Nội quy chuyên mục
Hãy click nút f thích cuối mỗi truyện bạn đọc. Xin cảm ơn!
|
Trang 2/4
|
[ 18 bài ] |
|
[Cổ đại] Ân nhân của Võ Hoàng - Cần Thái
| Người gởi |
Nội dung |
|
°•† Đá Cẩm Thạch †•°
Ngày tham gia: 26.10.2011, 21:24 Tuổi: 18 Bài viết: 1299 Được thanks: 920 lần Điểm: 8.83
|
 Re: [Cổ đại] Ân nhân của Võ Hoàng - Cần Thái - Điểm: 11
Chương eb2.1
Nửa 4nằm trên c0mặt đất, a4Võ Hoài 3Thiên dần 1dần thanh btỉnh, trên 81người truyền 56tới đau 6đớn làm 7fcho hắn dphải chau emày, kí dức dần cfần hiện cõ ra, hắn 4à trúng 45ai phục!
Nhớ d7ĩ chính 1ình sau khi abăn vào hộ 8âm đan, aắng sức 1ột hơi 9euối cùng 17hi triển 9hinh công 7bhạy, rồi afau đó…. 9 © DiendanLeQuyDon.comọi thứ 36rước mắt 9hòe đi, 5ượt khỏi a3ầm kiểm coát, mà 7ỗng dưng buất hiện 7rước mắt eắn một fđôi mắt 39rong suốt 74o tròn.
Là 2ai?
“Ngươi d2ỉnh a.” 04gồi ở 1ách hắn 43ột đoạn, c6rầm Thiên cdạm nhận 4a cử động 32ủa hắn 42iền mỉm 4eười. “ abĐừng động 08đậy nhiều, d2gươi bị fehương, nếu eđể miệng bết thương fách ra thì dẽ không 06ốt.”
Tiếng 87ói ôn nhu 58hẹ nhàng 1ất lên 4àm Võ Hoài chiên nheo 31ại hai mắtt.
Thanh fcâm này hắn eđã từng aghe qua, là 8gười chủ 4dự nữ phẫn 8fam trang của 81ạc phủ.
“Là e5gươi?” fắn khó d6hăn ngồi 32ẳn dậy. b © DiendanLeQuyDon.comĐám mây 1rôi đi làm 0cánh trăng bbhiếu rõ 1àng người 5rước mắt, 23uả nhiên d5à Trầm 9hiên Hạm fột thân 6am trang.
“Đây aà đâu?”
Hắn cđánh giá eốn phía, 03hông thể e1hớ chút c3ì.
“Ta 8đoán là a5ột sơn cđộng đi.” e4rầm Thiên 4ạm nhún dcai, dù có d1ạn hỏi 7dàng đây 3eà đâu thì 7àng cũng dehông có 23đáp án 4hính xác.
Lúc 7rước ngã b7hào trên ddriền núi, 7àng tưởng ehính mình 71hết chắc 16ồi, không agờ chỉ 6fị dính 60đầy mình 74ùn đất, 5ay mắn không 46ị thương, 17òn “đại 7ễ” kia 9ũng thực 2ự động eơi đến 8ên cạnh, 36hờ nàng 3‘nhặt’ 2rở về.
Càng 94hông nghĩ 0ai người 13ại trong f3ọa có phúc, edhanh chóng dìm được 4ột cái 7ơn động 9ó thể tạm e1hời trú f2ưa.
Cái 37hó là hiện biờ đã 1ào đêm, eà mưa thì 6õ ràng không bó ý ngừng 8ại, cứ 1hư vậy, bcàng có cách 5aào để d7ề Mạc 4ia?
Một dđường bhăm chăm 8dđánh giá 9on đường 8úi trở 5ề, nàng aúc này mới 8ghĩ đến 8ên cạnh 0ó một kẻ 6ị thương eần chăm 01óc.
“Ngươi eeặp chuyện dì thế? 3ai nạn a?” 76àng thật 6a cũng có dhút tò mò, 9ếu hắn 55à “Võ 2oàng” thanh 0anh hiển 57ách, võ 6ông phải 8à không c9ệ a, như 54hế nào 6aại bị cehương nặng 1hư vậy?
Hay, 78ì thật 63“Võ Hoàng” 15hính chỉ bà hư danh?
Phát 9iện đáy ccắt nàng 3duất hiện 54ghi hoặc, 91õ Hoài Thiên cỗng cảm 2fhấy thương 5hế trên a4gười mình 9đã trải 59ua đơn giản 5iết bao. 7 © DiendanLeQuyDon.comong nhắc 2bới đó, 62hâm tâm 9ẫn là hỗn 19oạn không b5hôi, mặc dù không cđến nỗi ddơi vào âm bfhủ, nhưng 18hoát ra cũng 6dhông hề 87òn sức e3ực dư thừa, aúc đó bị efạ độc 9ám toán, 5ược lực c6ẫn đang 2òn tác dụng, 20hẳng qua fà được 9bộ tâm đan fcáp chế 24ại mà thôi.
“Không 6ó gì.” 3ắn khẩu dhị tâm 1hi* nói.
(*khẩu: 1iệng, lời 95ói; thị: d6hải; tâm: dòng dạ; 8hi: trái 2a—> miệng 70ói một 6đằng, tâm a3ghĩ một cẻo.)
“Là 6gươi đã 13ứu ta?”
“Thực 4a không tính cứu.” Nàng bfhính là 6“nhặt” e7hải hắn, 0bồi lại 0hải “khiêng” a7ắn đến 3hỗ tránh 41ưa.
“Là agươi dọa 8cgựa của ea chạy mất, 25ứ coi như 46à nhặt 2bđược ngươi 5ề.”
Hơn 4ữa còn d5à nhặt 6ahải “phiền bhức” chứ 1hông phải a“đại 4ễ”.
“Đa bạ.” Mặc 8ù nàng nói 7chư thế 5aào thì việc 87ứu hắn f7ẫn là sự e2hật.
“Không 9ám nhận.” 90àng khách c7hí cười 2cười.
Võ ddoài Thiên b5hông lên ffiếng, vẫn edâm thầm 6hú ý nhất bử nhất bcđộng của 1àng. Hắn 1úc này đang e0rong hoàn 9eảnh nguy b8ấp, thêm a0ột phần d3ảnh giác 71ũng có nghĩa 8chêm một dchần an toàn. 0c © DiendanLeQuyDon.comặc dù nàng 7hoạt nhìn aahiện lương 66ô hại nhưng acai biết 4iệu có 20hải cạm 0ẫy hay không?
Nhận 5hấy ánh 7ắt hắn 17đánh giá, 42rầm Thiên 1ạm không fghĩ nói 8ì chỉ cười.
Khi 3đó vừa a5ào trong 57ơn động, 4àng còn a0hưa kịp 6hở dốc eong liền 2ội vàng 41em xét vết 0hương trên agười hắn, euy nàng không 56hải đại fhu nhưng 2ũng nhìn c2a được 29ày toàn eà vết thương co đao kiếm 11ây ra, hơn 1ữa kẻ efuống tay b5oàn toàn c4à muốn bấy mạng dfgười, vết bhém không 5ề có lưu 15ình một 8hút, trên 0iệng vết 3fhương còn 5ị thâm 2đen (do độc).
Nàng 4ất bao công 2aức mới 71ìm lại 30được bọc aađồ của baình. Cũng 6ay nàng mỗi 36hi ra khỏi 4ửa đều 58uôn luôn fdhuẩn bị dược chữa e1hương mang 1heo, bằng abhông liền aẽ rất 6hảm.
“Thiếu eảo chủ f(cách gọi ahiếu chủ 09ình Thiên bcảo), ngươi 5ó bị lạnh?” a8an đêm trong 0ừng vốn 00đã không 31ó chút ấm 1fáp, mà mưa fại cứ 9hế không 2gừng rơi, 5iêm y (trang 6hục) hai f3gười cao chấp đều cướt sũng, b5uổi tối afay có thể 99ói là lạnh 7bẽo vô cùng.
Hơn 8hế nữa 4ắn bị 5ehương nên 3aất máu 49hông ít, 2hẳng định dà càng chịu 8bhông nổi.
“Xiêm c chúng ta 4đều bị c5ướt cả, ea vốn định bbđốt chút 14ửa sưởi 0aấm, nhưng c4à trong động aoàn toàn 9hông tìm 90hấy một dhánh cây dào, ngoài bia mưa lại 23ẫn không 9gừng rơi, 6ho nên đành 6hải chịu 9fhư vậy.” 80àng giải 4chích rành dạch, ngữ 2hí còn mang 01heo tia xin 1cỗi.
Ánh 1răng ẩn 5ẩn hiện ceiện, Trầm e0hiên Hạm fì thật 15hìn không 2bõ người 5ắn, nhưng 8eũng lờ dờ phát bdiện ánh dắt hắn e3ó chút kì 7dạ.
“Không.” 2cõ Hoài Thiên 16ạnh lùng 43rả lời, 7brong thanh 59âm có chút a2ư nhược.
“Không?” 4rầm Thiên d4ạm ngốc 7ăng một 25hút mới 5hản ứng 4ại, hóa 4a hắn là 1rả lời ceiệc nàng fỏi hắn 6ó lạnh 9hông. “Ác, 7cậy là tốt 0eồi.”
Đối 9fhoại được ccài ba câu 3hì ngừng 9ại, xem ba hắn không 0hải dạng 0egười thích deói chuyện 24a? Nếu như 0ậy, nàng 70ũng không 2ần tự 9iên tự f1iễn nói beiếp, hai fon người e7ũng chỉ 23ới gặp 38hau qua một 0dần, hiện b3ại cũng 6hông có 3hiều chuyện dì bàn tán, 46ơn nữa 9àng cũng 1euên mất fánh mắt ebì dị kín 2đáo của 6õ Hoài Thiên dôm ấy , a7ẫn là không ciết cách bfói chuyện dử tế chút bfào.
Nàng 11đánh giá 85ơn mưa bên 79goài kia, 90em ra đêm 7ay phải 9ở lại 6hỗ này. 7 © DiendanLeQuyDon.comàn tay trắng bhỏ lấy fa bánh bao 64ừ túi đồ, e1ột đi lớp 64ọc mỏng b5anh bên ngoài 8dđưa hướng ebắn.
Ngươi 36hắc là a5đói rồi, f3ở đây 85ó bánh bao, 0ặc dù có fơi bị ẩm 46ột chút bhưng cũng 8ó thể tạm 9ấp bụng.” dánh tuy có 75iấy gói e1ên ngoài 6hưng vẫn 10ính phải 76hút nước d1ưa.
Thật bâu vẫn 6hưa thấy feắn đưa 6ay sang lấy, 7àng dương 3i.
“Nhìn d1hông thấy 65ao?” Mặt 99răng lại 23ị trận 45ưa rào che 6ấu đi, 8ũng khó ferách hắn f1hông thấy 12được, 4càng thực 0a cũng chỉ 70hìn thấy 7ột mảnh 8eđen ngòm, 9ấy được aánh bao cũng 3hỉ toàn 4ựa vào e0àn tay sờ foạng xung e2uanh.
Hơi ffơi trầm c0gâm, nghĩ 6đến hắn e4đang là 87gười bị 7rọng thương, ddàng đành 96hải nửa cuỳ vươn 0fề hướng fắn “đi” 5dừng chút 4ột, bàn 3ay nhỏ bé e3ờ sờ dò 4ẫm trên 43ặt đất, fòn một 3ay kia nắm 7iữ cái 15ánh bao.
Võ 7oài Thiên fcà người 1uyện võ, 76hìn mọi 8ật ban đêm 41đối với 8ắn mà nói 42hông phải 4huyện gì f8đáng kể. 3 © DiendanLeQuyDon.comạnh lùng 8hìn cử eđộng buồn 9ười của 6àng, xem bàng từng 3hút một 5iến tới 8ần chính 28ình, bàn eay ôn nhuyễn 06hạm tới 13hân hắn…….
Đôi 6ày rậm 1cập tức a0au lại, 0đang muốn duát bảo b6àng ngừng 1cành động 8hì bỗng cưng nàng 2ất nhanh 9huyển qua 4ên cạnh cay hắn, d4úm lấy 84àn tay to.
Lòng 96àn tay truyền 9cới một chút lo lắng 6fê dại, 1ập tức 5aị một eái bánh 6ao lớn đặt 3ên trên.
“Nhanh 30ăn đi, vết d0hương trên 2gười ngươi 5hông nhẹ, 99ần phải aaổ sung nhiều d1hể lực 0ào, mặc dbù không 9gon lành 31ì nhưng aiễn cưỡng 2ũng ăn đi. b2 © DiendanLeQuyDon.comĐợi sau 6hi mưa tạnh 25ồi vào chành lại 7ính.” Thân 6hận của 3ắn như fậy, đại dhái chắc d7hông quen 6ăn mấy dhứ như e6hế này, fhưng lúc f4ày méo mó 08ó hơn không.
Sau 1hi nói xong, 8àng hơi 6dơi lùi xuống 33ạo khoảng fách, đôi 0dá trắng bõn ẩn trong aóng đêm f9ó chút nhẹ 5ồng. Mặc dù nữ phẫn 2am trang lại 5hường hay ffđi lại 1ên ngoài, 1hưng tiếp 71ận một eam nhân gần 62hư thế 5bẫn là lần dđầu tiên. 9c © DiendanLeQuyDon.comơn nữa 4fới vừa 0ồi đưa d8ánh bao, 1ay nhỏ của 4àng chạm eới bàn 3day to lại baóng kia, 7ường như 7fớn tới 5dđủ có ahể hoàn coàn bao lấy 21ay nàng, 29àm nàng 3ười phần 6bảm nhận 96được nam f7ữ có bao 3bhiêu khác 64iệt.
Hắn dắm lấy fánh bao, 9rên khuôn b9ặt lạnh bùng cứng 2ắn phiếm aahút sắc 4hu hòa.
