Diễn đàn Lê Quý Đôn












Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 470 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn yêu thích nhân vật nam nào nhất trong truyện này?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên [Quyển cuối]

 
Có bài mới 06.07.2017, 20:24
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 797
Được thanks: 12545 lần
Điểm: 9.42
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên [Quyển cuối] - Điểm: 12
【64】Chỉ một lần này, chỉ giải quyết như vậy một lần thôi. (3)

Editor: Tâm Thường Lạc

Đến lúc hai người trở lại nhà họ Tống, thì đột ngột nghe thấy có tiếng khóc của đứa bé truyền đến!

Hơn nữa cả Tống trạch đều đang bao phủ bởi một mảnh khói mù tối tăm, tiếng khóc cuồng loạn đó càng chói tai hơn.

Cận Tử Kỳ và Tống Kỳ Diễn liếc mắt nhìn nhau, rất rõ ràng tiếng khóc không phải là của Cận Mỗ Mỗ .

Hai người bước vào tòa nhà lầu chính, tiếng khóc chẳng những không kiềm lại mà càng có vẻ vang dội hơn.

Một đám người giúp việc đứng ở một bên không biết làm sao, có một người phụ nữ dường như là bảo mẫu đang ngồi xổm xuống an ủi một cô bé con buộc tết hai bím tóc, vẻ mặt cũng là sắp khóc .

Mà người chọc giận đứa bé này ——

Cận Tử Kỳ liếc mắt liền thấy Tô Hành Phong và Tống Nhiễm Cầm đang đứng ở trước mặt đứa bé.

Hai mẹ con đã cởi bỏ sự chật vật suy sụp như lúc từ đồn cảnh sát ra ngoài.

Đối diện với đứa nhỏ đang khóc rống, vẻ mặt Tô Hành Phong giữ kín như bưng, mà Tống Nhiễm Cầm thì nổi trận lôi đình.

"Rốt cuộc ở đâu ra đứa con hoang này, biến nơi này thành chỗ thu nhận sao? Còn chưa chịu mang ra ngoài!"

Bảo mẫu khúm núm muốn giải thích: "Phu nhân, tiểu thư nhỏ là con của Tống chủ tịch. . . . . ."

"Con của cha tôi? Cô ngược lại có bản lĩnh trợn mắt nói láo thật cao! Tiểu Lan, còn chưa gọi an ninh tới đây cho tôi, toàn đưa người vớ va vớ vẩn vào, không muốn làm nữa phải không?"

Đứa bé kia hiển nhiên cũng bị bộ dạng người đàn bà chanh chua của Tống Nhiễm Cầm chọc giận, rốt cuộc đẩy bảo mẫu ra, hướng về phía Tống Nhiễm Cầm hung hăng đá một cước, còn vừa nức nở vừa oán hận mà mắng: "Người xấu! Người xấu! Tránh ra!"

"Đâu ra thứ con hoang này, còn không mau cút ra ngoài cho tôi!" Tống Nhiễm Cầm hét ầm lên, dậm chân.

Tuy nhiên một phòng đầy người lại không có ai dám lờ mà lờ mờ tiến lên kéo người.

Làm việc ở trong đại gia tộc thế này, không cẩn thận mà nhìn nhầm sẽ đắc tội với người có giá trị thật sự!

Cận Tử Kỳ và Tống Kỳ Diễn dừng ở cửa nhìn vào, ngược lại có một bóng người từ bên cạnh họ xẹt qua.

"Thừa Hoan làm sao thế?"

Hàn Mẫn Tranh xuất hiện, đối với đứa bé kia mà nói không thể nghi ngờ là một cây rơm cứu mạng.

Đứa bé kia lập tức nhào vào trong lòng Hàn Mẫn Tranh, chỉ vào mẹ con Tống Nhiễm Cầm đang ồn ào: "Đồ xấu xa! Hu hu, ăn hiếp cháu, chú Hàn, con muốn về nhà, cha đâu? Con muốn về nhà!"

Tống Nhiễm Cầm cũng không phải là ngồi không, lúc này lỗ mũi đã hướng lên trời, vênh mặt hất hàm chất vấn Hàn Mẫn Tranh.

"Hàn Mẫn Tranh, cậu ở bên ngoài sinh con riêng cũng đừng mù quáng dẫn về nhà! Ba tôi không nói cậu, nhưng cậu cũng phải nhìn kỹ lại thân phận của mình rõ ràng cho tôi, làm người vẫn là nên tự mình biết mình thì mới tốt!"

"Mẫn Tranh, sao mà tôi không biết con của anh cũng đã lớn như vậy rồi?"

Xem vở diễn đủ rồi, là chủ nhân của cái này nhà, tóm lại không thể để cho người khác giọng khách át giọng chủ nữa!

Cận Tử Kỳ kéo Tống Kỳ Diễn đi vào nhà, tiếng la hét ầm ỹ bên kia trong phút chốc cũng yên tĩnh lại.

Hàn Mẫn Tranh ôm đứa bé kia, nhẹ giọng giới thiệu: "Thừa Hoan, đây là anh chị."

Đứa nhỏ ngừng thút thít, nhìn thấy người xa lạ đến đây, có phần hơi xấu hổ, thấy Tống Kỳ Diễn nhìn mình mỉm cười, nên rất khéo léo biết điều mà gọi một tiếng: "Anh, chị!"

Cận Tử Kỳ mới nhìn rõ đứa bé đang lệ rơi đầy mặt này, không khỏi quan sát thêm vài lần, đứa bé này thừa kế ưu điểm của cha mẹ, hàng lông mày chỉnh tề, đôi mắt càng thêm xinh đẹp, trắng đen rõ ràng, vừa to tròn lại mơ hồ chứa hơi nước, lông mi cũng rất dài, chớp một cái nhìn giống như nhân vật trong phim hoạt hình.

Nhất là vào lúc này, vì khóc mà mũi đỏ bừng, vành mắt sưng đỏ, nấc một cái, không thể nói có bao nhiêu đáng thương.

Cô không nhịn được khen ngợi một câu: "Đứa bé này bộ dáng thật xinh đẹp, đúng không, Kỳ Diễn?"

"Nếu như em nguyện ý, con gái của chúng ta so với nó còn có thể xinh đẹp hơn."

Tống Kỳ Diễn nhìn như đùa mà cười nói, nhưng cô nhóc kia cũng  mất hứng nên nhếch cái miệng nhỏ nhắn lên, dù sao cũng là con cái nhà giàu, làm sao có thể không quen bộc lộ ra bản tính kiêu căng?

Bất quá đứa bé này cũng có nhãn lực, từ thái độ người giúp việc đối với Tống Kỳ Diễn cung kính, biết hắn có thể là người nắm quyền trong nhà này, nên thoáng thu lại tính tình của mình, ngoan ngoãn ở trong ngực Hàn Mẫn Tranh.

Bầu không khí trong lúc nhất thời có chút nhạt nhẽo.

Cận Tử Kỳ liền chủ động đi tới, quay sang cô bé cười nói: "Bé là Thừa Hoan đúng không?"

Cận Tử Kỳ bụng mang dạ chửa, lại rất thân thiện mà mỉm cười, cả người tản ra vầng sáng nhu hòa giống như Thánh mẫu, cũng khó làm cho đứa bé kia không thích, từ trong ngực của Hàn Mẫn Tranh ló đầu ra.

"Em là Minh Thừa Hoan, chị gái, bảo mẫu nói ở nơi này có cha và mẹ, họ đang ở đâu, chị bảo họ ra ngoài có được không? Chỗ này có đồ xấu xa, em muốn đi về nhà!"

Nói xong, Minh Thừa Hoan quay sang liếc mắt nhìn Tô Hành Phong và Tống Nhiễm Cầm ở bên kia.

"Có lẽ gọi là dì mới tốt, chú và Tiểu Kỳ cũng hi vọng có một đứa con gái đáng yêu giống như cháu vậy."

Một câu nói của Tống Kỳ Diễn, lập tức giết ngay tất cả những người có mặt biết chuyện.

