Diễn đàn Lê Quý Đôn














Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 469 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn yêu thích nhân vật nam nào nhất trong truyện này?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Hôn sủng: Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên [Quyển cuối]

 
Có bài mới 21.10.2016, 16:25
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 728
Được thanks: 10387 lần
Điểm: 9.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn sủng: Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên [Quyển cuối] - Điểm: 12
【021】 Phụ em mười năm, trả lại em cả đời (3)

Editor: Tâm Thường Lạc


Phụ em mười năm, trả lại em cả đời.

"Tiên sinh. . . . . ." Chuyển phát viên lo lắng mà kêu lên khi anh ta thấy Tống Kỳ Diễn nhìn chằm chằm bó hoa trong tay không nhúc nhích.

Tống Kỳ Diễn bị gọi nên hoàn hồn, thân thể  nhích qua bên cạnh, chặn lại tầm mắt chuyển phát viên đang nhìn vào trong: "Tôi quên nói cho anh biết, Cận Tử Kỳ không có ở nhà, cô ấy mới vừa gọi điện thoại cho tôi, bảo tôi giúp cô ấy ký nhận."

Chuyển phát viên nửa tin nửa ngờ trên dưới dò xét Tống Kỳ Diễn áo mũ chỉnh tề: "Chuyện này. . . . . ."

"Không tin?" Hai tay của Tống Kỳ Diễn còn cắm ở trong túi quần, đứng thẳng, đuôi lông mày khẽ nhướng: "Số điện thoại của Cận Tử Kỳ không phải là 187*******8 sao?"

"Cũng đúng." Chuyển phát viên gật gật đầu, nhưng vẫn do dự: "Đối phương nói muốn giao tận tay cho Cận tiểu thư."

Hay thật, thế nhưng ở dưới mí mắt của hắn mà làm ra những trò gian trá này!

Tống Kỳ Diễn âm thầm cười lạnh, trên mặt cũng là hướng về phía chuyển phát viên thân thiện mà giải thích: "Thật ra thì tôi là anh trai của cô ấy."

Lúc này nếu nói hắn là chồng của Cận Tử Kỳ, chuyển phát viên này nếu không ngu, tuyệt đối sẽ không đưa hoa cho hắn, cho dù là khuất phục dưới uy quyền của hắn, bảo đảm khi quay đầu lại không thể không nói cho Tần Viễn biết!

"Anh là anh trai của cô ấy?" Chuyển phát viên không khỏi đề cao âm lượng, nghi ngờ mà nhìn Tống Kỳ Diễn.

Tống Kỳ Diễn bị soi xét mà chột dạ, vội ho một tiếng, dời ánh mắt đi chỗ khác, ngẫu nhiên nhìn thấy một người giúp việc từ phía sau đi qua, khó được khi lên tiếng chào hỏi cùng người giúp việc: "Dậy sớm đi làm việc sao?"

Người giúp việc là một cô gái trẻ hai mươi tuổi đầu, nhìn lên thấy Đại thiếu gia thường ngày không để ý tới người nói chuyện với mình, kích động đỏ mặt, xoa xoa hai tay không nói được một câu rõ ràng: "Đại. . . . . . Đại thiếu gia. . . . . . Chào. . . . . . Chào buổi sáng tốt lành!"

Tống Kỳ Diễn thân thiết mà khoát tay: "Đi làm việc thôi, đừng quên ăn điểm tâm."

Nhìn người làm nữ ôm ngực đang đập thình thịch chạy giống như nai con chạy nạn, Tống Kỳ Diễn mới quay đầu nhìn về phía chuyển phát viên.

"Bây giờ tin chưa? Nơi này là nhà của tôi, anh đem hoa cho tôi, tôi chuyển cho Cận Tử Kỳ."

Sự nghi ngờ của chuyển phát viên đã tiêu trừ hơn phân nửa, nhìn lại Tống Kỳ Diễn nói năng cử chỉ đều không giống như là hạng người bỉ ổi, chần chừ một lát, cắn răng một cái liền đưa hoa tới, ai bảo anh ta không có thời gian chứ?

"Vậy thì làm phiền anh."

Đưa mắt nhìn chuyển phát viên đi xa, Tống Kỳ Diễn mới xoay người đi vào, lúc đi ngang qua thùng rác thợ làm vườn dùng để vứt bỏ cành xấu thì dừng lại, không biến sắc mà vứt bó hoa vào.

Về phần tấm thẻ kia. . . . . .

Hắn quan sát trước sau trên dưới một phen, ngón tay khớp xương rõ ràng khoan thai dùng lực, tấm thẻ hình ngôi sao bị xé thành mảnh vụn, lấy ra cái bật lửa từ trong túi quần, dấy lên ngọn lửa thiêu mảnh giấy vụn thành tro tàn.

Tro giấy trắng xám tung bay trong bầu không khí khô khốc của ngày đông, chậm rãi trở về cát bụi.

Tống Kỳ Diễn phủi một cái trên người không hề tồn tại chút tro bụi nào, ngón tay chuyển bật lửa một cái, vững vàng rơi vào lòng bàn tay, không biết có phải hít phải bụi vào trong miệng hay không, hắn ho khan nặng nề một tiếng, lầu bầu một câu rồi đi vào tòa nhà lầu chính.

Quản sự Minh đúng lúc từ trên lầu đi xuống, lúc lướt qua nhau, Tống Kỳ Diễn kịp thời gọi cô lại.

"Quản sự Minh, mới vừa rồi chuyện chuyển phát viên tặng hoa không cần nói cho Thiếu phu nhân."

Quản sự Minh không hiểu nhìn Tống Kỳ Diễn chuyển biến vô cùng tốt, ánh mắt quét về phía hai tay trống trơn của hắn.

Ý kia giống như đang hỏi hắn: Đại thiếu gia, hoa của thiếu phu nhân đâu?

Tống Kỳ Diễn không thấy ánh mắt hỏi dò của cô, sâu kín mà mở miệng: "Loại tới cửa buôn bán, nhân tiện lấy cớ là chuyển phát đưa tới, lần sau không cần để ý đến loại người nhàm chán này, lập tức từ chối không tiếp điện thoại là tốt nhất."

Khi nói những lời này, giọng nói của hắn lạnh lùng, giữa hai lông mày đều là vẻ mỉa mai, hơi có vẻ uy hiếp mà liếc nhìn quản sự Minh: "Quản sự Minh cũng là người thông minh, thiếu phu nhân bây giờ mang thai, không chịu nổi quấy rầy."

Quản sự Minh hầu hạ Tống Chi Nhậm nhiều năm như vậy, sớm đã thành thói quen nhìn ánh mắt người khác.

Cô gật đầu: "Nếu như không có chuyện gì khác, Đại thiếu gia, tôi đi xuống trước."

Mặt của Tống Kỳ Diễn không thay đổi vẫy lui cô, sắp xếp gọn gàng, đi được hai bước lên bậc thang, cảm thấy có cái gì không đúng, lại quay đầu gọi quản sự Minh đã xoay người đi, trầm giọng: "Nhớ, chuyện này giữ bí mật đối với thiếu phu nhân."

. . . . . . . . . . .

Lúc Cận Tử Kỳ tỉnh lại mặt trời đã lên cao.

Cô quay một vòng trong phòng ngủ, phát hiện một cái rương hành lý đã không thấy, trong phòng quần áo cũng thiếu đi mấy bộ quần áo của Tống Kỳ Diễn, trong lòng biết Tống Kỳ Diễn đã đi rồi, nhưng không có đánh thức cô tiễn đưa hắn.

