Diễn đàn Lê Quý Đôn















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 

Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh

 
 12.03.2013, 23:04
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 06.03.2013, 12:08
Bài viết: 137
Được thanks: 313 lần
Điểm: 9.85
 [Hiện đại] Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh (H) - Điểm: 11
Tên truyện: << Chọc phải người đàn ông nóng nảy >>

(Phải lòng, phần 4)

Tác giả: Tả Ninh

Editor + Betaer: Quỳ An

Thể loại: ngôn tình hiện đại, 18+

Số lượng: 10 chương + kết thúc

Giới thiệu:


Tim anh là núi lửa sắp bùng nổ, chỉ mình cô có thể trấn an;

Lòng cô là đoá hoa bé nhỏ trong mưa gió, chỉ chờ anh đến bảo vệ.

Wagner có thể thề với trời, trên đời này chẳng có người nào xui xẻo hơn anh!

Không chỉ ăn một bữa cơm còn bị kẻ khác đuổi giết, còn vô duyên vô cớ nhận được “nhờ vả riêng”, từ nay về sau bên cạnh liền có một “gánh nặng lớn” thảy không mất, đá không đi, một cô gái ngây thơ gọi là Kiều Chân.

Mà thân là hoàng tử tôn quý, dù đang phải lẩn trốn, ăn nhờ ở đậu, Wagner cũng nghiễm nhiên chẳng thèm thay đổi bản tính của mình. Thói xa xỉ vẫn nguyên xi, ăn ngon mặc đẹp thì khỏi nói, chỉ cần là quần áo đã mặc qua thì cương quyết không chịu mặc lần thứ hai, trực tiếp quăng vào thùng rác; mà nhất là với phụ nữ thì càng giống đống quần áo đó, chưa bao giờ anh để ý đến cảm thụ của bạn tình, có thể leo lên được giường của hoàng tử Wagner anh đã là điều may mắn đến dường nào rồi, anh cần gì phải bận tâm nữa?

Nhưng gặp phải cô gái ốm yếu khốn khổ Kiều Chân, không thể ngờ anh lại hứng “thú” đến mức không kiềm chế được, thậm chí nhốt mình cả ngày dưới tầng hầm, kéo cô lên trên giường phát tiết “thân thể” không dừng nổi của mình.

Cũng bởi "ăn" trên giường quá “bội thực” nên Wagner hình như quên béng mất mình đang bị đuổi giết phải chạy trốn, trong lòng chỉ một mực thầm nghĩ mau mau đem Kiều Chân trói về nhà, làm cô cả đời này đều không chạy được!

Tung văn án câu hàng trc vậy nhé, có gì mình sẽ từ từ lết tiếp =D


Đã sửa bởi quyan_187 lúc 24.03.2013, 11:06.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.03.2013, 13:19
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 06.03.2013, 12:08
Bài viết: 137
Được thanks: 313 lần
Điểm: 9.85
Có bài mới Re: [Hiện đại, 18+] Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh - Điểm: 11
Chương 1.1


Tại một quán cơm nhỏ, đơn sơ, vắng vẻ, có dăm ba thực khách đang vùi đầu ăn cơm.

Không khí ở đây nóng nực, thời tiết oi bức, trong quán nghèo nàn đến độ máy lạnh cũng chẳng có mà dùng, chỉ có chiếc quạt trần cũ trên đỉnh đầu “ù ù cạch cạch” xoay tròn.

Cứ nhìn tình hình đầu mùa hè hiện tại ở Bagdad, nhiệt độ không khí chắc đã vượt quá 30 độ C, qua tiếp 2 tháng nữa, cho dù là 50 độ C thì với cái thời tiết kiểu này thể nào cũng tới, lúc ấy người người chỉ hận không thể vùi mình vào khối băng để nghỉ hè nữa thôi.

Ở chỗ dễ nhìn nhất trong quán đặt một cái bàn cao khoảng 18 tấc kê chiếc TV đen trắng, âm thanh lẫn hình ảnh tuy rè rè không rõ ràng song nội dung tín hiệu truyền đến vẫn có thể hiểu được; lúc này trên màn hình đang truyền hình trực tiếp phát sóng lễ đính hôn long trọng của con trai Quốc Vương.

Tại bàn cơm trong góc quán ăn, một người đàn ông nhìn chằm chằm TV, ánh mắt rừng rực bốc lên cơn lửa giận. Anh thật sự cảm thấy bản thân sắp điên lên mất rồi! Hơn nữa trên TV, hoàng tử đối mặt với lời phỏng vấn của phóng viên thì nghiễm nhiên chẳng hề xấu hổ mà nói: “Thật là hạnh phúc, điều tiếc nuối duy nhất là đứa em thứ bảy của tôi chưa đến, tôi vô cùng nhớ nó! Hi vọng thời điểm tôi chính thức kết hôn có thể thấy nó đến dự.”

Anh quả thật hận không thể nhảy vào TV, chui qua màn hình, lột mặt nạ hoàng tử của tên kia xuống, uống cạn máu hắn, ăn luôn thịt hắn…

Anh quả không hiểu, trên thế giới này vì sao còn có thứ người vô liêm sỉ đến loại mức độ này? Thượng Đế nhất định đã nhầm lẫn cái gì mới có thể để cho anh cùng với thứ người ấy sinh ra cùng có khuôn mặt giống nhau như đúc; bằng không chính là đời trước anh đã làm sai việc gì nên mới có một người anh sinh đôi như vậy!

Tên đáng chết ấy, cũng không nghĩ xem vì sao anh lại không có mặt trước ở lễ đính hôn của hắn, cũng không nghĩ xem chính anh bây giờ chật vật như thế này là nhờ ai ban cho? Thế mà một chút cũng chả thèm lo lắng cho một người tha hương xa xôi như anh đây biết chừng đã bị giết chưa, thi thể đã bốc mùi thối rữa chưa, lại có thể yên tâm thoải mái sống, thoải mái cười?

Bất quá mới nửa giờ trước anh vừa tránh được “thêm” một lần súng ống mafia đuổi giết, giờ thì đang tìm chỗ ăn chút gì đó bổ sung thể lực đã hao mòn hơn phân nửa để tiếp tục sống nốt kiếp sống lưu vong, tiếp tục cùng đối phương bảo toàn lực lượng cho các cuộc tử chiến, vậy mà lại bất hạnh thấy tên kia ở trên TV đang đính hôn!

Dựa vào cái gì hắn có thể hạnh phúc, khoái chí ôm người đẹp về, trong khi anh chỉ có thể giống như chuột chạy qua đường trốn đông trốn tây, người người đuổi giết? Cũng bởi khuôn mặt hai người trông quá giống nhau, anh liền không thoát khỏi tai bay vạ gió?

Anh chịu đủ! Anh nhất định phải giết cái tên khốn luôn không ngừng không nghỉ gây ác mộng nhưng vĩnh viễn chẳng biết áy náy, hối cải, giảm bớt rắc rối cho anh kia, nhất định!

Quạt trần của quán ồn ào chuyển động “ù ù”, tuy nhiên vẫn không thể che lấp bớt vị hoàng tử đang chói tai cười to hạnh phúc trên TV.

