Diễn đàn Lê Quý Đôn









Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 

Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành

 
Có bài mới 11.10.2013, 18:40
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Chiến Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 25570
Được thanks: 23077 lần
Điểm: 9.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 11
Chương 136: Nổi bật

Nhìn cửa phòng đóng chặt kia, Vương Hoằng thầm than một tiếng, giũ giũ ống tay áo, xoay người rời đi.

Chàng vừa đi, chúng tỳ nữ và hạ nhân tấp nập xuất hiện. Trần Dung buồn bực một lúc, nghe thấy tiếng nói nhỏ bên ngoài, không khỏi bước đi tới cửa phòng.

Ngay khi nàng đặt tay lên cánh cửa, Trần Dung cười khổ: Vì sao ta phải ảo não? Nàng biết, tuy sân viện này để mình làm chủ, nhưng ở trong lòng mọi người, thân thế của nàng chắc gì đã cao hơn đám hạ nhân tỳ nữ kia.

Suy nghĩ một lúc, Trần Dung vẫn mở cửa phòng đi ra.

Nàng lẳng lặng nhìn mấy tỳ nữ hạ nhân kia, trong lúc nhìn chằm chằm, Trần Dung cười khinh miệt, vung tay áo dài, xoay người trở về.

Nhìn cửa phòng đóng chặt, mấy tỳ nữ nhìn thoáng qua nhau, cuối cùng bất đắc dĩ lắc đầu, tuy rằng Trần Dung không nói gì cả, nhưng ánh mắt khinh miệt của nàng vẫn khiến bọn họ có chút xấu hổ.

Một ngày này, thành Kiến Khang vô cùng náo nhiệt.

Đám người Trần Công Nhương vào thành.

Đương nhiên, người đến cũng không chỉ là Trần Công Nhương, mà là một đội ngũ lớn gồm mấy vạn người. Trong mấy tháng qua, thế tộc có môn quy lớn nhất hướng tới phía nam, bọn họ đã đến nên khơi dậy ngàn cơn sóng lớn.

Trần Dung ngồi ở trong xe ngựa.

Ngoài xe ngựa, người mang theo chúng Trần thị Kiến Khang đi nghênh đón tộc nhân vẫn là Tứ thúc Trần Tử Phương. Xung quanh xe ngựa của nàng đều là dân chúng trong thành Kiến Khang đông đúc nhốn nháo.

Bình ẩu hướng ra phía ngoài liếc mắt một cái, cười nói: “Trần Công Nhương trở về, ngày diện thánh của nữ lang sắp tới rồi.” Bà nhìn về phía cung thành, vẻ mặt hâm mộ: “Nô còn không biết nhóm công chúa hoàng tử sẽ có bộ dạng thế nào đây. Nghĩ đến, nhất định là người người tuấn mỹ bất phàm, giống như thần tiên vậy.”

Trần Dung cũng chỉ cười.

Đúng lúc này, Bình ẩu đột nhiên kéo kéo Trần Dung, thấp giọng nói: “Nữ lang mau nhìn, đó là lang quân và Đại tẩu của người kìa. Bọn họ đang nhìn chằm chằm nơi này.”

Trần Dung nghe vậy, cũng không ngẩng đầu lên, chỉ nhẹ giọng phân phó: “Kéo rèm xe xuống một chút.”

Kéo rèm xe xuống một chút? Loại sự tình này đang giáp mặt với nhau, đúng là tổn thương lòng người. Bình ẩu giật mình, nhìn thấy Trần Dung mím môi, vẻ mặt quật cường, bà đáp nhẹ một tiếng, vươn tay hạ rèm xuống.

Lúc này Trần gia Đại tẩu đang ngẩng đầu cực lực nhìn về phía xe ngựa của Trần Dung. Ả vừa ngó nghiêng vừa lôi kéo nam nhân nhà mình nói: “Mau nhìn mau nhìn, đó đúng là muội tử của chàng mà, chàng gọi nàng, chàng gọi nàng đi!”

Trần gia Đại huynh do dự mà nhíu mày nói: “Không ổn. Nếu thật sự muốn gặp muội ấy, ta nên đến Trần phủ cầu kiến mới phải.”

Lời này vừa thốt ra, Trần gia Đại tẩu tức giận, ả hung hăng đá một cước trên lưng hắn, khẽ nói: “Chàng điên hay bị choáng váng vậy? Chỉ có ở trước mặt mọi người gọi nàng, nàng mới không dám không đáp ứng, cũng không dám không tiếp nhận!” Nói tới đây, ả lại dùng mũi chân đá một cái, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép gầm nhẹ: “Gọi đi!” Ả còn nói thêm: “Xem kìa, lão nô kia đã nhìn thấy chúng ta.”

Trần gia Đại huynh mím môi, do dự mở miệng.

Đúng lúc này, rèm xe bị kéo xuống, ngăn cách tầm mắt bọn họ nhìn về phía Trần Dung.

Gì vậy?

Lão nô kia rõ ràng đã thấy được Trần gia Đại huynh mà còn kéo rèm xe xuống như thế, hiển nhiên là không muốn tỏ ra quen biết với hắn!

Trong khoảng thời gian ngắn, Trần gia Đại huynh ngây dại, Trần gia Đại tẩu cũng ngây dại.

Nhưng chỉ một lát, Trần gia Đại tẩu tức giận, thịt béo trên mặt hung hăng nhảy lên vài cái.

Tay phải duỗi ra, ả nhéo lỗ tai Trần gia Đại huynh, thét to: “Ngươi đúng là phế vật vô dụng! Ngươi nhìn đi, ngươi nhìn đi, ngươi mỗi ngày đều nhắc tới muội tử này, nhưng người ta thì sao? Người ta ngay cả gặp ngươi cũng không nguyện ý!”

Giọng của ả có chút cao giọng, ngay cả khi toàn thành đang ồn ào náo động vẫn có thể rơi vào trong tai một vài quý nhân đi lại gần đó.

Tức thì, vài hộ vệ quay đầu nhìn về phía ả.

Trần gia Đại tẩu vừa thấy, sợ tới mức mặt co rút, lại đối diện với ánh mắt hèn mọn chán ghét của mọi người xung quanh, ả thật sự chột dạ, lập tức vội vàng nặn ra tươi cười, cầm tay Trần gia Đại huynh lui sang một bên.

Đảo mắt, đoàn xe của Trần Dung đã đi tới cửa thành.

Đoàn xe ngừng lại, tiếng ồn ào náo động cũng dừng, mọi người bắt đầu xếp sang hai bên, chờ cát bụi bốc cao càng ngày càng gần.

Lúc này, giọng của tỳ nữ truyền đến: “Nữ lang.”

Trần Dung lên tiếng.

Tỳ nữ kia thấp giọng nói: “Sau khi Trần Công Nhương đến, xin người hãy làm bạn bên cạnh ngài, cùng ngài vào thành.” Dừng một chút, tỳ nữ kia nhẹ nhàng giải thích: “Vừa rồi có vài vị quý nhân đến đây.”

Trần Dung rùng mình, đáp: “Được rồi.”

Tỳ nữ kia vừa lui xuống, Trần Dung liền nhìn mình trong gương đồng, nàng đang mặc quần áo màu lam nhạt xen lẫn với màu vàng, trên thường phục chiết điệp tung bay thêu từng cành hoa nhỏ, xiêm y như thế đi đôi với gương mặt không thoa son phấn của nàng, có vẻ nhẹ nhàng khoan khoái, loại nhẹ nhàng khoan khoái này hòa cùng vẻ diễm lệ quyến rũ của nàng, tăng thêm một phần thuần túy trong trẻo.

Không sai, mình thế này có thể gặp mặt quý nhân.

Khi Trần Dung vừa lòng thu hồi ánh mắt, Bình ẩu ở phía sau nàng nói: “Nữ lang, có cần vấn tóc lại không?” Vì để giản tiện, đầu nàng chỉ vấn một búi tóc đơn giản, mặt trên cài một cây trâm, đồng thời, trên chân đi đôi guốc gỗ đang lưu hành thời này. Như vậy tuy rằng đơn giản, có điều lại không đủ thận trọng.

Trần Dung lắc đầu, thản nhiên nói: “Không cần, không cần quá mức cầu kỳ.”

Lời nàng vừa dứt, bên ngoài vang lên tiếng ồn ào cùng tiếng cười.

Trần Dung quay đầu nhìn lại.

Vừa nhìn, nàng thấy hơn mười cỗ xe ngựa chậm rãi tới gần. Thấy là xe ngựa có ký hiệu của Lang Gia Vương thị, Trần Quận Tạ thị, Trần Dung không có hứng thú thu hồi ánh mắt.

Lúc này, cát bụi bốc cao đã càng lúc càng mờ nhạt, cát bụi dần tan, đám người đã hiện ra rõ ràng.

Nhìn đội ngũ không có biên giới này, một giọng trầm thấp của nam tử từ trong đám người truyền đến: “Lần này người đến rất nhiều, tuy là phân biệt theo bốn cửa thành tiến vào, số lượng kia cũng là kinh người.”

Một người khác lại nói: “Sai lầm rồi, người có quý tiện cao thấp, sao có thể cùng nhau vào thành? Nghe nói là phân ra bốn đoàn.”

Trong tiếng ầm ĩ la hét, nghị luận, đoàn xe ngoài cửa thành càng ngày càng gần.

Trần Dung ló đầu ra nhìn phát hiện đi đằng trước là Trần thị ở Nam Dương!

Đúng rồi, đám người Lang Gia Vương thị cùng Dũ Chí, Hoàn Cửu lang đều đã rời đi trước, trong số thế gia còn lại, Trần thị có địa vị tôn quý nhất, tất nhiên là bọn họ dẫn đầu.

Khi cờ xí và xe ngựa của Trần thị Nam Dương xuất hiện ở trong tầm nhìn của mọi người, tiếng cười đùa càng lớn hơn nữa.

Đúng lúc này, mười cỗ xe ngựa chạy ra, không hề bận tâm lướt qua đám người cùng đoàn xe, giọng nói kinh ngạc của Bình ẩu vang lên: “Nữ lang, ở đây có xa giá của công chúa.”

Xông lên trước quả thật là xa giá của công chúa, theo sát phía sau là một số ngoại thích cùng nhóm nữ lang sĩ tộc mà Thái Hậu cùng bệ hạ tín nhiệm trọng dụng.

Đám thiếu nữ hô to gọi nhỏ xông ra. Các nàng cười đùa, kêu la, có người vung roi ngựa, còn có người lung tung xướng ca, thực rõ ràng, nhóm nữ lang này là tới gây náo động.

Đúng lúc này, giọng của tỳ nữ từ bên ngoài truyền đến: “Nữ lang, người cũng đi lên đi.”

Trần Dung ngẩn ra, lập tức hiểu ra rồi dặn dò Thượng tẩu.

Xe ngựa của Thượng tẩu cũng xông ra ngoài.