Bảo mẫu vội vàng khoát tay nói: "Như vậy làm sao được chứ, vai vế không thể loạn, tiểu thư nhỏ gọi chủ tịch là cha, theo lý nên gọi thiếu gia một tiếng anh, thiếu phu nhân một tiếng chị phải không?"

Chẳng qua là ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị của Tống Kỳ Diễn quét tới, bảo mẫu đó lập tức cúi đầu không dám nhiều lời.

Bên kia, Tống Nhiễm Cầm đã sớm thiếu kiên nhẫn.

"Cái gì anh với chị, chú với dì, bây giờ trong nhà có đại sự xảy ra, các người ngược lại thì hay rồi, còn có thời gian rảnh ở nơi này líu ríu, chỉ biết chiêu nạp toàn thứ chướng mắt vào đây. . . . . ."

"Theo như lời này của chị, chỉ cần nhìn không vừa mắt thì cũng có thể đuổi ra ngoài?"

Tống Kỳ Diễn bâng quơ hỏi ngược lại khiến cho sắc mặt của Tống Nhiễm Cầm chợt biến, ấp úng cả buổi cũng không trả lời được.

Ngược lại Tô Hành Phong chợt chen vào nói: "Tôi chỉ muốn biết, đứa bé này, đến tột cùng có phải của ông ngoại không?"

"Phải." Tống Kỳ Diễn hiếm khi dứt khoát như vậy.

Tô Hành Phong liền cười nhạo: "Mẹ à, em gái của mẹ cũng có thể làm cháu gái của mẹ rồi!"

"Lời này của cậu có chút lầm lẫn, cháu gái của mẹ cậu không phải sẩy mất ở Tam Á rồi sao?"

"Tống Kỳ Diễn!" Tô Hành Phong cất cao thanh lượng.

Tống Kỳ Diễn quét ánh mắt lạnh qua anh ta: "Xem ra, cậu ngược lại thừa kế mười đủ mười cái tính nhanh mồm nhanh miệng của mẹ cậu."

Tô Hành Phong: ". . . . . ." Gương mặt cũng bởi vì câu nói tràn đầy ý châm chọc này mà đỏ bừng.

"Không sống nổi, thật là không sống nổi mà!" Tống Nhiễm Cầm lại bắt đầu gào khóc, chỉ kém không có lăn lộn ở trên đất.

"Mẹ ơi, tại sao mẹ lại đi sớm như vậy! Mẹ ở trên trời nhìn xem đi, hãy nhìn xem thử, đây toàn là người ở đâu! Số của tôi làm sao lại khổ như vậy, chồng không có, cháu trai không có, bây giờ còn xuất hiện thêm một đứa em gái, mẹ ơi!"

Cận Tử Kỳ ở một bên nhìn Tống Nhiễm Cầm khóc lóc om sòm, cũng có chút đồng tình với bà ta, đổi lại mình, chỉ sợ cũng không tiếp thụ nổi, thời điểm năm mươi mấy tuổi đột nhiên có một đứa em gái nhảy ra.

Minh Thừa Hoan bị bộ dạng điên cuồng của Tống Nhiễm Cầm làm cho hoảng sợ, mím miệng cũng theo đó muốn khóc lên.

Tống Kỳ Diễn thong thả ung dung mà mở miệng: "Cái này nhà, quả thật không thể lưu người ngoài lại."

Người vốn đang khóc rống không ngừng lại một lần nữa im bặt.

Tống Kỳ Diễn đặc biệt lại một lần, âm lượng nâng cao vang vọng khắp nơi: "Cái này nhà, quả thật không thể lưu người ngoài lại."

Minh Thừa Hoan ở trong ngực Hàn Mẫn Tranh mở to mắt nhìn "chú" cao lớn nhưng vẫn đang cười tủm tỉm này.

Tô Hành Phong nghe hiểu hàm ý của Tống Kỳ Diễn, ánh mắt từ từ chuyển lạnh, anh ta cười lạnh một lúc.

"Quả nhiên, lời nói của người có quyền quả thực có sức mạnh đanh thép!"

Tống Kỳ Diễn gật đầu phụ họa: "Làm phiền có một vài tài sản của người cha tốt của tôi cũng phải để lại."

"Cái gì?" Tống Nhiễm Cầm nghẹn họng nhìn trân trối, "Vậy tên tôi đâu? Phần của tôi đâu!"

Tống Kỳ Diễn cố làm ra vẻ vô hại mà cười: "Cái này. . . . . . E rằng phải đi hỏi cha tôi."

Tống Nhiễm Cầm kêu rên hai tiếng, mắt hai mí giật giật, lần này là thật sự ngất đi.

"Mẹ!"

Tô Hành Phong kịp thời đỡ kịp Tống Nhiễm Cầm, nhưng vẫn bị ép khiến thân thể loạng choạng.

"Tống Kỳ Diễn, anh đừng nên quá đáng!"

Tống Kỳ Diễn thu lại ý cười, ánh sáng lạnh trong mắt bật ra: "Xem ra cậu vẫn chưa tỉnh táo, nơi này trước kia họ Lam, tôi không phải Tống Chi Nhậm, không có nhiều lòng tốt như vậy, lấy tiền của ông ngoại tôi đi cung cấp nuôi dưỡng người ngoài không liên quan."

Sắc mặt của Tô Hành Phong lúc xanh lúc đỏ, nếu không phải đang ôm Tống Nhiễm Cầm, đã sớm xông tới đánh người.

"Thế nào? Còn muốn tôi nói thẳng hơn chút mới hiểu sao?"

Tô Hành Phong cắn chặt hàm răng, kéo Tống Nhiễm Cầm, xoay người sãi bước rời đi!

Phòng khách to lớn như vậy, bởi vì cuộc nói chuyện tranh chấp đầy bén nhọn đối lập nhau mà có vẻ giương cung bạt kiếm.

Tống Kỳ Diễn xoay người, trên mặt lần nữa thay bằng ý cười, giống như mới vừa rồi người đàn ông lạnh lẽo cường thế kia bất quá là ảo giác.

Hắn nửa ngồi ở bên cạnh Minh Thừa Hoan, lúc này Minh Thừa Hoan đã lộ ra biết điều, không dám ở trước mặt Tống Kỳ Diễn mà càn rỡ, hai tay nắm lấy quần áo của Hàn Mẫn Tranh thật chặt, chỉ kém không có khóc oà lên một tiếng thật lớn.

Tống Kỳ Diễn lại để tay lên trên đầu con bé, dưới bàn tay còn có thể cảm nhận được đứa bé đang run rẩy.

Cận Tử Kỳ ở một bên tiến lên, khẽ đẩy hắn một phen: "Đừng hù dọa đứa nhỏ!"

Tống Kỳ Diễn hơi mỉm cười: "Bất quá anh chỉ muốn hỏi Thừa Hoan có đói bụng chưa, có muốn ở lại cùng ăn một bữa hay không thôi."

Không đợi Cận Tử Kỳ nói tiếp, đầu của Minh Thừa Hoan đã lắc giống như trống lắc, đáy mắt tản ra sự sợ hãi.

Hiển nhiên, mới vừa rồi một màn tranh chấp kia, đã để lại chút ám ảnh trong lòng đứa nhỏ.

Ở trong mắt cô bé, cái "chú" sờ đầu mình đây so với sự hung dữ của cha còn còn kinh khủng hơn.

"Khẳng định?" Ánh mắt Tống Kỳ Diễn nhìn Minh Thừa Hoan hơi cong cong, giọng nói cũng phá lệ ôn hoà.

"Không muốn, không muốn, cháu muốn về nhà, không muốn nán lại chỗ này!"

Minh Thừa Hoan vòng qua cổ của Hàn Mẫn Tranh, chỉ sợ Hàn Mẫn Tranh giao mình cho người đàn ông đáng sợ này.

Tống Kỳ Diễn tiếc nuối mà thở dài: "Xem ra, không có biện pháp," Hắn đứng dậy, phủi bụi trên người một cái, kéo Cận Tử Kỳ qua, "Mẫn Tranh, nếu Thừa Hoan muốn về nhà, anh đưa nó trở về đi."

"Được." Hàn Mẫn Tranh ôm lấy Minh Thừa Hoan rồi lập tức đi ra bên ngoài.

