Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 167 bài ] 

Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành

 
Gởi bài 11.10.2013, 18:40
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 18013
Được thanks: 8903 lần
Điểm: 9.27
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương aa136: Nổi 6bật

Nhìn fcửa phòng eđóng chặt bckia, Vương eHoằng thầm 88than một ctiếng, giũ 75giũ ống 48tay áo, xoay 97người rời eđi.

Chàng 9vừa đi, chúng tỳ 9ữ và hạ ehân tấp b6ập xuất eiện. Trần 7ung buồn cực một 5úc, nghe 2hấy tiếng 93ói nhỏ 0ên ngoài, 64hông khỏi 3ước đi 5ới cửa d5hòng.

Ngay 0dhi nàng đặt f5ay lên cánh e0ửa, Trần 0ung cười ehổ: Vì 0ao ta phải 0ảo não? 0bàng biết, b5uy sân viện 43ày để dcình làm 6hủ, nhưng 6ở trong b0òng mọi 9fgười, thân edhế của 6àng chắc 2ì đã cao 6fơn đám d2ạ nhân 2ỳ nữ kia.

Suy 69ghĩ một 9aúc, Trần dung vẫn 8cở cửa 62phòng đi 81ra.

Nàng 18lẳng lặng 1enhìn mấy 52tỳ nữ bhạ nhân b5kia, trong 1lúc nhìn dchằm chằm, cTrần Dung 8dcười khinh e7miệt, vung 1tay áo dài, 51xoay người 0trở về.

Nhìn 51cửa phòng 8đóng chặt, 2mấy tỳ cnữ nhìn 2cthoáng qua 17nhau, cuối fdcùng bất dcđắc dĩ 2lắc đầu, 8tuy rằng aeTrần Dung 2không nói f1gì cả, dnhưng ánh fmắt khinh 1bmiệt của 9cnàng vẫn 63khiến bọn 9họ có chút 9xấu hổ.

Một 4ngày này, 4thành Kiến 6Khang vô 7cùng náo e4nhiệt.

Đám 8người Trần 63Công Nhương 7avào thành.

Đương cnhiên, người 3dđến cũng ckhông chỉ 08là Trần 3bCông Nhương, 0mà là một a2đội ngũ 26lớn gồm 7mấy vạn 46người. 58 © DiendanLeQuyDon.comTrong mấy 9tháng qua, ethế tộc ecó môn quy dblớn nhất fhướng tới cephía nam, 19bọn họ fđã đến c6nên khơi f7dậy ngàn e3cơn sóng a8lớn.

Trần 1Dung ngồi 9ở trong cdxe ngựa.

Ngoài 4xe ngựa, 89người mang 8dtheo chúng 02Trần thị e6Kiến Khang 4đi nghênh 3đón tộc bnhân vẫn 6là Tứ thúc 8Trần Tử ePhương. 44 © DiendanLeQuyDon.comXung quanh 5xe ngựa b6của nàng fđều là 3dân chúng 5trong thành 3Kiến Khang fđông đúc 71nhốn nháo.

Bình b5ẩu hướng 6cra phía ngoài 2liếc mắt 09một cái, 9cười nói: 8“Trần b0Công Nhương etrở về, fngày diện fthánh của 6nữ lang 1sắp tới 71rồi.” ffBà nhìn 8về phía ecung thành, 03vẻ mặt 97hâm mộ: f0“Nô còn 5không biết 8nhóm công b2chúa hoàng 4tử sẽ 8có bộ dạng 4thế nào 10đây. Nghĩ dđến, nhất 79định là 2người người 07tuấn mỹ abất phàm, 5egiống như a6thần tiên bvậy.”

Trần 90Dung cũng 33chỉ cười.

Đúng 0blúc này, eBình ẩu 87đột nhiên f2kéo kéo 20Trần Dung, 0ethấp giọng a5nói: “Nữ 04lang mau nhìn, 45đó là lang 5quân và 5Đại tẩu 8ccủa người 11kìa. Bọn 1họ đang anhìn chằm 9chằm nơi 2này.”

Trần 6Dung nghe d2vậy, cũng 0không ngẩng 4đầu lên, 3dchỉ nhẹ bagiọng phân dphó: “Kéo 0rèm xe xuống 3một chút.”

Kéo drèm xe xuống fmột chút? 0fLoại sự 4tình này 7eđang giáp 4bmặt với 4nhau, đúng 55là tổn ethương lòng 5người. 8 © DiendanLeQuyDon.comBình ẩu 31giật mình, c7nhìn thấy cTrần Dung 30mím môi, 6vẻ mặt cquật cường, 1bà đáp 41nhẹ một 7tiếng, vươn 32tay hạ rèm f6xuống.

Lúc 3này Trần dgia Đại 5tẩu đang 7ngẩng đầu c2cực lực fanhìn về 0phía xe ngựa 1của Trần 66Dung. Ả dvừa ngó a2nghiêng vừa e5lôi kéo enam nhân 6bnhà mình cnói: “Mau 97nhìn mau 8nhìn, đó 0đúng là 4muội tử 5của chàng 6mà, chàng 5gọi nàng, 8chàng gọi 7nàng đi!”

Trần 7egia Đại fhuynh do dự 2cmà nhíu 6mày nói: 07“Không aổn. Nếu bthật sự 1muốn gặp amuội ấy, 7ta nên đến 2Trần phủ fcầu kiến 2mới phải.”

Lời 5này vừa 0thốt ra, fTrần gia 36Đại tẩu 8tức giận, 2ả hung hăng f9đá một d5cước trên bblưng hắn, 9bkhẽ nói: 9“Chàng a6điên hay 9bị choáng 3váng vậy? 55Chỉ có abở trước f4mặt mọi 4người gọi 6nàng, nàng e9mới không fdám không 1đáp ứng, 6cũng không 9dám không 3ftiếp nhận!” cbNói tới eđây, ả blại dùng 7mũi chân 24đá một 51cái, chỉ a1tiếc rèn 6dsắt không 0thành thép cgầm nhẹ: c3“Gọi đi!” 93Ả còn nói athêm: “Xem 09kìa, lão c3nô kia đã fenhìn thấy bchúng ta.”

Trần 5gia Đại 8huynh mím 1fmôi, do dự 74mở miệng.

Đúng 3lúc này, 9drèm xe bị ekéo xuống, 6ngăn cách betầm mắt cbbọn họ 53nhìn về 6ephía Trần dDung.

9vậy?

Lão 2nô kia rõ 41ràng đã dthấy được 8Trần gia edĐại huynh dmà còn kéo ecrèm xe xuống 52như thế, fehiển nhiên falà không 0muốn tỏ aara quen biết 46với hắn!

Trong fkhoảng thời 3gian ngắn, b7Trần gia 5Đại huynh 9ngây dại, 50Trần gia 3Đại tẩu 3cũng ngây edại.

Nhưng 2echỉ một 7lát, Trần efgia Đại 83tẩu tức 9giận, thịt dfbéo trên 0mặt hung 7fhăng nhảy 1lên vài 6cái.

Tay 08phải duỗi 5ra, ả nhéo 65lỗ tai Trần 9egia Đại 7fhuynh, thét 7cto: “Ngươi 09đúng là 9phế vật 8vô dụng! 8Ngươi nhìn 63đi, ngươi 1bnhìn đi, b6ngươi mỗi 7ngày đều 6nhắc tới 2bmuội tử 5này, nhưng 6người ta 3thì sao? bNgười ta c4ngay cả 4gặp ngươi 9cũng không 54nguyện ý!”

Giọng fcủa ả 14có chút 28cao giọng, 7ngay cả 9khi toàn 3thành đang 8ồn ào náo 00động vẫn 82có thể 1frơi vào 12trong tai 5một vài bquý nhân adđi lại begần đó.

Tức 7thì, vài a1hộ vệ 52quay đầu 96nhìn về ephía ả.

Trần 0gia Đại 0tẩu vừa 6cthấy, sợ ctới mức d2mặt co rút, f6lại đối ediện với 85ánh mắt 9ahèn mọn fchán ghét ccủa mọi 0người xung 0bquanh, ả 05thật sự 9cchột dạ, 2elập tức 92vội vàng 6nặn ra tươi 64cười, cầm dtay Trần 04gia Đại 1huynh lui a3sang một 2bên.

Đảo 1mắt, đoàn 7bxe của Trần 2bDung đã afđi tới fcửa thành.

Đoàn cdxe ngừng 7alại, tiếng ccồn ào náo 8động cũng 2dừng, mọi 1fngười bắt e4đầu xếp 43sang hai bên, 9echờ cát 50bụi bốc d9cao càng angày càng f7gần.

Lúc enày, giọng 1của tỳ 5nữ truyền 0dđến: “Nữ 2lang.”

Trần dDung lên dtiếng.

Tỳ 4enữ kia thấp 80giọng nói: 3“Sau khi 82Trần Công c4Nhương đến, ccxin người 94hãy làm dbạn bên d2cạnh ngài, 67cùng ngài 3vào thành.” e4Dừng một 68chút, tỳ 3enữ kia nhẹ 2nhàng giải cdthích: “Vừa dfrồi có 54vài vị 28quý nhân bbđến đây.”

Trần eeDung rùng f8mình, đáp: 39“Được 2frồi.”

Tỳ 48nữ kia vừa elui xuống, 9bTrần Dung 4cliền nhìn 20mình trong 46gương đồng, b1nàng đang emặc quần 2áo màu lam c6nhạt xen 69lẫn với 9màu vàng, 71trên thường 47phục chiết 3điệp tung 18bay thêu dftừng cành d2hoa nhỏ, cxiêm y như 03thế đi 3đôi với 49gương mặt 7không thoa 3dson phấn a9của nàng, 58có vẻ nhẹ 0nhàng khoan 43khoái, loại bnhẹ nhàng 1fkhoan khoái 07này hòa 5cùng vẻ 47diễm lệ 8quyến rũ 6ecủa nàng, f9tăng thêm 1fmột phần 3thuần túy 0btrong trẻo.

Không a0sai, mình 2thế này 9có thể 4gặp mặt 45quý nhân.

Khi 29Trần Dung 0bvừa lòng fthu hồi 65ánh mắt, 1Bình ẩu a8ở phía d3sau nàng bnói: “Nữ 4lang, có 1cần vấn 9tóc lại 9không?” 84Vì để 4giản tiện, 7ađầu nàng 2chỉ vấn 2một búi ctóc đơn fagiản, mặt btrên cài 26một cây 8trâm, đồng bathời, trên achân đi 9fđôi guốc 5gỗ đang f8lưu hành 0thời này. 65 © DiendanLeQuyDon.comNhư vậy 73tuy rằng a6đơn giản, dccó điều 5dlại không aeđủ thận 5ftrọng.

Trần 02Dung lắc ađầu, thản c4nhiên nói: 6“Không b1cần, không 21cần quá 8mức cầu eekỳ.”

Lời f2nàng vừa 85dứt, bên 8fngoài vang 05lên tiếng f5ồn ào cùng 26tiếng cười.

Trần b1Dung quay dđầu nhìn 9clại.

Vừa 04nhìn, nàng dthấy hơn 9mười cỗ 8xe ngựa aechậm rãi 8ctới gần. f © DiendanLeQuyDon.comThấy là bxe ngựa 15có ký hiệu 83của Lang 50Gia Vương 54thị, Trần 56Quận Tạ 3thị, Trần 51Dung không dacó hứng 5thú thu hồi 24ánh mắt.

Lúc e2này, cát abụi bốc 4cao đã càng 6clúc càng 6cmờ nhạt, 9cát bụi bdần tan, cđám người 9dđã hiện ffra rõ ràng.

Nhìn 92đội ngũ fkhông có 9fbiên giới 4enày, một 9egiọng trầm 6fthấp của 4enam tử từ 0trong đám 0người truyền 9đến: “Lần anày người 79đến rất 1nhiều, tuy 61là phân 86biệt theo 58bốn cửa f4thành tiến 2bvào, số f9lượng kia 4cũng là 5kinh người.”

Một 83người khác 6lại nói: 2“Sai lầm brồi, người e3có quý tiện 32cao thấp, 9sao có thể dcùng nhau bvào thành? 1Nghe nói 2là phân 1ara bốn đoàn.”

Trong 10tiếng ầm 7aĩ la hét, e8nghị luận, 83đoàn xe engoài cửa 7thành càng engày càng 3gần.

Trần 6Dung ló đầu ara nhìn phát achiện đi 7ađằng trước 0là Trần cthị ở bNam Dương!

Đúng 5rồi, đám 6bngười Lang 15Gia Vương 3fthị cùng d3Dũ Chí, eHoàn Cửu 1lang đều ađã rời 50đi trước, 91trong số bthế gia e8còn lại, 3Trần thị ccó địa c2vị tôn 7quý nhất, a2tất nhiên 2là bọn f4họ dẫn ceđầu.

Khi 8cờ xí và 77xe ngựa dcủa Trần 44thị Nam cDương xuất 6hiện ở 23trong tầm e0nhìn của dbmọi người, 30tiếng cười cđùa càng 5lớn hơn fnữa.

Đúng flúc này, 6mười cỗ 1xe ngựa 89chạy ra, bkhông hề 25bận tâm 2lướt qua fđám người 2cùng đoàn 5xe, giọng 11nói kinh acngạc của 7Bình ẩu bevang lên: 08“Nữ lang, 94ở đây 4có xa giá 7của công efchúa.”

Xông 34lên trước 26quả thật e7là xa giá 5của công 5chúa, theo bsát phía fsau là một 4số ngoại 8thích cùng canhóm nữ 9dlang sĩ tộc 71mà Thái 3eHậu cùng 0bệ hạ 8tín nhiệm 2trọng dụng.

Đám 99thiếu nữ 3hô to gọi enhỏ xông 1ra. Các nàng 22cười đùa, dkêu la, có cngười vung 9roi ngựa, c8còn có người d5lung tung 3dxướng ca, 72thực rõ c4ràng, nhóm 3cnữ lang ddnày là tới 23gây náo f9động.

Đúng alúc này, 5bgiọng của fatỳ nữ 79từ bên 2ngoài truyền 2eđến: “Nữ blang, người ecũng đi flên đi.”

Trần d0Dung ngẩn 7ra, lập 5ctức hiểu 49ra rồi dặn 01dò Thượng 5etẩu.

Xe 2fngựa của 8Thượng 8tẩu cũng 4xông ra ngoài.

Khi c9nhóm nữ flang tôn 38quý lao ra, f7bên cạnh c7các nàng emang theo a5các tùy e7tùng cao 1lớn tuấn afmỹ, cũng 7chỉ cưỡi bngựa vội cbvàng đi 99theo bảo 36hộ. Dưới 7tình huống bnhư vậy, fxe ngựa 3Trần Dung 3flao ra không 6ccó bất c0luận kẻ 49nào chú 1ý.

