Diễn đàn Lê Quý Đôn















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 470 bài ] 

Hôn sủng: Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên [Quyển 4]

 
Có bài mới 27.09.2014, 10:46
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 1362
Được thanks: 8903 lần
Điểm: 10.13
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn sủng : Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (Phần 4) - Điểm: 10
Chương quả là có ngắn so với những chương trước. Nhưng dù ngắn cũng đã chuyển tải hết những diễn biến của màn kịch vui lần này. Hai mẹ con KNC chưa từng bao giờ bị sỉ mắng đến không còn một chút mặt mũi. Kịch tính bị đẩy đến cao độ khi các nhân vật đã không còn để ý đến thân phận "quý sờ tộc" của mình, chỉ muốn phát tiết ra tất cả những tức giận đang chứa chất đầy người mà thôi. Cái gậy của anh dân cảnh bình thường thì tưởng như vô hại, vậy mà lại có uy lực kinh người trong hoàn cảnh mọi cái đầu đang bốc khói ngùn ngụt, chỉ với tiếng đập chát chúa vào bàn ngay lập tức đã ổn định trật tự (mình chợt nhớ đến cảnh ngày nào năm xưa cả lớp đang ồn ào cô giáo vụt thước lên bàn nói to "học sinh", ngay lập tức có tiếng đồng thanh"trật tự", và lớp học được ổn định trở lại)
Có thể nói những màn thoại của tam gia đang bị tạm giữ tại đồn cảnh sát đã bộc lộ hết tất cả những tham vọng, toan tính bẩn thỉu của những người vốn được gọi là thuộc tầng lớp thượng lưu. Những cuộc hôn nhân chỉ để che đậy sự lợi dụng lẫn nhau về tiền tài, về mối quan hệ dựa dẫm làm ăn. Rốt cuộc những con người ấy đều bị quay tít trong vòng xoáy của tham vọng, tự mình hủy hoại đời sống tình cảm của mình, đến cuối đời cũng không có một niềm yêu thương thật sự. Bách trưởng lão chẳng thế đấy sao, ra ngoài mặt mũi cũng không kém ai, bao bồ trước, ôm gái sau, sa đọa đến tận cùng, nhưng về nhà lại khép nép trước Bạch lão bà như con hổ cái, chịu tiếng Tiểu Bạch đầy coi thường trước mặt con cái, và giờ đây trước mặt bao người ngoài. CCĐ tưởng như màn kịch nhận con gái ngày xưa của TNT đã bịt được mắt thiên hạ, nhưng giờ đây lại bị một kẻ tiểu bối lêu lổng như Bạch Lộ Thần vạch mặt , đuổi vợ cả đi rồi đưa tiểu tam về cung phụng, dung túng cho con gái riêng tiếp tục đi làm tiểu tam phá hoại hạnh phúc của người khác.  Còn Tống Nhiếm cầm như chết đứng trước lời từ hôn vang lên như sấm động của Bạch lão bà, ảo mộng nhờ uy danh của Bạch gia để leo cao hơn vào giới thượng lưu đầy quyến rũ kia đã tan thành mây khói. Sự lấy lòng đầy bỉ ổi của TNC trước Bạch gia không những đã giết chết tình cảm gia đình của mình mà còn làm cho người con trai THP của bà ta trở thành kẻ vong tình bội nghĩa. Bao nhiêu cái xấu xa của xã hội thượng lưu đều được phơi bầy đầy đủ trong một khoảng không gian chật chội ở đồn cảnh sát.
Diễn biến tiếp theo thế nào, chúng mình cùng chờ bạn Lạc sắp xếp tiếp trong chương tiếp nhé. Tks bạn nhiều.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
     
Có bài mới 27.09.2014, 21:45
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 714
Được thanks: 9608 lần
Điểm: 9.19
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn sủng : Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (Phần 4) - Điểm: 10
Chương 12. Toạ Sơn Quan Hổ Đấu.

Editor: Tâm Thường Lạc

Tống Nhiễm Cầm vung ra ống đựng bút lực đạo không nhỏ, vậy mà nhanh hơn một bước trước khi đập trúng Kiều Niệm Chiêu, Cận Chiêu Đông lại bỗng dưng tiến lên, chặn lại ống đựng bút đang bay tới rào rạt, rơi mạnh lung tung ngổn ngang lên trên tây trang của ông.

"Ba ba. . . . . ." Kiều Niệm Chiêu làm ra vẻ một bộ dáng đáng thương, kéo ống tay áo Cận Chiêu Đông lại.

Tống Nhiễm Cầm nhìn trận thế này, cười lạnh, hai tay vòng ngực: "Ôi, Cận chủ tịch, bây giờ là ở trước mặt nhiều người như vậy, đã dự định đẩy vợ bé lên vị trí chính thất rồi sao?"

"Người đàn ông gặp dịp thì chơi rất nhiều, nhưng giống như Cận chủ tịch đây, đùa mà thành thật ngược lại ít lại càng ít."

Bạch phu nhân lúc này không quên châm thêm cây đuốc, ghét Kiều Niệm Chiêu ngay sau đó cũng ghét cả Kiều Hân Hủy.

Nhất là kiểu người làm vợ của đại gia tộc được cưới hỏi đàng hoàng như các bà, đặc biệt căm hận những thứ hồ ly tinh có tâm tư cướp đi chồng của bọn họ, các bà đau khổ cay đắng ở bên trong giúp người đàn ông có thể diện, người phụ nữ ở bên ngoài lại áo tới vươn tay cơm tới há mồm, thật sự là cho rằng mình là người vợ lẽ đứng đắn nghiêm túc sao?

Mặc dù Bạch phu nhân và Tống Nhiễm Cầm có cách ngại, nhưng ở trên vấn đề đối với Tiểu Tam cũng là đứng chung một chiến tuyến !

Không để ý tới sắc mặt Cận Chiêu Đông và Kiều Hân Hủy đã biến hóa, Bạch phu nhân tiếp tục ra vẻ vô hại mà nói với Tống Nhiễm Cầm đã giận đến đỏ mặt: "Tô phu nhân, mặc dù hai ta không có duyên phận thành thông gia, nhưng tôi cũng hâm mộ bà có con dâu tốt như vậy, sau này còn có thể cùng một bà thông gia khác nghiên cứu thảo luận một chút làm thế nào giữ được một người đàn ông cả người!"

