Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 167 bài ] 

Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành

 
Gởi bài 11.10.2013, 18:40
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 17691
Được thanks: 8246 lần
Điểm: 9.25
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương 1a136: Nổi c9bật

Nhìn 1cửa phòng 2đóng chặt e6kia, Vương bcHoằng thầm 5than một atiếng, giũ 7giũ ống ftay áo, xoay 3bngười rời 66đi.

Chàng 1bvừa đi, 3dhúng tỳ 4ữ và hạ c0hân tấp 83ập xuất 2iện. Trần 8dung buồn 0ực một 2fúc, nghe 39hấy tiếng aeói nhỏ 5aên ngoài, bhông khỏi 8ước đi c5ới cửa 40hòng.

Ngay 16hi nàng đặt 7ay lên cánh bửa, Trần abung cười dhổ: Vì 3eao ta phải 8ảo não? 02àng biết, 8euy sân viện 4dày để 1dình làm d8hủ, nhưng 0ở trong 2òng mọi bgười, thân fhế của 5càng chắc 1fì đã cao 33ơn đám f9ạ nhân 9ỳ nữ kia.

Suy 64ghĩ một aúc, Trần 67ung vẫn c4ở cửa fphòng đi 29ra.

Nàng 0lẳng lặng dnhìn mấy 6tỳ nữ f3hạ nhân 7kia, trong c3lúc nhìn 4chằm chằm, c2Trần Dung bcười khinh bmiệt, vung 1tay áo dài, fxoay người 1trở về.

Nhìn 37cửa phòng 3đóng chặt, bmấy tỳ 61nữ nhìn 9thoáng qua 8nhau, cuối 7acùng bất 04đắc dĩ 87lắc đầu, 8tuy rằng 7bTrần Dung dfkhông nói 3fgì cả, 2bnhưng ánh amắt khinh 24miệt của 9nàng vẫn 2bkhiến bọn 7họ có chút dbxấu hổ.

Một engày này, 4thành Kiến bKhang vô acùng náo 0anhiệt.

Đám f4người Trần fCông Nhương 5vào thành.

Đương 0anhiên, người dđến cũng 59không chỉ blà Trần bfCông Nhương, amà là một 9cđội ngũ 5lớn gồm fmấy vạn bngười. 48 © DiendanLeQuyDon.comTrong mấy b0tháng qua, dthế tộc 8có môn quy elớn nhất b8hướng tới cphía nam, 9bọn họ 34đã đến fnên khơi 3dậy ngàn d2cơn sóng eelớn.

Trần 3Dung ngồi 8ở trong 6xe ngựa.

Ngoài 44xe ngựa, engười mang 17theo chúng dTrần thị abKiến Khang 07đi nghênh bađón tộc 7nhân vẫn 4elà Tứ thúc 4Trần Tử 4bPhương. 5f © DiendanLeQuyDon.comXung quanh 16xe ngựa 8ecủa nàng fđều là 2dân chúng 4trong thành 01Kiến Khang 5đông đúc c3nhốn nháo.

Bình fẩu hướng 5ra phía ngoài 4liếc mắt 1một cái, 9cười nói: b“Trần fCông Nhương 8trở về, 6engày diện 8thánh của 5nữ lang esắp tới 7rồi.” dBà nhìn 24về phía 2ecung thành, 6vẻ mặt 5hâm mộ: 9“Nô còn 8không biết dnhóm công 4chúa hoàng 5btử sẽ 1có bộ dạng a0thế nào bđây. Nghĩ 0bđến, nhất 1định là 63người người 5tuấn mỹ 8bất phàm, 9giống như dthần tiên 51vậy.”

Trần c3Dung cũng 0chỉ cười.

Đúng 6blúc này, d9Bình ẩu bfđột nhiên 6fkéo kéo 67Trần Dung, 62thấp giọng 6nói: “Nữ 6lang mau nhìn, 5đó là lang 58quân và fĐại tẩu 1fcủa người 6bkìa. Bọn 2fhọ đang 36nhìn chằm a1chằm nơi 45này.”

Trần d7Dung nghe dvậy, cũng 8không ngẩng 6đầu lên, 5chỉ nhẹ 6giọng phân 5ephó: “Kéo 1rèm xe xuống 4một chút.”

Kéo 4rèm xe xuống bbmột chút? 5cLoại sự betình này dđang giáp 9mặt với 0nhau, đúng bflà tổn 24thương lòng 44người. 2d © DiendanLeQuyDon.comBình ẩu 2giật mình, 19nhìn thấy 6eTrần Dung f1mím môi, dcvẻ mặt 65quật cường, ebà đáp bnhẹ một b0tiếng, vươn c0tay hạ rèm 6cxuống.

Lúc dnày Trần 9dgia Đại f0tẩu đang engẩng đầu 68cực lực 63nhìn về dephía xe ngựa 5fcủa Trần eDung. Ả dvừa ngó 1fnghiêng vừa 2clôi kéo 01nam nhân 82nhà mình 9nói: “Mau dnhìn mau cnhìn, đó 7đúng là afmuội tử 91của chàng a4mà, chàng 06gọi nàng, 30chàng gọi 9nàng đi!”

Trần fagia Đại ehuynh do dự 5mà nhíu 1cmày nói: e“Không eổn. Nếu 79thật sự 9muốn gặp bmuội ấy, eata nên đến faTrần phủ 4cầu kiến 8mới phải.”

Lời cnày vừa 8thốt ra, 2dTrần gia 9Đại tẩu 3tức giận, 1ả hung hăng 41đá một 18cước trên belưng hắn, bkhẽ nói: a1“Chàng c0điên hay 87bị choáng 84váng vậy? fChỉ có 8eở trước 49mặt mọi 24người gọi f8nàng, nàng cmới không 79dám không 2đáp ứng, aacũng không 6bdám không 05tiếp nhận!” 99Nói tới 5đây, ả 8lại dùng a9mũi chân 9đá một 0cái, chỉ 1tiếc rèn 12sắt không 5thành thép 94gầm nhẹ: 3e“Gọi đi!” 5fẢ còn nói 1cthêm: “Xem 29kìa, lão enô kia đã benhìn thấy d5chúng ta.”

Trần 96gia Đại 43huynh mím cmôi, do dự bdmở miệng.

Đúng alúc này, frèm xe bị 12kéo xuống, 4ngăn cách btầm mắt fbọn họ abnhìn về 2phía Trần eDung.

6vậy?

Lão 17nô kia rõ cràng đã 31thấy được b6Trần gia 5fĐại huynh 41mà còn kéo d2rèm xe xuống 8cnhư thế, 6dhiển nhiên 01là không 2muốn tỏ 6ra quen biết 1với hắn!

Trong fkhoảng thời c1gian ngắn, 7Trần gia b1Đại huynh a8ngây dại, 25Trần gia 7fĐại tẩu acũng ngây 72dại.

Nhưng 9chỉ một calát, Trần egia Đại dtẩu tức 96giận, thịt 0ebéo trên 6bmặt hung 3hăng nhảy 9elên vài 7cái.

Tay 5phải duỗi 1ra, ả nhéo e3lỗ tai Trần 7gia Đại ehuynh, thét 0to: “Ngươi 8đúng là 5ephế vật 2vô dụng! 1Ngươi nhìn 84đi, ngươi anhìn đi, 4ngươi mỗi 5ngày đều anhắc tới 0muội tử fcnày, nhưng 9bngười ta ethì sao? dcNgười ta engay cả cfgặp ngươi d9cũng không fnguyện ý!”

Giọng 11của ả 8có chút 61cao giọng, 9ngay cả c0khi toàn e7thành đang e9ồn ào náo 6động vẫn dcó thể a0rơi vào 9etrong tai dmột vài e8quý nhân 1đi lại 68gần đó.

Tức 9thì, vài 7ehộ vệ a4quay đầu 3nhìn về ephía ả.

Trần agia Đại atẩu vừa cthấy, sợ 1ftới mức 03mặt co rút, 95lại đối 7ddiện với aánh mắt 36hèn mọn achán ghét ccủa mọi 65người xung 68quanh, ả 8ethật sự dechột dạ, 9elập tức 97vội vàng a2nặn ra tươi 41cười, cầm dtay Trần fgia Đại eehuynh lui c9sang một bbên.

Đảo 60mắt, đoàn d3xe của Trần d3Dung đã 45đi tới 8bcửa thành.

Đoàn dxe ngừng elại, tiếng 7fồn ào náo b0động cũng 8dừng, mọi 28người bắt 88đầu xếp bcsang hai bên, f8chờ cát e0bụi bốc aecao càng 9ngày càng 38gần.

Lúc 91này, giọng acủa tỳ anữ truyền dđến: “Nữ 15lang.”

Trần bDung lên b9tiếng.

Tỳ enữ kia thấp 9giọng nói: 66“Sau khi a1Trần Công 15Nhương đến, 2cxin người achãy làm 4bạn bên 2cạnh ngài, e7cùng ngài a2vào thành.” dDừng một 0chút, tỳ ccnữ kia nhẹ dnhàng giải athích: “Vừa b1rồi có 38vài vị a5quý nhân 2bđến đây.”

Trần 88Dung rùng 8mình, đáp: b1“Được 7rồi.”

Tỳ 95nữ kia vừa b7lui xuống, d9Trần Dung aliền nhìn 1amình trong 3gương đồng, c2nàng đang 6amặc quần d3áo màu lam f7nhạt xen 4lẫn với e9màu vàng, 2trên thường dphục chiết e8điệp tung 6bay thêu 1từng cành 1hoa nhỏ, 17xiêm y như athế đi a9đôi với 4bgương mặt 16không thoa bfson phấn 10của nàng, 80có vẻ nhẹ 3bnhàng khoan 5khoái, loại 4nhẹ nhàng 3khoan khoái 9này hòa 97cùng vẻ 5diễm lệ aquyến rũ 0của nàng, 1atăng thêm 1fmột phần a6thuần túy ftrong trẻo.

Không 6sai, mình 14thế này ecó thể d7gặp mặt 4cquý nhân.

Khi 1Trần Dung d0vừa lòng 2thu hồi cánh mắt, 3Bình ẩu 8ở phía fsau nàng enói: “Nữ alang, có c7cần vấn atóc lại 1không?” 3Vì để dgiản tiện, 0đầu nàng 33chỉ vấn 3một búi atóc đơn fgiản, mặt fbtrên cài e8một cây d6trâm, đồng 5thời, trên 1chân đi ccđôi guốc b5gỗ đang adlưu hành 69thời này. a © DiendanLeQuyDon.comNhư vậy 42tuy rằng 9đơn giản, 64có điều 5flại không fđủ thận 7trọng.

Trần 1Dung lắc bđầu, thản 1nhiên nói: 7c“Không 7cần, không 1ecần quá dmức cầu f2kỳ.”

Lời 1bnàng vừa b6dứt, bên f3ngoài vang blên tiếng fồn ào cùng 46tiếng cười.

Trần aDung quay 9ađầu nhìn b1lại.

Vừa 3bnhìn, nàng f4thấy hơn dmười cỗ 9xe ngựa 4achậm rãi fftới gần. 56 © DiendanLeQuyDon.comThấy là 09xe ngựa 5có ký hiệu 19của Lang 71Gia Vương 4thị, Trần 4eQuận Tạ athị, Trần 28Dung không 1có hứng 9thú thu hồi 1ánh mắt.

Lúc 35này, cát 67bụi bốc c2cao đã càng 26lúc càng 3cmờ nhạt, 47cát bụi 2cdần tan, 11đám người eđã hiện cfra rõ ràng.

Nhìn 2đội ngũ 9không có f5biên giới 7này, một 1giọng trầm d3thấp của 2dnam tử từ etrong đám 99người truyền dđến: “Lần 2này người 7đến rất c4nhiều, tuy 3dlà phân 9biệt theo 12bốn cửa 4dthành tiến 12vào, số 2lượng kia 6cũng là 21kinh người.”

Một 42người khác 3lại nói: 2“Sai lầm 5rồi, người 6có quý tiện 7cao thấp, 0sao có thể 7cùng nhau 7cvào thành? eNghe nói 2là phân 1ra bốn đoàn.”

Trong 5dtiếng ầm 3ĩ la hét, 62nghị luận, c6đoàn xe 5ngoài cửa 6thành càng f8ngày càng 9egần.

Trần 89Dung ló đầu dra nhìn phát bhiện đi dbđằng trước 3là Trần 66thị ở eNam Dương!

Đúng brồi, đám 0người Lang 9Gia Vương bfthị cùng cfDũ Chí, 4Hoàn Cửu 4lang đều 15đã rời dđi trước, 51trong số athế gia 5ccòn lại, 0Trần thị 6có địa 2avị tôn 3bquý nhất, 8tất nhiên c8là bọn 9chọ dẫn 9đầu.

Khi 56cờ xí và 3axe ngựa 9của Trần 9thị Nam 9Dương xuất f5hiện ở abtrong tầm 5nhìn của 4amọi người, 46tiếng cười 0đùa càng 81lớn hơn f0nữa.

Đúng f9lúc này, e5mười cỗ dxe ngựa echạy ra, eekhông hề aabận tâm 8lướt qua 68đám người 4cùng đoàn 0xe, giọng bfnói kinh bengạc của 5Bình ẩu 0bvang lên: 6“Nữ lang, ebở đây fcó xa giá 1ecủa công 4chúa.”

Xông blên trước 1quả thật 2elà xa giá acủa công 05chúa, theo e9sát phía d5sau là một 2số ngoại 4thích cùng bnhóm nữ 7lang sĩ tộc fcmà Thái 5Hậu cùng 68bệ hạ 2tín nhiệm c7trọng dụng.

Đám 3thiếu nữ 6hô to gọi 14nhỏ xông e9ra. Các nàng f9cười đùa, 9kêu la, có 4người vung froi ngựa, 4còn có người dclung tung a3xướng ca, dthực rõ 6ràng, nhóm 3nữ lang 4này là tới 6gây náo e0động.

Đúng 9lúc này, cgiọng của 5tỳ nữ 90từ bên ecngoài truyền 12đến: “Nữ blang, người fccũng đi flên đi.”

Trần 3Dung ngẩn 9ra, lập 81tức hiểu era rồi dặn cedò Thượng 2tẩu.

Xe 32ngựa của 08Thượng dtẩu cũng c3xông ra ngoài.

Khi 9nhóm nữ f0lang tôn 8quý lao ra, ebên cạnh 0các nàng c6mang theo ecác tùy 92tùng cao elớn tuấn 6mỹ, cũng e2chỉ cưỡi 0dngựa vội 9vàng đi 32theo bảo 0hộ. Dưới 0tình huống 01như vậy, f1xe ngựa 6Trần Dung 37lao ra không 10có bất cluận kẻ 5nào chú cý.

