 4bhai bên trái fphải có fhai con sông 2achảy qua, 51mà một f3ngọn núi 3giả uốn 3flượn nằm 8ở sau chu 9môn hoa đệ.

Cách 3bÔ Y Hạng 89còn một 6dặm, trước a2mắt Thượng 7tẩu xuất bfhiện một 9con sông c4lấp lóa beánh biếc, 90ba quang gợn e3sóng, ảnh 25ngược của 7núi giả alồng lộng 81rọi trong 6lòng sông, 30bên bờ 2xe ngựa eđông đúc, 5người còn 5chưa tới 0gần đã 3có thể 5angửi thấy 9trầm hương 4cphác mũi, 04cầm sắt 9ctruyền âm.

Trần 3Dung xuyên aqua rèm xe, c5chỉ liếc 2cmắt một ccái, liền 4nhẹ giọng 62nói: “Tiến 1lên đi, cfVương Hoằng 20Vương Thất adlang ở đó. 38 © DiendanLeQuyDon.comCứ ở đây 4dcảm tạ 9achàng cũng bđược rồi.”

Thượng 4tẩu ngẩn dra, lão ngẩng 76đầu lên, 37trợn to amắt kinh 5ngạc nói: e“Thấy 0không rõ, bnhiều đệ e7tử hoa phục 6như vậy, 42sao nữ lang 27có thể 2nhận ra 25Lang Gia Vương 4dthất?”

Này dcòn phải dehỏi sao? 9aDù có bao 5nhiêu người, edù cách 1rất xa, 23nàng chỉ 23cần liếc 5mắt một 54cái thì dcó thể 8ftinh tường 64biết người ckia có ở c8đó hay không…… afCho dù trên 2thế gian ccó thiên dcthiên vạn dvạn người, 5chàng cũng 4chỉ có 3một!

Trải 29qua hai kiếp, 6nàng biết, dđây là 9nghiệt duyên, 9phải cố 8gắng trả 2bgiá thật 38lớn mới bacó thể 51giãy khỏi anghiệt duyên adnày.

Thượng abtẩu cũng 54chỉ là 7ctùy tiện 2nói một dcâu, rồi bđánh xe d3ngựa tới a6gần.

Chỉ 6echốc lát, fmột giọng b1nói vang 34dội trầm 5flãnh truyền 44đến: “Là 7thế gia anào?”

Thượng f6tẩu tươi 2cười, đang cmuốn đáp 46lời, giọng danói kia đột 80nhiên trở 84nên nhu hòa, 93cười nói: 5“Hóa ra a1là tiểu 6cô Trần dcphủ đã bthỉnh phong a2là nữ quan besao? Đi qua d5đi, đi qua 8đi.”

“Đa 3etạ, đa 18tạ.”

Trong atiếng cảm 2tạ của 7Thượng 4tẩu, xe 3ngựa tiếp 21tục chạy cvào bên 3trong.

Lại 7một lát csau, xe ngựa 8dừng lại, 37giọng của 13Thượng 0etẩu truyền 2đến: “Đến 6rồi. A, 72thật đúng 9clà có Thất d2lang, nữ 9flang, chẳng bnhững Thất 6flang ở đây, 29đám người 22Hoàn thị 2Cửu lang acũng ở e8đây, ha dha.”

Trần baDung nghe b9vậy, xốc 5lên rèm 5xe.

Từ 77lúc khi xe a4ngựa của 18nàng chạy 5dđến, nhóm 5thiếu niên cđệ tử eebốn phía bbđang du ngoạn, 9trải vải b5thô trên 59mặt đất, duống tràn fdhát vang bđã yên 75tĩnh trở c0lại. Cũng 2chỉ là 6yên tĩnh, bđảo mắt dmọi người 5liền dời 53tầm mắt fđi.

5Chí trong 4lúc vô ý dthoáng nhìn, 4mắt không a0khỏi sáng cngời, hắn chướng tới c5thiếu niên 06áo trắng 4đang lẳng 47lặng uống a1rượu bên 39cạnh thấp d5giọng nói: b3“Huynh xem eai tới?”

Thiếu 8niên áo c3trắng chậm 8brãi ngẩng cđầu lên.

Chỉ baliếc mắt 5một cái, 9hai mắt 4của chàng 7từ từ anheo lại.

Dần a8dần, chàng f8thẳng lưng, e9không hề echớp mắt 8nhìn xe ngựa ccàng ngày 4càng gần.

