Diễn đàn Lê Quý Đôn










Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 386 bài ] 

Hào môn đoạt tình: Bảo bối, em đừng mong chạy thoát! - Thịnh Hạ Thái Vi

 
Có bài mới 28.07.2013, 09:30
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 20.07.2013, 10:53
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 126
Được thanks: 1055 lần
Điểm: 9.23
Có bài mới [Hiện đại] Hào môn đoạt tình: Bảo bối, em đừng mong chạy thoát! - Thịnh Hạ Thái Vi - Điểm: 10
[images

Hào môn đoạt tình : Bảo bối, em đừng mong chạy thoát!

Tác giả : Thịnh Hạ Thái Vi

Convert: ngocquynh

Edit: Lăng Lăng

Beta: Isis Nguyễn

Thể loại: hào môn thế gia, ngược, sủng

Tình trạng edit: on.going

Truyện được post tại : http://diendanlequydon.com

Giới thiệu:


Một hồi dự mưu (âm mưu sắp đặt trước), để cho bọn họ cả đêm triền miên, cứ tưởng rằng sau khi trời sáng, bọn họ sẽ đường ai nấy đi, chỉ là người qua đường. Ai có thể ngờ, người đàn ông này lại nói, sẽ chịu trách nhiệm với cô chứ?

Mộ Dung Trần, quyền thế một phương, là thiếu gia tôn quý của nhà Mộ Dung, khi cô bị người ta bỏ thuốc đưa lên giường lớn của hắn, ngây ngô thở khẽ, dụ hắn khó có thể kiềm chế được, mạnh mẽ triền miên suốt một đêm.

Vì lấy được cô, hắn không tiếc lấy cường quyền, uy hiếp hôn phu của cô, phá vỡ hôn ước của cô, hơn nữa còn ép cô trở thành vợ của hắn.

Một cuộc hôn nhân không có tình yêu làm nền tảng, đã làm cho 2 người như bước đi trên một tầng băng mỏng, mỗi bước đều hết sức cẩn thận.

Hai năm trên giường thân mật, quan hệ của bọn họ vẫn dừng lại ở mức “lạnh nhạt”.

Một cú điện thoại vượt biển, khiến cho cô biết mình cũng không phải người phụ nữ duy nhất của hắn, rốt cuộc cô cũng đề xuất ly hôn.

Buông tay? Cười nhạt, người phụ nữ của hắn, thiên hạ ai dám muốn?

Không thả! Cô vĩnh viễn sẽ không hiểu được tình cảm thật lòng của anh.

Đã như vậy, không bằng cứ để đó, vì người phụ nữ của hắn, chỉ có thể thuộc về mình hắn!

“Tôi sẽ làm cho em biết ai mới là người đàn ông của em” Sự trầm mặc của cô làm cho hắn lầm tưởng bị hắn hỏi trúng tâm sự, nên cam chịu tất cả. Hắn tức giận vô cùng, đưa tay vào trong áo ngủ của cô.

“Nếu như, anh muốn cường bạo tôi lần nữa, tôi không còn lời nào để nói” Cô quật cường nhắm mắt lại, nước mắt từng giọt từng giọt chảy xuống
….

“Bây giờ em biết, em thuộc về ai rồi chứ?” Hắn bất thường hỏi.

Cô yên lặng chảy nước mắt, không thèm nhìn đến hắn.

“Trả lời tôi” Lửa giận của hắn vẫn cuồng si như cũ.

“Tôi không thuộc về người nào, tình huống bây giờ thay vì nói tôi thuộc về anh, không bằng nói tôi bị anh cường bạo”

“Cuộc đời này, em tiếp tục chờ bị cường bạo đi” Nói xong, hắn lập tức xuống giường, đóng cửa phòng rời đi.

[Hai năm sau]

Mộ Dung Trần không thể tin trừng mắt nhìn người phụ nữ trước mặt, cô mới vừa nói cái gì? Muốn vay tiền của hắn.

“Anh, … rốt cuộc có cho mượn hay không?”

Tiết Tình lắp bắp nói xong, đầu của cô cơ hồ cúi thấp đến mức sắp đụng xương quai xanh rồi. Nếu như đứa bé không phải của hắn, cô sẽ không để mất thể diện như vậy, chạy đến tìm chồng trước vay tiền. Mộ Dung Trần lạnh lung nhìn cô:

“Vay tiền? Đường đường là đại tiểu thư của nhà họ Tiết, tại sao lại mượn tiền chồng trước của mình? Người tình cũ của em không phải rất có khả năng sao?”

“Anh… không cho mượn thì thôi”

Cần gì tổn thương nhau như vậy. Tiết Tình nói xong, xoay người rời đi. Cái gì người tình cũ? Nói đùa sao? 2 năm qua cô căn bản không có nói chuyện với người đàn ông nào quá 3 câu có được không?

“Khoan đã, lại muốn đi hả?”

“Anh không phải nói không muốn cho mượn sao?” Cô còn không đi thì ở lại làm gì cơ chứ? Ở lại cho anh ta chê cười sao?

“Muốn mượn, cũng không phải là không thể”

“Oh!?”

“Theo tôi 1 buổi tối. Yêu cầu của em tôi sẽ đồng ý”

“Anh bệnh thần kinh rồi. Anh làm gì thế?”

“Xem thử, em có đáng giá cỡ khoảng tiền đó không?”

[Đoạn ngắn 2]

“Mộ Dung Trần, đây là cái gì?”

“A, là đơn ly hôn của chúng ta, làm sao vậy?”

“Đây mới là đơn ly hôn thật?”

“Tình Tình, chứ em cảm thấy đó là cái gì?”

“Mộ Dung Trần, anh đi chết đi”

Lệ rơi đầy mặt, tên khốn kiếp, dám gạt cô lâu như vậy!






