Diễn đàn Lê Quý Đôn





















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 44 bài ] 

Ở chung thì có làm sao đâu - Tử Trừng

 
 23.01.2014, 23:17
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
Nguyên Lão Trâm Hạc Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Trâm Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2012, 18:48
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 381
Được thanks: 2411 lần
Điểm: 9.9
Tài sản riêng:
 [Hiện đại] Ở chung thì có làm sao đâu - Tử Trừng (Hệ liệt Chỉ Yêu Em Thôi 1) - Điểm: 10
Hệ liệt được chuyển ngữ mừng sinh nhật box Tiểu Thuyết 3 tuổi  :love2:

【 Ở Chung Thì Có Làm Sao Đâu 】


images


Tác giả: Tử Trừng

Hệ Liệt: Chỉ Yêu Em Thôi

Convert: ngocquynh520

Chuyển ngữ: Tử Quân

Độ dài:


【 GIỚI THIỆU 】


   Bởi vì sau khi tốt nghiệp không tìm được công việc tốt, Cao Mỹ Hà làm việc vặt kiếm tiền khắp nơi.

   Lần này chạy đến làm phục vụ cho bữa tiệc long trọng trong khu nhà cao cấp, cảm giác rất thú vị!

   Nhưng không biết là vui quá hóa buồn thế nào, đồng phục bị bẩn không nói,

   Lúc đến phòng nghỉ thay quần áo cảm giác có “gió” đang nhìn mình ......

   Ô, càng nghĩ càng kinh khủng, a di đà Phật, ông trời phù hộ!

   Đang định chạy về bữa tiệc giúp một tay, nào đoán được lại có người gọi cô lại ……

   Gì? Có một người đàn ông ở đây? Cho nên căn bản không chỉ có “gió”, nguy hiểm thật. . . . . .

   Nguy hiểm thật cái đầu á! Cô mới vừa thay quần áo đều bị nhìn hắn nhìn sạch sao? Cực kỳ sáng!

   Chỉ là không ngờ cái tên dê xồm này lại là cậu chủ nơi đây, vả lại dáng dấp vô cùng đẹp trai,

   Thật là quá đáng, ông trời cũng quá ưu ái cái tên vô sỉ này ~~

   Không, thằng cha này không chỉ vô sỉ, mà còn siêu cấp vô lại thêm bá đạo,

   Muốn như thế nào liền như thế ấy, thậm chí ở trong bữa tiệc hôn cô trước mặt mọi người.

   Ai, bị xem hết trơn còn bị cường hôn. . . . . . Cô cũng quá thảm chứ?! Huhuhu ~~


    
---
Sống Thử Thì Có Gì Đâu Ghê Gớm - Chỉ Yêu Em Thôi 2
     Hôn Nhân Đại Sự - Chỉ Yêu Em Thôi 3


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 23.01.2014, 23:38
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
Tiểu Thần Kim Quy Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Kim Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2013, 21:16
Bài viết: 491
Được thanks: 1905 lần
Điểm: 3.58
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ở Chung Thì Có Làm Sao Đâu - Tử Trừng (Hệ liệt Chỉ Yêu Em Thôi 1) - Điểm: 1
cố lên bạn ơi. 5ting........


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 25.01.2014, 23:24
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
Nguyên Lão Trâm Hạc Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Trâm Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2012, 18:48
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 381
Được thanks: 2411 lần
Điểm: 9.9
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ở Chung Thì Có Làm Sao Đâu - Tử Trừng (Hệ liệt Chỉ Yêu Em Thôi 1) - Điểm: 12

『Mở Đầu』



   Điện âm ầm, bóng người chập chờn, dưới ánh đèn mờ ảo, lóa mắt trong hộp đêm, mỗi người đều “high” đến không thể được nữa, trừ ba người đàn ông ngồi ở góc kia …

   Bọn họ giống như đang thảo luận đại sự, hoàn toàn không để ý tới nhiều mỹ nữ đẹp đến thế, nói nhỏ, xem ra là bị điên rồi.

   "Bà nội hiển nhiên đã mất kiên nhẫn, Phong, em định làm gì?" Trưởng tôn Nghiêm gia, bề ngoài lịch sự lạnh lùng Nghiêm Hâm lấy ngón tay đẩy gọng kính trên sống mũi lên, trầm giọng hỏi.

   "Nếu bà ngoại muốn chơi, chúng ta đùa với bà một chút có làm sao?"

   Lắc lắc ly rượu trên tay, khóe miệng Mục Phong khẽ nhếch, xem ra có chút lưu manh: "Huống chi em là ngoại tôn, dù nói thế nào thì áp lực trên vai cũng không sánh bằng thân là trưởng tôn như anh, đúng không?"

   Trong mắt Nghiêm Hâm thoáng qua một tia run sợ, anh quay đầu, dò xét  người con trai đầu húi cua ngồi ở một bên, thong thả ung dung nói: "Quân, em thì sao?"

   "Em còn lời nào hay để nói sao?"

   Lạnh lùng đẹp trai một chút, Nhiếp Quân nhún nhún vai, bắp tay rắn chắc như ẩn như hiện sau lớp vải: "Một trưởng tôn, một ngoại tôn cũng không đem uy hiếp bà ngoại để trong mắt, lời nói em đây cũng không bằng ngoại tôn, còn có cái gì hay sao?"

   Thì ra là ba người này cũng không phải là thế hệ bình thường, bọn họ kế tục cùng huyết mạch, là tài chính Nghiệp Long Đầu "Nghiêm Thị Kim Khống" Đệ Tam Đại, trên tay mỗi người đều nắm giữ một số cổ phần Nghiêm thị gần như nhau, trong mắt người đời là những người đàn ông độc thân hoàng kim.

