Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 91 bài ] 

Anh dám lấy tôi dám gả - Hân Hân Hướng Vinh

 
Có bài mới 11.03.2014, 08:41
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 5974
Được thanks: 71848 lần
Điểm: 9.51
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Anh dám lấy tôi dám gả - Hân Hân Hướng Vinh - Điểm: 7

images

Tác phẩm:
ANH DÁM LẤY TÔI DÁM GẢ!
Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Độ dài: 63chương (4n.truyện)
(hơn 400trang)
Converter: Ngocquynh520
Edit: Team ETYC
Beta: Socfsk
Lịch post: 4chương/1tuần
Poster: tiểu.kỳ
Nguồn: http://diendanlequydon.com/

TRUYỆN ĐƯỢC EDIT TỪ CHUYÊN MỤC
“NHẬN EDIT TRUYỆN THEO YÊU CẦU”

Giới thiệu:

Lấy vợ cầm giấy kết hôn quá dễ dàng, nhưng sao muốn hiện thực hóa người vợ đã có giấy kết hôn này lại khó khăn đến vậy?

Thể loại: Tình duyên đô thị; hào môn thế gia; thịt thà bao la; cười cũng nổ ruột :D

Nhân vật chính: Hồ Quân, Tây Tử.


P/S: Lời giới thiệu chỉ có thế, Team edit tới đâu post tới đó nên cũng kg có spoil đc gì :D 13/3 truyện sẽ được post lên nhé các bạn, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ :flower2:
Các bạn hãy ủng hộ tinh thần cho Team bằng cách bấm fthich và fshare hoặc g+ ở cuối topic để chia sẻ lên FB nhé :)



Đã sửa bởi TieuKhang lúc 09.08.2014, 11:09, lần sửa thứ 5.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 13.03.2014, 00:53
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 5974
Được thanks: 71848 lần
Điểm: 9.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh dám lấy tôi dám gả - Hân Hân Hướng Vinh - Điểm: 12

@Lambinh: Số vote bộ tình yêu dũng cảm nhiều nhưng kg bằng bộ này mà bạn, còn bên cổ đại thì tiện nhân nhiều nhất, vì vậy mới đc chọn làm á  :)2

Chương 1
Edit: Tiểu Phi Tuyết
Beta: chjcbjbj

"Quân à, cậu hãy nghe mình nói một câu, đàn bà có thể chơi, không thể nghiêm túc, cậu nghiêm túc là xong đời. Mẹ nó, Khổng Lão Phu Tử (Khổng Tử) nói đúng, chỉ có hạng đàn bà và con nít là khó nuôi, gần thì nhờn mà xa thì oán. Cậu hãy nghe lời anh em đi mà...”

Tay lái của Hồ Quân chuyển hướng, xoay hai vòng. Anh đưa tay đỡ trán, hôm nay thật sự là tai bay vạ gió. Những năm đó mấy người các anh sống rất sung sướng, muốn vui vẻ sẽ có vui vẻ. Vài năm nay, hay thật, cứ như trúng phải quả pháo đỏ, sau khi Diệp Trì kết hôn, liên tiếp là....

Tả Hoành, Cẩm Thành, một đám tất cả đều lấy vợ, bỏ lại Hồ Quân anh một mình cô đơn, khiến cho Thái hậu nhà anh cứ ba ngày hai bữa lại gọi anh về nhà, không ngừng lải nhải:

"Con nhìn thắng bé nhà Diệp Trì đi, trắng trẻo mập mạp thật đáng yêu, con gái nhà Tả Hoành cũng vậy!! Vợ Cẩm Thành thì điềm đạm, vừa nhìn đã biết là một người mẹ hiền dâu thảo...."

Blah blah, nói dài dòng phiền chết đi được, tốt cái rắm! Đến đâu cũng vướng bận, hận không thể nhét vợ con vào thắt lưng, không ra dáng đàn ông chút nào. Cẩm Thành còn có chút khí phách, lúc đầu cưới vợ vẫn chưa chịu đoạn tuyệt vui chơi bên ngoài, nhưng gần đây cũng chẳng thấy ló mặt ra ngoài.

Lúc anh ta gọi điện, Hồ Quân đang rất buồn rầu, vội vàng đi ngay. Tìm được hai cô bé cùng ăn cơm, ăn cơm xong thì đến hội quán. Vừa mới ngồi xuống ghế, Hồ Quân đã đi "giải quyết", khi về đã thấy anh ta uống hết một chai Royal Salute, đang định gọi tiếp.

Lúc Hồ Quân đang ngẩn tò te, Phong Cẩm Thành đã quơ lấy chai thứ hai nốc lấy nốc để. Thực sự Hồ Quân rất buồn bực, vừa rồi lúc ăn cơm Phong Cẩm Thành cũng như vậy, cứ như tám trăm năm chưa được uống rượu. Ăn xong anh ta lại uống thêm hai chai nữa, khiến Hồ Quân không kịp nuốt nước miếng, cả đêm chỉ lo ngăn cản anh ta.

