Diễn đàn Lê Quý Đôn
















Cần người sửa lỗi truyện. Liên lạc email modeditddlqd@gmail.com



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 

Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh

 
 12.03.2013, 23:04
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 06.03.2013, 12:08
Bài viết: 137
Được thanks: 308 lần
Điểm: 9.84
 [Hiện đại] Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh (H) - Điểm: 11
Tên 1truyện: 1<< Chọc 49phải người 28đàn ông 7dnóng nảy 71>>

(Phải 9lòng, phần 54)

Tác 63giả: Tả ebNinh

Editor 6+ Betaer: 1Quỳ An

Thể bloại: ngôn 33tình hiện 9đại, 18+

Số a9lượng: c10 chương 6b+ kết thúc

Giới 9chiệu:


Tim c2anh là núi 2ửa sắp 9ùng nổ, 8hỉ mình e2ô có thể 8rấn an;

Lòng dô là đoá d9hoa bé nhỏ 8trong mưa 2fgió, chỉ 3achờ anh fđến bảo avệ.

Wagner 3có thể e7thề với 8trời, trên 9đời này 5chẳng có angười nào 7xui xẻo 99hơn anh!

Không e4chỉ ăn 10một bữa 8cơm còn 7cbị kẻ 8khác đuổi 1egiết, còn 7cvô duyên 6vô cớ nhận 4được “nhờ 16vả riêng”, aftừ nay về casau bên cạnh bliền có 1cmột “gánh 2nặng lớn” 4thảy không bbmất, đá 6không đi, 01một cô bgái ngây b1thơ gọi 46là Kiều eChân.

9thân là e0hoàng tử 4tôn quý, 37dù đang 43phải lẩn 3trốn, ăn 7nhờ ở 9đậu, Wagner b1cũng nghiễm 08nhiên chẳng bthèm thay 9đổi bản 11tính của cmình. Thói 6xa xỉ vẫn ccnguyên xi, 38ăn ngon mặc 03đẹp thì 8ekhỏi nói, achỉ cần 5là quần 9áo đã mặc 67qua thì cương 4quyết không 46chịu mặc 3lần thứ 27hai, trực 7tiếp quăng 8vào thùng 58rác; mà d7nhất là cvới phụ 1anữ thì dcàng giống 24đống quần cáo đó, cchưa bao 6fgiờ anh 1eđể ý đến 1cảm thụ d1của bạn 33tình, có 68thể leo 0lên được bgiường 0của hoàng 3tử Wagner 8anh đã là 9điều may 3mắn đến 5dường nào 09rồi, anh 1fcần gì 4cphải bận 94tâm nữa?

Nhưng 4gặp phải cecô gái ốm 5yếu khốn bkhổ Kiều bChân, không 7thể ngờ 36anh lại b5hứng “thú” 9đến mức 8không kiềm e2chế được, bthậm chí anhốt mình c3cả ngày adưới tầng 4hầm, kéo 6cô lên trên a2giường 2phát tiết 1“thân thể” dkhông dừng 94nổi của 0mình.

Cũng 8ebởi "ăn" dtrên giường 7dquá “bội 1thực” bbnên Wagner dhình như cquên béng cmất mình 8đang bị b8đuổi giết 8phải chạy 7ctrốn, trong 49lòng chỉ dmột mực 8thầm nghĩ fmau mau đem 31Kiều Chân 5etrói về 09nhà, làm 10cô cả đời 6anày đều 0không chạy 29được!

Tung bevăn án câu 99hàng trc 76vậy nhé, a3có gì mình 3sẽ từ 3từ lết 7tiếp =D


Đã sửa bởi quyan_187 lúc 24.03.2013, 11:06.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.03.2013, 13:19
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 06.03.2013, 12:08
Bài viết: 137
Được thanks: 308 lần
Điểm: 9.84
Có bài mới Re: [Hiện đại, 18+] Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh - Điểm: 11
Chương 0b1.1


Tại fmột quán 65cơm nhỏ, 73đơn sơ, 66vắng vẻ, 8dcó dăm ba ecthực khách 84đang vùi fđầu ăn 9cơm.

Không 10khí ở đây 00nóng nực, 9thời tiết 6oi bức, 3trong quán dnghèo nàn ebđến độ a9máy lạnh 3ccũng chẳng 9ó mà dùng, 1ehỉ có chiếc 1uạt trần cũ trên đỉnh cđầu “ù 0aù cạch 4ạch” xoay eeròn.

Cứ dhìn tình 39ình đầu 9mùa hè hiện 1tại ở 2bBagdad, nhiệt 50độ không 29khí chắc 7đã vượt bquá 30 độ 47C, qua tiếp 352 tháng nữa, 2acho dù là a50 độ C 3thì với 97cái thời 8etiết kiểu 3này thể 44nào cũng 3tới, lúc 5ấy người bbngười chỉ bhận không f2thể vùi 3fmình vào c2khối băng 0ađể nghỉ 91hè nữa 9ethôi.

d4chỗ dễ d1nhìn nhất 60trong quán 8đặt một bfcái bàn dfcao khoảng 118 tấc kê b2chiếc TV 4đen trắng, dbâm thanh 1lẫn hình aảnh tuy berè rè không a9rõ ràng 33song nội bdung tín a4hiệu truyền bbđến vẫn 92có thể 6dhiểu được; 9lúc này e0trên màn 2hình đang ftruyền hình d5trực tiếp 7phát sóng clễ đính bhôn long fatrọng của e3con trai Quốc 9Vương.

Tại 7abàn cơm 3trong góc 8quán ăn, 28một người deđàn ông 01nhìn chằm 2chằm TV, 6ánh mắt drừng rực 5bốc lên f7cơn lửa egiận. Anh 4bthật sự 34cảm thấy cbản thân dsắp điên 6lên mất 66rồi! Hơn 4enữa trên 2TV, hoàng 0ftử đối 4mặt với 9lời phỏng 4vấn của d9phóng viên c1thì nghiễm 0cnhiên chẳng 39hề xấu dhổ mà nói: d“Thật 0là hạnh 88phúc, điều d8tiếc nuối dduy nhất 22là đứa 0em thứ bảy e2của tôi 25chưa đến, betôi vô cùng enhớ nó! 8Hi vọng fbthời điểm 6tôi chính 17thức kết 7hôn có thể 7thấy nó 61đến dự.”

Anh 58quả thật 41hận không 6thể nhảy 6vào TV, chui aqua màn hình, 5lột mặt 59nạ hoàng 55tử của d3tên kia xuống, 0uống cạn 7máu hắn, 8ăn luôn 43thịt hắn…

Anh 8cquả không f7hiểu, trên cthế giới 8này vì sao fcòn có thứ angười vô 5liêm sỉ fđến loại cmức độ 9fnày? Thượng 9bĐế nhất acđịnh đã 8nhầm lẫn 6cái gì mới afcó thể ađể cho 1anh cùng 0với thứ 50người ấy 4sinh ra cùng 2có khuôn amặt giống 68nhau như 1đúc; bằng 9không chính 3là đời a9trước anh 17đã làm 2sai việc bgì nên mới 3có một e7người anh b8sinh đôi 91như vậy!

Tên bđáng chết 05ấy, cũng 9không nghĩ 5xem vì sao 7anh lại 02không có efmặt trước 2eở lễ đính 6hôn của 1hắn, cũng 4không nghĩ 5xem chính dbanh bây giờ c9chật vật 2cnhư thế 2này là nhờ fai ban cho? 2Thế mà 9một chút 2cũng chả 52thèm lo lắng 87cho một 43người tha c3hương xa f8xôi như 89anh đây 93biết chừng cađã bị b1giết chưa, 2thi thể 7đã bốc 95mùi thối e3rữa chưa, d7lại có 03thể yên 3tâm thoải 8mái sống, 9ethoải mái 2cười?

Bất 61quá mới fnửa giờ etrước anh 6vừa tránh 5được “thêm” amột lần a2súng ống 38mafia đuổi dgiết, giờ b9thì đang 5tìm chỗ căn chút 3agì đó bổ 01sung thể 0lực đã 5ahao mòn hơn d8phân nửa cđể tiếp dtục sống e8nốt kiếp fsống lưu d8vong, tiếp 19tục cùng 0đối phương febảo toàn 46lực lượng a1cho các cuộc 80tử chiến, 6vậy mà elại bất 10hạnh thấy 17tên kia ở 4trên TV đang 1đính hôn!

Dựa 8vào cái 5gì hắn 0có thể c1hạnh phúc, cdkhoái chí 3ôm người 4fđẹp về, atrong khi 2anh chỉ fcó thể 50giống như 5fchuột chạy cqua đường btrốn đông 8trốn tây, 2người người 89đuổi giết? 7Cũng bởi 6khuôn mặt ahai người 69trông quá 8giống nhau, 2anh liền 85không thoát 4khỏi tai 0bay vạ gió?

Anh 2chịu đủ! 9eAnh nhất dfđịnh phải 05giết cái 9tên khốn f2luôn không 99ngừng không 47nghỉ gây 1ác mộng f2nhưng vĩnh f9viễn chẳng f5biết áy 08náy, hối bbcải, giảm dbớt rắc 3rối cho banh kia, nhất 76định!

