Diễn đàn Lê Quý Đôn





















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 32 bài ] 

Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh

 
 12.03.2013, 23:04
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 06.03.2013, 12:08
Bài viết: 136
Được thanks: 293 lần
Điểm: 9.81
 [Hiện đại] Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh (H) - Điểm: 11
Tên 7truyện: d4<< Chọc 7phải người 2đàn ông 39nóng nảy 16>>

(Phải 99lòng, phần c84)

Tác 05giả: Tả 9Ninh

Editor 31+ Betaer: 3duỳ An

Thể 1coại: ngôn c1ình hiện dcđại, 18+

Số 68ượng: 10 3chương + 08ết thúc

Giới 3ehiệu:


Tim 4anh là núi 63ửa sắp fùng nổ, fhỉ mình ffô có thể 66rấn an;

Lòng 77ô là đoá 9oa bé nhỏ erong mưa 1ió, chỉ 4hờ anh đến 8ảo vệ.

Wagner 8ó thể thề bfới trời, 1rên đời 33ày chẳng 4ó người 3ào xui xẻo 76ơn anh!

Không 0hỉ ăn một ebữa cơm 8òn bị kẻ 29hác đuổi 69iết, còn 9aô duyên 9ô cớ nhận 4được “nhờ aả riêng”, 19ừ nay về d0au bên cạnh eliền có 4một “gánh 3nặng lớn” athảy không 1mất, đá ckhông đi, 9một cô 26gái ngây 58thơ gọi 98là Kiều 80Chân.

5bthân là fdhoàng tử 3atôn quý, 50dù đang 47phải lẩn 09trốn, ăn 3nhờ ở 94đậu, Wagner 7cũng nghiễm 8dnhiên chẳng 2cthèm thay ađổi bản 2tính của 53mình. Thói 3xa xỉ vẫn 5nguyên xi, 59ăn ngon mặc 3dđẹp thì dkhỏi nói, d5chỉ cần 00là quần 4áo đã mặc equa thì cương equyết không 37chịu mặc elần thứ 21hai, trực 6tiếp quăng bfvào thùng 6erác; mà 88nhất là cvới phụ 5nữ thì 44càng giống 7dđống quần 64áo đó, 0chưa bao 93giờ anh bđể ý đến ffcảm thụ 35của bạn 9tình, có b9thể leo 37lên được 6giường bcủa hoàng 8tử Wagner danh đã là 0fđiều may 58mắn đến 67dường nào 4rồi, anh 3cần gì fphải bận c6tâm nữa?

Nhưng 59gặp phải 0dcô gái ốm ayếu khốn 31khổ Kiều aChân, không a7thể ngờ ecanh lại 68hứng “thú” 22đến mức bkhông kiềm 77chế được, a6thậm chí dnhốt mình fcả ngày fdưới tầng ddhầm, kéo bacô lên trên cgiường cphát tiết e3“thân thể” 5bkhông dừng acnổi của admình.

Cũng abởi "ăn" b3trên giường 02quá “bội b1thực” 5nên Wagner 8fhình như 80quên béng a3mất mình ffđang bị 6đuổi giết 6fphải chạy f3trốn, trong 8lòng chỉ 7một mực 14thầm nghĩ 3mau mau đem 20Kiều Chân 8atrói về cnhà, làm 8cô cả đời 8fnày đều 3không chạy 1được!

Tung d3văn án câu echàng trc evậy nhé, 2có gì mình 4sẽ từ b3từ lết 3tiếp =D


Đã sửa bởi quyan_187 lúc 24.03.2013, 11:06.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.03.2013, 13:19
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 06.03.2013, 12:08
Bài viết: 136
Được thanks: 293 lần
Điểm: 9.81
Có bài mới Re: [Hiện đại, 18+] Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh - Điểm: 11
Chương ac1.1


Tại d0một quán 2cơm nhỏ, 4bđơn sơ, cvắng vẻ, 4có dăm ba ethực khách 1đang vùi bđầu ăn 1cơm.

Không 96khí ở đây 86nóng nực, 24hời tiết 04i bức, trong 6uán nghèo 1fàn đến ađộ máy 1ạnh cũng 5hẳng có f8à dùng, 30hỉ có chiếc fuạt trần e1ũ trên đỉnh 6đầu “ù 7ù cạch 93ạch” xoay bdròn.

Cứ eehìn tình d1ình đầu d7ùa hè hiện fại ở Bagdad, 0hiệt độ 7hông khí dhắc đã 2ượt quá 530 độ C, e5ua tiếp e2 tháng nữa, bcho dù là d250 độ C 99hì với 13ái thời 4iết kiểu 6ày thể feào cũng 6bới, lúc b9ấy người e7gười chỉ 8ận không 5hể vùi 2ình vào behối băng 1để nghỉ 8è nữa thôi.

88chỗ dễ 5nhìn nhất 47trong quán 8đặt một dcái bàn 4cao khoảng 2518 tấc kê bdchiếc TV 28đen trắng, d7âm thanh dlẫn hình d0ảnh tuy bfrè rè không 5rõ ràng csong nội c1dung tín 6hiệu truyền 16đến vẫn 3có thể bhiểu được; 40lúc này b8trên màn chình đang ctruyền hình cdtrực tiếp 5phát sóng 5lễ đính 36hôn long 9atrọng của 7fcon trai Quốc 1fVương.

Tại abàn cơm 8trong góc 78quán ăn, 1một người 57đàn ông 4enhìn chằm bachằm TV, cánh mắt 66rừng rực ebốc lên b2cơn lửa 36giận. Anh 6thật sự 7cảm thấy 4bản thân 2sắp điên elên mất 19rồi! Hơn 20nữa trên 78TV, hoàng 4tử đối 0fmặt với 17lời phỏng b4vấn của 12phóng viên 02thì nghiễm 1nhiên chẳng 3hề xấu 6hổ mà nói: 3“Thật 38là hạnh 80phúc, điều 8tiếc nuối dduy nhất alà đứa bem thứ bảy 6fcủa tôi 0chưa đến, 3tôi vô cùng cnhớ nó! 52Hi vọng 87thời điểm actôi chính 4thức kết 5ahôn có thể 6thấy nó 3đến dự.”

Anh 6quả thật 58hận không 6thể nhảy 5vào TV, chui faqua màn hình, 8lột mặt 26nạ hoàng 2tử của 8tên kia xuống, 0uống cạn 5máu hắn, d9ăn luôn 9thịt hắn…

Anh 9quả không f4hiểu, trên 0thế giới 1này vì sao 96còn có thứ 9người vô 6liêm sỉ 9đến loại 1bmức độ 11này? Thượng ddĐế nhất 75định đã bnhầm lẫn 4cái gì mới 70có thể fđể cho 3banh cùng fvới thứ c7người ấy 4sinh ra cùng 12có khuôn bmặt giống anhau như 96đúc; bằng 27không chính 2là đời atrước anh cbđã làm 0sai việc 9gì nên mới 70có một 16người anh 4sinh đôi 80như vậy!

Tên fđáng chết 0ấy, cũng 38không nghĩ 6xem vì sao 5anh lại a1không có 04mặt trước f4ở lễ đính 29hôn của 7hắn, cũng 5không nghĩ cxem chính 54anh bây giờ 22chật vật 72như thế bbnày là nhờ 4ai ban cho? 5bThế mà 1một chút 4cũng chả 51thèm lo lắng e9cho một angười tha 7hương xa 02xôi như 77anh đây 08biết chừng 7đã bị cbgiết chưa, 3thi thể 6ađã bốc 5mùi thối f9rữa chưa, alại có 38thể yên e0tâm thoải 5mái sống, 7thoải mái dcười?

Bất cequá mới 31nửa giờ dftrước anh 2vừa tránh 24được “thêm” 0emột lần b9súng ống e8mafia đuổi 64giết, giờ 98thì đang 08tìm chỗ băn chút cgì đó bổ 70sung thể a2lực đã achao mòn hơn 9phân nửa dđể tiếp adtục sống 52nốt kiếp e1sống lưu 9vong, tiếp detục cùng 12đối phương 6bảo toàn 6flực lượng bcho các cuộc 56tử chiến, 5vậy mà 5lại bất chạnh thấy ctên kia ở etrên TV đang fđính hôn!

Dựa f7vào cái efgì hắn 4ccó thể 0hạnh phúc, 0khoái chí côm người 0ađẹp về, betrong khi 82anh chỉ 1có thể b0giống như dchuột chạy bequa đường dctrốn đông 5trốn tây, cngười người 43đuổi giết? 92Cũng bởi 87khuôn mặt 80hai người d2trông quá 53giống nhau, 1anh liền 9không thoát bkhỏi tai 70bay vạ gió?

Anh 35chịu đủ! 6Anh nhất 7định phải cgiết cái 02tên khốn c1luôn không b9ngừng không 6nghỉ gây 3ác mộng 5nhưng vĩnh 2viễn chẳng 3bbiết áy 8náy, hối 8fcải, giảm 7ebớt rắc 19rối cho c9anh kia, nhất 8định!

Quạt dtrần của 1quán ồn bào chuyển 43động “ù f5ù”, tuy 97nhiên vẫn ebkhông thể 4che lấp 6bớt vị 54hoàng tử 3đang chói 5ctai cười fto hạnh fcphúc trên fTV.

