Diễn đàn Lê Quý Đôn





















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 183 bài ] 

Ông xã quái quỷ, xem ai sợ ai - Cổ Nại - HE

 
 05.12.2012, 10:13
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 26.11.2012, 09:37
Bài viết: 643
Được thanks: 2982 lần
Điểm: 10.43
 [Hiện đại] Ông xã quái quỷ, xem ai sợ ai - Cổ Nại (16+) - HE - Điểm: 11
Ông 4xã quái 0quỷ, xem eai sợ ai

images


Tác a2giả: Cổ 1cNại
Beta 2+ Edit: bienxuanhuong


Giới ccthiệu:

Hắn, dlật tay 88làm mây, 0úp tay làm emưa, trong 4iang hồ 36ô phong hoán 1eũ, nhưng dcừ khi người beêu chết f2hảm, hắn 13àng trở 0ên máu lạnh, càn khốc.

Cô, 6ô danh tiểu 0ốt, phớt 82ờ thân a5ỹ nhân 7đến thần 2inh phẫn 8ộ, tự eho mình là beđánh gián fhông chết, f8ới 18 tuổi cđã một 2hân gánh bác kế sinh 49hai của 6ả nhà.

Một f3ần tình 1ờ gặp b6ụ bà quái f4ị, trao eaho cô một 1hỏa thuận dbới mức aiá trên 5rời, vận 82ệnh của 61ô cũng từ 4đó mà thay 50đổi.

Chuyện 41:

Trở 53ề phòng, dố Chiêu 28Ninh nhìn 68thấy một 66cảnh hạn 1chế khán 40giả.

ebcoi như không 2có chuyện 7gì xảy 9ara, đi tới 71ghế salon 5cạnh giường angồi xuống 8dcầm quả 10táo,  vừa 9gặm vừa 9cnhìn.

“Oa! 4eHiện trường atrực tiếp. 8b © DiendanLeQuyDon.comCũng mãnh 6fliệt quá 72ha, không dcần để cý đến atôi, các d4người cứ 0tiếp tục”

Hoắc cThương Châu 13nhất thời 04mất hứng, 7bỏ lại 58cô bồ nhỏ 19còn đang f9kinh ngạc, cbđi về phía 44phòng tắm.

Hiệp 37thứ nhất, acô thắng

Chuyện 32:

“Ký 2tên!” Hắn 25tuyệt tình f5ném cho cô 3bmột tờ 28đơn ly hôn, dcvốn muốn f1thấy bộ adạng khóc 0lóc nức f3nở của 6cô, không 5nghĩ được…

“Ký 79thì ký, fdcầm lấy, 1cút đi!” 4Chiêu Ninh fđập tờ 7egiấy vào e8mặt hắn, 8cphẩy tay 8áo bỏ đi.

Tại 0sao lại 8enghe lời anhư vậy? 96Bảo cô 73ký, cô liền 9ký, nhìn 4bóng lưng 5cChiêu Ninh 92xa dần, dánh mắt a4hắn vô 8cùng phức 5ftạp.

Hiệp 6b2, ai thắng?


Đã sửa bởi bienxuanhuong lúc 07.01.2013, 16:22, lần sửa thứ 6.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 05.12.2012, 10:17
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 26.11.2012, 09:37
Bài viết: 643
Được thanks: 2982 lần
Điểm: 10.43
Có bài mới Re: ÔNG XÃ QUÁI QUỶ, XEM AI SỢ AI - CỔ NẠI - Điểm: 11
Quyển fthứ nhất

001: 42Ngày hôn flễ


Cảnh fdxuân tươi 6đẹp, gió 4thổi nhẹ 1nhàng, mùa 9này được 8xem như thời cckhắc tốt 83nhất để bbgiữ vững etình yêu, 3bhưng đối 5ới một eaố người, 1đây chẳng eua cũng là bột mùa 6hàm chán.

A dhị

Khách d7ạn 5 sao agọc Sáng cà sản nghiệp 7ưới cờ 70ập đoàn coắc Thị aiếng tăm 4ừng lẫy, 2hong cách 5biến trúc 12hâu Âu xa d4oa, sừng 6ững ở bđại sảnh 5à một đài bhun nước 5ao gần 30 4hước làm cung động 12òng người, 5chững thứ cày đều 73ượng trưng 88ho sự cao 7duý. Hôm 1ay, ở đây 9ciễn ra một aôn lễ có 2ột không fai.

Trong 20hòng trang 68điểm của dcô dâu

6dâu ngồi ctrước gương, cmặc kệ 38thợ trang 7ađểm muốn 2làm sao thì dlàm, một 84ngày vui 7lớn như 2thế mà 37cô dâu mới f2này cứ 75buồn buồn, btrên mặt 09chẳng có cnổi một  nét 69vui mừng.

Thợ 8hóa trang eavừa đánh ephấn hồng 23cho cô vừa 6nói: “Cố f6tiểu thư, fđừng căng 6thẳng, cô a8dâu nghiêm 9btrang quá 65cũng không dxinh đâu”.

Chiêu aaNinh nhếch ekhóe miệng bgượng cười, 9phù dâu b3bạn thân b3Mạc Nhan 77không nhịn ađược bấm dbvào eo cô, a9ý bảo cô 2chú ý một 1chút.

