Diễn đàn Lê Quý Đôn
















images



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 849 bài ] 

Cô vợ trẻ con của Lăng thiếu bá đạo - Ức Tích Nhan [NT-P1--34/48]

 
Có bài mới 22.01.2014, 01:03
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Mộc Hổ Bang Cầm Thú
Vương Thần Mộc Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 32 Chưa rõ
Bài viết: 3624
Được thanks: 45376 lần
Điểm: 10.26
Tài sản riêng:
Có bài mới [Quân nhân] Cô vợ trẻ con của Lăng thiếu bá đạo - Ức Tích Nhan [NT-P1--34/48] - Điểm: 10
images

TÁC PHẨM
CÔ VỢ TRẺ CON CỦA LĂNG THIẾU BÁ ĐẠO
Tác giả: Ức Tích Nhan
Số chương: 267
Converter: Ngocquynh520
Edit: TieuKhang
Poster: MeOw
Nguồn: http://diendanlequydon.com


Giới thiệu:

Anh là thiếu gia của một gia đình có bốn thế hệ đều gắn bó trong quân đội, tiếng tăm lừng lẫy. Là vị trung tá lạnh lùng, thiết diện vô tư, kỷ luật nghiêm mình, một quân nhân điển hình.

Anh là ân nhân cứu mạng cô, đồng thời cũng là người gây thù kết oán với cô. Ở trong mắt cô, anh chính là tên lính đáng ghét chuyên làm khó dễ cô mọi lúc mọi nơi.

***

Bất ngờ nghe tin con trai vị Tư lệnh quân khu tới nhà cầu hôn, sắc mặt Úc Tử Duyệt đen như đáy nồi, dở khóc dở cười, mình mới có 20 tuổi thôi mà! Hơn nữa đối tượng đến cầu hôn lại chính tên lính đáng ghét từng gây thù kết oán với cô.

Nhưng chỉ trong một đêm, cô đã bị kích động, thay đổi ý định!

"Con lấy! Con đồng ý lấy Lăng Bắc Hàn!"

Cứ như vậy, một cô gái chỉ mới hai mươi tuổi, trong lúc tức giận vì bị phục tình đã gả cho một người đàn ông ba mươi tuổi.

Đêm tân hôn

"Lăng Bắc Hàn, tôi nói cho anh biết, tuy chúng ta đã kết hôn nhưng nếu chưa được tôi cho phép, anh.....anh không được chạm vào tôi!” Ngay đêm tân hôn, trong men say người con gái nào đó vừa cởi bỏ quần áo trên người mình vừa lầu bầu nói.

"Ưm....” Dứt lời, đôi môi nhỏ nhắn đã bị người đàn ông ngang ngược nào đó chặn lại, nuốt hết những lời cô muốn nói! Ngay sau đó  bàn tay to lớn phủ lên chiếc bánh bao nhỏ trước ngực cô....

"Ưm…. Đừng....Lệ Mộ Phàm, đừng mà.....” Người đàn ông đang từ từ tiến vào cơ thể liền cứng đờ khi nghe được cái miệng nhỏ nhắn của cô thốt ra tên một người đàn ông khác!

Lăng Bắc Hàn: Úc Tử Duyệt, tôi quan tâm trước kia trong lòng em có người đàn ông khác hay không, nhưng bắt đầu từ bây giờ em chỉ có một người đàn ông duy nhất là tôi mà thôi!

Đoạn ngắn đặc sắc thứ nhất:

"Lăng Bắc Hàn! Tiểu thuyết BL và Anime trong PAD của em đâu?” Người phụ nữ nào đó giơ chiếc máy tính bảng đã bị xóa sạch dữ liệu ra trước mặt người đàn ông nào đó, hét lên.

"Anh sơ ý format lại ổ cứng."

"Anh....cố….ý…. đúng không?"

"Nếu cố ý thì sao?"

"Anh phải đền lại!"

"Tam quan bất chính, tư tưởng không trong sáng, sao có thể xứng với cái tên chị dâu nhà Binh?"

Đoạn ngắn đặc sắc thứ hai:

"Úc Tử Duyệt! Mở cửa!"

"Úc Tử Duyệt! Mở cửa!"

"Đừng hòng! Trừ phi anh phải hát lên!"

"Hát cái gì?"

"Vợ yêu àaaaa, mở cửa ra đi....”

"....” Người đàn ông nào đó im lặng một lúc, sau đó nói, "Nếu còn không mở, anh sẽ đạp cửa đấy!"

