Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 558 bài ] 

Cô vợ trẻ con của Lăng thiếu bá đạo - Ức Tích Nhan [Hoàn trọn bộ]

 
Có bài mới 15.08.2014, 16:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 5241
Được thanks: 59265 lần
Điểm: 10.03
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Quân nhân] Cô vợ trẻ con của Lăng thiếu bá đạo - Ức Tích Nhan [207/267] - Điểm: 12
Ủa ủa ủa chương 208 pót rùi mà, đó là chỉ tiêu đầu tiên (vì thấy ai cũng cmt hỏi á, nên thấy lạ)
Chỉ tiêu thứ hai đê :D
Hơm bít hôm nay có đủ chỉ tiêu thứ ba kg nhỉ  :food:

Chương 209: Thuần phục.

Lăng Bắc Hàn cũngchợt nhớ tới, trước kia ba anh từng nhắc nhở anh một câu: “Con bị gài bẫy mà còn không biết!” Khóe miệng anh bất giác cong lên, cái ông già này! Thật đúng là thâm sâu! Đến cả anh cũng bị ông gạt!

Nhưng tâm trạng anh lúc này rất vui sướng đến muốn nổ pháo ăn mừng!

Úc Tử Duyệt cũng dở khóc dở cười, “Em nhớ ra rồi, cha mẹ em có lẽ cũng đã sớm biết chuyện chúng ta không ly hôn thật! Nếu không lúc ở nhà em họ cũng sẽ không bảo chúng ta lừa gạt họ hàng rằng chúng ta chưa ly hôn!” Úc Tử Duyệt thở phì phò nói, vừa thấy tức lại vừa thấy yêu những người nhà của mình!

Có điều cô cũng hiểu được ý tốt của bọn họ.

Lăng Bắc Hànnhìn cô cười cười, tay trái đặt trên tay lái, tay phải cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, nắm thật chặt, anh cũng hi vọng Úc Tử Duyệt có thể hiểu được ý tốt của ba mình. Đồng thời, anh cũng hiểu, cuộc hôn nhân này là một cuộc hôn nhân rất thiêng liêng, không gì có thể xâm hại được.

Hai người quay trở về nhà cũ, sau khi vào nhà, đối mặt với ông Lăng và bà nội, Lăng Bắc Hàn và Úc Tử Duyệt không nói một lời, đôi mắt của Lăng Bắc Hàn mang theo sự chất vấn, nhìn chằm chằm vào ba mình. Lăng Chí Tiêu cũng không né tránh ánh mắt của anh, đúng lúc này, bà nội lại đúng lý hợp tình mà mở miệng.

“Thế nào? Đã được dạy dỗ đủ chưa?” Bà nội đứng dậy, nhìn hai người bọn họ, cất giọng nói.

“Bà nội, bà cũng biết bọn con không ly hôn ạ? Còn cố ý để bọn con chạy đến đó nữa! Làm cho dì ở cục dân chính cũng ghét bỏ bọn con!” Úc Tử Duyệt liếc mắt với bà nội, lúc này, bà Tiếu bước từ trên lầu hai xuống, nghe được câu nói này của Úc Tử Duyệt, liền cảm thấy kinh ngạc.

Cái gì gọi là không ly hôn?

Bà Tiếu theo bản năng nhìn về phía Lăng Chí Tiêu, ông lại như không nhìn thấy bà, khiến cho Tiếu Dĩnh đau lòng. Mặc dù Lăng Chí Tiêu không làm gì sai, cũng không có người đàn bà khác ở bên ngoài, nhưng thái độ của ông đối với bà lại không tốt chút nào!

“Đáng đời! Hôn nhân nào có phải trò đùa, các con nói ly hôn thì liền ly hôn sao? Huống chi đây còn là quân hôn! Nghĩa là dù trời có sập xuống cũng không thể ly hôn!” Bà nội gõ gậy xuống sàn nhà, dạy dỗ hai người bọn họ. Lúc này, cuối cùng Tiếu Dĩnh cũng hiểu được ý của câu nói kia.

Ông được lắm, Lăng Chí Tiêu, chuyện lớn như vậy lại không hề hé răng nói với tôi nửa chữ? Ông có còn xem tôi là vợ ông nữa không hả? Tiếu Dĩnh vừa tức giận lại vừa chua xót, thầm nghĩ trong lòng.

“Đó không phải là vì nhiệm vụ sao……?” Lăng Bắc Hàn nói thầm một câu, chỉ thấy bà nội vung gậy, đập lên người anh, Lăng Bắc Hàn cũng không tránh đi.

“Bà nội!” Úc Tử Duyệt lại đau lòng, kéo Lăng Bắc Hàn ra sau lưng mình, che chở. Cũng không nhịn được mà nhớ tới ngày cô làm ầm ĩ việc ly hôn, Lăng Bắc Hàn đứng trước mặt người lớn hai nhà, bị bà nội đánh cho mấy gậy. Chắc hẳn lúc đó anh rất khổ sở……

“Cho dù là vì nhiệm vụ cũng không được! Cũng may đầu óc cha con không hồ đồ, dùng một mánh này!” Bà nội lại dạy dỗ Lăng Bắc Hàn.

“Mẹ à, chuyện này cũng đã qua rồi mà!” Lăng Chí Tiêu đứng dậy từ ghế sofa, đi tới trước người bọn họ nói, ngay sau đó lại nghiêm túc nhìn Lăng Bắc Hàn và Úc Tử Duyệt, “Sau khi vụ án kết thúc, chúng ta không nói rõ cho bọn con biết cũng là muốn để cho các con thận trọng suy nghĩ kỹ càng, rốt cuộc có muốn sống chung với nhau nữa hay không! Nhất là Lăng Bắc Hàn, con nhớ kỹ cho ba, cho dù chúng ta là vì nhiệm vụ, vì vụ án, cũng không thể lấy hôn nhân ra làm vật hy sinh! Hôn nhân và sự nghiệp của người quân nhân cho tới bây giờ cũng chưa từng có xung đột!” Lăng Chí Tiêu dạy dỗ hai người.

“Duyệt Duyệt, lần này đã suy xét kỹ chưa?” Lăng Chí Tiêu không đợiLăng Bắc Hàn trả lời, quay sang hỏi Úc Tử Duyệt.

Úc Tử Duyệt liếc nhìn Lăng Bắc Hàn, lại nhìn Lăng Chí Tiêu, nặng nề gật đầu, “Con cảm thấy con đã có đủ tư cách để làm một người vợ lính!” Úc Tử Duyệt trầm giọng nói.

Lăng Chí Tiêu gật đầu, rồi quay đầu nhìn về phía Tiếu Dĩnh, thấy sắc mặt của bà rất khó coi.

Tiếu Dĩnh chuyển tầm mắt, chịu đựng cơn tức giận trong lòng, mở miệng: “Dì Vương, ăn cơm thôi!” Trong lúc một nhà vui vẻ với nhau như thế này, bà không nên làm mọi người mất hứng, cất giọng hô, rồi đi vào phòng ăn. Lăng Bắc Hàn sao lại không phát hiện được sự khác thường của bà Tiếu, nghĩ thầm chắc mẹ mình cũng bị ông già giấu rồi.

Chẳng lẽ hai người già bọn họ vẫn chưa làm lành sao?

Bữa cơm tối, người một nhà cùng ăn với nhau rất vui vẻ.Úc Tử Duyệt chính là người gây cười cho cả nhà, điều chỉnh không khí, khiến cho những người trong nhà vốn nghiêm túc thỉnh thoảng trên mặt cũng lộ ra nụ cười, ngay cả bà Tiếu cũng thường nở nụ cười, chỉ là rất ít nói chuyện.

Ăn xong bữa tối, người một nhà rảnh rỗi nên ngồi hàn huyên một hồi, lần này Lăng Bắc Hàn nói rõ chuyện mình định có con, khiến bà nội mừng đến mức tươi cười rạng rỡ, “Các con thì bắt đầu nỗ lực, còn vợ chồng son nhà Bắc Diệp thì…… Thật đúng là không khiến người khác bớt lo được mà! Nghe nói đầu tháng mười một Bắc Triệt sẽ trở về, hôn sự thì vẫn chưa định, con nhóc Bắc Sam kia cũng hai mươi sáu rồi, đối tượng thì đến bóng dáng cũng chưa thấy! Con nói cả đám người trẻ các con, có thể không khiến cho người khác lao tâm được sao?” Bà nội nói một hồi, lại tức lên.

“Bà nội, bà đừng tức giận nữa!” Úc Tử Duyệt vội vàng trấn an bà.

“Bà không tức giận, có tức chết cũng không có cách nào, không tức giận……” Bà nội thở đều, nói, đứng lên định về phòng, hai người Lăng Bắc Hàn, Úc Tử Duyệt cũng đứng lên, định rời đi. Lúc này, bà Tiếu cũng đi ra cổng.

“Mẹ, mẹ định ra ngoài ạ?” Lúc này Lăng Bắc Hàn mới mở miệng, nhỏ giọng hỏi.

“Mẹ trở về biệt thự.” Tiếu Dĩnh lạnh nhạt nói, Úc Tử Duyệt kinh ngạc liếc nhìn Lăng Bắc Hàn, vẻ mặt Lăng Chí Tiêu liền trở nên nghiêm túc. Bà cụ cũng không để ý đến nữa, cứ thế đi về phòng của mình.

Lăng Bắc Hàn và Úc Tử Duyệt ra khỏi nhà cũ trước. Tiếu Dĩnh vừa bước ra cửa, cánh tay đã bị Lăng Chí Tiêu bắt được, “Lăng Chí Tiêu, ông buông ra!” Tiếu Dĩnh lạnh lùng nói, trong lòng tràn đầy uất ức. Nhiều năm như vậy, bà cũng cảm giác được Lăng Chí Tiêu chưa từng coi bà là vợ, chưa từng để bà vào mắt!