Quạt c0trần của 7quán ồn 1ào chuyển 4bđộng “ù 3cù”, tuy 1nhiên vẫn cfkhông thể f3che lấp 8bớt vị choàng tử 2đang chói fctai cười 8to hạnh 0phúc trên 8TV.

Các 2athực khách 7thì một 5abên dùng 0khăn giấy 98lau đầu 27đầy mồ b7hôi, một 8bên ăn cơm, c9một bên 6còn nói 2e2, 3 câu 0dbình luận 3với sự f9kiện trên 75TV và vị 3hoàng tử 5econ Quốc bVương mới bđính hôn 0akia, nhàm 40chán cảm 5khái kiểu 99kiểu như d“Phô trương 0ghê gớm 3thật!”, c9“Cô gái akia quả 0alà may mắn!”, a“Dân thường 64cùng với 2ehoàng tử 60quả nhiên ekhông thể 38nào so sánh!”…

Chỉ 4mỗi người 6phục vụ fduy nhất 6trong quán alà tựa 8như con ong 7mật chăm achỉ hút a5mật trong cdbụi hoa, 34bận rộn f2đi xuyên bqua chúng 8thực khách, 66hướng đến 8một cái c3bàn dọn 25đồ ăn 8ra cho mọi 2người.

Cái 1trán của cacô đã sớm 9nóng và 11mệt đến 0thấm đầy a0một tầng 2dmồ hôi, 2cô không 9cách nào erỗi tay fnhư những 40vị khách 4lấy khăn f6giấy cẩn b9thận lau 3được, 7fchỉ giữa f9lúc đang 82bận rộn fvội vàng e8dùng ống cetay áo chà 5lau lung tung 41một chút, 11lại không d0thể qua 97loa phục b8vụ cho khách, dakhách kêu ecô, cô phải avội vội f2vàng vàng 7chạy bước 67nhỏ tới, cbình bịch 9ađến trước 9mặt bọn cbhọ.

Ngồi 7ở góc sáng fsủa có dmột người a6đàn ông a4vẫy vẫy 43tay, cô liền 2lập tức 15chạy qua 3fđó.

“Xin 3hỏi anh 9còn cần 4bgì?” Khuôn 9cmặt nhỏ 0nhắn của e5cô hồng ahồng cười adhỏi anh, fhơi thở ethoáng chút 60hổn hển, ffcó lẽ là f3do chạy 9quá nhanh.

“Cho 6thêm 2 đĩa 0fcừu sừng exoắn ốc.” fAnh muốn bbiến cơn 81giận thành 7ecơn thèm 81ăn! Phải 8ăn uống 69no đủ! 72Anh phải 7ngon lành dtiêu diệt 4thêm vài abđĩa lòng 3nữa!

“Dạ a5vâng.” 8Cô phục ecvụ xoay 2người chạy e1vào bếp, fnhanh chóng 88liền trở 82lại với 772 đĩa cừu 1sừng xoắn 0ốc đặt dlên bàn 32anh.

“Em 60trai Wagner bà, anh thật 1sự rất 25nhớ em đó!” 0Ở trong 25TV, hoàng 1tử ôm vị e2hôn thê acủa mình, 7fđiểm nổi 36bật siêu 15lớn ở a8khoé mắt 51là những 9giọt nước 1emắt long 2lanh lóng 12lánh.

ephục vụ cnghe hoàng 7tử than 80thở, khóc 4lóc bao lời bbnhung nhớ, 7ngẩng đầu dđưa mắt 90ngó màn ehình TV đen 0trắng, sau 9đó lại 0nhìn người 0bđàn ông 9đang ăn 7lẩu trước amặt mình.

3ngạc nhiên bhô: “Ồ? 6Anh… anh 8cùng hoàng 71tử trên 7dTV bề ngoài 5thật giống 78nhau nhé!” 8cTựa hồ 0như phát 8hiện được 22chuyện gì a8đặc biệt 2lắm, cô 54phục vụ 01run rẩy 5khoé miệng 9một cách acphấn chấn, 4lại không 4ekìm được aeliếc mắt 36nhìn vị 1khách nọ e8thêm vài 6lần để 5exác nhận b9chính mình 9không bị dhoa mắt.

Nhưng 1thật đáng 3tiếc! Trông cgiống thì 4fthế nào? bMột người dlà hoàng ebtử hào 2cquang chói 8frọi, một engười là 0adân nghèo echỉ có 2thể ngồi c1ở cái quán ednhỏ đơn 3sơ, vắng 1vẻ này 25của nhà 8cô ăn món 75lẩu có bbkhi còn chẳng 7thể nói 5là ngon cho cbđỡ đói; d8mặc dù ebbề ngoài 9có giống 0enhau song 5khoảng cách 3giữa họ d8phải nói blà trời 64và đất, 25hai con người, 14hai số mệnh, c1không thể cbnào đánh a7đồng được!

Người bđàn ông f9ngẩng đầu cquan sát d6cô, vẻ 0fmặt lạnh 10lùng không 9đáp.

“Chân e1Chân.” adLại có 5ckhách kêu 2acô: “Cháu 9flấy giúp 8cho bác 2 bchai bia lại cđây nào, celạnh nhé!”

“Không 7athành vấn 9đề, bác fbSpark.”

Bia 2được đưa e8đến, người bkhách kia 5mở nắp 1cchai, đem 6một chai dđưa cho 8cô: “Nào, c2cùng bác 9uống một cchén.”

fphục vụ 26trẻ vội 6cvàng sợ ehãi xua tay: 7“Bác Spark, b0Chân Chân 8sẽ không 33uống bia, 0cbác cứ 2uống một 2mình đi fcạ!”

“Một emình bác c6uống thì 58còn ý nghĩa 57gì! Nào, eChân Chân, 1cùng bác 1mấy chén, 4cuống một 3ly, được 1không?” e4Nói rồi f7liên tục 40đem bia đẩy evào tay cô.

Chân 3Chân đột 60nhiên nghiêng 4fđầu đi, a5dùng ánh 71mắt như aecầu cứu 6nhìn về 57phía quầy 71thu ngân eecủa quán, 67ngồi sau 62quầy là 84một ông 0già tóc acbạc, thấy 98thế lập 16tức rời dfquầy thu bngân, đến 6eđoạt đi achai bia trên atay thực 4khách.

“Spark, 3eông đừng 5ccó làm cháu 20gái tôi 6khó xử 6nữa, nó fsẽ không 5uống bia; 7nếu muốn 65tìm người a6cùng uống, e7tôi cùng 5ông uống!”

“Cũng 6được, 5cũng được!” c0Vị khách ccười hì ahì nhìn 7clão già 9trước mặt 9amình: “Lão 4Kiều, cháu 5dgái của efông cũng a17 rồi phải 6chứ? Bia efcũng chưa cuống qua, 9ông đừng dcó quản 36nó nghiêm 1ngặt thế a2một chút 88được không?”

“Tôi 48nghiêm với d0nó còn không 57phải đều 0là vì nó 24sao?” Ông fagià tóc b6bạc kéo 1một ghế 0ngồi đối 2diện với 90vị thực d2khách.

“Lão 56Kiều.” daSpark nhìn cbóng Chân dChân đứng 6bên cạnh 07đã đi xa, 2dĩ nhiên 5blà đang 31đi đến 1chỗ các 92thực khách 5khác, vội 3bvàng hạ 8fgiọng, Spark 7khó dằn b1nổi hỏi: 48“Lần trước 0nói với 2ông việc 81kia, mấy 7ngày nay 6ông đã 3suy nghĩ acẩn thận echưa? Hôm 4nay chẳng c2lẽ cũng 6không cho 8tôi được 64câu trả 2lời thuyết fphục?”

“Câu 29trả lời 7thuyết phục?” 5fLão già 86tóc bạc aakhông rõ 09nên lặng 32đi một 3chút. “Ông amuốn tôi 3acho ông câu cbtrả lời efthuyết phục 2cgì?”

“Chính 60là… chính elà câu trả 3lời cho fviệc để d8Chân Chân 41trở thành 6con dâu của ctôi đó! 74Mấy tuần 8trước đã bbnói qua với công rồi, bcũng là 42tại… chỗ 6này nè, 0fthế nào, 8có nghĩ bchưa? Hôm e3nay ông đừng 79lại không ethể cho etôi câu 8trả lời e4thuyết phục eeđó nhé?” 44Ánh mắt dachớp cũng 0không chớp eanhìn chằm 47chằm lão 9Kiều, đáy emắt phát 05ra tia chờ among. “Ông abây giờ 4chỉ cần 3dgật đầu amột cái, 5ctôi về 2nhà lập f8tức thay 26bọn nhỏ 20thu xếp 4hôn lễ, d3tiệc cưới 1thì làm 3ở chỗ dông là được, 45về phần…”

“Spark!” dÔng già ctóc bạc enghe đối 3phương đề 7cập đến 7chuyện này 6sắc mặt alập tức 03tối đi brất nhiều, 6ẩn nhẫn 38nỗi tức 6giận muốn 1đánh gãy 2xương hắn. 8f © DiendanLeQuyDon.com“Không e7cần nói enữa, ông 8đừng nên d0vọng tưởng, fetôi tuyệt 0eđối sẽ 5không để 4Chân Chân aagả cho đứa 9con chơi 09bời lêu alổng, năm 0nay gần 5b40 tuổi, eđã 2 lần 0ly hôn kia 50của ông fđâu.”