"Anh dám? Nếu anh dám đạp cửa, em sẽ ly hôn với anh ngay!” Vừa dứt lời….
Một tiếng “rầm” vang lên, cửa phòng bị đá văng ra, người đàn ông ấy khí thế hùng hổ xông vào phòng đẩy nhẹ người phụ xinh đẹp đang ngồi ở mép giường ngã về phía sau.....

๑ஐ๑๑ஐ๑


1/ Ngoại truyện: Lục Khải Chính - Nhan Tịch


Đã sửa bởi TieuKhang lúc 30.10.2014, 10:52, lần sửa thứ 51.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
Có bài mới 22.01.2014, 09:13
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Mộc Hổ Bang Cầm Thú
Vương Thần Mộc Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 32 Chưa rõ
Bài viết: 3624
Được thanks: 45376 lần
Điểm: 10.26
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Quân nhân] Cô vợ trẻ con của Lăng thiếu bá đạo - Ức Tích Nhan (H) - Điểm: 10
Chương 1: Cứu cô một mạng



"Chú ơi, chào chú! Chú cho cháu chụp một tấm hình của chú được không ạ?” Một cô gái đầu đội mũ lưỡi trai, đeo chiếc ba lô du lịch trên lưng, tay cầm chiếc máy ảnh. Chạy đến trước mặt một người đàn ông Tây Tạng có làn da ngăm đen mặc đồ truyền thống trùm kín người vừa đi ngang qua, nở nụ cười đôn hậu nói.

Người Tây Tạng nọ lịch sự gật đầu với cô gái, tươi cười lộ ra hàm răng trắng sáng, cho cô chụp hình tùy ý.

"OK! Cảm ơn chú nhiều ạ!” Úc Tử Duyệt nở nụ cười cảm ơn rồi vẫy tay từ biệt với người Tây Tạng.

Người Tây Tạng nọ dùng tiếng phổ thông không chuẩn của mình, nói cho cô biết đoạn đường quốc lộ ở phía trước đã bị sạt lở rất nguy hiểm.

Nhưng sự vì sự sốt ruột, cô hoàn toàn không có tâm trí nghe và hiểu được những lời nói đó. Chỉ cười gật đầu với người Tây Tạng nọ, xốc lại balo tiếp tục đi về phía trước.

Sau trận mưa lớn, bầu trời Tây Tạng càng thêm trong xanh không nhiễm chút tạp chất nào. Màu xanh da trời thuần khiết, xanh đến thâm thúy, xanh đến óng ánh trong suốt, không một áng mây mờ.

Do ảnh hưởng bởi trận mưa lớn, đoạn đường quốc lộ phía trước bị đất đá từ trên núi rơi xuống khiến cả đoạn đường bị sụt lún, tạm thời không cách nào đi qua được, người đi đường chỉ có thể đi vòng qua con đường nhỏ dốc đứng.

Úc Tử Duyệt đi vòng qua con đường nhỏ dốc đứng theo mọi người, động tác của cô khá nhanh nhẹn, vượt qua con đường đầy đá vụn, gồ ghề uốn lượn. Sau đó mọi người cùng nhau dừng lại nghỉ chân trước một con sông khô cạn.

"Muốn đi qua thì phải nhanh lên! Đất đá sắp lở đến nơi rồi!”Cách đó không xa vang lên tiếng ầm ầm vang dội, mọi người liền cầm ba lô ném sang bờ bên kia, có người rất nhanh chóng nhảy qua đó cũng có người còn do dự không dám.

Úc Tử Duyệt cất chiếc máy ảnh vào trong túi ba lô, còn dùng quần áo quấn lại thật chặt, sợ không may lúc ném qua sẽ bị hư. Sau đó dùng sức ném nó về phía trước, chiếc ba lô nặng hơn mười cân được cô ném sang bờ bên kia một cách thành công.

"Cẩn thận..... Mau nhảy qua đây đi! Đất lở đến nơi rồi…..”

Ngay lúc cô nhấc chân chuẩn bị nhảy về phía trước, một người ở bờ bên kia nhìn cô quát to. Cô sững người nhìn đống đất đá cùng bùn đất đen xì lăn ầm ầm về phía mình....

"Á....” Dù có lớn gan hơn nữa, dũng cảm hơn nữa, nhưng với một cô gái mới mười chín tuổi, vẫn bị cảnh tượng này dọa cho choáng váng, ngây người đứng im tại chỗ.