Đã sửa bởi Lăng Lăng lúc 11.03.2014, 15:12, lần sửa thứ 48.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
       
     
Có bài mới 28.07.2013, 09:38
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 20.07.2013, 10:53
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 126
Được thanks: 1055 lần
Điểm: 9.23
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tổng giám đốc đoạt tình : Bảo bối, em đừng mong chạy thoát! - Điểm: 11
Mở đầu : Mê loạn

Trong vũ hội đón người mới đến, Tiết Tình nhìn đám người trong sàn nhảy náo nhiệt, một chút cảm giác muốn đi vào cũng không có. Nếu không phải bạn trai của cô, chủ tịch hội học sinh Dương Bách Lâm lôi kéo cô đến đây, cô thà trở về ngôi nhà lạnh lẽo của mình cũng không muốn xuất hiện ở nơi này, cũng không muốn đứng ở nơi ồn ào như thế này.

“Tình Tình có phải cảm thấy nhàm chán hay không? Đến uống một ly đi”

Dương Bách Lâm xuất thân trong gia đình giàu có, lại cao lớn đẹp trai, từ năm nhất đại học đã bắt đầu hẹn hò với Tiết Tình, đến nay cũng đã được 2 năm, tình cảm cũng ngày càng tốt đẹp. Sinh nhật năm 20 tuổi của bọn họ, hai bên gia đình đã ngầm cho phép bọn họ đính hôn.

Nếu năm sau khi tốt nghiệp đại học không tiếp tục học nghiên cứu sinh, sẽ phải gia nhập công ty của gia tộc. Mà Tiết Tình nhỏ tuổi hơn anh một chút, mới là sinh viên năm 3.

“Không sao, em nhìn bọn họ chơi cũng thấy rất vui” Nhận lấy ly nước chanh mà anh đưa tới, đối mặt với bạn trai dịu dàng, cô nỗ lực cố gắng làm cho bản thân mình thật vui vẻ.

“Đợi sau khi đổi nhạc, chúng ta vào nhảy 1 bản có được không?” Tình Tình luôn không thích những vũ khúc vô cùng náo nhiệt, nhìn cô chỉ nhàn nhạt cười cũng làm cho người ta ái mộ không thôi, anh cực kì may mắn vì vừa mới vào đại học đã theo đuổi được cô, hơn nữa, chiếc nhẫn ở trên tay cô đã chứng minh thân phận của cô, sau khi cô tốt nghiệp đại học, bọn họ sẽ kết hôn, về sau anh sẽ yêu thương cô cả đời.

“Được” Cẩn thận uống một ngụm, Tình Tình nhìn về phía 2 người mặc y phục dào dạt thanh xuân đi về phía bọn họ, đoán không chừng là tìm người đàn ông trước mặt cô, quả nhiên…..

“Dương học trưởng, tại sao anh lại một mình chạy đến đây?. Bên kia đều rất lộn xộn” Một cô gái đem mái tóc bới lên, trên mặt trang điểm nhạt, người chưa tới nhưng thanh âm đã tới.

“Đúng vậy, học trưởng, anh không ở đó, chúng em đã làm rối hết các trình tự hoạt động, anh mau trở về ổn định lại đi” Một nữ sinh tóc dài cũng phụ họa nói.

“Có cần khoa trương như vậy không?. Anh mới đi không tới 2 phút mà?” Dương Bách Lâm quay đầu, dịu dàng cười 1 tiếng, anh đối với người nào cũng tốt, nhưng vẫn duy trì một khoảng cách nhất định.

“Chào chị Tình Tình”  Hai cô nữ sinh đương nhiên biết Tình Tình, cùng nhau chào hỏi cô.

“Chào các em” Sau khi chào hỏi, Tìnhh Tình xoay mặt nhìn Dương Bách Lâm: “Anh cứ qua bên đó trước đi, em không sao”

“Tình Tình, em chờ anh một chút. Đừng đi đâu lung tung biết không?” Làm người phụ trách buổi tiệc tối nay, Dương Bách Lâm không thể không trở về chủ trì đại cục, nhưng anh không yên lòng bạn gái một mình ở chỗ này. Cho dù là ai cũng nhìn ra được, tối nay Tiết Tình mặc dù chỉ mặc 1 bộ lễ phục trắng tinh, nhưng lại thanh nhã giống như hoa sen mới nở, làm cho người ta không muốn dời mắt. Nếu như cô không phải là bạn gái kiêm vị hôn thê của anh, không biết đã có bao nhiêu người đến gần, bắt chuyện rồi.

“Học trưởng anh cứ yên tâm!. Sẽ không có ai dám bắt nạt chị Tình đâu. Chị Tình, cho chúng em mượn học trưởng một chút nha” Hai cô nữ sinh một trước một sau lôi Dương Bách Lâm đi.

Tình Tình nhìn Dương Bách Lâm biến mất trong đám người náo nhiệt, nhìn một chút ra bên ngoài, ánh trăng đêm nay không tệ lắm, không bằng đi ra ngoài hít thở không khí đi. Bỏ ly nước trong tay xuống, cô xoay người rời khỏi bữa tiệc.

Tình Tình ngồi ở trên ghế đá, phía bên ngoài lễ đường, nhìn vầng trăng sáng trên trời, từng ngọn cây cọng cỏ trong vườn trường, như được bao phủ thêm một tầng sắc màu lấp lánh.

Không biết ở đất nước xa xôi kia, mẹ với em trai có khỏe không?. Nghĩ đến đây, 2 mắt vốn tỏa sáng của cô cũng trở nên ảm đạm.

Vốn cho rằng sau khi tốt nghiệp trung học, ba sẽ đồng ý cho cô xuất ngoại du học, kết quả vẫn không được. Nếu như bây giờ cô ở nước ngoài, có thể sẽ cùng mẹ với em trai ở chung….

Thương cảm chợt tới làm cho cô không để ý đến động tĩnh xung quanh, một người đàn ông không biết từ lúc nào đã đứng ở trên cây to sau lưng cô, chính xác mà nói anh ta đang dựa vào cây đại thụ thở không ra hơi.

“SHIT…” Cho đến khi người con trai lỗ mãng mắng một tiếng, Tìnhh Tình sợ hết hồn, vội vàng từ trên ghế đứng lên, dựa theo ánh trăng nhàn nhạt nhìn sang, thấy một bóng dáng đàn ông cao lớn, cô nhìn thấy người đàn ông xa lạ, đáng lẽ nên quay đầu đi mới phải, nhưng, lúc cô xoay người, lại nghe thấy tiếng hắn mắng:

“ Chết bà rồi…..” Sau đó giống như có vật nặng rơi xuống đất, thanh âm đó làm cô nhịn không được quay đầu lại.