   Mà bây giờ tụ tập tại đây là đang thảo luận đại sự xảy ra mấy ngày trước …

   Người chủ trì Nghiêm gia: Nghiêm Trịnh Tố Linh gọi bọn họ tới giáo huấn, nói không chịu được cái giọng điệu gì mà "Độc thân vạn tuế" của ba đứa cháu yêu nữa, quyết định sử dụng đòn sát thủ, buộc các cháu trong ba tháng phải tìm được “chân mệnh thiên nữ”, nếu không thì thu hồi lại tất cả cổ phần Nghiêm thị.

   Ba người sau khi nghe thì sắc mặt tái xanh, mấy ngày nay không ngừng bàn bạc đối sách.

   "Em có thể không quan tâm, nhưng ba mẹ em đâu? Em phải ăn nói với bọn họ như thế nào?" Nghiêm Hâm chau chau mày, nhẹ nhàng ném ra một câu hỏi, nhất thời làm Nhiếp Quân á khẩu không trả lời được.

   Ba của Nhiếp Quân là Nhiếp Thế Hồng, năm đó sở dĩ cưới cô vợ kiêu căng thành thói Nghiêm gia nhị nữ Nghiêm Ngọc San, chính là vì tài lực cùng thế lực Nghiêm gia, hôn nhân hai người là hữu danh vô thực, đây là bí mật mọi người đều biết nhưng không nói ra, anh cũng không tin đôi vợ chồng coi tiền như mạng đó sẽ nói lời nhẹ nhàng buông tha Nhiếp Quân.

   ". . . . . ." Nhiếp Quân nghẹn lời, sắc mặt xanh mét quay đi.

   "Được rồi, được rồi, nói chuyện này làm gì?"

   Bên môi Mục Phong, nụ cười chưa giảm, thoải mái mà dàn xếp: "Dù sao bà ngoại cũng nói ..., ở chung, sống thử hoặc kết hôn toàn bộ do chúng ta quyết định, người già như bà không quản nhiều như vậy, chỉ cần trong vòng ba tháng chúng ta “đóng gói” đem một cô gái về cho bà không phải là được rồi sao?"

   "Tốt nhất nên đơn giản như thế." Nghiêm Hâm hiểu rõ Nghiêm Trịnh Tố Linh nhất, anh cũng không cho ràng bà nội lão hồ ly kia sẽ dễ dàng bỏ qua cho bọn họ như vậy, ai biết bà sẽ dùng cái mánh khóe gì, khảo nghiệm cô gái bọn họ mang về có phải Chân Mệnh Thiên Nữ không?

   "Mặc kệ các anh quyết định thế nào, phải nói trước, muốn em kết hôn tuyệt đối không có khả năng."

   Nhiếp Quân hai tay đập bàn, hơi dùng sức nhanh nhẹn đứng dậy, sắc mặt khó coi rời đi.

   Theo dõi bóng lưng anh từ từ đi xa, Mục Phong không khỏi cười ra tiếng: "Tiểu tử này lúc nào cũng nóng này, sớm muộn gì cũng chịu thiệt thòi."

   "Không phải mỗi người cũng có thể nhìn đời mà cười như em!" Nghiêm Hâm lắc đầu một cái, Mục Phong chính là như vậy, mặc kệ gặp phải chuyện gì cũng có thể cười một tiếng mà qua.

   Anh thân là trưởng tôn Nghiêm gia, trên vai đeo quá nhiều gánh nặng, thường bị ép tới không cách nào thở nổi, tự nhiên dưỡng thành thận trọng, tính tình không lộ ra vui buồn, điểm này hoàn toàn khác với Mục Phong.

   "Không phải không làm được, mà là có chịu làm hay không."

   Mục Phong phong độ, thoải mái mà đứng lên, xách áo khoác âu phục trên ghế dựa lên, tự nhiên rời đi.

   Nghiêm Hâm đã uống vài ngụm rượu tây, ở trên chỗ ngồi một lúc lâu, sau khi thoáng hiện lên những suy nghĩ tạp nham trong đầu thì mới cầm tờ giấy trên bàn lên đi về phía quầy tính tiền.

   Chịu làm thì đạt được sao?

   Nếu chuyện này thật có thể dễ dàng như Phong nói, bà nội cũng không cần xuất tuyệt chiêu, bọn họ cũng không cần phiền não.

   Ai ~~~



Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 26.01.2014, 06:27
Hình đại diện của thành viên
Trial Mod Box TGT - LQ
Trial Mod Box TGT - LQ
 
Ngày tham gia: 17.01.2014, 16:20
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 1132
Được thanks: 1673 lần
Điểm: 1.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ở Chung Thì Có Làm Sao Đâu - Tử Trừng (Hệ liệt Chỉ Yêu Em Thôi 1)
Truyen này doc hay wá ak hehe tks ss nhé


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 29.01.2014, 00:18
Hình đại diện của thành viên
Trực tuyến
Nguyên Lão Trâm Hạc Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Trâm Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2012, 18:48
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 381
Được thanks: 2411 lần
Điểm: 9.9
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ở Chung Thì Có Làm Sao Đâu - Tử Trừng (Hệ liệt Chỉ Yêu Em Thôi 1) - Điểm: 12

『Chương 1』 Phần 1



   Kiến trúc châu Âu hoa mỹ giống như cảnh đẹp trong bưu thiếp, trong nhà được bố trí xa hoa, nhà họ Nhiếp lấy nghề ngân hàng khởi nghiệp, giờ phút này trong căn nhà cao cấp đang tổ chức tiệc rượu, chúc mừng nam nữ chủ nhân kết hôn 30 năm, trong căn phòng cách xa tiệc rượu cực kỳ náo nhiệt.

   "Kết hôn lâu như vậy còn có thể kỷ niệm ngày kết hôn, cảm giác thật là lãng mạn đó ~~" Giọng nói mềm mại như con nít, Cao Mỹ Hà hâm mộ khẽ thở dài.

