Diễn đàn Lê Quý Đôn










Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 168 bài ] 

Đánh mất tình yêu - Lam Bạch Sắc

 
 08.02.2013, 13:51
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 18.11.2012, 00:33
Bài viết: 83
Được thanks: 384 lần
Điểm: 6.05
 [Hiện đại] Đánh mất tình yêu - Lam Bạch Sắc - Điểm: 8
Mình men mới, xin chào cả nhà nha! :-D . Hnay, mjh bắt đầu chân ướt, chân ráo nhào vô CLB editor của Diễn đàn! rất mong cả nhà hoan nghênh! :wave: Có thể không được hay, không được như ý nhưng rất mong sự góp ý nhiệt tình của mọi người, mjh luôn luôn và sẵn sàng tiếp nhận mọi ý kiến đóng góp. Năm hết, Tết đến nơi rồi! ngày lành tháng tốt, mang đứa nhỏ ra diện kiến các cô, các bác, các chú,...Rất mong nhận được sự ủng hộ của mọi người! em xin hết( lì xì nữa chứ!)! iu cả nhà! :iou: :love2:

Đánh mất tình yêu

images


Tác giả: Lam Bạch Sắc.

Thể loại: hiện đại, ngược văn, HE ( ko bít nữa chắc thế, mjh đoán vậy, đã đọc hết đâu đã  nhào zô lun là…chén.^^.)

Converter: ngocquynh520

Edit: celifer118 + keoponggon + quavesi

Beta: Isis Nguyễn

Giới thiệu :


Nói về vấn đề khiến cô hối hận thì trong qua trình lớn lên, bản thân cô đã từng sinh ra hối hận hai lần:

Một là, ngay lúc tuổi trẻ bồng bột đã buông tha người đàn ông này.

Hai là, hiện tại lại bắt đầu đoạn tình cảm này lần nữa.

Đôi khi, hận không phải phản bội, mà là yêu. . . . . .

…………. Em hận em yêu anh.



                                     *****************



Đã sửa bởi quavesi lúc 16.12.2013, 10:21.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
     
Có bài mới 09.02.2013, 08:29
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 15.12.2012, 23:32
Bài viết: 138
Được thanks: 57 lần
Điểm: 0.39
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đánh mất tình yêu - Lam Bạch Sắc - Điểm: 1
lo't de'p ngoi cho sis
:smoker4:  :icecream:  :flower2:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 09.02.2013, 18:38
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 16.01.2013, 22:49
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 412
Được thanks: 1530 lần
Điểm: 8.16
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đánh mất tình yêu - Lam Bạch Sắc
phai chang lai them mot ben nhau tron doi :))


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
Có bài mới 10.02.2013, 22:40
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 18.11.2012, 00:33
Bài viết: 83
Được thanks: 384 lần
Điểm: 6.05
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đánh mất tình yêu - Lam Bạch Sắc - Điểm: 10
Chương 1

Đến nửa đêm thì cô đã tỉnh lại.

Trong căn phòng không có máy sưởi, toàn thân trên dưới trần trụi, sau lưng lại tựa vào một lồng ngực cường tráng đầy hơi ấm thật ra cũng không cảm thấy lạnh.

Mới vừa rồi “làm” quá kịch liệt, cả người cô đều đau đớn nhức mỏi, xoay người trong khuỷu tay ràng buộc của người đàn ông này thật hơi có chút khó khăn.

Trên người của anh pha lẫn mùi vị phức tạp, mùi thuốc lá, rượu cồn, còn nữa….có mùi của cô. Thì Nhan đặt cằm trên bờ vai ấm của anh, ngửi nhẹ.

Thân thể khi xưa có chút gầy, giờ đây đã biến đổi thành tường lũy rõ ràng, đường cong của cằm đã trở nên sắc nhọn, cặp lông mày như núi hơi nhíu lại trong lúc rối rắm thì lông mày lại giống như lưỡi lê dịu dàng.

Nhưng thứ duy nhất không thay đổi là đôi mắt của anh, đen như mực, sâu không thấy đáy, cho dù là mới vừa rồi, dây dưa si mê cuồng nhiệt, trong đôi mắt vẫn mang theo âm trầm và kìm nén.

Cả cô cũng kinh ngạc, thì ra mình lại nhớ rõ tất cả về anh như thế.

Sự thật lại chứng minh, năm năm qua thật không đủ cho cô quên lãng.

