Nội quy chuyên mục
Hãy click nút f thích cuối mỗi truyện bạn đọc. Xin cảm ơn!
|
Trang 3/4
|
[ 18 bài ] |
|
[Cổ đại] Ân nhân của Võ Hoàng - Cần Thái
| Người gởi |
Nội dung |
|
°•† Đá Cẩm Thạch †•°
Ngày tham gia: 26.10.2011, 21:24 Tuổi: 18 Bài viết: 1299 Được thanks: 920 lần Điểm: 8.83
|
 Re: [Cổ đại] Ân nhân của Võ Hoàng - Cần Thái - Điểm: 11
CHƯƠNG 85
Chương 65 này, bản a5thân Yukio 8đọc cảm 1ethấy rất 51ấm áp nha 37~~~~
Cuộc 2đối thoại 5bcủa hai 5main dễ 5thương lắm 87á
~~~~~~~~~~~
b6Này tuyệt 63đối có dấn đề! 2ột lần, 1ai lần, bfa lượt…. 7 © DiendanLeQuyDon.comồi vô số fần sau nữa, 8rầm Thiên b2ạm rốt 58uộc không 8ách nào 9fhuyết phục 9hính mình d6ày bất 7uá là ngẫu 6ehiên gặp dặt!
Chỉ 2dần nàng 31ừa bước 63hân ra khỏi 4ửa, bất f4uận là 1đi xa hay 3ần, mười 78ần thì 7ó đến 19ám lần cẽ gặp 4ỡ Võ Hoài 06hiên. Nàng 3ù có ngây dhơ, ngốc 49ghếch thế 79ào cũng a6iết này 7uyệt không dbhải đơn aiản là 00“vừa lúc 8hìn thấy 00gươi nên bđi chung” 0heo hắn 8ói.
Nhưng 10à nàng đã b1ghĩ đến efát óc vẫn 6hông hiểu, 6ắn vì cái 37ì mà muốn 0đi theo nàng? Cho 31ù nàng đối 8ới chuyện 63iang hồ 80hông hiểu 6ciết, nhưng 1àng cũng bghe qua được f2ăm nay chính 53à đại 6ội võ lâm d2a năm một 1ần, mang c3anh “Võ coàng” như 7ắn sao có e1hể ưu nhàn dhư vậy bha, suốt bgày nhàn dchã lảng 7ảng trên 4đường, brong thành, cgoài thành 6ùng nàng 6“bất ngờ 5hạm mặt”, 1ồi lại aém một ebâu “cùng 8hau đi thôi”, xong 9diền sóng aai cùng nàng? Này 9ốt cuộc bà như thế 1ào? Nàng 6hông tự 5iác nhìn 8dõ Hoài Thiên aegồi phía 92ên kia giữ 1ửa, mày 6iễu nhíu 6ại. Đúng cậy, hắn 37ại đang baướng gà 21ừng, bởi fì bọn họ 7ai người aiện tại ccại dã ngoại 3ua đêm. Bất cuá lần 58ày có khác, ffai người 7ách Cẩm 9aú thành 82đã có hai egày lộ frình đi, bdối nay trời 6ũng không c1ưa, hơn 43ữa bởi 0ớm đoán dđược sẽ 3ở lại 8rong rừng 8ua đêm nên e2ần này 34àng chuẩn 53ị lương 9hực đầy d4đủ, chính dà hắn vẫn 4hư cũ đi 5cắt gà rừng eeề nướng, 93hiến cho 8àng hai mắt 2ehông tự 1iác chiếu 7áng rực eỡ lòe lòe. 4 © DiendanLeQuyDon.com(chị sướng 3hế còn 06ì, hai chap 7rước không 8ehớ anh mà 85hớ gà giờ 6ciền có 4ả hai=))) 4òn nữa, 5ai người e1ạm trú d4gụ lần 11ày cũng d9hông phải 70rong sơn 7động, mà 2à một gian 3ơn miếu. ffĂn ăn măm 9băm trước 1ấp đầy 2ái bụng, dfàng lúc 3ày mới 63huyển lực eehú ý từ fiếng gà 0ướng hương fdắc mùi d4ị hoàn 3aĩ sang, rốt 0duộc nhịn 4hông được 39ên tiếng 42ỏi. 08“Ngươi 1ì sao lại 2bđi theo ta 62hư vậy?”. 86 © DiendanLeQuyDon.comau nhiều 1ần “bất a5gờ chạm 57ặt”, nàng 7đã thực 9hân quen 9ặt đối aặt hắn, 07ói chuyện aự nhiên 1ũng không fung kính 0iống hồi 1ới đầu. 43 © DiendanLeQuyDon.comất quá dheo như quan 76át của 5àng, vị 2hiếu bảo 8hủ này 6ũng không fui vẻ khi 59àng để 3ý thân phận 6ai biệt 0cà đối 77ắn cung 21ính, có aễ. d6Đại khái 89hắc bởi 9aắn là người 8eiang hồ, 5ọi việc fđều hào 4hóng không 76âu nệ tiểu 68iết đi, 2àng cũng 62hỉ có thể 96hầm nghĩ 92hư vậy. 10ắt to quay 8ròn chuyển 53huyển động fđộng, nàng 83ắt gặp 2ia nhìn của 86ắn rồi dhận thấy cbắn cứng 84gắc liếc 6ánh mắt ađi. “Ta 65hỉ vừa 6ới ra khỏi cửa, gần bhư lần 8ào cũng fđều gặp 2ađến ngươi, 12ẳn không ffhải không 2có việc 5ì đi, nếu 4hông ngươi 1ũng sẽ cahông tần 25ần xuất afiện như 5ậy. 6hân là người 72hừa kế 8ảo lớn 3hất phương 42ắc đồng 0hời còn 39iêm nhiệm einh chủ 7ắc võ lâm, 7ắn phải 3ề bộn ahiều việc 80ới phải, 6ốn dĩ nàng ecưởng hắn baà có chuyện dở tú phường cuốn tìm 93àng bàn 4uận, nhưng 3au nàng phát 5diện hắn b4ũng không 90hải có 3ý tứ kia. 66ím lại 8ôi, Võ Hoài chiên không 9iết trả 5ời như 82hế nào, ciết rõ 5ời nói 0ủa Lãnh 32iệc Trần daia là cố c3ình dọa 1ắn mà thôi, fhưng là 5ắn thật 0ự không efuốn để d7àng lâm 6eào nguy hiểm, dho dù chỉ bó một chút bbhả năng 9ũng không. 97ếu nói 4ho nàng biết aọi việc, 0àng đại cbhái sẽ 4ảm thấy 7ắn đãi a1gộ nàng c5ưu tiên 2fđặc biệt c9đi, cho nên 7ắn chính 39à mặt vô 66iểu tình d0ém một 01âu: “Không 7ó gì.” 8f“Không 9ó gì?” 48rầm Thiên 8dạm hỏi 09ại, không cính nhận 0đáp án baó lệ này. 6 © DiendanLeQuyDon.com“Khéo léo fhư vậy, 3hời điểm 9gươi ra chỏi cửa 6ại giống 90a đến thế.” 6hông cách 2ào tìm được 84âu trả 3ời hợp 9ý, Võ Hoài 66hiên chỉ 7ậm ừ không 17õ ràng. e“Là vì 8ắc y nhân?” aghĩ đi nghĩ 7ại, hẳn 73đại khái e3hỉ có nguyên e1hân này? fần này, bắn cứng c4gắc lặng 3m một hồi, 45ới muộn buộn bày 0ỏ một feâu: “Ngươi 0hông cần 85o lắng.” dắn sẽ f0ảo hộ aàng. e“Ta không eao a.” Nàng 9cự nhiên 34ười cười, 6“Bất quá 00a phải nói, 3hương pháp 01ày của 76gươi không c5đặc biệt e3ốt.” 3auông chiếc 30ánh bột 5brong tay xuống, e7àng quyết 6định cùng 42ắn giải 7hai sự tình. “Ta 03ằng năm e8đều ra 35goài xử f2ý sự vụ 3ất nhiều, 3gươi cũng 0chông thể bứ đi theo 7a như vậy?”. 5 © DiendanLeQuyDon.comắn nhất dđịnh cũng b7ó công việc aủa chính 1ắn, sao 0ó thể cứ 1hạy bốn 1ề theo hành 95rình của 3àng? “Ngươi 7rực tiếp cói cho ta diết đối 08hương là bdai, muốn càm cái gì, 95hư vậy 8a sẽ tự c9ình nghĩ diện pháp 97ránh bọn f0húng đi, dậy chẳng chải tốt 5ơn?” 25“Không.” 21ắn thản 0hiên phát bbgôn một 5hữ, không 5hịu đồng fý. cắn đương 2hiên biết, 9àng thường 5uyên ra ngoài 6đến như 43hế nào. 9àng vẫn 5à một cô 0ương, cho f3ù có nữ a9hẫn nam d7rang ra ngoài, eeũng không a2ên một f3gười đi e7uá khỏi 9ehành trấn 1ân cận 06đi. Sau khi 2điều tra 0ắn mới f3hát hiện, 3ú phường e9ủa Mạc 6fhủ còn 09hân bố dở cả các 36hành trấn 2ớn nhỏ chía nam, 5rầm Thiên bạm ngoài b5định kỳ 32đi kiểm 8ra các tú f9hường đó, 8dhông ít 68inh ý Mạc bhủ cũng 8đều giao daho nàng. eeành trình d3ũng không 0hải chỉ 05ài ngày 4iềntrở 8ề, một 3ần đi tới 0bơn mười fgày mà nàng 09ư nhiên 15đều chỉ 0ột người 0ột ngựa 8đi, đến bả một cùy tùng 08ên cạnh bũng không 86ó. 5àng tưởng 7ữ phẫn eam trang liền 1ó thể vạn 8ự thái 2ình sao? 8õ Hoài Thiên 8aghĩ tới aađây, không 0goài ý muốn e3hí giận b3đã bắt dđầu dâng 3ên, hắn 4đã sớm 62uốn cùng 21àng nói 0ho ra lẽ 95ấn đề e7ày! 98“Không?” 3frầm Thiên 4ạm có điểm 4uốn cười, 5am nhân này b5ũng không b2ránh khỏi 88ất bá đạo 7đi. “Thiếu 2ảo chủ, 1ahúng ta bất 34uá mới 8hỉ vài 76ần gặp 36ặt, ngươi dhật cũng a1hông cần 4ì ta phí c6ông lo lắng 06đến thế.” 61ho dù nàng ffứu hắn, e7ia cũng chỉ 79à việc 4hỏ thuận 95ay mà thôi. 21iểu tình 0õ Hoài Thiên 1crong nháy cắt biến eãnh, không 53ui với câu edói kia của càng, “bất fuá mới 4hỉ vài e8ần gặp 2ặt”, cũng 0ehông đồng 63ình với 11áng vẻ 4àng vô sự 38hái bình. 2“Có cần bay không 6à ta tự 8ính.” Hắn 4aăng thêm 3gữ khí, 6ời nói 7ehẳng làm e9ho nàng sửng 3ốt ngạc ahiên, khí bhách mười dhần nói: 7“Ta muốn 6aì ngươi 2hí công do lắng!” 1à Trầm chiên Hạm 7hông chỉ aửng sốt, 38ỳ thực dai má đã 1ồng hồng 3đỏ lên. 5ắn có biết 0hính mình 27đang nói 5ái gì hay a9hông a? Câu 52ia từ miệng aắn nói eeghe vào tai 91hực quỷ 6ị nha, hắn fà suy nghĩ e2ái gì? Tuyệt chông thể f4uyên cáo 4đối với dột “nam cehân” phí 40ông lo lắng, a5hiếu bảo 7ahủ này 2hật sự eó tật xấu! 19(ngượng 50uá hóa hâm cồi chị 17ơi, chị 6à “nữ 8ehân” a~~) 20hưng là, 32rong lòng 9àng, trái 0im thình bhịch đập a3hật mạnh, 9hông dám 3hìn hướng fắn. e4Đối với 4ặng im của 3fàng, Võ 3boài Thiên 45im mím môi, 22hông liếc aắt một afái đưa 0eà đã nướng eong cho nàng. 2“Hả?” 9dàng có chút d8inh hỉ, eất thành ehục cầm aấy mĩ thực, 0đã quên 88ới vừa e2ồi còn 8cgượng ngùng 1a sao, cũng cay còn chưa b7uên chút 4bhách khí, 45“Nhưng 2dày là ngươi….” (giờ 5cới biết 07on đường 8ới trái 60im của thiếu ebữ cũng 5fà cái dạ 92ày =.=! =)))) 9“Cầm.” 9hông vui baghe nàng 9ứ luôn deuốn cùng b5ắn phân 0hia rành 6aạch, đem c2ắn trở 82hành người 0bưng xa lạ, 6õ Hoài Thiên 9đem toàn c2ộ gà nướng 3đem tới 7rước mặt e2rầm Thiên eạm, còn fhính mình 0dẫn ngồi 88ại chỗ, 0bhỉnh thoảng 0đem củi 4hô ném vào ađống lửa, fuy trì ánh 7báng ấm 7báp quanh ccình cùng 1àng. Hắn fội lực 8châm hậu, eàn khí trong 7úi đối fới hắn, 4ột điểm c3ảnh hưởng a9ũng không 9ó, nhưng 7àng là một 2ô nương, c1ăn ngủ 47hư vậy 1ahế nào 3được! “Đa 89ạ.” Trầm 3hiên Hạm e6rong lòng dó chút lo d8ắng, nhìn deề phía 2ắn, ánh cdắt không 03hỏi mềm 78ại ôn nhu, abgữ khí 27ũng chuyển a4hẹ ấm eáp: “Ta 39ột người 2eăn không f9ết, cùng 69ăn nha?” Hai 3bhứ “cùng 15ăn” khiến c3on ngươi 63đen của a1õ Hoài Thiên 1đang yên faặng liền 89hiếm ánh cáng lấp bfánh, gật 00ật đầu. 1 © DiendanLeQuyDon.com(dễ thương c7uá~~~~) berầm Thiên 2aạm lộ 3ca nụ cười bạng rỡ, eầm theo 55à nướng e6đi tới f3ên cạnh eắn, chia fho hắn một cửa, không f2hú ý tới eử động 4fhân mật cày của d2ình. beần một 9háng nay, aản thân 04hính nàng 1ũng không a1ề biết, 05ản thân 82ớm đã 6hành thói 6buen với 15ự tồn eại của 4ắn bên dạnh. 70“Ta nói 0à thực bsự.” Ngồi bbbên cạnh 3ăn thực fdtự nhiên, 02nàng cười 6đến thật 5drạng rỡ, 5hài lòng, ccũng không 5quên nhắc 10lại lời clúc trước. 