Các thực khách thì một bên dùng khăn giấy lau đầu đầy mồ hôi, một bên ăn cơm, một bên còn nói 2, 3 câu bình luận với sự kiện trên TV và vị hoàng tử con Quốc Vương mới đính hôn kia, nhàm chán cảm khái kiểu kiểu như “Phô trương ghê gớm thật!”, “Cô gái kia quả là may mắn!”, “Dân thường cùng với hoàng tử quả nhiên không thể nào so sánh!”…

Chỉ mỗi người phục vụ duy nhất trong quán là tựa như con ong mật chăm chỉ hút mật trong bụi hoa, bận rộn đi xuyên qua chúng thực khách, hướng đến một cái bàn dọn đồ ăn ra cho mọi người.

Cái trán của cô đã sớm nóng và mệt đến thấm đầy một tầng mồ hôi, cô không cách nào rỗi tay như những vị khách lấy khăn giấy cẩn thận lau được, chỉ giữa lúc đang bận rộn vội vàng dùng ống tay áo chà lau lung tung một chút, lại không thể qua loa phục vụ cho khách, khách kêu cô, cô phải vội vội vàng vàng chạy bước nhỏ tới, bình bịch đến trước mặt bọn họ.

Ngồi ở góc sáng sủa có một người đàn ông vẫy vẫy tay, cô liền lập tức chạy qua đó.

“Xin hỏi anh còn cần gì?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hồng hồng cười hỏi anh, hơi thở thoáng chút hổn hển, có lẽ là do chạy quá nhanh.

“Cho thêm 2 đĩa cừu sừng xoắn ốc.” Anh muốn biến cơn giận thành cơn thèm ăn! Phải ăn uống no đủ! Anh phải ngon lành tiêu diệt thêm vài đĩa lòng nữa!

“Dạ vâng.” Cô phục vụ xoay người chạy vào bếp, nhanh chóng liền trở lại với 2 đĩa cừu sừng xoắn ốc đặt lên bàn anh.

“Em trai Wagner à, anh thật sự rất nhớ em đó!” Ở trong TV, hoàng tử ôm vị hôn thê của mình, điểm nổi bật siêu lớn ở khoé mắt là những giọt nước mắt long lanh lóng lánh.

Cô phục vụ nghe hoàng tử than thở, khóc lóc bao lời nhung nhớ, ngẩng đầu đưa mắt ngó màn hình TV đen trắng, sau đó lại nhìn người đàn ông đang ăn lẩu trước mặt mình.

Cô ngạc nhiên hô: “Ồ? Anh… anh cùng hoàng tử trên TV bề ngoài thật giống nhau nhé!” Tựa hồ như phát hiện được chuyện gì đặc biệt lắm, cô phục vụ run rẩy khoé miệng một cách phấn chấn, lại không kìm được liếc mắt nhìn vị khách nọ thêm vài lần để xác nhận chính mình không bị hoa mắt.

Nhưng thật đáng tiếc! Trông giống thì thế nào? Một người là hoàng tử hào quang chói rọi, một người là dân nghèo chỉ có thể ngồi ở cái quán nhỏ đơn sơ, vắng vẻ này của nhà cô ăn món lẩu có khi còn chẳng thể nói là ngon cho đỡ đói; mặc dù bề ngoài có giống nhau song khoảng cách giữa họ phải nói là trời và đất, hai con người, hai số mệnh, không thể nào đánh đồng được!

Người đàn ông ngẩng đầu quan sát cô, vẻ mặt lạnh lùng không đáp.

“Chân Chân.” Lại có khách kêu cô: “Cháu lấy giúp cho bác 2 chai bia lại đây nào, lạnh nhé!”

“Không thành vấn đề, bác Spark.”

Bia được đưa đến, người khách kia mở nắp chai, đem một chai đưa cho cô: “Nào, cùng bác uống một chén.”

Cô phục vụ trẻ vội vàng sợ hãi xua tay: “Bác Spark, Chân Chân sẽ không uống bia, bác cứ uống một mình đi ạ!”

“Một mình bác uống thì còn ý nghĩa gì! Nào, Chân Chân, cùng bác mấy chén, uống một ly, được không?” Nói rồi liên tục đem bia đẩy vào tay cô.

Chân Chân đột nhiên nghiêng đầu đi, dùng ánh mắt như cầu cứu nhìn về phía quầy thu ngân của quán, ngồi sau quầy là một ông già tóc bạc, thấy thế lập tức rời quầy thu ngân, đến đoạt đi chai bia trên tay thực khách.

“Spark, ông đừng có làm cháu gái tôi khó xử nữa, nó sẽ không uống bia; nếu muốn tìm người cùng uống, tôi cùng ông uống!”

“Cũng được, cũng được!” Vị khách cười hì hì nhìn lão già trước mặt mình: “Lão Kiều, cháu gái của ông cũng 17 rồi phải chứ? Bia cũng chưa uống qua, ông đừng có quản nó nghiêm ngặt thế một chút được không?”

“Tôi nghiêm với nó còn không phải đều là vì nó sao?” Ông già tóc bạc kéo một ghế ngồi đối diện với vị thực khách.

“Lão Kiều.” Spark nhìn bóng Chân Chân đứng bên cạnh đã đi xa, dĩ nhiên là đang đi đến chỗ các thực khách khác, vội vàng hạ giọng, Spark khó dằn nổi hỏi: “Lần trước nói với ông việc kia, mấy ngày nay ông đã suy nghĩ cẩn thận chưa? Hôm nay chẳng lẽ cũng không cho tôi được câu trả lời thuyết phục?”

“Câu trả lời thuyết phục?” Lão già tóc bạc không rõ nên lặng đi một chút. “Ông muốn tôi cho ông câu trả lời thuyết phục gì?”

“Chính là… chính là câu trả lời cho việc để Chân Chân trở thành con dâu của tôi đó! Mấy tuần trước đã nói qua với ông rồi, cũng là tại… chỗ này nè, thế nào, có nghĩ chưa? Hôm nay ông đừng lại không thể cho tôi câu trả lời thuyết phục đó nhé?” Ánh mắt chớp cũng không chớp nhìn chằm chằm lão Kiều, đáy mắt phát ra tia chờ mong. “Ông bây giờ chỉ cần gật đầu một cái, tôi về nhà lập tức thay bọn nhỏ thu xếp hôn lễ, tiệc cưới thì làm ở chỗ ông là được, về phần…”

“Spark!” Ông già tóc bạc nghe đối phương đề cập đến chuyện này sắc mặt lập tức tối đi rất nhiều, ẩn nhẫn nỗi tức giận muốn đánh gãy xương hắn. “Không cần nói nữa, ông đừng nên vọng tưởng, tôi tuyệt đối sẽ không để Chân Chân gả cho đứa con chơi bời lêu lổng, năm nay gần 40 tuổi, đã 2 lần ly hôn kia của ông đâu.”

“Lão Kiều, cái lão này! Dám… dám ghét bỏ con trai bảo bối của nhà tôi?” Thực khách giận dữ trợn to hai mắt. “Năm nay 40 tuổi thì làm sao? Đàn ông lớn một chút chẳng phải mới biết yêu thương vợ? Từng kết hôn 2 lần thì làm sao, có gì không tốt? Từng có kinh nghiệm thất bại mới có thể từ thất bại rút ra bài học kinh nghiệm, không để mình thêm lần nữa gục ngã? Hơn nữa, tôi còn không chê Chân Chân nhà ông là đứa trẻ mồ côi không rõ lai lịch, đồng ý cho nàng vào cửa nhà tôi, ông dựa vào cái gì mà chê con trai bảo bối của tôi?”