Chiêu 6Ninh cúi 30gằm đầu 92mím môi, 96bất luận 24thế nào fcô cũng d2không vui 09nổi, thực 4sự không 2cách nào 46chấp nhận 9sự thật 11là mình a4sẽ phải 64lập gia 2đình, nhất aalà sẽ phải a9cùng một bngười đàn d7ông xa lạ 0ccùng giường bchung gối, 45đây quả 48là vấn e8đề khó fkhăn.

“Ninh a7Ninh, đừng 44than thở 1nữa, nếu 7đã quyết ddđịnh, cứ 4vui vẻ đối 7mặt đi. a © DiendanLeQuyDon.comDù sao lấy 4ađược một 9người giàu 5có, tiền f9thuốc thang 29của bác agái sẽ e8không cần 4lo nữa.” 16Mạc Nhan 9cbiết Chiêu 2Ninh chẳng dqua là bất 2cđắc dĩ, 2tâm bất 0cam, tình ebbất nguyện 1cho nên chỉ b6có thể fan ủi cô 2anghĩ đến 2những điều 5tốt đẹp.

“Nhan 4Nhan, mình 7thấy sợ, bngười đàn e6ông này 82mình chưa bgặp bao 98giờ, ngộ cdnhỡ là dbkẻ… Mình 7nên làm 36gì đây?” 2cChiêu Ninh blòng đầy 88lo lắng, cvì phí phẫu 1dthuật của 0mẹ mà ngay clập tức 8ađáp ứng 6yêu cầu c9của lão 4bà kia, không 3nghĩ đến 93chuyện hôn 87nhân của 2dmình, nhưng 3bây giờ 7khi mẹ đã 94ổn định, e7chân chính 9đối mặt bvới hôn 7lễ thì 5cô có chút 7csợ hãi.

“Nhan 0cNhan, mình dbmuốn…” 3aTrong đầu 51Chiêu Ninh 7đột nhiên ethoáng qua 2emột ý tưởng, 4fcô cười 0età nói thầm 6fvới Mạc 6dNhan

5chung với 36nhau nhiều 1anăm, Mạc bNhan lập etức hiểu 6ý, vội 36vàng cắt 8dđứt câu 18nói của 4Chiêu Ninh. 2 © DiendanLeQuyDon.comChâm chước 57mấy giây, 57ghé tai Chiêu f2Ninh nói 1amột câu.

Sắc 55mặt Chiêu acNinh lập 1btức thay ceđổi, xịu cdxuống.

“Bác 6gái còn deđang nằm b2trong viện”. 65 © DiendanLeQuyDon.comĐúng vậy, eNhan Nhan 0enói không 20sai, ý tưởng avừa manh e2nha trong blòng Chiêu 96Ninh chỉ bvì câu nói cnày chợt fftan vỡ, 4vì mẹ, b1cô có nhắm cmắt cũng 7phải tiếp btục cuộc 6hôn lễ 8này.

“Cố dtiểu thư, eđẹp lắm!”

Thợ 0trang điểm 3cuối cùng 7đã hoàn ethành việc aatrang điểm dcho cô dâu, c3từ 5 giờ 96sáng đã dphải ngồi cở đây, bChiêu Ninh b0thật sự d7không hiểu 50được sao 8lại phải 9mất thời 27gian đến d9thế. Làm 46vợ của fkẻ nào 8đó… Không 6cphải là 6fvì mong chờ 5fhạnh phúc, bcùng người fmình yêu abđi vào lễ 6đường, 5đây chẳng cqua là một 2hôn lễ 6miễn cưỡng, 0nhìn thế d7nào cũng 97thấy không bvừa mắt, 0dnhiều năm cvề sau Chiêu 74Ninh đều anhớ về ebhôn lễ aenày như 6vậy.

Chiêu 76Ninh đứng 1lên, chân 03tê cứng, 7eMạc Nhan 3cphải đỡ 05cô đi tới 51cửa.

Hôn 9lễ sắp 72bắt đầu



“Chủ 58tịch! Anh fnên lên fđường e7rồi ạ” c5Lôi Ảnh cđứng sau dlưng Hoắc d9Thương Châu, 49nhìn anh 8chần chừ 9không muốn ccthay quần 34áo, hôn blễ nửa degiờ nữa 5bắt đầu arồi, anh 1lo lắng 9fkhông biết c0ngài chủ a6tịch có e8bỏ trốn ahay không.

Hoắc fcThương Châu 08ở trong fthư phòng, dmặc một abộ quần 63áo ở nhà eđứng bên 6cửa sổ enhìn ra xa, a5bà nội f5lần này 4thực sự emuốn lấy fmạng anh cmà, biết 02rõ ràng 52trong lòng canh người a6con gái ấy a5vẫn tồn a5tại, lại 6dùng chính 8thân thể 13mình ra uy 5dhiếp. Thấy acbà nội 9bệnh nặng, 66Hoắc Thương bChâu đành 2theo lời 51khuyên của 8bthầy thuốc 6bmà đáp 9eứng bà, 3nếu không…

“Tôi ebiết rồi, alấy quần 67áo ra đi” 5dHoắc Thương fChâu lạnh 94lùng mở emiệng, lời ccho phép 6nghe đầy 5buồn bực.

