Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 107 bài ] 

Theo dòng tình yêu - Sói Xám Mọc Cánh

 
Có bài mới 27.02.2013, 07:14
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.03.2008, 14:44
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 542
Được thanks: 3278 lần
Điểm: 9.63
Có bài mới Re: [Hiện đại] Theo dòng tình yêu - Sói Xám Mọc Cánh - Điểm: 11
4.2. Thất lạc

Điện thoại di động của Tần Tang bị trộm lúc cô đi trên quảng trường, lúc đó cô nhìn thấy Lý Vi Nhiên ôm một cô bé trong sáng kiểu học sinh ở trong đám đông, hai người nói nói cười cười chọn đồ trang sức, anh ghé vào tai cô bé nói một câu gì đó, cô bé đó liền trề môi đánh anh, trẻ con nũng nịu.

Cô nhìn từ xa thấy nụ cười cưng chiều trên khuôn mặt nhìn nghiêng đẹp đẽ của Lý Vi Nhiên, quay người lại, đã không thấy tăm hơi chiếc điện thoại di động trong túi.

Sau đó, cả buổi chiều trong lòng cô luôn có cảm giác như thể mất mát.

Tần Tang nghĩ tới đây, mỉm cười, lại nhấp một ngụm rượu, thở dài với bản thân: Tang Tang, không phải như thể, mày mất đồ thật rồi…

“Tang Tang!… Tang Tang!…”, Tiểu Ly gối lên tay cô, mắt nhắm hờ nỉ non.

Tần Tang cảm thấy buồn cười, không phải nói đến say cùng cô sao? Sao ngược lại bản thân say trước rồi.

Con nhỏ này, luôn là đứa ngốc có cái phúc của ngốc.



Ngày hôm sau Tiểu Ly đi làm thì cúi gằm xuống, cả ngày tỏ vẻ e thẹn, đi vào đưa cà phê thì nhịp tim tăng tốc. Trái lại Trần Ngộ Bạch thì mang vẻ chưa từng xảy ra chuyện gì, làm việc nghiêm túc.

Tìm vài cái cớ, ra vào hơn chục lần, anh vẫn mang vẻ bất động như núi, không quyến rũ, không giải thích. Tiểu Ly nghĩ tức giận, anh ta quả nhiên trêu cô cho vui.

Còn may, không lỗ vốn quá nhiều.

Bởi vì … đây không phải nụ hôn đầu của cô.

Nụ hôn đầu tiên của cô, đã trao cho một người tên là Sở Hạo Nhiên.

Đó là thời học đại học năm hai, ở tiệc sinh nhật mười tám tuổi của Tang Tang. Thật ra nói là tiệc sinh nhật của Tang Tang, người tới lại là toàn bộ đồng nghiệp ở công ty của ba Tang Tang, cùng với một đám thế hệ thứ hai, lộng lẫy cực kỳ, cực kỳ lớn.

Cô là đối tượng duy nhất tham dự bữa tiệc lộng lẫy mà Tang Tang mời. Giống như cô bé Lọ Lem trong truyện cổ tích, mặc trang phục đẹp đẽ gặp hoàng tử phong độ lịch thiệp trong hoàng cung tráng lệ, hoàng tử kia, chính là Sở Hạo Nhiên.

Nhắc đến Sở Hạo Nhiên, cũng chẳng qua chính là một công tử thế gia điển hình, đẹp trai lãng tử, tuấn tú lịch sự. Ngày đó anh ta khóa chặt mục tiêu sắp tới của mình trong một đám hoa tươi bướm lượn … cừu nhỏ ngây thơ An Tiểu Ly.

Công tử nhà họ Sở là cao thủ tình trường, theo lời nói bình thường của bọn con gái thì sao? An Tiểu Ly đầu óc đơn giản đã đâm đầu vào cái bẫy dịu dàng của anh ta.

Chuyện lãng mạn đó…

Trong lúc tình yêu của cô chuẩn bị một chân bước vào cảnh giới không phải là anh thì không lấy chồng, chết đi sống lại, thì Tần Tang thong dong đi đến. Xin giáo viên phụ đạo cho cô nghỉ học, lại báo với ba mẹ cô ấy nói rằng hai người cùng đi du lịch, sau đó đưa cô đến căn phòng mà Tang Tang thuê ngoài trường, bị giam tròn một tuần lễ.

Tịch thu điện thoại di động, rút dây mạng máy tính, Tần Tang mang rất nhiều bát đĩa tới chỗ cô thuê, hằng ngày nấu rất nhiều món ăn ngon cho cô ăn, nhưng chỉ không cho cô ra khỏi cửa.

Một tuần lễ sau cô được nhìn thấy ánh mặt trời trở lại, lúc không thể chờ đợi để đến trường của hoàng tử tìm anh ta, nhưng hoàng tử lại đang ôm gái đẹp hôn kiểu Pháp trong xe.

Cô trở về ngã lên sô pha gào thét đau khổ: “Tần Tang cậu là cái đồ nữ vương xảo quyệt! Cậu sớm biết sẽ có ngày hôm nay thì làm gì mà không xích tớ lại từ lúc vừa mới bắt đầu!”

Tần Tang thờ ơ. Sau đó lại thật sự bị nước mũi nước mắt của cô làm phiền mới hừ lạnh rồi nói: “Thời gian Sở Hạo Nhiên theo đuổi cậu có đối xử tốt với cậu không?”

Mắt Tiểu Ly ứa nước, gật mạnh đầu. Đâu chỉ là tốt, quả thực là nhị thập tứ hiếu. Buổi sáng gọi cô dậy, ngọt ngào gửi nụ hôn chào buổi sáng qua điện thoại, buổi trưa gửi cơm trưa tình yêu tới, buổi tối mang hoa hồng mời cô đi nhà hàng cao cấp ăn cơm tối. Đi đi về về có xe đẹp đưa đón, hoàng tử đích thân làm tài xế. Thỉnh thoảng biến mất vài ngày nhất định sẽ gọi điện thoại báo cáo mỗi ngày, phạm lỗi gì nhất định có món quà nhỏ chuộc lỗi.

[Nhị thập tứ hiếu (chữ Hán: 二十四孝) là một tác phẩm trong văn học Trung Hoa kể lại sự tích của 24 tấm gương hiếu thảo do Quách Cư Nghiệp (có sách ghi Quách Cư Kinh 郭居敬, bính âm: Guō Jūjìng) vào thời nhà Nguyên biên soạn. Ông nổi tiếng là một người con hiếu thảo, và sau khi cha mất ông đã xuất bản quyển này. Hầu hết các người con hiếu thảo là nam giới báo hiếu cho mẹ già. Các câu chuyện được kể lại xảy ra từ thời Thuấn Đế đến đời ông.]