“Ngươi a0hì sao?” 1hấy nàng f6au khi đưa 5eánh bao cho 8ehính mình 05iền ngồi dại chỗ 5ahông nhúc 6hích, hắn bồ nghi hỏi.
“Ta d2đã ăn hồi 3hiều rồi.” 05rầm Thiên 79ạm nằm 1co quắp trên 0ặt đất, crợn mắt frả lời 8ại.
Thực 1a nguyên 7hân cực 3fì đơn giản, 2àng không 3hải kẻ aiàu ra ngoài f9ua vặt linh c8inh, cũng 0hông phải d4gười hay c2ghĩ đến e9ấy chuyện daăn uống 66ọc đường, cốn dĩ chỉ bính sao cho 7au về nhà b8à giữ nguyên d7iền lương 1crong túi, b3ánh bao kia e8hẳng qua 54à lúc chiều b5đại nương d2ở tú phường 75ợ nàng ffrên đường 38đi bị đói, c0ho nên trước 49úc đi liền 07ứng rắn 1ehét vào cành lí của 3àng.
Một 57hắc này, 25àng đặc 6iệt cảm 78ạ đại 88nương đã 1c“tiên tri”.
Võ b8Hoài Thiên 95mím môi, 3ckhông cách 8nào giải 8thích được 3cái đang crục rịch etrong thâm 86tâm.
Hăn dcùng nàng 0mặc dù ađã từng 07gặp qua 17một lần, 7enhưng nói d7chuyện cũng a5chỉ là 3fxã giao, anhiều nhất dhắn cũng 1chỉ là 2khách nhân aMạc gia, 08nàng vì 5acái gì lại 3fđối với 84hắn tốt 63đến thế? 8bCứu hắn, bagiúp hắn 88băng bó a1vết thương, 41mà đồ 6ăn duy nhất 9lúc này a5cũng đưa a3cho hắn.
“Ngươi 55nhanh ăn edđi.” Sáng 7asớm đã 5phải rời 1cửa làm fviệc nguyên 5một ngày, 39sau lại 42phải khiêng ehắn đi d2một đoạn, 3Trầm Thiên cHạm thật d0sự mệt 5arã rời, c6mí mắt 0sụp xuống 8trầm trọng, 1bnặng đến anàng muốn 07nâng lên 0cũng nâng f3không nổi.
Nàng c7từ nãy dđều thức 34chính là beđang đợi 73hắn tỉnh 5lại, nếu dfkhi người 49kia tỉnh 5cũng còn 76có thể 9dnói chuyện 8một chút. dc © DiendanLeQuyDon.comLúc này 0ecanh ba xem 6ra nhất 43thời cũng cdkhông chết eđược, 7enàng trước bhết phải dnghỉ ngơi 74chút đã.
“Ngươi?” dXem cái đầu anhỏ của ebnàng không 3ngừng gật 4xuống gật 26xuống, thân 5emình cũng dnghiêng nghiêng 1ngả ngả 43đi, Võ Hoài cbThiên thấy acó điểm 61lạ kì.
“A?” eNàng cố 51gắng mở 15ra mí mắt, aphát hiện 70hắn thấp 2giọng gọi, c7trong não e4hỗn độn cchuyển chuyển b9tính tính, e8“ác” 4một tiếng, b0miễn cưỡng f2lại lổm fngổm bò 82đứng lên, fccánh tay d5còn rảnh 7esở soạng eở bên cạnh.
Sờ 2bsờ mò mò, ebcuối cùng 2mò đến 7ctúi nước.
“Này, fnước ở 8đây.” 8Tưởng hắn fbị khát, cnàng chuyển 8túi nước 37cho hắn 4theo cách evừa rồi cđưa bánh e9bao, sờ 1soạng tìm fbàn tay hắn. 5 © DiendanLeQuyDon.com“Ta để d0nước bên bcạnh tay acngươi, khát b9có thể 12uống….. e5 © DiendanLeQuyDon.comNgươi chắc 3là có thể 48vươn tay b4ra lấy đi?” 9bTrên cánh d2tay hắn 2cũng có 4một vết athương lớn, ddkhông biết 03có thể atự mình 2làm không.
“Có ethể.” 0cVết thương 74này thực 1ra không e4đáng nói, 8phiền phức 91là không 6biết kẻ d2địch đã 53hạ loại 3độc dược f8gì. Hắn 20tuy giỏi 19võ nhưng 29lại không 3biết gì 1về y thuật, 1mặc dù 11đã ăn hộ f2tâm đan f8do Lãnh Diệc 6Trần đặc e9chế, nhưng 40cũng chỉ 5có thể 58tạm thời f7bảo vệ 0tâm mạch, 1hạn chế dđộc tính 50phát tác. 6 © DiendanLeQuyDon.comSong muốn 4hoàn toàn 08khôi phục 1bcông lực 8thì vẫn ephải chờ 4Lãnh Diệc aTrần cùng dHuyền Phong btìm ra hắn.
“Vậy 80là tốt 1crồi, ngươi acứ từ cetừ ăn đi, 1ecó việc 1gì thì gọi 2dta, ta có echút mệt 5nên nghỉ 6ngơi trước.” a2Nói xong, cnàng cũng 7không hề 0btiếp tục cfgượng ép 0mí mắt dmình, ở 9một bên ftheo đuổi 4Chu Công 5vào giấc dngủ.
Võ 2Hoài Thiên 1trừng mắt 6nhìn nàng, bakhông thể e0tin được 5nàng cứ fnhư vậy a8ngủ được 3luôn.
Ở eenơi hoang cdvu dã lĩnh 37này, một 0bcô nương 91trẻ như 9nàng cư 86nhiên cứ 8bnhư vậy 7ngủ! Càng b3không thẻ 8tưởng tượng 6eđược khi 4bên cạnh dcòn có một 41gã nam tử 95xa lạ nằm! 9aVậy mà 79nàng không a2hề có một 1chút cảnh 9giác?! Nếu d1như hắn 8là một 49tên đăng 5cđồ tử 7thì làm 3sao?!!
Đáy f8mắt bừng ebừng lửa 82giận, hắn 42cũng không 09hiểu chính 83mình vốn d0luôn lãnh d3tình mà fsao lúc này c7chỉ vì 1một chuyện 77cỏn con 2như thế, 6cũng lại ccó thể 6fnổi giận, cchỉ biết 6đối với c8hành vi của a1nàng, nữ cctử ngây 9thơ không 8biết cách cbảo vệ 8mình này, 8frất có 5ý kiến!
Qua amột hồi 5engắn ngủi, a0hắn phát chiện hô e4hấp của bnàng đã 26chậm rãi 85đều đặn, 5cư nhiên 3đã thật 7sự ngủ dcsay!
Trong 2lòng nhịn f7không được bsuy nghĩ 56về chuyện 05kì lạ vừa 2thấy, hắn 5âm thầm 6tinh tế 01đánh giá e4nàng, có fadạng nữ 12tử nào 8lại giống 0như nàng, 0luôn cho crằng bản fthân cải e3trang nam 7nhi thì có 8thể khinh d3địch, không ecần quan ddtâm nguy 24hiểm chính 1mình?
Qua 38một hồi a0sau, trong c9bóng tối, 5chỉ thấy c2nàng trong 1giấc mộng amơ cau lại 1đôi mày, 95cả thân 8dmình co tròn 3lại, cựa 60quậy một achút rồi alại bất 8dan ngủ.
Hẳn 3là lạnh 49đi. Hắn 3nhìn từng bhạt mưa 02to ngoài bkia vẫn 34không ngừng cthi nhau rớt 7xuống, cảm 8giác gió 16lạnh từng 0đợt từng 6ađợt qua 88cửa động fào vào, 0hơn nữa 6xiêm y hai 0cngười đều 4đang ướt 0sũng, nàng abị lạnh 34cũng không 40phải lạ.
Xem b7nàng co quắp b6cả người c3như con chuột 67nhỏ, nhìn 8thế nào 2fcũng thấy 4ngủ không dbngon giấc, 9Võ Hoài eeThiên không echút nghĩ 01ngợi vô 7thức đứng 88lên, đi ftới bên fcạnh nàng b5ngồi xuống, f0thay nàng 2che đi gió 7lạnh.
Không 4phải có emục đích eđặc biệt 0egì, chính 14là chỉ 16cảm thấy 43phải làm 2như thế, 0mà sau khi eatới gần 8hắn mới 7phát hiện 86nàng hơi 2dhơi run rẩy.
Hắn danâng mi ngóng 6nhìn, bàn cctay to vươn 2ra, bỗng 00dưng khựng 9elại trong eakhông trung 47rồi rụt bflại, nhớ 5tới nàng 3một thân 9nữ tử, cnam nữ thụ fthụ bất 1thân, chính 2mình không 1thể cứ 89thế chiếm 8etiện nghi f4của nàng.
Liệu b3có nên giúp fnàng sưởi fbấm?
Mãi 06cho đến 8atrước khi 6btoàn thân fmệt mỏi blâm vào ctrong bóng ctối hôn 35mê, hắn 7vẫn luôn 64cân nhắc 33vấn đề efđó.
.
.
.
Mưa, 0vẫn cứ akhông ngừng 0tuôn xuống.
Giữa cđêm mộng, 7anàng bất 8chợt tỉnh bgiấc. Trầm 86Thiên Hạm 2mệt mỏi d8tới cực 7điểm, lơ dmơ không e2rõ chính 6bmình làm 77thế nào 62tỉnh lại 7fđây.
Cả e8người nàng 5bđều đau a6nhức, không 4còn phân 8biệt rõ 83là do ngã 3nhào trên 12triền núi, 9hay tại 2mệt mỏi e8cả buổi 9fphải khiêng emột tên c0đại nam 36nhân đi, 86mà hơn phân 46nửa trên 5người nàng 59đều ẩm 08ướt muốn 9đông lạnh.
Nàng 8nhăn nhó 6cau mày, 9lúc này b5mới nhận aara nguyên ado khiến fchính mình fbất chợt ftỉnh dậy.
Khẽ 5bnâng lên abmí mắt, 4một thân fmình cao e4to tuấn 2lãng bỗng 8eđập vào f4trong mắt 00nàng, gần 01tới mức 91không thể etưởng tượng 1cđược.
Nàng a5thong thả 77ngẩng đầu edlên, lúc 6này mới ephát hiện bahai người 9dcăn bản 53là ôm sát avào nhau 12như một 62thể, má dđỏ hồng, 7fnàng theo b3trực giác 7flui lại, fnhưng bỗng e7nhận ra, 1hắn mặc d0dù đang dngủ nhưng chai cánh 17tay vẫn 1chặt chẽ bôm lấy f3nàng.
Nàng 9atrong lúc cnhất thời 9có điểm choảng hốt, ebắt đầu 11hoài nghi 3thiếu chủ 5Kình Thiên 75bảo đại d5danh đỉnh bađỉnh kỳ fathật là 4một tên 5đăng đồ atử làm 0chuyện hạ 9lưu. Quả 6nhiên không 1thể tùy 4atiện loạn 52cứu người, 64hơn nữa 1ctại thời 2khắc ma 9bhay quỷ 3abiết này, 79bất kì 9achuyện xấu 3nào cũng d7đều có e4thể phát 7sinh.
Thật 0cẩn thận f4lay động 5đẩy hắn f2ra, mà hắn 3thì cứ 4như chuồn 6bchuồn hám 4trụ (ý 5cchỉ giữ dchắc không 5buông), động 2đậy một 4li cũng không 6có. Đang dlúc nàng bkhổ não 03không biết clàm thế cnào đẩy e9hắn ra, dcbỗng nhiên 2một âm 5dthanh trầm c7ấm lên f7tiếng.
“Rất 57lạnh sao?” 9Thanh âm d5hắn có achút khàn akhàn vô 4lực, còn emang theo d0tia mơ hồ 2ngái ngủ 5từ mộng 50ra, lời 4nói làm facho nàng 75ngẩn ngơ etại chỗ.
Lạnh? 28Nàng quả fthực là 0rất lạnh…….
Cảm 47giác cánh a9tay hắn fahơi hơi d2ôm mạnh evào, đem 64nàng càng 1khẩn trương c9vùi vào 3trong lồng 10ngực rộng.
“Ngủ 9tiếp đi.” eKhông biết bhắn là aan ủi nàng 54hay là tự cnói cho chính cctai mình 11nghe, trong 50đầu Võ 3dHoài Thiên cmột mảnh cbhỗn độn, 95một lần 1nữa rơi dvào giấc 5hôn trầm.
Hóa fcra, hắn 9ecũng không ffphải định f0làm chuyện c6sỗ sàng, 0cmà là muốn esưởi ấm 32cho nàng ea…… Nàng 9lúc này 9cũng mới 3chú ý tới, 4hắn vốn 4nằm ở 70sâu trong 3động, cư 3nhiên hiện ectại lại 4cthành tấm 2chắn gió 57cho nàng.
Màu 2hồng đào 1trên khuôn dmặt nhỏ acnhắn càng atăng lên, 7so sánh với 5vẻ mặt aamới vừa 4drồi bị fkinh sợ, 6giờ khắc ccnày lại 2dâng lên dfchút ngọt 6ekiều.
Mặc 6ddù giữa 5bhai người 6acó phần f5đối nghịch, fnhưng lúc 47này từ f9hắn phảng aphất ra 5athật nhiều 1lo lắng, blàm cho Trầm 0Thiên Hạm 5mềm lòng 3fđình chỉ 8chiến tranh. 67 © DiendanLeQuyDon.comMặc dù 5bên ngoài 9có còn hơi elạnh, nhưng 19nàng thỏa 9mãn nhắm 3lại hai fmắt, ở 0trong lòng 1hắn buông cflỏng dần 1rơi vào cdmộng.
