Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 174 bài ] 

Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành

 
Có bài mới 11.10.2013, 18:40
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26196
Được thanks: 44602 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương 136: Nổi bật

Nhìn cửa phòng đóng chặt kia, Vương Hoằng thầm than một tiếng, giũ giũ ống tay áo, xoay người rời đi.

Chàng vừa đi, chúng tỳ nữ và hạ nhân tấp nập xuất hiện. Trần Dung buồn bực một lúc, nghe thấy tiếng nói nhỏ bên ngoài, không khỏi bước đi tới cửa phòng.

Ngay khi nàng đặt tay lên cánh cửa, Trần Dung cười khổ: Vì sao ta phải ảo não? Nàng biết, tuy sân viện này để mình làm chủ, nhưng ở trong lòng mọi người, thân thế của nàng chắc gì đã cao hơn đám hạ nhân tỳ nữ kia.

Suy nghĩ một lúc, Trần Dung vẫn mở cửa phòng đi ra.

Nàng lẳng lặng nhìn mấy tỳ nữ hạ nhân kia, trong lúc nhìn chằm chằm, Trần Dung cười khinh miệt, vung tay áo dài, xoay người trở về.

Nhìn cửa phòng đóng chặt, mấy tỳ nữ nhìn thoáng qua nhau, cuối cùng bất đắc dĩ lắc đầu, tuy rằng Trần Dung không nói gì cả, nhưng ánh mắt khinh miệt của nàng vẫn khiến bọn họ có chút xấu hổ.

Một ngày này, thành Kiến Khang vô cùng náo nhiệt.

Đám người Trần Công Nhương vào thành.

Đương nhiên, người đến cũng không chỉ là Trần Công Nhương, mà là một đội ngũ lớn gồm mấy vạn người. Trong mấy tháng qua, thế tộc có môn quy lớn nhất hướng tới phía nam, bọn họ đã đến nên khơi dậy ngàn cơn sóng lớn.

Trần Dung ngồi ở trong xe ngựa.

Ngoài xe ngựa, người mang theo chúng Trần thị Kiến Khang đi nghênh đón tộc nhân vẫn là Tứ thúc Trần Tử Phương. Xung quanh xe ngựa của nàng đều là dân chúng trong thành Kiến Khang đông đúc nhốn nháo.

Bình ẩu hướng ra phía ngoài liếc mắt một cái, cười nói: “Trần Công Nhương trở về, ngày diện thánh của nữ lang sắp tới rồi.” Bà nhìn về phía cung thành, vẻ mặt hâm mộ: “Nô còn không biết nhóm công chúa hoàng tử sẽ có bộ dạng thế nào đây. Nghĩ đến, nhất định là người người tuấn mỹ bất phàm, giống như thần tiên vậy.”

Trần Dung cũng chỉ cười.

Đúng lúc này, Bình ẩu đột nhiên kéo kéo Trần Dung, thấp giọng nói: “Nữ lang mau nhìn, đó là lang quân và Đại tẩu của người kìa. Bọn họ đang nhìn chằm chằm nơi này.”

Trần Dung nghe vậy, cũng không ngẩng đầu lên, chỉ nhẹ giọng phân phó: “Kéo rèm xe xuống một chút.”

Kéo rèm xe xuống một chút? Loại sự tình này đang giáp mặt với nhau, đúng là tổn thương lòng người. Bình ẩu giật mình, nhìn thấy Trần Dung mím môi, vẻ mặt quật cường, bà đáp nhẹ một tiếng, vươn tay hạ rèm xuống.

Lúc này Trần gia Đại tẩu đang ngẩng đầu cực lực nhìn về phía xe ngựa của Trần Dung. Ả vừa ngó nghiêng vừa lôi kéo nam nhân nhà mình nói: “Mau nhìn mau nhìn, đó đúng là muội tử của chàng mà, chàng gọi nàng, chàng gọi nàng đi!”

Trần gia Đại huynh do dự mà nhíu mày nói: “Không ổn. Nếu thật sự muốn gặp muội ấy, ta nên đến Trần phủ cầu kiến mới phải.”

Lời này vừa thốt ra, Trần gia Đại tẩu tức giận, ả hung hăng đá một cước trên lưng hắn, khẽ nói: “Chàng điên hay bị choáng váng vậy? Chỉ có ở trước mặt mọi người gọi nàng, nàng mới không dám không đáp ứng, cũng không dám không tiếp nhận!” Nói tới đây, ả lại dùng mũi chân đá một cái, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép gầm nhẹ: “Gọi đi!” Ả còn nói thêm: “Xem kìa, lão nô kia đã nhìn thấy chúng ta.”

Trần gia Đại huynh mím môi, do dự mở miệng.

Đúng lúc này, rèm xe bị kéo xuống, ngăn cách tầm mắt bọn họ nhìn về phía Trần Dung.

Gì vậy?

Lão nô kia rõ ràng đã thấy được Trần gia Đại huynh mà còn kéo rèm xe xuống như thế, hiển nhiên là không muốn tỏ ra quen biết với hắn!

Trong khoảng thời gian ngắn, Trần gia Đại huynh ngây dại, Trần gia Đại tẩu cũng ngây dại.

Nhưng chỉ một lát, Trần gia Đại tẩu tức giận, thịt béo trên mặt hung hăng nhảy lên vài cái.

Tay phải duỗi ra, ả nhéo lỗ tai Trần gia Đại huynh, thét to: “Ngươi đúng là phế vật vô dụng! Ngươi nhìn đi, ngươi nhìn đi, ngươi mỗi ngày đều nhắc tới muội tử này, nhưng người ta thì sao? Người ta ngay cả gặp ngươi cũng không nguyện ý!”

Giọng của ả có chút cao giọng, ngay cả khi toàn thành đang ồn ào náo động vẫn có thể rơi vào trong tai một vài quý nhân đi lại gần đó.

Tức thì, vài hộ vệ quay đầu nhìn về phía ả.

Trần gia Đại tẩu vừa thấy, sợ tới mức mặt co rút, lại đối diện với ánh mắt hèn mọn chán ghét của mọi người xung quanh, ả thật sự chột dạ, lập tức vội vàng nặn ra tươi cười, cầm tay Trần gia Đại huynh lui sang một bên.

Đảo mắt, đoàn xe của Trần Dung đã đi tới cửa thành.

Đoàn xe ngừng lại, tiếng ồn ào náo động cũng dừng, mọi người bắt đầu xếp sang hai bên, chờ cát bụi bốc cao càng ngày càng gần.

Lúc này, giọng của tỳ nữ truyền đến: “Nữ lang.”

Trần Dung lên tiếng.

Tỳ nữ kia thấp giọng nói: “Sau khi Trần Công Nhương đến, xin người hãy làm bạn bên cạnh ngài, cùng ngài vào thành.” Dừng một chút, tỳ nữ kia nhẹ nhàng giải thích: “Vừa rồi có vài vị quý nhân đến đây.”

Trần Dung rùng mình, đáp: “Được rồi.”

