Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 

Nghịch lửa - Phong Tử Tam Tam

 
Có bài mới 26.12.2013, 09:36
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.11.2013, 11:50
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 225
Được thanks: 4727 lần
Điểm: 9.59
Có bài mới [Hiện đại] Nghịch lửa - Phong Tử Tam Tam - Điểm: 9
Nghịch Lửa


images


Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Convert: ngocquynh520
Edit: lacthuykhiet
Beta: Diệp Quân
Nguồn: http://diendanlequydon.com

Giới thiệu


Lâm Vãn Thu từng mất đi một đứa con gái, nhưng đất trời xui khiến cho cô lần nữa được gặp lại con mình, từ đó bắt đầu dây dưa với người đàn ông mà cô thầm mến nhiều năm.

Nhưng anh ta vẫn chán ghét cô giống như trong quá khứ.

Một ngày nào đó, người đàn ông bỗng lạnh lùng mở miệng: "Lâm Vãn Thu, chúng ta kết hôn đi, đừng tốn công quyến rũ những người đàn ông khác nữa, tôi có thể đáp ứng những gì cô muốn.”

Nội dung: Cán bộ cao cấp, lương duyên trời định.
Nhân vật chính: Lâm Vãn Thu, Bạch Thuật Bắc.
Truyện về đề tài thầm mến, có cẩu huyết, có ngược luyến…..


Vì bạn thân của Thủy rất mê tác giả Phong Tử Tam Tam nên Thủy muốn edit truyện này để làm quà sinh nhật cho nó.
Truyện tác giả này thì cẩu huyết bay đầy trời nhưng đọc vẫn rất thu hút. Lối hành văn, cách đặt vấn đề, diễn biến...khiến người đọc khó dời mắt. Truyện này cũng giống như đa số những tác phẩm trước của Phong Tử, cẩu huyết nhưng thu hút, đôi lúc còn cảm động muốn rơi nước mắt và dĩ nhiên là....H rất lửa >.<
Mong nhận được sự ủng hộ của mọi người ^^
Thủy sẽ cố hoàn truyện trong tháng ba năm sau



Đã sửa bởi lacthuykhiet lúc 14.02.2014, 22:54, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 27.12.2013, 13:34
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.11.2013, 11:50
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 225
Được thanks: 4727 lần
Điểm: 9.59
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ngịch Lửa - Phong Tử Tam Tam - Điểm: 10
Chương 1


Sắc trời dần ngã về chiều muộn, “con chuột” của bóng đèn trên hành lang đã bị hư từ lâu, nên phát ra những tia sáng mờ tối không rõ ràng, Lâm Vãn Thu xách theo túi đồ vừa mua từ siêu thị, tay dán chặt vách tường, mò mẫm đi từng bước.

Tòa nhà cũ kĩ sắp bị dở bỏ và dời đi nơi khác, bảo vệ cũng chẳng thấy đâu, giờ chỉ còn loe hoe vài hộ gia đình, suốt dọc hành lang cơ hồ không thấy được một tia ánh sáng nhạt.

Một đường lo lắng, phập phồng đến tận tầng sáu, cô cúi đầu lục tìm chìa khóa trong túi, lại bất ngờ đụng vào một vật cản, khiến cả người mất thăng bằng. Kì quái, vật cô đụng còn mang theo ít hơi ấm…. là con người!

Mùi thuốc lá thoang thoảng quanh chóp mũi khiến cô suýt nữa mất khống chế kêu lên thành tiếng, trái tim đập dồn dập, bên tai là tiếng hô hấp gấp gáp của bản thân, cô theo bản năng lui về sau mấy bước.

Tiếng “cạch” giòn vang, trước mắt bùng lên đốm ánh sáng nhỏ, nhờ vầng sáng xanh trên chiếc bật lửa, Lâm Vãn Thu thấy được đôi mắt âm u quen thuộc, hai con ngươi đen thẫm sắc bén, ẩn chứa sự mất kiên nhẫn cùng nóng nảy.

Là a.... .....

Tay Lâm Vãn Thu càng siết chặt túi đồ, đầu ngón tay bấm mạnh vào da thịt non mềm của lòng bàn tay, cố gắng lấy lại hơi thở rồi mới lên tiếng: "Có chuyện gì không?"

Bật lửa trong tay người đàn ông đúng lúc tắt đi, hai người trầm mặc đứng trước cửa, mặc cho bóng đêm cắn nuốt mọi thứ. Anh trầm ngâm trong chốc lát, mở miệng nhắc nhở: "Mở cửa."

Lâm Vãn Thu như bừng tỉnh từ giấc mộng, vội vàng lục tìm trong túi, lòng càng khẩn trương thì tay càng run lẩy bẩy.

Cánh tay thon dài bất chợt xuyên qua eo cô, vòm ngực vững chắc dán sát phía sau, hô hấp của cô lập tức đình trệ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bóng đen đang di động. Hai người đứng quá gần, cô mơ hồ có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể và nhịp đập của trái tim anh. Nguồn nhiệt kia một đường thẳng tiến vào đáy lòng cô, thiêu đốt lồng ngực làm nó bỏng rát.

