Diễn đàn Lê Quý Đôn












images



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 480 bài ] 

Hôn sủng: Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên

 
Có bài mới 25.07.2015, 22:51
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 663
Được thanks: 7661 lần
Điểm: 9.1
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn sủng: Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (Quyển 4) - Điểm: 12
Chương 38.3 Trận Chiến Sớm Của Mẹ Chồng Và Nàng Dâu!

Editor: Tâm Thường Lạc

Tô Hành Phong ra khỏi phòng khách, đứng ở cạnh cửa sổ trên hành lang, lấy điếu thuốc từ trong bao, đốt lên.

Gió đêm lành lạnh lướt qua mặt, anh không nhịn được rùng mình.

Thậm chí còn có thể nghe được từ trên hành lang lầu hai tiếng trẻ con chơi đùa cười khanh khách và tiếng chụp bóng cao su thùng thùng.

Anh có chút phiền não nên hung hăng hít một hơi thuốc, không chú ý nên bị sặc trong khí quản mà ho khan.

Cho đến khi ho đến hai mắt đỏ lên vẫn không dừng lại được, khí lực toàn thân đều đã giống như bị rút sạch rồi.

Anh đột nhiên không hiểu tại sao mình muốn cùng Bạch Tang Tang kết hôn, anh không thương cô, thậm chí ngay cả tình bằng hữu giữa bạn bè cũng không có, hai người ở chung một phòng, cũng là đồng sàng dị mộng.

Chẳng lẽ chỉ là vì đứa bé kia trong bụng Bạch Tang Tang sao?

Tô Hành Phong không khỏi cười lạnh, chỉ sợ mẹ của anh quan tâm là khối thịt béo nhà họ Bạch này.

Khi thuốc lá đốt đến cuối, nóng ngón tay, anh co rút đau đớn một cái, rồi ném điếu thuốc ra gốc cây bên ngoài cửa sổ.

Sau đó phía sau lại vang lên giọng nói đầy kinh ngạc của một người phụ nữ: "Hành Phong, cậu làm gì đứng ở chỗ này?"

Tô Hành Phong phản ứng theo bản năng quay đầu, thì nhìn thấy Bạch phu nhân xách chiếc túi PRADA đi đến, tóc dài đen nhánh chỉnh tề bới lên ở sau ót, một thân áo váy tinh xảo, thấy thế nào làm thế nào cũng đầy khí chất một quý phụ.

Đúng là cùng mẹ của anh ở bản làng rẻo cao với một thiên kim danh môn như vậy không cách nào so sánh được!

Tô Hành Phong không nhịn được tự giễu mà cười cười, anh phát hiện sau lưng Bạch phu nhân còn có hai người đi theo.

Một người trong đó anh biết, còn cùng hắn ta ẩu đả, là Bạch Lộ Thần.

Một người khác, lại là một cô gái trẻ mười mấy tuổi, ăn mặc loè loẹt, cùng Bạch Lộ Thần dính lấy nhau, nhuộm một đầu tóc màu tím, gần xương quai xanh còn có xăm một con bướm, nhìn thế nào làm thế nào cũng non kém.
  
"A Thần à, nơi này là nhà anh sao? Thật lộng lẫy nha, giống như toà thành trong phim hoạt hình vậy!"

Cô gái trẻ kia từ khi đi vào đến bây giờ, hai con mắt giống như mấy trăm cái bóng đèn, tỏa sáng lấp lánh, đôi bàn tay không ngừng mà sờ sờ chỗ này rồi sờ sờ chỗ nọ, tựa như Già Lưu vào thăm đại quan viên.
  
Tô Hành Phong nhìn cô nhíu nhíu mày, mà Bạch phu nhân dường như làm thế nào cũng không thích cô gái trẻ này, liếc xéo cô một cái, nhưng có chút bất đắc dĩ, cho nên cuối cùng quyết định hoàn toàn không nhìn đến cô gái cứ dính lấy con trai bà không thả này.

Bạch Lộ Thần cũng biểu hiện thật hào phóng, ôm lấy cổ cô gái, kéo cô ta vào trong ngực, đùa với cô: "Thích không? Chờ chị gái anh sau khi kết hôn, chúng ta sẽ dọn đến nơi này tới ở mười ngày nửa tháng !"

"Có thật không?" Cô gái nhỏ kia vui mừng khó có thể kiềm chế, dùng sức hôn một cái bẹp thật mạnh lên trên má của Bạch Lộ Thần: "A Thần anh tốt nhất, em thật sự rất rất rất yêu anh!"

Bạch phu nhân rốt cục không nhìn nổi, hạ thấp giọng trách cứ: "Há mồm ngậm miệng tình tình ái ái, người mới mười mấy tuổi, biết cái gì tình yêu, tiếp tục nhiều chuyện nữa thì đi ra ngoài cho ta, để khỏi mất mặt xấu hổ!"

Cô gái trẻ bị dáng vẻ nghiêm nghị cáu kỉnh của Bạch phu nhân doạ cho sợ phải rụt rụt vào trong lòng Bạch Lộ Thần, mím cái miệng nhỏ nhắn khoing dám ăn nói lung tung nữa, bất quá đôi mắt lại lưu chuyển qua lại khắp hành lang lộng lẫy, khó nén được sự yêu thích và hướng về nới này.

Ngược lại Bạch Lộ Thần thờ ơ mà bỉu môi, khóe mắt liếc đến gương mặt băng bó của Tô Hành Phong, mở miệng: "A, anh rể à, chị gái tôi đâu? Chúng tôi chính là cố ý đến thăm chị gái, nhưng anh chớ giấu chị ấy đi đó!"

Tô Hành Phong lười phải cùng tên lưu manh này ứng đối, "Cô ấy ở trong phòng khách."

Bạch Lộ Thần đối với việc Tô Hành Phong xem thường không muốn gặp, rảnh rỗi tới nhàm chán nên trêu chọc cô gái nhỏ ở trong ngực, âm thanh hi hi ha ha tràn đầy cả dãy hành lang.
  
