Diễn đàn Lê Quý Đôn














Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 495 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn yêu thích nhân vật nam nào nhất trong truyện này?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên [Quyển cuối]

 
Có bài mới 18.05.2017, 22:09
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 771
Được thanks: 11698 lần
Điểm: 9.36
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên [Quyển cuối] - Điểm: 12
【46】 Tiếng xấu rõ ràng!

Editor: Tâm Thường Lạc

Sáng sớm ngày hôm sau, khi Kiều Niệm Chiêu mở máy tính ra, nhìn thấy trên Microblogging cái tên được tìm kiếm nóng sốt nhất chính là tên mình, sợ tới mức làm rơi xuống vỡ nát cái ly nước bên bàn, một mục tin tức kinh người trong một đêm đã sớm lan tràn khắp nơi trên mạng!

Hầu như cùng thời điểm với Kiều Niệm Chiêu, không ít người trẻ tuổi, sáng sớm thức dậy, vừa uống sữa tươi, vừa mở máy tính ta, nhập vào trang web quen thuộc, đều thấy cùng một mẩu tin ——

Bùng nổ thân phận con gái riêng nhà giàu của nữ ngôi sao giới giải trí điện ảnh và truyền hình, người cha đó là đầu rồng ngành bất động sản ở thành phố S, trước kia quyến rũ chồng chưa cưới của chị gái, về sau lại dụ dỗ anh họ, chưa kết hôn mà có con không biết cha là ai, còn mẹ ruột cũng là tiểu tam đi lên.

Dưới tựa đề vô cùng bắt mắt, là một bản báo cáo xét nghiệm có thai của một bệnh viện phụ sản tư trong thành phố S, rõ ràng cho thấy có người cố tình nhúng tay vào, phía trên tên bệnh viện và bác sĩ trưởng khoa được gạch đi, nhưng ba chữ Kiều Niệm Chiêu lại vô cùng nổi bật, người viết cố ý dùng màu đỏ vẽ lên vòng tròn, còn gạch đỏ dưới dòng chữ xác nhận có thai.

Dường như là sợ bạn bè trên mạng nghi ngờ, bên cạnh còn phụ họa thêm một tấm hình, từ góc độ chụp của bức ảnh, xem ra hẳn là xuất từ camera trong hành lang bệnh viện, có phần hơi mờ, nhưng Kiều Niệm Chiêu trước đó là nhân vật của công chúng, dẫn đến hình tượng cá nhân đi sâu vào lòng người, rất nhiều người ái mộ cũng đã nhận ra chính là cô ta!

Phía dưới mẩu tin tức này, sớm đã có vài trăm người cùng để lại lời nhắn, trên trang chính của Bách Khoa, ba chữ Kiều Niệm Chiêu cũng xuất hiện ở phần tin tức dẫn đầu, không ít báo mạng tranh nhau đưa tin, một loạt tin không biết thiệt giả này được trình bày đầy đủ cặn kẽ bị truyền đi có mũi có mắt, nói là vu khống cũng ít có người tin!

Thậm chí còn có trang web vì kiếm lấy số lượng lượt xem, bắt đầu bịa đặt một vài tin tức, sau khi Kiều Niệm Chiêu tìm tòi lật xem vài trang tin, trên mạng lại xuất hiện thêm mấy tin tức mới, làm con người ta biến tính, lúc những từ 'gái điếm' xuất hiện trong tầm mắt của cô ta, cô ta thiếu chút nữa cắn nát hàm răng, tức giận đến quét rơi xuống hết đồ trang trí trên bàn.

Kiều Niệm Chiêu đã từng quay phim nên khó tránh khỏi từng bị lộ hàng qua ống kính, lúc này, lại bị những kẻ có ý lấy ra, PS cô ta cùng người khác phái ở chung một chỗ, hoặc là PS mặt của cô ta PS lên trên mặt một vài nữ diễn viên đảo quốc (thường TQ chỉ nước Nhật), chế tạo ra đủ loại ảnh khiêu dâm cực kỳ khó coi, trong lúc nhất thời, xì-căng-đan bay đầy trời!

Mà làm người khác chú ý nhất là một tấm hình cô ta và Tôn Hạo ôm nhau, trong tấm ảnh, Tôn Hạo nghiêng đầu hôn một cái lên trán của cô ta, vừa vặn bị người khác bắt được cảnh này, Kiều Niệm Chiêu nhìn thấy bối cảnh căn phòng trong tấm ảnh của Tôn Hạo bị lộ ra, giận đến kêu a a lên, thì ra là vẫn có người âm thầm theo dõi cô ta!

Nếu như chẳng qua là một tấm ảnh cũng còn được, phía dưới tấm ảnh còn chú thích, nói Kiều Niệm Chiêu sau khi bị Tô Hành Phong vứt bỏ, khó nhịn cô đơn lạnh lẽo, trường kỳ quen với các tụ điểm chơi đêm, cùng Tôn Hạo tình cờ quen biết, đã đưa đẩy quyến rũ rồi ở cùng một chỗ, lại nói tiếp Tôn Hạo chính là anh họ xa của cô ta, người viết còn dõng dạc tố cáo Kiều Niệm Chiêu hoa dương lững lờ, thuộc dạng hoa bướm thiếu đàn ông thì sống không được, thích nhất cũng là cướp đoạt bạn trai của người khác, ở dưới mắt người bạn gái chính thức ngầm tư thông.

Trong lúc nhất thời, trên Internet đầy lời mắng chửi, cho dù lúc đầu còn có vài người lên tiếng nói giúp cô ta, nhưng ngay sau đó lại bị những người khác lật tẩy đó đều là người hâm mộ trung thành của cô ta tác động đến, cuối cùng đều chán nản mà bỏ chạy.

Những tin tức này đã tung ra ngoài vào rạng sáng, cho nên, lúc này Kiều Niệm Chiêu phát hiện rồi muốn đi sắp xếp để thủ tiêu cũng đã trễ.

Cũng không ít người hâm mộ trung thành của các nam nghệ sĩ bắt đầu giận dữ mắng mỏ cô ta chẳng biết xấu hổ, còn có ID tự xưng là nhân viên làm việc cho đoàn phim tố cao lúc trước khi Kiều Niệm Chiêu còn quay phim đã có những lời lẽ và việc làm thiếu đứng đắn ra sao, cho nên, rất nhanh đã có các nam nghệ sĩ và đạo diễn, quản lý đoàn phim lên tiếng công khai vạch rõ ranh giới với Kiều Niệm Chiêu.

Chỉ mấy giờ ngắn ngủi, Kiều Niệm Chiêu đã nằm ở tình cảnh trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích, tất cả mọi người thờ ơ lạnh nhạt chê cười cô ta, nhưng lại không có một ai còn dám đứng ra nói một câu công đạo cho cô ta.