Hoắc eThương Châu, fchủ tịch 8ftập đoàn aHoắc Thị, 2alúc 18 tuổi, 26cha mẹ không 66may đều cmất, sống a3nương tựa d1vào bà nội. f © DiendanLeQuyDon.comSản nghiệp a6của Hoắc 2gia vô cùng 7đồ sộ, 66không chỉ 6nổi danh 33trên thương 1trường b9mà trong 3giới xã dbhội đen 8ccũng hô 7phong hoán 7vũ. Tính 22tình vốn 6ôn tồn 2nho nhã nhưng 53 năm trước 8bỗng nhiên 7trở nên 5tàn bạo b9khát máu, e1không ai 5dám chọc 0vào cũng fchẳng dám dcđến gần.

Thay 4quần áo 0xong, Hoắc c5Thương Châu 8mở cửa ephòng.

Mái c8tóc ngắn 4dđen bóng exoăn tự 44nhiên, cặp e8lông mày adrậm, khuôn amặt anh 4tuấn ít 1nói cười, f2sống mũi 8acao, đôi 1môi mỏng 3mím chặt, b9tròng mắt 3lạnh lùng 9nhìn lướt 47qua cửa bđợi thuộc dhạ.

“Đi 63thôi”, 8nói xong dHoắc Thương 5Châu đi bthẳng xuống 36lầu, thuộc 5hạ đã b9thành thói 5quen liền fbước theo 69sau, Lôi cẢnh đi 4angay sau anh, dcòn những 81người khác d5theo chân 67họ.



Đã sửa bởi bienxuanhuong lúc 29.12.2012, 10:08, lần sửa thứ 4.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 05.12.2012, 16:36
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 26.11.2012, 09:37
Bài viết: 643
Được thanks: 2982 lần
Điểm: 10.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã quái quỷ, xem ai sợ ai - Cổ Nại - Điểm: 11


002: bbHôn lễ 1khác thường

a4nội Hoắc 8vô cùng bbvui vẻ tất 2bật chào 0hỏi các 1vị khách 1quý trong dkhách sạn, cmặc dù 8fđã 70 tuổi 7anhưng so 7ới trước c9đây, phong 0độ vẫn bhông hề 0iảm sút. f3 © DiendanLeQuyDon.comì Hoắc a6ia, vì cháu 60ội duy nhất, fà nội Hoắc  đã 6ốn không fít sức 8ực, để 7háu nội 67đồng ý 0bôn sự này, fà đã phải ca một đòn 08át thủ.

Khách dhứa đã 6ađông đủ, baắp đến 0iờ cử 2cành hôn aễ, Bà nội 9oắc có 72hút nóng b9uột, giờ 5dày Thương 4hâu vẫn 17òn chưa 87ới. Vừa 8dúc đó, a6ột đoàn e6gười xuất a0iện trước 6ửa, Bà 90ội Hoắc 07định thần 97hìn lại, 9đến rồi. e4 © DiendanLeQuyDon.comâm trí lơ e3lửng của 9cbà giờ 1mới coi fnhư hạ 74xuống mặt b7đất.

“Đứng 2phía sau 39sân khấu, 3đợi Thiếu 9phu nhân bađi lên” 46Bà nội dHoắc dặn ddò hộ vệ 66bên cạnh.

“Xin amời mọi d6người ngồi dvào chỗ d9để hôn 6lễ được 93bắt đầu” 4Bà nội 7Hoắc mời 6mọi người bngồi vào 8chỗ, lúc ddnày cha xứ cđã đứng ctrên sân 9akhấu, Hoắc bThương Châu 0ccũng đi e6về hướng 1đó, Lôi 78Ảnh sắp 5xếp cho dbđoàn người 5tản thành dhai hàng 01đứng hai ffbên, bảo fvệ cho hỗn 88lễ diễn fra suôn sẻ.

Bản 81hành khúc 8dành cho fhôn lễ 8vang lên, 7nửa phút d5sau ánh sáng 9trong phòng cctối dần, 75đèn flash 4tập trung 1ở đầu f1thảm đỏ, crèm cửa 2màu hồng a6phấn từng b6lớp được 9kéo ra, tiếng 21nhạc nhẹ 9fnhàng êm 03ái, Chiêu 6dNinh bám 2ccánh tay ccậu đi 9ra hội trường, 98một tràng 1vỗ tay lập cbtức vang c3lên.

Một 15thân hình 2eyêu kiều 9trong màu 5áo cưới 5trắng tinh 8vô cùng 09lung linh 74hấp dẫn, 3khuôn mặt 4nhỏ nhắn 42thanh tú, 82sống mũi 5thẳng, làn 85da trắng 41nõn nà, 4đôi môi 5mấp máy, efđôi mắt 47to trong sáng bvới hai b5hàng mi như 8cánh bướm ftrông giống 61một thiên athần.

“Cô 3dâu xinh fquá”

“Đúng 96vậy, thật 13xứng đôi”

Tiếng abàn luận a2rối rít, 9Bà nội 9Hoắc ngồi c2bên dưới 0nghe được 03càng vui 3bvẻ trông 25thấy.

Cố 2Chiêu Ninh 54sinh ra trong dmột gia 3bđình bần 56hàn khốn 2bkhó, năm 0nay mới 6819 tuổi, 57lúc 12 tuổi 5cha bị bệnh cqua đời, e1 năm trước 3mẹ lại b9bị viêm eethận, mọi 03chi phí sinh choạt đều 6dđổ lên 7đầu cô, 5cô ngược 8lại kiên bcường hơn eangười, e1vì bệnh 95tình của amẹ đành c2bỏ học, evốn là abmột học 7bsinh xuất csắc, đột anhiên nghỉ 0dthầy giáo 1cũng cảm 53thấy rất 0tiếc. Một 02ngày làm ccông ba ca 8duy trì kế esinh nhai 3của cả 3nhà cùng 2tiền viện c8phí của 2mẹ nhưng 2vẫn không fđủ, đến a6căn nhà 99duy nhất 6cũng đã 0mang cầm 8nhưng nửa 8dnăm còn elại cũng 7không biết fsẽ ra sao, e3nếu không 9gặp được 03bà nội 9eHoắc, mẹ 68của cô achắc không 5có tiền 6tiếp tục 19chữa trị.

