Nội quy chuyên mục
Hãy click nút f thích cuối mỗi truyện bạn đọc. Xin cảm ơn!
|
Trang 7/13
|
[ 64 bài ] |
|
[Xuyên không] Lãnh quân dạ thiếp - Hồ Ly
| Người gởi |
Nội dung |
|
Lớp phó văn thể mỹ
Ngày tham gia: 12.11.2011, 23:22 Bài viết: 188 Được thanks: 174 lần Điểm: 3.25Tài sản riêng:
|
 Re: [Xuyên không] Lãnh quân dạ thiếp - Hồ Ly - Điểm: 4
Cám ơn NQ vì đã làm truyện này. Đây là truyện Ngược hay nhất mà ta đã đọc. Nam9 trả giá thật kinh hồn, nữ9 thì hành xử rất đúng. Không ai lại có thể đi yêu người đã hành hạ mình dã man như vậy (chưa nói đó lại là bị hiểu nhầm đó nhe.) - Ta đã đọc hết bộ rùi nhưng vẫn thấy thích lắm. Nữ9 có yêu có hận rõ ràng. Tình huống truyện thì bất ngờ và hồi hộp. - Sau khi NQ làm hết thì cho ta lang man nữa nha. Vì thật sự rất kết cách xử lý nhân vật của tác giả này.
|
| 28.04.2012, 23:18 |
|
 |
|
ღ I'm waiting for you ღ
|
 Re: [Xuyên không] Lãnh quân dạ thiếp - Hồ Ly - Điểm: 11
@m.truyen: 2Ta copy thôi 4nàng bRất cám 0ơn nàng 81đã nhận a3xét cho truyện 2^^ Đây có 5thể xem 76là bộ truyện 1cngược đầu 1ftiên mà dta đọc dtừ lâu cùi, lúc eđó ta đọc 67ản convert. d0 © DiendanLeQuyDon.comruyện này 2ồ Ly viết 1ogic lắm c^^
Chap 3b7
Editor: 63ijian
Trong aòng Hữu a7i trừ Hoàng 58ắc Thiên 8à những 0gười vô 8ội bị f8iên can thì c0hông còn 5ai hết, aàng nhất 75định phải 12ứu họ, 4ù chỉ có 1ột chút by vọng nàng 92ũng phải cắ m giữ 8uyệt đối 76hông buông 70ay. Có lẽ 52hải nổ 00ực rất bớn, có bẽ nàng a4ẽ mất 6đi tôn nghiêm dàm người d3hưng nàng 40hông hối 67ận.
Nôi 9eâm cũng 7hông phải 4dhưa từng e3đấu tranh, 21ây giờ 7àng có thể 4ự do hoàn 0oàn thoát 38hỏi Lăng 1hiếu Dương. 9 © DiendanLeQuyDon.comhưng trái 23im lại bị 79iam cầm, aù làm cách 30ào cũng 3ehông khiến 6ó hồi sinh. 49 © DiendanLeQuyDon.comàng có thể 4ình yên 20à sống 94ua ngày nhưng 8oàng Bắc dhiên và dgười nhà 2aắn lại 1hết thảm.
Nàng 8ỏ không fđược.
Cầu căng Khiếu 5ương, đi 8hôi, tất 59ả vì người càng yêu, e9àng có thể 0àm được. 5 © DiendanLeQuyDon.comàng đi cầu ain Lăng Khiếu bương cứu 77oàng Bắc dhiên và 8ọi người, f8hỉ cần eoàng Bắc bfhiên còn 79ống, dù 8hải buông 3fay tình yêu 8ày, dù phải eống trong 0ủi nhục 75àng cũng 29guyện ý.
Bây 44iờ ngoài aính mạng 1ủa Hoàng 7ắc Thiên 54hì không 82ó gì quan 9rọng hơn bả.
Không 1ó!!
Hữu ci cáo từ b4ăn Tụy, 6đi tới 7chỗ ở Lăng achiếu Dương, acặc dù tâm 3aý đã chuẩn bị sẵn aàng, nhưng dỗi bước c6đi về phía 6rước, trái 4im như bị 0ắt ra thành 1ừng mảnh, a3ỗi một bcước chân 0ại trở fên thật 2hó khăn.
Bước 28uối cùng dbên bậc a6hang, Hữu 1fi gõ cửa, 7rái tim yên ceĩnh, sau 2ày nàng cehông còn 8à An Hữu 1i nữa, không bòn nữa 0dồi!! Một 67ồi sau, 4fửa cũng f8ở ra, người 05ác cửa 2hìn Hữu d7i.: “Ngươi cới đây b2àm gì?”
Hữu ci thẫn thờ d4rả lời:” 1a tìm Vương 0ia, làm ơn 2dho ta vào”
Nhưng, 92ương gia 4đã nói bhông muốn 4ặp nàng, dcgười gác dửa lắc bđầu nói: c“Vương 9eia không 66uốn gặp dcgươi, ngươi 76đi đi”
“Ta 6uốn gặp 4ắn, ta nhất 8định phải 3ặp hắn, 1gươi vào 6hông báo beột tiếng 9fà được”- cữu Hi chết 9ặng đi, 7dau đó trở eên kích 7động muốn a2ông vào.
“Ngươi 9ở đây 80hờ, ta đi 0hông báo 08ột tiếng, 7em Vương aia có muốn d5ặp không”- 1gười gác acửa đóng 06ửa lại, 8hốt Hữu 8i bên ngoài.
Hữu 2i đứng 7ên, ngây e2gốc nhìn 67ánh cửa 7eỗ, nàng f5ố hết cức nhẫn abại chờ 21đợi Lăng 6hiếu Dương bặp nàng. 4 © DiendanLeQuyDon.comốt cuộc 1gười gác 87ửa cũng 5a, nhìn Hữu 15i lắc đầu: d5“Vương 3ia nói, không 37uốn gặp bagươi, ngươi 4đi đi”
Không, 8cữu Hi bối aối bật 6ậy, đánh 08ào cánh e3ửa kích 5dđộng la do: “Cho 15a vào, ta a3uốn gặp 51ắn”
Nàng 5hông thể 32để niềm 48y vọng cuối 5ùng mất d2đi, nếu 0ăng Khiếu 9ương không cuốn gặp, 5bậy Hoàng aắc Thiên 7ủa nàng 61hải làm 3ao, phải 3àm sao đây!!
Người 9ác cửa 2ehông hề 5để ý đến 1ời cẩu 32hẩn của cữu Hi, đóng 7chật chặt 6ửa, Hữu 8i hoảng 4aợ đập 73ửa thật 66ạnh: “Mau 17ở cửa, aau mở cửa 52ho ta vào, 54ở cửa..”
Không 6eai để ý 9ới Hữu 3i, Lăng Khiếu 0fương không 7uốn gặp 9àng, Hữu b3i bàng hoàng 4ất lực b3ê liệt dgồi co quắp bở cửa. 8d © DiendanLeQuyDon.comàng nên f7àm gì bây 2iờ, làm 56ao bây giờ!!
Trong 73hòng Lăng 1hiếu Dương 5ó thễ nghe 08ất rõ ràng aiếng la 72hóc của e8ữu Hi nhưng aạnh lùng 1dhông nói, dhỉ nằm 0rên nhuyễn 6háp, vẻ eặt ngưng 72đọng. Sau 1aột hồi, dăng Khiếu 5ương không c4ghe giọng f4ữu Hi nữa, 5ay là nàng fỏ đi. Quên feđi ~ như 8ậy cũng 9cốt, Lăng chiếu Dương 75hậm rãi 8hắm mắt 4ại, cứ f4hư vậy c9hấm dứt, 6hông còn bbành hạ f0hau nữa e2ũng tốt.
Lăng 2hiếu Dương 4hắm mắt eượng thần, c6hông hề f8iết, Hữu 14i đang di achuyển trong 4ân.
Hữu ai dạo một 6òng, rốt 8buộc cũng 40ó hy vọng, bhía sau vương 9hủ có một 2ây liễu fũ, tựa 5dào tường, 13ừa hay nàng 0ó thể trèo 47ên cây sau 69đó nhảy buống sân 9hẳng tiến 0ào trong.
Hữu 6fi nhấc váy, 6ố gắng 0rèo lên 49ây liễu 31ũ, cổ tay 1ùng lòng 37àn tay bị 8a sát ma e0át mà trày 8bước. Dù 79hó khăn bchưng nàng 37ố gắng 52ám trụ cừng bước 2fuối cùng 2ũng trèo 3được lên b2rên, cẩn 9hận ngồi 8frên cao nhìn 7dòan bộ b4ên trong 60ương phủ.
Hữu f1i bám vào 5hánh cây bao. Trong 5òng có chút eợ hãi, 4au vài lần b3rượt ngã bàng cuối 99ùng cũng 4ám được 1ào đầu 2ường, chần 86hờ ngồi a0rên vách 64ường. dùng f4ức đẩy 2hẹ, hao 2hí không d9ít sức eực, Hữu 4i thở hổn 9ển, vừa 8buốn nhảy 9uống, lại 85ghe tiếng 56ét lớn: 55“Người eào?”
Hữu ei thất kinh 7“Ah”, dbau khi hét a6ên, cả cgười ngã 26uống đau 6bđớn
Trong 7eđại sảnh.
Lăng f7hiếu Dương 0agồi trên 4dhế hoa, 41ặc trên 7ình trường b8ào màu ngà 4fạch sẽ, d9đôi mắt 3aàu đen dày ddđặc, ánh 6auấn thập fhần, duy 4fhỉ có sắc f4ặt trắng 2hợt, hai 7ông mày e2híu lại, faờ môi mím 7hặt, đôi c2ắt đen 04íp lại 2hìn từng 0agười đang 0đứng trong 3ảnh.
So 08ới Lăng 12hiếu Dương 1rên người 3bột bộ 8uần áo 9ạch sẽ, frong đại bẵn có một bgười cũng 8hật vật, 6uần áo 01àu tím đã 8aạc phếch 12òn có mấy 4hỗ rách, d0óc đen bừa 7cộn rơi bfuống trên 8aai, trên bương mặt a2iền tụy 1ính chút 4eụi bẩn, 8iống như e5hàng hề.
Lăng c3hiếu Dương 1ặng im hồi b9âu, mở 2iệng nói: de“Ngươi bới làm 01ì, bổn aaương không 0hải đã bói nếu eó thể ngươi 17ãy biến 04đi cho xa 8bao?”
Hữu 6i cắn môi, 2rong mắt 8iện lên 5ẻ đau khổ, 8do dự hồi 4câu rồi fcđột nhiên c0uỳ xuống: f1“Ta cầu f5in ngươi, 93ãy cứu boàng Bắc 59hiên và 6gười nhà 12ủa hắn!!”
Lăng c1hiếu Dương c8iật mình, eàng quỳ 9bối trước 7ặt hắn, ceàng vì nam 3hân kia, 7à chấp 6hận hạ 2ình cầu 5in hắn. f © DiendanLeQuyDon.comhìn nàng dahục nhã 4dầu xin, 3ắn đáng 13a phải càm bhấy tốt!! 25hưng, tại fao lòng không 5hút vui sướng, 2gược lại 38òn thất cọng, khó 7ahịu.
Tay 9eăng Khiếu dương gắt beao vịn chặt bhành ghế, 8đôi mắt 35rở nên aâm trầm, 4arên mặt 9ở nụ cười, aahưng là 2ười lạnh 44oặc là 3ười khổ.
“Ngươi 2ho rằng 7a hao tâm bổn trí b1hiến hắn 4hết đi, chư thế f8ào lại aứu hắn, 73hật buồn adười!”
Trái 61im Hữu Hi 50ứng lại, eđau khổ 4ói: “Ngươi 97uốn như 0dhế nào 4ới cứu aeắn, muốn 5hế nào 46ới bằng 5òng cứu bọ, chỉ cbần ngươi 4ói ta nguyện 6ý làm, cầu 1cin ngươi, a8hỉ cầu bin ngươi 7đừng để 2cọ chết. d © DiendanLeQuyDon.comại sao ngươi 5bại tàn dhẫn như bậy, tại bao?”- Hữu 9ai vừa quỳ 09ừa cầu 19in, ánh mắt eẩn chứa 46ự đau khổ 84hờ đợi 8chìn Lăng 6hiếu Dương, a4đừng dày 9ò nàng nữa, 10àng sắp a6điên mất 3fồi.
Lăng 33hiếu Dương 5đứng lên, 39uay đầu 7ađi: “Tại 55ao lại cứu dọ, nhìn 9gươi đau edhổ như fậy ta rất 10ui, ngươi 8ứ tiếp 7ục sống 1rong đau aahổ, dù 77hết cũng 9hông yên, 7ột người f4àn nhẫn f4hư ta sao 92ó thể đi 4ứu người”
Lăng 39hiếu Dương c4ói xong, 9ciền bỏ dđi vào trong 5ẩm, Hữu f3i vội vàng 8ai chuyển 09gười ôm 8ấy cổ ehân Lăng e8hiếu Dương, f2hóc rống 24ên: “Không, 9gươi cứu 3ọn họ, 57àm ơn cứu 1ọ, chỉ dần họ 8cống, ngươi 0uốn ta làm 6ái gì, ta f1ũng đồng 11ý, đừng 9bđể họ 3hết, đừng 8à”
Tiếng 3chóc của a8ữu Hi làm f9ăng Khiếu f8ương phiền 5aòng, nhìn 26ương mặt 3đầy lệ 26ủa Hữu 7i, nhìn sự daợ hãi cùng 84đau khổ của aàng hắn bfại nhẫn f9âm đá nàng 1băng ra, tức eaiận nói: 2“Ta không 6ó hứng 8hú cứu 9ọ, đi ra 04goài”
Trong 64ắt Hữu 3ai chứa chan 75ệ cùng dự sợ hãi, b3đứng dậy 70hư kẻ điên 4ọt tới dfrước mặt 2ăng Khiếu 2ương, kéo euần áo 63ủa hắn, 9hóc hô: 60“Chỉ có egươi mới eó thể cứu bọ, van cầu 79gươi, van fầu ngươi. eb © DiendanLeQuyDon.coma không đáng 4bó được 1ạnh phúc, 66a từ bỏ, 4a sẽ từ dỏ mọi 76hứ, chỉ bần họ dống mà 83hôi, cầu adgươi cứu 1ọ, làm deơn cứu 77ọ”
Hữu 0i khóc trong 6uyệt vọng, 9ay gắt gao 41ắm lấy bdạt áo Lăng 1hiếu Dương, ecàm cho vết aahương trước 24gực rách 9a đau đớn. c © DiendanLeQuyDon.comắn đờ 3dđẫn đứng 8đó, Hữu 6i khóc khản 2à giọng, c1uột gan 2đứt từng dhúc, cầu fin hắn, 1ứu nam nhân 6àng yêu, c7ay Lăng Khiếu 72ương không 1ahịn được b4iữ lấy 8bả vai nàng, chông biết 94à muốn 9đẩy nàng ca hay muốn 6àng bình fĩnh trở 7ại.
Hữu 4i khóc đến 48i thương, 20ầu xin hắn, b5âm tình 1ích động a0ắp phát 21điên, một 1ần nữa bhẩn cầu 15ăng Khiếu 5ương, hy 8ọng hắn aó thể thay 18đổi chủ bdý, cứu b8oàng Bắc ehiên.
Tiếng b1ức nở 3ang lên, 5diếng cầu dfhẩn tan f8át cỏi a3òng, làm 06ho Lăng Khiếu 0bương một crận nhiễu c1oạn, hắn cuồi cùng 5đẩy Hữu 54i ra, Hữu 01i lảo đảo aồi té xuống 4ặt đất, 9ai mắt đau f7hổ tuyệt cọng nhìn băng Khiếu edương.
Lăng 0hiếu Dương cfuay đầu e5ại, vẻ 3ặt âm trầm: e1“Vì hắn 55gươi thật eự cái gì 66ũng đồng 55ý?”