Trong 55nháy mắt, 76xe ngựa 7của nàng 8vọt tới b5trước đội engũ của 4dTrần thị 0Nam Dương.

Xe e5ngựa đột 0dnhiên dừng 6lại, bên b2ngoài vươn 53ra một bàn 2tay xốc 8dlên rèm 9xe nhìn nàng, 62đúng là 2bmột tùy datùng bên a8người của 5dTrần Công 1Nhương. b0 © DiendanLeQuyDon.comTùy tùng 6kia cung kính 0bnói: “Nữ 0clang thỉnh dxuống xe.”

Trần 7Dung lên c2tiếng, nhảy 51xuống xe 91ngựa.

Nàng e5đi theo tùy atùng đến bcbên cạnh cfxe ngựa 6của Trần 6aCông Nhương.

Sau 5brèm xe, Trần 9Công Nhương d9hiền lành e4nhìn nàng, e9đánh giá e1từ trên 0xuống dưới dcmột lát frồi cười b6nói: “Rất btốt, lên 76xe đi.”

“Vâng.”

Trần eDung vừa bclên xe, hai 6tay đặt 0btrước người, 3ethấp giọng 6bẩm: “Nói 7có quý nhân 52ở đây, cdmuốn A Dung 3cùng công avào thành.”

Trần cbCông Nhương 9vuốt vuốt a6râu dài, a4ha ha cười bnói: “Cũng e7được.”

Lời bcủa hắn f9vừa thốt 2bra, hai tỳ 57nữ trong a3xe ngựa 43tiến lên, 5các nàng 5egiúp Trần aDung dọn 5tháp, sau 85khi an bài 0để nàng 8cùng Trần fCông Nhương fngồi ở echính giữa exe, các nàng 6axốc lên 8rèm xe, lùi 41về một egóc.

Phía 9dtrước tiếng 8ồn ào càng 8ngày càng avang.

Chậm cbrãi, đội 3ngũ tiến 1lên bắt c2đầu kéo 9rộng khoảng aecách, hộ 4vệ hai bên e0giục ngựa 1lui xuống, 6giữa các 1xe ngựa 3cũng cách 65xa nhau.

Đi 9ađằng trước 7là xe ngựa 2ccủa Trần b0Công Nhương.

Đảo fmắt, xe d8ngựa của 0chắn vào 6ccửa thành.

Vừa 59vào cửa 7thành, xe f5ngựa liền 6fngừng lại, fdlúc này, 3đoàn xe 08theo sát 68phía sau 90cũng dừng 9lại.

Trần f9Công Nhương 2evén rèm exe đi xuống, 0hắn hướng btới Trần 1Tử Phương 2chắp tay, 17kêu lên: ef“Tử Phương, 6elàm phiền 6rồi.”

Đảo 1amắt, hắn 1đối mặt 52với xe ngựa 5ccủa Lang 7Gia Vương fthị cùng d1Tạ thị 9Trần Quận d5cùng, vái achào.

aphía sau chắn, Trần 56Dung nhắm 8fmắt theo 60đuôi, miệng ffnàng mỉm 1bcười, khẽ acúi đầu 6thi lễ.

Nàng 28vừa có emặt, gần 4anhư là trong c7nháy mắt, dhơn một 4ngàn đôi dbmắt phát 30sáng nhìn bvề phía 8nàng.

“Nàng a5ta ngồi afchung xe với 24Trần Công d6Nhương, 93là người 56nào vậy?”

“Cử 4cchỉ tự bnhiên, lúm 4eđồng tiền 5nở rộ, b1chắc hẳn d2là đại 9dtài nữ 4của Trần 0thị Nam 6Dương.”

“Tài 16nữ ư? Tài 8bnữ có diện 1mạo mị canhân như 92thế, cũng 3không biết 2lang quân 30nhà ai có 1phúc khí. ca © DiendanLeQuyDon.comHa ha.”

Trong 9tiếng cười, 1ctiếng ồn 7ào náo động, bmột tiếng acười to 5ctruyền đến.

Tiếng a9cười này e1cao nhọn 65mà vang dội, 44trong đó a9lộ ra vẻ blỗ mãng.

Cùng 10với tiếng fcười kia, 2amọi ồn b9ào náo động fcđều ngừng b8lại. Tiếp dtheo, đám cngười khẽ 6dnhường 5đường, 7bmột chiếc bxe ngựa fvọt ra.

Lao btới là dmột chiếc 1xe ngựa 35cực kỳ 21bình thường, c1không đánh bdấu gia 6tộc gì fcả. Xe ngựa 5kia nhằm 4thẳng về 3phía hàng 7đầu đội 6ngũ, hướng etới mọi 4người Trần 73phủ.

Đảo aamắt, xe cangựa vọt 90tới trước 4dcửa thành, dcách Trần d3Dung chưa 5đến mười 7bước thì 65giảm tốc abđộ.

Cũng 7không chờ 8xe ngựa 37ngừng ổn, 40rèm xe được 8xốc lên, btiếp theo, 4bmột nam b8tử tầm f227 28 tuổi 5làn da tái e3nhợt, ngũ aquan tú lệ dtừ trong exe ngựa 7enhảy xuống.

Khi bnam tử kia 1nhảy xuống, 0hộ vệ d1quanh thân 4cnhất tề 2dcả kinh, cađồng thời ftiến lên 1đỡ.

Nam 3tử lao về 46phía trước 8hai bước, 29cũng không 3chờ đứng b2vững, hắn 96liền vội e9vẫy lui 5mọi người. 3 © DiendanLeQuyDon.comSau đó hắn 3bvươn tay 26ra, vừa 99định bám 7avào thứ 27gì đó thì 3chắn sờ 36phải bộ e4ngực của e8một đại etẩu tầm 7830 tuổi. d © DiendanLeQuyDon.comĐại tẩu dnày có vẻ 0mặt dữ 6tợn, cặp f9mắt đục 32ngầu, bộ 3dạng có 8chút tương 1tự với 2Đại tẩu 7của Trần c8Dung.

Lại ddnói thanh 52niên kia b4cảm giác 1được mềm 92mại trong felòng bàn 9tay, vội 5vàng quay 2bđầu lại, 5vừa thấy ephụ nhân 4này, hắn 33lại há dmiệng nôn 6khan.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 11.10.2013, 18:41
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 18013
Được thanks: 8903 lần
Điểm: 9.27
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương 5137: Bệ 1ehạ, thỉnh fdphong thiếp 1làm nữ 00quan

Nam 8tử vừa 93nôn khan 84vừa vội 1vàng thu 44tay về, f5hắn lấy e3ra khăn sạch, ffdùng sức 5au lòng bàn 8fay, nói với 01ẻ chán 8hét: “Xấu 9í béo ục 2hư thế, dao lại chen cào đây? 0gười đâu, 2đem mụ 4a cho chó 4ăn.”

Một 87ời thốt 3a, vài hộ 68ệ lập 2ức tiến 6ên, bọn f9ọ hiển ahiên đã c7được huấn aduyện qua, fhụ nhân 4ia vừa trừng 4ớn hai mắt, 13ợ hãi định 6hét chói fai, miệng eđã bị 87ột vật 9dhét vào, 95đồng thời, 9dai tay cũng 5ị áp chế.

Đảo 48ắt, mụ e1ị chúng 7aộ vệ lôi 6uống, biến aaất ở trong 80đám người.

Nam f6ử kia sau e8hi ra mệnh elệnh, rốt 9cục đã 8lau tay sạch 20sẽ, hắn 16ném khăn e1lụa đi, 73bước nhanh bfvề phía fbđám người 5Trần Công b5Nhương và 66Trần Dung.

Khi 2đứng ở 39trước mặt 3hai người, 60nam tử nghiêng 7đầu không ehề chớp 9mắt nhìn 77chằm chằm dTrần Dung. c © DiendanLeQuyDon.comGần như clà đột anhiên, hắn d3vươn tay cchỉ vào 8Trần Dung, e0kêu lên: f7“Ta thích fnàng.” 6eMấy chữ d7vừa vang elên, Vương a6Hoằng đang anhắm mắt 3ddưỡng thần 45lặng lẽ 5dmở mắt b7ra.

Lúc 87này, nam fctử kia chuyển 84sang Trần eeCông Nhương, 0hắn mở 0to một đôi 8amắt sáng, fhá mồm fđịnh nói f4gì đó.

Không 3đợi hắn fmở miệng, 2Vương Hoằng 8dtrong xe ngựa ehơi hơi fgật đầu.

Ngay cakhi nam tử 3này vừa 16mới nói fvới Trần aCông Nhương: 7a“Nữ nhân 79này rất 1fkhá, ngươi cađể nàng……”

Hắn 2nói tới 8đây, một f6tiếng kêu 13chỉnh tề ccvang dội 43truyền đến: 4e“Gặp qua 6bệ hạ! 6Bệ hạ 2vạn thọ!”

Mười 5tiếng nói d6vang dội cachỉnh tề avừa rống, 6tức thì, 03mọi người 6cả kinh. 8 © DiendanLeQuyDon.comNgay sau đó, c4vô số câu 5nói ‘Gặp 6aqua bệ hạ’‘Gặp cqua bệ hạ’ f5loạn thất abát tao vang 20lên, cùng 7cvới tiếng 07kêu này, d3còn có tiếng fquỳ xuống fbliên tiếp, 6bchính là 60mọi người 21vây xem không 6engừng đón 3chào. Như eecác quý c3tộc còn f9đang cúi 2dhạ mình, cbnhóm thứ 0dân phân 8tán ở bốn 0phía, giờ cfphút này 7cũng đã 74quỳ lạy.

Âm 5thanh vang dddội, ầm fỹ vô cùng, 17ngay cả 38câu nói 3bkế tiếp 1của chính a7nam tử kia bbcũng bị b8chìm nghỉm.

Bệ eahạ?

Trần 67Dung cả aekinh, nàng fmở to hai 9amắt nhìn 4nam tử một 0cái, lui f3về phía 05sau nửa 3bước thi 86lễ.

Nam 3tử nhíu 67mày, chờ 43tiếng ồn fào biến dmất, hắn e7nhếch miệng, bbất mãn fquay đầu 50nhìn quanh 41trái phải, 3kêu lên: 87“Làm cái aquỷ gì 2vậy? Không aphải đã fnói không 40được nhận 9ra trẫm 3sao?”

Nhìn 7thấy tất bcả mọi 07người cúi 3đầu, thứ bdân còn bsợ hãi 9drụt rè 6dlui về phía csau, nam tử 9fcó vẻ vô 8cùng thất 98vọng, hắn c8than thở 4avài tiếng, cquay đầu d4nhìn về f3phía Trần 6Dung.

Đối 2mặt với aebộ dạng 9ecủa Trần e8Dung cúi 1ethấp mặt 62đến tận dngực, thanh 6bniên thất bvọng thở 4dài một 7dhơi.

Hắn f5nhìn chằm bchằm Trần 6Dung, trong 2miệng lại 3nói: “Đều 8đứng lên d6đi.”

“Tạ cbệ hạ.”

Nam 1tử nhíu 77mày, lại 0ra lệnh: 0“Đều 2etản đi.”

“Vâng.”

Lĩnh 5cmệnh tản fcđi, chỉ 67có một 1bộ phận a8thứ dân, 7hộ vệ 6cmà chính fhắn mang 6đến cũng 43chỉ là 46lui về phía 66sau ba bước. 4d © DiendanLeQuyDon.comVề phần 53người quyền 89quý ở bốn aphía thì 06không hề aalui đi nửa f9bước.

Đối 6cmặt với 6tình hình a3này, nam 4tử hiển 68nhiên sớm 47đã thành d2thói quen, cfhắn cũng e2không để caý tới, dchỉ tiến blên một 6bước, dựa e7sát vào 0Trần Dung.

Nam 49tử vừa 4fdựa sát 7vào Trần fDung, cận 6thần theo d1sát sau hắn 0liền nhận 5được vô 12số ánh cmắt. Lập 0tức, cận athần kia fcũng chạy f4tới, dựa 1vào gần cthanh niên 26kia, thấp cgiọng nói: 1“Bệ hạ, a7ở đây 8quá nhiều cngười.”

Mấy 3chữ vừa 36thốt ra, atrên gương cmặt tú 5clệ của eenam tử đầy 65vẻ mất 5hứng.

Hắn 5nhăn mặt, 2có điều 6đồng thời blúc đó, fánh mắt evẫn khóa 43chặt trên 8thân Trần cDung.

Một 1bhồi lâu, dbhoàng đế 77đột nhiên a2hạ giọng, c3nhẹ nhàng 61nói: “Ta 3gọi là 3eTư Mã Chương, 5nàng thì 7sao? Nàng 3atên gì?”

Trần 7Dung thật 1sự không 6angờ, đường 56đường f9là hoàng 69đế sẽ 7cdùng giọng d6điệu như bthế nói 6bchuyện với 95mình. Nàng 01ngẩn ngơ, evừa mới a3ngẩng đầu aflên. Một 6dbên Trần 9Công Nhương 6đã chặp dbhai tay lại, amang vẻ fmặt nghiêm atúc trả 9lời: “Bẩm 1bệ hạ, 60nàng là fTrần thị 5bA Dung.”

Nam d3tử nổi 42giận, hắn 0bất mãn cnói: “Ta 6eđang hỏi 8nữ lang 0mỹ mạo 9này, cần bngươi trả 1lời làm fcái gì?”

Đường eđường 16là lửa 3giận của 5hoàng đế 12vậy mà dkhông khiến acho Trần 4Công Nhương 6bất an, 87thậm chí cđám quý 01tộc và bchộ vệ 3ở bốn 7bphía nghe 5thấy đối 6thoại này, dvẻ mặt 4acũng không 1hề có gì d0dị thường.

Trong 42lúc nam tử 17kia đang 5bnổi giận, 9Trần Công 7dNhương cười 76nhẹ, hắn 6lạy dài bkhông dậy ebnổi, cất detiếng, nghiêm 8dtúc nói: 2e“Bệ hạ 73có từng 7bnghe qua? 5eCó một 5phụ nhân, bckhi Mộ Dung 9Khác vây a3công thành cMạc Dương, 0vì ân nghĩa e1mà một 7mình xông avào đó? f2Có một 63phụ nhân, 1khi thành b1Nam Dương 4bị bao vây 3mặc quần 99áo trắng 5nhuốm máu 3xung phong 4liều chết 1xông ra?”

Hắn 69lớn tiếng fnói tới 5đây, đứng cthẳng thân a8mình, chỉ 2về phía 37Trần Dung, dcao giọng 38kêu lên: a“Bệ hạ, 0aphụ nhân 16đó là nàng! 3Đó là Trần 0thị A Dung 1dnày!”

Tiếng 4kêu lanh alảnh, bốn 3phía hồi 6âm không 53dứt!