“Con gái chính là dùng để thương yêu, thể loại trai đẹp trẻ tuổi lắm tiền dịu dàng như Sở Hạo Nhiên, là do ông trời phái tới hoàn thành nhiệm vụ này cho hàng ngàn hàng vạn thiếu nữ nhân gian. Cuộc đời của chúng ta, nếu như không đụng tới cực phẩm điên cuồng theo đuổi mấy ngày như vậy, thì sống uổng phí rồi!”. Tần Tang giải thích dài dằng dặc cho cô nghe.

“Vậy mà cậu còn xích tớ lại! Anh ấy đang yêu thương tớ đấy!”

“Nếu không thì sao? Chờ hắn chơi chán ném tấm chi phiếu cho cậu để chia tay chắc? An Tiểu Ly cậu là kiểu người thích ứng được trong mọi hoàn cảnh sao?”. Ánh mắt của Tần Tang khinh bỉ cô rõ ràng.

Tiểu Ly quấn ngón tay, chột dạ lẩm bẩm.

“Hiện giờ, cậu đã hưởng thụ quá trình điều tuyệt vời được cực phẩm theo đuổi, rồi thản nhiên đá hắn. Sở Hạo Nhiên đời này sợ rằng lần đầu tiên gặp được nữ sinh nói bye bye với hắn. Đừng nói khoa trương đến mức cả đời không quên được cậu, chí ít lần sau hắn gặp lại cậu, hắn vẫn lập tức nhớ tới, An Tiểu Ly này là cô gái đầu tiên mà mình từng gặp trong đời nói NO với mình!”. Tần Tang không chút khách khí ấn vào trán cô, nói tiếp: “Đến lúc đó, nếu như hắn vẫn lưu luyến bụi hoa, cậu cứ cười lạnh một tiếng mà đi lướt qua hắn. Nếu như hắn vừa lúc bắt đầu nảy sinh ý rút lui muốn rửa tay chậu vàng, nói không chừng cậu chính là con heo nái trong kết thúc thần thoại kia. Đã hiểu chưa?”, Tần Tang lạnh nhạt nhào nặn bột thành từng sợi, nói cho cô nghe.

An Tiểu Ly bừng tỉnh ngộ.



Buổi tối hôm nay thật sự làm bánh chẻo ăn.

Trần Ngộ Bạch vẫn ngồi đợi trên sô pha như đại gia, thỉnh thoảng giục Tiểu Ly hai câu.

“Em nhăn mặt làm cái gì”? Cả buổi tối, trên khuôn mặt nhỏ bé của cô là vẻ hoang mang, anh nhìn cũng thấy khó chịu.

“Không có việc gì!”, Tiểu Ly lẩm bẩm, nói cho anh, anh cũng không giúp được.

Vầng sáng hiện lên, núi băng này có người nói là do tổng bộ Lương thị phái tới, BOSS lớn của Lương thị trong truyền thuyết kia không phải đại ca xã hội đen sao? Có lẽ, để anh đàn áp bọn xấu thì điện thoại di động của Tang Tang tìm về được rồi.

“Tổng giám đốc …!” Tiểu Ly chạy tới nịnh bợ: “Anh có qua lại với xã hội đen không?”

Trần Ngộ Bạch buồn cười, nhìn dáng vẻ hai mắt phát sáng của cô không nhịn được mà trêu cô: “Em thấy sao?”

“Có!”

“Không.”

Tiểu Ly đảo mắt nhìn.

“Em muốn tìm xã hội đen làm gì”? Trên mặt con nhỏ này viết có việc cần tìm người.

“Điện thoại di động của Tang Tang bị trộm mất, rất quan trọng… Em lại không giúp được gì!”.

“Nếu tôi có thể giúp em thì sao?”

“Tôi sẽ …” Tiểu Ly vỗ ngực vang dội: “Hic —— anh nói đi!”

“Muốn cái gì cũng được”? Trần Ngộ Bạch bỗng nhiên đi đến gần, cúi đầu xuống gần như dán lên má cô, cười tinh quái vô cùng.

Tiểu Ly bị nụ cười lạnh lùng nghiêm nghị cám dỗ dưới ngọn đèn của anh làm cho giật điện, nhìn ngẩn ngơ.

Trần Ngộ Bạch thu lại nụ cười, nâng kính mắt, lùi lại, thong thả ung dung nhắc nhở một người nào đó bị nam sắc mê hoặc hóa đá: “Bánh chẻo sắp nát rồi!”.

Nhìn dáng vẻ hoảng loạn vội vàng nhảy vào trong bếp của cô, khóe miệng Trần Ngộ Bạch nhếch lên một nụ cười mỉm.

Bánh chẻo tối hôm đó đại thể là da tróc thịt bong, ruột tuồn ra ngoài bụng, hai người một thì suy tư còn một thì lặng lẽ không lên tiếng ăn từng cái bánh một.



Tần Tang vội vã chạy tới địa chỉ mà Tiểu Ly nói trong điện thoại.

Đẩy cửa gian phòng ra, trong căn phòng ngăn nắp sáng rực đẹp đẽ, nam nữ ôm nhau hát, tụ lại chơi mạt chược, ngã trên sô pha “trò chuyện thân thiết”… Một thanh niên gầy tong teo có vẻ sắp ra khỏi cửa, lúc cô tiến vào suýt nữa đụng phải hắn, cô nói xin lỗi người đó nhưng còn chưa để cô đi, thì tay hắn đã chống cửa cười xấu xa đánh giá cô: “Ôi, em gái lạ mặt nha, mới tới à? Nói cho anh trai biết, tên em là gì vậy?”.

Tần Tang nhíu mày, không muốn trả lời hắn, tìm bóng dáng của Tần Tống khắp nơi. Nhưng tên đó lại không nghe theo, không chịu buông tha, đi theo phía sau cô gọi từng tiếng em gái.

Một giọng nói có sức thu hút vang lên: “Tang Tang!”.

Thật ra lúc cô vừa mới đến Tần Tống đã để ý tới rồi, nhưng trong khoảng thời gian ngắn không xác định được thiếu nữ như hồn ma trước mắt này có phải là báu vật mỹ lệ xinh đẹp ngày đó không, hôm nay cô buông mái tóc thẳng dài, mặc áo T-shirt ngắn tay màu trắng tinh, quần skinny jean bạc màu, trên mặt không hề trang điểm, càng thấy rõ môi đỏ răng trắng, trẻ trung hoạt bát. Cậu ba nhà họ Lôi còn rất tinh mắt, thấy cô liền quấn lấy, nhìn dáng vẻ mím môi không chịu nổi của cô, Tần Tống vội vàng đứng dậy đi tới.

“Hi!”, Tần Tang vẫy nhẹ tay, chào anh.

Tần Tống bị nụ cười trên mặt cô lay động, bỗng nhiên cảm thấy không khí trong gian phòng này quá áp lực: “Chờ tôi chút!”.