Như lúc này đây, Hồ Quân vội vàng giành lấy chai rượu, nhưng anh ta không chịu đưa, còn hưng phấn hơn nữa. Hồ Quân lại giành lấy, anh ta cáu lên, suýt nữa đánh lộn một trận. Hồ Quân bực bội với số mệnh của mình, nhưng cũng không thể đánh người anh em thân thiết này, thấy Phong Cẩm Thành càng ngày quái lạ, vội vã đuổi mấy cô gái đi, quay đầu nhìn Cẩm Thành, thực sự đã uống rất nhiều rồi.

Hồ Quân đi về phía xe của anh, lúc đầu muốn hai anh em uống thật đã, ngâm suối nước nóng trong hội quán rồi ngủ một đêm, bây giờ thì tốt rồi, suối nước nóng không có, anh còn phải làm tài xế kiêm bảo mẫu.

Hồ Quân nhét Cẩm Thành vào ghế sau xe, còn anh ngồi vị trí lái đằng trước, may mà tối nay anh chưa uống một ngụm rượu nào. Nhưng Cẩm Phong cũng không yên ổn, đột nhiên chui từ phía sau tới, lay người anh. Cẩm Thành uống quá nhiều, nhưng sức lực không hề yếu đi. Anh ta đưa một tay ra vịn tay lái, xe nghiêng ngả, suýt chút nữa đâm vào bồn hoa ven đường.

Hồ Quân vội vàng dừng xe lại, Phong Cẩm Thành nhảy xuống xe, chống tay vào một cái cây to ven đường nôn thốc nôn tháo, Hồ Quân cầm một chai nước xuống xe.

Bốn anh em bọn họ, nếu nói Diệp Trì, Tả Hoành và anh Hồ Quân anh là Lưu Quan Trương kết nghĩa vườn đào(*), thì Cẩm Thành coi như là Gia Cát Khổng Minh tính toán như thần, ba người các anh có hợp lại cũng không nhìn xa trông rộng như Cẩm Thành. Dĩ nhiên, giữa anh em họ không những chuyện như bày kế hãm hại nhau. (*Trong Tam Quốc diễn nghĩa có ba anh em kết nghĩa là Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi kết nghĩa tại vườn đào với lời thề: Tuy không sinh cùng ngày cùng tháng nhưng nguyện chết cùng tháng cùng ngày. Tình cảm của ba vị anh em kết nghĩa này được miêu tả son sắt trong suốt tác phẩm)

Từ khi Hồ Quân bắt đầu có trí nhớ, chưa từng thấy Phong Cẩm Thành chật vật như hôm nay. Bình thường nếu không phải là phong độ ngời ngời, tuấn tú khôi ngô, cười nói không ngớt thì cũng nhẹ bẫng như không. Nhưng vào lúc này, điều Hồ Quân thấy là một người đàn ông chật vật tầm thường nhất thế gian, cả đêm nay cứ lải nhải mãi chuyện vợ của anh ta.

Khi các anh em tụ tập, Cẩm Thành cũng dắt vợ theo mấy lần. Ấn tượng lớn nhất của Hồ Quân về cô ta là dáng vẻ con nhà quyền quý, ít ra cũng ra dáng hơn cô bé của Diệp Trì hay con cọp cái của Tả Hoànhrất nhiều. Nhưng bây giờ đã được nếm mùi rồi, chó cắn người thường không sủa, lời này quả thực không sai.

Hồ Quân vỗ lưng Cẩm Thành khuyên:

"Cẩm Thành, cô ta muốn ly hôn thì cậu cứ ly hôn với cô ta. Cóc bốn chân khó tìm, người hai chân đầy rẫy. Bọn anh đây quay đầu giới thiệu cho cậu vài người, mặt tròn mặt dẹt, ra ngoài xinh đẹp, trên giường nhiệt tình hầu hạ, cậu tha hồ lên trời xuống đất."

Phong Cẩm Thành khẽ cười khổ:

"Quân à, lúc trước cô ấy vội vàng đồng ý gả cho mình, lúc này lại phủi mông bỏ đi, coi Phong Cẩm Thành mình là cái gì. Trong mắt cô ta Phong Cẩm Thành mình chẳng bằng cái rắm, mẹ nó chứ đến rắm còn có mùi."

Hồ Quân đưa nước khoáng cho anh, chờ anh ta súc miệng xong, đưa anh trở lại ngồi trong xe. Hồ Quân cũng lên xe, gạt số, nhấn ga, lái về phía khu nhà của Phong Cẩm Thành. Thoáng cái đã đến cửa nhà, Phong Cẩm Thành đột nhiên mở miệng:

"Quân, mình không muốn về nhà, cậu đưa mình đến biệt thự ở ngoại ô, mình sẽ ở đó vài ngày."