Nhưng lúc anh ta sắp ra khỏi cửa thì Tống Kỳ Diễn gọi anh ta lại.

"Thiếu gia, còn có gì phân phó?"

"Trước khi xuất ngoại, để cho mẹ con họ gặp mặt nhau một lần."

Ánh mắt của Hàn Mẫn Tranh chợt lóe, gật đầu đồng ý: "Tôi sẽ an bài thật tốt, Thừa Hoan, nói cám ơn với thiếu gia đi."

Minh Thừa Hoan như rơi vào trong sương mù, nhưng vẫn khéo léo mà nói tiếng: "Cám ơn."

Nhìn sang một lớn một nhỏ biến mất ở cửa, Cận Tử Kỳ mới nhìn sang Tống Kỳ Diễn: "Anh mềm lòng rồi."

"Chỉ một lần này, chỉ giải quyết như vậy một lần thôi."

Dù sao cũng chỉ là một đứa nhỏ, làm sao có thể dùng thủ đoạn đối với người lớn để đối phó với con bé chứ?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
       
     
Có bài mới 10.07.2017, 13:11
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 797
Được thanks: 12545 lần
Điểm: 9.42
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên [Quyển cuối] - Điểm: 12
【65】 Đứa trẻ nhỏ nói dối

Editor: Tâm Thường Lạc

Tin tức Tống Chi Nhậm qua đời một khi công bố ra, cả thương giới lẫn truyền thông dư luận trong thành phố S đều xôn xao.

Ngay sau đó, bên trong nội bộ có nhân viên cảnh sát đã tiết lộ, nguyên nhân khiến cho Tống Chi Nhậm chết càng có đủ màu bát quái.

Một nhân vật làm mưa làm gió trong thương giới của thành phố S thậm chí còn là cả nước, nhưng lại chết ở trong tay tình nhân.

Đây quả thực là vô cùng nhục nhã.

Sau khi vụ án chấm dứt, tang lễ của Tống Chi Nhậm lập tức được tổ chức một cách công khai, trừ hai vạn nhân viên từ công ty mẹ của Tống thị, các công ty con phía dưới cũng đã cử đại diện đi đến tưởng niệm.

Hội trường tang lễ vô cùng nghiêm túc và trang trọng, liếc nhìn lại, đều là sắc màu đen trắng đan xen trầm buồn.

Bức ảnh trắng đen của Tống Chi Nhậm được đặt trong khung hình màu đen, đặt ở ngay phía trên, trong hình Tống Chi Nhậm thoạt nhìn khí thế phấn chấn, không trẻ tuổi, thế nhưng ánh mắt tinh nhuệ lại làm nổi bật thành quả của cả đời ông.

Mặc dù là ông ta giẫm đạp nhà họ Lam đi lên từng bước một, nhưng không thể phủ nhận, ông ta quả thật có thiên phú kinh doanh, có lẽ Lam thị trước kia cũng không thể trở thành công ty số một to lớn như thế này vào ba mươi năm sau.

Lễ truy điệu chỉ có Tống Kỳ Diễn đứng ra đáp lễ, Cận Tử Kỳ sáng sớm phải đến hoa viên Nam Đô đón Cận Mỗ Mỗ.

Người bạn nhỏ nhìn lên thấy Cận Tử Kỳ, thì bỏ đi món đồ chơi rồi lập tức nhào tới, rồi lại không dám đụng vào chiếc bụng đã to, chỉ đành phải cẩn thận từng li từng tí ôm chân của Cận Tử Kỳ lầm bầm: "Kỳ Kỳ, con cứ tưởng người đã chết rồi!"

Cận Mỗ Mỗ vẫn chưa biết Tống Chi Nhậm qua đời, nhưng trên người bị Tô Ngưng Tuyết thay cho một bộ quần áo mùa đông màu đen, mang một đôi giầy da trâu mũi tròn, có lẽ là vì phối hợp với bộ trang phục trên người, cố ý mím cái miệng nhỏ nhắn giả bộ như người lớn.

Cận Tử Kỳ trìu mến mà vuốt ve đầu của con trai, tên nhóc thì nháy mắt to tò mò nhìn cô.

Đến lúc Tô Ngưng Tuyết và Kiều Nam đều đã chuẩn bị xong, đoàn người mới cùng nhau đi đến nhà tang lễ tưởng niệm.

Nhìn sang đám đông đen kìn kịt trên lễ truy điệu, Cận Mỗ Mỗ vốn bởi vì mặc quần áo mới mà vui rạo rực mới mơ hồ phát hiện có vẻ không đúng, kéo vạt áo của Cận Tử Kỳ: "Kỳ Kỳ, tại sao chúng ta phải tới đây?"

Thai kì của Cận Tử Kỳ ngày càng lớn, càng không tốt với động tác ngồi xổm xuống.

Sau khi phát hiện ánh mắt của con trai đầy sợ hãi, chỉ có thể lấy tay an ủi vuốt ve đầu của nó, đè ép giọng nói: "Mỗ Mỗ, sáng ngày hôm trước ông nội đã qua đời, cho nên. . . . . . Chúng ta tới đây nhìn ông một lần."

Mặc dù đứa trẻ nhỏ vẫn chưa hiểu rõ lắm định nghĩa của qua đời, nhưng nhìn thấy không ít người ở tại đây đều thương tiếc cúi đầu lau khóe mắt, tiếng thút thít thật thấp liên tiếp, Mỗ Mỗ lập tức trốn ra sau lưng mẹ.

Sau đó lại len lén ló cái đầu tròn ra: "Kỳ Kỳ, Mỗ Mỗ muốn về nhà."

Cận Tử Kỳ cũng không trách con trai, chỉ kiên nhẫn nói: "Có thể sau này Mỗ Mỗ cũng không gặp được ông nội nữa, đây là một lần cuối cùng, Mỗ Mỗ chẳng lẽ không muốn gặp ông nội sao?"

Thấy dáng vẻ của mẹ không giống như đùa giỡn, Cận Mỗ Mỗ mới thu lại sự khủng hoảng, do dự mà cọ cọ vào người của Cận Tử Kỳ.

"Kỳ Kỳ mới vừa nói ông nội đã qua đời, có phải giống như Đại Phúc mẹ của Nhị Tài trước kia không, nằm ở trong sân cỏ không nhúc nhích, sau đó ngày hôm sau Mỗ Mỗ cũng không thấy nó nữa?"

Nhị Tài là một con chó mà ông Trương hàng xóm đã nuôi trong nhà lúc họ còn ở tại nhà họ Cận.

Cận Tử Kỳ mới vừa gật đầu, đôi mắt to của Mỗ Mỗ liền nhanh chóng giăng kín một tầng hơi nước, mím mím cái môi xinh, bả vai nhờ nhỏ run run, nhưng vẫn đè nén tâm tình của mình không có khóc lên.

Cận Tử Kỳ không biết nên an ủi cảm xúc của con trai đã bị xuống thấp như thế nào, liền nghe thấy bên cạnh có người nói chuyện ——

"Đừng khổ sở, chủ tịch trên trời có linh thiêng, cũng không hi vọng mọi người vì ông ấy mà suy sút không phấn chấn như vậy!"

Cô nảy ra một ý mới nói với Cận Mỗ Mỗ: "Mỗ Mỗ à, ông nội thương con như vậy, nếu trên trời có linh thiêng, nhìn thấy Mỗ Mỗ thương tâm khổ sở như thế, cũng sẽ không bỏ được !"

Cận Mỗ Mỗ ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, trong mắt còn lóe ra ánh nước, "Kỳ Kỳ, người sẽ không hiểu đâu."

"Mẹ không hiểu?" Cận Tử Kỳ ngạc nhiên mà nhìn bộ dáng nghiêm trang của con trai mình.

Cận Mỗ Mỗ gật đầu một cái thật mạnh: "Kỳ Kỳ chính là Đại Phúc, Mỗ Mỗ chính là Nhị Tài, nếu như có một ngày Kỳ Kỳ chết đi, ai sẽ cho Mỗ Mỗ ăn ngon? Ai sẽ mua quần áo mới cho Mỗ Mỗ ? Ai sẽ cho Mỗ Mỗ tiền tiêu vặt?"

