Diễn đàn Lê Quý Đôn












Cần giúp sửa lỗi truyện. Xin liên lạc email modeditddlqd@gmail.com.





Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 471 bài ] 

Vợ yêu nữ cảnh sát của thượng tướng - Tiểu Dã Áp

 
Có bài mới 31.12.2013, 20:55
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.12.2011, 10:44
Bài viết: 923
Được thanks: 5667 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới 30 - Điểm: 11
Chương 87: Anh muốn kết hôn với em!

Mạc Thiên Kình đi vào trong nhà, ánh mắt bình tĩnh rơi vào người Sính Đình, nhìn đến nỗi Sính Đình cảm thấy rất không thoải mái.

Sính Đình nhìn anh, cũng không biết nên nói cái gì, muốn đuổi anh đi, nhưng trong lòng lại không nỡ, nhưng hiện tại hai người không còn quan hệ gì rồi, nhìn hay không nhìn có sao!

Ngọc Kỳ Lân không nói một lời ngồi ở trên ghế sa lon, Mạc Thiên Kình rất tự nhiên đi tới ngồi xuống bên cạnh Sính Đình, Sính Đình mất tự nhiên dời vị trí khác.

Mạc Thiên Kình khổ sở cười thầm một tiếng, ánh mắt tự nhiên rơi vào tờ giấy trong tay Sính Đình.

"Em mang thai!"

Không phải hỏi, mà là khẳng định.

Trong lòng Sính Đình căng thẳng, làm sao anh biết, liền tranh thủ cất tờ giấy trong tay, che dấu vẻ mặt hốt hoảng của mình.

"Mạc Thiên Kình, chúng ta đã không còn hôn ước, ông nội anh cũng nói, giữa chúng ta không còn quan hệ gì nữa! Anh còn tới đây làm gì!"

Sính Đình cố ý chuyển đề tài, cô không muốn bàn luận chuyện mình có thai, trong lòng rất sợ anh sẽ cướp đi con của mình.

Mặc dù nói đứa bé có một phần máu thịt của anh, nhưng dù sao hiện tại đứa bé đang ở trong bụng cô.

Mạc Thiên Kình nhìn cô.

“Em cũng biết, anh yêu em!"

Mạc Thiên Kình nói rất nghiêm túc, Sính Đình nghe thấy anh nói những lời này không khỏi cười lạnh thành tiếng.

"Yêu tôi? Yêu tôi mà ở trước mặt tôi triền miên với người phụ nữ khác cả đêm, yêu tôi mà bỏ đi cả một tháng nay, chẳng thèm quan tâm tới tôi, đây chính tình yêu của anh sao, Thượng tướng Mạc?"

Âm thanh rất lạnh, trong lòng cũng rất khó chịu, cô biết mình không phải hoàn toàn không có cảm giác với anh, nhưng cho dù anh có quỳ xuống cầu xin cô, cô cũng không thể tha thứ cho anh, huống chi hiện tại người phụ nữ kia còn mang thai, nghi ngờ là con của anh!

Anh có thể có rất nhiều con, nhưng cô hiện chỉ có đứa con trong bụng!

Nhìn Mạc Thiên Kình, cô càng thêm kiên định, đứa bé này tuyệt đối sẽ không giao cho anh!

"Anh thừa nhận anh cùng người phụ nữ kia lên giường là không đúng, nhưng em thì sao? Khi anh ở trong phòng phẫu thuật, em lại cùng người đàn ông khác ôm nhau, thậm chí trong lúc anh nằm viện, em không hề tới liếc nhìn anh lấy một cái! Em xem Mạc Thiên Kình anh là cái gì!"

Trong lòng Mạc Thiên Kình rất đau, cô có biết hay không, nếu như đêm đó cô chỉ cần gõ cửa hoặc tạo ra một âm thanh gì đó, thì anh không sẽ cùng người phụ nữ kia dây dưa, nhưng cả đêm, cô cũng chẳng quan tâm, lòng anh thấy lạnh lẽo, buồn bực mới có thể ôm Lina!

"Chỉ cho phép anh và người phụ nữ khác lên giường, còn không cho tôi ôm người đàn ông khác, Mạc Thiên Kình, Diệp Thần Băng là bạn trai của tôi, ngay cả chuyện tôi có cùng anh ta lên giường thì cũng hợp tình hợp lý!"

Sính Đình không hề nóng giận, nhưng trong lòng cảm thấy lạnh lẽo, thì ra là anh cũng nói tới chuyện cô không tới thăm anh, vậy anh thì sao?

Khi cùng người phụ nữ kia lên giường sao lại không suy nghĩ một chút, cô có thể cảm thấy khó chịu hay không!

Chỉ cho phép quan lớn phóng hỏa, không cho dân chúng thắp đèn sao?

Ha ha. . . . . . Cô  không làm được!

"Được, chúng ta không nói chuyện trước kia, hãy nói chuyện bây giờ một chút!"

Mạc Thiên Kình hít sâu một hơi, anh và người phụ nữ khác lên giường, cô và người đàn ông khác ôm, dù sao cũng xảy ra rồi, hai người đều không nên so đo.

Sính Đình nhìn anh, âm thanh vững vàng.

"Hiện tại có chuyện gì để nói!"

Cô không có chuyện gì để nói, nhưng cô nhớ rất rõ ràng, ông nội anh nói mình thế nào đấy!

Người phụ nữ hạ tiện!

Cô hạ tiện, còn cháu trai của ông ta cùng người phụ nữ khác lên giường thì có bản lĩnh!

Trong lòng Sính Đình hừ lạnh, mặc kệ như thế nào, cô đều không thể đem con giao cho anh!

"Em tính xử trí con như thế nào? Đứa bé không thể ra đời trong một gia đình không thuộc về gia đình của anh!"

Giọng nói của Mạc Thiên Kình rất gấp, anh muốn cùng cô và bé con tạo thành một gia đình!

Sính Đình nghe anh nói, cuối cùng cũng hiểu ra ý tứ của anh, đứa bé không thuộc gia đình anh, là sợ cô mang theo bé con gả cho Diệp Thần Băng!

"Mạc Thiên Kình, anh đừng nghĩ tới đứa con trong bụng tôi, người phụ nữ cùng anh cùng anh triền miên cả đêm cũng mang thai, anh không phải nên cùng cô ta xây dựng một gia đình, cho đứa con của anh và cô ta một gia đình ấm áp sao?"

Sắc mặt Mạc Thiên Kình đột nhiên biến sắc: "Làm sao em biết?"

Cô  làm sao sẽ biết cô ta mang thai? Chẳng lẽ Lina đã tới tìm cô?

Sính Đình châm chọc nhìn anh, nhìn sắc mặt anh hơi biến: "Nếu muốn không có người biết, trừ phi mình đừng làm!"

"Mạc Thiên Kình, hãy sống một cuộc sống của anh, với con anh và người phụ nữ kia đi, đừng ở đây quấy rầy tôi!"

Cho dù quấn vào nhau thì thế nào, giữa bọn họ chắc sẽ không có kết quả, cô không thể tha thứ cho anh, chưa kết hôn mà đã như thế, kết hôn chẳng phải là càng thêm tệ hại hơn sao, hơn nữa còn ông nội anh. . . . . .

