Nội quy chuyên mục












Hãy click nút f thích cuối mỗi truyện bạn đọc. Xin cảm ơn!



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 

[Hiện đại] Em cười hay không đều khuynh thành - Trương Oản Quân

 
Người gởi Nội dung
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33304
Được thanks: 19910 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài [Hiện đại] Em cười hay không đều khuynh thành - Trương Oản Quân - Điểm: 10
Em adcười hay 5dkhông đều 2ekhuynh thành


Tác 5giả: 2Trương Oản acQuân.

Convert: 4bmuacauvong 1(tangthuvien)

Reconvert 91+ convert 35cột: Lue 58(2T) ≧◡≦

Edit: 2A.T

Nguồn: http://airihoshina.wordpress.com

Giới a8hiệu:

Triệu efử Mặc aung mạo 31him sa cá beặn, hoa f1hường nguyệt a9hẹn, người 5ặp liền 5ahích, hoa 1rông liền e2ở, chim 5hấy liền 30ót, quả aehực chính daà cực đại 7bỹ nữ. 4 © DiendanLeQuyDon.comhưng mà, 9ỗi một 7chuyện cô 7bàm, đều 2hiến cho 3ba đứa bạn 8bùng phòng efý túc xá e0hông khỏi ahui vào góc 2fường mà 71ặc niệm: eẻ đẹp f6ủa Triệu 5ử Mặc 35uá lãng 8hí tài nguyên 9uốc gia, cuá lãng 4fhí tài nguyên 87uốc gia 72a a a!

Cố chành Ca xưa 8ay thanh tao a4ao ngạo, 7hái độ ađối với 0ữ sinh duy 46hất chỉ 6à lạnh 11ùng xa cách, 7fhưa bao giờ 9ính líu 5đến người bchác phái, 13hưng mà, 64đột nhiên 5ó một ngày, aột nữ 4einh hắn fhông hề 45uen biết 95ất chợt 3ông vào 9hòng hắn, 98uay DV cảnh 13ắn loã 8ahể…

Nếu d4hư nói Kỷ 78An Thần 1à đệ nhất 1đại gia, 6egười khác 3ẫn có thể 0fhạm tay 7đến; nếu 31ói Tiêu 8cở Diễn dcà vầng 8ây trôi euối chân 2rời, vẫn 39à có thể bem nhưng ahông thể 59ờ.

Nhưng aà, nếu 03iêu Sở 93iễn được 3ưng tụng 67à vâng mây 51uối chân a7rời, ắt b8ẳn Cố dhành Ca kia 36hính là 2ây trôi 31rên cả 39ây trôi, 0a đến nối fuốn ngắm 2hìn cũng 2ực bất 4òng tâm…


31.05.2012, 23:26
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Tocdothuhut, antunhi, valsk
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33304
Được thanks: 19910 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Em cười hay không đều khuynh thành - Trương Oản Quân - Điểm: 11
Chương ab1: Mỹ nữ 8cA Mặc.

Phải 3nói rằng, 18vẻ đẹp 52khuynh quốc 2khuynh thành 3của Triệu 0dTử Mặc, f7cực kỳ dlãng phí 3tài nguyên 4quốc gia.

Đây 7cũng là 5kết quả bà toàn bộ 7hành viên 8đại biểu 9ho phòng 5dý túc xá e0609 học d2iện Phong 9Đại thành fông nhất 5rí.

Mỹ bữ đẹp 88hư ánh mặt 84rời tên dahương Khuơng dói: “Ta 6ần đầu 07iên nhìn 3hấy A Mặc 0euả thực 5ô cùng kinh 7iễm, khuôn 64ặt quyến 41ũ xinh đẹp, 0bánh mắt dfâu hồn 1hiếp phách, 01hần sắc cồng hào 4đáng yêu, 68áng người 25ó lồi có 2õm, tuyệt 8đối là a7ẻ đẹp 72him sá ca fặn hoa thẹn 7iễu hờn, agười gặp 3aiền thích, doa trông aiền nở, 79him thấy 1iền hót, 4ất cứ 4ai được dehiêm ngưỡng bẻ đẹp 30ấy cũng 8hải ngẩn d0gơ mê mẩn. cb © DiendanLeQuyDon.comực đại fỹ nữ như dfậy xuất biện ở 20hòng ký 08úc xá chúng 6a, ban đầu fa còn cứ c0ưởng nhất afđịnh phải 1à cực kỳ 0iêu căng dgạo mạn d7ống hách, c8hỉ có thể 0đứng nhìn 1ừ xa mà 1bô phương 47iếp cận. 9 © DiendanLeQuyDon.comó điều 4au này, ta 9fình như eađã hoàn 5oàn bị 2ụp đổ eình tượng.”

Lúc 4đó là một cuổi hoàng c0ôn đầu dhu, Khương 7hương ngồi 3rên bãi 74ỏ héo rũ eở sân vận edđộng, đôi 7cắt nhìn 4bề phía friệu Tử 6cặc ở đằng 4a đang khoác 1ột chiếc a0áo phông eđơn giản 0à nở nụ 69ười vô b8ùng sảng dhoái. Khương 4huơng chỉ aó thể lắc 68đầu:

“Xem 3cđi xem đi, 8đã không f4hèm ăn mặc e7rang điểm 5aho phù hợp aiện mạo 5hì thôi 2ũng không 4ói làm gì, 2hưng ngay 6ả đến 03hục nữ 7cũng không dhịu an phận 50à làm, mỉm 04ười bừa 24ãi, bước 26đi hùng eổ mạnh eạo chả adó khí tiết cì cả, hoàn 1doàn không feó ý thức dự giác cdàm một 3đại mỹ 6ữ phục e0ụ thị dbiếu dân 3húng!”

Nói fong cô tiếp eục hếch bhiếc cằm 0ềm mại, 37ại lắc d9đầu thở 23ài: “Thật 78ự là quá 7đáng tiếc 63ho vẻ đẹp 3ahuynh quốc 0huynh thành 41ia mà.”

Thi cfiểu Phì dbhức danh 1ỹ nữ đáng c6êu nằm 9ên cạnh dhương Khương, 0rong miệng 76hai răng 6ắc khoai 0ây chiên, 25ở miệng e9ảm nhảm 3ấy câu 50ơ hồ: “Ta 6hì lần cđầu tiên dhìn thấy 3A Mặc suýt c8hút nữa 01ự biến 5bình thành fon trai, cơ efà trước ahi ta kịp afrở tay thì 2A Mặc đã 97ự động eiến thành f5ột cực ađại sắc 83ang, lúc aa tay xách 7ách mang 1a30kg hành 9ý vô cùng faực khổ, 57A Mặc nhìn 2a không chớp 6ắt, một bực đòi 59ách hộ 2a lên tận ehòng ký 80úc xá.”

bừa mãnh 6iệt nhai fehoai tây 75ừa gằn a3ừng chữ: c“Cái đồ 9hông biết 3dấu hổ 67àm người dhác vã cả 3eồ hôi kia, 19ọc đường 5fđi đúng 0à khiến d2ho biết bao nam sinh chìn theo dới sái fả quai hàm, e1uy rằng f1iúp đỡ 30gười khác 4ất vui vẻ, 4hưng thật 7fđúng là ehông giống 8ới tác 0hong của 9ột đại 4ỹ nữ gì 1ả!”

Nói 14ong cô nghiêng c2đầu nhìn d4ang bên cạnh: 2“Tây Tây, di quen biết 7cA Mặc lâu 4hất, lần 7đầu tiên 33ặp A Mặc 06à như thế f7ào?”

Cố 58hành Tây 2hanh lệ 7búc này đây f6đang gắng cức tự fuỷ hình 5dượng, hai 5cay gối sau 2ót, chiếc 6iệng nhỏ 5hậm rãi a9hai nhai, 1rong miệng 7à một cọng 9ỏ khô dài, 0gước nhìn cdrời mây ddrợn tròn cắt:

“Bằng 05ữu không 5đánh nhau 64ất không 6uen biết. 21 © DiendanLeQuyDon.comơ nhất 47ăm ấy vì 1a sức tranh 34hau một 3dông hoa hồng, 9a vốn dĩ 6ho rằng 0ô nàng xinh 0đẹp như 5ậy ắt 1ẳn không a1hể là đối f8hủ của 5a, cuối 7ùng lại c9ị cô ấy 88úm tóc đè bđầu cưỡi b5ổ…”

3fói đến bđây, không 0ề có biểu 9iện của 0iệc ghét 7ỏ, ngược 7dại đôi 5aắt đẹp fáng rỡ 3ên.

“Sau fđó từ c6ơ trung cho 7đến tận 4cây giờ, efA Mặc liền 7ung phong f2ảo vệ afạn học 47ếu đuối, arở thành fô dù của a0a, thậm fahí còn đánh 3hau với 86đám nam 4dinh, được eưng tụng 0à dũng mãnh cô địch!”

“Tây 1ây Tiểu 8hì, mau xem 88A Mặc!” e8hương Khương ccỗng nhiên 36ắt đứt câu cảm a3hái của ccố Thành cây, chỉ 6bào một 5ây đại 5hụ ở lối 5bào sân vận b8động.

Cố 57hành Tây 4eùng Thi Tiểu 1hì lập 2ức ngồi ceậy.

Khương 4hương cùng d9hi Tiểu ahì, bốn 5con mắt trợn 6rừng, hai 2hiếc miệng 8hỏ há hốc, crên mặt 0hư viết bấy chữ 3hông-thể-tin-được.

Dưới edàng cây 7ổ thụ, 01ột nam sinh abanh tuấn a0đẹp trai adgời ngời 29đang khẽ 97iữ lấy 3dúi tóc đuôi 42gựa của 1ữ sinh đứng a3đối diện, eắn cúi ađầu, làm 6hành một 3cđường 9ong hoàn e0ảo, đôi 2ôi khẽ 3hếch dường 6hư đang 6eói cái gì aeđó, xa xa 26ẫn nhìn a9hấy được 0dánh tịch 67uơng chiếu c8ọi vào eàng lông ecày đẹp 12ủa hắn, cfết sức d2iễm lệ f1à mê người.

Nữ 32inh sau khi ddghe xong, eđôi mắt 4co tròn đảo f0đảo liên 07ồi, cười aười rồi 7ừng bước 6aừng bước fhích lại 6ần hắn, 2hần thái 8à động b6ác bất 54gờ của 5ô khiến 7ho nam sinh 4ia không c1hỏi lùi 4ài bước 9cề phía 76au, cuối d6ùng đành ahải đứng cát tựa 3bào gốc b4ây cổ thụ.

25ở một 7aụ cười f4ạng rỡ 51ết sức 5động lòng b0gười, khiến 8ho hắn trong 2òng không 3hỏi luống 0uống.

Thấy 7hái độ 77ủa hắn, 6ô lại càng 30ười lớn, 48ươn ngón 6rỏ ra nhẹ 2ahàng vuốt 0e từng góc a0ạnh trên d7huôn mặt b3đẹp trai 3aủa hắn, c1đôi môi 2đỏ mọng 46inh đẹp 57hẽ mấp eáy, trong a1đôi mắt 4iễm lệ 40ràn ngập 2ý cười.

Khương e9hương cùng 75hi Tiểu dhì là hai 1gười suy 7ụp đầu 54iên, há 3biệng thở 7chì phì cố 2dút lấy 5hông khí: 0“Mẹ ơi 4ẹ ơi! Một 59đại mỹ aữ nghiêng eước nghiêng ahành thế 18ia, không 8gờ lại 50áo sắc eđến vậy, bhậm chí c9òn công 8dhai đùa 2iỡn người 35a giữa ban 55gày ban mặt 40ìa~”

Thật 3euá là tổn 7ại hình 16ượng đại eỹ nữ đó!

Cố c7hành Tây aại từ d0ừ nằm auống, tiếp 2ục cắn 84ắn nhai 08hai cọng 0eỏ khô, 33hái độ aô cùng bình 4ĩnh: “Các ađồng chí, 8ác đồng 8hí cứ phải dình tĩnh, 81iệc này 0ũng không a3ó gì gọi 6à mới lạ 15ồi, Triệu 56ử Mặc fhẳng những 0bà sắc nữ, 5òn suốt b7gày trêu 52hẹo nữ 2inh, cho nên ahấy nam 9inh đẹp 21rai, tất 47hiên không 4dhỏi sinh 06òng đùa 3ỡn.”

Đây 14hông phải 2à lưu manh 8hì còn gọi 5à cái gì!

Hai 5đôi mắt 7uy sụp tiếp 1ục đờ 83đẫn ngây 0gốc nhìn.

Đùa 3iỡn xong 0criệu Tử 0ặc hứng 3chí nhảy 1đến như 3hỏ, không 95hèm chào cỏi liền 1ột mạch aằm duỗi b8ẳng xuống bãi cỏ, 7hương Khương 2ùng Cố bhành Tây cớm đã 5hanh nhẹn 6ịch sang 44ột bên, dòn dư lại 4hi Tiểu b5hì do phản b0ứng quá 0hậm chạp, efho nên vừa d1ặn bị 45đè bẹp ehông thương 1fiếc.

Thi 7iểu Phì 1rợn mắt 26êu lên mấy 3ciếng, đôi 8ắt nửa 3ở nửa fhép giả 3ộ rên rỉ: 0“A Măc, 1eầu xin mi 4đừng có b1àm như vậy a9ữa đi…”

Khương 2ehương cùng 91ố Thành 0ây vô cùng 0ình tĩnh 1ằm xuống 5ãi cỏ, 6eriệu Tử 90ặc cười 7íp mắt 1đưa tay 2céo véo khuôn 8ặt nhỏ 5ehắn của ehi Tiểu 66hì: “Phì cbục cưng d8goan, đợi 20uổi tối fba sẽ ‘chiếu 85ố’ đến 5i, còn bây 8iờ tỷ ccỷ ta đây eòn có chuyện fần phải 45uyên bố.” aô mãnh liệt 7oay mình 63ột cái, chiến cho 2ốn người 2cằm rải edhành một 6àng ngang.

“Tuyên 8ố gì?” ehi Tiểu chì đã khôi ehục lại 9rạng thái 10ình thường, 15hương Khương 11ểnh tai 6fên ngóng, 00òn Cố Thành 70ây vẫn 2ột mực bfặm cỏ 5hô.

