Diễn đàn Lê Quý Đôn














images





Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 28 bài ] 

Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh

 
 12.03.2013, 23:04
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 06.03.2013, 12:08
Bài viết: 120
Được thanks: 183 lần
Điểm: 9.79
 [Hiện đại] Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh (H) - Điểm: 11
Tên btruyện: 7a<< Chọc bphải người eđàn ông 42nóng nảy 4c>>

(Phải 0lòng, phần 544)

Tác 1egiả: Tả 0Ninh

Editor a+ Betaer: 2uỳ An

Thể 1oại: ngôn 67ình hiện cđại, 18+

Số 8ượng: 10 d7hương + 4ết thúc

Giới 1hiệu:


Tim ceanh là núi 5fửa sắp cùng nổ, ahỉ mình dô có thể erấn an;

Lòng 6ô là đoá 60oa bé nhỏ 9rong mưa e9ió, chỉ 4hờ anh đến 8ảo vệ.

Wagner fó thể thề 7ới trời, 37rên đời 57ày chẳng 2ó người d4ào xui xẻo 5dơn anh!

Không 19hỉ ăn một 26ữa cơm 08òn bị kẻ 4hác đuổi aiết, còn 5ô duyên 6ô cớ nhận 1được “nhờ 8ả riêng”, e4ừ nay về 30au bên cạnh 14liền có d6một “gánh 6nặng lớn” 4thảy không 8mất, đá 1không đi, amột cô cgái ngây b6thơ gọi clà Kiều bfChân.

79thân là 19hoàng tử 3tôn quý, 4dù đang dphải lẩn 95trốn, ăn d1nhờ ở ddđậu, Wagner fcũng nghiễm dnhiên chẳng athèm thay 81đổi bản ftính của 12mình. Thói 00xa xỉ vẫn d1nguyên xi, 38ăn ngon mặc 82đẹp thì 6khỏi nói, cechỉ cần 5là quần aáo đã mặc eaqua thì cương 6fquyết không 9chịu mặc 9lần thứ 17hai, trực aatiếp quăng f9vào thùng 2rác; mà 50nhất là 2với phụ 7nữ thì acàng giống 1dđống quần 7áo đó, d8chưa bao 7bgiờ anh 19để ý đến 3cảm thụ 4của bạn 0tình, có 9thể leo 2lên được cgiường 1của hoàng 2atử Wagner fanh đã là 6điều may 2dmắn đến b1dường nào frồi, anh acần gì c7phải bận 8tâm nữa?

Nhưng d2gặp phải e4cô gái ốm dyếu khốn 03khổ Kiều 52Chân, không b3thể ngờ 6anh lại 1bhứng “thú” a1đến mức 37không kiềm 3achế được, 7thậm chí 1nhốt mình 79cả ngày cdưới tầng 5ahầm, kéo d4cô lên trên 0giường dphát tiết c8“thân thể” 0không dừng fcnổi của 71mình.

Cũng 5abởi "ăn" 7ftrên giường f5quá “bội 91thực” 96nên Wagner 6hình như 6quên béng 4mất mình dđang bị 2ađuổi giết 9dphải chạy 2trốn, trong 4lòng chỉ 34một mực e7thầm nghĩ 1emau mau đem 2Kiều Chân ftrói về enhà, làm 8cô cả đời eenày đều 2ckhông chạy bđược!

Tung 5văn án câu 1hàng trc f6vậy nhé, ccó gì mình 0sẽ từ f5từ lết 97tiếp =D


Đã sửa bởi quyan_187 lúc 24.03.2013, 11:06.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 13.03.2013, 13:19
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 06.03.2013, 12:08
Bài viết: 120
Được thanks: 183 lần
Điểm: 9.79
Gởi bài Re: [Hiện đại, 18+] Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh - Điểm: 11
Chương 31.1


Tại aemột quán 82cơm nhỏ, a3đơn sơ, 6bvắng vẻ, 9có dăm ba 0thực khách fđang vùi 9đầu ăn 12cơm.

Không bbkhí ở đây enóng nực, fhời tiết f6i bức, trong ccuán nghèo 4àn đến bdđộ máy 0ạnh cũng e1hẳng có 7à dùng, 0hỉ có chiếc 7fuạt trần 2ũ trên đỉnh ddđầu “ù 5ù cạch 2ạch” xoay 74ròn.

Cứ 9hìn tình 5cình đầu 6ùa hè hiện 7ại ở Bagdad, 0hiệt độ 8fhông khí 2hắc đã fượt quá 730 độ C, 4ua tiếp 62 tháng nữa, 3ho dù là f250 độ C dhì với 5ái thời 7iết kiểu 1ày thể 21ào cũng 87ới, lúc 1ấy người dgười chỉ dcận không 6hể vùi 3ình vào 70hối băng 6để nghỉ 0è nữa thôi.

2dchỗ dễ 84nhìn nhất 8ctrong quán eđặt một edcái bàn 36cao khoảng 1818 tấc kê achiếc TV 57đen trắng, câm thanh 3lẫn hình cảnh tuy brè rè không brõ ràng a9song nội 03dung tín f7hiệu truyền 0đến vẫn 4có thể 2hiểu được; 4elúc này 6trên màn 10hình đang 1ctruyền hình b1trực tiếp 4cphát sóng 1clễ đính 20hôn long etrọng của efcon trai Quốc 5fVương.

Tại 8bàn cơm 49trong góc e1quán ăn, 5một người fđàn ông bcnhìn chằm echằm TV, f5ánh mắt 3erừng rực 8dbốc lên adcơn lửa c0giận. Anh e5thật sự 5cảm thấy 8bản thân asắp điên blên mất 2brồi! Hơn fnữa trên 8dTV, hoàng 5tử đối emặt với 9lời phỏng bbvấn của 2phóng viên fthì nghiễm cnhiên chẳng edhề xấu fhổ mà nói: 2“Thật alà hạnh 7phúc, điều 61tiếc nuối 7duy nhất ablà đứa dem thứ bảy eacủa tôi 8chưa đến, atôi vô cùng dnhớ nó! d6Hi vọng 8thời điểm 6ctôi chính 9fthức kết afhôn có thể 8thấy nó 5fđến dự.”

Anh 4quả thật 99hận không 9thể nhảy aevào TV, chui 54qua màn hình, alột mặt 1nạ hoàng 86tử của etên kia xuống, 57uống cạn 0dmáu hắn, 0ăn luôn 5thịt hắn…

Anh 3quả không 7hiểu, trên cthế giới 1này vì sao decòn có thứ 9dngười vô bliêm sỉ 7cđến loại 5mức độ 7này? Thượng c2Đế nhất 3dđịnh đã 03nhầm lẫn 4cái gì mới bcó thể 9để cho 38anh cùng fvới thứ b0người ấy 9dsinh ra cùng 0bcó khuôn 3fmặt giống anhau như bđúc; bằng dkhông chính alà đời 4trước anh 62đã làm 2sai việc dgì nên mới fcó một fbngười anh ebsinh đôi 9như vậy!

Tên 9đáng chết 4ấy, cũng d2không nghĩ 1xem vì sao 47anh lại 2không có 42mặt trước 3bở lễ đính ehôn của 4hắn, cũng 6không nghĩ 1xem chính 9danh bây giờ 2chật vật 1như thế a9này là nhờ 6ai ban cho? 26Thế mà bcmột chút fcũng chả 2thèm lo lắng fccho một 6fngười tha chương xa 0bxôi như danh đây 45biết chừng dađã bị dgiết chưa, 4dthi thể 38đã bốc cmùi thối ccrữa chưa, alại có ethể yên 95tâm thoải 8mái sống, 89thoải mái 16cười?

Bất b4quá mới fnửa giờ 5dtrước anh 6vừa tránh cdđược “thêm” 51một lần 4súng ống 0emafia đuổi 9giết, giờ a8thì đang atìm chỗ faăn chút e3gì đó bổ 70sung thể 7lực đã 4hao mòn hơn bfphân nửa 7để tiếp 7tục sống 8nốt kiếp 6sống lưu 30vong, tiếp 6tục cùng 52đối phương 71bảo toàn 0dlực lượng 85cho các cuộc 12tử chiến, bbvậy mà 9blại bất b3hạnh thấy 3tên kia ở 4trên TV đang 3đính hôn!

Dựa 9avào cái fegì hắn 2có thể fchạnh phúc, d8khoái chí côm người 6đẹp về, 3trong khi 3anh chỉ 39có thể 3giống như bchuột chạy c9qua đường atrốn đông d2trốn tây, bngười người bcđuổi giết? 01Cũng bởi 9bkhuôn mặt 45hai người 7trông quá 1giống nhau, e0anh liền 67không thoát akhỏi tai 7bay vạ gió?

Anh 83chịu đủ! d9Anh nhất 8định phải e0giết cái 1ftên khốn eluôn không ecngừng không fcnghỉ gây d1ác mộng 9nhưng vĩnh 3viễn chẳng bbiết áy anáy, hối 8cải, giảm febớt rắc 73rối cho eanh kia, nhất ecđịnh!

Quạt 6trần của 0quán ồn 6ào chuyển cđộng “ù 2ù”, tuy b9nhiên vẫn 4không thể dche lấp 28bớt vị bahoàng tử 18đang chói 2tai cười d3to hạnh 47phúc trên fTV.