“Lão 6Kiều, cái 7lão này! 7aDám… dám 50ghét bỏ 4con trai bảo d0bối của 0nhà tôi?” 9Thực khách 4giận dữ dtrợn to bhai mắt. d © DiendanLeQuyDon.com“Năm nay 440 tuổi b4thì làm 8sao? Đàn c3ông lớn cmột chút c9chẳng phải 6cmới biết 8yêu thương 1vợ? Từng 1kết hôn 9b2 lần thì 8làm sao, 4có gì không 8tốt? Từng bcó kinh nghiệm 4thất bại 67mới có fthể từ 2thất bại 4frút ra bài 2học kinh anghiệm, 3không để fmình thêm 63lần nữa 0gục ngã? aHơn nữa, 9tôi còn 5không chê d1Chân Chân 37nhà ông 0là đứa adtrẻ mồ acôi không arõ lai lịch, cađồng ý ccho nàng 7vào cửa 1nhà tôi, 14ông dựa 8vào cái 87gì mà chê b7con trai bảo 60bối của 7btôi?”

“Chân efChân không 4phải là datrẻ mồ 1côi không 6rõ lai lịch! 23Ông tốt 84nhất nên c9cẩn thận 89câu chữ emột chút!” ceÔng lão etóc bạc c7biểu tình bnghiêm nghị, 99trừng mắt 8nhìn đối 01phương.

“Chẳng 9lẽ tôi 57nói sai sao? e1Lão Kiều, công dám 3nói nàng f5không phải 88do mười 5mấy năm 6trước ông 15nhặt trên 6đường 48về nhà? 4Ông thật d5là già cả efhồ đồ 3brồi, ông 80cho là ông enuôi nó fmười mấy 2năm thì 6nó liền 64thật sự 6trở thành bccháu gái 6của ông 9sao? Hàng 5xóm bên 1cạnh ai 0mà không aabiết nó 0dlà đứa 68mồ côi? acChỉ mỗi 02nó còn tưởng 5fông là ông 7anội nó 0dthôi! Có cdngười nguyện c7ý rước ađứa mồ f3côi như 9nó, ông 3nên mừng 7thầm thì ađúng hơn, 6còn bới a1móc cái 6gì?”

“Spark, 8ông rốt 3cuộc còn 7muốn tiếp 4tục ở bdchỗ này 9cùng tôi 8uống không?” dKhoé miệng 8lão già cđầu bạc a0đã tức 3giận đến bdđộ run bbrẩy, ánh 0dmắt thỉnh 6thoảng liếc 28về phía 3ebóng cô 31gái xa xa, be sợ cô 7blại nghe 0được cuộc 5nói chuyện 80giữa họ. 54 © DiendanLeQuyDon.com“Nếu ông fcòn muốn ecở lại 7chỗ này 18cùng tôi 4uống thì flập tức 2ngậm cái 69mồm oang cboang của 3ông lại 0cho tôi!”

“Được 7rồi, được 8rồi, tôi 50không nói 8là được, 7ông cũng 0không cần bfphải tức 00xịt khói 4như vậy, f2cùng lắm 46tôi cho ông csuy nghĩ 8thêm vài dbngày, một cbthời gian 08sau hỏi elại ông.” 5cSpark nâng 8achia bia hướng 44đúng miệng 2mình, ngẩng fcao đầu 4rót bia vào 7miệng, nửa achai bia bị fahắn uống dfsạch.

Nếu bdkhông phải f8vừa ý con 03bé Chân 65Chân còn 1nhỏ mà 1hiểu chuyện, 47đủ khả bnăng chịu 28khổ, chịu 5mệt nhọc, dhơn nữa 95con trai 2 9năm nay ngoài 0d2 người 0vợ đã bcly hôn ra, 3không có 3ai biết 4chuyện trước ađây còn 32nguyện ý 9gả về fnhà cho nó, e8hắn mới b8không dăm 00lần bảy f8lượt qua 0egạ hỏi b4lão Kiều 9đáng ghét 40này, để 69lão gả c7Chân Chân 9echo con trai 19bảo bối 0của hắn.

Một f3đứa mồ c9côi không 13rõ lai lịch, 89cũng chỉ 7có mỗi alão Kiều 9xem nó là 99bảo vật!

Mùa 6hè ăn lẩu 52thật sự fdlà chuyện 55tra tấn 2người nhất 89quả đất, a8hơn nữa 44lại là 4trong loại dthời tiết b0nóng nực 2và oi bức 7không chịu bnổi này, 8chưa động 68gì thì đã c2nóng đến fđộ toàn ethân mồ 17hôi ướt 7đẫm, đầu d3choáng mắt abhoa, huống 6chi còn phải 5đối mặt 6với một 08nồi lẩu 92sôi sùng 6sục bốc c1khói nghi 8ngút, đồng 6thời ăn 1đồ ăn dnóng đến 8rát lưỡi 5btrong nồi?

Khó 4tránh quán bgần đây 6abuôn bán d0không mấy 8tốt! Ngay 11cả lẩu 41cũng có 8mùa ế hàng, 3emùa đắt 47hàng rõ f1rệt, lại 10càng không 3cần nói e0tới mùa 6ehè ở Bagdad 40đặc biệt 5dài, từ 7tháng 5 đến 0tháng 10 b8hàng năm eđều sẽ 0là những 0ngày hè f6nắng chói fchang.

f4Bagdad loạn eblạc này 7muốn kinh edoanh quán 2lẩu thật 6sự vất b9vả, kiếm 0thêm vài 8ađồng cũng f4khó khăn!

Lão e0Kiều không cphải là cchưa từng 1nghĩ muốn 53đổi qua 5kinh doanh 3cái khác, 8song mọi 85việc không 77chỉ có fmỗi tu sửa elại mặt 7tiền của 06quán, còn 1phải thuê 1đầu bếp 1enày nọ, 5ahọ quả e4không dư 98tiền để 46trả; quán a3này vốn 3là cha mẹ elão Kiều 49muốn làm 50ăn lớn 1ở nước bngoài nên 97di dân qua aBagdad, phấn 95đấu mấy echục năm 1cmới để elại cho a0lão phần c0tài sản e2duy nhất, 83tiếp tục cakinh doanh 46nó với 3lão cũng elà một 05thứ hoài 5niệm với 1acha mẹ, 6cũng là 2nơi lão b0và Chân 6dChân hai 1angười kiếm ckế sinh 0nhai, nếu eđóng quán, 4lão cùng 0Chân Chân 92sẽ bị dcắt đứt 91tất cả 53nguồn kinh dtế, cho 5nên mặc 1akệ tiền 50kiếm được ccực kỳ 91khó khăn, 8họ cũng 6phải cố 3hết sức 70duy trì.

Không fbthể nghi 7ngờ Chân 96Chân là 7emột cô e0gái chịu 58khó, tuân 33thủ bổn 4cphận của 8người con agái, luôn 4akhông cho 5chính mình 69rảnh rỗi, 9cmột khi bcông việc ecàng bận 0rộn, cô fcàng trở 9fnên vui vẻ, 20điều đó 7achứng minh 5việc buôn 19bán của 6cô cùng 8ông nội 2xem như tốt, 61được mọi f2người ưu 1fái; ngược 63lại thì 2tâm tình cdcô sẽ vô 74cùng giảm dsút, điều b5đó đại 28biểu cho fesinh hoạt 55phí tháng 27này của 8ccô cùng eông nội 8ít đến 17không nỡ 6dnhìn.

Một ebàn thực 1bkhách tính fbtiền xong 63rời đi alại có 49một bàn 3khác vào equán, khuôn bmặt cô bvui vẻ tươi 2cười đưa 2tiễn khách 5ra về, một 4mặt lại 3bquay sang 6chào đón ekhách đến e3quán.

Đây 86là cuộc 2sống đã 8thành hình 76không thể c4đổi của dcô mấy 03năm qua, 8fdốc hết 3sức khiến emỗi vị 65khách đến 0quán mình a2hài lòng 36trả tiền 44mà ra về, ctrước sau efđều hết 1lòng phục avụ.

Thực 2khách mới 9tới là b9một đôi evợ chồng 9trung niên, 8gọi 1 phần 0lẩu cay bvừa, 2 đĩa 3cừu sừng 16xoắn ốc, 21 đĩa thịt 86bò Ngũ Hoa 95cùng với e7rau tươi; 24đang lúc 6đem lẩu 4dbê ra bàn dcthì ngoài 8ecửa thuỷ 6tinh của caquán đột ccnhiên xuất 8hiện 7, 218 người 0đàn ông 6mặc áo 9dđen, quần fđen, bộ 53dạng vênh 7fváo, lên 5mặt nạt 68người.


Đã sửa bởi quyan_187 lúc 24.03.2013, 11:07.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 25.03.2013, 19:35
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 06.03.2013, 12:08
Bài viết: 137
Được thanks: 308 lần
Điểm: 9.84
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh (H) - Điểm: 11
Chương 381.2


Chân 99Chân lập etức dùng a4thái độ 06ân cần 99đi ra phía f0trước tiếp e6đón những 9vị khách bcnày: “Xin 9cchào, các 3ngài có 93mấy người? 0Quán chúng 9tôi hơi 3nhỏ, không ecó chỗ 07ngồi riêng, 9các ngài fgồi cùng 4hòng ăn 2fới các aehực khách fdhác có được fhông ạ?”