Vốn là cả người đàn ông dựa vào cây đại thụ, nay thân hình đó đã ngã xuống trên cỏ.

Một người không có quen biết, chết cũng không liên quan đến cô, cô nên nhanh chóng trở nên vũ hội mới đúng, nhưng từ nhỏ cô đã được giáo dục, cho nên cũng không thể khoanh tay đứng nhìn, chân của cô vô ý thức đi về hướng bên đó.

“Này, anh có sao không?” Cẩn thận từng li từng tí nhấc làn váy đứng ở trước mặt người đàn ông. Tình Tình nhỏ giọng lên tiếng hỏi.

Thanh âm dễ nghe như tiếng suối róc rách làm cho người đàn ông đột nhiên mở mắt ra, mặc dù bị bóng cây che khuất làm cô không nhìn rõ mặt anh ta, nhưng ánh mắt sắc bén của người đàn ông này giống như những chấm nhỏ trên bầu trời đêm nay.

Cái dạng này làm gì giống như người sắp chết chứ. Cô nói:

“Anh... Không có việc gì, tôi đi đây” Tình Tình để làn váy xuống, đang muốn đứng dậy cách xa phiền phức thì chân nhỏ đã bị một cỗ lực lớn kéo lại, trong khi cô còn chưa phản ứng kịp, thì cả người đã bị nam nhân kia đè lên trên cỏ.

"Cứu. . . . . ."

Chỉ nói ra được một chữ, hắn đã lấy tốc độ như sét đánh mà chiếm đoạt môi của cô, không có dịu dàng chỉ có tàn bạo đòi hỏi, ở trên môi của cô lưu lại vết tích của mình. Đang dưới tình huống không có cách nào nói chuyện được, phản ứng đầu tiên của Tình Tình là muốn đẩy hắn ra, môi cô cơ hồ sắp bị hắn cắn nát, cô không có cách nào chống cự thân thể của cô, cô bắt đầu tấn công thân thể của hắn, nắm tóc của hắn…..

Cô dùng sức giãy dụa muốn thoát khỏi kiềm chế của hắn, nhưng sức lực của phụ nữ làm sao địch nổi sức mạnh của người đàn ông. Mặc kệ cô vặn vẹo thân thể như thế nào. Người đàn ông trên người vẫn không hề nhúc nhích, vẫn cứ đè trên người cô, chẳng lẽ cô phải bị một người đàn ông xa lạ xâm phạm sao?

Không thể! Tuyệt đối không thể, sự trong sạch của cô muốn dành đến đêm tân hôn, dành cho người đàn ông cô yêu nhất, tuyệt đối không thể để cho người đàn ông giống như kẻ điên này làm cho ô nhục….

Lúc đầu lưỡi hắn cương quyết muốn luồn vào trong miệng của cô thì Tình Tình nhất quyết dùng sức cắn một cái….

Tuy rằng, người đàn ông điên cuồng kia buông miệng cô ra. Nhưng bàn tay to, lại dùng sức kiềm hãm cằm của cô, dường như muốn bóp nát xương quai hàm của cô…. Một bàn tay khác đi dọc xuống dưới.

“Không cần!” Hư nhuyễn, vô lực kháng nghị nhưng không có sức thuyết phục. hoảng loạn chiếm lấy thần kinh của cô. Tình Tình cuồng loạn chống cự.

"Cút ngay! Cút ngay!"

Cô giãy dụa, người đàn ông cũng không để ý tới, không có bất kỳ sự dịu dàng nào, tại lúc cô không phòng bị hắn đã mạnh mẽ đâm vào.

Trong phút chốc, Tình Tình đau đến muốn kêu ra tiếng, nhưng cô lại không có sức lực để kêu ra những tiếng đó, không có sức lực đánh trả, từng chuỗi lệ rơi xuống bụi cỏ…..

Có lẽ cô khóc đến ướt đẫm khuôn mặt nhỏ nhắn, làm cho hành động của hắn rốt cuộc cũng dừng lại, hắn buông cô ra, thân thể nặng nề vốn đè trên người cô, giờ đã ngồi dậy tựa vào thân cây.

Lúc này còn không đi, không phải muốn chờ chết sao? Tình Tình sau khi lấy lại tự do, cũng không quản có mang đúng giày không, bởi vì lúc nãy giãy dụa một chiếc giày đã rớt ra. Cô liều mạng chạy về phía lễ đường, cô sai lầm rồi, cô không nên để tâm đến những người không có quan hệ với mình, đặc biệt là 1 người đàn ông xa lạ…..

Chính ở chỗ này thiếu chút nữa cô đã mất đi trinh tiết quý báo nhất của người con gái, nhưng bây giờ cô còn thuần khiết sao? Cô nên đối mặt sao với Dương Bách Lâm đây?

Người đàn ông ngồi trên đất, chăm chú nhìn bóng dáng đang bực tức bỏ đi, 2 mắt lóe qua chút tinh quang, mãi đến khi bóng dáng nho nhỏ biến mất khỏi tầm mắt, hắn mới mở rộng bàn tay, dưới ánh trăng ôn nhu, ánh sáng phát ra từ cây kẹp tóc rất đẹp, là vật kỉ niệm duy nhất cô lưu lại cho hắn.

Cô hẳn là sinh viên ở đây. Mộ Dung Trần hơi cong khóe môi, ánh mắt mơ hồ chớp động.

“Này, theo cậu Trần có trở về không?” Từ chỗ tối trong lùm cây, truyền đến tiếng nói của một người đàn ông khác.

“Trở về, tôi cũng nên về theo mới được. Nếu như Trần xảy ra chuyện gì, cậu cũng đến nhà Mộ Dung mà xin tội với ông đi” Một người đàn ông khác lên tiếng, giọng nói nhàn nhạt, nghe không ra bất kì cảm xúc nào. Cũng không cần chờ đến ông, sau khi Trần tỉnh lại, e rằng sẽ có người gặp xui xẻo.

“Cố thiếu, như lời câu nói, hình như Trần gặp chuyện không may, chỉ là lỗi của một mình tôi vậy? Cậu làm đồng đảng có thể thoát tội được sao?”