Người cả ngày cùng mình cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy đột nhiên đi rồi, Cận Tử Kỳ chỉ cảm thấy một trận trống vắng.

Cô rửa mặt một chút, mặc bộ quần áo mùa đông thật dầy rồi ra ngoài, mới phát hiện kẻ trên tủ giường trên có đặt một tấm thẻ hình ngôi sao, phía trên là một hàng chữ xiêu xiêu vẹo vẹo: "Nhớ ăn điểm tâm, chờ anh trở lại."

Lật xem tấm thẻ hình ngôi sao tinh tế, hắn làm sao biết cô có tình yêu duy nhất đối với mấy tấm thẻ hình dáng ngôi sao?

Lông mi dài như cánh bướm, run run vài cái, giấu dưới mi mắt, trong miệng lầm bầm mấy câu, khóe miệng lại không nhịn được nhếch lên, cô kẹp thẻ vào trong một quyển sách, cẩn thận từng li từng tí cất xong, giống như là cất kỹ sự quan tâm của hắn.

Có lẽ là ngủ được quá lâu, Cận Tử Kỳ bước đi trên đường đều đã cảm thấy người không thăng bằng. Gắng gượng cái bụng to, cẩn thận đi xuống lầu, đã nhìn thấy Mỗ Mỗ ném hộp điều khiển xe đồ chơi chạy về phía cô.

"Kỳ Kỳ, Kỳ Kỳ đã dậy rồi!" Mỗ Mỗ ôm chặt chân của Cận Tử Kỳ, ngửa đầu nói liếng thoắng, "Ba ba nói Kỳ Kỳ tối hôm qua mệt lắm rồi, không cho Mỗ Mỗ đi quấy rầy Kỳ Kỳ nghỉ ngơi!"

Cận Tử Kỳ có chút lúng túng, dù sao chung quanh cũng có không ít người giúp việc đang lau bình hoa hoặc tranh vẽ trên tường.

"Mỗ Mỗ thì sao? Ăn điểm tâm rồi chưa?"

Cận Tử Kỳ thay Mỗ Mỗ sửa lại quần áo do nó ham chơi mà mất trật tự, nhìn thấy ngón tay nó dính bùn, không biết đã chạy đi chơi ở đâu, lại dắt nó đi lên phòng vệ sinh để rửa đi, nhân tiện rửa mặt cho nó.

"Mỗ Mỗ ăn rồi, Kỳ Kỳ, ba ba đi ra ngoài, thật tốt là nhiều ngày mới trở về!" Mỗ Mỗ ngước mặt cười híp mắt nói với Cận Tử Kỳ, trong lòng ngây ngất, đại biểu Kỳ Kỳ là của chính mình, hắc hắc!

Cận Tử Kỳ không biết sự tính toán nho nhỏ trong lòng Mỗ Mỗ, lôi kéo nó cùng đi đến phòng ăn.

Từ chỗ quản sự Minh biết được Tống Chi Nhậm theo một nhóm bạn cũ đi Maldives du lịch, ý ở ngoài lời là trong nhà này, bây giờ cô lớn nhất, Cận Tử Kỳ vui vẻ thanh nhàn, liền dẫn Mỗ Mỗ đến chỗ Tô Ngưng Tuyết.

Thời điểm đến hoa viên Nam Đô, vừa lúc đã qua giờ ăn cơm trưa một chút, Cận Tử Kỳ không có nói cho Tô Ngưng Tuyết biết cô và đứa nhỏ muốn đi qua, Tô Ngưng Tuyết nhìn thấy Mỗ Mỗ ăn mặc giống như tiểu đồng tử ở phía trước tượng Bồ Tát ngồi.

"Bà ngoại, năm mới vui vẻ, chúc bà phát tài, bao tiền lì xì lấy ra!"

Cận Mỗ Mỗ ngồi xuống ghế sofa thì đưa tay muốn tiền mừng tuổi, bị Cận Tử Kỳ vỗ xuống bàn tay nhỏ bé, lập tức tủi thân mà mím môi, đáy mắt lập tức giăng đầy hơi nước, một bộ dạng lã chã chực khóc đáng thương.

Tô Ngưng Tuyết nhìn thế đau lòng, liếc xéo Cận Tử Kỳ một cái: "Làm gì mà so đo cùng một đứa bé vậy?" Dạy bảo xong đứa lớn, lập tức ôm đứa nhỏ lên trên đùi, từng chút một dịu dàng nói nhỏ nhẹ vỗ về, lại đưa lên một cái bao tiền lì xì thật dầy.

"Mỗ Mỗ thích không?"

"Dạ!" Cận Mỗ Mỗ lắc chân, dùng sức gật đầu: "Chỉ cần là bà ngoại cho, Mỗ Mỗ đều thích!"

Mềm mềm dẻo dẻo, nói xong trái tim Tô Ngưng Tuyết cũng mềm nhũn, hôn một cái lên gương mặt trắng hồng, "Mỗ Mỗ của chúng ta là ngoan nhất!"

Cận Mỗ Mỗ bị chọc cho cười khanh khách, dường như xấu hổ mà dúi đầu vào trong ngực Tô Ngưng Tuyết không chịu trở ra.

Cận Tử Kỳ ngồi ở một bên, nhìn Cận Mỗ Mỗ giả bộ hình tượng con cừu nhỏ, trong lòng đau khổ: làm bộ đáng yêu thật đáng xấu hổ!

"Trước khi đến sao không gọi điện thoại, mẹ sẽ đi siêu thị mua cho con chút đồ con thích ăn."

Tô Ngưng Tuyết ôm Mỗ Mỗ, thương yêu mà nhìn sang Cận Tử Kỳ sau khi mang thai vẫn không thấy béo lên.

Cận Tử Kỳ đổi vị trí, ngồi vào bên cạnh Tô Ngưng Tuyết, làm nũng mà kéo cánh tay của Tô Ngưng Tuyết: "Làm gì làm đặc biệt, con về nhà, cũng không phải là khách, con nói xem phải không, sói đuôi nhỏ?"

Cận Mỗ Mỗ đang nằm ở trong ngực Tô Ngưng Tuyết đếm tiền trong bao lì xì, nghe được mẹ kêu lên, len lén liếc mắt, sau đó cúi đầu tiếp tục đếm tiền, trong mắt chỉ toàn là tiền lấp lánh.

"Chú Kiều đâu ạ?" Cận Tử Kỳ ở trong phòng quay một vòng, lại không nhìn thấy bóng dáng Kiều Nam.

Nhắc tới Kiều Nam, Tô Ngưng Tuyết dường như có chút ngượng ngùng, thậm chí làn da trắng nõn lộ ra đỏ ửng, Cận Tử Kỳ cho là ảo giác, đến gần nhìn kỹ, vẻ đỏ ửng càng thêm rõ ràng, mẹ cả đời tính tình lạnh nhạt thế nhưng lại đỏ mặt.

Tô Ngưng Tuyết bị cô nhìn nên không được tự nhiên, "Nói đúng ngọ phải ăn cơm rượu viên, đi ra ngoài mua rồi."

Cơm rượu viên? Vừa nghe cũng biết là đồ ngọt mà phụ nữ thích ăn. . . . . .

Cận Tử Kỳ mỉm cười mà nhìn sang Tô Ngưng Tuyết, không nói toạc ra, lại đang đi dạo quanh trong phòng một chút, so với lúc mới vừa vào ở càng có nhân khí, các loại vật dụng trong nhà bài biện cũng đầy đủ hết không thiếu.