Một 35bên Dũ Chí 79nhìn bộ 65dạng này f9của chàng 4thì nở c0nụ cười. 3d © DiendanLeQuyDon.comNhưng lập 0tức, Dũ 2Chí thở c1dài một 6dtiếng, ngửa 49đầu nhìn b9trời, rung 3eđùi đắc 7ý nói: “Hoa 4aphi hoa, vụ ecphi vụ, c1nửa đêm bđến, bình 9minh đi, 5cđến như amộng xuân 14ngắn ngủi, 1đi giống 8như mây 4bay vô mịch…… d0Không đúng 36không đúng, 6không phải dnửa đêm bdđến bình 1minh đi, 7là mỹ nhân 28như hoa mai, 36vào đông 53truyền hương, 9triền miên 7một đêm, 2hương thơm 23quanh quẩn, 6adáng vẻ afxinh đẹp datuyệt vời 47nay còn đâu…… 9Ai ai ai, 0tiểu mỹ 5nhân bạc 01tình, tiểu 7mỹ nhân 9bạc tình 0mà.”

Hắn a5rung đùi cđắc ý engâm xướng, 7nhưng càng 1dnói, giọng bbcàng chậm clại, dựa 32theo lệ bthường, ffngười bên f7cạnh cũng 3sẽ không 6ctùy ý để 7hắn thao 5thao bất f6tuyệt. Tại fbsao hôm nay 0lại im lặng 2như thế?

3Chí quay fđầu lại.

Hắn dvừa xoay e0qua thì thấy dthiếu niên 90áo trắng 6đứng phắt 5dậy, đi 2nhanh về 80phía trước. b © DiendanLeQuyDon.comNhìn chàng ffnhư vậy, 66dường như 6những lời 14trào phúng avừa rồi e0của mình f3chàng một 5chữ cũng 7dkhông nghe flọt?

Vương 6Hoằng chậm 4rãi đi về fphía xe ngựa b6của Trần cDung.

Động 3tác của efchàng nhẹ 4nhàng, tao 6bnhã, vẻ 4cmặt trầm cdtĩnh như 1nước.

Trần 45Dung chậm 99rãi vén 9lên rèm 4axe.

Nàng 5chuyển mắt, 59nhìn qua 21bờ sông, 8da, người 64vừa rồi 7dngồi đó eđâu rồi?

Đúng alúc này, 4khóe mắt b0của nàng bliếc qua, fhóa ra người 1bnọ đã 74đứng phía c0bên trái 25nàng, cách fnàng chỉ c3mười bước!

Trần 58Dung quay bfđầu lại.

Thiếu 5niên áo 05trắng như 2tuyết đang cchắp hai 5tay sau lưng, blẳng lặng enhìn nàng. 5 © DiendanLeQuyDon.comĐôi mắt bcủa chàng evẫn trong 0sáng cao 9bxa, khuôn 92mặt của cchàng vẫn 02khiến người 4eta lóa mắt.

05điều, ánh 8mắt chàng 8ekhóa chặt f6trên gương 1mặt nàng 0cquá mức 9atrầm tĩnh.

Bốn 3bmắt nhìn danhau, Trần 9eDung cười cbrạng rỡ.

Cười dtựa như 4xuân hoa 50nở rộ.

Lúm d1đồng tiền 1như hoa, b9Trần Dung fngồi ngay 71trong xe ngựa, cfhướng tới 93Vương Hoằng 3thi lễ, 7nàng cúi b3mặt, nhẹ 27giọng nói: 6a“Cố nhân 7mạnh khỏe bkhông? A 9Dung sẽ a5thoát ly 33khỏi hồng 3trần, sắp arời đi farồi, cố bý tiến 1đến gặp 0qua lang quân, 6vì mọi ecchuyện dĩ 2vãng, nói bmột tiếng 3cảm tạ.”

Nàng d2cười ôn fnhu, nói fnăng nhẹ abnhàng.

Vương ffHoằng chậm 7rãi đi về 5fphía nàng.

Chàng 40đi rất c2chậm, bước 2chân vô acùng tao 1enhã, tựa 91như một 6con báo đang 8eđi săn mồi, 7trong tao 5nhã lại 1lộ ra sự fsắc bén.

Trong 80nháy mắt, 1chàng đã cđi tới 7bbên ngoài 54xe ngựa a6của Trần b1Dung.

Chàng acách nàng a8chỉ có 86một bước 8thì dừng 3lại.

Hai a1tròng mắt clẳng lặng bnhìn nàng achăm chú, 4chậm rãi, 49Vương Hoằng fcười nhẹ.

Nụ 5ccười này 9hết sức 3khác biệt, cTrần Dung ckhông khỏi fekinh ngạc 55nhìn về dphía chàng.