Mạc Thiên Kình nhìn vẻ kiên định trên mặt cô, nói rất nghiêm túc.

"Anh sẽ xử lý cô ta và đứa bé, em chờ anh sẽ cùng em kết hôn, anh chỉ hi vọng đứa con của anh và em có thể trưởng thành trong một hoàn cảnh thật tốt!"

Anh sẽ xử lý tốt!

Trong lòng Mạc Thiên Kình ở âm thầm thề, có lẽ là từ nhỏ đã cho rằng Sính Đình chính là cô dâu của anh, cho nên trong suy nghĩ của anh, cô chính là vợ của anh!

Anh cũng chỉ muốn kết hôn với cô, sau khi chung đụng một thời gian anh cảm giác mình thích Sính Đình, thậm chí là yêu.

"Anh về đi, Ngọc gia ta không muốn cùng Mạc gia anh có dính líu gì! Hôm đó ông nội anh nói rất rõ ràng, Sính Đình là người phụ nữ hạ tiện, không xứng làm cháu dâu nhà anh, cho nên anh đi tìm người khác đi, đừng tới tìm Sính Đình!"

Ngọc Kỳ Lân lạnh lùng nói, Mạc Thiên Kình nghe câu nói của ông, nhíu mày.

"Ông nội nói Sính Đình như vậy?"

Mạc Thiên Kình giật mình, sao lại như thế, ông nội thật sự đã nói Sính Đình như vậy sao?

Sính Đình cúi đầu, quay lưng lại: "Anh đi đi, tôi và anh không thích hợp!"

"Có phải hay không thì về mà hỏi ông nội anh!"

Ngọc Kỳ Lân có chút tức giận, tính tình nóng nảy lại bộc phát, chạy ra mở cửa, không ngờ lại nhìn thấy Diệp Thần Băng xách theo một túi đồ gì đó đứng ở cửa.

"Thần Băng, sao cháu tới đây?"

Ngọc Kỳ Lân nhức đầu nhìn anh, Diệp Thần Băng liếc nhìn bên trong, ánh mắt có một tia không vui, ngay sau đó liền biến mất.

"Ông nội, cháu suy nghĩ thông suốt rồi rồi, cháu muốn cưới Sính Đình, không quan tâm trong bụng cô ấy có con của người khác!"

Cho dù có vậy thì thế nào, về sau Sính Đình còn có thể sinh, mình không phải cũng có con sao?

Ngọc Kỳ Lân nghe anh nói như thế, để cho anh đi tới, Mạc Thiên Kình nhìn Diệp Thần Băng xách theo một tíu đồ rất lớn, cũng là một người đàn ông anh tuấn, chỉ là Diệp Thần băng so Mạc Thiên Kình ít hơn một chút khí phách, toàn thân xem ra ôn hòa hơn rất nhiều.

Mạc Thiên Kình híp mắt, dò xét anh cẩn thận, khí phách tuyên bố.

"Diệp Thần Băng, người phụ nữ của tôi, con của tôi, không cần anh tới chăm sóc!"

Lại muốn cưới Sính Đình, còn muốn cướp đi đứa con của anh, anh làm sao có thể đồng ý.

Diệp Thần băng đứng ở trước mặt Mạc Thiên Kình, hai người cùng cao lớn rắn rỏi, khí phách bất phàm.

"Người phụ nữ của anh? Con của anh?" Diệp Thần Băng bình tĩnh cười nói, khiến Mạc Thiên Kình nhíu mày.

"Nếu như anh thật sự thích Sính Đình, sao lại ở chung một chỗ cùng người phụ nữ khác, anh căn bản không xứng với Sính Đình!"


Đã sửa bởi BAT101126 lúc 17.12.2014, 09:33, lần sửa thứ 2.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 31.12.2013, 20:57
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.12.2011, 10:44
Bài viết: 923
Được thanks: 5667 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới 30 - Điểm: 10
Chương 88: Hai người đàn ông tranh chấp!


Diệp Thần Băng lạnh lùng chất vấn, Mạc Thiên Kình siết chặt quả đấm, căm tức nhìn anh: "Chuyện của tôi và cô ấy không cần người ngoài để ý tới!"

Anh làm sai là anh có lỗi, nhưng bây giờ không phải anh đã nói xin lỗi sao?

Mà anh ta, tại sao muốn tiếp quản vị trí của anh, tại sao lại muốn cướp đi người phụ nữ và đứa con của anh!

Lửa giận trong lòng nhất thời vọt lên, hận không thể đem anh đánh cho nhừ tử!

"Thật xin lỗi, hiện tại cô ấy là bạn gái của tôi, cũng là vợ tương lai của tôi, anh mới là người ngoài!"

Diệp Thần băng nhàn nhạt nói xong, bình tĩnh khiến Mạc Thiên Kình càng thêm phát điên!

Anh là người ngoài, người phụ nữ là của anh, đứa con cũng là của anh đấy! Anh ta lại nói anh là người ngoài!

"Mặc kệ anh bây giờ là bạn trai hay không phải bạn trai của cô ấy, nhưng sự thật không thể thay đổi, Sính Đình là người phụ nữ của tôi, đứa con cũng là của tôi! Mạc Thiên Kình nâng lên một nụ cười nhạt, tưởng tượng như vậy, tâm trạng hình như tốt hơn nhiều!

"Vậy thì có ý nghĩa gì, ít nhất hiện tại Sính Đình là bạn gái của tôi, anh căn bản không có cơ hội, đã từng là người đàn ông của Sính Đình thì như thế nào, còn không phải bị ném bỏ rồi sao!"

Diệp Thần Băng phản bác, giọng nói ê ẩm, giọng của Mạc Thiên Kình cũng giống như vậy, chua chát, sắp làm không khí bên trong biệt thự bị ô nhiễm, Ngọc Kỳ Lân nghe thấy cũng cau mày.

Sính Đình càng thêm khó chịu, bọn họ một nói mình là người phụ nữ của anh ta, một nói là bạn gái của anh ta, vợ tương lai, bọn họ có hỏi qua ý kiến của cô sao?

Thiệt là, xem cô là cái gì, hàng hóa để thảo luận sao?

"Mạc Thiên Kình, tôi quyết định cầu hôn Sính Đình! Mong cô ấy sẽ kết hôn với tôi, anh trở về cưới người phụ nữ kia của anh đi!"

"Diệp Thần Băng, anh không cảm thấy rất mất mặt sao? Anh cưới Sính Đình anh không sợ cha mẹ anh phản đối sao? Cô ấu đang mang thai đứa con của tôi, cha mẹ anh chẳng lẽ nguyện ý nhìn thấy anh cưới người phụ nữ mang thai con của người đàn ông khác làm vợ sao?"

Mạc Thiên Kình không chút khách khí phản bác, hai người anh một câu tôit câu phản bác, Sính Đình nghe mà bốc hỏa!

"Hai người các anh đủ rồi!"

Sính Đình nổi giận quát, âm thanh tranh luận lập tức dừng lại, hai người đàn ông này bốn mắt nhìn nhau, tia lửa bắn ra bốn phía!

Sính Đình nhìn dáng vẻ bọn họ vẫn còn mắt lớn trừng mắt nhỏ, không nhịn được mắng to.

"Các anh náo đủ chưa?"