Tư 1dthế hai 82người hiện btại kề 3sát vào 9nhau khiến 3người nhìn 6cũng phải eđỏ mặt, c4hơn nữa bngười trong 3cuộc cũng 5lại không 8phải không 8biết, song 65vì tình 94huống đặc athù khác bbiệt, cũng 3fkhông thể 7quá mức 54để ý. 44 © DiendanLeQuyDon.comDù sao tại 0nơi rừng fnúi hoang 6vu dã lĩnh 3này, cho fdù hai người b8bọn họ bbdựa vào cenhau gần 0sát như c1thế, cũng esẽ không bthể có e2người nào dbiết được. 4 © DiendanLeQuyDon.comLại càng 7không nói ftới nàng 6lúc này athân mặc eenam trang, fnam nhân bcùng nam 98nhân vì 9cùng gặp f7nạn nơi 6núi rừng 6hẻo lánh 02mà giúp bnhau sưởi 4aấm, hẳn fcũng là cchuyện nhỏ.
Nhịn 0bkhông được 9lại mở 50bừng hai 9mắt, chớp 1cũng không 2chớp nhìn 91nam tử xa dlạ gần 19sát bên, etrong lòng 6cnàng bỗng e6dâng lên 55một loại 6cảm xúc 3kì quái, asong rốt 9cuộc nàng 3ccũng không ccó ý miệt f2mài theo 8đuổi nó flàm gì.
Cùng bgặp phải 7fhoạn nạn, 27vốn cũng 88rất dễ edàng bị 9cảm động 69chỉ vì fbchút chuyện 3nhỏ nha, efchờ cho eđến khi 83hai người adthoát khỏi ecảnh này, chẳn loại dcảm xúc 96khó hiểu 89kia cũng 78sẽ tự 6bđộng biến 8mất.
Nghĩ bftuy là như aathế, nhưng 8hình bóng enam nhân 3trước mắt 41nàng, không 52biết từ elúc nào f2đã thầm akín đi vào 11lòng Trầm a5Thiên Hạm, 6để lại enhững dấu 8vết khó e7phai.
|
| 16.07.2012, 13:24 |
|
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn cafe_chaud về bài viết trên: antunhi
|
 |
|
°•† Đá Cẩm Thạch †•°
Ngày tham gia: 26.10.2011, 21:24 Tuổi: 18 Bài viết: 1299 Được thanks: 920 lần Điểm: 8.83
|
 Re: [Cổ đại] Ân nhân của Võ Hoàng - Cần Thái - Điểm: 11
Chương 82.2
Một 2lần nữa 9tĩnh lặng b4mở mắt 6bra, Võ Hoài aThiên nhận 6dra trời 59đã sáng.
Hắn 7hơi hơi acchau mày, b6phát hiện 16trong sơn c9động này 66ại chỉ còn có một 48ình hắn.
Nàng 1đi rồi?
Đưa ccánh mắt d6hìn ra xa 2goài cửa 77động, trận 0ưa rào ào bạt đêm d7ua giờ đã 52huyển thành 8hè nhẹ 0ưa phùn, aem ra không 79âu nữa f1ẽ trời crong tạnh aẳn.
Trong baòng có loại f2ảm giác 0dì cục nói c9hông nên b3ời, hắn 2rừng mắt a2hìn hai cánh 1day bản thân, 1eũng không feuên trước 9hi lâm vào aiấc ngủ, 52hìn nàng acạnh mà 4o rúm thân 5aình mảnh fai, hắn 7gồi xuống 5ên cạnh 5đưa tay 44ôm lấy 50àng vào frong lòng, 9fùng nhiệt d2độ ấm ddáp của 6aơ thể giúp 0àng sưởi 4ấm.
Tâm ddrí hiện cên hình cảnh nàng 0ặng lẽ fagủ, hắn ffắm chặt 02đấm tay, eố gắng 8áp chế 6ảm giác bư không 8hó chịu.
Cảm 65iác được e4ột trận 79ức ngực 2eổi lên 7àm cho hắn 2o khụ khụ c7ãnh liệt, fhí tức eđược đan cược trong 9dơ thể thật cất vả 3aụ lại 06đã liền 1oạn tán.
“A, bgươi không 8dao chứ?” 4ội vàng, 89iếng bước 8dhân hướng 3ề phía 61ắn, đồng 5hời một 7hanh âm vang 6ên ngay trước 4ặt, một 4hiếc khăn 4heo bàn tay 0rắng nõn aao tới, 4úp lên mặt 0ắn.
Cái 9bđầu to 4ì bất ngờ 5ột độ 1à tạm thời 8gốc lăng, 7õ Hoài Thiên 87ỏ xuống 3hiếc khăn b8ơ trên mặt, d4iền nhìn fhấy khuôn aặt lo lắng 14hẩn trương 6bủa nàng.
“Ngươi?” eàng không 47hải đã 1fđi sao?
“Ngươi f8ỉnh rồi, b1hật tốt auá, ta còn 9đang không biết phải 29àm sao bây c1iờ, ngươi ađã mê man 4duốt một e4gày một dđêm.” 63hó có lúc 4ehấy Trầm 5ehiên Hạm 7ói một 5ơi dài và 0hanh như aậy, có ehể thấy 0càng có biết 32ao lo lắng.
Đối e6iện với 4ắt hắn, drầm Thiên 53ạm lúc b2ày mới 2chát hiện 16ự li giữa beai người 3hật gần, 7iền vội 47ội vàng 37àng lui về 80au. “Ta 5đã tẩm 4dướt nó, 8egươi lau 6bặt cho thoải 02ái.” Nàng 7hỉ chỉ b4hiếc khăn 1rên tay hắn.
“Khăn 17hêu?” Hắn f3ương mi, b0hờ nàng 0ehừa nhận 8hân phận cữ nhi của 3ình, cũng bfhờ một 36âu giải bfhích dành d9ho hắn. e4 © DiendanLeQuyDon.comàng mặc 04am trang đi b0đó đây 0hắp nơi, 4frong khi lời 4ói rõ ràng acà của nữ 1hận!
“Này… 25à muội 7uội thanh 8ai trúc mã feủa ta thêu eặng, nàng ehông thể 9ùy ý theo c6a ra ngoài, cũng cho rằng bày là vật 7ùy thân 0cất hữu 7cích.” Hai e6ên má có 51hút hồng 3cồng, nhận 05a là hắn 80ó điểm 7oài nghi 0iền vội 35àng giải dhích.
Nàng 69ũng là bất 95đắc dĩ 4a, không ađem khăn f0hêu ra chẳng 89ẽ muốn 1àng xé áo agoài để 16hấm nước? b2huyện đó 35àng không abhể đi. 42 © DiendanLeQuyDon.comất quá 5càng cũng 2hông phải 79à nói dối, 3hiếc khăn 95ày thực dự là do aduội muội 1coài Hương b0ủa nàng e9a tay thêu, 1eđường 6ét thêu 9inh tế so 3ới các 6eú nương e1ở phường 46hêu hoàn 9foàn không 3ề kém nha!
May cắn Võ Hoài 9hiên cũng 6hông truy 7ấn lại, 6ặc dù sắc 03ặt chính 13à có phần 85ổ quái, day đưa chiếc dbhăn lên 05au chùi mặt, c7ẩm ẩm 1ại ấm 9ất thoải 0ái.
Ngắm 5aóc khăn 95hêu có một 56hữ “Thiên”, 1óa ra tên aủa nàng 0fũng không 3dhải là 89iả.
“Ta 7ưởng ngươi 60đi rồi.” 9au xong mặt, 95uả nhiên dinh thần 7ễ chịu b9ốt hẳn 7ên, hắn 53hản nhiên aói.
f“Ta đi ea ngoài nhìn 8eột chút 02ung quanh, 6huận tiện 2bũng xem có 6bhể tìm 1được con 7gựa hôm aua chạy 5ất.” Nghĩ 4đến đây aàng thực ffuốn ca thán 7hở dài, a5hông có 3gựa, nàng aũng không dó cách trở b9ại Cẩm 4ú thành, fàng không dói tới 4ọn họ 5ấy ngày 0rước ngã 3rên triền 8úi ven đường, 59ặc dù thương aahế không 47hải nghiêm 3rọng gì, f0hưng là 67ũng không 1ìm ra đường 4rở lại.
“Ta 8ũng thuận bay tìm được 7bhút đồ 0ăn.” Nàng dấy ra một 3fít trái 1eây từ trong c3ống tay 1áo, biểu 5ình không 4ho phép người aia có thể 61họn lựa. 4 © DiendanLeQuyDon.com“Chỉ tiếc 8a không tìm 5được gà fàm thịt.”
A, c5hịt gà 8cừng nướng 6hẳng định bó phong vị 5uyệt vời.
“Này, 8gươi lúc d8rước cũng 3cới chỉ eeăn có một edhiếc bánh acao, lúc này 21ẳn đã 2đói rồi 0cđi.” Nàng 63ung hoa quả 9fừng dã a5ới trước cặt hắn. 6 © DiendanLeQuyDon.com“Mặc dù 5ó lẽ không f3ợp với chẩu vị 01ủa ngươi, c2hưng là e3ở nơi rừng 3cúi hoang fau này, ngươi 51rước hết 6ứ chấp c7hận ăn c1ạm đã.”
Hắn b1hướng mày dên, không eẽ nàng 9ưởng hắn ehông ăn 1bánh bao là 5ởi tại 5hông hợp bbhẩu vị?
“Ngươi 4ứ ăn đi.” 5ắn cũng 17hông có dhiều lời, dđem bánh 0dao cũng quả 8cừng trả 1dại trước 36ặt nàng. a7 © DiendanLeQuyDon.com“Hôm qua 91đã xảy 8fa chuyện dì?”
“Mưa 6fo ào ạt 19đã hai ngày, 73à ngươi a6hì đột 4hiên bị eốt cao, aê man không 6ỉnh hết 30ột ngày aột đêm, 2a đã lo 3agươi cứ 3ốt như 3ehế mà ‘đi’ duôn nữa!” f5rầm Thiên 1ạm nhớ 18ới tình 2erạng hôm 3eua của hắn, 3rong lòng a0ẫn còn 94hập phồng a8o sợ. Hai 2gười đều a6đang bị b2hôn chân efrong sơn 6động hoang 24u này, nàng 8ù có muốn a2đi cầu aiện cũng 4dhông có 8iện pháp, 56hỉ có thể 25ầu khấn 5ông trời.
“Ngươi 6ađã chiếu 1bố ta cả fgày?”
Đơn deiản một 81âu nói, c2ại làm 7ho Trầm fahiên Hạm 4đỏ bừng fai má lên.
“Không 2ó gì, cũng 5à chuyện 9đương nhiên achôi.” Nàng 0dhông được 3ự nhiên ceuốt vuốt 35ai má, ánh 5bắt không aám nhìn 49hẳng vào 3bắn.
Nghĩ 30đến hôm 0ua thân thể b1ắn lúc ecóng lúc 4ạnh, nóng 0ahì nàng e8òn có thể 7ấy khăn 8dhêu ngâm e2ước mưa 99ạnh thay 7ắn lau đắp, bạnh thì c8hịu, nàng 43rên tay không a3ề mang cái b7áo khoác 3ay cái gì dó thể giữ 7cấm được, 4uối cùng 1ũng chỉ bdó thể làm cheo cách 48ủa hắn, 40ự lấy 4hân thể 0ình sưởi 4ấm thân chể lạnh 5fuốt kia. fc © DiendanLeQuyDon.comhớ lại 8aình ảnh 9ai người 5bôm chặt fuấn lấy 65hau, làm 8cho hai má d1ủa nàng 4aồng đỏ.
Võ boài Thiên fhìn vẻ fặt lảng 36ránh của 9àng, không 6õ chính 2ình đã 8ói điều 23ì khiến càng không bđược thoải bfái.
“Ta 6eó làm ra chuyện gì bhất lễ aao?” Hắn 6đối với edất cả 71ọi việc 82ôm qua hoàn 8aoàn không 0ề nhớ, 5hông lẽ 85iữa lúc a2ê man bệnh 8ặng, hắn 9ại làm 91huyện gì 5hông phải 59ới nàng?
“Không có, không c6ó bất kì 6huyện gì 2hát sinh 0ả.” Con agươi đen f9đảo loạn 2òng quanh, 66oảng loạn, 75ái đầu 1hỏ liên 7ục lắc ccắc, như 0à sợ hắn fdà tiếp dục truy f3ấn sẽ 77uột miệng 9ói ra chuyện 97ì không 1ổn. “Ta e8đi ra phía bên ngoài 6ột chút, 3ehát hiện 73húng ta mà 51uốn rời ahỏi chỗ bày thì có 4hút khó c7hăn.”
Nàng 8ăn bản 9ất kì “đường” 19ào nhìn d5a được 0đều đã dbem qua, nhưng 8ai người 87ọn họ 2bọt vào 66rong rừng 6úi hoang aơ hiểm frở, gần dhư không 98ó cách nào 17ước chân 2a được.
"Uh.” 8ắn kiệm bời đáp b6ại, trong 1eđầu còn 3eđang mải buy tư, theo bchư lời 37ói của 31àng thì bđã qua hai 32gày đêm. c9 © DiendanLeQuyDon.comrong khoảng b6hời gian cdđó hẳn 23ãnh Diệc 7rần cùng fuyền Phong fũng đã eò đến 77ần cạnh. e © DiendanLeQuyDon.com“Ngươi 5ừa nói 0gươi đã 1đi tìm ngựa?” cdắn đột 59hiên nghĩ 96ới một 90ự kiện.
“Đúng 9ậy.” Nàng 69em xét hắn, fại nhìn c9đến quả 22ừng trong 0aay, âu sầu 5hớ đến e7on ngựa eủa mình.
“Nó a0ôm đó vì aaị dọa eợ mà bỏ ca chạy mất.” 3àng thâm 00rầm nặng 8ói nhẹ 01ói, muốn e9àm cho hắn 72ó cảm giác 1ội lỗi cbrong thâm 6âm.
“Vậy 8gươi làm fhế nào ddđể chuyển 0a tới đây?” 98ắn nhớ 2õ ràng nơi a4hính mình 7úc trước 0eâm vào hôn 1ê là ở 91rong rừng 7eây lớn!
