Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 358 bài ] 

Trả thù tổng giám đốc ác độc - Nhật Dạ An Nhiên

 
 22.12.2013, 12:56
Hình đại diện của thành viên
Nhật Dạ An Nhiên
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 03.09.2013, 18:13
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 349
Được thanks: 1840 lần
Điểm: 4.6
 Re: (Hiện Đại) Trả Thù Tổng Tài Ác Độc - Nhật Dạ An Nhiên - Điểm: 10
Chương 20 : Dọn Nhà.  

“ Tịnh Hy, nói mình biết đi, hôm qua Vương Vũ Hàn có làm gì cậu không ?”

Từ sáng sớm cho đến xế chiều, Gia Tiểu Mẫn đã như cái đuôi theo sau Lăng Tịnh Hy hỏi đi hỏi lại cũng chỉ một câu mà Lăng Tịnh Hy đã trả lời mỏi cả miệng nhưng cô nàng cũng không tin.

“ Mình đã nói anh ấy muốn chỉ muốn hỏi thăm mình vài câu thôi.”

Gia Tiểu Mẫn trừng mắt. – “ Mình không phải con nít, tên Vương Vũ Hàn đó là hạng người gì chứ ? dễ bỏ qua cho kẻ làm em trai hắn đau lòng sao ?”

Nói tới đó, Gia Tiểu Mẫn dừng lại, bởi vẻ mặt của Lăng Tịnh Hy rất khó coi, cô biết mình không nên nhắc đến nhưng chỉ là buột miệng thôi mà.

“ À, ờ … Tịnh Hy, cậu đã lấy hồ sơ xin thực tập chưa ?” – Gia Tiểu Mẫn đổi đề tài, không muốn nhìn thấy bộ dạng khó coi của Lăng Tịnh Hy.

“ Hồ sơ gì ?” – Lăng Tịnh Hy ngớ ngẩn hỏi.

Gia Tiểu Mẫn phát cáu. – “ Ya, rốt cuộc cậu đi học để điểm danh cho có thôi hả ?”

“ Nếu đi học điểm danh cho có vậy người nào đó đi học để kiếm chỗ ngủ thôi à ?”

Lăng Tịnh Hy hỏi ngược lại, Gia Tiểu Mẫn á khẩu không nói nên lời, nếu không phải làm thêm hơi nhiềi, cùng việc học quá khuya thì đâu đến nỗi tệ như thế.

Cô lườm Lăng Tịnh Hy, chậm rãi giải thích.

“ Là hồ sơ xin thực tâp ngành kế toán, còn bốn tháng nữa là tốt nghiệp nhưng trong ba tháng cuối chúng ta phải xin thực tập tại một công ty nào đó, trong ba tháng thực tập nếu được CEO nhận xét trong hồ sơ là thành tích tốt thì coi như hoàn thành khóa tốt nghiệp.”

Gia Tiểu Mẫn lấy trong túi xách một tập hồ sơ đưa cho Lăng Tịnh Hy

“ Biết là cậu chưa lấy nên mình lấy hộ luôn, cuối tuần này là hết hạng nộp hồ sơ đó.”

“ Cậu định vào công ty nào chưa ?” – Lăng Tịnh Hy xem sơ bên trong nói.

“ Thái Phàm có giới thiệu mình rồi nhưng mình còn chờ cậu nên chưa chấp nhận, tên công ty là NIGHT, chuyên về thu mua vật liệu xây dựng, Thái Phàm nói nếu làm tốt thì sau này khi tốt nghiệp bọn mình có thể xin vào đó luôn.” – Gia Tiểu Mẫn giải thích.

“ Để mình suy nghĩ một chút.”

Kétt … Nghe tiếng phanh xe trước mặt mình, Gia Tiểu Mẫn mắt sáng rực nhìn chiếc xe trước mặt, là  Lamborghini aventador nha, riêng Lăng Tinh Hy thì cau mày bởi cô biết đó là xe của ai.

Gia Tiếu Mẫn thiếu điều muốn chảy nước bọt nhưng khi thấy người bước xuống xe, cô nuốt nó xuống ngay, trừng mắt nhìn người đàn ông đang đi tới trước mặt mình.

Người đàn ông đầy vẻ nam tính bước tới gần hai cô gái, gật đầu chào nhẹ.

“ Lăng tiểu thư, Vương tiên sinh bảo tôi đến đón Lăng tiểu thư, mời Lăng tiểu thư lên xe.”

“ Đại sắc lang.”

  Gia tiểu Mãn hét lớn khiến xung quanh không ít người quay đầu tò mò nhìn xem nhưng họ điều ngây người bởi vẻ ngoài đầy hấp dẫn của người đàn ông này, bảo hắn là đại sắc lang, cho họ mười bộ não cũng không dám tin.

Dương Nghị nhìn Gia Tiểu Mẫn, hắn không biết tại sao mỗi lần thấy hắn cô đều gọi như thế ? cho dù hắn chưa bao giờ chạm đến người cô, từ khi nào hắn đã gây ác cảm với cô nàng này rồi ?

“ Tiểu Mẫn, cậu về trước đi, mình có việc đi đây một chút.”

Lăng Tinh Hy nói với Gia Tiểu Mẫn, cô chán nãn thở dài trong bụng, quả thật tên này nói được làm được.

“ Vương Vũ Hàn muốn gặp cậu sao ? hắn muốn làm gì nữa đây ?” – Gia Tiểu Mẫn ghé sát tai cô thỏa thẽ.

“ Chỉ hỏi vài chuyện thôi … à, cậu nói với ông chủ xin nghĩ dùm mình một bữa vậy.”

“ Nhưng mà …”

“ Tiểu Mẫn, mình đảm bảo là anh ấy sẽ không làm gì mình đâu, cậu an tâm.” – Lăng Tịnh Hy trấn an cô nàng nhưng lòng thì rối như tơ vò.

Gia Tiểu Mẫn khó chịu gật đầu, nếu Lăng Tịnh Hy đã nói vậy thì đành chịu nhưng dù phản kháng cũng vô dụng, tên đại sắc lang này cao to như thế, một bạt tay cũng khiến cô bay ra mười mấy mét, cô vẫn chưa muốn chết sớm thế đâu.

Đợi Gia Tiểu Mẫn đi khuất, Lăng Tịnh Hy ủ rủ đi lên xe, vừa mở cửa thì thấy Vương Vũ Hàn đã ngồi đó xem laptop, cô khựng lại kinh ngạc nhìn.

“ Lên xe.” – Vương Vũ Hàn không ngước nhìn mà chỉ nói.

Lăng Tinh Hy hít một ngụm khí lạnh rồi đi vào xe, ngồi xuống kế hắn nhưng vẫn giữ khoảng cách.

“ Về biệt thự.”

Dương Nghị cho xe chạy đi, hắn cũng không hiểu Vương Vũ Hàn muốn gì, ban đầu bảo hắn đi đón cũng khiến hắn lấy làm lạ, có gì bảo Petter là tài xế riêng đi được rồi nhưng khi hắn muốn đi thì Vương Vũ Hàn lại ngồi vào xe và bảo chạy, rốt cuộc ông chủ muốn gì đây ?

“ Tôi muốn về nhà lấy ít đồ.”

Lăng Tinh Hy biết hiện giờ phản kháng là vô dụng, cũng biết mình đã bước lên chiếc xe sang trong này thì coi như cuộc đời mình cũng chấm dứt đây, cô sẽ ngoan ngoãn không làm mất lòng hắn nếu không hậu quả khôn lường nhưng ở căn nhà trọ kia còn một số thứ rất quan trọng nên cô phải về lấy.

“Không cần.” – Hắn lạnh nhạt nói.

“ Mọi thứ ở biệt thự không thiếu, mấy thứ rách nát của cô cứ vứt vào thùng rác là được.”

Lăng Tinh Hy cắn môi, hình như không khi nào tên này không sỉ nhục cô, đó là niềm vui của hắn sao ?

“ Có một số tài liệu liên quan đến việc học tôi muốn về lấy, sẽ không mất nhiều thời gian của ngài đâu.”

Hắn vẫn giữ lặng, Lăng Tịnh Hy khó chịu, cô vội níu tay hắn.

“ Chỉ mất mười phút thôi, mấy thứ đó rất quan trọng với tôi.”

Lúc này Vương Vũ Hàn mới nhìn cô rồi nhìn đến cánh tay bị cô nắm lấy, mày nhíu chặt.

Lăng Tinh Hy biết mình luống cuống buông tay hắn ra, cúi đầu.

“ Đến biệt thự Hoa Nhạt.” – Hắn lại nhìn vào laptop phun vài chữa.

Thấy Vương Vũ Hàn đồng ý, cô vui mừng nhưng khi nghe nói đến nhà mình cô chợt nhớ lại hiện giờ cô không còn ở đó nữa, Lăng Tịnh Hy nhìn Dương Nghị, nhỏ giọng.

“ Xin lỗi … nhưng anh có thể đến chỗ 320 Đường XX được không ?”

Vương Vũ Hàn lại nhìn cô sau đó đóng laptop lại, lạnh giọng. – ‘” Đến đó đi.”
___________________________________

Trước ngôi nhà hai tầng cũ nát, Vương Vũ Hàn ngồi trong chiếc xe sang trọng nhìn bóng Lăng Tịnh Hy đi lên cầu thang, hắn dựa vào ghế da, hờ hửng nói.

“ Điều tra một chút.”

Dương Nghị gật đầu hiểu ý, mắt cũng hướng về dãy nhà hai tầng kia.

Lăng Tịnh Hy vào trong thu dọn ít sách vở, cô không lấy đồ đạc bởi Vương Vũ Hàn bảo không cần, nhìn quanh căn phòng, cô thở dài, đôi mắt chợt buồn đi.

Không ngờ tránh không thoát được số phận, rốt cuộc cũng bị hắn tóm được nhưng không biết là may mắn hay xui xẻo, được ở bên cạnh hắn có phải là cơ hội tốt để tar thù không ? nhưng cô lấy gì để báo thù ?

Vương Vũ Hàn là ai kia chứ ? cô có thể đánh gục hắn sao ? mơ cũng không thấy nói chi là làm.

Lấy trong hộp tủ ra một khung ảnh cũ, tay cô vuốt hẹ mặt khung, đáng lẽ cô đã vứt bỏ hết nhưng không nghĩ lại bỏ sót nó, trong ảnh là hình ảnh cô đang được Vương Thiếu Phong ôm vào lòng, nụ cười trên môi anh thật hiền hòa còn cô thì bị anh ôm chặt nên hơi cáu nhưng vẫn cười rất vô tư.

Qúa khứ qua đi nhưng tình yêu vẫn xót lại, biết bao nhiêu lần muốn quên đi nhưng hàng đêm luôn mơ thấy, mệt mỏi thật nhưng cũng cố hết sức mà quên, tạm biệt tất cả.

Đang muốn bỏ nó vào lại chỗ cũ thì Vương Vũ Hàn bước vào cửa từ khi nào, cô nhìn hắn sửng sốt, chưa kịp nói gì thì khung ảnh đã bị hắn giựt lấy, hắn cười lạnh.

“ Thì ra thứ quan trọng mà cô nói là đây sao ?”

Không đợi cô trả lời, khung ảnh đã bi hắn quăng ra cửa sổ, tiếp theo là nghe tiếng xoảng.
Lăng Tịnh Hy bật dậy muốn chạy lại xem nhưng tay bị hắn giữ lại.

“ Không nghĩ hạng đàn bà như cô vẫn ti tiện như thế … Sao ? vẫn muốn quay lại với Thiếu Phong à ?”

Mắt hắn đày tia lửa giận, khi nhìn thấy khung hình hắn đã cảm thấy khó chịu toàn thân, nhất là nụ cười của hai người thật chói lóa, hắn không thích kiểu cười đó, hắn muốn phá hủy nó.

“ Vương tiên sinh đã hiểu lầm, tôi chỉ muốn vứt nó đi nhưng chưa kịp làm thì Vương tiên sinh đã bước vào rồi.” – Cô không muốn bị hắn sỉ nhục thêm nên phải nói dối.

“ Còn không ?” – Câu nói không đầu không đuôi làm cô đần ra.

Vương Vũ Hàn nhíu mày. – “ Những gì liên quan đến hai người, đem hết ra đây ?”

“ Đó là thứ duy nhất.” – Sợ hắn không tin, cô bồi thêm .

“ Nếu Vương tiên sinh không tin, có thể lục xét.”

Nhìn quanh phòng hắn lại nhìn cô lạnh giọng. – “ Nên nhớ thận phận của mình là gì ?”

Sau đó xoay người bỏ ra cửa.

Lăng Tịnh Hy mệt mỏi ngồi xuống giường nhưng chợt nhớ một chuyện, cô chạy đến chỗ hắn lên tiếng.

“ Vương tiên sinh, tôi muốn xin ngài một chuyện.”

Hắn xoay người nhìn cô, ý bảo nói tiếp. – “ Tôi muốn giữ lại nhà trọ này.”

Hắn cười lạnh. – “ Không lẽ ngoài tôi ra cô vẫn muốn ở nơi này hầu hạ kẻ khác.”

Hai tay siết chặt, cố không cho mình hét lớn, cô nói chậm rãi.

“ Tháng sau ba mẹ tôi từ Hy Lạp trở về, họ có thể sẽ đến đây tìm tôi.”

