Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 480 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn yêu thích nhân vật nam nào nhất trong truyện này?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên [Quyển cuối 76/104]

 
Có bài mới 08.09.2017, 00:41
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 807
Được thanks: 12844 lần
Điểm: 9.45
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên [Quyển cuối] - Điểm: 12
【75】 Người họ Kiều nào đó bị bắt cóc. (1)

Editor: Tâm Thường Lạc

"Ha ha, nói như vậy, dòng dõi nhà họ Tô chúng ta sẽ có hậu rồi sao?"

Cận Tử Kỳ cùng Ngu Thanh Kiều không khỏi ngẩng đầu nhìn đến chỗ phát ra âm thanh, đã thấy Bạch Tang Tang đứng ở đó.

Thời tiết tháng ba, nhưng Bạch Tang Tang chỉ mặc một chiếc áo len thun cao cổ hơi mỏng cùng với quần jean, dáng vẻ không ì ạch giống với lúc mang thai, thân hình duyên dáng tươi sáng xinh đẹp đứng khoanh tay, trên mặt còn treo một nụ cười chỉ làm cho người khác không thoải mái.

Nhìn thấy Bạch Tang Tang, sắc mặt khó coi nhất là Tô Hành Phong, "Cô đi ra đây làm gì?"

Bạch Tang Tang liếc xéo anh ta một cái, nhàn nhã cất bước đi tới, đứng thẳng bên cạnh Cận Tử Kỳ, hừ nhẹ một tiếng.

"Tại sao tôi lại không thể đi ra đây? Nếu như không đi ra đây làm sao có thể nghe được tin tức tốt như vậy?"

Ngay lập tức Tô Hành Phong trừng mắt tức giận, giọng điệu cũng cực kỳ đầy vẻ chống đối: "Không biết cô đang nói vớ vẩn cái gì!"

Sau khi sinh non tính tình của Bạch Tang Tang đại biến, trước kia tuy rằng tự cho mình rất cao, nói chuyện mang khí thế bức người, nhưng chí ít biết làm thế nào để giữ đúng mực, nhưng hôm nay, cả người của cô ta đều lộ ra một loại cay nghiệt và châm chọc nồng nặc.

Cận Tử Kỳ không nhịn được nhìn thêm Bạch Tang Tang mấy lần, Bạch Tang Tang cảm nhận được sự quan sát dò xét của cô, quay đầu cười với cô.

"Mợ, yên tâm đi, chậm nhất tối mai chúng tôi nhất định chuyển đi!"

Một tiếng "Mợ" của Bạch Tang Tang làm cho Tống Nhiễm Cầm dậm chân: "Cô gọi cô ta là cái gì?"

"Mợ đó!" Bạch Tang Tang ngây thơ mở trừng hai mắt, khóe môi chứa đựng nụ cười đầy hứng thú: "Chẳng lẽ không đúng sao?"

Tống Nhiễm Cầm bị tức đến mức chỉ biết cắn răng, lại không nói nên lời phản bác, sắc mặt xanh đỏ lẫn lộn.

Bạch Tang Tang này là cố ý làm trái lại bà ta, biết rõ bà ta ghét nhất kiêng kị nhất là cái gì, cô ta càng muốn ở trước mặt bà ta gọi Cận Tử Kỳ một tiếng "Mợ" này, nói rõ là không để cho trong lòng của bà ta được thoải mái!

Tô Hành Phong lạnh lùng nói: "Bạch Tang Tang, cái nhà này từ bao giờ đến phiên cô tới nói chuyện?"

Ngu Thanh Kiều ở bên cạnh ha ha cười nói: "Tô Tổng, vợ của anh so với anh có thể nói biết lý lẽ thức thời nhiều hơn, đây không phải của anh có lẽ cũng không nên cố chấp mà giữ lấy, con người phải biết người biết ta, anh nói có đúng hay không?"

