Diễn đàn Lê Quý Đôn








images







Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 712 bài ] 

Vợ trước giá trên trời của Tổng giám đốc - Hàn Trinh Trinh

 
 24.03.2014, 21:08
Hình đại diện của thành viên
VIP of CLB Tiểu Thuyết
VIP of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 04.08.2013, 17:20
Tuổi: 40 Nữ
Bài viết: 2713
Được thanks: 40576 lần
Điểm: 10.3
 Re: [Hiện đại] Vợ trước giá trên trời của Tổng giám đốc - Hàn Trinh Trinh - Điểm: 10

Chương 381: Hi vọng (1)

Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết nghe xong, cùng nhìn về phía Trần lão.

Trần lão đi tới trước cửa nhà, xoay người lại nhìn bọn họ nói: "Vào đây . . . . . ."

Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết nghe thấy, đành phải đáp lời, buông tay người yêu của mình, sau đó cùng nhau đi vào trong phòng khách, đi vào trong phòng Trần lão.

Daniel và Tần Thư Lôi cùng tất cả mọi người trong sân bình tĩnh, chờ đợi.

Vẻ mặt của Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết bình tĩnh, lạnh nhạt đi vào phòng, thấy hôm nay Trần lão giống như một trưởng bối, ngồi trên ghế bành gần giá sách nhìn mình, ánh mắt bọn họ cùng lóe lên, rồi cúi đầu . . . . . .

Trần lão nhìn hai đứa bé im lặng như vậy, ông cười khẽ một tiếng, có chút cảm khái nói: "Dường như lúc các cháu vừa tới nơi này . . . . . rất vui vẻ?"

Bọn họ không lên tiếng, lại nhìn Trần lão.

Trần lão nhìn bọn họ như vậy, cũng chỉ mỉm cười, nói: "Tại sao mặc vào quần áo sang trọng, cũng đã quên mất vui vẻ rồi ? Chuyện thế trên đời này, không nặng nề đến như thế, đừng cảm thấy đã trải qua gió to sóng lớn gì. . . . . ..Lúc người bạn già của ông còn sống, hay bà ấy đã rời xa ông thì ông cũng vui vẻ. . . . . . Các cháu còn chưa biết nổi khổ chia ly, tự nhiên không hiểu được mùi vị đó, tháng ngày chồng chất, trằn trọc chịu đựng, ngày mai có xảy ra chuyện gì, cũng không thể biết trước, trước mắt các cháu có thể làm, chính là tự chăm sóc tốt cho mình . . . . . ."

Hàn Văn Hạo nhìn Trần lão

Hạ Tuyết cũng nhìn Trần lão.

Trần lão lại nhìn Hạ Tuyết, đứa bé này đơn thuần, thiện lương, khoan dung với người khác, ông mỉm cười nói: "Tuyết nha đầu, ông cho cháu một câu nói, cháu hãy nghe cho kỹ . . . . . ."

Hạ Tuyết nghiêm túc nhìn Trần lão.

Trần lão vô cùng thương tiếc nhìn Hạ Tuyết nói: "Nha đầu, trái tim của con người chỉ có một, cho nên cô đơn là tất nhiên. Quá khứ cháu đã kiên cường đi tới, cháu vẫn cho rằng mình cô đơn, thật ra thì không phải vậy, có một người luôn ở cạnh cháu ……... Cháu có biết là ai không ?"

Ánh mắt Hạ Tuyết chăm chú, lắc lắc đầu, nhìn ông.

Trần lão nhìn cô thật sâu, mỉm cười nói: "Đó chính là bản thân cháu . . . . ."

Hạ Tuyết sửng sốt nhìn Trần lão.

Trần lão cảm khái, ngẩng đầu lên, nhìn mọi thứ cũ kỹ xung quanh, chậm rãi nói: "Ông đã từng có một thời huy hoàng, nhưng cuối cùng mới phát hiện, trải qua cần lao, cũng không sánh bằng khát vọng của tâm hồn, nếu như trong dĩ vãng, ông không quá chú tâm vào sự nghiệp thì vợ và con trai của ông không phải đau đớn ra đi, khi ông phát hiện ra mọi thứ, hối hận đã không còn kịp nữa . . . . . . Cho nên nhìn thẳng khát vọng tâm hồn mình rất quan trọng, coi trọng người mình yêu, cũng rất quan trọng . . . . . . Quá khứ của cháu cũng vì nhìn thẳng mình, cho nên cô đơn cũng là một loại rất hạnh phúc! Hiểu không ? Ít nhất làm bạn với cháu, có hi vọng, có cơ hội, có thời gian, có bạn bè . . . . . ."

Hạ Tuyết kích động nhìn Trần lão, nước mắt lăn xuống.

Hai mắt Trần lão cũng ửng đỏ nhìn Hạ Tuyết nói: "Cho nên. . . . . . Khi ông nhìn thẳng nội tâm của chính mình, làm bạn với mình, thời gian sẽ không còn ý nghĩa nữa, loại cô đơn này, các cháu tưởng tượng không biết bao nhiêu thê lương và tuyệt vọng. . . . . . Đừng buông tha mơ ước, cơ hội và tình yêu, cũng không uổng một kiếp người

Hạ Tuyết đột nhiên đi tới trước mặt Trần lão, nửa quỳ trước mặt Trần lão, mặt dán vào đầu gối Trần lão nghẹn ngào nói: "Gia gia . . . . . . Cám ơn ông . . . . . ."

Hàn Văn Hạo nắm chặt tay, không lên tiếng.

Trần lão mỉm cười, lại nói: "Mặc kệ tương lai xảy ra chuyện gì, hãy lắng nghe tiếng nói của trái tim mình . . . . . . Hiểu không? Mặc kệ có bao nhiêu lý do chẳng đặng đừng, chỉ cần cháu không muốn buông tha mình, có một ngày sẽ có thể có vén mây mù nhìn trời sáng . . . . . ."

Hạ Tuyết rưng rưng gật đầu.

Trần lão lại ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo, cười nhạt nói: "Văn Hạo. . . . . . Ông cũng không nhiều lời với cháu, ông rất yên tâm về cháu, bởi vì cháu là một người rất biết cân nhắc, nhưng ông vẫn muốn nói với cháu một câu, mọi việc phải chừa con đường sống, làm người phải nên suy nghĩ một chút . . . . . . Đừng giống như cha của cháu, đoạn tuyệt tất cả!"

Hàn Văn Hạo khiếp sợ nhìn Trần lão!

Trần lão cũng không nói nhiều, chỉ vỗ nhẹ vai Hạ Tuyết nói: "Đến chỗ của ông lâu như vậy, hôm nay phải rời đi, rót cho ông một ly trà được không ?"

Hạ Tuyết khóc, vội vàng gật đầu, nhấc váy, vừa khóc, vừa đứng lên, đi tới trước bàn đọc sách, sau đó cầm bình trà bằng sứ màu xanh lam, rót một ly trà, sau đó trở về trước mặt Trần lão, nói: "Gia gia, uống trà. . . . . ."