Ý tứ của cô quá rõ, cô không muốn cha mẹ biết cuộc sống của mình hiện giờ hèn hạ đến mức nào nên muốn giữ lại nhà trọ, để khi họ về vẫn thấy cô ở đây.

Vương Vũ Hàn nhìn cô với vẻ phức tạp, môi nhếch lên.

“ Tùy cô, nhưng nên nhớ … tôi không thích món đồ chơi của mình không an phận.”

Lăng Tịnh Hy hơi kinh ngạc khi Vương Vũ Hàn đồng ý, cứ nghĩ hắn sẽ bát bỏ nhưng không ngờ …

  Thôi không suy nghĩ nhiều, bây giờ quan trọng là không cho cha mẹ biết là được, đi bước nào thì tính bước đó.

Được một lúc hắn lại nhìn cô chăm chăm, lên tiếng. – “ Từ nay không được cắt tóc nữa.”

Hắn vừa quay đi thì cô lại hỏi. – “ Tóc là của tôi, tôi muốn làm gì là quyền của tôi.”

Muốn quản cô ư, không dễ vậy đâu.

“ Là món đồ chơi thì phải nghe lời chủ nhân, cả người cô đều là của tôi, nếu vẫn bướng bỉnh như thế, ngay lặp tức cô sẽ biết hậu quả là như thế nào ?” – Hắn chậm rãi nói.

Cô cười nhạt, cô biết không nên chọc giận hắn nhưng không biết tại sao mỗi khi hắn muốn cô làm theo lời hắn thì cô lại muốn đối đầu, muốn phản kháng, có thể do trong tiềm thức cô, trong mỗi giác quan trên cơ thể luôn bài xích hắn nên cứ chống đối thế thôi.

_________________________________

Nguyệt Thự

Chiếc xe nhanh chống quay về biệt thự xa hoa kia, Lăng Tịnh Hy như người máy đi theo sau Vương Vũ Hàn vào trong, biệt thự vẫn như ngày nào, không có gì thay đổi, chỉ có điều nó lại chứa thêm một kẻ không ra gì, là cô đây.

Đến đại sãnh, một người phụ nữ ngoài bốn mươi, chắc là quản gia biệt thự, nhìn bà trong có vẻ hiền lành tuy đôi mắt nhìn cô như tia lade muốn xuyên thủng người cô vậy.

“ Cậu chủ, cậu đã về.” – Người phụ nữ nghiêm trang cúi chào cùng với mấy người giúp việc sau lưng.

“ Cô ta tên Lăng Tịnh Hy, sau này cô ta sẽ sống ở đây, dẫn cô ta lên phòng đi.”

Nói xong hắn đi lên cầu thang, cũng không nói thêm lời nào.

“ Mời Lăng tiểu thư theo tôi.”

Lăng Tịnh Hy nghe người đó nói với mình, cô cúi chào lễ phép rồi theo sau bà đi lên lầu.

Họ đi đến căn phòng quen thuộc, Lăng Tịnh Hy do dự không muốn vào nhưng cửa đã mở sẵn, cô đành cắn răng theo vào trong.

Bên trong mọi thứ vẫn như cũ, chỉ khác một chút là cái giường ngày ấy giờ đã được đổi thành cái giường lớn hơn, ra giường màu trắng tinh, khung giường lớn có thể chứa khoảng bảy tám người, trong đầu cô hiện lên suy nghĩ.

‘ Không lẽ hắn biến thái đến mức muốn cùng một lúc với nhiều người hay sao ?’

Cô rùng mình một cái, đầu lắc mạnh cho cái suy nghĩ biến thái kia bay đi.

“ Tôi là quản gia của Nguyệt thự, mọi người hay gọi tôi là dì Phùng, nếu Lăng tiểu thư không ngại cũng có thể gọi tôi như thế ?”

Dì phùng nhìn người con gái trước mặt, cô khác với mấy vị tiểu thư lúc trước, không trang điểm hay ăn vận khiêu gợi, lại lễ phép khiến bà cảm thấy thích, bà cũng lấy làm lạ khi cậu chủ lại đưa cô gái này về nhà.

Không những có thế, lúc sáng nay cậu lại ra lệnh cho người chuyển chiếc giường lớn này vào phòng, lại căn dặn mua một số đồ dành cho phụ nữ, nhìn cậu chủ lúc đó tuy vẻ mặt không cảm xúc nhưng lời nói thì toàn liên quan đến phụ nữ khiến bà cùng những người giúp việc rất tò mò, và nhất là cậu chủ lại muốn cô gái này ngủ trong phòng cậu càng khiến bà kình hoàng hơn.

“ Vâng, dì Phùng.” – Đối vói người lớn tuổi, Lăng Tịnh Hy luôn lễ phép nên không phân biệt là thù hay bạn.

Dì Phùng khẽ cười. – “ Lăng Tiểu thư tắm rữa trước đi, sau đó xuống lầu dùng cơm .”

Nói xong, dì Phùng ra hiệu cho hai cô gái phía sau tiến lên muốn cởi áo cho Lăng Tịnh Hy nhưng bị cô ngăn lại.

“ Tôi có thể tự làm.” – Sau đó vụt chạy vào nhà tắm đóng khóa cửa lại, cứ sợ họ sẽ xong vào trong vậy.

Dì Phùng cùng hai cô người làm cười tũm tỉm nhưng cũng không nói niều, lặng lẽ ra ngoài.

Trong phòng tắm rộng lớn, Lăng Tịnh Hy cũng không xa lạ nơi này, cô đi vào buồn tắm đã chứa đầy nước, thử nước đã ấm, cô cởi đồ rồi bước vào trong tắm rửa, muốn tắm sữa tắm, thấy bên cạnh có chai sữa tắm cô cầm lấy, hơi ngạc nhiên vì không hiểu sau lại có loại sữa tắm mà cô hay dùng ở chỗ này, loại oải hương dễ chịu.

Mang tâm trạng hết khó hiểu lại nghi ngờ cố gắng tắm cho xong, cô không muốn nghĩ theo chiều tốt bởi nó sẽ làm đầu óc cô nổ tung mất.

Sau khi tắm xong, chợt nhớ quên mang đồ vào, cô lấy khăn tắm quấn ngang mình đi ra ngoài, mở cửa tủ quần áo ra, cô choáng váng.

Trước mặt, một hàng đồ Tây Âu tối màu sang trọng và một hàng toàn váy áo phụ nữ đủ màu sắc nhưng không màu mè, cô nuốt nước bọt.

‘ Không nghĩ hắn lại có nhiều phụ nữ đến thế ?’

Nhưng suy nghĩ đó chợt bay đi khi váy áo toàn đồ mới tinh, còn có cả tem chưa cắt nữa chứ. – ‘Không lẽ hắn mua cho mình ?”

Cô lại lục tìm đồ ngủ xem có không thì càng kinh hoảng bởi ngay cả đồ lót cũng có nhưng đồ lót thì toàn loại tối màu không có màu sáng, đồ ngủ cũng vậy, chỉ có điều cô mà mặc đồ ngủ này thì thôi khỏi mặc cho rồi.

Không hở trước, cũng hở sau, dù không hở cũng mỏng lét, khuôn mặt cô đỏ bừng cầm cái áo hai dây ngắn ngủn nhìn ngây ngốc, cơn tức giận cùng xấu hổ trỗi dậy.

“ Biến thái.”

“ Tôi có thể xem đó là lời cô đang khen tôi ?”

Vương Vũ Hàn không biết đứng trước cửa từ khi nào, hắn chỉ muốn về phòng xem Lăng Tịnh Hy đang làm trò quỷ gì mà không xuống ăn tối.

Hắn cũng không có nhẫn nại mà chờ nên về phòng xem sao nhưng không nghĩ lại thấy được cảnh xuân trước mắt, trên người cô chỉ quấn mỗi khăn tắm của hắn, nhìn thấy đôi chân thon dài đó, cùng khe rãnh trước ngực, người hắn tự dưng nóng lên.

“ Tiểu yêu tinh.”

Lăng Tịnh Hy cau mày, ánh mắt khó hiểu nhìn Vương Vũ Hàn, vì sao mỗi lần hắn gặp cô cứ gọi cô là “Tiểu yêu tinh” cô đâu có tai nhọn hay mắt mèo đâu mà tiểu yêu tinh cái nỗi gì.

“ Tôi muốn về nhà lấy đồ của mình.” – Mặc cái này ư ? vậy khỏi mặc cho rồi.

  Vương Vũ Hàn nhếch môi cười, chân thon dài đi tới chỗ Lăng Tịnh Hy, tay vuốt ve khuôn mặt cô.

“ Hình như cô là kẻ không có não ? đây là lần cuối tôi lặp lại … là món đồ chơi, cô chỉ có thể nghe lời, hiểu chưa ?”

Tay hắn bổng siết chặt cằm khiến Lăng Tịnh Hy cau mày nhưng cũng chỉ còn cách phục tùng, cô cắn răng gật đầu.

Tay hắn lại vuốt xuống xương quai xanh, lại đi xuống dưới, Lăng Tịnh Hy chặn tay hắn lại, hắn nhíu mày, cô lúng túng. – “ Tôi … tôi đói bụng.”

“ Hừm … để tôi ăn no rồi cô sẽ được ăn.”

Hắn nhếch môi, không nói gì thêm lặp tức bế bổng cô lên đi đến chiếc giường lớn, cô hoảng sợ ôm cổ hắn, môi cắn chặt.

Nếu đã chấp nhận thì có chống cự cũng chỉ làm đau mình nhưng mọi chuyện vẫn chưa bắt đầu, cô nhẫn nhục không có nghĩa cô buông xuôi, trò chơi vẫn mới bắt bắt đầu đó thôi.


Đã sửa bởi zizisisi lúc 15.06.2014, 11:54, lần sửa thứ 2.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
 25.12.2013, 20:32
Hình đại diện của thành viên
Nhật Dạ An Nhiên
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 03.09.2013, 18:13
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 349
Được thanks: 1840 lần
Điểm: 4.6
 Re: (Hiện Đại) Trả Thù Tổng Tài Ác Độc - Nhật Dạ An Nhiên - Điểm: 10
Chương 21 : Kẻ Thù Truyền Kiếp.

   Những ngày sau, Lăng Tịnh Hy bị Vương Vũ Hàn chèn ép đến nghẹt thở, cô không biết hắn lấy đâu ra nhiều tinh lực đến thế, ban ngày đi làm, ban đêm lại hành hạ cô đến hừng đông mới thôi.

Cả người như bị xe ủi chạy ngang qua, thân thể đau nhức rả rời còn hắn thì tinh thần sáng khoái, nhiều khi còn trêu chọc cô, sỉ nhục cô nhưng cô nhịn, dưới mái hiên người khác dù lòng tự trọng có cao đến mấy cũng đã bị hắn chà đạp mất hết rồi.

  Như mọi bữa, Lăng Tịnh Hy thức dậy lê tấm thân mền nhũn không sức sống vào nhà vệ sinh tắm rữa sạch sẽ, sao đó vơ đại một bộ váy mặc vào.

  Nói đến cách ăn mặc hiện tại của cô thì khỏi phải nói, khi Gia Tiểu Mẫn nhìn cô như người ngoài hành tinh, cô chỉ có cách nói muốn thay đổi một chút, Gia Tiểu Mẫn hung hăng quăng cho hai từ . – “ Thần kinh.”

  Kiểu ăn mặc như tiểu thư này cô muốn chắc, tại tên biến thái đó nói không được phật ý hắn nên cô mới chịu thôi, nhìn những bộ váy trước mặt cùng với lượng giày phía dưới, không biết có mặc hết trong một năm không nữa.

  Vệ sinh thân thể xong, cô xuống lầu thì thấy dì Phùng đã chuẩn bị xong điểm tâm sáng, nếu không phải hắn bắt buột ăn xong mới được đi học thì đánh chết cô cũng không muốn ăn cùng hắn.

  Cô chào di Phùng rồi ngồi vào ghế cắt món bít tết ăn ngấu nghiến, cô không muốn cùng ăn với hắn nên dùng tốc độ thật nhanh để ăn, bất quá lấy lý do trễ giờ rồi lao đi là được.

“ Cốc, cốc, cốc …”

Tiếng giày cao gót nện trên sàn gạch láng bóng khiến tai Lăng Tịnh Hy nhức nhói, đang gặm bít tết, cô ngước nhìn.

  Người con gái vận chiếc váy ngắn màu cam bó sát người, cổ áo trệ đến mức có thể thấy được khe rãnh phía trong, dáng người nóng bỏng ngay cả cô còn nhìn đến ngây người huống chi là mấy tên đàn ông.

  Cô gái đi đến trước mặt cô, môi khẽ cười. – “ Lâu rồi không gặp, chào em, Tịnh Hy.”

  Âu Thục Lợi nhìn Lăng Tịnh Hy cười tươi như hoa nhưng trong lòng chỉ muốn đâm chết cô, nếu không phải cô biết được Vương Vũ Hàn đang bao nuôi một cô gái tại Nguyệt Thự thì cô đã không bỏ buổi quảng cáo bên Pháp quay về xem thử con hồ ly tinh đó là ai.