Hồ Quân sửng sốt:

"Được, người anh em, hôm nay tiễn Phật phải tiễn đến Tây Thiên, cho dù cậu muốn đi đâu, mình cũng sẽ đưa cậu đi."

Phong Cẩm Thành cười một tiếng:

"Cậu lắm lời thế. Cậu cũng biết rồi đấy, mình rất đau lòng. Vốn cho rằng cả đời này mình sống vô tâm, nhưng cô gái đó lại khiến mình biết đau là gì. Quân, không thể chơi đùa với tình yêu, dính vào, không chết cũng bị lột da."

Hồ Quân cười thật to:

"Lời này nghe thật xuôi tai, tình yêu là cái quái gì, cậu xem từng người từng người lặp đi lặp lại, không phải điên thì là kẻ ngốc. Yên tâm đi! Mình rất tỉnh táo, cuộc đời này chỉ có chơi mạt chược là tuyệt vời nhất."

Thật khó khăn mới đem vác Phong Cẩm Thanh vào biệt thự của anh ta ở ngoại thành, phục vụ anh ta lên giường, lúc ra đã thong dong hơn chút. Hồ Quân chỉ biết lắc đầu cười khổ cho đêm nay, cũng không hao tổn tâm tư suy nghĩ, yên lặng về thẳng nhà ngủ.

Đi ra từ phía đông đường Tam Hoàn, từ xa nhìn thấy mấy chiếc xe xếp hàng ở phía trước, bên kia đường là quá bar, có lẽ là kiểm tra nồng độ cồn. Tuy rằng hiện thời Hồ Quân cũng đã tôi luyện thành một nhà lãnh đạo, nhưng càng phải lấy mình làm gương, xếp hàng nghiêm chỉnh.

Nhìn thấy ngay trước mắt, một nữ cảnh sát đang đứng ngoài chiếc xe cách anh một chiếc. Đưa mắt nhìn lại, đúng là một nữ cảnh sát. Mặc dù không nhìn rõ khuôn mặt, nhưng dáng người yểu điệu, áo sơ mi cảnh phục được nhét vào trong quần, thắt lưng bên hông, mông lớn eo thon, giơ tay chào theo nghi thức quân đội.

Cái chào theo nghi thức quân đội dẫn tới sự hứng thú của Hồ Quân. Người trong nghề nhìn là biết đã từng đi lính, đứng thẳng tắp, tay phải giơ lên từ trước ngực, cánh tay cao bằng vai, cẳng tay và bàn tay thẳng tắp, năm ngón tay khép lại, lòng bàn tay hơi hướng ra ngoài. Đúng tiêu chuẩn, tuyệt đối có thể theo kịp tiêu chuẩn của người lãnh đạo quốc gia.

Chiếc xe phía trước rời đi, Hồ Quân lái xe lên vài mét. Rốt cuộc đã nhìn rõ nữ cảnh sát. Nói như thế nào đây, ngũ quan chỉ tính là bình thường, nhưng nếu kết hợp với nhau, cộng với bộ đồng phục cảnh sát, mũ nồi trắng đội hờ, tóc mái bằng chạm lông mày, gương mặt trẻ con trắng noãn thể hiện dáng vẻ hiên ngang xinh đẹp từ tận cốt tủy.

Có lẽ trong lòng đàn ông đều có chút cảm tình với đồng phục, ngay cả cô gái bình thường mặc đồng phục, cũng có thể gợi ra cảm giác khác nhau. Nếu không, Nhật Bản sẽ không làm thể loại phim về những bộ đồng phục hấp dẫn. Bởi vì rất dễ tiêu thụ nên thị trường rất lớn.

Nhưng, nếu không phải nữ cảnh sát này mới được phân đến, thì chắc rằng lãnh đạo trong đội không thích thú, nếu không sao nửa đêm nửa hôm lại phái cô ấy tới kiểm tra nồng độ cồn. Mấy cảnh sát ngồi trên xem thảnh thơi hơn cô rất nhiều.

Lúc Hồ Quân còn đang ngẩn ngơ, chiếc xe phía trước đã được kiểm tra xong, nữ cảnh sát đi về hướng Hồ Quân. Hồ Quân hạ cửa kính xe xuống, nữ cảnh sát nhìn lướt qua rồi chào theo nghi thức quân đội, hạ tay xuống, liếc nhìn Hồ Quân:

"Mùi rượu rất nồng, anh đã uống mấy chai rượu?! Có biết lái xe uống rượu nguy hiểm không, kiểm tra thử xem!"

Nói xong, đưa máy đo nồng độ cồn trong tay, nói:

"Ngậm lấy, thổi thật mạnh.... ..."

Một câu nói bình thường, vậy mà vào tai của Hồ Tuân lại cảm thấy được có chút mập mờ. Chủ yếu là do giọng nói của nữ cảnh sát này ỏn ẻn nũng nụi như trẻ con làm nũng. Thành thật nghiêm túc mà nói, giọng nói của cô gái này mang vẻ êm ái từ tận xương tủy, hơn nữa, lời của cô rất dễ nảy sinh ý nghĩa khác.