Hữu 7di nghẹn 4gào, mờ 8ịt gật 64đầu, nghẹn 4gào nói 7o: “Ta cái 8ì cũng tự bguyện, chỉ 0ần, chỉ 7ần họ 36ống, ta 72ái gì cũng 2guyện ý”
Đầu d9ăng Khiếu b9ương đột d3nhiên ngửa 8cao, cười fblạnh một 3tiếng, tay 3vỗ vỗ 92trán, ngồi c9xuống, hốc cdmắt ửng 1hồng, lộ 6ra nụ cười 5lãnh khốc, 7trầm giọng 65nói: “Tốt, 5chỉ cần a8ngươi nghe 8lời, ta 9đồng ý dtìm cách agiúp hắn 8fkhông chết, 7nhưng sau e3này, ngươi abphải ở elại vương dphủ, làm 23nữ nhân 96của ta, c7không cho 3phép có 9aý nghĩ trốn 1eđi, cũng akhông đồng bbý cho ngươi 06nhắc tới 0ahắn, nếu bkhông ta 5tự có cách 73khiến hắn a9chết đi..”
Hắn 52đồng ý 2rồi, đồng adý rồi, 88trái tim 4aHữu Hi dấy 8blên chút 2ehy vọng, 7đôi mắt 6dsưng đỏ 84nhìn hắn, 7vội vàng 6nói: “Chỉ 5cần hắn 4còn sống, 4ta từ nay dsẽ là Lãnh aeDạ Dủy, 80ta sẽ từ dbỏ hắn, 6ở lại 15bên cạnh bngươi, ta 5esẽ không 76xuất hiện abên cạnh 7hắn nữa, e5không bao f8giờ”
Trên 6mặt Lăng 1cKhiếu Dương 4không chút 9vui mừng, b7chỉ âm 07trầm nhìn 8aHữu Hi: c“Tốt lắm c7đáp án 3của ngươi e4ta rất hài 45lòng, nhớ 5ekỹ là ngươi 7ecầu xin 02ở lại fbên cạnh 65ta, đừngg eở trước bmặt ta tỏ a9ra không 4cam lòng, ebta rất ghét c6nhìn thấy 5adáng vẻ 76không tự aenguyện của 45ngươi”
“Được, 4ta biết 6phải làm 3như thế 9nào. Ta biết”- 6bNàng làm 4ethế nào cđã không b0quan trọng, 97không quan 7trọng nữa 1rùi, chỉ dcần có ethể cứu 4Hoàng Bắc 75Thiên, dù a7Lăng Khiếu efDương kêu 1bnàng chết, 5nàng cũng 0tình nguyện.
“Vậy aakhi nào lên 2đường, engày mai ađược không?”- c8Hữu Hi chỉ d3muốn sớm d9đuổi theo 1Hoàng Bắc 8Thiên, sớm 2dhoàn thành 38ý nguyện.
Lăng 4Khiếu Dương 1bực mình, f4đôi mắt eđen liếc 39nhìn Hữu eHi: “Ngươi d7phải nghe alời ta”
Nhưng fcứu người 6như cứu d4hỏa, sớm 3một chút d3thì tốt. 0 © DiendanLeQuyDon.comHữu Hi lo ddlắng nghĩ, 7nhưng không 3dám mở 4miệng nói 8ra. Sợ chọc 3giận Lăng b6Khiếu Dương, ehắn đổi 6ý, không 4chịu cứu 4Hoàng Bắc bThiên, Hữu 52Hi lựa chọn 07im lặng.
Lăng dKhiếu Dương 6thản nhiên 9đứng dậy: 0“Đừng bcquên, ngươi 8eđâm ta một ffnhát, ta 00muốn dưỡng 2thương, b2chờ vết 9thương lành, 1atự nhiên 3ta sẽ mang a0ngươi về. e © DiendanLeQuyDon.comTa làm gì 7cũng rõ 0ràng, ngươi 5không cần 90hỏi nhiều, 4giúp ngươi fecứu người, afmuốn trách 85thì tự actrách mình 6không nhìn 2thấy được 3dtình cảnh, 5nếu như 7bkhông đâm 9eta một kiếm, a3chúng ta 42có thể cbkhởi hành 19sớm? Tốt 4elắm, bổn 59vương muốn anghỉ ngơi, dngươi lui fxuống đi”
Lệ achưa khô, 4atrái tim 8đã chết, aHữu Hi đứng 1lên. Trận 50giao dịch 2enày nàng 49đã thua, e8nhưng lại 0thắng được 2btính mạng 0acủa Hoàng f9Bắc Thiên f7và người ecnhà, rất 0đáng, rất fđáng. Đúng c7rồi, mọi 81chuyện giữa 7nàng và 72Hoàng Bắc aaThiên cũng 55đã là quá b2khứ, sau 99này nàng clà Lãnh e6Dạ Hủy, 7một người c3không có 76trái tim, 2egiống như c6con búp bê.
Hữu faHi thẫn 47thờ xoay 28người bỏ 3đi, Lăng dKhiếu Dương 4fnhìn theo 3bóng lưng agầy yếu 9acủa nàng, 9cgọi lại: 9“Còn nữa, dbổn vương 5không muốn 7mỗi ngày 24đối mặt fvới nữ 1nhân xấu exí gầy bnhư que củi. 18 © DiendanLeQuyDon.comnếu muốn 41ở lại, 99ngươi phải a0cho bổn acvương thấy c4gía trị fcủa ngươi”
Hữu 98Hi cười 8khổ, không 5xoay người, 6cúi đầu 17nói: “Ta eđã hiểu”
“Còn fnữa, ở 37đây hạ bnhân không f6nhiều, ngươi 3phụ trách 1cuộc sống 1hằng ngày fcho bổn 2vương, hy d3vọng người ddlàm tốt, 9làm cho bổn avương vui aevẻ, nói akhông chừng 27vết thương 1mau khỏi, fchắn càng 35có hy vọng.”
“Vâng”
Lăng 7eKhiếu Dương 72lãnh đạm 79nói: “Tốt 88lắm lui 2xuống, ngươi 30phải ghi 51nhớ cho drõ”
Hữu 5aHi như trốn 5ra khỏi 6fphòng, chạy cdvề phòng cmình, mở c4cửa vào, 74đóng lại, b2không nhịn edđược bật b6khóc. Trái 4tim nàng, dlương tâm 85nàng như dabị kim đâm ađau đớn, f6nàng không 6biết chính 84mình bây 6giờ thành 3cái gì, ccũng không 03thể ở 4cùng Hoàng 6Bắc Thiên, bnghĩ tới 8trái tim 0lại đau.
bƯng 0fmôi khóc 8cnức nở, 8ebi thương 8mà tuyệt 2vọng.
Ngoài 93cửa, một d5dáng người 2cao lớn 25đứng đứng 8yên, nghe 3dtiếng khóc 90đau đớn 67bên trong, 8hắn cúi 6eđầu, cô bcđơn rời a3đi
Hữu bHi dùng một 32đêm để dhoàn toàn 8tiếp nhận a1quyết định 4của bản athân, nàng ckhông không cethể yêu 2Hoàng Bắc dThiên được 2nữa, đã ccùng ác ebma giao dịch fxong xuôi 0bcả rồi, 02nàng đã 0không còn 73là chính 1mình, nàng ađánh mất 4đi linh hồn, 7tự tôn bfcùng hy vọng 53chỉ là amột khối edthi thể, 7nhưng tình 9yêu với f3Bắc Thiên 5sẽ không dchết đi, fmà sẽ cất 64thật kỹ 5trong lòng, 80vẫn yêu 6vẫn tin…
Hữu 2Hi cẩn thận bhầu hạ 68Lăng Khiếu fDương, không 4cho phép 6hắn có aacơ hội 63thay đổi 0chủ ý, blàm cho vết 3thương mau 1lành, sau 6cđó nhanh 3nhanh đi f7cứu Hoàng 06Bắc Thiên.
Cao ffMạc thay 0mặt Lăng eKhiếu Dương 38làm nhiều fviệc, nàng 5chỉ việc clo cuộc 2sống hằng angày của 2hắn, rửa 0mặt thay 52quần áo, b8nấu nơm, 6như vậy 0cũng tốt, 55nhưng công 8việc đó a2cũng không 2khó khăn.
Trời e2sáng, Hữu 06Hi rửa mặt, 1tự giác 9nhìn mình 42trong gương, c5sắc mặt 0tái nhợt 9như muốn adọa người, dmắt to hãm 1sâu, gương 0mặt gầy 0gò, không achút lộng 1lẫy. Nàng 0cdo dự, dùng d9trâm cài 7tóc lên. f © DiendanLeQuyDon.comNàng không 50còn là một 3tiểu cô 1nương nữa, d6từ sâu etrong lòng 3cnàng hy vọng 8thân phận bcủa mình 6là thê tử 5Hoàng Bắc 1Thiên. Thế 2bnhưng căn ebản là 02không còn, 6hôn lễ 8nàng sẽ efvĩnh viễn 4fkhông quên
Trên 9ftay vẫn 30còn đeo 91chiếc nhẫn 0mà Hoàng 4Bắc Thiên đưa 3bcho nàng, 7nó là vật 75gia truyền 37cho con dâu ftương lai 8dcủa dòng 43họ. Qua beđó, Hoàng dBắc Thiên 8biểu lộ 0tâm ý của 56bản thân, 1ehơn nữa ddchiếc nhẫn 8dnày còn ebtuyên bố 5nàng là ethê tử edcủa hắn, 7chỉ có d5nàng ngu dngốc không 6biết. Nhìn 0nhẫn như f1nhìn thấy 3cHoàng Bắc 2fThiên, nhìn 00vật nhớ 1bngười, cra cảm giác 8chính là b8như vậy. 0f © DiendanLeQuyDon.comHữu Hi lại 62rơi lệ, c3hôn lên 9chiếc nhẫn, fxem như đang 6hôn người byêu, sau 3khi đã chuẩn 0bị đầy a4đủ, nàng 4rời khỏi 8phòng.
Mở 7cửa, nghênh 64đón nàng 2blà ánh nắng a4mặt trời 3gay gắt 0enhưng không 1chói mắt b4lắm. Hữu 8Hi đi vào 5phòng lấy fcnước nóng, 15chuyện thứ 0nhất phải flàm là hầu 6ehạ Lăng 42Khiếu Dương 01rời giường.
Nàng b9bây giờ 7cchỉ là 5một nha 6choàn, một 1fcon búp bê 80vô cản, 5là nàng 16tình nguyện flàm nha hoàn, 0đẩy cửa 9eđi vào trong 4dtẩm, nhìn 60thấy Lăng 4Khiếu Dương 85mặc nội 5sam màu trắng d0ngồi ngay d6ngắn trên 02mép giường.
Hữu 7aHi cắn môi 3cđi vào, 24nàng làm 8như vậy 1là đúng fhay sai, nhưng 9nàng muốn 3flàm vì Hoàng 9Bắc Thiên fvì mọi 52người.
Hữu 2Hi đem nước cđặt trên 68ghế, đem 76khăn lông 0nhúng ướt c7rồi vắt 7khô, đang 16muốn giúp bcLăng Khiếu 2Dương lau emặt thì 9hắn mở 64miệng nói: 6“Trước 0dtiên thay 6bthuốc cho f0bổn vương!”
Hữu 1cHi đặt 82khăn xuống.
“Thuốc 9eở trên 1ebàn!”- 6Lăng Khiếu 7Dương lạnh 0lùng nói, 72mắt nhìn 3gương mặt 8atiền tụy 7của Hữu 29Hi.
Hữu aHi không enói không 5rằng đi ftới trước 7abàn cầm 8lấy thuốc, csau đó đi etới bên 2người Lăng bKhiếu Dương 83nhưng chần 6chừ không 1dám làm.
Lăng 74Khiếu Dương 6nghiêng đầu 8eliếc mắt aanhìn Hữu f5Hi, đôi 7dmắt đen 1hiện lên 28sự không 00kiên nhẫn: 1c“Sao, không 6emuốn làm 01sao!”
“Không bcó”- Hữu 3Hi cúi đầu dtrả lời, eenàng không 55quen cởi 3dáo cho hắn.
“Không 86có, ta xem 4ngươi rất 1không cam 4lòng”- 79Lăng Khiếu 52Dương hừ 06lạnh- “Không cmuốn làm 13thì cút 7đi, bổn 8fvương thay 6người là cđược “
Hữu 79Hi vội vàng 84lắc đầu: b“Không, 4ta thay ngay”- 3Hữu Hi nói exong liền 1etiến lên, 3cúi đầu, fcởi áo cbLăng Khiếu 8Dương ra, dđể lộ 7ra miếng bdvải trắng 8equấn chặt 02lấy ngực 7Lăng Khiếu 9Dương.
Tay 24Hữu Hy động b7tác cẩn efthận từ etừ tháo afbăng, sao 3khi tháo 6xong thì 2eđập vào 73mắt nàng calà vết 03thương do 3kiếm gây 4fra. Vết 28thương không 51lớn nhưng 2rất sâu, 7Hữu Hi hận 3ekhông thể c5đem vết 0thương trong 1nháy mắt 5ebuộc nó eblành lại anhư vậy ccó thể 7flên đường a2sớm một 3chút.
Lăng 3Khiếu Dương 80nhìn Hữu 3Hi đang ngây c0ngốc đứng 7yên, không 59biết sao 5nàng lại 10thẫn thờ 4như vậy c4liền quát cflạnh nói: 4a“Này ngươi 4lo lắng 1fcái gì, 1đẹp lắm 3dsao!”
Hữu 1Hi bị tiếng 9rống to dccủa Lăng baKhiếu Dương ecắt đứt 96mạch suy 3enghĩ, vội 5bvàng ổn 7định lại, 2đổ thuốc 7trong chiếc 7ebình sứ fnhỏ vào atay đắp flên vết athương của 7Lăng Khiếu bDương.
Lăng 22Khiếu Dương 3không nhịn 87được khẽ 31cau mày. 71 © DiendanLeQuyDon.comHữu Hi quay bđầu nhìn 5quanh một 1chút, nhìn 3thấy trên 0bbàn có miếng fvải trắng, dfđi qua lấy ecsau đó quấn d6lên vết 5thương cho 14Lăng Khiếu 1Dương. Lăng 7Khiếu Dương 0không nhịn cđược kêu ađau một 86tiếng, tức bgiận nhìn 0Hữu Hi, 3Hữu Hi cúi ađầu nhưng a5vẫn tiếp 9tục làm 1cũng không 2bphải là dnàng cố 6ý khiến 0ahắn đau. 3d © DiendanLeQuyDon.comSau khi đã 5buộc băng dchắc chắn 39mới mặc 0lại nội 26sam cho Lăng 2Khiếu Dương.
Hữu 9Hi vẫn cúi 63đầu, không 0hề nhìn bmặt Lăng 8Khiếu Dương, ad,mà Lăng aKhiếu Dương 3thì cũng 3bcúi đầu, 81nhìn mỗi 1động tác 0của Hữu 2Hi, bàn tay 2nhỏ bé 2vì hắn 83mà bận f9rộn, trong 9tâm dấy elên cảm cgiác oán 8etrách, tay dđột nhiên 82nâng mặt a5Hữu Hi lên, 0buộc đôi 03mắt ảm f4đạm của 8nàng đối 5mặt với 1hắn.
“Ngươi 16có từng 4ehầu hạ 28nam nhân 0khác như 4vậy không?”- 73Nàng cũng 4từng vì 2Hoàng Bắc 2Thiên mà 60làm việc 2này sao.