Cô ta nhìn sang những bức ảnh khiêu dâm kích tình khiến người ta nôn mửa, sắc mặt lúc trắng lúc xanh, uổng công cô ta sáng nay thức dậy, còn đi xuống dưới lầu đi dạo một vòng, đối mặt với những cái nhìn của người khác dành cho mình, còn tự nhận là khéo léo đúng mực mà mỉm cười.

Bây giờ nghĩ lại, những người đó đâu nào là đang nhìn cô ta bởi bề ngoài xinh đẹp hay là muốn chào hỏi cô ta, đơn giản là nhìn thấy những tin tức này trên web, đang dùng ánh mắt khác thường mà quan sát cô ta hoặc là âm thầm khinh bỉ cô ta!

Sự thân thiện của cô ta ở trong mắt bọn họ, có phải là một loại hành vi khiến họ muốn cười đến rụng răng hay không?

Điện thoại di động đột nhiên vang lên, Kiều Niệm Chiêu cố gắng khắc chế cảm xúc tức giận của mình, liếc nhìn mã số phía trên, là người đại diện trước kia của cô ta gọi tới, cô ta chần chờ một hồi mới nhận nghe.

"Niệm Chiêu, bây giờ cô ở đâu thế? Đã xem tin tức trên web chưa? Thế nào lại xảy ra chuyện như vậy?"

Người đại diện mở miệng chính là liên tiếp hỏi, Kiều Niệm Chiêu nhức đầu được không nhịn được, không khỏi đề cao âm lượng: "Tôi nói cô xong chưa, nếu như tôi biết, bây giờ tôi còn ngồi ở chỗ này xem sao?"

Người đại diện nhất thời không lên tiếng, Kiều Niệm Chiêu sau khi rống xong thì tỉnh táo lại, mới ý thức tới mình đã trút giận



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
       
     
Có bài mới 20.05.2017, 21:28
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 771
Được thanks: 11698 lần
Điểm: 9.36
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên [Quyển cuối] - Điểm: 12
【47】 Cơn ác mộng của Kiều Niệm Chiêu

Kiều Niệm Chiêu đời này sợ nhất bị người khác xem thường, nhất là bị những kẻ tự xưng là nhân vật nổi tiếng khinh thường, cho nên, dù là trà trộn vào giới giải trí, cũng đều bày một phong thái vô cùng thanh cao trong sạch.

Đáng tiếc, nơi này là nơi giới thượng lưu tụ họp làm ăn, trừ cô ta ra thì không hề có những nghệ sĩ khác, nói cách khác, bây giờ khi cô ta cùng Bạch phu nhân lôi kéo nhập nhằng, sẽ không có một ai tới đây giúp cô ta.

Bạch phu nhân mặc dù ngày thường đều là lấy hình tượng kỳ nhân dịu dàng cao nhã, nhưng lúc còn trẻ ít nhiều cũng đã tham gia vào đội cảm tử chiến đấu với tiểu tam, cùng những bà vợ lớn khác kề vai chiến đấu, cho nên cũng không thiếu kinh nghiệm thực chiến.

Trong lúc nhất thời, Kiều Niệm Chiêu bị đánh đến không hề có lực hoàn thủ, kêu khóc ầm lên, Bạch phu nhân nhân cơ hội quật cô ta ngã xuống mặt đất, may mắn thảm trải sàn mềm mại, Kiều Niệm Chiêu bị ngã cũng không nặng.

Kiều Niệm Chiêu che bụng của mình, ánh mắt có chút hốt hoảng, Bạch phu nhân lại chỉa về phía cô ta cười nói "Kiều Niệm Chiêu, nếu như tao là mày, bây giờ đã vội vàng tìm một chỗ nào đó để trốn đi, tránh ở bên ngoài mà mất mặt xấu hổ!"

Trên mặt Kiều Niệm Chiêu trắng đỏ lẫn lộn, khó chịu, kinh hoảng, trong đáy mắt cô ta nhấp nháy từng cái.

Bạch phu nhân dường như vẫn chưa hả giận, nhớ tới con gái mình đang nằm ở trong bệnh viện, đá cô ta thêm một cước.

"Ha ha, tất cả mọi người tới xem đi, đây cái gọi là thiên kim tiểu thư muốn đi vào giới hào môn của chúng ta, mọi người hôm nay cần phải nhìn kỹ rõ ràng, sau này đề phòng nhiều hơn, tránh cho chồng mình bị dụ dỗ đó!"

Những người nổi tiếng giàu có khác ăn mặc sang trọng đẹp đẽ theo đó cười lên đầy giễu cợt.

Kiều Niệm Chiêu ngã xuống đất, nhìn khách khứa chung quanh đi ngang qua hoặc xem thường, hoặc khinh bỉ, hoặc nhìn có chút hả hê, hoặc là vẻ mặt châm biếm, hiện tại hoa mắt chóng mặt, sâu trong thân thể toát ra một luồng khí lạnh, dường như đã đông cứng cả máu của cô ta lại.

Toàn thân cô ta run lẩy bẩy, nước mắt không thể khống chế mà rơi xuống.

Cận Tử Kỳ đứng ở cách đó không xa, nhìn dáng vẻ Kiều Niệm Chiêu thất kinh, lạnh lùng cười một tiếng.

Kiều Niệm Chiêu, cô vẫn luôn khát vọng cánh cửa lớn của xã hội thượng lưu có thể rộng mở với mình, nhưng lại không hề biết, trước khi đi vào hào môn, phải được mài luyện việc bị những con người này giẫm nát tự tôn của cô ở dưới chân!

Vậy thì cô có cảm thấy, sau khi bị làm nhục đến mức chịu không nổi như vậy, cô còn có thể đứng vững vàng không ngã trong cái giới này hay không?

Kiều Niệm Chiêu từ dưới đất bò dậy, gương mặt rõ ràng là muốn lao ra khỏi vòng vây, váy áo trên người cô ta mới vừa rồi do tranh chấp đã bị xé rách một bên đầu vai, cho dù cô ta cố gắng lấy tay che, vẫn lộ ra một nửa ngực trắng nõn, như ẩn như hiện, khiến cho không ít người hiểu chuyện vừa huýt sáo vừa lấy điện thoại di động ra chụp.

Kiều Niệm Chiêu vội vàng mà lấy tay đi che, rối bù bẩn thỉu, gương mặt vốn được trang điểm khéo léo đã sớm lem luốc thành một bệt, khi camera của những chiếc điện thoại di động vang lên tiếng rắc rắc, cô ta nghẹn ngào thét chói tai: "Đừng chụp, đừng chụp!"

Cô ta nhìn thấy bên ngoài đám người này, là Cận Tử Kỳ đang nhíu mày nhìn sang chỗ mình, thoáng kinh ngạc, nhưng ngay sau đó lại bụm mặt, lảo đảo mà đứng lên, dùng tốc độ nhanh nhất chạy khỏi nơi này!

Bạch phu nhân vẫn còn muốn trút giận mà ở sau lưng mắng to: "Hồ ly tinh không biết xấu hổ!"

