Nội quy chuyên mục












Hãy click nút f thích cuối mỗi truyện bạn đọc. Xin cảm ơn!



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 

[Cổ đại] Vân thường tiểu nha hoàn - Nguyệt Xuất Vân

 
Người gởi Nội dung
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33211
Được thanks: 19848 lần
Điểm: 8.66
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Cổ đại] Vân thường tiểu nha hoàn - Nguyệt Xuất Vân - Điểm: 10
Edit&Beta:BachLien

CHƯƠNG 19THỨ MƯỜI 60CHÍN: LƯU 8LUYẾN KHÔNG d4RỜI

Theo 34những gì 8ta lụm lặt 2được từ 9mạng thì 3đây là f0Hoa Hạnh.

Thuý 8Vu Hiên

Ban bđêm chỉ 0nghe tiếng 32ưa rơi tí c0ách, đây 31đúng là 89ơn mưa đầu 6ùa.

Mưa 6ụi nhè 57hẹ rơi b0hư chính 64âm tình 2aầu muộn aủa Y Vân, 0àng trằn 6rọc cả 1đêm không bên giấc.

Khi 4hải rời 5hỏi nơi 5eày, Y Vân 36ới cảm 9hấy luyến 4iếc, mới ehát hiện 1dhính nàng dđã sớm fem nơi này 2bà nhà mình. a © DiendanLeQuyDon.comừng nơi 53đều tràn 4gập kí 3ức ấm c8áp. Y Vân 2eốn không 5hải kẻ feđa sầu dđa cảm, 2fhưng vẫn a7à không 4ìm được afỗi lòng.

Sáng 9ớm, trời 8đã hết 15ưa, đúng cà khó có 1cđược thời 4iết tốt ahư vậy.

Mở c1a song cửa, e1hông khí 8hanh tân fứ thế 70ùa vào phòng, 49ang theo đó 0à mùi hương 2hí trời 86an toả.

Y 9ân kinh ngạc 6hát hiện 5goài cửa c8ổ, hoa Hạnh 2đồng loạt 62ở rộ.

Hôm cua cả gốc 80hu Hạnh 5ẫn chỉ 8oàn nụ 76oa, nàng 1ùng Hoa Ảnh 20òn nói chỉ 7ợ hoa sẽ 5òn lâu mới 3dở.

Không d2ghĩ tới 5hỉ qua một 0đêm mưa 2euân, lại 4ó hiệu 9uả như b5hế, hôm 04ay tất thảy 5đều nhất 7hất khai 4oa, sắc 6oa như thiêu 7hư đốt fđỏ rực 83ột góc 2brời mà 5ràn đầy 4aức sống.

Chúng duy mỗi ngày c3rôi qua đều 7ặng yên 06iấu mình, 15hưng hôm afay lại đột dhiên bừng 0ỉnh, chúng fứ như thế 9eên lặng 8hờ đợi, chờ cho cơn 8ưa đầu 7bùa xuất 97iện, chờ 81đợi khoảnh 4hắc bản 44hân toả ecáng.

Y c2ân đứng 60ên cửa 62ổ, chỉ 5ảm thấy 9hững ngày bối tăm 4ắp tới 1chỉ như fư không, 8rong lòng 5cũng yên b8ình hơn, 3dựa hồ ahư sắc 8àu hoa hạnh 6dđã sưởi cấm lòng 6àng, khiến 5ó trở nên 10hanh bình, 4ươi sáng 8ơn.

Lão ehu nhân đang 3fgồi trước càn trang f7điểm, mái 0óc trắng 9uông dài, b9ương trên 0cai người.

Nhìn 9bhấy Y Vân 1ước vào, 6ói: “Vân 8ha đầu, 53ấy ngày f8hông có 62gươi chải 36đầu, người c6hác cũng 2fhông khéo aaay bằng egươi, xem 6a ta là không 4y khai khỏi 16gươi được.”

Y bbân ngọt agào cười: d7“Thế thì b2 Vân liền 89ĩnh viễn 6ên cạnh 0ão phu nhân.” aói xong thần c4ắc nàng 5ảm đạm, 4càng biết fhế nào 1hì điều 6ày cũng 6hông thể.

Nguyệt aaão phu nhân 3ũng đã 1fơn năm mươi 55uổi, nhưng 7bếp nhăn 5ũng không d8âu, sống d3ưng cũng dhực cứng 9fắn, chính 3à không 3iết vì aao, tóc người dđã sớm cạc. Trong 8guyệt phủ 3ũng không 9ít người duổi đã fao, nhưng cà không dó mấy người ahư Lão phu bhân tóc 50đều bạc f6rắng. Y 46ân thầm 30đoán, chắc eẳn Lão adhu nhân đã 58ừng gặp 0ehuyện đau 9òng, nếu c4hông sẽ 70hông sớm 1hư vậy 8bóc liền a6ạc. Mà egày thường ahần sắc agười cũng 17ít khi vui fẻ.

Y dân vừa f0ghĩ vừa 0huần thục 3úi tóc cho 20ão phu nhân, 0frâm ngọc 1gự trên acái tóc thuần 90hiết của bgười như 99oà vào nhau 0hêm phần 0bao quý. Nguyệt 1eão phu nhân 81hi còn trẻ 2hất định 40à mỹ nhân 6iếm có, 5hính là 82hi đã ngũ 1auần, vẫn 5ng dung, đẹp 4cđẽ, quý 5bhái như bậy.

Y 3ân nghĩ bó thể đây 0à lần cuối eùng nàng 76hải tóc 1ho lão phu 35hân, trong b7òng không 7hỏi có eahút muộn ehiền.

“Lão 85hu nhân, eốc Chu Hạnh drong viện cđang nở ccoa, Y Vân 01ìu người 3đi xem.”

Hoa cạnh hứng 28ấy ánh aáng chói bhang vì vậy e2à càng ngày 81àng sáng cạng.

Y bân đứng 8eưới táng cây, thật 24hông biết 3ahải như 19hế nào fói chuyện dàng phải 77ời đi, 68o dự cả c7ữa ngày, 3ốt cuộc 92ũng nói: 8“Lão phu 8hân, người 43ề sau mọi biệc cũng 3bđừng suy 0ghĩ quá 60hiều, chớ 0để bản 7ahân ưu sầu.”

“Nha 3đầu kia, fôm nay tại aao lại khuyên 2a như thế. 1 © DiendanLeQuyDon.comhỉ cần 8bgươi luôn 27ở bên ta, aiúp ta tiêu 9ầu, ta tự ahiên sẽ c9hông còn b3ưu buồn.” 6Đôi mắt 4ão phu nhân binh tường dhìn Y Vân, 1ha đầu 05ày hôm nay 5ó gì đó eất lạ.

Đôi 76ắt Y Vân 64đỏ lên 2ói: “Y 0ân chỉ 1ợ không d7hể tiếp 3eục hầu d8ạ Lão phu ehân. Hôm bua khi đến 8hỗ mẫu 7hân, người 3ói chúng da đã tìm cđược thân 1hân rồi, 5huyện này c4úc trước 6cđã có nói 7ua với lão d3hu nhân.”

Lão bhu nhân sửng 11ốt, ngàn eần không 7eghĩ tới 9 Vân sẽ 7ói đến b9iệc này, brong lòng 6đột nhiên crống rỗng, 5au một lúc fâu nói: 6“Vân nha cđầu, ta 8biết ngươi eaùng mẫu 3hân năm d9đó đến finh thành 7ìm người 7hân, nhiều 31ăm như vậy, 12đã tìm 5được rồi fcư? Là người 64ào?”

“Là 6hụ thân 62ùng đại 3a!” Việc 0fày Y Vân 0hật không dhải nói 1ối, nàng 8à nương aăm đó thật deên kinh thành 4ìm người 5hân, bởi cì khi xưa 9eẫu thân 0hất lạc d0hu quân cùng ehi tử. Nhưng 70à nhiều 8căm như vậy 4bọi chuyện 2bường như 7đã đi vào d2uên lãng auy nhiên 8eđó vẫn 52à sự thật.

Nếu beà thân thích 25hác, còn fó thể lưu a5ại Y Vân, b1hông ngờ cại là chí dehân, xem 3a không thể dưu lại aàng, “Y 88ân đây ddà tin vui 3ha, ngươi 0ìm được bbđại ca bùng phụ 45hân hẳn bà rất vui 88ừng.” 15Aizz, Lão 8hu nhân khẽ 1hở dài, 22“Sớm biết f9ằng ngươi a5ớm muộn 51ì cũng rời 78hỏi ta, 9cữ hài tử 94ớn lên f0hải lập 5ia đình, bứ tưởng fằng ta có 2hể vì ngươi 37ìm một ebý trung nhân 9bốt, đem 91gươi gả b5đi. Thật 8hông nghĩ 6ằng ngươi 2dớm như 08ậy đã aời đi.”

“Lão f6hu nhân, cgười đừng a6hư vậy, 8f Vân cũng 9hông nguyện 14ý rời khỏi dgười, chính 2à không 4ó cách nào.”

“Vân 3cha đầu, f9ột khi đã bhư vậy, ca sẽ không b1găn cản 9gươi. Nhưng 9à nhớ kỹ 1hải trở 8dề thăm ea, về sau 4aếu có chuyện 44ì, cứ trở 1ại tìm 92a, đừng c5ghĩ ta đã aià, không 03ham gia vào ehuyện trong b3hà, chỉ bcần là điều ca nói, bọn 4ọ nhất cđịnh phải dghe theo.”

“Y 3ân nhớ 5fỹ, sẽ 1hường xuyên 5rở về 11ặp Lão 9hu nhân.”

Một efgày cứ 31hư thế 2rôi qua nhanh, 58hi hoàng 0ôn gần fuông, Y Vân 0ùng mẫu 7hân mang 1eheo hành aý, lưu luyến eời phủ.

Y d2ân một bực không 0ho Lão phu 0hân đưa f4iễn, nói 6ối rằng d7hụ thân 4bhái người 9ới đón, 2ởi vì nàng b0iết việc dy biệt này 68ẽ không 6ốt cho sức b2hoẻ của e0gười, nàng 2fũng đem a5huyện này 3ciấu Nguyệt 9hanh Huy, a5ởi vì nếu 9ắn biết, 1ại không 8biết như 1hế nào 7bây dưa.

Ra 6hủ, Y Vân 5ìu mẫu fchân rời eđi, Y Vân 70đã có chủ cý, trước 0fới khách e7điếm trụ eột đêm, eau đó lại adìm một b2gôi nhà a7huê, nàng 6à mẫu thân f0ũng có chút a2ạc, lúc c6ời đi Nguyệt 7eão phu nhân 5dại phái c3gười tặng 4eột ít ngân 9cượng, cuối 2aùng vẫn 08à không 4cấy không 42được.

Bên agoài cửa aớn Nguyệt 79hủ là đường cái, trên 6fđường 15gười người 5đi lại 9hông nhiều.

“Y 5ân tỷ tỷ, 1ađợi ta, dhông cần 5hải đi?” 6guyệt Thanh 81uy bỗng 2ahiên từ 72ửa vọt 9a, nước dbắt lưng 40ròng.

Y 5bân sợ nhất d4huyện này 3eẽ xảy 48a, nàng bất dđắc dĩ 31ừng bước, fuay đầu f6ại.

Bỗng 1chiên bầu a0rời như 33ối sầm e1ại, không 3hải bởi 5ì Nguyệt chanh Huy đuổi aheo, mà là b0ởi vì, 5dở góc đường 0đối diện 39guyệt phủ, 5ó một dáng 6gười rất fcuen yên lặng 4đứng đó.

Bởi 8ì còn cách 8ột khoảng 11ất xa, ngươi 3ia  bộ 6fạng thế 2ào không fõ lắm, 30hưng dáng 5gười thản 48hiên, lạnh 12ùng đó 6b Vân không abhể nào 29uên.

Trước 0đây, khi eở ngôi fađình nơi chân núi, 5ắn cũng 99ừng có daộ dạng 22hư thế, 2ắn chính 33à nhắm aắt dưỡng aahần, dựa 97ào cột 84rụ. Tựa 7hư một 5on báo đang 0dghỉ ngơi, 98đem khí 38hế cùng fàn ý thu 6ại.

Y 0aân cố đèn eeén tâm tình 6ối loạn, eim đập 3hanh muốn c4hảy ra khỏi dcồng ngực.

Tên 8ác ma này ddhông nghĩ 72ới hắn dám đến c1đại môn 91guyệt phủ, ahưng cũng 11ay là hắn 5ừa đến, 3ếu không 9hính nàng aeừa bước 9a khỏi phủ 0đã bị e4ắn vừa b6ặn bắt 4ặp.

Y 6ân cuống 7uít quay c9ưng lại 1ước đi, 9day mắn là 87ắn không 94hìn hướng 79ày, nếu 20hông…….Y 48ân sợ tới b6ức không 4dám nghĩ aiếp.

Nàng 9ần trước 8ám như vậy e7rả đũa 6dắn, lần 8ày nếu fị hắn 7bắt được, 3hật không 1iết sẽ 7ị hắn bgược đãi 4đến mức 1ào. Tuy nàng f4hông sợ 6hết, nhưng bdòn mẫu c3hân.

Vậy b0à Nguyệt a3hanh Huy còn 9ố tình 5ớn tiếng 9ọi: “Y cân tỷ tỷ, c Vân tỷ 37ỷ, ngươi b9hông cần 1đi, không c8ần đi.”

Tiểu 4ổ tông, 17gươi không 3a ngại sẽ 0hu hút ánh eắt của 86ọi người 6ao.

Y cdân trong e1òng căm 48ận nghĩ.





CHƯƠNG 88AI MƯƠI: dẠI GẶP 34GƯƠI

Nguyệt 91hanh Huy vừa cô vừa chạy 9ới, tiểu 68ử này, 1ẫn lỗ 1fãng như 8ậy.

Vừa 70hạy tới, ciền ôm cấy cổ d2 Vân, lần 1ày Y Vân 8hông có eđẩy hắn 2a, ngược 74ại nhờ 8ậy nàng 2ễ dàng d5ẩn tránh, e6ó thể ngăn 0ản tầm 31ắt tên 2ác ma đó.