Khuôn mặt trẻ đẹp lịch sự của Tô Hành Phong có chút nhăn nhó, anh ta trừng mắt liếc Thanh Kiều đầy căm tức.

Thanh Kiều từ chối cho ý kiến nhún nhún vai, mà Bạch Tang Tang đã nói tiếp: "Chúng tôi sẽ mau chóng chuyển ra ngoài, con người cần mặt cây cần vỏ, tôi vẫn chưa nghèo tới mức đến ngay cả một căn hộ cũng mua không nổi, phải chết mà nương nhờ trong nhà của người khác."

"Bạch Tang Tang!" Tô Hành Phong không nhịn được tức giận muốn quát bảo cô ta ngưng lại.

Bạch Tang Tang lại quét mắt nhìn anh ta một cái: "Tôi đây không phải suy nghĩ cho anh sao, càng sớm chuyển đi, mặt mũi anh càng dễ nhìn không phải sao?" Cô ta dừng lại một chút, có lòng tốt bổ sung: "Tôi vẫn có chút vốn liếng, đủ mua một căn hộ."

Đây ý ở ngoài lời, không phải đang châm chọc Tô Hành Phong là dạng đàn ông có mã ngoài đẹp trai nhưng lại sống dựa vào phụ nữ để ăn cơm chùa đó sao?

"Bạch Tang Tang, cô không thể để yên được sao? Ở bên trong làm ồn không đủ, còn muốn ra ngoài cho mất mặt xấu hổ!"

Tô Hành Phong tức đến không chịu được, nhưng Bạch Tang Tang lại mang vẻ mặt bình tĩnh.

"Tại sao tôi làm mất mặt xấu hổ chứ? Tôi thay anh lo liệu cho cái nhà này chẳng lẽ lại sai sao?"

-- liệu cô có lòng tốt tới vậy không, hay là cô chỉ là mong sao tôi làm ra mấy cái trò hề? !

Tô Hành Phong nhìn Bạch Tang Tang vênh váo tự đắc một hồi mà nghiến răng nghiến lợi.

"Đúng rồi!" Bạch Tang Tang đột nhiên ây da một tiếng, nhìn về phía Cận Tử Kỳ: "Mợ, mới vừa rồi mợ nói cái gì đấy nhỉ?"

Cận Tử Kỳ chợt nhíu mày, còn chưa mở miệng giải thích, Bạch Tang Tang cứ thế đã tiếp tục.

"Kiều Niệm Chiêu mang thai, mà nếu cái thai không phải của vị hôn phụ hiện tại, vậy tính toán thời gian -- "

Bạch Tang Tang muốn nói lại thôi nhìn Tô Hành Phong một cái, sau đó cười đến độ ngọt ngào: "Không phải là của Hành Phong nhà tôi sao?"

Cứ như vậy không chút nào kiêng kị liền chỉ ra chân tướng, lại phối hợp với nụ cười quỷ dị này của Bạch Tang Tang, Tô Hành Phong sợ đến sắc mặt trắng bệch, "Bạch Tang Tang, rốt cuộc cô muốn làm gì?"

Mà Tống Nhiễm Cầm vẫn luôn im lặng làm người vô hình bỗng chốc nhảy dựng lên.

"Cô nói cái gì? Đứa bé kia của Kiều Niệm Chiêu thế nào lại là của A Phong chúng ta!"

Bạch Tang Tang chớp chớp mắt, cười ra tiếng, "Mẹ chồng, lần này, nhà họ Tô có hậu rồi !"

Đôi mắt của



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 13.09.2017, 15:13
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 807
Được thanks: 12844 lần
Điểm: 9.45
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên [Quyển cuối] - Điểm: 12
【75】 Người họ Kiều nào đó bị bắt cóc (2)

Editor: Tâm Thường Lạc

"Dạ thiếu phu nhân ở phòng ăn."

Tống Kỳ Diễn nhận được tin tức mình muốn, cũng không nán lại nữa, tránh cho đám người nọ không được tự nhiên.