Các efthực khách 50thì một a5bên dùng 90khăn giấy elau đầu 7đầy mồ 9hôi, một 26bên ăn cơm, 6một bên 8ccòn nói 82, 3 câu bbình luận 5với sự eekiện trên aTV và vị d9hoàng tử 68con Quốc aVương mới 2dđính hôn 0kia, nhàm acchán cảm 55khái kiểu dkiểu như c“Phô trương 6bghê gớm e2thật!”, d“Cô gái a7kia quả edlà may mắn!”, a“Dân thường 3cùng với 7hoàng tử 84quả nhiên 9không thể anào so sánh!”…

Chỉ c5mỗi người aaphục vụ dduy nhất 05trong quán 3là tựa 4như con ong emật chăm dchỉ hút 4mật trong 0bụi hoa, b0bận rộn dđi xuyên 18qua chúng cthực khách, ahướng đến amột cái 11bàn dọn 6đồ ăn f6ra cho mọi b8người.

Cái 8etrán của 15cô đã sớm 79nóng và 13mệt đến 7thấm đầy 4một tầng emồ hôi, 6dcô không acách nào 0rỗi tay 87như những dvị khách dlấy khăn 03giấy cẩn fethận lau dđược, f3chỉ giữa 6lúc đang 7bận rộn fbvội vàng adùng ống a8tay áo chà 6lau lung tung 92một chút, alại không 5thể qua floa phục 9vụ cho khách, e9khách kêu 80cô, cô phải 37vội vội bvàng vàng fchạy bước 75nhỏ tới, f0bình bịch fbđến trước 1mặt bọn chọ.

Ngồi 2ở góc sáng 3sủa có 2dmột người 5đàn ông 77vẫy vẫy a9tay, cô liền belập tức achạy qua c0đó.

“Xin 17hỏi anh 9còn cần 9gì?” Khuôn 81mặt nhỏ a9nhắn của 9bcô hồng 5hồng cười 56hỏi anh, 3hơi thở 23thoáng chút chổn hển, 7có lẽ là d0do chạy equá nhanh.

“Cho cthêm 2 đĩa 9cừu sừng 9cxoắn ốc.” aAnh muốn 8biến cơn 1giận thành 4acơn thèm 81ăn! Phải 12ăn uống ano đủ! 01Anh phải 04ngon lành f1tiêu diệt 76thêm vài 92đĩa lòng 72nữa!

“Dạ 25vâng.” 23Cô phục 8vụ xoay dangười chạy 56vào bếp, 8nhanh chóng 5liền trở 1lại với c2 đĩa cừu dsừng xoắn fốc đặt aflên bàn 1anh.

“Em 0trai Wagner 72à, anh thật 9sự rất c6nhớ em đó!” 5Ở trong 8TV, hoàng 15tử ôm vị ahôn thê cfcủa mình, 9điểm nổi 1bật siêu 7lớn ở 6khoé mắt 4elà những f7giọt nước bmắt long clanh lóng 2blánh.

fphục vụ 56nghe hoàng 4atử than ethở, khóc ealóc bao lời dbnhung nhớ, 26ngẩng đầu 4đưa mắt 4ngó màn 9hình TV đen dtrắng, sau 8đó lại bcnhìn người 72đàn ông 63đang ăn 15lẩu trước e5mặt mình.

4cngạc nhiên 98hô: “Ồ? dAnh… anh eacùng hoàng 6tử trên bTV bề ngoài 8fthật giống 45nhau nhé!” 9aTựa hồ 17như phát e5hiện được 7chuyện gì f2đặc biệt 3lắm, cô 5phục vụ 3run rẩy 6khoé miệng c1một cách fphấn chấn, flại không 3kìm được f7liếc mắt 75nhìn vị 08khách nọ 0thêm vài a5lần để bxác nhận afchính mình b2không bị 49hoa mắt.

Nhưng 62thật đáng 3tiếc! Trông 58giống thì e8thế nào? 0Một người 0blà hoàng 6etử hào cquang chói 9brọi, một 94người là bdân nghèo echỉ có 1thể ngồi 84ở cái quán 9nhỏ đơn c8sơ, vắng 7vẻ này 4của nhà 2cô ăn món flẩu có 8khi còn chẳng dthể nói dlà ngon cho 2dđỡ đói; 4dmặc dù 43bề ngoài 74có giống a9nhau song akhoảng cách 3giữa họ a3phải nói flà trời ccvà đất, a0hai con người, 0hai số mệnh, 8không thể f5nào đánh e8đồng được!

Người eđàn ông 4ngẩng đầu 1quan sát 7cô, vẻ 73mặt lạnh 5lùng không 38đáp.

“Chân fChân.” 6aLại có 4khách kêu 73cô: “Cháu 2lấy giúp 9cho bác 2 9chai bia lại 10đây nào, 92lạnh nhé!”

“Không athành vấn ecđề, bác 5Spark.”

Bia 5fđược đưa eđến, người cekhách kia 62mở nắp 11chai, đem demột chai 43đưa cho 5fcô: “Nào, fcùng bác 8uống một f4chén.”

0phục vụ 35trẻ vội 62vàng sợ c0hãi xua tay: 4“Bác Spark, 9aChân Chân 3sẽ không buống bia, 5bác cứ cduống một 9mình đi 7ạ!”

“Một 3mình bác cuống thì 7còn ý nghĩa 9egì! Nào, fdChân Chân, 2cùng bác dmấy chén, f2uống một 2aly, được 5fkhông?” 8Nói rồi bliên tục 3đem bia đẩy 0vào tay cô.

Chân bChân đột 45nhiên nghiêng 8đầu đi, c5dùng ánh cmắt như 1acầu cứu 3nhìn về 0aphía quầy 1thu ngân e5của quán, 0ngồi sau cquầy là 8một ông 8già tóc 4bạc, thấy b1thế lập atức rời 1quầy thu 3ngân, đến bđoạt đi 76chai bia trên ftay thực fkhách.

“Spark, 06ông đừng 0có làm cháu 3gái tôi 9khó xử 7nữa, nó 48sẽ không fuống bia; 9fnếu muốn 54tìm người eecùng uống, 8tôi cùng 8eông uống!”

“Cũng 3được, 1cũng được!” 4cVị khách ecười hì 9hì nhìn a6lão già 94trước mặt d3mình: “Lão a6Kiều, cháu degái của 3ông cũng 5717 rồi phải 9chứ? Bia 15cũng chưa 46uống qua, 1ông đừng a5có quản c2nó nghiêm 62ngặt thế 1dmột chút 4bđược không?”

“Tôi 3nghiêm với 6nó còn không 34phải đều e6là vì nó d5sao?” Ông 8già tóc cbạc kéo c8một ghế 5ngồi đối aadiện với 79vị thực 0khách.

“Lão d9Kiều.” f4Spark nhìn 4abóng Chân 8Chân đứng 36bên cạnh 80đã đi xa, 6dĩ nhiên 2là đang 91đi đến fchỗ các 05thực khách 4khác, vội c8vàng hạ dgiọng, Spark fkhó dằn 18nổi hỏi: a“Lần trước 2nói với f6ông việc 2kia, mấy 4ngày nay eông đã 0suy nghĩ 31cẩn thận 9achưa? Hôm 2nay chẳng b0lẽ cũng b9không cho 18tôi được ffcâu trả 8lời thuyết acphục?”

“Câu 70trả lời 9thuyết phục?” d5Lão già 9tóc bạc ckhông rõ 5nên lặng 35đi một 2chút. “Ông bmuốn tôi e8cho ông câu 4btrả lời 56thuyết phục 18gì?”

“Chính 84là… chính flà câu trả elời cho 4việc để 5Chân Chân 94trở thành 25con dâu của e1tôi đó! ccMấy tuần 5trước đã dnói qua với 18ông rồi, ccũng là 5dtại… chỗ fenày nè, 4thế nào, 7có nghĩ 1dchưa? Hôm 3cnay ông đừng bflại không dthể cho 9tôi câu 5btrả lời 8thuyết phục a4đó nhé?” cÁnh mắt 3chớp cũng f7không chớp 6nhìn chằm 3fchằm lão eKiều, đáy 8mắt phát 3ra tia chờ 0mong. “Ông cbây giờ echỉ cần e7gật đầu acmột cái, ctôi về 82nhà lập 46tức thay 4bọn nhỏ 69thu xếp 8hôn lễ, cftiệc cưới 4thì làm 4dở chỗ aông là được, 6về phần…”

“Spark!” 23Ông già 0tóc bạc 3nghe đối 9phương đề ecập đến bchuyện này dcsắc mặt c0lập tức e4tối đi 4rất nhiều, aẩn nhẫn 94nỗi tức agiận muốn a1đánh gãy c2xương hắn. fe © DiendanLeQuyDon.com“Không bcần nói 9nữa, ông 3đừng nên 9dvọng tưởng, 9tôi tuyệt 8bđối sẽ b9không để 4Chân Chân 5gả cho đứa acon chơi efbời lêu 1lổng, năm 65nay gần d540 tuổi, dđã 2 lần 45ly hôn kia 8của ông 5đâu.”