Nói xong một tràng, vẻ mặt của người bạn nhỏ trở nên cực kỳ bi thương, thế nên cúi đầu khóc ra thành tiếng.

Bởi vì người bạn nhỏ Cận Mỗ Mỗ chợt phát hiện, Kỳ Kỳ thật sự rất quan trọng, nó không muốn Kỳ Kỳ giống như ông nội.

May mắn tiêu điểm của lễ truy điệu đều ở trước mặt, ở cửa cũng không có người nào chú ý.

Cận Tử Kỳ vuốt trán, có chút không biết làm sao để giải thích: "Mỗ Mỗ à, Kỳ Kỳ sẽ không vô duyên vô cớ mà qua đời."

"Có thật không?" Tên nhóc lập tức nín khóc mỉm cười, ánh mắt sáng trong long lanh mà nhìn Cận Tử Kỳ.

Cận Tử Kỳ rất là bất đắc dĩ vuốt cái đầu dưa hấu của nó, mái tóc mềm mại khiến cho lòng cô mềm nhũn.

"Dĩ nhiên, Kỳ Kỳ phải sống lâu trăm tuổi, nhìn thấy Mỗ Mỗ cưới vợ sinh em bé nữa!"

Khóe mắt của Cận Mỗ Mỗ vẫn còn vương nước mắt, hít mũi một cái, "Vậy tại sao Kỳ Kỳ có thể sống lâu trăm tuổi, ông nội lại không thể?"

Đứa nhỏ này tính khí ngang ngược đào bới tận gốc hỏi đến, không truy hỏi kỹ càng sự việc quyết không bỏ qua.

Cận Tử Kỳ tự biết không có nhiều bản lĩnh để giải thích với đứa nhỏ, lại bịa chuyện nói: "Bởi vì Kỳ Kỳ ăn thần dược của Thái Thượng Lão Quân, được rồi, bây giờ Mỗ Mỗ dắt tay Kỳ Kỳ, chúng ta cùng đi vào."

Cận Mỗ Mỗ cười đến cong cong khoé mắt, vỗ vỗ vào lồng ngực bé nhỏ của mình, sợ bóng sợ gió một hồi: "Kỳ Kỳ khỏi phải qua đời."

Chỉ là vừa đi theo Cận Tử Kỳ được hai bước, tên nhóc bỗng dừng lại, khẽ nhíu lông mày, nắm ngón tay út của Cận Tử Kỳ, ào ào hỏi tới: "Kỳ Kỳ, vậy Mỗ Mỗ thì sao? Có được ăn thần dược không?"

Vào lúc này hai mẹ con đã đi vào chỗ tưởng niệm, đã có không ít ánh mắt nhìn qua đây.

Cận Tử Kỳ một mặt gật đầu chào với những người khác, một mặt tránh dòng người đông nghịt, thình lình nghe được con trai hôm nay hỏi câu hỏi hồn nhiên ngây thơ, phản ứng theo bản năng liền nói: "Ở đâu ra thần dược. . . . . ."

Tiếp theo, cả buổi lễ truy điệu ầm ầm chợt vang lên một tiếng gào khóc.

"A a a. . . . . .Nếu Mỗ Mỗ chết đi, Kỳ Kỳ làm đồ ăn ngon cho ai ăn? Kỳ Kỳ mua quần áo mới cho ai mặc? Kỳ Kỳ cho tiền tiêu vặt ai xài? Hu hu. . . . . ."

Bầu không khí nặng nề bỗng bị tiếng khóc kinh thiên địa quỷ thần khiếp này quấy nhiễu, hầu như tất cả mọi người trong hội trường đều rối rít nhìn sang.

Mọi người chỉ thấy ——

Giữa lễ truy điệu, con dâu nhà họ Tống toàn thân mặc đồ đen đang dắt một thằng bé trai khóc đến thương tâm gần chết, tiếng khóc không bị nè nén, tư thế như núi lở đất nứt, biển cạn đá mòn cũng không ngừng nghỉ.

Một vài nhân vật quan trọng của Tống thị có mặt, đều lặng lẽ cúi đầu, lúc ngẩng đầu lên lần nữa thì mặt đã rơi lệ, không ít người đều đã nằm úp sấp dưới tấm ảnh của Tống Chi Nhậm, khóc đến tê tâm liệt phế, kêu "Chủ tịch, chủ tịch" hết tiếng này đến tiếng khác.

Biết được có ánh mắt nhìn sang cũng lập tức ngồi quỳ trên mặt đất, lấy khăn giấy ra không ngừng lau quanh mắt, trong lúc nhất thời, tiếng la khóc nổi lên khắp bốn phía trong lễ truy điệu, tiếng sau cao hơn tiếng trước, tựa hồ như đang so tài với nhau.

Cận Tử Kỳ và Cận Mỗ Mỗ: ". . . . . ."

Tống Kỳ Diễn cùng Tô Ngưng Tuyết, Kiều Nam nói chuyện xong thì tiến vào, lập tức nhìn thấy trên đất một đống đen ngòm.

Huyệt thái dương vốn đang căng đau càng nhảy lên thình thịch.

Mà đầu sỏ gây nên tội là Cận Mỗ Mỗ thì núp ở sau lưng Cận Tử Kỳ tò mò hết nhìn đông tới nhìn tây.

Tống Kỳ Diễn nhìn thấy toàn trường thì chỉ có vợ và con của mình không khóc, gần như đã đoán được là chuyện gì xảy ra.

Những người này trước đó tới tưởng niệm, mặc dù tôn kính Tống Chi Nhậm, nhưng hoặc nhiều hoặc ít là tới dò xét ý tứ của hắn.

Tống Chi Nhậm đã chết, tên cổ phần vừa chuyển một cái, chủ tịch mới nhậm chức trốn không thoát lòng bàn tay của hắn.

Quan mới nhậm chức ba tầng lửa, ai cũng sợ trong đó có một cây đuốc đốt ngay sau mông của mình.

Cho nên khi mới vừa rồi Cận Mỗ Mỗ lên tiếng khóc lớn, những người đó chỉ cho là ý của vị tân chủ tịch Tống thị này, không để ý mọi việc, kéo giọng liền theo đó phối hợp thất thanh khóc rống, cho dù khóc không ra nước mắt cũng phải gào khóc bên linh cữu người chết mấy tiếng, tránh cho có sơ suất để Tống Kỳ Diễn có lý do bới móc.

Tống Kỳ Diễn thật sự cũng không nhắc nhở bọn họ, mặc cho bọn họ phí hết tâm tư ở đây tụ hợp lại so ai với ai khác nhập vai để khóc nhiều hơn.

. . . . . . . . . . . . . . . . .

Lễ truy điệu chính thức bắt đầu, toàn trường yên lặng, giọng nói vang dội của người điều khiển nghi thức của buổi lễ được mời tới đang đọc tụng những lời thương tiếc.

Cận Tử Kỳ làm con dâu, dưới sự nâng đỡ của Tống Kỳ Diễn, ưỡn bụng quỳ gối xuống linh vị, Cận Mỗ Mỗ thì quỳ gối ở chính giữa cha mẹ. Tống Nhiễm Cầm và Tô Hành Phong cũng tới, nhưng vẫn nghiêm mặt, chưa cho người khác sắc mặt tốt.

Tưởng niệm đến những hồi ức khi Tống Chi Nhậm còn sống, rồi ca tụng phẩm đức của ông, thỉnh thoảng vang lên tiếng nức nở nhỏ vụn.

Có vị trưởng bối trong thương giới tới chia buồn, Tống Kỳ Diễn không thể không đi tới tiếp đón.

Mặc dù trong nhà tang lễ có mở máy sưởi, nhưng trên sàn nhà rắn chắc vẫn có một luồng rét lạnh ngấm vào đầu gối.

Cận Tử Kỳ để cho Mỗ Mỗ quỳ gối mệt đến khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu lại dựa vào người mình, bản thân thì cúi đầu, tiếp tục duy trì tư thế túc trực bên linh cữu, ngang lưng có chút đau mỏi, cô vừa định lấy tay đấm thì có một chiếc khăn tay đưa tới trước mặt.