Y bfân giờ 22hắc này diệc muốn càm nhất 8eà nhanh chân aìm chỗ 1rốn, nàng 8uy không duay đầu 1ại nhìn f9hưng vẫn fảm giác d9được hắn 2ẫn còn eđứng đấy, 5eởi vì lưng dàng vẫn 3òn lưu lại daảm giác 8ạnh cả 64gười.

Nguyệt 7hanh Huy thì 3ứ làm loạn 7a hét: “Y 4dân tỷ tỷ f9gươi không 5hể đi, 8ưu lại 8đi!”

Ông 8rời ơi, 6ị tiểu 39hiếu gia 4ày công bhu làm nũng 11ũng thật 5ao thâm nha, daắn thật b6ự không cuốn buông 5ha cho Y Vân 2dà.

Thật d2à một tiểu 9ài tử ương 4dướng, Y 0cân thầm 1ghĩ.

Một 29chiếc xe dngựa chậm 3rãi đi tới, 8người đánh bxe chính 8là thị dvệ của dLong Mạc 2bĐinh Lang. f8 © DiendanLeQuyDon.comVậy xe ngựa c7này ắc 2hẳn là dxe của Long aMạc, đang 3từ trong 8fNguyệt phủ 7dđi ra.

Y b4Vân quay 7đầu nhìn a8thấy Long aMạc từ 3rèm xe nhìn bra ngoài, 1hắn mày 05kiếm sắc 8dbén, thần esắc thản 9nhiên, ánh 2nắng chiều ftà chiếu a3sáng khuôn cmặt hắn, 99nam tử này 9nhìn qua 1giống như a1một khối 6bngọc trong 42trẻo, lạnh 5lùng, tản 8ra khí ngọc dfsáng loáng.

Ánh 6mắt của 3hắn không 9nhìn về 0phía nàng, bnhưng Y Vân 4sớm biết 5hắn đã dfnhìn thấy 0nàng, nếu 2không khoé amiệng hắn c2sao lại alộ ra nét 59cười mỉa cbmai như vậy.

Thật 49tình vì 4sao mỗi 79lần đối c9diện với 7Long Mạc, 1nàng đều earơi vào 8loại tình d1huống như 19vậy, làm afcho hắn cđối với e4nàng hiểu 35lầm ngày 6càng sâu esắc, hình 54ảnh của c2nàng đối bvới hắn 8luôn là 1fmột nữ 35tử chỉ 8biết dụ adỗ người 7khác.

Bất cquá Y Vân fhiện tại 8cũng không ddcó thời 1fgian suy nghĩ 57nhiều, tên 3ác ma kia 0fkhông biết 0đến bao 6egiờ mới 7rời đi, 05Y Vân nhanh 2chóng suy dtính tìm 2đối sách, bnghĩ thầm eekhông thể 8trở lại 9Nguyệt phủ, 83hiện giờ 90chỉ có athể nhờ exe ngựa ecủa Long 7Mạc một 7chút.

Y 7Vân nhanh 37chóng đẩy cNguyệt Thanh 1Huy ra, nói: 72“Đừng 31như vậy bnữa, tỷ dtỷ sẽ 69nhanh trở a7lại thăm 6ngươi.” c6Nói xong, fhướng Đinh 6Lang nói: 8“Xin dừng fxe, Y Vân 8có việc 3gấp muốn 78tìm Vương 5fgia.”

Quay 77đầu hướng 10mẫu thân 13nàng nói: f“Nương, 3emau lên xe.”

Y 33Vân nói dxong liền fnhảy lên faxe ngựa, aetrở lại ecđỡ lấy ehành lý 4ctừ tay mẫu 6thân, rồi 70dìu nàng c9lên xe, chui 93vào bên 0trong.

Động 67tác nàng d2vô cùng blưu loát, emỗi khi e3tới thời 1ckhắc mấu 8fchốt, Y 4aVân là một 6người cực b5kỳ quyết eđoán.

Mẫu 2thân không 5biết Y Vân 9fvì sao làm 0như vậy, 8chỉ là 2tự nhiên 4thuận theo 4enàng.

Xe 30ngựa rất clớn, bên 04trong bài 55trí cũng eethực xa fhoa, Y Vân acùng mẫu 7thân có e0chút kinh fdhồn, sau 12liền ngồi 6cở một 3bên nhuyễn dbtháp.

Y 5fVân vừa a2ngồi xuống, 72liền hướng 2đánh xe eĐinh Lang 0nói: “Đi cnhanh lên.”

Đinh 3Lang hiển 4nhiên không 8ngờ tới 13Y Vân cùng 48mẫu thân 5sẽ chui dvào trong 82xe, vốn 0tưởng rằng ebnàng sẽ 6cách cửa 5asổ nói 27chuyện cùng 34Vương gia.

Lúc 06này hắn 97vẫn còn e1ngu ngơ, 7mới vừa brồi không 5có ngăn 5cản nàng, ackhông làm 3atròn bổn cphận, thật 40sự là nghiêm 73trọng nha, 61đây chính 75là xe ngựa 86của Vương d9gia, không aphải người c6nào cũng 4ccó thể 8tuỳ tiện bngồi lên.

Đang 66phân vân 2bkhông biết fcó nên hay 9không đem damẫu tử bnàng bắt a7lấy, lại dnghe nàng 5bảo hắn 9đi nhanh 4elên, thật aalà dở khóc 79dở cười 80mà.

“Đánh cdxe đi.” 82Long Mạc 4bỗng nhiên clạnh giọng 4nói.

Đinh 0fLang như bftrút được agánh nặng.

Xe c1ngựa bắt cđầu lăn fbánh, Y Vân d2lặng lẽ c4nhìn ra ngoài, ethế nào 55lại không 6thấy bóng 0dáng Quân 6Lăng Thiên, a4Y Vân có d7chút hoài 4nghi chẳng c1lẽ nàng dnhìn nhằm. 15 © DiendanLeQuyDon.comMà Nguyệt bThanh Huy dclại đứng 7tại chỗ 8thất thần, e3quên cả 1khóc.

Thật 6csự là xin a0lỗi tiểu 4dđệ đệ, 52Y Vân trong 8lòng thầm 01nói.

Nhẹ 3dxoa dịu d7tâm tình 9bấn loạn, a1nàng rốt 0ccuộc cũng bthoát khỏi btên ác ma 98kia.

Bỗng 2nhiên không 71hiểu vì 07sao Y Vân 7thấy rét e5lạnh cả 86người, 49cảm giác f6có người 9nào đó cnhìn chăm aachú vào 28nàng.

Nghiêng b5đầu sang 28hướng khác, f3chỉ thấy 9Long Mạc bban nhàn ngồi 5ở bên phải 8nàng, sắc 5mặt như abạch ngọc, acánh mắt f0như hàn 4tinh. Gương 9mặt không 8một tia ebiểu cảm, ctrái lại b1khoé miệng 2vẫn mang bctheo nụ 1cười hàn 46băng đầy 5dnộ khí.

Nam 89tử này b7có một 3dkhí chất 7trời sinh 26lãnh liệt, ahình như dhắn đối 8với bất c0cứ kẻ 4nào cũng b5đều không equan tâm, btrừ người dở trong 4lòng hắn 63ra kẻ khác ebcũng không dbằng một f8con kiến.

“Cô 36nương có 5thể nói bcho bổn 49vương biết 52chuyện gì 8cđang xảy 6ra hay không?” 1Vẫn là 7cái giọng 32điệu lãnh a0đạm mà echâm chọc c5đó, nghe fvào tai Y 99Vân thật a4là đau lòng.

“Ta…là 0như vậy, fta gặp phải dengười xấu, cchỉ là 1tạm mượn 3cxe ngựa 69Vương gia ednhất thời aẩn trốn.”

“Sao, 2phải vậy fkhông?” 66Ngữ khí 20hắn nhẹ f4nhàng, hoàn 91toàn không 5chút tin 0tưởng.

Tin 76cũng được, 4không tin bcũng được, 3bỗng nhiên 8Y Vân cảm 0thấy nàng 7ắt hẳn fbcòn gặp 5elại tên ceác ma kia.

Chưa fbao giờ bnghĩ đến, chắn nhất cđịnh còn 9có thể fxuất hiện, 3clúc trước 3vì nhất athời trút fgiận, đắc ftội Quân eLăng Thiên. d © DiendanLeQuyDon.comLại không 95nghĩ tới 52hắn sẽ 7ở Nguyệt 3cphủ chờ 8nàng xuất bhiện, chẳng 1flẽ hắn 5fmỗi ngày 75đều không dcó việc 4bgì để 8clàm? Xem era lòng dạ 9nam nhân 4cũng thực dhẹp hòi 0nha, về f3sau ngàn f1vạn lần 73không nên afđắc tội avới bọn 3họ.

Nàng c7và nương 5tuyệt đối 35không thể 5dthuê phòng 0ở bên ngoài, dnếu không 66có một 1ngày có 6chết cũng 04không biết 4lí do vì 4sao.

Hiện fgiờ chỗ 4an toàn nhất, atrừ bỏ f7Tướng quân 2phủ, chính alà Vương 89phủ Long 0Mạc, cùng 0Hoàng cung. 3 © DiendanLeQuyDon.comNhưng Hoàng 6cung sao có cthể tuỳ 64tiện để 27người vào, 2tuy nói nàng 5cùng công f0chúa có 29quen biết, cdcũng không 1dễ dàng dgì có thể e2tiến vào. 10 © DiendanLeQuyDon.comMà Tướng e3quân phủ, 7cũng không 0thể trở 80về. Vương 96phủ, Y Vân 0evẫn chưa 2aquên hôm 8qua nàng 1evừa mới 9từ nơi 23này đi ra.

Bất aquá vì mẫu 0thân và 8tính mạng 3dcủa mình, c4chỉ còn f3cách trụ 2lại Vương 78phủ.

Lại 58nói Quân 43Lăng Thiên ccùng nàng 3kết thù, b4Long Mạc 58cũng không 74thoát khỏi b6liên quan, 3chỉ là 3cnàng không e1thể nói 0ra thôi.

“Kỳ 29thật, không 5achỉ có 2mượn xe 3ngựa, chúng ata còn muốn 4mượn Vương 2phủ để 0lánh nạn.”

“Hừ.” b3Long Mạc fhừ nhẹ 41một tiếng, 6ckhông hề 6nhìn nàng, 9mà là hướng fra ngoài cbcửa sổ, dbiểu tình d7kia nói rõ flà không 5acó khả 2năng.

Hắn 5thậm chí 3ngay cả blời cự 33tuyệt cũng f4lười nói.

emẫu thân 6mà cũng 4vì cái mạng bnhỏ của 0nàng, Y Vân a7cũng thực 22cố chấp, 6ngươi càng bphớt lờ 0ta, ta càng 20quyết tâm 08hơn, nếu a6không cùng 0ngươi vào 9phủ là 48không được.

Y 37Vân nhìn 9mẫu thân, amẫu thân 8căn bản 0chưa từng 7chú ý tới 64lời nói 23của nàng. 56 © DiendanLeQuyDon.comHai mắt ecòn cách aemàn xe, một 8mực nhìn 4chằm chằm 25vào Đinh 6Lang. Y Vân 8nghĩ thầm, 9mỹ nam ở fctrong xe, 47mẫu thân cnhư thế b2nào lại 9nhìn ra bên engoài, Đinh 5eLang kia có 72cái gì đẹp 31chứ.

“Hai e2người các f2ngươi thật 8fsư không cxuống xe fasao?” Long acMạc đột anhiên hỏi.

“Thật f2sự có người 0xấu muốn ehại chúng 4ta, Vương 8gia cũng c1không thể 4thấy chết dmà không b2cứu.”

Long 9Mạc không bdđáp lời, 9mà hướng 5Đinh Lang 6nói: “Đến 17Phồn Hoa 68Viên.”

Xe 6ngựa lặp 3tức thay b3đổi phương 27hướng.

Y dVân thầm 7nói: “Cái dgì mà Phồn 2Hoa Viên, 6là hoa viên asao? Bất 39kể là nơi 3nào, ta cũng 6đi theo.”

Cứ ctưởng rằng 33bị tiểu dthư từ bNguyệt phủ 6đuổi đi, 0liền sẽ dkhông gặp c6lại Long fdMạc, hiện 3giờ thế 92nào lại ccùng hắn 8ngồi trên 5amột chiếc 4dxe ngựa, 8còn có thể 3ccùng hắn 9phút chốc 95bên nhau, 3cho dù không cnghĩ tới 0thân phận 8nàng cùng cehắn khác 83biệt ra 6sao, nhưng 4thế này 18cũng tốt.

Y d9Vân trong 81lòng si ngốc canghĩ ngợi.



06.05.2012, 23:11
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33211
Được thanks: 19848 lần
Điểm: 8.66
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Cổ đại] Vân thường tiểu nha hoàn - Nguyệt Xuất Vân - Điểm: 10
Edit&Beta:BachLien

CHƯƠNG e2HAI MỐT: 9THANH LÂU 0fHIẾN NGHỆ

Xe f0ngựa dừng a9trước một danơi rực crỡ.

Đó 19là một ftoà lầu bccác ba tầng, 3fso với các 4toà nhà 5xung quanh c5ao hơn, đại 67ôn đề 9hồn Hoa 1iên. Đèn 7oa rực rỡ b4ai bên, khiến 7hồn Hoa 9iên càng dhêm sáng 3ực, trước 84ửa dừng 21đầy xe 5gựa, xem 29a thật hưng 45hịnh, vài bữ tử thân dặc nghê 3hường *y 60hục ngũ a6ắc* đứng 7brước cửa, afấn tóc 4cầu kỳ, 8eang đầy bhâu ngọc, 03ương mặt 3điểm trang adươi đẹp. 35 © DiendanLeQuyDon.comương khí fang mùi son e1hấn nồng 5đậm tràn cgập tứ 01hía, từ 32rên lầu 1bu dương aruyền xuống 7iếng ca, eiếng đàn, 0iếng cười 16ui thanh.

Đến cơi này thì 3 Vân mới cỉnh ngộ, chồn Hoa 1ciên dĩ nhiên cdà thanh lâu 86rong truyền 5huyết, chính c7àng thế 8ào lại fưởng hoa fciên.

Long 5ạc này f8ậy mà lại 81đến thanh 61âu, chẳng 2ẽ là muốn 1hoát khỏi 04àng.

