Diễn đàn Lê Quý Đôn
















images



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 215 bài ] 

Thiên đường quá xa, nhân gian thì gần - Quất Tử Thụ

 
Có bài mới 12.03.2013, 16:22
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 25.11.2012, 14:41
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 335
Được thanks: 195 lần
Điểm: 0.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thiên đường quá xa, nhân gian lại gần - Quất Tử Thụ
hay qua di, anh trai nay tinh toan ghe that nha so ng ta cung giong phim dung la ng ngoai hanh tinh


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 12.03.2013, 23:13
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 02.11.2011, 22:38
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 314
Được thanks: 1289 lần
Điểm: 7.64
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thiên đường quá xa, nhân gian lại gần - Quất Tử Thụ - Điểm: 12
Chương 17

Ngày hôm sau, Miêu Uyển ôm bánh ngọt vào cửa hàng lấy lòng Mạt Mạt, đồng thời kể lại cuộc hẹn như mơ mà cô được trải qua. Mạt Mạt nghe xong cười không ngừng, nói cuối cùng thì mây mờ đã qua trăng lại tỏ, Miêu Uyển cười tít mắt .

     Tả Tự Lâu bên cạnh mới khai trương năm ngoái, vì quán cà phê nhanh chóng sinh lời, cho nên ông chủ tuyển thêm một đầu bếp nhỏ đến trợ giúp. Một cậu nhóc hai mươi tuổi mới ra đời lăn lộn, tên là Mễ Lục, khuôn mặt tròn trịa nhìn rất đáng yêu, chuyên làm các món cơm. Mới đầu Mạt Mạt và Miêu Uyển còn giả vờ làm thục nữ vài ngày, nhưng nhanh chóng phát hiện thì ra toàn là cùng một giuộc với nhau cả. Thật ra Mễ Lục là một cậu nhóc nhiều chuyện từ trong xương tủy, vì thế mọi người nhanh chóng kết thân, đối với việc sử dụng ám hiệu cũng rất quen thuộc, cuối cùng còn cùng nhau gắn bó keo sơn trên mặt trận chống ông chủ.

     Trường học dạy quá tốt, mọi việc đều có hai mặt của nó, chủ nghĩa Mác trong triết học luôn thể hiện tính chính xác của nó từng ly từng tý một thông qua cuộc sống. Đối với Miêu Uyển mà nói, giấc mộng quá lớn trong lần đầu hẹn hò đã làm cho cô càng lúc càng hy vọng cao hơn, vì thế qua thêm mấy ngày, Mạt Mạt lại bắt đầu nghe cô nương này oán giận. . . . . .

     Cậu nói xem vì sao chưa bao giờ Trần Mặc chủ động gọi điện thoại cho mình chứ?

     Cậu nói xem vì sao tới bây giờ Trần Mặc không chịu gửi một tin nhắn xem hiện giờ mình đang làm gì, ở đâu chứ?

     Cậu nói xem lúc không gặp mình Trần Mặc có nghĩ tới mình không?

     Cậu nói xem Trần Mặc có biết là mình luôn nghĩ tới anh ấy hay không?

     Cậu nói xem mình có nên nói cho Trần Mặc biết mình luôn nghĩ về anh ấy không?

     Cậu nói xem nếu Trần Mặc biết mình luôn nghĩ về anh ấy như vậy, anh ấy có nghĩ là mình quá trẻ con hay không. . . . . .

     Cậu nói. . . . . . Trần Mặc. . . . . .

     Mạt Mạt ngửa mặt lên nhìn trời, cô có cảm giác mình cũng sắp sùi bọt mép rồi!

     Nếu cậu thấy nhớ anh ta thì mau đi nói cho anh ta biết đi!

     "Mình không muốn!" Miêu Uyển dùng hai tay ôm đầu: "Người ta là con gái mà, vì sao luôn là mình chủ động chứ, anh ấy chủ động gọi điện thoại cho mình thì sẽ chết à?!"

     "Mình cảm thấy anh ta sẽ không chết!" Mạt Mạt ngọt ngào nhìn Miêu Uyển: "Mình cảm thấy nếu cứ kéo dài như vậy, cậu sẽ chết, nói nhiều quá nên chết, ngay cả mình cũng chết, vì bị cậu làm phiền quá nên chết."