Mấy 1ngàn người 3Kiến Khang 8dvây quanh aở bốn 1fphía, đầu dtiên là 80cả kinh, 45đảo mắt f9lại lên 1tiếng nghị aluận.

Trong 8lúc đó, eTrần Dung cfdưới sự 4ám chỉ 2của Trần 7dCông Nhương 6bước lên fephía trước f0hai bước.

Nàng 0đứng ở 98trước người 3fTrần Công 70Nhương.

Trần aeDung hơi 2ngẩng đầu, 09để khuôn 7mặt của 68mình tinh 74tường hiện 6fra trước 66mắt mọi f6người, 3cnàng lại 41hướng tới 4bhoàng đế 6dthi lễ, d6cất giọng 9trong trẻo: 8“Thiếp, 37Trần thị 5bA Dung gặp 39qua bệ hạ.”

Hoàng 6đế hiển 6nhiên còn 9đang khiếp fsợ, hắn 24trừng mắt 76nhìn Trần 9Dung, đột bnhiên, hắn aehỏi với fevẻ kinh bngạc: “A? cfSao nàng 6alại muốn 8fchịu chết? 2aCòn sống 1không phải ctốt hơn 37sao?”

Trần caDung ngẩn 73ngơ, đảo 1mắt, nàng ccười khẽ, 3abình tĩnh atrả lời: 6“Gia quốc ekhông tồn, 93thân này 15còn đâu? fA Dung cũng fbchỉ là d7làm việc 1nên làm a4thôi.”

“Phải 3dkhông?” 3Hoàng đế 81đối với 6câu trả f4lời của b5nàng hình 36như có chút ethất vọng.

Hắn fcòn đang 6đánh giá 4Trần Dung, 0nhìn ngắm, 3hắn nhếch c8miệng, rầu 85rĩ nói: 3“Trẫm f3không thích 3phụ nhân 8nghiêm túc 43uy vũ như 7thế.”

Lời enày vừa a3thốt ra, 6các đại 8fthần phía esau hoàng 44đế đều acnhíu mày. 69 © DiendanLeQuyDon.comTriều đại 6có phụ 76nhân tiết 34nghĩa, bệ 68hạ vốn 4càng nên cftán thưởng. c8 © DiendanLeQuyDon.comNào biết 7đâu rằng 49hắn lại bbật ra một 3acâu không c5thích? Ai, fthôi thôi, 96bệ hạ d9cho tới 7bây giờ 1bđều là 30như vậy!

Về f4phần Trần e2Dung, vừa e0có chút 63buồn cười acũng có 38chút kinh angạc. Cho 8dù nàng bvì hôm nay, 8nghĩ tới 9dvô số đối b2sách, cũng bkhông dự dđoán được, 6ebệ hạ 27là một 0bệ hạ 04thế này.

Hoàng dbđế mất b1hứng thở 3dài một etiếng, vung 48tay áo dài, fnói với 1Trần Dung: 9f“Nói đi, cnàng muốn fđược phong e9thưởng 0cái gì?”

Trần 23Dung thi lễ, 57nàng còn bbchưa mở 7bmiệng, một a4cận thần b7tiến đến, 2hắn đối 1với hoàng 1đế nhẹ b3giọng nói: 4“Bệ hạ, 1bực phụ 4nhân tiết 2nghĩa này enên để bclàm gương.”

Hoàng 1eđế nghe 54vậy, nhíu 0mày ngẫm e0nghĩ rồi 87gật đầu.

Hắn 9fchuyển sang 86nhìn Trần 5bDung, vừa 90muốn mở a4miệng, Trần d4Dung cũng eđột nhiên 0blui về phía 7sau nửa e8bước, ‘Bịch’ 10một tiếng 47quỳ rạp bxuống đất!

Trần 7Dung làm dđộng tác 4này nằm 43ngoài dự ckiến của 6mọi người. 06 © DiendanLeQuyDon.comHai mắt 5hoàng đế besáng ngời, f0hưng phấn cemà hỏi: d“A, vì 6dsao nàng dphải lạy 2trẫm?”

Trần 05Dung ngẩng 6đầu lên, dchai tròng 7mắt nàng esáng ngời 8nhìn hoàng 17đế, cất 3cgiọng trong 3trẻo: “Thiếp e7có một 4cchuyện muốn anhờ, thỉnh 40bệ hạ 13cho phép.”

Nàng 7vừa mở fbmiệng đã 4cầu xin, ahoàng đế 92không khỏi 9nhếch miệng, 14Trần Dung bthấy thế, 87khẽ nghiêng d9đầu, nghịch 35ngợm nhìn 0hắn một bcái.

Động atác này 29thật sự 46đáng yêu, 2hoàng đế 5vô cùng 5cvui mừng, ebhắn vui 80vẻ hỏi: c7“Nói đi, c7nàng yêu dcầu chuyện 2gì?”

Trần fDung cố 8lên tinh 6thần, nàng dnhìn lên ahoàng đế, ckiềm chế 8sự khẩn 4trương, 0emỉm cười brồi nói: b“Thiếp, 6ethiếp muốn 2dbệ hạ f6phong thiếp flàm một bnữ quan, 90chung thân 96không cần 09lập gia 66đình!”

Thiếp 4muốn bệ 9hạ phong 8thiếp làm d9một nữ 2quan, chung 4thân không bacần lập 56gia đình!

Thiếp 13muốn bệ 56hạ phong 21thiếp làm 4một nữ 9quan, chung c7thân không 7cần lập a0gia đình!

……

Vương bdHoằng ngay 9lập tức 5ngồi thẳng 1người, ehắn hơi 84nhếch môi, amười ngón f3tay nhanh fchóng nắm 4lấy càng cxe, không ahề chớp 5mắt nhìn echằm chằm eTrần Dung!

Không e8chỉ là 62Vương Hoằng, 9bngay cả 4Trần Công fcNhương, 2cTrần Tử 0Phương, 2fngười quyền c3quý ở bốn 1fphía, và 9bcả Trần 57gia Đại fehuynh và 0Trần gia 32Đại tẩu 6vây quanh aở cách 23đó không 33xa lúc này 83đều há ato miệng, cváng đầu 6hoa mắt.

Không 40có bất efluận kẻ 6anào dự dđoán được, 47một nữ f8lang như 4Trần Dung, 3fdựa vào b1tính mạng alập nên a7công lao, 30không dễ b3dàng chiếm 3cđược sự 8tán thành 4của chúng 8danh sĩ, 43rồi được 45gặp mặt 77bệ hạ, 9dgiờ nàng 57lại đưa 20ra một yêu fcầu như cdthế!

Hoàng 17đế trừng 2mắt nhìn, aahắn ngơ a2ngác hỏi: bb“Nàng muốn 0flàm nữ 28quan ư?”

Khi 8hắn hỏi bbnhư vậy, bTrần Công 00Nhương tiến 04lên một 4abước, vái 74chào thật 0asâu, cũng 4không chờ a1Trần Công 4Nhương mở 63miệng, giọng 2ecủa Trần 9Dung bỗng 0nhiên cất 6cao. Nàng 08mỉm cười 70ngây thơ 8cnhìn hoàng 4đế, nói edvới vẻ anghịch ngợm: f“Yêu cầu 17này của bthiếp vừa f4thốt ra, 9tất cả 56mọi người 87đều bị 6adọa choáng 3váng, bệ 52hạ không ebthấy rất ethú vị, ebchơi rất bdvui sao? Hì fehì, vì sự 5thú vị b9này, bệ b2hạ nên 2đáp ứng 8thiếp đi, e1bệ hạ, 14người đáp e1ứng thiếp 0đi.”

Hai 0ccâu cuối dfcùng, giọng 90nói mềm a8mại, giống bnhư làm efnũng.

Hoàng 6đế vừa 9nghe thì atrở nên 03vui vẻ, 1dliền hướng aTrần Công a0Nhương vung 9tay áo, quát: 2“Không 6cho ngươi 26mở miệng.”

Mệnh ddlệnh này eTrần Công dNhương không 7dám vi phạm, b3lập tức 4dhắn nhanh bfngậm miệng dclại.

“Lui dra phía sau 0đi, đừng 6che ở giữa 4trẫm và 1A Dung.”

Trần 0Công Nhương dbkhông biết 3làm sao, 4đành thi 24lễ với bhoàng đế, ablui ra phía dsau hai bước.

Khi 45hoàng đế b0ra lệnh a7cho Trần 58Công Nhương, 9ánh mắt e0cũng không ctừng nhàn 50hạ, hắn a5hứng thú 8nhìn mọi 7người ở afbốn phía, 04thưởng 00thức vẻ 1mặt của cbọn họ. b0 © DiendanLeQuyDon.comNhìn nhìn, b0hắn quay dđầu chớp 2emắt vài c7cái với fdTrần Dung, 8dlặng lẽ 05nói: “Nàng 4fnói đúng, 8đúng là 4chơi rất evui.”

Nói b1tới đây, 2dhắn ho khan fmột tiếng, 27thu hồi f7tươi cười atrên mặt. a7 © DiendanLeQuyDon.comVừa thấy abbộ dáng aenày của e4hắn, Vương 5bHoằng lại f2đưa mắt ara hiệu edvới một ecận thần.

Cận 5fthần kia 19vội vàng atiến lên.

Cũng 20không chờ 3cận thần 6kia mở miệng, choàng đế 0đã nghiêm 93túc gật f8đầu, lanh delảnh quát: 1f“Duẫn!” c(Cho phép)

Cận 6thần kia 3flàm sao dự 04đoán được 6hoàng đế b1đã đáp dứng ngay 8lập tức c7như thế? 76Lập tức bbước chân e0cứng đờ, 69gần như blà đột anhiên, hắn 1cảm thấy e3phía sau dlưng rét 1lạnh.

Trần 92Dung mừng cdrỡ, nàng 4lại cúi 5lạy, cất 6cgiọng trong 38trẻo kêu 6clên: “Tạ fđại ân 80của bệ 2hạ.” Nàng 6chướng tới cbhoàng đế 4adập đầu f9mạnh một fcái.

Đối bvới cảm 8tạ của 85mỹ nhân, 1anhóm quyền cquý bốn 65phía giật bdmình ngạc 15nhiên, hoàng fđế có evẻ vô cùng athoải mái, bhắn càng e9đề cao 12giọng: “Như 87vậy đi, a6đạo quan dở Tây Sơn drất đẹp, 2nàng ở adđó đi.”

Tây 3Sơn đạo 5quan?

Trần 7aDung mừng 8rỡ, đạo fquan kia là anơi có phong 9cảnh xinh 03đẹp tuyệt 4trần nổi d9tiếng ở 2cthành Kiến 6eKhang, quan 3trọng nhất b6là, thuộc 7về đạo cquan kia còn bdcó gần 19ngàn mẫu e0ruộng! Gần 6ngàn mẫu, 7đối với 4anàng mà 4fnói, thật 66sự là ban e3thưởng eerất lớn.

Lập btức, Trần 8dDung vui vẻ 5ra mặt: 17“Tạ ơn 63bệ hạ! 0aBệ hạ fanh minh!”

Hoàng e2đế còn bđang vây 5trong khoái behoạt, hắn 2dlại liếc cvề phía dnhóm quyền 38quý ở bốn 0phía, nhìn c9thấy bọn dahọ dường dcnhư mất 02hứng, vẻ 3emặt đều 9xám ngắt.

Hắn 5lại ho khan 5amột tiếng, ecnhìn nhóm 08quyền quý, 5nói với 9fgiọng nghiêm 6túc: “Trần 2thị A Dung 2này không 93sợ sinh bbtử, thật 3sự đáng 4kính. Trẫm anói cho các 3ngươi biết, 0các ngươi edkhông thể 4nhìn thấy e4người ta 0bộ dạng bxinh đẹp 6mê người ecthì muốn cđộng vào 51nàng. Nàng 4chính là a3nữ quan 8được trẫm dbthân phong!”

Hắn 5bnói tới b2đây, ha 87hả cười, e8chắp hai dftay sau lưng, 6đắc ý 1dào dạt 9đi lên xe 8bngựa của 60mình.

Hoàng 95đế vừa 76rời đi, 0dần dần, 98có ánh mắt 3cố ý vô 3tình liếc 2avề phía c1Vương Hoằng, 5ánh mắt 0cnày vừa f0liếc nhìn 8Vương Hoằng bmột cái d5thì chuyển 3sang Trần 8Dung.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 11.10.2013, 18:43
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 18013
Được thanks: 8903 lần
Điểm: 9.27
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương 6f138: Muốn 0nói đã 4bnói

Trước 5mắt bao 08người, 34Trần Dung 10đang quỳ 7rạp đã 3bđứng lên.

Khóe cmiệng của benàng mang 6theo tươi 72cười.

Cho 9fù là Vương 1boằng hay 8à mọi người abung quanh 8đều nhìn 51a được, 5dđây là 19ươi cười aehật sự 0hát ra từ 8ội tâm, d6ó sự thả dỏng, rạng fỡ, dứt f1ỏ mọi 36ông xiềng eùng gánh bcác, thậm c4hí là một eoại sung 4ướng thiêu edđốt sinh 7ệnh, hàm 3hứa kích 7ình.

Từ 7ừ thu hồi 06ươi cười, arần Dung 36oay người 5fại, nàng 4đối diện 9ới Trần 4công Nhương 17à Trần 4dử Phương, 8hậm rãi 7uỳ phục 97uống.

Lại 01uỳ xuống ađất, Trần 9ung cao giọng 8nói: “Trần 3Dung làm 6hai vị tộc 4abá thất 3vọng rồi. 8 © DiendanLeQuyDon.comTuy rằng eđã sống 2sót trên achiến trường, 55nhưng A Dung 4ađã giết 5fvài Hồ 4nô, sau khi 04nhiễm một 4thân máu 7tươi, đối 0dvới mọi 7bviệc trên bthế gian 1đột nhiên acảm thấy 0không thú 21vị, sớm 1cđã có ý 10nghĩ xuất 7gia.”

Nàng 2nặng nề 0mà dập eđầu vài abcái: “A ddDung cũng 79biết, hai 4vị trưởng e2bối có 56tâm ý với 91A Dung. Nhưng 4mà, cả dđời này 02của A Dung 9đã là nản 5lòng thoái d9chí, thầm bnghĩ im lặng 33qua ngày. 8e © DiendanLeQuyDon.comA Dung bất 8hiếu –”

Mấy 7cái dập 77đầu này 1rất mạnh, 4bđảo mắt, etrán của 3nàng đã d6trở nên c8xanh tím. 3 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà, atuy rằng 13trên trán fTrần Dung a6tím xanh 0dính cả c8bùn đất, 4tươi cười 4cũng là cthả lỏng, ctươi tắn.

Nàng e2nâng mắt clên nhìn 6Trần Công dNhương, 7nhìn Trần 8Tử Phương, 1run run, lớn 3ftiếng cầu fxin: “A 2Dung tội 5nặng, thỉnh 0khoan thứ.”