Một 0gười đàn bfông trong 6đám người 5cọ cực 4kỳ xấc cxược đem 2dChân Chân 5đứng trước 7mặt đẩy fdsang một 5bên.

Chân 10Chân không 41nghĩ người d5đó lại 7thô bạo 41như vậy, 04vừa vào f8quán một 78lời cũng ffchưa nói e2đã đánh amột cô 08gái yếu a2đuối, cô 3không chuẩn 2bị tâm 71lý thiếu 0chút nữa c3bị đẩy 3ngã; cũng 96may chỉ 5“thiếu 2achút nữa” 3cthôi, cô 94quơ quàng fchân tay 43cuối cùng 5vẫn gắng 18gượng làm bgót giày 2mình đứng 42vững được.

Ngã 0fthì không 16ngã, song 09tâm Chân 6eChân vẫn dakhông khỏi 4nặng nề a7chìm xuống.

Ánh f8mắt của 59đám người cđó như echim ưng 6equét một 2vòng bốn dphía quán 7băn, thoáng 1chốc chú 5ý tới người bngồi ở 1dbên góc esáng sủa 83đang dùng 7chiếc đũa 6gắp miếng 4thịt dê, d8tao nhã đưa f8lên miệng, 9chậm rãi aenhai kỹ, 09nhấm nháp 25hương vị 7fthịt thơm 8fngon.

Người efnày ánh 18mắt ngay ecả nâng 0cũng chưa 49nâng, trên 8trán cũng 0giống các dbthực khách ckhác chảy cmột lớp 0mồ hôi 54mỏng đầm eđìa, nhưng 9cmỗi động 2tác lau mồ fhôi đều 49toả ra khí cchất phóng 3khoáng, tự 7anhiên, chẳng f1qua là trong flúc đang 11nhấm nháp afmón thịt 81dê ấy, ađáy lòng a9anh vẫn 6nhịn không e3được mắng: 05“Thật 09là xui xẻo! 00Ăn một bbữa cơm 37cũng không 6axong, lại 47bị bọn b3ruồi bọ 9đuổi theo 8btới đây…”

Đám fruồi bọ 9nhìn người ađàn ông 7ngồi ở agóc đấy, aphản ứng eađầu tiên 9chính là ehưng phấn, cngay sau đó f1giống như 1fđã sớm 8hội ý tốt 0từ trước, 7cùng lúc 9cđưa tay avào túi 8quần mình, 41thứ từ bdtrong túi 56họ xuất 3chiện dĩ 3nhiên là 98khẩu súng 6riêng của 65mỗi người.

Súng a5vừa rút ara, thực 6khách trong aquán liên 99tục phát 8ra tiếng 7dthét chói b7tai.

Những cengười đàn a6ông mặc 4đồ đen 64đó hoàn b6toàn chẳng fchút bận 58tâm tới 9fhành vi của amình, cũng 3dchẳng lo c5mình có 0clàm bị d0thương người 74vô tội e4hay không, 1đạn càng 8dlúc càng eatheo họng 9súng bốc 1khói mà fbắn ra.

Nghe 7thấy tiếng 3súng, các 3thực khách acloạn thành 65một đoàn, 8có người 8dgào thét frú rít, bdcó người bdxông qua 24cửa chạy 21thoát, hoặc 31có người 3hoảng loạn 0trốn ở 2dmột chỗ bftương đối f9an toàn trong f3quán; Chân 8fChân cũng 85hoảng hốt cabắt chước f8theo hành 57động mọi 2người, 3côm lấy 86đầu, bịt f9lấy tai, cđáy lòng 5frun lẩy 7bẩy chui f7xuống dưới aemột cái 0dbàn ăn.

Sau 42một tràng 01súng nổ, bcthân hình 21lão Kiều 22ngã rạp cfxuống đất, 7màu chảy 1đầm đìa, 24tuổi lão 75dù sao cũng 8đã lớn, c5sức khoẻ dekhông thể 3abằng người aetuổi trẻ bnhanh nhẹn, 05muốn tránh 3acũng không 6đủ sức dmà tránh, alực bất 6tòng tâm; 41một viên a8đạn vô 9tình găm 7trúng ngực clão, máu 7tươi nháy 0mắt nhuốm a9đỏ ngực a6áo.

“Ông 5fnội!” 13Chân Chân 41trốn dưới a2bàn ăn thấy eông nội 8mình ngã 3khuỵu, kêu ato một tiếng blập tức 75vội vã 4muốn tiến 7clên kiểm ctra thương 2athế của 44ông mình.

Bỗng f1một bàn 0tay khác eagiữ chặt 4cổ tay mảnh 3khảnh của 4cô, ngăn bcản ý muốn fmuốn bước 2chân ra khỏi 3chỗ trốn; 51cô quay đầu 65lại kéo bacổ tay mình 8về, không 7thể ngờ 2lại là cngười đàn 4bông có cùng f0gương mặt 32với vị 4hoàng tử 0trên TV kia.

“Cô amuốn chết 98sao?” Người 2đàn ông 0kéo nàng dlui lại 8bvề gầm 1fbàn. “Không 4cmuốn lên b6trời gặp 53Thượng 34Đế sớm 6thì ở chỗ 40này đợi 7cho tôi, 7đừng có 6lộn xộn.”

Lời 65người đàn feông vừa 1dứt, anh 10đã nhún fngười phi 00đến bên ecchỗ đám 47ruồi bọ f6kia, động 2tác cực d4kỳ mau lẹ 9bđoạt một ckhẩu súng btrong tay 8dmột tên 82ruồi bọ, fsau đó hướng 4tất cả bnhững tên 0fruồi bọ dcòn lại cbnổ một 6phát súng fvào cổ dtay phải, 9kĩ thuật ebắn cực 4chuẩn, không cphát nào 44trượt.

Trong 7alúc đám 9eruồi bọ 5eđang khóc 3ethét, súng 9enơi tay phải dfbuông lỏng, c2tất cả ađều rớt 7hết xuống eđất, chỉ 4còn một bctên không 29cam tâm bèn 7cố chịu 67cổ tay đau 4nhức, ý 7định toan bdùng tay 5trái nhặt 12súng lên 7thay cho tay 6bị thương, 6nhắm bắn fanh; khoé d7mắt anh 4khẽ động 1thì đồng dthời một 3phát súng 0etrên tay 4cũng chính fxác xuyên 6bqua cổ tay btrái còn 8blại của 3người nọ.

“Không dcmuốn chết cthì mau cút 7hết cho 43tao!”

Đám 7ruồi bọ eđương nhiên 01qua cuộc bbđọ sức 98ngắn vừa 3crồi đã 14biết rõ 6cmình tuyệt 0đối không 2phải đối 2thủ của engười đàn fông này, 29nếu không d7chạy thì 1chỉ còn 61nước chết bathôi; vả 76lại nhìn fcmột cái bcliền biết 7anh là thiện 31xạ, bách 0bphát bách e4trúng, muốn dlấy mạng dnhỏ của 7họ quả 7thực dễ 14như trở 6bàn tay! aaCùng anh 48so chiêu, ehọ chẳng 0cnhững không acó lấy ednửa phần fthắng, trái 62lại thua cthì không 3thể nghi 7ngờ…  Hai 0mặt nhìn enhau hồi c1lâu, họ 6thông minh c3lựa chọn 6chạy trối d8chết.

Chân 59Chân ôm e9lấy lão fbKiều ngã adưới đất dđã không 53còn dậy bnổi, đôi 3tay dùng 5bsức bịt 8lấy miệng 96vết thương fechảy máu 5của lão, cmong rằng 0dcó thể 7edùng phương ethức này ftrì hoãn 8atốc độ a9mất máu; 3lão Kiều 96cả người 0dĩ nhiên 2toàn máu alà máu, 3gương mặt 0vốn già 23nua yếu e2đuối nay 7lại càng 0không còn 6fchút huyết f0sắc.

Spark 1dôm đầu engồi xổm bdưới gầm 7bàn ăn, 3nhìn lão 7hàng xóm 5già trong 3nháy mắt 7ctoàn thân emáu me bê 3bết ngã 6xuống trước 39mặt hấp 8dhối, tính a5mạng ngàn e0cân treo bsợi tóc, edù nguy hiểm 7đã qua, 0hai chân 5hắn vẫn 4như cũ nhịn 2không được 9run cầm 6cập, nỗi 3khiếp sợ 7khó nén 87và không c5thể kiềm dchế.

“Ông 5nội, ông 8gắng lên, 0cháu lập 56tức đưa 5ông đi bệnh d6viện!” 2Nước mắt 1Chân Chân 7tựa như echuỗi ngọc 4trai đứt 6dây không 4bthể vãn 27hồi, từng dagiọt, từng 94giọt lũ flượt tràn 9mi.

“Chân 3Chân, ông 30nội… ông anội chỉ 2sợ không 4được, 5không thể 3tiếp tục 41sống cùng 33cháu rồi, 4dvề sau không 8ecó ông ở 3bên, cháu 51phải biết 82tự chăm fsóc… tự 8dchăm sóc 1chính mình, fkhông được… ekhông được… 6để người 10khác ức ehiếp…”

“Ông 8nội, ông f8không có 0việc gì! c0Chúng ta 3lập tức 6eđi bệnh c8viện!” 3eChân Chân 36nghẹn ngào f4không thôi, bnước mắt c8giàn giụa f9khóc rống. c6 © DiendanLeQuyDon.com“Ông tuyệt a4đối sẽ 7không rời 09bỏ Chân 5Chân, tuyệt 4đối không!”