Lúc còn trẻ, ông thường xuyên ở trong doanh trại, cũng may khi đó còn có con trai, nên bà dành toàn bộ tình yêu thương lên người Lăng Bắc Hàn; sau đó thì Lăng Bắc Hàn cũng đi lính, Lăng Chí Tiêu được điều về đây, nhưng thái độ đối xử của ông với bà lại chưa từng dịu dàng, mặc dù bà là người phụ nữ mạnh mẽ, tính cách kiên cường, nhưng tận sâu trong lòng, bàvẫn là một người phụ nữ cần người dỗ dành, cần người yêu thương!

Lăng Bắc Hàn và Úc Tử Duyệt nghe được giọng của bà Tiếu, quay đầu nhìn, thấy hai người bọn họ đang giằng co, Lăng Bắc Hàn vội kéo Úc Tử Duyệt rời đi. Nghĩ thầm, lúc này ông già nhà anh cũng nên ra tay rồi!

“Trễ như thế rồi, còn đến biệt thự làm gì? Đi lên lầu!” Lăng Chí Tiêu lạnh lùng nói, kéo Tiếu Dĩnh đi về phía cầu thang, Tiếu Dĩnh đánh không lại ông, lại sợ làm ảnh hưởng đến bà cụ, cuối cùng bà cũng chỉ có thể nghe lời mà lên lầu.

“Tôi tự đi được!” Bà vẫn ngang ngạnh giật tay khỏi bàn tay đang nắm chặt của Lăng Chí Tiêu, nhanh chóng lên lầu, vào phòng, cũng muốn nói rõ ràng với Lăng Chí Tiêu!

Tiếu Dĩnh vào phòng, đi tới tủ treo quần áo, mở tủ, lấy rương đựng hành lý ra, như nổi điên mà thu dọn quần áo. Lăng Chí Tiêu thấy bà như thế, liền tiến tới gần, ôm lấy người bà, đẩy ngã lên giường!

Tiếu Dĩnh hoảng sợ, cũng có chút sửng sốt, nhưng chỉ thoáng chốc đã phẫn hận nhìn chằm chằm Lăng Chí Tiêu đang đứng ở mép giường, “Con trai, con dâu nhà họ Úc ông đều nói cho biết, mẹ ông ông cũng nói, chỉ có mình tôi là ông không chịu nói!” Nhớ lại lúc trước Lăng Chí Tiêu đã từng nói với bà, ông không có hứng thú nghe bà nói…… Vừa rồi bà lại lên án ông, lòng tự ái cực lớn khiến Tiếu Dĩnh thật muốn tát cho mình một cái!

Bà là người phụ nữ kiêu ngạo từ trong xương, sao lại có thể hạ mình mà đi cầu toàn với Lăng Chí Tiêu được chứ?

Nhìn hốc mắt đỏ ửng của Tiếu Dĩnh, khuôn mặt luôn tỏ vẻ cứng rắn lại lóe lên vẻ uất ức, Lăng Chí Tiêu chợt thấy đau lòng. Ông cảm nhận được rất rõ ràng Tiếu Dĩnh có quan tâm đến mình. Mặc dù trước kia, ông hận bà có loại tình cảm không nên có với Lăng Bắc Hàn, mà không thèm nhìn đến người chồng là ông!

Nhưng sự thay đổi của bà, ông không thể không nhận thấy.

Tiếu Dĩnh đứng dậy lần nữa, không muốn ở lâu, nếu ông ta đã không chịu ly hôn, thì cứ để như vậy đi, cùng sao bà cũng già rồi, không còn nhiều thời gian để nói những chuyện thế này, để giày vò nhau mãi như thế này nữa. Đời này, Tiếu Dĩnh bà về mặt sự nghiệp có thể nói là thành công, nhưng trong tình yêu, trong hôn nhân, lại là một người thất bại, thậm chí còn là một người mẹ thất bại!

Ánh mắt né tránh Lăng Chí Tiêu, cũng không quản đến rương hành lý, bà nhanh chóng muốn rời khỏi chỗ này, “A….” Thân thể đột nhiên bị người ôm lấy từ phía sau, Tiếu Dĩnh cảm thấy tim mình run lên, cảm giác đã rất lâu rồi, cảm giác tim đập loạn nhịp lúc còn trẻ bà đã từng được cảm nhận, giờ phút này, bà lại cảm thấy giống như đang được trở lại năm đó.

Lúc mới gặp Lăng Chí Tiêu, tim bà liền đập loạn nhịp, cái loại cảm giác tim đập nhanh đó…

Lăng Chí Tiêu ôm chặt lấy bà từ sau lưng, “Sao bà không thể đối xử với tôi dịu dàng một chút?” Ông cúi đầu, nói bên tai bà, giọng nói lạnh lùng, lại mang theo vẻ oán trách. Nhiều năm như vậy, trong lòng ông vẫn luôn cảm thấy bực tức, ông ghen với chính con trai mình nhiều năm như vậy…

Một câu nói, chợt khiến cho Tiếu Dĩnh cảm thấy chua xót, hốc mắt phình to, bà cũng đã sớm nhận ra, bởi vì bản thân quá yêu Lăng Chí Tiêu, lại hằng năm không thể gặp ông, cho nên bà mới chuyển dời hết tình yêu cho ông lên người đứa con trai…..

“Ông cần sao? Lăng Chí Tiêu, ông cần sao? Ông dạy Bắc Hàn rất hay, nhưng ông thì sao, ông có làm được một người chồng đủ tư cách hay không? Nhiều năm như vậy, ông quan tâm tôi được bao nhiêu?” Tiếu Dĩnh không nhịn được, tức giận rống lên, nước mắt cũng bất giác rơi xuống, bà đưa tay lên bụm mặt, gào khóc.

Nói đến cùng thì hai người đều có tình cảm với đối phương, nhưng bởi vì tầng ngăn cách này, nên vẫn luôn bằng mặt không bằng lòng, nghi kỵ lẫn nhau. Tính cách của hai người lại bướng bỉnh như nhau, không ai chủ động lấy lòng, dẫn đến kết quả là, ông cho rằng bà không thương ông, mà yêu con trai, còn bà thì cho rằng trong mắt ông không có bà, chỉ có sự nghiệp.

“Tiếu Dĩnh, tôi yêu bà!” Lăng Chí Tiêu mở miệng, trầm giọng nói.

Một câu nói, khiến cho cả người Tiếu Dĩnh cứng ngắc, kinh ngạc, chua xót, uất ức, cảm động, đủ loại cảm xúc lấp đầy tim bà.

“Ông nói là ông không còn hứng thú với tôi nữa….” Giống như một cô gái nhỏ chịu uất ức, Tiếu Dĩnh lại nghẹn ngào lần nữa, đến nay câu nói kia vẫn như con dao đâm vào tim bà.

“Đó là vì tôi muốn kích thích bà! Cũng coi như dạy dỗ bà! Tính cách của bà trước giờ luôn rất kiêu ngạo!” Lăng Chí Tiêu xoay người bà lại, nhìn bà, thẳng thắn nói. Ông muốn làm dịu đi nhuệ khí của bà, cũng lo lắng tính cách của bà quá kiêu ngạo sẽ làm ra những chuyện sai lầm.

“Lăng Chí Tiêu, đồ khốn khiếp nhà ông!” Vừa nghe ông nói như vậy, Tiếu Dĩnh tức giận quát, muốn vùng vẫy thoát ra, Lăng Chí Tiêu lại cường thế cúi thấp đầu, ngăn cái miệng của bà lại, đẩy bà ngã xuống giường………

Ở một nơi khác, Úc Tử Duyệt cùng Lăng Bắc Hàn, một lần nữa trở về căn nhà của hai người, vừa mới vào cửa Úc Tử Duyệt đã chủ động quấn lên người Lăng Bắc Hàn, hai mắt mê đắm nhìn thẳng mặt anh……



Đã sửa bởi TieuKhang lúc 15.08.2014, 16:35.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
Có bài mới 16.08.2014, 01:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 5241
Được thanks: 59265 lần
Điểm: 10.03
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Quân nhân] Cô vợ trẻ con của Lăng thiếu bá đạo - Ức Tích Nhan [207/267] - Điểm: 12
Chỉ tiêu 3 đây mọi người ơi....mệt quá nên ngủ quên hehehe....
Kg có tăng chỉ tiêu nhé...đùa với bé trangvuhoai thôi, mình làm việc lấy uy tín đi đầu :D

Chương 210: Nỗ lực mang thai.

Lăng Bắc Hàn nhìn vào đôi mắt mê đắm đang nhìn mình chằm chằm của Úc Tử Duyệt, bộ dạng như muốn ‘ăn’ anh, khiến anh không thể khống chế được, nơi nào đó trên cơ thể lập tức đứng nghiêm chào cô, nhưng ngay khi Lăng Bắc Hàn khom người muốn ôm chặt cô thì chuông điện thoại lại không đúng lúc vang lên.

Anh vội cầm lên, thấy số trên màn hình, cau mày, “Em đi tắm trước đi….” Xấu tính vỗ vào mông cô, xoa nắn mấy cái, Lăng Bắc Hàn nhỏ giọng dụ dỗ nói. Thấy Lăng Bắc Hàn không lập tức nhận điện thoại, Úc Tử Duyệt rất thức thời, ngoan ngoãn đi vào phòng tắm.

Nếu như anh không đoán nhầm, là điện thoại của Lục Khải Chính gọi tới, Lăng Bắc Hàn đi ra ngoài phòng khách, đóng cửa, kéo rèm cửa sổ xong, mới bắt máy, giọng nói của Lục Khải Chính liền xuyên qua điện thoại truyền đến….

“Tư Đồ Ngạn phải về Đại Lục, tôi đã cắt đứt liên lạc với cấp trên, hiện giờ tôi chỉ có thể tin cậu, lão Lăng, đến bộ công an điều tra giúp tôi vài người…..” Lục Khải Chính nghiêm túc nói vào điện thoại, Lăng Bắc Hàn yên lặng lắng nghe, ghi khắc từng chữ của anh ta vào đầu.

“Yên tâm, giao cho tôi. Tự cậu phải chú ý an toàn!” Lăng Bắc Hàn quan tâm nói với Lục Khải Chính, anh biết rõ hiện tại Lục Khải Chính phải chịu áp lực lớn đến  mức nào!