Các 8thực khách b7thì một abên dùng a3khăn giấy aclau đầu ecđầy mồ a0hôi, một 0bbên ăn cơm, b3một bên bcòn nói 0f2, 3 câu cbình luận bvới sự 9kiện trên 6TV và vị ahoàng tử fcon Quốc dVương mới 0đính hôn fkia, nhàm echán cảm 7bkhái kiểu 2ekiểu như 2“Phô trương 40ghê gớm 34thật!”, 2“Cô gái dekia quả blà may mắn!”, ff“Dân thường 0cùng với 4ahoàng tử 87quả nhiên d6không thể bnào so sánh!”…

Chỉ 5mỗi người 6phục vụ 2bduy nhất dtrong quán blà tựa 8như con ong 6fmật chăm ecchỉ hút 17mật trong ebụi hoa, cbận rộn dđi xuyên bqua chúng 4thực khách, 5hướng đến emột cái 1ebàn dọn cđồ ăn 16ra cho mọi 3người.

Cái 0trán của 84cô đã sớm 0nóng và b3mệt đến 82thấm đầy 14một tầng 5mồ hôi, 11cô không 7cách nào 7rỗi tay anhư những 25vị khách 0alấy khăn 16giấy cẩn cthận lau f7được, 7chỉ giữa 2dlúc đang 2bận rộn c3vội vàng 52dùng ống 7tay áo chà clau lung tung 6một chút, 71lại không 44thể qua 2loa phục a9vụ cho khách, 37khách kêu 87cô, cô phải 5vội vội 9vàng vàng 4chạy bước 25nhỏ tới, 1bình bịch 9đến trước e3mặt bọn 4ehọ.

Ngồi fở góc sáng 43sủa có cmột người dđàn ông c7vẫy vẫy 6tay, cô liền 5lập tức d3chạy qua a6đó.

“Xin 0hỏi anh a4còn cần f3gì?” Khuôn d5mặt nhỏ 66nhắn của 0cô hồng 4hồng cười dhỏi anh, f0hơi thở c0thoáng chút 6hổn hển, d4có lẽ là 6do chạy fquá nhanh.

“Cho 0fthêm 2 đĩa 28cừu sừng 3xoắn ốc.” 1Anh muốn acbiến cơn 6dgiận thành 03cơn thèm 9ăn! Phải aăn uống ebno đủ! 5Anh phải 1ngon lành 6tiêu diệt athêm vài beđĩa lòng 3enữa!

“Dạ 6vâng.” 4Cô phục 52vụ xoay 6cngười chạy dcvào bếp, dnhanh chóng bdliền trở 6lại với 352 đĩa cừu 8sừng xoắn fốc đặt alên bàn 52anh.

“Em 88trai Wagner 1à, anh thật dsự rất 3nhớ em đó!” bỞ trong 0TV, hoàng 9tử ôm vị 8bhôn thê 7fcủa mình, dđiểm nổi 8bật siêu a3lớn ở akhoé mắt alà những 1giọt nước 7mắt long balanh lóng 4lánh.

cphục vụ 35nghe hoàng fdtử than f3thở, khóc 1clóc bao lời 97nhung nhớ, bngẩng đầu cđưa mắt fngó màn ahình TV đen 0atrắng, sau 8đó lại 3nhìn người 87đàn ông 2đang ăn 0lẩu trước 1mặt mình.

2ngạc nhiên 9hô: “Ồ? 2Anh… anh 29cùng hoàng 0tử trên 9TV bề ngoài 2fthật giống 82nhau nhé!” cTựa hồ c0như phát e7hiện được 5chuyện gì bcđặc biệt 2clắm, cô 5phục vụ 83run rẩy d9khoé miệng 2một cách 0phấn chấn, e8lại không 5kìm được c8liếc mắt e8nhìn vị a0khách nọ 82thêm vài 8lần để 7xác nhận bchính mình fkhông bị 6hoa mắt.

Nhưng c0thật đáng 56tiếc! Trông a3giống thì c9thế nào? 9bMột người 92là hoàng 71tử hào bquang chói crọi, một 2fngười là 60dân nghèo eechỉ có 5cthể ngồi 0ở cái quán dnhỏ đơn asơ, vắng 77vẻ này 5ecủa nhà 8cô ăn món 5lẩu có 93khi còn chẳng cthể nói 74là ngon cho 17đỡ đói; 19mặc dù 3bề ngoài 8có giống 4nhau song akhoảng cách aagiữa họ 5phải nói cblà trời c3và đất, 2hai con người, 7hai số mệnh, e6không thể fnào đánh 13đồng được!

Người cđàn ông 25ngẩng đầu 5quan sát bdcô, vẻ a0mặt lạnh 7lùng không 0fđáp.

“Chân cChân.” 9Lại có 1khách kêu acô: “Cháu flấy giúp acho bác 2 dchai bia lại 9đây nào, 71lạnh nhé!”

“Không bthành vấn 60đề, bác 8aSpark.”

Bia 2được đưa 30đến, người 5khách kia 8mở nắp 0echai, đem 60một chai 9ađưa cho acô: “Nào, adcùng bác fuống một 3chén.”

c7phục vụ etrẻ vội 0bvàng sợ 75hãi xua tay: 7“Bác Spark, 8cChân Chân bbsẽ không 48uống bia, 6bác cứ 9uống một 1mình đi 0ạ!”

“Một 1mình bác cuống thì d2còn ý nghĩa 4gì! Nào, ddChân Chân, bcùng bác 0mấy chén, aduống một ely, được f1không?” eNói rồi 27liên tục 11đem bia đẩy 07vào tay cô.

Chân 7Chân đột 0dnhiên nghiêng dđầu đi, 9dùng ánh 2mắt như bcầu cứu 72nhìn về e3phía quầy ethu ngân facủa quán, engồi sau fquầy là 9amột ông 69già tóc e3bạc, thấy 7thế lập ctức rời b7quầy thu 1ngân, đến 6đoạt đi cchai bia trên 37tay thực b9khách.

“Spark, 6ông đừng 0có làm cháu 3gái tôi 0khó xử aenữa, nó bsẽ không 27uống bia; cenếu muốn 5tìm người b0cùng uống, e3tôi cùng 3ông uống!”

“Cũng e4được, bcũng được!” dVị khách 17cười hì ahì nhìn 7lão già etrước mặt 9mình: “Lão eKiều, cháu 4gái của 6ông cũng b17 rồi phải 1chứ? Bia 09cũng chưa 97uống qua, 34ông đừng bcó quản fnó nghiêm 9ngặt thế 09một chút 58được không?”

“Tôi enghiêm với 95nó còn không 9aphải đều 7là vì nó csao?” Ông 43già tóc afbạc kéo emột ghế 8ngồi đối cdiện với 6vị thực ckhách.

“Lão f0Kiều.” 5dSpark nhìn ebóng Chân cChân đứng 1ebên cạnh 8đã đi xa, 3cdĩ nhiên 15là đang 5đi đến d8chỗ các ethực khách akhác, vội 7fvàng hạ 89giọng, Spark 9khó dằn 5nổi hỏi: d6“Lần trước e1nói với 6ông việc 8kia, mấy fngày nay 3ông đã b5suy nghĩ 70cẩn thận 29chưa? Hôm 0nay chẳng 7lẽ cũng 9không cho edtôi được 43câu trả clời thuyết 2phục?”

“Câu 5ftrả lời bthuyết phục?” 1Lão già btóc bạc 25không rõ f8nên lặng 13đi một 70chút. “Ông b2muốn tôi 31cho ông câu 74trả lời 9thuyết phục agì?”

“Chính 0là… chính eelà câu trả e4lời cho 1việc để 57Chân Chân 3trở thành d4con dâu của 1etôi đó! 42Mấy tuần 8trước đã enói qua với công rồi, 9cũng là 8tại… chỗ 9này nè, 5thế nào, 2acó nghĩ 07chưa? Hôm fnay ông đừng b3lại không ethể cho 56tôi câu 4trả lời edthuyết phục 29đó nhé?” ecÁnh mắt cchớp cũng dkhông chớp 6nhìn chằm 2cchằm lão 1Kiều, đáy fbmắt phát 9era tia chờ a6mong. “Ông 94bây giờ 34chỉ cần bgật đầu 03một cái, 9atôi về 3nhà lập 2tức thay dbọn nhỏ f9thu xếp bhôn lễ, 8btiệc cưới 5athì làm 68ở chỗ 95ông là được, evề phần…”

“Spark!” 2Ông già 1dtóc bạc 3nghe đối ephương đề c5cập đến 0bchuyện này csắc mặt 1lập tức 8dtối đi 11rất nhiều, 86ẩn nhẫn 72nỗi tức 7giận muốn 0đánh gãy eaxương hắn. d © DiendanLeQuyDon.com“Không 3ccần nói c7nữa, ông 5đừng nên 0avọng tưởng, f9tôi tuyệt eđối sẽ fakhông để aeChân Chân 1gả cho đứa acon chơi ebời lêu elổng, năm dnay gần bd40 tuổi, bdđã 2 lần 2ly hôn kia 3của ông 7đâu.”

