Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 

Trả thù tổng giám đốc ác độc - Nhật Dạ An Nhiên

 
 14.02.2014, 21:46
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor/Tác Giả Tự Do
Cựu Editor/Tác Giả Tự Do
 
Ngày tham gia: 03.09.2013, 18:13
Tuổi: 100 Chưa rõ
Bài viết: 563
Được thanks: 2887 lần
Điểm: 4.26
 Re: (Hiện Đại) Trả Thù Tổng Tài Ác Độc - Nhật Dạ An Nhiên - Điểm: 10
Chương 55 : Tuyên Chiến Theo Đuổi.
     
  “ Tịnh Hy, chúng ta làm lại từ đầu đi … có được không ?”

  Lăng Tịnh Hy như bị điểm huyệt, cả người cứng đờ trong lòng Vương Thiếu Phong.

  Là cô nghe lầm phải không ? hắn nói muốn làm lại từ đầu ? hắn muốn quay lại với cô ? nhưng vì sao ? … không lẽ hắn không hận cô sao ?

“ Bỏ tay ra.”

Giọng nói lạnh lùng vang lên cắt ngang bầu không khí ngượng ngùng.

  Lăng Tịnh Hy còn chưa kịp quay lại nhìn, một bàn tay to lớn hung hăng kéo mạnh tay cô về phía trước, cả người ngã vào vòm ngực rắn chắc mang theo mùi xạ hương quen thuộc.

“ Tịnh Hy bị ngã, em chỉ đỡ cô ấy thôi.”

  Vương Thiếu Phong cười nhẹ, cũng hờ hững với vẻ mặt như ác ma đang nhìn hắn như muốn ăn sống tại chỗ.

  Không cần nhìn, Lăng Tịnh Hy chỉ nghe giọng nói của Vương Vũ Hàn cũng biết hắn đang tức giận đến nhường nào nhưng Vương Thiếu Phong chỉ có ý tốt muốn giúp cô thì có gì sai ?

“ Tôi bị ngã, Thiếu Phong chỉ giúp tôi thôi.”

  Lăng Tịnh Hy vừa nói xong, đã bắt gặp ánh mắt lạnh như băng của hắn mà khí thế quanh người cũng khiến cô khó thở … cô nói sai gì sao ?

  Vương Vũ Hàn nhìn Vương Thiếu Phong lại nhìn xuống Lăng Tịnh Hy, tâm tình không vui cũng không muốn bọc phát trước bao nhiều người, hắn trầm giọng.

“ Mới về nước chắc cũng đã mệt, em về biệt thự của em nghĩ ngơi trước đi, vài ngày sau có họp cổ đông, em là người điều hành công ty bên kia cũng phải họp.”

“ Em đã giao toàn bộ quyền điều hành cho Mark, hiện tại em đã có công ty riêng, chắc anh cũng biết ?”

Vương Thiếu Phong lên tiếng, khóe môi lộ rõ sự vui vẻ vì thành công của mình.

“ Nếu muốn trao quyền điều hành cho kẻ khác cũng phải về nước mở cuộc họp cổ đông để giải quyết.”

  Nói Xong, Vương Vũ Hàn ôm eo Lăng Tịnh Hy xoay người rời đi nhưng Vương Thiếu Phong lại chắn đường, ánh mắt đầy quyết tâm.

“ Tịnh Hy, em chưa trả lời câu hỏi của anh.”

  Vương Vũ Hàn nhíu mày, vẻ mặt càng tối hơn. – “ Tịnh Hy và em cùng tuổi, thay đổi cách xưng hô của em lại ngay.”

“ Em muốn theo đuổi Tịnh Hy, xưng hô như thế có gì lạ ? ”

“ Vương Thiếu Phong.” – Vương Vũ Hàn gằn giọng, mặt xanh mét nhìn Vương Thiếu Phong.

“ Tình yêu của em đối với Tịnh Hy dù là hai năm trước hay hai năm sau cũng chỉ có một … em yêu Tịnh Hy, vì thế anh buông tha cho cô ấy đi, hãy để cô ấy trở lại bên cạnh em.”

  Lăng Tịnh Hy có chút đau lòng, những lời Vương Thiếu Phong nói ra khiến cô cảm động, cô đối xử với hắn như thế nhưng hắn vẫn yêu cô … vì sao chứ ? cô có phúc phần gì được tình yêu của hắn đây ?

“ Em không nhớ cô ta đối xử với em ra sao ư ? như thế mà em vẫn có thể yêu được sao ?”

  Vương Vũ Hàn nhắc lại nỗi đau quá khứ, thân hình Lăng Tịnh Hy bổng rung lên.

“ Anh trai, em không phải con nít ba tuổi, mọi chuyện đều là do anh gây ra không phải sao ? dù anh có làm gì ? dù Tịnh Hy đã là người của anh ? em cũng không quan tâm, điều em quan tâm là cảm nhận của Tịnh Hy.”

  Vương Thiếu Phong nhìn Lăng Tình Hy với ánh mắt dịu dàng.

“ Tịnh Hy, nếu em còn yêu anh thì anh sẽ quên hết quá khứ, vì thế chúng ta bắt đầu lại từ đầu, quên hết mọi chuyện có được không ?”

“ Tôi …” – Chưa kịp nói đã bị Vương Vũ Hàn siết chặt eo, cô có cảm giác đau nên nhíu mày ngước nhìn hắn.

  Vẻ mặt Vương Vũ Hàn không vui thấy rõ hơn, nhìn Vương Thiếu Phong lên tiếng.

“ Anh sẽ xem những gì em vừa nói chỉ là nói đùa, về biệt thự nghĩ ngơi đi.”

“ Em yêu Tịnh Hy, đó không phải nói đùa.” – Vương Thiếu Phong lại bồi một câu, ánh mắt đào hoa không sợ hãi nhìn Vương Vũ Hàn.

  Ngực Vương Vũ Hàn phập phòng chứng tỏ cơn tức giận đã đến cực điểm nhưng hắn lại im lặng, liếc mắt lạnh lùng nhìn Vương Thiếu Phong sau đó ôm Lăng Tịnh Hy rời đi.

  Vương Thiếu Phong nhìn bóng dáng hai người đi khuất, nụ cười yêu mị trên môi càng đậm.

“ Lần này, em nhất quyết không chịu thua dễ thế đâu.”
_________________________

Chiếc xe Lamborghini Aventador từ ngoại ô chạy thẳng vào thành phố phồn hoa đô thị.

  Từ lúc lên xe, cả hai đều rơi vào trầm lặng nhưng hàn khí bên cạnh Lăng Tịnh Hy không hề giảm, giống như cô đang ở bắc cực vậy.

  Nhưng giờ đây, trong tâm trí cô vẫn còn vang vọng những lời khi nãy của Vương Thiếu Phong, trong lòng không cảm thấy vui mà thấy đau lòng. Hiện giờ tình hình rất rối rắm, cô nào có tâm trạng tiếp tục yêu đương, chỉ mong mọi chuyện bình yên gió lặng nhưng …

“ Rất vui phải không ?”

  Vẻ mặt Vương Vũ Hàn lạnh lẽo, giọng nói đã xuống âm độ.

  Lăng Tịnh Hy vẫn im lặng vì đang suy nghĩ nên không biết hắn nói gì, cũng vì thế đã khiến cơn tức giận của Vương Vũ Hàn càng lớn thêm.

  Hắn đạp mạnh phanh, xe đột ngột dừng lại làm Lăng Tịnh Hy đổ về phía trước nhưng cũng may có cài dây an toàn nên không bị bay ra khỏi cửa kính.

  Chưa kịp định thần, cằm bị hắn xoay mạnh, cô nhíu mày nhìn hắn, tức giận nói.

“ Anh nổi điên cái gì vậy hả ?”

“ Ngồi trong xe của anh mà em vẫn có tâm tình nghĩ đến thằng đàn ông khác … Lăng Tịnh Hy, mới xa nhau một chút, em đã nhớ Vương Thiếu Phong rồi sao ?”