“Con mẹ nó! Lần này tôi quyết liều mạng!” Lục Khải Chính trầm giọng nói, trong giọng nói mang theo sự dứt khoát, lại mang theo chút thương tâm, giống như một người sắp tuyệt vọng vậy.

“Lão Lục! Bình tĩnh đi! Hãy nghĩ đến người nhà, anh em, nghĩ đến Bắc Sam còn đang đợi cậu! Nhiệm vụ quan trọng, nhưng mạng của cậu còn quan trọng hơn!” Nghe lời nói như đang tuyệt vọng của Lục Khải Chính, Lăng Bắc Hàn hạ thấp giọng, gầm nhẹ với anh ta, lời nói của anh vừa dứt, Lục Khải Chính đã cắt đứt điện thoại.

Lăng Bắc Hàn thở dài một hơi, vò mặt, cảm thấy lần này đến cả sống chết Lục Khải Chính cũng không để ý rồi, trong lòng anh vô cùng lo lắng cho an nguy của anh ta. Anh cũng hiểu quyết tâm thề sống thề chết cũng phải tiêu diệt được cái ác của Lục Khải Chính!

Nhưng dù là như thế, vì cái gì mà Lục Khải Chính lại tuyệt vọng như vậy? Là vì áp lực quá lớn ư?

Lăng Bắc Hàn rút một điếu thuốc, tâm tình dần khôi phục lại, cũng tạm thời nén chuyện của Lục Khải Chính xuống đáy lòng. Anh không thể để Úc Tử Duyệtnhận thấy được bất kỳ sự khác thường nào, tình cảnh bây giờ của Lục Khải Chính vô cùng nguy hiểm!

Ra khỏi phòng khách, vào phòng tắm thìlại không thấy bóng dáng của Úc Tử Duyệt đâu cả, anh nhanh chóng vào tắm. Lúc trở ra, về phòng ngủ, cũng vẫn không thấyÚc Tử Duyệt, Lăng Bắc Hàn cau mày, lại vào phòng đọc sách, vừa đẩy cửa ra, đã thấy một bóng dáng màu trắng nhạt đang ngồi bên bàn máy tính.

Trên người cô mặc một bộ sườn xám ngắn đến không thể ngắn hơn, đôi chân thon dài tuyệt đẹp gần như lộ hết ra ngoài, mái tóc dài sũng nước đang xõa tung, ngồi trước máy vi tính, nghiêm túc nhìn vào màn hình tinh thể lỏng, một tay nhấn chuột.

“Đang làm gì thế?” Lăng Bắc Hàn bước tới, đứng sau lưng cô, nhỏ giọng hỏi, đôi mắt đen nhìn vào màn hình.

Chỉ thấy trên màn hình là hai cơ thể trần truồng của nam và nữ đang quấn vào nhau, cô gái bị chàng trai đè bên dưới, hai chân cong lên, mở ra. Nhìn một màn này, trong ngực Lăng Bắc Hàn vô cùng tức giận, đưa tay gõ mạnh vào đầu cô.

“A…… Đau! Anh làm gì thế?” Lúc này Úc Tử Duyệt mới xoay người lại, sờ đầu mình, thở phì phò nói.

“Lại đi xem những thứ không lành mạnh gì đó?” Lăng Bắc Hàn hung tợn răn dạy cô, thật đúng là dạy mãi không sửa!

“Cái gì chứ? Đây là kiến thức lành mạnh, anh xem đi, tư thế làm tình như thế mới dễ mang thai đấy!” Úc Tử Duyệt kéo con chuột đến phần tựa đề, phản bác lại Lăng Bắc Hàn.

“Tư thế làm tình thế nào để dễ mang thai?”

Nhìn tựa đề này, Lăng Bắc Hàn đọc thầm trong đầu một lần, sau đó tắt máy tính, “Còn không mau về phòng?” Thấy cô còn chưa nhúc nhích, anh tức giận nói. Úc Tử Duyệt ngẩng đầu lên, trừng mắt liếc anh một cái, “Anh vừa đánh em, trách oan em, mau xin lỗi em đi!” Cô tức giận nói.

“………” Lăng Bắc Hàn không nói, chỉ nhìn cô, chút chuyện nhỏ này mà cô cũng tính toán chi li như vậy?

“Có ngủ hay không? Không có anh, em cũng khỏi nghĩ đến chuyện mang thai!” Lăng Bắc Hàn hung tợn nói, sau đó thì rời khỏi phòng sách.

Tên khốn khiếp này! Lại dám uy hiếp cô! Biết cô rất muốn có con, cho nên dùng cách này để uy hiếp cô sao?

Đúng là cô rất muốn có con, thực sự mong ước có thể ôm cái bụng bự ngay lập tức, bởi vì, khi biết mình không thể mang thai, cảm giác đó thực sự vô cùng, vô cùng khó chịu! Bây giờ khi biết được mình hoàn toàn có thể mang thai, cô càng muốn được mang thai, như là chỉ có như thế mới chứng minh được cô thực sự có thể mang thai vậy!

Thở phì phò đứng lên, sửa lại chiếc áo sườn xám ngắn đến không thể ngắn hơn trên người, nói chính xác thì phải là nội y tình thú kiểu sườn xám mới đúng. Cô không ngờ Lăng Bắc Hàn còn cất giữ bộ quần áo này, lúc nãy cô tìm áo ngủ, lạitìm được cái này trong ngăn tủ.

Màu trắng nhạt, chất liệu tơ lụa, trước ngực bao lấy phần đầy đặn ưỡn lên của cô, giữa ngực còn có một khoảng trống hình giọt nước, vừa đúng lộ ra khe sâu ở giữa, nhìn rất mê người! Úc Tử Duyệt cúi xuống nhìn mình, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên, đi về phòng ngủ chính.

Nhẹ nhàng đẩy cánh cửa phòng ngủ ra, chỉ thấy Lăng Bắc Hàn đang dựa vào đầu giường, không hút thuốc lá, cũng không đọc sách. Cô liếc anh một cái, đi về phía giường lớn.

Lăng Bắc Hàn thấy Úc Tử Duyệt mặc một bộ sườn xám cực ngắn màu trắng nhạt đang đi về phía mình, nhìn vóc người hấp dẫn của cô bị bó chặt trong áo kia, yết hầu của anh bất giác run rẩy, cô giống như một cây đuốc, chỉ nhìn thôi, cũng nhanh chóng khiến cơ thể anh muốn bốc hỏa!

Lăng Bắc Hàn không kiềm chế được nữa liền bước xuống đất, vươn tay định kéo cô qua, “Đừng di chuyển! Để em tự đi tới!” Úc Tử Duyệt vội vàng quát lớn, bản thân cũng liền dọc theo chiếc giường lớn, chủ động làm lên, tách hai chân ra, gập lại, hai bên vạt của chiếc áo sườn xám cũng theo đó bị tách ra, để lộ cảnh trống rỗng bên trong.

Con nhóc này, bên trong không mặc gì cả! Hai mắt Lăng Bắc Hàn nhìn cô phóng hỏa, “Người ta không có quần lót để thay….” Hiểu được thâm ý trong ánh mắt anh, Úc Tử Duyệt liền giải thích, “Anh mau nhanh lên, phải nắm chắc cơ hội.”  Nhìn Lăng Bắc Hàn đang sững sờ bất động, Úc Tử Duyệt lớn tiếng nói.

Lăng Bắc Hàn liền cởi nút áo ngủ, ném đi, trên người chỉ mặc mỗi chiếc quần lót đứng ở mép giường, sau đó khom người xuống, đè lên người cô, hôn lên cổ cô, hung hăng mút vào mấy cái, đồng thời tay đưa sang bên cởi nút áo trên cổ của chiếc áo sườn xám của cô, môi mỏng dời xuống dưới.

Cúc áo trước ngực của cô bị cởi ra, bàn tay của anh dò xét đi vào, chuẩn xác bắt lấy nơi mềm mại của cô, suồng sã chà xát khắp nơi.

“Ưm…. Bắc Hàn…. Mau vào đi!” Úc Tử Duyệt vô cùng tỉnh táo, còn chủ động kéo quần lót của anh xuống.

“Vội vã như vậy làm gì?” Một tay Lăng Bắc Hàn dò đi xuống, sờ mấy cái, “Còn chưa ướt đâu…” Anh trầm giọng nói, cùng sử dụng môi và lưỡi ‘nhấm nháp’ da thịt của cô, cũng mong muốn cô mau chóng vì anh mà kích tình.

“Không cần nữa, thế này đủ rồi. Không nên lãng phí thời cơ.” Úc Tử Duyệt chỉ lo như vậy sẽ lãng phí thời gian, chỉ muốn anh nhanh nhanh đi vào, nhanh nhanh một chút phóng ra, để toàn bộ nòng nọc nhỏ của anh chui hết vào người cô.

Con nhóc này còn muốn nhanh chóng!

“Em bị đau thì đừng có trách anh đấy!” Lăng Bắc Hàn vừa nói, vừa quỳ gối giữa hai chân cô, hai tay đặt lên hai bên đầu gối của cô, để cho vật cứng rắn của anh chậm rãi đi vào.

“A….” Quả thật có chút đau, Úc Tử Duyệt hít vào một hơi khí lạnh, Lăng Bắc Hàn thấy vậy liền dừng động tác lại, “Đừng ngừng lại… Em không đau… Mau đi vào….” Thấy anh dừng lại, Úc Tử Duyệt vội vàng lớn tiếng ra lệnh.

Nhưng hàng lông mày của cô đã nhíu thành một đường, cả khuôn mặt đều nhăn lại rồi.

Lăng Bắc Hàn tiếp tục vượt qua, nhanh chóng đi vào, có chút khô, khiến chính anh cũng cảm thấy đau. Anh không dám chuyển động, cũng không ngừng hôn cô, yêu thương, vỗ về cô, chờ phía dưới cô ẩm ướt trơn nhẵn, không ngờ cô lại chủ động uốn éo thân dưới, “Giúp em chèn…chèn thêm cái…gối…bên dưới” Cô thở gấp, cố nhịn đau, nói.

