Diễn đàn Lê Quý Đôn
















Cần người sửa lỗi truyện. Liên lạc email modeditddlqd@gmail.com



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 183 bài ] 

Ông xã quái quỷ, xem ai sợ ai - Cổ Nại - HE

 
 05.12.2012, 10:13
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 26.11.2012, 09:37
Bài viết: 643
Được thanks: 3057 lần
Điểm: 10.44
 [Hiện đại] Ông xã quái quỷ, xem ai sợ ai - Cổ Nại (16+) - HE - Điểm: 11
Ông 3xã quái 07quỷ, xem 4cai sợ ai

images


Tác fegiả: Cổ eNại
Beta 0e+ Edit: bienxuanhuong


Giới 80thiệu:

Hắn, 12lật tay 67làm mây, b2úp tay làm 05mưa, trong egiang hồ 8hô phong 83hoán vũ, 6nhưng từ 49khi người 8yêu chết 7thảm, hắn 7àng trở ecên máu lạnh, 9àn khốc.

Cô, 8ô danh tiểu 0aốt, phớt 16ờ thân 2ỹ nhân d8đến thần 47inh phẫn aộ, tự 2acho mình flà đánh agián không 7dchết, mới 418 tuổi 15đã một 8ethân gánh cfvác kế 5sinh nhai 2của cả 2nhà.

Một 5lần tình adcờ gặp ecụ bà quái 22dị, trao 67cho cô một athỏa thuận avới mức 0giá trên b5trời, vận b9mệnh của 2cô cũng ftừ đó 9mà thay đổi.

Chuyện ed1:

Trở e3về phòng, 1fCố Chiêu 9Ninh nhìn 63thấy một 1cảnh hạn e8chế khán f8giả.

4fcoi như không ccó chuyện a9gì xảy c9ra, đi tới 9ghế salon 6acạnh giường bngồi xuống 5cầm quả 64táo,  vừa 9gặm vừa f6nhìn.

“Oa! abHiện trường etrực tiếp. b3 © DiendanLeQuyDon.comCũng mãnh ccliệt quá 8cha, không e6cần để cý đến 52tôi, các adngười cứ f2tiếp tục”

Hoắc fThương Châu 72nhất thời amất hứng, bbỏ lại 40cô bồ nhỏ 2còn đang aakinh ngạc, 1đi về phía c4phòng tắm.

Hiệp dthứ nhất, 85cô thắng

Chuyện e2:

“Ký 5tên!” Hắn cftuyệt tình 4ném cho cô 97một tờ 2cđơn ly hôn, 4evốn muốn 6thấy bộ cdạng khóc 59lóc nức 1nở của 80cô, không anghĩ được…

“Ký 1thì ký, 37cầm lấy, 4cút đi!” bChiêu Ninh 7đập tờ cgiấy vào 3mặt hắn, 1phẩy tay 7áo bỏ đi.

Tại 3sao lại 2nghe lời 6như vậy? 1Bảo cô 8ký, cô liền bký, nhìn e6bóng lưng 8Chiêu Ninh exa dần, cánh mắt 16hắn vô 6bcùng phức 68tạp.

Hiệp f2, ai thắng?


Đã sửa bởi bienxuanhuong lúc 07.01.2013, 16:22, lần sửa thứ 6.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 05.12.2012, 10:17
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 26.11.2012, 09:37
Bài viết: 643
Được thanks: 3057 lần
Điểm: 10.44
Có bài mới Re: ÔNG XÃ QUÁI QUỶ, XEM AI SỢ AI - CỔ NẠI - Điểm: 11
Quyển 5thứ nhất

001: d2Ngày hôn a4lễ


Cảnh fxuân tươi fđẹp, gió 6thổi nhẹ 4nhàng, mùa enày được cdxem như thời bkhắc tốt 81nhất để 7giữ vững cdtình yêu, 5nhưng đối 5bvới một dsố người, 72đây chẳng fqua cũng a8là một 4bmùa nhàm bhán.

A 95hị

Khách 7ạn 5 sao cgọc Sáng 7fà sản nghiệp 7ưới cờ d2ập đoàn 30oắc Thị 1diếng tăm c1ừng lẫy, 01phong cách a1kiến trúc 0cChâu Âu 67xa hoa, sừng f9sững ở dđại sảnh aelà một 44đài phun 7nước cao 3gần 30 thước 0flàm rung 10động lòng dngười, 5anhững thứ 3này đều dtượng trưng eecho sự cao 7quý. Hôm 3bnay, ở đây 41diễn ra 13một hôn 5lễ có một aakhông hai.

Trong 09phòng trang e9điểm của b4cô dâu

b8dâu ngồi 3trước gương, bmặc kệ e6thợ trang 14đểm muốn b8làm sao thì 3flàm, một 89ngày vui aalớn như dthế mà bacô dâu mới 43này cứ 9buồn buồn, 6trên mặt f6chẳng có eenổi một  nét 2vui mừng.

Thợ 8hóa trang cdvừa đánh 9phấn hồng bcho cô vừa 82nói: “Cố betiểu thư, 6đừng căng 92thẳng, cô e6dâu nghiêm atrang quá ecũng không d9xinh đâu”.

Chiêu 28Ninh nhếch 9khóe miệng 0gượng cười, 3phù dâu ebạn thân c6Mạc Nhan fkhông nhịn 92được bấm d5vào eo cô, 01ý bảo cô adchú ý một achút.

Chiêu dNinh cúi 0gằm đầu 7mím môi, 48bất luận 0thế nào 0cô cũng ekhông vui f7nổi, thực 4sự không 2dcách nào 4chấp nhận d7sự thật 2blà mình f2sẽ phải 7lập gia 7đình, nhất 3dlà sẽ phải dcùng một 08người đàn aông xa lạ a1cùng giường 7dchung gối, 0đây quả 3là vấn 8đề khó 82khăn.

“Ninh 7Ninh, đừng afthan thở 73nữa, nếu 5đã quyết 2định, cứ 03vui vẻ đối 51mặt đi. 7 © DiendanLeQuyDon.comDù sao lấy eđược một bngười giàu 6có, tiền ethuốc thang a4của bác 25gái sẽ c6không cần 08lo nữa.” 0Mạc Nhan e9biết Chiêu cNinh chẳng eaqua là bất 31đắc dĩ, 3tâm bất 8cam, tình 1bất nguyện 5acho nên chỉ 0có thể 4aan ủi cô 6nghĩ đến cfnhững điều 6tốt đẹp.

“Nhan eNhan, mình e6thấy sợ, 31người đàn 2dông này 23mình chưa fgặp bao cgiờ, ngộ cfnhỡ là 1akẻ… Mình fnên làm 1gì đây?” a4Chiêu Ninh 1lòng đầy 48lo lắng, dvì phí phẫu cthuật của 3mẹ mà ngay 9lập tức deđáp ứng c5yêu cầu 2bcủa lão 57bà kia, không 71nghĩ đến 7chuyện hôn fnhân của 2mình, nhưng 4bây giờ a2khi mẹ đã 07ổn định, 29chân chính 8eđối mặt avới hôn f7lễ thì 9ccô có chút 5sợ hãi.

“Nhan cNhan, mình 91muốn…” caTrong đầu eChiêu Ninh d5đột nhiên 3thoáng qua 1một ý tưởng, bcô cười ftà nói thầm 96với Mạc dNhan

bchung với fenhau nhiều 3cnăm, Mạc 25Nhan lập 7tức hiểu 2ý, vội 07vàng cắt 0đứt câu dnói của 9Chiêu Ninh. a6 © DiendanLeQuyDon.comChâm chước 05mấy giây, f2ghé tai Chiêu b1Ninh nói fmột câu.

Sắc 0mặt Chiêu 9Ninh lập 6ftức thay 9bđổi, xịu 14xuống.

“Bác 81gái còn afđang nằm e2trong viện”. b © DiendanLeQuyDon.comĐúng vậy, 3dNhan Nhan fnói không 7sai, ý tưởng f2vừa manh 37nha trong alòng Chiêu 0Ninh chỉ 7vì câu nói 7này chợt etan vỡ, 75vì mẹ, d8cô có nhắm 7mắt cũng b0phải tiếp 6tục cuộc 8hôn lễ 2enày.

“Cố 0atiểu thư, 91đẹp lắm!”

Thợ 8trang điểm 0cuối cùng ccđã hoàn 8thành việc 05trang điểm 5bcho cô dâu, 2từ 5 giờ bsáng đã 7phải ngồi 3fở đây, 45Chiêu Ninh c4thật sự 2dkhông hiểu 0được sao 8lại phải 53mất thời dgian đến f1thế. Làm d8vợ của d0kẻ nào 52đó… Không 5ephải là 1vì mong chờ 81hạnh phúc, 45cùng người cfmình yêu 5đi vào lễ 2đường, 5đây chẳng 8qua là một dehôn lễ dmiễn cưỡng, 0bnhìn thế e2nào cũng dthấy không 73vừa mắt, 97nhiều năm 6avề sau Chiêu 98Ninh đều 37nhớ về fhôn lễ 53này như c2vậy.

Chiêu dNinh đứng 6lên, chân 1atê cứng, 73Mạc Nhan 12phải đỡ 16cô đi tới 2cửa.

Hôn 1lễ sắp 2bắt đầu



“Chủ e8tịch! Anh cnên lên 38đường 33rồi ạ” e8Lôi Ảnh fđứng sau 62lưng Hoắc 3eThương Châu, 6nhìn anh 9chần chừ 0không muốn 34thay quần c1áo, hôn 1elễ nửa 88giờ nữa cabắt đầu 4rồi, anh 97lo lắng akhông biết 1ngài chủ ctịch có bbỏ trốn fahay không.

Hoắc 2Thương Châu cở trong abthư phòng, dmặc một 54bộ quần 8fáo ở nhà 3đứng bên d3cửa sổ c4nhìn ra xa, 4bà nội 5alần này athực sự cmuốn lấy 98mạng anh 80mà, biết 82rõ ràng eetrong lòng 1anh người 0con gái ấy 5vẫn tồn c2tại, lại e6dùng chính 0dthân thể 1mình ra uy 34hiếp. Thấy 57bà nội 7fbệnh nặng, 6Hoắc Thương 1Châu đành btheo lời 01khuyên của 2thầy thuốc 9dmà đáp 88ứng bà, 9nếu không…

“Tôi 9biết rồi, 6lấy quần 1eáo ra đi” 19Hoắc Thương eChâu lạnh clùng mở 5miệng, lời 18cho phép 5nghe đầy 33buồn bực.

Hoắc b5Thương Châu, 26chủ tịch ftập đoàn aHoắc Thị, 8lúc 18 tuổi, b8cha mẹ không 1may đều 69mất, sống enương tựa 09vào bà nội. 4 © DiendanLeQuyDon.comSản nghiệp dfcủa Hoắc 25gia vô cùng d3đồ sộ, 4fkhông chỉ 90nổi danh 3trên thương 98trường 4mà trong 1giới xã 96hội đen f7cũng hô d1phong hoán 6vũ. Tính 9btình vốn 1ôn tồn 4bnho nhã nhưng e3 năm trước 3bỗng nhiên 6trở nên 68tàn bạo aekhát máu, aekhông ai edám chọc 24vào cũng 4chẳng dám 8đến gần.