Cận Tử Kỳ nhìn Kiều Niệm Chiêu thân thể đều run rẩy, giống như con ruồi không đầu lảo đảo chạy qua hành lang, liều mạng mà ấn thang máy, nhìn cô ta vọt vào thang máy giống như điên, lại hốt hoảng mà ấn xuống nút đóng cửa.

Cận Tử Kỳ theo tới cửa thang máy, nhìn thang máy đi xuống, điện thoại di động lại đúng lúc mà vang lên, là Tống Kỳ Diễn gọi tới.

"Em đã xem những tin tức trên mạng rồi sao?"

"Ừ." Cận Tử Kỳ lên tiếng: "Bạch phu nhân mới vừa rồi cùng Kiều Niệm Chiêu cãi nhau trên hành lang."

Tống Kỳ Diễn sáng sớm đã bị những thương nhân khác du ngoạn ở Tam Á hẹn đi ra ngoài đánh gôn, ngược lại chỉ để cô một mình ở trong khách sạn, nhưng mà sau khi nhìn thấy những cái tin kia thì không nhịn được nên gọi điện thoại dặn dò cô.

"Có thể tránh thì tránh một chút, chó điên cắn người thường vượt quá sự kiểm soát của cả anh và em."

Cận Tử Kỳ cúp điện thoại, điện thoại của Doãn Lịch đã theo sát đến, "Như thế nào?"

"Những thứ này đều là do anh tìm người làm?" Cận Tử Kỳ cũng vào thang máy bên cạnh.

Doãn Lịch tiếc nuối mà thở dài: "Anh ngược lại hy vọng là do anh làm, dường như có người so với anh nhanh hơn một bước."

Trên mặt Cận Tử Kỳ toát ra kinh ngạc: "Không phải anh sao?"

"Không phải anh." Doãn Lịch đáp lại ba chữ chắc chắn.

Cận Tử Kỳ cầm điện thoại di động, cũng không khỏi suy nghĩ lại chuyện đã qua, Kiều Niệm Chiêu đến tột cùng còn đắc tội với hạng người gì?

Thông qua quan sát biểu tình mới vừa rồi của Bạch phu nhân, cô có thể xác định, chuyện này cũng không phải là nhà họ Bạch gây nên.

Như vậy chỉ có thể nói rõ, Kiều Niệm Chiêu gần đây nhân duyên không tốt lắm, đắc tội rất nhiều người quyền quý, nếu không đối phương cũng sẽ không chỉnh chết bỏ cô ta, thậm chí ngay cả gốc gác mẹ ruột cô ta cũng đã moi ra luôn!

Vừa



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
       
Có bài mới 21.05.2017, 23:38
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 771
Được thanks: 11698 lần
Điểm: 9.36
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên [Quyển cuối] - Điểm: 12
【48】 Không cẩn thận, tự bộc lộ bí mật (1)

Editor: Tâm Thường Lạc

"Buông tôi ra, a a a!" Kiều Niệm Chiêu gần như phát điên mà giãy giụa, sợ tới mức nước mắt lại nổi lên.

"Mang cô ấy vào thang máy, lầu chín." Giọng điệu căn dặn của Cận Tử Kỳ đầy lạnh lùng.

Kiều Niệm Chiêu không thoát khỏi sự kiềm chế của bảo vệ, chỉ có thể quay sang Cận Tử Kỳ kêu to: "Buông tôi ra, buông tôi ra, Cận Tử Kỳ, tôi không muốn đi lên, không muốn đi lên!"

Lúc này đi lên, không khác nào đụng vào họng súng của Cận Chiêu Đông, hậu quả có thể nghĩ là biết.

Kiều Niệm Chiêu vừa nghĩ tới ngày hôm qua độ mạnh mẽ trên bàn tay của Cận Chiêu Đông khi tát ở trên mặt mình, hai chân có chút như nhũn ra, cô ta không ngừng nói thầm: "Không thể đi lên, ba sẽ đánh chết tôi, sẽ đánh chết tôi!"

Cận Tử Kỳ lại không chút nào đồng tình với bộ dáng ngây thơ đáng yêu đó của cô ta, nhấn nút thang máy, yên lặng chờ đợi thang máy tới.

Toàn thân Kiều Niệm Chiêu càng không ngừng run rẩy, dứt khoát cũng bình nứt không sợ bể, nhìn chằm chằm Cận Tử Kỳ chất vấn: "Cận Tử Kỳ, rốt cuộc chị muốn thế nào? Mau bảo họ thả tôi ra!"

Cận Tử Kỳ liếc cô ta một cái, nhẹ nhàng nói một câu, "Lúc này cũng không thể thuận theo cô!"

Kiều Niệm Chiêu trợn mắt nhìn cô, bởi vì thái độ của Cận Tử Kỳ là không thèm đếm xỉa đến mà xấu hổ, chợt nhào tới, cắn răng nghiến lợi, "Là chị, nhất định là chị, đều là do chị làm, có đúng hay không!"

Khí thế của cô ta ào ào, đôi mắt đỏ bừng, giống như một con mãnh thú ở trong lồng sắt đang giãy giụa gầm thét điên cuồng.

Cận Tử Kỳ dễ dàng tránh đi, bảo vệ thấy Kiều Niệm Chiêu khóc lóc om sòm, không còn khách khí mà giữ lấy hai cánh tay của cô ta nữa, khẽ kéo cô ta qua bên cạnh, Kiều Niệm Chiêu thoáng sơ sẩy, lập tức bị quăng đi qua.

Kiều Niệm Chiêu không kịp đứng vững, thét lên một tiếng kinh hãi, cả người đã bị va vào vách tường, ngũ tạng lục phủ trong cơ thể giống như bị lệch vị trí, kích động một trận đầy đau đớn.

Cận Tử Kỳ mắt lạnh nhìn Kiều Niệm Chiêu tóc tai bù xù, "Cô tốt nhất đàng hoàng một chút cho tôi! Có lời gì thì nói với ba đi, tỏ ra ngang ngược với tôi làm gì? Đừng giống như con chó điên đi khắp nơi cắn người!"

Hành động của Kiều Niệm Chiêu bị khống chế, chỉ có thể nổi giận đùng đùng mà nhìn cô chằm chằm.

Cửa thang máy mở ra, Cận Tử Kỳ đi vào trước, nhưng lại giơ tay lên ý bảo bảo vệ dừng bước.

"Vì suy nghĩ cho an toàn của tôi, anh vẫn nên dẫn cô ta đi một lượt khác thôi."

Bảo vệ tỏ ý hiểu mà gật đầu, tay càng nắm chặt Kiều Niệm Chiêu, lực đạo lớn đến mức cánh tay Kiều Niệm Chiêu xuất hiện máu ứ đọng, nhưng anh ta tuyệt không thương hương tiếc ngọc, người phụ nữ trong thang máy mới là chủ thuê của anh ta.

Kiều Niệm Chiêu không dám tin mà nhìn Cận Tử Kỳ thản nhiên ở trong thang máy.

