Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 183 bài ] 

Ông xã quái quỷ, xem ai sợ ai - Cổ Nại - HE

 
 05.12.2012, 10:13
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 26.11.2012, 09:37
Bài viết: 643
Được thanks: 2967 lần
Điểm: 10.43
 [Hiện đại] Ông xã quái quỷ, xem ai sợ ai - Cổ Nại (16+) - HE - Điểm: 11
Ông dxã quái 2dquỷ, xem 7ai sợ ai

images


Tác egiả: Cổ 6dNại
Beta 33+ Edit: bienxuanhuong


Giới 6thiệu:

Hắn, 66lật tay 7làm mây, eúp tay làm a6mưa, trong a9iang hồ a6ô phong hoán 77ũ, nhưng 0ừ khi người 5êu chết cahảm, hắn 6àng trở 3ên máu lạnh, 2àn khốc.

Cô, 2aô danh tiểu bốt, phớt 12ờ thân 8ỹ nhân fđến thần 95inh phẫn 5ộ, tự aho mình là 6đánh gián 92hông chết, 9ới 18 tuổi ceđã một 0hân gánh 4aác kế sinh 54hai của 2cả nhà.

Một 01ần tình 3ờ gặp aụ bà quái 48ị, trao 47ho cô một 95hỏa thuận cới mức 1iá trên brời, vận 7eệnh của 62ô cũng từ dđó mà thay 1đổi.

Chuyện d31:

Trở 6ề phòng, aố Chiêu b7Ninh nhìn 98thấy một ddcảnh hạn 8dchế khán 6fgiả.

77coi như không d6có chuyện bfgì xảy 5ra, đi tới c2ghế salon 5cạnh giường e6ngồi xuống 2dcầm quả 5atáo,  vừa 82gặm vừa 77nhìn.

“Oa! 3Hiện trường 7btrực tiếp. a6 © DiendanLeQuyDon.comCũng mãnh dliệt quá d7ha, không ecần để 1ý đến e6tôi, các 5người cứ 2tiếp tục”

Hoắc 2Thương Châu 1enhất thời 43mất hứng, 0bỏ lại dcô bồ nhỏ 2còn đang cckinh ngạc, 0eđi về phía 8fphòng tắm.

Hiệp 2thứ nhất, ecô thắng

Chuyện d2:

“Ký btên!” Hắn 1tuyệt tình 0ném cho cô e0một tờ 4đơn ly hôn, 1evốn muốn 9bthấy bộ 32dạng khóc 01lóc nức 81nở của bcô, không dnghĩ được…

“Ký 82thì ký, 2cầm lấy, ecút đi!” 8dChiêu Ninh 26đập tờ 3giấy vào c7mặt hắn, f4phẩy tay 59áo bỏ đi.

Tại 6bsao lại 7enghe lời 3như vậy? eBảo cô 4ký, cô liền e7ký, nhìn 1bóng lưng 2Chiêu Ninh f2xa dần, a1ánh mắt fhắn vô 3cùng phức ctạp.

Hiệp 12, ai thắng?


Đã sửa bởi bienxuanhuong lúc 07.01.2013, 16:22, lần sửa thứ 6.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 05.12.2012, 10:17
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 26.11.2012, 09:37
Bài viết: 643
Được thanks: 2967 lần
Điểm: 10.43
Có bài mới Re: ÔNG XÃ QUÁI QUỶ, XEM AI SỢ AI - CỔ NẠI - Điểm: 11
Quyển 8thứ nhất

001: 1Ngày hôn fclễ


Cảnh 3xuân tươi 71đẹp, gió bthổi nhẹ d0nhàng, mùa 2bnày được 4xem như thời c2khắc tốt 56nhất để 2giữ vững 6tình yêu, fhưng đối eới một 74ố người, d5đây chẳng 60ua cũng là 74ột mùa ehàm chán.

A 1bhị

Khách d3ạn 5 sao 6gọc Sáng cà sản nghiệp 8fưới cờ 3ập đoàn d4oắc Thị 39iếng tăm cdừng lẫy, 7ahong cách d2iến trúc 1fhâu Âu xa 1oa, sừng 8ững ở 5đại sảnh 0à một đài 3hun nước 2aao gần 30 a5hước làm 6ung động 3òng người, 83hững thứ 8cày đều 7ượng trưng 1ho sự cao 0uý. Hôm bay, ở đây 5biễn ra một 4ôn lễ có 7ột không 1ai.

Trong bhòng trang eđiểm của fcô dâu

bdâu ngồi 3trước gương, 10mặc kệ 1cthợ trang 75đểm muốn 9dlàm sao thì 2làm, một 2bngày vui 44lớn như a0thế mà 4cô dâu mới 4bnày cứ 15buồn buồn, a1trên mặt 8chẳng có dnổi một  nét fvui mừng.

Thợ 55hóa trang 80vừa đánh 32phấn hồng 7cho cô vừa 5cnói: “Cố btiểu thư, 5eđừng căng athẳng, cô ddâu nghiêm 0trang quá 4fcũng không dxinh đâu”.

Chiêu 5dNinh nhếch 35khóe miệng 2gượng cười, 4phù dâu cfbạn thân 5Mạc Nhan 34không nhịn 23được bấm fvào eo cô, 3ý bảo cô echú ý một 85chút.

Chiêu 6Ninh cúi 7gằm đầu c8mím môi, abất luận 2thế nào bcô cũng 1fkhông vui 37nổi, thực bsự không 47cách nào bachấp nhận dsự thật c4là mình d6sẽ phải 86lập gia bcđình, nhất 5là sẽ phải 5cùng một dngười đàn 9ông xa lạ bcùng giường c9chung gối, 7cđây quả 0là vấn 1fđề khó 7akhăn.

“Ninh 30Ninh, đừng edthan thở anữa, nếu 6đã quyết ađịnh, cứ avui vẻ đối 9mặt đi. a © DiendanLeQuyDon.comDù sao lấy e4được một bngười giàu 4ccó, tiền 7ethuốc thang 98của bác 3gái sẽ fkhông cần 8dlo nữa.” 8aMạc Nhan 60biết Chiêu 30Ninh chẳng fqua là bất 4bđắc dĩ, 01tâm bất e0cam, tình 0ebất nguyện 0cho nên chỉ fdcó thể 6fan ủi cô 96nghĩ đến anhững điều 1tốt đẹp.

“Nhan dNhan, mình 0thấy sợ, dngười đàn bông này 6mình chưa 5agặp bao 7agiờ, ngộ 91nhỡ là 7kẻ… Mình f2nên làm e9gì đây?” dChiêu Ninh 81lòng đầy 3lo lắng, 4vì phí phẫu 7thuật của 0mẹ mà ngay cdlập tức d8đáp ứng byêu cầu 7của lão ebà kia, không c9nghĩ đến 0chuyện hôn 2bnhân của a4mình, nhưng 9bây giờ e5khi mẹ đã 6fổn định, 1chân chính 0đối mặt 9với hôn dlễ thì 2cô có chút 80sợ hãi.

“Nhan fNhan, mình fmuốn…” eTrong đầu fChiêu Ninh 5fđột nhiên 0ethoáng qua bamột ý tưởng, 8cô cười 5tà nói thầm 74với Mạc 7cNhan

13chung với 03nhau nhiều ddnăm, Mạc 5Nhan lập btức hiểu 0ý, vội c5vàng cắt 9đứt câu 2nói của bChiêu Ninh. 98 © DiendanLeQuyDon.comChâm chước 5mấy giây, 28ghé tai Chiêu eNinh nói 65một câu.

Sắc 36mặt Chiêu 7Ninh lập etức thay 5đổi, xịu 0xuống.

“Bác 1gái còn 50đang nằm c4trong viện”. d7 © DiendanLeQuyDon.comĐúng vậy, bNhan Nhan 3nói không dsai, ý tưởng 1vừa manh anha trong flòng Chiêu 71Ninh chỉ cvì câu nói 4này chợt d9tan vỡ, 0vì mẹ, 7dcô có nhắm 3mắt cũng 6phải tiếp etục cuộc d1hôn lễ 0cnày.

“Cố btiểu thư, 3đẹp lắm!”

Thợ bctrang điểm 5cuối cùng e8đã hoàn 5ethành việc 05trang điểm 0acho cô dâu, ftừ 5 giờ adsáng đã 3phải ngồi aở đây, 54Chiêu Ninh 5ethật sự 2không hiểu 35được sao cdlại phải 2mất thời 4gian đến 4thế. Làm 2vợ của akẻ nào 4đó… Không 7phải là 90vì mong chờ e7hạnh phúc, acùng người 67mình yêu 14đi vào lễ 9đường, eđây chẳng 2qua là một 36hôn lễ d7miễn cưỡng, 6cnhìn thế 2nào cũng f3thấy không ecvừa mắt, 63nhiều năm 9về sau Chiêu 8Ninh đều 00nhớ về 6hôn lễ 5này như dfvậy.

Chiêu fNinh đứng 81lên, chân a1tê cứng, e7Mạc Nhan 6fphải đỡ 59cô đi tới 57cửa.

Hôn 14lễ sắp 08bắt đầu



“Chủ 6ctịch! Anh 2dnên lên ađường 62rồi ạ” d6Lôi Ảnh 7đứng sau 42lưng Hoắc 2Thương Châu, 61nhìn anh 92chần chừ f2không muốn athay quần b2áo, hôn d8lễ nửa 4giờ nữa 58bắt đầu arồi, anh 59lo lắng 14không biết 4ngài chủ edtịch có 65bỏ trốn cdhay không.

Hoắc 95Thương Châu 8cở trong 74thư phòng, 6mặc một 2bbộ quần 49áo ở nhà 62đứng bên 9ccửa sổ 14nhìn ra xa, 2dbà nội 58lần này 6thực sự 9emuốn lấy 94mạng anh 1mà, biết arõ ràng 0dtrong lòng 87anh người 2con gái ấy 6cvẫn tồn dtại, lại edùng chính 31thân thể 7mình ra uy efhiếp. Thấy fbà nội 93bệnh nặng, 98Hoắc Thương 88Châu đành 5theo lời 2khuyên của 8thầy thuốc afmà đáp 65ứng bà, 85nếu không…

“Tôi 1biết rồi, 93lấy quần e4áo ra đi” 8Hoắc Thương 9Châu lạnh cblùng mở bcmiệng, lời fcho phép 06nghe đầy d8buồn bực.

Hoắc 5Thương Châu, 2chủ tịch etập đoàn 9Hoắc Thị, flúc 18 tuổi, 1cha mẹ không 9may đều 6mất, sống 7nương tựa 32vào bà nội. cb © DiendanLeQuyDon.comSản nghiệp 0của Hoắc 64gia vô cùng cđồ sộ, 1không chỉ anổi danh 91trên thương 18trường cmà trong 3agiới xã 4bhội đen ccũng hô 6phong hoán b6vũ. Tính a2tình vốn a2ôn tồn 38nho nhã nhưng f3 năm trước cbỗng nhiên 57trở nên atàn bạo 51khát máu, 11không ai 14dám chọc 8vào cũng dchẳng dám 6đến gần.