Dứt alời, nàng 2lại dập 54đầu.

Lúc 44này, tất 7cả mọi fngười nhìn 5tình cảnh 4anày, hiện atại ẩn b4cư nơi sơn 3ddã, xa rời 2hồng trần b8vốn là 20việc mà abnhóm danh 2sĩ luôn d8tôn sùng. 2 © DiendanLeQuyDon.comĐã nhìn 4quen danh 71lợi, cuộc 7sống an 46nhàn thế fngoại vốn flà điều 19các quý c6tộc luôn b5hướng tới. 4 © DiendanLeQuyDon.comBởi vậy, 9dmọi hành 9động của eTrần Dung 9hoàn toàn b0nằm ngoài 2cdự đoán c6của người feTrần gia 8cũng đã 4fphá vỡ 09mọi tính 19toán của d9bọn họ.

Nhưng 8cmà, bọn 11họ không 7thể tỏ 7vẻ bất amãn.

Lập 31tức, Trần 20Công Nhương 2dtiến lên 25một bước, chắn nâng 3aTrần Dung 6dậy, vươn 5tay áo lau d3đi bùn đất 6trên mặt 0nàng, cười 8khổ: “Hài d1tử này, 4sao dập a0đầu mạnh bnhư vậy? dcAi.”

Hắn bkhẽ lắc 4ađầu, chỉ c6thở dài.

Trần 4Tử Phương fbcũng tiến f1lên một 3bước, hắn fôn hòa nhìn 2Trần Dung, 3thấp giọng 2nói: “Hài btử này, bnếu con a4muốn xuất 49gia có thể 20nói trước 70với tộc 5nhân mà. b © DiendanLeQuyDon.comAi, quên b8đi, quên 5đi.”

Trần 8Dung thi lễ, 6cúi đầu, 4một hồi 7lâu mới 81nhẹ giọng 4cnói: “Vâng, f2là A Dung fsuy nghĩ fkhông chu 1etoàn.”

Trần 5Tử Phương 90lắc đầu. 6 © DiendanLeQuyDon.comHắn nhìn f0xe ngựa c7phía sau, 2vung tay áo 5dài, ra lệnh: 6a“Đi thôi, 13đi thôi.”

Sau ađó, mọi 0xe ngựa 77đều bắt c0đầu lăn 8fbánh.

Trần aCông Nhương 94lên xe ngựa, 5Trần Tử 9Phương cũng 0dvậy, bọn f9họ từng 3bước từng cbước lên 84xe ngựa, 6sau khi tùy c8tiện nói 48với Trần edDung hai câu 42thì bắt bđầu khởi 5hành.

Trần 3Dung cũng 95lên xe ngựa.

Bình cẩu trong 7fxe ngựa 0lúc này b4ngơ ngác 85nói không 56ra lời. 07 © DiendanLeQuyDon.comBà nhìn 99Trần Dung, fđột nhiên, 7anước mắt frơi như 0mưa.

Trần b6Dung liếc 23nhìn Bình eẩu một 1cái, cười f9cười, cũng 81không khuyên 3giải.

Trong 3cđám người, 2Trần gia cĐại huynh dfngây ra như 5phỗng đứng bở nơi đó, 7môi của 39hắn run 4rẩy, thì cthào nói: 07“A Dung ccủa ta nhất 0định là 5chịu ủy 2khuất lớn 2etận trời! dA Dung của 3ta nhất 3định là 1chịu ủy 6dkhuất lớn 1tận trời fmà!”

Hắn dcở đây 4fthì thào abtự nói, 7một bên, 6phụ nhân 05mập mạp 3của hắn 9đầu tiên clà trừng blớn mắt c2chậc chậc c3liên thanh, 7bđột nhiên, 8ả vui sướng 58kêu lên: 80“Dưới cđạo quan bTây Sơn 4kia không cphải có 0brất nhiều aruộng tốt 32sao? Ruộng 69tốt đó!” 39Ả xoay phắt 6người lại, 7cầm hai 4tay Trần 49gia Đại b2huynh, kêu 18lên: “Nàng bta xuất 3agia, nên 9sẽ không acó trượng 4ephu hài tử, 2ruộng tốt 1này không 33phải là f1của chúng ata sao?”

Lời 3của Trần 9gia Đại 8ftẩu vừa 9dứt, đột 1nhiên, Trần 40gia Đại 5fhuynh bỗng b7dưng quay 3đầu lại.

Hắn 1trừng mắt 3bnhìn phụ 4nhân trên bfmặt thịt 4cbéo run run 27đang vui 4mừng, tay 4dphải vung 4elên, tàn fanhẫn tát 9cho ả một dbạt tai athật nặng!

Cái d7tát này brất đột denhiên, rất 2nặng nề.

Trần 14gia Đại 6tẩu làm 4sao dự đoán a1được trượng 3phu xưa nay fdkhúm núm, 5elúc nào b0cũng không 4dám động e4vào mình 55một cái 84lại làm 6như thế 3với mình? eLập tức c7ả bụm 47mặt trợn datròn mắt.

Sau akhi Trần 4gia Đại e9huynh tát aamột bạt edtai, trừng 8mắt nhìn 17ả, hắn ffnghiến răng 87nghiến lợi 4mắng: “Lúc 56này mà ngươi 2còn nhớ 8tới điều 6này? Quả 9nhiên là 6lang tâm 6dcẩu phế!”

Mắng d3đến đây, 3cũng không 99chờ phụ 2fnhân nhà 3mình phát 7hỏa, Trần 7gia Đại 9chuynh đã eđẩy đám dengười ra, 83đuổi theo 85xe ngựa acủa Trần 1dDung.

Xe 0ngựa của eTrần Dung 8chạy về 8dphía trước.

Trong 0lúc cố 4ý vô tình, 57mọi xe ngựa 5đều cách 40nàng một e7khoảng, 4mọi người 6đều quay 71đầu nhìn a5nàng.

Mãi 9cho đến 4khi xe ngựa 3của Trần 0Dung đi xa, 15một hộ 1vệ mới e1dựa sát 0vào khẽ 4bgọi: “Lang 0quân?” 7Giọng của 46hắn rất 87khẽ khọt.

Trong 6xe ngựa ekhông có e8ai trả lời ahắn.

Xuyên aqua rèm xe, 9trên gương 15mặt tuấn a4mỹ thanh 1hoa, đôi 66mắt trong 3dsuốt như 60nước kia d4chỉ yên 74lặng nhìn 0cát bụi a0cuồn cuộn cbay đi.

Chậm 8rãi, thiếu dfniên áo 5trắng rũ bhai mắt.

Bàn d5tay trắng e7trẻo của dchàng đang 66vuốt ve btấm đệm, 92đột nhiên 23dùng một 37chút lực.

“Xoẹt” 6một tiếng, 4btấm đệm 12trắng bị 8cxé thành 9ahai đoạn.

Dần 5dần, môi 6ekhẽ mím, fmột giọng f4nói thì fthầm, khàn 87khàn truyền 7đến: “Thà brằng chung d4thân không 95lấy chồng 4sao?” Nói 3xong, chàng c8khẽ cười.

Tiếng 7cười nhẹ 8anhàng bay 0đi, đảo 4mắt đã fbiến mất 3ở trong 2không khí, bkhi hộ vệ 1kia định 8thần nhìn 5blại, thấy 55lang quân 6nhà mình fhơi hơi 5nghiêng người 0về phía f8trước, emạnh mẽ 5dtựa như d7dã thú đang 72vồ mồi, 5còn có vẻ 8trầm tĩnh 9trên gương b8mặt tuấn 5mỹ.

Xe 1ngựa của a6Trần Dung 5vẫn đang 26chạy về 1phía trước.

Chỗ 0nàng đi 1tới chính 7elà lạc 58viện mình e1đã mua về. 01 © DiendanLeQuyDon.comĐối với 7fTrần Dung a0mà nói, 1nàng đã e5trở nên 3dđộc lập, ekinh thế 4dhãi tục 5một hồi 81nên không 1ngại tiếp 40tục như avậy. Dù 8fsao, hiện 29tại cho ecdù nàng dtrở lại 5dbổn gia ddcũng sẽ 61không vãn 3ahồi được ecái gì.

Xe fngựa Trần 6Dung chạy b1về phía ffsân viện 7của mình.

Nàng 4vừa mới abước xuống 8xe ngựa, cdđột nhiên, 0một người faxông tới, 9khàn khàn 8kêu lên: 95“A Dung, 5fA Dung đáng 65thương của dta.”

Vừa 0kêu, hắn 9vừa ôm 0dTrần Dung d8vào trong 3clòng.

Trần beDung nhận 6dra giọng 52nói này, 99đây là 5Đại huynh 4vẫn luôn 6dyêu thương 5cnàng.

Nàng 38nằm trong 1ôm ấp ấm 46áp, nhắm 9lại hai 88mắt.

Trên 15đỉnh đầu 02nàng, giọng 2của Trần 76gia Đại e0huynh khàn dkhàn bi thương, 10hắn ôm 94chặt Trần aDung, một 3lần lại 5một lần anghẹn ngào 8fnói: “A 7dDung, A Dung f7đáng thương ecủa ta, cA Dung đáng 0athương của 9ta!”

Nói 20xong, hắn 4buông ra d5Trần Dung, fsụp xuống 6khóc rống 59lên.

Trần eDung đi lên fmột bước, 7nàng nhẹ dnhàng quỳ 15xuống, vươn 1tay đặt 3btrên vai e3Đại huynh, eTrần Dung 4emỉm cười, fnhẹ nhàng 34nói: “Đại 4huynh, đừng ddvì A Dung 70khổ sở. d © DiendanLeQuyDon.comHiện tại 4A Dung rất 05sung sướng. b © DiendanLeQuyDon.comThật sự 1rất sung 4sướng.”

Nàng 80nghiêng đầu, 0cười khẽ 1fhai tiếng, efkhi Trần 57gia Đại 3huynh kinh 0fngạc ngẩng edđầu, A 1Dung đang akhoái trá dmở to mắt 3nhìn hắn, cthè lưỡi, eechỉ vào fmặt mình, 2nghịch ngợm c6nói: “Đại 05huynh, huynh fxem, A Dung fnào có nửa 6điểm không evui?”

Trần f4gia Đại 4huynh nghiêm 8túc ngắm 3nhìn nàng.

Đúng alúc này, fgiọng nói bdsắc nhọn d2của một 5phụ nhân 1truyền đến: e“Đúng 6fvậy, nữ 7clang có gì 09mà không a6vui chứ? cNàng hẳn 0là rất a6khoái hoạt.” 7cTrong tiếng 8kêu, một ebphụ nhân 1mập mạp cnhư gió 2xoáy vọt 17tới, ả blao đến 4trước mặt 7Trần Dung, f5tay béo vươn 1ra định 8bnắm tay cnàng, sau 17khi Trần 64Dung tránh dcné, ả dừng dchân, bưng 4khuôn mặt d7tươi cười 60vô cùng 82thân thiết 05kêu lên: 7“A Dung, 2A Dung, thật 2không ngờ f5muội có bthể diện c8kiến bệ abhạ, còn eđược bệ ahạ phong cthưởng. 9f © DiendanLeQuyDon.comThật tốt 1quá, A Dung, 2tẩu tử 6dchúc mừng cemuội.”

Nói 72tới đây, e0ả còn liếc 01nhìn Trần 1gia Đại 3huynh đang 9quỳ trên 3mặt đất 6một cái, 4sau đó lập 1tức tươi 8dcười nở d5rộ, nhìn 1dTrần Dung, fả chỉ 7vào dấu bebàn tay trên 05mặt mình, 2fnói với 06vẻ ủy 1akhuất: “Nữ blang muội fxem xem, muội 1dxem xem, chính falà Đại 3ahuynh của 77muội đánh 9ta đó! Ta 55chỉ nói 4một câu 8muội không 4có ủy khuất, 5achàng đã 89đánh ta afrồi!”

Câu 5fcuối cùng fđược đề 31cao giọng, d4vẻ mặt 71lên án cùng 38ủy khuất.

Trần 51Dung nhìn f7thấy ả 1thì liên atục lui cra phía sau 9hai bước.

Khi 98Trần gia 3Đại tẩu 0fvừa nói 0xong, lại 1fmuốn dựa 1csát vào, 2vươn tay deđịnh kéo ctay áo nàng, 0ađột nhiên, b7Trần Dung 7vung mạnh 3tay áo.

85vung này ecdùng lực 43lớn, Trần 7gia Đại 6dtẩu trở eetay không bkịp, bị f6nàng đá 67lui ra phía 50sau một 7bước.

Khi d4Trần gia 30Đại tẩu 0trừng một fđôi mắt 4dvàng ệch, 4không biết 9là muốn a2phát hỏa 5hay là muốn 07tiếp tục dblấy lòng, 09Trần Dung 1cúi đầu benhìn về 98phía Đại 60huynh nhà 7mình.

Nhìn 4gương mặt 5fgầy gò, 3từ ái của e7Đại huynh, 2Trần Dung 2rũ hai mắt, echậm rãi 3nói: “Đại 1huynh có 4cbiết, vì 0sao ngày 2đó A Dung cfphải đoạn 2tuyệt quan 4hệ huynh amuội với 69huynh không?”

Trước 3kia, tiền 52đồ của 2nàng mờ 1mịt, có 4chuyện cũng bbkhông thể enói, không 2dám nói. 7d © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà 06hiện tại 63nàng có ethể nói 5rõ lời 5trong lòng bdmình, làm e1chuyện mà 48mình muốn 9làm …… 10Chuyện bên 3đường 29thỉnh cầu c7bệ hạ 1phong thưởng 3bản thân 1fthành nữ 6quan đã bcó thể 0làm ra, làm fthêm một 1bchuyện gì d9nữa cũng 00sẽ không 1còn là kinh 0athế hãi 1tục, lại 6ecàng không 9fgây ra bất 78cứ hậu 3quả nào!

Hiện 7tại Trần 6Dung đã 0là một 53nữ quan, 1không cần 9bận tâm bcái nhìn e2của thế egia, không 2cần bận e5tâm ý tưởng 30của phu c7gia! Từ bnay về sau, 1agiàu có c6hay nghèo ahèn, nàng 5chính là 4nàng, nàng 2là một dbngười xuất ebgia độc 0dthân, không 9có ai không 9ecó nơi để 2dựa vào, b0không nhà 64không cửa.

Nàng 7fnghĩ, hiện 66tại nàng a6cho dù khiến 6bệ hạ e4bất mãn, 7cũng chỉ 9bbị thu hồi 3dđiền sản bcủa nàng 7mà thôi.

Trần f6gia Đại 7huynh thật 4không ngờ, 9ehiện tại 7nàng lại 4nhắc tới 3điều này 34nên lập 51tức ngơ 0cngác lắc b2đầu, hồ 0dnghi nhìn 8dnàng.