Thay cfquần áo 1dxong, Hoắc 4Thương Châu 0emở cửa 1phòng.

Mái 66tóc ngắn 8bđen bóng 2xoăn tự 5nhiên, cặp e0lông mày arậm, khuôn 12mặt anh 46tuấn ít 9dnói cười, asống mũi ecao, đôi 47môi mỏng 27mím chặt, c2tròng mắt 73lạnh lùng cbnhìn lướt 0qua cửa 7đợi thuộc fhạ.

“Đi 2thôi”, 42nói xong 0Hoắc Thương 58Châu đi 7thẳng xuống a4lầu, thuộc 1chạ đã 66thành thói 0quen liền 54bước theo fsau, Lôi bbẢnh đi 5ngay sau anh, 3còn những angười khác ctheo chân 9họ.



Đã sửa bởi bienxuanhuong lúc 29.12.2012, 10:08, lần sửa thứ 4.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 05.12.2012, 16:36
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 26.11.2012, 09:37
Bài viết: 643
Được thanks: 3057 lần
Điểm: 10.44
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã quái quỷ, xem ai sợ ai - Cổ Nại - Điểm: 11


002: 4Hôn lễ 9khác thường

78nội Hoắc 9vô cùng 4vui vẻ tất 6bật chào 32hỏi các 99vị khách cquý trong e3khách sạn, 2cmặc dù 2đã 70 tuổi 25nhưng so evới trước b5đây, phong cđộ vẫn adkhông hề bgiảm sút. 1 © DiendanLeQuyDon.comVì Hoắc dia, vì cháu 3ội duy nhất, 85à nội Hoắc  đã b9ốn không a1ít sức fcực, để dháu nội 2đồng ý 6ôn sự này, 37à đã phải 2ra một đòn a3sát thủ.

Khách ckhứa đã 3đông đủ, c3sắp đến 9fgiờ cử fdhành hôn alễ, Bà 1nội Hoắc 8dcó chút 4fnóng ruột, f0giờ này acThương Châu bvẫn còn a8chưa tới. 3 © DiendanLeQuyDon.comVừa lúc 68đó, một cđoàn người 4cxuất hiện 9trước cửa, cBà nội e1Hoắc định 45thần nhìn clại, đến arồi. Tâm 8ftrí lơ lửng 77của bà 8giờ mới eccoi như hạ 1bxuống mặt ađất.

“Đứng bphía sau dsân khấu, bđợi Thiếu 1phu nhân dcđi lên” 00Bà nội d6Hoắc dặn fdò hộ vệ bfbên cạnh.

“Xin 2mời mọi 02người ngồi avào chỗ ađể hôn 02lễ được 5bắt đầu” 8Bà nội 2Hoắc mời 5mọi người 04ngồi vào c0chỗ, lúc 6này cha xứ 6đã đứng 7atrên sân 2khấu, Hoắc a0Thương Châu 74cũng đi 93về hướng 0đó, Lôi feẢnh sắp exếp cho 69đoàn người 4tản thành 47hai hàng 1fđứng hai 0bên, bảo 18vệ cho hỗn ealễ diễn 39ra suôn sẻ.

Bản 43hành khúc 33dành cho c6hôn lễ b6vang lên, 20nửa phút c3sau ánh sáng 0trong phòng 8tối dần, dđèn flash adtập trung 5ở đầu 83thảm đỏ, 4rèm cửa 9màu hồng cphấn từng 5lớp được 0kéo ra, tiếng anhạc nhẹ 2nhàng êm 6ái, Chiêu ceNinh bám fcánh tay 20cậu đi 01ra hội trường, 0một tràng 1vỗ tay lập 1tức vang elên.

Một 8thân hình 5yêu kiều 01trong màu f8áo cưới 6trắng tinh dvô cùng 27lung linh e3hấp dẫn, 3khuôn mặt 1anhỏ nhắn 7thanh tú, dsống mũi 68thẳng, làn 27da trắng ebnõn nà, 6đôi môi bmấp máy, 7đôi mắt 1to trong sáng 9fvới hai 64hàng mi như 0acánh bướm 03trông giống a8một thiên 6dthần.

“Cô 65dâu xinh cquá”

“Đúng 02vậy, thật axứng đôi”

Tiếng 7bàn luận 7frối rít, 7Bà nội f7Hoắc ngồi 98bên dưới 9nghe được d4càng vui 1vẻ trông ethấy.

Cố c4Chiêu Ninh dsinh ra trong 9bmột gia 2đình bần 8hàn khốn 0bkhó, năm eanay mới 919 tuổi, c5lúc 12 tuổi echa bị bệnh 4qua đời, ad1 năm trước 48mẹ lại 2bị viêm 2thận, mọi achi phí sinh 9ehoạt đều bađổ lên 3eđầu cô, ccô ngược 89lại kiên 58cường hơn 23người, 3vì bệnh eftình của bmẹ đành bbỏ học, 0evốn là cmột học bbsinh xuất 5sắc, đột 4nhiên nghỉ 17thầy giáo 8bcũng cảm ethấy rất 5tiếc. Một engày làm 1công ba ca 7duy trì kế 12sinh nhai 6của cả 0dnhà cùng 0etiền viện 8ephí của 3mẹ nhưng cvẫn không b6đủ, đến b3căn nhà 4duy nhất 9ecũng đã 3bmang cầm enhưng nửa 28năm còn 34lại cũng 0không biết 7sẽ ra sao, 9enếu không 4agặp được 7bà nội cHoắc, mẹ dcủa cô cbchắc không d0có tiền 9tiếp tục 34chữa trị.

Chiêu 0Ninh đi gần 7đến đầu ckia thảm f4đỏ cũng 0nhìn rõ 0bvẻ lạnh 2lùng của dHoắc Thương 65Châu, người 5đàn ông cnày quả 53thật rất 3đẹp trai! 9Nhưng trong 29ánh mắt aaanh ta lại 82có một 3dtia khinh 9thường bnhìn mình? bChiêu Ninh 8vốn cũng ackhông phải 9người sợ b8phiền phức, eánh mắt 2elạnh lùng afcủa Hoắc 8Thương Châu 2không dọa ađược cô, 8Hoắc Thương 67Châu càng c3nhìn cô, b9cô cũng 28chăm chăm 04nhìn anh.

Hai e7người đang 7eđấu mắt d9thì cậu fccủa Chiêu bNinh đưa 0tay cô đặt 74vào tay Hoắc 13Thương Châu, 31mặc dù 0Hoắc Thương 2Châu đeo 4găng tay btrắng, nhưng 4Chiêu Ninh 6vẫn có fthể cảm 7nhận được dnhiệt độ 6lòng bàn 3etay của 2người đàn fông này, 4giống như camột ngọn a6lửa vọt e2thẳng vào 30đáy lòng 96Chiêu Ninh.

“Hai fccon quay về 9phía ta”, a6lời nói 3của cha f2xứ cắt 5đứt cái 3nhìn của bhai người, 6dHoắc Thương 8Châu cùng cChiêu Ninh bcxoay về 1phía cha 66xứ.

“Hoắc bcThương Châu a6tiên sinh, fdcon có nguyện 6eý lấy tiểu 83thư Chiêu bNinh xinh 84đẹp bên 6cạnh làm 5vợ, thề 4cả đời c7chung thủy, adù mạnh dkhỏe hay 7đau ốm, 67dù phú quý dhay nghèo 33hèn cũng a1sẽ yêu cthương cô?”

Hoắc 90Thương Châu bdim lặng c0mấy giây, 7elòng dạ cChiêu Ninh e3thấp thỏm, 74cô khấn 91thầm: Không 4aphải chứ? 11Đại ca! 2Ngàn vạn 0lần xin dbanh đừng e9nói không 1đồng ý 1vào lúc 8này! Mất cmặt chết.

“Con 7đồng ý”

Ba ftừ ngắn f5gọn không 4chỉ khiến caChiêu Ninh 33thở phào 2nhẹ nhõm 1mà những 0fngười ngồi 8bên dưới 04đang toát 8amồ hôi 4hột thay e4cô cũng afvậy.

“Tiểu 45thư Cố fChiêu Ninh, 4con có đông 54ý lấy Hoắc caThương Châu e6tiên sinh 0anh tuấn b4bên cạnh 02làm chồng, cthề cả 11đời chung fcthủy, dù 2mạnh khỏe chay đau ốm, 2dù phú quý 2hay nghèo 3fhèn cũng 98sẽ yêu c1thương anh?

“…”

Một 2fkhoảng yên aclặng, khiến 4mọi người bclại thót 45tim, nhưng 1là cô dâu 1lại cố e9tình.

“Con 9đồng ý”

Chiêu 93Ninh chẳng 7qua là ăn 80miếng trả b0miếng, vừa a2rồi Hoắc 9Thương Châu 8dọa cô fgần chết 4cho nên cô d5cũng phải 3dọa lại canh ta một 56chút.

Quả 5nhiên, sự ecim lặng 3Chiêu Ninh 9bcó tác dụng, 7cô vừa fnói dứt 4clời Hoắc 5Thương Châu 8bắt đầu 7fnhìn kỹ 48cô, mang 2theo một b1tâm trạng 7phức tạp.

“Cô ddâu chú 7rể trao a3nhẫn cho 0enhau”

Mạc 66Nhan mặc 8fmột bộ eblễ phục 78màu đỏ atừ ghế 0ngồi đi f4lên, cô bnhìn Chiêu 3Ninh cười 59vui vẻ bởi fvì Hoắc baThương Châu b2xem ra thật csự là một 99người đàn 7eông tốt.

Sau 97khi hai người 21đeo nhẫn b7cho nhau, 8acha xứ hài e7lòng gật e3đầu tuyên 5ebố “Chúa edphù hộ ecác con, bamen”

Khi 28cha xứ kết e6thúc buổi blễ, mọi 4người bắt cđầu dùng 97tiệc, Chiêu 04Ninh kéo 3Hoắc Thương 1Châu xuống f3dưới đến 6từng bàn 12mời rượu fcảm ơn…



003: 80Bà nội 9đáng yêu

“Mẹ, 9con không 2ở đấy amẹ phải 1fnhớ uống 4thuốc theo b0lời dặn 8bcủa bác 6sĩ nhé, 29tháng sau e4có thể ealàm phẫu 33thuật được 05rồi.”

