Diễn đàn Lê Quý Đôn












Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 471 bài ] 

Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

 
 11.12.2015, 13:12
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Vệ Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Vệ Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.11.2015, 13:09
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 273
Được thanks: 2459 lần
Điểm: 10.77
 [Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử - Điểm: 8
Tiểu Độc Phi Khuynh Thành

images

Tác giả: Bình Quả Trùng Tử

Thể loại: Trùng sinh, trạch đấu, sủng, HE

Số chương: 401 chương

Nguồn: http://diendanlequydon.com

Editor đã làm: Lanhthiennhi255

Edittor đang tiến hành: VinJR ( truyện này đã được sự đồng ý của edit, nên từ giờ mình sẽ làm tiếp, mong mọi người ủng hộ ).


Giới thiệu:


Edit: LanhThienNhi255

Nàng là đích nữ Bàng gia, được gả nhập làm Tấn vương phi.

10 tháng mang thai đến ngày sinh lại bị sát hại bỏ mạng.

Năm năm ân ái không sánh bằng ngôi vị hoàng đế, nhi tử chưa chào đời cùng bản thân nàng đã ở nơi hoàng tuyền.

Trùng sinh tại 7 năm trước

Nàng rốt cục cũng hiểu được kiếp trước mình chỉ là vật thế thân cho một cái bẫy hoàng đế.

Giết người thì đền mạng, thiếu nợ thì trả tiền.

Kiếp trước vì hoàng quyền mà bỏ mạng, kiếp này nàng đùa giỡn trong tay.

Bàng Lạc Tuyết thề với trời, muốn những kẻ đã hại nàng phải trả giá gấp trăm nghìn lần.

Kiếp trước khi nhục nàng, kiếp này nàng giẫm đạp dưới chân.

Thứ thiếp tâm cơ, lão thái thái tính tình cổ quái, chúng tỷ muội bắt nạt, nàng vui đùa trả lại.

Nàng từng bước trù tính, cuộc đời này là do nàng quyết định.



Đã sửa bởi A Cửu lúc 16.06.2016, 11:04, lần sửa thứ 5.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
     
Có bài mới 11.12.2015, 13:52
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Vệ Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Vệ Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.11.2015, 13:09
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 273
Được thanks: 2459 lần
Điểm: 10.77
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh ] Khuynh thành tiểu độc phi - Bình Quả Trùng Tử - Điểm: 12
Chương 1: Chân tướng

Editor: Lanhthiennhi255


Vào ban đêm, trong Tấn vương phủ không khí vui mừng, pháo hoa bắn sáng cả khoảng trời.Tối nay chính là ngày Tấn vương cưới đại tiểu thư Bàng gia, các vương công quý tộc tranh nhau chúc mừng thái tử cưới được đệ nhất giai nhân.


Bên trong đại sảnh, tân lang quần áo hỉ đỏ thẫm phong trần tuấn lãng, vui mừng cùng mọi người chúc phúc khi cưới đệ nhất tài nữ của kinh thành.


Không khí náo nhiệt, nhộn nhịp. Một nha hoàn đang cố chen vào giữa đám người đến bên Tấn vương nói cúi đầu nói vào tai cái gì đó, sắc mặt Tấn vương hơi biến, không kiên nhẫn đuổi nha hoàn kia ra, vẻ mặt lập tức khôi phục ý cười.



Hướng tới mọi người nâng chén: “Bổn vương kiếp này may mắn có thể gặp được nữ tử ta yêu, có thể lấy làm vợ, quả thật là ba đời mới được, bổn vương nhất định đối đãi thật tốt với nàng, đến cùng cạn chén này!”


Tấn vương một phen thổ lộ nhất thời mọi người ùa nhau chúc mừng “Ông trời hợp tác cho đôi trai tài gái sắc, thần tiên quyến nữ” Tiếng ca ngợi không dứt bên tai.


Trong đại sảnh đang nồng nàn tình chàng ý thiếp, náo nhiệt vui mừng. Trong Tấn vương phủ tại nơi nào đó lại là một quang cảnh khác…


“Ngọc Nhi…Vương gia đâu? Vương gia vì sao còn chưa đến?” Nằm ở trên giường Lạc Tuyết gian nan nắm chặt bàn tay, âm thanh ẩn nhẫn thống khổ, sắc mặt trắng bệch nhìn đến đằng sau hướng cửa nha hoàn chạy vào. Trừ bỏ không gian tối tăm cùng với tiếng vui l,q.d mừng từ đại sảnh truyền tới, chỉ có một căn phòng ảm đạm thê lương. Bàng Lạc Tuyết tự giễu nở nụ cười, một trận lại một trận đau đớn sớm đã tra tấn nàng đến mệt mỏi thể xác và tinh thần.


“A…a..” Cơn đau bụng sắp sinh lại một lần nữa ập đến khiến Lạc Tuyết kêu thành tiếng, hai tay nắm chặt lấy chăn, nhìn đến bụng cao rồi lại nhìn ra ngoài của tối đen, nàng hoàn toàn thất vọng rồi. Hắn biết nàng hôm nay đến ngày sinh lại thờ ơ, ngay cả xem cũng không nguyện ý liếc một cái.


“Vương phi, trước vẫn là sinh tiểu vương gia rồi nói sau! Chung quy tiểu vương gia vẫn là cốt nhục tình thân, Vương gia có vô tình như thế nào cũng sẽ đối xử tử tế với người.” Ngọc Nhi vội vàng nói.


Mạng Vương phi thật khổ, yêu Vương gia thật sâu sắc , bảy năm bên nhau lại không bằng một một nữ nhân ôn hương nhuyễn ngọc khác. Nay ngày sinh của tiểu thư tới, Vương gia cũng không an bài cho bà đỡ, các nàng đều mười bốn, mười lăm tuổi đầu, thật sự là đến bước đường cùng rồi.


Bàng Lạc Tuyết lộ ra một tia cười khổ, đối xử tử tế với nàng. Hắn đối xử tử tế với nàng chính là để nàng tự sinh sao, giam cầm nàng ở nơi khác rồi cùng tỷ tỷ nàng thành thân. Đây là lời hứa hẹn suốt kiếp không rời sao?”


“Đến đây, đến đây Vương phi ở nơi nào, Vương gia phân phó lão thân đến đỡ đẻ giúp Vương phi”. Một bà đỡ đi đến bên cạnh còn có hai thị vệ theo sau. Trong lòng Bàng Lạc Tuyết vui vẻ, hắn đúng là vẫn còn luyến tiếc đứa nhỏ.


Bàng Lạc Tuyết cố sức hạ thấp người nói: “Phiền toái bà đỡ, ngày sau ta sẽ hậu tạ thỏa đáng.”


“Vương phi nói gì vậy, lão thân đều là nghe theo phân phó của Vương gia. Mau, các ngươi đến nhà bếp đun nước ấm, nhanh chút đi. Vương phi đã vỡ ối, để trễ sẽ không kịp.”


Ngọc Nhi và mấy nha hoàn nghe vậy liền chạy ngay tới phòng bếp, bà đỡ đến gần Bàng Lạc Tuyết lấy chén thuốc trên tay người thị vệ nói: “Vương phi, người nhanh chút uống chén canh trợ sinh này, lão thần đỡ đẻ giúp người.”