Trần lão nhìn Hạ Tuyết chăm chú, nghiêm khắc ra lệnh . . . . . ."Quỳ xuống ….."

Hạ Tuyết nghe lời, quỳ gối trước mặt Trần lão, nhìn ông, nói: "Gia gia . . . . . . Mời ông uống trà . . . . . ."

"Tốt. . . . . ." Trần lão mỉm cười nhận lấy ly trà trong tay Hạ Tuyết, sau đó mở nắp trà, hớp một ngụm trà, đặt xuống bàn, rồi nhìn Hạ Tuyết thật sâu, nói: "Hôm nay ông uống ly trà của cháu, cháu chính là cháu gái của ông, ông có món đồ tốt muốn giao cho cháu, ông tin có một ngày, cháu sẽ cần tới nó . . . . . ."

Hạ Tuyết sửng sốt nhìn Trần lão.

Trần lão đỡ Hạ Tuyết đứng lên, tự mình đi tới sau giá sách, rút ra một túi công văn bằng da vàng cũ kỹ và từ trong ngăn kéo bưng ra một hộp gỗ nhỏ, đưa đến trước mặt của Hạ Tuyết, nhìn chằm chằm cô, trầm tư, có chút thê lương tuổi già, cúi đầu, hai mắt đỏ thắm nói: "Món quà này, vốn là muốn đợi một ngày nào đó, cháu gái ông kết hôn, sẽ tặng cho nó, nhưng nó đã chặn cửa ba ngày ba đêm, ông khó tránh khỏi thất vọng, thất vọng tâm tính của nó quá cứng rắn và không thiện lương, không nghĩ tới, lúc ông sắp rời khỏi cõi đời này, còn gặp được một nha đầu ngốc thiện lương như vậy, cho nên ông đem hai món quà này tặng cho cháu ! Nhớ kỹ, phải giữ cẩn thận hai món quà này ! Hiểu không ?"

"Gia gia. . . . . ." Hạ Tuyết không biết nói gì, không dám nhận lấy, nói: "Đây là quà tặng ông để lại cho cháu gái, cháu làm sao có thể nhận lấy?"

Trần lão mỉm cười nhìn Hạ Tuyết, có chút tiếc nuối nói: "Mặc dù ông thương yêu cháu gái, nhưng ông đã trải qua đường đời, có nhiều chuyện đều nhìn rất rõ ràng, ông tuyệt đối không thể đem tâm huyết nhiều năm, giao vào trong tay một người ích kỷ như vậy, nó sẽ không thừa kế, cũng chỉ biết phá hủy mà thôi . . . . . cháu nhận lấy đi . . . . . . Coi như là một phần tâm ý của ông tặng cho nha đầu đã ca hát cho ông ăn cơm, cháu đã cho ông khát vọng tình thân trong nhiều năm qua, đây là cái cháu nên được. . . . . . Nhận lấy đi. . . . . . Tương lai cháu sẽ cần đến nó . . . . . ."

Hạ Tuyết do dự một chút, nhìn Hàn Văn Hạo.

Hàn Văn Hạo đành phải trầm trọng, nói: "Gia gia đưa cho cô, cô nhận thôi. . . ."

Hạ Tuyết suy nghĩ, vừa khóc, vừa nhận lấy nó, nhìn túi công văn trong tay và cái hộp gỗ màu đỏ rất tốt, ngửi được một mùi thơm sâu nồng, cô không nhịn được, lại ngẩng đầu nhìn Trần lão, nói: "Gia gia, trong này là cái gì vậy ?"

Trần lão thần bí cười, nói: "Trong tương lai, cháu sẽ mở ra thôi..” Cô đành phải ôm nó, giống như một báu vật, nhìn Trần lão, cảm kích nói: "Cám ơn gia gia . . . . . ."

Trần lão yêu thương cười một tiếng, sau đó nắm từng bàn tay của hai người bọn họ, nhìn hai đứa bé bên trái, bên phải, ông thở dài, nói: "Hỏi thế gian tình là vật chi, mặc kệ cuối cùng các cháu có thể đến với nhau được hay không, chỉ mong các cháu đều được hạnh phúc mỹ mãn. . . . . . Đi thôi, thời gian cũng không còn sớm nữa . . . . . ."

"Gia gia . . . . . ." Hạ Tuyết không muốn rời xa, nhìn Trần lão, vội vàng nói: "Gia gia, chúng ta cùng đi đi, cháu không cha không mẹ, ông nhận cháu làm cháu gái, ông chính là ông nội của cháu, ông đi cùng cháu đi, cháu nhất định sẽ hiếu thuận với ông, nhất định sẽ! Ông yên tâm! Gia gia, cháu không yên lòng để ông một mình ở chỗ này, cùng đi với chúng cháu đi . . . . . ."

Trần lão cười khổ, thở dài nói: "Già rồi, không còn dùng được, vốn là còn có một tâm nguyện chưa làm xong, bây giờ cũng đã yên tâm rồi, ông không còn khát vọng nữa . . . . . . chỉ chờ một ngày trở về với cát vàng thôi. . . . . . Yên tâm, nơi này ông còn có cọp con, gà đen. . . . . . Còn cây táo dưới chân núi . . . . . ."

"Gia gia. . . . . . Đi theo cháu đi. . . . . . Cháu nhất định sẽ hiếu thuận với ông, mỗi ngày xong việc, sẽ trở về, lúc hoàng hôn, cùng ông tản bộ, được không? Gia gia . . . . . ." Hạ Tuyết nghẹn ngào, nói.

Trần lão nghe xong, hai mắt cũng cảm động đỏ thắm nhìn Hạ Tuyết, gật đầu tán thưởng nói: "Cháu là đứa bé ngoan, tương lai sẽ hạnh phúc . . . . . . Đi thôi. . . . . . Đừng lo lắng cho ông . . . . . . Ông đã quen với cuộc sống nơi này, nên không đi được. . . . . . Sau này có duyên sẽ gặp nhau, cháu nhất định phải thật tốt, hiểu không ?"

Hạ Tuyết vẫn không muốn rời xa, nhìn Trần lão . . . . . .

"Đi thôi. . . . . ." Trần lão một tay nắm cổ tay Hạ Tuyết, một tay nắm cổ tay Hàn Văn Hạo, dắt bọn họ đi ra ngoài, vừa đi ra ngoài, vừa quay đầu sang nhìn Hàn Văn Hạo, ý tứ sâu xa nói: "Ông đưa cho cháu món quà cuối cùng . . . . . ."

Hàn Văn Hạo không hiểu nhìn Trần lão.

VUI LÒNG KHÔNG COMMENT VÀO TOPIC NÀY!