Hắn cố ý về phòng ngủ thay một bộ quần áo ở nhà thật thoải mái, mới đi đến phòng ăn tìm vợ yêu cả một ngày không thấy, lúc đẩy cửa ra, theo bản năng hắn thả bước chân nhẹ lại, chậm rãi đến gần.

Trong phòng ăn rộng rãi sáng ngời, một bóng hình xinh đẹp đang ngồi bên bàn ăn, cô đang cúi đầu đọc một quyển sách trong tay, mái tóc dài đen nhánh thả tới thắt lưng, chiếc áo cổ cao màu trắng, kết hợp chiếc váy dài xếp nếp kiểu Anh quốc, đôi dép vải bông mang trong nhà, lẳng lặng ngồi ở nơi đó, hàng lông mi thật dài như hai thanh bàn chải nhỏ, vừa đen vừa cong, rũ bóng in trên gương mặt.

Tinh thần của Tống Kỳ Diễn vốn mệt mỏi trong phút chốc đã từ từ rũ bỏ đi hẳn, hắn lặng lẽ đi qua, từ phía sau, nửa vòng ở bên eo của cô, bàn tay đặt lên trên bụng của cô nhẹ nhàng xoa xoa, "Sao lại ngồi đây đọc sách?"

Dường như Cận Tử Kỳ đã sớm đoán được người tới là hắn, rất tự nhiên mà dựa vào trong lòng hắn, "Đương nhiên là chờ anh ăn cơm!"

Nói xong liền rời khỏi ngực của hắn, đứng dậy, lấy cái mâm được gắn nắp vung hình bán cầu bằng kim loại đặt ở trên bàn, sau đó bưng một mâm thức ăn đến trước mặt của hắn, "Đã bảo phòng bếp cố ý chuẩn bị cho anh."

Tống Kỳ Diễn nhìn cháo trứng bắc thảo thịt nạc trong tay, lại ngẩng đầu nhìn thấy vẻ mặt mong đợi của Cận Tử Kỳ, sau đó lại cúi đầu ngửi ngửi cháo: "Hình như hương vị của cháo tối nay có chút không giống."

"Vậy hả? Nhưng sao em không biết được."

Cận Tử Kỳ tự nhiên vô tình nói xong, ngồi xuống ở bên cạnh hắn, một lần nữa cầm lấy quyển sách được đặt ở trên bàn lên.

Tống Kỳ Diễn lại nhìn cô chằm chằm một hồi, mới hậm hực cầm lấy cái muỗng, nhưng không ăn vào ngay, mà nhẹ nhàng quấy cháo trong chén lên, hương cháo thanh đạm từ từ bao phủ khắp phòng ăn.

"Xem ra người nấu cháo tối nay rất cẩn thận cũng rất để tâm ..."

Tống Kỳ Diễn giống như lẩm bẩm mà cảm thán, sau đó tâm trạng rất vui sướng bắt đầu húp cháo.

Mà Cận Tử Kỳ, tuy rằng đôi mắt dừng trên hàng chữ ở trong sách, nhưng lỗ tai lúc nào cũng chú ý đến Tống Kỳ Diễn bên này, nghe được hắn nói thầm, khóe môi giương lên, nhưng không mở miệng nói một câu.

Chờ Tống Kỳ Diễn vui vẻ ăn xong, Cận Tử Kỳ mới ngẩng đầu lên: "Anh muốn ăn thêm một chén nữa không?"

Cô nói xong liền đưa tay tới nhận lấy cái chén trong tay hắn, kết quả chén không lấy được, tay lại bị giữ chặt lấy.

Tống Kỳ Diễn hơi dùng sức, lập tức kéo cô vào trong lòng, để cô ngồi ở trên chân mình, ôm lấy cô, vùi mặt vào giữa tóc ở cổ cô, nói một câu không đầu không đuôi: "Không có hành băm nhuyễn."