“Lão c7Kiều, cái clão này! 4Dám… dám 4ghét bỏ 60con trai bảo 0bối của cnhà tôi?” 74Thực khách 4giận dữ dbtrợn to 6hai mắt. e © DiendanLeQuyDon.com“Năm nay 540 tuổi cthì làm d9sao? Đàn 4aông lớn 0một chút achẳng phải 7mới biết 0yêu thương 1vợ? Từng 9kết hôn b2 lần thì 7làm sao, 1fcó gì không eftốt? Từng 0có kinh nghiệm 6thất bại 2mới có 9thể từ eethất bại 51rút ra bài 9bhọc kinh anghiệm, 3không để dmình thêm 0lần nữa e9gục ngã? 2Hơn nữa, d6tôi còn akhông chê eChân Chân denhà ông 18là đứa 3trẻ mồ 1côi không 06rõ lai lịch, a6đồng ý acho nàng 3vào cửa 2nhà tôi, a7ông dựa 8vào cái b5gì mà chê dacon trai bảo 27bối của dtôi?”

“Chân 20Chân không ephải là ddtrẻ mồ 2côi không 3rõ lai lịch! 75Ông tốt b2nhất nên 6cẩn thận cbcâu chữ 34một chút!” 4Ông lão 3tóc bạc 7biểu tình 3nghiêm nghị, dtrừng mắt dnhìn đối d4phương.

“Chẳng alẽ tôi 25nói sai sao? 50Lão Kiều, 3ông dám 6nói nàng 3không phải 96do mười 8mấy năm btrước ông 2nhặt trên f9đường c7về nhà? eÔng thật 10là già cả 0hồ đồ cbrồi, ông 95cho là ông a1nuôi nó 16mười mấy 5bnăm thì e2nó liền cbthật sự atrở thành 2cháu gái 61của ông 6sao? Hàng 4xóm bên c8cạnh ai 3bmà không 7cbiết nó clà đứa emồ côi? a9Chỉ mỗi anó còn tưởng c2ông là ông 2nội nó 8thôi! Có 32người nguyện bcý rước d2đứa mồ adcôi như 8anó, ông 8nên mừng 9thầm thì 8đúng hơn, 1còn bới 1móc cái acgì?”

“Spark, 0ông rốt 65cuộc còn a6muốn tiếp 4tục ở f1chỗ này 5cùng tôi 9fuống không?” c0Khoé miệng 5lão già eđầu bạc 5đã tức bgiận đến ađộ run e7rẩy, ánh bmắt thỉnh 6cthoảng liếc b1về phía dbóng cô bgái xa xa, 80e sợ cô 5lại nghe bđược cuộc 4nói chuyện 53giữa họ. 7 © DiendanLeQuyDon.com“Nếu ông acòn muốn 8cở lại 86chỗ này b2cùng tôi cuống thì 61lập tức 02ngậm cái 8bmồm oang 8oang của 1ông lại 2cho tôi!”

“Được ecrồi, được 2rồi, tôi 7không nói 2là được, d7ông cũng bkhông cần 8phải tức bfxịt khói 38như vậy, ecùng lắm 84tôi cho ông cesuy nghĩ fthêm vài 0ngày, một 74thời gian asau hỏi 1lại ông.” 49Spark nâng achia bia hướng 1đúng miệng 8mình, ngẩng 60cao đầu frót bia vào 3miệng, nửa e8chai bia bị 8hắn uống 8dsạch.

Nếu 2fkhông phải dvừa ý con 75bé Chân 9Chân còn dnhỏ mà 40hiểu chuyện, 7đủ khả 3năng chịu 1khổ, chịu 3mệt nhọc, ehơn nữa f6con trai 2 3năm nay ngoài da2 người cevợ đã 9ly hôn ra, 0ckhông có 1ai biết fchuyện trước dđây còn 3cnguyện ý 4gả về 09nhà cho nó, 8hắn mới akhông dăm 38lần bảy 9dlượt qua ebgạ hỏi 5lão Kiều fđáng ghét 9này, để a5lão gả 27Chân Chân 1cho con trai 66bảo bối 6acủa hắn.

Một 7ađứa mồ 8côi không bcrõ lai lịch, bcũng chỉ 7acó mỗi 26lão Kiều 50xem nó là ebảo vật!

Mùa 8hè ăn lẩu 6thật sự f8là chuyện 3tra tấn cngười nhất 62quả đất, 43hơn nữa elại là ectrong loại 87thời tiết a4nóng nực avà oi bức 5không chịu b5nổi này, 1achưa động cfgì thì đã anóng đến fđộ toàn 7thân mồ 16hôi ướt 4đẫm, đầu cchoáng mắt choa, huống 2echi còn phải e8đối mặt 7với một acnồi lẩu cesôi sùng 1sục bốc 50khói nghi 8ngút, đồng 98thời ăn 0đồ ăn 67nóng đến 5rát lưỡi 76trong nồi?

Khó dtránh quán 8gần đây 41buôn bán 7không mấy 87tốt! Ngay 5cả lẩu 4cũng có 6mùa ế hàng, ecmùa đắt a8hàng rõ dcrệt, lại ecàng không c4cần nói 92tới mùa 22hè ở Bagdad 2đặc biệt 92dài, từ 44tháng 5 đến 4tháng 10 c4hàng năm fađều sẽ 55là những 73ngày hè 9bnắng chói 96chang.

0Bagdad loạn ddlạc này bdmuốn kinh 4edoanh quán balẩu thật fsự vất 4vả, kiếm 3cthêm vài 6đồng cũng ekhó khăn!

Lão 5fKiều không fdphải là 7chưa từng 34nghĩ muốn a9đổi qua 15kinh doanh 1ccái khác, 7song mọi 2việc không fchỉ có 7mỗi tu sửa 3elại mặt 1ftiền của 5quán, còn 74phải thuê efđầu bếp fnày nọ, 13họ quả akhông dư 8tiền để 86trả; quán 8này vốn 64là cha mẹ 1lão Kiều 3muốn làm dăn lớn 6ở nước c7ngoài nên fadi dân qua e2Bagdad, phấn 1dđấu mấy 40chục năm cmới để blại cho 0lão phần 5dtài sản 7aduy nhất, btiếp tục 6akinh doanh 91nó với flão cũng dlà một fthứ hoài eniệm với 9cha mẹ, e7cũng là 2nơi lão b9và Chân aChân hai acngười kiếm 6ckế sinh 2anhai, nếu 62đóng quán, 93lão cùng 5aChân Chân esẽ bị 91cắt đứt a3tất cả 7dnguồn kinh 0atế, cho f6nên mặc ckệ tiền 56kiếm được ccực kỳ dkhó khăn, 9họ cũng c2phải cố bahết sức cduy trì.

Không 2athể nghi 56ngờ Chân 9Chân là 7amột cô 0gái chịu dkhó, tuân 0thủ bổn d0phận của cngười con e8gái, luôn fbkhông cho 57chính mình 6drảnh rỗi, 7dmột khi 2công việc 72càng bận 63rộn, cô a0càng trở 1nên vui vẻ, 1cđiều đó 1chứng minh 3việc buôn abán của 7cô cùng 3ông nội 7xem như tốt, 1được mọi 5người ưu 8aái; ngược 4lại thì 7tâm tình 0cô sẽ vô 38cùng giảm asút, điều 1cđó đại 2biểu cho fcsinh hoạt 23phí tháng 1này của 8cô cùng fông nội d1ít đến 27không nỡ 2cnhìn.

Một 33bàn thực dkhách tính 75tiền xong brời đi 1lại có fmột bàn 1ckhác vào 25quán, khuôn fmặt cô 6cvui vẻ tươi 44cười đưa 63tiễn khách 85ra về, một 21mặt lại cdquay sang 61chào đón e8khách đến 49quán.

Đây dlà cuộc f0sống đã a4thành hình ckhông thể 02đổi của 1cô mấy acnăm qua, 4dốc hết 7sức khiến acmỗi vị d7khách đến fquán mình 0hài lòng 6trả tiền bmà ra về, 0btrước sau bđều hết 9flòng phục bvụ.

Thực b1khách mới 2tới là 0một đôi eevợ chồng 23trung niên, 6gọi 1 phần 3flẩu cay c9vừa, 2 đĩa d6cừu sừng 71xoắn ốc, c1 đĩa thịt 45bò Ngũ Hoa 3cùng với 8rau tươi; 3đang lúc dđem lẩu 86bê ra bàn 0fthì ngoài 5cửa thuỷ 0tinh của 4aquán đột 0fnhiên xuất 39hiện 7, 78 người 29đàn ông amặc áo 50đen, quần ađen, bộ 9dạng vênh 6váo, lên 43mặt nạt 8cngười.


Đã sửa bởi quyan_187 lúc 24.03.2013, 11:07.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 25.03.2013, 19:35
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 06.03.2013, 12:08
Bài viết: 136
Được thanks: 293 lần
Điểm: 9.81
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh (H) - Điểm: 11
Chương 481.2


Chân a3Chân lập fbtức dùng 7thái độ 6bân cần cđi ra phía d7trước tiếp 9dđón những 4evị khách 4này: “Xin dchào, các 7cngài có 4ấy người? d7uán chúng fôi hơi nhỏ, b2hông có f1hỗ ngồi 2iêng, các 5gài ngồi 3ùng phòng 6ăn với 9ác thực 8bhách khác fó được 6hông ạ?”

Một 1gười đàn 6fông trong 6đám người 2ọ cực aỳ xấc 1eược đem 8hân Chân 0dđứng trước 18ặt đẩy 65ang một 06ên.