“Ừ, 4mẹ biết 65rồi, mẹ 15biết rồi”

“Vâng” 0Chiêu Ninh 0cúp điện 8athoại thở fdphào một 26cái, hôm 72nay là ngày 99thứ 2 sau 0lễ cưới, 27hôm qua Hoắc e9Thương Châu fdcả đêm 9không về, 02mà cô cũng 1chẳng thất 80vọng ngược 5dlại rất a1thoải mái d6ngủ, vốn bđang lo lắng 37phải đối 27phó với 5cuộc sống bathế nào bsau ngày 6cưới, nhưng fxem ra Hoắc fThương Châu 8có vẻ không 0dthích cô, 6fnhư vậy 1cô càng 5yên tâm, 9đối với 1cái tảng 3băng Hoắc 47Thương Châu 2fbộ mặt 3ekhó ưa này cccô cũng 6chẳng hứng 48thú gì.

Chiêu 1dNinh dậy 29rất sớm, 46cô vốn aaquen với 45việc dậy 61sớm, chưa a0thích nghi 8với sinh 0choạt của b1một thiếu a2phu nhân, 62cô xuống 3nhà định f6giúp làm 09đồ ăn.

Vào c5phòng bếp, 52cô thấy 7vú Vương fđang bận frộn chuẩn 77bị bữa d7sáng.

“Thiếu eephu nhân, 2cô vào đây 35là gì? Mau 05đi ra ngoài, abữa sáng 56vẫn chưa 0axong, cô 6nên đi ngủ efthêm một 7lúc, lát 0nữa tôi 42gọi cô”. 8 © DiendanLeQuyDon.comMới 5 giờ 3sáng, thấy eChiêu Ninh 2đi vào vú 1Vương rất 0kinh ngạc, 8bà cũng ebcòn vừa 3mới dậy, 9fthế nào bmà còn tân 20hôn, thiếu 54phu nhân 35đã dậy 1csớm như 91vậy.

“Vú edVương? Cháu ctới xem 2có giúp bđược việc 7gì không?” 2eChiêu Ninh fevung ống 7tay áo ngủ, dechiếc áo cngủ cổ behình cánh dcsen,  có 2hình một 1chú mèo dnày do chính 2cô mang tới, 9không có eaáo này cô 27không ngủ ađược. a3 © DiendanLeQuyDon.comXắn tay 5dáo, Chiêu bNinh nhìn 81quanh phòng 6ebếp xem 0có gì để b3làm không.

fVương yêu 0mến nhìn 0Chiêu Ninh, b6giờ đã 5dlà một ePhượng aHoàng nhưng dmột chút 3kiêu ngạo 2dcũng không 7có, lại fcchạy đến 1đây đòi ebà cho làm 72việc.

“Không 2cần không 3fcần, tôi 7clàm được 45rồi, thói aquen ăn uống 30của lão 14phu nhân dfchỉ có 5ftôi biết drõ”. Vú 12Vương cũng 9bđã hơn 550 tuổi, 953 đời hầu bhạ Hoắc b4gia, 18 tuổi 6bđã đi theo 03Lão phu nhân, 08sau đó là 42Phu nhân 4còn hiện 6tại là cthiếu phu bnhân, vú dVương vẫn 2cảm thấy 8mình thật c3may mắn, 5Lão phu nhân 3và Phu nhân 7cũng rất 3hiền lành, 59đối đãi fvới bà d0rất tốt, dđây cũng 0chính là 7fnguyên nhân 9fbà đã làm a9ở đây 11được mấy achục năm adtrời, bây 4giờ nhìn 7thiếu phu 0nhân cũng 7thật là 6người thân fthiện.

“Cháu 9cđến đây crồi, vú c5cứ dạy, e5cháu sẽ 1làm, làm 02cái gì cũng e7được, 91cháu muốn 8hiếu kính 9với bà cnội” Chiêu 9dNinh làm 2nũng níu 1tay vú Vương, 4cô chưa 7fbao giờ 8ahiểu mấy a3cái thứ aquy tắc 9bnày, cô dchỉ muốn 6cảm ơn 2bà nội 5Hoắc, theo 50cô, chân b7thành chính blà lời 37cảm ơn 47tốt nhất.

9Vương nhìn 84bộ dạng c8Chiêu Ninh 4không khỏi 0bật cười, ekhông từ 5chối được, 2cbà đành 8dvội vàng 06gật đầu 6“Được brồi, nhưng bchỉ lần 5này thôi cnhé Thiếu 98phu nhân.” dVú Vương fcdơ ra một 7ngón tay.

Chiêu 7Ninh thấy 66vú Vương 8đồng ý 3dcũng dơ bmột ngón d3tay ra “Lần bbđầu tiên!”

Hai 7người, 3vú Vương 45giao việc, 4eChiêu Ninh 7theo chỉ dthị làm, 41tiếng nói 20cười rôm crả, hoàn 49thành một dbữa sáng aphong phú.

“Bà 2nội, bà cdậy rồi ddạ”

Đúng ea7 giờ, bà 01nội Hoắc dcra khỏi a2giường, cthấy Chiêu a7Ninh mặc b1tạp dề 06bận rộn babưng mâm 4từ trong 2aphòng bếp 0ra.

“Ừ, 3cvú Vương bđâu rồi?” eBà nội f7Hoắc cười 2chỏi, bà fthấy kỳ a1lạ khi Chiêu 9Ninh ở đây 00nấu cơm d2còn vú Vương 04đi đâu frồi?

Chiêu 9Ninh đi tới eđỡ bà 61ngồi vào 95ghế, sau ckhi bà ngồi, 8Chiêu Ninh 2cũng kéo 2fghế ngồi 06cạnh, không 2trả lời amà bưng 79bát cháo 1đưa về cphía bà cnội Hoắc 02“Bà nội, debà nếm 1thử chút 5dđi”, Chiêu dNinh nghịch fngợm cười, 3một chút 8căng thẳng 43cũng không ethấy, nhưng b9bà nội 6Hoắc lại drất thích 6cái điệu 0bộ này eecủa cô.

c4nội Hoắc 29nhìn bát abcháo có anhiều màu f9sắc, đầu dtiên là 8nhíu mày, 1sau đó thấy 93khuôn mặt 9mong chờ 6ccủa Chiêu eaNinh, bà 65cầm thìa c4xúc một bmiếng.

“Ngon 5không ạ?”

“Ừ, 35ngon lắm” 0ăn thêm 0cmột miếng, 0bà nội e7Hoắc lại 2thêm vài ccmiếng, cháo fcnày quả 0bthật là crất ngon.

“Lão 31phu nhân, 1thiếu phu 0nhân mất 71 tiếng 9dđồng hồ 3nấu đấy, 2acô nói muốn fcho bà nội cHoắc thay aađổi khẩu evị” vú 8eVương bưng 5sữa tươi b4từ phòng 4fbếp đi fra, nhìn e2bà nội cđang vui 7vẻ húp fcháo.

“Thật 3à? Cháu acdâu giỏi b9quá”, bà 5nội giơ fngón tay 7fcái tán 8dương Chiêu 0Ninh

Chiêu eNinh ôm cánh 2tay bà hóm ddhỉnh gật b4đầu, chủ 9tớ ba ngươi 9vừa nói cvừa cười, dđúng lúc bdnày cánh 4cửa phòng 6ekhách cách 7fđó không axa nặng 9nề được 3mở ra…



004: 2cBất nhất f3Hoắc Thương 8dChâu



Chiêu ccNinh đang 2tươi cười 15đột nhiên b6xịu mặt, 1fdường như 31không muốn 3thấy mặt 9người đang fvào liền dúp mặt c7xuống bàn.

5nội Hoắc 7nhìn bộ 5fdạng khó 6bgiải thích 7của Chiêu 09Ninh rồi fnhìn sang 69thằng cháu 48nội đến ecđêm tân 70hôn cũng 10không thèm a9ở nhà bỗng 1nhiên cụt 1hứng buông 46chén đũa 0khoanh tay 1trước ngực, f4hai con mắt b3vui vẻ vừa 9rồi chuyển 23thành nghiêm 8trang.

cVương nhìn 0btiểu thiếu 5cgia đi tới acũng không 3dám nói 49nhiều, chỉ f5chào hỏi 07Hoắc Thương 44Châu một btiếng “Thiếu 5gia, cậu 2về rồi”, cnói xong 7bà vội 26bưng bát f8đũa vào 82nhà bếp.

Hoắc cbThương Châu 8aliếc mắt 9nhìn Chiêu 68Ninh nằm 5dtrên bàn 7quay đầu 8đi chỗ d0khác, không dfthèm để e2ý. Ngược 98lại đi 50đến bên bccạnh bà d3nội Hoắc: 15“Bà nội, abà ăn sáng 7xong chưa?” 5Hoắc Thương 7Châu ôm 17lấy bà 4nội Hoắc, adanh biết 8bà nội dđang tức 4giận, bác 18sĩ nói nhất ceđịnh không 60được để bbà kích bđộng.

“Ăn frồi” Bà d9nội Hoắc dkhông nhìn 2thằng cháu, ftức giận 8nói

Hoắc 51Thương Châu 95hắng giọng cfmột cái, 29thấy Chiêu 0fNinh còn d9nằm đây 11chưa chịu 44đi, định 38ngủ hay 69sao?  Anh a4định nhắc a8nhở Chiêu caNinh biết 5ý một chút, d9nhưng Chiêu 1Ninh vẫn acứ kiên ctrì.

“Con 9tối hôm 1qua đi đâu?” 8Bà nội 5Hoắc mở d1miệng hỏi, fnói gì thì dcnói đêm dtân hôn 8cũng không 7thể đi 3fra ngoài, 8ngộ nhỡ 2gặp mấy 2atay săn ảnh 9fcó phải 2hôm nay đầy 8amặt báo 83ra không.

“Trong b5bang có chút 4việc, cho 9dnên…” 2eHoắc Thương 6aChâu ấp 73a ấp úng.

7nội Hoắc 6cbị chọc eacười, thằng 66cháu bà 99bình thường 7máu lạnh c2vô tình, 2nhưng thật 1ra chỉ bà dmới biết 9thực ra dnó như đứa 8trẻ to xác, 44nội tâm fluôn thiếu 2cảm giác 5an toàn. a © DiendanLeQuyDon.comVừa nghe bcâu nói 71này của 7cHoắc Thương eChâu, bà 03nội Hoắc 32biết ngay 4là đang f8nói láo. db © DiendanLeQuyDon.comTrên thương ctrường, bcậu đấu 4đá không 6cgì không 1làm được, anhưng trước 2mặt bà 0nội, chỉ ecần nói 30dối là 4ấp a ấp 83úng.

“Bà 59nội, con fblên tầng 8nghỉ chút!” 0Chiêu Ninh 5thật sự akhông ở 5thêm được fnữa, cô 8cảm thấy 8nếu tiếp 8tục cái 4tư thế anày, cái 7ecổ sẽ f3gãy mất. bf © DiendanLeQuyDon.comBất đắc 95dĩ, cô vội bcvã đứng 0lên, chào ebà nội edHoắc rồi echạy như 0abay lên tầng. e6 © DiendanLeQuyDon.comNhanh như cchim yến 5vèo một 2acái chạy b9hết mười 35mấy bậc fthang. Lôi aẢnh đang 5nói chuyện 49với thuộc ahạ trong ephòng khách, 6thấy bóng adáng nhanh 43nhẹn kia 8không khỏi fcười thầm.