Khi nhóm nữ lang tôn quý lao ra, bên cạnh các nàng mang theo các tùy tùng cao lớn tuấn mỹ, cũng chỉ cưỡi ngựa vội vàng đi theo bảo hộ. Dưới tình huống như vậy, xe ngựa Trần Dung lao ra không có bất luận kẻ nào chú ý.

Trong nháy mắt, xe ngựa của nàng vọt tới trước đội ngũ của Trần thị Nam Dương.

Xe ngựa đột nhiên dừng lại, bên ngoài vươn ra một bàn tay xốc lên rèm xe nhìn nàng, đúng là một tùy tùng bên người của Trần Công Nhương. Tùy tùng kia cung kính nói: “Nữ lang thỉnh xuống xe.”

Trần Dung lên tiếng, nhảy xuống xe ngựa.

Nàng đi theo tùy tùng đến bên cạnh xe ngựa của Trần Công Nhương.

Sau rèm xe, Trần Công Nhương hiền lành nhìn nàng, đánh giá từ trên xuống dưới một lát rồi cười nói: “Rất tốt, lên xe đi.”

“Vâng.”

Trần Dung vừa lên xe, hai tay đặt trước người, thấp giọng bẩm: “Nói có quý nhân ở đây, muốn A Dung cùng công vào thành.”

Trần Công Nhương vuốt vuốt râu dài, ha ha cười nói: “Cũng được.”

Lời của hắn vừa thốt ra, hai tỳ nữ trong xe ngựa tiến lên, các nàng giúp Trần Dung dọn tháp, sau khi an bài để nàng cùng Trần Công Nhương ngồi ở chính giữa xe, các nàng xốc lên rèm xe, lùi về một góc.

Phía trước tiếng ồn ào càng ngày càng vang.

Chậm rãi, đội ngũ tiến lên bắt đầu kéo rộng khoảng cách, hộ vệ hai bên giục ngựa lui xuống, giữa các xe ngựa cũng cách xa nhau.

Đi đằng trước là xe ngựa của Trần Công Nhương.

Đảo mắt, xe ngựa của hắn vào cửa thành.

Vừa vào cửa thành, xe ngựa liền ngừng lại, lúc này, đoàn xe theo sát phía sau cũng dừng lại.

Trần Công Nhương vén rèm xe đi xuống, hắn hướng tới Trần Tử Phương chắp tay, kêu lên: “Tử Phương, làm phiền rồi.”

Đảo mắt, hắn đối mặt với xe ngựa của Lang Gia Vương thị cùng Tạ thị Trần Quận cùng, vái chào.

Mà phía sau hắn, Trần Dung nhắm mắt theo đuôi, miệng nàng mỉm cười, khẽ cúi đầu thi lễ.

Nàng vừa có mặt, gần như là trong nháy mắt, hơn một ngàn đôi mắt phát sáng nhìn về phía nàng.

“Nàng ta ngồi chung xe với Trần Công Nhương, là người nào vậy?”

“Cử chỉ tự nhiên, lúm đồng tiền nở rộ, chắc hẳn là đại tài nữ của Trần thị Nam Dương.”

“Tài nữ ư? Tài nữ có diện mạo mị nhân như thế, cũng không biết lang quân nhà ai có phúc khí. Ha ha.”

Trong tiếng cười, tiếng ồn ào náo động, một tiếng cười to truyền đến.

Tiếng cười này cao nhọn mà vang dội, trong đó lộ ra vẻ lỗ mãng.

Cùng với tiếng cười kia, mọi ồn ào náo động đều ngừng lại. Tiếp theo, đám người khẽ nhường đường, một chiếc xe ngựa vọt ra.

Lao tới là một chiếc xe ngựa cực kỳ bình thường, không đánh dấu gia tộc gì cả. Xe ngựa kia nhằm thẳng về phía hàng đầu đội ngũ, hướng tới mọi người Trần phủ.

Đảo mắt, xe ngựa vọt tới trước cửa thành, cách Trần Dung chưa đến mười bước thì giảm tốc độ.

Cũng không chờ xe ngựa ngừng ổn, rèm xe được xốc lên, tiếp theo, một nam tử tầm 27 28 tuổi làn da tái nhợt, ngũ quan tú lệ từ trong xe ngựa nhảy xuống.

Khi nam tử kia nhảy xuống, hộ vệ quanh thân nhất tề cả kinh, đồng thời tiến lên đỡ.

Nam tử lao về phía trước hai bước, cũng không chờ đứng vững, hắn liền vội vẫy lui mọi người. Sau đó hắn vươn tay ra, vừa định bám vào thứ gì đó thì hắn sờ phải bộ ngực của một đại tẩu tầm 30 tuổi. Đại tẩu này có vẻ mặt dữ tợn, cặp mắt đục ngầu, bộ dạng có chút tương tự với Đại tẩu của Trần Dung.

Lại nói thanh niên kia cảm giác được mềm mại trong lòng bàn tay, vội vàng quay đầu lại, vừa thấy phụ nhân này, hắn lại há miệng nôn khan.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 18:41
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Chiến Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 25570
Được thanks: 23077 lần
Điểm: 9.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương 137: Bệ hạ, thỉnh phong thiếp làm nữ quan

Nam tử vừa nôn khan vừa vội vàng thu tay về, hắn lấy ra khăn sạch, dùng sức lau lòng bàn tay, nói với vẻ chán ghét: “Xấu xí béo ục như thế, sao lại chen vào đây? Người đâu, đem mụ ta cho chó ăn.”

Một lời thốt ra, vài hộ vệ lập tức tiến lên, bọn họ hiển nhiên đã được huấn luyện qua, phụ nhân kia vừa trừng lớn hai mắt, sợ hãi định thét chói tai, miệng đã bị một vật nhét vào, đồng thời, hai tay cũng bị áp chế.

Đảo mắt, mụ bị chúng hộ vệ lôi xuống, biến mất ở trong đám người.

Nam tử kia sau khi ra mệnh lệnh, rốt cục đã lau tay sạch sẽ, hắn ném khăn lụa đi, bước nhanh về phía đám người Trần Công Nhương và Trần Dung.

Khi đứng ở trước mặt hai người, nam tử nghiêng đầu không hề chớp mắt nhìn chằm chằm Trần Dung. Gần như là đột nhiên, hắn vươn tay chỉ vào Trần Dung, kêu lên: “Ta thích nàng.” Mấy chữ vừa vang lên, Vương Hoằng đang nhắm mắt dưỡng thần lặng lẽ mở mắt ra.

Lúc này, nam tử kia chuyển sang Trần Công Nhương, hắn mở to một đôi mắt sáng, há mồm định nói gì đó.

Không đợi hắn mở miệng, Vương Hoằng trong xe ngựa hơi hơi gật đầu.

Ngay khi nam tử này vừa mới nói với Trần Công Nhương: “Nữ nhân này rất khá, ngươi để nàng……”

Hắn nói tới đây, một tiếng kêu chỉnh tề vang dội truyền đến: “Gặp qua bệ hạ! Bệ hạ vạn thọ!”

Mười tiếng nói vang dội chỉnh tề vừa rống, tức thì, mọi người cả kinh. Ngay sau đó, vô số câu nói ‘Gặp qua bệ hạ’‘Gặp qua bệ hạ’ loạn thất bát tao vang lên, cùng với tiếng kêu này, còn có tiếng quỳ xuống liên tiếp, chính là mọi người vây xem không ngừng đón chào. Như các quý tộc còn đang cúi hạ mình, nhóm thứ dân phân tán ở bốn phía, giờ phút này cũng đã quỳ lạy.

Âm thanh vang dội, ầm ỹ vô cùng, ngay cả câu nói kế tiếp của chính nam tử kia cũng bị chìm nghỉm.

Bệ hạ?

Trần Dung cả kinh, nàng mở to hai mắt nhìn nam tử một cái, lui về phía sau nửa bước thi lễ.

Nam tử nhíu mày, chờ tiếng ồn ào biến mất, hắn nhếch miệng, bất mãn quay đầu nhìn quanh trái phải, kêu lên: “Làm cái quỷ gì vậy? Không phải đã nói không được nhận ra trẫm sao?”

Nhìn thấy tất cả mọi người cúi đầu, thứ dân còn sợ hãi rụt rè lui về phía sau, nam tử có vẻ vô cùng thất vọng, hắn than thở vài tiếng, quay đầu nhìn về phía Trần Dung.

Đối mặt với bộ dạng của Trần Dung cúi thấp mặt đến tận ngực, thanh niên thất vọng thở dài một hơi.

Hắn nhìn chằm chằm Trần Dung, trong miệng lại nói: “Đều đứng lên đi.”

“Tạ bệ hạ.”

Nam tử nhíu mày, lại ra lệnh: “Đều tản đi.”

“Vâng.”

Lĩnh mệnh tản đi, chỉ có một bộ phận thứ dân, hộ vệ mà chính hắn mang đến cũng chỉ là lui về phía sau ba bước. Về phần người quyền quý ở bốn phía thì không hề lui đi nửa bước.

Đối mặt với tình hình này, nam tử hiển nhiên sớm đã thành thói quen, hắn cũng không để ý tới, chỉ tiến lên một bước, dựa sát vào Trần Dung.

Nam tử vừa dựa sát vào Trần Dung, cận thần theo sát sau hắn liền nhận được vô số ánh mắt. Lập tức, cận thần kia cũng chạy tới, dựa vào gần thanh niên kia, thấp giọng nói: “Bệ hạ, ở đây quá nhiều người.”

Mấy chữ vừa thốt ra, trên gương mặt tú lệ của nam tử đầy vẻ mất hứng.

Hắn nhăn mặt, có điều đồng thời lúc đó, ánh mắt vẫn khóa chặt trên thân Trần Dung.

Một hồi lâu, hoàng đế đột nhiên hạ giọng, nhẹ nhàng nói: “Ta gọi là Tư Mã Chương, nàng thì sao? Nàng tên gì?”

Trần Dung thật sự không ngờ, đường đường là hoàng đế sẽ dùng giọng điệu như thế nói chuyện với mình. Nàng ngẩn ngơ, vừa mới ngẩng đầu lên. Một bên Trần Công Nhương đã chặp hai tay lại, mang vẻ mặt nghiêm túc trả lời: “Bẩm bệ hạ, nàng là Trần thị A Dung.”

Nam tử nổi giận, hắn bất mãn nói: “Ta đang hỏi nữ lang mỹ mạo này, cần ngươi trả lời làm cái gì?”

Đường đường là lửa giận của hoàng đế vậy mà không khiến cho Trần Công Nhương bất an, thậm chí đám quý tộc và hộ vệ ở bốn phía nghe thấy đối thoại này, vẻ mặt cũng không hề có gì dị thường.

Trong lúc nam tử kia đang nổi giận, Trần Công Nhương cười nhẹ, hắn lạy dài không dậy nổi, cất tiếng, nghiêm túc nói: “Bệ hạ có từng nghe qua? Có một phụ nhân, khi Mộ Dung Khác vây công thành Mạc Dương, vì ân nghĩa mà một mình xông vào đó? Có một phụ nhân, khi thành Nam Dương bị bao vây mặc quần áo trắng nhuốm máu xung phong liều chết xông ra?”