Thay aquần áo fxong, Hoắc b7Thương Châu 3bmở cửa 10phòng.

Mái 70tóc ngắn ađen bóng e2xoăn tự 8nhiên, cặp 72lông mày 5rậm, khuôn 1fmặt anh ctuấn ít 5anói cười, 90sống mũi fccao, đôi 02môi mỏng 7mím chặt, f4tròng mắt delạnh lùng 15nhìn lướt 6qua cửa 83đợi thuộc 96hạ.

“Đi 30thôi”, 6nói xong 62Hoắc Thương fChâu đi c7thẳng xuống 07lầu, thuộc 3hạ đã athành thói 5cquen liền 0cbước theo f7sau, Lôi ebẢnh đi 41ngay sau anh, 2còn những 7người khác 6theo chân a3họ.



Đã sửa bởi bienxuanhuong lúc 29.12.2012, 10:08, lần sửa thứ 4.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 05.12.2012, 16:36
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 26.11.2012, 09:37
Bài viết: 643
Được thanks: 2967 lần
Điểm: 10.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã quái quỷ, xem ai sợ ai - Cổ Nại - Điểm: 11


002: eHôn lễ 6akhác thường

fnội Hoắc b1vô cùng 5vui vẻ tất f3bật chào bhỏi các b6vị khách 6quý trong 3khách sạn, 90mặc dù a8đã 70 tuổi 0nhưng so 91ới trước 57đây, phong 76độ vẫn f5hông hề 3iảm sút. f © DiendanLeQuyDon.comì Hoắc 7ia, vì cháu 77ội duy nhất, e6à nội Hoắc  đã 0ốn không 69ít sức baực, để dháu nội 6đồng ý 88ôn sự này, c6à đã phải da một đòn 24át thủ.

Khách fhứa đã bđông đủ, bắp đến 8fiờ cử d0ành hôn c2ễ, Bà nội 72oắc có a5hút nóng 0uột, giờ 65ày Thương 33hâu vẫn 6eòn chưa 7ới. Vừa cdúc đó, 0ột đoàn 9gười xuất 7iện trước fcửa, Bà 9ội Hoắc 4định thần 7hìn lại, 0đến rồi. 6 © DiendanLeQuyDon.comâm trí lơ 1flửng của 44bà giờ 2mới coi 1như hạ 2cxuống mặt 7đất.

“Đứng 22phía sau 9sân khấu, e9đợi Thiếu cphu nhân 3đi lên” 9Bà nội 72Hoắc dặn 4dò hộ vệ d8bên cạnh.

“Xin 8mời mọi f7người ngồi evào chỗ 1để hôn 6lễ được abắt đầu” eBà nội ddHoắc mời 55mọi người 9ngồi vào 27chỗ, lúc 0này cha xứ 1fđã đứng 4ftrên sân ekhấu, Hoắc 3Thương Châu 4cũng đi bvề hướng e9đó, Lôi bẢnh sắp 9xếp cho e4đoàn người 6tản thành 9hai hàng 4đứng hai 6bên, bảo 1vệ cho hỗn elễ diễn 35ra suôn sẻ.

Bản fchành khúc 5dành cho ehôn lễ b5vang lên, 2nửa phút basau ánh sáng dtrong phòng cbtối dần, cđèn flash 0tập trung 1ở đầu 69thảm đỏ, 7rèm cửa 6màu hồng 9dphấn từng 3lớp được bkéo ra, tiếng 0nhạc nhẹ bnhàng êm 0ái, Chiêu 09Ninh bám 5dcánh tay 2cậu đi 3ra hội trường, 2một tràng 4dvỗ tay lập 0tức vang blên.

Một 8thân hình 1yêu kiều 8trong màu 1dáo cưới 4trắng tinh fdvô cùng 87lung linh fbhấp dẫn, 5akhuôn mặt 9fnhỏ nhắn athanh tú, c4sống mũi 23thẳng, làn 2fda trắng b0nõn nà, 82đôi môi cmấp máy, 9cđôi mắt 44to trong sáng 8với hai f8hàng mi như c5cánh bướm 6trông giống a0một thiên 88thần.

“Cô cedâu xinh fquá”

“Đúng 2vậy, thật 6xứng đôi”

Tiếng 4bàn luận 6rối rít, 8Bà nội cHoắc ngồi 2bên dưới 9nghe được 0càng vui dvẻ trông 1thấy.

Cố e0Chiêu Ninh bsinh ra trong 8bmột gia eađình bần ahàn khốn akhó, năm 2nay mới 0019 tuổi, 8lúc 12 tuổi dcha bị bệnh dqua đời, 91 năm trước d5mẹ lại e6bị viêm ethận, mọi 5chi phí sinh 0hoạt đều 7đổ lên 3eđầu cô, 4bcô ngược f6lại kiên ddcường hơn bngười, 25vì bệnh 06tình của 6mẹ đành d7bỏ học, 5vốn là 9emột học 48sinh xuất 64sắc, đột denhiên nghỉ e5thầy giáo c7cũng cảm 5thấy rất a9tiếc. Một 8ngày làm ecông ba ca afduy trì kế b9sinh nhai 57của cả bnhà cùng atiền viện a8phí của 05mẹ nhưng b1vẫn không 69đủ, đến 73căn nhà c1duy nhất 6cũng đã 02mang cầm b8nhưng nửa 2bnăm còn c7lại cũng dbkhông biết 2sẽ ra sao, c9nếu không agặp được 8bà nội 0fHoắc, mẹ 51của cô 6echắc không 8có tiền ftiếp tục 1chữa trị.

Chiêu dbNinh đi gần 05đến đầu 0ckia thảm deđỏ cũng fdnhìn rõ 8vẻ lạnh flùng của 4Hoắc Thương 1Châu, người 2ađàn ông 8này quả 47thật rất 40đẹp trai! 0Nhưng trong aaánh mắt f9anh ta lại 0có một btia khinh 42thường bnhìn mình? 2cChiêu Ninh 67vốn cũng bkhông phải 47người sợ dphiền phức, aánh mắt ealạnh lùng afcủa Hoắc 45Thương Châu c5không dọa 96được cô, 49Hoắc Thương c2Châu càng 1cnhìn cô, 4dcô cũng e3chăm chăm dnhìn anh.

Hai 45người đang 5đấu mắt 3thì cậu 6của Chiêu 85Ninh đưa 64tay cô đặt 6dvào tay Hoắc 1Thương Châu, 6mặc dù 9Hoắc Thương 3eChâu đeo 2cgăng tay 7ftrắng, nhưng f8Chiêu Ninh cvẫn có 1ethể cảm 8nhận được bnhiệt độ 34lòng bàn dtay của cngười đàn aeông này, 8giống như 7một ngọn flửa vọt 5thẳng vào 50đáy lòng 7Chiêu Ninh.

“Hai c9con quay về d2phía ta”, 5lời nói 8của cha 47xứ cắt d9đứt cái 2nhìn của 6hai người, 0Hoắc Thương 2Châu cùng 30Chiêu Ninh 3xoay về 78phía cha b0xứ.

“Hoắc 9Thương Châu btiên sinh, dcon có nguyện bbý lấy tiểu 4cthư Chiêu 8bNinh xinh a9đẹp bên a4cạnh làm 4vợ, thề ccả đời 5chung thủy, 91dù mạnh cdkhỏe hay 45đau ốm, 4dù phú quý 6hay nghèo 5hèn cũng 5csẽ yêu dathương cô?”

Hoắc 22Thương Châu 03im lặng 25mấy giây, a5lòng dạ 05Chiêu Ninh b5thấp thỏm, 4cô khấn cthầm: Không 38phải chứ? cĐại ca! b6Ngàn vạn 92lần xin 38anh đừng 86nói không 7dđồng ý 65vào lúc 66này! Mất 6mặt chết.

“Con 2đồng ý”

Ba 4ftừ ngắn cgọn không abchỉ khiến 5eChiêu Ninh fthở phào 71nhẹ nhõm 5fmà những f9người ngồi 35bên dưới 97đang toát 5mồ hôi 1hột thay 0cô cũng cvậy.

“Tiểu f8thư Cố 0Chiêu Ninh, 19con có đông 5cý lấy Hoắc 0Thương Châu 3tiên sinh 2anh tuấn abên cạnh clàm chồng, 8thề cả b2đời chung 5thủy, dù 80mạnh khỏe bhay đau ốm, cdù phú quý dhay nghèo 34hèn cũng b7sẽ yêu 3thương anh?

“…”

Một c9khoảng yên 30lặng, khiến bmọi người b8lại thót ftim, nhưng clà cô dâu 0lại cố 0tình.

“Con dđồng ý”

Chiêu 1Ninh chẳng dqua là ăn 76miếng trả aamiếng, vừa b6rồi Hoắc 4Thương Châu adọa cô 6gần chết 38cho nên cô 7cũng phải c3dọa lại b4anh ta một dchút.

Quả cbnhiên, sự cim lặng cChiêu Ninh 2dcó tác dụng, 05cô vừa 8nói dứt 5lời Hoắc afThương Châu 6bắt đầu a0nhìn kỹ 0fcô, mang 0etheo một 5dtâm trạng aphức tạp.

“Cô ddâu chú 8crể trao 6enhẫn cho 1nhau”

Mạc 8Nhan mặc b6một bộ 2lễ phục 8fmàu đỏ 8từ ghế 0ngồi đi blên, cô e9nhìn Chiêu 8Ninh cười 9vui vẻ bởi evì Hoắc 7Thương Châu dxem ra thật ffsự là một e8người đàn 0ông tốt.

Sau 2khi hai người 6đeo nhẫn 27cho nhau, fdcha xứ hài elòng gật 65đầu tuyên cbố “Chúa caphù hộ 95các con, dcamen”

Khi 7cha xứ kết 52thúc buổi 96lễ, mọi 73người bắt 9eđầu dùng 9tiệc, Chiêu fNinh kéo 12Hoắc Thương 9Châu xuống 7dưới đến dtừng bàn 3mời rượu 7bcảm ơn…



003: 8Bà nội dđáng yêu

“Mẹ, 6con không aở đấy emẹ phải 3nhớ uống fdthuốc theo 57lời dặn e6của bác bsĩ nhé, 32tháng sau e7có thể 9làm phẫu 3thuật được 6rồi.”

“Ừ, 0mẹ biết cdrồi, mẹ bbiết rồi”

“Vâng” 2eChiêu Ninh 1cúp điện 6thoại thở 7phào một 9cái, hôm 3nay là ngày 78thứ 2 sau 8lễ cưới, ehôm qua Hoắc 1Thương Châu ecả đêm cdkhông về, 7mà cô cũng echẳng thất 5vọng ngược flại rất a7thoải mái 6ngủ, vốn 5eđang lo lắng 9phải đối 1phó với 51cuộc sống 7ethế nào 1sau ngày 43cưới, nhưng 1xem ra Hoắc 9Thương Châu f9có vẻ không cthích cô, 02như vậy 0cô càng 2yên tâm, 7bđối với ccái tảng 2ebăng Hoắc fThương Châu 7bộ mặt d8khó ưa này 55cô cũng 29chẳng hứng 3fthú gì.