Bàn tau ấy khớp xương rõ ràng vẫn chờ ở nơi đó, đỉnh đầu, một giọng nói hơi khàn nhưng đầy dịu dàng vang lên ——

"Hãy nén bi thương mà thuận theo thay đổi, trên trán đầy mồ hôi rồi, em lau một chút đi."

Cận Tử Kỳ ngẩng đầu lên, như cô đoán, thấy được Tần Viễn toàn thân mặc tây trang màu đen.

Bên trong bộ Âu phục đen mun, là áo sơ mi màu trắng, giống như lần đầu gặp lại sau mười năm, ngay cả lọn tóc trên thái dương cũng được cắt tỉa cẩn thận, mặt mũi của anh nghiêm túc, ánh mắt cô đơn lại sâu hun hút, trong sự nhã nhặn thanh tao còn có thêm một phần ngưng trọng.

Cận Mỗ Mỗ bị đánh thức, xoa xoa mí mắt, chu cái miệng nhỏ nhắn, "Kỳ Kỳ. . . . . ."

Cận Tử Kỳ giống như không thấy khăn tay của Tần Viễn, cúi đầu dịu dàng nói lời nhỏ nhẹ săn sóc cho con trai, Cận Mỗ Mỗ híp mắt, khoan khoái mà tìm tư thế ở trong lòng cô, sau đó thì tỉnh táo lại.

Người bạn nhỏ nhìn dáng vẻ của Tần Viễn áo mũ chỉnh tề, nhanh như chớp liền bò dậy, lập tức chắn ở giữa Cận Tử Kỳ và Tần Viễn, nhếch cái miệng nhỏ nhắn: "Chú ơi, là chú à! Chú đến tìm ba ba cháu sao?"

Tần Viễn thu hồi ánh mắt đang dừng trên người Cận Tử Kỳ, mỉm cười với Cận Mỗ Mỗ: "Xem như là vậy đi."

"Thế chú qua bên kia đi, ba ba cháu đang ở đó!" Cận Mỗ Mỗ có lòng tốt chỉ qua một cái phương hướng.

Tiếng nói của Mỗ Mỗ không nhỏ, trong lúc nhất thời, quanh mình có không ít người rối rít nhìn sang.

Tần Viễn chợt cảm thấy lúng túng, sờ sờ cái đầu dưa hấu tròn tròn, đành nhắm mắt quay sang phương hướng Mỗ Mỗ chỉ mà đi tới.

Đợi sau khi Tần Viễn đi xa, Cận Mỗ Mỗ bị đánh một cái trên đầu.

"Cận Mỗ Mỗ, tại sao con lại nói dối lừa gạt người lớn?" Cận Tử Kỳ liếc mắt với con trai.

Cận Mỗ Mỗ dùng mấy ngón tay mũm mĩm của mình vuốt lại đầu tóc, bĩu môi, bất mãn hừ nói: "Ai bảo chú đó cứ nhìn chằm chằm vào Kỳ Kỳ, vả lại, ba ba thì đứng ở chỗ kia, là do mắt của chú đó không tốt thôi!"

Theo ngón tay của Cận Mỗ Mỗ, Cận Tử Kỳ lập tức nhìn thấy Tống Kỳ Diễn đang đứng ở trong góc nói chuyện cùng hai vị trưởng bối.

Không phải hoàn toàn ngược lại với hướng mà Tần Viễn mới vừa đi đến sao?

Cận Tử Kỳ ra vẻ nghiêm túc dạy bảo: "Lần sau không được như vậy biết không?"

Cận Mỗ Mỗ khôn ngoan mà gật đầu, đôi mắt to trong suốt ngây thơ, có loại cảm giác không tốt không nói ra được.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
       
Đăng nhập hoặc Đăng ký để không thấy quảng cáo
Có bài mới 12.07.2017, 21:25
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 797
Được thanks: 12545 lần
Điểm: 9.42
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên [Quyển cuối] - Điểm: 12
【66】 So với anh tôi càng biết quý trọng cô ấy hơn.

Editor: Tâm Thường Lạc

Lễ truy điệu kéo dài mãi cho đến buổi trưa, vẫn còn có bạn bè thân thích đi đến nối liền không dứt.

"Con dẫn Mỗ Mỗ đi ra ngoài ăn một chút gì đi, nơi này có mẹ trông coi."

Tô Ngưng Tuyết mặc một bộ váy dài màu đen, tóc dài được bới lên ở sau gáy gọn gàng, mười đủ mười dáng vẻ một nữ cường nhân.

Cận Tử Kỳ kéo Mỗ Mỗ đứng lên, xoa xoa đầu gối để làm dịu đi cảm giác tê mỏi, liếc nhìn Tống Kỳ Diễn bên kia đang bận rộn, chuẩn bị dẫn Mỗ Mỗ đi ăn chút gì trước, lập tức nhìn thấy Cận Chiêu Đông từ cửa đi vào.

Cận Chiêu Đông cũng không chuyển biến được tốt lắm, tin tức sự việc mẹ con Kiều Hân Hủy gây ra ở thành phố S cũng truyền đi xôn xao, nên Cận Tử Kỳ biết, cha cô đã ở nhà tránh né suốt ba ngày không ra khỏi cửa.

Nhìn thấy cha đến gần, Cận Tử Kỳ theo bản năng quay đầu nhìn Tô Ngưng Tuyết, "Mẹ ——"

Vẻ mặt của Tô Ngưng Tuyết nhàn nhạt, cũng không có chút nào là không vui hoặc là lúng túng, chỉ vỗ vỗ vai Cận Tử Kỳ.

"Chú Kiều của con đã mua cơm, để lại ở trong phòng nghỉ kế bên, dẫn Mỗ Mỗ đi thôi."

Ánh mắt của Cận Tử Kỳ di chuyển qua lại ở giữa hai người vài lần, xác định sẽ không cãi vả mới dẫn Mỗ Mỗ rời đi.

Tô Ngưng Tuyết thấy con gái đi rồi, cũng không cố tình để ý đến Cận Chiêu Đông đang đi tới, tiếp tục xoay người, rút ba nén hương, đốt lên, hướng sang tấm ảnh của Tống Chi Nhậm xá lạy, sau đó cắm hương vào trong lư hương.

"Ngưng Tuyết." Cận Chiêu Đông nhìn bóng lưng thon gầy của vợ trước, do dự chốc lát, mới kêu một tiếng.

Tô Ngưng Tuyết nghe tiếng quay đầu, nhìn Cận Chiêu Đông một cái, mặc dù không tránh né, nhưng nhất thời cũng không nói gì.

Có người nói, nếu như thật sự chia tay, vợ chồng ly hôn rồi cũng có thể làm bạn bè, nhưng Tô Ngưng Tuyết cho là, mình vẫn chưa khoan dung đến mức có thể cùng Cận Chiêu Đông mặt đối mặt uống cà phê tâm sự triết lý về cuộc sống.

Bởi vì có vài người chung quy không ngừng nhắc nhở bạn một vài chuyện cũ mà bạn không muốn nhớ lại, và những chuyện cũ này thường không phải là thứ gì có dư vị vui vẻ có ý nghĩa đáng để nhớ lại.

"Nếu đến đây rồi thì anh thắp nén hương đi." Tô Ngưng Tuyết nhường chỗ, nhàn nhạt nói.

Tâm tư của Cận Chiêu Đông lại hoàn toàn không nằm ở việc dâng hương, ông nhìn Tô Ngưng Tuyết hai tay đặt ở bên hông, tư thế ưu nhã, trong lòng cảm thấy có một nỗi chua xót vọt tới, ngay cả làm thế nào để thắp hương cũng không biết.

Cắm hương lên xong, ông cũng không rời đi ngay, chần trừ ở tại chỗ, nhìn bà muốn nói lại thôi.

Một người lớn vẫn luôn lắc lư dưới mí mắt mình, làm sao Tô Ngưng Tuyết có thể làm như không thấy?