Hắn lớn tiếng nói tới đây, đứng thẳng thân mình, chỉ về phía Trần Dung, cao giọng kêu lên: “Bệ hạ, phụ nhân đó là nàng! Đó là Trần thị A Dung này!”

Tiếng kêu lanh lảnh, bốn phía hồi âm không dứt!

Mấy ngàn người Kiến Khang vây quanh ở bốn phía, đầu tiên là cả kinh, đảo mắt lại lên tiếng nghị luận.

Trong lúc đó, Trần Dung dưới sự ám chỉ của Trần Công Nhương bước lên phía trước hai bước.

Nàng đứng ở trước người Trần Công Nhương.

Trần Dung hơi ngẩng đầu, để khuôn mặt của mình tinh tường hiện ra trước mắt mọi người, nàng lại hướng tới hoàng đế thi lễ, cất giọng trong trẻo: “Thiếp, Trần thị A Dung gặp qua bệ hạ.”

Hoàng đế hiển nhiên còn đang khiếp sợ, hắn trừng mắt nhìn Trần Dung, đột nhiên, hắn hỏi với vẻ kinh ngạc: “A? Sao nàng lại muốn chịu chết? Còn sống không phải tốt hơn sao?”

Trần Dung ngẩn ngơ, đảo mắt, nàng cười khẽ, bình tĩnh trả lời: “Gia quốc không tồn, thân này còn đâu? A Dung cũng chỉ là làm việc nên làm thôi.”

“Phải không?” Hoàng đế đối với câu trả lời của nàng hình như có chút thất vọng.

Hắn còn đang đánh giá Trần Dung, nhìn ngắm, hắn nhếch miệng, rầu rĩ nói: “Trẫm không thích phụ nhân nghiêm túc uy vũ như thế.”

Lời này vừa thốt ra, các đại thần phía sau hoàng đế đều nhíu mày. Triều đại có phụ nhân tiết nghĩa, bệ hạ vốn càng nên tán thưởng. Nào biết đâu rằng hắn lại bật ra một câu không thích? Ai, thôi thôi, bệ hạ cho tới bây giờ đều là như vậy!

Về phần Trần Dung, vừa có chút buồn cười cũng có chút kinh ngạc. Cho dù nàng vì hôm nay, nghĩ tới vô số đối sách, cũng không dự đoán được, bệ hạ là một bệ hạ thế này.

Hoàng đế mất hứng thở dài một tiếng, vung tay áo dài, nói với Trần Dung: “Nói đi, nàng muốn được phong thưởng cái gì?”

Trần Dung thi lễ, nàng còn chưa mở miệng, một cận thần tiến đến, hắn đối với hoàng đế nhẹ giọng nói: “Bệ hạ, bực phụ nhân tiết nghĩa này nên để làm gương.”

Hoàng đế nghe vậy, nhíu mày ngẫm nghĩ rồi gật đầu.

Hắn chuyển sang nhìn Trần Dung, vừa muốn mở miệng, Trần Dung cũng đột nhiên lui về phía sau nửa bước, ‘Bịch’ một tiếng quỳ rạp xuống đất!

Trần Dung làm động tác này nằm ngoài dự kiến của mọi người. Hai mắt hoàng đế sáng ngời, hưng phấn mà hỏi: “A, vì sao nàng phải lạy trẫm?”

Trần Dung ngẩng đầu lên, hai tròng mắt nàng sáng ngời nhìn hoàng đế, cất giọng trong trẻo: “Thiếp có một chuyện muốn nhờ, thỉnh bệ hạ cho phép.”

Nàng vừa mở miệng đã cầu xin, hoàng đế không khỏi nhếch miệng, Trần Dung thấy thế, khẽ nghiêng đầu, nghịch ngợm nhìn hắn một cái.

Động tác này thật sự đáng yêu, hoàng đế vô cùng vui mừng, hắn vui vẻ hỏi: “Nói đi, nàng yêu cầu chuyện gì?”

Trần Dung cố lên tinh thần, nàng nhìn lên hoàng đế, kiềm chế sự khẩn trương, mỉm cười rồi nói: “Thiếp, thiếp muốn bệ hạ phong thiếp làm một nữ quan, chung thân không cần lập gia đình!”

Thiếp muốn bệ hạ phong thiếp làm một nữ quan, chung thân không cần lập gia đình!

Thiếp muốn bệ hạ phong thiếp làm một nữ quan, chung thân không cần lập gia đình!

……

Vương Hoằng ngay lập tức ngồi thẳng người, hắn hơi nhếch môi, mười ngón tay nhanh chóng nắm lấy càng xe, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm Trần Dung!

Không chỉ là Vương Hoằng, ngay cả Trần Công Nhương, Trần Tử Phương, người quyền quý ở bốn phía, và cả Trần gia Đại huynh và Trần gia Đại tẩu vây quanh ở cách đó không xa lúc này đều há to miệng, váng đầu hoa mắt.

Không có bất luận kẻ nào dự đoán được, một nữ lang như Trần Dung, dựa vào tính mạng lập nên công lao, không dễ dàng chiếm được sự tán thành của chúng danh sĩ, rồi được gặp mặt bệ hạ, giờ nàng lại đưa ra một yêu cầu như thế!

Hoàng đế trừng mắt nhìn, hắn ngơ ngác hỏi: “Nàng muốn làm nữ quan ư?”

Khi hắn hỏi như vậy, Trần Công Nhương tiến lên một bước, vái chào thật sâu, cũng không chờ Trần Công Nhương mở miệng, giọng của Trần Dung bỗng nhiên cất cao. Nàng mỉm cười ngây thơ nhìn hoàng đế, nói với vẻ nghịch ngợm: “Yêu cầu này của thiếp vừa thốt ra, tất cả mọi người đều bị dọa choáng váng, bệ hạ không thấy rất thú vị, chơi rất vui sao? Hì hì, vì sự thú vị này, bệ hạ nên đáp ứng thiếp đi, bệ hạ, người đáp ứng thiếp đi.”

Hai câu cuối cùng, giọng nói mềm mại, giống như làm nũng.

Hoàng đế vừa nghe thì trở nên vui vẻ, liền hướng Trần Công Nhương vung tay áo, quát: “Không cho ngươi mở miệng.”

Mệnh lệnh này Trần Công Nhương không dám vi phạm, lập tức hắn nhanh ngậm miệng lại.

“Lui ra phía sau đi, đừng che ở giữa trẫm và A Dung.”

Trần Công Nhương không biết làm sao, đành thi lễ với hoàng đế, lui ra phía sau hai bước.

Khi hoàng đế ra lệnh cho Trần Công Nhương, ánh mắt cũng không từng nhàn hạ, hắn hứng thú nhìn mọi người ở bốn phía, thưởng thức vẻ mặt của bọn họ. Nhìn nhìn, hắn quay đầu chớp mắt vài cái với Trần Dung, lặng lẽ nói: “Nàng nói đúng, đúng là chơi rất vui.”

Nói tới đây, hắn ho khan một tiếng, thu hồi tươi cười trên mặt. Vừa thấy bộ dáng này của hắn, Vương Hoằng lại đưa mắt ra hiệu với một cận thần.

Cận thần kia vội vàng tiến lên.

Cũng không chờ cận thần kia mở miệng, hoàng đế đã nghiêm túc gật đầu, lanh lảnh quát: “Duẫn!” (Cho phép)

Cận thần kia làm sao dự đoán được hoàng đế đã đáp ứng ngay lập tức như thế? Lập tức bước chân cứng đờ, gần như là đột nhiên, hắn cảm thấy phía sau lưng rét lạnh.

Trần Dung mừng rỡ, nàng lại cúi lạy, cất giọng trong trẻo kêu lên: “Tạ đại ân của bệ hạ.” Nàng hướng tới hoàng đế dập đầu mạnh một cái.

Đối với cảm tạ của mỹ nhân, nhóm quyền quý bốn phía giật mình ngạc nhiên, hoàng đế có vẻ vô cùng thoải mái, hắn càng đề cao giọng: “Như vậy đi, đạo quan ở Tây Sơn rất đẹp, nàng ở đó đi.”

Tây Sơn đạo quan?

Trần Dung mừng rỡ, đạo quan kia là nơi có phong cảnh xinh đẹp tuyệt trần nổi tiếng ở thành Kiến Khang, quan trọng nhất là, thuộc về đạo quan kia còn có gần ngàn mẫu ruộng! Gần ngàn mẫu, đối với nàng mà nói, thật sự là ban thưởng rất lớn.

Lập tức, Trần Dung vui vẻ ra mặt: “Tạ ơn bệ hạ! Bệ hạ anh minh!”

Hoàng đế còn đang vây trong khoái hoạt, hắn lại liếc về phía nhóm quyền quý ở bốn phía, nhìn thấy bọn họ dường như mất hứng, vẻ mặt đều xám ngắt.

Hắn lại ho khan một tiếng, nhìn nhóm quyền quý, nói với giọng nghiêm túc: “Trần thị A Dung này không sợ sinh tử, thật sự đáng kính. Trẫm nói cho các ngươi biết, các ngươi không thể nhìn thấy người ta bộ dạng xinh đẹp mê người thì muốn động vào nàng. Nàng chính là nữ quan được trẫm thân phong!”

Hắn nói tới đây, ha hả cười, chắp hai tay sau lưng, đắc ý dào dạt đi lên xe ngựa của mình.

Hoàng đế vừa rời đi, dần dần, có ánh mắt cố ý vô tình liếc về phía Vương Hoằng, ánh mắt này vừa liếc nhìn Vương Hoằng một cái thì chuyển sang Trần Dung.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 18:43
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Chiến Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 25570
Được thanks: 23077 lần
Điểm: 9.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương 138: Muốn nói đã nói

Trước mắt bao người, Trần Dung đang quỳ rạp đã đứng lên.

Khóe miệng của nàng mang theo tươi cười.

Cho dù là Vương Hoằng hay là mọi người xung quanh đều nhìn ra được, đây là tươi cười thật sự phát ra từ nội tâm, nó sự thả lỏng, rạng rỡ, dứt bỏ mọi gông xiềng cùng gánh vác, thậm chí là một loại sung sướng thiêu đốt sinh mệnh, hàm chứa kích tình.

Từ từ thu hồi tươi cười, Trần Dung xoay người lại, nàng đối diện với Trần Công Nhương và Trần Tử Phương, chậm rãi quỳ phục xuống.

Lại quỳ xuống đất, Trần Dung cao giọng nói: “Trần Dung làm hai vị tộc bá thất vọng rồi. Tuy rằng đã sống sót trên chiến trường, nhưng A Dung đã giết vài Hồ nô, sau khi nhiễm một thân máu tươi, đối với mọi việc trên thế gian đột nhiên cảm thấy không thú vị, sớm đã có ý nghĩ xuất gia.”