Tỳ nữ kia vừa lui xuống, Trần Dung liền nhìn mình trong gương đồng, nàng đang mặc quần áo màu lam nhạt xen lẫn với màu vàng, trên thường phục chiết điệp tung bay thêu từng cành hoa nhỏ, xiêm y như thế đi đôi với gương mặt không thoa son phấn của nàng, có vẻ nhẹ nhàng khoan khoái, loại nhẹ nhàng khoan khoái này hòa cùng vẻ diễm lệ quyến rũ của nàng, tăng thêm một phần thuần túy trong trẻo.

Không sai, mình thế này có thể gặp mặt quý nhân.

Khi Trần Dung vừa lòng thu hồi ánh mắt, Bình ẩu ở phía sau nàng nói: “Nữ lang, có cần vấn tóc lại không?” Vì để giản tiện, đầu nàng chỉ vấn một búi tóc đơn giản, mặt trên cài một cây trâm, đồng thời, trên chân đi đôi guốc gỗ đang lưu hành thời này. Như vậy tuy rằng đơn giản, có điều lại không đủ thận trọng.

Trần Dung lắc đầu, thản nhiên nói: “Không cần, không cần quá mức cầu kỳ.”

Lời nàng vừa dứt, bên ngoài vang lên tiếng ồn ào cùng tiếng cười.

Trần Dung quay đầu nhìn lại.

Vừa nhìn, nàng thấy hơn mười cỗ xe ngựa chậm rãi tới gần. Thấy là xe ngựa có ký hiệu của Lang Gia Vương thị, Trần Quận Tạ thị, Trần Dung không có hứng thú thu hồi ánh mắt.

Lúc này, cát bụi bốc cao đã càng lúc càng mờ nhạt, cát bụi dần tan, đám người đã hiện ra rõ ràng.

Nhìn đội ngũ không có biên giới này, một giọng trầm thấp của nam tử từ trong đám người truyền đến: “Lần này người đến rất nhiều, tuy là phân biệt theo bốn cửa thành tiến vào, số lượng kia cũng là kinh người.”

Một người khác lại nói: “Sai lầm rồi, người có quý tiện cao thấp, sao có thể cùng nhau vào thành? Nghe nói là phân ra bốn đoàn.”

Trong tiếng ầm ĩ la hét, nghị luận, đoàn xe ngoài cửa thành càng ngày càng gần.

Trần Dung ló đầu ra nhìn phát hiện đi đằng trước là Trần thị ở Nam Dương!

Đúng rồi, đám người Lang Gia Vương thị cùng Dũ Chí, Hoàn Cửu lang đều đã rời đi trước, trong số thế gia còn lại, Trần thị có địa vị tôn quý nhất, tất nhiên là bọn họ dẫn đầu.

Khi cờ xí và xe ngựa của Trần thị Nam Dương xuất hiện ở trong tầm nhìn của mọi người, tiếng cười đùa càng lớn hơn nữa.

Đúng lúc này, mười cỗ xe ngựa chạy ra, không hề bận tâm lướt qua đám người cùng đoàn xe, giọng nói kinh ngạc của Bình ẩu vang lên: “Nữ lang, ở đây có xa giá của công chúa.”

Xông lên trước quả thật là xa giá của công chúa, theo sát phía sau là một số ngoại thích cùng nhóm nữ lang sĩ tộc mà Thái Hậu cùng bệ hạ tín nhiệm trọng dụng.

Đám thiếu nữ hô to gọi nhỏ xông ra. Các nàng cười đùa, kêu la, có người vung roi ngựa, còn có người lung tung xướng ca, thực rõ ràng, nhóm nữ lang này là tới gây náo động.

Đúng lúc này, giọng của tỳ nữ từ bên ngoài truyền đến: “Nữ lang, người cũng đi lên đi.”

Trần Dung ngẩn ra, lập tức hiểu ra rồi dặn dò Thượng tẩu.

Xe ngựa của Thượng tẩu cũng xông ra ngoài.

Khi nhóm nữ lang tôn quý lao ra, bên cạnh các nàng mang theo các tùy tùng cao lớn tuấn mỹ, cũng chỉ cưỡi ngựa vội vàng đi theo bảo hộ. Dưới tình huống như vậy, xe ngựa Trần Dung lao ra không có bất luận kẻ nào chú ý.

Trong nháy mắt, xe ngựa của nàng vọt tới trước đội ngũ của Trần thị Nam Dương.

Xe ngựa đột nhiên dừng lại, bên ngoài vươn ra một bàn tay xốc lên rèm xe nhìn nàng, đúng là một tùy tùng bên người của Trần Công Nhương. Tùy tùng kia cung kính nói: “Nữ lang thỉnh xuống xe.”

Trần Dung lên tiếng, nhảy xuống xe ngựa.

Nàng đi theo tùy tùng đến bên cạnh xe ngựa của Trần Công Nhương.

Sau rèm xe, Trần Công Nhương hiền lành nhìn nàng, đánh giá từ trên xuống dưới một lát rồi cười nói: “Rất tốt, lên xe đi.”

“Vâng.”

Trần Dung vừa lên xe, hai tay đặt trước người, thấp giọng bẩm: “Nói có quý nhân ở đây, muốn A Dung cùng công vào thành.”

Trần Công Nhương vuốt vuốt râu dài, ha ha cười nói: “Cũng được.”

Lời của hắn vừa thốt ra, hai tỳ nữ trong xe ngựa tiến lên, các nàng giúp Trần Dung dọn tháp, sau khi an bài để nàng cùng Trần Công Nhương ngồi ở chính giữa xe, các nàng xốc lên rèm xe, lùi về một góc.

Phía trước tiếng ồn ào càng ngày càng vang.

Chậm rãi, đội ngũ tiến lên bắt đầu kéo rộng khoảng cách, hộ vệ hai bên giục ngựa lui xuống, giữa các xe ngựa cũng cách xa nhau.

Đi đằng trước là xe ngựa của Trần Công Nhương.

Đảo mắt, xe ngựa của hắn vào cửa thành.

Vừa vào cửa thành, xe ngựa liền ngừng lại, lúc này, đoàn xe theo sát phía sau cũng dừng lại.

Trần Công Nhương vén rèm xe đi xuống, hắn hướng tới Trần Tử Phương chắp tay, kêu lên: “Tử Phương, làm phiền rồi.”

Đảo mắt, hắn đối mặt với xe ngựa của Lang Gia Vương thị cùng Tạ thị Trần Quận cùng, vái chào.

Mà phía sau hắn, Trần Dung nhắm mắt theo đuôi, miệng nàng mỉm cười, khẽ cúi đầu thi lễ.

Nàng vừa có mặt, gần như là trong nháy mắt, hơn một ngàn đôi mắt phát sáng nhìn về phía nàng.

“Nàng ta ngồi chung xe với Trần Công Nhương, là người nào vậy?”

“Cử chỉ tự nhiên, lúm đồng tiền nở rộ, chắc hẳn là đại tài nữ của Trần thị Nam Dương.”

“Tài nữ ư? Tài nữ có diện mạo mị nhân như thế, cũng không biết lang quân nhà ai có phúc khí. Ha ha.”

Trong tiếng cười, tiếng ồn ào náo động, một tiếng cười to truyền đến.