Triệu cbử Mặc 2a vẻ ho 02han hai tiếng: b3“Các mi c3hẳng phải 9hấy ta quá 02hí phạm c7ẻ đẹp 9ghiêng thành 8ghiêng nước dày rồi 14ao, cho nên 0ôm trước cfác mi mới fiựt giây ea đi phỏng 4ấn tham 72ia báo trường 2ha, hoàn 7ảo ta đã 5đánh bại 60ột đám 3ỹ nam mỹ 8ữ vô cùng ehuyết phục, 56hành công fực rỡ a7~~”

“Làm 0ẫn chương 5drình chuyên 6eục Hoạt a5Động Đoàn b6rường?” ahi Tiểu dbhì cùng chương Khương 4erăm miệng 7ột lời, c2rong hai đôi f5ắt đồng 2oạt phóng 98a những 40ia sáng kỳ cị.

Vốn 49à trong tất 7ả các trường abđại học 0cđều có 5fột hội 4đoàn thể 08ất lớn, 7fỗi sinh e3iên nhập cọc đều 04hải đăng 6cý tham gia 3cào một fhóm nào 98đó, mà fọc viện 4ahong Đại 7goại trừ 6ác hội 3dhóm bình 2hường khác ebòn mở thêm 58ột đài cruyền hình, 5hục vụ 0dấn đề 32ruyền thông eaho bọn sinh fbiên.

Thành 5eiên thuộc 2Đài truyền dình trong 53ọc viện 3fẽ có nhiệm 2ụ thu thập 2in tức mang e6đến Đài fruyền hình 36hành phố 9Anh Phong, 9hải nói 23hêm rằng 6cọc viện fhong Đại 6fà thành 6bhố Anh Phong 0ó quan hệ 0ất gần 3cới nhau, 76hỉ cần finh viên eào biểu 9iện tốt, 6au này nhất 2bđịnh sẽ 9được Đài aeruyền hình e3hành phố eưu tiên, 8cốt nghiệp ffong sẽ không fợ không 5ó việc 9àm.

d1đài truyền fình học 7iện Phong 3Đại lại 61ồm có ba chuyên mục 70hính: chuyên 76ục Đời 3ống, chuyên aục Tin Tức 6à chuyên 4ục Hoạt 7Động Đoàn dfrường.

Hoạt e0Động Đoàn 17rường được e5hực hiện 7ất đều 48đặn, cố 5định vào 8fhứ sáu 00àng tuần, d5ác hoạt 6động hết 2ức đa dạng cfà linh hoạt f6hư các buổi 27ạ vũ, thi 1iện luận, 7ổ chức 8iệc chúc 5ừng, tiết 4ục văn fghệ… rất e9được đông 7đảo sinh 1iên hoan 1ghênh, một 98hi được 5eên ngồi 7ở vị trí 2gười chủ 0rì dẫn ahương trình 8ác tiết 9ục, lập 52ức danh 22iếng sẽ 38ổi như 6eồn, tuy e0à chưa đến 50ỗi toàn 0cân đều 1iết, nhưng 1à chí ít 9acũng là 7asiêu sao 5trong trường.

Tài atử Tiêu 9fSở Diễn, 03sinh viên 2dkhoa tài 2chính năm 03ba bất cứ 4là ở học 9viện Phong eaĐại, hay 7là ở thành d8phố Anh 7Phong đều 9nổi danh ffnhư cồn, 71oai phong d0một cõi, 2hồi còn 9đang học 30năm thứ chai đã bắt dađầu ký 4hợp đồng 3eba năm với 0Đài truyền 31hình trung 25tâm thành 20phố, bằng 0evào điều 7akiện của 6dhắn hoàn 6toàn có f7thể chuyển e2tới khoa 2etruyền thông 71để đào 1tạo sâu bthêm, nhưng dhắn lại 6đặc lập 19độc hành(*), 3vẫn quyết 6định ở 3lại khoa 5dtài chính.

(*) a2“đặc 90lập độc b1hành”: 3angười có ebý chí cao, 99sáng suốt, 4khác hẳn evới người 7cthường.

Ba b4vị đồng 77học cùng 8ký túc xá fvốn dĩ 2quyết định 3giật dây 09Triệu Tử 1Mặc, mục e3đích cũng fchỉ có e4một, đó 7là hy vọng eccô sẽ biết fcách tận dadụng vẻ 43đẹp nghiêng anước nghiêng 85thành của 83mình mà 5hô mưa gọi 7gió, lôi akéo luôn fbTiêu Sở 11Diễn, sau 64đó ba người esẽ tha hồ bdựa dẫm dfmượn hơi, bthoả sức 76tiếp cận avầng mây 6trôi xa xa d2cuối chân 60trời kia.

Nhưng dTriệu Tử 1Mặc vốn d1thuộc mẫu 8người không 67thích đem bcvẻ đẹp 74của mình 36ra làm vũ 0khí, khiến 3cho ba người 9các cô vô 80cùng thất evọng, buồn 74bực không 2bthôi.

“Cái eagì mà người 3ddẫn chương 4atrình?” 51Giọng điệu 69cô vô cùng e6khinh thường, eesau lại 8amang theo 11vạn phần ftự hào: a3“Ta là eký giả 9abáo trường 27nha!”

Cái 8dgì??? Ký 5giả? Chẳng f1nhẽ là c1cái loại 2“ký giả” a8thấp kém fkhông ai 4dthèm làm 5dtrong truyền 4thuyết kia e8sao?

Thi 4Tiểu Phì afnghe xong, e6xoay người 4úp mặt 9avào bãi bcỏ mà mặc 87niệm: Triệu dTử Mặc 5quá lãng 0bphí tài 2nguyên quốc 5agia, quá 2lãng phí d1tài nguyên caquốc gia 6a a a!

Khương b2Khương mãnh ffliệt cắn 81móng tay: aLợi dụng 6sắc đẹp 77của cô 5nàng để 9đạt được b2mục đích, 2quả nhiên 3chiêu này amình không 28thể áp acdụng được 5rồi!

Cố cThành Tây 6alàm điệu 94bộ ói ra 2fcây cỏ a9khô trong 0amiệng, không 86nói hai lời 4phun ra một 57chữ: “Tốt!”

Tốt 8cái đầu 5nhà ngươi!

Thi 0fTiểu Phì 4cùng Khương 4Khương đồng bloạt ném 8sang mấy 0ánh mắt ekhinh thường, cchỉ có 8Triệu Tử 93Mặc là 4amắt loé bsáng, cảm eđộng vô 7cùng.

Cố 6cThành Tây 2echậm rì 1rì mở miệng: 24“A Mặc bccó thể 9đi phỏng abvấn Tiêu 9Sở Diễn!”

Hai eeđôi mắt 9fbên kia lập 8tức sáng f7bừng lên.

Triêu 7Tử Mặc b0liếc nhìn 52nụ cười 8ecủa Cố d5Thành Tây, cdý vị trêu 4tức mười 0aphần, nhưng ađối phương ecquả thực f9là quá bình bthản ung 9dung rồi, dbổn cô 7fnương đây 1không thèm dchấp, quay cfđầu cười 5tủm tỉm 7cvới Thi 45Tiểu Phì 2evà Khương bdKhương:

“Chờ 8ta có cơ e0hội đi. ff © DiendanLeQuyDon.comHiện tại 91tổ ta phụ e4trách chuyên emục Đời 6Sống còn 47phải làm bmột cái abảng bình 35chọn phòng 7ngủ của 9nam sinh, fdta nhận 1ađược nhiệm a0vụ là phải 2chụp lại 1mấy cái a4phòng ngủ…”

2còn chưa 45nói hết, 9eba mỹ nữ d4kia đã lập etức hét f2lên cắt 58đứt nguồn 8ccảm hứng cbdồi dào ecủa cô: 6“Nhất 1định phải d8chụp phòng 3ngủ của 3Tiêu Sở 2dDiễn! Nhất cđịnh đó! d5~~”





Chương 12: Cực phẩm 9mỹ nam.

Sáu c8giờ rưỡi 8dtối, giờ 98tự học 6của học 5bviện Phong bĐại đã c9bắt đầu, c9Triệu Tử a0Mặc cùng 4mấy vị d0ký giả 0fkhác của 1báo trường a8hăng hái echuẩn bị 9xông pha 20đi tìm tư 74liệu sống 80– quay DV(*) 6phòng ngủ ecủa nam 98sinh.

(*) 68DV thì quen 4thuộc lắm bcrồi nhưng edvẫn nhắc 95lại: Digital cVideo.

bkhông đến 5ckhu ký túc 55xá của 3khoa tài 21chính như asự giật dfdây của 5dba vị mỹ 83nữ, ngược 9lại đến 9thẳng khu e3Phù Tuyết, eký túc xá dacủa khoa cluật lừng 6lẫy giang 69hồ.

Từ fchỗ cô 52đến Phù 9Tuyết vẫn clà có chút 3xa, dọc 4theo đường b9đi, ngồi 1trên yên fxe đạp 0cô chỉ 8còn biết femặc niệm: dTa không 46phải cô 3ý ta không ephải cố dý!, Rất 4cchi là ra 18vẻ sám f8hối, nhưng 5đến khi 7tới được 1Phù Tuyết bthì đã 7cvứt phần 9tự xin lỗi 1bnày văng 88xa bảy thước 35rồi, toàn 8tâm toàn ceý chú mục dvào công aviệc.

Nửa 2giờ sau eTriệu Tử 57Mặc nhận 1fđược thông 2báo ký túc exá không 26khoá cửa, abcho nên có d3thể cực b9kỳ thuận alợi, oai dphong hùng 2dũng mà 9ctiến vào.

Chẳng bqua là, cô arất hoài 03nghi ký túc fxá để 8tổng hổng 6thế này, ccchẳng lẽ 0abọn trộm elại không fthừa dịp 9mà vào sao? b4Không đúng, 4nhất định 3là đã có 08đề phòng 8từ trước, bvì thế 21cho nên ý 2nghĩ sẽ 47có trộm 58lẻn vào cdường như c4chỉ còn 2là suy nghĩ 7amơ hồ trong 5cđầu cô, efxoẹt qua 0một cái feliền biến cmất.

Trong 9truyền thuyết, 45ký túc xá 8của nam esinh vô luận cclà phòng 5của bất 3bcứ ai cũng 4không thể 0thiếu mấy 90chục đôi dbtất thối 6etích luỹ evài tháng 33mới đem 2giặt một 6lần, Triệu e6Tử Mặc 3vốn dĩ 4cnửa tin dnửa ngờ, e4nhưng đến 8khi tự mình 68kiểm nghiệm, bmới phát bchiện ra 0hình như 7cũng có dchút đúng 3với sự cthật…

Quả 18là danh bất dhư truyền!

9bắt đầu d4hối hận 8tại sao amình không dgiống với 6đám ký 1giả kia, 7atrước khi 3đi chuẩn ecbị đầy 8đủ khẩu 76trang vô 5cùng kỹ 5clưỡng, dmay mắn 10là tốc 1độ của 39cô rất ednhanh, chụp 44ảnh từng cphòng ngủ ccũng chỉ c1mấy có enửa phút, 2chỉ cần fanín thở 53một hơi 0là có thể 4toàn mạng 49mà vượt equa.

Chụp 06xong một 3dãy phòng, e7cô tắt fdđèn, khoá 0cửa lại, 5dtiếp tục 3ađến dãy cfphòng tiếp 43theo, một dlần lại 1qua một 6lần, đến 1khi lết blên được atầng cao 5nhất, đôi cchân cùng 5chiếc mũi 6nhỏ của 0cô cơ hồ fnhư đã 0hoàn toàn 9bị tàn 16phá.

Phải aenói rằng, elàm ký giả 74báo trường 8thật đúng dlà mệt 7chết người 49không đền 69mạng!

Đứng 9ở cuối 26một dãy dphòng, Triệu 6cTử Mặc 1trước tiên fchụp bảng acsố 0910, b2hai mắt ftrầm xuống, 0hít một 01hơi thật fdsâu, sau dđó mới adnín thở 4chậm rãi 2mở cửa 9bước vào, d7đèn vừa 1dđược mở 9ra, cô liếc 7một lượt 0khắp căn 7phòng, rất 2nhanh không 3ekhỏi cảm 2thán —

f9hô hô ~~~

Hoàn 49hảo!

Căn 49phòng mang 8một hơi 4ahướm nhẹ denhàng cổ 33điển, thoải 2mái dễ dchịu, sáng csủa mà bcsạch sẽ, 6chăn gối afchỉnh tề, 7dtrên giường 9không có bquần lót dvới tất 0thối bị 6ném vứt 7bừa bãi, 3engược lại 0cchỉ có 9một chiếc 8áo sơ mi e7trắng cùng 4chiếc quần 6ejeans được 18đặt ngay 7ngắn chỉnh 8tề.

8bchậm rãi 2di chuyển 1cDV, thầm 7ckhen ký túc dxá Phù Tuyết 83cuối cùng 94cũng có 1một căn 5phòng thưởng d2tâm duyệt dmục (*), 59bầu không akhí chẳng bnhững thanh 92tao thoải f2mái, hơn 85nữa mơ 40hồ còn 70có mùi hương 1amát lạnh 6của bạc fahà thơm.

(*) d8“thưởng 6tâm duyệt 48muc”: đáng f8được thưởng d8thức, đẹp amắt ấm elòng.

Trên 0bàn đặt 40một chiếc 1dlaptop vẫn 0chưa đóng 5lại, màn 5dhình khoảng 314 inch, màu 71xám bạc etrông rất ađẹp mắt, anhìn tổng cthể một d1lượt quả d1thực là cvô cùng 9đáng yêu.

Bên acạnh chiếc dlaptop còn 0eđặt một cdchậu hoa f2đỗ quyên, 75sinh khí 0adạt dào.

Bỗng bbnhiên một 7tiếng mở 7cửa rất 10nhỏ vang bclên, do đang 69chuyên tâm 2cchụp hình e7nên cô không 11kịp phản 49ứng, lúc 41này đây 97cánh cửa 4phòng tắm a6đối diện dvới chiếc 8DV trên tay 3cô, đã 37xuất hiện fthân hình f6cao ngất 2của một ffnam sinh.

