Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 78 bài ] 

Một ngày làm thầy, cả đời làm chồng - Hồ Ly Đi Ngang Qua

 
Có bài mới 27.03.2013, 20:39
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 09.07.2012, 00:13
Bài viết: 845
Được thanks: 4101 lần
Điểm: 10.18
Có bài mới [Hiện đại] Một ngày làm thầy, cả đời làm chồng - Hồ Ly Đi Ngang Qua - Điểm: 7
images


Truyện: Một ngày làm thầy, cả đời làm chồng

Tác giả: Hồ Ly đi ngang qua

Giới thiệu:

Khi nữ sinh tiểu bạch gặp phải thầy giáo lưu manh.... ...

"Thầy, tại sao thầy lại thích em?" Ánh mắt Lâm Thư lấp lánh chờ mong ba chữ kia. Tô Mặc bình tĩnh đẩy cặp kính lên, "Rất dễ nuôi". Lâm Thư im lặng, thôi, dù sao đó cũng là ba chữ.

"Thầy tiết lộ cho em một chút về đề thi cuối kỳ này đi". Cô túm tay áo làm nũng người nào đó.

"Không được".

"Em sẽ bị trượt đó!".

"Nếu phải thi lại, tôi sẽ giúp em ôn tập".

Lâm Thư giận: "Rốt cục thầy có phải là người thích em không đấy?!" Tô Mặc buông cuốn sách trên tay xuống, gục mặt xuống bàn.

Thể loại: Hài, oan gia, thầy trò, HE

Nhân vật chính: Lâm Thư

Nhân vật phụ: Tô Mặc, Thẩm Thần Triệt, Trác Dịch, Tiếu Đồng, Tiết Băng.



Đã sửa bởi Socnau lúc 12.09.2013, 07:54, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 30.03.2013, 20:39
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 09.07.2012, 00:13
Bài viết: 845
Được thanks: 4101 lần
Điểm: 10.18
Có bài mới Re: (Hiện đại, hài) Một ngày làm thầy, cả đời làm chồng - Hồ Ly đi ngang qua - Điểm: 11
Chương 1



"Đừng như vậy...... Ừm.... .... Đau ... ......A.... ....."

Giọng nói mềm mại như nước truyền đến, cả người Lâm Thư chấn động, trong đầu đột nhiên hiện lên cảnh tượng trong cuốn tiểu thuyết, cô đọc ngày hôm qua.

Chính là cảnh một cô gái rên rỉ đầy ham muốn, kiều mị ướt át, chỉ tiếc người đàn ông phúc hắc kia hình như đã hiểu lầm, anh ta làm đau cô gái.Thât là ngược tâm ngược thân, cô đọc đến hai mắt lưng tròng, mãi đến ba giờ sáng mới mang theo đôi mắt nặng trĩu sưng lên như trái đào, tê tâm phế liệt đi ngủ.

Vậy nên, ngay ba giây sau khi thức giấc Lâm Thư liền sử dụng trí tưởng tượng mơ mộng của mình, quyết định thức dậy để đón ánh mặt trời đầu tiên, mở mắt ra, nằm nhoài trên giường nhìn xuống.

"Mới sáng sớm, người nào gào thét nhộn nhạo vậy?"

Bạn cùng phòng cô, Tiếu Đồng hung hăng quăng cái nhìn hình viên đạn vào người Lâm Thư: "Cậu mới nhộn nhạo, cả nhà cậu đều nhộn nạo!"

Lâm Thư chớp mắt, lúc này mới nhìn lên, đúng lúc thấy Liễu Yên Nhiên đang tạo kiểu tóc cho Tiếu Đồng, tạo thành đủ loại kiểu dáng. Còn cô ấy mặc một chiếc váy ngắn màu đỏ, đi cùng với nó là một đôi giày nhỏ, trong những ngày mùa đông như thế này càng khiến cho người ta cảm thấy lạnh lẽo. Tiết Băng đang đứng bên cạnh, đối diện với chiếc gương, cẩn thận cài chiếc gim cài áo lấp lánh lên trên bộ đồ màu đen của mình.

"Các cậu.... .... Không lẽ các cậu định sau khi tan học sẽ đi xem mắt?" Lâm Thư vò vò cái đầu tổ quạ, nhầu nhĩ giống như một miếng xốp cũ nát bị nhúng nước, lăn ra giường tiếp tục giả chết.

Tiết Băng chỉ hận rèn sắt không thành thép: "Cậu có biết hôm nay là ngày gì không?"

"Thứ sáu, ngày mười tám tháng mười hai". Lâm Thư vừa nhảy từ trong ổ chăn ra với lấy điện thoại, vừa suy nghĩ xem hôm nay có phải là ngày hoàng đạo gì không, mọi chuyện đều thuận, thích hợp cho việc cưới xin, cho nên ba người phụ nữ này mới hưng phấn hơn uống máu gà như vậy.

"Tuần này đã là tuần thứ 13 rồi" Ngay cả người tính khí dễ chịu như Liễu Yên Nhiên cũng phải nghiến răng nghiến lợi nói.

Lâm Thư biết nghe lời phải: "Ừm, ừm, còn có hơn một tháng nghỉ đông nữa"

"Được rồi được rồi, cậu thông minh như vậy, các tế bào thần kinh của cậu làm sao có thể hiểu được bọn tớ chứ?" Tiếu Đồng không kiên nhẫn nói.

Lâm Thư ôm nỗi căm hận cắn chăn: "Cậu không phải công kích tớ như thế"

"Tớ đâu có công kích cậu". Tiếu Đồng đặc biệt cố tình khéo léo nhắc đến cái “người" đang cắn cắn chăn.