Thiếu bniên áo 3trắng như 3tuyết, ôn a4nhu mỉm b0cười nhìn bnàng, chậm crãi, chàng 5vươn ngón ctay thon dài, 04không chút 4để ý nắm d4bàn tay nhỏ 8bé của 4nàng đặt btrên cửa 60xe.

Chàng 19nhìn bàn 2tay mềm dmại trắng 88nõn kia lại 05ngẩng đầu 58lên, đảo afqua khuôn 63mặt nhỏ enhắn diễm 12lệ động 5lòng người, clại nhìn 8đạo bào akhông thể 3che giấu abộ ngực 2acao ngất dcủa nàng.

Chậm 9rãi, miệng c7chàng bất eegiác cong 62lên.

Gần bnhư là đột dnhiên, chàng cngẩng cao fkhuôn mặt btuấn tú, 8không hề 0chớp mắt 2nhìn chằm 9chằm Trần 8Dung, đồng bthời nói: 0“A Dung fflà người 9dxa rời hồng 1trần, đã ccó danh hào 0chưa? Gọi 6là Trần 8eVận Tử e6được không?”

Tuy e1chàng hỏi fTrần Dung, 75nhưng giọng 4không nhỏ, 5vẻ mặt etươi cười 75nhìn chằm fchằm Trần fDung, cũng 4có chút 0lạnh lẽo.

Trần 4Dung chớp 03mắt, khi 8vẫn còn fchưa rõ, fvài thiếu 66niên đã ecười nói: f3“Trần 94Vận Tử 7ư? Nếu 7đã xuất 0fgia, cần fgì mang họ aTrần? Ta dthấy họ 53Hoằng cũng 1rất tốt 19mà.”

Lời banày vừa cthốt ra, 0Vương Hoằng 5lại tươi a2cười. Chàng 17cười hết 7sức tươi btắn, hàm d6răng trắng 8tinh chói ealọi khiến 1cho Trần a7Dung không 1tự chủ cđược tránh 0né ánh mắt fcủa chàng.

Đảo 0cmắt, tươi 1cười của abVương Hoằng 5thu lại, d7vẻ mặt e0cũng quay 4trở về cfsự ôn nhu c7tự tại 65quen thuộc, 8chàng chậm 4rãi cười 20nói: “Hoằng aVận Tử? cDanh hào 2này cũng 9dkhá được. c © DiendanLeQuyDon.comA Kỳ, ngươi 2trình nó 1lên bệ 69hạ đi. 2f © DiendanLeQuyDon.comBệ hạ 2ecó chút 60hồ đồ, c1ngươi nhớ 60rõ phải 6nhiều lời emột chút.”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 18:47
Hình đại diện của thành viên
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 21738
Được thanks: 15370 lần
Điểm: 9.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương eb140: Thành 0fnữ quan

Một 8csĩ tử còn 9trẻ tuổi 1đứng lên, 39chắp tay 4đáp: “Vâng.” b7Hắn xoay engười rời efđi.

Trần 5Dung vội 6vàng ngẩng cbđầu, kêu 20ên: “Chậm eđã.”

Tiếng d2êu của 76àng trong drẻo, nhưng 2ù là A Kỳ cbay là người ahung quanh 9đều tự bđộng xem 86hẹ nó.

Không 2àm sao hơn, crần Dung c3hỉ có thể 39huyển sang e2hìn Vương aoằng.

Nàng 6đối diện 0à khuôn 5eặt tuấn 8cú mỉm cười bủa Vương daoằng, chàng e6ỉm cười, b4ôn nhu nhìn c7àng, rồi d0hàng nhẹ 34hàng vươn 73ay, khẽ 0hàng lướt 5ua cằm nàng 3ột cái, b7rong câu 6bói mang theo 1hở dài: 5a“Hài tử eagốc, đây e3à Kiến fhang mà.”

Nói 2ới đây, f1ũng không 8chờ Trần 17Dung mở 0miệng, chàng 7vung tay áo 4dài, xoay 4người rời 8đi.

Nhìn 2bóng dáng 7áo trắng 9fnhanh nhẹn ccủa Vương 4Hoằng, gần 00như là đột bnhiên, Trần 2Dung cười 63bình thản.

Nàng bchậm rãi 2bước xuống 0xe ngựa, 79quần áo bđạo bào 8vàng nhạt dlại có a6vẻ quyến arũ phong 5lưu, khiến 2dchúng thiếu 1niên đồng 81thời chú f1ý.