Người cđó chỉ 4mặc một d1chiếc quần 09lót màu cđen, đôi bdchân thon 0ddài thẳng 9tắp, cơ e1bụng lực 5clưỡng khoẻ 5mạnh hiện 24lên vô cùng 6drõ ràng 7gợi cảm, 3vóc người 51quả thực 4cvô cùng 57tốt, làn 7da rắn rỏi aquyến rũ amê hồn, blại vẫn 0còn đang 08cúi đầu cdgiơ khăn 42tắm chà 3cchà lau lau 5mái tóc c4ngắn ẩm aướt đẫm cnước, một bkhuôn mặt 9thanh nhã fđẹp trai 9như ẩn anhư hiện 8đằng sau 92chiếc khăn fbông.

Mặc d0dù trong enội tâm 74Triệu Tử 4Mặc mọi 3thứ dường anhư đã 3rơi lộp 5bộp hết 8cả, nhưng f6tay chân 04cô vẫn 8không luống 3cuống, chiếc f5miệng nhỏ fvẫn yên 9lặng không bthèm hét 96lên, chỉ clà phản exạ có điều akiện dời 8tầm nhìn 3của chiếc 8aDV xuống dddưới chân 0đối phương. f © DiendanLeQuyDon.comNam sinh kia 41tựa hồ 79như cảm 4giác được a6có người 7trong phòng c3đang nhìn emình, lập 98tức ngẩng fbđầu, ánh b2mắt anh 9cta vừa vặn 42chạm vào 8fánh mắt 1cô.

Triệu 5Tử Mặc 5angừng động 90tác như 1đang thưởng 3ethức mỹ bnam của 7mình lại, cdchỉ thấy 5nam sinh kia 4ehơi ngơ acngác một bchút, sau dđó đôi fmày dài 3ekhẽ nhăn, dctựa hồ 7enhư muốn 29mở miệng bchất vấn, bakhiến cho f6cô không eckhỏi luống 5cuống, thế b1là hếch 0mặt, đôi bmắt trợn 5trừng, miệng fkhẽ chu 8lại, tỏ acra ta đây cchẳng có 3gì sai.

“Này, 3người kia, 0dsao anh không athèm nói 9một tiếng 5đã nhô 4ra như muốn 84doạ người 71thế hả, 3anh có biết 2emình đang ftrần truồng 36đứng trước b2mặt một 7nữ sinh a1hay không fhả!”

Cố cbThành Ca 8nhìn nữ 54sinh tay cầm d2DV không ccbiết từ feđâu chui ara đang đứng bfđối diện c6mình, vốn balà muốn balên tiếng 0chất vấn 8evài câu, 39nhưng sau 5khi nghe xong 1lời của 30cô liền 1không biết fnên tức 1hay nên cười, ecuối cùng 2không thèm dđể ý đến 91cô, một 46mạch đi 1thẳng đến 7bên giường alấy quần d7áo mặc 2dvào.

Triệu 7cTử Mặc 3ra vẻ tức 7giận tiến 4lên trước f5vài bước: 9a“Này, mặc c3quần áo 7btrước mặt 6nữ sinh 4anh không 2bcảm thấy 3ngượng c0sao!”

Cố 48Thành Ca bbkhông chút ahoang mang 0mặc chiếc 85quần jeans fvào, nhẹ 4cnhàng từ ectốn kéo bbséc quần, c7bình tĩnh 36ấn chặt f8thắt lưng, 6không chút ađể ý mở 9miệng: “Bạn chọc Triệu, engười cần ephải cảm 3cthấy ngượng, 2hình như e3là cô mới 92đúng.”

Anh 8elười biếng 0ném cho cô admột cái fliếc mắt, agiọng điệu canhẹ nhàng 21mang theo bamột tia b5lạnh lùng.

Triệu 28Tử Mặc 6blần này 2mới kịp c6giật mình, 5hoàn toàn 3aquên mất 76việc tại 5sao nam sinh 5bxa lạ kia 3lại có 04thể biết 94cô họ Triệu, 70hơn nữa 40đùa giỡn 3nam sinh đối 9với cô 5cmà nói đã 3trở thành 63thói quen 0dbên người, 1nhưng đây alại là 1lần đầu ftiên khuôn 8mặt cô 18bất giác 0đỏ bừng, 30lúng ta lúng 0túng một 1fhồi lâu asau mới 3fdám mở 2miệng: “Tôi, 3tôi là ký cgiả của 9ebáo trường fnha, đang fethực hiện 9nhiệm vụ ebchụp hình 84phòng ngủ 8nam sinh!”

Như ddsợ anh ta 27không tin, 1cô còn tiện 3tay móc ra f5chiếc thẻ 6chứng nhận 42ký giả: 67“Thẻ phóng 06viên của 8etôi!”

Không 8có tiếng 9trả lời.

Cố 0Thành Ca dchậm rãi 1dthong thả d5cài mấy bchiếc cúc 16áo, tiện ctay bới 89bới mái 78tóc ngắn 0ẩm ướt, 2không thèm 86quan tâm 3đến cô aliền một a6mạch đi 0fthẳng ra 4fcửa, dáng 9cngười tao 8bnhã mà mạnh emẽ, toát b6lên vẻ a0khí phách 52ngời ngời.

Triệu fTử Mặc 9athấy thế 83liền luống 67cuống đuổi 3theo: “Này, 10anh đi đâu 4đó?”

Cố aThành Ca 6bdừng lại, 0quay đầu bbliếc cô f3một cái, 2đôi lông 64mày dài 36toát lên 5bvẻ thanh 51cao ngạo emạn cùng ealãnh đạm: 1“Cô không ephải là 48muốn chụp 3chình phòng 33ngủ sao? 5Đến lúc 63chụp xong ebra ngoài bnhớ tắt 3đèn khoá 9cửa.”

Vừa fbđịnh bước 59đi, cô đã 7bvội vàng 2elên tiếng 52giữ anh 92lại: “Này, b6anh tên là b6gì? Tôi avào đại 3học cũng cđược nửa 2tháng rồi, 7vì sao cho a5đến giờ bvẫn chưa 2từng thấy 39anh?”

Triệu 0Tử Mặc e3biết ký 4túc xá Phù 28Tuyết thuộc 9khoa luật, b3trước đây dfcô cũng dcđã từng 55theo Khương 92Khương đến 2khoa luật btìm người 99mấy lần, 3trước mặt 7fvị nam sinh ecó khuôn 5cmặt thiên fsứ này, d1vóc người 5to lớn mạnh 9mẽ quả 1cthực là 82cực đại e1mỹ nam mà 40lại chưa 2từng gặp aqua một 91lần này, 9đáng lẽ 0era cũng phải 4dnổi danh d2như Tiêu d5Sở Diễn 4emới đúng!

Cố aaThành Ca 16mặc kệ 4cô, tiếp etục đi 0lên phía 61trước.

b1vẫn dai bedẳng không echịu bỏ bfqua: “Này, 7anh vì sao 0ekhông chịu 8nói cho tôi 9biết?”

Anh 2bđạm mạc fhỏi ngược 6blại: “Tôi 3fvì sao phải ebnói cho cô 9biết?”

“Bởi cvì tôi muốn ebiết mà!”

“Đó 0clà việc 51của cô, 2không liên b2quan đến 0tôi.”

“Anh…”

Triệu cTử Mặc 10hết sức 9cbực mình, 59tuy rằng 7ccô chưa 18bao giờ 5vì dung mạo 22khuynh quốc ffkhuynh thành a9của mình b3mà tỏ ra 5kiêu ngạo, 85nhưng cho ađến tận d8bây giờ 7người không 0chịu nhìn 93cô bằng a3nửa con 4bmắt duy 8nhất chỉ 9có anh ta, f8cô ngừng bcước bộ, 86mũi hơi achun lại, 58đôi mày 56thanh tú 21xoăn tít, 68bình tĩnh enói từng 6câu: “Vậy 45được, 2nếu không 7liên quan c2đến chuyện d7của anh, 8tôi đây 6bsẽ mang d6đoạn phim c1này tung 7lên diễn cđàn trường, enhiều người axem như vậy, 79tôi nhất 5fđịnh sẽ 0ebiết được 5tên anh!”

Cố 3Thành Ca 1cbỗng nhiên b8xoay người, 3đôi mắt 41xinh đẹp 0hơi nheo, 3phát ra một a1hơi thở elạnh lùng, dchẳng qua 8là dưới 22con mắt 61của Triệu 6Tử Mặc 9elại không bhề cảm 6thấy chột 9dạ, ngược 04lại đôi b0môi cô còn dcong lên f5làm thành 67nụ cười 5vô cùng 61đắc ý.

47xét một 2hồi lâu, 8anh cuối ccùng cũng 06chỉ hừ 3anhẹ: “Tuỳ a6cô.”

Nói 5xong anh vươn 32thẳng lưng, 08ngạo mạn frời đi.

Khinh athường, e0quả là 60trắng trợn f0khinh thường 3rồi!

Triệu 5Tử Mặc 5evô cùng 5chán nản, e7trên đời enày hoá 30ra cũng có fakiểu người 28cứng mềm 2nhất quyết 86không chịu 41như vậy 31sao!

Phảng ephất tức 0giận, nhưng 0cũng không 9tự chủ eđược mà 3ebị dáng avẻ thanh 1angạo bình b1thản của 9anh hấp 1dẫn, cô bcầm lên 0chiếc DV 4còn đang 04mở, chụp 7tới tấp abóng dáng 4cao ngất 5ngày càng 4khuất dần atrong hành dlang xa hút fkia.

Sau emột lúc 4elâu, cô 13như cũ vẫn 6bnhìn chằm c5chằm vào eđoạn phim 10quay được 3đến thất 80thần, tự detrách mình d1vì sao lại eccó thể 2để anh dta dễ dàng b1bỏ đi như 25thế được.

Trở 9lại khu 38ký túc xá, a0giờ tự ehọc đã 59kết thúc, 3Triệu Tử 5Mặc vừa f3mở cánh 48cửa đi 8vào phòng, 6liền đột b7ngột xuất 8ahiện ba avị mỹ 2nữ đang 5fdương mắt cnhìn cô, f8không ai 27thèm mở f6miệng nói 3lấy một 6câu.

Ý evị trong c4mấy đôi 7mắt kia chết sức b9rõ ràng: 8Thẳng thắn 1liền được 00khoan hồng, 70kháng cự 3lập tức 1trị nghiêm!

Triệu eaTử Mặc 2ehúng hắng 44cười khan 2mấy tiếng: 44“Ta không 9có chụp abđược phòng dngủ của d2Tiêu Sở 83Diễn…”

Mắt 6thấy ba fvị mỹ 0fnữ kia không 9hẹn mà cbcùng nhau 2bẻ tay răng d8rắc, cô bnhanh tay 4lẹ mắt 4lùi vài aebước ra d8phía sau: 4“Nhưng amà ta phát 41hiện ra 3một cực 4bphẩm mỹ c7nam không 9bkém gì Tiêu 0Sở Diễn enha, còn a0quay được bDV hình hắn c2nữa, các 12mi có hứng 3thú xem một 3chút hay ekhông?”

Đối e1phó với cđám biến 5thái mê ctrai, chiêu 8enày tất 8nhiên hết f8sức hữu f8hiệu, Thi a6Tiểu Phì 31hừ hừ amở miệng: 5f“Cho mi cvào.”

d7thế cho fnên. Triệu 92Tử Mặc 1lập tức 5mở DV ra, d4bộ dạng 6frất chi 9là có nhân 2phẩm, nhảy 1trực tiếp 3đến đoạn echớp được 16hình phòng 22ngủ của edmỹ nam, e9trưng ra 8dmột bóng 8alưng thanh 7tao ngạo 24mạn mờ 40mờ ảo 95ảo cuối f3hành lang 6xa ngút, 0thỉnh thoảng acòn phát 4ra tiếng 28bước chân anho nhỏ f1rất có 7nhịp điệu.

Nhưng efsau khi cho b7ba vị mỹ 6nữ kia chiêm 75ngưỡng cbóng dáng 5cực phẩm 4của mỹ 7anam, Triệu 5cTử Mặc 6cô vẫn fbị ném 0gối tới 53tấp vào b2mặt không 2cthương tiếc.

“Triệu fTử Mặc, 5đây chính 97là cực ephẩm mi 7nói sao? 49Vì sao không achụp trực adiện ngay e5mặt hả?” 5Thi Tiểu dPhì sau khi 6xem xong lập ebtức nổi edgiận.

Đối dfvới đám 3biến thái 80mê trai, 7achuyện thống 9khổ nhất bdtrên thế 7bgiới này, 1không phải 9clà không cchiếm được 9trai đẹp, 6mà là rõ cràng biết 2có một 4dkẻ đẹp 32trai lượn 3lờ trước 5bmặt mình 2dmà không dacách nào ecó thể 1chiêm ngưỡng 2bdung nhan.

“Hạn 9mi trong vòng a3một tuần 7eđem hình dcủa hắn 9fđến đây, 8enếu không 9bọn ta lập atức cho fbmi sống 6dở chết 3dở, chỉ dcó một 3ebóng lưng b5chúng ta e7làm sao biết dđược hắn 64là ai! A 19Mặc, cầu b7xin mi đừng 8acó phí phạm atài nguyên ecquốc gia enhư thế 05nữa đi, 37dáng mạo dkhuynh quốc 02khuynh thành b1lợi dụng 11được thì 1nên lợi bdụng…” 0fKhương Khương 4vừa đấm avừa xoa, clời lẽ 32chí lý mà 41thấm thía 99vô cùng.

Triệu 86Tử Mặc 98nghe xong, 2chỉ cảm cthấy vô bcùng buồn aebực!

Sau 0cđó cô mới 76phát hiện, 7Cố Thành 6Tây hình 7như không 65hùa vào 4d“hãm hại” bcô, cho nên 9cực kỳ 1cảm động, 48nghẹn ngào bdđến kinh 0dthiên động 0fđịa, rốt 00cục cô 86cũng biết 4tình bạn 0nhiều năm 7aqua giữa 4hai người 6dcoi như không 8hề uổng 2phí.

Nhưng cfmà…

“A 0Mặc, để 9bthoả mãn 1nhu cầu cdngắm trai aeđẹp mỗi angày của bcchúng ta, 0aTiêu Sở aDiễn cùng f9vị cực a5phẩm mỹ c2nam này, 1mi đều cphải có ftrách nhiệm fđem hình 76về cho chúng 25ta!” Cố 0dThành Tây 6trên khuôn 5fmặt thanh 6lệ hiện 0dlên một 8dtia cổ quái, 5ngoài cười danhưng trong 70không cười 7trầm giọng afra lệnh.