7e © DiendanLeQuyDon.com“Ta thường 4thường 98đều phải 8ra khỏi 8cửa, một dchuyến đi 2cũng hơn 73chục ngày, 25ngươi nếu 5cứ đi theo 08bảo vệ 3cta như vậy, b8chắc chắn 1sẽ rất 0mệt.” Lúc d0trước vì 1hôn sự 7cMạc Nguyên 9Thiến, nàng f9chạy đôn 19chạy đáo 8fkhắp nơi 9etrong phủ 8để xử d0lý chuỗi 65vật phẩm 69xuất giá 9dài nhất dbkia, cho dù 10ra cửa cũng 0chỉ đi dtới thành 41trấn bên 6cạnh, trong engày liền 7có thể 4atrở về, 7hiện Mạc e9Nguyên Thiến 2đã xuất 81giá, nàng afcũng khôi adphục về c6những công 95tác ngày 00thường, e8ngày ngày ebđi đi lại 1lại khắp 87nơi, chỉ 30sợ đến 6bốn bề 1ađều chạy 1hết. Hắn 0muốn đi 9cùng nàng, d7khẳng định 6vô cùng amệt. eb“Hơn nữa 4bản thân 4ngươi cũng 5có việc 56riêng đi. 31 © DiendanLeQuyDon.comTa nghe nói 7mùa thu năm 0nay ở núi 0Nhị Tô 3ctổ chức 7eđại hội 6cvõ lâm, adtriệu tập enhân sĩ eở khắp enam bắc, 1chơn nữa 8còn có sự f0vụ ở Kình 4cThiên Bảo, 70như thế dbnào còn c4thời gian 7achiếu cố 6đến ta?” 5Lại càng 3chưa nói aetới, hắn 2bảo hộ 0như vậy fclà có thể 1dbảo hộ efđến bao 3lâu? Hắn dbất quá 16cũng chỉ cở lại 6Cẩm Tú cthành bàn 6sinh ý, chung b7quy xong việc aelà phải 20trở về a4phương Bắc 6đi. 7“Này không 0cần ngươi 2flo.” Hắn 4nuôi nhiều 41thủ hạ dnhư vậy dbcũng không fephải để 7chúng nhàn 4nhã ngồi aachơi, đương 5nhiên sẽ 9acó người blo chu toàn. 76 © DiendanLeQuyDon.com“Ngươi 7đã nhắc btới, ta 1cũng liền 8nói. Ngươi emột thân 6nữ tử 7enhư vậy, dra ngoài abmột mình, 4không an 74toàn.” 5Mặc dù 88hôm nay không ccó bọn 35hắc y nhân, 3hành vi của bnàng như 9vậy cũng afquá lớn 9mật! Nữ….. e © DiendanLeQuyDon.comTrầm Thiên a9Hạm không ecẩn thận d8sặc nước. “Không csao chứ?” fHắn ninh c4mi, tự nhiên 48vươn tay 3avòng qua a3nàng vỗ 8vỗ lưng. “Không… 72Khụ…” 1Trầm Thiên 61Hạm lắc 3lắc đầu, 89vừa quay a2đầu liền 86nhìn thấy cánh mắt c3lo lắng c9của hắn, 7lúc này 7mới chú 65ý tới hai 2người dựa bsát vào fnhau có bao 8nhiêu gần 1bgũi. 5aGần đến 7mức, nàng ecó thể 0fxem được 8aánh lửa e0lấp lóa 6trong con f5ngươi đen 2kia, cùng c5với bạc b2môi mỏng 7alạnh của 5hắn. 6eHai người c9bốn mắt cbchạm nhau, 89không khí 0nhất thời c7trở nên dái muội. Võ 9Hoài Thiên 28không chút 6dcấm kị 84nhìn sâu athẳng vào ađáy mắt 3nàng, trong econ ngươi c1có vẻ hờ fbhững lại fnhư ẩn 4ẩn cảm 0xúc ôn nhu 3amãnh liệt, 52giống như 1eđang nhìn 80bảo vật 7trân quý 6gì. dHai má phút a3chốc lại 86hồng đỏ 2lên. 90Hắn… hắn fnhìn nàng cnhư vậy, 52khiến cho acthân thể e3nàng cả 8người bỗng 7dâng lên admột trận b6nóng nóng, 8amá hồng 5tim đập! b9Nàng hoảng 8cloạng cúi 92xuống mái 4đầu, không 25dám lại 4nhìn hướng b8hắn. Thình 6thịch…. 9 © DiendanLeQuyDon.comBàn tay nam dtính nâng 7lên chiếc bcằm trắng 4nhỏ, nàng dhơi hơi 9fnâng ánh 73mắt lên, 72lại lần 6nữa mắt 4đối mắt 5nhìn hắn. “Ngươi 4sợ ta?” 1Hắn truy 72hỏi, cả bangười cao 12lớn dính d9sát bên f2nàng, khí etức nam etính liền 8mật mật 2bao vây quanh fnàng, làm 84cho nàng 3có cảm 0agiác an tâm d7tuyệt đối 5atrước nay 06chưa từng 92có. 8Không biết 97bắt đầu 1từ khi nào, 7nàng đã fsớm thành 7thói quen 9có hắn 35làm bạn 20bên cạnh. fd“Không.” eGiống như abị hắn 4làm cho say 3dmê, Trầm 45Thiên Hạm 8ckhông hề 9trốn tránh, 0chính là 03nghe lời, 05dễ bảo 25ngẩng đầu anhìn vào 6mắt hắn, atrả lời e7vấn đề 68hắn đặt bra. 13“Tốt lắm.” aMột chút 7đạm cười, 17xóa đi hoàn 3toàn nghiêm 4khốc trên b7mặt hắn. 2Trầm Thiên f1Hạm bị atươi cười 8đột nhiên ecủa hắn e1mê hoặc, bkhông khỏi bccũng lộ 4ra nhẹ nhàng 76mỉm cười, e7rồi ngay 9sau đó, b9nàng mới 4phát hiện dchính mình 8dđã bị 70hắn ôm 7vào trong 5ngực từ 3lúc nào. f9 © DiendanLeQuyDon.com(;)) mê mẩn 75bởi nụ 3bcười mĩ c7nam, có ai 23hem bị hem? 45*chớp chớp*) “Võ…..” e7Nàng cả 2kinh, vừa emới định ablên tiếng, amôi hắn 3fđã ấn 61lên trên ebmôi nàng. Hai fcánh tay 89cường tráng 3chặt chẽ 2kiềm trụ 7thân hình cmảnh mai 50của nàng, 5fbàn tay lớn bđã đi tới 38đằng sau 78gáy nàng, eachiếc lưỡi 33linh hoạt 1tiến vào dtrong khoang 5miệng thơm 07tho, ngang 3nhiên công 50thành chiếm 86đất. a0Tay trắng a6nhỏ bé a6của nàng cađặt trong 3lồng ngực 64hắn rộng 3rãi lớn, 5trái tim ecùng nhịp 6thở không dtự chủ ađược tăng atốc, mùi 2evị nam tính d8cùng khí 7tức của d4hắn khiến cdnàng có 7chút mơ dmàng, lâng blâng. 0Võ Hoài dThiên bỗng 5cảm thấy 2khó có thể a0khắc chế, 57hôn mút, 7quấn quýt, 9triền miên, ftiếp xúc cdcàng thân d1mật giữa 6hai người, fhỏa nhiệt 8fchậm rãi 6dâng dần 5elên….. 66 © DiendanLeQuyDon.comThẳng cho bđến khi 0thanh âm 62rên rỉ 9dật ra từ 8phía nàng, 2nụ hôn 73mới ngừng dlại. feLãnh mâu 1nheo lại, 7hài lòng 3nhìn nàng 1hồng đỏ 90toàn bộ 6dhai má, con 7ngươi đen 21lấp lánh b5nước sau 17khi hôn càng athêm mị 7dthần, nếu 4không phải 0thời điểm 3không thích bhợp, hắn atuyệt không 0tính kết 18thúc nụ 3ahôn này. 9“Ngươi….” 0dTrầm Thiên 36Hạm vẫn b6còn thở c9gấp, nàng 88không biết d1đến tột ccùng mọi 0thứ là 2như thế d0nào, chỉ dhiểu được 50cảm giác echính mình btuyệt không 3chán ghét. Vậy 0ara, này chính 9là hôn sao? cMột người 5đã hạ daquyết tâm b7cả đời bkhông lấy 7chồng như 43nàng, vốn adĩ tưởng 1chính mình fsẽ không bdcó khả anăng cảm 6thụ đến eloại cảm 9giác này, 5ddù thế 5nào cũng b9không ngờ 12đến, thiếu 88chủ Kình 8Thiên Bảo 1sẽ lại 91là người 6cho nàng 96nếm trải 42một mặt 9này. 48Nhưng là….. 2 © DiendanLeQuyDon.comHắn như 40thế nào 9lại có bthể đối 8nàng như 3vậy! 1“Ngươi aavừa làm 96cái gì?!!” cNàng vừa 12lấy lại 99được hơi 17thở, vội 6vàng đảy 6hắn ra, 2alui về sau 2dtạo cự 43ly với hắn. e2“Hôn ngươi.” 8Võ Hoài 02Thiên thần asắc tự 8nhiên, tuyệt 9không cảm 3thấy chuyện f6này có cái 0dgì dị thường. 0b © DiendanLeQuyDon.comHắn đã a5sớm nghĩ 1elàm như f7thế, chính 26chỉ là 4không gặp dđược dịp. 4 © DiendanLeQuyDon.com(à….. Raaaaa 6vậyyyy…. )) e7“Ngươi!” 4Đới với 50hắn nói 68to không bbiết thẹn, 9Trầm Thiên 93Hạm há 5hốc mồm. b7 © DiendanLeQuyDon.comVì cái gì 6không ai 8cnảh báo 6nàng, thiếu 9fchủ Kình 1Thiên Bảo 6lại là 56một tên 57đăng đồ 8ctử tùy 5ý khinh bạc 10nữ tử? 5(đâu có… 2chỉ tùy 1cý “chạm” 2lung tung 62chị thôi 9*hắc hắc*;))) 3fHảo cảm 04đối với chắn vừa ebnãy kia, 9phút chốc cnước cuốn 31gió bay. 5“Thiếu 2bảo chủ.” dNàng cắn dcrăng, trong fđôi mắt d7đẹp dấy blên ngọn 5lửa. “Thỉnh angươi tự 66trọng!” c“Chân gà 0ccủa ngươi brớt.” 3Hắn hoàn 92toàn không 1đem tức 8giận của 38nàng coi 5vào trong 0cmắt, ánh b5mắt thản 0nhiên dừng 6tại chân 8fgà nướng aavì nụ hôn d1mới vừa 88rồi mà crơi trên 0mặt đất. 9c © DiendanLeQuyDon.com“Đổi elấy cái 8này, cầm.” c(hôn con 79gái nhà 6người ta 44xong rồi 9fmà nói năng 5vẫn rất dkiệm lời f=.=!) Chân 4egà nướng elà là mĩ 1vị như d6thế nào, 69cũng không 6bình ổn 0được khí 4giận sôi d6sùng sục 8của Trầm 3eThiên Hạm edlúc này. “Ngươi e3rốt cuộc 52suy nghĩ 2cái gì?!” 6Phẫn bức, etức giận 62bỏ tay hắn ara, Trầm 8Thiên Hạm d2khí giận 43càng tăng. 5d © DiendanLeQuyDon.comTrong mắt 43hắn, nàng 13là loại 7nữ nhân 7btùy tiện dfsao? Vì cái 5gì trên 41mặt hắn, 97một điểm 22biểu tình 1lo sợ, áy 1náy cũng 2không có, e3lại còn batự nhiên 42như không bacó gì lấy 7chân gà 8mới cho 1nàng? 0bVõ Hoài 49Thiên chia 71chân gà efnhét vào 55trong tay anàng, lần a2này không 5đùa bỡn 18thật sự 0trả lời c1nàng. e“Suy nghĩ alúc nào 6ctới Mạc agia nói chuyện 7cưới hỏi 25thì thích 5hợp.” c“Cưới ehỏi?” bTrầm Thiên 9Hạm trừng 7lớn mắt, e5vô thức 76nhận lấy dchân gà 1từ tay hắn. 41 © DiendanLeQuyDon.com“Ai?” cKhông khí 6trở nên 4trầm trầm edkhó hiểu, 28Võ Hoài 9Thiên sau 6emột lúc fdlâu im lặng e3nhìn nàng 7mới không 4tình nguyện abtrả lời d4lại. 8a“Đương 8bnhiên là 1ngươi.” 0‘Ba’ một b1tiếng, một 5cái chân 1gà khác atiếp tục a5kế nghiệp 8dđời trước cnhằm mặt 3đất rơi! 0Trầm Thiên 59Hạm trừng d4lớn mắt, d1không dám 1tin nhìn 0chăm chăm anhìn hắn. a4Có nghiêm 81trọng như 4thế sao? 9cBọn họ f7bất quá 52là….. Bất cquá là… 45nho nhỏ a6hôn một 7cchút, phải dbiết cũng 8không cần a3hắn phụ ectrách nhiệm acưới nàng 95đi? 18Tình huống dxem hoàn 3toàn trở cnên điên 3đảo, Trầm eThiên Hạm 4trong lúc enhất thời b3không biết f6phản ứng d4như thế 3nào. eaHắn vừa 8mới không 1ephải một 0bộ dáng dfkhông có c9gì sao? Như b6thế nào 6lập tức ftrở thành 1như thế…? c7Cưới hỏi? 07Hắn cùng 0nàng? Này e7hoàn toàn alàm người 8ta không dthể nhận 25nha! a5“Chúng 3ta…. Không 3có khả 6năng.” 0Nàng hoảng 1hốt không 6biết phải cnói gì, ftheo trực c3giác lắc 5đầu, không f8cách nào 6dtiếp nhận 7lời nói 4của hắn, a5“Đó là etất yếu.” 0Nàng vốn akhông giống 5dnữ tử 8fbình thường, 1đối với 4việc nam 96nữ hoàn e1toàn không 5thèm để 92ý. Hơn nữa 2bnàng đã 68hạ quyết 7tâm cả b3đời không 82lấy chồng, 4cùng lắm 44cứ coi như amột phút 9chẳng may a2phát sinh bchuyện, 30này không bphải cách 7egiải quyết etốt nhất 4sao? 80Lại càng 44chưa nói 23hai người 74bọn họ, b7thân phận a3khác nhau 8dmột trời 6cmột vực, cnhư thế 3bnào có thể 5nói chuyện 07hôn sự? “Qua 4mấy ngày 0nữa, ta 6sẽ tới 83Mạc gia 8xin hỏi.” 73Võ Hoài 0Thiên không f0tiếp tục 51chờ nàng 3atrả lời 8nữa, tự 48mình nói 9lên tính 0toàn của 2hắn, này 9cũng là 0avấn đề fhắn gần cđây luôn 3luôn nghĩ.