Hữu 9bHi trong lòng 61chua xót, 5cụp mắt 5xuống, nhớ 7tới trước fađây nàng 2từng may equần áo 1fcho Hoàng 6Bắc Thiên, 1dlại còn 52giúp hắn b1mặc vào, acnhìn gương amặt tươi 7cười đắc 3ý thỏa 7mãn của chắn. Nếu 4như những echuyện này 5akhông xảy 8ra, nàng 58đã là thê e2tử của c1Hoàng Bắc dThiên, mỗi 03ngày có 8thể chăm cesóc nam nhân 2mình yêu 7cđó là điều 3hạnh phúc 2nhất, nhưng cfmọi thứ 84đã không fcòn nữa.
Hữu 7Hi im lặng bhồi lâu, 6Lăng Khiếu b6Dương trở 98nên xúc eđộng, tức 6egiận, bỏ 9tay, quát fto: “Bưng 31đồ ăn asáng tới 66đây”- 52Nàng nhất 9định đang 9nghĩ tới enam nhân 3kia, nghĩ 9tới những 7kỉ niệm 83trước đây. b © DiendanLeQuyDon.comTrái tim 49Lăng Khiếu abDương lại 9trở nên 97lo lắng.
“Vâng”- 53Hữu Hi nhu 72thuận lên 4tiếng xoay 6bngười đi ara ngoài, 6aLăng Khiếu 8aDương thở 98hổn hển, 87tự dùng 17khăn lau 2fmặt , sau 2đó đợi 69Hữu Hi bưng b2đồ ăn 9sáng lên.
Hữu 1Hi bưng đồ f4ăn sáng 27trở về, 71phòng bếp dfđể chén 79thuốc cho 9nàng bào 2nàng bưng 6dlên.
Hữu 6Hi nghĩ đó 1alà thuốc 7cho Lăng bKhiếu Dương 15uống, dù 35sao hắn 66cũng đang 2bị thương. d © DiendanLeQuyDon.comQuay về 85tẩm của 91Lăng Khiếu 2eDương, hắn 0bđã ngồi 2btrước bàn c3bát tiền. 75 © DiendanLeQuyDon.comHữu Hi cầm fthức ăn eđể trong 3mâm gỗ cđặt xuống 6bàn, mang 47theo cả 5chén thuốc.
“Ngồi caxuống ăn 0cơm”- Lăng 2eKhiếu Dương 4chỉ tay d4xuống bàn, fcau mày liếc canhìn Hữu 1Hi một cái.
Hữu 9aHi khó hiểu 61nhìn Lăng daKhiếu Dương: d5“Tại sao, 92ta xuống f3dưới ăn 82là được erồi”- 7Hữu Hi không 14muốn cùng bhắn đối acdiện, bởi 6vì, ngồi f1cùng một 4cchỗ ăn ccơm phải 4là cùng 4nam nhân fmình yêu adcùng người 8fthân của f3mình, tuyệt 0nhiên không aphải cùng 53hắn.
“Đừng fphí lời 79nhảm nhí anữa, ta 9kêu ngươi cngồi xuống 56ăn cơm”- cbLăng Khiếu 19Dương không dcó kiên 8nhẫn giải 8cthích, chỉ dnghiến răng bra lệnh.
“Nhưng 0mà…!”
“Ngươi 5đã hứa 83những gì? a8Đã hứa 75sẽ thuận 6dtheo ta mọi c1chuyện sao?”
“Ta 99ăn”- Hữu 1Hi trong lòng bthở dài, e2không cam clòng ngồi bxuống, cầm c5lấy chén bcơm, khuyến 2fkhích bản 4thân ráng 6ăn cho xong.
Hữu ebHi căn bản fdkhông chút 26hứng thú, 31lòng nàng 08bị dày 06vò, chỉ 8hi vọng 2có thể 9bchạy ngay 31tới kinh c4thành cứu 9bHoàng Bắc a6Thiên. Nhưng eliệu Lăng eKhiếu Dương 7có lừa bfgạt nàng, anếu như 8chuyện hắn 6đáp ứng fdcứu Hoàng 1Bắc Thiên 33chỉ là 3đùa giỡn, 1nhưng vậy 1cHoàng Bắc 8Thiên chết 1nàng cũng 4không hay.
Trong 34lòng đau 3đớn, đau 7quá, Hữu bdHi không bfcách nào b6nuốt nổi, fmuốn ngay 71lập tức 3cứu người, 2anhưng thời f1gian không e5cho phép, dLăng Khiếu 5aDương cũng 22không cho e0nàng hỏi, 4chẳng lẽ 8chỉ có 2bthể chịu 4sự chờ 1đợi dày f3vò này sau. 9 © DiendanLeQuyDon.comSau đó giống bnhư kẻ 68ngốc nghe 1theo hắn, 9emỗi ngày 7flàm những 26chuyện nhàm 4chán giúp dhắn vui 4vẻ, trong 8ckhi đó sống 9chết của 1Hoàng Bắc 48Thiên và 75Bắc Song 0dkhông rõ.
Thức 00ăn trong 74miệng giống 1như tước 98tinh, nước c8mắt tích 9lại rơi axuống, nếu 7như Hoàng 60Bắc Thiên 9có mất 84mát gì, 5anàng nên 8elàm gì bây 3dgiờ.
Lăng 29Khiếu Dương eăn hai khẩu 9phần cơm, c4nhưng lại 4nhìn thấy 0cHữu Hi lặng d8lẽ khóc, 6trong lòng 0fdị thường 0xúc động, 6buông bát e6xuống: “Ngươi d6khóc cái 8fgì, ăn cơm 3cùng ta đau 47khổ vậy 3dsao?”
Hữu feHi ngẩng 51đầu, che b6mắt nhìn 8dLăng Khiếu c0Dương, nghẹn 9cngào nói: 8b“Nếu như flúc chúng ata tới, cchọ đã 79chết rồi fthì sao, dlỡ không 9kịp thì clàm sao?”
Tay 3Lăng Khiếu 8bDương nắm athành quyền, 29đôi mắt b4đen mang d5theo lửa ebgiận nhìn 55Hữu Hi: 09“Ngươi fkhông tin 82ta, sao lại 05tới cầu 8axin ta?”- 5Hắn phừng 7aphừng lửa dagiận đứng blên. “Không eai buộc cngươi ở 5đây, không 2tin lời fta lập tức 8cút đi, c5đừng ở 1cchỗ này 8vì nam nhân 1kia àm khóc, ebcút đi”
Hữu 4Hi nhìn Lăng f8Khiếu Dương 69tức giận, bkhông rõ 9sao hắn 04lại giận dtới như 4vậy, vội f4vàng giải 2bthích: “Ta e8chỉ sợ 21thời gian, e9ta..”
“Đi 0ra ngoài”- bLăng Khiếu 2cDương nổi cgiận đùng 6đùng, nhưng 0lại động e9tới vết 09thương, 3không nhịn c3được cau 8mày.
Hữu 9Hi bị cơn 15tức giận 22của Lăng eKhiếu Dương 86làm cho hoảng asợ đứng 5lên, nhìn 9thấy miệng d0vết thương 9cmáu chảy 2ara ào ào, 2ebối rối 64nói: “Vết 3thương của 6fngươi chảy 8máu rồi, edta giúp ngươi 66đắp thuốc, 9để ta giúp 04ngươi”
Hữu 5Hi bối rối 1btiến lên, 6muốn cởi 1áo Lăng cKhiếu Dương ccgiúp hắn 3đắp thuốc, banhưng Lăng dfKhiếu Dương 4phất tay, 6ebỏ qua Hữu 44Hi: “Ngươi 06sợ ta chết 86không ai 47cứu hắn 15sao, sợ bbvết thương 83ta không 4khỏi hẳn dkhông cách 3nào cứu 79hắn đúng 3không? Cút 2đi, cút ccra ngoài”- 02Lăng Khiếu 3cDương tức bgiận gào 0thét, xoay e0người sang fchỗ khác, c3không nhìn bmặt Hữu 62Hi, tay bưng 4vết thương, 3ftoàn tâm 9đau đớn 1không nói 65được. 7 © DiendanLeQuyDon.com>> Mùi dfdấm chua 50nồng nặc<<
Hữu 08Hi kinh hoàng, 3nhìn Lăng bKhiếu Dương e0đột nhiên 0tức giận, 0fnàng có 6chút sợ 5hãi, do dự dfmột chút, brồi đi 01ra ngoài, fvừa mới eachuyển thân, 0ccổ tay căng fbthẳng, nhưng 62Lăng Khiếu 4Dương giữ aanàng lại, 8chưa kịp 39phản ứng 3môi đã 6bị giữ 8lấy.
Bá f8đạo hôn, abá đạo 7chiếm giữ, 0cõi lòng 75tan nát, 29Hữu Hi dùng 6tay thúc a9vào ngực eLăng Khiếu 4Dương, nhưng etay lại cddính máu c0tươi.
Sợ 3hãi, kinh 7atâm, nhục 09nhã trong 1anháy mắt fdbao lấy b4trái tim 8Hữu Hi, 8nàng làm 28đau vết 01thương của 27hắn, là 0ccố ý hay evô tình.
Lăng b7Khiếu Dương cdbuồn bực 6hừ một 31tiếng, đẩy 8nàng ra, 5Hữu Hi cuống 9quýt lui 4về sau, 7engã xuống bbàn.
Trên 8emôi Lăng 2bKhiếu Dương 4vẫn còn 5lưu lại 7cảm giác 5mềm mại ado đôi môi b2của nàng 45mang lại, bhai mắt 98căm phẫn bcnhìn Hữu 0fHi, thở 05dốc một f6hơi, lạnh 4alùng nói: 1a“Đừng 9chọc giận 1ta, ta đã 7hứa chuyện dgì thì sẽ 3làm được, 1cmà ngươi 5cũng nên 01làm chuyện bmình cần 4làm”
Chap 08
Hữu dHi hồi hộp bnhìn Lăng 0Khiếu Dương, 6ebối rối 6gật đầu: bb“Được, 7ta biết, 4ta sẽ không 3làm ngươi 9giận nữa, 0sẽ không 1fbao giờ”
Lăng 09Khiếu Dương ecau mày, 7dchỉ vào 4chén thuốc e1tức giận 3nói: “Đem 94thuốc uống fbđi, rồi 40cút ra ngoài.”
Hữu 35Hi quay đầu, 21nhìn chén 1thuốc đặt 5trên bàn dcũng không 56biết thuốc 1gì, nhưng 8lại không 8ddám mở 7miệng hỏi b8đành bưng 6lên chịu d6đắng nuốt 55xuống, sau 8đó liền 08bỏ đi.
Mỗi 8bước đi, 08Hữu Hi liền bftự nói dvới bản 75thân, nàng 7phải học 87thay đổi, cphải quên 7fđi mọi 8thứ trước cđây. Nàng 80muốn thuận atheo, mặc ckệ Lăng 27Khiếu Dương 0muốn nàng c7làm gì, cnếu hắn fcmuốn nàng f6phải làm. 1 © DiendanLeQuyDon.comVì hắn b4là niềm 84hy vọng 8cuối cùng 5ccủa Hoàng 19Bắc Thiên, nàng 07cùng hắn c1giao dịch b1căn bản 50đã đánh emất đi echính mình.
Hữu eHi ở trong csân một blúc lâu, d3thất thần bđi ra khỏi 9phủ, đôi 7mắt đau 0dkhổ nhìn 1mọi thứ 2trên đường, 01chỉ vừa 4equa vài ngày 0ngắn ngủi a5nhưng thoáng 7một cái 4suy nghĩ ccủa nàng 51như đã 6dgià đi mười d2mấy tuổi.
Nàng 8cbất tri c7bất giác 6đi tới f6hoa phường, 7đẩy cửa 0đi vào. 0 © DiendanLeQuyDon.comTrước đây cbên trong 6có rất 1nhiều hoa 8nhưng không cbiết đã dbị ai mang b9đi, chỉ 8còn một 02bó hoa hồng 8còn nằm 2lại trên 0bbàn. Bó 92hoa héo úa 4không còn 7tươi, buốn 79bã thất esắc giống 5như nàng 6đã mất fđi niềm avui…
Nơi 08này khiến c0nàng nhớ 1elại rất 7nhiều, dáng e8vẻ của 9Hoàng Bắc 9aThiên, hắn 1dthường f9mua hoa, yên e3lặng nhìn fnàng, thân dảnh cao alớn đi 8equa đi lại, 7đem nàng b8ôm vào trọng 6ngực. Còn 0ccó Hoàng fBắc Song 47hoạt bát, d5gương mặt 2lúc nào 7cũng tươi aacười như bhiện ra 8etrước mắt..
Nhưng 20bây giờ, 3mọi thứ 3xung quanh cđều tĩnh a8lặng, vắng 1avẻ. Hữu f2Hi thẫn 0thờ ngồi etrước bàn, 3không biết 5bao lâu, 9lòng tràn e8đầy chua 0fxót, tay 33cầm bó 29hoa hồng, 62phủi đi 89tro bụi, 69lui về sau 7đi ra ngoài.
Nàng 3không tự 6chủ đi 1dđến Bắc 93Vương phủ, 09đứng ở 4trước cửa 09rồi Hữu 47Hi mới giật emình nhận 6ra. Bắc 0Vương phủ 8bkhông còn 7là nhà nữa, b8cũng không dbcòn ai, cửa 9bbị dán 4giấy niêm ephong, khóa cdlại. Vương 7phủ vắng 0không bóng 9người, f1làm người 0khác sợ c3hãi, trái atim phát choảng
Trái 21tim bị kéo 5alê đi trong 5eđớn đau, ekhông cách enào tiếp 9nhận sự 04trống trải cnày, mọi 1thứ mất 72đi, Hữu 5Hi khóc, 92tìm kiếm, 65nhìn thấy ddmột tảng 6đá to, nàng 46giống như dkẻ điên 89đập vào 02ổ khóa, 3cđập bể cnó, cố 2hết sức 42mà đập, 7bđập đến 40ngón tay 57trày xước 3bcũng không athấy đau, 2rốt cuộc eổ khóa 3cũng hư drơi xuống cđất.
Hữu eHi ném hòn 8đá xuống, 20đẩy cửa flớn đi 2evài. Cảnh etrong sân d7thật thê 1lương, thê fflương đến 61nỗi làm e0nàng cũng 2fphải đau cetheo, không dkìm được bmà khóc. df © DiendanLeQuyDon.comLòng nàng 31giống như 15nới này, 2trống không, dkhông còn cagì cả, 4fHữu Hi nhìn 47từng cành 9cây, từng 49cọng cỏ 03khô, đi 13đến nơi aHoàng Bắc 99Thiên ở.
Đẩy dbcái cửa c8quen thuộc, cmột niềm 5hy vọng 0alớn lao 1mong Hoàng 60Bắc Thiên axuất hiện 4trước mắt c4nhìn nàng 6cười một 4cách dịu 00dàng. Nhưng f8trước mắt ebnàng chỉ clà một 0đống quần 4áo hỗn f2độn, đồ evật quăng 0khắp nơi, 5các thứ 8đáng giá a8đều bị flấy đi, 7cũng chỉ 6còn lại 7một ít 2vật dụng 70nhỏ không 4đáng giá.
Lệ cđã rơi 1dđầy mặt, 31trái tim 65bị xé rach 8đến đau 00đớn, Hữu 82Hi đứng 2yên nhìn 12mọi thứ, adnhớ lại 3cnhững gì cthuộc về bnàng và eHoàng Bắc d5Thiên, mỗi 4một kí cức giờ 4ephút này f5lại làm 6cho nàng 0đau khổ c1không nguôi.
Nước 6mắt khiến 2mọi thứ eđều trở 7nên mơ hồ, efnàng nhìn a1thấy quần fáo rơi trên 7csàn liền 1đi lại ednhư tiến 8về quá 1khứ, ôm 6chặt quần d9áo trong clòng vì 47đó là của 8Hoàng Bắc caThiên, là e7bộ quần aáo lúc rơi 8xuống vách afnuối hắn 7evẫn ôm e2chặt trong dlòng.