   "Đó là nhà người ta có tiền mới có lãng mạn, chúng ta cũng đừng vọng tưởng!" Ngô Gia Gia ở bên người cô dọn dẹp chén bát thờ ơ nhìn khách khứa, lơ đễnh nói: "Cậu không thấy sao? Tất cả đều là đống tiền đó!"

   "Trời ơi, người ta có tiền là chuyện người ta, cậu ở đây hận đời nhiệt tình như vậy làm gì?" Cao Mỹ Hà buồn cười nheo mắt nhìn cô, bắt tay vào dọn dẹp đống bừa bãi trên bàn.

   Bởi vì tỉ lệ thất nghiệp cao, sau khi tốt nghiệp đại học, cô và bạn tốt Ngô Gia Gia nhất thời không tìm được công việc thích hợp, cho nên đi khắp nơi làm việc vặt kiếm tiền, hai người còn tham gia một trang web, hi vọng những người đang cần nhân lực trên internet có thể tìm thấy họ.

   Qua mấy ngày, họ nhận được case đều là thay người quét dọn trong nhà, đón trẻ, dẫn chó đi bộ hay mấy công việc vụn vặt, lần này có thể nhận được tiệc rượu sang trọng trong khu nhà cấp cao như thế làm các cô hưng phấn không thôi.

   "Không thể nói như thế, chúng ta cũng không tìm được công việc tốt, bọn họ lại bỏ ra số tiền lớn để kỷ niệm ngày kết hôn, trong lòng mình làm sao sẽ cân bằng được?” Ngô Gia Gia chu miệng.

   "Đó là người ta có bản lãnh, nói không chừng về sau chúng ta cũng sẽ đại phát tài, ở trong ngôi nhà giống thế này!" Cao Mỹ Hà luôn nhìn mặt tích cực, cho là không có chuyện gì trên thế giới là không thể.

   "Có phải cậu nghĩ cuộc sống quá tốt đẹp không tiểu thư?"

   Ngô Gia Gia buông đống hỗn loạn trên tay, đưa tay vuốt trán cô: "Không có phát sốt, sao lại vô duyên vô cớ nằm mơ ban ngày vậy?"

   "Cậu mới nằm mơ ban ngày á!"

   Tức giận kéo tay cô xuống, Cao Mỹ Hà nói; "Mau thu dọn sạch bàn đi, nếu không làm tốt việc thì không được nhận tiền lương đâu."

   "Họ dám? Nếu không cho mình tiền lương, mình sẽ giở trò cho họ xem! Người có tiền thế này sợ nhất là tin tức bất lợi."

   Ngô Gia Gia cô cũng không phải là nhân vật dễ ức hiếp, nếu bọn tư sản dám lừa tiền cô, cô nhất định ăn sạch túi đối phương."Hơn nữa mình không làm được có thể bắt được cái gì yêu sách tiền thưởng, thật tốt … "

  "Đừng cứ nghĩ mãi những thứ kia có được hay không, chỉ cần chăm chỉ làm việc. . . . . . A!"

  Lúc Cao Mỹ Hà đang quở trách ý nghĩ kỳ lạ của bạn tốt thì đột nhiên một người với hai gò má ửng hồng, khách nữ đi bộ say lảo đảo va chạm người cô, chén ly bát trên người cô lảo đảo vấy bẩn lên đồng phục của cô.

   "Ai, cái người này sao lại như vậy?"

   Ngô Gia Gia thấy bạn tốt vô duyên vô cớ bị đụng, nhất thời tức giận, đang chuẩn bị mở miệng chửi ầm lên, không ngờ quản gia Nhiếp gia trùng hợp đi qua, vội vàng ngăn lại cô nói lời không nên.

   "Tiểu thư, mời cô đến bên cạnh nghỉ ngơi."

   Quản gia đỡ người thần trí mơ hồ kia, nhìn cô gái đã uống say đến bên sofa ngồi xuống, lại quay đầu đi đến trước mặt hai người bọn cô: "Hai người là nhân viên phục vụ, không thể không lễ phép với khách."

   "Thật xin lỗi, là chúng tôi sơ sót." Cao Mỹ Hà chật vật xin lỗi quản gia.

   "Ừ, về sau chú ý chút." Quản gia gật đầu, liếc mắt thấy đồng phục của cô bị dơ. "Cô đến phòng nghỉ lầu hai thay quần áo dơ đi, lên cầu thang phòng thứ hai bên trái, trong ngăn tủ có đồng phục mới có thể thay."

   "Được, cám ơn quản gia." Cao Mỹ Hà dùng giọng nói đặc chất trẻ con nói cám ơn.

   "Ừ." Quản gia tùy tiện đáp một tiếng rồi quay đầu đi.

   Ngô Gia Gia thấy quản gia đi xa, lập tức lẩm bẩm."Này, sao cậu phải cám ơn ông ta? Rõ ràng là cô gái kia không đúng!"

   "Không thể nói như vậy, chúng ta làm nghề phục vụ, phải tôn trọng khách!"

   Mỹ Hà đem đồ để lại trên bàn, giao phó nói: "Vậy những thứ này giao cho cậu, mình lên lầu hai thay quần áo trước."

   "Ừ." Ngô Gia Gia phất tay, muốn cô nhanh đi.

   Không giống với lầu một cực kỳ náo nhiệt, lầu hai ánh đèn mờ ảo, trên hành lang dài trống rỗng không thấy nửa bóng người, cho dù trang hoàng hoa lệ, lại mơ hồ chứa không khí buồn bực.

   Cao Mỹ Hà đẩy cửa chính phòng nghỉ lầu hai ra, bên trong tối đen như mực, cô tim gan run sợ mà đi vào, ở trên tường sờ tới công tắc, sau đó một cái đèn nhỏ sáng lên chập chờn.