Cơn đau bụng tăng lên Bàng Lạc Tuyết tự hỏi tại sao mấy người thị vệ còn chưa đi. Lạc Tuyết nâng chén thuốc lên uống. Một lúc sau, cơn đau bụng tăng lên dữ dội, nàng nôn ra một ngụm máu tươi,l ão thân sợ tới mức đến chạy đến cửa “Vương phi chớ có trách ta, là Vương gia l,q.d nói người không xứng đáng sinh hạ con của hắn, người đến hoàng tuyền trăm ngàn lần không được ghi hận ta!” Dứt lời mang theo thị vệ vội vàng chạy ra.


Ngọc Nhi bưng nước ấm trở về nhìn thấy khóe miệng Lạc Tuyết có máu tươi, không kìm được nước mắt: “Vương phi, vương phi người làm sao vậy, bà đỡ đâu?”


“Ngọc Nhi, đừng khóc, giúp ta…” Cơn đau như thủy chiều vọt đến, Lạc Tuyết nắm chặt khăn trải giường, giờ phút này ánh mắt nàng kiên định, coi như nhìn thấy hết thảy mọi việc, nàng giờ đây đối với nam nhân kia hoàn toàn tuyệt vọng. Lúc này chỉ có thể dựa vào chính mình sinh hạ đứa bé này. Đứa nhỏ không chỉ là con của hắn mà còn là con của nàng, dù còn một chút sức lực cuối cùng nàng cũng phải sinh hạ đứa nhỏ này.


Ngọc Nhi ngay lập tức tiến lên giúp nàng.


“Ai, ô, ô…muội muội, ngươi có khỏe không, hóa ra sinh đứa nhỏ lại thống khổ như vậy a.” Một nữ tử mặc áo hỉ đỏ thẫm được nữ tỳ nâng đỡ, khẽ bước, lắc lắc mông đi đến, khóe miệng gợi lên một chút khinh thường, trong ánh mắt lại lộ ra sự đắc ý.


Thân thể Lạc Tuyết ngẩn ra,trong lòng hiện tại thê lương, nghe âm thanh này nàng liền biết người tới là ai. Nàng đến nơi này làm gì,g iờ phút này không phải hẳn là ở cùng vương gia động phòng hoa chúc, tình nồng mật ý sao?.Đây là tỷ tỷ của nàng, người đến không phải ai khác chính là Bàng Lạc Vũ.


Bàng Lạc Vũ đi đến bên giường, nhìn thấy trong mắt Lạc Tuyết có hận ý cùng không cam lòng. Lạc Vũ càng không kiêng nể mà khoe ra thắng lợi: “Muội muội xem ra tình trạng của ngươi cũng không tốt a, vừa rồi ta còn suy nghĩ, ta cùng với vương gia thành thân muốn được một tiếng chúc phúc của muội muội, cuối cùng đợi mãi không thấy đến. Nhưng muội muội sinh đứa nhỏ vẫn là đại sự hàng đầu, tỷ tỷ tự mình cầu Vương gia đến thăm ngươi. Khuê phòng của Lạc Tuyết muội thật sự đặc biệt, tỷ tỷ ta lần đầu tiên tới liền thích, cũng may đêm tân hôn vương gia thương ta, muội muội không trách tỷ dùng giường của muội chứ.”


“Ngươi không chỉ là muốn giường của ta đi!” Bàng Lạc Tuyết cực kỳ giận dữ, trong cơ thể độc tố đã ngấm dần vào, Lạc Tuyết biết nếu không sinh hạ đứa nhỏ, đứa bé này nhất định sẽ bị độc tố xâm nhập vì thế giọng điệu nàng khẩn cầu: “Tỷ tỷ cầu xin ngươi, ngươi rộng lượng buông tha cho đứa bé này.”


“Ha ha ha ha ha ha…Muội muội đứa nhỏ này tỷ tỷ không có phúc thay ngươi nuôi dưỡng đâu, ta cùng vường gia vợ chồng hòa hợp sớm muộn gì cũng có đứa nhỏ, tỷ tỷ sợ muội l,q.d sợ muội trên đường đi đến hoàng tuyền tịnh mịch,vẫn là mang theo nhiệp chướng này cùng đi đi, trên đường đi có người bầu bạn. Ha ha xem ra sắc mặt muội muội sợ là kiên trì không được bao lâu, không bằng tỷ tỷ giúp người?”


Bàng Lạc Vũ đuổi Ngọc Nhi ra khỏi phòng ngủ, hai tay bóp chặt cổ Bàng Lạc Tuyết, ánh mắt dữ tợn: “Ngươi có biết hay không, ta chờ đợi ngày hôm nay đã bao lâu rồi. Rõ ràng ta cùng với vương gia quen nhau trước, yêu thương nhau trước nhưng lại không thể ở gần nhau, Vương gia vì nghiệp lớn ẩn nhẫn. Còn ngươi là đích nữ được hưởng thụ hết sự sủng ái của phụ thân, để được sự giúp đỡ của phụ thân, ta không thể không giúp hắn tạo ra một cuộc gặp gỡ tình cờ. Sử dụng kế li gián tình cảm cùng Cung Trạch và ngươi, ha ha ha, không ngươi không nghĩ tới Nam Cung Trạch bạn thanh mai trúc mã của ngươi bị ta tiếp cận bức hắn lấy ta, ta từng bước dùng tính mạng của ngươi bức bách hắn đem sức lực phục vụ vương gia, cho đến khi hắn chết trên chiến trường vẫn còn nghĩ tới ngươi, l,q.d muội muội ngươi thực sự là may mắn. Biết phụ thân vì sao không có nhìn tới ngươi không, bởi vì hắn đang vội vàng diễn nốt cảnh thương tâm với mẫu thân ngươi, muội muội ngươi còn chưa biết sao, a ui thật không đúng, bà ấy cũng là mẫu thân của ta mà, bất quá rất nhanh nươi cũng sẽ đi theo bà ấy. Để có thể toại nguyện gả cho vương gia, ta thường xuyên ở bên cạnh, chậm rãi hạ độc mẫu thân ngươi a, muội muội, ánh mắt ngươi trừng lớn như vậy là sao, là mẫu thân ngươi đoạt địa vị của mẫu thân ta, bất quá cũng vì nàng sinh ra là thiên kim Quốc công phủ. Sinh ra bộ dáng yêu mị. Muội muội ngươi không cần phải gấp, rất nhanh ngươi có thể cùng với mẫu thân ngươi gặp lại. Ha ha ha ….”


Hai tay Bàng Lạc Vũ dùng sức, ánh mắt Bàng Lạc Tuyết dần tan rã, mê man nhìn giữa không trung thấy mẫu thân cười từ ái với mình, Nam Cung ca ca bóng dáng cô đơn, đột nhiên Lạc Tuyết phun một ngụm máu tươi ra, cười nói: “Ta Bàng Lạc Tuyết, thành quỷ cũng không tha cho các ngươi!”