Nhưng mà Hồ Quân cố gắng hợp tác với đồng chí cảnh sát địa phương, thành thật ngậm chặt, thổi một hơi lớn, nữ cảnh sát nhìn kết quả: 7, không đủ 20 miligram; không nhịn được nhíu mày nhìn anh nghi ngờ.

"Cũng lọc lõi đấy! Quá nửa đêm rồi, đừng làm chậm trể thời gian của tôi, đừng trốn gian dối nữa, ngậm lấy thổi thật mạnh."

Nữ cảnh sát này khẳng định anh uống rượu, Hồ Quân hơi cong môi:

"Tôi thực sự không uống rượu, tôi thề."

Tây Tử cười châm chọc:

"Chúng tôi đã gặp rất nhiều người như anh, mỗi lời khai đều có một câu thề, lát nữa thử máu sẽ biết."

Lại nói đến Tây Tử, hôm nay vốn đã không thoải mái. Làm cảnh sát vũ trang năm năm, giải ngũ, đáng ghét là bị phân công đứng chốt trên đường. Để vào Cục Công an là điều rất khó, lẽ ra Tây Tử nhắm vào cảnh sát hình sự điều tra vụ án giết người, nào ngờ bị phân công đến đội giao thông. Phân công đến đội giao thông thì đến đội giao thông! Không phải tất cả mọi người đều nói làm cảnh sát giao thông đều béo bở sao.

Nhưng lại bị phân công vào tổ tai nạn, cô còn không được cử đi đứng trạm, mà là đi kiểm tra nồng độc cồn của lái xe. Lãnh đạo có nói, vì để nâng cao hình tượng của cảnh sát giao thông, phải để cho nữ cảnh sát trực ở các điểm chốt giao thông, kiểm tra người lái xe uống rượu. Lãnh đạo còn nói, dù sao đàn bà đi hỏi tốt hơn, dễ dàng cho công tác phối hợp kiểm tra.

Tây Tử không được đối đãi tốt, nhưng lãnh đạo chỉ chỗ nào, phải đánh vào chỗ đó. Hôm nay đứng ở đây từ mười giờ, hiện tại đã được hai tiếng rồi, gặp phải bốn người điều khiển xe khi uống rượu, tính cả người này gộp lại vừa thành một bàn tay, lại còn giả vờ ngớ ngẩn để lừa dối cô.

Tây Từ híp mắt liếc nhìn xe của Hồ Quân. Xe khá tốt, lời nói đúng trọng tâm, cũng có khuôn phép, vừa nhìn đã biết là thanh niên thành đạt, đáng tiếc hơi láu cá và không thành thật. Tây Tử ghét nhất là người không dám thở mạnh, không giống đàn ông một chút nào.

Tây Tử đưa tay ra:

"Bằng lái?"

Hồ Quân xoay người tìm cặp, không thấy. Kéo hộc để đồ phía trước, cũng không có. Chắc là rơi ở nhà của Cẩm Thành. Quay đầu nhìn lại, đã thấy nữ cảnh sát ôm cánh tay, nghiêng đầu nhìn anh cười:

"Không có bằng lái còn nghiêm trọng hơn chuyện nồng độ cồn. Trước tiên anh muốn giải quyết vấn đề kiểm tra nồng độ cồn, hay là chúng ta nói thẳng tới chuyện bằng lái xe?"

Lời nói của cô nhóc kia hàm chứa châm chọc, thật sự đã lâu lắm rồi Hồ Quân không gặp phải chuyện xấu hổ như vậy. Dằn lại cơn giận trong lòng, kiên nhẫn giải thích:

"Không phải tôi không có bằng lái, vừa mới đưa bạn thân bị say rượu về, rơi trong nhà cậu ấy. Tôi bảo cậu ấy magn tới, hơn nữa xe có mùi rượu nhưng tôi không uống một giọt."

"Không uống một giọt?"

Tây Tử giơ máy đo nồng độ cồn trong tay lên, mặc dù anh ta rất thông minh, nhưng hàm lượng cồn hiển thị là 7 miligam/1lít khí thở. Giải thích cái gì? Không cần tôi phổ cập khoa học cho anh chứ?"

Hồ Quân bị cô chọc cho tức điên, nói vọng từ trong xe ra:

"Cô thổi cái này cũng có nồng độ cồn. Hơn nữa quốc gia quy định dưới 20 miligam/1 lít khí thở không thể dẫn tới lái xe trong tình trạng say rượu."

Tây Tử nở nụ cười:

"Rất chính xác, vậy phải cho anh biết tính nghiêm trọng của sự việc, hơn nữa lời là anh nói, có phải sự thật hay không, hiện tại còn quá sớm để kết luận. Mời anh qua bên kia thử máu, mọi chuyện sẽ rõ ràng."