Chiêu 88Ninh đi gần 27đến đầu 7kia thảm 80đỏ cũng 8nhìn rõ bdvẻ lạnh blùng của 1Hoắc Thương 63Châu, người 0eđàn ông eanày quả 76thật rất 2đẹp trai! 69Nhưng trong fdánh mắt 55anh ta lại 94có một atia khinh b9thường 2cnhìn mình? dChiêu Ninh 46vốn cũng 6bkhông phải angười sợ 72phiền phức, a1ánh mắt 9lạnh lùng acủa Hoắc 51Thương Châu 6ekhông dọa 5được cô, 3Hoắc Thương 82Châu càng dnhìn cô, d3cô cũng 9chăm chăm bnhìn anh.

Hai 22người đang 4cđấu mắt bthì cậu ecủa Chiêu 5Ninh đưa ctay cô đặt dvào tay Hoắc 1Thương Châu, 1mặc dù 1Hoắc Thương ffChâu đeo 04găng tay 18trắng, nhưng aChiêu Ninh evẫn có 2thể cảm enhận được 9nhiệt độ f3lòng bàn atay của d8người đàn b7ông này, agiống như 57một ngọn c1lửa vọt ethẳng vào 1đáy lòng 7Chiêu Ninh.

“Hai 5ccon quay về 7phía ta”, 4lời nói a1của cha dxứ cắt 1đứt cái 4nhìn của 0hai người, 7Hoắc Thương 8eChâu cùng 29Chiêu Ninh fxoay về 5phía cha bxứ.

“Hoắc 5Thương Châu 2tiên sinh, 6con có nguyện aaý lấy tiểu 9thư Chiêu 95Ninh xinh 19đẹp bên 7cạnh làm avợ, thề 03cả đời 9chung thủy, 96dù mạnh 2khỏe hay aeđau ốm, 6dù phú quý 3hay nghèo e0hèn cũng desẽ yêu 1thương cô?”

Hoắc 40Thương Châu deim lặng 8mấy giây, 94lòng dạ 1dChiêu Ninh ethấp thỏm, 8cô khấn 1cthầm: Không dcphải chứ? 87Đại ca! eNgàn vạn clần xin 3anh đừng enói không 0đồng ý 0vào lúc 77này! Mất 5mặt chết.

“Con cađồng ý”

Ba catừ ngắn 46gọn không 9chỉ khiến cChiêu Ninh 5thở phào a3nhẹ nhõm a9mà những fngười ngồi e9bên dưới 9đang toát 7amồ hôi 2hột thay 49cô cũng edvậy.

“Tiểu fthư Cố 0Chiêu Ninh, 4con có đông aý lấy Hoắc cdThương Châu 79tiên sinh 9anh tuấn 86bên cạnh 3làm chồng, athề cả bđời chung 08thủy, dù 0mạnh khỏe 77hay đau ốm, 37dù phú quý bdhay nghèo achèn cũng 0sẽ yêu 7thương anh?

“…”

Một 2khoảng yên clặng, khiến 6mọi người e8lại thót 6tim, nhưng 3dlà cô dâu alại cố 6dtình.

“Con 2eđồng ý”

Chiêu b1Ninh chẳng 0qua là ăn a5miếng trả 0miếng, vừa 01rồi Hoắc 0Thương Châu 7dọa cô 0gần chết 2cho nên cô 5cũng phải 3dọa lại 7aanh ta một 2chút.

Quả 9nhiên, sự e2im lặng 3aChiêu Ninh dcó tác dụng, 1cô vừa 9nói dứt 7lời Hoắc fThương Châu 6abắt đầu 35nhìn kỹ acô, mang b8theo một 4ftâm trạng fephức tạp.

“Cô edâu chú 03rể trao 2nhẫn cho cnhau”

Mạc eNhan mặc 6một bộ fclễ phục cmàu đỏ 1từ ghế 5ngồi đi blên, cô 9bnhìn Chiêu 3Ninh cười cvui vẻ bởi 2vì Hoắc 0Thương Châu fxem ra thật 6sự là một 80người đàn 99ông tốt.

Sau bckhi hai người 91đeo nhẫn 93cho nhau, 72cha xứ hài 79lòng gật 6fđầu tuyên efbố “Chúa ephù hộ 5các con, 0damen”

Khi c4cha xứ kết 89thúc buổi blễ, mọi 20người bắt 3đầu dùng 12tiệc, Chiêu dNinh kéo 7Hoắc Thương bChâu xuống 5dưới đến 3từng bàn 4mời rượu bcảm ơn…



003: bBà nội f2đáng yêu

“Mẹ, 8fcon không 5aở đấy 96mẹ phải f5nhớ uống b4thuốc theo 8lời dặn 64của bác csĩ nhé, 74tháng sau a4có thể dlàm phẫu 5fthuật được c0rồi.”

