Diễn đàn Lê Quý Đôn














Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 186 bài ] 

Tướng công bám người - Phi Yên

 
Có bài mới 12.05.2013, 10:00
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 06.03.2013, 12:08
Bài viết: 159
Được thanks: 532 lần
Điểm: 9.23
Có bài mới [Xuyên không] Tướng công bám người - Phi Yên - Điểm: 10

Tên gốc: Niêm Nhân Tướng Công
Tên dịch: Tướng Công Bám Người

images

Tác giả: Phi Yên

Thể loại: xuyên không, cực sủng, HE

Couple: An Nguyệt Quân & Diệp Khê Thiến

Converter: ngocquynh520

Editor + Betaer: Quỳ An

Tình trạng bản convert: hoàn

Tình trạng bản edit: đang tiến hành

Số lượng: 124 chương + 1 ngoại truyện


0^3^0 ♪ Hướng dẫn sử dụng trước khi dùng ♪ 0^3^0


\\\=”=/// Chống chỉ định!!! \\\=”=///


- Nếu ai thích truyện ngược, làm ơn back NGAY LẬP TỨC!

- Nếu ai thích kiểu nhân vật nữ chính xinh đẹp “trái tim em bị xé làm 2, làm 3, làm 4, làm 5… với các anh nam phụ 2, 3, 4, 5…” thì cũng làm ơn back NGAY LẬP TỨC!

- Nếu ai là anti hình tượng nam chính quá quỵ luỵ vì tình thì cũng thật lòng mời back NGAY LẬP TỨC!

#O_o# Cách dùng??? #o_O#


Truyện được edit từ bản convert, có tham khảo một số bản edit khác và bản gốc tiếng Trung, chỗ nào không hiểu thì… chém. Vậy nên độ chính xác chỉ khoảng 75-85%, xin thông cảm. Hoan nghênh các bạn comment, chia sẻ cảm nhận, đóng góp ý kiến cho truyện. Làm ơn không giục giã, không dùng từ ngữ bất nhã hay cộc cằn, sẽ rất làm ảnh hưởng đến tình cảm và tâm trạng của editor cũng như các độc giả khác.

*―□―* Và xin đặc biệt lưu ý… *―□―*


Truyện không set pass, không pic, mang tính phi lợi nhuận, chỉ phục vụ giải trí và sở thích ngôn tình của editor và bạn đọc. Bản edit này thuộc bản quyền của editor nên ai muốn mang đi đâu làm ơn hãy để lại lời nhắn và chờ sự đồng ý của editor hoặc người được editor uỷ quyền, không được phép mang đi mà không nói một tiếng. Tôn trọng người khác chính là tôn trọng chính mình, các bạn nhé!

Giới thiệu:


Năm nay làm người tốt thật khó. Diệp Khê Thiến nàng chỉ định cứu người, thế mà bản thân lại liên luỵ, mở mắt đã bị thổi bay đến một nơi chẳng biết là đâu, thời nào!

Trời ơi, nàng thấy gì?!

Mỹ nhân tắm?! À không, mỹ nam! o>v<o

Chẳng qua ngó hắn một chút, hắn lại vẻ thẹn thùng, cười như hồ ly… kiểu ám chỉ nàng phải chịu trách nhiệm vì thấy hắn khoả thân!

Cái gì cơ?! Tất cả đều là hắn bày trò?!

Tên hồ ly chết tiệt!

Không hề nghĩ, tên hồ ly nhõng nhẽo này lại…

“Nương tử, nương tử, nàng đừng bỏ ta đi mà…” An Nguyệt Quân vẻ mặt đích một người chồng bị vợ bỏ, tủi thân nhìn Diệp Khê Thiến lửa giận ngút trời. Hắn chớp chớp hàng lông mi dài, mím đôi môi anh đào đỏ bừng, miệng nhỏ mếu mếu, ánh mắt ngập nước, chỉ cần ai kia không quay lại liền khóc toáng lên ngay.

Diệp Khê Thiến ngoắt lại hung tợn quát: “Tôi đã nói rất nhiều lần, tôi không phải nương tử nhà anh!”

“Nhưng… Nhưng…” An Nguyệt Quân ngập ngừng.

“Nhưng gì?!” Diệp Khê Thiến nghiến răng nghiến lợi quát lần nữa.

“Nhưng nương tử chính là nương tử của ta mà…” An Nguyệt Quân khúm núm nói nốt.