“Khoan 5khoan, chờ 33một chút. 0 © DiendanLeQuyDon.comTrầm Thiên 3bHạm cảm 8athấy một 2ctrận trời 0đất đảo 9eđiên, nhìn a4hắn dáng 0vẻ mười 3aphần châm 0thật. Nhưng 59là nàng 20chưa có 87chuẩn bị 04tâm lý a! 3a“Ngươi 9trước dừng 1elại đã.”
“Ngươi 0bkhông mong cmuốn?” 3Hắn nhướng b0mày, chú f2ý tới đáy 77mắt nàng 58sau khi mất bfdần kinh 9ngạc trở bthành phức ftạp. Gả 49cho hắn, blà chuyện 1nàng không 3dmuốn? Trầm c7Thiên Hạm 9hai má hồng c4giống như c0hỏa thiêu, e5này bảo fnàng phải b4nói như 10thế nào da! “Ngươi 07làm thế 9enào biết 48ta là nữ?” Vấn 85đề này enàng đã 9nghĩ thật alâu, nàng fnhớ kỹ arất rõ 5ràng, lúc 6đấu với 70hắc y nhân fở sơn động 60thì hắn 54đã biết 1sự thật. “Ngươi 1fphát hiện 6từ lúc 5nào?” Nghĩ 22đến chính cmình ra vẻ 2fhào phóng ccùng hắn 2ở trong 69động quá 8hai đêm, fgiờ nhớ 6lại, lúc eấy nhìn 94hết hắn 70trần trụi aethân trên, 4nàng đã 2dnghĩ im lặng b0bỏ trốn 8về. Hắn 73có thể 0ahay không fnghĩ nàng 5rất phóng 3đãng không cebiết xấu 8dhổ a? “Từ a2lần đầu 2tiên nhìn 22thấy ngươi, 2ta đã biết.” “Không 3ecó khả 3năng!” dTrầm Thiên dHạm âm bthầm rên 4drỉ, kia fkhông phải bbcó nghĩa elà ở trước emặt hắn, cnàng từ 9đầu đến 8cuối đều ceđược nhìn flà một 5“cô nương”, 8bvậy mà 4nàng lại 05toàn có 4enhững cử 1chỉ không chợp lễ 5giáo…… aTrời ạ! “Ngươi cnhư thế enào nhìn 3era được?” 22Nàng chưa 2từ bỏ 01ý định a9truy vấn, f3không rõ 44chính mình 33nữ phẫn 11nam trang bluôn luôn 5choàn mĩ, b4sao có thể 2có người 4liếc mắt 5một cái 3liền nhận d7ra. “Người 15có mắt bđều nhìn 24ra được.” faHắn nhìn fdnàng hai 8emá hồng 14hồng đáng f4yêu, trong 5elòng lại 99bất bình 18với trang 5phục của b4nàng, hai ehàng mi bất 7giác rũ 5xuống, trong eđáy mắt 2ngập một a9tầng lo clắng không f2yên. “Rất 5có nhiều dngười đều 26có mắt 82mà một 8angười cũng 32nhìn không 1ra a!” Nàng fkháng nghị fthấp kêu, 0bộ dáng 59kia thực 7giống một 6nữ oa nhi 4đang làm 09nũng, so evới nàng 3bngày thường 2bquy củ khôn 98khéo hoàn 1toàn khác 18xa. “Ta 90từ hồi c2mười sáu 69tuổi đã 4bắt đầu 7cnữ phẫn 91nam trang 7ra cửa tới afcác phường 4bàn việc 14làm ăn, 3chưa từng 64có người 2lạ nhận 41ra thân thế.” Nàng c2chủ ý nữ 7phẫn nam 13trang chỉ 2cđể được bbình an khi blàm công a7chuyện cho 4Mạc phủ, dmiễn đi 0fnhiều rắc 1rồi phiền 00phức không 0cđáng phát 5sinh, này 2fmọi người 84đều biết 2Trầm Thiên 04Hạm Mạc 2phủ luôn 33nữ phẫn a5nam trang 8ra cửa, asong tất 9cả đều 4achưa từng 1thấy qua 0nàng trong 1dtrang phục 09nữ nhân, atự nhiên b7bởi vậy 90cũng không dfthể biết 47được thân ethế khi 1mặc đồ 8nam của 1nàng. Cho 3bnên dù là 01ở tửu 2lâu lớn anhất Cẩm 02Tú thành, 5ftiểu nhị 4ca nhìn thấy 9anàng vẫn e2không một 1chút chần 12chừ gọi 9nàng một 5tiếng “công 2tử” a, 4mà đâu 3thể nói 8dân chúng 2atrong thành 6bđều chỉ 46có một fcon mắt?! Mạc d7Nguyên Thiến 28bởi vì 1nàng mỗi 77khi thay đồ bđều rất fgiống nam 62nhân, cho 2bnên mỗi 02lần cần 2đến đều 0để nàng a9mặc nam btrang dẫn 9ra ngoài. Vỏ bbọc năm 83nào cũng b3thành công, a5cư nhiên fdlại bị 8dmột nam 31tử lạ b8lẫm từ f9nơi xa đến cdễ dàng a6đánh vỡ, 77vậy chẳng 1akhác gì cnói kĩ thuật 9cphẫn nam etrang của f5nàng quá 0kém cỏi 52đi! “Mười 6sáu tuổi?” 05Hắn chau 5lại đôi 7mày, lặng elẽ nhìn 6dnàng thay 3fđổi biểu d1tình trên 5mặt. Bị d5hắn phát 12hiện thân 35phận nữ 72nhi, thực 02sự khó 0cchấp nhận 3đến thế 9sao? Nhưng 25là vừa 0nghĩ đến 2nàng mới 09mười sáu ftuổi đã 2bmột người 0bốn bề 8đông tây 4nam bắc 3chạy, hắn e3liền nhịn 8ckhông được 0mím chặt 4môi. “Mạc 58phủ đều 35không có b4ai sao?” 1Cư nhiên dđể một f1cô nương b6như vậy ebôn ba khắp 75chốn. “Ngươi 9có ý gì?” 6Trầm Thiên 2Hạm hếch 4mặt lên, 9không hề 7ftránh né 7ánh mắt dhắn, đã 8quên hai 8người lúc ctrước ái 3dmuội như b1thế nào, 6dchỉ còn 0bất mãn 7với lời 8fnói của chắn. Như cthế nào? 9Một cô d0nương thì 5không thể 17tự mình 1xử lý công fviệc sao? “Một dbcô nương b2như ngươi 30một thân b4một mình 34ở bên ngoài c6lo mọi việc 10như vậy, 4không an 0toàn.” 74Hiện tại 75mặc dù clà thời 5ethái bình 1thịnh thế, 1nhưng diện a1mạo của 1fnàng không 6tầm thường, ddngười thường f6độc thân e4độc vãng 6đi đã còn 5là gặp dnhiều phiền 77toái. “Ta 6làm việc 1cẩn thận, 5nào có cái dgì không 3can toàn .” cNàng không 2phục cãi b7lại, không a5vui khi mọi 8người bởi 9vì nàng 3khác biệt 12mà bỏ qua bbcố gắng a1của nàng. Nàng e4hồi đó 4cũng là 56mất bao 8dcông sức d2lý lẽ, 9lại được 15Mạc Nguyên 8Thiến cùng 2Hoài Hương 9dbên ngoài 88trợ giúp, 3mới thuyết 8phục thành 0công lão e0gia cùng btổng quản 0cho phép cnàng ra ngoài 8cửa, mà ebhơn nửa 8anguyên nhân 5khiến lão 07gia đồng 14ý, kỳ thật c4chính là 73vì thiếu 92gia duy trì 5yêu cầu 8trợ lực 9của nàng. Mà a9trong cái 25“duy trì” 33của thiếu agia, đương dnhiên không 2thể thiếu 6flời lẽ etừ Nhạc bNhạn. (thế 28là tất f9cả đều 7nhảy vào 6thuyết phục drồi còn fgì=.=!!) Này fmột năm a8trôi qua, 2mọi người 2fcũng dần 2dần hiểu 2rõ chân d1tình của 53nàng, năng 19lực của dnàng, nhưng aở trong 4mắt người dngoài không 1rõ, vẫn 6là như cũ bchỉ biết ahoài nghi. “Ta 5bnói không 8an toàn chính c2là không aean toàn, 9lần này 16sau khi trở 2về Mạc 5phủ, ngươi 58liền ngoan 1ngoãn ở 0lại bên 4trong đừng 57chạy loạn, 3chờ đến 1khi đại 74hội võ 2lâm kết 6thúc, ta 20liền đưa 76ngươi tới 64Kình Thiên dfBảo.” 2fVõ Hoài 2Thiên nói ffchắc như 44đinh đóng 53cột, vài 81ngày nữa 5hắn phải 0dtới núi 6Nhị Tô, e9để cho 3nàng một 2fthân bên 87ngoài chạy 51loạn, gặp a6phải tặc d4nhân thì 6làm sao bây egiờ? Trầm 19Thiên Hạm 76trừng lớn emắt, xem 18như nhìn 23rõ được ffhắn bá b4đạo như 70thế nào. “Thiếu 76bảo chủ.” a0Nàng cố 23ý cường dđiệu giọng enói, phân 1bđịnh rõ b2ràng quan 9bhệ hai người. 09 © DiendanLeQuyDon.com“Mặc dù 4ngài là 48thiếu bảo 9bchủ cao 6quý của 7aKình Thiên aBảo, nhưng 5lương ta 7lĩnh là 5của Mạc 0phủ, phải dbiết là 3không cần 67nghe theo 99lệnh của 1engài!” Võ 89Hoài Thiên anhíu lại 9hai mắt, 2như là không 0chấp nhận 1bphản kháng ecủa nàng. “Ta 1ccưới ngươi, 5ngươi liền 1phải nghe 4ctheo ta nói.” “Ta 2dlại chưa 8bao giờ 1eđáp ứng 4gả cho ngươi!” 5Người này, dhắn tưởng 05hết thảy bđều nằm 2etrong tầm 72tay bản dbthân sao? 1Nàng căn abản chưa ftừng nói 94sẽ gả 5dcho hắn 7fa! “Ngươi e6sẽ gả.” aHắn có bcmười phần 67chắc chắn. Trầm 7Thiên Hạm 8sung khí, c8hắn sao 22lại có fthể tự 76tin lớn 05đến thế da? “Cho 8nên nghe 7theo lời beta, ngoan fngoãn ở 2lại trong 5Mạc phủ, 5ftránh lo 6xử lý sinh 43ý tú phường, echờ ta trở 59về tiếp cngươi.” 21Võ Hoài bThiên đột 0enhiên dừng f5lại, như 0là nhớ c8tới nàng 5dhiện tại 5chưa phải f0là người 11của chính 89mình, vẫn fcòn một 64chủ tử akhác, “Ta frồi sẽ 9fcùng Mạc d9Tĩnh Viễn fbàn chuyện cctốt.” “Nói 33cho cùng, 97ngươi chính fdlà cảm 81thấy nữ ccnhân phải 7biết cố 96thủ trong 4nhà, cửa 00lớn không 02ra cửa nhỏ 7không bước.” cbNàng sầu d0muộn, trong 65tâm đau 7fnhói. Vốn 8ctưởng chính e9mình sớm a1đã thành 9thói quen 4evới định fkiến của 8bngười ngoài, 1thật không 0nghĩ tới e4từ miệng a3hắn nói e5ra điều 8ckia, nàng 4vẫn như ccũ tự đâm 8vào chính afmình một fdvết thương. Nhìn 31khuôn mặt e5nàng cúi 65xuống im b9lặng, khác 44hẳn thần 60thái ngày aethường, 28Võ Hoài 61Thiên mím 9dmôi, nghiêm cakhốc trên 0khuôn mặt cchậm rãi f3tan đi, thay 0thế trên 4đó một achút sắc dnhu hòa. Nàng 14giống như 8một đứa b3nhỏ kỳ fcvọng được 83khen, trong dsáng đơn d3thuần chứ f6không như 1người người 5tưởng tượng, ffhắn đương 8nhiên nhìn 61ra được d7nàng là bmột nữ 6ftử bình fethường, dkhông tự bfgiác ngày 30càng quan 2tâm. Một 2elần nữa 7bvẫn nghe bethấy hắn d8không nói 6câu nào, btưởng rằng 1dhắn là 08cam chịu, 59Trầm Thiên dHạm tò 46mò nâng 2cđầu lên, ccnghĩ đến 42sẽ gặp cdkhuôn mặt 1không tán 6đồng với dquan điểm ecủa nàng, ffkhông ngờ 46lại nhìn 1thấy vẻ cmặt ôn 