Y c4ân nếu 96đã hạ 8uyết tâm 6uộc phải 6hờ cậy cong Mạc, dàng tuyệt ceẽ không 9ừ bỏ ý 51định.

Long 6ạc ngay 7aả liếc b6ắt cũng ehông nhìn bua Y Vân, 29ặt không 5bhút biểu fình liền 95uống xe, bĐinh Lang 26ớm đã 5cở phía 1rước cỗ 6e chờ đợi, 2ai người 26ột trước a5ột sau hướng 8hồn Hoa 18iên đi đến.

Cảm ciác bị egười khác 5em như không 14hí thật 6dự không a3ễ chịu 1ho lắm, 5eau khi dặn 2ò mẫu thân aở lại 2rên xe, Y fân mặt 8bày nhanh 2aước theo, eàng cũng 23hông muốn 3ong Mạc 80hạy thoát.

Bất fduá ở trước 1ửa lại daị người 8hặn lại.

Nữ 5ử một adhân phục frang đẹp e4đẽ, có 8ẽ là tú 5à, nhìn 1hấy Y Vân 9iền nói: d“Thỉnh fô nương 22ừng bước, 8húng ta nơi 19ày không ehận thiết 7đãi nữ cử.” Nói 2bong còn nhìn…từ 3crên xuống aưới…Y eân, nghĩ 3hầm cô 03ương đẹp ahư vậy, fếu là vào dhồn Hoa 3iên, nhất 4định là b4oa khôi.

Y 0ân lo lắng cói: “Là a7hư vầy, 05a là nha eoàn của 77ị công 98ử mới fừa rồi 1đi vào, 62gươi cho 1a vào đi 47hôi.”

“Nhưng c3à vị công 3ử kia cũng adhông có ccói có nha 2oàn nha.” 59ú bà nói.

Y 7ân mắt 6hấy Long c5ạc cùng 44Đinh Lang 0biến mất 80ở bên trong 64ửa, liền 9rở lại 3rên xe, từ a4rong hành bý xuất 5a nam trang 99gày đó 7buân Lăng 0chiên cấp 2ho nàng mặc 1ào, vốn dđịnh bỏ 2đi, chính 9à mẫu thân 5hông cho, fhông nghĩ 11ới hôm e5ay lại có 4aông dụng.

“Vân 8ehi nha, ngàn daạn lần f5đừng để f9ạc mất 7ọn họ, 86ương ở 7rong này 94hờ ngươi, 2òn có người d3hị vệ eia, bộ dạng 3ùng cha ngươi 2ó chút tương 8đồng, nói ahông chừng 79hính là bhong nhi chúng ea tìm kiếm bhiều năm?” 91ẫu thân dẻ mặt aui sướng 6ói.

Y aân sửng feốt, vui 3aướng: “Chẳng 0ẽ hắn 75hính là a5hong ca ca? f4ếu đúng 8hư vậy, 67hật tốt a7uá.“

Đây 9đúng là 4in tốt lành cha, mẫu dhân đã 80hiều năm 8hư vậy b0uôn trông 0ong đến 5dgày sum họp, 1hưng mọi 1ong mỏi dường như 8đều không 1ó hy vọng.

“Ta 94hất định a1ìm cơ hội 6ỏi hắn.” 6hật không 6ghĩ tới, 32hả trách 7fẫu thân 49ở trên dce nhìn chằm fahằm vào 50Đinh Lang.

Lúc 6ày đây 21đi vào, 98ú bà thật eà không 6có ngăn trở fàng, trong 6hanh lâu 17ột mảnh ceoan thanh 9iếu ngữ, 9đại sảnh fiện có cột nữ 8ử đang 6ôm tỳ bà 3iễn tấu.

Nhiều 4bgười như 2ậy, Y Vân 2rong nháy d4ắt có chút 0ahông thích 5ứng.

93ong Mạc aùng Đinh 4ang đã sớm ehông thấy aóng dáng.

“Công 2ử, xin hỏi 3gài tìm 44ị cô nương 63ào?” Một 0ữ tử mi f8hanh mục 3ú, trang f0ung thản 61hiên, không 6hư những aữ nhân a4điểm trang 0ồng đậm 0drước cửa, 3eàng một 0hân phấn 09ồng hoa 5fhường, a1ắc lắc 96hân mình byển chuyển, dàn tay nhỏ 2bhắn khoát a5ên vai Y dân, cười 5chanh khách f3ỏi.

Y f1ân ho nhẹ 2fột tiếng, 3bđem tay nàng 6aừ trên 5gười lấy dduống, nói: 1“Ta không 2ó quen biết 03ô nương 9ào, không bằng cô ffương ngươi 2iếp ta đi. 7 © DiendanLeQuyDon.comhông biết fở lầu 7ai còn có 3ian phòng.“

0bương kia 1ội nói: 8“Đương 2hiên, công 5ử, mời.“

Thật 86hông dự 8đoán được 4ông tử 2hanh tú như 2fhế lại 4fhìn trúng 22àng, cực 9ỳ hưng e1hấn dẫn 4 Vân lên bầu.

Long 4ạc hiển 10hiên sẽ e0hông ở bfrong đại 1ảnh hỗn bạp đó, 8 Vân quyết d9định lên 86ầu hai tìm 9ột chút.

Mới e7ừa tới 67ầu hai, d7iền nhìn 38hấy Đinh 7ang đứng a9rước cửa f4ột gian 5hòng.

Y 25ân đối 6ới cô nương 1ên người ecói: “Xin ecỗi, ta gặp aố nhân, 7uốn đi fhào hỏi daột chút.” 1ói xong liền e3ướng Đinh 73ang đi đến.

Chứng 59iến Y Vân d6ột mực bđi theo, 3Đinh Lang 4hực rất einh ngạc.

Y 68ân tinh tế 3đánh giá dua Đinh Lang, 12ương mặt dó vài phần 0diống với 8ẫu thân, 9ày kiếm 31áng quắt, 45ất là dễ 0dhìn, mặt 1ù biểu fình không ehút thay 8fđổi, nhưng 1úc nào cũng 5fạo cảm 8iác vui cười, 8àm người 1hác nhìn 6eào thực 74hư thản. 6 © DiendanLeQuyDon.comhưa nhìn 76hấy qua 03hụ thân, dàng chỉ 06ảm thấy d6Đinh Lang 8ùng mẫu 9hân rất 1ciống, nhất 2à khuôn cdiệng, cực aaỳ giống 58ẫu thân.

“Ngươi 8ùng một 19ị cố nhân 7ủa ta rất b3iống, không 8iết ngươi bó thể có f9hủ danh 96*tên đặt 1úc nhỏ*?” a Vân hỏi.

Không aự đoán bdđược Y dân lại daỏi điều 0ày, Đinh c5ang có chút 2agây ngốc, 7định trả 8fời, trong ccian phòng d0rang nhã bruyền ra 33hanh âm lạnh 2bùng cùng 3rong trẻo eủa Long d9ạc, Đinh cang ngươi 5eiến vào.

Đinh ebang cuống 82uýt đi vào, bd Vân cũng 8hân cơ hội c3đi theo vào.

Trong 07hòng có 9bhút khác abiệt, thuận 4aheo thiên 91địa, bố d2rí vô cùng e3ịch sự, e8ao nhã, ấm aáp.

Bình 7hong hoạ aai Lan Cúc 68rúc, bình 56oa tinh vi, 9ánh nến 1ay động. 9f © DiendanLeQuyDon.comết thảy 76đều biểu 6iện rõ 5àng chủ 6hân là người 8ất có thẩm ddỹ.

Long 2eạc cùng fột nam tử fa lạ ngồi 1ùng một 6hỗ, bên dcạnh còn fột vị 66ữ tử.

Y 3aân nhìn 4bhấy vị bam tử bên 10ạnh Long aạc, một 4oại tình fảm thương 98iếc tự b6hiên nảy a4inh.

Nam ebử này, 8ừa nhìn ccđã biết feắn mang 8ệnh đã 98âu, sắc 8cặt cực 40ỳ tái nhợt, 57ầy yếu, 18iển nhiên f5hần sắc ddũng thiếu cinh khí, 2hưng đôi f2ắt mát 56ạnh, dường 2hư hàm chứa 8ột nỗi bhổ rất 2âu đậm.

Vị 7ô nương 4ên người 0dọ, mỹ 7ạo vô song, bdrời sinh 9fưu tú.

Ngũ auan duyên 90áng, thân 3ình hoàn b6ỹ, gương 5ặt nàng 7oát lên 7ột thần 9hái nhu mì, 4bệt như 3iên hoa nở 4ộ theo gió b3ay động. 15 © DiendanLeQuyDon.comại phản 55hất như 82ột nụ fdoa Mẫu Đơn euyến rũ, 32ềm mại, ebđang từ beốn nở 1a từng cánh boa kiều 42iễm, nàng 38àm cho người 5a như si 0chư say, như 44điên như 2duồng.

Long 5ạc lãnh f0uyết liếc 8dhìn Y Vân 90ói: “Bản c3ãnh thực 59hông nhỏ, 2hản nhiên e8iến vào, 0hông nghĩ 7egươi còn 78ó khả năng 7ụ dỗ thị 7ệ bổn bương.“

Y 5ân không 30ói gì, lại 91hiến suy dcghĩ Long 1aạc càng 97hêm chắc dhắn. Nàng c0ó thể không 2cùng Long 7ạc quen fiết nhau, 2hưng không c7hể chịu bđược hình aượng nàng brong lòng 5ắn lại cchư vậy. 98 © DiendanLeQuyDon.comàng quyết 9briệt để 6hay đổi 45ái nhìn 5ủa hắn.

“Nàng 3cà ai?” bam tử kia fbuay đầu 34ỏi Long 0bạc.

Long d2ạc nói: 9e“Tiểu 3ha hoàn Nguyệt e8hủ.”

“Sao?” 4eam tử bệnh 1hược mi 2ày khẽ bfđộng, cười 3ói: “Chẳng 31ẽ Nguyệt 6iểu thư 58hái tới diám thị a2gươi?”

“Không 6hải, là 9ha hoàn trong 5hủ bị 91đuổi đi, 2ó thể là c3ởi vì câu fẫn thiếu 9ia.” Long a4ạc hờ 76ững tuyên 2ố, tựa 0hư điều 0bắn nói 9ùng nguồn 11ốc mọi 53huyện thực 9eiống nhau.

Nam efử kia bỗng 9hiên cười c0ói: “Là 6hế này 4hải không? 5aàng kia vì bao đi theo f7gươi?”

“Này d0gươi hỏi aeàng đi.” 9ong Mạc 29hỉ Y Vân.

Nam f9ử kia liền ađem ánh 4ắt hướng 5ề phía 5 Vân.

“Tiểu 4aữ tử là bởi vì gặp fbừu nhân, 70i vọng đến 1hủ Vương 33ia tị nạn.” 21 Vân đáp.

“Được 2ồi, chớ fì nàng mà dahá hư hứng 76hú của f8húng ta, 54ồng Điệp, f1gươi có dhải gần cfđây có 54hổ tân a9húc? Đến 4iễn tấu e3ột khúc, fảo trợ 72ứng thưởng 1ượu.” 0ong Mạc cỗng nhiên aegắc lời 8àng, hướng dị nữ tử 47ên cạnh 3ói.

“Vâng, 9iểu nữ 6ạn phép.” 8ồng Điệp 6fia đáp.

Nàng dđứng dậy 7đi đến 9dđàn ngọc 8rong phòng, 90hảy một dhúc.

Làn 2điệu uyển 72huyển, cũng 4chật thanh caịnh, đẹp 4đẽ, vô eùng du dương, 0 Vân không 5hỏi có 81hút kinh 41gạc, không 7gờ trong 24hanh lâu 26ũng có nữ 6eử như thế.

Qua d8ột khúc, 8am tử bệnh ahược cười 9cói: “Một 7húc qua tai, ceư âm như 35òn văng eeẳng đâu 77đây nha.”

“Tiểu 1ữ cầm f2ỹ so với dguyệt tiểu 3hư kém xa, bcại Hội aaoa xuân, 68iểu nữ eay mắn nghe bua một khúc 8ủa Nguyệt 80iểu thư, ffđó mới 98hật sự 47à tuyệt 5ời.“

“Ngươi 6fà nha hoàn b7guyệt phủ, bậy ngươi 5ó thể đánh c9đàn?” 77am tử kia cđột nhiên 54ỏi.

Long 17ạc lạnh 2iọng nói: 03“Nàng chỉ ceiết câu 35ẫn người.”

Y 29ân vốn 4ính khí 3ình tĩnh, a0úc này lại 3ốt cuộc 88hông chịu b4ổi Long 9cạc hết 2ần này 4đến lần 0hác mỉa cai.

Nàng eđứng dậy 30gồi vào 43rước đàn 7gọc, ngọc chủ lưu 1oát, bắt a9đầu diễm f4ấu.

Y 53ân tấu d2húc cho chính 6àng phổ, f3à một khúc 3eê Tiên Dẫn.

Thanh ahiết, tĩnh 8fịch, tiếng 9đàn như 1oà vào lòng 47gười, liền 61hiến trong bòng mỗi 6dgười đều 3un lên.

Y d9Vân tựa dhồ không 4phải đang 9khẽ lướt 1huyền cầm, bmà là tâm accầm.

Âm 37sắc như 16tan vào lòng, 7khiến ta 2bkhông thể 0không theo 31tiếng đàn a4của nàng f5mà bi mà b2hỉ.

Lúc fhoan khoái 2như tiếng esuối trong dxanh, oanh d9điểu vui ethanh, lúc 3nghẹn ngào dnhư tiếng 4bngười nức 3anỡ.

Bỗng 31nhiên một btiếng “Đông” evang lên, 7dây đàn 85liền đứt, 74tiếng đàn 25du dương 7êm tai đột c9nhiên ngừng 69lại, dư 9bâm dây dưa 5phiêu đãng.

Dây 8dđàn là 43Y Vân cố 5ý kéo đứt, fbvốn bởi b7vì nhất athời xúc 8động mà bkhảy đàn, 9lại bởi 18vì lý trí bmà bỏ dở 4khúc nhạc.

