Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 495 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn yêu thích nhân vật nam nào nhất trong truyện này?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (83/104]

 
Có bài mới 24.10.2017, 22:21
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 827
Được thanks: 13202 lần
Điểm: 9.48
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (Quyển cuối - 82/104) - Điểm: 12
【82】 Đánh mất đứa bé! (3)

Editor: Tâm Thường Lạc

Tên lão đại bắt cóc rối rắm một hồi, cắn răng, ngẩng đầu vừa định cầu hoà, bên kia đột nhiên vang lên một tiếng nổ thật lớn.

"Pằng -- "

Sau đó, có một tên bắt cóc đứng ở bên cửa sổ theo tiếng nổ đó mà ngã xuống, giữa mi tâm là một lỗ thủng đầy máu!

Chuyện gì xảy ra? !

Chẳng những đám bắt cóc tâm hoảng ý loạn mà nhìn quanh bốn phía, đến cả Tống Kỳ Diễn cũng nhíu mày, nhìn ra phía ngoài cửa sổ.

Thật vô lý, rõ ràng đã nói rồi, đàm phán không thành mới ra tay lần nữa.

Huống hồ, cảnh sát vẫn chưa vây đến giữa núi này, sao lại có người ở bên ngoài nổ súng?

Đây không phải là bứt dây động rừng sao?

Ngay sau đó, lại có một gã bắt cóc ở gần cửa sổ bị bắn một phát chết ngay, ngã xuống đất lặng im bất động.

"Là ai? Là ai ở trong đó vậy, con bà nó, có giỏi thì đi ra mặt đối mặt đánh nhau với tao!"

Tên lão đại cũng bị làm cho hoảng sợ, cầm súng chỉ lung tung.

Nhưng, chung quanh yên tĩnh, ngoại trừ tiếng gió thổi qua, không có bất kỳ âm thanh nào.

Kẻ nào đó đang ẩn nấp từ một nơi bí mật gần đó để tập kích, bỗng chốc không có hành động.

Đầu của tên lão đại tuôn đầy mồ hôi, nhe răng trợn mắt mà nhìn về phía Tống Kỳ Diễn: "Có phải là mày không?"

Tống Kỳ Diễn nhíu mày: "Tao cũng không biết xảy ra chuyện gì."

Lời tuy nói như vậy, hắn lại theo bản năng chắn cho Cận Tử Kỳ, không để cô lộ ra trước họng súng của tên bắt cóc.

Cận Tử Kỳ phát hiện ra ý đồ của Tống Kỳ Diễn, cả trái tim không khỏi níu chặt.

Mặc cho ai cũng đã ngửi ra bầu không khí hiện tại không bình thường.

Tên lão đại không tìm ra người nào, lại thấy anh em nhà mình chết rồi, từ từ mất đi lý trí.

"Tốt rồi, một khi đã phải chết, vậy thì tất cả mọi người cùng chết với nhau đi! Một cái mạng hèn của ông đây, có thể giết vài thằng nhà giàu hàng tỉ, ông vẫn còn lời, ông liều mạng với chúng mày!"

"Pằng --" tiếng súng đột nhiên vang lên trong phòng.

Cận Tử Kỳ lo sợ không yên mà mở to mắt, lại nhìn thấy họng súng của tên lão đại chỉa lên trần nhà.

Mà Tần Viễn, đang giữ chặt lấy tay của tên lão đại bắt cóc.

Nếu như không có Tần Viễn, một phát súng vừa rồi rất có thể trúng Tống Kỳ Diễn hoặc là cô đang ở đối diện!

Tên lão đại kinh ngạc nhìn chằm chằm Tần Viễn vọt tới trước mặt mình, quay ra sau lưng nhìn đám đàn em chộn rộn thì hét lớn một tiếng: "Mẹ kiếp, đã như vậy rồi, còn chưa chịu lên hỗ trợ!"

Các tên bắt cóc khác ùa lên.

Mắt thấy Tần Viễn hai tay khó chống lại bốn tay, Tống Kỳ Diễn nhét điều khiển từ xa vào trong tay Cận Tử Kỳ: "Cầm nó, bảo vệ mình cho tốt!" Sau đó xông lên đánh một gã bắt cóc muốn tập kích Tần Viễn từ phía sau.

Sắc mặt của Cận Tử Kỳ có phần tái xanh, nắm lấy điều khiển từ xa kích nổ, không chú ý lại phát hiện phía sau cái điều khiển từ xa còn dán nhãn hiệu của trung tâm mua sắm, phía trên vẫn còn tem giá: ¥89. 52.

Cận Tử Kỳ nhìn món điều khiển từ xa đồ chơi: "..."

Cho nên Tống Kỳ Diễn đã thật sự đơn thương độc mã đi theo tới sao?

Cận Tử Kỳ lo lắng mà ngước nhìn Tống Kỳ Diễn và tên bắt cóc đánh nhau, lại nhìn ra bên ngoài một chút, thời điểm này không mong gì hơn là hy vọng cứu viện đến nhanh một chút!

Mà làm Cận Tử Kỳ cảm thấy quái dị là, tay súng bắn tỉa núp ở bên ngoài kia lại không có phản ứng.

Vừa rồi, hắn ta bắn ra hai phát súng đó không thể nghi ngờ là đầu sỏ đã thôi thúc cả sự việc chuyển biến theo chiều hướng xấu đi.

Nếu không phải hắn ta bắn chết hai tên bắt cóc, nói không chừng hiện tại, họ sớm đã nắm tay giảng hoà cùng tên bắt cóc rồi!

