Diễn đàn Lê Quý Đôn












Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 316 bài ] 

Cầm tù tình yêu: Gặp gỡ tổng giám đốc lòng dạ độc ác - Dạ Tư Tĩnh

 
Có bài mới 15.02.2013, 13:31
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 16.01.2013, 22:49
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 412
Được thanks: 1530 lần
Điểm: 8.16
Có bài mới [Hiện đại] Cầm tù tình yêu: Gặp gỡ tổng giám đốc lòng dạ độc ác - Dạ Tư Tĩnh - Điểm: 10
^^ hố mới, vẫn là câu nói đó, tks ss ngocquynh520 đã chỉ dạy và cảm ơn các bạn đã ủng hộ.
có gì sai xót thì các bạn cứ nói nhé.

Cầm tù tình yêu: Gặp gỡ tổng giám đốc lòng dạ độc ác

images


Tác giả: Dạ Tư Tĩnh.

Convert: ngocquynh520.

Edit: pé Đơ

Thể loại: ngược luyến, HE.

Tình trạng: hoàn bản gốc-hơn 137c

Tiến độ: lết từ từ:1 tuần/1~2c ( ==’’ các nàng thông cảm)


--- ------ -----***--- ------ ------

Giới thiệu:

“Anh đã đồng ý với tôi sẽ không gây thương tổn cho người của An gia, anh gạt tôi!” Tưởng Niệm nhìn người đàn ông anh tuấn trước mặt, trong nháy mắt trái tim như đã chết hóa thành tro bụi, hai dòng lệ chảy dài trên gương mặt xuống đến cổ.

“Cô bé ngu ngốc! Chẳng lẽ em không biết trên đời này lời nói của đàn ông, là không đáng tin nhất sao? Mẹ của em là tiểu tam không có dạy em sao?” Người đàn ông bước từng bước từng bước đến gần cô, tàn nhẫn nói.

Vì trả thù cô, hắn sắp đặt để người phụ nữ khác mang thai với vị hôn phu của cô.

Vì trả thù cô, hắn khiến cho người đàn ông yêu thương cô bị còng xích mà ngồi tù.

Hắn------Diêm Thương Tuyệt, sinh ra đã có mọi thừ, cha mẹ cho hắn tất cả, nhưng chỉ thiếu một thứ, đó là tình thương.

Hắn khát vọng có một gia đình ấm áp, nhưng khi đang ở trong thời khắc vô cùng hạnh phúc đó, một cuộc tai nạn giao thông đã làm hắn mất đi tất cả.

Cô------Tưởng Niệm, sinh ra trong hoàn cảnh nghèo khó, người đàn ông được gọi là cha kia lại chưa bao giờ xuất hiện trong thế giới của cô, cô chỉ có mẹ.

Mặc dù vậy, nhưng cô và mẹ vẫn có cuộc sống hạnh phúc, cho đến khi gặp hắn, tất cả kiếp số bắt đầu.

‘Là sự giả dối của ngươi hại chết cha và mẹ ta, ta ở đây xin thề, mười năm sau, ta nhất định, nhất định cũng để người nếm thử mùi vị sống----không----bằng----chết.’

Từ sau năm Tưởng Niệm 8 tuổi, ngày 28 tháng 7 hằng nằm đều gặp cùng một giấc mộng như vậy, đã theo cô 10 năm.

Trong mơ, gương mặt người đàn ông mơ hồ, toàn thân tản ra hơi thở lạnh lẽo, đôi mắt kia lại giống như con sói đang săn mồi có vẻ tàn nhẫn và hung ác, con ngươi lại nhìn thẳng vào cô, từng chút từng chút siết cổ của cô, nói cho cô biết đây chính là thời điểm để trả nợ……..