Những người có mặt ở đó đều cho rằng cô sẽ bị lớp đất đá đè chết. Thắt lưng đột nhiên bị một lực mạnh kéo lại, ngay sau đó cả người bị ôm thật chặt, rồi được nhấc bổng lên! Trời đất quay cuồng, chỉ còn cảm giác cơ thể lăn tròn mấy vòng trên mặt đất, hơn nữa ở bên dưới còn có một ‘tấm đệm’ vô cùng rắn chắc.

"Á....Phù....Mình chưa chết, mình thật sự chưa chết! Bầu trời vẫn xanh thẳm, không khí vẫn còn trong lành. Mình thật chưa chết!” Nằm trên ‘tấm đệm’ rắn chắc, Úc Tử Duyệt ngắm nhìn bầu trời xanh thẳm, đưa tay nhéo mạnh một cái vào chiếc eo nhỏ của mình tự lẩm bẩm!

"Cô bị dọa đến ngốc luôn rồi sao?”

Giọng nói nam tính trầm ấm mà dễ nghe từ bên dưới vang lên. Không sai, tiếng nói từ bên dưới cơ thể cô vọng lên, ngay sau đó cô bị người ta đẩy sang một bên, ngồi bật dậy!

"Ối!” Hóa ra vừa rồi mình nằm đè lên không phải là ‘tấm đệm’ mà là người, một người đàn ông? Hơn nữa còn là…..Một quân nhân!

Úc Tử Duyệt ngồi bệt dưới đất, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn người đàn ông cao lớn mặc bộ đồ đồ rằn ri màu xanh lá cây. Anh ta đang đi chân không, bỏ lại đôi giày cao su trên đống bùn đất.

"Vừa rồi…..Là, là anh đã cứu tôi?” Úc Tử Duyệt hậu tri hậu giác(1), đứng dậy chạy đến sau lưng anh chàng quân nhân vui vẻ nói.

(1) Hậu tri hậu giác: Quá trình từ nhận thức đến hiểu rõ xảy ra khá chậm.

Người lính quay lại, cúi đầu nhìn cô gái đứng chưa tới ngực mình, tóc tai bù xù, trên gương mặt nhỏ nhắn màu lúa mì còn dính vài vệt bùn nhão, dáng vẻ mảnh khảnh yếu ớt. Nhìn qua giống như một cô bé còn đang ở tuổi vị thành niên.

Đôi mắt to tròn đen nhánh long lanh nước ấy, cứ nhìn chằm chằm vào anh.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
Có bài mới 22.01.2014, 09:17
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Mộc Hổ Bang Cầm Thú
Vương Thần Mộc Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 32 Chưa rõ
Bài viết: 3624
Được thanks: 45376 lần
Điểm: 10.26
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Quân nhân] Cô vợ trẻ con của Lăng thiếu bá đạo - Ức Tích Nhan (H) - Điểm: 10
Chương 2: Ai là trẻ vị thành niên


Gương mặt lạnh lùng kiên định, đường nét góc cạnh, làn da màu nâu sẫm, vóc dáng vô cùng cường tráng. Anh chàng quân nhân này không xấu xí mà còn rất khôi ngô là khác, hơn nữa trông rất ngầu (1) gần như có thể so với người mẫu nam trên tạp chí.

(1) Ngầu: Nhìn thông minh, đẹp nhưng phong trần, mạnh mẽ, hơi phớt đời & bất cần.... rất đàn ông.

Úc Tử Duyệt dùng khiếu thẩm mỹ tiêu chuẩn hà khắc của mình quan sát kỹ lưỡng người quân nhân trước mắt đã cứu mạng mình.

Từ nhỏ đã được lớn lên giữa rừng trai đẹp, thật lòng mà nói đối với mấy anh trai đẹp, cô đã bị miễn dịch. Nhưng đối với ân nhân cứu mạng, tất nhiên phải nhìn kĩ hơn rồi, huống chi từ lâu trong lòng cô hình tượng người lính đã có một vị trí vô cùng cao đẹp.

"Chú lính, cảm ơn chú đã cứu mạng cháu!” Úc Tử Duyệt tươi cười nói, đứng nghiêm người hướng về phía người lính nọ cúi người một góc chín mýõi độ.

Nhìn điệu bộ cười ngây ngô, còn cúi người chào của cô, Lăng Bắc Hàn suýt nữa bật cười ra tiếng, anh mím mím môi che đi biểu cảm trên mặt, "Cô bé, nơi này rất nguy hiểm, mau về nhà đi!” Giọng điệu giống như một phụ huynh đang dạy dỗ con em nhà mình vậy.