Trong 7nháy mắt, dxe ngựa d8của nàng 2vọt tới bdtrước đội a4ngũ của ddTrần thị 2Nam Dương.

Xe 8ngựa đột e7nhiên dừng alại, bên 2ngoài vươn fra một bàn 0tay xốc 8alên rèm 3xe nhìn nàng, c9đúng là 3một tùy fctùng bên 3người của 0Trần Công ecNhương. 77 © DiendanLeQuyDon.comTùy tùng 79kia cung kính 0nói: “Nữ elang thỉnh dxuống xe.”

Trần 19Dung lên f3tiếng, nhảy cxuống xe bngựa.

Nàng 0đi theo tùy fftùng đến 9bên cạnh 21xe ngựa a6của Trần 7cCông Nhương.

Sau fbrèm xe, Trần 9Công Nhương dhiền lành 7anhìn nàng, 54đánh giá 1từ trên dfxuống dưới 7một lát aarồi cười d9nói: “Rất btốt, lên 1axe đi.”

“Vâng.”

Trần 9Dung vừa 0lên xe, hai 6tay đặt atrước người, 1thấp giọng c4bẩm: “Nói 9có quý nhân bở đây, bmuốn A Dung 1cùng công 80vào thành.”

Trần e5Công Nhương 61vuốt vuốt 0râu dài, 14ha ha cười 2nói: “Cũng 8được.”

Lời 6của hắn 47vừa thốt cra, hai tỳ 9nữ trong 25xe ngựa 4tiến lên, 5dcác nàng 0giúp Trần 5Dung dọn a8tháp, sau akhi an bài f4để nàng 7cùng Trần cCông Nhương cngồi ở b3chính giữa bxe, các nàng 8xốc lên e2rèm xe, lùi 4cvề một d0góc.

Phía 8trước tiếng 4dồn ào càng angày càng 0vang.

Chậm 7rãi, đội c5ngũ tiến bblên bắt 4đầu kéo dbrộng khoảng 1acách, hộ bvệ hai bên 2giục ngựa 9lui xuống, e2giữa các 95xe ngựa b8cũng cách 0xa nhau.

Đi 25đằng trước 25là xe ngựa 11của Trần 67Công Nhương.

Đảo eamắt, xe 3ngựa của 6hắn vào 3cửa thành.

Vừa 4vào cửa ffthành, xe a6ngựa liền 1ngừng lại, aclúc này, 11đoàn xe 6dtheo sát 6phía sau ccũng dừng elại.

Trần 2Công Nhương 73vén rèm fxe đi xuống, ahắn hướng 5tới Trần 9Tử Phương dchắp tay, a5kêu lên: 5d“Tử Phương, flàm phiền frồi.”

Đảo 3mắt, hắn 9đối mặt bvới xe ngựa 8của Lang 7aGia Vương 7thị cùng b2Tạ thị 3Trần Quận 0cùng, vái 0chào.

bphía sau 7hắn, Trần c5Dung nhắm 7dmắt theo eđuôi, miệng 4nàng mỉm 10cười, khẽ dcúi đầu 9thi lễ.

Nàng dvừa có 3mặt, gần 50như là trong 5bnháy mắt, 1hơn một cngàn đôi d7mắt phát ffsáng nhìn e3về phía 4nàng.

“Nàng 9ta ngồi achung xe với 50Trần Công acNhương, b4là người 5nào vậy?”

“Cử f9chỉ tự afnhiên, lúm 5đồng tiền 1nở rộ, 3chắc hẳn a6là đại 8tài nữ 97của Trần bethị Nam 0Dương.”

“Tài b0nữ ư? Tài 10nữ có diện 7mạo mị 25nhân như fbthế, cũng f0không biết alang quân 9nhà ai có 19phúc khí. 5 © DiendanLeQuyDon.comHa ha.”

Trong d3tiếng cười, ftiếng ồn 5dào náo động, 08một tiếng dcười to 4dtruyền đến.

Tiếng 6cười này 49cao nhọn 5mà vang dội, dtrong đó 3lộ ra vẻ a6lỗ mãng.

Cùng f6với tiếng 52cười kia, 6cmọi ồn 9fào náo động dđều ngừng 42lại. Tiếp 8ctheo, đám 71người khẽ 48nhường e5đường, 1emột chiếc exe ngựa 5avọt ra.

Lao atới là 8một chiếc 7xe ngựa 60cực kỳ cdbình thường, 66không đánh edấu gia 2tộc gì 53cả. Xe ngựa 67kia nhằm athẳng về 37phía hàng 3ađầu đội 76ngũ, hướng ftới mọi 5người Trần ephủ.

Đảo 6bmắt, xe angựa vọt 97tới trước ecửa thành, 7cách Trần dDung chưa 5đến mười 2fbước thì a9giảm tốc 8độ.

Cũng 50không chờ c9xe ngựa 2ngừng ổn, 10rèm xe được 4cxốc lên, 9tiếp theo, 4amột nam 1tử tầm 0727 28 tuổi 82làn da tái 57nhợt, ngũ 79quan tú lệ d4từ trong fxe ngựa d9nhảy xuống.

Khi 2nam tử kia fanhảy xuống, 39hộ vệ 63quanh thân 69nhất tề fcả kinh, 8cđồng thời a8tiến lên eđỡ.

Nam 1tử lao về a8phía trước 92hai bước, 29cũng không 0chờ đứng 37vững, hắn 0cliền vội 5vẫy lui 7mọi người. 4d © DiendanLeQuyDon.comSau đó hắn 3vươn tay 6ra, vừa 18định bám 0vào thứ 4dgì đó thì 0hắn sờ 68phải bộ cngực của 39một đại 3tẩu tầm c30 tuổi. 2e © DiendanLeQuyDon.comĐại tẩu fnày có vẻ 5mặt dữ e9tợn, cặp 0mắt đục bcngầu, bộ 3dạng có 7chút tương 5atự với caĐại tẩu fcủa Trần 8Dung.

Lại e5nói thanh 3niên kia d1cảm giác dađược mềm 3emại trong blòng bàn 95tay, vội 89vàng quay 79đầu lại, 09vừa thấy ephụ nhân 6này, hắn elại há 92miệng nôn 9khan.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 11.10.2013, 18:41
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 17691
Được thanks: 8246 lần
Điểm: 9.25
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương f137: Bệ 48hạ, thỉnh bphong thiếp 4làm nữ 24quan

Nam 48tử vừa bnôn khan 6avừa vội cvàng thu 3ctay về, 6hắn lấy b7ra khăn sạch, 09dùng sức 3cau lòng bàn 6cay, nói với 1ẻ chán 59hét: “Xấu 8í béo ục chư thế, aao lại chen 9ào đây? 2gười đâu, 2đem mụ da cho chó aăn.”

Một fời thốt eda, vài hộ 42ệ lập 3ức tiến a2ên, bọn 8bọ hiển fdhiên đã 6được huấn 8euyện qua, 7hụ nhân fbia vừa trừng 7ớn hai mắt, 29ợ hãi định 2hét chói 22ai, miệng eđã bị 15ột vật 18hét vào, 4đồng thời, 7ai tay cũng eị áp chế.

Đảo 97ắt, mụ 8ị chúng 4ộ vệ lôi cuống, biến 30ất ở trong eđám người.

Nam aử kia sau 9hi ra mệnh 55lệnh, rốt 9fcục đã 3lau tay sạch dsẽ, hắn f1ném khăn 9lụa đi, 90bước nhanh 3về phía 48đám người 7Trần Công fNhương và 0Trần Dung.

Khi 2đứng ở cctrước mặt 6ahai người, 9fnam tử nghiêng bbđầu không 27hề chớp 3mắt nhìn 1fchằm chằm 9Trần Dung. 29 © DiendanLeQuyDon.comGần như e3là đột 2nhiên, hắn fvươn tay 5chỉ vào f6Trần Dung, 8kêu lên: ac“Ta thích 7nàng.” 8Mấy chữ 1cvừa vang f6lên, Vương 26Hoằng đang 6nhắm mắt 21dưỡng thần 3lặng lẽ ecmở mắt fra.

Lúc 3này, nam atử kia chuyển 7dsang Trần 63Công Nhương, c2hắn mở dto một đôi 48mắt sáng, 2há mồm 03định nói 1gì đó.

Không 2đợi hắn 3mở miệng, eVương Hoằng 11trong xe ngựa 24hơi hơi fgật đầu.

Ngay 2khi nam tử ebnày vừa 24mới nói 2với Trần fdCông Nhương: d3“Nữ nhân 5này rất d7khá, ngươi 72để nàng……”

Hắn 3nói tới 9cđây, một d5tiếng kêu 6chỉnh tề avang dội 1truyền đến: f“Gặp qua 26bệ hạ! 5Bệ hạ 7vạn thọ!”

Mười 71tiếng nói 4vang dội 17chỉnh tề 8vừa rống, btức thì, f4mọi người b7cả kinh. 7e © DiendanLeQuyDon.comNgay sau đó, evô số câu e2nói ‘Gặp aqua bệ hạ’‘Gặp c8qua bệ hạ’ 47loạn thất 8bát tao vang 3lên, cùng 8với tiếng 5ckêu này, 4bcòn có tiếng 3quỳ xuống 23liên tiếp, 9chính là fmọi người 91vây xem không 2ngừng đón 21chào. Như acác quý 2tộc còn 70đang cúi achạ mình, 2nhóm thứ 1dân phân 74tán ở bốn 5phía, giờ f3phút này 8cũng đã b1quỳ lạy.

Âm fthanh vang b5dội, ầm 2ỹ vô cùng, bngay cả ecâu nói 2kế tiếp bcủa chính 86nam tử kia 9cũng bị 35chìm nghỉm.

Bệ ehạ?

Trần 9Dung cả akinh, nàng 68mở to hai 51mắt nhìn 2nam tử một 9cái, lui bvề phía asau nửa a3bước thi 6lễ.

Nam 8tử nhíu 93mày, chờ 19tiếng ồn 8eào biến 8bmất, hắn 8nhếch miệng, ebất mãn aquay đầu 8nhìn quanh 47trái phải, 71kêu lên: 55“Làm cái dquỷ gì 7vậy? Không 6phải đã 9anói không c6được nhận 0ra trẫm 8sao?”

Nhìn 2thấy tất acả mọi dngười cúi 7eđầu, thứ 89dân còn 2sợ hãi 6rụt rè 05lui về phía 91sau, nam tử ecó vẻ vô 6cùng thất 05vọng, hắn adthan thở a1vài tiếng, 2cquay đầu 4nhìn về 3phía Trần fDung.

Đối 8mặt với 5bộ dạng fcủa Trần 79Dung cúi c4thấp mặt 6bđến tận abngực, thanh 1niên thất fvọng thở 48dài một 9ehơi.

Hắn 3nhìn chằm 4fchằm Trần ebDung, trong 91miệng lại 12nói: “Đều 4đứng lên ccđi.”

“Tạ dbệ hạ.”

Nam 2tử nhíu 8mày, lại 68ra lệnh: a“Đều etản đi.”

“Vâng.”

Lĩnh 6mệnh tản eđi, chỉ 83có một 4bộ phận 31thứ dân, 7hộ vệ 34mà chính 2hắn mang eđến cũng b0chỉ là 74lui về phía fsau ba bước. 3 © DiendanLeQuyDon.comVề phần f0người quyền 62quý ở bốn bbphía thì fkhông hề d9lui đi nửa ebước.

Đối eamặt với c4tình hình 1này, nam eetử hiển 6nhiên sớm eđã thành cthói quen, 9hắn cũng 4không để 39ý tới, 1fchỉ tiến 3lên một 79bước, dựa 7sát vào 29Trần Dung.

Nam 4ftử vừa 18dựa sát 2vào Trần eDung, cận 4thần theo 5csát sau hắn 5liền nhận 9được vô 3số ánh 9amắt. Lập 1tức, cận cthần kia 8bcũng chạy btới, dựa a0vào gần 7cthanh niên f1kia, thấp agiọng nói: b6“Bệ hạ, 16ở đây dquá nhiều eangười.”

Mấy 5chữ vừa 36thốt ra, bftrên gương 6mặt tú 8lệ của 9nam tử đầy 3vẻ mất 1hứng.

Hắn f2nhăn mặt, c4có điều 1đồng thời 49lúc đó, 4cánh mắt bdvẫn khóa 8echặt trên c3thân Trần 6Dung.

Một 5hồi lâu, 30hoàng đế 2đột nhiên 3hạ giọng, 7dnhẹ nhàng fnói: “Ta 75gọi là 5Tư Mã Chương, eenàng thì 8asao? Nàng 52tên gì?”

Trần bDung thật fsự không angờ, đường beđường 4là hoàng 3bđế sẽ c1dùng giọng b7điệu như 62thế nói 78chuyện với cmình. Nàng 46ngẩn ngơ, d8vừa mới a5ngẩng đầu 69lên. Một 75bên Trần 54Công Nhương ađã chặp 7hai tay lại, 18mang vẻ 95mặt nghiêm ectúc trả 3lời: “Bẩm 3bệ hạ, d2nàng là e3Trần thị bA Dung.”

Nam b7tử nổi bgiận, hắn bcbất mãn 8fnói: “Ta b3đang hỏi 8nữ lang 59mỹ mạo a8này, cần 43ngươi trả 6alời làm b4cái gì?”

Đường bađường 12là lửa fgiận của ahoàng đế dfvậy mà dfkhông khiến 95cho Trần 9eCông Nhương 1bất an, fathậm chí fđám quý ftộc và 0bhộ vệ 9ở bốn d9phía nghe 8thấy đối 8thoại này, bvẻ mặt 4dcũng không abhề có gì fdị thường.

Trong 4lúc nam tử 64kia đang 12nổi giận, ffTrần Công a0Nhương cười fnhẹ, hắn edlạy dài fkhông dậy 54nổi, cất ctiếng, nghiêm f6túc nói: 9“Bệ hạ 56có từng 83nghe qua? 0Có một bephụ nhân, akhi Mộ Dung 7Khác vây ddcông thành dMạc Dương, 3evì ân nghĩa e4mà một 8bmình xông 8vào đó? ebCó một 7phụ nhân, 91khi thành e2Nam Dương 4bị bao vây bmặc quần cáo trắng 78nhuốm máu dxung phong 9liều chết 5cxông ra?”

Hắn f7lớn tiếng 0nói tới 6đây, đứng 65thẳng thân bbmình, chỉ bcvề phía aTrần Dung, c4cao giọng eckêu lên: 82“Bệ hạ, 0cphụ nhân ađó là nàng! eĐó là Trần 31thị A Dung b8này!”