Bạch phu nhân hung hăng mà trợn mắt nhìn đứa con trai không nghe lời này mấy lần, nếu không phải là trong nhà không ai lái xe, bà nơi nào sẽ để cho cái tên tiểu tử thúi này đưa bà tới đây, còn mang theo Thái muội (chỉ cô gái tuổi vị thành niên ăn chơi phóng đãng) không biết ở đâu ra này đi tới.

Ý thức được Tô Hành Phong mất hứng, Bạch phu nhân vội ho một tiếng, kéo mở đề tài: "Đúng rồi Hành Phong, ta nghe Tang Tang nói các con gần đây đang thương lượng tổ chức hôn lễ, ngay cả thiệp mời cũng đã gửi ra ngoài, ta không quá yên tâm, nên cố ý tới xem một chút, có chuyện gì cần ta giúp một tay không?"

Bạch phu nhân khó được khách khí như vậy, Tô Hành Phong có chút không quen mà cười cười, nhưng không nói tiếp.

Thật sự thì Bạch phu nhân cũng là nói lời khách sáo, nếu như Tô Hành Phong thật sự không có năng lực mà để cho bà làm lấy, khó bảo đảm một giây kế tiếp bà sẽ không giận tái mặt, cho nên không nghe thấy Tô Hành Phong mở miệng, ngược lại bà vô cùng hài lòng.

Cũng không có hỏi Tô Hành Phong một câu, Bạch phu nhân lướt qua anh rồi tiếp tục đẩy cửa phòng khách ra.

Bạch Tang Tang mặc một bộ quần áo đỏ ở dưới ánh đèn rất nổi bật, Bạch phu nhân hầu như chỉ liếc mắt một cái thì nhìn thấy cô, giống như đang ở nhà mình lên tiếng gọi cô: "Tang Tang, thiệp mời phát như thế nào rồi?"

Tống Nhiễm Cầm đang nổi lên một bụng tính toán tinh thần hăng hái mà thuyết phục Bạch Tang Tang, khiến cho cô vừa đối với mình biết vâng lời, vừa lại để cho cô ngoan ngoãn cùng nhà họ Bạch giữ vững quan hệ tốt đẹp, được ngày sau sử dụng cho nhà họ Tô.

Kết quả đột nhiên bị Bạch phu nhân xông vào từ đó cắt đứt, giống như là cao thủ Luyện Khí công giữa đường bị cắt ngang, không phải tắt thở thì cũng chính là đi đời nhà ma, đơn giản, Tống Nhiễm Cầm chẳng qua là ho khan vài cái.

Bạch Tang Tang nhìn thấy mẹ của mình, khó có thể kiềm chế vui sướng, giống như là nông nô nổi dậy làm chủ, cô vội vàng đứng lên nghênh đón.

Nếu như mẹ của cô tối nay không đến, cô còn không biết mình sẽ cùng Tống Nhiễm Cầm phát sinh xung đột gì!

Tống Nhiễm Cầm nhìn thấy trợ thủ của Bạch Tang Tang đến đây, có chút không vui, nhất là bây giờ, dưới tình huống bà bị Tống Kỳ Diễn đuổi ra Tống thị chật vật, nhìn thấy nét mặt phong thái cú Bạch phu nhân không khỏi hâm mộ đố kị.

Đổi lại ngày trước, Tống Nhiễm Cầm đã sớm không thể chờ đợi mà phân phó người giúp việc vừa dâng trà vừa đưa điểm tâm, nhưng tối nay Tống Nhiễm Cầm lại mệt mỏi, theo đó vừa bệnh nặng xong, ngồi sững ở tại chỗ không tinh thần không vực dậy nổi.

Bạch phu nhân sờ sờ gương mặt Bạch Tang Tang, xác định không ốm mới thở phào nhẹ nhõm, quay qua nhìn về phía Tống Nhiễm Cầm ngồi bên kia bất động, không nhịn được tò mò hỏi: "Tô phu nhân đây sao thế?"

Tống Nhiễm Cầm nói lầm bầm hai tiếng, còn chưa nói xong, Bạch Lộ Thần tiến vào đột nhiên"Ai nha" một tiếng, sau đó cười hì hì lên nhìn Tống Nhiễm Cầm: "Đây không phải là vị Tống đại tỷ một phen ôm cây chổi quét sạch cả sân vườn hoa Thiên Hương sao? Làm thế nào gục xuống đây? Tới tới tới, vừa lúc tôi lái xe tới, đưa bà đi bệnh viện!"

Bạch Lộ Thần kia thanh sắc biểu diễn cũng tốt, khiến cho sắc mặt Tống Nhiễm Cầm nhất thời khó coi, cũng không giả bộ, vẫn ở trên ghế sofa ngồi dậy, sửa lại quần áo của mình một chút, không nhìn đến Bạch Lộ Thần châm chọc bà.

Mà cô gái trẻ trong ngực Bạch Lộ Thần đảo đôi tròng mắt nâu nhanh như chớp, nhìn diện mạo Tống Nhiễm Cầm hung thần ác sát, có chút sợ, ngược lại Bạch Lộ Thần vỗ vỗ đầu vai của cô: "Lên tiếng chào hỏi Tống đại tỷ đi."

"Lộ Thần!" Bạch phu nhân nghiêm nghị quét mắt nhìn hắn một cái.

Bạch Lộ Thần nhún nhún vai, vỗ nhẹ đầu cô gái trẻ: "Anh nói sai rồi, không phải đại tỷ, là dì."

Cô gái trẻ đơn thuần mà ồ một tiếng, ngây ngốc, thế nhưng thật sự đi lên trước, nhếch cái miệng nhỏ nhắn đưa tay ra với Tống Nhiễm Cầm tâm cao khí ngạo: "Chào dì Tống, cháu là bạn gái của A Thần, rất hân hạnh được biết dì."