Diệp Khê Thiến chỉ là một bartender cỏn con, ấy vậy mà cũng xuyên không, lại còn đụng ngay một tên dễ nhìn cứ nhắng nhít gọi nàng nương tử, nương tử.

Nàng không nhớ mình thành nương tử nhà hắn bao giờ!

Nhưng trông bộ dáng đáng thương của ai kia, nàng đành cố… chấp nhận!

Gì? Hắn không đơn giản chỉ là một kẻ ngây ngô suốt ngày làm nũng mà còn có danh xưng Lãnh Diện Ngọc Quân?

Hả? Ánh mắt hắn sắc bén thế ư? Nhà hắn… oa… thật giàu! Chà, xem ra nàng phải cố bám lấy hắn rồi!

Cái gì?! Có kẻ muốn giết hắn?! Thế là thế nào?!?



Đã sửa bởi quyan_187 lúc 11.01.2016, 22:48, lần sửa thứ 16.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 12.05.2013, 10:22
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 06.03.2013, 12:08
Bài viết: 159
Được thanks: 532 lần
Điểm: 9.23
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tướng Công Bám Người - Phi Yên - Điểm: 10
QUYỂN I: NGOẠI THIÊN


Chương 1: Hắn gọi nàng là nương tử?


“Nương tử, nương tử, nàng đừng bỏ ta đi mà…” An Nguyệt Quân vẻ mặt đích một người chồng bị vợ bỏ, tủi thân nhìn Diệp Khê Thiến lửa giận ngút trời. Hắn chớp chớp hàng lông mi dài, mím đôi môi anh đào đỏ bừng, miệng nhỏ mếu mếu, ánh mắt ngập nước, chỉ cần ai kia không quay lại liền khóc toáng lên ngay.

Diệp Khê Thiến ngoắt lại hung tợn quát: “Tôi đã nói rất nhiều lần, tôi không phải nương tử nhà anh!”

“Nhưng… Nhưng…” An Nguyệt Quân ngập ngừng.

“Nhưng gì?!” Diệp Khê Thiến nghiến răng nghiến lợi quát lần nữa.

“Nhưng nương tử chính là nương tử của ta mà…” An Nguyệt Quân khúm núm nói nốt.

Diệp Khê Thiến lửa giận ngùn ngụt, đi đến túm lấy cổ áo hắn, uy hiếp: “Còn dám nói tôi là nương tử của anh, tôi đánh cho anh bầm mặt!” Điên thật rồi! Diệp Khê Thiến nàng xô xát với kẻ xấu, tỉnh lại đã thấy mình ở nơi khỉ ho cò gáy này, vậy chưa đủ hay sao mà bên cạnh còn có tên điên cứ nhìn chằm chằm nàng, hô to gọi nhỏ nàng là nương tử, nương tử là sao! Ông Trời, nàng chỉ là một bartender cỏn con, không tài lẫn không sắc, sao lại gặp chuyện này?!

An Nguyệt Quân cười rạng rỡ, đôi mắt long lanh nhìn thẳng Diệp Khê Thiến, hoàn toàn chẳng bỏ màn uy hiếp của nàng vào mắt. Diệp Khê Thiến lén nuốt  nước bọt. Cái tên mê người này, mặt trắng nõn hồng hào, lông mi dài rợp như cánh bướm, miệng môi còn múm mím đỏ bừng, mắt phượng lấp lánh sự sáng trong thuần khiết, quả thực là đang dụ người phạm tội mà!

Diệp Khê Thiến nhìn hắn, chau mày hỏi: “Sao? Không sợ à?” Nói rồi nàng kiễng chân, tay không tự chủ chạm vào mặt hắn. Tên này da dẻ trơn mềm, không như nàng dùng đủ loại mỹ phẩm cao cấp cũng chẳng bằng. Ôi, chỉ có thể ghen tỵ…

An Nguyệt Quân chẳng ngăn nàng, hồn nhiên đáp: “Nương tử sẽ không làm vậy đâu.”

“Vì sao?” Diệp Khê Thiến nheo mắt hỏi.

“Vì nương tử rất dịu dàng.” Mắt An Nguyệt Quân ngập tràn tình cảm, nhẹ nhàng ghé vào tai nàng nói câu đó, còn cố ý phả hơi hắn lên mặt nàng, giống một cái hôn nhẹ, nhưng sau đó rời ngay.