P/S: Ừ, đúng là truyện này hay thật, nhưng cũng edit khó cực :D


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 16.03.2014, 00:33
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 5974
Được thanks: 71848 lần
Điểm: 9.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh dám lấy tôi dám gả - Hân Hân Hướng Vinh - Điểm: 12

Chương 2
Edit: Tiểu Phi Tuyết
Beta: chjcbjbj

Thực ra Hồ Quân không muốn đi, không phải sợ thử máu, dù sao cũng thường xuyên xuống cơ sở, cô nhóc kia không biết anh, nhưng chưa chắc những cảnh sát bên kia không nhận ra anh, làm phiền gây ảnh hưởng không tốt. Vì thế anh cười híp mắt, thương lượng với nữ cảnh sát:

"Thực sự là tôi quên, để tôi gọi điện cho bạn mang giấy tờ xe đến được không?"

Tây Tử vừa nhìn thấy anh như vậy, biết ngay anh muốn giở mánh khóe, nhưng mà vẫn gật đầu đồng ý:

"Căn cứ theo điều 95 trong Luật an toàn giao thông đường bộ của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa: Xe gắn máy lưu hành trên đường bộ chưa gắn biển số, không có chứng nhận theo tiêu chuẩn của thanh tra, không có bảo hiểm, hoặc không có giấy tờ xe, giấy phép lái xe, cơ quan công an quản lý giao thông có thể tạm giữ xe, báo cho đương sự cung cấp chứng từ hoặc giấy tờ thích hợp, và có thể xử phạt theo quy định tại điều 90 của Luật này. Nếu như chỉ không mang theo giấy lái xe thì để xe lại đây, anh quay về lấy hoặc có thể nhờ bạn mang tới cũng được. Có điều....."

Tây Tử đi một vòng quanh người anh:

"Anh còn có vấn đề lái xe khi uống rượu chưa được xử lý thì phải? Anh lại nhất quyết không thử máu, như vậy không thể không khiến tôi nghi ngờ anh đang cố ý lợi dụng thủ đoạn che giấu nhằm thoát tội."

Hồ Quân mỉm cười:

"Tôi hiểu rõ quy định pháp luật về an toàn giao thông, nhưng tôi không muốn làm to chuyện này. Thực ra tôi làm vậy là vì muốn tốt cho cô, làm lớn chuyện chẳng có lợi ích gì cho cô cả. Được rồi, tôi thổi lại một lần nữa cũng được!"

Nói xong giật lấy máy đo nồng độ cồn trong tay cô, miệng ngậm lấy, hít một hơi thật sâu sau đó thổi mạnh, má phồng lên, mắt nhìn chằm chằm vào Tây Tử, cứ như con ếch. Tây Tử thấy vậy bật cười một tiếng.

Hồ Quân đưa máy đo cho cô:

"Cô nhìn đi, 7 miligam/1 lít khí thở……Thực sự không có mùi rượu, không tin cô ngửi thử xem?"

Nói xong, anh ghé miệng sát vào Tây Tử thổi một hơi, Tây Tử đẩy bả vai anh:

"Chớ có lại gần tôi lảm nhảm lắm lời, tránh xa tôi một chút."

Có điều Tây Tử thực sự ngửi thấy mùi bạc hà, thầm nghĩ chẳng lẽ đã hiểu lầm người này. Nói thật, Tây Tử được phân tới đây chưa được mấy tháng, cũng không thể nói đã quen thuộc với tiến trình. Chỉ riêng việc ghi nhớ từng chi tiết nhỏ trong quy định về an toàn giao thông đã tốn mất ba ngày của cô, còn vất vả hơn lúc thi đại học.

Tây Tử đang phân vân, còi ô tô phía sau vang lên hai tiếng, cửa kính xe hạ xuống, một cái đầu lớn thò ra ngoài:

"Ôi! Thật sự là anh Quân. Từ xa em đã nhìn thấy anh, em còn tưởng mình bị hoa mắt....."

Nói xong, đỗ xe vào một bên, nhảy xuống xe, đi tới vài bước, liếc mắt nhìn Tây Tử, mờ ám sát vào Hồ Quân, khẽ nói:

"Sao vậy? Cục quản lý giao thông của các anh có kiểm tra nồng độ cồn thôi cũng phải tìm người quấy rầy cục trưởng nữa sao. Em cảnh sát này cũng được đấy chứ."

Quay đầu lại gọi với vào trong xe:

"Em gái, mang thuốc lá tới đây cho anh. Anh Quân của anh ở đây, anh phải nói chuyện với anh Quân đã."

Hồ Quân biết thằng nhóc này, nhưng không quen thân lắm. Ba của cậu ta được điều từ quân khu Đông Bắc đến bộ chính trị mới được mấy năm. Cậu nhóc này là Vương Đại Hổ, nhũ danh là Hổ Tử, tóc cạo húi cua, trông khỏe mạnh lại đáng yêu như tên của cậu ta. Cậu ta chơi cùng với đám thanh niên trong đại viện.