Trong 49đầu Hữu 7Hi vẫn fnhớ rất 45kỹ, lúc emặc bộ 8quần áo 3bnày, ánh 44mắt của aahắn giống a6như một bhài tử fthảo mãn 3vì nhận 17được món 00đồ chơi 8mình thích.. f © DiendanLeQuyDon.comnhưng Hoàng 8eBắc Thiên 6của nàng bgiờ đây 0chỉ có 7thể mặc 4áo tù nhân, 80mang theo bxích sắc, 2engồi trong ddxe tù.
Hữu 9Hi cuối 0cùng không dkiềm chế 0ađược quỳ 11bệt xuống ftrên sàn bđất, mặt 44chôn vào 7trong quần cáo, thương 4dtâm khóc 1rống lên. 23 © DiendanLeQuyDon.comTiếng khóc 3uất nghẹn flúc có lúc 7không cứ 46quanh quẩn 6trong căn fphòng trống.
Mọi ethứ cũng 37thể như atrước đây 9nữa, không a2thể quay evề được 99nữa rồi!!
Vì f4vết thương 4mà sau khi 67Hữu Hi rời dbđi, Lăng 1Khiếu Dương a7chỉ bất 83tỉnh ngủ 2chập choạng, d8có lúc còn 6fsốt lên.
Tỉnh 8lại, trời 7đã bắt a3đầu tối.
“Người 2đâu!!”- 17Lăng Khiếu 4Dương hô 1to, nhưng f1không ai c1trả lời.
Hắn 0bcau mày, 19đứng dậy, etức giận dhô to: “Các 3ngươi cút eđi đâu ccả rối!”
Cao 0cMạc như 2tiếng rống c8giận của d8Lăng Khiếu 3Dương vội evàng chạy a8tới: “Vương 91gia có gì 01phân phó, c9vết thương 48vẫn ổn 7chứ!?”
Lăng bKhiếu Dương 78cau mày, cnhìn thoáng 8qua Cao Mạc b7hỏi: “Nàng eđâu rồi?’
Cao 3cMạc nhìn 8Lăng Khiếu cDương nhỏ 38giọng nói: aa“Buổi 1sáng sau 1khi bị ngài 28mắng đã betự ý đi 9ra ngoài”.
Lăng feKhiếu Dương etrừng mắt 7nhìn Cao 71Mạc: “Người 7đâu? Còn achưa trở f9về sao?”
“Vẫn achưa”- a8Cao Mạc 4có chút run 0rẩy, sợ aaLăng Khiếu 6Dương sẽ etức giận, 5nhưng hắn dcăn bản 6không quan 6btâm đến 4sự sống bchết của 43nữ nhân eđó.
Lăng 8Khiếu Dương e6đứng lên, 42cau mày, 29đôi mắt 89đen lạnh 91lùng tức 64giận, bỏ dđi ra ngoài.
“Vương cgia, ngài 6đi đâu?” 3Cao Mạc 8vội vàng 8fđỡ lấy 2Lăng Khiếu caDương, Lăng acKhiếu Dương 9trao hắn fcái nhìn 4clạnh lẽo 7trực tiếp 9đi thẳng bra ngoài.
Cao bMạc cũng 7chỉ biết 2im lặng, bnhẹ nhàng 62vuốt mũi, 4rồi đi dtheo Lăng bKhiếu Dương.
“Đi a0theo ta làm b4gì, mau đi 21tìm người”- cfRời khỏi 7cửa, Lăng 71Khiếu Dương dtức giận 15hét lên, 8sau đó cố egắng đưa ebản than 5đi theo một 33hướng.
Cao 55Mạc mặt 6mày xám 1fxịt quay fđi về nơi e1khác. Hắn flàm sao biết 0eđược người d4ở đâu, 94bất quá 9nhìn thấy cdáng vẻ 36tức giận 2của Lăng e1Khiếu Dương cđành giả 0vờ lắc eclư đi vài 0bcon đường drồi trở 46về.
5Lăng Khiếu 7Dương đi adọc theo 8con đường 36tới hoa 8ephường, c6hắn chỉ adựa vào 8trực giác 27của bản 54thân mà btìm, cũng 5ekhông hiểu 0ftại sao 1lại muốn 90tìm nàng. 7f © DiendanLeQuyDon.comSợ nàng 21chết hay 9xảy ra chuyện e6sao? Dù sao 7cũng đã 6đi, hắn 27đi vội 1vàng làm evết thương 2cđau trở 6lại.
Đi 66tới trước ecửa hoa aphường, 06đẩy cửa 34đi vào, 9nhưng bên 0trong không 2có ai, cảm cgiác lại fcho hắn 56biết Hữu 7Hi hình như cđã tới a1đây. Lăng baKhiếu Dương 9từ hoa phường dđi ra, lại 27đi đến abBắc Vương 0phủ trừ fhai nơi này dra, hắn 7không nghĩ 21được Hữu 9Hi còn đi 14đâu nữa.
Hắn 1bước thật enhanh, Bắc 2Vương phủ 0dchốc lát cđã ở ngay etrước mắt, 95sắc trời bu ám nhìn bbthấy cổng 3đã mở e1khóa, cau 55mày, đẩy 35cửa đi dvào.
Hắn 7eđi thẳng b9đến phòng 4Hoàng Bắc f8Thiên, nơi 62này từng 3được trang f8trí làm 3phòng tân ahôn nhưng fbây giờ 23không còn 0cảm giác 9vui vẻ nữa. 6c © DiendanLeQuyDon.comĐi vào, c1đại sảnh 42không có 35ai, ngược 3lại tiến 1vào trong edtẩm, dưới aeánh sáng 0chập choạng 04hắn nhìn 5athấy bóng fngười co b0quắp lại, 1lui vào một bgóc, tay 5ôm vậy 20đi đó, a6giống như 01đang khóc, 9đau khổ fmà tuyệt 5vọng.
Sự 5eyếu ớt, d3bàng hoàng 18cùng bi thương c4bao phủ 7lên cái 2thân hình 0gầy yếu dcủa người 5phụ nữ b0kia, cô độc 75bất lực. a9 © DiendanLeQuyDon.comLăng Khiếu aDương đứng 5ngây dại cra đó, tay a6gắt gao 5nắm lại fdnhìn chằm echằm Hữu 1Hi đang cuộn 2người lại.
Lòng cađau đớn adị thường.
“Đáng achết, ngươi 61ở chỗ 2này làm d0gì?”- Lăng 9Khiếu Dương 6trong lòng 7bực mình, 7không kiềm 0được mà a1mắng một 16tiếng.
Hữu 9Hi quay đầu 8blại, ngẩng 97lên, hai 22mắt sưng 8đỏ nhìn 9hắn, kinh 95hoàng vội 7vàng đứng 6bật dậy, e7bất an đứng byên ở đó, 02tay bối 1rối lau a2đi nước 7mắt còn 6flưu lại.
“Ta 8chỉ là..”
“Đủ 04rồi!”- 76Lăng Khiếu 4Dương quát a1lạnh một 55tiếng, không 2muốn nghe 36Hữu Hi giải ebthích. “Theo 80ta về”
f“Vâng”- aHữu Hi đi bvề phái 31Lăng Khiếu 4aDương, hắn 86đi ngay cửa.
Đôi b2mắt Lăng b4Khiếu Dương 7nhìn thấy 5đồ vật 36trên tay 75nàng, lạnh fflùng hỏi: 8“Thứ cầm 3trong tay blà gì vậy?”
Hữu 4Hi ôm chặt btrong lòng, 08khàn khàn 6đáp: “Quần 2áo”.
Đôi 7mắt Lăng 2Khiếu Dương 1btối lại, b2không chút 7dkhách khí 9nói: “Vứt 46đi”. Hắn athấy rất 2erõ, đó 9là áo của 5nam nhân, 72khẳng định 28đó chắc b8chắn là bccủa Hoàng 7cBắc Thiên, a0mặc kệ fnó có ý c2nghĩa gì, 6hắn không ccho phép fnam nhân 3đó xuất 6hiện tại 5thế giới 3của hắn.
Hữu bHi cúi đầu, dtay nắm 1chặt quần cfáo, không 7amuốn ném b9đi.
“Ta 37nói rồi, 3ta không f3muốn lặp 84lại lần 18thứ hai”- eLăng Khiếu dDương lạnh 0lùng nói, 7đi ra ngoài.
Nước 2mắt không 6nhịn được 68rơi xuống, ccuồi cùng 20lòng dù d1không muốn cnhưng Hữu bHi đành 91nén lại d0đem quần eáo để 0trên bàn, e3xoay người d6đi ra ngoài.
Nhanh 98như vậy, dctrời đã etối.
Thân ahình cao 7lớn của 6Lăng Khiếu 6Dương đi 82ở trước, 8Hữu Hi cúi 8đầu đi 5theo sau, 86trái tim 3eđắm chìm a9trong thế b6giới đau 4ckhổ của 09bản thân, 3nên không 5phát hiện 6dra Lăng Khiếu f8Dương đột dnhiên dừng 4lại, nàng 10đập đầu cvào lưng 9hắn.
Lăng fKhiếu Dương bnhìn dáng 92vẻ hoảng 8hốt của 56Hữu Hi, 7lòng phiền 2não không 22thôi, tức 76giận nói: 6“Ngươi adcó nhớ f8kỹ giao d5dịch của 2ta và ngươi 54hay không?”
“Ta cnhớ rất 0frõ”- Hữu 0Hi gật đầu.
Lăng bbKhiếu Dương ebá đạo, 9lạnh lùng fnói: “Sau 73này, ta không enói, không fcho phép 8ngươi tự 74ý rời đi”
Hữu 3Hi gật đầu.
Lăng 3Khiếu Dương benghiến răng 5bnghiến lợi f8nói: “Vậy angươi có cnhìn thấy, 2ta đang rất 0đau không, 8đi rất dekhó khăn 69không?”
Hữu 36Hi uể oải 5nhìn theo 2bánh mắt d5Lăng Khiếu cDương.
Lăng cbKhiếu Dương b1nhíu mày, dlạnh lùng fra lệnh 76cho Hữu e2Hi: “Lại 02đây đỡ c9ta”
Sắc 3cmặt Hữu ebHi đầy 0vẻ khổ 73ải, đi dvề phía 3trước, 54tính đỡ 32lấy tay 45Lăng Khiếu 8Dương. Lăng a0Khiếu Dương 56rút tay lại, 9khoát lên 0vai Hữu 9Hi, đem toàn abộ sức cnặng của e7cơ thể 4dđặt trên 3vai nàng 9đi về phủ.
Lăng 9Khiếu Dương 9cđi rất 19chậm, Hữu 4Hi đi cũng ccố gắng 1hết sức, abcánh tay 8của hắn 4giống như d7quả tả f2hàng chục 3ccân. Hữu 17Hi hoài nghi 5không biết a8hắn có acố ý không..
Trở 99về phủ, 2fLăng Khiếu 3Dương ngồi 9exuống, dường như 1chắn rất 2đau, ngay 0cả sắc 3dmặt cũng ekhông tốt.
Hữu eHi đứng cayên, giống 8như một 1đứa trả a0làm sai đang b0chờ Lăng dKhiếu Dương ctrách phạt.
Đôi e9mắt đen f7của Lăng 70Khiếu Dương fnhìn chằm a3chằm Hữu 54Hi, trong 34đầu lại cchiện lên adáng vẻ 5ađau khổ afcủa nàng 43tại Bắc 14Vương phủ, fftrong lòng 4liền trở 1bnên nhiễu 8floạn, xúc ebđộng: “Chết 17tiệt, ngươi d1đứng đó 7làm gì, elàm gì đi 40chứ?”
Hữu 72Hi nhìn sắc 02mặt Lăng a9Khiếu Dương 1do dự xoay 6người đi 9ra ngoài. 05 © DiendanLeQuyDon.comNàng vẫn dtưởng hắn 5bsẽ tức 8giận, thật d7may mắn, 2hắn không 70hề giận, 2hình như flà sợ vết 9fthương lại f2rách ra. 90 © DiendanLeQuyDon.comNàng thật 79sự cầu dmong hắn 10đừng giận, bnếu không 8fvết thương 4rách ra, aftình trạng ađi xuống, 4Bắc Thiên bccủa nàng 9lại không 9được cứu.
Hữu d5Hi đi tới 2phòng bếp, 3atrù nương b6đã làm 33xong bữa 1tối, thuốc 1cũng đã 36chuẩn bị, 8dHữu Hi không 9nhịn được 3hỏi: “Thuốc 8này là thuốc dgì?”
Trù 85nương cười 9nói: “Là 2thuốc bổ, 6ngươi xem 7angươi kìa 8gầy đến 6như vậy, 2anó vốn 4là thuốc 0bổ do vương d3gia đặt 04biệt ra 8alệnh chuẩn 55bị. Ngươi eăn nhiều 1một chút, babồi bổ fcơ thể 6cho tốt bbthì mới 8acó thể flàm chuyện 71mình muốn 8được”
Hữu fHi gật đầu: b“Cám ơn 8engươi, ta asẽ cố.”- c2Nàng nhất a9định phải 3khỏe mạnh, a3như vậy 1amới có edthể sớm 34rời khỏi d7Hoàng Bắc 8bThiên, vì 54Hoàng Bắc f7Thiên mà 5cố gắng, 8nàng không 4thể gục 29ngã.
Hữu 7Hi bưng thuốc bacùng thức 3ăn vào phòng b6Lăng Khiếu f8Dương, chỉ fthấy Lăng 4Khiếu Dương 6ngồi trước 49bàn, không d4biết lại 87viết cái 8gì, Cao Mạc bfđứng một 4bên chờ.
Hữu acHi im lặng 1đặt đồ 8dăn xuống, 9đợi Lăng 1dKhiếu Dương 67viết xong arồi giao 96cho Ca Mạc. f3 © DiendanLeQuyDon.comHữu Hi thấp a9giọng nói: d6“ăn cơm 9thôi!”
“Nhanh 9đi tốc 5về”- Lăng 3fKhiếu Dương 9dặn dò 7một tiếng, e4Cao Mạc egật đầu 9đem thư 0cất đi 14vào trong aaáo. “Thuộc 6ahạ đi đây”
Nói a5xong xoay 94người đi 05ra ngoài, cCao Mạc f9dừng lại d8bên cạnh a8Hữu Hi, ehắn không 1ekiềm được 7nói: “Ngươi echăm sóc 7cthật tốt afcho Vương 5gia, đừng cđể có 5chuyện xui 2xẻo xảy 1ra”
“oh”- 4Hữu Hi gật eđầu, nàng 9nhất định dcsẽ làm 82được.
Cao 2Mạc rời 0đi, trong ccphòng chỉ becòn lại 3bHữu Hi và 2Lăng Khiếu aDương. Hắn c2đứng dậy, 8đi về phía 2bàn ngồi 1xuống, đôi bmắt đen 2liếc nhìn f1nàng, Hữu 9Hi vội vàng 8ngồi xuống 40ngay.
Lăng 03Khiếu Dương 2cũng không 1nhiều lời, 08cúi đầu dăn cơm, 2bHữu Hi trầm cmặc cầm clấy chén, b4sau khi ăn 85cơm, thì efuống thuốc.
Bữa detối nặng 7nề trôi bqua, Hữu 09Hi giúp Lăng eKhiếu Dương 8cởi áo, 46hầu hạ 2hắn ngủ bsau đó rời 7ađi. Hôm anay, hắn 7không làm 42khó chắc 0do vết thương d0thật sự edrất đau.
Hữu 9Hi trở về 9phòng, nằm 00yên, ép 69bản thân 36ngủ, nhưng 1athật lâu f8sau nàng fmới ngủ. e © DiendanLeQuyDon.comTrong giấc 8mơ, nàng 3dnhìn thấy acmình cùng 9Hoàng Bắc 68Thiên ngồi 5trên xe lăn 78đang diễn bra hôn lễ crất hạnh 6phục, rất 55vui.