  Đối với mấy cô tình nhân lúc trước bên cạnh Vương Vũ Hàn, cô không hề liếc mắt tới bởi không quá một tháng thì đã bị hắn đá đi rồi nhưng giờ thì khác, dù chưa tới một tháng nhưng con hồ ly tinh này lại được sống ở Nguyệt Thự và nhất là được nằm trên chiếc giường mà cô hằng ao ước, cô không lo mới là chuyện lạ.

  Lăng Tịnh Hy nhìn Âu Thục Lợi, nếu nói Vu Tử Băng là bạn thân của cô bao nhiêu thì Âu Thục Lợi là kẻ thù đáng sợ hơn bấy nhiêu.

  Từ năm cấp hai, cô và Âu Thục Lợi như nước với lửa, bằng mặt nhưng không bằng lòng, Âu Thục Lợi luôn càng quét hết bạn trai của cô dù là xấu xí cũng bị cướp mất, hình như cô ả sinh ra là để đối đầu với cô vậy.

“ Thật không nghĩ lần trước gặp mặt em, được biết em là bạn gái của Thiếu Phong, còn lần này gặp lại thì … là tình nhân của Vũ Hàn.”

  Âu Thục Lợi tuy nói với ngữ điệu rất nhẹ nhàng nhưng lời nói lại đầy mỉa mai, khinh thường, Lăng Tịnh Hy thấy khó chịu nhưng quá quen con người hai mặt này nên cũng dễ đối phó thôi.

“ Em còn phải học hỏi ở chị nhiều, nghe nói chị làm tình nhân bên cạnh Vũ Hàn cũng gần năm năm rồi thì phải ?”

  Vẻ mặt Âu Thục Lợi trầm xuống, cô không nghĩ sẽ thua một đứa chỉ mới hai mươi mấy tuối, vẫn giữ nụ cười trên môi, nhẹ giọng.

“ Nếu em biết thế thì nên biết địa vị của chị trong lòng Vũ Hàn và cũng nhìn lại bản thân một chút, nếu không khôn khéo thì chưa đến mười ngày em sẽ giống như những cô gái trước đây, bị đưa đi đến những nơi mà mình không ngờ tới đâu.”

“ Chị nói cũng phải, hiện giờ mỗi đêm em đều phải hầu hạ anh ấy đến thở không nỗi, buổi tối cứ bị ôm chặt không thở được, em không biết có thể chịu bao lâu nữa đây ? … Chị à, hay chị nói cho em biết có cách nào được giống như chị ở ngoài biệt không ? thà lâu lâu anh ấy gọi một cú điện thoại bảo em đến, chứ ngày nào cũng thế, em sợ không sống nỗi tới tháng sau quá hà.”

  Giọng Lăng Tịnh Hy tuy trách móc nhưng lại cho thấy mình rất được sủng, việc đó dĩ nhiên khiến vẻ mặt Âu Thục Lợi tối sầm lại, cô nắm chặt tay không cho mất bình tĩnh mà bạt tay Lăng Tịnh Hy.

  Chợt mắt Âu Thục Lợi lóe lên, cô không đôi co nữa mà tiến tới chỗ Vương Vũ Hàn đang đi xuống lầu, cô ôm chặt tay hắn, giọng nũng nịu.

“ Vũ Hàn, em nhớ anh quá đi.”

  Nói xong còn hôn cái chụt lên má hắn khiến Lăng Tịnh Hy nổi đầy da gà.

“ Tại sao đến đây ?”

  Hắn lạnh nhạt nói, mắt quan sát Lăng Tịnh Hy đang ăn ngấu nghiến, cũng đi đến bàn ăn, ngồi xuống và bắt đầu dùng bữa.

  Âu Thục Lợi cứ như bạch tuột đeo theo hắn tới bàn ăn, giọng vẫn ngọt ngào quyến rũ khiến người nghe mê say.

“ Người ta nhớ anh nên mới về đây sớm gặp anh đó thôi, anh thật vô tâm.”

  Lăng Tịnh Hy muốn nôn, nếu bắt cô nói mấy tiếng này thì bắt cô mười ngày không ăn gì, đảm bảo cô có thể nói được ngay.

  Vương Vũ Hàn thấy thái độ Lăng Tịnh Hy xem hắn như người vô hình mà hắn lại ghét điều đó, hắn không ăn mà ôm eo Âu Thục Lợi, giọng cũng dịu hơn.

“ Thế em muốn thế nào ?”

  Âu Thục Lợi thấy mình được sủng, dĩ nhiên không bỏ qua cơ hội, cô vòng tay qua cổ Vương Vũ Hàn, giọng ngọt ngào.

“ Em muốn đi Shopping, em mới biết có một cửa hàng chuyên về Tây Âu rất đẹp, chúng ta đi đi có được không ? ”

  Hắn nhếch môi, mắt liếc Lăng Tịnh Hy một cái, nhỏ giọng. – “ Được.”

  Âu Thục Lợi vui như tết đến. – “ Vậy ăn xong mình đi nha anh.”

  Lăng Tịnh Hy ăn xong ngước nhìn đôi cẩu nam nữ đang nói những lời muốn nôn trước mặt, cô nhỏ giọng.

“ Tôi ăn xong rồi, xin phép đi trước.”

  Cầm nhanh túi xách, cô đứng dậy bỏ đi nhưng mới một bước thì khí lạnh từ phía sau đã làm cô rét cả sống lưng.

“ Đứng lại.” – Hắn lạnh giọng.

  Lăng Tịnh Hy xoay người nhìn hắn, giọng ấp úng. – “ Tối sắp trễ học rồi.”

“ Xin nghĩ đi, hôm nay đi ra ngoài với tôi.”

“ Nhưng …”

“ Vũ Hàn, Tịnh Hy phải đi học, hay để khi khác đi, hai chúng ta đi cũng được mà.”

  Có thể người ngoài cho là Âu Thục Lợi đang giúp Lăng Tịnh Hy nhưng thật ra cô nàng không muốn Lăng Tịnh Hy làm kì đà phá hỏng những giây phúc lãng mạng giữa cô và Vương Vũ Hàn nên mớ nói giúp.

“ Nếu không đi thì sau này cũng đừng mong đến trường.”

  Lạnh nhạt phun ra một câu, Vương Vũ Hàn lấy khăn giấy lau nhẹ khóe miệng, đứng dậy đi ra cửa, Âu Thục Lợi liếc nhẹ Lăng Tịnh Hy một cái sau đó theo sau Vương Vũ Hàn.

  Lăng Tịnh Hy sầu não, lấy điện thoại gọi cho Gia Tiểu Mẫn xin nghĩ một ngày rồi cũng theo sau.
__________________________________

  Trong cửa hàng thời trang cao cấp dành cho cả nữ lẫn nam, những nhân viên bán hàng nở nụ cười tươi như hoa đón chào khách quý nhưng chẳng ai quan tâm.

  Vương Vũ Hàn từ lúc bước vào không hề nhìn một cái mà chỉ ngồi xuống sofa xem laptop, Âu Thục Lợi thì chạy Đông chạy Tây lấy đồ ra thử, Lăng Tịnh Hy thì đi xung quanh ngắm nghía, nhưng không chạm vào thứ nào bởi ở nhà còn một đống quần áo, mua về cũng để trưng bày mà thôi.

  Đi vòng quanh hồi lâu, cô dừng trước một tủ kiếng, mắt chăm chú ngắm nhìn đôi giày búp bê cao gót trước mặt, đây là kiểu giày màu đen, có chiếc nơ kết hạt ngọc lấp lánh, nó cũng đơn giản không cầu kì, Lăng Tịnh Hy từng thấy nó trên mặc báo thời trang, liếc qua bảng giá, mắt cô trợn trắng … 500 tệ, nhiêu đây tiền ra ngoài chợ đêm mua cả chục đôi còn được đó.

“ Thích nó sao ?”

Phía sau vang lên giọng nói nhưng Lăng Tịnh Hy lo chăm chú nhìn gia tiền nên chỉ trả lời trong vô thức.

“ Ừm … nhưng mắc quá.”

  Vừa nói xong thì chợt thấy hơi thở quen thuộc phả trên đỉnh đầu, cô xoay người thì đụng ngay Vương Vũ Hàn, bốn mắt nhìn nhau, hai người rơi vào khoảng lặng.

“ Lấy nó ra giúp tôi.” – Vương Vũ Hàn phá vỡ sự im lặng, hắn nhìn cô bán hàng đang chảy nước miếng nhìn hắn.

“ Không cần, tôi không thích nó nữa rồi.”

   Hắn nhếch môi. – “ Lấy đôi đó cho tôi.”

  Hắn không quan tâm Lăng Tịnh Hy nói mà ra lệnh cho nhân viên lấy nó, Lăng Tịnh Hy nhìn hắn, tuy rất thích nhưng không muốn nhận thêm từ hắn cái gì, cô muốn cản lại thì hắn lên tiếng.

“ Thục Lợi, em lại đây.”

  Âu Thục Lợi đang chọn túi xách, nghe hắn gọi, cô chạy như bay đến, vui vẻ hỏi.

“ Chuyện gì vậy anh ?”

“ Thử xem nó có vừa không ?”

  Lăng Tịnh Hy đóng băng tại chỗ, đồi nổi đầy vạch đen, cô bị hố nặng.

Âu Thục Lợi tuy không thích nhưng vì muốn lấy lòng Vương Vũ Hàn vẫn tươi cười mang vào.

“ Vũ Hàn, đôi giày này đẹp thật đó, anh đúng có khiếu thẩm mỹ nha.”

“ Thích sao ?” – Hắn lạnh nhạt nói, mắt liếc xéo Lăng Tịnh Hy.

“ Đương nhiên em thích rồi, chỉ cần là quà anh tặng, em đều thích hết.”

  Âu Thục Lợi ra sức nịnh nọt, lại liếc nhẹ Lăng Tịnh Hy, lấy làm đắc chí.

“ Ngoan lắm, chỉ cần em biết nghe lời, thì muốn thứ gì tôi đều cho hết, hiểu chưa ?”

  Hắn nói với Âu Thục Lợi nhưng thực sự là cho Lăng Tịnh Hy nghe, cô cũng không ngốc mà không hiểu, chỉ là làm lơ nhìn sang chỗ khác.

  Sau khi chọn đồ xong, Âu Thục Lợi lại chọn mấy bộ Tây Âu cho Vương Vũ Hàn, hắn không quan tâm, lại đi vào nhà vệ sinh, Âu Thục Lợi ảo não đi chọn tiếp đồ của mình.

  Lăng Tịnh Hy lại đi đến quầy trang sức, cô ngắm nghía một chút thì thấy một chiếc lắc tay rất đẹp, giá chỉ có 1800, chiếc lắc rất đơn giản, sợi dây làm bằng bạch kim, chỉ có một viên ngọc màu đen, cô nhịn không được lên tiếng.

“ Cho tôi xem cái này được không ?”

  Cô bán hàng vui vẻ lấy cho cô xem. – “ Vị tiểu thư đây rất biết nhìn, đây là lắc chân, sản phẩm mới nhất của công ty chúng tôi, chỉ có một sợi thôi, giá 1800 bảng anh, nếu được chúng tôi có thể bớt 10 %  cho quý khách.”

Cằm Lăng Tịnh Hy muốn rớt xuống, 1800 bảng Anh không phải quy ra sẽ thành 2 vạn tệ đó sao … OMG.

  Chưa kịp lên tiếng, chiếc lắc trong tay đã bị cướp mất, cô nhìn qua mới biết là Âu Thục Lợi.

“ Cái này nhìn chẳng đẹp tí nào.”

Cô bán hàng vẫn vui vẻ nói. – “ Vị tiểu thư này không biết đó thôi, sợi dây thì không đáng giá nhưng viên kim cương này thì rất quý đó, bởi nó có một truyền thuyết.”

“ Truyền thuyết gì ? “ – Cả hai cùng đồng thành nói, sau đó nhìn nhau như người ngoài hành tinh.

  Cô bán hàng giải thích. – “ Viên kim cương này còn có tên là Lệ Băng Tình, là giọt nước mắt của Nữ Vương băng giá, Nữ Vương đã vì người mình yêu mà rơi lệ và viên kim cương này đã được Nữ Vương phù phép biến nó thành một phép màu chiếm giữ tình yêu, chỉ cần người đàn ông nào đeo viên kim cương này vào chân người phụ nữ thì suốt đời này người đàn ông đó sẽ thuộc về người phụ nữ, cả tình yêu lẫn thể xác.”

  Âu Thục Lợi mắt sáng rõ nhìn viên kim cương màu đen huyền bí, trong đầu chợt hiện lên ảo tưởng.

‘ Nếu Vương Vũ Hàn đeo vào chân cô thì sao ?’ – Mơ mộng bay đầy đầu.

Lăng Tịnh Hy khóe môi giật giật, cái gì mà truyền thuyết truyền thống … đầu truyện, cuối chuyện chẳng liên quan gì nhau … gạt người.

“ Được rồi tôi mua nó.” – Âu Thục Lợi mơ mộng xong thì lấy ngay.

  Lăng Tịnh Hy lắc đầu xoay người thì đụng mặt Vương Vũ Hàn, trong đầu chỉ có một ý nghĩ … hắn là quỷ chắc.

  Âu Thục Lợi đưa chiếc lắc đến chỗ Vương Vũ Hàn, miệng hớn hở.

“ Vũ Hàn, anh xem nó đẹp không ? anh đeo nó giúp em nha.”