*****

Thì Nhan hôn đôi môi mỏng của anh, cũng bắt đầu nghĩ đến, sau khi anh tỉnh lại, câu đầu tiên muốn nói với cô là gì.

Trong không gian yên tĩnh, nghe không rõ tiếng thở khe khẽ của anh. Cô thật có ý nghĩ hy vọng thời gian sẽ dừng lại ở một giây này. Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, rất nhanh yên tĩnh trở lại.

Động tác của Thì Nhan rất nhanh, di động vừa kêu hai tiếng đã bị cô ấn xuống.

IPhone màu đen tinh tế hiện lên dòng tin nhắn, ký tên: Khiết Nhất.

Thì Nhan không mấy để ý lại như quỷ thần xui khiến, thấy cái tên này, ngón tay liền mất khống chế run nhẹ.

Mở ra xem, nội dung ngắn gọn “Hai giờ nữa em bay đến thành phố S, có lời muốn nói với anh, đến gặp em!”.

Khiết Nhất, Khiết Nhất. . . . . .

Trước kia, cô đã gặp người con gái tên Nhiễm Khiết Nhất này, ngay tại bên ngoài phòng làm việc của anh, cô gái kia tựa hồ vội vã tới từ giã, trước khi rời khỏi phòng làm việc đã ôm anh ngay tại cửa ra vào.

Lúc đó, tại nơi xa xa Thì Nhan nhìn thấy trên mặt anh hiện ra nụ cười khó có được. Gắt gao nắm chặt văn kiện trong tay, tâm lại thấy lạnh. Một khắc kia mới ý thức được, có lẽ, thời điểm cô vẫn còn si tâm vọng tưởng rằng vị trí của mình sẽ không thể bị thay đổi, thì ra đã sớm. . . . . . thay thế.

Nhìn lại tình trạng hiện tại bây giờ của bọn họ, quần áo hỗn loạn rải rác đầy dưới đất, cùng với chăn gối xốc xếch đầy giường. . . .

Vậy hiện giờ hai người bọn họ đang tính là cái gì?

*****

Trì Thành lật người, khe khẽ mở mắt.

Đèn bàn nhỏ ở đầu giường là nguồn sáng duy nhất trong phòng được bật. Người con gái đó đang an vị bên đầu giường, thấy anh tỉnh lại thì không nhanh không chậm di chuyển thân thể lại gần.

Trì Thành thấy cô mặt không lộ vẻ gì, anh nhất thời có chút mong chờ, sau đó mới nhìn đến trong tay cô cầm một tập văn kiện.

Ánh mắt của anh nhanh chóng trở nên buồn bã, rồi lập tức khôi phục vẻ tịch mịch pha chút lạnh lùng.

Khi thấy anh đã ngồi hẳn dậy, cô cười như không cười “Tổng giám đốc Trì, hiện tại anh có rảnh rỗi xem hợp đồng của ‘Thì Dụ’ chúng tôi không?”

Thậm chí ngay cả chiếc bút dùng để ký tên cũng đã đưa đến bàn tay anh.

Trong phòng yên tĩnh, anh đưa mắt nhìn cô mấy giây, đột nhiên bật cười: “Năm năm rồi, cô một chút cũng không thay đổi, vẫn như vậy. . . . . . Vì đạt được mục đích, không từ thủ đoạn nào.”

Nhận lấy bản hợp đồng, cúi đầu không nhìn đến nửa con mắt, vung tay lên, tập văn kiện làm đổ đèn bàn, tiếng va chạm rất lớn vang lên, rất nhanh trong phòng chợt tối.

Thì Nhan im lặng không nói gì, trong bóng tối hiện lên đôi mắt rất sáng.

Năm năm trước vẫn như vậy, đối mặt với sự trầm mặc của cô, anh lại thất bại một lần nữa, thất bại hoàn toàn. . . . . .

Trong bóng tối, Trì Thành mặc quần áo vội vã rời đi. Không có nửa điểm chần chừ.

Cho đến khi tiếng đóng cửa vang lên, Thì Nhan mới nhặt hợp đồng lên, cứ như vậy trầm mặc ngồi dưới đất.

Rất lâu sau, cô ngẩng đầu lên, bật cười một tiếng.

******

Thì Nhan rời đi gian phòng nhỏ đã từng sống một thời gian này.

Nơi đây đã lưu giữ quá nhiều kỷ niệm, vui vẻ có cãi vã có, khi tất cả biến mất chỉ còn lại mình cô, thời điểm về đêm, lại làm cho người ta rất sợ hãi.

