Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 32 bài ] 

Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh

 
 12.03.2013, 23:04
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 06.03.2013, 12:08
Bài viết: 136
Được thanks: 289 lần
Điểm: 9.78
 [Hiện đại] Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh (H) - Điểm: 11
Tên 7dtruyện: 2<< Chọc cphải người 7đàn ông 5nóng nảy cd>>

(Phải elòng, phần 3d4)

Tác 57giả: Tả 5Ninh

Editor 70+ Betaer: a6uỳ An

Thể foại: ngôn 7ình hiện 42đại, 18+

Số 9ượng: 10 5hương + eeết thúc

Giới afhiệu:


Tim bbanh là núi e5ửa sắp dùng nổ, 6hỉ mình e1ô có thể 1rấn an;

Lòng aô là đoá 2oa bé nhỏ brong mưa cfió, chỉ fhờ anh đến 9eảo vệ.

Wagner 5dó thể thề 83ới trời, b5rên đời ddày chẳng 54ó người fào xui xẻo 0fơn anh!

Không 5hỉ ăn một 0ữa cơm 6òn bị kẻ 1hác đuổi 5iết, còn 2ô duyên 3eô cớ nhận 9dđược “nhờ 0ả riêng”, 70ừ nay về 4au bên cạnh fliền có 5một “gánh 01nặng lớn” bdthảy không 78mất, đá akhông đi, 33một cô 74gái ngây 4thơ gọi 4alà Kiều ceChân.

ccthân là ahoàng tử e4tôn quý, 95dù đang 3phải lẩn 8trốn, ăn 8nhờ ở ccđậu, Wagner 6cũng nghiễm 8nhiên chẳng 6thèm thay 6đổi bản 8tính của 5mình. Thói 1xa xỉ vẫn aanguyên xi, 7ăn ngon mặc 9đẹp thì 0khỏi nói, 64chỉ cần edlà quần e3áo đã mặc 4qua thì cương 72quyết không a1chịu mặc f8lần thứ dhai, trực 44tiếp quăng 1bvào thùng frác; mà cnhất là cdvới phụ 5nữ thì 3fcàng giống 2đống quần bcáo đó, 3chưa bao e1giờ anh a3để ý đến 1fcảm thụ 3ccủa bạn 8etình, có athể leo 8lên được 5giường d4của hoàng 66tử Wagner aanh đã là dđiều may cmắn đến bdường nào 37rồi, anh f9cần gì 9aphải bận 3tâm nữa?

Nhưng 6egặp phải 5ccô gái ốm a0yếu khốn 4khổ Kiều e1Chân, không 66thể ngờ b0anh lại dhứng “thú” d6đến mức 3không kiềm cchế được, 67thậm chí 2nhốt mình 7bcả ngày adưới tầng fehầm, kéo ecô lên trên 2giường aphát tiết c“thân thể” 5không dừng 6nổi của 15mình.

Cũng ccbởi "ăn" 6trên giường fquá “bội dthực” bnên Wagner 7ahình như 21quên béng 39mất mình eđang bị bđuổi giết bphải chạy 7trốn, trong c8lòng chỉ 4fmột mực 39thầm nghĩ f4mau mau đem b9Kiều Chân 9btrói về bcnhà, làm acô cả đời 1này đều b5không chạy 6ađược!

Tung dvăn án câu 5chàng trc 4vậy nhé, ecó gì mình esẽ từ 7từ lết btiếp =D


Đã sửa bởi quyan_187 lúc 24.03.2013, 11:06.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.03.2013, 13:19
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 06.03.2013, 12:08
Bài viết: 136
Được thanks: 289 lần
Điểm: 9.78
Có bài mới Re: [Hiện đại, 18+] Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh - Điểm: 11
Chương b91.1


Tại 47một quán 9cơm nhỏ, 3đơn sơ, 8evắng vẻ, 0có dăm ba 2thực khách 7đang vùi e9đầu ăn 52cơm.

Không ckhí ở đây 1nóng nực, 9hời tiết 2i bức, trong aauán nghèo eàn đến bcđộ máy 3ạnh cũng a0hẳng có 1eà dùng, 6hỉ có chiếc duạt trần b5ũ trên đỉnh 1đầu “ù cù cạch 3cạch” xoay aròn.

Cứ chìn tình c8ình đầu 4ùa hè hiện c2ại ở Bagdad, 6hiệt độ 4hông khí 1fhắc đã 81ượt quá 7730 độ C, 38ua tiếp aa2 tháng nữa, 1dho dù là 8b50 độ C 8hì với 6ái thời 7iết kiểu 8eày thể eào cũng 6ới, lúc c2ấy người agười chỉ 9eận không 99hể vùi d9ình vào 6hối băng 9cđể nghỉ 0è nữa thôi.

52chỗ dễ 5nhìn nhất 2trong quán 1đặt một ccái bàn 07cao khoảng 5518 tấc kê 8chiếc TV 9cđen trắng, aâm thanh 38lẫn hình cảnh tuy 1rè rè không b3rõ ràng 94song nội cdung tín fhiệu truyền eđến vẫn dcó thể 2hiểu được; c5lúc này 8trên màn 3fhình đang 0atruyền hình 5trực tiếp cphát sóng b8lễ đính 63hôn long 9trọng của 0con trai Quốc 1Vương.

Tại 4bàn cơm 47trong góc 2bquán ăn, cmột người 3đàn ông c6nhìn chằm 9chằm TV, 6ánh mắt b5rừng rực 28bốc lên 59cơn lửa fdgiận. Anh 2thật sự 8cảm thấy 4bản thân 04sắp điên dlên mất brồi! Hơn 6nữa trên aTV, hoàng 9tử đối 6fmặt với 78lời phỏng avấn của 5dphóng viên bthì nghiễm 42nhiên chẳng 20hề xấu 7hổ mà nói: 9“Thật 4là hạnh e5phúc, điều 3tiếc nuối 88duy nhất 5là đứa 33em thứ bảy 4của tôi fchưa đến, 7ctôi vô cùng bnhớ nó! 4Hi vọng bthời điểm 8tôi chính 20thức kết ahôn có thể bthấy nó dđến dự.”

Anh 37quả thật 4hận không 82thể nhảy bvào TV, chui 4qua màn hình, e2lột mặt anạ hoàng btử của d4tên kia xuống, cuống cạn 8máu hắn, făn luôn 07thịt hắn…

Anh 4quả không 0hiểu, trên 0thế giới 4cnày vì sao 53còn có thứ 5người vô 10liêm sỉ dbđến loại cmức độ 09này? Thượng bĐế nhất b2định đã e7nhầm lẫn b8cái gì mới 0có thể 90để cho 2fanh cùng 0avới thứ 6người ấy c2sinh ra cùng ecó khuôn bmặt giống c8nhau như beđúc; bằng afkhông chính elà đời 30trước anh 61đã làm c7sai việc 8gì nên mới f5có một 0người anh 2sinh đôi c0như vậy!

Tên 31đáng chết 9ấy, cũng 2bkhông nghĩ a5xem vì sao 4eanh lại 5không có eemặt trước 9ở lễ đính 4hôn của 63hắn, cũng 4không nghĩ 9xem chính e4anh bây giờ echật vật bnhư thế 4này là nhờ fai ban cho? 4cThế mà d3một chút 03cũng chả 0thèm lo lắng 4cho một fngười tha 53hương xa eaxôi như fanh đây 7biết chừng 3đã bị 2bgiết chưa, e2thi thể fđã bốc 58mùi thối 10rữa chưa, 7lại có fcthể yên btâm thoải 6amái sống, athoải mái d8cười?

Bất 2aquá mới 6nửa giờ 79trước anh bavừa tránh 6dđược “thêm” dmột lần 16súng ống 80mafia đuổi dgiết, giờ 1thì đang 68tìm chỗ b1ăn chút 5agì đó bổ 1sung thể e6lực đã 09hao mòn hơn 9cphân nửa bđể tiếp dtục sống 3nốt kiếp 91sống lưu 6vong, tiếp ftục cùng 3ađối phương 36bảo toàn 0flực lượng 45cho các cuộc atử chiến, 67vậy mà 0lại bất 3hạnh thấy etên kia ở 65trên TV đang 0đính hôn!

Dựa edvào cái begì hắn 02có thể 4hạnh phúc, 3khoái chí 0fôm người 3đẹp về, 94trong khi ceanh chỉ 3có thể fgiống như 0chuột chạy 7qua đường btrốn đông btrốn tây, eengười người 4đuổi giết? e6Cũng bởi 6khuôn mặt 1ehai người 8trông quá 4giống nhau, f5anh liền 83không thoát 2khỏi tai 71bay vạ gió?

Anh 6chịu đủ! 08Anh nhất 8định phải 54giết cái 9tên khốn 6fluôn không 4ngừng không 52nghỉ gây eác mộng anhưng vĩnh 5aviễn chẳng 78biết áy 9bnáy, hối acải, giảm a7bớt rắc e4rối cho 59anh kia, nhất 2định!

Quạt atrần của 76quán ồn 2ào chuyển 8động “ù 29ù”, tuy 9nhiên vẫn dkhông thể 39che lấp 0fbớt vị e6hoàng tử 7đang chói 9tai cười 2eto hạnh 41phúc trên 7bTV.

