Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 30 bài ] 

Tà Vương Băng Phi - Hoa Tuyết Tử + Tiểu Linh

 
Có bài mới 13.07.2013, 09:21
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 23.06.2013, 13:58
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 33
Được thanks: 125 lần
Điểm: 4.45
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tà Vương Băng Phi - Hoa Tuyết Tử + Tiểu Linh
hử, thế truyện này là sáng tác à. haizz, ts đọc lướt bên nhà kia nên k biết. nàng cứ pót tiếp ta chờ đọc, dù sao nam cường nữ cường là ta thik à


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 14.07.2013, 07:28
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 06.07.2012, 14:55
Bài viết: 26
Được thanks: 37 lần
Điểm: 9.04
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tà Vương Băng Phi - Hoa Tuyết Tử + Tiểu Linh - Điểm: 11
images

Nếu nói ra, cũng cần đa tạ Thượng Quan Tuyết Băng, vì nếu không phải nàng muốn tự mình báo thù, thì e rằng Hoắc gia đã không tồn tại đến bây giờ, sớm đã bị Thượng Quan gia diệt từ lâu.
Dù Hoắc gia cũng là danh môn tại Lân Ngọc quốc, nhưng dù gì đi chăng nữa, nếu so với Viễn Cổ Thần Tộc thì vĩnh viễn không thể nào sánh bằng. Nhưng mà mọi người lại không biết rằng, nếu để Thượng Quan Tuyết Băng ra tay, thì Hoắc gia không chỉ đơn giản là chết vài người như thế. Nhưng còn hậu quả cụ thể thế nào, thì cũng chỉ có Thượng Quan Tuyết Băng tự mình biết thôi.
……………………..
Thế giới này, Tứ Huyền đại lục, lấy Huyền khí làm chủ. Phân làm chiến sĩ, cùng linh sĩ.
Bất luận là chiến sĩ hay linh sĩ, đều phân biệt từ nhất cấp đến cửu cấp, những cấp bậc này thông thường Tứ quốc đều có. Tuy nhiên nếu là trình độ cao hơn nữa là Thánh cấp thì Tứ quốc cũng chỉ có mấy lão tổ tông mới có thể đạt tới. Còn về cấp bậc đỉnh cao, Thần cấp cường giả, thì dường như đã tuyệt tích rất nhiều năm. Không ai biết tại sao ??? Hay vì lý do gì lại như thế ??? Họ chỉ biết đại lục lúc trước cũng có Thần cấp cường giả, nhưng đột nhiên trải qua ngàn năm, thì lại không còn một ai có thể đạt đến nó.
Bất quá đó lại là ý niệm của bá tánh bình thường, còn Tứ quốc hoàng thất đều rất rõ, Thần cấp cường giả không phải không có, chẳng qua là Thần cấp cường giả cũng chỉ có mấy lão quái vật của lánh đời gia tộc là có thể đạt thành mà thôi.
Nhưng do lánh đời gia tộc nếu không có đại sự gì xảy ra, thì sẽ không tái hiện trên đại lục, nên lâu dần, cũng không ai biết về sự tồn tại của họ. Chỉ còn lại rất ít người hoàng thất Tứ quốc là duy nhất ngoại lệ.
………………….
Thượng Quan Tuyết Băng trở về Hoắc gia đã ba ngày, nhưng cũng chẳng một ai phát hiện. Và điều làm nàng không ngờ chính là, nàng rời đi tám năm, nhưng trên dưới Hoắc gia lại không một ai hay biết. Kể cả căn phòng mà nàng lúc trước ở, cũng dường như đã bị bỏ hoang, không người quét dọn, hiện giờ đã bị mạng nhện giăng đầy.
Tích Nguyệt cùng Tích Vân nhìn đến căn phòng như vậy, lại nhìn đến Thượng Quan Tuyết Băng, vẻ mặt tràn ngập tức giận không thôi, nhưng nhiều hơn cả chính là đau lòng.
“ Tiểu thư, chúng ta đi ở nhà trọ, hoặc là để nô tỳ liên lạc với người của chúng ta trong thành, tìm một trang viên gần đây cho tiểu thư ở, chứ nơi này…” Tích Nguyệt nhìn Thượng Quan Tuyết Băng, nhẹ giọng khuyên nhủ.
“ Không cần, dọn dẹp đi, ta sẽ ở lại đây, nếu dọn ra ngoài, thì chẳng bao lâu nữa sẽ bỏ lỡ kịch vui sao ??? ” Thượng Quan Tuyết Băng vẻ mặt không sao cả, nhìn Tích Nguyệt cùng Tích Vân mỉm cười.
Tích Nguyệt cùng Tích Vân nhìn đến Thượng Quan Tuyết Băng kiên quyết, nên đành bắt tay vào thu dọn.
Thượng Quan Tuyết Băng nhìn hai người như thế không khỏi mỉm cười. Bất quá họ lại không biết, sở dĩ nàng làm vậy là đều có nguyên nhân.
Hai ngày trước khi về đây, nàng đã nhận được tin, Hoắc Thanh Liên nửa năm trước đã được gả cho Nhị hoàng tử đương triều, Sở vương Cung Thiên Kỳ. Điều này khiến nàng dù có chút ngở ngàng, nhưng sau khi nghĩ đến Đại phu nhân Lý Thu Thủy vốn là biểu muội của hoàng hậu thì nàng liền hiểu ra. Hai người đó quả thật là xứng đôi, hơn nữa cuộc hôn nhân này còn rất có lợi cho Hoắc gia cùng Sở vương, thì tội gì mà họ không làm.
Nhưng điều nàng không ngờ là, dã tâm của Hoắc Vạn Khiêm lại lớn như thế. Hắn còn định lợi dụng lễ hội ngắm hoa lần này, nhằm đem Hoắc Thanh Phù gả cho một vị hoàng tử khác, để làm tăng thêm thế mạnh cho Hoắc gia.
Nực cười hơn nữa là, lúc này Hoắc Vạn Khiêm lại nhớ đến còn một ‘nữ nhi’ như nàng, cho nên cũng quyết định cho nàng đi theo, nhằm triệt để lợi dụng. Nếu Hoắc Thanh Phù không được, thì lại xem vận may của nàng.
Đây cũng chính là lý do vì sao, Thượng Quan Tuyết Băng nhất định phải ở lại đây, vì nếu người ta đã bỏ công thu xếp như thế, thì nàng làm sao ‘nhẫn tâm’ mà bỏ lỡ cơ chứ ??!!.
…………………
Lễ hội ngắm hoa, không chỉ là hoàng gia cùng gia quyến các đại thần tụ họp, mà còn là nơi kết duyên trai gái. Đã có rất nhiều cặp thành đôi, sau khi tham gia hội này.
Nghe đồn năm xưa hoàng thượng cùng hoàng hậu, và hiện giờ Sở vương cùng Sở vương phi cũng là quen biết nhau qua lễ hội này đâu. Cho nên lễ hội này hằng năm đều rất náo nhiệt.
“ Phù nhi, con nên nhớ, lát nữa mọi cử chỉ đều phải cẩn thận, có biết không??? ” Tam phu nhân Hoắc gia, Lâm Như Ý nhìn Hoắc Thanh Phù cẩn thận dặn dò.
“ Mẫu thân yên tâm, con đã biết ” Hoắc Thanh Phù nhu thuận đáp lời.
Lúc này mẫu tử hai người lại nghe đến bên cạnh có tiếng xôn xao, không khỏi xoay người nhìn lại. Thì lại phát hiện bên ngoài đột nhiên xuất hiện thêm hai nữ tử.
Một người thanh y, dung mạo thanh tú, nhã nhặn, ăn mặc đơn sơ, nhưng lại vô cùng nổi bật, chỉ có điều là cho nhiều công tử cảm khái, đây lại là nha hoàn.
Người còn lại, một thân tử y mềm mại, ba ngàn thanh ti tung bay trong gió, mềm mại mà quyến rũ. Làn da trắng nõn nổi bật trên nền quần áo, càng làm tôn thêm vẻ đẹp của nàng.