“Anh…” Diệp Khê Thiến mặt đỏ bừng, cà lăm.

“Nương tử thật thơm…” An Nguyệt Quân nũng nịu nói, chợt đáy mắt loé lên, nhanh lẹ ghì lấy nàng, đôi gò má phúng phính ghé vào ngực nàng cọ mạnh, mắt nheo nheo.

Diệp Khê Thiến xấu hổ lấy tay đẩy hắn ra quát: “Anh… đứng cách tôi ít nhất mười thước!!!”

“Nương tử à…” An Nguyệt Quân đáng thương gọi.

“Câm miệng! Có phải anh bị bại não rồi không?! Ai lại gọi người mới gặp lần đầu là nương tử…” Diệp Khê Thiến ngó y phục không phải thường trên người hắn, đảo mắt, suy tư ngó chăm chăm hắn hồi lâu, rồi bỗng đương thô lỗ rống giận lại ngoắt 180 độ, dịu dàng cười híp mắt hỏi hắn: “Này ‘phu quân’, anh có nhiều tiền lắm hả?”

An Nguyệt Quân sửng sốt, liếc Diệp Khê Thiến một cái. “Cũng không hẳn, nhưng đủ nuôi nương tử.”

Diệp Khê Thiến hớn hở, vui vẻ kéo hắn, nói: “Vậy được rồi, chúng ta đi nhanh thôi.”

“Nương tử, đi đâu cơ?”

“Anh mới gọi tôi là gì?” Diệp Khê Thiến quay lại híp mắt hỏi.

“Nương tử.” An Nguyệt Quân ngoan ngoãn trả lời.

“Vậy ‘phu quân’ phải có trách nhiệm nuôi ‘nương tử’ đúng không nhỉ?” Diệp Khê Thiến như lừa gạt trẻ con, nâng tay định vỗ đầu hắn, nhưng giữa chừng dừng lại. Hắn cao vậy?!

An Nguyệt Quân gật đầu.

“Còn không mau dẫn đường à!?”

An Nguyệt Quân lập tức dắt tay Diệp Khê Thiến đi, bụng thầm cười một, nhìn hai người nắm tay nhau, mắt toả sáng tựa mặt trời, ý cười trên khuôn mặt tuyệt mỹ càng sâu. Hắn nói khẽ: “Nương tử, nàng nhất định là của ta, trốn không thoát đâu.”

Dọc đường, Diệp Khê Thiến đột nhiên hỏi: “Này, anh tên gì?”

An Nguyệt Quân mím môi, không thèm để ý nàng, trông có vẻ đang dỗi. Một tên 1m8 kiểu đó, kỳ lạ sao không khiến nàng thấy tởm, trái lại còn đau lòng chớ.

“Sao vậy?” Không phải nãy giờ vẫn ổn sao? Sao tự dưng dỗi? Cứ nói lòng phụ nữ như kim đáy biển, sao không nghĩ tâm đàn ông còn khó nắm hơn.

“Phu quân.” An Nguyệt Quân rầu rĩ nói.

Diệp Khê Thiến trước sửng sốt, sau hiểu liền cười xì một tiếng, vừa cười vừa nói: “Có gì đâu chứ.”

An Nguyệt Quân tức giận buông tay nàng ra bỏ đi.

Trông phiếu cơm dài hạn tuột khỏi tay, Diệp Khê Thiến đành đuổi theo chữa cháy: “Phu quân! Thế được chưa?!” Nói xong nàng đảo mắt trắng dã.

An Nguyệt Quân thấy thế hài lòng gật đầu, trả lời: “An Nguyệt Quân.”

Diệp Khê Thiến buồn cười lắc đầu, thật tình, hệt như đứa trẻ con!

Chừng một canh giờ sau, Diệp Khê Thiến chưa thấy lối ra khỏi rừng bèn vỗ cái tay đang nắm mình, cười híp mắt hỏi: “Tiểu Quân Quân, rừng này rộng bao nhiêu vậy? Sao đi lâu thế mà chưa ra được?”

An Nguyệt Quân nghe nàng gọi, thoả mãn ngập hai con mắt. Hắn chớp đôi mắt to, nhìn nàng rầu rĩ. “Nương tử không muốn đi cùng ta sao?”

“Sao lại không chứ! Chúng ta cứ đi đi!” Diệp Khê Thiến sợ hắn bỏ mình lại, vội sửa lời. Người này lật mặt nhanh như hơn lật giấy, nàng chẳng theo kịp. Chao ôi! Có phải nàng già rồi hay không?