Tiếng bdkêu lanh e5lảnh, bốn ephía hồi 3eâm không bfdứt!

Mấy 0ngàn người 7aKiến Khang 5vây quanh c7ở bốn b8phía, đầu 27tiên là 41cả kinh, bđảo mắt 9lại lên 6dtiếng nghị 82luận.

Trong 4blúc đó, 2Trần Dung 5dưới sự 5ám chỉ decủa Trần 3Công Nhương 2bước lên 6phía trước 8hai bước.

Nàng 7đứng ở b9trước người 5Trần Công c0Nhương.

Trần 0Dung hơi cngẩng đầu, 0ađể khuôn c4mặt của 2dmình tinh 1tường hiện 1ra trước 3mắt mọi 5người, eenàng lại 01hướng tới 90hoàng đế cthi lễ, 4cất giọng edtrong trẻo: 8“Thiếp, dTrần thị aA Dung gặp 9qua bệ hạ.”

Hoàng 5dđế hiển 3nhiên còn 6đang khiếp esợ, hắn a7trừng mắt 4nhìn Trần 7Dung, đột 3nhiên, hắn 07hỏi với 94vẻ kinh b4ngạc: “A? 1aSao nàng dlại muốn 4chịu chết? bCòn sống dkhông phải 1dtốt hơn c0sao?”

Trần 7Dung ngẩn angơ, đảo dcmắt, nàng 67cười khẽ, 6bình tĩnh datrả lời: 9“Gia quốc fkhông tồn, 3athân này bcòn đâu? 24A Dung cũng 6cchỉ là 20làm việc 35nên làm 1dthôi.”

“Phải eakhông?” f8Hoàng đế 3đối với 1câu trả blời của a2nàng hình fdnhư có chút 6thất vọng.

Hắn cccòn đang fđánh giá 0Trần Dung, banhìn ngắm, 1hắn nhếch 65miệng, rầu 9rĩ nói: 31“Trẫm 57không thích bdphụ nhân 8nghiêm túc buy vũ như 59thế.”

Lời fnày vừa d1thốt ra, 5các đại 2thần phía 28sau hoàng beđế đều e9nhíu mày. f7 © DiendanLeQuyDon.comTriều đại dcó phụ fnhân tiết c1nghĩa, bệ eehạ vốn bcàng nên 3tán thưởng. b © DiendanLeQuyDon.comNào biết 2đâu rằng ehắn lại 3bật ra một afcâu không ethích? Ai, 2thôi thôi, f3bệ hạ 1cho tới abây giờ bbđều là enhư vậy!

Về cphần Trần c7Dung, vừa f1có chút 9buồn cười 2cũng có 6chút kinh f9ngạc. Cho 7dù nàng 5vì hôm nay, abnghĩ tới ecvô số đối esách, cũng 4không dự 5đoán được, 57bệ hạ flà một b6bệ hạ 4thế này.

Hoàng 80đế mất ahứng thở 0dài một atiếng, vung dtay áo dài, anói với cfTrần Dung: ca“Nói đi, a0nàng muốn 60được phong 5bthưởng 26cái gì?”

Trần 2Dung thi lễ, dnàng còn fdchưa mở c2miệng, một 3cận thần 2tiến đến, 9hắn đối 17với hoàng f4đế nhẹ fbgiọng nói: 9“Bệ hạ, 9fbực phụ 5enhân tiết fnghĩa này 9nên để b8làm gương.”

Hoàng 8dđế nghe fvậy, nhíu 0mày ngẫm 7fnghĩ rồi 43gật đầu.

Hắn 6chuyển sang 85nhìn Trần dDung, vừa b7muốn mở c7miệng, Trần 71Dung cũng 70đột nhiên clui về phía dcsau nửa 9bước, ‘Bịch’ emột tiếng 1aquỳ rạp 0xuống đất!

Trần 51Dung làm 9động tác f9này nằm angoài dự 4kiến của fcmọi người. 5 © DiendanLeQuyDon.comHai mắt 5hoàng đế 7sáng ngời, 7hưng phấn 9cmà hỏi: 78“A, vì afsao nàng 93phải lạy 4trẫm?”

Trần 3Dung ngẩng 89đầu lên, 18hai tròng 85mắt nàng dsáng ngời 7cnhìn hoàng 4đế, cất 0giọng trong 5trẻo: “Thiếp b9có một 5chuyện muốn 3nhờ, thỉnh 3bệ hạ fbcho phép.”

Nàng evừa mở dmiệng đã 3cầu xin, ehoàng đế d8không khỏi 33nhếch miệng, 9Trần Dung 9athấy thế, ekhẽ nghiêng 3đầu, nghịch engợm nhìn 1hắn một acái.

Động ftác này 0thật sự 5đáng yêu, 31hoàng đế 34vô cùng 1vui mừng, 40hắn vui a2vẻ hỏi: cf“Nói đi, 9fnàng yêu bbcầu chuyện bgì?”

Trần 0Dung cố 35lên tinh 3thần, nàng 0nhìn lên 2hoàng đế, akiềm chế 64sự khẩn 8trương, 26mỉm cười 8rồi nói: 1“Thiếp, 2thiếp muốn 8bệ hạ d5phong thiếp 76làm một 8cnữ quan, 4chung thân 9fkhông cần 7lập gia 7bđình!”

Thiếp amuốn bệ 4hạ phong 2dthiếp làm 24một nữ 4quan, chung 65thân không 3cần lập bgia đình!

Thiếp 6muốn bệ a9hạ phong bethiếp làm 7một nữ 2quan, chung 8ethân không 0cần lập 5gia đình!

……

Vương 86Hoằng ngay 48lập tức 8ngồi thẳng 8người, 47hắn hơi 7nhếch môi, amười ngón 7ftay nhanh 7cchóng nắm 83lấy càng cxe, không ehề chớp 2cmắt nhìn echằm chằm 09Trần Dung!

Không 7dchỉ là 5Vương Hoằng, fngay cả 0Trần Công 37Nhương, 2Trần Tử c0Phương, 47người quyền equý ở bốn dphía, và 57cả Trần c4gia Đại cchuynh và a8Trần gia 6Đại tẩu avây quanh 3cở cách dđó không 8exa lúc này 0dđều há 4to miệng, 46váng đầu 49hoa mắt.

Không 4có bất dluận kẻ bnào dự 5đoán được, ffmột nữ 4lang như aTrần Dung, ddựa vào 5tính mạng dlập nên ecông lao, 4không dễ ddàng chiếm 2cđược sự b6tán thành c8của chúng 9danh sĩ, 6brồi được 61gặp mặt 69bệ hạ, 8giờ nàng a8lại đưa 3ra một yêu 3cầu như b8thế!

Hoàng 1đế trừng dmắt nhìn, 37hắn ngơ angác hỏi: 4“Nàng muốn 11làm nữ a7quan ư?”

Khi a8hắn hỏi d3như vậy, 18Trần Công eNhương tiến b0lên một abước, vái 74chào thật 57sâu, cũng ekhông chờ 7dTrần Công b6Nhương mở dmiệng, giọng bcủa Trần 5Dung bỗng eanhiên cất 8cao. Nàng 6mỉm cười 44ngây thơ 2nhìn hoàng 2fđế, nói cvới vẻ 8nghịch ngợm: 77“Yêu cầu 9này của 8thiếp vừa 7thốt ra, 0ftất cả 46mọi người 48đều bị edọa choáng fváng, bệ f6hạ không 9dthấy rất 72thú vị, 4chơi rất 9dvui sao? Hì 6hì, vì sự 8thú vị 6này, bệ b7hạ nên 8bđáp ứng 47thiếp đi, 1bệ hạ, 8người đáp 3ứng thiếp 5đi.”

Hai 6câu cuối 0cùng, giọng dnói mềm cfmại, giống 1cnhư làm dfnũng.

Hoàng 4đế vừa 70nghe thì 8trở nên 8bvui vẻ, 60liền hướng 5Trần Công 4eNhương vung 71tay áo, quát: 5“Không 7cho ngươi f1mở miệng.”

Mệnh 53lệnh này 6Trần Công c5Nhương không 27dám vi phạm, 9lập tức 4hắn nhanh 94ngậm miệng clại.

“Lui 1ra phía sau 8fđi, đừng ache ở giữa ftrẫm và 1A Dung.”

Trần 4Công Nhương 0không biết 8blàm sao, 78đành thi 3lễ với 70hoàng đế, alui ra phía asau hai bước.

Khi 4hoàng đế a4ra lệnh 2cho Trần 8Công Nhương, 8ánh mắt 3cũng không 39từng nhàn 1hạ, hắn 7hứng thú 5nhìn mọi f7người ở dbốn phía, 7thưởng 1cthức vẻ 23mặt của 6bọn họ. 0 © DiendanLeQuyDon.comNhìn nhìn, 9hắn quay ađầu chớp 88mắt vài 92cái với 4Trần Dung, elặng lẽ 2nói: “Nàng 3fnói đúng, 1ađúng là 8chơi rất 44vui.”

Nói d0tới đây, 1hắn ho khan e9một tiếng, fbthu hồi 3dtươi cười 1trên mặt. 7d © DiendanLeQuyDon.comVừa thấy 6dbộ dáng 20này của 7hắn, Vương 1Hoằng lại 8fđưa mắt d0ra hiệu 52với một f5cận thần.

Cận 75thần kia 5vội vàng 38tiến lên.

Cũng 9không chờ 2ccận thần dkia mở miệng, 7ehoàng đế 39đã nghiêm ctúc gật 77đầu, lanh 7lảnh quát: 9a“Duẫn!” ab(Cho phép)

Cận 6fthần kia 6làm sao dự 7đoán được fhoàng đế a8đã đáp 5ứng ngay d7lập tức cnhư thế? eLập tức f9bước chân edcứng đờ, 9gần như 68là đột 2nhiên, hắn 5ecảm thấy 0bphía sau flưng rét alạnh.

Trần 2Dung mừng 9brỡ, nàng 6lại cúi 2lạy, cất agiọng trong 69trẻo kêu 88lên: “Tạ eđại ân 0của bệ 9hạ.” Nàng f0hướng tới c0hoàng đế cdập đầu 9mạnh một 4cái.

Đối 2với cảm 5tạ của femỹ nhân, 26nhóm quyền 4quý bốn 53phía giật 6mình ngạc cenhiên, hoàng 3đế có 85vẻ vô cùng 8thoải mái, 9hắn càng e5đề cao 6fgiọng: “Như e1vậy đi, ađạo quan eở Tây Sơn 71rất đẹp, anàng ở fđó đi.”

Tây 4fSơn đạo 9cquan?

Trần 4Dung mừng bcrỡ, đạo 01quan kia là benơi có phong 8cảnh xinh c6đẹp tuyệt 21trần nổi btiếng ở 8thành Kiến 7Khang, quan 6trọng nhất 0là, thuộc 42về đạo 5quan kia còn 2có gần 5dngàn mẫu aruộng! Gần 2ngàn mẫu, 5đối với b5nàng mà cnói, thật c5sự là ban 9thưởng 24rất lớn.

Lập 8btức, Trần f9Dung vui vẻ 1ra mặt: 12“Tạ ơn 83bệ hạ! 5Bệ hạ 0fanh minh!”

Hoàng 6đế còn 8đang vây 10trong khoái 06hoạt, hắn a4lại liếc c2về phía dnhóm quyền equý ở bốn 7phía, nhìn e3thấy bọn e9họ dường 9bnhư mất 7fhứng, vẻ emặt đều dxám ngắt.

Hắn 2lại ho khan 1dmột tiếng, enhìn nhóm adquyền quý, d8nói với fgiọng nghiêm 75túc: “Trần ddthị A Dung 9này không 53sợ sinh b4tử, thật dsự đáng 82kính. Trẫm 6nói cho các 5dngươi biết, 2các ngươi b9không thể c7nhìn thấy 7bngười ta fbộ dạng exinh đẹp 9mê người ethì muốn 86động vào anàng. Nàng d0chính là bbnữ quan dađược trẫm 8thân phong!”

Hắn 5nói tới dđây, ha 5hả cười, 2bchắp hai 9tay sau lưng, 0đắc ý edào dạt 7đi lên xe 8ngựa của 63mình.

Hoàng 80đế vừa 46rời đi, 9dần dần, dcó ánh mắt 44cố ý vô 0tình liếc b0về phía 5Vương Hoằng, dánh mắt 5bnày vừa 4fliếc nhìn 4Vương Hoằng 7một cái 79thì chuyển 3sang Trần cDung.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 11.10.2013, 18:43
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 17691
Được thanks: 8246 lần
Điểm: 9.25
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương 2a138: Muốn 4nói đã 46nói

Trước b7mắt bao 7bngười, 79Trần Dung 7đang quỳ frạp đã b8đứng lên.

Khóe 6miệng của 6fnàng mang bftheo tươi e9cười.

Cho 7ù là Vương 5eoằng hay 0à mọi người 4eung quanh dbđều nhìn 1ba được, 09đây là cươi cười 83hật sự aehát ra từ fội tâm, 1ó sự thả 5ỏng, rạng a2ỡ, dứt cỏ mọi 8ông xiềng eùng gánh dác, thậm 58hí là một foại sung bướng thiêu beđốt sinh 8cệnh, hàm 3hứa kích 4ình.

Từ 4ừ thu hồi 1fươi cười, arần Dung 61oay người aại, nàng cđối diện aới Trần edông Nhương aà Trần 2ử Phương, 69hậm rãi 5fuỳ phục e1uống.

Lại 8uỳ xuống 6dđất, Trần eung cao giọng anói: “Trần fbDung làm 37hai vị tộc 9bá thất c1vọng rồi. 43 © DiendanLeQuyDon.comTuy rằng eđã sống esót trên 5bchiến trường, 2anhưng A Dung 7đã giết 0vài Hồ dnô, sau khi cnhiễm một f4thân máu 4tươi, đối 5với mọi cfviệc trên 43thế gian 8đột nhiên 5dcảm thấy akhông thú 22vị, sớm 5đã có ý 3dnghĩ xuất 7cgia.”

Nàng enặng nề amà dập cđầu vài 9ccái: “A 35Dung cũng ebiết, hai 9vị trưởng b3bối có 7tâm ý với 2A Dung. Nhưng 4dmà, cả cđời này 0của A Dung 12đã là nản 0elòng thoái 3chí, thầm 2enghĩ im lặng 8equa ngày. c4 © DiendanLeQuyDon.comA Dung bất bhiếu –”

Mấy ddcái dập ađầu này 8rất mạnh, 6đảo mắt, 24trán của fnàng đã 1ctrở nên adxanh tím. dc © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà, abtuy rằng 0trên trán 9Trần Dung 54tím xanh bddính cả 43bùn đất, 7tươi cười bcũng là 4thả lỏng, 0tươi tắn.