   "Ah, tại sao không có công tắc đèn lớn?"

   Cô buồn bực tự hỏi tự trả lời, dựa vào ánh đèn mở ảo tìm công tắc, nhưng lại thế nào cũng không tìm được. "Thật sự không có. . . . . . Thật kỳ quái nha!"

   Dưới tình huống Cao Mỹ Hà tìm công tắc khắp nơi, không thể làm gì khác hơn là mở hộc tủ ra trước, lấy đồng phục sạch sẽ ra, nói phải nhanh thay xong quần áo xuống lầu dưới làm việc, nhưng ngay khi cô muốn cởi đồng phục bẩn trên người thì đột nhiên cảm giác một ánh mắt mãnh liệt nhìn chằm chằm cô, làm cô bất ngờ rùng mình …….

   Cao Mỹ Hà lo lắng nhìn chừng, kỳ quái, nơi này thật sự không có người mà, sao lại có cảm giác bị rình trộm. . . . . .

   Không phải là có ma chứ?!

   Cao Mỹ Hà lắc lắc đầu, muốn mình đừng suy nghĩ lung tung, cô ôm tâm trạng lo lắng cởi quần áo xuống, run tay mặc đồng phục sạch sẽ vào, không hề hay biết ẩn sâu trong bóng tối có ánh mắt thâm thúy không chớp nhìn chằm chằm cô …

   Thần kinh Cao Mỹ Hà căng thẳng thay xong quần áo, đang chuẩn bị rời khỏi phòng nghỉ xuống lầu đại sảnh tiếp tục công việc, ai ngờ mới quay người lại, thình lình bị bóng người sau lưng chẳng biết xuất hiện lúc nào dọa sợ hết hồn!

   "Ai cho cô tới đây?"

   Là giọng nói đàn ông, nhưng bởi vì anh ngược sáng, cô nhìn không rõ khuôn mặt anh, chỉ có thể kinh ngạc mở to hai mắt nhìn anh.

   Trời, người này ở đâu ra vậy?



Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 44 bài ] 
       



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
Cua Rang Me
Cua Rang Me
lazy_lazy
lazy_lazy