Nàng nặng nề mà dập đầu vài cái: “A Dung cũng biết, hai vị trưởng bối có tâm ý với A Dung. Nhưng mà, cả đời này của A Dung đã là nản lòng thoái chí, thầm nghĩ im lặng qua ngày. A Dung bất hiếu –”

Mấy cái dập đầu này rất mạnh, đảo mắt, trán của nàng đã trở nên xanh tím. Nhưng mà, tuy rằng trên trán Trần Dung tím xanh dính cả bùn đất, tươi cười cũng là thả lỏng, tươi tắn.

Nàng nâng mắt lên nhìn Trần Công Nhương, nhìn Trần Tử Phương, run run, lớn tiếng cầu xin: “A Dung tội nặng, thỉnh khoan thứ.”

Dứt lời, nàng lại dập đầu.

Lúc này, tất cả mọi người nhìn tình cảnh này, hiện tại ẩn cư nơi sơn dã, xa rời hồng trần vốn là việc mà nhóm danh sĩ luôn tôn sùng. Đã nhìn quen danh lợi, cuộc sống an nhàn thế ngoại vốn là điều các quý tộc luôn hướng tới. Bởi vậy, mọi hành động của Trần Dung hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của người Trần gia cũng đã phá vỡ mọi tính toán của bọn họ.

Nhưng mà, bọn họ không thể tỏ vẻ bất mãn.

Lập tức, Trần Công Nhương tiến lên một bước, hắn nâng Trần Dung dậy, vươn tay áo lau đi bùn đất trên mặt nàng, cười khổ: “Hài tử này, sao dập đầu mạnh như vậy? Ai.”

Hắn khẽ lắc đầu, chỉ thở dài.

Trần Tử Phương cũng tiến lên một bước, hắn ôn hòa nhìn Trần Dung, thấp giọng nói: “Hài tử này, nếu con muốn xuất gia có thể nói trước với tộc nhân mà. Ai, quên đi, quên đi.”

Trần Dung thi lễ, cúi đầu, một hồi lâu mới nhẹ giọng nói: “Vâng, là A Dung suy nghĩ không chu toàn.”

Trần Tử Phương lắc đầu. Hắn nhìn xe ngựa phía sau, vung tay áo dài, ra lệnh: “Đi thôi, đi thôi.”

Sau đó, mọi xe ngựa đều bắt đầu lăn bánh.

Trần Công Nhương lên xe ngựa, Trần Tử Phương cũng vậy, bọn họ từng bước từng bước lên xe ngựa, sau khi tùy tiện nói với Trần Dung hai câu thì bắt đầu khởi hành.

Trần Dung cũng lên xe ngựa.

Bình ẩu trong xe ngựa lúc này ngơ ngác nói không ra lời. Bà nhìn Trần Dung, đột nhiên, nước mắt rơi như mưa.

Trần Dung liếc nhìn Bình ẩu một cái, cười cười, cũng không khuyên giải.

Trong đám người, Trần gia Đại huynh ngây ra như phỗng đứng ở nơi đó, môi của hắn run rẩy, thì thào nói: “A Dung của ta nhất định là chịu ủy khuất lớn tận trời! A Dung của ta nhất định là chịu ủy khuất lớn tận trời mà!”

Hắn ở đây thì thào tự nói, một bên, phụ nhân mập mạp của hắn đầu tiên là trừng lớn mắt chậc chậc liên thanh, đột nhiên, ả vui sướng kêu lên: “Dưới đạo quan Tây Sơn kia không phải có rất nhiều ruộng tốt sao? Ruộng tốt đó!” Ả xoay phắt người lại, cầm hai tay Trần gia Đại huynh, kêu lên: “Nàng ta xuất gia, nên sẽ không có trượng phu hài tử, ruộng tốt này không phải là của chúng ta sao?”

Lời của Trần gia Đại tẩu vừa dứt, đột nhiên, Trần gia Đại huynh bỗng dưng quay đầu lại.

Hắn trừng mắt nhìn phụ nhân trên mặt thịt béo run run đang vui mừng, tay phải vung lên, tàn nhẫn tát cho ả một bạt tai thật nặng!

Cái tát này rất đột nhiên, rất nặng nề.

Trần gia Đại tẩu làm sao dự đoán được trượng phu xưa nay khúm núm, lúc nào cũng không dám động vào mình một cái lại làm như thế với mình? Lập tức ả bụm mặt trợn tròn mắt.

Sau khi Trần gia Đại huynh tát một bạt tai, trừng mắt nhìn ả, hắn nghiến răng nghiến lợi mắng: “Lúc này mà ngươi còn nhớ tới điều này? Quả nhiên là lang tâm cẩu phế!”

Mắng đến đây, cũng không chờ phụ nhân nhà mình phát hỏa, Trần gia Đại huynh đã đẩy đám người ra, đuổi theo xe ngựa của Trần Dung.

Xe ngựa của Trần Dung chạy về phía trước.

Trong lúc cố ý vô tình, mọi xe ngựa đều cách nàng một khoảng, mọi người đều quay đầu nhìn nàng.

Mãi cho đến khi xe ngựa của Trần Dung đi xa, một hộ vệ mới dựa sát vào khẽ gọi: “Lang quân?” Giọng của hắn rất khẽ khọt.

Trong xe ngựa không có ai trả lời hắn.

Xuyên qua rèm xe, trên gương mặt tuấn mỹ thanh hoa, đôi mắt trong suốt như nước kia chỉ yên lặng nhìn cát bụi cuồn cuộn bay đi.

Chậm rãi, thiếu niên áo trắng rũ hai mắt.

Bàn tay trắng trẻo của chàng đang vuốt ve tấm đệm, đột nhiên dùng một chút lực.

“Xoẹt” một tiếng, tấm đệm trắng bị xé thành hai đoạn.

Dần dần, môi khẽ mím, một giọng nói thì thầm, khàn khàn truyền đến: “Thà rằng chung thân không lấy chồng sao?” Nói xong, chàng khẽ cười.

Tiếng cười nhẹ nhàng bay đi, đảo mắt đã biến mất ở trong không khí, khi hộ vệ kia định thần nhìn lại, thấy lang quân nhà mình hơi hơi nghiêng người về phía trước, mạnh mẽ tựa như dã thú đang vồ mồi, còn có vẻ trầm tĩnh trên gương mặt tuấn mỹ.

Xe ngựa của Trần Dung vẫn đang chạy về phía trước.

Chỗ nàng đi tới chính là lạc viện mình đã mua về. Đối với Trần Dung mà nói, nàng đã trở nên độc lập, kinh thế hãi tục một hồi nên không ngại tiếp tục như vậy. Dù sao, hiện tại cho dù nàng trở lại bổn gia cũng sẽ không vãn hồi được cái gì.

Xe ngựa Trần Dung chạy về phía sân viện của mình.

Nàng vừa mới bước xuống xe ngựa, đột nhiên, một người xông tới, khàn khàn kêu lên: “A Dung, A Dung đáng thương của ta.”

Vừa kêu, hắn vừa ôm Trần Dung vào trong lòng.

Trần Dung nhận ra giọng nói này, đây là Đại huynh vẫn luôn yêu thương nàng.

Nàng nằm trong ôm ấp ấm áp, nhắm lại hai mắt.

Trên đỉnh đầu nàng, giọng của Trần gia Đại huynh khàn khàn bi thương, hắn ôm chặt Trần Dung, một lần lại một lần nghẹn ngào nói: “A Dung, A Dung đáng thương của ta, A Dung đáng thương của ta!”

Nói xong, hắn buông ra Trần Dung, sụp xuống khóc rống lên.

Trần Dung đi lên một bước, nàng nhẹ nhàng quỳ xuống, vươn tay đặt trên vai Đại huynh, Trần Dung mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Đại huynh, đừng vì A Dung khổ sở. Hiện tại A Dung rất sung sướng. Thật sự rất sung sướng.”

Nàng nghiêng đầu, cười khẽ hai tiếng, khi Trần gia Đại huynh kinh ngạc ngẩng đầu, A Dung đang khoái trá mở to mắt nhìn hắn, thè lưỡi, chỉ vào mặt mình, nghịch ngợm nói: “Đại huynh, huynh xem, A Dung nào có nửa điểm không vui?”

Trần gia Đại huynh nghiêm túc ngắm nhìn nàng.

Đúng lúc này, giọng nói sắc nhọn của một phụ nhân truyền đến: “Đúng vậy, nữ lang có gì mà không vui chứ? Nàng hẳn là rất khoái hoạt.” Trong tiếng kêu, một phụ nhân mập mạp như gió xoáy vọt tới, ả lao đến trước mặt Trần Dung, tay béo vươn ra định nắm tay nàng, sau khi Trần Dung tránh né, ả dừng chân, bưng khuôn mặt tươi cười vô cùng thân thiết kêu lên: “A Dung, A Dung, thật không ngờ muội có thể diện kiến bệ hạ, còn được bệ hạ phong thưởng. Thật tốt quá, A Dung, tẩu tử chúc mừng muội.”

Nói tới đây, ả còn liếc nhìn Trần gia Đại huynh đang quỳ trên mặt đất một cái, sau đó lập tức tươi cười nở rộ, nhìn Trần Dung, ả chỉ vào dấu bàn tay trên mặt mình, nói với vẻ ủy khuất: “Nữ lang muội xem xem, muội xem xem, chính là Đại huynh của muội đánh ta đó! Ta chỉ nói một câu muội không có ủy khuất, chàng đã đánh ta rồi!”

Câu cuối cùng được đề cao giọng, vẻ mặt lên án cùng ủy khuất.

Trần Dung nhìn thấy ả thì liên tục lui ra phía sau hai bước.

Khi Trần gia Đại tẩu vừa nói xong, lại muốn dựa sát vào, vươn tay định kéo tay áo nàng, đột nhiên, Trần Dung vung mạnh tay áo.

Cú vung này dùng lực lớn, Trần gia Đại tẩu trở tay không kịp, bị nàng đá lui ra phía sau một bước.

Khi Trần gia Đại tẩu trừng một đôi mắt vàng ệch, không biết là muốn phát hỏa hay là muốn tiếp tục lấy lòng, Trần Dung cúi đầu nhìn về phía Đại huynh nhà mình.

Nhìn gương mặt gầy gò, từ ái của Đại huynh, Trần Dung rũ hai mắt, chậm rãi nói: “Đại huynh có biết, vì sao ngày đó A Dung phải đoạn tuyệt quan hệ huynh muội với huynh không?”

Trước kia, tiền đồ của nàng mờ mịt, có chuyện cũng không thể nói, không dám nói. Nhưng mà hiện tại nàng có thể nói rõ lời trong lòng mình, làm chuyện mà mình muốn làm …… Chuyện bên đường thỉnh cầu bệ hạ phong thưởng bản thân thành nữ quan đã có thể làm ra, làm thêm một chuyện gì nữa cũng sẽ không còn là kinh thế hãi tục, lại càng không gây ra bất cứ hậu quả nào!