     Miêu Uyển khẽ thở dài, tình yêu này, thật là làm cho người ta vừa vui mừng vừa lo sợ!

     Rốt cuộc thì tình yêu là làm cho người ta vui mừng hay làm cho người ta lo lắng, loại câu hỏi ngàn năm không có đáp án này tạm thời mặc kệ nó, Mạt Mạt cảm thấy chuyện yêu đương này, hoặc là mình trở nên thận trọng, hoặc là mình phải đứng giữa ngã ba đường, nếu ngay cả năng lực chọn đường giữa ngã ba và tính thận trọng cũng không có, thì người chịu tổn thương chỉ có bản thân mình, rồi tất cả mọi người cùng khó chịu.

     Miêu Uyển rưng rưng nước mắt hỏi: "Mạt Mạt, vậy cậu cảm thấy mình thuộc loại nào?"

     Mạt Mạt đưa mắt đánh giá một phen, nhiệt tình cầm tay Mầm Uyển nói: "Bảo bối, thật ra thà vui mừng đứng giữa ngã ba còn hơn khiến người ta thương hại tính trẻ con của cậu!"

     Miêu Uyển cắn răng!

     Kỳ thật Mạt Mạt nói rất có đạo lý, cô cũng biết, tốt nhất là nên chủ động, thật ra tính tình Trần Mặc cũng khá tốt, rất cưng chiều cô, nhất định phải làm cho cái tính dửng dưng của Trần Mặc biến mất, phải khiến cho anh cũng biết khẩn trương khẩn và đau lòng. Bây giờ không phải lúc để cô tính toán chuyện được mất, hay chờ mong, cô cũng không thể không chờ đợi, chuyện này thật là rối rắm. . . . . . Tâm tình luẩn quẩn lòng vòng, thật khó hiểu.

     Vì sao các cô gái thường hay gửi gắm mơ mộng của mình vào thơ?

     Không phải thơ đều có chút rối rắm, không có dinh dưỡng lại làm cho người ta không hiểu hay sao?

     Cô rối rắm một mình ở bên này, bên kia Trần Mặc cũng chẳng tốt đẹp hơn khi sa vào những công vụ bận rộn cuối năm. Vào khoảng thời gian này các nhân vật quan trọng thường cố gắng móc nối vì sự nghiệp thăng tiến của mình, đi lại đi lại tạo ra các mối quan hệ, vì thế chỉ khổ cho đám cán bộ công chức như bọn họ, hết tiếp đãi quan khách rồi lại điều tra, cuối cùng thu về được một mớ vụn vặt, mệt mỏi vô cùng. Trần Mặc quản lý năm đội được xem như là tinh nhuệ, lãnh đạo chi đội vừa giơ hoàng bài ra, một đám người chỉ muốn biến mất luôn, bị ép buộc từ trên xuống dưới ai mà chịu nổi.

     Trần Mặc là người khá ngay thẳng, không biết đưa đẩy, có một số việc khá mất mặt mũi, việc phải làm chồng chồng lớp lớp, cũng không phải là người làm bằng sắt , cũng sẽ có lúc mệt, trời lạnh khiến vết thương phát tác,phần gân nhượng (Di: dây chằng nối giữa bắp và gót chân) bắt đầu đau âm ỉ. Buổi tối lúc Miêu Uyển gọi điện thoại, Trần Mặc đang xoa bóp bắp chân, cô hỏi bây giờ anh đang ở nhà phải không, Trần Mặc nhanh chóng nói vài câu, Miêu Uyển liền để bụng.

     Miêu Uyển học môn Sinh không giỏi, nghiên cứu nửa ngày cũng không biết gân nhượng là bộ phận nào, chỉ đành phải dựa theo những gì ông cha xưa đã nói đau đầu chữa đầu đau chân chữa chân. Sáng tinh mơ đi chợ mua một cái móng giò và nửa cân gân bò, rồi lại ra tiệm bỏ vào cái nồi hầm cách thủy  nấu, đương nhiên còn bỏ thêm vài thứ đậu gì đó làm nguyên liệu. Lúc trước cô vứt cái nồi này ở trong tiệm, mục đích là để nấu cháo ăn khuya, ai ngờ lúc hầm móng giò với đậu lại thơm như vậy, bị khách tới dùng cơm trưa hỏi, trong tiệm chuẩn bị cho ra món mới hay sao?