Cận Tử Kỳ càng nghĩ càng bấn loạn, không chừng có một tên bắt cóc nào đó đang núp trong một góc hẻo lánh cầm súng nhắm ngay vào một người trong số họ.

Tên bắt cóc vốn đang bao vây tấn công Tống Kỳ Diễn và Tần Viễn, trong đó có một tên vừa quay đầu lại, lập tức nhìn thấy Cận Tử Kỳ trốn ở bên cạnh, lập tức nổi lên sát ý, xoay người, giơ cây đao dài lên muốn bổ về phía Cận Tử Kỳ.

Trong cái khó ló cái khôn, Cận Tử Kỳ vội giơ chiếc điều khiển từ xa kia lên: "Mày tới nữa, chúng ta cùng đến chỗ chết!"

Tên bắt cóc cũng nổi giận, "Shit! Chết thì chết, dù sao không nổ tung cũng không sống được nữa rồi !"

Nói xong lại giơ đao lên muốn chém cô.

Bên kia Tống Kỳ Diễn vừa nhìn thấy Cận Tử Kỳ gặp nguy hiểm, một chân đạp đổ tên bắt cóc đang quấn lấy mình, dùng tốc độ cực nhanh tiến lên, dồn sức đấm một cái thật mạnh vào bụng tên bắt cóc đang giơ đao lên.

Tên bắt cóc kêu thảm một tiếng, vứt đao trong tay ôm bụng.

Tống Kỳ Diễn lại cho một quyền Anh ở trên mặt của gã, đánh gã ngã xuống đất, mặt mũi bầm dập.

Một tên đang vây lấy Tần Viễn cùng với mấy tên bắt cóc khác bên cạnh thấy đồng bọn bị đánh, cũng đã mắng to một tiếng xông về phía Tống Kỳ Diễn, Tần Viễn tay mắt lanh lẹ, một phát bắt được lão đại, dùng súng chỉa vào huyệt thái dương của gã, quát bảo đám bắt cóc đang chiến đấu hăng say phải ngưng lại: "Chúng mày mà đi qua một bước, tao liền  bắn chết lão đại của chúng mày!"

Đám bắt cóc cũng đã lần lượt rút lui, Tần Viễn kiềm kẹp tên lão đại đến gần chỗ của Tống Kỳ Diễn và Cận Tử Kỳ.

"Đi mau!"

Tống Kỳ Diễn nhìn khóe môi Tần Viễn rách da đổ máu, nhỏ giọng nói một câu: "Cảm ơn."

Tần Viễn quét mắt nhìn hắn một cái: "Tôi cũng không phải là vì cứu cậu."

Tống Kỳ Diễn bảo vệ Cận Tử Kỳ vào trong lòng, vừa lùi ra phía ngoài, vừa nói với Tần Viễn: "Tôi biết người cậu muốn cứu chính là ai, nhưng cô ấy là vợ của tôi, làm chồng tất nhiên phải cảm ơn cậu thay cô ấy."

Tần Viễn nghe xong không khỏi tăng thêm sức cầm súng, đau đến mức tên lão đại oa oa kêu lên: "Mày nhẹ chút!"

"Đàng hoàng đi!" Tần Viễn khẽ quát một tiếng, đập mạnh một đấm lên cổ gã lão đại.

Gã lão đại kháng nghị mà rống to lên: "Con mẹ nó mày ghen cũng đừng lấy tao ra trút giận!"

Sắc mặt của Tần Viễn càng thêm âm u, lúc rút lui ra khỏi căn nhà lầu cũ, Tần Viễn ném súng của tên lão đại cho Tống Kỳ Diễn.

"Cẩn thận một chút, bên ngoài có thể còn có người ..."

Cận Tử Kỳ cảnh giác mà ngước nhìn chung quanh, lại nghiêng mắt nhìn đến Phương Tình Vân ở trong nhà ngã xuống đất, ngất đi, chần chừ một lúc vẫn là nhắc nhở Tần Viễn: "Phương Tình Vân còn ở bên trong, cô ấy... Sảy thai rồi."

Ánh mắt Tần Viễn lóe lên, nhưng vẫn không dừng bước lại: "Cảnh sát chốc lát nữa sẽ đến."

Cận Tử Kỳ hít sâu một hơi, vào lúc này, không thể nghi ngờ là mang theo Phương Tình Vân quả thật có một sự vướng víu không nhỏ, huống hồ cô ta đã như vậy rồi cũng không người nào làm gì cô ta, mục tiêu cuối cùng của bọn bắt cóc này là cô.

Ra đến bên ngoài, Tống Kỳ Diễn nhìn lại còn đường lúc đến đây vài lần, lại không nhìn thấy cứu viện như trong dự liệu.

"Kỳ quái ..." Hắn nhẹ giọng lẩm bẩm một câu.

Tần Viễn: "Đừng kỳ quái, vẫn là phải chạy đi như thế nào đi!"

Bị Tần Viễn nói, Cận Tử Kỳ mới phát hiện, chung quanh lại đều là rừng cây rậm rạp, hiếm thấy người ở.

Khó trách bọn bắt cóc lại chọn chỗ này, những nơi như thế này dễ dàng ẩn núp nhất.

Bóng dáng đám bắt cóc đã càng lúc càng xa, tạm thời xem như đến chỗ tương đối an toàn.

Tần Viễn đập một cái lên sau gáy của gã lão đại, người nọ lập tức co quắp ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự.

Tống Kỳ Diễn lấy điện thoại ra muốn gọi điện thoại, lại phát hiện nơi này điện thoại di động không có tín hiệu.