8nhu, dịu 7dàng của 2hắn, khiến 61trái tim enhỏ bé 4không khỏi 56đập thực 2nhanh. Nàng 5dngẩn ra, 6cảm giác b6chính mình bcsa vào trong 90đôi mắt 7đó, mặc 16hắn nhẹ fnhàng ôm dnàng vào 86trong lồng cngực rộng. Tiếng 1nói trầm 6thấp nhu fhòa, có 62một chút f3khác lạ 7trong trẻo 3mà lạnh elùng, ở ctrên đỉnh 0đầu nàng 0vang lên: c8“Ngươi 6bcó thể 3dlàm bất 02kỳ điều fgì ngươi eemuốn, chỉ alà không 99được một 6người ra abkhỏi cửa.” caDừng lại 4một chút, bhắn rốt 3cuộc thừa 65nhận tâm 5ý chân chính ccủa mình, 3a“Ta sẽ 7rất lo lắng.” Đáy alòng bất acbình bởi f6vì hắn 5“lo lắng” dmà trôi 46đi biến 04mất, vòng 9tay hắn 68ôm chặt 1thực ấm 5áp bình 8yên, mà 87lời hắn enói làm 9người ta dvô cùng 8cảm động. Hắn e3không phải 3nghĩ trói dfbuộc nàng 8bbằng lễ 4giáo, cũng bakhông phải bkhông nhìn c5nhận cố 6cgắng của 7anàng, hắn 47chính là 1…….. lo 7dlắng. Nhất e8thời mãnh 7liệt tâm eđộng, nàng bduỗi hai ccánh tay 5côm lấy 8thân mình 5ehắn, lắng 68nghe trái 24tim hắn 1đập, cảm 84giác chính 2mình tất 22cả đều 5bình tĩnh, 5một chút 6khí giận 3vừa nãy 2cũng đều a8không có. Khóe 3emôi gợi dlên nụ 04cười tươi, 0trong lòng 4không ngừng fnhắc đi 8nhắc lại 2lời hắn f2nói —– Ta 8sẽ rất 5lo lắng. Trong 1tâm không 2ngừng di 2động bất 78chợt hiện a7lên mất 17mát, những 5đêm này 9trong rừng 1brét lạnh, 9hắn ôn a1nhu ôm chặt c0nàng trong f3lòng, làm 4dcho nàng 1trở nên fblưu luyến, anhưng ngày bsau hắn bcphải rời 93đi…. Cùng 05đi thôi? 2Hắn luôn dnhư thế d8đối với danàng nói, 0rồi mới 0tự chủ 5động tiêu ebsái bước feở phía atrước nàng. Nàng b5đột nhiên dcảm thấy, 2nếu có 8thể với 8ahắn “cùng 1nhau đi” 2như vậy cmãi, kỳ 5thật cũng c6không phải achuyện xấu 26gì. . . “Này 2ckhông công fbằng.” 6Lãnh Diệc bTrần bắn 3fánh mắt cbất bình 5bvề phía dVõ Hoài dThiên ngồi 3ở không 79xa, lại 3cường điệu 7thêm một b1câu. “Này 1một điểm 1đều không 39công bằng!” Võ 27Hoài Thiên 88bị chỉ 9trách không 1chút nào f4bị ảnh 5hưởng, 9vẫn từ 9tốn nhấm fenháp ly trà, 1ehoàn toàn 9không thèm 9ngó ngàng btới Lãnh 42Diệc Trần 5dgiống một aoán phụ 8trừng trừng 56hắn kêu 4thán. “Huyền dPhong! Ngươi 28nói đi!” 9Sớm dự cđoán được 0sẽ phản a0ứng như 51vậy, Lãnh 4Diệc Trần 0chán nản 41quay đầu f9tìm bằng 1hữu tốt. “Đường 7dđường 92là thiếu 71chủ Kình 40Thiên Bảo, dbcư nhiên eđem mọi ecông sự 2đều ném 7tới đổ 5lên đầu 4echúng ta, fbbản thân 9thì chạy 0cđến bên 17Trầm cô 77nương tình 0nồng ý 0mật, có 20thể như dvậy sao? dRất không d9công bằng! 1Hơn nữa 6lúc trước bbcòn nói 1bcái gì, 0“tạm lưu a0lại nửa 21tháng”!, 16kết quả dacàng lưu 6dlại càng 8lâu, một 4tháng đều 5đã nhanh 71trôi qua!” Huyền 5Phong không ethèm ngó d5ngàng tới, ecoi hắn 0như vịt 4gà cục 9tác kêu 9to, mặt abkhông biểu ctình đối a7Võ Hoài 3Thiên báo ccáo. “Mọi d8chuyện ở f4Kình Thiên 4dBảo đã 2exử lý hoàn btất, các 01tài liệu 5quan trọng 07ta trước 2đã trở avề Bảo 9bđưa cho 3Vương tổng 8quản, năm 2bnay đã bắt 1đầu đi 37lệ tuần 4các môn 1phái, trước 20là tới 3anúi Nhị ebTô.” Huyền 2ePhong không 2giống Lãnh 15Diệc Trần 7đi quản bfchuyện nhàm 4chán như 89vậy, cũng 29không nghĩ f4đi tìm hiểu 1tiến triển 2cảm tình 5giữa Võ e0Hoài Thiên 6cùng Trầm 4Thiên Hạm. c © DiendanLeQuyDon.comCái việc 8tư nam nữ c3kia, biết bathêm chỉ fthêm phiền a4phức, hắn 43chỉ cần 49phụ trách 58thật tốt d4công chuyện b4Võ Hoài 74Thiên giao 6phó là được b5rồi. “Lệ 1tuần?” 9Lãnh Diệc aTrần hừ f1xuy, giễu f2cợt không 8cchút nào 6lưu tình. “Hắn acnếu có 42thể rời 4xa Trầm 9acô nương, 2liền cũng 2đã không b3ở lại 6trong Cẩm 95Tú thành, 45đối Trầm 7cô nương d7đều trước d3sau dính bcsát bảo 6hộ, cũng 3đã không ađem mọi 7chuyện công dtác ném 1lên người f0chúng ta!” Nếu f7không phải 7fsự tình efthật sự 7đã và đang fphát sinh, 92Lãnh Diệc 6Trần hoàn 76toàn không athể tin 6được, f0Võ Hoài 4aThiên luôn 70luôn ngoan 9cố mang 9trên mình 9tầng tầng a1trách nhiệm 14cư nhiên 69có thể f6đưa ra loại 6quyết định bchờ đợi 5kia, đem 8tất cả 5công chuyện 6của Kình 4Thiên Bảo a6giao cho bọn ehắn đi cxử lí, 6fcó lẽ chờ 0lát nữa 67hắn sẽ 6đem luôn 2công việc 73Võ Hoàng clệ tuần ecũng ném 0acho hai tên 0trợ thủ 24này! Rõ aràng dư 0đảng Thừa 0bThiên phái 82đã sớm 12bị đè 1bẹp ở fmười ngày 9trước, 5hắn vậy 5fnhưng vẫn dcđối với 7aTrầm cô 86nương trước bdsau sáp lại, 9cchỉ sợ cngười ta a4không biết btâm ý hắn bkhông bằng. “Nếu 4không rời a2khỏi đây, b8sẽ không 7dtới kịp 00đại hội 8võ lâm.” b4Huyền Phong 3dthản nhiên 2bnhắc nhở. Võ 1Hoài Thiên 4nhíu mày 4cim lặng, 38không có fđáp lời. “Gia 3nếu là dlo lắng 9cho Trầm aecô nương, 6ta đã an dbài người 40tới canh 42gác bảo 32vệ, tuyệt 5đối có 9thể chu 7atoàn an nguy b6của Trầm 96cô nương.” 70Huyền Phong 1biết hắn alà do dự 9cái gì, 60cũng đã acsớm chuẩn 2fbị tốt alắm. Võ b1Hoài Thiên 2bnhìn trợ 51thủ đắc 1lực của 5chính mình, 8hiểu rõ dHuyền Phong 44luôn luôn cxử lý công abviệc ổn 5định, nếu efđã nói 83ra miệng 6tức là bbcũng đã a0xong xuôi 69hoàn tất. e © DiendanLeQuyDon.comHơn nữa 8nếu hắn 9còn đi theo 76Trầm Thiên 5dHạm, chỉ 5sợ càng 69gây thêm 86nguy hiểm ccho nàng, adù sao mỗi 4dịp trước 30đại hội, ceđặc biệt c6nhiều người 5muốn mạng cdhắn. Chính 5là….. Tâm 9tư cứ không 63yên. Hắn bmuốn nhìn bthấy nàng, femuốn ở bbên cạnh 2kề bên 2nàng, cho anên mới 85cố tình 64lấy lý ado bảo hộ 0đi theo nàng 8như vậy. “Ta 0biết.” 0Hắn chính f7là không emong muốn. “Nếu 8còn chờ 33thêm, sẽ 8hỏng sự.” 6Huyền Phong b4nói ngắn 52gọn, trực 89tiếp mà 6không lưu cetình. “Ta 9nói gia a, angười sẽ 61không vì fTrầm cô fcnương mà e9quyết định 9ở đại 21hội võ 6lâm lần 5này, để 4cho Kiếm c3Thánh một a2người chủ 4ctrì đi?” 6Thấy hắn 59im lặng a9hồi lâu, 90Lãnh Diệc 9Trần cùng anhịn không 77được. Do edự không 5quyết như bdvậy, thực 0bkhông giống dVõ Hoàng b4hắn từng cdbiết. “Không 9có khả 5năng.” fLạnh lùng 95liếc hắn 6một cái, aeVõ Hoài fThiên rất fnhanh sửa 8sang lại 3tâm tình 3chính mình, ctương tư 7trong lòng 5atạm nhét f7đi chỗ 96khác. Hắn cđã vì Trầm 8aThiên Hạm 9cphá lệ, 6aở lại 6Cẩm Tú athành thật 6blâu, lúc ccnày cần 70phải rời 4fkhỏi. “Kẻ bsẽ đi bảo 0avệ nàng fblà ai?” 3Hắn hỏi, 0vẫn là ckhông yên c8lòng. Hơn dnữa hắn fsuýt nữa eđã quên 7cuộc nói fchuyện lần 6trước trong 8rừng, mãi 2cho đến akhi trở 9lại Cẩm beTú thành 4rồi nhưng 4nàng vẫn 78chưa có b6đáp ứng, achuyện nàng 98sẽ ngoan 9ngoãn ở 8ctrong Mạc 0phủ. Thật 0dsự là khiến 7người không 43yên lòng! “Ta 0đã điều d0trình Tam aKhúc, Đại ddHòa, ngày 2bmai liền 85đến.” 4aĐể cho 1Võ Hoài e5Thiên an 29tâm, Huyền 8Phong đã ctruyền thư 8nhanh, điều ahai người abtrong ngũ 9bđại đệ 0tử tới 4giúp. "Uh.” cbVõ Hoài 2Thiên nhẹ 4gật đầu, 4ftìm lại 6lý trí chính d7mình. “Phát f9thư thông 4etri tới 5dcác môn 7phái, mười 9ngày nữa 28lệ tuần!” Mặc 7dù lo lắng 4an nguy Trầm cThiên Hạm, 72song hắn fcũng không f6thể trốn 5etránh trách cnhiệm chính f5mình. Đợi 9cho đến 5ckhi mọi bcông chuyện abcủa đại 41hội võ 1lâm xử 04lý xong xuôi, 1sẽ trở 24lại Cẩm 0fTú thành, 32tới Mạc 38phủ xin 4hỏi cưới. Phải eđợi hơn 70một tháng, fsẽ được 73gặp lại 3enàng……. Lại 70càng chưa 7nói tới 44Trầm Thiên 0Hạm luôn cfnữ phẫn fnam trang, 22có thể 7khiến cho 2tình địch 75của hắn 0không biết 28mà xuất dbhiện ảo 0giác. (=))) ffha ha ha….. 5 © DiendanLeQuyDon.comchịu anh 9luôn!)
Đã sửa bởi cafe_chaud lúc 07.08.2012, 15:42.
|
| 16.07.2012, 13:32 |
|
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn cafe_chaud về bài viết trên: antunhi
|
 |
|
°•† Đá Cẩm Thạch †•°
Ngày tham gia: 26.10.2011, 21:24 Tuổi: 18 Bài viết: 1299 Được thanks: 920 lần Điểm: 8.83
|
 Re: [Cổ đại] Ân nhân của Võ Hoàng - Cần Thái - Điểm: 11
Chương 6c6.1
Mạc cfTĩnh Viễn 77tựa má dvào cửa casổ, mắt 2phượng 4nửa mở aanhìn ra bên 32ngoài, diện 08mạo tuấn 5fnhã, khí 10chất cao 8quý trời einh, gấp 77hiến (quạt) c9rong tay phẩy 4hẩy một dfhút.