Tiếng cười này cao nhọn mà vang dội, trong đó lộ ra vẻ lỗ mãng.

Cùng với tiếng cười kia, mọi ồn ào náo động đều ngừng lại. Tiếp theo, đám người khẽ nhường đường, một chiếc xe ngựa vọt ra.

Lao tới là một chiếc xe ngựa cực kỳ bình thường, không đánh dấu gia tộc gì cả. Xe ngựa kia nhằm thẳng về phía hàng đầu đội ngũ, hướng tới mọi người Trần phủ.

Đảo mắt, xe ngựa vọt tới trước cửa thành, cách Trần Dung chưa đến mười bước thì giảm tốc độ.

Cũng không chờ xe ngựa ngừng ổn, rèm xe được xốc lên, tiếp theo, một nam tử tầm 27 28 tuổi làn da tái nhợt, ngũ quan tú lệ từ trong xe ngựa nhảy xuống.

Khi nam tử kia nhảy xuống, hộ vệ quanh thân nhất tề cả kinh, đồng thời tiến lên đỡ.

Nam tử lao về phía trước hai bước, cũng không chờ đứng vững, hắn liền vội vẫy lui mọi người. Sau đó hắn vươn tay ra, vừa định bám vào thứ gì đó thì hắn sờ phải bộ ngực của một đại tẩu tầm 30 tuổi. Đại tẩu này có vẻ mặt dữ tợn, cặp mắt đục ngầu, bộ dạng có chút tương tự với Đại tẩu của Trần Dung.

Lại nói thanh niên kia cảm giác được mềm mại trong lòng bàn tay, vội vàng quay đầu lại, vừa thấy phụ nhân này, hắn lại há miệng nôn khan.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: meo lucky, soisoine
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 11.10.2013, 18:41
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26196
Được thanks: 44602 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương 137: Bệ hạ, thỉnh phong thiếp làm nữ quan

Nam tử vừa nôn khan vừa vội vàng thu tay về, hắn lấy ra khăn sạch, dùng sức lau lòng bàn tay, nói với vẻ chán ghét: “Xấu xí béo ục như thế, sao lại chen vào đây? Người đâu, đem mụ ta cho chó ăn.”

Một lời thốt ra, vài hộ vệ lập tức tiến lên, bọn họ hiển nhiên đã được huấn luyện qua, phụ nhân kia vừa trừng lớn hai mắt, sợ hãi định thét chói tai, miệng đã bị một vật nhét vào, đồng thời, hai tay cũng bị áp chế.

Đảo mắt, mụ bị chúng hộ vệ lôi xuống, biến mất ở trong đám người.

Nam tử kia sau khi ra mệnh lệnh, rốt cục đã lau tay sạch sẽ, hắn ném khăn lụa đi, bước nhanh về phía đám người Trần Công Nhương và Trần Dung.

Khi đứng ở trước mặt hai người, nam tử nghiêng đầu không hề chớp mắt nhìn chằm chằm Trần Dung. Gần như là đột nhiên, hắn vươn tay chỉ vào Trần Dung, kêu lên: “Ta thích nàng.” Mấy chữ vừa vang lên, Vương Hoằng đang nhắm mắt dưỡng thần lặng lẽ mở mắt ra.

Lúc này, nam tử kia chuyển sang Trần Công Nhương, hắn mở to một đôi mắt sáng, há mồm định nói gì đó.

Không đợi hắn mở miệng, Vương Hoằng trong xe ngựa hơi hơi gật đầu.

Ngay khi nam tử này vừa mới nói với Trần Công Nhương: “Nữ nhân này rất khá, ngươi để nàng……”

Hắn nói tới đây, một tiếng kêu chỉnh tề vang dội truyền đến: “Gặp qua bệ hạ! Bệ hạ vạn thọ!”

Mười tiếng nói vang dội chỉnh tề vừa rống, tức thì, mọi người cả kinh. Ngay sau đó, vô số câu nói ‘Gặp qua bệ hạ’‘Gặp qua bệ hạ’ loạn thất bát tao vang lên, cùng với tiếng kêu này, còn có tiếng quỳ xuống liên tiếp, chính là mọi người vây xem không ngừng đón chào. Như các quý tộc còn đang cúi hạ mình, nhóm thứ dân phân tán ở bốn phía, giờ phút này cũng đã quỳ lạy.

Âm thanh vang dội, ầm ỹ vô cùng, ngay cả câu nói kế tiếp của chính nam tử kia cũng bị chìm nghỉm.

Bệ hạ?

Trần Dung cả kinh, nàng mở to hai mắt nhìn nam tử một cái, lui về phía sau nửa bước thi lễ.

Nam tử nhíu mày, chờ tiếng ồn ào biến mất, hắn nhếch miệng, bất mãn quay đầu nhìn quanh trái phải, kêu lên: “Làm cái quỷ gì vậy? Không phải đã nói không được nhận ra trẫm sao?”

Nhìn thấy tất cả mọi người cúi đầu, thứ dân còn sợ hãi rụt rè lui về phía sau, nam tử có vẻ vô cùng thất vọng, hắn than thở vài tiếng, quay đầu nhìn về phía Trần Dung.

Đối mặt với bộ dạng của Trần Dung cúi thấp mặt đến tận ngực, thanh niên thất vọng thở dài một hơi.

Hắn nhìn chằm chằm Trần Dung, trong miệng lại nói: “Đều đứng lên đi.”

“Tạ bệ hạ.”

Nam tử nhíu mày, lại ra lệnh: “Đều tản đi.”

“Vâng.”

Lĩnh mệnh tản đi, chỉ có một bộ phận thứ dân, hộ vệ mà chính hắn mang đến cũng chỉ là lui về phía sau ba bước. Về phần người quyền quý ở bốn phía thì không hề lui đi nửa bước.

Đối mặt với tình hình này, nam tử hiển nhiên sớm đã thành thói quen, hắn cũng không để ý tới, chỉ tiến lên một bước, dựa sát vào Trần Dung.

Nam tử vừa dựa sát vào Trần Dung, cận thần theo sát sau hắn liền nhận được vô số ánh mắt. Lập tức, cận thần kia cũng chạy tới, dựa vào gần thanh niên kia, thấp giọng nói: “Bệ hạ, ở đây quá nhiều người.”

Mấy chữ vừa thốt ra, trên gương mặt tú lệ của nam tử đầy vẻ mất hứng.

Hắn nhăn mặt, có điều đồng thời lúc đó, ánh mắt vẫn khóa chặt trên thân Trần Dung.

Một hồi lâu, hoàng đế đột nhiên hạ giọng, nhẹ nhàng nói: “Ta gọi là Tư Mã Chương, nàng thì sao? Nàng tên gì?”

Trần Dung thật sự không ngờ, đường đường là hoàng đế sẽ dùng giọng điệu như thế nói chuyện với mình. Nàng ngẩn ngơ, vừa mới ngẩng đầu lên. Một bên Trần Công Nhương đã chặp hai tay lại, mang vẻ mặt nghiêm túc trả lời: “Bẩm bệ hạ, nàng là Trần thị A Dung.”

Nam tử nổi giận, hắn bất mãn nói: “Ta đang hỏi nữ lang mỹ mạo này, cần ngươi trả lời làm cái gì?”