Sắc trời bên ngoài đã tối, nhiệt độ ban ngày và ban đêm có phần chênh lệch lớn, Tống Kỳ Diễn cởi áo khoác mặc vào cho Cận Tử Kỳ, sau đó nắm chặt tay của cô: "Chúng ta xuống núi đi, càng nhanh càng tốt!"

Tần Viễn ở ngay bên cạnh, nhìn hai người tương thân tương ái, trong lòng có một trận tự giễu đầy chua xót.

Lúc Cận Tử Kỳ đang cùng Tống Kỳ Diễn rời đi, thả chậm bước chân, sau đó dừng lại, quay đầu, nhìn về phía Tần Viễn, chân thành mà nói cảm ơn: "Tần Viễn, hôm nay nếu như không có anh, chúng tôi cũng sẽ không thoát khỏi nguy hiểm nhanh như vậy, cảm ơn!"

Dưới ánh trăng, mặt mày của Cận Tử Kỳ trắng nõn xinh xắn lại dính chút bụi, nhưng khiến cô xem ra càng làm cho người ta trìu mến, nhất là đôi mắt kia, so với ngôi sao trên trời còn sáng ngời hơn.

Hầu kết của Tần Viễn lăn một vòng, giọng nói khô cằn, "Không cần khách sáo, chỉ là anh... Các người đi đi!"

"Cậu không theo chúng tôi xuống núi sao?" Tống Kỳ Diễn ngước nhìn Tần Viễn không có ý muốn đi theo.

"Có phải các người còn muốn ở trước mặt tôi đằm thắm nữa hay không?" Tần Viễn nói đùa, nhưng trên mặt vẫn khó nén vẻ không được tự nhiên: "Tôi đi xuống núi phía này, xe của tôi đậu ở phía dưới này rồi."

Nói xong, không đợi Tống Kỳ Diễn nói chuyện với Cận Tử Kỳ, quay sang bên kia nhanh chóng bước đi trước.

"Vậy chúng ta cũng đi thôi!" Tống Kỳ Diễn kéo tay Cận Tử Kỳ.

Cận Tử Kỳ gật đầu, quay ại liếc nhìn bóng lưng của Tần Viễn, đi theo Tống Kỳ Diễn xuống núi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 01.11.2017, 17:48
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 827
Được thanks: 13202 lần
Điểm: 9.48
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (Quyển cuối - 82/104) - Điểm: 12
【 83】Đây coi là nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của sao? (1)

Editor: Tâm Thường Lạc
          
"Em cho là đến ngày mai anh mới xuất hiện."
          
Cận Tử Kỳ ngước nhìn tấm lưng rộng lớn của Tống Kỳ Diễn từ phía sau, hai bên đan hai tay nhau thật chặt.

Sắc trời đã tối, trong núi rừng không thấy được đường đi phía trước, khắp nơi đều là cây cối khô héo, Tống Kỳ Diễn dìu Cận Tử Kỳ, dùng đèn flash di động làm đèn pin chiếu sáng con đường núi lầy lội dưới chân.
          
Nghe được giọng nói hơi oán trách của Cận Tử Kỳ, Tống Kỳ Diễn dừng bước lại, nghiêng người qua, Cận Tử Kỳ cũng theo đó đứng thẳng tại chỗ, dưới ánh trăng, thân hình hắn cao lớn giống như vị thần bao phủ lấy thân thể mảnh mai của cô.
          
"Tại sao đột nhiên dừng lại?"     
Cận Tử Kỳ ngạc nhiên hỏi, lại căng thẳng đến mức không nhịn được quay đầu nhìn xem có người truy đuổi hay không.     
Lúc cô vừa muốn quay đầu lại, Tống Kỳ Diễn đột nhiên kéo cô vào trong lòng, ôm cô, cúi đầu than nhẹ một tiếng: "Anh rất vui mừng vì hôm nay mình đã xuất hiện tại nơi này."
          
Nếu như hắn không kịp thời đuổi tới, nếu như cuối cùng Tần Viễn không chọn cô, kết cục lại là như thế nào?
          
Cô, đứa bé, có phải hắn còn có thể giữ tròn được hay không?
          
Tống Kỳ Diễn không khỏi có chút sợ lại ôm lấy Cận Tử Kỳ chặt một chút.
          
"Yên tâm đi, về sau chuyện như vậy, anh đảm bảo sẽ không phát sinh nữa!"
          
Cận Tử Kỳ cũng ôm chặt Tống Kỳ Diễn, vùi mặt ở trong ngực của hắn, sự mạnh mẽ dũng cảm chống giữ suốt một ngày một đêm khi ở trước mặt hắn đã ầm ầm sụp đổ, vành mắt ửng hồng, nước mắt cũng theo đó tràn đầy hốc mắt.

Tống Kỳ Diễn bưng lấy mặt của cô, thả mềm giọng nói, "Sao lại giống như Mỗ Mỗ rồi? Hửm?"
          
"Anh không biết thời điểm em vừa phát hiện bị theo dõi thì sợ biết bao nhiêu, em sợ sẽ không thể về nhà, có lẽ sợ nhất là cục cưng trong bụng lần nguy hiểm này sẽ không giữ được, khi em biết là Phương Tình Vân âm thầm tính kế em, chưa bao giờ em cảm thấy hận một người như vậy, hận đến mức dù cho mình gặp nạn cũng không cho cô ta được sống tốt ..."
          
Tống Kỳ Diễn nhìn Cận Tử Kỳ khóc thành tiếng, trong ánh mắt lộ ra vô số đau lòng và thâm tình, hắn lau khóe mắt cô chảy đầy nước mắt, "Đừng sợ, bây giờ anh đã ở bên cạnh em, không có người nào có thể tổn thương em và cục cưng nữa!"     