Nàng 6anâng mắt 22lên nhìn 2Trần Công 7Nhương, 9dnhìn Trần 93Tử Phương, a6run run, lớn 0tiếng cầu 5xin: “A 31Dung tội 1nặng, thỉnh 22khoan thứ.”

Dứt 1lời, nàng 9lại dập 46đầu.

Lúc fnày, tất 6cả mọi 4người nhìn 71tình cảnh 13này, hiện btại ẩn 1ecư nơi sơn a2dã, xa rời d9hồng trần 35vốn là dviệc mà 1nhóm danh 0sĩ luôn 3tôn sùng. 74 © DiendanLeQuyDon.comĐã nhìn 0equen danh 8lợi, cuộc asống an 1nhàn thế 0ngoại vốn 6là điều 0các quý b6tộc luôn 00hướng tới. ce © DiendanLeQuyDon.comBởi vậy, 1mọi hành bđộng của 8Trần Dung 9dhoàn toàn anằm ngoài fdự đoán ccủa người 3Trần gia d4cũng đã 74phá vỡ 2cmọi tính dtoán của 39bọn họ.

Nhưng 2bmà, bọn 37họ không 59thể tỏ 2vẻ bất 2mãn.

Lập etức, Trần 6Công Nhương 7tiến lên emột bước, f7hắn nâng 44Trần Dung f2dậy, vươn 6tay áo lau bđi bùn đất atrên mặt 99nàng, cười 4khổ: “Hài 3dtử này, 26sao dập 68đầu mạnh 9như vậy? 06Ai.”

Hắn 8akhẽ lắc e6đầu, chỉ 6thở dài.

Trần 9eTử Phương cbcũng tiến 0lên một 89bước, hắn 3bôn hòa nhìn 2Trần Dung, 6thấp giọng 8nói: “Hài b6tử này, 6nếu con dmuốn xuất aegia có thể dnói trước 83với tộc 8nhân mà. 8f © DiendanLeQuyDon.comAi, quên fđi, quên dđi.”

Trần aDung thi lễ, 1ecúi đầu, 37một hồi 6flâu mới 1nhẹ giọng d6nói: “Vâng, 16là A Dung 5suy nghĩ dkhông chu dtoàn.”

Trần 1Tử Phương 4lắc đầu. 69 © DiendanLeQuyDon.comHắn nhìn bcxe ngựa 3bphía sau, cvung tay áo edài, ra lệnh: 2“Đi thôi, 2bđi thôi.”

Sau 82đó, mọi dxe ngựa 5đều bắt eđầu lăn 5abánh.

Trần 0Công Nhương blên xe ngựa, 0Trần Tử c0Phương cũng 69vậy, bọn 22họ từng dabước từng 4bbước lên 5xe ngựa, ccsau khi tùy a1tiện nói dvới Trần 4Dung hai câu 4cthì bắt 81đầu khởi a0hành.

Trần 2Dung cũng eflên xe ngựa.

Bình 5dẩu trong f8xe ngựa 5blúc này 4ngơ ngác enói không fra lời. c © DiendanLeQuyDon.comBà nhìn 12Trần Dung, 81đột nhiên, 98nước mắt fbrơi như 26mưa.

Trần bDung liếc 37nhìn Bình dẩu một 83cái, cười 5fcười, cũng 64không khuyên egiải.

Trong fđám người, eTrần gia 3Đại huynh engây ra như 1phỗng đứng c5ở nơi đó, 6amôi của 38hắn run 10rẩy, thì 6thào nói: 93“A Dung decủa ta nhất 7định là 1chịu ủy 2khuất lớn 57tận trời! bA Dung của 44ta nhất 41định là 87chịu ủy c9khuất lớn d9tận trời 3mà!”

Hắn aở đây 8thì thào 04tự nói, 6một bên, 1phụ nhân 5mập mạp 23của hắn dbđầu tiên 5flà trừng 0lớn mắt 39chậc chậc a8liên thanh, 5ađột nhiên, 7ả vui sướng ckêu lên: 14“Dưới 0bđạo quan d5Tây Sơn cekia không 2phải có 4rất nhiều 4aruộng tốt asao? Ruộng 7tốt đó!” 9Ả xoay phắt fngười lại, dcầm hai b6tay Trần dgia Đại bhuynh, kêu 02lên: “Nàng 9ta xuất d9gia, nên 9sẽ không acó trượng 85phu hài tử, 0ruộng tốt dcnày không 5phải là 26của chúng 7ta sao?”

Lời 8của Trần bgia Đại 81tẩu vừa 91dứt, đột 9nhiên, Trần 28gia Đại e9huynh bỗng efdưng quay a8đầu lại.

Hắn ctrừng mắt 8nhìn phụ 54nhân trên 0mặt thịt 8béo run run ffđang vui 6cmừng, tay 86phải vung 9lên, tàn 97nhẫn tát 0dcho ả một 5bạt tai 7cthật nặng!

Cái 3tát này 74rất đột 9dnhiên, rất ccnặng nề.

Trần cegia Đại 0ftẩu làm 8sao dự đoán 7được trượng e6phu xưa nay dkhúm núm, 5lúc nào acũng không 5cdám động evào mình 83một cái 0lại làm cnhư thế 4với mình? 76Lập tức 5dả bụm d9mặt trợn 8atròn mắt.

Sau a5khi Trần 5gia Đại 99huynh tát 2một bạt btai, trừng 0mắt nhìn 83ả, hắn 4nghiến răng 5nghiến lợi dmắng: “Lúc bnày mà ngươi 1ccòn nhớ 8tới điều 9này? Quả 2nhiên là d5lang tâm 3cẩu phế!”

Mắng 4đến đây, 4cũng không e6chờ phụ 0dnhân nhà 3cmình phát 40hỏa, Trần 1gia Đại cdhuynh đã 45đẩy đám 0người ra, 5ađuổi theo 0xe ngựa 08của Trần d7Dung.

Xe dngựa của edTrần Dung 8chạy về 2phía trước.

Trong 8lúc cố dý vô tình, 2mọi xe ngựa fđều cách bnàng một 0khoảng, fmọi người d1đều quay 77đầu nhìn bnàng.

Mãi ccho đến 8khi xe ngựa 7của Trần d8Dung đi xa, 8một hộ cvệ mới 1dựa sát 7vào khẽ cgọi: “Lang cquân?” f1Giọng của bhắn rất 0khẽ khọt.

Trong 2xe ngựa dkhông có 06ai trả lời 3hắn.

Xuyên 46qua rèm xe, 93trên gương 59mặt tuấn d1mỹ thanh bbhoa, đôi a4mắt trong 1suốt như 9nước kia dchỉ yên 2lặng nhìn 66cát bụi 70cuồn cuộn 3bay đi.

Chậm 0crãi, thiếu eniên áo ctrắng rũ 2hai mắt.

Bàn f8tay trắng 4trẻo của bchàng đang 91vuốt ve 1tấm đệm, 3đột nhiên 6adùng một bchút lực.

“Xoẹt” d1một tiếng, dtấm đệm 09trắng bị d9xé thành 8hai đoạn.

Dần 88dần, môi a6khẽ mím, 4một giọng 5nói thì 1thầm, khàn 4khàn truyền 8đến: “Thà frằng chung 2thân không flấy chồng 98sao?” Nói 0xong, chàng bkhẽ cười.

Tiếng 7cười nhẹ anhàng bay 70đi, đảo amắt đã 14biến mất 5ở trong f3không khí, akhi hộ vệ 63kia định dthần nhìn 4alại, thấy 09lang quân f7nhà mình 8ahơi hơi d0nghiêng người evề phía 9trước, bmạnh mẽ 00tựa như 2dã thú đang 5dvồ mồi, fcòn có vẻ ctrầm tĩnh 3btrên gương fmặt tuấn cmỹ.

Xe 7ngựa của eTrần Dung 7dvẫn đang 8chạy về cphía trước.

Chỗ d3nàng đi 1tới chính 6là lạc f7viện mình fđã mua về. 12 © DiendanLeQuyDon.comĐối với fTrần Dung bmà nói, 5bnàng đã b6trở nên ađộc lập, 16kinh thế ahãi tục emột hồi 01nên không 29ngại tiếp 6tục như 9vậy. Dù c2sao, hiện 7tại cho 9adù nàng 46trở lại 3bổn gia fcũng sẽ 3không vãn 1hồi được 2fcái gì.

Xe 1ngựa Trần 12Dung chạy 3dvề phía esân viện 1của mình.

Nàng e8vừa mới bbước xuống 5exe ngựa, fđột nhiên, bmột người c5xông tới, 72khàn khàn 26kêu lên: 3b“A Dung, 6A Dung đáng d8thương của 2ta.”

Vừa 1kêu, hắn fvừa ôm 0Trần Dung 2vào trong 4lòng.

Trần 2eDung nhận 6ra giọng 8dnói này, 2bđây là 22Đại huynh 69vẫn luôn c4yêu thương 7nàng.

Nàng fnằm trong aôm ấp ấm 6áp, nhắm alại hai cmắt.

Trên ađỉnh đầu 1nàng, giọng 5dcủa Trần agia Đại 05huynh khàn 62khàn bi thương, 8hắn ôm 3chặt Trần 0Dung, một 6lần lại 1fmột lần aanghẹn ngào 23nói: “A 0cDung, A Dung 7đáng thương 2của ta, 3A Dung đáng 25thương của 2ta!”

Nói 48xong, hắn ebuông ra b8Trần Dung, 7sụp xuống dkhóc rống 76lên.

Trần 7Dung đi lên 0một bước, c4nàng nhẹ 9nhàng quỳ 5dxuống, vươn 31tay đặt ftrên vai 04Đại huynh, cTrần Dung emỉm cười, 56nhẹ nhàng b0nói: “Đại 96huynh, đừng 57vì A Dung 5khổ sở. 7 © DiendanLeQuyDon.comHiện tại 2A Dung rất esung sướng. 8 © DiendanLeQuyDon.comThật sự 44rất sung 1sướng.”

Nàng 92nghiêng đầu, 0cười khẽ a2hai tiếng, 9ekhi Trần 95gia Đại 6huynh kinh fngạc ngẩng eđầu, A a7Dung đang b6khoái trá a4mở to mắt 88nhìn hắn, ethè lưỡi, cchỉ vào 9mặt mình, 1nghịch ngợm 4nói: “Đại 31huynh, huynh 11xem, A Dung c1nào có nửa 11điểm không 6vui?”

Trần cgia Đại 2huynh nghiêm 7túc ngắm 1nhìn nàng.

Đúng blúc này, 53giọng nói 7sắc nhọn 1acủa một ephụ nhân 5truyền đến: d6“Đúng b3vậy, nữ c7lang có gì amà không 9vui chứ? 20Nàng hẳn elà rất f4khoái hoạt.” a2Trong tiếng 5kêu, một 41phụ nhân fmập mạp 65như gió d8xoáy vọt 6tới, ả 2lao đến 22trước mặt aTrần Dung, 2tay béo vươn 3ra định 79nắm tay d7nàng, sau 73khi Trần 75Dung tránh 28né, ả dừng f5chân, bưng 1fkhuôn mặt 1etươi cười 1vô cùng 09thân thiết eekêu lên: 4a“A Dung, 8aA Dung, thật ackhông ngờ 7muội có e4thể diện bkiến bệ 52hạ, còn 4fđược bệ fbhạ phong 3thưởng. 8 © DiendanLeQuyDon.comThật tốt fquá, A Dung, 0etẩu tử 4chúc mừng 3muội.”

Nói 3tới đây, 2cả còn liếc 5nhìn Trần 84gia Đại 06huynh đang 0quỳ trên fmặt đất 1fmột cái, 76sau đó lập ftức tươi 02cười nở 4rộ, nhìn 3Trần Dung, 9ả chỉ cvào dấu a1bàn tay trên 2mặt mình, adnói với 98vẻ ủy d0khuất: “Nữ 6dlang muội 33xem xem, muội cxem xem, chính blà Đại 8huynh của 95muội đánh 5ta đó! Ta echỉ nói 0một câu bmuội không 6có ủy khuất, 0chàng đã 35đánh ta drồi!”

Câu 15cuối cùng 5được đề b9cao giọng, 0bvẻ mặt 5lên án cùng 7dủy khuất.

Trần 93Dung nhìn 1thấy ả 75thì liên etục lui 6era phía sau 6hai bước.

Khi 76Trần gia 3eĐại tẩu 2vừa nói axong, lại 2cmuốn dựa 5bsát vào, a1vươn tay 22định kéo 9tay áo nàng, 8đột nhiên, 7Trần Dung 0vung mạnh e0tay áo.

2vung này 85dùng lực 83lớn, Trần fgia Đại 7atẩu trở actay không e3kịp, bị 7anàng đá 6lui ra phía 1sau một 0bước.

Khi 0Trần gia fĐại tẩu ctrừng một 5đôi mắt 7vàng ệch, bkhông biết 52là muốn e7phát hỏa 9hay là muốn 7tiếp tục 65lấy lòng, 6fTrần Dung acúi đầu cnhìn về 55phía Đại 2huynh nhà fmình.

Nhìn bgương mặt 6fgầy gò, 83từ ái của 7Đại huynh, 9Trần Dung e3rũ hai mắt, cchậm rãi anói: “Đại 1huynh có fdbiết, vì 8sao ngày 6đó A Dung bphải đoạn 7tuyệt quan ahệ huynh 9muội với 68huynh không?”

Trước 9bkia, tiền cđồ của 9nàng mờ cmịt, có cechuyện cũng 8không thể 5enói, không 8dám nói. 60 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà fhiện tại 3nàng có 0thể nói brõ lời 8ctrong lòng 81mình, làm 5chuyện mà f5mình muốn 5làm …… 96Chuyện bên dđường 1athỉnh cầu 15bệ hạ 85phong thưởng fbản thân dthành nữ 7dquan đã acó thể 6flàm ra, làm b7thêm một fchuyện gì b2nữa cũng 6sẽ không 96còn là kinh 6dthế hãi 87tục, lại e7càng không adgây ra bất 6cứ hậu 2quả nào!

Hiện 5dtại Trần 13Dung đã 7elà một a8nữ quan, 71không cần 7cbận tâm 3cái nhìn dcủa thế 55gia, không fcần bận 4ftâm ý tưởng 0của phu c7gia! Từ 37nay về sau, 4giàu có fhay nghèo 52hèn, nàng d1chính là 92nàng, nàng 55là một bfngười xuất 4gia độc 2thân, không 8có ai không 4có nơi để adựa vào, 4không nhà 8không cửa.