“Cậu bớt nói nhảm cho tôi nhờ. Tìm người trước đã”

“Các người ầm ỹ đủ chưa?” Người đàn ông nãy giờ không có lên tiếng, rốt cuộc cũng không chịu nổi sự dong dài của 2 thằng bạn tốt. Dám tính kế với hắn, ai cũng không chạy khỏi.

“Trần, thì ra cậu ở chỗ này ngắm trăng à?. Để bọn tớ tìm cậu thật lâu” Người đàn ông cầm đèn pin trong tay, kinh ngạc kêu lên.

Nghe vậy, người đàn ông đứng bên cạnh lành lạnh nhìn lướt qua hắn, hắn lập tức im miệng, không nói thêm gì nữa. Âu Thánh Nguyên này rõ ràng là giáo sư đại học nhưng không bao giờ làm việc đàng hoàng, suốt ngày từ sáng đến tối chỉ lo làm những thí nghiệm lung tung.

Mộ Dung Trần không lên tiếng, ánh mắt ngược lại nhìn về phía người nãy giờ không nói gì Cố Kỳ Nam.

Đây không phải đang nói nhảm sao?. Bây giờ bộ dạng này của hắn còn có thể đi đâu?. Dược ở trong người cũng dần dần vơi bớt, phỏng chừng bọn họ bỏ cho hắn chút ít, làm cho hắn tạm thời mê loạn mà thôi.

Ngược lại hắn có chút ngoài ý muốn, người luôn luôn trầm ổn kín kẽ như Cố Kỳ Nam lần này cũng dính vào, thấy mình gặp Âu Thánh Nguyên, 1 câu nhắc nhở cũng không có, thật con mẹ nó chọn nhầm bạn tốt rồi! Làm sao hắn lại quên Cố Kỳ Nam từ trong xương là tên lưu manh hạng nhất, nhưng luôn luôn giả bộ làm người đàn ông lịch sự cơ chứ?

“Còn có thể đi không?” Cố Kỳ Nam nhìn nét mặt hơi bất mãn của thằng bạn tốt, tiến lên một bước đưa tay đến trước mặt hắn. Mộ Dung Trần mượn lực đứng dậy.

Hắn không chỉ có thể đi, nếu như không có cô nữ sinh tốt bụng kia, làm thêm mấy trăm hiệp cũng không thành vấn đề.

Cố Kỳ Nam cũng đoán được hắn đang nghĩ gì, Thật ra thì hắn rất vô tội, ai biết tên kia gan lớn như thế, lại dám xuống tay với Trần. Mà thời điểm hắn muốn nhắc nhở cũng không còn kịp nữa, cho nên không thể làm gì khác hơn là thuận theo ý trời.

Ai bảo người này biết rõ Âu Thánh Nguyên đến chết cũng không đổi tính, lại không đề phòng hắn? Chỉ nhìn thấy bộ dạng này của hắn, tựa hồ thời điểm bọn họ không có ở đây, đã bỏ lỡ 1 màn kịch hay.

“Trần, tôi đỡ cậu” Âu Tháng Nguyên tự biết mình đuối lý, thừa dịp lúc này lấy công chuộc tội, nếu không với tính tình có thù tất báo của người này, mình sẽ chết rất thảm nha!

Đáng tiếc Mộ Dung Trần cũng không cảm kích, xoay người đi về phía trước. Cố Kỳ Nam cố ý nháy mắt với hắn, tự cầu phúc đi người anh em. Hắn kêu lên một tiếng. Người này không coi trọng nghĩa khí gì hết xấu quá đi, thật là chọn lầm bạn tốt rồi. Tình Tình một đường chạy vào lễ đường, cũng không quan tâm đến bản thân đang chật vật như thế nào, xuyên qua đám người ồn ào, cô chỉ muốn tìm thấy người đàn ông làm cho cô cảm thấy an toàn….

"Tình Tình, đã xảy ra chuyện gì?"

Dương Bách Lâm từ trên chủ tịch đài đứng lên muốn đi tìm bạn gái, lại thấy bạn gái chạy tới, trên mặt còn là mang theo lệ, vừa nhìn thấy anh, lập tức nhào vào trong ngực của anh

"Bách Lâm, đưa em về nhà, đưa em về nhà!" Tình Tình không để ý tới còn có nhiều người đang nhìn như vậy, cô bây giờ chỉ muốn nhanh về nhà, để tắm rửa sạch sẽ thân thể dơ bẩn của mình.

“Không sao, không sao, có anh đây. Tiểu Trương, tiểu Đỗ, dạ vũ này các em sắp xếp dùm anh. Anh đi trước” Chú ý đến chân bạn gái không có giầy, lễ phục có chút xốc xếch, bên trên làn váy còn dính chút cỏ vụn. Cô mới ra ngoài có 10 phút, đã xảy ra chuyện gì?

Săn sóc cởi xuống áo khoác trên người, choàng lên người cô, Dương Bách Lâm đỡ cô từ cửa sau đi ra ngoài.

“Tình Tình, đã xảy ra chuyện gì?. Nói cho anh biết được không?. Đừng để anh lo lắng” Đã là sinh viên năm 4, cho nên Dương Bách Lâm đều phải tự mình lái xe đến trường.

Sau khi lên xe, thấy bạn gái trên mặt toàn lệ, ngược lại không nói lời nào, làm cho hắn lo lắng không biết làm sao. Thật chẳng lẽ đúng như hắn đang nghĩ…..

“Thật xin lỗi, Bách Lâm. Em không biết, em không biết…. Nhưng, em không có bị hắn, không có….”

Vừa nhắc tới tình cảnh vừa rồi, Tình Tình rất sợ, đặc biệt nhớ tới ánh mắt sắc bén kia, giống như muốn nuốt chửng lấy cô, thật là đáng sợ….

“Được rồi, được rồi. Tình Tình. Anh không hỏi, không hỏi. Chuyện này anh nhất định sẽ điều tra rõ, sẽ không để em phải chịu uất ức. Anh trước tiên chở em về nhà, em tốt nhất nên ngủ 1 giấc, coi mọi chuyện xảy ra hôm nay chỉ là cơn ác mộng được không?”

Dù cô nói đứt quãng, nhưng Dương Bách Lâm đã hiểu xảy ra chuyện gì rồi.