Anh trầm mặc đứng sau lưng cô, lấy tay dò vào túi xách.

Biết rõ anh muốn tìm chìa khóa, hiểu rằng anh không cố ý chạm vào mình, nhưng trong lòng cô rất khó chịu, hốc mắt đau rát, như thể có vật gì đó mà cô không khống chế được sắp rơi xuống.

Bên tai truyền đến hơi thở trầm ấm với tiếng leng keng của chiếc chìa khóa, cô ngây ngốc ngẩn ngơ tiến lên phía trước, như muốn ngăn trở động tác mở cửa của anh. Người đàn ông không kiên nhẫn vang giọng khiển trách: “Tránh ra”.

Cô chậm nửa nhịp mới nghiêng người tránh qua, ngoan ngoãn đứng im chờ đợi, vì lo sợ bản thân phá vỡ không gian im ắng hiện tại nên cô cố điều khiển hơi thở thật nhỏ.

Cánh cửa theo tiếng cọt kẹt được mở ra, ngọn đèn chói sáng ập đến, cô khó chịu nhắm mắt lại, để mắt dần thích ứng với sự thay đổi đổi ngột mới chậm rãi ngước lên, hình ảnh người đàn ông tuấn tú đứng trước cửa lập tức in vào mắt.

Trái tim Lâm Vãn Thu nẩy lên rộn ràng, vội rũ mắt xuống, tuy chỉ một giây ngắn ngủi, cô cũng không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Cô gắng gượng mang túi hàng đi thẳng vào nhà, thả lên chiếc bàn tròn, từ từ thở đều lại, nhưng nghĩ đến người đàn ông phía sau, tâm không tự chủ lại thấp tha thấp thỏm.

Cô xoay người, nhìn chăm chú vào anh, lúng túng hỏi: "Muốn uống nước không?"

Bạch Thuật Bắc liếc nhìn căn phòng cũ nát, Đông Thành vốn nhiều mưa, trong nhà bốc lên mùi ẩm mốc, anh nhíu mày, càng lúc càng mất kiên nhẫn, không trả lời câu hỏi, trực tiếp nói thẳng vào vấn đề: "Manh Manh ngã bệnh, nó đòi gặp cô."

Lâm Vãn Thu ngẩn ra, mồ hôi rịn đầy hai gò má trắng nhợt không có tí huyết sắc, cô trừng to mắt, lo lắng tiến lên phía trước, có chút gần anh hơn, hoàn toàn không chú ý trong mắt anh lóe lên sự chán ghét nồng đậm, cô không yên lòng hỏi dồn: " Có nghiêm trọng không? Gần đây thời tiết thay đổi thất thường, sao anh không chăm sóc con bé cẩn thận."

Khóe môi Bạch Thuật Bắc cong lên thành nụ cười giễu, không nói một lời, chỉ nhìn đăm đăm vào cô, Lâm Vãn Thu thấy vẻ mặt của anh, mới ý thức bản thân mình hành động lỗ mãng, đầu ngón tay càng bấu chặt, rũ mắt lui ra sau: "Thật xin lỗi."

Bạch Thuật Bắc mở to mắt, mỗi khi nhìn thấy điệu bộ nhu nhược của người phụ nữ này thì anh vô cùng phiền chán, không ai ngoài anh có thể hiểu rõ bản chất độc ác của cô ta.

"Con bé muốn uống canh cô nấu, đi nấu mau."

Bạch Thuật Bắc nói xong, rất tự nhiên đi đến sô pha trong phòng ngồi xuống, mông vừa vặn áp lên một vật nhỏ nhỏ mềm mềm, anh nhíu chặt mi tâm, cầm lên nhìn, là đồ chơi hình con vịt vàng.

Con vịt này nhìn rất quen mắt, Manh Manh cũng có vài con, con này so với những con kia thì kích cỡ lớn hơn, giống như………….

"Đây là vịt mẹ." Lâm Vãn Thu cắn môi thì thầm, đi tới giành lấy con vịt trong tay anh, nâng niu như bảo vật, cẩn thận cất vào ngăn kéo.

Bạch Thuật Bắc trầm mặc theo sát mọi động tác của cô, cánh mũi tràn ra những tiếng hừ nhẹ: "Thế nào? Cô còn đang ảo vọng sẽ có ngày con vịt đó có thể đoàn tụ với đám vịt con kia?"  ý tứ trong lời nói của anh cô dù không thông minh cũng lĩnh hội được.

Lâm Vãn Thu đưa lưng về phía anh, nỗi khổ tràn lên khóe môi: "Không có, tôi chỉ muốn . . . . . giữ lại nó, khi nào nhớ tới Manh Manh sẽ lấy ra nhìn."  Anh nhìn cô bằng ánh mắt nghi ngờ, không tin tưởng, cô không cho anh cơ hội châm chọc nữa, bèn cầm túi thức ăn, trực tiếp đi vào bếp.