Cận Tử Kỳ uất ức mà nhẹ giọng "Ừm" một tiếng, "Về sau em cũng không cần ra khỏi cửa!"
          
"Được." Tống Kỳ Diễn vỗ nhẹ hai vai cô bởi vì nức nở mà run rẩy: "Về sau chúng ta hãy nghiêm chỉnh ở trong nhà, chờ đợi heo con hạ sinh an toàn ..."
          
Đôi mắt đẹp còn mang theo hơi nước của Cận Tử Kỳ liếc hắn một cái: "Em mới không phải là heo mẹ!"
          
"Được được ... Không phải heo mẹ."     
          
Tống Kỳ Diễn giúp cô kéo áo khoác, một lần nữa dắt tay của cô: "Bây giờ mau chóng đi xuống núi mới quan trọng hơn.”
          
Cận Tử Kỳ lắc lắc tay của Tống Kỳ Diễn một cái, do dự một hồi mới nói: "Phương Tình Vân, là bởi vì em mới bị bọn bắt cóc tống tiền bắt đi, em đã nói với bọn bắt cóc rằng, bắt cô ta thì có thể tống tiền Tần Viễn một khoản."
          
"Vậy thì thế nào?" Tống Kỳ Diễn lại không cho là đúng: "Cô ta làm mấy chuyện này, chẳng lẽ không nên bị báo ứng sao? Huống hồ, anh không tin em sẽ chủ động đi trêu chọc cô ta."
          
Bởi vì hắn tin tưởng, trái tim Cận Tử Kỳ vô cùng ấm áp, nên đã nói chuyện cô kêu người bắt cóc Phương Tình Vân.
          
"Cô ta thật đúng là đáng đời rồi." Tống Kỳ Diễn cười lạnh rồi kết luận một câu.

Đến lúc Tống Kỳ Diễn mang theo Cận Tử Kỳ ra khỏi rừng cây, sắp sửa đã có thể nhìn thấy xe ô tô đậu dưới sườn núi.
          
Cùng lúc đó, cách đó không xa có ánh đèn xe chiếu tới, ước chừng có bốn năm chiếc xe đi về phía bên này.
          
Hai người nhìn thấy tinh thần cũng không khỏi chấn động, xem ra là cảnh sát cứu viện đã đến!
          
"Đưa tay cho anh!"
          
Đường đi xuống sườn núi cũng không dễ đi, nhất là sau khi trời tối.
          
Cận Tử Kỳ đưa tay cho Tống Kỳ Diễn, hai người đang muốn đi xuống dưới, điện thoại di động của Tống Kỳ Diễn vang lên.
          
Tống Kỳ Diễn vừa mới bắt máy, đã nghe thấy đầu bên kia là giọng nói đầy lo lắng bất an của Trâu Hướng.....
          
"Boss, anh có khỏe không? Thiếu phu nhân đâu, có cứu ra được thành công hay không?"
          
Tống Kỳ Diễn cúi nhìn những chiếc xe đang điều khiển đến gần kia: "Yên tâm, không có gì, chúng tôi nhìn thấy xe các người rồi!"
          
"Nhìn thấy ... Xe của chúng em?" Giọng điệu của Trâu Hướng có chút quái dị.
          
Tống Kỳ Diễn ngước nhìn mấy chiếc xe không ngừng chạy đến gần trong đêm tối, lòng sinh ra đề phòng: "Trâu Hướng, các người hiện tại đi đến đâu rồi?"
          
"Chúng em đang ở bên đường núi Bồ Ninh, phía trước đang xảy ra tai nạn giao thông, xe cộ cũng đã bị phá hỏng rồi!"
          
"Các người vẫn chưa tới địa điểm mà tôi đã nói cho các người biết?"
          
Đầu bên kia, ngồi kế bên tài xế, sau khi nhìn chiếc ô tô bị phá hỏng ở phía trước, rất là bất đắc dĩ mà lắc đầu: "Vẫn chưa."
          
Tống Kỳ Diễn yên lặng mà cúp điện thoại, nét mặt lại thật giống như rơi vào trầm tư.     
"Kỳ Diễn, có phải là xảy ra vấn đề gì không?" Cận Tử Kỳ lập tức ngửi được chút gì đó không bình thường.
          
Không ngờ, Tống Kỳ Diễn chợt siết chặt tay của cô, xoay người muốn trở lại đường cũ.
          
"Rốt cuộc sao vậy? Tại sao chúng ta còn lên núi?"
          
"Những người ở dưới kia, e rằng không phải tới cứu chúng ta."
          
Tống Kỳ Diễn nhếch môi mỏng, vẻ mặt lạnh lùng ở dưới ánh trăng càng nặng nề, không dám giảm tốc độ lại.
          
Trong lòng Cận Tử Kỳ vô cùng kinh hoảng, cô đột nhiên nghĩ đến kẻ tập kích kia đột nhiên không thấy tung tích đâu nữa, đối phương nhìn như giúp bọn họ trừ khử hai tên bắt cóc, thực ra là đẩy họ vào trong cảnh nước sôi lửa bỏng. Hôm nay, cộng thêm những tên đồng bọn đang vội vàng chạy tới ở dưới núi kia, thật không biết chờ đợi họ ở phía trước là cái gì!
          
Rốt cuộc là ai, có lòng dạ bày ra một vụ bắt cóc kín đáo như vậy ... Hoặc có lẽ phải nói là mưu sát?
          
Cận Tử Kỳ ngẩng đầu, nhìn thấy sắc mặt Tống Kỳ Diễn tuy rằng bình tĩnh, nhưng lông mày hơi nhíu cùng với hai mắt phủ đầy tơ máu đỏ ngầu, đã tiết lộ trong lòng của hắn vô cùng lo lắng.
          