Ở trong trường học, thậm chí lại có người dám làm ra loại chuyện này, anh Dương Bách Lâm, nhất định sẽ điều tra rõ chuyện này.

"Bách Lâm, Bách Lâm. . . . . . Không cần, không cần. . . . . . Em không muốn làm trò cười  cho mọi người. . . . ."

"Yên tâm đi, không có việc gì. Tất cả có anh ở đây, được không?" Dương Bách Lâm nhẹ nhàng vỗ lưng cô an ủi.

Một ánh đèn xe chói mắt xông tới, bởi vì đường xe trong sân trường tương đối hẹp, Dương Bách Lâm nhường đường cho người ta, lúc 2 xe giao nhau, anh dường như nhìn thấy người lái chiếc xe đó, cặp mắt sắc bén của hắn quét về phía bên này.

Chỉ là không tới thời gian 1 giây, 2 chiếc xe đã đi ngược chiều nhau.


Đã sửa bởi Lăng Lăng lúc 28.07.2013, 09:43.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
       
Có bài mới 28.07.2013, 09:40
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 20.07.2013, 10:53
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 126
Được thanks: 1055 lần
Điểm: 9.23
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tổng giám đốc đoạt tình : Bảo bối, em đừng mong chạy thoát! - Điểm: 10
Chương 1

Phòng khách Tiết gia.

Một đôi bàn tay trắng noãn như ngọc được chăm sóc rất tốt  đặt trên bắp đùi người đàn ông đang đọc báo, người phụ nữ ôn nhu mở miệng: “Thiệu Trạch, chúng ta có phải nên lên đường đến nhà Mộ Dung không?. Đại thọ của Mộ Dung lão thái gia chúng ta không nên đến trễ”

Một người đàn ông với mái tóc đen được chải gọn về phía sau, lộ ra cái trái đầy đặn, khóe miệng khẽ cong lộ ra ngũ quan đoan chính nhưng đầy nét lạnh lùng.

"Tình Tình đã về chưa?" Người đàn ông mắt không có rời đi tờ báo một lần.

"Tình Tình cũng muốn cùng đi sao? Bình thường nó đều không thích tham gia những bữa tiệc như vậy, chi bằng không nên miễn cưỡng nó” Người phụ nữ lộ ra mỉm cười nhu thuận:

“Mấy ngày nay em thấy sắc mặt nó không tốt lắm, có thể học nhiều nên mệt mỏi, không bằng để nó ở nhà nghỉ ngơi thật tốt, trong nhà còn có chị Ngô không phải sao?”

Nói đùa sao? Tối nay nếu để cho Tiết Tình đi theo, thì con gái bảo bối Tinh Tinh của bà còn có hy vọng gì?. Mặc dù Tiết Tình đã đính hôn, nhưng nếu như chưa kết hôn thì không có chuyện gì không thể xảy ra. Đến lúc đó tất cả hào quang không phải do con Tiết Tình kia chiếm hết sao? Nhà Mộ Dung là nhà danh giá, giàu có nhất, con cháu lại đông đảo, lại có nhiều người đi theo nghiệp kinh doanh. Hơn nữa 3 đứa cháu trai đều anh tuấn bất phàm, nếu như có thể lấy 1 người, dù không có Tiết Thiệu Trạch, mẹ con của bà cũng có thể sống qua nửa đời sau rồi.

“Tình Tình là đại tiểu thư của Tiết gia ta, làm sao có thể không đi. Em đi xem thử Tinh Tinh chuẩn bị xong chưa?”

Tiết Thiệu Trạch vừa gấp tờ báo, vừa nhìn những chữ chằng chịt trên báo, tầm mắt tùy ý liếc nhìn người phụ nữ bên cạnh, sau đó phân phó nói.

“Nhưng mà, cũng nên hỏi nó là có muốn đi không cơ chứ, nếu không muốn cũng không nên miễn cưỡng con nó” Người phụ nữ vẫn cố gắng thuyết phục ông

Tiết Thiệu Trạch nhìn thoáng qua đồng hồ trên cổ tay: “Tình Tình sắp tan học rồi, anh sẽ có biện pháp khiến nó phải đi”

Thân thể mềm mại nằm xuống thân người đàn ông: “Nhưng Tình Tình luôn không thích tham gia những hoạt động này lắm, em nghĩ hôm khác hãy mang Tình Tình đi, hôm nay là đại thọ của Mộ Dung lão thái gia, nếu như có gì thất lễ sẽ không tốt lắm, sẽ làm cho người ta chê cười. Mang Tinh Tinh đi có phải tốt hơn không?”

“Con gái của Thiệu Trạch anh có thể làm mất thể diện sao?”

Nụ cười dịu dàng của người phụ nữ đột nhiên cứng đờ: “Thiệu Trạch ý của em không phải như vậy, Tinh Tinh cũng là con gái của anh mà, vì sao cho tới bây giờ anh vẫn không quan tâm nó vậy?”

Vẻ bình tĩnh trên mặt người đàn ông vẫn chưa hề biến mất, ánh mắt không cho phép người khác kháng cự nhìn người phụ nữ một cái, bà ta vốn còn muốn nói thứ gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng được, đứng dậy đi lên lầu.

**

“Bách Lâm, anh về trước đi, em không sao rồi” Tình Tình từ trên xe của Dương Bách Lâm xuống, nhìn gương mặt lo lắng của anh, mở miệng nhẹ giọng nói.

Từ buổi tối đáng sợ như cơn ác mộng đó đã đi qua được 10 ngày. Đêm hôm đó về đến nhà, cô tự giam mình ở trong phòng tắm từ đầu đến chân nhiều lần, vẫn không muốn bỏ qua cho chính mình. Nếu không phải Dương Bách Lâm về nhà gọi điện nhưng không có ai nhận, không yên lòng chạy đến dưới nhà Tiết gia, nhắn với chị Ngô, bảo chị Ngô nhắn với Tiết Thiệu Trạch đến phòng tìm cô, không chừng cô còn ngồi ngây ngốc trong phòng tắm tới trời sáng.

Những ngày này, cô ăn không ngon, ngủ không yên, cả người tựa hồ gầy đi một vòng, cho nên Dương Bách Lâm luôn luôn lo lắng. Nhưng, ở bên phía trường học, anh  điều tra cho đến giờ vẫn không có chút manh mối.