  Cô quay mặt chỗ khác, như chột dạ nên trả lời có chút ngượng ngịu. – “ Tôi không có.”

  Mặt hắn tái mét, nhấn một nút ngay ghế ngồi, ghế phụ hạ xuống, hắn cũng đè lên người Lăng Tịnh Hy, cô sợ hãi đặt tay lên ngực hắn, mắt đẹp tức giận.

“ Anh muốn gì ?”

“ Muốn gì ? đương nhiên là anh muốn em … Tịnh Hy, em nên nhớ cho kỹ, hiện tại em là người đàn bà của anh, dù em có còn tình cảm với Thiếu Phong đi nữa thì mãi mãi vẫn chỉ thuộc về anh, em nghe rõ chưa hả ? ”

  Nói xong, môi mỏng nhanh chống hạ xuống gặm lấy đôi môi đỏ mọng xinh đẹp, ra sức mút mạnh.

  Lăng Tịnh Hy muốn giãy dụa nhưng giờ đây nào có sức lực, cả thân thể, đầu óc đều rơi vào trạng thái mệt mỏi … cô rất mệt, rất khó chịu, không muốn phản kháng nữa, vì thế hai tay buông lỏng, để mặc Vương Vũ Hàn giày vò.

  Vương Vũ Hàn đang hôn say sưa, cảm nhận được người con gái phía dưới không có chống cự, hắn mở mắt đã thấy Lăng Tịnh Hy nhắm mắt, tay buông lỏng, một giọt nước mắt từ khóe mắt chảy ra.

  Tim hắn chợt đau nhói, đưa tay lau đi giọt nước mắt đó, hắn lại nhấn nút, chỗ ghế phụ nâng lên, không nói một lời nhấn ga cho xe rời đi.

  Lăng Tịnh Hy ngạc nhiên nhìn Vương Vũ Hàn, ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn hắn, cô không ngờ hắn có thể dừng lại nhưng vẻ mặt lạnh lùng khi nãy giờ chỉ còn có chút thương tâm, ngay cả ánh mắt cũng hiện lên chút đau xót.

‘ Là cô nhìn lầm sao ? hắn sao lại có vẻ mặt như thế ? ’

“ Em đã chấp nhận cùng anh làm lại từ đầu, vì thế đừng suy tâm vọng tưởng đến Vương Thiếu Phong … nó là em trai anh, có thể sau này sẽ là em chồng của em.”

   Sau một phút, Vương Vũ Hàn rốt cuộc cũng lên tiếng, giọng nói giống như là mệnh lệnh nhưng trong đó mang theo chút ôn nhu.

  Chưa kịp lên tiếng, người lại bị hắn ôm chặt, Lăng Tịnh Hy có thể cảm nhận cái ôm này rất chặt, chặt đến mức cả người cô có thể cảm nhận hắn đang run rẩy.

  Nhưng đầu óc cô vẫn đang cố tiếp thu mấy lời hắn vừa nói … cái gì em chồng ? … ý hắn là gì ?

  Trong xe, hai người cứ thế ôm nhau, không ai nói thêm một lời nào, chỉ lẳng lặng nghe tiếng tim đập của đối phương.
________________________________

  Tập Đoàn HP.

  Sáng hôm sau, Lăng Tịnh Hy đi làm bình thường nhưng Vương Vũ Hàn đã đi trước cô.

  Sau đêm hôm qua khi trở về biệt thự,Vương Vũ Hàn không về phòng ngủ mà ở lại thư phòng làm việc, cả đêm cũng không trở về phòng, cô biết rõ điều đó bởi sáng hôm sau bên gối kia vẫn lạnh lẽo, không có mùi xạ hương quen thuộc.

  Thật ra cô cũng không muốn đối mặt với hắn, mọi chuyện diễn ra quá đột ngột, cô vẫn cần thời gian xem xét lại toàn bộ mọi chuyện, vẫn muốn biết tương lai cô sẽ phải làm gì ?

  Vừa ra khỏi thang máy đã thấy nhóm nhân viên tụ lại bàn làm việc của mình, Lăng Tịnh Hy nhíu mày đi thẳng tới.

  Mọi người thấy Lăng Tịnh Hy đi tới, ai cũng dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn cô, ngay cả Gia Tiểu Mẫn cũng cười hí hửng đi tới kéo tay cô, ghé tai nói nhỏ.

“ Thích nha … Chủ tịch lãng mạn thật đó, mình ghen tỵ với cậu quá đi.”

  Lăng Tịnh Hy khó hiểu nhìn Gia Tiểu Mẫn, mắt hướng về bàn làm việc, cô trợn mắt nhìn.

  Trên bàn, một bó hoa lớn có thể nói cả người ôm cũng không xuể, kế bên là một chú gấu trắng màu xanh nhạt, trên tai có cái nơ xanh đậm rất đáng yêu.

  Lăng Tịnh Hy đi tới nhìn bó hoa, lại nhìn con gấu, mím chặt môi nhìn Gia Tiểu Mẫn, nhẹ giọng.

“ Người giao hoa có nói ai gửi không ?”

“ Không, ngay cả thiệp cũng không có, không phải Chủ Tịch tặng sao ?”

“ Tịnh Hy, em thích không ?”

  Gia Tiểu Mẫn vừa nói xong, một giọng nói trầm ổn vang lên, tất cả mọi người đều quay lại nhìn.  

  “ Vương Thiếu Phong.” – Gia Tiểu Mẫn hét lớn, vội đi tới chỗ Vương Thiếu Phong, nhìn hắn từ đầu tới chân.

“ Tên xấu xa này, về khi nào không nói mình biết, bạn bè kiểu gì mà …”

“ Hai năm không gặp, tính vẫn không đổi được … Tiểu Mẫn, cậu không muốn lấy chồng nữa sao ?”

“ Còn cậu thì sao ? ngày nào cũng gặp candal với mấy cô đại minh tinh.” – Gia Tiểu Mẫn bắt đầu soi mói.

“ Điều đó chứng tỏ mình có sức quyến rũ rất lớn nhưng đó chỉ là lời bịa đặt của mấy tên nhà báo rác rưởi bởi trong lòng mình chỉ có một mình Tịnh Hy mà thôi.”

  Vương Thiếu Phong cười cười nói với Gia Tiểu Mẫn, cũng không đợi cô nàng lên tiếng đã đi tới chỗ Lăng Tịnh Hy, giọng dịu dàng.

“ Anh nhớ em rất thích gấu bông, nó hơi lớn thì phải ?”

  Hắn nhìn gấu xanh thì nhíu mày, không phải đã dặn Hà Ngũ Bàng mua loại nhỏ rồi sao ? tên này thật biết khoa trương.

“ Cậu cứ thích khoa trương như thế ? sau này đừng làm như thế nữa.”

  Lăng Tịnh Hy nhàn nhạt nói, lại nhìn bó hoa và gấu lớn, vẫn không biết để chúng ở chỗ nào nữa đây.

“ Anh muốn quay lại thời gian lúc anh theo đuổi em, anh muốn một lần nữa được nhìn thấy nụ cười đó, nó rất đẹp … Tịnh Hy, làm bạn gái anh có được không ?”

“ Waaaaaaaaaa ….”

  Các nhân viên xung quanh cùng ồ cả lên, mọi ánh mắt dồn về hai người, ai cũng cười hì hì, mắt đầy ngưỡng mộ nhìn hai người, còn có người phấn khích hơn lên tiếng . – “ Đồng ý đi.”

  Tuy không phải lần đầu được hắn tỏ tình nhưng Lăng Tịnh Hy vẫn cảm thấy ngượng ngùng, mặt cũng đỏ lên, cô lấy tay quẹt quẹt mũi, đầu cũng cúi xuống.

“ Mọi người đều thấy hai em rất đẹp đôi … Tịnh Hy à, thôi thì em đồng ý đi để mọi người khỏi mất hứng.”

  Trưởng Phòng Jack từ đâu xuất hiện, ông bắt đầu vỗ tay bắt nhịp mọi người ho to. – “ Đồng ý đi, đồng ý đi.”