"Cái gì?" Cận Tử Kỳ kinh ngạc, cúi đầu nhìn hắn.

"Cháo." Tống Kỳ Diễn ngẩng đầu, ánh mắt sáng quắc nhìn lại cô, "Trong cháo không có hành băm."

Hắn nói xong, đáy mắt tràn đầy ý cười, tay trái hắn bao trùm lên tay trái của cô, hai viên đá Hồng Bảo Thạch trên nhẫn rạng rỡ lấp lánh, trái tim của Cận Tử Kỳ đột nhiên như bị siết chặt, sau đó lại như có từng dòng nước ấm chảy qua róc rách.

"Đầu bếp chính của nhà bếp không có thói quen bỏ đi hành băm cho anh!"

Giọng của Tống Kỳ Diễn khàn khàn, giống như đè nén từ sâu trong cổ họng mà phát ra, mang theo chút phàn nàn, thế nhưng lại tràn đầy sung sướng vô hạn, thật giống như có một cỗ sức mạnh kỳ lạ, khiến người ta không khỏi yên tâm.

Cận Tử Kỳ vòng qua cổ của hắn, mắt đẹp khẽ chuyển: "Có thể đầu bếp chính tình cờ nghe được lời phàn nàn của anh."

"Vậy sao?" Tống Kỳ Diễn ôm sát cô: "Tại sao không nói tạm thời đã đổi tướng đi?"

Một nụ cười xinh tươi nở rộ trên gương mặt của Cận Tử Kỳ, Tống Kỳ Diễn thích dùng hành băm khi nấu ăn, thích hương vị của hành băm, nhưng lại không thích nhìn thấy hành băm ở trên bàn cơm, thường thường vừa nhìn thấy thì khẩu vị lập tức giảm sút mạnh.

Cho nên, trước tiên cô cho hành lá vào trong cháo, đến khi cháo được nấu sắp xong lại canh giữ ở trước bàn bếp, dùng cái muỗng canh vớt đi từng miếng hành được cắt nhỏ vụn bỏ ra ngoài, hết lần này tới lần khác cho đến lúc xác nhận đã không còn mới chịu buông muỗng xuống.

Đầu bếp chính ở ngay bên cạnh thấy vậy chậc chậc lắc đầu, than thở cô đây là làm cái việc vừa tốn sức lại không được cám ơn.

Cận Tử Kỳ nhớ lại tình cảnh lúc mình nấu cháo, khi ấy cũng không thấy phiền, chẳng qua là cảm thấy, nếu như lúc hắn ăn cháo mà có thể lộ ra chút vui vẻ, như vậy việc cô làm quả thật rất đáng giá.

Chỉ là, không ngờ, hắn lại nhìn ra nồi cháo này là do cô nấu ...

Thân thể đột nhiên mất trọng lượng, sau đó thấy hoa mắt, Cận Tử Kỳ suýt chút nữa kêu lên thất thanh vì sợ hãi, cô vội vàng bám lấy cổ của Tống Kỳ Diễn, người đã bị hắn bế lên.

"Làm gì vậy anh?" Cận Tử Kỳ nén giận trừng mắt nhìn khuôn mặt đẹp trai của hắn đang cười tủm tỉm.

Tống Kỳ Diễn lại hôn một cái lên trán cô: "Ăn no rồi đương nhiên là trở về phòng nghỉ ngơi!"

Nói xong, bất chấp sự phản kháng của cô, cũng không hề e ngại, dưới ánh mắt nhìn chăm chú của không ít người giúp việc ôm cô đi thẳng trở về phòng.

Vùng vẫy một trận, Cận Tử Kỳ liền yên tĩnh lại, tựa



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 17.09.2017, 11:25
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 807
Được thanks: 12844 lần
Điểm: 9.45
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên [Quyển cuối] - Điểm: 12
【76】 Nữ đấu sĩ chuyên thu về nam cặn bã!