Tống Nhiễm Cầm dùng khóe mắt lướt qua cô gái trẻ từ trên xuống dưới, không cách nào che giấu sự ghét bỏ, hơn nữa đối với cô ăn mặc váy ôm mông lộ rốn càng cau mày, chỉ thiếu không có chỉa vào mũi cô mắng không biết chừng mực ý tứ!

Cho nên, Tống Nhiễm Cầm ngẩng mặt hất cao càm, không nhìn thẳng bàn tay của cô gái.

Cô gái trẻ lúng túng duỗi tay ở giữa không trung một lát, mới ngượng ngập mà thu hồi, quay đầu lại khó xử mà nhìn Bạch Lộ Thần, gãi gãi đầu của mình, ý kia giống như đang nói: dì không để ý tới em làm sao bây giờ?

Bạch Lộ Thần gật gật đầu, chỉ sợ thiên hạ không loạn mà chỉ chỉ chỗ trống bên cạnh Tống Nhiễm Cầm: "Dì hôm nay có thể tâm tình không tốt, không phải cố ý nhằm vào em, em cứ ngồi xuống cùng dì nói chuyện một chút đi!"

"Aa! Em biết rồi!" Cô gái trẻ nhếch miệng cười một tiếng, thật sự vui vẻ mà đi qua.

Bạch phu nhân trách cứ mà liếc nhìn Bạch Lộ Thần, Bạch Lộ Thần chẳng qua là mím môi, mà cô gái trẻ kia đã đi qua ngồi xuống một cái chỗ trống nhỏ hẹp bên cạnh Tống Nhiễm Cầm, chen chen lấn lấn, khí lực không nhỏ, thật sự đẩy cái mông to lớn của Tống Nhiễm Cầm qua bên cạnh.

Tống Nhiễm Cầm mất thăng bằng thiếu chút nữa bị chen lách mà nằm ở trên ghế sofa, hung tợn mà quay đầu lại mắt trợn trắng nhìn chằm chằm cô gái trẻ, ngoài dự đoán cô gái khờ dại khoác lên cánh tay của bà, chớp mi vào cái: "Dì à, dì bị bệnh đục tinh thể rồi sao?"

Mặt của Tống Nhiễm Cầm đen như đáy nồi, thầm mắng: mày mới bệnh đục tinh thể, cả nhà mày bệnh đục tinh thể!

Chẳng qua là không đợi Tống Nhiễm Cầm nói ra lời cay nghiệt gì, đôi bàn tay của cô gái trẻ cũng đã hoạt động ở trên người bà, hai mắt toả sáng: "Dì, quần áo này của dì là lông thỏ thật hay là lông giả vậy? Thật đắt mà, bất quá dì mặc lên người thật là đẹp mắt, tròn trịa, nhìn xa xa, nhất định so với Teddy còn Teddy hơn!"

Lời này làm thế nào nghe vào cũng cảm thấy châm chọc? Tống Nhiễm Cầm nhíu mày một cái, nhưng vẫn là không ngại học hỏi kẻ dưới.

"Teddy là vật gì?"
  
"Teddy là gấu đó mà!" Giọng điệu của cô gái trẻ có chút cất cao, quả nhiên vẫn là giọng nói ngây thơ.

Nhưng sắc mặt Tống Nhiễm Cầm thì lúc xanh lúc đỏ, dùng sức giũ bàn tay ra, muốn hất cái đồ dân quê không có mắt nhìn này ra, tuy nhiên, cô gái trẻ kia tựa như thuốc cao bôi trên da chó dính chặt vào người của bà.

Mấy lần giãy giụa không có kết quả, mặt Tống Nhiễm Cầm đã xanh rồi, dứt khoát cũng lười để ý tới cô ta, tiếp tục nghiêng sang Bạch Tang Tang bày ra một nụ cười dữ tợn: "Tang Tang à, mới vừa rồi mẹ sắp xếp hôn lễ, ý của con thế nào? Nếu là cảm thấy tốt, con quay lại lập tức huỷ bỏ kế hoạch đã đặt trước đó đi."

Bạch Tang Tang nhìn cũng không nhìn đến Tống Nhiễm Cầm dù là liếc mắt một cái, ngược lại Bạch phu nhân nghe thấy đến đây thì hăng hái, thoáng nghiêng người qua, nhìn sang Tống Nhiễm Cầm nhiệt tình mà hỏi thăm: "A? Đã thương lượng tiệc rượu rồi sao? Bên Thịnh Thế Hào Đình kia đã nói xong rồi sao?"

Nghe được cái nhãn Thịnh Thế Hào Đình này, khóe mắt Tống Nhiễm Cầm bất động vẻ mặt co rút.

Bạch Tang Tang lại mỉm cười mà giải thích cho mình mẹ: "Mẹ, tuy nhiên mẹ chồng lại nói, Thịnh Thế Hào Đình không thích hợp hôn lễ của chúng con, bà quyết định cử hành hôn lễ cho chúng con ở Vương Trung Vương phía bắc thành phố, nghe nói cần khoảng ba nghìn một bàn đấy, vẫn là một loại món ăn, con cảm thấy nha, đầu bếp đó nhất định là thần bếp cao cấp!"

"Cái gì, Vương Trung Vương? !" Bạch phu nhân hầu như phản ứng theo bản năng mà đề cao âm lượng.

Sau đó Bạch phu nhân nhìn về phía Tống Nhiễm Cầm: "Tô phu nhân, không phải tôi nghe lầm chứ, nhà họ Bạch và nhà họ Tô cũng không phải là một loại tiểu môn tiểu hộ, bà để cho bọn chúng đến Vương Trung Vương mở tiệc, đây không phải là cố ý làm cho người ta chế giễu sao?"

Tống Nhiễm Cầm bị nói xong mím chặt môi, kéo lại áo khoác lông chồn nước trên người, giữ vững im lặng.