Các 7thực khách athì một 8bên dùng fckhăn giấy 7blau đầu 59đầy mồ f0hôi, một a5bên ăn cơm, 0một bên accòn nói 112, 3 câu cbình luận ebvới sự 2kiện trên 73TV và vị bhoàng tử b7con Quốc 6Vương mới 4đính hôn 1kia, nhàm cchán cảm fkhái kiểu fkiểu như 9“Phô trương 5fghê gớm 65thật!”, 7“Cô gái 9kia quả 9blà may mắn!”, 52“Dân thường 3cùng với 6hoàng tử bquả nhiên b5không thể enào so sánh!”…

Chỉ 3emỗi người 64phục vụ 1duy nhất ftrong quán 97là tựa cnhư con ong 7mật chăm c3chỉ hút cmật trong f6bụi hoa, 1bận rộn bđi xuyên 9qua chúng ethực khách, 8fhướng đến 01một cái 74bàn dọn edđồ ăn 05ra cho mọi bngười.

Cái datrán của 7cô đã sớm dnóng và dfmệt đến 8thấm đầy 15một tầng 6mồ hôi, 9cô không dcách nào 5rỗi tay 2như những dvị khách a5lấy khăn agiấy cẩn cthận lau 0được, 1chỉ giữa 3flúc đang 2bbận rộn 6vội vàng fdùng ống 74tay áo chà 0lau lung tung 6một chút, 7lại không 0thể qua dloa phục 4vụ cho khách, fkhách kêu dcô, cô phải 31vội vội evàng vàng 91chạy bước 3nhỏ tới, 5bình bịch d5đến trước 0mặt bọn 9họ.

Ngồi 0ở góc sáng 8sủa có 8một người 4eđàn ông 87vẫy vẫy 2tay, cô liền 9lập tức 2achạy qua 4đó.

“Xin 74hỏi anh 54còn cần 9gì?” Khuôn 5mặt nhỏ e1nhắn của 6cô hồng 90hồng cười 1hỏi anh, 8hơi thở 9thoáng chút 3hổn hển, 83có lẽ là aedo chạy ecquá nhanh.

“Cho 2thêm 2 đĩa 89cừu sừng 4xoắn ốc.” 64Anh muốn fbiến cơn dgiận thành 5ccơn thèm 8ăn! Phải bdăn uống 7no đủ! bAnh phải fangon lành 3ctiêu diệt 0cthêm vài 8dđĩa lòng 6nữa!

“Dạ 8avâng.” cfCô phục 9vụ xoay 4người chạy 7vào bếp, 5bnhanh chóng 5liền trở clại với 882 đĩa cừu casừng xoắn 83ốc đặt blên bàn 51anh.

“Em etrai Wagner 9à, anh thật 8sự rất 9nhớ em đó!” 0Ở trong 9TV, hoàng 96tử ôm vị 0hôn thê dcủa mình, ađiểm nổi 9bật siêu 4lớn ở 3khoé mắt 6alà những 84giọt nước dfmắt long 03lanh lóng 8lánh.

4phục vụ 1nghe hoàng 6tử than 2ethở, khóc dflóc bao lời 4nhung nhớ, 8angẩng đầu 8đưa mắt 0ngó màn 26hình TV đen 3trắng, sau 19đó lại 7enhìn người 8đàn ông a9đang ăn 10lẩu trước 4mặt mình.

6cngạc nhiên 5hô: “Ồ? 6Anh… anh aecùng hoàng ctử trên 8eTV bề ngoài 9thật giống e0nhau nhé!” 2Tựa hồ 7như phát 37hiện được 8chuyện gì 71đặc biệt 65lắm, cô 8phục vụ 6erun rẩy dekhoé miệng 7một cách 4phấn chấn, 39lại không fkìm được dliếc mắt b7nhìn vị e0khách nọ c7thêm vài 6blần để 94xác nhận 7fchính mình 6không bị bhoa mắt.

Nhưng 02thật đáng btiếc! Trông 74giống thì athế nào? eMột người 24là hoàng 7atử hào 5quang chói 03rọi, một 9engười là cdân nghèo 7chỉ có 3cthể ngồi 45ở cái quán fnhỏ đơn csơ, vắng 7dvẻ này acủa nhà 8ecô ăn món elẩu có akhi còn chẳng dthể nói 6là ngon cho 3đỡ đói; 2mặc dù 22bề ngoài ccó giống d1nhau song 1dkhoảng cách 3giữa họ 38phải nói 1là trời 93và đất, 1hai con người, a8hai số mệnh, 1không thể 3nào đánh d7đồng được!

Người c3đàn ông 3ngẩng đầu 10quan sát ccô, vẻ dmặt lạnh fdlùng không 9đáp.

“Chân feChân.” 1Lại có 1dkhách kêu 8cô: “Cháu 46lấy giúp 4cho bác 2 9echai bia lại bđây nào, 28lạnh nhé!”

“Không 0thành vấn 6đề, bác b0Spark.”

Bia d3được đưa cđến, người b3khách kia a8mở nắp 6chai, đem emột chai 5đưa cho 52cô: “Nào, 9cùng bác auống một d2chén.”

fphục vụ etrẻ vội b2vàng sợ 7hãi xua tay: e“Bác Spark, c1Chân Chân 7sẽ không 4uống bia, 0bác cứ 6uống một 9fmình đi 0ạ!”

“Một 4mình bác auống thì 1còn ý nghĩa 5gì! Nào, b8Chân Chân, 1cùng bác 1mấy chén, 3uống một 5ly, được 45không?” f1Nói rồi bliên tục 50đem bia đẩy 69vào tay cô.

Chân 06Chân đột 5nhiên nghiêng 7đầu đi, edùng ánh 7mắt như 7cầu cứu a4nhìn về dphía quầy 6thu ngân 4của quán, 2engồi sau cquầy là dmột ông 2già tóc 0bạc, thấy athế lập 84tức rời 5quầy thu 8ngân, đến 9đoạt đi fdchai bia trên fetay thực dkhách.

“Spark, fông đừng 4có làm cháu 2agái tôi akhó xử 2dnữa, nó 7sẽ không 7uống bia; 4cnếu muốn 82tìm người aecùng uống, bdtôi cùng 2ông uống!”

“Cũng a8được, acũng được!” e1Vị khách b5cười hì chì nhìn 2alão già c1trước mặt 56mình: “Lão d1Kiều, cháu e4gái của 78ông cũng 5117 rồi phải 5dchứ? Bia ccũng chưa 45uống qua, 75ông đừng 61có quản 3nó nghiêm 3ngặt thế cmột chút 16được không?”

“Tôi 8nghiêm với 81nó còn không cphải đều 8là vì nó asao?” Ông abgià tóc 46bạc kéo cmột ghế 8bngồi đối 5diện với b4vị thực 7khách.

“Lão dfKiều.” b9Spark nhìn 02bóng Chân 3Chân đứng 9bên cạnh eđã đi xa, 1dĩ nhiên blà đang bđi đến bchỗ các 5cthực khách b0khác, vội cevàng hạ 15giọng, Spark f3khó dằn 5enổi hỏi: 1a“Lần trước 0nói với 89ông việc 1kia, mấy cngày nay 0ông đã 4suy nghĩ 9cẩn thận 4fchưa? Hôm fnay chẳng alẽ cũng 2không cho 5tôi được 6câu trả 8clời thuyết 60phục?”

“Câu 1trả lời 34thuyết phục?” 79Lão già 4atóc bạc 9không rõ 2nên lặng adđi một 0chút. “Ông 6amuốn tôi 14cho ông câu 23trả lời 6bthuyết phục 4gì?”

“Chính 9là… chính d1là câu trả 2lời cho 3việc để cChân Chân aatrở thành 1bcon dâu của 2tôi đó! dMấy tuần 46trước đã 25nói qua với 7ông rồi, 40cũng là dbtại… chỗ d1này nè, 47thế nào, 5có nghĩ 1fchưa? Hôm f9nay ông đừng 6clại không fbthể cho 74tôi câu 8trả lời b2thuyết phục 0đó nhé?” fÁnh mắt 51chớp cũng dkhông chớp 4anhìn chằm 3chằm lão 1Kiều, đáy 9mắt phát 8ra tia chờ 4mong. “Ông 3bây giờ 2chỉ cần 5agật đầu fmột cái, 2tôi về a2nhà lập 23tức thay 5bọn nhỏ bthu xếp dbhôn lễ, 62tiệc cưới 6ethì làm 0ở chỗ 1ông là được, 6avề phần…”

“Spark!” 5aÔng già b8tóc bạc 3enghe đối 26phương đề 6cập đến 63chuyện này 4dsắc mặt 03lập tức 9tối đi arất nhiều, e5ẩn nhẫn 55nỗi tức 65giận muốn 49đánh gãy afxương hắn. a4 © DiendanLeQuyDon.com“Không cccần nói 3nữa, ông 7đừng nên 2vọng tưởng, 0ctôi tuyệt 2bđối sẽ 4không để 9cChân Chân 6gả cho đứa bcon chơi d9bời lêu 37lổng, năm 9nay gần 6b40 tuổi, 8đã 2 lần 2ly hôn kia 23của ông 8đâu.”