Cũng không lâu lắm, Kiều Nam lại trở về, ôm vài túi lớn mua được từ siêu thị.

Nhìn thấy Cận Tử Kỳ ưỡn cái bụng to đi bộ, có chút vui mừng, "Tiểu Kỳ!" Ông cười tủm tỉm đi vào, ôm cô một cái: "Có ít ngày không tới, còn tưởng rằng con quên mấy ông bà già chúng ta này rồi!"

"Thế nào lại quên chứ?" Cận Tử Kỳ muốn giúp ông xách đồ, lại bị ông tránh đi, "Đang mang thai làm thế nào còn lanh chanh láu táu như vậy, mau ngồi trên sofa một chút đi, chốc lát nữa có thể ăn cơm."

Kiều Nam chỉ sợ cô tới giành, ôm đồ rồi chợt đi vào phòng bếp, Cận Tử Kỳ muốn đi phụ giúp, Tô Ngưng Tuyết lại giành trước một bước: "Con ngồi cùng Mỗ Mỗ, cơm sắp xong rồi, rang xào vài món thức ăn là được."

Cận Tử Kỳ ngồi trở lại trên ghế sofa, Kiều Nam ngay sau đó cũng bị Tô Ngưng Tuyết đẩy ra.

Ông dịu dàng nhìn Tô Ngưng Tuyết đẩy ông ra ngoài, cho đến khi cửa phòng bếp khép đến không ra một khe hở, ông mới bước đi, nhẹ giọng oán trách với Cận Tử Kỳ: "Nhìn thấy không, mẹ con đối với chú rất hung dữ."

Chỉ có đối với người mình để ý, mới có thể lộ ra tính tình thật như vậy nha!

Cận Tử Kỳ bật cười gật đầu: "Đúng là có một chút xíu như vậy, con đối với chú bày tỏ đồng tình."

Kiều Nam giả bộ bất đắc dĩ thở dài, nhưng giữa mày cũng là không cách nào che giấu hạnh phúc và thỏa mãn.

Lúc lên bàn ăn cơm, Cận Tử Kỳ nhìn thấy Tô Ngưng Tuyết chia trứng gà luộc làm hai, lòng đỏ trứng thả vào trong chén mình, Kiều Nam thì phụ trách gắp lòng trắng trứng đi, mọi thứ cứ như vậy tự nhiên mà lại ăn ý.

"Gần đây huyết áp ông ấy có chút cao, không nên ăn lòng đỏ trứng." Nhận ra được Cận Tử Kỳ nhìn chăm chú, Tô Ngưng Tuyết giải thích.

Cận Tử Kỳ nhìn sang hai người tự động đũa, săn sóc như vậy, thật sự thì chính là yêu, yêu không nhất định ngào ngạt là long trời lở đất, biển cạn đá mòn, mà yêu nước chảy đá mòn càng làm động lòng người, thật bình yên.

Sau khi ăn xong, người một nhà ngồi ở trong phòng khách nói chuyện phiếm, Mỗ Mỗ đã sớm thuộc về phe cánh của Kiều Nam, dựa ở trong ngực Kiều Nam mà trái một câu ông ngoại phải một tiếng hôn nhẹ ông ngoại, chỉ vì để lừa có thêm nhiều đồ chơi mô hình xe.

Gần tối, lúc Tô Ngưng Tuyết chuẩn bị bữa ăn tối, chuông cửa vang lên.

"Tiểu Kỳ, đi mở cửa." Tô Ngưng Tuyết bận xào rau, không ra khỏi phòng bếp mà hô một tiếng.

Kiều Nam cùng Mỗ Mỗ mãi ở trong thư phòng, trong lúc nhất thời cũng không nghe thấy tiếng chuông vang lên.

Cận Tử Kỳ đi tới cửa vào, cánh cửa vừa mở ra, lập tức nhìn thấy Johnny cười híp mắt dựa ở bên cạnh cửa, nhìn thấy cô, cũng không kinh ngạc, giống như sớm đoán được cô ở chỗ này: "Cận tiểu thư, Phương Đông có câu, gọi là một ngày không thấy như cách ba thu, tôi nghĩ rất hợp thích dùng ở trên người tôi với em."

Cận Tử Kỳ trở tay liền muốn đóng cửa, lại bị hắn chặn ngang đẩy lại, "Thế nào, không hoan nghênh phải không? Tôi chính là cố ý tới nơi này đón em!" Hắn nói xong ngón tay chỉ lên phía trên: "Phi cơ vẫn còn đang chờ ở phía trên."

"Anh muốn làm gì?" Cận Tử Kỳ nhíu hàng lông mày đen xinh đẹp, đề phòng mà nhìn người đàn ông bị cô cản ở ngoài cửa.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
       
     
Có bài mới 31.10.2016, 15:54
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 728
Được thanks: 10387 lần
Điểm: 9.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn sủng: Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên [Quyển cuối] - Điểm: 12
【022】 Du côn tự có du côn trị

Editor: Tâm Thường Lạc


Khóe miệng Johnny chứa ý cười, mang theo ngả ngớn hứng thú rõ rệt, hắn đứng thẳng người, bước lên phía trước hai bước, đến gần Cận Tử Kỳ, giọng nói nhỏ chỉ đủ cho hai người họ nghe thấy.

"Em là vợ của Frank, tôi tới đón em, dĩ nhiên là vì miễn cho các người mang nỗi khổ tương tư."

Toàn thân hắn là comple giày Tây, ngay cả đầu tóc ngắn cũng để ý tinh tế, nhưng Cận Tử Kỳ chỉ ngửi thấy trên người hắn mùi cặn bã, đáy mắt hắn thoáng hiện vẻ phóng đãng không kềm chế được khiến cho cô rất ghét.

Giữa hai đầu lông mày của Cận Tử Kỳ khẽ nhíu lại, nhưng khóe môi cũng khẽ động nổi lên nụ cười cho có lệ: "Khiến anh thất vọng rồi, tôi gần đây đều phải ở nhà dưỡng thai, không nên đi ra ngoài, chuyến này coi như là anh đến không."

Johnny xem thường, vẫn cười như cũ: "Tôi không cho là tôi đây sẽ một chuyến tay không mà về."

"Anh ngược lại tự tin hiếm có." Cận Tử Kỳ hơi giễu cợt, nói xong liền muốn đóng cửa lại.

"Từ từ!" Johnny có chút vội vàng mà ngăn cô lại, lúc cô ném đi tầm mắt không vui, hắn lại khôi phục nụ cười đáng đánh đòn trước đó: "Nếu như tôi nhớ không lầm, Tống thị vẫn luôn hi vọng bắt lấy tiền đầu tư của ngân hàng Cảnh Thăng."

"Tôi có thể cho rằng những lời này của tiên sinh Johnny chính là đang uy hiếp tôi không?"

"Cận tiểu thư coi trọng tôi rồi, chút ít tiền như vậy làm thế nào rung chuyển được cái cây to Frank này, tôi chỉ là nghe nói dường như Tống thị rất để ý động tĩnh của món tiền này, Cận tiểu thư hẳn cũng có nghe thấy chút chứ?"

Cận Tử Kỳ nhìn sang Johnny cả người lẫn vật cười vô hại, lại hận không thể hung hăng mà đóng sầm cửa đập lên trên mặt của hắn.

Cô điều chỉnh lại biểu tình trên mặt, cười, nhưng rất xa cách: "Nếu tiên sinh Johnny biết rõ tôi là vợ của Kỳ Diễn, sau này vui lòng gọi tôi là Tống phu nhân, bất quá, tôi cũng không để bụng nếu anh gọi tôi một tiếng chị dâu."