“Chân Chân không phải là trẻ mồ côi không rõ lai lịch! Ông tốt nhất nên cẩn thận câu chữ một chút!” Ông lão tóc bạc biểu tình nghiêm nghị, trừng mắt nhìn đối phương.

“Chẳng lẽ tôi nói sai sao? Lão Kiều, ông dám nói nàng không phải do mười mấy năm trước ông nhặt trên đường về nhà? Ông thật là già cả hồ đồ rồi, ông cho là ông nuôi nó mười mấy năm thì nó liền thật sự trở thành cháu gái của ông sao? Hàng xóm bên cạnh ai mà không biết nó là đứa mồ côi? Chỉ mỗi nó còn tưởng ông là ông nội nó thôi! Có người nguyện ý rước đứa mồ côi như nó, ông nên mừng thầm thì đúng hơn, còn bới móc cái gì?”

“Spark, ông rốt cuộc còn muốn tiếp tục ở chỗ này cùng tôi uống không?” Khoé miệng lão già đầu bạc đã tức giận đến độ run rẩy, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía bóng cô gái xa xa, e sợ cô lại nghe được cuộc nói chuyện giữa họ. “Nếu ông còn muốn ở lại chỗ này cùng tôi uống thì lập tức ngậm cái mồm oang oang của ông lại cho tôi!”

“Được rồi, được rồi, tôi không nói là được, ông cũng không cần phải tức xịt khói như vậy, cùng lắm tôi cho ông suy nghĩ thêm vài ngày, một thời gian sau hỏi lại ông.” Spark nâng chia bia hướng đúng miệng mình, ngẩng cao đầu rót bia vào miệng, nửa chai bia bị hắn uống sạch.

Nếu không phải vừa ý con bé Chân Chân còn nhỏ mà hiểu chuyện, đủ khả năng chịu khổ, chịu mệt nhọc, hơn nữa con trai 2 năm nay ngoài 2 người vợ đã ly hôn ra, không có ai biết chuyện trước đây còn nguyện ý gả về nhà cho nó, hắn mới không dăm lần bảy lượt qua gạ hỏi lão Kiều đáng ghét này, để lão gả Chân Chân cho con trai bảo bối của hắn.

Một đứa mồ côi không rõ lai lịch, cũng chỉ có mỗi lão Kiều xem nó là bảo vật!

Mùa hè ăn lẩu thật sự là chuyện tra tấn người nhất quả đất, hơn nữa lại là trong loại thời tiết nóng nực và oi bức không chịu nổi này, chưa động gì thì đã nóng đến độ toàn thân mồ hôi ướt đẫm, đầu choáng mắt hoa, huống chi còn phải đối mặt với một nồi lẩu sôi sùng sục bốc khói nghi ngút, đồng thời ăn đồ ăn nóng đến rát lưỡi trong nồi?

Khó tránh quán gần đây buôn bán không mấy tốt! Ngay cả lẩu cũng có mùa ế hàng, mùa đắt hàng rõ rệt, lại càng không cần nói tới mùa hè ở Bagdad đặc biệt dài, từ tháng 5 đến tháng 10 hàng năm đều sẽ là những ngày hè nắng chói chang.

Ở Bagdad loạn lạc này muốn kinh doanh quán lẩu thật sự vất vả, kiếm thêm vài đồng cũng khó khăn!

Lão Kiều không phải là chưa từng nghĩ muốn đổi qua kinh doanh cái khác, song mọi việc không chỉ có mỗi tu sửa lại mặt tiền của quán, còn phải thuê đầu bếp này nọ, họ quả không dư tiền để trả; quán này vốn là cha mẹ lão Kiều muốn làm ăn lớn ở nước ngoài nên di dân qua Bagdad, phấn đấu mấy chục năm mới để lại cho lão phần tài sản duy nhất, tiếp tục kinh doanh nó với lão cũng là một thứ hoài niệm với cha mẹ, cũng là nơi lão và Chân Chân hai người kiếm kế sinh nhai, nếu đóng quán, lão cùng Chân Chân sẽ bị cắt đứt tất cả nguồn kinh tế, cho nên mặc kệ tiền kiếm được cực kỳ khó khăn, họ cũng phải cố hết sức duy trì.

Không thể nghi ngờ Chân Chân là một cô gái chịu khó, tuân thủ bổn phận của người con gái, luôn không cho chính mình rảnh rỗi, một khi công việc càng bận rộn, cô càng trở nên vui vẻ, điều đó chứng minh việc buôn bán của cô cùng ông nội xem như tốt, được mọi người ưu ái; ngược lại thì tâm tình cô sẽ vô cùng giảm sút, điều đó đại biểu cho sinh hoạt phí tháng này của cô cùng ông nội ít đến không nỡ nhìn.

Một bàn thực khách tính tiền xong rời đi lại có một bàn khác vào quán, khuôn mặt cô vui vẻ tươi cười đưa tiễn khách ra về, một mặt lại quay sang chào đón khách đến quán.

Đây là cuộc sống đã thành hình không thể đổi của cô mấy năm qua, dốc hết sức khiến mỗi vị khách đến quán mình hài lòng trả tiền mà ra về, trước sau đều hết lòng phục vụ.

Thực khách mới tới là một đôi vợ chồng trung niên, gọi 1 phần lẩu cay vừa, 2 đĩa cừu sừng xoắn ốc, 1 đĩa thịt bò Ngũ Hoa cùng với rau tươi; đang lúc đem lẩu bê ra bàn thì ngoài cửa thuỷ tinh của quán đột nhiên xuất hiện 7, 8 người đàn ông mặc áo đen, quần đen, bộ dạng vênh váo, lên mặt nạt người.


Đã sửa bởi quyan_187 lúc 24.03.2013, 11:07.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 25.03.2013, 19:35
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 06.03.2013, 12:08
Bài viết: 137
Được thanks: 313 lần
Điểm: 9.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh (H) - Điểm: 11
Chương 1.2


Chân Chân lập tức dùng thái độ ân cần đi ra phía trước tiếp đón những vị khách này: “Xin chào, các ngài có mấy người? Quán chúng tôi hơi nhỏ, không có chỗ ngồi riêng, các ngài ngồi cùng phòng ăn với các thực khách khác có được không ạ?”

Một người đàn ông trong đám người nọ cực kỳ xấc xược đem Chân Chân đứng trước mặt đẩy sang một bên.

Chân Chân không nghĩ người đó lại thô bạo như vậy, vừa vào quán một lời cũng chưa nói đã đánh một cô gái yếu đuối, cô không chuẩn bị tâm lý thiếu chút nữa bị đẩy ngã; cũng may chỉ “thiếu chút nữa” thôi, cô quơ quàng chân tay cuối cùng vẫn gắng gượng làm gót giày mình đứng vững được.

Ngã thì không ngã, song tâm Chân Chân vẫn không khỏi nặng nề chìm xuống.