Bà cau mày liếc nhìn ánh mắt phức tạp của Cận Chiêu Đông: "Muốn nói gì cứ nói thẳng ra đi."

Cận Chiêu Đông chuẩn bị xong lời muốn nói, mới cẩn thận từng li từng tí mở miệng: "Em gần đây thế nào?"

"Con gái của tôi sẽ không cả ngày ở trên trang đầu của tạp chí giải trí bát quái, tôi cũng không cần theo đó trốn trốn tránh tránh, có thể quang minh chính đại mà mỗi ngày ra đường mua thức ăn, tôi nghĩ, tôi sống qua ngày cũng không tệ."

Tô Ngưng Tuyết nói chuyện xưa nay đều nói trúng tim đen gãi đúng chỗ ngứa, lần này cũng không ngoại lệ.

Cận Chiêu Đông nhất thời chật vật không ngốc đầu lên được. Nhưng ông vẫn kiên trì đến cùng, không thèm nhìn những ánh mắt quái dị ở quanh mình, muốn nói thêm mấy câu với bà: "Ngưng Tuyết, Kiều Nam. . . . . . Anh ta đối với em như vậy, có uất ức cho em hay không?"

"Cận Chiêu Đông, hình như đây không phải là chuyện anh nên hỏi tới." Tô Ngưng Tuyết nhìn ông, có chút hơi bất mãn, "Từ giây phút chúng ta ly hôn trở đi, giữa chúng ta sẽ không tồn tại trách nhiệm và nghĩa vụ gì, cho dù tôi sống không được tốt, cũng sẽ không tìm anh để khóc lóc kể lể, cũng vậy, cuộc sống của anh tôi cũng sẽ không quan tâm nhiều."

Sắc mặt của Cận Chiêu Đông bỗng trắng bệch như tờ giấy, cả người cũng cứng ngắc giống như tượng đá chết sững tại đó.

"Ngưng Tuyết." Một tiếng kêu thân mật từ phía sau vang lên.

Cận Chiêu Đông quay đầu nhìn lại, bỗng nhiên phát hiện Kiều Nam chẳng biết lúc nào đã đứng ở sau lưng.

Khác so với sắc mặt xanh đen vì sửng sốt của Cận Chiêu Đông, Kiều Nam đi lên phía trước, "Chủ tịch Cận, anh cũng tới bái tế Tống lão sao?" Vẻ mặt ông ấy bình thường, còn ưu nhã gật đầu một cái với Cận Chiêu Đông.

Tay của Cận Chiêu Đông bất giác nắm lại thành quyền, rồi mở ra, rồi lại nắm lên, trong cổ họng khó chịu như bị mắc kẹt xương cá, một hơi kéo lên không đến nuốt xuống cũng không đi, hồi lâu sau, từ trong kẽ răng ông mới bật ra một câu nói.

"Tại sao tôi không thể ở chỗ này? Tôi là cha của Tử Kỳ, cha vợ của Kỳ Diễn!"

Kiều Nam hơi cau mày lại, địch ý của Cận Chiêu Đông quá rõ ràng, khiến cho ông không cách nào không chú ý.

"Cận Chiêu Đông, nếu như muốn cãi nhau xin mời anh đi ra ngoài, nơi này là lễ truy điệu, không phải cái chợ."

Tô Ngưng Tuyết lại chắn trước mặt Kiều Nam, cản đi ánh mắt ghen ghét căm hận của Cận Chiêu Đông.

Cận Chiêu Đông thấy Tô Ngưng Tuyết bảo vệ Kiều Nam, trái tim như muốn rỉ máu, thiếu chút nữa cắn nát một hớp răng, tức giận bất bình chất vấn: "Tô Ngưng Tuyết, em ngược lại nói thử xem, tại sao anh ta tới đây?"

Kiều Nam hơi hí mắt, nhìn Cận Chiêu Đông cảm xúc mất khống chế, thật không có kích động mà tiến lên đánh nhau.

Dù sao cũng không phải tuổi trẻ khinh cuồng. . . . . .

Kiều Nam suy nghĩ, khóe miệng cũng không khỏi cong lên thoáng hiện một nụ cười yếu ớt, nhưng nhìn ở trong mắt Cận Chiêu Đông, đó là khiêu khích châm chọc!

Cận Chiêu Đông nhất thời áp chế không nổi hỏa khí, cả người liền muốn xông lên.

"Cận Chiêu Đông, anh cho là mình mới mười bảy tuổi huyết khí sôi trào sao?"

Tô Ngưng Tuyết cũng không cho phép ông gây chuyện, ngăn ở chính giữa ông ta cùng Kiều Nam.

"Nếu như anh nhất định muốn có lý do, vậy tôi nói cho anh biết, hôm nay, Kiều Nam tới đây với thân phận cha dượng của Tử Kỳ, nếu là anh thấy không vừa mắt, cửa ở đằng kia, làm phiền anh dời bước, không tiễn!"

Cận Chiêu Đông cảm thấy vô cùng châm chọc, lại cảm thấy đố kị, không cách nào kiềm chế sự ghen tỵ.

Vợ của ông, con gái của ông, khi nào thì tất cả sự săn sóc lo lắng đều thuộc về một người đàn ông khác rồi?

Lúc này Kiều Nam đứng ra, tay ông nhẹ khoác lên vai Tô Ngưng Tuyết: "Ngưng Tuyết, hôm nay cuộc sống như thế, chớ vì chút ít chuyện mà cãi vã, hơn nữa, anh tin, Cận đổng nói những lời đó cũng không có ác ý."

Lần này, Cận Chiêu Đông quả thật bị tức không nhẹ, ông ta cùng Tô



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
       
     
Có bài mới 16.07.2017, 20:34
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 797
Được thanks: 12545 lần
Điểm: 9.42
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên [Quyển cuối] - Điểm: 12
【67】 Em cứ như vậy mà tin tưởng cậu ta?

Editor: Tâm Thường Lạc

Trong phòng nghỉ, thân thể nho nhỏ của Cận Mỗ Mỗ chiếm đoạt một khoảng ghế da to lớn, đung đưa hai chiếc giầy da đầu tròn, hai tay đang cầm một miếng pizza, dùng hai chiếc răng cửa nhỏ cắn mạnh một cái.

"Kỳ Kỳ, tại sao ông ngoại Kiều không mua Kentucky, Mỗ Mỗ muốn ăn đùi gà kia mà!"

Cận Tử Kỳ đưa tay lai đi nước sốt dính trên mép của nó, "Bởi vì bây giờ gà ở chỗ đó không an toàn."

Cận Mỗ Mỗ nhíu mày, "Nhưng mà, không phải trên quảng cáo nói, gà chúng ta ăn không phải là gà kích thích, gà chúng ta ăn là gà khỏe mạnh, Kỳ Kỳ, thật sự thì con còn muốn mua dùm người vài cái bánh trứng ấy."

E rằng chính là bản thân con muốn ăn chứ gì?

Đón nhận lấy ánh mắt hờn tủi của con trai, Cận Tử Kỳ nhịn không được cười lên một tiếng: "Lần sau Kỳ Kỳ ở nhà nướng cho con ăn."

"Vậy cũng không giống rồi!" Cận Mỗ Mỗ chu chu mỏ, nói thầm, "Tối nay vẫn là không có đùi gà ăn. . . . . ."

Cận Tử Kỳ sờ sờ đầu của con trai, bên kia cửa phòng nghỉ bị đẩy ra, có người đến.

Trong lúc nhìn thấy Cận Chiêu Đông, Cận Tử Kỳ sửng sốt, nhưng khi phát hiện sắc mặt của cha không quá cao hứng, thì cũng không muốn nói thêm lời gì khiến ông bị đả kích nữa, chỉ cung kính gọi một tiếng: "Ba ba!"

Cận Chiêu Đông sau khi đối thoại với Kiều Nam, trong đầu buồn bực vốn định rời đi, nhưng lúc đi ngang qua một căn phòng thì nghe được tiếng trẻ con non nớt chọc cười ở bên trong, trái tim mềm nhũn, kìm lòng không đặng mở cửa phòng ra, sau đó nhìn thấy con gái và cháu ngoại ngồi chung với nhau vô cùng thân thiết, ông chỉ cảm thấy một cổ chua xót xông lên lồng ngực.

