Diễn đàn Lê Quý Đôn














Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 495 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn yêu thích nhân vật nam nào nhất trong truyện này?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên [Quyển cuối]

 
Có bài mới 01.11.2014, 20:06
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 1756
Được thanks: 12257 lần
Điểm: 10.4
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn sủng : Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (Phần 4) - Điểm: 11
Ồ, Ố, Ô...
Hoan hô Mỗ Mỗ láu lỉnh, Mỗ Mỗ tinh ranh. Nghe chừng sóng lớp sau sẽ cao hơn sóng lớp đầu đây.
Những lời nói trẻ thơ đầy triết lý của MM làm cho TNC kia phải cứng họng rồi. Nào có ai dạy MM nói những câu khiến cho người lớn phải khiếp sợ đến thế đâu cơ chứ. MM thật là quỷ quái khôn lường. Từ việc so sánh mẹ mình lấy chồng phải về nhà chồng với TNC lấy chồng lại về ở nhà của cha đẻ của mình, MM đã rút ra kết luận khiến cho người ta lạnh gáy, nghẹn họng: "cô cả ở nhà của Mỗ Mỗ", chứ không phải ở nhà của ông nội, hay ở nhà của ba Mỗ Mỗ. Một câu nói rất vô tư của MM đã khiến cho người nghe nhận thấy ngay được bản tính chiếm hữu đến cao độ của cậu bé con có cái đầu như quả dưa hấu này. TNC thật xấu hổ với cái nhìn rất trẻ thơ nhưng lại rất thâm sâu, chọc ngoáy vào nỗi đau vô cùng trong lòng của TNC, nỗi lo sợ sẽ bị mất đi quyền lợi và của cải trong nhà họ Tống là điều mà TNC luôn phải cảnh giác với cậu em cùng cha khác mẹ của mình. Nỗi đau thứ hai mà MM đã chọc ngoáy là so sánh cô cả với bà ngoại của mình. Thực ra nếu 4 năm trước nếu THP không phụ tình của CTK thì sẽ không có MM tinh ranh, cũng sẽ không có màn so sánh này, TNC xem ra cũng chạc tuổi TNT mà bị chê là già hơn, có nhiều nếp nhăn hơn TNT. Phụ nữ, nhất là những người trọng nhan sắc như TNC thì đây quả thực là một đòn chí mạng. Có ai thích thú khi bị chê già đâu cơ chứ, nhất là người chê bai lại là một thằng bé con 4 tuổi, còn vắt mũi chưa sạch, lại có cái kiểu nói xóc hông người khác đầy cay nghiệt.
Mình yêu cậu bé MM này quá đi mất. Trong mắt của TCN bây giờ con gái không bằng cái gậy nho nhỏ có tên MM kia, còn bé tí nhưng đã báo trước tiềm năng sẽ còn vượt xa cả người ông nội này. Thế mới hay cái câu "cha mẹ sinh con, trời sinh tính kia" quả thực vô cùng tuyệt vời, quá đúng luôn.
Còn THP, một người đàn ông có nên được coi là chung tình hay không đây? Nếu nói là người chung tình thì sẽ không có cái chuyện ngay trong đám cưới, trước mặt đông đủ mọi thành phần xã hội dám từ hôn với CTK. Còn nếu nói anh ta là người phụ tình, trăng hoa thì sẽ giải thích thế nào khi cứ một mực theo đuổi KNC, một kẻ tiểu tam vô liêm sỉ, kẻ chỉ vì ghen tức với địa vị của CTK mà cố tình quyến rũ bạn trai của người khác rồi cướp đi trắng trợn như thế.
Nói chung đây là một con trai không thể dùng để nuối lấy ngọc, dùng để nấu cháo trai thì sợ có mùi tanh nồng, trai này chưa đến nỗi thối rữa, nhưng cũng đã sặc mùi ôi oai rồi, không cần thương tiếc gì cái loại trai vớ vẩn, thiếu bản lĩnh như vậy. Còn cô nàng BTT kia nữa, xinh đẹp nào kém ai, giàu có loại nhất nhì, vậy mà vẫn cam tâm tìm cách để lọt vào nhà họ Tống, không quyến rũ nổi TKD liền quay sang THP, cố dựa vào cái bụng bầu (mà tác giả là ai còn chưa biết) để bước chân vào nhà ngoại Tống gia (miễn là có chữ Tống thôi, nội ngoại gì chả cần). Thật đúng là cảnh mèo mả gà đồng gặp nhau.
Mình rất thích nội dung chương này. Cám ơn bạn Lạc nhiều, chờ chương sau xem BTT khi bước chân vào nhà họ Tống sẽ bị Mỗ Mỗ nhà ta làm cho đẹp mặt thế nào. Chờ chương mới của bạn Lạc đấy!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 03.11.2014, 17:25
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 771
Được thanks: 11688 lần
Điểm: 9.36
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn sủng : Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (Phần 4) - Điểm: 12
Chương 20.2 Người trẻ tuổi ánh mắt lại lệch lạc!

Editor: Tâm Thường Lạc

Đêm tối trăng sáng nhô lên cao, ánh trăng rực rỡ, xuyên qua mành vải mỏng nghiêng bóng rắc vào chiếc thảm lông cừu.

Bởi vì Cận Tử Kỳ chung quy thích mang chân không ở trong phòng đi tới đi lui, nhất là sau khi mang thai, lo lắng khí lạnh thấm từ bàn chân làm tổn hại sức khỏe, phòng ngủ lại trải lên một lớp thảm lông cừu thật dày vừa đề phòng bị lạnh và phòng trơn trợt.

Hơi ấm từ cửa máy điều hòa không khí thoát ra vù vù, trong phòng ngủ chỉ mở một chiếc đèn chùm màu vàng nhạt.

Tống Kỳ Diễn ôm Cận Tử Kỳ ngồi ở đầu giường, nghe tiếng nhạc êm dịu phát ra từ máy chơi nhạc, từ "Sunny Bay" nghe đến "Rhine River", hết cái này đến cái khác, bồi dưỡng tình cảm sâu đậm.

Bên tai là khúc dương cầm kỳ ảo linh động khiến người ta yên lặng, đỉnh đầu là một quầng sáng nhu hoà, ý cảnh duy mỹ.