Trầm 3chiên Hạm 5ắn cắn 7ôi, trong 5dụng đói 9ceo liền b2ầm quả f8ừng cắn 8ột miếng, 76hông hề aeó ý định 6rả lời 0ắn vấn eđề này.
Dù bao nam nữ 54hụ thụ 1ất thân, e7uy là vì ccứu người, 69hưng chuyện 3eắn cả 25gười “đè” 7ên trên bgười nàng 7à sự thật, 39àng rất 5ợ nam nhân drước mắt 41hi biết dết mọi ehuyện, sau 0ại biết bàng là thân chận nữ 73hi sẽ kiên 42rì muốn e8hịu trách 8hiệm, cưới 0àng về fàm vợ. 9 © DiendanLeQuyDon.comơn nữa, cắn thật 50ự là rất f7ặng nha, bđoạn kí 5ức vất 15ả khiêng 6ắn đáng 90ợ như vậy, 7àng không dó ý định 7ồi tưởng bdại.
“Ngươi 7hanh ăn đi, 0rên người 17òn đang dị thương, ehông nên 6uy nghĩ nhiều.” 4àng nói 2hải nói 6rái cố 1đổi chủ 8đề.
Võ 8oài Thiên 4ím môi, 4ảm nhận 7được nàng 3fố ý lảng e9ránh, một aộ dáng 9hông muốn 45rả lời, fgực bởi dcậy mà có ahút nhoi 0ehói, làm 4ho hắn cả cdgười khó fhịu.
“Không 8hết được!” dắn lạnh 6aùng quay fđầu, cự d7uyệt đồ 95ăn.
Thái 7độ như eậy khiến 0rầm Thiên 70ạm thu hồi a0ươi cười.
Đây 1à cái tình 27uống gì? 39Đại thiếu 36ia này quá b5ao ngạo ađi, thật fự là cố 1cình không 1iểu tình erạng mình eúc này!
“Tùy aagươi.” 0hẩu khí 1rầm Thiên 4ạm cũng 7ạnh nhạt 59rầm đi, bù sao hắn 0ũng là một 9đại nhân dật, cùng cdàng gặp 31hải hoạn 29ạn cũng 6dhông có aghĩa cùng 3hung thế d1iới, tính 1ình không 8ốt cũng dbhông liên 45uan tới c2àng, đợi 5bho tới khi 7bời khỏi bfơi đây, cai người d1iền đường 7ai nấy đi, 3ỗi người 81ột ngả, bho dù sau 9ày Kình 2ehiên bảo 9hật sự 2ùng Mạc b9ia hợp tác, afũng sẽ c2à thiếu 1aia cùng làm 4việc với 3hắn chu c1toàn.
Hai 3tên quái bnhân, nói bkhông chừng a0tán gẫu e3thực hợp dý, nàng 51không cần fphải nhiều 66chuyện xen 5avào.
“Để 69tới thành 9trấn gần 5nhất cũng aphải vượt 2qua hai, ba clộ trình 88khó khăn.” 7aNày cũng 7chỉ là 2nàng ước 9lược đánh 9giá, sự 2thật nàng 3hoài nghi fđường 18đi không 34chỉ có 27hai, ba chỗ 6egập ghềnh dnguy hiểm. 5 © DiendanLeQuyDon.com“Nhưng 5trên người 9ngươi có 60thương, 29chỉ sợ 0không chịu 0fnổi đi f6bộ đường 5ftrường 0fnhư thế, dmà ngươi 55một người eở lại 15cũng rất b3nguy hiểm….”
“Không 92cần phải 8chao tâm tổn 8dtứ, hộ 1vệ của a6ta sẽ tìm 5được đến bđây.” d7Hắn lạnh 3lùng ngắt 75lời nàng, 4đối với 6suy nghĩ 5của nàng d3thực không 4thể chấp 88nhận. “Ngươi 5cmuốn rời 4khỏi, cứ 0fviệc làm etheo ý mình.”
Võ 4Hoài Thiên 6làm bất 7kì việc 8gì trước bđám đông, 28cũng chưa abao giờ 5bị người 01ta coi thường 6fnhư thế. 7 © DiendanLeQuyDon.comHơn nữa, d1hắn hoàn 0atoàn nhớ 2fkĩ vẻ mặt 43quan tâm 2chân thành 30mới vừa 8nãy của bcnàng, như 6thế nào 9liền đã 0lập tức d5trở thành cchiến tranh dvới hắn?!
Trầm fbThiên Hạm fatrừng lớn 1hai con mắt, cngười này 41cũng quá edvô lễ đi! 98Tốt xấu cgì nàng 8cũng đã 2cứu hắn 26một mạng 2a, không 1flẽ hắn 1không biết 05thái độ 33cần có 76đối với 53ân nhân?
“Được 2dthôi.” cNàng áp 0echế khí 0giận, trong 5lòng tự 6nói với 3cchính mình, 4thân thế 2hắn không a4nhỏ, hơn dnữa phải f5rất tài 0ba mới có athể làm dfđối tác atối trọng 4yếu của baMạc gia, 66chính mình 67nhường 30hắn một 7điểm, đúng 4vậy, cùng 8lắm thì ecứ coi hắn blà một 52Tĩnh Viễn cthiếu gia 29thứ hai.
“Mới c5vừa rồi 1alúc đi ra 03ngoài dò 10đường, 8ta nhìn ngó 3axung quanh 2dthì thấy 46có mấy angười lục d8soát trong etừng lùm ecây, như 7blà đang 5tìm kiếm 5cái gì…..”
“Ngươi 07không để acho bọn 5dchúng nhìn 48thấy chứ?” fĐột nhiên 82cắt ngang blời nói 9acủa nàng, 81Võ Hoài efThiên quay 0phắt đầu e9lại, đánh 1giá nàng 1toàn thân 9cao thấp. 0 © DiendanLeQuyDon.com“Ngươi e3không có 1để lộ fdạng?”
Trầm fThiên Hạm 0tự dưng 82bị hắn 49rống, ngạc 1nhiên há 7miệng không 8nói được 9câu nào, 22hắn bỗng 1nhiên thay 1cđổi cũng bquá lớn 4đi! Mới bvừa rồi acòn là một 89bộ dáng 47lạnh như f3băng, hiện 4tại đã 6trở thành 0bquan tâm bctới nàng.
“Ta 4mới ngó bngó xem rồi 2liền tránh b9đi luôn 9nha.” Nàng e0cũng không aphải đứa etrẻ con bkhông biết c1phân biệt 9tốt xấu, 68hình dáng bđám người b2kia nhìn 0aqua liền 07tuyệt không 4dphải loại bctốt lành 74gì, nàng 0dtự nhiên dlà tránh 7cđi càng 6xa càng tốt. b9 © DiendanLeQuyDon.comMà nhìn 8ephản ứng 8kẻ đối ddiện nàng, 8rõ ràng edbiểu thị 39mục tiêu 88nhóm người 2này là hắn, 31nàng suýt 00nữa đã afquên, vết 2dthương trên 94người hắn 8là do đao ckiếm gây era.
Chính 2là, quan etâm của 48hắn vẫn 99khiến cho 26nàng lộ 0era tươi 6cười. “Bất 1quá ta nghĩ 22chỗ đó a8cách đây adkhông bao 18xa, những aengười đó crất nhanh 8asẽ tìm e8tới đây 4được. 2 © DiendanLeQuyDon.comMà theo tình fbhuống của 95chúng ta 9hiện nay 7thì cũng 8không thể 8cđi xa được, 3phải làm 0như thế 95nào đây?”
Luôn eluôn muốn 6cbiết hắn 4tột cùng 9là ngoài 21ý muốn b8gặp phải 17chuyện gì, ccư nhiên 3là vì trọng 08thương mà 7phải chạy, 50nhưng việc dgiang hồ a3nàng luôn 3là không 2abiết rõ dràng lắm, 0cũng không 23thật mang 2nhiều thắc 26mắc trong alòng.
Võ c4Hoài Thiên aetrầm tư, faHuyền Phong 50cùng Lãnh 08Diệc Trần 4chiện nhất ecđịnh đã 3tới gần bđây tìm a7hắn, chính 61là không 7biết làm 4fthế nào 9để họ 52biết được 31nơi này.
“Ngươi 9nghĩ chúng eta có khả 3năng thoát 6không?” 5Ngoại lệ, a5hắn dò 1hỏi ý kiến 6fnữ tử.
Bởi 22vì sự kiện 9bnày cũng ddính líu 5cđến nàng, 76đương nhiên 3ccũng bao 97hàm cả d5vận mệnh 70nàng sống ddchết. Còn 4nữa, hắn 2enhận thấy 8đầu óc 0nàng rất flinh hoạt, fsau khi ra 2ngoài thấy fmấy kẻ c6lạ mặt, 1mọi sự aviệc đáng 0chú ý có 9dthể gây 67lâm nguy 3đều không 2athoát khỏi 8emắt nàng, c2trước sự 8tình ngày 2càng xấu 1đi cũng 9không hề 51vô dụng 2ngồi khóc 9lóc.
Lần 7đầu tiên, dhắn chú 8ý tới một 6nữ nhân, angoại trừ 58tính danh e(tên) cùng alai lịch 20của nàng, f8này hết bthảy hắn cđều không 7biết rõ, 0đều là 7cdo trực ccgiác tín fnhiệm nàng.
“Ta 94nhưng là 6vận khí f5không tốt ablắm.” 9Nàng cười ebkhổ. “Ngươi c4định làm 9agì?”
“Trên a5người ta 8ccó mang bom 4ckhói đặc 3chế, nhưng fkhông biết fblúc này d6phóng ra 9sẽ đánh 5cđộng hộ abvệ của 8ta hay địch 2nhân.” 6Hắn vân 06đạm phong 8khinh nói 3e(nói nhạt 21như mây, anhẹ nhàng 31như gió, 0coi mọi 8ethứ như bfquá mức 3bình thường), 6nhưng Trầm 59Thiên Hạm d6có thể fcảm nhận 55thấy nguy 1hiểm ẩn echứa bên dtrong.
Nàng 9ckhông khỏi 59lại một dlần nữa ethầm thán, achính mình 4dlà gặp 1phải cái 13vận ma xui equỷ khiến 0gì?! Như dthế nào 79lại có 4thể mạc ddanh kì diệu d(không thể 3tưởng tượng fdnổi) lâm e2vào trong 26nguy hiểm 06hết người 72đầy thâm 6cơ?
“Địch 73thủ… là fcó thâm 0cừu đại 56hận gì 2với ngươi? 8aLà muốn cbắt người 6dđòi tiền 2chuộc, hay avừa thấy 7ngươi liền esẽ giết?” cTrước khi alàm việc 52gì, nàng 5vẫn là d6hỏi rõ 9ràng một cbchút. Thân aphận nam 4nhân trước b9mắt này bdquá phức b6tạp, nếu a9kẻ địch 46là tham vàng 68bạc ngân 7lượng, b9của báu 22vật quý 9aở Kình 8aThiên bảo 2thì dễ 42hơn rồi, fnhưng nếu 75là vì danh b2hiệu “Võ aHoàng” c5mà tới a3đây, không 65biết có cthể hay c2không sẽ 52là đại c9khai sát dbgiới?
“Bọn 1chúng chỉ 2sợ là không 3mong ta sống 29thêm một 8bgiây.” 2cVõ Hoài bThiên đạm 0nói. Đối e1phương nếu 8ekhông ngu 99ngốc, liền bsẽ thừa 71dịp công 8flực hắn 2hoàn toàn 58biến mất bmà toàn fblực truy 30sát hắn, 95bằng không bdchờ đến 5khi hắn 86trừ bỏ 3được độc 44tính trên 6người rồi, cbọn chúng 5muốn lại ađi giết 53hắn là 95chuyện không 4cthể.
Trầm 8aThiên Hạm brốt cuộc 5nhịn không 43được trừng c1mắt hắn 8emột cái. 6 © DiendanLeQuyDon.comHắn cũng 2equá bình ddtĩnh thảnh 0thơi đi, b3còn có thể 25vân đạm 63phong khinh 4như vậy, 6hiện hai 4người là 60đang nói 4chuyện sinh ctử nha!
Hơn 59nữa, nàng 1vừa mới 2nói gặp 29mấy kẻ cmặc đồ 9đen xa lạ, 9cxem phản 04ứng khẩn aftrương lúc anãy của 9hắn, nhìn 7cũng biết cehẳn là 5“kẻ địch”! 4aNhư vậy 3với tình d8cảnh này, 43không có 2angựa làm bdthế nào btránh được eđây?
Chính 2elà dù có 3dim lặng 6không gây b2động tĩnh, b3chỉ sợ 2bọn chúng 2vẫn sẽ 7mau chóng 5đuổi tới d0nơi này.
“Quyết 46định như 2thế nào?” 2Hắn lấy 7ra bom khói 31đặc chế 83từ trong fgiày ra, 4tính đem btoàn bộ 2fcái mạng fcủa mình 0giao cho nàng 3cquyết định.
Trầm dThiên Hạm 12ngửa đầu, 0không tiếng cđộng hỏi 9trời thán 3ctrời a! 23Nàng bất 4quá cũng b2chỉ đơn 3ethuần là f7chủ sự 3bphường dthêu, có 18cần phải ekhảo nghiệm 7nàng như 38vậy không?!
“Hộ 95vệ của b8ngươi sẽ 1fmau chóng 2tìm tới ecđây chứ?” 42Ngày hôm 27đó gặp 00mặt, nàng acũng không 1có đặc 74biệt chú 9ý.
“Sẽ bcmau.”
“Được 9drồi.” 86Nhận mệnh 3tiếp lấy 5bom khói, 22nàng ném.
Nhìn b8khói thi 87nhay lần dlượt tuôn bra, đứng 6ở trước bacửa động 2nàng quay ceđầu, một 72nụ cười 7nở ra trên 6khuôn mặt 81trắng nõn, 1cđứng trước 6cánh cửa 0sinh tử, 3ebản tính 3nho nhỏ c5hiển lộ 6ra, tiểu 11nhân vừa 58nói vừa 5acười, không 1hề coi hắn 2là thân a5phận khách 3nhân cao fbquý.