Đã sửa bởi TT.MinhDung lúc 10.10.2014, 11:16, lần sửa thứ 54.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
     
Có bài mới 15.02.2013, 22:29
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 06.02.2013, 18:41
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 79
Được thanks: 39 lần
Điểm: 0.43
Có bài mới Re: [Hiện đại]Cầm tù tình yêu: Gặp gỡ tổng giám đốc lòng dạ độc ác - Dạ Tư Tĩnh - Điểm: 1
mong bạn nhanh up chương mới :sofunny:  :sofunny:  :sofunny:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
Có bài mới 15.02.2013, 22:38
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 04.12.2012, 23:14
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 1586
Được thanks: 5486 lần
Điểm: 5.65
Có bài mới Re: [Hiện đại]Cầm tù tình yêu: Gặp gỡ tổng giám đốc lòng dạ độc ác - Dạ Tư Tĩnh - Điểm: 1
*chạy* ko fai truyện ta thik >"< ta click like ủng hộ thui TT.TT


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
       
Có bài mới 16.02.2013, 12:12
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 16.01.2013, 22:49
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 412
Được thanks: 1530 lần
Điểm: 8.16
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cầm tù tình yêu: Gặp gỡ tổng giám đốc lòng dạ độc ác - Dạ Tư Tĩnh - Điểm: 12
nhắc nhở với các bạn trước là mình đọc thì không thấy ngược đau ngược đớn lắm (chắc do đọc khá nhiều truyện ngược rồi nó chai) nhưng mà quá trình ngược thì khá dài :)) nên các bạn hãy chuẩn bị tâm lý ^^ mình cũng rất phục bạn tác giả lái qua dc HE đấy ^:)^  :D
Chương 1: Tại sao hỏi như vậy?

“Đừng…..không…..đừng, buông ra…..ưm ưm…..buông tôi ra.” Ánh sáng ấm áp xuyên qua cửa sổ chiếu vào, làm cho căn phòng nhỏ vốn đơn giản lại càng thêm đơn giản.

Trên chiếc giường nhỏ màu hồng có môt cô gái chừng 17, 18 tuổi đang nằm, trên gương mắt trắng nõn rịn đầy mồ hôi, trên trán cũng còn dính một ít tóc trông có vẻ lộn xộn, xem ra là ngủ không được yên giấc, đôi mày thanh tú nhíu chặt trông có vẻ đau khổ, từ trong miệng thoát để ra vài tiếng kêu, rất dễ nhận thấy cô đang gặp ác mộng.

Trong mơ, có một người đàn ông không ngừng đuổi theo cô, cô không thấy rõ dáng vẻ của hắn, nhưng trực giác nói cho cô biết người đàn ông này không phải đẹp trai bình thường! (==’’ sốc)

Cho đến khi cô không còn sức để chạy, người đàn ông kia đột nhiên dùng sức bóp chặt cổ của cô, nói cho cô biết, đến lúc trả nợ rồi! Nhưng ngay lúc cô cho là mình sẽ nhanh chóng bị bóp chết, thì người đàn ông với diện mạo hung tợn đó ném cô ra ngoài.

“A-------“ Một tiếng kêu thảm thiết, người đang nói mớ trên giường đột nhiện tỉnh táo ngồi lên, miệng thở hổn hển, đôi mắt mở to nhìn mọi thứ xung quanh.

Trong căn phòng đơn giản ngoại trừ chiếc giường cùng chiếc bàn đọc sách thì không có gì cả, trên bàn có một khung hình, người đàn bà chừng 30 tuổi đang ôm một đứa bé, nhìn qua thật ấm áp, nụ cười cũng rất hạnh phúc, cửa sổ rộng khoảng 1 mét được che bởi chiếc rèm màu xanh lá.

Nhắm thật chặt hai mắt, cũng may, cũng may, đó chỉ là mơ, mặc dù giấc mơ này đã theo cô suốt 10 năm, nhưng mỗi lần nằm mơ đều khiến cô thật sự kinh hãi, bởi vì cô sợ tình cảnh trong mơ rồi có ngày sẽ trở thành sự thật.

Bởi vì người con trai kia đến bây giờ chắc cũng đã trưởng thành, kể từ khi xảy ra sự việc kia, ngày này hằng năm, Tưởng Niệm đều gặp giấc mơ này, mỗi lần cô đều đến cùng một nơi, giống như là đi sám hối.

Từ trên giường Tưởng Niệm đứng lên đi về phía cửa sổ, mở cửa sổ ra, mặt mỉm cười nhìn những đứa trẻ chơi đùa trên cánh đồng, nụ cười hồn nhiên như vậy.

Cô cũng đã từng vui vẻ như vậy, nhưng tất cả đã bị một cuộc tai nạn giao thông phá hủy!