Trần 80gia Đại 6tẩu cũng b6mở to mắt, cchuyên chú d3nhìn Trần ebDung.

Trong 17ánh mắt c0của hai 4người, 08Trần Dung flẳng lặng cnhìn Đại chuynh nhà 20mình, gằn 3từng tiếng ffnói: “Đó 0flà bởi 3vì, A Dung bkhông thể 6dễ dàng 3tha thứ 24cho Đại abtẩu như 6thế!”

Gằn f8giọng thốt e7ra một câu bnày, Trần 1Dung vung 1tay áo dài, 9vẻ mặt 7chỉ tiếc fdrèn sắt c1không thành 4thép nói f1với Đại 64huynh nhà 4mình: “Phụ 4nhân ác 1độc tục 4tằng đê atiện xấu 9xí như thế, fA Dung khinh d1thường 73gọi ả clà tẩu 3tử!”

Nói 6tới đây, fdnàng xoay cengười bước cađi.

Lúc afnày, quanh 0trái phải 07còn có không 5fít người 7ló đầu 90ra nhìn.

Lúc 4anày, tất 13cả mọi 8người giỏng 1lỗ tai, dlắng nghe 95mỗi một 8câu nói 34của Trần fDung.

Dưới 02tình huống 58như vậy, fTrần Dung 8không chút 6khách khí cnói ra thế b8làm cho mọi 9người đồng 4dthời cả a9kinh, đồng f3thời ngẩn 89ngơ.

Sau a8đó mọi 5người đều cdchâu đầu 5ghé tai.

Nói 41thật ra, 3cngười ở 7thời đại 8này đối 1với bề e6ngoài thật 0esự quá 0mức coi etrọng. Đại ftẩu của 76Trần Dung, 7vô luận 2elà diện 38mạo hay 8là khí chất 8dđều cực 0kỳ không 8phù hợp cvới thẩm fmỹ của fmọi người. d4 © DiendanLeQuyDon.comPhải nói, 04tại thời 2đại lấy 5thanh cao 2atao nhã là 4đẹp đẽ, cadiện mạo b4của ả e7vừa lộ 9fra, thậm 7fchí không 8fcần nói bcái gì hay felàm chuyện agì thì sẽ 27bị xã hội dbài xích.

Bởi 50vậy, lời 2của Trần 0Dung vừa 67dứt, bốn 95phía châu 9đầu ghé 5tai nói nhỏ 7enghị luận, 4đều tỏ bvẻ chán 9ghét và 5hèn mọn 07với Trần 6dgia Đại 80tẩu, còn 2có ngấm 5ngầm chê e8cười.

Một 76hồi lâu, d0Trần gia ccĐại tẩu cmới hét 2lên một 6tiếng, xông 40tới Trần 85Dung, hai 8tay định dkéo tóc enàng, rít 4gào: “Tiện 1nhân đê 8etiện không 62biết xấu 1hổ này! dbTrưởng bftẩu như bmẫu, trong 4thiên hạ enào có người 2ghét bỏ 3tẩu tử 2như ngươi? 3Ta vả cái cmiệng của 52tiểu phụ 0nhân chanh 93chua nhà bbngươi!”

2bxông tới 3rất nhanh, 7tiếng kêu blại lớn, 3trong nháy bmắt đã 8bổ nhào 53đến phía d7sau Trần a2Dung.

Đúng 83lúc này, 2một tiếng 1hét to truyền f4đến: “Câm 0miệng!”

Người 2lao đến e7chính là 7Trần gia 0Đại huynh, 56hắn bỗng 7dưng vươn a4tay gắt aegao chế atrụ hai 4ccánh tay f1của phụ d6nhân nhà 1mình. Có eađiều hình 1thể của 21hắn gầy 5gò không eakhỏe mạnh 63lắm, chẳng 3những không ckéo lại 4được, 1ngược lại cbị Trần ffgia Đại ftẩu mập cmạp lôi 2evề phía 7trước hai 8bước.

Lúc cdnày, Bình 03ẩu tiến 0lên một b1bước, bà 9ngăn ở 68trước mặt cTrần gia 45Đại tẩu, 21nhìn Trần 6gia Đại b6tẩu đang 0buồn bực brít gào 7dắt cổ 0họng quát: 3“Câm miệng! f7Trưởng bbtẩu của 2nữ lang anhà ta đã 2sớm chết 14trên đường 1đi về phía 0bnam rồi! ePhụ nhân 49phố phường 9chanh chua anhà ngươi cchưa từng 1cho nàng 9một chén 9nước, một 1chút cơm, asao xứng 4với bốn 0chữ “trưởng b2tẩu như cmẫu”? f1Phi! Khi không f1đánh mất 32mặt mũi a0thế gia 5ecông khanh 85trăm năm 38của Trần faphủ!”

Bình 6ẩu nhổ 62một ngụm 6đờm, ôm eclấy Trần 7Dung về 17tới sân 6viện của 5mình. Các a1nàng chân c7trước bước f7vào, sau 4dlưng cửa 1viện đã 45đóng thật afmạnh, nhốt 9Trần gia 2Đại tẩu a3cùng Trần dgia Đại 2huynh ở engoài cửa.

Lúc 99này, Trần eagia Đại 37huynh vẫn 02ngây ra như aphỗng.

Bên 5fcạnh hắn, 1aphụ nhân emập mạp 1fkia còn đang frít gào, c2đỏ mặt 30mắng to ahét lớn.

Gần 3như đột 6dnhiên, Trần 6cgia Đại 44huynh dắt 82cổ họng 8tê rống 3ra tiếng: d6“Câm miệng, dngươi câm 88miệng cho ata!” Hắn 07nhảy dựng 08lên, trong 9ftiếng chê 3cười, dưới 1ánh mắt chèn mọn 9ở bốn 9phía mà 6cmặt đỏ ablên. Trần 1egia Đại fca chán ghét 3trừng mắt 5enhìn phụ 4nhân vẻ cmặt dữ ctợn này, 9căm hận 86kêu lên: 50“Bà ấy 78nói không a5sai, phụ 5nhân như aengươi đã ađánh mất bmặt mũi 9thế gia 1công khanh 7trăm năm b7của Trần f5gia!”

Rống 8cmột tiếng, 54Trần gia 07Đại huynh 1bvội vàng 1xoay người 0rời đi, catrong nháy cmắt đã 57bỏ Trần fdgia Đại etẩu với 0agương mặt cxanh tím beđang hoảng dahồn lại dtrong tiếng dcười chê.

Lúc 9này, Trần dDung ở trong asân đột enhiên nói: 0“Tẩu, 4engươi mang 7vài người 5trông chừng 9dlang quân. 61 © DiendanLeQuyDon.comHuynh đệ 7dcủa ác 09phụ kia 3đều là 68kẻ lưu bmanh, đừng 5cđể bọn 5họ tổn cfthương huynh 8ấy.”

Thượng f1tẩu ngẩn era, lập a6tức chắp 93tay đáp: 86“Vâng.”

Trong 9ánh mắt 24của Bình c9ẩu và hạ 8nhân, Trần aDung rũ hai 1mắt, nhẹ 73nhàng nói: b2“Ta muốn 88giúp đỡ 4Đại huynh 5eáo cơm không 1lo …… 4Nhưng nếu 8fĐại tẩu 37này ở đây, 1ehuynh muội fechúng ta dchỉ còn 2tuyệt lộ 4mà thôi.”

Nói 4tới đây, dnàng cười 5dcười, thì 2thào tự 1nói: “Ta 7fluôn luôn 3blà người dbốc đồng, 9ẩu, ngươi enói có phải chay không?”

Bình 3ẩu không 3trả lời.

0mở to mắt 9nhìn Trần cDung.

Bình a4ẩu đột 99nhiên lao 83về phía ctrước, 0aôm Trần eDung lên 60tiếng khóc 6lớn.

Một 1bên gào dkhóc, Bình 26ẩu một 94bên lên 2án: “Nữ alang, sống 00vẫn tốt 7emà, sao người acó thể exuất gia? 3Sao người abcó thể 4xuất gia dfchứ?”

62càng nói 58càng thương 4tâm. Khi aTrần Công 2Nhương và 77bổn gia decoi trọng 1Trần Dung, 8chuẩn bị eđem nàng 1dẫn tiến 4bcho bệ hạ, fBình ẩu 2vô cùng d6chờ mong, 7dlại rất 88sung sướng.

3vạn vạn 7lần không 9thể ngờ, 25nữ lang bđánh cuộc 6vào sinh a6ra tử lại f7chỉ nhận 6một danh 57hào nữ 5quan!

Nữ 0nhân trong c5thiên hạ 53nào có đạo clý không 8lấy chồng? 0Nào có đạo 19lý không 8fcần con enối dõi 50hay trượng 5phu làm bạn?

Còn cnữa, Thất belang rõ ràng 8là coi trọng c3nàng, với 1thân phận 94của Thất 5lang, chàng 2nguyện ý anạp nàng dlàm quý fathiếp, đó dlà phúc 2khí cỡ anào đây? 38Nhưng nữ 6lang nhà 88bà lại f9cứ bướng f6bỉnh như 16thế, quật 15cường đem 84chung thân 1của mình ephụng bồi eamột quyển 8fđạo kinh, cmột bộ 96quần áo bthanh phong!

Tiếp fdqua mấy 4năm nữa, 54nếu bà 5và Thượng 73tẩu đều 0chết đi, cnữ lang ephải làm fsao bây giờ? cNàng sống bcô đơn eeở trên 0thế gian 6này, không 7có ai để cdựa vào, 7không nhà 2không cửa, dphải làm bsao bây giờ?

Càng 71nghĩ, Bình 1ẩu thật 36sự là thương f7tâm muốn 4cchết. Lập 99tức, bà bôm Trần 23Dung, không anhịn được 3òa òa khóc e0lớn, trong 5ctiếng nghẹn fngào, bà 86không nhịn 84được lại 61kêu lên: ad“Vẫn sống 0tốt, sao cngười có e9thể xuất 18gia, sao người f5có thể 70xuất gia?”

***

Thời 74đại Ngụy 3bTấn, là 5bthời đại f9có tư tưởng 3giải phóng, 2có cá tính 4ahiếm có 4trong lịch e6sử Trung a2Quốc. Khi f3đó, trong 24nữ nhi thượng 0tầng thế 3tộc, có 85rất nhiều 1fngười độc 7elập, cực 87kỳ có cá 32tính. Không 4cần nói 32đâu xa, btrên sách d2sử thời d5Ngụy Tấn fnổi tiếng 97nhất là 0fhai vị Thừa d2tướng: bVương Đạo 3và Tạ An, 3thê tử b6bọn họ 59rất thoải amái biểu 01lộ sự 6đố kỵ 8bcủa các 9nàng, các e8nàng đương 4anhiên không 71cho phép dtrượng 94phu nạp 5thiếp.

84thể nói, d6Trần Dung 53có ý độc f5chiếm trượng 8dphu ở trong aađầu, ở d8trong thời e9đại đó 84cũng không 7bcó gì đáng 7ngạc nhiên. d © DiendanLeQuyDon.comNgạc nhiên 2echính là 3bnàng yêu ethương một fthiên chi 0kiêu tử 6của Lang 4Gia Vương athị.

Biết f2chuyện xưa 5của Chúc 3Anh Đài 58cùng Lương 0Sơn Bá là bnổi tiếng e7cỡ nào, bđược truyền 1lưu ra sao? aNgay lúc 9eđó Thừa a2tướng Tạ 2An tâm tư 5rộng mở, 3hắn còn eblấy danh 8nghĩa của 19triều đình, ephong một anữ tử ecnhư Chúc bdAnh Đài 7cải nam 80trang đi chọc, vi dphạm ước 4mệnh của 5aphụ mẫu ccmà tự tử 10là “Phụ 69nhân tiết 13nghĩa”! 7Cho nên hậu 5nhân thường 07nói, ở cngay lúc 9cđó trong 6tâm trí dcủa Tạ 5An, nữ nhân b5hắn khát 96vọng và d2yêu thích 1nhất, đó 6là người 9như Chúc ceAnh Đài 8dám dùng 1asinh mệnh 5để yêu 9ethương, 40dám bỏ 5qua hết 0athảy truyền 0thống cùng 76lễ giáo.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 11.10.2013, 18:45
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 18013
Được thanks: 8903 lần
Điểm: 9.27
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương b139: Vương 20Hoằng ban 72danh hào

Trần 9bDung biết, 4với những 0người như cBình ẩu, afnàng không fcó cách 04nào giải fthích ý 0nghĩ của bchính mình, aà nàng cũng 18hông muốn 99iải thích.

Nàng 9hậm rãi eđẩy Bình 3ẩu ra, đi ebào bên trong.

Trong 54ân, bọn cgười hầu 0đều đứng 4ột loạt, aọn họ 9rơ mắt 77hìn Trần 60ung, trong 8ánh mắt 2ói không 06ên lời 07à bi thương aaay là thả 0ỏng.

1hế nào, ffrần Dung f6rở thành 9ữ quan, ađối với ahững người 4hụ thuộc 56ào Trần 3ung như bọn d0ọ mà nói 29hông hề 32ó gì bất 4ợi, chẳng 72hững không c4ó bất lợi, cfữ quan do 4aệ hạ thân 9hong, cả 3đời áo 94ơm không 3lo, đó là d0điều có dbthể khẳng 9định. Bọn 5họ cuối c3cùng không 4cần phải 4chịu khổ 6dsở, cơ 0hàn nữa.

Trần 8Dung đi đến ctrước mặt fbọn họ, 9mỉm cười aenói: “Chư 7vị, chúng 29ta yên ổn erồi.”

Ánh famắt nàng 06liếc qua c8hai người 4Thượng aftẩu và b0Bình ẩu 54đang bi thương, 16cười nói: 9e“Chỉ chờ 83thánh chỉ 11của bệ ahạ đến, 2chúng ta 2sẽ chuyển 22tới Tây faSơn. Uhm, cccó cái gì 7cần chuẩn 6bị, các 58ngươi có 1thể bắt 4tay vào làm.”

Ngẫm bnghĩ, nàng 0cnói với dBình ẩu: d“Ẩu, lập ftức chuẩn 7dbị một 9dbộ đạo 9bào, ta phải ctạ ơn thân 8nhân trên atrần thế fecùng với d3nhóm bằng 7ehữu đã 76giúp đỡ c9ta.”

Một dhồi lâu, 23Bình ẩu 01mới khóc 04không thành 4tiếng gật ađầu.

Bộ ađạo bào c3này Bình 0cẩu nghẹn 2dngào làm 34xong, chỉ dmất có 1một ngày.

Sáng bsớm, Trần d5Dung chải ađầu, vấn 0thành búi atóc đạo 7ccô, sau đó a8khoác lên 49đạo bào fmàu vàng 6nhạt.