Nàng etốt nhất 4là không 8nên đánh 44đàn, nếu enhư bị 73Long Mạc e1nhìn ra sơ 71hở, như cvậy bí 7mật thay 3tiểu thư 13đánh đàn 7sẽ bị alộ.

Trong 7phòng một c9mảnh yên 97tĩnh, chỉ 58có ánh nến ddnhẹ nhàng 12bùng cháy.

Nam atử bệnh f2nhược gương 4dmặt lưu 65lại vẻ 17mê đắm, ehoàn toàn 02ngẩn ngơ, a6hắn nhìn 88Y Vân dưới 3ánh nến, 44vẻ đẹp 64của nàng 01nhìn qua fcó chút dkhông chân acthật, ngọn 4gió vờn 91quanh mái b6tóc liền anhẹ nhàng 6ebay bay, mi 9mắt khẽ abuông, che cagiấu biểu 08tình trong dđôi mắt 6ấy, làm fccho người fdkhác đoán ekhông ra 5nàng đang 10suy nghĩ agì.

Thật c2sự là đáng 5tiếc, tiếng 4đàn tuyệt eđẹp như 5evậy vì b6sao lại 11ngừng.

Hồng 6Điệp cũng 45rất kinh 0ngạc, tiểu 2anha hoàn fnày cầm 36kỹ quả fthật không fdtệ, chính 64là tiếc 4rằng tiếng eeđàn còn 8chưa triển a2khai, chẳng abiết tại ccsao, dây cđàn lại 23đứt.

“Đáng 8tiếc, Vì 7dsao dây đàn alại đứt?” aeNam tử không 2khỏi có echút tiếc 4nuối nói.

Ánh a9nến trùng 6trùng, Long 8dMạc tựa 36vào trên 7ghế, bóng 9của ánh 6bnến che eđi biểu etình kinh 9ngạc của 3fhắn. Nhưng 3dánh mắt evẫn sắc 73bén bắn 8về phía 5fY Vân, hắn 2dcàng ngày fcàng cảm 0thấy tiểu 2nha hoàn 5này thực 0akhông đơn 3giản.

“Đây e9là nàng fquen dùng 0kỹ xảo, 8fe rằng cố 4ý phá vỡ enhã hứng 4của ta và 7ngươi.” 2Long Mạc bthản nhiên dnói.

Y dVân đứng 51dậy, nhẹ fnhàng cười 9yếu ớt, 76đôi môi 1đỏ mọng 59khẽ cười 7như hoa đào benở rộ.

“Thật 2sự là cáo  lỗi, ccùng tiểu 5athư học dfđánh đàn 2mấy ngày, 7vốn không 8anên ở đây fphô trương, eechỉ vì 87trong lòng 9khẩn trương, 1dây đàn aliền đứt, fthỉnh các 9vị lượng 12thứ bỏ 4qua. Y Vân f7không phải 5là cố ý bphá vỡ b6nhã hứng 5của mọi angười.“

“Mạc, 3ta xem nàng 4không phải 0là người 34như lời engươi vừa 72nói, nếu aalà ngươi 3không muốn 5nàng đi 9theo ngươi, 4bvậy đem 35nàng nhường 2cho ta.” 5Sắc mặt 46nam tử tái 2nhợt nói.

Y d8Vân cả 07kinh, không dkhỏi mỉm 29cười thê 46lương, cái fnày chính 0là vận bamệnh tiểu dfnha hoàn, alúc trước ftiểu thư 91có thể 34theo Nguyệt 12Lão phu nhân 9fđem nàng fmượn đi bmười ngày, 7mà hiện 5dtại người bdnày lại 6muốn Long a1Mạc đem denàng giao 5acho hắn.

Chẳng 2fqua nàng 3không phải 1là người 8của Long eMạc, nàng bsẽ cự 2etuyệt.

d3điều Long 3fMạc có 0flẽ sẽ 28thật cao 82hứng đem 67nàng đẩy fđi, nhưng 2không ngờ, 3Long Mạc a1đứng dậy, e7dưới ánh enến, sắc f0mặt có 59chút âm 57u,nói: “Khó f8mà làm được, c4nếu là fcnhư vậy, b8ta sao có 4thể yên e2tâm cho ngươi.“

“Sớm 81một chút f8hồi phủ c0đi, miễn eccho lại 8phát bệnh.” f7Nói xong fbsai khiến 2Đinh Lang a4dìu người 1nọ.

Y 79Vân lúc 76này có chút 7bnghi hoặc, dnam tử bệnh 5nhược này, dthân phận 0như thế cnào, lại 1cùng Long 4Mạc ngang 13hàng ngang fvế.





Chương 6e22 Vi ái 2cthụ thương

Đoàn 1cngười rời 2khỏi Phồn bcHoa Viên, 3nam tử kia 60ngồi trên f2một chiếc fbxe ngựa 33khác. Mà 86Y Vân cùng emẫu thân evẫn còn 2trên xe Long 73Mạc.

Sau 6dkhi lên xe, 9Long Mạc 2cũng không 30có xua đuổi 6các nàng.

Đêm acó chút 04âm u, ra 3khỏi con ađường a8náo nhiệt bđó, người 90ngày càng 9ít, chỉ 3nghe thấy 7tiếng xe 4bọn họ 72triệt triệt flăn bánh.

Xe 70ngựa bỗng 50nhiên không dhề báo 1ftrước liền edừng lại, b6chỉ nghe 18Đinh Lang dthanh âm elạnh lùng.

“Vương 2agia, có thích bakhách.“

Thanh 43âm này trong 6dđêm đầu cxuân, làm 6dcho người d3ta trong lòng 6phát lạnh, dcó pháo f8hiệu trên 1không trung bphát sáng, 21ắt hẳn dlà do Đinh 8eLanh gởi 5đi.

Y 97Vân bắt 4dlấy cổ 2dtay mẫu cthân, chỉ 2cảm thấy e9người đang f3thực sự 93run sợ.

Từ b2cửa sổ fanhìn ra ngoài, 7sương mù f8giăng mắc 2bdưới ánh 33trăng, trên 4đường 08chẳng biết 3alúc nào, 29vô thanh e2vô thức dxuất hiện 4rất nhiều 91hắc y nhân c9mang khăn ecche mặt, 2chỉ lộ 70ánh mắt 1loé hàn cquang.

0Long Mạc 9sớm đã 7nhảy ra 41khỏi xe, 64cùng hắc 40y nhân triền 80đấu với 92nhau.

Dưới 71ánh trăng d2tĩnh mịch, dtrong trẻo, 6kiếm quang 35lạnh lùng 3loé sáng.

Cuộc 5bquyết đấu adiễn ra a7trong im lặng, 2nếu có 0người ngã 93xuống cũng c3không hề 3phát ra tiếng b4động, thậm cchí ngay acả một bthanh âm 14kêu la cũng 6đều không 1có.

Ánh 77mắt Y Vân 3đuổi theo 0cLong Mạc, beánh mắt ccmẫu thân d0thì đuổi 9atheo Đinh 5Lang.

Kiếm 0dquang, máu btươi, chém cgiết, hết eathảy những ecđiều này 0cngay cả dở trong b7mộng cũng bchưa từng 9xuất hiện 3bthật không bngờ hiện e3tại lại cchân thật 8xuất hiện 5trước mắt.

Tâm f1Y Vân lo 6flắng đến 7ban nguy Long 2Mạc.

Xe engựa phía 39sau, thị 0vệ của etên nam nữ e8bệnh nhược 7kia cũng 78đang dây 5adưa với c2hắc y nhân.

Nhưng e5dù sao lực dlượng cũng 4equá khác b9xa nhau mà ehắc y nhân 3echiêu thức 0rất tàn 9nhẫn, mỗi 62chiêu đều cnhắm đến 8điểm yếu 3acủa đối 9phương, 4emỗi chiêu 0đều muốn 1blấy đi 2tính mạng 56của Long 97Mạc cùng 1cnam tử kia.

Bỗng d0nhiên có ekiếm từ a6bên ngoài 0bxe xuyên 22vào, đâm bhướng bên 0cphải Y Vân, 4cách cánh 1tay nàng fchỉ có acmột tấc.

Y dVân hoảng 5sợ, thanh 1âm Long Mạc 3lạnh lùng a4truyền đến,”Xuống 46xe”

Nàng bdìu mẫu 7thân từ 38trên xe nhảy 9exuống, Long 30Mạc cùng 25Đinh Lang clập tức 19bảo vệ 3các nàng, 3chỉ thấy bphía sau f9xe lại có bkiếm hắc 0y nhân đâm 5atới.

Sau 24khi xuống 93xe, Y Vân 6cùng mẫu 1thân gắt d5gao tựa 6vào nhau.

0bthị vệ acủa nam f3tử kia hình dnhư dần ddần không 49thể chống 4đỡ .

Một 70hắc y nhân ekiếm pháp afsắc bén 1hướng đến 7nam tử bệnh 1enhược.

“Mạc, b4cứu ta.” 4Hắn vô e1lực hô.

Long 5dMạc phi d6thân đến, evung kiếm dngăn trở. dd © DiendanLeQuyDon.comLại không 0chú ý tới 1có một dđường 5kiếm lặng 1lẽ không 3tiếng động c5hướng hắn 59chém tới.

Y 53Vân cả 4kinh, không 0chút do dự bnhào vào eangười Long 2Mạc, dùng 9thân mình 04chặn thanh b8kiếm sắc c0bén.

Lãnh cenguyệt vô 36thanh, mây 1trên không 81trung lững 1alờ trôi.

Một edòng chất 9blỏng ấm 30nóng từ 4bụng trào 2ra, Y Vân 09thậm chí 3ckhông cảm 04thấy đau 6đớn, chính blà cảm 44giác trời 66đất bỗng 63nhiên xoay etròn, nàng 5còn nhìn 3fthấy ánh 76mắt Long 48Mạc lo lắng 8nhìn nàng, 2thật sâu dtrong mắt 57là sự khiếp c8sợ cùng 25không tin.

“Vân 03nhi.” Thanh 1âm mẫu c8thân hoảng 6sợ vang 7evọng bầu 28trời đêm.

6tiếng vó c3ngựa truyền 5đến, đội c5thị vệ 01Long Mạc eđã tới, 3Y Vân bình eyên nhắm bhai mắt alại.

Gió d8đêm lạnh 2lùng hiu 4ahiu, lãnh bnguyệt im 41lặng ở 6tầng mây 9thoắt ẩn 2bthoắt hiện.

Trong aphòng Mạc b7Vương phủ, 6hoả lò 49ướp hương 6toả hơi 17nóng, nến a9đỏ cháy 7rừng rực, 49sáp đèn bachảy xuống 52tràn đầy eđĩa nến.

Dưới 6ánh nến, 9hiện ra 43gương mặt 51Y Vân tái 4nhợt.

Nàng 8cnằm trên 0giường, 25trên người 2đang đắp 7chăn bông 7thật dày, 18do vì mất bbmáu quá 6nhiều, sắc dcmặt nàng ctrở trên ctrắng bệch, 78trắng còn c9hơn bầu ctrời không cmây, còn 6hơn cả 5ngày mùa 0đông tuyết 5trắng. Mái 50tóc đen 1hỗn độn 6rối tung 9ở trên dgối, cùng 2sắc mặt 07nàng nên 7càng làm 68nổi lên 8emàu đen cftuyền, nhìn 35thấy mà dcđau lòng.

Xương 87sườn bên 0trái của 8enàng bị 0đâm trúng, c8cũng may eckhông có 4thương tổn 6các bộ ephận quan 1trọng, hiện 8agiờ máu bađã ngừng 6chảy, đắp athuốc xong, angự y nói d2nàng ngày ecmai có thể btỉnh lại, fbliền không 7có gì đáng d5ngại.

Long 5Mạc đứng 61ở trong 6phòng, nhìn adbộ dạng 8Y Vân tiều ftuỵ, chẳng 1fbiết tại 9sao, cảm athấy như 2tim hắn c6đập càng 6lúc càng c0nhanh, như 34muốn co 59rút lại.

Loại 22cảm giác 8này cùng bevới lúc fHương Hương 1bị cướp fđi thế 6nào lại a4giống nhau eanhư vậy, 7bsợ hãi 6fmất đi, 47đau lòng 7cùng căm 6hận.

Tiểu 1nha hoàn 1này luôn 0khiến hắn fbất ngờ, 00rốt cuộc 4blà sức 4mạnh nào ekhiến nàng 0thay hắn c2chịu một 0kiếm này, 21hơn nữa f4lại không 7chút do dự, 0ngay hoàn 2cảnh lúc 5đó, nếu 6có nửa 91phần do eedự, kiếm 8kia ắc hẳn cđã đâm 3trúng người 7hắn.

Long eMạc không 30hiểu hắn c2vì sao cứ 7mỗi lần 8bnhìn thấy 4nàng thì 8luôn nói 63lời châm echọc, kỳ 9thật hắn 5biết thật 9ra trong lòng 96cũng không cphải muốn 4như vậy.

a5lẽ là sợ, 7bsợ chính 12hắn cũng e5sẽ bị 1nàng mê 8ehoặc.

Y bbVân lông 4mi khẽ động, 6agương mặt 90mê man, mày 0akia khẽ 4nhăn lại, dgiống như 6đang chịu 36đau đớn.

Một 63tiểu nha adhoàn mỏng bmanh thế 4này lại fbthực ương a1ngạnh, cầm 0máu, bôi 14thuốc nàng 8tuyệt nhiên 5không có akêu một 83tiếng.

Long 4fMạc tin 0tưởng nàng fnhất định 9asẽ tỉnh dlại.

Suy 29nghĩ miên 0man, đêm 3nay Long Mạc fflại một 5lần nữa fdmất ngủ.

Đêm 7bcàng thâm 6trầm.


06.05.2012, 23:12
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33211
Được thanks: 19848 lần
Điểm: 8.66
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Cổ đại] Vân thường tiểu nha hoàn - Nguyệt Xuất Vân - Điểm: 10
Edit&Beta:BachLien

Chương ad23 sóng gió 6vòng ngọc

Một 71tháng sau.

Vết athương của 7Y Vân đã 47hoàn toàn c4khỏi hẳn, f3cuối cùng e6có thể 05đến hoa 7viên đi adạo.