Johnny nghe vậy sắc mặt chợt biến, khóe miệng đang nhếch lên co quắp hai cái, vẻ mặt lộ ra có chút tức cười.

"Trên cái thế giới này, vẫn còn chưa có người phụ nữ nào xứng để cho tôi gọi một tiếng chị dâu cả."

Johnny không hổ là người lão luyện lọc lõi, mới vừa rồi vẻ mặt lúng túng đảo mắt thì khôi phục như thường, thậm chí so với mới vừa rồi cười càng thoải mái hơn, thế nhưng trong ngữ điệu tùy ý không che giấu khinh miệt nhạo báng.

Có lẽ là do đứng ở chỗ cao thời gian dài, khi hắn nói ra những lời này, ánh mắt liếc cô đầy khinh thường.

Vậy mà, Cận Tử Kỳ chú ý cũng là sự nóng nảy ẩn hiện giữa mày mắt của hắn, xem ra không có bao nhiêu kiên nhẫn!

"Nếu như Cận tiểu thư chuẩn bị xong, chúng ta lên đường đi!"

"Tại sao tiên sinh Johnny nhất định phải buộc tôi đi tham dự yến hội, thậm chí còn.....điều động binh lực như vậy?"

Cận Tử Kỳ quan sát hắn, nhưng trong lòng càng lúc càng ngưng trọng, cảm thấy chuyện tuyệt đối không đơn giản như vậy!

"Rất đơn giản." Johnny bĩu môi, hai tay đút vào trong túi quần: "Cho Frank một sự vui mừng bất ngờ."

Anh cho rằng tôi sẽ tin sao?

Một câu nói, Cận Tử Kỳ vẫn chưa mở miệng, sau lưng cửa thư phòng mở ra, Kiều Nam nghe được tiếng động thì đi ra.

"Johnny, cậu làm gì mà đến đây?" Kiều Nam sau khi thấy rõ người tới là Johnny, có chút kinh ngạc.

Nhưng khi ông phát hiện nghi ngờ Johnny quấy rầy Cận Tử Kỳ, lúc này cũng có chút chìm mặt, phản ứng theo bản năng che chắn Cận Tử Kỳ ở phía sau mình: "Không phải cậu ở Anh quốc thật tốt rồi, tại sao phải chạy tới Trung Quốc làm gì?"

Johnny nhìn Kiều Nam đối với Cận Tử Kỳ đầy bảo vệ, sờ sờ sống mũi của mình, mỉm cười, đáp: "Tôi cũng không nghĩ tới ở nơi này mà có thể nhìn thấy uncle. . . . . ."

Johnny còn chưa dứt lời, đôi mắt lại lướt qua Kiều Nam nhìn vào phía trong nhà trọ, hơn nữa trong lúc nhìn thấy Tô Ngưng Tuyết mặc tạp dề bước ra ngoài, đáy mắt hiện ra ánh sáng, quái dị mà cười cười, giống như là hiểu cái gì.

Kiều Nam không để ý đến lời của hắn, trực tiếp hạ lệnh trục khách: "Nếu như không có chuyện gì khác, cậu trở về đi thôi."

"Uncle có phải quá không hợp tình người rồi hay không, dầu gì chú cũng coi là nhìn thấy tôi lớn lên , tôi vừa mới tới cửa, chú đã mời tôi trở về, huống chi. . . . . . Tôi đây vẫn chưa mời được khách mà!"

"Khách?" Kiều Nam cau mày dò xét Johnny từ trên xuống dưới, ngay sau đó thì nghĩ đến cái gì, quay đầu liếc nhìn Cận Tử Kỳ, mới nói: "Chẳng lẽ Kỳ Diễn không có nói cho cậu biết Tử Kỳ không đi?"

Johnny gật gật đầu: "Cận tiểu thư là con dâu của nhà giàu số một thành phố này, ở giữa một đám người danh viện thanh danh không thấp, tập đoàn Rochell chúng tôi muốn ở thành phố S phát triển, hiển nhiên hy vọng có thể dựa vào lực hiệu triệu của Cận tiểu thư rồi."

"Bàn về danh vọng, có lẽ Bạch tiểu thư của nhà họ Bạch sơ lược thôi cũng cao hơn một chút, Tử Kỳ cả ngày chui đầu vào công việc, ngược lại ít lui tới cùng các vị danh viện thiên kim, muốn giúp nhưng cũng là tâm có thừa mà lực không đủ."

Tô Ngưng Tuyết cũng đi tới cửa, từ thương trường nhiều năm, cũng coi là người tinh mắt, hiển nhiên nhìn ra kẻ bất thiện.

Bà vỗ vỗ bả vai của Cận Tử Kỳ: "Cơm rượu cũng gần được rồi, con đi vào bưng một chén cho Mỗ Mỗ ăn đi."

Cận Tử Kỳ đưa mắt nhìn Johnny bị Kiều Nam và Tô Ngưng Tuyết ngăn ở ngoài cửa, cũng không muốn tiếp tục dây dưa cùng hắn ta nữa, cũng chỉ có thể mượn bàn tay của trưởng bối mà thoát khỏi hắn, chẳng qua là cô vừa mới xoay người thì đã nghe thấy giọng nói của Johnny.

"Lý trí của Cận tiểu thư thật sự là để cho tôi mở mang tầm mắt!"

Những lời này, không nặng không nhẹ, nhưng một chữ cũng không sót mà lọt vào trong tai Cận Tử Kỳ.

Bước đi dưới chân Cận Tử Kỳ hơi chậm lại, đã thấy Johnny xoay người đi, "Cái gọi là yêu nhau bất quá cũng chỉ như thế."

"Johnny, nếu như cậu tiếp tục nói những chuyện không liên quan không quan trọng, tôi phải mời cậu rời đi."

Johnny vẫn là kiêng nể Kiều Nam mấy phần, hai tay giơ lên làm tư thế đầu hàng, "Uncle mở miệng tôi nào dám không nể mặt," Tầm mắt của hắn dừng trên bóng lưng của Cận Tử Kỳ: "Cận chủ tịch và cô con gái nuôi của ông ấy cũng đang ở trên đường."

Như mong muốn nhìn thấy bước chân của Cận Tử Kỳ không đi tới, Johnny cười rực rỡ: "Năm phút đồng hồ, cũng đủ Cận tiểu thư suy tính, con người của tôi không phải rất có kiên nhẫn, Cận tiểu thư có thể phải nhanh lên chút!"

Nói xong, cũng không nhìn tới Kiều Nam và Tô Ngưng Tuyết vốn không hoan nghênh, không biết từ nơi nào lấy ra một viên kẹo ngậm trơn bóng ném vào trong miệng, sau đó thích ý mà tựa vào cạnh tường thủy tinh ở cửa vào chờ tin lành.

"A, làm gì mà đều đứng ở cửa vậy, tính toán chuyện gì tốt, nói ra cho tôi nghe với!"

Giọng nói vốn đã sớm quen thuộc bao năm qua bỗng từ xa đi đến, Cận Tử Kỳ vốn đang trầm tư bỗng nhìn quay lại nhìn ra cửa, khi bóng dáng của Doãn Lịch xuất hiện ở trong tầm mắt cô, cô phản ứng theo bản năng gánh nặng trong lòng liền được giải tỏa.

Doãn Lịch mặc một chiếc áo lông ngắn màu sắc vô cùng phong tao, dưới chiếc quần jean màu tối là một đôi giày Martin, mang theo túi lớn túi nhỏ lễ hộp phong tình vạn chủng mà đi về phía này.