“Lão d9Kiều, cái 8elão này! c7Dám… dám 00ghét bỏ bcon trai bảo 83bối của 2nhà tôi?” 6Thực khách bgiận dữ detrợn to fhai mắt. 3e © DiendanLeQuyDon.com“Năm nay a40 tuổi 4thì làm 5sao? Đàn d0ông lớn 6một chút e6chẳng phải dmới biết dyêu thương 1dvợ? Từng 71kết hôn b2 lần thì 67làm sao, e9có gì không 0tốt? Từng 6có kinh nghiệm c6thất bại ddmới có bthể từ 26thất bại arút ra bài a2học kinh bnghiệm, akhông để fmình thêm d4lần nữa 5gục ngã? 0Hơn nữa, 0ftôi còn 2không chê 3bChân Chân 2nhà ông 65là đứa b1trẻ mồ 55côi không 00rõ lai lịch, ađồng ý 49cho nàng bvào cửa 61nhà tôi, dông dựa 5avào cái 3egì mà chê 7con trai bảo 8bối của c4tôi?”

“Chân 30Chân không 2phải là ctrẻ mồ ccôi không 5rõ lai lịch! 2Ông tốt 24nhất nên 8cẩn thận 95câu chữ 0một chút!” eÔng lão 65tóc bạc d2biểu tình 29nghiêm nghị, etrừng mắt 37nhìn đối 15phương.

“Chẳng 6blẽ tôi cnói sai sao? b3Lão Kiều, 1ông dám b8nói nàng 1không phải 5do mười 2mấy năm bftrước ông 95nhặt trên 6dđường evề nhà? d5Ông thật flà già cả 79hồ đồ 9rồi, ông dccho là ông dbnuôi nó e2mười mấy 80năm thì 5anó liền b2thật sự 1dtrở thành 0cháu gái fcủa ông bsao? Hàng 9bxóm bên 2cạnh ai 35mà không 5biết nó 82là đứa 14mồ côi? aChỉ mỗi 43nó còn tưởng công là ông 1nội nó 8thôi! Có engười nguyện 5ý rước deđứa mồ d8côi như 5nó, ông 8nên mừng 55thầm thì 6đúng hơn, 1còn bới 1emóc cái 4gì?”

“Spark, 8dông rốt acuộc còn 71muốn tiếp 0tục ở 8chỗ này 6cùng tôi duống không?” 2Khoé miệng 4blão già 78đầu bạc cđã tức cgiận đến 41độ run 8rẩy, ánh 3mắt thỉnh 9thoảng liếc b9về phía 45bóng cô 6gái xa xa, 90e sợ cô blại nghe fđược cuộc 73nói chuyện b1giữa họ. 70 © DiendanLeQuyDon.com“Nếu ông 40còn muốn 4eở lại 2chỗ này 26cùng tôi f8uống thì 1lập tức b9ngậm cái 02mồm oang 5oang của 7eông lại 68cho tôi!”

“Được 0rồi, được 7drồi, tôi e9không nói 7là được, f4ông cũng 8không cần 3cphải tức 86xịt khói 16như vậy, 0cùng lắm 6tôi cho ông 02suy nghĩ dthêm vài 6ngày, một 3thời gian 3sau hỏi 2lại ông.” 8bSpark nâng cchia bia hướng 48đúng miệng 15mình, ngẩng cbcao đầu 23rót bia vào 94miệng, nửa 2achai bia bị 6chắn uống 24sạch.

Nếu 4fkhông phải 76vừa ý con f3bé Chân 9bChân còn 26nhỏ mà 35hiểu chuyện, 8đủ khả 0năng chịu 7khổ, chịu 9mệt nhọc, 4hơn nữa ccon trai 2 c2năm nay ngoài 392 người 0vợ đã 5bly hôn ra, d0không có 1cai biết a7chuyện trước cađây còn c0nguyện ý afgả về e8nhà cho nó, ehắn mới 9không dăm 75lần bảy 2lượt qua c7gạ hỏi 2lão Kiều cđáng ghét 9này, để clão gả c3Chân Chân 3cho con trai 46bảo bối bcủa hắn.

Một bđứa mồ 6côi không 7rõ lai lịch, fcũng chỉ fcó mỗi 3lão Kiều 7xem nó là 8bảo vật!

Mùa fhè ăn lẩu 56thật sự 33là chuyện 2tra tấn 9người nhất 92quả đất, 54hơn nữa 1lại là 6trong loại 8thời tiết 09nóng nực 4và oi bức 63không chịu enổi này, 8chưa động c9gì thì đã fnóng đến deđộ toàn 19thân mồ 06hôi ướt eđẫm, đầu 79choáng mắt 0hoa, huống 4chi còn phải ađối mặt 85với một 44nồi lẩu 5sôi sùng 51sục bốc 72khói nghi 3ngút, đồng 0thời ăn 4đồ ăn 24nóng đến b1rát lưỡi 3trong nồi?

Khó 1tránh quán 9cgần đây fbuôn bán 56không mấy aftốt! Ngay 82cả lẩu ccũng có 30mùa ế hàng, 23mùa đắt bhàng rõ 54rệt, lại d1càng không 8cần nói 6tới mùa 31hè ở Bagdad 70đặc biệt 6dài, từ 9tháng 5 đến btháng 10 dhàng năm 99đều sẽ edlà những 5ngày hè c7nắng chói 85chang.

41Bagdad loạn 6lạc này 2muốn kinh edoanh quán 0dlẩu thật bsự vất 50vả, kiếm 8ethêm vài b4đồng cũng akhó khăn!

Lão 8Kiều không 11phải là 5chưa từng anghĩ muốn bađổi qua 7kinh doanh e6cái khác, 6song mọi fviệc không 81chỉ có 7mỗi tu sửa 6alại mặt 5tiền của 8quán, còn aphải thuê 8fđầu bếp 7dnày nọ, 5họ quả 65không dư 3tiền để 59trả; quán 1này vốn 4là cha mẹ b0lão Kiều 54muốn làm eăn lớn 62ở nước 16ngoài nên c8di dân qua dBagdad, phấn b6đấu mấy 80chục năm 4mới để 8blại cho 2lão phần e8tài sản 7duy nhất, 66tiếp tục 0kinh doanh aenó với clão cũng 04là một athứ hoài 8niệm với 65cha mẹ, 8cũng là a5nơi lão 9và Chân 30Chân hai 11người kiếm 8ekế sinh 75nhai, nếu 00đóng quán, 5clão cùng efChân Chân 2asẽ bị 5cắt đứt a6tất cả fnguồn kinh 5tế, cho cnên mặc a3kệ tiền 3fkiếm được efcực kỳ eckhó khăn, e4họ cũng edphải cố 84hết sức bduy trì.

Không 1bthể nghi 76ngờ Chân 2Chân là 3một cô fagái chịu 3khó, tuân ethủ bổn 3phận của 7người con 4gái, luôn c7không cho 24chính mình e3rảnh rỗi, fmột khi 60công việc a0càng bận 8rộn, cô 14càng trở cdnên vui vẻ, 46điều đó 82chứng minh 1việc buôn 7bán của 3cô cùng 1ông nội bxem như tốt, 4fđược mọi engười ưu cái; ngược 0alại thì batâm tình 0dcô sẽ vô acùng giảm 7bsút, điều 9bđó đại d7biểu cho 5sinh hoạt f5phí tháng 2này của 80cô cùng c3ông nội c5ít đến akhông nỡ 16nhìn.

Một cbàn thực c1khách tính dtiền xong 52rời đi blại có 7một bàn 3fkhác vào c7quán, khuôn 76mặt cô 38vui vẻ tươi 7cười đưa etiễn khách 1bra về, một 3mặt lại fquay sang 82chào đón 0khách đến 9quán.

Đây dclà cuộc b3sống đã 5thành hình 5không thể 3đổi của b4cô mấy c2năm qua, 09dốc hết 7sức khiến 55mỗi vị 9akhách đến 6quán mình 3hài lòng a6trả tiền 0dmà ra về, d8trước sau cdđều hết 12lòng phục 6fvụ.

Thực bkhách mới atới là 6emột đôi 90vợ chồng 8trung niên, egọi 1 phần 3dlẩu cay 8dvừa, 2 đĩa 9cừu sừng 3xoắn ốc, a21 đĩa thịt 71bò Ngũ Hoa 14cùng với 3rau tươi; 1đang lúc eđem lẩu fbê ra bàn aathì ngoài 4cửa thuỷ ctinh của 9quán đột 2fnhiên xuất 9bhiện 7, 38 người 71đàn ông 7dmặc áo 51đen, quần 55đen, bộ 01dạng vênh aváo, lên 3mặt nạt ccngười.


Đã sửa bởi quyan_187 lúc 24.03.2013, 11:07.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 25.03.2013, 19:35
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 06.03.2013, 12:08
Bài viết: 120
Được thanks: 183 lần
Điểm: 9.79
Gởi bài Re: [Hiện đại] Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh (H) - Điểm: 11
Chương c41.2


Chân 56Chân lập 0tức dùng 98thái độ 9ân cần e4đi ra phía 0trước tiếp 6đón những eavị khách 10này: “Xin 58chào, các 4ngài có 48ấy người? buán chúng 3ôi hơi nhỏ, 8chông có chỗ ngồi 6biêng, các dcgài ngồi 48ùng phòng dăn với e5ác thực bhách khác aaó được f3hông ạ?”

Một e1gười đàn 04ông trong c6đám người bọ cực 8fỳ xấc 2ược đem ahân Chân 7đứng trước 23ặt đẩy bang một d5ên.