Ánh mắt sắc bén nhìn Mạc Thiên Kình, "Anh trở về mà cùng người phụ nữ của anh nói chuyện, không nên tới phiền tôi, đứa con này là của tôi, không có phần của anh!"

Diệp Thần Băng nghe Sính Đình nói thế hả hê nhìn anh chằm chằm, Mạc Thiên Kình còn tính giải thích, nhưng khi nghĩ tới mình còn chưa xử lý tốt chuyện của Lina, cho nên không thể làm gì khác hơn là im lặng, chờ lần sau anh trở lại, nhất định sẽ đoạt lại Sính Đình.

"Sính Đình, em chờ đấy, anh sẽ quay lại, anh sẽ không để em và con gả cho người đàn ông này đâu!"

Nói xong rất khí phách cho Diệp Thần Băng một ánh mắt cảnh cáo, rồi xoay người rời đi.

Diệp Thần Băng nhìn Mạc Thiên Kình rời đi, vội vàng lấy lòng đi tới trước mặt của Sính Đình, nét mặt áy náy.

Sính Đình nhìn vẻ mặt áy náy của anh, nhàn nhạt nói.

"Anh cũng về đi, hôm nay em có chút mệt mỏi!"

Cô không muốn nói gì với anh, giống như Mạc Thiên Kình nói, cho dù Diệp Thần Băng thật sự đồng ý cưới mình, mình cũng không thể nào gả cho anh, anh có cha mẹ, cha mẹ anh sao có thể để con trai cưới một người phụ nữ mang thai con của người đàn ông khác làm vợ.

Diệp Thần Băng nhìn nụ cười của Sính Đình có chút mệt mỏi, rất nghiêm túc nói:

"Sính Đình, thật xin lỗi, tối qua anh đã suy nghĩ cả đêm, anh cảm thấy người anh yêu chính là em, cho nên anh sẽ tiếp nhận tất cả những gì thuộc về em, bao gồm cả đứa con, anh hi vọng em suy nghĩ lại một chút, anh muốn cưới em!"

Sính Đình nghe anh nói, kinh ngạc mở to hai mắt, bị lời nói của anh làm cho kinh hãi.

Một lát sau, phục hồi tinh thần, Sính Đình nói.

"Thần Băng, thật xin lỗi, em sẽ không gả cho anh!"

"Tại sao?"

Nét mặt Thần Băng đau đớn, gương mặt đẹp trai tràn đầy ưu thương, nắm cánh tay Sính Đình, không thể tin được cô cứ vậy mà cự tuyệt mình!

Sính Đình đẩy tay anh ra, ánh mắt ảm đạm, nhìn sự đau xót trên mặt anh, trong lòng cũng rất khổ sở, nhưng cô phải làm như vậy.

"Thần Băng, giống như Mạc Thiên Kình nói, cho dù anh đồng ý, cha mẹ của anh cũng không thể tiếp nhận em! Hơn nữa điều kiện của anh tốt như vậy, hoàn toàn có thể tìm được người phụ nữ tốt hơn so với em, em không muốn sau này anh sẽ hối hận!"

Quan trọng nhất là, cô cảm thấy mình không có cảm giác tình yêu nam nữ với anh, nói ra, lại sợ tổn thương anh, không nói, lại sợ anh tiếp tục dây dưa.

"Sẽ không, Sính Đình, em phải tin tưởng anh, cha mẹ của anh không phải loại người như vậy, anh có thể thuyết phục ba mẹ anh, để họ tiếp nhận em!" Diệp Thần Băng nói rất tự tin, tròng mắt màu đen chăm chú nhìn Sính Đình chằm chằm, hi vọng cô sẽ suy nghĩ lại.

Sính Đình đẩy cánh tay anh ra, nhìn anh vẻ xin lỗi.

"Thần Băng, tỉnh táo một chút, chúng ta không thể nào!"

Có lẽ trước đây cô quá ích kỷ, tiếp nhận tình cảm của anh, nhưng bây giờ, cô không muốn, cô không muốn anh giúp mình nuôi dưỡng đứa bé.

Mặc kệ là mẹ ghẻ, hay là cha ghẻ, tuyệt đối không thể nào xem đứa con của người khác như con ruột của mình được.

"Tại sao em không tin tưởng anh, có phải vì Mạc Thiên Kình hay không, em yêu anh ta  đúng hay không, có phải em muốn quay lại với anh ta không?"

Diệp Thần Băng cười, ánh mắt nhìn Sính Đình trở nên lạnh lẽo, Sính Đình lắc đầu, không nhìn thấy sự lạnh lùng trong mắt anh.

"Không phải, Thần Băng, tin tưởng em, em vì muốn tốt cho anh!"

Cô không muốn nói gì nữa, chỉ hy vọng anh sẽ rời đi, cô nghĩ kỹ tốt hơn nên yên lặng!

"Vì muốn tốt cho anh?"

Diệp Thần băng lẩm bẩm nói, gương mặt đẹp trai trở nên lạnh lùng, âm thanh trầm thấp lạnh lẽo: "Vì muốn tốt cho anh, vậy tại sao em không đồng ý gả cho anh! Em có biết anh đã yêu em nhiều năm như vậy, thật vất vả mới được em đồng ý để anh lui tới, giờ em lại nói chia tay! Em quá tàn nhẫn!"

Lời nói của Diệp Thần Băng khiến Sính Đình có chút tức giận, cô và anh lui tới đúng là bởi vì Mạc Thiên Kình, nhưng khi bọn họ lui tới cũng không nói nhất định sẽ bàn hôn luận cưới, anh lại còn nói mình tàn nhẫn, chẳng lẽ nếu người nói những lời này là anh, như vậy mới không coi là tàn nhẫn sao?

Sính Đình nhắm hai mắt, đứng dậy chuẩn bị lên lầu.

"Ông nội, giúp cháu tiễn khách!"

Nói xong cũng không quay đầu lại lên lầu, Diệp Thần Băng nhìn bóng lưng của cô, trái tim như bị kim đâm, có lẽ do mình đã quá gấp gáp!

Không đợi Ngọc Kỳ Lân mở miệng, anh liền đi ra khỏi biệt thự Ngọc gia, lái xe rời đi.

Sính Đình trở về phòng, nhìn tời giấy siêu âm trong tay, không khỏi cười khổ.

Có lẽ cô chỉ thích hợp sống một mình!

Mạc Thiên Kình trở lại biệt thự đã nhìn thấy một bóng hình xinh đẹp đứng ở cửa biệt thự, sắc mặt trầm xuống, còn chưa mở lời, liền nhìn thấy cô đứng dậy chạy về phía mình.

"Thiên Kình, anh đã trở lại!"

Sắc mặt Lina sắc mặt tái nhợt, mới vừa bỏ đứa bé, thân thể rất suy yếu, nhưng vì cô muốn cho Thiên Kình thấy quyết tâm của mình, nên đã quay lại đây, đợi anh hết ba tiếng đồng hồ.

"Lên xe, tôi đưa cô về!"

Âm thanh Mạc Thiên Kình rất lạnh, không liếc nhìn cô dù chỉ một cái!

Anh biết, cô đã đi phá thai rồi, cho nên là một người đàn ông, anh sẽ đưa cô về nhà!