Chừng thêm một canh giờ nữa, Diệp Khê Thiến thật thể không chịu thêm, mất kiên nhẫn đẩy An Nguyệt Quân phía trước, hỏi: “Rốt cuộc bao lâu nữa mới tới?”

Không trả lời…

Diệp Khê Thiến thấy kỳ kỳ bước đến cạnh hắn, nắm tay áo hắn vồn vã: “Phu quân, sao không nói chuyện?”

Đôi mắt tà mị của An Nguyệt Quân vô tội nhìn thẳng nàng, tẽn tò cười làm lành. “Nương tử có mệt không? Có muốn nghỉ một chút không?”

Diệp Khê Thiến ngó quanh, nhíu mày. “Sao mà được! Ở đây không có chỗ nghỉ ngơi, ra khỏi rừng rồi tính.”

An Nguyệt Quân kiên quyết nhìn nàng, nhẹ thuyết phục: “Nương tử, ta trông nàng mệt rồi, hay mình nghỉ đi.”

Dứt lời không chờ nàng đồng ý lập tức chạy đến bên một gốc cây, cởi y phục cao cấp trên người mình trải xuống đất. Diệp Khê Thiến thấy vậy cau mày, không khỏi xót y phục đẹp. An Nguyệt Quân vẫy tay với nàng, hi hi gọi: “Nương tử, nương tử, mau tới đây.”

Diệp Khê Thiến chạy tới, chả cảm ơn gì ngồi phịch xuống.


Đã sửa bởi quyan_187 lúc 12.10.2015, 01:17, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 13.05.2013, 12:31
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 31.01.2012, 20:00
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 189
Được thanks: 337 lần
Điểm: 2.8
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tướng Công Bám Người - Phi Yên - Điểm: 1
mình cuồng sủng, thích bộ này, commet để đánh dấu


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 19.05.2013, 10:00
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 06.03.2013, 12:08
Bài viết: 159
Được thanks: 532 lần
Điểm: 9.23
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tướng Công Bám Người - Phi Yên
Mình cũng mê sủng lắm á ;)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 19.05.2013, 10:02
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 06.03.2013, 12:08
Bài viết: 159
Được thanks: 532 lần
Điểm: 9.23
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tướng Công Bám Người - Phi Yên - Điểm: 10
Chương 2: Bị phục kích!


An Nguyệt Quân ngồi xuống cạnh Diệp Khê Thiến, cười híp mắt ân cần hỏi han: “Nương tử có mệt lắm không? Cần vi phu bóp chân cho nàng không?”

Diệp Khê Thiến duỗi cặp chân ra, vẻ chờ đợi. “Ờ.”

Mắt đẹp thoáng vẻ tinh ranh nhưng mặt An Nguyệt Quân vẫn cứ hồn nhiên, môi nhỏ đỏ bóng mướt ướt át, vô cùng quyến rũ người nhìn.

Diệp Khê Thiến mới ngó một chút miệng lưỡi đã khô ran, lẩm bẩm: “Tên này đúng hấp dẫn. Xem ra để anh ta làm ‘phu quân’ mình cũng không tệ, lại được phiếu cơm dài hạn.”

Diệp Khê Thiến nói thầm nhưng An Nguyệt Quân nghe không sót từ nào, miệng cười thêm rạng rỡ, giọng nhão nhoẹt nũng nịu gọi: “Nương tử, nương tử, nương tử…”

“Làm sao?”

“Nương tử, y phục nàng thật kỳ ghê nha. Sao ta chưa từng thấy bao giờ á?” Đương bóp tới bắp chân Diệp Khê Thiến, An Nguyệt Quân tiện sờ lớp vải quần jeans.
Bốp!

Diệp Khê Thiến đánh hắn, mắng: “Đồ háo sắc bại hoại kia! Sờ chỗ nào đấy?!”

An Nguyệt Quân nhanh lẹ rụt tay lại, nửa ngây thơ nửa tinh quái, mắt mở to tội nghiệp: “Nương tử, ta bóp chân cho nàng mà.”

“Bóp cái con khỉ! Bóp rồi tiện thể sờ cả bên trong à?!” Diệp Khê Thiến châm chọc.

“Nương tử, ta không sờ nàng nữa.” An Nguyệt Quân nhỏ giọng: “Mặc dù rất muốn.”