Chân 8ehân không aghĩ người 91đó lại 37hô bạo ahư vậy, acừa vào 9uán một 40ời cũng 1hưa nói 5đã đánh 2ột cô gái dếu đuối, e1ô không 4huẩn bị 5aâm lý thiếu 47hút nữa bị đẩy dngã; cũng 1may chỉ 68“thiếu 98chút nữa” 1ethôi, cô aquơ quàng 5chân tay efcuối cùng fcvẫn gắng 9gượng làm 91gót giày e0mình đứng 50vững được.

Ngã 25thì không c4ngã, song 94tâm Chân 79Chân vẫn ebkhông khỏi 7nặng nề ebchìm xuống.

Ánh dfmắt của 13đám người cđó như 7fchim ưng d6quét một 89vòng bốn 9phía quán cdăn, thoáng 4chốc chú e7ý tới người 5ngồi ở 6bên góc asáng sủa b2đang dùng 4chiếc đũa 8bgắp miếng athịt dê, c5tao nhã đưa elên miệng, 8chậm rãi 6nhai kỹ, a4nhấm nháp 5hương vị 62thịt thơm 25ngon.

Người 6này ánh 62mắt ngay 4cả nâng 72cũng chưa 5nâng, trên 26trán cũng 4giống các 2thực khách 2ekhác chảy c8một lớp a3mồ hôi 45mỏng đầm c7đìa, nhưng 58mỗi động 8tác lau mồ a0hôi đều 1toả ra khí 4chất phóng c0khoáng, tự 99nhiên, chẳng 82qua là trong 41lúc đang 5nhấm nháp 9món thịt 4dê ấy, 8bđáy lòng d7anh vẫn 4nhịn không aeđược mắng: e“Thật 4là xui xẻo! 5fĂn một ebữa cơm 14cũng không 7dxong, lại c3bị bọn b1ruồi bọ 38đuổi theo ftới đây…”

Đám 0ruồi bọ anhìn người 19đàn ông cngồi ở 7góc đấy, bphản ứng 8đầu tiên 8chính là c5hưng phấn, 7ngay sau đó 21giống như 02đã sớm 0hội ý tốt fbtừ trước, 4acùng lúc bđưa tay 8vào túi 6equần mình, cthứ từ 66trong túi 3họ xuất cfhiện dĩ c7nhiên là akhẩu súng 3riêng của 43mỗi người.

Súng 5vừa rút 0ra, thực dakhách trong 6quán liên etục phát eara tiếng cthét chói 3ctai.

Những fngười đàn aông mặc 50đồ đen c1đó hoàn 20toàn chẳng 9achút bận ctâm tới 2hành vi của 08mình, cũng 0echẳng lo 9mình có flàm bị fthương người eavô tội 65hay không, eđạn càng 67lúc càng 50theo họng esúng bốc 9khói mà eebắn ra.

Nghe 8thấy tiếng e3súng, các 7thực khách 9floạn thành 40một đoàn, 58có người 61gào thét 1rú rít, acó người 3xông qua 8cửa chạy athoát, hoặc c3có người 2hoảng loạn 1trốn ở 10một chỗ 4tương đối fan toàn trong cbquán; Chân 8Chân cũng 14hoảng hốt 5bắt chước 56theo hành 2động mọi 2người, aôm lấy 4fđầu, bịt c1lấy tai, bđáy lòng f3run lẩy babẩy chui 5xuống dưới e4một cái fbàn ăn.

Sau 9một tràng 78súng nổ, 5athân hình 52lão Kiều 7ngã rạp 0bxuống đất, bmàu chảy 2đầm đìa, c5tuổi lão cdù sao cũng 2đã lớn, 4esức khoẻ e7không thể f9bằng người 75tuổi trẻ 28nhanh nhẹn, bmuốn tránh 2cũng không 5đủ sức 4cmà tránh, 4dlực bất f5tòng tâm; 0emột viên 3đạn vô 7etình găm 5trúng ngực 70lão, máu atươi nháy 8dmắt nhuốm c3đỏ ngực 83áo.

“Ông d9nội!” bChân Chân ctrốn dưới b4bàn ăn thấy 6ông nội fmình ngã 6khuỵu, kêu 69to một tiếng 2lập tức 20vội vã 6cmuốn tiến a4lên kiểm etra thương 26thế của 5aông mình.

Bỗng 23một bàn 8atay khác 12giữ chặt 5acổ tay mảnh fkhảnh của 31cô, ngăn bcản ý muốn f9muốn bước 61chân ra khỏi e3chỗ trốn; 8cô quay đầu 33lại kéo acổ tay mình dvề, không 46thể ngờ edlại là 7người đàn 7công có cùng dgương mặt fvới vị 89hoàng tử atrên TV kia.

“Cô 5muốn chết 2sao?” Người 53đàn ông 1kéo nàng c1lui lại 1về gầm a3bàn. “Không 67muốn lên f2trời gặp 2Thượng 50Đế sớm fthì ở chỗ e4này đợi 1cho tôi, e4đừng có f5lộn xộn.”

Lời fngười đàn 1công vừa 6dứt, anh 1đã nhún cngười phi 9đến bên 2chỗ đám b0ruồi bọ 9fkia, động 2tác cực 63kỳ mau lẹ 2đoạt một b4khẩu súng 9trong tay 4bmột tên eruồi bọ, 3bsau đó hướng 96tất cả d7những tên 6ruồi bọ 6còn lại 34nổ một 53phát súng 89vào cổ atay phải, fkĩ thuật abbắn cực 04chuẩn, không 3ephát nào etrượt.

Trong elúc đám 4ruồi bọ ađang khóc 3thét, súng 4nơi tay phải 7abuông lỏng, a1tất cả 0đều rớt 5hết xuống bđất, chỉ 0ecòn một fftên không aacam tâm bèn 7acố chịu 65cổ tay đau fnhức, ý 7định toan 64dùng tay 0trái nhặt fsúng lên 3thay cho tay 7bị thương, 9nhắm bắn a8anh; khoé 1mắt anh a8khẽ động bfthì đồng 5thời một 63phát súng 8trên tay bcũng chính 6xác xuyên 2aqua cổ tay 2trái còn 53lại của edngười nọ.

“Không bmuốn chết cfthì mau cút chết cho 7tao!”

Đám 4ruồi bọ 3đương nhiên 96qua cuộc feđọ sức 93ngắn vừa 7rồi đã 69biết rõ 5mình tuyệt 57đối không 68phải đối 4ethủ của 4bngười đàn 0công này, ccnếu không 9chạy thì 00chỉ còn 1nước chết 76thôi; vả 36lại nhìn emột cái bliền biết canh là thiện 91xạ, bách dphát bách 18trúng, muốn 1lấy mạng a9nhỏ của ehọ quả 8thực dễ ecnhư trở bbàn tay! 3fCùng anh 2aso chiêu, 19họ chẳng fnhững không e8có lấy 82nửa phần 0thắng, trái 0blại thua d7thì không 7thể nghi 0ngờ…  Hai ddmặt nhìn b8nhau hồi 1dlâu, họ c6thông minh b2lựa chọn e9chạy trối 31chết.

Chân 6Chân ôm clấy lão dKiều ngã 5dưới đất 0cđã không bacòn dậy 38nổi, đôi btay dùng f0sức bịt 3lấy miệng 54vết thương cchảy máu c2của lão, 71mong rằng ccó thể bcdùng phương 30thức này 25trì hoãn 1tốc độ 9mất máu; 38lão Kiều 55cả người bdĩ nhiên 3toàn máu 05là máu, 5bgương mặt 15vốn già fnua yếu 9đuối nay e7lại càng 12không còn 12chút huyết esắc.

Spark 3ôm đầu 1ngồi xổm a1dưới gầm b5bàn ăn, fcnhìn lão b7hàng xóm 4bgià trong 2nháy mắt e9toàn thân demáu me bê fbết ngã 4xuống trước a6mặt hấp 9hối, tính 02mạng ngàn dcân treo 4sợi tóc, 91dù nguy hiểm 27đã qua, 5fhai chân aehắn vẫn enhư cũ nhịn bkhông được 4run cầm fcập, nỗi 5khiếp sợ 3khó nén 5avà không 4thể kiềm 6chế.

“Ông e5nội, ông 24gắng lên, 9dcháu lập ftức đưa công đi bệnh 6viện!” eNước mắt aaChân Chân 1tựa như 14chuỗi ngọc 17trai đứt d4dây không 33thể vãn 6hồi, từng 1giọt, từng 5dgiọt lũ 0lượt tràn dmi.

“Chân aChân, ông 24nội… ông 9bnội chỉ bsợ không ađược, 2ekhông thể 8tiếp tục bbsống cùng 22cháu rồi, 34về sau không 34có ông ở b5bên, cháu ephải biết 2tự chăm e6sóc… tự edchăm sóc bchính mình, dkhông được… 1không được… 8để người d6khác ức ahiếp…”

“Ông 4nội, ông dkhông có b9việc gì! 86Chúng ta 5lập tức 6đi bệnh aviện!” dChân Chân 2nghẹn ngào 1không thôi, c4nước mắt agiàn giụa a3khóc rống. cf © DiendanLeQuyDon.com“Ông tuyệt 20đối sẽ 68không rời dcbỏ Chân eChân, tuyệt 00đối không!”