Đôi mắt nàng to tròn, sâu thẳm, nhưng lại mang theo một tia thản nhiên, có chút ưu buồn, lại có chút hồn nhiên. Chiếc mũi cao xinh xắn khẽ nhếch cùng đôi môi anh đào hồng nhuận nhỏ xinh hòa hợp lại với nhau vô cùng cân xứng. Tất cả cùng kết hợp lại, tạo nên một dung nhanh thanh trần, thoát tục, không gì sánh bằng, khiến người nhìn vào không khỏi quên mất hô hấp.
“ Tâm nhi ” đang lúc mọi người còn đang thất thần, thì lúc này Hoắc Vạn Khiêm lại lên tiếng khẽ gọi, cũng như là xác định, vì hắn cũng không chắc, hắn có đoán đúng không ??? .
Nhưng dung mạo của Thượng Quan Tuyết Băng quả thật cùng Thượng Quan Nhược Lam có chút giống nhau, nên Hoắc Vạn Khiêm mới dám mở miệng như thế.
“ Phụ thân ” Thượng Quan Tuyết Băng nhìn Hoắc Vạn Khiêm khẽ miệng cười thỉnh an, hoàn toàn là một bộ nữ nhi nhu thuận, nhìn không ra có bất kỳ oán hận gì.
“ Hoắc Thanh Tâm ” Lâm Như Ý nhìn Thượng Quan Tuyết Băng thừa nhận thì không khỏi kinh hô.
Bao nhiêu năm nay, Hoắc Thanh Tâm dường như đã bị cả Hoắc phủ lãng quên, nếu không phải lần này Hoắc Vạn Khiêm cùng Lãnh tướng quân Lãnh Diệu Đông cùng tranh giành chiếc ghế Tứ vương phi. Với hy vọng có thể lôi kéoVũ vương Cung Minh Vũ về phía mình, thì e rằng Hoắc Vạn Khiêm cũng đã không nhớ đến nàng ta mà dẫn vào cung, vì dù sao có hai nữ nhi, còn hơn là chỉ có một người có cơ hội, phần thắng cũng sẽ cao hơn.
Nhưng mà xem ra đây chính là quyết định hoàn toàn chính xác, vì mọi người ai cũng thấy rất rõ ràng, kể từ khi Hoắc Thanh Tâm bước vào, thì Vũ vương Cung Minh Vũ luôn chăm chú nhìn nàng, chưa hề chuyển mắt.
Điều này làm cho Hoắc Vạn Khiêm rất vừa lòng, nhưng lại làm Lãnh Diệu Đông, cùng Lâm Như Ý thì lại khó chịu vô cùng.
Nhưng điều ngạc nhiên chính là, Hoắc Thanh Phù lại một bộ thở phào nhẹ nhỏm một hơi, như thể trút được gánh nặng.
Vì không ai có thể biết được, người mà nàng ta thích chính là Tà vương Cung Lạc Duyệt. Dù trong mắt thế gian, y chính là một kẻ suốt ngày mang bệnh, nhưng mà không hiểu sao trong mắt nàng, y chính là tốt nhất.
Nên lần này nếu Hoắc Thanh Tâm thay nàng chắn ải này, để nàng có cơ hội cùng Tà vương…thì nàng cũng nên cảm kích nàng ta một chút, xem như đền đáp vậy.
Đang lúc mọi người ai cũng đều đang chìm vào suy nghĩ của mình, thì lúc này, bên ngoài lại vang lên tiếng của thái giám thông truyền.
“ Hoàng thượng giá lâm, Hoàng hậu giá lâm ”.
“ Hoàng thượng vạn tuế, vạn vạn tuế. Hoàng hậu thiên tuế, thiên thiên tuế ” lập tức mọi người ai cũng quỳ xuống thỉnh an.
Nhưng không ai chú ý là Thượng Quan Tuyết Băng cùng Tích Nguyệt đi cùng lại né tránh sang một bên, nhằm tránh hành lễ, đợi sau khi hoàng đế hô ‘ bình thân’ thì mới trở lại vị trí cũ.
“ Trẫm cũng không nhiều lời, mọi người cứ việc tự nhiên nhập tiệc, đừng vì trẫm mà mất vui ” Lân Ngọc đế Cung Tuyệt Hùng giọng nói ôn tồn, thân thiện mỉm cười lên tiếng.
Mọi người lập tức tản ra xung quanh, hòa vào bữa tiệc. Ai cũng không chú ý, chính là lúc này, Sở vương, cùng Hoắc Thanh Liên lại đưa mắt nhìn nhau, trong đó bao hàm tính toán, cùng âm mưu, có thể khẳng định, đại hội ngắm hoa năm nay, sẽ không đơn giản như thế.
………………
Thượng Quan Tuyết Băng đi dạo xung quanh, nhưng lại luôn bị ánh mắt tìm tòi, nghiên cứu của Vũ vương nhìn chằm chằm, khiến nàng khó chịu không thôi, nên nàng đành bảo Tích Nguyệt đánh lạc hướng, còn mình thì rời khỏi đây, đi vòng ra phía sau hồ ngắm cảnh một mình, bởi vì nàng xưa nay là người luôn thích yên tĩnh, nên quả thật những lễ hội thế này không thích hợp với nàng chút nào.
Thượng Quan Tuyết Băng nhìn hồ nước sâu thăm thẳm, lại nhìn đến những cánh sen bên bờ, thì lại lâm vào trầm tư, không ai biết nàng rốt cuộc là đang suy nghĩ cái gì.
Nàng cứ một mình ngồi đó, chìm vào suy nghĩ, nhưng lại có kẻ không thức thời, ngay lúc tâm tình nàng đang thoải mái thì lại đến làm phiền.
Thượng Quan Tuyết Băng lạnh lùng cười, nhưng không phản ứng, vì nàng muốn biết, những người đó rốt cuộc là muốn làm.
Thượng Quan Tuyết Băng có cảm giác, đột nhiên có một luồng khí thản nhiên thơm ngát bay về phía mình. Nhưng nàng biết rất rõ, đây không phải mùi hương của hoa, mà là mê hương, nhưng thứ này vốn không hề có tác dụng với nàng, nên nàng vốn không bị ảnh hưởng.
Chỉ có điều nàng vẫn ngoan ngoãn phối hợp, giả vờ hôn mê, để chờ đợi tiếp. Một lúc sau, trong bụi rậm, xuất hiện hai người, tiến đến ôm lấy Thượng Quan Tuyết Băng rời đi.
Lễ hội vẫn cứ như thế diễn ra, không ai biết tiếp theo sau đó sẽ là một tràng chấn động, khiến mọi người ai cũng không quên được.
Hết chương 3.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 14.07.2013, 17:57
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 06.07.2012, 14:55
Bài viết: 26
Được thanks: 37 lần
Điểm: 9.04
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tà Vương Băng Phi - Hoa Tuyết Tử + Tiểu Linh - Điểm: 11
images

Thượng Quan Tuyết Băng được ôm đến một căn phòng trong cung, tuy nàng không biết đây là đâu, nhưng nàng có thể khẳng định nó cách nơi tổ chức ngắm hoa rất gần.
Vừa vào trong phòng, Thượng Quan Tuyết Băng đã nghe thấy một giọng nam khác, bảo đem nàng đặt lên giường.
Hai người kia nhận mệnh làm theo, sau đó chẳng bao lâu Thượng Quan Tuyết Băng lại cảm thấy bên cạnh dường như có thêm một người nữa. Chỉ có điều nàng hiện giờ chỉ có thể trang hôn mê, nên không thể nào mở mắt ra quan sát tình hình xung quanh.
Đợi đến khi ba người kia rời đi, lúc này Thượng Quan Tuyết Băng mới có ý định mở mắt ra, chỉ có điều, dường như người đối diện nàng đã hành động nhanh hơn mà thôi.
“ Nàng ta là ai ??? ”.
Thượng Quan Tuyết Băng nghe đến một giọng nam trầm ấm bên cạnh mình vang lên, lúc này nàng mới biết được, thì ra từ nãy giờ, mình cùng nằm trên một giường với một nam nhân.