Ánh mắt của đám người đó như chim ưng quét một vòng bốn phía quán ăn, thoáng chốc chú ý tới người ngồi ở bên góc sáng sủa đang dùng chiếc đũa gắp miếng thịt dê, tao nhã đưa lên miệng, chậm rãi nhai kỹ, nhấm nháp hương vị thịt thơm ngon.

Người này ánh mắt ngay cả nâng cũng chưa nâng, trên trán cũng giống các thực khách khác chảy một lớp mồ hôi mỏng đầm đìa, nhưng mỗi động tác lau mồ hôi đều toả ra khí chất phóng khoáng, tự nhiên, chẳng qua là trong lúc đang nhấm nháp món thịt dê ấy, đáy lòng anh vẫn nhịn không được mắng: “Thật là xui xẻo! Ăn một bữa cơm cũng không xong, lại bị bọn ruồi bọ đuổi theo tới đây…”

Đám ruồi bọ nhìn người đàn ông ngồi ở góc đấy, phản ứng đầu tiên chính là hưng phấn, ngay sau đó giống như đã sớm hội ý tốt từ trước, cùng lúc đưa tay vào túi quần mình, thứ từ trong túi họ xuất hiện dĩ nhiên là khẩu súng riêng của mỗi người.

Súng vừa rút ra, thực khách trong quán liên tục phát ra tiếng thét chói tai.

Những người đàn ông mặc đồ đen đó hoàn toàn chẳng chút bận tâm tới hành vi của mình, cũng chẳng lo mình có làm bị thương người vô tội hay không, đạn càng lúc càng theo họng súng bốc khói mà bắn ra.

Nghe thấy tiếng súng, các thực khách loạn thành một đoàn, có người gào thét rú rít, có người xông qua cửa chạy thoát, hoặc có người hoảng loạn trốn ở một chỗ tương đối an toàn trong quán; Chân Chân cũng hoảng hốt bắt chước theo hành động mọi người, ôm lấy đầu, bịt lấy tai, đáy lòng run lẩy bẩy chui xuống dưới một cái bàn ăn.

Sau một tràng súng nổ, thân hình lão Kiều ngã rạp xuống đất, màu chảy đầm đìa, tuổi lão dù sao cũng đã lớn, sức khoẻ không thể bằng người tuổi trẻ nhanh nhẹn, muốn tránh cũng không đủ sức mà tránh, lực bất tòng tâm; một viên đạn vô tình găm trúng ngực lão, máu tươi nháy mắt nhuốm đỏ ngực áo.

“Ông nội!” Chân Chân trốn dưới bàn ăn thấy ông nội mình ngã khuỵu, kêu to một tiếng lập tức vội vã muốn tiến lên kiểm tra thương thế của ông mình.

Bỗng một bàn tay khác giữ chặt cổ tay mảnh khảnh của cô, ngăn cản ý muốn muốn bước chân ra khỏi chỗ trốn; cô quay đầu lại kéo cổ tay mình về, không thể ngờ lại là người đàn ông có cùng gương mặt với vị hoàng tử trên TV kia.

“Cô muốn chết sao?” Người đàn ông kéo nàng lui lại về gầm bàn. “Không muốn lên trời gặp Thượng Đế sớm thì ở chỗ này đợi cho tôi, đừng có lộn xộn.”

Lời người đàn ông vừa dứt, anh đã nhún người phi đến bên chỗ đám ruồi bọ kia, động tác cực kỳ mau lẹ đoạt một khẩu súng trong tay một tên ruồi bọ, sau đó hướng tất cả những tên ruồi bọ còn lại nổ một phát súng vào cổ tay phải, kĩ thuật bắn cực chuẩn, không phát nào trượt.

Trong lúc đám ruồi bọ đang khóc thét, súng nơi tay phải buông lỏng, tất cả đều rớt hết xuống đất, chỉ còn một tên không cam tâm bèn cố chịu cổ tay đau nhức, ý định toan dùng tay trái nhặt súng lên thay cho tay bị thương, nhắm bắn anh; khoé mắt anh khẽ động thì đồng thời một phát súng trên tay cũng chính xác xuyên qua cổ tay trái còn lại của người nọ.

“Không muốn chết thì mau cút hết cho tao!”

Đám ruồi bọ đương nhiên qua cuộc đọ sức ngắn vừa rồi đã biết rõ mình tuyệt đối không phải đối thủ của người đàn ông này, nếu không chạy thì chỉ còn nước chết thôi; vả lại nhìn một cái liền biết anh là thiện xạ, bách phát bách trúng, muốn lấy mạng nhỏ của họ quả thực dễ như trở bàn tay! Cùng anh so chiêu, họ chẳng những không có lấy nửa phần thắng, trái lại thua thì không thể nghi ngờ…  Hai mặt nhìn nhau hồi lâu, họ thông minh lựa chọn chạy trối chết.

Chân Chân ôm lấy lão Kiều ngã dưới đất đã không còn dậy nổi, đôi tay dùng sức bịt lấy miệng vết thương chảy máu của lão, mong rằng có thể dùng phương thức này trì hoãn tốc độ mất máu; lão Kiều cả người dĩ nhiên toàn máu là máu, gương mặt vốn già nua yếu đuối nay lại càng không còn chút huyết sắc.

Spark ôm đầu ngồi xổm dưới gầm bàn ăn, nhìn lão hàng xóm già trong nháy mắt toàn thân máu me bê bết ngã xuống trước mặt hấp hối, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, dù nguy hiểm đã qua, hai chân hắn vẫn như cũ nhịn không được run cầm cập, nỗi khiếp sợ khó nén và không thể kiềm chế.

“Ông nội, ông gắng lên, cháu lập tức đưa ông đi bệnh viện!” Nước mắt Chân Chân tựa như chuỗi ngọc trai đứt dây không thể vãn hồi, từng giọt, từng giọt lũ lượt tràn mi.

“Chân Chân, ông nội… ông nội chỉ sợ không được, không thể tiếp tục sống cùng cháu rồi, về sau không có ông ở bên, cháu phải biết tự chăm sóc… tự chăm sóc chính mình, không được… không được… để người khác ức hiếp…”

“Ông nội, ông không có việc gì! Chúng ta lập tức đi bệnh viện!” Chân Chân nghẹn ngào không thôi, nước mắt giàn giụa khóc rống. “Ông tuyệt đối sẽ không rời bỏ Chân Chân, tuyệt đối không!”

“Chân Chân, cháu hãy nghe ông nói… Cháu đã lớn rồi, đã là người lớn, nên… không có ông ở bên, cháu cũng… cũng… có thể sống được… sống… tốt…”

“Không tốt, không tốt! Không có ông nội, Chân Chân tuyệt đối sẽ không sống nổi! Ông không nhớ sao? Chúng ta vẫn luôn sống nương tựa vào nhau mà, ông không thể không có Chân Chân, Chân Chân cũng không thể không có ông!”

“Đứa nhỏ ngốc, ông nội sớm muộn gì cũng đều phải đi, hơn nữa… nhất định sẽ đi trước cháu, cháu nói vậy… làm sao khiến ông yên lòng nhắm mắt được?”

“Chân Chân chính là không muốn ông yên lòng, không cho ông rời Chân Chân đi!”

Wagner đi đến trước mặt lão Kiều, ngồi xuống, im lặng xem xét thương thế của lão.