“Theo d1như lời 8nói vừa crồi, nếu 0như chẳng 34may bất 9ahạnh rơi 69xuống địa 9phủ, ngươi 2nên thay f5ta hướng fadiêm vương cnói lời ccông đạo f4một chút, ekể rõ nguyên ccăn hậu 6equả, nếu 93không ta 55thật không bbiết chính 0mình phải 6làm sao.”
Ai…. d © DiendanLeQuyDon.comQuả nhiên 8không nên 4làm người atốt, xem dnàng nhiều 4bchuyện giờ egặp hậu cquả này, bbhảo tâm 8cứu người e6mà có thể efsẽ mất 7một mạng, 30nói ra mình d0bị ai giết fcũng không 6biết, thế 52gian này 49quả là 58rất “công 0bbằng” 1cđi!
Võ 8Hoài Thiên 3nhìn nàng 4tươi cười cthanh nhã, fkhuôn mặt d6luôn cứng 0rắn lạnh 09nhạt cũng 45không tự d6giác hóa 67mềm, nở dnụ cười atheo nữ 2nhân.
“Ta 5fsẽ không e6để ngươi dphải chết.” a3Giờ phút dnày, trong 6tâm hắn dbỗng mãnh 2liệt nổi 4alên ý muốn 5bảo hộ c1nàng, cho 19dù công 96lực chính 80mình chưa 2hoàn toàn b3khôi phục, f9hắn cũng ccmuốn toàn esức bảo fvệ nàng.
“Ta cđây trước 4hết phải 9nói lời 1cảm tạ 0thiếu bảo 53chủ rồi.” 49Nàng chắp 3tay hành 9lễ, chỉ 9mới nghĩ bnói vài 7cba câu vui bbđùa, khóe bmắt bỗng c7phát hiện 5vài cái 2bóng di chuyển 5ở không 70xa, vội cvàng lui evào bên 1ftrong động.
“Chính 7elà xem ra, 3diêm vương d4dường như 2rất muốn 5gặp mặt e5ta nha.”
Phía 1trước, cfquả nhiên a0là hắc b8y nhân.
|
| 16.07.2012, 13:26 |
|
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn cafe_chaud về bài viết trên: antunhi
|
 |
|
°•† Đá Cẩm Thạch †•°
Ngày tham gia: 26.10.2011, 21:24 Tuổi: 18 Bài viết: 1299 Được thanks: 920 lần Điểm: 8.83
|
 Re: [Cổ đại] Ân nhân của Võ Hoàng - Cần Thái - Điểm: 11
Chương 553
Võ bHoài Thiên 9thần sắc 1có phần 38giật mình, 37cũng nhìn 65thấy ba 5bóng người beđang dần dfdần tiếp d4cận cửa c7động.
65“Ngươi b2ại đây, cđứng ra 3đằng sau 24ưng ta.” 6ắn ngưng b5hần thấp fdiọng nói.
39“Chết ccớm hay chết 2uộn thì 33ũng đều cfà chết.” eàng cảm 9hấy có 4hút bị cboi thường, 06ốt cuộc fèn mặc 21ệ thân 0hận nói 4ahẳng. “Ta fặc dù thân 6ình không 82ó tráng 56iện như 6agươi, nhưng ba hoàn toàn 2ó thể tự 74ình chịu f7hương được.”
e9“Đến bđây!” 0ắn mắt f9ạnh trừng a2àng.
5rầm Thiên 65ạm không 4hèm để 2eý tới hắn, 03rong não ehanh nhanh 25huyển chuyển 8uy tính, 9hỉ cầu 9aó thể nghĩ 84a cách kéo dài thời 97ian để 6agười của 7cõ Hoài Thiên 74ó thể đến 89ịp, đáng 5aiếc thật 0aự là nghĩ a8hông ra biện 6háp nào, 9uối cùng 7đành phải 38oa tay múa d5hân tự 3ứu.
fbồi đó 03à vì phải 7hường xuyên f8a cửa chạy c4đông chạy 00ây làm việc, 12ho nên nàng c“miễn 86ưỡng” cọc vào 88ột chút 08ông phu quyền e7ước, chính dfà nàng không 6ó năng khiếu 96uyện võ 9frong người, 2ập thế 80ào cũng fẫn bị 7ọi người e3ọi là “Hoa buyền tú 9hân” (đơn d4iản dễ aeiểu là 4ay chân mềm daếu)
Hy 84ọng “Hoa 1cuyền tú b2hân” vốn 6fhưa từng 6được dùng 2ới lần ecày có một 2bhút khả 51ăng dọa 9cạt người.
8“Trầm 53hiên Hạm!” 55ắn cắn 0căng, tức aciận đứng 5ậy, vươn b2ay túm lấy 41àng, một 8hen kéo nàng 6ránh ở eđằng sau 5ưng.
35“Thiếu a4ảo chủ.” ehìn cái 7ưng rộng 42ớn ngay brước mắt, 4àng xúc 5động dâng 8rào. “Ngươi ccrên người b6òn có thương!”
9c“Cho dù 1aó thương eũng không c9hể để 8fột nữ 7hân bị dhương tổn!” 87ắn nhịn 0hông được ffầm nhẹ.
9rầm Thiên 5ạm trừng 3ớn mắt. 9 © DiendanLeQuyDon.com“Ngươi.. 4 © DiendanLeQuyDon.comgươi.. ngươi…”
83ắn sao lại 9iết? Hắn 9đã biết…. 3 © DiendanLeQuyDon.comA A A A A… 8cia… Trời c8ạ! Hắn 1uyệt đối 27hông được d4hép nói 53ắn muốn 3hụ trách!
f5ặc dù hai 9fgười bọn ebọ, cô nam auả nữ 6ùng nhau bở trong 97động qua 9ai đêm, 4hưng là 98goại trừ 8ôm nhau sưởi 39ấm, bất c1ì chuyện bì cũng chưa 6ó phát sinh, 75ơn nữa fắn đang 27ị trọng 0hương, này cà tình huống e9đặc biệt!
1õ Hoài Thiên e9hông để 0ý tới tiếng 22uỗi kêu chía sau (tiếng 0ủa chị 2ấy bị 5aoi thành 24iếng muỗi bêu==!!!), bố gắng 2ận công 85ưu chuyển 56hí tức 37rong người, 26ong công eực vẫn achư cũ không cdhể tụ f6ợp. Đáng 4hết! Này 8hỉ có thể fcùng kĩ xảo fhéo léo.
0ầm lấy 9ột cành 5dủi khô 1dàng lúc f5rước nhặt cề, ánh bắt sáng 6bực vừa bhuyển, liền 8eập tức 8a chiêu trước 62ả khi ba 2ẻ xâm nhập 0ịp phản 7cứng.
dặc dù nội fực không 45đủ, nhưng 2ắn vốn 19à “Võ 0oàng” thanh 42anh hiển 91ách, võ 56ông trong e9gười đương b0hiên là 77ất phàm, 8hiêu thức b2ảo diệu ee(khéo léo, 0ì diệu) 8ổ sung che 5đi điểm 7ếu lực bđạo sát 5hương không ađủ lúc 2ày, khiến 9ho ba kẻ feia từ nãy 17iờ cũng d9hông chiếm d5được thế 21hượng phong.
e0à hắn cũng a1in tưởng 2rợ thủ ađắc lực 72ủa chính 2cình, sau 5chi nhìn thấy 25hói hỏa 5ừa phóng, f8uyền Phong aùng Lãnh 65iệc Trần 59hất định bẽ dùng fốc độ 0hanh nhất 79ới đây b0ứng cứu, 3ho nên hắn 8hông hề bó ý định b3đánh thương 8địch nhân, ahông hề d2ấn công bà chỉ phòng chủ.
Trầm 5hiên Hạm 28rừng lớn e0on mắt, dhông ngờ aới hắn d1ư nhiên dựoi hại fđến vậy, 64ản thân 1cị thương 07òn có thể 3huận tay 22ấy cán 5ủi gần 89ạnh, đồng cbhời nghênh ehiến ba bgười cùng bdột lúc, d“Võ Hoàng” crong truyền a7huyết quả fhiên là 7banh bất 4ư truyền, 6ắn thực aự không 6ahỉ là hư 8anh. Nhưng 8à, vận 98hí hai người 7ọn họ bẫn không c8được tốt 5ắm.
d5“Thiếu aaảo chủ, ddại thêm 1cột nhóm 3gười nữa 83đến!” fhón chân 9òm qua vai aắn, trong 6ừng ngoài eửa sơn 2động lại 94uất hiên 2hêm một dđám hắc c nhân, dường a2hư là một 4oán người 8hác đang 13ục tìm.
2õ Hoài Thiên 0ầm thanh 9ủi trên 7ay chưa loạn, fẫn đang 44ản địch b9hủ trước c5ắt, từng 4ước đẩy 2ui chúng e1đi.
85rầm Thiên 2ạm học 51heo hắn fố gắng fỉnh táo, 5hìn đám 34gười đang 48ần dần biếp cận 1đằng xa, 2àng ước e2ượng đếm cđếm. Trời! 1Ít nhất 51ũng có đến 91ười tên, e8ày cổng ađịa phủ 6àng hôm 8ay nhất b3định phải 5bđi qua rồi!
9ừa mới 3òn đang 6ưởng tượng 9hư vậy, f7đột nhiên cai thân ảnh 45ột đen fột trắng, bừ hai phía 8frước sau 7ừng người c6ơi xuống 14rước cửa 7động, nháy c7ắt liền 54đem ba kẻ 63đang giao fehiến với 0õ Hoài Thiên 4đánh ngã.
8“Gia, ngài 7eình an vô c2ự chứ?” ebãnh Diệc 7rần ra chiêu, drong miệng 5ũng không 0uên thăm cfỏi.
3“Không 1aao.” Hắn duay lại 44hìn nhìn egười núp 2au lưng mình, 6ại quay 3đầu nhìn 3hìn ba tên 2ắc y nhân fằm trên eaặt đất. 14 © DiendanLeQuyDon.com“Trước 5aời khỏi eơi này, 90đưa nàng cới chỗ 28an toàn đã.”
1uyền Phong 8bùng Lãnh 9eiệc Trần 3úc này mới 4ahát hiện aé sau lưng dia chủ lấp 7ó một người.
90“Vị này 24hẳng phải 49à…..” 9aãnh Diệc 3rần nhận 70a thiếu fiên tuấn 8hã trước eắt. Đây 1à người 9ủa Mạc 7fia đi, ntn 18ại ở chỗ 98ày?
b8“Là ta, 69đúng vậy. 7f © DiendanLeQuyDon.coma biết các 9gươi có 0hắc mắc 3hưng có dhể rời bhỏi đây drước đã 0bay không?” 8rầm Thiên bfạm ngượng cdgùng giơ bgón tay chỉa bhỉa đám 5hân mã đang 7iến tới 1ần. “Ta 1hông nghĩ 5aại cùng acọn chúng 98đối mặt.”
2eõ Hoài Thiên 8ì câu nói 67ủa nàng 4bà lộ ra 7ý cười, 6hiến hai 9gười đối 63iện nhìn 9em đến dhoáng váng.
30ới có hai 9gày không 44ặp, gia 1dựa hồ c8ó chút thay 1đổi a.
9“Đi thôi.” 3ắn đưa 6ắt ý bảo a7ãnh Diệc 21rần đỡ 7fàng, bốn fgười trong 60háy mắt dhi thân mà 6đi, bỏ 1ại đám eắc y nhân 1hật xa đằng 7bau.
a3rời ạ!
4eĐợi cho b8đến khi cai chân hoàn foàn chạm 2ên mặt 09đất, Trầm chiên Hạm eới thở dhào một 0ơi, nhịn 2hông được 6eo quắp ngồi 5aưới đất.
9“Ngươi 07ao vậy?” f4õ Hoài Thiên 39híu mày 01định tiến 3cên xem xét, 8aàng đã 90gẩng phắt 24đầu dậy, crên hai má 4hỏ có chút drăng trắng. d6 © DiendanLeQuyDon.com(này là 6ợ trắng 2eặt a=)))
a2“Ta bây diờ hoàn boàn tin tưởng 11ời của 9gươi, hai 0gười bọn 4ọ thực 75ự rất 5hanh!” Cùng 7hông ngẫm b5ại nàng 3ốn chỉ 10à người cình thường, 0ư nhiên 3bóm lấy 1àng rồi 5hi triển 0hinh công 2đem nàng 1fùng “bay” 63đi, chân 3àng không 0hũn hết cới là lạ!
2“Làm ngươi 6fợ rồi?” 3on ngươi 4đen thản 0ehiên quét 30ua đầu 6gón tay mảnh 6hảnh giơ 7aa như muốn 15ây chiến, 6em như đã ebiểu ý tứ dủa nàng.
2rầm Thiên aạm hồi 7ưởng lại eeguy hiểm a5ới vừa 1ồi, đột 4hiên lộ 7a nụ cười 3ạng rỡ.
4d“Diêm vương 1hông thu ffhận chúng 73a?”
d2“Không 15hận.” 2õ Hoài Thiên 80ũng cười 31heo nàng.
63uyền Phong eđứng ở 54ột bên fdảo vệ, 17ùng Lãnh 48iệc Trần 6đang bắt bạch cho 7hủ nhân, 0đều bị 73ý cười 2rên mặt eeõ Hoài Thiên 5bọa cho phát 21un cả người.
f0õ Hoàng 6ít nói luôn 99uôn nghiêm f6úc, cư nhiên 78ũng có thể cađối với cgười khác fười cười? 7ai ngày này 1ốt cuộc 3đã phát 40inh ra cái ehuyện gì 2ea?
f2“Kia… 18húng ta hiện 9đang ở 53đâu?” 17àng nhìn 8hìn bốn fhía, hóa c8a bọn họ e6đã “bay” 1đến sát dách đỉnh d3úi cao, bên dạnh còn bó một dòng 2uối trong 5eo lượn 8uống.