Đêm đã khuya, Cận Tử Kỳ vùi ở trong ngực Tống Kỳ Diễn, híp mắt nhìn hắn: "Nghe đủ rồi chưa?"

Tống Kỳ Diễn bị cô ép buộc rút ra khỏi thế giới âm nhạc, mở ra đôi mắt đang khép hờ, gương mặt không tình nguyện.
  
"Tiểu Kỳ, âm nhạc đối với việc dưỡng thai rất quan trọng, chúng ta phải kiên nhẫn nghe giảng nhiều mà. . . . . ." Dừng một chút, "Đúng rồi, hôm nay anh nghiên cứu một chút Đường Thi Tống Từ, trong đó có một đoạn anh vô cùng thích."

Cận Tử Kỳ nhìn dáng vẻ hắn nghiên cứu học vấn, giương lên khóe miệng cười cười: "Nói một chút thử xem."

Tống Kỳ Diễn đằng hắng cổ họng, mắt cũng liếc nhìn cô, mới từ từ đọc ra: "Quan quan sư cưu, tại hà chi châu, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. . . . . . Yểu điệu thục nữ, ngụ mị cầu chi. Cầu chi bất đắc, ngụ mị tư phục."

Cận Tử Kỳ hơi nhíu mi tâm: "Anh xác định đây là thơ Đường hoặc là Tống Từ, không phải Kinh Thi?"

Khóe miệng Tống Kỳ Diễn giật giật, nhưng rất nhanh thì bình tĩnh mà điểm lên chút mũi cô: "Không nghĩ tới lại không gạt được em, thật sự thì là do anh cố ý đọc sai, muốn xem thử một chút có phải em ngủ gật đến ý thức không rõ hay không."

Cận Tử Kỳ nghe hắn nguỵ biện không được tự nhiên mà buồn bực cười ra tiếng, tựa đầu vào trong ngực hắn: "Kể truyện cười nghe chút đi." Edit by Tâm Thường Lạc

"Kể truyện cười?" Vắt hết óc mà suy nghĩ một chút, "Có ba cô y tá tụ họp ở chung một chỗ kể chuyện trước đó các cô trêu cợt bác sĩ, y tá thứ nhất nói ‘ tôi nhét bông y tế vào trong ống nghe khám bệnh của anh ta’."

Đỉnh đầu không có tiếng vang, Cận Tử Kỳ nhướng mắt, theo dõi hắn: "Sau đó thì sao?"

Ánh mắt của Tống Kỳ Diễn thoáng lóe lên, chợt ôm cô giọng nói có thương lượng: "Buổi tối khuya kể truyện cười làm gì, anh kể chuyện xưa cho em nha."

Cận Tử Kỳ nhìn đôi mắt hắn nhấp nháy, như có áo não vẻ, càng thêm đối với câu truyện cười chưa kể xong của hắn cảm thấy tò mò: "Không cần, em muốn nghe tiếp truyện cười đó, tiếp tục kể đi."

"Thật sự thì không có chút nào buồn cười." Chân mày của Tống Kỳ Diễn nhíu lại, nghiêm trang nói.

"Hả?" Cận Tử Kỳ lại càng có nhiều hứng thú mà nhìn hắn, "Vậy anh cứ kể ra em sẽ đánh giá thử."

Tống Kỳ Diễn thấy bộ dạng của cô thực sự như đứa bé cưng tò mò, biết chạy không thoát, nhắm mắt nói: "Ý tá thứ hai nói ‘ tôi đâm thủng bao cao su trong ngăn kéo của bác sĩ’, người y tá thứ ba nghe xong thì té xỉu." Edit by Tâm Thường Lạc

Nói xong cũng cẩn thận từng chút quan sát vẻ mặt của Cận Tử Kỳ, quả nhiên, nụ cười bên khóe miệng cô có chút cứng đờ, thấy cô nhìn mình lom lom, ngượng ngùng mà cười: "Ha ha, anh đã nói không buồn cười, em lại còn muốn nghe."

Khóe miệng Cận Tử Kỳ giật giật, theo dõi hắn, ánh mắt nghiêm nghị, ngoài cười nhưng trong không cười.

Cô thật sự hận không thể níu lấy lỗ tai của hắn hỏi một chút, rốt cuộc là hắn đã xem đoạn truyện cười mặn này ở nơi nào?

"Khụ!" Tống Kỳ Diễn vội ho một tiếng, cố gắng nói sang chuyện khác: "Tiểu Kỳ, tiếp theo anh kể cho em chuyện xưa."

Cận Tử Kỳ khẽ nhướng đầu lông mày, khóe miệng cong lên cười đến ngọt ngào: "Được!"

Toàn thân  Tống Kỳ Diễn rợn cả tóc gáy mà run lên, có loại cảm giác chẳng lành cưỡi trên lưng cọp khó xuống: "Đây là câu chuyện xảy ra ở một nông thôn nhỏ ở nước Đức, thuở xưa, mở đầu có một con heo mẹ mang thai heo con gọi là Hoa cô nương. . . . . ."

Chuyện xưa chỉ mới kể mở đầu, Tống Kỳ Diễn lại "Ai ôi" một tiếng, lỗ tai bị hai ngón tay nhỏ nhắn mảnh khảnh nắm được, "A đừng. . . . . . anh còn chưa kể xong, trong góc chuồng heo có một con heo đực đang ngồi chồm hổm......"

Cận Tử Kỳ xoay mặt, nín cười, nhưng cũng buông lỗ tai của hắn ra. Edit by Tâm Thường Lạc

Rời khỏi lồng ngực của hắn, hãy còn nằm nghiêng ở một bên giường, sau đó quay lưng lại không để ý đến hắn.

Tống Kỳ Diễn xoa xoa lỗ tai bị bấm đỏ, than nhẹ một tiếng, lại không sợ chết mà dán dính qua.

"Tức giận?"

". . . . . ."
  
"Vợ à, anh thật sự là không có ý ví von em thành heo mẹ."

Người vốn đang giả bộ ngủ bỗng dưng xoay người, dùng ánh mắt uy vũ mà nhìn hắn chằm chằm.