Anh cầm áo dẫn cô ra ngoài, Lôi Minh chưa từ bỏ ý định đuổi theo ra ngoài: “Này! Người đẹp, để lại điện thoại đi, hôm nào cùng đi chơi nha!”.

“Cút đi! Người của tôi, thu móng vuốt của cậu lại đi!”.

Tay anh ôm hờ cô, Tần Tang gần như bị anh đẩy đi về phía trước.

“Điện thoại đâu”? Cô không thích câu Tần Tống vừa mới nói lắm.

“Tiểu thư, sao cô lại làm giống như giao dịch ngầm vậy, tiền trao cháo múc. Muốn điện thoại, đi ăn một bữa cơm với thiếu gia trước đã!”, Tần Tống chậm rãi trêu cô.

Tần Tang là người thẳng thắn: “Ừ, tôi mời anh. Cảm ơn anh đã giúp tôi!”.



“Làm gì mà phải nôn nóng vậy? Bên trong có ảnh sex hả?”, Tần Tống nhìn cô không ăn mấy miếng, hết sức chuyên chú loay hoay với điện thoại di động, ăn mấy miếng cũng ngừng lại.

Mấy ngày trước anh ba giao việc tìm một chiếc Gresso nhập ngoại bị móc mất, anh dặn đại xuống dưới, sáng hôm nay thì có người đưa tới.

Anh hỏi Trần Ngộ Bạch tìm cho ai, thư ký nhỏ dễ thương của Trần Ngộ Bạch nói trong điện thoại: “Anh ở đâu, Tang Tang nói để cô tự qua lấy”.

Tang Tang… thì ra là của cô. Anh vuốt ve chiếc điện thoại di động màu đỏ trong tay, chơi cái gì cũng không tập trung, kiên định.

“Không phải, có mấy file ở bên trong, bản thảo mấy chục vạn từ, viết lại một lần chắc tóc tôi rụng sạch mất!”, Tần Tang vui vẻ kiểm tra file.

“Nào, cho tôi có vinh dự được đọc tác phẩm lớn một chút”! Tần Tống bị vẻ mặt mừng rỡ của cô làm cho hăng hái, bàn tay vươn ra kéo lấy điện thoại di động trong tay cô.

Tần Tang muốn giành lại theo bản năng, nhưng mà nơi bọn họ ăn này rất cao cấp, ầm ĩ thì chẳng ra sao cả. Huống hồ anh ta cũng không phải thiếu niên chưa trải qua chuyện gì, xem chút cũng chẳng sao.

Cũng chẳng sao?! Mười phút sau, Tần Tống nhắm mắt, gian nan lên tiếng: “Cô viết cái này sao?”.

Tần Tang gật đầu.

“Tang Tang… Cô là… tiểu thuyết gia gì vậy?”

Tần Tang trấn định uống một miếng canh: “Tiểu thuyết gia ngôn tình.”

Tiểu thuyết ngôn tình? Tiểu thuyết tình dục! Sắc mặt Tần Tống sa sầm, uống nước một cốc rồi lại một cốc, mẹ nó, đúng là mất mặt, mới nhìn mấy trang, phía dưới của anh lại có thể dựng thành cái lều nhỏ! Đếch đỡ được!

Tần Tang nhìn vẻ mặt buồn bực của anh, quan tâm hỏi: “Anh có sao không? Xin lỗi nha, không nên cho anh xem, tôi không biết anh thuần khiết như vậy.”

Tần Tống hít vào một hơi, ho khan kinh thiên động địa, sặc sụa.

Tần Tang hiểu ý đứng dậy, cho anh ngồi một mình một lát để bình tĩnh tâm trạng: “Xin lỗi, tôi đi toilet.”

Tần Tống nói không nên lời, gật đầu liên tục.

Một lát sau quản lý sảnh vội vã đi tới: “Cậu sáu, quý cô lúc nãy muốn tính tiền, cậu xem thế nào?”.

Tần Tống thờ ơ gắp một món ăn, nếm kỹ lưỡng, hương vị cũng được.

“Ừ!” Anh gật đầu, ý bảo quản lí, có thể.

Đây là lần đầu tiên Tần Tống anh để một cô gái trả tiền cho anh, anh dường như có chút suy nghĩ mỉm cười.



Đã sửa bởi loyal1502 lúc 21.07.2013, 15:30.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn chjcbjbj về bài viết trên: Juuni, loyal1502, nashiki96, thanhhuyen00, trankim, vananhpham
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 27.02.2013, 08:07
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.03.2008, 14:44
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 542
Được thanks: 3278 lần
Điểm: 9.63
Có bài mới Re: [Hiện đại] Theo dòng tình yêu - Sói Xám Mọc Cánh - Điểm: 10
4.3. Choáng váng

“Tang Tang! Sao không gọi điện cho tớ”? An Tiểu Ly ấn nút gọi, trong lúc đó kẹp điện thoại giữa tai và vai, tua vít trong tay cố sức nạy cái hộp ở sau case.

Mọi chiếc máy tính trong phòng tổng giám đốc hai ngày lại hỏng một lần, từ phần mềm đến phần cứng. Cô sửa chữa không ngại phiền hà, có lần rốt cục cũng đủ dũng khí, cực kỳ cẩn thận đề nghị Trần Ngộ Bạch đổi một bộ mới, núi băng mỉm cười tao nhã: “Trừ từ tiền lương của em nhé?”.

Cuối cùng Tiểu Ly cũng hiểu biết triệt để, cô quấn quýt lộ liễu, núi băng đó căn bản không hề có ý thích cô, hoàn toàn xuất phát từ chút hứng thú xấu xa nào đó khi ép bức cô thôi.

“Lấy được điện thoại di động rồi. Chuyển điện thoại cho ông chủ của cậu đi”! Giọng nói của Tần Tang trong điện thoại cũng lạnh tanh, cũng dễ nghe kỳ lạ.



“Xin chào”!

“Tôi là Tần Tang. Tìm được điện thoại di động rồi, cảm ơn anh!”.

“Không có gì, cô Tần, đừng khách sáo!”

“Ồ? Không cần khách sáo sao”? Giọng nữ uyển chuyển dễ nghe đầy ẩn ý, dừng lại một chút.

Chiếc bút trong tay Trần Ngộ Bạch ngừng lại, khóe miệng mang ý cười, anh đã sớm đoán được, Tần Tang này sẽ đến thử độ nông sâu.

“Nếu như tôi nói cần, cô Tần sẽ dùng cái gì để khách sáo với tôi đây?”

“Nếu như anh thật tình mong muốn tôi khách sáo với anh, khách sáo của tôi sẽ dùng được đấy!”

“Như vậy, Tần Tang, khách sáo rồi.”

“Không có gì!”

Điện thoại được ngắt gọn ghẽ, ý cười ở khóe miệng Trần Ngộ Bạch có dấu hiệu lan rộng.