Trước 0fmắt ánh fbáng trong 3banh tuyệt 4dđẹp, hoa 3ương phất 8hơ bay đầy a8rời.

Đã bđến cuối e7uân, lộc 6eon đã nhanh 19iến thành 8àu xanh biếc. 6 © DiendanLeQuyDon.comây đã muốn d1rưởng thành, aành lá rậm aạp. Gió 84hẹ cũng 20àng thêm f6ấm áp, 9ướt trên 5ương mặt 4iu hiu.

Trong c6ột tháng fa Vân dưỡng 1ệnh đã 7ảy ra rất 61hiều việc.

Chuyện 5hứ nhất 91đó là mẫu 8hân rốt auộc cũng 5cìm được 0hu quân cùng 3hi tử đã 17hiều năm 5hất lạc. 5a © DiendanLeQuyDon.comhính là fbĐinh Lang 70ùng phụ 5hân. Đinh fang quả 40hiên là behong nhi của f2ẫu thân, 6ản thân b7àng trước 6đây cũng bhưa từng 00ặp qua ca 39a.

Chuyện 9hứ hai đó eà Hoàng 0hượng đã 1ạ chỉ 1aho phép Long f0ạc cùng 7guyệt Hạ 3ương thành 2hân, ngày dđịnh là dgày mười 06ám sắp b0ới, vậy b6à chỉ còn 6ó mười 6gày. Lúc bày Mạc 1ương phủ 8đang giăng 5đèn kết 55oa, hạ nhân d6rong phủ 8eận rộn 3huẩn bị, 07ù sao Vương 4eia cưới 55ương phi aehính là 79đại sự.

Chuyện 39hứ ba đó 3à hoàng cử của 20inh Mang Quốc, 6hía tây 03am Long Quốc, 97ào triều biện thánh, 55ẽ ở lại e1rong cung. 4 © DiendanLeQuyDon.comơn nữa 4duốc Vương ainh Mang Quốc 1ó ý hoà f1hân, mà 39oàng thượng ahỉ có một 4ị công 0bhúa, chính dà Thanh Tâm 4ông chúa.

Tất 9cả chuyện 6ày đều e9hát sinh b9rong lúc 1 Vân dưỡng 55ệnh, mà fỗi việc 1đều có 1uan hệ tới 4àng.

Mẫu 6hân cùng 93hân nhân 60đoàn tụ, 7uối cùng 0gười cũng e1hông còn 6dhững tháng 1gày chờ 65đợi, nhớ fhương. Mà 3 Vân sau 4hi tỉnh 4ại liền buyết định 71ời đi. 7 © DiendanLeQuyDon.comúc trước 19hất thời a7uốn đến aương phủ 7ị nạn, 4ơn phân 6ữa là bởi 62ì mẫu thân, 39àng không 0uốn mẫu ehân vì nàng b9à bị liên 6uỵ, vì b3àng mà rơi bào tay Quân 17ăng Thiên. 4e © DiendanLeQuyDon.comiện giờ 1hật tốt, 90ương đã 8ó người d2ảo vệ.

Việc 1ong Mạc 84ùng Nguyệt d0ạ Hương d1hành thân, 36 Vân trong 5aòng thực 5hua xót, 1ếu sớm ceiết nàng cà hắn sẽ 38hông có 1ết quả 27ốt đẹp, dàng nguyện bĩnh viễn a3hưa từng b5ặp lại. e4 © DiendanLeQuyDon.comời đi chính cà lựa chọn 1ốt nhất. f © DiendanLeQuyDon.comhính là d8uyến tiếc 4ẫu thân, 34uyến tiếc ehanh Tâm 1ông chúa, 8ếu nàng 1đến nơi eđất khách 8uê người, 3ở Nam Long 64uốc này 3a Vân liền 4ehiếu đi aột tri kỷ.

Y 3ân than khẽ 21ột tiếng, eđịnh rời c2đi, bất bhợt phía bbrước truyền 1đến tiếng 4gười trò 12huyện.

Một 6hanh âm nữ 2hân mềm 8ại: “Đã 79âu như vậy, e1gươi vì aao không 6ới thăm 48a, chẳng cẽ ngươi 6uyệt không 1dghĩ tới 9a sao?”

“Ngươi afên biết, ba rất bận 73ộn.”

“Ta 17iết ngươi 56ề bộn 9hiều việc, 01ậy sau này ea tới thăm 2gươi, được b4hông?”

“Chỉ 03ợ ta không 51ó thời eian cho ngươi, da muốn truy 60ét lai lịch 7bọn người baắc y nhân 9ành thích fgày đó. d4 © DiendanLeQuyDon.comòn có rất 8bhiều quốc fự, ngươi e7hông hiểu eao.”

Y aân nghe ra d1đó là thanh c8âm Long Mạc 3ùng Nguyệt aạ Hương.

Từ 7au khi tỉnh a2ại, suốt 5ột tháng, 5àng đều ehông nhìn ehấy Long bcạc.

Y bân nghe mẫu cbhân nói faại rằng dgày đó eong Mạc d8đã ở bên dàng suốt e9ột đêm, 2bãi cho đến 8hi nàng đã c5hoát khỏi 05ơn nguy hiểm, 09ắn mới fời đi. b3 © DiendanLeQuyDon.comòn dặn fạ nhân 9ầu hạ aaàng thật e0ốt.

9ẽ hắn 9hông hề 9hán ghét bàng, nhưng bho dù hắn d9đối với acàng thế 64ào, nàng cũng muốn 4ời đi.

“Ngươi cfem, sáo ngọc 77gươi cho 25a đã tìm 03được rồi, 0da sẽ thổi c8hu Thuỷ 9dhúc mà ngươi 5dhích nghe 5dhất.” 0guyệt Hạ 08ương vui aẻ, ôn nhu 89ói.

“Không, ađưa ta, 89để cho aa thổi.” eong Mạc 25ỗng nhiên 5erầm giọng cói.

Sau 87đó, chỉ 4ghe réo rắt 45iếng sáo 27ang lên.

Vẫn 71à Thu Thuỷ dhúc, nhưng 5ao nghe thực f oán, giống 1hư tiếng 64áo nhiều căm trước.

Y eân vốn 6bđịnh đi, ecghe được 58iếng sáo, 3rong lòng fhấn động. d4 © DiendanLeQuyDon.comừng âm dừng sắc 0hư trói 0duộc thân eeình nàng, 6đem nàng 2chôn chặt c0ại nơi fđó.

Thời 3ian tựa 3fồ dần 10ần quay 27ại, thiếu 7iên bạch 4 phiêu diêu ebrên thuyền 6hoan thai fchổi sáo.

Khi 5đó Y Vân e2ần đầu 7hìn thấy 4ột thiếu 8iên thuần 4hiết như 87ậy, hắn daạch y không 82hiễm bụi 5rần, làn fa hắn ấm dáp như ngọc, 6ánh mắt dđó tựa aeồ sâu. 78 © DiendanLeQuyDon.comÁnh mặt 9rời ở erên người 1ắn toả 5a hào quang, f9àm cho hắn 0hoạt nhìn 5hư một 8fiểu thiên 26hần.

Cũng 7hính lúc 3đó, hình 3ảnh Đại c9a ca bạch 47 này liền 9hắc sâu 7fào trong 1âm trí nàng. 2b © DiendanLeQuyDon.comĐã nhiều 5ăm qua đi, 19ó một số 93iệc đã 3ớm quên, bhưng hình 22ảnh hắn crên thuyền 6dhổi sáo b7ĩnh viễn dhông bao 0iờ phai 11hạt.

Hắn 6ắp thành 4hân, vì a6ao còn ưu 8ầu như 2ậy?

Hắn 6cên vui mừng 3ới phải?

Tiếng 3áo dần cần ngừng dại, Nguyệt a4ạ Hương 51ỏi: “Không ddghĩ tới 1dgươi thổi 3hực êm d8ai như vậy, 9hỉ là vì d6ao tiếng 3eáo lại 6bó phần c oán, chẳng bẽ ngươi 1ó tâm sự?”

Long 4dạc cũng 0đáp: “Hương 08ương, còn cdhớ rõ lần f2đầu tiên 3bhúng ta gặp bặt tình 7ảnh như 6ehế nào?”

“Đương 1hiên nhớ 3õ, khi đó………Ơ? eàm sao ngươi e8ở chỗ cày?” Nguyệt 3ạ Hương efừa quay bđầu lại, 9hìn thấy c Vân.

Nàng a5ường như 8bất kinh d6gạc, vốn 76hông nghĩ 5ới Y Vân 8ẽ xuất 88iện ở f2đây, xem caa, Long Mạc ahông có fđem hoàn bdoàn sự 24ình trong a6hủ nói 0ho nàng biết.

Mắt 3ạnh trừng bbrừng, môi 9đỏ mọng 1bong lên hình chữ O, lần 09ày Nguyệt 3ạ Hương cuả thật 0dửng sốt 68hông ít.

Tiểu 29ha hoàn này, dcị nàng d2đuổi ra ehỏi phủ, 3ại sao lại 7uất hiện b0ở nơi này. 6c © DiendanLeQuyDon.comhẳng thể 47rách Long 19ạc mấy a7gày nay cũng fhông đi dđến Nguyệt 03hủ, hay aà hắn đã aiết chân 08ướng sự 0cình? Nhưng 83em ra không 5đúng, nàng 6iểu rõ 9 Vân, nàng 1fđáp ứng 9ẽ không 0ói ra, thì 68uyệt nhiên 77ẽ không 85ấy an nguy dguyệt phủ 0a đùa. Huống 54hi, nàng ddhông có bhứng cớ.

“Ta 41ập tức 52ời đi.” a5Ý tứ Y 5ân là muốn 1bguyệt Hạ 48ương hiểu 2ằng nàng b0uốn rời bbđi, vĩnh 7aiễn rời f2đi.

Chỉ 9à lúc này bguyệt Hạ 0aương làm 20ao hiểu 8được lời 4eủa nàng?

“Là a4ổn vương 8ưu nàng 4ở trong 7hủ, nàng bđã cứu 38ạng ta.” 5eong Mạc d2ói xong, e6hìn qua Y aân.

Xem 22a thương a0hế của 29àng đã 63ốt hơn, cắc mặt 0ồng hào, aiống như 2đoá hoa 8ừa mới eở dịu 43àng, không 4iều không eeiễm.

Sau bgày Y Vân fị thương, aừ đó trở 9fđi, Long d8ạc cũng f4hông nhìn 82ua nàng, 2ởi vì hắn 4fà người f9ất lý trí, 1hất là 03đối với 3huyện tình 1ảm.

Làm 4oàng tử, 7eắn có thể f5ó nhiều fhi tử, nhưng ahân chính 9hỉ có thể c9êu một dgười, cho 4ên cảm ehấy được 5dản thân 9ắn đối 3aới Y Vân e8ó chút động 1âm nên hắn 0ựa chọn 3ránh đi c8àng.

Nguyệt e2ạ Hương 4hìn thấy fcánh mắt deong Mạc b8ướng Y 2ân, trong còng thoáng 3ua từng arận hoang b8ang, loại 20ảm giác dợ hãi mất 8cđi này tràn cgập trong 4òng. Nàng 40hất định 3bhải tìm aách đem 6 Vân rời 2đi, nàng 6ột khắc 2ũng không 8hể ở bên 4bgười Long dạc.

Ánh 0ắt Nguyệt b8ạ Hương aỗng nhiên fơi xuống eổ tay Y f7ân, không ehỏi hít 2eột hơi.

Thời 96iết ấm 0áp, ống 8ay áo Y Vân fó chút vén 0ên, lộ 9da cánh tay 97hon thon cùng 0cổ tay trắng d3uốt, một 7òng tay khảm dfgọc ôm b4ấy cổ 9ay nàng như cbẩn như f4iện trong 99ay áo.

Nguyệt 2ạ Hương fiền bắt f4ấy cổ 4ay Y Vân, a7én lên tay aáo nàng, 5hiếc vòng a1ay kia liền bộ ra. Vòng 2eay Bạch 8cgọc khảm 3ơ vàng, 4ơ vàng kia fuấn quanh 51hành chuỗi aoa đan kết cào nhau, bđường eét cực 42ỳ uyển fhuyển.

“Cái 9eòng này 3gươi ở 41đâu mà 9bó?” Thanh dâm Nguyệt 5ạ Hương 4ang theo một eia hưng phấn 26ỏi.

Y dân rút tay ba, nhẹ xoa 5ổ tay bị 8guyệt Hạ 80ương nắm aeđến đỏ, cdạnh giọng 7ói: “Đây 4à chiếc 5òng mẫu 3hân cho ta.”

“Mẫu 6hân ngươi 0cà có chiếc 3dòng tay quý 0iá như vậy 1fao, ngươi 5ó biết 8ay không 07đây là 6hiếc vòng 40gọc khảm 89àng, giá 6rị nghìn ddàng, mẫu 95hân ngươi fì sao lại aó? Lời 42ói dối bahư vậy afgươi cũng 8ghĩ ra được? 83Ai mới tin ccđây? Ta 6cốn không fiết vì ddao ngươi a3ỗng nhiên 6ời khỏi 7chủ, thì cea là ngươi 1rộm vòng 9ủa ta!” ahanh âm Nguyệt 0ạ Hương 4ói.

Y 6ân liền fười, chủ 6fý trong lòng 1iểu thư aaà gì, nàng 23ất rõ ràng, bhẳng qua 78à muốn dột lần 23ữa đem 7aàng đuổi 52đi. Nàng 2ốn đã 4aạ quyết f0âm rời c5đi, tiểu 74hư cần 9ì phải chư thế 1ày?

Nhưng 50 Vân không euốn mang biếng là 60ẻ trộm 0à rời khỏi 8dđây, huống 0hi đây là 93i vật duy 8hất mẫu 0ehân thân 95inh để 28ại cho nàng, 8àng sẽ achông để 1fó rơi vào dcay người f3hác.

“Tiểu 47hư, xác 93hực đây 3à chiếc 9fòng của a8a, ngươi 0hìn lầm eồi.”

“Ngươi d3ó gì chứng 7inh đó là 8của ngươi?”

“Mẫu ahân ta có 18hể làm fhứng, nàng fự mình 2iao cho ta.”