:clap:
Trần lão đã đưa cho HT món quà gì? tại sao dặn phải cất cẩn thận? tại sao ông lại nói với HVH là cho cháu món quà cuối cùng? món quà đó đâu? có phải là một con người sống động HT hay không? mời đọc giả theo dõi!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
     
 24.03.2014, 21:18
Hình đại diện của thành viên
VIP of CLB Tiểu Thuyết
VIP of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 04.08.2013, 17:20
Tuổi: 40 Nữ
Bài viết: 2713
Được thanks: 40576 lần
Điểm: 10.3
 Re: [Hiện đại] Vợ trước giá trên trời của Tổng giám đốc - Hàn Trinh Trinh - Điểm: 10

Chương 381: Hi vọng (2)

Trần lão không nói gì thêm, đưa hai người đi ra sân, hai chiếc máy bay trực thăng đã bắt đầu ở trên không lượn vòng, rồi đáp xuống khoảng đất trống rộng lớn ngoài sân, Daniel và Tần Thư Lôi đang nhìn bọn họ.

Trong lòng của Hạ Tuyết đau nhói, quay đầu lại nhìn về phía Trần lão, khóc nói: "Gia gia . . . . . . Cháu không nỡ rời xa ông, gia gia . . . . . ."

Trần lão cười khẽ, nói với Hạ Tuyết: "Tuyết nha đầu, đối với một số chuyện đã qua, phải dũng cảm nói lời tạm biệt, đối với người không có duyên phận, cũng phải dũng cảm nói lời tạm biệt, đừng tạo thêm nghiệt duyên . . . . . ."

Hạ Tuyết rơi lệ nhìn Trần lão, không hiểu lời của ông.

"Đi thôi. . . . . ." Trần lão lại thúc giục.

Daniel bước lên phía trước, đỡ Hạ Tuyết, nhìn Trần lão cúi người thật thấp, nói: "Cám ơn ông, gia gia, mấy ngày nay rất cám ơn ông . . . . . ."

Trần lão mỉm cười nhìn Daniel, nhìn người đàn ông này tha thứ đại lượng, cơ trí hai mắt sáng loáng, cả người phát ra hơi thở tôn quý, không cho người khác xâm phạm, ông chậm rãi gật đầu nói: "Đừng khách khí, chăm sóc tốt cho nha đầu này. . . . . . Gặp lại sau. . . . . . . . ."

"Gia gia . . . . . Ông theo cháu đi . . . . . .Gia gia, cháu không nỡ xa ông . . . . . ." Hạ Tuyết vừa khóc vừa được Daniel nắm tay bước đi, vừa đi vừa xoay người nhìn về phía bóng dáng già nua của Trần lão, đứng ở trong sân, cô đơn nhìn mình, cô rơi lệ thương tâm ngồi lên máy bay trực thăng, tựa vào bên cửa sổ, nhìn Trần lão nghẹn ngào gọi to: "Gia gia …… Gia gia ….... Cháu sẽ nhớ đến ông . . . . . . Cháu sẽ rất nhớ, rất nhớ ông …….. Gia gia, kiếp sau có duyên, cháu muốn làm cháu gái của ông, sẽ thật hiếu thuận với ông . . . . . . Gia gia . . . . ."

Ở trong tiếng động rền vang, Trần lão nghe thấy tiếng nói mềm mại, dịu ngọt, trên khuôn mặt già nua mỉm cười, nước mắt trong hai hốc mắt cũng lăn xuống, nhưng vươn tay nhẹ nhàng vẫy vẫy. . . . . .

"Gia gia. . . . . . Gia gia. . . . . . Cháu sẽ nhớ ông. . . . . . Cháu sẽ nhớ ông . . . . . . Đời này kiếp này, cả đời cháu cũng sẽ nhớ nhung nơi này và nhớ nhung ông . . . . . ." máy bay trực thăng sắp đóng cửa lại, Hạ Tuyết khóc nói.

Hàn Văn Hạo cũng đứng trước mặt Trần lão, cúi người thật sâu, nói: "Trần gia gia. . . . . . Cháu đi đây! ! Văn Hạo sẽ nhớ lời dạy dỗ của ông! Cám ơn ông ! !"

Trần lão nhìn anh thật sâu, nói: "Đi đi. . . . . . Chúc cháu hạnh phúc . . . . . ."

Hàn Văn Hạo gật đầu, xoay người sải bước dắt tay vợ chưa cưới của mình, bước lên máy bay trực thăng. . . . . .

Hai chiếc máy bay trực thăng chậm rãi bay lên, thế giới bên ngoài núi, còn có rất nhiều chuyện, chờ đón bọn họ. . . . . .

Hạ Tuyết tựa người vào trước cửa sổ, cảm giác máy bay trực thăng ở trên không, sau khi lượn một vòng trên căn nhà nhỏ, mới chậm rãi bay đi, cô rơi lệ nhìn Trần lão vẫn còn đứng ở trong sân, nghiêng người nhìn mình, cô cắn răng, ôm chặt quà tặng trong tay nói: "Gia gia, ông yên tâm, cháu nhất định sẽ khỏe mà . . . . . Nhất định! !"

Ra khỏi núi bọn họ sẽ gặp được ai? chuyện dỡ khóc dỡ cười gì xảy ra? Mời xem tiếp chương sau: "tiểu thư Hi Văn"

VUI LÒNG KHÔNG COMMENT VÀO TOPIC NÀY!

:clap:
Ra khỏi núi bọn họ sẽ gặp được ai? chuyện dỡ khóc dỡ cười gì xảy ra? Mời xem tiếp chương sau: "tiểu thư Hi Văn"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
     
 25.03.2014, 20:53
Hình đại diện của thành viên
VIP of CLB Tiểu Thuyết
VIP of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 04.08.2013, 17:20
Tuổi: 40 Nữ
Bài viết: 2713
Được thanks: 40576 lần
Điểm: 10.3
 Re: [Hiện đại] Vợ trước giá trên trời của Tổng giám đốc - Hàn Trinh Trinh - Điểm: 10

Chương 382: Hi Văn tiểu thư

Tin tức Tân tấn ảnh hậu và tổng giám đốc Hàn thị mất tích ly kỳ, cuối cùng đã bùng phát dữ dội, lúc mà người trong khắp thành phố đang bàn tán sôi nổi về chuyện sống chết của bọn họ, bàn tán chuyện ai sẽ đảm vai chính trong bộ phim “Trà Hoa Nữ” khi Hạ Tuyết bị mắc nạn thì một lần nữa tin tức lại truyền ra, Hạ Tuyết không chết, mà lúc bị ngã xuống vách núi đã được một lão nông dân cứu sống, xì căng đan giữa cô và Hàn tổng giám đốc, rốt cuộc không chạy khỏi con mắt đầy kinh nghiệm của giới truyền thông, nhưng bọn họ lại hoàn toàn thờ ơ lạnh nhạt, rốt cuộc công ty điện ảnh và truyền hình Toàn Cầu và công ty One-King lại muốn xuất chiêu gì mà dính xì căng đan hết lần này đến lần khác . . . .

Nhưng không cần nói dối, bọn họ đều im lặng, mặc cho thế giới ở bên ngoài núi tranh cãi, mặc cho phóng viên truyền thông bên ngoài núi chờ đợi trên quảng trường vườn trà, bọn họ đang xôn xao thảo luận, nhìn lên bầu trời xanh thẳm, sau đó thấy mười mấy chiếc máy bay trực thăng chậm rãi bay tới, rất nhiều quan chức biết Hàn tổng giám đốc và con dâu Tổng Thống Pháp đã đến, lập tức cho cảnh sát dọn dẹp trống quãng trường, ngăn cản bọn phóng viên ra ngoài khoảng sân rộng vườn trà, chỉ có ánh đèn lóe lên.