Tần Tang cúp điện thoại di động, cũng mỉm cười ở đầu bên kia.



Trời càng ngày càng nóng.

Tần Tang thiếu chút nữa đụng vào người khác ở dưới nước, chuyện gì xảy ra vậy? Không nhìn thấy dòng nước này có người sao? Huống hồ đây là dòng một chiều.

Cô ra sức nổi lên trên, còn người kia cũng rất lanh lợi, lập tức lặn xuống dưới sâu, dịch xa cô ra, hai người trong nháy mắt lên xuống lướt qua nhau. Tần Tang dưới tình thế cấp bách, bị sặc nước, vội vã nổi lên trên.

Người đó cũng nổi lên.

“Lại là anh!” / “Lại là cô!” Hai người đồng thanh.

Một người vui vẻ vô cùng, một người bất đắc dĩ.

Lý Vi Nhiên gạt nước tới gần hơn chút, cười trêu ghẹo: “Này, không nhìn thấy tôi dưới nước sao, giành dòng với tôi làm gì!”.

Tần Tang lau nước trên mặt, khinh bỉ chỉ về phía sau người: “Tôi cũng bơi được hai phần ba rồi, rõ ràng lúc anh xuống nước tôi đã ở bên trong rồi. Hơn nữa anh bơi ngược làm cái gì?”.

Lý Vi Nhiên vô cùng kinh ngạc, còn tưởng cô là người kiệm lời, thì ra cũng nhanh mồm nhanh miệng.

“Được được được, thiếu gia tôi sai rồi. Lên bờ đi, mời cô ăn mì”. Lý Vi Nhiên vươn tay ra vỗ đầu cô, thành thạo xoay người bơi về phía bờ.

Tần Tang không muốn đi lắm, nổi lềnh bềnh tại chỗ trong nước do dự.

“Tần Tang”! Lý Vi Nhiên đã lên bờ, cầm khăn tắm vẫy tay với cô: “Nhanh lên một chút đi!”.

Lúc đó là sáng sớm, mặt trời vừa mới lên, không khí mát mẻ mờ tối của buổi đêm vẫn chưa tan, mặt trời sớm chờ thời khắc tỏa sức sống khắp nơi. Cao cao bên cửa sổ có ánh nắng chiếu vào, chiếu vàng rực mảnh tường sau lưng Lý Vi Nhiên.

Lý Vi Nhiên tắm trong ánh nắng rực rỡ diệu kỳ đó, mỉm cười với Tần Tang ở trong hồ. Anh cao to đẹp trai đứng nơi đó, như Apollo giáng trần.

Anh mỉm cười gọi tên cô, còn cô không kìm lòng được tiến tới gần từng tấc một.



Tần Tang mặc váy chiffon không tay màu vàng nhạt, phong cách bohemian tầng tầng lớp lớp, gió thổi tới, tóc dài phất phơ trên đầu vai, váy áo bay bay, lay động theo gió, dường như vạt áo bay thật giống tiên nữ giáng trần.

Hôm nay Lý Vi Nhiên đổi xe khác, Tần Tang không nhìn thấy trong khoảng thời gian ngắn, đứng ở cửa nhìn quanh.

Lý Vi Nhiên ở trong xe nhấn còi, nhìn cô nhoẻn miệng cười, thong dong đến, bỗng nhiên nghĩ tới lúc còn nhỏ ông ngoại tóm anh và Tần Tống cùng luyện viết chữ bằng bút lông

Bắc phương hữu giai nhân,
Tuyệt thế nhi độc lập,
Nhất cố khuynh nhân thành,
Tái cố khuynh nhân quốc.
Ninh bất tri khuynh thành dữ khuynh quốc.
Giai nhân nan tái đắc


[Giai nhân ca / Bắc Quốc giai nhân – Bài ca này tương truyền là của Lý Diên Niên, nhưng cũng có thể là một bài dân ca do Lý Diên Niên sưu tập. Đây cũng là OST của Thập Diện Mai Phục do Chương Tử Di trình bày]

Dịch nghĩa:

Phương Bắc có giai nhân
Riêng mình nàng tuyệt thế
Liếc mắt thành quách đổ
Ngoảnh nhìn quốc gia vong
Cần gì nước đổ thành nghiêng
Giai nhân khó gặp lại

Dịch thơ:

Phương Bắc có một giai nhân
Dung nhan tuyệt thế vô ngần đứng riêng
Liếc qua thành đã ngả nghiêng
Ngoảnh lại nước đã đảo điên bao giờ
Thành nghiêng nước ngả ai ngờ
Giai nhân há dễ bao giờ gặp sao?


Mì vừa được đưa lên, hai tay Lý Vi Nhiên mỗi tay cầm một chiếc đũa làm kiểu mài dao: “Đừng nhúc nhích!”. Anh hét lên với Tần Tang, gặp rau trong bát cô về bát mình.

“Cô không thích ăn, tôi ăn cho”! Anh  đắc ý mỉm cười rạng rỡ.

Tần Tang không cam lòng yếu thế, cầm đũa gắp thịt bò trong bát anh: “Thành toàn cho anh!”. Cô cười duyên với Lý Vi Nhiên.

Lý Vi Nhiên nhướn mày với tô mì rau, mắt thấy Tần Tang gắp một miếng thịt bò đưa vào trong miệng, nhai ngon lành, đắc ý dào dạt.

Vẻ mặt của cô… Sao lại có chút giống anh ba vậy?

“Cô Tần…!” Ông Trần chủ quán không biết đứng bên bàn từ họ lúc nào, xoa xoa tay cười hề hề chân thật.

“Bác Trần, chuyện gì vậy”? Tần Tang buông đũa.

“Như thế này”! Ông Trần ngượng ngùng xoa tay: “Bà vợ nhà tôi, lúc nãy vừa lau bàn, tay không nhấc lên nổi!”. Ông chỉ thím Trần ngồi một bên, thím Trần thấy bọn họ nhìn qua, cũng cười tỏ vẻ xin lỗi: “Cái này thật không phải, tay cũng sưng húp lên rồi! Tuổi già là như vậy… Tôi nghĩ… Có thể làm phiền cô Tần, giúp tôi lần nữa được không…?”

Ông Trần lắp bắp nói xong, nét mặt già nua đều đỏ cả lên, nếu không phải việc trong quán quá bận rộn trở tay không kịp thì ông cũng không phải ngại ngùng nói lời này, Tần tiểu thư người ta vừa nhìn đã thấy là dân trí thức, phải làm phiền cô, đúng là giảm thọ.

“Được ạ”! Tần Tang mỉm cười: “Vẫn làm trứng rán ạ?”

Có vài khách ăn mì thích thêm một quả trứng rán, quán mì bình thường sẽ rán từ hôm trước, hôm sau nếu khách muốn thì cho vào nhưng như vậy sẽ không đủ tươi. Ông Trần thật thà, luôn rán ngay lúc cần.