Diệp Khê Thiến nheo nguy hiểm hỏi lại: “Anh nói gì?”

An Nguyệt Quân liều mạng lắc đầu hô: “Nương tử, nương tử, ta không nói gì hết, nàng nghe nhầm á.”

“Thật không?” Diệp Khê Thiến nghi ngờ ngó hắn, mặt viết hai chữ ‘không tin’ to tướng!

An Nguyệt Quân gật đầu như chày giã tỏi, mắt tà mị mang nét cười, ngẩng cao đầu hồn nhiên. “Nương tử, nàng nhất định phải tin ta.”

“Rồi, rồi, tin anh là được chứ gì.” Diệp Khê Thiến nhìn trời, đứng lên, quay về phía hắn bảo: “Trời sắp tối rồi, mau đi thôi.”

An Nguyệt Quân rụt rè gọi: “Nương tử.”

“Gì?” Diệp Khê Thiến liếc hắn, thấy An Nguyệt Quân thấp thỏm như ngồi trên đống lửa bèn thắc mắc: “Có chuyện gì muốn nói với tôi à?”

An Nguyệt Quân nghĩ nghĩ rồi thật thà đáp bằng một câu hỏi khác: “Nương tử, nàng biết lối ra hướng nào không?”

Diệp Khê Thiến nghe xong ngây người, một chốc mới kịp phản ứng, trực tiếp táng cho An Nguyệt Quân một đấm, chửi ầm lên: “Khốn kiếp! Anh không biết đường mà vẫn dắt tôi đi lòng vòng làm gì?! Anh cố ý hả?!”

An Nguyệt Quân vừa trốn vừa cuống quít xin tha: “Nương tử tha mạng! Nương tử tha mạng!” Nhưng ngược lại khoé môi hắn lại mỉm cười rất hạnh phúc.

Đột nhiên An Nguyệt Quân ngừng lại, mắt quét một vòng cảnh giác, giọng điệu đổi sang lạnh như băng: “Đi ra.”

Diệp Khê Thiến rùng mình trước sự biến đổi của An Nguyệt Quân. Ngữ khí của hắn giờ thật đáng sợ, có phải ảo giác không vậy? Nàng nghi ngờ vòng ra trước hắn hỏi: “An Nguyệt Quân, sao thế?”

An Nguyệt Quân không trả lời, che nàng ra sau mình, tiếp tục lạnh giọng: “Đi ra, đừng để ta mất kiên nhẫn.”

Dứt lời, nháy mắt bốn phía rừng cây liền xuất hiện rất nhiều hắc y nhân, một hắc y nhân trong số đó doạ An Nguyệt Quân: “Lãnh Diện Ngọc Quân, hôm nay chính là ngày chết của ngươi!”

*hắc y nhân: người mặc đồ đen, ý chỉ sát thủ

Diệp Khê Thiến đằng sau nghe mà than thở, ai muốn giết hắn vậy?! Nàng xui quá đi! Tuy phiếu cơm dài hạn cũng quan trọng nhưng mạng nhỏ quan trọng hơn. Xem chừng ra khỏi khu rừng quỷ quái này nàng và hắn phải mỗi người một ngả thôi.

Giờ phút này, dù bề ngoài An Nguyệt Quân trông rất bình tĩnh nhưng Diệp Khê Thiến cảm nhận rất rõ sát khí vần vũ quanh hắn. Hắn khinh cười khẩy, tiếng cười ngạo mạn, miệt thị: “Chỉ với các ngươi?”

Lời hắn đã chọc giận thành công bọn hắc y nhân. Diệp Khê Thiến thầm rên trong đầu, cái tên dám vặt lông hổ này muốn chết cũng đừng kéo nàng theo chứ!

Hắc y nhân nọ quả nhiên điên tiết rống: “Lãnh Diện Ngọc Quân, tiếp chiêu!” Nói xong, kiếm y liền đấm thẳng hướng An Nguyệt Quân. An Nguyệt Quân như chớp kéo nhẹ Diệp Khê Thiến né kiếm y một cách dễ dàng. Hắc y nhân nọ tiếp tục bám sát ra chiêu, nhưng không ăn thua. Y trật mãi nên có vẻ thẹn quá hoá giận, hô những tên còn lại: “Cùng lên mau!”