"Cậu, cậu....." Muốn so sánh sự độc miệng giữa Lâm Thư và Tiếu Đồng, chẳng khác nào mang bánh bao thịt đi đánh chó, một đi không trở về! Lâm Thư đơn giản "Lướt đi" một cái, chui vào ổ chăn, trốn vào góc tối trồng nấm.

"Nói chuyện nghiêm túc đi, cậu thực sự không lên lớp tiết của Tô Mặc sao?" Tiếu Đồng luôn cảm thấy việc cãi nhau với Lâm Thư không phải là thách thức, bình thường cũng không gây sự.

"Tô Mặc là ai?" sau khi tìm kiếm cái tên này trong đầu không có kết quả gì, Lâm Thư cũng không ngại học hỏi kẻ dưới.

Tiết Băng nghe thấy cái tên Tô Mặc, hai mắt lập tức sáng lên, giống như chó con bị đói bụng vài ngày, đột nhiên nhìn thấy khúc xương, "Tô Mặc thực sự là cực phẩm nhân gian nha".

Mấy kẻ háo sắc này ở trong ký túc xá đã ba năm "Cấu kết với nhau làm việc xấu", đối với mỗi một biểu hiện, một động tác của Tiết Băng, Lâm Thư đã quá quen thuộc. Mỗi khi Tiết Băng ở trong trường học phát hiện ra một mĩ nam nào đó, sẽ luôn luôn cảm khái một câu: "XX là cực phẩm nhân gian". Mà khiến cho cô ấy có thể dùng đến hai chữ "Thực sự", cho đến bây giờ chỉ có một người này.

"Đã qua hơn nửa học kỳ, không ngờ đến bây giờ cậu vẫn không biết Tô Mặc" Ánh mắt Tiết Băng tràn đầy trách cứ.

Lâm Thư giật mình, ý thức được sự nghiêm trọng của vấn đề, Tô Mặc là nhân vật lớn cỡ nào? Cô đưa ánh mắt hoang mang chưa tỉnh ngủ hẳn nhìn Liễu Yên Nhiên: "Tớ cần phải biết anh ta sao?"

"Tuần sau là tuần thứ 14 của năm học, là tuần thứ ba học môn tự chọn, tới bây giờ cậu vẫn tin rằng, cậu chỉ cần gặp qua một người sẽ nhớ ngay người đó?" Tiếu Đồng phát ra giọng nói lạnh lẽo, khiến mồ hôi lạnh của Lâm Thư túa ra liên tục, sám hối một cách sâu sắc.

"Tô Mặc là thầy giáo môn tự chọn của chúng ta" Liễu Yên Nhiên tốt bụng nhắc nhở.

Lớp học tự chọn..... A! Cô nhớ ra rồi.

Bây giờ đã là học kỳ hai năm thứ ba đại học, đến năm thứ tư, phần lớn thời gian đều là đi thực tập ở bên ngoài, rất ít khi về trường. Vì vậy, môn học tự chọn này coi như là môn học cuối cùng ở đại học.

Lúc chọn môn học, Cô chọn trái chọn phải, do dự mãi, cuối cùng quyết định phải nâng cao cảm xúc của bản thân bằng cách lấy môn nhân văn làm mục tiêu.

Không ngờ, lúc có kết quả đăng ký môn học, vừa hỏi, ba người kia cũng đều nhất trí cùng chọn môn học đó.

Nghe xong tin này, cô liền ngây ra không hiểu gì, trong ký túc xá ba người này từ trước đến nay đều không thích học môn nhân văn nhạt nhẽo này, trong mắt các cô ấy những thanh niên làm văn nghệ là những người khó hiểu nhất thế giới.

Tiếu Đồng từng nói: "Lâm Thư, cậu lại kẻ hai nhị (1) cũng có sắc có hương, còn đám người kia cũng là những kẻ hai nhị, nhưng chỉ biết làm bộ làm tịch" Lâm Thư cảm thấy rất an ủi, bởi vì đó là lần đầu tiên Tiếu Đồng khích lệ cô.

(1): Tiếng lóng của tiếng Trung ý chỉ sự ngốc nghế, ngu đần.

"Sao các cậu đều chọn học môn này.... ...." Lâm Thư vô cùng kinh ngạc, giương ánh mắt tràn đầy khinh bỉ hỏi.

"Cậu không biết là xác suất đăng ký được môn học này là một phần hai mươi sao? Tớ đoán chắc toàn bộ vận nay trong học kỳ này của chúng ta đều dồn vào lần này, mới có vận cứt chó như vậy." Tiếu Đồng vẫn đang mừng rỡ như điên không thể tự kiềm chế.

Không cần.... ..... cái gì mà xác suất chứ. Lâm Thư hoàn toàn không để ý tới, nhưng may mắn cần phải dùng trong những lúc quan trọng, cô thực sự không muốn lãng phí may mắn trong học kỳ cuối như thế này, Lâm Thư trong lòng kêu lên một tiếng.

Đáng tiếc, ba người phụ nữ kia hoàn toàn không để ý tới tâm trạng bi phẫn của cô, khí thế thảo luận sôi nổi ngất trời: "Nghe nói anh ta tốt nghiệp trường đại học nổi tiếng ở nước ngoài, mới về nước..."