“Tình Tình, nhìn em như bây giờ, anh thật sự rất đau lòng cũng vô cùng lo lắng. Nếu không, chủ nhật này chúng ta đi chơi có được không?”

Xuống xe đi tới bên người Tình Tình, anh đau lòng vuốt ve cái cằm nhỏ nhắn của cô.

Tình Tình đối với mọi người đều rất lạnh nhạt, nhìn bề ngoài kiên cường như vậy, nhưng thật ra là một người rất cần người khác quan tâm. Chỉ là, sau khi chuyện đó xảy ra, dường như cô đối với người nào cũng dựng nên bức tường phòng bị.

“Bách Lâm, đến lúc đó mới nói có được không?. Em muốn đi vào trước. Hẹn gặp lại” Tình Tình không có tâm trạng nói thêm với anh, cô cảm thấy mệt muốn chết, chỉ muốn trở về phòng nằm ngủ thôi.

“Buổi tối anh sẽ gọi điện cho em, nghỉ ngơi cho tốt” Dương Bách Lâm không muốn miễn cưỡng cô, nhẹ nhàng hôn lên trán cô 2 cái, sau đó buông bả vai cô ra ngồi trở lại xe.

"Lái xe cẩn thận." Tình Tình biết anh nhất định sẽ nhìn đến khi cô đi vào mới rời khỏi, cho nên cô đi vào nhà trước. Chỉ là cô thật không ngờ, người luôn luôn công việc bận rộn – ba cô thế nhưng hôm nay lại ngồi ở phòng khách đọc báo. Thấy cô vào cửa, bỏ tờ báo trong tay xuống:

“Về rồi?”

"Dạ"

Tình Tình thay xong giầy, chỉ là nhẹ nhàng trả lời một câu, đi qua bên người Tiết Thiệu Trạch không có ý định ngồi xuống liền trực tiếp lên lầu.

Cô sau khi 10 tuổi mới đến cái nhà này. Cùng với người gọi là cha ruột không có cảm giác thân thiết cho lắm, huống chi thời điểm cô về đây, cái nhà này đã có nữ chủ nhân khác, còn có một đứa em gái chỉ nhỏ hơn cô mấy tháng.

Cô thực ra không muốn ở trong nhà của Tiết Thiệu Trạch, cũng không muốn mang họ của ông, cô muốn qua Mỹ sống với mẹ và em trai, nhưng mẹ nói cho cô biết cô không thể đi được.

Từ khi cô có trí nhớ đến nay, mẹ luôn luôn rất lạnh lùng, chỉ có lúc nhìn 2 chị em bọn cô mới lộ ra nụ cười nhàn nhạt.

Khi còn bé, công việc của mẹ luôn đi sớm về trễ, mà cô cùng với em trai luôn ở nhà chơi, cô biết mẹ khổ cực như vậy cũng là vì bọn họ, nhưng mẹ sẽ không để cho bọn họ gọi một tiếng “Ba”

Khi còn bé cô rất sợ nhìn thấy ông ngoại, bà ngoại, mặc dù cô cũng có ít cơ hội nhìn thấy họ, nhưng ánh mắt của bọn họ lúc nhìn cô với em trai luôn mang theo vẻ chán ghét.

Cô không biết vì sao ông bà ngoại lại không thích mình, ông bà ngoại của người khác sẽ đến nhà trẻ đón họ tan trường, mua kẹo, mua bánh cho họ ăn, cho đến sau khi lớn lên, cô dường như đã hiểu một chút.

Bọn họ ghét mẹ, ghét mẹ không nghe lời bọn họ bỏ nhà đi theo một tên tiểu tử nghèo 2 bàn tay trắng. Kết quả, cô với em trai thành những đứa bé không có cha.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
       
     
Có bài mới 28.07.2013, 09:53
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 19.07.2013, 08:05
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 61
Được thanks: 61 lần
Điểm: 1.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tổng giám đốc đoạt tình : Bảo bối, em đừng mong chạy thoát! - Điểm: 1
* Ngó ngó * Hàng mới xé tem cái nhể * xoẹt xoẹt * Truyện này hình như có ngược nhẹ hấp dẫn đấy. Tks ed nhé  :bighug:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 28.07.2013, 12:42
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 20.07.2013, 10:53
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 126
Được thanks: 1055 lần
Điểm: 9.23
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn đoạt tình: Bảo bối, em đừng mong chạy thoát! - Thịnh Hạ Thái Vi - Điểm: 10
Chương 2:

Ngày đó, trời đổ mưa, mẹ cùng với cậu đồng thời trở về. Cô nhìn trên khuôn mặt của mẹ vẫn là nụ cười nhàn nhạt, cậu thì đứng 1 bên không nói gì, cô ngồi xổm xuống, nói ba của bọn họ tìm đến cô, nhưng mẹ không thể để ba cô mang hết 2 người đi, chỉ có thể để ba mang cô đi, sau đó cậu sẽ mang mẹ và em trai đến một nơi yên tĩnh khác mà sinh sống.

Cô cũng muốn học theo những đứa trẻ khác khóc rống lên, vì sao mẹ chỉ cần em trai mà không cần cô? Nhưng cô không làm được, bởi vì cô thấy lúc mẹ nói những lời này mẹ đang khóc, thậm chí khóc rất đau lòng.

Cô hỏi mẹ muốn đi đâu? Mẹ chỉ nói với cô, để cho cô trở về cùng ba, không thể để cho ba biết cô còn có em trai, bằng không cả đời này bọn họ cũng đừng mong sống yên ổn.

Mới 10 tuổi, cô lệ rơi đầy mặt nhìn mẹ, còn có em trai trời sinh bệnh tim nên sắc mặt không tốt, cô không dám không đồng ý với mẹ.

Tình Tình không biết cùng người cha trên danh nghĩa này nói gì, nên bước nhanh qua khỏi phòng khách, đi lên lầu.

"Tình Tình, chờ một chút."

Khi cô sắp bước lên cầu thang, thì Tiết Thiệu Trạch đã lên tiếng gọi cô.

"Có chuyện gì không?"