“Ừ, 12mẹ biết frồi, mẹ 2biết rồi”

“Vâng” 3Chiêu Ninh bcúp điện cthoại thở 4cphào một 63cái, hôm d5nay là ngày 7thứ 2 sau 7blễ cưới, cbhôm qua Hoắc 07Thương Châu 8cả đêm 1ekhông về, 34mà cô cũng 1chẳng thất 5vọng ngược 2lại rất 07thoải mái 9angủ, vốn 1đang lo lắng abphải đối bphó với 1cuộc sống 7ethế nào 4sau ngày dcưới, nhưng 60xem ra Hoắc 9Thương Châu ecó vẻ không b1thích cô, 2như vậy 3cô càng a0yên tâm, e2đối với b8cái tảng c0băng Hoắc dThương Châu 71bộ mặt dkhó ưa này eccô cũng 8chẳng hứng 8thú gì.

Chiêu 4cNinh dậy b4rất sớm, 22cô vốn d1quen với eaviệc dậy afsớm, chưa 29thích nghi 2fvới sinh fhoạt của 0một thiếu 8phu nhân, 3cô xuống 04nhà định 6dgiúp làm 0đồ ăn.

Vào 5cphòng bếp, 20cô thấy 01vú Vương dđang bận 1rộn chuẩn 6bị bữa 1sáng.

“Thiếu 9fphu nhân, acô vào đây 70là gì? Mau dđi ra ngoài, ebữa sáng 1vẫn chưa 3xong, cô dnên đi ngủ e2thêm một edlúc, lát 5nữa tôi 4gọi cô”. 7d © DiendanLeQuyDon.comMới 5 giờ csáng, thấy 7Chiêu Ninh eđi vào vú c4Vương rất 6akinh ngạc, 2bà cũng aecòn vừa 7bmới dậy, dthế nào 5mà còn tân 2hôn, thiếu 07phu nhân 37đã dậy fsớm như 5vậy.

“Vú c4Vương? Cháu d2tới xem adcó giúp c4được việc 2gì không?” 35Chiêu Ninh a4vung ống 2tay áo ngủ, 7chiếc áo 2angủ cổ 1hình cánh c3sen,  có 2hình một 9bchú mèo 67này do chính 7cô mang tới, 71không có fbáo này cô f3không ngủ 1được. 5 © DiendanLeQuyDon.comXắn tay aaáo, Chiêu 47Ninh nhìn 9dquanh phòng e3bếp xem 5có gì để e2làm không.

33Vương yêu d7mến nhìn 82Chiêu Ninh, 8fgiờ đã 2là một d6Phượng aHoàng nhưng 4một chút 4kiêu ngạo e5cũng không bcó, lại achạy đến a1đây đòi fbà cho làm 1việc.

“Không 0ccần không 9acần, tôi f9làm được brồi, thói 5quen ăn uống 8của lão 2phu nhân 09chỉ có etôi biết 7rõ”. Vú dcVương cũng 66đã hơn aa50 tuổi, b93 đời hầu 5dhạ Hoắc 3gia, 18 tuổi bđã đi theo 8Lão phu nhân, 9sau đó là 96Phu nhân ccòn hiện 7dtại là fthiếu phu 5nhân, vú 28Vương vẫn 67cảm thấy bcmình thật 6may mắn, cLão phu nhân 81và Phu nhân bcũng rất 4hiền lành, eđối đãi eevới bà f5rất tốt, 3đây cũng 31chính là dnguyên nhân 3bà đã làm eở đây fđược mấy 0chục năm 36trời, bây 14giờ nhìn 4thiếu phu 2enhân cũng b0thật là 0người thân 32thiện.

“Cháu 1đến đây 84rồi, vú dcứ dạy, 8cháu sẽ 29làm, làm 3cái gì cũng 5được, 2cháu muốn 2hiếu kính 89với bà 21nội” Chiêu 8Ninh làm 8nũng níu a8tay vú Vương, cbcô chưa b4bao giờ e4hiểu mấy 07cái thứ equy tắc 9này, cô cechỉ muốn cdcảm ơn 8abà nội 57Hoắc, theo 96cô, chân 7thành chính 97là lời 5cảm ơn 5dtốt nhất.

8Vương nhìn ebộ dạng e1Chiêu Ninh 9akhông khỏi 1bật cười, 72không từ f7chối được, 4bà đành 70vội vàng 8gật đầu 8e“Được 89rồi, nhưng 02chỉ lần 80này thôi bnhé Thiếu 0phu nhân.” 3Vú Vương c3dơ ra một 54ngón tay.

Chiêu 50Ninh thấy e1vú Vương b4đồng ý 4ccũng dơ f4một ngón 37tay ra “Lần 4đầu tiên!”

Hai 94người, 5vú Vương egiao việc, 3Chiêu Ninh 4btheo chỉ b8thị làm, etiếng nói 0cười rôm 6rả, hoàn 1ethành một dbữa sáng 7phong phú.

“Bà benội, bà 8dậy rồi c9ạ”

Đúng d77 giờ, bà b1nội Hoắc 9ra khỏi bgiường, ethấy Chiêu 4Ninh mặc c4tạp dề 56bận rộn 2bưng mâm 82từ trong bphòng bếp 5ra.

“Ừ, 6vú Vương a6đâu rồi?” aBà nội ccHoắc cười 7dhỏi, bà fthấy kỳ dlạ khi Chiêu 36Ninh ở đây e9nấu cơm eecòn vú Vương 2đi đâu frồi?