“ Bẩm vương gia, đó là Hoắc Thanh Tâm, nhị tiểu thư Tướng phủ. Sở vương sợ Hoắc Thừa tướng lợi dụng nàng ta lôi kéo cả Vũ vương, nên mới bày ra chuyện này, nhằm khiến hai người kia trở mặt. Vì vừa nãy trong hội ngắm hoa, quả thật Vũ vương rất chú ý đến Hoắc Thanh Tâm ” một giọng nam khác lạnh lùng cung kính bẩm báo.
“ Hơn nữa chuyện này Sở vương phi Hoắc Thanh Liên cũng có phần, chủ ý dùng ngài làm nam nhân vật chính của nàng ta. Vì nàng ta biết Tam tiểu thư Hoắc Thanh Phù yêu thích vương gia đã lâu, nên nàng ta muốn nhận cơ hội này khiến Hoắc Thanh Phù hận Hoắc Thanh Tâm, để hai người họ đấu nhau, còn mình thì hưởng ngư ông đắc lợi ” một giọng nam khác, có vẻ phóng khoáng hơn đáp lời, tuy là ăn nói không hề cố kỵ vai vế, nhưng có thể nghe ra được người này đối với nam chính của vở kịch rất tôn trọng.
“ Ân, ta xem bọn họ cũng mau đến đây, các người đi trước đi ” lúc này nam tử trầm ngân đôi lát, lại nghe đến tiếng bước chân, nên quyết định ‘ hợp tác’ đóng tiếp vở kịch này.
“ Dạ ” hai người kia ngay lập tức rời đi.
Nam tử cũng không khách sáo, nhanh chóng tiến đế bên giường, hơn nữa còn ôm lấy Thượng Quan Tuyết Băng vào lòng, hiện giờ tình trạng của hai người có thể nói là muốn có bao nhiêu ám muội, thì sẽ có bấy nhiêu.
Đột nhiên lúc này ngoài cửa lại truyền đến một trận xôn xao, Thượng Quan Tuyết Băng có thể nghe được, tiến đến đây hiện giờ có rất nhiều người. Sau đó cánh cửa phòng lại bị mở toang.
“ Súc sinh ”.
Thượng Quan Tuyết Băng đột nhiên nghe đến một tiếng rống giận. Rồi nam nhân đang ôm nàng, thì lại giả vờ chuyện tỉnh, nhìn mọi người đang có mặt trong phòng.
Lúc này nàng cũng rất phối hợp, dần mở mắt ra, thì phát hiện, thì ra những người cần có mặt, đều có ở đây cả rồi. Lại xoay người nhìn đến nam nhân nãy giờ nằm cùng mình.
‘ Lãnh đạm ’. Đây chính là ấn tượng đầu tiên của Thượng Quan Tuyết Băng về y, cả người toát lên một vẻ thản nhiên, như không màng thế sự, ánh mắt tràn ngập ưu buồn, không hề chứa đựng bất cứ thứ gì khác, như thể y chỉ có một thân một mình trên thế gian, không ai quan tâm, không ai an ủi. Làm cho người ta tâm sinh thương tiếc.
“ Hoắc Thanh Tâm, ngươi đúng là làm mất mặt Hoắc gia quá đi ” Hoắc Thanh Phù nhìn đến Hoắc Thanh Tâm cùng nam tử mà mình yêu cùng nằm trên giường, thì lại tức giận lên, không hề cố kỵ, lạnh lùng mắng.
“ Câm miệng ” Hoắc Vạn Khiêm nhìn Hoắc Thanh Phù tức giận rống. Sau đó lại nhìn đến Sở vương cùng đại nữ nhi của mình thì dần hiểu ra. ‘ Đây quả nhiên là do bọn họ sắp xếp, cao minh a ’.
“ Truyền chỉ ý của trẫm, Hoắc gia nhị tiểu thư, Hoắc Thanh Tâm, cùng Tà vương Cung Lạc Duyệt, lưỡng tình tương duyệt. Nay trẫm ban hôn, gả nhập Tà vương phủ làm Vương phi, phong tặng Băng phi, khâm thử ” Cung Tuyệt Hùng lãnh nghiêm mặt hạ lệnh, sau đó rời đi.
Bá quan văn võ cũng lập tức theo sau. Dù gì thì đây cũng là chuyện xấu của hoàng thất, bọn họ nếu muốn toàn mạng cũng không nên tìm hiểu nhiều, nên học khôn thì tốt hơn.
Chẳng mấy chốc, mọi người đều rời đi, trong phòng chỉ còn lại hai nhân vật chính. Lúc này, Cung Lạc Duyệt mới xoay người, nhìn vị vương phi tương lai của mình.
“ Ủy khuất nàng rồi ”. Hắn giọng nói ôn nhu, dịu dàng. Nếu như không có thái độ lạnh băng khi hắn trò chuyện với thủ hạ, vì nhầm tưởng nàng đang hôn mê khi nãy, có lẽ Thượng Quan Tuyết Băng sẽ hiểu lầm là hắn thật lòng mất.
“ Ân ”. Thượng Quan Tuyết Băng chỉ thản nhiên gật đầu. Điều này lại khiến cho Cung Lạc Duyệt hiểu làm nàng đây là cam chịu, nên hắn cũng không nói gì thêm, thản nhiên mặc lên quần áo, rồi ra ngoài.
Thượng Quan Tuyết Băng nhìn theo bóng dáng hắn rời đi, trong mắt lại chợt lóe một tia hứng thú, bất quá rất nhanh cũng khôi phục, sau đó nàng cũng lặng lẽ rời khỏi nơi này.
………………
Tin tức Nhị tiểu thư của Tướng phủ được ban hôn cho Tà vương, chẳng mấy chốc đã đồn khắp Lân Ngọc thành, việc này nhất thời đã trở thành chuyện mà mọi người chú ý nhất.
Nhưng  nhân vật chính thì lại vẫn bình chân như vại, hoàn toàn không hề chịu ảnh hưởng chút nào.
“ Tiểu thư, người thật sự định lấy Tà vương sao ??? ” Tích Vân nhìn Thượng Quan Tuyết Băng, nhíu mày nghi vấn.
“ Ân, có vấn đề gì sao ??? ” Thượng Quan Tuyết Băng chậm rãi gật đầu thừa nhận.
“ Tiểu thư, nếu chuyện này để trong tộc biết được, liệu mấy vị ấy có đồng ý không ??? ” Tích Nguyệt với chuyện này quả thật có chút lo lắng.
“ Đây là chuyện riêng của ta ” Thượng Quan Tuyết Băng thản nhiên đáp. Ý tứ chính là ‘ cho dù họ phản đối, cũng không có tác dụng ’.
Tích Nguyệt cùng Tích Vân nghe vậy, không khỏi xoay người nhìn nhau, lại nhìn đến Thượng Quan Tuyết Băng. Thì hai người quyết định im lặng. Hai người đều rất rõ Thượng Quan Tuyết Băng một khi đã quyết định chuyện gì, thì nhất định sẽ không thay đổi, nên cả hai đành thuận theo tự nhiên vậy.
……………
Thấm thoát, đại hôn đã đến, dù lần này không long trọng bằng khi Hoắc Thanh Liên thành thân, nhưng mà nếu muốn tổ chức thế này, thì gia đình bình thường cũng không thể nào làm được.
Hoắc Vạn Khiêm dù không cam lòng, nhưng vẫn phải tuân theo thánh chỉ, gả Hoắc Thanh Tâm đi. Đại phu nhân cùng Tam phu nhân thì lại một bộ chờ xem kịch vui, vì ai cũng biết Tà vương vốn là con bệnh, không sống được bao lâu, nên hai người đều mang tâm trạng chờ xem Hoắc Thanh Tâm trở thành quả phụ.
Nhưng người không vui nhất có lẽ là Hoắc Thanh Phù, nàng ta thật sự không thể ngờ rằng, người mà nàng ta yêu hôm nay thành thân, nhưng tân nương tử lại không phải là mình, hỏi sao nàng ta lại cam tâm cho được ???.
Lúc đầu nàng ta còn cho rằng là do Hoắc Thanh Tâm giở trò sau lưng, nhưng mãi đến tối qua, khi nghe phụ thân cùng thân tín trò chuyện, thì nàng ta mới hiểu, thì ra tất cả đều là do chủ ý của Hoắc Thanh Liên.