     Miêu Uyển ngượng ngùng không dám thừa nhận đây là đồ mình nấu riêng, chỉ có thể mặt dày nói bậy bạ là chuẩn bị một chút canh vì lễ Giáng Sinh. Nấu hơn ba tiếng, nước lèo bắt đầu đặc lại, sôi ùng ục, bọt khí nổi lên liên tục, giống như sữa. Đúng lúc Miêu Uyển phát hiện ra hộp kem bơ mà Mễ Lộ không cẩn thận bỏ ngoài ngăn đông lạnh, lúc lấy ra thì thấy hộp kem bơ đã chảy nước, bỗng nhiên Miêu Uyển có một ý tưởng đột phá, bỏ vào 1 ít, quấy rồi lại quấy, cảm thấy chưa đủ, lại bỏ thêm một ít quả Hương Thảo, vì thế, mọi chuyện trở nên không thể cứu vãn.

     Nấu đến lúc ăn cơm tối, nồi nước kia lại bắt đầu trở thành ác mộng, một người khách thật sự chịu không nổi, chạy tới hỏi. Cái gì thơm vậy, không quan tâm bao nhiêu tiền, cho anh ta một chén thử.

     Miêu Uyển sửng sớt mở to mắt nhìn khác, vô cùng khó xử chưa biết nên làm gì, Mạt Mạt đã vung tay lên đoạt quyền làm chủ, cứng rắn cướp đi nửa nồi.

     Mạt Mạt và Mễ Lộ vừa liếm sạch chén vừa thở dài thỏa mãn, Mạt Mạt nói: "Miêu Miêu à, thật ra cũng có lúc mình rất vừa ý Trần Mặc không tim không phổi nhà cậu, hay là ngày mai cậu cũng bồi bổ cho anh ta đi?"

     Miêu Uyển buồn rười rượi giơ dao cắt bánh ngọt lên, nhắm thẳng phía trước xông tới! Mạt Mạt vừa cười vừa trốn phía sau Mễ Lộ.

     Miêu Uyển thấy không thể nấu lại nồi nữa, hơn nữa trong hang ổ tất cả đều là sói, vội vã đổ hết số canh còn lại vào một cái bình giữ ấm, sau đó chạy trối chết, Mạt Mạt đuổi tới cửa cười: "!"

     Mễ Lộ cũng ồn ào: ‘’Miêu Miêu, chị cũng thử suy nghĩ một chút xem có nên thay đổi suy nghĩ mà cưới em hay không nha!"

     Miêu Uyển nghiến răng nghiến lợi, từ xa quay lại cho bọn họ một ngón giữa dựng lên, Mạt Mạt cười đến thở không nổi, tay phải giơ lên, cho cô một dấu OK, Miêu Uyển thấy thế cười ngất.

     Hôm nay gác cửa là một binh lính đã từng ăn bánh ngọt của Miêu Uyển, miệng cực ngọt gọi chị dâu rồi giúp đỡ cô gọi điện thoại cho đội trưởng. Giọng nói của Trần Mặc trong điện thoại có chút vội vàng, hỏi có chuyện gì không, anh sắp phải họp, tất cả mọi người đang đợi.

     Trong lòng Miêu Uyển có chút trống rỗng, chỉ có thể nói là cô mang tới chút đồ cho anh ăn, anh ra ngoài lấy một chút là được, cô lập tức đi ngay.

     Trần Mặc nhanh chóng nói được, lách cách một chút rồi cúp điện thoại.

     Miêu Uyển nắm ống nghe sửng sốt ba giây, sự nhiệt tình trên đường tới đây tắt mất một nửa.

     Trần Mặc tới rất nhanh, bởi vì lo chạy vội, cho nên trên trán lấm tấm mồ hôi, Miêu Uyển đưa bình giữ ấm cho anh, nói nếu anh có việc thì hãy đi trước đi! Trần Mặc gật gật đầu, thấp giọng nói câu cám ơn rồi xoay người rời đi, Miêu Uyển đứng ở cửa rướn cổ lên nhìn vào bên trong, thấy Trần Mặc chạy vào trong tòa nhà rồi cuối cùng biến mất không thấy gì nữa.