Trong b7mọi ánh 9mắt chăm 6chú, Trần 20Dung thi lễ 9avới Vương b5Hoằng đưa dlưng về c5phía nàng, 4cnàng mỉm b8cười, giọng 7ôn nhu sung 4sướng: dd“Hoằng 3Vận Tử? a1Danh hào 9này rất 8hay. Đa tạ 5Thất lang 82thành toàn.”

Nàng 2arẽ bước 9về phía 05đám người 3Hoàn Cửu 32lang, Dũ 1fChí.

Đảo b7mắt, bóng 2dáng mạn aediệu của d6nàng đã 5lướt qua 8dvương hoằng. 0 © DiendanLeQuyDon.comKhi lướt bqua chàng, 32nàng ngừng 9chân ngoái 00đầu nhìn 7lại, lúm a3đồng tiền enhư hoa: 32“A Dung 6ebiết diện a3mạo của f5mình không 80tốt, ngay 7cả làm 0đạo cô, f1ra khỏi ahồng trần, 0cũng chắc a1gì đã được 6an bình. 2b © DiendanLeQuyDon.comMay mắn bhôm nay được 6cThất lang 5ban tặng 5danh hào. f5 © DiendanLeQuyDon.comNghĩ đến bdưới sự cche chở 02của Lang 9Gia Vương 6Thất cùng 1bệ hạ, 5cả đời 0này của 7dA Dung đã ffcó thể 1bình an sống 2bquãng đời 6bcòn lại.”

Dứt 8lời, nàng c7lại hướng ctới Vương 7Hoằng thi alễ, cười fbình thản, 5dcất bước b8xoay người.

Nhìn 2fnàng dần fdần đi 66xa, bóng 5dáng mạn 6ddiệu tự c5tại, Vương e0Hoằng dừng 3chân.

Trên 6mặt chàng 60tươi cười bchậm rãi 66thu lại.

Cách abđó không 6xa Dũ Chí f1cùng Hoàn 3bCửu lang 5lúc này 9eđồng thời e8lắc đầu. 4 © DiendanLeQuyDon.comDũ Chí thở 1bdài một 4ctiếng, nói 6thầm: “Thất elang a Thất fblang, làm bcái gì vậy? ecCũng chỉ bflà một c3phụ nhân, 4người ta 4đã không e4cần huynh, 1đã sắp exuất gia, 1esao huynh 53còn luyến 8tiếc không 7chịu buông atay?”

Hoàn daCửu lang fuống một 04ngụm rượu, emở miệng bca thán liên dtục: “Đáng 4thương nhi 9etử của 4Lang Gia Vương 3fthị lại 79rơi vào d4tình khổ e9mê chướng. 61 © DiendanLeQuyDon.comAi, đáng 62thương, 1dđáng thương, 8rất đáng 3thương.”

6Chí tiếp 96lời: “Không 9sai, quả 74thật rất dđáng thương, dvì đáng 4thương Lang 2dGia Vương aThất, chúng 56ta làm một 7ly đi.”

Hoàn 71Cửu lang bvội vàng 41ngửa đầu 3nâng chén f9uống cạn, 8hắn đem 1ly rượu ekhông hướng aDũ Chí lắc 4clắc, cười 75nói: “Người fđáng thương dnhư thế, 4thật sự 7đáng để 2say sưa một b2hồi. Lại dfrót đầy 4chén đi.”

Lúc 42này, Trần 3Dung đi tới 07phía trước 06hai người, 8nàng hướng 0tới hai dngười thi 0elễ, cất 8giọng trong 0etrẻo: “Vẫn 3fluôn được 7hai vị chiếu b9cố, A Dung 83đa tạ.”

fChí liên 6tục xua 3tay, cười c8nói: “Không ecần cảm 1etạ, không 3cần cảm etạ.”

Hắn bdựa vào 28gần Trần 68Dung, một 61bên tới 7gần nàng, 1hắn một fbên lén adlút liếc 3về phía 8Vương Hoằng d0ở xa, hạ 49giọng nói: f6“Có chuyện 53này nàng ecũng không bhiểu, hiện atại là b7chúng ta ffthật sự 6cần cảm 2tạ nàng. f © DiendanLeQuyDon.comTiểu A Dung, ddvề sau có 1việc gì 02cần thì 04cứ việc bbphân phó. 4 © DiendanLeQuyDon.comĐặc biệt 81khi có người 6vô sỉ tiếp dfcận nàng, 5nàng nhất bđịnh phải 4hướng chúng cta xin giúp c4đỡ đó.” 4Nói tới 8đây, không 3cbiết hắn fnghĩ tới 9cái gì, 7chai tay vỗ 6lên đùi 2bmột cái, 8cười ha 64hả.