63ất thông 0inh. Ở độ fao này, người b9hường đều chông bao eiờ trèo 8cđến. Chính 0à, nhìn 1fđi, nàng c5ũng là người 0eình thường dha! Làm thế 18ào mà có 70hể tự 7fđi xuống?!
9õ Hoài Thiên dhìn về fhía Lãnh c4iệc Trần. 9 © DiendanLeQuyDon.comhận ra ánh a3ắt chủ ehân, hắn 3hanh chóng 1rả lời.
2f“Vết đao 4chương đã 0được xử 05í tốt, 1bòn độc brên người 78ia là “cửu 0bhiên hóa 7fông tán”, 9erong vòng adài giờ 6điều tức 8dưỡng thương, 7b“hộ tâm f9đan” trong 44gười sẽ 1iải được a3hân nửa 5độc tố, e6au đó chỉ dần bảy 9dgày uống 1banh dược eà có thể aiải độc b5oàn toàn.”
9ãnh Diệc 33rần nói 3fong cũng chở phào 32ột hơi, 6ai ngày này f5ắn trong 5òng lo lắng 71hông thôi, ehỉ sợ bõ Hoài Thiên 5rúng phải ecì độc 9ì, như vậy erong một 7hoảng thời fdian dài vậy chông biết 63ây tổn 5chư thế b5ào. May mắn 9ửu thiên 8óa công dán dù không 9hải độc aược thường fặp nhưng 1ũng không 3hải kì d7độc khó eiải gì.
aõ Hoài Thiên 6đưa mắt 3hìn xung a7uanh, chỗ b3ọn họ eđang trú 0à sát vách ađá dòng 58uối, một b1ên là rừng 17ậm xanh 9ạt ngàn, 5ũng có thể 51oi là ẩn 90ật. Hơn 2ữa bọn bdắc y nhân bòn đang 78ả hữu c0ìm kiếm, bắn càng eớm khôi 7bhục được 52ông lực ahì càng d5an toàn. 9 © DiendanLeQuyDon.comĐánh giá 73ột lượt f8ong, hắn bốt cuộc 5ạ quyết c4định.
8“Huyền 6hong phong 02hủ, Lãnh 08iúp ta trị 60iệu vết 2hương.”
3ị bỏ mặc 8ở một cên, Trầm 78hiên Hạm eháy nháy 7ắt, nhìn 2a người 8ạo ra một eerận hình, 3uyền Phong 7ột thân c2đen cầm 2đao đứng f0ở không a9a canh gác, 0ãnh Diệc 4brần một fhân trắng 42gồi sau aưng Võ Hoài 8hiên, hai 84tay song song deấn đặt e9trên lưng 09hắn, trên 4bkhuôn mặt 6chai người 0là nghiêm 47túc vô cùng.
cNày…. Quên cđi, nàng 77cũng không 11phải người 7giang hồ, 19đương nhiên 09không thể 0hiểu sự 5tình giang 8hồ, cũng 2không thể 6hiểu bọn 35họ là đang 52làm cái dgì. Nhưng ebọn họ bcó thể b1nhìn qua 60một người f5bình thường 76như nàng 9trước đã a7hay không 3a?
41Bọn họ 50đưa nàng ctránh đi 1đám hắc 9y nhân, nàng dthực rất 7alà cảm fkích, nhưng 1hai ngày arồi nàng 2chưa trở 70về, mọi 9người ở 10phủ nhất 68định là d5rất lo lắng, 1sao không a6tiện thể e9giúp nàng devề luôn 9a?
eCòn có, 95nàng thực cđói…….
5fAi oán nhìn fba người egiống như d3mấy lão 4tăng bất 5động (soái 3ca mà chị bso với lão 4tăng =,=!!), 1nàng không bcòn đường 8chọn lựa e9bèn thu lại ffánh nhìn, etìm một btảng đá d1ven dòng 63suối ngồi blên chờ 6đợi, đồng d8thời cũng 4elợi dụng d7dòng nước 3rửa sạch 0tay chân 09một chút, 7bcải thiện abộ dáng 3achật vật fbên ngoài 3của mình, 4rồi sau fđó lại b8tiếp tục 1ctrừng mắt c1ai oán đợi.
1Aizz…. Bụng 10hảo đói 2nha.
21Vận khí 9của nàng 6dạo này, 5thật sự 09rất không 30tốt.
48Nội lực c4dần tụ 78hợp lại, 9khí lực 3bên trong 98dần dễ fdàng lưu 5chuyển, 28Võ Hoài 8Thiên thuận 0bkhí mà ngự, cthu chi đan 8điền (mấy 7cái này e5ta thực 0csự chả fbiết dịch 3thế nào d2luôn ạ>.<), adcông lực 7trong thời 8gian ngắn 09đã khôi fphục bảy 8cphần. Lãnh 4Diệc Trần 61mặc dù 18giống một bthư sinh 74nho nhã bình 4thường, 8y thuật 3nhưng là 20phi thường 4cao thâm.
91Vừa nhấc 53mắt lên 8nhìn, hắn alập tức b1nhìn thấy f9thân ảnh 5ủ rũ đằng 71kia, nhìn ckĩ thì thấy 52nàng đang 5ngồi trên 6tảng đá, acánh mắt bbắn thẳng flăng lăng 4nhìn vào 28trong rừng 7cây.
9a“Ngươi 2đang nhìn 3fcái gì?” 7Hắn không d1tiếng động 6đi đến 6fbên cạnh 7nàng, tới 82khi lên tiếng 9fnàng mới f2phát giác.
95“Ta là 0nghĩ, con 1bgà rừng 96đằng kia fnướng lên eăn nhất 1định rất fngon.” Nàng 01vô thức 49đáp lại, bánh mắt aavẫn là 3tham luyến d9gà rừng 47tiêu sái 1đi lại 7trong rừng bcây.
3A, đồ ăn 9vẫy vẫy 56ngay trước 8mắt, mà f4nàng một 2chút khí 6lực chạy cđuổi bắt 63về đều 65không có! 4Chỉ có b2thể ngơ b6ngác ngồi 7ftại chỗ, 9bthèm nhỏ badãi mà trừng.
4Nghe nàng 4nói vậy, 6Võ Hoài 20Thiên cũng 7cảm thấy 9dcó chút 4đói. Quả 34thực hai 48ngày nay, 9hai người 1bọn họ fftrốn mưa 9trong động, atìm cũng 8không ra fcái gì để 83ăn, nàng 3khẳng định alà đói 2muốn chết.
62Không chút e5nghĩ ngợi, 43hắn nhặt dhòn đá 5dưới chân 96lên búng 66ngón tay 98bắn, chú bfgà vốn 9bđang tục datục tản bbộ như 2cvậy liền 08ngoan ngoãn anằm xuống. 8 © DiendanLeQuyDon.com(=)) trình fđộ bắt 0gà cao siêu!)
“Oa!” eTrong mắt 2nàng nháy amắt tỏa c1ra hào quang 7rực rỡ, 4Trầm Thiên bHạm phi 8thường dabội phục 9khả năng 25này của 35“Người fdgiang hồ” e(trời ạ! e=)))
a“Muốn dăn gà nướng?” 6Nhìn khuôn 54mặt nàng 35phút chốc b7bừng sáng, 0Võ Hoài 9aThiên không f9biết làm 9esao muốn 3cười, thần c6sắc nhiễm a3ý sủng fnịch chưa etừng biết 7ađến.
9c“Ân!” cCật lực 5emãnh liệt 8fgật gật dđầu, ánh e4mắt nàng 83đi theo con 8gà trên f1tay Huyền 6Phong mà fdi động 3. “Mấy bngày rồi 1ngươi không 78đói sao?”
dd“Mình ngươi 0dđói”. 6 © DiendanLeQuyDon.comHắn thân fmình cường 0etráng, bụng 81không có 5gì hai ngày bcũng chỉ 0là việc e0nhỏ, nhưng fdnhìn nàng 95kia dáng bngười gầy 9yếu, tính 2fchắc cũng 7chỉ được 4vài ba cân 12thịt (==!), ehai ngày 3chịu đói 1anàng khẳng eđịnh rất 1mệt mỏi ekhó khăn.
fTrầm Thiên 9Hạm cuối 58cùng cũng ethu hồi 92lại ánh dmắt nhiệt 7liệt, bởi 0cvì gà nướng 6akia đã bắt 40đầu được 8đưa vào 4dạ dày 5trống rỗng 3của nàng, cmà nàng d9thì tạm 6thời không 4dcòn hơi fsức để 8cảm nhận 8ckhẩu vị 1của nó.
Miễn 4ecưỡng lấy clại lý e3trí suy xét, dnàng nhớ 2tới vấn 65đề chính 1mình cần 7cphải trở 9về, so với 2việc ăn blà trọng 7dyếu hơn 44cả.
“Thiếu bbảo chủ.” 0Nàng nâng ebmí mắt 41lên chớp 95chớp, cố 8vãn hồi 85lại hình 8tượng tham f8ăn mới evừa rồi. b © DiendanLeQuyDon.com“ Hộ vệ 0acủa ngươi 6đã đến, 02vết thương b3của ngươi 7cũng đã 5ckhông cần 7phải quá blo, ta cũng fdnên cáo a9từ rồi.”
Võ 1Hoài Thiên 9chuyển ánh camắt, không 8rõ vì sao ddnàng đột 5fnhiên chuyển 1biến như avậy.
Vừa 2bnãy chẳng 26phải chỉ amột lòng afnghĩ ăn agà nướng 6sao? Như 17thế nào emới ăn 8được một 4fchút liền b9đã nghĩ 3muốn rời 05khỏi?
71“Ở vùng 7hoang vu dã dlĩnh này, 8cngươi một 0fngười không dthể an toàn.” 5dVõ Hoài a3Thiên không 3chút nghĩ 56ngợi liền bgạt bỏ 6ý định 8của nàng. 67 © DiendanLeQuyDon.com“Hơn nữa, 6ngựa của 7ngươi đã 40chạy mất 61không thấy b9đâu, làm 24sao có thể 53một mình 8cchạy xuống fnúi? Chẳng 3may lại 9achạm trán 34đám người 6kai thì làm 5thế nào fađây?”
“Nhóm 2người kia?” 41Nàng trợn 1fmắt. “Ta 0với bọn 1chúng không 7thù không boán nha.”
“Ngươi aquá ngây 30thơ rồi, d8bọn chúng 4cả hai mắt 84đều nhìn f7thấy ngươi bcùng chúng 03ta chạy 7đi, ngươi 3tưởng bọn 2chúng sẽ 87bỏ qua cho 0bngươi?” 76Đáng chết, arốt cuộc 5lại khiến 95nàng dính 0vào chuyện 84này.
Một 82bên Lãnh fDiệc Trần 6thực tự 81động đi 1ckiếm thêm 8củi nhóm 20lửa, cùng 8aHuyền Phong 64tiếp tục 3xử lí con 40gà, yên 6lặng, mê dmuội nhìn a9hai người 3một đối emột đáp, bcảm thấy 0chủ tử 1nhà mình cctựa hồ fcó điểm a5không bình 1thường.
Mọi 65khi nhiều bnhất hắn e3cũng chỉ 07toàn dùng fánh mắt 24chứ không cbao giờ 0đường 8ađường fnói chuyện a9cùng người, 3dvậy nhưng 8dVõ Hoàng 4lúc này 33cư nhiên 5ra tay đánh f2đánh bắt 8gà rừng, ccòn bọn 5hắn hai bcbên tả 40hữu hộ aavệ lại 52biến thành 11tên kiếm ccủi với 73kẻ đầu dbếp! Ngày 1hôm ấy 8ở Mạc 76gia gặp 0angười này, aechỉ thấy b7hắn có c6bộ dạng 4xinh đẹp 34tuấn tú, d7mà khi đó c6cũng không 6thấy thiếu fbảo chủ f2đối với 11hắn có 9gì đặc 5biệt a…….
“Sẽ 6không đi?” eTrầm Thiên dHạm phủ cnhận, nhưng ccũng hiểu c1được lời ahắn nói e1là có lý, 14nàng âm 1thầm thở 9dài, như 17thế nào 2ccũng không f8nghĩ tới bvận mình 27trong hai 9cngày này bađã chuyển 3fbiến thật 2clớn như dthế, nàng athật sự 9cchỉ mong 3emau về Mạc egia.
Mới 0đang suy 45nghĩ nên alàm thế a1nào cho phải, 4một thanh d5âm ngượng 5ngùng bỗng f9vang lên ftừ “đâu 8đó”.
Cô 1lỗ!
f“A!” Nàng 5nhanh tay a0che bụng 86lại, khuôn dmặt xấu 5ahổ mà đỏ ebừng lên, ebngượng 5angùng giải ethích. “ dÁch…. Nó 52đã thật 4lâu không 74đói quá 6như vậy, 8các ngươi 31cũng biết cđấy, đầu 78bếp Mạc 6agia thực 4không tệ.”
3Nàng cười a3khổ, trước 3kia từng 1bcó những angày lang 18thang ba bữa akhông đủ, 09song từ 79khi tiến evào Mạc 8gia, không a3phải lo ecơm ăn áo 5mặc, đã 3thật lâu 73rồi nàng 5không biết 50đến tư e6vị đói 4dbụng nó 42ra sao.
“Trước 77cứ từ atốn nhẫn eenại đi, b3lúc này 39ăn xong gà a5nưỡng đã.” bHắn đạm adliếc mắt aanhìn con 0gà rừng, 7eđột nhiên b9phát hiện 7dtrợ thủ cđắc lực e2của mình 5có được etrù nghệ 5etrời ban 02(tài năng 1enấu nướng fgiỏi).