Trong lòng Bạch Thuật Bắc như có đốm lửa bùng lên, cảm giác ngột ngạt khiến anh phiền não rút ra bao thuốc lá, rồi quét mắt khắp phòng nhưng không thấy gạt tàn thuốc, bèn lôi cái thùng rác nhỏ tới gần, mắt thoángthấy được trong thùng rác có một bao thuốc lá, anh bình tĩnh nhìn một lúc rồi lặng lẽ dời ánh mắt đi. quan tâm người phụ nữ này? Anh có điên mới làm vậy!

Trong phòng bếp vang lên tiếng nước chảy róc rách, Lâm Vãn Thu cẩn thận rửa sạch nguyên liệu thức ăn, tối qua Bạch Thuật Bắc chăm sóc con gái suốt đêm, lúc này đầu đau mắt mỏi , chỉ rít hai hơi thuốc thì hai mắt đã đóng chặt.

Lâm Vãn Thu đặt lại hũ sành lên trên lò, bỏ thêm nửa cây ngô vào nồi canh, sau lấy khăn lau hai tay thật khô mới đi ra ngoài.

Vừa vào phòng khách đã thấy đôi chân dài của Bạch Thuật Bắc gác lên thành ghế, thân hình anh to cao, vóc người bền chắc, ngủ trên chiếc ghế nhỏ hẹp thật không thoải mái, hai hàng chân mày vẫn nhíu chặt. Hai ngón giữa của anh vẫn kẹp hơn phân nửa điếu thuốc lá, cô nhón chân đi từng bước nhẹ, cẩn thận rút điếu thuốc ra khỏi tay anh.

Giấc ngủ của Bạch Thuật Bắc thường không sâu, chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể làm anh thức giấc, nhưng lúc này lại ngủ rất ngon, cô đứng bên cạnh lâu như thế, anh cũng không phát giác.

Nhìn gương mặt tuấn tú quen thuộc, cô như bị quỷ thần xui khiến, bất giác vươn tay ra, khi cách mi tâm của anh một tấc thì dừng lại.

Lời anh nói trước kia, cô luôn ghi sâu tận đáy lòng, anh không thích cô chạm vào anh, anh bảo anh rất ghê tởm. Ánh mắt Lâm Vãn Thu bất chợt u tối, chậm rãi cuộn lại đầu ngón tay đang lơ lửng giữa không trung, những chuyện trong quá khứ như bộ phim nhựa xẹt qua trong đầu, mỗi cảnh phim đều làm cả người cô nhức nhối.

Người đàn ông đang nằm trên sô pha bỗng nhiên mở to mắt, sâu trong đáy mắt đen nhánh tỏa ra làn hơi mù, âm trầm nhìn cánh tay còn chưa kịp rút đi của người phụ nữ.

Lâm Vãn Thu túng quẫn, luống cuống ngửa ra sàn nhà: "Tôi. . . . . . trên mặt anh có dính..."

Bạch Thuật Bắc không mở miệng, gương mặt âm u chiếu thẳng vào người đối diện, Lâm Vãn Thu nuốt nuốt nước miếng, trong đầu chỉ còn ý niệm mau trốn vào phòng bếp, liền vụng về đứng dậy, lắp bắp nói: "Tôi đi xem nồi canh ——"

"Lâm Vãn Thu."
Anh bất ngờ gọi ngược cô lại, giọng điệu lạnh lẽo, Lâm Vãn Thu dùng sức giữ chặt ngón tay, mơ hồ dự liệu được những lời anh sắp thốt lên. Quả nhiên, từng chữ hùng hồn được nhả ra từ miệng Bạch Thuật Bắc, chứa đầy sự răn đe, cảnh cáo: "Đừng vọng tưởng những thứ vượt quá tầm tay, hãy nhớ kĩ thân phận của cô, vĩnh viễn chỉ có thể là Lâm Vãn Thu."

Đáy lòng tựa như có thứ gì vỡ nát, nhưng kỳ quái, lần này lại không quá đau, Lâm Vãn Thu nhẹ nhàng nhắm mắt, gật đầu chấp nhận: "Tôi luôn hiểu, luôn biết vị trí của mình, anh không cần phí tâm nhắc nhở."

Cô làm sao không biết, trong lòng Bạch Thuật Bắc mãi mãi không tồn tại ba chữ: Lâm Vãn Thu.

-Động tác của Lâm Vãn Thu rất linh hoạt, khi Bạch Thuật Bắc mang cô tới bệnh viện vừa đúng lúc Manh Manh đang mỏi mắt ngóng ra cửa phòng bệnh. Thấy Lâm Vãn Thu, bé rất vui mừng hào hứng, chỉ còn thiếu động tác nhảy dựng lên giường chào đón: "Dì ơi!"

Lâm Vãn Thu đi lên mấy bước, giơ tay dùng sức ôm đứa nhỏ vào ngực, trên người Manh Manh còn hơi sốt, chắc bệnh rất nghiêm trọng. Cô lo lắng lấy tay sờ trán bé, đem trán mình dán sát vào: "Còn khó chịu không con?"

Manh Manh cười híp mắt, lắc đầu, hai cánh tay múp míp quàng thật chặt cổ cô: "Lâu rồi dì không đến thăm con.... ....con cứ tưởng dì không cần con nữa."