Chiêu 4Ninh dậy 17rất sớm, 9cô vốn 6quen với 6việc dậy 3sớm, chưa a0thích nghi 21với sinh choạt của 1một thiếu 6bphu nhân, 41cô xuống cnhà định a4giúp làm b3đồ ăn.

Vào 73phòng bếp, 3cô thấy 3vú Vương 9đang bận 5rộn chuẩn 1bị bữa 5csáng.

“Thiếu f1phu nhân, bcô vào đây f7là gì? Mau 6đi ra ngoài, 1bữa sáng 9dvẫn chưa baxong, cô 35nên đi ngủ aathêm một elúc, lát fnữa tôi 9gọi cô”. c1 © DiendanLeQuyDon.comMới 5 giờ fsáng, thấy aChiêu Ninh 2đi vào vú dVương rất 0kinh ngạc, 08bà cũng fcòn vừa 6mới dậy, 5thế nào 6mà còn tân 1hôn, thiếu 5phu nhân 6fđã dậy 99sớm như 2vậy.

“Vú eVương? Cháu 7dtới xem dcó giúp cđược việc 22gì không?” 9Chiêu Ninh 03vung ống 2tay áo ngủ, echiếc áo 5fngủ cổ bhình cánh 8sen,  có 59hình một 36chú mèo 9này do chính 4cô mang tới, 4không có d6áo này cô akhông ngủ 1được. 8 © DiendanLeQuyDon.comXắn tay cáo, Chiêu e2Ninh nhìn 0quanh phòng fdbếp xem 8ccó gì để flàm không.

cVương yêu 0mến nhìn e5Chiêu Ninh, cgiờ đã 8là một 7Phượng 8Hoàng nhưng b2một chút dkiêu ngạo dcũng không ccó, lại fchạy đến 7đây đòi e1bà cho làm 6việc.

“Không d5cần không ecần, tôi 48làm được drồi, thói 1fquen ăn uống 7fcủa lão 2fphu nhân d9chỉ có 7tôi biết 2frõ”. Vú 5Vương cũng 2đã hơn cc50 tuổi, 4a3 đời hầu 7chạ Hoắc f5gia, 18 tuổi 39đã đi theo 7Lão phu nhân, csau đó là cfPhu nhân b3còn hiện 9dtại là 0thiếu phu 3nhân, vú bVương vẫn 5cảm thấy 9mình thật 80may mắn, dLão phu nhân 0và Phu nhân e2cũng rất fchiền lành, 1đối đãi 8với bà 3rất tốt, eđây cũng d3chính là 49nguyên nhân 9bà đã làm 9cở đây 87được mấy 5fchục năm 1etrời, bây 7dgiờ nhìn bthiếu phu enhân cũng 50thật là 0người thân bthiện.

“Cháu 68đến đây 4rồi, vú 44cứ dạy, 1cháu sẽ 0làm, làm 5cái gì cũng bađược, c5cháu muốn a9hiếu kính 2với bà 9nội” Chiêu 3Ninh làm 8anũng níu fatay vú Vương, 3bcô chưa ebao giờ 0hiểu mấy 71cái thứ aquy tắc 53này, cô 71chỉ muốn cccảm ơn 9abà nội 8dHoắc, theo f9cô, chân 2thành chính 2là lời ecảm ơn 57tốt nhất.

52Vương nhìn 5bộ dạng f2Chiêu Ninh 2không khỏi 4bật cười, bkhông từ fchối được, cbà đành dvội vàng b1gật đầu d“Được 11rồi, nhưng 3chỉ lần 93này thôi 43nhé Thiếu 7dphu nhân.” 0Vú Vương 40dơ ra một 7ngón tay.

Chiêu fNinh thấy fvú Vương 5cđồng ý 77cũng dơ 49một ngón 6tay ra “Lần 1đầu tiên!”

Hai 29người, f4vú Vương dgiao việc, e9Chiêu Ninh etheo chỉ 6bthị làm, 04tiếng nói d6cười rôm 98rả, hoàn 3thành một 1ebữa sáng 02phong phú.

“Bà b9nội, bà cdậy rồi 7ạ”

Đúng be7 giờ, bà cnội Hoắc adra khỏi 4giường, dethấy Chiêu cNinh mặc 5etạp dề 53bận rộn 84bưng mâm 9atừ trong 7phòng bếp cra.

“Ừ, 1cvú Vương 5đâu rồi?” a6Bà nội fHoắc cười 8hỏi, bà cthấy kỳ blạ khi Chiêu c2Ninh ở đây dnấu cơm f6còn vú Vương bđi đâu 08rồi?

Chiêu 1Ninh đi tới dđỡ bà fngồi vào eghế, sau 8khi bà ngồi, 0Chiêu Ninh aacũng kéo 9cghế ngồi 1ccạnh, không f0trả lời emà bưng 73bát cháo 0đưa về 5phía bà 0nội Hoắc a8“Bà nội, 1bbà nếm cthử chút 1đi”, Chiêu eNinh nghịch 0ngợm cười, 8một chút bcăng thẳng 4acũng không 9thấy, nhưng 8bà nội aHoắc lại 1erất thích acái điệu 3ebộ này 7acủa cô.

31nội Hoắc 8nhìn bát 6echáo có 86nhiều màu 2sắc, đầu 1tiên là d4nhíu mày, 97sau đó thấy cbkhuôn mặt e3mong chờ 3của Chiêu aNinh, bà 7cầm thìa 15xúc một 96miếng.

“Ngon 56không ạ?”

“Ừ, 9cngon lắm” 5aăn thêm 9một miếng, f9bà nội bHoắc lại 4thêm vài 7miếng, cháo bcnày quả a3thật là 26rất ngon.

“Lão 2phu nhân, 6cthiếu phu 8nhân mất 51 tiếng fđồng hồ 67nấu đấy, bcô nói muốn 8ccho bà nội 5Hoắc thay 7fđổi khẩu 0vị” vú daVương bưng 18sữa tươi 96từ phòng 7bếp đi c3ra, nhìn bcbà nội 1đang vui dbvẻ húp echáo.

“Thật 5à? Cháu 06dâu giỏi 1quá”, bà 1nội giơ adngón tay c8cái tán fdương Chiêu e2Ninh

Chiêu 22Ninh ôm cánh ctay bà hóm 5fhỉnh gật 7đầu, chủ 8atớ ba ngươi 68vừa nói 12vừa cười, 5đúng lúc 04này cánh f8cửa phòng 0khách cách 2dđó không 43xa nặng 44nề được 8mở ra…



004: c6Bất nhất 6Hoắc Thương aChâu



Chiêu 0Ninh đang 11tươi cười 5eđột nhiên 55xịu mặt, 41dường như 47không muốn afthấy mặt 44người đang b3vào liền 46úp mặt 5cxuống bàn.

75nội Hoắc 6fnhìn bộ 4dạng khó 0giải thích 0của Chiêu 97Ninh rồi fnhìn sang fethằng cháu 4nội đến 6đêm tân 46hôn cũng fkhông thèm eeở nhà bỗng fbnhiên cụt c7hứng buông d3chén đũa 38khoanh tay 61trước ngực, f0hai con mắt 3vui vẻ vừa 9rồi chuyển dbthành nghiêm btrang.

cVương nhìn atiểu thiếu 8gia đi tới 6cũng không 6dám nói anhiều, chỉ 4bchào hỏi abHoắc Thương 0Châu một 8etiếng “Thiếu 7fgia, cậu fvề rồi”, cnói xong 36bà vội d5bưng bát 1đũa vào b1nhà bếp.

Hoắc 4Thương Châu 6liếc mắt 5bnhìn Chiêu 5Ninh nằm b0trên bàn 83quay đầu a6đi chỗ 3khác, không 4dthèm để fý. Ngược d2lại đi f5đến bên 04cạnh bà f1nội Hoắc: 7“Bà nội, 3bà ăn sáng f1xong chưa?” eHoắc Thương bChâu ôm b6lấy bà 1nội Hoắc, 19anh biết abà nội 48đang tức 33giận, bác a0sĩ nói nhất eđịnh không 6được để ebà kích 3động.

“Ăn brồi” Bà anội Hoắc 0bkhông nhìn dethằng cháu, edtức giận enói

Hoắc 1fThương Châu 6hắng giọng e8một cái, 8thấy Chiêu 8dNinh còn a1nằm đây echưa chịu 0đi, định fngủ hay 78sao?  Anh 41định nhắc 79nhở Chiêu bNinh biết 6ý một chút, bfnhưng Chiêu 7Ninh vẫn 41cứ kiên 1trì.

“Con 6ctối hôm 42qua đi đâu?” 3Bà nội 7Hoắc mở 4amiệng hỏi, dbnói gì thì anói đêm c1tân hôn ccũng không 2fthể đi 2era ngoài, 7ngộ nhỡ fbgặp mấy catay săn ảnh afcó phải 8chôm nay đầy ecmặt báo 8dra không.

“Trong dbang có chút 8cviệc, cho 4nên…” deHoắc Thương aChâu ấp aa ấp úng.

enội Hoắc b4bị chọc fcười, thằng c1cháu bà 55bình thường ccmáu lạnh 60vô tình, 1nhưng thật 68ra chỉ bà 1mới biết dthực ra 4enó như đứa 8trẻ to xác, anội tâm 08luôn thiếu c5cảm giác 1ban toàn. 24 © DiendanLeQuyDon.comVừa nghe a6câu nói enày của bHoắc Thương 58Châu, bà fnội Hoắc e5biết ngay 2là đang 7nói láo. a4 © DiendanLeQuyDon.comTrên thương f2trường, dcậu đấu 6đá không 4gì không 24làm được, 63nhưng trước 8mặt bà 3enội, chỉ 6dcần nói cdối là 20ấp a ấp 7úng.

“Bà 60nội, con 7lên tầng e5nghỉ chút!” faChiêu Ninh athật sự 8không ở e0thêm được 09nữa, cô 3acảm thấy 5nếu tiếp btục cái 1tư thế 52này, cái dccổ sẽ 7gãy mất. 3 © DiendanLeQuyDon.comBất đắc b9dĩ, cô vội 0vã đứng alên, chào abà nội b6Hoắc rồi 3bchạy như edbay lên tầng. d2 © DiendanLeQuyDon.comNhanh như 47chim yến 2vèo một 6cái chạy 4hết mười emấy bậc aethang. Lôi 9Ảnh đang 74nói chuyện c3với thuộc 4ehạ trong 52phòng khách, fthấy bóng 85dáng nhanh c6nhẹn kia 4akhông khỏi 1cười thầm.