Trên b4thực tế, 7hiện tại dvui vẻ không f5chỉ là 5hai người ebọn họ, 427 8 thiếu cniên ngồi 20bên cạnh bđều ung 8dung tự 5tại, diện 9dmạo thanh adtú văn nhã 9xuất chúng. 19 © DiendanLeQuyDon.comGiờ phút efnày, đám cethiếu niên 7liếc mắt enhìn Vương fHoằng một fcái, lại 9liếc mắt fdnhìn Trần 0eDung, sau 64đó lại 67nhìn phía 1Vương Hoằng, 5dùng tay 21áo che mặt, 4hai vai run 4crẩy.

Trong atươi cười fecùng ánh 9nhìn chăm 8chú của bmọi người, bTrần Dung b5cúi chào fnhóm người 4quen, eo nhỏ 6gập lại, 80sau đó lộn 0trở về 90xe ngựa 1của mình.

Từ a8đầu đến 8cuối, lưng 61của nàng 8crất thẳng dtắp, trên 5mặt nàng 79tươi cười e2sung sướng 1thoải mái, dđến tận ckhi bước 2dlên xe ngựa.

Xe aangựa khởi eđộng.

Dần 6dần, tiếng 73cười đi axa.

Cũng 4bkhông biết 77qua bao lâu, deTrần Dung 29mới cử 2động thắt 1lưng đã f4có chút d5cứng ngắc, ddtừ từ 4thu hồi ctươi cười e5trên mặt.

Lúc enày, Thượng 70tẩu ở ebên ngoài c0thở dài: 35“Ngay cả 3fkhi nữ lang 95đã làm bnữ quan, 1Thất lang 67cũng là 2có tâm mà.”

Lão d3nói tới 13đây, trong elòng buồn 6bbã, lập aftức ca thán.

Trần 21Dung nhắm 12lại hai emắt, sau 88một lúc 3lâu, nàng amới nhẹ 31giọng nói: c“Chàng  đúng elà có tâm……” 98Thượng 5tẩu vừa 33nghe, lại 1alên tiếng 06thở dài.

Lại b0một lát dsau, Thượng ectẩu hỏi: d“Nữ lang, a9chỗ lang equân có 71cần đi 9gặp một alần nữa dhay không?”

Trước 1khi xuất 88gia tồn f5tại truyền athống tạm 38biệt thân abằng cố fhữu đã 9lâu. Nói 3như vậy, 66chính vì 8xuất gia 7cnên đại 73biểu ân 3oán dĩ vãng 7ađược xóa a9bỏ, có enhững nơi, a1từ biệt 7chẳng những 71là thân 4hữu, thậm achí ngay 84cả cừu 5fgia, cũng 6sẽ đi gặp fmột lần 0từng nhà c8một. Dù 3sao, hồng 08trần thế 2tục cần c9cắt đứt, 9achính là cbốn chữ 4ân oán tình 70cừu.

Huống 4chi, quan achệ của fdTrần Dung f6cùng Trần 5agia Đại bhuynh thật 8bsự không d4nhạt.

Trần e4Dung trầm 69ngâm một dhồi, thấp a0giọng nói: a“Không 7cần.”

Thượng 25tẩu ngẩn dra, hỏi: 0b“Vì sao 76không cần?”

Trần eDung không 9trả lời.

Lúc 8này, xe ngựa e4của Trần 3Dung đã 90đi vào ngõ 43nhỏ.

Hai 66bên đường, 19người đi 4cđường b6đều liếc 2mắt nhìn cvề phía 8xe ngựa 78của nàng, 9chuyên chú 6đánh giá.

“Này eđó là Trần 3dthị A Dung ađã hướng 9bệ hạ ethỉnh cầu 6xuất gia.”

“Nghe d1nói là tiểu amỹ nhân 4hiếm có.”

“Đáng 1tiếc, đáng 0ftiếc.”

“Đáng e4tiếc lắm 84sao? Chậc echậc chậc, 2đạo gia 1không phải e5có bảy 3mươi hai e0thuật truyền clưu trên 60đời sao? cCó thể 4thấy được 50là người f8không thể 6thoát khỏi eái tình.” 9cGiọng nói denày có vài 62phần mờ 2ám.

“Giá 9— giá –”

Thượng 3tẩu liên a6tục vung deroi ngựa, eđiều khiển 49xe ngựa bchạy về dphía sân aviện của 5Trần Dung.

Trần 9Dung vừa 60mới đi fxuống xe e5ngựa, một bbóng người afvọt về 38phía nàng.

Thượng ftẩu cả a7kinh, lập 6tức tiến 5lên một 8ebước ngăn d4lại.