  Biết hắn sẽ không đeo lên chân mình thôi thì đeo vào tay cũng được, vì thế Âu Thục Lợi rất mong chờ.

“ Đồ xấu xí này không hợp với em, chọn cái khác đi.”

  Hắn liếc qua Lăng Tịnh Hy không nói gì sau đó quay người bỏ đi.

  Lăng Tịnh Hy nhếch môi cười lạnh, nhìn Âu Thục Lợi vẻ đồng cảm, đi lướt qua cô nàng, giọng tiếc thay.

“ Chị Thục Lợi, em buồn thay chị đó.”

  Âu Thục Lợi mặt lạnh như tiền, nhìn bóng hai người dần khuất, cô tức giận quát với nhân viên.

“ Thứ xấu xí này cũng muốn tôi mua sao ?”

  Sau đó giậm chân chạy theo sau hai người. Nhân viên bán hàng hóa đá.

  Tiếp theo đó, họ đi đến mấy cửa hàng khác, Âu Thục Lợi ra sức càng quét, Lăng Tịnh Hy cũng chỉ dòm hoặc ngó hay sờ vài thứ nhưng không mua bởi vì mấy thứ đó đều bị Vương Vũ Hàn tặng hết cho Âu Thục Lợi khiến cô chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi.

  Kết quả cuối cùng, Âu Thục Lợi đồ chất đống hết cả một xe mà Lăng Tịnh Hy thì hai tay trống không đi về.


Đã sửa bởi zizisisi lúc 15.06.2014, 12:23.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
 27.12.2013, 21:06
Hình đại diện của thành viên
Nhật Dạ An Nhiên
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 03.09.2013, 18:13
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 349
Được thanks: 1840 lần
Điểm: 4.6
 Re: (Hiện Đại) Trả Thù Tổng Tài Ác Độc - Nhật Dạ An Nhiên - Điểm: 10
Chương 22 : Dị Ứng

   Trong nhà hàng sang trọng, Lăng Tịnh Hy ngồi đối diện với một con sói hoang và một con xà tinh, cô thật rất muốn về nhà, nếu không phải Âu Thục Lợi muốn đi ăn cái gì mà hương vị của biển cả gì đó thì cô đâu phải chịu tội mà ngồi ở đây, lại nghĩ đến mấy món sắp đem ra, da gà nổi đầy người.

  Trước đó cô nói ăn không được mà Âu Thục Lợi bảo ăn rất ngon, phải nếm thử cho biết, cô chưa kịp nói nguyên nhân thì cô ta như quả trứng gà nhét vào miệng cô không cho nói một thêm một câu nào.

Vương Vũ Hàn vẫn nhâm nhi ly rượu đỏ, lâu lâu lại liếc Lăng Tịnh Hy, thật sự hắn không có hứng thú đi Shopping gì đó, chỉ vì thái độ hờ hửng lạnh nhạt của Lăng Tịnh Hy làm hắn khó chịu.

  Từ trước đến giờ đối với đàn bà, hắn chỉ hứng thú khi ở trên giường, ngoài ra chỉ giống như mấy bình hoa, ngắm cho đỡ chán mà thôi, ngay cả Lăng Tịnh Hy cũng thế nhưng cả ngày hôm nay, hắn lại làm ra chuyện mất mặt, tự pha trò trước mặt cô nàng mà cô lại không có hứng thú dù chỉ liếc nhìn một cái.

  Tự cười giễu bản thân, từ khi nào hắn lại quan tâm cảm xúc của cô như thế ?

  Đồ ăn cũng được đem ra, ba phần ăn tôm hùm hảo hạng, món mà Âu Thục Lợi thích nhất nhưng cũng vì Vương Vũ Hàn thích ăn nên cô mới gắng gượng ăn, chứ đây là món cô ghét nhất.

“ Vương tiên sinh, tôm hùm hôm nay là loại được bắt vào rạng sáng, mong hợp khẩu vị của Vương tiên sinh.”

  Đầu bếp chính ra sức nịnh nọt, hắn biết Vương Vũ Hàn ưa chuộng món tôm hùm nướng phô mai nên cố ý đích thân bưng ra, mong Vương Vũ Hàn thấy hắn có thành ý biết bao và cũng mong trong cuộc thi đầu bếp kì này, hắn sẽ có một điểm của Vương Vũ Hàn.

“ Tôi không thích lúc đang ăn lại có kẻ chen ngang.”

  Hắn lạnh giọng, cũng không thèm nhìn vẻ mặt tái xanh của đầu bếp chính, tên đầu bếp biết mình luống cuống vì thế gật đầu rồi đi như bay vào bếp.

  Hai người trước mắt ăn rất tao nhã, còn Lăng Tịnh Hy nhìn con tôm to trước mặt như kẻ thù từ bao đời trước, cô mà ăn vào đảm bảo ngày mai khỏi đi học.

“ Còn không ăn ? ”

  Đang ăn một nữa hắn lại thấy Lăng Tịnh Hy chỉ nhìn mà chẳng chạm dao nĩa, hắn lấy làm lạ, quan sát vẻ mặt của cô.

“ Tôi … tôi không ăn được.”

“ Tịnh Hy à, món này rất ngon lại bổ, em không ăn rất phí đó.” – Âu Thục Lợi thấy Lăng Tịnh Hy đang làm mất lòng Vương Vũ Hàn, cô ra sức châm dầu.

“ Không ăn được cũng phải ăn.”

  Giọng của hắn tuy không lạnh nhưng có thể thấy đó là sự uy hiếp cô hình khiến Lăng Tịnh Hy run rẩy.

  Lăng Tịnh Hy nhìn con tôm trước mặt, thầm nguyền rủa mười tám đời nhà nó, sau đó ậm ực cố nuốt cho hết.

  Sau một hồi nuốt trọng gần hết món tôm, cô uống một ly nước cho mau trôi, bây giờ chỉ chờ hai người kia ăn xong là có thể phi nhanh về nhà uống thuốc nhưng …

“ Mùi vị thế nào ?” – Hắn lên tiếng hỏi, khiến cả hai cô gái sửng sốt.

  Âu Thục Lợi càng thấy chán ghét Lăng Tịnh Hy, từ trước đến giờ Vương Vũ Hàn có khi nào hỏi cô thế đâu, tại sao lần này lại quan tâm con nhỏ đến thế kia chứ ?

  Lăng Tịnh Hy thầm kêu trời ơi, cô biết vị nó như thế nào chết liền, mà cho dù ngày thường ăn gì cô cũng chẳng quan tâm, chỉ cần no bụng là được nhưng giờ …

“ Khi nãy tôi ăn nhanh quá nên … nên … “

“ Phục vụ.” – Vương Vũ Hàn vừa lên tiếng, một bồi bàn vụt đến nhe răng cười.

“ Vương tiên sinh cần gì thêm không ạ ?”

“ Đem một phần tôm hùm nướng phô mai cho vị tiểu thư đây.”

  Phục vụ không hỏi lý do, chỉ lén cười rồi gật đầu quay đi, Lăng Tịnh Hy hóa đá, mặt có chút mất tự nhiên cùng xẩu hổ.

“ Tôi … tôi no rồi.”

“ Khi ăn phải biết thưởng thức, đừng làm mất mặt tôi.”

Cô cuối mặt, muốn khóc không ra nước mắt, sắp chết đến nơi rồi còn thưởng thức cái quái gì chứ ?

Ngay sau đó phần ăn khủng bố cũng được đưa ra, Lăng Tịnh Hy lại ăn thêm một con và cố biểu đạt tâm trạng của mình khi biết cái hương vị chết tiệt đó là gì, cuối cùng cũng được Vương Vũ Hàn thừa nhận.

Cứ nghĩ ăn xong thì sẽ được về nhà, ai ngờ cái còn xà tinh kia lại muốn xem phim, mà tên Vương Vũ Hàn này hôm nay bị ma nhập, Âu Thục Lợi muốn hắn đi đâu là hắn đi theo đó khiến Lăng Tịnh Hy muốn nổi cơn điên.

  Cuối cùng cũng được về nhà, cả người cô bắt đầu ngứa ngáy, cô chạy vội tới chỗ dì Phùng đang chỉ cho mấy người giúp việc lau bụi.

“ Dì Phùng, dì có thuốc trị dị ứng không ạ ?” – Cô vừa hỏi vừa gãi lên cánh tay.

Dì Phùng hốt hoảng khi thấy trên mặt Lăng Tịnh Hy có vài đốm đỏ, bà hét lớn.

“ Lăng tiểu thư, cô bị sao vậy ?”

“ Chuyện gì ? “

  Lăng Tịnh Hy chưa kịp trả lời thì Vương Vũ Hàn từ phía sau lên tiếng, hắn khó hiểu nhìn Lăng Tịnh Hy đã cúi đầu, mắt khó chịu nhìn dì Phùng như bảo dì trả lời hắn.

“ Vâng, thưa cậu chủ, Lăng tiểu thư, cô ấy …”

  Chưa nói được gì thì Vương Vũ Hàn kéo Lăng Tịnh Hy quay lại đối diện hắn, hắn sửng sốt khi thấy mặt cô có vài đốm đỏ, mày nhíu chặt.

“ Đi bệnh viện.”

  Nói xong, kéo Lăng Tịnh Hy đi về phía cửa, để lại Âu Thục Lợi nghiến răng đứng nhìn cùng dì Phùng mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc.
________________________________

  Bệnh Viện

  Trong phòng khám, một nữ bác sĩ khoảng gần bốn mươi tuổi đang khám cho Lăng Tịnh Hy, Vương Vũ Hàn ngồi trên ghế chéo chân, mắt nhìn vào những đốm đỏ trên mặt cô.

“ Dì San, cô ta bị sao vậy ? “

  Nữ bác sĩ lườm Vương Vũ Hàn. – “ Gọi tôi là bác sĩ Trần.”

  Sau đó nhìn Lăng Tịnh Hy với vẻ dò xét, bà là bác sĩ riêng của Vương Vũ Hàn, từ trước đến giờ chưa thấy hắn dẫn cô gái nào đến nhờ bà coi bệnh mà giờ lại đem một cô bé trông xinh xắn thế này làm bà kinh ngạc, cô gái này có quan hệ gì với Vương Vũ Hàn đây ?

  Lăng Tịnh Hy bị nhìn đến mất tự nhiên, cô cúi đầu tránh né ánh mắt của Trần San, Trần San cũng hiểu mình luống cuống, bà hắng giọng rồi hỏi Lăng Tịnh Hy.

“ Từ chiều đến giờ cháu đã ăn những gì ?”

“ Tôm … Tôm hùm nướng phô mai.” – Cô khó khăn nói.

“ Cháu có biết cháu bị dị ứng với đồ biển không ?” – Bà nhỏ giọng.

  Lăng Tịnh Hy gật đầu khiến Trần San sửng sốt, đã biết dị ứng mà còn ăn sao ? lại khẽ liếc Vương Vũ Hàn bên cạnh, ánh mắt phức tạp nhưng có chút hiểu nguyên nhân vì sao.

Riêng Vương Vũ Hàn thì cũng đã hiểu lý do cô không chịu ăn, trong lòng thấy khó chịu, trên mặt tỏ vẻ mất kiên nhẫn.

“ Vậy sao cháu còn ăn ?”

  Lăng Tịnh Hy lườm Vương Vũ Hàn, nếu không phải tại hắn thì cô đâu ra nông nỗi này, nhưng có ăn gan hùm cũng không dám nói tại hắn, thôi đành ôm cục tức vào người vậy.

“ Tại cháu thèm ăn quá nên ăn càng.”

“ Hơi … là con gái thèm ăn cũng có mức độ, cháu có biết thể chất của cháu bị dị ứng rất nặng không ? nếu ăn quá nhiều có thể những đốm đỏ này sẽ trở thành bọc, có thể bị sẹo đó.”

“ Cháu biết rồi, sau này cháu sẽ cẩn thận hơn.”

  Trần San muốn nói gì thêm nhưng bị Vương Vũ Hàn chen ngang.

“ Dì San, cũng trễ rồi, cháu còn có việc, sau này có dịp cháu sẽ mời dì dùng cơm.”

  Lại nhìn Lăng Tịnh Hy, lạnh nhạt lên tiếng. – ” Về thôi.”

“ Mỗi ngày hai lần, uống khoảng ba ngày là được, cháu cũng nhớ tránh ăn đồ dị ứng.” – Trần San vừa đưa thuốc vừa dặn dò.

  Lăng Tịnh Hy gật đầu rồi theo sau Vương Vũ Hàn.
_______________________________

Trong xe, ngồi ở ghế sau, Vương Vũ Hàn nhắm mắt như đang nghĩ ngơi, Lăng Tịnh Hy nhìn ra cửa sổ xe, không gian im lặng như tờ.

“ Ngoài tôm hùm ra còn gì không ăn được ?”

  Bổng nhiên hắn lên tiếng làm cô giật mình. – “ Chỉ có tôm và cua, ngoài ra cái gì cũng ăn được hết.”

  Tưởng hắn sẽ trả lời, ai ngờ lại chẳng thấy gì, cô lại quay ra nhìn cảnh vật bên ngoài.

  Về đến biệt thự, hắn đi thẳng lên cầu thang nhưng không về phòng mà đi đến phòng làm việc, Lăng Tịnh Hy cầm bịch thuốc mệt mỏi đi lên phòng, vừa bước vào thì thấy Âu Thục Lợi chỉ quấn mỗi khăn tắm đứng trước tủ quần áo của cô.