Lina tiến lên ôm sau lưng của anh, khóc:

"Mạc Thiên Kình, anh có thể đừng tuyệt tình như vậy hay không, em vì anh mà phá hủy đứa con của mình, anh đã nói nếu em phá bỏ đứa bé thì có thể chứng minh là em thật lòng yêu anh mà!"


Đã sửa bởi BAT101126 lúc 17.12.2014, 09:56, lần sửa thứ 2.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 02.01.2014, 18:30
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.12.2011, 10:44
Bài viết: 923
Được thanks: 5667 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới 30 - Điểm: 10
Chương 89: Nỗi khổ tâm trong lòng Mạc Thiên Kình!


Mạc Thiên Kình không chút khách khí đẩy tay cô ra, vô tình nhìn vào vệt nước mắt ràn rụa.

"Lina, cô nên biết, giữa tôi và cô là không thể nào, cô phá bỏ đứa bé, chẳng những không thể chứng minh cô yêu tôi, mà càng thêm chứng minh là cô chỉ vì tiền tài và quyền thế mới muốn lấy tôi!"

Mạc Thiên Kình lãnh khốc vô tình nói, chuyện đêm đó, chỉ có anh mới hiểu rõ ràng chuyện gì xảy ra, chỉ là bây giờ anh không thể nói, nếu nói ra thì tất cả đều trở nên không còn chút ý nghĩa nào, chứng cứ còn chưa thu thập đủ, sao anh có thể nói ra.

Nếu như anh nói cho cô ta biết, người đàn ông đêm đó không phải là anh, chỉ là một người đàn ông có thể hình gần giống anh, cô ta có tin không?

Nếu như mình nói cho Sính Đình biết, cô cũng sẽ không tin tưởng.

Anh bố trí hiện trường, chỉ có anh rõ ràng nhất.

"Không phải vậy, thật không phải vậy mà, em thật sự yêu anh!"

Lina cầm cánh tay anh, khóc rất lớn.

“Đi, tôi đưa cô về.”

Mạc Thiên Kình không thèm quan tâm cô ta khóc như thế nào, bởi vì cô ta mà hiểu lầm giữa anh và Sính Đình càng sâu hơn, giống như chỉ cần một mũi tên mà hạ được hai con chim, không ngờ bây giờ nỗi oan của anh có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch. Trong sạch của anh đều bị phá hủy.

Lina nhìn bóng lưng tuyệt tình của anh, thật hận không thể một dao đâm vào thân thể của anh, nhưng mình còn chưa đạt tới mục đích, sao có thể dễ dàng xuống tay với anh như thế.

Hạ thân đau đớn khiến cô ôm chặt cơ thể, ban đêm hình như gió lạnh hơn rất nhiều, thổi vào khiến cô lạnh run hết cả người.

“Mạc Thiên Kình, em….”

Ánh mắt hoa lên, cả người đổ xuống.
     
Mạc Thiên Kình đi một lúc, phát hiện không thấy cô đi theo, xoay người lại, không ngờ cô đã té xỉu.

Sải bước đi tới, ôm cô lên đặt trên xe, chạy thẳng tới bệnh viện.

Trong bệnh viện, sau khi bác sĩ kiểm tra cho Lina xong, sắc mặt không vui nhìn Mạc Thiên Kình.

“Ngài Mạc, cô ấy vừa phá thai xong, thân thể rất suy yếu, lại chưa ăn gì nên mới ngất xỉu, nên chăm sóc cô ấy cho tốt.”

Thao thao bất tuyệt, không thèm đợi Mạc Thiên Kình giải thích, lại nghe bác sĩ tiếp tục nói:

“Đàn ông nếu không muốn có con thì nên thực hiện tốt các biện pháp ngừa thai, phá thai nhiều lần không những khiến cô ấy vô sinh mà còn không tốt cho cơ thể.”

Mạc Thiên Kình đang sầm mặt, nghe xong lời của bác sĩ, sắc mặt nhất thời càng thêm khó coi.

Liếc nhìn người phụ nữ nằm trên giường, lấy điện thoại ra nhấn một dãy số, nói mấy câu rồi cúp điện thoại.

"Bác sĩ, cô ấy có cần nằm viện không?"

Bác sĩ nhìn anh: “Không cần, về nhà nên chăm sóc cho tốt, trong vòng một tháng không thể cùng phòng.”

Câu nói của bác sĩ khiến Mạc Thiên Kình không khỏi cau mày, cho dù cô ta muốn anh đụng vào, anh cũng không muốn đụng, bác sĩ đã hiểu lầm.

Nhíu nhíu mày, bác sĩ đưa cho anh một bịch thuốc.

“Một ngày 3 lần, nên điều dưỡng cơ thể cho tốt.”

Mạc Thiên Kình nhận bịch thuốc, xoay người ôm Lina ra khỏi bệnh viện.

Lão K nhận được điện thoại của Mạc Thiên Kình, nhanh chóng lái xe tới biệt thự, không ngờ anh còn chưa trở về, cầm chìa khóa dự phòng Mạc Thiên Kình đưa cho mở cửa biệt thự, xử lý tốt mọi chuyện!

Mạc Thiên Kình ôm Lina trở về, đem Lina đặt trong phòng anh, lão K đeo mặt nạ xong ra gặp anh.

Mạc Thiên Kình nhìn lão K trước mặt, không khỏi cười khổ.

"Lão K, chăm sóc cô ta thật tốt, chờ cô ta tỉnh lại, sẽ đưa cô ta đi, tôi có việc, ngàn vạn lần không được để cho cô ta đem lòng sinh nghi, căn phòng cách vách không cho phép đi vào!"

Mạc Thiên Kình dặn dò, lão K gật đầu đồng ý.

Mạc Thiên Kình ra khỏi phòng, lái xe rời khỏi biệt thự.

Mạc Thiên Kình lái xe trở lại biệt thự của ông nội, vừa bước vào cửa đã thấy ông nội ngồi trên ghế sa lon, sắc mặt không được tốt lắm.

“Ông nội, sao ông còn chưa nghỉ ngơi?”

Nhìn đồng hồ trên tay, đã mười giờ rồi, sao ông nội còn chưa chịu đi nghỉ?

Mạc Tử Khiêm thở dài, giọng nói không được tốt:

“”Có phải ngày đó ông nội nói quá nặng lời không, lão Ngọc thật sự không thèm để ý đến ông nữa”.

Ông và Ngọc Kỳ Lân đã là bạn bè tốt hơn bốn mươi năm nay, chỉ tiếc lão già kia tính khí rất nóng nảy, không thông cảm cho nỗi khổ của ông chút nào.

Mạc Thiên Kình đi tới bên cạnh ông ngồi xuống: "Ông nội, cháu hiểu ông đã vì họ, mặc dù bây giờ họ chưa hiểu nguyên nhân tại sao chúng ta làm thế, nhưng chờ sau khi vụ án này được phá xong chúng ta có thể sum họp rồi!"

Không phải là anh không khó chịu, thế nhưng sau lưng vụ án này có quá nhiều bí mật, anh biết ông nội cũng là vì bảo vệ họ, cố tình cách ly họ, không muốn họ bị thương tổn, nhưng hình như cách làm này đã gây tổn thương cho ông nội rất nhiều.