Trái tim Lâm Vãn Thu thắt chặt, chóp mũi chua xót đỏ gắt lên, cô liên tục lắc đầu, cầm hộp giữ nhiệt lắc lư trước mặt bé: "Không phải Manh Manh muốn uống canh sao, hôm nay dì nấu món canh mới đó."

Manh Manh vừa nghe có thức ăn ngon, cặp mắt sáng rỡ như chùm thủy tinh trong suốt, nghiêng đầu ngồi trên giường bệnh, khóe miệng vẫn giữ nguyên nụ cười thơ ngây ngọt ngào.

Bạch Thuật Bắc không đi vào, chỉ đứng trước cửa phòng quan sát, trông thấy tình cảm thân thiết của Lâm Vãn Thu thì trong lòng anh càng thêm bốc hỏa. Anh hung hăng đi thẳng ra hành lang vung tay châm điếu thuốc.

Lúc này Manh Manh hoàn toàn bỏ quên ba mình, bé núp trong ngực Lâm Vãn Thu, ngoan ngoãn há miệng cho cô đút canh, bé say mê ngửi mùi hương trên thân thể cô, nũng nịu tựa vào vai cô: "Mỗi lần con bệnh thì ba con lại trở nên ngốc nghếch. Dì ơi, mẹ của con đâu? Ba con nói mẹ đã mất, có phải là đi đến một nơi rất xa không?”

Lâm Vãn Thu cúi đầu, chạm vào con ngươi thấu suốt của bé, tay đang cầm thìa bỗng rung lên dữ dội, cô dối lòng lắc đầu một cái: "Dì . . . . . không biết ", Manh Manh nhíu mày, nhưng khi thấy Lâm Vãn Thu có vẻ trốn tránh thì không truy hỏi nữa, chỉ im lặng cúi gằm mặt.

Lâm Vãn Thu không đành lòng nhìn bé đau buồn mất mát, bèn đặt chén canh qua một bên, rồi siết chặt thân thể của bé vào ngực mình, nhỏ giọng dỗ dành: "Manh Manh là đứa bé rất ngoan, mẹ nhất định sẽ quay lại tìm con."

Manh Manh hít hít lỗ mũi, tay nhỏ bé nắm chặt góc áo của Lâm Vãn Thu, ngập ngừng hồi lâu mới mấp máy môi, nói những lời không có thanh âm: "Mùi vị trên người mẹ khằng định rất giống dì. Nếu dì là mẹ thì tốt quá."

Lâm Vãn Thu không nghe thấy lời bé con nói, chỉ ngẩn người dùng ánh mắt mờ mịt hướng ra ngoài cửa sổ, bên ngoài bóng cây lắc lư, làn gió nhẹ lay động những tán lá cây, réo lên những âm thanh xào xạt….

Mùa hè lại đến rồi,


Đã sửa bởi lacthuykhiet lúc 22.04.2014, 20:29, lần sửa thứ 5.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 28.12.2013, 00:46
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.11.2013, 11:50
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 225
Được thanks: 4727 lần
Điểm: 9.59
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ngịch Lửa - Phong Tử Tam Tam - Điểm: 10
Chương 2:


Manh Manh ở bệnh viện nhi đồng, giường rất bé, trong phòng ngoài chiếc ghế sô pha dành cho hai người, chỉ có thêm một cái ghế dựa nhỏ để nghỉ ngơi. Bạch Thuật Bắc dửng dưng chiếm ghế sô pha, chẳng buồn để ý tới Lâm Vãn Thu, tay khoác lên trán, khẽ nhắm mắt dưỡng thần.

Lâm Vãn Thu đút canh cho con bé xong, cầm cuốn sách kể truyện cổ tích cho bé nghe, kể được nửa truyện thì Manh Manh đã thiếp đi, tay nhỏ xinh vẫn gắt gao nắm chặt ống tay áo cô. Đáy mắt trào dâng ý cười, cô nhè nhẹ đem cánh tay nhỏ thả vào trong chăn, kéo chăn lại ngay ngắn, xong xuôi mọi việc mới xoay qua nhìn người đàn ông đang nằm trên ghế sô pha.

Không biết sự im lặng của Bạch Thuật Bắc có phải là ngầm đồng ý cho cô ở cạnh Manh Manh một đêm hay không, dù vậy Lâm Vãn Thu vẫn hết sức quý trọng những giây phút hiếm hoi này, đã hơn hai tháng cô chưa gặp mặt con, không biết qua hôm nay, phải bao lâu nữa cô mới được nhìn thấy nó lần nữa đây?

Manh Manh đang ngủ nhưng thỉnh thoảng lại chép chép miệng, lầm bầm câu nói mơ hồ, Lâm Vãn Thu cúi người lắng nghe, rất nhanh liền nghe ra được, miệng bé thút thít hai tiếng “Mẹ ơi!”, trên mặt còn tràn đầy sự ủy khuất, ấm ức.