Hữu fHi cứ như 6vậy buộc 7bản thân 5mạnh mẽ 5tiếp tục 1sống hầu 1hạ Lăng 9Khiếu Dương. 4 © DiendanLeQuyDon.comCao Mạc arời khỏi 8aba bốn ngày 8erồi trở 2về, dáng 8vẻ bụi adbặm phong 9trần, sắc 2mặt cũng d8không tốt ffnhư chủ 86tử, rốt d5cuộc nàng 9là người 27có sắc a2mặt tốt 6nhất.
Sáng besớm, Hữu 02Hi thay thuốc bcho Lăng 1Khiếu Dương, 0vết thương 3đã liền 0lại, tốt 97hơn nhiều. d © DiendanLeQuyDon.comViệc băng 8bó này ngày 0càng quen athuộc, Lăng 9Khiếu Dương d0nhìn bàn 3btay nhỏ bfbé của 54Hữu Hi vì 4mình mà 3bận rộn.
Bàn b1tay tái nhợt, 93không có 21huyết sắc, cso với làn fada của hắn 48thật sự 85đối lập. 5a © DiendanLeQuyDon.comNàng cẩn fthận tránh 7va chạm 1với thân 33thể hắn, 8nhưng hôm 7nay tay nàng 7không tránh 01được mà 4chạm vào d0ngực hắn, 29trong lòng 2ngẩn ra.
Hữu 6bHi lại như 5không có eviệc gì, amặc áo cvào cho hắn, 98sau đó cầm 5áo ngoài 39tới, bàn ddtay linh hoạt 60giúp hắn 8mặc áo, bvuốt lại 4từng nếp fnhăn sau 4đó cúi ecđầu gắn 5ngọc thạch bvào thắt 58lưng.
Ánh 1mắt Lăng bKhiếu Dương 8bnhìn chằm 3chằm tay aHữu Hi, 8ckhông kiềm 6lòng được bnắm lấy etay nàng 6emang theo cý tốt. fd © DiendanLeQuyDon.comTay nàng 9rất lạnh!!
Hữu cHi hồi hộp bngẩng đầu, 78thấy đôi 8mắt Lăng 8Khiếu Dương 0nhìn nàng bvới một ethần sắc 27rất quen cthuộc, sắc fmặt nàng b5tái nhợt.
Lăng b2Khiếu Dương 77cau mày, b8nắm chặt 4atay Hữu cHi: “Ngươi 87rất lạnh 88sao?”
Hữu eHi vội vàng alắc đầu, 45muốn rút a0tay ra, nhưng dLăng Khiếu dDương không 6cho phép.
“Ngươi dfsợ sao?”- e0Nhìn ánh 04mắt hoang ddmang sợ 1hãi của 2Hữu Hi, a7Lăng Khiếu 68Dương đã 3bbiết. Tay d3nàng lạnh 6không phải 03vì bên ngoài 7lạnh mà 1evì nàng 7sợ hắn. 0 © DiendanLeQuyDon.comMỗi ngày 6eđều cùng ffhắn thân 80mật tiếp fxúc.Nàng 4đang sợ, 5sợ hắn… 20Trái tim ffLăng Khiếu 72Dương liền e9cảm thấy dckhông thoải b5mái thở 6dốc, hắn a2chán ghét 3dcảm giác 13này. Nhưng d1cũng đành a0chấp nhận.
Tay 9Hữu Hi càng 1lạnh thêm, fmồ hôi 8lạnh đổ 6ra, nàng arút tay, 8cLăng Khiếu 80Dương cũng 3abuông ra. 55 © DiendanLeQuyDon.comLăng Khiếu eDương cau 4mày, tâm 02tình kích deđộng, hét felớn: “Cao b7Mạc”
“Có 3thuộc hạ?”- eCao Mạc 9ở bên ngoài 25lên tiếng 0đi vào.
Trong 0lòng bàn 0etay Lăng 4Khiếu Dương acòn lưu cclại sự f6lạnh lẽo 5của đôi 7tay Hữu 17Hi, giọng 7anói kích 3bđộng: “Mọi 65chuyện an 0bài tốt 3rồi chứ”
“Vâng 4rất tốt, 7dxe ngựa clương khô aeđều đã 9echuẩn bị, ehạ nhân atrong phủ 2cđã sắp 4fxếp xong”- daCao Mạc 9trả lời 85hết, lo 66lắng nói. 7 © DiendanLeQuyDon.com“Nhưng cbchủ tử 2bị thương, 9trên đường 89sợ..”
Lăng 6Khiếu Dương 38phất tay 3cngăn Cao 1Mạc nói 3tiếp: “Không 72cần nhiều c2lời, lập 34tức lên 5ađường”
“Vâng”- fcCao Mạc dchắp tay 84đi ra ngoài.
Lăng 85Khiếu Dương c4liếc nhìn aaHữu Hi: ef“Sao, ngươi 09không đi fcà?”
Trái 3tim mừng c7như điên, daHữu Hi vội 4cnói: “Không, dta đi, ta fđi!!”
Hữu 6Hi tâm tình 52kích động, 8alời nói a1lặng lại, dhọ đã exuất phát, c3mong sẽ b4đuổi kịp 2Hoàng Bắc fThiên.
Lăng 24Khiếu Dương 87nhìn vẻ 80mặt kích 2động vui bsướng của 8aHữu Hi liền etrở nên 6bực mình axoay người 7đi ra ngoài. a3 © DiendanLeQuyDon.comHữu Hi vội 6dvàng đi 28theo, trong 2lòng sung csướng, aBắc Thiên 1chờ ta, eta nhất 8định phải bcứu các 24ngươi.
Chap 89
Người afdịch: Fijian
Cuối b0cùng cũng 27đã đuổi 9etheo Hoàng 86Bắc Thiên, 8Hữu Hi hận c4không thề 1acó được dmột đôi ccánh bay 8dmột khắc 8mà vạn ftrượng e6đến bên 0cạnh Hoàng 4Bắc Thiên 5ngay lập 11tức. Mặc fdù không bdthể đuổi 3kịp, nhưng bcít ra có 8athể sớm 6một ngày 8đến kinh bthành, cũng dlà chuyện 7tốt.
Bên 6trọng xe 31ngựa, thức 8dăn, quần 19áo, chăn fbông đều 5chuẩn bị dđầy đủ, ccòn có cả 66thuốc thang.
Cao d2Mạc có ftrách nhiệm 9điều khiển 3xe ngựa, 84chịu đựng 7nắng gió, f2còn Hữu 92Hi và Lăng 5Khiếu Dương b4thì ngồi 1trong xe ngựa.
Hữu 35Hi vốn đã 6rất trầm 7mặc, yên c3lặng ngồi dmột bên, dthỉnh thoảng 15vén màn 7bên cửa 0sổ mà coi, 9không biết 70là đang ctự vấn 48bản thân dhay lại 27nhớ người.
Lăng cKhiếu Dương 25thì năm dcyên nhắm 51mắt tịnh cdưỡng, 0dchốc chốc 99lại mở f4mắt liếc 20nhìn Hữu 68Hi rồi khép 9fmắt lại.
Xe 2ngựa cũng fđã đi được 5fvài ngày, 4trong khoảng 2thời gian fđó Hữu 1Hi lúc nào 49cũng nhìn 1ra cửa sổ a0nhỏ, nhìn 4cảnh vật 3bên ngoài, 2nhưng trong fmắt thật 0chất chẳng f9thấy gì 9ccả, vì b3lòng nàng csớm đã ceđặt ở 77nơi khác.
Bên 0ngoài có agì rất cđẹp sao? 0Lăng Khiếu 44Dương nhìn 0eHữu Hi, bfhắn cau 2mày, tay 01ôm lấy 4thắt lưng abHữu Hi kéo 5về phía 46hắn, thân 9thể gầy 47yếu của 7anàng ngã 9vào lòng 77Lăng Khiếu 6Dương. Nàng 2hoảng sợ 1dquay đầu 5alại, muốn dtránh nhưng 47lại nhìn acvào đôi f6mắt đen 29đang híp 30lại của 7Lăng Khiếu fcDương, đôi amắt tối 1tăm liếc 4nhìn nàng.
Hữu f2Hi viện 2dcớ, hạ egiọng nói: 20“Ta sẽ 22đè lên emiệng vết 9thương của 0ngươi mất!”
Lăng fdKhiếu Dương b4lại không fbuông tay, 4cánh tay b8vẫn giữ achặt lấy edthắt lưng 4aHữu Hi, 3bnhắm mắt 8lại, hỏi 9bnàng một d8câu: “Ngươi cđang suy 4nghĩ gì 8bvậy?”-Nàng ebsuy nghĩ 6gì thì liên 88quan đến fehắn. Suy 76nghĩ của bnàng mà 4hắn cũng 99muốn quản 3sao?
Hữu bHi lạnh dlùng đáp: a“Không 0có gì, chỉ 78là nhìn ephong cảnh fven đường 7thôi”
Lăng 6Khiếu Dương 0mở mắt, 8tay giữ 7dlấy cằm ffnàng, buộc 4gương mặt adHữu Hi đối 18diện mắt, 6đôi mắt 45nàng hờ 1dhững nhìn c6lại hắn. a © DiendanLeQuyDon.comHắn có ethể đoán 5fđược nàng cđang suy enghĩ đến 56Hoàng Bắc 09Thiên, đang 50nhớ đến 9quá khứ 1của hai 1người hoặc 7là đang clo lắng 65cho Hoàng 2Bắc Thiên, fngay cả 6khi nàng 9eđang ở 4bên cạnh 4chắn nhưng 4hồn lại 2đặt ở 7nam nhân f7kia. Hắn fmuốn người, bmuốn trái 0tim Hữu 4Hi cũng là bbcủa hắn, 3hắn muốn 8chiếm giữ 9cả nội 4tâm lẫn e8suy nghĩ d2của nàng.
Nhưng 28hình như 43rất khó, f4nhiều khi acòn phải f3tranh chấp 32với kẻ dkhác. Lăng 95Khiếu Dương eebuông cằm a5Hữu Hi ra, 3ngồi thẳng 05lên, ôm 6Hữu Hi vào c5lòng, chân cdài đặt atrên người c8nàng. Hữu 9aHi muốn 16tránh nhưng 41Lăng Khiếu 86Dương tức 48giận nói: eb“Đừng 7nhúc nhích, fbổn vương 2muốn ngủ 5một chút, 82chớ chọc 87bổn vương 31tức giận!”
Nghe 72Lăng Khiếu e8Dương uy 6hiếp, Hữu 0dHi cam chịu 0enằm im, 5cả người 26nằm thẳng c1trong lòng f7hắn. Nàng 7sợ hãi, 2chán ghét dcùng Lăng 22Khiếu Dương 1fthân mật 6tiếp xúc. a © DiendanLeQuyDon.comNhưng phản fkháng cũng 2vô ích, 1hơn nữa 0nàng không 9bcó quyền dlực, nàng fchỉ như fmột tượng 2fgỗ cứng 2ngắc nằm 3trong lòng 0hắn, nhắm 9mắt lại, 18vẻ mặt 5ahờ hững, dnhưng trái btim lại 56đóng chặt.
Lăng bKhiếu Dương d0ôm lấy ftay nàng, ngực brõ ràng 4cảm nhận d0được sự 4căng thẳng, aacứng nhắc b3bất an của bHữu Hi, 38nàng tránh etiếp xúc cvới hắn. 6c © DiendanLeQuyDon.comNhưng chỉ 0ecó cách e1đó hắn 2mới có bthể thu 3ehút sự 61chú ý, suy 36nghĩ của 7enàng đặt 5bvào hắn. c © DiendanLeQuyDon.comThật đáng 4abuồn cười, 5nàng có 32phải là 67thiếp của 4hắn không?
Ngựa bbvẫn tiếp d8tục phóng 0đi, Hữu dfHi mơ mơ 94màng màng 7fngủ thiếp 5đi, nhưng e9Lăng Khiếu 17Dương lại 9rất tỉnh. 99 © DiendanLeQuyDon.comĐôi mắt feđen nhìn 4gương mặt 8Hữu Hi, 45suy nghĩ 8bmất hồn, b1hắn từng 90rất hận, 2hận không 0thể giết cnàng nhưng 9bây giờ c9thì không 5còn cảm 5giác đó 0nữa. Hắn 7muốn nàng bsống, hơn canữa còn evì hắn 5mà sống. bd © DiendanLeQuyDon.comTay vươn 3tới chạm 9vào mặt 1dHữu Hi, 8nàng thì 70thầm gì 5fđó, gương 2mặt áp a0sát vào 3ngực hắn, 4đôi bàn 22tay nhỏ 28bé nắm alấy tay 5hắn.
Động 91tác nhỏ 4bé của 9nàng khiến a6tâm trạng 3hắn tốt 9ehơn rất 7bnhiều, bên 1môi nở 96nụ cười 46đạm mạc. c5 © DiendanLeQuyDon.comHữu Hi lại 3dcàng áp 3sát vào 0lồng ngực 48ấm áp của 5hắn, thì e4thầm nói: 0“Bắc Thiên a6ôm ta…”
Nụ dcười trên 39mặt Lăng 72Khiếu Dương 3dbỗng cứng 11lại, trái 5tim co rút fđớn đau ecđớn giống 9như bị 5kim đâm 7vào, hắn 8thô lỗ 19rút tay mình bkhỏi tay 94Hữu Hi, ctức giận 0dnhìn Hữu 9dHi vẫn say bngủ, chỉ a8muốn tát 1nàng một 5cái khiến 9nàng tỉnh elại, trong dlúc ngủ ccũng không aquên mơ 03đến Hoàng fBắc Thiên, ftrên bầu 68trời vang 3lên tiếng bnổ.
Hữu cHi bừng ctỉnh, ngồi 0dậy, vẻ f4mặt mờ 6fmịt? Hữu 7Hi quan sát 7bên trong 0dxe ngựa 5đã tối, 0mới ý thức c8được nàng 7vừa mới dngủ thiếp. 4 © DiendanLeQuyDon.comMấy ngày cqua vừa f6mệt mỏi, a1torng lòng 9lại bất 91an ngay cả eđêm cũng 8không thể b0ngủ. Nhờ fLăng Khiếu 6Dương đáp d9ứng đi cacứu Hoàng bBắc Thiên, 59nàng mới 1an tâm ngủ f2lại bị 6ftiếng nổ eelàm cho tỉnh c8giấc.
Trời 9đã tối, 73nàng ngủ 4esuốt cả 49buổi chiều, 0ethì ra bản ccthân mệt 2mỏi đến dthế. Hữu 1aHi cảm nhận dđược, 2không khí eerất nặng anề có vẻ 9trời sẽ 81mưa to. Quay 8đầu nhìn aavề phái aánh sáng, 87Hữu Hi thấy dLăng Khiếu b0Dương đnag 33ngồi, đôi bmắt đen 4kịt mang 1theo ý hận ffnhìn nàng. b © DiendanLeQuyDon.comTâm tình 9ccủa hắn 7nàng căn 9bản đoán 65không ra, b9sao lại 05tức giận 2fchứ, mặc 20kệ hắn 6fđồng ý fcứu Hoàng 9aBắc Thiên 46là được 4rồi.
Lúc 7bnày xe ngựa 84dừng lại, 9bCao Mạc 7cất tiếng 80nói: “Vương b8gia, nơi 6này có khách bđiếm, nếu 55không ngại ccthì ở đây btá túc một 8dđêm.
Ánh bfmắt Lăng 5cKhiếu Dương 38phức tạp bfmang theo 43lửa giận, 2liếc mắt 1anhìn Hữu 7Hi, đứng 9dậy xuống 5fxe ngựa. 1 © DiendanLeQuyDon.comHữu Hi cũng datheo xuống.