"Này!"

"Báo cáo Doanh trưởng(2)! Bùn đất  trên đường quốc lộ đã được dọn sạch hết rồi ạ!” Lúc Úc Tử Duyệt vừa định mở miệng thì có một người chiến sĩ chạy tới, giơ tay kiểu nhà binh báo cáo với Lăng Bắc Hàn.

(2) Doanh trưởng: tương đương với cấp bậc tiểu đoàn trưởng trong quân đội Việt Nam, một tiểu đoàn có 300 đến 1000 lính

Doanh trưởng? Thì ra anh ta chính là Doanh trưởng? Úc Tử Duyệt thầm suy đoán.

"Đội trưởng Vương Soái!” Tiếp đó giọng nói trầm hùng của vị Doanh trưởng kia vang lên.

Giọng nói trầm thấp mạnh mẽ đó khiến thân hình nhỏ bé của Úc Tử Duyệt chấn động, tinh thần phấn chấn như được trở về thời học quân sự ở cao trung!

"Có mặt!"

"Bờ sông bên này đã bị đất đá sạt lỡ chặn đường rồi, mau gọi người của tiểu đội một và tiểu đội hai tới đây dọn dẹp!” Vị Doanh trưởng lại dùng giọng trầm ấm hùng hậu ra lệnh.

"Rõ!” Người chiến sĩ kia nhận lệnh xong xoay người chạy bước nhỏ rời đi. Ngay sau đó, Người có cấp bậc Doanh trưởng kia cũng điềm tĩnh cất bước bỏ đi.

"Ơ kìa....Này....Chú lính ơi? Chú chờ chút ạ…..” Úc Tử Duyệt vội vàng chạy về phía trước, ra sức gọi đồng thời kéo cánh tay người lính lại.

Đây là lần thứ hai Lăng Bắc Hàn nghe thấy cô bé này gọi mình là “chú”, anh dừng chân, đôi môi mỏng mím chặt, nhìn cô bằng nửa con mắt.

"Chuyện gì?” Đôi môi mỏng khẽ nhếch thành một đường cong, hai hàng mày kiếm đen nhánh của Lăng Bắc Hàn nhướng lên, hỏi.

"Hì hì....Chú lính à, cảm ơn ân cứu mạng của chú rất nhiều ạ!” Cô vừa cười vừa nói.

"Tôi là một chiến sĩ nhân dân, bảo vệ an toàn tính mạng và tài sản người dân là trách nhiệm của tôi!” Lăng Bắc Hàn nói như thể đây là chuyện tất nhiên.

"Vậy, vậy....Nếu đã như vậy thì…..Chú à, cái ba lô du lịch của cháu vẫn còn bị vùi bên dưới. Chú có thể gọi người giúp cháu đào đống đất đá, lấy nó lên được không ạ?” Sao nhìn vẻ mặt ko chút biểu cảm của anh ta, mỗi khi mình nói đầu lưỡi cứ như bị thắt lại ấy nhỉ?

Chú? Mình thật sự là già như vậy ư? Lăng Bắc Hàn cúi đầu nhìn thật kỹ cô gái có dáng người thon gầy, đầu tóc rối bời. Nhìn qua trông có vẻ giống như trẻ vị thành niên, thần sắc trong mắt trở nên sâu lắng xa xôi.

Lăng Bắc Hàn trầm giọng nói, "Cô đi theo tôi!” Dứt lời liền bước đi trước.

"Hả?” Úc Tử Duyệt mờ mịt không hiểu, sửng sốt thốt lên một tiếng, ngay sau đó chạy đuổi theo người sĩ quan tuấn tú cường tráng kia.

"Ối trời ơi, mệt chết tôi rồi!” Rốt cuộc cô cũng theo kịp người ấy chạy đến doanh trại của họ. Đầu đổ đầy mồ hôi, thở hồng hộc ngồi bệt xuống một tảng đá lớn bên cạnh, tên sĩ quan này đi mà còn nhanh hơn mình chạy ấy chứ!

Cởi chiếc giày thể thao ở một bên chân, rút miếng băng vệ sinh ướt sũng từ trong giầy ra, cô bịt mũi lại nhìn ngó chung quanh bốn phía mà không biết nên ném nó đi đâu....?