Nghe tiếng cười Lạc Vũ vang vọng bên tai, hết thảy toàn bộ hận thù ngưng tụ một chỗ, trong lòng sôi trào, nàng thề nếu có kiếp sau chắc chắn nàng sẽ băm thây vạn đoạn bọn họ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
Có bài mới 11.12.2015, 14:38
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Vệ Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Vệ Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.11.2015, 13:09
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 273
Được thanks: 2459 lần
Điểm: 10.77
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh ] Khuynh thành tiểu độc phi - Bình Quả Trùng Tử - Điểm: 12
Chương 2: Hoàng tuyền tái sinh

Editor: Lanhthiennhi255


Bờ sông vong tuyên khắp mọi nơi đều là hoa bỉ ngạn đỏ tươi như máu. Trong mắt Bàng Lạc Tuyết chứa đầy cừu hận, nàng nhìn thấy trên đài có một tấm gương lóe sáng rực rỡ. Bàng Lạc Tuyết một đường giẫm lên cánh hoa bỉ ngạn màu đỏ đi đến tấm l,q.d gương kia. Bàng Lạc Tuyết thầm nghĩ: “Bà bà cho mỗi người qua đó một chén canh, ngẫm lại là canh Mạnh bà uống vào liền có thể quên kiếp này, nàng cúi đầu sờ lên phần bụng bằng phẳng nơi đứa nhỏ đã mất. Trong lòng tràn ngập hận ý, không, nàng không thể nào quên được, nàng nhất định phải để cho bọn họ trả giá thật lớn.”



Thân hình Mạnh Bà khom xuống bưng một chén canh đưa cho Bàng Lạc Tuyết, hận thù trong mắt hóa thành huyết lệ rơi vào trong canh, nàng ngửa đầu uống cạn sạch. Nge nói đi qua cầu Nại Hà sẽ tới vãng sinh, nàng nhất định không thể quên, nhất định không thể.


“Ai, cô bé a, qua khỏi cầu Nại Hà đi về phía tay trái không cần quay đầu lại. Phía sau truyền đến tiếng thở dài của Mạnh bà, bên trái một mảnh mơ hồ cũng không lộ rõ, chỉ có khắp nơi tràn ngập sương mù, tối tăm mù mịt.


“Bà bà, người vì sao lại chỉ dẫn cô nương kia đi vào đường tái sinh?” Hắc vô thường và Bạch vô thường tò mò hỏi.


“Đều là oan nghiệt, hận ý trên người cô nương này quá mạnh mẽ, huyết lệ đã nhỏ vào canh, nàng không thể quên được kiếp trước. Ta nhìn thấy vọng hương kính sáng lên, có lẽ sẽ có kỳ duyên.”


Nàng không biết đã đi bao lâu rồi, sương mù như có sức sống toả sáng, từng bước chỉ dẫn nàng đi đến…


Đầu Bàng Lạc Tuyết đau như muốn nứt ra, mở to mắt chỉ thấy ánh mặt trời chói chang. Ngẩng đầu nhìn lại, nơi này không phảỉ là khuê phòng trước khi nàng xuất giá hay sao. Nàng vội vàng lấy gương đồng ra soi, khi nhìn thấy chính mình trong gương đã khiến nàng không khỏi giật mình, đồ trang sức trên người nàng rõ ràng đang ở tuổi cập kê.


Một bộ thêu tinh sảo đang đặt trên bàn, nghiễm nhiên đã thêu được hơn phân nửa, đôi mẫu đơn đang hé nở, nhớ ngày đó Bàng Lạc Vũ chính là nhờ bức thêu này đã khiến hoàng l,q.d hậu trong lòng vui vẻ và được trở thành đệ nhất tài nữ. Hóa ra là nàng của bảy năm về trước, a tỷ tỷ a, không biết kiếp này ngươi có còn mạng để hưởng thụ danh hiệu đệ nhất tài nữ nữa hay không? Trong lòng Bàng Lạc Tuyết cười âm hiểm.


“Muội muội, ngươi có ở đây không?” Bàng Lạc Vũ tay cầm cay quạt tròn phe phẩy, tươi cười tiến lại. Không thể không nói Bàng Lạc Vũ đã ở tuổi cập kê, trang phục bó sát lộ ra dáng người yểu điệu. Trên đầu cài hoa mai càng làm nổi lên làn da tuyết trắng, trâm cài Lưu Tô óng ánh phản chiếu dưới ánh mặt trời tạo ra ánh sáng bảy màu bắt mắt.


Bàng Lạc Tuyết hít sâu một hơi cố gắng áp chế hận ý từ đáy lòng, Bàng Lạc Vũ cứ chờ đấy, ta không vội. Đôi môi khẽ cười, tiến lên kéo tay Bàng Lạc Vũ nũng nịu nói: “Tỷ tỷ hôm nay như thế nào lại có thời gian đến nơi này của muội, hôm qua ở đình viên hoa nở vừa l,q.d khéo mẫu thân lại đến, muội quấn quýt lấy mẫu thân vẽ bức tranh hoa, kết quả mẫu thân không vừa ý, nên muội liền thêu cho mẫu thân để xem trình độ của muội có tiến bộ hay không.” Dứt lời Bàng Lạc Tuyết cầm lấy bức tranh thêu đưa cho Bàng Lạc Vũ xem.


Quả nhiên khi Bàng Lạc Vũ nhìn đến bức tranh thêu, trong nháy mắt sắc mặt cứng ngoắc, trong mắt sự ghen tị chợt lóe lên. Hóa ra tỷ tỷ ngươi đối với ta luôn có ác ý, là ta trước kia vẫn không phát hiện ra, ngươi diễn đúng thật là tốt mà. Nếu mệnh trời đã cho ta sống lại, thì kiếp này ta nhất định cho các ngươi nếm thử những thống khổ ta đã từng chịu. Nghĩ đến đây Bàng Lạc Tuyết nhu thuận ngẩng đầu cười nói lộ ra tính trẻ con trước Bàng Lạc Vũ: “Tỷ tỷ cảm thấy như thế nào, không biết mẫu thân có thích không, đến lúc đấy tỷ tỷ cần phải nói lời hay giúp ta đấy nhé”.


“Quả nhiên thật xinh đẹp, kỹ thuật thêu của Tuyết nhi thật sự được thừa hưởng từ mẫu thân, mẫu thân nhìn thấy sẽ rất vui mừng, kỹ thuật thêu của ngươi tốt như vậy, tỷ tỷ ta đây cũng không bằng một phần của ngươi, bức thêu đẹp như vậy sao muội không đưa trước cho tỷ nhìn xem. Có chỗ nào không ổn tỷ sẽ chỉ muội sửa, nếu bức thêu có chỗ không hoàn hảo thì mẫu thân cũng sẽ không thích.” Bàng Lạc Vũ ánh mắt chân thành nhìn nói.


Hừ, ngươi còn nghĩ ta là Bàng Lạc Tuyết đơn thuần trước kia sao, ngươi đơn giản là muốn lấy bức thêu này đi tham gia Mẫu Đơn yến, đúng rồi Mẫu Đơn yến, ngươi đã muốn danh tiếng ta thân làm muội muội nhất định sẽ giúp ngươi một phen, nàng nhẹ nhàng gật đầu.


“Vậy làm phiền tỷ tỷ, muội thêu xong chắc chắn sẽ đưa cho tỷ trước, đa tạ tỷ tỷ.”


Bàng Lạc Vũ nhẹ nhàng cười kéo tay nói nàng nói: “Hôm nay tỷ muốn cùng muội đi thỉnh an mẫu thân, chúng ta mau đi đi.”


“Tỷ tỷ nói rất đúng, muội cũng đang muốn đi đây, thân thể mẫu thân mấy ngày gần đây khó chịu, chúng ta đi mau một chút.”