Editor: Tâm Thường Lạc

Cận Tử Kỳ ngồi trên ghế sofa, mí mắt nhảy lên, ngay khi Tống Kỳ Diễn cúp điện thoại, cô lập tức bước lên đón.

"Tình hình như thế nào rồi?"

Sắc mặt Tống Kỳ Diễn rất nặng nề: "Một người cư dân tay phải bị chặt, tối qua tuy rằng đã cấp cứu làm phẫu thuật nối tay, nhưng bàn tay đó về cơ bản có thể nói là đã phế đi, còn có không ít cư dân khác bị chém tổn thương, đều đưa đi bệnh viện."

"Bên kia Cận Thị có phản ứng gì?" Mí mắt của Cận Tử Kỳ nhảy càng dữ dội hơn.

Nhưng Tống Kỳ Diễn không lập tức trả lời, mà tiến lên ôm lấy cô, lòng bàn tay ấm áp dịu dàng áp vào gương mặt nóng bừng của cô.

"Sắc mặt không tốt như vậy, anh đưa em lên lầu nghỉ ngơi một chút."

Cận Tử Kỳ lắc đầu: "Em không sao, chỉ là nhất thời có chút không thể tiếp thụ nổi tin tức này thôi."

"Đâu chỉ là em, sợ rằng cả Cận Thị cũng đều bị cái tin tức này làm cho rung chuyển dữ dội."

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . .


Tống Kỳ Diễn nói không sai, vào lúc này, cả Cận Thị đều rối loạn như bãi chiến trường.

Tối hôm qua Cận Chiêu Đông tan ca xong về nhà, cái ghế còn ngồi chưa nóng, điện thoại riêng trong nhà lại đột nhiên vang lên.

Ông nhìn xuống hiển thị cuộc gọi đến, nhíu nhíu mày, là thư ký Trương gọi tới.

"Chủ tịch, không hay rồi ..."

Điện thoại vừa mới được bắt máy, Cận Chiêu Đông đã nghe thấy giọng nói vô cùng khẩn cấp của thư ký Trương, trong lòng sinh ra lo lắng.

"Xảy ra chuyện gì?"

"Bên chỗ mảnh đất ở Bến Thượng Hải (The Bund - Waitan) kia của chúng ta, bởi vì mấy năm qua bỏ hoang, cho nên có vài cư dân đến chỗ này cất nhà lều lên ở, còn trồng trọt một ít, nhưng vừa rồi nơi đó đã xảy ra chuyện đổ máu!"

Trong lòng Cận Chiêu Đông lộp bộp một cái, nhưng vẫn bình tĩnh hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Có một đám du côn lưu manh tự xưng là nhân viên của Cận Thị phái đi thu đất, cùng bên phía cư dân phát sinh xung đột, sau đó hai bên một lời không hợp, sinh ra ẩu đả, những tên lưu manh kia còn lấy dao ra chém người."

Hai chữ "Chém người", khiến sắc mặt Cận Chiêu Đông trắng bệch, mấy ngón tay cầm điện thoại co rút lại.

"Sao có thể cho rằng là Cận Thị? Chẳng lẽ bọn họ cũng không động não suy nghĩ một chút sao?"

Thư ký Trương yên lặng, mới ngập ngừng nói: "Những tên lưu manh kia nói là cô hai của Cận Thị đã bán đất, hiện trường có không ít cư dân còn nhìn thấy bản hợp đồng chuyển nhượng mảnh đất kia."

Trên trán Cận Chiêu Đông chảy ra một tầng mồ hôi lạnh, vừa đi mặc quần áo vừa căn dặn: "Anh lập tức chạy đến bệnh viện, tôi sẽ đến sau, nhớ lấy, lập tức phong tỏa tin tức, mặc kệ phải trả giá cái gì!"

"Chủ tịch, sợ rằng hơi trễ rồi." Thư ký Trương cảm thán than một tiếng, rất là bất lực.