Con nhóc này rốt cuộc muốn làm gì? Lăng Bắc Hàn có chút tức giận từ trước ngực cô ngẩng đầu lên, u oán trừng mắt nhìn cô, bàn tay to rộng ôm trọn lưng cô nâng lên, kéo một cái gối, kê dưới phần thân dưới của cô.

Chỉ thấy phần dưới của Úc Tử Duyệt được nâng lên cao hơn, giãy dụa cũng càng kịch liệt hơn, Lăng Bắc Hàn sao có thể thua cô, động tác cũng càng mãnh liệt hơn.

***

“Không…… Không cần đi tắm…….. Tiếp tục…… Em còn……còn muốn!” Giằng co hồi lâu, rốt cuộc Lăng Bắc Hàn cũng buông ra, định ôm cô đi tắm, Úc Tử Duyệt vội vàng cự tuyệt, hai chân giơ lên thật cao, giống như không để cho bất cứ giọt tinh dịch nào rưới vào cơ thể cô chảy ra ngoài.

“Úc Tử Duyệt! Em không biết mệt à? Đã nói là nên thuận theo tự nhiên!” Lăng Bắc Hàn lạnh nhạt nói, mới vừa rồi mặc dù đã phóng ra, nhưng quá trình lại không thoải mái chút nào, cô một lát thì kêu anh làm cái này, lát thì không cho phép anh làm cái kia, căn bản không để cho anh tự do phát huy! Mất đi rất nhiều khoái cảm!

“Làm vậy thì cơ hội mới lớn một chút……. Ông xã……… Lại cho em nữa không phải tốt hơn sao? Con nòng nọc nhỏ của anh càng nhiều, mới càng có cơ hội gặp được cái trứng duy nhất của em…….” Úc Tử Duyệt đỏ mặt, nằm trên giường, hai chân giơ lên thật cao, chiếc sườn xám trên người đã sớm bị ném sang bên hông, cô nhìn Lăng Bắc Hàn, làm nũng nói.

Lăng Bắc Hàn sao có thể chịu được khi cô làm nũng như vậy, phần dưới liền thấy ngứa ngáy, tiến tới, kéo hai chân cô xuống, gập người lại, đang định tiến vào… “Đừng… Lần này tiến vào từ phía sau…” Úc Tử Duyệt vội vàng nói, sau đó chủ động quỳ sấp người ở trên giường, phần thân dưới nhô cao, để chất dịch của anh không bị chảy ra ngoài.

Lăng Bắc Hàn có chút buồn bực, cũng không chút do dự, không chút khách khí động thân đi vào.

“A…” Úc Tử Duyệt hét lên một tiếng, cảm nhận được anh đang không ngừng mãnh liệt càn quét khắp nơi, dần dần cũng bị sự mãnh liệt của anh giày vò.
Dưới mệnh lệnh của cô, Lăng Bắc Hàn một lần lại một lần đi vào, sau khi vui vẻ yêu thương cô xong, hai chân cô vẫn giơ cao, không chịu hạ xuống, “Chồng à, em mệt quá, anh đỡ em… Không cử động được nữa rồi…” Úc Tử Duyệt vô cùng mệt mỏi, thấy Lăng Bắc Hàn đã tắm rửa sạch sẽ trở lại, hô lên.

Lăng Bắc Hàn bất đắc dĩ tiến lại, cũng không hỏi han cô lấy một câu, liền ôm cô vào trong ngực, “A… Chảy ra… Chảy ra mất rồi….” Một dòng dịch từ trong người Úc Tử Duyệt chảy ra, rơi xuống giường, Úc Tử Duyệt thấy vậy liền hét lớn.

“Đủ rồi! Chỗ đó đã đầy rồi!” Lăng Bắc Hàn tức giận quát, lập tứcôm cô bước vào phòng tắm.

“Hừ! Nếu không mang thai được em sẽ tìm anh!” Úc Tử Duyệt thở phì phò nói, ngồi trong bồn tắm, hưởng thụ sự phục vụ của Lăng Bắc Hàn, anh đang cầm khăn tắm chà người cho cô!

“Không mang thai được thì tìm anh?” Anh ác ý cười giỡn, nói, “Đừng khẩn trương, càng khẩn trương càng không mang thai được! Thuận theo tự nhiên…..!” Lăng Bắc Hàn lại nghiêm túc nói.

“Nhưng mà người ta muốn có Tiểu Hàn Hàn hoặc Tiểu Duyệt Duyệt cơ. Đúng rồi, Bắc Hàn, anh muốn con trai hay con gái? Hay là muốn cả hai? Anh là quân nhân, hình như chỉ có thể sinh một đúng không? Bà nội và mẹ có tư tưởng trọng nam khinh nữ không?” Úc Tử Duyệt hỏi Lăng Bắc Hàn.

Lăng Bắc Hàn cau mày, “Em sinh con trai thì anh thích con trai, sinh con gái thì anh thích con gái! Nam hay nữ đều được, chỉ cần là em sinh…..” Nói xong, Lăng Bắc Hàn đỏ mặt không nói tiếp nữa.

Úc Tử Duyệt cảm động nhìn anh, cảm thấy hình như càng ngày người đàn ông này càng nói nhiều lời buồn nôn với cô hơn, “Nhưng mà, bà nội và mẹ có thể sẽ để ý….. Những gia đình quyền quý như nhà anh hình như đều thích con trai hơn….” Nói như vậy, Úc Tử Duyệt lại cảm thấy bản thân có thêm một áp lực khác nữa rồi.

Cô đương nhiên không có cái tư tưởng lạc hậu trọng nam khinh nữ kia, ngay cả ba mẹ cô cũng thế, nhưng mấu chốt là người nhà họ Lăng…..

“Nghĩ bậy bạ cái gì thế? Em nghĩ rằng nhà anh là gia đình phong kiến à? Bà nội, mẹ anh đều là đảng viên lâu năm, đã tiếp nhận tư tưởng mới rồi! Sinh con trai hay con gái đều như nhau!” Lăng Bắc Hàn nhìnÚc Tử Duyệt chằm chằm, nói lời khiến cô an tâm.

“Thật sao? Vậy thì em yên tâm rồi! Đi ngủ thôi, em buồn ngủ quá…….” Úc Tử Duyệt kích động nói, từ trong bồn tắm đứng lên, Lăng Bắc Hàn vội phủ khăn tắm lên cho cô, rồi ôm cô ra khỏi phòng tắm.

***

Lăng Bắc Hàn chưa từng quên chuyện Lục Khải Chính nhờ vả, ngày hôm sau lập tức vội đi làm.

Hôm đó, Lăng Bắc Hàn làm xong việc trở về nhà cũ thì thấy Úc Tử Duyệt không có ở đó, trong lòng cuống lên, “Duyệt Duyệt đâu ạ?” Lăng Bắc Hàn lo lắng đi một vòng khắp mọi nơi, không thấy bóng dáng của cô đâu, liền hỏi ba mình.

“Đi spa hay gì đo với mẹ con rồi!” Lăng Chí Tiêu cười nhạt nói, khi nhắc đến từ ‘spa’ thì rõ ràng có chút không trôi chảy.

Sao cơ? Quan hệ  mẹ chồng nàng dâu của nhà này tốt như thế từ bao giờ đấy? Lăng Bắc Hàn cũng thấy hai ngày nay tâm tình của mẹ mình hình như rất tốt, lại nhìn ba mình như đang tắm trong gió xuân, nghĩ thầm, hai người già này làm lành rồi!

“Ba, giải quyết xong rồi chứ?” Lúc này, Lăng Chí Tiêu lấy bộ cờ tướng ra, đặt lên bàn, Lăng Bắc Hàn ngồi xuống, vừa bày cờ, vừa hỏi.

“Tất nhiên, lão tướng ta đã ra tay, có chuyện gì mà không thành?” Lăng Chí Tiêu đắc ý nói.

“Xì…..” Lăng Bắc Hàn xì một tiếng, từ chối cho ý kiến, chỉ chốc lát sau, hai cha con đã khai chiến trong phòng khách, hình ảnh như thế dường như đã rất lâu rất lâu rồi chưa xuất hiện.

***

“Mẹ, khi còn bé, Lăng Bắc Hàn thân với mẹ hay với ba hơn?” Mẹ chồng nàng dâu chia ra ngâm mình ở hai bồn tắm, Úc Tử Duyệt tò mò hỏi.

Tiếu Dĩnh ngước đầu, nhắm mắt dưỡng thần, nghe được câu hỏi của Úc Tử Duyệt, khóe miệng nâng lên thành nụ cười hòa ái, như chìm vào một đoạn hồi ức tốt đẹp: “Dĩ nhiên là thân với mẹ! Khi còn bé, lúc nào nó cũng dính lấy mẹ, thân với mẹ nhất….” Bà Tiếu hòa ái mà kiêu ngạo nói.

Úc Tử Duyệt nhìn sang bà, chỉ thấy trên mặt bà hiện lên đầy vẻ dịu dàng.

Trời ạ, đây thực sự là người mẹ chồng luôn nghiêm túc của cô sao?

“Có lẽ con không tin, nhưng đây đúng là sự thật, cho đến khi…..” Tiếu Dĩnh cười nói, nói xong nụ cười trên mặt lại trở nên cứng ngắc…


Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
Có bài mới 16.08.2014, 04:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 5241
Được thanks: 59265 lần
Điểm: 10.03
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Quân nhân] Cô vợ trẻ con của Lăng thiếu bá đạo - Ức Tích Nhan [207/267] - Điểm: 12
Thông báo nho nhỏ ^:)^

Haizz, suy ngĩ dữ dội lắm mới đưa ra cái qđ này...

Hôm nay mình sẽ nói rõ lý do về việc câu like, số là nhóm editor diễn đàn đang tổ chức 1 cuộc thi nho nhỏ trong Bang với nhau, đây là lần đầu tiên Khang tham gia hoạt động nhóm sau 2 năm vào nghề edit n​​ên cũng muốn đạt chút thành tích để làm kỉ niệm. (chứ việc câu like này kg hề mang tính chất kiếm lợi hay gì đó đâu ợ)

Nhóm có 4 người, nhưng hiện nay chỉ có mỗi truyện này của Khang là đc like nhiều nhất còn những bạn khác lại lèo tèo ít ỏi quá...thế nên Khang xin nhờ các bạn hiện ai đang theo dõi bộ cô vợ trẻ con mà có nik truy cập diễn đàn thì chạy sang những link bên dưới mà nhấp 1 cú like dùm nhóm mình nhé.