Hai chiếc xe có rèm che cùng chạy tới, một chiếc là Rolls-Royce, một chiếc là xe chính phủ, cùng đại biểu cho tài phú và quyền lực cao nhất chiếc xe chuyên dụng chậm dừng ở trên khoảng đất trống, tất cả cảnh sát và đám vệ sĩ lập tức chặn gác, đám vệ sĩ đi lên phía trước, mở cửa cho hai chiếc xe, chiếc Rolls-Royce bên trái đã nhìn thấy Hàn Trung Trí mặc âu phục màu đen và Trang Minh Nguyệt mặc đồ công sở Chanel màu xanh dương, dịu dàng động người bước ra, bảo dưỡng nhiều năm, trên mặt của bà vẫn không thấy dấu vết tàn phá của năm tháng, mà càng thêm một chút phong vận thành thục, bà đã từng được mệnh danh là người phụ nữ đẹp nhất thành phố.

Cửa chiếc xe chính phủ cũng mở ra, bước ra là Tổng Thống Blake Pháp, mặc âu phục màu bạc, toàn thân phát ra hơi thở tôn quý, nét mặt hồng hào, ánh mắt tràn đầy ý cười, lúc nhìn người, lộ ra khoan dung và hào phóng, chỉ vì thân phận của ông ta càng làm cho ông ta phát ra mạnh mẽ, ông ta vui mừng quay đầu nhìn về phía cửa xe bên trái . . . . . .

Rốt cuộc Lam Anh bước ra khỏi cửa xe, mặc chiếc váy suông màu xanh dương đậm, không có tay, mang bao tay tơ tằm màu đen, trên ngón trỏ đeo chiếc nhẫn 15 karat bằng trứng bồ câu, mái tóc xoăn thả đến eo rất quyến rũ, đôi mắt phượng khẽ chớp, phát ra ánh sáng phản nghịch, chính vì điểm phản nghịch này, làm cho bà tỏa sáng, hấp dẫn và xinh đẹp, bà kéo nhẹ chiếc váy, đi tới bên chồng, bước đi vô cùng uyển chuyển, tao nhã . . . . . .

Hàn Trung Trí nhìn Lam Anh một cái, liền đỡ vợ đi về phía trước, bốn người nhìn nhau, bởi vì con cái của bọn họ đều bình an, cho nên lần này gặp mặt, bọn họ vẫn tràn đầy vui vẻ, Trang Minh Nguyệt tiến lên trước, nắm nhẹ tay Lam Anh, nhìn bà vô cùng tôn quý, cảm thán nói: "Lam Anh, đã nhiều năm không gặp, bà vẫn xinh đẹp như vậy. . . . "

Lam Anh khẽ mỉm cười, hai mắt chớp động, dịu dàng nói: "Bà là phu nhân đẹp nhất, tôi không dám so đâu . . . . . . Nghe nói vợ chưa cưới của Văn Hạo là một trong mười danh viện thế giới, là người Á Châu duy nhất có thể trúng cử danh viện, thật bội phục ánh mắt các người chọn lựa cô dâu . . . . . ."

Trang Minh Nguyệt đành miễn cưỡng cười cười, Văn Hạo và Hạ Tuyết cùng rơi xuống vách núi, ông già kia vốn có rất nhiều nghi vấn, nay nghe Lam Anh nói như vậy, cũng vội vàng khách sáo nói: "Nhưng Hạ Tuyết là tân tấn ảnh hậu năm nay. . . . . . Năng lực vượt trội, xinh đẹp, quyến rũ, xem ra đã được bà truyền thừa và dạy dỗ tốt . . . . . ."

Blake cũng sảng lãnmỉm cười nói: "Ở trong mắt của chúng tôi, Hạ Tuyết là con gái chúng tôi, chúng tôi cũng vô cùng yêu quý nó . . . . . ."

Hàn Trung Trí không nói gì, chỉ miễn cưỡng cười cười, trong ánh mắt tỏ ý khinh thường, Lam Anh liếc mắt, mặt vẫn không chút thay đổi nhìn ông ta một cái, lại nhìn Trang Minh Nguyệt. . . . . .

Ánh mắt Trang Minh Nguyệt chớp một cái, vội vàng lại cúi đầu, Lam Anh thấy vậy, cũng không đếm xỉa, khẽ mỉm cười.

"Bọn họ tới rồi ! !" Có người kêu to! !

Bốn người đồng thời lên, quả nhiên thấy trên bầu trời xanh thẳm, mười mấy chiếc máy bay trực thăng, mười chiếc đi đầu đang ở trên không trung lượn thật lâu, cuối cùng bay ra khỏi vườn trà, chỉ còn lại ba chiếc máy bay trực thăng chậm rãi hạ xuống, làm nổi lên bụi đất đầy trời, cánh quạt mang đến sức gió khổng lồ, từng trận gió thổi tới, cửa chiếc máy bay cầm đầu mở ra, hai anh em Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt bước ra, ba ngày không thấy, bọn họ đã vô cùng mệt mỏi không chịu nổi, Trang Minh Nguyệt thấy con trai, kích động hai mắt đỏ thắm, nắm chặttay chồng!

"Bà đừng thất lễ như vậy! ! Không bình tĩnh ! Giống cái gì?" Hàn Trung Trí mặt lạnh nói với Trang Minh Nguyệt !

Trang Minh Nguyệt không dám lên tiếng, chỉ đành vội vàng buông lỏng tay Hàn Trung Trí ra, lại mong ngóng nhìn con trai đi tới, bà thở dài một hơi, cười. . . . . .

"Mẹ!" Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt cùng mỉm cười đi về phía mẹ, hai người ôm mẹ một cái, sau đó, bọn họ thân thiết chào hỏi Lam Anh và Blake, tiếp theo nhìn thấy Hàn Văn Hạo dắt tay Tần Thư Lôi, Daniel dắt tay Hạ Tuyết, đi ra khỏi máy bay trực thăng, lúc này, rất nhiều ánh đèn flash không ngừng lóe lên trên người của bọn họ, ánh sáng quá chói mắt, thậm chí có phóng viên kích động chen tới trước, đã bị cảnh vệ ngăn cản ra ngoài.

Bốn người trẻ tuổi như trời đất tạo nên, nhìn bốn người lớn tuổi, đều cảm thán sống sót sau tai nạn, Hạ Tuyết kích động nhào vào trong ngực Blake, vui vẻ kêu nhỏ: "PAPA ! Con rất nhớ người !"

Blake sảng lãng cười to, sau đó đỡ vai Hạ Tuyết, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nói: "Con dâu của tôi vẫn xinh đẹp động lòng người như vậy !"