Lúc fnày, Hoắc 3Thương Châu acó cảm egiác mình ddbị bỏ 0dqua, anh là bôn dịch 4chắc? Có bcần thiết 5fphải nhanh bcchóng né fachánh như 60thế? Thậm 2chí không c2thèm nhìn 59một cái, bcái cô dâu f1can đảm 5dtrong hôn alễ hôm 9qua đi đâu amất rồi?

“Bà bnội, con 85về thăm 56bà một e9chút, giờ 6con phải 7ra sân bay ađi Hàn Quốc, 02bà nội bHoắc nhớ 2ăn uống 0dđúng giờ, 31 tuần sau 8cháu về”

fenội Hoắc 3dbiết Hoắc 2bThương Châu 80rất bận, 1lần này cbà không 23đùa bỡn ecvới tính 6khí của 9thằng cháu 81nội, định 25nói nhưng alại thôi, 6nhìn Hoắc 68Thương Châu, 80phút cuối 02mới mở 62miệng “Được, 161 tuần sau 4trở lại, a9lập tức 0về nhà 4cho bà nội baHoắc”

Hoắc c2Thương Châu dthấy bà 2nội Hoắc 09nội cười, 0anh cũng 2cười, chỉ d2có trước 15mặt bà 7nội, anh 2mới biết dcười, không c7đúng, còn edcó một 6cô gái nữa… beMột người 1anh hết 15lòng bảo 0vệ… chỉ 7tiếc…

“Chủ 9tịch!”

Lôi 7Ảnh cắt 3đứt suy bnghĩ của 87Hoắc Thương 95Châu, anh 50thơm 1 cái 19lên má bà 8bnội Hoắc fnội rồi drời phòng 48khách.

“Đi 40thôi”

Anh 3nói với 4Lôi Ảnh 7rồi bước 0ra khỏi 4nhà, anh dvà Lôi Ảnh 78rất ăn 45ý, đến 20mức chỉ 03cần một 8bánh mắt ecũng đủ 8fbiết đối 1bphương muốn 8gì. Đây 90là nguyên afnhân Lão 59gia cho Lôi faẢnh tới 17Hoắc gia e2cùng thiếu degia huấn eluyện, chính 9là để dsau này anh facó thể 4trợ lực 4cho thiếu c5gia.



005: bCự tuyệt 34tàn khốc

Chiêu 2Ninh biết 71Hoắc Thương 97Châu mấy d2ngày nay 83đi công 1tác tâm 9etình rất b0tốt, bởi 7fvì tối 4thiểu 1 6tuần này 1cô không 1cần lo lắng 5nửa đêm 71anh đột 8nhiên xuất 90hiện trong d0phòng.

Chiêu 3Ninh xách fcháo gà cđến bệnh 05viện cho 39mẹ, vừa 1vào cửa cđã thấy cLục Doãn 20Thịnh, Chiêu bNinh nhìn 95vẻ mặt canh có thể d8đoán anh 6đã biết 67chuyện mình 9kết hôn.

“Lục 7Doãn Thịnh, dsao anh lại 88tới đây?” 0Chiêu Ninh 5agiả vờ akhông biết a9mang bình 30giữ nhiệt 64để xuống 4ecạnh giường e5cười nhìn 0bmẹ. “Mẹ, ehôm nay mẹ 5thấy thế 3nào? Trông 89có vẻ tốt 7ahơn đó”.

Hoắc 46gia cho người ađặc biệt 1dchăm sóc 6mẹ Chiêu b2Ninh thay 1cô, chính 3là để e7bà nội 1Hoắc được ccchăm sóc d4tốt nhất a5mà không fkhiến Chiêu 0Ninh phải 6mệt.

“Ừ, 4dtốt lắm, bftiểu Lục btới lâu carồi, các 24con đi ra dngoài hàn 78huyên chút c1đi”.Lục 8Doãn Thịnh acùng con 3gái bà cùng behọc cấp 62 với nhau, 8tình cảm 4vẫn rất b9tốt, nhưng ebà cũng 7hiểu con fgái mình, 4Chiêu Ninh 6chỉ đối 4xử với c4Lục Doãn 9Thịnh như 99anh em bạn e1bè, chỉ becó Lục 3Doãn Thịnh flà khác… 9Bây giờ bacon gái cũng a4đã kết 9hôn, hai bangười cũng 14đến lúc 12nói chuyện 43thẳng thắn 79với nhau 28rồi.

Chiêu 4Ninh cảm 78thấy mẹ cnói rất dđúng, cô 97đúng là 9nên nói cchuyện một 77chút với 2Lục Doãn fcThịnh. Nhiều 5anăm qua, 3ctình cảm 9của Lục 24Doãn Thịnh 4đối với 8mình như 5fthế nào b3cô làm sao e0không biết, 9fcó điều ekhông muốn 6fphá vỡ 9amối quan 2hệ hàng 1xóm, lại 7fnghĩ lúc 6cđó nhỏ 3dtuổi, chờ a0lớn lên banh sẽ yêu 6thương cô 11gái khác, 81nhưng nghe achừng đến aalúc này 9anh vẫn 8không từ 11bỏ.

Lục e0Doãn Thịnh 7theo sau Chiêu 2Ninh, hai 5người đi 09ra khoảng adsân của d4bệnh viện, 9Chiêu Ninh 9ngồi xuống 86một chiếc f3ghế băng, a6vỗ vào 2fvị trí 7bên cạnh caý bảo anh ebngồi, hai 1người vốn 1cthân quen 5nên có thể ehiểu ý, 5cô cũng 70không thích 53làm bộ 88làm tịch, dfmuốn đem cdmọi chuyện 20nói cho rõ e8ràng.

“Ninh cNinh, anh 5biết em 5định nói acgì, nhưng… c0Kể cả fbiết em 7đã kết f9hôn, anh c2vẫn không 04cách nào 2etừ bỏ” 67Lục Doãn 5Thịnh ngồi bfbên cạnh 4bChiêu Ninh d4thừa nhận cmình vô 3ccùng thích 5dcô. Cao to 9fđẹp trai, afbao nhiêu f3cô gái chạy 26theo, nhưng fanh cũng b0không biết f3từ khi nào 76anh đã bắt e3đầu yêu 82Chiêu Ninh, accô gái vốn 8cùng mình aexưng anh a0– em. Hơn 72nữa cô ecàng khiến banh thất 0vọng khi fđối với 31anh chưa cdbao giờ fvượt qua 7tình bạn.

“Ai 92dà! Làm 6gì nghiêm 8túc thế. c © DiendanLeQuyDon.comAi cho anh 8quên em? 04Anh mà quên e8em là em 1liều chết btìm anh!” 9cChiêu Ninh eôm vai Lục 60Doãn Thịnh, acố ý ra devẻ tự fnhiên.

Lục b6Doãn Thịnh fcbất đắc edĩ lắc 3đầu, bộ fdạng của e7cô vẫn 05như cũ không 4thay đổi, f3mỗi lần 95đề cập e1đến vấn afđề nhạy dcảm này, afcô lại 4chuyển sang 50đề tài 7khác.

“Được ffrồi! Mặc 1bthiếu nữ 80xinh đẹp 3em đây đã 20lập gia fđình, nhưng 4bquan hệ 7giữa chúng fta không 1hề thay dđổi, anh dfnói có đúng b9không? Chiêu 4Ninh thu tay alại hoa 69tay múa chân, 23rồi dùng 09bả vai đụng 1vào Lục 88Doãn Thịnh 52đang cúi fđầu im 4blặng.

Cha bcủa Lục b2Doãn Thịnh 11là cán bộ 58ngoại giao 5cao cấp, 9hiện đang 8làm ở Đại 9Sứ Quán 96Anh quốc, bamẹ là cán dbộ Kiểm csát, gia 0đình rất 26tốt, Chiêu 1eNinh không 7muốn vì bemình là 5làm ảnh 3hưởng đến bquan hệ 9egia đình 46Lục Doãn c1Thịnh, bởi d5vì cha mẹ 33anh cũng 31không thích 5ecô, mà Chiêu 6Ninh cũng 8chưa bao cgiờ tiếp bnhận sự ffgiúp đỡ ecủa anh.

“Ha 6ha! Em thật 8không biết engượng”, c3Lục Doãn 07Thịnh biết fviệc này 0dđã không 89thể còn 1thay đổi, 07vậy cũng atốt, nếu 0không làm 6bđược người ayêu thì 8làm bạn 1tốt cũng 4không tồi. 5 © DiendanLeQuyDon.comNgười yêu 07có thể csẽ có lúc cchia tay, 9nhưng bạn 0tốt thì 60không bao 26giờ, Lục 0Doãn Thịnh eatự an ủi 3dlòng mình, 2banh chậm 36rãi quay bsang nhìn cbkhuôn mặt b1Chiêu Ninh, 36kia gò má 2hồng như 08ánh mặt 23trời, hơi 89thở ấy, fesự bướng 3bỉnh, quật f4cường, bương ngạnh edcủa cô, b8tất cả 98tất cả… d6vẫn luôn a7làm anh xao 4cđộng


Đã sửa bởi bienxuanhuong lúc 07.01.2013, 16:20.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.12.2012, 10:46
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 26.11.2012, 09:37
Bài viết: 643
Được thanks: 3057 lần
Điểm: 10.44
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã quái quỷ, xem ai sợ ai - Cổ Nại - Điểm: 11
006: 3Chọc giận 78Hoắc Thương bfChâu

d0nhà quá anhàm chán 59Cố Chiêu dNinh nhìn 75một vòng e5căn phòng bcủa Hoắc 4Thương Châu. f1 © DiendanLeQuyDon.comToàn một 9màu tro, f4thảo nào 6anh ta lạnh 8lùng như bfthế, trông 3dphòng cũng f0chẳng hề 2dó tí sức aống nào.

“A” 1ố Chiêu 8inh nghĩ 89gay đến 2ột việc buan trọng, 3ô lập tức 4ahay quần f4áo phi như 25bay ra ngoài.

“Bà c9nội, con 51đi ra ngoài 78chút nha” 56Trong lúc cvội vàng, 6không quên 2chào bà 0nội Hoắc 14đang ngồi 2xem TV ngoài dphòng khách.

“Con b0nhỏ này…” 18Bà nội 5fHoắc bất bbđắc dĩ flắc đầu, 0tiếp tục 0xem TV.

Chợ fBắc Môn

Đây 3dlà nơi tập 71hợp các 5hộ kinh 9doanh gia 4ađình, tất 7cả các 2cửa hàng elớn nhỏ a2đếm không 95xuể, cũng 9là nơi có 6nhiều hàng 7hóa, dịch 6vụ đang 71dạng nhất 86mà giá lại 73rẻ.

Cố 58Chiêu Ninh 1fnhìn một 68lượt các 9cửa hàng 48thấy hoa bcả mắt, d8hồng phấn, 89vàng, tím, aexanh cô đều 7thích, rốt facuộc nên bdchọn màu 43gì đây.