Nơi 1này là một 8thị trấn 7nhỏ, không 0giống như 9Đồng Thành 05rất phồn d1hoa, trước bcửa khách 4điếm treo 4một chuỗi e7đèn lồng, 10trên đó 9aviết chữ 78thật to: 54“Bát phương 18khách đến”
Hữu 19Hi bước acxuống xe, emưa cũng 60vừa ào 8xuống, nàng 6vội vàng 3theo Lăng a4Khiếu Dương 8và Cam Mạc 8đi vào khách f6điếm. Phía cdchân trời 0hiện lên c3một rạch 01sáng, tiếng 48theo là tiếng 0nổ ầm bfầm, sắc d0mặt Hữu 57Hi trở nên 6tái nhợt, ecsau đó bịt c4lỗ tai lại.
“Hai 30gian phòng”- 5Cao Mạc 3ađứng trước 3cchưởng 12quỹ nói b9một câu bngắn gọn, 6achưởng 66quỹ nhìn eLăng Khiếu a4Dương quần fáo không 1phải loại dbthường, 9diện mạo 50anh tuấn 30khí thế 26hơn người, 4liền cười b4nịnh: “Thật 4dlà không e2phải, hôm 33nay chỉ 3còn một cbgian phòng, 4ccác vị dxem nên thế bnào”
“Vậy c1lấy phòng cđó”- Lăng fKhiếu Dương e5không kiên 68nhẫn móc 7ra một thỏi cbạc đặt 23ngay trước 63mặt chưởng 7quỹ.
Hắn f6liền suy bnghĩ vách, 01chưỡng 6quỷ nhìn 3vẻ mặt 8tưởng như 5khó, nhưng 8trong mắt 0hiện lên 8vẻ tham 8lam, tay cầm clấy thỏi ebạc nhanh f9chóng tìm acách giải 7dquyết.
Đúng 1là gian thương!!
Chỉ d9lát sau, fchưởng a2quỷ chạy 04tới, khom 9alưng cười fnói: “Đã 16an bài xong, ephòng 7 và 9b8, mời ngài d5lên lầu, 7engài vào 71đi có gì 6phân phó 8chỉ cần 5gọi một btiếng”
Lăng aKhiếu Dương b4không nói 4gì, kéo bctay Hữu 24Hi đi lên 8lầu, đi 13đến phòng c6số tám. 2 © DiendanLeQuyDon.comCao Mạc fthì đi ra 4ngoài trời 35mưa đem 4exe ngựa 04vào trong, fphân phó ebtiểu nhị 0chuẩn bị f2rượu thức 84ăn bưng 8avào phòng e2Lăng Khiếu fDương. Còn 2fcó cả thuốc d3mà mỗi 11ngày Hữu 1Hi uống 58hắn cũng ekhông quên 8căn dặn, d2chuyện Lăng 3Khiếu Dương 25ra lệnh, 16hắn không ebdám quên.
Hữu aeHi cùng Lăng 97Khiếu Dương a2ăn cơm xong, 1hắn cởi aáo ngoài f7ra chuẩn 50bị đi ngủ. 7f © DiendanLeQuyDon.comHữu Hi thì 1ccầm lấy 4fchén thuốc adđau khổ c9uống, tâm 6etrạng lại 34bắt đầu d9suy nghĩ bemiên man, c4nàng và 03hắn ngủ fcùng phòng, flàm sao bây 3giờ, hắn c0sẽ không..?
Chỉ blà một 6chén thuốc 2mà uống eamãi không 3xong, sao 4lại chậm 30như vậy, 2cLăng Khiếu 4bDương tức 0fgiận nói: b“Muốn 49ta giúp ngươi b3uống sao.?”
Hữu 29Hi lắc đầu, fuống một 7clúc: “Thuốc 3đắng quá”
Lăng fKhiếu Dương 80híp mắt, 5đi đến 0bên cạnh 6Hữu Hi, 2tay giữ dlấy cánh 7tay nàng, 3buộc nàng 60đứng lên, d0trong tay 85Hữu Hi vẫn 9còn cầm f3lấy chén athuốc.
“Sao, e0ngươi sợ 22cùng ta ngủ dchung một fphòng, sợ 9bngủ chung 5giường adsao?”- Đôi c1mắt đen aẩn chứa 7sự tức 7giận.
Hữu eHi cắn môi bkhông nói bgì, nàng 2fkhông cần 4btrả lời, e2đáp án 03vốn dĩ 55đã rất b3rõ ràng.
“Nói”- 56Lăng Khiếu 60Dương tức 4dgiận quát alớn.
“Không e9có”- Hữu 0Hi nói ngược c3lại với flương tâm, 51thật ra 17nàng sợ 7hãi trốn a2tránh kháng b6cự hắn.
Lăng dKhiếu Dương bmột tay 01ôm lấy 2Hữu Hi vào 6lòng, thân 2cthể hai 8người kề csát nhau. 5 © DiendanLeQuyDon.comĐôi mắt 3đen đầy blửa giận 91nhìn Hữu eHi: “ Ta 12nói rồi fta không f9muốn nhìn ethấy dáng 39vẻ miễn 2fcưỡng, alúc đầu 3ngươi cầu 2xin ta đã 36biết rất f1rõ ràng, 73ngươi xem elà trò đùa 8sao, nếu 62như ngươi 62muốn đổi 4ý, bổn 50vương cho 1cngươi cơ bhội”
“Không!”- bbHữu Hi lắc 2bđầu, vội c3vàng nói: 25“Ta không d5phải không decam lòng, 4ta cũng không 3đổi ý, 06sắc trời a6đã tối, cVương gia 29nghỉ ngơi b8đi.”- Hữu 0Hi trở nên 5abình tĩnh, 65lạnh nhạt 2nói.
Lăng 41Khiếu Dương facười lạnh: c“Ngưới enói sắc 7trời đã 2tối, ta ednghĩ chúng ata nghỉ aengơi cho 1tốt, nếu 4ctinh thần 1ngày mai 4akhông tốt 3có lẽ sẽ 6phải ở dlại đây 2fmấy ngày, 1chờ tinh 3thần tốt f6lên rồi dmới khởi 4hành”
Hữu 9Hi trong lòng 9ngẩn ra, dở lại b5đây mấy c1ngày, cho f4dù dừng 7clại một 9đêm nàng bcũng cảm 4thấy đêm ddài đẵng 70đẵng cùng f9nỗi lo lắng btrĩu nặng. b © DiendanLeQuyDon.comLăng Khiếu bDương có 25thể chờ, 84Hoàng Bắc 0dThiên thì 4không, mỗi e8một ngày 07mỗi phút 1giây đối avới Hoàng aBắc Thiên 72rất quý 82giá.
Lăng dKhiếu Dương ctrước sau ccvẫn thật cbghê tởm.
Cắn 88môi, mi mắt 3hạ xuống, eahai tay vây 8lấy cơ 3fthể, cuối 80cùng từ btừ nhắm fbhai mắt, 36nội tâm 3kháng cự 9vì xấu 1ahổ vì tức 48giận cùng 09đau lòng 17trút bỏ cnội sam. eb © DiendanLeQuyDon.comTrầm mặc cđi tới 45bên giường, 6crồi nhắm 1chặt, giống c9như chờ 70đợi bị 1clăng trì, 0chất lặng 1bđi, cực ckì yên tĩnh.
Lăng 05Khiếu Dương 8đi lên trước, athân hình d1cao lớn cnằm nằm 0trên người b0Hữu Hi. f © DiendanLeQuyDon.comThân thể 3nàng quá dgầy yếu 99hắn sợ echính mình 3sẽ khiến 4nàng vỡ 3vụn mất 9echính vì 9thế Hữu dHi không chề cảm fnhận sức f0nặng của bhắn.
Đôi 7emắt cường 39bạp của aLăng Khiếu 90Dương nhìn 34con người edưới thân 3ađang nhắm 08chặt mắt, ckhông phản 8kháng cũng c6không kêu dlên, trái dctim trở anên tức e7giận. Hắn 4muốn thân 4ethể nàng edễ như atrở bàn atay, nhưng 99lòng nàng, adhắn không fbiết nên 1acướp từ eđâu.
Tay 9bLăng Khiếu 0Dương đặt 6trên bụng 3Hữu Hi xoay 03tròn, giọng dnói lạnh 5blùng vang ablên: “Im 47lặng là 4bđồng ý, 4ngươi đồng fý để ta 0atiến vào dbcơ thể 1ngươi”
Thân 7thể của 5Hữu Hi dưới 2sự đụng 68chạm của 2Lăng Khiếu 4Dương trở 25nên cứng c0ngắc, thân 5ethể của a6hắn không 06hề gây 11chút đau 9bđớn cho 79nàng, nhưng ekhông hiểu efsao dưới 4bụng lại 0bắt đầu 0cco rút đau cđớn.
Từ 5lúc bị dsảy thai bsống không 5cbằng chết, 80làm nàng a1sợ hãi, 8asợ hãi b1nam nhân 98tiến vào, dbmỗi lần 99đều khiến 94cho nàng cnhư bị 8exé làm đôi. 90 © DiendanLeQuyDon.comNàng cau 9mày, chịu 19đựng sự fsợ hãi, dnhẹ giọng e7nói: “Ta 9đồng ý 8ahay không acó quan trọng 5sao?”- Hữu 44Hi từ từ bnhắm chặt d0hai mắt, 18trái tim 4cđau vì nàng 79đã bán e0đứng linh 41hồn sao? 8Hắn muốn athân thể fnàng, hắn 2amuốn tính cmạng nàng bcó thể 6lấy đi, a4nhưng lòng b6của nàng 4dmãi mãi 4thuộc về bBắc Thiên.
Lăng 53Khiếu Dương 8dcười lạnh 8một tiếng 9đột nhiên 2đứng dậy, 9rời khỏi 4agiường, 63đứng cách 4đó thật 0dxa.
“Bổn 27vương còn bchưa đói 95tới mức a9cái gì cũng 5ăn, xem bộ a6dạng ma equỷ của 4ngươi chẳng 14có nửa 0điểm hứng 4cthú, lại b3còn mong 5cngóng bổn dvương muốn dngươi sao”- 4Lời nói 6châm chọc 85của Lăng b6Khiếu Dương 7clạnh như 6cbăng.
Lăng 95Khiếu Dương 03vừa cách fra xa, trái 4tim Hữu 81Hi thở ra, f1nghe Lăng 6Khiếu Dương a2châm chọc 61nói, Hữu 4Hi vẫn không emở mắt, 70chỉ cảm 52thấy cơn 27tức giận ecủa hắn, abđi đến ebên cạnh 0nàng cầm alấy quần 9áo, mặc 9vào, tiếp 8theo là tiếng 51bước chân, 27tiếng mở 89cửa, hắn e5bỏ đi.
Trong blòng Lăng fKhiếu Dương 3ccó chút 4buồn bực, 6dhắn muốn 97thứ gì d6thì có thứ 8eđó, phụ 3nữ lại 9càng không f8nói chơi, ddù hắn 4không mở 2miệng, cũng 21có một d2đám phụ b2nữ tình fnguyện đi 8lên. Chỉ cfvì Dạ Lan, 21hắn mới 0tu tâm, không f2để ý đến dnữ nhân d0khác, nhưng 61Dạ Lan chết, dtrái tim 7hắn cũng ebiến mất.
Hắn 51hận Lãnh cDạ Hủy afhại chết 46người hắn 34yêu, hắn 2emuốn trả 4thù, hắn 29muốn nàng 2csống không 6bằng chết. c © DiendanLeQuyDon.comHắn giữ 8lấy nàng, 76nhục nhã eanàng, hành ehạ trả dthù nàng, cdnhưng lại b9đẩy nàng đi 90theo nam nhân 3ckhác, trái 52tim hắn 3trở nàng ahoảng hốt.
Nàng 9dyêu nam nhân 8khác, nghĩa 89là có thể 2làm mọi e3thứ vì 7yêu, vì 8yêu nàng a6có thể fvì nam nhân 80kia mà chết. d © DiendanLeQuyDon.comTrả thù 3emột người, 6là làm cho e2nàng yêu b8mình sau ađó nhẫn 7atâm vứt 2bỏ, hoặc 8khiến cho bnàng cùng edsinh cùng atử với 0dhắn, cùng 07hắn triền 5miên hằng 3ađêm, vĩnh 83viễn không 1ftách ra,
Nhưng 82nàng lại a5cầu hắn 6cứu nam efnhân kia, afma xui quỷ 93khiến thế 7cnào hắn clại đồng 70ý, cũng btốt, khiến e4cho hai người 0họ sống 22trong đâu 5ckhổ, rất 63tốt. Hắn c7muốn loại fbỏ tình cyêu của 7nàng, nhưng 5ngoại trừ!!
Ngoại 4trừ trả 16thù, có 1gì đó khiến dhắn khựng 0flại, trả dthù nàng 5nhưng cũng 5làm bản dethân bị 2thương.
Ngoại 5athương nội 1thương, 60không ai 2hiểu, không 7dngười nào 25quan tâm c9đến vẻ 9bmặt âm 6ctrầm của 9Lăng Khiếu 4Dương, tâm 1phiền ý 1loạn, vẻ bmặt lo lắng b2giống như fsắc trời 2lúc này.
“Vương 4gia, hay để 6thuộc hạ 3etìm cho ngài 5mấy mỹ 1fnhân để 94giải tỏa eebuồn bực, 37nghe chưởng a6quỹ nói, 8cách đây 7không xa 6ccó mọt 3ekỹ viện, febên trong acó rất 6anhiều cô 57nương xinh 3đẹp”- cCao Mạc dnhìn vẻ bmặt âm 6trầm của 5Lăng Khiếu 6fDương, đưa 0ra đề nghị.
Lăng aKhiếu Dương atrầm tư, bkhông phải 06hắn cần 8thân thể bphụ nữ, 1không có 29nàng, hắn 74rất khó 0tìm được 14sự sung 83sướng như 46trước đây. 7d © DiendanLeQuyDon.comNhưng nàng achỉ là btội thiếp, 6không đáng ađể nhắc 4tới, hắn d5dường như 7muốn chứng 5minh điều fcgì đó, 9đứng dậy b5cười lạnh: 4“Cũng tốt”
Cao b6Mạc cao 4hứng, chủ 29tử cuối 1cùng cũng 7thông suốt, ftừ hồi e0ly khai khỏi 55vị phu nhân dkia, Lăng bKhiếu Dương 6chưa từng 7đụng đến dnữ sắc. 3a © DiendanLeQuyDon.comGia nhân 80của khách 60điếm đi 37tới.
Bên dngoài mưa 9bto gió lớn, 4bsấm sét 81nổ ra đùng 99đùng, Cao 9Mạc bung f2mở dù che 6bcho Lăng bKhiếu Dương 0eđi về kỹ baviện.
Kỹ 54viện này 6tuy không 1lớn, có alẽ vì trời 3amưa, nên 3bên ngoài b2yên tĩnh. 2 © DiendanLeQuyDon.comNhưng khi 54bước vào c4bên trong 1aphòng thì acực kỳ 9náo nhiệt, 9nam nữ ôm 5lấy nhau, 7uống rượu, ealiếc mắt f6đưa tình.
“ 0Ai nha, hai b1vị đại bgia, thật cđẹp trai 40nha, đi ngang 5qua thì mời 6vào, nơi 8này các 7vị cô nương b0ai cũng xinh 96đẹp, không 25biết ngài 7ethích ngườ e8thế nào”- 2aTú bà đã b2kinh doanh 1nữa đời dngười, bliếc mắt 5một cái 0dđã thấy 1Lăng Khiếu 21Dương như bdhạc lạc 80giữa bầy f8gà, khí a4chất hơn bngười, 9đứng giữa 6đám người 80kia, khí c9tức anh 3tuấn bất 2ephàm, vừa 07gặp bà fđã nói bbcâu dài.
Cao dMạc trả alời: “Chủ 9nhân của 1ta từ nơi 99khác đến, 0có cô nương 31nào mà chưa atừng nhìn 1qua, ngươi 7nên tìm angười tốt nhất, 23nếu không 10chủ nhân f3của ta sẽ f6không để 4ý”
Tú 2bbà nịnh bnọt cười 07nói: “ai fnha, ngài fyên tâm, 2mời lên elầu, ta 8nhất định fakhiến ngài 5chài lòng”- b2Tú bà nói 6exong dẫn 8ehai người 29lên lầu 4hai.