Mấy thằng nhóc này nhìn thấy mấy người các anh đều thân thiết mà gọi anh. Mấy ngày hôm trước lúc ăn cơm, Tả Hoành còn dài dòng:

"Ở quán bar mình gặp mấy thằng nhóc ở đại viện kéo bè kéo cánh đánh nhau, ném chai rượu, rất có dáng dấp của anh em ta năm đó. Đáng tiếc cô em giành được đó hơi kém xinh.... ..."

Tả Hoành bị Quyên Tử kìm hãm quá lâu, có được cơ hội thì hăng hái nhớ lại kỷ niệm xưa. Cũng vì không thấy con hổ cái nhà anh đang bước ra từ toilet, lại con đứng ngay phía sau lưng anh, ôm cánh tay, nhìn cậu ta khoác lác.

Quân Tử thừa nhận, anh không dám chêu trọc người phụ nữ hung dữ này, bởi vậy cũng không lên tiếng ủng hộ Tả Hoành. Bữa cơm hôm đó thế nào, hai vợ chồng nhà đó thu dọn ra sao, anh không biết. Dù sao Tả Hoành cũng xin nghỉ mấy ngày không đi làm.

Thấy thằng nhóc này, Quân Tử lại nhớ đến Tả Hoành, cánh cửa bên tay lái phụ của chiếc BMW ở đằng kia từ từ đẩy ra. Đầu tiên xuất hiện là bắp đùi thon dài trơn bóng, tiếp theo là thân người, nhìn kỹ thì đúng là mê hoặc người khác.

Trên người mặc một chiếc áo sơ mi rộng, vạt áo che đi vòng ba quyến rũ, phía dưới là cặp đùi trắng nõn chói mắt, chân mang một đôi giày cao gót đen tuyền, phối hợp với đôi chân trắng mịn tạo nên hiệu quả thị giác tuyệt vời. Xinh đẹp như hoa, đúng là một báu vật.

Gương mặt trang điểm lòe loẹt không nhìn ra diện mạo vốn có, đầu tóc như tổ quạ vàng không ra vàng, xanh không ra xanh. Hơi tiếc cho báu vật.

Đều từ chốn chơi bời mà ra, Hồ Quân còn gì không rõ nữa. Anh vừa liếc mắt đã thấy họ vừa làm gì trên xe, trên người còn thoảng mùi.

Cô bé đi tới, trong áo T-shirt lớn không mặc gì, hai bầu ngực sữa rung lên theo động tác của cô, hết sức gây chú ý. Ẩn ẩn hiện hiện dưới lớp áo T-shirt, nhưng mọi người lại không thấy được gì. Cô cầm trong tay hộp thuốc lá, vươn tay định đưa cho Hổ Tử, nhưng Hổ Tử lại đẩy cô:

"Sao không hiểu chuyện như vậy? Đây là anh Quân của anh, mau mau mời thuốc anh Quân...."

Cô nàng liếc nhìn Hồ Quân, ánh mắt sáng lên, rút điếu thuốc ra, ngậm trong bờ môi đỏ, dùng chiếc bật lửa có hoa văn rất đẹp châm lửa, hít một hơi, đưa ra:

"Anh Quân, hút thuốc đi....."

Hồ Quân cười cười, lấy hộp thuốc từ tay cô rồi rút một điếu tự châm. Cô nàng hơi hậm hực giận dỗi, đưa điếu thuốc trong tay cho nhóc Hồ, quay đầu đi về xe.

Hổ Tử cười ha ha, Tây Tử cảm thấy nơi này đã trở thành chốn trụy lạc, vỗ tay lên cửa xe của Hồ Quân:

"Sao đây? Các người chạy tới đây để tâm sự sao? Trước tiên hãy làm rõ việc của tôi trước đã. Còn anh sang bên kia xếp hàng đúng trình tự, đừng dây vào, nếu không, thật xin lỗi, sẽ phải vào cục cảnh sát khai báo."

Nhóc Hồ nhíu mày:

"Ái chà! Nữ cảnh sát này thật lợi hại, cô có biết anh Quân là ai không?"

Hồ Quân nhíu mày, vẻ mặt trầm xuống:

"Nhóc Hồ, cậu không có chuyện gì sao, phải làm gì thì làm đi."

Nhóc Hồ hiểu được ý của Hồ Quân, cho rằng anh muốn đùa giỡn nữ cảnh sát này, nên không thể dây vào, cười cười:

"Dạ, em đi trước, không làm chậm trễ chuyện tốt của anh."

Nói xong, quay đầu định đi, Tây Tử gọi một tiếng:

"Người đằng sau, đây là địa điểm kiểm tra nồng độ cồn, anh muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, anh nghĩ đây là nhà anh sao?"