Đi 6dạo một avòng, rốt dcuộc Cố 4Chiêu Ninh 5btìm được 9cmột hàng, 3nhìn qua 1so với các fbnhà khác 9chất vải b6rèm cửa ftốt hơn, 2giá tiền 0cũng có 0phần rẻ 0hơn, cô fbỏ qua các 09màu khác fdlựa rèm b4cửa sổ 1dmàu hồng, beđặt kích 7thước như 72đã hỏi 2vú Vương, 3Cố Chiêu 9Ninh thanh 1toán tiền 8đặt cọc 0rồi hẹn 92sáng hôm d8sau tới eclấy.

Cố 3Chiêu Ninh 51còn cao hứng echọn ga 4dgiường a1màu trắng bsữa bên 8trên đều 4là hoa văn 9fcánh đào 2màu hồng 0nhạt, cùng 63một lô bđồ linh e7tinh khác fethành một 9đống lớn.

Bọc dlớn bọc 0nhỏ từ 8bchợ đi 7ra, tài xế 9vội vàng 7đỡ trên ctay Cố Chiêu 5Ninh.

Mệt eachết đi 4dđược! e7Cố Chiêu aNinh ngồi atrong xe không 2ngừng thở 70hổn hển, 8sớm biết 0thế này 3mang theo 4tảng băng ebtới. Hộ 33vệ Hoắc 9gia Cố Chiêu 4Ninh đều f6gọi là 4atảng băng, 7bởi vì 0họ chẳng felộ ra cảm 9cxúc gì cả.

Về 2đến nhà, 5fCố Chiêu a7Ninh thấy 8Bà nội 2Hoắc kinh 5ngạc nhìn 8fcô mua một 0fđống đồ, dfcô liền a3uống một 9hơi hết bcốc nước 5rồi kể 67cho bà nội 9nghe.

“Bà 8nội, con 7muốn đổi 42lại màu 9sắc trong 91phòng”

“Ừ… 7Hả?” Bà 3nội Hoắc 2gật đầu 3một cách 31máy móc 4rồi đột enhiên giật cmình nhìn cvề phía 0Cố Chiêu 0eNinh, việc 5elớn rồi, 91lần này 46nên làm 62gì? Bà lại 23không thể 90nói không 5được, anhưng nếu 33để cô 8thật sự 6ethay đổi f5màu sắc 7atrong phòng athì… Theo f1tính khí bthằng cháu cftrai, sẽ 4tuyệt đối a6không tha 2cho đứa 9fnhỏ này.

“Bắt cbđầu làm 9việc” e0Không chờ 7bà nội eHoắc nội 8đồng ý, 95Cố Chiêu fdNinh vội 4avàng phân 4công người 56hầu trong enhà cùng 8nhau làm. a2 © DiendanLeQuyDon.comVách tường avà ghế fsalon trong 8phòng Hoắc cThương Châu 5màu trắng 42sữa, tạm f6thời không bcần động b9tới, những dathứ khác 3cô một d4mực đổi 58hết. Cô 3còn mua mấy 1dcái gối 42ôm nhỏ f0họa tiết 31hoạt hình a7để trên 9ghế salon, 0trên giường 2lớn cũng c8mua cái cái dbto hình ghế 2Teddy.

Ngày ahôm sau, crèm cửa 1được mang catới, Cố dChiêu Ninh 71vội vàng dasai người 3thay, đổi exong Cố 1bChiêu Ninh 0nhìn lại 9dkiệt tác ccủa mình, 72chống nạnh 69cười hài 41lòng.

“Thiếu b5gia đã về”, dmột cô eehầu nữ 2dchạy vào a4báo cáo 2dcho Cố Chiêu 28Ninh, họ 5đều sợ 36hãi không 6abiết thiếu 1gia có chấp 5nhận việc d9này không, 94trước kia 36phòng ngủ 2của thiếu b4gia, ngày 82cả một 0khung ảnh 3cũng không echo phép 68họ thay 9đổi, nếu 53nhìn thấy 2phòng như 66thế này… 4sẽ thế 3nào đây?

“Về 5thì về! afKhông phải 3sợ! Có 2ta bảo kê” 0eCố Chiêu 4eNinh vỗ 9ngực buông afmột lời 6fthề son 4sắt.

Hoắc cThương Châu 8trở về a9liền nghe 3bà nội dnói Cố daChiêu Ninh 08đã dọn 82dẹp lại 09phòng, nhìn 8bà nội 4eậm ừ là 1canh biết ckhông có f4cái gì tốt 5đẹp rồi, 0Hoắc Thương 66Châu khí 8dthế hung ehăng đi 01lên tầng, 4Lôi Ảnh 20biết thiếu d9gia đang 16nổi giận, 7anh đổ eamồ hôi 0hột thay dcho cái người dcả gan kia. c9 © DiendanLeQuyDon.comNếu cô 6thật động dvào đồ 0vật quý b9báu nhất 5của thiếu 6gia xem như e5mạng nhỏ 9của cô 82khó giữ c0rồi, Lôi 2Ảnh vô 9cùng lo lắng 7fvội vã cđi theo Hoắc cThương Châu 92đi lên…



007: 7eAi dám động 3fđến ta, 3fta cho thành 3thái giám 5bluôn!

“Chuyện 6gì xảy 7ra đây? bcHả?” Hoắc 9Thương Châu 10vừa bước 69vào cửa eđã nhìn 52thấy một e7phòng toàn emàu hồng dphấn, anh 8dđương nhiên 98là biết 70Cố Chiêu 5bNinh làm, f1chỉ có 5điều anh a2căn bản 5không muốn d9nói chuyện 96với cô, aetrực tiếp 8mắng mỏ d2cô hầu 45gái đang 2đứng run bcbắn gần 98đấy.

“Anh bclớn tiếng 0cái gì? 1Là tôi làm b6đấy!” 87Cố Chiêu cNinh khoanh 8tay nhìn f1chằm chằm 05vào khuôn fmặt tức 77giận của 7Hoắc Thương 48Châu, chẳng 2qua là đổi 1một ít 4cđồ, có 0cần phải 06hung giữ 29đến thế?

“Cô?... 4 © DiendanLeQuyDon.comCô là cái ethứ gì? 7Ai cho phép 4cô động 1vào phòng 24của tôi?” 9aHoắc Thương dcChâu nhíu ccmày, được 41lắm cái 16cô nàng 05cả gan này, 9fanh không 08tìm cô tính c6sổ, cô 5ngược lại cchủ động 3tìm tới.

“Tôi 6không phải 3là thứ 1egì á… 8Tôi là người! 5Người đương ddnhiên là bcó quyền 1tự chủ 0brồi, với 0elại đây 50cũng là 80phòng của 5tôi!” Cố fcChiêu Ninh efcăn bản dkhông sợ 3anh, cho rằng 9cô dễ bị 2dọa à? 8Cả ngày d5chỉ biết e1bày ra khuôn a4mặt thúi 5dạy dỗ  người bckhác, đàn công kiểu agì!

“Người 13đâu! Lôi a1người đàn 9bà chanh 2chua này bra ngoài 6fcho ta”

“Xem e3ai dám động e2đến ta bfa! Cẩn thận 6ta cho biến 4thành thái fgiám!” fbCố Chiêu fNinh nhấc 9một chân 8flên ghế, 3tay chỉ evào đám 8dngười đang 54đứng sau 13lưng Hoắc 8fThương Châu.

Hoắc b4Thương Châu 7avô cùng a7giận, nhưng 8đối với 84một cô 4gái, anh 31cũng không 4thể động cthủ, nhưng 45nhìn một 1lúc anh cũng a6cảm thấy 4bực, người 53đâu từ 7ađầu tới 9dchân chẳng accó tí nữ dtính nào, ebthật không 8cbiết bà 6dnội sao c1lại chọn acô.

Bọn 1cthuộc hạ 6không người 6nào dám 1bđộng đậy, 3có ai không 9abiết thiếu ephu nhân enày là do blão phu nhân 4alựa chọn. f0 © DiendanLeQuyDon.comCân nhắc emột hồi, b0chân đã 54bước ra 8cũng đành arụt lại.

“Được edlắm!” 3Hoắc Thương fChâu nửa 2ngày không dthấy tên e7nào động 5đậy, anh 47quay đầu 76nhìn Lôi 6Ảnh, ngay cfcả hắn 3ta cũng cúi 8ađầu, thế c0là bọn 4họ không 6dám, vậy 6eanh phải 39tự thân 6vận động 93rồi.

Hoắc bThương Châu 5ecười tà c2ác, từng dbước từ 6từ tiến alại gần 0Cố Chiêu 5Ninh…

Cố a1Chiêu Ninh 3luống cuống, 89ánh mắt 8fngười đàn 3ông này 1thật… 5Anh ta định 6làm gì? 2Muốn có d7ý đồ gì 30với cô? 5aThu hồi 3bộ dạng foai phong 9lẫm liệt efvừa rồi, 3Cố Chiêu 72Ninh chột cdạ bắt ađầu lùi 9bvề phía 1sau, tay còn 7gắt gao 5túm cổ aáo mình.

“Anh canh anh… 8bmuốn làm 8fgì? Anh đừng dcó tới 1đây…Tới dnữa là atôi hét 5blên đấy.” 7bCố Chiêu 05Ninh thấy ccsắp bị edbức chết danhìn chằm 4chằm Hoắc 2aThương Châu, 3lòng vô 96cùng ngổn 4ngang. Cô 04cái gì cũng 9không sợm 8chỉ sợ eanh ta không 4fnói gì, 9rốt cuộc dmuốn làm 1gì a? Cảm 1giác đã 3chạm vào evách tường, b5Cố Chiêu b1Ninh nhắm 9chặt mắt, 1fquay đầu eesang một 7dbên, cô 88cảm thấy 7Hoắc Thương 2eChâu đứng b3rất gần 6dmình, ngay c1cả hơi 7thở của canh cô cũng 4cảm nhận bđược.

Lôi 2Ảnh chứng e7kiến màn 7này, môi 7mấp máy, 6phẩy tay cbảo đám 74người đằng csau đi ra fngoài, anh 90cũng lui ara khỏi 82phòng.

Thì bra cô cũng ebiết sợ? adKhông phải edvừa mới 5rồi còn 9bày ra bộ 5dạng không 6csợ trời 0bkhông sợ ecđất, Hoắc 9Thương Châu blúc này fmới nhìn 7kỹ Cố 74Chiêu Ninh, 09khuôn mặt btrắng nõn ekhông thua 8gì bột 5nước, đôi cmi như cánh 8abướm trên 0dđôi mắt enhắm chặt. 0 © DiendanLeQuyDon.comKhóe miệng 4fHoắc Thương 6dChâu nhếch 8lên, thấy cvài sợi 4tóc của 47Cố Chiêu aNinh lòe dxòe trước 7mặt, anh evươn tay 3vén ra sau 6tai giúp 2cô.