Nàng ta chỉ vì sợ phụ thân lôi kéo Vũ vương về phía mình, thì sẽ không ủng hộ Sở vương nữa, nên mới bày ra kế sách này. Nghe đến đó, nàng thật sự không thể nào tin được, đồng thời oán hận trong lòng nàng cũng sâu thêm phần nào.
Nàng nhất định sẽ không tha cho Hoắc Thanh Liên, cũng sẽ không bỏ qua cho Hoắc Thanh Tâm, vì nếu không phải Hoắc Thanh Tâm quá ngu ngốc cũng sẽ không mắc bẫy mà ra cớ sự hôm nay, tất cả món nợ này, rồi sẽ có ngày nàng đòi lại hết.
Lễ bái Thiên Địa dù diễn ra trong bầu không khí căng thẳng, bất quá cũng nhanh chóng hoàn thành. Tuy nhiên ngày hôm nay thì mỗi người lại mang một tâm trạng khác nhau, không ai biết rốt cuộc sau ngày hôm nay, thì sẽ có chuyện gì xảy ra nữa.
………………..
Đêm động phòng hoa chúc, là đêm đẹp nhất của mỗi người nữ nhi sau khi thành thân. Tuy nhiên Tà vương phủ hôm nay thì lại ngoại lệ.
Nguyên nhân ư ???.
Sau khi bái đường, Tà vương gia cùng Băng phi liền phân phòng ngủ. Vương gia thì ngủ thư phòng, còn vương phi thì ngủ tại tẩm phòng. Chuyện này sáng hôm sau đã đồn đại khắp Lân Ngọc thành.
Băng phi ngày đầu gả đi đã thất sủng, chuyện này nhanh chóng đã trở thành trò cười cho mọi người trong thành. Nhưng Thượng Quan Tuyết Băng vẫn không hề để tâm đến nó, vì với nàng, chuyện này chẳng có gì là quan trọng cả.
“ Vẫn nhẫn được sao ??? ” hắc y nam tử vẻ mặt trầm tư như tự hỏi, cũng như tham khảo ý kiến của mọi người trong phòng.
“ Ta nói, chúng ta làm vậy có quá đáng lắm không ??? Dù sao chuyện này cũng liên quan đến hạnh phúc của một nữ nhi, hơn nữa nàng ấy còn vô tội nữa. Chúng ta làm vậy thì thử hỏi sao này nàng ấy làm sao đối mặt với người khác ??? ” nam tử thân vận thanh y ngồi một bên, tỏ vẻ khó xử bảy tỏ.
“ Nàng ta là nữ nhi của Hoắc Vạn Khiêm, ngươi làm sao đảm bảo nàng ta không phải gian tế ??? ” nam tử bạch y ngồi đối diện tỏ vẻ không đồng ý phản bác.
“ Ngươi không thấy nàng ấy mấy ngày nay đều tự nhốt mình trong phòng, không hề ra ngoài sao ??? Ngươi có thấy gian tế nào suốt ngày trốn trong phòng, mà không đi hỏi thăm tin tức không ??? ” thanh y nam tử có chút tức giận biện giải.
“ Hừ, biết đâu nàng ta đang giở trò gì đó ??? ” bạch y nam tử vẫn cứ như cũ giữ nguyên ý kiến của mình.
“ Hừ, Từ Trọng Khiêm, ai mà không biết Hoắc Vạn Khiêm chính là kẻ thù giết cha ngươi, nên người mới đối với Hoắc Thanh Tâm có thành kiến như thế, nhưng ta hy vọng ngươi đừng để tình cảm cá nhân làm hỏng đại sự ” thanh y nam tử cố gắng lấy bình tĩnh đề nghị.
“ Ta sẽ tự biết mà làm ” Từ Trọng Khiêm hừ lạnh, im lặng không nói.
“ Được rồi, thế mấy ngày nay còn có chuyện gì sao ??? ” hắc y nam tử lúc này mới lên tiếng khuyên nhăn. Sau đó trực tiếp hỏi chuyện chính.
“ Tạm thời không có. Bất quá trong vương phủ thì có chút chuyện. Kể từ khi chuyện Hoắc Thanh Tâm bị người lạnh nhạt đồn ra ngoài thì Hoắc Thanh Phù ngày nào cũng chạy đến đây tìm Hoắc Thanh Tâm gây khó dễ, thậm chí còn có lần nặng nề hơn là mắng chửi, nhục nhã nàng ta ” thanh y nam tử đem sự tình mà y thấy được kể ra.
“ Nhưng có điều đặc biệt là Hoắc Thanh Tâm lại làm như không hề thấy sự tồn tại của Hoắc Thanh Phù, hoàn toàn xem nàng ta như không khí, cứ để nàng ta nổi điên đến khi mệt thì tự động trở về, từ đầu đến cuối cũng không mở miệng nói câu nào ” Từ Trọng Khiêm cũng rất quân tử, dù mang thành kiến, nhưng vẫn nói sự thật.
“ Hơn nữa ta cũng cho người điều tra về Hoắc Thanh Tâm, ta tình cờ phát hiện nhiều chuyện rất thú vị ” thanh y nam tử bắt đầu tràn ngập hứng thú nói.
“ Nga, là chuyện gì ??? ” Cung Lạc Duyệt nhìn đến thanh y nam tử như thế, không khỏi cũng tò mò đứng lên, vì y biết người bằng hữu này của y nếu không phải chuyện khác thường, tuyệt sẽ không thể nào gây được sự chú ý của y.
Hết chương 4.

Bắt đầu ngày mai, Linh bận việc từ sáng tới chiều tối nên sẽ đổi lịch pót truyện vào khoảng giờ này. bây giờ post khuyến mãi thêm 1 chương. chúc các bạn cuối tuần vui vẻ.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 15.07.2013, 17:48
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 06.07.2012, 14:55
Bài viết: 26
Được thanks: 37 lần
Điểm: 9.04
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tà Vương Băng Phi - Hoa Tuyết Tử + Tiểu Linh - Điểm: 11
images

“ Hoắc Thanh Tâm vốn là do Nhị phu nhân Hoắc gia hạ sinh. Tuy nhiên sau khi Hoắc Thanh Tâm chào đời thì mẫu thân nàng ta đã qua đời. Nguyên nhân trong chuyện này là do Hoắc gia đại phu nhân năm đó đã mua chuộc bà đỡ cùng đại phu, sai khiến họ, sau khi sinh xong, thì không cần cầm máu cho mẫu thân Hoắc Thanh Tâm, nên bà ấy mới mất nhiều máu mà chết ” thanh y nam tử trong giọng nói không hề che dấu chút đồng cảm.
“ Sau đó đâu ??? ” Cung Lạc Duyệt trong giọng nói vẫn như cũ đạm bạc, không hề có chút gợn sóng nào.
“ Sau khi mẫu thân mất đi. Hoắc Thanh Tâm sống tại Hoắc gia còn thua thân phận của một nha hoàn, suốt ngày bị nô tài trong phủ ức hiếp, nhưng Hoắc Vạn Khiêm chưa từng đứng ra lần nào. Có thể nói là hoàn toàn bỏ mặt. Năm Hoắc Thanh Tâm bảy tuổi thì lại bị Hoắc Thanh Liên xô xuống hồ sen trong nhà, nhưng không ai dám cứu lên. Sau đó nếu không được một lão bản hiệu trang sức trong thành do lúc mang trang sức cho Tam phu nhân trở về nhìn thấy, hảo tâm cứu giúp, thì e rằng giờ này nàng ta đã đi chầu Diêm vương rồi.
Tuy nhiên, Đại phu nhân lại không cho mời đại phu, Hoắc Thanh Tâm cứ như thế sốt cao hôn mê trên giường ba ngày ba đêm, mọi người đều nghĩ rằng nàng ta cứ như thế chết chắc, cho nên đã không đến đó xem qua nữa. Bất quá chuyện kỳ lạ chính là, Hoắc Thanh Tâm chẳng những không chết, mà còn lặng lẽ biến mất khỏi Tướng phủ suốt tám năm, mới quay về gần đây thôi, hơn nữa lúc quay về còn dẫn theo hai nha hoàn. Ta cũng đã âm thầm quan sát, hai người này không tầm thường chút nào. Và còn một chuyện thất bại chính là, trong suốt tám năm Hoắc Thanh Tâm mất tích đó, ta hoàn toàn không hề điều tra được gì, cứ như thể lúc đó nàng ta hoàn toàn tan biến mất vào hư không vậy ” thanh y nam tử nói một hơi cho xong mọi chuyện, sau đó cầm lấy tách trà bên cạnh uống sạch, không hề nể nang lễ tiết.