     Anh không quay đầu lại, Miêu Uyển buồn bã.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 13.03.2013, 19:44
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 25.11.2012, 14:41
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 335
Được thanks: 195 lần
Điểm: 0.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thiên đường quá xa, nhân gian lại gần - Quất Tử Thụ - Điểm: 1
eu ng cua nhan dan la the day , rat ban ma, minh cung tung trai nghiem roi ma


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.03.2013, 23:53
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 15.05.2012, 18:35
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 71
Được thanks: 71 lần
Điểm: 6.63
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thiên đường quá xa, nhân gian lại gần - Quất Tử Thụ - Điểm: 1
vô ủng hộ tỷ iu của mụi là 9 ><


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
Có bài mới 14.03.2013, 14:03
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 02.11.2011, 22:38
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 314
Được thanks: 1289 lần
Điểm: 7.64
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thiên đường quá xa, nhân gian lại gần - Quất Tử Thụ - Điểm: 12
Chương 18

     Trần Mặc vội vàng là vì phải trở lại khai mạc hội nghị, giống như là một cách tổng kết cuối năm vậy, tuy việc này chẳng liên quan cho lắm tới bộ phận anh phụ trách, nhưng dù sao thì chất lượng của kế hoạch huấn luyện sang năm vẫn là một vấn đề lớn, phải do anh công bố. Trần Mặc mở bảng báo cáo ra, ngay cả khi là trưởng nhóm vẫn không khỏi nhíu mày, lần huấn luyện này yêu cầu không quá nặng, nếu không cố gắng hoàn thành mục tiêu thì có khi ngay cả thành tích lúc trước cũng có thể bị giảm sút. Trần Mặc thừa nhận là anh đã nhượng bộ rất nhiều, luôn chú ý cố gắng, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể lui lại từng bước, tuy rằng cuối cùng cũng đạt thành hiệp nghị, nhưng trong lòng vẫn có khúc mắc khó giải.

     Tan họp, Thành Huy khoác vai Trần Mặc đi về văn phòng, vừa đi vừa khuyên giải. Cậu là chính trị viên lão thành cho nên kinh nghiệm phong phú, luôn cố gắng giúp đỡ Trần Mặc về chuyên môn lãnh đạo. Tuy bề ngoài Trần Mặc nhìn rất kiêu ngạo, nhưng thật ra khi ở chung mới biết tính tình rất tốt, Thành Huy luôn cố gắng giúp đỡ anh.

     Trần Mặc nghe xong thành khẩn nhìn Thành Huy nói: "Mình cảm thấy kế hoạch huấn luyện này không nặng."

     Thành Huy cười khổ: "Cậu không thể so sánh như vậy, đây không phải chỉ là công việc nuôi dạy trẻ, hơn nữa này công tác huấn luyện là cách để nâng cao khả năng tiếp thu và truyền thụ của mình, không thể thô bạo hay làm theo khuôn sáo. Ví dụ như vầy, nếu một chiến sĩ sợ đạn, lúc lên đạn đã muốn trốn, làm sao có thể bắt ép người ta được, mình phải từ từ làm công tác tư tưởng. . . . . ."

     "Cái này dễ thôi mà!"

     Thành Huy kinh ngạc.

     "Cậu chỉ cần cột cậu ta vào bia ngắm, sau đó bắn liên tiếp một trăm phát, chắc chắn cậu ta sẽ không sợ nữa." Trần Mặc thản nhiên nói. =))))

     Thành Huy trừng mắt nhìn anh với vẻ mặt không thể tin được: "Cậu, cậu không được nói bậy bạ như thế ."

     "Mình không nói bậy, thật sự là như vậy mà."

     Thành Huy ngẩn ra, im lặng một lát, bỗng nhiên nóng nảy gào lên: "Trần Mặc, mình cảnh cáo cậu, ở chỗ này cậu trăm ngàn lần không được làm như vậy, cậu phải biết rằng hiện giờ binh lính rất quý giá, đều là những tên tiểu tử mới hai mươi tuổi, trong nhà là con trai độc nhất, nếu cậu chữa lợn lành thành lợn què , cha mẹ họ không tha cho chúng ta đâu."

     Trần Mặc cười khổ gật đầu: "Mình biết, mình biết."

     Thành Huy vẫn không yên lòng, đi theo sát anh vào văn phòng, chống hai tay lên bàn làm việc của Trần Mặc trịnh trọng tuyên bố: "Trần Mặc, cậunhất định phải tuân theo nguyên tắc vốn có, có một số kỹ năng sinh tồn cậu không thể thực hiện ở đây."