“ Hôm nay em không mua quần áo, thì ra trước đó đã mua không ít nhỉ ?”

  Ánh mắt lúc sáng là ánh mắt dịu dàng nhưng giờ lại như hàng vạn mũi kim bay thẳng vào tim Lăng Tịnh Hy, cô rùng mình.

“ Em thua xa chị nhiều”

  Lăng Tịnh Hy đi tới tủ áo lấy một bộ quần áo đi thẳng vào nhà tắm xem Âu Thục Lợi như không khí nhưng cô ta cũng không nói gì chỉ hếch miệng cười.

  Lăng Tịnh Hy không tắm mà chỉ lau mình, đứng trước gương thấy toàn đốm đỏ trên làn da trắng nõn, thật không biết ngày mai có đi học được không ?

  Bước ra phòng tắm, đã thấy Âu Thục Lợi nằm trền giường lớn, cô ta ngồi dậy, giọng nói tuy mang vẻ quan tâm nhưng thật chất lại là ra lệnh.

“ Em hôm nay không được khỏe nên tối nay chị sẽ hầu hạ Vũ Hàn, em đi tìm phòng khác ngủ đi.”

  Cứ nghĩ Lăng Tịnh Hy sẽ cau có, ai ngờ cô ta chỉ đi đến bàn trang điểm lấy Lapptop cùng vài quyển sách, không nói một lời, đi thẳng ra khỏi cửa để lại Âu Thục Lợi với cái miệng há to đầy kinh ngạc.

Lăng Tịnh Hy đi xuống lầu, thấy dì Phùng, cô khẽ cười.

“ Dì Phùng, còn phòng nào trống không ạ ?”

“ Hả ? à, còn nhưng có gì không Lăng tiểu thư ?”

“ Dì cứ gọi cháu là Tịnh Hy được rồi, đừng gọi tiểu thư, cháu ngại lắm.” – Nói xong cô giải thích nguyên nhân .

“ Thật ra thì hôm nay cháu không được khỏe nên để chị Thục Lợi ngủ trên phòng … cháu muốn tìm một phòng để học bài.”

  Dì Phùng ra vẻ khó xử, vì cậu chủ từ đó đến giờ có cho Âu Thục Lợi vào ngủ ở phòng đó đâu nhưng Lăng tiểu thư đã nói thế …

“ Lăng … à không, cô Tịnh Hy, vẫn còn phòng nhưng là phòng cho người làm, tôi …”

“ Không sao đâu ạ.”

  Dì Phùng cũng muốn cho Lăng Tịnh Hy ở một phòng trên lầu nhưng vì mấy phòng đó đều đang tu sửa, vài phòng còn lại là của ông bà chủ cùng nhị thiếu gia nên bà không cho Lăng Tịnh Hy vào đó được.

  Rốt cuộc bà cũng chỉ một phòng ở phía cuối cầu thang. Lăng Tịnh Hy gật đầu.

“ Cám ơn.”, rồi bước nhanh đến đó.
______________________________________

  Vương Vũ Hàn từ thư phòng trở về phòng ngủ, vừa bước vào đã thấy Âu Thục Lợi nằm trên giường ngủ nhưng hắn lại nghĩ là Lăng Tịnh Hy đang nằm đó, hắn đến cạnh giường ngồi xuống, thở dài.

“ Uống thuốc chưa ?”

  Âu Thục Lợi nghe thế, cơn tức trỗi dậy, cô không nghĩ Vương Vũ Hàn lại quan tâm Lăng Tịnh Hy đến thế, cố nhịn cơn tức, cô vụt dậy nhưng vẫn nở nụ cười.

“ Em không sao, chỉ ho vài tiếng thôi mà.” – Cô hùa theo, bất quá cứ làm kẻ ngốc thì sẽ được cưng chìu nhiều hơn.

  Vương Vũ Hàn giật mình, không phải Lăng Tịnh Hy, lại nhìn Âu Thục Lợi không mảnh vải che thân trước mặt, hắn không thấy hứng thú mà lại tức giận .

“ Xuống ngay.”

“ Vũ Hàn, hôm nay Tịnh Hy không được khỏe, để em hầu hạ anh vậy ?”

  Vừa nói hết câu thì cô nhào tới hắn nhưng chưa kịp làm gì thì bị hắn hất mạnh xuống đất, cô đau đớn nhìn hắn, cất giọng nghẹn ngào.

“ Vũ Hàn, anh sao vậy ?”

“ Cô đã quên nhưng gì tôi nói rồi sao ? … cút ngay.”

“ Em …”

“ Tôi cho cô năm giây, cút …  ngay.”

  Hắn gằn giọng, cũng không đợi Âu Thục Lợi cút đi mà hắn lại đi ra khỏi phòng, Âu Thục Lợi nước mắt đã rơi đây mặt, tay nắm chặt, ánh mắt cũng trở nên tàn ác.

  Vương Vũ Hàn vừa xuống lầu thì gặp dì Phùng.

“ Cô ta đâu rồi ?”

  Dì Phùng không hỏi cũng biết “ Cô ta” mà cậu chủ nói là ai, bà chỉ thẳng đến phòng người làm.

  Vương Vũ Hàn mặt đầy sát khí đi đến cuối hành lang, hắn phải dạy cho Lăng Tịnh Hy một bài học vì không nghe lời hắn, hắn là chủ nhân của cô, mà cô cứ luôn chống đối hắn, lần này không thể tha cho cô ta được.

  Vừa mở cửa, đập vào mắt hắn là hình ảnh Lăng Tịnh Hy đang ngồi trên ghế, một chân gác lên ghế, chân kia buông xuống đông đưa, trên mặt là một chiếc kính cận, mái trước thì cột một chùm y như bó cỏ, mắt nhìn chăm chăm vào Laptop, mày hơi nhíu lại.

  Bất giác cơn tức trong lòng vụt tan mất, hắn lại thấy dáng vẻ của cô hiện giờ rất buồn cười, trong rất ngốc.

“ Ai cho phép cô ở đây ?”

  Lăng Tịnh Hy giật mình khi thấy Vương Vũ Hàn, cô không nghĩ hắn sẽ tìm tới nhanh như vậy, chỉnh lại dáng ngồi, cô ấp úng.

“ Chị Thục Lợi nói muốn ở cùng anh, nên tôi …”

“ Tôi là chủ nhân của cô không phải cô ta, đừng để tôi phải lặp lại lần nữa.”

  Thấy trên người cô những đóm đỏ đã mờ nhạt, hắn không hỏi nhiều, mắt vô tình lướt qua màn hình. – “ Đó là gì ?”

“ À, là bài tập cho ngày mai nhưng tôi tính đi tính lại mà không tính ra được, không biết nó bị gì nữa ?”

  Thấy Vương Vũ Hàn không mắng mình, Lăng Tịnh Hy dĩ nhiên lãng sang chuyện khác, hùa theo hắn vậy.

  Vương Vũ Hàn nhìn một lúc vào màn hình, sau đó hắn đưa tay gõ vài phím, sau đó Enter.
  Lăng Tịnh Hy nhìn theo, mắt trợn trắng, trong vô thức thốt ra.

“ Hay thật, tôi làm hai ngày rồi mà không được, anh hay thật đấy.”

  Nói xong, cảm thấy thật mất mặt cùng xâu hổ, hắn là ai kia chứ, mấy cái này làm khó hắn chắc.

“ Ngu ngốc.”

  Quăng cho Lăng Tịnh Hy hai chữ, Vương Vũ Hàn thấy cô thật ngu ngốc nhưng môi không nhịn được nhếch lên, tâm tình bổng trở nên dễ chịu, hắn lại nhìn lên bàn thấy tập hồ sơ, lại hỏi.

“ Đây là gì ?”

  Lăng Tịnh Hy muốn giật lại nhưng với chiều cao 1m6 dù có nhảy đến ngày mai cũng không lấy lại được tập hồ sơ từ tên cao 1m8 như hắn, cô ậm ực.

“ Là hồ sơ xin thực tập, mỗi sinh viên trước khi tốt nghiệp phải tìm một công ty xin thực tập, sau đó đợi CEO đánh giá thành tích xem có tốt nghiệp được không ?”

  Hắn nhìn cô, lại nhìn tập hồ sơ. – “ Đã xin vào công ty nào chưa ?”

“ NIGHT, đó là công ty mà Gia Tiểu Mẫn đã xin giúp tôi.”

“ Làm lại đi.” – Hắn không hỏi gì mà chỉ quăng tập hồ sơ vào sọt rác.

“ Làm lại ? tôi thấy công ty đó cũng được mà.” – Cô muốn lượm lại nhưng bị hắn lườm nên đành thôi vậy.

“ HP … Nộp hồ sơ vào đó.”

  Lăng Tịnh Hy như nghe được truyện cười, cô thở hắc ra.

“ Vương tiên sinh, anh nghĩ với khả năng của tôi có thể vào đó được sao ? tập đoàn đó cũng không có nhận sinh viên thực tập.”

“ Ngu ngốc đúng là ngu ngốc, cô nghĩ tôi không có khả năng đưa cô vào đó sao ?”

“ Anh sẽ giúp tôi.” – Giọng cô vui lên, mắt cũng phát sáng.

“ Vậy phải xem đêm nay cô hầu hạ tôi như thế nào đã ?”

  Nói xong hắn kéo mạnh cô vào lòng, một tay hắn tháo kính của cô ra, tay còn lại bắt đầu dò xét.

  Lăng Tịnh Hy vẫn đang suy nghĩ việc sẽ vào tập đoàn HP thực tập, đó là tập đoàn lớn nếu vào đó thực tập thì sau này ra ngoài đi làm, không cần biết thực lực ra sao, chỉ cần có chữ kí của CEO là cô có thể có một công việc hoàn mỹ.

“ Khoan đã.” – Cảm nhận bàn tay đang luồng vào áo mình, cô chặn lại, cũng chẳng còn gì để mất, cô không muốn chịu thiệt.

“ Vậy anh có thể giúp luôn một người được không ?”

  Thấy hắn nhíu mày, cô vẫn nói.

“ Đó là bạn thân của tôi, giúp tôi một lần thôi, làm ơn.”

  Lần đầu cô làm nũng trước mặt hắn nhưng nếu Gia Tiểu Mẫn cùng làm chung thì cô sẽ không lạc loài, cô phải nhẫn, cố ra vẻ nịnh nọt dù ngàn vạn lần không hề muốn thế.

  Mày hắn giãn ra, mắt chăm chú nhìn cô, lần đầu nghe cô dùng giọng dịu dàng nói chuyện với hắn khiến hắn thấy lòng man mát, hắn xoay người đặt cô dưới thân.

“ Vậy phải xem đêm nay em có cho tôi ăn no không đã.”

  Hắn cuối xuống, môi quấn lấy môi cô, từ từ cởi hết những chướng ngại vật trên người hai người.

  Lăng Tịnh Hy cũng buông xuôi, tay vòng qua cổ hắn đáp trả, mục đích đạt được thì sau này mọi chuyện sẽ thuận lợi hơn.

  Trong căn phòng nhỏ nhắn, cảnh xuân diễn ra, hai bóng dáng dây dưa quấn quít tạo nên một khung cảnh đầy gợi tình, khiến người nhìn vào phải đỏ mặt tía tai nhưng người đứng trước cửa lại không như thế.

  Qua khe cửa, Âu Thục Lợi mắt đầy tia máu,lửa giận bùng nổ nhìn cảnh trước mắt, lúc nãy cô muốn xuống lầu tìm Vương Vũ Hàn, cố dụ hắn quay lại với mình nhưng không nghĩ lại thấy được cảnh này.

  Mỗi lần ở bên cạnh cô, hắn nào dịu dàng ôn nhu đến thế, mà giờ …

  Lòng cằm thù Lăng Tịnh Hy mỗi lúc một lớn, cô thầm nghĩ.

‘ Lăng Tịnh Hy, cứ đợi đấy, rồi mày sẽ phải hối hận vì đã tranh giành với tao, tao nhất định sẽ khiến mày sống không bằng chết.”


Đã sửa bởi zizisisi lúc 15.06.2014, 13:51, lần sửa thứ 2.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
 29.12.2013, 14:59
Hình đại diện của thành viên
Nhật Dạ An Nhiên
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 03.09.2013, 18:13
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 349
Được thanks: 1840 lần
Điểm: 4.6
 Re: (Hiện Đại) Trả Thù Tổng Tài Ác Độc - Nhật Dạ An Nhiên - Điểm: 10
Chương 23 : Món Đồ Chơi Hạ Cấp

“ Cái gì ?”

  Tiếng hét của Gia Tiểu Mẫn khiến Lăng Tịnh Hy muốn điếc cả tai., mọi người cũng bắt đầu nhìn hai cô gái nhỏ.

  Lăng Tịnh Huy ho khan ra hiệu bảo Gia Tiểu Mẫn hạ nhỏ âm thanh một chút.

“ Mình nói thật, cậu làm lại hồ sơ đi, chúng ta sẽ vào tập đoàn HP thực tập.”

  Gia Tiểu Mẫn sờ trán Lăng Tịnh Hy. – “ Không có nóng nha, cậu nói giỡn hay nói chơi vậy ?”