Cung Lạc Duyệt cùng Từ Trọng Khiêm nghe vậy không khỏi lâm vào trầm tư. Khả năng điều tra của thanh y nam tử họ rất rõ, vậy mà không thể tra được tám năm Hoắc Thanh Tâm mất tích rốt cuộc là đã làm gì ??? Đi đâu ??? Thì xem ra quả thật không đơn giản chút nào.
“ Tiếp tục theo dõi nàng ta, nếu có động tĩnh gì thì báo ngay ” Cung Lạc Duyệt trầm ngâm suy nghĩ trong chốc lát, sau đó lên tiếng quyết định.
“ Yên tâm, ta đã biết ” thanh y nam tử thản nhiên gật đầu.
“ Duyệt, vừa nhận được tin, mấy hôm nay Thanh Diệp môn lão già kia không chỉ lấn vào lãnh địa của Phi Long môn chúng ta, mà ngay cả Băng cung họ cũng đắc tội vào, hiện tại hình như Băng cung đã rất tức giận và chuẩn bị hành động, tiếp theo chúng ta nên làm thế nào ??? ” Từ Trọng Khiêm ngồi bên lên tiếng nghi vấn.
“ Băng cung thành lập dù trong trong bảy năm ngắn ngủi, nhưng thế lực tuyệt là không thể xem thường, nếu có thể giao hảo thì nên làm, còn nếu không cũng tránh đừng xung đột, vì ta thấy Băng cung không hề đơn giản như bề ngoài. Còn về chuyện của Thanh Diệp môn lần này thì…Nếu Băng cung có ý tấn công, thì chúng ta cũng góp vui, sẵn tiện tính luôn nợ của chúng ta vậy ” Cung Lạc Duyệt cười ôn nhu đáp. Bất quá trong nụ cười đó không hề che dấu mưu tính cùng xảo huyệt.
Khiến cho hai nam tử còn lại không khỏi rùng mình. ‘ Gian xảo a, hắn đúng thật là hồ ly ngàn năm, không sai mà ’.
…………………
Nếu bên kia đám người Cung Lạc Duyệt chỉ mới chuẩn bị hành động, thì bên này, Thượng Quan Tuyết Băng lại đã thu xếp xong, và hiện tại đang tranh thủ rời đi.
“ Tiểu thư, chúng ta có thể xuất phát ” Tích Nguyệt cung kính bẩm báo.
“ Ân, đi thôi ” Thượng Quan Tuyết Băng thản nhiên gật đầu, sau đó dẫn đầu ra ngoài.
Ba người sau khi rời khỏi phòng, nhanh chóng hòa nhập vào bóng đêm biến mất. Lúc này sau giả sơn, cũng có một bóng người âm thầm rời khỏi, hướng thư phòng mà đi đến.
…………
“ Vương gia, vương phi vừa mang theo nha hoàn rời khỏi vương phủ ” hắc y trở lại thư phòng, cúi người cung kính nhìn Cung Lạc Duyệt bẩm báo.
“ Hừ, không nhẫn được muốn ra tay rồi sao ??? ” Từ Trọng Khiêm hừ lạnh lên tiếng.
“ Nè, đã bảo ngươi đừng để thù oán cá nhân làm hỏng đại sự mà” thanh y nam tử bất mãn la.
“ Doãn Thi Vũ, sao không nói ngươi thiên vị nàng ta đi ??? ” Từ Trọng Khiêm cũng không chịu thua.
“ Ta lại không cho là vậy ” Cung Lạc Duyệt lúc này mới lên tiếng đánh vỡ cuộc cãi nhau của hai người.
“ Duyệt, ý của ngươi là nàng ta rời đi không hề liên quan đến Hoắc Vạn Khiêm sao ??? ”. Doãn Thi Vũ hai mắt chợt sáng lên hỏi.
“ Ân. Nếu theo cách nói vừa rồi của ngươi, nàng ta mất tích tám năm, nhưng lại không tra được gì, thì chắc chắn trong tám năm này hẳn có rất nhiều chuyện xảy ra, và lần này nàng ta rời đi, cùng việc này sẽ không thoát khỏi liên quan ” Cung Lạc Duyệt đột nhiên đối với vị Băng phi này của mình nổi lên hứng thú không nhỏ.
“ Nga, thế chúng ta có cần theo dõi không ??? ” Từ Trọng Khiêm lo lắng hỏi, nói sao đi nữa, với người Hoắc gia hắn cũng không có lòng tin.
“ Yên tâm, ta đã mang Thiên Chu phấn thả lên người nàng ta, chỉ cần ta lấy Vĩ Yến Điệp ra là có thể lập tức tìm được nàng ta ” Doãn Thi Vũ vẻ mặt tràn ngập cao ngạo cùng tự hào nói.
“ Làm rất tốt ” Cung Lạc Duyệt mỉm cười hài lòng. Không hề keo kiệt khen tặng.
Từ Trọng Khiêm ngồi bên im lặng, quyết định không nói nữa, vì xem hai người này kẻ xướng người họa, hắn thật sự không còn gì để làm được nữa rồi.
“ Chúng ta tạm thời sẽ không lo chuyện này nữa, quan tâm chuyện của Thanh Diệp môn trước đi. Lập tức chuẩn bị, chúng ta sẽ lập tức xuất phát rời đi ” Cung Lạc Duyệt nhìn Từ Trọng Khiêm nén giận, không khỏi buồn cười, sau đó nhìn hắc y lạnh giọng hạ lệnh.
Hắc y lập tức lĩnh mệnh rời đi chuẩn bị.
“ Duyệt, chúng ta có cần để lộ hành tung của Hoắc Thanh Tâm ra ngoài không ??? ” Từ Trọng Khiêm hỏi.
“ Không cần. Nàng ta can đảm rời đi, thì gần như đã chắc chắn chúng ta sẽ giúp nàng ta che dấu. Nếu vậy chúng ta cứ thuận theo nàng ta là được rồi ” Cung Lạc Duyệt thản nhiên bình tĩnh đáp.
“ Thế tại sao chúng ta phải giúp nàng ta ??? ” Từ Trọng Khiêm có chút bất bình nói.
“ Nàng ta dù sao cũng là vương phi trên danh nghĩa của Duyệt, nếu chuyện này mà đồn ra ngoài, cũng không tốt cho Duyệt. Hơn nữa Duyệt cũng cần rời đi, nếu chúng ta để lộ tung tích của nàng ta, vậy Duyệt cũng sẽ bị liên lụy vào ” Doãn Thi Vũ hảo tâm vì y giải thích.
Từ Trọng Khiêm thấy Cung Lạc Duyệt không phản bác, thì đành im lặng cam chịu, vì dù sao chuyện này hai người họ cũng rất có lý, xem ra y cần kìm chế thù hận lại mới được, để tránh sau này không ảnh hưởng đến đại sự chung.
……………
Cùng lúc đó, bên này Tích Vân cũng hỏi Thượng Quan Tuyết Băng cùng một vấn đề như thế, vì sao Cung Lạc Duyệt cần giúp họ che dấu hành tung, mà không để lộ ra ngoài ???.
“ Vì chúng ta đều là kẻ thông minh. Nếu để lộ ra ngoài đối với hắn không những không có lợi, mà còn ảnh hưởng đến việc của hắn, thì tại sao hắn phải làm thế chứ ??? ” Thượng Quan Tuyết Băng thản nhiên đáp lời.
Tích Nguyệt cùng Tích Vân nghe vậy không khỏi nhìn nhau, bất quá sau đó lại nhanh chóng trấn định. Dù sao chỉ cần không ảnh hưởng đến tiểu thư, thì họ cũng không cần quan tâm nhiều làm gì.
………………..