Triệu 84Tử Mặc ccũng biết, aCố Thành dTây là một 12bằng hữu 03có nghĩa 2khí, nhưng 1dcũng là 4emột vầng e9mây trôi akhông cách 1nào chạm 3đến cuối fchân trời.

0ngước ánh 82mắt cún d3con lên nhìn, 05mở miệng 06cò kè mặc 0cả: “Có 6thể chỉ acần hình bcủa Tiêu 69Sở Diễn f6thôi được d5không…” 8Cô bướng 4abỉnh nhìn 1eCố Thành 2Tây nháy 06mắt mấy 8cái, vị 3anày tuy lạnh c4lùng nhưng fdù sao cũng 5đã là bằng bbhữu bao 11năm của fcô rồi, ehy vọng bbcó thể 5thuyết phục 83được.

“Không 1dđược!” 63Ba vị mỹ 8nữ lập cetức trăm 4dmiệng một 5flời, “Cực faphẩm này 9flà do mi 0ckhai quật bđược đó!”

Triệu 03Tử Mặc 25cảm thấy afcực kỳ 14hối hận, d7tựa như 2dòng nước 1ecuồn cuộn 60hướng về 5asông Trường 0dGiang chảy fmãi không c7ngừng.

Tại 9sao? Tại b0sao cô lại f6mở miệng 51kể hết 7mọi chuyện 96cho ba vị 3mỹ nữ dbiến thái 6bmê trai này 2bchứ!

Nhưng 1cũng thật 5bmay mắn, 4ba vị này c9tuy gọi a8là háo sắc, 3nhưng chí e0ít cũng 9là tô điểm e9cho cuộc 9sống nhàm d2chán của 21cô chút 1thú vị 8mà thôi.


31.05.2012, 23:27
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: antunhi, trankim
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33304
Được thanks: 19910 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Em cười hay không đều khuynh thành - Trương Oản Quân - Điểm: 11
Chương e3: Lương 40thuỷ tắc 03nha (*)

2f( *Gốc 凉水塞牙: 01nói thật a6là không 31hiểu ý fnghĩa lắm, bchắc đại faloại là a“chó cắn 2áo rách” 2ấy, đã 4ađen đủi aà càng đen b9ơn, A.T đoán ehế :| c)

Sáng eớm hôm bau, Triệu 67ử Mặc cđột nhiên cảm thấy 5ắt phải bủa mình 37háy nháy bhớp chớp 7hông ngừng, eeà cổ nhân 8ó câu: mắt 34rái nháy eài, mắt cfhải nháy ccoạ, thật 98a cô vốn b5hông tin, 3hưng mà e2úc này đây, e6ất nhanh 4cô đã hoàn eoàn bị 8huyết phục.

cùng chí 5ý.

Buổi 21rưa sau khi 09an học còn 9hưa kịp 95ăn cơm, friệu Tử 16ặc đã 96ị gọi 0đến Đài 9ruyền hình arường một dhuyến, trong 76điện thoại, 8iọng điệu dủa sư tỷ brịnh Nhược 2u học năm 1a khoa Văn cfọc rất fhi là nghiêm 4úc.

Triệu 5ử Mặc 29hấp thỏm 2cất an lê ceác đến a4hòng họp 1hỏ, đẩy dửa ra, người 34hụ trách dĐài truyền 5ình trường, aiáo sư Bùi 1đang đứng 01hoanh tay cạnh cửa 5ổ, nhìn 3hông ra là 6ẻ mặt fì, bên cạnh bòn có tổ 8drưởng tổ 33ý giả Trịnh a9hược Du 5egồi bên e2àn hội 91ghị.

Đối 6aiện với b2rinh Nhược 1cu là một 70am sinh, đang 5ghiêng người c1hìn ra phía cgoài cửa a9ổ.

Triệu 7ử Mặc 1đi vào, 43rịnh Nhược 52u bất động bhanh sắc 15đem ánh e1ắt như dhông muốn d1ời xa đang 8ở trên e6gười nam 03inh thu hồi 17ại, mà 8aánh mắt fbủa nam sinh 67ày lại 72ị thường fhức tạp, 71hậm chí 9òn có tia chó tin cùng 95đáng tiếc.

Triệu bử Mặc 68ực kỳ 55hó hiểu, 5uối cùng 2ũng nhận 95a hắn chính 18à nam sinh ccgày hôm 6bua cô đã 11đùa bỡn b4ở sân vận 12động – 2đại tài 6ử Kỷ An d0hần thuộc dhoa luật căm thứ 07ư.

0òn chưa 8aịp mở 2fiệng hỏi 7âu nào, 5ỷ An Thần 90đã đứng bfật dậy 5hào tạm 7aiệt giáo fư Bùi, một 7ạch lao 78a khỏi phòng 9hư điên.

Rất 71hanh Triệu f3ử Mặc 2đã biết f2ình phạm chải tội b4ỗi tày beđình gì.

Kỷ f1An Thần, aài tử ở 87ại phòng 4ý túc xá db0910 Phù 4uyết nói 8ại rằng, 2ối hôm dua hắn vừa 7ị mất brộm một ahiếc laptop 6đặt trên aàn, cho nên eập tức e4áo án đến 4fhuyên mục 9Đời Sống dfủa trường, 5au khi nhóm 1điều tra eiến hành 4ò xét sơ 5dộ liền bciệt vị 7ý giả chụp fình phòng 3agủ nam sinh 3ào hạng 8ục đệ 13hất tình 2ghi.

“Em, d4m tuyệt 4đối không c4ó lấy!” 23riệu Tử 1ặc sau khi 73ghe xong liền c6hẩn cấp 4ehủ nhận, 9hính cô 2ũng có laptop, bbđi trộm 26ủa người e2hác làm 6eái gì!

0aiả báo 30rường, 7uả nhiên 27à không 5eó đường 8ống mà! a┬┬_┬┬

Trịnh 9hược Du 2gồi một 3ên khẽ 2ĩu môi, bý vị khinh ehường hết fức rõ ràng.

Giáo 0bư Bùi đưa 2ắt liếc 85riệu Tử 7cặc một 8ái, duỗi 2ấy ngón 4ay nhẹ nhàng 3õ gõ lên b6ặt bàn: 7“Triệu 9cử Mặc, 92rước tiên 93ứ bình 7ĩnh, chúng 2fôi cũng ahỉ muốn 02ỏi rõ tình 71uống phát adinh lúc đó 0à thôi.”

“0910 0à phòng b2gủ cuối dcùng, em tối aaua sau khi f0hụp xong d5iền đi…” 67iọng nói daủa Triệu 28ử Mặc 8ứ nhỏ 6aần nhỏ eần, trên 9ặt như 9hắc mấy e8hữ ‘Xong 7bđời rồi’.

Đừng 54ên xem Triệu 9ử Mặc 28ung mạo d8huynh quốc 5huynh thành 2hư thế 8à coi trọng, f4hực ra tính aách cô cực 7ỳ mơ hồ, 2uôn mang 11ột bộ 2ạng vô d1âm vô phế 8ô phiền aô giận, 89hỉnh thoảng aổi hứng cên còn ra 3ẻ rất 52iểu thư.

Biết c1ình có tật 7ay vứt đồ 5ừa bãi, e9úc đến 7ấy dãy 1hòng ngủ 3aam sinh quay 58V sớm cũng 18đã tự 0hắc mình 74hải tắt 0đèn khoá 9ửa rồi, cbuối cùng 1chiệm vụ 32ian nan vất 41ả lại 9ị cực 7hẩm cắt 3gang cái coẹt, cho 53ên đối d0ới việc 0ần ghi nhớ bớm đã 32uẳng lên dận chín aầng mây.

a1au khi vị e1ực phẩm eaỹ nam kia 4ỏ đi, cô 2fại tiếp 4ục chụp 5aột loạt 3ình phòng 89gủ, bởi 0ì vừa bị 23hái độ 48ủa cực dbhẩm chọc bức, cho dên lúc đi, 9ô hình như dehông tắt fđèn khoá 7eửa…  

Sau 2hi biết eđược tình 5uống đêm fdôm đó, 68ắc mặt a2iáo sư Bùi 5arở nên 6oà hoãn, f2ũng chỉ b4ật đầu: c“Được fồi, tạm 41hời em cứ bề trước, ehân viên c0hà trường cẽ tiếp 91ục điều 61ra.”

Sau 4hi đi khỏi, b7riệu Tử 68ặc tâm 13an vô cùng f6đau khổ, 0fại sao cô 66ại có thể 40hần kinh 1aất ổn bđến trình 2độ này? 5fại sao?

Chẳng 2auồn ăn bơm, cô quyết 1ạo hiểm 3ột phen feưỡi xe 20đạp đến bhoa luật 61hăm dò tình 86ình, dọc 94heo đường bđi những biếng bàn 8án xôn xao fùng vô số 60ặp mắt 4õi theo chiêm 8egưỡng, f6ô tập mãi abũng đã 74hành quen.

Huống dhi, bây giờ 9àm sao còn dâm trạng 3để ý đến chững thứ 2ày?

Vào 8đến khoa 8uật, bất 4ể là nam 1inh hay nữ 6cinh, Triệu b4ử Mặc 64hộp được 1fgười nào aũng liền 3ở miệng 8ỏi: “Xin b7ỏi bạn eó biết 3ỷ An Thần dở đâu 26hông?”

Kết a2uả trăm 6bâu như một, 7gười trả 2ời ngoại 1drừ lắc 7đầu bỏ 3đi cũng 9hỉ liếc 3ắt nhìn 1ô một cách 27ô cùng khinh chường.

“Không 20iết.”

“Không d4hìn thấy.”

“Không 0uan tâm.”

“…”

Cuối b3ùng sau một 7fồi công 3fốc, Triệu 45ử Mặc e4hất bại cfê xác đến 17ên cạnh dấy cây 7ong não gần fhoa luật, 9huẩn bị bcránh nắng 56ghỉ ngơi 6ột chút, 3ỗng nhiên dcau lưng có 63iếng gọi: 40“Triệu dử Mặc.”

89oay người, 93hấy Kỷ 3An Thần f0đã đến 1rước mặt: e3“Nghe nói dem tìm tôi?”

Ánh 7ắt sáng egời của bắn hoà 2auyện với 0hững tia aắng lấp cánh nhảy d6hót dưới 3án cây, 5eạo thành 4fột bức 9ranh vô cùng finh động.

“A, 1ạ!” Triệu edử Mặc bghĩ đến 5ội nghiệt 5âu xa thâm 37ặng của 6fình, cộng ehêm vừa dãy chạy 9gược chạy auôi, khiến 0ho khuôn 06ặt nhỏ 7hắn đã 5đỏ bừng c4ột mảnh, cbung mạo 11ốn khuynh e7uốc khuynh 78hành này 8ại càng d2hêm chói 3ắt.

Kỷ 2cAn Thần fại như e4rút được 3fánh nặng dhở ra một 2ơi, bộ 0dạng phảng 6hất sự 0ehi thường 3ao hứng: 5a“Tôi đã 1ói rồi, 02inh đẹp dhư em hẳn 9ẽ là người 2crong sạch 3huần khiết, a5àm sao có bhuyện đi 3ăn trộm cđồ được!”

Khó 02rách vừa 6bồi ở trong 75hòng hội 45ghị hắn 5dùng ánh dắt như aậy nhìn 80ô, Triệu 18ử Mặc d7àng thêm 1dgượng ngùng: 70“Bạn học 5ỷ, rất dất xin lỗi, 23đến lúc 4đó nếu 8dẫn không 5ìm lại c1được laptop, 0ôi nhất ccđịnh sẽ cồi thường 2cho anh!”

“Không 3ao!” Kỷ b7An Thần 8hoải mái d6hoát tay, 07“Cũng chỉ a3à một chiếc aaptop thôi 8dà, nếu 64hông phải 2eà trong đó 7có rất nhiều 8ồ sơ vụ 7aán và chứng 9ứ kiện 58áo của a4ão Cố cùng chòng thì 30ôi cũng 9hẳng muốn cruy cứu 9àm gì.”

“Như 6ậy sao được, cù sao cũng 9à lỗi của 6ôi, tôi b5ẽ đền 15iền.” 5riệu Tử adặc vô cùng 19iên trì, 70ương tâm 4cắn rứt 4ahông thôi.

Kỷ eeAn Thần 4uối cùng 2dũng đành eeất đắc 8ĩ nói: “Đến 7fúc đó rồi 1ính sau.”

Triệu 3ử Mặc 6ở một dụ cười 3ô cùng thoải 1ái: “Cứ 59hư vậy acđi, tôi 4eđi trước”, ceong nhất bhời cô 9ại không cđể ý dưới dhân, mới ađi được 3ột bước, 4ciền bị d3òn đá nhỏ bhuất sau fụi cỏ fướng vào d8hân khiến aả người bcảo đảo 7auýt ngã, d3ay mắn Kỷ 8An Thần c8hanh tay lẹ fcắt giữ 0ấy cánh 5ay cô, cô cới thoát bđược một 6fiếp nạn eết thân 8ới mặt 82đất.

Triệu 8ử Mặc ceình tĩnh 31ại, quay 48đầu khẽ 1dỉm cười: 7“Cảm ơn, 68ạn học 7ỷ.”

“…Đừng 4ahách khí.” bbỷ An Thần abì nụ cười 8ực rỡ 6hói loà 4ủa cô mà 3đột nhiên 3rở nên chư người 6ất hồn.

Triệu 5ử Mặc 1aơi nhíu dày, giãy 81iãy cánh 03ay đang bị fcắm chặt.

Kỷ 2An Thần cdoàn hồn, 91ới lỏng c2àn tay rồi 9ười như 0bhưa từng a8ó chuyện 07ì: “Triệu 43ử Mặc, 4dm có thể 9rực tiếp 73ọi tên 2ôi được 62hông?”

Bạn 5ọc Kỷ, daạn học c3ỷ, quả bhực rất dehó nghe.

“…Dĩ 9hiên có 5dhể.” Triệu 02ử Mặc 5fhần chừ 91ột lúc, 2át sau mới a3hẽ gật 38đầu đáp cứng, trong baòng bỗng 5hiên dâng 1ên một 11ảm giác bgượng ngùng.

Cũng d5hông phải 6eởi vì cô dfđối với cam sinh anh 98uấn đẹp 33rai này mà có suy nghĩ 7ì khác thường, dhẳng qua 5à hôm qua 4ô đùa giỡn dới hắn 40a giữa thanh dehiên bạch 36hật, cũng 0bhỉ là muốn 8ản hắn chổ lộ a3ới cô mà bhôi.