“Ngươi 54ghĩ mẫu 4bhân ngươi ahư thế f6ào có thể 0àm chứng, 5ói không 10hừng chính 8à ngươi 3ùng mẫu b2hân liên 63hủ trộm 20được, 8ừ! Ở Nguyệt 43hủ nhiều caăm như vậy, 08hư thế cào không b9hát hiện 2ay chân các 6gươi không bạch sẽ? eaương gia,” e1Nguyệt Hạ cHương bỗng 2nhiên xoay a2người hướng 68tới Long 2fMạc đang a4trầm mặc 0bên cạnh 30nói nói: fa“Nha hoàn 69này, ta thấy f1là không ecần lưu d3lại trong 8phủ, bằng 4dkhông, nói 66không chừng 16nàng còn 6có thể atrộm cái 44gì nữa!”

“Như 4vậy sao 8được?” 35Long Mạc bfhung hăng 5fnhìn Nguyệt 8Hạ Hương, 27cảm thấy 89nàng có 72chút xa lạ: d“Nàng đã 4cứu mạng 2bổn vương, 6sự tình 4vẫn chưa brõ ràng, 70sao có thể etuỳ ý ly 2khai. Hương aHương ngươi b6xác định 6đây là 7echiếc vòng 55của ngươi 3fsao?”

“Tiểu f8thư, ngươi 86có chứng 3cớ gì nói 7vòng tay d9này là của 5ngươi đây?” deY Vân đột fnhiên hỏi, f4mày nhẹ 32nhàng nhăn 9dlên, tiểu 2thư có hơi equá đáng, elần này cnàng sẽ a8không nhịn.

“Nha 8hoàn của cta Lục nhi 4ecùng Thanh 88nhi cũng 2có thể 7làm chứng, fcái vòng 1này các 5nàng đều 85đã thấy 51qua.”

“Mẫu c6thân của 1fta không 6thể làm dchứng, vậy 0mà nha hoàn 8của ngươi 0lại có 70thể làm bchứng sao?” 57Y Vân nói, 7ehai tròng 7mắt đen aláy, toả 1ra hào quang, 1làm cho người ckhác liên 0tưởng đến 9khe suối f1trong xanh 1lấp lánh 13ánh sáng.

“Ta…” 85Nguyệt Hạ b1Hương nhất 0thời tức 6giận.

“Hương efHương, cái bvòng của 9ngươi làm 9csao có được?”Long 51Mạc hỏi 0qua.

“Đúng 6rồi, có dngười có 96thể làm 8achứng.” 99Nguyệt Hạ 7Hương hai 5mắt sáng 1lên, vui 40sướng nói.

“Ai?” 32Y Vân liên 0thanh hỏi.

“Bà 1anội, cái 6bvòng đó alà do lão 5fnhân gia 31tặng cho ata, ta tin 2tưởng lời ecủa người 32ngươi nhất 8định là c8không thể 95không tin. 8 © DiendanLeQuyDon.comNgười chính dlà chính 61trực, công e6minh.”

Y 98Vân không fanghĩ tiểu 3thư lại 9nhắc đến 1Nguyệt Lão ebphu nhân, 4flời nói bcủa người dnàng nhất beđịnh tin fctưởng, 38Y Vân cũng 4tin rằng bngười sẽ a0không thiên 5vị cháu 0gái mình. d8 © DiendanLeQuyDon.comTiểu thư 9nhất định 4cũng hiểu 76rõ điều 5này, chẳng 5lẽ tiểu fethư cũng 7thật sự 7có một 7chiếc vòng 8cnhư vậy? bY Vân có echút nghi angờ.

“Như ethế nào, 9ngươi không f0dám đi?” bNhìn thấy 9bộ dạng 3Y Vân do fdự, Nguyệt 2Hạ Hương eliền nghĩ cenàng đang 27sợ.

Y 9Vân nhẹ bnhàng phất 0cnhẹ hoa 0liễu vương 6trên người, 7thản nhiên anói: “Ta 6có gì phải 1sợ hãi, 3cái vòng enày vốn bbthuộc về 9ta. Chính 9elà tiểu 39thư ngươi 2có từng cnghĩ tới, 5cho dù Lão 4ephu nhân 96chứng minh 5dngươi từng acó một b1cái vòng d2như thế 76này, cũng eakhông thể 6nói rằng f8cái vòng 8ccủa ta là e1của ngươi. 1 © DiendanLeQuyDon.comTrừ phi 0ngươi chứng 51minh cái 0vòng này 78là độc 07nhất vô 0enhị.”

“Cái 95vòng này 3quả thực 40là duy nhất, 84chờ bà 8nội đến 19đây, ngươi bliền biết 32rõ.” Nguyệt bHạ Hương ddnói. Có 2lẽ là cho brằng lúc 4này đây 6đã thắng 4được Y 79Vân, Nguyệt adHạ Hương 8tâm tình 9thật tốt, 6xoay người 81ôn nhu hướng 81Long Mạc 9nói: “Vương b7gia, ta xem b9người liền 7phái người 99đi mời 9bà nội dcủa ta.”

Long 9Mạc một 3mực thờ e3ơ lạnh 36nhạt, trong 6hai người 4này nhất 0định có dmột người 7cđang nói 72dối.

Nếu blà Nguyệt 2bHạ Hương, 3dnàng vì f2sao phải 5làm khó 4một nha a0hoàn.

Nếu 03là Y Vân, 9Long Mạc 6không tin f1nàng đã d1trộm đồ 1dmà còn mỗi engày lại b3lộ liễu 7đeo trên etay. Nhưng a8việc nàng 87bỗng nhiên dfrời khỏi 8cNguyệt phủ adphải giải 1thích thế fnào, nghe e8ý tứ Nguyệt 4eHạ Hương 67chính là fnàng tự 7mình rời ađi, cũng e5không phải bvì câu dẫn bthiếu gia e9mà bị trục 38xuất.

Xem 06ra việc adnày cần 25phải điều 2tra chân 00tướng sự bthật.





Chương c124 Nguy cấp

Hoa b3liễu tung 0fbay ngập 6trời, khuấy 2dđộng tâm 5aý sầu tư c6cùng tơ 1tình, vốn 62tâm tình 1đêm xuân 65ưu sầu, ckhắc khoải, cvì hoa liễu 76điêu linh eemà càng 2thêm rối ebloạn.

Nguyệt 7lão phu nhân 1rất nhanh 9đã đến, 2vốn Lão 14phu nhân arất ít 6khi ra ngoài, 38chợt nghe 4tin tức aY Vân, tuy e2rằng không 8rõ là chuyện 6gì nhưng 3dnàng vẫn 5là vội dvàng chạy ađến.

Long d9Mạc mang 6bchiếc vòng 7vào trong 5ephòng cho e9Lão phu nhân 45nhận biết, e2Y Vân cùng 41Nguyệt Hạ 5Hương trong 8lòng đều 9có tâm sự 11ở trong b1căn phòng 2cách vách 38chờ đợi.

Nhìn 11thấy không fbcó người, 6dNguyệt Hạ fHương liếc efmắt dò 4xét Y Vân, 6ghé vào 9bên tai nàng 12nói: “Ngươi 7chờ một 7lần nữa abị đuổi 1đi đi!”

Y aVân cười 8nhạt một 8tiếng, nói: 3b“Cần gì 1phải phiền 8dtoái như 3vậy, ta d2vốn muốn 6rời đi.”

“Cái 0gì,” Nguyệt dHạ Hương 4trừng lớn 5hai mắt, 5không tin d9nhìn Y Vân.

Y fVân cười 6cười, không amàng nhắc clại.

Chờ f0đợi thật b8là buồn f3chán, cũng 0thực tra atấn người.

Vốn cNguyệt Hạ fHương tràn 2đầy tự 1tin nhưng 8nổi lên 4một chút 3bnghi hoặc, dsao lại 4thế này, d6chiếc vòng 91không phải 3dlà rất b4dễ phân 3biệt sao? 6Không cần caphải mất 7nhiều thời 5gian như ddvậy?

ecY Vân chẳng 6biết tại 63sao, bỗng 70nhiên có 3bmột loại 0dự cảm, efhình như fsắp có bdchuyện gì 6xảy ra.

Lòng 4của nàng 2khẩn trương 7từng hồi.

Quả 9nhiên, liền 09nghe Long 7Mạc từ 44trong phòng 54phân phó: 6d“Nhanh truyền dngự y! Lão 2phu nhân 5bất tỉnh.”

Một ctiểu nha eahoàn phấn ay vội vội 8vàng vàng c9chạy ra e0ngoài, xem ara là đi 3tìm ngự cdy.

Y 39Vân cùng aNguyệt Hạ 72Hương cuống 7quít chạy 7vào trong ephòng, trong 6phòng một 5trận rối 4ren, Lão 0phu nhân 9tựa vào dtrong lòng e6Long Mạc, csắc mặt 8cnhư tờ d6giấy, hơi bthở yếu 0ớt, thần 0trí hốt 2hoảng. Nhưng 0trong tay 27nàng lại 3gắt gao 6nắm lấy 7vòng ngọc aekia.

Long 7aMạc hiển 4nhiên không aabiết xử e6lý thế 2nào, tay 9chân luống 7cuống, khiển d6trách nha 0hoàn bên 7người,”Mắt 13mù hết 77rồi à, 2fmau đỡ 2fLão phu nhân.”

Y fcVân vội 8nói: “Đừng 68động.”

Thể cbtrạng Lão f5phu nhân 6enàng là 4người rõ 53nhất, đi 58tới, nhẹ 5nâng Lão 55phu nhân, 27hai nha hoàn 6ở hai bên 0dđỡ, đem 7Lão phu nhân 0nhẹ nhàng 01nằm trên 6giường, 2asau đó phân 8bphó tiểu 94nha hoàn 7đi bưng fnước nóng 1lại đây.

“Bà 2anội, bà 29nội người e5làm sao vậy?” bdNguyệt Hạ 5Hương lo 8lắng nhào 7tới trên 0người Lão fphu nhân 81lay động.

“Tiểu f8thư, đừng 4như vậy, 6đừng đến e9gần Lão b3phu nhân efnhư vậy, 6người không e9thể thở 6được? e2Yên tâm, 8Lão phu nhân 9không có 47chuyện gì, bngươi cách 1xa một chút.” 4Nói xong 1Y Vân bảo 56nha hoàn edìu Nguyệt b2Hạ Hương ddrời đi, 1chính nàng 8thì từ 7trên ngực 76Lão phu nhân fdùng sức fđè xuống. 5c © DiendanLeQuyDon.comLão phu nhân 5vốn rất 84dễ bị 2kích động, fđây chính e4là biện 07pháp người 4dạy cho 8eY Vân.

Long 0Mạc trần 4etĩnh nhìn 4thân ảnh 3aY Vân bận aerộn, chẳng 53biết tại 72sao trong 5lòng hiện 3lên một 70loại nhu c9tình tự 7nhiên nảy c8sinh. Loại c6tình cảm 2này ở trong 44lòng dần dadần lan 6ftoả, khiến 1Long Mạc 1có chút 44không biết 85phải làm 5thế nào.

7Nguyệt Hạ 7Hương lúc 6này giống amột con cKhổng Tước 26thảm bại, 2ctuy rằng 5vẫn cao cngạo xoè era lông vũ etuyệt đẹp, 70nhưng ánh 09mắt lộ 3fra vẻ thất c4bại. Y Vân 4cứ như avậy thản 1nhiên cướp 7bđi hào quang 31của nàng. 2 © DiendanLeQuyDon.comVì sao chỉ 3ecần nơi 9enào có Y b8Vân, nàng 5sẽ luôn a0thu hút ánh dmắt của emọi người, 4nàng bất 93quá cũng e0chỉ là 36một nha 4hoàn mà 9thôi.

Sau e8một lúc 5lâu, Lão cphu nhân 1hơi thở adcó chút 03vững vàng, 5Y Vân mới 39dừng lại. 5 © DiendanLeQuyDon.comNhẹ thở ara một hơi, 3tiếp nhận 7fkhăn mặt bnha hoàn 87đưa tơi, 2cthay Lão bdphu nhân 9lau mặt.

Tâm 20cuối cùng cdcũng nhẹ 05xuống, lúc bnày nghĩ 0lại mới 34cảm thấy c6sợ hãi, 3mới phát cbgiác nàng 31cả người cđều ướt fcđẫm mồ 58hôi. Chẳng dbiết lúc enào, Lão 2phu nhân dvững vàng 35ở trong 1lòng Y Vân 6chiếm cứ 02một vị 7btrí rất 4aquan trọng.

Ngự 1y vừa tới, cliền bắt dbmạch, nói: 4“Cơ bản eđã không fcó việc 9gì, Lão 03phu nhân c5là người 3dễ bị 33kích động, 0sau nhớ 2đừng để 7người quá 4xúc động,” enói xong, 05dùng ánh 4mắt tán ethưởng 97nhìn Y Vân,”Tiểu dnha hoàn 3này làm 6rất tốt.”

Ước 9chứng qua dmột khắc, 9Lão phu nhân a6nhẹ nhàng 54thở ra một 9hơi, tỉnh c5lại.

“Không ccó khả c1năng, không 2ecó khả 9năng.” 7Lão phu nhân 60mở to mắt 56thì thào 0nói.

“Bà 1nội, người 09làm sao vậy? aCái gì không 2có khả 3năng?” 4fNguyệt Hạ 68Hương nhào etới, lo 90lắng hỏi.

“Vân f9nha đầu edđâu?” 3eÁnh mắt dcNguyệt lão 8phu nhân 7đảo chung 6fquanh tìm 64kiếm Y Vân.

Y abVân vội 28đáp: “Lão 6phu nhân, 07Y Vân ở dđây.”

Ánh 1emắt người 3dò xét cẩn 4bthận trên bfngười Y ccVân, đôi 5mắt u buồn elúc này f1bỗng nhiên 14toả sáng.

“Bà e3nội, người exem đây 4có phải bdlà chiếc dvòng người 1cho ta?” 0Dường như 34bị coi nhẹ 8Nguyệt Hạ 44Hương không 2cam lòng 53hỏi han.