"Còn nữa, anh ta chưa đầy ba mươi tuổi, mà đã trở thành giáo sư rồi"

"Nghe mấy chị khóa trên nói, anh ta chưa bao giờ điểm danh, nhưng làm gì có ai lại ngốc như thế, đi vắng mặt trong giờ của anh ta "

"Đúng rồi, đúng rồi, phải biết rằng.... .... Chẹp chẹp". Sau đó các cô ấy nói gì nữa, Lâm Thư một chút cũng không nghe thấy, nhưng một câu: "Chưa bao giờ điểm danh" đã khắc sâu vào trong lòng cô, bỗng nhiên cảm thấy may mắn này dùng hết cũng rất đáng, ở trong đại học gặp được một thầy giáo không bao giờ điểm danh thực sự giống như từ trên trời rơi xuống chiếc bánh có nhân vậy.

Lâm Thư chỉ cần nhớ tới cảnh tượng đi học, trong phòng học đông nghịt người, các cô đi muộn, chỉ có thể ngồi ở một góc sáng sủa phía cuối của phòng học, khoảng cách xa như vậy, căn bản không nhìn thấy dáng vẻ giáo viên đứng trên bục giảng ra sao, cô liền hết hy vọng, đơn giản nằm bò xuống bàn trong một góc cuối ngủ bù.

Loáng thoáng nghe thấy câu gì đó là "Không điểm danh", tảng đá trong lòng cô liền rơi xuống đất, sau đó lại nghe thấy được các loại  như là : "Pháp luật Minh triều, Lăng trì" gì đó, cũng không có gì vui vẻ, vì thế cô liền yên tâm thoải mái ngủ trong hai tiết học.

Kết quả, từ đó về sau, Lâm Thư không còn nớm nớp lo sợ việc phải trốn tiết, mà đúng lý hợp tình trốn tiết, cho dù thật sự gặp phải cảnh ngộ "Bất trắc” cũng có ba người kia xử lý giúp.

Vốn dĩ cả buổi sáng hôm thứ sáu chỉ có hai tiết học, đối với Lâm Thư mà nói, ngủ một mạch đến khi tỉnh ngủ, sau đó mở máy tính lên, chìm đắm trong thế giới tiểu thuyết, đó thực sự là thiên đường của nhân gian.

Lớp tự chọn mỗi tuần có hai tiết, một trăm phút, tất cả mười tuần, gần mười sáu tiếng bốn mươi phút, khoảng thời gian quý giá này cô có thể đọc xong ba bộ tiểu thuyết BL (Boy's love – tiểu thuyết Đam Mỹ) kinh điển, đặc biệt là BL Anime và phim điện ảnh BL yêu đương thuần khiết, cô cho rằng phải cực kỳ khéo léo tận dụng thời gian để xem những thứ này.

Lâm Thư bắt đầu nhớ lại, thì ra là thế, giáo viên dậy môn tự chọn của các cô. Tên là Tô Mặc, đẹp trai phóng khoáng tài hoa hơn người tuổi trẻ đầy hứa hẹn.....( Chỗ này lược bỏ mấy trăm chữ) "Không điểm danh".

"Bây giờ đã là chín giờ một phút, nếu cậu rời giường đi học cùng bọn tớ, vẫn kịp đấy." Tiết Băng tận tình khuyên bảo, không muốn Lâm Thư làm hỏng "Ngày tốt gặp mĩ nam"

"Tớ kiên quyết không rời khỏi ổ chăn ấm áp của mình" Lâm Thư do dự trong 0.1 giây, trả lời như chém đinh chặt sắt.

Trước đó, Tiếu Đồng quay đầu nhìn Lâm Thư đầy hứng thú, cô thấy ra đầu run lên sởn gai ốc trong lòng run sợ, nhưng cuối cùng vẫn bị khuất phục trước cơn buồn ngủ, không quan tâm nhắm mắt lại.

Lúc tỉnh lại, cô quấn kín trong chăn bông, bắt chước chuột đồng, lăn lộn trên giường, từ từ mở mắt, cầm điện thoại di động, mười giờ ba mươi.

Giơ ngón tay tính toán, bây giờ còn mười phút nữa là hết tiết ba, nếu bây giờ lên lớp, có thể học tiếp tiết bốn, có thể nhìn thấy "mĩ nam" Tô Mặc mà các cậu ấy nói.

Có đi hay không? Đây thực sự là một lựa chọn khó khăn.

Ọc ọc....

Lâm Thư ai oán xoa xoa bụng: "Mày đói rồi phải không? Tao đi pha mì gói, mày chờ chút"

Ọc ọc, ọc ọc....

"Ái chà? Mày không muốn ăn mì gói? Nhưng trong ký túc xá chỉ có mì gói....." Lâm Thư mặt cau mày có.

Ọc ọc, ọc ọc, ọc ọc.... ....

Đối mặt với "Nhu cầu" mãnh liệt của cái bụng, cô thở dài: "Được rồi, tao xuống căn tin cho mày ăn"

Cuối cùng, ham muốn nhìn mĩ nam vẫn không thể thắng được khát vọng của đồ ăn.

Đi đôi dép lê gấu mèo bằng nhung vào chân, cùng với một đôi mắt thâm đen tương đương với "Quốc bảo" (Gấu trúc), Lâm Thư vật lộn hết sức lảo đảo từ trên giường xuống đất, xuống lầu mua đồ ăn cho bản thân.

Còn chưa đi xuống lầu: "Lớp trưởng, anh nhìn xem ánh mắt tôi kiên định biết bao...." tiếng hát tràn đầy sức sống của Lãnh Dương Dương vang lên, Lâm Thư vô cùng bình tĩnh lấy điện thoại di động ra, Tiếu Đồng nhắn tin: "Hết sức khẩn cấp, Tô Mặc nói tiết sau sẽ kiểm tra, lên lớp nhanh"

Hả.....Kiểm tra bất chợp? Cái này không phải biến thành điểm danh sao!