Bạch Tang Tang còn e không đủ khiếp sợ, giả bộ cười bổ sung: "Mẹ, con còn chưa nói xong đây, mẹ chồng còn nói sẽ cho chúng con cử hành hôn lễ theo hình thức Trung Hoa, a, mẹ cũng là người từng trải, giúp chúng con tham khảo một chút thôi!"

Bạch phu nhân nghe con gái dùng loại ngữ điệu âm dương quái khí này nói chuyện, cũng biết chuyện có vấn đề, lại nén giận xuống mà nghe Bạch Tang Tang nói cái đại khái, càng nghe đến phần sau sắc mặt càng thêm khó coi, nhất là cái đoạn quỳ lạy kia.

Đến lúc Bạch Tang Tang nói xong, Bạch phu nhân lại mặt lạnh nhìn Tống Nhiễm Cầm: "Tô phu nhân, cái quỳ lạy Chi Lễ này, không phải thời cổ đại thị thiếp khi diện kiến chính thất mới có hành lễ dập đầu sao? Tô phu nhân nếu như đối với lễ nghi cổ đại không rõ ràng lắm, chúng ta trước tiên có thể bồi dưỡng thêm tiết học, phổ cập kiến thức một chút!"

Tống Nhiễm Cầm cảm giác mình bị hai mẹ con này một xướng một họa làm nhục mất hết mặt mũi, nhưng vẫn cố gắng khắc chế, bởi vì bà còn có chuyện quan trọng hơn phải nói.

Đợi Bạch phu nhân dừng lại, Tống Nhiễm Cầm thuận tiện nhảy vào: "Bà thông gia, nếu như bà không thích cái quy trình này, chúng ta vẫn là có thể đổi, bất quá phương diện của hồi môn chúng ta phải nói đến."

Bạch phu nhân mất hứng: "Tô phu nhân, các người không sang làm lễ hỏi, nhà họ Bạch chúng tôi cũng không thúc giục, thế nào bây giờ, bà còn muốn chúng tôi mang của hồi môn tới đây?"

Tống Nhiễm Cầm nghe xong mặt đen hơn phân nửa.

"Cái gì lễ hỏi không lễ hỏi, cái hôn lễ này đều là theo như tập tục của quê hương chúng tôi, chúng tôi ở nơi đó không có lễ hỏi như bà vừa nói, ngược lại của hồi môn của đàn gái, phải mang sang cũng là thật dầy thật phong phú !"

Bạch phu nhân vì Tống Nhiễm Cầm không biết xấu hổ mà giận đến thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu.

Ngược lại cô gái trẻ vốn yên lặng ngồi ở bên cạnh Tống Nhiễm Cầm lại mở miệng: "Dì à, dì làm thế nào lại như vậy hả! Tôi mặc dù chưa từng kết hôn, nhưng tôi cũng biết rõ, dì phải cấp cho gia đình A Thần một số tiền lớn, mà không phải dì đưa tay muốn một số tiền lớn từ nhà A Thần, bây giờ là chị gái A Thần gả cho con trai dì, không phải con trai của dì gả cho chị gái A Thần!"

Tống Nhiễm Cầm cảm thấy bên tai ong ong, giống như có con ruồi bay loạn.

Đáng tiếc cô gái trẻ kia đang ở chỗ này liến thoắng không ngừng: "Dì à, mẹ tôi nói cho tôi biết, làm người đó mà, phải phúc hậu, nếu không sau này sẽ gặp báo ứng, lừa gạt nhà A Thần như dì đây, thật không tốt!"

Tống Nhiễm Cầm nghiến răng khanh khách vang dội, rốt cục không nhịn được, hét lớn một tiếng: "Tôi nói cô xong chưa, tôi muốn tiền cưới của nhà họ Bạch liên quan cái rắm gì tới cô, cô líu ríu nói không ngừng, cô tính ra là thứ gì chứ!"

Cô gái trẻ bị Tống Nhiễm Cầm phun đầy nước miếng lên mặt, Tống Nhiễm Cầm lại trừng mắt lạnh lùng, nhìn sang Bạch phu nhân nói: "Bạch phu nhân, bà không đồng ý hôn sự này có thể nói thẳng, không cần thiết tìm người ngoài làm nhục tôi như vậy!"

Bạch phu nhân chỉ cảm thấy oan uổng vô cùng, cô gái này đâu nào là do bà tìm tới?

Quay đầu nhìn con trai bên cạnh, Bạch Lộ Thần lại vắt cái chân thon dài lên, thanh thản mà uống trà cắn hạt dưa, bộ dạng tự tại sung sướng, giống như không nghe thấy Tống Nhiễm Cầm gầm thét đinh tai nhức óc.

Cô gái trẻ kia tủi thân mà mở trừng hai mắt: "Dì, tại sao dì có thể nói như vậy? Tôi là bạn gái A Thần, cũng chính là bạn gái của em vợ của con trai dì, vậy chị gái của A Thần cũng coi là chị gái của tôi, tôi vì hôn lễ chị gái tôi bất bình dùm, tại sao dì có thể nói tôi là người ngoài?"

Bạch Tang Tang đúng lúc mà đứng ra hòa hoãn cục diện bế tắc: "Mẹ chồng à, mẹ còn cùng một tiểu nha đầu so đo đúng sai sao? Thời gian không còn sớm, hay là chúng ta thảo luận một chút chuyện hôn lễ trước đi."

Tống Nhiễm Cầm hùng hổ mà nhìn chằm chằm cô gái kia, cô gái kia cũng đã tiêu hao hết kiên nhẫn, không hề ăn nói khép nép nữa, chuyển mông sang bên cạnh, cùng Tống Nhiễm Cầm tạo ra khoảng cách, vểnh môi nói khe khẽ với Bạch Tang Tang.

"Chị gái à, cái bà lão này tham tiền của nhà các người, tại sao chị còn phải gả đến nhà bọn họ? Dù cho chị thật sự rất thích con trai bà ta, sau khi kết hôn cũng không cần ở chung với bà ta, nhất định phải cách bà ta xa thật xa!"