Cố cChiêu Ninh 11hồi hộp b3muốn chết, 3bmặc dù 2không phải 7lần đầu c9tiên thấy 2Hoắc Thương b8Châu, trong fchôn lễ b9anh còn đứng e0trước mặt 75cha sữ hôn 1lên mặt acô, cô cũng a9không hồi dhộp đến ethế, Cố dChiêu Ninh! 4Đứng vững! 7aĐứng vững!

“Cô e7gái này! ffMiệng nói ddmột đằng 7tâm nghĩ 6một nẻo 7ca?” Hoắc dThương Châu 5buồn cười 4nhìn cô ccnàng luống bcuống muốn echết lại 15còn cố 0chống, lạnh 3nhạt khiêu ekhích.

Đũng 5dlúc này, 7Cố Chiêu 3bNinh cảm 65thấy mình ebị bế 6lên… Cô 50hoảng sợ 5mở mắt, d1nhìn Hoắc d2Thương Châu 55đang bế 22mình đi f7về phía 3dgiường.





Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.12.2012, 16:27
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 26.11.2012, 09:37
Bài viết: 643
Được thanks: 3057 lần
Điểm: 10.44
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã quái quỷ, xem ai sợ ai - Cổ Nại - Điểm: 11
008: 7Tư thế 5mập mờ

Xong 72rồi, xong brồi, anh fta thật esự định 82làm gì mình, 8Cố Chiêu fdNinh lo lắng 3fchuyện sắp 72thành sự ethật, nhưng emột câu 5fcũng không 8nói ra.

Trong dnháy mắt, 47Cố Chiêu 4Ninh cảm bgiác mình bnằm ở 18rên giường, 4ơn nữa deoắc Thương 1hâu hình 4chư đè lên fô.

“Cầu a8in đi, ngươi 0ầu xin ta 1ẽ thả 76a”. Hoắc a1Thương Châu 5ethích nhất 64là khiêu 3chiến, cho 9nên vị etrí của banh trên 10cả thương fbtrường 7lẫn giang bhồ đều 6là bất 06bại, bởi 21vì không 9ai có thể 81uy hiếp ahay dám chọc 51giận anh, f6kẻ nào eadám sẽ 36đều nhận 1hậu quả abị nuốt 1chửng hoàn 5toàn.

Thoáng c7một cái, 98Cố Chiêu d0Ninh mặt 1đỏ đến ctai, loại 54tư thế 1này từ ebé đến bgiờ đây 9blà lần 2đầu, cô ffbiết thế e0này nghĩa dlà thế 1nào, được arồi được frồi! Cầu b5xin một 3cái cũng 14không chết bđược.

“Không ccần!” 0Rõ ràng ctrong lòng 9muốn ngàn clần cầu 9cxin, nhưng 55nói ra mấy 2acâu đó 7thật khó 01khăn. Cả 2đời cô 2atrừ việc 95vay tiền 75chữa bệnh 4bcho mẹ, 88chưa từng 3ecầu xin 65ai, nhưng 2bây giờ 4cái núi 6dbăng này 2elại yêu 3ecầu cô, 7cô không 9dcần.

“Mạnh 14miệng nhỉ?” 08Hoắc Thương 1Châu kinh 0ngạc, vốn 53nghĩ là dCố Chiêu 9eNinh sẽ acầu xin 0mình nhưng 9cô lại 5nói ra lời akinh ngạc 2đến thế.

“Không 7phải mạnh cmiệng! Không fcần là e3không cần! aNếu anh 69không phải 0flà đàn 44ông thì 8cứ ép tôi 71đi! Dù sao 04chúng ta f8cũng là fvợ chồng, fsự thật 9này tôi ecũng không c7thay đổi eđược!” 2Cố Chiêu eNinh lập 5tức cãi 3lại, cô 33mở mắt b4vừa đúng 5lúc chạm 52phải ánh ffmắt mê bangười của dHoắc Thương 90Châu, cặp eecon ngươi 5thâm thúy b3vừa mới 3rồi lại e7biến thành 3một cái 85nhìn thật  mềm 12mại, cô 6hoa mắt 99sao? Cô nhắm 0mắt lại 14rồi mở 7cra lần nữa, d7thật sự 2alà ảo giác, ccái mềm 0mại kia bđã mất 3hút không 3còn tung 9tích.

Hoắc 0Thương Châu 9bnhìn Cố dChiêu Ninh, e2anh cảm 93giác cơ 6thể mình 0đang có cphản ứng, 7đáng chêt! 67Anh lập 5atức thay d3đổi tư 1thế khiêu 97khích của emình thành anghiêm túc, fđứng phắt edậy khỏi 49người Cố 63Chiêu Ninh, 6fmột tay 2kéo cô lên 9đem ném ddra khỏi 7phòng rồi 0khóa trái dccửa lại.

“Này” 1fCố Chiêu 33Ninh không 90kịp nói 8gì đã bị fnhốt ở 87ngoài.

Cái f0tên này c1kiểu gì avui buồn 5vô cớ, fmiệng lẩm 73bẩm oán 0trách chuẩn 8bbị xoay 5người đi, bđột nhiên athấy Lôi 6Ảnh đứng 6phía sau c“Làm tôi 94sợ muốn 99chết, anh 5đẹp trai, fđã lâu 18không gặp”. 4 © DiendanLeQuyDon.comNói đến b2Lôi Ảnh, 1bọn bọ 5fđã quen 74biết từ 9blâu, lúc fdbà nội 8dHoắc tìm eđược cô, 93sau đó tiền bthuốc thang, 9tìm hộ 00lý cho mẹ 1fcô đều elà Lôi Ảnh 1clàm. Lôi eẢnh không 6giống Hoắc dfThương Châu, fmặt ngoài 6flạnh lùng, 0nội tâm 31băng giá, 6còn Lôi 8aẢnh mặt 0angoài băng 17giá, nội atâm lại 4dịu dàng.

“Ngượng 3quá thiếu 0phu nhân, 61tôi vẫn 82đứng ở 70đây… là bcô không aphát hiện 2dra”. Cố 2Chiêu Ninh 2thành thói 5cquen gọi aLôi Ảnh 4là “anh d1đẹp trai”, fanh khẽ fmỉm cười 9nhắc nhở c4Cố Chiêu 4Ninh, không 0phải anh 12dọa cô 53mà là do 4cô không 29nhìn thấy dmà thôi.

“Được 70rồi, anh 26làm việc 80đi, tôi 8đi gặp 2bà nội”, 9Cố Chiêu 24Ninh nhún 52nhún vai 57rồi cúi 84gằm mặt 7đi về phía fphòng lão 66phu nhân.

Lôi 54Ảnh nhìn 27bóng lưng 99Cố Chiêu 2Ninh đăm 1fchiêu suy 0nghĩ…

Hoắc dThương Châu e6ở trong 5phòng tắm 3rửa sạch 94sẽ rồi ddnằm trên 72giường, 4bnhìn tất 3fcả biến 69hóa trong 9căn phòng, banh rõ ràng 97không nghĩ 2đơn giản 1achút sao e9lại tức c2giận như 00vậy, hơn 81nữa còn ccó cảm b7giác căn cphòng rất dcấm áp, equả thật blúc mới ađi vào anh 9thực sự 7tức giận, cnhưng lúc cdthấy bộ 3dạng rối drít của e0Cố Chiêu 4Ninh anh lại 95thấy mềm blòng.

Trùm 01kín chăn, ckhông muốn bnghĩ tiếp, bfHoắc Thương 7Châu rất 7mệt mỏi, 6fanh cần cđược nghỉ 72ngơi, ngủ 2bù.



009: 99Kế sách 9của bà enội (xin 3giữ kín)

Chẳng 3mấy chốc dđã tối, 08bà nội aHoắc bảo 6cvú Vương 63chuẩn bị d4một bàn 8aăn thịnh efsoạn, Hoắc 82Thương Châu d6đã lâu c5không về 37ăn cơm, a9cưới xong dacũng chưa 8cùng Cố 4fChiêu Ninh 6ăn một d0bữa, bà enội Hoắc c1hôm nay thông 98đồng với 96vú Vương, 23chờ sau 9khi ăn tối 4mới biết.

“Gọi abthiếu gia exuống ăn dcơm” Bà 4nội Hoắc acnói với c4Lôi Ảnh.

“Dạ”

“Không 8cần, bà 52nội, con 3ftới rồi” aHoắc Thương b2Châu xoa 4ecổ chậm 8chạp từ 75trên cầu 0than đi xuống.

Làm 0cho Cố Chiêu 4Ninh một f8phen hoảng d5hốt, thì 1ra anh ta 4mặc đồ cthể thao 0elại đẹp adtrai như 27vậy? Cả 4cây thể 7athao màu f3xám trắng, acòn có mũ 17nhìn qua bnhư ánh f9mặt trời, 70Chiêu Ninh 0fcảm thấy 4eanh mặc fnhư thế enày còn dđẹp hơn ffâu phục.

“Bà acnội” Hoắc 5Thương Châu ađi tới 5cạnh bà 6nội, cúi bngười hôn 4lên má bà, 5đây là 8thói quen 79của anh.

“Tốt 6alắm, ăn 56cơm đi, fđây là 07bữa cơm fđầu tiên d2kể từ 43khi con kết 0hôn” trong dgiọng điệu 72của bà 8nội Hoắc 7emang theo 19một chút 0abất mãn, 20bà là giận e6thằng cháu cnội lạnh c2nhạt với 9Cố Chiêu dcNinh.

Hoắc cfThương Châu e7làm sao nghe e2không hiểu, 4chẳng qua e6anh làm bộ 5không nghe 5thấy “Lôi 1Ảnh, ngồi 2dđi”. Hoắc cThương Châu e5vẫy vẫy.

“Đúng 9vậy, nhìn 7bà già này, dquên mất 7bcả Lôi 6Ảnh”. 1 © DiendanLeQuyDon.comBà nội 7Hoắc đột 8nhiên nhớ 2ra Lôi Ảnh 3acòn chưa fngồi xuống, fbtừ nhỏ bLôi Ảnh 3cũng lớn 73lên bên 8bcạnh bà, 93bà cũng c3yêu thương c9cậu, hôm 8dnay nếu 5không phải 9evì dạy 9dỗ thằng 82cháu đích a5tôn, bà 4dliên tiếp cvỗ vỗ 6đầu mình, f2sao lại 1quên được 4Lôi Ảnh b2chứ.

“Dạ 5thôi, bà 6nội, con 9còn có việc 45phải xử 6lý, con xin 3phép đi 9trước” 9Lôi Ảnh 56cười lắc efđầu.

“Là dfviệc đó?” 8bHoắc Thương 0Châu đột 6nhiên nhìn 4Lôi Ảnh.

“Vâng” aLôi Ảnh bgật đầu

“Vậy 4đi đi”

“Bà 7nội, thiếu fphu nhân, 41tôi xin phép” afLôi Ảnh 5lễ phép 9chào hỏi.