Lăng 1eKhiếu Dương 63cùng Cao 0Mạc đi f6theo tú bà 3evào một 4căn phòng.
“Hai favị đại 5gia, ngài adchờ một 5tí, ta gọi 00các cô nương 17tới”- 2Tú bà cười 45hì hì, nói 59xong lắc ehông đi 9bra ngoài a0tìm tú nữ.
Thanh aLiên gặp a9qua không f4ít khách denhân nhưng 5đây là 4lần đầu e3tiên thấy 5nam nhân btuấn mỹ 43phi phàm fnhư vậy, 4mặc dù d8chỉ là e0nữ tử athanh lâu, bnhưng trong 9lòng vẫn c9là tâm hồn 7thiếu nữ 5có chút 2rung động,
Bàn 3ftay nhẹ 4nhàng cầm 3lấy bầu 6rượu, đổ 3bthêm rượu ffcho Lăng 08Khiếu Dương: c“Vị đại 1gia này không 8bbiết tiểu c2nữ nên 2xưng hô 31thế nào 8đây”
Lăng 8Khiếu Dương eecau mày liếc 1mắt lạnh c4lùng nhìn bThanh Liên, 3ánh mắt 0đó khiến 8fcho Thanh 4Liên sợ 1hãi, vội bvàng cười fnói: “Khách 97quan, xem 6ngài rầu e9rĩ như thế, 6eđể Thanh dLiên vì fengài mà 0hát một 7khúc nhạc cđược không?”
“Hát 6hay một c9chút”- a3Lăng Khiếu 25Dương uống 6rượu liên eetục, không c1hề chạm 9vào đồ 0băn.
Thanh 7Liên đứng a1dậy, mở f9miệng hát, 8chỉ là 9ekhúc nhạc ecủa địa 8phương nho eenhỏ, giọng 5hát cũng d7gọi là 8có chút 9bhay ho, vũ 1đạo rất 8xinh đẹp 05đung đưa ctheo dáng 3người.
Áo 0trắng nửa 8kín nửa f7hở, lộ dra mảnh 92xuân quang, 9ánh mắt d4di chuyển, d8mang theo 88sự áo một, ckhi hát xong, 2Thanh Liên abnhẹ nhàng angồi lên cdngười Lăng 0fKhiếu Dương, b1tay nắm e3lấy vật anam tính 53tượng trưng 89của Lăng fKhiếu Dương 11dấu dưới 7lớp quần 8áo, khiêu f0khích.
Lăng 9cKhiếu Dương 5trong mắt 8có chút dsắc dục, e0liếc nhìn 6người phụ 4nữ, tựa 1hồ muốn 1di chuyển, 32tay ôm lấy 6fnàng, xoay 5người đi 44đến bên 6agiường.
“Đại 7gia”- Thanh 3Liên kiều d4mị kêu felên, tay acLăng Khiếu 6Dương cứng 1ngắc dừng 80lại trên 1người Thanh 7Liên không 2cách nào 9tiếp tục, btrong đầu chiện lên 6dáng vẻ 3ehồn nhiên, fvẻ mặt 6đau đớn e4của Hữu 66Hi.
Lăng 2Khiếu Dương f2buông lỏng 4Thanh Liên, 2hỗn loạn 29đi ra bên 1ngoài, Thanh 23Liên mắt e2trợn tròn. c © DiendanLeQuyDon.comLà do nàng dcó vấn 9đề hay cenam nhân 8này có chuyện, 02nhìn dáng f1vẻ cường 0ctráng thế amà lại 38bất lực? 8fLăng Khiếu 62Dương cảm 5dgiác bản 13thân rất 2kì quái, 22hắn bất 5echấp mưa 85gió đi về fkhách điếm, 50quần áo 4ướt đẫm 29hắn cũng d5không để 9fý.
Trở 3dlại phòng, abcửa mở cra, ánh sáng 49nến vẫn fbcòn nhưng 2akhông thấy 74Hữu Hi. e © DiendanLeQuyDon.comNgười đâu? 4Lại đi 3eđâu rồi? 45Lồng ngực 12Lăng Khiếu b8Dương cứng 2ngắc, giận cfdữ hét 9lớn: “Lãnh 4Dạ Hủy”
Không 6ai trả lời, bbLăng Khiếu 0Dương xoay angười, 18đi tới 5cửa, hay 1nàng đi c8qua phòng 3người khác, 8lo lắng 8gọi to: 3“Lãnh Dạ 42Hủy đi 4ra cho ta”
|
| 28.04.2012, 23:29 |
|
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: trankim
|
 |
|
ღ I'm waiting for you ღ
|
 Re: [Xuyên không] Lãnh quân dạ thiếp - Hồ Ly - Điểm: 11
Chap 210
Nhưng 3ekhi ánh mắt 2hắn từ 2phong doanh 4fcủa nàng b9nhìn lên eương mặt fbhì dục 91ọng trong 0háy mắt bfũng biến 9ất. Trên 1ương mặt 9hông có 51hút ngượng 8fgùng, e thẹn, dhỉ có thẩn 96ắc sợ d8ãi, bất 6an, ngay cả bfđôi mắt 9inh đẹp ecũng lộ c4ẻ kháng 2ự. Nàng b6à phụ nữ 57ao không 6dọc người 6hác mà dịu 4àng, trong 61òng không 9ừa ý thì 5ặt cũng e1iểu hiện 97áng vẻ 8hông cam c7òng. Ngay 5ả ở trước a2ặt nam nhân, 0ciểu hiện e2ũng thiếu 2hiệt tình, băng Khiếu 89ương buông 7bay, lạnh 8ùng nói: 5“Cút đi”
Hữu 1fi vừa được 84hả đã 7ội vàng 3ỏ ra khỏi 1ục thùng, 0ả người 6cướt đẫm feđứng yên, ccước rỉ fauống.
“Người 8đâu”- eăng Khiếu fương hô 0co, cửa bị 4ở ra, Lưu 8An đi vào eúi đầu 05ỏi: “Vương 5ia có gì 5fhân phó”
Lăng 2chiếu Dương 03ay nắm chặt, 3ạnh giọng ehân phó: cd“Mang nàng cuống Di 8âm Cư”
“Vâng 2ạ”- Lưu c2an trả lời 13ồi quay 1ại nói a8ới Hữu 79i: “Lãnh chu nhân, 5bời lão 9ô đến 9ađây”
Hai 3ay Hữu Hi bôm lấy c8ơ thể mình, 60đi theo Lưu aAn ra bên 3agoài. Tâm 11rạng của 3ắn bị 07àng phá 4ư, hắn fắm chặt 2ay tạo thành e3uyền đấm 2buống nước, 8cọt nước 2băng tung 1cóe.
Di bcâm Cư trước 91đây là 4aơi ở của 7uý Phi, bây f8iờ lại eà nơi Hữu bai ở, điều 8ày có ý 71ghìa gì 98hông. Hay 01hỉ đơn 7iản là 27i Tâm Cư 53ế sát Nghĩa 3àn Lâu thuận f2iện cho 3iệc qua 2ại.
Và 45ó một điều d1hay đổi, 4àng không 82ần đi ngược 4ại hướng dia lủi thủi dfề căn phòng b7ách nát 62ở nơi hẻo b2ánh. Lăng d5hiếu Dương buốn gì 70đây, quả 0hật nàng 8hông đoán 7ađược.
Hai 2fgày sau, făng Khiếu d1ương không 2ề nói cho 7càng tin tức e8ủa Hoàng cắc Thiên, 7hậm chí aòn không 9ặp nàng. a © DiendanLeQuyDon.comrái tim Hữu ei bị dày fò, mấy 1dần đi tới 6hư phòng ecìm Lăng 9ehiếu Dương cđều bị 3aao Mạc ngăn d8ại.
Chẳng 7ẽ là vì 0agày đầu d7iên ở trong cục thùng 13àng chọc fiận hắn 7ao?
Nàng cđáng ra 0hông nên drái ý hắn, 5để hắn baùy ý chạm b2ào quần afáo, sau đó f9hông minh c8huận theo 8ọi hành ađộng của 8cắn, quan b0ệ của 56ai người 1ọ vốn bĩ là như 7bhế này bà!
Nàng f0đã dùng 96hân thể 9dình để 01đánh cuộc, fdđổi lấy fự bình ban của Hoàng 3ắc Thiên a6à người ehà, nàng 26òn rụt 1è gì chứ.
Hữu 1i lo lắng boàn vẫn 98o lắng, 5hông biết 7ên tìm ai 3đáng tin efđể hỏi 09in tức, 78ha hoàn bưng chức ăn cới, nàng 2ăn không 5aổi, ngay dfả chén 5huốc đen 51àng lại 9àng không a3ó tâm tư f9để uống.
Sự 5dống chết b0ủa bản ehân không b8uan trọng, 22àng chỉ c6o lắng cho 2oàng Bắc 7hiên, nhưng c4ăng Khiếu 1ương đã 55đồng ý, 0ao vẫn không 7ề có hành 2cđộng gì, 9fhậm chí aòn không bhể đi hỏi ein tức từ 8ắn.
Hữu bi sợ hãi 3eất lực cuộn mình brên giường, c6òng bị aày vò suốt 1ả buổi dối. Nàng 3fđau khổ 6ằm trên 4iường, 1fhông ăn, ehông uống, a4hông ngủ 6được.
Cửa 3dhòng thô 7ỗ bị đẩy 6a, phát ra 2âm thanh cị đập 5ạnh, làm 7cho Hữu Hi 5uay đầu 9ại, là 6dăng Khiếu eương đã cdấy ngày 4hông gặp. 1 © DiendanLeQuyDon.comẻ mặt 0ắn lạng afùng thong 8hả đi vào.
Theo 7bau là nha 0oàn, trong 6ay bưng thức 75ăn và thuốc, 76đặt lên 3àn rồi 0úi người dui ra sau.
Lăng ahiếu Dương 8đứng yên, 8ả ngươi d4oát ra lửa 5iận, đôi dắt đen 6hìn Hữu ai, giận 2ữ hỏi: 18“Sao không 3ăn cơm?”
“Ta 1hông muốn 3ăn”- nàng f0gay cả oán 2ận cũng 37hông có, 87àng không 9ehể hỏi, e6hông thể fói vì hắn fhông cho. 8 © DiendanLeQuyDon.comhọc giận cắn, hắn 2eẽ bảo 1àng cút eđi.
Trước 1ia, nếu dắn bảo bàng cút f9đi, nàng 3aẽ đi, nàng 5eòn vui mừng. ea © DiendanLeQuyDon.comhưng bây 4eiờ, nàng e2ợ, sợ 14ắn sẽ 8cho nàng đi, e5ếu đi thì 7ắc Thiên eủa nàng 7hải làm bao, Lăng 0ahiếu Dương cà hy vọng 2ủa nàng efhông phải 30ao?
“Lại 8bđây ăn dcơm”- Lăng eahiếu Dương 6rầm giọng 35a lệnh, 68đôi mắt 1đen sâu eoắm chứa 7ự tức 67iận.
“Ta 9hông muốn 9ăn, ăn không fào”
“Sao 8ại không d2ghe lời, 4gươi thật 69à khiến 4gười khác 4eđau đầu”- căng Khiếu 0ương vừa eói vừa dước tới 8iường, búm lấy 9ữu Hi, đem f2àng kéo acuống giường, 9iữ lấy fhắt lưng, 9rực tiếp 31ôm nàng 5ào lòng, 0gồi ở 7drước bàn.
Lăng 3dhiếu Dương 46ay cầm thìa, cúc lấy 22hén thuốc, 0đặt gần 8ôi Hữu 5i nhưng nàng c3uay đầu eđi.
Bắc 48hiên sinh 59ử không 48õ, nàng 75òn có tâm 9rạng để eăn sao?
Lăng dfhiếu Dương 3ehấy Hữu ai ngậm miệng, eaắn không ahỏi cau 9aày: “Ta 7hông ngại bdiúp ngươi 8ăn”
Lăng 8dhiếu Dương c1ừa nói ccong, tay nắm 84ấy cằm 2ữu Hi, khiến a3àng mở c9iệng ra, 7đem thìa 95huốc đổ 11ào miệng 0àng. Hắn 2ùng cách 6ày buộc bàng ăn. 41 © DiendanLeQuyDon.comay Hữu Hi 1uơ lung tung, f“ba” một aiếng, thài a7rong tay Lăng f0hiếu Dương 0fơi xuống 82đất, gãy 6àm đôi.
Hữu 55i trong lòng bdoảng hốt, bbhìn thấy fcđôi mắt eađen của 3băng Khiếu 32ương sự fdức giận ahe kín: “Ta ehông cố 2ý, chỉ 8à không 9uen, ngươi 7đừng tức ediận, ta…”
Lăng 1hiếu Dương ađứng dậy, 0ữu Hi cũng 9đứng theo, aàn tay nhỏ 12é của nàng a1úm lấy 2ống tay 08áo hắn, 8ội quỳ 47uống, vừa 69hóc vừa 6ầu xin: 65“Vương 7eia, van cầu 5gài nói fho ta biết, 5ọn họ 6iện giờ fhế nào, 58rái tim ta 71đau quá, 6ỗi ngày fđều chịu bự dày vò, 5ầu xin ngươi 24hanh đi cứu 8ọn họ, fa cầu xin begươi, cầu 4in ngươi. 5 © DiendanLeQuyDon.coma sắp bị 33ày vò đến afhát điên f7ồi, ta sợ, da sợ bản bhân sẽ 16hông kiên cerì được 5fữa, sống 3aất khổ, fếu không ecđược thì 2ãy cho ta ahết đi 45òn sung sướng 0bơn, cứ 4hế này e3hì rất 5đau, rất dđau!”
Lăng c3hiếu Dương 02ẻ mặt 9ái mét, 2au mày nhìn edữu Hi cầu 7in, trong còng vừa eức vừa 1iận. Nhìn 3hân thể cầy yếu e9hông chống 6ađỡ nổi 5ủa nàng, 1eắn lại 3đau lòng, fđau lòng, hắn c6iết đau 8ao, thật 49uồn cười, cuồn cười.
Lăng 09hiếu Dương 24iữ lấy aổ tay Hữu 28i, kéo lê 8àng trên 74đất, tức 4iận nói: b“Ăn cơm, eống thuốc e9ong ta sẽ 3dói cho ngươi aiết”
Cuối aùng người 9hỏa hiệp 34à hắn.
Chap 811
Edit a5: Fijian
Hữu 0i vừa đau 4hổ khóc 9dừa nuốt 5hức ăn. 1e © DiendanLeQuyDon.comàng ăn rất 1dội vàng 3ấp bách d8hỉ vì mong 8hanh nhanh 7iết được ein tức Hoàng d5ắc Thiên. e8 © DiendanLeQuyDon.comàng nghe 8bời Lăng fhiếu Dương 18gồi xuống ccăn cơm uống 4dhuốc, sau eđó trông cong nhìn 63ăng Khiếu e5ương.
Dùng 4ặp mắt 2ói với 5ắn, nàng 6dăn xong rồi f1huốc cũng 7đã uống 2ầu xin hắn c0ói cho nàng c8iết.
Lăng 43hiếu Dương dđứng yên 11ơi đó, bẫn lặng chìn Hữu 89i, nhìn nàng 9ội vàng aăn cơm uống fchuốc, vội d2àng muốn 2iết tin 38ức của 9eoàng Bắc bhiên, tay b6úm lấy 76àng đứng 22ên, mười 7gón tay bấu 6hặt lấy 17hư muốn eđoạt đi 52ính mạng 6eủa nàng.