Xoay người, quỳ trên mặt đất, mười ngón tay đan chéo đặt ngay dưới cằm, thành tâm khẩn cầu: “Mẹ, đã 10 năm rồi, mẹ ở trên thiên đường có khỏe không? Con rất tốt, mẹ, người không cần phải lo lắng cho con biết không? Chú An đối xử với con rất tốt , anh Nguyệt Lê cũng đối xử với con rất tốt, con rất hạnh phúc, thật đấy, nhưng mẹ, con rất nhớ người! Nêu như 10 năm trước không phải vì con, người cũng sẽ không đi sớm như vậy, thật xin lỗi, thành thật xin lỗi, mẹ, con nhất định nhớ kĩ lời người nói, người yên tâm, ngoài ra xin người hãy phù hộ cho người con trai kia, để cậu ta cũng có thể tìm được hạnh phúc.” Nói xong, Tưởng Niệm nhắm chặt hai mắt giống như cầu nguyện, một lát sau cô chậm rãi đứng lên.

Đi về phía một chiếc rương nhỏ đặt trên mặt đất, từ bên trong lấy ra một chiếc váy màu đen mặc vào. Hôm nay là ngày giỗ của bọn họ, cô nhất định phải đi bái tế, mặc dù một năm chỉ có một lần.

Sau khi chỉnh đốn ổn thỏa đi xuống lầu đã thấy An Nguyệt Lê đang chuẩn bị lấy nước rửa mặt, trên mặt nở nụ cười để lộ chiếc lúm đồng tiền, có chút khéo léo giống như bản tình ca, có phần sâu rộng yên ắng: “Anh Nguyệt Lê.”

“Tưởng Niệm, em dậy rồi! Tối hôm qua ngủ có được hay không?” Một người đàn ông ở phía xa mặc bộ trang phục hưu canh màu trắng, mặt ôn hòa, dáng người cao 1m83, đôi mày kiếm rậm, đôi môi dày mỏng vừa phải, nhìn qua cả người khiến người ta có cảm giác rất thân thiết, dĩ nhiên đẹp trai là không thể phủ nhận.

Nhìn cô gái trước mắt có đôi mắt sáng răng trắng, An Nguyệt Lê có chút tự hào, mấy năm nay hắn bảo vệ cô rất tốt!

“Ngon! Đương nhiên được! Anh Nguyệt Lê sao lại hỏi như vậy?” Nghe lời của hắn, gương mặt trắng nõn của cô có chút run rẩy, Tưởng Niệm rất không tự nhiên mà lúng túng dùng tay trái sửa lại một chút tóc trên trán.

Cô biết hắn đang lo điều gì, mười năm nay mỗi lần đến ngày đặc biệt hắn đều thức dậy rất sớm đứng ở chỗ này chờ cô, chỉ muốn nhìn xem cô có tốt hay không! Mà cô không muốn khiến hắn lo lắng.

“Không có gì, chỉ thuận miệng hỏi thôi.” An Nguyệt Lê lắc đầu trả lời, lúc sáng còn để tảng đá đè ở trong lòng, bây giờ đã an toàn rồi.

Giống như nghĩ đến điều gì đó, chợt ngẩng đầu hỏi cô: “Đúng rồi! Không phải hôm nay em muốn ra ngoài sao? Đúng lúc anh cũng muốn ra ngoài, đợi ăn cơm xong chúng ta cùng đi, anh cũng tiện đường tiễn em.” An Nguyệt Lê cực kì xấu hổ gãi gãi tóc sau gáy.

Hắn và Tưởng Niệm có thể nói là thanh mai trúc mã, hai người từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, tình cảm rất tốt, về sau hai người cũng dần tưởng thành, tình cảm của An Nguyệt Lê đối với tưởng Niệm cũng dần dần xảy ra biến hóa, khi còn bé nhìn Tưởng Niệm sống cùng mẹ cô, cuộc sống gian khổ như vậy, nhưng trên gương mặt nhỏ nhắn không có chút nào gọi là căm ghét cuộc đời này, ngược lại, trên mặt cô còn thường xuyên nở nụ cười hạnh phúc.

Từ đó, mặc dù nhà không giàu nhưng hắn luôn mang những gì có thể ăn được, có thể sử dụng được đưa cho bọn họ, cùng bọn họ ở chung với nhau hắn cũng thấy rât hạnh phúc, rất vui vẻ, về sau có một thiếu gia đến nơi này, mọi thứ liền trở nên thay đổi.