Trước khi Cận Tử Kỳ ấn xuống nút đóng cửa, thì liếc cô ta một cái, "Cô tốt nhất ở chỗ này xét lại mình đi."

"Tôi xét lại mình cái gì? Tôi căn bản không sai, đây hết thảy, đều là do các người bày ra hãm hại tôi!"

Cận Tử Kỳ cười lạnh mà nhìn Kiều Niệm Chiêu còn không biết sai: "Kiều Niệm Chiêu, xem ra đến bây giờ cô vẫn chưa thấy rõ tình thế. Nói như vậy được rồi, bây giờ, đứng mặt đối mặt với cô như vậy, tôi cũng cảm thấy xấu hổ."

Kiều Niệm Chiêu nghe vậy con ngươi co rụt lại dữ dội, ánh mắt cũng theo đó có chút tan rã.

Khi cửa thang máy đang khép lại, Cận Tử Kỳ lại nói: "Ngay cả tôi còn thấy như vậy, cô nói xem, nếu như đổi lại là cha đã bởi vì cô mà mất hết mặt mũi thì nên làm thế nào đối với cô đây?"

Sắc mặt Kiều Niệm Chiêu bỗng dưng trở nên trắng bệch như tờ giấy, nếu không phải là bảo vệ đỡ, chỉ sợ đã tê liệt mà ngã xuống mặt đất.

Mà bên kia Cận Chiêu Đông quả thật đã tức giận không hề nhẹ.

Từ trước đến nay ông thích sáng sớm sau khi tỉnh lại, đi ra ngoài dạo một vòng, mặc dù là ở Tam Á cũng không ngoại lệ.

Kết quả đi một vòng bên bờ biển, ông đến nhà hàng dùng cơm, mới vừa bước vào phòng ăn, lập tức nhìn thấy mấy vị lão thương nhân cốt cán ở thành phố S đều đã ngồi ở một bên cầm một máy máy tính xách tay mà chỉ chỉ trỏ trỏ bàn tán



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
       
     
Có bài mới 23.05.2017, 22:44
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 771
Được thanks: 11698 lần
Điểm: 9.36
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên [Quyển cuối] - Điểm: 10
【48】 Không cẩn thận, tự bộc lộ bí mật (2)

Editor: Tâm Thường Lạc

Đến lúc Kiều Hân Hủy vội vàng vọt tới phòng của Cận Chiêu Đông, đã nhìn thấy Cận Tử Kỳ ngồi ở trên ghế sofa bên cạnh cửa sổ sát đất, đang thong thả ung dung mà uống từng hớp nước trong tách trà.

"Đến rồi?" Nghe được tiếng bước chân rối loạn, Cận Tử Kỳ cười khanh khách mà ngẩng đầu nhìn sang.

Tầm mắt của Cận Tử Kỳ di chuyển chậm rãi từ hai tay đang nắm chặt của Kiều Hân Hủy sang khuôn mặt trắng bệch của bà ta, ý cười trên mặt mình sâu hơn, "Tôi đang muốn gọi người đi kêu dì Hân, thì dì Hân đã bước tới."

"Mẹ!" Kiều Niệm Chiêu bị bảo vệ khống chế khi nhìn lên thấy Kiều Hân Hủy thì khóc ầm lên.

Kiều Hân Hủy trông thấy con gái bị bảo vệ lôi kéo đứng ở trong góc, trái tim lập tức nhảy lên, giận đến đầu tóc run rẩy, nhưng đối mặt với Cận Tử Kỳ đầy cường thế, chiếm ưu thế, bà ta không thể không hạ mình.

"Tử Kỳ, ở đây không có người khác, con có thể để cho an ninh buông Niệm Chiêu ra không?"

Cận Tử Kỳ vẫn ung dung mà nhấp chút nước ấm, nhìn Kiều Hân Hủy nhếch mày: "Cũng là bởi vì nơi này không có những người khác, tôi mới không dám dễ dàng buông con gái dì ra, ai biết, bây giờ con gái dì có phải đã phát rồ rồi hay không?"

Kiều Hân Hủy nắm chặt hai quả đấm, hít sâu một cái: "Tử Kỳ, Niệm Chiêu cũng là em gái của con mà!"

"Dì Hân." Kêu xong một tiếng này, lại không có câu sau, Kiều Hân Hủy cũng thầm sinh đề phòng.

Cận Tử Kỳ cũng không bận tâm, thưởng thức tách trà, ý cười bên khóe miệng lạnh dần: "Xin đừng đặt tôi với Niệm Chiêu chung một chỗ, Niệm Chiêu là con gái dì sinh ra, về phần mẹ của tôi, bây giờ còn đang ở thành phố S."

Vốn đang có thể duy trì mặt ngoài khách sáo, nhưng lần nữa cho các cô chung một chỗ, đừng trách miệng cô lại nói lời ác!      

Kiều Hân Hủy có phút chốc cứng đờ, nhưng rất nhanh lại khôi phục như cũ, ngắm nhìn bộ dáng con gái chịu hết tủi thân, nhẫn nại nói với Cận Tử Kỳ: "Bây giờ xảy ra chuyện lớn như vậy, không phải thời điểm nội chiến!"

"Chuyện lớn như vậy? Thì ra là dì Hân cũng biết con gái của dì gây ra chuyện lớn như vậy."

Mặt Kiều Hân Hủy liền biến sắc, "Tử Kỳ, con lúc nào cũng vội vã không phải là chuyện tốt, dì biết con bởi vì chuyện của mẹ con mà đối với dì vẫn luôn oán hận cho tới bây giờ cũng chưa từng giảm bớt, nhưng Niệm Chiêu, con không thể khoan dung một chút sao?"

Nhưng Cận Tử Kỳ thật giống như không thấy, tiếp tục đứng dậy chuyển sang ngoài cửa sổ, qua hồi lâu, mới quay người lại.

Cô quan sát dáng vẻ Kiều Hân Hủy bất chấp khó khăn kiên trì đến cùng, bật cười, đối với lời nói này ngược lại rất là tán thành, nếu không phải là Kiều Niệm Chiêu, hôm nay cô nhất định không mang cái bộ dáng này!

"Dì Hân, lời này của dì ngược lại có đạo lý. Không có Niệm Chiêu, nói không chừng tôi đã cùng Hành Phong kết hôn, sinh được đứa con, bây giờ chắc cũng đang nháo nhào mà ly hôn đấy. Có cô ta, tôi mới có cuộc sống hạnh phúc hôm nay."

Nói xong, chính cô gật đầu mạnh một cái, nói tiếp: "Từ phương diện này mà suy tính, nên tạ ơn cô ta thật nhiều."

Đối mặt Cận Tử Kỳ rõ ràng khiêu khích, Kiều Hân Hủy đang cố gắng khắc chế nóng nảy, bà ta thở ra từng ngụm từng ngụm, tiến tới gần: "Rốt cuộc cô muốn làm thế nào, mới có thể buông tha cho mẹ con chúng tôi?"