Hổ Tử liếc nhìn Hồ Quân, không ngờ nữ cảnh sát này lại ngang ngược như vậy, người phương nào đây, nhưng cũng không dám đắc tội:

"Đồng chí cảnh sát, tôi xếp hàng phía sau được chưa? Tôi tuân thủ đúng pháp luật, là công dân tốt của năm đó."

Thật sự quay xe lại, đậu ở phía sau, Tây Tử chỉ vào bên cạnh, nói với Hồ Quân:

"Anh sang bên này, gọi người mang giấy tờ xe đến, đừng làm cản trở công việc của tôi. Tôi không có nhiều thời gian nghe anh cằn nhằn."

Hồ Quân bị cô gái kia chặn ngang họng, lái xe sang một bên, ngồi vào xe lấy điện thoại ra mới phát hiện hết pin, bèn nhô đầu ra khỏi cửa kính:

"Nè! Cô bé, cho tôi mượn điện thoại đi, điện thoại của tôi hết pin rồi."

Cô bé? Khóe miệng Tây Tử giật giật. Đã bao nhiêu năm không có ai xưng hô với cô như vậy, ngoài ông bố hơi ngốc kia, không ai gọi cô là cô bé cả. Một gái ế hai mươi bảy tuổi, dường như khoảng cách với cái từ cô bé đó đã....Rất xa rồi.
Tây Tử rất ghét đàn ông lắm mồm, vì vậy, mặc dù nhìn từ mọi góc độ thì Hồ Quân là người đàn ông ưu tú, nhưng trong mắt cô đã nhanh chóng xếp anh vào loại đàn ông đáng ghét.

Tây Tử tức giận lôi điện thoại ra ném cho anh. Hồ Quân cầm lấy điện thoại nhưng lại thấy khó nhằn. Phải gọi cho ai đây? Cặp của anh rơi ở chỗ nhà Cẩm Thành rồi, Cẩm Thành lại uống say không còn biết trời đất là gì, đừng nói là bảo anh ta mang giấy phép lái xe tới, e rằng đánh thức anh ta cũng khó. Còn ai nữa đây?

Tả Hoành? Hồ Quân nhớ tới Tả Hoành. Nhà cậu ta cũng ở vùng ngoại ô, cũng gần chỗ Cẩm Thành, mừng rơn gọi cho Tả Hoành, đặt ở bên tai. Điện thoại kêu vài tiếng, chưa kết nối đã bị ngắt, Hồ Quân nhìn đồng hồ chỉ hai giờ, cũng không còn cách nào, lại phải làm phiền cậu ta, gọi tiếp.

Điện thoại vang lên bảy tám lần, giọng nói xen với tiếng thở gấp của Tả Hoành truyền tới:

"Mẹ nó, ai đấy? Hơn nửa đêm rồi, muốn chết à......"

Hồ Quân để điện thoại ra xa, nghe tiếng động này, Hồ Quân biết ngay hai người ở đâu kia đang làm gì, xem ra anh đã can thiệp vào chuyện tốt của họ rồi.

Hồ Quân cười ha ha hai tiếng:

"Tả Hoành, mình là Quân đây....."

"Hồ Quân, cậu bị bệnh à! Quá nửa đêm rồi, nếu cậu buồn phát chán, đi cào tường nhà cậu đi, gọi cho mình làm gì....."

Uỳnh.... ........ Tiếng vang truyền đến từ bên kia, tiếp theo đó là tiếng kêu khẽ của Tả Hoành, mãi lâu sau mới thấy anh nói tiếp:

"Quân, cậu cố ý hủy hoại mình đúng không, có chuyện mau nói có rắm mau thả."

Hồ Quân vội vàng kể sơ qua mọi chuyện, Tả Hoành vui vẻ trở lại:

"Cậu là cục phó cục quản lý giao thông, rồi lại để cảnh sát quèn dưới trướng đi kiểm tra nồng độ cồn. Quân à, cậu được lắm, công tác cơ sở thật đúng chỗ, tự cậu hãy trải nghiệm đi."

"Tốn thời gian quá, mau qua đây đi, bị Cẩm Thành hành hạ cả đêm, đến một miếng cơm tử tế còn chưa được ăn, sắp không chịu nổi nữa rồi."

Tả Hoành quăng điện thoại, đứng lên bổ nhào lên giường như hổ đói:

"Vợ à, về sau em đạp anh có thể kiềm chế chút được không, em thực sự muốn đạp anh thành Đông Phương Bất Bại à, em sẽ phải khóc đấy."

Chụt! Hôn một cái lên mặt vợ:

"Em chờ anh, nửa tiếng nữa anh sẽ về......"

Anh vừa định đứng dậy đã bị vợ anh xoay đặt anh dưới thân, mắt Tả Hoành nhìn thẳng. Vợ anh, không một mảnh vải che thân, ngồi trên người anh, tay mò mẫm thân dưới vuốt ve nhẹ nhàng....

"Ư.......Ưm.....Quyên, Quyên em đang hành hạ chồng em....."