Hôm sau Lân Ngọc thành truyền đến một tin tức gây chấn động. Tà vương mang theo Băng phi đi du ngoạn một thời gian, để tăng thêm tình cảm phu thê, chuyện này đã khiến mọi người bàng hoàng không thôi. Đặc biệt người tức giận hơn ai cả chính là Hoắc Thanh Phù, vì nàng ta thật sự không cam tâm a.
Cùng lúc đó ở hai nơi khác nhau tại Lân Giao thành, hai nhân vật chính của chúng ta đều bắt đầu ra đối sách ứng phó kẻ thù chung, Thanh Diệp môn.
Cũng nói đến một chút tại sao nam nữ nhân vật chính của chúng ta không hẹn mà gặp đều chạy đến Giao thành này.
Giao thành chính là một thành trì trọng yếu của Lân Ngọc quốc, phát triển mạnh về kinh thương và đồng thời cũng có nhiều môn phái lớn đều trú tại Giao thành này. Nếu nói Giao thành là một nơi ngọa hổ tàng long cũng không hề khoa trương chút nào. Và trùng hợp là Thanh Diệp môn chính là đặt tại Giao thành này.
Đào Hoa sơn trang
“ Tiểu thư, theo thám tử hồi báo, lão già Thanh Diệp Huyền kia không những đánh chủ ý Băng Cung của chúng ta mà còn muốn chiếm luôn địa bàn của Phi Long môn…” Tích Nguyệt thay Thượng Quan Tuyết Băng xem thư tín điều tra vừa được đưa đến không lâu, sau đó cung kính bẩm báo.
“ Ân, lão già đó không biết an phận, chỉ là một tên vừa luyện lên chiến sĩ Thánh cấp đã muốn kiêu ngạo ra oai. Nếu lão ta đã có lá gan chống chọi với chúng ta, vậy chúng ta từ từ ngoạn với lão. Dù gì vẫn còn một Phi Long môn ‘giúp’ chúng ta đâu.” Thượng Quan Tuyết Băng đạm mạc nói, trong giọng nói mang theo điểm ngoạn ý.
Lúc này Thượng Quan Tuyết Băng rất là có nhã hứng, nàng đang dạo giữa rừng hoa anh đào, chọn ra một số cành hoa anh đào đẹp mắt về trưng bày trong phòng của mình. Đây chính là một trong những sở thích của nàng.
Ở kiếp trước, nàng vốn rất thích hoa anh đào, phải nói si mê là đằng khác, cho dù công việc có bận rộn đến đâu nhưng mỗi mùa hoa đào nở, nàng đều sẽ nghỉ phép mà bay sang Nhật Bản ngắm hoa. Tình cờ, vùng đất Giao thành này lại rất thích hợp để trồng hoa đào, những khóm cây anh đào trong rừng đào này đều là những giống anh đào quý mà bốn vị huynh trưởng đã cất công tìm kiếm cho nàng và cũng chính họ đã xây Đào Hoa sơn trang xinh đẹp này cho nàng làm quà sinh thần nhân nàng vừa tròn 15 tuổi vừa qua. Thật trùng hợp là nàng lại có chuyện cần xử lí mà dừng chân ở đây ngay đúng mùa hoa đang nở.
Phía sau, Tích Vân cầm lấy một cái khay sẵn sàng đón lấy những cành anh đào tươi từ Thượng Quan Tuyết Băng, Tích Nguyệt vừa báo cáo xong tình hình Băng Cung cũng theo sau chờ mệnh lệnh.
“ Dạ, vậy bước kế tiếp chúng ta nên làm gì, tiểu thư ???” Tích Nguyệt tò mò hỏi.
“ Chờ đợi. Kêu bọn họ đừng vội hành động, chỉ cần giữ vững lãnh địa của chúng ta là được. Nhớ, làm ra vẻ chật vật chút, chúng ta là cố gắng chống trả. Nghe hiểu không ??? ” Thượng Quan Tuyết Băng sau khi cắt xong một cành anh đào trắng đưa cho Tích Vân, thì nhàn nhạt nói một câu hồi đáp Tích Nguyệt.
“ Dạ, nô tỳ đã hiểu.” Tích Nguyệt hiểu ý, phi thân rời đi.
Hết chương 5.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 16.07.2013, 18:01
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 06.07.2012, 14:55
Bài viết: 26
Được thanks: 37 lần
Điểm: 9.04
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tà Vương Băng Phi - Hoa Tuyết Tử + Tiểu Linh - Điểm: 11
images

Long Phi sơn trang, phân đà của Phi Long môn.
“ Duyệt, lão già Thanh Diệp môn thật sự quá đáng, dám đánh sinh ý của chúng ta. Bọn chúng đã cướp quyền vận chuyển ngoài cảng của Phi Long môn chúng ta. Sau đó lại còn mạnh mẽ tập trung mọi nguồn lực đánh vào các phân đà của chúng ta, dường như là quyết tâm thôn tính Phi Long môn chúng ta. Thật sự là lão hổ không ra oai thì xem chúng ta là mèo bệnh mà. ” Doãn Thi Vũ khá là tức giận truyền đạt lại mọi chuyện cho Cung Lạc Duyệt.
“ Nga, không phải bọn họ còn bận lo Băng Cung sao ??? Như thế nào mọi nguồn lực đều đánh vào chúng ta ??? ” Cung Lạc Duyệt cảm thấy chuyện này có phần kì quái, liền nghi vấn.
“ Còn nhắc tới Băng Cung, ta càng thêm tức, chúng ta cứ nghĩ Băng cung sẽ cùng chúng ta đối phó với lão già kia. Nào ngờ, chính bọn họ còn lo không xong, theo tin tức nhận được, Băng cung trước thế đánh như chẻ tre của Thanh Diệp môn, tuy Thanh Diệp môn không thể thành công chiếm lĩnh Băng cung nhưng lại đánh cho Băng cung nguyên khí suy kiệt, Băng cung đã chắc chắn là vật nằm trong túi của Thanh Diệp môn bọn họ. Vì lẽ đó mà lão già kia đã dồn toàn lực qua đánh phá lãnh địa của chúng ta.” Doãn Thi Vũ thuật lại tin tức mình vừa nắm bắt được. Lúc nhận tin tức này, chính y còn không thể tin vào mắt mình.
Rõ ràng là một đại môn phái, trong bảy năm có thể danh chấn thiên hạ, lại dễ dàng ngã như thế, thật sự làm người ta khó lòng tin tưởng.
“ Đúng vậy, chuyện này đúng là có gì đó không bình thường.”  Từ Trọng Khiêm sắc mặt cũng có đôi chút cổ quái nhận xét.
“ Thông minh. Rất thông minh ”. Cung Lạc Duyệt thì sắc mặt lại thản nhiên, nhưng lại không hề tiếc lời khen ngợi.
“ Thông minh ??? ” Doãn Thi Vũ cùng Từ Trọng Khiêm đều nhìn y tỏ vẻ không hiểu, chờ đợi y giải đáp.
“ Băng cung sở dĩ như vậy, cũng chỉ là giả vờ mà thôi. Mục đích chính là để Thanh Diệp môn không chú ý đến họ nữa. Toàn lực đối phó chúng ta. Sau đó lại để chúng ta cùng Thanh Diệp môn đấu đá lẫn nhau, còn họ thì làm ngư ông đắc lợi ” Cung Lạc Duyệt mỉm cười vì hai người giải đáp.
“ Đủ gian trá a. Duyệt, Băng cung cung chủ này, tuyệt không hề thua kém ngươi a ” Doãn Thi Vũ nghe xong ngay lập tức đưa ra kết luận.
Từ Trọng Khiêm bên cạnh cũng gật đầu đồng ý. Hơn nữa trong đầu y lại đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, nếu Băng cung cung chủ là nữ tử thì lại càng tốt, nhất định sẽ cùng Duyệt là một đôi tuyệt phối, không ai có thể sánh bằng. Hy vọng ông trời có mắt, sẽ tạo cơ hội tác hợp cho nhân duyên này.
“ Ta cũng rất tò mò vể Băng cung cung chủ này, nếu có cơ hội, nhất định phải gặp mặt một lần mới được ” Cung Lạc Duyệt cũng tràn ngập hứng thú cùng chờ đợi, khi nghĩ đến Băng cung cung chủ kia.