"Dì Hân nói lời này có phần không công bằng, cái gì gọi là tôi không buông tha các người?" Cận Tử Kỳ đưa mắt nhìn Kiều Niệm Chiêu, "Bây giờ mang đến cho nhà họ Cận tai tiếng chính là con gái dì, nên tôi mới là người cầu xin các người buông tha cho nhà họ Cận, buông tha cho cha tôi."

"Cận Tử Kỳ, cô đổi trắng thay đen, nghe nhìn lẫn lộn! Đều là chính cô đang làm chuyện xấu!"

Đôi mắt của Kiều Niệm Chiêu liên tục xuất hiện vẻ phần nộ rất là hữu thần, trừng Cận Tử Kỳ gắt gao, đáng tiếc không thoát khỏi bảo vệ, bản thân Kiều Hân Hủy khó giữ nổi, chớ nói chi là giải cứu cô ta nữa!

Cận Tử Kỳ không nói thêm nữa, cô không muốn dùng võ mồm lãng phí tinh lực của mình, cũng không muốn tranh chấp vụn vặt với hai người trước mắt kia, cô làm như không thấy Kiều Hân Hủy ở trước mặt, cứ thế mà đi lướt qua, cầm điều khiển từ xa mở ti vi lên.

Kiều Niệm Chiêu đại khái là bị thái độ xem mình như không khí của cô chọc giận, quơ múa hai tay, "Thế nào, chột dạ? Thật ra thì cô không thừa nhận, trong lòng chúng ta cũng đã chấp nhận! Hao tổn tâm huyết, bất quá là vì muốn đuổi tôi cùng mẹ tôi ra khỏi nhà họ Cận, Cận Tử Kỳ, cô cho rằng âm mưu quỷ kế của cô sẽ được như ý sao?"

Cận Tử Kỳ nhếch khóe miệng lên, "Trí tưởng tượng của cô thật đúng là hay, không bằng suy nghĩ nhiều thêm xem một lát cha sẽ đối phó với cô thế nào đi, về phần có phải làm bộ hay không tôi không biết, nhưng tôi tin rằng, giấc mộng hào môn của cô đã vỡ nát!"

Sắc mặt Kiều Niệm Chiêu trắng bệch, câu nói đầu tiên của Cận Tử Kỳ đã đâm vào trong tử huyệt của cô ta, vừa nghĩ tới sau này mình đều phải mang cái danh con gái riêng, Kiều Niệm Chiêu ức chế không được mà muốn phát điên.

Bàn tay quơ múa vèo vèo trên không trung, mỗi một cái đều đánh vào người của bảo vệ, cuối cùng đạp tới một cước vào đáy quần của bảo vệ thật mạnh, bảo an đau đớn khó nhịn, hung hăng mà tát xuống một cái: "Con điên thối tha!"

"Niệm Chiêu!" Kiều Hân Hủy nhìn thấy Kiều Niệm Chiêu bị đánh đến đầu óc choáng váng, vội vàng nhào qua.

Kiều Niệm Chiêu bị tát xuất ra hai hàng máu mũi, nửa bên mặt đều đã xanh lên, vết sưng đỏ ngày hôm qua vẫn chưa biến mất, hôm nay lại bị đánh một cái nặng như vậy, không sưng lên mới là lạ!

Kiều Hân Hủy giúp cô ta lau máu mũi loạn xạ, gầm lên với bảo vệ: "Ai cho anh ra tay đánh người ? Anh tên là gì, tôi nhất định phải tố cáo với khách sạn các người!"

Cận Tử Kỳ cũng bị làm cho có phần khônh nhịn nổi, vẫy lui bảo vệ bị thương, lạnh lùng quan sát hai mẹ con ngồi ôm nhau ở trên đất: "Ở trước mặt tôi giả bộ đáng thương cũng vô dụng, nên đứng lên đàng hoàng đi."

Kiều Hân Hủy ôm lấy Kiều Niệm Chiêu hai tay run lên, Kiều Niệm Chiêu cũng đã mất lý trí, lời nói không mạch lạc mà chỉ vào Cận Tử Kỳ: "Cận Tử Kỳ, tôi sẽ không như vậy mà quên đi, một cái tát này tôi nhất định phải trả lại cho cô!"

"Xem ra đến bây giờ cô vẫn chưa thấy rõ tình thế, Kiều Niệm Chiêu, cô được coi là thứ gì, ở trước những người giàu có nổi tiếng thực sự, mấy ngày nay cô biểu hiện bất quá là tôm tép nhãi nhép, nói trắng ra là, cô tự mình phá hủy đường đi rồi, về phần dì Hân, dì cần phải trông coi kỹ đứa con gái này của dì, tiếp tục như vậy nữa, chết thế nào cũng không biết!"

Cận Tử Kỳ nói xong liếc ngang Kiều Hân Hủy, trong lòng Kiều Hân Hủy căng thẳng: "Cô đây là đang uy hiếp sao?"

Kiều Hân Hủy cũng không nén được tức giận, thật sự thì kể từ lần đó vô tình gặp được Hàn Mẫn Tranh, về sau thì tố chất thần kinh của bà ta trở nên nhạy cảm, dự cảm những chuyện cũ mà mình tránh không kịp sẽ bởi vì Cận Tử Kỳ lờ mờ mà nổi trên mặt nước.

Thật vất vả yên bình một đoạn thời gian, bây giờ trên web lại phơi ra những tin tức thật thật giả giả.

Nếu quả như thật là do Cận Tử Kỳ chỉ điểm, như vậy, chuyện của bà ta, có phải Cận Chiêu Đông  cũng biết nữa hay không?

Kiều Hân Hủy không dám nghĩ tiếp, bàn tay nắm quần áo Kiều Niệm Chiêu hơi run rẩy, cắn răng, kéo Kiều Niệm Chiêu từ trên mặt đất đứng lên, cũng không nhìn đến đôi mắt lạnh lùng của Cận Tử Kỳ.

Lúc này, Cận Chiêu Đông đột nhiên xanh mặt xuất hiện ở cửa phòng.

Kiều Hân Hủy nhìn thấy Cận Chiêu Đông, giống như là thấy được cứu tinh, cũng bất chấp ông đang mặt lạnh, vội vàng nghênh đón, "Chiêu Đông, những tin mà anh thấy được trên web và trên ti vi không phải. . . . . ."

Chẳng qua là lời của bà ta còn chưa nói hết, Cận Chiêu Đông đã thoát khỏi bàn tay bà ta, kéo sang bên cạnh, đẩy bà ta lật trên mặt đất.

Cái vung tay này ngầm mang theo không ít lửa giận của ông, Kiều Hân Hủy ngã nhào xuống thảm trên đất, không cẩn thận cái trán đập vào tủ TV, lập tức sưng đỏ lên, bà ta chỉ cảm thấy đôi mắt mờ đi, nằm trên mặt đất, cả buổi không thể động đậy.