"Cô bé, xin chào! tôi là Lục Khải, ban trưởng ban cấp dưỡng(3)!” Đúng lúc này một anh chiến sĩ nhìn còn rất trẻ chạy tới chỗ cô, đứng trước mặt vừa cười vừa nói.

(3) Cấp dưỡng: Người làm công việc nấu ăn trong cơ quan, quân đội. Trưởng ban là người đứng đầu ban cấp dưỡng.

Khi nhìn thấy miếng băng vệ sinh trên tay Úc Tử Duyệt, hai gò má anh chiến sĩ trẻ ngay lập tức đỏ bừng vì xấu hổ.

"Hi, chào anh!” Úc Tử Duyệt ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lễ phép chào lại, lộ ra hai hàng răng trắng sáng xinh xinh, vẫn dửng dưng tự nhiên giơ cao miếng băng vệ sinh trong tay.

"Cô bé, đợi đến sáng sớm ngày mai, tôi sẽ đưa cô về lại khu chợ bằng xe của tôi, đến lúc đó sẽ cử người chiến sĩ khác chịu trách nhiệm đưa cô đến trạm xe ở gần đó!"

"Này, đợi chút….. Anh.....Anh nói vậy là có ý gì?"

"Cô bé, Doanh trưởng chúng tôi nói, cô là trẻ vị thành niên, ở lại đây không an toàn cho lắm, vì vậy chúng tôi phải có trách nhiệm đưa cô về đến tận nhà!"

"Trẻ vị thành niên? Ai là trẻ vị thành niên hả? Ai nói muốn về nhà? Tôi còn muốn đi bộ đến Lhasa(4) nữa đấy!” Úc Tử Duyệt nghe nói vậy, lập tức nhảy dựng lên, chân không mang giày chống lên chân đang mang giày, ngẩng đầu ưỡn ngực hét lên.

      (4) Lhasa: là Thủ Đô truyền thống của Tây Tạng và hiện nay là thủ phủ của Khu tự trị Tây Tạng của Cộng hòa nhân dân Trung Hoa. Nó nằm dưới chân của đỉnh Gephel. Thủ phủ ở đây là tên gọi cũ khác để chỉ về thủ đô hoặc khu trung tâm hành chính đầu não của một quốc gia.



Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
Có bài mới 23.01.2014, 07:03
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Mộc Hổ Bang Cầm Thú
Vương Thần Mộc Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 32 Chưa rõ
Bài viết: 3624
Được thanks: 45376 lần
Điểm: 10.26
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Quân nhân] Cô vợ trẻ con của Lăng thiếu bá đạo - Ức Tích Nhan (H) - Điểm: 10
Chương 3: Bị đả kích


Thân hình mảnh khảnh như cây gậy trúc của Úc Tử Duyệt lung lay, như đứng không vững. Một chân chạm đất, một chân co lên, cộng thêm dáng vẻ ngẩng đầu ưỡn ngực như muốn nghênh chiến kia khiến Lục Khải thiếu chút nữa bật cười thành tiếng.

Nhận ra dáng đứng của mình có vẻ không ổn lắm, Úc Tử Duyệt liền đặt chân đang co lên xuống chiếc giầy vừa tháo. Đôi mắt đen nhánh do dự nhìn về hướng dãy lều quân doanh màu xanh lá cây ở cách đó không xa.

Dường như đang tìm kiếm kẻ đầu sỏ gây nên chuyện nào đó! Tên sĩ quan đáng ghét kia dám nói mình là trẻ vị thành niên? Rõ ràng mình đã mười chính tuổi tuổi rồi cơ mà.

"Cô bé à, Doanh trưởng chúng tôi cũng là muốn tốt cho cô thôi. Cô nghĩ xem, một cô bé vị thành niên như cô đi đường một mình rất nguy hiểm!” Lục Khải cố nín cười khuyên bảo Úc Tử Duyệt.

Khách du lịch đi bộ từ tuyến đường Tứ Xuyên qua Tây Tạng anh thấy nhiều rồi, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy một cô gái nhỏ bé gầy teo thế này, trông như chưa phát triển hoàn toàn vậy.

"Anh hai à! Anh nghe không rõ lời tôi nói hay sao? Tôi không phải là trẻ vị thành niên, năm nay tôi mười chín tuổi rồi, là mười chín tuổi rồi đấy!” Úc Tử Duyệt nổi sùng lên, lớn tiếng quát lại Lục Khải, bàn tay nhỏ nhắn kích động vung vẫy loạn xạ, miếng băng vệ sinh trong tay còn phất qua phất lại, nhìn thì rất bất lịch sự nhưng lại có chút buồn cười.