Diệp Khê Thiến thấy bọn họ định đồng loạt tấn công bèn hốt hoảng can: “Khoan đã! Nhiều người vậy lại vây đánh một người thân cô thế cô à? Anh hùng hảo hán ở đâu hả?” Lời vừa khỏi miệng nàng liền hối hận. Trời ạ, sao mình đần thế này, cùng tên khùng kia vặt lông hổ! Coi bộ hôm nay đúng phải nằm chung nấm mồ với hắn rồi!

“Giết được Lãnh Diện Ngọc Quân, không hảo hán thì có làm sao?” Hắc y nhân nọ trơ tráo đáp trả.

An Nguyệt Quân nghe những lời của Diệp Khê Thiến thì toàn bộ sát khí quanh người đều hoá hơi thở ấm áp, đáy mắt thoả mãn, mừng mừng hỏi lại: “Nương tử, nàng đang lo cho ta ư?”

Diệp Khê Thiến trợn mắt, tên này đa tình quá đi! Nàng tức tối mắng: “Đừng tự hoang tưởng! Tôi lo cho tôi thôi!”

“Nương tử?” Hắc y nhân thắc mắc lặp lại.

Còn chưa dứt lời, cơ thể y đã tan tác, cái đầu lăn vài vòng trên đất rồi ngừng. Đồng bọn y phát hoảng nhìn An Nguyệt Quân. Kinh khủng! Thậm chí chưa kịp thấy hắn ra tay, một mạng đã mất.

An Nguyệt Quân lạnh lùng. “Nương tử là để các ngươi gọi ư?” Sát khí trong mắt hắn dần dày đặc.

Diệp Khê Thiến len lén liếc An Nguyệt Quân. Có phải ảo giác? Vừa rồi mắt hắn lại thành màu tím kìa? Nhưng chớp mắt một cái nó đã bình thường trở lại. Lúc này nàng mới để ý hắn vừa giải quyết xong một tên rất dễ dàng, xem ra võ công hắn rất cao. Nghĩ đến đây nàng bèn nở nụ cười nịnh nọt gọi: “Phu quân à?” Giọng nàng nhão đến độ chính nàng nghe mà cũng muốn ói.

An Nguyệt Quân quay lại, mắt cười cong cong, môi đỏ cong cong. “Nương tử, chuyện gì thế?”

Diệp Khê Thiến tiếp: “Phu quân, nương tử phải nhờ vào phu quân rồi!”

An Nguyệt Quân vui vẻ gật đầu. “Nương tử, yên tâm!”

Diệp Khê Thiến còn đang ngơ ngẩn thì An Nguyệt Quân đã kéo tay nàng về trước. Nàng tỉnh táo lại, ngó thi thể đầy đất mà trợn há mồm, đầu óc trống rỗng. Chuyện quái gì thế này?! Sao mới có vài giây mà đã tay một đằng chân một nẻo rồi?! Mau quá!

An Nguyệt Quân đắc ý áp sát mặt mình với mặt Diệp Khê Thiến, chớp mắt liên hồi hỏi: “Nương tử, vi phu lợi hại không?” Song tay hắn lại nắm tay nàng rất chặt, cặp mắt khẩn trương. Nàng sợ ư? Sợ hắn giết người như ngoé, sợ hắn ra tay tàn nhẫn, sợ hắn là yêu nghiệt, sợ nàng sẽ nhìn hắn với vẻ kinh hãi, không bao giờ cho hắn đến gần mình nữa… Tưởng tượng nếu nàng như vậy với mình, tim hắn đập dồn, nội tâm đau nhói một trận.

Diệp Khê Thiến không đáp hắn, cau mày trầm tư.


Đã sửa bởi quyan_187 lúc 16.10.2015, 00:51, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 186 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Hắc bang] Bạch thiếu gia cưng chiều vợ như mạng - Hạ Lan Âm

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại] Cưng chiều vô hạn - Nhĩ Ky Dữ Thử Tiêu [H]

1 ... 65, 66, 67

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh nông phu - Hoa Hòa Hoa Ảnh

1 ... 76, 77, 78

4 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 144, 145, 146

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu tỳ trùng sinh Vãn Tinh Quy

1 ... 42, 43, 44

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm (c40 t99)

1 ... 99, 100, 101

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 18/07]

1 ... 26, 27, 28

8 • [Hiện đại] Nữ vương trở về tổng giám đốc chớ trốn - Băng Đồng M

1 ... 81, 82, 83

9 • [Xuyên không - Đồng nhân Thần Điêu] Làm phu nhân Đông Tà không phải dễ - Hoa Sơn Trà - hoàn đang up ngoại truyện