  Tứ phía bổng nhiên áp tới khiến Lăng Tịnh Hy muốn thở không nổi, tình hình này ngoài dự đoán của cô, thật không nghĩ tới mọi người lại hưng phấn quan tâm đến chuyện của cô như vậy ? nhưng cô không thể chấp nhận.

  Vừa muốn lên tiếng từ chối thì Vương Thiếu Phong lại ôm bó hoa đưa về phía mình, giọng ôn nhu một lần nữa vang lên.

“ Tịnh Hy, làm bạn gái anh có được không ?”

  Đang trong lúc sức cùng lực kiệt, Lăng Tịnh hy bối rối không biết trả lời ra sao ? bổng nhiên một giọng nói lạnh lẽo vang lên đóng băng toàn bộ nhân viên ở đó.

“ Các người rất rảnh phải không ?”

  Mọi người không cần nhìn cũng có thể cảm nhận hàn khí rất mạnh, hơn nữa sát khí còn dày hơn, họ bất động ngoại trừ Vương Thiếu Phong, hắn quay lại nhìn Vương Vũ Hàn, giọng đầy yêu mị vang lên.

“ Anh trai, anh cũng đến ủng hộ em phải không ?”

“ Đây là công ty không phải nơi mọi người tụ tập làm trò cười, các người cũng đã quên trong công ty cấm chuyện yêu đương hay sao ?”

  Câu nói này, Vương Vũ Hàn nhìn Vương Thiếu Phong mà lên tiếng, sau đó lại đối mặt với mấy nhân viên mặt không còn hột máu, lạnh giọng.

“ Nếu các người có nhiều thời gian như vậy … được thôi, bắt đầu từ hôm nay tăng ca, bất cứ ai cũng không được có lý do từ chối, nếu cảm thấy không phục thì có thể viết một bảng nêu rõ lý do không muốn tăng ca nộp lên cho tôi.”

  Bọn họ chỉ có thể kêu trời, tất cả cúi đầu lê thân đi về bàn làm việc của mình, không ai dám hó hé một lời nào nữa.

“ Đem quăng mấy thứ linh tinh này khỏi mắt tôi.” – Vương Vũ Hàn nhìn Lăng Tịnh Hy ra lệnh, lại nhìn Vương Thiếu Phong.

“ Lên phòng gặp anh.”

  Nói xong hắn xoay người bước vào thang máy, Vương Thiếu Phong nhún vai, xoay sang nhìn Lăng Tịnh Hy.

“ Đến giờ ăn trưa, anh sẽ đến tìm em.”

  Không đợi Lăng Tịnh Hy mở miệng từ chối, hắn đã nhanh chân vào thang máy.

  Gia Tiểu Mẫn phía sau lắc đầu vỗ vai Lăng Tịnh Hy.

“ Mình nghĩ lần này cậu gặp đại nạn rồi, có cần mình mua bảo hiểm giúp không ?”

“ Cái thai cũng gần hai tháng rồi, cậu lo làm sao phải đối mặt với Dương Nghị đi.”

  Lăng Tịnh Hy lạnh nhạt nói, cũng ôm gấu bông để xuống gầm bàn, còn bó hoa thì cô đem vào phòng, nghĩ nên kiếm cái bình to cắm vào.

  Gia Tiểu Mẫn xoa xoa cái bụng xẹp kép của mình, thở dài.

‘ Con à, mẹ có nên nói cho ba ba con biết hay không ?”
____________________________

Trong phòng nghĩ, Lăng Tịnh Hy lại chạm mặt Trang Mật Ly, cô không biết tại sao mỗi lần mình không vui là đụng phải cô ta mãi … là trùng hợp sao ?

“ Một người là Tổng giám đốc tập đoàn bên Mỹ, một người là Chủ Tịch tập đoàn HP, tôi nghĩ nên phải học hỏi cô nhiều hơn mới được.”

  Trang Mật Ly nhìn Lăng Tịnh Hy, ánh mắt như tia lade rọi thẳng vào mắt cô như muốn xuyên thủng nó vậy.

“ Vì sao cứ muốn đối đầu với tôi ? chúng ta không thể là bạn được sao ?”

  Đây là lời nói thật lòng của Lăng Tịnh Hy, sau khi biết mọi chuyện, cô chỉ muốn tất cả mọi chuyện xảy ra trước đây chỉ là cơn ác mộng, không muốn gây thù chuốt oán với bất cứ một ai, ngay cả Trang Mật Ly cũng thế, cô cũng không muốn dồn cô ta đến đường cùng.

  Trang Mật Ly nở nụ quyến rũ, cô cảm thấy Lăng Tịnh Hy đang kể chuyện cười, đôi mắt xinh đẹp nhìn Lăng Tịnh Hy, giọng nói đầy chua chát.

“ Tôi và cô chỉ có một người có thể tồn tại bên cạnh Vương Vũ Hàn, mà người đó chắc chắn là tôi … Lăng Tịnh Hy, từ lúc đầu tôi đã cảnh báo cô tránh xa anh ta ra nhưng cô có đối hoài tới lời tôi nói sao ? bây giờ lại tỏ ra yếu đuối như thế ? là cô thật lòng hay lại muốn dùng đến thủ đoạn gì nữa đây ?”

“ Nghe cô nói thế chắc cô sẽ không dừng lại, nếu đã như vậy thì cũng đừng trách tôi vô tình, cô hãy chờ xem, sắp có màn kịch hay diễn ra rồi đó.”

  Lăng Tịnh Hy lạnh lùng nói xong, ôm lấy bình hoa bỏ đi.

  Mọi kế hoạch đã bày xong, cô có thể dừng lại nhưng Trang Mật Ly không muốn, cô đành thẳng tay vậy.

  Trang Mật Ly nhìn Lăng Tịnh Hy rời khỏi, môi cười lạnh.

“ Màn kịch sắp diễn ra nhưng nhân vật chính không phải tôi mà là cô đó … Lăng Tịnh Hy.”



Đã sửa bởi zizisisi lúc 25.06.2014, 19:44.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn zizisisi về bài viết trên: Cyclotron, Ly Na Tran, boonboon, gabong_208, gundamwing083, hotaru_yuki, loving_candy, ngoclin, tieuthu_soma, vip171
Xin ủng hộ:  
      
     

 16.02.2014, 11:27
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor/Tác Giả Tự Do
Cựu Editor/Tác Giả Tự Do
 
Ngày tham gia: 03.09.2013, 18:13
Tuổi: 100 Chưa rõ
Bài viết: 563
Được thanks: 2887 lần
Điểm: 4.26
 Re: (Hiện Đại) Trả Thù Tổng Tài Ác Độc - Nhật Dạ An Nhiên - Điểm: 10
Chương 56 : Nội gián

  Trong phòng Chủ Tịch, Vương Vũ Hàn sắc mặt khó coi nhìn Vương Thiếu Phong ngồi ở ghế sofa.

  Hắn thật sự phát điên vì cách cư xử của Vương Thiếu Phong ngày hôm nay … cái gì theo đuổi ? cái gì làm bạn gái ? còn tặng hoa, tặng gấu … Lăng Tịnh Hy là con nít sao ?

“ Em có thôi ngay cái trò trẻ con đó hay không ? công ty là nơi làm việc chứ không phải chỗ em chơi đùa.”

“ Em đang làm việc rất nghiêm chỉnh … anh trai, nhìn vẻ mặt anh lúc này giống như đang ghen vậy hay em nhìn lầm ?”

  Vương Thiếu Phong cợt nhã nói, mày nhướng lên hứng thú nhìn Vương Vũ Hàn mặt đã đen thui.

“ Thiếu Phong, em đừng khiêu khích anh.”

“ Anh yêu Tịnh Hy ?”

  Bị hỏi đột ngột, Vương Vũ Hàn sửng sốt nhưng im lặng, hắn cầm một tập hồ sơ trên bàn ném cho Vương Thiếu Phong.