Đạo 5fbào rộng 3dthùng thình, d6mặc lên 1người nàng 2vẫn không agiấu nổi 7dáng người 0dthướt tha bxinh đẹp. 94 © DiendanLeQuyDon.comBình ẩu 4bngẩng mặt, 29nhìn vẻ e8diễm mĩ acủa Trần 4Dung, nhìn 6thân thể evô cùng 4phong lưu c3này thì f3cảm thấy 49bi thương, flại òa 42òa khóc 27lớn.

Trần aDung không 97để ý đến fbà.

Nàng f5quay đầu 4lại, nhìn 62mình trong 9dgương đồng, ddần dần, 3nàng cau 67mày, thì athào nói: 06“Vẫn diễm d7tục như 2cũ.”

Quả 3thật, nàng avốn thích 37hợp với asắc tiên fdiễm diễm 7tục, quần f9áo đạo cbào màu 7vàng nhạt, anhìn qua 4gương đồng avẫn rất 5diễm lệ, 10vẫn mang 3theo vẻ fphong lưu 1khiến cho 17nam nhân 7dđui mù. 3b © DiendanLeQuyDon.comĐặc biệt 16đạo bào frộng thùng 90thình phiêu 3nhiên, càng 1fkhiến dáng engười nàng d8mảnh mai 9như liễu.

6điều Trần 13Dung cũng 5không quá 73để ý, 5ở Kiến a3Khang mỹ 4nữ quá 2anhiều, nàng ckhông tính 31là cái gì 39cả.

Trần 17Dung thu hồi 9ánh mắt, 59nhẹ giọng 6nói với 0Bình ẩu: 7“Việc 4đã đến 66nước này, 28khóc có aeích lợi 0gì chứ? 9Đừng khóc 61nữa.” 0fVừa nói, fanàng vừa ebđi ra bên 76ngoài.

Ngoài 3cửa, Thượng 0tẩu đã 6chuẩn bị 62xong xe ngựa.

Trần 72Dung ngồi c7trên xe ngựa, 0dnhẹ giọng bphân phó: 51“Đến cbổn gia 53đi.”

“Vâng.”

Xe 7ngựa chậm erãi chạy 2dđi.

Khi 4fxe ngựa 2fcủa Trần 26phủ ra khỏi 19cửa, ở 8acửa hông 3hai bên đường ccó hơn mười 7cái đầu 1ló ra, đây elà chủ 0nhân và 2hạ nhân 99của các 4gia tộc e7nhỏ, một 16đám vươn bđầu, tò fcmò nghị 9luận không angớt.

Xe 16ngựa chạy 81ra ngõ nhỏ, 4vào ngã ebtư đường.

Lập baxuân, cây eliễu rủ 7bở bên đường, 5nếu cẩn 8thận ngắm 4nhìn có 05thể thấy 2chồi non 51nho nhỏ 0fxanh mướt, 3người đi fđường dmặc xiêm ey đã trở 4nên mỏng dmanh hơn.

Dần f6dần, xe dfngựa của 7cTrần Dung 88chạy vào bngõ nhỏ bcủa Trần 65thị Toánh 6Xuyên. Vật 3họp theo 44loài, trong dngõ này 4đều là 6adòng dõi enhất lưu 2trên thế 13gian. Mỗi aemột sân 88viện chu 9môn đều ebchiếm mấy 77trăm mẫu, etheo tường bvây nhìn 4lại, bên 25trong phòng 31ốc tầng bctầng lớp 3lớp, ánh 1mặt trời 9chiếu xuống dcó vẻ hết c8sức tang 3thương.

Đúng 81vậy, là 3tang thương, 1hiện tại aaTrần Dung 8anhìn thấy 8chỗ phú fquý, nơi 0phồn hoa 3này, không 9biết vì f0sao luôn 1anghĩ rằng 7cũng không 2biết trong 2nhà cao cửa 1rộng hoa fđệ này 37đã chảy 7abao nhiêu a9huyết lệ.

Đã 09đến bổn 80gia.

Thượng d6tẩu ngừng 85lại, lão d5vừa muốn dmở miệng, 6cửa hông b4đã mở bra, người bgác cổng dehướng tới c5Thượng 5dtẩu gật 50đầu, nói: a9“Là nữ 6lang A Dung 67đúng không? bTiến vào 6đi.” Vừa 8nói, lão 95vừa ngẩng 3đầu lên 41nhìn vào e8trong xe ngựa.

Thượng ctẩu liên b1thanh nói f8lời cảm c6tạ, điều 60khiển xe 0bngựa chạy fevào trong e6sân viện.

Nhưng 14mà lúc này 5dTrần Dung 86rõ ràng 9đã đến 2vô ích, 9eTrần Công 6Nhương không 05ở đây, a4đám người e5Trần Tử c5Phương cũng 2không ở cđây, hỏi 99tới hỏi 70lui, ngay fbcả một angười để d9bái phỏng d8cũng không c2có.

Thượng bbtẩu điều 4ekhiển xe 4fngựa, hỏi: 99“Nữ lang, 0lúc này 6đi đâu 7nữa không?”

Trầm 09ngâm một 9hồi lâu, 7trong xe ngựa 6truyền đến 65lời nói cnhỏ nhẹ 91của Trần 0cDung: “Đi 1fLang Gia Vương 42thị đi. d © DiendanLeQuyDon.comDù là từ 48Bình thành fđến Nam 2Dương, hay 6là từ Nam 13Dương đến 1Kiến Khang, 1ta đều 45nhận ân ehuệ của 8bọn họ.”

Thượng 1tẩu ngẩn 5angơ, nói 9với vẻ 18sợ hãi: a“Lang Gia cVương thị 1fư? Nữ lang, 57dòng dõi enhư thế, 51sao chúng dta có tư 5cách đi cvào? Khẳng 41định sẽ 24không được b5cho phép.”

Trần 7Dung cười, achậm rì bcrì nói: 23“Bọn họ 9không cho 23vào, chúng 6ta không 29vào cũng 8ađược. d © DiendanLeQuyDon.comHôm nay tiến 38đến cũng 6chỉ là 80làm hết 38cấp bậc 1lễ nghĩa.”

“Nữ 0lang nói dcó lý.”

Xe 5ngựa lại 9chạy về dphía trước.

Lúc 5dnày phương 2hướng xe 3ngựa đi dtới là 3Ô Y Hạng a4nổi danh fđã lâu c7trong thiên 9chạ. Đây a0là chỗ 41công khanh 02trăm năm a0phong lưu, 27công khanh b0ra ra vào 15vào, không d8phải là 2anơi để ddân đen elui tới.

Bởi 35vậy, càng 95tới gần, c2động tác ecThượng 50tẩu đánh fxe càng chậm 3rãi, Trần cDung qua rèm 1xe nhìn lại, 0chỉ thấy 7sau gáy lão 2chảy mồ 2ahôi tí tách.

Xem 0fra, chỉ e2là tiến 4đến bái 03phỏng một 24chút, lão 6bđã cảm dthấy áp 1lực quá flớn.

Ô 6fY Hạng, 5cho tới 2abây giờ 82đều là cphong cảnh 8như họa, 8hai bên trái 78phải có 9hai con sông 3chảy qua, 6mà một 3ngọn núi 4fgiả uốn a7lượn nằm bở sau chu 42môn hoa đệ.

Cách fÔ Y Hạng 7còn một ddặm, trước 8mắt Thượng 0tẩu xuất a7hiện một bcon sông 76lấp lóa 3ánh biếc, ebba quang gợn 3sóng, ảnh 4angược của 36núi giả flồng lộng d0rọi trong 78lòng sông, 42bên bờ 5xe ngựa 9đông đúc, 2người còn 2chưa tới cgần đã 3có thể 15ngửi thấy e3trầm hương bphác mũi, 9dcầm sắt 3ctruyền âm.

Trần eDung xuyên fqua rèm xe, 5chỉ liếc 5mắt một fcái, liền 8nhẹ giọng 9nói: “Tiến 6lên đi, 4eVương Hoằng 5Vương Thất 33lang ở đó. d © DiendanLeQuyDon.comCứ ở đây 5cảm tạ 1bchàng cũng 5được rồi.”

Thượng 13tẩu ngẩn fra, lão ngẩng 47đầu lên, 8trợn to amắt kinh bngạc nói: 2c“Thấy 6không rõ, 5nhiều đệ 07tử hoa phục 6fnhư vậy, bcsao nữ lang d0có thể 0fnhận ra 84Lang Gia Vương 9thất?”

Này 94còn phải dhỏi sao? 6Dù có bao 92nhiêu người, 6edù cách efrất xa, 79nàng chỉ 2cần liếc fmắt một 11cái thì 68có thể 5tinh tường 4dbiết người bkia có ở 1dđó hay không…… 46Cho dù trên 3bthế gian 5acó thiên 83thiên vạn 5vạn người, a5chàng cũng 8achỉ có 6một!

Trải dqua hai kiếp, 3nàng biết, 5đây là 5nghiệt duyên, 5phải cố a1gắng trả cgiá thật 1alớn mới fcó thể 6bgiãy khỏi 58nghiệt duyên 2này.

Thượng atẩu cũng 4bchỉ là 3tùy tiện cnói một 5câu, rồi dđánh xe e3ngựa tới 15gần.

Chỉ 6chốc lát, 4một giọng 20nói vang ebdội trầm 5alãnh truyền 7đến: “Là e4thế gia a8nào?”

Thượng 2tẩu tươi bbcười, đang 2muốn đáp e9lời, giọng 7nói kia đột 2nhiên trở 3nên nhu hòa, 7fcười nói: 5“Hóa ra 11là tiểu 86cô Trần 7aphủ đã bthỉnh phong 6là nữ quan 2sao? Đi qua 8đi, đi qua e8đi.”

“Đa 0tạ, đa 7btạ.”

Trong 3dtiếng cảm 58tạ của ebThượng etẩu, xe b5ngựa tiếp b3tục chạy 4bvào bên 8trong.

Lại 4một lát 8sau, xe ngựa bdừng lại, 8giọng của deThượng 12tẩu truyền 80đến: “Đến 8rồi. A, 8thật đúng 18là có Thất 4lang, nữ 2flang, chẳng d6những Thất 1elang ở đây, 4đám người 8Hoàn thị abCửu lang c8cũng ở 5ađây, ha 54ha.”

Trần 3fDung nghe 19vậy, xốc 18lên rèm bxe.

Từ alúc khi xe 6ngựa của cfnàng chạy 15đến, nhóm bthiếu niên 0đệ tử cfbốn phía 3cđang du ngoạn, a6trải vải 2thô trên a1mặt đất, 6duống tràn b5hát vang ađã yên 2tĩnh trở b5lại. Cũng 00chỉ là 02yên tĩnh, 3đảo mắt b3mọi người 02liền dời 0atầm mắt 9đi.

9cChí trong flúc vô ý athoáng nhìn, 57mắt không 8ekhỏi sáng 4bngời, hắn a3hướng tới 85thiếu niên 08áo trắng bđang lẳng 8lặng uống erượu bên 9cạnh thấp dagiọng nói: e“Huynh xem 8eai tới?”

Thiếu bniên áo 4trắng chậm 8rãi ngẩng e7đầu lên.

Chỉ 34liếc mắt 3emột cái, e7hai mắt 96của chàng atừ từ f8nheo lại.

Dần 23dần, chàng 2thẳng lưng, 9fkhông hề 4chớp mắt 30nhìn xe ngựa 77càng ngày 6càng gần.

Một fabên Dũ Chí 1nhìn bộ 8dạng này ecủa chàng 79thì nở enụ cười. 37 © DiendanLeQuyDon.comNhưng lập eftức, Dũ 3Chí thở cdài một ctiếng, ngửa eđầu nhìn atrời, rung dađùi đắc f7ý nói: “Hoa 59phi hoa, vụ dphi vụ, 5nửa đêm adđến, bình 6minh đi, bđến như cmộng xuân 15ngắn ngủi, 9đi giống 11như mây 91bay vô mịch…… 3Không đúng f1không đúng, 80không phải enửa đêm e1đến bình 9minh đi, 1là mỹ nhân 6như hoa mai, b8vào đông ftruyền hương, 5atriền miên 6fmột đêm, chương thơm fquanh quẩn, 9dáng vẻ 4xinh đẹp b0tuyệt vời dnay còn đâu…… c8Ai ai ai, 2tiểu mỹ 8nhân bạc 95tình, tiểu 6mỹ nhân 4cbạc tình c7mà.”

Hắn 0rung đùi e9đắc ý 0cngâm xướng, 69nhưng càng 64nói, giọng 5ccàng chậm 3lại, dựa 96theo lệ fthường, 7người bên 06cạnh cũng dcsẽ không dtùy ý để 6hắn thao dthao bất 7atuyệt. Tại 3sao hôm nay a3lại im lặng enhư thế?

d8Chí quay 4đầu lại.

Hắn 3vừa xoay 6qua thì thấy 4thiếu niên 7áo trắng 48đứng phắt 23dậy, đi e6nhanh về ddphía trước. 12 © DiendanLeQuyDon.comNhìn chàng bnhư vậy, bdường như 9những lời 3trào phúng evừa rồi ccủa mình fchàng một 6chữ cũng 64không nghe 50lọt?

Vương d6Hoằng chậm 7drãi đi về 2phía xe ngựa bcủa Trần 4Dung.

Động c3tác của 9chàng nhẹ 77nhàng, tao 78nhã, vẻ 8amặt trầm 66tĩnh như 0cnước.

Trần 4bDung chậm 0drãi vén 25lên rèm 5xe.

Nàng 7chuyển mắt, fdnhìn qua 5bờ sông, 9a, người fvừa rồi fngồi đó cđâu rồi?

Đúng b7lúc này, e3khóe mắt 6của nàng 96liếc qua, 3ehóa ra người 7nọ đã 6dđứng phía 0bên trái a9nàng, cách 9nàng chỉ fmười bước!

Trần d6Dung quay 22đầu lại.

Thiếu 0niên áo 74trắng như 3tuyết đang 5achắp hai 74tay sau lưng, 31lẳng lặng 2nhìn nàng. 4 © DiendanLeQuyDon.comĐôi mắt 8của chàng 3vẫn trong 92sáng cao 11xa, khuôn 8mặt của 90chàng vẫn ekhiến người e7ta lóa mắt.

2điều, ánh 2bmắt chàng bkhóa chặt b9trên gương cmặt nàng 4quá mức 10trầm tĩnh.

Bốn dcmắt nhìn 7nhau, Trần bDung cười 12rạng rỡ.

Cười 2tựa như 4xuân hoa 28nở rộ.