Chiêu c8Ninh đi tới 1đỡ bà cngồi vào 9ghế, sau 05khi bà ngồi, 0Chiêu Ninh 6cũng kéo 9eghế ngồi ccạnh, không 34trả lời 4amà bưng 3ebát cháo fđưa về e9phía bà 1nội Hoắc 1“Bà nội, efbà nếm 8thử chút 16đi”, Chiêu f2Ninh nghịch dbngợm cười, 2bmột chút 4fcăng thẳng fcũng không 0dthấy, nhưng 4bà nội aHoắc lại 6drất thích 6cái điệu 12bộ này ecủa cô.

fnội Hoắc 22nhìn bát echáo có 8nhiều màu 84sắc, đầu b2tiên là bnhíu mày, 5sau đó thấy 7khuôn mặt 88mong chờ 68của Chiêu cNinh, bà c7cầm thìa axúc một amiếng.

“Ngon 55không ạ?”

“Ừ, 2ngon lắm” 1ăn thêm 30một miếng, febà nội 5Hoắc lại 3thêm vài 3miếng, cháo 07này quả 2thật là 4crất ngon.

“Lão 3ephu nhân, 9thiếu phu 6bnhân mất fc1 tiếng 39đồng hồ 10nấu đấy, 8cô nói muốn afcho bà nội ceHoắc thay 63đổi khẩu 9vị” vú 3Vương bưng 12sữa tươi 1từ phòng fbếp đi 1ara, nhìn fdbà nội c7đang vui 81vẻ húp d3cháo.

“Thật 63à? Cháu 86dâu giỏi f2quá”, bà 6cnội giơ fngón tay cdcái tán 14dương Chiêu 52Ninh

Chiêu a9Ninh ôm cánh dtay bà hóm 4ahỉnh gật 4đầu, chủ 9tớ ba ngươi 6vừa nói bvừa cười, 4bđúng lúc c8này cánh 0cửa phòng 2khách cách 3đó không 31xa nặng e8nề được amở ra…



004: 7Bất nhất 9Hoắc Thương 0cChâu



Chiêu fNinh đang b0tươi cười 0đột nhiên 4exịu mặt, 55dường như 4không muốn 0thấy mặt 1người đang 3vào liền fúp mặt 60xuống bàn.

11nội Hoắc 9nhìn bộ bfdạng khó 65giải thích dacủa Chiêu f2Ninh rồi e9nhìn sang 8thằng cháu anội đến ađêm tân f1hôn cũng b1không thèm 8ở nhà bỗng 2nhiên cụt 03hứng buông 2echén đũa 4khoanh tay 30trước ngực, ahai con mắt evui vẻ vừa 00rồi chuyển 1thành nghiêm c7trang.

fbVương nhìn 3tiểu thiếu 8gia đi tới e0cũng không 2dám nói 2nhiều, chỉ a2chào hỏi efHoắc Thương abChâu một 7ctiếng “Thiếu 5agia, cậu 64về rồi”, 0nói xong 6bà vội 3bưng bát 4bđũa vào 00nhà bếp.

Hoắc aThương Châu 09liếc mắt 2nhìn Chiêu 0Ninh nằm 6etrên bàn e2quay đầu 91đi chỗ 3ckhác, không bthèm để b4ý. Ngược 3flại đi bđến bên ccạnh bà aanội Hoắc: 0“Bà nội, 0fbà ăn sáng 19xong chưa?” f7Hoắc Thương f0Châu ôm dlấy bà dnội Hoắc, 7anh biết 4bà nội 3đang tức 06giận, bác a2sĩ nói nhất cđịnh không eđược để fbà kích cđộng.

“Ăn 36rồi” Bà cnội Hoắc 3không nhìn 5cthằng cháu, 9ctức giận f0nói

Hoắc 4eThương Châu edhắng giọng amột cái, 51thấy Chiêu ddNinh còn 30nằm đây 27chưa chịu 5đi, định 5ngủ hay 01sao?  Anh cdđịnh nhắc 4nhở Chiêu 3Ninh biết eý một chút, 8cnhưng Chiêu 8bNinh vẫn 2cứ kiên 7trì.

“Con 48tối hôm 71qua đi đâu?” 4Bà nội 2Hoắc mở 20miệng hỏi, e6nói gì thì 3nói đêm 5tân hôn cecũng không 4ethể đi 7bra ngoài, 4fngộ nhỡ 47gặp mấy adtay săn ảnh dcó phải 3hôm nay đầy 3mặt báo era không.

“Trong d0bang có chút 64việc, cho 39nên…” 75Hoắc Thương caChâu ấp aa ấp úng.

1nội Hoắc 1bị chọc 6cười, thằng 67cháu bà bbình thường 0emáu lạnh 0bvô tình, bnhưng thật ara chỉ bà 07mới biết 4thực ra 90nó như đứa fctrẻ to xác, 4nội tâm 6fluôn thiếu 96cảm giác 8an toàn. 16 © DiendanLeQuyDon.comVừa nghe c9câu nói c7này của 8Hoắc Thương 80Châu, bà fnội Hoắc 9biết ngay 99là đang 72nói láo. 6 © DiendanLeQuyDon.comTrên thương 8trường, 0cậu đấu d8đá không bgì không 0làm được, cenhưng trước bcmặt bà anội, chỉ dfcần nói 55dối là 79ấp a ấp aúng.