Từ 3ơ trung đã bắt đầu 61ó người 70hổ lộ cbới Triệu 2ử Mặc, cfô ban đầu aòn nói ‘thật 42in lỗi’ 3ồi nhẹ b5hàng từ 5hối, sau 4đó nếu 63đối phương 8eà người 39ướng mạo 7hỉ thường 6hường, 32ô lập tức 8iền lôi 13iêu Sở 57iễn ra làm eeia đỡ đạn a4để khiến 2ho đối e5hương phải cdự ti mặc 7ảm, còn 1bếu nam sinh 73ào dung mạo ehông tệ, 7ô đảm 8ảo không e4ự tuyệt 98gay, mà nảy 11inh lòng 2ham đùa 51iỡn cho 3đã mới 5hôi. Thực c3a mục đích f6ũng chỉ fà muốn ffho bọn họ 0hết tâm, adhử hỏi 1ó nam sinh ccào lại 06am lòng thích f6ột nữ 4inh lôi mình 5a trêu chọc 0ay không?

bcỷ An Thần, 96anh tiếng 4ẫy lừng, 9áng người bốt, gia d9hế cũng 4ốt, thậm 0hí còn có 23điểm phong f5ưu đa tình, 0bhay bạn bái như thay 1áo, cho nên fđối với cciểu lộ fủa hắn, 1ô tất nhiên 35ập tức echọn phương b8hức đùa biỡn này.

Lần 4rước Kỷ 5An Thần 26ị đùa 6iỡn, cô 2ốn chắc 4fẩm đại a1ài tử sẽ 2hông dám 92én mảng 3ađến gần 4ữa, không agờ ngày 0ôm nay lại 3ảy ra sự cố, ắt 17rong lòng 2hông tránh 85hỏi ngượng 8gùng.

May eắn Kỷ dAn Thần b8biểu hiện c1vô cùng dhào phóng, 59cũng không alàm cô phải esinh ra lúng 27túng khó 0bxử.

Buổi 0atối cả 9đám biến fthái mê 1trai tụ 5tập lại, 2Triệu Tử aMặc nằm 9trong ổ 02chăn khóc 0rống ăn 35vạ kể 0khổ, cuối 05cùng đồng 8eloạt nhận afđược sự bdphỉ nhổ 55của ba vị 64mỹ nữ.

“Ngu 89ngốc!”

“Cực 9bkỳ ngu ngốc!”

Thật 4fquá đồng 09tâm đồng cflòng đi, 48quả là 43chưa từng e8thấy đám 0người nào f4hiểu rõ f5tâm ý nhau 3dnhư vậy bmà! Triệu d6Tử Mặc ccực kỳ 39cực kỳ 5abuồn bực, dbmãnh liệt 60đập đầu 32vào gối.

Mỹ f2nữ các 1ngươi đi 6chết đi! aeCả nhà 5các ngươi 40đi chết 7hết đi!

Giữa 7trưa ngày 8hôm sau, 8fTriệu Tử 0dMặc lê eaxác vào 88cantin trường c4ăn cơm lại cnghe được 8amấy lời bđồn đãi 8về cô rất b4chi là thâm 03hậu sâu axa.

Lời eeđồn thứ fnhất: nghe 6fnói hoa khôi 4khoa văn 7fhọc lợi fdụng chức 9vụ ký giả ebáo trường c3lẻn vào 12ký túc xá cakhoa khác 2để ăn 4trộm, mà 4người bị 5hại lại 71chính là 2đại tài f1tử khoa aluật Kỷ 7An Thần.

Không 3sai, hắn 9chính là 50“tài tử”(*) 2e, là con 4út của echủ tịch fatập đoàn 70Phong Thành 4fKỷ, tốc d1độ đổi dcbạn gái 40nghe nói a6là một 6tháng một 4lần, kỳ d5bí ở chỗ 3thời gian dequa lại evới mỗi f6người của f3hắn đều 90rất giống bnhau, không 50sai biệt 0dchút nào.

(*) c4Theo như 52A.T hiểu, 3dụng ý f2của tác 9giả ở d4đây chính 7là ám chỉ 27Kỷ An Thần 7là con của danhà nhiều b7tiền [tài f= tiền; 6dtử = con], 9echo nên mới e1dẫn đến d9việc bỏ 2fchữ “tài 1atử” trong 33ngoặc kép, 0bnhấn mạnh dsự đại a4gia của 1bạn Kỷ 59^^~

Lời 8đồn thứ 95hai: nghe 19nói hoa khôi 45khoa Văn echọc lần 74này quyết 8tâm theo 5đuổi Kỷ dtài tử, 45tin tức 6fnày được 0đám bát dquái dò 4dđược đã b3kể lại, bhơn nữa 8chi tiết 9vô cùng 3cụ thể e1súc tích.

Căn 51bản miêu 63tả như 2bsau:

Giữa fthanh thiên dcbạch nhật, b0trên đất 4dưới trời, 50cạnh mấy 7cây long 5não sát 23bên khoa 5luật, vị b1đại mỹ 43nữ hoa khôi 1khoa Văn 7cđỏ mặt exấu hổ 2atỏ tình, akết quả etài tử bphất tay 6dcự tuyệt, 48hoa khôi fkhông cam 4tâm bị etừ chối 61phũ phàng f0như vậy, ebèn dùng 07khổ nhục 8dkế giả b8vờ ngã bxuống, cuối 83cùng do tài 36tử mang e3nặng lòng 3thương hương adtiếc ngọc, 78đưa tay e5giữ chặt 97lấy người 0nàng…

Rất 8fnhanh sau 2đó hoa khôi 6quay đầu 84lại, khuyến 6mãi cho đại 7tài tử 2dmột nụ 8cười mang 3dtầm sát 7bthương vô bcùng lớn, 6bhai người 2cứ đứng 5nhìn nhau 9cả nửa angày trời, 92phảng phất c3như có là 80cả thế 5akỷ bọn cchọ ắt 7hẳn cũng achả thèm 56quan tâm!

Nghe 9xong mấy 97cái bát 8quái này, 29Triệu Tử 6Mặc yên celặng hộc c5máu: “Vô fnghĩa!”

Cùng 4ngồi chung 4một bàn dvới cô 41còn có Cố eThành Tây, 6Khương Khương 2avà Thi Tiểu 58Phì không 2ehẹn cùng 90dừng đũa, 1bày ra một 7bộ mặt 8cùng chung 2fmối thâm 3thù đại 2hận ngàn 1năm.

Cố cThành Tây 24thanh lệ a5khẽ nhíu cmày đứng 0bật dậy, drất hiếm 4khi bắt 0gặp được cbộ dạng d4mất bình 49tĩnh của dcô nàng: 7“Con mẹ denó, lời eđồn này flà từ mồm a6đứa nào 1ctuôn ra!”

Thi 94Tiểu Phì ddtức đến 06phồng mang e8trợn má: 0“A Mặc 09nhà chúng fta muốn ccái gì, 1chỉ cần 9eliếc mắt 8dmột cái d0ắt sẽ bcó người e8tự động 81dâng hai 0dtay đem đến, acần quái 0gì phải 7đi ăn trộm!”

Khương dbKhương mãnh 1liệt gật ađầu phụ 3hoạ: “Đúng cdvậy đúng cvậy! Bọn cctiểu nhân 1bịa chuyện 7ekia chắc 9chắn cực e2kỳ ghen 33tị với 56vẻ đẹp 91khuynh quốc c5khuynh thành c7của A Mặc b3đây mà!”

Cố bThành Tây 75bất chợt anhớ ra điều cagì, ngẩn 0người một 05lúc mới 6bần thần 05hỏi: “Hai 13người các 10mi có còn 01nhớ không, a0hoàng hôn cchôm trước, bngười bị c7Triệu Tử fMặc đùa eegiỡn hình 1như là Kỷ fđại tài ctử…”

Khương 6Khương cùng 9Thi Tiểu 7fPhì tiếp 0tục mãnh a0liệt gật 97đầu: “Đúng 6đúng! Chính 4là hắn!”

Nhưng 8mà, các 20cô vừa 40mới dứt 85lời, hai f3lời đồn 11đãi phía 7trước rất 58nhanh đã 46mọc thêm 8một cái 5cthứ ba, 9nội dung fchính là: aaHoa khôi 9asử dụng 02biện pháp bc“Trộm 0bđồ”, 3cthực ra e8chính là 92lấy lui 6làm tiến, dethực hiện 65hành động 60chớp nhoáng 76nhằm thu fphục Kỷ c0đại tài 8tử!

Tài 4tử long f7lanh lóng 28lánh siêu f7cấp đại 9gia, nghe canói cho dù dcchỉ cần a9là bạn 4gái một abtháng của 5hắn, gộp 54tất cả 2số đồ c8trang sức, e8quần áo, 04quà tặng 07mà hắn bmua cho, tuốt 1etuồn tuột egì đem đi c0bán ít nhất dcũng có 59thể trả bađược một 64năm tiền dhọc phí, fcho nên, 4mỹ nữ 4bcó khuynh cquốc khuynh 1dthành cách 8mấy cũng 4không là cngoại lệ 85mà động 2lòng, hơn fnữa nếu 4ccó thể 46thu phục dđược nhân b6tâm của ftài tử, 0ắt hẳn c6đây chính 0là một 18tấm phiếu becơm dài ahạn, cả 5ađời không 5lo thiếu 4ăn thiếu cemặc.

Thi 12Tiểu Phì 4cdo quá phẫn 44uất đã btự biến 8mình thành 3fkẻ bát e2quái: “A 74Mặc, mi 63dụng ý ba‘Ăn cắp’ achính là 1để ‘Trộm bangười’?”

“…”

Thấy 4Khương Khương 57và Cố Thành 4Tây trong 4mắt đồng 2dạng loé 51ra những 46tia sáng 0cùng ý tứ 2với Thi cTiểu Phì, 5Triệu Tử 5Mặc vô dcùng bi phẫn, egiơ chiếc 6đũa lên bmột đường ccật lực 8gõ lên đầu 2ba vị mỹ enữ.

Thế 8nhưng cô 28cũng biết, f4ba vị mỹ denữ này 8tuy bây giờ 2tỏ vẻ dbừng bừng 1fkhói lửa 5enhư thế, 39nhưng một b5lúc nữa 3đảm bảo fsẽ quên b5sạch không 4nhớ một 24tý ty mảy ddmay gì.

Triệu eTử Mặc ahết sức 1buồn bực, c2ta vừa gián atiếp cự 1tuyệt xong, 4bọn người b7các ngươi elôi đâu 68ra mấy thứ 98lấy lùi dlàm tiến, 8fsử dụng 68thủ đoạn 44ra chiêu dchớp nhoáng 09như thế echứ hả!

Ba 2vị mỹ dnữ này b4thật quá 42vô tâm vô 0fphế, đặc 2biệt là a2Cố Thành 9Tây vốn 3cũng biết 0frõ Triệu cTử Mặc 64xưa nay đùa e1giỡn nam 8sinh chính 0là cự tuyệt 3tỏ tình, 1còn đùa 6giỡn nữ 40sinh chính blà làm cho 5bđối phương 6càng cảm bthấy ghen 3tỵ, vậy cmà còn dám 8mở miệng 0făn nói linh d3tinh…

Bực e8mình quá f1bực mình 4quá! Triệu 3Tử Mặc bném chiếc 9dđũa đứng 1dậy định e3đi, không dngờ ba vị 8mỹ nữ d7kia trăm 06miệng một flời kêu 5cto: “A Mặc! 63Đứng lại!”

04còn chưa 2kịp xoay dcngười, 9Cố Thành 0Tây đã 3bvội vã 3chạy lại 7fđứng chặn cở phía 89sau, đem 2ecô đẩy 4về chỗ 2ngồi, Khương 9Khương cắm 7ađầu cắm 2ccổ một amạch chạy 7ra khỏi 83phòng ăn.

Thi 1Tiểu Phì enháy nháy 88mắt mấy 3cái tuyên ebố: “A 2Mặc, ‘lão abằng hữu’(*) 37của mi tới bfrồi, trên ffquần còn bechưng ra 8một đoá fhoa choé 4loé kia kìa…”

(*) f‘Lão bằng 8hữu’ là efA.T chôm adđược bên f3419 của 1Pa tỷ, là 1thời kỳ 3kinh nguyệt.

Triệu f8Tử Mặc 0cnước mắt 7tuôn trào.

Quả 70nhiên cô 3chính là 8sinh vật 37xui xẻo 1dnhất quả feđất, đúng 6clà phản 69ứng dây 6chuyền, 4lương thuỷ 38tắc nha, 57quá quá 0quá bi phẫn f0rồi đi!

Buổi cctrưa hôm 2ađó, Khương fbKhương rất 91nhanh từ 13trong ký d3túc xá lấy 7ra một chiếc 8áo khoác 04mỏng cùng fdmột xấp 8giấy ăn, e1bốn người 95ngồi vào 4phòng ăn 7vắng teo 02vắng ngắt, 0cđem áo khoác ethắt vào afngang hông b4Triệu Tử 51Mặc, sau 05đó Thi Tiểu 0Phì bưng 7một cốc 10nước sạch 6tới, Triệu 17Tử Mặc 3đứng lên, a8ra sức dội bbsạch chiếc 0ghế vừa 6bị cô làm fcho “dính 7chưởng”, dcòn Cố bThành Tây 1amải mê bcầm xấp 07giấy ăn 3gian lao vất 5vả thực 7hiện nhiệm d3vụ “Huỷ 13thi diệt 3tích”(*)…

(*) 71“Huỷ thi 1diệt tích”: 8đại loại 8là xoá sạch 0dấu vết.
♥♥♥




Chương b4: Gặp lại 7cực phẩm.

Sau 5dbữa cơm 0fchiều, Triệu eTử Mặc 1liền đi 60siêu thị bcmua một 4túi lớn 5“Sản phẩm c1tặng kèm 5ekhuyến mãi 0hàng tháng”, 80sau khi đi c0ra ngoài dfthấy thời 3gian vẫn fcòn sớm, 40liền thuận 2đường 2ghé qua chợ e1đêm cũng 71cách Phong 90Đại không a4xa, đi dạo 83một chút 18biết đâu 93lại tình dcờ gặp 9dđược ba 9vị mỹ 24nữ.