Hiện tại Trần Dung đã là một nữ quan, không cần bận tâm cái nhìn của thế gia, không cần bận tâm ý tưởng của phu gia! Từ nay về sau, giàu có hay nghèo hèn, nàng chính là nàng, nàng là một người xuất gia độc thân, không có ai không có nơi để dựa vào, không nhà không cửa.

Nàng nghĩ, hiện tại nàng cho dù khiến bệ hạ bất mãn, cũng chỉ bị thu hồi điền sản của nàng mà thôi.

Trần gia Đại huynh thật không ngờ, hiện tại nàng lại nhắc tới điều này nên lập tức ngơ ngác lắc đầu, hồ nghi nhìn nàng.

Trần gia Đại tẩu cũng mở to mắt, chuyên chú nhìn Trần Dung.

Trong ánh mắt của hai người, Trần Dung lẳng lặng nhìn Đại huynh nhà mình, gằn từng tiếng nói: “Đó là bởi vì, A Dung không thể dễ dàng tha thứ cho Đại tẩu như thế!”

Gằn giọng thốt ra một câu này, Trần Dung vung tay áo dài, vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói với Đại huynh nhà mình: “Phụ nhân ác độc tục tằng đê tiện xấu xí như thế, A Dung khinh thường gọi ả là tẩu tử!”

Nói tới đây, nàng xoay người bước đi.

Lúc này, quanh trái phải còn có không ít người ló đầu ra nhìn.

Lúc này, tất cả mọi người giỏng lỗ tai, lắng nghe mỗi một câu nói của Trần Dung.

Dưới tình huống như vậy, Trần Dung không chút khách khí nói ra thế làm cho mọi người đồng thời cả kinh, đồng thời ngẩn ngơ.

Sau đó mọi người đều châu đầu ghé tai.

Nói thật ra, người ở thời đại này đối với bề ngoài thật sự quá mức coi trọng. Đại tẩu của Trần Dung, vô luận là diện mạo hay là khí chất đều cực kỳ không phù hợp với thẩm mỹ của mọi người. Phải nói, tại thời đại lấy thanh cao tao nhã là đẹp đẽ, diện mạo của ả vừa lộ ra, thậm chí không cần nói cái gì hay làm chuyện gì thì sẽ bị xã hội bài xích.

Bởi vậy, lời của Trần Dung vừa dứt, bốn phía châu đầu ghé tai nói nhỏ nghị luận, đều tỏ vẻ chán ghét và hèn mọn với Trần gia Đại tẩu, còn có ngấm ngầm chê cười.

Một hồi lâu, Trần gia Đại tẩu mới hét lên một tiếng, xông tới Trần Dung, hai tay định kéo tóc nàng, rít gào: “Tiện nhân đê tiện không biết xấu hổ này! Trưởng tẩu như mẫu, trong thiên hạ nào có người ghét bỏ tẩu tử như ngươi? Ta vả cái miệng của tiểu phụ nhân chanh chua nhà ngươi!”

Ả xông tới rất nhanh, tiếng kêu lại lớn, trong nháy mắt đã bổ nhào đến phía sau Trần Dung.

Đúng lúc này, một tiếng hét to truyền đến: “Câm miệng!”

Người lao đến chính là Trần gia Đại huynh, hắn bỗng dưng vươn tay gắt gao chế trụ hai cánh tay của phụ nhân nhà mình. Có điều hình thể của hắn gầy gò không khỏe mạnh lắm, chẳng những không kéo lại được, ngược lại bị Trần gia Đại tẩu mập mạp lôi về phía trước hai bước.

Lúc này, Bình ẩu tiến lên một bước, bà ngăn ở trước mặt Trần gia Đại tẩu, nhìn Trần gia Đại tẩu đang buồn bực rít gào dắt cổ họng quát: “Câm miệng! Trưởng tẩu của nữ lang nhà ta đã sớm chết trên đường đi về phía nam rồi! Phụ nhân phố phường chanh chua nhà ngươi chưa từng cho nàng một chén nước, một chút cơm, sao xứng với bốn chữ “trưởng tẩu như mẫu”? Phi! Khi không đánh mất mặt mũi thế gia công khanh trăm năm của Trần phủ!”

Bình ẩu nhổ một ngụm đờm, ôm lấy Trần Dung về tới sân viện của mình. Các nàng chân trước bước vào, sau lưng cửa viện đã đóng thật mạnh, nhốt Trần gia Đại tẩu cùng Trần gia Đại huynh ở ngoài cửa.

Lúc này, Trần gia Đại huynh vẫn ngây ra như phỗng.

Bên cạnh hắn, phụ nhân mập mạp kia còn đang rít gào, đỏ mặt mắng to hét lớn.

Gần như đột nhiên, Trần gia Đại huynh dắt cổ họng tê rống ra tiếng: “Câm miệng, ngươi câm miệng cho ta!” Hắn nhảy dựng lên, trong tiếng chê cười, dưới ánh mắt hèn mọn ở bốn phía mà mặt đỏ lên. Trần gia Đại ca chán ghét trừng mắt nhìn phụ nhân vẻ mặt dữ tợn này, căm hận kêu lên: “Bà ấy nói không sai, phụ nhân như ngươi đã đánh mất mặt mũi thế gia công khanh trăm năm của Trần gia!”

Rống một tiếng, Trần gia Đại huynh vội vàng xoay người rời đi, trong nháy mắt đã bỏ Trần gia Đại tẩu với gương mặt xanh tím đang hoảng hồn lại trong tiếng cười chê.

Lúc này, Trần Dung ở trong sân đột nhiên nói: “Tẩu, ngươi mang vài người trông chừng lang quân. Huynh đệ của ác phụ kia đều là kẻ lưu manh, đừng để bọn họ tổn thương huynh ấy.”

Thượng tẩu ngẩn ra, lập tức chắp tay đáp: “Vâng.”

Trong ánh mắt của Bình ẩu và hạ nhân, Trần Dung rũ hai mắt, nhẹ nhàng nói: “Ta muốn giúp đỡ Đại huynh áo cơm không lo …… Nhưng nếu Đại tẩu này ở đây, huynh muội chúng ta chỉ còn tuyệt lộ mà thôi.”

Nói tới đây, nàng cười cười, thì thào tự nói: “Ta luôn luôn là người bốc đồng, ẩu, ngươi nói có phải hay không?”

Bình ẩu không trả lời.

Bà mở to mắt nhìn Trần Dung.

Bình ẩu đột nhiên lao về phía trước, ôm Trần Dung lên tiếng khóc lớn.

Một bên gào khóc, Bình ẩu một bên lên án: “Nữ lang, sống vẫn tốt mà, sao người có thể xuất gia? Sao người có thể xuất gia chứ?”

Bà càng nói càng thương tâm. Khi Trần Công Nhương và bổn gia coi trọng Trần Dung, chuẩn bị đem nàng dẫn tiến cho bệ hạ, Bình ẩu vô cùng chờ mong, lại rất sung sướng.

Bà vạn vạn lần không thể ngờ, nữ lang đánh cuộc vào sinh ra tử lại chỉ nhận một danh hào nữ quan!

Nữ nhân trong thiên hạ nào có đạo lý không lấy chồng? Nào có đạo lý không cần con nối dõi hay trượng phu làm bạn?

Còn nữa, Thất lang rõ ràng là coi trọng nàng, với thân phận của Thất lang, chàng nguyện ý nạp nàng làm quý thiếp, đó là phúc khí cỡ nào đây? Nhưng nữ lang nhà bà lại cứ bướng bỉnh như thế, quật cường đem chung thân của mình phụng bồi một quyển đạo kinh, một bộ quần áo thanh phong!

Tiếp qua mấy năm nữa, nếu bà và Thượng tẩu đều chết đi, nữ lang phải làm sao bây giờ? Nàng sống cô đơn ở trên thế gian này, không có ai để dựa vào, không nhà không cửa, phải làm sao bây giờ?

Càng nghĩ, Bình ẩu thật sự là thương tâm muốn chết. Lập tức, bà ôm Trần Dung, không nhịn được òa òa khóc lớn, trong tiếng nghẹn ngào, bà không nhịn được lại kêu lên: “Vẫn sống tốt, sao người có thể xuất gia, sao người có thể xuất gia?”

***

Thời đại Ngụy Tấn, là thời đại có tư tưởng giải phóng, có cá tính hiếm có trong lịch sử Trung Quốc. Khi đó, trong nữ nhi thượng tầng thế tộc, có rất nhiều người độc lập, cực kỳ có cá tính. Không cần nói đâu xa, trên sách sử thời Ngụy Tấn nổi tiếng nhất là hai vị Thừa tướng: Vương Đạo và Tạ An, thê tử bọn họ rất thoải mái biểu lộ sự đố kỵ của các nàng, các nàng đương nhiên không cho phép trượng phu nạp thiếp.

Có thể nói, Trần Dung có ý độc chiếm trượng phu ở trong đầu, ở trong thời đại đó cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Ngạc nhiên chính là nàng yêu thương một thiên chi kiêu tử của Lang Gia Vương thị.

Biết chuyện xưa của Chúc Anh Đài cùng Lương Sơn Bá là nổi tiếng cỡ nào, được truyền lưu ra sao? Ngay lúc đó Thừa tướng Tạ An tâm tư rộng mở, hắn còn lấy danh nghĩa của triều đình, phong một nữ tử như Chúc Anh Đài cải nam trang đi học, vi phạm ước mệnh của phụ mẫu mà tự tử là “Phụ nhân tiết nghĩa”! Cho nên hậu nhân thường nói, ở ngay lúc đó trong tâm trí của Tạ An, nữ nhân hắn khát vọng và yêu thích nhất, đó là người như Chúc Anh Đài dám dùng sinh mệnh để yêu thương, dám bỏ qua hết thảy truyền thống cùng lễ giáo.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 18:45
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Chiến Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 25570
Được thanks: 23077 lần
Điểm: 9.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương 139: Vương Hoằng ban danh hào

Trần Dung biết, với những người như Bình ẩu, nàng không có cách nào giải thích ý nghĩ của chính mình, mà nàng cũng không muốn giải thích.

Nàng chậm rãi đẩy Bình ẩu ra, đi vào bên trong.

Trong sân, bọn người hầu đều đứng một loạt, bọn họ trơ mắt nhìn Trần Dung, trong ánh mắt nói không nên lời là bi thương hay là thả lỏng.

Dù thế nào, Trần Dung trở thành nữ quan, đối với những người phụ thuộc vào Trần Dung như bọn họ mà nói không hề có gì bất lợi, chẳng những không có bất lợi, nữ quan do bệ hạ thân phong, cả đời áo cơm không lo, đó là điều có thể khẳng định. Bọn họ cuối cùng không cần phải chịu khổ sở, cơ hàn nữa.

Trần Dung đi đến trước mặt bọn họ, mỉm cười nói: “Chư vị, chúng ta yên ổn rồi.”

Ánh mắt nàng liếc qua hai người Thượng tẩu và Bình ẩu đang bi thương, cười nói: “Chỉ chờ thánh chỉ của bệ hạ đến, chúng ta sẽ chuyển tới Tây Sơn. Uhm, có cái gì cần chuẩn bị, các ngươi có thể bắt tay vào làm.”