Tống Nhiễm Cầm nghe được hôn sự hai nhà Bạch Tô phải thất bại, cũng đã một lòng bất ổn mà lăn lộn, lại được nghe Bạch phu nhân vui vẻ cho rằng mình và đứa con gái của người đàn bà làm vợ lẽ bên ngoài cùng chung một cấp bậc, càng thêm giận đến trợn trắng mắt.

Lập tức, Tống Nhiễm Cầm tằng hắng cổ họng liều mạng mà kêu gào lên: "Bạch phu nhân, lời nói này của bà cũng không đúng, mặc dù hôn sự của Tô gia và Bạch gia không có, cũng không đại biểu con dâu Tô gia tôi tùy tùy tiện tiện người nào cũng có thể làm, nếu như cưới đứa con của tiểu Tam về nhà, khó bảo đảm cô ta sau này sẽ không vì người khác vứt bỏ con trai nhà chúng tôi!"

Kiều Niệm Chiêu bị Tống Nhiễm Cầm và Bạch phu nhân bà một câu tôi một câu làm nhục đã thành tâm điểm của mọi người, nước mắt đã sớm đảo quanh trong hốc mắt, mà Cận Chiêu Đông cũng là bị châm chọc phải mím chặt môi mỏng, ánh mắt âm độc dừng ở trên người Tống Nhiễm Cầm.

"Tô phu nhân, làm người vẫn là không nên được voi đòi tiên được."

Ở một bên Bạch Triển Minh lý trí mà phát hiện có chút gì đó không đúng, quay đầu hỏi dân cảnh: "Anh rốt cuộc có gọi cho cục trưởng của các anh hay không? Tại sao lâu như thế rồi người còn chưa tới."

"Vẫn còn muốn tìm cục trưởng của chúng tôi để nhờ vả quan hệ hả?" Dân cảnh buồn cười mà nhìn dáng vẻ Bạch Triển Minh đang nhíu mày suy tư, hậm hực nói: "Cục trưởng phu nhân nói cục trưởng chúng tôi đi ra ngoài đóng quân dã ngoại rồi, phải sáng sớm ngày mai mới trở về, các người đó, ở chỗ này sống đàng hoàng cho tôi đi!"

Côn cảnh sát đập lên trên mặt bàn vang dội thình thình, trong lòng mười người  cũng nghe được có một trận lạnh lẽo.

Tống Nhiễm Cầm nhảy dựng lên trước tiên: "Cái gì? Đi ra ngoài cắm trại? Mùa đông rất lạnh ông ta ngủ đêm ở doanh trại làm chi!"

Cận Chiêu Đông cau mày ra lệnh: "Lập tức gọi điện thoại cho ông ta, để cho ông ta xử lý chuyện này, hãy nói chủ tịch Cận thị và chủ tịch Bạch thị còn có thiếu tổng Phong Kỳ đều ở trong đây chờ ông ta, có cái gì tổn thất tôi ngày sau bồi thường lại cho ông ta!"

Bạch Triển Minh đồng ý gật đầu: "Đồng chí cảnh sát, thuận lợi cho người cũng là thuận lợi cho mình, kính xin anh dàn xếp một chút."

Ai ngờ dân cảnh lắc đầu một cái, trễ môi xuống: "Các người cũng không phải là không biết, trong núi lớn này đây, tín hiệu yếu kém, huống chi, máy điện thoại mà cục trưởng chúng tôi dùng là đó là loại máy cổ, sớm bị thời đại đào thải, thì càng không gọi được."

Bạch Lộ Ngưỡng rốt cuộc là nghe được ý ở ngoài lời, lạnh giọng chất vấn: "Anh có ý gì?"

"Có thể có ý gì!" Đồng chí dân cảnh giương cao mày cầm côn cảnh sát: "Ý tứ là như vậy thôi!"

Chính là không cho các người có cơ hội biện hộ bảo lãnh đi ra ngoài, muốn để cho các người ở chỗ này mười ngày nửa tháng!

Anh em Bạch Lộ Ngưỡng và Bạch Lộ Thần giận đến siết quả đấm kêu khanh khách, mặt mày lạnh lùng mà muốn xông lên chỗ dân cảnh, mới vừa bước chân ra, những dân cảnh khác ở bốn phía đang làm việc lập tức ăn ý, trong phút chốc toàn bộ đứng lên.

Cùng so với bộ dáng tức giận lạnh lùng khắp bốn phía của hai vị công tử Bạch gia, bọn cảnh sát là một thân sát khí, có mấy tên đã bỏ một tay vào phía dưới bàn, theo chân bọn họ trước mắt vị dân cảnh mới vừa rồi rút ra côn cảnh sát thì động tác giống nhau như đúc.

"Lộ Ngưỡng, Lộ Thần!" Bạch Triển Minh phát hiện địch đông ta ít lập tức kêu hai đứa con trai lại.

Sau một hồi tranh chấp lẫn nhau, không khí bên trong đồn cảnh sát đúng là căng thẳng khốc liệt.

Kể từ sau khi mang thai Cận Tử Kỳ khó tránh khỏi có chút thích ngủ, nhìn sang  bầu trời đen nhánh ngoài cửa sổ, không khỏi bắt đầu buồn ngủ.

Tống Kỳ Diễn phát giác cô ngáp liên tục, không hề ngồi xem cuộc vui nữa, một tay ôm chầm đầu vai của Cận Tử Kỳ. Trên mặt của hắn không có gì biến hóa, Cận Tử Kỳ khi nghiêng mắt lại giống như thấy được một cái đuôi sói xám lớn đang vểnh lên.

Người bị hắn ôm lấy đứng dậy, nghe được hắn nói với dân cảnh: "Nếu lấy khẩu cung xong rồi, vậy tôi và bà nhà tôi trước hết cáo từ, nếu như có chuyện gì khác có thể gọi điện thoại cho tôi, tôi nhất định phối hợp với cảnh sát làm việc."