Chỉ tiêu 4 bộ bên dưới mình cần từ 200 tới 300 cho tới hết ngày 18/8, bạn nào vào thấy chưa đủ số thì bấm giúp dùm Khang hén.

Tính Khang thích sòng phẳng, kg muốn lợi dụng ai bao giờ, cho nên cuối ngày 18/8 nếu đạt được chỉ tiêu tối đa như bên dưới thì Khang sẽ làm luôn cả hai phần ngoại truyện LKC - NT và LBD - LKL để tỏ lòng cảm ơn các bạn đã nhiệt tình giúp đỡ :D Còn nếu kg đủ thì....chúng mềnh chia tay từ đây nhá hí hí :P

Đây là link 4 bộ đang cần like:
viewtopic.php?f=142&t=321259 (bộ này cần 150 thui ạ)
viewtopic.php?f=142&t=320705 (bộ này cần 200 tới 250)
viewtopic.php?f=142&t=312165 (bộ này max là 300)
viewtopic.php?f=142&t=320857 (bộ này cần 200 tới 250)

Cúi đầu chân thành cảm ơn các tình iu ^^


Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
Có bài mới 16.08.2014, 08:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 5241
Được thanks: 59265 lần
Điểm: 10.03
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Quân nhân] Cô vợ trẻ con của Lăng thiếu bá đạo - Ức Tích Nhan [207/267] - Điểm: 12
@phan thao: Hiện đang cần fthich nhé em....còn Tks thì em thích thì bấm kg cũng kg sao ^^
Lương của hôm nay đây ạ

Chương 211

Nụ cười trên mặt Tiếu Dĩnh cứng ngắc, nét mặt vốn đang thả lỏng lông mày chợt nhíu chặt lại, nghĩ tới Hạ Tĩnh Sơ, lại cảm thấy mình thật nực cười, khi đó, Lăng Bắc Hàn gặp được cô gái mình thích, dĩ nhiên là chuyện rất bình thường, nhưng người làm mẹ như bà lại có ý nghĩ sai lệch.

Nhưng mà, bà không hối hận khi ngăn cản Lăng Bắc Hàn và Hạ Tĩnh Sơ.

Úc Tử Duyệt cảm thấy rất lâu sau mà mẹ chồng vẫn chưa có phản ứng, liền quay đầu nhìn sang, chỉ thấy bà như đang chìm trong phần ký ức không tốt nào đó, “Mẹ……” Cô nhẹ giọng gọi một tiếng, Tiếu Dĩnh vội xoay người lại, nhìn cô, cười cười.

“Mẹ nghĩ đến chuyện gì không vui sao ạ?” Úc Tử Duyệt nhìn mẹ chồng mình, thử dò xét hỏi, chỉ cần dùng đầu óc mà nghĩ một chút, sẽ biết được, vừa rồi bà nghĩ đến Hạ Tĩnh Sơ. Trong lòng cô khẽ run lên một chút, nhưng mà, chỉ thoáng qua rồi biến mất.

“Mẹ, chuyện của Hạ Tĩnh Sơ đã qua lâu rồi nên để nó qua đi…..” Úc Tử Duyệt gác đầu lên thành bồn tắm, nhìn Tiếu Dĩnh, an ủi. Đầu Tiếu Dĩnh được bọc trong một chiếc khăn lông trắng, tựa vào thành bồn tắm, hơi ngước đầu, nhắm mắt dưỡng thần.

Nghe thấy lờiÚc Tử Duyệt nói, bà khẽ gật đầu, “Là chuyện qua lâu rồi, mẹ cũng bỏ xuống được rồi.” Tiếu Dĩnh hiểu rõ sự khó chịu trong lòng mình không phải bởi vì Hạ Tĩnh Sơ, mà do tình mẹ con không bình thường đối với con trai, lúc đầu cho dù không phải là Hạ Tĩnh Sơ, mà là Lý Tĩnh Sơ, Trương Tĩnh Sơ, bà cũng không ưa như vậy, cũng tìm cách phá hỏng như vậy, chỉ là bà không ngờ Hạ Tĩnh Sơ lại không đơn thuần như bà vốn tưởng.

Hiện giờ, bỏ xuống được thứ tình cảm không nên có đó, cũng đã hàn gắn lại với Lăng Chí Tiêu, trong lòng Tiếu Dĩnh tất nhiên cũng không còn đau khổ nữa.

“Duyệt Duyệt…..”

“Dạ? Mẹ, mẹ nói đi!” Chỉ chốc lát sau, Tiếu Dĩnh lại kêuÚc Tử Duyệt, Úc Tử Duyệt vội vàng lên tiếng. Hai ngày nay thái độ của Tiếu Dĩnh đối với cô hiền hòa hơn rất nhiều, nhưng lại khiến cô có chút không được tự nhiên. Dĩ nhiên là cô cũng vui vẻ, vui vẻ vì không khí trong nhà Lăng Bắc Hàn không còn nghiêm nghị như lúc trước nữa, như vậy mới giống người một nhà chứ.

“Duyệt Duyệt, trước kia mẹ cũng có thành kiến với con, không phải vì con không tốt, mà do lỗi của mẹ.” Tiếu Dĩnh không nhanh không chậm nói, trong giọng nói mang theo sự chân thành, lời này bà đã muốn nói với Úc Tử Duyệt từ rất lâu rồi.

Úc Tử Duyệt không ngờ bà lại đột nhiên nói với mình như vậy, ngượng ngùng cười, nhớ tới Lăng Bắc Hàn từng nói đùa rằng ‘Cưới cô là vì giận cha mẹ anh!’, trong lòng có chút chua xót, “Mẹ, trước kia quả thật con không hiểu chuyện, tính tình không tốt!” Úc Tử Duyệt cười nói.

“Thì cũng có, nhưng ánh mắt của mẹ cũng quá khắt khe, cứ luôn phóng đại những khuyết điểm của con, cố tình không thấy được ưu điểm của con, cho nên…… Đều là lỗi của mẹ!” Tiếu Dĩnh có chút không tự nhiên nói, bà cũng rất ít khi thổ lộ tình cảm với người khác.

“Không sao đâu…. Con không để ý…..” Đúng là cô chưa từng để ý, chỉ cần Lăng Bắc Hàn đối tốt với cô là được rồi, vì anh, cô có thể chịu được sự bắt bẻ của người nhà anh.

“Con rộng lượng hơn mẹ rất nhiều….” Trong lời nói của Tiếu Dĩnh mang theo sự tán thưởng, nói xong, chậm rãi đứng lên, cầm lấy cái khăn tắm ở bên cạnh, phủ lên người. Úc Tử Duyệt có chút líu lưỡi khi nhìn dáng người được chăm sóc đến mức ‘nghịch thiên’ của bà, khi Tiếu Dĩnh bước ra khỏi bồn tắm, cô cũng vội đứng lên.

Nhìn lại vóc người của mình, quả thật là không hài lòng cho lắm! Quấn khăn tắm lên đi theo bà ra khỏi phòng tắm.

“Hay là sau này con sẽ chuyển công tác về Thủ đô đi. Tòa soạn báo ở đây công việc cũng như thế, ở chỗ này cũng có thể chăm sóc lẫn nhau!” Nghe nhạc nhẹ, uống trà hoa, Tiếu Dĩnh và Úc Tử Duyệt tán gẫu nói.

Nhắc tới vấn đề công việc, Úc Tử Duyệt cau mày, trong lòng có chút rối rắm. Lúc đầu vì có thể ở lại Tô Thành, cô đã cố gắng phấn đấu, hiện giờ, vì Lăng Bắc Hàn, cô phải chuyển về đây sao? Có điều, mẹ chồng cô nói cũng đúng, người nhà họ Lăng đều ở Thủ đô cả, cô ở chỗ này cũng có người chăm sóc, sau này, nếu cô mang thai……

“Con sẽ bàn bạc lại với Bắc Hàn ạ! Hơn phân nửa là sẽ trở về…….” Úc Tử Duyệt trả lời, cô không cao thượng được như Lăng Bắc Hàn, tất cả đều phải ưu tiên cho chức trách quân nhân của anh, cô chỉ là một phụ nữ, đứng trước sự nghiệp và gia đình, cô nhất định sẽ chọn thỏa hiệp.

Ai bảo cô yêu Lăng Bắc Hàn nhiều như thế chứ?

***

Bàn bạc với Lăng Bắc Hàn xong, quyết định trở lại Thủ đô làm việc, trước hết là xin nghỉ việc ở Tô Thành. Đối với lựa chọn của Úc Tử Duyệt, Lăng Bắc Hàn vừa cảm động, vừa có chút áy náy. Cảm thấy cô vì anh mà trả giá quá nhiều! Nghĩ tới sau này cô có thể còn phải vì anh mà trả giá nhiều hơn nữa, Lăng Bắc Hàn lại càng thấy đau lòng cho cô.

Sự đau lòng đó, cũng chỉ có thể hóa thành việc cưng chiều cô gấp bội, trong thời gian có hạn của mình, anh sẽ càng thêm che chở, yêu thương, cưng chiều cô.

“Ơ….. Không biết chị Nhan đã trở lại chưa? Mấy ngày nay gọi điện cho chị ấy đều không được……..” Hai người về đến Tô Thành đã là buổi chiều, vừa bước xuống taxi, đứng dưới lầu, Úc Tử Duyệt đã lớn tiếng nói.

“Lên đi!” Lăng Bắc Hàn kéo cô đi, trầm giọng nói,

“Chị Nhan……”

Úc Tử Duyệt vừa bước vào cửa đã lớn tiếng gọi.

“Ơi……..” Nhan Tịch đang khóc rống lên vì viết văn thì nghe thấy tiếng gọi của Úc Tử Duyệt, vội rút khăn giấy ra, cố gắng lau sạch nước mắt, hắng giọng, sau đó mới chạy ra cửa, “Duyệt Duyệt…..”