Tần Tang là khách quen ở đây, có vài lần việc trong quán quá bận rộn, cô liền xung phong xắn tay áo làm việc phụ cho ông Trần một buổi sáng, trứng rán làm xong, ngay cả thím Trần cũng phải nói là trình độ cao.

“Đương nhiên đương nhiên! Sao có thể để Tần tiểu thư làm việc nặng khác được! Tần tiểu thư… Thật sự xin lỗi!”. Ông Trần lại cảm ơn lần nữa.

Trong quán rất bận, lại có khách giục mì, Tần Tang vội vã đứng dậy: “Thật ngại quá, anh cứ từ từ ăn!”. Cô nói với Lý Vi Nhiên.

Lý Vi Nhiên mỉm cười gật đầu.



Mọi người bán đồ ăn sáng xong, đã hơn chín giờ.

Tần Tang vừa nãy vội vã giúp đỡ, ngay cả mì cũng chưa kịp ăn, dịp này ông Trần khăng khăng giữ cô lại bù cho cô một tô mì.

“Đã về rồi”? Cửa bị đẩy ra, ông Trần hết sức phấn khởi không cán mì nữa mà ra đón người.

Đi vào là thím Trần, mang theo cái túi bệnh viện. Theo sau, không ngờ lại là Lý Vi Nhiên.

“Anh đưa thím Trần đi bệnh viện”? Cô còn tưởng anh ta đi về từ lâu rồi.

Lý Vi Nhiên nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trắng, “Sao? Noi theo cô làm việc tốt, thiếu gia không thể nảy sinh lòng tốt sao”? Anh cúi người xuống ghé vào tai cô, nói với giọng cực nhỏ.

“Cô Tần, con người cô tốt, chọn bạn trai cũng hơn người”! Thím Trần rõ ràng rất cảm kích Tần Tang và Lý Vi Nhiên.

Hai người đều ngẩn ra, khóe miệng Lý Vi Nhiên vẫn giữ nụ cười, nhìn qua, Tần Tang cuống quít quay mặt đi. Hai người đều có tâm sự riêng, thế nhưng không có ai phủ nhận.

“Tôi đúng thật là có phúc, cô ý tá lại có thể nói con tôi rất đẹp trai, nếu tôi có con trai như vậy, chỉ sợ đã vui đến chết rồi”! Thím Trần cười đến mức nếp nhăn đều lan ra.

Ông Trần quở trách vỗ bà một phát: “Bà già này, nói vớ vẩn, chết với không chết cái gì. Tôi làm mì cho cô Tần và bạn trai của cô ấy, bà đi nghỉ đi”!

Lý Vi Nhiên đi tới chỗ ngồi lúc nãy, Tần Tang và anh ngơ ngác nhìn nhau, trong khoảng thời gian ngắn xấu hổ không biết nói gì. Suy nghĩ một chút vẫn nên rán thêm hai quả trứng, bận rộn cả buổi sáng, muốn nếm thử tay nghề của mình.

“Mì đây!” Ông Trần bưng lên mì nóng hôi hổi: “Tần tiểu thư …“

“Lý Vi Nhiên”! Lý Vi Nhiên nhìn vẻ không biết xưng hô thế nào của ông Trần, chủ động nói tên mình.

Ông Trần cười hề hề: “Ăn nhiều một chút! Ăn nhiều một chút!”.

Ông Trần xoay người đi làm việc khác, Tần Tang cười khẽ, thấp giọng nói với anh: “Cháu* họ Lý . Lý Vi Nhiên, nên nói vậy chứ?”

[敝 bì (tệ, hèn) – khiêm ngữ, dùng để nói sự vật liên quan đến mình, cách nói lịch sự]

“Nhưng mà, họ của tôi không thấp hèn”! Lý Vi Nhiên nói như lẽ đương nhiên.

Tần Tang bật cười, lắc đầu, lười cãi lại anh ta.

“Này! Sao cô lại biết rán trứng”? Lý Vi Nhiên gắp trứng rán lên cắn một miếng, hương vị thật sự rất khá, bề ngoài cũng đẹp. Nhưng anh vẫn không thể nào tin được, cô rõ ràng có vẻ không bao giờ làm việc nhà.

“Sao không? Rất đơn giản. Đập một quả trứng, cho muối cho hành thái, lật mấy phát, là xong rồi!”

“Vậy những món khác? Có biết không?”

“Biết một số món ăn gia đình.”

“Ồ, dâu hiền vợ thảo”! Lý Vi Nhiên có chút ý cười thâm sâu.

“Thể nghiệm cuộc sống mà, mỗi thứ tôi học một chút.”

“Rốt cuộc cô làm việc gì vậy”? Lý Vi Nhiên tò mò, nhìn cách ăn mặc, cách giơ tay nhấc chân của cô, chắc là thiên kim nhà giàu. Nhưng mà lần trước đưa cô về nhà, nơi cô thuê trọ giống nhà trọ bình thường.

“Tôi là … người làm việc tự do, việc gì cũng thử, việc chính là viết tiểu thuyết.”

“Ồ, nhà văn, hôm nào gửi tôi tác phẩm lớn để tôi có vinh dự được đọc”. Lý Vi Nhiên nuốt miếng trứng rán cuối cùng.

Thảo nào sống phóng khoáng thoải mái như vậy. Anh ngẫm lại thấy ghen tỵ, xả hận giơ đũa ra gắp trứng rán trong bát cô.

“Lý Vi Nhiên”! Tần Tang hơi cao giọng, không ý thức mà có hơi hướng một tia hờn dỗi.

Lý Vi Nhiên cười vô lại, lại giành lấy trứng rán cắn từng miếng một: “Tôi thấy cô không có vẻ muốn ăn, nên ăn hộ cô thôi”!

Tần Tang bất đắc dĩ mà lườm anh, cúi đầu ăn mì. Nuốt một miếng mì, bỗng nhiên nhớ tới, đũa của anh ta vừa mới chọc vào trong bát của cô … có nước bọt!

Cô yên lặng cúi đầu, không thấy rõ vẻ mặt.

Lý Vi Nhiên giải quyết xong quả trứng rán cướp được từ bát của Tần Tang trong hai ba miếng, dường như có vẻ vẫn chưa đã ghiền, ngón tay vuốt cằm, nhìn chằm chằm vào Tần Tang cúi đầu chuyên tâm ăn.

Lúc vừa mới gặp cô, cô là báu vật ban đêm gợi cảm nóng bỏng, về sau, trong bể bơi, cô là hoa sen mới nở thanh lệ thoát tục. Vẻ dễ thương lần đầu ăn mì với nhau. Vẻ quyến rũ vô cùng lúc mỉm cười vén tóc. Vẻ hờ hững thỉnh thoảng chợt lóe trên mặt. Dáng vẻ mặc đồ hàng hiệu mấy nghìn tệ rán trứng vừa nãy lại đảm đang việc nhà như vậy.