Tình Tình dừng ở bậc thang kế tiếp, không quay đầu lại, nhìn người đàn ông cô nên xưng là “ba” này.

Từ năm 10 tuổi sau khi về tới đây, số lần cô mở miệng gọi “ba” ít đến mức chỉ tính trên 10 đầu ngón tay. Bình thường ông rất ít khi ở nhà, quan tâm đối với cô chỉ dùng tiền tài để đền bù.

“Đi thay 1 bộ lễ phục, tối nay chúng ta sẽ tham gia thọ yến của nhà Mộ Dung”

Tiết Thiệu Trạch đứng lên, đi tới bên cạnh cô con gái vẫn còn cúi đầu không nhìn ông, thời điểm nghe ông nói muốn cùng cô đi ra ngoài, cô chợt mạnh mẽ ngẩng đầu lên.

“Con cũng phải đi sao?”

Tình Tình bỗng chốc quên mất cô ghét người đàn ông này, ngẩng đầu lẳng lặng nhìn người đàn ông trước mặt, mặc dù tuổi đã gần 50 thế nhưng vẫn anh tuấn, thành thục, gương mặt vẫn lạnh lùng như cũ, người này chính là cha ruột của cô

Cô không biết Tiết Thiệu Trạch vì sao muốn tìm cô và mẹ. Mặc dù ông ngoại và bà ngoại không thích bọn họ, nhưng cô với em trai cũng không có ồn ào. Một nhà 3 người bọn họ dưới sự sắp xếp của cậu sống cũng tốt lắm.

Mặc dù công việc của mẹ có vất vả một chút, nhưng cậu sẽ thường đưa sinh hoạt phí cho bọn họ, sau đó mang em trai  đi khám bệnh.

Cuộc sống của Tiết gia cũng có thể có yên ả như vậy, trừ những lúc Tiết Thiệu Trạch không có ở nhà, 2 mẹ con kia sẽ cười nhạo cô. Bình thường ông sẽ không tới yêu cầu cô tham gia những bữa tiệc xã giao như thế này, cô cũng vui vẻ an tĩnh sống trong phòng của mình. Nhưng hôm nay tại sao…..

"Đúng vậy, chúng ta cũng phải đi."

Tiết Thiệu Trạch nói chúng ta, đương nhiên bao gồm cả những người không vừa mắt với cô, nhưng vì ngại có Tiết Thiệu Trạch cho nên đối xử khách khí với cô. Chính là mẹ kế và em gái cùng cha khác mẹ Tinh Tinh của cô.

Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm như vậy 2 cha con của họ đứng gần nhìn nhau như thế.

Tiết Thiệu Trạch nhìn khuôn mặt càng lớn càng tượng tự mẹ cô, trong lòng dâng lên từng đợt đau đớn và áy náy. Tại sao, Quân Hoa?. Vì sao cơ hội để chuộc tội em cũng không cho anh?

“Con cảm thấy mệt mỏi, có thể….”

Trên lầu truyền đến tiếng vang, khiến cho Tình Tình khôi phục tinh thần lại, không nhìn khuôn mặt khiến cô không biết phải làm sao nữa.

“Thiệu Trạch, em nói rồi, Tình Tình nhất định không muốn đi cùng chúng ta. Em thấy sắc mặt nó có chút tái nhợt, không bằng để nó ở nhà nghỉ ngơi thật tốt đi?”

Tình Tình giương mắt nhìn mẹ kế Lữ Bích Viện và em gái Tiết Tinh Tinh đã thay đổi lễ phục đẹp đẽ, tay cặp tay xuống cầu thang. Trên khuôn mặt của Tiết Tinh Tinh lộ vẻ khiêu khích rõ ràng, giống như đắc ý, ước gì nàng không đi thì còn gì bằng.

“Bà nói bớt 2 câu, không ai nói bà câm đâu” Tiết Thiệu Trạch lạnh lùng nói.

Tình Tình không hiểu vì sao Tiết Thiệu Trạch chưa bao giờ nói chuyện với Lữ Bích Viện bằng giọng điệu tử tế. Chỉ là, cô nghĩ đây không phải là điều cô nên hỏi.

“Em chỉ quan tâm nó thôi”

Sắc mặt Lữ Bích Viện trở nên khó coi, Tiết Tinh Tinh đứng ở bên người bà, nếu như không phải mẹ cô nắm chặt tay của cô, cô đã sớm nổi giận với Tình Tình.

“Các người tới phòng khách trước chờ một lát”

Tiết Thiệu Trạch nhìn sắc mặt con gái quả thật có chút tái nhợt:

“Tình Tình chỉ sắc mặt không tốt mà thôi, nếu con cảm thấy không thoải mái, đến lúc đó cha sẽ bảo tài xế đưa con về trước được không? Hơn nữa, nhà Bách Lâm cũng là nhà kinh doanh, sau này các con kết hôn cũng sẽ có những bữa tiệc xã giao như vậy. Không bằng hôm nay con nên làm quen đi, bữa tiệc ở nhà Mộ Dung không phải ai muốn cũng có thể tham dự”

Nếu như không phải ông cùng với nhà Mộ Dung có giao tình tương đối sâu, cũng chưa chắc có được cơ hội này. Không phải ông muốn ép buộc con gái đi, mà gần đây việc làm ăn của Dương gia cũng không thuận lợi cho lắm, nguyên nhân không thuận lợi cũng là do nội quy kiểm nghiệm của ngành thực phẩm mới ra. Nhà Mộ Dung muốn xóa bỏ lượng lớn nhà máy lạc hậu không hợp quy định.

Công ty của Dương gia kinh doanh ngành thực phẩm. Cho nên con gái mặc dù đã đính hôn với Dương Bách Lâm. Nhưng vẫn chưa công bố với báo chí.

Nếu như công ty thực phẩm của Dương gia có xảy ra vấn đề, có thể đến lúc đó còn có thể ra mặt nói 1 tiếng. Đó là lý do vì sao hôm nay ông muốn đưa con gái đến làm quen với trưởng bối nhà Mộ Dung.

Ông chỉ hy vọng con gái có thể sống an nhàn, hạnh phúc nửa đời sau. Đây là ông nợ Quân Hoa. Ông muốn con gái ông có thế sống những tháng ngày vui vẻ.