Mới vừa mở cửa ra, đã nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của Úc Tử Duyệt, và cả Lăng Bắc Hàn đang đứng trong phòng khách.

Nhan Tịch cười nhìn bọn họ, hốc mắt còn hơi ửng hồng. Úc Tử Duyệt không thể không nhìn thấy, kéo cô vào phòng.

“Lại viết cảnh khóc lóc nữa à?” Úc Tử Duyệt nhìn đám ‘hoành thánh’ trong thùng rác, ai oán nói với Nhan Tịch.

Nhan Tịch cười xấu hổ: “Khóc nhiều càng khỏe mạnh hơn đó! Hôm nay trở về để xin nghỉ việc à? Phải về Thủ đô sao?” Nhan Tịch cười hỏi, thoạt nhìn có vẻ như đã không còn đau khổ nữa.

“Sao chị biết em muốn trở lại Thủ đô?” Úc Tử Duyệt không khỏi hỏi ngược lại.

“Chỉ cần em và trung tá Lăng hợp lại, nhất định sẽ trở về….. Đó cũng là lựa chọn tốt nhất!” Nhan Tịch cười nói.

“Aizz, em vẫn không nỡ bỏ công việc bên này! Có điều, ở Thủ đô cũng có thể làm những chuyện mình muốn làm, cho nên mới trở về…… Còn chị thì sao? Sau này định làm gì?” Úc Tử Duyệtngồi bên giường Nhan Tịch, ôm gối, Nhan Tịch ngồi cuộn tròn trên ghế, cũng ôm gối, đặt cái gối vào bụng, giống như đang rất lạnh vậy, còn chưa vào thu, cô đã mặc áo len rồi.

Dự định của cô?

“Chắc chị sẽ ở lại đây thôi. Chị không muốn nghĩ đến những chuyện đau khổ nữa, xem có thể tìm được công việc phù hợp nào không, thật ra thì chị cũng không muốn ra ngoài làm việc!” Nhan Tịch vẫn cười nói như cũ, giọng nhẹ như nước chảy. Bây giờ cô cũng không biết nên đi đâu, làm gì, chỉ biết là, muốn viết tiểu thuyết, cứ ngây ngây ngô ngô mà trôi qua như thế.

Về phần Lục Khải Chính, cô không muốn nghĩ tới anh ta nữa, mỗi lần nhớ tới anh ta, giống như đang tự làm khổ mình vậy, cảm giác không dễ chịu chút nào. Cũng chưa từng nghĩ tới, tự mình trải nghiệm, lại giống như trong tiểu thuyết…..

Tán gẫu với Nhan Tịch một lát, Úc Tử Duyệt bị Lăng Bắc Hàn kêu ra ngoài, anh cùng cô đi đến tòa soạn báo.

“Chính nghĩa, lương tri, tình yêu, lý trí……..Lăng Bắc Hàn, em đặc biệt thích mấy chữ này!” Đứng trước cửa tòa soạn ‘Tô Thành chủ nhật’, Úc Tử Duyệt đọc mấy chữ khẩu hiệu phía trên tòa soạn báo, nói với Lăng Bắc Hàn.

Lăng Bắc Hàn gật đầu một cái, giá trị quan của cô xem như cũng giống anh, “Muốn dùng hành động thực tế để biểu đạt những khẩu hiệu này ra ngoài rất khó…..” Úc Tử Duyệt lại nói.

“Mau vào làm thủ tục đi, thời gian không còn sớm nữa, đừng để cho người khác phải chờ!” Lăng Bắc Hàn cắt ngang lời cô, nhìn đồng hồ nói, Úc Tử Duyệt gật đầu, mang theo đơn từ chức, nhanh chóng vào cửa.

Bước vào phòng làm việc của Lôi Vũ, trong lòng Úc Tử Duyệt có chút căng thẳng, bởi vì lần trước cô đã xảy ra xung đột với Lôi Vũ. Lôi Vũ thấy cô đi vào, đã hơn mười ngày không gặp cô, trái tim vẫn không thể khống chế được mà rung động vì cô.

Chưa thể nói là yêu, nhưng lại nhiều hơn thích! Nhìn chiếc nhẫn trên tay cô, trong lòng Lôi Vũ càng thêm chua xót. Yêu một người không thể yêu, nhất định là rất khổ sở.

“Tổng biên tập Lôi, đây là đơn từ chức của tôi, phiền anh ký tên giúp…….” Úc Tử Duyệt nhìn Lôi Vũ, lễ phép mà khách sáo nói. Lôi Vũ nhận ra được sự xa cách trong giọng nói của cô, lòng càng thêm khổ sở. Lần trước, việc cô ngầm điều tra là không sai, hơn nữa còn có công rất lớn, anh đối xử với cô như thế, là vì lòng riêng của anh, vì an nguy của cô.

Nhưng sao cô lại không chịu hiểu những chuyện này chứ? Nhưng mà bây giờ chuyện đó đã không còn quan trọng nữa rồi!

Lôi Vũ nhận lấy đơn từ chức của cô, mở ra, nhìn lời văn lưu loát, “Lý do từ chức: vì hôn nhân, gia đình……. Viết thẳng ra như thế sao?” Cô nhóc này, vẫn không biết khôn khéo, không nói được những câu xã giao hoa mỹ.

“Thực tế thôi mà, quả thật là vì như vậy.” Úc Tử Duyệt ngượng ngùng cười nói.

“Cái này không cần thực tế, em cũng thật thực tế!” Lôi Vũ trêu ghẹo cô, đặt bút, nhanh chóng ký tên mình vào.

“Cảm ơn tổng biên tập Lôi!” Úc Tử Duyệt cảm kích nhận lấy, “Tôi còn phải đi gặp chủ nhiệm……. Cáo từ trước!” Cô nhận lấy đơn từ chức quay người rời đi, vừa ra đến cửa thì cổ tay cô bị người khác kéo lại, Úc Tử Duyệt khựng lại, quay đầu nhìn Lôi Vũ, không hiểu anh có ý gì.

Lôi Vũ không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn cô, ánh mắt dịu dàng mà thâm thúy, nhuộm vẻ không nỡ, “Tổng biên tập Lôi, anh……..” Úc Tử Duyệt kinh ngạc hỏi, cảm giác đầu Lôi Vũ đang cúi xuống, nhích lại gần mình, cô kinh hãi giơ tay lên theo bản năng, đẩy anh ta ra.

Lôi Vũ hoảng hốt hoàn hồn, trừng mắt nhìn, mới ý thức được vừa rồi thiếu chút nữa mình đã làm ra chuyện gì, “Xin lỗi!” Anh nhìn vẻ mặt kinh ngạc của cô, áy náy nói.

Úc Tử Duyệt nặng nề thở dốc, mặt hơi đỏ, nhìn chằm chằm Lôi Vũ, “Hẹn gặp lại!” Cô cất giọng nói lên câu này, cũng khiến cho toàn bộ những lời sắp nói của Lôi Vũ đều tan ra theo. Hẹn gặp lại, không bao giờ gặp lại nữa, không thấy mặt, cũng có nghĩa là cái gì cũng không thể.

“Rầm….” một tiếng, cửa phòng làm việc bị đóng sầm lại một cách nặng nề. Lúc này Lôi Vũ mới bừng tỉnh, ảo não nện lên vách tường, hối hận vừa rồi đã quá xúc động, khiến cho hai người ngay cả bạn bè cũng không thể làm được.

Chỗ chủ nhiệm và phòng tài vụ đều rất thuận lợi, chỉ chốc lát sau, Úc Tử Duyệt đã làm xong tất cả thủ tục, cùng Lăng Bắc Hàn rời khỏi tòa soạn báo. Ra khỏi tòa soạn, chuyện khiến cô không ngờ nhất chính là, Chu Nhiên kia lại gọi điện tới.

Hai ngày nay ở Thủ đô, cô ta cũng thường gọi điện thoại cho cô, vừa nghe nói cô đang ở Thủ đô thì cúp ngay.Úc Tử Duyệt cũng cố ý không nói cho cô ta biết cô và Lăng Bắc Hàn đã tái hôn rồi, còn nói trở về Tô Thành sẽ đến tìm cô ấy.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
Có bài mới 16.08.2014, 10:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 5241
Được thanks: 59265 lần
Điểm: 10.03
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Quân nhân] Cô vợ trẻ con của Lăng thiếu bá đạo - Ức Tích Nhan [207/267] - Điểm: 12
Chỉ tiêu 1 đê ^^

Chương 212: Ác giả ác báo

“Anh nói xem tại sao cô ta lại không biết ngượng đến thế chứ?” Cúp điện thoại, Úc Tử Duyệt nói với Lăng Bắc Hàn, mới vừa rồi trong điện thoại cô còn đồng ý gặp Chu Nhiên đấy. Úc Tử Duyệt trưng ra vẻ mặt chán ghét nhìn Lăng Bắc Hàn, cũng quan sát anh từ trên xuống dưới một lượt.

“Sao lại nhìn anh như thế?” Ánh mắt cô như thế là có ý gì? Như là ghét bỏ ấy! Lăng Bắc Hàn nhìn cô, bất mãn hỏi.

“Nhìn xem sao anh lại trêu chọc toàn những hoa đào thối nát thế!” Úc Tử Duyệt nhìn anh chằm chằm, giễu cợt nói. Nhớ tới Chu Nhiên, trong lòng cô liền thấy tức giận, cô còn chưa quên mấy ngày đó mình sống khổ sở thế nào!

“Úc Tử Duyệt! Em………” Cô gái đáng chết này, dám cười nhạo anh? Lăng Bắc Hàn nhìn cô chằm chằm, tức giận nói.

“Em thế nào? Những người đàn ông theo đuổi em đều là người ưu tú!” Úc Tử Duyệt cố ý kích động anh, lâu rồi không làm ầm ĩ, náo loạn với anh, cảm thấy có chút không được tự nhiên.