Cho dù vừa rồi cô không nghe rõ nội dung trong điện thoại, nhưng cũng đoán được rằng bây giờ họ chỉ có thể dựa vào chính mình!
          
Tháng ba tuy rằng đã xem như mùa xuân, nhưng khí hậu vẫn vô cùng rét lạnh, đặc biệt gió trong núi, rét lạnh lại khô hanh, thổi vào mặt đau như dao cắt. Gió đêm chen giữa cây cối gào thét quét qua, tiếng rít ào ào không ngừng nghỉ, giống như đang kêu gào khóc lóc, ở đây giữa trời đêm yên tĩnh khiến con người ta khiếp hãi.
          
Ban đêm đường núi cực kỳ khó đi, cộng thêm để tránh cho bị kẻ địch phát hiện, ngay cả đèn pin họ cũng không dám dùng, cho nên hoàn toàn không thể phân biệt rõ phương hướng, cũng không tìm được đường ra, toàn bộ dựa vào Tống Kỳ Diễn mò mẫm trong bóng đêm dù có đưa tay cũng không thấy ngón, sau đó dẫn cô theo đi về phía trước.
          
Từ trong nhà lầu chạy đi, một đoạn đường lớn như vậy, là phụ nữ mang thai, Cận Tử Kỳ đã sớm mệt mỏi rã rời, nhưng vì lo lắng bị bọn bắt cóc đuổi theo, không dám có nửa điểm buông lỏng, dưới chân càng không ngừng chạy đi.
          
Cũng không biết chạy bao lâu, thân thể và tinh thần cũng đã gần như tê dại, phía trước Tống Kỳ Diễn lại đột nhiên dừng bước, Cận Tử Kỳ sơ sẩy một cái, liền đụng thẳng vào.
          
"Tại sao đột nhiên dừng lại?" Cận Tử Kỳ chịu đựng hai chân run rẩy, khó hiểu mà hỏi dò.
          
Tống Kỳ Diễn quay đầu, nhìn dưới ánh trăng, mặt mũi Cận Tử Kỳ tràn đầy ủ rũ nhưng vẫn còn kiên trì, than nhẹ một tiếng, ôm lấy cô đi đến một lùm cây bên cạnh ẩn náu, cũng bất chấp sạch sẽ hay không để cho cô ngồi xuống.
          
Cận Tử Kỳ có thể đi theo hắn chạy trốn đến bây giờ, cũng là toàn bộ dựa vào một hơi nghẹn lại trước đó, lúc này buông lỏng xuống, bỗng thấy toàn thân bủn rủn mệt mỏi vô cùng, thai nhi trong bụng cũng một chút lại một chút đá vào cô.
          
Máy thai cũng không mang đến bất kỳ đau đớn nào, trái lại giống như là nửa đêm khó tránh khỏi đứa nhỏ thích đùa dai đang vui mừng.
          
Cận Tử Kỳ không thể không cảm kích điều này, vào lúc này cũng chưa hề đứt đoạn.
          
Tống Kỳ Diễn nửa ngồi ở trước mặt cô, bàn tay to bao phủ lấy mu bàn tay cô đặt ở trên bụng, có chút lo lắng mà nhìn gương mặt tiều tụy của cô: "Đứa bé trong bụng hành hạ em sao?"
          
"Không có." Cận Tử Kỳ lắc đầu, cười yếu ớt nói: "Dọc theo đường đi nó vẫn luôn rất ngoan, so với Mỗ Mỗ khi đó còn ngoan hơn." Chỉ là ... Dường như, có vẻ vô cùng hiếu động thôi.
          
Giống như nhớ tới chuyện quan trong, Cận Tử Kỳ thu thu lại ý cười, "Chúng ta vẫn nên đi nhanh lên thôi, nếu không bọn bắt cóc đuổi kịp, chúng ta thật sự đừng hòng trốn thoát!"
          
Tống Kỳ Diễn nhìn cô, đôi con ngươi đen kịt thâm thúy, hình như có sóng ngầm tuôn trào, nhưng đối với cô lại truyền ra một loại trấn an.
          
Cận Tử Kỳ dường như nghe được hắn nói: "Đừng lo lắng, tất cả có anh đây."
          
Trái tim cô vẫn luôn lơ lửng như tìm được chỗ an thân, chậm rãi hạ xuống.
          
Tống Kỳ Diễn cởi giày của cô ra, chân trần trắng nõn được đặt ở trong lòng bàn tay hắn, nhờ tia sáng yếu ớt, quả nhiên nhìn thấy, sau gót chân cô đã bị mài đến rách da rướm máu.
          
Hắn móc ra từ trong túi quần một chiếc khăn tay , "Roẹt" một tiếng, xé thành hai mảnh.     

"Kỳ Diễn ..."
          
"Đừng động." Tống Kỳ Diễn đè lại hai chân cô đang muốn rụt về.
          
Hắn cúi đầu, cẩn thận từng li từng tí gấp khăn lại, sau đó vòng qua gót chân của cô một vòng, khó khăn lắm mới cột lại được hai đầu khăn, sau đó mới hài lòng mà cho chân cô vào trong giày.
          
Khi gót chân chạm vào giày lần nữa, đã không còn bị cọ xát đau rát, mà là một cảm giác ấm áp mềm mại.
          
"Đứng lên đi, chúng ta tiếp tục đi lên phía trước một chút nữa!"
          
Tuy đang ngồi có thể hóa giải mệt nhọc, nhưng tay chân lại bị đông cứng không cử động được.
          