  Khéo môi Lăng Tịnh Hy giật giật. – “ Không tin thì tuần sau đi cùng mình đến tập đoàn đó sẽ biết ngay.”

  Gia Tiểu Mẫn như nghĩ ra gì đó. – “ Cậu đừng nói với mình là nhờ Vương Vũ Hàn giúp nha.”

  Lăng Tịnh Hy sửng sốt. – “ Sao cậu biết ?”

“ Cậu giả ngốc hay là ngốc thiệt vậy ? tập đoàn đó là của Vương Vũ Hàn mà.”

“ Nhưng không phải Vương Thị mới là của hắn sao ?” – Lăng Tịnh Hy lại ngây ra hỏi.

“ Vương Thị chỉ là danh hiệu bao quát tất cả chi nhánh của Vương Vũ Hàn, HP là trụ cột.” – Gia Tiểu Mẫn giải thích.

  Lăng Tịnh Hy thở dài, đây là cái tội lớn không chịu xem TV nhưng cũng không nghĩ thế lực Vương Vũ Hàn vượt xa ý nghĩ của cô.

“ Sao cậu nghĩ là Vương Vũ Hàn giúp mình mà không phải người khác ?”

“ Vì gần đây cậu cứ hay gặp Vương Vũ Hàn nên mình nghĩ vậy.”

  Gia Tiểu Mẫn không hiểu sao Vương Vũ Hàn lại chịu giúp Lăng Tịnh Hy ? lại hỏi tiếp.

“ Cậu và hắn ra xảy ra chuyện gì vậy ? sao tự nhiên hắn lại giúp cậu ? trong khi …” – Sợ nói lỡ lời, cô lại im miệng.

“ Mình cứ nghĩ não của cậu chỉ nhỏ bằng hạt đậu, không nghĩ cũng đủ to để hiểu ra vấn đề đấy … Sao ? muốn đổi nghề làm thám tử à ?” – Lăng Tịnh Hy đổi đề tài.

“ Vào đề tài chính đi.” – Gia Tiểu Mẫn không ngu đến mức không hiểu cô nàng đang lãng sang chuyển khác.

  Lăng Tịnh Hy thở dài, nói dối không đỏ mặt. – “ Chỉ là anh ấy nể tình Vương Thiếu Phong nên giúp mình, cậu chỉ cần biết vậy là được rồi.”

  Gia Tiểu Mẫn vẫn còn nhiều điều không giải thích được nhưng nghĩ lại chuyện tình cảm là của Lăng Tịnh Hy, cô chỉ có thể động viên hoặc cùng chia sẽ vui buồn, còn những chuyện Lăng Tịnh Hy đã không muốn nói, cô cũng không muốn hỏi, vẫn là sợ đụng chạm nỗi đau của người khác đó thôi.
___________________________________

Ảo Cư

   Tối đến, Vương Vũ Hàn gọi điện cho Lăng Tịnh Hy bảo cô đến Ảo Cư, cô đương nhiên không từ chối nhưng đến khi bước vào Ảo Cư cô thật muốn quay trở về.

  Trên tầng cao nhất, Lăng Tịnh Hy đứng nhìn những người trước mặt, hiểu ngay hắn vì sao lại gọi cô đến, cười lạnh trong lòng, đi đến chỗ Vương Vũ Hàn ngồi xuống.

  Trong gian phòng rộng, Man Cảnh Ân đang ngồi cùng một cô gái nhỏ nhắn, Lăng Tịnh Hy trông thấy cô gái thì nhận ra ngay bởi dáng người xinh xắn ấy sao cô có thể quên được.

Là cô bé cô đã đụng té ngã ở tiệm cháo, kế bên là Mạch Quân Vỹ nhưng hắn chỉ ngồi một mình mà nhìn có vẻ đã hơi say thì phải, còn cô thì ngồi cùng Vương Vũ Hàn và Âu Thục Lợi đang như con bạch tuột quấn lấy hắn.

“ Hàn, mình thấy cậu lợi hại thật đấy, không nghĩ mới đây đã thu nhận được bạn gái của Thiếu Phong, cậu không sợ Thiếu Phong tức giận sao ?”

  Mạch Quân Vỹ hiếu kì nhìn Lăng Tịnh Hy nói với Vương Vũ Hàn, hai anh em này tối ngày chỉ biết pha trò đối địch nhau mà hình như lần này tình hình có vẻ không ổn như mấy lần trước.

  Lại nhìn Lăng Tịnh Hy, sau một năm, từ một cô bé đáng yêu nay trở nên xinh đẹp, quyến rũ hơn nhiều, hắn cũng cảm thấy có chút say khi nhìn cô, tuy không được xem là khuynh nước khuynh thành nhưng cũng được xem là một viên ngọc quý hiếm.

“ Cũng không phải lần đầu tiên, bên cạnh Thiếu Phong chỉ toàn loại hạ cấp, mình chỉ tiện tay giúp nó dọn dẹp một chút mà thôi.”

  Vương Vũ Hàn nói xong, liếc Lăng Tịnh Hy xem phản ứng của cô, quả nhiên Lăng Tịnh Hy có phản ứng, tay nắm chặt nhưng không khỏi run rẩy, cố nén cơn tức giận, cúi đầu không nhìn xung quanh.

  Âu Thục Lợi cười thầm trong bụng, uống một ngụm rượu đỏ, mắt nhìn Lăng Tịnh Hy đầy châm chọc, hôm nay cô sẽ khiến Lăng Tịnh Hy ngốc đầu không nổi.

“ Tịnh Hy, rót rượu .”

  Vương Vũ Hàn nhìn Lăng Tịnh Hy ra lệnh, tay chỉ về hai cái ly của Man Cảnh Ân cùng Mạch Quân Vỹ đã trống không.

  Lăng Tịnh Hy máy móc làm theo, lại vô ý nhìn cố bé xinh xắn, cô ta vẫn chăm chú ăn từng miếng bánh kem nhỏ, không quan tâm xung quanh ra sao nhưng khi nhìn cô bé, Lăng Tịnh Hy cảm thấy rất thoải mái.

“ Ân, từ khi nào cậu thích quan hệ với trẻ dưới vị thành niên vậy ?”

  Mạch Quân Vỹ tò mò hỏi, hôm nay tâm trạng hắn không tốt nên bắt đầu nói càng nhưng khi nói xong đổi lại là ánh mắt lạnh lẽo cửa Man Cảnh Ân.

“ Mình cũng không bằng cậu, thích kiểu loạn luân.”

  Mạch Quân Vỹ nghe vậy không tức giận, mắt liếc nhìn Vương Vũ Hàn.

“ Mình còn thua xa Hàn, em dâu cũng không tha.”

  Vương Vũ Hàn lườm Mạch Quân Vỹ, tay hắn ôm chặt eo Lăng Tịnh Hy, mà người cô thoáng chóc cứng đờ vì lời nói của Mạch Quân Vỹ.

“ Nghe nói hiện tại cậu sắp ly hôn thì phải ? … Mới đây đã chán minh tinh rồi sao ? muốn chuyển qua thư kí ?”

  Lăng Tịnh Hy ngạc nhiên, Mạch Quân Vỹ ly hôn, loạn luân ? thư kí ? – Đúng là cầm thú chỉ có thể làm bạn với cầm thú.

  Một hồi chuông điện thoại vang lên, Mạch Quân Vỹ nhăn nhó nhìn màn hình, ánh mắt lóe sáng, bắt máy.

“ Đã tìm được chưa ?”

“ … ”

“ Chết tiệt, tôi bỏ tiền ra để nuôi lũ người vô dụng như các cậu làm gì hả ? chỉ có một người cũng tìm không được ?”

“ … ”

“ Tôi cho các cậu ba ngày, nếu không tìm được thì đừng quay về nữa.”

“Bụp” – Một tiếng va chạm tuy không lớn nhưng vẫn làm mọi người giật mình ngoại trừ Vương Vũ Hàn cùng Man Cảnh Ân, có thể họ đã quá quen với hành động này của Mạch Quân Vỹ.

“ Cái thứ mấy rồi ?” – Man Cảnh Ân lạnh nhạt hỏi.

“ Thứ tư.” – Vương Vũ Hàn siết chặt eo Lăng Tịnh Hy như bảo cô rót thêm rượu, Âu Thục Lợi không muốn yếu thế, cô nhỏ giọng.

“ Vũ Hàn, để em.”

  Sau đó cô rót rượu, đưa ly lên miệng uống một ngụm, tay choàng qua cổ hắn, hôn nhẹ lên môi, đưa hết rượu qua môi hắn.

  Vương Vũ Hàn hai tay đặt trên thành sofa, không phản đối nhưng lại rất hưởng thụ, Lăng Tịnh Hy thấy tình cảnh trước mặt, cô quay chỗ khác, lòng đầy khinh bỉ.

  Mạch Quân Vỹ thấy cảnh trước mắt, trong đầu nghĩ ra ý đồ đen tối.

“ Hàn, đêm nay mình không vui, mình muốn giải khoay.”

  Âu Thục Lợi đút rượu xong lại ôm eo Vương Vũ Hàn, đầu tựa vào vai hắn, Vương Vũ Hàn nghe Mạch Quân Vỹ nói thế, hắn hừ lạnh một tiếng, tay vỗ nhẹ lên đầu Âu Thục Lợi.

“ Đêm nay giúp bạn tôi vui vẻ một chút.”

  Tuy không phải lần đầu quan hệ với những kẻ hợp tác làm ăn với Vương Vũ Hàn nhưng Âu Thục Lợi vẫn chỉ muốn phục vụ mình hắn mà thôi nhưng lúc này cô thật sự tức giận, vì sao không bảo Lăng Tịnh Hy mà lại bảo cô.

  Khóe mắt lạnh lùng liếc Lăng Tịnh Hy nhưng chỉ thoáng qua, vẻ mặt nhìn Mạch Quân Vỹ tỏ ra khó xử đứng dậy nhưng chưa kịp đi đến chỗ Mạch Quân Vỹ thì hắn đã lên tiếng.

“ No, no, no … mình muốn Tịnh Hy.”

  Lúc này không chỉ Lăng Tịnh Hy mà cả Âu Thục Lợi sửng sốt, Man Cảnh Ân cùng cô bé đáng yêu kia thì không phản ứng gì, cứ như hai người bọn họ là vô hình.

  Vương Vũ Hàn nhíu mày nhìn Mạch Quân Vỹ, hắn ta cười nham hiểm nói tiếp.

“ Không được sao ? Anh em như tay chân, đàn bà như quần áo, là ai đã nói câu này với mình nhỉ ?”

  Mạch Quân Vỹ giả ngu nói, sau đó mắt léo sáng như mới vừa được khai sáng điều gì đó.

“ Chậc, chậc … Hàn, đừng nói với mình là cậu … hà, cậu động tâm rồi nha ?”

  Bây giờ ngay cả Man Cảnh Ân cũng chú ý đến vẻ mặt của Vương Vũ Hàn, hắn lấy làm hứng thú, Lăng Tịnh Hy thì như nghe được chuyện cười còn Âu Thục Lợi mặt đã tối sầm.

“ Đêm nay, cô ta sẽ là của cậu, đừng chơi quá sức, mình vẫn còn muốn dùng đến.”

  Nói xong, Vương Vũ Hàn đẩy mạnh Lăng Tịnh Hy làm cô xém ngã, cô tuy bất mãn nhưng vẫn không để ngoài mặt chỉ lạnh nhạt nhìn Vương Vũ Hàn một cái, số phận là món đồ chơi thì không có quyền phản kháng, cô biết rất rõ việc này cuối cùng vẫn không thể thoát được nên không trách một lời.

  Mạch Quân Vỹ nở nụ cười gian xảo, kéo tay Lăng Tịnh Hy làm cô ngồi lên đùi hắn, tay bắt đầu vuốt ve khuôn mặt cô, Lăng Tịnh Hy hoảng hốt muốn lùi nhưng eo bị giữ chặt.

“ Đừng sợ anh như thế, ngoan một chút, anh sẽ thương nhiều.”

  Mặt Mạch Quân Vỹ bắt đầu kề sát mặt Lăng Tịnh Hy, một tay ôm eo, một tay giữ chặt gáy, làm cho Lăng Tịnh Hy không cựa quậy được, môi hắn bắt đầu tiến lại gần hơn.

“ Không được.”

Lăng Tịnh Hy nhịn không nổi, hai tay đẩy hắn ra nhưng tên này so với Vương Vũ Hàn thể lực ngang nhau … nước mắt cô muốn rớt ra.

  Mạch Quân Vỹ thấy Lăng Tịnh Hy sắp khóc, không thấy thương tiếc mà lại hứng thú nhìn Vương Vũ Hàn đang cầm ly rượu ngồi kế bên, hắn có thể thấy tay Vương Vũ Hàn đang nổi gân xanh thì phải ?

  Lâu lâu mới có dịp trả đũa, hắn không ngại làm càng.

“ Được rồi, chúng ta vào phòng đi, anh cũng không muốn lúc hưởng thụ lại bị ngoài khác phá đám.”

  Mạch Quân Vỹ cố ý nói lớn tiếng, cười cười nhìn Vương Vũ Hàn một cái rồi kéo Lăng Tịnh Hy đang run rẩy đi về phòng.

  Man Cảnh Ân thấy thú vị bồi thêm một câu. – “ Nếu không đủ sức, bên trong có thuốc, đừng dùng quá liều là được.”