Chân Chân tức thì túm tay anh: “Anh kêu giúp tôi xe cấp cứu được không? Van xin anh…”

Wagner nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đã tràn đầy nước mắt của cô, vô tình và tàn nhẫn đáp: “Chỉ sợ đã không còn kịp, ông ấy mất nhiều máu, tuổi đã lớn vậy, cho dù xe cấp cứu tới thì cũng là lành ít dữ nhiều.”

Chân Chân nghe những lời này liền khóc không thành tiếng.

Lão Kiều hấp hối hướng về phía người đàn ông mới tới, dùng sức lực lớn nhất từ trước đến nay của mình mở to mắt nhìn Chân Chân rồi nhìn đến Wagner ở bên cạnh Chân Chân: “Này… mấy người đó có phải tới đây để giết cậu đúng không?”

Wagner không tài nào nói dối với một lào già sắp chết: “Phải.”

Lão Kiều bỗng nhiên đưa ánh mắt lại về phía Chân Chân, ánh mắt mờ mịt trong một thoáng bỗng hiện lên tia sáng kỳ dị.

“Chân Chân, sau này cháu phải cùng… phải đi theo người này! Vô luận cậu ta đi đến đâu… cháu… cháu đều phải theo… đây là yêu cầu duy nhất trước khi lâm chung ta nói với cháu… cháu… cháu làm được không?”

“Cái gì?” Đi theo người đàn ông này? Chân Chân gần như choáng váng, ông nội tại sao lại…

Lão Kiều nhìn về phía Wagner: “Cậu trai trẻ, cậu có thể đáp ứng tôi… thay… thay tôi chăm sóc cho cháu gái của tôi? Mặc kệ sau này cậu có dự định gì đều phải trước… trước… trước hết vì nó mà suy nghĩ cho tốt… Tương lai của nó đời này chính là gánh nặng của cậu, trách nhiệm của cậu, dù cho về sau cậu có nghèo rớt mùng tơi đến nỗi chỉ có một chén cháo để no bụng… cũng… cũng… không thể… quên… quên… quên… chia cho… cho nó… một nửa.”

“Dựa vào cái gì mà tôi phải đáp ứng yêu cầu của ông?” Thật buồn cười, đây rõ ràng là một hiệp ước không bình đẳng! Anh đang êm đẹp thì vì sao lại phải đáp ứng khiến mình bị rước thêm phiền toái không cần thiết?

“Bởi vì tôi… sắp… sắp… chết… cái mạng của tôi không phải bị cậu hại sao? Nếu không có cậu, đám người kia làm sao phải chạy đến quán tôi nổ súng? Tôi… tôi sao có thể bị trúng đạn? Làm sao lại phải chết? Làm sao lại cùng cháu gái tôi chia tay, để nó lại một mình, đơn độc sống trên đời này? Cậu nói… nói… nói xem sao lại không thể bồi thường cho tôi?”

Lông mày Wagner gắt gao nhíu lại thành một đường.

Lão Kiều sử dụng hết tất cả khí lực còn sót, giữ chặt tay phải anh: “Đáp ứng tôi! Cho dù tội nghiệp… tội nghiệp cho lão già sắp… sắp chết này… thoả mãn tâm nguyện cuối cùng của tôi… để tôi thanh thản… ra đi an lòng một chút… cậu… cậu coi như là… là lòng nhân từ, làm việc thiện đi, thu nhận đứa cháu gái số khổ của tôi đi!”

Thoáng thở hổn hển một trận, lão cuối cùng cũng phải khốn khổ thỉnh cầu: “Đáp ứng tôi! Tôi xin cậu, tôi… tôi xin cậu!”

Wagner còn đang do dự.

“Ông nội!” Chân Chân lệ đã tuôn như suối, cô ôm chặt lão Kiều, giọng nói cũng khản đặc.

Lúc này lão Kiều không ngờ lại xuất hiện tình trạng suy kiệt hô hấp nghiêm trọng, lão há mồm, liên tiếp há mồm thở dốc, song vẫn thống khổ vạn phần, hít thở không thông, sắc mặt trắng bệch dần dần chuyển sang thâm đen.

Tuy nhiên ánh mắt lão vẫn liều mình mở to, chăm chú nhìn không chuyển vào Wagner, lộ ra vẻ cầu xin vội vã, dường như không thấy được anh gật đầu thì vô luận là thống khổ thêm bao nhiêu nữa lão vẫn cương quyết không nhắm mắt, trút hơi thở cuối cùng.

“Được… tôi… đáp ứng ông.” Ngay cả người có trái tim sắt đá cỡ nào, gặp phải tình huống này, chỉ sợ cũng khó cự tuyệt một lão già sắp chết đáng thương lẫn ánh mắt cầu xin thống thiết như vậy.

“Cảm ơn… Cảm ơn cậu…” Lão Kiều nghe xong liền cười thoả mãn, lập tức không còn vướng bận gì nữa bèn đình chỉ hô hấp, gục đầu, vĩnh viễn nhắm chặt hai mắt.

Lão cảm thấy chính mình không hề chết vô ích, sống hơn 70 năm, gặp qua vô số loại người, chỉ cần liếc mắt một cái là cũng đủ để lão có thể kết luận rằng người đàn ông này có lai lịch rất lớn, thuộc giống long phượng tôn quý; lão đã sống 70 năm, chết cũng không oan uổng, điều duy nhất không yên lòng cũng chỉ có Chân Chân, đứa nhỏ này rất đơn thuần, rất thiện lương, trước nay không hề biết tới lòng người nham hiểm, thế gian hung ác.

Nếu không có lão, lão hoàn toàn không dám tưởng tượng, một mình nó sẽ sống thế nào? Bị ức hiếp, bị lừa gạt đều có khả năng, nếu có thể đi theo người con trai này, được cậu ta che chở, nó tuyệt đối sẽ không phải chịu khổ, chịu tội, chịu bị lừa gạt, chịu bị ức hiếp.

Lão nhìn ra được, người này chẳng những bối cảnh rất cao, hơn nữa còn thuộc loại nói là làm, đã hứa sẽ không nuốt lời, đáp ứng chuyện gì thì nhất định sẽ làm được, người như thế trên đời này dù không còn nhiều lắm, nhưng may thay cậu ta lại chính là một trong số ít ỏi còn lại đó.