Biến mất gần hai tháng Doãn Lịch lần nữa xuất hiện, Cận Tử Kỳ có loại ảo giác dường như đã mấy đời.

"Dì Tuyết, nghe nói dì đổi chỗ ở, con cố ý mang đồ Tết vội tới chúc Tết dì, ách. . . . . . Vị đẹp trai này hẳn là chú Kiều Nam thôi, thật là nghe danh không bằng gặp mặt, so với trên tạp chí đẹp trai hơn nhiều!"

Doãn Lịch vừa cười híp đôi mắt phượng hẹp dài, vừa cầm lễ hộp chen vào bên trong, đưa cổ, để cho Cận Tử Kỳ thấy rõ anh trưng ra gương mặt tuấn tú cười đến quỷ dị.

"Em gái tốt, đã lâu không gặp, nhớ anh lắm phải không, mau, mau tới đây cho anh ôm một cái nào!"

Lúc đi ngang qua cạnh Johnny ngay cả khóe mắt anh cũng không liếc một cái, nhưng Cận Tử Kỳ lại vừa vặn mà bắt được sóng ngầm giữa hai người bắt đầu khởi động, Doãn Lịch nâng chân lên lại hạ xuống thì dẫm mạnh lên mu bàn chân của Johnny thật nặng.

Johnny hít vào một hớp khí lạnh, đáy mắt thoáng qua ánh sáng lạnh hung ác nham hiểm, vừa định phát tác, Doãn Lịch lại quay đầu nhìn về phía hắn, có chút kinh ngạc: "Tôi đã nói thế nào lại vấp chân xém té, thì ra là nơi này còn có một người sống to xác đứng đây."

Mặc dù Doãn Lịch ngày thường có chút không biết điều, nhưng chưa từng ở ngay trước mặt người ngoài động kinh như vậy.

Johnny cố làm ra vẻ vô sự mà cười cười, vừa định nói chuyện, Doãn Lịch lại thu hồi tầm mắt, tiếp tục chạy lại chỗ Cận Tử Kỳ, để lại Johnny sắc mặt tái xanh như tượng điêu khắc cứng ngắc mà đứng sững người tại nơi đó.

"Tới tới tới, những thứ này đều là cố ý mua làm quà tân hôn cho em . . . . ." Doãn Lịch mới vừa đi tới trước mặt Cận Tử Kỳ, liền bị cái bụng nhô cao của cô dọa cho giật mình phải lui về phía sau, "Trên bụng làm thế nào có cục u đã lớn như vậy?"

"Nói bậy bạ gì đó!" Cận Tử Kỳ lấy tay đẩy bàn tay Doãn Lịch muốn sờ lên bụng cô ra, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi nhăn, nhân lúc anh chưa chuẩn bị, đột nhiên dùng sức mà đạp anh một đạp.

"Này, này, có người nào đãi khách như vậy sao?" Doãn Lịch bị đau mà rụt tay về, nụ cười trên mặt cũng không giảm: "Bất quá thật sự không nhìn ra, em gái Tiểu Kỳ, thật sự là rất ra dáng!"

Cuối cùng, vẫn còn không quên huýt sáo một hơi giống như lưu manh.

Mặt của Cận Tử Kỳ xoạt một cái mà sung huyết đỏ bừng, trợn mắt nhìn Doãn Lịch liếc mắt: "Miệng chó không mọc ra ngà voi!"

Doãn Lịch cười giống như con hồ ly, Tô Ngưng Tuyết đi tới đây, chịu thua hoàn toàn mà lắc đầu, nhận lấy đồ trong tay của Doãn Lịch, dặn dò Cận Tử Kỳ: "Vào nhà rót cho A Lịch ly trà, thuận tiện mở lò sưởi cao hơn chút!"

"Vị này chẳng lẽ chính là Doãn Lịch Doãn Tam Thiếu của tập đoàn Doãn thị?"

Vốn Trung văn sứt sẹo của Johnny nói chén vào lập tức kết thúc phong cảnh hài hoà.

Cận Tử Kỳ nhìn thấy Johnny vẫn chưa rời đi, vốn nảy lên vui sướng bởi sự xuất hiện của Doãn Lịch trong phút chốc tiêu tan tụt xuống tận đáy.

Ngược lại Doãn Lịch, xoay người, cẩn thận quan sát Johnny ăn diện đẹp đẽ.

"Đã sớm nghe nói Doãn Tam Thiếu chính là nhân vật có danh tiếng lẫy lừng trong thành phố S, bây giờ nhìn thấy người thật, giống như Doãn Tam Thiếu mới vừa nói, thật đúng là nghe danh không bằng gặp mặt."

Đầu lông mày Doãn Lịch khẽ nhướng, "Đại nhân vật? Còn danh tiếng lẫy lừng? Tới đây, anh nói lại cho tôi nghe thử một chút xem những gì anh nghe nói về tôi là cái gì, thành phố S không ai không biết Doãn Tam Thiếu tôi là kẻ bại hoại của nhà họ Doãn, lời này của anh nên dùng ở trên người anh trai ruột của tôi có lẽ thích hợp hơn, mặc dù chúng tôi cùng một người cha, nhưng khí chất cũng khác nhau một trời một vực."

Johnny nói xong vốn là một phen muốn cùng Doãn Lịch qua lại thân thiết khách khí, không nghĩ tới Doãn Lịch thế nhưng sẽ giả bộ ngu cho ra câu trả lời như vậy, không khác nào quăng một cái tát lên trên mặt hắn ta, khiến cho hắn lúng túng không xuống đài được.

Lại nói Doãn Lịch hoàn toàn giống như không biết mình nói sai, nhướng mắt, ồn ào mà bày ra vẻ mặt khổ sở, hai tay liền vuốt, bộ dạng yêu nghiệt mười đủ mười mà ủy khuất, "Anh cả của tôi từ nhỏ là niềm kiêu hãnh của nhà họ Doãn, tôi đây, chính là bại hoại, những năm này, tôi đều phải sống ở dưới bóng của anh ta, khổ không thể tả. Người bên ngoài nói đến anh em nhà họ Doãn, đều đối với anh cả của tôi mà giơ ngón tay cái lên, về phần tôi. . . . . ."

Doãn Lịch bất đắc dĩ đem ngón tay cái thay đổi vị trí, đầu ngón tay chỉa xuống mặt đất: "Xú danh rõ ràng."

Gương mặt của Johnny nhất thời xanh trắng lẫn lộn, hắn tự nhận mình cũng được xem như cao thủ du côn, không nghĩ tới sẽ gặp phải một hạng người lợi hại hơn, nhìn Doãn Lịch ăn mặc sặc sỡ, khóe miệng Johnny đột nhiên co quắp vài cái.

Doãn Lịch lại không để ý tới hắn, chợt vỗ đầu mình một cái, "A, nhìn đi tôi thiếu chút nữa quên việc chính, không được, tôi phải lập tức trở về, nếu không chị hai tôi trở về thế nào cũng sẽ lột da tôi."

Cận Tử Kỳ tò mò chớp chớp mắt xuống, Doãn Lịch tiến tới trước mặt cô: "Yến hội của tập đoàn Rochell, ông cụ sau khi nhận được thiếp mời, tám trăm dặm khẩn cấp, liên tục thúc giục đoạt mệnh, muốn anh cùng chị hai đi dự, nếu không sẽ đóng băng thẻ của anh!"