Đường đường là lửa giận của hoàng đế vậy mà không khiến cho Trần Công Nhương bất an, thậm chí đám quý tộc và hộ vệ ở bốn phía nghe thấy đối thoại này, vẻ mặt cũng không hề có gì dị thường.

Trong lúc nam tử kia đang nổi giận, Trần Công Nhương cười nhẹ, hắn lạy dài không dậy nổi, cất tiếng, nghiêm túc nói: “Bệ hạ có từng nghe qua? Có một phụ nhân, khi Mộ Dung Khác vây công thành Mạc Dương, vì ân nghĩa mà một mình xông vào đó? Có một phụ nhân, khi thành Nam Dương bị bao vây mặc quần áo trắng nhuốm máu xung phong liều chết xông ra?”

Hắn lớn tiếng nói tới đây, đứng thẳng thân mình, chỉ về phía Trần Dung, cao giọng kêu lên: “Bệ hạ, phụ nhân đó là nàng! Đó là Trần thị A Dung này!”

Tiếng kêu lanh lảnh, bốn phía hồi âm không dứt!

Mấy ngàn người Kiến Khang vây quanh ở bốn phía, đầu tiên là cả kinh, đảo mắt lại lên tiếng nghị luận.

Trong lúc đó, Trần Dung dưới sự ám chỉ của Trần Công Nhương bước lên phía trước hai bước.

Nàng đứng ở trước người Trần Công Nhương.

Trần Dung hơi ngẩng đầu, để khuôn mặt của mình tinh tường hiện ra trước mắt mọi người, nàng lại hướng tới hoàng đế thi lễ, cất giọng trong trẻo: “Thiếp, Trần thị A Dung gặp qua bệ hạ.”

Hoàng đế hiển nhiên còn đang khiếp sợ, hắn trừng mắt nhìn Trần Dung, đột nhiên, hắn hỏi với vẻ kinh ngạc: “A? Sao nàng lại muốn chịu chết? Còn sống không phải tốt hơn sao?”

Trần Dung ngẩn ngơ, đảo mắt, nàng cười khẽ, bình tĩnh trả lời: “Gia quốc không tồn, thân này còn đâu? A Dung cũng chỉ là làm việc nên làm thôi.”

“Phải không?” Hoàng đế đối với câu trả lời của nàng hình như có chút thất vọng.

Hắn còn đang đánh giá Trần Dung, nhìn ngắm, hắn nhếch miệng, rầu rĩ nói: “Trẫm không thích phụ nhân nghiêm túc uy vũ như thế.”

Lời này vừa thốt ra, các đại thần phía sau hoàng đế đều nhíu mày. Triều đại có phụ nhân tiết nghĩa, bệ hạ vốn càng nên tán thưởng. Nào biết đâu rằng hắn lại bật ra một câu không thích? Ai, thôi thôi, bệ hạ cho tới bây giờ đều là như vậy!

Về phần Trần Dung, vừa có chút buồn cười cũng có chút kinh ngạc. Cho dù nàng vì hôm nay, nghĩ tới vô số đối sách, cũng không dự đoán được, bệ hạ là một bệ hạ thế này.

Hoàng đế mất hứng thở dài một tiếng, vung tay áo dài, nói với Trần Dung: “Nói đi, nàng muốn được phong thưởng cái gì?”

Trần Dung thi lễ, nàng còn chưa mở miệng, một cận thần tiến đến, hắn đối với hoàng đế nhẹ giọng nói: “Bệ hạ, bực phụ nhân tiết nghĩa này nên để làm gương.”

Hoàng đế nghe vậy, nhíu mày ngẫm nghĩ rồi gật đầu.

Hắn chuyển sang nhìn Trần Dung, vừa muốn mở miệng, Trần Dung cũng đột nhiên lui về phía sau nửa bước, ‘Bịch’ một tiếng quỳ rạp xuống đất!

Trần Dung làm động tác này nằm ngoài dự kiến của mọi người. Hai mắt hoàng đế sáng ngời, hưng phấn mà hỏi: “A, vì sao nàng phải lạy trẫm?”

Trần Dung ngẩng đầu lên, hai tròng mắt nàng sáng ngời nhìn hoàng đế, cất giọng trong trẻo: “Thiếp có một chuyện muốn nhờ, thỉnh bệ hạ cho phép.”

Nàng vừa mở miệng đã cầu xin, hoàng đế không khỏi nhếch miệng, Trần Dung thấy thế, khẽ nghiêng đầu, nghịch ngợm nhìn hắn một cái.

Động tác này thật sự đáng yêu, hoàng đế vô cùng vui mừng, hắn vui vẻ hỏi: “Nói đi, nàng yêu cầu chuyện gì?”

Trần Dung cố lên tinh thần, nàng nhìn lên hoàng đế, kiềm chế sự khẩn trương, mỉm cười rồi nói: “Thiếp, thiếp muốn bệ hạ phong thiếp làm một nữ quan, chung thân không cần lập gia đình!”

Thiếp muốn bệ hạ phong thiếp làm một nữ quan, chung thân không cần lập gia đình!

Thiếp muốn bệ hạ phong thiếp làm một nữ quan, chung thân không cần lập gia đình!

……

Vương Hoằng ngay lập tức ngồi thẳng người, hắn hơi nhếch môi, mười ngón tay nhanh chóng nắm lấy càng xe, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm Trần Dung!

Không chỉ là Vương Hoằng, ngay cả Trần Công Nhương, Trần Tử Phương, người quyền quý ở bốn phía, và cả Trần gia Đại huynh và Trần gia Đại tẩu vây quanh ở cách đó không xa lúc này đều há to miệng, váng đầu hoa mắt.

Không có bất luận kẻ nào dự đoán được, một nữ lang như Trần Dung, dựa vào tính mạng lập nên công lao, không dễ dàng chiếm được sự tán thành của chúng danh sĩ, rồi được gặp mặt bệ hạ, giờ nàng lại đưa ra một yêu cầu như thế!

Hoàng đế trừng mắt nhìn, hắn ngơ ngác hỏi: “Nàng muốn làm nữ quan ư?”

Khi hắn hỏi như vậy, Trần Công Nhương tiến lên một bước, vái chào thật sâu, cũng không chờ Trần Công Nhương mở miệng, giọng của Trần Dung bỗng nhiên cất cao. Nàng mỉm cười ngây thơ nhìn hoàng đế, nói với vẻ nghịch ngợm: “Yêu cầu này của thiếp vừa thốt ra, tất cả mọi người đều bị dọa choáng váng, bệ hạ không thấy rất thú vị, chơi rất vui sao? Hì hì, vì sự thú vị này, bệ hạ nên đáp ứng thiếp đi, bệ hạ, người đáp ứng thiếp đi.”

Hai câu cuối cùng, giọng nói mềm mại, giống như làm nũng.

Hoàng đế vừa nghe thì trở nên vui vẻ, liền hướng Trần Công Nhương vung tay áo, quát: “Không cho ngươi mở miệng.”

Mệnh lệnh này Trần Công Nhương không dám vi phạm, lập tức hắn nhanh ngậm miệng lại.