Chân ahân không 13ghĩ người 58đó lại 9hô bạo ehư vậy, 96ừa vào euán một dời cũng chưa nói 1đã đánh 0ột cô gái 91ếu đuối, 5ô không b6huẩn bị dâm lý thiếu 5hút nữa 51ị đẩy 6ngã; cũng 1may chỉ 14“thiếu 34chút nữa” d3thôi, cô fquơ quàng c4chân tay 1cuối cùng 93vẫn gắng 5cgượng làm 0gót giày 38mình đứng 89vững được.

Ngã 8thì không 2ngã, song bctâm Chân 11Chân vẫn ackhông khỏi 75nặng nề aachìm xuống.

Ánh 3mắt của fđám người fđó như fbchim ưng 6equét một 4vòng bốn 7dphía quán 1ăn, thoáng cchốc chú 4ý tới người 6ngồi ở 3bên góc fdsáng sủa 8đang dùng 9chiếc đũa cgắp miếng bthịt dê, 5tao nhã đưa 54lên miệng, 61chậm rãi 9fnhai kỹ, 75nhấm nháp 00hương vị athịt thơm 73ngon.

Người bnày ánh bcmắt ngay decả nâng 8acũng chưa 0anâng, trên 1trán cũng 81giống các 6thực khách 2fkhác chảy 7một lớp 5emồ hôi 8dmỏng đầm 1eđìa, nhưng cmỗi động 0tác lau mồ bhôi đều 9toả ra khí 7fchất phóng 4khoáng, tự 4nhiên, chẳng a2qua là trong clúc đang 78nhấm nháp 11món thịt 32dê ấy, 5đáy lòng aanh vẫn 3dnhịn không bđược mắng: 32“Thật 3là xui xẻo! 38Ăn một 39bữa cơm 48cũng không 1xong, lại 8bị bọn 2aruồi bọ 8đuổi theo 9tới đây…”

Đám 0ruồi bọ 53nhìn người c2đàn ông 6ngồi ở b4góc đấy, 8fphản ứng 2dđầu tiên 1chính là 0hưng phấn, 6ngay sau đó 61giống như 60đã sớm d4hội ý tốt 3từ trước, e8cùng lúc 6đưa tay 9fvào túi 3fquần mình, 0thứ từ a4trong túi ddhọ xuất behiện dĩ 0nhiên là 59khẩu súng 11riêng của 92mỗi người.

Súng 3vừa rút 2ra, thực 0khách trong aquán liên 7btục phát 3ra tiếng acthét chói betai.

Những angười đàn d4ông mặc 88đồ đen 50đó hoàn 8toàn chẳng 3chút bận 0btâm tới 2hành vi của 46mình, cũng 3chẳng lo 94mình có a3làm bị 5thương người d2vô tội 1hay không, c4đạn càng flúc càng 3theo họng 69súng bốc dakhói mà 3bắn ra.

Nghe 7thấy tiếng 3súng, các 7thực khách a4loạn thành 95một đoàn, 3acó người 52gào thét 7rú rít, f1có người 5xông qua 8ecửa chạy dthoát, hoặc e6có người 55hoảng loạn fdtrốn ở bbmột chỗ 9tương đối 99an toàn trong 52quán; Chân 1Chân cũng 9hoảng hốt fdbắt chước d3theo hành 3eđộng mọi 62người, aôm lấy b3đầu, bịt clấy tai, 48đáy lòng e3run lẩy fbẩy chui exuống dưới 3một cái ffbàn ăn.

Sau 8một tràng 2bsúng nổ, athân hình e8lão Kiều cngã rạp 18xuống đất, 3màu chảy 45đầm đìa, dtuổi lão 19dù sao cũng 0đã lớn, 0sức khoẻ 2không thể 8bằng người 00tuổi trẻ c6nhanh nhẹn, 2bmuốn tránh 27cũng không 2eđủ sức 59mà tránh, 8lực bất 7tòng tâm; 7một viên fđạn vô 9tình găm b1trúng ngực blão, máu 3tươi nháy 1mắt nhuốm 78đỏ ngực a7áo.

“Ông 4nội!” 7aChân Chân 0trốn dưới 82bàn ăn thấy 0ông nội f3mình ngã 4ckhuỵu, kêu eto một tiếng c0lập tức 55vội vã f3muốn tiến c2lên kiểm 2atra thương 01thế của 6ông mình.

Bỗng 2dmột bàn 15tay khác 6fgiữ chặt 56cổ tay mảnh 79khảnh của c1cô, ngăn 9cản ý muốn 9muốn bước 7echân ra khỏi dchỗ trốn; 83cô quay đầu elại kéo 3cổ tay mình bvề, không 3thể ngờ 0lại là f4người đàn 07ông có cùng 4gương mặt 97với vị a9hoàng tử a5trên TV kia.

“Cô 0muốn chết 53sao?” Người bđàn ông d4kéo nàng 2blui lại e7về gầm abàn. “Không 4dmuốn lên btrời gặp 9Thượng a1Đế sớm 7thì ở chỗ 2enày đợi 96cho tôi, d3đừng có 5lộn xộn.”

Lời angười đàn 3eông vừa 69dứt, anh f0đã nhún eangười phi bđến bên d2chỗ đám 3ruồi bọ efkia, động cdtác cực 8kỳ mau lẹ 0đoạt một 9khẩu súng dtrong tay 4bmột tên 4ruồi bọ, esau đó hướng btất cả e9những tên 72ruồi bọ 13còn lại 2nổ một bcphát súng 9vào cổ c3tay phải, 9dkĩ thuật 2bắn cực 23chuẩn, không 3phát nào atrượt.

Trong f4lúc đám c1ruồi bọ 45đang khóc athét, súng 1nơi tay phải bbuông lỏng, 27tất cả 7đều rớt fhết xuống 5đất, chỉ d7còn một 1tên không ecam tâm bèn ecố chịu 2dcổ tay đau 5nhức, ý a3định toan 92dùng tay dtrái nhặt dsúng lên fthay cho tay dbị thương, 1nhắm bắn 94anh; khoé 0mắt anh 8ckhẽ động 99thì đồng 05thời một 0phát súng 9etrên tay dcũng chính 80xác xuyên fqua cổ tay 19trái còn 6clại của 7dngười nọ.

“Không d3muốn chết cdthì mau cút behết cho 7tao!”

Đám fruồi bọ 8ađương nhiên 5qua cuộc 08đọ sức 9ngắn vừa brồi đã e4biết rõ 6fmình tuyệt 8đối không c0phải đối 9thủ của 0người đàn 7ông này, 9anếu không 1chạy thì 8chỉ còn fnước chết 8thôi; vả 4lại nhìn 42một cái 3liền biết ccanh là thiện 4axạ, bách ephát bách 6trúng, muốn 6lấy mạng dnhỏ của 9họ quả c3thực dễ cdnhư trở 54bàn tay! 5Cùng anh 0so chiêu, 86họ chẳng dnhững không ccó lấy 6nửa phần bthắng, trái 81lại thua 71thì không c2thể nghi 5cngờ…  Hai 2mặt nhìn 35nhau hồi 0lâu, họ 3bthông minh cblựa chọn 38chạy trối 8chết.

Chân dChân ôm 8flấy lão 7Kiều ngã 8dưới đất 0đã không 9fcòn dậy 5nổi, đôi btay dùng c1sức bịt 9lấy miệng c5vết thương 8chảy máu 0ecủa lão, 1mong rằng 2có thể dddùng phương bdthức này 3trì hoãn 9tốc độ 7mất máu; 5clão Kiều ecả người 68dĩ nhiên f2toàn máu eclà máu, c3gương mặt b7vốn già 9cnua yếu 8eđuối nay 5lại càng ckhông còn fchút huyết absắc.

Spark c2ôm đầu 7ngồi xổm 9edưới gầm 9bàn ăn, 3nhìn lão ehàng xóm d5già trong dnháy mắt 5btoàn thân b9máu me bê 33bết ngã 0xuống trước 44mặt hấp 3ehối, tính cmạng ngàn 5cân treo 5sợi tóc, c7dù nguy hiểm afđã qua, 85hai chân 61hắn vẫn 58như cũ nhịn c3không được drun cầm 6cập, nỗi 1khiếp sợ 9khó nén 8fvà không ethể kiềm 43chế.

“Ông b5nội, ông 5gắng lên, 9cháu lập 2tức đưa 6ông đi bệnh 5aviện!” eNước mắt 9Chân Chân 96tựa như bachuỗi ngọc 1trai đứt 0dây không dthể vãn 8fhồi, từng 7giọt, từng b1giọt lũ 7dlượt tràn emi.

“Chân 1Chân, ông 1nội… ông 1nội chỉ 87sợ không 0được, b7không thể btiếp tục 7sống cùng 67cháu rồi, 6avề sau không fcó ông ở 24bên, cháu bphải biết bctự chăm 35sóc… tự 00chăm sóc fchính mình, d0không được… akhông được… 02để người 91khác ức 6ehiếp…”

“Ông enội, ông 12không có eviệc gì! eChúng ta 52lập tức 7eđi bệnh 20viện!” 3aChân Chân afnghẹn ngào dckhông thôi, 8nước mắt 57giàn giụa 6khóc rống. 87 © DiendanLeQuyDon.com“Ông tuyệt 4fđối sẽ f3không rời 42bỏ Chân 3Chân, tuyệt fđối không!”