Ngẫm nghĩ, nàng nói với Bình ẩu: “Ẩu, lập tức chuẩn bị một bộ đạo bào, ta phải tạ ơn thân nhân trên trần thế cùng với nhóm bằng hữu đã giúp đỡ ta.”

Một hồi lâu, Bình ẩu mới khóc không thành tiếng gật đầu.

Bộ đạo bào này Bình ẩu nghẹn ngào làm xong, chỉ mất có một ngày.

Sáng sớm, Trần Dung chải đầu, vấn thành búi tóc đạo cô, sau đó khoác lên đạo bào màu vàng nhạt.

Đạo bào rộng thùng thình, mặc lên người nàng vẫn không giấu nổi dáng người thướt tha xinh đẹp. Bình ẩu ngẩng mặt, nhìn vẻ diễm mĩ của Trần Dung, nhìn thân thể vô cùng phong lưu này thì cảm thấy bi thương, lại òa òa khóc lớn.

Trần Dung không để ý đến bà.

Nàng quay đầu lại, nhìn mình trong gương đồng, dần dần, nàng cau mày, thì thào nói: “Vẫn diễm tục như cũ.”

Quả thật, nàng vốn thích hợp với sắc tiên diễm diễm tục, quần áo đạo bào màu vàng nhạt, nhìn qua gương đồng vẫn rất diễm lệ, vẫn mang theo vẻ phong lưu khiến cho nam nhân đui mù. Đặc biệt đạo bào rộng thùng thình phiêu nhiên, càng khiến dáng người nàng mảnh mai như liễu.

Có điều Trần Dung cũng không quá để ý, ở Kiến Khang mỹ nữ quá nhiều, nàng không tính là cái gì cả.

Trần Dung thu hồi ánh mắt, nhẹ giọng nói với Bình ẩu: “Việc đã đến nước này, khóc có ích lợi gì chứ? Đừng khóc nữa.” Vừa nói, nàng vừa đi ra bên ngoài.

Ngoài cửa, Thượng tẩu đã chuẩn bị xong xe ngựa.

Trần Dung ngồi trên xe ngựa, nhẹ giọng phân phó: “Đến bổn gia đi.”

“Vâng.”

Xe ngựa chậm rãi chạy đi.

Khi xe ngựa của Trần phủ ra khỏi cửa, ở cửa hông hai bên đường có hơn mười cái đầu ló ra, đây là chủ nhân và hạ nhân của các gia tộc nhỏ, một đám vươn đầu, tò mò nghị luận không ngớt.

Xe ngựa chạy ra ngõ nhỏ, vào ngã tư đường.

Lập xuân, cây liễu rủ ở bên đường, nếu cẩn thận ngắm nhìn có thể thấy chồi non nho nhỏ xanh mướt, người đi đường mặc xiêm y đã trở nên mỏng manh hơn.

Dần dần, xe ngựa của Trần Dung chạy vào ngõ nhỏ của Trần thị Toánh Xuyên. Vật họp theo loài, trong ngõ này đều là dòng dõi nhất lưu trên thế gian. Mỗi một sân viện chu môn đều chiếm mấy trăm mẫu, theo tường vây nhìn lại, bên trong phòng ốc tầng tầng lớp lớp, ánh mặt trời chiếu xuống có vẻ hết sức tang thương.

Đúng vậy, là tang thương, hiện tại Trần Dung nhìn thấy chỗ phú quý, nơi phồn hoa này, không biết vì sao luôn nghĩ rằng cũng không biết trong nhà cao cửa rộng hoa đệ này đã chảy bao nhiêu huyết lệ.

Đã đến bổn gia.

Thượng tẩu ngừng lại, lão vừa muốn mở miệng, cửa hông đã mở ra, người gác cổng hướng tới Thượng tẩu gật đầu, nói: “Là nữ lang A Dung đúng không? Tiến vào đi.” Vừa nói, lão vừa ngẩng đầu lên nhìn vào trong xe ngựa.

Thượng tẩu liên thanh nói lời cảm tạ, điều khiển xe ngựa chạy vào trong sân viện.

Nhưng mà lúc này Trần Dung rõ ràng đã đến vô ích, Trần Công Nhương không ở đây, đám người Trần Tử Phương cũng không ở đây, hỏi tới hỏi lui, ngay cả một người để bái phỏng cũng không có.

Thượng tẩu điều khiển xe ngựa, hỏi: “Nữ lang, lúc này đi đâu nữa không?”

Trầm ngâm một hồi lâu, trong xe ngựa truyền đến lời nói nhỏ nhẹ của Trần Dung: “Đi Lang Gia Vương thị đi. Dù là từ Bình thành đến Nam Dương, hay là từ Nam Dương đến Kiến Khang, ta đều nhận ân huệ của bọn họ.”

Thượng tẩu ngẩn ngơ, nói với vẻ sợ hãi: “Lang Gia Vương thị ư? Nữ lang, dòng dõi như thế, sao chúng ta có tư cách đi vào? Khẳng định sẽ không được cho phép.”

Trần Dung cười, chậm rì rì nói: “Bọn họ không cho vào, chúng ta không vào cũng được. Hôm nay tiến đến cũng chỉ là làm hết cấp bậc lễ nghĩa.”

“Nữ lang nói có lý.”

Xe ngựa lại chạy về phía trước.

Lúc này phương hướng xe ngựa đi tới là Ô Y Hạng nổi danh đã lâu trong thiên hạ. Đây là chỗ công khanh trăm năm phong lưu, công khanh ra ra vào vào, không phải là nơi để dân đen lui tới.

Bởi vậy, càng tới gần, động tác Thượng tẩu đánh xe càng chậm rãi, Trần Dung qua rèm xe nhìn lại, chỉ thấy sau gáy lão chảy mồ hôi tí tách.

Xem ra, chỉ là tiến đến bái phỏng một chút, lão đã cảm thấy áp lực quá lớn.

Ô Y Hạng, cho tới bây giờ đều là phong cảnh như họa, hai bên trái phải có hai con sông chảy qua, mà một ngọn núi giả uốn lượn nằm ở sau chu môn hoa đệ.

Cách Ô Y Hạng còn một dặm, trước mắt Thượng tẩu xuất hiện một con sông lấp lóa ánh biếc, ba quang gợn sóng, ảnh ngược của núi giả lồng lộng rọi trong lòng sông, bên bờ xe ngựa đông đúc, người còn chưa tới gần đã có thể ngửi thấy trầm hương phác mũi, cầm sắt truyền âm.

Trần Dung xuyên qua rèm xe, chỉ liếc mắt một cái, liền nhẹ giọng nói: “Tiến lên đi, Vương Hoằng Vương Thất lang ở đó. Cứ ở đây cảm tạ chàng cũng được rồi.”

Thượng tẩu ngẩn ra, lão ngẩng đầu lên, trợn to mắt kinh ngạc nói: “Thấy không rõ, nhiều đệ tử hoa phục như vậy, sao nữ lang có thể nhận ra Lang Gia Vương thất?”

Này còn phải hỏi sao? Dù có bao nhiêu người, dù cách rất xa, nàng chỉ cần liếc mắt một cái thì có thể tinh tường biết người kia có ở đó hay không…… Cho dù trên thế gian có thiên thiên vạn vạn người, chàng cũng chỉ có một!

Trải qua hai kiếp, nàng biết, đây là nghiệt duyên, phải cố gắng trả giá thật lớn mới có thể giãy khỏi nghiệt duyên này.

Thượng tẩu cũng chỉ là tùy tiện nói một câu, rồi đánh xe ngựa tới gần.

Chỉ chốc lát, một giọng nói vang dội trầm lãnh truyền đến: “Là thế gia nào?”

Thượng tẩu tươi cười, đang muốn đáp lời, giọng nói kia đột nhiên trở nên nhu hòa, cười nói: “Hóa ra là tiểu cô Trần phủ đã thỉnh phong là nữ quan sao? Đi qua đi, đi qua đi.”

“Đa tạ, đa tạ.”

Trong tiếng cảm tạ của Thượng tẩu, xe ngựa tiếp tục chạy vào bên trong.

Lại một lát sau, xe ngựa dừng lại, giọng của Thượng tẩu truyền đến: “Đến rồi. A, thật đúng là có Thất lang, nữ lang, chẳng những Thất lang ở đây, đám người Hoàn thị Cửu lang cũng ở đây, ha ha.”

Trần Dung nghe vậy, xốc lên rèm xe.

Từ lúc khi xe ngựa của nàng chạy đến, nhóm thiếu niên đệ tử bốn phía đang du ngoạn, trải vải thô trên mặt đất, uống tràn hát vang đã yên tĩnh trở lại. Cũng chỉ là yên tĩnh, đảo mắt mọi người liền dời tầm mắt đi.

Dũ Chí trong lúc vô ý thoáng nhìn, mắt không khỏi sáng ngời, hắn hướng tới thiếu niên áo trắng đang lẳng lặng uống rượu bên cạnh thấp giọng nói: “Huynh xem ai tới?”

Thiếu niên áo trắng chậm rãi ngẩng đầu lên.

Chỉ liếc mắt một cái, hai mắt của chàng từ từ nheo lại.

Dần dần, chàng thẳng lưng, không hề chớp mắt nhìn xe ngựa càng ngày càng gần.

Một bên Dũ Chí nhìn bộ dạng này của chàng thì nở nụ cười. Nhưng lập tức, Dũ Chí thở dài một tiếng, ngửa đầu nhìn trời, rung đùi đắc ý nói: “Hoa phi hoa, vụ phi vụ, nửa đêm đến, bình minh đi, đến như mộng xuân ngắn ngủi, đi giống như mây bay vô mịch…… Không đúng không đúng, không phải nửa đêm đến bình minh đi, là mỹ nhân như hoa mai, vào đông truyền hương, triền miên một đêm, hương thơm quanh quẩn, dáng vẻ xinh đẹp tuyệt vời nay còn đâu…… Ai ai ai, tiểu mỹ nhân bạc tình, tiểu mỹ nhân bạc tình mà.”

Hắn rung đùi đắc ý ngâm xướng, nhưng càng nói, giọng càng chậm lại, dựa theo lệ thường, người bên cạnh cũng sẽ không tùy ý để hắn thao thao bất tuyệt. Tại sao hôm nay lại im lặng như thế?

Dũ Chí quay đầu lại.

Hắn vừa xoay qua thì thấy thiếu niên áo trắng đứng phắt dậy, đi nhanh về phía trước. Nhìn chàng như vậy, dường như những lời trào phúng vừa rồi của mình chàng một chữ cũng không nghe lọt?

Vương Hoằng chậm rãi đi về phía xe ngựa của Trần Dung.

Động tác của chàng nhẹ nhàng, tao nhã, vẻ mặt trầm tĩnh như nước.

Trần Dung chậm rãi vén lên rèm xe.

Nàng chuyển mắt, nhìn qua bờ sông, a, người vừa rồi ngồi đó đâu rồi?