Nhưng điều duy nhất không thay đổi chính là hắn muốn bảo vệ cô, tình yêu dành cho cô mãi mãi không thay đổi, trong lòng nghĩ phải tìm một cơ hội thích hơp để nói cho cô biết, từ mười năm trước hắn đã để lại chỗ trống trong tim mình dành cho cô.

“Vậy sao? Ngày hôm qua đâu có nghe chú An nói hôm nay phải đi ra ngoài giao hàng?” Đối với lời của hắn, Tưởng Niệm thật sự nghi ngờ, nghi ngờ hắn chẳng qua chỉ là lo lắng cho mình.

Bởi vì ngày nay mỗi năm hắn sẽ thay đổi đủ thứ cách để được ở bên cạnh cô, nhưng cô cũng không từ chối, đối với hắn, trong lòng Tưởng Niệm tràn đầy cảm kích cùng mãn nguyện, đây là anh của cô, từ nhỏ đến lớn anh luôn che chờ cho cô, nếu không có hắn, bây giờ cô sẽ như thế nào? Cô vẫn thường suy nghĩ---- ----

“Thật! Tối qua trước khi đi ngủ, cha có nói với anh, em lại không ngủ cùng anh, dĩ nhiên em không biết!” Nhìn bộ dạng đáng yêu của cô, An Nguyệt Lê muốn trêu chọc cô.

Vì vậy ‘tâm chơi’ nổi lên, nhưng không nghĩ đến bản thân mình nói xong cũng có chút ngại ngùng.

“Anh Nguyệt Lê, anh nói lung tung vậy nữa em sẽ không thèm để ý đến anh.” Ngẩn người một lúc, Tưởng Niệm luống cuống nói xong xấu hổ che mặt chạy ra ngoài.

Trốn sau cây đại thụ ở sau nhà, trái tim của Tưởng Niệm không ngừng đập mạnh, không thể bình tĩnh được.

Nghĩ đến lời vừa rồi của hắn, nghĩ đến hắn đã che chở mọi mặt cho mình từ nhỏ cho đến khi trưởng thành, Tưởng Niệm rối loạn, hắn nói câu đó rốt cuộc là có ý gì? Hắn thích cô sao? Giống như Chú An thích dì Thu sao? Hay là chỉ xem cô như em gái mà đối xử, trong lòng thật là loạn à!

Trời ơi! Không muốn, không muốn, đến đâu thì đến đó đi!

Nghĩ vậy, dùng sức vỗ vỗ gương mặt, Tưởng Niệm vôi vã chạy vào trong phòng. Cô còn có việc cần làm, hiện tại cũng không có thời gian mà nghĩ những thứ này.
--- ---------hết chương 1---- ------

mình chỉ hiểu sao làm vậy nên bạn nào đọc Cv thấy mình mần sai thì cứ nhắc mình 1 tiếng để mình chỉnh sữa nhé ^^


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
Có bài mới 17.02.2013, 12:52
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 16.01.2013, 22:49
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 412
Được thanks: 1530 lần
Điểm: 8.16
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cầm tù tình yêu: Gặp gỡ tổng giám đốc lòng dạ độc ác - Dạ Tư Tĩnh - Điểm: 12

Chương 2: Em cũng muốn đi xem.

Chiếc xe hàng nhỏ có chút cũ nát đang đi đến công viên tưởng niệm Thanh Sơn, ngoài cửa sổ gió hơi lớn, làm người ta cảm thấy mát lạnh và thoải mái, mà không khí bên trong xe lại vô cùng xấu hổ, hiển nhiên sự việc xảy ra ban sáng, khiến hai người trong xe có chút ngượng ngùng, vì vậy suốt đường đi chẳng có ai mở miệng.

“À…..lâu rồi cũng chưa vào thành phố, thật sự có thay đổi lớn, rất nhiều tòa nhà trước kia trên con đường anh đi qua giờ cũng không còn, hì hì” An Nguyệt Lê thấy tưởng Niệm dọc đường chỉ ngồi một bên cúi đầu xoắn ngón tay im lặng không lên tiếng, nghĩ là cô vì chuyện lúc sáng mà có chút tức giận, cho nên đi tiên phong phá vỡ bầu không khí yên lặng trong xe.