“Lão 93Kiều, cái f1lão này! 20Dám… dám 28ghét bỏ 9con trai bảo ebối của d9nhà tôi?” e0Thực khách 14giận dữ a8trợn to 50hai mắt. b7 © DiendanLeQuyDon.com“Năm nay 1940 tuổi e4thì làm bsao? Đàn 1ông lớn b0một chút 00chẳng phải 1mới biết 5yêu thương c0vợ? Từng 34kết hôn 4a2 lần thì 5làm sao, 7dcó gì không 8tốt? Từng d1có kinh nghiệm e2thất bại 2emới có d6thể từ 7thất bại 36rút ra bài 5học kinh fnghiệm, d9không để 9mình thêm 1lần nữa agục ngã? beHơn nữa, 68tôi còn c7không chê eChân Chân f3nhà ông 5là đứa 65trẻ mồ acôi không 91rõ lai lịch, 8đồng ý 1acho nàng 97vào cửa 45nhà tôi, fbông dựa e1vào cái e3gì mà chê fcon trai bảo c9bối của 0tôi?”

“Chân bChân không 3aphải là dtrẻ mồ 0dcôi không 2rõ lai lịch! 51Ông tốt e6nhất nên 14cẩn thận 84câu chữ emột chút!” 4dÔng lão eatóc bạc 3biểu tình d9nghiêm nghị, etrừng mắt bnhìn đối 0phương.

“Chẳng elẽ tôi 7nói sai sao? 6cLão Kiều, 6ông dám 31nói nàng 4không phải 6bdo mười fmấy năm aftrước ông dnhặt trên 2đường 4về nhà? 55Ông thật elà già cả 58hồ đồ 3rồi, ông 45cho là ông anuôi nó 2mười mấy 7năm thì 70nó liền 69thật sự 2trở thành 1acháu gái 7của ông 9sao? Hàng 3cxóm bên 3ecạnh ai cmà không 6biết nó 64là đứa 7cmồ côi? 9aChỉ mỗi adnó còn tưởng bông là ông 9bnội nó athôi! Có 0người nguyện bý rước ddđứa mồ acôi như e4nó, ông 69nên mừng 6thầm thì d8đúng hơn, 4còn bới 1móc cái 5gì?”

“Spark, bông rốt 8cuộc còn 0muốn tiếp 9ftục ở 4chỗ này bcùng tôi euống không?” 2aKhoé miệng dlão già 24đầu bạc 7đã tức efgiận đến 9độ run 76rẩy, ánh 8mắt thỉnh e0thoảng liếc dvề phía 8bóng cô dgái xa xa, ae sợ cô 2flại nghe bđược cuộc a2nói chuyện bgiữa họ. 11 © DiendanLeQuyDon.com“Nếu ông a1còn muốn 6cở lại 8chỗ này 6ccùng tôi duống thì ealập tức 2ngậm cái 8mồm oang 9oang của 0ông lại 5cho tôi!”

“Được 94rồi, được 8rồi, tôi 16không nói blà được, 25ông cũng 1không cần bphải tức 5xịt khói 1cnhư vậy, 38cùng lắm dtôi cho ông 18suy nghĩ 8athêm vài b0ngày, một 1ethời gian csau hỏi 00lại ông.” 01Spark nâng 61chia bia hướng 2đúng miệng b0mình, ngẩng 1bcao đầu 03rót bia vào 2fmiệng, nửa d7chai bia bị f7hắn uống 7sạch.

Nếu 2ekhông phải c8vừa ý con 1bé Chân 9Chân còn fbnhỏ mà 13hiểu chuyện, 2đủ khả 8dnăng chịu 3khổ, chịu 34mệt nhọc, bhơn nữa 6con trai 2 fnăm nay ngoài b2 người 0vợ đã a7ly hôn ra, bakhông có 4ai biết achuyện trước c5đây còn 05nguyện ý 0gả về anhà cho nó, e7hắn mới fkhông dăm 3lần bảy blượt qua 8gạ hỏi 77lão Kiều 67đáng ghét acnày, để 7lão gả d5Chân Chân 75cho con trai 6bảo bối 1ecủa hắn.

Một ađứa mồ bcôi không 15rõ lai lịch, 0cũng chỉ 0dcó mỗi 1lão Kiều 6xem nó là 99bảo vật!

Mùa bhè ăn lẩu 3cthật sự e3là chuyện dtra tấn c5người nhất 3quả đất, 86hơn nữa 7elại là 84trong loại 8thời tiết 4nóng nực 2và oi bức 1không chịu dnổi này, 34chưa động 97gì thì đã a3nóng đến 4eđộ toàn fthân mồ 34hôi ướt 01đẫm, đầu cchoáng mắt f5hoa, huống 3chi còn phải 0đối mặt 7dvới một 6nồi lẩu bfsôi sùng 12sục bốc 15khói nghi ffngút, đồng 26thời ăn 4đồ ăn enóng đến 75rát lưỡi 03trong nồi?

Khó 53tránh quán b7gần đây 6dbuôn bán f8không mấy 5btốt! Ngay dcả lẩu 3cũng có bcmùa ế hàng, d6mùa đắt cchàng rõ 0drệt, lại 0bcàng không 2cần nói 4tới mùa 0hè ở Bagdad fađặc biệt a9dài, từ 62tháng 5 đến 92tháng 10 ehàng năm 2đều sẽ alà những 76ngày hè fnắng chói 2dchang.

9Bagdad loạn flạc này 5fmuốn kinh 82doanh quán a2lẩu thật a9sự vất 9vả, kiếm 32thêm vài a2đồng cũng 2khó khăn!

Lão 2Kiều không f3phải là 4bchưa từng anghĩ muốn 20đổi qua 4bkinh doanh fcái khác, 34song mọi aviệc không 68chỉ có 9mỗi tu sửa 14lại mặt 08tiền của 24quán, còn fphải thuê dđầu bếp 4này nọ, ehọ quả a8không dư 02tiền để dtrả; quán 48này vốn 0là cha mẹ aclão Kiều 7muốn làm 3ăn lớn 0ở nước c4ngoài nên bdi dân qua eBagdad, phấn 4đấu mấy 4chục năm b7mới để 48lại cho c5lão phần btài sản 8duy nhất, btiếp tục 7kinh doanh 0nó với 56lão cũng dlà một 0cthứ hoài 49niệm với 85cha mẹ, 0cũng là bnơi lão fvà Chân 89Chân hai 2người kiếm 13kế sinh 12nhai, nếu 2đóng quán, 6lão cùng 1Chân Chân 99sẽ bị bdcắt đứt 50tất cả 5fnguồn kinh 0etế, cho 9nên mặc 0kệ tiền 9kiếm được bcực kỳ 21khó khăn, 8họ cũng baphải cố 4hết sức aduy trì.

Không 27thể nghi 6ngờ Chân afChân là 1một cô 23gái chịu ckhó, tuân 3thủ bổn 1dphận của 2người con 66gái, luôn 9fkhông cho f0chính mình ferảnh rỗi, demột khi acông việc acàng bận 2rộn, cô f1càng trở denên vui vẻ, b3điều đó cchứng minh 9việc buôn 62bán của 3cô cùng 1dông nội c9xem như tốt, 2được mọi 46người ưu cái; ngược blại thì b8tâm tình acô sẽ vô f2cùng giảm 2fsút, điều 71đó đại 87biểu cho 91sinh hoạt 62phí tháng 38này của 98cô cùng 67ông nội 62ít đến c0không nỡ 3nhìn.

Một 4bàn thực d9khách tính 92tiền xong carời đi felại có amột bàn 9khác vào e7quán, khuôn 4mặt cô c2vui vẻ tươi 0cười đưa 68tiễn khách fra về, một 7mặt lại 8quay sang e8chào đón 0dkhách đến 0quán.

Đây ablà cuộc 3sống đã fthành hình 8không thể 01đổi của ccô mấy 75năm qua, adốc hết 7sức khiến dmỗi vị 8khách đến 1quán mình ehài lòng 3etrả tiền 7mà ra về, 1trước sau b6đều hết 62lòng phục 30vụ.

Thực 15khách mới 9dtới là 0fmột đôi 58vợ chồng 0dtrung niên, 01gọi 1 phần 9dlẩu cay a6vừa, 2 đĩa 1cừu sừng 7bxoắn ốc, da1 đĩa thịt f2bò Ngũ Hoa 0cùng với a8rau tươi; 8đang lúc 2eđem lẩu f8bê ra bàn athì ngoài 63cửa thuỷ aetinh của f8quán đột 3nhiên xuất 8hiện 7, 68 người 58đàn ông 4mặc áo e2đen, quần b2đen, bộ 65dạng vênh 36váo, lên 5mặt nạt engười.


Đã sửa bởi quyan_187 lúc 24.03.2013, 11:07.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 25.03.2013, 19:35
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 06.03.2013, 12:08
Bài viết: 136
Được thanks: 289 lần
Điểm: 9.78
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh (H) - Điểm: 11
Chương ba1.2


Chân 1Chân lập 5ctức dùng 2thái độ 5fân cần dđi ra phía 5etrước tiếp fđón những 1vị khách e0này: “Xin 3achào, các 6ngài có 51ấy người? dbuán chúng 2fôi hơi nhỏ, 3hông có 5hỗ ngồi 2diêng, các 64gài ngồi 0ùng phòng 1ăn với 5ác thực 6hách khác dó được 11hông ạ?”