Đúng lúc này, khóe mắt của nàng liếc qua, hóa ra người nọ đã đứng phía bên trái nàng, cách nàng chỉ mười bước!

Trần Dung quay đầu lại.

Thiếu niên áo trắng như tuyết đang chắp hai tay sau lưng, lẳng lặng nhìn nàng. Đôi mắt của chàng vẫn trong sáng cao xa, khuôn mặt của chàng vẫn khiến người ta lóa mắt.

Có điều, ánh mắt chàng khóa chặt trên gương mặt nàng quá mức trầm tĩnh.

Bốn mắt nhìn nhau, Trần Dung cười rạng rỡ.

Cười tựa như xuân hoa nở rộ.

Lúm đồng tiền như hoa, Trần Dung ngồi ngay trong xe ngựa, hướng tới Vương Hoằng thi lễ, nàng cúi mặt, nhẹ giọng nói: “Cố nhân mạnh khỏe không? A Dung sẽ thoát ly khỏi hồng trần, sắp rời đi rồi, cố ý tiến đến gặp qua lang quân, vì mọi chuyện dĩ vãng, nói một tiếng cảm tạ.”

Nàng cười ôn nhu, nói năng nhẹ nhàng.

Vương Hoằng chậm rãi đi về phía nàng.

Chàng đi rất chậm, bước chân vô cùng tao nhã, tựa như một con báo đang đi săn mồi, trong tao nhã lại lộ ra sự sắc bén.

Trong nháy mắt, chàng đã đi tới bên ngoài xe ngựa của Trần Dung.

Chàng cách nàng chỉ có một bước thì dừng lại.

Hai tròng mắt lẳng lặng nhìn nàng chăm chú, chậm rãi, Vương Hoằng cười nhẹ.

Nụ cười này hết sức khác biệt, Trần Dung không khỏi kinh ngạc nhìn về phía chàng.

Thiếu niên áo trắng như tuyết, ôn nhu mỉm cười nhìn nàng, chậm rãi, chàng vươn ngón tay thon dài, không chút để ý nắm bàn tay nhỏ bé của nàng đặt trên cửa xe.

Chàng nhìn bàn tay mềm mại trắng nõn kia lại ngẩng đầu lên, đảo qua khuôn mặt nhỏ nhắn diễm lệ động lòng người, lại nhìn đạo bào không thể che giấu bộ ngực cao ngất của nàng.

Chậm rãi, miệng chàng bất giác cong lên.

Gần như là đột nhiên, chàng ngẩng cao khuôn mặt tuấn tú, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm Trần Dung, đồng thời nói: “A Dung là người xa rời hồng trần, đã có danh hào chưa? Gọi là Trần Vận Tử được không?”

Tuy chàng hỏi Trần Dung, nhưng giọng không nhỏ, vẻ mặt tươi cười nhìn chằm chằm Trần Dung, cũng có chút lạnh lẽo.

Trần Dung chớp mắt, khi vẫn còn chưa rõ, vài thiếu niên đã cười nói: “Trần Vận Tử ư? Nếu đã xuất gia, cần gì mang họ Trần? Ta thấy họ Hoằng cũng rất tốt mà.”

Lời này vừa thốt ra, Vương Hoằng lại tươi cười. Chàng cười hết sức tươi tắn, hàm răng trắng tinh chói lọi khiến cho Trần Dung không tự chủ được tránh né ánh mắt của chàng.

Đảo mắt, tươi cười của Vương Hoằng thu lại, vẻ mặt cũng quay trở về sự ôn nhu tự tại quen thuộc, chàng chậm rãi cười nói: “Hoằng Vận Tử? Danh hào này cũng khá được. A Kỳ, ngươi trình nó lên bệ hạ đi. Bệ hạ có chút hồ đồ, ngươi nhớ rõ phải nhiều lời một chút.”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.10.2013, 18:47
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Chiến Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 25570
Được thanks: 23077 lần
Điểm: 9.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương 140: Thành nữ quan

Một sĩ tử còn trẻ tuổi đứng lên, chắp tay đáp: “Vâng.” Hắn xoay người rời đi.

Trần Dung vội vàng ngẩng đầu, kêu lên: “Chậm đã.”

Tiếng kêu của nàng trong trẻo, nhưng dù là A Kỳ hay là người chung quanh đều tự động xem nhẹ nó.

Không làm sao hơn, Trần Dung chỉ có thể chuyển sang nhìn Vương Hoằng.

Nàng đối diện là khuôn mặt tuấn tú mỉm cười của Vương Hoằng, chàng mỉm cười, ôn nhu nhìn nàng, rồi chàng nhẹ nhàng vươn tay, khẽ khàng lướt qua cằm nàng một cái, trong câu nói mang theo thở dài: “Hài tử ngốc, đây là Kiến Khang mà.”

Nói tới đây, cũng không chờ Trần Dung mở miệng, chàng vung tay áo dài, xoay người rời đi.

Nhìn bóng dáng áo trắng nhanh nhẹn của Vương Hoằng, gần như là đột nhiên, Trần Dung cười bình thản.

Nàng chậm rãi bước xuống xe ngựa, quần áo đạo bào vàng nhạt lại có vẻ quyến rũ phong lưu, khiến chúng thiếu niên đồng thời chú ý.

Trong mọi ánh mắt chăm chú, Trần Dung thi lễ với Vương Hoằng đưa lưng về phía nàng, nàng mỉm cười, giọng ôn nhu sung sướng: “Hoằng Vận Tử? Danh hào này rất hay. Đa tạ Thất lang thành toàn.”

Nàng rẽ bước về phía đám người Hoàn Cửu lang, Dũ Chí.

Đảo mắt, bóng dáng mạn diệu của nàng đã lướt qua vương hoằng. Khi lướt qua chàng, nàng ngừng chân ngoái đầu nhìn lại, lúm đồng tiền như hoa: “A Dung biết diện mạo của mình không tốt, ngay cả làm đạo cô, ra khỏi hồng trần, cũng chắc gì đã được an bình. May mắn hôm nay được Thất lang ban tặng danh hào. Nghĩ đến dưới sự che chở của Lang Gia Vương Thất cùng bệ hạ, cả đời này của A Dung đã có thể bình an sống quãng đời còn lại.”

Dứt lời, nàng lại hướng tới Vương Hoằng thi lễ, cười bình thản, cất bước xoay người.

Nhìn nàng dần dần đi xa, bóng dáng mạn diệu tự tại, Vương Hoằng dừng chân.

Trên mặt chàng tươi cười chậm rãi thu lại.

Cách đó không xa Dũ Chí cùng Hoàn Cửu lang lúc này đồng thời lắc đầu. Dũ Chí thở dài một tiếng, nói thầm: “Thất lang a Thất lang, làm cái gì vậy? Cũng chỉ là một phụ nhân, người ta đã không cần huynh, đã sắp xuất gia, sao huynh còn luyến tiếc không chịu buông tay?”

Hoàn Cửu lang uống một ngụm rượu, mở miệng ca thán liên tục: “Đáng thương nhi tử của Lang Gia Vương thị lại rơi vào tình khổ mê chướng. Ai, đáng thương, đáng thương, rất đáng thương.”

Dũ Chí tiếp lời: “Không sai, quả thật rất đáng thương, vì đáng thương Lang Gia Vương Thất, chúng ta làm một ly đi.”

Hoàn Cửu lang vội vàng ngửa đầu nâng chén uống cạn, hắn đem ly rượu không hướng Dũ Chí lắc lắc, cười nói: “Người đáng thương như thế, thật sự đáng để say sưa một hồi. Lại rót đầy chén đi.”

Lúc này, Trần Dung đi tới phía trước hai người, nàng hướng tới hai người thi lễ, cất giọng trong trẻo: “Vẫn luôn được hai vị chiếu cố, A Dung đa tạ.”

Dũ Chí liên tục xua tay, cười nói: “Không cần cảm tạ, không cần cảm tạ.”

Hắn dựa vào gần Trần Dung, một bên tới gần nàng, hắn một bên lén lút liếc về phía Vương Hoằng ở xa, hạ giọng nói: “Có chuyện này nàng cũng không hiểu, hiện tại là chúng ta thật sự cần cảm tạ nàng. Tiểu A Dung, về sau có việc gì cần thì cứ việc phân phó. Đặc biệt khi có người vô sỉ tiếp cận nàng, nàng nhất định phải hướng chúng ta xin giúp đỡ đó.” Nói tới đây, không biết hắn nghĩ tới cái gì, hai tay vỗ lên đùi một cái, cười ha hả.

Trên thực tế, hiện tại vui vẻ không chỉ là hai người bọn họ, 7 8 thiếu niên ngồi bên cạnh đều ung dung tự tại, diện mạo thanh tú văn nhã xuất chúng. Giờ phút này, đám thiếu niên liếc mắt nhìn Vương Hoằng một cái, lại liếc mắt nhìn Trần Dung, sau đó lại nhìn phía Vương Hoằng, dùng tay áo che mặt, hai vai run rẩy.

Trong tươi cười cùng ánh nhìn chăm chú của mọi người, Trần Dung cúi chào nhóm người quen, eo nhỏ gập lại, sau đó lộn trở về xe ngựa của mình.

Từ đầu đến cuối, lưng của nàng rất thẳng tắp, trên mặt nàng tươi cười sung sướng thoải mái, đến tận khi bước lên xe ngựa.

Xe ngựa khởi động.

Dần dần, tiếng cười đi xa.

Cũng không biết qua bao lâu, Trần Dung mới cử động thắt lưng đã có chút cứng ngắc, từ từ thu hồi tươi cười trên mặt.

Lúc này, Thượng tẩu ở bên ngoài thở dài: “Ngay cả khi nữ lang đã làm nữ quan, Thất lang cũng là có tâm mà.”

Lão nói tới đây, trong lòng buồn bã, lập tức ca thán.

Trần Dung nhắm lại hai mắt, sau một lúc lâu, nàng mới nhẹ giọng nói: “Chàng  đúng là có tâm……” Thượng tẩu vừa nghe, lại lên tiếng thở dài.

Lại một lát sau, Thượng tẩu hỏi: “Nữ lang, chỗ lang quân có cần đi gặp một lần nữa hay không?”

Trước khi xuất gia tồn tại truyền thống tạm biệt thân bằng cố hữu đã lâu. Nói như vậy, chính vì xuất gia nên đại biểu ân oán dĩ vãng được xóa bỏ, có những nơi, từ biệt chẳng những là thân hữu, thậm chí ngay cả cừu gia, cũng sẽ đi gặp một lần từng nhà một. Dù sao, hồng trần thế tục cần cắt đứt, chính là bốn chữ ân oán tình cừu.

Huống chi, quan hệ của Trần Dung cùng Trần gia Đại huynh thật sự không nhạt.

Trần Dung trầm ngâm một hồi, thấp giọng nói: “Không cần.”

Thượng tẩu ngẩn ra, hỏi: “Vì sao không cần?”

Trần Dung không trả lời.