Người 5enọ vọt a8tới trước 37mặt Trần 2Dung liền 81dừng chân, chắn vừa 7ftúm lấy dThượng 7tẩu vừa akêu lên: 52“A Dung, 6A Dung, Đại 4fhuynh của 2muội bị 6kẻ côn dđồ bắt 4đi rồi, 91muội mau 0mau đi cứu 99hắn.”

Người d5này gương 7cmặt gầy 1dài, hình 6thể cũng b7gầy, trên 5mặt tái anhợt còn bphủ phấn, dkhông phải 89là Tam đệ 0ecủa Trần 6gia Đại btẩu kia 6sao?

Giờ 96này khắc enày, vẻ 48mặt hắn 89lo âu, vừa dnói xong, 0hai mắt 4chăm chú 57nhìn Trần f1Dung có chút 5thất thần.

Trần c7Dung liếc 0mắt một 7cái thì 8cảm thấy e9chán ghét 77quay đầu 1đi.

Nàng fkhông thèm 0cquan tâm 4abước vào c6sân viện 7bnhà mình.

Sau 7khi Tam đệ 92gầy yếu 66văn nhược ekia ngẩn engơ, hướng 2về phía 9bóng dáng 7Trần Dung ckêu lên: 08“Trần 4thị A Dung, bbmuội không 67có lương 9tâm sao? 8Ta nói, Đại 8huynh của cmuội bị 7ekẻ côn 0đồ bắt 9cđi rồi. 6e © DiendanLeQuyDon.comBọn họ 4còn muốn 1chặt tay aĐại huynh 1nhà muội 8đó.”

Lúc 1bnày, Trần c2Dung và Thượng 6dtẩu đã 8etrước sau f1vào sân. c © DiendanLeQuyDon.comNghe thấy 1người nọ 7kêu gào, d7Trần Dung 3bdừng chân, clạnh lùng anói: “Ta c9nay đã là fdnữ quan d0bệ hạ afthân phong.” 02Nàng quay bđầu, lấy 7dmột loại 14ánh mắt 9từ trên 0cao nhìn 37xuống tiếp dlời: “Ngươi 21đi nói cho 3kẻ đó c9biết, nếu 0không muốn 55liên lụy cngười nhà, d8không muốn 06thi cốt 42không còn, 9đừng nói aelà chặt 9bỏ một 71bàn tay, 8ngay cả achặt hết 4chân tay f5hắn thì 2đều có 49thể.”

Lời a8của nàng 31vừa dứt, 7dđại môn 9‘sầm’ 6một tiếng 38bị đóng 3lại.

Tam 8cđệ ngơ d2ngác đứng bở ngoài 8cửa, nhìn 1chằm chằm f1đại môn dbmột lúc, c1hắn vẫn 1mang vẻ 71mặt không 4bdám tin.

Trần 32Dung vừa 49vào sân, deliền hỏi 6cBình ẩu 66canh giữ ebtrong nhà: ce“Người a6bảo vệ 59Đại huynh ata có trở 1về bẩm ebáo gì không?”

Bình 7ẩu lắc 3đầu nói: 7“Không c7có. Nữ d4lang không 8phải đã 3dnói sao? dNếu hết e9thảy bình 9aan thì không 3ecần trở e6về bẩm 4ebáo.”

Trần 7Dung gật 2gật đầu, cfnói với 28Thượng 1tẩu: “Tẩu, basau khi ngươi 14đỗ xe ngựa athì đi ra 3ngoài một 0chuyến, 8tìm được 9người của 1echúng ta, 38truyền lời 1bcủa ta, ckhi đêm 90dài nhàn bctĩnh che 3mặt vào, ebắt hai ehuynh đệ 4bcủa Đại 69tẩu ta đánh 13cho một 9trận, đánh 1bnặng chút, bđể bọn 32họ nằm c4mười ngày 5một tháng 8mới được.”

Lúc 5này Thượng 7tẩu không dhề do dự, 4Bình thành 9bị vây 1công, người 7eở đó cũng b5có chút 1hùng hổ 50tuyệt tình, 06hơn nữa 2trên đường 7đi về phía bnam, lão 22cũng đã 0kiến thức enhiều chuyện. 4c © DiendanLeQuyDon.comCó thể 00nói, lão 6đối với 8mệnh lệnh d8này của 36Trần Dung, achẳng những 58không bài 69xích ngược 1lại vô dcùng đồng bý. Sau khi flĩnh mệnh 70liền rời 0đi nhanh 9như bay.

Đảo 5mắt, lại 68là hai ngày atrôi qua.