"Cái gì gọi là trễ rồi?" Cận Chiêu Đông nghiêm nghị mà chất vấn.

"Lúc tôi nhận được tin tức, bên đó đã huyên náo xôn xao, những cư dân kia lại gọi điện thoại cho Đài Truyền Hình đến đưa tin, tất cả tạp chí lớn hiện tại cũng đuổi đến hiện trường, chỉ sợ, trang đầu sáng mai chính là tin tức này."

Hai chân của Cận Chiêu Đông mềm nhũn, ngồi trở lại bên giường: "Bộ phận PR đều là ăn không ngồi rồi sao!"

"Quản lý Hứa cũng vừa nhận được tin tức, không biết có phải là có người cố tình giấu diếm hay không, cho đến lúc sau khi người bệnh được đưa đến bệnh viện cấp cứu, chúng ta mới nhận được tin tức liên quan, nhưng khi đi xử lý thì đã không kịp nữa rồi."

Cận Chiêu Đông ngồi ở trên giường một đêm, không phải vì chờ tin tức mà chính là đang thất thần, đêm khuya trời đông giá rét, bộ đồ ngủ trên người của ông lại giống như mới vớt ra từ trong nước, cả người đều lạnh buốt tê dại.

Họ làm nghề bất động sản này, sợ nhất chính là chuyện đổ máu, nếu không để ý sẽ phải dính líu đến pháp luật, đến lúc đó truyền thông đua tranh đào móc, các tin tức mặt trái tất nhiên bay đầy trời, mặc kệ thật hay giả đều sẽ ảnh hưởng đến hoạt động thường ngày của Cận Thị.

Sau khi căn dặn thư ký Trương đích thân đi đến bệnh viện thăm dò tình hình, vừa rạng sáng ngày hôm sau, Cận Chiêu Đông đã vội vã chạy tới công ty tổ chức hội nghị khẩn cấp, khuôn mặt tái nhợt xanh xao.

Vừa bước vào phòng họp, chỉ thấy mấy vị thành viên hội đồng quản trị ngồi vây chung một chỗ thảo luận cái gì đó.

Nhóm người thành viên hội đồng quản trị nhìn thấy Cận Chiêu Đông đến rồi, có người nóng nảy bước ra: "Chủ tịch Cận, chuyện đêm qua hôm nay đều lên trang đầu vì vậy anh hãy cho mọi người chúng tôi ở đây một lời giải thích đi! Tôi thấy Tôn Ngộ Không cũng không giày vò làm khổ người khác bằng cô con gái này của ông đâu!"

"Đầu tiên là sự kiện đẩy người trong thịnh yến hào môn ở Tam Á, hiện tại lại thông đồng với xã hội đen đi chém người! Tin này so với tin trước càng thêm hãi hùng, chủ tịch Cận, Cận Thị là do thế hệ trước chúng ta nhọc công khổ sở dốc sức làm ra mới có, nếu như anh cảm thấy xử lý những chuyện này tâm có thừa lực không đủ, chúng tôi đại khái có thể một lần nữa hoa khai đại hội cổ đông!"

Ngay lập tức, liền có cổ đông khác phụ hoạ: "Đúng vậy, một người đàn ông ngay cả việc nhà cũng xử lý không tốt, sao lại ở đây quản trị một công ty lớn như vậy? Các người thấy cho tới hôm nay tình hình dòng tài chính của Cận Thị có đủ không? Nếu còn tiếp tục như vậy nữa, còn có ai sẽ tin tưởng Cận Thị chúng ta?"

"Không sai, những cổ đông chúng tôi đây bị tổn thất, một lát nữa mời chủ tịch Cận cho một lời công bằng hợp lý!"