Cuối atuần chợ d3đêm chật e6cứng người, e2chỉ một 02con đường 31hẹp nhỏ 2như lỗ 82mũi mà hai fbên lề cdchen chúc abbày đầy bhàng hoá, 08nào là quần 03áo, dày cdép, hàng edlưu niệm, 1dhàng tạp 8bhoá thứ f4gì cũng 42có, cũng 0ckhông ít 71người đến d1đây để fetrao đổi 1bhàng hoá, e7mà tất 89nhiên bán 54quần áo 5vẫn là c0nhiều nhất, cavừa đẹp, c8vừa nhiều 7loại hàng, dgiá cả dbcũng rất bhợp lý.

Triệu b0Tử Mặc 0athật ra 7cũng giống 2ba vị mỹ 73nữ kia, frất thích 2đi dạo 6phố, đặc 31biệt là ddđến chợ ađêm, nhưng 41cô đối 8với việc cmua sắm 2quần áo 5lại cực 9fkỳ không 18có hứng 8thú, mỗi 6lần đi bdcùng ba vị cmỹ nữ e3cô nhiều 3nhất cũng bchỉ có 1dthể chườn bmặt ra mà d7trả giá, 2mặc kệ 66người bán eelà nam hay 5nữ, cao bthấp béo 73gầy gì 8fcô cũng 1chỉ để 54lộ ra một fvẻ mặt, emạnh mẽ avững vàng cngó chằm d2chằm thẳng fvào mắt a8đối phương.

Người bta thường 9nói ánh 4bmắt là fecửa sổ a2tâm hồn, anếu gọi 5công tâm evi thượng(*), 75thì dĩ nhiên ftấn công cdvào mắt 5bcủa người 7ta mới chính 50là thượng 6sách, bằng fvới dung 14mạo của 22cô, cũng 62đủ để 52đối phương a7thoáng chốc 9phải trở 37nên thất 96thần.

(*) c“Công tâm 67vi thượng”: 86đánh vào elòng người 15là thượng asách.

Hừ, e8ai dám nói d4Triệu Tử c7Mặc lãng 5phí tài enguyên quốc 6egia? Nếu 57muốn lợi 4ddụng cái dgọi là adsắc đẹp, 83ít nhất 21cũng phải 05thông minh aachút đỉnh amà lợi ddụng đúng 0nơi đúng 37chỗ, không 2thể động 84một tý 9dlại lôi 4ra làm càn 65được.

Ngoại etrừ duy anhất một clần, còn 4lại mỗi e5khi đi cò dkè mặc acả thì a3đều việc 36đầu tiên 36cô làm là 22liếc mắt fchăm chú fđánh giá 6đối phương, ehơn nữa atừ mười 6bốn mười d1lăm tuổi bđã bắt 49đầu thói fdquen này, 3lâu ngày ccũng tôi 9luyện được 15thành bản 5lĩnh: bất cluận là cangười nào, 0bất luận fđối phương 5acho dù không fđặc sắc 3đến cỡ 7anào, chỉ 1cần cô echuyên tâm cnhìn thẳng 2vào mắt 04một cái, 6đảm bảo 3sẽ nhớ 7arất kỹ 3mặt người a9đó.

Phố f3chợ đêm 9hôm nay có 9dcảm giác ebthật dài, aTriệu Tử 5Mặc đi e7tản bộ 06ngắm thoáng 29xung quanh 1cmột lượt, 6dphát hiện 6các sạp a8hàng ven 0đường dcũng không 1bkhác so với 69lần đầu ctiên cô 0đến đây 9dlà mấy, 9dnhưng mà 9đi dạo 67hết cả 2ccon đường 2crồi cũng 11không đụng 51mặt ba vị 3mỹ nữ, 5vốn đang 17định liên 49lạc thì f5điên thoại dbất chợt 92vang lên.

“A 2bMặc, đến 17phố ẩm fthực ăn e0đồ nướng, 6nhanh lên!” a3Đầu bên 5kia truyền eđến giọng ecCố Thành 2Tây, ít 31lời nhiều 1ý gọn gàng 2ra lệnh, dTriệu Tử 3Mặc gấp 3điện thoại 8lại, chuẩn 6ebị gọi f1taxi.

Phố 1ẩm thực b8cách học 0eviện Phong 3Đại một 0con đường, 81từ chợ 5cđêm này eđến chỗ bđó cũng 78phải mất 6ít nhất 33nửa giờ, 71bây giờ 7cô không f4đi mau đảm 5bảo sẽ 5bị ba vị 2emỹ nữ 1dlàm thịt 6đến chết.

Phải acvòng qua 4một con b1đường b1mới có 0athể gọi 0được taxi, 5ở đây adòng người 6thưa thớt, 9cho nên Triệu bTử Mặc 8vất vả fđứng ven fđường achầu chực 1ctaxi chạy 7ngang qua, efphía sau 6elùm cây cbên kia thi 23thoảng còn 8phát ra tiếng 98lầm rầm 5của mấy bngười đang c6cò kè mặc 9cả làm 18ăn.

Một 5giọng nói 77tục tằn 75vang lên: 76“Cái laptop fbnày nhiều 39lằm cũng 4chỉ còn 6bnăm phần 2mới, tao f0cũng coi 0như xem nó afnhãn hiệu b5xịn, cho 9dmày hai ngàn drưỡi, hàng 6adùng qua 9rồi làm 4dcái rắm 37gì đến 60mức giá 9ấy!”

0dngười phía 31bên kia cũng cvô cùng 1kiên trì ckhông chịu 5thoả hiệp, cbcho dù giọng 02nói nhỏ dbé yếu eđuối hơn 87nhiều: “Năm a3ngàn là 6năm ngàn, cebớt một 15xu cũng không 8bán.”

Thời 1gian chậm cchạp nhích dtừng chút 9một, mãi 5vẫn chưa 33có chiếc dtaxi nào echịu bò bngang qua, aTriệu Tử c8Mặc vô 8cùng chán enản lơ 2đãng quay 13đầu lại fdnhìn hai 97người đằng 0bsau bụi 9cây một dcái, là 2cmột thanh bfniên thấp edlùn cùng 6bmột cậu 0ebé ăn mặc b0rách rưới 9egầy còm 31tóc rối 70bù đang dra sức tranh f1cãi, ước 7chừng cậu 29bé cũng fkhoảng 16, 417 tuổi.

Hình 6như đã 4bất lực 1vì không fthoả hiệp 6được giá 3tiền, thanh b9niên kia 0tức giận 1rời đi, 6dtrong mắt bbcậu bé 72lập tức f0hiện ra btia thất 3vọng, khuôn bmặt gầy dgầy lộ brõ vẻ lo eâu.

Tầm 9mắt Triệu aTử Mặc 51lần này 9clại vô f5tình rơi 3vào chiếc 0laptop cậu fbé đang 96cầm trên 02tay, không 01khỏi trợn 9trừng: kia 65chẳng phải 5là chiếc 1laptop có 5màn hình 8214 inch, màu 5bạc, trên f9bàn phím eđen còn 21được quét 1fmột lớp 0sơn xám 5bảo vệ 9sao? Hơn 97nữa không 1phải như 2thanh niên 04thấp lùn 5avừa rồi 81nói, chiếc 04laptop này cít nhất d6cũng còn a1mới đến a6bảy, tám 01phần…

4thể nói 93với một 9trí nhớ 3dẻo dai 7dnhư Triệu d0Tử Mặc, 9cô lập etức nhận 8ra ngay vấn 4eđề, mặc 3edù cậu 45nhóc đứng cở chỗ cánh sáng cmập mờ, 88nhưng chỉ 91cần liếc 96qua một 3ccái cô cũng feđủ khẳng 3định đó d4là chiếc dlaptop trong 70phòng ký fbtúc xá 0910 e1khu Phù Tuyết.

Không ccần suy a0nghĩ nhiều, eeTriệu Tử 4fMặc lập atức hùng 6chổ xông fđến.

Cậu 0nhóc nhìn eethấy cô 6đi tới, 36lập tức 56tinh thần bcphấn chấn c0hẳn lên, fbđôi mắt d4mỏi mệt 0như loé ccra một tia 85sáng, không 18tự chủ 1được toét 59miệng cười 8avô cùng 39sung sướng, f6lòng đầy a4mong mỏi 3nhanh chóng 91mở miệng: 9“Vị tỷ 8tỷ này, 2chị cần 7amáy tính 3acũ sao?”

Triệu 6Tử Mặc d4vốn định 2phẫn nộ 65chất vấn, anhưng nhìn 6thấy nụ bcười chân 89thành sung bsướng của 2cậu nhóc akia, không ahiểu sao 71cơn tức fvọt đến 67cổ họng 1rồi lại 1đột nhiên fbị đè 19nén không 1thương tiếc: be“Ừ, đưa fdchị nhìn 09thử xem.”

Cậu 9nhóc lập 47tức tận 5lực giới 7ethiệu, cuối 42cùng không dbkhỏi nóng 3lòng báo 06giá: “Nếu 4fnhư chị dthích, em 7echỉ lấy d5chiếc này 8năm ngàn, 0fmột xu cũng fkhông bớt.”

Triệu 51Tử Mặc 4vốn không 2hiểu nổi etại sao cmình lại ecòn đủ f3bình tĩnh 9và nghiêm ctúc mà nghe 3ecậu nhóc 8nói hết, fchỉ trầm 6bngâm một 40lúc sau mới 2mở miệng: 36“Thoạt c1nhìn cũng 5còn mới ađến bảy 4ftám phần, 9tạm được.”

“Thật 6hả?” Trong bamắt cậu 8cnhóc không a8che được 7mấy tia 5vui mừng 28sung sướng, 7hơn nữa a6còn lộ d5ra một điểm bhồn nhiên, 40cơ hồ như ebtrút được 2bgánh nặng 99lâu ngày 8mà thở 96dài một b7hơi, cúi 3đầu khẽ fflẩm bẩm: f8“Thật blà tốt a2quá thật 7là tốt cquá.”

Triệu 1fTử Mặc faliếc nhìn e1dáng vẻ 17nghèo túng 2cùng bộ 85quần áo 1xơ xác của d1nó, trong 6lòng toát 82ra một tia 36không nỡ, 62nhưng nói c3cho cùng dnhóc này c8vẫn là 5fkẻ trộm, 13tuổi còn 35nhỏ mà 67không lo 1học hành aetử tế, 1thậm chí ecòn hại 5dcô phải 09một phen 5oan ức, 5tâm trạng 2lại sinh 8era bực bội 15nói: “Bây 1giờ chị 0không cầm 3ctheo năm dngàn tiền 6cmặt trong 0engười, dthôi như 9vậy đi, 6nhà chị 8bcũng ở 8gần đây, a9nếu em không 1phiền thì 6theo chị 0về lấy 7tiền?”

Cậu 2anhóc mãnh 1cliệt gật 5đầu: “Có 5thể có 0thể!”

Triệu 9Tử Mặc dhơi thấp 0thỏm mang 4btheo cậu 4anhóc rẽ bbvào mấy acon đường, dmà nhóc bnày dọc 0theo đường e6đi vô cùng 94cao hứng, a9đây là 3lần đầu bbtiên nó 3gây án, bccho nên tang 4vật rời 16tay hoá ra dlại là 6cảm giác bhưng phấn f0như vậy.

Rốt dcuộc nó 5dvẫn còn 53quá nhỏ.

Thêm 7dmột lần 2nữa rẽ 4dvào một 5con đường 6khác, Triệu 14Tử Mặc 2ccước bộ 05chậm lại, 81sóng vai cđi cùng 0cậu nhóc.

Hai a3dãy đèn 5đường 0hai bên vẫn c5đang được 8bật sáng 9trưng, chiếu 3rọi khắp 1trường 55trung học 3rộng rãi, 2các cửa 59hàng mở 1cửa 24 giờ, edcác siêu ethị lớn, cfbên cạnh 4dcòn có một 84đồn cảnh 91sát…

Bỗng 4nhiên cậu 15nhóc tựa 0bhồ như 5cảm giác 27được điều acgì, nhanh dnhư cắt 1liền ôm c7laptop xoay 0người bỏ 0chạy, mà 3aTriệu Tử 6Mặc vốn 87đã sớm e7có đề dphòng, lập 1tức đưa 95tay ra níu fchặt lấy 5dcậu nhóc 73không buông.

Một e3người sống 36chết dãy a0dụa, một a5kẻ liều 7achết không 1tha.

“Còn 3nhỏ vậy 0mà không 8chịu học 15hành tử 7tế, đã 37gây chuyện ftrộm đạo b7rồi còn 5muốn chạy? 87Cha mẹ em 3không dạy bdỗ em đàng 9hoàng sao!” bTriệu Tử 30Mặc giọng e1điệu lạnh bclùng tức egiận nói.

Cậu 3cbé bỗng 04nhiên không 68dãy giụa fnữa, cả 7thân người 9asụp xuống, 2quỳ gối 7trên mặt 0đất vẻ d1bất lực 45lẫn bi thương: c2“Em cũng 43không muốn d6như vậy, fnhưng mà 7quả thực 9đã cùng 6đường 56rồi, bất 7đắc dĩ d8lắm mới a7phải đi 92ăn trộm, avan cầu achị đừng 17đem em đến 0đồn cảnh 3sát…”

Nghe 9engữ điệu c0nghẹn ngào 57kia, hình enhư cậu 4nhỏ đã 9muốn khóc 7nấc lên 01rồi.

Triệu aTử Mặc 0có chút 18mơ hồ, 5nhất thời 6dkhông biết e6nên làm dbthế nào 40cho phải, c0chỉ như 42cũ vẫn 6ecầm chặt 0dcánh tay 2kia không c8chịu buông 3dlỏng.

Một 2fchiếc xe emáy đột enhiên dừng 49lại bên bcạnh, có 6tiếng người fkinh ngạc 8bất ngờ 0vang lên: 3c“Lương d1kính?”

Thanh 5âm có điểm 8aquen thuộc 51lại mang c0theo ngữ 81khí lạnh 8lùng, đạm 5mạc xa cách e4khiến Triệu 59Tử Mặc 7không tự 6chủ được 3quay đầu elại, một 43thân ảnh acao lớn 0mạnh mẽ b8mà lưu loát 6atừ trên exe máy bước 4xuống, động 9atác thoải 6mái tao nhã b7không nói 4nên lời.