“ Nếu em đã muốn nhường vị trí Tổng giám đốc lại cho Mark thì ký tên vào, còn có mấy hạng mục đó em chỉ là may mắn có được, đừng tự cho là thông minh.”

  Vương Thiếu Phong thấy Vương Vũ Hàn không trả lời câu hỏi của mình, cũng không truy hỏi, tay cầm tập hồ sơ không do dự ký tên vào ngay, sau đó ngước nhìn Vương Vũ Hàn cười tà mị.

“ Anh nói đúng, em thật may mắn nhưng nếu không nhờ người bên anh âm thầm báo tin thì em đâu biết giá đấu thầu là bao nhiêu ?”

“ Cũng không đến nổi ngốc … sao ? đã tìm ra được kẻ báo tin chưa ?”

  Vương Vũ Hàn nhàn nhạt nói, cũng không cho đó là chuyện lớn bởi hắn đã biết từ lâu, trong thời gian ngắn các hạng mục bị giành mất quả thật chỉ có một lý do … trong tập đoàn có gián điệp.

  Hắn cũng vỗ tay khen kẻ đó thật hay, không sợ chết lại dám làm ra chuyện đó, nếu hắn tìm được, kẻ kia chết chắc.

“ Hà Ngũ Bàng đã điều tra, kẻ đó gửi hạng mục qua email, em đã tìm ra ID nhưng là giả, hiện tại cũng có chút manh mối, chắc khoảng vài ngày nữa sẽ tìm được.”

  Vương Vũ Hàn hừ lạnh. – “ Lát nữa Dương Nghị sẽ mang kết quả đến, em nên xem lại cách thức làm việc của mình thì hơn.”

  Vương Thiếu Phong cười nhẹ. – “ Em chỉ muốn kiếm thêm vài hạng mục, ít nhất công ty mới thành lập vẫn cần rất nhiều mối làm ăn.”

“ Vậy các hạng mục ở Pháp tặng hết cho em, bây giờ chuẩn bị máy bay lặp tức bay qua bên đó ký hợp đồng đi.” – Hắn nhăn nhó nói.

  Thật chất cũng muốn tống khứ Vương Thiếu Phong đi càng nhanh càng tốt, hắn không muốn Lăng Tịnh Hy bị dao động, cô là của hắn, chỉ có thể ở bên cạnh hắn mà thôi.

“ Vương tiên sinh, đây là bảng điều tra được kẻ bán tin.”

  Dương Nghị đi vào, tay cầm một tập hồ sơ đưa cho Vương Vũ Hàn, hắn xem xong, mặt biến sắc.

“ Cậu chắc chắn ? ”

“ Vâng, tôi đã điều động một số thuộc hạ chuyên về vi tính mới có thể tìm được, đó là kết quả cuối cùng.” – Dương Nghị lạnh nhạt nói.

  Vương Thiếu Phong thấy lạ, hắn cũng lấy tập tài liệu xem, mắt trừng lớn.

“ Tịnh Hy không bao giờ làm chuyện này.”

  Vương Vũ Hàn không trả lời Vương Thiếu Phong, hắn nhìn Dương Nghị ra lệnh.

“ Gọi Lăng Tịnh Hy và Trang Mật Ly vào đây.”

  Một lát sau, hai cô gái đi vào.

  Lăng Tịnh Hy có phần bối rối vì phải đối mặt với hai người đàn ông trước mặt, riêng Trang Mật Ly thì rất nhã nhặn, còn nở nụ cười quyến rũ với Vương Vũ Hàn.

“ Thư ký Trang, cô cũng biết gần đây các hạng mục đều bị người khác giành mất, trong khi đó cô là Tổng thư ký, các hạng mục đều qua tay cô xem xong mới đưa cho tôi … ngoài tôi và cô ra, cô có cho ai xem mấy hạng mục đó không ?”

  Vương Vũ Hàn chăm chú nhìn Trang Mật Ly, muốn xem phản ứng cô ta ra sao ?  … về Lăng Tịnh Hy, tuy đã tìm ra bằng chứng chứng minh cô ta là nội gián nhưng hắn tin cô Lăng Tịnh Hy sẽ không làm thế với hắn, dù hắn biết niềm tin này quá mỏng manh.

“ Vâng, sau khi tôi nhận các hạng mục, có vài hạng mục bị lỗi nhiều về phần văn bản nên đã đưa cho thư ký Lăng chỉnh sửa lại, vì cô ấy chỉnh sửa văn bản rất tốt nên tôi bảo cô ấy làm, ngoài ra tôi không có đưa ai xem qua hết.”

  Trang Mật Ly chậm rãi nói nhưng câu cuối lại nói rất rõ ràng giống như sợ người khác nghe không hiểu.

  Lăng Tịnh Hy vẫn im lặng nhìn Vương Vũ Hàn, cô biết khi trang Mật Ly nói thế chẳng khác gì bảo cô là kẻ đã làm lộ giá đấu thầu mấy hạng mục kia nhưng cô muốn xem Vương Vũ Hàn sẽ giải quyết ra sao ? hơn nữa còn có Vương Thiếu Phong ở đây, cô vẫn có một phiếu về mình.

  Vương Vũ Hàn nhìn Lăng Tịnh Hy, ném tập tài liệu lên bàn.

“ Em xem đi.”

  Lăng Tịnh Hy mở ra xem, vẻ mặt bình thản giống như đã biết hết mọi chuyện, xem đến trang cuối cùng cô để xuống bàn, mắt lạnh nhạt nhìn hắn.

“ Đúng, là do tôi làm.”

“ Tịnh Hy.” – Vương Thiếu Phong đứng dậy kéo tay cô, ánh mắt không tin Lăng Tịnh Hy sẽ làm như thế.

“ Đừng vội kết luận như vậy, có gì em cứ nói ra đi.”

  Vương Vũ Hàn lửa giận bừng bừng, một phần vì Lăng Tịnh Hy đã phủ nhận, một phần vì hai người này mỗi lần gặp nhau đều ân ân ái ái trước mặt hắn, thật chướng mắt.

“ Buông ra.”

  Không đợi Vương Thiếu Phong buông tay, hắn đã kéo Lăng Tịnh Hy trở lại, ôm vào lòng, mắt lạnh nhìn Vương Thiếu Phong.

  Trang Mật Ly thấy tình cảnh trước mắt, lòng đố kỵ càng lớn hơn, vì sao trong tình trạng này mà Vương Vũ Hàn vẫn một mực bảo vệ Lăng Tịnh Hy, Trang Mật Ly ánh mắt độc ác nhìn Lăng Tịnh Hy lại nhìn sang Vương Vũ Hàn lên tiếng.

“ Chủ tịch, Lăng Tịnh Hy đã nhận tội, cô ta là nội gián, vậy chủ tịch muốn xử lý cô ta như thế nào ?”

“ Em không muốn biện minh.” – Vương Vũ Hàn nhíu mày nói, mắt nhìn Lăng Tịnh Hy như nói. – Em nói tôi sẽ tin.

“ Nhân chứng vật chứng đều có, tôi nói không làm anh sẽ tin sao ?”

“ Anh tin.”

  Hai người đàn ông không hẹn mà cùng phun ra hai chữ, Lăng Tịnh Hy cùng Trang Mật Ly kinh ngạc nhìn hai người.

  Lăng Tịnh Hy lấy lại tinh thần, cô đẩy nhẹ Vương Vũ Hàn ra, đi tới trước mặt Trang Mật Ly, môi nhếch lên nhưng giọng nói lại nhẹ nhàng.

“ Chúng ta dừng cuộc chiến tại đây đi.”

Trang Mật Ly thở hắc ra. – “ Cô nói gì thế hả ?”

“ Các hạng mục ngoài tôi và cô còn có Chủ tịch cùng các bộ phận quản lý biết, các bộ phận quản lý là người nhận hạng mục cuối cùng nên họ sẽ không có thời gian báo tin cho các nhà đấu thầu khác, Chủ tịch thì không thể … chỉ còn tôi và cô.”