Trong lòng cảm thấy điềm xấu tăng lên, Kiều Hân Hủy vội vàng bò dậy, vịn cánh tay của Cận Chiêu Đông, ngẩng đầu nhìn ông, còn chưa kịp nói chuyện, Cận Chiêu Đông lại tát một cái đẩy bà ta ra.

Kiều Hân Hủy đụng mạnh vào mép giường, cả người đều đã ngã xuống giường, tóc tai rối tung cả đầu.

Cận Chiêu Đông ngay cả liếc nhìn bà ta một cái cũng không, ánh mắt hung ác tàn nhẫn dừng thẳng ở trên người Kiều Niệm Chiêu.

Kiều Niệm Chiêu bị cha nhìn thế cả người run lên, theo bản năng nói cho cô ta biết nguy hiểm đến gần, nhìn thấy khuôn mặt Cận Chiêu Đông âm trầm, đang từ từ đi về phía mình đây, hai chân không khỏi mềm nhũn, ngồi sững trên đất.

Kiều Hân Hủy ý thức được Cận Chiêu Đông có thể muốn trút hết cơn tức lên trên người con gái, vội vàng tiến lên ôm Cận Chiêu Đông cầu xin tha thứ: "Chiêu Đông, anh tỉnh táo một chút, tỉnh táo một chút có được không?"

Cận Chiêu Đông bị quấn lấy không nhịn được, một cước đá văng Kiều Hân Hủy, "Chính là cô!" Ông giận không kềm được, chỉ vào Kiều Hân Hủy rống lên, hàm răng bị nghiến vang lên ken két, "Chính do cô bao che nó như vậy, mới có thể để cho nó lặp đi lặp lại nhiều lần phạm phải sai lầm ngu xuẩn như vậy! Tôi đã nói với cô cái gì? Tôi bảo cô dạy dỗ nó phép tắc thật tốt, tuy nhiên, cô đã dạy cho nó những gì? Học người ta tranh cường háo thắng, động một chút là lấy theo người ta ganh đua so sánh, bây giờ còn quậy đến chết người như vậy!"

"Trước khi đến Tam Á tôi đã dặn dò thế nào? Không được rước lấy phiền phức cho tôi, cố gắng giữ vững khiêm tốn, tuy nhiên các người nghe theo sao? Bởi vì các mẹ con các người, hôm nay tôi gặp phải nhục nhã mà trước nay chưa từng có; bởi vì mẹ con các người, tôi bị phóng viên vây quanh hỏi toàn những vấn đề gì đâu mà tôi không hề biết!"

Bàn tay của Kiều Hân Hủy đang nắm ống tay áo Cận Chiêu Đông  chậm rãi trượt xuống, trong hai mắt không tìm được một chút tiêu cự.

Cận Chiêu Đông phun ra một hớp khí đục, "Hân Hủy, chính cô mà nói, cô như vậy, tôi nên lấy về nhà sao? Con gái như vậy, tôi còn dám nhìn nhận trở lại sao?"

"Chiêu Đông" Kiều Hân Hủy kêu khóc, bà ta bò đến bên cạnh ông nắm lấy quần áo của ông, Cận Chiêu Đông đã sớm không nhịn được, né qua bên cạnh, Kiều Hân Hủy chụp hụt, nằm trên mặt đất đau khóc thành tiếng.

"Chiêu Đông, tôi biết anh rất tức giận, tuy nhiên anh hãy nghe tôi nói. . . . . ." Kiều Hân Hủy không để ý mặt đầy nước mắt nước mũi, nhưng cũng không dám đến gần Cận Chiêu Đông thêm nữa, khóc nói: "Tôi cũng không biết tại sao lại xảy ra chuyện như vậy, lần này thật sự cho dù là chuyện của Niệm Chiêu, nó cũng là bị người nào đó có chút bụng dạ khó lường lợi dụng."

Nói xong Kiều Hân Hủy đứng dậy, bước nhanh đi tới trước bàn đọc sách, cầm máy vi tính xách tay lên đến bên cạnh Cận Chiêu Đông, đưa cho ông xem, cố nén nghẹn ngào nói: "Chiêu Đông, anh xem thử những tấn hình này, rất rõ ràng cho thấy có người cố ý nhúng tay vào. Không nói những tấm bị PS, chỉ một trong những tấm này, chụp được đầy đủ như vậy, hoàn toàn không để sót, hơn nữa đối với Niệm Chiêu hiểu rất rõ, biết chuyện của nó và Tô Hành Phong, cũng biết chuyện của nó và Tôn Hạo, rõ ràng trăm phương ngàn kế mà hãm hại Niệm Chiêu."

"Chiêu Đông, tôi biết những chuyện tai tiếng này sẽ làm anh mất hết mặt mũi, tuy nhiên, người khởi xướng thật sự không phải là Niệm Chiêu, nó có ngu đi nữa cũng sẽ không làm ra mấy loại chuyện gây tổn hại này, nó cũng là người bị hại mà!"

Cận Chiêu Đông nhìn chằm chằm máy vi tính xách tay hồi lâu, càng xem càng buồn bực, trong cơn tức giận đập luôn máy vi tính xách tay xuống đất!

"Nếu như nó không có nhược điểm gì, người ta muốn hại nó cũng hại không được ! Làm thế nào bao nhiêu năm như vậy Tử Kỳ cũng không xảy ra chuyện như thế, đến trên người nó, thì ba ngày hai bữa phơi ra ngoài?"

Kiều Hân Hủy rốt cuộc biết nguyên nhân vì sao Cận Tử Kỳ có thể vẫn thản nhiên.

Bà ta bụm mặt khóc, sau đó đi tới trước mặt Cận Chiêu Đông, quỳ xuống trước mặt ông, ngẩng đầu lên, nhìn ông cầu khẩn, "Chiêu Đông, tôi biết là tôi không dạy con gái được tốt, tuy nhiên, bây giờ việc cấp bách, là tạm thời xử lý tốt những tin tức trên mạng có đúng hay không? Nếu như tiếp tục truyền ra, đối với Cận Thị đối với danh dự cá nhân anh cũng không tốt. . . . . ."

Cận Tử Kỳ đột nhiên chen lời: "Những chuyện này, con cũng đã gọi luật sư đi làm, con nghĩ, chốc lát nữa, mấy bài đăng trên mạng sẽ bị loại bỏ hoặc là được che giấu, bây giờ, có phải ba nên xem một chút giá cổ phiếu của Cận Thị hay không?"

Kiều Hân Hủy thật vất vả thoáng yên tâm, nhưng mà sau khi nghe được nửa câu sau của Cận Tử Kỳ đã bị dọa cho sợ đến mặt mày không còn chút huyết sắc, so với vừa rồi Cận Chiêu Đông nói không muốn cưới mình còn sợ hãi hơn!

Chẳng qua là, không đợi Cận Tử Kỳ lần nữa lấy laptop, di động của Cận Chiêu Đông đã vang lên.