Tống Kỳ Diễn chỉ cảm thấy đôi mắt quyến rũ như tơ, kể từ sau khi mang thai lại càng thêm một phần phong tình dịu dàng, hắn cúi đầu đưa tay đặt lên bụng của cô: "Hình như so với ngày hôm qua lớn hơn một chút, cục cưng phát triển thật sự nhanh."

Khóe mắt Cận Tử Kỳ căng lên: "Hôm nay uống thêm một chén canh." Ngữ điệu nhàn nhạt, vẫn chưa hết giận.

Tống Kỳ Diễn dời tay xuống dưới thắt lưng cô cảm giác thật tốt: "Anh giúp em đo nhé?"

Cận Tử Kỳ giận hắn liếc mắt một cái, không thèm để ý, lại quay người đi: "Không muốn di chuyển."

"Không sao, anh lấy thước dây là được rồi." Edit by Tâm Thường Lạc

Tống Kỳ Diễn rón rén mà vén chăn lên xuống giường, đến bàn trang điểm cầm thước dây trong ngăn kéo tới đây, lại rón ra rón rén mà bò lên trên giường, sau đó tốt tính mà nói: "Tới đây, anh đo cho em."

Da của Cận Tử Kỳ rất nhẵn nhụi bóng loáng, nhất là sau khi mang thai, cả phần ngang hông vừa mịn vừa mềm, Tống Kỳ Diễn đo đo, tâm cũng có chút khác thường, bàn tay bắt đầu không an phận mà di chuyển.

Một cỗ xúc cảm nóng bỏng từ bên hông lan tràn tới ngực, hơn nữa có khuynh hướng càng ngày càng nóng lên, Cận Tử Kỳ cảnh giác mà mở mắt ra quay đầu lại: "Anh làm gì thế?"

Tống Kỳ Diễn ngước mắt nhìn cô, giống như một con con sói xám lớn cụp lỗ tai tủi thân: "Anh có chút khó chịu."

Cận Tử Kỳ nhìn hắn từ trên xuống dưới, sau đó hiểu "Khó chịu" trong lời nói của hắn, dường như không giống với lý giải lúc ban đầu của cô, đợi đến thời điểm Tống Kỳ Diễn đã thay đổi hành động, Cận Tử Kỳ thiếu chút nữa từ trên giường bật dậy.

Cận Tử Kỳ chỉ cảm thấy huyệt thái dương nhảy lên thình thịch, hai tay cô ngăn ở trước ngực, hầm hầm giận dữ, thần sắc nghiêm nghị mà ngăn Tống Kỳ Diễn lại, vẻ mặt nghiêm túc giống như một người vệ sĩ.

"Hơn nửa đêm, anh đừng làm loạn, bên cạnh Mỗ Mỗ và Thanh Kiều còn ngủ......"

Nói xong sau đó lại phát hiện mình miệng đắng lưỡi khô, tiếp đến nhịp tim cũng hơi chậm lại, đột nhiên cảm thấy mình miệng nói một đường tâm nghĩ một nẻo.

Ánh mắt Tống Kỳ Diễn sâu thẳm u ám, khóe môi mang ý cười, lại có vẻ ngả ngớn, từ phía sau ôm lấy cô: "Nơi này hiệu quả cách âm vô cùng tốt."

Cận Tử Kỳ cuộn mình ở trong chăn mặt thoắt đỏ thoắt tím, không muốn để ý tới hành vi giở trò lưu manh của hắn, nhưng cũng theo chiều hướng phát triển, làm sao có thể ngăn cản được hoóc-môn quyến rũ?

--- ------ ------ ----

Sáng sớm thức dậy, Cận Tử Kỳ đối với sự mất khống chế tối hôm qua cảm thấy có chút ngượng ngùng, thừa dịp Tống Kỳ Diễn vẫn chưa tỉnh lại, trước hết rời giường ra khỏi phòng ngủ, thấy Thanh Kiều và Mỗ Mỗ ở sát vách cũng không có dấu hiệu rời giường, thì một mình đi xuống lầu.

Vườn hoa phía sau nhà họ Tống được xây rất đẹp, Cận Tử Kỳ khoác một cái áo lông nhung tản bộ, khi đi ngang qua đình nghỉ chân trong vườn hoa, nhìn thấy bên trong có một bóng người đang ngồi, không nhúc nhích.

Hai mắt theo bản năng nhìn thêm vài lần, khoảng cách không xa, lại phát hiện đó là Tô Hành Phong.

Có chút kinh ngạc, không biết anh đã ngồi ở nơi này bao lâu, là từ tối hôm qua sau khi trở lại hay là sáng nay sau khi rời giường mới đi vào trong lương đình, giờ phút này anh đang nhắm chặt mắt tựa vào hàng rào.

Cô rõ ràng nhìn thấy khoé mắt trái của anh sưng đỏ, hình như là bị người ta đánh một đấm mạnh mẽ.

Nếu như cô không có nhớ lầm, tối hôm qua ở trong phòng khách lúc nhìn thấy anh, hai mắt còn lành lặn, chỉ có khoé miệng còn sót lại chút máu ứ đọng, sáng nay làm thế nào trên mặt lại bị thương rồi?

Sáng sớm sương sớm quá nặng, cô mặc áo lông nhung cũng còn thấy lạnh, huống chi anh chỉ mặc một chiếc jacket ?

Cận Tử Kỳ cũng không biết mình tại sao lại đột nhiên nảy sinh ý tốt, cho nên đi tới đánh thức anh.

Cô suy nghĩ một chút, đem phần mềm lòng này đổ lỗi cho cục cưng ở trong bụng, không phải nói nhân chi sơ tính bổn thiện sao?

Tô Hành Phong nghe thấy tiếng nói đột nhiên mở mắt ra ngẩng đầu lên, thấy là Cận Tử Kỳ, miễn cưỡng mà kéo kéo khóe miệng.

Anh nhìn qua so với tối hôm qua càng thêm mệt mỏi, trên người và trên mặt cũng có chút nhếch nhác.

Tầm mắt của Cận Tử Kỳ nhìn lướt qua người anh một lần, dường như anh bị cô quan sát nên không được tự nhiên, đột nhiên ngồi thẳng người lại, hai bàn tay cũng không khỏi mà gác qua trên đùi: "Sớm như vậy? Tống Kỳ Diễn đâu?"