Ông nội Sính Đình hình như rất giận ông nội anh, chỉ mong khi sự thật được vén lên, họ có thể tha thứ cho ông!

“Hy vọng ông nội có thể đợi được đến ngày này.”

Mạc Tử Khiêm thở dài nói, chỉ sợ lòng tốt của ông biến thành lòng lang dạ thú, bây giờ chắc họ đang hận lão già này lắm.

Mạc Thiên Kình nhìn bộ dạng đau lòng của ông nội, trong lòng cũng không dễ chịu gì.

“Ông nội, cháu báo cho ông biết một tin vui, Sính Đình đã có thai, hơn nữa còn là thai đôi.”

“Thật sao? Thai đôi?”

Mạc Tử Khiêm lập tức lộ ra nụ cười, dáng vẻ rất kích động.

Mạc Thiên Kình nhớ lại, vì nhớ Sính Đình mà thiếu chút nữa anh đẩy họ vào hố lửa.

"Thiên Kình, ông nội biết cháu rất nhớ Sính Đình, nhưng bây giờ nên âm thầm chịu đựng, vì an toàn của nó, chúng ta không thể gặp nó, hơn nữa còn phải ra vẻ tuyệt tình hơn, như vậy mới có thể bảo đảm an toàn cho nó và lão Ngọc, cháu biết không?"

Mạc Thiên Kình gật đầu: "Ông nội, cháu biết rồi, cháu biết phải làm thế nào rồi!"

Mạc Tử Khiêm hài lòng nhìn đứa cháu trai, rất thông cảm cho nỗi khổ tâm riêng của anh, nhưng thân là thượng tướng, thì phải khống chế tốt tình cảm của mình, rất nhiều chuyện xảy ra mà bản thân chỉ biết đứng nhìn bất lực không làm gì được.

"Lina thật sự nạo thai rồi hả?"

Mạc Tử Khiêm nhàn nhạt hỏi, Mạc Thiên Kình có chút kinh ngạc nhìn ông nội, không khỏi bội phục năng lực của ông, ngày ngày chỉ ngồi ở trong nhà mà có thể biết những chuyện đã xảy ra ở bên ngoài.

"Tiểu tử thúi, đừng có dùng ánh mắt ấy nhìn ta, anh đừng quên, trước kia ta cũng là thượng tướng!"

Mạc Thiên Kình cười nhẹ: "Biết, thượng tướng!"

"Vâng, Lão K thấy cô ta đi nạo thai, vừa rồi cô ta ngất đi, cháu đưa cô ta đi bệnh viện, bác sĩ cũng nói cô ta mới phá thai!"

Mạc Thiên Kình nhớ lại chuyện vừa rồi, không khỏi cau mày.

"Làm gì cũng phải giữ bí mật, không được để Lina phát hiện ra sơ hở, người phụ nữ này lòng dạ độc ác, nếu mà biết rõ chuyện của cháu và Sính Đình, đến lúc đó sẽ gây ra tổn thương rất lớn cho Sính Đình!"


Đã sửa bởi BAT101126 lúc 17.12.2014, 09:57, lần sửa thứ 2.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 02.01.2014, 18:34
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.12.2011, 10:44
Bài viết: 923
Được thanks: 5667 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới 15 - Điểm: 11
Chương 90: Chồng cô thật là lợi hại!


"Ông nội yên tâm, lão K làm việc tuyệt đối an toàn!"

Ngược lại là mình, lần nào cũng khống chế không được muốn đi tìm Sính Đình, anh biết bây giờ rất không đúng lúc, nhưng trong lòng lại không kềm chế được muốn chạy qua bên đó.

"Đứa bé kia không tệ, chỉ là ông không ngờ nó lại đụng phải Lina!"

Mạc Tử Khiêm nói, trong giọng nói có rất nhiều kinh ngạc, Mạc Thiên Kình cũng gật đầu, đêm đó khi anh gọi điện thoại cho Lão K, hai người đang suy nghĩ làm sao có tiếp cận bên kia, không ngờ Lina cư nhiên chủ động gọi điện nói tới đây, hơn nữa còn nói sẽ đến tìm anh.

Anh vốn muốn cự tuyệt cô ta, nhưng lại bị Lão K ngăn lại, nói ra chủ ý kia, mới đầu anh không muốn đáp ứng, nhưng Lão K nói nếu không tiếp cận như thế, thì làm sao có thể biết Ngọc Sính Đình có tình cảm với anh hay không, quỷ thần xui khiến, nhưng vì trong lòng cũng có tâm tư riêng, nên anh đồng ý!

Lão K cầm mặt nạ giống y khuôn mặt của anh đeo lên, đợi đến khi Lina quyến rũ anh, anh sẽ nói là đi tắm, sau đó để lão K đeo mặt nạ đi vào cùng cô phóng túng cả đêm, mà anh cũng ở trong phòng tắm tự giải quyết cả đêm!

Suy nghĩ tới cái đêm điên cuồng đó, tay của anh cho đến bây giờ vẫn còn đau nhức!

"Tiểu tử kia chưa chạm qua phụ nữ, nên rất đói khát!"

Mạc Thiên Kình cười nhạt nói, Mạc Tử Khiêm cười cười, rồi không bàn luận chuyện này nữa.

"Mặc kệ như thế nào, luôn luôn không được lơ là, đi ngủ sớm một chút đi, ông cũng mệt rồi!"

Mạc Tử Khiêm nhẹ nhàng dặn dò một tiếng, sau đó lên lầu!

Mạc Thiên Kình trở về phòng, mở máy vi tính ra, ngón trỏ thon dài gõ ở trên bàn phím, khi nhìn thấy người phụ nữ hiện ra trước mặt thì trên mặt lộ ra nụ cười nhẹ.

Vừa rồi ở nhà họ Ngọc anh đã cài đặt thiết bị điện tử theo dõi cao cấp, khi anh vào nhà, đúng lúc gây gổ với Diệp Thần, không ai chú ý, anh liền thuận tay gài thiết bị điện tử lên trên trần nhà, chỉ cần mở thiết bị này ra, anh có thể nhìn thấy rõ tất cả các ngóc ngách trong nhà họ Ngọc!

Nhìn Sính Đình nằm ở trên giường, bàn tay mất tự nhiên lau máy vi tính, trên gương mặt xinh đẹp đầy vẻ bi thương khổ sở.

Nhìn bộ dáng vuốt ve cái bụng kia của cô, thật khiến anh động lòng.

Anh biết, mình là quân nhân, chưa từng nói yêu ai, người phụ nữ duy nhất anh chạm qua cũng chỉ là Sính Đình, Thiên Kình anh sống một thời gian đã dài như vậy, chẳng lẽ còn chưa đụng vào người phụ nữ nào sao?

Nhưng chỉ có chính anh mới biết, anh vẫn rất truyền thống, diễn trò thì có thể, nhưng nếu thật sự cùng một người phụ nữ không yêu lên giường anh không làm được, nói đơn giản là, về phương diện kia anh rất sạch sẽ, chỉ muốn làm chuyện đó với Sính Đình!

Nhìn một lúc, Mạc Thiên Kình không đành lòng tắt thiết bị theo dõi, mà còn dùng thân phận hacker chui vào tổng bộ cơ mật của đối phương, hi vọng có thể tìm được một chút tài liệu hữu dụng.