"Cô——" Tống Nhiễm Cầm giận đến nói chuyện cũng không lưu loát rồi.
  
Trái lại cô gái trẻ cứ thế mà nói tiếp: "A Thần, mẹ em tuyệt đối không như thế, trong nhà của chúng em có rất nhiều tiền, tuyệt đối sẽ không đòi hỏi của hồi môn của mẹ anh, ba em nói, đó là chuyện mà người không có tư cách mới làm!"

Lần này, Tống Nhiễm Cầm hoàn toàn tối mặt, giận không kềm được, nâng lên bàn tay vốn dầy thịt mà hung hăng quăng tới mặt của cô gái trẻ kia, "Bốp" một tiếng, vang dội cả phòng khách.

Cô gái trẻ bất ngờ không kịp chuẩn bị mà bị một cái tát, gương mặt trắng trẻo vốn nho nhỏ, lập tức sưng đỏ lên, sau đó chuyển biến thành màu tím bầm, cô không thể tin được mà nhìn sang ảnh phản chiếu của mình trên cốc nước.

Cô đưa tay sờ sờ, một trận nóng hừng hực đau nhói, chờ cô lấy lại tinh thần, quay đầu mà nhìn chằm chằm Tống Nhiễm Cầm đầy căm hận, ánh mắt giống như là giết cả nhà của cô khiến cho Tống Nhiễm Cầm không khỏi lui về phía sau.

Cô gái trẻ cũng ôm Tống Nhiễm Cầm vào trong ngực rồi lên gối đập một cái lên trên bụng bà, cả người điên cuồng bổ nhào về phía Tống Nhiễm Cầm, cả phòng khách đều là tiếng gào thét của cô ta.

"A, bà già đê tiện, lại còn dám đánh tôi, còn đánh lên mặt tôi! Tôi tiêu diệt bà!"



Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW

Có bài mới 25.07.2015, 23:40
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 21.09.2014, 17:54
Bài viết: 167
Được thanks: 79 lần
Điểm: 0.4
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn sủng: Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (Quyển 4)
Đúng là cá mè một lứa, kẻ tám lạng người nửa cân mà, càng đọc càng thấy ghét nhóm người BTT, TNC.
Rất vui khi bạn Lạc đã trở lại *ôm ôm*


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 28.07.2015, 00:25
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 663
Được thanks: 7661 lần
Điểm: 9.1
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn sủng: Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (Quyển 4) - Điểm: 11
Chương 39. Gà chó không yên

Editor: Tâm Thường Lạc

Trong phòng ngủ, Cận Tử Kỳ đang gối đầu ở trên đùi Tống Kỳ Diễn nghiên cứu quyển "Quá trình mang thai".

Một tiếng đồ sứ vỡ vụn mơ hồ truyền đến, rất mơ hồ, nhưng cũng nhất định là có đồ vật này nọ bị đập vỡ.

Cận Tử Kỳ phản ứng theo bản năng thì từ trên ghế sofa ngồi dậy, sửa lại một chút mái tóc dài hơi xốc xếch, nhanh chóng xỏ đôi dép lê đứng lên vừa muốn đi ra, cho là Mỗ Mỗ ham chơi không cẩn thận phá vỡ bình hoa trong nhà.

Tống Kỳ Diễn cũng hơi chau mày, theo đó đứng dậy, chẳng qua là không chờ bọn họ ra cửa, liền có người giúp việc vô cùng lo lắng mà tới đây gõ cửa: "Đại thiếu gia, thiếu phu nhân, lầu dưới đánh nhau!"

Đánh nhau? Cận Tử Kỳ lập tức liền liên tưởng đến Tống Nhiễm Cầm đang gây sóng gió trong phòng khách.

Ở trong nhà này, cũng chỉ có Tống Nhiễm Cầm mới có thể khuấy đảo một đầm nước trong thành một cái đầm nước vẩn đục.

Vẻ mặt của người giúp việc đầy lo sợ bất an: "Đại thiếu gia, cậu đi xuống xem một chút đi, chủ tịch đã ngủ, chúng tôi không dám đi quấy rầy, tuy nhiên. . . . . . Nếu tiếp tục đánh nhau nữa, đồ đạc trong phòng khách đều sẽ bị đập vỡ hết.

Có nghiêm trọng như thế sao?

Cận Tử Kỳ híp híp con ngươi mắt ——

Bạch Tang Tang bụng bự ra rồi còn có thể cùng Tống Nhiễm Cầm đánh nhau như vậy?

"Mới vừa rồi bà chủ nhà họ Bạch đến đây, còn dẫn theo thiếu gia nhà họ Bạch và bạn gái, kết quả cùng Đại tiểu thư một câu không hợp, thì động thủ rồi, chúng tôi khuyên như thế nào cũng không khuyên được..."

Người giúp việc nói đến cục diện lầu dưới hỗn loạn như vậy, cũng nhức đầu muốn chết, rồi lại không thể làm gì.

Cận Tử Kỳ còn chưa nói gì, sau lưng đã có một cơ thể ấm áp dựa vào, Tống Kỳ Diễn dường như muốn mang hết sức nặng của thân thể mình đè ở trên người của cô, nhưng lại khống chế lực đạo không để cho phụ nữ mang thai như cô phải chịu vất vả.

Cô trở tay bắt lấy cánh tay hắn, có điều ngụ ý mà cười lên: "Tôi nhớ trong phòng khách có không ít đồ cổ đấy!"

Quả nhiên, lời của Cận Tử Kỳ chưa dứt, người giúp việc đã trợn to mắt không cách nào che giấu khủng hoảng, cô thở nhẹ ra một tiếng"Trời ạ" sau đó che miệng mình, sắc mặt cũng từ từ mà tái nhợt.

Rất hiển nhiên, những người giúp việc này đã quên mất những bình hoa đang bị đập trong lúc này có giá trị nghìn vàng.