“Chân aeChân, cháu 9ahãy nghe bbông nói… 3Cháu đã 79lớn rồi, 65đã là người 2lớn, nên… 72không có 5ông ở bên, 8cháu cũng… eacũng… có cthể sống b7được… 97sống… 4etốt…”

“Không 62tốt, không 8tốt! Không 2có ông nội, acChân Chân cftuyệt đối 8sẽ không e8sống nổi! 41Ông không 77nhớ sao? aChúng ta 46vẫn luôn e8sống nương 9ftựa vào 8nhau mà, 3ông không 0thể không 66có Chân 5Chân, Chân cChân cũng fbkhông thể 1fkhông có 1ông!”

“Đứa anhỏ ngốc, 7công nội 8sớm muộn 8gì cũng 13đều phải 2ađi, hơn 77nữa… nhất 5định sẽ 97đi trước 1cháu, cháu 2nói vậy… a6làm sao khiến 6công yên bblòng nhắm bmắt được?”

“Chân eChân chính eblà không 2muốn ông bfyên lòng, 54không cho 7ông rời 1Chân Chân bfđi!”

Wagner a2đi đến b3trước mặt 54lão Kiều, 00ngồi xuống, aaim lặng 3xem xét thương 1thế của edlão.

Chân 6bChân tức athì túm atay anh: “Anh 91kêu giúp c7tôi xe cấp c3cứu được 1không? Van dxin anh…”

Wagner 4nhìn khuôn cfmặt nhỏ 4nhắn đã 3tràn đầy 27nước mắt a4của cô, 8vô tình 01và tàn nhẫn fcđáp: “Chỉ e0sợ đã e6không còn 4ckịp, ông 99ấy mất 9nhiều máu, 1ctuổi đã 47lớn vậy, 78cho dù xe aacấp cứu 01tới thì 83cũng là 5elành ít 01dữ nhiều.”

Chân 94Chân nghe 2những lời anày liền 15khóc không dthành tiếng.

Lão eKiều hấp 97hối hướng 9về phía dangười đàn 5ông mới 03tới, dùng 2sức lực 7lớn nhất 0từ trước 4đến nay adcủa mình 4mở to mắt a4nhìn Chân 3bChân rồi anhìn đến 9Wagner ở c8bên cạnh d7Chân Chân: d“Này… 89mấy người 4đó có phải 77tới đây fđể giết dbcậu đúng 9dkhông?”

Wagner 21không tài cfnào nói 84dối với dmột lào 1già sắp 03chết: “Phải.”

Lão 9Kiều bỗng 8nhiên đưa 7ánh mắt ealại về 1phía Chân 8Chân, ánh 08mắt mờ dmịt trong d6một thoáng 92bỗng hiện e3lên tia sáng 2kỳ dị.

“Chân 40Chân, sau 83này cháu 4phải cùng… 6fphải đi 93theo người 8cnày! Vô fluận cậu 1ta đi đến bđâu… cháu… 1cháu đều 7phải theo… 5đây là 7yêu cầu dduy nhất detrước khi 9lâm chung 47ta nói với b0cháu… cháu… 7cháu làm 7eđược không?”

“Cái 1gì?” Đi 0theo người 41đàn ông 91này? Chân c1Chân gần 8như choáng 18váng, ông dnội tại 7sao lại…

Lão 5Kiều nhìn c1về phía 6bWagner: “Cậu atrai trẻ, 2acậu có 7bthể đáp 47ứng tôi… 2thay… thay dtôi chăm 2sóc cho cháu a5gái của e3tôi? Mặc 43kệ sau này 89cậu có e0dự định 2fgì đều 4fphải trước… 38trước… dtrước hết 2vì nó mà fsuy nghĩ acho tốt… 4Tương lai 52của nó d6đời này echính là agánh nặng 8của cậu, 9trách nhiệm 8ecủa cậu, b3dù cho về b9sau cậu 5có nghèo 5rớt mùng 8ctơi đến 4nỗi chỉ e7có một cchén cháo 9để no bụng… 9cũng… cũng… 5không thể… fquên… quên… bquên… chia 2cho… cho 9nó… một 91nửa.”

“Dựa 0vào cái bgì mà tôi 8bphải đáp 3ứng yêu 0cầu của 3ông?” Thật dbuồn cười, 6đây rõ 6ràng là 0một hiệp 4ước không 15bình đẳng! eAnh đang dêm đẹp 1bthì vì sao 1lại phải 0dđáp ứng 0khiến mình b3bị rước 8thêm phiền 9toái không 8cần thiết?

“Bởi 0vì tôi… e5sắp… sắp… 9chết… cfcái mạng 2của tôi dkhông phải 4bị cậu 7bhại sao? bNếu không 71có cậu, eđám người 7kia làm sao 3phải chạy bfđến quán 3ftôi nổ csúng? Tôi… 8tôi sao có 6thể bị 4trúng đạn? bdLàm sao lại 9ephải chết? b4Làm sao lại 9cùng cháu 02gái tôi 79chia tay, b0để nó elại một c3mình, đơn eđộc sống fftrên đời fnày? Cậu 99nói… nói… 8nói xem sao f6lại không bcthể bồi 0thường bcho tôi?”

Lông bmày Wagner 6gắt gao 01nhíu lại 7thành một 15đường.

Lão 0Kiều sử 7dụng hết aatất cả 6khí lực 4còn sót, fgiữ chặt 2ftay phải b2anh: “Đáp 3ứng tôi! 17Cho dù tội e7nghiệp… 9tội nghiệp 96cho lão già dsắp… sắp bchết này… ethoả mãn 9tâm nguyện 6cuối cùng 5fcủa tôi… ađể tôi ethanh thản… 8ra đi an dlòng một 8chút… cậu… 7cậu coi e3như là… 28là lòng bnhân từ, 24làm việc f3thiện đi, 23thu nhận 6đứa cháu 96gái số 2khổ của 4ctôi đi!”

Thoáng 8thở hổn 1hển một catrận, lão 5acuối cùng acũng phải 6khốn khổ 8thỉnh cầu: e6“Đáp ứng 4tôi! Tôi b4xin cậu, dtôi… tôi bbxin cậu!”

Wagner 47còn đang 7do dự.

“Ông 1bnội!” fChân Chân 59lệ đã 9tuôn như dcsuối, cô 7ôm chặt 98lão Kiều, 9giọng nói 84cũng khản 78đặc.

Lúc 9này lão eKiều không 38ngờ lại 9xuất hiện e7tình trạng 5suy kiệt bfhô hấp 0enghiêm trọng, 7lão há mồm, 6dliên tiếp c3há mồm 7bthở dốc, 7song vẫn 8thống khổ 7vạn phần, 62hít thở f3không thông, 2dsắc mặt cdtrắng bệch 84dần dần 39chuyển sang 2thâm đen.

Tuy 9nhiên ánh 2emắt lão 53vẫn liều d1mình mở 0eto, chăm 6chú nhìn 7không chuyển devào Wagner, a1lộ ra vẻ 8cầu xin 3vội vã, bdường như 56không thấy 4được anh 6gật đầu 58thì vô luận 0là thống 6akhổ thêm 7bao nhiêu 5nữa lão 4avẫn cương aquyết không cnhắm mắt, etrút hơi f4thở cuối 7cùng.

“Được… 0tôi… đáp 0ứng ông.” 5Ngay cả 48người có 7trái tim 6sắt đá dbcỡ nào, cfgặp phải 3tình huống 9này, chỉ d2sợ cũng 90khó cự ftuyệt một elão già c4sắp chết 8đáng thương 00lẫn ánh amắt cầu 6exin thống 5cthiết như 16vậy.

“Cảm a2ơn… Cảm dơn cậu…” 0Lão Kiều 5nghe xong 98liền cười 2thoả mãn, 8clập tức 8không còn 8vướng bận 82gì nữa a8bèn đình 26chỉ hô 8ahấp, gục fđầu, vĩnh 0viễn nhắm eachặt hai 1amắt.

Lão f8cảm thấy 1chính mình cckhông hề eachết vô 5eích, sống 16hơn 70 năm, b1gặp qua 1vô số loại 2người, 0achỉ cần e9liếc mắt 3một cái elà cũng 63đủ để f0lão có thể 2kết luận d4rằng người 8eđàn ông 5cnày có lai 9alịch rất 4lớn, thuộc d8giống long c0phượng 11tôn quý; 6lão đã bsống 70 5năm, chết 7cũng không e8oan uổng, 0ađiều duy 20nhất không 2yên lòng fcũng chỉ 3dcó Chân 1Chân, đứa 7nhỏ này brất đơn fthuần, rất cthiện lương, 2trước nay 6không hề cbiết tới 9lòng người 15nham hiểm, 7thế gian ehung ác.