Cận Tử Kỳ chậm chạp mà đứng dậy, lại ở sau lưng Tống Kỳ Diễn cùng đi lang thang trong rừng cây.
          
Họ hiện tại, chẳng những phải tránh thoát bọn bắt cóc trong nhà lầu có thể đuổi theo, còn phải đề phòng giáp mặt trực tiếp với đám trợ thủ dưới chân núi, đổi ngược lại, không thể nghi ngờ đám người mới đến ở dưới núi kia càng nguy hiểm hơn.
          
Hiện ở loại tình huống này, có lẽ họ tìm được đường khác xuống núi mới xem như thành công thoát khỏi nguy hiểm.
          
Đêm khuya, bầu trời đêm càng lúc càng trong, dù cho không nhìn đồng hồ, cũng cảm ứng được có lẽ là sắp rạng sáng rồi.
          
Lúc sắp sửa đi đến phía cuối rừng cây, Cận Tử Kỳ rốt cuộc nhịn không được, hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa ngã nhào xuống đất, may mắn Tống Kỳ Diễn kịp thời ôm lấy cô.
          
"Em không sao, chỉ là chân đột nhiên hơi mỏi, chúng ta vẫn phải nhanh chóng lên đường đi!"
          
Cận Tử Kỳ còn muốn cậy mạnh, nhưng sắc mặt tái nhợt đã bị tiết lộ ra thể lực của cô đã đến cực hạn.
          
Tống Kỳ Diễn nhìn trong lòng cũng không chịu nổi, không có ý định tiếp tục đi thêm.
          
Hắn đánh giá chung quanh một lần, gặp cách đó không xa có một chỗ sườn núi trũng thấp, bởi vì có cây rậm rạp che phủ, dưới chỗ trũng thấp đó có thể giấu người, dưới tình huống tầm nhìn tăm tối thế này, không dễ bị bọn bắt cóc phát hiện.
          
"Anh hơi mệt, chúng ta đi qua bên đó nghỉ ngơi một chút đi."
          
Đối với việc Tống Kỳ Diễn đột nhiên kêu mệt, Cận Tử Kỳ biết rất rõ hắn là vì để cho cô không cảm thấy bản thân mình vướng víu, hắn sợ cô cố nén thân thể khó chịu tiếp tục đi, mới cố ý nói như vậy.
          
Trong lòng không khỏi Cận Tử Kỳ cảm động, mặc cho hắn dẫn mình tới sườn đất trũng thấp, hai người vai kề vai ngồi xuống.
          
Gió lạnh xào xạc, hơi nóng từ trong miệng thở ra, lập tức hóa thành sương trắng.
          
Bởi vì Cận Tử Kỳ mặc áo khoác bằng len lông cừu của Tống Kỳ Diễn, thế nên cũng không thấy lạnh, nhưng cô phát hiện Tống Kỳ Diễn thật ra chỉ mặc áo sơ mi, cổ áo hơi mở, có thể nhìn thấy cổ hắn đã đỏ bừng vì rét lạnh.
          
Tống Kỳ Diễn đang cảnh giác mà chú ý tiếng động chung quanh, đột nhiên trên người ấm áp, hắn hơi cúi đầu, lập tức nhìn thấy áo khoác ở trên người mình, mà Cận Tử Kỳ thì rúc vào thật gần bên cạnh hắn.

Cô đón lấy ánh mắt kinh ngạc của hắn, khẽ mỉm cười: "Hai người dựa vào nhau lại càng dễ giữ ấm lâu hơn.”
          
Tống Kỳ Diễn ngước nhìn Cận Tử Kỳ mỉm cười tươi tìm niềm vui trong đau khổ, ánh mắt trở nên dịu dàng, mặc áo khoác vào người mình, sau đó rộng mở áo khoác, ôm chặt lấy Cận Tử Kỳ đồng thời khép áo khoác lại.
          
"Như vậy có lẽ cũng có thể giữ lại hơi ấm."
          
Cận Tử Kỳ tựa ở trong ngực Tống Kỳ Diễn, "Kỳ Diễn, chúng ta thế này có tính là cùng chung hoạn nạn không?"

Tống Kỳ Diễn cúi đầu hôn lên trán cô, cảm thán một tiếng: "Anh nhớ ở Trung Quốc có câu châm ngôn, vợ chồng vốn như chim ở chung một rừng, đại hoạ đến mỗi người tự bay đi ..."
          
Hai tay Cận Tử Kỳ vòng qua cổ của hắn: "Em không muốn anh với em từng người tự bay đi, muốn vĩnh viễn bên cạnh anh."
          
Tống Kỳ Diễn cười cười, dựa lưng vào đống đất, "Anh biết."
          
Cận Tử Kỳ nhắm mắt lại nghỉ ngơi, hai mắt bởi vì thức đêm mà ngứa ngáy khó chịu, nếu như cô không bị bắt cóc, vào lúc này hẳn là cô và Tống Kỳ Diễn cùng nhau nằm ở trên chiếc giường lớn ấm áp, có thể đã ngủ say, có thể bởi vì mất ngủ mà ôm nhau lắng nghe âm nhạc dưỡng thai, dưới từng tiếng vỗ về dỗ dành của hắn mà đi vào giấc ngủ ...
          
Nghĩ ngợi, nhớ lại, mệt mỏi từ từ cuốn trôi quanh thân cô, Cận Tử Kỳ lại nghiêng đầu ngủ mất.
          