Bận rộn, cho đến lúc trời sáng, mới thu thập được một chút tài liệu, sau khi sửa sang xong, mới đi ngủ.

Sáng sớm tinh mơ hôm sau, Sính Đình tỉnh dậy, cả đêm cô nằm mộng, hơn nữa rất mất mặt khi mơ thấy mình và Mạc Thiên Kình XXOO, lại còn làm cả đêm, sau khi rời giường, cô cảm thấy ghê tởm cả nửa ngày.

Xem ra thật sự là bị ảnh hưởng bởi Mạc Thiên Kình!

Hôm nay cô mặc một bộ đồ màu trắng, tính đi ra vườn hoa tập thể dục buổi sáng một chút.

Ngọc Kỳ Lân đã sớm tập thể dục bên ngoài, nhìn thấy Sính Đình đi ra, trên mặt lộ ra một nụ cười.

"Chào buổi sáng!"

Sính Đình cười đi tới, có cảm giác không biết đã bao lâu mình không sống cùng một chỗ với ông nội, hưởng thụ không khí yên tĩnh trong làn buổi sáng sớm, hít thở mùi hương hoa trong vườn, thấy sảng khoái tinh thần!

Ngọc Kỳ Lân mặc bộ quần áo màu xám tro, mới vừa múa xong bài Thái Cực Quyền, trên trán có chút mồ hôi, tinh thần phấn chấn, trên khuôn mặt già nua tràn ngập tươi cười, thân thể thoạt nhìn rất khỏe mạnh!

"Sính Đình, sáng sớm ra ngoài hít thở không khí mới mẻ một chút, đối với bảo bối cùng cơ thể cháu đều có chỗ tốt!"

Sính Đình gật đầu đáp: "Cháu cũng nghĩ như vậy, ông nội, hôm nay chúng ta đi ra ngoài mua đồ cho cục cưng có được hay không?"

Bây giờ chuyện Sính Đình muốn làm nhất chính là đi ra ngoài mua đồ cho em bé, như vậy cô vừa có thể giết thời gian, cũng có thể quên đi bóng dáng Mạc Thiên Kình ở trong đầu.

Ngọc Kỳ Lân nhìn cô, gật đầu nói: "Được, đợi ông gọi chú Trương chuẩn bị, chúng ta cùng đi!"

"Vâng, ông nội!"

Sính Đình cười, hiện tại có thai, cô biết làm chuyện gì cũng phải cẩn thận một chút, không thể cẩu thả giống như trước đây được!

Sau khi ăn cơm no, Sính Đình cùng ông nội đi siêu thị chọn lựa đồ cho cục cưng, nhìn trong siêu thị bầy đủ các loại đồ dùng của em bé rực rỡ muôn màu, Sính Đình có chút lúng túng không biết chọn lựa thế nào.

"Ông nội, ông xem bộ quần áo này nè, thật nhỏ! Bảo bối làm sao mặc được!" Sính Đình nở nụ cười cầm bộ quần áo sơ sinh, rất nhỏ, Sính Đình chưa bao giờ mua qua bộ quần áo nhỏ như vậy, khiến cô kinh ngạc không thôi, trên mặt vẫn luôn treo nụ cười.

"Khi cục cưng ra đời mặc cái này vẫn còn có chút lớn, cô không cần lo lắng!"

Cô nhân viên phục vụ nở nụ cười nói, nhìn cô gái trước mắt, nhìn nụ cười tươi rói của cô khi chọn lựa quần áo, kiên nhẫn giải thích!

"Có thật không? Vậy em bé không phải rất nhỏ sao?"

Sính Đình vốn không biết, trẻ sơ sinh vừa ra đời phần lớn chỉ  khoảng sáu đến bảy cân (khoảng 3 – 3,5kg), suy nghĩ xem sáu, bảy cân thịt heo là bao nhiêu, suy nghĩ thì sẽ biết rõ!

Hơn nữa cô còn là sanh đôi, càng thêm nhỏ, đoán chừng nhiều nhất chỉ khoảng bốn đến năm cân một bé (khoảng 2 – 2,5kg)!

"Đúng a! Bảo bối rất nhỏ, nên mua những thứ này là đúng rồi!"

Nhân viên phục vụ rất kiên nhẫn giảng giải, Sính Đình nhìn bộ quần áo trong tay cô nhân viên đưa mình, thật sự rất nhỏ, có chút xíu.

Sính Đình kinh ngạc nhìn ông nội, Ngọc Kỳ Lân vẫn luôn quan sát Sính Đình, đã lâu rồi ông không còn nhìn thấy Sính Đình vui vẻ như thế, kể từ sau khi ba mẹ Sính Đình qua đời, cô rất ít khi cười vui vẻ như vậy, trước sau gì vẫn luôn là huấn luyện, ông hoàn toàn không biết, thì ra là Sính Đình cũng có thể cười vui vẻ đến như thế!

Nụ cười phát ra từ nội tâm, rất đẹp, rất ấm áp.

Mà ở chỗ khác, cũng có một đôi mắt đang nhìn cô chằm chằm, hoàn toàn bị nụ cười của cô chinh phục!

"Sính Đình, bây giờ bụng cháu đang nhỏ như vậy nhưng sẽ dần lớn lên, nếu như bảo bảo lớn, cháu suy nghĩ xem bụng của cháu sẽ biến thành hình dáng gì?"

Sính Đình nhìn vùng bụng bằng phẳng của mình, nghĩ tới sau mười tháng, trong bụng có hai bảo bảo, bụng sẽ lớn bao nhiêu?

Đang suy nghĩ, thì nhìn thấy một phụ nữ có thai nâng cái bụng rất lớn đi tới bên cạnh bọn họ, tư thái uyển chuyển mạch lạc chọn y phục.

Dung mạo của cô rất đẹp, mặc dù không trang điểm, nhưng không vì thế mà mất đi vẻ sang trọng trên người!

Sính Đình nhìn cái bụng bự của cô ta, trong đầu không khỏi hiện lên hình ảnh của mình sau mấy tháng, không khỏi rùng mình một cái.

"Ông nội, trong bụng của cô ấy là một bảo bảo hay hai, cái bụng thật lớn!"

Sính Đình nhỏ giọng hỏi, nhưng người nọ đã nghe thấy, quay đầu lại nhìn Sính Đình, cười ngọt ngào.

"Tôi là thai một, cuối tháng sẽ sinh, cô cũng mang thai sao?"

Sính Đình gật đầu một cái.

"Tôi mới vừa hoài thai, tôi muốn hỏi, bụng của người mang song thai có phải lớn gấp hai lần cô hay không?"

"Ha ha, không phải vậy, song thai chỉ lớn hơn so với tôi một chút, cô thai đôi sao?"

Người phụ nữ có thai nói chuyện rất nhẹ nhàng, Sính Đình gật đầu, sắc mặt có chút hồng.

"Chồng cô thật rất lợi hại, chỉ một lần mà mang thai đôi!"

Cô ta nói xong, sắc mặt không khỏi tối sầm lại.

"Phu nhân, chồng cô kêu cô không được chậm trễ quá lâu!"

Một người đàn ông mặc áo đen đi tới bên cạnh cô gái cung kính nói, cô gái gật đầu một cái, sắc mặt càng thêm tối.