     ‘’Mình biết, biết rồi. . . . . ." Trần Mặc ảo não, nói lỡ nhất thời lại chọc trúng tổ ong vò vẽ, ánh mắt lóe lên quét qua cái bình giữ ấm màu lam nhạt, vội vàng ngắt lời: "Cậu muốn ăn canh không? Bạn gái của mình nấu ."

     Thành Huy sửng sốt: "Tiểu tử cậu thực sự có bạn gái?"

     "Đúng vậy, lần trước đã vào đây, cậu quên rồi à?" Trong văn phòng không có bát, Trần Mặc cầm cái nấu hộp nấu mỳ ăn trong lò vi sóng ra, xoay tròn nắp bình mở ra, một mùi hương thơm ngát tỏa ra xung quanh, hai người đàn ông đều sửng sờ một chút.

     "Có phải là cô bé đưa bánh ngọt đến lần trước không?" Thành Huy húp một muỗng canh, xuýt xoa không thôi.

     "Đúng!"

     "Được lắm, tiểu tử, mình còn đang lo lắng là tính tình như cậu khó tìm được ai, không ngờ rất biết chọn, bộ dáng chỉnh tề, tay nghề lại tốt." Thành Huy chẹp chẹp khen ngợi.

     Trần Mặc tìm cái thìa múc nước canh húp từ từ, canh này đã ninh cả một ngày, toàn bộ lạc cùng đậu tương đều đã nhừ ra, nước canh hơi đặc ngào ngạt hương sữa, trong nhà Trần Mặc thường là do bảo mẫu nấu cơm, người dân Quan Trung (Di: ở lưu vực Sông Vị, ở tỉnh Thiểm Tây, Trung Quốc) nhiệt tình nhanh nhẹn, khi nấu cơm cũng rất dứt khoát gọn lẹ, chưa từng có người như Miêu Uyển dùng một khoảng thời gian dài để hầm cho anh một nồi canh.

     "Ôi, nàng dâu tốt như vậy sao lại bị cậu lừa được cơ chứ?" Thành Huy trêu đùa, trả cái chén không lại cho anh.

     "Lượm được ." Trần Mặc cười nói.

     "Xem kìa , tại sao mình lại không có may mắn như thế nhỉ?" Thành Huy khoát tay: "Khi nào về nhà, nói với em dâu, vì mình đã uống một chén canh này, cho nên mình nợ cô ấy một ân tình, sau này nếu cậu dám khi dễ cô ấy, mình sẽ không tha cho cậu."

     Trần Mặc bật cười.

     Trần Mặc cầm di động cầm trong tay có chút do dự, nếu tính thời gian thì chắc là giờ này Miêu Uyển đã ngủ, bây giờ gọi điện thoại không biết là có đánh thức cô hay không. Bỗng nhiên tiếng chuông vang lên, một tin nhắn được gửi đến, Trần Mặc mở ra thì thấy.

     "Trần Mặc, anh có ăn được hay không thì cũng phải nói với em một tiếng chứ!"

     Còn chưa ngủ cơ à? Trần Mặc lười nhắn lại, gọi thẳng luôn.

     Miêu Uyển nằm lật tới lật lui trên giường cả tiếng rồi, tức giận đến mức ngủ không được, vừa cắn răng nhắn một tin qua, không ngờ điện thoại đã vang lên, trong lòng Miêu Uyển đang bốc lửa, không phải là anh rất hay sao, không phải là di động luôn ở bên cạnh anh à, anh chủ động gọi điện thoại cho em báo tin một chút thì chết người chắc!!

     Miêu Uyển tức giận nghe điện thoại: "Alo ! Tìm ai?"

     Tên đàn ông chó chết!! (Di: chị ý chửi chứ ta ko thêm bớt gì đâu *mặt vô tội*)

     Người ta nói chó cắn người sẽ không kêu, anh đâu phải là không biết nói chuyện, anh đi chết. . . . . .

     Trần Mặc bị lửa giận của cô làm cho sửng sốt, đành phải hạ giọng dịu dàng gọi: "Miêu Miêu?"

     Miêu Uyển hối hận, lập tức hạ giọng xuống: "A, có chuyện gì vậy?"