Tựa như, có một nghìn tấm mặt nạ, mãi mãi không biết giây tiếp theo cô sẽ gây ấn tượng thế nào.

Tần Tang, tôi rất tò mò về em, tò mò muốn chiếm làm của riêng mình để từ từ nghiên cứu. Lý Vi Nhiên chậm rãi nói thầm với mình, nụ cười bên miệng càng lúc càng dịu dàng.


Đã sửa bởi loyal1502 lúc 21.07.2013, 15:35.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn chjcbjbj về bài viết trên: Juuni, thanhhuyen00, trankim
Có bài mới 27.02.2013, 18:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 11.10.2012, 18:19
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 1168
Được thanks: 5710 lần
Điểm: 6.98
Có bài mới Re: [Hiện đại] Theo dòng tình yêu - Sói Xám Mọc Cánh - Điểm: 11
5. Lưu Thệ

Dạo gần đây Chu Yến Hồi phát hiện Tần Tống thật sự rất rất kỳ lạ. Là một kẻ thường ngày thích ồn ào, mà bây giờ, mỗi khi ra đường cũng mang gương mặt trầm lặng, nhìn thấy người đẹp cũng không có phản ứng gì. Cái vẻ hà khắc kia cũng vượt qua cậu ba nổi tiếng núi băng nhà họ rồi.

“Nhóc sáu, khó chịu hả?”, Chu Yến Hồi đưa anh một điếu dài nhỏ có bỏ thêm “thuốc”.

“Không cần!”, Tần Tống đập tay của Chu Yến Hồi: “Cậu cũng dùng ít đi, loại này dính nhiều cũng nghiện đó.”

Chu Yến Hồi nhún nhún vai ra vẻ không sao, rút cho mình một điếu “Vậy thì cậu tám chuyện để tôi nâng tinh thần đi.”

“Tám cái đầu cậu!”, Chu Yến Hồi là bạn thân của Tần Tống lúc du học ở Anh, hai nhà cũng thân thiết nhiều đời, quan hệ không hề tầm thường.

“Được, không muốn nói đúng không? Anh đây không thèm nghe nữa. Giữ nghẹn họng cậu đi!”. Chu Yến Hồi bắt tréo chân, ngúng nguẩy, nói giọng khích Tần Tống.

“Mẹ kiếp”! Tần Tống vuốt mái tóc phiền não, thật sự không nhịn được nữa, phun ra khổ sở của mình: “Hồi à, hình như tôi … tiêu thật rồi.”

Anh giang rộng hai tay hai chân, ngã trên ghế sa lon: “Cô gái kia… không giống như loại bình thường… Tôi biết cô ấy khác, tôi cũng không dám lấy tiền đè người… Không biết phải làm sao đây?”. Anh ủ rũ oán thán cho bạn tốt nghe. Mỗi đêm anh đều tỉnh giấc, cả tuần nay đều mơ thấy Tần Tang mấy lần, cả người túa mồ hôi lạnh, chẳng lẽ…. thích thật rồi sao?

Cũng chẳng ra làm sao, chưa gặp được bao nhiêu lần, sao vẫn muốn cô ấy chứ?

“Tôi khinh”! Chu Yến Hồi cười khinh bỉ, nói với Tần Tống: “Mẹ nó, loại phụ nữ thích giả bộ. Không thích tiền ư? Cậu dùng mấy trăm vạn, mấy trăm vạn ném vào. Tôi xem coi cô ta thích hay không thích!”

“Cô ấy thật không cần tiền. Tôi thấy. Hơn nữa, tôi không thể dùng tiền đi lăng nhục cô ấy!”.

Chu Yến Hồi nhíu mày, định nói gì nữa thì cửa phòng bao mở ra, Lý Vi Nhiên và Dung Nam, Kỷ Nam cùng nhau đi vào. Sau khi Chu Yến Hồi tiếp nhận công việc của nhà họ Chu, bởi vì quan hệ với Tần Tống, cho nên cũng quan hệ qua lại mật thiết với Lương thị, gần đây hai bên vừa hợp tác vụ án lớn, tối nay chính là Chu Yến Hồi mời khách, đãi bọn Dung Nham tới ăn mừng hợp tác thành công.

“Ồ, tới rồi, mọi người biết không? Cậu sáu lãng tử hào hoa, đánh đâu thắng đó nhà ta, rốt cuộc cũng gặp khó khăn rồi…”

“Mẹ kiếp, cậu muôn tìm người đánh à?”, Tần Tống nhào qua, bóp cổ của Chu Yến Hồi lắc lắc.

Dung Nham ngồi xuống, rót rượu cho mình, bỏ thêm đá, uống một hớp, mở miệng trêu chọc: “Yến Hồi, cậu đừng để ý đến nó, nhóc sáu của chúng ta không kén ăn, lần đó cũng si, nhưng lại bò dậy nhanh hơn bất cứ ai.”

Tần Tống lúng túng, la lớn lên: “Câm mẹ cái miệng lại cho ông!”.

Dung Nham đưa mắt, Kỷ Nam và Lý Vi Nhiên nhìn thoáng qua, đi tới quật Tần Tống lên ghế sô pha đánh một trận mãnh liệt.

Trong phòng náo động hỗn loạn, má mì Tang A Lục đẩy cửa cất tiếng chào hỏi: “Ôi, các vị thiếu gia của tôi, nóc nhà cũng bị lật ngược rồi. Tại sao vậy chứ? Cậu sáu hiển nhiên cũng là tiểu thụ thượng hạng, nhưng bị cậu tư và cậu năm đánh hội đồng thì làm sao chịu nổi chứ?”.

Dung Nham và Chu Yến Hồi nghe như vậy, hai người cũng vỗ tay cười to.

Tần Tống giãy dụa rất vất vả mới thoát được, đầu tóc rối tung, hai gò má ửng hồng, cũng thật giống dáng vẻ tiểu thụ như má mì Tang nói.

“Hừ! Thấy qua tên thụ nào đẹp bằng tôi chứ”?

Má mì che miệng cười lẳng lơ: “Cậu sáu, tôi cần gì phải đả kích cậu chứ! Hôm trước có một thằng nhóc mới tới, thật sự còn đẹp hơn cậu đó. Sao nào, gọi đến đây cho cậu thay đổi khẩu vị nha?”.

Rốt cuộc Kỷ Nam không nhịn được nữa: “Được rồi, được rồi, để rượu xuống, bà đi ra ngoài đi, Hồi Hồi cũng không thích dài dòng như vậy!”.

“Khác giới à! Hôm nay tâm tình nhóc sáu không tốt, anh đây đãi khách, má mì, gọi người tới đây cho cậu ta thay đổi khẩu vị.”

Má mì đáp lại một tiếng, dáng vẻ xinh đẹp quyến rũ đi ra ngoài.