Chạng 02vạng, Bình cẩu đi đến 3dphía sau 16Trần Dung, a9nhẹ giọng dbẩm: “Nữ 92lang, ban 84ngày lang 3bquân đã 3tới.”

Trần bDung quay 7cđầu, nhẹ 2fgiọng hỏi: e“Chuyện 5gì?”

Bình 0ẩu thấp e0giọng nói: 4“Lang quân clải nhải a8hồi lâu, e2nói cái egì tuy rằng 7phụ nhân a0kia thô bỉ ekhông chịu bnổi, tính acả huynh b7đệ của 0bả cũng 0không phải 97người được c1việc, nhưng e2mà, lúc 0trước lang 70quân vừa f9tới Kiến 09Khang, chẳng 5những nhiễm 3bệnh nặng, 1còn nghèo 17khó không 2chịu nổi. 6 © DiendanLeQuyDon.comNếu không fphải được 6nhạc phụ bathu lưu, fđược phụ c2nhân kia 2chiếu cố, 2ngài cũng 1sẽ không 5sống đến a9ngày hôm 5nay. Ngài 37nói, về 7sau ngài 1fsẽ quản 8giáo bọn d1họ cho tốt. 97 © DiendanLeQuyDon.comNữ lang 4chịu sự 4chú ý của a9mọi người, 55mặc kệ d8là làm người 0bhay là làm c3việc nên 02cẩn thận fdmột chút, 5trăm ngàn 6lần đừng 8để người 7bta lợi dụng 8fcái gì.”

Bình 7ẩu nói 1dtới đây, 1hạ giọng f0nói với 0vẻ chần dchứ: “Nữ 35lang, lang dquân nhất 26định là 9đoán ra bđược chuyện 0ađó. Ngài f4còn nói a1hai huynh 14đệ kia 8nằm ở ftrên giường 2không thể 04động đậy, fthỉnh đại 5phu đến 9nói là một bcngười bị eđánh gãy 24xương sườn, cmột người 6fbị gãy 7xương đùi, 6fcòn nói 30phải nằm b3mất mấy 2tháng.”

Trần cDung nghe 33đến đó ckhông chút dđể ý tươi 3cười, nàng 4cởi xuống cbúi tóc, 88chậm rãi 0nói: “Đại 9huynh của 5ata từ nhỏ d4đã nhân 4từ nương 7tay …… 11Huynh ấy fekhông biết, 7hôm nay Tam 4đệ kia 7dám dùng asự an toàn 0của huynh 7ấy gạt 4ta đi ra 0ngoài, ngày 4mai bọn 07họ sẽ 73dám chặt cbỏ đầu 8Đại huynh 76ta đến 7đòi chút 5tang phí, bta thật 0dsự không e6thể nuông achiều.”

Trần 27Dung nói exong, lắc 1đầu, cười 15nói: “Được drồi, không 8nói chuyện 1này nữa.”

Bình 79ẩu thấy 42nàng mất efhứng thì 92vội vàng 55chuyên tâm 9giúp nàng fchải tóc.

Thánh e3chỉ của 5Hoàng Đế f4ước chừng 9qua thêm bbốn ngày 6dmới được 0đưa tới. 01 © DiendanLeQuyDon.comTiếp thánh 0achỉ, tiếp 3cnhận đạo 17bào hoàng 49gia ban cho, b8trước mặt bdmọi người, bTrần Dung 12một lần eenữa vấn ethành búi 54tóc đạo 3bcô, dưới efsự hộ fatống của 80hoàng gia 5thị vệ e3ngồi xe 2ngựa, mang 14theo hành d2lý, chậm erãi đi về 3phía Tây a0Sơn đạo 62quan.

Một 60ngày này, fđúng là 5ngày xuân 32ánh mặt 4trời rực 59rỡ, cành 0eliễu xanh 84um.

Xe bngựa chậm 23rãi đi, aahai bên du ckhách như canước.

Chỉ 5chốc lát, dđoàn xe c0đi tới 0Tây Sơn.

Tây 6Sơn đạo 5quan ở giữa a8sườn núi, 6axuyên qua 8rừng cây 1nhỏ có cthể nhìn 10thấy mái dcong của 30đạo quan. 6 © DiendanLeQuyDon.comCho dù mới 9chỉ đầu fmùa xuân, dfnơi này a0đã tràn dngập sắc 7xanh, tiếng 6đàn tiếng d7ca không 42dứt.

Trần 09Dung bước 41xuống xe 29ngựa, dưới 1sự hộ 36tống của 29nhóm hoàng egia hộ vệ 5chậm rãi 8đi về phía 8đạo quan.