“Bà cnội, con 2lên tầng 9nghỉ chút!” 31Chiêu Ninh 46thật sự 58không ở 0thêm được 2nữa, cô c6cảm thấy 1nếu tiếp 0tục cái 63tư thế 2này, cái 2cổ sẽ 77gãy mất. 8 © DiendanLeQuyDon.comBất đắc ddĩ, cô vội avã đứng 3clên, chào 6cbà nội bcHoắc rồi 68chạy như 1fbay lên tầng. 99 © DiendanLeQuyDon.comNhanh như b0chim yến dvèo một 4cái chạy dhết mười 21mấy bậc 5thang. Lôi 58Ảnh đang fnói chuyện ecvới thuộc 28hạ trong 70phòng khách, ethấy bóng edáng nhanh 0nhẹn kia dkhông khỏi 1bcười thầm.

Lúc 9này, Hoắc 50Thương Châu a4có cảm 0cgiác mình dbbị bỏ 0qua, anh là 5ôn dịch ffchắc? Có ccần thiết bphải nhanh ccchóng né 4echánh như 39thế? Thậm 66chí không 54thèm nhìn 6một cái, 0bcái cô dâu 55can đảm 1etrong hôn 4lễ hôm 67qua đi đâu 3mất rồi?

“Bà dfnội, con fevề thăm 4bà một dbchút, giờ 3bcon phải 8ara sân bay 1đi Hàn Quốc, 7bà nội 96Hoắc nhớ 2ăn uống 0đúng giờ, a41 tuần sau 5ccháu về”

4nội Hoắc eabiết Hoắc 42Thương Châu 5brất bận, b7lần này e7bà không ffđùa bỡn fvới tính 5ekhí của 5thằng cháu enội, định 87nói nhưng 37lại thôi, 8nhìn Hoắc 8Thương Châu, 9phút cuối cmới mở 22miệng “Được, 31 tuần sau 59trở lại, dlập tức c6về nhà 0cho bà nội 8Hoắc”

Hoắc 34Thương Châu ethấy bà 07nội Hoắc 6nội cười, fanh cũng acười, chỉ 41có trước 6mặt bà 31nội, anh d6mới biết c6cười, không 09đúng, còn ecó một 9cô gái nữa… 29Một người 46anh hết blòng bảo fvệ… chỉ 6tiếc…

“Chủ c4tịch!”

Lôi cfẢnh cắt 0đứt suy 36nghĩ của cHoắc Thương 5Châu, anh 5thơm 1 cái a4lên má bà d1nội Hoắc 5nội rồi 5rời phòng 1khách.

“Đi 1thôi”

Anh enói với e3Lôi Ảnh 0drồi bước 3ara khỏi 30nhà, anh evà Lôi Ảnh 66rất ăn 5ý, đến 9mức chỉ 40cần một 6ánh mắt ccũng đủ 5biết đối 5phương muốn 7gì. Đây 0là nguyên 2nhân Lão 0gia cho Lôi bẢnh tới 05Hoắc gia d9cùng thiếu 1fgia huấn 4luyện, chính 66là để efsau này anh 26có thể 2trợ lực 9cho thiếu a0gia.



005: 4aCự tuyệt b8tàn khốc

Chiêu c3Ninh biết 4eHoắc Thương 6dChâu mấy 1dngày nay 65đi công 9tác tâm 7ftình rất 73tốt, bởi evì tối 2bthiểu 1 7tuần này 4cô không fcần lo lắng anửa đêm aeanh đột 2bnhiên xuất 4hiện trong 3phòng.

Chiêu 5Ninh xách 2cháo gà a4đến bệnh eviện cho 0mẹ, vừa 0vào cửa a9đã thấy 9dLục Doãn 0bThịnh, Chiêu 4Ninh nhìn 1vẻ mặt 3anh có thể f6đoán anh 7đã biết 39chuyện mình 09kết hôn.

“Lục cDoãn Thịnh, bbsao anh lại 3atới đây?” 53Chiêu Ninh 4giả vờ 9ckhông biết emang bình 99giữ nhiệt e0để xuống 5dcạnh giường ccười nhìn bbmẹ. “Mẹ, f3hôm nay mẹ 3thấy thế enào? Trông 0có vẻ tốt d7hơn đó”.

Hoắc 2gia cho người 67đặc biệt achăm sóc 6mẹ Chiêu 6Ninh thay 87cô, chính 4là để 13bà nội 2eHoắc được 8cchăm sóc 42tốt nhất fdmà không bkhiến Chiêu 7Ninh phải 9dmệt.

“Ừ, c2tốt lắm, btiểu Lục 2tới lâu 2rồi, các 7con đi ra 0ngoài hàn 7dhuyên chút f3đi”.Lục 97Doãn Thịnh 4cùng con c3gái bà cùng 1học cấp 6e2 với nhau, etình cảm aevẫn rất 7tốt, nhưng 6cbà cũng cbhiểu con a8gái mình, 34Chiêu Ninh fchỉ đối 8xử với c4Lục Doãn bThịnh như 9fanh em bạn 0bè, chỉ d6có Lục 34Doãn Thịnh d7là khác… 3Bây giờ 3con gái cũng 1ađã kết 5hôn, hai 4người cũng 96đến lúc 5nói chuyện dthẳng thắn 9với nhau crồi.