“Không b1ó chuyện 5ì, thiếu 56ia ngài lại aười?” e1Đối mặt 97ới vị 5đại thiếu 0ia Mạc gia 4ày, Trầm dhiên Hạm e3ừa kính 03ừa sợ. 1 © DiendanLeQuyDon.comính trọng b6ắn biết 9ách dùng f8gười, cũng 9hông bởi bàng thân 9à nữ nhi ffà khi dễ. 0 © DiendanLeQuyDon.comợ là tính b6ình đại 3hiếu gia 7ia âm âm 7hông đoán a3hừng được, 3uôn luôn 27hỉ cần 38ưng trí aà trêu đùa 28gười. “Không d8ó đi?” 3fười biếng f5hìn về b2hía nàng, 67ắt phượng 24inh đẹp bđầy một 13ia đùa cợt. 0 © DiendanLeQuyDon.com“Nam nhân 5ả ngày 4đối ngươi brước sau 7ảo hộ 6ia, là ảo 75iác của 43a sao? Lại 1bàng chưa 7ói nam nhân 96ia rất có 61anh tiếng.” Lần 7đầu tiên 1hát giác 2hiếu gia 52uan sát cũng 6euá tốt cđi, xác 8định được 4am nhân giang 46ồ kia, cũng 1à người 8ắn đã bhấy mặt 1eua lúc bàn ddinh ý, Võ 0oài Thiên. Biết 5ói như thế cào về quan fệ hai người! 4hông lẽ dói dối 85à có hứng bhú với bbú phường 82đi? Nằm 0ơ! Trầm 8hiên Hạm 2hỉ có thể 7m lặng mím 8iệng tuyệt bđối, lo 78ợ đại 62hiếu gia, 3eia nàng đã 4ị nắm 42hóp rồi. “Coi dgươi cẩn 5ahận như 2ậy, ta hình 42hư là người ffấu phá 8hân duyên f9hông bằng?” aạc Tĩnh 5iễn cười e1hạo. Hắn ffòn đang 7cước vọng bcàng được 5ả ra ngoài, cehư vậy f1hạc Nhạn 9hỉ còn 5ó thể dính cát bên hắn, 04ả tâm cả 8ắt cũng 2hỉ nhìn 30ắn một 64gười, thật cốt! “Thiên 5ạm không 64ó nghĩ thế.” 1arầm Thiên 0ạm vội aàng phân 1inh, “Chính 7à…..” Lời 14ới nói 70được một e2ửa, xe ngựa 0đột nhiên 7ột trận 9ung lắc. 2 © DiendanLeQuyDon.comrầm Thiên b8ạm sắc 5aặt biến 0đen, vội bàng vén cên mành 00re xem xét, 70hỉ thấy bde ngựa đã fbị một aám người 6ịt mặt 71ây chặt. Sẽ 76hông đi, 65àng lúc 4crước đều 94ảm thấy 6õ Hoài Thiên 5bói quá, 5ahông ngờ 46ới nàng afhật sự bại đụng 9đầu bọn b0húng thật! “Thiếu 5fia thỉnh 7ẩn thận.” 72ộ vệ tùy 6ùng Vương d9hượng đã 92đối đầu 21đánh chiến 3ùng bọn ccắc y nhân, 4fhưng quả cà không 6hể địch 7ại bọn f3húng, thế drận vốn 4hông cân 1ằng lại 7àng thảm. Trầm d5hiên Hạm 11uông mành fre, nhìn 59hấy Mạc 5ĩnh Viễn dẫn là một dộ nhàn 23hã tự đắc, 25động cũng 30hông động 3dhỉ phẩy 95hẩy gấp 36hiến trong d3ay, nửa 8điểm thần caắc kinh 22oảng cũng dhông có. “Thiếu bia.” Nàng bfhật sự 1fất muốn 9hán trời 03à, thiếu 08ia tính tình b2hông biết 8fợ trời dcợ đất 87ày tuyệt d3đối cần 0ửa đổi, 8“Địch 1chủ số dượng không 7ít, ta sợ 73ương Thượng 0đánh không 5dại, giờ fahải làm dfao đây?” Mặc 7ù công phu 7ủa Vương ehượng không 5ém, nhưng cấy ít địch 42hièu như c5ậy không 44ổn. “Cứ b7ở trên 7e, tùy bọn 0ắn đi.” efạc Tĩnh 2eiễn thấu 1uốt, thanh 4eâm binh đao 5bhém nhau 0goài xe không 6gừng truyền 10ới, cũng 90ễ dàng 3dhận thấy chiến sự 6ịch liệt, d2ai người 03úc này mà fa ngoài xe, 0ũng chỉ e6hiến chúng 8aễ nhìn 9hấy mục 8iêu mà thôi. “Thiếu 73ia!” Trầm 3hiên Hạm bchật sự 02à nhìn không a2được bộ cáng nhàn cạ này của 99ắn. “Bình 0dĩnh, phải 1iết quan 5aát phán 6đoán làm 1iệc.” 5bạc Tĩnh 2eiễn liếc a3ắt cảnh 0áo nàng 8ột cái, fgười tựa 4át bên cửa 14ổ, im lặng 04gồi giống 86hư một 0hút cũng ehông đem a2ình hình 50ác đấu fgoài kia b4ào trong 6ai. Bất cuá, hai người ean tĩnh được 9eột lúc 2hông lâu 8aắm, một 0ên bịt 0ắt tách 7được khỏi e8ương Thượng 5bất nhanh diếp cận 8e ngựa, 82đao vung 4hém rách 7ành ——– Mạc 4ĩnh Viễn feánh mắt f5ắc sảo 6diếc Trầm chiên Hạm 9ột cái, 9hi thân ra 8egoài xe ngựa, 63uấn mâu 8(mắt đẹp) 6ừa nhấc, 4iền nhìn eehấy tên 3ịt mặt 78đã bay đến 5rước mắt. “Thiếu a8ia cẩn thận!” 3rầm Thiên 1ạm nghĩ 9ũng không 00ghĩ chạy 09ới che trước bagười hắn, 22ắt thấy 55đao sẽ 5hém lên 78gười mình, bfàng cắn 14ăng, mặc aeệ bất 79ứ giá nào ahắm chặt 99ai mắt. Cơ bà chờ mãi ahông có 64hấy đao 05ạ xuống, 9aàng thong 58hả trợn 6ắt mở eca, liền ahấy được 8aóng dáng 9ao lớn quen dhuộc. Võ 5oài Thiên 9rên lưng 58ang thiên cuyệt đao 8ừa phi ra, 14uyền tung 21a liền tương 9aẻ bịt dắt đả 4cay. Lại eần nữa 18uất hiện brước mặt 44àng, nhưng 6à khuôn 72ặt hắn 3iện mang 7cheo biểu 3aình như 3uốn dọa cgười, tuyệt 7ình nghiêm eehốc. Trầm b7hiên Hạm 6âm thầm 4uốt ực 7ột cái, 6hớ chính 40ình không có phải 44gười chọc biận hắn, fhông có cì phải 7ợ. Mới 84ưởng tưởng e5ghĩ nghĩ 8gười trước 5aặt, người fhía sau kỳ 8dhực mới cà kẻtrách 2ứ nàng 76rước. “Thiên bạm!” Tà báo bay bay, bột bàn 3ay giơ đến, 4hiến quạt 75ấp lại 35ở trên 9fđầu nàng 0cõ “cốc!” b9ột cái, 9“Lần sau 52hông được bhe trước fặt ta, chẳng bbay bị thương, 1gười gặp 2ehiền toái 8cại là ta.” Hắn 9dhực phải 7đề phòng 83ái người 6ữ nhân cẽ bởi 7ì chuyện 8ày mà giận 8fắn hết 62a ngày ba cđêm, không 69ho hắn lên 0iường ngủ 6ùng, vậy 3hà rằng 37ắn chính 9ình chịu 2hương còn 77ốt. Hơn 6fữa, bọn 2dọ hình 0hư đều e1đã quên? 64hân là con 9rai độc 4hất của 1hủ phủ 46hía nam, 50ó biết 47ao nhiêu 3dgười nghĩ 2uốn gây 4ất lợi dho hắn, 33ắn từ 9hỏ liền 8ađã bái ecao thủ vi cư luyện dõ, không 4hích động 00hủ không 1eó nghĩa a7ắn không 60ó năng lực 4fự bảo 21ệ bản ahân. “Đã 45iết.” càng xoa xoa 4đầu, cười c7hổ. Nàng ffhông phải 03hông biết, fự tình 8eày là vì eàng mà ra, eục tiêu 4ủa bọn 00húng chắc fẳn là nàng, bho nên hắn bới không ahút nghĩ 7gợi phi f3hân đến 09ứu. Mặt 7õ Hoài Thiên f2ì đoạn f8ội thoại 4ày mà trở e7ên còn băng f9ãnh hơn 1ừa nãy. 8 © DiendanLeQuyDon.comạc Tĩnh ciễn thong 6hả bước 0fới trước b2ắt nam nhân c6uý khí tuấn 9hã, đối beới thái 0độ lạnh 7ùng cùng adánh mắt 4đầy sát ehí kia coi 5hư gió thoảng 84ây trôi. “Võ 0uynh, đa 6ạ đã cứu 4iúp, tại 2ạ có chút 4ệt mỏi, fin được aáo lui trước.” egoài miệng dđáp lễ dói xong, 2ắn chuyển edướng thủ aạ nhà mình, dảo tâm 95ói nhỏ: f2“Chính 2dgươi giải ecuyết, ta 3rước về 77hủ.” Đôi e6ắt to cùng 18đôi mắt e5hỏ chăm c4hăm chiếu 4hau kia, hắn 9fhìn qua cũng aiết chẳng 6ay phát sinh 86ự tình 9ì, mắt 3hượng thoáng 9iếc, hộ 9ệ tùy thân 3ập tức 1ắt xe ngựa 77ới cạnh. “Mà 95hiên Hạm, 49uổi chiều 9aay cũng không 06ó công việc f2ì, cho nên 36gươi cũng 2dhông cần 4aấp gáp 9rở về 45hủ.” Hắn 5ớn tiếng 4hông báo, 3ong cũng 7hông thèm d9hìn lại fột cái 68iền rời 81hỏi. “Thiếu a5ia!” Trầm fhiên Hạm a9ai má đều cồng, thiếu 63ia rõ ràng 1bđã coi nàng 6ùng Võ Hoài ahiên là dột đôi. Còn eđang định 5ô gọi người 6ại, một 9óng đen 1ướt qua d6rước mắt, 3ehân mình 28ảnh mai cỗng chốc 95ay lên không 5erung. Nàng 5ợ đến e2âu túm chặt d6gười trước 5ặt, lúc 5ày mới fehát hiện fhuôn mặt cắn tuấn dung căng cứng, cùng 5cới đáy bdắt là khí fiận bừng 63ừng. Hắn 09hực sự 2ại vì nàng dà tức giận? 0hưng là 10àng có làm a0ì đâu nha! Bên 0cai nghe tiếng 0eió ào ào auồng thổi, 5õ Hoài Thiên 7hính là 1hi triển 0hinh công 5uyệt giai, 1rầm Thiên baạm cho dù aó cả một 8ụng bất 02ãn muốn 4ỏi, cũng 6hỉ có thể f0hặt chẽ 2ôm lấy 92ắn, chôn 5đầu ở 31rong lồng acgực hắn 2hật rộng. Không 0iết “bay” f6hư vậy adua bao lâu, aận cho đến 30úc Võ Hoài a0hiên ôm 0eàng phi vào 6rong một 0ian phòng 2ốc, thả 8àng xuống 0fiường, 1erầm Thiên bạm nghẹn 8rong ngực aới dám ehở phào 0ột hơi. Nhẹ 0híu mày, 1ừa mới 7fhấc đầu c9ghĩ hỏi 20ắn, đầu 6ừa ngẩng 3iền bị 8ắn hôn 04rụ. Khác 1ới nụ 1ôn lần 1frước nhiệt 4eình mà vẫn 41ôn nhu, hắn eần này 2ôn bá đạo d9ại phóng c9đãng, vừa d9hâm sâu 7eừa mạnh 1ẽ, lưỡi f4ường bạo 52ứng rắn 8âm nhập 5ào trong 50hoang miệng fdàng non mềm, 7ấp thu toàn 6ộ hương 4ị ngọt 4gào ngây agất. Hắn b0ử động 8hô lỗ làm 0đau nàng, 6brầm Thiên cạm vùng ebẫy nghĩ 6ách đẩy 6ắn ra, không 2iểu hắn eì cái gì fại không 71hống chế f8được bản 7dhân như 98hế. Cứ aehư vậy 4ột hồi bfau, nàng 3ảo đảo 09hông vững dgã về sau d8gả xuống, 0úc này mới ehát hiện 7hính mình cằm ở trên 0dđệm chăn 7dhu mềm. Võ edoài Thiên eơi hơi lui 53a, đáy mắt 35à dục tình 10ây mưa lại 09hực âm dãnh. “Ngươi eaàm cái gì!” 83rầm Thiên 50ạm hai tay ehống ở brước ngực caắn, cố 0ắng đẩy fba cự li abai người, fhìn thần 8ắc hắn 06hô bạo, e4ị nụ hôn fcá đạo c5ia của hắn 49àm cho phẫn 66ức. Hắn 38à bị cái fì?! Võ c8oài Thiên frừng mắt ehìn nàng bfột hồi f3âu, mới b3ắn răng 1ên tiếng, a“Ngươi 34ư tình với 55ắn?” Một 50âu hỏi ehực đơn aciản, Trầm 7hiên Hạm 67uy nghĩ, 72uy nghĩ một aúc sau, vẫn 6hông hiểu 03ái từ “hắn” 1à chỉ ai. “Ai?” 40em vẻ mặt 93ủa hắn, 2ấn đề bày hình 5ahư rất cuan trọng, b5hưng là 31àng nghe 0foàn toàn dhông hiểu 1a. “Mạc 0fĩnh Viễn.” 4aa âm tiết 7ày phảng 6ahất dường 6hư cắn bắn không 75ằng, khiến 9ccho sắc 3mặt hắn 63càng thêm 9khó coi. 4 © DiendanLeQuyDon.comMà vừa 0fnghĩ đến c2nàng khi bnãy cư nhiên 5ckhông thèm bđể ý đến a8an nguy bản 15thân, lao 7angười ra 2trước Mạc 2Tĩnh Viễn 1che chở, 0hắn liền atâm phừng f3lửa giận. Lại 9càng chưa 47nói tới, 29nàng lúc 48sau còn hai 9má hồng 5đỏ nhìn 5theo Mạc b1Tĩnh Viễn aarời đi! 6aChết tiệt, 0hắn chính d7là cảm cthấy ghen 3tuông cả 2người! “Chính 3là bởi cvì hắn, 5angươi mới a7không muốn 41gả cho ta 33sao?” Hắn a2không quên elần trước 16nói muốn dxin cưới 52hỏi, nàng ftrong mắt 10phức tạp 66muôn phần. 6 © DiendanLeQuyDon.comHay là trong 4lòng nàng 5sớm đã ecó chủ, 0cho nên khi 5chính mình 3yêu cầu 1như thế, 3amới là 42tạo cho anàng phức f5tạp? “Không 16phải như 4vậy.” eHiểu được 9ý của hắn, 6Trầm Thiên 0Hạm vội dvàng lắc 5đầu phủ 2nhận. Tư 81tình với eđại thiếu 81gia? Này 2mới chỉ 1tưởng tượng 3trong đầu 4dthôi đã dkhiến nàng ccảm thấy 0phi thường bđáng sợ. ba © DiendanLeQuyDon.com(ha ha ha…. e © DiendanLeQuyDon.comta muốn ađọc truyện 0của anh f0đại thiếu c5gia này với cNhạc Nhạn bcghê cơ! d=)) “Ngươi 4không cần fnói lung 7tung, hắn 68là thiếu 9gia Mạc 07phủ, là 64chủ tử 03của ta, 8ta sao lại 0có khả a4năng tư 87tình với f8hắn.” 2Nàng vội 5vàng cao egiọng, tỏ 6vẻ hai người 6bchỉ có 5quan hệ achủ tớ, 86cứ như 8thế này 2chỉ sợ e0bị người ehiểu lầm, fbhại nàng 7lại thêm 42chuyện đau cđầu nữa. Đại 85thiếu gia akiêu căng 54tùy hứng 1lại ác 78ma âm hiểm 6như vậy, 34chỉ có 51Nhạc Nhạn damới có fdbiện pháp f3thu phục e0hắn. “Chủ 38tử của 51ngươi?” 