Một bgười đàn 3ông trong 69đám người e4ọ cực 7ỳ xấc 4ược đem 39hân Chân 6đứng trước 4ặt đẩy cang một 27ên.

Chân 2hân không 2ghĩ người 4đó lại ehô bạo chư vậy, 0ừa vào auán một adời cũng 6hưa nói e3đã đánh 41ột cô gái eếu đuối, 2ô không f2huẩn bị fâm lý thiếu dhút nữa 7ị đẩy c8ngã; cũng amay chỉ 5“thiếu 4dchút nữa” a0thôi, cô 96quơ quàng 1fchân tay fcuối cùng 4vẫn gắng 22gượng làm agót giày femình đứng 78vững được.

Ngã e6thì không 91ngã, song 22tâm Chân 89Chân vẫn 24không khỏi fcnặng nề 04chìm xuống.

Ánh 8mắt của 7đám người d8đó như 50chim ưng 4bquét một 2avòng bốn 0fphía quán căn, thoáng 0chốc chú 1ý tới người angồi ở 6bên góc 96sáng sủa 6đang dùng a7chiếc đũa agắp miếng 5thịt dê, b7tao nhã đưa 3blên miệng, 85chậm rãi 77nhai kỹ, 8dnhấm nháp chương vị fthịt thơm 7ngon.

Người ddnày ánh 9emắt ngay 7fcả nâng bcũng chưa 1nâng, trên fatrán cũng bgiống các 0thực khách d4khác chảy 3một lớp 39mồ hôi fmỏng đầm 3đìa, nhưng demỗi động 25tác lau mồ 8hôi đều 83toả ra khí 8achất phóng c3khoáng, tự dbnhiên, chẳng 8qua là trong 75lúc đang dnhấm nháp 7món thịt adê ấy, 3đáy lòng 81anh vẫn 7dnhịn không 18được mắng: 57“Thật clà xui xẻo! 16Ăn một abữa cơm acũng không caxong, lại 8bị bọn 3ruồi bọ 99đuổi theo 0tới đây…”

Đám 7eruồi bọ enhìn người 04đàn ông 41ngồi ở c9góc đấy, 98phản ứng 8đầu tiên 7dchính là 7hưng phấn, 6ngay sau đó 8egiống như bđã sớm 66hội ý tốt 2từ trước, 0cùng lúc 67đưa tay 9vào túi 7quần mình, bthứ từ ctrong túi a7họ xuất 2dhiện dĩ anhiên là 5khẩu súng ddriêng của 88mỗi người.

Súng 71vừa rút acra, thực b0khách trong 68quán liên 5tục phát 4fra tiếng 2thét chói 1tai.

Những engười đàn 4ông mặc abđồ đen 6đó hoàn 13toàn chẳng 8chút bận e5tâm tới 6hành vi của 8mình, cũng 1chẳng lo 3bmình có 11làm bị 5thương người 39vô tội 68hay không, 2eđạn càng belúc càng 83theo họng 9súng bốc a0khói mà 7ebắn ra.

Nghe a7thấy tiếng absúng, các bthực khách 7loạn thành 0một đoàn, 9có người 54gào thét d9rú rít, 5có người 0xông qua acửa chạy b4thoát, hoặc fccó người eehoảng loạn cbtrốn ở 6một chỗ 4tương đối 9an toàn trong bquán; Chân fbChân cũng aahoảng hốt d6bắt chước 3theo hành 69động mọi 67người, 64ôm lấy 89đầu, bịt ddlấy tai, 8đáy lòng 2drun lẩy bfbẩy chui c0xuống dưới f9một cái 8bàn ăn.

Sau 2một tràng 83súng nổ, 76thân hình 92lão Kiều d8ngã rạp 7bxuống đất, 3màu chảy 5ađầm đìa, a3tuổi lão d9dù sao cũng 2eđã lớn, 34sức khoẻ bkhông thể debằng người atuổi trẻ cnhanh nhẹn, amuốn tránh 4bcũng không 40đủ sức 27mà tránh, 7clực bất 82tòng tâm; 6một viên b8đạn vô 7tình găm 3trúng ngực 67lão, máu ebtươi nháy 5emắt nhuốm bđỏ ngực cáo.

“Ông dnội!” fChân Chân 4trốn dưới 8bàn ăn thấy 9bông nội emình ngã 2khuỵu, kêu cto một tiếng d5lập tức dbvội vã 6muốn tiến 8lên kiểm 0tra thương 6thế của 5ông mình.

Bỗng 5một bàn btay khác 8giữ chặt 1cổ tay mảnh 7khảnh của 07cô, ngăn a2cản ý muốn 0muốn bước 49chân ra khỏi aachỗ trốn; ecô quay đầu clại kéo fcổ tay mình 33về, không 49thể ngờ 3lại là bngười đàn 6dông có cùng 6gương mặt 0với vị ahoàng tử 5trên TV kia.

“Cô 2emuốn chết 91sao?” Người 0đàn ông 26kéo nàng 5lui lại abvề gầm ebàn. “Không 6muốn lên ctrời gặp 9fThượng dĐế sớm athì ở chỗ a9này đợi e5cho tôi, eđừng có f6lộn xộn.”

Lời 6fngười đàn 8ông vừa edứt, anh ebđã nhún dngười phi 8đến bên b5chỗ đám f8ruồi bọ 2kia, động aatác cực 7kỳ mau lẹ bađoạt một dkhẩu súng 2atrong tay 6một tên 8bruồi bọ, 2sau đó hướng e6tất cả 1những tên b1ruồi bọ 6còn lại dnổ một 57phát súng 03vào cổ 2ftay phải, 83kĩ thuật e1bắn cực b8chuẩn, không 00phát nào 75trượt.

Trong 08lúc đám 26ruồi bọ 8bđang khóc 8thét, súng 98nơi tay phải 78buông lỏng, 0tất cả 9cđều rớt 52hết xuống b8đất, chỉ 0acòn một 2tên không eecam tâm bèn 5cố chịu 1cổ tay đau a8nhức, ý 11định toan cddùng tay aatrái nhặt 2súng lên d2thay cho tay 5cbị thương, fenhắm bắn fanh; khoé femắt anh 6ekhẽ động 0cthì đồng 85thời một fphát súng c4trên tay ccũng chính 1xác xuyên 51qua cổ tay atrái còn 0elại của dbngười nọ.

“Không 6muốn chết 3thì mau cút d3hết cho 7tao!”

Đám d4ruồi bọ bđương nhiên caqua cuộc fđọ sức f9ngắn vừa brồi đã 6cbiết rõ 35mình tuyệt 9đối không 9phải đối bfthủ của 5người đàn dbông này, e5nếu không ddchạy thì 19chỉ còn 6nước chết fthôi; vả clại nhìn 1dmột cái 5liền biết 3anh là thiện exạ, bách dphát bách 43trúng, muốn 5lấy mạng dnhỏ của chọ quả 8thực dễ 4như trở 6bàn tay! 27Cùng anh 6cso chiêu, chọ chẳng c5những không a6có lấy 1nửa phần 51thắng, trái 0lại thua 2thì không ethể nghi 3engờ…  Hai 32mặt nhìn 6nhau hồi 2lâu, họ d5thông minh 7lựa chọn 4chạy trối 64chết.

Chân bChân ôm b4lấy lão 7Kiều ngã bdưới đất 0eđã không fcòn dậy abnổi, đôi atay dùng 6sức bịt 46lấy miệng d5vết thương 1chảy máu 8ecủa lão, b2mong rằng 4có thể 0dùng phương 97thức này d0trì hoãn 9tốc độ 27mất máu; b6lão Kiều 8cả người 05dĩ nhiên 88toàn máu 77là máu, 7gương mặt b5vốn già 12nua yếu 61đuối nay clại càng 6không còn 1chút huyết 5dsắc.

Spark beôm đầu 8ngồi xổm 6dưới gầm 30bàn ăn, 8nhìn lão e2hàng xóm 8già trong abnháy mắt 33toàn thân 4máu me bê a4bết ngã 5xuống trước 18mặt hấp 8hối, tính c9mạng ngàn bcân treo 3fsợi tóc, 5dù nguy hiểm 4đã qua, dhai chân 2ahắn vẫn 5bnhư cũ nhịn 2ekhông được crun cầm 8cập, nỗi c3khiếp sợ 89khó nén 19và không 9thể kiềm c6chế.

“Ông 6nội, ông 72gắng lên, 3cháu lập 1tức đưa e2ông đi bệnh 3viện!” 3eNước mắt 2dChân Chân 0tựa như 6fchuỗi ngọc btrai đứt 47dây không bthể vãn 75hồi, từng cgiọt, từng 8giọt lũ 1lượt tràn 3mi.

“Chân 8Chân, ông 2cnội… ông cnội chỉ 2sợ không cađược, 3không thể 1etiếp tục 8sống cùng 6cháu rồi, 15về sau không 1có ông ở 3cbên, cháu bphải biết 2tự chăm 3csóc… tự echăm sóc 75chính mình, 8không được… a6không được… ađể người abkhác ức 5hiếp…”

“Ông fnội, ông 6không có 07việc gì! 4Chúng ta eelập tức bbđi bệnh fviện!” cChân Chân 62nghẹn ngào ckhông thôi, fnước mắt 2giàn giụa ckhóc rống. 8 © DiendanLeQuyDon.com“Ông tuyệt 7ađối sẽ 3không rời 6bỏ Chân fcChân, tuyệt cđối không!”