Trước đây không chỉ một lần Manh Manh hỏi cô: “vì sao mẹ bé lại không cần bé nữa?”
Lâm Vãn Thu chua xót khép chặt mắt, cúi đầu hôn xuống cái trán thấm ướt mồ hôi của Manh Manh, lòng ngón tay xoa nhẹ mi tâm bé, nhóc con mới thỏa mãn chìm sâu vào giấc ngủ.

Quay trở lại ghế dựa, nhưng giấc ngủ mãi chẳng chịu đến, an tĩnh như vậy khiến Lâm Vãn Thu chợt nhớ từ chiều tới giờ còn chưa ăn gì, vừa mới về nhà đã bị Bạch Thuật Bắc hộ tống đến đây, cô nhìn xung quanh, thấy trên đầu tủ gần giường có rất nhiều điểm tâm ngọt, nhưng vẫn kìm nén nhắm mắt lại.

Cả đêm không thể chợp mắt, ban đêm Manh Manh giật mình tỉnh lại nhiều lần, Bạch Thuật Bắc không dỗ được con gái, bé con luôn giơ tay đòi dì ôm, Lâm Vãn Thu đứng kế bên, nhận được ánh mắt đồng ý của Bạch Thuật Bắc mới dám ôm bé vào lòng.

"Dì ơi." Miệng nhỏ của Manh Manh rúc vào lồng ngực cô, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Đau, đau."

"Cho dì xem một chút."

Lâm Vãn Thu tỉ mỉ xoa bóp bả vai cùng tay chân cho bé, dùng lực vừa phải, nhóc con cảm thấy thoải mái, không bao lâu thì tựa vào vai cô ngủ. Thân thể bé con mềm nhũn, ôm trong ngực rất dễ chịu, Lâm Vãn Thu tham luyến cái ôm này, không nỡ buông tay.

"Cô cứ ôm con bé như vậy, nó sẽ không thoải mái", Giọng nói âm trầm của Bạch Thuật Bắc vang lên, giống như một luồng sét đánh, bổ nát thế giới ảo tưởng của cô.

Lâm Vãn Thu cắn môi, nhẹ nhàng đặt bé con lại giường bệnh, mồ hôi chảy ròng ròng khắp người, hơn nữa vì ôm đứa bé nên áo sơ mi thấm ướt, dính sát vào ngực nhớp nháp khó chịu, áo ngực màu trắng bên trong như ẩn như hiện, cô xấu hổ túm vạt áo tránh qua một bên.

Bạch Thuật Bắc dịch lại chăn cho Manh Manh, thấy điệu bộ lo sợ của cô, không nhịn được mỉa mai: "Yên tâm, tôi rất tỉnh táo. Lỗi lầm do một lần ngu ngốc gây nên, tuyệt đối sẽ không tái diễn lần nữa."

Lời anh nói chứa nhiều hàm nghĩa, mặt Lâm Vãn Thu ngay tức thời đỏ lửng, Manh Manh đã ngủ say, chỉ còn hai người lúng túng đối diện nhau trong đêm tối.Cô cúi thấp đầu dựa sát vào ghế, trước mặt bỗng nhiên xuất hiện gói bánh quy, dọc theo cánh tay thon dài nhìn lên, đập vào mắt vẫn là khuôn mặt tuấn tú nhưng vô hồn như tượng gỗ.

"Cám ơn." Cô nhận lấy, dùng sức siết chặt trong tay.

Bạch Thuật Bắc lạnh nhạt cởi áo khoác, tiếp tục thu mình nằm trên ghế sô pha, trầm ngâm mấy giây rồi nói: "Tôi biết cô trước giờ không chịu làm ăn lỗ vốn, chỉ cần chăm sóc Manh Manh cho tốt, con bé vui vẻ thì tôi sẽ không bạc đãi cô."

Lâm Vãn Thu cắn mạnh vào môi dưới đến rỉ ra máu , hốc mắt chua chát căng đau, nhưng cô biết mình không được phép rơi lệ, khóc lóc chỉ làm anh thêm chán ghét, khinh bỉ hơn thôi.

Lâm Vãn Thu không dám làm phiền đến anh nữa, cô ép buộc bản thân phải đi vào giấc ngủ, lạc vào cơn ảo mộng, những chuyện đau lòng, phiền phức trước kia thay nhau tái hiện, trong mộng chỉ có hoảng hốt cùng nước mắt đầm đìa, nỗi đau khi phải xa rời cốt nhục đánh đến từng dây thân kinh, thấu đến tận mỗi tế bào trong cơ thể, bóp nghẹt hơi thở của cô.

Tiếng trẻ con réo khóc đâu đó làm cô giật mình mở to mắt, đáy mắt còn chưa thanh tỉnh, trên mặt vẫn còn nguyên vẻ u ám đến ngơ ngác, những tia nắng ban mai từ ngoài cửa sổ rọi vào, thì ra mặt trời đã lên cao, Lâm Vãn Thu khẽ nghiêng người quan sát con gái, tay chân múp míp thoải mái dang ra thành hình chữ đại, vẫn còn say trong giấc nồng.Quay đầu nhìn về hướng của Bạch Thuật Bắc, thấy anh còn đang ngủ, cô thầm thở phào, giơ tay chạm vào khuôn mặt, quả nhiên ướt đẫm nước mắt.