Tống Kỳ Diễn nhìn thân thể Cận Tử Kỳ từ từ thả lỏng rồi thiếp đi, làm thế nào nhẫn tâm gọi cô tỉnh? Hắn giơ bàn tay đã lạnh buốt lên, muốn sờ sờ mặt cô, lại lo lắng vì lạnh sẽ khiến cô tỉnh dậy nên nửa đường rụt tay trở về.

Ngước nhìn ánh trăng tròn trong màn đêm, hắn chớp mắt, trong lòng niềm tin lại càng thêm kiên định, hơn ba mươi năm năm trước hắn cũng không chết, lần này, làm sao hắn có thể mất mạng một cách thật không minh bạch chứ?
          
Huống hồ, hiện tại, hắn có người so với tính mạng của mình còn quan trọng hơn cần được bảo vệ ...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 05.11.2017, 15:25
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 827
Được thanks: 13202 lần
Điểm: 9.48
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (Quyển cuối - 82/104) - Điểm: 12
【 83】Đây coi là nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của sao? (2)

Editor: Tâm Thường Lạc


Cũng không biết ngủ bao lâu, Cận Tử Kỳ bị một tràng âm thanh ầm ỹ đánh thức.

Thời điểm cô vừa mở mắt ra, trong đầu còn chóng mặt vòng vòng, không biết người ở chỗ nào.

Nhưng đột nhiên, một giọng nói tục tằng mà có chút quen thuộc xuyên qua kích thích ý thức mơ hồ của cô: "Mau đuổi theo, một tên đàn ông mang theo một phụ nữ có thai làm sao chạy xa được? Phải nhanh chóng tìm được bọn chúng!"

Cận Tử Kỳ chỉ cảm thấy trái tim giống như bị một đôi tay vô hình nắm thật chặt.

Sau đó, có bàn tay lớn khô ráo ấm áp bưng kín miệng cô khi cô khẽ hé miệng, hơi thở ẩm nóng phun ở bên tai cô, cô khẽ nghiêng đầu, lập tức nhìn thấy Tống Kỳ Diễn ở sát bên cạnh mình, đôi con ngươi đen bóng sáng ngời làm cô buông lỏng xuống.

"Lão đại yên tâm, trên ngọn núi này căn bản không có người ở, tín hiệu lại không tốt, bọn chúng có chạy đằng trời!"

"Đúng rồi, lão đại, vừa rồi những người áo đen kia lên núi kia lai lịch ra sao? Chẳng lẽ là phía trên lại phái thêm người? Có lẽ nào cứ như vậy không tin hiệu suất làm việc của mấy anh em mình sao? Nếu đã như vậy, lúc trước cần gì phải mời chúng ta đến..."

"Mày câm miệng ngay cho tao đi! Hiện tại muốn đổi ý cũng không kịp rồi, đám người kia ở phía sau ngó chừng, một không vui liền cho mày một viên đạn, đừng nói nhảm, vẫn là nhanh chóng tìm người đi!"

Đám bắt cóc cũng không phát hiện họ đang trốn dưới sườn núi, bọn chúng lục soát ở chung quanh một lần, mấy cái bóng đen cao lớn lúc ẩn lúc hiện trên mặt đất chỗ Cận Tử Kỳ đang trốn, giống như ma quỷ đêm khuya lấy mạng.

"Mẹ kiếp, cứ hết đứa này đến đứa khác đều chạy mất!"

"Đừng oán trách, vẫn là mau đuổi theo đi ..."

Đám bắt cóc thương lượng một chút, chia những người liên can làm mấy đường tiếp tục hướng về phía trước mà đuổi theo.

Rất nhanh, tiếng ầm ỹ và tiếng bước chân càng lúc càng nhẹ, Tống Kỳ Diễn trước thò đầu ra nhìn nhìn, sau khi xác định đám bắt cóc đã đi xa, mới dám kéo Cận Tử Kỳ đi ra, hướng đến phía mà không có tên bắt cóc nào truy lùng mà chạy trốn.

Trước đó nghỉ ngơi thể lực cũng đã khôi phục một chút, tinh thần cũng không còn uể oải, Cận Tử Kỳ ngoại trừ hô hấp có gấp gáp một chút, trên chân vẫn miễn cưỡng có thể đuổi kịp tốc độ của Tống Kỳ Diễn.

Nhưng hai người chạy thật lâu, đường lại càng ngày càng dốc, cũng càng ngày càng khó đi, Tống Kỳ Diễn và Cận Tử Kỳ liếc mắt nhìn nhau, đột nhiên hiểu được tại sao những tên bắt cóc kia không truy lùng phía bên này....

Vì bên này là phương hướng lên núi, quả thực là tự mình ép mình vào con đường chết!

Trên núi cây cối nhiều, núi đá cheo leo, càng thêm u ám, khi gió quét đến mặt khiến người ta mắt mở không ra. Nhưng nếu đã đi tới rồi, thì không còn cách nào lui về, sợ rằng những tên bắt cóc kia đã quay trở lại đây, thay vì va vào họng súng, chi bằng đánh cược một lần, cố gắng hết mức kéo dài thời gian!

Mà bên kia, đám bắt cóc lục soát tất cả đường từ nhà lầu xuống núi, nhưng vẫn không phát hiện ra bóng dáng Tống Kỳ Diễn và Cận Tử Kỳ, tên lão đại trước đó bị Tần Viễn đánh cho bất tỉnh càng nghĩ càng cảm thấy có gì đó không đúng, gã đi chậm lại rồi lần theo dấu vết bước chân, sau đó cau mày đứng yên tại chỗ suy nghĩ.

"Lão đại, làm sao vậy?"

Tên bắt cóc khác thấy lão đại nhà mình bất động, cũng quay trở lại.