“Đúng vậy, gần đây thân thể mẫu thân không tốt, ta đặc biệt sai nha hoàn làm canh tẩm bổ cho mẫu thân, chúng ta nhanh đi thôi, nếu canh nguội sẽ mất đi công hiệu.”


A, canh bổ sao, đúng là ngươi ngày trước dùng canh bổ mới làm hại mẫu thân ta nằm triền miên trên giường bệnh, thế cho nên Quốc công phủ mới bị mẹ con các ngươi cầm quyền, mẫu thân ta bị các ngươi hại chết mà ta lại ngu ngốc tin tưởng các ngươi. Một lát phải tìm biện pháp nói chuyện canh bổ cho mẫu thân mới được. Bàng Lạc Tuyết cúi đầu suy nghĩ.


Một đường cùng Bàng Lạc Vũ đến đình viện Cẩm Tú các, Cẩm Tú các không hổ là chỗ tốt, quả nhiên ánh mặt trời ấm áp, mặc dù đã là tháng tư nhưng vẫn có chút lạnh. Bao quanh đình viện đều là mẫu đơn và thược dược đua nhau nở rộ, Lạc Tuyết đưa bàn tay l,q.d trắng nõn hái một đóa hoa mẫu đơn cầm trong tay thưởng thức. Những đóa hoa này đều do Dương thị và phụ thân cùng nhau trồng, có thể thấy sự ân ái của bọn họ, vài vị di nương cũng muốn được chia sẻ sự sủng ái của phụ thân dành cho Dương thị.


“Đại tiểu thư cùng nhị tiểu thư đến đây, mau chút tiến vào, phu nhân đang chờ nhị vị tiểu thư.” Nàng cùng Bàng Lạc Vũ tiến vào cửa. Mẫu thân ngồi ở trên giường ấm, vẻ mặt có chút mệt mỏi, khoác bên ngoài là áo choàng nhũ kim thêu một đóa hoa lan, nha hoàn bên cạnh đưa tới một bát canh gừng. Ngẩng đầu nhìn thấy các nàng đi vào khuôn mặt có chút tươi cười.


“Bái kiến mẫu thân.” Nàng với Bàng Lạc Vũ cùng nhau hành lễ.


“Hôm nay như thế nào Tuyết nhi lại đi cùng với tỷ tỷ, các ngươi ăn mặc đơn bạc mau tới đây sưởi ấm.” Nói xong tiếp đón các nàng đi vào.


“Tuyết nhi không phải sợ phiền toái sao, cầm ấm lô đi đến đây không bằng đến bên mẫu thân sẽ ấm áp hơn nhiều.” Nàng cười hì hì nói.


Mẫu thân sờ đầu nàng cười nói: “Con như vậy lại nghĩ chiếm tiện nghi của ta, mấy hôm trước đòi ta vẽ tranh, hôm nay lại đến đòi ta sưởi ấm, thật sự là khi dễ ta mà.” Mặc dù nói như vậy nhưng tay lại lôi kéo tay nàng đặt vào ấm lô, nàng chui đầu vào trước ngực Dương thị làm nũng, nàng tự hứa với lòng mình kiếp này nhất định phải bảo vệ mẫu thân thật tốt.


“Ngày hôm nay mẫu thân cảm thấy thân thể tốt chứ, Vũ nhi dựa theo lời chỉ dẫn của thái y làm canh bổ cho người.”


“Vũ nhi lo lắng nhiều rồi, thái y nói thân thể ta có chút không khỏe, không có việc gì to tát cả, nghỉ ngơi mấy ngày liền có thể tốt lên, để các ngươi lo lắng rồi.”


“Nhớ mẫu thân có bình hoa màu lam, nữ nhi cố ý hái một đóa hoa mẫu đơn tới tặng mẫu thân.” Dứt lời nàng liền nhảy xuống giường đi đến bên lọ hải đường cắm đóa hoa vào.


“Đóa hoa mẫu đơn này thật xinh đẹp nhưng cũng đừng quên bức tranh thêu của con đó.”


Bàng Lạc Tuyết nhìn thấy dư quang trong mắt Bàng Lạc Vũ khi nghe nói đến bức thêu mẫu đơn, trên mặt vui sướng chợt lóe rồi biến mất, cũng tốt khiến cho ngươi nghĩ rằng ta và ngươi cùng thêu mẫu đơn. vẻ mặt Dương thị cưng chiều, sủng nịch lúc này Vương mụ cũng hết lời khen ngợi.


“Mẫu thân cứ ở đấy đi, Tuyết nhi tự mình mang qua cho mẫu thân.” Nàng xoay người bưng chén thuốc lên, vừa vặn đụng vào đóa mẫu đơn bên cạnh đột nhiên một con sâu vừa vặn lọt vào trong bát. Bàng Lạc Tuyết hoảng sợ, bát trong tay rơi trên mặt đất vỡ nát l,q.d. Trong lòng một trận đắc ý, trên mặt lại lộ ra bộ dạng muốn khóc “Tỷ tỷ, ta…ta…ta không phải cố ý.”
Dương thị nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng sắp khóc lập tức đau lòng nói: “Tay con có bị bỏng không, mau mau tới cho mẫu thân xem, con đó, hái hoa cũng không nhìn thấy sâu.”


“Muội muội không có việc gì là tốt rồi, cũng không có gì to tát, canh ta hầm lại là được, chỉ là làm phiền mẫu thân chờ một lát.” Bàng Lạc Vũ dịu dàng cười nói.


Bàng Lạc Tuyết thấy vẻ mặt nàng không cam lòng, lại muốn ẩn nhẫn làm bộ như hào phóng, trong lòng thật sự rất thoải mái.


“Không bằng tỷ tỷ đưa phương thuốc này cho Vương mụ mụ, muội sẽ học hầm thuốc, về sau muội sẽ ở Cẩm Tú các làm là được không cần tỷ tỷ phải khó nhọc mang tới, tỷ tỷ, tỷ nói đúng không?”


Bàng Lạc Tuyết cười hết sức vô hại, mẫu thân bên cạnh trêu ghẹo nói: “Con còn biết đau lòng cho tỷ tỷ con sao, cũng tốt, về sau con ở chỗ này làm cũng không cần làm phiền đến tỷ tỷ, đúng rồi lão thái thái đã dâng hương trở về, đi thỉnh an sớm một chút, chớ để mất quy củ.” Bàng Lạc Tuyết hơi dẩu miệng bất quá cuối cùng cũng có lý do quang minh chính đại để lưu lại.


“Vậy Vũ nhi về Thính Vũ hiên trước, nếu muội muội muốn học hầm canh ta sẽ đem phương thuốc đến đưa cho muội.” Bàng Lạc Vũ nhẹ nhàng thi lễ mang theo nha hoàn rời đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
     
Có bài mới 11.12.2015, 15:20
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Vệ Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Vệ Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.11.2015, 13:09
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 273
Được thanks: 2459 lần
Điểm: 10.77
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh ] Khuynh thành tiểu độc phi - Bình Quả Trùng Tử - Điểm: 12
Chương 3: Chén thuốc


Edit: LanhThienNhi255


Bàng Lạc Tuyết đang nghĩ phải nói cùng mẫu thân như thế nào về chuyện của Bàng Lạc Vũ, dù sao không có chứng cớ rõ ràng mẫu thân sẽ không tin.