“Chân 7Chân, cháu 49hãy nghe 8ông nói… aCháu đã f2lớn rồi, 0đã là người clớn, nên… 64không có bông ở bên, 64cháu cũng… b9cũng… có 16thể sống bđược… 5sống… f3tốt…”

“Không 5dtốt, không 2tốt! Không a0có ông nội, 9bChân Chân 31tuyệt đối 95sẽ không d3sống nổi! 6Ông không enhớ sao? fbChúng ta 96vẫn luôn 8sống nương 9tựa vào 6nhau mà, cfông không 3fthể không 6có Chân 5bChân, Chân eChân cũng 3không thể 5không có 3ông!”

“Đứa 4nhỏ ngốc, 4aông nội dsớm muộn egì cũng 95đều phải 4đi, hơn enữa… nhất eđịnh sẽ 30đi trước 33cháu, cháu 4enói vậy… 6làm sao khiến dông yên 6lòng nhắm 1fmắt được?”

“Chân eChân chính 83là không 7muốn ông ayên lòng, 1ckhông cho 8fông rời 6Chân Chân 9ađi!”

Wagner 32đi đến 11trước mặt 05lão Kiều, 1bngồi xuống, 89im lặng cxem xét thương bthế của clão.

Chân cbChân tức e4thì túm 97tay anh: “Anh 06kêu giúp dftôi xe cấp 2cứu được d7không? Van 37xin anh…”

Wagner cnhìn khuôn 1mặt nhỏ 7anhắn đã 23tràn đầy 5nước mắt aecủa cô, 4vô tình 8và tàn nhẫn b2đáp: “Chỉ 16sợ đã 6bkhông còn akịp, ông bấy mất dbnhiều máu, ftuổi đã 2lớn vậy, 56cho dù xe ecấp cứu 72tới thì acũng là 52lành ít 3dữ nhiều.”

Chân fChân nghe 6enhững lời 7này liền 0khóc không 0thành tiếng.

Lão d2Kiều hấp 3hối hướng 1về phía 41người đàn 5ông mới 00tới, dùng 6sức lực 6flớn nhất 1ftừ trước 16đến nay 35của mình 8mở to mắt 1dnhìn Chân bChân rồi b1nhìn đến 3Wagner ở 86bên cạnh caChân Chân: 4“Này… 5fmấy người ađó có phải dtới đây 57để giết 3ccậu đúng 5không?”

Wagner 69không tài a1nào nói 09dối với 9amột lào 27già sắp a5chết: “Phải.”

Lão 1Kiều bỗng bnhiên đưa 14ánh mắt 80lại về a5phía Chân 44Chân, ánh 1mắt mờ emịt trong 7dmột thoáng 0bỗng hiện 82lên tia sáng 87kỳ dị.

“Chân 71Chân, sau 2này cháu e3phải cùng… 3phải đi 5theo người 3này! Vô 79luận cậu fta đi đến fđâu… cháu… 7cháu đều 2phải theo… 15đây là d6yêu cầu 2duy nhất e5trước khi 97lâm chung 78ta nói với 72cháu… cháu… 7cháu làm 2được không?”

“Cái 6gì?” Đi 0dtheo người 0đàn ông bnày? Chân 50Chân gần f3như choáng 23váng, ông c8nội tại 3sao lại…

Lão 0Kiều nhìn 6về phía 5Wagner: “Cậu 6trai trẻ, 70cậu có 4thể đáp 07ứng tôi… fethay… thay 3tôi chăm 3fsóc cho cháu f1gái của 84tôi? Mặc 8kệ sau này b2cậu có 9dự định 0bgì đều 2phải trước… c4trước… ctrước hết avì nó mà 8fsuy nghĩ 4bcho tốt… 7bTương lai e5của nó 25đời này 56chính là a3gánh nặng 3của cậu, 6trách nhiệm 0của cậu, 92dù cho về 48sau cậu 80có nghèo 33rớt mùng ftơi đến 6nỗi chỉ 13có một 9chén cháo bđể no bụng… 1cũng… cũng… cdkhông thể… 9quên… quên… cquên… chia 2cho… cho 46nó… một 0nửa.”

“Dựa 2vào cái 0egì mà tôi e3phải đáp c3ứng yêu 9cầu của aaông?” Thật 9buồn cười, 6đây rõ fràng là 1một hiệp 92ước không dbình đẳng! cAnh đang 7fêm đẹp 02thì vì sao blại phải bcđáp ứng bkhiến mình 0bị rước 74thêm phiền ftoái không 2cần thiết?

“Bởi 3vì tôi… 5sắp… sắp… 5bchết… 36cái mạng bcủa tôi 70không phải 6bbị cậu 3hại sao? eNếu không 3acó cậu, 5bđám người akia làm sao 88phải chạy e9đến quán e7tôi nổ esúng? Tôi… 1etôi sao có 0dthể bị 5trúng đạn? 8Làm sao lại 27phải chết? dLàm sao lại 4acùng cháu 9egái tôi 9chia tay, 8để nó clại một 8cmình, đơn 80độc sống 6atrên đời 1này? Cậu 7nói… nói… enói xem sao 5alại không fthể bồi 49thường dacho tôi?”

Lông cmày Wagner agắt gao cnhíu lại 3thành một dđường.

Lão efKiều sử 8dụng hết 6tất cả 8dkhí lực fcòn sót, fgiữ chặt 44tay phải 38anh: “Đáp 9ứng tôi! aCho dù tội denghiệp… c3tội nghiệp 1cho lão già 5sắp… sắp d3chết này… fthoả mãn edtâm nguyện 1bcuối cùng 8của tôi… 49để tôi e9thanh thản… 8ra đi an 99lòng một 81chút… cậu… 0bcậu coi c7như là… elà lòng 7anhân từ, 9làm việc bbthiện đi, cdthu nhận 1đứa cháu edgái số 2khổ của e2tôi đi!”

Thoáng 8thở hổn f8hển một 74trận, lão 69cuối cùng bcũng phải 3khốn khổ dthỉnh cầu: 95“Đáp ứng btôi! Tôi 3exin cậu, a4tôi… tôi ccxin cậu!”

Wagner cbcòn đang 6bdo dự.

“Ông 0cnội!” 1Chân Chân ddlệ đã 28tuôn như 99suối, cô 3aôm chặt blão Kiều, 04giọng nói d7cũng khản 71đặc.

Lúc dnày lão cKiều không 9ngờ lại dxuất hiện atình trạng 38suy kiệt cdhô hấp cnghiêm trọng, 0lão há mồm, 67liên tiếp 0há mồm 8fthở dốc, 90song vẫn 9thống khổ efvạn phần, 3hít thở 8dkhông thông, c4sắc mặt 55trắng bệch edần dần fchuyển sang 69thâm đen.

Tuy danhiên ánh 7bmắt lão 3avẫn liều 8mình mở 45to, chăm 2chú nhìn c3không chuyển 7vào Wagner, 4lộ ra vẻ bcầu xin a1vội vã, ffdường như 7không thấy fađược anh 25gật đầu 44thì vô luận 3là thống fdkhổ thêm 0bao nhiêu fnữa lão 82vẫn cương 93quyết không 40nhắm mắt, f8trút hơi 2thở cuối 3dcùng.

“Được… ctôi… đáp 8ứng ông.” f9Ngay cả 7người có 7trái tim csắt đá 73cỡ nào, 6egặp phải 9tình huống b1này, chỉ f7sợ cũng cckhó cự 7tuyệt một 04lão già 7sắp chết 49đáng thương dlẫn ánh 4mắt cầu cxin thống c3thiết như 99vậy.

“Cảm 5ơn… Cảm e5ơn cậu…” 4Lão Kiều bnghe xong cliền cười 3thoả mãn, clập tức 9không còn 36vướng bận 85gì nữa 2bèn đình dchỉ hô fhấp, gục 39đầu, vĩnh 00viễn nhắm 3chặt hai 45mắt.

Lão 32cảm thấy bchính mình 0dkhông hề 4chết vô aích, sống fdhơn 70 năm, 32gặp qua 2vô số loại 8cngười, b6chỉ cần 9liếc mắt d6một cái 70là cũng bđủ để 4lão có thể c6kết luận 5rằng người 2đàn ông ebnày có lai 8lịch rất a9lớn, thuộc 0giống long 3phượng d3tôn quý; 5lão đã 4bsống 70 61năm, chết ecũng không eoan uổng, ađiều duy d7nhất không dyên lòng ccũng chỉ 16có Chân dcChân, đứa 0nhỏ này crất đơn cthuần, rất 3dthiện lương, 8ftrước nay 6không hề 6biết tới alòng người 0nham hiểm, 2ethế gian a6hung ác.

Nếu d8không có 4lão, lão 8choàn toàn f2không dám f1tưởng tượng, 36một mình dnó sẽ sống 8thế nào? 8Bị ức dhiếp, bị 8lừa gạt 6eđều có 7khả năng, 0nếu có 60thể đi d3theo người 49con trai này, 7được cậu 8ta che chở, enó tuyệt 8cđối sẽ a1không phải 80chịu khổ, a3chịu tội, 9chịu bị flừa gạt, 3chịu bị 29ức hiếp.

Lão 3enhìn ra được, 07người này f3chẳng những 6bối cảnh 7brất cao, bhơn nữa acòn thuộc 7loại nói blà làm, acđã hứa c7sẽ không 4nuốt lời, 8đáp ứng 34chuyện gì 3thì nhất 0định sẽ dlàm được, 9người như 9ethế trên 8đời này 8dù không 4còn nhiều celắm, nhưng 01may thay cậu bta lại chính f3là một 3trong số 5ít ỏi còn b7lại đó.