“Lui ra phía sau đi, đừng che ở giữa trẫm và A Dung.”

Trần Công Nhương không biết làm sao, đành thi lễ với hoàng đế, lui ra phía sau hai bước.

Khi hoàng đế ra lệnh cho Trần Công Nhương, ánh mắt cũng không từng nhàn hạ, hắn hứng thú nhìn mọi người ở bốn phía, thưởng thức vẻ mặt của bọn họ. Nhìn nhìn, hắn quay đầu chớp mắt vài cái với Trần Dung, lặng lẽ nói: “Nàng nói đúng, đúng là chơi rất vui.”

Nói tới đây, hắn ho khan một tiếng, thu hồi tươi cười trên mặt. Vừa thấy bộ dáng này của hắn, Vương Hoằng lại đưa mắt ra hiệu với một cận thần.

Cận thần kia vội vàng tiến lên.

Cũng không chờ cận thần kia mở miệng, hoàng đế đã nghiêm túc gật đầu, lanh lảnh quát: “Duẫn!” (Cho phép)

Cận thần kia làm sao dự đoán được hoàng đế đã đáp ứng ngay lập tức như thế? Lập tức bước chân cứng đờ, gần như là đột nhiên, hắn cảm thấy phía sau lưng rét lạnh.

Trần Dung mừng rỡ, nàng lại cúi lạy, cất giọng trong trẻo kêu lên: “Tạ đại ân của bệ hạ.” Nàng hướng tới hoàng đế dập đầu mạnh một cái.

Đối với cảm tạ của mỹ nhân, nhóm quyền quý bốn phía giật mình ngạc nhiên, hoàng đế có vẻ vô cùng thoải mái, hắn càng đề cao giọng: “Như vậy đi, đạo quan ở Tây Sơn rất đẹp, nàng ở đó đi.”

Tây Sơn đạo quan?

Trần Dung mừng rỡ, đạo quan kia là nơi có phong cảnh xinh đẹp tuyệt trần nổi tiếng ở thành Kiến Khang, quan trọng nhất là, thuộc về đạo quan kia còn có gần ngàn mẫu ruộng! Gần ngàn mẫu, đối với nàng mà nói, thật sự là ban thưởng rất lớn.

Lập tức, Trần Dung vui vẻ ra mặt: “Tạ ơn bệ hạ! Bệ hạ anh minh!”

Hoàng đế còn đang vây trong khoái hoạt, hắn lại liếc về phía nhóm quyền quý ở bốn phía, nhìn thấy bọn họ dường như mất hứng, vẻ mặt đều xám ngắt.

Hắn lại ho khan một tiếng, nhìn nhóm quyền quý, nói với giọng nghiêm túc: “Trần thị A Dung này không sợ sinh tử, thật sự đáng kính. Trẫm nói cho các ngươi biết, các ngươi không thể nhìn thấy người ta bộ dạng xinh đẹp mê người thì muốn động vào nàng. Nàng chính là nữ quan được trẫm thân phong!”

Hắn nói tới đây, ha hả cười, chắp hai tay sau lưng, đắc ý dào dạt đi lên xe ngựa của mình.

Hoàng đế vừa rời đi, dần dần, có ánh mắt cố ý vô tình liếc về phía Vương Hoằng, ánh mắt này vừa liếc nhìn Vương Hoằng một cái thì chuyển sang Trần Dung.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: meo lucky
Có bài mới 11.10.2013, 18:43
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26196
Được thanks: 44602 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương 138: Muốn nói đã nói

Trước mắt bao người, Trần Dung đang quỳ rạp đã đứng lên.

Khóe miệng của nàng mang theo tươi cười.

Cho dù là Vương Hoằng hay là mọi người xung quanh đều nhìn ra được, đây là tươi cười thật sự phát ra từ nội tâm, nó sự thả lỏng, rạng rỡ, dứt bỏ mọi gông xiềng cùng gánh vác, thậm chí là một loại sung sướng thiêu đốt sinh mệnh, hàm chứa kích tình.

Từ từ thu hồi tươi cười, Trần Dung xoay người lại, nàng đối diện với Trần Công Nhương và Trần Tử Phương, chậm rãi quỳ phục xuống.

Lại quỳ xuống đất, Trần Dung cao giọng nói: “Trần Dung làm hai vị tộc bá thất vọng rồi. Tuy rằng đã sống sót trên chiến trường, nhưng A Dung đã giết vài Hồ nô, sau khi nhiễm một thân máu tươi, đối với mọi việc trên thế gian đột nhiên cảm thấy không thú vị, sớm đã có ý nghĩ xuất gia.”

Nàng nặng nề mà dập đầu vài cái: “A Dung cũng biết, hai vị trưởng bối có tâm ý với A Dung. Nhưng mà, cả đời này của A Dung đã là nản lòng thoái chí, thầm nghĩ im lặng qua ngày. A Dung bất hiếu –”

Mấy cái dập đầu này rất mạnh, đảo mắt, trán của nàng đã trở nên xanh tím. Nhưng mà, tuy rằng trên trán Trần Dung tím xanh dính cả bùn đất, tươi cười cũng là thả lỏng, tươi tắn.

Nàng nâng mắt lên nhìn Trần Công Nhương, nhìn Trần Tử Phương, run run, lớn tiếng cầu xin: “A Dung tội nặng, thỉnh khoan thứ.”

Dứt lời, nàng lại dập đầu.

Lúc này, tất cả mọi người nhìn tình cảnh này, hiện tại ẩn cư nơi sơn dã, xa rời hồng trần vốn là việc mà nhóm danh sĩ luôn tôn sùng. Đã nhìn quen danh lợi, cuộc sống an nhàn thế ngoại vốn là điều các quý tộc luôn hướng tới. Bởi vậy, mọi hành động của Trần Dung hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của người Trần gia cũng đã phá vỡ mọi tính toán của bọn họ.

Nhưng mà, bọn họ không thể tỏ vẻ bất mãn.

Lập tức, Trần Công Nhương tiến lên một bước, hắn nâng Trần Dung dậy, vươn tay áo lau đi bùn đất trên mặt nàng, cười khổ: “Hài tử này, sao dập đầu mạnh như vậy? Ai.”

Hắn khẽ lắc đầu, chỉ thở dài.

Trần Tử Phương cũng tiến lên một bước, hắn ôn hòa nhìn Trần Dung, thấp giọng nói: “Hài tử này, nếu con muốn xuất gia có thể nói trước với tộc nhân mà. Ai, quên đi, quên đi.”

Trần Dung thi lễ, cúi đầu, một hồi lâu mới nhẹ giọng nói: “Vâng, là A Dung suy nghĩ không chu toàn.”

Trần Tử Phương lắc đầu. Hắn nhìn xe ngựa phía sau, vung tay áo dài, ra lệnh: “Đi thôi, đi thôi.”

Sau đó, mọi xe ngựa đều bắt đầu lăn bánh.

Trần Công Nhương lên xe ngựa, Trần Tử Phương cũng vậy, bọn họ từng bước từng bước lên xe ngựa, sau khi tùy tiện nói với Trần Dung hai câu thì bắt đầu khởi hành.