“Anh Nguyệt Lê, không phải tháng trước anh cùng chị Tiểu Miểu giao hàng vào thành phố sao?” Tưởng Niệm hoàn toàn không hiểu ý của hắn, cho nên câu nói đầu tiên đã khiến An Nguyệt Lê vốn cảm thấy có chút ‘lạnh’ có ý nghĩ: stupid idea rồi. Trời ạ! Thật không biết nên nói cô ngây thơ hay là đần đây? Đây rõ ràng là vì muốn giải tỏa bầu không khí!

Mặt của An Nguyệt Lê có chút giật giật, mồ hôi……không trách cô, thật không trách cô, cũng tại hắn à…., buổi sáng không có chuyện làm hay sao mà đùa giỡn như vậy! Bây giờ không có chuyện làm hay sao mà nói lời ngu ngốc như thế!

An Nguyệt Lê đang muốn nói một chút gì khác, lại cảm thấy điện thoại trong túi quần vang lên, vì vậy hắn lấy một tay điều khiển tay lái, tay còn lại lấy điện thoại di động ra.

“Này, có chuyện gì sao? Cái gì!? Cô…mọi người còn ở chỗ đó sao? Được…được… tôi lập tức đến ngay.” Vội vã cúp điện thoại, An Nguyệt Lê dùng sức đem tay xoay sang phải, ngay lập tức thắng (dừng) lại ở ven đường.

Nhìn vẻ mặt lo lắng này của An Nguyệt Lê, Tưởng Niệm biết nhất định đã xảy ra chuyện, hơn nữa có thể là chuyện lớn.

“Anh Nguyệt Lê, sao vậy? Xảy ra chuyện gì sao?” Nhìn An Nguyệt Lê có chút hoảng loạn thay cô tháo dây an toàn, cô có chút sợ hãi, cô đoán nhất định đã xảy ra chuyện gì rồi, mới có thể khiến người luôn xử sự không sợ hãi như anh Nguyệt Lê vội vã như vậy.

“Chình là số hàng lúc sáng xảy ra chút vấn đề nhỏ, không có gì lớn, Tiểu Miểu vừa gọi điện thoại nói anh nhất đinh phải đi một chuyến, cho nên anh không thể đưa em đi, em ở đây, lát nữa đón xe đi công viên tưởng niệm đi, một mình cẩn thận một chút, biết không?” Thay cô mờ cửa, An Nguyệt Lê dùng tốc độ nhanh nhất nói xong những lời này.

Bởi vì giờ phút này hắn thực sự rất lo lắng, Tiểu Miểu gọi điện thoại nói cha ở công trường xảy ra tranh chấp với người ta, còn đánh người, hắn biết cha chỉ cần đánh nhau với người ta, không thấy máu nhất định sẽ không dừng tay, hắn sợ, hắn sợ sẽ mất đi cha, nhưng dù như thế hắn vẫn không muốn cho Tưởng Niệm biết, hắn sợ cô sẽ lo lắng.

Lúc này có thể thấy được người đàn ông này có bao nhiêu là không nỡ đối với cô gái trước mặt.

“Nhưng em cũng muốn đi xem!” Ngăn lại bàn tay đang mở cửa của hắn, Tưởng Niệm nói.

“Nghe lời!” Giọng nói của An Nguyệt Lê có chút nặng nề, hắn biết Tưởng Niệm đi nhất định sẽ đau lòng, điều này--------hắn không muốn nhìn thấy, hắn thà để lưng mình gánh vác mọi thứ, cũng không muốn nhìn thấy Tưởng Niệm lại nức nở khóc một lần nữa.

Bởi vì hắn yêu cô gái này hơn 10 năm, đã từng thể phải bảo vệ cô thật tốt, chăm sóc cô, không muốn nhìn thấy tình cảnh của mười năm trước lặp lại lần nữa.

Thấy An Nguyệt Lê có chút tức giận, cô bĩu môi xuống xe, cô biết An Nguyệt Lê nhất định biết chuyện gì xảy ra, nhưng không dám cho cô biết, sợ cô sẽ lo lắng. Lát nữa cô gọi điện thoại cho chị Tiểu Miêu sẽ biết xảy ra chuyện gì, không phải sao?

“Có chuyện gì phải gọi điện thoại cho em biết không? Không được gạt em.” Thấy hắn đang muốn rời đi, Tưởng Niệm không nhìn được lẩm bẩm, chuyện của An gia cũng chính là chuyện của cô, mười năm dưỡng duc (nuôi dưỡng và dạy dỗ) cô, cô có thể không khắc sâu trong lòng sao?