Một phen biểu tình rối rắm, hai tay chống má khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn nhăn thành bánh bao, tuy nói việc nặng một đời, nhưng dù sao bất quá vẻ ngoài của nàng chỉ là một nha đầu l,q.d mười ba tuổi, bộ dáng phấn điêu mặt ngài, rất giống Dương thị, hai mắt to, lông mi lại dài, vóc người dù chưa trưởng thành đã có tư thái, gương mặt trẻ con bầu bĩnh, cái miệng nhỏ nhắn càng giống trái anh đào rất là đáng yêu.


Dương thị nhìn biểu tình cực kỳ rối rắm của nàng, còn tưởng rằng nàng chưa học thuộc cuốn sách ngày hôm qua, cho nên mới rối rắm, thế nào cũng làm nũng cọ qua cọ lại trong lòng mẫu thân. ‘Phốc’ một tiếng Dương thị cười thật thoải mái.


“Tuyết nhi chính là đang nhớ ngày hôm qua, thầy giáo dạy một cuốn sách nhưng không thể thuộc được, có phải con đang suy nghĩ làm như thế nào để đánh lừa mẫu thân, có phải không?” Vẻ mặt Dương thị như xem kịch vui nói.


Bàng Lạc Tuyết ở trong lòng trở mình một cái, con đã rất khó khăn để tìm cách bảo vệ mẫu thân, người còn tại nơi này trêu đùa con, Lạc Tuyết đơn giản xoay người ôm thắt lưng Dương thị l,q.d, cười ngọt ngào nói: “Mẫu thân lại trêu con, hôm qua Tuyết nhi đã cố gắng học thuộc lòng, nhưng con muốn để cho phụ thân nghe, không cho mẫu thân nghe.”


Dương thị biết nha đầu kia lại muốn làm nũng với Quốc công gia. Nhẹ nhàng vỗ vào tay nói: “Mấy ngày nữa, hoàng hậu nương nương mở hội Mẫu đơn yến, Vũ nhi đã cập kê, cũng đã đến tuổi lập gia thất. Tuy nói là thứ nữ, nhưng dẫu sao đã ở bên cạnh chăm sóc nuôi dưỡng từ nhỏ, tự nhiên cũng sẽ yêu thương như với nữ nhi của mình, việc này nên bàn bạc cùng với Vương di nương, dù sao cũng là mẹ đẻ của Vũ nhi. Hoàng hậu nương nương sẽ tới dự mẫu đơn yến, mẫu thân l.q.d ở đây có hai tờ giấy, con có thể cùng tỷ tỷ nhìn xem các quy tắc trong cung, nếu con không muốn, nương liền thay con tìm cách để con trở về. Một tháng nữa Nam Cung cùng ca ca con trở về đây, tiểu lưu manh này cuối cùng cũng có người trông nom.”


“Mẫu thân, con đương nhiên muốn theo tỷ tỷ cùng đi, người trêu ghẹo con, Tuyết nhi liền không để ý tới người. Ca ca trở về, Tuyết nhi nhất định sẽ ngoan.”


Nhớ ngày đó, khi trước Bàng Lạc Tuyết không nghe ca ca khuyên nhủ, cố chấp gả ra. Ca ca không đồng ý cửa hôn sự này, liền đi ra ngài săn bắn, trúng bẫy mà chết, nhớ đến chuyện này chắc cũng không đơn giản như vậy. Trời cao nếu đã cho nàng – Bàng Lạc Tuyết sống lại, nàng nhất định phải bảo vệ những người thân yêu của mình. Vừa nghĩ đến điểm này, trên mặt đất có con mèo tuyết trắng nhảy đến, đây không phải là Tiểu Phúc Tử sao, vừa định ôm nó một chút, ai ngờ nó nhẹ nhàng lướt qua Bàng Lạc Tuyết chạy đến chỗ canh dược bị đổ trên mặt đất liếm, ánh mắt Bàng Lạc Tuyết bỗng chốc trở lên thâm sâu. Nhìn mẫu thân ủy khuất nói: “Trước kia Tiểu Phúc Tử vừa thấy con đến liền theo con chơi đùa, hiện tại bị một chén canh cuốn hút, có thể thấy được trong canh bị tỷ tỷ ‘hạ dược’ nha, l.q.d Tuyết nhi rất đau lòng a.” Dứt lời Bàng Lạc Tuyết ủy khuất nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn cho mẫu thân xem.


“Nào có ai như con nói không có đạo lý như vậy, Tiểu Phúc Tử do ca ca con tặng cho ta. Nói đến cũng lạ, bát canh này rất đắng, có gì ngon, phỏng chừng là đói bụng, Tiểu Ngọc lấy con cá cho Tiểu Phúc ăn.”


Thật là lạ, Phúc Tử thế nhưng không ngửi thấy mùi con cá kia, chuyên tâm liếm chén canh bổ, Dương Thị cũng hiểu được có chuyện không bình thường, dù sao nàng cũng đã từng sinh sống lớn lên tại đình viện rộng lớn này, phía sau sự rộng lớn có nhiều việc xấu xa l.q.d tất nhiên là biết không ít bí mật. Bàng Lạc Tuyết ngẩng đầu nhìn mẫu thân, sắc mặt nháy mắt có chút bi thương, ai, nói cho cùng, đều là người trong gia đình, cùng được nuôi nấng. Tự tay mình nuôi lớn vậy mà hóa ra là loài sói lang! Lòng người thật khó dò.


“Tiểu Ngọc, ôm Phúc Tủ qua một bên, Lục Phù dọn chén canh kia để lại đây. Hiện tại ta thấy không thoải mái, cho Vương Thái y đến chuẩn mạnh.”


Không bao lâu, Vương Thái y liền tới, sau một lúc chuẩn mạch, thái y mở ra một toa thuốc: “Thân thể phu nhân ăn uống không điều độ, phần lớn là do thể lực bị hao tổn, lão phu kê một đơn thuốc, phu nhân uống theo đơn thuốc này điều dưỡng, ít ngày nữa sẽ khỏi hẳn, mong rằng phu nhân không cần quá sức mệt nhọc.”


“Làm phiền thái y rồi, bất quá, ta bây giờ có một chuyện muốn nhờ thái y, mong rằng thái y hỗ trợ.”


“Phu nhân cứ nói đừng ngại.”


“Tiểu Ngọc, bưng canh dược tới đây, kỳ thật cũng không có gì nghiêm trọng, không biết thái y có thể xem chén thuốc này có tác dụng gì không, hướng lão thái y lãnh giáo một phần.”


Dứt lời, thái y đứng lên, nhẹ nhàng bưng lên chén thuốc ngửi, nhíu mày, tựa hồ có chỗ không đúng, lại duỗi ngón tay chạm vào nếm thử. Nếu thái y biết chén thuốc này nhặt từ mặt đất lên, lại bị con Phúc Tử liếm qua, nhất định sẽ tức giận đến giơ chân múa tay.


“Canh này thuốc bổ an thần rất tốt.” Nghe đến điều này, giữa lông mày mẫu thân buông lỏng, thở phào một cái. “ Bất quá…”


“Bất quá cái gì, thái y cứ nói đừng ngại.”