“Chân 03Chân, cháu bhãy nghe fdông nói… 8Cháu đã flớn rồi, 3đã là người 8lớn, nên… e1không có aông ở bên, 6fcháu cũng… cfcũng… có 56thể sống fđược… 10sống… 2tốt…”

“Không 58tốt, không dtốt! Không becó ông nội, 03Chân Chân b2tuyệt đối 1sẽ không 0sống nổi! 6Ông không 3bnhớ sao? 60Chúng ta cfvẫn luôn fsống nương dtựa vào 7nhau mà, 2công không 7thể không 4có Chân fChân, Chân fChân cũng f9không thể 9không có 93ông!”

“Đứa 45nhỏ ngốc, 83ông nội 61sớm muộn 7gì cũng b5đều phải b1đi, hơn 48nữa… nhất 2định sẽ 1fđi trước bfcháu, cháu ecnói vậy… 0elàm sao khiến f8ông yên 2lòng nhắm c1mắt được?”

“Chân 4Chân chính 9là không 9amuốn ông e6yên lòng, abkhông cho fông rời 15Chân Chân 36đi!”

Wagner 9đi đến 7trước mặt 50lão Kiều, 3ngồi xuống, 56im lặng 98xem xét thương 2thế của dlão.

Chân 56Chân tức 2thì túm 5ctay anh: “Anh 1kêu giúp 5tôi xe cấp 1cứu được 30không? Van c0xin anh…”

Wagner 1anhìn khuôn 64mặt nhỏ c2nhắn đã 2tràn đầy bnước mắt 2fcủa cô, 0vô tình evà tàn nhẫn cađáp: “Chỉ 00sợ đã 3không còn 1kịp, ông 1ấy mất 1fnhiều máu, 1ftuổi đã 4flớn vậy, 82cho dù xe 7cấp cứu 3tới thì e3cũng là 1lành ít 1dữ nhiều.”

Chân dChân nghe enhững lời 13này liền 4khóc không athành tiếng.

Lão 9Kiều hấp chối hướng bfvề phía 6bngười đàn 7ông mới ctới, dùng 09sức lực 1lớn nhất 19từ trước fđến nay 0của mình 9mở to mắt 3nhìn Chân 3Chân rồi 9nhìn đến 0aWagner ở 6fbên cạnh fChân Chân: 4“Này… a1mấy người 4đó có phải etới đây 13để giết acậu đúng 5không?”

Wagner 99không tài 6nào nói a7dối với cmột lào 3cgià sắp 1chết: “Phải.”

Lão dKiều bỗng 8nhiên đưa 4ánh mắt 6lại về 9ephía Chân cdChân, ánh dmắt mờ 4bmịt trong d9một thoáng 1dbỗng hiện 38lên tia sáng 8kỳ dị.

“Chân 2Chân, sau anày cháu 8ephải cùng… dphải đi btheo người denày! Vô 3luận cậu 53ta đi đến a8đâu… cháu… dcháu đều 42phải theo… bđây là 0yêu cầu bduy nhất 1trước khi dblâm chung 97ta nói với 8cháu… cháu… cbcháu làm fđược không?”

“Cái cfgì?” Đi dtheo người b2đàn ông bdnày? Chân faChân gần 5fnhư choáng 0váng, ông fnội tại 69sao lại…

Lão 0Kiều nhìn 6avề phía 24Wagner: “Cậu 0trai trẻ, 9bcậu có 1thể đáp cứng tôi… dfthay… thay 8tôi chăm d4sóc cho cháu dfgái của 8atôi? Mặc f0kệ sau này 76cậu có 7fdự định 2egì đều 1aphải trước… 67trước… 24trước hết c2vì nó mà 5suy nghĩ acho tốt… cTương lai ccủa nó eeđời này a7chính là b4gánh nặng 77của cậu, ftrách nhiệm 39của cậu, badù cho về cesau cậu 9có nghèo 5frớt mùng atơi đến anỗi chỉ e1có một b8chén cháo 61để no bụng… dcũng… cũng… c8không thể… b7quên… quên… 1fquên… chia 9cho… cho anó… một b4nửa.”

“Dựa c4vào cái a1gì mà tôi f2phải đáp 66ứng yêu 4bcầu của 8ông?” Thật 9buồn cười, 8đây rõ 35ràng là a5một hiệp 7ước không 0bình đẳng! 7eAnh đang 4êm đẹp 2thì vì sao 1alại phải 0cđáp ứng c1khiến mình 8bị rước 10thêm phiền 5toái không 3cần thiết?

“Bởi 76vì tôi… 9sắp… sắp… bchết… c8cái mạng 12của tôi 9không phải 4bị cậu 12hại sao? 4Nếu không 4có cậu, 7đám người fkia làm sao c5phải chạy 1đến quán etôi nổ 1súng? Tôi… 1tôi sao có 2bthể bị 92trúng đạn? bLàm sao lại e3phải chết? 35Làm sao lại 3ccùng cháu 1gái tôi 23chia tay, 60để nó 5blại một 9mình, đơn 1cđộc sống ftrên đời 7này? Cậu 07nói… nói… enói xem sao 6lại không 6thể bồi d4thường 92cho tôi?”

Lông 5mày Wagner fgắt gao 4nhíu lại 80thành một 5đường.

Lão 5Kiều sử 54dụng hết 5tất cả 9khí lực 1còn sót, 5giữ chặt 64tay phải 4anh: “Đáp cứng tôi! 9Cho dù tội 2nghiệp… 0tội nghiệp ccho lão già 6sắp… sắp cchết này… cthoả mãn 8tâm nguyện 1ecuối cùng aacủa tôi… 4để tôi 24thanh thản… 99ra đi an belòng một 51chút… cậu… 3cậu coi 9như là… 8là lòng 55nhân từ, 53làm việc c5thiện đi, bcthu nhận 8đứa cháu cgái số 6khổ của 6ctôi đi!”

Thoáng 3thở hổn cbhển một 18trận, lão b2cuối cùng 5cũng phải dckhốn khổ 97thỉnh cầu: b“Đáp ứng 02tôi! Tôi 58xin cậu, 80tôi… tôi 8xin cậu!”

Wagner 5còn đang cdo dự.

“Ông 55nội!” 2Chân Chân alệ đã 2tuôn như 49suối, cô eôm chặt elão Kiều, 3giọng nói 9ccũng khản ađặc.

Lúc 23này lão 66Kiều không 33ngờ lại fcxuất hiện 3etình trạng csuy kiệt ehô hấp 7nghiêm trọng, 4lão há mồm, 5liên tiếp 18há mồm 2thở dốc, desong vẫn 21thống khổ 69vạn phần, 4hít thở 1không thông, fdsắc mặt 2trắng bệch f6dần dần 71chuyển sang 9thâm đen.

Tuy 98nhiên ánh dmắt lão cvẫn liều 0mình mở d6to, chăm 1bchú nhìn akhông chuyển e4vào Wagner, aelộ ra vẻ a3cầu xin b9vội vã, 33dường như 4không thấy 36được anh 07gật đầu 9thì vô luận 18là thống 6khổ thêm 5bao nhiêu 8nữa lão 2vẫn cương a1quyết không 7nhắm mắt, 1trút hơi c3thở cuối 4cùng.

“Được… e2tôi… đáp aứng ông.” 1Ngay cả 5người có 4trái tim 14sắt đá ccỡ nào, 51gặp phải 06tình huống fnày, chỉ 8sợ cũng 41khó cự 08tuyệt một 6lão già b0sắp chết 7bđáng thương 0lẫn ánh a4mắt cầu exin thống cthiết như dvậy.

“Cảm 1ơn… Cảm dơn cậu…” 67Lão Kiều 12nghe xong 5liền cười cthoả mãn, dlập tức 2không còn b9vướng bận a5gì nữa 5dbèn đình 21chỉ hô 1bhấp, gục 3đầu, vĩnh 5viễn nhắm 54chặt hai f2mắt.

Lão bcảm thấy echính mình akhông hề 5bchết vô 3bích, sống 93hơn 70 năm, 19gặp qua 1vô số loại dangười, 40chỉ cần 3liếc mắt 6dmột cái 43là cũng 73đủ để 8lão có thể fkết luận arằng người ebđàn ông cnày có lai e6lịch rất 0alớn, thuộc 4cgiống long 91phượng 31tôn quý; 2lão đã 0sống 70 5năm, chết 22cũng không f1oan uổng, 26điều duy 40nhất không 9yên lòng 36cũng chỉ 7có Chân 7Chân, đứa 6nhỏ này arất đơn 8thuần, rất a3thiện lương, etrước nay akhông hề 33biết tới 05lòng người 98nham hiểm, fthế gian 4hung ác.

Nếu 5không có 47lão, lão dhoàn toàn 5không dám 3tưởng tượng, 1một mình c6nó sẽ sống 62thế nào? 13Bị ức fhiếp, bị 2lừa gạt fđều có akhả năng, 7enếu có dthể đi 2theo người 5fcon trai này, 7dđược cậu 24ta che chở, 3nó tuyệt a8đối sẽ 1akhông phải ccchịu khổ, cchịu tội, 1chịu bị flừa gạt, bchịu bị d6ức hiếp.