Câu nói đầu tiên của Tống Kỳ Diễn khiến cho phần đông ánh mắt bên trong đồn cảnh sát chuyển sang bên này, có kinh ngạc, có ganh tị tức giận, cũng có không dám tin, hầu như mọi người trước đó đều quên Tống Kỳ Diễn và Cận Tử Kỳ còn có dì Hồng tồn tại.

"Tống Kỳ Diễn, anh tại sao lại ở chỗ này?" Kiều Niệm Chiêu kêu lên hỏi ra một vấn đề cực kỳ đơn giản.

Cận Tử Kỳ đứng ở cạnh Tống Kỳ Diễn làm chim nhỏ nép bên người, trong mắt chỉ có Tống Kỳ Diễn, sao có thể lo lắng chia sẻ lo lắng của người khác?

Tống Kỳ Diễn chậm rãi mà cười, cúi đầu gạt gạt tóc của Cận Tử Kỳ, "Dĩ nhiên là tới lấy khẩu cung ."

Mặt mày của Cận Chiêu Đông và Bạch Triển Minh lập tức biến sắc, thế nhưng quên mất một nhân vật như Tống Kỳ Diễn đang toạ sơn xem hổ đấu!

"Kỳ Diễn này. . . . . ." Tống Nhiễm Cầm lại thay đổi dáng vẻ hung hãn trước đó, hòa hòa khí khí mà nói với Tống Kỳ Diễn: "Cậu xem, Tống gia chính là có mặt mũi trong thành phố này, nói thế nào con cháu cũng không thể bị bắt tạm giam ở trong trại."

Tống Nhiễm Cầm hiển nhiên là muốn mượn bàn tay Tống Kỳ Diễn giải quyết chuyện gai đâm vào tay trước mắt này, càng thêm không tiếc dùng tới nhược điểm của Tống gia uy hiếp hắn, nếu như chuyện bọn họ bị tạm giam truyền đi đối với uy tín của Tống gia cũng không có lợi ích!

Tống Kỳ Diễn miễn cưỡng cười một tiếng, tay không ý thức mà quấn mái tóc dài của Cận Tử Kỳ vài vòng, không lên tiếng.

Tống Nhiễm Cầm lúc này bị phong thái thờ ơ không thèm đếm xỉa tới của hắn làm cho lo sợ bất an, có giúp hay không nói thẳng một câu, tính treo ngược bà để làm gì? Suy nghĩ một chút, luật sư bà gọi cũng sắp đến rồi chứ?

Trong đồn cảnh sát, chớp mắt xuất hiện sự yên tĩnh kỳ dị.

Chỉ có Tống Kỳ Diễn cười đến mức sung sướng, bộ dáng như bà ngoại sói.

Dĩ nhiên cũng có người định lực chưa đủ, bị hắn cười chọc cho một bụng bực tức, ví dụ như. . . . . Kiều Niệm Chiêu!

"Tống Kỳ Diễn, anh rốt cuộc muốn làm gì, bây giờ nhìn thấy chúng tôi như vậy anh thật vui sướng có đúng không?"

Tống Kỳ Diễn nhướng mày, nhìn sang Kiều Niệm Chiêu ánh mắt tràn đầy tán thưởng, cô ta ngu ngốc, cuối cùng cũng thông minh được một lần!

Cận Tử Kỳ ở trong ngực chợt cong cánh tay lên chọt khuỷu tay về phía sau.

Tống Kỳ Diễn nhìn mình bị đánh trúng bụng, cúi đầu, không nhịn được bật cười.

Nụ cười này, ở ngoài ánh sáng trong đại sảnh có vẻ rất là xốn mắt người khác, thấy thế mọi người đều huyết khí dâng trào.

"Đây là người nào vậy?" Không biết chuyện, Bạch phu nhân kéo cánh tay Bạch Triển Minh cố ý thấp giọng hỏi thăm.

Đi du lịch vòng quanh trái đất hơn nửa năm, bà lại là một người nhàn hạ, nơi nào sẽ đi quan tâm tin tức tài chính kinh tế?

Bạch Triển Minh nào có ở không rỗi rãnh trả lời bà vấn đề cực kỳ nhàm chán như vậy, sự chú ý đã sớm chuyển dời đến trên người Tống Kỳ Diễn rồi, không thể xem thường ý cười ở khoé miệng và đáy mắt của Tống Kỳ Diễn, mơ hồ cảm giác dường như mình bị tính kế.

Bạch Lộ Ngưỡng rất nhanh thì hiểu được, trong bụng lập tức nổ lửa, nhìn Tống Kỳ Diễn chằm chằm: "Gọi điện thoại đến nhà chúng tôi chính là anh sao?" Nếu không giọng nói hai người tại sao lại giống hệt nhau như thế?

Bạch Lộ Ngưỡng vừa dứt lời, trừ Tống Nhiễm Cầm chỉ ngây ngốc, những người khác trong lòng đều rõ ràng ——
  
Người gọi điện thoại đến Bạch gia mật báo là Tống Kỳ Diễn, có lẽ báo cảnh sát cho cảnh sát tìm tới cũng là hắn!

Thậm chí nha, khiến cho bọn họ bị tạm giam đều là quỷ kế của Tống Kỳ Diễn, ngay cả cục trưởng đột nhiên không thấy bóng dáng đâu đều là do hắn giở trò quỷ! Chính là vì muốn chặt đứt đường lui cho những người bọn họ, để cho bọn họ ở chỗ này chịu nhiều đau khổ!

Trong lúc nhất thời, các loại ý tưởng âm độc ngoan tuyệt đều bắn lên trên người Tống Kỳ Diễn.

Dường như Cận Tử Kỳ không có chú ý tới những ánh mắt thù hằn kia, nói với Tống Kỳ Diễn: "Không còn sớm, đi về trước đi."

Mắt Tống Kỳ Diễn cười gật đầu, "Vậy thì đi thôi." Nói xong nhân tiện khoác lên eo của cô rời đi.