“Chân 70Chân, cháu b2hãy nghe 2ông nói… ebCháu đã d2lớn rồi, dđã là người alớn, nên… 2không có 53ông ở bên, bcháu cũng… fcũng… có b2thể sống 7fđược… f3sống… fftốt…”

“Không 8ctốt, không f8tốt! Không 69có ông nội, eChân Chân ftuyệt đối 0sẽ không dfsống nổi! b1Ông không 92nhớ sao? eChúng ta 47vẫn luôn 23sống nương d2tựa vào 8nhau mà, eông không 05thể không 2có Chân 7Chân, Chân 6Chân cũng 6không thể f3không có eông!”

“Đứa 3nhỏ ngốc, 6ông nội 7sớm muộn 25gì cũng c2đều phải 2cđi, hơn 4bnữa… nhất 2định sẽ 8eđi trước d3cháu, cháu 86nói vậy… 2làm sao khiến eông yên e3lòng nhắm 9mắt được?”

“Chân 0Chân chính 93là không cmuốn ông 8yên lòng, 2không cho 3ông rời 4Chân Chân 23đi!”

Wagner 9đi đến 6ctrước mặt elão Kiều, 27ngồi xuống, 82im lặng 14xem xét thương 4thế của ddlão.

Chân bChân tức bcthì túm 0tay anh: “Anh b4kêu giúp btôi xe cấp dcứu được 9không? Van cxin anh…”

Wagner 6nhìn khuôn 2emặt nhỏ b9nhắn đã 0tràn đầy 4enước mắt facủa cô, 06vô tình dvà tàn nhẫn 5đáp: “Chỉ 13sợ đã 0akhông còn 2kịp, ông 65ấy mất dnhiều máu, 7tuổi đã dlớn vậy, bcho dù xe 3cấp cứu 78tới thì cacũng là 1lành ít dfdữ nhiều.”

Chân 14Chân nghe 07những lời 9này liền akhóc không 0thành tiếng.

Lão daKiều hấp 3ehối hướng 6dvề phía 80người đàn 4ông mới btới, dùng 5sức lực 79lớn nhất 27từ trước 2đến nay d1của mình ffmở to mắt 0bnhìn Chân 46Chân rồi fnhìn đến 2Wagner ở 1bên cạnh 8Chân Chân: c“Này… 2mấy người bđó có phải 9tới đây 34để giết 8cậu đúng 98không?”

Wagner bkhông tài 2nào nói cdối với 9một lào 7bgià sắp dchết: “Phải.”

Lão 6eKiều bỗng 26nhiên đưa eánh mắt 0lại về f1phía Chân 4Chân, ánh 7bmắt mờ 8mịt trong f1một thoáng 6dbỗng hiện 35lên tia sáng 13kỳ dị.

“Chân bChân, sau 1này cháu bphải cùng… 8phải đi 2theo người 1này! Vô 02luận cậu a2ta đi đến bđâu… cháu… 7cháu đều c9phải theo… ađây là f0yêu cầu 5duy nhất 7atrước khi 72lâm chung 3fta nói với ccháu… cháu… 78cháu làm 0được không?”

“Cái 29gì?” Đi ebtheo người 0đàn ông 9enày? Chân fChân gần 20như choáng 9váng, ông 2dnội tại 1bsao lại…

Lão bKiều nhìn 3về phía 4cWagner: “Cậu atrai trẻ, decậu có 58thể đáp 33ứng tôi… 24thay… thay a0tôi chăm 4sóc cho cháu 7dgái của 2tôi? Mặc 7dkệ sau này bcậu có 8dự định bgì đều 71phải trước… etrước… 1atrước hết 81vì nó mà csuy nghĩ bcho tốt… 36Tương lai ecủa nó 2dđời này 2echính là 5gánh nặng e5của cậu, ftrách nhiệm 6của cậu, aadù cho về 1asau cậu 2có nghèo 50rớt mùng 18tơi đến anỗi chỉ acó một a9chén cháo ađể no bụng… 5cũng… cũng… dkhông thể… dquên… quên… c8quên… chia 9cho… cho fnó… một acnửa.”

“Dựa 78vào cái 8agì mà tôi 8phải đáp 0ứng yêu acầu của abông?” Thật cbuồn cười, 3đây rõ 8ràng là 2một hiệp 80ước không 2bình đẳng! 5eAnh đang eêm đẹp 6thì vì sao 1lại phải 94đáp ứng 8fkhiến mình 41bị rước athêm phiền 28toái không 56cần thiết?

“Bởi 9vì tôi… 86sắp… sắp… 69chết… dcái mạng 64của tôi 0fkhông phải 4cbị cậu 7fhại sao? 83Nếu không fcó cậu, 4đám người 6ekia làm sao 80phải chạy 78đến quán 7tôi nổ aesúng? Tôi… e1tôi sao có 2athể bị 7dtrúng đạn? 5Làm sao lại 8phải chết? 08Làm sao lại ecùng cháu 8gái tôi dechia tay, 73để nó 1flại một 1mình, đơn 3dđộc sống 3trên đời 4dnày? Cậu 0nói… nói… 9nói xem sao f1lại không bthể bồi 4thường 7echo tôi?”

Lông 1mày Wagner 8gắt gao e9nhíu lại athành một bđường.

Lão 1Kiều sử 5dụng hết 74tất cả 76khí lực fcòn sót, 0fgiữ chặt bctay phải e6anh: “Đáp dứng tôi! aCho dù tội 0nghiệp… cdtội nghiệp 1cho lão già 52sắp… sắp ecchết này… 67thoả mãn dtâm nguyện 3ecuối cùng 4acủa tôi… 3để tôi 2thanh thản… 78ra đi an 05lòng một 2chút… cậu… 0cậu coi 37như là… blà lòng 8nhân từ, e8làm việc a1thiện đi, fthu nhận 2đứa cháu dgái số 0khổ của 1tôi đi!”

Thoáng 26thở hổn 6bhển một 2trận, lão 5cuối cùng 1ccũng phải 56khốn khổ 6thỉnh cầu: 0a“Đáp ứng 0tôi! Tôi 56xin cậu, 1tôi… tôi ebxin cậu!”

Wagner 93còn đang 73do dự.

“Ông 68nội!” 66Chân Chân 5clệ đã 34tuôn như 3dsuối, cô 8ôm chặt elão Kiều, b9giọng nói 08cũng khản 3cđặc.

Lúc 7fnày lão 30Kiều không f9ngờ lại 5xuất hiện etình trạng d2suy kiệt 3hô hấp bnghiêm trọng, f9lão há mồm, 16liên tiếp ahá mồm 97thở dốc, 59song vẫn bthống khổ evạn phần, fhít thở e2không thông, esắc mặt 0trắng bệch 04dần dần dchuyển sang 1thâm đen.

Tuy 15nhiên ánh 6mắt lão evẫn liều 6mình mở 90to, chăm 4chú nhìn fkhông chuyển 03vào Wagner, 99lộ ra vẻ 27cầu xin fvội vã, 9dường như 4không thấy dđược anh 8gật đầu 0thì vô luận c5là thống eekhổ thêm 89bao nhiêu 42nữa lão bvẫn cương 2cquyết không 6nhắm mắt, 46trút hơi 7thở cuối 44cùng.

“Được… 1dtôi… đáp 3ứng ông.” 22Ngay cả angười có 6trái tim 7sắt đá b1cỡ nào, 3cgặp phải 5btình huống c2này, chỉ 47sợ cũng 9khó cự e8tuyệt một 82lão già 4bsắp chết fađáng thương 10lẫn ánh 10mắt cầu fxin thống cethiết như d9vậy.

“Cảm bdơn… Cảm feơn cậu…” 0Lão Kiều 4nghe xong 3liền cười 91thoả mãn, 7lập tức ckhông còn 1vướng bận 8gì nữa fbèn đình 0bchỉ hô 1hấp, gục 1đầu, vĩnh 83viễn nhắm 4chặt hai 2mắt.

Lão 9acảm thấy 7fchính mình c5không hề 8chết vô f7ích, sống 3hơn 70 năm, 0gặp qua 7vô số loại b5người, 8chỉ cần ealiếc mắt emột cái 7là cũng 7đủ để 8lão có thể a9kết luận 3rằng người 1đàn ông fnày có lai 8lịch rất 2lớn, thuộc dgiống long ephượng e8tôn quý; blão đã 2bsống 70 1năm, chết 8acũng không 49oan uổng, 09điều duy 5nhất không cyên lòng 38cũng chỉ 5có Chân 2Chân, đứa 1nhỏ này c4rất đơn athuần, rất 3thiện lương, 6trước nay 69không hề 8biết tới 7lòng người 4nham hiểm, e6thế gian adhung ác.

Nếu 4bkhông có alão, lão 95hoàn toàn 8không dám 7tưởng tượng, 0một mình 7nó sẽ sống 2athế nào? 24Bị ức 8hiếp, bị 05lừa gạt 7đều có 5khả năng, anếu có 4thể đi 32theo người 3con trai này, 7được cậu cta che chở, f6nó tuyệt b2đối sẽ d4không phải 3chịu khổ, cchịu tội, dchịu bị 5lừa gạt, 7chịu bị 5ức hiếp.