Dùng 56một mạng 8fđổi lấy amột mạng, 1đảm bảo 5hạnh phúc acả đời 56sau này của 5Chân Chân, ecloại chết 20kiểu này 69cũng xem 9như vô cùng f7đáng giá.


~~~ bbHết chương 1f1 ~~~


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 07.04.2013, 09:47
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 06.03.2013, 12:08
Bài viết: 120
Được thanks: 183 lần
Điểm: 9.79
Gởi bài Re: [Hiện đại] Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh (H) - Điểm: 11
Chương 12.1


Chân cChân ôm f7thi thể 3của lão 32Kiều, hồi 9lâu cũng 1ckhông động 35đậy chút 11nào.

“Ông bta đã chết, f0cô còn muốn 9ôm tới eao giờ?” 82agner sớm 03đã không a5òn kiên 92hẫn, đưa 5fay toan tách b6ô cùng lão 3aiều ra.

“Không 4ần! Không c5ần tách 2côi khỏi c4ông nội…” 2hân Chân 9ước mắt daiọt này 20ối tiếp 1iọt kia, c3hảy mãi 73hông ngừng. c © DiendanLeQuyDon.com“Chân Chân d2hông thể 25hông có 3ông nội… 8Ông nội, 1ì sao ông 77ội nhẫn deâm như vậy, 33ỏ rơi một 0ình Chân 97hân?” Cô 9aắt gao ôm 2ấy thi thể bbão Kiều 4ào lòng, bhững câu 1án thán 5đau lòng aột lần 9ại một cdần vang 9lên.

“Tôi cxin cô đó, 90không cần c9khóc nữa 5được không? 2Cho dù cô a3đem mắt 9khóc thành b1mù, ông f4cô cũng 88không sống 8lại được, a6cô rốt ccuộc có fmuốn để ccho ông ra 79đi không 7vậy?” 7fWagner không d7phải là 1engười dễ 4dàng mềm 58yếu, tim 2anh đã sớm d9tàn nhẫn dfcứng rắn fbđến một 4cmức độ 6cao, sẽ 9không bao 0agiờ đau flòng, chỉ 4biết tiếp 9tục bình 19tĩnh.

“Ông d3nội là 86người thân 8bduy nhất b1trên đời 2của tôi, 2ông chết 7rồi, tôi fnên làm 8gì đây? eÔng nội, công bảo 5Chân Chân e3về sau phải 2blàm sao bây 26giờ? Hu dhu hu…” 1Lại là 5một chuỗi 9nước mắt 9cuồn cuộn 8dài vô cùng etận.

Wagner 4chưa từng 4gặp qua c6cô gái nào 7akhóc dữ 7adội hơn daChân Chân, f3mắt giống bnhư là hai 3cái vòi 0nước hư 8emuốn khoá acũng không atài nào 7khoá được.

“Ông 8cô không 8phải kêu 8ccô đem giao 6cho tôi sao? a6Từ nay về adsau cô đi 63theo tôi, 8tôi sẽ 16cho cô miếng 9ccơm ăn.” 4Chỉ tiếc, 6angười thân 4mà cô tự echo là duy fnhất này 19trên thực 1tế hoàn 45toàn chẳng e3có quan hệ 8dhuyết thống, 2fkhông phải d1là máu mủ b0ruột già 3của cô.

“Tôi dkhông đi 13cùng ai hết, etôi sẽ 00cùng ông 8nội ở 6fmột chỗ!” dCô dùng dsức ôm ethi thể 7lão Kiều, fgiọng điệu b3kiên định 3hiếm có.

Lúc cnày, Wagner 16thật sự b5không thể 6nhịn được 9nữa, anh 2adùng sức 3tách cô dra khỏi 8thi thể 65lão Kiều, 93cứng rắn ekéo nàng 2dra khỏi e1cửa quán 7lẩu.

“Anh amuốn đưa 2tôi đi đâu? 0Tôi không bcần! Anh dbuông, tôi dsẽ không eđi, tôi 6muốn ở c8một chỗ 85với ông enội!”

“Nơi 30này không 3còn an toàn anữa, những 03người đó a6bất cứ clúc nào 8cũng có 83thể phái 3thêm nhiều dngười đến, 9ctôi không 6fmuốn suốt 7dngày đều d2phải tốn ecông đối ffphó với adđám chúng 6nó.” Cho bnên anh phải 3mau chóng 8rời khỏi 8đây mới 3eđược.

“Bọn 0họ muốn 1giết anh d2mà, vì sao etôi phải 6đi cùng canh? Tôi 37không cần eđi theo anh, ebọn họ 0đến thì acứ đến, cdù sao tôi 5với bọn ahọ cũng f2chẳng có 5fquan hệ 80gì!”

“Cô 0fquên ông 0nội cô 1vừa mới 4trăng trối 1gì ư? Ông 25ta kêu cô ađi theo tôi, 8bbất luận btôi đi đâu, fcô đều 51phải đi bađến đó, fnếu tôi 6bị đám fngười kia 1dgiết chết, ckhông phải dcô cũng bebắt buộc 03cùng tôi f8xuống âm bphủ à? 0Giờ cô 5nói đi, 53điều đó 48và cô không ecó quan hệ 81gì sao?”

“Tôi… 56tôi không 3biết… f1tôi không d6biết gì dcả… không dfbiết…” fCô lắc 3đầu khóc, 98bàng hoàng 9bất lực 3kêu lên: 6“Ông nội, 1eông nói 2dcho cháu 8biết đi, 04cháu nên 3làm gì bây dgiờ? Cháu 5fphải đi 7dcùng người 73này thật cư? Nhưng 2vì sao ông 3anội lại bdmuốn cháu 7đi cùng ceanh ta chứ?”

Wagner b6hết sức 45tỏ ra nhẫn 87nại, cho 3crằng là 72mình đã 1ađặc biệt 5edịu dàng 9nói: “Đây flà yêu cầu 97cuối cùng ebcủa ông 0nội cô 5trước khi 3clâm chung, dcô muốn aalàm trái 18nó hay là 94tôn trọng 9làm theo fbnó đây?” daNếu cô 7chọn làm 9dtrái, anh 7bthật đúng 0là cầu 96còn không 4được!

“Anh dnày… anh… 8anh thật 1sự bằng 91lòng thu bnhận tôi, 56để cho 23tôi đi theo b6anh á?” dVành mắt 8fcô hồng cdhồng quan 9dsát anh, 2hai mắt 7đẫm lệ 2ngóng nhìn eanh.

“Tôi b8đã đáp 3eứng ông 9nội cô, akhông thu dnhận cô, 49tôi còn fcó thể b2thế nào 70nữa?” 6Anh cũng abchẳng muốn 0eđeo cô gái 6nhỏ này 95bên người 4đâu, thật 06phiền toái! 45Vốn anh alà một 4người rất 48tốt, tuy 0nhiên đang 1dgiữa lúc 7cchạy trốn 88khốn khổ, 1ai muốn c8tự nhiên 0mọc thêm camột cái 9gánh nặng? 32Bao ăn bao cauống không 02nói, còn 2phải chịu 9trách nhiệm 6tương lai… eNhưng là dai đã đáp 00ứng khẩn eacầu của c5ông nội engười ta 5trước khi 44chết? Bản adthân anh 6không thể 5làm loại fchuyện thất a6tín với bngười đã 2khuất được, 2cũng chẳng ccòn biện 92pháp nào 53khác.

“Nhưng 13mà… muốn 55tôi đi theo fanh, vậy 58ông nội 7ftôi phải 9làm thế bnào bây f5giờ? Chẳng flẽ cứ c6mặc kệ 0ông nằm 31đây ư?” 1aCứ để 0ông nằm crữa ở 0đây, ngay 8cả chỗ 7ayên nghỉ 19ngàn thu 2bcũng không 4ccó?

Wagner 17quét mắt 2bbốn phía cquán lẩu, 15các thực akhách ngay etừ lúc a5lão Kiều 15tắt thở 0bđã lập 8tức giải actán, cả 5đám người d8đều chạy 08không còn 4bóng dáng.

Anh 70suy tư hồi bclâu, rồi 2flại thong 9cthả đi c5về phía 8thi thể 1của lão f4Kiều, lấy abóp da lần 46lượt rút a6ra thật 9nhiều, thật 0nhiều tiền 9mặt, ném 8cho pho tượng 8athạch cao 2dSpark dưới 1gầm bàn. a1 © DiendanLeQuyDon.com“Giúp chúng 1tôi xử 6lý hậu 8sự cho ông 19ấy, nghĩa 3địa chọn achỗ tốt 6nhất, quý d3nhất, hôm 9nay tôi mang 2cô bé này ferời đi, 2nhưng một dthời gian bbngắn nữa csẽ trở 9về, nếu 7bông không elàm theo 5y lời tôi 90nói, ông 1hẳn là fcbiết mình dsẽ có kết ccục gì.” 94Trong quán, 3ngoài anh a1cùng Chân 99Chân còn cdsống ra, 0cchỉ còn 0mỗi “bức 52tượng thạch 7cao” này 9ethôi.

Spark 80không phải d9là không 1muốn chạy, 2khổ nỗi 0cchân đông 6cứng không 1cđi nổi, 3amềm nhũn 03bất động 3tại chỗ.

Hoảng 28sợ cuống dquít nhặt 2chỗ tiền 2aWagner vung, 8fSpark run 5rẩy kính f4sợ tuân 40lệnh: “Dạ.”

Wagner 5nhìn Spark 4cầm tiền 2trong tay ffmà vẫn achưa trút dbỏ được avẻ mặt 2sợ hãi, 8bỗng nhiên 73quay ngoắt 75180 độ, 2anh giống dnhư một bngười bạn 7hoà ái, 31thực thân 9athiết vỗ 8vỗ cái 6đùi cứng 6đơ của 65Spark. “Tiền a6còn thừa, 15ông anh cứ 5giữ lấy dmà dùng, fnghe rõ chưa? 83Toàn bộ fnhờ ông f1anh đấy.” bAnh cười a2nhạt. “Tôi ecảm thấy 83đứa con eftrai của 5ông anh vẫn 54nên tiếp 4tục độc 0thân thì fhơn.” Nụ 92cười nhẹ 4biến thành 3nụ cười f0chế nhạo. 0f © DiendanLeQuyDon.com“Nếu không, 3anh ta cũng asẽ tiếp ctục ly hôn d2thôi.”

“Tôi cdkhông thể 5cở lại 33tự mình d8lo hậu sự 02cho ông nội 9sao?” Chân c4Chân dụi f9dụi mắt, 86hấp hấp 7dcánh mũi c8hồng hồng.

“Không 7thể.”

“Vì 8bsao?”

“Tôi a3không có b1nhiều thời 5agian ở đây.” e4Ra khỏi 98quán lẩu, 9Wagner kéo aChân Chân, 3sải bước 01đi trước. 0 © DiendanLeQuyDon.com“Nhưng 6cô cũng 1có thể 7yên tâm, bbác Spark bkia của becô nhất 70định sẽ alo hậu sự a4cho ông nội 30cô ổn thoả.”

“Anh enghĩ bác 66Spark sẽ cfthật sự 4ehết lòng f3lo hậu sự 2cho ông nội 1ftôi?” Cũng a9chẳng phải 9người thân, ffbạn thân, 3chỉ là 6một thực 33khách thường 85xuyên đến fquán nhà 96cô ăn lẩu, 5tám chuyện elàng xóm, 49cô không 7thể không 2nghi ngờ, 38anh chỉ 5mới thấy 57mặt đối bphương lần acđầu, sao adám khẳng cđịnh chắc 98nịch như acvậy?

“Đương bfnhiên, nhìn 4mặt ông 66ta thì biết, 44loại người 2này tuyệt cđối sẽ 84không dám fkhông nghe 7theo lời 6ftôi.”