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Lạc Vương Phi - Mạn Diệu Du Li

1 ... 27, 28, 29

[Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

1 ... 98, 99, 100

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 16/07)

1 ... 29, 30, 31

13 • [Xuyên không] Vương phi vô lại của Hàn vương - Nguyệt Thượng Hồng

1 ... 41, 42, 43

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Công chúa thay đổi - Bố Đinh Lưu Ly

1 ... 65, 66, 67

[Hiện đại] Cô vợ nhỏ thần bí của tổng giám đốc - Hi Vũ Yên

1 ... 99, 100, 101

16 • [Hiện đại] Tình yêu nhỏ của Đại Thành - Kim Tiểu Nhã

1 ... 31, 32, 33

17 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 23/07]

1, 2, 3, 4

18 • [Hiện đại] Chọc tới chủ tịch tổng tài - Thác Bạt Thụy Thụy

1 ... 54, 55, 56

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Tà Vương tuyệt sủng Cuồng Phi - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 82, 83, 84

[Hiện Đại] Anh Phát Bệnh Rồi Em Đến Đây - Quỷ Miêu Tử

1 ... 26, 27, 28


Thành viên nổi bật 
yen_ha
yen_ha
Hoa Mộc Ngọc
Hoa Mộc Ngọc
Đóa Ân
Đóa Ân

Shyn: ;;-;;
Vương Tâm Khiết: thích ăn ở Kinh Vị Hiên =.=
Shyn: 我平时喜欢吃京味轩,那里的鱼头豆腐不错,糕点精致美味,又不贵……苏小姐,我现在送你去公司,别忘了发工资请我唷!” raw đây ~
Shyn: máy ko cài đc.. :| win8 hình như ko đc
Vương Tâm Khiết: sao lại ko tải Qt vậy Shyn
Shyn: đang lội raw, chờ tý
Vương Tâm Khiết: Vô học rồi thì cứ mong cuối tuần =))
Shyn: ko có QT ấy Đào
Vương Tâm Khiết: Nghĩ hè thì không phân biệt ngày đâu :))
TửNguyệtLiên: Khiết: cả cái hè này ta ở nhà chỉ làm có nhiêu chuyện đây thôi: ăn, ngủ, đọc/ viết tiểu thuyết. Chủ nhật hay ngày thường thì cũng y như vậy
Vương Tâm Khiết: Shyn. mà sao toàn nhai cv thế.
Shyn: :v
TửNguyệtLiên: anh có từ gốc không, gõ lên google tra cái hình xem thử là biết
Vương Tâm Khiết: hình như đạu hủ thúi ấy :D3
Shyn: .__. kinh vị hiên là món gì ệ?
Vương Tâm Khiết: cả tuần chỉ có 1 ngày cuối tuần.
Shyn: helppp
Shyn: Nhưng bữa ăn này chị nhất định nhớ mãi nhé! Ta bình thường thích ăn kinh vị hiên, nơi đó ngư đầu đậu hủ không sai, điểm tâm tinh xảo mỹ vị, lại không quý...... Tô tiểu thư, ta hiện tại đưa ngươi đi công ty, đừng quên phát tiền lương mời ta dục!”
Vương Tâm Khiết: với hôm nay chủ nhật phải đi chơi với bồ chứ.
TửNguyệtLiên: Khiết: uhm, đông đông dễ bị ăn bơ ==
Vương Tâm Khiết: Vắng mới dễ nói chuyện :))
TửNguyệtLiên: Hôm nay vắng quá, mọi ngày giờ này đã toàn người với người
Vương Tâm Khiết: Bớt mưa rồi.
Vương Tâm Khiết: =.=
TửNguyệtLiên: Khiết: ta cũng chịu, nhắc đến chữ khuya thì ta chỉ biết mỗi chữ khuya khoắt thôi ^o^
Vương Tâm Khiết: Liên. thử nối tiếp từ ấy xem =,=
TửNguyệtLiên: Khiết: ta thắng rồi, yeah
Ngọc Sơn Bạc: [ Game ] Thử Tài Đoán Ảnh - Kỳ III

~ ủng hộ cho Bạc nga ~
Vương Tâm Khiết: =.= bó chiếu.
TửNguyệtLiên: khuya khoắt

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.