"Anh ấy còn đang ngủ." Cận Tử Kỳ bình tĩnh nói, liếc nhìn đầu vai anh bị sương thấm ướt đẫm, "Nếu như muốn ngủ nên trở về phòng ngủ đi." Nói xong lại cứ thế mà xoay người chuẩn bị trở về lầu chính.

Lại đột nhiên nghe được anh gọi mình: "Tử Kỳ, không cần mỗi lần nhìn thấy anh thì lánh xa giống như thấy rắn vậy."

Lánh xa như thấy rắn? Dùng ví dụ này ngược lại chuẩn xác.
  
Cận Tử Kỳ quay đầu lại, nhìn đến anh, khóe miệng nhẹ nâng lên một góc độ: "Theo quan hệ vợ chồng sắp cưới trước kia, nếu như còn quá gần gũi, sợ là sẽ phải bị người ta chỉ trích, tôi cũng không muốn trở thành kẻ thù tưởng tượng của cô em gái cùng cha khác của tôi, càng không muốn cậu của anh có chỗ hiểu lầm, nếu như anh không ngại, sau này gặp mặt có thể gọi tôi là mợ."

Tô Hành Phong lại nhìn thẳng sang cô: "Tối hôm qua Niệm Chiêu vẫn cùng một người đàn ông tên là Tôn Hạo ở chung."

Đáy mắt Cận Tử Kỳ thoáng kinh ngạc, ánh mắt lại dừng ở vết thương trên khóe mắt anh: "Anh ta đánh?"

Gần đây đàn ông vì Kiều Niệm Chiêu vung tay thật sự không ít, mấy ngày trước đàn ông nhà họ Bạch, tối hôm qua là Tôn Hạo, bất quá mỗi lần ắt không thể thiếu nhân vật như thế là Tô Hành Phong.

Tô Hành Phong thật giống như thấy được sự nghiền ngẫm trong mắt cô, sắc mặt ảm đạm lại: "Tối hôm qua đánh với anh ta."

"Anh đánh thua?" Cận Tử Kỳ chợt rất muốn biết ai thắng ai thua, nhìn dáng vẻ Tô Hành Phong hơi có vẻ chật vật, cô lại có ý xấu mà hi vọng anh là bên thua, quả nhiên, phụ nữ đều là động vật nhỏ mọn.

Mặc dù cô đối với Tô Hành Phong không có cảm giác, nhưng đối với việc anh ta từng làm những chuyện như vậy đối với mình mà tính toán chi li.

Tô Hành Phong không trả lời cô ngay, đi ra đình nghỉ mát, đứng ở cách đó không xa nhìn cô, nhíu mày: "Niệm Chiêu tối hôm qua từ trong PUB ra ngoài cùng Tôn Hạo đi khách sạn, không phải em đã sớm cũng biết chuyện này?"

Đi khách sạn sao? Vậy có phát sinh chuyện gì không? Thí dụ như. . . . . .

"Tình cờ nhìn thấy mà thôi." Trả lời thế nghe làm sao cũng có xu hướng giấu đầu hở đuôi?

Nhưng cô cũng lười giải thích, đây là chuyện của bọn họ, tốt hay xấu cũng không liên quan nhiều lắm đến cô.

Tô Hành Phong nghe được câu trả lời của cô, ánh mắt khẽ động, gật đầu một cái, vô vị mà cười cười.

Trong vườn hoa không khí lạnh có chút nặng, Cận Tử Kỳ không muốn đợi lâu nữa, nhấc chân muốn đi, sau lưng lại truyền tới giọng nói của Tô Hành Phong: "Tử Kỳ, nhìn thấy anh và Niệm Chiêu như vậy không phải em rất vui vẻ chứ?"

"Anh cứ nói thử xem?" Cô không quay đầu lại, nói xong lại đi qua con đường nhỏ có đá cuội.

"Có lẽ thật sự là người đang làm thì trời đang nhìn, đây là báo ứng của chúng tôi sao?"

Anh ta giống như đang lầm bầm lầu bầu, tiếng nói không lớn, mang theo khổ sở tự giễu, bước chân của Cận Tử Kỳ hơi nao nao, nhưng không xoay người lại để nhìn đến dáng vẻ lạc phách của anh lúc này, tự mình đi ra ngoài.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
       
Có bài mới 03.11.2014, 19:07
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 04.04.2014, 10:04
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 25
Được thanks: 37 lần
Điểm: 4.56
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn sủng : Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (Phần 4) - Điểm: 11
Không dứt khoát, nhu nhược, hơn nữa là vô trách nhiệm, điều đáng khinh bỉ  đối với người đàn ông, nhất là trong tình yêu. Vì thế tôi cực kỳ ghét nhân vật Tô Hành Phong này, và cả người cha của Cận Tử Kỳ: Cận Chiêu Đông. Dây dưa, nhu nhược, chỉ mang lại nỗi đau cho những người xung quanh, đặc biệt là người yêu của ngừoi đàn ông đó. Kiều Niệm Chiêu có phải quá chiêu trò, Kiều Hân Hủy còn hơn một bậc. Quả thật tôi phải cảm thán cho bốn nhân vật này. Người ta nói ác giả ác báo, gieo nhân nào gặt quả đó, không sai chút nào.
Với tôi, bộ truyện này dài, có nhiều kịch tính nhưng cũng có nhiều chỗ lan man.
Nhưng không thể không phủ nhận những tình huống của nó, được tác giả dựng lên, từng lớp từng lớp dần được bóc trần. Hài kịch đó mở ra khiến người đọc chúng ta có cái nhìn khác về cái gọi là xã hội thượng lưu, sĩ diện nhưng lắm nhơ nhuốc.
Đương nhiên cả màn kịch tiểu tam đặc sắc không kém, bản chất là hài kịch tên Tiểu Tam này.
Tôi theo dõi bộ này đã lâu, nhưng chưa comment nào (thì phải?). Hôm nay cảm hứng dạt dào nên viết bình luận để cảm ơn bạn Tâm Thường Lạc đã chuyển ngữ bộ này.
Một lần nữa cảm ơn bạn, rất mong chương tiếp theo.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 03.11.2014, 19:45
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 771
Được thanks: 11688 lần
Điểm: 9.36
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn sủng : Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (Phần 4) - Điểm: 10
Nói thật là bộ truyện này ko dài mà là rất rẩt rất dài, mỗi chương truyện từ quyển thứ 3 đã gấp 3,4 lần những chương truyện bình thường. Bạn Lạc làm bộ này cũng vì thích tác giả qua "Lục Thiếu Phàm, em yêu anh!" nhưng sau khi sa vào hố này mới biết độ dài của nó khủng như vậy (3000 trang word) T_T
Cũng may, tgia ko khiến mình thất vọng. Bạn Lạc viết cmt này để nhắn nhủ với các chị em thân iu là đừng lo lắng, tgia viết tác phẩm này lên tay hơn những bộ trước, các tuyến nhân vật rất nhiều nhưng sự xuất hiện của họ ko thừa cũng như các tình tiết đã diễn ra mà "tạm thời bị dạt sang một bên" sẽ từ từ được gỡ. Bạn Lạc cũng hi vọng có thể hoàn bộ này càng sớm càng tốt để nhảy hố mới. Sẵn trả lời câu hỏi mà nhiều bạn thắc mắc: truyện còn khoảng 142 chương lớn (sẽ có những chương phải chia nhỏ ra vì độ dài hơi khủng). Chúc cả nhà xem truyện vui vẻ và cmt nhiều nhé!!!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
       