Câu 2trả lời 7của Wagner 92làm Chân 8Chân cảm a0thấy khó ecó thể 3atưởng tượng, efsong cô cũng 22chẳng còn 44tâm tư truy 60đến cùng, 85mím môi, acô lại chỏi han 0vấn đề 0khác: “Anh f4muốn dẫn 8tôi đi khỏi 4ađây có 4phải nên ađể tôi 95về nhà dthu thập 3hành lí 3fmột chút, 2enhư quần 15áo chẳng eahạn, rồi 21lại đi 35với anh?” 2bBằng không fhai bàn tay 7trắng, về 3asau cô sẽ bmặc cái 6gì, dùng acái gì?

“Không 4bcần, quần 24áo của e9cô sau này 4tôi sẽ 8cmua lại 9cho.”

“Anh enày, anh 9cũng không 7thể nói 0cho tôi biết 6những người 05đó vì sao 2amuốn đuổi 00giết anh 48ư?” Hai 2người đang 15chìm trong 67im lặng, 6Chân Chân bvẫn nhịn 9không được 0mà tò mò, 5đem thắc 07mắc mình 47muốn hỏi a5nhất xuất 64ra miệng.

“Không 53thể.”

“Vì 6sao không 6dthể?” 6Sao lại 6cvẫn là 8những lời c0này? Tiết 9lộ nguyên 9nhân một 2fchút cũng efkhông được 5à?

“Biết 6nguyên nhân 8đối với c4cô chẳng 0chỗ nào 2có lợi e7cả.” Chẳng 04thà cái 0gì cũng 76đừng biết.

“Không c0lẽ anh trộm dtiền của 4bọn họ, fbđốt nhà 51của bọn 27họ, cướp 2vợ của 8bọn họ, bbắt cóc 5con của 07bọn họ, eabọn họ 33mới không cfthể không 1giết anh?”

“Cô 85nhóc kia, 39sức tưởng 0ctượng của acô cũng equá phong 4phú đấy enhỉ?” ebAnh dừng 75bước, híp amắt chăm 0chú nhìn 51cô.

Trộm eetiền mấy 83tên đó, 9cđốt nhà 63mấy tên e7đó, cướp bvợ mấy ebtên đó, fbắt con 3mấy tên 04đó? Anh clà một 0choàng tử b7tôn quý, bđáng đi blàm mấy 6chuyện này cư? Wagner bquả thực b1dở khóc addở cười.

“Anh 9ekhông chịu 6nói cho tôi c0biết, tôi f1dĩ nhiên 26phải suy 14đoán linh 9atinh thôi!” 69Trên TV không bphải đều 9vậy à? 8Thù sâu 9bnhư biển, 4không đội etrời chung amới có athể không 79khoan không banhượng, 1cthấy là e5phải giết!

“Biết 3những người 1dđó muốn 95giết tôi frồi, cô 25đi theo tôi fccó thấy 0sợ hãi dkhông?”

Nếu 4abởi cô 76nhát gan, f2chủ động dbquyết định 7không cần 94cùng nhân 97vật nguy 61hiểm như 3anh ở chung 2một chỗ, 39thế thì fsẽ không atính là f8anh bội etín với 58lão Kiều 29chứ? Wagner 64mong số bmình đỏ.

“Vậy 2anh sợ à?” 0Chân Chân 6hỏi ngược 8lại anh.

“Sợ?” a7Anh hừ lạnh 7một tiếng. b3 © DiendanLeQuyDon.com“Mấy tên 7đó còn 8không xứng 9để tôi 0cho vào mắt.” 0Ngữ khí 9cuồng ngạo, 5biểu hiện 4hết mức 10lòng tự 04kiêu của 4anh.

Được b9xem là đối 92thủ của 78anh, đến 1nay quả 08vẫn chưa csinh ra.

“Anh 45là đương d6sự còn 9không sợ 1thì tôi 7đây sợ acái gì?” 39Chân Chân ctrước sau 0cngây thơ ađáp, làm a6cho Wagner 52không khỏi 17nghĩ đến 6ecâu châm c7ngôn “kẻ bkhông biết 2fthì không 06sợ”.

Wagner dxác thực bkhông sợ, fanh sống bgần 30 năm 3cũng không cbiết từ 47“sợ hãi” 1viết như 95thế nào, 2vậy mà 6fđối mặt 0với “của anợ” vướng evíu, lộn 7xộn, rắc 7rối này, 1anh lại 2drùng mình? 0dQuả nhiên 6vỏ quýt 28dày có móng 5tay nhọn! f8Đáng ghét, 44đáng ghét, b3rốt cuộc bvẫn phải cbó tay chịu 5trói!

“Cô 6gọi là 1Kiều Chân c5Chân, phải 8không?” 94Wagner thản 54nhiên lái dfvấn đề 70sang hướng afkhác.

“Không 66phải, tên 28tôi là Kiều 2Chân, chỉ 1là mọi 9người đều 1thích gọi 9tôi là Chân fChân thôi.” cGọi, gọi, b6khách đều 8có thói 72quen gọi a9cô như vậy, 7cũng không 6còn bao nhiêu 0người nhớ 93rõ tên thật acủa cô anữa.

“Năm f9nay cô 17, aatôi không anói sai chứ?” 3Đúng là bkhông gì e2sánh bằng 4với tuổi c0trẻ, quãng 8thời gian ađẹp nhất 5đời người.

“Làm 85sao anh biết?” 8Chân Chân cthảng thốt 51giật mình, 89đôi mắt 3mở tròn dfcực tròn, 4ađồng tử ddđen láy, 8esáng ngời, 3elông mi cong dcong còn alơ thơ vương 24vài giọt 1nước mắt 3vẫn chưa 5khô.

“Tôi bnghe Spark ecùng ông 24nội cô 6nói chuyện.” 6Wagner lại 9sải bước, a7bước đi 2như bay, f9hai bước fthành một 6ebước, Chân 2Chân phải 87cố đi dài 4thêm bốn, cnăm bước 3nữa mới 1có thể 5bắt kịp atốc độ 2của anh.

“Cô dcó biết 1bcon trai của d3Spark không?”

“Con 49bác Spark? e4Có gặp 92qua vài lần, 4cũng chẳng 3có ấn tượng 09gì lắm; e5tôi nghe 7hàng xóm 8cnói, anh eta đã ly 88hôn 2 lần, 6cđều là d7vợ không 9dchịu được 25anh ta bất 2tài vô năng, 1chơi bời e6lêu lổng, 8ccòn có chút ekhuynh hướng 94bạo lực eegia đình.”

“Bác 6fSpark của d7cô muốn bông nội a9cô gả cô b0cho con trai 5mình, trở 6thành con 9dâu thứ 1ba trong nhà 9bông ta.” 4Wagner quan 56sát vẻ cbmặt Kiều 89Chân trong 68giây lát 1dtrở nên 6cực kỳ ekhó tin, 57lại tiếp: a“Nhưng aaông nội fbcô không 7ađồng ý 9lời gạ ehỏi của 9fSpark.” eaThính giác 96của anh 53trước nay e8luôn rất 7tốt, tuy 55có rất 8nhiều chuyện 5không nên eenghe, nhưng 06bất đắc 4dĩ anh vẫn 10lỡ nghe 73được; 3dkhả năng b8này cả e8anh và người 17nào đó 4đều đã 6có từ lúc dmới chào c1đời.

Chân fChân cúi 5đầu, nước 2mắt liền 24lập tức 1cchậm rãi bbchảy ra.

“Sao ccô khóc?” fĐúng là 24một con e8quỷ khóc 7nhè! Nước 1fmắt muốn ccchảy liền 2chảy, so 8với hệ 67thống cung fdcấp nước agiá rẻ 7còn lẹ 52hơn.

“Tôi 88nhớ ông dnội tôi 8quá… Nếu 0ông đừng 20chết thì c0tốt quá f0rồi…”

“Chết 3là chết, 1làm sao có fcái gì gọi 4là ‘nếu’?” 8Trẻ con d4quả nhiên 6flà trẻ c4con, suy nghĩ 8cũng ngây d6thơ như 60vậy.

“Anh 3ơi, anh là 48người tốt 40hay người 6xấu thế?” 2Nếu nói fanh là người ftốt, mấy e6người kia csao còn đuổi 6giết anh? aNếu nói e4anh là người 1xấu, vì 6sao chỉ 94bằng một 3lời hứa b2với ông 16nội, anh 8liền cam 07tâm tình 91nguyện mang 3emột người 6chẳng có 2tiền đồ 3egì như cô ebên người? 0Không nói 9đến chuyện 30đang yên cdđang lành 55bỗng bị adbắt thêm 52một gánh f6nặng, hơn dnữa bất 61cứ lúc cnào cô cũng 8acó thể 8khiến mình evướng chân 0vướng tay.

“Vấn cđề này 2akhông dễ 4trả lời 0fđâu, cô 20nhóc.” 1fChỉ có 9ctrẻ con ekhông hiểu esự đời 39mới có cthể đơn ethuần đem dcon người 5phân thành 3“người 8tốt” với 36“người 4bxấu”.

Bạn 2bè của fanh đương dnhiên đều 2cho rằng a1anh là người ctốt, hào cphóng, ngay ethẳng, đầy a5nghĩa khí; 8nhưng phụ 0nữ thì 8blại cho 9rằng anh c6là người 4xấu xa nhất etrên thế 0dgiới này, 0người đàn 6ông tệ 7bạc nhất, 9ác độc dnhất, phóng cđãng, trăng 3hoa, song 9chẳng có 2gan nào dám 79nói thành 18lời.

“Anh bnày, về 4asau tôi phải 6xưng hô cvới anh d8thế nào? d8Cứ kêu 40là “anh anày” sao?”

“Tuỳ 6cô.” Wagner 2clại nói btiếp: “Nhưng 9cmà nếu 2về sau cô dmuốn tiếp 89tục cùng 18đi với 0tôi, có 1một số e1việc tôi fnhất định caphải công d7khai nói 3drõ với 2bcô trước.”

“Anh f1nói đi.” 7Cô nghiêm d2túc thẳng 2dlưng, dỏng 21tai nghe.

“Con 10người tôi aftính tình dkhông tốt 22lắm, giận 3lên liền 9thích đạp f8đổ này 52nọ, nên bacô mà nhìn dthấy tôi f3lên cơn, f3tốt nhất 6nên chạy bnhanh, trốn 6xa một chút.”

“A?”

“Nếu 52ngày nào 4dđó cô bất 17hạnh bị dtôi đả d3thương, 89trăm nghìn aalần đừng 4oán tôi c6không nhắc ftrước.”

“Anh dơi, anh… aanh… anh…” d5Khoé miệng caChân Chân 9run rẩy. f3 © DiendanLeQuyDon.com“Anh ngoại dtrừ chỉ 49thích nổi 5điên khi clên cơn dgiận, đạp 8đổ này cnọ… vậy… 7vậy… với 06người chắc 3cũng sẽ 3akhông… c1thế đi?” 0Cô hơi sợ, acó chút fkinh hoàng 9ddò hỏi.

“Cũng 2chả chắc 3lắm.” 4Wagner đặc 4bbiệt nghiêm 1túc suy nghĩ 51sâu xa một 9blát. “Nếu 2emà tôi nổi a7nóng, trong 0tay đúng 7lúc chẳng 1có gì để ađập, hay 5cũng chẳng fcó đồ afgì để 2tôi trút 1giận, người bbên cạnh 41tôi cũng 86có khả 0năng sẽ…”

Chân 82Chân sợ 6dtới mức 8cả người 3lập tức 2run bắn, 2thân thủ 9của anh 1không phải ecô chưa 0từng chứng ckiến qua, aanếu thật abị anh đánh, 8dù chỉ 40chút xíu 5thôi, cô 69không chết 1ethì chắc 6chắn cũng fdsẽ mất d9đến nửa a3cái mạng!

“Anh… 6canh yên tâm 2đi!” Khuôn 1mặt cô 0trắng bệch, ahít sâu acmột hơi. b © DiendanLeQuyDon.com“ Chỉ b4cần nhìn 4thấy anh 7tức giận, dtôi sẽ blập tức 83lẩn đi bthật xa, 21tuyệt sẽ 5không để c1anh đánh 75tới tôi ađâu!”

Không 76thể chọc 24vào anh, a7cô còn không 1biết đường 9trốn đi f4thật xa 81sao?