Trần Dung cũng lên xe ngựa.

Bình ẩu trong xe ngựa lúc này ngơ ngác nói không ra lời. Bà nhìn Trần Dung, đột nhiên, nước mắt rơi như mưa.

Trần Dung liếc nhìn Bình ẩu một cái, cười cười, cũng không khuyên giải.

Trong đám người, Trần gia Đại huynh ngây ra như phỗng đứng ở nơi đó, môi của hắn run rẩy, thì thào nói: “A Dung của ta nhất định là chịu ủy khuất lớn tận trời! A Dung của ta nhất định là chịu ủy khuất lớn tận trời mà!”

Hắn ở đây thì thào tự nói, một bên, phụ nhân mập mạp của hắn đầu tiên là trừng lớn mắt chậc chậc liên thanh, đột nhiên, ả vui sướng kêu lên: “Dưới đạo quan Tây Sơn kia không phải có rất nhiều ruộng tốt sao? Ruộng tốt đó!” Ả xoay phắt người lại, cầm hai tay Trần gia Đại huynh, kêu lên: “Nàng ta xuất gia, nên sẽ không có trượng phu hài tử, ruộng tốt này không phải là của chúng ta sao?”

Lời của Trần gia Đại tẩu vừa dứt, đột nhiên, Trần gia Đại huynh bỗng dưng quay đầu lại.

Hắn trừng mắt nhìn phụ nhân trên mặt thịt béo run run đang vui mừng, tay phải vung lên, tàn nhẫn tát cho ả một bạt tai thật nặng!

Cái tát này rất đột nhiên, rất nặng nề.

Trần gia Đại tẩu làm sao dự đoán được trượng phu xưa nay khúm núm, lúc nào cũng không dám động vào mình một cái lại làm như thế với mình? Lập tức ả bụm mặt trợn tròn mắt.

Sau khi Trần gia Đại huynh tát một bạt tai, trừng mắt nhìn ả, hắn nghiến răng nghiến lợi mắng: “Lúc này mà ngươi còn nhớ tới điều này? Quả nhiên là lang tâm cẩu phế!”

Mắng đến đây, cũng không chờ phụ nhân nhà mình phát hỏa, Trần gia Đại huynh đã đẩy đám người ra, đuổi theo xe ngựa của Trần Dung.

Xe ngựa của Trần Dung chạy về phía trước.

Trong lúc cố ý vô tình, mọi xe ngựa đều cách nàng một khoảng, mọi người đều quay đầu nhìn nàng.

Mãi cho đến khi xe ngựa của Trần Dung đi xa, một hộ vệ mới dựa sát vào khẽ gọi: “Lang quân?” Giọng của hắn rất khẽ khọt.

Trong xe ngựa không có ai trả lời hắn.

Xuyên qua rèm xe, trên gương mặt tuấn mỹ thanh hoa, đôi mắt trong suốt như nước kia chỉ yên lặng nhìn cát bụi cuồn cuộn bay đi.

Chậm rãi, thiếu niên áo trắng rũ hai mắt.

Bàn tay trắng trẻo của chàng đang vuốt ve tấm đệm, đột nhiên dùng một chút lực.

“Xoẹt” một tiếng, tấm đệm trắng bị xé thành hai đoạn.

Dần dần, môi khẽ mím, một giọng nói thì thầm, khàn khàn truyền đến: “Thà rằng chung thân không lấy chồng sao?” Nói xong, chàng khẽ cười.

Tiếng cười nhẹ nhàng bay đi, đảo mắt đã biến mất ở trong không khí, khi hộ vệ kia định thần nhìn lại, thấy lang quân nhà mình hơi hơi nghiêng người về phía trước, mạnh mẽ tựa như dã thú đang vồ mồi, còn có vẻ trầm tĩnh trên gương mặt tuấn mỹ.

Xe ngựa của Trần Dung vẫn đang chạy về phía trước.

Chỗ nàng đi tới chính là lạc viện mình đã mua về. Đối với Trần Dung mà nói, nàng đã trở nên độc lập, kinh thế hãi tục một hồi nên không ngại tiếp tục như vậy. Dù sao, hiện tại cho dù nàng trở lại bổn gia cũng sẽ không vãn hồi được cái gì.

Xe ngựa Trần Dung chạy về phía sân viện của mình.

Nàng vừa mới bước xuống xe ngựa, đột nhiên, một người xông tới, khàn khàn kêu lên: “A Dung, A Dung đáng thương của ta.”

Vừa kêu, hắn vừa ôm Trần Dung vào trong lòng.

Trần Dung nhận ra giọng nói này, đây là Đại huynh vẫn luôn yêu thương nàng.

Nàng nằm trong ôm ấp ấm áp, nhắm lại hai mắt.

Trên đỉnh đầu nàng, giọng của Trần gia Đại huynh khàn khàn bi thương, hắn ôm chặt Trần Dung, một lần lại một lần nghẹn ngào nói: “A Dung, A Dung đáng thương của ta, A Dung đáng thương của ta!”

Nói xong, hắn buông ra Trần Dung, sụp xuống khóc rống lên.

Trần Dung đi lên một bước, nàng nhẹ nhàng quỳ xuống, vươn tay đặt trên vai Đại huynh, Trần Dung mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Đại huynh, đừng vì A Dung khổ sở. Hiện tại A Dung rất sung sướng. Thật sự rất sung sướng.”

Nàng nghiêng đầu, cười khẽ hai tiếng, khi Trần gia Đại huynh kinh ngạc ngẩng đầu, A Dung đang khoái trá mở to mắt nhìn hắn, thè lưỡi, chỉ vào mặt mình, nghịch ngợm nói: “Đại huynh, huynh xem, A Dung nào có nửa điểm không vui?”

Trần gia Đại huynh nghiêm túc ngắm nhìn nàng.

Đúng lúc này, giọng nói sắc nhọn của một phụ nhân truyền đến: “Đúng vậy, nữ lang có gì mà không vui chứ? Nàng hẳn là rất khoái hoạt.” Trong tiếng kêu, một phụ nhân mập mạp như gió xoáy vọt tới, ả lao đến trước mặt Trần Dung, tay béo vươn ra định nắm tay nàng, sau khi Trần Dung tránh né, ả dừng chân, bưng khuôn mặt tươi cười vô cùng thân thiết kêu lên: “A Dung, A Dung, thật không ngờ muội có thể diện kiến bệ hạ, còn được bệ hạ phong thưởng. Thật tốt quá, A Dung, tẩu tử chúc mừng muội.”

Nói tới đây, ả còn liếc nhìn Trần gia Đại huynh đang quỳ trên mặt đất một cái, sau đó lập tức tươi cười nở rộ, nhìn Trần Dung, ả chỉ vào dấu bàn tay trên mặt mình, nói với vẻ ủy khuất: “Nữ lang muội xem xem, muội xem xem, chính là Đại huynh của muội đánh ta đó! Ta chỉ nói một câu muội không có ủy khuất, chàng đã đánh ta rồi!”

Câu cuối cùng được đề cao giọng, vẻ mặt lên án cùng ủy khuất.

Trần Dung nhìn thấy ả thì liên tục lui ra phía sau hai bước.