Lúc c5này, Hoắc 9dThương Châu acó cảm cgiác mình cbị bỏ baqua, anh là 8aôn dịch 1chắc? Có e1cần thiết 4phải nhanh 40chóng né 9fchánh như c7thế? Thậm 33chí không fthèm nhìn 1một cái, ccái cô dâu 40can đảm btrong hôn elễ hôm fequa đi đâu 5bmất rồi?

“Bà 85nội, con f9về thăm bbà một fchút, giờ fcon phải 8ra sân bay 5fđi Hàn Quốc, eabà nội fcHoắc nhớ 70ăn uống bđúng giờ, 61 tuần sau f1cháu về”

73nội Hoắc 5biết Hoắc 0Thương Châu a5rất bận, 8lần này 0bà không 0ađùa bỡn 7với tính 9khí của 94thằng cháu 1nội, định 5nói nhưng 84lại thôi, 77nhìn Hoắc 48Thương Châu, 4phút cuối 8mới mở emiệng “Được, 541 tuần sau dtrở lại, 81lập tức efvề nhà 98cho bà nội b9Hoắc”

Hoắc 56Thương Châu 9dthấy bà c7nội Hoắc 2nội cười, fanh cũng 3cười, chỉ 8có trước f5mặt bà 27nội, anh 6mới biết cecười, không 7đúng, còn 3acó một 9dcô gái nữa… bMột người 7anh hết 4lòng bảo 4vệ… chỉ btiếc…

“Chủ b8tịch!”

Lôi aẢnh cắt 6đứt suy 0nghĩ của 12Hoắc Thương 7eChâu, anh 71thơm 1 cái elên má bà dnội Hoắc f4nội rồi 2erời phòng dkhách.

“Đi 67thôi”

Anh 0dnói với 8dLôi Ảnh 2crồi bước 9dra khỏi 8nhà, anh cevà Lôi Ảnh 9arất ăn 50ý, đến bmức chỉ 07cần một 1ánh mắt 87cũng đủ 5biết đối 4cphương muốn 2gì. Đây 53là nguyên 0anhân Lão 2gia cho Lôi 78Ảnh tới 91Hoắc gia ccùng thiếu 3cgia huấn 8luyện, chính 24là để 3esau này anh ddcó thể 8trợ lực ccho thiếu 81gia.



005: 50Cự tuyệt 8tàn khốc

Chiêu 82Ninh biết bdHoắc Thương 13Châu mấy 54ngày nay 6đi công 0tác tâm atình rất 0tốt, bởi 1evì tối 6thiểu 1 ctuần này 4cô không 8cần lo lắng 96nửa đêm 2anh đột 1anhiên xuất 8dhiện trong 7phòng.

Chiêu e6Ninh xách 94cháo gà 50đến bệnh 3eviện cho bmẹ, vừa 08vào cửa 3đã thấy 66Lục Doãn 5Thịnh, Chiêu eNinh nhìn 3vẻ mặt aaanh có thể 8đoán anh 35đã biết 8chuyện mình 0kết hôn.

“Lục 2Doãn Thịnh, 7sao anh lại betới đây?” eChiêu Ninh 14giả vờ 2không biết 13mang bình dgiữ nhiệt e7để xuống 8acạnh giường a0cười nhìn 0mẹ. “Mẹ, 2hôm nay mẹ 51thấy thế 0nào? Trông 11có vẻ tốt 0ahơn đó”.

Hoắc 0gia cho người eđặc biệt dchăm sóc 5mẹ Chiêu dNinh thay 71cô, chính 6clà để 2bà nội cHoắc được 8bchăm sóc 6tốt nhất 5mà không d6khiến Chiêu 4Ninh phải d7mệt.

“Ừ, 8tốt lắm, dtiểu Lục 2tới lâu 4rồi, các 7fcon đi ra 6ngoài hàn 15huyên chút ađi”.Lục 4Doãn Thịnh f7cùng con 1bgái bà cùng ehọc cấp f2 với nhau, 74tình cảm 84vẫn rất a0tốt, nhưng 6bà cũng dhiểu con 04gái mình, 5Chiêu Ninh bchỉ đối bxử với bLục Doãn 9Thịnh như 45anh em bạn bcbè, chỉ 91có Lục 07Doãn Thịnh 0là khác… 10Bây giờ acon gái cũng 7ađã kết 5hôn, hai 5người cũng fđến lúc 2nói chuyện 1thẳng thắn 6avới nhau frồi.

Chiêu c4Ninh cảm 3thấy mẹ 43nói rất 8dđúng, cô fđúng là cnên nói 55chuyện một 63chút với a0Lục Doãn 2fThịnh. Nhiều 07năm qua, ftình cảm 10của Lục 1eDoãn Thịnh 09đối với 17mình như dthế nào cccô làm sao 9không biết, 1có điều ekhông muốn c5phá vỡ 01mối quan 12hệ hàng e0xóm, lại 6nghĩ lúc 01đó nhỏ ftuổi, chờ 6lớn lên 4anh sẽ yêu 6thương cô fgái khác, 3nhưng nghe 44chừng đến 5lúc này d4anh vẫn 0không từ afbỏ.

Lục 3Doãn Thịnh 5ftheo sau Chiêu b5Ninh, hai 2người đi 1ra khoảng edsân của cabệnh viện, b8Chiêu Ninh 4engồi xuống 4một chiếc 7eghế băng, 2vỗ vào 44vị trí aebên cạnh 8aý bảo anh dngồi, hai engười vốn 9thân quen 3nên có thể 3hiểu ý, 63cô cũng 7không thích 47làm bộ 63làm tịch, 1muốn đem f9mọi chuyện bnói cho rõ 66ràng.

“Ninh a2Ninh, anh 8biết em d0định nói 4gì, nhưng… f3Kể cả ebiết em acđã kết f7hôn, anh 4vẫn không f7cách nào 5từ bỏ” aLục Doãn cThịnh ngồi 91bên cạnh 1cChiêu Ninh b7thừa nhận c4mình vô dcùng thích 9cô. Cao to e8đẹp trai, 5bao nhiêu 40cô gái chạy 3theo, nhưng canh cũng ckhông biết 57từ khi nào 4anh đã bắt c7đầu yêu 51Chiêu Ninh, 62cô gái vốn 7fcùng mình bxưng anh 7f– em. Hơn 8nữa cô dcàng khiến canh thất evọng khi c2đối với b9anh chưa eebao giờ 9vượt qua dtình bạn.

“Ai 9dà! Làm b9gì nghiêm 6túc thế. c8 © DiendanLeQuyDon.comAi cho anh 7aquên em? 9Anh mà quên 99em là em 57liều chết btìm anh!” fChiêu Ninh fôm vai Lục 22Doãn Thịnh, 4fcố ý ra 9dvẻ tự 5nhiên.

Lục 4Doãn Thịnh 9cbất đắc 0dĩ lắc 0đầu, bộ 28dạng của fcô vẫn 6như cũ không 41thay đổi, 57mỗi lần fđề cập eađến vấn 63đề nhạy 90cảm này, 27cô lại 6chuyển sang cfđề tài 6akhác.

“Được arồi! Mặc 4thiếu nữ exinh đẹp bem đây đã 5blập gia 1eđình, nhưng 7dquan hệ fgiữa chúng 3ta không 1bhề thay ceđổi, anh fnói có đúng 0bkhông? Chiêu 35Ninh thu tay d9lại hoa 4tay múa chân, arồi dùng ebả vai đụng 0vào Lục 3Doãn Thịnh eđang cúi cđầu im 76lặng.

Cha 5acủa Lục dDoãn Thịnh dblà cán bộ dngoại giao 28cao cấp, 3hiện đang 69làm ở Đại bSứ Quán 7Anh quốc, 0mẹ là cán abộ Kiểm 3csát, gia e7đình rất bbtốt, Chiêu aNinh không a2muốn vì 4mình là 7elàm ảnh 97hưởng đến aquan hệ 4dgia đình 3Lục Doãn 59Thịnh, bởi 38vì cha mẹ 4anh cũng 11không thích 7fcô, mà Chiêu 26Ninh cũng 8chưa bao c5giờ tiếp e4nhận sự c5giúp đỡ bcủa anh.

“Ha eha! Em thật dkhông biết 51ngượng”, acLục Doãn a9Thịnh biết aviệc này 4đã không e6thể còn 0fthay đổi, 2vậy cũng 4tốt, nếu 8không làm 2được người 15yêu thì 38làm bạn f8tốt cũng akhông tồi. 4e © DiendanLeQuyDon.comNgười yêu 9dcó thể 3fsẽ có lúc 06chia tay, bnhưng bạn 8tốt thì e6không bao 35giờ, Lục 40Doãn Thịnh fctự an ủi e2lòng mình, aeanh chậm frãi quay bsang nhìn 9ekhuôn mặt 6Chiêu Ninh, 09kia gò má 3hồng như 80ánh mặt 2trời, hơi 9thở ấy, 2sự bướng abỉnh, quật 6ccường, 37ương ngạnh bcủa cô, 1tất cả 6tất cả… evẫn luôn alàm anh xao bđộng


Đã sửa bởi bienxuanhuong lúc 07.01.2013, 16:20.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.12.2012, 10:46
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 26.11.2012, 09:37
Bài viết: 643
Được thanks: 2967 lần
Điểm: 10.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã quái quỷ, xem ai sợ ai - Cổ Nại - Điểm: 11
006: 5dChọc giận 4Hoắc Thương 27Châu

e1nhà quá d6nhàm chán c7Cố Chiêu 5cNinh nhìn cmột vòng b4căn phòng 33của Hoắc 25Thương Châu. 1 © DiendanLeQuyDon.comToàn một 55àu tro, thảo bào anh ta 8ạnh lùng 6hư thế, 35rông phòng 32ũng chẳng 3ề có tí fức sống aào.

“A” aố Chiêu einh nghĩ fgay đến ccột việc duan trọng, 3aô lập tức 9hay quần 0áo phi như 25ay ra ngoài.

“Bà 47ội, con 4đi ra ngoài ehút nha” 1rong lúc 70ội vàng, 4ahông quên 5hào bà nội 1eoắc đang 82gồi xem fV ngoài phòng 22hách.

“Con c2hỏ này…” aà nội Hoắc 2ất đắc f8ĩ lắc đầu, 6iếp tục 73em TV.

Chợ e8ắc Môn

Đây 6dà nơi tập aợp các 3ộ kinh doanh edia đình, 10tất cả 0các cửa 5hàng lớn fnhỏ đếm ekhông xuể, 3cũng là fnơi có nhiều 3hàng hóa, d6dịch vụ 75đang dạng 7nhất mà 2giá lại 1rẻ.

Cố e4Chiêu Ninh 69nhìn một 8lượt các 6cửa hàng bthấy hoa 28cả mắt, bhồng phấn, 9vàng, tím, 3xanh cô đều 5thích, rốt 4cuộc nên bchọn màu bgì đây.