Lão 1nhìn ra được, 13người này achẳng những 2bối cảnh ddrất cao, 9hơn nữa 8bcòn thuộc ecloại nói d2là làm, 7đã hứa 52sẽ không anuốt lời, bđáp ứng 4chuyện gì a6thì nhất 71định sẽ 5blàm được, 55người như 6fthế trên 64đời này 04dù không 8còn nhiều falắm, nhưng 61may thay cậu 8eta lại chính 7dlà một cctrong số 21ít ỏi còn f1lại đó.

Dùng 2một mạng 3eđổi lấy 02một mạng, 9đảm bảo bhạnh phúc 57cả đời 0sau này của 07Chân Chân, 4loại chết fkiểu này 6cũng xem 9fnhư vô cùng 8đáng giá.


~~~ 7Hết chương 0d1 ~~~


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.04.2013, 09:47
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 06.03.2013, 12:08
Bài viết: 136
Được thanks: 293 lần
Điểm: 9.81
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh (H) - Điểm: 12
Chương 0f2.1


Chân a5Chân ôm 86thi thể d2của lão 07Kiều, hồi 5lâu cũng 89không động 18đậy chút 0nào.

“Ông fta đã chết, ecô còn muốn 4ôm tới 5ao giờ?” 5agner sớm eđã không 7òn kiên dhẫn, đưa 8cay toan tách eô cùng lão adiều ra.

“Không 08ần! Không b9ần tách 3ôi khỏi 4ông nội…” fhân Chân e7ước mắt 6iọt này 3ối tiếp dfiọt kia, 9hảy mãi 81hông ngừng. a © DiendanLeQuyDon.com“Chân Chân 90hông thể 82hông có 29ông nội… 59Ông nội, cdì sao ông 58ội nhẫn aâm như vậy, faỏ rơi một 03ình Chân dhân?” Cô ecắt gao ôm 3ấy thi thể dão Kiều cào lòng, bhững câu 2án thán 9fđau lòng bột lần 5aại một 9ần vang alên.

“Tôi 3xin cô đó, 6không cần 6khóc nữa 0được không? 5cCho dù cô 7ađem mắt 8fkhóc thành 2mù, ông 32cô cũng 3không sống celại được, acô rốt 6cuộc có 8muốn để d4cho ông ra 7fđi không 5vậy?” 3Wagner không 9phải là 14người dễ adàng mềm 8yếu, tim 5anh đã sớm 69tàn nhẫn 9cứng rắn a3đến một fmức độ 33cao, sẽ 2không bao fgiờ đau 8dlòng, chỉ cebiết tiếp 8tục bình cetĩnh.

“Ông 4nội là 4người thân aduy nhất etrên đời 96của tôi, 01ông chết 45rồi, tôi anên làm 3gì đây? 8Ông nội, công bảo cChân Chân fdvề sau phải 01làm sao bây agiờ? Hu 33hu hu…” 73Lại là amột chuỗi bnước mắt 6cuồn cuộn cadài vô cùng c5tận.

Wagner e1chưa từng cfgặp qua 45cô gái nào fkhóc dữ 68dội hơn e9Chân Chân, 0mắt giống 49như là hai ccái vòi 0nước hư 85muốn khoá 3cũng không b2tài nào 5khoá được.

“Ông e5cô không 22phải kêu 9cô đem giao ebcho tôi sao? 3Từ nay về 84sau cô đi ctheo tôi, ctôi sẽ 4dcho cô miếng 9cơm ăn.” 4Chỉ tiếc, 79người thân 2mà cô tự 50cho là duy fnhất này 3trên thực ftế hoàn c0toàn chẳng 4có quan hệ b7huyết thống, bkhông phải 0flà máu mủ 17ruột già fcủa cô.

“Tôi ekhông đi 4cùng ai hết, 44tôi sẽ acùng ông 6nội ở 2một chỗ!” 2dCô dùng a6sức ôm eethi thể elão Kiều, agiọng điệu a9kiên định ehiếm có.

Lúc 7cnày, Wagner 3cthật sự ckhông thể 2nhịn được 86nữa, anh 95dùng sức 8tách cô 56ra khỏi 37thi thể 1lão Kiều, ecứng rắn 98kéo nàng e1ra khỏi ecửa quán 25lẩu.

“Anh 96muốn đưa 26tôi đi đâu? 6Tôi không bcần! Anh abuông, tôi 1asẽ không 6đi, tôi 4muốn ở 1một chỗ f6với ông 62nội!”

“Nơi 7này không 59còn an toàn 1nữa, những 8người đó dbất cứ f6lúc nào ccũng có 5thể phái dthêm nhiều bngười đến, 2tôi không 2bmuốn suốt 5ngày đều 5phải tốn 1dcông đối bphó với 37đám chúng eenó.” Cho 66nên anh phải 9emau chóng bbrời khỏi 18đây mới b3được.

“Bọn 3họ muốn 1giết anh 4mà, vì sao 0ftôi phải 72đi cùng 6anh? Tôi 3bkhông cần dfđi theo anh, abọn họ 1đến thì 1cứ đến, ddù sao tôi 8với bọn 2họ cũng bchẳng có 2fquan hệ bgì!”

“Cô fquên ông 2nội cô 9vừa mới 01trăng trối 9gì ư? Ông fta kêu cô 5dđi theo tôi, 3fbất luận 00tôi đi đâu, fcô đều 2bphải đi dđến đó, a9nếu tôi aebị đám angười kia fgiết chết, e7không phải fecô cũng 08bắt buộc 5cùng tôi 6xuống âm 7phủ à? 18Giờ cô anói đi, b6điều đó bvà cô không f9có quan hệ 2gì sao?”

“Tôi… 0tôi không 5biết… dtôi không 13biết gì d4cả… không 96biết…” 72Cô lắc 1ađầu khóc, 32bàng hoàng 59bất lực 70kêu lên: 1“Ông nội, a8ông nói 1cho cháu 6biết đi, 8cháu nên elàm gì bây 0egiờ? Cháu 2aphải đi 9cùng người ddnày thật 05ư? Nhưng 1vì sao ông ebnội lại a8muốn cháu 86đi cùng ecanh ta chứ?”

Wagner 45hết sức 54tỏ ra nhẫn dcnại, cho 5rằng là 13mình đã dađặc biệt 68dịu dàng 7nói: “Đây 8là yêu cầu 0cuối cùng 8của ông cbnội cô btrước khi 79lâm chung, 3cô muốn d9làm trái 1dnó hay là 0tôn trọng 0làm theo 40nó đây?” 25Nếu cô 9chọn làm aatrái, anh 50thật đúng clà cầu 1fcòn không 2bđược!

“Anh 4này… anh… 4anh thật 6bsự bằng 9lòng thu 5cnhận tôi, 2để cho 8tôi đi theo efanh á?” 4eVành mắt 4cô hồng a4hồng quan d5sát anh, 8hai mắt 15đẫm lệ 6cngóng nhìn 9fanh.

“Tôi 6đã đáp e7ứng ông acnội cô, bkhông thu 77nhận cô, 0tôi còn 4bcó thể 2thế nào 52nữa?” 3Anh cũng dchẳng muốn ađeo cô gái abnhỏ này 83bên người 04đâu, thật bphiền toái! 53Vốn anh 77là một 4người rất 36tốt, tuy bnhiên đang c6giữa lúc fchạy trốn a9khốn khổ, 12ai muốn 8tự nhiên c0mọc thêm amột cái 1agánh nặng? eBao ăn bao 22uống không 19nói, còn dfphải chịu 6trách nhiệm 0tương lai… c4Nhưng là eai đã đáp 5dứng khẩn ccầu của ccông nội dngười ta 3etrước khi 49chết? Bản dathân anh 46không thể 58làm loại dachuyện thất btín với fngười đã 2khuất được, ecũng chẳng 56còn biện fpháp nào 7khác.

“Nhưng 0bmà… muốn a5tôi đi theo e8anh, vậy 36ông nội 0dtôi phải clàm thế 9nào bây 32giờ? Chẳng 14lẽ cứ 7cmặc kệ c3ông nằm 9eđây ư?” dCứ để 0ông nằm 7rữa ở ađây, ngay 56cả chỗ a6yên nghỉ 15ngàn thu 0cũng không 1có?

Wagner fquét mắt 48bốn phía 5bquán lẩu, d2các thực ekhách ngay 9từ lúc alão Kiều ftắt thở 87đã lập atức giải d8tán, cả bđám người ceđều chạy 0không còn ddbóng dáng.

Anh ccsuy tư hồi 8flâu, rồi 3lại thong 8thả đi 1về phía ethi thể fccủa lão 99Kiều, lấy 79bóp da lần 1lượt rút e4ra thật 1nhiều, thật 81nhiều tiền 9cmặt, ném d1cho pho tượng 9thạch cao fdSpark dưới 0gầm bàn. f © DiendanLeQuyDon.com“Giúp chúng ftôi xử dlý hậu bsự cho ông 2eấy, nghĩa ađịa chọn 42chỗ tốt ddnhất, quý 2nhất, hôm enay tôi mang 4cô bé này 26rời đi, ffnhưng một 5ethời gian dngắn nữa 8sẽ trở 91về, nếu 9ông không dlàm theo dy lời tôi 3nói, ông 0hẳn là 5biết mình e7sẽ có kết 19cục gì.” bTrong quán, 8ngoài anh 8acùng Chân a2Chân còn 1csống ra, achỉ còn d6mỗi “bức 4tượng thạch 8fcao” này 6dthôi.

Spark f2không phải 2elà không emuốn chạy, d2khổ nỗi 4cchân đông ccứng không ađi nổi, amềm nhũn cbất động a1tại chỗ.

Hoảng csợ cuống 90quít nhặt 8chỗ tiền 2Wagner vung, 99Spark run 8frẩy kính 45sợ tuân 80lệnh: “Dạ.”

Wagner 5nhìn Spark 3cầm tiền b4trong tay 80mà vẫn 5fchưa trút 5bỏ được 26vẻ mặt 11sợ hãi, fbỗng nhiên bquay ngoắt 9180 độ, 2anh giống 67như một 7người bạn ehoà ái, 28thực thân 1dthiết vỗ 90vỗ cái f1đùi cứng 79đơ của fcSpark. “Tiền e8còn thừa, 39ông anh cứ b7giữ lấy 1mà dùng, 8nghe rõ chưa? cToàn bộ 7nhờ ông banh đấy.” f2Anh cười bfnhạt. “Tôi b1cảm thấy 8đứa con batrai của bông anh vẫn 99nên tiếp 4tục độc 8thân thì 3hơn.” Nụ bcười nhẹ cfbiến thành 6nụ cười 7chế nhạo. 3 © DiendanLeQuyDon.com“Nếu không, e6anh ta cũng b6sẽ tiếp e8tục ly hôn d6thôi.”

“Tôi 0ekhông thể d3ở lại 1tự mình 8lo hậu sự cccho ông nội 4sao?” Chân 7Chân dụi 4edụi mắt, 6hấp hấp 6cánh mũi 51hồng hồng.

“Không 10thể.”

“Vì bsao?”

“Tôi 5không có cnhiều thời 3gian ở đây.” 6Ra khỏi 93quán lẩu, 6Wagner kéo 6Chân Chân, 56sải bước 64đi trước. 38 © DiendanLeQuyDon.com“Nhưng bcô cũng 2có thể 0yên tâm, 6bác Spark 39kia của dcô nhất eđịnh sẽ 5lo hậu sự 0ccho ông nội acô ổn thoả.”

“Anh dnghĩ bác 8aSpark sẽ 7thật sự ahết lòng a0lo hậu sự ccho ông nội 7tôi?” Cũng 9chẳng phải engười thân, 8cbạn thân, 8chỉ là 9bmột thực 70khách thường 0xuyên đến dquán nhà 11cô ăn lẩu, bftám chuyện 1làng xóm, f3cô không 78thể không 22nghi ngờ, 9anh chỉ 5mới thấy b6mặt đối bphương lần eđầu, sao 7dám khẳng dđịnh chắc cnịch như bvậy?

“Đương 03nhiên, nhìn 3mặt ông 0ta thì biết, dloại người f1này tuyệt bđối sẽ 1không dám 90không nghe 70theo lời btôi.”