Đã sửa bởi BAT101126 lúc 17.12.2014, 09:58, lần sửa thứ 2.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 02.01.2014, 18:35
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.12.2011, 10:44
Bài viết: 923
Được thanks: 5667 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới 30 - Điểm: 10
Chương 91: Tham gia dạ vũ với anh!


"Tôi biết rồi!" Cô gái lạnh nhạt nói, rồi bắt đầu nghiêm túc chọn quần áo sơ sinh, Sính Đình đi tới trước mặt cô, nhìn cô, tò mò hỏi.

"Chồng cô không yêu cô sao?"di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn.

Cô gái không quay đầu lại, chỉ hỏi: "Tại sao hỏi như thế!"

Anh ta đối với cô không tốt sao? Đó là phủ nhận, cô có thể nói, không có ai tốt hơn so với anh ta, chỉ là loại đối xử tốt kiểu này, khiến cô có cảm giác hít thở không thông, cô rất muốn giống như người phụ nữ khác, có thể cùng bạn bè nói chuyện phiếm, đi dạo siêu thị, nhưng cô lại không thể!

Giống như hôm nay, nếu không phải anh thấy cảm xúc cô không tốt, cũng sẽ không để cho cô ra ngoài đi siêu thị mua quần áo.

Trong nhà đồ đạc của bảo bối đã có một đống lớn, nhưng những thứ này đều không phải do cô chọn, đều là anh kêu người mua về, cô rất muốn tự tay mua quần áo cho cục cưng, nói rất nhiều lần, hôm nay cũng coi như được toại nguyện!

"Tôi cảm thấy cô dường như rất không vui vẻ, cảm giác như con chim bị nhốt trong lồng vàng vậy!"

Câu nói của Sính Đình vừa thốt ra, liền nghe thấy cô thở dài.

Rất thành tâm chọn lựa quần áo cho bảo bảo, nhưng trên mặt vẫn không che giấu được phiền muộn.

Sính Đình nhìn cô, quan tâm hỏi: "Có phải tôi nói sai cái gì nên khiến cô mất hứng không?"

Nhìn cô, Sính Đình cảm giác trong lòng người phụ nữ này có rất nhiều bí mật, khiến cô rất muốn tiếp cận.

"Không, tôi tên là Trinh Tử, tôi phải đi, có duyên sẽ gặp lại!" Trinh Tử nhẹ mở miệng, đưa quần áo đã chọn xong giao cho nhân viên phục vụ, sau đó xoay người rời đi, không dừng lại thêm một giây phút nào.

Người đàn ông áo đen nhìn Sính Đình mang đầy ý vị sâu xa, sau đó liền đi theo Trinh Tử.

"Sính Đình, thân phận người phụ nữ kia rất đặc biệt!"

Ngọc Kỳ Lân thản nhiên nói, nhưng giọng nói rất nghiêm túc, Sính Đình gật đầu.

"Cháu cũng cảm thấy như thế, có rất nhiều bí mật!"

Bình thường sau lưng những người phụ nữ có bí mật sẽ có rất nhiều chuyện xưa, chỉ có điều hôm nay cô đã không còn là cảnh sát để mà xen vào việc của người khác, hiện tại cô chỉ muốn nuôi dưỡng và sinh bảo bối mạnh khỏe, sau đó mới nghĩ tới những chuyện khác.

"Chọn quần áo đi!"

Ngọc Kỳ Lân cầm những bộ quần áo nho nhỏ, trong đầu lại hiện lên ánh mắt sâu xa của người đàn ông lúc gần bỏ đi, xem ra mình phải cẩn thận một chút.

"Được rồi"

Sính Đình xua đi cảm xúc lộn xộn tron gđầu, tiếp tục tỉ mỉ lựa chọn quần áo sơ sinh, không khỏi nhíu mày,

"Ông nội, ông nói chúng ta mua cái gì thì được, cũng không biết trong bụng là con trai hay con gái, nếu như là con trai, mà cháu mua đồ con gái, con gái lại mua con trai, đến lúc đó rất lãng phí!"

Sính Đình nhìn những bộ đồ đáng yêu trong tay, thật sự thật thích a, quần áo đơn giản mềm mại, khiến cô yêu thích không muốn buông tay.

"Sính Đình!" Một âm thanh quen thuộc vang lên, Sính Đình ngẩng đầu lên, nhìn thấy Diệp Thần Băng mặc một bộ âu phục màu bạc, trên gương mặt anh tuấn mang theo ý cười nhợt nhạt, ánh mắt nhìn cô tất cả đều là cưng chiều.

"Thần Băng, sao anh lại ở đây?"diễn✥đàn✥lê✥quý✥đôn.

Sính Đình rất kinh ngạc, không phải anh đi làm sao? Tại sao lại xuất hiện ở chỗ này?

Thần Băng cười nhẹ, nhìn dáng vẻ kinh ngạc của cô không thể làm gì khác hơn là nói cho cô  biết: "Siêu thị này của nhà anh, anh tới kiểm tra nghiệp vụ!"

Thần Băng không muốn nói cho cô biết rằng, bởi vì biết cô tới nơi này, cho nên đi theo tới, anh sợ Sính Đình sẽ ghét bỏ anh, cho nên không thể làm gì khác hơn là nói đi kiểm tra nghiệp vụ.

Ngọc Kỳ Lân nhìn anh, biết rõ người này nói dối, nhưng lời nói dối của anh ta có ý tốt, nên ông cũng không truy cứu!

Nên biết rằng, nếu tổng giám đốc đích thân đến chi nhánh công ty kiểm tra nghiệp vụ, thì cấp dưới chính là những kẻ bất tài.

"Ồ!" Sính Đình hiểu gật đầu một cái, ngay sau đó lại nhìn quần áo.

Diệp Thần Băng nhìn cô nghiêm túc chọn quần áo, dịu dàng hỏi.

"Thích những thứ đó sao, anh tặng em!"

"Không cần, đây là mua cho con em, em có tiền mà!"

Sính Đình không chút nghĩ ngợi liền cự tuyệt, sắc mặt của Thần Băng có chút khó coi, Sính Đình vội vàng giải thích.

"Em chỉ cảm thấy đồ đạc của bảo bối tự mình bỏ tiền ra mua, như vậy mới có ý nghĩa!"

"Ồ!"

Thần Băng gật đầu, nhìn những bộ đồ đã được chọn ở một bên, hỏi: "Muốn mua toàn bộ những thứ này sao?"

Đếm thử, những mười mấy bộ, hình như hơi nhiều!

"Đúng vậy, hai bảo bối, đương nhiên là phải mua nhiều hơn một chút!"

Sính Đình tiếp tục chọn, Thần Băng không hiểu, hỏi lại: "Hai bảo bối? Em mang thai đôi?"

"Vâng!" Sính Đình nhẹ nhàng trả lời, chợt nhớ tới cái gì, áy náy nhìn Thần Băng nói: "Bữa tiệc tối nay em không thể đi cùng anh được, anh đi tìm một bạn nhảy khác đi!"

Cô mang thai, cô không muốn đi khiêu vũ, sợ sẽ không tốt đối với bảo bảo.