Lăng Kỳ Y: ta gõ mất hai tiếng liền a
Lăng Kỳ Y: hôm qua mất ngủ nên ta ngồi viết bài dự thi vòng 3 đấy? mau cho ta ý kiến
Tiểu Hân Nhi: YY: ngưi rảnh quá!!
Tiểu Hân Nhi: mà thôi để ta bomb mấy người trong bảng cao thủ để lên hạng :3
Lăng Kỳ Y: đọc rồi cho ý kiến đi
Lăng Kỳ Y: “Tiểu Thiện”  Nghe tiếng gọi người thiếu nữ dừng bước, ngoảnh đầu lại. Thấy người lên tiếng là Hàn Thiệu Phong, cô cười dịu dàng nhưng mang nét buồn.  Thiệu Phong là Hàn vương gia của Việt quốc, 1 năm trước khi cùng mẫu thân đi Từ Am tự gặp được Ninh Thiện, con gái của Hộ bộ thượng thư từ đó nhớ mãi không quên. Từ bỏ biết bao mối lương duyên để theo đuổi nàng, nhưng Tiểu Thiện đã có người trong lòng, chính là Kỳ vương gia. Ở Đế kinh Kỳ vương gia và Hàn vương gia vốn như nước với lửa, vì việc này mà Hàn Thiệu Phong đối với Hàn Vĩnh Kỳ càng thêm mâu thuẫn. “Phong, chàng tìm ta? Có việc gì vậy?” Tiểu Thiện nghiêng đầu, ánh mắt tò mò nhìn Hàn Thiệu Phong. “Ta mang nàng đi cưỡi ngựa. Không phải lúc trước nói muốn cưỡi Phi Vũ sao?”         “ Nhưng Phi Vũ.....” Nàng chần chờ, Phi vũ là Bảo Mã có linh tính, khi đã nhận chủ thì người ngoài rất khó sờ vào được huống chi là cưỡi.      “ Ha ha, có ta thì nàng sợ gì chứ, nào ta mang nàng đi cưỡi ngựa”. Nói rồi Hắn tự nhiên mà nắm lấy tay nàng, không cho phép rút ra. Vốn dĩ Tiểu Thiện được gả cho Kỳ vương nhưng nửa năm trước Hung Nô xâm phạm biên giới Việt quốc, Kỳ vương lĩnh binh đánh đuổi Hung Nô nhưng trong một lần truy đuổi bị trúng phục kích đến nay không rõ tin tức. Tiểu Thiện nghe tin tức thì chấn động, bệnh nửa tháng, khi tỉnh lại nàng không nói không cười chỉ ngần người nhìn ra ngoài cửa sổ, cuối cùng dưới sự kiên trì của Thiệu Phong, nàng cũng chịu mở miệng nói truyện nhưng khuôn mặt nàng lúc nào cũng nhuốm màu buồn bã.       Trên thảo nguyên rộng lớn một chú ngựa lông đỏ rực phi như bay, trên lưng là hai người nhìn như thần tiên quyến nữ. Thiệu Phong lặng lẽ nhìn Tiểu Thiện, đã rất lâu rồi nàng không cười vui như thế, có lẽ chỉ khi ở bên người kia nàng mới có thể đem hạnh phúc của mình phơi bày. Nhưng bây giờ người bên nàng là hắn, hắn nhất định sẽ làm cho nàng cảm động, dùng chân tình để nàng nguyện ý yêu hắn, nhìn hắn.       “Tiểu Thiện, gả cho ta được không?” Bất ngờ mở miệng khiến nụ cười của Tiểu Thiện sững lại “ Phong, Ta biết chàng luôn chờ ta, nhưng bây giờ Vĩnh Kỳ còn chưa có tin tức, ta...” “ Được rồi Tiểu Thiện, ta không ép buộc nàng, nhưng nàng đừng quên bên cạnh nàng còn có ta, trừ khi ta chết nếu không người duy nhất ta nuối tiếc thương tổn chính là nàng. Hôm nay mang nàng đi cưỡi ngựa, không nói đến chuyện này nữa”. Nói xong không để Tiểu Thiện mở miệng, hắn giục ngựa nhanh hơn, tuy mỉm cười nhưng trong lòng mỗi người đều chất chứa tâm tư riêng.      “Tiểu Thiện, nàng xem ta mang đến gì này” Tiểu Thiện đang ngồi trong lương đính ngắm sen, nhìn người đến Thiệu Phong mang theo phong tình mệt mỏi, nhưng trong mắt là mười phần anh khí, trong tay hắn là một chiếc giỏ bằng rơm. Tiểu Thiện tò mò nhìn vào, là một chú bạch hổ nhỏ. Nhìn bạch hổ trong giỏ có lẽ là mới sinh. “Tiểu Thiện, mấy hôm trước xuống phía Nam, tình cờ gặp một con bạch hổ cái khó sinh mà chết, con bạch hổ con này nếu không có mẹ thì cũng sẽ làm mồi cho sói mà thôi nên tiện tay mang về. Chỗ ta không có người chăm sóc, nàng giúp ta nuôi nó nhé” Tiểu Thiện mỉm cười đầy cảm kích, người này muốn tặng quà cho nàng còn phải nói vòng vo như vậy, nhìn hắn mệt mỏi có lẽ cũng là giục ngựa vội vã mà về đi. Nghĩ tới đây, Tiểu Thiện lại thấy có phần buồn cười “ Phong, lát chàng có việc không, ở lại dùng cơm đi” Nghe Tiểu Thiện mời mình ở lại mắt Thiệu Phong sáng lên “Không có, không có việc gì hết, tiểu Thiện, nàng xuống bếp sao?” “ Được, chàng ở lại, ta cũng nên cảm ơn chàng vì chú hổ con này chứ” Thiệu Phong âm thầm vui sướng, chuyến đi này không uổng công, có lẽ Tiểu Thiện đang dần chấp nhận mình rồi đi.      Tiểu Bạch là tên của tiểu tiểu bạch hổ mà Thiệu Phong mang về, đến nay đã được 3 tuần tuổi, từ hôm đó, Thiệu Phong thường xuyên đến Ninh phủ nói là giúp nàng huấn luyện tiểu Bạch. Nàng cũng biết đây chỉ là cái cớ nhưng cũng không vạch trần. Cùng Thiệu Phong chung đụng thật lâu khiến nàng hiểu con người hắn, nói Thiệu Phong phong lưu không bằng có nhiều thiếu nữ ái mộ hắn. Thiệu Phong bề ngoài thì như bất cần đời kì thực cũng rất lương thiện, đoan chính. Nàng không nghĩ tới một Thiệu Phong trêu ghẹo nàng trên phố, một Thiệu Phong phong lưu lại có bản tính như vậy. Tiểu Thiện không để ý rằng gần đây cứ rảnh rỗi là nàng lại bắt đầu suy tư đến Thiệu Phong. Nghĩ đến hắn khóe miệng lại tự giác mỉm cười.      “Tiểu Thiện, qua bên kia nhìn xem, hình như là diễn xiếc” lúc này Thiệu Phong cùng Tiểu Thiện đang dạo phố, ở Đế kinh những mãi nghệ như thế này rất ít vì thế có rất nhiều người xem. Nhưng bất ngờ, một đám sát thủ từ trong đám hỗn loạn nhảy ra, đao thẳng hướng Thiệu Phong mà đâm tới. Thiệu Phong dù sao cũng là vương gia từ nhỏ đã luyện võ nên né đòn này cũng không khó khăn gì. Nhưng hôm nay không mang theo hộ vệ hơn nữa còn phải bảo vệ Tiểu Thiện, nên tay chân có phần luống cuống, thích khách cũng nhìn ra Tiểu Thiện là yếu điểm của Thiệu Phong nên cầm đao, hô lên một tiếng rồi tiếp tục đâm tới. Nhưng lần này mục tiêu là Tiểu Thiện, Thiệu Phong bị bất ngờ, không kịp nghĩ ngợi vội ôm tiểu Thiện xoay người, chính mình đỡ thay nàng một đao. Thấy Hộ vệ đã chạy tới, thích khách không tiếp tục truy sát nữa. Trong đầu Tiểu Thiện nổ “ầm” một tiếng, vội vã ôm chặt lấy Thiệu Phong, máu của hắn loang lổ trên trường bào bạch y càng chói mắt, mạch máu trong cơ thể nàng như đông cứng lại. Nàng vội vàng lấy tay chụp xuống vết thương ngăn không cho chảy máu nữa, nàng như mất lí chí kêu người gọi đại phu. Trong đầu chỉ tồn tại một suy nghĩ “ Phong không thể chết, chàng nhất định sẽ không sao, chàng còn muốn cùng ta thành hôn, chàng nhất định phải sống”      Dường như chính Tiểu Thiện cũng không biết từ khi nào mà Thiệu Phong lại trở nên quan trọng đến thế.      Ngồi bên giường Tiểu Thiện nhìn nam tử bị thương nửa người trên vẫn còn quấn băng đang cười hì hì nhìn mình mà vừa giận vừa buồn cười “ Phong, lần sau nhất định chàng không được làm như vậy nữa, suýt chút nữa là mất mạng, chàng như vậy ta sẽ...ta sẽ...lo lắng” Tiểu Thiện nói xong mặt đỏ bừng cúi đầu xuống không dám trực tiếp nhìn hắn. Thiêu Phong đang cười hì hì hơi thở đột nhiên có chút gấp gáp, nàng nói gì, nàng lo lắng cho hắn, hắn không phải bị thương nên nghe nhầm chứ, nàng lại đi lo lắng cho hắn ư? “Tiểu Thiện, nàng mới nói gì? Nàng nói lại lần nữa? ta không có nghe nhầm chứ?” Giọng nói có chút run rẩy kèm thêm vui sướng. Tiểu Thiện nghe hắn nói vậy mặt càng đỏ, nói đi lấy thuốc cho hắn rồi vội vã ra khỏi phòng để lại Thiệu Phong mặt ngơ ngác vui sướng có chút không tin được.      Đương nhiên, khi biết Tiểu Thiện cũng có tình cảm với mình Thiệu Phong không chút nào buông lỏng, càng thêm thân thiết lấy lý do bị thương mà quấn lấy Tiểu Thiện, khiến cho tình cảm của hai người trong thời gian này tăng lên không ít. Tiểu Thiện từ khi nhận ra tình cảm của mình giành cho Thiệu Phong cũng không trốn tránh mà trực tiếp đối diện. Nàng là như vậy, như lúc trước, khi nàng nghĩ tình yêu của mình là giành cho Vĩnh Kỳ thì không chút nào che dấu, nhưng bây giờ nàng biết nàng yêu Thiệu Phong tuy chưa phải là sâu đậm nhưng nàng lựa chọn sẽ đối diện với tình cảm của mình.       “Tiểu Thiện, nàng mau xem, mới được 4 tháng mà tiểu Bạch đã nặng như vậy?” Tiểu Thiện ngồi tên ghế đá nhìn một người một hổ đang vui đùa không hiểu sao lại liên tưởng đến một nhà ba người hạnh phúc, khóe miệng cũng tự giác mỉm cười. Thiệu Phong ngước lên nhìn đúng lúc Tiểu Thiện đang cười không khỏi có chút ngơ ngác, lấy lại tinh thần hắn cũng đi đến ghế đá ngồi xuống. Ôn nhu cầm tay Tiểu Thiện. Thấy hắn đột nhiên làm như thế Tiểu Thiện có chút khó hiểu “ Tiểu Thiện, chúng ta thành thân nhé, ta chờ không được, rất sợ những gì ta đang có chỉ là nằm mơ mà thôi” Tiểu Thiện nghe hắn hỏi lại câu đã hỏi không biết bao nhiêu lần, cảm thấy cảm động nhiều thêm chút áy áy, nghĩ muốn nói đồng ý nhưng lại thấy không khỏi quá trực tiếp nên chỉ cúi đầu nhỏ giọng “ Chuyện này không phải do ta làm chủ, còn phải chờ phụ thân đồng ý nữa” Thiệu Phong nghe nàng nói vậy thì vui sướng, nàng không cự tuyệt hắn, nói như vậy là nàng ngầm đồng ý “ Tiểu Thiện, cảm ơn nàng, cảm ơn nàng đã cho ta cơ hội, cảm ơn nàng đã chấp nhận ở bên cạnh ta, ta thật sự rất vui” Tiểu Thiện chỉ cười không nói.      Đương nhiên hôn lẽ này Hộ bộ thượng thư Ninh Tốn cầu còn không được vì vậy hôn lễ được tổ chức nhanh chóng, tuy có chút gấp gáp nhưng không hề thua kém bất cứ hôn lẽ nào của quý tộc, thậm chí còn có phần long trọng hơn.      Cuối cùng cùng lấy được nàng. Thiệu Phong có cảm giác 23 năm của cuộc đời chưa bao giờ lại hạnh phúc đến thế. Hạnh phúc của hắn hòa vào trong hôn lễ rộn ràng, náo nhiệt.      