Cận Chiêu Đông điều chỉnh cơn giận, nhận máy, đối phương vừa mở miệng thì liên tục chất vấn: "Chủ tịch Cận, trong nhà của anh hai ngày nay là thế nào vậy? Liên tiếp phơi bày ra những chuyện xấu đầy tai tiếng, anh có biết đã tạo cho Cận Thị biết bao tổn thất nghiêm trọng chưa? Chẳng lẽ anh không nên cho những cổ đông chúng tôi một lời công bằng hợp lý sao?"

Cận Chiêu Đông mất một trận miệng lưỡi mới khuyên trụ được vị cổ đông đang giận đến thở hổn hển này, vừa cúp điện thoại, không tới năm giây di động lại vang lên, nghĩ đến trước đó đối phương cứ gọi liên tục, đến lúc người trước vừa dứt xong thì lập tức đã tới rồi!

"Chủ tịch Cận, tôi mặc kể anh có việc xấu gì trong nhà, nhưng xin anh cố kỵ đến lợi ích của các cổ đông Cận Thị chúng tôi! Chúng tôi ban đầu bỏ tiền gia nhập Cận Thị, không phải tới chơi trò chơi từ thiện, những đồng tiền này cũng là mồ hôi nước mắt chúng tôi bỏ ra mới kiếm được!"

"Tôi nghe nói Kiều Niệm Chiêu đó là con gái riêng của anh, nếu là con ruột, anh giáo dục cô ta thế nào đi, chẳng lẽ không biết việc mà con cháu của người quản lý công ty, là luôn luôn chú ý mỗi lời nói hành động sao? Coi như cô ta không vì mấy vạn con người trên dưới Cận Thị mà suy nghĩ, cũng nên vì người làm cha là anh mà suy nghĩ một chút chứ?"

Cận Chiêu Đông bị đối phương giáo huấn phải liên tiếp nói xin lỗi, "Để cho chủ tịch Từ lo lắng, thật sự thì chuyện này tôi cũng mới vừa biết được, về phần độ thật của chuyện này vẫn chưa lấy được xác nhận, cũng không loại bỏ là có người đang âm thầm thao túng hãm hại, anh yên tâm, tôi đã để cho luật sư xử lý chuyện này, nhất định sẽ cho mọi người một cái công đạo!"

"Hừ, tốt nhất là như vậy!" Đối phương hừ lớn một cái rồi cúp điện thoại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
       
Có bài mới 25.05.2017, 20:08
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 771
Được thanks: 11698 lần
Điểm: 9.36
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên [Quyển cuối] - Điểm: 12
【48】 Không cẩn thận, tự bộc lộ bí mật (3)

Editor: Tâm Thường Lạc

Cận Chiêu Đông xoa xoa huyệt thái dương đau nhói.

Cho dù là tường đồng vách sắt, nhưng sau khi gặp một loạt biến cố cũng có phần chống đỡ không nổi.

Ông nhìn thấy Cận Tử Kỳ đưa tới trong máy vi tính biểu thị giá cổ phiếu của Cận Thị, nhìn sang phía trên tình thế không ngừng rơi xuống, thiếu chút nữa nghẹn họng mà bất tỉnh đi.

"Ba ba!" Cận Tử Kỳ khó được quan tâm mà gọi một tiếng.

Cận Chiêu Đông lắc đầu một cái, khước từ Cận Tử Kỳ dìu đỡ, "Ba không sao, ba không sao. . . . . ."

Làm sao có thể không sao chứ? !

Giá cổ phiếu Cận Thị giờ phút này liên tục rớt xuống, những cổ đông của Cận Thị bởi vì giá cổ phiếu rớt xuống mà đưa ra chất vấn, trên thương trường đối thủ chèn ép và bỏ đá xuống giếng, tựa như ba hòn núi lớn bỗng chốc đặt ở trên người của ông.

Kiều Niệm Chiêu sợ tới mức tâm thần quá mệt mỏi, nhìn sắc mặt cha càng ngày càng đen, sợ hãi ở trong thân thể càng để lâu càng nhiều, không nhịn được nhào qua Kiều Hân Hủy, ôm Kiều Hân Hủy oa lên mà khóc lớn một tiếng.

"Mẹ!" Giống như là tất cả tủi thân và sợ hãi đã tìm được nơi phát tiết một chút, Kiều Niệm Chiêu khóc không thành tiếng.

Kiều Hân Hủy đau lòng mà ôm Kiều Niệm Chiêu, vành mắt cũng ướt, nhẹ giọng trấn an: "Không có sao, không có sao. . . . . ."

"Không có sao? Người nào nói cho cô biết không có chuyện gì!" Cận Chiêu Đông đột nhiên gầm lên giận dữ: "Mày chỉ toàn biết khóc thôi sao? Gây ra chuyện như vậy không biết xấu hổ, mày còn dám ở chỗ này khóc sướt mướt? Chính mày không muốn tốt thì thôi, còn làm hại cả Cận Thị cùng mày xui xẻo!"

Cận Chiêu Đông càng nói càng tức, xông tới muốn đánh Kiều Niệm Chiêu.

Kiều Niệm Chiêu bị dọa cho sợ đến luôn miệng thét chói tai, sắc mặt trắng bệch giống như giấy.

Kiều Hân Hủy che chở cho con gái, ngẩng đầu nhìn Cận Chiêu Đông khóc lóc kể lể, "Chiêu Đông, Niệm Chiêu chẳng qua là nhất thời hồ đồ đã làm sai chuyện, tuy nhiên nếu như không phải có người cố ý hại nó, chuyện quyết không huyên náo lớn như vậy!"

Nói xong, bà ta đẩy Kiều Niệm Chiêu ra, đứng lên, đi về phía Cận Tử Kỳ.

Từng bước từng bước, hai tay nắm quyền, ánh mắt ghen ghét, giống như là muốn nuốt cô vào trong bụng.

Kiều Hân Hủy chỉ vào Cận Tử Kỳ, rốt cuộc không cách nào duy trì sự hòa thuận ở ngoài mặt, "Chiêu Đông, anh làm thế nào không hỏi xem đứa con gái tốt này của anh đã làm ra chuyện gì rồi? Những chuyện bị phơi bày ra ánh sáng trên mạng này, người ngoài ở đâu mà biết nhiều như vậy?"

Hàng lông mày đen xinh đẹp của Cận Tử Kỳ khẽ động, cô không phản bác, chẳng qua là lạnh lùng nhìn Kiều Hân Hủy chỉ trích mình.

"Chỉ có người bên cạnh, mới có thể nắm giữ tình hình của chúng ta chuẩn xác như vậy. Tuy nhiên, tôi, Niệm Chiêu còn có Chiêu Đông anh, có ai sẽ đi làm ra loại chuyện hại mình lợi người chứ? Chuyện của chúng ta, thật sự thì nó đã sớm biết, tuy nhiên nó chưa bao giờ nói, cho dù là mẹ của nó thì nó cũng gạt!"