“ Vậy cô đã thừa nhận, những chứng cứ kia đều nghiêng về phía cô.”

  Trang Mật Ly nhìn Lăng Tịnh Hy, đôi môi không giấu nỗi ý cười, lần này Lăng Tịnh Hy chết chắc.

“ Trang Mật Ly, cô đã quên tôi là nhân viên mới vào làm không bao lâu sao ? hơn nữa chuyên ngành của tôi là kế toán không phải thư ký, làm sao biết giá các hạng mục định ra sao ? còn các nhà đầu tư, làm sao tôi biết mà liên lạc với họ ?”

  Lăng Tịnh Hy phân tích, cô cũng không muốn đi đến kết cục này nhưng Trang Mật Ly không chết thì người chết sẽ là cô.

“ Các hạng mục đều bị Vương Tổng thu mua hết, đó mới là mục đích thật sự của cô không phải sao ? nếu lấy lý do … không phải hai người tình cảm rất mặn nồng hay sao ?”

  Trang Mật Ly cười nham hiểm cũng liếc nhìn phản ứng của Vương Vũ Hàn, quả nhiên mặt hắn đã tối lại nhìn rất đáng sợ, cô tiếp tục đã kích.

“ Tôi biết cô luôn hận Chủ Tịch đã chia rẽ hai người, còn ép buột cô ở lại bên cạnh, vì thế mới lên kế hoạch trả thù kiểu này, không phải sao ?”

  Lăng Tịnh Hy hếch môi, nụ cười đầy chế giễu.

“ Vậy là cô đã lầm, nếu muốn trả thù không nhất thiết phải làm nội gián, bởi kế hoạch đó quá ngu xuẩn … thứ nhất quá lộ liễu, tôi mới vào công ty nếu muốn biết các đối thủ cùng hạng mục phải cần thời gian khá dài, vì chuyên ngành không phù hợp …”

  Thấy vẻ mặt Trang Mật Ly nhăn lại, cô cười nhẹ.

“ Thứ hai, nếu muốn trả thù, tôi sẽ không làm tổn thương đến người mình yêu, nếu tôi làm nội gián cho Vương Tổng vậy không phải sẽ khiến Chủ Tịch cùng Vương Tổng bất hòa hay sao ? mà rốt cuộc kẻ tổn thương vẫn là Vương Tổng … Trang Mật Ly, tôi nói như thế có đúng không ?”

“ Cô không phải muốn hai anh em họ bất hòa đó sao ?” – Trang Mật Ly lúng túng nói bừa.

  Lăng Tịnh Hy lắc đầu. – “ Vậy cô cũng nên biết, thế lực giữa hai người có cân bằng hay không ?”

“ Đủ rồi.” – Vương Vũ Hàn lên tiếng, người phát ra hàn khí nhìn Trang Mật Ly.

“ Cô còn muốn chối đến khi nào nữa đây ?”

“ Chủ tịch, tôi không có.” – Trang Mật Ly hoảng sợ đi tới kéo tay Vương Vũ Hàn.

“ Hàn, em thật không có … em …”

“ Cô nghĩ thuộc hạ của tôi toàn những người vô dụng sao ?”

  Nói xong, hắn ném một tập tư liệu khác về phía Trang Mật Ly, tập tài liệu va vào người cô ta rớt xuống, những tấm hình chụp Trang Mật Ly cùng những đối thủ của Vương Vũ Hàn đều lộ cả ra, Trang Mật Ly kinh hoảng.

“ Dương Nghị đã điều tra và đưa cho tôi hai tập tư liệu, một là của cô, một là của Tịnh Hy nhưng của Tịnh Hy chỉ có những số liệu liên quan đến hạng mục đấu thầu nhưng không có ảnh cô ta gặp đối tác, còn cô … vì sao cô lại lén lút đi gặp mấy đối tác đó hả ?”

  Lúc đầu, Dương Nghị đưa cho hắn xem những tấm ảnh này, hắn nghĩ cô ta chỉ muốn gặp gỡ các đối tác bàn việc hợp tác làm ăn nhưng khi xem xét lại, toàn bộ các hạng mục, một số bị Vương Thiếu Phong thu mua, số còn lại đều bị mấy người Trang Mật Ly gặp mặt thâu tóm … hắn đã nghi ngờ.

  Giờ các số liệu lại nhầm vào Lăng Tịnh Hy nhưng theo cô nàng phân tích từ nãy đến giờ thì chỉ có khả năng … Trang Mật Ly muốn đổ tội cho Lăng Tịnh Hy.

“ Hàn, em … em chỉ muốn bàn việc hợp tác thôi mà.” – Trang Mật Ly biện minh nhưng ánh mắt hoảng sợ đã đánh bại cô.

  Vương Vũ Hàn hừ lạnh. – “ Vậy cô nói cho tôi biết, vì sao chỉ trong vài tháng các hạng mục quan trọng đều bị người ta mua được ? còn các hạng mục nhỏ vẫn sống yên ổn, nếu là do họ may mắn thì không thể liên tục như vậy? trừ khi trong công ty chỉ toàn thứ vô dụng.”

“ Những hạng mục quan trọng không liên quan đến em …”

  Vì quá kích động, Trang Mật Ly buột miệng nói, sau đó mới biết mình đã phạm sai lầm, cô hoảng hốt nhìn Vương Vũ Hàn.

“ Hàn … em …”

“ Chịu nhận rồi sao ? rốt cuộc mấy nhà đấu thầu đó cho cô bao nhiêu tiền ? cô thà đắc tội với tôi cũng muốn bán mạng cho họ ?” – Hắn gằn giọng.

  Trang Mật Ly biết mọi chuyện đã bại lộ, mắt ác độc trừng Lăng Tịnh Hy, thì ra đây là thủ đoạn của cô ta sao ? cô ta đã biết kế hoạch của cô, chỉ là cố tình làm như mình là kẻ ngốc để tự mình rơi vào tròng sau đó bất ngờ cho cô một gậy, đúng là thủ đoạn thật hiểm ác.

  Suy nghĩ một chút, Trang Mật Ly bất ngờ nhìn Lăng Tịnh Hy.

“ Các hạng mục quan trọng là do cô làm ?”

  Chỉ có như thế mới khiến Vương Vũ Hàn điều tra cô, lúc đầu cô chỉ ra tay với mấy hạng mục nhỏ, vì không muốn bị nghi ngờ nhưng thật không ngờ Lăng Tịnh Hy lại “ Mượn Gió Đẩy Thuyền ” tiếp tay báo tin các hạng mục quan trọng luôn … chết tiệt thật.

  Trang Mật Ly tức giận, vì sao lại bị đưa vào tròng dễ dàng như vậy ? không chấp nhận được sự thật, cô đi tới Lăng Tịnh Hy, giơ tay lên.

“ Bốp.” – Một tiếng vang lên cho thấy sức đánh khá mạnh.

“ Đến bây giờ vẫn không biết hối cãi … Dương Nghị, báo cảnh sát.”

  Trang Mật Ly ngồi bẹp dưới đất, đôi môi ứa máu, đôi mắt ướt nhòe nhìn Vương Vũ Hàn … hắn đánh cô.

  Đau lòng gạt tia nước mắt, cô đứng dậy nhìn Lăng Tịnh Hy. – “ Mày giỏi lắm.”

  Lại nhìn về Vương Vũ Hàn, tim cô đau nhói. – “ Hàn, em thừa nhận tất cả là em làm nhưng đều vì anh … em yêu anh, vì yêu nên mới sợ đánh mất, em không muốn mất anh.”

“ Cô là vì yêu tôi hay vì muốn vị trí Vươn Phu Nhân ? ” – Vương Vũ Hàn nghiến răng nói.

“ Hàn, em yêu anh thì việc muốn làm vợ anh có gì sai ? em theo anh bao năm nay cũng vì anh làm rất nhiều việc, không lẽ anh không động tâm sao ?”