Một tháng sau ngày cưới, khi tình cảm phu thê nồng nhiệt nhất thì Thiệu Phong nhận được tin tức Kỳ vương gia trở về. Cả nước sục sôi, Kỳ vương gia không rõ tung tích một năm nay đã trở về. Hắn có chút lo lắng Tiểu Thiện sẽ rời khỏi hắn, dù sao Tiểu Thiện cũng đã từng yêu Hàn Vĩnh Kỳ sâu đạm như thế. Nhưng khi Tiểu Thiện nhận được tin tức, cơ thể có chút run rẩy nhưng rất nhanh khôi phục bình thường. Dù sao nàng đã nhận định người nàng yêu hiện tại là Hàn Thiệu Phong chứ không phải Hàn Vĩnh Kỳ thì tình yêu mà nàng giành cho Thiệu Phong sẽ không thay đổi, dù người đó là Hàn Vĩnh Kỳ đi chăng nữa. Hóa ra lần xuất binh bị mai phục kia, Kỳ vương gia lạc vào khu rừng Sương Trắng, bị thương rất nặng còn nhiễm phải khí độc. may mà được Diệp thần y của Miêu tộc vừa vặn đi qua cứu được, tuy vậy Kỳ vương gia cũng hôn mê chín tháng mới tỉnh. Nay xem ra đã bình phục, nên gấp rút trở lại Đế kinh.      Việc đầu tiên mà Kỳ vương gia làm sau khi đã yết kiến hoàng thượng là đến Hàn vương phủ. Kỳ thực mọi nói Hàn vương gia và Kỳ vương có xích mích, mâu thuẫn chỉ là đồn đại, hai người vốn có quan hệ thân thiết, chỉ là lần này trở về nghe nói người con gái mình yêu đã trở thành Hàn vương phi, Hàn Vĩnh Kỳ có chút không cam lòng.       Sẩm tối, Hàn Vĩnh Kỳ đi ra từ Hàn vương phủ, sắc mặt không thể nói là tốt. Nhớ lại cuộc trò chuyện của mình và Tiểu Thiện, tâm hắn không khỏi âm thầm đau nhức. Nàng nói người nàng yêu hiện tại là Thiệu Phong, thứ tình cảm giành cho hắn trước kia có lẽ chỉ là nhất thời. Nàng nói trái tim của nàng rất nhỏ nên không thể chứa thêm phần của hắn. Nàng nói nàng hi vọng sau này hãy ít gặp nhau, nàng không muốn Thiệu Phong hiểu nhầm. Nàng nói Vũ Nhã quận chúa xinh đẹp động lòng người, cùng hắn là trai tài gái sắc của Đế kinh, nàng chúc phúc cho hắn. Hàn Vĩnh Kỳ cười khổ, nàng thật vô tình, vẫn biết trong tình yêu nàng rất cứng rắn nhưng không ngờ nàng lại cứng rắn đến như vậy, chẳng lẽ nàng một chút cũng không suy nghĩ đến cảm nhận của hắn sao? Nhìn người con gái trước kia thường làm nũng với mình, cười dịu dàng với mình nay thuộc về người khác hắn có chút không chịu nổi. Đồn đại Hàn vương gia phong lưu đa tình, lưu luyến bụi hoa, không có kiến thức nhưng chỉ hắn mới rõ ràng nhất “hắn” có bao nhiêu xuất sắc, thậm chí cả hắn cũng không bằng. Cười tự giễu, mưa dầm thấm đất, Tiểu Thiện sao lại không bị người như vậy thu hút chứ.      Ba tháng sau, thọ yến của Thái hậu.      Ngày đó ở hậu hoa viên, Tiểu Thiện không mang theo tỳ nữ, lúc trở lại đại điện có chút choáng váng, suýt chút nữa thì ngất xỉu, may mà gặp được Kỳ vương gia giúp đỡ. Hàn vương gia vừa vặn không biết là trùng hợp hay cố ý vừa vặn đi qua nhìn thấy một màn “tình chàng ý thiếp” cũng không cần lời giải thích, không hỏi han, phất tay áo bỏ đi. Từ đó phu thê xuất hiện vết nứt.      Một tháng sau Hàn vương gia trong một chuyến đi săn không may làm bị thương một người con gái. Hàn vương gia chẳng những đưa người ta vào phủ mà còn hết lòng hết sức chăm sóc chu đáp ân cần. Tình cảm phu thê hai người ngày càng mâu thuẫn. Rốt cuộc vẫn là Tiểu Thiện nhịn không được chất vẫn Hàn vương gia “ Phong, chàng tại sao lại như vậy, tại sao phải lạnh nhạt thiếp, không phải thiếp  đã giải thích rồi sao, thiếp và Kỳ vương gia hoàn toàn trong sạch, chàng tại sao lại không tin thiếp?” “Ta tin nàng” Tiểu Thiện không ngờ hắn sẽ trả lời trực tiếp như vậy, cố ép giọt nước mắt trở lại tiếp tục hỏi “ Chàng nói chàng tin thiếp tại sao vẫn đối xử với thiếp như vậy? Chàng lạnh nhạt thiếp thì thôi đi tại sao còn đưa người con gái khác vào phủ? Điều chàng hứa với thiếp không lẽ chàng đã quên?” “Ồ, ta có hứa gì với nàng sao?” Nhìn vẻ mặt của Thiệu Phong ,Tiểu Thiện không thể tin được “Chàng....” không nói tiếp, nàng hướng cửa mà chạy đi “Chẳng lẽ nàng đã sai sao? Nàng yêu hắn, nàng đã yêu hắn sâu đậm đổi lại cái giá như vậy ư? Phong của nàng, nàng không tin hắn vô tình như thế? Có lẽ chỉ là hắn đang tức giận thôi! nhưng tại sao hắn lại không tin nàng? trái tim nàng đã trao trọn vẹn cho hắn vậy mà hắn lại không tin nàng, thật nực cười biết bao” Tiểu Thiện cứ chìm trong đau khổ, nàng không hể để ý con ngựa nổi điên đang lao tới. Tình thế nguy hiểm như vậy may mà Kỳ vương gia đang dẫn đoàn sứ thần đi tham quan nhìn thấy hóa giải. Tiểu Thiện như tỉnh lại trong mê mang nhìn thấy mình đang được Kỳ vương gia ôm giữa phố, vội vàng đẩy ra. Khi đã hiểu rõ tình hình thì không khỏi xấu hổ, nhỏ giọng cảm tạ. Kỳ vương nhìn nàng khách sáo mà lòng thắt lại. Nàng cũng không định ở lại cho người ta xem nên vội cáo từ. Chỉ là không ngờ tới, Về tới phủ, chào đón nàng