Cực e8phẩm mỹ 32nam!

Cố cThành Ca 2cũng nhìn cthấy cô, 28chỉ nhẹ 65giật mình ecrồi sau 5đó tiếp 04tục trở cbvề với 05trạng thái 3đạm mạc 73xa cách, 35hai mắt 2anhìn chằm echằm vào 49cậu bé dđang ngồi bckhóc trên 8đường: e7“Lương 96Kính, em e1ở đây 10làm gì?”

Cậu 4nhóc nhìn 86thấy anh, a1vừa thẹn avừa đáng 88thương thấp 16giọng gọi 7một tiếng 11“Cố ca 9ca” rồi 87lại nghẹn e8ngào nói 75không nên 28lời, nó bvốn biết 12con trai thì dkhông được 74rơi nước 7mắt, nhưng 5nó lại 5không cách cnào khống 3chế được 3bản thân.

Một 4dcậu nhóc b3ngồi ngay atrên đường 1khóc lóc 03bộ dạng 8vô cùng fthảm thương 8fnhư vậy, 07Triệu Tử 8Mặc nhất 0thời tay 92chân cũng 9trở nên e2luống cuống, drõ ràng d0là hợp c2tình hợp elý, nhưng bmà bây giờ blại đột 7nhiên sinh 97ra một cảm 7giác chột 9dạ đến 6khó tin.

Mắt 8thấy hàng 9lông mày a6đẹp đẽ 6của Cố 89Thành Ca 7đang khẽ 62nhướn lên, 3Triệu Tử a7Mặc bộ 2ddạng lúng bftúng hết 9asức vô 57tội, ra 39sức bào 7chữa: “Tôi…tôi ekhông có 0bắt nạt fnó, nó trộm 1blaptop của 2Kỷ An Thần, 3hại tôi 34bị cả a7trường 48nghi oan, bhuống chi 12ăn trộm 82là có tội, dbtôi chỉ 51tiện đường a2đưa nó 07đến đồn 9cảnh sát d0thôi.”

Cố cThành Ca anhìn Lương 13Kính: “Lên 2xe đi, trước a6tiên anh 3đưa em về dnhà, bệnh fcủa bà 45nội em tái 0fphát.”

Bước blên xe, Cố ffThành Ca e7chống đôi c0chân dài fxuống đất, fcon ngươi 66bình tĩnh 3thâm trầm 0không thể 7nhìn ra một 66biểu hiện 42rõ rệt agì: “Chuyện 4cô nói tôi 8đã biết, 73sau này sẽ 34cho cô một 0câu trả alời.”

Được 88rồi, đằng acnào Triệu 2Tử Mặc 98lần trước 5cũng đã flĩnh ngộ a4thái độ 4fkiêu ngạo 31lạnh lùng, 6đạm mạc 3cxa cách của 1anh, bây 1dgiờ hắn 0có thể 55cho cô một 8lời hứa 50hẹn chắc c3chắn như d5thế, cô 6btạm thời c3tin anh, sẽ abkhông tiếp c3tục truy 9dcứu nữa.


31.05.2012, 23:29
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: antunhi, trankim
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33304
Được thanks: 19910 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Em cười hay không đều khuynh thành - Trương Oản Quân - Điểm: 11
Chương 65: Sau khi 6frửa oan.

Buổi 0csáng thứ ebbảy, Triệu 1Tử Mặc cngồi một 7mình ở ethư viện a0giết thời c3gian, cô 87chính xác 6alà bị ba 89vị mỹ cnữ cùng 2chòng ký e1úc xá hùa chau cô lập, 1ý do chính 2à, ngày 7eôm đó ba 72gười ở 5bhất Lý 80ương đợi 43ô đến 02ận bốn b2iếng đồng 3fồ, hơn 0ữa gọi 2dđiện thoại 4i động 9ại không 68ai bắt máy, dfđã không 46ặp người 36hì thôi, 9đằng này b0ũng chẳng 8ó tin tức bồi âm gì 38ết ráo.

Triệu d5ử Mặc 3ô cùng buồn 4dực, tối 6ôm qua sau fahi cực phẩm 3đem cậu a7hóc tên 6ương Kính 3ia rời đi, 66ô quả thật 52đã hoàn 8oàn quên 8héng luôn a5ụ hội a5ọp tụ 3ập với aa vị mỹ 6ữ, còn 3ề phần 1bđiện thoại, 8fuả thực 63ề đến 4ý túc xá 1ồi cô mới 01hìn đến, 7eghĩ rằng 0ây giờ ceó muốn 19ứu vớt 0ì thì cũng b9đã quá auộn, nhưng 2à đến dfhi ba vị 2fỹ nữ trở 86ại, chẳng 7bói chẳng 2bằng chỉ eanh oanh liệt 2iệt phang 2hẳng cho 51riệu Tử f4ặc một aâu:

“Triệu 2cử Mặc, ei bị cô a2ập!”

Nhưng 8à Triệu e0ử Mặc 28iết, cái 75a vị mỹ 3ữ gọi 6à cô lập, 67hực ra cũng 2bhỉ là giả 98ờ, bởi c9ì thế giới c7iêng của dỗi người 18ũng đủ dcận rộn egập đầu 28ồi.

Khương d4hương đại 53anh Khương 86ự Nguyên, 86ừ tỉnh 39hác chuyển cđến nhập 7ọc ở học 9aiện Phong 86Đại này, e6hỉ vì muốn 06ít thở 84ùng bầu a9rời với 00ị thanh 3eai trúc mã 4hà bên Tề fỗi, nhưng eà Tề Lỗi bcđã tốt 13ghiệp đại 1eọc hai năm b7ồi, Khương ahương tội a7ghiệp giờ d2đây mất 7đi liên 41ạc với cắn, cho bên chỉ dần có thời 83ian rảnh 7bỗi là lại 5ất tả 4đi thám a8hính tung 44ích của 21ắn, đáng chương thay 7đến tận 32ây giờ e5ẫn chưa 8ó kết quả.

Thi e4iểu Phì 1ên thật 8à Thi Y Nỉ, bgười tỉnh ahong Thành, 49ỗi lần dảnh cũng 8ẽ không e7đi chơi cong nhong, a5rái lại 3euôn luôn 2đến thẳng bênh viện 59âm thần 1318 nổi 8anh ở thành b1hố Anh Phong 1eàm hộ công.

Về 9fiệc nghĩa eụ lao động c0ày, cũng 5à đệ nhất eruyền thống 16ở Phong f9Đại, hàng acăm mỗi 06inh viên 02ăm nhất 6đều phải 3fhọn một aghĩa vụ 4ao động 8ào đó, 6oặc là 9ệnh viện, e2oặc viện 8ưỡng lão, 4ô nhi viện fbay các tổ fhức bảo 5eệ môi trường…Chỉ 8ần mỗi 3dháng đều 12đặn đi 71àm nghĩa 80ụ lao động, 6đến lúc 9ốt nghiệp ahất định 7eẽ được 1ộng vào 04điểm học 8hần.

Vốn 03ĩ Triệu eaử Mặc 7ũng định 2họn bệnh 5iện tâm 5hần, cũng 6đã chuẩn cị đăng 0ý rồi, e4hưng không egờ Thi Tiểu 15hì lại 06hẳng tay 87ạch luôn 22ên cô, bảo f0ô nhất 7định phải 9ý danh làm ehêm ở viện 7ưỡng lão, eói nào là 86ếu gần d1hà sẽ đi 85ại được 1huận tiện 0ễ dàng 0ơn, rồi ehi thoảng eùng mấy cgười già cói chuyện a1hiếm cũng 2aốt, hơn 0ữa đã 87ố định cdột vị 22à bà rồi. 51 © DiendanLeQuyDon.comỗi tuần 9đến ngày 7cghỉ Thi c7iểu Phì b7đều nhảy 2hẳng đến 0ệnh viện 7âm thần, 6ặc dù trong 98òng có chút 0ghi ngờ f6hưng Triệu 4fử Mặc 0ũng không 80ắm mồm 0đến mức 7ác mặt 8đi hỏi.

Còn 4ố Thành 2ây, đối aới Triệu 77ử Mặc ffà nói chính 2aà vị bạn cốt sáu c2ăm tình fdghĩa, hai 66gười tình 8ảm sâu eặng nhưng bại luôn 8uôn không 5ính lấy 3hau, huống 3hi từ khi 0eào đại 9ọc đến 1ay, nha đầu 2ia lại đặc f0iệt chú d6ý đến 5iệc hoa 08hôi khoa b5ruyền thông 0ô □ (*) euốt ngày 55heo đuổi 61ài tử Tiêu bở Diễn 1ủa khoa f7ài chính. e © DiendanLeQuyDon.comếu Triệu 6ử Mặc 1ehông đoán 6ai, hẳn cà nha đầu 5aố Thành aây kia đang aen lén âm 1ưu cái gì…

(*) 5ái chữ 22đó thực 49a là 媞, 55ơ mà bạn b1ỏ vào từ 25điển nào 4ó cũng chả ehịu dịch, 31ho nên là 9ạn để c1ái hình 96uông đó 64hôi >”<

fhiên trừ 6cđiều này 6a, Cố Thành 6fây vẫn 6aành thời bian cho việc dàm tác giả fnline, chuyên c9iết tiểu 8huyết tình 0êu để 82iếm tiền, ddấy bút d4anh “Tây 12ây trói 0fiêu Tiêu”, b9hần lớn 02hời gian 6hàn hạ 6đều cống 53iến cho 8ự nghiệp 49ăn chương 1ao cả.

Cho b8ên là, từ b7hi vào đại ceọc đến a7ay, Triệu 9ử Mặc ahật ra cũng 7hông có 4hiều thời 8ian ở bên aạnh ba vị 8ỹ nữ.

Ánh 0áng buổi 9đầu thu 5ạng rỡ faà dày đặc 33uyên thấu c7ua ô cửa 53ổ thuỷ e5inh rọi 9chẳng vào ehòng, Triệu 3ử Mặc 03úc này đang 85gồi gần a5ửa sổ 8ở thư viện, 1hăm chú c1ghiên cứu euyển Hậu eắc Học a(*), đắm 61hìm trong 1ánh sáng 9ặt trời dấm áp vàng fóng ánh.

(*) 0ậu Hắc 14ọc: Tác 6iả là Lý 9ôn Ngô (1879 50– 1944). 40 © DiendanLeQuyDon.comhữ “Hậu” 0ó nghĩa 74à “Dày” afà được 34iết rõ f7à “Mặt 5ày”; Chữ 4f“Hắc” 1à “Đen”, 88ũng được 7iết rõ 94à “Tâm 6đen” hay d“Tâm can 3dđen tối”. 09 © DiendanLeQuyDon.com“Hậu Hắc 3aọc” chế 9iễu một 0ách sâu bay sự đen 70ối của f6ột số 7dhế độ 31hính trị edới những b1ệnh tật, 6ehói hư tật 93ấu trong 1hốn quan 41rường của aã hội Trung 3uốc cũ.

Một 3óng người 7hản nhiên 63gồi xuống 3cđối diện, 9riệu Tử aặc khẽ 2âng tầm 9ắt nhìn a0ên, thấy cgười ngồi 77đó chính 67à Kỷ An d6hần, hắn afũng không cfhèm chào 73ỏi cô lấy 7fột câu, c6hỉ chuyên aâm chăm bhú nghiên 5ứu một 20uyển sách cuật dày d3ộm.

Triệu e5ử Mặc 01ẫn tiếp 5ục thản chiên đọc 5iếp quyển b8ậu Hắc d8ọc đang 05đặt trên 8àn, một 5dát sau, bất 1ehợt một bảnh giấy 0được đẩy 55ới từ fahía đối bdiện, vốn 7fĩ cô định 60ặc kệ 5hông thèm 59để ý, fhưng ánh 6ắt lại abất chợt 1ehạm đến a0òng chữ f8ay bướm 02rên mảnh fiấy, thế dà cho dù 1ó muốn 98àm ngơ cũng 7ìm lòng 8hông đặng.

< criệu Tử fặc, thật 0bin lỗi đã 4dhiến em 36hải chịu 2an, laptop 6ủa tôi bốn không 9bhải bị c5ất trộm. e © DiendanLeQuyDon.com>

Triệu 1ử Mặc 0cím môi lật 2ờ giấy efại, viết ebên đó một 49âu: < 8à sao? >

Thấy 45ô đẩy 90ảnh giấy 3bại phía aaình, Kỷ 3eAn Thần fập tức dhư rồng ehư phượng 84iải thích: 9< Là lão 7ố cùng e9hòng ký faúc xá của cdôi cầm 1đi làm việc, 8úc ấy tình 2uống khẩn 56ấp quá 8ên quên aói với 8eôi, hai ngày 7ồi cậu 58a cũng không erở về crường, 7ho nên mới bhông biết 1ôi đi báo 3án, tối 7ôm qua mới eọi điện 61hoại cho aôi. >

Triệu dử Mặc 55hướn mày, 8đại khái 2ọi chuyện eô cũng đã a1iểu rõ.

Vị 4ão Cố cùng 0hòng với 84đại tài 26ử kia, hẳn 92à cực phẩm 7ỹ nam.

Thấy 82riệu Tử 0ặc thật 6âu vẫn 39hông hồi 1âm, Kỷ f6An Thần ebại viết fiếp: < 0Để tỏ 64õ sự áy 5áy của 06ôi, có thể 8dời em ăn cdột bữa 71ơm? >

Triệu 4ử Mặc 4ốn định fhẳng thừng 58ừ chối, 3hưng cuối 5ùng lại 39iết trả 3ời một c0âu: < 80gười nên e8in lỗi tôi eẳn là vị cbam sinh cùng 9hòng kia 2hứ. >

Thật 5a chuyện aày cô cũng bdđã biết 32ết, hơn 63ữa cũng 4dhính do tính 4ẩu thả 5ủa cô là 09ội khôi doạ thủ 03(*) gây nên, 81ây giờ 4ếu mặt 57ày như vậy aeuả thực 8ũng có chút 7hông nên, e9hưng mà bô lại cực eeỳ tò mò, 34ực phẩm bỹ nam tại ceao lại thay aương Kính 0ánh tội? chân là nhân 18ài của 4iới luật 6háp tương 56ai, điều 39ày cực cỳ, cực e5ỳ không aên làm mới 2fđúng!

(*) 9“tội khôi 77oạ thủ”: bhủ phạm.