Lâm Thư hiết rõ toàn bộ tiền đề của việc trốn học luôn hình thành trên cơ sở là giáo viên khoan dung độ lượng không điểm danh. Vì thế, nhanh chóng chạy vào ký túc xá, thay giầy, cầm lấy túi sách, cô vung chân chạy như điên ra ngoài.

Lúc chạy tới phòng học, là mười giờ bốn chín phút, chỉ kém một phút nữa. cô khom lưng, cẩn thận đi vào từ phía dưới "Phục phục tiến lên" ( chị ấy bò rạp xuống để vào lớp), cuối cùng thuận lợi ngồi ở hàng thứ hai cùng ba người kia.

Kéo kéo góc áo Tiết Băng, cô nhẹ giọng: "Sao lại ngồi chỗ này?" Mấy người trong ký túc xá không phải luôn lấy việc ngồi hàng thứ ba từ dưới lên làm mục tiêu phấn đấu à?

"Chỗ này thì sao? Bọn tớ phải lên lớp sớm một tiếng mới giành được đó! Phải biết rằng, ngồi chỗ này, ngẩng đầu một góc bốn lăm độ, có thể nhìn thấy toàn bộ dáng vẻ anh tuấn nho nhã của giáo sư Tô......" Tiết Băng không khỏi đắc ý.

"Sao đột nhiên lại kiểm tra thế?" Lâm Thư cắt ngang, cô nghĩ dù sao chỉ còn một tiết học cũng không tới mức khiến cho cô bi ai đau khổ.

"Cái gì mà đột nhiên kiểm tra?" Tiết Băng vẻ mặt khó hiểu.

"Sao.... “ Lâm Thư không nói gì lẳng lặng nhìn về phía Tiếu Đồng. Tiếu đồng cảm giác mấy sợi tóc trên trán giật gật một chút, quay đầu lại, vô hại cười cười: "Cá nhân tớ cho rằng, nếu không nhìn qua Tô Mặc một lần, cậu sẽ hối hận cả đời. Là người chị em tốt nhất của cậu, tớ sao có thể nhẫn tâm để cho nữa đời sau của cậu sống trong sự thống khổ hối hận được, cậu nói đúng không?"

"Bộp......" Lâm Thư đập bàn, đứng lên, cảm xúc trong lòng đã không thể dùng từ phẫn nộ để hình dung nữa, bữa sáng của cô, thế giới đam mỹ của cô, của cô...... Lâm Thư đỏ mắt: "Cậu, cậu.... ..."

"Em sinh viên kia, lúc lên lớp nên kiềm chế sự cuồng nhiệt trong lòng một chút". Phía trước truyền đến giọng nói dứt khoát trong trẻo, nhàn nhạt, giống như tiếng ngọc vỡ.

Trong chớp mắt, phòng học vừa mới đang sôi trào, liền yên tĩnh trở lại, hơn một trăm ánh mắt cùng lúc quét qua, Lâm Thư nuốt một ngụm nước bọt, áp lực khổng lồ trên đầu, ngẩng đầu nhìn bục giảng, một góc bốn lăm độ.

Một người toàn thân vàng nhạt cùng với ghim gài của chiếc áo gió làm nổi bật lên dáng người thon dài, tao nhã cầm tài liệu giảng dậy, cho dù khẽ nhíu mày, cũng không mất phong độ. Mái tóc mềm mại trên trán đâu vào đấy, tuy cặp kính che khuất đôi mắt kia, nhưng khóe mắt đuôi mày đen như mực cổ. Lâm Thư lập tức nghĩ đến những người thư sinh tuấn mỹ có một không hai trong tiểu thuyết cổ đại, mặc dù gầy yếu, nhưng đứng ở chỗ nào, chỗ đó tự nhiên sẽ trở thành phong cảnh tuyệt đẹp.

Trong tích tắc đó Lâm Thư liền hiểu ra vì sao các bạn phòng mình lại "Điên cuồng" như vậy.

Đúng là.....

"Em sinh viên kia, mời em ngồi xuống, mặc dù tôi có thể hiểu tâm trạng phấn khích của em sau khi gặp giáo viên....." Tô Mặc hơi nghiêng đầu nhìn cô: "Nhưng mà, tôi muốn vào học rồi"

Khóe miệng mỉm cười của anh không biết cố ý hay vô tình khiến "thần hồn điên đảo" của cô lần lượt "triệu hồi", cuối cùng tinh thần cũng trở lại, lặng lẽ ngồi xuống, vùi mặt giữa hai cánh tay.

Như thế này, thật là mất mặt, quá mất mặt ....

Lâm Thư ở trong lòng lệ rơi đầy mặt, quả nhiên, trai đẹp lên lớp, thực sự là không thể tùy tiện trốn, bởi vì sẽ có Sailor Moon đại biểu ánh trăng trừng phạt bạn!


Đã sửa bởi Socnau lúc 12.09.2013, 10:18, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Socnau về bài viết trên: HoaHong11, TieuAnhNhi, TieuKhang, antunhi, banhmikhet, conluanho, dandanhana, m.truyen, socfsk, thelittlepig1410, tieunamphong, vananhpham, yuuki_tran
Có bài mới 23.04.2013, 08:51
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 09.07.2012, 00:13
Bài viết: 845
Được thanks: 4101 lần
Điểm: 10.18
Có bài mới Re: (Hiện đại, hài) Một ngày làm thầy, cả đời làm chồng - Hồ Ly đi ngang qua - Điểm: 11
Chương 2


Lâm Thư ủ rũ gục mặt xuống bàn, nửa người nằm nhoài ra bàn, cố hết sức co người lại giảm thiểu sự lấn chiếm của bản thân trong không gian nhỏ bé của lớp học.