0Võ Hoài 1Thiên chau 81mày, ghét 0thân phận dnày của dMạc Tĩnh 84Viễn, ước dgì có thể 39ngay lúc fnày tới aMạc gia 4cùng Mạc a8Tĩnh Viễn flấy đi d9khế ước 6bcủa nàng, 9dđem hai người 30này càng 7tách riêng 4quan hệ. “Ngươi ekhông có 70tình với c3hắn?” bbVõ Hoài 63Thiên hí c8mắt, khẩu 64khí thoáng frun run. “Hắn 68là chủ 84nhân, đối dvới ta có 5dơn tri ngộ, 26ta là tôn bkính hắn.” fTrong tâm bnhẹ nhõm, bfTrầm Thiên 68Hạm cuối bcùng cũng 4hiểu hắn 5evì cái gì 0dlại bất 53thường. Hắn, 43này là ghen 37sao? Hắn 31hiểu lầm b4nàng có etư tình 95với thiếu 18gia, cho nên 6mới bá 4đạo cường 88hôn nàng 7như vậy? Trong 9elòng tràn b4dâng ngọt 5ngào, biểu cetình tự 0nhiên cũng 4nhu hòa mềm 8đi, hai bàn 45tay nhỏ 8bé trắng 41nõn chủ 8động phủ f2lên gương 29mặt hắn 07cương nghị, 02nhẹ giọng 7agiải thích: f4“Trừ ngươi f0ra, không 60có ai khác.” Nhìn 65nàng đột 76nhiên nhu b3kiều, Võ 9Hoài Thiên 86căng cứng bangười lại, 7thuận theo 8btâm ý lại ahôn lên b8nàng. Nụ cdhôn lần fnày quyến 4luyến mà 58triền miên, 00như là mang c8theo tình aý vô tận, dcũng có 2dthích thú fcùng mừng 36như điên, 6ấm ấm 1mật mật, 7ôm nàng etrọn dưới 10cánh tay cvững chãi. Trầm deThiên Hạm 88nhắm mắt, dnhu thuận 19ngẩng mặt alên đón 56nụ hôn, 7tay nhỏ 7bé vốn 17đang phủ a7trên hai cdmá hắn cthực tự anhiên vòng d7ra sau gáy 3ôm, quấn 93quýt giao bđiệp. Nàng fnhu thuận 8etự động cđón lấy e6nụ hôn 4ekhiến Võ 95Hoài Thiên 1phi thường 4dhạnh phúc, 2dlưỡi càng 0amạnh mẽ ftham nhập d8trong miệng e3nàng, lướt 28qua hàm răng, 9dduyện lộng 5khắp khoang 2miệng thơm 58mềm cùng 4hai cánh a2môi mọng 9đỏ, hấp 4thu kia nước abọt ngọt 4ngào nhất. Hương 6vị tràn 4bđầy xung equanh nàng bdlà khí tức 5cdương cương afcủa hắn, 3Trầm Thiên 00Hạm cảm 02thấy chính dmình vui 54sướng giống 4như vừa d3được thưởng 0thức cả camột bát 61lớn rượu 3engon, một 0dtrận nhiệt 9lan khắp a7toàn thân f7nàng, say 1mà quên dhết tất 5bthảy. Rồi 20sau đó môi 28hắn càng bhôn càng 0esâu, khiến 78nàng càng bflúc càng 3mê man trong dbể dục, aecả người 13nhuyễn ra 00không còn 3fnửa điểm 02sức, nàng 3fcảm thấy 6blửa nhiệt 19hỏa thiêu b7như bừng 4cháy khắp 8dngười, akhiến nàng 1dần dần e6không thể d9hô hấp, 5không cách 19nào động eđậy tay a0chân, trong b8mắt cùng 83đáy lòng 83tất cả 32đều là d5hắn, cũng 8chỉ có efhắn. Nàng 4ekhông biết bchính mình 2nên làm anhư thế 4bnào, chỉ 1ccó thể cthuận theo e7bản năng, 06không cam 7tâm bản 3thân bị 6động, hai 78cánh tay 9edùng sức 9côm trụ 9hắn, cánh 5amôi phấn 9nộn học 3theo hắn 1cũng hôn 1amút bạc 3môi mỏng a4lạnh, hài 5lòng phát 6hiện thần 41sắc hắn 8càng trở 85nên ấm, 0akhí tức fhít thở ccũng không e9ổn định fgiống nàng. Thâm e6tâm hạnh 5dphúc như fvậy, nàng ccyêu hắn. Tình 71huống càng 1elúc càng 5không khống 21chế được, 78song Trầm 8Thiên Hạm ctuyệt không d0nghĩ muốn 8ngăn cản, 72tùy ý bàn fdtay lớn 6nhẹ cởi 3xuống ngoại 3dbào nam trang btrên người 92nàng, áo 8trong, lộ a0ra chiếc a3yếm màu 0phấn hoàng 1cùng đường 98thêu tinh 55tế. Nàng clúc trước cmột chút 9cũng không canghĩ tới b9chính mình 73sẽ cùng 3một nam f2nhân thân d6mật như 4fvậy, nhưng 8khi đối f7phương là 3hắn, nàng f5dù một 2chút nhỏ 4enhất cũng 12không muốn 3cự tuyệt, 57thậm chí 16cảm thấy 85thế như 16điều đương 81nhiên. Ngoại 0trừ hắn, 1còn có thể 4là ai đâu?
|
| 16.07.2012, 13:34 |
|
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn cafe_chaud về bài viết trên: antunhi
|
 |
|
°•† Đá Cẩm Thạch †•°
Ngày tham gia: 26.10.2011, 21:24 Tuổi: 18 Bài viết: 1299 Được thanks: 920 lần Điểm: 8.83
|
 Re: [Cổ đại] Ân nhân của Võ Hoàng - Cần Thái - Điểm: 11
Chương 56.2: Chương ccnày có HOT!!
Yếm 3nhỏ màu 8phấn hoàng 4crơi xuống, aVõ Hoài 8fThiên mê emẩn nhìn 50thân thể 2xinh đẹp 46hiển hiện 7trước mắt, 5tay to sung 3ãn không 7ề khắc 31hế bao lấy 4iều nhũ cuyết trắng 1ủa nàng, 8uốt ve da dchịt non 6cềm trơn 43hẵn.
“Không…” brầm Thiên 7ạm xấu 8ổ hồng 7á, hai tay bhỏ bé theo 53rực giác 7ghĩ che lấp 3hân mình, ebắt đẹp dahắm chặt, bfhông dám fehìn hướng 6ắn. “Đừng che, để 88a nhìn nàng.” fõ Hoài Thiên 83âm giọng c7ì tình dục a7à thoáng 97hàn khàn, beắn nhẹ 3ahàng dùng càn tay chế bbrụ hai cổ 9ay mảnh d0ẻ của efàng, nhìn 18ộ dáng 3àng xấu 0ổ mà thiên 4hần xinh 00đẹp. Nam erang ngày 44hường cởi 13ỏ ra cùng 0ái tóc đen 3ài xõa xuống, bình dáng 5àng lúc 7ày, rõ ràng aà một cô 5ương phi 6hường xinh f1đẹp, chắc 2hắn không 9fó ai tin dàng là nam aử tuấn 1fú mới vừa dbãy. “Đừng f0hìn.” Trầm 27hiên Hạm 70ần như 8uốn cầu 99in. Cho dù 3hắm chặt 1ai mắt, 8eàng vẫn 6ó thể cảm 9hận được eánh mắt 1bắn dừng 7ại thân 1hể chính f8ình, độ 6óng hỏa 31ình kia làm 1dho nàng cả 8gười cũng f3hát nóng…. “Nàng 82ất đẹp.” 8ắn cúi 2hấp đầu, 7hẹ hôn 2ên hai mắt càng đóng 46hặt, dụ 5bỗ: “Mở 8ắt ra nhìn 18a, không dao.” Giọng 4ói hắn c1rầm thấp 70âu dẫn 5ehư có ma abực làm 0gười ta 87hông cách faào kháng 9ự được, 19àm thân e2ình Trầm e4hiên Hạm bbuông lỏng 0ần ra, từ dừ run run bở hai mắt. Nàng bdgây ngốc cgẩng đầu, 0ciền nhìn a4đến đáy 6ắt hắn bừng cháy 6ột ngọn 9ửa. “Võ….” 82àng lên 54iếng, thanh aâm nghẹn cại trong 6bổ họng. dc © DiendanLeQuyDon.comúc này phải 1ói cái gì 4ha? Võ Hoài c5hiên hiển fhiên cũng 88hận ra lên c4iếng lúc 2cày là không 9ần thiết, 0úi đầu d2hủ hôn e7ên môi nàng, 68àn tay che 67ấp trên 0ồng nhũ 56on mềm bắt 2đầu nhu 77động ái duội không d2hôi, nắn 63ắn vuốt fuốt, cảm ehụ xúc 92ảm ấm aáp mềm 74ại. “Ách de.. a……” 7eầu ngực 1ị hắn a4ôn nhu vuốt 7e lại tà 4ứ nắn 15áp, Trầm 3chiên Hạm earong người 9bó loại 2ảm xúc fba lạ không 1ói thành fbời ào ạt 76âng lên, càng không aề phản 4háng kêu 2gâm. “Nghe 2hật tốt.” 2bõ Hoài Thiên 0ê mẩn nghe dhanh âm của 0bàng có chút 52hấp nhẹ 9do với nữ 68ử tầm 2hường, fúc rên rỉ 8ại càng 8âu hồn 3am nhân. 4 © DiendanLeQuyDon.com“Ta muốn 06àng….” Ý e7ghĩ này, fđã tồn e4ại trong f8đầu hắn 43ừ lâu. a © DiendanLeQuyDon.comừ khi nhìn 1dhấy nàng fần đầu ciên, hắn 1fừ dưới 6bđáy lòng 24iền đã e2uốn nàng. af © DiendanLeQuyDon.com(0.o!!??!!…) Dựa 4ở một 9ên cạnh 2àng, hắn a9án thưởng fhìn thân bình nàng 92oàn mĩ vô 8hược đầy 3aụ nhân, 36gón tay phất dua nhũ tiêm 37ồng hồng 0rên bầu 3hũ trắng 7fõn xinh đẹp, 97hẹ nhàng aấn một 6ái, liền d0ẫn tới f1hinh suyễn 5ủa nàng. “Không….” 82rước ngực 38ruyền tới 69hoái ý kỳ diệu khiến 34rầm Thiên 38ạm nhẹ 9ắc lắc ađầu, không 4õ này là dhư thế aeào, nàng adhông tự 21iác cong a7gười ưỡn 7fên, làm 6ho hai bồng eđảo mê d8ồn hoàn b2oàn nở 2ộ trước 8ắt hắn. Hẫp ccẫn như 8ậy, bảo cõ Hoài Thiên 3eàm thế 0bào dừng 84ại? Ánh aắt hắn 0fhâm trầm, 4ahông chút 2ào chần 8dhờ hàm drụ một 9ên nụ hoa chấn nộn, 4hiếc lưỡi 6inh hoạt 2ha hồ thưởng cehức tư 63ị ngọt 0gào tuyệt 8biệu kia. “Ngô….” e0rầm Thiên 7ạm chính 50à cảm thấy e4rong đầu 1đều trống 25ỗng, không fdòn có thể 3fự hỏi 2điều gì. Nàng 4ắn môi 2aưới, cố 5ắng khắc ffhế thanh aâm chính 1ình, thân bình thon 8hỏ vì hành 0eđộng của 9ắn mà dâng a8ên trận crận tê 5dại, cảm 55iác càng b4úc càng 2óng, không e7iống chính 1aàng, chưa bừng có 0rước đây! “Lạ… 6bạ như vậy…” 72àng sợ a2ãi nhỏ 3iếng, tay 53hỏ bé khẩn 9brương nắm 2hặt vải 3fđệm dưới a4hân, hai cdàng lông 2i hơi hơi 5hớp động, 0fhư là bướm 71ượn trong fió thu. “Đừng bbợ.” Hắn 40hàn khàn dhấp giọng can ủi, bạc 8ôi vẫn 1fà mút liếm 9hũ tiêm e5on mềm, dcấy đầu fưỡi liếm e2ộng. “A…..” 09ốt cuộc adhông thể edhịn dật c4a kiều thanh, frầm Thiên 2bạm không bfgừng xoay 0oay đầu, 8uốn bình 51ổn cảm a2iác tê dại f5oạn động 8ừ đáy 9òng kia. b4 © DiendanLeQuyDon.comàng không eiết hắn ceđã hạ bhú ngữ b5ì trên người 6ình, chỉ a7iết cả 38gười nóng 77ừng phát 2hiệt, phân ehông ra cảm bdiác hiện biờ đến 5ột cùng 08à vui thích bay thống 57hổ. “Ngừng….” 4àng rên 2bỉ xin tha. Trong cháy mắt, e6àng tưởng cbắn thực 9ự tha qua dhính mình. c © DiendanLeQuyDon.comhưng là agay sau đó, dàng liền 5chát hiện ffõ Hoài Thiên b3hông biết 09ừ khi nào 4bđã trút 4fỏ quần 4áo thân 7ưới nàng, f1gón tay dài chông còn 11rở ngại, 9đi tới 7iữa hai 75đùi của 26àng ——- Này 4ày…… 9hư thế 8eào có thể! e7àng xấu 8ổ hồng 3á, theo trực 9iác khẩn 46ấp khép daại hai đùi, 9ự tuyệt dđể hắn 6ciếp xúc 31ơi nhạy aảm bí mật 0aia. “Buông 7ỏng.” 51ắn cúi 0ađầu mệnh 4cệnh, bàn 1ay lớn bị 6aàng khép b4hặt chuyển 10huyển động eđộng, ngón dfiữa hơi 7ong, tại 66ửa u cốc 9ư mật kia ahu nhu nhẹ. “A….” 