là hưu thư của Thiệu Phong. Nàng cảm thấy tâm mình như vỡ vụn, nàng không khóc, không biểu hiện một chút trạng thái đau khổ nào chỉ hỏi “Tại sao?” Thiệu Phong không nhìn nàng nói từng từ một “ Ninh Thiện, Đại tiểu thư Hộ bộ thượng thư phạm phải thất xuất chi điều, ôm ấp nan nhân giữa phố. Hơn nữa làm phi nửa năm mà vẫn chưa có con nối dõi, nhận hưu thư từ nay cùng Hàn vương phủ không còn liên quan” Tiểu Thiện không buông tha vẫn tiếp tục hỏi “ Tại sao?” Thiệu Phong không thèm liếc mắt một cái sai người đuổi nàng. Tiểu Thiện không tiếp tục hỏi nữa, nàng nhặt lên hưu thư dưới đất xoay người đi ra cửa. Thiệu Phong nhìn bóng lưng nàng ánh mắt phức tạp.      10 năm sau!      Trên ngọn đồi phía sau Từ Am tự, một vị phụ nhân cùng một đứa trẻ đang đứng. Đứa trẻ khoáng 9 tuổi, ngước mắt cất cao giọng nói non nớt hỏi vị phụ nhân bên cạnh “ mẫu thân, người nói đưa con đi gặp phụ thân, phụ thân ở đây ư?      Vị phụ nhân không trả lời, nhìn chăn chú vào ngôi mộ trước mặt. Một lúc sau mới nhẹ giọng trả lời đứa trẻ “ Phải, phụ thân của Vũ nhi đang ở đây, phụ thân xấu hổ nhất định sẽ không đi ra nhưng nhất định người đang nhìn chúng ta đấy” Đứa trẻ tuy có chút không nghi ngờ gì lời nói của vị phụ nhân, mở miệng nói “ Phụ thân, con là Vũ nhi, người xấu hổ sao? Được, vậy người không cần ra gặp Vũ nhi, Vũ nhi chỉ muốn cho phụ thân biết Vũ nhi rất yêu phụ thân, rất tự hào khi là con của phụ thân!” Vị phụ nhân nghe vậy lòng không khỏi đau “Phong, chàng nghe thấy không? Con của chúng ta nói nó yêu chàng, nó tự hào vì là con của chàng, chàng có nghe thấy không? Thiếp cũng yêu chàng, rất nhớ chàng nhưng chàng lại thật tàn nhẫn”       10 năm trước, sau khi nhận được hưu thư, Tiểu Thiện rời đi đế kinh, chỉ không ngờ rời đi một lần cũng là 10 năm, 10 năm sau trở về cảnh còn người mất. Thiệu Phong từ nhỏ trúng hàn độc trong người tưởng rằng đã được chữa khỏi nhưng không ngờ sau khi Kỳ vương gia trở về không bao lâu bệnh phát, thời gian còn lại không quá nửa năm. Hắn biết Tiểu Thiện yêu hắn, yêu thật lòng, nếu nàng biết hắn sắp chết nhất định sẽ vô cùng đau khổ vì thế hắn lựa chọn để nàng hận hắn, lựa chọn đóng vai người bạc tình. Hắn dùng cách của chính mình để bao bọc cho nàng lại không nghĩ tới tình yêu mà nàng giành cho hắn sâu đậm đến mức thủ tiết cả đời cũng không chịu tái giá, hơn nữa nàng còn mang trong mình đứa con của hắn. Sau khi Tiểu Thiện rời đi một tháng, Hàn vương gia qua đời! Trời mưa tầm tã suốt 1 tháng khiến dân chúng nhớ mãi không thôi!      Tiểu Thiện nhắm mắt suy nghĩ tới những điều mà mình nghe được sau khi trở lại đế kinh. “Phong, chàng rất tàn nhẫn, chàng đã nói trừ khi chàng chết nếu không người duy nhất chàng nuối tiếc thương tổn chính là ta, nhưng chính chàng cho ta đau đớn, dùng chính tình yêu của chàng để thương tổn ta ”      Trời tối dần chỉ còn lại thứ ánh sáng yếu ớt soi theo bòng lưng của hai người một lớn một nhỏ đang xuống núi!
Như Băng: ta đi đây trước khi bị bomb.. nhĩ nhĩ ngươi thông minh nhưng không bằng chúng ta ji, hân giang nhỉ
HuangJingXiang: Tiểu hân, mi tự bomb mình ngủ cho ngon a~~
Lăng Kỳ Y: ta thông minh lắm nhá, k đc nói bừa
HuangJingXiang: Đừng bomb ta, mất công đnhập
Lăng Kỳ Y: Hân ngươi rất đc
HuangJingXiang: Yy, thiểu năng, chậm hiểu quá, phải như BĂNg tỷ ấy, ns cái hiểu liền
Tiểu Hân Nhi: bomb ai trước khi ngủ đây ~~
Lăng Kỳ Y: ây da, ta đi ngủ, mai p? lên trường nữa
Như Băng: đời dạo này lại có những người như thế nhỉ
HuangJingXiang: Hi song giang, ta kb fb rồi phải ko a~~
Lăng Kỳ Y: à à, hiểu rồi
HuangJingXiang: Hắn gửi 1 cái ảnh động, có mấy hình biến thái kinh
Như Băng: ta nói ta không quan tâm ji ji bị quấ rối .. muội ấy mới thế
song giang: jiji chào bạn
HuangJingXiang: Cái tên quấy rối ấy, gửi cho ta đấy,
BĂNg tỷ, biến thái thật. Kinh khủng
song giang: hehe.. nổi tính hóng hớt. lại vào a
Lăng Kỳ Y: HuangJingXiang: Băn tỉ nạnh nùng thế
yy, hắn nt trên dđ 1 cái gif, ảnh bọn khoảng lp7,8 ko mặc gì hết, tởm lợm cái này là thế nào?
Như Băng: ôi.. sao lại có những người biến thái thế nhỉ
HuangJingXiang: Ừ, ta thây mỗi cTlt là có mục riêng gt gaame
Lăng Kỳ Y: huahua, ngươi ms nói gì a?
Lăng Kỳ Y: ây da? có ngừoi muốn quấy rối ta cũng k cho
Như Băng: ta rất nạnh nùng
nhĩ không đc ai quấy rối nên không hiểu đâu
Lăng Kỳ Y: gì cơ huahua? ta đang k hỉu ngươi nói j
HuangJingXiang: Băn tỉ nạnh nùng thế
yy, hắn nt trên dđ 1 cái gif, ảnh bọn khoảng lp7,8 ko mặc gì hết, tởm lợm


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.222s | 13 Queries | GZIP : On ]