Hạ Tuyết không nhịn được cười một tiếng, nhìn Lam Anh, lại không nhịn được kích động kêu nhỏ. . . . . ."Mẹ. . . . . ."

Lam Anh thở dài, tiến lên ôm Hạ Tuyết, sau đó xúc động, nói: "Không sao, con gái . . . . Không có việc gì là tốt rồi, đều do Daniel không chăm sóc tốt cho con . . . . . ."

Daniel vừa nghe, liền bật cười nói: "Tại sao lại là lỗi của con ? Mỗi lần cô ấy tức giận, tố cáo với hai người, liền nhất định là lỗi của con . . . . . ."

"Chẳng lẽ không đúng?" Lam Anh cố ý trợn mắt nhìn con trai, lại thấy Hàn Trung Trí và trang Minh Nguyệt đang gặp mặt con trai, bà cũng mỉm cười dắt Hạ Tuyết đi tới trước mặt bọn họ nói: ". . . . . . Chính thức chào hỏi bác trai, bác gái đi. . . . . . Bọn họ là bạn bè lâu năm của mẹ và PAPA con . . . . . ."

Hạ Tuyết giật mình, có chút băn khoăn nhìn Hàn Trung Trí và Trang Minh Nguyệt, ánh mắt lóe chớp một cái, vội vàng cung kính gật đầu nói: "Chào bác trai, bác gái . . . . . ."

Hàn Văn Hạo đứng một bên, nhìn cô một cái.

Hàn Trung Trí căn bản không thèm nhìn Hạ Tuyết, mặt lạnh nói: "Ừ. . . . . . Được, về sau làm việc, đừng nên vọng động lớn như vậy, đừng quá xúc động, không chăm sóc được cho mình, còn làm ảnh hưởng đến người khác, cô là con dâu Tổng Thống Pháp, vợ của Daniel, về sau nên chú ý hơn, đừng làm trò cười cho người khác ! Hành động luôn không nghiêm túc như vậy, thì làm thế nào ?"

Trong lòng của Hạ Tuyết căng thẳng, sắc mặt có chút tái nhợt, đôi môi co rút, nói: "Vâng . . . . . bác trai . . . . . ."

Trang Minh Nguyệt cũng kích động nhìn Hạ Tuyết cười nói: "Cháu khỏe chứ, nghe nói các cháu đã đính hôn, chúc mừng. . . . . ."

Hạ Tuyết không khỏi liếc mắt nhìn người phụ nữ xinh đẹp này, miễn cưỡng mỉm cười, nói: "Cám ơn.”

"Tốt lắm, tốt lắm, mấy đứa nhỏ không có việc gì, chúng ta yên tâm rồi ! Đi về trước rồi hãy nói. . . . . ." Hàn Trung Trí vui vẻ nói xong, lại nghe có người kêu nhỏ: "Tổng Thống, Hi Văn tiểu thư đến rồi!"

Mọi người sững sờ, Hạ Tuyết kích động mỉm cười nói: "Con gái của tôi tới?"

VUI LÒNG KHÔNG COMMENT VÀO TOPIC NÀY!

:clap:
Đón xem cuộc đối đầu ngoạn mục của cha con nhà họ Hàn và Tiểu thư Hi Văn trong tập tiếp theo "Không biết dạy con, là lỗi của cha" chap này đăng lên trễ 1 chút.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
     
 25.03.2014, 22:58
Hình đại diện của thành viên
VIP of CLB Tiểu Thuyết
VIP of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 04.08.2013, 17:20
Tuổi: 40 Nữ
Bài viết: 2713
Được thanks: 40576 lần
Điểm: 10.3
 Re: [Hiện đại] Vợ trước giá trên trời của Tổng giám đốc - Hàn Trinh Trinh - Điểm: 10

Chương 383: Không biết dạy con, là lỗi của cha!

Một chiếc màu đỏ thẫm cổ xưa chậm rãi chạy vào vườn trà, cuối cùng ngừng lại.

Mặc Nhã vội tiến lên, cửa mở ra! !

Cô bé Hi Văn buộc đuôi ngựa thật cao, mặc áo sơ mi trắng, quần cao bồi màu đen, đeo kính nhỏ, vẻ mặt nghiêm túc, chống cây dù nhỏ màu đỏ thẫm bước xuống xe, không nói gì, sải bước đi về phía mọi người, vừa đi, vừa chu miệng nói: "Thật là một ngày không để cho người ta yên tâm được mà, mới xa tôi chưa đầy hai ngày, thì gây ra chuyện lớn như vậy cho rồi!"

Hạ Tuyết vừa nhìn thấy con gái sáng lạn như ánh nắng mặt trời, trong lòng cô nở hoa, cảm thấy tội lỗi gì, ủy khuất gì đều đi biến mất, chỉ cần thấy con gái, cô cái gì cũng có thể buông xuống, cô lập tức bước nhanh đi tới con gái, kích động dang hai tay ra, vui vẻ kêu to: "Bảo bối. . . . . ."

Hi Văn mặt lạnh đi qua bên người mẹ, cất giọng trong vắt để lại một câu: "Mẹ nên có chừng mực!"

Hạ Tuyết sửng sốt, đứng một bên, nhìn con gái đi qua bên cạnh mình, đi về phía trước, cô hướng theo bóng lưng con gái kêu to: "Này! Không phải con đến thăm mẹ sao?"

Cô bé Hi Văn chống cây dù nhỏ, đi qua bên cạnh Lam Anh và Blake, lại cất giọng trong vắt, nói: "Tại sao con phải tới thăm mẹ ? Con nhìn gương mặt của mẹ đã gần sáu năm rồi, còn có cái gì để nhìn nữa? Cái người này, tại sao không để cho người ta bớt lo lắng hả, mất tích luôn cũng được!" Cô bé nói xong, người đã đi tới trước mặt của Hàn Văn Hạo, tay cầm cây dù, ngón trỏ duỗi ra, chỉ vào Hàn Văn Hạo, nghiến hàm răng con báo nhỏ kêu to: "Chú ... ....."

Hàn Văn Hạo sững sờ, thấy con gái xinh đẹp, sáng lạn, hoạt bát, đáng yêu đứng trước mặt của mình, trong lòng của anh ấm áp, cảm thấy tất cả đều trở nên mềm mại, thậm chí anh cảm thấy, trên thế giới này, chỉ có Hi Văn mới xứng đáng là con gái của mình, anh dịu giọng, nhìn con gái hỏi: "Chuyện gì vậy ?"

Mọi người cũng tò mò nhìn cô bé Hi Văn, bao gồm Hàn Trung Trí, nhìn một cái cảm thấy cô bé này vô cùng hấp dẫn người ta, nhưng Hàn Trung Trí lại cảm thấy cô bé con này không lễ phép, ông ta nhướng mày, lợi dụng thân phận người lớn, mở miệng . . . . . . "Người bạn nhỏ, cháu . . . . . ."

"Gia gia! !" Cô bé Hi Văn đột nhiên quay đầu lại, khuôn mặt đeo mắt kính nhìn Hàn Trung Trí, rất nghênh ngang, kiêu ngạo, nói: "Cháu muốn nói chuyện với ông chú này trước, xin ông đừng chen miệng vào !"