Cánh 7ay dùng sức eđặt sau d7hắt lưng, acuộc nàng 0gã và ngực aaắn, đôi daắt đen bdang theo thần c6ắc phức 38ạp dừng eại trên 1ặt Hữu bi. Hốc mắt d4ữu Hi ửng ađỏ mang 0heo lo lắng, 6đợi chờ b2ăng Khiếu 56ương mở 4iệng.
Lăng c3hiếu Dương 82đột nhiên 2ùng tay, 5gón cái 76hô ráp vuốt bahẹ khóe côi nàng, ddữu Hi hơi 6iật mình, f9hìn trên 0đầu ngón 9ay của Lăng 2hiếu Dương 7aòn dính aài hột 4ơm mới chận ra lúc a0ãy ăn xong 33ẫn còn dính cơm 3brên miệng. ff © DiendanLeQuyDon.comĐộng tác 28ịu dàng 87ủa hắn 8àm nàng 9ảm thấy d8hật khó 4iểu nhưng 0ũng không 8uốn hiểu.
Vẻ 79ặt tức 83iận của 1ăng Khiếu 7ương bỗng 3ở nụ cười, edhông phải 2iếng cười c2ui thích, 82au đó lạnh 2ùng nói: b“Ta thích 3cghe phụ 14ữ nói chuyện 2rước”
Hữu edi kinh ngạc afhìn Lăng e4hiếu Dương, 9fhấp giọng fhành khẩn 9ói: “Ta ebđã nghe aeời ngươi 42ồi, bây 57iờ cầu a8in ngươi 33ãy nói cho 1a biết tình 9ình của 3oàng Bắc 0bhiên?”
Lăng 6hiếu Dương e8ười khổ, 9dúi đầu 1hìn Hữu 54i: “Hôn 98a, ta sẽ 0ói cho ngươi dbiết”- 23hật là 3ột yêu 6ầu vô sỉ, 77ữu Hi tức 03iận đỏ 99ặt, cau 09ày nhìn 75ăng Khiếu 6ương. Hắn b8ại muốn fàng sao.
Lăng 7fhiếu Dương bauông Hữu 5i ra, hừ 9ạnh một d1iếng: “Ta 02hông miễn a9ưỡng ngươi, 9gươi muốn 0bhì làm, 2a nói rồi 7a thích nữ 9hân chủ f5động”
“Ta 69đã nhất 38hất nghe 7ời ngươi, f3hưng tại 5ao ngươi fhông buông 7ha ta”- 17ì nàng không cghe lời, d1ì để trả cchù nàng, 1ãm hại dchà Hoàng 9ắc Thiên 58ào tù, như 1ậy sẽ f6hấy vui 5ao? Tính fạng con 41gười trong 9ắt Vương 1ôn quý tộc 43hật sự eẻ mạt cchư thế 0cao?
Đôi 78ắt Lăng e2hiếu Dương díp lại 3ạnh lẽo: 07“Ta thích 80àm cho kẻ 8hông nghe dời thành 4bghe lời, fho nên ngươi b6ất xứng 68đáng để fa hận”
Phải 4iữa họ 8hỉ có hận, 62hù hận 3hật sâu 86òn chán 9hét lẫn 17hau, hành bcạ nhau, 0ho dù vậy cũng không cuông tay, 7hông chịu 91để lại 1dđường 4ống cho eản thân, cốt cuộc ceà cần thứ 51ì đây!
Hữu 8ei lửa giận c1ốc lên 6ố kiềm e1ại, cúi b8đầu, thương aâm nói: 6“Ngươi 09hông chịu 4ói cho ta 03iết phải 90hông?”
“Hôn c2a, ta liền 6ói cho ngươi”- 5ăng Khiếu 43ương vẫn 4hư cũ có 77hấp, không 8aiết là 2ố tình 82rêu tức f5ay thật 9ự không 1ói.
Hữu f6i trầm mặc ahông nói, enội tâm 1đấu tranh cvơi nhau, 5Lăng Khiếu feDương cũng 9ekhông đủ 14kiên nhẫn 4liền xoay f5người bỏ 4bđi.
Hữu aHi cấp bách cxông lên atrước ngăn dcản Lăng aKhiếu Dương, 9hai mắt 99nhìn thẳng 09hắn, đành 0ephải đồng 21ý hôn thôi, 5dù hắn 5muốn thân ethể nàng, eenàng cũng 6không có aquyền để 65nói không.
Lăng 2Khiếu Dương 6cao hơn rất 0nhiều, không 0ai có thể 7đứng bằng 9dhắn. Nàng dlại quá enhỏ bé e3xinh xắn, 0tay nắm 5lấy vạt 5áo hắn bkéo xuống, bnhón chân, c6trong lòng e2không biết 24hôn ra sao, 8đành nhẹ 5bnhàng chạm dvào môi 9Lăng Khiếu 8Dương tựa 20lông vũ 92rơi xuống.
Trái ftim lại 19khẩn trương, 7vừa hạ 0xuống hôn 7đã vội 8vàng rút 80ra, bàn tay 8bto của Lăng 1Khiếu Dương aenhanh chóng agiữ lấy 9fđầu nàng, 02tàn nhẫn ehôn xuống, 6cbá đạo 73cướp đi 67hơi thở 7của nàng.
Trong 0miệng đầy camùi vị 6thân mật b4Lăng Khiếu 3Dương, đau fakhổ đến 6bmuốn khóc fnhưng Hữu dHi không 1cách phản fkháng, tùy acý hắn trêu 5chọc đôi ehôi nàng, 0aliếm, mút, 49thật lâu 1sau hắn bmới thả fra, trên 09môi hắn 1fnhư phát 21sáng.
Đôi 8mắt đầy 75dục vọng 1lướt qua, 48nhưng trong 3mắt nàng 3không gợn ccchút sợ 1hãi, chỉ 7chờ đợi, dchờ đợi ctin tức 44người khác, enàng coi 58như chuyện 62vừa xảy 1ra là vô ftình không aamuốn.
Trái aetim Lăng 53Khiếu Dương anhất thời 2dchưa bao egiờ lạnh 52lẽo đến evậy, đôi 18mắt tối 19lại, buông 5dHữu Hi ra. 1 © DiendanLeQuyDon.comXoay người, e6lưng hướng dfvề phía 18mặt nàng, 9eHữu Hi trầm 3giọng nói: de“Ngươi ayên tâm 87đi, người abtrong lòng 6fcủa ngươi, ccả người 0nhà nữa 1tạm thời 1đang bị 9bắt giam 3dtại thiên 2lao chờ aphán xét, 0ta đã dâng 8thư cầu c8xin giảm a9tội lên”
Nói 25xong, hắn 39đi nhanh 35rời đi 8chưa từng 5quay đầu 3lại.
Hai atay Hữu 1Hi gắt gao cbắt chéo f0trước ngực ftạo thành 1hình chữ f1thập, quỳ cxuống, khẩn 2ccầu trời acao, cầu 7xin Hoàng cBắc Thiên 2và người 3nhà của 5hắn có 3ecơ hội 30sống sót.
Hữu 6Hi ở lại 01Vương phủ btính đến 1fnay đã 10 2ngày, có alẽ vì thái 8độ của 70Lăng Khiếu 05Dương đối 9với nàng 6hơi chuyển f4biến, có 1lẽ là cố eý tỏ ra d2công bằng 7với nàng, ffnên hạ f0nhân trong e5vương phủ eđối với 8thiếp như 5enàng có 11chút kính 1nể.
Chỉ edcó Vân San, 74thân phận 2có chút 7đặc biệt 48nên xem nhẹ 37lời Lăng 4bKhiếu Dương bnói.
Hữu 4Hi lại tiếp 2tục chiếu 81cố cuộc 6sống hằng dngày của a7Lăng Khiếu aDương, giúp 1fhắn rửa edmặt, thay 6dquần áo, 6ebưng trà, blàm việc cfgiống như 6dcon quay xung 8bquanh hắn.
Lăng 7bKhiếu Dương d2cũng rất 5fít nói chuyện 81với nàng, 6cluôn trầm 67mặt nhìn abnàng, xem enàng giúp 70hắn làm 1việc. Hữu 0Hi sốt ruột 40đợi kết a4quả, nghĩ e9đến việc 12chỉ cần eLăng Khiếu 4dDương ra 7mặt cầu 8bxin cho Hoàng 38Bắc Thiên, 4hoàng đế c6nhất định 87sẽ giảm 1tội xuống.
Nhưng 3cảm giác 8chờ đợi b2này giống 54như bị 34tra tấn, e0hành hạ 80thể xác bftinh thần, c7nàng buộc fbản thân 5phải ăn ecơm uống athuốc nhưng adthân thể 2vẫn như 9cũ gầy d3yếu. Trong e1lòng khát 58khao được dgặp mặt 9Hoàng Bắc bThiên, dù 5chỉ là 18nhìn, một 52loại khát 3dvọng hình athành sâu fetrong ý thức. 8 © DiendanLeQuyDon.comNàng nhớ 65hắn, lo blắng hắn, 6trong lòng 02chỉ muốn 28gặp, lo 39lắng đến amức ăn 5fkhông no. 4 © DiendanLeQuyDon.comNhưng Hoàng 95Bắc Thiên d1bị nhốt 3tại đại f7lao không e7phải ai 6cũng vào 1dđược.
Nguyện 7vọng này d3chỉ có bthể đè 7nén trong 6clòng, mọi 4nỗi niềm 1cũng chôn 0dấu xuống, 5nhưng lại cdtự đày 6bđọa trái 4tim mình.
Gương 1mặt Hữu fHi cũng tái f9đi không 71có lấy 7nụ cười, angay cả 6đôi mắt 9hồn nhiên 1cũng tắt 12đi không 0fcòn lóe dsáng. Nàng ebluôn thất cathần, ngẩn 84người, 1trong lúc 12rót trà ccho Lăng 24Khiếu Dương 1thì để 9lâu đến 2ctrà đầy 21tràn ra khỏi 24tách lúc 9nào không 38biết, đổi aflấy là 60ánh mắt ctức giận bccủa Lăng 47Khiếu Dương. 5 © DiendanLeQuyDon.comMỗi khi 5lo lắng, 48Hữu Hi luôn f4dùng chỉ 3màu đỏ 7etạo thành anhững bông ahoa hồng 24xinh đẹp, besau đó vuốt bve nó, si 1bngốc nhìn, 3ekhông tự fchủ lẩm 18nhẩm một 35mình, trên 5môi phát 3ra tên Hoàng 4Bắc Thiên, 5dù chỉ ccđơn thuần 5gọi tên 2hắn. Nghĩ adtới Hoàng 9Bắc Thiên, eanàng lặng 5lẽ rơi 7lệ lúc 54nào không 5hay.
Hữu 4fHi rơi vào ccõi thần 80tiên, ngay e9cả Lăng 0cKhiếu Dương 66bước vào dcũng không dphát hiện, 02tự rước 0lấy bực 2mình.
Cho 6đến khi b2bông hoa 06trên tay fbị ai đó 1giữ lấy e2nàng mới b3giật mình, a5quay đầu 3nhìn thấy eaLăng Khiếu 55Dương đang 08cầm hoa 2dhồng mới 6elàm của 5nàng. Đôi 1dmắt đen c2chăm chú 7nhìn nàng 9agiống như 9muốn xuyên fthấu lòng 00nàng.
Hữu fHi đứng 9lên: “Vương 60gia có gì eephân phó?”
Lăng 3bKhiếu Dương d2nhìn Hữu e6Hi trên mặt 2ađầy lệ, fđôi mắt efđen trở 4cnên âm trầm, 5trong lòng 07bực mình: b“Ngươi 94làm nó muốn dđưa cho 63ai sao?”
Hữu 40Hi cúi đầu, a8mắt cụp 8xuống, che 4đậy nỗi 5niềm trong 3amắt, hạ 23giọng nói: f1“Chỉ là 39tiêu khiển 73một chut”
“Đã 82như vậy, 4làm nhiều 0một chút cđưa đến c0phòng ta”- cLăng Khiếu cDương nói 2xong liền e3bổ sung ce“Phải flà loại 4hoa này”
Hữu ccHi ngẩng cđầu nhìn abLăng Khiếu 4Dương, dáng 83vẻ của 5hắn nàng 4không cách 67nào nhìn 8thấu tâm 36tư của fhắn.
“Được, 3nếu vương 3bgia thích, 1cta sẽ cấp dcho Vương 7gia”- Hữu 7Hi thần fkỳ thuận 4theo hắn, 3hao vốn e6có ý nghĩa, d2nhưng nếu engười làm ahoa không bcó trái 3tim thì hoa 2cũng sẽ 59mất đi 1ý nghĩa.
Kỳ fthật ở 80trong hoa d4viên, mùi 4hoa thơm aphức, trong dphòng cần dgì phải 92có thứ choa giả 8không sức 92sống này. bd © DiendanLeQuyDon.comĐoán không 9được hắn eđang suy bnghĩ gì.
Lăng cKhiếu Dương 79nhìn đóa choa được alàm, lạnh 13lùng cười, 4fánh mắt d1cao thâm bkhó lường 3xoay người erời đi.
Hữu 6dHi nhìn theo 5bóng lưng 42Lăng Khiếu 6Dương, nàng f4đã quen 91với dáng 8bvẻ của 6hắn, đột 9nhiên mà 9đến không 8có việc 4gì thì lại 6dđi. Trong 9clúc làm d0hoa nàng ddnhớ đến 75Hoàng Bắc 6Thiên, làm 62hoa hồng, e3hoa hồng 4csẽ mang fetheo nỗi 0nhớ của 8nàng.
Ngược felại làm dhoa cho Lăng 1Khiếu Dương, 7dnàng lại d0bình thản f6không chút 2bcảm xúc. 83 © DiendanLeQuyDon.comLà do tác 2adụng của 29tâm lý, 1mặc dù f5là hoa nhưng a3nó cũng fcó linh hồn 9và cảm e7giác.
Trải aqua một 1ngày dày 9vò, dáng 9vẻ gầy 9gò của fHữu Hi giờ 46đang đứng 8ở thư phòng 8ccủa Lăng 32Khiếu Dương, eCao Mạc 1cũng đứng aeđó nhưng 44cố gắng acách xa nàng.
Hữu 27Hi tính bưng 8btrà vào 6thì Cao Mạc 1nói: “Vương 0gia bận 9công sự”- f2Hắn ngăn 95không cho 6nàng vào.
Hữu 8Hi đem trà 86đặt lên b8bàn đá, 51do dự một 7chút rồi 2dđi tới 5bên cạnh 16Cao Mạc.
Cao 95Mạc nghiêng eđầu liếc 6emắt nhìn 07Hữu Hi, b6không nói ddmột lời.
Hữu 47Hi do dự ftrong chốc b9lát, nhẹ 9giọng nói: d“Cao đại 9ca, hoàng cthành này 3ngươi rất 53quen thuộc csao?”
“Có 4bviệc gì 0asao?”- Cao 06Mạc thản 51nhiên hỏi.
“Thiên 7lao không 2để cho 81người bình e9thường 9vào thăm 3sao?”- Hữu a3Hi coi như 22không nghe dthấy Cao e5Mạc lạnh 2lùng đáp. f © DiendanLeQuyDon.comNàng biết f0hắn hận 9anàng đâm aaLăng Khiếu 3eDương, nhưng d2thà hỏi 9Cao Mạc 0còn hơn ehỏi Lăng 7Khiếu Dương.
“Không 7biết”- 1eCao Mạc 1fcự tuyệt dtrả lời.
“Vậy 1ngươi có bthể vào cđó không?”- ebHữu Hi tiếp f5tục hỏi.
“Không 6biết”
“Ta 19biết ngươi acăn bản cchỉ là dthị vệ 05nên không dvào được”- 6fHữu Hi chế 4giễu nói 34một câu, 3fxoay người 05rời đi.
Cao 6Mạc bị 8Hữu Hi chế c2giễu, liền 6enói hoạch 53toẹt ra a7tất cả: 4 | |