Nhưng An Nguyệt Lê lại giống như không nghe thấy lời của cô, không có lên tiếng, nhanh chóng đạp chân ga mà phóng đi như mũi tên được bắn ra.

Nhìn chiếc xe dần dần đi xa, cuối cùng biến mắt trong tầm mắt của mình, Tưởng Niệm thất vọng hạ sụt vai, cô thật sự lo lắng a! Không biết xảy ra chuyện gì, có nghiêm trọng hay không?

Không chút do dự lấy điện thoại từ trong túi ra, bàn tay nhỏ bé mềm mại như không xương lướt trên màn hính.

“Chị Tiểu Miểu! Mọi người ở đâu? Cái gì! Rồi…em lập tức đến liền.” Che môi, không thể tin được mà lắc đầu một cái, Chú An bị thương! Làm sao lại bị thương?

Nhìn con đường vắng bóng xe chạy đến đáng thương, Tưởng Niệm hết sức sốt ruột, tay cầm điện thoại di động cũng bắt đầu có chút run, ai có thể chở cô qua đoạn đường này? Nơi này cũng không nhìn thấy taxi!

Cách chỗ Tưởng Niệm đứng 1km có một chiếc xe Maybach 62S màu đen đang đậu, ngồi ở vị trí tay lái là một người đàn ông thoạt nhìn cũng chừng 27,28 tuổi, mang mắt kính lớn màu cà phê che hơn nửa gương mặt, nhưng nhìn qua vẻ anh tuấn, cánh mũi rõ ràng thể hiện sự sắc sảo, môi mỏng, còn có một mái tóc đen thoải mái, hơi lộn rộn, không khó nhìn ra nhất định là được ông trời chiếu cố.

Tuy chỉ lẳng lặng ngồi như vậy, nhưng cũng không che dấu được khí chất vương giả cao quý trời sinh.

Nhìn cách đó không xa, Tưởng Niệm vừa gọi điện thoại vừa bắt taxi, môi mỏng của người đàn ông anh tuấn giương lên nở nụ cười yếu ớt có phần toan tính.

Khởi động xe, chậm rãi chạy về hướng Tưởng Niệm cách đó không xa.

Đứa bé dối trá, đến lúc em trả nợ rồi, đời này, em cũng đừng nghĩ  thoát khõi tôi.
------hết chương 2------


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
Trả lời đề tài  [ 316 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: aarti, Anh Nguyen, Anhduong300899, Anna Vu, antemonite, auduonglamninh, baoyen10, binmit, Bùi Như Nguyệt, Candy Kid, Chipham12345.bmt, Chivas, cobecuucon_td, Cotcot95, cunnguyen29, Cáo-Bob, dandelion4u, daoninh, ditimtinhyeu, Doremon0908, duldul, dunglinh1987, duyendang, Đan Ninh, Đoàn Ngọc Thảo Vi, Đặng thị hằng, enti, gecko303, Geomini, gia ky pham, giap382014, hadiepvang, hadu08, Hahang, hapt1004, Heodat, Hii, Hippo2128, Hiền Byun, Ho Thu, Hoabattu, hoang ngoc anh, HoaXươngRồng, hulala, Hyn, Hồng Lam, impuri, Jihyun92, jones hoult, ken_pro, khiconkute, Khuynh Y Mạn, Kimcuong1994, ladoda, Lanhlungkolanhlong, lanjolie, lanlunglinh, Lee kokuyo, Leila2611, Lia07, Linhga1452, Linhkyo, luckystar12, Lynkme, lăngcaca, manhei, meobanhsua, Minh ngoc, mua hoa roi, nambao2000, ngocmai111, ngoyennhi, Nguyen hoai thuong, Nguyenngocgianh, nguyet2202, nhattieunaiha046, Nhuvu1212, Nimnimnim, nqânnnz, nynnyn, Nấm lun280296, Olivee, phieuthanh15, phuongnhi82, PikachuMon, Pl_pl962310, Punpark, queensnow, Quylien, quỳnh tương, rapool, Rosie, Rùa Con 128, Strawberry99, thamvivi, Thanhdao1234, thanhnga21, thibebon, thithunkhoi, Thu Nguyen 2212, Thuhuong789, thuongchau, Thuthuymom, Thùy Trang Cao, Thùy Vy LN, tieumong, Titidalat, tiểu bàn, Tiểu Bàn 1510, Tiểu Vương Tử, tranbao, tranbaobong, tranchau12, trthminh, Tructran, trần thế, Tuean, uyenpham650, vitbu, viviandiemngoc1005, vy_nguyen1906, vũ nữ hoàng, Vịt con phuoc linh, Xi Hoàng, Xuyen My, Ôri và 1990 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 67, 68, 69