Tống Kỳ Diễn vừa theo thói quen ôm lấy Cận Tử Kỳ, vừa không có bao nhiêu để ý nhìn sang người giúp việc mà nhắc nhở: "Nếu như tôi nhớ không lầm, đặt ở bên sofa chính là một cái bình hồ lô đỏ bằng sứ Thanh Hoa thời Nguyên..."

Trên trán người làm nữ chảy ra một tầng mồ hôi lạnh, phía sau lưng lại là một trận khô nóng hầm hập, đó là do sợ hãi quá mà tạo thành.

Các cô chịu trách nhiệm quét dọn phòng khách, mặc dù nói khi rớt bể đồ thì các cô sẽ không phải bị bồi thường, nhưng cái công việc này tuyệt đối là không giữ được, nghĩ đến tiền lương nhà họ Tống cho, người làm nữ lập tức không nhịn được mà thấy đau đớn nhức nhối một trận.

Tống Kỳ Diễn nhìn thấy người làm nữ giống như là hóa đá đứng sững tại chỗ, không khỏi có lòng tốt mà hỏi thăm ——

"Có phải trong ngày thường công việc áp lực quá lớn hay không, làm thế nào sắc mặt lại trắng bệch như vậy?"

"Không có. . . . . . Không có sao." Không có sao mới là lạ!

Người làm nữ cười đến so với khóc còn khó coi hơn, một khắc cũng không dám trì hoãn liền vội vàng muốn chạy xuống lầu bảo vệ cái bình hoa kia.

Ngoài dự đoán, Tống Kỳ Diễn lại lên tiếng kêu cô, "Tôi lời còn chưa nói hết đây!"

Trong lòng người làm nữ như lửa đốt, nhưng cũng không dám vi phạm ý tứ của người đứng thứ hai trong nhà này, chỉ đành phải dừng bước quay đầu lại.

"Đại thiếu gia, cậu còn có chuyện gì phân phó?"

Tống Kỳ Diễn cười từng chút một, "Không có gì, chính là muốn nói cho cô biết, đối với những món đồ sứ cổ kia, phải cầm nhẹ đặt nhẹ. Cô luôn luôn quét dọn ở phòng khách thì phải biết rõ, một cái bình hoa tinh xảo cũng giống như một cô gái đẹp, nếu có một chút xíu nào tỳ vết, giá trị sẽ lập tức bị giảm sút mạnh, thậm chí không đáng một đồng."

Hầu như lời hắn vừa nói xong, ở cửa cầu thang lại vang lên một tiếng đồ sứ rơi xuống đất vỡ nát thật lanh lảnh.

Cả cơ thể của người làm nữ xương cốt đều đã run lên một cái, bất an trong lòng càng ngày càng rõ ràng.

Cận Tử Kỳ nhìn thấy người làm nữ kia không chút dấu vết đã chuyển chân sang hướng cửa cầu thang, quay ngang qua trách cứ Tống Kỳ Diễn mà liếc xéo hắn một cái, vô hình trung lộ ra một sự mềm mại đầy phong tình, "Nào có nghiêm trọng như anh nói, đừng hù dọa người ta."

Tống Kỳ Diễn ranh mãnh cười một tiếng, sờ sờ sống mũi của mình, vuốt vuốt mái tóc dài sau lưng cô.

"Lúc này còn có người ngoài ở đây, không thể chừa cho anh chút mặt mũi sao?"

Người làm nữ nhìn sang hai người trước mặt liếc mắt đưa tình với nhau, lại nghe được đối thoại của hai người họ, tâm tình không khỏi chầm chậm trở lại bình thường, lời Cận Tử Kỳ vừa nói ra khiến cho cô không còn sợ hãi như trước đó nữa.

Kết quả, câu nói kế tiếp của Cận Tử Kỳ hoàn toàn treo trái tim cô lơ lửng lên trên trời.

"Mới vừa rồi nghe thấy bình hoa nào đó bị rơi xuống đất, âm thanh chát chúa vang dội, cũng sẽ không phải là đồ dỏm, em đoán, cũng chỉ khoảng mười mấy vạn một cái thôi, cha thật sự có khả năng dự đoán, biết đem đặt ở chỗ tiện bị rớt ngã như vậy."

Mới vừa nói xong, người làm nữ kia đã giống như một cơn gió mạnh mà rời đi, biến mất tại đầu bậc thang.

Tống Kỳ Diễn nghiêng người xuống, nhìn thấy ánh mắt trấn tĩnh



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
Có bài mới 29.07.2015, 23:28
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 663
Được thanks: 7661 lần
Điểm: 9.1
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn sủng: Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (Quyển 4) - Điểm: 12
Chương 39.2 Gà chó không yên

Editor: Tâm Thường Lạc

Tống Nhiễm Cầm lửa giận bộc phát, rống cao một tiếng căm tức, thừa dịp Tô Hành Phong không chú ý, tiện tay vung mạnh cái bình hồ lô đỏ bằng sứ Thanh Hoa ở bên cạnh đập tới phía cái ót của Bạch Lộ Thần.

"Em à!" Bạch Tang Tang kêu lên một tiếng hoang mang nhắc nhở.

Bạch phu nhân muốn chạy tới tiếp lấy cái bình hoa đó nhưng đã không còn kịp rồi. . . . . .

"Xoảng ——" Bình hoa rơi xuống mặt đất, lại một lần nữa hy sinh lừng lẫy.

Bạch Lộ Thần lắc lắc cánh tay mình do ngăn cản mà tê dại, nhe răng trợn mắt, chẳng qua là, hắn vẫn còn chưa phát tác, ở cửa đã vang lên một tiếng rống giận dữ giống như hùng sư gầm thét ——

"Tống Nhiễm Cầm, ta để cho cô ở tạm trong cái nhà này, không phải cho cô đi đến gây thiệt hại cái nhà này !"