Đầu kia Tống Nhiễm Cầm cuối cùng hiểu được, đoán được hết thảy mọi chuyện đều vô cùng có khả năng là do Tống Kỳ Diễn động tay chân, đột nhiên bộc phát gầm lên một trận kinh hãi: "Tống Kỳ Diễn, cậu là kẻ ăn cây táo rào cây sung gì đó mà!"

Tống Kỳ Diễn dừng bước, ngoái đầu lại nhìn, cười cười với Tống Nhiễm Cầm đang cực kỳ bại hoại: "Chị cũng đã nói tôi ăn cây táo rào cây sung rồi, tôi nếu không làm ra chút chuyện ăn cây táo rào cây sung chẳng phải là thật có lỗi   với cách dùng từ này của chị không?"

"Cậu ——" Tống Nhiễm Cầm bị hắn mặt dạn mày dày tức giận đến mức chỉ nói được một chữ "cậu cậu cậu".

Tống Kỳ Diễn lại dời mắt đi chỗ khác thì thấy sau lưng Tống Nhiễm Cầm sắc mặt của mọi người tái xanh, nụ cười càng rạng rỡ: "Xem ra các vị vẫn là không ý thức được sai lầm của mình, vậy thì ở chỗ này tự kiểm điểm lại cho tốt một chút đi."

Lời nói vừa rơi xuống, thì thấy Bạch phu nhân lộ ra hoảng sợ mà nhìn trái nhìn phải: "Cái gì, cái gì, có ý gì?"

Kiều Niệm Chiêu càng thêm đổi sắc mặt, căm hận như muốn tràn mi ra, cô cắn chặt răng, thấp giọng chất vấn: "Có ý gì! Khi nào thì đồn cảnh sát lại thành chỗ mà anh nói không phải một thì là hai chứ!"

Tống Kỳ Diễn cúi đầu vuốt mái tóc dài sau lưng Cận Tử Kỳ: "Lại nói tiếp, tôi cũng coi là trưởng bối của cô, cô chỉ là đứa tiểu bối, lại có tư cách gì lên tiếng chất vấn? Hay là. . . . . ." Nói xong ngước mắt quét ngang Kiều Niệm Chiêu sắc mặt chợt biến, môi mỏng nhếch lên: "Thật sự là do mẹ cô nuôi dạy có vấn đề sao?"

Tối nay vô số lần Kiều Hân Hủy bị trúng thương, sắc mặt đã không cách nào dùng từ khó coi để hình dung.

Bên này mới vừa sinh ra tranh chấp, đầu kia di động của Bạch Lộ Ngưỡng lại vang lên, sau khi bắt máy không quá năm giây, sắc mặt lập tức rất khó coi, "Không thể tới? Bạch thị tiêu nhiều tiền như vậy mời ông làm cố vấn pháp luật, hiện tại ông lại nói ông không thể tới?"

Điện thoại di động của Tô Tấn An cũng đồng thời vang lên, sau khi nghe được tiếng của đối phương cũng không dám tin mà hỏi ngược lại một tiếng: "Nửa đường xe bị bể bánh? Không phải là có bánh dự bị sao? Cái gì, bánh dự bị lại bị trộm? Cái này cũng là lý do sao!"

Bạch Lộ Ngưỡng cũng không nén được tức giận, hướng về phía điện thoại di động cắn răng nghiến lợi mà hỏi một câu: "Anh có ý gì? Chẳng lẽ muốn một nhà bốn người chúng tôi đều phải ở cái chỗ cũ nát này đợi hết một đêm?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
     
Có bài mới 28.09.2014, 09:43
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 1362
Được thanks: 8903 lần
Điểm: 10.13
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn sủng : Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (Phần 4) - Điểm: 9
Ái chà, cuộc khẩu chiến vẫn tiếp tục ngày càng ác liệt hơn. Thôi thế là đi tong hôn sự của THP và BTT rồi.(Nói thật mình cũng không ưa cô nàng BTT này). Làm gì đến mức phải hạ giá đến cố tình quyến rũ TKD nhà ta. Trộm gà ko thành lại mất thêm nắm gạo, bị THP ăn sạch sành sanh (ơ, biết đâu THP lại đổ vỏ thì sao nhỉ?).
Tóm lại thì vẫn khoái nhất chuyện mẹ con nhà KNC tiếp tục bị "tổng sỉ vả". Đến mức này mà CCĐ còn do dự cho 2 mẹ con KNC còn ở lại Cận gia thì quá mất mặt.
Hóa ra mọi chuyện xảy ra đến mức độ này đều do anh Diễn nhà ta làm ra. Ờ nhưng mà anh ấy gọi điện lúc nào nhỉ? Lúc KNC đi khỏi nhà  làm sao TKD lại đoán ra KNC đi gọi THP cơ chứ. Hay là anh ấy nghe lỏm điện thoại nhỉ?
Qua diễn biến của chương vừa rồi cũng có thể thấy TKD không phải tầm thường. Mối quan hệ của anh cũng đáng nể thật, làm cho Bạch gia lẫn Cận gia đều chưng hửng trong việc cầu cứu Cục trưởng.
Chờ đón tiếp chương mới xem màn kịch này sẽ dẫn mọi chuyện đi đến đâu. Tks bạn Lạc!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 28.09.2014, 23:23
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 714
Được thanks: 9608 lần
Điểm: 9.19
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn sủng : Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (Phần 4) - Điểm: 12
Chương 13. Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình ở phía sau.

Editor: Tâm Thường Lạc

"Cái gì? Thật sự muốn chúng ta ngồi ở trại tạm giam sao?" Hai mắt của Tống Nhiễm Cầm đăm đăm, không dám tin cái kết quả như vậy!

Bạch phu nhân kéo Bạch Triển Minh vội vàng lo lắng: "Tiểu Bạch, làm sao bây giờ, chẳng lẽ thật sự phải ở nơi này?"

Theo đó Kiều Hân Hủy xưa nay luôn giữ vững bình tĩnh cũng không nhịn được mà nhìn sang Cận Chiêu Đông, không ai nguyện ý ở chỗ này qua đêm.