Kỷ 3fAn Thần 5hìn chằm 7hằm vào 5ảnh giấy bô vừa đẩy aại một aồi lâu, 4duối cùng cên lặng ciết xuống ebáu dấu 2hấm.

< 2…… >

Tuy dfà không deó hy vọng 3fì, nhưng 7au này Triệu b3ử Mặc a5ất nhanh 12đã được 1ặp lại a8ực phẩm cỹ nam, nhưng 77ấn đề 95hính, đó 3cà sáng ngày 1ôm sau tại 2oa phát thanh 8rường, d1ỷ An Thần 8crước mặt 7ọi người 9ói lời bin lỗi tới dô.

Nỗi 4an của cô 1uối cùng 9ũng đã 81được giải cdồi.

Nhưng a1ời xin lỗi eày của 7ỷ An Thần, 3hông ngờ 1ại lòi 1a hậu quả a9hôn lường.

Đám fát quái 2fhanh như 4fhớp giật dung tin đồn 2ới: Kỷ 53An Thần 84– đại daài tử khoa cuật cuối fùng đã aị hạ đo 8án bởi coa khôi khoa 9făn, công 8uộc tấn eông chớp 7hoáng của 87àng ta rốt ffục hoàn bfhành mỹ 48ãn!

Bạn 73ỏi tôi, 8eại sao lại 6đồn thổi 1ehư vậy?

Rất bfđơn giản, 1đám bát abuái trả fời: bởi cfì đại 5ài tử không 82gờ có thể bễ dàng eha thứ hết 38ọi lỗi aầm trước 45đây của fàng, hơn feữa lại 02òn thay nàng f5đem mọi bội lỗi cfôm hết 4ề mình…

Triệu 8ử Mặc 7fm lặng ngước aắt hỏi b8ông trời, dời đồn 0đại của 04đám bát 5uái, chính 8à như vậy 40à luyện 7ehành sao???

Ghê aớm hơn a0hính là, fáng sớm 17gày hôm 65au, Kỷ An 56hần không 8uản ngại eeđường bá xa xôi, 7ặn lội 9ừ khu ký 9úc Phù Tuyết 3đến tận 3hu Mẫu Đơn 96hoa Văn, dhỉ để 9cđưa cho briệu Tử 88ặc một 5hần ăn 9áng!

Lại 6ói, lý do 30ủa hắn 1ghe vô cùng 3đường aoàng: “Triệu 54ử Mặc, ccếu không fđồng ý 4ời mời 3ơm của aôi, vậy 05hì mỗi 07gày cho phép b6ôi mang đồ 6ăn sáng 51đến cho em, coi như 2iểu đạt chút áy náy f6ủa tôi 7ũng được!”

59à tại thời c5điểm này, 2hất cử 6hất động 27ủa Triệu a6ử Mặc 3đều có 97guy cơ biến 7ehành đề 47ài bàn tán 85ủa đám c4át quái, 1aho nên cô 0hỉ còn b6iết khóc 4fhông ra nước 6aắt mà rằng: c4“Bạn học 0ỷ, thật fa tôi đã 8ăn sáng d7ồi…”

Hơn 1ữa còn 6ăn rất ano nha…

Kỷ bAn Thần 24nở một 92nụ cười 9vô cùng 44thiện lương: 58“Triệu 7Tử Mặc, 0tôi là nguyên enhân khiến bcho nhân b9cách của 3em bị bôi ađen, làm amọi người 7đều hiểu clầm em, 6enếu em cứ 6bnhất mực 9cự tuyệt 0tôi như avậy, quả 4thực lương btâm tôi frất cắn brứt rất 4khó chịu!”

Triệu 8Tử Mặc 36đáp lại bdbằng một 4nụ cười 73bất lực: 2“Anh đã 5axin lỗi, 63tôi cũng d0đã nhận ablời xin 5lỗi đó carồi, cho 72nên không bcần phải…”

Kỳ 5An Thần bdlần này 5lại cười f3vô cùng 5thuần khiết: 78“Vậy cũng cđược, 0dnhưng đằng 7nào hôm 0nay tôi cũng 7là thực 1lòng muốn d2mang đồ 0ăn sáng bđến cho 8dem, nếu cem không 67nhận thì 2bữa sáng 5bnày thật 62quá uổng c9phí.”

Triệu d7Tử Mặc 6hết sức 27nghi ngờ, edhắn luôn etỏ ra một cbộ dạng bvô hại 9thuần khiết ethiện lương 62như vậy, 08tại sao dlại có 44thể bị 3người đời 9fgán cho cái 4mỹ danh 52‘Phong lưu’?

Xung 4quanh mọi 37người bu 3đến càng 7bngày càng cđông, hơn 5nữa số cngười tò fmò nhìn achòng chọc cccũng ngày ccàng nhiều, c0Triệu Tử 2Mặc cuối acùng đành 33bất đắc 34dĩ chấp 31nhận: “Vậy 0cũng được…”

Lời 3còn chưa 8adứt, người 24đã chạy 9xa, Kỷ An 0Thần tựa 8như thực bhiện được 21mưu đồ 51đắc ý 2cười, thập 7phần giống 2hệt hồ 00ly.

Mấy c6ngày sau, fTriệu Tử 90Mặc rất 6nhanh đã cphát hiện, 91lời đồn ehoa khôi 86khoa Văn 72hoàn toàn athu phục 09được Kỷ 0đại tài 3tử, hình 3như đang ccó xu hướng 62bùng nổ f1ngày một 8ccao…

Nguyên 4nhân chính 1là, Kỷ 67đại tài d0tử lặn 18lội thân 8chinh đưa 1bbữa sáng 9đến cho f1cô, hơn 5nữa lại d8không phải 5chỉ một 9lần…

Ngày 0thứ hai, 4Kỷ tài 1tử tiếp 61tục quang f6lâm, Triệu 0Tử Mặc cclần này 49quyết định 7không ra fmặt tiếp 2ađón, sẽ dkhông để c8lộ bản f7mặt ngu a2ngốc ngây dthơ dễ 58tin người dcủa mình 48ra nữa, 60vì thế 9echo nên, 8cô cầm fluôn một becân táo, 20hai túi hạt 6adưa, ba bao 9dkhoai tây 47chiên đút 24lót cộng 80thêm ra sức 7cưỡng bức, 76cuối cùng 8fcũng đẩy a1được Thi 8Tiểu Phì exuống lầu 47ứng phó.

Chưa 9btới năm 1dphút đồng dhồ sau, acThi Tiểu cdPhì hiên cngang hùng bdũng chắp 6tay sau lưng, 94khệnh khạng 1tiến vào 91phòng: “Các dađồng chí, 0ta đây đã c8làm xong!”

Khương bKhương cùng f1Cố Thành 0Tây quay f6qua nhìn 9Thi Tiểu 3Phì, đồng aloạt bật 37ngón cái 3lên khen 05ngợi: Lợi ehại!

Về ephần Triệu 4Tử Mặc, 8cơ hồ như 7đã đẩy 4được cục 35đá nặng dđè lên 3ngực ném 07xuống hố 0sâu.

Thi 3Tiểu Phì 2etrịnh trọng 94thuật lại 11diễn biến 4dchiến đấu 2trong năm 8fphút đồng fhồ trước, dcụ thể 59như sau:

Nàng 4ta vừa bước 2axuống lầu, 7trên mặt 4eđã nở 0một nụ 46cười vô 1cùng khả aái: “Kỷ f2biểu sư dhuynh, buổi fdsáng tốt f9lành, em 66là bạn 94cùng phòng 9fký túc xá ddvới A Mặc, etên Thi Y 1fNỉ!”

Kỷ 8An Thần 5ecười đáp flễ vô cùng 8mê người: f9“Chào em, 5là em ấy 2bảo em xuống 31đây à, 8vậy làm ephiền em 9dđưa bữa 7sáng lên 5cho em ấy.”

Thi 9Tiểu Phì d8cười híp 4mắt: “Được, besáng sớm 08mai sư huynh ffđừng quên 8mang thêm 1ba phần c8ăn nữa abnhe!”

Kỷ 4cAn Thần a0tiếp tục a2cười câu 3ehồn nhiếp 21phách: “Không fcthành vấn 5đề. Cảm 82ơn em, hẹn 66gặp lại e1sau.”

Chuyển dcáo xong, 7Thi Tiểu cbPhì hai tay cdâng lên a2bữa sáng 6của Kỷ b4An Thần fgửi đến, 3ctrong bụng 0sướng như amở cờ: 2A Mặc rốt 80cục cũng 82có giá trị 6lợi dụng 9rồi, cuối 35cùng cũng d3không lãng 76phí tài 7nguyên quốc 8gia há há ehá!

Khương 2Khương cùng 4eCố Thành 4fTây đồng 6loạt nghiêng cđầu cười etrộm.

Chỉ 9riêng Triệu 8fTử Mặc btừ đỉnh 51đầu như 8fbốc ra một blàn khói 0bdày đặc, 24tức giận 24trợn tròn 6mắt: “Mi 8là cái đồ cphản loạn bbtrọng sắc 4khinh bạn!”

May a4mắn thay, csau một 20tuần trôi 72qua, dường 95như Kỷ 80An Thần 98đã lặn 09mất tăm 7không còn 5đến làm f1phiền cô 9nữa, Triệu fTử Mặc avui như mở acờ, cho 9rằng chuyện 59này cuối 97cùng cũng 9kết thúc. ba © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà, ccô đã đoán 4fsai.

Một e8buổi sáng 2ngày nào 5đó, trên 7csân trường 1Triệu Tử 9cMặc vô 7tình đụng 28mặt Kỷ bbAn Thần, 6hơn nữa 80thằng cha b9này còn 2dkhông thèm dbchào hỏi 6vòng vèo 7fnhảy thẳng fvào vấn 50đề chính.

“Triệu baTử Mặc”, 8hắn nhẹ fnhàng đưa 2tay lên sờ bfsờ cằm, abộ dạng 8evô cùng 5mê hoặc 1fquyến rũ 2lòng người: f“Có người 40nói với ctôi, nếu 4như cố 1chấp duy dtrì tình bftrạng này, 55nhiều nhất 0ccũng chỉ 84có thể 4fkéo dài aftrong một abtháng, hơn 5enữa còn 48bảo tôi 1đừng theo 6eđuổi em…”

Triệu e9Tử Mặc 26trong lòng 6có chút eckhó hiểu: dkhông ngờ f4còn có người 0khuyên tài c8tử không cnên theo 9dđuổi cô 05sao…

Kỷ 5An Thần f8rất nhanh echân thành 7ebổ sung 1thêm: “Vốn flà tôi định 9bđồng ý 4với hắn, 3nhưng mà 68sau một 3hồi nghĩ btới nghĩ c1lui, tôi 0vẫn hạ 09quyết tâm dekéo dài atình trạng 3anày, dù 5sao thì mỹ f0nữ như bem đúng 4elà trăm 59năm khó bfgặp…”

Triệu 7Tử Mặc c1hoa hoa lệ 4dlệ khóc 3không ra 3nước mắt: 5con bà nó, 7còn có kẻ 0hái hoa tặc 8quang minh 2bchính đại 5như thế fnày sao??





Chương 86: Bất ngờ.

Lần fnữa gặp elại cực 61phẩm mỹ 5nam, là vào 86hoàng hôn angày thứ 25sáu.

Sau 8khi tan học, ccTriệu Tử 2Mặc trước 2sau như một e1bị ba vị 6mỹ nữ b1cùng phòng 0cô lập, ccô không 3còn cách 6bnào khác 2đành đi 14thực hiện 95nhiệm vụ edđược giao 3cho, nhưng e5đến cuối 0fcùng vẫn f5đành bất 3lực nhảy 0đến nhà 3xe lấy xe 0đạp về.

Lúc 2này trong 82nhà xe chỉ dccòn thưa 8thớt, loe dque mấy fngười canh 5xe cũng đang cchuẩn bị 7đi, tiếng akhoá cửa 9vang lên 58làm động 3cả bốn 2bề yên b8tĩnh.

cbước đến 7khu để cxe khoa Văn, etình cờ 8lại bắt b8gặp cực 63phẩm mỹ 7anam phong btư thanh bnhã.

Anh 52mặc một fchiếc áo 5sơ mi màu f1xanh đơn fgiản mà 52gọn gàng esạch sẽ, f0trầm lặng 1atựa vào 8thân cây 6dlong não, eethân thể dhơi nghiêng evề phía 8trước, ehình như fblà tư thế cchờ đợi dngười nào d1đó, cả dngười toát 51lên vẻ 4atrầm tĩnh 6dnhư phong 25cảnh của dfbức tranh 80thuỷ mặc fthời xa e2xưa.

Ánh 0tịch dương 6xuyên qua 2kẽ lá, 7làm thành ccnhững đốm 3sáng li ti crọi vào 7khoé mắt 4avà đuôi 27mày của 1anh, cảnh 84tượng xung 94quanh dường a1như cũng 61vì thế 80mà toát 3lên một 4màu vàng 4fóng ánh 09đẹp đến 5choáng ngợp.

Triệu 2Tử Mặc 86không nhịn 7được cảm c4thán: cực 85phẩm không 6ehổ là cực dphẩm, ngay 01cả phong 7cảnh xung 5quanh cũng fcó thể 8nhờ vào d5ánh hào 1quang của b6anh mà trở 35nên đẹp 4đẽ lạ ethường.

Triệu 3Tử Mặc avốn là 33kiểu người 75không có 60tính kiên 85nhẫn, cực 4phẩm còn 5chưa kịp e4mở miệng 3nói câu dnào, cô 5đã phe phẩy 48tấm bảng 08cầm trong b8tay một fmạch chạy 14tới: “Này, a0cực phẩm, 44mang cái cdnày về 9treo trên 9cửa phòng a4ký túc của cfcác anh nha.”

Cố cThành Ca 7bđứng cách 0cTriệu Tử feMặc khoảng 1cgần một a0mét, không fathèm để 08ý đến e0cách xưng 0ehô quái 3lạ của 6dcô, chỉ 34khẽ nhíu d8mày hỏi flại: “Đây 9elà cái gì?”

“Kết 3quả điều 3tra lần 4trước đó, 7phòng các canh vinh dự dđạt được f3giải nhất!”

Hạng 49mục “Phòng 1ngủ nam bsinh” do fbáo trường 2tổ chức, ebao gồm ba“Phòng 2