  Trang Mật Ly nói ra những lời từ tận đáy lòng nhưng đổi lại cho cô chỉ là cái hừ lạnh nhạt, tim như bị ai đâm một nhát, cô nghẹn ngào nói.

“ Hàn, Tịnh Hy có gì tốt mà anh lại xem trọng cô ta ? vì cô ta mà anh và Thiếu Phong bất hòa, không lẽ anh muốn vì một người đàn bà mà hai anh em anh gây chiến với nhau sao ?”

“ Chuyện của tôi không cần cô lo, cô hãy lo cho thân mình trước đi.” – Giọng hắn vẫn lạnh nhạt, ngay cả nhìn cũng không liếc nhìn Trang Mật Ly.

“ Em không sợ tù tội, em sợ anh sẽ bị người ta lừa gạt … Hàn, anh bảo trọng.”

  Trang Mật Ly biết giờ có nói gì cũng vô dụng, trái tim của hắn không thuộc về cô thì cô có thể làm gì nhưng cô không bỏ cuộc.

‘ Lăng Tịnh Hy, tao sẽ không để mày đắc ý như vậy, tao còn sống thì trò chơi vẫn chưa kết thúc.’

  Lăng Tịnh Hy nhìn Trang Mật Ly, trong lòng có chút buồn chán, cô nhìn Vương Vũ Hàn.

“ Cô ta làm cho anh nhiều năm như vậy, chỉ vì lòng đố kỵ mới dẫn đến kết cục này, anh cho cô ta một con đường sống đi.”

“ Không cần cô giả vờ mèo khóc chuột … Lăng Tịnh Hy, cô hãy tự lo cho cuộc sống của mình sau này đi.”

  Trang Mật Ly vừa muốn quay đi, nghe Lăng Tịnh Hy nói toàn lời dư thừa, cô hét lớn về phía cô ta.

“ Dương Nghị, cậu đích thân đem cô ta đến đồn cảnh sát, giao cho cảnh sát trưởng xử lý.”

  Vương Vũ Hàn gầm nhẹ, ánh mắt chán ghét nhìn Trang Mật Ly.

  Vương Thiếu Phong nhìn thấy cảnh này chỉ lắc đầu, cô nàng Trang Mật Ly này quả không biết thời thế, lại nhìn Lăng Tịnh Hy, mắt hắn đầy suy tư.


Đã sửa bởi zizisisi lúc 25.06.2014, 19:58.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn zizisisi về bài viết trên: Cyclotron, Huyenxxxx9x, Ly Na Tran, Tô Noãn, boonboon, gabong_208, gundamwing083, loving_candy, tieuthu_soma, yuki_piano
 16.02.2014, 14:37
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor/Tác Giả Tự Do
Cựu Editor/Tác Giả Tự Do
 
Ngày tham gia: 03.09.2013, 18:13
Tuổi: 100 Chưa rõ
Bài viết: 563
Được thanks: 2887 lần
Điểm: 4.26
 Re: (Hiện Đại) Trả Thù Tổng Tài Ác Độc - Nhật Dạ An Nhiên - Điểm: 10
Chương 57 : Vương Thiếu Phong Ra Tay.

Sự kiện Trang Mật Ly tiếc lộ cơ mật doanh nghiệp chỉ trong một ngày toàn bộ nhân viên trong công ty đều biết.

  Cũng vì thế mà những tin đồn thất thiệt bắt đầu lan rộng, bọn họ bàn tán soi mói, có người nói xấu, có người mắng thầm, còn cầu mong Trang Mật Ly ở tù mọt gong.

  Hazzi … không biết Trang Mật Ly làm gì lại khiến toàn công ty chán ghét như thế ? ngay cả bà lao công cũng cười tươi như hoa khi biết Trang Mật Ly bị bắt đến đồn cảnh sát cơ đấy.

  Câu chuyện đến mấy ngày sau vẫn còn sôi nổi, nghe nói Trang Mật Ly bị đưa ra tòa nhưng bằng chứng vẫn không đầy đủ nên tòa quản lại rất nhiều lần.

  Cho đến một tuần sau, tòa cũng tuyên bố Trang Mật Ly bị kết tội tiết lộ thông tin cơ mật doanh nghiệp nhưng vì lần đầu phạm tội còn có luật sư biện hộ giỏi nên cô ta chỉ lãnh ba năm tù giam.

  Đọc xong bài báo, Lăng Tinh Hy cảm thấy có phải cô đã quá ác độc hay không ? nhưng cũng không thể không làm nếu không kẻ vào tù sẽ là cô.

  Suy đi nghĩ lại từ lúc bắt đầu vào kế hoạch trả thù, cô chưa làm gì Vương Vũ Hàn mà còn thay hắn dọn dẹp hết mấy cô tình nhân phiền phức này, không những thế còn gặp nhiều tai họa … rốt cuộc cô đã làm được gì ?

  Nhưng giờ nó quan trọng sao ? khi ý nghĩ trả thù đã dần vơi đi vì sự thật kia, giờ trong đầu chỉ nghĩ muốn bỏ chạy mà thôi nhưng Vương Vũ Hàn sẽ thả cô sao ?

“ Tịnh Hy, điện thoại reo kìa.”

  Gia Tiểu Mẫn ngồi đối diện thấy điện thoại kêu mãi nhưng Lăng Tịnh Hy như người mất hồn, cô tốt bụng nhắc nhở.

  Lăng Tịnh Hy nhìn điện thoại bàn, mệt mỏi bắt máy. – “ Alo …”

“ Lên phòng gặp anh.”
__________________________

“ Cốc, cốc, cốc …”

“ Vào đi.”

  Lăng Tịnh Hy đẩy cửa vào đi đến bàn làm việc, cô khó hiểu nhìn Vương Vũ Hàn.

“ Chủ tịch, ngài gặp tôi có chuyện gì không ?”

  Vương Vũ Hàn nhìn cô, cảm thấy có chút nực cười, cách xưng hô của hắn và cô cứ không thay đổi được nhưng rồi cô vẫn phải đi vào khuôn khép thôi.

“ Ừm, bắt đầu từ ngày mai em sẽ đảm nhận vị trí của Trang Mật Ly.”

“ Hả ?” – Lăng Tịnh Hy giật mình, không nghĩ ngày này lại đến nhanh như vậy nhưng hiện giờ cô không muốn.

“ Tôi không thể, Tổng thư ký phải là người có kinh nghiệm lâu năm, tôi lại không học chuyên ngành này nên …”

“ Anh sẽ từ từ dạy em, đừng nghĩ sẽ từ chối.”

  Vương Vũ Hàn nói như đinh đóng cột, nếu cô làm thư ký riêng cho hắn, sớm tối đều gặp mặt vậy chẳng phải cô sẽ không có thời gian nghĩ đến Vương Thiếu Phong đó sao ?

“ Được rồi, em ra ngoài sắp xếp lại công việc, bàn giao luôn cho Gia Tiểu Mẫn … bắt đầu từ ngày mai, chuyển hết đồ càn dùng lên đây.”

  Lăng Tịnh Hy chỉ còn cách thở dài, cô rầu rỉ gật đầu, xoay người rời đi nhưng mới mấy bước đã bị hắn ôm chặt … hắn sao có thể nhanh đến thế ?

“ Mấy ngày nay rất bận, anh rất nhớ em … anh rất muốn em.”

  Giọng hắn khàn đặc, Lăng Tịnh Hy có thể cảm nhận phía sau có gì đó chọc vào lưng cô, cô rùng mình.

“ Tôi, tôi phải đi sắp xếp mọi thứ .”

  Mới nói xong, người bị xoay mạnh, chưa kịp phản ứng thì môi đã bị hắn ngậm lấy, đầu lưỡi thẳng tiến vào khoang miệng cô, quấn lấy lưỡi cô nhanh chóng, mà hai tay của hắn cũng bắt đầu vuốt ve tấm lưng run rẩy của cô.

  Lăng Tịnh Hy hoảng sợ, bây giờ không phải thời kỳ an toàn, sẽ rất dễ mang thai, lúc trước cô rất muốn có con với hắn nhưng bây giờ thì không.