Hai tay của Cận Chiêu Đông buông ở bên người siết siết lại thành quả đấm, ngẩng đầu nhìn Tống Kỳ Diễn: "Kỳ Diễn, chuyện này làm hơi quá đáng."

"Quá đáng? Vậy giới hạn của quá đáng và không quá đáng là cái gì?" Cận Tử Kỳ lại nhanh hơn Tống Kỳ Diễn một bước mà trả lời.

Cô mắt lạnh nhìn thẳng ánh mắt trách cứ của Cận Chiêu Đông, khẽ cong khóe miệng lên: "Chỉ cần một chữ một câu, ba sẽ động một chút là khởi binh vấn tội với tôi, bây giờ đối đãi chồng của tôi cũng như thế."

Mặt của Cận Chiêu Đông biến sắc, "Đang nói bậy bạ gì? Đừng quên cô là con gái của tôi. . . . . ."

Trong đồn cảnh sát không khí là lạ, có như vậy trong nháy mắt, bốn phía mọi âm thanh đều tĩnh giống như cái chết.

Cận Tử Kỳ cười lạnh mà nói: "Cho nên, theo lời này của ba mà nói, thật sự là tôi sai rồi sao?"

Đến tột cùng, lỗi của cô là vừa sinh ra thì họ Cận hay là lỗi do hiện tại vẫn bá chiếm cái họ Cận này?

Khi cô lạnh lùng đến sát để nhìn, Cận Chiêu Đông há miệng, lại không thốt ra được một lời.

Giữa lúc bầu không khí trở nên đông cứng lại, thì có một giọng nữ trong trẻo vang lên ở ngay cửa đồn cảnh sát.

"Con có lỗi gì, lại sai ở nơi nào? Sai khi mẹ con sinh con ra lại để cho một đứa con gái riêng đoạt đi tình thương của cha con? Sai vì con có một người cha vì tình yêu mà mù quáng? Hay là sai ở chỗ con là vị hôn thê trước của Tô Hành Phong?"

Tô Ngưng Thu mặt mày trong trẻo lạnh lùng mà đi tới, từng chữ từng câu thật hùng hồ khí phách giống như từ trong lồng ngực của bà nghiền ép mà thốt ra ngoài, ánh mắt quét qua một đám người sưng mặt sưng mũi, nhướng lông mày cười giễu một tiếng.

Đến cuối cùng dứt khoát đi tới trước mắt Cận Chiêu Đông, giọng nói đầy mỉa mai thẳng thắn: "Sợ ở chỗ này qua đêm? Yên tâm đi, tôi ngại mình tiền nhiều, tôi đã bảo lãnh cho tám người các người rồi, hiện tại các người có thể đi rồi."

Cận Chiêu Đông nhíu nhíu mày quan sát Tô Ngưng Thu, "Tại sao là dì. . . . . ." Không phải Tô Ngưng Tuyết tới?

"Như thế nào, muốn gặp chị của tôi sao?" Tô Ngưng Thu khinh thường cong cong khóe miệng, "Dĩ nhiên cũng là đến đây, bất quá sợ bẩn hai mắt của mình, chờ ở bên ngoài rồi, huống chi. . . . . ."

Tô Ngưng Thu cố ý dừng lại đưa tới sự chú ý của vài người, nhưng bà vẫn xoay người đi tới bên cạnh nhóm người Cận Tử Kỳ.

"Dì nhỏ." Cận Tử Kỳ và Tống Kỳ Diễn đồng thời kêu lên một tiếng.

Tô Ngưng Thu lập tức cởi bỏ vẻ mặt uy nghiêm vô cảm, kéo tay Cận Tử Kỳ qua thì mặt mày hớn hở.

"Làm sao mà tới chỗ như thế?" Tô Ngưng Thu thổn thức mấy câu, trong lúc nhìn thấy dì Hồng ở phía sau thì vui mừng: "Dì Hồng cũng tới sao? Vậy chốc lát nữa chúng ta đưa dì trở về đi."

Trở về trong miệng Tô Ngưng Thu dĩ nhiên là quay về Cận gia.

Dì Hồng lắc đầu một cái: "Không cần, tôi đã từ chức, ngày mai sẽ về quê nhà."

"Từ chức?" Tròng mắt của Tô Ngưng Thu chợt loé, khóe mắt quét qua Kiều Hân Hủy, trong đáy mắt thoáng hiểu rõ, ngay sau đó lại dịu dàng mà cười cười cùng dì Hồng: "Nếu như vậy, tối nay phải đến chỗ chị gái ở đi, chúng ta đi ra ngoài thôi."

Cận Tử Kỳ cũng không mong muốn theo đám người đầu óc tương hồ này càn quấy, mặc cho Tống Kỳ Diễn ôm lấy chuẩn bị rời đi.

Ngược lại bên kia mười người, bởi vì theo như lời mới vừa rồi của Tô Ngưng Thu là tám người mà kinh ngạc vạn phần, tại sao là tám mà không phải mười, hay là nói Tô Ngưng Thu lầm nhân số?

Mắt thấy Tô Ngưng Thu thật muốn đi rồi, Cận Chiêu Đông chần chờ chốc lát, rồi lên tiếng hỏi tới: "Ngưng Thu. . . . . . Dì nói tám người là có ý gì? Chúng tôi ở nơi này. . . . . ." Đếm làm sao cũng là mười người chứ?

Dĩ nhiên, nếu nói một câu hoàn chỉnh mà nói đối với Cận Chiêu Đông đúng là nhục nhã, nói đến một nửa sắc mặt cũng khó nhìn hơn phân nửa.

Ngược lại đồng chí dân cảnh ở một bên có lòng tốt nhắc nhở: "Xem ra các người thật sự là không có cho lời của tôi là tiếng người, tôi mới vừa rồi đã nói, người này, còn có người này, là thủ phạm chính nên phải bị giữ lại để tự kiểm điểm mình!"

Tô Hành Phong và Bạch Lộ Thần bị dân cảnh điểm danh thì sắc mặt trắng bệch, không nghĩ tới lời nói mới vừa nói ra không phải là đùa.