Những năm qua, ông chỉ đều chấp nhất một phần tình yêu và áy náy với một người, nhưng quay đầu lại, ông mới phát hiện rõ, người mà ông chân chính áy náy đã sớm bị ông phụ bạc mấy chục năm, làm sao vài ba lời thì có thể nói được rõ ràng?

Khi Cận Tử Kỳ cho là cha mình sẽ đi, thế nhưng Cận Chiêu Đông lại ngồi xuống ở một bên, cũng không nói chuyện, chẳng qua là lẳng lặng nhìn sang cô và Mỗ Mỗ đang gặm pizza, mà Mỗ Mỗ bị nhìn thế cũng không được tự nhiên nên dừng lại.

Vì vậy, hai mẹ con, một lớn một nhỏ, bốn mắt không rõ chuyện gì cứ nhìn chằm chằm gương mặt đen tối của Cận Chiêu Đông.

Ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng bước chân, bởi vì trong phòng nghỉ rất im ắng, cho nên động tĩnh bên ngoài đều có thể nghe thấy rất rõ ràng, dường như có một nam một nữ đứng lại ở cửa, nhưng không mở cửa đi vào.

"Em đi vào nghỉ ngơi một chút đi, bên chỗ tưởng niệm có anh cùng Kỳ Diễn trông chừng là được rồi."

Đầu lông mày của Cận Tử Kỳ khẽ nhướng, phản ứng theo bản năng nhìn về phía Cận Chiêu Đông, quả nhiên thấy sắc mặt của cha mình tối như đêm.

Ngoài cử , không thể nghi ngờ chính là Kiều Nam mới vừa cùng Cận Chiêu Đông tuyên chiến.

"Em không mệt, Tử Kỳ đang mang thai, hôm nay nhà họ Tống xảy ra chuyện như vậy, lý nên người làm mẹ em đây phải tới làm giúp con, nhưng ngược lại anh. . . . . ."

Lời của Tô Ngưng Tuyết còn chưa nói hết, lập tức bị Kiều Nam cắt đứt: "Ngưng Tuyết, em còn nhớ rõ thời điểm chúng ta quyết định đến với nhau đã nói gì không?"

Ở cửa, thoáng trở nên im lặng, lúc Cận Tử Kỳ nhìn thấy hai bóng đen ngoài khe cửa, cũng không có lên tiếng.

Mà ở một bên, hai bàn tay của Cận Chiêu Đông đang đặt ở trên đầu gối lại chậm rãi cuộn chặt.

Đôi mắt của Cận Mỗ Mỗ cứ di chuyển qua lại giữa mẹ và ông ngoại, thức thời mà rụt cổ một cái, trở về gặm pizza.

"Chỉ cần là em quan tâm, anh cũng sẽ quan tâm giống như vậy, mặc dù Tử Kỳ không phải ruột thịt của anh, nhưng ở trong lòng anh, con bé cũng giống như con gái ruột của anh, làm cha, anh có nghĩa vụ giúp con bé xoá bỏ buồn phiền rắc rối."

Kiều Nam than nhẹ một tiếng, bóng dáng ngoài khe cửa lúc lắc một cái, sau đó giọng nói của Tô Ngưng Tuyết vang lên.

"Xin lỗi anh. . . . . . Chuyện con cái em. . . . . ."

"Đứa ngốc, sao lại nói xin lỗi với anh, Tử Kỳ cũng không phải là con của anh sao?"

Tô Ngưng Tuyết yên lặng một lát, mới nói: "Mấy đồ ăn nhanh cũng đã nguội rồi, anh mau đi ăn đi."

Ngoài cửa, hai người lại đứng một hồi, mới cùng nhau rời đi, về phần phòng nghỉ, cũng không có đi vào.

Cận Tử Kỳ nghe cuộc đối thoại này, từ đáy lòng cũng bội phục kỹ xảo nói chuyện của Kiều Nam, ngắn ngủn mấy câu, là có thể khiến cho một người phụ nữ cảm động như vậy, cùng cha mình mà so sánh . . . . . .

Cô suy nghĩ, thì quay đầu nhìn về phía Cận Chiêu Đông, người sau quả nhiên vành mắt đã đỏ hồng, không biết đang suy nghĩ gì.

"Ba. . . . . ." Cận Tử Kỳ lo lắng kêu lên, không muốn Cận Chiêu Đông ở chỗ này nổi cáu cái gì.

Cận Chiêu Đông hoàn hồn, nhìn Cận Tử Kỳ, rồi lại nhìn Cận Mỗ Mỗ khoẻ mạnh kháu khỉnh một chút, ngẫm lại những



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
       
Có bài mới 22.07.2017, 11:53
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 797
Được thanks: 12545 lần
Điểm: 9.42
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên [Quyển cuối] - Điểm: 12
【68】Hắn chính là một nửa kia của cô!

Editor: Tâm Thường Lạc

"Tiểu Kỳ, em cứ như vậy mà tin tưởng cậu ta sao?"

Cận Tử Kỳ gật đầu: "Đúng vậy, tôi tin tưởng anh ấy, cho nên, anh có thể rời đi."

Tần Viễn không nói lời nào, chẳng qua là nhìn cô chằm chằm, tựa như đang dò xét mức độ chân thật của những lời cô nói ra.

Cận Tử Kỳ dứt khoát nói thẳng thắn: "Nếu như anh xuất hiện tại nơi này, là vì muốn khích bác chia rẽ tình cảm vợ chồng chúng tôi, như vậy, tóm lại anh có thể xoay người đi được rồi, nếu như là muốn làm đấng Chúa cứu thế, như vậy, mời anh thu hồi lại những lời đó của mình, người đàn ông mà tự bản thân tôi muốn gả so với anh thì càng biết rõ anh ấy là hạng người gì hơn."

Tần Viễn cười khẽ một cái, nhìn thần sắc Cận Tử Kỳ đầy kiên định, trong mắt lóe ra cảm xúc không rõ, "Cho dù trong lòng cậu ta xem em là bóng dáng thoáng hiện của người nọ, em cũng không thèm quan tâm chút nào sao?"

Cận Tử Kỳ đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười, những lời này sao lại nghe quen tai như vậy. . . . . .

"Ở Tam Á em cũng đã gặp Jane Rocher rồi, em không cảm thấy. . . . . . Mình cùng cô ta hoặc nhiều hoặc ít giống nhau sao?"

Cận Tử Kỳ không khỏi ngồi thẳng người lên, vẻ mặt nghiêm nghị: "Tần Viễn, anh quanh co lòng vòng như vậy, đến tột cùng là muốn làm gì? Tần Viễn mà trước kia tôi biết, làm việc thản nhiên, tuyệt đối không dài dòng, bây giờ anh lại hết lần này đến lần khác dong dài dây dưa, vừa rồi anh nghĩ gì? Anh cảm thấy, tôi với anh còn có thể có kết quả sao?"

Chẳng qua Tần Viễn nhìn Cận Tử Kỳ chằm chằm, môi mím lại rất chặt, trên mặt không chút biểu tình.

"Em đang nói dối. Nếu như em thật sự quên, tại sao vào bảy năm trước khi cùng Tô Hành Phong sáng lập Phong Kỳ, chỉ bồi dưỡng những người có thiên phú âm nhạc lại không có khả năng kinh tế? Rồi tại sao thời điểm căn phòng cũ mà anh và mẹ anh từng ở bị phá bỏ và dời đi nơi khác, em lại tốn biết bao nhiêu tiền và tinh lực để bảo vệ nơi đó?"

"Bây giờ tôi đã gặp được đúng người."

Cận Tử Kỳ cắt đứt ngang lời của anh: "Tôi thừa nhận cho dù vào năm năm trước bản thân mình vẫn không cách nào quên được đoạn quá khứ đó, ai cũng có mối tình đầu ấm áp tốt đẹp, tôi cũng là người bình thường nên không thể ngoại lệ, cho nên. . . . . . Sau khi biết rõ anh đã có đôi có bạn nhưng vẫn luôn vọng tưởng, có lẽ một ngày nào đó anh sẽ trở về bên cạnh tôi."