Cẩn thận khóa chặt cửa, thiếu chút nữa theo thói quen muốn đặt chìa khóa xuống dưới chậu hoa trước cửa. Lúc này mới nhớ tới, anh căn bản không muốn trở lại nơi này, để lại chìa khóa chẳng phải còn muốn dây dưa sao . . . . . không quan trọng nữa rồi.

Ngồi ở trong xe, quay đầu nhìn lại căn phòng tối tăm lần nữa.

Ban đầu lúc chia tay, cho là bản thân mình rất nhanh có thể quên, cho đến sau này mới hiểu ra, tất cả vui vẻ của cô, đã để lại hết tại căn phòng này rồi.

Một lòng ghi ghi nhớ nhớ, chỉ còn lại là hư vô. . . . . .

Đầu óc Thì Nhan có chút mê muội, lái xe về đến nhà nhìn đến đồng hồ đã là 3 giờ sáng.

Không ngờ đã trễ thế này, Tịch Thịnh vẫn chưa ngủ.

“Sao còn chưa đi ngủ?”

“Sao giờ mới về?”

Hai người đồng thời mở miệng, Tịch Thịnh cười, “Em vừa hoàn thành xong một bản thiết kế xe hơi, đang muốn đi đến phòng bếp rót nước uống.”

Người con trai cao lớn trẻ tuổi, mặc đồ ngủ đứng trước cửa, dụi mắt giống như con mèo nhỏ, đang đưa đôi dép đi trong nhà cho cô.

Cô “ah” một tiếng, vội vàng đổi dép, quay đầu đang muốn tiến vào phòng, lại bị Tịch Thịnh ngăn lại.

Nhìn lên nhìn xuống đánh giá một chút, rõ ràng không giống nhau, mấy nút áo cũng bị tháo ra rồi.

“Đã đi hẹn hò?”

Thì Nhan che giấu cổ áo đang mở rộng, lắc đầu một cái. Thắt lưng đau nhức, đi không nhanh, cái chân cũng không chịu tăng tốc như sai bảo, nếu không Tịch Thịnh tuyệt không đuổi kịp cô.

Tịch Thịnh chỉ chỉ vết đỏ mờ ám trên gáy của cô nghi hoặc: “Bùi Lục Thần?”

“. . . . . .”

“Hay là, họ Trì kia sao?”

Thấy cô không trả lời, Tịch Thịnh càng chắc chắn, nhìn tới nhìn lui trên người cô tặc lưỡi “Cũng không tệ, cũng không tệ….”

Không tệ?

Thì Nhan nhíu đôi lông mày lại.

Nếu như mà cô nói cho cậu biết, chính là anh ta, người hại cậu suýt nữa phải ngồi xe lăn cả đời, cậu vẫn còn có thể cảm thấy anh ta “không tệ” ư?

Đè xuống lời muốn nói trong lòng, cũng không tiện nói ra.

Nhưng khi lên đến khóe miệng, lại vẫn là câu “Trước khi trả sạch hết nợ trong nhà, chị đây sẽ không mơ tưởng tới những thứ khác.”

“Chị đừng như vậy. . . . . .”

Phiền phức muốn chết. “Nếu như cậu còn muốn bà chị này kiếm tiền tạo điều kiện cho cậu trở về Nam California tiếp tục học ACCD, lập tức ngậm lại rồi nuốt vào lời muốn nói cho chị.”

Lại muốn nổi điên nữa. . . . . .

Tịch Thịnh tự biết bản thân mình lại tìm mất mặt, ngoan ngoãn chuồn vào phòng bếp rót nước.

******

Chiếc Q7 màu trắng, ra sức phóng nhanh trên đường không một bóng người, đèn hai bên đường chiếu qua kính chắn gió, chiếu vào trong mắt Trì Thành, có chút mị hoặc lạnh lùng lại rất lôi cuốn.

Bất giác tốc độ xe càng lúc càng nhanh, giống như không quan tâm việc xe hư người chết.

Năm năm, thời gian thấm thoát thoi đưa, cái gì cũng đều đã thay đổi, duy nhất không thay đổi chỉ có…cô. Chỉ cô mới biết làm cách nào có thể khiến anh lộ ra cảm xúc nhanh nhất, cũng khiến cho anh tức giận nhanh nhất. . . .

Tại ngã ba, đèn xanh lại chuyển sang đỏ, Trì Thành giật mình, vội phanh gấp một cái, xe rất nhanh dừng lại.