Do những tiết học trước không nghe giảng, cô chỉ đại khái biết Tô Mặc đang nói đến một trong những điểm đặc sắc lớn nhất trong triều đại nhà Minh là ... ... thái giám.

Nhắc tới thái giám, điều đầu tiên hiện lên trong đầu cô chính là bộ phim "Long Môn phi giáp" vừa xem cách đây mấy ngày. Tạo hình của Hoa Lan Chỉ trong cảnh đi săn trong mưa vô cùng quyến rũ thực sự khiến cho Lâm Thư muốn ngưng mà không được, YY suốt cả một ngày, làm cho bong bóng màu hồng bay đầy trong không khí ký túc xá.

Trốn ở góc phòng, Lâm Thư cười ha ha, Tiết Băng sợ tới mức khẽ run rẩy, quay đầu lại đúng lúc thấy cô đang cắn móng tay, hai mắt phát ra ánh sáng xanh, dáng vẻ giống như đang chìm đắm trong thế giới riêng của chính mình.

Tiết Băng lắc đầu, Tiếu Đồng nói đúng, quả nhiên những người bình thường không có cách gì theo kịp.

Giảng được một nửa, Tô Mặc đột nhiên cầm lấy sổ điểm danh, nói muốn mời một người trả lời câu hỏi.

Vẫn duy trì tư thế đáng khinh, Lâm Thư chuẩn bị đi vào giấc mộng gặp chu công, cũng khẽ ủ rũ mông lung nâng mí mắt lên, bày ra cái dáng vẻ giống như vừa nãy thật sự có nghe giảng.

Kinh nghiệm trong nhiều năm cho cô biết, khi giáo viên gọi học trò trả lời câu hỏi, thường chọn những người ngồi phía cuối lớp, nhất là những sinh viên nào ăn mặc xinh đẹp, chột dạ cúi đầu.

Lâm Thư cúi đầu nhìn lại mình một chiếc áo xám bình thường, bảo đảm một người như vậy cộng thêm ngồi lẫn một đám người ngay cả cha mẹ tìm cũng không ra, vì thế mỉm cười lớn mật nhìn thẳng lên chỗ Tô Mặc trên bục giảng.

"Vậy thì Tiết Băng...."

Chậm dãi thở nhẹ một cái, ngay lúc đó Lâm Thư hiện lên ánh mắt thông cảm nhìn về phía Tiết Băng, không ngờ Tô Mặc lại nói tiếp: "Em sinh viên ngồi bên phải đi"

Khốn kiếp, nói xong luôn cả câu sẽ chết sao, có biết là trong các trò chơi ở khu vui chơi cô sợ nhất là trò Yun - night Speed (Trò chơi tàu lượn) không! Có biết là từ việc đang cười trên nỗi đau của người khác tự nhiên nỗi đau đó chuyển sang người mình cần phải có bao nhiêu dũng khí cũng như khả năng chống đỡ ra sao không!

Không còn cách nào, lớp học là địa bàn của giáo viên, là địa bàn của anh ta, anh ta có quyền quyết định!

Lâm Thư kiên trì đứng lên, xiết chặt nắm đấm, phẫn hận nhìn Tô Mặc .

Không nhìn còn đỡ, vừa nhìn, đã thấy người kia đang cười đến độ ngàn vạn hoa lê nở rộ, khóe môi hơi cong lên, lực sát thương không thể khinh thường.

Cô dám lấy tất cả may mắn của học kỳ này đảm bảo, trong giây phút đó, cô nhìn thấy tia sáng trắng chợt lóe lên, xẹt qua chiếc kính mắt của Tô Mặc, đó là tia sáng phá hoại hòa bình và phát triển của thế giới, đi ngược với lương tri và chính nghĩa.... .... Tia sáng gian tà!

Đột nhiên, mí mắt phải giật giật, trong lòng Lâm Thư xuất hiện sự bất an. Giống như đối với nguy hiểm, cô luôn có thể linh cảm được. Cô tự  tin gọi đó là trực giác của phụ nữ, nhưng Tiếu Đồng lại rất sẵn lòng dùng một câu nói như này để hình dung: Đấy giống như là động vật nhỏ bé đối mặt với động vật ăn thịt hung ác thì kinh ngạc nhận rõ được sức lực kinh người......

Tóm lại, cho dù thế nào đi nữa, cô vẫn cảm thấy linh cảm đó rất chính xác.

Chỉ thấy Tô Mặc đẩy kính mắt, nói: "Em sinh viên kia, mời em nhắc lại về những điều tôi đã nói ở tiết trước, Lưu Cẩn, Ngụy Trung Hiền những thái giám này mặc dù có quyền hành nghiêng ngả một thời, nhưng vì sao đến cuối cùng lại có kết cục thê lương?"

Anh ta cố ý! Tô Mặc thằng nhãi này chắc chắn đã phát hiện cô không lên lớp những tiết trước, nên mới hỏi câu này! Nếu mà cô nhắc lại được những vấn đề ở tiết trước thì đúng là có quỷ!

Lâm Thư nhìn chằm chằm một góc tối tăm nào đó trên bục giảng, chuẩn bị giả chết cho qua chuyện, bình thường khi giáo viên thấy học trò của mình sau năm giây vẫn không trả lời được câu hỏi, không phải đều nói một câu "Ngồi xuống" sao?