“Vậy con đi lên thay quần áo trước” Tiết Thiệu Trạch nói xong, cũng không cho phép cô cự tuyệt.

Nhưng, lời của ông cũng khiến Tình Tình không khỏi khủng hoảng. Cô rất thích Dương Bách Lâm, nhưng chưa từng nghĩ tới cuộc sống kết hôn sau này.

Tiết Thiệu Trạch thật sự đã làm cho cô thất tỉnh sâu sắc. Vậy, nên thử một chút đi, có lẽ cũng không khó như trong tưởng tượng!

“Tình Tình, nhớ mặc quần áo đẹp một chút”

Lữ Bích Viện nghe Tiết Thiệu Trạch dễ dàng thuyết phục Tình Tình. Trong lòng rất không thoải mái. Tinh Tinh từ  khi ra đời vẫn đi theo bên cạnh hắn, nhưng chưa từng thấy hắn đối xử như vậy.

Hơn nữa, cô cũng nghe ra được ý tứ trong lời của Tiết Thiệu Trạch. Dương gia, Dương gia, không phải là vị hôn phu của Tình Tình sao?

“Lữ Bích Viện, con gái của tôi không cần bà quan tâm” Thái độ của Tiết Thiệu Trạch cũng không lạnh không nhạt, nhưng Lữ Bích Viện cũng không dám lên tiếng nữa. Tiết Tình, tao nhất định sẽ khiến mày đẹp mặt.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
       
Trả lời đề tài  [ 386 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cưới chui tổng giám đốc xin bình tĩnh - Ngu Thiên Tầm

1 ... 72, 73, 74

2 • [Xuyên không] Nghịch thiên độc sủng Cuồng phi thật yêu nghiệt - Sa Thần

1 ... 97, 98, 99

3 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 83, 84, 85

4 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 26/06]

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Chị yên lặng bị ăn đi - Phong Hòa Tẫn Khởi

1 ... 67, 68, 69

6 • [Hiện đại] Sợ cưới - Tân Di Chỉ

1 ... 53, 54, 55

7 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 115, 116, 117

[Xuyên không] Bạo quân thiếp vốn khinh cuồng! - Yên Mộc

1 ... 19, 20, 21

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 86, 87, 88

10 • [Hiện đại] Tim đập trên đầu lưỡi - Tiêu Đường Đông Qua

1 ... 34, 35, 36

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 83, 84, 85

12 • [Hiện đại] Em là định mệnh của đời anh - Tiếu Giai Nhân

1 ... 30, 31, 32

13 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 25/06]

1, 2, 3, 4, 5

14 • [Cổ đại] Ba nghìn sủng ái tại một thân - Tịnh Nguyệt Tư Hoa

1 ... 44, 45, 46

15 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 83, 84, 85

16 • [Hiện đại - Hài] Suỵt! Đại ca bị đè rồi - Bối Nhi Quá Kỳ

1 ... 77, 78, 79

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 28/5)

1 ... 37, 38, 39

18 • [Hiện đại] Trí thông minh của em thật là uổng phí - Thì Nhĩ - Hoàn

1 ... 23, 24, 25

19 • [Xuyên không - Điền văn] Xuyên qua làm nông phụ - Uyển Tiểu Uyển

1 ... 31, 32, 33

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 100, 101, 102


Thành viên nổi bật 
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Gián
Gián

Nhocnghichngom: ây dô mấy tỉ đi rồi,buồn quá
Ma Nhỏ: Giờ thì == nố bó đi
Ma Nhỏ: Con răng giống vầy đáy mama ==
NguyệtHoaDạTuyết: ấy chết... sorry... mình nhầm với nhok bin :)2
NguyệtHoaDạTuyết: == rồi khỏi có ai dám lại gần mama lun
:chair: tối kiến này
Nhocnghichngom: có chứ ạ?hay đeo tỏi nồng nặc mùi ma thấy hôi quá chạy mất,haha
NguyệtHoaDạTuyết: =__= đẹp thì có đẹp, ta cũng thích răng nanh chĩa ra giống vại, nhưng răng thấm máu thì kinh nhắm --
Ma Nhỏ: == răng ma cà rồng đẹp thía mờ !!
Nhok Alone ( Bin): music_listen.php?style=2&c=10&m=117195
Nhok Alone ( Bin): Ý .. bin cx thích nx
NguyệtHoaDạTuyết: ma cà rồng đẹp lắm :)) nhưng hàm răng anh ấy ghia quá
Miiu: [Cuộc thi viết] Ngày Không Quên! Mời mọi người tham gia :love3:
Độc Bá Thiên: há..hí...ma cà rồng sợ chi :)))
NguyệtHoaDạTuyết: :dracular: anh là ma cà rồng, về với anh em khô máu mất
Độc Bá Thiên: Trâu già sai rồi...phải nhìn Trâu đắm đuối, nói thều thào, e ơi cùng a về nhà đi :)2
Độc Bá Thiên: Nhóc sai rồi...ma ko sợ sáng đâu
NguyệtHoaDạTuyết: anh chàng đẹp trai ngoi lên khỏi mặt đất :)2 trừng đôi mắt đỏ, hướng mắt về phía Thiên, gru gru gru ... mau nộp mạng của mi đây
Độc Bá Thiên: Rùa ngủ muộn thế :hug:
Nhocnghichngom: hì mấy anh chị sợ ma hửm?:) hổng có ma tại đèn sáng trưng nha
dohuyenrua: Duyên. Haizz.
NguyệtHoaDạTuyết: nhìn xuống dưới chân đi Thiên... có anh chàng đẹp trai đang dòm ngó
Độc Bá Thiên: hí hí...ko sợ :)2
Trâu già nhìn lên trần nhà đi
NguyệtHoaDạTuyết: sau lưng Thiên có em gái tóc dài bận đầm trắng kìa
NguyệtHoaDạTuyết: =___= cắn chớt Thiên
Độc Bá Thiên: hái
Nhocnghichngom: hiiiiiiii
Độc Bá Thiên: Maa kìa :))
NguyệtHoaDạTuyết: đừng bỏ ta lại 1 mình :cry2: ta sợ ma
Cô Quân: Mọi ng ngủ ngon
Cô Quân: Bye Bin

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.