Khi Trần gia Đại tẩu vừa nói xong, lại muốn dựa sát vào, vươn tay định kéo tay áo nàng, đột nhiên, Trần Dung vung mạnh tay áo.

Cú vung này dùng lực lớn, Trần gia Đại tẩu trở tay không kịp, bị nàng đá lui ra phía sau một bước.

Khi Trần gia Đại tẩu trừng một đôi mắt vàng ệch, không biết là muốn phát hỏa hay là muốn tiếp tục lấy lòng, Trần Dung cúi đầu nhìn về phía Đại huynh nhà mình.

Nhìn gương mặt gầy gò, từ ái của Đại huynh, Trần Dung rũ hai mắt, chậm rãi nói: “Đại huynh có biết, vì sao ngày đó A Dung phải đoạn tuyệt quan hệ huynh muội với huynh không?”

Trước kia, tiền đồ của nàng mờ mịt, có chuyện cũng không thể nói, không dám nói. Nhưng mà hiện tại nàng có thể nói rõ lời trong lòng mình, làm chuyện mà mình muốn làm …… Chuyện bên đường thỉnh cầu bệ hạ phong thưởng bản thân thành nữ quan đã có thể làm ra, làm thêm một chuyện gì nữa cũng sẽ không còn là kinh thế hãi tục, lại càng không gây ra bất cứ hậu quả nào!

Hiện tại Trần Dung đã là một nữ quan, không cần bận tâm cái nhìn của thế gia, không cần bận tâm ý tưởng của phu gia! Từ nay về sau, giàu có hay nghèo hèn, nàng chính là nàng, nàng là một người xuất gia độc thân, không có ai không có nơi để dựa vào, không nhà không cửa.

Nàng nghĩ, hiện tại nàng cho dù khiến bệ hạ bất mãn, cũng chỉ bị thu hồi điền sản của nàng mà thôi.

Trần gia Đại huynh thật không ngờ, hiện tại nàng lại nhắc tới điều này nên lập tức ngơ ngác lắc đầu, hồ nghi nhìn nàng.

Trần gia Đại tẩu cũng mở to mắt, chuyên chú nhìn Trần Dung.

Trong ánh mắt của hai người, Trần Dung lẳng lặng nhìn Đại huynh nhà mình, gằn từng tiếng nói: “Đó là bởi vì, A Dung không thể dễ dàng tha thứ cho Đại tẩu như thế!”

Gằn giọng thốt ra một câu này, Trần Dung vung tay áo dài, vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói với Đại huynh nhà mình: “Phụ nhân ác độc tục tằng đê tiện xấu xí như thế, A Dung khinh thường gọi ả là tẩu tử!”

Nói tới đây, nàng xoay người bước đi.

Lúc này, quanh trái phải còn có không ít người ló đầu ra nhìn.

Lúc này, tất cả mọi người giỏng lỗ tai, lắng nghe mỗi một câu nói của Trần Dung.

Dưới tình huống như vậy, Trần Dung không chút khách khí nói ra thế làm cho mọi người đồng thời cả kinh, đồng thời ngẩn ngơ.

Sau đó mọi người đều châu đầu ghé tai.

Nói thật ra, người ở thời đại này đối với bề ngoài thật sự quá mức coi trọng. Đại tẩu của Trần Dung, vô luận là diện mạo hay là khí chất đều cực kỳ không phù hợp với thẩm mỹ của mọi người. Phải nói, tại thời đại lấy thanh cao tao nhã là đẹp đẽ, diện mạo của ả vừa lộ ra, thậm chí không cần nói cái gì hay làm chuyện gì thì sẽ bị xã hội bài xích.

Bởi vậy, lời của Trần Dung vừa dứt, bốn phía châu đầu ghé tai nói nhỏ nghị luận, đều tỏ vẻ chán ghét và hèn mọn với Trần gia Đại tẩu, còn có ngấm ngầm chê cười.

Một hồi lâu, Trần gia Đại tẩu mới hét lên một tiếng, xông tới Trần Dung, hai tay định kéo tóc nàng, rít gào: “Tiện nhân đê tiện không biết xấu hổ này! Trưởng tẩu như mẫu, trong thiên hạ nào có người ghét bỏ tẩu tử như ngươi? Ta vả cái miệng của tiểu phụ nhân chanh chua nhà ngươi!”

Ả xông tới rất nhanh, tiếng kêu lại lớn, trong nháy mắt đã bổ nhào đến phía sau Trần Dung.

Đúng lúc này, một tiếng hét to truyền đến: “Câm miệng!”

Người lao đến chính là Trần gia Đại huynh, hắn bỗng dưng vươn tay gắt gao chế trụ hai cánh tay của phụ nhân nhà mình. Có điều hình thể của hắn gầy gò không khỏe mạnh lắm, chẳng những không kéo lại được, ngược lại bị Trần gia Đại tẩu mập mạp lôi về phía trước hai bước.

Lúc này, Bình ẩu tiến lên một bước, bà ngăn ở trước mặt Trần gia Đại tẩu, nhìn Trần gia Đại tẩu đang buồn bực rít gào dắt cổ họng quát: “Câm miệng! Trưởng tẩu của nữ lang nhà ta đã sớm chết trên đường đi về phía nam rồi! Phụ nhân phố phường chanh chua nhà ngươi chưa từng cho nàng một chén nước, một chút cơm, sao xứng với bốn chữ “trưởng tẩu như mẫu”? Phi! Khi không đánh mất mặt mũi thế gia công khanh trăm năm của Trần phủ!”

Bình ẩu nhổ một ngụm đờm, ôm lấy Trần Dung về tới sân viện của mình. Các nàng chân trước bước vào, sau lưng cửa viện đã đóng thật mạnh, nhốt Trần gia Đại tẩu cùng Trần gia Đại huynh ở ngoài cửa.

Lúc này, Trần gia Đại huynh vẫn ngây ra như phỗng.

Bên cạnh hắn, phụ nhân mập mạp kia còn đang rít gào, đỏ mặt mắng to hét lớn.

Gần như đột nhiên, Trần gia Đại huynh dắt cổ họng tê rống ra tiếng: “Câm miệng, ngươi câm miệng cho ta!” Hắn nhảy dựng lên, trong tiếng chê cười, dưới ánh mắt hèn mọn ở bốn phía mà mặt đỏ lên. Trần gia Đại ca chán ghét trừng mắt nhìn phụ nhân vẻ mặt dữ tợn này, căm hận kêu lên: “Bà ấy nói không sai, phụ nhân như ngươi đã đánh mất mặt mũi thế gia công khanh trăm năm của Trần gia!”

Rống một tiếng, Trần gia Đại huynh vội vàng xoay người rời đi, trong nháy mắt đã bỏ Trần gia Đại tẩu với gương mặt xanh tím đang hoảng hồn lại trong tiếng cười chê.

Lúc này, Trần Dung ở trong sân đột nhiên nói: “Tẩu, ngươi mang vài người trông chừng lang quân. Huynh đệ của ác phụ kia đều là kẻ lưu manh, đừng để bọn họ tổn thương huynh ấy.”