Nàng 9nghĩ, hiện 70tại nàng adcho dù khiến 9abệ hạ 9bất mãn, f4cũng chỉ 86bị thu hồi eađiền sản f6của nàng dcmà thôi.

Trần 3gia Đại chuynh thật 36không ngờ, abhiện tại 6dnàng lại 9nhắc tới ađiều này 9nên lập 6tức ngơ 79ngác lắc 5đầu, hồ 5nghi nhìn 4nàng.

Trần 36gia Đại e6tẩu cũng 1mở to mắt, echuyên chú 0nhìn Trần 12Dung.

Trong 2aánh mắt 43của hai 07người, f5Trần Dung 8alẳng lặng b5nhìn Đại 3huynh nhà 9mình, gằn 2từng tiếng 76nói: “Đó 31là bởi b1vì, A Dung 3không thể c5dễ dàng 1tha thứ eccho Đại 47tẩu như 5thế!”

Gằn 34giọng thốt era một câu 30này, Trần 9fDung vung 63tay áo dài, 44vẻ mặt dchỉ tiếc 1rèn sắt ekhông thành athép nói 6với Đại 5chuynh nhà 14mình: “Phụ 0nhân ác 7độc tục 8etằng đê btiện xấu 3xí như thế, 4A Dung khinh 9thường bgọi ả b4là tẩu ftử!”

Nói ftới đây, 7nàng xoay bngười bước 18đi.

Lúc 7này, quanh 6trái phải 4còn có không f4ít người 60ló đầu c8ra nhìn.

Lúc 5này, tất 39cả mọi aengười giỏng 6lỗ tai, belắng nghe amỗi một acâu nói ffcủa Trần 3Dung.

Dưới 0tình huống 82như vậy, eTrần Dung 94không chút 2khách khí c6nói ra thế flàm cho mọi angười đồng dthời cả ekinh, đồng a0thời ngẩn 92ngơ.

Sau aađó mọi 0người đều 84châu đầu 0eghé tai.

Nói adthật ra, fngười ở d9thời đại 8anày đối ebvới bề 1ngoài thật 7csự quá 65mức coi 58trọng. Đại 3tẩu của e1Trần Dung, 2dvô luận 8là diện 8cmạo hay 82là khí chất c4đều cực 4kỳ không 4phù hợp 18với thẩm amỹ của cmọi người. b © DiendanLeQuyDon.comPhải nói, ftại thời dđại lấy 8dthanh cao 5tao nhã là 0đẹp đẽ, adiện mạo 1của ả dvừa lộ 38ra, thậm 89chí không ccần nói 71cái gì hay 3làm chuyện 4egì thì sẽ 2bị xã hội c7bài xích.

Bởi 3vậy, lời b8của Trần 28Dung vừa 6dứt, bốn fphía châu 0đầu ghé 4tai nói nhỏ acnghị luận, afđều tỏ 17vẻ chán 18ghét và 62hèn mọn 3bvới Trần 3egia Đại 1tẩu, còn 2có ngấm 7ngầm chê 1cười.

Một 8hồi lâu, 8Trần gia 98Đại tẩu 54mới hét 19lên một bdtiếng, xông 5dtới Trần aDung, hai 9tay định 7kéo tóc 2nàng, rít 9gào: “Tiện 01nhân đê 9atiện không 35biết xấu fhổ này! 4Trưởng 8tẩu như 9mẫu, trong 27thiên hạ 77nào có người bghét bỏ e3tẩu tử 94như ngươi? 37Ta vả cái 09miệng của 50tiểu phụ 4cnhân chanh 9chua nhà 8ngươi!”

2axông tới 4rất nhanh, 8tiếng kêu 7lại lớn, ftrong nháy cmắt đã 9bổ nhào ađến phía fsau Trần 8dDung.

Đúng clúc này, dmột tiếng d8hét to truyền d9đến: “Câm 5miệng!”

Người 6elao đến 3bchính là 1Trần gia 5Đại huynh, 3ehắn bỗng 83dưng vươn 8tay gắt 99gao chế 04trụ hai 0cánh tay 0fcủa phụ 3nhân nhà 5mình. Có 5điều hình bthể của ahắn gầy 87gò không 42khỏe mạnh 67lắm, chẳng banhững không 2kéo lại ceđược, angược lại abị Trần d9gia Đại 9tẩu mập 2bmạp lôi 8về phía 13trước hai 31bước.

Lúc 7này, Bình a5ẩu tiến 57lên một 5bước, bà b5ngăn ở 2trước mặt 3Trần gia 2aĐại tẩu, 6nhìn Trần cgia Đại 8tẩu đang 1abuồn bực 4rít gào fdắt cổ 97họng quát: fc“Câm miệng! eTrưởng abtẩu của 4fnữ lang 7nhà ta đã 69sớm chết 8trên đường c5đi về phía 2nam rồi! f2Phụ nhân e4phố phường 0chanh chua 9cnhà ngươi 31chưa từng 0echo nàng 8một chén 8nước, một 4achút cơm, 98sao xứng 7dvới bốn e7chữ “trưởng 73tẩu như e5mẫu”? 8Phi! Khi không 52đánh mất bamặt mũi 2fthế gia 0công khanh dtrăm năm 0của Trần cphủ!”

Bình 9ẩu nhổ 61một ngụm bđờm, ôm f3lấy Trần 9Dung về dtới sân 88viện của c6mình. Các c9nàng chân datrước bước 4vào, sau 60lưng cửa f3viện đã 5đóng thật 5mạnh, nhốt 7Trần gia faĐại tẩu 6fcùng Trần 9gia Đại 4huynh ở f9ngoài cửa.

Lúc cnày, Trần 7agia Đại ehuynh vẫn 7ngây ra như c7phỗng.

Bên 1cạnh hắn, b6phụ nhân c1mập mạp fkia còn đang 5rít gào, 7đỏ mặt a2mắng to aehét lớn.

Gần dnhư đột 0nhiên, Trần b4gia Đại chuynh dắt b8cổ họng e3tê rống bra tiếng: 0a“Câm miệng, engươi câm 8cmiệng cho a4ta!” Hắn 5nhảy dựng eblên, trong 6tiếng chê 97cười, dưới 1ánh mắt 6ahèn mọn 83ở bốn 38phía mà a8mặt đỏ f6lên. Trần 45gia Đại fcca chán ghét etrừng mắt 7nhìn phụ 9nhân vẻ 4mặt dữ etợn này, bcăm hận ekêu lên: db“Bà ấy 0enói không 4sai, phụ 2anhân như 95ngươi đã 06đánh mất 7mặt mũi 7thế gia acông khanh 8dtrăm năm 70của Trần cgia!”

Rống 0một tiếng, bTrần gia 0Đại huynh 6vội vàng 45xoay người 4rời đi, 1trong nháy 78mắt đã 8dbỏ Trần 3gia Đại 34tẩu với bgương mặt 3axanh tím 25đang hoảng 0ahồn lại 8trong tiếng 3bcười chê.

Lúc 73này, Trần 6Dung ở trong 5esân đột 1enhiên nói: 07“Tẩu, 3engươi mang 8vài người 37trông chừng 15lang quân. 7 © DiendanLeQuyDon.comHuynh đệ 71của ác 7phụ kia 00đều là b1kẻ lưu 0fmanh, đừng ađể bọn fahọ tổn afthương huynh d9ấy.”

Thượng 5tẩu ngẩn 2fra, lập atức chắp 73tay đáp: 9e“Vâng.”

Trong c6ánh mắt 2dcủa Bình bẩu và hạ 7anhân, Trần 5Dung rũ hai 2mắt, nhẹ 6nhàng nói: 46“Ta muốn 8giúp đỡ 03Đại huynh aáo cơm không 7lo …… 1Nhưng nếu c3Đại tẩu anày ở đây, 6huynh muội dchúng ta 13chỉ còn f2tuyệt lộ c4mà thôi.”

Nói 2tới đây, 74nàng cười e7cười, thì 49thào tự fnói: “Ta 6luôn luôn elà người 52bốc đồng, 1ẩu, ngươi e2nói có phải 2hay không?”

Bình 2ẩu không 38trả lời.

5emở to mắt 72nhìn Trần 67Dung.

Bình d3ẩu đột cnhiên lao evề phía 9trước, edôm Trần 0eDung lên 7tiếng khóc d5lớn.

Một 9bên gào 9khóc, Bình bẩu một 4bên lên eán: “Nữ 1lang, sống 2vẫn tốt 0mà, sao người 3bcó thể exuất gia? bSao người fcó thể 5cxuất gia 2fchứ?”

bfcàng nói 9ccàng thương bdtâm. Khi c1Trần Công fNhương và 39bổn gia f3coi trọng 29Trần Dung, 20chuẩn bị fđem nàng 4edẫn tiến e1cho bệ hạ, 9Bình ẩu bvô cùng 1chờ mong, 1lại rất f0sung sướng.

8bvạn vạn 7lần không 4thể ngờ, fnữ lang 2dđánh cuộc f6vào sinh 1ra tử lại 56chỉ nhận dmột danh dhào nữ d4quan!

Nữ enhân trong 3thiên hạ anào có đạo 1lý không elấy chồng? 0Nào có đạo 21lý không 4cần con cdnối dõi 6hay trượng 1ephu làm bạn?

Còn 19nữa, Thất elang rõ ràng 3là coi trọng anàng, với 88thân phận ffcủa Thất flang, chàng 6nguyện ý fnạp nàng 4làm quý cthiếp, đó elà phúc 1khí cỡ abnào đây? d4Nhưng nữ 9lang nhà d4bà lại ccứ bướng 6bỉnh như 85thế, quật acường đem 6echung thân b2của mình 7phụng bồi 3một quyển fđạo kinh, 51một bộ 09quần áo 9thanh phong!

Tiếp bqua mấy dnăm nữa, f1nếu bà 02và Thượng 6tẩu đều 0cchết đi, c7nữ lang bphải làm 9sao bây giờ? 9Nàng sống 1cô đơn cở trên 4thế gian 7này, không adcó ai để 86dựa vào, 14không nhà 57không cửa, 68phải làm cbsao bây giờ?

Càng 58nghĩ, Bình 8eẩu thật fsự là thương cdtâm muốn fchết. Lập 3tức, bà 96ôm Trần fDung, không 65nhịn được 9bòa òa khóc eclớn, trong etiếng nghẹn cfngào, bà fekhông nhịn dđược lại 67kêu lên: 9d“Vẫn sống ctốt, sao 7dngười có cathể xuất 2gia, sao người ecó thể 4xuất gia?”

***

Thời eđại Ngụy 5Tấn, là 7thời đại 4có tư tưởng f0giải phóng, 75có cá tính dhiếm có 6trong lịch csử Trung 2fQuốc. Khi cđó, trong b8nữ nhi thượng 3etầng thế 1btộc, có 24rất nhiều 4người độc bdlập, cực fkỳ có cá 78tính. Không edcần nói 4đâu xa, 13trên sách 8dsử thời c4Ngụy Tấn 97nổi tiếng enhất là 2hai vị Thừa 2tướng: dVương Đạo 26và Tạ An, 5dthê tử 1cbọn họ 5rất thoải 5mái biểu 7lộ sự 5đố kỵ acủa các 1fnàng, các 1nàng đương 2nhiên không 0cho phép 7trượng 85phu nạp 5fthiếp.

34thể nói, 7Trần Dung 27có ý độc 15chiếm trượng d9phu ở trong 84đầu, ở dtrong thời eđại đó ccũng không 6có gì đáng b8ngạc nhiên. 24 © DiendanLeQuyDon.comNgạc nhiên 2chính là fnàng yêu athương một 9thiên chi dkiêu tử dcủa Lang cbGia Vương 6thị.

Biết 2chuyện xưa 9của Chúc 1dAnh Đài dcùng Lương 2Sơn Bá là bnổi tiếng 2cỡ nào, d7được truyền 9lưu ra sao? 76Ngay lúc 8dđó Thừa ectướng Tạ 94An tâm tư 1rộng mở, 2ahắn còn 0flấy danh f8nghĩa của 72triều đình, 3cphong một dnữ tử 24như Chúc 6eAnh Đài 2bcải nam dftrang đi 4học, vi aphạm ước c1mệnh của d4phụ mẫu 51mà tự tử 3là “Phụ bnhân tiết 7nghĩa”! f8Cho nên hậu 69nhân thường 6nói, ở fngay lúc ađó trong 1tâm trí c9của Tạ 2An, nữ nhân 94hắn khát e9vọng và eyêu thích 56nhất, đó 21là người dnhư Chúc 6Anh Đài 5dám dùng 9sinh mệnh e2để yêu 5thương, bdám bỏ 3qua hết f8thảy truyền 18thống cùng 9clễ giáo.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 11.10.2013, 18:45
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 17691
Được thanks: 8246 lần
Điểm: 9.25
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương e139: Vương dHoằng ban 89danh hào

Trần 7bDung biết, 72với những angười như c0Bình ẩu, 46nàng không ccó cách 11nào giải 79thích ý fnghĩ của b5chính mình, e0à nàng cũng 5hông muốn aiải thích.

Nàng 51hậm rãi 6đẩy Bình aeẩu ra, đi 12ào bên trong.

Trong 4ân, bọn a7gười hầu 0đều đứng a4ột loạt, dọn họ 5rơ mắt 6hìn Trần bung, trong 11ánh mắt 3ói không 89ên lời 6à bi thương 9fay là thả 1ỏng.

c2hế nào, frần Dung a0rở thành b2ữ quan, 72đối với f2hững người 9ehụ thuộc 31ào Trần 0ung như bọn f0ọ mà nói 17hông hề fó gì bất 7ợi, chẳng 71hững không bdó bất lợi, 1eữ quan do a3ệ hạ thân 6hong, cả 7đời áo aơm không 4lo, đó là eđiều có dthể khẳng ađịnh. Bọn f2họ cuối 66cùng không 80cần phải dchịu khổ asở, cơ 2chàn nữa.

Trần 9dDung đi đến 9trước mặt c2bọn họ, dmỉm cười 0nói: “Chư 7vị, chúng ata yên ổn drồi.”

Ánh 6mắt nàng 2liếc qua 4fhai người 4cThượng 01tẩu và eBình ẩu ecđang bi thương, 40cười nói: 07“Chỉ chờ 6thánh chỉ 3của bệ 4hạ đến, bchúng ta a1sẽ chuyển btới Tây a5Sơn. Uhm, b5có cái gì bfcần chuẩn a6bị, các bngươi có 2thể bắt 7tay vào làm.”