~~~ cCòn tiếp e~~~


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 12.04.2013, 17:29
Hình đại diện của thành viên
Học sinh mới
Học sinh mới
 
Ngày tham gia: 19.12.2012, 13:51
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 4
Được thanks: 0 lần
Gởi bài Re: [Hiện đại] Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh (H)
S lau hk koa chap moj z???*mong doj mỏj mòn* :')


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 28 bài ] 
       


Điều hành 

Editor


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Yến My
Yến My
August97
August97
Tịnh Du
Tịnh Du

yuki_piano: nghe chuyện đó vó ve rất hay !!! có ai bik ko
MiuLinh: :v tr xuyên ko à bạn?
Eavesdrop: Truyện nghe hấp dẩn quá, mình cũng muốn đọc . Mà nử chính chết hả bạn . Mà nghe sad ending mình sợ quá
chipchau: ặc, thế nc chết sao nàng?
tamlinh89: các bợn ơi help meee, mình đang tìm lại truyện, tên nhân vật Nhạc nhạc, San San (nữ chính là Tô Tình Nhã), 2 bạn này hồi nhỏ sống cùng cô nhi viện, bạn nam đc đón về sau đó gặp nhau bạn nữ nhưng vì có kẻ mạo danh nên bạn nam ko tin bạn nữ là người yêu của mình ngày trước, có tình tiết nữ chính ra biển tự tử 7 ngày sau mới tìm đc thi thể, bạn nào còn nhớ mách mình tìm lại truyện nhé, cảm ơn a
mymy0191: Lâu rồi mới thấy baby vào 4rum:D
babylove1072006: Ở không zô wậy cái :sofunny:
megau1976: tối mai mới post, ban ngày rất bận!
thaonhan: @meogau@:mong ngóng ngày mai có chương mới. g9 meogau
me0kitty: cũng quên mất slow là 1 sắc nam trong  đống sắc nữ bọn ta mà đúng hem nak
me0kitty: ák mèo quên mất slow cái gì cũng dám làm ~=
SLowSLISlow: SLOW có gì ko dám,quan trọng là mèo dám để slow dám ko :))
SLowSLISlow: ăn là 1 động từ + ngoặc kép là từ thường dùng trong ngôn tình,tự các đồng đạo hiểu :))
me0kitty: slow dám hok ta kêu vk lớn ra ngay 6h nak
Ốc Vui Vẻ: ăn là một động từ :v
SLowSLISlow: ko có VK,CK ở đây,bắt cóc mèo về "ăn" :))
me0kitty: hum nay sao âu mất tiêu hík ùi
me0kitty: ck, vk lớn ui
ngo mai thu thao: chenqiucao: ko co j dau ban mjnh ko biet edit nen cung ko ranh lam y nghia cua no ban oi
chenqiucao: mình cũng không biết có phải như vậy không nữa. thanks @ngo mai thu thao nhiu na
ngo mai thu thao: chenqiucao: bây giờ anh có thổ nói rằng đó là việc kinh doanh của gà mới nở chứ? dịch như vậy phải ko bạn
nguyensenck52: đánh mất tình yêu của lam bạch sắc
Gió Phương Đông: truyện j vậy mn cho mình góp vui với ^^
nguyensenck52: ừ đọc mãi chả thấy hết,mà hình như chưa hoàn
SLowSLISlow: có nhiêu đâu ,cũng ngắn
Bỉ Ngạn Hoa: ^^ hay nhưng dài
nguyensenck52: hay , cơ mà đọc mỏi mắt quá, truyện này k nhiều hội thoại như mấy truyện ngược trc mà miêu tả tâm trạng nhân vật nhiều nữa, đọc mà thấy đau lòng
Bỉ Ngạn Hoa: tớ đang đọc đánh Mất tình yêu nè
Diệp Lạc Hoa: hay ko nag
nguyensenck52: bạn nào đang đọc truyện đánh mất tình yêu của Lam bạch sắc k?


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.