Lúm dđồng tiền d0như hoa, 7cTrần Dung 6ngồi ngay ftrong xe ngựa, 0dhướng tới 6dVương Hoằng 22thi lễ, 9bnàng cúi 3mặt, nhẹ c2giọng nói: 8“Cố nhân 0mạnh khỏe b2không? A 5Dung sẽ 87thoát ly ckhỏi hồng 98trần, sắp 1rời đi berồi, cố 90ý tiến edđến gặp 71qua lang quân, 4vì mọi bchuyện dĩ cvãng, nói 7một tiếng 2fcảm tạ.”

Nàng f5cười ôn d6nhu, nói ebnăng nhẹ 72nhàng.

Vương 61Hoằng chậm a2rãi đi về 7dphía nàng.

Chàng bđi rất 0cchậm, bước 82chân vô d3cùng tao 14nhã, tựa anhư một bfcon báo đang 4đi săn mồi, 2ctrong tao cnhã lại f8lộ ra sự 4asắc bén.

Trong fnháy mắt, 47chàng đã e9đi tới 0bên ngoài fxe ngựa b5của Trần dDung.

Chàng 8cách nàng 9fchỉ có 5emột bước fthì dừng 2lại.

Hai c0tròng mắt 13lẳng lặng ffnhìn nàng ddchăm chú, 8chậm rãi, 5Vương Hoằng fcười nhẹ.

Nụ b5cười này 3hết sức 14khác biệt, 4Trần Dung dkhông khỏi 39kinh ngạc 65nhìn về 9phía chàng.

Thiếu b7niên áo 3trắng như f0tuyết, ôn 84nhu mỉm 6cười nhìn ecnàng, chậm arãi, chàng 5vươn ngón 99tay thon dài, 38không chút 44để ý nắm 5bàn tay nhỏ 2bé của f8nàng đặt 82trên cửa 3xe.

Chàng 27nhìn bàn 01tay mềm 68mại trắng 3nõn kia lại engẩng đầu 04lên, đảo 4qua khuôn 1mặt nhỏ 82nhắn diễm flệ động 96lòng người, 2flại nhìn 5eđạo bào 5dkhông thể 5che giấu ecbộ ngực 3bcao ngất e7của nàng.

Chậm 1rãi, miệng e4chàng bất f3giác cong blên.

Gần e2như là đột 7nhiên, chàng bcngẩng cao c1khuôn mặt 6tuấn tú, fkhông hề cachớp mắt cenhìn chằm 58chằm Trần 8Dung, đồng 3thời nói: 9a“A Dung alà người 1fxa rời hồng detrần, đã 9có danh hào e5chưa? Gọi b1là Trần aVận Tử a6được không?”

Tuy 40chàng hỏi 6Trần Dung, 6nhưng giọng 86không nhỏ, 19vẻ mặt 90tươi cười 3bnhìn chằm 4achằm Trần 4Dung, cũng cacó chút blạnh lẽo.

Trần 8aDung chớp 5mắt, khi 8vẫn còn 00chưa rõ, 1vài thiếu fniên đã 93cười nói: 2“Trần d7Vận Tử 40ư? Nếu 40đã xuất b9gia, cần eagì mang họ 5dTrần? Ta 0thấy họ cHoằng cũng 81rất tốt 78mà.”

Lời 9này vừa 1thốt ra, 8Vương Hoằng 8lại tươi 7dcười. Chàng 82cười hết 5sức tươi 4tắn, hàm 3răng trắng btinh chói cdlọi khiến cbcho Trần 0Dung không ftự chủ 9được tránh f7né ánh mắt 4của chàng.

Đảo 47mắt, tươi dcười của dVương Hoằng 0thu lại, 48vẻ mặt 7cũng quay atrở về fsự ôn nhu 9atự tại 7fquen thuộc, b2chàng chậm 4brãi cười 4nói: “Hoằng 5Vận Tử? abDanh hào 60này cũng ckhá được. b9 © DiendanLeQuyDon.comA Kỳ, ngươi 4trình nó 9lên bệ ahạ đi. 5 © DiendanLeQuyDon.comBệ hạ 8có chút 87hồ đồ, engươi nhớ crõ phải bnhiều lời 3một chút.”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 11.10.2013, 18:47
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
✪ TAY TRONG TAY ✪
✪ TAY TRONG TAY ✪
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 18013
Được thanks: 8903 lần
Điểm: 9.27
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Cổ Đại] Mị Công Khanh - Lâm Gia Thành - Điểm: 10
Chương 6140: Thành fnữ quan

Một b9sĩ tử còn b0trẻ tuổi 4ađứng lên, bchắp tay cđáp: “Vâng.” 72Hắn xoay 6fngười rời e7đi.

Trần e0Dung vội bfvàng ngẩng fđầu, kêu eên: “Chậm 00đã.”

Tiếng 6êu của 25àng trong 85rẻo, nhưng 9ù là A Kỳ 3ay là người 6fhung quanh cđều tự 0động xem dhẹ nó.

Không e0àm sao hơn, 9rần Dung dehỉ có thể 4chuyển sang ehìn Vương 42oằng.

Nàng 3đối diện f3à khuôn eặt tuấn 2bú mỉm cười 5ủa Vương 6oằng, chàng 7ỉm cười, 28ôn nhu nhìn 6àng, rồi 6hàng nhẹ 1dhàng vươn 5ay, khẽ 85hàng lướt 2ua cằm nàng b8ột cái, 5rong câu 1dói mang theo 22hở dài: 8“Hài tử ccgốc, đây 57à Kiến 8hang mà.”

Nói 6bới đây, 2ũng không cchờ Trần a9Dung mở 0miệng, chàng 01vung tay áo 1dài, xoay 5người rời 19đi.

Nhìn 9abóng dáng f7áo trắng 0nhanh nhẹn 17của Vương 93Hoằng, gần e1như là đột bnhiên, Trần 4Dung cười dbình thản.

Nàng 50chậm rãi a3bước xuống 0xe ngựa, 90quần áo b6đạo bào fbvàng nhạt 56lại có 7evẻ quyến drũ phong 3lưu, khiến 9bchúng thiếu 5niên đồng c4thời chú 43ý.

Trong 2mọi ánh 2mắt chăm 71chú, Trần ddDung thi lễ 4với Vương 2Hoằng đưa 4lưng về ephía nàng, 7bnàng mỉm 72cười, giọng 4fôn nhu sung 8csướng: 1“Hoằng 91Vận Tử? 3Danh hào 94này rất bhay. Đa tạ 32Thất lang 3bthành toàn.”

Nàng f5rẽ bước 6về phía dđám người aHoàn Cửu 21lang, Dũ fChí.

Đảo f9mắt, bóng fdáng mạn cdiệu của 44nàng đã cclướt qua 9vương hoằng. d © DiendanLeQuyDon.comKhi lướt 21qua chàng, 0nàng ngừng 2chân ngoái 4đầu nhìn 8elại, lúm 1đồng tiền 6như hoa: 48“A Dung 5abiết diện 12mạo của 3mình không fetốt, ngay ecả làm fđạo cô, 67ra khỏi 96hồng trần, 14cũng chắc 8gì đã được 52an bình. 7f © DiendanLeQuyDon.comMay mắn dbhôm nay được 3eThất lang e2ban tặng 50danh hào. b © DiendanLeQuyDon.comNghĩ đến 51dưới sự 5dche chở d8của Lang dGia Vương 98Thất cùng 1bệ hạ, e8cả đời 0này của b8A Dung đã 7có thể 3bình an sống 4quãng đời 24còn lại.”

Dứt felời, nàng 8lại hướng 3tới Vương e3Hoằng thi 3lễ, cười 8bình thản, 8cất bước 0bxoay người.

Nhìn 36nàng dần 4dần đi 4axa, bóng 4dáng mạn 9diệu tự ftại, Vương 1Hoằng dừng 94chân.

Trên 18mặt chàng 9tươi cười 4chậm rãi fcthu lại.

Cách f4đó không 6bxa Dũ Chí 99cùng Hoàn eCửu lang 0blúc này 68đồng thời 7lắc đầu. 52 © DiendanLeQuyDon.comDũ Chí thở aedài một 6tiếng, nói 00thầm: “Thất 94lang a Thất 1lang, làm bacái gì vậy? bCũng chỉ dalà một a7phụ nhân, 5người ta e7đã không b8cần huynh, 70đã sắp 3xuất gia, a1sao huynh 3còn luyến btiếc không a6chịu buông f3tay?”

Hoàn 14Cửu lang 2euống một engụm rượu, emở miệng 56ca thán liên 7tục: “Đáng fthương nhi f7tử của cLang Gia Vương 68thị lại 1rơi vào 1atình khổ amê chướng. 97 © DiendanLeQuyDon.comAi, đáng 4thương, 5đáng thương, b8rất đáng 4thương.”

9bChí tiếp bflời: “Không 64sai, quả 8thật rất b0đáng thương, 7vì đáng 4thương Lang eGia Vương 0Thất, chúng b6ta làm một 5bly đi.”

Hoàn 7Cửu lang 09vội vàng dngửa đầu dbnâng chén 85uống cạn, 8fhắn đem e3ly rượu 1dkhông hướng 9dDũ Chí lắc a6lắc, cười enói: “Người dbđáng thương bnhư thế, 0thật sự 6đáng để 75say sưa một 6hồi. Lại eerót đầy cdchén đi.”

Lúc anày, Trần 2cDung đi tới bephía trước 5fhai người, 1nàng hướng 5tới hai 5người thi 7lễ, cất 01giọng trong 2trẻo: “Vẫn bcluôn được 3hai vị chiếu 97cố, A Dung 5cđa tạ.”

aChí liên 0etục xua a8tay, cười 14nói: “Không c2cần cảm 60tạ, không 4cần cảm 3tạ.”

Hắn 0dựa vào 6gần Trần bDung, một ebên tới 7gần nàng, ahắn một bbên lén 4lút liếc dvề phía cVương Hoằng 53ở xa, hạ agiọng nói: 01“Có chuyện 7enày nàng fcũng không 11hiểu, hiện 55tại là 3chúng ta 3thật sự 7cần cảm 0tạ nàng. a © DiendanLeQuyDon.comTiểu A Dung, 2về sau có e8việc gì ecần thì fcứ việc bphân phó. 3 © DiendanLeQuyDon.comĐặc biệt bdkhi có người 00vô sỉ tiếp 73cận nàng, dnàng nhất 65định phải 52hướng chúng a1ta xin giúp 2ađỡ đó.” 5Nói tới edđây, không 01biết hắn 4bnghĩ tới ccái gì, fhai tay vỗ 0lên đùi bdmột cái, dcười ha 2ehả.

Trên 2thực tế, 37hiện tại 6vui vẻ không achỉ là chai người eebọn họ, 097 8 thiếu 01niên ngồi 0bên cạnh 6đều ung a8dung tự 25tại, diện 76mạo thanh 55tú văn nhã 89xuất chúng. 8 © DiendanLeQuyDon.comGiờ phút 0này, đám e5thiếu niên 1liếc mắt acnhìn Vương 94Hoằng một 8ecái, lại 7liếc mắt dnhìn Trần dDung, sau 3đó lại bnhìn phía eVương Hoằng, 5dùng tay ceáo che mặt, dchai vai run 4rẩy.

Trong 5tươi cười bcùng ánh 9nhìn chăm f9chú của 5mọi người, 0cTrần Dung 89cúi chào enhóm người eaquen, eo nhỏ 7gập lại, 30sau đó lộn 3trở về bbxe ngựa ccủa mình.

Từ cđầu đến e8cuối, lưng 52của nàng 5rất thẳng 5tắp, trên 56mặt nàng 23tươi cười 56sung sướng bthoải mái, 4đến tận fakhi bước 8blên xe ngựa.

Xe 0ngựa khởi 1động.

Dần adần, tiếng 95cười đi bxa.

Cũng 9không biết 4qua bao lâu, 3eTrần Dung 5bmới cử 81động thắt 9lưng đã 99có chút a5cứng ngắc, c3từ từ 60thu hồi 6atươi cười atrên mặt.

Lúc 0này, Thượng 3tẩu ở 96bên ngoài ethở dài: 6“Ngay cả 2khi nữ lang 4đã làm b2nữ quan, 41Thất lang b7cũng là 2acó tâm mà.”

Lão 2nói tới 19đây, trong 2lòng buồn 7ebã, lập 4tức ca thán.

Trần 27Dung nhắm dblại hai 7cmắt, sau 6một lúc blâu, nàng 6mới nhẹ 4giọng nói: cf“Chàng  đúng d3là có tâm……” eThượng ftẩu vừa cnghe, lại 5lên tiếng fthở dài.

Lại 65một lát 5esau, Thượng 3dtẩu hỏi: 7f“Nữ lang, 3echỗ lang bquân có ccần đi 5gặp một a1lần nữa 6hay không?”

Trước 5khi xuất b9gia tồn etại truyền 33thống tạm 6biệt thân 76bằng cố 2hữu đã 4elâu. Nói 5như vậy, achính vì b8xuất gia d7nên đại dbiểu ân 95oán dĩ vãng 8được xóa 38bỏ, có bnhững nơi, 81từ biệt 6chẳng những 4elà thân 15hữu, thậm cchí ngay 2cả cừu 2gia, cũng 40sẽ đi gặp d2một lần 89từng nhà 81một. Dù csao, hồng fctrần thế 3tục cần 1dcắt đứt, 7chính là bbốn chữ 2ân oán tình dcừu.

Huống 5chi, quan fhệ của fTrần Dung dcùng Trần 1gia Đại 5dhuynh thật 4sự không 52nhạt.

Trần 4Dung trầm 2ngâm một fahồi, thấp 74giọng nói: 1“Không fcần.”

Thượng 62tẩu ngẩn ara, hỏi: 79“Vì sao 5không cần?”

Trần 97Dung không ectrả lời.

Lúc 5dnày, xe ngựa 36của Trần 4Dung đã 50đi vào ngõ 28nhỏ.

Hai 8bên đường, 71người đi 7đường 28đều liếc 2amắt nhìn 6cvề phía 9xe ngựa 5của nàng, a6chuyên chú 2đánh giá.

“Này c2đó là Trần 8thị A Dung 16đã hướng 4cbệ hạ 5thỉnh cầu e8xuất gia.”

“Nghe 26nói là tiểu 7mỹ nhân 3hiếm có.”

“Đáng 21tiếc, đáng 4tiếc.”

“Đáng b0tiếc lắm 1sao? Chậc 59chậc chậc, f3đạo gia 97không phải bacó bảy 3bmươi hai 80thuật truyền 57lưu trên cbđời sao? 67Có thể 6thấy được 77là người 0không thể bdthoát khỏi b2ái tình.” 9Giọng nói f6này có vài ddphần mờ 08ám.

“Giá 8a— giá –”

Thượng btẩu liên 7tục vung froi ngựa, 8dđiều khiển axe ngựa 5chạy về eephía sân 5aviện của 6Trần Dung.

Trần 66Dung vừa 25mới đi f1xuống xe engựa, một e6bóng người evọt về cdphía nàng.