Đưa tay xuống xoa xoa bụng, dạ dày cô đang biểu tình vì đói bụng, chợt nhớ ra từ tối qua mình đã đi ngủ với cái bụng trống không, gói bánh quy tối qua cô không nỡ ăn, thói quen lưu giữ những thứ anh cho như báu vật của cô vẫn chưa thay đổi.

Cô lặng lẽ dọn dẹp lại đồ đạc, đứng dậy đi ra ngoài cửa, trời vẫn còn sương sớm, cô ngẫm nghĩ, thức ăn trong căn tin bệnh viện chắc chắn không ngon, mua trên đường thì không hợp vệ sinh, hơn nữa Bạch Thuật Bắc nhất định sẽ ghét bỏ, người đàn ông này có “bệnh sạch sẽ” cực kì nghiêm trọng.

Lâm Vãn Thu đón xe điện ngầm về nhà, chuẩn bị làm bữa sáng cho Manh Manh, chốc nữa còn phải đến công ty xin nghỉ, cô thầm tính toán kĩ lưỡng mọi thứ trong đầu.
Về tới nhà, vừa mở cửa phòng khách, chào đón cô là một đồ vật hung hăng bổ tới, lực ném không mạnh lắm, đơn thuần chỉ muốn phát tiết, ly thủy tinh đập xuống sàn nhà, âm thanh vỡ vụn vang lên, tiếng động làm đầu óc Lâm Vãn Thu tỉnh táo lại. Cô chậm rãi ngước lên, liếc nhìn người đàn ông có vẻ mặt, thần thái, tinh thần… đều sa sút – Lâm Tri Hạ.

-Tấm rèm cửa sổ không kéo sát, ánh sáng mặt trời chiếu qua bề mặt thủy tinh, phủ một lớp ánh sáng nhạt lên người Lâm Tri Hạ. Người đàn ông có thân hình rắn rỏi, giờ phút này cứ như bị loạn trí, dưới cằm là một lớp râu đen, đôi mắt sưng húp, tụ máu bầm đen tím . . . . .

Cô thoáng chột dạ nhớ ra tối qua cô quên nói với Tri Hạ một tiếng.

Lâm Tri Hạ an tĩnh ngồi trên sô pha, khuôn mặt trầm tĩnh cố che đi tầng sương lạnh giá: "Đi đâu?"

Lâm Vãn Thu không dám nhìn anh, vội ngồi xổm xuống, đem những mảnh vỡ thủy tinh thu gọn lại, hốt bỏ vào thùng rác

Lửa giận trong lòng Lâm Tri Hạ vô pháp khống chế, đột ngột từ trên ghế sô pha nhổm dậy, sải mấy bước đến trước mặt cô, không cho cô cơ hội phản ứng, thô lỗ nắm chặt cổ tay, lôi cô đứng dậy. Thân hình cô quá nhẹ, bị kéo lên phải lảo đảo vài bước mới ổn định lại thân thể, Lâm Vãn Thu hoảng sợ nhìn anh, đáy mắt Lâm Tri Hạ đỏ ngầu, môi mỏng vẽ nên độ cong tàn nhẫn, mắt không chớp, nhìn cô chằm chằm: "Tại sao không trả lời anh? Em lại lén lút đi gặp hắn ta phải không?"

Lâm Vãn Thu siết chặt hộp giữ nhiệt trong tay, thản nhiên gật đầu: "Đúng, nhưng vì Manh Manh bị bệnh."

"Manh Manh " Lâm Tri Hạ cười lạnh, sức lực chèn ép cô ngày càng tăng, "Con bé đó bị bệnh thì liên quan gì đến em? Em tự cho mình là mẹ của nó hả?" sắc mặt Lâm Vãn Thu vốn tái xanh, giờ thì trắng nhợt đến chói mắt, toàn thân như bị dội gáo nước lạnh, rét đến tận xương tủy.

Lâm Tri Hạ biết mình chạm phải nỗi đau của cô, nhưng anh không kìm nén được, vừa nghĩ tới cảnh cô dịu dàng ở bên cạnh hai cha con đáng ghét kia, từng thớ thịt trên người như xoắn chặt lại, vô cùng đau đớn.

Lâm Vãn Thu nhìn toàn thân anh phát ra hơi thở ngoan độc, không muốn phí công tranh cãi, tiếp tục ngồi xổm xuống thu dọn những mảnh vụn sót lại: "Anh đứng tránh xa một tí, cẩn thận bị thương đến chân."

Nhìn đi, trong lòng cô, anh chính là một kẻ vô dụng như vậy, phải chi anh có thể hữu dụng hơn, phải chi thân thể này khỏe mạnh như người thường . . . . .

Lồng ngực của Lâm Tri Hạ phập phồng lên xuống, cố thả lỏng quả đấm đang căng cứng, giờ phút này, anh chỉ cần nhẹ nhàng rũ mắt xuống liền thấy được đỉnh đầu đen nhánh của cô, rõ ràng chỉ là một phụ nữ đơn bạc, yếu đuối, vì điều gì dưới đáy lòng vẫn cố chấp chôn chặt một tình cảm tiêu cực?