“Canh này được cho thêm thảo dược Ngũ vị tử, còn có một chút Chu sa cùng Thử vĩ thảo. Ba vị này, tuy rằng phân lượng cực nhỏ, vẫn không thể gạt được đầu lưỡi lão phu, Ngũ vị tử, Chu sa có tác dụng an thần, nhưng hai vị này không thể đặt cùng nhau trong thời l.q.d gian dài sử dụng, thuốc sẽ từ từ tích lũy, cho đến đêm không thể ngủ say, hồi hộp ưu tư, chậm rãi hao hết tinh khí con người, mà Thử vĩ thảo có tác dụng làm cho người ta nghiện, một ngày không uống liền khiến hoảng sợ hụt hơi, không có tinh thần và thể lực, chân tay mệt mỏi.”


Dương Thị nghe như vậy, không khỏi lạnh tâm, vẻ mặt càng thêm cô đơn, nhưng lại miễn cưỡng cười vui nói: “Vất vả cho thái y rồi, mong rằng thái y chớ nói chuyện ngày hôm nay cho người khác biết.”


“Việc này hiển nhiên, hôm nay lão phu chẳng qua là bắt mạch cho phu nhân, phu nhân quá sức mệt nhọc, nghỉ ngơi mấy ngày liền tốt rồi.”


Dương Thị hơi gật gật đầu, nói với Vương mụ mụ: “Tiễn thái y ra ngoài, lấy năm trăm lượng cho Vương Thái y.”


“Đa tạ phu nhân.”


Trong phòng chỉ còn Bàng Lạc Tuyết cùng Dương Thị, Bàng Lạc Tuyết ngẩng đầu nhìn thấy trong mắt Dương Thị trong suốt, nâng lên cánh tay lau nước mắt cho bà.


“Lúc đó ca ca ngươi đã hai tuổi, Vũ nhi mới sinh ra, thật nhỏ bé. Thân thể Vương di nương không tốt, cho nên lão gia ôm qua đây để cho ta nuôi nấng, lúc ấy chưa có Tuyết nhi, ta liền yêu thương nàng như cốt nhục của bản thân, đến tận khi có Tuyết Nhi. Nhưng là nương tự thấy mình không có nửa phần bạc đãi nàng, con có nàng cũng có, đối đãi như chính nữ, mẫu thân chưa từng đối đãi nàng như thứ xuất. Ai…” Nói xong, cuối cùng nước mắt cũng không ngăn chặn được.


“ Mẫu thân có đúng hay không cũng không thể tha cho tỷ ấy, tâm tư tỷ ấy ác giống như mẹ đẻ của nàng, nếu Bàng Lạc Vũ này không tốt, mẫu thân hiển nhiên cũng phải đề phòng, hôm nay nếu không phải có Phúc Tử, sợ rằng mẫu thân bị tỷ ấy hại, còn không biết điều đó. Mẫu thân còn có con, còn có ca ca, mẫu thân không đáng vì loại người này rơi nước mắt. Tuyết nhi sẽ ghen tị a.” Bàng Lạc Tuyết làm nũng, chớp chớp đôi mắt đáng yêu. Dương Thị rốt cục cũng nở nụ cười.


“Vậy còn Mẫu Đơn yến, Tuyết Nhi còn muốn cùng Vũ nhi đi sao, mẫu thân cảm thấy có chút không yên lòng.”


“Đương nhiên muốn đi, tỷ ấy muốn hại con, cũng phải nhìn xem tỷ ấy có bản lĩnh đó không, con sao phải sợ.”


“Tiểu Tuyết Nhi của ta, thiên hạ nhỏ bé của ta, suy nghĩ của con bây giờ cũng đã tỉ mỉ hơn rồi. Hôm nay việc này con đừng để phụ thân biết được, đại trạch sâu xa, chuyện cũng không đơn giản như vậy, mẫu thân muốn con nghe lời, không nên tìm hiểu, có hiểu không?”


“Tuyết Nhi tự nhiên hiểu rõ, cũng mong mẫu thân có thể cẩn thận với Lạc Vũ, không nên gần gũi, Tuyết Nhi hiện tại sẽ ghen tị đó nha.”


Dương Thị hiểu ý cười: “Đứa con ngốc, mẫu thân đương nhiên hiểu được, Vương di nương kia chỉ sợ cũng không thoát khỏi có liên quan, nếu không Lạc Vũ làm thế nào lại biết sử dụng nhiều loại thảo dược như vậy. Hừ, mấy năm nay thấy bà ta vẫn luôn luôn cố chấp l.q.d  bà ta từ muội tử lên làm thiếp thất, nay lại muốn vọng tưởng đến vị trí đương gia chủ mẫu. Việc này mẫu thân đều có dự tính, con vẫn là nên học tập tốt đi.”


Nhất thời khuôn mặt Bàng Lạc Tuyết nhăn thành bánh bao, xong rồi, cuốn kinh thư kia còn chưa có xem qua, nàng chớp mắt: “Thời gian đến buổi tối còn sớm, hôm nay chắc chắn sẽ học thuộc hết, mẫu thân nhất định không được coi thường con.” Nàng nhẹ nhàng thi l.q.d lễ lui ra ngoài, đi tới của nghe được tiếng thở dài của mẫu thân. Không ai muốn tổn thương người thân mình, nhưng lòng người khó dò, tâm niệm ác độc. Bàng Lạc Vũ, kiếp này ta nhất định sẽ không cho ngươi toại nguyện. Bàng Lạc Tuyết xoay người đi ra ngoài.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
Có bài mới 11.12.2015, 16:08
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Vệ Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Vệ Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.11.2015, 13:09
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 273
Được thanks: 2459 lần
Điểm: 10.77
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh ] Khuynh thành tiểu độc phi - Bình Quả Trùng Tử - Điểm: 12
Chương 4: Thính Vũ hiên


Edit: LanhThienNhi255


Bàng Lạc Vũ được nha hoàn đỡ một đường đi đến bên trong Thính Vũ hiên, liền nhìn thấy Vương di nương cùng nha hoàn Hỉ nhi ở trong viện. Trong lòng có suy tính liền hướng Tụng Chi nháy mắt.


“Các ngươi đều đi hết ra ngoài đi, nơi này có ta hầu hạ là được rồi.”


“ Dạ”


Nha hoàn đều đi hết, vào cửa quả nhiên thấy Vương di nương, Vương di mặc một bộ váy hồng thêu những nhánh cỏ màu vàng kim, bên ngoài khoác vải mỏng trắng thuần, cùng đôi hài l.q.d uyên ương, lộ ra dáng người uyển chuyển, một chút cũng không giống một phu nhân sắp ba mươi.


“Hừ, một chén dược tốt, lại bị một cái tiểu tiện nhân làm cho đổ mất, quả nhiên ta không phải con ruột, chỉ biết sủng ái nha đầu kia, sớm muộn gì có một ngày nhất định phải cho bà ấy sống không bằng chết.”



Vương di nương nhíu nhíu mày bực mình nói: “Vũ nhi, mẫu thân không phải đã dạy con gì sao, phải nhẫn nại, chờ Dương thị kia nằm trên giường bệnh, nơi này còn không phải do nương định đoạt, nắm quyền trong tay sao, đến lúc đó con muốn cái gì liền có cái đó, d.d.l.q.d cho dù con muốn vị trí đích nữ của nha đầu Tuyết nhi kia cũng không khó, đúng rồi, lúc dược kia đưa cho Dương thị uống, lúc nãy nương có cho người cho thêm một ít thỏa dược khác vào, con…”



“Đủ rồi, còn chuẩn bị những dược thảo làm gì nữa, hôm nay tiện nha đầu Tuyết nhi kia vô ý đánh đổ chén thuốc của con, còn nói muốn học sắc thuốc, về sau thuốc sắc ở Cẩm Tú các, làm thế nào có thể hạ độc được nữa, nương, khi nào chúng ta mới có thể nắm giữ Quốc công phủ.” Bàng Lạc Vũ không kiên nhẫn đánh gãy lời than thở nói.