Sơn bđạo uốn 40lượn, trên 30đường 38rải đá acó cỏ mọc ddkhắp nơi. d6 © DiendanLeQuyDon.comChuyển qua fmột triền 8núi, mười emấy đệ actử quý 8tộc có e7cuộc sống d8an nhàn nhất 1tề nhìn evề phía aTrần Dung.

Nhìn 07Trần Dung 9mặc đạo e8bào rộng 97thùng thình alại dấu 5ckhông nổi 65vẻ phong clưu diễm aasắc, một 4cthiếu niên 8dtrên mặt 90phủ phấn 6tú lệ cười 10nói: “Hay acho một 8tiểu mỹ 25nhân Hoằng 1Vận Tử, f6hay cho một 2danh hào 9Hoằng Vận dTử, đúng 50là nói hết ddchỗ khiến d6người ta alưu luyến c7tiểu mỹ 3nhân này.”

Lời 9của hắn avừa dứt, cmột thanh cniên khác 62tầm 20 tuổi 02cao gầy 1cười nói: 7“Ta cảm 6thấy chữ 9Vận dùng 15ở trên 8fngười nàng 4rất thanh 9nhã cao khiết, 4không bằng 0dùng một dchữ Mị. 6 © DiendanLeQuyDon.comKhông đúng, 4cchữ Mị equá mức 2diễm tục, 9nữ lang 4này cũng acó nét phong dlưu, chậc f2chậc, ta 33cũng không 6biết nên ahình dung fbnàng thế 5nào.”

Trong 3tiếng nói 0chuyện của adhai người, 3một ca kĩ 98nũng nịu 9fcười nói: 4d“Thiếp 87thật sự dkhông rõ, 9nếu Lang aGia Vương 9Thất kia 1bcoi tiểu 45cô nhà người 14ta là tâm 3can bảo 0bối, tại dsao còn để 02nàng trở c8thành nữ cquan? Hay 2là, đây 6lại là athủ đoạn 39phong lưu 7của đám 1danh sĩ bọn 0fhọ?” Dứt 16lời, nàng bta lấy tay 54áo che miệng, 7dkhanh khách 4cười vui.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 
       


Thành viên đang xem chuyên mục này: buongtay6399, Hfis fever, mooncake, nguyenhien5566, PhoebeChung, Pidudon, Sunny2304 và 675 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Yến My
Yến My
lazy_lazy
lazy_lazy
Mưa Thiên Kiều
Mưa Thiên Kiều

mèohoanglạcbước: plè...
Thiên Phong: bye ngủ đây
Thiên Phong: mèo hãy đợi đó
Thiên Phong: dạ để con xem lại
mèohoanglạcbước: thấy cái khỉ
mèohoanglạcbước: thui Mèo cũg i ngủ đây pp cả nhà
Cua Rang Me: giờ là con có chú Tiểu han và cô Hảumi ròi
Thiên Phong: baba chừng nèo có
Thiên Phong: rùi lúc đó mèo sẽ thấy
Cua Rang Me: phong: nhớ ghé lễ để xem bà con nha
Thiên Phong: bye nhá cả nhà, ngủ ngon nhá papa,mama
linh ỉn: mèo là mèo tinh k sợ cún đâu phong ạ
Thiên Phong: muốn biết xin liên hệ Mia Leo
Thiên Phong: hôm nay tạm thời để 2 ng tung hứng vs nhau zy
Thiên Phong: Chào, ở lại zui zẻ. mai ta khỏe 2 mi sẽ thấy trình độ chém gió thành bão của ta
mèohoanglạcbước: khỏi ta sẽ giẫm con cún của mi
linh ỉn: eo gió sắp chảy ns kìa
Thiên Phong: ngủ ngon nhá
Thiên Phong: mai đi, hôm nay ta mệt, mới mắc mưa hùi chiều
mèohoanglạcbước: truyện ma hả ??
Thiên Phong: mèo cần mang cún ra dí ko nhỉ
linh ỉn: cứ kể đi? ta muốn nghe truyện đêm khuya a
Thiên Phong: nói chung là họ ko xuất hiện, đang bùn * rưng rưng *
tudiemto: ta đi rồi đừng níu kéo =))
mèohoanglạcbước: não nhỏ ta còn nguyên à chưa biến đc
linh ỉn: má mi trg lầu xanh a
Thiên Phong: à ko nên kể, vì ng bị hại ko ở đây
linh ỉn: lịch sử gì ế? kể đi a
mèohoanglạcbước: dd này má từ nhìu con lắm ai cũg kêu má
tudiemto: May quá


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.