Kiều Hân Hủy không nhìn Cận Chiêu Đông đang khiếp sợ, nói tiếp: "Chiêu Đông, bây giờ anh phải biết đứa con gái này của anh có bao nhiêu đáng sợ không? Nó vẫn luôn giả dạng làm ra dáng vẻ vô tội vô hại, nhưng len lén nhìn chăm chú vào hết thảy, nhân lúc chúng ta không chú ý, cho thêm chúng ta một kích trí mạng!"

Cận Chiêu Đông ngạc nhiên mà nhìn Cận Tử Kỳ chằm chằm, dường như đang hoài nghi độ tin cậy những lời này của Kiều Hân Hủy.

Ông không muốn chấp nhận nhất là một câu kia ——

Chuyện của chúng ta, thật sự thì nó đã sớm biết. . . . . .

Cận Tử Kỳ không lập tức phủ nhận, hoặc là bày ra bộ dáng người bị hại, mà chỉ nhàn nhạt tiến lên đón nhận ánh mắt của Cận Chiêu Đông, gật gật đầu: "Không sai, con đã sớm biết chuyện của ba. . . . . . và dì Hân."

Trên mặt Cận Chiêu Đông thoáng luống cuống ngượng ngùng và xấu hổ, bối tối giống như là học sinh gian lận mà bị bắt.

Cận Tử Kỳ lại quay mặt, nhìn sang vẻ mặt căm phẫn trào dâng của Kiều Hân Hủy : "Nếu dì Hân biết được tôi đã sớm nắm được chuyện dì theo cha tôi, nhưng dì sớm không nói trễ không nói, hết lần này tới lần khác chọn đúng lúc này nói ra, còn lại là lúc con gái dì gây ra họa lớn như vậy mới nói, dì Hân có ý đồ gì, không phải tôi cũng có thể hỏi một câu chứ?"

Nếu như Kiều Hân Hủy sớm nói ra mười mấy năm trước, như vậy, Cận Chiêu Đông có lẽ đã sớm cùng bà ta phủi sạch quan hệ, mặc dù không phải là vì Tô Ngưng Tuyết và Cận Tử Kỳ, cũng nên vì danh vọng Cận Thị cùng cá nhân mà suy nghĩ, như vậy bây giờ, ông đối với Tô Ngưng Tuyết cũng sẽ ít đi mấy phần áy náy, đáng tiếc, Kiều Hân Hủy lựa chọn giấu giếm. . . . . .

"Dì Hân, dì dám nói dì không nói cho ba tôi biết, không phải là ích kỷ mà tác quái? Dì sợ sau khi ba tôi biết, cùng dì vạch rõ giới hạn, cho nên cho dù giả bộ ngu, cũng không dám đâm thủng lớp giấy này. Bất quá tôi quả thật bội



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 495 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Con dâu danh môn nuôi từ nhỏ Dạ Nguyệt Vị Minh

1 ... 92, 93, 94

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 102, 103, 104

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 109, 110, 111

4 • [Hiện đại] Bình an trọng sinh - Dư Phương

1 ... 58, 59, 60

5 • [Xuyên không] Mỹ ngọc Thiên Thành - Trầm Nhiêu

1 ... 60, 61, 62

6 • [Hiện đại] Để anh gặp em lúc tốt nhất - Mã Hiểu Dạng

1 ... 36, 37, 38

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 20/05]

1 ... 29, 30, 31

8 • [Xuyên không] Tân nương mới gả - Dạ Tử Vũ

1 ... 22, 23, 24

9 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 115, 116, 117

10 • [Cổ đại - Trùng sinh - NP] Trùng sinh chi kế mẫu - Thập Nhất Bà Bà

1 ... 36, 37, 38

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 92, 93, 94

[Cổ đại] Phu quân trắng mịn là con sói - Độ Hàn

1 ... 104, 105, 106

13 • [Cổ đại] Mẫu hậu ta chỉ cần người! - Thịt Nướng

1 ... 17, 18, 19

14 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 82, 83, 84

15 • [Hiện đại] Lục thiếu cưng vợ tận trời - Đào Y

1 ... 60, 61, 62

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 102, 103, 104

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 10/5)

1 ... 37, 38, 39

18 • [Hiện đại] Thầm mến - Lưu Ly Mục

1 ... 10, 11, 12

19 • [Hiện đại] Cô vợ nhỏ ôn tồn của Trung tá - Khiến Ngươi Rơi Lệ Rốt Cuộc Không Phải Ta

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Heo con say giấc - Đại Hủy

1 ... 39, 40, 41


Thành viên nổi bật 
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ

Nhok Alone ( Bin): thanks ạ !!!!
Tuyền Uri.: Good luck :guitar:
Nhok Alone ( Bin): ò ...
Tuyền Uri.: Sáng tác theo kỉu đó chỉ có mỗi box việt đăng phía trên kia 1 lát cũng move xuống :| mắc công mod sửa lại
Nhok Alone ( Bin): e ko có biết mới hỏi uri chị chị nè !!
Tuyền Uri.: :think2: v em định đăng ở đâu :no3:
Nhok Alone ( Bin): haizz
Tuyền Uri.: Nhẫn kìa :love3: mắc quá
Nhok Alone ( Bin): sao lại vào bõ việt ạ ?
Tuyền Uri.: Box việt í em :)2
Nhok Alone ( Bin): ủi chị chị cko bin hỏi xuyên không chưa hoàn up ở chỗ nào ạ ?
Tuyền Uri.: Đang nghỉ sao dị mị là mị s lại là tên đó :)2 *ko có icon ói*
Nhok Alone ( Bin): Like!
Thố Lạt: Bên anh mới là cả thế giới - chương 1 Siêu sủng, siêu ngọt, cầu nhảy hố :iou:
Độc Bá Thiên: Đang Đang, Nguyệt bé :hug:
Độc Bá Thiên: -.-
Tên chả có gì hay
Tiểu Linh Đang: giống giọng Thiên thế nhỉ
Hạ Quân Nguyệt: Đang Đang, Nguyệt là của nguyệt chứ không phải của uri thúi đâu nhé
Tiểu Linh Đang: của bin sao
Nhok Alone ( Bin): Đang tỷ ko phải đâu
Tiểu Linh Đang: ủi: đừng nói cái nick hạ quân nguyệt là của cô nhé
Hạ Quân Nguyệt: *ngó ngó*
Phuongkimchi: Co ai không
Tuyền Uri: Cần tuyển: MOD trên toàn diễn đàn. Tuyển Designer Cho Diễn Đàn TYPER cho truyện xuất bản
Âu Dương An An: Ai là e iu của nha ngươi! Hứ
Lê Hoàng Thiên: Ôkê e iu!
Âu Dương An An: Thôi lên 123 đi ở đây hơm tiện cho lém!
Âu Dương An An: Nghỉ.  Ngươi đến đây cho ta!
Lê Hoàng Thiên: Thì An An đến bây giờ là có
Âu Dương An An: Nghĩ đi muốn bây giờ cơ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.