“Ừ 7ađi đi… 35nhớ ăn 95cơm, đừng 48có làm mệt 3mỏi quá” 9bà nội 2Hoắc ngồi 9trên ghế 40nói với 6Lôi Ảnh.

“Vâng” 3nói xong f2liền xoay fngười đi.

Cố d3Chiêu Ninh 3vẫn không bfnói gì, 1mím miệng f9chờ ăn 8cơm.

Lúc 9ăn cơm, 3chỉ có ebà nội ffHoắc và 5Cố Chiêu 2Ninh nói 39chuyện, cHoắc Thương 2Châu căn 96bản không 8dhề mở 0miệng, chỉ 4lầm lũi 3aăn, bà nội beHoắc cũng 5không thèm d8để ý, dbbởi vì 1eăn cơm xong baắt có kịch fhay. Nghĩ 4tới đây e2bà nội ddHoắc không 3nhịn được bcười trộm, ccthuận tiện 8dnháy mắt 4với vú bcVương đang deđứng ở b8cửa bếp, 5vú Vương d1thấy lão 7phu nhân bnháy mắt acũng cười bgật đầu.

“Bà 3nội, con 4făn xong rồi, 8con còn có a6việc lên athư phòng a0trước”. 99 © DiendanLeQuyDon.comTrong tay 70Hoắc Thương eChâu còn afcó đề d0án chưa 5hoàn thành, 0anh luôn e9tự mình 9hoàn thiện 4bnhững thứ 0này, nói 33đến cạnh 2tranh anh c4có rất aaít đối bthủ.

“Đi 2đi” bà enội Hoắc atrả lời.

Hoắc 3dThương Châu 22rời bàn 52ăn trở 29về thư 1phòng.

4nội Hoắc 5nhìn Cố 9Chiêu Ninh 2có vẻ buồn c9bực, ăn bcơm cũng 9không nói b9gì, chuyện eachiều nay 0bà cũng d5đã nghe fenói, hai 4đứa mới 0cưới ở achung một abuồng lại c8không xảy bra chuyện fgì, bà thấy bthật kỳ 2quái. Bà ethật sự 7ckhông có 2giải pháp cnào cho thằng 8cháu này, 81trừ đứa edcon gái kia, 4nó thực 02sự không dthể tiếp f1nhận người a6khác sao? 9cNghĩ đến dđây bà 00thật tức, f0không được, 4ebà không f4thể để 3dmặc cho 9cHoắc Thương 0Châu tiếp b3tục như 2vậy, vì 1thế đã 7nghĩ ra một 5diệu kế.

“Ninh 72Ninh, ăn 94cơm nước bfxong về 80phòng nghỉ 7ngơi đi, c0Thương Châu dxem ra tối 4dnay bận 5đến khuya 0brồi, đừng afchờ nó”

“Dạ” bAi muốn b5chờ anh cdta? Bận ađến khuya… a9Chẳng lẽ ebtối nay 2anh ta lại 0ngủ cùng 88phòng với 92mình? Nghĩ etới đây, 0eCố Chiêu ddNinh lo lắng 74muốn chết, cnhưng cô fblại không 9dám nói 9gì, dù sao ađã kết 2ahôn rồi, 25ngủ cùng 5phòng là a2chuyện bình dthường.

Sauk 1hi cơm nước exong, Cố e7Chiêu Ninh 2dđi lại 37trong phòng, a1làm sao bây cgiờ, lần a3này phải 5alàm sao? 4Suy nghĩ chồi lâu, 2Cố Chiêu 5Ninh cảm dcthấy chỉ 9dcó một 4acách, phải 44đi ngủ dsớm, khi 7fHoắc Thương 4Châu về f7phòng thấy 9cô ngủ 7rồi sẽ 0dkhông làm 57gì cô, Cố 6Chiêu Ninh 7nghĩ chiêu anày không 1tệ, vì ddvậy vội 9vàng chui evào trong bchăn, nhắm fchặt mắt.

Nằm 8bao nhiêu alâu vẫn 0không ngủ 3fđược, b8Cố Chiêu 14Ninh có lẽ 0mệt mỏi 5aquá, từ ctừ đi vào 1egiấc mộng…



010: dHắn bị 3hạ dược

Hoắc 6Thương Châu fbngồi trong 35văn phòng 7asửa sang 21lại công c9văn, có 5clẽ là quá amệt mỏi, 0fanh xoa xoa dhai huyệt 71thái dương.

Cốc, 2cốc, cốc

“Mời 3vào”

4Vương nghe 38tiếng đi favào, trong 81tay bưng 2dly sữa bò, bcười híp f5mắt đi 4về phía deHoắc Thương 8fChâu.

“Vú eVương”

“Thiếu 5gia, đây 7clà sữa 4lão phu nhân achuẩn bị, acậu uống f0đi”. Vú 7dVương đem 3sữa tươi 83đến trước emặt Hoắc 3Thương Châu.

Hoắc 59Thương Châu 9fuống một 2hơi hết 3sạch, đã 13nhiều năm 0anh có thói 08quen mỗi bđêm uống 7một cốc 0sữa, cho e9nên tối 80nay anh cũng 78không phòng ffbị gì…

bVương thấy 28Hoắc Thương cChâu uống 1cmột hơi, eflòng không 0khỏi hồi 7chộp, cầm 5fcốc không 34cười hỉ 9hả đi ra 0ngoài.

Không f5bao lâu, 99Hoắc Thương 48Châu cảm 2cthấy cả 0dngười nóng bbừng, anh 5ekhông mặc 5nhiều quần 8aáo lắm b3sao lại 4nóng như 3dvậy… Càng d3ngày càng c7thấy nóng 5ran khiến 9bHoắc Thương 8Châu đứng bfngồi không cyên, khát 9quá, sao 53lại thế 4này? Hoắc 86Thương Châu 22cầm cốc dnước trên 92bàn uống, f6trán không 8ngừng đổ 30mồ hôi, c6hô hấp b7cũng trở 1nên gấp 7brút.

Hoắc 5fThương Châu 2lảo đảo 5ađứng lên 5đi ra khỏi 4thư phòng, 81anh muốn bđi tắm, 6dtừ từ 77sờ lần 6về đến 04phòng mình, 03hiển nhiên 84anh quên 5dmất Cố 55Chiêu Ninh 7fở trong adphòng, âm dthầm vào 2tắm rửa 85sạch sẽ, 9nhưng cảm bgiác nóng 16ran ngâm 4trong nước 7ấm dịu 19càng trở anên nghiêm 0ctrọng, anh 69lảo đảo f3sờ tới dfgiường 37nằm lên.

Cố 2dChiêu Ninh dngủ như acheo chết 6dkhông biết 5gì, cô có 20cảm giác b5giường ftrở nên 67hẹp nên 6elật người, 62tư thế 2ngủ của 7ecô thật exấu, Chiêu 6Ninh thuận c6tiện đưa btay chân 23gác lên 7người Hoắc aThương Châu.

Hoắc e2Thương Châu 5sửng sốt, 8elúc này 2mới nhớ 53ra Cố Chiêu 21Ninh, nhưng clúc này 8ckhông cách dnào cự 4tuyệt, cánh b3tay mềm 9mại đang d3đặt lên 9ngực trần 0của anh, 74một lúc 3banh thấy 1thân thể 3mình biến efhóa, anh fcmuốn cô! 15Đây là 59thứ duy 2fnhất tồn 0tại trong actâm trí a2anh lúc này.

Trong 7bóng tối, 8Hoắc Thương e0Châu dùng 54đôi tay 9cnóng bỏng dsờ lên 78mặt Cố 7Chiêu Ninh, ehôn lên cđó, tiếp 5cđó bất 10ngờ đem 47Cố Chiêu cNinh đè 3dưới thân emình.

“Ưm” 68Cố Chiêu 81Ninh phiền btoái kêu 4lên một 8etiếng, một 2etiếng này dekhông ảnh 7fhưởng, 04toàn bộ eý chí của e8Hoắc Thương 4Châu cuối 3cùng bị d0phá vỡ, f7bàn tay anh 3bắt đầu d2không an 1phận di echuyển trên 03người Cố 9Chiêu Ninh.

Đôi f6môi ngọt b1như mật b0kia khiến 3Hoắc Thương 84Châu muốn 6ngừng không dfđược, fcanh bắt 1bđầu cởi 71quần áo 7Cố Chiêu bNinh…

Cố 7Chiêu Ninh 72ngày càng 8có cảm cegiác không 87giống như dnằm mơ, 1cô cố gắng alàm cho mình 4tỉnh lại, d8mượn ánh 3trăng ngoài bcửa sổ 83chiếu vào, 3Cố Chiêu 7Ninh mở 7fto mắt, bcô mơ hồ 68thấy cái 1gì như gương 7mặt Hoắc 49Thương Châu, c3anh ta đang 17hôn mình, chơn nữa 23tay còn đặt 2ở…

Cố bChiêu Ninh e8dùng tất fdcả sức b9lực của cbmình không 81đẩy được 0cHoắc Thương d5Châu ra, bcô bắt eđầu hốt bhoảng… dKhông thể! 53Không thể! c8Ít nhất… cCô còn chưa 6hề chuẩn 4ebị. Nhưng 87cô vì sao 55một chút 1cũng không aeghét nụ 9hôn của 73Hoắc Thương 39Châu. Cố daChiêu Ninh 2kéo quần engủ của a3mình thật e3chặt, đẩy fhắn ra không 75được, e2ít nhất e3có thể agiữ được amình.

“Cho eta!” Giọng 8bkhàn khàn 18có chút 8ma mị, vừa 19dịu dàng dvừa có 95chút ra lệnh fkhông cho 7kháng cự, bdHoắc Thương 81Châu rất 04bất mãn 58với hành efđộng của 7fCố Chiêu 5Ninh, anh 23không nhanh 5được, 7anh cảm 9giác mình 74sắp nổ 2tung.

“Anh 9elàm gì đấy?” dCố Chiêu 7Ninh rốt 3cuộc có ecơ hội a4mở miệng, b1cô thở 9ahổn hển, 7nhìn cái fkhuôn mặt 7người đàn 4ông chỉ d0muốn quên c8đi này, 47cô có chút 0bkhông nhận ara.

“Tôi 2bảo cô c8buông tay 4ra!” Hoắc 29Thương Châu 0vội vàng 8muốn giải c5quyết cái 3bcảm giác 1dnóng ran 5này, anh fkhông nhịn 8được.

Cố aeChiêu Ninh 1anổi giận, 86làm gì có 1kẻ nào dnhư thế! bThái độ 22gì đây? a8Bây giờ 9hắn đang 6dùng sức 2mạnh, cô c3cũng làm ebộ không 7vừa “Anh 3đứng lên b8cho tôi! fĐứng lên!”

Cố eChiêu Ninh 73dùng tay fra sức xô 6Hoắc Thương 8dChâu, Hoắc deThương Châu 5không phòng 0bị bị 9ađẩy sang 7một bên…



011: e8Hắn bị dhạ dược d2

Cố 67Chiêu Ninh fvội vàng c7đứng lên, f1nhưng không 1ngờ bị bHoắc Thương 3Châu lần 0enữa hung 0hăng kéo ctrở lại.