Khoé mắt của Cận Tử Kỳ quét sang Johnny, quay sang Doãn Lịch cười một tiếng rực rỡ: "Không ngại mang theo thêm giùm em một người nữa chứ?"
- [ ]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
       
Có bài mới 19.11.2016, 07:22
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 728
Được thanks: 10387 lần
Điểm: 9.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn sủng: Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên [Quyển cuối] - Điểm: 12
【023】 Khi kẻ tự xưng là phong lưu gặp phải kẻ độc miệng. (1)

Editor: Tâm Thường Lạc  


Khoé mắt của Cận Tử Kỳ quét qua Johnny, quay sang Doãn Lịch cười một tiếng rực rỡ: "Không ngại mang theo thêm giùm em một người nữa được chứ?"

Doãn Lịch vốn đang cười đùa nhất thời sắc mặt thu lại, nghiêm chỉnh, nhìn sang cô nhíu mày.

"Không đồng ý?" Cận Tử Kỳ giống như cười giỡn hỏi ngược lại một câu.

Doãn Lịch lắc đầu, không có thói quen mà nắm tóc, dẫn đến mái tóc đã được định hình lập tức thành tổ chim, anh liếc nhìn Johnny ở một bên, kéo lấy tay của Cận Tử Kỳ đi thẳng về phía phòng bếp.

"Dì Tuyết, cho con mượn con gái của dì dùng một chút." Nói xong, cửa phòng bếp được đóng chặt nghiêm nghiêm thật thật.

Lúc Johnny nghe được Cận Tử Kỳ cùng Doãn Lịch nói, tự tin mà nhếch miệng, giống như hắn đã sớm đoán được sẽ là kết quả như vậy, lại ném viên kẹo trơn bóng ngậm vào trong miệng, kiên nhẫn chờ đợi.

Mà bên kia, vừa vào phòng bếp sắc mặt Doãn Lịch đã tối đi.

Anh cũng không còn đè nén cái tính tình nóng nảy của mình, cánh cửa cũng bị vung thật mạnh, nhìn chằm chằm Cận Tử Kỳ nói: "Sớm đã nói với em tránh xa lũ tiểu nhân kia một chút, làm thế nào còn cho đòi tới cửa! Bây giờ thì hay rồi, chẳng những lấn đến cửa, còn tự mình đưa lên trước tùy hắn ta diễu võ dương oai. Cái người kia của nhà em sao không đem lóc thịt cho rồi? Đỡ phải ra ngoài mất mặt xấu hổ!"

Cận Tử Kỳ không nhịn được che lỗ tai, vì cất cao âm lượng, cười gượng nói: "Anh ấy đi tham gia yến hội rồi, ở đâu ra thời gian giận em!"

Nói đến yến hội, trong lòng của cô không thể không lo lắng, dù sao vẫn cảm thấy Johnny này có mưu đồ khác.

Cô không biết được hắn ta đang mưu tính những gì, hoặc là nói gia đình Rochell đang mưu tính gì, cô chỉ biết là thời điểm này cô tâm thần không yên muốn làm bạn ở bên cạnh Tống Kỳ Diễn, mặc dù không thể tháo gỡ lo lắng cho hắn, cũng nên họa phúc cùng hưởng!

Doãn Lịch nghe xong lời của cô, giận đến nỗi đỉnh đầu thiếu chút nữa bốc lên khói xanh, dứt khoát nhắm mắt làm ngơ, bỗng dưng quay lưng lại đi, hai tay chống eo, đối mặt với cửa, nhất thời không có tiếng động.

"Này!" Cận Tử Kỳ từ phía sau chọt chọt anh vài cái, vẫn có mấy phần chột dạ, "Em biết anh lo lắng cho em bụng mang dạ chửa hành động không tiện, nếu là bị đụng ngã đều không phải là chuyện gì tốt, nhưng thay vì cả ngày nơm nớp lo sợ mà ở chỗ này ngồi chờ, em tình nguyện lập tức bay đến bên cạnh anh ấy, mặc dù có thể thật sự nguy hiểm."

Hồi lâu, Doãn Lịch mới quay người lại, sắc mặt vẫn khó coi như cũ, liếc xéo cô một cái, hừ nói: "Nguy hiểm cũng không đáng nói, cũng không phải là đầm rồng hang hổ, nhiều lắm là lấy chút bực bội cho em thôi!"

"Anh cảm thấy có người có thể khiến cho em tức giận chứ?" Cận Tử Kỳ nhướng mày cũng liếc anh một cái.

Doãn Lịch quay sang cô trợn trừng mắt, bông tai trên lỗ tai ở dưới ánh đèn nhấp nha nhấp nháy: "Em nói xem, nếu như hôm nay anh không tới, em thật sự tính đi theo cái tên cặn bã vô cùng bại hoại đó sao?"

Cận Tử Kỳ đúng lúc mà lấy lòng: "Em làm sao có thể lỗ mãng như vậy, nếu không phải là chúng ta từ nhỏ cùng nhau lớn lên, hiểu rõ con người của anh, em cũng sẽ không lờ mà lờ mờ quấn quít đòi anh dẫn em đi đâu!"

Doãn Lịch vội ho một tiếng, hiển nhiên những lời này rất hợp tâm ý của anh!

Nhưng sau đó anh lại nheo lại mắt: "Em cũng đã nghĩ tới?"

Cận Tử Kỳ giật mình, hiểu lời của anh, thản nhiên gật đầu: "Ừ."

"Anh ngược lại là nghe nói đại hồ ly tinh lại thấy ánh mặt trời rồi, như thế nào, chiếm lấy cái tổ nhà họ Cận, có phải đang vì tiểu hồ ly tinh mà lót đường hay không?" Nhắc tới mẹ con nhà họ Kiều, Doãn Lịch chung quy trở nên hưng trí bừng bừng.

Ở trong đầu Cận Tử Kỳ cũng tái hiện một màn hôm đó trong bệnh viện, Cận Chiêu Đông vì cô trách cứ Kiều Niệm Chiêu, cũng không có vì Kiều Hân Hủy cầu tha thứ mà mềm lòng, thậm chí còn tức giận hơn.

Nghe vấn đề Doãn Lịch bát quái, cô sâu kín mà nghiền ngẫm từng lời ở đầu lưỡi: "Tâm tư của đàn ông luôn luôn khó có thể nắm bắt, không tới khắc cuối cùng, cũng không ai biết ai mới là người trong tim người kia."

Doãn Lịch kinh ngạc: "Em nói, ba của em ông ấy . . . . . ."

Cận Tử Kỳ lắc đầu phủ nhận: "Em không biết, em chỉ nhìn thấy ông ấy rất hối hận, bất quá, đối với mẹ con nhà họ Kiều kia mà nói, cha em hối hận đã đủ trở thành rào chắn cho mẹ con họ bước vào hào môn!"

"Vậy tối nay thậm chí còn mấy ngày kế tiếp, sợ rằng có trò hay để xem." Doãn Lịch ý vị không rõ mà nói.

Cận Tử Kỳ cùng anh liếc nhau một cái, cả hai người đều nhất trí, mới vừa rồi Johnny nói, yến hội này Cận Chiêu Đông và Kiều Niệm Chiêu cũng sẽ đi, Cận Chiêu Đông dĩ nhiên là muốn lôi kéo gia tộc Rochelle, về phần Kiều Niệm Chiêu. . . . . .