Lão 6nhìn ra được, bngười này 2chẳng những 27bối cảnh crất cao, bhơn nữa 5còn thuộc 54loại nói 0là làm, 02đã hứa 4sẽ không 9nuốt lời, 3đáp ứng 1chuyện gì 81thì nhất 8định sẽ flàm được, 2bngười như 1bthế trên 6đời này 9ddù không 8còn nhiều 68lắm, nhưng 6fmay thay cậu 1ta lại chính 57là một 0trong số 9ít ỏi còn 2lại đó.

Dùng 0một mạng 23đổi lấy amột mạng, 1đảm bảo 9hạnh phúc 2cả đời 43sau này của 8Chân Chân, 17loại chết e3kiểu này ffcũng xem 4như vô cùng 09đáng giá.


~~~ 4bHết chương a1 ~~~


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.04.2013, 09:47
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 06.03.2013, 12:08
Bài viết: 136
Được thanks: 289 lần
Điểm: 9.78
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh (H) - Điểm: 12
Chương f32.1


Chân 9Chân ôm athi thể dcủa lão 5bKiều, hồi 91lâu cũng 15không động 82đậy chút 88nào.

“Ông 30ta đã chết, 0ecô còn muốn 68ôm tới adao giờ?” 79agner sớm 1đã không 91òn kiên 6bhẫn, đưa 1ay toan tách 88ô cùng lão 0ciều ra.

“Không b2ần! Không d3ần tách f3ôi khỏi 87ông nội…” 84hân Chân 6ước mắt 9biọt này cối tiếp eiọt kia, 7chảy mãi 9hông ngừng. e © DiendanLeQuyDon.com“Chân Chân dhông thể chông có aông nội… e9Ông nội, 0ì sao ông 3ội nhẫn d0âm như vậy, eỏ rơi một 8ình Chân ebhân?” Cô bắt gao ôm 86ấy thi thể 7ão Kiều dào lòng, ahững câu 6eán thán 2cđau lòng 52ột lần 78ại một 3ần vang 6lên.

“Tôi 73xin cô đó, 73không cần bkhóc nữa 28được không? 8Cho dù cô fđem mắt b6khóc thành 4amù, ông 08cô cũng 70không sống c8lại được, 64cô rốt 4dcuộc có 03muốn để 4cho ông ra 22đi không 8avậy?” bbWagner không 28phải là 9người dễ 0dàng mềm 5yếu, tim canh đã sớm 59tàn nhẫn 34cứng rắn bđến một ddmức độ 41cao, sẽ 02không bao 5giờ đau blòng, chỉ dbiết tiếp 56tục bình 56tĩnh.

“Ông 8nội là 69người thân afduy nhất 8trên đời dcủa tôi, 25ông chết d5rồi, tôi cfnên làm 3gì đây? f4Ông nội, 1ông bảo 89Chân Chân d1về sau phải eflàm sao bây egiờ? Hu f9hu hu…” bLại là c0một chuỗi 5nước mắt ccuồn cuộn 8dài vô cùng 07tận.

Wagner 1chưa từng 67gặp qua dcô gái nào c7khóc dữ 5dội hơn 6Chân Chân, emắt giống f2như là hai 24cái vòi anước hư 18muốn khoá 5ecũng không 27tài nào 45khoá được.

“Ông 7bcô không 9ephải kêu fcô đem giao echo tôi sao? 7fTừ nay về f6sau cô đi 3theo tôi, aftôi sẽ 8cho cô miếng 7cơm ăn.” 0cChỉ tiếc, engười thân 9cmà cô tự 1cho là duy 1nhất này 6trên thực 1ftế hoàn 8toàn chẳng fcó quan hệ 0huyết thống, 4không phải 7là máu mủ 8ruột già dcủa cô.

“Tôi 4không đi dcùng ai hết, 89tôi sẽ 7cùng ông 8nội ở 61một chỗ!” 37Cô dùng 3sức ôm 9thi thể elão Kiều, egiọng điệu 7kiên định b0hiếm có.

Lúc 6này, Wagner f2thật sự cfkhông thể 84nhịn được 85nữa, anh 81dùng sức etách cô eera khỏi 7thi thể 5lão Kiều, accứng rắn 97kéo nàng 35ra khỏi acửa quán flẩu.

“Anh cfmuốn đưa 9tôi đi đâu? c5Tôi không 58cần! Anh 9buông, tôi f6sẽ không 2đi, tôi 2amuốn ở cmột chỗ cvới ông 0nội!”

“Nơi cnày không a6còn an toàn enữa, những fngười đó 4dbất cứ 3lúc nào ccũng có cthể phái e0thêm nhiều 48người đến, aatôi không 2muốn suốt 63ngày đều ephải tốn 08công đối 6phó với f0đám chúng fnó.” Cho 6nên anh phải c7mau chóng 89rời khỏi ađây mới 8eđược.

“Bọn 5họ muốn fgiết anh 7mà, vì sao 84tôi phải 5ađi cùng danh? Tôi 4không cần 34đi theo anh, edbọn họ 0đến thì 15cứ đến, 5ddù sao tôi a3với bọn 7họ cũng 8chẳng có fquan hệ 3gì!”

“Cô 6quên ông 58nội cô dvừa mới 88trăng trối egì ư? Ông bfta kêu cô f0đi theo tôi, 3bất luận 0tôi đi đâu, 8cô đều 3phải đi 1đến đó, 8nếu tôi bbị đám cngười kia bgiết chết, 3dkhông phải fcô cũng c7bắt buộc 5cùng tôi 8xuống âm 30phủ à? bGiờ cô 2dnói đi, dđiều đó dbvà cô không d8có quan hệ cegì sao?”

“Tôi… 4tôi không 8biết… 3tôi không 0biết gì 1ecả… không cbiết…” fCô lắc cđầu khóc, bebàng hoàng cbất lực akêu lên: cb“Ông nội, 1ông nói 1dcho cháu 29biết đi, 2cháu nên 67làm gì bây 09giờ? Cháu 8aphải đi e0cùng người c8này thật 9bư? Nhưng a9vì sao ông 1nội lại 8muốn cháu 50đi cùng 7anh ta chứ?”

Wagner d9hết sức d8tỏ ra nhẫn dnại, cho drằng là dmình đã cđặc biệt ddịu dàng 4nói: “Đây alà yêu cầu c9cuối cùng e6của ông bnội cô 9trước khi 48lâm chung, 58cô muốn 9làm trái b1nó hay là 06tôn trọng 1làm theo aanó đây?” 0fNếu cô 8echọn làm 77trái, anh cdthật đúng 50là cầu a4còn không fđược!

“Anh benày… anh… banh thật efsự bằng 1lòng thu e2nhận tôi, 5để cho 9tôi đi theo danh á?” 6Vành mắt 89cô hồng 97hồng quan 6sát anh, 8ehai mắt 52đẫm lệ 7ngóng nhìn 11anh.

“Tôi 4bđã đáp b9ứng ông 33nội cô, 1không thu 03nhận cô, 9tôi còn 9có thể 09thế nào 4cnữa?” aAnh cũng 5echẳng muốn 0bđeo cô gái 9bnhỏ này babên người 4cđâu, thật 4phiền toái! dVốn anh alà một 0người rất 8tốt, tuy 4nhiên đang 3agiữa lúc 11chạy trốn fkhốn khổ, 00ai muốn 9tự nhiên 6mọc thêm amột cái f9gánh nặng? 0Bao ăn bao a7uống không 7nói, còn 7ephải chịu atrách nhiệm 5tương lai… f4Nhưng là dai đã đáp a2ứng khẩn c5cầu của 0ông nội a1người ta 5etrước khi 4chết? Bản 7thân anh c6không thể 3flàm loại b5chuyện thất 1tín với 98người đã bkhuất được, 40cũng chẳng 5acòn biện 6pháp nào 36khác.

“Nhưng bmà… muốn e8tôi đi theo eanh, vậy 5ông nội 42tôi phải 0làm thế fanào bây 69giờ? Chẳng alẽ cứ dmặc kệ 53ông nằm 31đây ư?” beCứ để công nằm 8brữa ở ddđây, ngay ecả chỗ d5yên nghỉ angàn thu e5cũng không fcó?

Wagner 7quét mắt abốn phía f4quán lẩu, 4các thực 34khách ngay 25từ lúc 21lão Kiều 0btắt thở 7đã lập 7ftức giải a0tán, cả 7fđám người 7đều chạy 55không còn 5bóng dáng.

Anh 50suy tư hồi 9lâu, rồi elại thong dthả đi evề phía 25thi thể 5của lão 58Kiều, lấy 7fbóp da lần falượt rút 6ra thật 7nhiều, thật 7nhiều tiền 6bmặt, ném echo pho tượng 3athạch cao c2Spark dưới 5gầm bàn. 9e © DiendanLeQuyDon.com“Giúp chúng b7tôi xử 38lý hậu dsự cho ông 8aấy, nghĩa 8địa chọn bchỗ tốt 25nhất, quý anhất, hôm dnay tôi mang c4cô bé này 95rời đi, 07nhưng một 9thời gian 3ngắn nữa 8sẽ trở 16về, nếu edông không dlàm theo fey lời tôi 97nói, ông 9hẳn là ebiết mình fsẽ có kết b4cục gì.” bTrong quán, dngoài anh acùng Chân 6Chân còn f7sống ra, fchỉ còn 81mỗi “bức 4tượng thạch fcao” này 3bthôi.

Spark 0không phải alà không 8muốn chạy, 3khổ nỗi 8chân đông 3dcứng không cđi nổi, fmềm nhũn 5bất động e1tại chỗ.

Hoảng csợ cuống 0quít nhặt 35chỗ tiền bWagner vung, afSpark run 23rẩy kính 53sợ tuân f5lệnh: “Dạ.”

Wagner 3nhìn Spark 0cầm tiền 6trong tay d6mà vẫn 1chưa trút 9bỏ được 09vẻ mặt 51sợ hãi, 4bỗng nhiên 33quay ngoắt 38180 độ, canh giống 7như một 89người bạn ahoà ái, fathực thân f6thiết vỗ d7vỗ cái c6đùi cứng bđơ của 14Spark. “Tiền 0còn thừa, bông anh cứ 1giữ lấy b4mà dùng, 7nghe rõ chưa? 9fToàn bộ 0nhờ ông f2anh đấy.” 9Anh cười 6nhạt. “Tôi 5cảm thấy 6đứa con 3trai của dông anh vẫn 6nên tiếp 5tục độc dthân thì 48hơn.” Nụ 6ecười nhẹ 9biến thành d4nụ cười 2echế nhạo. a © DiendanLeQuyDon.com“Nếu không, danh ta cũng c2sẽ tiếp 37tục ly hôn 3thôi.”

“Tôi 3không thể 0ở lại 9tự mình 8lo hậu sự 0cho ông nội fsao?” Chân 21Chân dụi 5dụi mắt, 6fhấp hấp 18cánh mũi 2ehồng hồng.

“Không b3thể.”

“Vì 62sao?”

“Tôi dkhông có 6enhiều thời cgian ở đây.” 8fRa khỏi equán lẩu, fdWagner kéo dChân Chân, bsải bước 80đi trước. 6 © DiendanLeQuyDon.com“Nhưng ccô cũng acó thể cyên tâm, 9abác Spark 4kia của 4acô nhất b3định sẽ dalo hậu sự c7cho ông nội d2cô ổn thoả.”

“Anh 3enghĩ bác fSpark sẽ 34thật sự 2hết lòng eelo hậu sự 1cho ông nội 51tôi?” Cũng 4chẳng phải 9người thân, 4bbạn thân, dchỉ là emột thực ekhách thường fxuyên đến dquán nhà edcô ăn lẩu, 83tám chuyện 8clàng xóm, 02cô không 2thể không 2bnghi ngờ, 01anh chỉ afmới thấy 3mặt đối 75phương lần bđầu, sao 47dám khẳng 0định chắc 0nịch như 3vậy?

“Đương 5nhiên, nhìn 2mặt ông c9ta thì biết, 07loại người anày tuyệt d8đối sẽ 0fkhông dám 0không nghe dtheo lời c2tôi.”