Trong lòng Cận Chiêu Đông trầm xuống, vừa muốn mở miệng bác bỏ, cửa phòng họp lại bị đẩy ra, thư ký Trương vô cùng lo lắng đi vào, sắc mặt hết sức khó coi, ghé vào tai ông nhỏ giọng nói: "Kiều phu nhân đã tới công ty."

Kiều Hân Hủy làm tình nhân của Cận Chiêu Đông, nhưng bởi vì không có danh phận, tất



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 480 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bachduonggia, DimonFluh, Hien120890, Tâm Thường Lạc, Vương Thị Thu và 277 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

2 • [Hiện đại] Gái ế khiêu chiến tổng tài ác ma - Tịch Mộng

1 ... 106, 107, 108

3 • [Hiện đại] Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Vợ xấu thành vợ hiền - Thiển Toái Hoa

1 ... 14, 15, 16

5 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 37, 38, 39

6 • [Cổ đại] Thiên kim sủng Tà y hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 49, 50, 51

7 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

8 • [Hiện đại] Tình yêu bá đạo Triền miên với đệ nhất phu nhân - Thiên Diện Tuyết

1 ... 76, 77, 78

9 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

10 • [Hiện đại] Sổ tay yêu đương của người sói - Khấu Tử Y Y

1 ... 36, 37, 38

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/9)

1 ... 64, 65, 66

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 133, 134, 135

[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 39, 40, 41

14 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 14/09]

1 ... 51, 52, 53

15 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 2)

1 ... 165, 166, 167

16 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

17 • [Hiện đại] 1001 Đêm Tân Hôn - Thiên Nam Hy

1 ... 172, 173, 174

18 • List truyện ngôn tình hoàn theo tên tác giả [update 30/08]

1 ... 22, 23, 24

19 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

20 • [Hiện đại] Mẹ 17 tuổi Con trai thiên tài cha phúc hắc - Trình Ninh Tĩnh (phần 1)

1 ... 232, 233, 234


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Tuyết Vô Tình
Tuyết Vô Tình
MỀU
MỀU

Tiểu Cương Ngư: Thanh niên mới lết dô dd *vắng* lết đi làm tiếp
canutcanit: [PR-Chương mới]Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du
quynhbac1997: viewtopic.php?t=398829&start=18
Tuyết Vô Tình: ==
Jinnn: :>>
Shin-sama: vui vậy
Độc Bá Thiên: Cô Nguyệt ới à ới aaa
LogOut Bomb: Ngọc Nguyệt -> Candy2110
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&p=3257196#p3257196 kì mới game Tình Yêu Nhân Vật
Jinnn: húy húy :>>
Tiểu Linh Đang: cầu ủng hộ a viewtopic.php?t=394850&start=21
Độc Bá Thiên: mới mua thì có :(
Đào Sindy: ko xem à
Đào Sindy: mua r
Độc Bá Thiên: khỉ siêu nhân :(
Đào Sindy: chị Tét lăng nhăn
Tiêu Dao Tự Tại: Tối mà chán thế này
Tuyết Vô Tình: ...
Cô Quân: mọi ng hảo :))
Tiêu Dao Tự Tại: you tối hảo a~~
ღ๖ۣۜMinhღ: Tiêu chị Tét rồi :D3 :D3
Lãng Nhược Y: *núp* ba đi cưa gái :D2
Niệm Vũ: Quân: chính hắn đó :))
Cô Quân: Nguyệt hoa dạ tuyết?
Ta có bám theo ai hả?
Tiêu Dao Tự Tại: Quân tỷ
Preiya: mn ơi, cho mình hỏi, ai là vợ của bạn Dạ Tuyết vại??? Nếu ai là vợ bạn ý thì đề nghị bạn ý đừng bám theo vợ mình nữa nha :))))
Cô Quân: ...
ღ๖ۣۜMinhღ: Phượng, ò ò, tưởng có chuyện gì chứ
Kim Phượng: ặc, không có gì, chỉ là đột nhiên nhớ tới Minh :))
ღ๖ۣۜMinhღ: sao thế?

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.