Năm, sáu, bảy.... ... Lâm Thư trong lòng lo lắng như lửa đốt, nhịn không được quay đầu liếc mắt nhìn Tô Mặc một cái, không ngờ, anh ta cũng đang thoải mái nhàn nhã nhìn lại cô, dáng vẻ rất chờ đợi giống như không trả lời được chắc chắn không bỏ qua.

Cuối cùng cô hiểu ra, Tô Mặc có chỗ nào đó không giống với một giáo viên bình thường.... ... Anh ta tuyệt đối là siêu cực phẩm a!

Dù sao Tiết Băng cũng có chút lương tâm, không dấu vết kéo Lâm Thư, tạo khẩu hình miệng giống như nói: Ngoài việc quyền lực của nhà vua bị hạ thấp xuống, thì còn có dân chúng khó khăn.

Đối với hành động giúp đỡ trượng nghĩa của Tiết Băng, Lâm Thư hết sức vui mừng, sắp xếp lại suy nghĩ, những tên hoạn quan này không an phận thủ thường hầu hạ hoàng đế, lại luôn đi tranh quyền đoạt thế, làm hại dân chúng rơi vào cảnh nước sôi lửa bỏng, hành vi như vậy quả thực vô nhân đạo!

Sau khi nghĩ thông suốt, cô mỉm cười ưỡn ngực, khiêu khích lườm Tô Mặc, tự tin dâng trào lớn tiếng nói: "Nói đơn giản, bọn họ có kết cục như vậy, chính là do bọn họ không thể giao hợp!"

Nói xong câu đó, phía sau Lâm Thư, loáng thoáng có thể cảm thấy được vô số những đạo thiên lôi xẹt qua phía chân trời, nướng cô đến độ ngoài khét trong sống.

Chẳng qua tình hình của lớp học bây giờ cũng không hơn gì cái này. Trong phòng học yên lặng, mặc cho những giọt nước mắt vô cùng hối hận của tội ác quét qua một góc 45 độ trên khuôn mặt của Lâm Thư.

Kịp phản ứng đầu tiên vẫn là Tô Mặc, anh nâng tay phải lên, giống như che che khóe miệng có chút ý cười: "Quan điểm của em, khụ khụ, rất mới mẻ, nhưng có lẽ nên dè dặt hơn một chút thì tốt hơn"

Trong lớp học vẫn im lặng như cũ....

Lâm Thư cố gắng kiềm chế tiếng gầm gừ trong lòng xuống, mặt không chút thay đổi ngồi xuống.

"Phì..." Không biết người nào cười lên tiếng đầu tiên, sau đó: "Ha ha ha ha ..." Lúc này, sự yên lặng của lớp học cuối cùng bị phá vỡ.

Giây phút này, là giây phút mất mặt nhất trong hai mươi hai năm tồn tại ngắn ngủi trên đời này của Lâm Thư, ở đây trong một lớp học, một giảng đường lớn, ở đây một tên "Cầm thú" gọi là Tô Mặc hãm hại cô trở thành mục tiêu chính của hơn một trăm người.

Từ đó, cuộc sống khiêm nhường ba năm của Lâm Thư không còn tồn tại, nhất chiến thành danh (chỉ ra trận một lần đã nổi tiếng)

Trước khi bị thổ huyết mà chết Lâm Thư vẫn còn một việc muốn biết, chính là: "Tiết Băng, tại sao Tô Mặc biết cậu?" trong phòng học hơn một trăm người, Tô Mặc hoàn toàn không có khả năng biết hết tên tất cả mọi người, nhưng anh ta có thể gọi tên Tiết Băng rõ ràng như vậy, trong đó tất có gian tình.

Tiết Băng khó xử cúi đầu, kiều mị giống như một đóa hoa nhỏ, ấp úng không nói lời nào.

"Mỗi lần sau khi hết giờ đều chạy lên bục giảng hỏi bài, Tô Mặc muốn không nhớ rõ cô sinh viên chăm chỉ này cũng khó" Tiếu Đồng một câu nói toạc thiên cơ.

Lâm Thư hoàn toàn bái phục ngã xuống đất bất tỉnh nhân sự. "Bản thân đã chết, có việc hóa vàng mã"

Tại giảng đường này sau khi bị đối đãi ngược thân cộng thêm ngược tâm, tiếp đó trong vòng hai mươi phút, Lâm Thư uể oải viết một chữ "Nhẫn" xuống bàn, nhớ lại năm đó Lỗ Tấn tiên sinh đã khắc chữ "Sớm" trong lòng, nhất thời cảm thấy bản thân mình đã tiến một bước lớn về phía vĩ nhân thời trước.

Từ trước tới nay Lâm Thư không phải là không có đầu óc, hơn nữa trong cuộc sống, luôn luôn xẩy ra những xung đột va chạm không thể tránh được, nghĩ như vậy, cũng là bình thường.

Huống hồ môn học tự chọn này Tô Mặc dậy cũng gần kết thúc, trường học lớn như vậy, muốn gặp, xác suất cũng không lớn, làm như vậy để an ủi bản thân, trước khi kết thúc môn học, Lâm Thư cuối cùng chậm chạp đối mặt

Tô Mặc nói tan học xong, ung dung tắt máy tính, "Tuần sau có một buổi học, nhưng xét đến việc hôm đó vào lễ Nô-en, nên mọi người không cần phải lên lớp"

Nghe nói như thế, trong phòng học liền reo hò, lễ Nô-en, một ngày đầy lãng mạn như vậy, có người yêu thì anh anh em em, không có người yêu thì nhanh chóng tìm người yêu cho mình, đi học, thực sự là phá hủy bầu không khí.