Câu btrả lời 6của Wagner 9flàm Chân 91Chân cảm 3cthấy khó 5acó thể 2etưởng tượng, 02song cô cũng 1cchẳng còn 4tâm tư truy 30đến cùng, 3mím môi, 0cô lại 40hỏi han evấn đề bkhác: “Anh 6muốn dẫn ctôi đi khỏi 2đây có fphải nên 7để tôi 0về nhà e2thu thập 4hành lí 8một chút, 37như quần 63áo chẳng c0hạn, rồi 2lại đi 8với anh?” 1Bằng không f2hai bàn tay 5trắng, về bsau cô sẽ 76mặc cái acgì, dùng 3cái gì?

“Không 5cần, quần 3áo của ecô sau này batôi sẽ 8mua lại a5cho.”

“Anh 3này, anh accũng không 4thể nói dcho tôi biết enhững người 92đó vì sao 5muốn đuổi 2giết anh aư?” Hai 09người đang 78chìm trong 77im lặng, 7fChân Chân bvẫn nhịn 4không được 6dmà tò mò, ađem thắc 53mắc mình 4muốn hỏi bnhất xuất 4ra miệng.

“Không 69thể.”

“Vì 8sao không dcthể?” bSao lại 1vẫn là 9những lời ddnày? Tiết 71lộ nguyên 3nhân một 6cchút cũng 75không được eà?

“Biết 2enguyên nhân 21đối với 45cô chẳng 7chỗ nào acó lợi 0cả.” Chẳng 8thà cái 4gì cũng 55đừng biết.

“Không dlẽ anh trộm 14tiền của 9bọn họ, 00đốt nhà acủa bọn ahọ, cướp 25vợ của 49bọn họ, 6cbắt cóc 15con của 4bọn họ, ebbọn họ 8mới không bthể không 2giết anh?”

“Cô 1nhóc kia, 99sức tưởng ctượng của aacô cũng edquá phong 4phú đấy 9enhỉ?” 2dAnh dừng 9bước, híp f6mắt chăm cchú nhìn 7cô.

Trộm 1tiền mấy c4tên đó, cđốt nhà 5mấy tên ceđó, cướp 2fvợ mấy 70tên đó, 5bắt con 3mấy tên bađó? Anh 2là một 2hoàng tử 7tôn quý, 3đáng đi bdlàm mấy cchuyện này 8fư? Wagner 2bquả thực 2dở khóc 2dở cười.

“Anh 7không chịu 18nói cho tôi 99biết, tôi bdĩ nhiên 0phải suy dđoán linh 4tinh thôi!” 10Trên TV không bphải đều 50vậy à? 87Thù sâu 5như biển, 5không đội ctrời chung fmới có 1thể không f2khoan không 1nhượng, 5thấy là bphải giết!

“Biết 50những người bbđó muốn 1giết tôi 6rồi, cô 48đi theo tôi 09có thấy f7sợ hãi 3bkhông?”

Nếu 82bởi cô 00nhát gan, 1cchủ động 32quyết định 1không cần 08cùng nhân 0vật nguy ahiểm như 52anh ở chung 28một chỗ, dthế thì c1sẽ không 9tính là 1anh bội 9tín với dlão Kiều fchứ? Wagner edmong số acmình đỏ.

“Vậy a0anh sợ à?” 4bChân Chân 7hỏi ngược 0lại anh.

“Sợ?” 6Anh hừ lạnh 6cmột tiếng. d7 © DiendanLeQuyDon.com“Mấy tên a8đó còn dkhông xứng e1để tôi 24cho vào mắt.” 2cNgữ khí ecuồng ngạo, ebiểu hiện 30hết mức 8lòng tự 4kiêu của 6anh.

Được 0axem là đối 8thủ của 05anh, đến cnay quả fvẫn chưa bsinh ra.

“Anh felà đương 7sự còn dkhông sợ bthì tôi fđây sợ 36cái gì?” 7Chân Chân btrước sau 26ngây thơ 17đáp, làm 3acho Wagner 63không khỏi 1anghĩ đến 9acâu châm 0ngôn “kẻ akhông biết fthì không bsợ”.

Wagner exác thực 08không sợ, 97anh sống egần 30 năm 2cũng không bebiết từ d“sợ hãi” 6viết như 1thế nào, avậy mà 3dđối mặt b9với “của bnợ” vướng 1víu, lộn 4xộn, rắc 6rối này, banh lại 6rùng mình? 5Quả nhiên 52vỏ quýt e5dày có móng atay nhọn! 2Đáng ghét, 30đáng ghét, 96rốt cuộc 4vẫn phải 6bó tay chịu 61trói!

“Cô f0gọi là 8Kiều Chân aeChân, phải 7bkhông?” 2Wagner thản 8nhiên lái 3vấn đề 1sang hướng aekhác.

“Không 9phải, tên 80tôi là Kiều 7Chân, chỉ 1là mọi engười đều bthích gọi 39tôi là Chân eaChân thôi.” 20Gọi, gọi, ekhách đều 9có thói 16quen gọi 4cô như vậy, 7cũng không 9còn bao nhiêu 43người nhớ 9rõ tên thật 8dcủa cô aenữa.

“Năm 8dnay cô 17, 6tôi không dcnói sai chứ?” cĐúng là eckhông gì 7bsánh bằng b9với tuổi etrẻ, quãng 2thời gian 7đẹp nhất eeđời người.

“Làm csao anh biết?” 24Chân Chân 1fthảng thốt f6giật mình, 4đôi mắt fmở tròn 26cực tròn, ađồng tử 5đen láy, 8esáng ngời, cblông mi cong econg còn eflơ thơ vương fvài giọt fnước mắt 1vẫn chưa 16khô.

“Tôi 6nghe Spark 44cùng ông 5nội cô 6nói chuyện.” 6dWagner lại 0sải bước, 4fbước đi dnhư bay, 4chai bước 11thành một 5dbước, Chân 9cChân phải acố đi dài 98thêm bốn, e6năm bước enữa mới 7ecó thể 9bắt kịp 32tốc độ 9của anh.

“Cô 7có biết econ trai của 8Spark không?”

“Con 91bác Spark? 7Có gặp 49qua vài lần, 75cũng chẳng acó ấn tượng 7gì lắm; 0tôi nghe c1hàng xóm e3nói, anh ffta đã ly 1hôn 2 lần, bcđều là 85vợ không fchịu được 4danh ta bất btài vô năng, echơi bời clêu lổng, 6còn có chút 3khuynh hướng cdbạo lực 9gia đình.”

“Bác 6Spark của acô muốn 9ông nội acô gả cô 4acho con trai d3mình, trở 36thành con 6adâu thứ 5ba trong nhà fcông ta.” ceWagner quan fsát vẻ bmặt Kiều 46Chân trong 5giây lát 0trở nên ecực kỳ d7khó tin, 8lại tiếp: 6“Nhưng 0ông nội 73cô không 7dđồng ý e4lời gạ dchỏi của e8Spark.” 8Thính giác 5của anh atrước nay 53luôn rất fatốt, tuy 3có rất 3nhiều chuyện abkhông nên 8nghe, nhưng bbất đắc 9dĩ anh vẫn 2lỡ nghe 42được; 9khả năng 2này cả 4anh và người c5nào đó eđều đã eacó từ lúc 2dmới chào 73đời.

Chân 49Chân cúi eđầu, nước 7emắt liền clập tức d3chậm rãi 1chảy ra.

“Sao 26cô khóc?” 97Đúng là 7một con cbquỷ khóc 6nhè! Nước 4emắt muốn dchảy liền cchảy, so afvới hệ 93thống cung 35cấp nước 5giá rẻ 2dcòn lẹ 8ahơn.

“Tôi 73nhớ ông 81nội tôi 3quá… Nếu 22ông đừng 2chết thì 42tốt quá 4rồi…”

“Chết 02là chết, cflàm sao có 8ccái gì gọi 30là ‘nếu’?” baTrẻ con 6quả nhiên 6là trẻ eecon, suy nghĩ 0bcũng ngây dthơ như b6vậy.

“Anh abơi, anh là engười tốt bhay người 5xấu thế?” cNếu nói 9anh là người atốt, mấy d7người kia 7sao còn đuổi 97giết anh? 19Nếu nói d1anh là người 9exấu, vì 1sao chỉ 6bằng một 6lời hứa 73với ông 80nội, anh 0liền cam ftâm tình 97nguyện mang 5một người cchẳng có d7tiền đồ f6gì như cô e9bên người? 5Không nói 8fđến chuyện 7đang yên bdđang lành 74bỗng bị 9bắt thêm emột gánh fnặng, hơn 71nữa bất 7cứ lúc 7dnào cô cũng acó thể ekhiến mình 0vướng chân efvướng tay.

“Vấn 55đề này 0không dễ d6trả lời 4đâu, cô 3nhóc.” 9eChỉ có 5trẻ con 2không hiểu 79sự đời cmới có 7thể đơn d6thuần đem 1con người 9ephân thành 8“người 4tốt” với b8“người 31xấu”.

Bạn 26bè của 3anh đương 80nhiên đều ccho rằng 7aanh là người f8tốt, hào 8phóng, ngay 8thẳng, đầy 16nghĩa khí; adnhưng phụ 49nữ thì f1lại cho bdrằng anh 58là người 1xấu xa nhất 53trên thế 0giới này, engười đàn 2aông tệ c4bạc nhất, 7ác độc 9nhất, phóng 84đãng, trăng 68hoa, song 1fchẳng có 6gan nào dám a6nói thành 91lời.

“Anh 8này, về b1sau tôi phải b6xưng hô bdvới anh 3thế nào? 0Cứ kêu clà “anh 8fnày” sao?”

“Tuỳ f9cô.” Wagner e0lại nói etiếp: “Nhưng emà nếu evề sau cô 1emuốn tiếp 4tục cùng fđi với bdtôi, có 3amột số 1cviệc tôi cnhất định 7phải công 63khai nói 6rõ với 03cô trước.”

“Anh 5cnói đi.” a1Cô nghiêm 3túc thẳng d7lưng, dỏng 34tai nghe.

“Con 0fngười tôi bctính tình c8không tốt 8lắm, giận d0lên liền 9cthích đạp 88đổ này 4nọ, nên 5ecô mà nhìn 0thấy tôi 08lên cơn, 7ctốt nhất cnên chạy 8anhanh, trốn 5xa một chút.”

“A?”

“Nếu f0ngày nào fdđó cô bất 4hạnh bị 1tôi đả 79thương, 8trăm nghìn clần đừng b3oán tôi 1không nhắc 6ftrước.”

“Anh cơi, anh… 1canh… anh…” 14Khoé miệng 0Chân Chân 2run rẩy. 10 © DiendanLeQuyDon.com“Anh ngoại 73trừ chỉ 0thích nổi eđiên khi clên cơn 17giận, đạp 1đổ này cnọ… vậy… e3vậy… với 3người chắc c9cũng sẽ 4không… 84thế đi?” d7Cô hơi sợ, c6có chút dckinh hoàng fdò hỏi.

“Cũng achả chắc 2lắm.” 93Wagner đặc 5biệt nghiêm 6túc suy nghĩ fsâu xa một 0alát. “Nếu 6mà tôi nổi 2nóng, trong 8tay đúng 09lúc chẳng 56có gì để 5dđập, hay 32cũng chẳng 8có đồ agì để f4tôi trút d8giận, người 6bên cạnh 8tôi cũng acó khả 23năng sẽ…”

Chân ceChân sợ 8dtới mức c3cả người 13lập tức 2run bắn, 1thân thủ ccủa anh 2không phải 8cô chưa c1từng chứng 5kiến qua, 5nếu thật 9bị anh đánh, 05dù chỉ 6chút xíu 9thôi, cô 29không chết 3thì chắc 6chắn cũng 06sẽ mất 30đến nửa b3cái mạng!

“Anh… 7anh yên tâm 23đi!” Khuôn 4mặt cô 46trắng bệch, 0hít sâu 98một hơi. 7d © DiendanLeQuyDon.com“ Chỉ e2cần nhìn 1thấy anh 76tức giận, a1tôi sẽ 3lập tức 3alẩn đi 46thật xa, 5btuyệt sẽ bkhông để aanh đánh 1btới tôi 2đâu!”

Không a5thể chọc fevào anh, 80cô còn không 22biết đường 6dtrốn đi 9dthật xa 0sao?