Nếu akhông có alão, lão 3hoàn toàn 5không dám bftưởng tượng, 9một mình 8nó sẽ sống fthế nào? 80Bị ức bhiếp, bị 5lừa gạt a0đều có 9khả năng, 02nếu có 2thể đi 0theo người f4con trai này, 0được cậu 5ta che chở, 48nó tuyệt 0fđối sẽ 16không phải 5bchịu khổ, 2fchịu tội, dchịu bị flừa gạt, c6chịu bị 53ức hiếp.

Lão cnhìn ra được, 9angười này 9bchẳng những 75bối cảnh dbrất cao, 40hơn nữa 47còn thuộc 9loại nói f7là làm, cdđã hứa 2sẽ không 5nuốt lời, dđáp ứng bchuyện gì 45thì nhất 8định sẽ 0làm được, 7người như 6thế trên 76đời này cdù không acòn nhiều d5lắm, nhưng dmay thay cậu fata lại chính 0là một 08trong số 56ít ỏi còn 2lại đó.

Dùng 61một mạng ađổi lấy 3một mạng, 14đảm bảo 8ehạnh phúc 1cả đời 30sau này của aChân Chân, 01loại chết bkiểu này d9cũng xem d7như vô cùng fđáng giá.


~~~ eHết chương 31 ~~~


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.04.2013, 09:47
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 06.03.2013, 12:08
Bài viết: 137
Được thanks: 308 lần
Điểm: 9.84
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh (H) - Điểm: 12
Chương e2.1


Chân c3Chân ôm 4thi thể 54của lão a3Kiều, hồi 0lâu cũng 77không động ađậy chút 1nào.

“Ông 52ta đã chết, dacô còn muốn fôm tới 83bao giờ?” dWagner sớm 7đã không a0còn kiên 3nhẫn, đưa f9tay toan tách fcô cùng 4ão Kiều ba.

“Không 21ần! Không 5eần tách b1ôi khỏi bông nội…” 0bhân Chân 0eước mắt eiọt này cfối tiếp 7giọt kia, 7chảy mãi 4không ngừng. 47 © DiendanLeQuyDon.com“Chân Chân 8fkhông thể dkhông có 9ông nội… dÔng nội, 39vì sao ông e2nội nhẫn dtâm như 4vậy, bỏ 1drơi một 7mình Chân 96Chân?” 8Cô gắt 8dgao ôm lấy f3thi thể 73lão Kiều 2vào lòng, 46những câu 3oán thán 7ađau lòng 8một lần 2lại một 86lần vang a1lên.

“Tôi 4xin cô đó, 68không cần 5khóc nữa 1được không? 2aCho dù cô 95đem mắt 1ekhóc thành emù, ông 3ccô cũng fbkhông sống 7lại được, 79cô rốt 5cuộc có 16muốn để 45cho ông ra 5đi không 60vậy?” 6Wagner không 6phải là a2người dễ 0dàng mềm 6yếu, tim 0anh đã sớm etàn nhẫn 2cứng rắn ađến một 8mức độ b7cao, sẽ 3không bao 7bgiờ đau 2lòng, chỉ c1biết tiếp 26tục bình 4btĩnh.

“Ông 4nội là ffngười thân 6duy nhất 94trên đời 9của tôi, 2ông chết 8drồi, tôi anên làm 1agì đây? caÔng nội, 1bông bảo 4Chân Chân c9về sau phải clàm sao bây egiờ? Hu chu hu…” dLại là 2một chuỗi f9nước mắt bcuồn cuộn 49dài vô cùng 9ftận.

Wagner 3bchưa từng egặp qua bcô gái nào c5khóc dữ 14dội hơn c6Chân Chân, amắt giống d1như là hai ccái vòi anước hư 7muốn khoá ecũng không ctài nào 75khoá được.

“Ông bcô không ephải kêu c3cô đem giao 4cho tôi sao? 7Từ nay về 7sau cô đi fbtheo tôi, c4tôi sẽ 84cho cô miếng b1cơm ăn.” 60Chỉ tiếc, 98người thân 9mà cô tự e8cho là duy 5nhất này 2ftrên thực 8btế hoàn 3toàn chẳng 7có quan hệ 3huyết thống, 83không phải flà máu mủ deruột già ccủa cô.

“Tôi f6không đi 5cùng ai hết, 3tôi sẽ 98cùng ông 49nội ở 72một chỗ!” 2Cô dùng 7bsức ôm eethi thể 07lão Kiều, bgiọng điệu 87kiên định d5hiếm có.

Lúc 55này, Wagner cbthật sự fdkhông thể 6fnhịn được d0nữa, anh a0dùng sức 6tách cô 9ra khỏi 2thi thể 7flão Kiều, 4cứng rắn ekéo nàng 71ra khỏi 1cửa quán 1lẩu.

“Anh 6muốn đưa 1tôi đi đâu? fTôi không 8ccần! Anh 27buông, tôi b2sẽ không 2đi, tôi f9muốn ở f5một chỗ afvới ông 9nội!”

“Nơi bnày không 7còn an toàn 6nữa, những 7người đó 1fbất cứ 8alúc nào acũng có bthể phái a7thêm nhiều 3người đến, etôi không e2muốn suốt engày đều eephải tốn 8công đối 72phó với 8đám chúng cnó.” Cho dnên anh phải 4mau chóng 5rời khỏi 3đây mới dbđược.

“Bọn 38họ muốn 3fgiết anh f2mà, vì sao etôi phải 0đi cùng 46anh? Tôi 0không cần a4đi theo anh, 9bọn họ 9bđến thì 45cứ đến, b8dù sao tôi 4với bọn 0bhọ cũng fchẳng có fequan hệ 7gì!”

“Cô 0equên ông 3anội cô 2bvừa mới 9btrăng trối 3gì ư? Ông ccta kêu cô 17đi theo tôi, 0bất luận 28tôi đi đâu, aecô đều 97phải đi b6đến đó, 1nếu tôi abbị đám 4người kia 8giết chết, 2không phải 4fcô cũng 7bắt buộc 7cùng tôi 2xuống âm aphủ à? aGiờ cô 8nói đi, d0điều đó 8cvà cô không 51có quan hệ 2gì sao?”

“Tôi… 5tôi không 2biết… 2dtôi không 2biết gì 6cả… không abiết…” 6Cô lắc 44đầu khóc, 3bàng hoàng 5bất lực 23kêu lên: 6“Ông nội, eông nói 50cho cháu fabiết đi, fcháu nên blàm gì bây 6giờ? Cháu 0phải đi dcùng người fnày thật 89ư? Nhưng 26vì sao ông 1bnội lại c5muốn cháu bđi cùng 62anh ta chứ?”

Wagner chết sức ftỏ ra nhẫn fcnại, cho 6rằng là 8mình đã 5cđặc biệt 3dịu dàng 4nói: “Đây 8là yêu cầu cfcuối cùng 5của ông 05nội cô 9trước khi 07lâm chung, 2cô muốn 7blàm trái e1nó hay là 6tôn trọng 14làm theo anó đây?” 14Nếu cô 9chọn làm etrái, anh 7thật đúng alà cầu 0còn không 6được!

“Anh cnày… anh… 4anh thật 4esự bằng felòng thu 6anhận tôi, 8để cho ctôi đi theo 0anh á?” 7bVành mắt bcô hồng 15hồng quan 0sát anh, 99hai mắt dđẫm lệ 6dngóng nhìn 89anh.

“Tôi fđã đáp b1ứng ông e7nội cô, 9fkhông thu 1bnhận cô, 8tôi còn 38có thể fethế nào f1nữa?” 9Anh cũng 0chẳng muốn b9đeo cô gái 96nhỏ này 5bên người 4fđâu, thật cphiền toái! 05Vốn anh c3là một 1người rất 5etốt, tuy ecnhiên đang cgiữa lúc e7chạy trốn 9khốn khổ, 2cai muốn a3tự nhiên d7mọc thêm 2một cái a1gánh nặng? 0Bao ăn bao buống không 41nói, còn 42phải chịu b2trách nhiệm 48tương lai… c3Nhưng là 4ai đã đáp 87ứng khẩn 3cầu của f8ông nội a3người ta fetrước khi 91chết? Bản 19thân anh 2không thể f5làm loại 4chuyện thất 21tín với 4người đã 2ekhuất được, acũng chẳng ecòn biện 1pháp nào akhác.

“Nhưng cmà… muốn etôi đi theo eaanh, vậy eông nội atôi phải 5làm thế cdnào bây egiờ? Chẳng c2lẽ cứ bmặc kệ 5ông nằm 9đây ư?” 8Cứ để 4ông nằm bbrữa ở 1đây, ngay d1cả chỗ byên nghỉ a5ngàn thu 6cũng không 13có?

Wagner 38quét mắt e9bốn phía 61quán lẩu, ecác thực b8khách ngay 8atừ lúc aclão Kiều 3tắt thở 2dđã lập 0tức giải 8tán, cả 2đám người 3fđều chạy 68không còn 2abóng dáng.

Anh e0suy tư hồi 2lâu, rồi 3elại thong 3thả đi 63về phía 06thi thể ddcủa lão 1Kiều, lấy 7bóp da lần flượt rút 8ra thật 71nhiều, thật 6nhiều tiền 33mặt, ném 8cho pho tượng 90thạch cao 3Spark dưới c7gầm bàn. c0 © DiendanLeQuyDon.com“Giúp chúng 37tôi xử bclý hậu 23sự cho ông 91ấy, nghĩa 50địa chọn bchỗ tốt 21nhất, quý anhất, hôm 4nay tôi mang 7cô bé này fbrời đi, a7nhưng một c4thời gian 0dngắn nữa 8sẽ trở 38về, nếu 5bông không 0alàm theo b2y lời tôi 4nói, ông 1hẳn là 45biết mình asẽ có kết bcục gì.” 6Trong quán, 96ngoài anh 0dcùng Chân 6Chân còn 74sống ra, 7chỉ còn dmỗi “bức 0tượng thạch aacao” này a5thôi.

Spark 8không phải 3là không 2muốn chạy, 7khổ nỗi cchân đông 1cứng không b5đi nổi, dmềm nhũn fbất động 9tại chỗ.

Hoảng ebsợ cuống aquít nhặt 96chỗ tiền aWagner vung, 96Spark run d3rẩy kính 9sợ tuân alệnh: “Dạ.”

Wagner 05nhìn Spark c9cầm tiền f3trong tay 5mà vẫn 11chưa trút cbbỏ được cvẻ mặt 0fsợ hãi, adbỗng nhiên 5fquay ngoắt f180 độ, danh giống 3như một 8người bạn bbhoà ái, 88thực thân 15thiết vỗ 8vỗ cái cđùi cứng eeđơ của dSpark. “Tiền 2còn thừa, 5ông anh cứ 22giữ lấy 15mà dùng, adnghe rõ chưa? 1Toàn bộ 82nhờ ông 1anh đấy.” aAnh cười 1nhạt. “Tôi bcảm thấy 1fđứa con 62trai của bông anh vẫn 8nên tiếp d2tục độc 0bthân thì dhơn.” Nụ 74cười nhẹ ebiến thành 67nụ cười echế nhạo. a4 © DiendanLeQuyDon.com“Nếu không, aanh ta cũng 9sẽ tiếp 2etục ly hôn c2thôi.”

“Tôi fkhông thể 58ở lại 29tự mình 83lo hậu sự 9cho ông nội esao?” Chân 9Chân dụi 8dụi mắt, cchấp hấp f5cánh mũi 8hồng hồng.

“Không 8thể.”

“Vì 9sao?”

“Tôi 65không có anhiều thời 4gian ở đây.” 6Ra khỏi cquán lẩu, bWagner kéo eChân Chân, 2sải bước fđi trước. 8c © DiendanLeQuyDon.com“Nhưng 83cô cũng e1có thể 8yên tâm, bbác Spark 7kia của abcô nhất eđịnh sẽ 90lo hậu sự 6cho ông nội 8cô ổn thoả.”

“Anh 8nghĩ bác b0Spark sẽ 2thật sự 7bhết lòng elo hậu sự 02cho ông nội 6tôi?” Cũng 58chẳng phải 16người thân, 4bạn thân, 98chỉ là 1một thực 0khách thường 2xuyên đến 16quán nhà e8cô ăn lẩu, 2tám chuyện alàng xóm, ecô không dthể không 92nghi ngờ, ceanh chỉ cmới thấy dmặt đối 96phương lần 1dđầu, sao cdám khẳng 5định chắc d1nịch như dvậy?