Hơn nữa tia chờ mong gặp mặt trong lòng y về người này, cũng không hiểu sao càng ngày càng lớn, dường như khi hai người gặp mặt, thì sẽ có chuyện đại sự xảy ra vậy. Khiến Cung Lạc Duyệt không khỏi càng thêm nghi vấn trùng trùng.
“ Khoan bàn về Băng cung đã, kẻ địch chính diện hiện tại của chúng ta là Thanh Diệp môn. Nếu Băng cung cung chủ có ‘ hảo tâm’ nhường Thanh Diêp cho chúng ta thì chúng ta cũng không nên cô phụ một tâm hảo ý của người ta nga.” Cung Lạc Duyệt trào phúng nói.
“ Thanh Diệp môn là đại môn phái có lịch sử trăm năm, luôn chú trọng nhân nghĩa giang hồ, các đời tôn sư đều rất có danh vọng trên giang hồ, đệ tử lại rất đông, hầu như trải rộng khắp các nước. Bất quá, kể từ khi chưởng môn đương nhiệm là Thanh Diệp Huyền lên chấp chưởng Thanh Diệp Môn, luôn có ý đồ bành trướng thế lực Thanh Diệp môn, ý đồ độc bá giang hồ, đã có nhiều môn phái nhỏ đã bị Thanh Diệp môn nuốt trọn, một số khác thì bằng lòng thần phục trước Thanh Diệp môn.” Doãn Thi Vũ bắt đầu phân tích địch thủ của mình.
“ Xem ra lão già kia đúng là rất dã tâm nha. Vậy thì trước tiên … làm cho Thanh Diệp môn trở về nguyên dạng của nó, chặt bỏ râu ria của lão vậy. Khiêm, ngươi đi.” Cung Lạc Duyệt xoa tròn bút lông trong tay, hạ mệnh lệnh.
“ Đã biết.” Từ Trọng Khiêm hiểu y, xoay người bước đi.
Đêm nay, ở tại vài nơi nào đó, phong vân bắt đầu dậy sóng, khởi đầu cho một hồi giang hồ đại chiến.
……………………
Thanh Diệp Môn
“ Rầm!!!” sau một chưởng phong, chiếc bàn được làm từ gỗ thông đằng quý hiếm liền nát vụng, chứng tỏ người ra chưởng đang vô cùng tức giận.
“ Vô dụng, các ngươi toàn lũ vô dụng.” một lão giả đầu tóc bạc phơ, khí khái uy phong lẫm liệt, lộ ra khuôn mặt bá đạo cùng gian xảo không ngừng chỉ chích những người đang run sợ đang quỳ bên dưới.
“ …” Đám người bên dưới vẻ mặt khiếp đảm, không nói gì. Bọn họ thật không thể tin được chỉ trong một đêm, đệ tử của chính mình lại biến mất vô tung vô tích, giống như chưa hề xuất hiện trên thế gian này. Lực lượng cường đại nào mới có thể làm được chuyện như thế cơ chứ ??? Bọn họ không biết làm gì nên mới đến đây cầu Thanh Diệp môn chủ giúp đỡ, nào ngờ lại bị đối xử như thế này đây.
“ Chỉ là hai tổ chức mới nổi gần đây thôi, các ngươi đã không thu phục được, lại còn khiến cho môn không ra môn phái không ra phái, ta còn giữ các ngươi trong môn hộ của ta làm gì nữa ??? Các ngươi cút hết cho ta.” Trong mắt Thanh Diệp Huyền hiện lên tia thị huyết, đối với hắn vật đã không còn giá trị lợi dụng thì chỉ có một kết cục. đó chính là bị hắn vứt bỏ.
“ Thanh Diệp môn chủ…” những người kia không thể tin kêu lên. Lúc ban đầu, chính Thanh Diệp Huyền đã đến môn phái của bọn họ, dụ dỗ, lại uy hiếp bắt bọn họ phải thuần phục dưới trướng của Thanh Diệp môn. Hắn đã nói, chỉ cần còn một ngày Thanh Diệp môn còn tại sẽ bảo hộ môn phái của bọn họ, chỉ cần bọn họ nghe lời làm việc cho hắn là được. Thế mà hôm nay vừa xảy ra chuyện, Thanh Diệp Huyền lại không lưu tình mà đuổi bọn họ đi.
Những người kia đều một bộ chán nản, bọn họ thật không ngờ bộ mặt thật của Thanh Diệp Huyền chính là thế này đây. Nhưng không lẽ môn phái của bọn họ lại cứ gục ngã trong tay họ thế này sao??? Bọn họ làm sao còn mặt mũi đi gặp tổ tiên của họ cơ chứ ???
“ Các ngươi tập trung toàn bộ đệ tử về đây đợi lệnh. Ba ngày sau, chúng ta tấn công Phi Long môn.”
Sau khi những người kia rời khỏi, Diệp Thanh Huyền giọng nói trầm mặc hạ lệnh, liền bốn người không biết từ nơi nào toát ra, cúi đầu nhận mệnh, rồi cũng nhanh chóng phi thân đi.
Còn lại Diệp Thanh Huyền một mình trong đại sảnh, ngồi tại ghế phía trên, hắn một bộ trầm ngâm toan tính, ánh mắt sâu xa khó có thể đoán hắn đang suy nghĩ điều gì.
……………….
Đào Hoa sơn Trang
“ Tiểu thư, vừa nhận được tin, các đệ tử của Long Sơn phái, Bạch Sơn phái, Tương Sơn phái, Bạch Nghi sơn trang, Thanh Đao môn và hơn mười tiểu phái khác lệ thuộc Thanh Diệp môn trong một đêm đều bị mất tích bí ẩn. Hiện giờ, các môn phái kia đều  là những cái vỏ bọc trống rỗng, đối với Thanh Diệp Huyền mà nói đã trở nên vô dụng, đồng thời cũng chặt được bớt vây cánh của lão.” Tích Nguyệt một bên hầu hạ Thượng Quan Tuyết Băng xuống giường thay y phục, một bên báo cáo tin tức tình báo mới nhất cho nàng nghe.
“ Ân, xem ra Phi Long môn cũng không phải hư danh, không uổng kì vọng của ta dành cho bọn họ a. Đi, thám thính xem bọn người kia hiện tại đang ở đâu.” Thượng Quan Tuyết Băng thản nhiên duỗi người ra đợi Tích Nguyệt phục vụ, đưa ra lời mệnh lệnh.
‘ Xem ra nàng đánh giá đúng thực lực của Phi Long môn rồi, cứ để bọn họ đấu nhau, nàng ‘ tọa sơn xem hổ đấu’ là chuẩn xác. Môn chủ Phi Long môn cũng rất khôn ngoan đấy chứ, hoàn toàn có đủ tư cách trở thành trở thành đối thủ với nàng ’. Thượng Quan Tuyết Băng chìm vào những suy nghĩ của chính mình.
“ Còn có, Thanh Diệp môn cũng có hành động, gần nhất, toàn bộ đệ tử của Thanh Diệp môn đều được điều động trở về Giao thành, chuẩn bị đánh tới Phi Long môn.” Tích Nguyệt tiếp tục công tác báo cáo của mình.
“ Vậy sao ??? Vậy thì chúng ta cũng phải đi góp vui mới được.” Thượng Quan Tuyết Băng mâu quang chợt lóe tia hứng thú, mắt nhìn tiền phương mang theo tia chờ mong.
……………………….
Phi Vân sơn, cách Giao thành hơn năm mươi dặm
Phi Vân sơn là một ngọn núi khá là hiểm trở, chướng khí mù mịt, lại có rất nhiều mãnh thú, dược độc phân tán khắp nơi trên ngọn núi này, nó được bao bọc bởi một cánh rừng trúc rộng lớn bạc ngàn, hương trúc theo làn gió phát tán ra khắp nơi. Có thể nói nơi này vừa là tiên cảnh vừa là địa ngục trần gian. Đây chính là một địa hình dễ thủ khó công, là một nơi lý tưởng để đặt bản địa cho mình. Và trên đỉnh Phi Vân sơn kia, chính là một tòa thành hùng vĩ, sừng sững được xây dựng kì công, một tòa thành nguy nga, tráng lệ, lại không mất phần uy nghiêm vốn có. Tòa thành này chính là tổng đàn chính của Phi Long môn.