Bạch phu nhân và Tống Nhiễm Cầm mặt mày càng lộ vẻ lo lắng, con trai các bà tuổi còn trẻ, làm sao có thể ngồi ở bên trong trại tạm giam, việc này rõ ràng là có thể dùng mấy nghìn đồng là giải quyết được chuyện, tại sao phải bị lưu bản án ?

Sắc mặt của Bạch Triển Minh cũng nặng nề, trầm ngâm trong chốc lát, vừa định mở miệng xin dân cảnh hạ thủ lưu tình, nhưng ngoài dự đoán, vị dân cảnh căn bản không cho ông cơ hội mở miệng, đoạt thẳng ý hay của đầu đề câu chuyện lên tiếng nói: "Chúng ta đây là xã hội pháp trị, ông cũng đừng lôi kéo làm quen với tôi nữa, mọi người không có chuyện gì thì giải tán đi!"

Bạch Triển Minh cắn chặt răng, trong lòng thầm mắng: thằng cảnh sát nho nhỏ khốn nạn không biết điều!

Dĩ nhiên, nếu như cấp trên không có ai cho hắn ta chỗ dựa, hắn ở đâu ra lá gan để cùng mình nói chuyện như vậy?

Đôi mắt Bạch Triển Minh vô thức mà chuyển sang Tống Kỳ Diễn, dường như Tống Kỳ Diễn phát hiện tầm mắt của ông, quay đầu lại, sau khi suy đoán ánh mắt của ông, nhưng cũng cực kỳ lạnh nhạt mà gật đầu chào, nào có nửa điểm mang ý bất kính?

Căn bản không cách nào liên hệ một người đàn ông thâm trầm nội liễm như vậy với một người hành động âm hiểm như trong suy nghĩ của ông là cùng một người.

Hay là nói, thật sự do bọn họ hiểu lầm nhóm người Tống Kỳ Diễn?

Bên này Bạch Triển Minh trăm mối như tơ vò, đầu kia Tô Ngưng Thu đã rời đi bước lên phía trước bỗng dưng quay đầu, nụ cười trên mặt mới có khi đối mặt với Cận Tử Kỳ đã thu hồi lại, nhìn sang Cận Chiêu Đông nghiêm mặt nói: "Bên ngoài rất nhiều truyền thông ký giả, các người xem mà tự xử lý đi, thứ lỗi cho tôi, lực bất tòng tâm rồi."

Đi ở phía trước, hàng lông mày đen xinh đẹp của Cận Tử Kỳ khẽ động, đột nhiên lập tức hiểu ý đồ bỏ tiền bảo lãnh người của Tô Ngưng Thu——

Đối với người có quyền thế, đối với bọn họ mà nói, coi trọng nhất chính là danh tiếng khi đặt chân trong cái giới thượng lưu này.

Hôm nay, Tô Ngưng Thu chính là muốn cho cái gì đó mà bọn họ quan tâm nhất dính vào một chút máu muỗi đỏ tươi, mặc dù không phải là chuyện to lớn tội ác tày trời, nhưng cũng càng làm cho người bên cạnh cảm thấy bọn họ là kẻ lòng dạ hẹp hòi, không đáng thâm giao!

Quả nhiên như dự đoán, vô luận là Cận Chiêu Đông hay Bạch Triển Minh, hay là mẹ con Kiều Hân Hủy, hoặc là người cả một nhà Tống Nhiễm Cầm và anh em Bạch gia, vừa nghe đến chuyện mình đánh nhau đã thành to lớn và ra ngoài ánh sáng thì khuôn mặt đầy vẻ không dám tin.

Bất quá chuyện chỉ như hạt vừng hạt đậu hơi lớn, nhưng thế nào lại đến tai nhà báo mà đăng báo và lên TV chứ?

Bạch phu nhân cười khan hai tiếng, nhìn sang Tô Ngưng Thu nói: "Vị phụ nhân này, cái chuyện cười này cũng không buồn cười."

Đầu lông mày của Tô Ngưng Thu nhướng lên, liếc nhìn Bạch phu nhân đang lừa mình dối người: "Vị phu nhân này, không biết tôi chỗ nào để cho bà cảm thấy tôi đang nói chuyện cười với bà?"

Mới vừa nói xong, ở cửa có hai dân cảnh đi ra ngoài bỏ chạy trở vào, vừa sửa sang lại quần áo diện mạo, vừa lầm bầm oán trách: "Sao ở cổng có nhiều phóng viên ngồi chồm hổm chờ sẵn nhiều như vậy, chẳng lẽ nơi này có đại nhân vật đến đây hay sao?"

Người bên cạnh vô tâm nói một câu lại làm cho lòng Bạch phu nhân trong phút chốc trầm luân vào vực sâu nước sôi lửa bỏng.

Lúc này, điện thoại di động của Tống Nhiễm Cầm đột ngột mà phát lên tiếng chuông dễ nghe, mới vừa thông máy thì đã nghe tiếng tức giận mắng chửi của Tống Chi Nhậm đổ ập xuống: "Tôi chưa bao giờ biết cô có thiên phú tạo ra gièm pha như vậy!"

Giọng nói của Tống Chi Nhậm lớn đến nỗi chung quanh cũng nghe thấy tường tận rõ ràng, dường như còn kèm theo động tác vỗ bàn để phát tiết cơn tức, dọa cho Tống Nhiễm Cầm sợ đến mức giọng nói từ cổ họng khạc ra cũng khô khốc không chịu nổi: "Ba. . . . . ."

"Cô còn biết tôi là ba của cô sao?" Tống Chi Nhậm ở đầu kia nặng nề mà hừ một tiếng: "Cô muốn xử lý chuyện này như thế nào? Thử hỏi cô ở Tống gia trong những năm qua tôi cũng không có bạc đãi cô, nhưng cô chính là cho tôi tăng thể diện như vậy sao?"

Tống Nhiễm Cầm cũng cảm thấy mình oan uổng, còn bị ông già mắng như vậy, lại bị nhiều người nghe thấy như thế, trên mặt lập tức không có ánh sáng, dứt khoát phát huy tính tình vô lại của mình: "Ba, chuyện như vậy ba gọi điện thoại không phải là tốt."