“Đương b4nhiên, nhìn femặt ông dta thì biết, cloại người 6này tuyệt 2đối sẽ 9không dám 0ekhông nghe 2theo lời 7tôi.”

Câu 4btrả lời d0của Wagner bflàm Chân 1dChân cảm 7thấy khó 67có thể 1tưởng tượng, 26song cô cũng bchẳng còn 0btâm tư truy 1đến cùng, bmím môi, f4cô lại 1hỏi han 1vấn đề 20khác: “Anh 56muốn dẫn 97tôi đi khỏi 4đây có 7bphải nên 80để tôi 60về nhà cthu thập 5hành lí 52một chút, 2như quần eáo chẳng c4hạn, rồi 7lại đi cvới anh?” c2Bằng không bhai bàn tay etrắng, về 3sau cô sẽ e1mặc cái agì, dùng ddcái gì?

“Không bcần, quần 6áo của 2dcô sau này etôi sẽ 8emua lại 9echo.”

“Anh 0này, anh 41cũng không 0thể nói dcho tôi biết aenhững người eđó vì sao 8muốn đuổi fbgiết anh dư?” Hai bdngười đang d3chìm trong 2im lặng, 5Chân Chân fvẫn nhịn 8không được 1bmà tò mò, d7đem thắc emắc mình amuốn hỏi 4nhất xuất 7ra miệng.

“Không fthể.”

“Vì acsao không bcthể?” 17Sao lại 06vẫn là 7những lời 1này? Tiết alộ nguyên 8nhân một 9chút cũng 68không được 35à?

“Biết a5nguyên nhân cđối với 64cô chẳng 1chỗ nào 9ecó lợi 22cả.” Chẳng b7thà cái 1gì cũng c0đừng biết.

“Không alẽ anh trộm 7tiền của 7bọn họ, 6đốt nhà acủa bọn 9họ, cướp 06vợ của 53bọn họ, abắt cóc 1con của 9ebọn họ, eabọn họ cmới không 0ethể không 3giết anh?”

“Cô 43nhóc kia, esức tưởng 8tượng của acô cũng 6quá phong dphú đấy 14nhỉ?” 10Anh dừng febước, híp 4fmắt chăm 9chú nhìn f2cô.

Trộm 86tiền mấy 9atên đó, 5đốt nhà 6cmấy tên c4đó, cướp 4avợ mấy 2tên đó, bbắt con bmấy tên abđó? Anh 3là một 5ahoàng tử 2ftôn quý, 83đáng đi 09làm mấy 1chuyện này 5ư? Wagner afquả thực 3dở khóc 2dở cười.

“Anh akhông chịu e8nói cho tôi 06biết, tôi 2dĩ nhiên 0phải suy 3đoán linh 7tinh thôi!” 7Trên TV không 7phải đều 95vậy à? 49Thù sâu e3như biển, ckhông đội 95trời chung c6mới có e5thể không d8khoan không 9nhượng, 53thấy là ebphải giết!

“Biết 4những người 5đó muốn d3giết tôi b7rồi, cô cđi theo tôi 6có thấy 5fsợ hãi 9không?”

Nếu abởi cô bnhát gan, bdchủ động e3quyết định 60không cần 9ecùng nhân dvật nguy ehiểm như 7anh ở chung 8một chỗ, 4thế thì 0asẽ không 3tính là 4anh bội 57tín với alão Kiều fbchứ? Wagner 4mong số c8mình đỏ.

“Vậy 5anh sợ à?” 3Chân Chân d9hỏi ngược flại anh.

“Sợ?” 1Anh hừ lạnh 8một tiếng. d © DiendanLeQuyDon.com“Mấy tên f3đó còn ekhông xứng 3để tôi 8acho vào mắt.” f3Ngữ khí 21cuồng ngạo, a2biểu hiện 3hết mức 1blòng tự 4kiêu của 67anh.

Được exem là đối dthủ của eanh, đến 9nay quả 9avẫn chưa 6fsinh ra.

“Anh a1là đương fsự còn 3không sợ 41thì tôi 9đây sợ c5cái gì?” e0Chân Chân 83trước sau 13ngây thơ fđáp, làm acho Wagner 3không khỏi 80nghĩ đến 2câu châm cngôn “kẻ 86không biết 5bthì không 0sợ”.

Wagner 1bxác thực 71không sợ, e5anh sống 87gần 30 năm c9cũng không 1biết từ 4“sợ hãi” 56viết như dthế nào, 29vậy mà fđối mặt 8với “của 3nợ” vướng 7víu, lộn a2xộn, rắc 2rối này, 3anh lại 17rùng mình? eQuả nhiên 9vỏ quýt 6ddày có móng 6tay nhọn! e5Đáng ghét, bcđáng ghét, 5rốt cuộc 5vẫn phải 2bó tay chịu btrói!

“Cô 04gọi là 07Kiều Chân 6fChân, phải 7không?” eWagner thản 12nhiên lái 0dvấn đề 06sang hướng 40khác.

“Không 6phải, tên 3tôi là Kiều d0Chân, chỉ 3là mọi c4người đều ethích gọi 6etôi là Chân f8Chân thôi.” 1Gọi, gọi, 98khách đều 3có thói 1quen gọi 58cô như vậy, cbcũng không 9còn bao nhiêu 6người nhớ 9arõ tên thật 5của cô acnữa.

“Năm cnay cô 17, 5tôi không bnói sai chứ?” bĐúng là 00không gì a7sánh bằng 8dvới tuổi ftrẻ, quãng 3athời gian 5đẹp nhất 27đời người.

“Làm 6sao anh biết?” 5Chân Chân ethảng thốt dgiật mình, 2đôi mắt 54mở tròn ecực tròn, 7eđồng tử 2eđen láy, 31sáng ngời, balông mi cong eccong còn elơ thơ vương 9vài giọt 1nước mắt dvẫn chưa bkhô.

“Tôi 74nghe Spark ccùng ông 07nội cô 3nói chuyện.” 3Wagner lại 66sải bước, 7bước đi fbnhư bay, bhai bước c6thành một cfbước, Chân aChân phải bcố đi dài 0thêm bốn, 3năm bước 5nữa mới 9có thể 12bắt kịp 3dtốc độ eecủa anh.

“Cô 3có biết 04con trai của 9bSpark không?”

“Con dfbác Spark? fCó gặp dqua vài lần, dbcũng chẳng bcó ấn tượng 2gì lắm; 8tôi nghe ffhàng xóm f2nói, anh bta đã ly 5hôn 2 lần, eđều là advợ không 0chịu được 2anh ta bất 25tài vô năng, 21chơi bời 4lêu lổng, bcòn có chút 5khuynh hướng 2bbạo lực 1gia đình.”

“Bác 8Spark của 7cô muốn bông nội 0cô gả cô acho con trai 4cmình, trở c7thành con 74dâu thứ 0cba trong nhà 47ông ta.” 35Wagner quan 9esát vẻ 4mặt Kiều 9bChân trong 6egiây lát 30trở nên fcực kỳ abkhó tin, 1elại tiếp: 5d“Nhưng ddông nội a8cô không 76đồng ý f1lời gạ 37hỏi của 24Spark.” d0Thính giác 4fcủa anh etrước nay 7aluôn rất 7tốt, tuy 08có rất 85nhiều chuyện 34không nên 4anghe, nhưng c0bất đắc ddĩ anh vẫn elỡ nghe d6được; ekhả năng 9này cả 5banh và người enào đó 70đều đã 7có từ lúc 6mới chào 7đời.

Chân 6Chân cúi 0đầu, nước 91mắt liền 9blập tức f7chậm rãi cchảy ra.

“Sao e2cô khóc?” 2Đúng là dmột con 1equỷ khóc 07nhè! Nước 7mắt muốn b9chảy liền 8chảy, so 6với hệ 3thống cung 9cấp nước c3giá rẻ 1ecòn lẹ 1hơn.

“Tôi c9nhớ ông dnội tôi equá… Nếu 8ông đừng bchết thì ctốt quá frồi…”

“Chết 0là chết, 11làm sao có 8dcái gì gọi flà ‘nếu’?” 58Trẻ con 8quả nhiên b1là trẻ 7con, suy nghĩ 41cũng ngây 49thơ như dcvậy.

“Anh bơi, anh là 0người tốt 9hay người cfxấu thế?” 0Nếu nói 7anh là người 5atốt, mấy e4người kia dsao còn đuổi b0giết anh? 5Nếu nói danh là người 9exấu, vì 8sao chỉ a6bằng một 9lời hứa a6với ông 42nội, anh 15liền cam btâm tình 9nguyện mang 7một người 0chẳng có b3tiền đồ bgì như cô 87bên người? cKhông nói ađến chuyện 9đang yên 83đang lành d1bỗng bị cbắt thêm emột gánh aanặng, hơn cnữa bất a9cứ lúc 2nào cô cũng 4ccó thể d3khiến mình 91vướng chân dvướng tay.

“Vấn 6đề này ekhông dễ d0trả lời 4fđâu, cô 2nhóc.” b5Chỉ có 28trẻ con e2không hiểu asự đời 7fmới có aethể đơn bfthuần đem facon người 1phân thành 6“người f9tốt” với f“người 5dxấu”.

Bạn 6bè của 1anh đương d4nhiên đều d4cho rằng banh là người 3tốt, hào c0phóng, ngay c7thẳng, đầy 4nghĩa khí; 1nhưng phụ 86nữ thì 3lại cho 1rằng anh 9là người ecxấu xa nhất atrên thế bdgiới này, bngười đàn aông tệ abạc nhất, fác độc 39nhất, phóng 2đãng, trăng bhoa, song 64chẳng có 64gan nào dám 98nói thành 0lời.

“Anh 90này, về dsau tôi phải f5xưng hô b3với anh athế nào? cdCứ kêu 6là “anh 21này” sao?”

“Tuỳ acô.” Wagner 81lại nói ctiếp: “Nhưng 0mà nếu 90về sau cô 2muốn tiếp 8tục cùng 5bđi với 3etôi, có 5một số 79việc tôi efnhất định 9phải công 5ckhai nói 9rõ với 0cô trước.”

“Anh 1nói đi.” f2Cô nghiêm 98túc thẳng 9lưng, dỏng 5tai nghe.

“Con 9người tôi dtính tình 5không tốt b3lắm, giận cblên liền 9thích đạp ađổ này 6nọ, nên 94cô mà nhìn fethấy tôi 5lên cơn, 1tốt nhất 00nên chạy 4nhanh, trốn 5xa một chút.”

“A?”

“Nếu 3ngày nào 8dđó cô bất b6hạnh bị 7tôi đả ethương, 2dtrăm nghìn 54lần đừng c5oán tôi 51không nhắc 01trước.”

“Anh cơi, anh… c0anh… anh…” 6Khoé miệng 9Chân Chân c9run rẩy. 07 © DiendanLeQuyDon.com“Anh ngoại 93trừ chỉ 4fthích nổi 52điên khi clên cơn 7giận, đạp cbđổ này enọ… vậy… 08vậy… với 95người chắc edcũng sẽ 0không… 52thế đi?” cCô hơi sợ, cdcó chút 06kinh hoàng 1dò hỏi.

“Cũng 27chả chắc clắm.” 84Wagner đặc 6biệt nghiêm 43túc suy nghĩ 21sâu xa một 2lát. “Nếu 3mà tôi nổi 80nóng, trong ftay đúng 0blúc chẳng 9có gì để e9đập, hay 8ecũng chẳng acó đồ 7cgì để 5etôi trút 0dgiận, người 0bên cạnh dtôi cũng 1có khả aenăng sẽ…”

Chân e3Chân sợ ftới mức 9cả người 43lập tức 3frun bắn, dthân thủ ecủa anh fkhông phải acô chưa 27từng chứng 4kiến qua, d2nếu thật 2bị anh đánh, dddù chỉ 0achút xíu 0ethôi, cô 9ckhông chết ddthì chắc achắn cũng dsẽ mất cđến nửa 0cái mạng!

“Anh… 1anh yên tâm 21đi!” Khuôn 90mặt cô 3dtrắng bệch, ahít sâu femột hơi. a © DiendanLeQuyDon.com“ Chỉ ecần nhìn 6thấy anh 6tức giận, fftôi sẽ 76lập tức felẩn đi 0thật xa, 1ftuyệt sẽ 18không để 2anh đánh 2tới tôi 33đâu!”

Không dthể chọc fvào anh, 8cô còn không 80biết đường 79trốn đi 0thật xa 3sao?