“Trước mắt chính là yến hội Mẫu Đơn, nữ nhi đã muốn cập kê, thân là thứ nữ, chỉ có Bàng Lạc Tuyết là đích nữ được sủng ái, Nam Cung ca ca từ trước đến nay chỉ thích Bàng Lạc Tuyết, ta làm sao có thể can tâm đây. Rõ ràng dì con đã là phi tử, mẫu thân chẳng lẽ không có cách nào đoạt vị trí đại phu nhân sao?”



Vẻ mặt Vương di nương giống như không cam lòng, nhìn Bàng Lạc Vũ trổ mã so với chính mình còn xinh đẹp hơn ba phần, làm sao có thể không động tâm tư. Ngẫm lại chính mình xuất thân Hầu phủ, nhà mẹ đẻ bà ta chẳng qua chỉ là đại phu nhân Quốc công phủ, còn mình lại có muội muội được Sùng Dương đế cưng chiều lên làm phi, làm như thế nào không được vị trí đại phu nhân này? Phu nhân tướng quân nho nhỏ nàng còn không xem ở trong mắt, Sùng Dương đế tuổi đã già, con hắn d.d.l.q.d cùng nữ nhi xứng đôi, đáng tiếc thân phận nữ nhi là thứ xuất, lão gia lại cưng chiều Bàng Lạc Tuyết kia, đại phu nhân và hắn lại cùng là thanh mai trúc mã, vốn định một chén dược độc chết nàng, làm cho nàng mắc bệnh, chính mình liền có thể nắm giữ quyền lợi chủ mẫu. Hiện tại bị nha đầu kia quấy rối, quả thật là vận may cho ngươi, xem ra phải trù tính lại. Nhìn vẻ mặt không kiên nhẫn của nữ nhi, cưng chiều lắc đầu.



“Tướng quân kia tất nhiên là tốt, chẳng lẽ sẽ không có nam nhân nào so với hắn tốt hơn sao? Con là nữ nhi duy nhất của nương, nương sẽ tính toán thỏa đáng cho con, Mẫu Đơn yến các vị vương gia cũng sẽ tham gia. Chỉ cần con có thể đứng thứ nhất trong Mẫu Đơn yến, người nam nhân nào lại không bị động tâm vì con, mau để nương nhìn xem con chuẩn bị bức tranh thêu Mẫu Đơn yến tới đâu rồi. Mẫu Đơn là thứ hoàng hậu nương nương yêu thích nhất, nương là nhờ hỏi dì con mới tìm được thứ hoàng hậu thích nhất, bức tranh Mẫu Đơn tươi đẹp, con nhất định không được thua kém, không nên uổng phí cực khổ của nương.



“Còn thêu tranh Mẫu Đơn tươi đẹp gì nữa, hôm nay thấy Bàng Lạc Tuyết vậy mà thêu Mẫu Đơn mới đúng là kinh diễm, làm con gọi bà ta lâu là nương như vậy, lại nửa điểm kĩ thuật thêu cũng không truyền thụ cho con.” Nói xong cầm cây kéo cắt nát bức tranh thêu.



“Con làm cái gì vậy, con cái nha đầu ngốc, nếu nàng đã gọi con là tỷ tỷ, con đương nhiên có thể thường xuyên cùng nàng lãnh giáo, thực sự nàng thêu tốt liền nhất định là của nàng sao. Ngươi cũng không nghĩ, nên chịu đựng tính khí sao, tương lai quốc công phủ này chưa chắc là của mấy người đó.”



Hai mẹ con nhìn nhau cười, quả nhiên ngoan độc là di chuyền.


“Bàng Lạc Tuyết tuổi còn nhỏ mà kĩ thuật thêu lại xuất chúng như thế, nhất định phải lợi dụng thật tốt, nếu Bàng Lạc Tuyết muốn học sắc thuốc, ngày mai con liền đem phương thuốc cho nàng, chỉ tiếc lại không thể cho độc dược vào để đại phu nhân bồi bổ thân thể tốt, mẫu thân cần phải tính toán biện pháp mới, dù sao hôn nhân cũng do đại phu nhân làm chủ, nếu nàng ta muốn tùy ý gả con đi, nữ nhi cũng không có biện pháp, chỉ có thể tại đây treo cổ trong Thính Vũ hiên, cũng không muốn bị mẹ con các nàng làm nhục.”



Vương di nương nhướng mày, vỗ về mái tóc dài đen nhánh của Bàng Lạc Vũ nói: “Con đây là không phải đang trách mẫu thân của con sao, mẫu thân chỉ có một nữ nhi là con, không suy tính cho con thì cho ai, chỉ tiếc không có con trai, nếu không ta nhất định sớm cùng bà ta tranh cao thấp, làm gì phải cúi đầu phục tùng. Nương nhất định sẽ làm cho con không thua kém ai trong Mẫu Đơn yến, không chỉ làm cho đại phu nhân kiêng kị, không thể tùy ý gả con ra ngoài, cũng làm cho cha con biết, d.d.l.q.d con mới là trưởng nữ, lại xuất sắc như vậy, lại xinh đẹp như thế nào. Tâm tư cha của con nương đương nhiên biết rõ, từ nhỏ luôn cưng chiều Bàng Lạc Tuyết, lại thỉnh nhũ mẫu trong cung dạy nàng, đơn giản là để ý địa vị sau này. Chỉ tiếc đại phu nhân một lòng muốn nữ nhi gả cho người môn đăng hộ đối, không hề nghĩ sâu xa như vậy.”



Trong lòng Bàng Lạc Vũ cả kinh, phụ thân quả nhiên thật bất công, đều do mình không phải là đích nữ, nếu Bàng Lạc Vũ nàng trở thành hoàng hậu, chính mình chẳng phải là cả một đời đều được sống trong vinh hoa phú quý hay sao. Người không tàn nhẫn không đứng vững, Bàng Lạc Tuyết, ngươi đừng trách tỷ tỷ ta ngoan độc, đều là ngươi bức ta.



“Nương, người nhất định phải giúp con, con không muốn cả đời bị cái nha đầu Bàng Lạc Tuyết kia giẫm nát dưới lòng bàn chân, có nàng sống thêm một ngày, con cảm thấy ghen tức như dao cắt vào tâm, tuy rằng nàng còn chưa cập kê, nhưng bộ dáng bắt đầu đã muốn là mỹ nhân, nhất định sẽ không kém hơn con. Đến lúc đó, con càng không có nơi sống yên ổn.”



“Người trước người sau, con vẫn là tỷ tỷ của nàng, lại gần gũi từ nhỏ cùng nhau, trước kia đối tốt như thế nào với nàng, hiện tại càng phải đối với nàng như thế đó, mới có thể để cho nàng không nhận ra, thanh thản ổn định trở thành bàn đạp cho con. Cái vị trí kia sau này, nữ nhi của ta chắc chắn sẽ ngồi được.” Vẻ mặt Vương di nương ngoan độc, nghiến răng nghiến lợi nói.