Bị dây an toàn kéo lại có chút đau, anh hơi nới cổ áo, thấy xương quai xanh có một dấu răng giống như của một con thú nhỏ.

Bản thân mình vài tiếng trước quấn quýt si mê ở bên cô, đã bị cô cắn thật thảm.

Nhớ tới lúc ấy, thật không phải “làm tình”, mà giống như là một cuộc chiến, từ miệng, rồi đến thân thể tận lực dốc hết sức quấn lấy nhau, một luồng sóng tình cuốn lấy tất cả, còn pha lẫn mùi máu tanh.

Nhiều năm như vậy, ai cũng nghĩ anh đánh đâu thắng đó, lạnh lùng không gì phá nổi, nhưng chỉ có bản thân anh là rõ ràng nhất, vết thương của anh thật nhiều, thật nhiều… mỗi vết đều có khắc tên cô.

Khiết Nhất từng nói với anh, cùng một người, không có cách nào làm cho anh khổ sở giống nhau, khi tổn thương lặp lại, vết thương sẽ chết lặng vì thói quen.

Nếu điều Khiết Nhất vừa nói là đúng, vậy hiện tại, tại sao anh lại đau đớn như thế?

Suy nghĩ hồi lâu, nhưng vẫn không đưa ra được một kết quả chính xác.

Đèn xanh đèn đỏ đổi mấy lần, xe của anh vẫn dừng lại ở ven đường.

Cuối cùng bật cười, lại nhìn mình trong kính chiếu hậu, nụ cười sao dần dần trở nên cô đơn như thế.

Nếu như anh không phụ trách công trình khách sạn này, hoặc nếu như cô không trở về nước, không đi đến đường cùng, nên phải có qua lại với anh, tất cả có thể thay đổi hay không?

Trong nháy mắt, chỉ là trong nháy mắt, trong đầu Trì Thành toát lên một ý niệm: Thì Nhan, sẽ có một lúc nào đó sẽ đến phiên anh, chà đạp tình cảm của cô một lần, lại một lần?

Gọi điện thoại cho thư ký Hứa: “Liên lạc với người phụ trách của Thì Dụ, hẹn bọn họ 9 giờ sáng mai, mang theo bản thiết kế đến Kim Hoàn để họp.”

Luôn thể hiện là một lãnh đạo ôn hòa, thế nhưng lúc này ngữ điệu lại rất lạnh và cứng rắn. Thư ký Hứa chưa kịp nói câu nào, điện thoại đã vội cúp. Trong xe ngột ngạt, hạ cửa kính xuống, đặt cùi chỏ lên cửa xe, gió bên ngoài thổi lạnh làm anh thanh tỉnh đôi chút.


Đã sửa bởi keoponggon lúc 02.06.2014, 23:47.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
Có bài mới 12.02.2013, 23:28
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 18.11.2012, 00:33
Bài viết: 83
Được thanks: 384 lần
Điểm: 6.05
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đánh mất tình yêu - Lam Bạch Sắc - Điểm: 11
Chương 2.

Thì Nhan vừa mới tắm xong, thì nhận được điện thoại của thư ký Hứa.

Thông báo Thì Dụ cử người đến họp, cũng không tiết lộ thêm việc gì khác. Nói tiếng cảm ơn vì đã gọi điện thông báo, cúp điện thoại, Thì Nhan liền trở lại phòng tắm sấy tóc.

Nhìn mình trong gương, nghĩ, thật sự đã lấy chính bản thân để đổi lấy cơ hội lần này?

Cảm giác mình có chút may mắn. ——

Thì Nhan nhìn mình trong gương ra lệnh. “Cười.”

Sau đó, thì cô thật sự bật cười.

Lần này, có thể yên ổn mà ngủ rồi.

Đàn ông cái gì…., đợi cô đem Thì Dụ phát triển một lần nữa, rồi sẽ nghĩ đến sau. . . . .

Thì Nhan chỉnh chuông báo thức, vài tiếng sau tỉnh lại, miễn cưỡng thoa một tầng một tầng phấn để che bớt đi đôi mắt quầng thâm.

Cảm giác có chút lạ khi nhìn lại mình trong gương trang điểm.

Quan trọng sao?

Thật sự muốn mình xinh đẹp mà xuất hiện trước mặt người nào đó.

******

Thì Nhan mang Chris - nhà thiết kế nổi tiếng nhất của Thì Dụ đi đến Kim Hoàn họp.