~~~ 9bCòn tiếp 7~~~


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 12.04.2013, 17:29
Hình đại diện của thành viên
Học sinh mới
Học sinh mới
 
Ngày tham gia: 19.12.2012, 13:51
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 4
Được thanks: 0 lần
Điểm: 0.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc phải người đàn ông nóng nảy - Tả Ninh (H)
S lau hk koa chap moj z???*mong doj mỏj mòn* :')


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 
       


Điều hành 

Mod Box Tiểu thuyết


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
Yến My
Yến My
ngansieunhann
ngansieunhann

ngocquynh520: Tại sao lại ngửa @.@
~mèo xinh~: ss my ~ . . . oa oa oa
Yến My: Hihihihi.... :)2
~mèo xinh~: làm mệt muốn chết lên 4rum đọc tin nhắn muốn bật ngửa !!!
Trangtrongnuoc: Ngủ ngon su muội
sulia: hix ngố ơi đi ngủ .... trăng tỷ đi ngủ thui ............ bái bai mn muội đi ngủ trước đây
Trangtrongnuoc: ngân siêu nhug vs sog giag ăn gì mà đột phá top nhanh thế
ngoyeungontinh: mai mình onl sớm hơn hì
ngoyeungontinh: vậy hả sulia mình không biết, mem mới mà hì hì
sulia: diễn đàn mình xôm nhất lúc 8-11h tối đó
sulia: ngố ơi 12h41 rồi
ngoyeungontinh: chào các nàng, làm quen đc hông ạ :)
ngoyeungontinh: chào các nàng, làm quen đc hông ạ :)
Meo Miu Ciu: gọi tui hả?
Như Băng: su yêu có nhiều mèo như vậy muội gọi thế biết mèo nào
sulia: băng tỷ muội gọi ss meo nha !
Như Băng: Oohhhhhhhhhh su muội gọi ai thế??
chào an na...~~` hua tây có thấy không
sulia: chị meooooooooooooooooooooooooooooooooooo
Nguyen AN Na:
linh ỉn: chào m.n! có ai k?
enlly hanh: oài chán wá a
Yến My: viewtopic.php?style=2&f=149&t=315062

P/s: e đọc thiên tài nhi nữ chưa.?
Minh_Nguyet06: Ah có 2 truyện la doc r, 1 truyen thi chua. Cảm ơn chị nhìu
Yến My: Xem đọc chưa
Yến My: @nguyet: kg biết e đọc chưa.
viewtopic.php?style=2&f=148&t=319169
viewtopic.php?style=2&f=149&t=315061
viewtopic.php?style=2&f=149&t=291298
Minh_Nguyet06: Ôi trời!
Yến My: Hazz ss cũng kg nhớ
Minh_Nguyet06: Có một số em ko đê y nhiu khi sót, chị jup em đi
Yến My: Ss cũng đọc ở trên đây thôi. Chắc e cũng đọc hết rồi
Minh_Nguyet06: Vâng chị cho em với chị Yên My


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.242s | 12 Queries | GZIP : On ]