Kỷ Nam cau mày, ngồi trên ghế sa lon không nói.

Dung Nham biết Kỷ Nam phiền nhất là cái này, nhưng hôm nay là vì vụ dự án hợp tác hai nhà, bọn họ còn phải dùng tới thế lực của Chu Yến Hồi, không nên khó chịu với cậu ta.

Quả nhiên, Kỷ Nam lập tức đứng lên.

“Không biết chị Yên vừa quậy cái gì, anh cả về nhà đi cùng rồi. Cuộc xã giao bên kia không có ai, tôi đi qua đó, ai đi với tôi nào?”

Lý Vi Nhiên cũng không thân với Chu Yến Hồi, trong lòng cũng chán ngấy cái chuyện trai bao, lập tức đứng dậy nói đi cùng với Kỷ Nam

……………..

“Chị –”

“Tiểu Hòe”? Tần Tang tháo mắt kiếng xuống, liếc nhìn đồng hồ trên máy vi tính, lúc này, đáng lẽ thằng nhóc này phải ở trường tự học buổi tối chứ.

“Chị, chị đang bận hả”? Tần Hòe hỏi ấp a ấp úng.

“Nói, chuyện gì”? Tần Tang đi thẳng vào vấn đề.

“Em… Xảy ra chút chuyện… Em bị người ta giữ rồi.”

Tần Tang đóng máy tính lại, nhảy xuống ghế sô pha, lập tức thay quần áo: “Bây giờ em ở đâu?”.

“Lưu Thệ”!

Tần Tang kinh hãi, sợ rằng phải kêu thêm Tần Dương rồi, Lưu Thệ ở phía nam, là một chỗ phức tạp, Tần Hòe bị giữ ở đâu, một mình cô không thể tìm ra.

“Tiểu Hòe, tìm anh cả chưa”? Cô hỏi Tần Hòe, dù sao, nếu nói với Tần Dương… sẽ lớn chuyện.

“Chị! Không thể tìm anh cả… không thể nói cho những người khác! Chị…”

“Làm ơn, đến đây trong vòng ba mươi phút nữa”! Có một giọng đàn ông lấy điện thoại của Tần Hòe, nói xong liền cúp máy.

Tần Tang nghe thấy vậy, sống lưng lạnh toát, chưa kịp thay cái quần short kaki, đã mặc thẳng cái áo T shirt dài tới đầu gối, mang giày Cavans chạy ra cửa.

………

Hiển nhiên là Tần Hòe đã bị đánh, mặt mày nhăn nhó, ôm bụng núp trong góc tường.

Tần Tang được một tên nhóc dẫn vào, nhìn thấy em trai nằm trên đất, mặt đầy máu, đau rên rỉ. Lòng cô giận sôi lên, nheo nheo mắt, hỏi lạnh lùng: “Ai? Ai đánh nó?”.

Trong nhà tổng cộng có năm tên đàn ông, một tên đô con cao nhất đi tới trước mặt cô, nói ngạo nghễ: “Tôi đánh. Nó dám gây chuyện ở Lưu Thệ, muốn chết…”

“Bốp!” một tiếng vang lên.

Tay phải Tần Tang tê dại, cái tát này cũng quả thật rất nặng, tên đàn đô con như gấu bị đánh lệch qua bên phải.

“Nó đập phá đồ, không đền tiền. Ai cho phép anh đánh nó!”, Tần Tang ngẩng mặt lên, ánh sáng lạnh trong mắt nếu có thể biến thành dao găm chắc cũng bắn tên trước mặt thành tổ ong vò vẽ.

Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh.

Tên đó hồi phục tinh thần, mặt cũng đỏ lên, bày tay to giơ lên như muốn nhấc thân thể nhỏ bé của Tần Tang lên trần nhà.

“Anh dám”! Tần Tang ngạo mạn nhìn gã, một tên đàn ông cao hơn một mét tám, bị nàng nhìn hơi sửng sốt.

“Ồ, cô bé này cũng dữ dằn đây”! Một giọng nói nũng nịu vang lên, là má mì A Lục.

“Bà chủ”! Gã to con ôm mặt lui xuống.

“Cô bé, em trai cô đập phá chỗ của tôi, làm hai vị khách quý tôi sợ. Chuyện này cũng không sao, giống như cô nói, chẳng qua chỉ là đền tiền, nhưng mà, cậu ta…. muốn dẫn trấn sơn chi bảo chỗ tôi đi. Chuyện này mới đáng nói. Lâm Lâm là tôi bỏ nhiều tiền chăm sóc huấn luyện, còn chưa tiếp khách lần nào…”

“Câm miệng! A Lâm không làm những việc đó. Bà câm miệng. Câm miệng!”. Bỗng nhiên Tần Hòe nổi giận, như một con sư tử điên cuồng hét lên với bà chủ. Tên bên cạnh như giơ tay muốn đánh, giơ chân muốn đạp, liếc nhìn ánh mắt sắc như dao của Tần Tang, lại rụt chân trở về.

“Chị! Đưa tiền cho bà ta! Em muốn dẫn A Lâm đi theo, A Lâm…”

“Im miệng”! Tần Tang quát em trai mình.

“Bao nhiêu tiền thì mới thả em trai tôi”? Tần Tang hỏi A Lục.

A Lục che miệng cười, còn chưa mở miệng thì Tần Hòe đã rống lên “Chị! Còn A Lâm nữa!”

“Lâm Lâm à… Tôi không bán. Người ta được cậu sáu yêu thích, sao có thể bán được!” A Lục cười duyên, lắc lắc ngón tay với Tần Tang “Đồ mà em trai cô phá hư, số này.”

Tần Tang móc một tấm thẻ trong túi quần, đưa cho A Lục.

“Ồ, sớm biết như vậy, tôi đã nói nhiều một chút”. A Lục nhìn dáng vẻ dứt khoát của Tần Tang, cũng không giống giả bộ, liền cầm lấy thẻ.

Tần Tang đi qua đỡ Tần Hòe dậy, thằng nhóc lại giãy dụa mạnh mẽ “Chị không cứu A Lâm, em cũng không đi!”

Tần Tang nhịn hết được, kích động tát em mình một bạt tai, nắm cánh tay của nó lôi ra ngoài: “Vậy em gọi điện thoại cầu cứu chị làm gì, ở đây chết vì tình là được rồi!”.

Tần Hòe trào nước mắt, không muốn đi, biết chị mình thật ra rất mềm lòng, cậu quỳ xuống chân cô: “Chị. Van xin chị… em… em yêu cậu ấy…!”.

Tần Tang hít sâu một hơi, chuyện Tần Hòe không thích qua lại với bạn nữ cô cũng biết, nhưng cô chỉ  cho là em trai mình chậm hiểu một chút, không nghĩ tới….

“Bao nhiêu tiền”? Tần Tang vuốt đầu em trai mình an ủi, cất giọng đắng chát hỏi A Lục.