Thượng 0tẩu cả 6kinh, lập fftức tiến e8lên một ebước ngăn flại.

Người ddnọ vọt 6dtới trước emặt Trần eDung liền 9dừng chân, 74hắn vừa 4túm lấy 4dThượng cctẩu vừa 1kêu lên: 0“A Dung, 05A Dung, Đại 7huynh của 9bmuội bị 2kẻ côn 0đồ bắt dcđi rồi, bemuội mau emau đi cứu fbhắn.”

Người d4này gương fbmặt gầy adài, hình 3thể cũng 2gầy, trên 0mặt tái 6cnhợt còn 0phủ phấn, 9không phải 8là Tam đệ 9của Trần 5gia Đại btẩu kia d7sao?

Giờ 4này khắc a1này, vẻ 1mặt hắn dlo âu, vừa cnói xong, d6hai mắt 3chăm chú f8nhìn Trần bDung có chút 46thất thần.

Trần dDung liếc 62mắt một 3cái thì cbcảm thấy f8chán ghét 07quay đầu edđi.

Nàng 4không thèm cquan tâm e5bước vào fsân viện 0nhà mình.

Sau 97khi Tam đệ 14gầy yếu 3văn nhược 3kia ngẩn abngơ, hướng 07về phía a3bóng dáng 6Trần Dung fkêu lên: 9“Trần ethị A Dung, 3muội không 44có lương 9tâm sao? dTa nói, Đại d3huynh của 8muội bị dkẻ côn 11đồ bắt e8đi rồi. 1 © DiendanLeQuyDon.comBọn họ ccòn muốn 6chặt tay 4Đại huynh 68nhà muội b6đó.”

Lúc cnày, Trần 72Dung và Thượng cctẩu đã 4trước sau 7dvào sân. 91 © DiendanLeQuyDon.comNghe thấy 0người nọ fkêu gào, f3Trần Dung 6dừng chân, 2lạnh lùng 3nói: “Ta 3nay đã là 9nữ quan 2bệ hạ 07thân phong.” a4Nàng quay 7đầu, lấy 3một loại ceánh mắt 4từ trên 1acao nhìn exuống tiếp elời: “Ngươi e9đi nói cho 53kẻ đó 2biết, nếu ckhông muốn 6liên lụy a7người nhà, 6không muốn 35thi cốt 74không còn, 57đừng nói clà chặt 3bỏ một 28bàn tay, engay cả 56chặt hết fchân tay 93hắn thì 8cđều có 6thể.”

Lời e2của nàng evừa dứt, ecđại môn 8a‘sầm’ 95một tiếng fbị đóng elại.

Tam 85đệ ngơ 64ngác đứng 37ở ngoài ccửa, nhìn bchằm chằm 8fđại môn 07một lúc, 2hắn vẫn 7mang vẻ 8mặt không 6dám tin.

Trần 9cDung vừa 2dvào sân, 3fliền hỏi bBình ẩu ccanh giữ 82trong nhà: 8“Người cbảo vệ e3Đại huynh 77ta có trở 9bvề bẩm 5fbáo gì không?”

Bình 2ẩu lắc 4bđầu nói: d3“Không 8có. Nữ alang không 1phải đã d4nói sao? cNếu hết a9thảy bình 0an thì không 4cần trở 6về bẩm 4báo.”

Trần 6Dung gật dgật đầu, fnói với 4Thượng c3tẩu: “Tẩu, 4csau khi ngươi dđỗ xe ngựa 04thì đi ra dngoài một 8chuyến, 78tìm được cngười của 24chúng ta, 96truyền lời 6của ta, 7ckhi đêm 90dài nhàn 9ctĩnh che ecmặt vào, b0bắt hai c6huynh đệ 26của Đại ftẩu ta đánh 19cho một d9trận, đánh 3enặng chút, 0eđể bọn 86họ nằm fcmười ngày dmột tháng dmới được.”

Lúc 11này Thượng ftẩu không 5hề do dự, 6fBình thành d1bị vây ecông, người bở đó cũng 8có chút 07hùng hổ 7tuyệt tình, 62hơn nữa 71trên đường 8đi về phía anam, lão d2cũng đã 5kiến thức 3nhiều chuyện. 9 © DiendanLeQuyDon.comCó thể enói, lão 49đối với 2mệnh lệnh 7fnày của d3Trần Dung, 9chẳng những ckhông bài 03xích ngược 3lại vô 06cùng đồng eý. Sau khi blĩnh mệnh e9liền rời efđi nhanh 6như bay.

Đảo 4mắt, lại 8alà hai ngày 6ftrôi qua.

Chạng dvạng, Bình afẩu đi đến 1dphía sau fTrần Dung, 95nhẹ giọng 7bẩm: “Nữ 5lang, ban cengày lang bquân đã etới.”

Trần eDung quay 8đầu, nhẹ 42giọng hỏi: f“Chuyện 7gì?”

Bình aaẩu thấp fgiọng nói: 13“Lang quân 3lải nhải b4hồi lâu, 13nói cái 09gì tuy rằng 5fphụ nhân 68kia thô bỉ 24không chịu 9nổi, tính acả huynh 24đệ của fả cũng fkhông phải edngười được 56việc, nhưng 6mà, lúc 48trước lang b2quân vừa 1btới Kiến 41Khang, chẳng 2những nhiễm 78bệnh nặng, dcòn nghèo f0khó không 77chịu nổi. 3 © DiendanLeQuyDon.comNếu không 8phải được ebnhạc phụ 6thu lưu, c7được phụ b2nhân kia 3cchiếu cố, angài cũng 84sẽ không 18sống đến 37ngày hôm f3nay. Ngài 06nói, về dsau ngài d3sẽ quản 9agiáo bọn 7họ cho tốt. e7 © DiendanLeQuyDon.comNữ lang 6chịu sự c0chú ý của 76mọi người, 34mặc kệ 83là làm người 6bhay là làm cviệc nên 0ecẩn thận 3một chút, e6trăm ngàn 24lần đừng bbđể người bta lợi dụng 6cái gì.”

Bình dẩu nói 78tới đây, 0hạ giọng d1nói với fvẻ chần 9chứ: “Nữ clang, lang 9quân nhất dđịnh là 0đoán ra a6được chuyện 55đó. Ngài 8còn nói chai huynh 8đệ kia fcnằm ở 2trên giường 6không thể 1động đậy, 3thỉnh đại 12phu đến enói là một 1người bị 6cđánh gãy 45xương sườn, 36một người 2bị gãy 4cxương đùi, 8còn nói aphải nằm amất mấy 9dtháng.”

Trần e9Dung nghe 1fđến đó 6không chút 6để ý tươi 3cười, nàng 43cởi xuống 7fbúi tóc, 0chậm rãi anói: “Đại 19huynh của d1ta từ nhỏ 1fđã nhân 9từ nương 0ctay …… 38Huynh ấy 5không biết, 0hôm nay Tam 9đệ kia 1dám dùng 9sự an toàn c3của huynh 4ấy gạt 5ta đi ra a1ngoài, ngày 8mai bọn 02họ sẽ edám chặt 0bỏ đầu eĐại huynh aata đến 8đòi chút 72tang phí, 5ta thật csự không 5thể nuông f7chiều.”

Trần c6Dung nói e7xong, lắc 7bđầu, cười f3nói: “Được brồi, không 3nói chuyện 31này nữa.”

Bình c4ẩu thấy a6nàng mất 7hứng thì 1vội vàng 93chuyên tâm 2giúp nàng 06chải tóc.

Thánh a4chỉ của fHoàng Đế 4ước chừng 2qua thêm 2bốn ngày 6mới được 0đưa tới. b © DiendanLeQuyDon.comTiếp thánh bchỉ, tiếp b2nhận đạo cbào hoàng fgia ban cho, a1trước mặt 2bmọi người, 8dTrần Dung b9một lần e6nữa vấn 2fthành búi 83tóc đạo c3cô, dưới 05sự hộ atống của 1fhoàng gia 0thị vệ cngồi xe engựa, mang 1theo hành c2lý, chậm a2rãi đi về 89phía Tây 3Sơn đạo d5quan.

Một 6ngày này, b8đúng là 96ngày xuân 1eánh mặt 5ctrời rực 5rỡ, cành 87liễu xanh b1um.

Xe 8ngựa chậm 23rãi đi, 9hai bên du 41khách như 92nước.

Chỉ 4fchốc lát, 5đoàn xe cđi tới 2Tây Sơn.

Tây e5Sơn đạo 91quan ở giữa d9sườn núi, 4xuyên qua erừng cây 5nhỏ có 9fthể nhìn a3thấy mái 4cong của 9đạo quan. be © DiendanLeQuyDon.comCho dù mới 44chỉ đầu 2mùa xuân, bnơi này ađã tràn 8angập sắc 8xanh, tiếng ffđàn tiếng 3ca không 79dứt.

Trần 7Dung bước d6xuống xe 5ngựa, dưới 4sự hộ 0tống của bnhóm hoàng 12gia hộ vệ echậm rãi 9ađi về phía e1đạo quan.

Sơn 3đạo uốn b1lượn, trên dfđường 2rải đá cccó cỏ mọc cckhắp nơi. c © DiendanLeQuyDon.comChuyển qua 4một triền fnúi, mười 7mấy đệ 9tử quý ctộc có 3cuộc sống ban nhàn nhất dctề nhìn 35về phía 25Trần Dung.

Nhìn eTrần Dung 62mặc đạo f0bào rộng 7thùng thình 7lại dấu 1không nổi 3vẻ phong c0lưu diễm 12sắc, một 5athiếu niên 45trên mặt f2phủ phấn 8tú lệ cười 8nói: “Hay b8cho một 74tiểu mỹ 0nhân Hoằng 3Vận Tử, d2hay cho một 3danh hào 6Hoằng Vận 67Tử, đúng 4là nói hết 1chỗ khiến 6người ta 5blưu luyến ftiểu mỹ 6nhân này.”

Lời 84của hắn e8vừa dứt, 4một thanh 60niên khác 2btầm 20 tuổi 44cao gầy dcười nói: a1“Ta cảm 2thấy chữ e3Vận dùng 11ở trên 4angười nàng 5rất thanh 4nhã cao khiết, 81không bằng 2dùng một 2chữ Mị. c2 © DiendanLeQuyDon.comKhông đúng, bchữ Mị 8quá mức 2diễm tục, 3anữ lang 8này cũng 5có nét phong 4lưu, chậc 98chậc, ta 42cũng không edbiết nên 5ahình dung 7nàng thế enào.”

Trong 5btiếng nói b9chuyện của 8bhai người, 6một ca kĩ 06nũng nịu 6cười nói: a6“Thiếp 4thật sự e3không rõ, 1bnếu Lang 14Gia Vương e7Thất kia d5coi tiểu dcô nhà người 5ta là tâm 7ecan bảo 59bối, tại esao còn để anàng trở 68thành nữ 1quan? Hay elà, đây a4lại là 60thủ đoạn ddphong lưu 3của đám 43danh sĩ bọn c4họ?” Dứt 52lời, nàng 22ta lấy tay fáo che miệng, b7khanh khách 5dcười vui.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 167 bài ] 
       



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Yến My
Yến My
August97
August97
Tịnh Du
Tịnh Du

nguyensenck52: bạn Quỳnh diệp ơi: t nhận edit bộ Tổng giám đốc lạnh lùng, xin dịu dàng chút - Tố Diện Yêu Nhiêu  đc k
sophia_tutrinh: ai dịch dùm mình câu này với "    待人群散去,将借来的C语言教材交给郑初瑜与林语欣后,黎悦总算松了口气,开电脑,登陆仙魔。明天开始又要好好复习了,那么今晚,就让她再玩下吧……"
tuyetnhung0604: có bạn nào làm bộ"bụi gai sau mũ" cua cuong ngon thien tieu hok? cho mình làm ké đi. sợ làm 1 minh hok nổi
tamlinh89: cuống quá lại nhầm ròi, truyện chứ ko phải phim
tamlinh89: NC không chết đâu a, happy ending, phim có chút thể loại hắc bang, vai phụ có chút hài, hiện đại bạn nhé
yuki_piano: nghe chuyện đó vó ve rất hay !!! có ai bik ko
MiuLinh: :v tr xuyên ko à bạn?
Eavesdrop: Truyện nghe hấp dẩn quá, mình cũng muốn đọc . Mà nử chính chết hả bạn . Mà nghe sad ending mình sợ quá
chipchau: ặc, thế nc chết sao nàng?
tamlinh89: các bợn ơi help meee, mình đang tìm lại truyện, tên nhân vật Nhạc nhạc, San San (nữ chính là Tô Tình Nhã), 2 bạn này hồi nhỏ sống cùng cô nhi viện, bạn nam đc đón về sau đó gặp nhau bạn nữ nhưng vì có kẻ mạo danh nên bạn nam ko tin bạn nữ là người yêu của mình ngày trước, có tình tiết nữ chính ra biển tự tử 7 ngày sau mới tìm đc thi thể, bạn nào còn nhớ mách mình tìm lại truyện nhé, cảm ơn a
mymy0191: Lâu rồi mới thấy baby vào 4rum:D
babylove1072006: Ở không zô wậy cái :sofunny:
megau1976: tối mai mới post, ban ngày rất bận!
thaonhan: @meogau@:mong ngóng ngày mai có chương mới. g9 meogau
me0kitty: cũng quên mất slow là 1 sắc nam trong  đống sắc nữ bọn ta mà đúng hem nak
me0kitty: ák mèo quên mất slow cái gì cũng dám làm ~=
SLowSLISlow: SLOW có gì ko dám,quan trọng là mèo dám để slow dám ko :))
SLowSLISlow: ăn là 1 động từ + ngoặc kép là từ thường dùng trong ngôn tình,tự các đồng đạo hiểu :))
me0kitty: slow dám hok ta kêu vk lớn ra ngay 6h nak
Ốc Vui Vẻ: ăn là một động từ :v
SLowSLISlow: ko có VK,CK ở đây,bắt cóc mèo về "ăn" :))
me0kitty: hum nay sao âu mất tiêu hík ùi
me0kitty: ck, vk lớn ui
ngo mai thu thao: chenqiucao: ko co j dau ban mjnh ko biet edit nen cung ko ranh lam y nghia cua no ban oi
chenqiucao: mình cũng không biết có phải như vậy không nữa. thanks @ngo mai thu thao nhiu na
ngo mai thu thao: chenqiucao: bây giờ anh có thổ nói rằng đó là việc kinh doanh của gà mới nở chứ? dịch như vậy phải ko bạn
nguyensenck52: đánh mất tình yêu của lam bạch sắc
Gió Phương Đông: truyện j vậy mn cho mình góp vui với ^^
nguyensenck52: ừ đọc mãi chả thấy hết,mà hình như chưa hoàn
SLowSLISlow: có nhiêu đâu ,cũng ngắn


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.