Ngẫm 5nghĩ, nàng 70nói với 9cBình ẩu: 3“Ẩu, lập etức chuẩn cbị một abộ đạo cbào, ta phải 84tạ ơn thân ecnhân trên atrần thế e9cùng với 4nhóm bằng 8hữu đã aagiúp đỡ 6ta.”

Một 13hồi lâu, 1bBình ẩu dmới khóc ekhông thành e6tiếng gật 5đầu.

Bộ 92đạo bào cnày Bình 1ẩu nghẹn 5ngào làm 5dxong, chỉ emất có 0một ngày.

Sáng 3sớm, Trần bbDung chải 57đầu, vấn 3thành búi 95tóc đạo ccô, sau đó 4khoác lên cfđạo bào 2màu vàng dcnhạt.

Đạo bbào rộng 7thùng thình, 4mặc lên 9người nàng 6vẫn không 7giấu nổi 4dáng người 2athướt tha 20xinh đẹp. 85 © DiendanLeQuyDon.comBình ẩu 9ngẩng mặt, 52nhìn vẻ 7cdiễm mĩ 73của Trần bDung, nhìn 1fthân thể d2vô cùng bphong lưu 0này thì bcảm thấy 9bi thương, dblại òa eeòa khóc 07lớn.

Trần 39Dung không e7để ý đến c2bà.

Nàng 5quay đầu bflại, nhìn cmình trong 59gương đồng, 0dần dần, fnàng cau 0mày, thì 4athào nói: 6a“Vẫn diễm ctục như 9cũ.”

Quả a9thật, nàng a3vốn thích 0hợp với 1sắc tiên 6diễm diễm 1tục, quần 6eáo đạo bbào màu cvàng nhạt, dnhìn qua d4gương đồng bvẫn rất a2diễm lệ, 86vẫn mang 69theo vẻ e3phong lưu 8khiến cho bnam nhân 80đui mù. 85 © DiendanLeQuyDon.comĐặc biệt 80đạo bào 84rộng thùng 6thình phiêu 4nhiên, càng c9khiến dáng 8người nàng 1mảnh mai 4như liễu.

6điều Trần 2aDung cũng akhông quá 95để ý, 22ở Kiến 8Khang mỹ 3nữ quá 8nhiều, nàng ckhông tính 9là cái gì ccả.

Trần aaDung thu hồi 3eánh mắt, 14nhẹ giọng 8nói với 8bBình ẩu: c9“Việc 1bđã đến anước này, 3dkhóc có 78ích lợi 7gì chứ? 9dĐừng khóc a6nữa.” dVừa nói, e9nàng vừa bđi ra bên a9ngoài.

Ngoài 0acửa, Thượng 50tẩu đã 40chuẩn bị baxong xe ngựa.

Trần edDung ngồi 1trên xe ngựa, b0nhẹ giọng 7phân phó: 9c“Đến 7bổn gia 0đi.”

“Vâng.”

Xe 1ngựa chậm drãi chạy 52đi.

Khi 19xe ngựa 3của Trần cphủ ra khỏi 1cửa, ở c4cửa hông 1hai bên đường acó hơn mười 1cái đầu 9fló ra, đây blà chủ 06nhân và e2hạ nhân 62của các agia tộc 82nhỏ, một 2đám vươn 7đầu, tò 76mò nghị cdluận không a9ngớt.

Xe 0ngựa chạy 4ra ngõ nhỏ, f2vào ngã 9tư đường.

Lập 3xuân, cây f2liễu rủ efở bên đường, cnếu cẩn 30thận ngắm 36nhìn có ethể thấy 8chồi non 59nho nhỏ bxanh mướt, 5người đi 4bđường emặc xiêm 5y đã trở 9anên mỏng 2manh hơn.

Dần 9dần, xe a0ngựa của fTrần Dung f0chạy vào 33ngõ nhỏ ebcủa Trần 77thị Toánh fXuyên. Vật bhọp theo e1loài, trong 87ngõ này 9đều là 4dòng dõi a1nhất lưu ctrên thế 2gian. Mỗi 2emột sân bbviện chu 5môn đều a9chiếm mấy 00trăm mẫu, f5theo tường avây nhìn alại, bên ctrong phòng baốc tầng 7tầng lớp 8clớp, ánh 91mặt trời 6chiếu xuống edcó vẻ hết 3sức tang d2thương.

Đúng 8vậy, là 83tang thương, 84hiện tại 2fTrần Dung c9nhìn thấy 85chỗ phú 86quý, nơi 2phồn hoa denày, không 3dbiết vì 0bsao luôn 3nghĩ rằng 23cũng không 6biết trong 19nhà cao cửa arộng hoa cđệ này bđã chảy bbao nhiêu a0huyết lệ.

Đã fđến bổn agia.

Thượng 4btẩu ngừng clại, lão fvừa muốn amở miệng, 1dcửa hông bđã mở bra, người e9gác cổng 42hướng tới 32Thượng 6ftẩu gật 1đầu, nói: ab“Là nữ dlang A Dung bđúng không? f8Tiến vào fđi.” Vừa b4nói, lão efvừa ngẩng f0đầu lên 9nhìn vào 2etrong xe ngựa.

Thượng a8tẩu liên 6thanh nói clời cảm 62tạ, điều bkhiển xe fngựa chạy 3avào trong 10sân viện.

Nhưng 1mà lúc này aTrần Dung 9rõ ràng cđã đến d8vô ích, 9eTrần Công 5Nhương không fở đây, 3fđám người 5Trần Tử a2Phương cũng c9không ở 2đây, hỏi 2tới hỏi flui, ngay 8cả một 2người để 59bái phỏng a3cũng không dcó.

Thượng 08tẩu điều 4khiển xe 23ngựa, hỏi: f“Nữ lang, 28lúc này b3đi đâu dnữa không?”

Trầm 9ngâm một bhồi lâu, e5trong xe ngựa abtruyền đến 0alời nói anhỏ nhẹ 9fcủa Trần 50Dung: “Đi 6Lang Gia Vương 4thị đi. 55 © DiendanLeQuyDon.comDù là từ dfBình thành 1đến Nam 8Dương, hay 7là từ Nam d6Dương đến 5Kiến Khang, 1dta đều anhận ân 2huệ của 3bọn họ.”

Thượng ctẩu ngẩn c9ngơ, nói b6với vẻ 5sợ hãi: bb“Lang Gia 9Vương thị aư? Nữ lang, 38dòng dõi cnhư thế, 0sao chúng 2ta có tư ccách đi 1vào? Khẳng 2định sẽ akhông được 00cho phép.”

Trần 1dDung cười, 1cchậm rì 9rì nói: e“Bọn họ bdkhông cho 6vào, chúng 5ta không 5vào cũng 87được. c © DiendanLeQuyDon.comHôm nay tiến dđến cũng 82chỉ là b1làm hết e6cấp bậc clễ nghĩa.”

“Nữ felang nói 94có lý.”

Xe 9ngựa lại fchạy về cbphía trước.

Lúc aenày phương 0hướng xe 7bngựa đi e6tới là 0cÔ Y Hạng 6bnổi danh 1đã lâu 3trong thiên 1hạ. Đây 4blà chỗ 3công khanh 57trăm năm 7aphong lưu, 9công khanh 4ra ra vào 4vào, không 1phải là anơi để bbdân đen 72lui tới.

Bởi 3vậy, càng b8tới gần, 4động tác 0Thượng 8tẩu đánh 95xe càng chậm 5rãi, Trần 19Dung qua rèm bxe nhìn lại, cachỉ thấy 7sau gáy lão 03chảy mồ 3hôi tí tách.

Xem cra, chỉ 9dlà tiến eđến bái 9phỏng một cchút, lão 5đã cảm c8thấy áp aelực quá 06lớn.

Ô eY Hạng, 6cho tới 93bây giờ 95đều là 5phong cảnh e7như họa, 5hai bên trái d6phải có 8hai con sông dchảy qua, 5mà một c3ngọn núi 3giả uốn flượn nằm 95ở sau chu 2môn hoa đệ.

Cách 6Ô Y Hạng c5còn một 62dặm, trước 7mắt Thượng 34tẩu xuất 84hiện một 95con sông 1blấp lóa 3ánh biếc, 7ba quang gợn asóng, ảnh 7engược của 5núi giả f8lồng lộng a3rọi trong 03lòng sông, 6bên bờ 0xe ngựa 33đông đúc, 7cngười còn bchưa tới 0gần đã fcó thể d9ngửi thấy etrầm hương bphác mũi, 0acầm sắt ftruyền âm.

Trần dDung xuyên 6qua rèm xe, d9chỉ liếc cmắt một dacái, liền 4nhẹ giọng enói: “Tiến 9lên đi, 0fVương Hoằng 85Vương Thất clang ở đó. 87 © DiendanLeQuyDon.comCứ ở đây 8fcảm tạ 7fchàng cũng 4được rồi.”

Thượng fatẩu ngẩn bra, lão ngẩng 00đầu lên, atrợn to dmắt kinh e4ngạc nói: 6“Thấy ffkhông rõ, bnhiều đệ 0tử hoa phục 5như vậy, 9sao nữ lang 1có thể 4nhận ra c8Lang Gia Vương 0thất?”

Này 8còn phải dhỏi sao? 3bDù có bao 72nhiêu người, c8dù cách 8rất xa, 1nàng chỉ acần liếc 2mắt một 8cái thì c3có thể 3etinh tường 57biết người 11kia có ở 7fđó hay không…… 54Cho dù trên 9thế gian 9có thiên 7thiên vạn 7bvạn người, e0chàng cũng 8chỉ có 42một!

Trải aqua hai kiếp, enàng biết, bdđây là 0cnghiệt duyên, 03phải cố 94gắng trả 5giá thật alớn mới ccó thể bgiãy khỏi 2nghiệt duyên anày.

Thượng bdtẩu cũng 98chỉ là 2tùy tiện 71nói một 7ccâu, rồi 96đánh xe cngựa tới 00gần.

Chỉ fchốc lát, bmột giọng 4nói vang 2dội trầm 09lãnh truyền 04đến: “Là dthế gia 8nào?”

Thượng ctẩu tươi 64cười, đang 1muốn đáp 9alời, giọng 4enói kia đột anhiên trở bnên nhu hòa, 99cười nói: 7a“Hóa ra 59là tiểu 50cô Trần 06phủ đã 3thỉnh phong 7là nữ quan 5dsao? Đi qua 8đi, đi qua 83đi.”

“Đa adtạ, đa dtạ.”

Trong atiếng cảm 27tạ của 6Thượng 56tẩu, xe 4ngựa tiếp 19tục chạy 88vào bên 08trong.

Lại bmột lát dsau, xe ngựa 32dừng lại, 1giọng của 2Thượng 7tẩu truyền 0đến: “Đến arồi. A, e4thật đúng 3là có Thất 99lang, nữ 7lang, chẳng 8những Thất elang ở đây, 0đám người 89Hoàn thị 3Cửu lang dcũng ở dđây, ha 8ha.”

Trần 38Dung nghe 7vậy, xốc 5flên rèm axe.

Từ 1lúc khi xe a5ngựa của 1dnàng chạy 74đến, nhóm 60thiếu niên bcđệ tử 51bốn phía eđang du ngoạn, ftrải vải 9ethô trên bbmặt đất, b3uống tràn 2ahát vang 2đã yên 1tĩnh trở eblại. Cũng 3chỉ là 3yên tĩnh, 8đảo mắt emọi người cliền dời 8tầm mắt 3đi.

cChí trong aflúc vô ý 8fthoáng nhìn, 3mắt không f8khỏi sáng fngời, hắn 2hướng tới 45thiếu niên 0áo trắng 49đang lẳng 78lặng uống 94rượu bên 4dcạnh thấp 2giọng nói: f0“Huynh xem c0ai tới?”

Thiếu aniên áo 82trắng chậm e8rãi ngẩng 0đầu lên.

Chỉ 4liếc mắt cmột cái, ehai mắt fcủa chàng ctừ từ 6nheo lại.

Dần 7dần, chàng 9thẳng lưng, 8không hề fchớp mắt 6fnhìn xe ngựa 17càng ngày cecàng gần.

Một 7bên Dũ Chí 4bnhìn bộ 9dạng này bcủa chàng f0thì nở 0nụ cười. 8 © DiendanLeQuyDon.comNhưng lập 2etức, Dũ 5Chí thở eedài một ctiếng, ngửa 7đầu nhìn c0trời, rung 9đùi đắc bý nói: “Hoa 8bphi hoa, vụ daphi vụ, fnửa đêm 86đến, bình 3minh đi, 3đến như 17mộng xuân 2angắn ngủi, 9đi giống 8như mây a5bay vô mịch…… 7Không đúng 58không đúng, ekhông phải 7cnửa đêm 66đến bình 85minh đi, 6elà mỹ nhân 47như hoa mai, 09vào đông 9truyền hương, 6triền miên c0một đêm, e3hương thơm 1quanh quẩn, 48dáng vẻ exinh đẹp atuyệt vời 7bnay còn đâu…… 6Ai ai ai, b3tiểu mỹ enhân bạc 2tình, tiểu 4mỹ nhân 0ebạc tình dmà.”

Hắn 4drung đùi dđắc ý bangâm xướng, 8nhưng càng 1nói, giọng e6càng chậm 0lại, dựa d9theo lệ 7thường, 6người bên 3cạnh cũng csẽ không c5tùy ý để 0hắn thao 82thao bất dtuyệt. Tại esao hôm nay 2lại im lặng 4như thế?

9aChí quay 3đầu lại.

Hắn dvừa xoay bqua thì thấy 83thiếu niên 6áo trắng dđứng phắt 5dậy, đi enhanh về 1phía trước. 9b © DiendanLeQuyDon.comNhìn chàng 45như vậy, 3dường như 8những lời d6trào phúng 26vừa rồi 2của mình 4chàng một a1chữ cũng 11không nghe clọt?

Vương a4Hoằng chậm 59rãi đi về cphía xe ngựa 3dcủa Trần 4eDung.

Động btác của b5chàng nhẹ denhàng, tao 49nhã, vẻ fmặt trầm 5tĩnh như 81nước.

Trần b7Dung chậm e7rãi vén 9lên rèm 07xe.

Nàng 11chuyển mắt, 2fnhìn qua 4bờ sông, 50a, người dvừa rồi 42ngồi đó 6đâu rồi?

Đúng flúc này, 3khóe mắt 4của nàng bliếc qua, 3hóa ra người c3nọ đã 7đứng phía 2bên trái b2nàng, cách fnàng chỉ cmười bước!

Trần fDung quay 7ađầu lại.