Có bài mới 04.11.2014, 17:46
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 771
Được thanks: 11688 lần
Điểm: 9.36
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn sủng : Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (Phần 4) - Điểm: 10
Chương 20.3 Người trẻ tuổi ánh mắt lại lệch lạc.

Editor: Tâm Thường Lạc

Mới vừa bước lên bên sân cỏ đi tới lầu chính, dường như là bị một trọng lực nào đó dẫn dắt, Cận Tử Kỳ theo bản năng mà ngẩng đầu, lại nhìn thấy Tống Kỳ Diễn chẳng biết khi nào đã tỉnh lại đang đứng trước ban công.

Hắn đã đứng ở nơi đó lúc nào? Cô mới vừa rồi cùng Tô Hành Phong nói chuyện không phải hắn cũng nhìn thấy?

Cận Tử Kỳ quay đầu lại nhìn sang chỗ đình nghỉ mát, đã không thấy bóng dáng Tô Hành Phong, sợ là đã trở về phòng nghỉ ngơi, khóe mắt nhìn lên bóng dáng cao ngất trên ban công, lại có loại chột dạ như "Bị bắt gian".

Chờ cô trở lại phòng ngủ, Tống Kỳ Diễn đang lười biếng ngồi dựa vào lưng ghế sofa xem 《 Mười vạn cái tại sao 》.

Không biết hắn lấy quyển sách này từ nơi nào, có lẽ là pha trộn trong những quyển truyện thiếu nhi trong lần mua về.

Cận Tử Kỳ thấy hắn cẩn thận như vậy, lại không muốn quấy rầy hắn, xoay người đi tới phòng tắm, lại nghe được hắn lên tiếng: "Cậu ta hối hận sao?" Giống như là thuận miệng hỏi một câu, không để ý quá nhiều.

Xoay người lại, nhìn hắn, hắn vẫn cúi đầu, tay lật sách xem lướt qua, một phong thái nhàn nhã.

Giống như, một câu kia mới vừa rồi bất quá là cô nghe lầm.

"Hình như cũng không cao hứng như trong dự liệu." Khi thấy Tô Hành Phong và Kiều Niệm Chiêu đứt đoạn ồn ào.

Tống Kỳ Diễn lúc này mới ngẩng đầu lên, đôi sâu thẳm mắt nhìn thẳng cô, khóe miệng cũng dần dần cong lên, gác bộ sách qua một bên, "Đi tắm một chút đi, nên xuống ăn điểm tâm."

Tâm tình của hắn dường như trở nên rất tốt. Cận Tử Kỳ cong khóe miệng, lại vào phòng tắm.

Nước ấm bên trong van nước đổ xuống ào ào, cô hứng một chậu nước đầy rồi thả đôi tay hơi lạnh vào.

Hơi nước lờ mờ phất vào mặt, nụ cười tràn bên khoé miệng từ từ sụp xuống, cô không biết nên nói như thế nào về sự biến hoá đột ngột của Tô Hành Phong vào lúc này, thật sự thì cũng không coi là bất ngờ, cô đã sớm đoán được sẽ có một ngày như thế.

Chẳng qua là ngày này tới vẫn sớm một chút so với trong dự liệu, cho nên mới khiến cô cảm thấy có phần kinh ngạc.

Nhớ tới Tô Hành Phong từng nói với cô, anh nói cô quá lý trí, luôn đặt lợi ích của gia tộc ở vị thứ nhất, anh nói anh muốn một tình yêu giúp nhau trong lúc hoạn nạn, anh nói anh không muốn người nằm bên cạnh là một người bạn hợp tác.

Cận Tử Kỳ lắc đầu cười khẽ, dường như tất cả mọi người đối với tình yêu của cô không có mong đợi!

Cùng Tô Hành Phong khi còn bé chung sống, có thể vẫn không gọi là tình yêu. Nhưng mà, thật sự tiếp xúc với Tô Hành Phong, đặc biệt là thời điểm cô đang bất lực nhất Tô Hành Phong du học trở về, giống như là một kỵ sĩ khí thế ngang trời xuất hiện, cứu vớt cô khỏi bóng tối mê man, làm thế nào cũng đạt đến độ đặc biệt!

Đáng tiếc, như anh mới vừa nói, vào thời điểm đó biểu hiện của cô quá khôn khéo tĩnh táo, một chút cũng không để cho anh thân là một người đàn ông có ưu thế, ngay cả một chút xíu tán dương, nhưng cô đã từng chút từng chút một tiêu trừ nghiền nát đi một cách ngoan tuyệt.

Giai đoạn anh lập nên sự nghiệp, có lẽ cô là bạn hợp tác tốt nhất. Vậy mà, sau khi thành công, lại mong muốn loại thiên sứ "Thiện lương đơn thuần" như Kiều Niệm Chiêu tới chia sẻ cùng phụ trợ!