Thượng tẩu ngẩn ra, lập tức chắp tay đáp: “Vâng.”

Trong ánh mắt của Bình ẩu và hạ nhân, Trần Dung rũ hai mắt, nhẹ nhàng nói: “Ta muốn giúp đỡ Đại huynh áo cơm không lo …… Nhưng nếu Đại tẩu này ở đây, huynh muội chúng ta chỉ còn tuyệt lộ mà thôi.”

Nói tới đây, nàng cười cười, thì thào tự nói: “Ta luôn luôn là người bốc đồng, ẩu, ngươi nói có phải hay không?”

Bình ẩu không trả lời.

Bà mở to mắt nhìn Trần Dung.

Bình ẩu đột nhiên lao về phía trước, ôm Trần Dung lên tiếng khóc lớn.

Một bên gào khóc, Bình ẩu một bên lên án: “Nữ lang, sống vẫn tốt mà, sao người có thể xuất gia? Sao người có thể xuất gia chứ?”

Bà càng nói càng thương tâm. Khi Trần Công Nhương và bổn gia coi trọng Trần Dung, chuẩn bị đem nàng dẫn tiến cho bệ hạ, Bình ẩu vô cùng chờ mong, lại rất sung sướng.

Bà vạn vạn lần không thể ngờ, nữ lang đánh cuộc vào sinh ra tử lại chỉ nhận một danh hào nữ quan!

Nữ nhân trong thiên hạ nào có đạo lý không lấy chồng? Nào có đạo lý không cần con nối dõi hay trượng phu làm bạn?

Còn nữa, Thất lang rõ ràng là coi trọng nàng, với thân phận của Thất lang, chàng nguyện ý nạp nàng làm quý thiếp, đó là phúc khí cỡ nào đây? Nhưng nữ lang nhà bà lại cứ bướng bỉnh như thế, quật cường đem chung thân của mình phụng bồi một quyển đạo kinh, một bộ quần áo thanh phong!

Tiếp qua mấy năm nữa, nếu bà và Thượng tẩu đều chết đi, nữ lang phải làm sao bây giờ? Nàng sống cô đơn ở trên thế gian này, không có ai để dựa vào, không nhà không cửa, phải làm sao bây giờ?

Càng nghĩ, Bình ẩu thật sự là thương tâm muốn chết. Lập tức, bà ôm Trần Dung, không nhịn được òa òa khóc lớn, trong tiếng nghẹn ngào, bà không nhịn được lại kêu lên: “Vẫn sống tốt, sao người có thể xuất gia, sao người có thể xuất gia?”

***

Thời đại Ngụy Tấn, là thời đại có tư tưởng giải phóng, có cá tính hiếm có trong lịch sử Trung Quốc. Khi đó, trong nữ nhi thượng tầng thế tộc, có rất nhiều người độc lập, cực kỳ có cá tính. Không cần nói đâu xa, trên sách sử thời Ngụy Tấn nổi tiếng nhất là hai vị Thừa tướng: Vương Đạo và Tạ An, thê tử bọn họ rất thoải mái biểu lộ sự đố kỵ của các nàng, các nàng đương nhiên không cho phép trượng phu nạp thiếp.

Có thể nói, Trần Dung có ý độc chiếm trượng phu ở trong đầu, ở trong thời đại đó cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Ngạc nhiên chính là nàng yêu thương một thiên chi kiêu tử của Lang Gia Vương thị.

Biết chuyện xưa của Chúc Anh Đài cùng Lương Sơn Bá là nổi tiếng cỡ nào, được truyền lưu ra sao? Ngay lúc đó Thừa tướng Tạ An tâm tư rộng mở, hắn còn lấy danh nghĩa của triều đình, phong một nữ tử như Chúc Anh Đài cải nam trang đi học, vi phạm ước mệnh của phụ mẫu mà tự tử là “Phụ nhân tiết nghĩa”! Cho nên hậu nhân thường nói, ở ngay lúc đó trong tâm trí của Tạ An, nữ nhân hắn khát vọng và yêu thích nhất, đó là người như Chúc Anh Đài dám dùng sinh mệnh để yêu thương, dám bỏ qua hết thảy truyền thống cùng lễ giáo.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: meo lucky
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 174 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Holly, kpham75, lamngonthienlang, sivertran, Tô Hương Quỳnh, yokuratsuruPt và 375 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 89, 90, 91

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

5 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 10/11]

1 ... 52, 53, 54

8 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

9 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 150, 151, 152

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

13 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 96, 97, 98

14 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

17 • [Hiện đại] Chồng tôi ít tuổi hơn tôi - Hùng Tiên Sinh

1 ... 8, 9, 10

[Hiện đại] Kẻ lập mưu - Tổng Công Đại Nhân

1 ... 20, 21, 22

19 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

20 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62


Thành viên nổi bật 
Vu Kỳ
Vu Kỳ
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

ღ_kaylee_ღ: 357 phế hậu của lãnh hoàng:
viewtopic.php?t=337915&p=3286777#p3286777
ღ_kaylee_ღ: 150 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?p=3286776#p3286776
Lê Trâm Anh: Hix,diễn đàn dạo này nhiều quảng cáo quá ạ,vô đọc truyện không tắt đc quảng cáo ko đọc truyện được :(((
Ny9999: mình đang đọc người láng giềng ánh trăng. Có ai cũng đang nhảy hố bộ này k?
Tuyền Uri.: :sleepy2: mới dậy
Sunlia: you hãy vào Đại Sảnh CLB Hội Nhóm để 8 vs mn đi nào :P
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Jinnn: ở đây không có ai là thím cả :v
Libra moon: Ủa cú : ai v
Libra moon: Quốc chào
Cú Inca: Ếch chiên, gia đói :cry2:

Quốc, chào chú, gọi ta bé Cú là được rồi  :">
Cú Inca: Nương tử tương lai :D2
Nguyễn Khai Quốc: Chào Thiến Ba
Nguyễn Khai Quốc: Lại vắng vẻ rồi.
Độc Bá Thiên: Jinnn ngố
Nguyễn Khai Quốc: Ta đây xưng danh là chú mà tuổi mới có ngoài đôi mươi! Hự hự
Nguyễn Khai Quốc: Chào mooooooon! :*
Nguyễn Khai Quốc: Chào cú Inca
Libra moon:
Cú Inca: Chào Quốc, thím Jinn
Nguyễn Khai Quốc: Nay nhận được quà từ Diễn đàn gửi về cho Quốc. Vui quá!
Cú Inca: Hai mẹ con bom nhau à :lol:
Nguyễn Khai Quốc: Hế hế. Chắc là lại đi cầy cục rồi đấy! :D
Jinnn: nãy rất đông mà :))
Nguyễn Khai Quốc: Buổi tối vắng vẻ quá
Nguyễn Khai Quốc: Hế lô every body
Vu Kỳ: V nương bom con cái lấy tin thần nhá :lol:
Lãng Nhược Y: Đã nói quánh lấy tinh thần :D2
Vu Kỳ: :chair: dạo này ăn gan hùm quánh nương nó quài ta
Lãng Nhược Y: Mới trả xong -650đ, post muốn què tay luôn :sofunny:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.