Thiếu 0niên áo ctrắng như 27tuyết đang 64chắp hai bdtay sau lưng, 2lẳng lặng 57nhìn nàng. 1f © DiendanLeQuyDon.comĐôi mắt 9của chàng 9vẫn trong 2sáng cao dxa, khuôn 6mặt của 7chàng vẫn 8khiến người ddta lóa mắt.

7điều, ánh e1mắt chàng 5ckhóa chặt 9trên gương 44mặt nàng 78quá mức d5trầm tĩnh.

Bốn 1mắt nhìn anhau, Trần b8Dung cười 2rạng rỡ.

Cười 3tựa như 7dxuân hoa 0nở rộ.

Lúm dđồng tiền a8như hoa, 84Trần Dung fngồi ngay 11trong xe ngựa, eahướng tới dVương Hoằng dthi lễ, d4nàng cúi 7mặt, nhẹ b9giọng nói: 6“Cố nhân 29mạnh khỏe ckhông? A 5Dung sẽ 06thoát ly 2ckhỏi hồng f7trần, sắp 5rời đi 4rồi, cố 17ý tiến 6dđến gặp 2qua lang quân, dvì mọi cechuyện dĩ ecvãng, nói d3một tiếng 7fcảm tạ.”

Nàng 7cười ôn 25nhu, nói 1năng nhẹ 7nhàng.

Vương 0Hoằng chậm d8rãi đi về e1phía nàng.

Chàng 4bđi rất 6chậm, bước c0chân vô ecùng tao 46nhã, tựa 9như một ccon báo đang fđi săn mồi, b4trong tao dnhã lại 89lộ ra sự 4dsắc bén.

Trong 03nháy mắt, 2chàng đã eđi tới 2bên ngoài 0xe ngựa 8của Trần 72Dung.

Chàng 46cách nàng 9fchỉ có 68một bước 3thì dừng elại.

Hai etròng mắt 92lẳng lặng 2nhìn nàng 5chăm chú, 2chậm rãi, bVương Hoằng 3cười nhẹ.

Nụ c4cười này 6hết sức 4khác biệt, dTrần Dung 6không khỏi 07kinh ngạc c5nhìn về 3phía chàng.

Thiếu b5niên áo 6trắng như dtuyết, ôn 6bnhu mỉm fcười nhìn fnàng, chậm 77rãi, chàng 8vươn ngón 6tay thon dài, ddkhông chút 9để ý nắm 8fbàn tay nhỏ dbé của dnàng đặt btrên cửa f7xe.

Chàng 10nhìn bàn c6tay mềm 79mại trắng 55nõn kia lại b7ngẩng đầu 7lên, đảo 0qua khuôn admặt nhỏ 2enhắn diễm 5dlệ động 1lòng người, 9flại nhìn 1đạo bào 6không thể 5che giấu 7bộ ngực 7cao ngất 9của nàng.

Chậm 5rãi, miệng e0chàng bất 7giác cong elên.

Gần f6như là đột 9enhiên, chàng bngẩng cao b3khuôn mặt atuấn tú, 2không hề 66chớp mắt 55nhìn chằm 6chằm Trần 2fDung, đồng 36thời nói: 4“A Dung aclà người 00xa rời hồng 07trần, đã e3có danh hào 5chưa? Gọi 6alà Trần 3Vận Tử f8được không?”

Tuy 5bchàng hỏi efTrần Dung, 9fnhưng giọng fkhông nhỏ, evẻ mặt 72tươi cười 61nhìn chằm 9chằm Trần aDung, cũng 8có chút c8lạnh lẽo.

Trần 8fDung chớp 9bmắt, khi fvẫn còn 2chưa rõ, ccvài thiếu aniên đã 1acười nói: a“Trần dVận Tử aeư? Nếu 9đã xuất 7egia, cần 8cgì mang họ 2Trần? Ta 03thấy họ 0Hoằng cũng abrất tốt 5mà.”

Lời 27này vừa 5thốt ra, f8Vương Hoằng 27lại tươi 28cười. Chàng fcười hết 3sức tươi aetắn, hàm 94răng trắng 9tinh chói 0elọi khiến ccho Trần bDung không 65tự chủ fađược tránh 4ené ánh mắt d4của chàng.

Đảo 51mắt, tươi 34cười của aVương Hoằng 3thu lại, evẻ mặt d0cũng quay 42trở về b6sự ôn nhu 4atự tại 0quen thuộc, 8chàng chậm 4rãi cười 0nói: “Hoằng 0Vận Tử? 6Danh hào 7này cũng bckhá được. 3 © DiendanLeQuyDon.comA Kỳ, ngươi b9trình nó ablên bệ dhạ đi. a © DiendanLeQuyDon.comBệ hạ 2có chút 65hồ đồ, e9ngươi nhớ 34rõ phải 2nhiều lời dmột chút.”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 11.10.2013, 18:47
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 17691
Được thanks: 8246 lần
Điểm: 9.25
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương 3140: Thành 8cnữ quan

Một 7sĩ tử còn 1etrẻ tuổi 57đứng lên, 1chắp tay 35đáp: “Vâng.” 0Hắn xoay 8người rời 66đi.

Trần 4Dung vội dvàng ngẩng eđầu, kêu aên: “Chậm a5đã.”

Tiếng c2êu của cbàng trong b3rẻo, nhưng fù là A Kỳ 8ay là người e6hung quanh edđều tự 6động xem ahẹ nó.

Không 8àm sao hơn, e8rần Dung 9fhỉ có thể e9huyển sang 77hìn Vương 73oằng.

Nàng 44đối diện 39à khuôn 73ặt tuấn cú mỉm cười 69ủa Vương 5oằng, chàng 4ỉm cười, eôn nhu nhìn bàng, rồi fhàng nhẹ 88hàng vươn bay, khẽ chàng lướt 3ua cằm nàng 1ột cái, e5rong câu 09ói mang theo 2fhở dài: c9“Hài tử 75gốc, đây 6à Kiến c3hang mà.”

Nói eới đây, 7dũng không 8fchờ Trần bbDung mở 0miệng, chàng 2vung tay áo 6dài, xoay 93người rời 7đi.

Nhìn cbóng dáng fáo trắng cnhanh nhẹn ecủa Vương 2Hoằng, gần e7như là đột 6nhiên, Trần 5Dung cười dbình thản.

Nàng dechậm rãi 5bước xuống d3xe ngựa, 95quần áo 22đạo bào 9vàng nhạt dalại có 9vẻ quyến 8rũ phong 37lưu, khiến dchúng thiếu 3niên đồng c0thời chú fý.

Trong 2mọi ánh 8mắt chăm bchú, Trần aDung thi lễ cvới Vương cHoằng đưa f7lưng về 0phía nàng, a6nàng mỉm 2fcười, giọng 2ôn nhu sung 62sướng: 1“Hoằng cVận Tử? 2dDanh hào d0này rất ahay. Đa tạ e5Thất lang 3thành toàn.”

Nàng 57rẽ bước a5về phía eađám người 7Hoàn Cửu cdlang, Dũ 6Chí.

Đảo dmắt, bóng 2dáng mạn efdiệu của bcnàng đã 0lướt qua 09vương hoằng. 0 © DiendanLeQuyDon.comKhi lướt f4qua chàng, enàng ngừng fchân ngoái 6đầu nhìn bdlại, lúm 44đồng tiền 5như hoa: 1“A Dung 5bbiết diện 36mạo của 5mình không 8tốt, ngay 2dcả làm 6đạo cô, 1ra khỏi f6hồng trần, ecũng chắc 21gì đã được 6an bình. 7 © DiendanLeQuyDon.comMay mắn dhôm nay được aThất lang 27ban tặng 7danh hào. 7 © DiendanLeQuyDon.comNghĩ đến bddưới sự 38che chở 3ccủa Lang 9Gia Vương 0Thất cùng acbệ hạ, 0cả đời 9cnày của 9A Dung đã bcó thể 54bình an sống bquãng đời 2ccòn lại.”

Dứt 2lời, nàng 0lại hướng 7tới Vương 41Hoằng thi 5lễ, cười 7bình thản, 6cất bước 9xoay người.

Nhìn a9nàng dần 6cdần đi 74xa, bóng ccdáng mạn d0diệu tự 9etại, Vương 0Hoằng dừng f2chân.

Trên b7mặt chàng 28tươi cười 0chậm rãi 5thu lại.

Cách bđó không bexa Dũ Chí 0cùng Hoàn 0eCửu lang 1lúc này fđồng thời 62lắc đầu. 4 © DiendanLeQuyDon.comDũ Chí thở bdài một f8tiếng, nói bthầm: “Thất 05lang a Thất e9lang, làm cecái gì vậy? aCũng chỉ flà một 2phụ nhân, 5người ta 91đã không 9cần huynh, 78đã sắp 5bxuất gia, 6esao huynh fcòn luyến 9tiếc không e5chịu buông 1tay?”

Hoàn 08Cửu lang 7uống một 9ngụm rượu, 1emở miệng 7ca thán liên 4tục: “Đáng 7thương nhi 9tử của 2Lang Gia Vương 3thị lại 5rơi vào 8tình khổ emê chướng. 22 © DiendanLeQuyDon.comAi, đáng bthương, 75đáng thương, 7rất đáng ethương.”

2Chí tiếp 3lời: “Không d0sai, quả 7thật rất cđáng thương, e8vì đáng 7thương Lang 3bGia Vương 5Thất, chúng d1ta làm một 6ly đi.”

Hoàn 5Cửu lang 8evội vàng 37ngửa đầu 5nâng chén duống cạn, ehắn đem e3ly rượu 0ekhông hướng ccDũ Chí lắc 7lắc, cười fnói: “Người bdđáng thương e8như thế, athật sự 7đáng để 6asay sưa một 9chồi. Lại dbrót đầy 0cchén đi.”

Lúc 4này, Trần bDung đi tới cphía trước 6hai người, 9fnàng hướng 0tới hai angười thi 3flễ, cất 9giọng trong 48trẻo: “Vẫn 2luôn được 8ehai vị chiếu fcố, A Dung b3đa tạ.”

3Chí liên btục xua 18tay, cười fnói: “Không 5cần cảm 11tạ, không 9cần cảm 1tạ.”

Hắn 7dựa vào 62gần Trần 9Dung, một 35bên tới c6gần nàng, dhắn một 1bên lén 11lút liếc 53về phía 5Vương Hoằng 5bở xa, hạ 8giọng nói: 67“Có chuyện dbnày nàng 4cũng không 5hiểu, hiện 26tại là 39chúng ta ethật sự ecần cảm 6tạ nàng. 37 © DiendanLeQuyDon.comTiểu A Dung, dfvề sau có 6fviệc gì 59cần thì 2cứ việc 3phân phó. b © DiendanLeQuyDon.comĐặc biệt 9bkhi có người 7vô sỉ tiếp 3fcận nàng, aenàng nhất 94định phải chướng chúng 63ta xin giúp 6đỡ đó.” 1Nói tới 1bđây, không 4biết hắn bnghĩ tới 4cái gì, 04hai tay vỗ a1lên đùi 6một cái, 0ccười ha fhả.

Trên 54thực tế, 4hiện tại 6vui vẻ không c2chỉ là bhai người a8bọn họ, b7 8 thiếu 0niên ngồi cbên cạnh 7đều ung 1dung tự 2btại, diện cmạo thanh atú văn nhã 4xuất chúng. 19 © DiendanLeQuyDon.comGiờ phút 3này, đám athiếu niên 90liếc mắt 1nhìn Vương 3Hoằng một 7fcái, lại 9liếc mắt 3cnhìn Trần 32Dung, sau 3đó lại 20nhìn phía 8Vương Hoằng, 4dùng tay báo che mặt, a3hai vai run 5arẩy.

Trong 0atươi cười 3cùng ánh 9nhìn chăm 3chú của 8mọi người, daTrần Dung 32cúi chào 77nhóm người 0quen, eo nhỏ 74gập lại, fcsau đó lộn 2trở về 26xe ngựa 5của mình.

Từ e4đầu đến dcuối, lưng 4của nàng 38rất thẳng 87tắp, trên 1amặt nàng 3tươi cười 43sung sướng 4thoải mái, 50đến tận 25khi bước fdlên xe ngựa.

Xe 8ngựa khởi 9động.

Dần 7dần, tiếng 6cười đi 27xa.

Cũng 15không biết cqua bao lâu, 7Trần Dung 8cmới cử 9động thắt 68lưng đã 09có chút f4cứng ngắc, 4từ từ ddthu hồi atươi cười 0trên mặt.

Lúc 8này, Thượng f0tẩu ở 6dbên ngoài dthở dài: 70“Ngay cả e3khi nữ lang f7đã làm 5nữ quan, 18Thất lang 4cũng là 05có tâm mà.”

Lão 0nói tới dđây, trong f6lòng buồn b2bã, lập 1tức ca thán.

Trần fDung nhắm 8lại hai 2mắt, sau 2một lúc 5alâu, nàng 3mới nhẹ 5dgiọng nói: fc“Chàng  đúng 3là có tâm……” 6Thượng etẩu vừa fnghe, lại 77lên tiếng 54thở dài.

Lại 1cmột lát ccsau, Thượng 51tẩu hỏi: 5“Nữ lang, 72chỗ lang 4quân có 6cần đi 73gặp một e3lần nữa fchay không?”

Trước 8khi xuất 06gia tồn 5tại truyền cbthống tạm 5biệt thân 6bằng cố ahữu đã 3lâu. Nói 8như vậy, 88chính vì baxuất gia enên đại abiểu ân d7oán dĩ vãng 64được xóa 8bỏ, có 9những nơi, 1từ biệt 8chẳng những 76là thân 6hữu, thậm f3chí ngay 7cả cừu 1gia, cũng 3sẽ đi gặp 1một lần 0từng nhà demột. Dù 3sao, hồng 25trần thế btục cần ecắt đứt, cchính là 7bốn chữ 6ân oán tình ecừu.

Huống 7bchi, quan 8hệ của cTrần Dung 5cùng Trần 6gia Đại 03huynh thật bsự không a3nhạt.

Trần f7Dung trầm 5ngâm một 5hồi, thấp 9giọng nói: 4d“Không 88cần.”

Thượng 45tẩu ngẩn 5dra, hỏi: 8“Vì sao 20không cần?”

Trần bDung không 0trả lời.

Lúc cenày, xe ngựa d1của Trần 5Dung đã bađi vào ngõ 4bnhỏ.

Hai 2bên đường, 8người đi 8đường 91đều liếc fmắt nhìn 5về phía 8xe ngựa 79của nàng, 2achuyên chú 6đánh giá.

“Này 1đó là Trần eethị A Dung dđã hướng b7bệ hạ 0thỉnh cầu 2xuất gia.”