“Chuyện này… Lâm Lâm là trai tân, tôi lại tốn nhiều tâm tư như vậy, hàng không bán được”! A Lục lắc đầu.

“Hàng không bán cũng có một cái giá, bao nhiêu, bà cứ nói.”

“Cô gái à, không đơn giản vậy đâu. Nè, cô tên gì?”. A Lục  làm ra vẻ có hứng thú với Tần Tang. Thật ra, nhìn vào phong thái của cô, sợ là người giàu có, lời nói của bà cũng coi như biết thời biết thế.

Tần Tang cười khổ, nếu lúc này cô nói ra Tần gia, đừng bảo là Tần Uy, ngay cả Tần Dương cũng sẽ lột da Tần Hòe.

“Đừng nói nhảm! Nói thẳng, bao nhiêu tiền?”.

A Lục đảo mắt, xoay người đi ra cửa. Một lát sau bà trở lại, mang theo một người đàn ông đẹp trai hơn ba mươi tuổi.

“Đây, chính là vị này”! A Lục chỉ chỉ Tần Tang.

Chu Yến Hồi vốn muốn đưa Lâm Lâm mà A Lục đề cử cho Tần Tống. Đương nhiên là Tần Tống không thích, nhưng khi Lâm Lâm xuất hiện, ngay cả Tần Tống luôn tự phụ là mình đẹp trai cũng cảm thấy tuyệt đẹp. Chu Yến Hồi thuộc dạng nam nữ đều xơi, Tần Tống không thích, Chu Yến Hồi cũng giữ lại. Ai biết bỗng có một thằng nhóc học sinh xông vào, vẻ mặt kích động muốn dẫn Lâm Lâm đi, bị Lâm Lâm cự tuyệt thì phát cáu, thậm chí hai người ra tay đánh nhau.

Nghe nói chị của thằng nhóc đó đến chuộc người, Chu Yến Hồi và Tần Tống uống rượu cũng không thèm để ý. Nhưng A Lục lại đi vào hỏi Chu Yến Hồi, cô gái kia muốn chuộc Lâm Lâm. Chu Yến Hồi sớm đã bao một gian trên lầu để vui vẻ với Lâm Lâm, bây giờ phải bỏ thứ yêu thích lại có chút khó khăn.

“Nhưng mà chị của thằng nhóc đó, rất đặc biệt”! A Lục vòng tay quanh cổ của Chu Yến Hồi, ghé vào lỗ tai của anh ta cười ha hả.

“Hả”? Chu Yến Hồi lại hăng hái: “Đi xem thử xem! Nhóc sáu, cậu cứ uống, tôi đi tìm vui một chút!”.

Tần Tống phất tay như đuổi ruồi.

….

Cũng thật rất đặc biệt, Chu Yến Hồi sờ cằm đánh giá Tần Tang: Gương mặt nhỏ nhắn cỡ bàn tay, đôi mắt tròn xoe, chiếc mũi nhỏ cao cao, miệng đỏ son làm người ta vừa nhìn đã muốn cắn; Quần áo rộng, nhìn không ra vóc người, nhưng mặc chiếc bao bố vậy lại làm cho dáng vẻ đặc biệt dễ thương, thật muốn ôm vào trong lòng; Cặp chân trắng nõn, dưới ánh đèn huỳnh quang, nếu như vòng chặt quanh hông mình thì…

“Muốn chuộc Lâm Lâm cũng được”! Chu Yến Hồi cười sảng khoái, Tần Tang nhìn bộ dạng gian tà của anh ta thì ớn lạnh: “Cô, ở với tôi một đêm!”.

Tần Tang phải ngăn lại em trai mình xông lên: “Chẳng qua là một đêm đam mê thôi sao? Cuộc sống của anh cũng đang nhàm chán, phải dựa vào chuyện chia rẽ hai thằng nhóc này để mua vui sao?”.

“Cô chỉ cần nói có đồng ý hay không thôi”! Chu Yến Hồi không nhịn được nữa: “A Lục, trả tiền lại cho cô ta. Chỉ có hai lựa chọn, hoặc là tôi chặt tay chân của em trai cô và Lâm Lâm, rồi cô có thể dẫn bọn họ đi. Hoặc là cô ở với tôi một đêm, tôi sẽ vui vẻ để bọn họ đi thoải mái không hề sứt mẻ. Cô chọn đi!”.

“Anh chặt đi!”.



Đã sửa bởi loyal1502 lúc 21.07.2013, 15:38.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn loyal1502 về bài viết trên: Juuni, VyYen9x, chjcbjbj, luoi_bieng, thanhhuyen00
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 107 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hoacamtu, HoaXươngRồng, mê ngôn tình, Quỳnh kutin, thbinnnnn, vojcoj_1991 và 790 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 88, 89, 90

3 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 166, 167, 168

7 • [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 11/12]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

13 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/12)

1 ... 65, 66, 67

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27



Hoa Lan Nhỏ: dốc hết gia tài còn bị mắc nợ nữa, đừng ai gianh với ta, đa tạ !!!
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 366 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Đường Thất Công Tử: sắp đến h thiêng vậy mà :lol:
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1511 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Tuyết Nguyệt Lam vừa đặt giá 1505 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Đường Thất Công Tử: đào tỷ ác dữ, :lol:
Shop - Đấu giá: Thiên Nhii vừa đặt giá 151 điểm để mua Quạt cún vàng
Đào Sindy: mua đi :D3 ....
Thư Niệm: =.= ="= =.,=
Đào Sindy: thím có cả bộ sưu tập thì mới đẹp chứ :))
Đào Sindy: thôi mua 1 cái thì đc gì.
Thư Niệm: Cho mượn nèđiểm đấu đi :lol:
Đào Sindy: đấu đi :)) ...
Đào Sindy: Cướp nhẫn của 7 cong kìa :sofunny: ko phải đang sưu tập nhẫn sao
Thư Niệm: Muốn gì à :shock4: nghe mùi nguy hiểm
Đào Sindy: à gọi Ri ư :D4
Đào Sindy: hả??
Thư Niệm: Ri cơ :no: ủi
Đào Sindy: ủi ới...ủi à :))
Thư Niệm: Trù bà ăn mì cả năm :cry2:
Snow cầm thú HD: Để t mua tô mì cho bà :sofunny:
Snow cầm thú HD: :leuleu: ngon giựt lại đi
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 158 điểm để mua Gà quay
Thư Niệm: Quà của bà Du :slap: bà giựt đáng đánh
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 249 điểm để mua Hoa lồng đèn
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&start=100
Mọi người ủng hộ Nhi nhé ♥
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=403061&p=3302368#p3302368
Cầu cmt, cầu thanks.
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 349 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 359 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Độc Bá Thiên: :yes: đc chứ....ăn thì tốn bn đâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.