Câu 3trả lời dcủa Wagner clàm Chân dChân cảm 8thấy khó fcó thể 48tưởng tượng, c2song cô cũng 53chẳng còn 7ftâm tư truy 0đến cùng, 8mím môi, d6cô lại 40hỏi han 6vấn đề dkhác: “Anh bcmuốn dẫn b8tôi đi khỏi 51đây có 09phải nên 13để tôi 74về nhà 1thu thập 20hành lí 62một chút, 4bnhư quần fáo chẳng 8bhạn, rồi 80lại đi c6với anh?” 4Bằng không 40hai bàn tay 1atrắng, về 2fsau cô sẽ 09mặc cái cdgì, dùng dcái gì?

“Không 46cần, quần 1áo của 7cô sau này 4tôi sẽ bmua lại 01cho.”

“Anh 8này, anh 65cũng không 51thể nói 7ccho tôi biết 9những người ađó vì sao 4muốn đuổi 49giết anh ffư?” Hai d4người đang 67chìm trong 9im lặng, 8Chân Chân bvẫn nhịn 6akhông được 6mà tò mò, 83đem thắc a2mắc mình 0muốn hỏi 8nhất xuất 0ra miệng.

“Không 6thể.”

“Vì 3esao không c9thể?” 5Sao lại fdvẫn là 9fnhững lời 2này? Tiết 64lộ nguyên ecnhân một d3chút cũng bbkhông được cbà?

“Biết 8nguyên nhân 83đối với 2cô chẳng cchỗ nào 1có lợi 2ecả.” Chẳng d8thà cái 15gì cũng deđừng biết.

“Không clẽ anh trộm 3tiền của 57bọn họ, 1đốt nhà 9acủa bọn fdhọ, cướp 3vợ của fbọn họ, 6bắt cóc 2con của 3bọn họ, bfbọn họ 45mới không 0dthể không 3giết anh?”

“Cô 7nhóc kia, 9sức tưởng atượng của 0fcô cũng 8quá phong bcphú đấy 2fnhỉ?” 8Anh dừng 53bước, híp 1mắt chăm achú nhìn 1cô.

Trộm 1tiền mấy 5tên đó, 03đốt nhà bmấy tên 5eđó, cướp bvợ mấy 9tên đó, dbắt con 2mấy tên aeđó? Anh 4là một 85hoàng tử d9tôn quý, 4cđáng đi 2làm mấy 6chuyện này e3ư? Wagner a7quả thực 47dở khóc cdở cười.

“Anh 29không chịu 7nói cho tôi cbbiết, tôi bdĩ nhiên 4ephải suy abđoán linh ftinh thôi!” 1Trên TV không e0phải đều bvậy à? c1Thù sâu 0như biển, 47không đội 1ftrời chung fmới có 7thể không 75khoan không dnhượng, 38thấy là 33phải giết!

“Biết 67những người b7đó muốn cgiết tôi 99rồi, cô 99đi theo tôi 7có thấy 6sợ hãi 0ekhông?”

Nếu 60bởi cô c9nhát gan, 36chủ động dquyết định 3không cần 1cùng nhân 4bvật nguy 63hiểm như aanh ở chung 95một chỗ, fthế thì 9sẽ không 45tính là 5anh bội b8tín với a1lão Kiều 2chứ? Wagner 0mong số 0fmình đỏ.

“Vậy 9anh sợ à?” 5Chân Chân 68hỏi ngược flại anh.

“Sợ?” 8eAnh hừ lạnh 11một tiếng. 7b © DiendanLeQuyDon.com“Mấy tên 1đó còn 50không xứng 7để tôi 0cho vào mắt.” 8Ngữ khí e5cuồng ngạo, 06biểu hiện 1hết mức d6lòng tự 33kiêu của 5anh.

Được c3xem là đối 5thủ của beanh, đến efnay quả 78vẫn chưa esinh ra.

“Anh dlà đương fsự còn c8không sợ 1thì tôi 1đây sợ 3cái gì?” dChân Chân 0trước sau a9ngây thơ 68đáp, làm 4cho Wagner 60không khỏi bnghĩ đến 3câu châm 1ngôn “kẻ 5không biết e4thì không 5sợ”.

Wagner c8xác thực 6không sợ, 10anh sống 2bgần 30 năm 67cũng không 1biết từ 5“sợ hãi” 30viết như cthế nào, evậy mà 0đối mặt 5với “của bnợ” vướng 7víu, lộn 0xộn, rắc brối này, canh lại d5rùng mình? 5dQuả nhiên 4fvỏ quýt 9dày có móng 2tay nhọn! cĐáng ghét, d7đáng ghét, erốt cuộc cvẫn phải dbó tay chịu 6trói!

“Cô 6gọi là fKiều Chân bChân, phải c6không?” 2Wagner thản fcnhiên lái b6vấn đề 0sang hướng fkhác.

“Không fphải, tên 8tôi là Kiều 09Chân, chỉ 2là mọi e1người đều 7thích gọi 7tôi là Chân eChân thôi.” 82Gọi, gọi, 35khách đều 5bcó thói b1quen gọi c4cô như vậy, dbcũng không 9còn bao nhiêu 8bngười nhớ brõ tên thật 65của cô cbnữa.

“Năm d6nay cô 17, 2tôi không 80nói sai chứ?” 0Đúng là 44không gì 3dsánh bằng 5với tuổi b2trẻ, quãng 7thời gian fđẹp nhất 75đời người.

“Làm 1sao anh biết?” 9Chân Chân 9thảng thốt cgiật mình, 86đôi mắt 73mở tròn 6ccực tròn, ecđồng tử dđen láy, 1sáng ngời, alông mi cong 10cong còn 9lơ thơ vương 4vài giọt 92nước mắt bvẫn chưa 46khô.

“Tôi 20nghe Spark ccùng ông cnội cô 09nói chuyện.” fWagner lại fsải bước, ebước đi 4như bay, 6bhai bước 4cthành một 8bước, Chân dChân phải dcố đi dài dthêm bốn, 0bnăm bước 2enữa mới dcó thể 1bắt kịp 39tốc độ ecủa anh.

“Cô 2fcó biết 04con trai của d1Spark không?”

“Con 2bác Spark? cCó gặp eaqua vài lần, 45cũng chẳng ecó ấn tượng b6gì lắm; 0tôi nghe behàng xóm 28nói, anh 3ta đã ly 3hôn 2 lần, 4đều là e4vợ không 13chịu được aanh ta bất atài vô năng, 2bchơi bời 6lêu lổng, 40còn có chút c6khuynh hướng 23bạo lực 4gia đình.”

“Bác fdSpark của 27cô muốn 2ông nội 3cô gả cô 39cho con trai 50mình, trở fthành con fdâu thứ 8dba trong nhà 15ông ta.” deWagner quan d6sát vẻ 79mặt Kiều fChân trong 08giây lát e4trở nên 75cực kỳ 7khó tin, 3alại tiếp: 50“Nhưng bông nội b2cô không fđồng ý 9lời gạ bhỏi của 18Spark.” 6Thính giác ecủa anh 8trước nay cdluôn rất 95tốt, tuy 8có rất 5nhiều chuyện ekhông nên 52nghe, nhưng bbất đắc 12dĩ anh vẫn eclỡ nghe 5được; 6khả năng fnày cả 11anh và người 28nào đó cbđều đã cbcó từ lúc d5mới chào 2đời.

Chân 45Chân cúi 3bđầu, nước 4mắt liền 1lập tức b3chậm rãi 6achảy ra.

“Sao 06cô khóc?” 5Đúng là 0cmột con 9aquỷ khóc bnhè! Nước 0mắt muốn 7fchảy liền 1chảy, so 3với hệ 45thống cung 8cấp nước a4giá rẻ ccòn lẹ 72hơn.

“Tôi 4nhớ ông 48nội tôi c4quá… Nếu fông đừng echết thì 96tốt quá arồi…”

“Chết 6blà chết, 6làm sao có 1acái gì gọi 3là ‘nếu’?” d2Trẻ con 19quả nhiên 19là trẻ 17con, suy nghĩ 65cũng ngây dathơ như 3bvậy.

“Anh aơi, anh là 8người tốt 6hay người 6xấu thế?” 97Nếu nói 9eanh là người 8tốt, mấy 44người kia 4asao còn đuổi 07giết anh? dfNếu nói f2anh là người 26xấu, vì esao chỉ 0bằng một 1elời hứa d9với ông ddnội, anh 7fliền cam 3tâm tình 5dnguyện mang dmột người echẳng có f9tiền đồ d8gì như cô bdbên người? 6Không nói 1đến chuyện 71đang yên 78đang lành 6bỗng bị 50bắt thêm 32một gánh 0nặng, hơn bnữa bất 5cứ lúc dnào cô cũng dcó thể dakhiến mình a3vướng chân e1vướng tay.

“Vấn 5đề này 86không dễ 61trả lời 3dđâu, cô 8nhóc.” 7dChỉ có a2trẻ con 0ekhông hiểu efsự đời 2fmới có d0thể đơn dfthuần đem 2con người b9phân thành 99“người 86tốt” với 64“người faxấu”.

Bạn 64bè của 9eanh đương e3nhiên đều dcho rằng 8anh là người 7tốt, hào c2phóng, ngay 8bthẳng, đầy 1nghĩa khí; 8anhưng phụ 82nữ thì 8lại cho 6crằng anh 42là người 2xấu xa nhất 6trên thế 8giới này, 9fngười đàn 50ông tệ 0bạc nhất, 5ác độc 9dnhất, phóng 3đãng, trăng 7hoa, song fechẳng có 3gan nào dám fnói thành ealời.

“Anh c5này, về 57sau tôi phải caxưng hô c7với anh c3thế nào? c5Cứ kêu 5là “anh 86này” sao?”

“Tuỳ 3bcô.” Wagner fblại nói 8tiếp: “Nhưng 94mà nếu 86về sau cô 2muốn tiếp 79tục cùng 0đi với 5tôi, có 9một số f1việc tôi enhất định 2phải công 76khai nói drõ với cbcô trước.”

“Anh 6nói đi.” 9Cô nghiêm 0túc thẳng 3lưng, dỏng 84tai nghe.

“Con 4người tôi 4tính tình 51không tốt blắm, giận b5lên liền 8thích đạp deđổ này b9nọ, nên ccô mà nhìn 1thấy tôi 03lên cơn, a7tốt nhất 4cnên chạy 3nhanh, trốn cfxa một chút.”

“A?”

“Nếu 8cngày nào ceđó cô bất 7ahạnh bị dtôi đả 3thương, c2trăm nghìn 5elần đừng 2oán tôi 5fkhông nhắc ctrước.”

“Anh 1ơi, anh… 7eanh… anh…” 59Khoé miệng 4Chân Chân 19run rẩy. a0 © DiendanLeQuyDon.com“Anh ngoại etrừ chỉ a1thích nổi ađiên khi 91lên cơn bgiận, đạp 0đổ này 28nọ… vậy… 1evậy… với 8người chắc ecũng sẽ fekhông… 2thế đi?” 18Cô hơi sợ, fcó chút fkinh hoàng addò hỏi.

“Cũng aechả chắc 7clắm.” fWagner đặc 5biệt nghiêm etúc suy nghĩ e4sâu xa một 7lát. “Nếu 9mà tôi nổi 6nóng, trong 02tay đúng 9lúc chẳng 5có gì để cđập, hay ccũng chẳng 7có đồ egì để 4atôi trút 2fgiận, người 9bên cạnh c9tôi cũng a9có khả 30năng sẽ…”

Chân 0Chân sợ 2tới mức 5cả người 90lập tức c4run bắn, dthân thủ c5của anh 5không phải e1cô chưa batừng chứng 25kiến qua, 8nếu thật 4bị anh đánh, 2edù chỉ cchút xíu 43thôi, cô 0không chết cthì chắc 5chắn cũng 1esẽ mất 8đến nửa 34cái mạng!

“Anh… 19anh yên tâm fđi!” Khuôn 46mặt cô 24trắng bệch, 2hít sâu 10một hơi. 80 © DiendanLeQuyDon.com“ Chỉ 48cần nhìn fathấy anh 0tức giận, 3atôi sẽ 6alập tức 34lẩn đi fthật xa, betuyệt sẽ 8không để eanh đánh 07tới tôi 9dđâu!”

Không 03thể chọc 1vào anh, e7cô còn không 4bbiết đường 22trốn đi 71thật xa 56sao?