     Miêu Uyển hung hãn núp sau lưng cô ló đầu ra, khinh bỉ: cô thật là vô sỉ!

     Miêu Uyển dịu dàng thì co rúm lại : Thì tại, thì tại. . . . . .

     Miêu Uyển vung tay lên, đuổi hai đứa Miêu Uyển nhỏ đi: "Canh uống có được không?"

     "Được!"

     "Ngon không?"

     "Ngon!"

     "Nếu ngon thì sao anh không nói với em một tiếng, gửi một tin nhắn có cần mất nhiêu thời gian như vậy không, anh không biết là em đang chờ sao, em. . . . . . Em còn tưởng rằng anh uống không được nên đổ rồi. . . . . . không dám nói với em. . . . . ." Miêu Uyển cảm thấy uất ức, câu cuối cùng trở nên nghẹn ngào.

     Trần Mặc cười : "Anh, vừa mới họp xong, cũng vừa uống xong, thật sự là rất ngon, vừa rồi Thành Huy còn nói trước giờ chưa từng được ăn canh nào ngon như vậy! Thật đấy!"

     "Anh chia cho cậu ấy?" Miêu Uyển nhịn không được nước mắt lạch cạch rơi xuống, cô ninh cả một ngày, mình cũng không dám uống, vốn định làm nhiều một chút, để buổi tối Trần Mặc uống một chút, ngày mai còn một chút, không ngờ quay người lại đã chia cho bạn tốt một nửa.

     "Đúng vậy, đúng lúc cậu ta ở đó, nên chia cho cậu ta một nửa, Miêu Miêu em nói xem vì sao lại khóc, em tặng đồ thì sao anh lại không thích? Ai tặng đồ cho anh anh đều thích cả, huống chi là em, đúng không?" Trần Mặc không hiểu còn có ý đồ khuyên giải, đương nhiên không biết mình đang đổ thêm dầu vào lửa.

     Miêu Uyển nghe trong đầu càng lúc càng lạnh, cúp điện thoại, nhào vào giữa giường oa một tiếng khóc lớn.

     Trần Mặc chết tiệt, Trần Mặc thối tha, rõ ràng là anh xem người ta như người qua đường! !

     Ngày hôm sau, Miêu Uyển xách theo cặp mắt sưng húp vào trong tiệm kể lể, sáng tinh mơ không có khách, ba người thích tám chụm đầu lại cạnh nhau, Miêu Uyển tỉ mỉ nói, hai người kia vừa nghe vừa gật đầu không ngừng, thút thít không thôi, cuối cùng đưa ra  kết luận là trong quá trình theo đuổi Miêu Uyển quá nhiệt tình lại chủ động, cho nên khiến cho tên đàn ông chó chết sinh ra ảo tưởng, luôn khinh thường cô, trên phương diện chiến thuật mà nói: con gái không thể quá vội vàng.

     "Mạt Mạt, cậu nói xem có phải Trần Mặc rất quá đáng hay không! !" Miêu Uyển nắm tay.

     "Đương nhiên !" Mạt Mạt cũng nắm tay.

     "Cho nên bây giờ mình phải cho anh ta một bài học, cho anh ta biết bỏ qua mình sẽ phải trả giá rất nhiều đúng không !" Miêu Uyển giơ tay lên.

     Mạt Mạt và Mễ Lục vô cùng chân chó vỗ tay: nữ hiệp cố lên.

     Vì thế vấn đề khó khăn như vậy đã được giải quyết gọn ghẽ.

     Buổi tối đầu tiên trong lúc Trần Mặc đang xem văn kiện thì di động đặt trên bàn, đến lúc anh xem xong mới phát hiện đã muộn. Trần Mặc hoang mang nghĩ, chẳng lẽ vẫn chưa nguôi giận?

     Buổi sáng ngày hôm sau, Trần Mặc đi giám sát binh lính huấn luyện, do dự một chút vẫn nhét di động vào trong túi quần, hình như Miêu Miêu rất tức giận, nếu gọi điện thoại lại không có người nhận chỉ sợ càng giận thêm, nhưng hôm đó lại là một ngày này sóng êm gió lặng. Đến tối Trần Mặc bắt đầu do dự không biết có nên gọi điện thoại hay không, nhưng vừa nghĩ tới việc Miêu Uyển đang tức giận thì anh đau đầu, đối với những người tức giận anh chưa từng có kinh nghiệm khuyên giải, nói chi là phụ nữ tức giận, điểm chết người là bạn gái của mình, theo như lý luận thực tế mà nói thì anh phải biết dụ dỗ, cưng chiều, không để cho cô khổ sở thương tâm.