74rầm Thiên 8ạm chấn 6động ngạc dhiên, hai ahân tự d3động mở. Bàn 8ay được f6ộng rãi 7bự do trở aên càng 75hêm lớn ddật. Hắn 9aôn nhu hôn 9àng, an ủi 6eàng bất 4an, ngón 7ay dài lần 5ần đi vào crong gian 4động hoa eệ, tìm 18iếm hoa 3ạch động 6fình của 9àng, có dý định a7ộng hành câm nhập 1ào trong, 59ẫn mật dịch phiếm eáng ra ngoài 4foa huyệt. “Không…. b © DiendanLeQuyDon.comhông cần….” 6Âm giọng fbrầm Thiên 9eạm thấp ehu bởi cử eđộng của c1ắn mà càng bhêm khàn 39hỏ, nàng 1ô thức fboay động dhân mình, 92ý định 8rốn tránh 6iếp xúc 2hân mật feia của hắn. Nhưng a2ộ dáng eàng yếu 8ớt kia ánh bào trong 0ắt Võ Hoài chiên, lại 5fhính là 6fàng kích 6hích hắn 7àng thâm 8drầm khát dọng, ngón 2bay dài thuận 52iện đem 0ật dịch 0cẩm ướt, bừ tốn bđẩy vào erong hoa kính bàng nhỏ 4ẹp, bắt bđầu ra 72a vào vào 9hẹ nhàng bđộng đậy, 7hi thì hăng 6cái, khi thì 81hong thả, d4ần như 3euốn bức 8ết dục 1aọng người 60ưới thân 2a. “Thiên….” drầm Thiên 1ạm cắn aắn môi, cô hấp loạn f2oạn. Nàng c2hăn nhăn dbi, không cõ khát vọng 4ư không 4âu trong 7oa huyệt 2ia từ đâu 07à ra, chỉ 2ciểu được 52hân dưới 80ủa mình bì hắn cử fđộng mà 2drở nên 2ần hóa a6ềm, hơn c2ữa khi ngón 2ay hắn ra fào, làm 19ho nàng nổi 1ên khoái 7dý mê hồn 0coan du. Này ahính là 2fiệc nam 4ữ sao? Xấu 66ổ như vậy, fỏa nhiệt fahư vậy! 4àng thực 83oài nghi 3ahính mình 51òn có thể 0ciếp nhận c4hêm nữa! “Có choải mái?” aõ Hoài Thiên 33ham lam nhìn 41hân mình 4bàng trắng 1õn hồng 87ên, thấp 7hanh đạm 88ỏi. “Ngươi…. 3 © DiendanLeQuyDon.comđừng có 7ỏi.” Nàng 03uốn tránh 3a, nhưng 4à nằm trong cay hắn trốn 7hông nổi. “Xấu 6cổ?” Thanh aâm trầm 22hấp tựa 4cồ mang theo 3ý cười, 02ắn cúi 8ới bên 3ai nàng, 2à khí nhỏ 9biếng, “Ta 2hích nhìn 8àng xấu 64ổ như vậy, 5àng có biết c3úc này bộ d2áng nàng d9ó bao nhiêu 0inh đẹp… dhân mình d4ó bao nhiêu eấp dẫn.” “Ngươi…. 2 © DiendanLeQuyDon.comA….” Trầm 62hiên Hạm fdòn chưa 61ịp bày 3ỏ ra khỏi 54iệng, Võ 9oài Thiên 1đã thêm 7ột ngón 5ay đi vào frong động ffoa làm loạn, 21hông lưu 26ình chút 52ào đùa 5ỡn, gợi 74ên tầng 5ầng dục 7ọng nơi 1àng, hài 8òng nghe 08àng rốt 91uộc áp 1hế không 0được kiều 6hanh rên bỉ, khiến 85gười ta dê mẩn lòng 9ay. “Gọi 7cên ta.” 49ắn bá đạo 3êu cầu, 1ađộng tác 6gón tay lại 8hanh thêm 4ột chút. “A…. 7f © DiendanLeQuyDon.comoài Thiên!” eị hắn 31àm càn kích 7động, Trầm 1hiên Hạm 7fđã sớm 9hông cách eào tự hỏi, bgoại trừ 72ên rỉ kiều 98gọt ra, 0ái gì cũng a4đều làm 41hông được! Nàng 60gượng ngùng 6hát hiện cbừ hoa huyệt ecuất hiện 8chật nhiều 7ật dịch, 0aheo cử động e1gón tay của 99ắn lưu c4iết ra, 9ây dính b2hắp bàn 37ay lớn, 94uôn chảy 9ả trên 70đùi chính 62ình. Tùy c6ho hắn không 1gừng luật 2eđộng, nàng 84ảm thấy f3hân dưới 8ó cỗ áp 2ực không 0gừng kéo 6ên, làm 3cho nàng căng 3hẳng không bài nào nhẫn 46ại, hai acá hồng cbđỏ xem 56ét Võ Hoài 1hiên. Thần 8hái kia làm 3ho Võ Hoài 3hiên trong 58òng khẩn 50rương gấp, fơi khố 54ạ sớm 3ộc phát 26ục vọng 4càng thêm fdhó nhịn, 7ắn rút 62ề ngón day, rất 2hanh cởi 93ỏ quần aáo trên 5gười chính 7ình. “Hoài 25hiên?” 8ắn rời ahỏi khiến 5ho nàng cảm 4biác một efrận hư 2dhông mãnh 5iệt, mở eo hai mắt, 6àng liền 2hìn thấy bột thân 9ắn trần 4rụi. “Ta cở đây.” 6õ Hoài Thiên 80ở rộng 0fai đùi nàng, ffòng lại 1euanh thắt 8ưng bản 9fhân. “Ngươi….” drầm Thiên 0ạm cả 44gười hồng 0ên, không a4ám nhìn aướng thân cfình hắn, 4hính là 5ảm giác 2được có aột vật 58ứng kiên 9đĩnh hỏa chiệt đặt a6ở cửa bboa huyệt 4hính mình, caoa xoa dính 35ính hoa dịch 24ới vừa 8ồi chảy ba khỏi dũng 9đạo, lại a4động động 68ua lại hai 2ên cọ xát. “Đó 44à?” Nàng fả người 98ó chút cương cên, còn 07hưa kịp 8iểu được 3ái gì, thanh dâm khàn 9hàn của 2ắn đã eang lên bên 0ai nàng. “Nhẫn 4ột chút.” bắn cắn 2iết miết 4ánh môi 8ọng đỏ 9ủa nàng, bdõ Hoài Thiên 6động thân, 2ật kiên bđĩnh đột bhiên đâm e1iến vào brong hoa huyệt 61iều nộn, behai mở dũng f2đạo hẹp bềm. “Đau….” 3Trầm Thiên 9Hạm trắng 2bạch má, 23đau đớn 42xé rách 1trong nháy 89mắt làm enàng hụt ahơi, nín 4thở thừa 5nhận hắn c9thật lớn 0xâm nhập. “Hư, 36không sao.” c0Nhìn thần 54sắc nàng athống khổ, 1Võ Hoài 5Thiên trong 45ngực nổi 8lên một 81trận co 5rút đau 3đớn, xin dlỗi hôn blên mi mắt fnàng, hôn 5lần xuống 9cánh môi 08đỏ mọng. “Ta….” dcHắn ôn c7nhu, ngược d4lại khiến c5Trầm Thiên cHạm càng bthêm yếu 5đuối, nàng 94dương đôi 9mắt to ánh 6nước, đáng 9dthương hề 19hề xem xét 2fhắn. “Ông atrời!” afVõ Hoài eaThiên đau 3lòng nhìn 5nàng, cảm 2thấy chính dcmình thực 7tiến thoái 2lưỡng nan. “Ta bfthật sự fkhông muốn 2làm đau 6nàng.” 6Hắn nhỏ 4tiếng tự batrách, nam ccăn kiên eđĩnh chôn 3trong cơ b1thể nàng 9fkhông dám e6vọng động 1nửa phần, 42cho dù hoa 60huyệt ấm enóng khẩn 7ctrương co 5rút áp bách ekhiến hắn 0evạn phần 21khát vọng, dhắn cũng acường ngạnh 2cố gắng 4báp hạ dục 6vọng, chỉ 11sợ thương 2etổn nàng. Nhìn 0ebộ dáng 8hắn khó 6chịu, thống 4khổ, Trầm 4Thiên Hạm enhẹ cắn 8bmôi dưới, 07không chút 17nghĩ ngợi 9nhẹ nhàng bnói: “Ta cdkhông đau.” “Nàng….” a1Võ Hoài bdThiên dở 34khóc dở fcười, dịu 30dàng quan fdtâm của 71nàng khiến 6cho hắn fbcảm động. “Thật fsự.” Nàng dbuông hạ c7hàng mi, 1không dám 39nhìn hướng ahắn. “Nàng 83thực là…..” 94Võ Hoài d5Thiên đáp 9lại là 5hung hăng 7ahôn trụ 0nàng, bộ 79dáng kia dfgiống như 6mẫu nữ cvị tha hết 2fthảy, hy dcvọng chính 4mình kết 2hợp cùng 8chắn. Trầm fThiên Hạm c5“ưm” 4thanh một 8tiếng, nhu c1thuận hứng 6blấy hắn 0nhiệt tình, ekhông biết 3dục vọng a0đang lặng dblẽ dâng 9lên trong 1acơ thể, 2khiến nàng 5không tự 99chủ nhẹ 13đu đưa 16thắt lưng. “Đáng 2chết!” 3Võ Hoài 6Thiên rời dkhỏi môi 5nàng, cảm 3giác vật 29nam tính cephía dưới fcmột trận 68dao động 09mãnh liệt. b © DiendanLeQuyDon.comNàng có 9bbiết chính 6emình xoay 12xoay thắt 83lưng như 9vậy, là 9khảo nghiệm 9bhắn, tra 11tấn hắn f2a! “Hoài 14Thiên?” c2Trầm Thiên 7bHạm đương anhiên không ehiểu, cho 3nên nàng 77chính là 1elăng lăng ebnhìn Võ 3Hoài Thiên 32đột nhiên 4dcăng thẳng 9tuấn nhan.”Thế acnào vậy?” Võ 8Hoài Thiên e7không lên etiếng, trực 02tiếp lấy 5bhành động 13trả lời! Hơi 20hơi rút avề sau, 3rồi mãnh flực đâm 27về phía 8trước, 94một lần 90nữa mở arộng động ahoa phấn 3anộn vào 3etrong cơ 41thể nàng. “A….” 0Trầm Thiên eHạm nhẹ 4ekêu, cảm fgiác hắn cxuyên qua 2thân thể bchính mình, b5tiến nhập 9bđến nơi 6csâu nhất bebên trong, 15hai người ekết hợp ablà hoàn eamỹ như 6ethế, thân 7thân mật 6cmật vừa 9dkhông có 0một tia 1khe hở. “Thanh 4fâm thật 9đẹp.” 45Một lần 89lại một d0lần đâm d7vào rút 02ra hoa huyệt 4bnon nớt, fbên tai nghe 0dnàng kiều 2mị rên 62rỉ mềm 65mại đáng 24yêu, Võ 4aHoài Thiên b7cả người 5đều bị 4mê hoặc. Hắn 70hôn không cbngừng lên 8dcần cổ 39trắng nõn 7dcùng xương dquai xanh 3ecủa nàng, f8đuôi lông 4fmày rậm 8chạm lên 0cánh môi f4ấm áp, cebên dưới e3vật nam 1tính không c3ngừng luật 15động ra 15vào hoa huyệt 5mất hồn, 6hai bàn tay flớn che 31lấp hai 4bên bầu fngực, không 7angừng xoa 4dnắn tuyết cnhũ no đủ akia, đùa f3bỡn nhũ ftiêm hồng 51đỏ bên d5trên. “A 74a…n…” eBị kích 2fthích cùng dmột lúc fnhiều nơi, aTrầm Thiên 58Hạm chỉ acó thể 3chặt chẽ 4ôm lấy 5hắn, miệng 1nhỏ một 0lần lại bmột lần fbdật ra thanh 52âm phóng 16đãng rên 5rỉ. Nàng b5cảm thấy e6chính mình 02cũng sắp 0bị khoái 5fcảm bức 35muốn điên, e9đau đớn eflúc trước 28sớm đã 50biến mất akhông còn debóng dáng, fthủ nhi 3đại chi 66(điển tích 6dđiển cố, bđơn giản cbnghĩa là dethay thế) blà một b2trận tê 6dại sung 8sướng khoái b4cảm. Còn 4bnữa, một 3bcảm giác 6chờ mong 52kì lạ giống anhư vẫn 88luôn ngưng 46tụ trong a4hoa kính 6nhỏ, tại a4lúc hắn 78không ngừng ftiến vào 5rút ra, triệt 6để bộc c2phát. Khoái 3acảm cao a2trào nhanh 46chóng lan b0tràn khắp 1toàn thân, bkhiến nàng 78cảm thấy a0hồn phách 3chính mình 5anhư bay lượn 2lên tầng 21không, cả 1thân mình 9fkhông ngừng bdrun rẩy, 1bất giác 39thanh khóc c2nhẹ bật 3ra khỏi admiệng. Nàng 3sợ! Sợ 5loại thể fanghiệm thống ekhổ lại 2ckỳ diệu 9hoan du này, 9càng sợ 7cảm xúc fxa lạ không 5hiểu kia c2sẽ cắn 6nuốt hết 86nàng. Võ 7Hoài Thiên 5nhanh chóng 9hôn môi bnàng, cánh 4tay hữu balực ôm 4bnàng chặt 63chẽ vào 3trong ngực, 1xem nàng 57giống như dđứa trẻ elàm nũng, dôn nhu ấm 58áp ôm vào 7bthân mình. “Hoài 5Thiên, Hoài 25Thiên, Hoài 91Thiên…..” aTrầm Thiên 8Hạm thấp 4giọng gọi 3dtên hắn, 5một lần 23lại một 11lần, tựa 34như này 1là chú ngữ 0có thể dclàm nàng 6an tâm. Võ 8Hoài Thiên 2sủng ái 1fnở nụ 36cười, dưới a4thân hùng 4mãnh một 49lần lại bmột lần d9luật động dra vào nơi f1non mềm, 6thẳng đến 64khi dục 7vọng nhiệt 0aliệt tích belũy đến cdkhông thể 8fkhống chế, 6dật ra gầm 31nhẹ, thêm 0vài lần fhữu lực bcường động, 00chính mình cftiến vào e1nơi thâm 8sâu mềm 8mại nhất 85của nàng. Này 61một lần, a1hai người dlên tới 9đỉnh dục 8vong điên 08phong.
|
| 16.07.2012, 13:35 |
|
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn cafe_chaud về bài viết trên: antunhi
|
 |
|
°•† Đá Cẩm Thạch †•°
Ngày tham gia: 26.10.2011, 21:24 Tuổi: 18 Bài viết: 1299 Được thanks: 920 lần Điểm: 8.83
|
 Re: [Cổ đại] Ân nhân của Võ Hoàng - Cần Thái - Điểm: 11
Chương 127
“Còn 2đau sao?” eVõ Hoài f0Thiên nhẹ c8hôn lên 2amái đầu ccnhỏ rúc datrong ngực amình, nhìn 1nàng lại calần nữa c9hồng hết chai vành dai trăng 38rắng, có 86hể tưởng 12ượng ra, e7huôn mặt 6ĩ mạo kia 88hất định 6ũng lại 1hiệt thiêu 9fđỏ hồng.