Đi a8dạo một avòng, rốt 0cuộc Cố 5Chiêu Ninh 8ctìm được 65một hàng, fnhìn qua 1so với các a4nhà khác 88chất vải f0rèm cửa f3tốt hơn, fgiá tiền 75cũng có adphần rẻ c3hơn, cô 2abỏ qua các cemàu khác e1lựa rèm a1cửa sổ 58màu hồng, 0đặt kích 4thước như 3fđã hỏi 5vú Vương, aCố Chiêu 0Ninh thanh b8toán tiền 3đặt cọc 8rồi hẹn asáng hôm 1sau tới dlấy.

Cố cChiêu Ninh 0còn cao hứng 6fchọn ga a0giường 98màu trắng dsữa bên 00trên đều dlà hoa văn 6cánh đào dmàu hồng 29nhạt, cùng 9bmột lô 52đồ linh 87tinh khác 09thành một 11đống lớn.

Bọc 8lớn bọc 9nhỏ từ 7chợ đi 6ra, tài xế b2vội vàng 3đỡ trên 6tay Cố Chiêu aNinh.

Mệt echết đi 0fđược! 1Cố Chiêu cNinh ngồi 7trong xe không 9ngừng thở 06hổn hển, 63sớm biết 21thế này dfmang theo 23tảng băng 6ctới. Hộ evệ Hoắc dgia Cố Chiêu d7Ninh đều 8gọi là 34tảng băng, 7bởi vì 0họ chẳng flộ ra cảm 33xúc gì cả.

Về 4fđến nhà, 6Cố Chiêu 5Ninh thấy eBà nội 4Hoắc kinh 09ngạc nhìn ccô mua một bdđống đồ, 9cô liền 9cuống một 1hơi hết 4ccốc nước 6rồi kể 8cho bà nội fnghe.

“Bà fbnội, con c2muốn đổi dflại màu dsắc trong cphòng”

“Ừ… c4Hả?” Bà fanội Hoắc cgật đầu 72một cách c9máy móc 3frồi đột 5nhiên giật 84mình nhìn 6về phía bCố Chiêu 4Ninh, việc 4lớn rồi, 2lần này cnên làm 6gì? Bà lại 66không thể a8nói không c0được, 7nhưng nếu 05để cô e7thật sự 0thay đổi afmàu sắc b0trong phòng 57thì… Theo 2tính khí dthằng cháu 5dtrai, sẽ ftuyệt đối 2không tha a0cho đứa 5nhỏ này.

“Bắt 9đầu làm fviệc” eKhông chờ 88bà nội 2Hoắc nội 62đồng ý, aCố Chiêu 4Ninh vội 64vàng phân e6công người e5hầu trong 7nhà cùng 12nhau làm. ce © DiendanLeQuyDon.comVách tường 65và ghế esalon trong eephòng Hoắc 7cThương Châu 0màu trắng 3sữa, tạm 1thời không bcần động 8ctới, những 0thứ khác 6dcô một d7mực đổi fhết. Cô 14còn mua mấy 9dcái gối ecôm nhỏ c9họa tiết 1hoạt hình 8để trên aaghế salon, 2trên giường blớn cũng cmua cái cái 31to hình ghế 6dTeddy.

Ngày 9hôm sau, 8rèm cửa 8được mang 50tới, Cố dChiêu Ninh 3vội vàng f4sai người 14thay, đổi 3xong Cố d3Chiêu Ninh 58nhìn lại 26kiệt tác 1ecủa mình, 4chống nạnh 78cười hài 0flòng.

“Thiếu d9gia đã về”, fmột cô a9hầu nữ b9chạy vào 3cbáo cáo echo Cố Chiêu 5Ninh, họ cđều sợ 5hãi không ebiết thiếu 0gia có chấp 1nhận việc 0fnày không, 2trước kia faphòng ngủ 44của thiếu dgia, ngày 62cả một 9fkhung ảnh 4cũng không 4dcho phép 1họ thay 07đổi, nếu 69nhìn thấy 9phòng như 7thế này… 8asẽ thế banào đây?

“Về 6thì về! aeKhông phải dcsợ! Có e5ta bảo kê” 4Cố Chiêu f9Ninh vỗ 3engực buông d8một lời 9thề son 8bsắt.

Hoắc 43Thương Châu 5trở về 96liền nghe abà nội 2nói Cố bChiêu Ninh 79đã dọn 16dẹp lại dphòng, nhìn ebà nội 33ậm ừ là 3anh biết 5không có 6cái gì tốt c8đẹp rồi, 5Hoắc Thương c8Châu khí 73thế hung 5hăng đi 8lên tầng, 6Lôi Ảnh 2biết thiếu 05gia đang anổi giận, c8anh đổ 21mồ hôi bhột thay 4cho cái người f5cả gan kia. d © DiendanLeQuyDon.comNếu cô 3thật động 58vào đồ 47vật quý 6báu nhất 25của thiếu 89gia xem như 13mạng nhỏ 01của cô akhó giữ 03rồi, Lôi 32Ảnh vô fcùng lo lắng edvội vã 53đi theo Hoắc fThương Châu cđi lên…



007: 8Ai dám động feđến ta, efta cho thành c5thái giám fluôn!

“Chuyện 4gì xảy fbra đây? 3eHả?” Hoắc 7bThương Châu 7cvừa bước bvào cửa dđã nhìn d3thấy một 9phòng toàn cmàu hồng 9aphấn, anh 2đương nhiên 80là biết f9Cố Chiêu ddNinh làm, 9chỉ có fdđiều anh 1căn bản c3không muốn 2nói chuyện 6với cô, 94trực tiếp dmắng mỏ 4cô hầu fbgái đang 2đứng run bfbắn gần 7đấy.

“Anh alớn tiếng fcái gì? 4Là tôi làm abđấy!” a1Cố Chiêu f2Ninh khoanh btay nhìn 88chằm chằm e1vào khuôn 15mặt tức 6agiận của 8cHoắc Thương 0Châu, chẳng 7qua là đổi 9một ít 41đồ, có dcần phải bhung giữ d4đến thế?

“Cô?... e © DiendanLeQuyDon.comCô là cái 2dthứ gì? 3Ai cho phép ecô động 74vào phòng accủa tôi?” 0Hoắc Thương b7Châu nhíu a3mày, được f9lắm cái 0dcô nàng 5cả gan này, 4anh không 2tìm cô tính asổ, cô f3ngược lại bchủ động 3ctìm tới.

“Tôi 2không phải 1là thứ 8gì á… 8dTôi là người! cNgười đương 9nhiên là 8có quyền 73tự chủ 0rồi, với alại đây 5fcũng là 4phòng của 3tôi!” Cố deChiêu Ninh dccăn bản 6không sợ 0anh, cho rằng 8cô dễ bị 0dọa à? c6Cả ngày 4chỉ biết bbày ra khuôn 89mặt thúi 8dạy dỗ  người 28khác, đàn 21ông kiểu 0gì!

“Người e0đâu! Lôi f9người đàn 2abà chanh 77chua này 02ra ngoài 9fcho ta”

“Xem 2ai dám động 65đến ta 4a! Cẩn thận bta cho biến 67thành thái 8cgiám!” eCố Chiêu 05Ninh nhấc c7một chân 2blên ghế, 7tay chỉ 5vào đám 3người đang 34đứng sau e6lưng Hoắc 0cThương Châu.

Hoắc 2Thương Châu 8vô cùng 6giận, nhưng 0đối với cemột cô 0gái, anh 27cũng không d4thể động 0thủ, nhưng fnhìn một 7lúc anh cũng cecảm thấy 32bực, người 1đâu từ dđầu tới cchân chẳng 5có tí nữ dtính nào, 52thật không 1biết bà 46nội sao 2lại chọn 4cô.

Bọn 9thuộc hạ 11không người 3nào dám 8động đậy, 3có ai không fbiết thiếu 1phu nhân 9này là do alão phu nhân b5lựa chọn. 94 © DiendanLeQuyDon.comCân nhắc 2bmột hồi, 3chân đã 67bước ra cccũng đành 2rụt lại.

“Được 82lắm!” b7Hoắc Thương 6Châu nửa 36ngày không 1thấy tên dnào động 47đậy, anh 6quay đầu 38nhìn Lôi 97Ảnh, ngay f9cả hắn ata cũng cúi c7đầu, thế falà bọn 7họ không edám, vậy d4anh phải 3dtự thân 3evận động cbrồi.

Hoắc 2Thương Châu d1cười tà eác, từng 42bước từ dtừ tiến 1lại gần 5eCố Chiêu dNinh…

Cố cdChiêu Ninh 68luống cuống, 54ánh mắt c6người đàn 8ông này 0thật… b2Anh ta định 7làm gì? 1Muốn có b8ý đồ gì 26với cô? d4Thu hồi 80bộ dạng 7oai phong 38lẫm liệt 6evừa rồi, 4eCố Chiêu caNinh chột 2dạ bắt 9eđầu lùi 55về phía 6sau, tay còn 6gắt gao 68túm cổ aáo mình.

“Anh ebanh anh… 1muốn làm 4gì? Anh đừng 78có tới 7dđây…Tới 5nữa là dtôi hét elên đấy.” 25Cố Chiêu fNinh thấy 08sắp bị 3bức chết 3nhìn chằm 5chằm Hoắc 8fThương Châu, clòng vô 90cùng ngổn 8ngang. Cô 8bcái gì cũng ekhông sợm e8chỉ sợ 1anh ta không 99nói gì, farốt cuộc fmuốn làm 3gì a? Cảm 4fgiác đã e8chạm vào 1vách tường, 8bCố Chiêu 7Ninh nhắm 24chặt mắt, b0quay đầu 9sang một dbên, cô fcảm thấy dHoắc Thương bfChâu đứng derất gần amình, ngay acả hơi cthở của 30anh cô cũng a9cảm nhận fcđược.

Lôi eẢnh chứng 9kiến màn 5dnày, môi ffmấp máy, b2phẩy tay 2bảo đám 7người đằng 1sau đi ra bngoài, anh bcũng lui 2ra khỏi 90phòng.

Thì 7cra cô cũng 3biết sợ? 6Không phải 0vừa mới 57rồi còn 94bày ra bộ ddạng không easợ trời dkhông sợ 9fđất, Hoắc abThương Châu 4lúc này dmới nhìn 9kỹ Cố 05Chiêu Ninh, 53khuôn mặt 1trắng nõn ckhông thua f5gì bột d2nước, đôi 9ami như cánh 66bướm trên ffđôi mắt 2nhắm chặt. e © DiendanLeQuyDon.comKhóe miệng d4Hoắc Thương 3cChâu nhếch cclên, thấy 34vài sợi c6tóc của 77Cố Chiêu d9Ninh lòe 74xòe trước emặt, anh 93vươn tay 8vén ra sau 2tai giúp 0cô.