2 • [Hiện đại] Luật sư phúc hắc quá nguy hiểm - Cát Tường Dạ

1 ... 92, 93, 94

[Hiện đại] Trầm Quang theo hướng Nam - Ôn Thanh Hoan

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 34, 35, 36

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu tỳ trùng sinh Vãn Tinh Quy Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 51, 52, 53

7 • [Xuyên không - Tận thế] Nhật ký thăng cấp của nữ phụ ở tận thế - Thuỷ Quả Mộ Tư

1 ... 87, 88, 89

8 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 13/08]

1 ... 30, 31, 32

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 90, 91, 92

10 • [Cổ Đại Sủng] Manh sủng liệt thê - Thược Thi Khấu

1 ... 11, 12, 13

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 3/8)

1 ... 38, 39, 40

12 • [Xuyên không] Thiên tài cuồng phi tam tiểu thư phế vật - Tuyết Sơn Tiểu Tiểu Lộc

1 ... 47, 48, 49

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 61, 62, 63

14 • [Hiện đại] Em chạy không thoát tay anh đâu - Khiên Mộng

1 ... 32, 33, 34

15 • [Hiện đại] Bảo bối ngoan ngoãn để cho anh yêu - Tiểu Thanh Tân

1 ... 98, 99, 100

16 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 94, 95, 96

18 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 15/08]

1, 2, 3, 4, 5

19 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 145, 146, 147

20 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 5, 6, 7


Thành viên nổi bật 
mytran01212
mytran01212
Trà Mii
Trà Mii
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ

Đào Sindy: viewtopic.php?t=401379&start=115 Pr chương mới :wave4:
♥ Maybe ♥: Truyện có chương mới, cầu thanks, cầu cmt, cầu lọt hố
Đào Sindy: hửm
Cô Quân: gặp rắc rối về phần tên gọi ...
ღ๖ۣۜMinhღ: Tiểu tứ *ôm ôm* **cọ cọ** lâu rồi mới thấy đệ onl
Túy Sinh Mộng Tửu: alo có ai k
Kyz: .
Tiêu Dao Tự Tại: Chào ngày mới :-D
Tiêu Dao Tự Tại: Ài mạng nhà tui lag quá
♥ Maybe ♥: Cầu thanks, cầu cmt, cầu lọt hố
Tiểu Linh Đang: có ai mà mần, mần truyện
Tiêu Dao Tự Tại: Mần ai :)2
Tiểu Linh Đang: đi mần
Tiêu Dao Tự Tại: Bà chạy đâu v
Tiêu Dao Tự Tại: Còn nè
Tiểu Linh Đang: hê nhố
Độc Bá Thiên: -.- lại chuồn
con meo luoi: Mặt dày như tường thành r tui là tui trong từ điển k có từ ngại hen hehe
Lãng Nhược Y: pp m.n, tối ngủ ngon
Lãng Nhược Y: thôi để đó mai ta nhắn vậy :cry:
Lãng Nhược Y: chết ta mất, giờ có việc rồi ko onl tiếp đc
Độc Bá Thiên: cứ nhận đi. tui ko ngại đâu :)2
Jinnn: Y: box tự ed/st í hả, nt cho mod nick đen :v
Lãng Nhược Y: ai box ấy xóa giúp Y đi :cry2:
Lãng Nhược Y: giờ cần người xóa hộ
Jinnn: Y: tui box Việt .-. box khác tui k xóa đc
Lãng Nhược Y: ta gửi lộn qua bên hiện đại nên khóa lại rồi
Lãng Nhược Y: vô trong box đang sáng tác xóa cái pic tuyện ta tự khóa ấy giúp ta đi
con meo luoi: K dám nhận đâu tui lên núi ở ẩn r nghèo lắm hjhj
Độc Bá Thiên: Lười à...Lười là thần tài của tui :hug:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.