Tựa dát sao trong dòng tay hắn, 4rầm Thiên 3aạm dùng 6hăn bao trọn d9hân thể 29rần trụi ahính mình, 52đồng thời fehuôn mặt eũng đỏ 6ần lên, 6òn có chút b7ảm xúc 7ơ hồ không b7đúng lắm.
Những 3ì vừa mới 61hát sinh, 8ết thảy 45đều rất 9hiến người 4hông thể 2in được! 2àng như 2hế nào bũng không dbghĩ tới ehính mình 4dẽ làm ra dái loại 8ehuyện như 8dậy. Nhưng 0eỳ diệu aà, tất cbả này đều eà phát sinh 69ô cùng tự 36hiên, hơn 6bữa ngoại 49rừ xấu 8ổ không 9ách nào 4ađối mặt 9ắn, nàng 78uyệt không eảm thấy 7ối hận!
Nàng 5iống như 9ađã thuộc eề hắn, dbđáng lý 3ợp tình 6ằm trong fồng ngực 8ộng lại 8ững chãi 82ia, nhận b3ình ý yêu bhương của 0ắn.
34“Sao lại 5hông nói eì?” Hắn 5én lên lọn 49óc vương 21ấn trên 9ặt nàng, e9hịn không 9được hôn a8ào vành 9ai nhỏ nóng 1óng, “Có 2hải ta rất….”
Hắn 9ói chưa 0ết câu, d8ột bàn d0ay ngọc 3rắng nõn 8đã bưng a0ín miệng 4fắn, còn 18hủ nhân 6àn tay nhỏ 41é đó thì aai má hồng bđỏ như cuốn thiêu, 6hỉ sợ 5găn cản f5hậm một 8hút, hắn 7ẽ bày tỏ 21a lời xấu bổ gì.
“Ta 1hông sao.” 24hỉ nói 20a chữ, khẩn frương xấu 9ổ quẫn 9ách nghẹn b1rong cổ bọng rốt euộc cũng bhát ra thanh 6âm, “Ngươi 29đừng có aỏi lại.”
Hắn 56à còn hỏi 73ữa, nàng 0hỉ sợ 1bẽ trốn d3ránh chui 9oàn bộ fào trong 0hăn bông c(ax! editer 4đang nóng dgốt chết 84ì mùa hè cên đc >.<!), erực tiếp 0“thôi miên” ehính mình 52uên đi, 28ày nếu 1hông ở d8rước mặt bdắn sẽ 8ấu hổ 9đến không fiết phải càm thế d6ào mất.
“Hảo, 1a không hỏi 3aữa.” Nhìn 15hấy hai cfá nàng nhuộm 5đỏ hết 1ả, Võ Hoài 1hiên cũng 31hông nỡ 4ỏi nhiều. d © DiendanLeQuyDon.comắn ngồi 1fậy, thuận cay kéo nàng 2ùng ngồi 3ên, dựa dào trong dồng ngực f0hính mình. 0b © DiendanLeQuyDon.com“Ta ngày e0ai có việc chải rời 4hỏi đây 1ột thời 3ian, chờ 0da trở về 88iền tới 5dạc phủ 7ain hỏi.”
Trầm chiên Hạm deới còn ddđang buồn fbã việc 7bắn rời 1chỏi, một deâu nói liền 94ới ngay fau làm nàng 4ợ đến 78rong đầu 64hỏ chỉ 15òn lại cfđúng này efột sự biện ——- 2ưới hỏi.
“Cưới f1ỏi?” Nàng 1hó khăn f4ên tiếng, 0ahát hiện dfự kiện 4ày so với 6iệc hắn 87hi nãy dò 8ỏi cũng b3hông tốt dơn bao nhiêu
“Nàng c6hông chịu?” 7õ Hoài Thiên f6híu mày, cự tình fhát triển eùng với 4ắn tưởng 8bượng có ehút không b7đúng, hắn 82ưởng nàng b4ếu đã 2dguyện ý 9rao thân 5ình cho hắn, eất nhiên 70ũng đã c4ạ quyết c7âm gả cho 53ắn rồi. af © DiendanLeQuyDon.comhư thế d9ào biểu dình của aàng hiện 3ciờ, lại d1iống như e6hành thân 4à chuyện 2ực kì nan 12hó?
“Ta 31hải suy bghĩ lại c8iệc này.” 0càng cúi 97hấp đầu, dbhông biết 2àm sao.
“Suy 4ghĩ lại?” aõ Hoài Thiên 0diển nhiên 8hông thể 99iếp thu coại đáp 9án này. 42 © DiendanLeQuyDon.com“Trong sạch 64ủa nàng 2eđều đã drao ta, không 10ấy ta còn bó thể gả 8ho ai?”
Má 2đen lại, 6ắn phản 2ứng trực aiác nghĩ 2đến một b9ị tuấn 2dhã quý khí: 8“thiếu caia”.
“Không fhể là vì 7àng vốn d4uốn gả 8am nhân kia?” 37ghĩ đến branh cãi 8úc trước eủa hai người, f7àng sẽ cfhông phải eà lừa hắn bđi? Sự 4hật trong 2òng nàng 1uả nhiên ddó người 7hác!
“Kia?” 5rầm Thiên 27ạm bị 84hí giận 3ủa hắn cđột nhiên 7ùng lên 6ọa nạt, 3đầu vùi d1rong chăn c5ông quay 4ại nhìn eắn, trong 9ắt toàn 2à dấu hỏi 6ùng dấu 5ỏi.
“Thiếu 86ia Mạc phủ!” 46õ Hoài Thiên cừa nghĩ 54đến thân 9hận nam 2hân kia liền 7hông có 9hút khẩu 84hí tốt.
Thiếu 21ia Mạc phủ, 9aũng là chủ e5hân trước 6ắt của arầm Thiên 8ạm!
Quy bđịnh đối aới nô bộc 3ưới Thịnh 9doàng triều chập phần 5ghiêm khắc, 7hỉ cần 8à có khế 4ước bán 91hân, nô 6ộc đều 68hải nghe d7heo mọi 72an bài của 0fhủ nhân, cao gồm cả 94ôn sự!
8f“Nàng nói d1em, nàng 5dó phải a1uốn gả 24ho Mạc Tĩnh 7fiễn?”
“Không c3ó khả năng!” 22rầm Thiên 16ạm vì ý 80ưởng kì 7cị từ trên 3rời rơi fuống của 4ắn mà trợn co hai mắt 4hìn. “Ta 7fõ ràng đã 77ói, ta chỉ 28oi hắn là 3hiếu gia 1hôi a.”
Nàng 1oàn toàn bahông có f3ái khái 4iệm đó berong đầu, bũng không 8aám có ý 21iệm đó, 4hỉ mới 7ghĩ tới afhôi, cả 9agười nàng 6iền đã 5hát run mãnh eiệt.
“Vậy aì cái gì 1ỗi lần aa nhắc tới 0ôn sự, 7àng lại 5bhỉ một f7iểu tình 0hông nguyện 5ý?” Võ 1oài Thiên 81hông ngờ eeới chính eình lần 7bđầu tiên aừ khi sinh 2aa đối với 5ữ nhân a6động tâm, 6eới nói dđến hôn beự liền 95ị cự tuyệt!
“Ta 5ehông phải dchông nguyện eý.” Trời 9ạ thực c3an uổng 8a, nàng không 2ehải không deguyện ý, e1àng chính 1à……… e8hính là bfhưa từng fính tới 0biệc thành e9hân, hơn 6dữa đối d8ượng còn 68à hắn!
“Không 6hải, vậy dghĩa là e3àng nguyện 3ý?” Võ 62oài Thiên 7hướn mày. e © DiendanLeQuyDon.com“Ta đây cột tháng 9ữa sẽ eới Mạc dhủ bàn fhuyện của 64ai người 2húng ta.”
Chờ a6ột tháng 41au thật 2ẫn quá 9ehậm, vẫn 8à nên sớm fđính ước 1ùng nàng, eeiễn cho 67đêm dài a0ắm mộng. 3c © DiendanLeQuyDon.comơn nữa 04để nàng cột thân 3ở lại 45ẩm Tú thành, 54ắn thật 2fự không 4hể yên 50òng, ai biết e7àng có thể 3ay không 79ại đông 47đi tây chạy, e9để nàng f7hìm trong 8iệc quản aí sản nghiệp 0ạc gia, 3eẫn là nên 37để người e7rông giữ fảo hộ 8fhay thế.
“Nàng c3ang theo ngựa b3ới trú 1ở đây, ba sẽ phái 95gười bảo 2ộ an nguy 92ủa nàng, ahờ ta xử 9ý xong chuyện dđại hội 6aõ lâm liền aang nàng dề Kình chiên Bảo!”
“Ngươi fchoan đã!” 8rầm Thiên 4ạm vội 66ọi, hắn 4bà như thế 7ào vậy, 6fđột nhiên aduôn ra một 4huỗi kế doạch dài, 7fũng chưa 7dỏi qua ý 67ứ của d8àng liền e8định hết, 9hông lẽ fcàng là người c8ua đường 8hông tồn 9ại ở đây 72ao?
“Còn ahải đợi 71ái gì?” bõ Hoài Thiên ffhuyển mắt 4hoáng nhìn, 86ó một chút 89ự cảm f0hông tốt.
Trầm 0chiên Hạm d1ỉu xìu, dhanh âm thật bchỏ như 0auỗi kêu, 8“Chờ…. b © DiendanLeQuyDon.comđương nhiên ccà chờ a, 5a lại chưa 2đáp ứng f9gươi, cũng fhưa có nói cfguyện ý.”
Võ 9oài Thiên 4rầm xuống, dbđối với 6âu trả bời này aủa nàng 1ô cùng bất d1ãn.
“Nàng fốt cuộc 8ghĩ cái 79ì? Trong deạch của c9àng đều d7đã sớm 6arao cho ta, ffhỉ riêng cchuyện hai 3gày đêm 0húng ta ở erong sơn efđộng, ta 2đã đáng eưới nàng!” 4ặc dù đối 63ới hai ngày 0ia không 7ó nhiều 9í ức lắm 41hưng Võ 64oài Thiên 8ất rõ ràng, cưới tình 9uống vừa 3ạnh lại bfắn mang 9ệnh kia, 0eàng vì cứu 2ắn tất 1hiên đã 1ó những bành động ehông hợp 5cễ. Cũng dhư hắn 54đêm đầu 9iên vì muốn fưởi ấm càng mà không 2đoái hoài eđến lễ 12iáo, đem 1càng ôm trọn 1rong lồng 28gực, lấy 4hân thể fưởi ấm eẫn nhau.
Lại 39àng chưa bói tới, e3àng hiện cả người 65rần trụi 03ửa ngồi 0rước ngực 2bắn, nàng 9hông lấy 4aắn còn aó thể gả aaho ai!
“Lại 60hông ai biết…..” b0rầm Thiên d8ạm không 1òn cách efrả lời bào khác.
“Nếu 57àng là nghĩ caái này, 9dậy ta bảo 0gười thỉnh 5hiếu gia 6fàng tới 7bđây, nhìn 4em ta cùng 8àng hiện 5đang làm 2ái gì!” 8õ Hoài Thiên 8ói xong liền 66uốn đứng 95ậy, thắt cưng liền a2ị nàng bhặt chẽ ebôm lấy!
“Không b8ần!” Trầm dhiên Hạm a0iật mình 14ợ hãi, a4ợ hắn 2hật sự e8àm vậy, eia nàng cũng chông cần ecàm người!. 72 © DiendanLeQuyDon.com“Ngươi…. b8 © DiendanLeQuyDon.comgươi rốt 28uộc nghĩ 1ì chứ!”
1“Ta nghĩ e6ái gì? Phải 7ỏi là nàng 5ghĩ như 7hế nào 8đi!” Võ 11oài Thiên f0ùng nổ daiận khí fuông ra cánh 2ay trắng 56ềm, tự bình đi xuống diường bắt 4đầu chỉnh 8rang. Nếu 5òn duy trì 7ư thế mới 04ừa rồi, cai người aăn bản 9hông thể b0ói chuyện 8được. 23 | |