“Nghe 60nói là tiểu f6mỹ nhân 41hiếm có.”

“Đáng 5tiếc, đáng 6atiếc.”

“Đáng 54tiếc lắm bsao? Chậc dchậc chậc, cđạo gia 9ckhông phải 8có bảy 15mươi hai ethuật truyền clưu trên 3đời sao? d2Có thể 6thấy được falà người 6dkhông thể 5thoát khỏi 40ái tình.” 45Giọng nói ecnày có vài f8phần mờ eám.

“Giá 85— giá –”

Thượng 3tẩu liên 30tục vung 29roi ngựa, cđiều khiển 71xe ngựa achạy về 7fphía sân eviện của 3Trần Dung.

Trần 4aDung vừa 39mới đi 76xuống xe 5fngựa, một fbóng người cvọt về ephía nàng.

Thượng abtẩu cả 33kinh, lập 5etức tiến 6flên một 7bước ngăn 47lại.

Người 1nọ vọt 75tới trước 56mặt Trần 9Dung liền ddừng chân, 2ahắn vừa 3túm lấy f5Thượng 7tẩu vừa 79kêu lên: f“A Dung, 3A Dung, Đại 9huynh của 5muội bị 03kẻ côn 8bđồ bắt 1đi rồi, 5muội mau emau đi cứu ahắn.”

Người 4này gương emặt gầy dbdài, hình 7thể cũng egầy, trên 76mặt tái dcnhợt còn cphủ phấn, 4không phải d9là Tam đệ 9fcủa Trần 31gia Đại ctẩu kia 33sao?

Giờ 8này khắc 66này, vẻ 45mặt hắn 5lo âu, vừa anói xong, ehai mắt 83chăm chú 33nhìn Trần eDung có chút 1cthất thần.

Trần 3Dung liếc cfmắt một 33cái thì 6acảm thấy cchán ghét 0bquay đầu 10đi.

Nàng a8không thèm 2quan tâm fbước vào 2sân viện 4nhà mình.

Sau 2khi Tam đệ 9gầy yếu a4văn nhược fkia ngẩn aangơ, hướng 9về phía bebóng dáng 54Trần Dung f3kêu lên: 0“Trần f6thị A Dung, 7muội không 66có lương 5tâm sao? 88Ta nói, Đại 61huynh của emuội bị 3kẻ côn ddđồ bắt 0dđi rồi. a1 © DiendanLeQuyDon.comBọn họ 0còn muốn 4chặt tay eeĐại huynh banhà muội 7ađó.”

Lúc 0này, Trần 9aDung và Thượng 6tẩu đã 3ctrước sau 77vào sân. 52 © DiendanLeQuyDon.comNghe thấy 96người nọ 12kêu gào, 50Trần Dung 09dừng chân, clạnh lùng 9nói: “Ta c1nay đã là c8nữ quan eabệ hạ 1thân phong.” fNàng quay 13đầu, lấy 77một loại bánh mắt ctừ trên 0cao nhìn 0xuống tiếp blời: “Ngươi 8đi nói cho c8kẻ đó 0biết, nếu a6không muốn aliên lụy 04người nhà, e2không muốn 8thi cốt c1không còn, 5đừng nói 06là chặt 1bỏ một fbàn tay, angay cả fcchặt hết aachân tay ahắn thì bđều có dbthể.”

Lời 6của nàng b3vừa dứt, 22đại môn 8f‘sầm’ 8một tiếng 69bị đóng 6dlại.

Tam fdđệ ngơ 3cngác đứng 36ở ngoài 1cửa, nhìn fchằm chằm dđại môn 43một lúc, 6hắn vẫn 2bmang vẻ emặt không 8dám tin.

Trần ddDung vừa aevào sân, 2liền hỏi a0Bình ẩu ecanh giữ 72trong nhà: 8“Người 3fbảo vệ e1Đại huynh 4ta có trở evề bẩm fbáo gì không?”

Bình 5ẩu lắc 2cđầu nói: cc“Không dcó. Nữ 4lang không ephải đã e5nói sao? cNếu hết a0thảy bình 62an thì không 2cần trở 38về bẩm 1báo.”

Trần bDung gật 03gật đầu, 36nói với 0Thượng 9ctẩu: “Tẩu, 1sau khi ngươi bađỗ xe ngựa b7thì đi ra dngoài một 8chuyến, 83tìm được 7engười của 77chúng ta, 2ctruyền lời 88của ta, 5khi đêm bdài nhàn 2tĩnh che 8amặt vào, b4bắt hai bdhuynh đệ ccủa Đại atẩu ta đánh echo một 38trận, đánh e9nặng chút, 5ađể bọn dahọ nằm emười ngày 0một tháng fmới được.”

Lúc 1này Thượng f1tẩu không ehề do dự, 4Bình thành fbị vây 6công, người fcở đó cũng 66có chút chùng hổ 04tuyệt tình, 7chơn nữa 1trên đường 67đi về phía 7nam, lão ecũng đã eakiến thức 56nhiều chuyện. 3 © DiendanLeQuyDon.comCó thể benói, lão aađối với 5dmệnh lệnh 79này của 6Trần Dung, dchẳng những 3không bài 91xích ngược 9lại vô a8cùng đồng 6cý. Sau khi 93lĩnh mệnh aaliền rời 05đi nhanh 21như bay.

Đảo 02mắt, lại 37là hai ngày 5trôi qua.

Chạng 96vạng, Bình 32ẩu đi đến f9phía sau 5Trần Dung, benhẹ giọng 80bẩm: “Nữ 4lang, ban 1ngày lang 7quân đã fftới.”

Trần 9Dung quay 2đầu, nhẹ 8dgiọng hỏi: fb“Chuyện 3agì?”

Bình 75ẩu thấp agiọng nói: 9“Lang quân 87lải nhải chồi lâu, enói cái 4dgì tuy rằng 38phụ nhân 6ekia thô bỉ 7không chịu 7nổi, tính 8fcả huynh 3ađệ của 1ả cũng bfkhông phải 3người được 7việc, nhưng 1mà, lúc 12trước lang d6quân vừa 7dtới Kiến 8dKhang, chẳng 5những nhiễm 3bệnh nặng, 7còn nghèo 40khó không cchịu nổi. c © DiendanLeQuyDon.comNếu không 10phải được 8cnhạc phụ 7thu lưu, ađược phụ 4nhân kia 53chiếu cố, 5ngài cũng 6sẽ không 65sống đến angày hôm 2nay. Ngài 5nói, về 0asau ngài dsẽ quản 2giáo bọn 24họ cho tốt. 91 © DiendanLeQuyDon.comNữ lang 4chịu sự fechú ý của e3mọi người, 1mặc kệ 1blà làm người dbhay là làm 4việc nên 4cẩn thận famột chút, 7btrăm ngàn ddlần đừng 03để người dta lợi dụng 37cái gì.”

Bình dbẩu nói actới đây, 28hạ giọng 5nói với fvẻ chần d3chứ: “Nữ aflang, lang bquân nhất 0định là 74đoán ra 8bđược chuyện eđó. Ngài acòn nói 4ehai huynh 37đệ kia 10nằm ở 6atrên giường 2không thể 8động đậy, 0thỉnh đại 4bphu đến 18nói là một 6người bị a6đánh gãy 9fxương sườn, amột người 70bị gãy 2xương đùi, 7còn nói 0cphải nằm a4mất mấy 92tháng.”

Trần 6Dung nghe abđến đó 6không chút 5fđể ý tươi 3cười, nàng a3cởi xuống ebúi tóc, 9echậm rãi 2bnói: “Đại d8huynh của bta từ nhỏ 8đã nhân c5từ nương atay …… 6Huynh ấy 0ckhông biết, chôm nay Tam 32đệ kia bedám dùng 3sự an toàn ccủa huynh ebấy gạt 0ta đi ra 54ngoài, ngày 3mai bọn 82họ sẽ 9dám chặt babỏ đầu 3bĐại huynh 85ta đến 38đòi chút ftang phí, cta thật b5sự không a5thể nuông 1chiều.”

Trần 4Dung nói 44xong, lắc 9ađầu, cười 73nói: “Được crồi, không 04nói chuyện 02này nữa.”

Bình 7ẩu thấy 6dnàng mất b6hứng thì 0vội vàng bchuyên tâm f2giúp nàng 80chải tóc.

Thánh 0fchỉ của 45Hoàng Đế d0ước chừng cqua thêm 3bốn ngày a2mới được 85đưa tới. 20 © DiendanLeQuyDon.comTiếp thánh 4chỉ, tiếp anhận đạo 68bào hoàng c8gia ban cho, 77trước mặt 4mọi người, aTrần Dung 90một lần 9nữa vấn 56thành búi aetóc đạo f2cô, dưới 0bsự hộ 0tống của 35hoàng gia 99thị vệ bngồi xe cengựa, mang c3theo hành 0dlý, chậm 22rãi đi về 62phía Tây 6Sơn đạo 92quan.

Một engày này, 0đúng là 8ngày xuân fbánh mặt a8trời rực brỡ, cành 14liễu xanh dum.

Xe dngựa chậm drãi đi, 6hai bên du 3khách như 06nước.

Chỉ 11chốc lát, 68đoàn xe 0đi tới faTây Sơn.

Tây 9Sơn đạo b3quan ở giữa 56sườn núi, fbxuyên qua arừng cây 8nhỏ có fthể nhìn 6thấy mái 3cong của 66đạo quan. 6b © DiendanLeQuyDon.comCho dù mới 97chỉ đầu 5fmùa xuân, 2nơi này eđã tràn dngập sắc 0xanh, tiếng cđàn tiếng baca không bbdứt.

Trần eDung bước 4xuống xe 3ngựa, dưới absự hộ fatống của 54nhóm hoàng 3gia hộ vệ 1chậm rãi c9đi về phía 4ađạo quan.

Sơn 9bđạo uốn blượn, trên 6đường 70rải đá ccó cỏ mọc ckhắp nơi. 94 © DiendanLeQuyDon.comChuyển qua emột triền dnúi, mười 2mấy đệ d2tử quý 8tộc có 2cuộc sống d5an nhàn nhất cctề nhìn 9dvề phía 5Trần Dung.

Nhìn 6bTrần Dung 07mặc đạo 5bào rộng 44thùng thình celại dấu 8ekhông nổi c7vẻ phong flưu diễm 4esắc, một cthiếu niên 70trên mặt 20phủ phấn 5tú lệ cười b9nói: “Hay 0cho một c3tiểu mỹ 1nhân Hoằng 8bVận Tử, 5hay cho một f8danh hào dHoằng Vận 69Tử, đúng f2là nói hết dchỗ khiến 3dngười ta aalưu luyến 9etiểu mỹ enhân này.”

Lời f1của hắn d6vừa dứt, 27một thanh 2eniên khác c4tầm 20 tuổi 7cao gầy dcười nói: a“Ta cảm 1thấy chữ 11Vận dùng 4ở trên 23người nàng edrất thanh 9nhã cao khiết, dkhông bằng cdùng một 3chữ Mị. 0 © DiendanLeQuyDon.comKhông đúng, 4chữ Mị 0quá mức 5diễm tục, 6cnữ lang 40này cũng 4có nét phong 4lưu, chậc 0chậc, ta c6cũng không 1dbiết nên 9hình dung f4nàng thế 00nào.”

Trong 2tiếng nói a1chuyện của bbhai người, emột ca kĩ 1nũng nịu 0cười nói: e0“Thiếp c6thật sự bkhông rõ, ffnếu Lang 4dGia Vương dThất kia 9acoi tiểu ecô nhà người eta là tâm 5can bảo 3bối, tại 9sao còn để cnàng trở 2thành nữ b3quan? Hay elà, đây 9lại là 2thủ đoạn 84phong lưu 0bcủa đám cdanh sĩ bọn dhọ?” Dứt 4lời, nàng 0ta lấy tay 2áo che miệng, 0khanh khách e0cười vui.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 167 bài ] 
       


Thành viên đang xem chuyên mục này: h3ob3o, jeahommie, kiddo0325, lamlinh81, Siêu cute, Socnau, sohy, songjirim và 928 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
nhoclonton
nhoclonton
Yến My
Yến My
Love204
Love204

Min Ngốc: từ nhỏ đã trúng đọc~ hay kia cũng đều đc
MiuLinh: ^^,  gắng edit xong đoạn này r ngủ,  Ck ơi,   từ nhỏ đã trúng độc, hay trúng độc từ nhỏ
Min Ngốc: ừa toàn gái thuôi~ ngủ sớm đi vk~ ck ngủ sớm thấy ngay hiệu quả
MiuLinh: hqa h vk ngủ đc có  4 tiếng - - đuối qá
MiuLinh: :)) bé gái hở
Min Ngốc: ăn như lợn~ mấy đứa kia kén ăn lắm
Min Ngốc: đứa này ck gọi là Ỉn con
MiuLinh: hắc, cnit ăn nhiều cho nó mau lớn a...
Min Ngốc: công nhận~ ck thích một bé~ là con của anh họ ck~ ngoan cực~ ai bế cũng nghe~ không thèm khóc nháo~ mỗi tội ăn lắm
MiuLinh: ây, khóc cái zỗ hok kịp :))
Min Ngốc: aiz~ nhà ck nhiều bé lắm ôm không hết nữa~ bên ngoại tính sơ đã có bốn năm bé~ lại cùng tuổi chứ
MiuLinh: con của cậu vk ^0^ bé gái a...
Min Ngốc: hi~ em bé nhà ai zị?
MiuLinh: Hnay vk đi thăm e bé :v nho nhỏ , da mịn mịn , sờ đã tay gê,hắc hắc
Min Ngốc: độ này mấy ẻm cuối cấp bận lắm vk ợ~ ôn thi
MiuLinh: =  ='' kiểu này ta độc chiếm ck kaka~
Min Ngốc: mất tích
MiuLinh: ^^! vk bé đâu  ck nhỉ
Min Ngốc: đâu thấy đâu~ à chưa nhìn kĩ chỉ thấy toàn comt~
MiuLinh: pót ời mà @.@
Min Ngốc: vk k pót chương  mới à?
MiuLinh: ơi ck
Min Ngốc: vk~
MiuLinh: hi!
Shelena: đã hoàn chưa nàng?
Shelena: đã hoàn chưa nàng?
nguyensenck52: à truyện đấy cũng hay,hóng lắm
Diệp Lạc Hoa: nag đọc hố mới của ta hả có hố chỉ dụ anh cắn câu đó ( trọng sinh - hiện đại đó)
Shelena: có ai đã từng đọc thể loại trọng sinh hiện đại chưa?giới thiệu cho Shelena dj?^^
nguyensenck52: Hoa: nàng mới đào them hố nào đấy?


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.