Người tìm chỗ cao mà đi nước tìm chỗ trũng mà chảy, cũng là chuyện thực sự dễ hiểu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
       
     
Có bài mới 21.11.2016, 15:59
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 728
Được thanks: 10387 lần
Điểm: 9.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn sủng: Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên [Quyển cuối] - Điểm: 12
【023】 Khi kẻ tự xưng là phong lưu gặp phải kẻ độc miệng. (2)

Editor: Tâm Thường Lạc


"Lo lắng tôi bán em sao, cứ như vậy vội vã mật báo cho Frank?"

Cận Tử Kỳ ngồi trong máy bay tư nhân, nhìn thấy Johnny cười tủm tỉm đi tới, lại cúp điện thoại.

"Mặc dù biết em nhớ nhung chồng, nhưng máy bay cất cánh chúng ta vẫn phải chú ý an toàn, có đúng hay không?"

Điện thoại cũng không thông nhau, Tống Kỳ Diễn có thể đi ra ngoài không mang điện thoại di động mà để quên trong khách sạn, bởi vì không muốn cùng Johnny nhiều lời, Cận Tử Kỳ cũng khó được theo ý của hắn, không lên tiếng mà gác lại điện thoại di động.

Hắn quay người lại ngồi xuống chỗ ngồi ở bên cạnh cô, thản nhiên mà vắt đôi chân dài, một tay vuốt ve cằm, hí mắt quan sát Cận Tử Kỳ: "Tôi rất hiếu kỳ Frank làm thế nào theo đuổi được em?"

Cận Tử Kỳ vừa đóng điện thoại di động xong, ngẩng đầu nhàn nhạt quét mắt nhìn hắn một cái, Johnny ngược lại cười đến vui vẻ.

"Tôi vẫn cho là thanh cao giống công chúa bên trong lâu đài như em, không ăn khói lửa nhân gian, các kỹ xảo bình thường theo đuổi cô gái khác đều không thể thực hiện được trên người các cô."

Các cô? Dùng từ số nhiều, đầu lông mày Cận Tử Kỳ hơi nhíu nhíu, mà Johnny giống như là hiểu cô tò mò, cười nói: "Jane La Rochelle, em gái của tôi, tính ra với em là cùng một loại người."

Máy bay đang chuẩn bị cất cánh, bên trong ấm áp không thấp, Cận Tử Kỳ uống một hớp nước ấm, cô không muốn lại đi để ý tới hắn ta, cuộn tròn ngồi ở trên ghế sofa, giống như con mèo lười biếng, bọc một cái thảm lớn.

Johnny nghiêng đầu nhìn cô nhắm mắt lại ngủ, tầm mắt dừng lại trên hàng mi dày rậm giống như cánh quạt của cô: "Con của em cũng giống em, có một đôi lông mi rất đẹp."

Cận Tử Kỳ giống như thật sự ngủ thật say, nghe được ca ngợi cũng không có phản ứng chút nào.

Johnny cũng không giận, hai tay bắt chéo tựa vào sau ót, cả người buông lỏng mà tựa vào trên ghế sofa, khóe mắt liếc nhìn cô: "Doãn Tam Thiếu điều kiện rất không tệ, Cận tiểu thư làm thế nào không suy tính cùng anh ta qua lại với nhau?"

Cận Tử Kỳ vẫn như cũ không nói một chữ.

"Tôi tới thành phố S không bao lâu, ngược lại nghe nói một chuyện, bên ngoài đã nói Doãn Tam Thiếu là . . . . ."

Johnny muốn nói lại thôi, cũng là mập mờ mà cười cười, bên kia Cận Tử Kỳ rốt cục chịu đựng không nổi hắn om sòm nên mở mắt, ánh mắt lạnh lùng bắn tới, hắn lại lẩm bẩm nói tiếp: "Thật đúng là đáng tiếc."

"Đáng tiếc cái gì vậy?" Một giọng nói âm dương quái khí ở trong buồng máy bay vang lên.

Nụ cười Johnny trên mặt cứng đờ, rèm phía trước bị vén lên, Doãn Lịch chậm rãi mà đi tới.

Nói xấu sau lưng người khác còn bị bắt tại trận luôn là làm cho người ta lúng túng không thôi.

Khoé miệngJohnny rụt rụt, nhưng rất nhanh thì thay bởi nụ cười, nhắm mắt nói: "Bất quá là đáng tiếc Doãn Tam Thiếu không có dấn thân vào thương trường, nếu không gia tộc Rochelle chúng tôi lần này ở đây đầu tư cũng không đến mức ít đi một cơ hội lựa chọn."

"Aa? Là thế này phải không?" Doãn Lịch nhướng đuôi mắt lên, cố ý giương cao ngữ điệu, nói xong thì rất lẳng lơ mà ngồi xuống sát bên cạnh Johnny, đáy mắt lướt qua Johnny thoáng có một tia chán ghét.

"Cuộc sống có được một tri kỷ, còn cầu gì hơn? Những lời này, không biết Johnny tiên sinh có từng nghe chưa?" Doãn Lịch vừa nói vừa dựa sát vào người Johnny, đôi mắt phượng càng bị anh nháy quyến rũ đến cực điểm.

Cận Tử Kỳ nhìn Johnny bối rối tránh không kịp, cười thầm ở trong lòng, vậy mà sau khi cười xong, cũng là một trận cảm động, Doãn Lịch không cần thiết đắc tội Johnny, tuy nhiên anh lại cứ làm như vậy, bất quá là vì cô!

Doãn Lịch quay sang Cận Tử Kỳ ném mị nhãn: "Làm sao bây giờ, Bá Nhạc hiểu anh như vậy, anh đã chóng yêu anh ta rồi."

Johnny nhắm chặt mắt, hít sâu một cái, cố gắng để cho mình tỉnh táo, trên tay lại không nhịn được đẩy bàn tay Doãn Lịch khoác lên trên vai mình ra, lại phát hiện sức của Doãn Lịch quả thực lớn!

"Bốn ngày đêm này thật sự là không biết được nên làm thế nào để trôi qua, đêm dài đằng đẵng, gối đầu một mình khó ngủ quá!"

Doãn Lịch hướng về phía hắn dịu dàng cười một tiếng, lại cười đến toàn thân Johnny rợn cả tóc gáy.

Hắn ta tự xưng là phong lưu, ở trong những cuộc ăn chơi cũng được cho là kẻ phóng khoáng, nhưng không có nghĩa là miệng hắn trăm không cố kị.

Nếu như Doãn Lịch là một mỹ nhân phong tình vạn chủng, không chừng hắn ta còn chơi mấy ngày, tuy nhiên hắn bây giờ là mục tiêu, mặc dù hắn ta đã nghe nhiều chuyện như vậy trong giới, nhưng hắn vẫn chưa từng dính vào!

Lúc này, Johnny chỉ có thể đưa ánh mắt xin giúp đỡ với Cận Tử Kỳ ở một bên, ngoài dự đoán Cận Tử Kỳ đang bịt mắt, nghẹo đầu, ngủ quẹo ngoặt, rõ ràng không muốn để ý tới chuyện của hai người họ.

Doãn Lịch thu hết sự nóng nảy của Johnny vào trong mắt, nhưng trên mặt vẫn nhìn chằm chằm Johnny mà cười, bàn tay còn chậm rãi xoa lên bắp đùi rắn chắc của Johnny, "Tôi đã thật lâu không có ngủ một mình, đoán chừng lần này sẽ vô cùng không quen đâu!"

Khoé mắt Johnny chợt co quắp vài cái, không phản bác được.

"Johnny ààààà. . . . . ." Doãn Lịch cố ý kéo dài âm cuối khiến cho Johnny muốn ói một trận.