"Nhưng mà...." Tô Mặc chuyển đề tài câu chuyện: "Tôi vẫn muốn giao cho mọi người bài tập kiểm tra đánh giá, đề bài tự nghĩ, có liên quan đến triều đại nhà Minh là được, số lượng từ không giới hạn, trước hôm thứ sáu gửi vào hòm thư của tôi là được" Sau khi Tô Mặc nói xong yêu cầu, tiếng reo hò trong phòng học càng to hơn.

Lâm Thư lăn lộn trong ba năm học, lần đầu tiên thấy một giaó viên "nói hay tuyệt" như vậy, trong lòng không khỏi đối với Tô Mặc có một phần nghìn thay đổi, tất nhiên, chỉ là một phần nghìn thôi!

Tuy nhiên, quan niệm này về sau bị ngàn vạn lần chứng minh ở khắp nơi, nhưng Lâm Thư muốn nhiều hơn nữa, từ đầu đến cuối Tô Mặc chính là sói đuôi dài, mà khi đó, Lâm Thư thật sự là bị dáng vẻ vô hại kia của anh ta lừa bịp.

Lúc Tô Mặc có chút tiếc nuối nói với tất cả phòng học: "Học kỳ này, cảm ơn mọi người đã phối hợp, hi vọng lại cơ hội tiếp tục dạy mọi người"

Không biết vì sao, Lâm Thư cảm thấy trong nháy mắt đó, ánh mắt của Tô Mặc mơ hồ cố tình nhìn về phía cô, lúc cô nhìn lại lần nữa, chỉ thấy anh ta đang nghiêm túc chăm chú sắp xếp tài liệu, một chút xíu dấu vết cũng không có.

Cô thầm nghĩ, phản xạ thần kinh thật sự và càng ngày càng kém, thần hồn nát thần tính không phải là chuyện gì tốt, nhưng mà linh cảm thấy..... có chỗ nào đó không đúng.

Không cùng với suy nghĩ nhỏ nhặt của Lâm Thư, Tiết Băng ngồi ở bên cạnh kéo một ống tay áo giả bộ khóc lóc: "Thực sự không muốn chia tay với thầy Tô a!" Lâm Thư cảm thấy có chút buồn nôn, vừa quay đầu lại, liền thấy phần lớn sinh viên nữ trong lớp học đều có dáng vẻ bi thương, cô nhịn không được nghĩ thế giới này khó hiểu hay là cô khó hiểu....

Lúc rời khỏi phòng học xuống lầu, Liễu Yên Nhiên và Tiết Băng đi trước, để chiếm bàn có địa hình có lợi trước, Lâm Thư vừa đi đến hành lang thấy cảnh "Đồ hộp" (thang máy) tắc nghẽn liền nhức đầu, liền kéo Tiếu Đồng đợi khơi thông đám người kia.

Trong thời gian chờ đợi “lâu dài mà nhàm chán", Lâm Thư nghe thấy Tiếu Đồng lầm bầm lầu bầu, trên mặt vẫn mang theo vẻ mặt "Hạnh phúc" khó nói nên lời: "Một người có trí tuệ và dung mạo giống như thầy Tô, bây giờ đều đã được quy hoạch trở thành động vật cấp 1 cần bảo tồn của quốc gia rồi"

Lâm Thư kinh sợ, một người lấy việc tra tấn toàn bộ con người trên thế giới làm nhiệm vụ của mình - ác nữ phúc hắc giống như Tiếu Đồng, lại có thể bày ra vẻ mặt hướng tới "Mùa xuân" như vậy, quả thực là.... quá khủng bố.

"Cái tên Tô Mặc kia rốt cục có gì tốt? Chính là một tên mặt người dạ thú". Lâm Thư kìm nén bực tức trong bụng đã lâu, bây giờ cuối cùng cũng có thể thoải mái nói ra.

"Dáng vẻ của anh ta, nhìn thế nào cũng giống tiểu thụ, không phải còn lâu mới bằng tiểu thụ ấy chứ!"

"Cậu không thấy anh ta đeo kính sao? Bài học kinh nghiệm xương máu nói cho chúng ta biết, người đeo kính, không phải gian trá thì cũng trộm cắp, trong lòng chắc chắn không lương thiện gì"

"Còn nữa nhìn môi anh ta xem, mỏng như lá liễu, mặc dù có u mị mê hoặc lòng người, nhưng cậu cũng đã xem nhiều phim thần tượng rồi, chẳng lẽ còn không hiểu, người môi mỏng như vậy là người lạnh lùng vô tình nhất sao"

Trong đầu Lâm Thư còn đang sưu tầm từ ngữ để thêm mắm dặm muối hơn nữa, trong lúc đó giật mình cảm giác được Tiếu Đồng đặc biệt yên lặng: "Chà, hôm nay sao không nói gì như thế?"

Ngẩng đầu lên, mắt Tiếu Đồng chớp một cái, phát ra tin tức như sau: Tớ không thể nhặc xác cho cậu được, cậu bảo trọng.

Cô đột nhiên cảm thấy sau lưng lạnh đi, yên lặng quay đầu, Tô Mặc đang cười như không cười nhìn cô.

"Mặt người dạ thú?"

"Muôn đời tiểu thụ?"

"Không phải gian trá thì cũng là trộm cắp?"

"Lạnh lùng vô tình?"

Lâm Thư nghĩ Tô Mặc nói bốn câu này vô cùng rõ ràng, uyển chuyển du dương, hơn nữa còn gieo vần, so với lúc cô nói càng dễ nghe hơn.