Đột nhiên nhớ tới vào đêm trước khi họ kết hôn, trước khi cô xoay người rời đi anh nói một câu "Tử Kỳ, nếu như một ngày nào đó em muốn ly hôn, bất cứ lúc nào anh cũng có thể ký tên vào đơn ly hôn."

Quả nhiên, ở trong mắt người khác, cô có Kim Chung Tráo Thiết Bố Sam(*), ai cũng có thể tới đâm một đao, bởi vì bọn họ biết, Cận Tử Kỳ sẽ không chảy máu, cho dù là đau đớn, cũng sẽ tự động khép lại.

Kim Chung Tráo, Thiết Bố Sam: là 2 trong 72 công phu Thiếu Lâm Tự

Kim Chung Tráo (金鐘罩) (chuông vàng úp) : dùng vài thô quấn cục thành quả chùy rồi đánh vào thân mình mọi bộ vị, lúc đầu thấy đau sau dần không thấy đau thì thay bằng chùy gỗ, rồi chùy đồng. Đứng thứ ba trong Thiếu Lâm tứ đại thần công, được Đạt Ma sáng tạo sau Đồng Tử Công. Bao gồm 12 quan, luyện đến đệ thập nhị quan thì đao thương bất nhập, thủy hỏa bất cụ, bách độc bách xâm, trở thành thân kim cang bất hoại trong truyền thuyết, thiên hạ vô địch. Do Kim Chung Tráo thâm sâu khó luyện nên Đạt Ma sáng tạo thêm Dịch Cân Kinh thất cấp phù đồ để đệ tử đời sau dễ tu tập.

Thiết bố sam ( 鐵布衫) (áo giáp sắt): Luyện vai, ngực, lưng cho thành cứng như sắt, không luyện bụng. Khởi luyện bằng cách xoa toàn thân, nằm trên vật cứng. Sau tăng lên bằng các bài tập phi lưng, ngực, vai v.v. lên cát. Tương truyền công phu này do một thiền sư Tây Tạng truyền cho Thiếu Lâm tự và rất được ngưỡng mộ. Hoặc đào hố cát mịn chừng 0.33 m rồi nắm 2 tay trên xà ngang thả rơi mình xuống hố cát sao cho thân mình, ngực, bụng, vai, lưng rơi chạm xuống cát. Trước khi luyện như vậy nên quấn vải thân mình rồi xoa mạnh vào thân mình.

Cúi đầu thở dài, cầm lấy khăn lông lau khô bọt nước trên tay, có lúc vẫn là sẽ cảm kích anh ta buông tay không chút do dự, nếu không, cô làm sao có thể lấy được một người đàn ông khác chung tình như thế?

--- --------

Dùng qua bữa ăn sáng, Tống Kỳ Diễn lái xe đưa cô đến Phong Kỳ, trên đường đi gửi Mỗ Mỗ ở chỗ Tô Ngưng Tuyết.

Thanh Kiều gần đây dính lấy dính để Hàn Mẫn Tranh, cũng không đi nhờ xe nữa, cho nên một đường cũng tương đối yên tĩnh.

Đưa mắt nhìn Tống Kỳ Diễn lái xe rời đi, Cận Tử Kỳ mới xoay người vào toà nhà Phong Kỳ, kết quả mới vừa đi qua cửa xoay tròn, thì nhìn thấy một bóng dáng nhỏ gầy co rúc trên ghế sô pha ở khu vực chờ, lại là Kiều Niệm Chiêu!

Dường như Kiều Niệm Chiêu mới vừa khóc, đôi mắt có chút đỏ, nhưng thời điểm cũng nhìn thấy Cận Tử Kỳ, lập tức đem cái loại tình cảm thương tâm thê lương muốn chết đó chôn giấu, hừ một tiếng, nghiêng người đi làm bộ như không thấy cô.

Ấu trĩ! Ở trong lòng Cận Tử Kỳ ngầm mỉa mai một câu, bèn đi đến trước khu vực thang máy VIP.

Sau lưng chợt vang lên tiếng bước chân, nghiêng mắt thì nhìn thấy Kiều Niệm Chiêu mới vừa rồi còn không muốn quan tâm tới cô đang đi tới.

Cận Tử Kỳ cũng chỉ là thản nhiên liếc nhìn cô ta một cái, khi cửa thang máy mở ra thì lập tức đi vào, nhấn nút tắt, cửa thang máy vừa sắp khép lại, thì bị một bàn tay trắng nõn mạnh mẽ chắn ra.

Kiều Niệm Chiêu thở hồng hộc mà dùng đôi mắt đỏ như thỏ nhìn chằm chằm cô, sau đó cũng đi vào, vừa tiến đến thì chất vấn ngay: "Tối hôm qua cô để cho Tôn Hạo kia dẫn tôi đi phải không?"

"Không phải anh ta dẫn cô đi, chính là ba tên lưu manh phì nhiêu cường tráng dẫn cô đi, nếu như bản thân cô thanh tỉnh, cô sẽ lựa chọn như thế nào?" Cận Tử Kỳ hời hợt mà cười một cái, đem vấn đề ném trở về.

Hai tay của Kiều Niệm Chiêu ở bên người nắm thành quyền khẽ run, "Dù cho cô nhìn không quen tôi cùng Hành Phong ở chung một chỗ, cũng không nên dùng phương thức xấu xa hạ lưu như thế bức ép chúng tôi tách ra!"

Xấu xa hạ lưu. . . . . .

Cận Tử Kỳ nhìn cô ta một cái, giữa lúc ấy cửa thang máy mở ra, lại không chút do dự đi ra ngoài.

"Cô là người đàn bà ác độc!" Tiếng mắng của Kiều Niệm Chiêu mang theo nức nở bị ngăn cách bên trong cửa thang máy.

Tối hôm qua thật chẳng lẽ xảy ra tiết mục bắt gian tại trận sao?

Cái phỏng đoán to gan này khiến cho Cận Tử Kỳ có chút kinh ngạc, Tôn Hạo hào hoa phong nhã đó vẫn không đến mức làm ra chuyện không có nhân phẩm như vậy chứ? Chỉ vì cái cô gái Kiều Niệm Chiêu này? Chẳng biết tại sao, cô bắt đầu khinh bỉ người đàn ông Tôn Hạo này, ánh mắt gì vậy, vừa nhìn thì coi trọng Kiều Niệm Chiêu rồi.