Lấy thân phận địa vị giờ này ngày này của Tống gia, chẳng lẽ còn sợ những tên chó săn kia sao?

Bao gồm Bạch Triển Minh và Cận Chiêu Đông cùng những người khác ở bên trong, khi biết là Tống Chi Nhậm gọi điện thoại tới cũng theo đó gánh nặng trong lòng lập tức được giải khai, nếu Tống Chi Nhậm hỏi tới chuyện này, cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

Vậy mà, đáp lại đề nghị ngây thơ của Tống Nhiễm Cầm chính là lại một tràng chửi mắng bất thình lình: "Cô không nên thân, cho là dựa vào ngọn núi lớn này của Tống gia mà có thể cả đời không chút kiêng kỵ rồi sao? Quả nhiên là con gái của loại phụ nữ đó! Cho dù là cho cuộc sống sang giàu cũng vẫn là không cách nào trở nên cao quý lên!"

Giọng nói của Tống Chi Nhậm lạnh lùng khiến Tống Nhiễm Cầm nghe thấy thì sắc mặt trắng nhợt, nhất là khi nghe đến ông sỉ nhục mẹ của mình, Tống Nhiễm Cầm giận đến siết chặt điện thoại di động trong tay, lại sững sờ không nói ra được lời phản bác.

"Kỳ Diễn đâu? Có phải cũng ở đồn cảnh sát hay không?" Tống Chi Nhậm sau khi thở bình thường và lửa giận lui xuống mới lạnh nhạt mà hỏi tiếp.

Lại là Tống Kỳ Diễn! Tống Nhiễm Cầm giận dữ mà cắn răng nghiến lợi, ánh mắt cũng dừng ở trên người Tống Kỳ Diễn còn chưa đi xa, hướng vào ống nghe "Ừ" một tiếng, đầu kia lại truyền đến tiếng ông già ra lệnh.

"Để cho nó nghe điện thoại, tôi có chút lời dặn dò nó!"

Tống Nhiễm Cầm sau khi nghe xong những lời này, rốt cuộc ức chế không được nỗi bất mãn của mình, kêu gào lên: "Ba muốn cho nó nghe điện thoại thì tự mình gọi cho nó, tôi không rãnh, trước hết cúp!"

Không đợi bên kia Tống Chi Nhậm nói thêm cái gì, Tống Nhiễm Cầm đã hành động theo cảm tính mà kết thúc cuộc nói chuyện.

Nhìn sang nhật ký cuộc gọi trên điện thoại đã trở lại tối đen, oán hận trong lòng Tống Nhiễm Cầm cũng khó mà bình tâm, quay qua nhìn Tô Tấn An ở một bên cúi đầu, nâng giày cao gót lên hung hăng đạp một đạp lên bắp chân của ông: "Đồ vô dụng!"

Tô Tấn An vô duyên vô cớ ăn một cú đạp, giày cao gót sắc bén theo đó đá lên trên bắp chân thật đau khiến cho huyệt thái dương bên trán ông nhảy thình thịch, đôi môi cũng tái nhợt đi vài phần, vậy mà, chẳng qua là siết chặt quả đấm lại không lên tiếng.

Mà Tống Nhiễm Cầm sau khi hơi phát tiết cơn giận của mình, mới tỉnh táo lại, lập tức suy tư mà phát hiện sai lầm của mình, vội vàng chạy ra đuổi theo Tống Kỳ Diễn, muốn nghe một chút ông già đến tột cùng đang nói với hắn cái gì!

Cận Tử Kỳ và Tống Kỳ Diễn từ trong căn phòng ầm ầm đi ra, còn chưa đi được hai bước, điện thoại di động của Tống Kỳ Diễn vang lên, là Tống Chi Nhậm gọi điện tới, Tống Kỳ Diễn cười cười với cô rồi thong thả ung dung mà bắt đầu nhận điện thoại.

Lúc này, Tống Chi Nhậm gọi điện thoại cho hắn, dĩ nhiên là vì một đám ký giả ở ngay cổng.

Cận Tử Kỳ không khỏi ghé đầu liếc nhìn cửa chính ở cách đó không xa, chốc lát nữa họ đi ra ngoài có thể cũng lọt vào vòng vây truy vấn hay không, bất quá so với bọn họ, tám người bên trong khi ra ngoài mới là vấn đề lớn.

Tống Kỳ Diễn vừa mới tiếp xúc với điện thoại lập tức lên tiếng: "Alo?" Giọng nói lộ ra từ tính biếng nhác tùy ý.

Bên đầu kia điện thoại lúc ban đầu im lặng, chốc lát sau, là hơi thở dài, giọng nói của Tống Chi Nhậm có vẻ già nua truyền tới: "Con thắng, sau trời sáng con chính là quản lý Bộ phận nhân sự, bây giờ đuổi những ký giả kia đi đi."

"Tôi mới vừa hỏi Trâu Hướng, dường như chuyện này còn ở trong phạm vi năng lực của tôi." Hắn thản nhiên cười, cánh tay dài duỗi ra, ôm lấy Cận Tử Kỳ sát vào, "Tầng 63 phong cảnh không tệ, bố trí phòng làm việc ở chỗ này cho tôi đi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
     