“Úc Tử Duyệt!” Lăng Bắc Hàn tức giận gầm nhẹ, nắm chặt hai nắm đấm, thật muốn đánh cô, nhưng trong thoáng chốc liền tỉnh táo lại, khóe miệng hiện lên nụ cười giễu cợt: “Ưu tú? Là cái tên giáo viên Thẩm giết người? Lệ Mộ Phàm chơi những trò hèn hạ? Hay là Tư Đồ Ngạn bị truy nã? Úc Tử Duyệt, em lên mặt cái gì?” Lăng Bắc Hàn nắm tay cô, vừa đi vừa nói chuyện.

“Anh……” Lời nói của Lăng Bắc Hàn không hề sai, lúc này Úc Tử Duyệt mới ý thức được, hình như mình cũng chỉ toàn dụ được những hoa đào thối nát!

“Lệ Mộ Phàm cũng đã cải tà quy chính rồi! Huống chi, còn có thêm Lôi Vũ! Lôi Vũ ưu tú, hoàn mỹ!” Úc Tử Duyệt nhìn Lăng Bắc Hàn, đắc ý nói. Chợt cảm thấy bàn tay nắm tay mình của Lăng Bắc Hàn đang siết chặt, giống như muốn bóp nát xương cô vậy.

“A…… Anh bóp đau em!”Úc Tử Duyệt bị đau hít một hơi khí lạnh la lên, biết là anh đang tức giận, dưới ánh mặt trời, khuôn mặt xanh mét kia không làm cô sợ, ngược lại còn cảm thấy hết sức thú vị. Lúc trước anh đã từng nói vào tai cô, tức giận với cô, gào thét với cô, cũng chỉ là biểu hiện của tình yêu. Đối mặt với những người không liên quan, anh chỉ luôn vui buồn không lộ ra mặt.

Chỉ có cô mới dễ dàng chi phối được cảm xúc của anh!

“Đáng đời!” Lăng Bắc Hàn trừng mắt nhìn cô, buồn bực nói.

Dám khen tên Lôi Vũ kia ưu tú, hoàn mỹ? Cô đặt anh ở đâu chứ? Lăng Bắc Hànghen tức! Tên Lôi Vũ đó đối với anh mà nói cũng là một tình địch.

Anh lườm cô một cái, không nói thêm gì nữa, buông tay cô ra, vượt lên đi trước, Úc Tử Duyệt vội vàng đuổi theo, cảm thấy anh đang rất tức giận. Đưa cánh tay nhỏ bé ra, chủ động tìm kiếm bàn tay to rộng của anh, khẽ cầm lấy, “Bắc Hàn…….” Cô nhỏ giọng gọi.

“Ông xã?” Thấy anh không để ý tới cô, cô lại làm nũng kêu lên, bình thường Lăng Bắc Hàn không chịu nổi nhất chính là bộ dạng này của cô, “Cái gì?” Người đàn ông đang buồn bực rốt cuộc cũng mở miệng, tức giận, không kiên nhẫn nói.

“Vừa nãy ngời ta chỉ nói bừa thôi…….. Trong lòng em, anh mới là người ưu tú nhất, hoàn mỹ nhất! Nhưng mà Lôi Vũ quả thật có ý với em…..” Úc Tử Duyệt nũng nịu nói, trước tiên là khen anh một chút, sau đó lại khiến anh khẩn trương một chút, tránh cho anh hả hê đến mức vểnh đuôi lên trời!

Úc Tử Duyệt cũng không ngốc, hiện giờ sống chung với Lăng Bắc Hàn, cũng biết nắm biết thả thế nào cho đúng mực. Như vậy mới có thể nắm chặt anh trong lòng bàn tay mình!

Quả thật Lăng Bắc Hàn thoạt đầu là đắc ý, giây lát liền trở nên khẩn trương, anh cũng rõ Lôi Vũ có ý với Úc Tử Duyệt, “Người khác có ý với em, đó là chuyện của người ta, Úc Tử Duyệt, em nhớ kỹ cho anh, mấu chốt là bản thân em! Không được động lòng! Hiểu chưa?” Lăng Bắc Hàn giáo huấn cô, nói.

“Sao em có thể động lòng được! Anh cũng thế, cho dù có bao nhiêu hoa đào thối nát, bao nhiêu con ruồi xấu xí đến tìm anh, anh cũng không được động lòng! Nếu không em phế anh!” Cánh tay nhỏ bé của Úc Tử Duyệt giơ lên thành hình cây kéo, thở phì phò nói với Lăng Bắc Hàn.

Dưới ánh mặt trời, Lăng Bắc Hàn bất đắc dĩ cười cười, “Có muốn nghéo tay không?” Chỉ một mình cô đã sớm chiếm cứ cả thể xác và linh hồn của anh rồi, công việc của anh lại bận như vậy, sao có nhiều thời gian mà nghĩ đến cô gái khác chứ?

Úc Tử Duyệt đưa ngón tay út ra, móc vào ngón tay của Lăng Bắc Hàn, giống như đứa bé nghéo tay với anh, lập lời thề.

Cô tin, trên thế giới này trừ Lăng Bắc Hàn ra, sẽ không có người đàn ông thứ hai nào có thể khiến cô yêu đến tận xương tủy như vậy!

“Vậy bây giờ có phải chúng ta nên đi tìm Chu Nhiên hay không? Có muốn chơi đùa với cô ta một chút không?” Đi về hướng bệnh viện, Úc Tử Duyệt hỏi Lăng Bắc Hàn.

“Còn chơi đùa làm gì, trực tiếp kiện cô ta chẩn bệnh sai là được!” Lăng Bắc Hàn cất giọng nói.

“Hả? Vậy không phải là hủy hoại cô ta luôn sao? Mất chén cơm thì phải làm thế nào? Hơn nữa, có lẽ cô ta sẽ không thừa nhận đâu, nói là do sơ xuất thôi.” Úc Tử Duyệt không ngờ Lăng Bắc Hàn sẽ tàn nhẫn như vậy, vội vàng nói.

“Để lại bác sĩ như thế là gieo họa! Anh chỉ dựa theo tình hình…..” Lăng Bắc Hàn trầm giọng nói, cũng chỉ nói thật.

***

Chu Nhiên nhìn thấy Úc Tử Duyệt và Lăng Bắc Hàn cùng xuất hiện thìhá hốc mồm, không phải cô đã dặnÚc Tử Duyệt chỉ đi một mình rồi sao? Chẳng lẽ, cô ấy đã nói cho Lăng Bắc Hàn biết sự thật? Bọn họ đến để tra xét?

“A Hàn, sao cậu cũng tới vậy…….?” Chu Nhiên cười nói.

“Theo bà xã tôi đến kiểm tra phụ khoa, không được sao?” Lăng Bắc Hàn nắm tay trái của Úc Tử Duyệt, nhìn Chu Nhiên, cười giễu cợt.

Bà xã? Bọn họ kết hôn rồi? Nhìn chiếc nhẫn trên tay Úc Tử Duyệt, Chu Nhiên lại trợn tròn mắt, lúc này mới hiểu được, có lẽ Úc Tử Duyệt đã nói cho Lăng Bắc Hàn biết sự thật!

“Có thể! Đương nhiên là có thể! Hôm nay vừa đúng lúc tôi có chuyện quan trọng muốn nói cho Duyệt Duyệt!” Chu Nhiên uyển chuyển nói, kéo Úc Tử Duyệt vào phòng kiểm tra, Lăng Bắc Hàn cũng vào theo.

“Duyệt Duyệt, kết quả mà lần trước tôi nói với cô…..” Chu Nhiên kéo tay Úc Tử Duyệt, cười nói, Úc Tử Duyệt hừ lạnh trong lòng, nghĩ thầm, xem cô ta làm thế nào để che giấu.

“Đúng vậy, cô nói tôi không dễ có thai!” Úc Tử Duyệt lớn tiếng nói.

“A…….. A Hàn, cậu đừng hiểu lầm, Duyệt Duyệt cũng là sợ cậu lo lắng nên mới gạt cậu…….” Chu Nhiên cười mỉa, lại nhìn Lăng Bắc Hàn một cái, ra vẻ biện hộ giúp Úc Tử Duyệt.

“Cô ấy đã nói hết với tôi rồi.” Lăng Bắc Hàn nhìn Chu Nhiên, nói mà không có biểu cảm gì.

Lời nói của Lăng Bắc Hàn khiến cho lòng Chu Nhiên run lên, “Thật sao? Vậy hôm nay cậu tới cũng rất đúng lúc, tôi có chuyện muốn nhận lỗi với hai người, lần trước kiểm tra cho Duyệt Duyệt, là do tôi sơ xuất, vốn là tất cả của Duyệt Duyệt đều bình thường…….” Vẻ mặt Chu Nhiên thành khẩn nói với hai người.

Người đàn bà hèn hạ! Thật sự dùng đến mánh khóe này! Trong lòng Úc Tử Duyệt tức giận đến cực độ, cũng oán Lăng Bắc Hàn không phối hợp với cô để thiết kế một cái bẫy cho người đàn bà hèn hạ này.

“Sơ xuất? Chu Nhiên, cậu nói câu này nhẹ nhàng nhỉ?” Lăng Bắc Hàn nhìn Chu Nhiên, lạnh lùng nói.

“A Hàn! Đây thật sự là lỗi của tôi, loại bệnh này vốn do bác sĩ chủ quan nên dễ phán đoán sai…..” Chu Nhiên nhìn Lăng Bắc Hàn, ngượng ngùng nói.

“Có lẽ cô gạt được những bệnh nhân khác, nhưng không gạt được tôi đâu, thu hồi chút tâm tư nhỏ bé của cô lại đi……” Lăng Bắc Hàn nhếch môi, cười nói. Lúc này, có mấy người từ cửa phòng kiểm tra bước vào.

“Viện trưởng, chính là cô ta, cô ta đã nói con gái tôi không thể mang thai, bí mật bảo chúng tôi đến tìm người bạn mở phòng mạch trung y của cô ta, mỗi một đợt trị liệu tốn đến mấy ngàn! Sau này chúng tôi đến bệnh viện khác kiểm tra, vốn dĩ không hề có bệnh!” Một người phụ nữ dẫn viện trưởng mặc áo blouse trắng đi vào, chỉ vào Chu Nhiên, lớn tiếng nói, phía sau bọn họ còn có vài người nữa.