Lần trước, Thì Dụ có xảy ra sự kiện ăn cắp bản quyền, với doanh nghiệp ở trong ngoài nước đều mất đi danh tiếng, lần cạnh tranh này, là bên đưa ra phương án trễ nhất, bên viện thiết kế nhận định cũng không tạo nên uy hiếp gì, ngoài ra cũng chỉ cùng công ty của Thì Nhan giữ khoảng cách.

Lòng người nóng lạnh, lại dễ thay đổi, Thì Nhan cũng không phải là lần đầu tiên biết đến, sớm tập mãi cũng thành thói quen.

Hội nghị tiến hành coi như thuận lợi, lúc gần kết thúc Trì Thành mới xuất hiện, liền nói đơn giản mấy câu.

Anh một thân Tây trang cùng giày da, rất khí thế, nhưng vẫn như cũ không nhìn cô.

Hội nghị kết thúc, Thì Nhan đi đến phòng rửa tay. Trong phòng ngăn, chợt nghe thấy có người bàn luận về mình.

“Cũng không biết Thì Dụ dùng thủ đoạn gì, vụ đấu thầu của khách sạn Kim Hoàn thế kỷ cũng chấm mút được. Không nhìn ra, cô ta rất có thủ đoạn.”

“Đừng nói là. . . . . . ?” Lời nói dừng lại tại một điểm này, ý vị hết sức rõ ràng.

Tiếng cười vang lên: “Sao có thể? Không thấy mới vừa rồi lúc họp, Tổng giám đốc Trì nhìn cũng chưa từng nhìn cô ta một cái? Tổng giám đốc Trì của chúng ta đối với phụ nữ xinh đẹp từ trước đến giờ vẫn thờ ơ. . . . . . Ông chủ lớn thì đang ở Thụy Sỹ, cũng không rảnh trở lại mà ngủ với cô ta . . . .”

Thì Nhan nhận ra âm thanh của cô gái này —— tại bữa tiệc tối, là bạn nhảy của Bùi Lục Thần.

Phòng rửa tay không hổ là nơi phát sinh mọi chuyện. Thì Nhan dở khóc dở cười, từ từ lắng nghe. Không khỏi nhớ lại khoảng thời gian vừa mới trở về nước, lúc đang chạy một hạng mục tại Bắc Kinh, thì đụng phải bạn học thời đại học.

Lúc ấy cũng tại phòng rửa tay, cô nghe được bạn học cũ đang bàn luận về mình.

“Tôi đã nói, cái loại phụ nữ đó, sớm muộn sẽ có báo ứng.”

“Tôi cũng không ưa cô ta, lúc trước đối với Trì Thành thế nào, đến không có tiếng đi không có hỏi, không phải ỷ vào việc được anh ấy thích sao?”.

“Ai biết được loại phụ nữ đó? Nhìn rất thanh cao, anh ấy đối với cô ta thật tốt, nhưng kết quả cô ta lại chà đạp toàn bộ ý tốt của anh ấy, bỏ chạy với một ông già. . . . . .”

“. . . . . .”

Thì Nhan vẫn còn nhớ, năm năm trước, một lần duy nhất cô đã khóc. Trốn trong phòng ngăn của phòng rửa tay, rơi lệ, ruột gan như đứt từng khúc, lặng yên không một tiếng động.

Bởi vì, lúc đó cô mới hiểu được, mình rốt cuộc mất đi cái gì.

Lúc Thì Nhan nghe hai người kia gọi “Tổng giám đốc Trì”, “Tổng giám đốc Trì”, thì nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngăn ra.

Trước bồn rửa tay, hai người phụ nữ khi thấy Thì Nhan ở trong gương, biểu tình trên mặt thay đổi rất thú vị.

Thì Nhan chậm rãi đi tới rửa tay.

Đối với phụ nữ, xinh đẹp và khí thế đều là vật xa xỉ.

Cô nhìn trong gương hướng về phía hai người này khẽ mỉm cười.

“Giờ làm việc lại đi nói chuyện linh tinh, cấp trên các cô biết, có thể làm cho các cô cuốn gói hay không?” Thì Nhan cố ý đẩy một lọn tóc, nhìn mình trong gương một chút, nét mặt cũng không đổi “Tôi và cấp trên hai người có chút quen biết, có muốn cùng tôi đi đến chỗ họ nói lại việc này?”

“. . . . . .”