"Sính Đình, tối nay theo anh đi đi, anh bảo đảm, em không cần khiêu vũ, chúng ta chỉ cần tới cho có mặt là được!"

Anh thực sự nói thật, bữa tiệc tối nay rất quan trọng, nhưng không cần khiêu vũ cũng được, có rất nhiều nhân vật phong vân trong thương trường đều tới.

"Thần Băng, em mang thai, em không muốn đi. . . . . ."

"Sính Đình, em giúp anh một lần đi, anh đã chuẩn bị lễ phục cho em xong, hơn nữa anh cũng không có bạn gái!" Vẻ mặt Thần Băng có chút hồng, anh rất ít khi tiếp xúc với phụ nữ, tạm thời tìm bạn nhảy rất khó, hơn nữa anh cũng muốn giới thiệu Sính Đình cho ba mẹ biết, hi vọng có thể lưu lại ấn tượng tốt.

"Chuyện này. . . . . ."

Sính Đình có chút khó xử, Thần Băng đối với mình không tệ, bây giờ anh lại cầu xin mình giúp một tay, mình không giúp một tay hình như không hay lắm, nhưng nếu như giúp anh, có thể ảnh hưởng tới bảo bảo hay không?

"Anh dùng tính mạng bảo đảm, chỉ là đi cho có mặt, rất nhanh sẽ đưa em trở về!"

Thần Băng vội vàng bảo đảm, Sính Đình bị câu nói của anh làm cho dở khóc dở cười: "Làm gì tới nỗi cần dùng tính mạng của anh bảo đảm, em đi là được, chỉ có điều, em muốn bộ lễ phục phải thoải mái phần bụng, không đè chặt vào bảo bối!"

Sính Đình không lo lắng gì hết, nhưng chỉ sợ bộ lễ phục quá ôm, khiến bảo bối của cô phải chịu uất ức.

Vẻ mặt Thần Băng mừng rỡ, đáp: "Yên tâm, anh sẽ tìm cho em bộ lễ phục đặc biệt không ảnh hưởng đến bảo bối, em yên tâm!"

"Vậy cũng được! Mấy giờ đây?"

Anh nói như vậy rồi, cho dù không muốn đi như thế nào, thì cũng không thể cự tuyệt!

"Bảy giờ, đợi anh đưa em về nhà, tối nay anh ăn cơm ở nhà em được không?"

Thần Băng quan tâm hỏi, chỉ cần Sính Đình nói không, anh sẽ không đi.

Anh muốn chạm tới trái tim của Sính Đình, anh muốn theo đuổi Sính Đình, giống như  trên TV vậy, nếu cô không đồng ý, anh tuyệt đối sẽ không đi.

Sính Đình nhìn vẻ mặt chờ đợi của anh, gật đầu một cái.

"Được rồi, buổi tối ăn cơm no rồi chúng ta cùng đi, nhưng anh nên nhớ, sau khi có mặt xong thì đưa em về!"

Thần Băng mừng rỡ gật đầu: "Yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không lừa gạt em!"

"Em còn muốn đi đâu, anh đi cùng em!"

Thần Băng nhìn thấy ánh mắt cô đang chuyển động xung quanh, liền vội vàng hỏi, Sính Đình nhìn ông nội, đột nhiên rất muốn ăn KFC.

"Ông nội, chúng ta đi ăn KFC có được không?"

"Không nên ăn nhiều như vậy, không tốt đối với bảo bảo!"

Ngọc Kỳ Lân biết đây là biểu hiện của thai nghén, trước đây Sính Đình không thích ăn lắm, nhưng bây giờ lại khác!

"Dạ, cảnh sát trưởng!"

Sính Đình giơ tay lên chào kiểu quân đội, rất khôi hài.

"Đi thôi, để anh giúp em đi tính tiền!"

Thần Băng cưng chìu nhìn Sính Đình, Sính Đình gật đầu, "Đi thôi, chúng ta cùng đi!"

*****************************************๖ۣۜdiễn♥đàn๖ۣۜlê♥quý♥đôn.

"Thượng tướng, tin tức mới nhất, tối nay nhà họ Quan có tiệc khiêu vũ, Nam Cung Tước sẽ đi, có thể sẽ có thu hoạch!"

Lão K tranh thủ báo cáo tin tức mới nhất cho Mạc Thiên Kình, hi vọng tối nay có thể tra được chút dấu vết gì!


Đã sửa bởi BAT101126 lúc 19.12.2014, 08:39, lần sửa thứ 2.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 471 bài ] 
data-font="verdana">
     


Thành viên đang xem chuyên mục này: belyhp9x173, Candy Kid, Google Adsense [Bot], Hoa Sa Mac, Jessie322, Juvia97, La Na, mekebachtuyet, singapore2015 và 997 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Tìm kiếm với từ khoá:
Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
thuthutv
thuthutv
nguyễn nguyễn 98
nguyễn nguyễn 98
phan phan 78
phan phan 78

Diệp Lạc Hoa: hi hih
Nanatrang: ukm :D đk làm editor à
bocap2510: trang: um để con hỏi chị tinh yên đã
Nanatrang: vậy con kiếm bộ khác thử xem
bocap2510: trang: mà con thích đồng nhân mới khổ chứ
Nanatrang: :D :D thế chém đi :D :D mà đồng nhân khó chém hơn mấy ngôn tình kác ak ~
bocap2510: cái con đường edit khó thế ko biết
bocap2510: con cx ko hiểu nha
Nanatrang: khụ khụ, rứa chịu rồi, sư phụ hông hiểu ak ~
bocap2510: trang: sư phụ ơi đó là đoạn đầu tiên của chương 1đó
Nanatrang: hông edit nên hông hiểu sp hông edit bừa được
Nanatrang: biển thủ là trộm cắp
Nanatrang: đồ đê ơi ~ sư phụ chịu á
bangthan87: *vẫy vẫy* chào cả nhà *lượn vô*
A Hoàng: ssKhang: bộ đó của ss tận 300 mí chương + e cũng đang bận đọc dưỡng thú = bộ đó thì từ từ, để ủ nhìu rồi lôi ra 1 lần cho đã
dark: mi đã bị liệt vào sỗ đen hs
NguyenOanh97: ,
darkghost: ai có truyện j hay ko joj thiếu cho ta với
darkghost: ca:di ngu som zj
darkghost: hoang:tai lau lam roi ta moi len lai nguoi thong cam ah
caxanhnd: thôi vk lượn đây bye bey ck, bye bey cả nhà
thuganhanuoi: Thôi nhá, phải trả lap cho e trai rồi.T.T

Bye bye
darkghost: hoang: a rau ta nho rau
caxanhnd: ^^ thì đôi chim cho tình cảm hihi
thuganhanuoi: Lại còn đôi chim nữa chứ....
thuganhanuoi: ờ.. sao nguyên bản mẫu vậy????
caxanhnd: ok ck mà vk thay chữ ký rồi đó nhìn chưa ^^
TieuKhang: @Hoàng: sao kg sụp hầm đi mà chờ đợi gì nữa :v
@cx: hong có chi nè ^^
thuganhanuoi: Màu sắc quá aaaaaaaaaaaa
thuganhanuoi: hông gặp, đang nhờ vk có gặp thì nhờ gửi lời nhé!!!!
caxanhnd: tieukhang thank nàng


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.