     Trần Mặc cảm thấy, coi như đã hết, không nói chuey65n thì sẽ bớt tranh cãi, đợi cô hết giận thì tự nhiên sẽ liên lạc .

     Vì thế, cứ kéo dài như vậy đến cuối năm, công tác an toàn phải chặt chẽ, các chiến sĩ nhớ nhà, Trần Mặc không...để ý đến chuyện vụn vặt này, nhưng lại trốn không thoát, tâm tư bị việc vặt vãnh chiếm hơn phân nửa, mà thời gian để nghĩ tới Miêu Uyển thì càng thiếu, công việc hai ba ngày gộp lại, nhoáng cái đã không còn thời gian.

     Mà lúc này đây, Miêu Uyển đáng thương đã tự leo lên đài cao rồi!

     Cô tự làm bộ dạng kiêu căng phách lối lên tận trời, trẻo rõ cao, vốn định làm bộ làm tịch cho đã nghiền, không ngờ Trần Mặc cũng không thèm chú ý, hiện giờ đã leo quá cao, quay đầu nhìn lại thì cái thang cũng mất!

     Miêu Uyển khóc không ra nước mắt.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 215 bài ] 
       


Điều hành 

Mod Box Tiểu thuyết


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
ta_thật_độc
ta_thật_độc
thuyvu115257
thuyvu115257

Như Băng: hu hu.. đã hớn 1 tháng.. dài cổ
Bỉ Ngạn Hoa: Băng: đừng nhắc connan, làm Bỉ thèm thêm mà thôi
Bỉ Ngạn Hoa: ai biết đâu T^T ai đồn ta thích gái vậy chứ
Như Băng: Bỉ bỉ tại sao conan vẫn chưa ra chap mới băng chờ mòn cổ rồi nè
Như Băng: àh cái hôm chúng ta thức thâu đêm mà tỷ nói muội có lên face không đấy.. bỏ đi..
Tỷ sắp đi thực tế
song giang: sai gì??? muội không nhớ muội nói lúc nào  á
song giang: hừ hừ, ai dám nói ss bỉ dễ thương của em như thế???
Như Băng: giang câu 3 tỷ nói là không ghép được sao muội nói là sai...

Bỉ bỉ.. có cái gì hay thế
song giang: thế ai hả ss???
Bỉ Ngạn Hoa: @Song song: không phải em, ss biết rồi
song giang: em thề là không phải em á ss Bỉ
Bỉ Ngạn Hoa: ban nãy ai nhắc ta vậy, ai nói ta thích gái vậy, ai nói ta không thể cưới ck vậy -_-
Yến My: thanks Nhi vs Thuyvu
Tuyết Huệ: mi tu ss ơi
Như Băng: hazzz chán quá
thuyvu115257: Ss có thể giữ cái cũ lại, cài chồng lên nhưng như vậy sẽ tốn nhiều dung lượng và dễ bị lỗi win
YSam: hiazz, máytinh con còn chưa sửa dc, giờ toàn muon may pp, k dơ QT de edit dc
tiểu an nhi: ss YM: đã là cài lại thì sao mà chèn được :D
song giang: băng thân: tỷ chưa đăng tiếp hả???
Yến My: m.n cho ta hỏi tí, muốn cài win mới, thì phải xóa win củ phải kg? chèn đc kg?
YSam: à à, cô sữa cung có nick dự phòng như con
HuangJingXiang: Tiểu sam  duonglanh enlly đó
Tiểu Hân Nhi: sữa tỷ có bị bomb đâu sao không dùng nick kia?
Ngânthảo: sam ơi
pp mụi tỷ đi ngủ sáng đi thi
YSam: duonglanh: bạn la ai thế tớ ko có quen, bạn có quen tớ ko
duonglãnh: oi gioi ms vuà vào mà bi ngta het vào mat roài này
YSam: ai thế a
duonglãnh: ek ek coá ai thay ta hk nà?
YSam: @@ sax
Tiểu Hân Nhi: bữa đó ta đi học đến 9h mới về!!!


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.169s | 12 Queries | GZIP : On ]