Lão d9phu nhân eađịnh thần 7clại, liếc 7amắt Nguyệt 74Hạ Hương, 31hướng Long 4Mạc nói: b“Người eđã già, b5đúng là 5vô dụng, 21động một 3lúc liền ebất tỉnh. c5 © DiendanLeQuyDon.comMong rằng 52Vương gia 15không trách 8tội.”

“Không 5có gì, Lão 71phu nhân dakhông có 7dviệc gì alà tốt arồi.” 4Long Mạc athừa biết 89Lão phu nhân f4ngất xỉu 75tuyệt đối 2không phải c6do sức khoẻ 5acủa người, brõ ràng 1chính là 22do nhìn thấy echiếc vòng d2kia.

Cái 99vòng này 7đến cùng ccó phải 6hay không 1là của 9Hương Hương?

“Hương d5nhi nha, đây a0không phải 5là chiếc 0vòng bà 84nội lúc 64trước đưa dcho ngươi, 9nha đầu anha, chiếc b4vòng của 41ngươi có 0fba đoá hoa, 78mà đây 94là bốn dđoá hoa. 60 © DiendanLeQuyDon.comCái này c3không phải 83của chúng 9ta, ngươi 73nhìn nhầm 1brồi, sau 4này nhớ 4kỹ, cái agì cũng dphải quan 7sát cẩn 5thận, nếu 3không dễ 2dàng oan buổng người 3tốt, biết 1dkhông? Đem 9cái này 73trả lại 6cho Vân nha e7đầu đi.”

“Bà 0nội người 3đã nhìn 5rõ chưa? caThật là b6không phải 5sao? Người cban đầu akhông phải bnói chiếc 77vòng của fta chỉ có 96một sao? 8dVì sao cái fnày lại bfgiống như 8vậy.” 17Nguyệt Hạ deHương tiếp 6nhận chiếc dvòng, tinh atế xem xét, 0lúc này 2mới phát 4hiện quả 4thật là fbkhông phải 9của nàng. f6 © DiendanLeQuyDon.comVốn tưởng erằng kia 1thực là achiếc vòng 6của nàng, 7thì lần anày có thể 7athành công b8đem Y Vân 52đuổi ra aVương phủ.

“Việc 3bnày bà nội dcũng không bbiết, dù 97sao chiếc 16vòng này 7quả thật 5ckhông phải 4là cái bà 7nội đưa e0cho ngươi.”

Nguyệt edHạ Hương a8trong lòng dthập phần ctức giận, 6chính là 0trên mặt f6lại không acó một 63chút biểu echiện khó a3chịu.

“Y feVân nha, 66lần này 20là ta nhìn eflầm rồi, 2dđều tại cata không f4có thấy 1drõ ràng, 42khiến cho dngươi phải 04chịu uỷ 6khuất.” 18Nguyệt Hạ 9Hương có 7vẻ chân 4thành hướng 2dY Vân giải fthích, đồng 66thời không 9dquên khẽ dliếc mắt 8nhìn Long 8Mạc, thấy 7vẻ mặt 6hắn lãnh 26liệt, không cbbiết đang asuy nghĩ 6cái gì.

“Tiểu 0fthư cần 0bgì phải 4như như 33thế, ai 1ecũng khó etránh khỏi 83lúc lỗi 8flầm.”Y 77Vân nói, f2Nguyệt Hạ 23Hương chịu 8hướng nàng 9giải thích, 3còn không 2phải là cvì Long Mạc 86hay sao.

“Vương egia,” Lão 00phu nhân ddbỗng nhiên 13nói, “Lão 50thân có dmột yêu 9cầu quá 8đáng, Y dVân vốn blà nha hoàn 7bên người b5ta, gần dđây thân 4thể ta có 2chút không d1khoẻ, nàng 9là người fchiểu rõ e5thể trạng 98của ta nhất, 5dta biết 26nàng đã elà người ctrong Vương 3phủ, muốn 61thỉnh Vương 3egia khai ân, fđể Y Vân 8theo giúp dta vài ngày.”

Long 06Mạc nhìn 1athấy Y Vân 38mồ hôi 94đầm đìa, dftrong mắt bu quang chợt 0loé, nói: b“Đương e7nhiên là acó thể.”

Một 1trận phong 3ba cứ như avậy bình dổn.

Nhưng 07mà, sóng 9cgió trong 5lòng không 18phải dễ 6dàng như avậy liền 9fbình lặng.

Nguyệt 1Hạ Hương d8chợt thản 3dnhiên cười, 69ai cũng không adbiết, nụ 9cười này 7chứa đựng ebao nhiêu 8tâm cơ.

Y a1Vân cùng 9bLão phu nhân, a9Nguyệt Hạ 4dHương ba 27người ngồi b4chung một d5chiếc xe c5ngựa hướng 38Nguyệt phủ 9mà đi.

Đối 55với Nguyệt 31Hạ Hương 11mà nói, 4Y Vân ở aVương phủ 2eso với ở 52Nguyệt phủ bcàng de doạ fnàng nhiều 44hơn. Cho 7nên khi bà 8nội muốn 8fY Vân quay 9về Nguyệt c6phủ thì fbnàng rất f1thích, bởi 3vì Y Vân 0sẽ không c2mỗi ngày bfmỗi ở 40bên cạnh 9Long Mạc. f © DiendanLeQuyDon.comNàng còn c1có thể 7etìm cơ hội dđem Y Vân 5đuổi đi.

Ba 0bngười cùng 6ngồi trên fxe ngựa, 1nhưng ai 9cũng không d3nói với 98ai lời nào, 5không khí 5cquái lạ 81nhẹ nhàng 2vờn quanh.

Y 1Vân đã ectừ Nguyệt a3phủ rời 5đi, vốn fkhông muốn 58tiếp tục 4trở về. 4c © DiendanLeQuyDon.comChính là a9nàng rất 5tò mò, hiếu 1ekỳ không 4dbiết chiếc 1dvòng kia 6có gì mà c5khiến Lão 8dphu nhân f3ngất đi? f1Chẳng lẽ? daY Vân thật 6không dám bnghĩ tiếp.

Thân 9thể Lão fphu nhân 3nàng rất arõ ràng, 0bnếu không adphải bởi avì kích c8động quá 93mức, sẽ 0không có 9việc gì.

Cũng 1không phải anhư Lão bphu nhân 68nói, người 8blớn tuổi, fliền một 8bchút lại 13ngất xỉu.

Cuối ecùng là 74có chuyện f4gì đây?


07.05.2012, 23:31
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33211
Được thanks: 19848 lần
Điểm: 8.66
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Cổ đại] Vân thường tiểu nha hoàn - Nguyệt Xuất Vân - Điểm: 10
Edit&Beta:BachLien

Chương 625 Nguyệt fNhư Thuỷ

Tới 9Nguyệt phủ, 1echỉ còn alại Y Vân e8cùng Lão 39phu nhân 4thì Lão cphu nhân 44từ trong 7miệng nàng 92biết được 8dmẫu thân diện nay 1ũng không 32hải là 9gười sinh fa nàng, hơn cữa khi biết 4hiếc vòng afà của mẫu 17hân thân cfinh nàng 3ấp cho, d1rong mắt 8gười đã dđong đầy deệ, không 7ói nên lời, 80âm vào trầm 7eư.

Mãi 7bho đến 60hi dùng qua eữa tối, 9ão phu nhân 70ới đề b3uất nói 0uốn cùng càng đi dạo 7ột chút. f © DiendanLeQuyDon.comgày thường 58uổi tối 7aão phu nhân aẽ không 7đi ra ngoài, 27ôm nay có 7ì đó rất 2hác thường.

Gió 1đêm lạnh 4ùng, bóng 5ađêm mông 8ung, lãnh 36guyệt treo cở chân 0erời, Y Vân 2dìu Lão phu 2hân bước 7eừng bước 58đi tới.

Từng 8eđợt hàn 8hí thổi aới, có bhút lạnh 8dẽo.

Lão 2ehu nhân mái bóc bạc ahơ thản 4dhiên dưới 12ánh tráng 9hiếu rọi, 63hát ra ánh 7áng nhàn 02hạt.

Người 0ẫn Y Vân 9duyên qua aoa viên, 6đi vào một fbơi.

Chính d6à cấm địa 06ủa Nguyệt 1hủ…………..Tả 3uyết Viện.

Y dân nhìn d1a, Tả Tuyết b0iện này bhính là 1aiện đẹp 41hất trong 67guyệt phủ, aường viện 8fhảm ngọc 1hạch, những 8ian phòng 9ũng đều a0ừ ngọc 2dhạch mà 7ạo.

Nhưng 7ả Tuyết a5iện chính dà cấm địa f6guyệt phủ, cbánh trăng dhủ lên dánh cửa egọc thạch bhâm sâu. 4 © DiendanLeQuyDon.comghe nói đây 76ốn là nơi 7ở của cô cô Nguyệt 0ạ Hương, 6hỉ là không cfiết vì 90ao lại trở 6hành cấm 2địa. Lão 45hu nhân tối 3eay vì sao fdại đưa 4àng đến cơi này? 84hẳng lẽ a4ẫu thân 9ủa nàng 28à………..Nguyệt 8dhư Thuỷ? fa Vân nhớ 3fđến biểu fiện của 57ão phu nhân f9hi nhìn thấy 6ái vòng 3cia, trong 41đầu bỗng 50hiên toát ca ý nghĩa 7hư vậy.

Không 8có khả năng, 3 Vân nhanh 0hóng xua 9an ý nghĩ 78ày.

Cánh cửa phủ 5fđầy bụi 12ở ra Tả 0uyết Viện, aưới ánh frăng mông 6ung, một 3iện xa hoa 15iện ra trước dắt.

Ánh aarăng bao fhủ cả 3aột gian 5fhà ngọc 9hạch toả c5a bạch quang 2rong trẻo 3bà lạnh 0ùng, chuông 7bió trên 2ái hiên 2fì gió đêm cay động 6à phát ra 41âm thanh 93đinh linh 7rong vắt, bciống như 4ột điệu aát dân gian 00uyệt vời.

Trong ciệc trồng 75ất nhiều 3oài hoa và 26ây cảnh, aiờ phút fày trong 1óng đêm 3đang hết cức khai b6oa, từng 3hóm từng 86đoá đua 6hau khoe sắc 3đỏ trắng bfam tím làm 1ho Y Vân ehông kịp ahìn, thậm fehí có một 7ố loài 2oa nàng chưa 1ao giờ thấy dua. Các loại 7ương khí eồng đậm, fhanh nhã 94oà vào nhau, 7ió đêm 7ây hẩy a8ruyền đi, 0fhư thấm eào lòng 8dgười.

Viện 5uy nhỏ, b8hưng cảnh edrí cũng d8hông thiếu, 17ồ nước, 5òn non bộ, 1àn đu dây, f7ầu nhỏ, bọi thứ 0đều phù 6ợp một b2ách hài 5boà, có thể bhấy được b1hủ nhân cơi này là 52ột người bcất biết 1hưởng thức.

Tưởng 14hừng cấm 68địa là f6ơi không 0có người acai vãng ắt 5ẳn sẽ daoang vắng biêu điều, bhư thế 8ào cũng f0hông nghĩ 1aới, sẽ 58à một cảnh 65ượng như 71ậy.

Y 9ân đóng 1ại đại 25ôn, dìu 4ão phu nhân f7uyên qua 2foa viên.

Nương cheo ánh trăng 1ênh mông, 76 Vân nhìn 3dhấy hai bfàng lệ 9cheo trên 8á Lão phu 9hân chảy b5uống.

Người c9ươn tay dfhẽ chạm cào từng 2hóm hoa, e9âng niu từng 25đoá hoa, caừng cây caảnh trong 8iện, như ađang vỗ 4eề hài tử 20ủa mình.

“Lão 13hu nhân, fgười cuối cùng đã a2ới.” Dưới 0ốc cây 3oa thụ, cặng yên 9ột thân agười.

Ánh 2răng như 18ước, chiếu bên thân eảnh trong 5erẻo nhưng 89ạnh lùng a3ủa nàng.

Nhờ 8cào ánh trăng, e1 Vân nhìn f3a nàng là 05ột phụ 25hân tuổi cđã cao, dóc hoa râm, c6hân mặc 94uần áo 5àu xám.

Gương 04ặt lưu e8ại vài 8ếp nhăn, 5đôi hàng 7ước mắt 6ui mừng 6ướng các 9àng lặng 32ẽ nhìn.

Thấy 9õ bộ dạng 9 Vân, nàng baỗng nhiên dehào tới, 7ắt gao ôm 6ấy Y Vân, 3ẩm bẩm cói: “Tiểu 4hư, là người eao?” Giọng 7dói thực 7dghi hoặc, 9ang theo sự 4hông thể 96in,”Người 0ốt cuộc 41đã trở cại, ta ở d2rong này 0gày ngày edđêm đêm 5hờ đợi, 5fhờ tiểu 24hư một 64gày sẽ 29rở về, fhông nghĩ 3fhật sự cẽ đến 2gày này. c © DiendanLeQuyDon.coma không phải 5đang nằm 4cơ chứ? f7iểu thư, dgười xem 55hững đoá boa này, ta 1ột mực 9ỉ mỉ chăm 1óc, người 7em, chúng f9ó nở ra feao nhiêu 75à rực rỡ.”

“Trương 98ụ, ngươi efhận lầm 3gười, đây dhông phải 31à Thuỷ fbhi.” Nguyệt 4ão phu nhân 2ehê lương 2ói.

Trương e1ụ lau đi 9àng nước cắt ràn 4bụa, mở eo đôi mắt 73ông lung 0đẫm lệ, 2inh tế xem 07ét Y Vân, dau một lúc câu mới eói: “Không ebhải? Quả a0hật không 19hải, tiểu 56hư hiện faiờ cũng ceà hơn ba 3ươi tuổi, aòn nàng f8ẫn là một 67iểu nha 6đầu, nhưng 9ì sao lại 6iống như a4ậy?”

“Chuyện bày từ lúc bàng đến 7dguyệt phủ d3a đã nghi doặc, đã 9ghi ngờ e9ơn mười 5ăm. Hôm 4fay mới hiểu 2eõ sự tình, có lẽ Thuỷ 6hi của ta d9hông có ahết, mà 2bại có hài bử.” Thanh 2eâm Lão phu 5fhân run rẩy 50ói.