“Đúng rồi, buổi tối cha con sẽ đến, con cần phải ăn mặc thật đẹp, phải tự mình cân nhắc, về sau không thể để phụ thân một lòng một dạ thương yêu nàng, phải cắt đứt. Mới làm tiêu tan hi vọng của họ.”


“Nương, người yên tâm, dù sao cũng chỉ là cái nha đầu mười ba tuổi, lừa gạt nàng rất dễ dàng. Con không được, nàng, Bàng Lạc Tuyết cũng đừng hòng được, cho dù tướng quân ca ca không thích con, con cũng sẽ không cho nha đầu Bàng Lạc Tuyết kia tiện nghi. Việc này người yên tâm đi, con đương nhiên sẽ nhở kỷ, mẫu thân người cũng phải tìm cách đem quyền lợi gia chủ về trên tay. Mẫu thân người cũng không được nhân từ, bà ta ở một ngày, người cũng không được phụ thân sủng ái, nữ nhi càng không có hi vọng đến vị trí đích nữ kia.”



“Việc này nương đương nhiên rõ ràng, thời thế thay đổi, dì con đưa tới rất nhiều vật hiếm, vừa rồi mới đưa đến, con chọn lựa một vài thứ, mẫu thân còn có việc, trước về Thường Thanh các, con cũng phải không chịu thua kém, Mẫu Đơn yến tuyệt đối không thể có gì sơ xuất.”


“Nữ nhi biết, cung tiễn mẫu thân.”


“Tụng chi, mang đồ Vương di nương vừa nói đến đây, bổn tiểu thư muốn xem những thứ xinh đẹp kia, xem dì thưởng cho những thứ gì.”



Tụng chi liền bê lại một hộp châu báu, bên trong có đồ trang sức, một viên đá quý màu đỏ, màu đỏ như máu một phần tạp chất cũng không có, trông rất đẹp mắt. Một chuỗi vòng từ mười tám viên ngọc bích trân châu xuyên thành, tất cả đều kết hợp thật tỉ mỉ, quả thật tinh xảo, cuối cùng là hộp gỗ đen, mở ra quả thật là tinh xảo dị thường, trâm cài tóc phượng màu vàng, trong miệng phượng ngậm một chuỗi bảo thạch nhỏ xinh, bảo thạch tràn đầy ánh sáng. Tại Mẫu Đơn yến nếu mang theo trâm này nhất định xinh đẹp lấn áp quần phương. Nghĩ đến đây, Bàng Lạc Vũ lộ ra một chút mỉm cười.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 471 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 91, 92, 93

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cuộc sống hạnh phúc của tiểu nương tử - Ngư Mông

1 ... 42, 43, 44

3 • [Hiện đại] Ông xã phúc hắc vợ ngốc đáng yêu - Ti Mộng

1 ... 91, 92, 93

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 57, 58, 59

5 • [Hiện đại] Ngạo mạn và biến đen - Tô Mịch

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 86, 87, 88

7 • [Cổ đại] Nương tử đứng lại Hoàng hậu muốn đào hôn - Nguyệt Thanh Thu

1 ... 78, 79, 80

[Hiện đại] Bà xã mua được - Nại Lương Ngư

1 ... 45, 46, 47

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 19/03]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Giảo phụ - Cống Trà

1 ... 63, 64, 65

11 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 68, 69, 70

12 • [Xuyên không - Trùng sinh] Hạnh phúc tái sinh - Đào Lý Mặc Ngôn [Cực Phẩm]

1 ... 23, 24, 25

[Hiện đại - Trọng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 68, 69, 70

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 26/2)

1 ... 37, 38, 39

15 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 27/03]

1, 2, 3, 4, 5

16 • [Trùng sinh - Hắc bang] Nữ vương hắc đạo Ông xã chớ làm loạn - Dực Yêu

1 ... 98, 99, 100

17 • [Hiện đại] Độc gia sủng hôn - Thịnh Thái Hạ Vy

1 ... 96, 97, 98

18 • [Xuyên không] Bệnh vương độc sủng kiều thê - Vi Lạp

1 ... 26, 27, 28

19 • [Hiện đại] Xin chào chàng trai trẻ - Y Phương

1 ... 14, 15, 16

20 • List truyện ngôn tình hoàn theo tên tác giả [update 01/03]

1 ... 12, 13, 14


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Tử Tranh
Tử Tranh
angel.remix
angel.remix

leepark: ha ha, mình bị cho ăn bom mới sợ
Cẩm Yên: H c mới nấu cơm
dương xỉ: em ăn rồi nè :v còn hai quả bom nên tìm người thả :v
Đào Sindy: T.T
Cẩm Yên: Xỉ ăn cơm chưa, cũng biết chơi bom cơ
Cẩm Yên: Trả sư cụ kể, đi mất rồi
Cẩm Yên: Thế gian nào thiếu hợp tan
Có gặp, có mến, có tàn, có hưng
Chẳng qua cũng tại lòng mình
Chữ tâm treo tỏ, chữ tình sáng soi
--Tứ Minh--: Nhan tỷ, không có gì ạ
Triêu Nhan Nhi: Gla, đi học vui vẻ ^^
A Tứ, mơn mụi :))
--Tứ Minh--: pi đi đâu mất rồi ấy, lâu rồi tỷ không thấy
dương xỉ: hihi đệ cũng nhớ tỷ với pi lắm
--Tứ Minh--: pai pai sói hôi *đá đít*
--Tứ Minh--: sói hôi, hôm nay ngươi onl sớm là cho cái tnn sặc mùi
glacialboy_234: thôi ca vào học đây! ôm phát cuối nào!
hồ ly: đi nhá! véo râu! *chạy* :sofunny:
--Tứ Minh--: Nguyễn Tuấn phog á tỷ
Triêu Nhan Nhi: A Tứ, fb của Bảo Tâm tên gì vậy mụi?!
glacialboy_234: hồ ơ li! :))
Triêu Nhan Nhi: Gla.....
--Tứ Minh--: tiểu xỉ tử :hug: :hug: lâu rồi không gặp, nhớ đệ quá *cọ cọ*

Nhan tỷ hảo,

sói hôi, hôm nay onl sớm nha
glacialboy_234: mì là bổ sung đạm còn em là bổ sung vitamin :))
glacialboy_234: ếch chú ấy báo! ca đâu biết, cứ lên thì thiến cứ kêu mụi đâu rồi! đại khái các kiểu rồi giới thiệu lung tung! :))
dương xỉ: hí hí vơng
Triêu Nhan Nhi: A Tứ, lô nhô^^
Triêu Nhan Nhi: Gla, mi rồi thì khỏi ăn bánh mì hửm?! ==
--Tứ Minh--: halo, nguyệt về rồi đây
glacialboy_234: tối học nữa, giờ giải quyết xong ổ mì là vào học lại! lên thử xem có nương tử không, có thì mi một phát lấy năng lượng học tiếp ấy mà ^^
Triêu Nhan Nhi: Gla, đàn cháu đồ sộ của mụi có mấy ai biết ca đâu?! Có mấy người gọi thúc phu thôi mà o.0
Triêu Nhan Nhi: Gla, học về rồi tối học nữa hay là tối đi trực?!
glacialboy_234: ôi trời! bữa trước ca lên, con cháu hú, chả biết người nào với người nào! haz! :((
Triêu Nhan Nhi: Xỉ, nhưng mà ta làm cái fb mới rồi đó, con add vô đi, tên "Triêu Nhan Nhi" ấy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.