“A! 38Đồ đáng 72chết! Buông 11tôi ra!” 0Cố Chiêu 5fNinh gào c5lên, cô 0dùng sức 2đánh vào 8vai Hoắc 80Thương Châu, a9nhưng mấy 33cái hoa tay bmúa chân 2bcủa cô 5không có f4chút tác 54dụng nào 6với Hoắc 5cThương Châu, danh từ nhỏ feđã được 43huấn luyện, 0cthân thể e9cường tráng 3như sắt 58thép, đôi d1mắt đầy 49sương mù 2nhìn chằm 1fchằm Cố dcChiêu Ninh, 7đưa đôi 1tay của 9cô ghì chặt 14trên đầu 8giường.

“Cho 06ta đi…” ccLần này 9giọng anh 3hết sức 0dịu dàng, 5acó lẽ là 8cảm thấy 5vừa rồi 9thô bạo 2với Cố bChiêu Ninh 4có chút c5đau lòng.

Cố d5Chiêu Ninh 55im lặng, 7người đàn 7ông cao ngạo 5akhông ai cbì nổi 35lúc này 2đang dùng 2giọng cầu dxin để 91nói với 9cô, co có 5nghe lầm a9không? Cố aChiêu Ninh 97nhờ ánh 6trăng thấy 6ánh mắt 63của Hoắc dThương Châu bcó cái gì 0cbất thường. 88 © DiendanLeQuyDon.com“Anh làm 25sao vậy?” a5Cô bất 45an hỏi, 9mặc cho 5bngười kia 7vẫn đang 9ekhông ngừng 89dồn dập 5fthở gấp.

“Không d6biết… d5Nhưng là, 10ta hiện c6tại rất dkhó chịu”. 5 © DiendanLeQuyDon.comHoắc Thương b6Châu liều 79mạng lắc ađầu, anh 1không biết 16mình bị 31làm sao, 0fđã từng 60bao nhiêu 6phụ nữ 36muốn leo 44lên giường 2cua anh mà 4anh đều ekhông động clòng, mà 09sao hôm nay, aanh lại dnực cười bbđi năn nỉ 9amột người d0chả giống 95phụ nữ f7điểm nào.

“Anh 98bỏ tay ra, etôi xem một 08chút, anh edquả thật e8bị làm 40sao rồi”

Hoắc 4aThương Châu 45cố nén a9buông lỏng 5tay, ngã anằm bên 49cạnh Cố 66Chiêu Ninh, cbCố Chiêu 4Ninh vặn 2eđèn ngủ, c3quan sát b4Hoắc Thương 0Châu, cả 63khuôn mặt 6đỏ bừng, 5crõ ràng bflà mùa xuân bfmà trên a9đầu anh bkhông ngừng 0đổ mồ 6hôi, Cố 31Chiêu Ninh 8sờ sờ ftrán Hoắc 6Thương Châu 5thì thấy bnóng quá.

“Anh 05bị sốt f0rồi!” 48Cố Chiêu f2Ninh đơn 66thuần cho 5là anh bị 16phát sốt, 6vì vậy 64cô vội 3avã xuống begiường cchuẩn bị 1cđi gọi c7người, 2lại bị 1aHoắc Thương 5dChâu tóm 9chặt tay.

Hoắc 8Thương Châu elắc đầu bemột cái, blà Cố Chiêu 6Ninh nhắc 20nhở anh, fcanh quả 9thật có ecái gì rất fclạ, suy 86nghĩ hồi flâu, hay alà tại 41uống cốc fsữa tươi dkia, là bà b4nội! Đột 9nhiên nhớ 1ra vú Vương 4nói, là 0ebà nội 8chuẩn bị, 7hiển nhiên 1flà câu có c1hàm ý. Hoắc 0Thương Châu cliền hiểu, clà bà nội dyêu quý 2nhất của 3anh làm ra, 44đáng chết!

“Nhưng 3anh như vậy dkhông được ea… Anh đang 1sốt đó” 6Cố Chiêu 1Ninh không f9hiểu nhìn 0Hoắc Thương acChâu khó cchịu.

“Không, 9không phải, 2bây giờ cgiúp ta làm 97một việc” 43Hoắc Thương 9Châu khó fakhăn mở 8miệng.

“Anh 2nói đi, 4chỉ cần 6không phải 19làm gì đó 11với tôi” bcCố Chiêu c5Ninh vẫn b5còn sợ a9túm chặt 6cổ áo mình, 8cô hoàn 8toàn không 4fbiết Hoắc eThương Châu efbị bỏ 15thuốc.

“Giúp 2ta xả nước fflạnh ra debồn tắm”

“Nhưng e7mà…”

“Mau!” d2Hoắc Thương acChâu thật 0sự không 1fmuốn nói cnhảm, cái 5cô gái này 1đến tột 46cùng còn 3giả bộ 2ngốc, nếu 6cphải đợi fthêm mấy cgiây, anh 85không dám 4đảm bảo 4có thể enằm nói d6chuyện với 73cô như thế.

“Được…được” e9Cố Chiêu e5Ninh vội 1vàng chạy 6vào phòng 09tắm.

Hoắc 1Thương Châu 34khó khăn 24đứng lên 3từ từ 23đi tới 0ephòng tắm, 92nhìn bóng b1dáng yêu 64kiều đang cbận rộn dtrong đó, 75anh chỉ amuốn đến dôm chặt 0elấy cô, 0nhưng anh 5fđang cố 3nhịn, anh akhông thích 7ccưỡng ép 1người khác, 79càng không fđi cưỡng 3bức Cố 47Chiêu Ninh, 9bởi vì 94anh căn bản 4không để 25mắt tới facô. Hôm d1nay chỉ 3là do tác fdụng của 36thuốc,  tác 2dụng của 7ethuốc. Hoắc bThương Châu 22tự nói 3với lòng 2mình.

“Được 9rồi” Cố eChiêu Ninh 6đứng lên 1cđang chuẩn 83bị chạy 68đến, lại dthấy Hoắc 58Thương Châu f8đứng ở 5cửa phòng f7tắm nhìn d5mình bằng 4aánh mắt akinh dị, 7cô nhỏ 1giọng nói 14một câu, 1fđã sớm 9cđánh mất a8oai phong.

“Ra 8ngoài đi…” eHoắc Thương 79Châu một 22tay kéo Cố 6Chiêu Ninh e1văng ra ngoài, 57ra sức đóng c1chặt cửa 4phòng tắm, 7fkhóa lại.

“Ui, c… anh không 72sao chứ?” 99Cố Chiêu 7aNinh không 1yên lòng, b9cô vỗ vỗ 8cửa, người bbđàn ông 0cnày thật e6quái thai, 9bị bệnh 5fkhông đi 48gặp bác 00sĩ lại 0dtắm nước elạnh? Phương 89pháp kỳ d8quái.

“Không 4sao, cô ngủ c6đi, không 36cần để 46ý đến 0bta” Hoắc 5Thương Châu 6ngồi liệt 3ở bồn b3tắm, bất 0blực tụt 8áo ra.

“Thế 5ccòn anh?”

“Yên 5tâm, ta sẽ akhông quấy 14rầy cô, 0chuyện tối 1dnay đừng 03nói ra ngoài”

Hai 8bngười kỳ 3quái nói 2bchuyện với 1nhau qua cánh 3cửa, cả 3chai đều 5hiểu ý atứ trong 2lời nói 3ecủa đối c0phương, ceCố Chiêu 4fNinh thở b9phào một d7cái yên 77tam trở flại giường 1bnằm xuống, cnhưng cảm 9giác của 7nụ hôn 66kia vẫn dcòn, cô cbcảm thấy ftrên môi 9emình vẫn 9lưu lại 20mùi vị 95của Hoắc c8Thương Châu, 4bcô cắn cecắn môi 7fkhông muốn aasuy nghĩ 46nhiều, nếu 49anh ta không 8khiến mình f0quan tâm, 0vậy thì 98cô cũng 2dkhông cần 87để ý…

Hoắc bdThương Châu b4ngâm mình 21trong bồn cnước lạnh 8như băng, 6cảm giác bkia mới 4bắt đầu 8được hóa 93giải, đầu 4gối lên 8hai cánh atay  nằm cctrong bồn 4btắm như 89đang suy 78nghĩ chuyện agì…


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 183 bài ] 
       


Điều hành 

Mod Box Tiểu thuyết


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
song giang
song giang
Yến My
Yến My
ngansieunhann
ngansieunhann

~mèo xinh~: ss my ~ . . . oa oa oa
Yến My: Hihihihi.... :)2
~mèo xinh~: làm mệt muốn chết lên 4rum đọc tin nhắn muốn bật ngửa !!!
Trangtrongnuoc: Ngủ ngon su muội
sulia: hix ngố ơi đi ngủ .... trăng tỷ đi ngủ thui ............ bái bai mn muội đi ngủ trước đây
Trangtrongnuoc: ngân siêu nhug vs sog giag ăn gì mà đột phá top nhanh thế
ngoyeungontinh: mai mình onl sớm hơn hì
ngoyeungontinh: vậy hả sulia mình không biết, mem mới mà hì hì
sulia: diễn đàn mình xôm nhất lúc 8-11h tối đó
sulia: ngố ơi 12h41 rồi
ngoyeungontinh: chào các nàng, làm quen đc hông ạ :)
ngoyeungontinh: chào các nàng, làm quen đc hông ạ :)
Meo Miu Ciu: gọi tui hả?
Như Băng: su yêu có nhiều mèo như vậy muội gọi thế biết mèo nào
sulia: băng tỷ muội gọi ss meo nha !
Như Băng: Oohhhhhhhhhh su muội gọi ai thế??
chào an na...~~` hua tây có thấy không
sulia: chị meooooooooooooooooooooooooooooooooooo
Nguyen AN Na:
linh ỉn: chào m.n! có ai k?
enlly hanh: oài chán wá a
Yến My: viewtopic.php?style=2&f=149&t=315062

P/s: e đọc thiên tài nhi nữ chưa.?
Minh_Nguyet06: Ah có 2 truyện la doc r, 1 truyen thi chua. Cảm ơn chị nhìu
Yến My: Xem đọc chưa
Yến My: @nguyet: kg biết e đọc chưa.
viewtopic.php?style=2&f=148&t=319169
viewtopic.php?style=2&f=149&t=315061
viewtopic.php?style=2&f=149&t=291298
Minh_Nguyet06: Ôi trời!
Yến My: Hazz ss cũng kg nhớ
Minh_Nguyet06: Có một số em ko đê y nhiu khi sót, chị jup em đi
Yến My: Ss cũng đọc ở trên đây thôi. Chắc e cũng đọc hết rồi
Minh_Nguyet06: Vâng chị cho em với chị Yên My
Yến My: Nữ cường xk hoàn àh


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.282s | 12 Queries | GZIP : On ]