Lúc này, xe ngựa của Trần Dung đã đi vào ngõ nhỏ.

Hai bên đường, người đi đường đều liếc mắt nhìn về phía xe ngựa của nàng, chuyên chú đánh giá.

“Này đó là Trần thị A Dung đã hướng bệ hạ thỉnh cầu xuất gia.”

“Nghe nói là tiểu mỹ nhân hiếm có.”

“Đáng tiếc, đáng tiếc.”

“Đáng tiếc lắm sao? Chậc chậc chậc, đạo gia không phải có bảy mươi hai thuật truyền lưu trên đời sao? Có thể thấy được là người không thể thoát khỏi ái tình.” Giọng nói này có vài phần mờ ám.

“Giá — giá –”

Thượng tẩu liên tục vung roi ngựa, điều khiển xe ngựa chạy về phía sân viện của Trần Dung.

Trần Dung vừa mới đi xuống xe ngựa, một bóng người vọt về phía nàng.

Thượng tẩu cả kinh, lập tức tiến lên một bước ngăn lại.

Người nọ vọt tới trước mặt Trần Dung liền dừng chân, hắn vừa túm lấy Thượng tẩu vừa kêu lên: “A Dung, A Dung, Đại huynh của muội bị kẻ côn đồ bắt đi rồi, muội mau mau đi cứu hắn.”

Người này gương mặt gầy dài, hình thể cũng gầy, trên mặt tái nhợt còn phủ phấn, không phải là Tam đệ của Trần gia Đại tẩu kia sao?

Giờ này khắc này, vẻ mặt hắn lo âu, vừa nói xong, hai mắt chăm chú nhìn Trần Dung có chút thất thần.

Trần Dung liếc mắt một cái thì cảm thấy chán ghét quay đầu đi.

Nàng không thèm quan tâm bước vào sân viện nhà mình.

Sau khi Tam đệ gầy yếu văn nhược kia ngẩn ngơ, hướng về phía bóng dáng Trần Dung kêu lên: “Trần thị A Dung, muội không có lương tâm sao? Ta nói, Đại huynh của muội bị kẻ côn đồ bắt đi rồi. Bọn họ còn muốn chặt tay Đại huynh nhà muội đó.”

Lúc này, Trần Dung và Thượng tẩu đã trước sau vào sân. Nghe thấy người nọ kêu gào, Trần Dung dừng chân, lạnh lùng nói: “Ta nay đã là nữ quan bệ hạ thân phong.” Nàng quay đầu, lấy một loại ánh mắt từ trên cao nhìn xuống tiếp lời: “Ngươi đi nói cho kẻ đó biết, nếu không muốn liên lụy người nhà, không muốn thi cốt không còn, đừng nói là chặt bỏ một bàn tay, ngay cả chặt hết chân tay hắn thì đều có thể.”

Lời của nàng vừa dứt, đại môn ‘sầm’ một tiếng bị đóng lại.

Tam đệ ngơ ngác đứng ở ngoài cửa, nhìn chằm chằm đại môn một lúc, hắn vẫn mang vẻ mặt không dám tin.

Trần Dung vừa vào sân, liền hỏi Bình ẩu canh giữ trong nhà: “Người bảo vệ Đại huynh ta có trở về bẩm báo gì không?”

Bình ẩu lắc đầu nói: “Không có. Nữ lang không phải đã nói sao? Nếu hết thảy bình an thì không cần trở về bẩm báo.”

Trần Dung gật gật đầu, nói với Thượng tẩu: “Tẩu, sau khi ngươi đỗ xe ngựa thì đi ra ngoài một chuyến, tìm được người của chúng ta, truyền lời của ta, khi đêm dài nhàn tĩnh che mặt vào, bắt hai huynh đệ của Đại tẩu ta đánh cho một trận, đánh nặng chút, để bọn họ nằm mười ngày một tháng mới được.”

Lúc này Thượng tẩu không hề do dự, Bình thành bị vây công, người ở đó cũng có chút hùng hổ tuyệt tình, hơn nữa trên đường đi về phía nam, lão cũng đã kiến thức nhiều chuyện. Có thể nói, lão đối với mệnh lệnh này của Trần Dung, chẳng những không bài xích ngược lại vô cùng đồng ý. Sau khi lĩnh mệnh liền rời đi nhanh như bay.

Đảo mắt, lại là hai ngày trôi qua.

Chạng vạng, Bình ẩu đi đến phía sau Trần Dung, nhẹ giọng bẩm: “Nữ lang, ban ngày lang quân đã tới.”

Trần Dung quay đầu, nhẹ giọng hỏi: “Chuyện gì?”

Bình ẩu thấp giọng nói: “Lang quân lải nhải hồi lâu, nói cái gì tuy rằng phụ nhân kia thô bỉ không chịu nổi, tính cả huynh đệ của ả cũng không phải người được việc, nhưng mà, lúc trước lang quân vừa tới Kiến Khang, chẳng những nhiễm bệnh nặng, còn nghèo khó không chịu nổi. Nếu không phải được nhạc phụ thu lưu, được phụ nhân kia chiếu cố, ngài cũng sẽ không sống đến ngày hôm nay. Ngài nói, về sau ngài sẽ quản giáo bọn họ cho tốt. Nữ lang chịu sự chú ý của mọi người, mặc kệ là làm người hay là làm việc nên cẩn thận một chút, trăm ngàn lần đừng để người ta lợi dụng cái gì.”

Bình ẩu nói tới đây, hạ giọng nói với vẻ chần chứ: “Nữ lang, lang quân nhất định là đoán ra được chuyện đó. Ngài còn nói hai huynh đệ kia nằm ở trên giường không thể động đậy, thỉnh đại phu đến nói là một người bị đánh gãy xương sườn, một người bị gãy xương đùi, còn nói phải nằm mất mấy tháng.”

Trần Dung nghe đến đó không chút để ý tươi cười, nàng cởi xuống búi tóc, chậm rãi nói: “Đại huynh của ta từ nhỏ đã nhân từ nương tay …… Huynh ấy không biết, hôm nay Tam đệ kia dám dùng sự an toàn của huynh ấy gạt ta đi ra ngoài, ngày mai bọn họ sẽ dám chặt bỏ đầu Đại huynh ta đến đòi chút tang phí, ta thật sự không thể nuông chiều.”

Trần Dung nói xong, lắc đầu, cười nói: “Được rồi, không nói chuyện này nữa.”

Bình ẩu thấy nàng mất hứng thì vội vàng chuyên tâm giúp nàng chải tóc.

Thánh chỉ của Hoàng Đế ước chừng qua thêm bốn ngày mới được đưa tới. Tiếp thánh chỉ, tiếp nhận đạo bào hoàng gia ban cho, trước mặt mọi người, Trần Dung một lần nữa vấn thành búi tóc đạo cô, dưới sự hộ tống của hoàng gia thị vệ ngồi xe ngựa, mang theo hành lý, chậm rãi đi về phía Tây Sơn đạo quan.

Một ngày này, đúng là ngày xuân ánh mặt trời rực rỡ, cành liễu xanh um.

Xe ngựa chậm rãi đi, hai bên du khách như nước.

Chỉ chốc lát, đoàn xe đi tới Tây Sơn.

Tây Sơn đạo quan ở giữa sườn núi, xuyên qua rừng cây nhỏ có thể nhìn thấy mái cong của đạo quan. Cho dù mới chỉ đầu mùa xuân, nơi này đã tràn ngập sắc xanh, tiếng đàn tiếng ca không dứt.

Trần Dung bước xuống xe ngựa, dưới sự hộ tống của nhóm hoàng gia hộ vệ chậm rãi đi về phía đạo quan.

Sơn đạo uốn lượn, trên đường rải đá có cỏ mọc khắp nơi. Chuyển qua một triền núi, mười mấy đệ tử quý tộc có cuộc sống an nhàn nhất tề nhìn về phía Trần Dung.

Nhìn Trần Dung mặc đạo bào rộng thùng thình lại dấu không nổi vẻ phong lưu diễm sắc, một thiếu niên trên mặt phủ phấn tú lệ cười nói: “Hay cho một tiểu mỹ nhân Hoằng Vận Tử, hay cho một danh hào Hoằng Vận Tử, đúng là nói hết chỗ khiến người ta lưu luyến tiểu mỹ nhân này.”

Lời của hắn vừa dứt, một thanh niên khác tầm 20 tuổi cao gầy cười nói: “Ta cảm thấy chữ Vận dùng ở trên người nàng rất thanh nhã cao khiết, không bằng dùng một chữ Mị. Không đúng, chữ Mị quá mức diễm tục, nữ lang này cũng có nét phong lưu, chậc chậc, ta cũng không biết nên hình dung nàng thế nào.”

Trong tiếng nói chuyện của hai người, một ca kĩ nũng nịu cười nói: “Thiếp thật sự không rõ, nếu Lang Gia Vương Thất kia coi tiểu cô nhà người ta là tâm can bảo bối, tại sao còn để nàng trở thành nữ quan? Hay là, đây lại là thủ đoạn phong lưu của đám danh sĩ bọn họ?” Dứt lời, nàng ta lấy tay áo che miệng, khanh khách cười vui.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 
       



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
quynhnhung102
quynhnhung102
Tề Ngự Phong
Tề Ngự Phong
Askim
Askim

enlly hanh: aizzz
nhimnhinhanh: đay ni. mai chu dg ban tren fb
enlly hanh: èo! chạy đâu roài
enlly hanh: nhím là con cái nhà ai z?
enlly hanh: k pk hơi đau đầu
mà k ñgu dc
nhimnhinhanh: sao the enlly
enlly hanh: aizzzz vẫn k ñgu dc
enlly hanh: coá ta
nhimnhinhanh: co ai k
mèohoanglạcbước: ko ko ko
Windwanderer: mèo mi thích bị mần thịt ko
Windwanderer: không nhá
enlly hanh: oái...k xàm nuã! ta đi ngủ
mèohoanglạcbước: hừ
enlly hanh: mèo ăn múi
mèohoanglạcbước: oaoa dung nha
enlly hanh: mèo thúi
enlly hanh: mèo đin : ns bậy ta bắt đi kho h
mèohoanglạcbước: wow wow
mèohoanglạcbước: wind iu enlly
enlly hanh: hơ hơ 3h? liên wan j?
Windwanderer: ủa em ơi giờ mới 3 giờ chìu
Windwanderer: ê mà nhìn ava của em cũng xinh đấy mà sau chu mỏ lên nhăn mặt vậy?
enlly hanh: thấy ghét
mai ta
kím anh đập zai dằn mặt anh vs sam kakaa
Windwanderer: hiu hiu nghe như con mèo con, muốn vuốt đầu
Windwanderer: nên em té đi =))
Windwanderer: anh biết là dù nói gì bây giờ cũng làm em buồn
enlly hanh: các ng toàn vu khống.ta hiu hiu pùn
enlly hanh: wind : cut cut cut!!!  bôi nhọa thanh danh cuã ta hã?
tránh ra đi ta con đi gạt ng mà
Windwanderer: T_T


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.