“ Mình không tệ đến nổi phải dùng mấy thứ đó nhưng mà … chắc Tịnh Hy cần dùng thì phải ?”

“ Rầm.” – Tiếng đóng cửa rất mạnh, Vương Vũ Hàn sắc mặt khó coi tụ hết một ly rượu mạnh, giọng lạnh băng. – “ Rót rượu.”

  Âu Thục Lợi thấy Vương Vũ Hàn đó có vẻ mặt muốn giết người, lòng oán hận nghĩ đến Lăng Tịnh Hy, tâm phức tạp suy nghĩ mong lung nhưng vẫn ngoan ngoãn rót rượu cho hắn.

“ Bây giờ chắc vẫn còn kịp.”

  Man Cảnh Ân bồi thêm một câu, muốn nói cho Vương Vũ Hàn nghe nhưng hắn thất vọng, tên này là tên đầu đá.
______________________________

  Trên chiếc giường lớn, Lăng Tịnh Hy bị Mạch Quân Vỹ nằm đè lên người, mắt cô đỏ hoe, thật sự rất muốn khóc.

“ Đừng sợ, em từng là bạn gái của Thiếu Phong, anh sẽ nể tình cậu ấy, bất quá anh sẽ cố gắng dịu dàng một chút.”

  Mạch Quân Vỹ cười cười nhìn Lăng Tịnh Hy, hắn chẳng qua chỉ muốn đùa một chút chứ nào có tâm trạng muốn lên giường cùng cô, tâm hắn hiện giờ chỉ có người con gái kia nhưng vì sao cô nàng lại bỏ đi không nói với hắn một tiếng.

  Lại nhìn Lăng Tịnh Hy dưới thân, hắnthở dài trong lòng, hắn không ngu ngốc mà không nhận ra tâm tình của Vương Vũ Hàn lúc đó, cũng không biết Lăng Tịnh Hy có phải là “ Hồng nhan họa thủy ” hay không nhưng cô nàng rốt cuộc có năng lực gì khiến hai an hem nhà họ Vương phải vì cô mà đối địch.

  Vẫn còn có ý định trêu chọc, Mạch Quân Vỹ cười tà mị, tay hắn bắt đầu thăm dò bên trong váy Lăng Tịnh Hy, tay còn lại thì vuốt ve khuôn ngực đầy đặn của cô, môi hắn bắt đầu hạ xuống.

  Hắn muốn biết Vương Vũ Hàn có vì “ Quần Áo ” mà bỏ đi “ Anh Em ” để chạy vào đây cho hắn muốn quyền hay không ? hắn muốn thử một chút.

  Đột nhiên điện thoai vang lên, làm trì hoảng giây phút nóng bỏng sắp xảy ra, hắn mắng thầm một tiếng, định bắt điện thoại nhưng nhớ lại đâu phải tiếng máy của mình.

“ Xin lỗi.”

Lăng Tịnh Hy vụt dậy, cô mừng thầm vì tiếng chuông cứu mạng này, lại nhìn điện thoại, mặt cô ngây ra, cô bắt máy.

“ Chị Tử Băng ?”

  Lăng Tịnh Hy dò hỏi dù biết chủ nhân số điện thoại này là ai nhưng cô nhớ là từ trước đến giờ Vu Tử Băng chỉ gọi cho cô hai lần, một là cho cô số điện thoại, hai là lúc cô nàng hỏi cô nơi nào yên tĩnh cần chỗ tịnh tâm, giờ gọi lại lần này là gì đây ?

“ Tịnh Hy, em khỏe không ?”

  Chưa kịp trả lời thì góc áo đã bị ai đó kéo kéo, Lăng Tịnh Hy giương mắt nhìn thì thấy Mạch Quân Vỹ ngồi xếp bằng, miệng nói khẩu hình bảo cô tăng âm lượng lên, cô khó hiểu nhưng vẫn làm theo.

“ Tịnh Hy, em có đó không ?”

“ Vâng, em đây, chị gọi em có gì không ?”

“ À, chị mới về nước, lần trước nhờ có em nên chị mới tìm chỗ tốt, chị có chút quà muốn cám ơn em.”

  Đang muốn trả lời thì Mạch Quân Vỹ lại kéo áo cô, cô thấy hắn đưa điện thoại lên, bảo cô nhìn vào màn hình, cô nhìn xong lại khó hiểu nhìn hắn nhưng thấy mặt hắn lạnh tanh như ý bảo. – ‘ Em không làm theo thử xem’

  Cô nuốt nước bọt. – “ Chị đang ở đâu ?”

“ Chị đang ở quán TEAM, em đến đó đi.”

  Lăng Tịnh Hy lại nhìn Mạch Quân Vỹ, thấy hắn ra hiệu gật đầu, cô thở dài.

“ Dạ vâng, vậy khoảng 15 phút nữa em sẽ đến.”

  Cô cúp máy nhìn Mạch Quân Vỹ, giọng khó hiểu.

“ Mạch tiên sinh, vậy tôi …”

“ Đi thôi.”

Hắn chen ngang, vẻ mặt có chút vui mừng, hắn gấp gáp chỉnh lại quần áo cũng không đợi Lăng Tịnh Hy nói thêm lời nào, kéo tay cô ra khỏi phòng.
  __________________________

  Man Cảnh Ân thấy Mạch Quân Vỹ kéo tay Lăng Tịnh Hy muốn đi vào thang máy, hắn nhướng mày với Vương Vũ Hàn.

“ Mới đây đã xong rồi sao ?”

  Vương Vũ Hàn nhìn theo nhưng mắt lại dán lên hai tay của hai người, không nói một lời đi nhanh đến chắn ngang hai người, giọng lạnh tanh.

“ Đi đâu ?”

“ Có liên quan gì cậu, tối nay Tịnh Hy là của mình, cậu đừng quên cậu đã tặng Lăng Tịnh Hy cho mình một đêm, đương nhiên mình phải tranh thủ rồi.”

  Mạch Quân Vỹ nóng lòng lại nói thêm. – “ Hàn, cậu muốn nuốt lời sao ? … Không lẽ, cậu …”

  Vương Vũ Hàn nhíu mày, hắn không nói gì nữa chỉ xoay người đi đến ghế sofa, tiếp tục uống rượu.

Vương Vũ Hàn biết Mạch Quan Vỹ  đang muốn trêu cợt hắn … Động Tâm ư, dù cho có vạn kiếp, hắn cũng không có hứng thứ với Lăng Tịnh Hy, dù cô ta có lên giường với bao nhiêu tên đàn ông thì cô ta cũng chỉ là món đồ chơi của hắn, chỉ có thế thôi.

  Lăng Tịnh Hy nhìn Vương Vũ Hàn, từ đầu cô biết kết quả của mình ra sao, cô không hề mơ mộng gì hết, cuộc sống còn dài, cô vẫn sống tiếp, vẫn đi tiếp con đường mình đã vạch ra sẵn, lạnh lùng xoay người đi theo Mạch Quân Vỹ lên xe, cũng không ngoái đầu lại nhìn.

“ Nếu cảm thấy không làm được thì đừng cố chấp.”

  Man Cảnh Ân trầm giọng, khi hắn thấy phản ứng của Vương Vũ Hàn thì biết tên này chắc đã động tâm nhưng cũng không chắc bởi cảm xúc của Vương Vũ Hàn ngay cả hắn làm bạn đã lâu cũng không phần biệt được nên chỉ đoán mò mà thôi.

“ Cậu ở lại vui vẻ, mình có việc đi trước … Kha Nhi, mình đi.”

  Bỏ lại một câu, Man Cảnh Ân ôm eo cô bé nhỏ đi ra khỏi quán Ảo Cư.

  Dù Vương Vũ Hàn động tâm hay không cũng không liên quan đến hắn, hắn đã nhắc nhở ngay từ đầu, nghe hay không là chuyện của Vương Vũ Hàn, chỉ mong hắn ta sẽ không lún quá sâu.

  Vương Vũ Hàn dựa vào sofa, mắt nhắm nghiền, hôm nay uống hơi nhiều nên đầu óc có vấn đề, tự nhiên lại làm chuyện không đâu, hắn lắc mạnh đầu xoay người nhìn Âu Thục Lợi.

  Tay hắn vuốt nhẹ môi cô, lại vuốt xuống xương quai xanh, tay bóp nhẹ ngực cô.

  “ Đêm nay nếu em không làm tôi hài lòng thì đừng mong ra khỏi cánh cửa này.”

   Sau đó hắn cúi đầu hôn xuống, Âu Thục Lợi cũng đáp lại nồng nhiệt.


  Mấy tên vệ sĩ biết thế lui ra hết, chỉ còn lại hai cơ thể đang quấn lấy nhau trong không gian rộng lớn.


Đã sửa bởi zizisisi lúc 15.06.2014, 14:28.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
 31.12.2013, 21:26
Hình đại diện của thành viên
Nhật Dạ An Nhiên
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 03.09.2013, 18:13
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 349
Được thanks: 1840 lần
Điểm: 4.6
 Re: (Hiện Đại) Trả Thù Tổng Tài Ác Độc - Nhật Dạ An Nhiên - Điểm: 10
Chương 24 : Trừng Phạt

  Trong quán cafe TEAM, Mạch Quân Vỹ ngồi kế Lăng Tịnh Hy và đối diện là Vu Tử Băng, không khí có chút mất tự nhiên nhưng cũng bị Vu Tử Băng phá bỏ.

“Tịnh Hy, cái này tặng em, mong rằng em sẽ thích nó.”

  Lăng Tịnh Hy mở cái hộp nhỏ ra xem, bên trong là một chiếc khăn lụa quấn cổ màu xanh nhạt.

" Nó được dệt bằng tơ tằm, không phải bằng lụa thường đâu.”

  Lăng Tịnh Hy sửng sốt sau đó hiểu ý, cô khẽ cười.

“ Chị đừng hiểu lầm, em chỉ là thấy nó rất mềm, cứ mãi lo sờ nên quên nói với chị, em rất thích, cám ơn chị nha.”

  Đối với Lăng Tịnh Hy, mấy loại trang sức quý giá không quan trọng bằng tấm lòng, đương nhiên nhận món quà đơn giản thích hơn mấy món đắc tiền nhiều.

“ Qùa của anh đâu ?”

  Mạch Quân Vỹ bị cho ra rìa nãy giờ, nhịn không được lên tiếng.

“ Anh rể, em thấy anh rất dư tiền, có thể tự mình mua lấy, đâu cần nhận mấy món rẻ tiền này của em làm gì ?” – Vu Tử Băng mỉa mai.

“ Qùa của anh đâu ?” – Vẫn lặp lại câu cũ nhưng giọng nói đã có chút khó chịu.

“ Nếu anh rể muốn quà vậy đi tìm chị của em mà lấy, chị ấy mới về nước, chắc sẽ có quà tặng anh đó thôi.”

“ Anh sắp ly hôn với chị em rồi, không cần cứ gọi anh rể thế đâu ?” – Hắn lạnh nhạt nói.
  Vu Tử băng mặt cũng đóng băng. – “ Chị ấy là vợ của anh.”

“ Vậy thì sao ? … không hợp, không vui vẻ, ly dị, chuyện rất bình thường.”

  Mạch Quân Vỹ đưa ra một đống lý do khiến Vu Tử Băng bốc hỏa, cô không thèm nhìn hắn nữa mà quay sang Lăng Tịnh Hy hỏi.

“ Tịnh Hy, sao em lại đi chung với anh rể chị vậy ?”

“ Tiện đường nên anh cho em ấy quá gian … anh cảnh cáo em, không được gọi anh rể nữa, anh sắp ly hôn rồi.”

  Không đợi Lăng Tịnh Hy giải thích, Mạch Quân Vỹ nói thay, thật ra hắn cũng không muốn Vu Tử Băng biết chuyện vừa rồi mình đang muốn lên giường với Lăng Tịnh Hy, cô nàng mà biết có thể sẽ bóp chết hắn.

“ Chị ấy đã có thai với anh, anh phải chịu trách nhiệm với chị ấy.”

  Vu Tử Băng lại xoay lại đề tài cũ, tức giận nói.

  Mạch quân Vỹ nghe xong, mắt đầy tơ máu, tay nắm chặt nổi cả gân xanh.

“ Chịu trách nhiệm ? … Vu Tử Băng, nếu em muốn anh chịu trách nhiệm, anh đồng ý.”

  Hắn lạnh lùng đứng dậy, tay hướng tới Vu Tử Băng kéo cô ra khỏi quán café, cũng  không quên quay lại nhìn Lăng Tịnh Hy nãy giờ ngồi ngây đơ tại chỗ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Tịnh Hy, việc hôm nay cám ơn em, sau này có chuyện gì cứ gọi cho anh.”

  Ngay sau đó, Lăng Tịnh Hy chỉ thấy Vu Tử Băng bị Mạch Quân Vỹ mạnh tay đẩy vào xe, chiếc xe cũng từ từ mất hút.

  Trong lúc này, Lăng Tịnh Hy vẫn chưa tiêu hóa hết mọi chuyện nhưng điều cô còn biết rõ, khi nãy là Mạch Quân Vỹ chở cô đi, vậy bây giờ cô về bằng cách nào ?  … cô không có mang theo tiền, chỉ đủ trả tiền cafe thôi nha.
______________________________________

  Nguyệt Thự.