Anh không nhịn được rống to: "Lâm Vãn Thu, em có biết mình đang làm gì hay không?"

Động tác của Lâm Vãn Thu hơi khựng lại, ngẩng đầu, con ngươi đen láy ánh lên ý cười trấn an: "Tri Hạ, em chỉ quan tâm Manh Manh, không có ý gì khác.

Lâm Tri Hạ trầm mặc quan sát cô rất lâu, đôi mắt giăng đầy tia máu làm người ta khiếp sợ, cùng màu da vàng vọt vì bệnh hoạn tạo thành hai cực đối lập.

Lâm Vãn Thu thu dọn sạch sẽ những mảnh thủy tinh xong, đứng lên cẩn thận đỡ lấy cánh tay anh: "Anh uống thuốc chưa? Bữa trước em thấy hộp thuốc anh ném trong thùng rác mới nhớ thuốc đã hết rồi, thật xin lỗi, gần đây em bận quá, ngày hôm qua em mới đến bệnh viện lấy thêm thuốc, có thể dùng được thêm ít ngày."

Lâm Tri Hạ nghe giọng nói ôn hòa của cô, lửa giận ứ đọng dưới đáy lòng cũng chậm rãi tan đi, nhưng vẫn quay mặt, hừ một tiếng: "Có lẽ anh chết đi sẽ tốt hơn, em không phải bị anh liên lụy nữa."

"Tri Hạ!"Lâm Vãn Thu hét thẳng vào mặt anh, mắt hạnh trợn to lên, những năm này, cuộc sống khó khăn đã mài mòn nhuệ khí, khiến bản tính cô trở nên nhẫn nhục, chịu đựng, rất ít khi đem tâm tình thật biểu lộ ra ngoài. Lúc này, tếng hét bất ngờ của cô làm Lâm Tri Hạ giật mình, thân hình to lớn đứng trước mặt cô, bất giác như bị gọt dũa, nhỏ đi mấy phần, Lâm Vãn Thu chăm chú nhìn anh, giọng nói kiên quyết: "Anh không phải là gánh nặng của em, anh là người thân cuối cùng của em, hãy nhớ, em chưa từng xem anh là gánh nặng của mình."

Lâm Tri Hạ cúi đầu suy nghĩ, nhìn gương mặt với những đường nét tinh xảo, thanh lệ của cô, trong lòng ê ẩm, nhất thời mất đi tự chủ, hai tay ghì chặt hai đầu vai gầy yếu: "Vãn Thu."

Giọng anh khàn đục, hoàn toàn mất đi bộ dáng nóng nảy vừa rồi, sự dịu dàng, chân thật lan tỏa trong đáy mắt, sức lực trên hai tay ẩn chứa phần tình cảm mập mờ.

"Em luôn biết, anh không muốn làm người thân của em." Dứt lời anh bèn cúi xuống, cách cô càng lúc càng gần, trên người cô phảng phất mùi hương thanh khiết không ngừng dụ hoặc anh, trái tim trong lồng ngực vô cùng thỏa mãn, như muốn nhảy cẫng ra ngoài.

Lâm Vãn Thu thừ người nhìn gương mặt quen thuộc đang lấn tới, vào lúc hai cánh môi cánh nhau rất gần thì đột nhiên choàng tỉnh, cô dùng sức đẩy anh ra, cả người theo quán tính cũng lui ra sau, lưng đụng mạnh vào vách tường.

Trong phòng an tĩnh lại, chỉ còn tiếng thở dốc

"Em ………" Lâm Vãn Thu ngập ngừng giải thích, vừa chạm phải mắt anh thì luống cuống né đi: "Em ngủ dậy còn chưa đánh răng."

Cái cớ ngây ngô này đã bị cô sử dụng cho sắp nát bấy, Lâm Tri Hạ làm sao không hiểu suy nghĩ trong lòng cô, tay nắm thành quyền, không muốn ép buộc cô nữa, giơ tay vuốt nhẹ đỉnh đầu cô: "Nghỉ ngơi đi."

Lâm Vãn Thu mấp máy môi, khẽ liếc anh một cái: "Em còn muốn làm bữa ăn sáng cho Manh Manh."Lâm Tri Hạ nhíu chặt mi tâm, ngũ quan khí khái lộ vẻ nghi ngờ, nhưng thấy điệu bộ lấy lòng của Lâm Vãn Thu, bất đắc dĩ thở dài: "Em chợp mắt tí đi, anh giúp em làm."

Khóe môi Lâm Vãn Thu cong lên, nhẹ nhàng gật đầu: "Cám ơn anh, anh trai."

Bước chân của Lâm Tri Hạ lập tức đình trệ, Lâm Vãn Thu lúc này mới ý thức được mình lại xưng hô sai rồi, nhưng lời nói ra thì không thể thu hồi.