“Người b2à nói?” arương mụ d3rừng lớn acai mắt, 10đánh giá 54 Vân, “Nàng?”

“Trương 0ụ, chúng 1a đến phòng 4huỷ nhi dhìn qua đi.”

Trương 90ụ dẫn eão phu nhân 3bùng Y Vân ceới khuê a0hòng Nguyệt 92hư Thuỷ.

Khuê 6hòng này 7bại giống 47ệt như bột Tàng 8ehư Các thu bbhỏ.

Trên 6àn gỗ lim 4ày ra không aiết bao 1ehiêu thư 5yển, trong chòng còn 2eó hai giá 82ách bằng 21ỗ đàn 2ương, cũng c7đặt đầy 3ách. Trên 1àn bày biện 27ột Thiềm 15hừ *con 2eóc* bằng eđồng, là e9ột loại 30ăn cụ tinh 4ảo, nước 3được rót 8ào trong 18ụng, nghiên 23ực được 6eđặt ở 9ahía trước, ciền có dhể tự ađộng phun 14a bọt nước, 8cđể mài 82ực.

Trong 3hòng còn fđặt ngay 2gắn một ebđàn ngọc cuý giá, 32ỳ bà tinh dảo, đàn franh tao nhã, d5ỗi một 2hứ đều 4eiểu hiện 3hí chất 64à cá tính dủa chủ chân.

Phòng 5chông nhiễm 6ột hạt d2ụi, dường chư có người 57ỗi ngày eđều quét 1ước. Nói 1ậy chính 04à Trương 1dụ.

Y 63ân kỳ lạ 5ehìn cách 5eày biện 1hung quanh, 76ăn phòng 7ày cho nàng 1ột loại 8ảm giác 2ehác thường, ahực thân 3ahiết.

Trương 75ụ lấy 7ca một bức 2franh đặt 8bở trên 05àn.

Y 18ân hai mắt 23đảo qua, 5iền không 2ời đi được 1ánh mắt e0ủa mình.

Đây 5à bức hoạ 77ột nữ 9bử.

Nàng ecđôi mắt 9đẹp, hắc dạch phân 0finh, nụ 5cười tươi 7rẻ, dung 7ạo nàng 12hiêu dật, 1hí chất 86ao quý.

Dung 7han nàng 51hư tuyết f3hanh khiết 7ại như 0cáng chiều 5báng lạn.

Nàng 1hư hoa mai 9ở trong euyết, băng 9hanh ngọc 79hiết, lại 1hư tiên fbử vân trung e2iêu phàm 43hoát tục.

Nhưng 0điều khiến 16 Vân khiếp 2ợ không fhải là 3ỹ mạo bủa nàng, 80à là khi 5 Vân nhìn f2ức hoạ cày liền 6iống như 56hính nàng 93đang soi 6eương.

Nàng fhật sự 8ùng Y Vân 84ất giống, fó lẽ phải f0ói Y Vân dà nàng cực 5ỳ giống 85hau.

Bên 1óc trái 8dức tranh, a Vân nhìn 6ehấy một dàng chữ 0hanh lệ, c7guyệt Như 5bhuỷ tháng c8ăm, năm 36anh Tử tự 4oạ.

Vậy 8a nàng chính 3à nữ nhi fão phu nhân, 5eô cô Nguyệt 79ạ Hương, c7hiên hạ c1đệ nhất 3ỹ nữ Nguyệt 5bhư Thuỷ.

Y 2ân thật 31hông biết 4ùng lời 7ào để 7iêu tả 2âm tình e4ủa nàng 4fúc này.

Kinh 5gạc, hoang aang, chua 4ót hoặc 8à vui mừng, adết thảy 69đều không 2hải.

Đối fới Nguyệt ehư Thuỷ, c7 Vân biết b1ất ít, 6hỉ biết 11àng năm dđó là thiên cạ đệ 23hất mỹ 4dữ, người 4rong phủ 7hững lúc 56hàn rỗi 8aới nói 07ài lời 2ề nàng. 9 © DiendanLeQuyDon.comọn hạ d1hân cùng 75 Vân đều 32hư nhau, 1dhưa từng 5hấy qua 7àng, hình 2hư Nguyệt ahủ nhiều d7ăm về trước 8đã một 49ượt đổi 81ết hạ 4hân, những 9cgười hiểu 5õ sự tình bđều không 0òn ở trong 0fhủ.

Thậm f5hí dung mạo b Vân rất d9iống Nguyệt 1chư Thuỷ 6ũng không fó mấy người 4hìn ra. Ngoại frừ thái d3iám Kha Quý 2fgày ấy b8đi theo Long d2ạc.

Đến 4dùng thì 45guyệt Như 43huỷ đã 5aảy ra chuyện aì? Đến 8ỗi Nguyệt eão phu nhân 62hiều năm b6hư vậy 8đều không 50ám đến 15ả Tuyết 59iện, đến a4ỗi tóc f2gười chưa 7bì đã bạc c5rắng.

Y 06ân nghi hoặc chìn Lão 6hu nhân, ceàng cần 5âu trả 6ời của 2agười.

“Vân 3bhi, ngày 9gươi đến 7dguyệt phủ, a8a đã cảm 8dhấy ngươi 3ất giống fhuỷ nhi fủa ta, từng dgày trôi 9ua, ngươi 0àng lúc 7àng giống dàng, nhưng 37à ta mãi 9ho đến 0fây giờ d4ẫn không bám nghĩ dfgươi chính 7à hài tử fủa Thuỷ 0ahi, bởi caì Thuỷ 84hi năm đó 6đã chết, ddhính Hoàng 1hượng đã 3ean cho nàng a1ái chết, dàm sao có 2fhể có hài 20ử. Ta vẫn 7ho rằng 1hế giới cày có hàng 5ạn người 4ho nên việc 1iống nhau 1ũng không 9ó gì kỳ 25uái, ta nghĩ 4bgươi chính 8à do ông 1rời ban 4cho, đến 34iúp ta xoa fịu nỗi 7đau mất 0đi nữ nhi 4bủa bà lão 1fày. Nhưng cà hôm nay 4hìn thấy c1ái vòng cbủa ngươi, 1a tin tưởng 4gươi chính 7à hài tử c8ủa Thuỷ cehi, bởi dì đó chính 1à chiếc 45òng ta tặng 05ho Thuỷ 2chi, năm đó a6a tự mình 1cđeo vào 4aổ tay nàng. b © DiendanLeQuyDon.comương Hương ecũng có một 03hiếc như 4ậy, nhưng 6bó chỗ không 3diống, của 7gươi là 0ốn đoá coa. Ngươi 8ói đây 55à của mẫu 41hân thân a7inh để 5ại cho ngươi, 2àng ắt 5bẳn là Thuỷ 8hi của ta. 7 © DiendanLeQuyDon.coma cứ nghĩ d5àng đã 6hết, thật ahông ngờ, 5àng lại b3ó hài tử, a9ua nhiều 9ăm như vậy 29ại luôn 9ở bên người dbta.” Lão ephu nhân b0nói xong 5đã muốn bđau đớn dbđến tột 43cùng.

02thật sao? 8Y Vân cảm cthấy nàng 7như đang 56trong mộng, 0nàng thế 4nào lại 3là cháu fngoại của e2Lão phu nhân.

Chẳng dbiết từ 5lúc nào, 7đôi mắt 4eđã tràn 2bđầy lệ, 7nhìn thấy aLão phu nhân deđau khổ, bY Vân nước e8mắt như 9dòng nước 37vỡ bờ 31không ngừng btuôn trào.

“Bà 3ngoại.” 3dHai người 1ôm nhau mà fkhóc.

Thật 5lâu sau, 2cY Vân hỏi: b“Người 04nói mẫu bethân ta năm 2đó đã 25mất, cuối 5cùng là 0chuyện gì 85xảy ra?”

Đối 88mặt với 9ánh mắt e9dò hỏi 9của Y Vân, 9eLão phu nhân 0dường như 3không thể 2nói ra chuyện 6xưa: “Trương cmụ là nhũ 2mẫu mẫu 3thân ngươi. f © DiendanLeQuyDon.comĐể cho 01nàng kể alại đi.”

Y caVân hết 6dlần này 2đến lần afkhác hỏi 4tới, Trương 41mụ cũng dcchấp nhận 4fkể lại bchuyện cũ.

Nguyệt 7cNhư Thuỷ ftừ nhỏ dđã là một cmỹ nhân 5xinh đẹp 1eđộng lòng 7người. d © DiendanLeQuyDon.comCùng với 4thông minh, eelanh lợi, a1nên luôn d2được phụ 7mẫu sủng aái. Mỗi 6dnăm mỗi 3qua đi, ánh bdsáng rực 8rỡ của enàng không 0aai có thể csánh bằng. a © DiendanLeQuyDon.comTừ nhỏ 1dnàng đã 2ethông tuệ, 97cầm kỳ 73thư hoạ 0không gì dkhông giỏi, 22hơn nữa 4nàng còn 4crất thích cđọc sách, 95Tàng thư 6của phụ 41thân nàng cđọc đã 6không nói, 8mà nàng ccòn tìm 5đến Tàng 51Thư Các e7trong cung.

Nàng 1fcòn yêu 7thích sách c1y, ngay cả csách về 8fngũ hành abbát quái.

Nhưng amà, lúc 9trong cung 7atrộm đọc 7sách thì anàng chạm 3emặt Hoàng 35đế, mà 1Hoàng thượng 09thế nào efchỉ liếc 4mắt một 17cái liền csay mê muốn 2dchiếm hữu 3cnàng, đồng 6thời hạ 63chỉ phong 7bnàng làm 3phi.

Đây 65đối với 4Nguyệt phủ d3mà nói, 9không thể 6nghi ngờ bđây là 2một chuyện fctốt, bởi bvì Nguyệt 3lão tướng b8quân là a5dựa vào bsức mình 84mới có e6được địa 0vị kiên 34cố trong ftriều, nếu 67như Nguyệt aNhư Thuỷ bftiến cung blàm phi, 1cả Nguyệt 7gia sẽ gặp 48vinh quang 3fkhông ít.

Chính 0là chẳng daai ngờ rằng, bvào đêm 8trước khi 9tiến cung 3nàng đã 6cùng người dbỏ trốn.

Người 5fbỏ trốn 5cùng nàng 2là dạng 61người gì, ffcó lai lịch fthế nào, e8người trong fdnhà đều 8dmột mực 45không biết. 5 © DiendanLeQuyDon.comNàng cứ 1như thế a0cùng người dấy bỏ a3đi.

Lão 6ephu nhân 9cđã phát 7hiện việc 8này trước 0ctiên, đem 19tinh binh etrong phủ aphái đi, c0năm đó dlão gia là 3tướng quân, 1trong phủ ebinh lính 7võ nghệ 2tuyệt định, 4sớm đem ahai người 1trở về.

Nguyệt 9Như Thuỷ a0vì muốn fbảo toàn 5tính mạng 75đối phương, a6đồng ý e5tiến cung. f © DiendanLeQuyDon.comVì thế 3alão gia cùng b8phu nhân beliền thả dngười kia.

Nhưng bkhông ai 7nghĩ rằng, 7Hoàng đế e7nổi giận, 06ban cho Nguyệt 9Như Thuỷ bcái chết. 9 © DiendanLeQuyDon.comNàng là a9uống rượu dđộc mà 5chết, sau 0được đưa f6từ trong ccung trở a3về. Trương cmụ tận dmắt nhìn 0thấy, Nguyệt 52Như Thuỷ edung mạo 48tuy rất d6sống động 5nhưng là 15không còn 5ahơi thở.

Nàng 4cứ như 2vậy chết eđi, cho dù 0fxảy ra chuyện 1gì nàng 04cũng không 7phải chịu 7đựng khổ 02sở nữa.

Nhưng 6là người dkia, người 1cùng nàng 26bỏ trốn, 3fngay cả ckhi nàng d1đã chết dcũng không bbuông tha, eđã đem cnàng cướp 9đi.

“Chính f8là ta thuỷ 4chung có 48cảm giác, bctiểu thư enàng không cchết, nàng avẫn còn 6sống. Năm 66đó người 8cùng tiểu cthư bỏ 47trốn là ahạng người bgì, chúng e3ta cũng không 36biết, có 6lẽ người 5đó đã ccứu sống e2tiểu thư.” 44Trưng mụ a4hai mắt 90đẫm lệ 6nói.

“Đều b5tại ta, 06hại Thuỷ b4nhi, nếu eta năm đó 65không phải 5eham mê hư 4bvinh thì 1đã không bfphái người eđuổi theo 2đem bọn 1họ trở 80về, có 4lẽ Thuỷ 65nhi sẽ không f3phải chết.” bLão phu nhân fnói.

“Bà 5ngoại, người cchớ khổ 83sở như 66vậy, mẫu e5thân năm dđó không 4chết, nếu e2sao lại b3có thể acó ta đây.” 4Y Vân an edủi.

“Đúng bnha, mẫu f6thân ngươi abhiện ở d3nơi nào? cNàng đâu? efNgươi vì 9fsao không eở cùng 5với nàng?” 7Lão phu nhân 3cùng Trương 0mụ đồng 8thời hỏi.

Y aVân không 2dnói gì, e9nàng không f8biết nên 6nói như e2thế nào 73đây, hai 17lão nhân 94này đang f4cực kỳ e5bi thương, a7có lẽ sẽ 04không chịu bđược đả 8dkích. Nàng 72làm sao có 4thể nói, fmẫu thân afbởi vì 38sau khi sinh c6ra nàng vì 8suy yếu admà qua đời.

“Ta 7cùng mẫu athân thất blạc, nàng 5không biết 3đang ở 8fnơi nào? bCó lẽ có 40một ngày 5sẽ trở 5lại.”

Y d0Vân nói, 9nàng thậm fchí cũng 5ctin tưởng flời của 81bản thân, 83có lẽ có fmột ngày cmẫu thân 65thật sự 24sẽ trở dvề.

Ánh bamắt nàng e6hướng đến 46bức tranh f6mẫu thân, dngười đang 01cười, nụ a4cười như 7dhoa.

Y 41Vân cũng 88đang cười, 3nụ cười frưng rưng bnhư đoá 1hoa rực arỡ điểm evài hạt a0sương.





Chương a26 Thế giới d2của mẫu 85