Dùng một mạng đổi lấy một mạng, đảm bảo hạnh phúc cả đời sau này của Chân Chân, loại chết kiểu này cũng xem như vô cùng đáng giá.


~~~ Hết chương 1 ~~~


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.04.2013, 09:47
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 06.03.2013, 12:08
Bài viết: 137
Được thanks: 313 lần
Điểm: 9.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh (H) - Điểm: 12
Chương 2.1


Chân Chân ôm thi thể của lão Kiều, hồi lâu cũng không động đậy chút nào.

“Ông ta đã chết, cô còn muốn ôm tới bao giờ?” Wagner sớm đã không còn kiên nhẫn, đưa tay toan tách cô cùng lão Kiều ra.

“Không cần! Không cần tách tôi khỏi ông nội…” Chân Chân nước mắt giọt này nối tiếp giọt kia, chảy mãi không ngừng. “Chân Chân không thể không có ông nội… Ông nội, vì sao ông nội nhẫn tâm như vậy, bỏ rơi một mình Chân Chân?” Cô gắt gao ôm lấy thi thể lão Kiều vào lòng, những câu oán thán đau lòng một lần lại một lần vang lên.

“Tôi xin cô đó, không cần khóc nữa được không? Cho dù cô đem mắt khóc thành mù, ông cô cũng không sống lại được, cô rốt cuộc có muốn để cho ông ra đi không vậy?” Wagner không phải là người dễ dàng mềm yếu, tim anh đã sớm tàn nhẫn cứng rắn đến một mức độ cao, sẽ không bao giờ đau lòng, chỉ biết tiếp tục bình tĩnh.

“Ông nội là người thân duy nhất trên đời của tôi, ông chết rồi, tôi nên làm gì đây? Ông nội, ông bảo Chân Chân về sau phải làm sao bây giờ? Hu hu hu…” Lại là một chuỗi nước mắt cuồn cuộn dài vô cùng tận.

Wagner chưa từng gặp qua cô gái nào khóc dữ dội hơn Chân Chân, mắt giống như là hai cái vòi nước hư muốn khoá cũng không tài nào khoá được.

“Ông cô không phải kêu cô đem giao cho tôi sao? Từ nay về sau cô đi theo tôi, tôi sẽ cho cô miếng cơm ăn.” Chỉ tiếc, người thân mà cô tự cho là duy nhất này trên thực tế hoàn toàn chẳng có quan hệ huyết thống, không phải là máu mủ ruột già của cô.

“Tôi không đi cùng ai hết, tôi sẽ cùng ông nội ở một chỗ!” Cô dùng sức ôm thi thể lão Kiều, giọng điệu kiên định hiếm có.

Lúc này, Wagner thật sự không thể nhịn được nữa, anh dùng sức tách cô ra khỏi thi thể lão Kiều, cứng rắn kéo nàng ra khỏi cửa quán lẩu.

“Anh muốn đưa tôi đi đâu? Tôi không cần! Anh buông, tôi sẽ không đi, tôi muốn ở một chỗ với ông nội!”

“Nơi này không còn an toàn nữa, những người đó bất cứ lúc nào cũng có thể phái thêm nhiều người đến, tôi không muốn suốt ngày đều phải tốn công đối phó với đám chúng nó.” Cho nên anh phải mau chóng rời khỏi đây mới được.

“Bọn họ muốn giết anh mà, vì sao tôi phải đi cùng anh? Tôi không cần đi theo anh, bọn họ đến thì cứ đến, dù sao tôi với bọn họ cũng chẳng có quan hệ gì!”

“Cô quên ông nội cô vừa mới trăng trối gì ư? Ông ta kêu cô đi theo tôi, bất luận tôi đi đâu, cô đều phải đi đến đó, nếu tôi bị đám người kia giết chết, không phải cô cũng bắt buộc cùng tôi xuống âm phủ à? Giờ cô nói đi, điều đó và cô không có quan hệ gì sao?”

“Tôi… tôi không biết… tôi không biết gì cả… không biết…” Cô lắc đầu khóc, bàng hoàng bất lực kêu lên: “Ông nội, ông nói cho cháu biết đi, cháu nên làm gì bây giờ? Cháu phải đi cùng người này thật ư? Nhưng vì sao ông nội lại muốn cháu đi cùng anh ta chứ?”

Wagner hết sức tỏ ra nhẫn nại, cho rằng là mình đã đặc biệt dịu dàng nói: “Đây là yêu cầu cuối cùng của ông nội cô trước khi lâm chung, cô muốn làm trái nó hay là tôn trọng làm theo nó đây?” Nếu cô chọn làm trái, anh thật đúng là cầu còn không được!

“Anh này… anh… anh thật sự bằng lòng thu nhận tôi, để cho tôi đi theo anh á?” Vành mắt cô hồng hồng quan sát anh, hai mắt đẫm lệ ngóng nhìn anh.

“Tôi đã đáp ứng ông nội cô, không thu nhận cô, tôi còn có thể thế nào nữa?” Anh cũng chẳng muốn đeo cô gái nhỏ này bên người đâu, thật phiền toái! Vốn anh là một người rất tốt, tuy nhiên đang giữa lúc chạy trốn khốn khổ, ai muốn tự nhiên mọc thêm một cái gánh nặng? Bao ăn bao uống không nói, còn phải chịu trách nhiệm tương lai… Nhưng là ai đã đáp ứng khẩn cầu của ông nội người ta trước khi chết? Bản thân anh không thể làm loại chuyện thất tín với người đã khuất được, cũng chẳng còn biện pháp nào khác.

“Nhưng mà… muốn tôi đi theo anh, vậy ông nội tôi phải làm thế nào bây giờ? Chẳng lẽ cứ mặc kệ ông nằm đây ư?” Cứ để ông nằm rữa ở đây, ngay cả chỗ yên nghỉ ngàn thu cũng không có?

Wagner quét mắt bốn phía quán lẩu, các thực khách ngay từ lúc lão Kiều tắt thở đã lập tức giải tán, cả đám người đều chạy không còn bóng dáng.

Anh suy tư hồi lâu, rồi lại thong thả đi về phía thi thể của lão Kiều, lấy bóp da lần lượt rút ra thật nhiều, thật nhiều tiền mặt, ném cho pho tượng thạch cao Spark dưới gầm bàn. “Giúp chúng tôi xử lý hậu sự cho ông ấy, nghĩa địa chọn chỗ tốt nhất, quý nhất, hôm nay tôi mang cô bé này rời đi, nhưng một thời gian ngắn nữa sẽ trở về, nếu ông không làm theo y lời tôi nói, ông hẳn là biết mình sẽ có kết cục gì.” Trong quán, ngoài anh cùng Chân Chân còn sống ra, chỉ còn mỗi “bức tượng thạch cao” này thôi.

Spark không phải là không muốn chạy, khổ nỗi chân đông cứng không đi nổi, mềm nhũn bất động tại chỗ.

Hoảng sợ cuống quít nhặt chỗ tiền Wagner vung, Spark run rẩy kính sợ tuân lệnh: “Dạ.”

Wagner nhìn Spark cầm tiền trong tay mà vẫn chưa trút bỏ được vẻ mặt sợ hãi, bỗng nhiên quay ngoắt 180 độ, anh giống như một người bạn hoà ái, thực thân thiết vỗ vỗ cái đùi cứng đơ của Spark. “Tiền còn thừa, ông anh cứ giữ lấy mà dùng, nghe rõ chưa? Toàn bộ nhờ ông anh đấy.” Anh cười nhạt. “Tôi cảm thấy đứa con trai của ông anh vẫn nên tiếp tục độc thân thì hơn.” Nụ cười nhẹ biến thành nụ cười chế nhạo. “Nếu không, anh ta cũng sẽ tiếp tục ly hôn thôi.”

“Tôi không thể ở lại tự mình lo hậu sự cho ông nội sao?” Chân Chân dụi dụi mắt, hấp hấp cánh mũi hồng hồng.

“Không thể.”

“Vì sao?”

“Tôi không có nhiều thời gian ở đây.” Ra khỏi quán lẩu, Wagner kéo Chân Chân, sải bước đi trước. “Nhưng cô cũng có thể yên tâm, bác Spark kia của cô nhất định sẽ lo hậu sự cho ông nội cô ổn thoả.”

“Anh nghĩ bác Spark sẽ thật sự hết lòng lo hậu sự cho ông nội tôi?” Cũng chẳng phải người thân, bạn thân, chỉ là một thực khách thường xuyên đến quán nhà cô ăn lẩu, tám chuyện làng xóm, cô không thể không nghi ngờ, anh chỉ mới thấy mặt đối phương lần đầu, sao dám khẳng định chắc nịch như vậy?

“Đương nhiên, nhìn mặt ông ta thì biết, loại người này tuyệt đối sẽ không dám không nghe theo lời tôi.”