Cận Tử Kỳ nghiêng đầu, khóe miệng đã cong lên, đối phó thứ người như Johnny, thì phương thức này mới hữu dụng.

"Johnny à, anh đối với tình bạn giữa đàn ông với đàn ông phổ biến như hiện nay thì có cái nhìn thế nào vậy?"

Giọng nói của Doãn Lịch với ánh mắt kia muốn bao nhiêu lẳng lơ thì có bấy nhiêu lẳng lơ, cả người gần như đều đã dựa ở trên cánh tay Johnny.

Johnny toàn thân toát mồ hôi, lông cũng dựng lên, vội vã phủi sạch tứ chi bị Doãn Lịch đụng vào, đâu nào để tâm mà nói chuyện.

Doãn Lịch cũng không có miễn cưỡng, mặc cho Johnny nhích qua bên cạnh một chút, chẳng qua là nhẹ nhàng mà lấy tay bao phủ ở trên mu bàn tay Johnny: "Chớ xấu hổ, tôi biết khi anh vận động , thân thể hẳn là cũng rất tuyệt."

Bất kể Doãn Lịch có phải thật sự đồng tính luyến ái hay không, chỉ là bây giờ những nói này của anh cũng đã để cho Johnny nổi hết cả da gà rồi, hắn ta là con một gia đình sạch sẽ, đâu nào chịu bị lăng mạ như vậy chứ?

"Johnny không phải cả ngày anh ngâm mình ở trong đống son phấn, cho nên cũng học được tính bát quái của phụ nữ chứ?"

Johnny nghe hiểu ẩn ý trong lời nói của anh, lập tức dựng chân mày, vừa quay đầu muốn lạnh giọng phản bác, lại không ngờ tới có người so với hắn ta nhanh hơn một bước.

"Chẳng lẽ không đúng sao? Vậy hẳn là nhân phẩm của anh có vấn đề. Bằng không làm thế nào ở sau lưng người khác ăn nói lung tung bậy bạ bóp méo sự thật gièm pha nói xấu mà vẫn còn mang vẻ mặt đắc ý? Người khác thích đàn ông hay phụ nữ mắc mớ khỉ gió gì tới anh mà anh phải quản, anh cứ như vậy tịch mịch trống vắng khó nhịn thì vội vàng có suy nghĩ dâm đãng mà tìm đến có phụ nữ có chồng sao? Nếu như anh thực sự bị lửa dục đốt người thì trốn ở trong nhà mà xem phim có cảnh nóng rồi tự kéo khoá quần của mình xuống! Anh cho rằng mặc Âu phục Hermes thắt cà vạt Mike Royce thì nhất định là Bạch Mã Hoàng Tử, à..., có thể anh không có soi gương, nếu không thế nào không biết là mặt người dạ thú!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 469 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Bác sĩ Bạch đã lâu không gặp! - Mại Tỳ Sương Tiểu Hoán Hùng

1 ... 43, 44, 45

2 • [Hiện đại] Ác ma bá yêu Chỉ yêu cô gái nhỏ ngọt ngào - Ngưỡng Diện Ái Tình

1 ... 92, 93, 94

3 • [Hiện đại] Cô dâu 24h Chồng à em không muốn làm thế thân - Lại Sơ Cuồng (Hoàn)

1 ... 92, 93, 94

4 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 91, 92, 93

[Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

1 ... 107, 108, 109

6 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 20, 21, 22

7 • [Hiện đại] Cầm thú nuôi nhốt cô gái nhỏ - Lạc Nguyệt Thất Thất

1 ... 89, 90, 91

8 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 50, 51, 52

9 • [Xuyên không] Thịnh Thế Đích Phi - Phượng Khinh

1 ... 88, 89, 90

10 • [Hiện đại] Cô nàng lính đặc chủng xinh đẹp - Tinh Nhị S

1 ... 82, 83, 84

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/11]

1 ... 27, 28, 29

12 • [Hiện đại] Nụ hôn ngoài ý muốn - Lâm Uyên Ngư Nhi

1 ... 22, 23, 24

13 • [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

1 ... 62, 63, 64

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu (đang beta)

1 ... 67, 68, 69

15 • [Xuyên không - Điền văn] Danh môn khuê tú và nông phu - Giả Diện Đích Thịnh Yến

1 ... 68, 69, 70

16 • [Hiện đại] Yêu - Dạ Mạn

1 ... 25, 26, 27

17 • [Xuyên không - Dị giới] Lãnh đế cuồng thê - Mặc Tà Trần

1 ... 92, 93, 94

18 • [Hiện đại - NP] Độc dược mê dục - Mặc Hàn Nghiễn

1 ... 44, 45, 46

19 • [Xuyên không] Đại nam tử tiểu nàng dâu - Thất Chích Nhạn

1 ... 44, 45, 46

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 57, 58, 59


Thành viên nổi bật 
ღDuღ
ღDuღ
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
mèo suni
mèo suni

Vong Ưu Tình: Tui đăng cho xong bị nhắc rầu :(
Vong Ưu Tình: Xùy đi cẩn thận dấp hột mít té văng phụ từng à :D2
Snowflake HD: :D2 đt t hết pin pp bà n.n :wave:
Vong Ưu Tình: *ọe gúm :shock: tui quyết tâm hốt mấy cục đá
Snowflake HD: T fai gom điểm sag năm sưu tầm đủ bộ chòm sao :love2:
Snowflake HD: Đá đâu có đẹp
Snowflake HD: Nghiêm cấm mọi hành vi bạo lực vs ng đẹp :no3:
Vong Ưu Tình: Tui đây k sưu tập nữa quyết tâm tích tài sản mua đá :lol:
Vong Ưu Tình: Giề tạp chủng này :boxing:
Snowflake HD: Bà chưng đồ theo thể loại cho nó dễ nhìn tạp chủng vỡi :lol:
Snowflake HD: T nói xấu là con nhẹ nhàng
Vong Ưu Tình: Tán xéo mẹt giờ :P bà thấy đồ tui mất 5 cái nữa rầu :cry2:
Snowflake HD: Bà đấu đồ xấu wo bỏ đuê :-P
Vong Ưu Tình: Bà thấy hơm có cái quạt giật mún chảy máu đầu mà k dc
Snowflake HD: :v ko lại đồ ha
Vong Ưu Tình: Tui đấu k lại :lol:l
Snowflake HD: Bà có đấu đâu mà giết
Snowflake HD: Ko tính đấu cái cỏ 4 lá :think:
Vong Ưu Tình: Bà hỏi chi :no3: định giết tui cớp nick à :cry3:
Snowflake HD: Bà thấy cái lá hay con tuần lộc đẹp :think:
Snowflake HD: Đ bà chuyển qua chỗ nào rồi :shock:
Vong Ưu Tình: Bà đợi tui cày phát :P tui lỡ chuyển cho ta rồi giờ k chuyển đc 2h tui chuyển cho bà :))
Vũ Thơm: [url]diendanlequydon.com/viewtopic.php?style=2&t=398641&start=0&view=print[/url]
Mọi người rảnh qua góp ý cho mình nhé!
Trương H Yến: Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm . cho edit với^^
Snowflake HD: Bà vong cho 200d đê :hixhix:
Mèo Hoang: Tôi cần người edit chung cho 2 bộ, ai rảnh sang làm với.
Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm
HMTS: Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí
Vong Ưu Tình: Đi repost mod nhắc :cry3: :wave3:
crazy_crazy: *vỗ tay*
Vong Ưu Tình: Tui sẽ làm tỉu nhơn :D2
Túc Vy 鱼: Vụ gì nữa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.