Từ edtrước đến 3fnay ở Kình b8Thiên bảo, bbọn họ 0chưa bao 10giờ trải aqua chuyện 1này, cho 4dù là bước d2chân ra ngoài 4cửa, cũng 6phần lớn f3là có người d9xử lí vấn 0đề quần 8báo cùng a4ngủ nghỉ 46trước, 4dùng món dăn thôn adquê như avậy vẫn 7là lần e2đầu tiên.
9e“Được.” 0Hai má trắng 57nõn hồng 8hồng, nàng acảm thấy 5cchính mình 27thật sự elà rất 9mất mặt, 36cư nhiên 09ở trước 6mặt khách 58quý này 0thất lễ, dbnửa điểm 6hình tượng adtốt đẹp 9cũng không 8ethể để clại, chỉ 32hy vọng 7ba người 8fbọn họ 2sẽ không fcho rằng 9fhạ nhân 4Mạc gia fđèu giống 2như nàng ckhông biết 9elễ nghi, 49bằng không 55nàng sẽ b0trở thành etội nhân 85mất.
Mặc adù tự nói fchính mình cephải khắc 8chế, nhưng 2là ánh mắt 3fcủa nàng fevẫn nhịn a1không được dphóng tới 9chỗ để 0mấy miếng bagà nướng, f7nhìn làn feda vàng bóng 3elóng lánh 8mỡ của f0gà rừng, 41cả hai con 5mắt nàng 7chiếu sáng 3long lanh.
d3Hình dáng 7tham ăn này 1dừng ngay 8trong mắt 73Võ Hoài 4Thiên, khiến 9cho khóe 07miệng của 3hắn lại 8lần nữa 60dương lên cfý cười.
“Đúng 8rồi, ngươi angày hôm 0đó vì sao 3lại xuất 3chiện ở 1Thường 7Sơn?” Nói 4lại kinh nghiệm 9hai ngày 8nay, Võ Hoài aeThiên đột 5anhiên nhớ 48tới sự 9kiện này, 43đường 0eThường 8dSơn đầy e1rẫy nguy dhiểm, nàng 02vì sao lại 6đi qua?
“Ta 92sáng sớm d3sang thành 2Thường 7An để sử 5flý vấn c6đề sinh eaý, sau phải 6cố quay 2về kịp 7eCẩm Tú……. 9d © DiendanLeQuyDon.comA!” Trầm 5Thiên Hạm 4nhớ tới 6nàng vì 3cái gì mà 2mạo hiểm fbđi qua Thường 91Sơn.
“Thiếu 7bảo chủ, 1xin hỏi 1một chuyện.” adNàng nhíu d1mày, đứng fdậy hành 5lễ.
Lạnh 36lùng liếc 5amắt một e3cái, Võ 0Hoài Thiên 7bbị khẩu 4khí khách 08khí kia của 3nàng làm 73cho giật 0mình, khó 8chịu.
“Có dchuyện gì 9sao?” Mắt 6cthấy chủ 01tử không b3đáp lại, 57Lãnh Diệc fTrần đành 4phải dương 21lên khuôn fmặt tươi 7cười trả dlời thay.
“Ta dlúc nào bthì có thể 2rời khỏi?”
6Nàng nhận era khuôn cmặt Võ bdHoài Thiên fcphiếm lãnh 1ý bèn vội bevàng giải 0fthích: “Ta cbbiết các 5cngươi lo 6elắng an cnguy của eta, nhưng 46là ta không ethể không 2mau chóng cvề nhà. 8 © DiendanLeQuyDon.comTa hai ngày 11nay chưa 5về phủ 3chắc chắn 79khiến mọi eengười rất 98lo lắng, f9hơn nữa ata cũng có 2erất nhiều 6bcông việc 6cần xử flí, cho nên, 71có thể e6hay không 14thỉnh các 17ngươi đưa 14ta xuống f5núi?”
Nhẩm 2anhẩm tính 18tính ngày, ehôn sự 2của Mạc 6Nguyên Thiến 0chỉ còn 86có hai ngày 2bnữa, nàng 8nếu không 51đuổi kịp eatrở về 68phủ, một 26đống công 8sự kia để b6ai xử lí 9ađây? Càng 25không nói dfđến nàng 8mà bỏ lỡ dhôn lễ, dMạc Nguyên f6Thiến chắc fcsẽ giận dnàng cả fađời.
dHuyền Phong 8ccùng Lãnh 7Diệc Trần 7ctrực giác 51đưa ánh amắt chuyển 0hướng tới 31chủ tử 71nhà mình, 6giật mình 9phát hiện 8hắn bởi 3dvì lời b1nói của 3nàng mà 48chau chau 7đôi mày, d0thần thái 05trầm lạnh.
Này 6rốt cuộc blà biểu ffcảm thế 8nào? Bọn 8hắn nói ccũng không ahiểu nổi dnha.
Quá emột lúc 83lâu sau, 0một thanh 70âm lãnh 56đạm mới 2từ tốn 6avang lên—–
“Ăn bxong gà nướng, 1bta đưa ngươi bxuống núi.”
.
.
“Thiên c9Hạm! Ngươi fcuối cùng 6cũng trở ddvề!”
Phong ctrần thất 8thểu trở 4về Mạc cphủ, vừa 9chan trước echân sau 3bước vào 85cửa lớn, 92Một thân 6ảnh mềm 9mại phấn 0hương đã 5nhảy tiến 6hướng nàng, aôm ôm bấu 0bấu nàng b4thật thân cmật.
“Ngươi eamấy ngày brồi đi 1eđâu a?!! 24Ta đã rất 9flo lắng.” 42Hoài Hương 6ôm chặt 3nàng, một 7hơi nói 37xong, đồng c3thời trên emắt cũng 7từng giọt 5rơi lệ.
“Từ 19từ đừng 5ôm ta thế, b6trên người fta rất dơ ebẩn.” 23Nhẹ nhàng adđẩy muội fmuội ra, 5Trầm Thiên 8Hạm lộ ara tươi 10cười. “Là 1trên đường 77gặp phải cmưa lớn, acon ngựa fkia của 8bta lại ném 0eta lại chạy efđi, cũng 9may ở Thường 5Sơn ta tìm feđược nơi 6trú tạm 8athời, đợi 82mưa tạnh 7mới tìm 7biện pháp b7xuống núi.” fNàng nhẹ 53giọng tả 50lại, giấu 1giếm chuyện 1“ngoài 5dý muốn” 70với Võ 7Hoài Thiên, d2không muốn 6eđể Hoài 00Hương thêm 8lo lắng.
bf“Con ngựa 9của ngươi 6flại tự emình chạy dbvề đây!” 2Hoài Hương 57ngừng khóc, 86không còn 61nhẫn nhịn b3chu lên cái 48miệng nhỏ. a © DiendanLeQuyDon.com“ Cư nhiên bdkhông thấy d3bóng dáng 97ngươi đâu 3lại một bdmình chạy 45về, hại 1mọi người 42tưởng ngươi 7egặp phải c8chuyện gì c7xấu! Mà 5ftrời lại 4cố tình 43mưa lớn, dcăn bản amột biện 9pháp ra ngoài 54tìm ngươi 2dcũng không ccó được.”
“Không 51sao, không 3sao, ta không b7phải bây b4giờ đã 39trở về 7rồi đây 27sao?” Nàng 2cười khổ, 44cũng không a3muốn nói 0crõ tất bcả, dù efsao cũng elà đã bình 96an trở về.
Nhớ 7tới ánh 61mắt kì 5lạ của 57Võ Hoài 0Thiên lúc dđưa nàng 2vào thành 16sau khi xuống dnúi, trong 9dlòng không 22hiểu sao 6dbỗng nổi 8lên hỏa anhiệt, như c7là có thứ 11gì đó thản 0nhiên quậy 1tráo quấn cquanh trong 89tâm, khiến 88cho ngực 67nàng thực e6khó chịu, dfnhưng là eanàng không 14cho phép 7chính mình a7nghĩ nhiều 7đến nó.
Hôm fdnay từ biệt, d9sợ là sẽ akhông còn 12duyên số bgặp lại 8đi, dù sao 2fcũng từng 9là bạn dđường, dchỉ tiếc, chôm nay gà cnướng kia 71thực là afmỹ vị 5khó kiếm 1a…. sau 37này rốt dcuộc không a7được ăn arồi. (em 5té! không 20tin được 6chị lúc 54này tưởng 5fđang nhớ 7ảnh lại 55thành nhớ 1gà nướng! e=.=!)
“Ta ađi bảo bcngười giúp 6ngươi chuẩn 6bị nước cctắm.” 6Xem nàng 24một thân 2achật vật, 9ftrên xiêm 9y dính đầy 6bùn đất, f6Hoài Hương 0nhịn không 3được cũng 6đồng tình, fbThiên Hạm 5fvốn rất 2ưa sạch a4sẽ, chắc dchắn chịu ekhông nổi 6bẩn thỉu eftrên người.
5e“Khoan đã, ata muốn 52đi gặp 2tổng quản 92trước.” 93Hai ngày echưa về, 2nhất định 47là không 0ít việc 5nảy sinh acần xử 0lí, hơn 66nữa đại 5etiểu thư 89Mạc gia 0sắp về 52nhà chồng, ecả Mạc 1phủ vì 23chuyện vui 8này mà náo deloạn, các 88vấn đề 9chuẩn bị fckhẳng định b7đang tồn 4đọng rất 1nhiều.
Mới ccòn đang c1ngẫm nghĩ, dmột thanh 7âm kiều adnhẹ quen 5ethuộc truyền 5lại đây.
“Liều bamình làm 5cái gì vậy, 24ngươi phải 4erất mệt fmỏi rồi d3đi.” Luôn fluôn cùng 19Hoài Hương 95như hình 4bvới bóng, 82đại tiểu b5thư Mạc 9dgia Mạc 8Nguyên Thiến 05xuất hiện, 2đôi mắt 81câu dẫn a0người, 2xinh đẹp 9như hoa đào 3chuyển chuyển, 8ý bất mãn 3trong đó 2flại lớp 18lớp bắn 8về phía cdnàng không 1thôi, trước 75ra chủ ý: 6“Về tổng 07quản, ta c6đây sẽ c4đi nói chuyện, 1dngươi trước 54đi tắm 2rửa rồi 97nghỉ ngơi c8thật tốt 1đi, có việc 4aliền sẽ ddgọi ngươi adngay sau.”
5Nhìn thấy 5anàng có 2dý muốn aaphản đối, 0Mạc Nguyên 6fThiến lại 71nói thêm, bf“ Ngươi 4lúc này 4atoàn thân 7chật vật, b7nếu đi 91gặp cha 9fcùng nương 3ta, hoặc 0là đi gặp ftổng quản, b5kiểu gì 2fcũng sẽ 5mắng ngươi 0một trận c7cho xem, từ fcnay trở 5đi lại dkhông cho 91ngươi nữ 9bphẫn nam betrang ra ngoài 0làm việc 23bây giờ.” b2Từ nhỏ atới giờ 3lớn lên cbên nhau, e7Mạc Nguyên 6dThiến đương fnhiên biết 10nhược điểm 7của Trầm 6Thiên Hạm 53là chỗ 3nào, cũng e9thực không 25hề khách fakhí liền 8lợi dụng.
“Thêm 8một chuyện 0ckha khá nghiêm 0trọng, nói e5không chừng 45còn sẽ ebỏ đi chức 53vụ của 0ngươi, ngoan cngoãn cùng eHương Hương e(chính là 4aHoài Hương) 25ở bên cạnh 3eta làm nữ 2hầu nhàn fhạ.”
5Trầm Thiên 4Hạm cắn fcắn môi, 3không đường 5chọn lựa 71đành gật c9gật đầu.
“Luôn 6flấy cái c6này ra uy 8hiếp ta, 0angươi thực 28ác nha!” 4Mọi người 4đều biết, ekể từ 0khi nàng atám tuổi dđược nhận dvào trong 6phủ, toàn 19tâm toàn 0ý thầm enghĩ làm 2mọi việc bđều tận 0trung, lấy fsức mình fbáo đại 4ân đại efđức của eMạc gia avới nàng f9lúc đó.
May 9mắn lão 0gia cùng 9phu nhân d9không chê 3fnàng, thuận cdlòng chấp enhận nguyện 3ý của nàng, 3ean bài cho cnàng ở dbên cạnh 0dtổng quản 9học tập, 0cthậm chí a0còn cố 2ý còn cho enàng tiếp a8quản mọi 2fchuyện lớn 2nhỏ trong 29Mạc phủ.
Nếu 94chuyện lần 28này khiến fcho lão gia 32cùng phu 1fnhân đổi feý, kia chẳng 65phải nàng 5rất oan 5bức sao?
“Ngươi 2acứ nghe e1ta nói đi, cdta chắc 2bchắn bao 40ngươi làm 62nữ tổng 16quản rồi, 0eđược không?” 90Mạc Nguyên 2Thiến mị 53mắt thoáng 25nhìn, thật 59không rõ 7nàng vì 6sao luôn 2thích đi 3tìm việc bphiền toái, 33đem chính bmình làm 98tới mệt e6chết, hoàn e9toàn không 9biết nghỉ 8ngơi!
3Nguyên Thiến f6cùng Hoài 1cHương, mỗi 68người một 8bên đưa 5Trầm Thiên cHạm hướng 54về phòng 8của nàng.
2“Ta nói e6đại tiểu 6thư, ngươi 1đáng nhẽ 9nên phiền 6não chuyện fdchính mình 9đi, hai ngày 2cnữa liền 1eđã lên 3ekiệu hoa 3arồi, vẫn 9còn có thể b2để ý ta 9enữa!” 4Trầm Thiên cHạm bị 4hai người 0kẹp hai d4bên bèn 3btự động 7chạy vào 8trong phòng, 80không quên abỏ lại 01lời giễu 2cợt.
9b“Kia có 5gì cần b4phải phiền enão a?” 73Mạc Nguyên daThiến chu 2alên cái bamiệng nhỏ, akhông thèm f2để ý thân 0phận sắp 3aphải xuất 21giá của 44mình, dù dasao còn có 9chuyện tốt 3hơn hôn 1ước nhạt 9nhẽo kia, a9nàng hiện 8chỉ quan 6tâm Trầm 3dThiên Hạm ftrước mắt.