Câu trả lời của Wagner làm Chân Chân cảm thấy khó có thể tưởng tượng, song cô cũng chẳng còn tâm tư truy đến cùng, mím môi, cô lại hỏi han vấn đề khác: “Anh muốn dẫn tôi đi khỏi đây có phải nên để tôi về nhà thu thập hành lí một chút, như quần áo chẳng hạn, rồi lại đi với anh?” Bằng không hai bàn tay trắng, về sau cô sẽ mặc cái gì, dùng cái gì?

“Không cần, quần áo của cô sau này tôi sẽ mua lại cho.”

“Anh này, anh cũng không thể nói cho tôi biết những người đó vì sao muốn đuổi giết anh ư?” Hai người đang chìm trong im lặng, Chân Chân vẫn nhịn không được mà tò mò, đem thắc mắc mình muốn hỏi nhất xuất ra miệng.

“Không thể.”

“Vì sao không thể?” Sao lại vẫn là những lời này? Tiết lộ nguyên nhân một chút cũng không được à?

“Biết nguyên nhân đối với cô chẳng chỗ nào có lợi cả.” Chẳng thà cái gì cũng đừng biết.

“Không lẽ anh trộm tiền của bọn họ, đốt nhà của bọn họ, cướp vợ của bọn họ, bắt cóc con của bọn họ, bọn họ mới không thể không giết anh?”

“Cô nhóc kia, sức tưởng tượng của cô cũng quá phong phú đấy nhỉ?” Anh dừng bước, híp mắt chăm chú nhìn cô.

Trộm tiền mấy tên đó, đốt nhà mấy tên đó, cướp vợ mấy tên đó, bắt con mấy tên đó? Anh là một hoàng tử tôn quý, đáng đi làm mấy chuyện này ư? Wagner quả thực dở khóc dở cười.

“Anh không chịu nói cho tôi biết, tôi dĩ nhiên phải suy đoán linh tinh thôi!” Trên TV không phải đều vậy à? Thù sâu như biển, không đội trời chung mới có thể không khoan không nhượng, thấy là phải giết!

“Biết những người đó muốn giết tôi rồi, cô đi theo tôi có thấy sợ hãi không?”

Nếu bởi cô nhát gan, chủ động quyết định không cần cùng nhân vật nguy hiểm như anh ở chung một chỗ, thế thì sẽ không tính là anh bội tín với lão Kiều chứ? Wagner mong số mình đỏ.

“Vậy anh sợ à?” Chân Chân hỏi ngược lại anh.

“Sợ?” Anh hừ lạnh một tiếng. “Mấy tên đó còn không xứng để tôi cho vào mắt.” Ngữ khí cuồng ngạo, biểu hiện hết mức lòng tự kiêu của anh.

Được xem là đối thủ của anh, đến nay quả vẫn chưa sinh ra.

“Anh là đương sự còn không sợ thì tôi đây sợ cái gì?” Chân Chân trước sau ngây thơ đáp, làm cho Wagner không khỏi nghĩ đến câu châm ngôn “kẻ không biết thì không sợ”.

Wagner xác thực không sợ, anh sống gần 30 năm cũng không biết từ “sợ hãi” viết như thế nào, vậy mà đối mặt với “của nợ” vướng víu, lộn xộn, rắc rối này, anh lại rùng mình? Quả nhiên vỏ quýt dày có móng tay nhọn! Đáng ghét, đáng ghét, rốt cuộc vẫn phải bó tay chịu trói!

“Cô gọi là Kiều Chân Chân, phải không?” Wagner thản nhiên lái vấn đề sang hướng khác.

“Không phải, tên tôi là Kiều Chân, chỉ là mọi người đều thích gọi tôi là Chân Chân thôi.” Gọi, gọi, khách đều có thói quen gọi cô như vậy, cũng không còn bao nhiêu người nhớ rõ tên thật của cô nữa.

“Năm nay cô 17, tôi không nói sai chứ?” Đúng là không gì sánh bằng với tuổi trẻ, quãng thời gian đẹp nhất đời người.

“Làm sao anh biết?” Chân Chân thảng thốt giật mình, đôi mắt mở tròn cực tròn, đồng tử đen láy, sáng ngời, lông mi cong cong còn lơ thơ vương vài giọt nước mắt vẫn chưa khô.

“Tôi nghe Spark cùng ông nội cô nói chuyện.” Wagner lại sải bước, bước đi như bay, hai bước thành một bước, Chân Chân phải cố đi dài thêm bốn, năm bước nữa mới có thể bắt kịp tốc độ của anh.

“Cô có biết con trai của Spark không?”

“Con bác Spark? Có gặp qua vài lần, cũng chẳng có ấn tượng gì lắm; tôi nghe hàng xóm nói, anh ta đã ly hôn 2 lần, đều là vợ không chịu được anh ta bất tài vô năng, chơi bời lêu lổng, còn có chút khuynh hướng bạo lực gia đình.”

“Bác Spark của cô muốn ông nội cô gả cô cho con trai mình, trở thành con dâu thứ ba trong nhà ông ta.” Wagner quan sát vẻ mặt Kiều Chân trong giây lát trở nên cực kỳ khó tin, lại tiếp: “Nhưng ông nội cô không đồng ý lời gạ hỏi của Spark.” Thính giác của anh trước nay luôn rất tốt, tuy có rất nhiều chuyện không nên nghe, nhưng bất đắc dĩ anh vẫn lỡ nghe được; khả năng này cả anh và người nào đó đều đã có từ lúc mới chào đời.

Chân Chân cúi đầu, nước mắt liền lập tức chậm rãi chảy ra.

“Sao cô khóc?” Đúng là một con quỷ khóc nhè! Nước mắt muốn chảy liền chảy, so với hệ thống cung cấp nước giá rẻ còn lẹ hơn.

“Tôi nhớ ông nội tôi quá… Nếu ông đừng chết thì tốt quá rồi…”

“Chết là chết, làm sao có cái gì gọi là ‘nếu’?” Trẻ con quả nhiên là trẻ con, suy nghĩ cũng ngây thơ như vậy.

“Anh ơi, anh là người tốt hay người xấu thế?” Nếu nói anh là người tốt, mấy người kia sao còn đuổi giết anh? Nếu nói anh là người xấu, vì sao chỉ bằng một lời hứa với ông nội, anh liền cam tâm tình nguyện mang một người chẳng có tiền đồ gì như cô bên người? Không nói đến chuyện đang yên đang lành bỗng bị bắt thêm một gánh nặng, hơn nữa bất cứ lúc nào cô cũng có thể khiến mình vướng chân vướng tay.

“Vấn đề này không dễ trả lời đâu, cô nhóc.” Chỉ có trẻ con không hiểu sự đời mới có thể đơn thuần đem con người phân thành “người tốt” với “người xấu”.

Bạn bè của anh đương nhiên đều cho rằng anh là người tốt, hào phóng, ngay thẳng, đầy nghĩa khí; nhưng phụ nữ thì lại cho rằng anh là người xấu xa nhất trên thế giới này, người đàn ông tệ bạc nhất, ác độc nhất, phóng đãng, trăng hoa, song chẳng có gan nào dám nói thành lời.

“Anh này, về sau tôi phải xưng hô với anh thế nào? Cứ kêu là “anh này” sao?”

“Tuỳ cô.” Wagner lại nói tiếp: “Nhưng mà nếu về sau cô muốn tiếp tục cùng đi với tôi, có một số việc tôi nhất định phải công khai nói rõ với cô trước.”

“Anh nói đi.” Cô nghiêm túc thẳng lưng, dỏng tai nghe.

“Con người tôi tính tình không tốt lắm, giận lên liền thích đạp đổ này nọ, nên cô mà nhìn thấy tôi lên cơn, tốt nhất nên chạy nhanh, trốn xa một chút.”

“A?”

“Nếu ngày nào đó cô bất hạnh bị tôi đả thương, trăm nghìn lần đừng oán tôi không nhắc trước.”

“Anh ơi, anh… anh… anh…” Khoé miệng Chân Chân run rẩy. “Anh ngoại trừ chỉ thích nổi điên khi lên cơn giận, đạp đổ này nọ… vậy… vậy… với người chắc cũng sẽ không… thế đi?” Cô hơi sợ, có chút kinh hoàng dò hỏi.

“Cũng chả chắc lắm.” Wagner đặc biệt nghiêm túc suy nghĩ sâu xa một lát. “Nếu mà tôi nổi nóng, trong tay đúng lúc chẳng có gì để đập, hay cũng chẳng có đồ gì để tôi trút giận, người bên cạnh tôi cũng có khả năng sẽ…”

Chân Chân sợ tới mức cả người lập tức run bắn, thân thủ của anh không phải cô chưa từng chứng kiến qua, nếu thật bị anh đánh, dù chỉ chút xíu thôi, cô không chết thì chắc chắn cũng sẽ mất đến nửa cái mạng!

“Anh… anh yên tâm đi!” Khuôn mặt cô trắng bệch, hít sâu một hơi. “ Chỉ cần nhìn thấy anh tức giận, tôi sẽ lập tức lẩn đi thật xa, tuyệt sẽ không để anh đánh tới tôi đâu!”

Không thể chọc vào anh, cô còn không biết đường trốn đi thật xa sao?