“ Tôi … không … không thể …”

“ Sao ?” – Hắn buông môi cô ra, mắt mang tia máu dục vọng nhìn cô, hơi thở cũng trở nên dồn dập.

“ Tôi không phải đang trong thời kỳ an toàn. ” – Cô cúi đầu khó khăn nói.

  Vương Vũ Hàn nghe thế, nhíu mày. – “ Mang thai ?”

  Lăng Tịnh Hy gật đầu, Vương Vũ Hàn suy nghĩ một chút, môi cong lên. – “ Ý kiến không tồi.”

  Nói xong, hắn lại tiếp tục hôn cô, tay cũng luồng vào váy cô bắt đầu khiêu khích nơi tư mật của cô.

  Lăng Tịnh Hy thấy hắn vẫn tiếp tục, cô biết hắn đã muốn thì trời sập cũng không thể ngăn lại … Hazi, bất quá sau khi xong, cô sẽ uống thuốc tiếp vậy.

  Trong tình cảnh lửa dục vọng lên đến cao trào thì cửa lớn mở ra.

“ Anh trai, đến giờ ăn trưa rồi, em muốn …”

  Vương Thiếu Phong nói đến một nữa thì câu sau nuốt lại vào trong bụng luôn, nhìn hai người trước mặt, mắt đầy ý cười.

  Lăng Tịnh Hy giật mình, cô nghe tiếng Vương Thiếu Phong, cảm thấy xấu hổ gục đầu vào vòm ngực rắn chắc của Vương Vũ Hàn … vì sao lại bị gắp gian tại trận thế này ?

“ Không biết phép tắt, nơi đây không có cửa cho em gõ sao ?” – Vương Vũ Hàn bực bội nói nhưng trong mắt hiện rõ tia đắc ý.

  Vương Thiếu Phong cười tao nhã, hắn đi ra cửa, đưa tay lên gõ cốc cốc cốc.

“ Như vậy được chưa ?”

  Mặt Vương Vũ Hàn đen xì, Lăng Tịnh Hy thì đẩy hắn ra, chỉnh lại quần áo.

“ Xin phép, tôi ra ngoài trước.”

  Thấy Lăng Tịnh Hy muốn rời đi, Vương Thiếu Phong chắn ngang, lên tiếng.

“ Tịnh Hy, cũng đến giờ ăn trưa, em cùng anh và anh trai đi ăn chung đi.”

“ Xin lỗi nhưng em đã hẹn với Tiểu Mẫn rồi, vì thế để lần khác vậy.”

  Cô không muốn ăn cơm chung với hai người bọn họ, vì nếu ngồi trước mặt hai người thì cơm có thể nuốt nổi sao ?

“ Vậy bốn người cùng ăn, được không anh trai.” – Vương Thiếu Phong nhìn Vương Vũ Hàn nhướng mày nói.

“ Đi thôi.”

  Vương Vũ Hàn đi tới ôm eo Lăng Tịnh Hy ra khỏi cửa, Vương Thiếu Phong đi phía sau, nụ cười càng đậm hơn.
_______________________

Nhà Ăn.


  Không khí quái lạ dị thường, Lăng Tịnh Hy ngồi cùng Gia Tiểu Mẫn và đối diện … một là Chủ tịch của họ, một là Tổng giám đốc tập đoàn bên Mỹ.

  Xung quanh không một bóng ma, bởi mấy nhân viên đã nhanh chóng chuyển đổi vị trí khá xa, bọn họ không muốn trong lúc ăn cơm vô tình bị trúng đạn.

  Từ lúc món ăn đem ra, Gia Tiểu Mẫn chỉ cúi đầu ăn cho nhanh, vì sao lúc nào cô cũng bị cuốn vào tình huống này ? cô đang mang thai, không cho cô một ngày yên ổn sao trời ?

“ Tịnh Hy, hiện tại công ty anh cần thư ký, em có muốn qua giúp anh không ?”

  Vương Thiếu Phong lên tiếng, nhìn Lăng Tịnh Hy với anh mắt dịu dàng.

“ Tịnh Hy là Tổng thư ký của anh nếu muốn anh sẽ cho Tiểu Mẫn qua giúp.”

“ Cạch.” – Vừa nghe Vương Vũ Hàn nói xong, Gia Tiểu Mẫn khóc không ra nước mắt … vì sao lại lấy cô ra làm bia đỡ đạn hả ?

“ Em cần thư ký chứ không phải kế toán … hơn nữa người em muốn là Tịnh Hy.”

  Vương Thiếu Phong vừa nói vừa chạm tay Lăng Tịnh Hy nhưng chưa kịp chạm tới đã bị Vương Vũ Hàn kéo lại, hắn trừng mắt.

“ Tịnh Hy là của anh.”

  Lời tuyên bố tuy không lớn nhưng với cả ngàn cái tai đang nghe ngóng nãy giờ đương nhiên đã lọt thẳng vào, mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn về phía bốn người.

  Lăng Tịnh Hy lấy tay đỡ trán, cô quả thật có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rữa không sạch nói chi là muốn trốn chạy.

  Tiếng di động đột ngột vang lên, Lăng Tịnh Hy luôn cảm thấy may mắn vì mỗi lần rơi vào tình thế bế tắt là có tiếng chuông cứu mạng.

  Vương Vũ Hàn bực bội nhíu mày, nhìn dãy số khó chịu bắt máy.– “ Chuyện gì ?”

“ … ”

“ Bảo bọn họn cẩn thận một chút.” – Hắn cúp máy nhìn Lăng Tịnh Hy.

“ Anh có chút chuyện cần xử lý, anh đi trước.” – Lại nhìn Vương Thiếu Phong

“ Anh cảnh cáo em, nếu còn không an phận thì lần này ngay cả em anh cũng không nương tay.”

  Vương Vũ Hàn nói xong, hắn nhẹ hôn lên trán Lăng Tịnh hy, sau đó mới rời đi.

  Mọi người xung quanh … hóa đá.

“ Mình ăn xong rồi … Tịnh Hy, chúng ta còn nhiều việc phải làm, đi thôi.”

  Gia Tiểu Mẫn cảm thấy hàng ngàn con mắt đang phóng tia lade vào họ, nếu còn không đi chắc bọn họ sẽ bị nhìn đến bốc hơi mất.

“ Thiếu Phong, em đi trước, thật xin lỗi.”

“ Tối nay anh muốn mời em một bữa cơm, có được không ?”

  Lăng Tịnh Hy chần chừ muốn từ chối nhưng …

“ Đồng ý.” – Gia Tiểu Mẫn đột nhiên lên tiếng, Lăng Tịnh Hy lườm cô nàng.

“ Mình không có mời cậu.” – Vương Thiếu Phong nhíu mày.

“ Mình cũng không cần.” – Cô ghé Lăng Tịnh Hy nói nhỏ.

“ Tối nay có gì muốn nói thì giải quyết luôn một thể đi, đừng dây dưa nữa.”

  Nghe Gia Tiểu Mẫn nói thế, Lăng Tịnh Hy gật đầu với hắn, sau đó ly khai.

  Vương Thiếu Phong cười nhẹ, nhìn Lăng Tịnh Hy, đôi mắt thầm trầm không thể biết hắn đang nghĩ gì.
_________________________

  Nhà Hàng Mộng Nguyệt.

  Tối đến, Vương Vũ Hàn vẫn chưa về nên Lăng Tịnh Hy mới dễ dàng đi đến nhà hàng Mộng Nguyệt, đây là lần đầu cô cảm thấy mình rất giống người vợ ngoại tình lén đi tìm tình nhân.

  Nhưng cũng không thể trách cô, hàng ngày Vương Thiếu Phong tặng hoa đã khiến Vương Vũ Hàn nổi điên, ngay cả ăn cơm trưa cũng không được huống chi xin hắn đi dùng bữa tối, thôi đành lén một lần giải quyết hết tất cả mọi chuyện vậy.