Cận Tử Kỳ nghe được tiếng gào thét đầy phẫn nộ quanh quẩn bên cột nhà thật lâu không đi, chỉ cảm thấy tinh thần chấn động, sau đó lại nhìn thấy Tống Chi Nhậm chống quải trượng, một tay dắt Mỗ Mỗ khí thế hung hăng mà đi vào.

Lão nhân gia mặc áo ngủ, bên ngoài thì khoác chiếc áo khoác, nhưng giờ phút này không chút nào cảm giác được sự rét lạnh, chỉ cảm thấy hỏa khí chậm rãi từ dưới đất dâng trào lên, nhất là nhìn thấy dáng vẻ Tống Nhiễm Cầm ngu xuẩn, càng thêm giận dễ sợ!

Tống Nhiễm Cầm trong lúc nhìn thấy Tống Chi Nhậm chạy tới, đầu óc nhất thời trì trệ, ngơ ngác nhìn Tống Chi Nhậm hổn hển trong chốc lát, đợi lấy lại tinh thần, gương mặt sung huyết đỏ bừng, đột nhiên trốn ra sau lưng Tô Hành Phong.

Khóe miệng của co rúm dữ dội vài cái, cúi đầu nhìn những món đồ cổ bị ném vỡ kia, thế này mới ý thức được họa lớn ập tới!

"Tống lão, chuyện này. . . . . ." Sắc mặt Bạch phu nhân lúng túng, cố gắng tiến lên giải thích.

Tống Chi Nhậm lại khoát khoát tay, ngăn lại lời của bà, nhưng mắt lạnh nhìn chằm chằm Tống Nhiễm Cầm đang rụt cổ.

"Xem ra ta đối với cô còn quá mềm lòng, cô đây là bùn nhão không đỡ nổi tường!"

Tống Nhiễm Cầm để ý nhất chính là câu so sánh "Bùn nhão không đỡ nổi tường" khi bị Tống Chi Nhậm mắng, hết lần này tới lần khác Tống Chi Nhậm còn muốn nắm lấy điểm yếu của bà, trước mặt nhiều người như vậy khiển trách bà!

Lúc này, sắc mặt của bà đã trắng bệch, mà Tô Hành Phong cũng cảm thấy vô cùng mất thể diện, hận chưa từng đi đến cái phòng khách này, cũng như mong người phụ nữ sau lưng này không phải là mẹ của mình!

Trong lúc nhất thời, phòng khách an tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng thở dốc hồng hộc của Tống Chi Nhậm.

Mỗ Mỗ nhéo nhéo bàn tay Tống Chi Nhậm, "Ông nội, không nên tức giận, dù sao những bình hoa này đặt ở nhà cũng là trang trí hoa thôi ạ, cô cũng là bị chọc tức mới không cẩn thận đập vỡ, thân thể ông nội so với những bình hoa này quan trọng hơn nhiều!"

Tống Chi Nhậm cúi đầu nhìn cháu trai mình nghe lời hiểu chuyện, trái tim cảm thấy mềm mại một hồi, sờ sờ mái tóc mềm mượt của Mỗ Mỗ, giọng nói có chút nghẹn ngào mà cảm khái: "Đứa bé ngoan đứa bé ngoan, ông nội không tức giận. . . . . ."

Cận Tử Kỳ đứng ở một bên nghe được đoạn đối thoại này, cúi đầu lấy tay chặn hai mắt của mình, không để cho ý cười không thích hợp ở đáy mắt bại lộ dưới mắt của mọi người, cái tên tiểu bại hoại này...

Tống Kỳ Diễn dường như phát hiện tâm tình của cô, hắn không để lại dấu vết nhẹ nhàng đụng một cái ở sau lưng cô.

Cận Tử Kỳ trời sinh sợ nhột, thân thể phản ứng theo bản năng trở nên căng thẳng, quay đầu lại, Tống Kỳ Diễn toét miệng cười với cô lộ ra một hàm răng trắng tinh, hắn ngược lại không e dè việc tâm tình mình rất vui vẻ.

"Cái này gọi là hổ phụ vô khuyển tử, thành ngữ anh mới học, như thế nào?"

Hắn đến gần lỗ tai của cô khẽ nói, làn môi mỏng như có như không lướt qua tai của cô.

Cô khó nhịn mà thấy ngứa một trận, theo bản năng chiếc cổ trắng nõn thon dài rụt một cái, hắn cúi đầu cười lên, sau đó dời đầu của mình đi, nhìn đến đám người ở giữa sân đang giằng co cười một cái đúng mực.

"Cha, hôm nay trời lạnh, ngài vẫn sớm đi trở về phòng, nơi này, thì giao cho con trai xử lý thôi!"

Tống Chi Nhậm mím chặt đôi môi, quay đầu lại liếc nhìn Tống Kỳ Diễn, không lên tiếng, sau một lát, mới nhìn Tống Nhiễm Cầm, giọng nói lạnh lùng: "Cho cô thời gian là một tuần lễ, từ nơi này dọn ra đi, nếu không tôi giúp cô gọi công ty dọn nhà!"

Nói xong, Tống Chi Nhậm căm giận mà chống quải trượng bỏ đi, không quên mang theo người bạn nhỏ Cận Mỗ Mỗ có thể an ủi tâm hồn bị thương của mình, cho dù là ra khỏi phòng khách, còn có thể nghe được giọng nói non nớt đầy quan tâm ——

"Ông nội, Mỗ Mỗ hát cho ông một bài hát nha, như vậy ông cũng sẽ không mất hứng."

Vở diễn giải tán, các diễn viên và khán giả cũng phải lần lượt rời nhà hát.

Tống Nhiễm Cầm sau khi tránh Tống Chi Nhậm, thì vẩy đi lớp sợ hãi vừa rồi, từ phía sau Tô Hành Phong bước ra ngoài, kéo lại quần áo trên người, quay sang Tống Kỳ Diễn hừ lạnh một tiếng, sau đó đoạt lấy giày cao gót trong tay Tô Hành Phong xỏ vào chân, sau đó, bước trên đôi giày cao gót với phong thái đong đưa muốn đi.