"Tuy nhiên không phải anh cũng đã không trở về đó sao? Thời điểm tôi đồng ý kết hôn cùng Tô Hành Phong, trong lòng chỉ muốn để cho anh biết tin tức này, nhưng cho đến khi hôn lễ của chúng tôi trở thành một trò cười, Tô Hành Phong bỏ đi, anh cũng không xuất hiện như trong tưởng tượng, Tần Viễn, bắt đầu từ khi đó, tôi cũng đã chết tâm rồi."

Khi cô một mình, mặc chiếc áo cưới nặng nề dày cộm, đi giữa trời mưa, anh ta cũng không mang đến một khoảng trời trong tươi đẹp để che chắn giúp cô, khi đó không phải là anh ta, bây giờ tại sao còn muốn cô vẫn đứng chờ tại chỗ?

"Cho nên, lúc em mất trí nhớ, đã dễ dàng đi yêu Tống Kỳ Diễn sao?"

Tần Viễn nhìn Cận Tử Kỳ, trong ánh mắt có đau đớn, có chua cay, có khẩn trương, có hối tiếc.

Cận Tử Kỳ hơi cong khóe môi: "Đúng vậy!"

Nụ cười yếu ớt đó lại đầy ắp hạnh phúc ngọt ngào, đôi mắt vô cùng đau đớn Tần Viễn.

"Không chỉ là tôi, gia đình của tôi, bạn bè tôi đều đã nhất trí công nhận anh ấy, ở cùng anh ấy, lòng tôi không có cảm giác mệt mỏi. Chỉ có hai nửa vòng tròn thích hợp nhất mới có thể vừa khớp thành một cái vòng tròn hoàn chỉnh."

"Nếu như em muốn anh nổi lên ghen tị, Cận Tử Kỳ, em đã thành công."

Ánh mắt của Tần Viễn sáng ngời mà nhìn sang cô: "Anh vẫn không có cách nào quên, cho nên quyết định trở về nước, vốn tưởng rằng lần này có thể hoàn toàn cởi bỏ khúc mắc ở đáy lòng, nhưng không nghĩ ngược lại càng lún càng sâu."

"Sau khi ly hôn với Phương Tình Vân, anh không lập tức trở về Pháp, cũng không phải là vì muốn phát triển thị trường đại lục, anh muốn đến gần em, muốn bù đắp lại tất cả mọi thứ mà chúng ta đã từng bỏ lỡ. Em muốn yêu, em muốn cảm giác an toàn, bây giờ anh đã có khả năng cho em, chỉ cho mình em, sẽ không còn có Phương Tình Vân thứ hai!"

"Tần Viễn, chúng ta kết thúc rồi, đã sớm kết thúc rồi, không thể nào làm lại lần nữa."

Cận Tử Kỳ nhấn từng chữ một nói, "Nếu như tôi có làm gì không tốt, để cho anh sinh ra hiểu lầm, tôi có thể nhận lỗi với anh, tôi sẽ từ bỏ tất cả. Tôi đã yêu người khác, anh nhìn cái này đi, tôi và anh ấy có cam kết, có hôn nhân, bất kể như thế nào, tôi cũng sẽ không rời khỏi anh ấy."

Cô giơ tay lên, hướng chiếc nhẫn về phía Tần Viễn.

"Cho dù là làm thế thân, em cũng vui vẻ chịu đựng sao?"

Cận Tử Kỳ bỗng dưng đứng dậy, đến sát gần đưa mắt nhìn Tần Viễn.

"Mỗi một người ở trên thế giới này đều là độc nhất vô nhị, tôi không cho rằng mình và Jane giống nhau đến mức có thể làm thế thân của cô ta, nếu như Tống Kỳ Diễn thật sự muốn như vậy, Jane đang ở chỗ đó, tại sao hết lần này tới lần khác anh ấy lại chọn tôi?"

"Tần Viễn, anh nói



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
       
Trả lời đề tài  [ 470 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 43, 44, 45

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 60, 61, 62

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại yêu An Tử Thiên - Chi Hoãn

1 ... 21, 22, 23

4 • [Hiện đại] Đầu lưỡi - Ức Cẩm

1 ... 30, 31, 32

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 16/07]

1 ... 30, 31, 32

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Vòng tròn - Uyển Tử Mễ

1 ... 29, 30, 31

[Hiện đại - Trùng sinh - Mạt thế] Mạt thế trùng sinh chi nữ vương trở về - Lưu Cẩn Du

1 ... 51, 52, 53

8 • [Hiện đại] Quay đầu - Lệ Ưu Đàm

1 ... 32, 33, 34

9 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 117, 118, 119

10 • [Hiện đại - Phản xuyên] Hoàng ân cuồn cuộn - Tùy Hầu Châu

1 ... 23, 24, 25

11 • Trang sức + phụ kiện đủ loại FREE SHIP

1 ... 6, 7, 8

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 89, 90, 91

13 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 84, 85, 86

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 86, 87, 88

15 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 24/07]

1, 2, 3, 4, 5

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 28/5)

1 ... 38, 39, 40

17 • [Xuyên không] Nghịch thiên độc sủng Cuồng phi thật yêu nghiệt - Sa Thần

1 ... 97, 98, 99

18 • [Hiện đại - Hài] Suỵt! Đại ca bị đè rồi - Bối Nhi Quá Kỳ

1 ... 78, 79, 80

19 • [Hiện đại] Cưới chui tổng giám đốc xin bình tĩnh - Ngu Thiên Tầm

1 ... 73, 74, 75

20 • [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

1 ... 82, 83, 84


Thành viên nổi bật 
Gián
Gián
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Vong Ưu Tình
Vong Ưu Tình

Lãng Nhược Y: Pp ngủ ngon
Lãng Nhược Y: Quỷ, nàng chờ đó, ta sẽ tra ra chân thân của nàng sớm thôi :))
ღQuỷღ: ta đi ngủ nhớ mơ về ta nha :)) love u chụt chụt
ღQuỷღ: mấy pháp bảo hết hạn sử dụng hả ta mới không sợ :))
Lãng Nhược Y: Nương, người mau lấy pháp bảo ra bắt con quỷ đội lốt  cừu non đi :)2
Gián: Bà vũ t mess :D4
ღQuỷღ: ta luôn có sự kiên nhẫn trong tâm mà h nàng mới biết à :))
Lãng Nhược Y: Quỷ, nàng quá nhẫn tâm :cry2:
ღQuỷღ: thật mà nàng đi chết ta không cứu đâu vĩnh biệt :))
Lãng Nhược Y: Tin chết liền
ღQuỷღ: ta là mem bẻ mới
Lãng Nhược Y: Nương, xả stress đặc biệt ghê :sweat:

Quỷ, nàng là...
ღQuỷღ: gián thơm mùi....
tawanyorseang: Gián thúi ... có chuyện cần giúp
ღQuỷღ: lên bị nguwofi ta hack r hả :))
ღQuỷღ: ta là nguwofi đi dọa mấy nguwofi buổi đêm đó
Gián: Bữa nay nương nóng đi tìm xả giận thế nà lên face gây sự :D3
Lãng Nhược Y: Nương người biết quỷ là ai ko *liếc*
Gián: Quỷ mi là ai rứa :)2
ღQuỷღ: chào gián đại ca mang lên nướng thịt giấn bán nuôi bao duwoxng
Lãng Nhược Y: Quỷ, ="=

Nương tối mát :hug:
ღQuỷღ: ăn uống ngủ nhỉ khách sạn ngàn sao vách nứt
Gián: Nà ná na :D3
ღQuỷღ: ta bao dưỡng :))
Lãng Nhược Y: Đan, đi cầu bao nuôi đó :(
ღQuỷღ: ngắt đi đúng rồi đó :))
Lãng Nhược Y: Quỷ *lườm*

Đan, pp ngủ ngon
An Đan: y y == nàng đành gì
An Đan: y y pp =.= đêm tối bv ngta ngắt wifi .
Lãng Nhược Y: Đan, hức vậy thì ta đành... :hixhix:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.