  Trên tầng cao nhất, ánh nến lung linh đầy lãng mạng, ngoài tiếng đàn piano ra không gian thật im ắng.

  Lăng Tịnh Hy mặc một bộ váy hoa màu vàng nhạt, tóc thắt bím một bên, ánh mắt lấp lánh như vì sao quan sát xung quanh nhưng thật vắng vẻ.

  Lăng Tịnh Hy không cần đón cũng biết cả tầng đã bị Vương Thiếu Phong bao trọn, vì sao hai anh em cứ thích vung tiền hoang phí thế này ?

  Vương Thiếu Phong đối diện mặc bộ Âu Phục màu trắng, đôi mắt đào hoa tràn ngập tình ý nhìn Lăng Tịnh Hy, tay nâng ly rượu đỏ.

“ Cạn ly vì hôm nay không bị anh trai anh phá rối.”

  Lăng Tịnh Hy cười nhẹ, cũng đưa ly lên cụng với hắn, cô uống ngụm nhỏ.

“ Là em làm phải không ?”

  Vừa uống xong ngụm rượu đã nghe Vương Thiếu Phong hỏi, cô cau mày. – “ Chuyện gì ?”

“ Trang Mật Ly.” – Hắn nhàn nhạt phun ra hai chữ.

  Lăng Tịnh Hy nhìn Vương Thiếu Phong chăm chú, không nói gì chỉ uống thêm ngụm rượu … nghe hắn nói thế cô biết hắn đã biết sự thật nhưng cũng không có ý định muốn lừa dối hắn.

“ Phải, các hạng mục quan trọng là do em tung ra.”

  Trang Mật Ly dùng email của cô tung ra giá cả đấu thầu thì cô cũng chìu theo ý cô ta tung ra các hạng mục quan trọng, có như thế nếu truy ra thì người gặp nạn là cô ta chứ không phải cô.

“ Là vì anh ?” – Vương Thiếu Phong nhướng mày.

“ Không, là vì em.” – Cô nhàn nhạt đáp.

“ Như anh thấy, tình nhân bên cạnh Vũ Hàn khá nhiều, muốn sống sót giữa rừng hoa đầy gai nhọn chỉ có cách khiến mình mọc nhiều gai hơn họ.”

“ Anh không nghĩ em lại trở nên như vậy ? muốn làm Vương Phu nhân … À không, là chị dâu anh sao ?”

  Lăng Tịnh Hy lại uống ngụm rượu, vẻ mặt không bối rối, cô bình thản đáp.

“ Nếu không làm như vậy, em không biết mình còn mạng để gặp lại anh hay không ? phụ nữ một khi có lòng đố kỵ … chết, vẫn là rất nhẹ nhàng.”

“ Đó là lý do anh không bao giờ có nhiều phụ nữ, nhất là không muốn đắc tội với họ, anh không muốn người mình yêu phải chịu khổ.”

  Vương Thiếu Phong nói xong, hắn uống cạn ly rượu, lại rót cho mình một ly, rót cho Lăng Tịnh Hy một ly.

  Lăng Tịnh Hy có chút choáng váng, rượu này hơi mạnh nên cô uống một chút đã thấy hơi chóng mặt, vội đưa tay đỡ trán.

“ Hiện tại, em lại muốn thoát khỏi anh trai anh, em … muốn trốn chạy.”

  Vương Thiếu Phong đưa tay nắm lấy tay cô, trầm giọng.

“ Vậy hãy quay về bên cạnh anh, anh sẽ bảo vệ cho em.”

“ Không, em không muốn đến với ai cả, em muốn đi Hy Lạp, muốn cùng ba mẹ sống hết quãng đời còn lại, muốn cùng …”

  Nói đến đây, Lăng Tịnh Hy cảm giác đầu rất nặng, ngước nhìn về Vương Thiếu Phong thì thấy hắn như được phân thân, có rất nhiều Vương Thiếu Phong, cô giơ tay muốn chạm vào nhưng cảm thấy xung quanh tối lại, dần dần mất đi ý thức.

  Vương Thiếu Phong uống cạn ly rượu trên tay, sau đó từ tốn đến bên ngồi cạnh Lăng Tịnh Hy, để đầu của cô dựa vào vai mình, bàn tay to lớn vuốt nhẹ tóc cô, môi cong lên.

“ Em không thể đi, suốt đời suốt kiếp cũng không thể đi.”


Đã sửa bởi zizisisi lúc 25.06.2014, 20:04.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn zizisisi về bài viết trên: Cyclotron, Huyenxxxx9x, Ly Na Tran, Shi Shi, boonboon, gabong_208, gundamwing083, hotaru_yuki, keomut024, tieuthu_soma, yuki_piano
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 0984000995, Big bear, caxxau, Chôcpie, Hang031428, linhtuong, Minh gia khue, ngocls91, ocsen3107, phamm_huong, phanthaosuong903, Túi dấm nhỏ và 1028 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 101, 102, 103

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

3 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

4 • [Xuyên không - Huyền huyễn] Cưa đổ thượng thần băng lãnh - Vị Hi Sơ Hiểu

1 ... 39, 40, 41

5 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

6 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 21/11]

1 ... 52, 53, 54

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 156, 157, 158

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại - Hắc bang] Mị sát - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 25, 26, 27

10 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

11 • [Hiện đại] Người con gái này có độc - Nam Lăng

1 ... 18, 19, 20

12 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

13 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

15 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

16 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

[Cổ đại] Bị nhốt vong quốc công chúa - Độ Hàn

1 ... 139, 140, 141

19 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

20 • [Hiện đại] Hệ liệt thực hoan giả yêu Quyền Sơ Nhược - Tịch Hề

1 ... 13, 14, 15



Thanh Hưng: viewtopic.php?style=2&t=405197
Ai thích Lâu Vũ Tình hem?
ღ_kaylee_ღ: 177 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3290991#p3290991
cò lười: lee năng suất quá nha
ღ_kaylee_ღ: 174 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3290925#p3290925
Ngọc Nguyệt: ...
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Sam Sam: cảm ơn e :))
Jinnn: :)) chúc ss ngày mai thi tốt
Sam Sam: phải nói là mấy hôm trước nghỉ ngơi, hôm nay ngồi cày mà k cày nổi
Sam Sam: thôi thôi, đc vậy thì khỏe chết được :cry:
Jinnn: ss học từ mấy htrc xong đợi đến hnay nghỉ ngơi sao :3
Sam Sam: Jinnn sáng mai thi đây :v giờ còn ngồi ôm lap
Jinnn: be like me =)) thi đến nơi rồi mà vẫn ngồi chơi
Sam Sam: Shin :kiss4: như bài 3 cây nến lung linh í nhờ :D3
Sam Sam: bộ emo là sao bạn ơi @@
cò lười: Bạn có biết bộ emo nào không vậy? Cho mình xin link với ạ. Cảm ơn bạn ạ
Shin-sama: Ừ. Có Sam với Jin là quá đủ cho một cuộc tình
Sam Sam: ối cò gọi mình mà tưởng dùng bbcode :v
cò lười: Sam Sam ơi!
Jinnn: rồi xong mấy hôm sau lại đâu vào đấy thôi nhể :v
Sam Sam: người nào quan tâm mình thì sẽ k nói dối làm chái trym đau :v
Sam Sam: :| kệ đi a
Shin-sama: =))) Thôi mệt, kệ mẹ hết đi.
Jinnn: Mình buồn vì tim mình đau :v
cò lười: hihi
Shin-sama: Nói dối làm trái tim đau
Jinnn: Shin: anh phải bảo sắp đi rồi nhớ ấy quá =)) tiếc là xong hết giấy tờ rồi húy húy
Shin-sama: Hjx
ღ_kaylee_ღ: nay rảnh quá vô tnn xem có ai k :)2
Shin-sama: Tự dưng anh nhắc tới chuyện giấy tờ sắp ok rồi. Chuẩn bị khám sức khỏe. Cr said Đi rồi thì đừng bao giờ nhớ tới đây nữa. Quên đây luôn đi..

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.