Đêm nay, gió đầu mùa thổi tới, nguyệt hắc cao phong, giữa bầu trời đêm đen, mây che phủ mọi thứ, tại tòa thành kia, một trận long tranh hổ đấu đang diễn ra.
Vài canh giờ trước, Thanh Diệp môn bất ngờ tấn công Phi Long môn, vừa tiến vào hai bên đã không ngừng giao chiến. Người của Phi Long môn dũng mãnh vô cùng, chưa tới hai, ba canh giờ đã đẩy lùi được đệ tử của Thanh Diệp môn, khiến bọn họ chật vật không chịu nổi. Người đang đứng vững, có thể sát phạt người của Phi Long môn cũng chỉ còn có môn chủ Thanh Diệp môn, Thanh Diệp Huyền. Hắn dựa vào thần công của mình không ngừng sát người của Phi Long môn.
Việc Thanh Diệp môn đứng trước tình thế chật vật này là điều mà Thanh Diệp Huyền bất khả tư nghị, hắn không thể tin là người của Phi Long môn đã có chuẩn bị trước. Bọn người này thế nào biết hắn sẽ tấn công bọn họ cơ chứ ??? Rõ ràng hắn đã bí mật điều động đệ tử của hắn cơ mà. Nhưng hắn đã sơ suất quá rồi, hắn đã đột nhập vào Phi Long môn một cách dễ dàng, đã quên đây là địa phương nào ??? Làm sao có thể dễ dàng vào được như thế cơ chứ ??? Suy nghĩ trong chốc lát, lúc này trong đầu Thanh Diệp Huyền chợt lóe linh quang. Không lẽ… hắn trúng kế của bọn người Phi Long môn ??? Là bọn họ có ý dẫn dụ đệ tử Thanh Diệp môn của hắn vào bẫy. Và đúng vậy, đây từ đầu chính là cái bẫy bọn người Phi Long môn bày ra dụ hắn nhảy vào.
“ Thanh Diệp môn môn chủ, đối thủ của lão là ta, đừng có chém giết lung tung như thế nữa chứ!!!” một giọng nam tử trầm thấp vang lên.
Cung Lạc Duyệt từ bên trong phi thân ra, một thân bạch y phiêu dật, lại thêm chiếc mặt nạ bạc ánh kim sáng ngời, y lúc này tựa như trích tiên bình thường lại tỏa ra khí thế bức người, ít người có thể chống cự nổi. Y đều đã trù bị chu toàn tất cả, chỉ là y không ngờ lão già này lại có thần công như thế, giết hại rất nhiều đệ tử trong Phi Long môn của y nha.
“ Hừ, tiểu tử kia, tính ngươi thông minh, có đảm lượng thiết kế ta, nhưng hôm nay ngươi cũng chỉ có thể chết dưới đao của ta mà thôi.” Thanh Diệp Huyền dữ tợn cùng hung ác tuyên bố.
“ Thật không ??? Phải xem lão nhân gia ngài có đủ bản lĩnh đó không đã.” Cung Lạc Duyệt ngạo nghễ, tà mị cười.
“ Tiểu tử cũng quá cuồng vọng thôi.”
Vừa dứt lời, Thanh Diệp Huyền trong tay cầm Trường Thanh đao nhắm thẳng về phía Cung Lạc Duyệt đánh tới. Khi quang đao sắp kề sát đến ngực của y, y liền nghiêng người tránh khỏi, động tác lưu loát lại vô cùng đẹp mắt.
“ Hừ, xem ra ngươi cũng có chút bản lĩnh. Tiếp chiêu.” Thanh Diệp Huyền mắt cả giận, nhìn mục tiêu thoát khỏi tay của mình.
Hắn lại lần nữa tấn công dồn dập, mỗi chiêu thức đều vận dụng linh lực toàn thân để phát huy đao chiêu đến cảnh giới cao nhất, Không cho đối phương có cơ hội phản thủ. Đó là khi đối phó với những kẻ khác thôi, đối với Cung Lạc Duyệt, chiêu thức ấy là vô dụng.
Hắn, Cung Lạc Duyệt, tư chất thiên phú, từ vài năm trước đã luyện thành Thánh cấp chiến sĩ giai tầng, sắp bước sang cảnh giới thần cấp cường giả, thì thử hỏi, một người vừa luyện xong Thánh cấp chiến sĩ như Thanh Diệp Huyền liệu có làm gì được hắn??? Câu trả lời đương nhiên là không rồi. Và chứng minh rõ ràng nhất là hắn vừa xuất chiêu phản công, ngay lập tức Thanh Diệp Huyền liền rơi vào khốn cảnh.
“ Rất thú vị, xem ra năng lực của Phi Long môn mạnh hơn những gì ta đã tính toán a.”. Thượng Quan Tuyết Băng khẽ mân miệng cười.
Từ một nơi xa xa, với công lực thâm hậu của mình, Thượng Quan Tuyết Băng vẫn quan sát mọi chuyện rõ ràng. Nàng thật không ngờ, môn chủ Phi Long môn như thế tuổi trẻ đã có một thân linh lực như thế lợi hại. Hảo thú vị, như thế cường nhân, nếu có thể làm bằng hữu sẽ biết bao nhiêu tốt đẹp ??? Bằng hữu ??? Như thế nào nàng lại suy nghĩ muốn y trở thành bằng hữu của mình chứ ??? Trước nay, ngoài Thượng Quan gia cùng Khương gia ra, nàng sẽ không quan tâm cũng không để ý một ai không phải sao ??? Thế sao vừa mới gặp nam tử này, nàng lại có suy nghĩ kỳ quái, muốn y trở thành bằng hữu của mình ??? Sẽ không thôi.
Hết chương 6.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 30 bài ] 
       


Thành viên đang xem chuyên mục này: MeOw, yws và 89 khách

Điều hành 

Mod Box Tiểu thuyết


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
libra0610
libra0610
tudiemto
tudiemto
Askim
Askim

Ngon gio nho: Thế thì đọc truyện đó của ta đi :D
Ngon gio nho: viewtopic.php?f=142&t=326682
Violet_95: chán quá ak có ai có truyện nào ko goiiws thiệu cho mình với
bangthan87: chao cua
Xi Hoang: viewtopic.php?style=2&f=43&t=329949
Xi Hoang: viewtopic.php?style=2&f=43&t=329949
Xi Hoang: viewtopic.php?style=2&f=43&t=329949
Cua Rang Me: chao mọi ng
Tiểu Uyển: hello!
enlly hanh: haizzz ta khỏe như heo này
YêuNghiệtNươngTử: Khỏe không tỷ
YêuNghiệtNươngTử: 22
enlly hanh: hi mụi
YêuNghiệtNươngTử: Hi enlly tỷ
YêuNghiệtNươngTử: có muội
enlly hanh: coá ai trog này hk
caxanhnd: bye bye Nguyetngocnhi
babykelly: hi ca nha than yeu
NguyetNgocNhi: tạm biệt huệ muội. mai ta sẽ vào ủng hộ nàng :P
NguyetNgocNhi: cà xanh ơi ta vừa xong chương mười. giờ đi ngủ đây. chúc nàng một ngày tốt lành nhé. :)
caxanhnd: đúng đúng ^^
NguyetNgocNhi: chương mười sẽ rất hài. mình thấy buồn nhiều rồi nên hài một chút cho vui
NguyetNgocNhi: :) hôm nay viết liên tục hai chương. và đang ôm chương thứ 3. :D trong vòng đêm nay sẽ có thêm chương 10
caxanhnd: Nguyetngocnhi làm ban xong chương mới của bạn chưa?
NguyetNgocNhi: nhưng mình sẽ nhắc ghế sang ngồi hóng truyện ngay..
NguyetNgocNhi: :I đọc truyện đứt nữa chừng rất đau khổ. :)
caxanhnd: Hoang dung,SNowXxSNow  ơi bạn có ở đó ko?
Tuyết Huệ: còn lâu mới hoàn
Tuyết Huệ: ừa
NguyetNgocNhi: còn bao nhiêu chương nữa hoàn thế nàng?


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.163s | 12 Queries | GZIP : On ]