"Tống nữ sĩ." Nhưng Tống Kỳ Diễn gọi bà lại từ phía



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
Có bài mới Hôm qua, 21:10
Hình đại diện của thành viên
Học sinh mới
Học sinh mới
 
Ngày tham gia: 05.11.2014, 13:59
Bài viết: 5
Được thanks: 5 lần
Điểm: 1
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn sủng: Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (Quyển 4)
đọc văn án cực thích lun ak...mình mún đợi hoàn mới bắt đầu đọc nhưng mún comment ủng hộ pạn...nkah hoàn pạn nka...ak mak có thể cko mình hỏi tr này có mấy chương ạ?


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 480 bài ] 
data-font="verdana">
     



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Tìm kiếm với từ khoá:
Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Lost In Love
Lost In Love
thuganhanuoi
thuganhanuoi
ngocquynh520
ngocquynh520

gà thiên thiên: ... ...... ....
Lãnh Huy3t: nhiễm độc à
phong tiểu vũ: hú chào mn =_=
Lãnh Huy3t: @@
Shyn: đọc sách. thâý hay nên chém gió chơi
Shyn: :v
Lãnh Huy3t: -_- điên à shyn
Shyn: Biển người mênh mông như nước chảy, hàng vạn người muốn gặp được người cần gặp, trải qua hàng vạn năm, thời gian trôi vô bờ hoang dã, không sớm một bước, cũng không muộn một bước, vừa vặn vượt qua. Vậy thì, dũng cảm yêu đi.
Shyn: ...
gà thiên thiên: cô nghĩ thế chứ đâu phải tôi đâu???tôi ns sự thật mà....he he....
Lãnh Huy3t: míp
phong tiểu vũ: xì ....tui thèm chắc =.=
gà thiên thiên: cô đàu óc nghĩ chi zợ?tôi đâu có kêu cô thương kiểu đó?cô có muốn tôi cũng không cho nhá.....
phong tiểu vũ: gà ... tui mà thương cô ck tui ko tạt axit cô .... vy cx tạt axit tui ... nên tui ko dám đâu =_=
Phanh Siêu Phàm: deuigwfuwgruvquewhgfudhyfusdjc8sjdcsjaf
gà thiên thiên: không thương con người đau khổ là tớ sao.....vũ.... ...... ...
Míp: game Thử tài giải đố
viewtopic.php?p=2429262#p2429262
phong tiểu vũ: ....
gà thiên thiên: nhưng mà tớ buồn chết.....
phong tiểu vũ: .... đau mắt thì đi ngủ cho khỏe lên đây hóng hớt làm giề =_=
gà thiên thiên: đau mắt quớ....hu hu....tớ bị đau mắt.... .........
phong tiểu vũ: .....
gà thiên thiên: tớ thấy trời hôm nay mát mà....không có nắng......
phong tiểu vũ: .... trưa nắng bị khủng hết rồi à =_=
Phanh Siêu Phàm: ghuduhfuhhugfhfhfghhtteg
gà thiên thiên: ... ...... ...... ...... ...... ........
Phanh Siêu Phàm: idhfuafyhfu
gà thiên thiên: tớ sắp chết rồi có tính không vũ?
phong tiểu vũ: AI CÒN SỐNG TRẢ LỜI ĐÊ =_=
Shyn: zét

Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thứ nữ vợ kế - Uyển Tiểu Uyển

1 ... 100, 101, 102

2 • [Hiện đại] Cái thùng cơm sát vách - Tửu Tiểu Thất

1 ... 87, 88, 89

[Hiện đại] Tứ đại tài phiệt Gặp gỡ nhân vật lớn hàng tỷ - Ân Tầm

1 ... 98, 99, 100

4 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook (update 28/7)

1 ... 19, 20, 21

5 • [Xuyên không - Huyền Huyễn] Thập tam vĩ hồ Tiếu - PemDan (Update chương 42)

1 ... 11, 12, 13

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Tình yêu ngọt ngào của trung tá - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 56, 57, 58

7 • [Hiện đại] Vô địch quân sủng cô vợ nhỏ mê người! - Y Lạc Thành

1 ... 51, 52, 53

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Quý nữ khó cầu - Thiên Sơn Trà Khách

1 ... 95, 96, 97

[Hiện đại] Đoạt vợ Cô gái yêu phải em rồi - Hồng Phi Nhan [146/146]

1 ... 97, 98, 99

10 • [Cổ đại] Phượng tàn phi cẩm tú thiên hạ - Sở Thanh (Hoàn chính văn)

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại] Tổng giám đốc tha tôi đi! - Đoan Mộc Ngâm Ngâm [Chương 140/188]

1 ... 98, 99, 100

12 • Trò Chơi Mảnh Ghép Ngôn Tình (25/7 - 20/8)

1 ... 5, 6, 7

List truyện xuyên không + trùng sinh hoàn [update ngày 24/07]

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại - Trùng sinh] Con dâu danh môn nuôi từ nhỏ Dạ Nguyệt Vị Minh

1 ... 93, 94, 95

[Hiện đại] Vợ yêu xinh đẹp của tổng giám đốc tàn ác - Ân Tầm - Hồi 14

1 ... 96, 97, 98

16 • [Xuyên không] Dưỡng chồn thành hậu Tà mị lãnh đế ôn nhu yêu - Túy Mộng Khinh Cuồng (Tuyển editor)

1 ... 112, 113, 114

List truyện hiện đại + võng du hoàn + Ebook (cập nhật 02/07)

1 ... 4, 5, 6

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Đoàn trưởng ở trên cao - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 70, 71, 72

19 • List truyện ngôn tình hoàn theo tên tác giả (update 31/07)

1 ... 9, 10, 11

20 • (Tuyển Beta-er) [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 97, 98, 99


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.