  Đi bộ cả chục cây số, gần một tiếng đồng hồ cô mới lếch về được biệt thự, hôm nay toàn gặp chuyện chẳng ra làm sao ? bây giờ cả người rất mệt, muốn về ngâm nước nóng, sau đó đánh một giấc thật thoải mái mới được.

  Vừa vào trong sãnh, một luồng khí lạnh lẽo lan khắp phòng, cô rùng mình một cái đi nhanh lên lầu, chắc tại trời lạnh nhưng sao giờ này mọi người ngủ sớm thế, xem sơ đồng hồ mới biết gần mười giờ rồi.

“ Đứng lại.”

  Âm thanh phát ra từ chỗ ghế sofa, giờ Lăng Tịnh Hy  mới phát hiện Vương Vũ Hàn đang ngồi ở đó, vì không có đèn nên cô không thấy vẻ mặt tối sầm của hắn.

“ Tôi thấy hơi mệt, tôi ngủ trước.”

  Vừa đi vài bước thì bị ai đó kéo mạnh, cả người ngã vào lòng hắn, ngước mắt nhìn thì chạm vào đôi mắt đang bừng bừng lửa giận của hắn. – Hắn phát điên sao ?

Tay hắn siết chặt eo cô, tay kia sờ lên mặt cô.

“ Đúng là yêu nghiệt, bất cứ nơi nào cũng có thể quyến rũ đàn ông.”

  Lắng Tịnh Hy cứng người, sau đó hiểu được chuyện gì, cô cười lạnh.

“ Vương tiên sinh, theo như tôi biết thì ngài là người bảo tôi đi quyến rũ Mạch tiên sinh thì phải ?”

  Bảo cô hầu bạn hắn, giờ nói cô quyến rũ, hắn là loại người gì chứ ?

  Cằm bị siết chặt, cô nhíu mày nhìn hắn.

“ Em rất thích đối chọi với tôi phải không ? em nghĩ làm như thế sẽ có hậu quả gì ?”

  Hắn bình thản nói, cô quả thật yêu nghiệt, mới đây vừa hoan ái cùng Âu Thục Lợi xong, giờ ở cạnh cô lại có phản ứng.

  Mùi rượu cùng mùi thuốc lá phà lên khuôn mặt trắng nõn, Lăng Tịnh Hy càng nhăn mày . – Hắn đã uống bao nhiêu rượu rồi.

“ Vương tiên sinh, tất cả là ngài bảo tôi, không phải tôi đã rất nghe lời đó sao ? rốt cuộc ngài muốn tôi phải làm như thế nào nữa chứ ?”

“ Rất nghe lời ? … Nếu đã nghe lời như thế, vậy bây giờ làm cho tôi thỏa mãn đi.”

  Lăng Tịnh Hy trừng mắt, tay đặt lên ngực hắn giữ khoảng cách.

“ Vương tiên sinh, hiện giờ tôi rất mệt, ngài tha cho tôi được không ? tôi …”

  Chưa nói hết câu đã bị hắn đặt xuống sofa, cô hoảng sợ đảy hắn ra nhưng tay bị chế trụ.
“ Vương … Á.”

  Một vật nóng hỏi mạnh mẻ xâm nhập, cô cắn chặt răng, không biết khi nào hắn đã xé mất quần lót của cô, một giọt nước mắt không tự chủ rơi xuống, thật sự rất đau.

“ Mệt sao ? tôi không nghĩ với khả năng của Mạch Quân Vỹ sao có thể để em dễ dàng ra về thế được.”

  Lời nhục mạ ;iên tiếp phun ra từ miệng hắn.

“ Kỹ thuật trên giường kém đến thế, thôi thì để tôi dạy cho em, sau này còn có thể dùng thân thể của em giúp tôi kí kết hợp đồng.”

“ Câm miệng, anh là tên cầm thú … cút ra khỏi người tôi ngay.”

  Sự chịu đựng đã đến giới hạn, cô hét lớn, tay bị chế trụ trên đỉnh đầu không cựa quậy được, cô chỉ có thể dùng sức hét lên nhưng môi lại bị hắn chặn lại, không phải hôn mà là cắn, mùi máu tanh cũng chảy trên khóe miệng rất đau.

“ Ưm … cầm … thú  … thối … tha … Á …”

  Vương Vũ Hàn ra vào càng lúc càng mãnh liệt, khiến Lăng Tịnh Hy không thể la hét được nữa mà chỉ kêu đau nhưng chỉ ít phút sau, tiếng rên rỉ lại vang lên bởi động tác hắn bắt đầu chậm lại.

“ Sao không mắng nữa đi ? … hừ, đàn bà phóng đảng vẫn ti tiện như thế, miệng cứ bảo không nhưng thân thể lại cắn chặt tôi như thế … hèn hạ.”

  Hắn thật sự phát điên, khi thấy Lăng Tịnh Hy bị Mạch Quân Vỹ kéo đi, hắn cư nhiên muốn đuổi theo nhưng vì hai chữ “ Động Tâm “ kia mà hắn đã bỏ ngay ý định điên khùng đó.

  Cứ nghĩ cùng Âu Thục Lợi hoan ái xong sẽ quên hết những chuyện làm hắn đau đầu nhưng lại càng khiến hắn phiền lòng hơn thế là tự lái xe đi tìm cô.

  Thấy cô cười nói vui vẻ với Mạch Quân Vỹ mà nụ cười đó chưa bao giờ có với hắn, hắn lại đâm ra tức giận, hắn biết rõ vì sao ? bởi vì cô là đồ chơi của hắn, tất cả của cô chỉ dành cho hắn, hắn không muốn ai đụng vào đồ chơi của mình, trừ khi hắn chơi chán cũng tự mình hủy diệt chứ không muốn bố thí cho ai khác, kể cả bạn thân cũng thế.

  Nghĩ như vậy, lực bổng mạnh hơn, hắn phải cho cô bài học, cho cô biết nếu là món đồ chơi thì phải biết nghe lời, chọc giận hắn sẽ không có kết quả tốt.

  Lăng Tịnh Hy nước mắt rơi lả chả trên khuôn mặt tái nhợt, hạ thể như bị xé rách, rất đau nhưng sao miệng cô lại kêu ra nhưng tiếng đáng khinh như thế, cắn chặt môi, trừng mắt nhìn tên cầm thú phía trên.

“ Kêu lên cho tôi.”

Thấy Lăng Tịnh Hy cắn môi, hắn bóp cằm cô mạnh hơn, lực phía dưới không vì thế mà chậm lại.

“ Vương Vũ Hàn, tôi hận anh, tôi nguyền rủa anh không có kết cục tốt.”

  Hắn nghe thế nhưng không lấy làm tức giận, nhếch môi châm chọc.

“ Hận tôi ? em cứ hận đi … nguyền rủa tôi ? em cứ việc, mạng sống là của tôi, trừ khi tôi muốn chết, không ai có quyền lấy mạng của tôi hết, nếu có thì kết cục của hắn chỉ có sống không bằng chết mà thôi.”

“ Nhất định sẽ có báo ứng … Á.”

  Vừa nói một câu thì hắn lại nhanh hơn, cô lại hét lớn, mà hắn thì cười khoái trá.

  Ba tiếng trôi qua, rốt cuộc hắn cũng ngừng lại, phóng thích thứ dơ bẩn bên trong cô, từ từ rút ra rồi đứng dậy, chỉnh lại quần áo, lại nhìn Lăng Tịnh Hy, mặt lạnh băng.

“ Tránh xa Mạch Quân Vỹ ra, nếu không nghe lời đừng trách lần sau tôi không nương tay.”

  Quăng xong một câu, hắn đi lên lầu, hướng về phòng làm việc.

  Lăng Tịnh Hy nằm đó bất động, hạ thân đau nhức, cả người không chút sức lực.

  Cô rốt cuộc đã làm cái gì ? đây không phải đều do hắn muốn sao ? hắn muốn cô lên giường với Mạch Quân Vỹ, bây giờ bảo tránh xa Mạch Quân Vỹ , hắn bị điên phải không ? tính tình hắn như trang sách, cứ lật mãi như thế dù cô có ba đầu sáu tay cũng không theo kịp, nhưng giờ còn cách nào sao ?

Cố gượng dậy nhưng lại trược xuống, chân cô run rẩy, hôm nay bị hắn hành hạ đến nổi chỉ còn nữa cái mạng, cô thật muốn chết quách đi cho xong.

“ Cô Tịnh Hy.” – Dì Phùng từ đâu chạy ra, đở lấy Lăng Tịnh Hy.

  Từ lúc Lăng Tịnh Hy bước về, bà đã biết và những gì nghe thấy kể cả nhìn bà cũng không bỏ sót, không biết cậu chủ sao lại như thế ? từ đó đến giờ đây là lần đầu thấy cậu chủ nổi giận, cô Tịnh Hy rốt cuộc đã chọc giận cậu chủ chuyện gì ?

“ A .. máu .” – Bất chợt nhìn lên ghế sofa là một vệch máu lớn, lại nhìn Lăng Tịnh Hy đã thấy váy cô cũng dính một ít.

“ Cô Tịnh Hy, để tôi đi gọi bác sĩ.”

“ Không cần … dì Phùng, dì đở cháu lên phòng được không ? cháu rất mệt.”

  Lăng Tịnh Hy yếu ớt nói, giọng có chút khàn khàn có thể do đã hét lúc nãy.

“ Nhưng …”

“ Cháu không sao ? dì làm ơn giúp cháu với.”

  Dì Phùng đành làm theo, dìu Lăng Tịnh Hy lên phòng, trong lòng không khỏi thương xót cô gái bé nhỏ này.

  Đi vào trong phòng, Lăng Tịnh Hy bảo Dì Phùng đi nghĩ trước, còn mình đi lấy một bộ quần áo, chật vật đi vào nhà tắm.

  Dòng nước chảy xuống khắp người khiến thân thể cô thoải mái hơn, kì cọ thật sạch sẽ, hạ thể hơi đau nhưng cố gượng tắm cho xong, cũng không suy nghĩ nhiều.

  Đi ra phòng, cô ngồi nhìn ra cửa sổ, đôi mắt trong trẻo sâu thẳm, vẻ mặt không cảm xúc, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên như chỉ là vô thức, cả người cô tựa như một con búp bê mất đi trí giác, ngồi đó ngắm trăng.
_______________________________

Không biết đã bao lâu, cửa phòng mở ra, Vương Vũ Hàn đi vào nhìn cô gái đã ngủ trước mắt, hắn đang trong phòng xem các hạng mục thì dì Phùng đi vào nói với hắn nguyên trạng của cô.

  Lúc đó hắn biết hắn đã quá nặng tay, nhưng chỉ là hắn muốn trừng phạt cô một chút thôi, giờ thấy cô như thế, hắn bổng áy náy.

  Đi đến bên giường xốc chắn lên, Vương Vũ Hàn nằm xuống ôm Lăng Tịnh Hy  vào lòng, cảm thấy hơi thở đều đặn nghĩ chắc cô đã ngủ, hắn thở dài nhắm mắt, thôi thì ngày mai tính vậy.

Cảm nhận người đàn ông bên cạnh đã ngủ say, Lăng Tịnh Hy đột nhiên mở mắt, môi cười nhạt, đôi mắt càng sâu thăm thẳm hơn.


Đã sửa bởi zizisisi lúc 15.06.2014, 14:49.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 358 bài ] 
       



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Yến My
Yến My
yeukhonghoitiec
yeukhonghoitiec
Askim
Askim

ngansieunhann: Chào m.n!
enlly hanh: game j hã con?
PhượngMinhNguyệt: Cua : Cháu của ông là Sam Sam vừa mới lập topic trò chơi đấy , vào ủng hộ cho cháu ông đi
YSam: cô ennly vao ung ho game cua con di
enlly hanh: nguyet : làm s?
enlly hanh: tks ai da chào enlly
PhượngMinhNguyệt: enlly : Tui còn buồn chán hơn bà kìa , nản quá đi
tudiemto: Chào cả nhà :bighug:
enlly hanh: oi dào that pun chán a
PhượngMinhNguyệt: Chào enlly
YSam: chào all m.n
tudiemto: Chào cua
npt thao: linh la giới
enlly hanh: chào m.n
Cua Rang Me: má từ

chào mình nguyệt
PhượngMinhNguyệt: HI , CUA
tudiemto: 2345
YSam: cháu chào ong ^^
Cua Rang Me: hi cả nhà
PhượngMinhNguyệt: Sam sam : Tui biết rồi
YSam: tốt nhất la the nha
PhượngMinhNguyệt: Sam sam : Tui hok có nghĩ gì hết , cũng ko có suy nghĩ đen tối về bà đâu ...... yên tâm , yên tâm đi ha
YSam: @nguyệt : ai bt dc bà nghi gì :D
PhượngMinhNguyệt: Sam sam : đen tối hồi nào ? Nghĩ oan cho tui hok à
YSam: viewtopic.php?f=20&t=333661 vao ủn hộ sam di m.n trò nay de ma ^^
YSam: Nguyệt: ý nghĩ đen tối j đây
YSam: đạm cuc: chào bạn mem moi àk
PhượngMinhNguyệt: Sam sam : Ko nói cho you biết dâu .......
Đạm Cúc: hi.mn
YSam: ngyuet: hiu j nàng/z


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.265s | 13 Queries | GZIP : On ]