Cố 57Chiêu Ninh 8chồi hộp 6muốn chết, 74mặc dù 11không phải 7lần đầu 8tiên thấy 28Hoắc Thương 1Châu, trong behôn lễ dbanh còn đứng etrước mặt eecha sữ hôn flên mặt 53cô, cô cũng dekhông hồi 4ehộp đến ethế, Cố 96Chiêu Ninh! 6Đứng vững! 1Đứng vững!

“Cô bgái này! a3Miệng nói emột đằng fatâm nghĩ 3một nẻo aea?” Hoắc 4dThương Châu ebbuồn cười 00nhìn cô aenàng luống f2cuống muốn 1chết lại dbcòn cố fchống, lạnh 77nhạt khiêu fkhích.

Đũng 3lúc này, 0Cố Chiêu 5aNinh cảm bthấy mình 0bị bế clên… Cô 9hoảng sợ 39mở mắt, 60nhìn Hoắc ceThương Châu f2đang bế cemình đi 1về phía 2giường.





Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.12.2012, 16:27
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 26.11.2012, 09:37
Bài viết: 643
Được thanks: 2967 lần
Điểm: 10.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã quái quỷ, xem ai sợ ai - Cổ Nại - Điểm: 11
008: 0Tư thế 7bmập mờ

Xong arồi, xong 4rồi, anh 5ta thật 50sự định 55làm gì mình, 3Cố Chiêu aNinh lo lắng 0chuyện sắp 7thành sự e5thật, nhưng d6một câu 3ũng không e4ói ra.

Trong 26háy mắt, b2ố Chiêu 6inh cảm 6iác mình 0ằm ở trên eiường, fơn nữa foắc Thương 8hâu hình 67hư đè lên 4cô.

“Cầu 2bin đi, ngươi bầu xin ta 14ẽ thả 1a”. Hoắc 3hương Châu 4hích nhất a3à khiêu bhiến, cho 68ên vị trí 8ủa anh trên 2ả thương ebrường lẫn 7iang hồ 4dđều là bất bại, 85ởi vì không ddai có thể 82y hiếp hay 4ám chọc b8iận anh, d3ẻ nào dám 1ẽ đều 6chận hậu f3uả bị 60uốt chửng 44oàn toàn.

Thoáng 01ột cái, 7Cố Chiêu 71Ninh mặt 2đỏ đến btai, loại c6tư thế 2fnày từ ebé đến 2giờ đây 8là lần 2đầu, cô fbiết thế 41này nghĩa 8là thế 7nào, được 92rồi được 68rồi! Cầu cxin một ecái cũng 3không chết ffđược.

“Không 6cần!” 9Rõ ràng btrong lòng 3muốn ngàn d4lần cầu 5dxin, nhưng 5fnói ra mấy 1câu đó b7thật khó 0khăn. Cả 8đời cô a5trừ việc 5vay tiền 0chữa bệnh 12cho mẹ, 3cchưa từng 8cầu xin edai, nhưng 45bây giờ 0cái núi 1băng này b6lại yêu 8dcầu cô, e6cô không fdcần.

“Mạnh 05miệng nhỉ?” 1Hoắc Thương f9Châu kinh 35ngạc, vốn 0nghĩ là b6Cố Chiêu bNinh sẽ fcầu xin 9mình nhưng bcô lại 5bnói ra lời 6kinh ngạc cđến thế.

“Không 86phải mạnh 8miệng! Không afcần là 4không cần! 3Nếu anh c2không phải 45là đàn công thì 20cứ ép tôi 3đi! Dù sao 6chúng ta 9cũng là 5avợ chồng, 9fsự thật 7enày tôi e2cũng không 2thay đổi 29được!” b1Cố Chiêu 57Ninh lập b0tức cãi 03lại, cô 10mở mắt 2vừa đúng 6lúc chạm 4phải ánh 4mắt mê a3người của 7Hoắc Thương 63Châu, cặp 7con ngươi 0thâm thúy evừa mới erồi lại ebiến thành fmột cái 9nhìn thật  mềm 2amại, cô 5dhoa mắt dsao? Cô nhắm 7amắt lại 9rồi mở 47ra lần nữa, 0thật sự flà ảo giác, 37cái mềm 2emại kia e6đã mất 99hút không 98còn tung 8dtích.

Hoắc 9Thương Châu 96nhìn Cố aChiêu Ninh, 0anh cảm 5giác cơ athể mình 4đang có 20phản ứng, 24đáng chêt! 75Anh lập f7tức thay 5đổi tư 70thế khiêu 4khích của famình thành 8cnghiêm túc, 5đứng phắt 2dậy khỏi c9người Cố 0aChiêu Ninh, 2dmột tay 6kéo cô lên 0đem ném c3ra khỏi efphòng rồi ekhóa trái 4cửa lại.

“Này” 1Cố Chiêu 03Ninh không bckịp nói 1dgì đã bị 2dnhốt ở 2ngoài.

Cái fetên này 97kiểu gì 0vui buồn d4vô cớ, 8fmiệng lẩm 9ebẩm oán 63trách chuẩn c1bị xoay edngười đi, 8đột nhiên 81thấy Lôi 69Ảnh đứng 1phía sau 42“Làm tôi f8sợ muốn 9chết, anh 83đẹp trai, c9đã lâu akhông gặp”. c0 © DiendanLeQuyDon.comNói đến 91Lôi Ảnh, febọn bọ d6đã quen dbiết từ 7lâu, lúc cbà nội 1Hoắc tìm 87được cô, 6sau đó tiền ethuốc thang, ctìm hộ 8blý cho mẹ f7cô đều alà Lôi Ảnh 1alàm. Lôi 49Ảnh không 4giống Hoắc c7Thương Châu, 09mặt ngoài clạnh lùng, e4nội tâm cbbăng giá, 4còn Lôi 9Ảnh mặt dngoài băng 63giá, nội 9dtâm lại 9cdịu dàng.

“Ngượng 2quá thiếu 4cphu nhân, ftôi vẫn 4ađứng ở ađây… là 12cô không b0phát hiện 64ra”. Cố 1Chiêu Ninh 49thành thói 2quen gọi cLôi Ảnh 4là “anh 59đẹp trai”, aanh khẽ 5mỉm cười 1bnhắc nhở 3aCố Chiêu 43Ninh, không e1phải anh 0edọa cô 2mà là do efcô không 0nhìn thấy 0mà thôi.

“Được brồi, anh 5alàm việc e2đi, tôi eđi gặp 6bbà nội”, cCố Chiêu aNinh nhún eenhún vai 0rồi cúi 1gằm mặt 0ađi về phía 1phòng lão d2phu nhân.

Lôi 5Ảnh nhìn a4bóng lưng 20Cố Chiêu dNinh đăm 1chiêu suy 6nghĩ…

Hoắc dThương Châu cở trong 83phòng tắm crửa sạch fsẽ rồi 8nằm trên 3agiường, 0nhìn tất dcả biến 6hóa trong 2ccăn phòng, a3anh rõ ràng 05không nghĩ cđơn giản 7chút sao 0alại tức 4cgiận như 5vậy, hơn 0nữa còn 3có cảm 1egiác căn f7phòng rất 2ấm áp, 1quả thật 6lúc mới c8đi vào anh 9thực sự 0tức giận, 55nhưng lúc acthấy bộ fdạng rối derít của 98Cố Chiêu 8Ninh anh lại 8thấy mềm 8lòng.

Trùm b7kín chăn, 46không muốn banghĩ tiếp, bHoắc Thương 36Châu rất 3mệt mỏi, aanh cần 4cđược nghỉ 99ngơi, ngủ edbù.



009: 4eKế sách 7của bà 8dnội (xin 4cgiữ kín)

Chẳng 10mấy chốc 2fđã tối, bbà nội fHoắc bảo e2vú Vương 7chuẩn bị 6một bàn 4eăn thịnh dsoạn, Hoắc cThương Châu 7đã lâu dfkhông về e7ăn cơm, 77cưới xong 0cũng chưa 7cùng Cố 1Chiêu Ninh băn một fbữa, bà 1nội Hoắc ahôm nay thông 95đồng với 0vú Vương, 0chờ sau 86khi ăn tối 48mới biết.

“Gọi 9thiếu gia dfxuống ăn 2cơm” Bà 64nội Hoắc 2nói với cdLôi Ảnh.

“Dạ”

“Không 1cần, bà fnội, con 3tới rồi” 4cHoắc Thương 62Châu xoa c9cổ chậm cchạp từ 6trên cầu fthan đi xuống.

Làm 8cho Cố Chiêu 5Ninh một 0phen hoảng bhốt, thì 04ra anh ta fmặc đồ 0thể thao 0lại đẹp 67trai như evậy? Cả 0cây thể d1thao màu fxám trắng, 3fcòn có mũ fnhìn qua c4như ánh 0bmặt trời, a9Chiêu Ninh fcảm thấy 23anh mặc fbnhư thế c9này còn 9đẹp hơn e6âu phục.

“Bà b8nội” Hoắc 5Thương Châu 7đi tới 9cạnh bà f3nội, cúi cngười hôn alên má bà, 0dđây là 3thói quen e6của anh.

“Tốt 6lắm, ăn ecơm đi, fđây là abữa cơm 99đầu tiên 56kể từ d6khi con kết 5hôn” trong 2giọng điệu 6fcủa bà anội Hoắc ddmang theo c6một chút b6bất mãn, abà là giận 1thằng cháu 57nội lạnh dnhạt với 23Cố Chiêu 5Ninh.

Hoắc 01Thương Châu dclàm sao nghe e2không hiểu, c6chẳng qua 4anh làm bộ 38không nghe cdthấy “Lôi 47Ảnh, ngồi 49đi”. Hoắc 1dThương Châu 9vẫy vẫy.

“Đúng 2cvậy, nhìn 18bà già này, 9quên mất d5cả Lôi 1Ảnh”. 4 © DiendanLeQuyDon.comBà nội 9dHoắc đột fbnhiên nhớ 3ra Lôi Ảnh 8acòn chưa f2ngồi xuống, 0btừ nhỏ 4Lôi Ảnh ddcũng lớn 1dlên bên 65cạnh bà, 2fbà cũng d4yêu thương ecậu, hôm dnay nếu 1không phải 43vì dạy a8dỗ thằng 2cháu đích 0tôn, bà 3liên tiếp 97vỗ vỗ dcđầu mình, 1sao lại a5quên được 42Lôi Ảnh achứ.

“Dạ c4thôi, bà cnội, con bdcòn có việc 0bphải xử ddlý, con xin bphép đi ctrước” eLôi Ảnh abcười lắc 3dđầu.

“Là 23việc đó?” 6Hoắc Thương 2Châu đột 2enhiên nhìn 00Lôi Ảnh.

“Vâng” f2Lôi Ảnh 1bgật đầu

“Vậy 1cđi đi”

“Bà b2nội, thiếu 5dphu nhân, 0ftôi xin phép” 30Lôi Ảnh clễ phép 0chào hỏi.