Đành chịu, ai bảo bọn họ cứ nhắm vào nỗi đau của cô cơ chứ. Cuộc đời Úc Tử Duyệt ghét nhất chính là bị người ta hiểu lầm mình chưa đến tuổi trưởng thành, nhất là cái “tên khốn kiếp” lúc nào cũng làm mình vừa tức vừa hận kia, cũng chính là người mà cô luôn chôn chặt tận đáy lòng.

Ánh mắt Lục Khải rơi vào miếng băng vệ sinh trên tay Úc Tử Duyệt, là một người hay xấu hổ như anh, gương mặt da rám nắng lập tức ửng đỏ.

"Ban trưởng ban cấp dưỡng Lục Khải!"

“Có mặt!”

Đúng lúc Lục Khải đang muốn bật cười thành tiếng, từ sau lưng truyền đến một giọng nói vang dội, anh lập tức vội vàng xoay người lại hô to.

"Tên lính đáng ghét kia! Chú dựa vào đâu mà nói tôi là trẻ vị thành niên hả hả? Tôi tên là Úc Tử Duyệt, năm nay mười chính tuổi tuổi, số chứng minh thý là XXXXXXXXXX.... Không tin chú có thể tự đi điều tra! Trong túi của tôi còn có thẻ căn cước đấy!” Thấy Lăng Bắc Hàn đi đến, cô vội vàng đi giày lao tới trước mặt anh nói lốp bốp như pháo nổ.

"Lục Khải, mấy giờ rồi mà còn chưa đi chuẩn bị cơm tối?” Lăng Bắc Hàn coi Úc Tử Duyệt như người tàng hình, nhìn thẳng về phía Lục Khải lớn tiếng nói, giọng nói nghiêm nghị và hùng tráng.

“Rõ!” Lục Khải lớn tiếng nhận lệnh, sau đó lưu loát chạy bước nhỏ về phía doanh trại.

Cừ thật, làm lính như bọn họ nói chuyện đều phải hét lên như vậy sao? Sau khi Lục Khải đi rồi, Úc Tử Duyệt mới mở buông đôi tay trên tai mình xuống.

Đôi mắt thâm thúy, sắc bén của Lăng Bắc Hàn lướt qua Úc Tử Duyệt một lượt. Cô ngồi xuống trên tảng đá lớn kế bên, để miếng băng vệ sinh trên tay sang một bên, sau đó cởi luôn chiếc giày thể thao Adidas còn lại, tiếp tục rút một miếng băng vệ sinh từ trong ấy ra.

Nhóc con này cũng rất thông minh, còn biết dùng băng vệ sinh để làm đệm giày, vừa không bị trầy da vừa thấm được cả mồ hôi chân. Năng lực tự giải quyết nhu cầu riêng cũng không tệ lắm!

Lăng Bắc Hàn thầm đánh giá nhưng nghĩ đến khi nãy suýt nữa cô đã bị nhấm chìm dưới lớp bùn đất, thần sắc trong mắt anh bỗng trở nên nặng nề. Bảy, tám tháng qua tuyến đường từ Tứ Xuyên qua Tây Tạng có thể sánh ngang tới con đường dẫn xuống Quỷ Môn Quan, cô nhóc này một thân một mình mà dám đi đến nơi này? Không biết đã bị cái gì làm cho kích động đến vậy?

Giận dỗi với ba mẹ? Thất tình? Hay thi trượt?

Tuy trong lòng Lăng Bắc Hàn nghĩ vậy nhưng thân là lính trinh sát, chẳng mấy chốc lại cảm thấy bản thân đã suy nghĩ quá nhiều.

"Không cần biết cô đã đủ tuổi trưởng thành hay chưa, sáng sớm ngày mai cô mới được rời khỏi đây!”Anh không hài lòng trợn mắt lườm cô, trầm giọng nói.

"Ê! Tên lính đáng ghét này! Chú dựa vào cái gì chứ? Con đường này là nhà của chú à?” Úc Tử Duyệt nghe Lăng Bắc Hàn nói vậy tức giận đứng bật dậy, trừng mắt nhìn anh thét to đến chói tai.