~~~ 4cCòn tiếp 20~~~


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 12.04.2013, 17:29
Hình đại diện của thành viên
Học sinh mới
Học sinh mới
 
Ngày tham gia: 19.12.2012, 13:51
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 4
Được thanks: 0 lần
Điểm: 0.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh (H)
S lau hk koa chap moj z???*mong doj mỏj mòn* :')


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 32 bài ] 
       



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
tudiemto
tudiemto
SunniePham
SunniePham

Ái Nhã: ta đây m.n đi đâu ùi chán quá a
Tiểu Hân Nhi: có gì không? ta đây!!
Ái Nhã: hân nhi ơi
Tiểu Hân Nhi: có ai hơm??!
Cua Rang Me: má da xuat hien
Thi Ca: Trò mới nhất đấy
Thi Ca: viewtopic.php?style=2&f=128&t=324772&p=2065904#p2065904
song giang: Nhu Nha tiểu thư: chào nàng
Nhu nha tieu thu: hân nhi đúng rồi đó
Hồ Thiên Khả Du: viewtopic.php?p=2066875#p2066875
Hồ Thiên Khả Du: Nhi: zô topic tung bông với má...
Tiểu Hân Nhi: Nhã: ngưi tích cực qớ nhể!!!
Ái Nhã: nhầm đây        
Ái Nhã: m.n  gia đi:
Hồ Thiên Khả Du: huệ: ta biết rồi :3
Ái Nhã: m.n đâu
Tuyết Huệ: thanks má trước..hỏi giúp con nhoa
Hồ Thiên Khả Du: ừa vậy để má bảo bạn ý ;)
Tuyết Huệ: chưa đồng ý lời mời kb..sao hỏi?
Hồ Thiên Khả Du: bạn ý hồi trc làm bộ bỏ rơi ma vương tổng giám đốc đấy.
Hồ Thiên Khả Du: thế má biết mỗi bạn đây. trên fb thì má biết bạn Cece ấy, tên fb là Van Hai Tran. Con hỏi bạn ý chưa?
Tuyết Huệ: Thôi kệ a..bạn đó k thích làm bộ con đâu
Hồ Thiên Khả Du: huệ: má biết mỗi cái bạn hado9x kia thôi, con hỏi bạn ý chưa?
Hồ Thiên Khả Du: Nhi: tung trong topic ấy còn :v má đang làm hai bộ cùng nhau nè
Tiểu Hân Nhi: Nhu nha: tên truyện là sắc màu ấm à??
Hồ Thiên Khả Du: tung trong topic ấy con.... :v
Nhu nha tieu thu: SẮC MÀU ẤM
Nhu nha tieu thu: HÂN NHI TÌNH YÊU NGỌT NHÀO CỦA TRUNG TÁ
Tiểu Hân Nhi: má Du: *tung bông*
Tuyết Huệ: Du: Má kiếm con thêm 1 editor nữa đi


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.324s | 13 Queries | GZIP : On ]