"Hi Văn! !" Hạ Tuyết lập tức kêu con gái: "Không được vô lễ !"

"Mẹ câm miệng cho con !" Hi Văn nói ngay, sau đó chỉ một ngón tay vào Hàn Văn Hạo, nghiến hàm răng con báo nhỏ, tức giận nói: "Chú ……. Có phải chú làm cho mẹ cháu ngã xuống vách núi hay không ! ?"

Mọi người cùng nhau sửng sốt nhìn cô bé này, Daniel bước nhanh tới, muốn ngăn cản Hi Văn, không ngờ bị Hi Văn dùng một tay, khí thế tràn đầy, đẩy ra!

Hàn Văn Hạo có chút bất đắc dĩ nói: "Không phải. . . . . . Là thắng xe của mẹ cháu có vấn đề, cho nên chúng tôi mới ngã xuống vách núi. . . . . ."

Cô bé Hi Văn ra vẻ hiểu biết, gật đầu, sau đó nói năng mạch lạc: "Lúc cháu đến đây, cũng đã biết tình huống, nhưng cháu vẫn có chút không hiểu, muốn thỉnh giáo chú!"

Hàn Văn Hạo nhìn thái độ con gái như vậy, liền gật đầu nói: "Tốt! Cháu nói đi!"

Cô bé Hi Văn tháo mắt kính của mình ra, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm Hàn Văn Hạo, tức giận nói: "Cháu nghe nói mẹ và chú cùng nhau nhảy xe! Sau khi mẹ nhảy xe, sau đó ngã xuống vách núi! Mà chú, hoàn toàn không cần phải nhảy xuống cùng mẹ, tại sao chú phải nhảy xuống?"

Hạ Tuyết lo lắng đi tới của con gái, cầu xin tha thứ, nói: "Tiểu tổ tông, con muốn làm gì ?"

"Mẹ câm miệng cho con !" Hi Văn cất giọng trong vắt nói xong, lại nhìn Hàn Văn Hạo hỏi: "Nói đi! Lý do tại sao ?"

Hàn Văn Hạo ở trước mặt nhiều người như vậy, thật sự có chút lúng túng, suy nghĩ một chút, bất đắc dĩ nhìn con gái, nói: "Chú . . . . . . Lúc ấy nhảy xuống, là giống như bản năng của con người . . . . . . Cũng không thể trơ mắt nhìn mẹ của cháu xảy ra việc gì ?"

Hạ Tuyết cúi đầu không dám lên tiếng.

"Tốt!" Hi Văn bình tĩnh gật đầu, sau đó nhìn Hàn Văn Hạo, đi thẳng vào vấn đề, nói: "Cũng vì chú không hề có lý trí, xúc động nhất thời, mới xảy ra chuyện mẹ cháu và chú bị vây ở trong núi hai ngày hai đêm! Lúc ấy căn bản chú không cần nhảy xuống, mà báo cảnh sát tới xử lý, cảnh sát sẽ đi xuống nơi mẹ bị ngã dưới núi và rất nhanh sẽ tìm được mẹ ! Nhưng cũng vì chú không có đầu óc, lý trí kích động, mới làm cho mẹ cháu bị mất tích dưới vách núi hai ngày hai đêm! Chú phải biết mẹ cháu là ảnh hậu, ngôi sao kiêng kỵ nhất là dính xì căng đan cùng người khác! Nhưng chú không nghĩ đến điểm này sao ? Lúc ấy, căn bản mẹ cháu cũng không cần chú ! Mà chú, chỉ bằng vào bản năng con người, làm cho mẹ cháu càng lâm vào hiểm cảnh, sáng nay lúc cháu thức dậy, mới phát hiện xì căng đan của mẹ và chú, chú làm như vậy, phá hủy danh tiếng của mẹ cháu, chú làm sao phụ trách?"

Hàn Văn Hạo nhìn con gái không chừa đường lui, trong lòng anh cảm thán, thật là “hổ phụ không sinh ra khuyển nữ” a!

Vẻ mặt mọi người kinh ngạc, nhìn cô bé con chưa đầy sáu tuổi, giật mình không nói nên lời.

Hàn Văn Kiệt và Hàn Văn Vũ nhìn cô cháu gái nhỏ . . . . . .

Hàn Trung Trí nhìn đứa con trai vô cùng kiêu ngạo của mình lại bị cô bé con dạy dỗ ở trước mặt công chúng, vẻ mặt ông ta lạnh lùng, mở miệng nói: "Cô bé con, nói như cháu vậy thì không đúng rồi, ông chú này vì thấy mẹ của cháu đang gặp nguy hiểm, nhất thời sốt ruột nhảy xuống, dù sao đi nữa trong lòng cháu cũng nên cảm kích chứ?"

Cô giống như một cô gái trưởng thành, nhanh chóng nhưng tao nhã quay đầu nhìn về phía ông lão, vô cùng nghiêm túc, cất giọng trong vắt, nói: "Gia gia! Đây là ông đang dung túng cho con mình, sau này lại phạm sai lầm nữa, hiểu chưa? Cũng bởi vì chú ấy nhất thời xúc động như vậy, làm hại thể xác và tinh thần của mẹ cháu bị tổn thương, nếu như cháu không chỉ ra sai lầm này, tương lai xảy ra chuyện như vậy nữa, thì làm thế nào đây? Tục ngữ có nói, không biết dạy con, là lỗi của cha, chuyện này xảy ra, gia gia ngài cũng có một phần trách nhiệm!"

Hàn Trung Trí nhướng mày, vội vàng khụ khụ hai một tiếng, hai tay chấp sau lưng, không biết nên mới phải.

Trang Minh Nguyệt nhìn đứa bé này chăm chú . . . . . .

Hi Văn vẫn nhìn Hàn Trung Trí nói: "Gia gia, ông biết không? Cháu vẫn lấy sự nghiệp của mẹ cháu làm kiêu ngạo, kể từ ngày mẹ cháu đoạt giải hậu, bộ phim “Dịu dàng” đạt được danh tiếng rất lớn, bây giờ mẹ là người của công chúng, bất cứ lúc nào cũng phải giữ vững sự kiêu ngạo của bản thân, nhưng Quý công tử làm như vậy là phá hủy danh tiếng của mẹ cháu, thật sự là làm cho người ta tiếc nuối! ông bảo cháu làm sao không tức giận đây? phương pháp xử lí quá vụng về ! Cháu không thể tha thứ được ! !"

Hàn Trung Trí không nhịn được, nhìn cô bé con này, lại nghĩ đến bà mẹ ngây ngốc, làm sao lại có con gái như vậy lợi hại?

"Ông chú ! !" Hàn Hi Văn lại nhìn Hàn Văn Hạo, chỉ ra vấn đề nói: "Hi vọng đối với chuyện này, chú có thể tìm ra một biện pháp giải quyết! Cũng hi vọng về sau, xảy ra tình huống tương tự, xin chú giữ đầu óc bình tĩnh một chút! Cuộc đời của chúng ta phải tự mình phụ trách, nếu như chú phụ trách không đươc, xin chú giao cho cảnh sát !"