“Ừ 5đi đi… fdnhớ ăn 7acơm, đừng 3dcó làm mệt e9mỏi quá” 8bà nội 58Hoắc ngồi d1trên ghế cnói với 9Lôi Ảnh.

“Vâng” 9dnói xong dliền xoay 1người đi.

Cố 9Chiêu Ninh 92vẫn không 2cnói gì, 7mím miệng 41chờ ăn ccơm.

Lúc 5ăn cơm, 1chỉ có 64bà nội cHoắc và 6Cố Chiêu 5Ninh nói 5chuyện, d1Hoắc Thương bChâu căn ebản không 1hề mở 8miệng, chỉ 0lầm lũi 5eăn, bà nội 61Hoắc cũng 1không thèm f1để ý, 07bởi vì ceăn cơm xong aắt có kịch 2hay. Nghĩ 09tới đây 8bà nội 3Hoắc không f9nhịn được ffcười trộm, 32thuận tiện c5nháy mắt a8với vú dVương đang 9dđứng ở 1cửa bếp, 5vú Vương 2thấy lão 9ephu nhân d6nháy mắt dbcũng cười 0gật đầu.

“Bà e1nội, con 56ăn xong rồi, e4con còn có 97việc lên 3fthư phòng 8etrước”. 3a © DiendanLeQuyDon.comTrong tay e9Hoắc Thương 7Châu còn f3có đề 9cán chưa 8hoàn thành, 4anh luôn etự mình 76hoàn thiện bnhững thứ anày, nói eđến cạnh 2tranh anh bccó rất 4cít đối ethủ.

“Đi cđi” bà 19nội Hoắc abtrả lời.

Hoắc 51Thương Châu drời bàn eăn trở 6bvề thư cbphòng.

a3nội Hoắc anhìn Cố 2cChiêu Ninh 0có vẻ buồn 1bực, ăn ccơm cũng 65không nói 15gì, chuyện e5chiều nay bbà cũng 5đã nghe d1nói, hai 4đứa mới 52cưới ở 1chung một 6bbuồng lại fkhông xảy 0ara chuyện 7gì, bà thấy 0athật kỳ 4quái. Bà 32thật sự 8không có f6giải pháp a9nào cho thằng f7cháu này, 50trừ đứa 9con gái kia, d9nó thực 10sự không 3athể tiếp 0nhận người 4fkhác sao? dNghĩ đến eđây bà 2athật tức, a8không được, 3bà không 6thể để 7mặc cho e0Hoắc Thương 8eChâu tiếp 8tục như 6vậy, vì bthế đã 9nghĩ ra một 1diệu kế.

“Ninh 98Ninh, ăn 6acơm nước 9xong về 2phòng nghỉ engơi đi, 0bThương Châu 8xem ra tối enay bận 45đến khuya 6rồi, đừng fchờ nó”

“Dạ” d9Ai muốn 85chờ anh 21ta? Bận 4đến khuya… 5Chẳng lẽ ectối nay 6anh ta lại 95ngủ cùng 7phòng với 16mình? Nghĩ 2tới đây, 7Cố Chiêu 4Ninh lo lắng amuốn chết, 1anhưng cô 0elại không 3dám nói eegì, dù sao 6đã kết 5hôn rồi, 7ngủ cùng 3phòng là a7chuyện bình cthường.

Sauk 5hi cơm nước 6xong, Cố 2bChiêu Ninh fđi lại 14trong phòng, elàm sao bây fgiờ, lần 3này phải 63làm sao? c5Suy nghĩ 4hồi lâu, 9Cố Chiêu bNinh cảm 8athấy chỉ bcó một ecách, phải 98đi ngủ 28sớm, khi 5Hoắc Thương dChâu về 3bphòng thấy 7cô ngủ 9rồi sẽ ckhông làm 6gì cô, Cố cChiêu Ninh 37nghĩ chiêu 73này không 59tệ, vì 5vậy vội e5vàng chui ecvào trong aachăn, nhắm fchặt mắt.

Nằm 7bao nhiêu 49lâu vẫn aakhông ngủ ađược, 4Cố Chiêu 1cNinh có lẽ 4mệt mỏi 1quá, từ 9ftừ đi vào 1dgiấc mộng…



010: 4Hắn bị 0bhạ dược

Hoắc 1Thương Châu 8ngồi trong 3văn phòng 2sửa sang 9lại công 2văn, có dlẽ là quá 28mệt mỏi, danh xoa xoa 58hai huyệt 1thái dương.

Cốc, 8acốc, cốc

“Mời d7vào”

cVương nghe bctiếng đi b5vào, trong 82tay bưng 5ly sữa bò, d1cười híp 28mắt đi 7về phía 3aHoắc Thương 78Châu.

“Vú bVương”

“Thiếu 3bgia, đây 41là sữa clão phu nhân e3chuẩn bị, 8acậu uống 4đi”. Vú 0Vương đem dsữa tươi f6đến trước fmặt Hoắc 69Thương Châu.

Hoắc 3Thương Châu 8uống một 7hơi hết bsạch, đã 7nhiều năm aanh có thói 9quen mỗi 5dđêm uống cmột cốc 8sữa, cho 7enên tối 89nay anh cũng f3không phòng abị gì…

dfVương thấy eHoắc Thương 49Châu uống 1một hơi, alòng không 31khỏi hồi 7hộp, cầm b0cốc không 1cười hỉ dchả đi ra 4ngoài.

Không 3bao lâu, 5Hoắc Thương f3Châu cảm dthấy cả aengười nóng fbbừng, anh d9không mặc 19nhiều quần 2áo lắm esao lại 81nóng như e9vậy… Càng engày càng bthấy nóng fran khiến 3Hoắc Thương beChâu đứng 5ngồi không b6yên, khát 2quá, sao 0dlại thế enày? Hoắc 1Thương Châu 7cầm cốc 48nước trên d7bàn uống, 58trán không d3ngừng đổ 1mồ hôi, 45hô hấp c2cũng trở c8nên gấp 8rút.

Hoắc 15Thương Châu 5lảo đảo 6đứng lên bđi ra khỏi 8fthư phòng, 4anh muốn 97đi tắm, 23từ từ d1sờ lần c6về đến a8phòng mình, 9hiển nhiên 27anh quên 83mất Cố 2Chiêu Ninh fở trong 9phòng, âm 01thầm vào a3tắm rửa 5sạch sẽ, 9nhưng cảm 74giác nóng cran ngâm 07trong nước 3bấm dịu 3càng trở dnên nghiêm 5trọng, anh f9lảo đảo 8sờ tới 19giường fcnằm lên.

Cố 5Chiêu Ninh bngủ như 42heo chết 8fkhông biết 6gì, cô có e2cảm giác 6giường etrở nên 6ahẹp nên 16lật người, 7tư thế a3ngủ của 1cô thật e2xấu, Chiêu 2Ninh thuận 3tiện đưa 9etay chân 27gác lên bngười Hoắc 4eThương Châu.

Hoắc adThương Châu b4sửng sốt, elúc này 6mới nhớ era Cố Chiêu 0Ninh, nhưng 82lúc này 7ekhông cách c5nào cự 8etuyệt, cánh 6ftay mềm 2mại đang 2đặt lên f1ngực trần 11của anh, 11một lúc ccanh thấy 4thân thể 9mình biến a6hóa, anh 81muốn cô! 3cĐây là bthứ duy 0bnhất tồn dtại trong 5tâm trí eanh lúc này.

Trong cbóng tối, 91Hoắc Thương fbChâu dùng bđôi tay 3nóng bỏng 3sờ lên 2mặt Cố 1Chiêu Ninh, 86hôn lên bđó, tiếp 8đó bất a2ngờ đem 0bCố Chiêu cNinh đè 47dưới thân 6mình.

“Ưm” 7Cố Chiêu 1Ninh phiền batoái kêu flên một 9tiếng, một 12tiếng này 25không ảnh 94hưởng, actoàn bộ 1ý chí của fHoắc Thương 6Châu cuối 0ccùng bị c6phá vỡ, 1abàn tay anh adbắt đầu 07không an 5ephận di 9chuyển trên acngười Cố 7fChiêu Ninh.

Đôi 59môi ngọt 5bnhư mật 5kia khiến a8Hoắc Thương 5Châu muốn c2ngừng không 4được, 1eanh bắt f2đầu cởi 36quần áo c9Cố Chiêu 37Ninh…

Cố c6Chiêu Ninh 69ngày càng ecó cảm 9giác không fgiống như cbnằm mơ, 1cô cố gắng 4blàm cho mình etỉnh lại, 45mượn ánh ectrăng ngoài 71cửa sổ bchiếu vào, 2Cố Chiêu 5Ninh mở 2to mắt, 19cô mơ hồ athấy cái 0egì như gương b1mặt Hoắc 1Thương Châu, bcanh ta đang dbhôn mình, ehơn nữa 22tay còn đặt 4eở…

Cố 7fChiêu Ninh ddùng tất 14cả sức 86lực của d1mình không 1cđẩy được e0Hoắc Thương 70Châu ra, fcô bắt ceđầu hốt fhoảng… 52Không thể! 0cKhông thể! a4Ít nhất… 67Cô còn chưa 0hề chuẩn 3bị. Nhưng dcô vì sao dmột chút e3cũng không 3ghét nụ fhôn của 1Hoắc Thương 5dChâu. Cố 87Chiêu Ninh dkéo quần c2ngủ của 8fmình thật f3chặt, đẩy 9hắn ra không 4được, 7eít nhất 11có thể 5giữ được 2mình.

“Cho 9ta!” Giọng 8khàn khàn 93có chút 1ma mị, vừa 9dịu dàng 3vừa có 6achút ra lệnh 2không cho ckháng cự, 54Hoắc Thương 4fChâu rất bbất mãn efvới hành 7động của b9Cố Chiêu dfNinh, anh 58không nhanh cbđược, c2anh cảm c5giác mình 8sắp nổ 0tung.

“Anh 9làm gì đấy?” a2Cố Chiêu 37Ninh rốt 25cuộc có c4cơ hội dbmở miệng, fecô thở 6hổn hển, 5nhìn cái fbkhuôn mặt 35người đàn 5bông chỉ 4amuốn quên deđi này, 6cô có chút e5không nhận ara.

“Tôi ebảo cô 0ebuông tay fdra!” Hoắc eThương Châu 1vội vàng 1muốn giải 6quyết cái bcảm giác 9dnóng ran 7này, anh 3không nhịn 7dđược.

Cố 86Chiêu Ninh dnổi giận, 14làm gì có 30kẻ nào 24như thế! 5Thái độ 0gì đây? 8Bây giờ 53hắn đang 1dùng sức 8mạnh, cô 1dcũng làm abộ không avừa “Anh f2đứng lên 6cho tôi! 2eĐứng lên!”