Mặc dù chưa hết giận, nhưng tối thiểu cũng làm hai người họ sợ đến không dám mở miệng nữa. Nhíu mày dò xét họ một cái, tâm trạng của Thì Nhan cũng tốt lên, đến phòng ăn dưới lầu ăn điểm tâm.

Ngồi không bao lâu, nhìn thấy kẻ đầu sỏ gây chuyện, khiến cô bị mang ra bàn luận ——

Ở trong khu CBD tấc đất tấc vàng này, phòng làm việc của Kim Hoàn ở lầu 39 – đến tầng chót, còn vị Bùi nhị thiếu này mở một công ty nhỏ để làm cho vui, ở lầu 24.

Gặp mặt sẽ không có chuyện tốt, Thì Nhan ấn ấn khăn ăn lên khóe miệng, đang chuẩn bị đứng dậy, Bùi Lục Thần đã kéo ra cái ghế đối diện cô ngồi xuống.

Lại làm bộ vô tình gặp gỡ: “Tối hôm qua, tôi một mình trong hội trường tìm cô hơn mấy tiếng đồng hồ.”

******

Dạ tiệc đêm qua, ăn mừng vì Kim Hoàn chuyển đến thành phố S kinh doanh, Thì Nhan không thể bỏ qua cơ hội cuối cùng này.

“Lúc ấy có chuyện nên đi trước.” Cô nhẹ nhàng linh hoạt đáp lại.

Người phụ nữ này trở mặt còn nhanh hơn lật sách, đàn ông tầm thường, đoán chừng lúc đó sẽ không có điểm hứng thú, Bùi nhị thiếu lại cố tình thích khiêu chiến với những gì có độ khó cao.

Chỉ thấy lông mày Bùi Lục Thần vừa nhíu, khóe miệng cũng là cười, “Mặc dù cô lợi dụng hết tôi thì sẽ đem đá đi, nhưng dù sao tối hôm qua chúng ta còn nhảy một điệu, cũng coi như là bạn nhảy, tại sao có thể không chào hỏi một tiếng, liền chạy một mạch không thấy tăm hơi.”

Thì Nhan nhất thời cứng họng.

Cô quả thật nên nói cám ơn. Cám ơn hắn đã mời cô khiêu vũ, làm cho cô được toàn hội trường chú ý …. Không, tiêu điểm cần chú ý chính là người đàn ông kia.

Thì Nhan đặt tay ngay trên bàn, đúng lúc này, ngón tay hắn giống như vô ý lướt qua mu bàn tay cô.

Thì Nhan nhất thời bỏ đi ý định muốn nói chuyện.

“Thật không có thể phát triển hơn sao?”

Trên người hắn có mùi nước hoa phụ nữ, Thì Nhan ngửi mà nhức đầu; cách không xa trên một bàn khác, cô gái kia vẫn còn nghiêng mắt nhìn về hướng bên này, Thì Nhan nhìn cô ta, rồi nghiêng đầu hướng Bùi Lục Thần cười cười: “Anh nghĩ xem, cùng một ‘bộ máy sinh sản biết đi’ có thể phát triển cái gì?”

“. . . . . .” thật bất đắc dĩ, “. . . . . . Nha đầu miệng lưỡi bén nhọn.”

Thì Nhan đang nghĩ xem có cách nào để rời đi, đang muốn móc ra di động, thì có điện thoại gọi đến.

“Xin lỗi, đi nhận điện thoại.”

Bùi Lục Thần trầm mặc nhìn cô rời đi, ánh mắt thật sâu, biểu lộ có chút đen tối.

Thì Nhan không quay đầu lại, nên tự nhiên cũng không thể thưởng thức được khuôn mặt đen thui khó có được của Bùi nhị thiếu. Cô rốt cuộc như ý rời khỏi chỗ này, bên đầu điện thoại kia là Chris, tiếng nói có chút kích động: “Tôi mới vừa nhận được điện thoại nội bộ, thư ký Hứa muốn chúng ta đem tư liệu đến phòng làm việc của Tổng giám đốc Trì, cô nhanh tới đây đi, đoán chừng có hy vọng!”

******

Lầu 41- phòng Tổng giám đốc.

Trên máy tính, Trì Thành nhìn đại khái một chút thành quả thiết kế của Thì Dụ, ngoài vụ ăn cắp bản quyền trước đây, trong tay Thì Dụ vẫn còn rất nhiều tác phẩm tốt.

Thư ký Hứa đưa tư liệu trong tay, Trì Thành với tay cầm, nhìn đại khái một chút, liền trực tiếp lật đến tờ cuối cùng.