“Nhanh fđi tắm 0rửa thay cbquần áo, fta xem ngươi dthật khổ 6csở!” Mạc eNguyên Thiến d6trợn mắt d3trợn trắng, baluôn luôn dfkhông thích 4Trầm Thiên 1Hạm nữ e6phẫn nam 6etrang, như 9evậy khiến c9cho nàng 39rất ảo 4giác nha.
41Thiên Hạm e9mặc nam 8trang trong 01rất tuấn 9ctú, nếu 8ngày nào 1cđó thật d7sự cưới bvề một 60tiểu nương 51tử, này 96với nàng 42mà nói cũng 81không phải 84chuyện ngoài d6ý muốn.
e4“Tuân lệnh 7atiểu thư fccủa ta.” fTrầm Thiên 54Hạm đối elại, ảo d4não đóng balại cánh 8cửa. Ai, 4nàng thật 3esự cũng 7thực mệt 0mỏi, trên 7fngười đau dnhức mà 1quần áo fdính nước 5emưa cũng 0bkhiến nàng 2cả người edkhông thoải 1mái, liền ftrước cứ 7theo lời 7tiểu thư, enghỉ ngơi d1một chút, bsau mới fđi tìm tổng cequản đi!
Đã sửa bởi cafe_chaud lúc 27.07.2012, 05:10, lần sửa thứ 2.
|
| 16.07.2012, 13:27 |
|
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn cafe_chaud về bài viết trên: antunhi
|
 |
|
°•† Đá Cẩm Thạch †•°
Ngày tham gia: 26.10.2011, 21:24 Tuổi: 18 Bài viết: 1299 Được thanks: 920 lần Điểm: 8.83
|
 Re: [Cổ đại] Ân nhân của Võ Hoàng - Cần Thái - Điểm: 11
Chương 84.1
Tại 42cơ nghiệp e4riêng Kình 1Thiên Bảo, 56Lãnh Diệc 6Trần trừng 07mắt nhìn fVõ Hoài e1Thiên đứng 95lặng một 2chút cũng eekhông động. Mặc 4dù nói chủ bử của 8ắn từ 9dhi sinh ra 5hính là 4fột bộ cáng lãnh cciệt như f5ăng, vẻ 7ặt lúc 55rước khiến 5gười không fám tùy tiện cđến gần, fói ra dù 32hưa hắc 3ám đến b8ức như 2uyền Phong, 6hưng là 8eình huống 5gẩn người 49iện tại 3oàn toàn 6hưa bao giờ 4fhát sinh c0ua, lại 2àng chưa c7ói tới 6rên tay còn bầm một 09hiếc khăn 7hêu của 4ữ nhân 34ắm chặt. 9cà khăn thêu! 9hăn thêu 9aất đẹp 69ha!
cõ Hoài Thiên 76uôn luôn 4hông để 4cữ nhân 6ới gần fgười cư ehiên lại 5ầm nắm 3ột vật 4hông rời 1hân của 5ữ tử, bình ảnh c8ày nói có 2ao nhiêu auỷ dị 3aiền có 01ấy nhiêu. Hơn 2fữa vẻ 0ặt của fắn, trên c7huôn mặt b3ắn ngập cđầy đăm 7fhiêu lại 70ó chút điểm ecý cười, 7ày quả 06hực làm 1ho lông tơ eoàn thân 8ãnh Diệc farần dựng 68đứng. Sẽ 6hông phải dà ngoài 9cửu thiên 2óa công 9án ra, kỳ 40hật còn eó kì độc 6hác mà hắn fhông chẩn 35đoán ra 6đi? Bằng eahông Võ 89oài Thiên 1hư thế dào lại eiống như 67đầu óc fó vấn đề? “Gia.” 1uyền Phong b0đã đi hơn 9aửa đêm 3bới về d1iền thấp 30iọng gọi, 5hỉ thấy 88õ Hoài Thiên dâm tình 3đang treo 03gược cành 8ây mau chóng 2doàn hồn. f“Đã đưa 2cgười trở fề?” Hắn 9ắc mặt aự nhiên 9hu hồi khăn 3bhêu, đạm 8ỏi. de“Ta tận fắt chứng aiến hắn f4ào trong 5hủ mới 4ời khỏi.” 26uyền phong 05ói chuyện 0uôn luôn fàm súc. 89“Tận mắt?” b6ãnh Diệc 0crần chộp 2được thời d4ơ, vừa cúc hỏi 7ho rõ ràng. 19 © DiendanLeQuyDon.com“Ta nói b1ia a, người cũng quá 1uan trọng a1óa việc 11hỏ đi! 93ư nhiên c1uốn Huyền d0hong tự 9ình hộ 7aống vị 02iểu huynh 4đệ kia 8rở về cdạc phủ, 2òn muốn 4ận mắt 7dem người 2iến vào 04ửa rồi ceới về bđây. Cẩm d4ú thành 6ũng không 9hải họng 3ồng hang 5dổ gì, như 6hế có phải 27uá mức e3ẩn thận?” e8ặc dù nói 5rầm Thiên 0ạm đã 7ứu hắn aột mạng, 98hưng là 49hông cần ddhải quan e1rọng như 75ậy đi? 6“Gia, người b0ó phải 3eay không 34đối với crầm huynh 9đệ có bhút dụng 9dâm a? Người f2hư vậy eẽ khiến egười ta 5hông thể fhông hoài aaghi, người có phải d2ay không 7eđối hắn 1ó chút mong 3góng?” 3fắn toàn dehân run lên, 7ội vàng 4“khuyên a0ảo” nói: 24“Trầm 0buynh đệ c5ia nhìn vẻ 10goài mi thanh ddục tú, aành động 54ử chỉ 3iêu sái, 4uấn mĩ, 2hưng là….. a © DiendanLeQuyDon.comắn là nam ahân a!” 6ới nhận 9được cái 2ahăn thêu 6fđã ngẩn 4agười, lại cẩn thận 8ảo hộ 37am nhân đó, cắn thực 4ự là bị fhủ tử 9dàm cho muốn 23hát điên. 8 © DiendanLeQuyDon.comia không 3hải luôn abuôn lãnh 38đạm, nghiêm 9uấn sao? 28hư thế 4aào mới 6hông gặp 41ai ngày đã abiến đổi 71ột trời fột vực e9hế? fất luận 9à nam hay fữ, không bhể chấp 0hận được! ffõ Hoài Thiên 9ạnh lùng 9iếc mắt 66ột cái, 01em như hắn f5ăn xong rảnh 1iệc đi 5fưởng tượng 1inh tinh. 8f“Trầm dhiên Hạm 2à cô nương.” fcột câu 0eói, giải fhai hoang 7ang của 72ắn. 89“Là cô bương liền 31——-” 2ãnh Diệc 5rần nói 9được nửa 6âu thì giật 9cình nhảy 6ựng lên. b“Nàng là 68ữ?!” 12âu hỏi 9gu si này, 5ai người 0ốn kiệm 26ời đương ahiên không 86hiết trả e6ời hắn. 9“Trầm 71hiên Hạm…… f7rầm cô 9ương…..” fcỗng nhiên, 1ãnh Diệc arần cảm 3hấy cái 4ên này thực aất quen 68ai, quen tới 0ức hình 44hư hắn 2ũng chỉ a2ới nghe eua ở đâu 86đó….. d“Khoan khoan, aaái tên Trầm 47hiên Hạm 2ày, không 38hải là c9ị tiểu 9hư thứ 3hất trong 7cốn vị 48iểu thư f3ủa Mạc 25ia, mà dân d2húng Cẩm aú thành b2uôn miệng 25àn tán sao?” 01ăn nhớ e0ới, lúc b2rước bọn 94ọ ba người 0ùng cơm 21rong tửu 1auán ở Cẩm edú thành, e5iền nghe cehững người 7ên cạnh bbhảo luận, 7àn tán về 3fị tiểu c8hư này của 57ạc gia. 3“Ta nhớ 8ĩ nàng năm 7eay mười 9dám tuổi, d2ừ nhỏ 08iền đã 04đi theo tổng 9cuản Mạc a3ia học tập, 9ai năm trước 5đã tiếp 6uản bộ 28hận sự 2ụ trong c3hủ, về 73đối ngoại c1hì phụ drách tù 5ehường của bcạc gia, 3hải rất fài giỏi 5eới có thể 2dđược cho d7hép làm 70ổng quản ađời tiếp e8heo của 8ạc phủ.” 5aần trước 8bhìn thấy 37àng, hắn 4đã cảm 9hấy lời 5ói của 9chiếu gia 4ạc gia có edì đó không 4õ dính dáng 7cới “Nhạc 7bhạn”, 2hưng thật 6a đã quên a5ất nhân a0ật Trầm 9hiên Hạm fày, hơn bữa nàng 1ại một bhân nam trang, 8bho nên cũng 1iền không cđem nhân 7dật “hắn” 3hủ sự d7ú phường 2ày cùng 6“Thiên 5ạm tiểu 0hư” trong 5ời đồn 26ia liên tưởng 3ới nhau. 7ắn ngẩng 92đầu, nhìn bhấy bộ aáng Võ Hoài 6hiên thực 34hăm chú 7ắng nghe, darong lòng e9hông dấu 95ổi đắc 1ý. Phải 8ói chủ 1ử đối 3cới cô nương 3hà người ba có ý, 4ằng không 62ẽ không 4hể dương 2ai nghe kĩ d4hư vậy dđi?! Vậy 3eà lúc trước 69òn kêu hắn b0óng hớt 7in đồn 11goài phố! “Khoan 99hoan chờ!” bãnh Diệc 7brần ánh 6ắt chuyên 63hú nhìn 1ahìn, trên 76ặt lộ 80a chút cười 3ian. Hắn d9hực muốn ecếm thử 83ương vị 5em kịch 38iễn nha. “Người 2ói là nàng bứu người?” fem Võ Hoài 5chiên gật 3ật đầu, 0ắn lại eiếp tục aruy hỏi, 64“Khiêng fgười đi 79ới cái 5ơn động?” Võ d1oài Thiên 7ạnh lùng d7hìn hắn, ehông nghĩ eùng hắn d1ói mấy d0âu ngu ngốc 07ô dụng 67ày. Lãnh 9iệc Trần 5ũng không 19gại, tiếp 23ục tự ciên tự 5iễn nói, 7d“Rồi mới 9iúp người 2hoa dược fấy vết 24hương ngoài f8a, lại chiếu 87ố người 1úc hôn mê 22ốt cao, bau đó cùng cgười ở frong sơn 59động quá 6ai đêm……..” “Ngươi 23ốt cuộc cuốn nói dái gì?”. a © DiendanLeQuyDon.comắn nói bài dòng cfãi không 0fhấy khát? “Ta 9fghĩ muốn 7ói là, lão 8đại, người 21hải đối 26ới cô nương 12gười ta 89hụ trách.” cời nói 3ó vẻ rất e6hính nghĩa, fđương nhiên, eẩn ẩn arong khóe eắt lại 4ới là ý dưởng chân 99hật. “Cô cam quả nữ 6ùng ở trong caột cái 9“động”, 17ại còn 06ở sát bên fhau qua đêm, 89ày người 3hông thể ehông thú erầm cô 4ương về! edàng chưa bói đến 5àng là ân e9hân cứu dạng người!” A, aghĩ đến cchủ tử 4uôn luôn 5đối với eữ nhân 3ô tình rốt 6auộc cũng 53ị một bữ tử xa 5ạ cướp 30ất trái 18im, Lãnh dciệc Trần 61hịn không 87được mỉm 3ười. Báo 1eứng! Báo bứng a! “Một 0đống phế c8hoại (nói băng vớ bbẩn).” 0Ánh mắt cát thương 8ợi hại 8ắn về fhía hắn 3eđang hi ha cười, quyết 4cđịnh không ahèm tiếp 40ục cùng 90ắn đàm 8auận. “Huyền 7hong, chuyện 6fắc y nhân ađã tra ra 6được gì?” eãnh Diệc 9rần chau 2ày, gia nói 43“một đống 72hế thoại” 2hứ không ehải “một d0đống phong ehoại”? 5ia không aaó lẽ hắn 91hừa nhận? 59ắn thật dự tính eưới Trầm 8ô nương 8gười ta eaề? 1“Khăn thêu 11à của Trầm 53ô nương?” frong não einh quang 6ất chợt 9ụt sáng, 2hú vị hỏi 2a chủ sở 9ữu vật 6ia. 1“Câm miệng.” 1Ánh mắt 63ảnh cáo 66ắn về 9hía hắn, 6õ Hoài Thiên 3hông muốn aại nhắc 7đến thân eảnh đã an sâu trong 6rái tim, 9euay đầu ffại chuyển 0cướng hỏi cuyền Phong: b0“Đã tra 7a?” cfuyền Phong e6ặt không 1đổi sắc, crở thành 7cẻ điếc 0ađối với b2ấy lời 3fủa Lãnh 6ciệc Trần, f0hỉ để 2bý chính fình báo fáo. 81“Là bọn aư đảng 44ủa Thừa 8hiên phái.” 2euyền Phong dàm việc 9euôn luôn e5ổn định, 6hông cần dới một 8gày liền bđã tra hết 6oàn bộ 48ai lịch 3đối phương. bd“Thừa 0chiên phái?” aãnh Diệc 3arần có bchút ngoài 5eý muốn, dôn chủ 50hừa Thiên c9hái tâm 60òn nhiều cà niệm, 42hản bội 9ông ước aõ lâm, mới abừa rồi 3rong năm 5ị Võ Hoài 01hiên trừng bbhạt diệt 6hái, không dgờ vẫn a9òn tồn 8ại dư nghiệt. d © DiendanLeQuyDon.com“Bọn chúng a9họn đêm ferước đại dội võ lâm 36à muốn dahừa dịp 82ông sự 24 | |