"Thì ra hình ảnh tôi ở trong lòng em là như vậy...." Anh xoa xoa cằm trầm tư nói: "Em tên Lâm Thư, đúng không, rất hân hạnh được biết em"

Nói xong, Tô Mặc tươi cười rời đi, để lại Lâm Thư ngổn ngang trong gió

Cô rùng mình một cái, cảm thấy nhất định phải nhìn rõ người đàn ông này, không biết vì sao, đột nhiên có một linh cảm, trên kính mắt Tô Mặc chợt lóe lên tia sáng, phát ra một tin như này: "Ngày tháng sau này còn dài, oán thù này, tôi nhớ kỹ”.

Một trận gió bắc thổi qua, tâm can run rẩy!

"Tiếu Đồng cậu nói xem, sau này tớ có còn được tiêu tiêu sái sái, bước trên đường không?"

Tiếu Đồng không nói gì, chỉ vỗ vỗ vai cô, làm dấu chữ thập, mong thánh thần phù hộ cho con, Amen!

Trong giây phút đó Lâm Thư nghĩ, oán thù, không thể tùy tiện kết! Nếu không, phải chuẩn bị trả một cái giá vô cùng thê thảm.


Đã sửa bởi Socnau lúc 12.09.2013, 10:18, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Socnau về bài viết trên: HoaHong11, Ngô Thanh, antunhi, banhmikhet, conluanho, m.truyen, nhok xuxi, socfsk, tieunamphong, tôm chiên xù, yuuki_tran
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 78 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anhthu1288u, DelazarEl, thugiang711, tygool và 402 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 95, 96, 97

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 155, 156, 157

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

5 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

6 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/09]

1 ... 51, 52, 53

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

9 • [Hiện đại] Hôn nhân không lựa chọn - Yên Hoa

1 ... 66, 67, 68

10 • [Hiện đại] Tình yêu phô trương - Tiếu Giai Nhân

1 ... 29, 30, 31

11 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

13 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/10]

1 ... 7, 8, 9

14 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Tam giác mùa hè (Liệt Đồ) - Giải Tổng

1 ... 20, 21, 22

17 • [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

1 ... 15, 16, 17

18 • [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

1 ... 22, 23, 24

19 • [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

1 ... 31, 32, 33

20 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Vu Kỳ
Vu Kỳ
Lily_Carlos
Lily_Carlos

Trâu Bò Siêu Cấp: :wave: hú hú, Trâu hú hú hú
Chu Ngọc Lan: Chị phan em uri :slap:
Độc Bá Thiên: tên e hay lắm...Vạn Thiên Tuế
lanhlungphan: tên gì em @@
Độc Bá Thiên: ss Phan: e kb vs ss lâu lẩu rồi...mà ss có xác nhận đâu :(((
lanhlungphan: độc độc, chị có face nè, haha
lanhlungphan: Cám ơn chu ngọc lan và minhhy nha
lanhlungphan: có ai biết giá trị của mớ đồng cắc xu hào đó không vậy? 1 đồng bằng bao nhiêu xu, bao nhiêu hào. Nếu mua 1 cân gạo thì cần bỏ ra bao nhiêu?
minhhy299: lanhlungphan: bạn Hồ Như, Mai Tuyết Vân và Hoa Sơn Trà đều là tác giả VN và viết truyện rất hay đó
Chu Ngọc Lan: Tỉu phân tiền xưa đa số sài đồng, cắc, xu, hào :)2
Độc Bá Thiên: Lâu lẩu rồi Tiểu Thanh của e cũng ko lên đây  rồi :( :cry3:
Độc Bá Thiên: Quá lâu lẩu rồi  ss ko gặp em và e cũng ko gặp đc ss :hug: thật là nhớ nhớ ngàn nhớ :hug:
lanhlungphan: Lau quá không gặp em, Độc Độc <3
Yêu Nguyệt Trọn Đời: lúc nào cũng vắng nhỉ
Độc Bá Thiên: 3
Yêu Nguyệt Trọn Đời: hi
Độc Bá Thiên: ss Phan :hug: :kiss:
lanhlungphan: big bag, đã tìm và rất đau đầu
Chu Ngọc Lan: Phì... youtube mần ăn như cái quần... dô coi thôi mà quét kênh bảo spam khóa... bà kiện gg đùa :chair:
V.I.P ❤ BIG BANG: Tiểu phân gg thẳng tiến :)2
Niệm Vũ: viewtopic.php?t=398605

PR truyện mạt thế, không gian, nữ cường, HE, edit đều, cầu ủng hộ :bird:
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3274648#p3274648 các bác tiếp tục ủng hộ Giống Rồng của Quốc nhé
lanhlungphan: chị muốn hỏi về một số vấn đề, ví dụ như tiền tệ việt nam ngày xưa, chữ viết và ngôn ngữ.
ღ_kaylee_ღ: 104+105 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3274665#p3274665
Cô Quân: Mời you tới với  boxThú cưng cây cảnh có rất nhiều điều thú vị!~~
Cùng chơi game kiếm điểm
Game Thú Cưng Chuyện Chưa  Kể !! Dễ cực kì!!!
Hay đến với các bản tin được update thường xuyên

Điểm Tin Hoa Cây Cảnh
Điểm Tin Thú Cưng, Động Vật
Hạ Quân Nguyệt: Chị Phan, em 75 này, chị tìm tác giả việt làm gì thế?
lanhlungphan: Chị đang đau đầu quá em ơi, giúp chị với!!
lanhlungphan: Ai đây @@
Hạ Quân Nguyệt: chị Phan :hug:  :hug: i nớp vui
lanhlungphan: Có ai biết người Việt Nam nào viết truyện xuyên không hay không? Chỉ Phan với, huhu...

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.