Gã lão đại nhìn quanh bốn phía, tự lẩm bẩm nói: "Chuyện này không đúng, Tống phu nhân bụng mang dạ chửa, nhìn thế nào cũng chạy trốn không xa được, chúng ta cũng đã đuổi đến xa như vậy, vẫn không nhìn thấy bóng dáng của bọn họ ..."

Gã lão đại chợt tỉnh ngộ, gọi tên lùn tới: "Mày lập tức liên lạc với các anh em khác một chút, xem bọn chúng bên đó có tìm được người hay không."

Gã lùn lập tức gọi điện thoại dò hỏi, rất nhanh đã được hồi âm: "Bọn họ bên đó cũng không có tin tức."

"Đây mới là lạ ..."

Gã lão đại xoa xoa cằm, vẻ mặt hoang mang, "Hai người kia chẳng lẽ biến mất như không khí sao?"

Tên bắt cóc khác cũng mặt mày ủ rũ, tìm khắp cả một đêm, còn không để cho người ta sống?

"Tuyến đường bọn họ có thể chạy trốn chúng ta cũng đã tìm, chẳng lẽ thật muốn lật tung cả đỉnh núi này ..." Hai mắt của gã lùn đột nhiên tỏa sáng, vỗ cái ót của mình: “Đúng rồi, lão đại!"

Gã lão đại mất kiên nhẫn quét mắt nhìn hắn ta một cái: "Có chuyện mau nói, có rắm mau thả!"

"Tuy rằng chúng ta lục soát đường xuống núi, nhưng ngọn núi này còn có đỉnh núi mà, bọn họ không có khả năng chạy trốn nên lạc hướng chạy lên trên núi rồi?"

Gã lão đại như được Thể Hồ Quán Đính (trí tuệ được khai mở), ngay lập tức giật mình tỉnh ngộ, vung tay lên, tiếng hét lớn lên: "Để lại vài anh em ở trong này tiếp tục lục soát, những người khác theo tao lên núi đi!"

... ...... ...... ...... ...... ......

Bên này, Tống Kỳ Diễn và Cận Tử Kỳ càng đi lên cao, đường núi càng gập ghềnh, nhiệt độ cũng càng thấp.

Tống Kỳ Diễn là một người đàn ông còn có thể kiên trì, nhưng phụ nữ mang thai hiển nhiên không thể chịu đựng cảnh khốn cùng, thời gian dài vừa lạnh vừa đói.

Điện thoại di động không có tín hiệu, Tống Kỳ Diễn quan sát địa hình, phát hiện thậm chí chỗ trốn cũng



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 495 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Đv Hoàng My, feefNors, Hạnh Thư, mua hoa roi, Nguyen hoai thuong, Nhắng ngốc, Thu Ann, tintin00189 và 295 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 89, 90, 91

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

5 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 10/11]

1 ... 52, 53, 54

8 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

9 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 150, 151, 152

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

13 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 96, 97, 98

14 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

17 • [Hiện đại] Chồng tôi ít tuổi hơn tôi - Hùng Tiên Sinh

1 ... 8, 9, 10

[Hiện đại] Kẻ lập mưu - Tổng Công Đại Nhân

1 ... 20, 21, 22

19 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

20 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62


Thành viên nổi bật 
Vu Kỳ
Vu Kỳ
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

ღ_kaylee_ღ: 357 phế hậu của lãnh hoàng:
viewtopic.php?t=337915&p=3286777#p3286777
ღ_kaylee_ღ: 150 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?p=3286776#p3286776
Lê Trâm Anh: Hix,diễn đàn dạo này nhiều quảng cáo quá ạ,vô đọc truyện không tắt đc quảng cáo ko đọc truyện được :(((
Ny9999: mình đang đọc người láng giềng ánh trăng. Có ai cũng đang nhảy hố bộ này k?
Tuyền Uri.: :sleepy2: mới dậy
Sunlia: you hãy vào Đại Sảnh CLB Hội Nhóm để 8 vs mn đi nào :P
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Jinnn: ở đây không có ai là thím cả :v
Libra moon: Ủa cú : ai v
Libra moon: Quốc chào
Cú Inca: Ếch chiên, gia đói :cry2:

Quốc, chào chú, gọi ta bé Cú là được rồi  :">
Cú Inca: Nương tử tương lai :D2
Nguyễn Khai Quốc: Chào Thiến Ba
Nguyễn Khai Quốc: Lại vắng vẻ rồi.
Độc Bá Thiên: Jinnn ngố
Nguyễn Khai Quốc: Ta đây xưng danh là chú mà tuổi mới có ngoài đôi mươi! Hự hự
Nguyễn Khai Quốc: Chào mooooooon! :*
Nguyễn Khai Quốc: Chào cú Inca
Libra moon:
Cú Inca: Chào Quốc, thím Jinn
Nguyễn Khai Quốc: Nay nhận được quà từ Diễn đàn gửi về cho Quốc. Vui quá!
Cú Inca: Hai mẹ con bom nhau à :lol:
Nguyễn Khai Quốc: Hế hế. Chắc là lại đi cầy cục rồi đấy! :D
Jinnn: nãy rất đông mà :))
Nguyễn Khai Quốc: Buổi tối vắng vẻ quá
Nguyễn Khai Quốc: Hế lô every body
Vu Kỳ: V nương bom con cái lấy tin thần nhá :lol:
Lãng Nhược Y: Đã nói quánh lấy tinh thần :D2
Vu Kỳ: :chair: dạo này ăn gan hùm quánh nương nó quài ta
Lãng Nhược Y: Mới trả xong -650đ, post muốn què tay luôn :sofunny:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.