Có bài mới 29.09.2014, 10:15
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 1362
Được thanks: 8903 lần
Điểm: 10.13
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn sủng : Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (Phần 4) - Điểm: 10
A, đáp án đã có rồi đây! Mọi sự kiện xảy ra vốn dĩ bình thường trước sau gì cũng sẽ xảy ra. Chỉ là TKD đã thuận nước đẩy thuyền cho mọi thứ diễn ra nhanh hơn, phục vụ tốt hơn cho công cuộc đoạt lại tài sản của mình mà thôi.
Nhưng chứng kiến toàn bộ những cuộc khẩu chiến mình thấy sướng nhất vẫn là xem KNC bị mắng không tiếc lời. Tiếp theo là CCĐ bị CTK  và Tô Ngưng Thu bóc mẽ đến không còn chút mặt mũi nào trước đám người cũng bị mất mặt không kém kia.
Phen này không biết mâu thuẫn giữa TNC và TKD sẽ phát triển đến độ nào đây. Tống lão đã quá thất vọng vì cách ứng xử thật thô lỗ của con gái, không kìm được đã phải thốt lên:"quả nhiên đúng là loại con gái của phụ nữ đó. Cho dù là cho cuộc sống sang giàu cũng vẫn là không cách nào trở nên cao quý lên". Đúng là sao quả tạ đã chiếu rọi lên số mệnh của TNC rồi! Phen này chắc chắn Tống gia sẽ xảy ra nội chiến lớn mất thôi; lại còn ý định muốn tìm con rơi đang lưu lạc bên ngoài của Tống lão nữa, ba người con, ba bà mẹ. Tống lão thật giỏi trong công cuộc chinh phục các cô gái về làm bà xã của mình (phục ông quá).
Cuối cùng tất cả nhờ người sợ thừa tiền không biết tiêu vào đâu kia mới được giải thoát, trừ 2 kẻ khơi mào ra cuộc ẩu đả BLT và THP.
Nào tiếp tục chờ chương mới để xem phần giải quyết nội tình sẽ đi đến đâu. Tks bạn Lạc!
(À nói nhỏ chút với bạn Lạc chút thôi: Chương 11 tiêu đề là "NC mắng tam nhi", theo mình hiểu đây là mắng 2 mẹ con KNC,  vậy có thể sửa lại tiêu đề là: "TNC mắng tiểu tam" được không bạn?)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 470 bài ] 
     



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Độc y xấu phi - Chá Mễ Thố

1 ... 62, 63, 64

2 • [Xuyên không - Điền văn] Nương tử cười - An Gia

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Cô nàng lính đặc chủng xinh đẹp - Tinh Nhị S (đã đọc được)

1 ... 66, 67, 68

4 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 27/05]

1 ... 24, 25, 26

5 • [Hiện đại] Chỉ muốn cùng em chính là tốt nhất - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 54, 55, 56

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 28, 29, 30

[Cổ đại - Trọng sinh] Cửu mệnh hoàng tử phi - Thiên Tầm

1 ... 20, 21, 22

8 • [Hiện đại] Tổng giám đốc chớ cướp mẹ tôi! - Kiều Mạt Nhi

1 ... 93, 94, 95

9 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 102, 103, 104

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 26/05)

1 ... 25, 26, 27

11 • [Xuyên không] Chàng sói hấp dẫn - Phong Vân Tiểu Yêu (đã đọc được)

1 ... 57, 58, 59

12 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Ma Tôn - Cửu Lộ Phi Hương (Tập 3)

1 ... 18, 19, 20

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ cuồng hậu - Thủy Thanh Thiển

1 ... 46, 47, 48

14 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 23/05]

1, 2, 3, 4

15 • [Hiện đại] Ông xã phúc hắc vợ ngốc đáng yêu - Ti Mộng

1 ... 90, 91, 92

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nuôi dưỡng kế hoạch trở thành quân tẩu - Bánh Bao Thịt Lừa

1 ... 43, 44, 45

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Người chồng tốt - Vân Ngao

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Theo đuổi đến cùng - Phiên Chương

1 ... 22, 23, 24

19 • List truyện ngôn tình hoàn theo tên tác giả [update 23/05]

1 ... 12, 13, 14

20 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm (c19 (2) t101)

1 ... 101, 102, 103



Nguyệt nga: Nguyệt, ta vẫn lập nick ms mà
phong tiểu vũ: Ta nghĩ v
Ngọc Nguyệt: hưu, ko lập đc, mà bị hack nick thì có bị người đó thấy thông tin bí mật ko?
phong tiểu vũ: Nhìn xung quanh bốn phía phát hiện ra có một hố nhỏ có thể dùng , thân thể lảo đảo  cầm ...ờ cái j đó đi đến kia , cx suýt rớt hơn một nửa , tới tới lui lui lên xuống vài lần gặp chút bệnh phía dưới ko biết là do tác dụng tâm lý hay ko nhưng nhìn Hoa cổ ở đây lại thấy tinh thần rất tốt
vương tử hựu: Nguyệt,  chị lập nick khác đi
Nguyệt nga: Yang Ừ ý kiến hay còn 2 ngày nữa sang tháng để nghỉ ngơi sang tháng cày
Ngọc Nguyệt: hựu, đổi rồi vẫn thế, ko vào đc
Ngọc Nguyệt: nga, ko có mà lập
Tiểu Lăng Tình: [Game] ~*~Những cuộc đời trong văn chương ~*~ (update kì V)
Xem thêm: http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?f=42&t=390565&start=5
Angelina Yang: Nga : thế nàng edit sẵn đi, tháng sau post
Nguyệt nga: Nguyệt lập nick ms
vương tử hựu: Nguyệt, đổi mật khẩu
Nguyệt nga: Hi hi yang tháng sau nga edit tầm 20c nga đổi màu chữ
Ngọc Nguyệt: hựu, ờ
vương tử hựu: Nguyệt,  nick ở đâu fb à
Ngọc Nguyệt: nga, ừm......
Tiểu Lăng Tình: pey ơi, đăng kỳ ms rồi
Nguyệt nga: Nguyệt bị hank lick fb
Angelina Yang: Nga : sao phải tháng sau?
Ngọc Nguyệt: hựu, chị bị hack nick rùi
Nguyệt nga: Yang tháng sau mỗi ngày cho nga 1đến 2c nga edit nha
Tiểu Lăng Tình: hựu tử =.= thôi tý gia gửi tiền bà kia vợi...
vương tử hựu: Chị nguyệt tại thao chị khóc
Tử Liên Hoa 1612: yang, ta cũng hông bt, đi hỏi hộ mà
Angelina Yang: chap bao nhiêu, truyện gì?
Ngọc Nguyệt: huhuhu
phong tiểu vũ: ..
Tử Liên Hoa 1612: yang, k có raw ta mới đau đầu
vương tử hựu: Tỉu lăg tử  ,nhà gia nghèo nhắm mà ba má lại đông nữa tiền âu cho ngươi
Angelina Yang: Hoa : có raw đi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.