Hàn Văn Hạo bất đắc dĩ nhìn con gái, đột nhiên cười một tiếng, nói: "Nói như vậy, chú nhảy xuống, giằng co hai ngày hai đêm, là chú tự mình tìm chịu tội?"

"Chẳng lẽ không đúng sao?" Cô bé Hi Văn lập tức ngẩng đầu lên, giống như một con báo nhỏ, đôi mắt to tròn nhìn anh chằm chằm, thẳng thắn đáp lời !

Vẻ mặt của Hàn Văn Hạo đơ ra, nhớ Trần lão đã nói một câu: "Mọi việc đừng quá ngoan độc, làm việc gì phải suy nghĩ một chút, để tránh báo ứng!" Câu phía sau anh tự thêm vào !

VUI LÒNG KHÔNG COMMENT VÀO TRONG TOPIC NÀY!

:clap:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
     
 26.03.2014, 18:22
Hình đại diện của thành viên
VIP of CLB Tiểu Thuyết
VIP of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 04.08.2013, 17:20
Tuổi: 40 Nữ
Bài viết: 2713
Được thanks: 40576 lần
Điểm: 10.3
 Re: [Hiện đại] Vợ trước giá trên trời của Tổng giám đốc - Hàn Trinh Trinh - Điểm: 10

Chương 384: Tự mình giải quyết

Bầu không khí lập tức đông cứng !

Hàn Văn Vũ nhìn bộ dáng kia của anh trai, anh liền cười tiến lên phía trước, nhìn Hi Văn nói: "Ôi chao, cháu cũng đừng nóng giận, đừng trách ông chú này, cháu xem, không phải ông chú này chăm sóc cho mẹ cháu rất tốt sao? Vẻ mặt hồng hào, mập lên hai cân rồi ?"

Hi Văn lập tức quay đầu lại, nhìn mẹ một cái, nói: "Mẹ cháu vốn là lửa rừng cháy không thể dập tắt, gió xuân thổi vạn vật hồi sinh ! Mẹ có ăn không khí cũng sẽ mập lên !"

Con ngươi Hạ Tuyết trừng lớn, lập tức đi tới trước mặt của con gái, túm lấy thân thể của cô bé, tức giận nói: "Này! Sao con nói mẹ của con như vậy ? Mẹ ăn không khí cũng sẽ mập lên, làm sao sinh được con ? Con có biết mẹ mang thai mười tháng. . . . . ."

"Là tám tháng! Mẹ sinh non!" Hi Văn nhắc nhở mẹ !

"Mẹ mang thai con tám tháng cũng không có tư cách làm mẹ của con sao ?" Hạ Tuyết tức giận nói.

"Con vốn cũng muốn ở trong bụng mẹ ngây ngô đủ mười tháng, nhưng bụng của mẹ không có tiền đồ!" Cô bé Hi Văn nhún vai một cái, nói!

"Con . . . . . ." Hạ Tuyết không nói lời nào, muốn đưa tay bóp con gái, Daniel vội đi tới trước, ngồi xổm trước mặt của con gái, cười nói: "Hi! Người làm cho mẹ sinh non là PAPA. . . . . . con quên sao. . . . . ."

"Mẹ bị chuyện ma làm sợ! Trời sinh mẹ chỉ sợ chuyện ma! Chỉ cần nghe đến chuyện thần trí sẽ mơ hồ!" Hi Văn lập tức nói.

Hàn Văn Hạo nghe lời này, nhìn Hạ Tuyết một cái.

Hạ Tuyết “a” một tiếng, cũng không có khách khí, cãi lại nói: "Nếu như không có là chuyện quỷ quái này, mẹ cũng không sinh ra con !"

Daniel mỉm cười đi tới, ôm lấy Hi Văn vào trong ngực, nhẹ nhàng hôn lên tóc cô bé, vô cùng sủng ái, nói: "Vậy không được! Hi bảo bối là cục cưng của anh, anh không thể không có nó. . . . . ."

Hi Văn cũng hả hê, nhìn mẹ nhướng mày, tựa vào trong ngực Daniel, không biết có bao nhiêu vững chắc !

"Chậc!" Hạ Tuyết lạnh nhạt lườm cô bé một cái, không nhịn được cười.

Hàn Văn Hạo nhìn bọn họ một nhà ba người, hoà thuận vui vẻ, ánh mắt chớp một cái. . . . . .

Lam Anh mỉm cười tiến lên nói: "Tốt lắm, tốt lắm! Bọn nhỏ đều trở về, để cho bọn chúng nghỉ ngơi thật tốt đi! Nghe nói vợ chưa cưới của Văn Hạo cũng mang thai, chúng ta trở về phòng tổng thống đi, bạn già nhiều năm không gặp, ở chung một chỗ họp gặp cho vui! Thanh Nhã, hầu hạ Hạ tiểu thư và tiểu chủ nhân về khách sạn nghỉ ngơi, tôi có mang tinh dầu hoa hồng Bulgaria từ Pháp sang, làm mát-xa cho Hạ tiểu thư! Còn nữa, hai ngày nay khẳng định khẩu vị của nó không tốt lắm, bảo đầu bếp làm nhiều món ăn bổ dưỡng ấm dạ dày, đem nhân sâm ngàn năm trong hòm sắt ra, nấu chặn cho nó uống ! Nhất định phải chăm sóc hầu hạ cho tốt. . . . . ."

Hạ Tuyết vội vàng đứng lên nhìn Lam Anh cảm kích cười, nói: "Mẹ. . . . . . Không cần phiền như vậy. . . . . ."

Lam Anh nhìn Hạ Tuyết mỉm cười nói: "Con là con dâu của mẹ, con dâu Tổng Thống Pháp, trong tương lai mẹ muốn cho con cuộc sống tốt đẹp nhất. . . . . . Đi thôi. . . . . ."

Lam Anh nói xong, đem tay nhét vào trong tay chồng mình, mỉm cười nhìn vợ chồng Hàn Trung Trí, nói: "Xin mời, bạn già . . . . . ."

Mọi người nghe xong, cũng muốn cùng rời đi, nhưng lúc Hạ Tuyết nhìn mọi người vui vẻ, ánh mắt cô trở nên âm trầm, đứng trong đám người nói: "Con . . . . . . muốn trở về trước, đi đến một nơi !"

Vẻ mặt cô nặng nề, con gái cũng đã nói, cuộc đời của mình, tự mình phụ trách!

Mọi người cùng nhìn cô!

Lam Anh mỉm cười nhìn Hạ Tuyết hỏi: "Con muốn đi đâu?"

Hạ Tuyết ngẩng mặt lên, hai tròng mắt rất sáng, rất trong suốt nói: "Con có chuyện muốn tự mình đi giải quyết!"

*****

Một chiếc Ferrari đỏ thẫm lao đi trên đường cao tốc ! !