Nhìn thấy ba chữ  “Yết Thụy Quốc” thì sửng sốt mấy giây.

Chính là người đàn ông này, mang cô đi . . . . . .

Điện thoại nội bộ bắt đầu vang lên, đem suy nghĩ của anh kéo lại. Trì Thành nâng ống nghe tuyến 2 lên, đây là đường dây riêng của thư ký, nhưng đối phương thế nào cũng không nói chuyện, Trì Thành không thể không hỏi: “Chuyện gì?”

Đáp lời cũng không phải thư ký Hứa, mà là Nhiễm Khiết Nhất, đang cười tủm tỉm nói: “Là em!”

******

Trì Thành nghe được tiếng nói, vẻ mặt buông lỏng: “Trở về lúc nào?”

“. . . . . . Anh, không nhận được tin nhắn?”

“Tin nhắn?”

“. . . . . . Không có gì. Em ở trên máy bay quen một người đàn ông Italy hẹn anh ấy buổi trưa cùng nhau đi ăn cơm, đến lúc đó anh giúp em nhận xét một chút.”

Giống như đứa bé đang chơi trò chơi, rõ ràng chỉ cách một cánh cửa, hai người lại dùng điện thoại nói chuyện vui vẻ —— xa xa Thì Nhan nhìn cô gái trong tay cầm điện thoại, đột nhiên liền toát ra ý nghĩ này.

Một phần đầu óc khinh bỉ, một phần đầu óc khác lại muốn đoán hiện tại anh đang nói cái gì, có thể làm cho vẻ măt Nhiễm tiểu thư tươi như hoa. Cô biết, anh bình thường ít nói, có đôi khi ôn tồn nghiêm túc dụ dỗ . . . .

Cuối cùng cũng kết thúc trò chơi nhàm chán, Nhiễm tiểu thư vẻ mặt tươi như hoa, cúp điện thoại nội tuyến, trực tiếp vào phòng làm việc.

Nhiễm Khiết Nhất vừa gặp mặt, thì cũng không có nhiều lời, thấy văn kiện đầy bàn, cũng biết anh đang vội.

Trì Thành nói cũng không nhiều “Ăn ở nhà hàng nào?”

“Ti Amo ở đối diện công ty đi, lúc nãy trong thang máy em có thấy áp phích quảng cáo, nói có đầu bếp mới đến, làm món ăn Italy là chủ yếu.”

“Ừ.”

“Vậy anh đang vội, em đi nha. Đừng đến muộn.”

Thấy Trì Thành gật đầu, cô chỉ cười một tiếng rồi ra khỏi phòng làm việc.

Cô muốn tặng cho Trì Thành một bộ khuy áo kim cương, nhưng lại sợ anh không nhận, cô với thư ký Hứa lại có chút quen biết, đem hộp quà đến: “Buổi tối tan việc giúp em đưa cho anh ấy?”

“Nhiễm tiểu thư, hai người thật tình cảm.”

Nhiễm Khiết Nhất cười không nói, nhìn đồng hồ, đang muốn đi.

Lúc xoay người, thì liếc thấy trên ghế tiếp khách có một cô gái đang ngồi.

Dừng lại, chỉ thoáng nhìn, Nhiễm Khiết Nhất liền buồn bã.

Thì Nhan đang muốn đợi cô ta rời đi thì mình sẽ vào, nhưng cô ta lại nhìn chằm chằm cô. Thì Nhan đành phải lễ phép gật đầu, đứng dậy đi về phía phòng làm việc.

Thì Nhan cảm nhận được có ánh mắt vẫn bám theo sau mình.

Nhưng cô không quay đầu lại.

Kim Hoàn muốn xây một khách sạn đẳng cấp duy nhất ở Châu Á, cho dù chỉ có thể nhận được một chút canh từ trong đó, viện thiết kế của cô cũng có thể thay đổi nhờ một giọt canh này.

Thì Nhan rất rõ ràng, bây giờ không có thời gian cho tình yêu trai gái, nghĩ lại liền xót cho thân mình.