Cố 68Chiêu Ninh adùng tay 4ra sức xô 3Hoắc Thương 5aChâu, Hoắc a8Thương Châu cdkhông phòng 5bị bị 8đẩy sang amột bên…



011: 2Hắn bị ehạ dược 22

Cố cChiêu Ninh 5vội vàng 92đứng lên, 0nhưng không fngờ bị 8bHoắc Thương 05Châu lần 1nữa hung ehăng kéo f6trở lại.

“A! 08Đồ đáng 54chết! Buông 2tôi ra!” dCố Chiêu b7Ninh gào a9lên, cô 1dùng sức fđánh vào dfvai Hoắc 4bThương Châu, canhưng mấy 9cái hoa tay 8múa chân ccủa cô 01không có echút tác acdụng nào 98với Hoắc 73Thương Châu, e7anh từ nhỏ 6đã được ahuấn luyện, c9thân thể dcường tráng fnhư sắt 5thép, đôi 9mắt đầy 22sương mù 7nhìn chằm fechằm Cố bChiêu Ninh, 75đưa đôi 4ftay của c3cô ghì chặt 1trên đầu d7giường.

“Cho 8ta đi…” 7eLần này 6giọng anh e1hết sức adịu dàng, 1có lẽ là 8cảm thấy b2vừa rồi e0thô bạo 76với Cố dcChiêu Ninh 2có chút 76đau lòng.

Cố 35Chiêu Ninh 5im lặng, bengười đàn 6ông cao ngạo 52không ai 2bì nổi 7dlúc này 4đang dùng 2egiọng cầu 3xin để c4nói với 33cô, co có 7nghe lầm 5không? Cố 9Chiêu Ninh 76nhờ ánh 93trăng thấy a5ánh mắt ecủa Hoắc f1Thương Châu fcó cái gì 8bất thường. 6 © DiendanLeQuyDon.com“Anh làm 9sao vậy?” 82Cô bất 63an hỏi, dmặc cho 1người kia 9vẫn đang 1bkhông ngừng 6dồn dập 3thở gấp.

“Không a9biết… 8Nhưng là, 6ta hiện 9btại rất 41khó chịu”. f0 © DiendanLeQuyDon.comHoắc Thương 2Châu liều 2mạng lắc 3đầu, anh fkhông biết 9mình bị 62làm sao, 5đã từng 1bao nhiêu 2phụ nữ 5amuốn leo 16lên giường 29cua anh mà adanh đều fkhông động 3lòng, mà 1sao hôm nay, 2anh lại 1nực cười 3đi năn nỉ bmột người 9chả giống ffphụ nữ e1điểm nào.

“Anh e3bỏ tay ra, c2tôi xem một 7echút, anh 1quả thật 7bị làm 7sao rồi”

Hoắc 7Thương Châu 3cố nén 4buông lỏng 3tay, ngã 7nằm bên 5cạnh Cố 5Chiêu Ninh, bCố Chiêu 4Ninh vặn 9đèn ngủ, fquan sát 60Hoắc Thương 1aChâu, cả 5fkhuôn mặt 1đỏ bừng, 8arõ ràng dlà mùa xuân 50mà trên 68đầu anh 1không ngừng fdđổ mồ 49hôi, Cố b5Chiêu Ninh 6sờ sờ 69trán Hoắc 6aThương Châu 8thì thấy 89nóng quá.

“Anh 4bị sốt arồi!” a3Cố Chiêu aNinh đơn 4bthuần cho 4là anh bị c8phát sốt, 9vì vậy 83cô vội dcvã xuống 81giường 2cchuẩn bị 8ađi gọi 10người, 7lại bị 6fHoắc Thương 92Châu tóm d7chặt tay.

Hoắc 3eThương Châu 6lắc đầu 6một cái, 2clà Cố Chiêu cdNinh nhắc 9fnhở anh, 7aanh quả dthật có 0cái gì rất a6lạ, suy 3nghĩ hồi 7lâu, hay 53là tại f3uống cốc 77sữa tươi 7ckia, là bà 85nội! Đột fnhiên nhớ 1ra vú Vương b4nói, là 4bà nội cchuẩn bị, 5ahiển nhiên 8là câu có 2hàm ý. Hoắc 6Thương Châu 8liền hiểu, elà bà nội a5yêu quý aanhất của e2anh làm ra, 36đáng chết!

“Nhưng 5anh như vậy cdkhông được 72a… Anh đang csốt đó” 2Cố Chiêu 09Ninh không b8hiểu nhìn 8Hoắc Thương 0Châu khó bchịu.

“Không, 1không phải, 2bây giờ 4giúp ta làm e4một việc” e6Hoắc Thương 0Châu khó ekhăn mở 9miệng.

“Anh 3cnói đi, 27chỉ cần akhông phải blàm gì đó d2với tôi” 68Cố Chiêu bNinh vẫn ecòn sợ btúm chặt dacổ áo mình, 8cô hoàn 6btoàn không 2biết Hoắc eThương Châu dbị bỏ 1thuốc.

“Giúp 3fta xả nước f5lạnh ra 0bồn tắm”

“Nhưng amà…”

“Mau!” 2Hoắc Thương 3Châu thật 85sự không 9cmuốn nói 83nhảm, cái 2cô gái này 5đến tột 7cùng còn 0bgiả bộ 5ngốc, nếu 6phải đợi 82thêm mấy 9giây, anh 91không dám 4đảm bảo 4có thể anằm nói 4fchuyện với 46cô như thế.

“Được…được” eCố Chiêu 4fNinh vội 9evàng chạy 15vào phòng 1tắm.

Hoắc 05Thương Châu dbkhó khăn 3cđứng lên 3từ từ 3đi tới d5phòng tắm, 1nhìn bóng 8dáng yêu 4kiều đang 0fbận rộn 16trong đó, 8anh chỉ 0bmuốn đến 65ôm chặt 2flấy cô, cnhưng anh dđang cố a5nhịn, anh akhông thích 0cưỡng ép fengười khác, 67càng không 16đi cưỡng 3bức Cố 11Chiêu Ninh, 14bởi vì banh căn bản 5akhông để bemắt tới 7ecô. Hôm 5bnay chỉ b1là do tác a5dụng của fcthuốc,  tác 2dụng của 04thuốc. Hoắc beThương Châu dtự nói 1với lòng 51mình.

“Được 31rồi” Cố 5Chiêu Ninh ebđứng lên f3đang chuẩn 48bị chạy 49đến, lại 1thấy Hoắc 4Thương Châu fđứng ở 8cửa phòng 8dtắm nhìn 6mình bằng 33ánh mắt 86kinh dị, afcô nhỏ 5giọng nói 7một câu, 1đã sớm 7ađánh mất 0oai phong.

“Ra 62ngoài đi…” e5Hoắc Thương 7Châu một a1tay kéo Cố bChiêu Ninh e7văng ra ngoài, 15ra sức đóng 8chặt cửa fphòng tắm, 7khóa lại.

“Ui, 6… anh không 8bsao chứ?” 7bCố Chiêu 60Ninh không 1byên lòng, 1cô vỗ vỗ 8cửa, người a3đàn ông 6này thật 3quái thai, fbị bệnh 43không đi 12gặp bác 0sĩ lại d4tắm nước flạnh? Phương 4fpháp kỳ bcquái.

“Không 5sao, cô ngủ 8đi, không 8cần để 8ý đến 86ta” Hoắc fThương Châu abngồi liệt 8ở bồn 5btắm, bất 6lực tụt báo ra.

“Thế fcòn anh?”

“Yên datâm, ta sẽ dekhông quấy 43rầy cô, 3chuyện tối 6nay đừng 8nói ra ngoài”

Hai 0người kỳ bquái nói 9chuyện với 2nhau qua cánh acửa, cả fhai đều ehiểu ý 0tứ trong flời nói f3của đối 2phương, 52Cố Chiêu 9eNinh thở 3ephào một a3cái yên c2tam trở 3lại giường 94nằm xuống, 2nhưng cảm 6agiác của fnụ hôn 0ekia vẫn 52còn, cô ecảm thấy 7trên môi 02mình vẫn 49lưu lại fmùi vị 21của Hoắc 6Thương Châu, fcô cắn 85cắn môi 39không muốn 4suy nghĩ b0nhiều, nếu 8anh ta không ddkhiến mình 4quan tâm, 8vậy thì fcô cũng bkhông cần dđể ý…

Hoắc 2eThương Châu fngâm mình 0trong bồn 8anước lạnh 18như băng, 0acảm giác ekia mới 7bắt đầu 2được hóa 48giải, đầu 4egối lên 6hai cánh a3tay  nằm btrong bồn 4tắm như 65đang suy cnghĩ chuyện 1agì…


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 183 bài ] 
       



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
tudiemto
tudiemto
SunniePham
SunniePham

tudiemto: mùng sinh nhật mưa nhỏ
tudiemto: viewtopic.php?f=20&t=324520
[Mèo]FBI: thảo nào mình xin cv cột mãi mà k có :D
tudiemto: Q đang bận dọn nhà
[Mèo]FBI: hic, k biết dạo này ss Quỳnh bận gì mà k thấy đâu nhỉ :(
tudiemto: Thế sao má nghe con cua nó nói thế :D
dienvi2011: con là 7h đã buồn ngủ, qua 10 mà vẫn thức là mất ngủ luôn....... Má lại suy nghj lung tung cái j vậy??
dienvi2011: cái j????? Đam mỹ á....má nhần con vs ai sao????? Con chưa chơi đam mỹ bách hợp bao h đâu nhá!
tudiemto: Là sống lành mạnh, chứ không thức đêm đọc đam mỹ như con, rồi không ngủ được
tudiemto: Tập thể dục, tắm rửa, ăn sáng rồi đi làm
tudiemto: má là ngủ sớm dậy sớm
dienvi2011: má từ mất ngủ à?
tudiemto: Có ai dậy sớm như ta không nhỉ
Như Băng: ởh trên face đó Nguyệt Nhi quốc
Thủy Bách Nhật: ở đâu a~
Như Băng: Nhật muội ta xây nhà cho muội , mai muội nhớ vào ngó nha
Thủy Bách Nhật: tỷ ngủ ngon a~
linh ỉn: thôi tỷ ddi ngủ đây, chúc nhật ngủ ngon
Thủy Bách Nhật: Linh:cú vào chuồng rồi hả
Thủy Bách Nhật: tỷ buồn ngủ chưa
Thủy Bách Nhật: À
linh ỉn: nhìn xem điểm hai ta lên cao quá trời
linh ỉn: chưa nhật à, mai xem mới cập nhập đc
Thủy Bách Nhật: Á, SAO HẠN 3 HẢ TRỜI
linh ỉn: mèo quà cuới của ta???
~mèo xinh~: diễn đàn nhiều cú nhỉ
Thủy Bách Nhật: há há, còn một con cú nhỏ này tỷ, trong kia còn nữa kìa
Diệp Thanh Trúc: Chưa
~mèo xinh~: mới giờ này ngủ hết rồi ?
Tiểuhàn: Ta vào r? Giúp kiểu gì?


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.