Hạ Tuyết nắm chặt tay lái, nhìn phương hướng, phóng như bay tới phía trước, lại một lần nữa cảm giác được bản thân mình nắm giữ phương hướng, cô đạp chân ga, cho xe tăng tốc phóng như bay về phía trước …… lúc nãy Isha nói với cô, Cẩn Nhu đang quay phim quảng cáo trong đài truyền hình, “Tình yêu sét đánh”, cô cắn chặt răng, đạp chân gia 200 km/h phóng đi ! !

Trung tâm thành phố !

Cơn mưa giá lạnh, mờ mịt thổi vào cây Dương trên đường lớn, đài truyền hình đang ở phía trước, Hạ Tuyết lại tăng tốc lái vào bên trong đài truyền hình, bảo vệ lập tức chặn xe của cô, đề nghị cô đưa ra chứng minh. . . . . . . . .

Hạ Tuyết dừng xe, sau đó tháo kính mát xuống nhìn bảo vệ, bảo vệ cung kính lên tiếng chào cô, lập tức mở thanh c anh, Hạ Tuyết nổ máy lái xe vào đài truyền hình, hôm nay cô dừng xe trước tòa cao ốc đài truyền hình, đeo lại mắt kính, nhấc váy mạnh mẽ đi vào nơi phim trường trong cao ốc ! ! !

VUI LÒNG KHÔNG COMMENT VÀO TOPIC NÀY! HÃY CHUYỂN SANG TOPIC "THẢO LUẬN VỢ TRƯỚC PART 3", THANKS.

:clap:
Dường như thành viên mới chỉ biết đọc truyện mà không biết đọc dòng ghi chú nhỉ? tôi ghi chữ to thế kia mà! ?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
     
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 712 bài ] 



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Chi nông tâm - Cá Trong Nước Đá

1 ... 96, 97, 98

2 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 92, 93, 94

3 • [Xuyên không - Trinh thám - Nữ phụ văn] Ba bé bi là nam chính "phản diện" - Vũ Lạc Ái (Hoàn)

1 ... 75, 76, 77

4 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 22/4]

1 ... 23, 24, 25

5 • [Xuyên không] Thê tử lười biếng của nam nhân hung hãn - Tiếu Giai Nhân

1 ... 63, 64, 65

6 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 93, 94, 95

[Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy

1 ... 92, 93, 94

[Xuyên không - Hài] Đế hậu thiên tài Hoàng đế đứng sang bên - Mạc Hỏa Tiểu Mạt

1 ... 67, 68, 69

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 28/04)

1 ... 24, 25, 26

10 • [Hiện đại] Quẹo cua đụng phải quỷ lưu manh - Mộ Phong

1 ... 18, 19, 20

11 • [Hiện Đại] Không Phụ Hàn Hạ - Đinh Mặc

1 ... 12, 13, 14

12 • [Hiện đại] Tổng tài độc ác tuyệt tình - Thích Thích

1 ... 92, 93, 94

13 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 20/04]

1, 2, 3, 4

14 • List truyện ngôn tình hoàn theo tên tác giả (update 26/04)

1 ... 12, 13, 14

15 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm (c14 (1) t94)

1 ... 93, 94, 95

16 • [Hiện đại] Quyến luyến vợ trước xinh đẹp - Tử Trừng

1 ... 13, 14, 15

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thứ nữ song sinh - Nguyệt Quân Hề

1 ... 81, 82, 83

18 • [Hiện đại] Từng đóa bọt sóng - Tửu Tiểu Thất

1 ... 68, 69, 70

19 • [Hiện đại - NP - Nữ phụ văn] Cuộc chiến tranh đoạt nam chủ của nữ phụ Nữ chính mau tránh ra! - Lạc Y Thần

1 ... 74, 75, 76

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 92, 93, 94


Thành viên nổi bật 
Tuyền Uri
Tuyền Uri
nắng đông
nắng đông
Khải Ca
Khải Ca

TửNguyệtLiên: Nhưng không quen cũng không sao, giờ làm quen luôn đi ^^
con meo luoi: Mà ta quên hỏi cái gia phả nhà muội để ghi a ^^
Ngọc Nguyệt: ... .......
ThiểnThiển: chuẩn bị bom đây
Tiểu Lăng Tình: ... =.= lấy cái giấy chứng nhận kết hôn về cho vào chữ ký |||...
... thôi chăm tý đi...
Shyn: :> À.. Chắc do lão nhớ nhầm. hihiiii
ThiểnThiển: bom bom
TửNguyệtLiên: Sao quen được ta?
con meo luoi: Ừ tại lười mà ^^
TửNguyệtLiên: >.<
TửNguyệtLiên: Mình là người mới, đang tập tành sáng tác
TửNguyệtLiên: @@
Tiểu Lăng Tình: pp dạ^^
meomeo~ :kiss5: huynh sửa lại font chữ cho đẹp tý đi~
Thiển: =.= lại bom...
ThiểnThiển: bom đi
Shyn: Liên: lão thanks rồi, mà nhìn ngươi quen qá ~~
ThiểnThiển: bom đi
Shyn: bye Dạ =))
TửNguyệtLiên: Cầu ủng hộ , cầu thank, khen hay chê cũng được) T.T viewtopic.php?f=148&t=388556
con meo luoi: Mọi người chiều mát ^^
Lãnh Nguyệt Dạ: ta cứ ngc là bỏ, bất chấp ít nh, mà thôi, 8 đủ rùi, ta fai lặn đây, Shyn, Tình, Thiển Thiển...chào nhé ^^
con meo luoi: Tình xem thử đi thấy sao ? :)) viewtopic.php?style=2&f=25&t=389777&p=2781081#p2781081
Tiểu Lăng Tình: dạ *ôm lại* ko chịu đk ngc, ngc tâm ngc nhẹ thì tạm chấp nhận, ngc nặng thì đọc gần hết tr cũng bỏ! :sweat:
ngc thân càng miễn bàn...
shyn lão:... ta ko còn gì để nói lão...
Lãnh Nguyệt Dạ: Tình *ôm cái* đồng liêu a~
Shyn: :)2 Lão cũng chả rõ. Vì lão cũng đang rất mơ hồ.. :)) Lão muốn có gì đó khác biệt
ThiểnThiển: [Thảo luận] Tình Yêu

[Game] Tôi Xứng Đáng Chiến Thắng
[Chia sẻ] Những Sự Thay Đổi
[Game] Viết Về Một Mối Tình Bá Đạo Và"Cay Đắng"
[Game] Lời Chúc Tình Yêu.
you Hãy tham gia để có cơ hội lãnh thưởng.
Tiểu Lăng Tình: pp lu^^
TửNguyệtLiên: Cầu ủng hộ T.T viewtopic.php?f=148&t=388556
Tiểu Lăng Tình: shyn lão:... vẻ mặt rất là khinh bỉ... tên yêu thích ngược bi thảm này :chair:
dạ: đồng dạng, bắt tay... sủng thôi, ngc miễn bàn :))
Lãnh Nguyệt Dạ: bye Lu *chụt*
Shyn: bbai lu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.