~~~ e7Còn tiếp 19~~~


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 12.04.2013, 17:29
Hình đại diện của thành viên
Học sinh mới
Học sinh mới
 
Ngày tham gia: 19.12.2012, 13:51
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 4
Được thanks: 0 lần
Điểm: 0.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh (H)
S lau hk koa chap moj z???*mong doj mỏj mòn* :')


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 32 bài ] 
       



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
Cua Rang Me
Cua Rang Me
lazy_lazy
lazy_lazy

tudiemto: :kiss:
LogOut Bomb: ếchxanh -> linh ỉn
Lý do: quà wd muộn *ta đã trở lại và điên dại hơn xưa*
linh ỉn: vk à sao em cười nhièu thế
ngansieunhann: =)))
linh ỉn: may mà quay lại đã thấy vk trả thù cho rồi
linh ỉn: đg đọc truyện bomb, đg định hỏi ed thì
rất tiếc, bạn đã bị bomb
cái cục c...
ngansieunhann: =)))
lazy_lazy: nhìn mọi ngừ ôm nhau cưa bomb ta thấy rắt zui và hạnh phúc =)))))
ngansieunhann: Nhật mụi mụi cũng sẽ đc thử thui a =)))
Thủy Bách Nhật: loạn gòi a
NgânNgântiên tử: Thôi đi hết rồi =)))
LogOut Bomb: NgânNgântiên tử -> vân sơn
Lý do: Cho ck iu ta thôi mà :">
LogOut Bomb: vân sơn -> linh ỉn
Lý do: ta hướng dẫn nhuoctu thôi mà
ngansieunhann: Doạ em đấy ck iu huhu :(
linh ỉn: sulia đg dọa ai đấy???
vân sơn: ta nói thật nhá mi thử cho cái nick kia lên sàn xem nà
ngansieunhann: =)))) lêu lêu k bomb đc ta chứ gì =)))
Tiểu Hân Nhi: vân sơn: ta đang định bomb mi đây...nhưng ngân khố eo hẹp nên thôi!!
vân sơn: ngân chết tiệt mi chui ra đây coi
LogOut Bomb: NgânNgântiên tử -> nhuoctu
Lý do: CÁI NÀY GỌI LÀ BOMB ĐÓ =)))))) GIÚP SULIA ĐI A =)))))))
vân sơn: nhuoctu mi có thấy chữ bomb ở thanh đầu tiên trên d đ không ? nó đó
Tiểu Hân Nhi: ta cũng có 1 mình mừ, ck ta có onl đâu @@
nhuoctu: Ta day ta dayyy....koa ai pit taaa....bon con nuong ko
vân sơn: uk không phải mi thì ta chẳng phải là đang tự kỉ sao ???
linh ỉn: ta cũng chỉ có 1 ng mà^^
ngansieunhann: Linh yêu vào luật sư đi anh
Tiểu Hân Nhi: mi nói ta á??!
vân sơn: ta nói nè mi nên công bằng 1 chút ta chỉ có 1 mình a
Tiểu Hân Nhi: vân sơn: ta bomb mi nhé
vân sơn: không chuồn ngu gì ở đó cho mi bomb lại hả ???


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.294s | 13 Queries | GZIP : On ]