~~~ Còn tiếp ~~~


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 12.04.2013, 17:29
Hình đại diện của thành viên
Học sinh mới
Học sinh mới
 
Ngày tham gia: 19.12.2012, 13:51
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 4
Được thanks: 0 lần
Điểm: 0.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh (H)
S lau hk koa chap moj z???*mong doj mỏj mòn* :')


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 
       


Điều hành 

Mod Box Tiểu thuyết


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
thuyvu115257
thuyvu115257
ta_thật_độc
ta_thật_độc

Ốc Vui Vẻ: :3 ý mình là, bạn có thể tham gia tự do, ko phải dùng từ "giúp" :v
lá mùa thu: @Ốc Vui Vẻ : mình biết đây là một diễn đàn lớn, nên bạn nói cũng đúng" Không nhất thiết phải giúp" =) ssr vì mình dùng từ không đúng nhé
gia ky pham: Cảm ơn các nàng nha
Ốc Vui Vẻ: @thuykute :v giờ ss Q lui màn rồi e ạ, đứng sau chỉ đạo thôi :D
Ốc Vui Vẻ: @gia ky pham: bạn hãy liên hệ với email  để được hướng dẫn và tìm truyện edit nhé
thuykute: Bạn muốn edit truyện thì pm cho ss Q mà xin bản covent hoặc xin truyện bản tiếng trung
Ốc Vui Vẻ: @lá mùa thu: diễn đàn mình là diễn đàn lớn,ko chỉ có mỗi công việc edit :D bạn có thể tham gia nhiều hoạt động trong diễn đàn, bạn hãy đến diễn đàn với tâm lý vui vẻ :D không nhất thiết là phải "giúp" đâu
gia ky pham: Mình muốn làm editor nhưng khả năng diễn đạt của mình không tốt và không biết tìm truyện để edit ở đâu ai biết chỉ mình với
thuykute: viewtopic.php?f=164&t=317201
lá mùa thu: tháng sau mình rãnh nên có j cho mình làm giúp hok. nhưng mình hok edit đc nhé
YSam: viewtopic.php?f=129&t=79049&p=2141102 con yêu cau roi ạ ông hoa hoa
kimoanhsanhdieu: Híhí.*thanh giao*
PhượngMinhNguyệt: kim oanh : *ngoac nghéo * co co nuốt lời thì  ko làm tú bà nữa đổi nghề làm người chăn lừa
kimoanhsanhdieu: *Hoan ho*co co nho nga*ngoac ngéo ngoac ngéo*
PhượngMinhNguyệt: kimoanh : Thôi đừng buồn , kỳ sau cô tỏ tình với con cho
kimoanhsanhdieu: Hix..hix
YSam: vì hạn là tối nay rồi ạ, khong cần đủ 10 nguoi ạ
PhượngMinhNguyệt: kimoanh : Con thông cảm : Cô tò tình với đứa cháu Huệ Huệ rồi
kimoanhsanhdieu: Oaoa.aj tenh to vs ckau yk.hix.
PhượngMinhNguyệt: Sam sam : Mới có mấy người tỏ tình , chưa đủ số lượng 10 người mà
YSam: Game: lời tỏ tình bá đạo vao ung ho con nao, hum nay ngay cuối nhé tối nay có kết quả
YSam: box truyen vịp hiện giờ dang khoá tu sửa lại roi cô
PhượngMinhNguyệt: Sấmm : muốn đọc truyện vip phải làm sao ? Chỉ cô với
YSam: kimoanh: truyện vip ak,ss giàu ghê, em doc 37 chương xong tiếc ơi la tiếc
PhượngMinhNguyệt: kimoanh : Hình như vậy , nhưng coi rất hay , cô hay lên nhà sách Thăng Long coi cọp truyện này lắm ++ Sẵn tiện coi mấy truyện khác nữa
kimoanhsanhdieu: Ckau rat thjc truyen duong thu thah phj nhug doc hem dc.ngam ngui tiec noi lun
YSam: con chỉ truyện nào mà có mấy con thông minh dễ thương của nhân vật chính ak, nó ghét cha thì cang tốt bt thì chĩ con voi
kimoanhsanhdieu: Truyen nay ke theo ngoi thu nhat ha co co
PhượngMinhNguyệt: Sam sam : Cô ko biết làm hình động , con có thể nhờ BA Sương Sương giúp cho
kimoanhsanhdieu: Nhu z cko no hem dung hang do ss ysam.hehe


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.178s | 12 Queries | GZIP : On ]