Đồ đáng ghét! Đồ quân nhân thối tha! Đừng tưởng rằng cứu mạng tôi là có thể chỉ tay nãm ngón với tôi nhá!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
Có bài mới 23.01.2014, 07:05
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Mộc Hổ Bang Cầm Thú
Vương Thần Mộc Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 32 Chưa rõ
Bài viết: 3624
Được thanks: 45376 lần
Điểm: 10.26
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Quân nhân] Cô vợ trẻ con của Lăng thiếu bá đạo - Ức Tích Nhan (H) - Điểm: 10
Chương 4: Lại bị thúc cưới


Điệu bộ hung dữ không khuất phục ấy khiến cô trông càng thêm tràn đầy sức sống với tinh thần vô cùng phấn chấn.

Lúc này, những tiếng bước chân rầm rập mạnh mẽ có tiết tấu vang lên cuốn làm cát bụi bay mù mịt.

"Ối….Ối…..Khụ khụ…..” Úc Tử Duyệt bị sặc bụi, ho khan vài tiếng.

Người lính dẫn đầu đi tới trước mặt Lăng Bắc Hàn, đứng nghiêm giơ tay chào kiểu nhà binh báo cáo, sau đó cung kính đưa một cái ba lô du lịch giao cho Lăng Bắc Hàn.

"Ba lô của tôi!"

"Dựa vào đâu mà bảo rằng chiếc ba lô này là của cô!” Lăng Bắc Hàn giơ chiếc ba lô lên cao. Cô nhóc này cũng may mắn thật, chiếc ba lô như thế này mà ko bị cuốn đi, hơn nữa hình như còn nguyên vẹn không hư hỏng, chỉ bị dính chút bùn đất.

"Này…..Đám lính các anh là trộm hay sao? Trả ba lô lại cho tôi!” Úc Tử Duyệt lao tới hét to, muốn giật lại chiếc ba lô trong tay Lăng Bắc Hàn. Ai ngờ, anh ta đã cất bước đi nhanh về phía doanh trại.

"Ê! Trả ba lô lại cho tôi!” Nhìn theo bóng lưng cao lớn của Lăng Bắc Hàn hét to, muốn đuổi theo nhưng phải khom lưng nhặt miếng băng vệ sinh dưới đất. Bởi vì cô là người công dân gương mẫu biết giữ gìn vệ sinh môi trường!

Nhưng khi đứng dậy không còn nhìn thấy bóng dáng của Lăng Bắc Hàn, chỉ đành về hướng doanh trại.

Khi chạy đến chỗ doanh trại được dựng bằng lều vải quân dụng, đúng lúc mọi người đang chuẩn bị ăn cơm chiều. Từng tốp lính xếp hàng thành hàng ngay ngắn đợi lấy cơm.

Đôi mắt đen nhánh của Úc Tử Duyệt ráo rác tìm kiếm trong các tốp lính, nhưng vẫn không tìm ra được bóng dáng của người sĩ quan kia!

***

"Lăng, hôm nay bà cụ Tư lệnh nhà cậu gọi điện thoại cho cậu nhiều lần lắm đấy, mau gọi điện thoại lại cho bà cụ đi!” Lăng Bắc Hàn mới bước vào lều trại, chính trị viên Trương lập tức vừa nói vừa chỉ vào chiếc điện thoại ở trên bàn.

"Bà cụ cũng thật là, tôi đã tắt máy rồi mà còn cố tình gọi đến tận đây nữa!” Lăng Bắc Hàn nhíu mày, đặt chiếc ba lô xuống, nhận điếu thuốc lá từ chính trị viên Trương, châm lửa nói.

"Cậu năm nay cũng đã 30 rồi, khó trách ông bà cậu lại sốt ruột như vậy, hai ông bà đang mong đợi được bế cháu lắm đấy!” Chính trị viên Trương rít một hơi thuốc, trầm giọng nói với Lăng Bắc Hàn đang đứng bên cạnh.

Những lời của chính trị viên Trương vừa nói, Lăng Bắc Hàn cũng biết bởi ông bà cụ đã làm công tác qua tư tưởng cho anh rồi!

Lăng Bắc Hàn đưa mắt nhìn chính trị viên Trương ngồi ở cạnh bên, đang định lên tiếng, bất ngờ một bài nhạc Rock'n Roll hết sức chói tai không biết từ đâu vang lên.

Chính trị viên Trương sững người, dáo dác ngó một vòng trong lều. Chợt thấy Lăng Bắc Hàn khéo khóa cái ba lô du lịch, lục lọi một hồi lấy ra một cái điện thoại di động.

‘Tên khốn kiếp?’