Trên đường đi đến phòng làm việc, thiếu chút nữa đụng vào Tiêu Tiêu đang cắm đầu vội vội vàng vàng đi tới.

Tiêu Tiêu tối hôm qua làm ca đêm suốt đêm, vào lúc này phải tan việc về nhà nghỉ ngơi.

"Chị Tử Kỳ!" Tiêu Tiêu vội vàng dừng hai chân lại, nghiêng người qua một bên, chỉ sợ đụng vào vị thai phụ này.

Cận Tử Kỳ nhìn dáng vẻ cô vô cùng lo lắng, chú ý tới bạch dược Vân Nam cô đang cầm trong tay, là mới mua vẫn chưa mở bao bì, "Tiêu Tiêu, em bị thương?"

"Không phải em, là bạn trai của em, tối hôm qua anh ấy không cẩn thận bị té một cái, bị chút vết thương nhẹ, em thấy trong ngăn kéo của em có thuốc nên sau khi tan tầm mang qua cho anh ấy, em phải đi để bắt kịp chuyến xe buýt lúc tám giờ mười lăm, đi trước nha!"

Tiêu Tiêu nói xong hứng thú hừng hực mà chạy đi, trên mặt là sự vui tươi hạnh phúc của cô gái đang yêu.

Cận Tử Kỳ cười cười, rồi xoay người vào phòng làm việc của mình.

Gần đây người bị thương nhiều như vậy, tiệm thuốc bán được rượu thuốc xoa bóp cũng không ít.

--- ------ ---------

Buổi trưa Tô Ngưng Thu lái xe tới đón Cận Tử Kỳ đến hoa viên Nam Đô ăn cơm, lúc ra khỏi phòng làm việc đi ngang qua phòng giải khát, trong lúc lơ đãng đã nghe được bên trong truyền ra tiếng nghị luận nho nhỏ, khi nghe được ba chữ Kiều Niệm Chiêu thì dừng bước.

"Mới vừa rồi khiến cho cả tầng mười cũng nghe được, tôi nghĩ Tô tổng, mặt mũi cũng bị vứt sạch."

Tầng mười, là tầng lầu chỗ phòng làm việc của tổng giám đốc Tô Hành Phong.

"Các người không nghe thấy lúc ấy giọng nói của Kiều Niệm Chiêu, đó không phải là nói ra, mà là gào lên, mặc dù đóng cửa cũng nghe được vô cùng rõ ràng, nói gì mà. . . . . . 'Chẳng lẽ bởi vì một lần sai lầm mà anh lập tức muốn gạt bỏ hoàn toàn tình cảm mà chúng ta trải qua những năm này sao? Đưa ra lựa chọn giữa em và Bạch Tang Tang, chẳng lẽ anh thật sự có thể dễ dàng vứt bỏ em như vậy sao?' Chậc chậc, nghe thấy tóc gáy tôi đều dựng lên!"

Có nhân viên tâm tình rạng rỡ mà trở lại tình cảnh lúc ấy, "Tôi từ trong những lời đó rốt cuộc nghe ra mờ ám, đơn giản chính là Tô tổng muốn cùng thiên kim nhà giàu kết hôn, Kiều Niệm Chiêu không chịu cô đơn nên cùng ông chủ nhỏ nào đó thông đồng, kết quả bị Tô tổng chộp được, sau đó thì có một màn kia trong phòng làm việc vào sáng nay."

"Nữ minh tinh có người nào xuất thân sạch sẽ ! Ban đầu Kiều Niệm Chiêu không phải là đá bay Cận sản xuất xuống mới dính lấy Tô tổng, lại nói tiếp, Cận sản xuất còn là chị gái của cô ta, ngay cả anh rể của mình cũng không bỏ qua được, đói khát đến mức nào?"

"Cận. . . . . . Cận sản xuất!" Không biết là người nào đột nhiên hô một tiếng, những người khác đồng thời quay đầu lại nhìn về phía cửa.

Cận Tử Kỳ thấy mọi người trở nên băn khoăn lo lắng, nên lên tiếng nói một câu: "Lần sau bàn tán thị phi tốt nhất đi lên sân thượng." Sau đó, xoay người đi vào thang máy, cũng không truy cứu trách nhiệm của ai.

Đứng ở trong thang máy mấy giây, Cận Tử Kỳ không khỏi nghĩ tới sáng sớm Tô Hành Phong thất hồn lạc phách suy sụp tinh thần, còn có tình cảnh Kiều Niệm Chiêu đỏ mặt chờ trong đại sảnh Phong Kỳ, mi tâm nhíu lại, xem ra thật sự đã xảy ra chuyện.

Trên đường cùng Tô Ngưng Thu trở về, nửa đường, Tô Ngưng Thu nhớ tới trong nhà không có nước tương, nên dừng xe ở bên cạnh cửa hàng tổng hợp, Tô Ngưng Thu chờ ở trong xe, Cận Tử Kỳ một mình đi xuống siêu thị mua.

Cận Tử Kỳ mua nước tương trở lại, vừa muốn đi vòng qua chỗ ngồi kế bên tay lái mở cửa xe, thì nhìn thấy sau đuôi xe cô có một chiếc xe chậm rãi dừng lại, hai người ngồi ở bên trong thu hút sự chú ý của cô.

Tôn Hạo từ chỗ tài xế bước xuống, sau đó đi tới bên kia mở cửa xe, Kiều Niệm Chiêu từ tay lái phụ cúi xuống, lúc xoay người, cũng nhìn thấy Cận Tử Kỳ nhìn sang bọn họ bên này.

Trên mặt của Tôn Hạo có vết thương, không cần suy nghĩ cũng biết là từ vụ đánh nhau với Tô Hành Phong tối hôm qua.

Mà Kiều Niệm Chiêu thì mang một chiếc mắt kính to lớn, che đi đôi mắt sưng đỏ như mắt cá vàng, bất quá, sáng nay còn đuổi theo Tô Hành Phong không rời, buổi trưa thì cùng Tôn Hạo ra ngoài đi dạo phố, tần số biến chuyển này khá nhanh.