Một lúc sau, Lâm Tri Hạ chậm rãi xoay người, ánh mắt nặng trĩu rơi vào người cô, "Hôm qua anh về nhà, chỉ thấy một căn phòng trống rỗng, gọi điện cho em nhưng em không bắt máy” Khuôn mặt anh hằn lên nét khổ sở, cụp mắt không dám nhìn thẳng vào cô, "Tình cảnh ấy giống y hệt cảnh tượng của sáu năm trước. Vãn Thu, anh thật sự sợ em bỏ rơi anh, một năm đó, em có biết anh đã trải qua như thế nào không?"


Đã sửa bởi lacthuykhiet lúc 12.03.2014, 09:34, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

3 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 94, 95, 96

4 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/09]

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 152, 153, 154

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

8 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62

9 • [Hiện đại] Hôn nhân không lựa chọn - Yên Hoa

1 ... 66, 67, 68

10 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 39, 40, 41

11 • [Hiện đại] Tình yêu phô trương - Tiếu Giai Nhân

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

1 ... 15, 16, 17

13 • [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

1 ... 31, 32, 33

14 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 64, 65, 66

16 • [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

1 ... 22, 23, 24

17 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/10]

1 ... 7, 8, 9

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

19 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

[Hiện đại] Cô trợ lý lạnh lùng của tổng giám đốc - Cần Thái

1 ... 9, 10, 11



trantuyetnhi: ông xã à trong khi bà xã chưa lên ông xã gọi ai vậy nhỉ, vừa vào đã thấy ngay rồi hazz
Thái Tuế: Vắng nhỉ -,'-
Đường Thất Công Tử: hello vợ yêu :)
Nhạc Bất Quần: em nó đi rồi! lẹc vào động hốt mấy cái đuôi nó cất đi đã! khịt khịt! :P trộm xong chuồn thôi :)2 :run:
Lâm Mỵ Mỵ: Duyên Phận Kiêu Ngạo: nam bác sĩ- nữ tổng giám đốc. viewtopic.php?t=407217

Cầu thanks, cầu cmt. Số thanks và comt sẽ tạo động lực để tác giả viết H.

Ăn Sạch Bà Xã Phúc Hắc: thanh mai trúc mã, sủng sắc, đã hoàn: viewtopic.php?t=395184
Nhạc Bất Quần: gì vậy má! phủi phủi! đã làm gì cái đuôi của ngươi đâu hở hồ ly? ảo tưởng rồi :))
ღ๖ۣۜMinhღ: *đạp* tránh xa đuôi của Mị ra biết chưa. Cơ mà công nhận lâu ngày không gặp bộ lông sói của ngươi có vẻ đẹp hơn, mềm mượt hơn rồi ấy nhỉ, mùa đông cũng sắp đến rồi... :D2 :D2
Nhạc Bất Quần: vuốt cằm! khè khè! ngắm từ xa... đuôi cũng đẹp lên ấy chứ :eat:
Đường Thất Công Tử: ,-,
ღ๖ۣۜMinhღ: Hú... hú... sói hôi xuống núi rồi à
Hoa Lan Nhỏ: [Sáng tác - Phản xuyên] Ngụy Đế truy thê: Vợ à, đừng chạy.
Chương 3 viewtopic.php?t=408117&start=3
Mong được ủng hộ :))
Snow cầm thú HD: bài ba
Chuột Tinh: mò lên :P
Libra moon: Có thể là trước con chưa hiểu rõ đc cuộc sống của pa mà  thời gian ta quen nhau cũng chưa lâu nhưng con mong gia đình ta sẽ luôn thông cảm và quý trọng nhau. Con biết ai cũng có cuộc sống bận rộn riêng của mình, con đã lớn hơn trước rất nhiều rồi, có thể chăm sóc cho mami lúc pa đi vắng, bận việc, chỉ cần pa không phụ lòng con và mami là được. ^^
Libra moon: Pà à dù sao con và mami cũng không trách pa đâu, luôn ủng hộ pa mà, nghe mami nói pa sắp thi ạ ?
Vậy chúc pa thi tốt nha, pa nn
Độc Bá Thiên: :P4 chìm vô mộng đi chú...ám quá
Thái Tuế: Cẩn thận cổ ông đó thiến ^^
Lib: ba biết con hiểu..
Pp all
Jinnn: Ngủ đi =.=
Libra moon: Pa có tội tình gì ?
Độc Bá Thiên: :think2: tui có nên chờ ám ko nhể :))
Thái Tuế: Mọi người ngủ sớm hí. Khuya tui mò lên lại còn thấy ai là ám k ngủ ngom lun đó :))
Lib: baba xl 2 người....
Độc Bá Thiên: Chú ngủ ngonnnn :kiss: :hug:
Libra moon: PP pa
Độc Bá Thiên: phim tòa án ko phải ma :)2
Chuột Tinh: thui out đã, rip mắt rồi, thuốc tác dụng ồi! đi ngủ sớm nhớ mọi người ^^
Chuột Tinh: oa! phim ma! tuyệt, ngon để tìm xem
Độc Bá Thiên: tòa án của ma nữ chú ạ
Jinnn: tòa án ma nữ :v
Chuột Tinh: eh thiến: phim gì giới thiệu t coai vs, chứ nằm thế này chán lắm
Libra moon: . Vậy là là gì giống vk ck nữa pa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.