Lăng Bắc Hàn nhìn màn hình điện thoại đang nhấp nháy tên người gọi đến và một tấm hình có gương mặt người đàn ông đang mím môi, nhíu mày bị đánh giấu X.

Úc Tử Duyệt đi theo tiếng nhạc chuông điện thoại di động của mình tìm được lều của Lăng Bắc Hàn, "Ôi! Điện thoại của mình đây rồi!” Chẳng thèm để ý đến hình tượng, cô xông thẳng vào trong lều, kiễng chân định giật lại chiếc điện thoại từ tay của Lăng Bắc Hàn.

"Ồ! Cô bé này ở đâu ra thế?” Chính trị viên Trương khẽ cười hỏi.

Lúc này Lăng Bắc Hàn mới trả lại điện thoại cho Úc Tử Duyệt, đứng nhìn cô sau khi lấy được điện thoại liền vội vàng chạy ra khỏi lều.

"Vừa qua sông, thiếu chút nữa đã bị thuồng luồng nuốt rồi đó.”

Lăng Bắc Hàn nhìn ra ngoài qua khung cửa sổ nhỏ của lều vải, vừa hay nhìn thấy Úc Tử Duyệt đang gọi điện thoại, giọng của cô khá lớn, anh đứng trong lều mà vẫn nghe được loáng thoáng. Sau đó anh mới kể lại câu chuyện khi nãy cho chính trị viên Trương nghe.

"Theo như cậu nói thì chính là anh hùng cứu mỹ nhân rồi. Lần này ngài Tư lệnh tìm được con dâu rồi, ha ha. . ..” Chính trị viên Trương đứng dậy cười trêu ghẹo, sau đó đội mũ bước ra khỏi lều, chuẩn bị đi dùng cơm chiều.

Mỹ nhân? Đôi môi mỏng của Lăng Bắc Hàn khẽ nhếch lên, coi lời nói của chính trị viên Trương chỉ là đùa cho vui.

"Lệ Mộ Phàm! Cái tên khốn kiếp này!” Vừa ra khỏi lều liền nghe được tiếng thét chói tai của một cô gái cách đó không xa.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 849 bài ] 
       


Thành viên đang xem chuyên mục này: AdsBot [Google], lamthanhha, phongdong147, Pé Sam, ThuyDjnh, Tiểu Quỷ32, Trann Jane, tuyentran204 và 927 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
tudiemto
tudiemto
Askim
Askim
libra0610
libra0610

song giang: vô tn đi chị
bangthan87: con minh em thui ha giang
bangthan87: ek
bangthan87: cho link đi
song giang: hắc hắc, đại thần em nuôi anh hài quá
thuykute: Êu nhị ca quá đi
Cua Rang Me: cô thủy ra cửa nhận quà ha lu wen
thuykute: Băng thần , vô sn ta cho vui
bangthan87: truyen sưu tầm do, bi xóa
thuykute: Oa...sao không còn ai dự sn ta vậy trwoif , buồn nha
thuykute: viewtopic.php?f=20&t=330625
Cẩm Băng Đơn: đập nuôn cho hết
Lăng Kỳ Y: >< m.n bị quỷ dọa hết rầu
Cẩm Băng Đơn: sao hôm nay vắng vẻ quá ta, ><
Lăng Kỳ Y: huahua, ta biết mà biết mà nhất định ta sẽ chết trong bài kiểm tra sáng nay
Lăng Kỳ Y: hú happy halloween day!
Cua Rang Me: ui mèn ơi, tui chưa post truyện @.@
Meo Miu Ciu: hú tung chương 1 sau vài tuần quy ẩn =((
Meo Miu Ciu: viewtopic.php?f=169&t=332600&p=2149282#p2149282
Cua Rang Me: sao thế băng thần
YSam: Hix sau m k dc vô box trg vip hubu
YSam: hiazzz
bangthan87: ta muốn nhẫn kim cuơng điểm của ta , trả lại ta
bangthan87: mất 200 mấy điể đau lòng
Hoàng Dung: ai da, ta search thay bo thieu 1 gao nuoc da drop roi. Co ai bik bo nay con ai lam ko
Ngon gio nho: @Songgiang: Bay đến rồi đây :D
ngansieunhann: Chủ nhật sẽ tổng kết và trao giải
PhượngMinhNguyệt: sIUNHANN ỚI ỜI " đại chiến hình ảnh " khi nào thì kết thúc vậy ?
song giang: chị gióoooooooooo
song giang: mau bay ra đây đi


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.123s | 13 Queries | GZIP : On ]