“Bà…. Bà có chứng cớ gì mà nói bậy ở đây?” Khuôn mặt Chu Nhiên lúc đỏ lúc trắng, vội vàng phản bác.

Lúc này Úc Tử Duyệt liếc nhìn Lăng Bắc Hàn, Lăng Bắc Hàn cũng nhìn cô, kéo tay cô, muốn đi ra ngoài.

“Chứng cớ gì? Đương nhiên là chúng tôi có chứng cớ nên mới đến tìm viện trưởng!” Úc Tử Duyệt vừa được Lăng Bắc Hàn kéo ra khỏi phòng kiểm tra, đã nghe thấy bên trong truyền đến giọng nói của người phụ nữa kia, “Ha…. Cái cô Chu Nhiên này, không ngờ lần này còn muốn một mũi tên hạ hai con chim!” Đi vào một hành lang nhỏ, Úc Tử Duyệt cười nhạo nói.

Lăng Bắc Hàn cũng mỉm cười, “Lần này thì tốt rồi, không cần anh ra mặt, chén cơm của cô ta cũng không giữ được!”

“Thiện giả thiện báo ác giả ác báo! Làm chuyện xấu, sớm muộn gì cũng sẽ có báo ứng!” Úc Tử Duyệt thở phì phò nói,”Sớm biết thế thì đã vạch trần cô ta sớm một chút!”

Lăng Bắc Hàn không nói gì nữa, hai người trở lại căn nhà trọ của cô, Lăng Bắc Hàn giúp cô thu dọn hành lý, buổi tối bọn họ còn phải trở về Thủ đô nữa,Úc Tử Duyệt thì ở trong phòng Nhan Tịch, nói chuyện với cô ấy.

“Người này bị thần kinh à? Tạo nick ảo công kích chị.” Nhan Tịch vừa gõ bàn phím, vừa tức giận nói.

“Cái….. Cái gì cơ?” Úc Tử Duyệt bước đến, nghi hoặc hỏi, chỉ thấy Nhan Tịch đang trả lời ở phần bình luận của độc giả.

“Lúc cô quyết định không cần nó, có nghĩ tới, nó cũng là một sinh mạng hay không?” Nhan Tịch nhìn vào màn hình, đọc cho Úc Tử Duyệt nghe, trong lòng đột nhiên co rút một trận.

“Có ý gì? Tên của người này cũng thật mắc cười, búng tai? Chữ ‘búng’ cũng đáng sai rồi!” Úc Tử Duyệt ôm lấy bả vai Nhan Tịch, cười nói.

Búng tai…….?

Nhan Tịch nhìn tên của người này, kinh ngạc, ngẩn người.

“Người này là ai thế?Sao lại nhằm vào chị? Còn gửi nhiều bình luận như vậy! Trong tiểu thuyết của chị có nhắc đến chuyện phá thai à?” Thấy nick ảo này còn gửi rất nhiều bình luận tương tự, Úc Tử Duyệtnói.

“Nó đâu chỉ là một sinh mạng!” Vừa trả lời xong, lại có một bình luận khác gửi tới, Nhan Tịch ngơ ngác đọc.

“Tử Duyệt!”

“A…… Dạ…… Chị Nhan, em phải trở về với Lăng Bắc Hàn rồi, một mình chị nhất định phải chú ý nghỉ ngơi, chú ý thân thể, nếu không hay chị theo tụi em về Thủ đô đi?” Úc Tử Duyệt nghe thấy tiếng gọi của Lăng Bắc Hàn, vội nói với Nhan Tịch.

“À….. Thôi đi! Để nói sau!” Nhan Tịch hoàn hồn, đứng lên, vừa tiễn Úc Tử Duyệt, vừa nói.

Ra khỏi phòng ngủ, đã thấy Lăng Bắc Hàn xách túi hành lý đứng ở cửa phòng khách, “Trung tá Lăng...” Nhan Tịch gọi Lăng Bắc Hàn, “Sao thế?” Lăng Bắc Hàn cảm thấy Nhan Tịch muốn nói gì đó, nhìn cô, hỏi.

“Anh…anh phải đối xử với Duyệt Duyệt thật tốt đấy!” Nhan Tịch không thể hỏi tình hình của Lục Khải Chính ra miệng được, cũng không muốn gây thêm phiền phức cho bọn họ, cuối cùng vẫn quyết định là không hỏi gì. Lời nói của Nhan Tịch khiến Lăng Bắc Hàn cảm thấy kỳ quái, “Đương nhiên!” Anh nói với cô.

“Chị Nhan! Anh ấy không dám bắt nạt em đâu!” Úc Tử Duyệt cười nói, ôm Nhan Tịch một cái thật chặt, mới luyến tiếc rời đi.

Bọn họ đi rồi, Nhan Tịch nhìn căn phòng trống vắng, trong lòng cảm thấy mất mát…..


4 truyện đang cần like: (ai like rồi thì thôi nhé, ai chưa like thì like dùm, cảm cảm cảm ơn ạ !!!
viewtopic.php?f=142&t=321259 (bộ này cần 150 thui ạ)
viewtopic.php?f=142&t=320705 (bộ này cần 200 tới 250)
viewtopic.php?f=142&t=312165 (bộ này max là 300)
viewtopic.php?f=142&t=320857 (bộ này cần 200 tới 250)


Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 558 bài ] 
data-font="verdana">
     



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Tìm kiếm với từ khoá:
Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Tiểu saphia
Tiểu saphia
oanh love
oanh love
Như Băng
Như Băng

Tiểu Tất Cửu: Ờh...
Lặn đã...
Đói quá cơ...
Thập Thất: ta mà thi thì phần 1 với 3 là đậu rồi cơ mà phần hai là rớt nên không thi đâu :v
Lãnh Huy3t: để xem
Như Song: Hi Cửu
Như Song: Hi cuảu song ủng hộ nè
Tiểu Tất Cửu: Nhầm... Là ai thi ta kủg ủng hộ... Amen
Tiểu Tất Cửu: Huyết thi đii
17 tỷ thi đii
Thập Thất: -_-
Tiểu Tất Cửu: Àà...
Thi đi... Ta thi ta kủg ủng hộ... Hú hú...
M.n ság ấm
ta đi mum ság!
Ppi all
Thập Thất: đó đó, ban giám khảo thòi mặt đó
Tiểu Tất Cửu: Đúg roài... Thi miss điii a...
viewtopic.php?style=2&f=137&t=377624
Thập Thất: thi đi thi đi :3
Lãnh Huy3t: um
Thập Thất: hí hí, azzai như con nít, dẽ thương
Như Song: Kai thi rồi
Như Song: Pp vy
Thập Thất: oa, tiểu Huy3t định thi ah :3
Lãnh Huy3t: miss diễn đàn ý
Thập Thất: pp vy
Tú Vy: Ta có ch òi lặn nhá... chào all...
Thập Thất: miss ??
Tú Vy: Aizz...
Như Song: Ach.. Chưa tiếc là chưa nhìn thầy mặt anh đập troai thì bị lăn xuống đất ><
Lãnh Huy3t: đang buồn về vấn đề miss :9
Tú Vy: À...
Lãnh Huy3t: chào 17
Như Song: Vy: không buôn hàng cấm thì ô ê :D
Lãnh Huy3t: chào song vs vy
Thập Thất: :3 sợ gì, mơ kiểu đó ah, gặp ta là tự nhiên thành mơ tỉnh hết, ta cưỡi ma đi chơi không hà :3
Như Song: Ma ma *ôm*

Đề tài nổi bật 
[Hiện đại] Trúc mã hồ ly bẫy vợ - Bảo Bảo Tuyền Nhi [Hoàn]

1 ... 95, 96, 97

2 • [Trùng sinh - Quân nhân] Chỉ dụ anh mắc câu - Nữ Vương Không ở Nhà

1 ... 61, 62, 63

[Hiện đại] Tối nay khai trai sếp thật mạnh mẽ - Hàn Dẫn Tố

1 ... 88, 89, 90

4 • [Xuyên không] Tiếu vương phi khuynh quốc - Dạ Ngưng Huyên

1 ... 77, 78, 79

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook (update 25/6)

1 ... 17, 18, 19

6 • [Hiện đại] Cô vợ bị bỏ - Trịnh Viện

1 ... 38, 39, 40

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Không cho trả lại ông xã - Lục Phong Tranh - Hoàn

1 ... 22, 23, 24

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Quý nữ khó cầu - Thiên Sơn Trà Khách (đã đọc được)

1 ... 105, 106, 107

[Hiện đại] Đại ca xã hội đen "cầm thú tinh khiết" - Toán Miêu Nhi

1 ... 69, 70, 71

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Duyên đến là em - Mặc Tử 1123 (Hoàn chính văn)

1 ... 37, 38, 39

11 • [Trùng sinh] Anh lính là người chồng tốt - Túy Tiểu Tiên

1 ... 68, 69, 70

12 • [Hiện đại] Nhật ký vượt tường của vợ yêu - Nữ Vương Không Ở Nhà [45/45]

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Sự cám dỗ cuối cùng - Diệp Lạc Vô Tâm [Hoàn]

1 ... 77, 78, 79

14 • [Hiện đại] Gia đình cực phẩm Cha cường hãn con trai thiên tài mẹ phúc hắc - Khốc Lạp Đóa Đóa

1 ... 111, 112, 113

15 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 94, 95, 96

16 • [Hiện đại] Thư ký hợp ý của tổng giám đốc - Lâm Ương Ương

1 ... 14, 15, 16

17 • [Hiện đại - Hắc bang] Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài - Tứ Nguyệt Yêu Yêu

1 ... 88, 89, 90

18 • [Hiện đại] Tiên sinh cách xa tôi một chút - Nguyên Viện (Hoàn)

1 ... 20, 21, 22

[Hiện đại] Cưới Tình Yêu Cũ - Hoàng Thượng (Hoàn)

1 ... 14, 15, 16

List truyện xuyên không + trùng sinh hoàn [update ngày 29/06]

1 ... 8, 9, 10


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.