"Thiếu phu nhân, cô cũng tới nơi này mua đồ sao?" Tôn Hạo cười đi đến chào hỏi.

Ánh mắt của Cận Tử Kỳ bởi vì đối với anh ta có thành kiến, cho nên ngay sau đó cũng không ưa gì con người của anh ta, vì thế chẳng qua là lạnh nhạt gật đầu, ngược lại Kiều Niệm Chiêu cũng đi tới, ánh mắt dừng ở chiếc xe bên cạnh cô.

"Thật đúng là có tiền, mới mấy ngày thôi, lại đổi xe mới!"

Lời của Kiều Niệm Chiêu ê ẩm, tràn đầy mùi châm chọc, cô đi quanh xe nửa vòng, thì nhìn thấy Tô Ngưng Thu ngồi ở chỗ tài xế, trên mặt thoáng qua kinh ngạc, cũng có hai phần sợ khiếp.

Kiều Niệm Chiêu hiển nhiên còn đối với cách thức đánh đá dã man lần trước của Ngu Thanh Kiều khiến trong lòng vẫn còn sợ hãi, ngay sau đó đối với Tô Ngưng Thu cũng có ý sợ hãi, chỉ sợ người làm mẹ này cũng là người đàn bà chanh chua hung hãn.

Tô Ngưng Thu lướt qua Kiều Niệm Chiêu liếc mắt một cái, rồi nói với Cận Tử Kỳ: "Tử Kỳ, lên xe đi."

Kiều Niệm Chiêu vẫn đứng ở bên cửa sổ xe chế nhạo: "Xem ra ở chỗ này nhìn tôi khiến cho cô cảm thấy rất mất hứng!"

Tô Ngưng Thu cũng liếc nhìn sang Tôn Hạo trong kính chiếu hậu, than nhẹ một tiếng: "Tôi chỉ là đáng tiếc thay cho người trẻ tuổi này, vóc người không tệ, ánh mắt làm sao mà quá lệch lạc thế?"


Đã sửa bởi Tâm Thường Lạc lúc 04.11.2014, 22:43.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 495 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Con dâu danh môn nuôi từ nhỏ Dạ Nguyệt Vị Minh

1 ... 92, 93, 94

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 102, 103, 104

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 109, 110, 111

4 • [Hiện đại] Bình an trọng sinh - Dư Phương

1 ... 58, 59, 60

5 • [Xuyên không] Mỹ ngọc Thiên Thành - Trầm Nhiêu

1 ... 60, 61, 62

6 • [Hiện đại] Để anh gặp em lúc tốt nhất - Mã Hiểu Dạng

1 ... 36, 37, 38

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 20/05]

1 ... 29, 30, 31

8 • [Xuyên không] Tân nương mới gả - Dạ Tử Vũ

1 ... 22, 23, 24

9 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 115, 116, 117

10 • [Cổ đại - Trùng sinh - NP] Trùng sinh chi kế mẫu - Thập Nhất Bà Bà

1 ... 36, 37, 38

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 92, 93, 94

[Cổ đại] Phu quân trắng mịn là con sói - Độ Hàn

1 ... 104, 105, 106

13 • [Cổ đại] Mẫu hậu ta chỉ cần người! - Thịt Nướng

1 ... 17, 18, 19

14 • [Hiện đại] Thầm mến - Lưu Ly Mục

1 ... 10, 11, 12

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 10/5)

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 102, 103, 104

17 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 82, 83, 84

18 • [Hiện đại] Cô vợ nhỏ ôn tồn của Trung tá - Khiến Ngươi Rơi Lệ Rốt Cuộc Không Phải Ta

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Lục thiếu cưng vợ tận trời - Đào Y

1 ... 60, 61, 62

20 • [Hiện đại] Heo con say giấc - Đại Hủy

1 ... 39, 40, 41


Thành viên nổi bật 
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ

Âu Dương An An: Haizz
Tuyền Uri.: Nhan dô box ~> Bảng thiết lập ~> tích dô topic cần sáp nhập ~> chấp nhận
A Kỳ: chào all g9
Nhok Alone ( Bin): ...
Triêu Nhan Nhi: Hiu hiu :cry:
Triêu Nhan Nhi: Sáp nhập đề tài coi vậy mà mệt kinh khủng ="=
Độc Bá Thiên: nắng nóng khó chịu
Nhok Alone ( Bin): Cái chữ Tiểu Thất giống tên nam9 của mị
Nhok Alone ( Bin): Aaa Tiểu Thất
Peiria: pr:[b][Hiện đại] Bước vào lòng em - Tửu Tiểu Thất (New C30)[/b
Đào Sindy: chỗ em cũng mưa.
NguyệtHoaDạTuyết: *ai phơi nắng với mị ko... chỗ mị đang mưa, hóng nắng
Độc Bá Thiên: haizzz...
NguyệtHoaDạTuyết: Uri đi phơi nắng dòi :D2
--Tứ Minh--: Uri, đi mà... :cry3:  :cry3:
--Tứ Minh--: Đào tổ mẫu, cháu không nhờ người làm truyện của tộc đâu
Đào Sindy: truyện của Tộc ko đc mướn nha =='
Tuyền Uri.: 75 t lười
Tuyền Uri.: Mon cô lăn lâu quá
Tuyền Uri.: Tét có
LogOut Bomb: Hạ Tử Yên -> NguyệtHoaDạTuyết
Lý do: Quà tặng thân ái. : ")))
--Tứ Minh--: Uri, edit hộ tui 1 chương chuyện đi. :hixhix:
NguyệtHoaDạTuyết: Ủi Ủi, có onl face ko
Mon Miêu: a kỳ, ta chờ nàng a~~~
Mon Miêu: ủi lâu quá mới gặp
A Kỳ: Mon, chào, đợi ta làm việc xong lại làm quen với nàng
A Kỳ: Mn ở lại vv g9
Mon Miêu: đông vui thế :)) mà lúc ta vào thì giải tán hết rồi, chưa kịp làm quen :cry:
A Kỳ: Thôi gia nghỉ đây, còn một sấp việc phải làm, từ nãy giờ tám miết...
--Tứ Minh--: Kỳ, công việc của ta mà, thế mới kêu nười

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.