Đã sửa bởi keoponggon lúc 03.06.2014, 00:38.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
Trả lời đề tài  [ 168 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cưới chui tổng giám đốc xin bình tĩnh - Ngu Thiên Tầm

1 ... 72, 73, 74

2 • [Xuyên không] Nghịch thiên độc sủng Cuồng phi thật yêu nghiệt - Sa Thần

1 ... 97, 98, 99

3 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 83, 84, 85

4 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 26/06]

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Chị yên lặng bị ăn đi - Phong Hòa Tẫn Khởi

1 ... 67, 68, 69

6 • [Hiện đại] Sợ cưới - Tân Di Chỉ

1 ... 53, 54, 55

7 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 115, 116, 117

[Xuyên không] Bạo quân thiếp vốn khinh cuồng! - Yên Mộc

1 ... 19, 20, 21

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 86, 87, 88

10 • [Hiện đại] Tim đập trên đầu lưỡi - Tiêu Đường Đông Qua

1 ... 34, 35, 36

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 83, 84, 85

12 • [Hiện đại] Em là định mệnh của đời anh - Tiếu Giai Nhân

1 ... 30, 31, 32

13 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 25/06]

1, 2, 3, 4, 5

14 • [Cổ đại] Ba nghìn sủng ái tại một thân - Tịnh Nguyệt Tư Hoa

1 ... 44, 45, 46

15 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 83, 84, 85

16 • [Hiện đại - Hài] Suỵt! Đại ca bị đè rồi - Bối Nhi Quá Kỳ

1 ... 77, 78, 79

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 28/5)

1 ... 37, 38, 39

18 • [Hiện đại] Trí thông minh của em thật là uổng phí - Thì Nhĩ - Hoàn

1 ... 23, 24, 25

19 • [Xuyên không - Điền văn] Xuyên qua làm nông phụ - Uyển Tiểu Uyển

1 ... 31, 32, 33

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 100, 101, 102


Thành viên nổi bật 
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Gián
Gián

Nhocnghichngom: ây dô mấy tỉ đi rồi,buồn quá
Ma Nhỏ: Giờ thì == nố bó đi
Ma Nhỏ: Con răng giống vầy đáy mama ==
NguyệtHoaDạTuyết: ấy chết... sorry... mình nhầm với nhok bin :)2
NguyệtHoaDạTuyết: == rồi khỏi có ai dám lại gần mama lun
:chair: tối kiến này
Nhocnghichngom: có chứ ạ?hay đeo tỏi nồng nặc mùi ma thấy hôi quá chạy mất,haha
NguyệtHoaDạTuyết: =__= đẹp thì có đẹp, ta cũng thích răng nanh chĩa ra giống vại, nhưng răng thấm máu thì kinh nhắm --
Ma Nhỏ: == răng ma cà rồng đẹp thía mờ !!
Nhok Alone ( Bin): music_listen.php?style=2&c=10&m=117195
Nhok Alone ( Bin): Ý .. bin cx thích nx
NguyệtHoaDạTuyết: ma cà rồng đẹp lắm :)) nhưng hàm răng anh ấy ghia quá
Miiu: [Cuộc thi viết] Ngày Không Quên! Mời mọi người tham gia :love3:
Độc Bá Thiên: há..hí...ma cà rồng sợ chi :)))
NguyệtHoaDạTuyết: :dracular: anh là ma cà rồng, về với anh em khô máu mất
Độc Bá Thiên: Trâu già sai rồi...phải nhìn Trâu đắm đuối, nói thều thào, e ơi cùng a về nhà đi :)2
Độc Bá Thiên: Nhóc sai rồi...ma ko sợ sáng đâu
NguyệtHoaDạTuyết: anh chàng đẹp trai ngoi lên khỏi mặt đất :)2 trừng đôi mắt đỏ, hướng mắt về phía Thiên, gru gru gru ... mau nộp mạng của mi đây
Độc Bá Thiên: Rùa ngủ muộn thế :hug:
Nhocnghichngom: hì mấy anh chị sợ ma hửm?:) hổng có ma tại đèn sáng trưng nha
dohuyenrua: Duyên. Haizz.
NguyệtHoaDạTuyết: nhìn xuống dưới chân đi Thiên... có anh chàng đẹp trai đang dòm ngó
Độc Bá Thiên: hí hí...ko sợ :)2
Trâu già nhìn lên trần nhà đi
NguyệtHoaDạTuyết: sau lưng Thiên có em gái tóc dài bận đầm trắng kìa
NguyệtHoaDạTuyết: =___= cắn chớt Thiên
Độc Bá Thiên: hái
Nhocnghichngom: hiiiiiiii
Độc Bá Thiên: Maa kìa :))
NguyệtHoaDạTuyết: đừng bỏ ta lại 1 mình :cry2: ta sợ ma
Cô Quân: Mọi ng ngủ ngon
Cô Quân: Bye Bin

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.