Theo tần suất không ngừng của Quyên Tử, hơi thở của Tả Hoành nặng nề hơn, thoáng cái đã đi vào thế giới cực lạc. Nhưng người chợt nhẹ bỗng, vợ anh thản nhiên nâng người lên, nhanh chóng tránh ra:

"Anh nhanh đi đi! Không phải bạn thân của anh đang chờ sao?"

Tả Hoành vô cùng khó chịu, quả thực lên không được xuống cũng không xong, xoay người áp vợ dưới thân, vác súng tấn công, chuyện đi lấy giấy phép lái xe cho Hồ Quân đã bị quẳng ra sau đầu từ lúc nào rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 91 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

2 • [Hiện đại] Gái ế khiêu chiến tổng tài ác ma - Tịch Mộng

1 ... 106, 107, 108

3 • [Hiện đại] Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Vợ xấu thành vợ hiền - Thiển Toái Hoa

1 ... 14, 15, 16

6 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 37, 38, 39

7 • [Cổ đại] Thiên kim sủng Tà y hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 49, 50, 51

8 • [Hiện đại] Tình yêu bá đạo Triền miên với đệ nhất phu nhân - Thiên Diện Tuyết

1 ... 76, 77, 78

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 14/09]

1 ... 51, 52, 53

10 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

11 • [Hiện đại] Sổ tay yêu đương của người sói - Khấu Tử Y Y

1 ... 36, 37, 38

12 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/9)

1 ... 64, 65, 66

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 134, 135, 136

15 • [Hiện đại] 1001 Đêm Tân Hôn - Thiên Nam Hy

1 ... 172, 173, 174

16 • [Hiện đại] Mẹ 17 tuổi Con trai thiên tài cha phúc hắc - Trình Ninh Tĩnh (phần 1)

1 ... 232, 233, 234

17 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 2)

1 ... 165, 166, 167

[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 39, 40, 41

19 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

20 • List truyện ngôn tình hoàn theo tên tác giả [update 30/08]

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Cô Quân
Cô Quân
Tuyết Vô Tình
Tuyết Vô Tình

Windwanderer: rồi đến ngày ta lại trở về là 1 thằng suốt ngày chỉ biết chơi bời
Cô Quân: #Pr mời you ghé qua xem và thank cho Quân nèo :”>
Game Thú Cưng Chuyện Chưa  Kể !! Dễ cực kì!!!

[url=http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=406129&p=3252830#p3252830]Bánh Bánh Radio – Trạm Bình Yên nơi trao gủi tâm tình.. Phát thanh cảm xúc của bạn
[/url]
Một Nhà Hồ Ly Thân Thiết
o0maiami0o: ...
o0maiami0o: ...
Như Song: [Mở cửa 24/24] Tâm Tình Giăng Kín Lòng Vô đi vô đi nói lên tâm sự của bạn
Shin-sama: vắng vậy
Tuyết Vô Tình: òa ai cho ta vay điểm :cry:
Kyz: .
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: :)
Đào Sindy: ko đâu. =))
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: =)) nghi đến đâu cũng k biết đc
Đào Sindy: k. em nghi nghi r
ღ๖ۣۜMinhღ: sory ca vì muội đã nói nhé
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: nguyệt nói mới bị lộ :(
Đào Sindy: hhahaa .. :))
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: :3
Đào Sindy: ẩn sâu quá :)2
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: ơi :v
Đào Sindy: Tâm tỷ =))
Đào Sindy: =))
LogOut Bomb: Nalu0o0 -> Tuyết Vô Tình
Lý do: Con đang định post truyện *khóc*, sư phụ đi ra đảo nè!
LogOut Bomb: Tuyết Vô Tình -> Sunlia
Lý do: =))) trả con nè ra đảo sớm an
Jinnn: Lang vương tgđ: Vợ yêu đc cưng mà hoảng (new c2760
pr truyện: cầu tks + cmt
Như Song: [Mở cửa 24/24] Tâm Tình Giăng Kín Lòng Vô đi vô đi nói lên tâm sự của bạn
Ngọc Nguyệt: Đào tộc trưởng.
Cô Quân: pr pr đây, mời you ghé qua
Game Thú Cưng Chuyện Chưa  Kể !! Dễ cực kì!!!

Bánh Bánh Radio – Trạm Bình Yên nơi trao gủi tâm tình.. Phát thanh cảm xúc của bạn

Một Nhà Hồ Ly Thân Thiết
ღ๖ۣۜMinhღ: Mời mọi người cùng tham gia event Cùng tranh bảng vàng - Vang danh Thiên Hạ:flower2:
Tiêu Dao Tự Tại: Ok ta sẽ ủng hộ thường xuyên
trantuyetnhi: ừm, ta tính đổi mới chút, hai ngay nữa bắt đầu Tầng IV
Tiêu Dao Tự Tại: Tuyết là sói đúng k

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.