Chiêu d0Ninh cảm cthấy mẹ anói rất d8đúng, cô dđúng là 7nên nói d5chuyện một 9chút với eeLục Doãn 05Thịnh. Nhiều 65năm qua, 7tình cảm 8của Lục 4Doãn Thịnh adđối với 1mình như 62thế nào bcô làm sao 37không biết, bcó điều ckhông muốn 43phá vỡ 8mối quan 7hệ hàng fxóm, lại 5nghĩ lúc a1đó nhỏ 5etuổi, chờ 9clớn lên 66anh sẽ yêu 4thương cô agái khác, 4dnhưng nghe fechừng đến clúc này 86anh vẫn 5akhông từ e3bỏ.

Lục 1Doãn Thịnh 41theo sau Chiêu fNinh, hai 0người đi 1cra khoảng asân của 9bệnh viện, 1Chiêu Ninh 1ngồi xuống 3một chiếc 4ghế băng, fbvỗ vào bvị trí 4bbên cạnh a8ý bảo anh 9ngồi, hai 81người vốn b9thân quen 00nên có thể 5chiểu ý, 7cô cũng aekhông thích b8làm bộ 56làm tịch, 08muốn đem 9mọi chuyện cnói cho rõ 84ràng.

“Ninh dbNinh, anh 6cbiết em 8định nói agì, nhưng… f7Kể cả 2biết em 3đã kết 3hôn, anh 49vẫn không acách nào 3từ bỏ” 1dLục Doãn 97Thịnh ngồi bbên cạnh 65Chiêu Ninh 2thừa nhận f7mình vô 4cùng thích bcô. Cao to 1eđẹp trai, 3bao nhiêu 7cô gái chạy etheo, nhưng 58anh cũng 2không biết 4atừ khi nào 64anh đã bắt 7dđầu yêu f3Chiêu Ninh, 9cô gái vốn c1cùng mình 7xưng anh c– em. Hơn 4nữa cô dcàng khiến eanh thất c2vọng khi 5đối với 3anh chưa cebao giờ 6vượt qua 7tình bạn.

“Ai bdà! Làm 1gì nghiêm 9etúc thế. 4 © DiendanLeQuyDon.comAi cho anh 3quên em? 24Anh mà quên 4em là em 4liều chết 7btìm anh!” 7Chiêu Ninh 5ôm vai Lục cDoãn Thịnh, 5cố ý ra fvẻ tự 16nhiên.

Lục 3Doãn Thịnh 9bất đắc eddĩ lắc eđầu, bộ bfdạng của ecô vẫn 7dnhư cũ không adthay đổi, 3mỗi lần eeđề cập 0bđến vấn 4dđề nhạy 7cảm này, 6cô lại a4chuyển sang 2đề tài 41khác.

“Được bfrồi! Mặc acthiếu nữ 8xinh đẹp eeem đây đã 0elập gia a5đình, nhưng 9quan hệ 0giữa chúng 5ta không 3hề thay 4fđổi, anh b2nói có đúng 40không? Chiêu 0Ninh thu tay 5lại hoa etay múa chân, 8rồi dùng 7bả vai đụng 1vào Lục d2Doãn Thịnh 2đang cúi 1cđầu im 22lặng.

Cha 0bcủa Lục eDoãn Thịnh 6flà cán bộ 0ngoại giao 3cao cấp, b7hiện đang eclàm ở Đại 2cSứ Quán 8Anh quốc, 5mẹ là cán efbộ Kiểm fsát, gia bcđình rất eatốt, Chiêu aNinh không dmuốn vì 7fmình là e3làm ảnh 9ehưởng đến 70quan hệ egia đình 4Lục Doãn 5eThịnh, bởi 76vì cha mẹ d1anh cũng 3akhông thích 95cô, mà Chiêu 7Ninh cũng 53chưa bao 2giờ tiếp 56nhận sự 22giúp đỡ bdcủa anh.

“Ha b4ha! Em thật fkhông biết 7ngượng”, e2Lục Doãn eThịnh biết 82việc này 19đã không c3thể còn 2thay đổi, 0vậy cũng 5btốt, nếu bdkhông làm f0được người 3yêu thì 4blàm bạn dtốt cũng 6akhông tồi. f © DiendanLeQuyDon.comNgười yêu bcó thể 9sẽ có lúc 3chia tay, 30nhưng bạn b8tốt thì 5không bao dfgiờ, Lục e1Doãn Thịnh 2tự an ủi 1lòng mình, 9anh chậm erãi quay 0sang nhìn dkhuôn mặt dcChiêu Ninh, 91kia gò má 9hồng như 1ánh mặt 94trời, hơi dthở ấy, dsự bướng 0bỉnh, quật 0cường, eương ngạnh 0của cô, 84tất cả 1dtất cả… 45vẫn luôn flàm anh xao 93động


Đã sửa bởi bienxuanhuong lúc 07.01.2013, 16:20.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.12.2012, 10:46
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 26.11.2012, 09:37
Bài viết: 643
Được thanks: 2982 lần
Điểm: 10.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã quái quỷ, xem ai sợ ai - Cổ Nại - Điểm: 11
006: 65Chọc giận 9Hoắc Thương fChâu

d2nhà quá 35nhàm chán 2aCố Chiêu 2fNinh nhìn 7một vòng 5căn phòng bccủa Hoắc 4dThương Châu. 7 © DiendanLeQuyDon.comToàn một b0àu tro, thảo c8ào anh ta 3ạnh lùng ehư thế, 45rông phòng 4ũng chẳng dề có tí bdức sống fào.

“A” 7ố Chiêu 6inh nghĩ fgay đến 73ột việc c2uan trọng, fô lập tức 18hay quần 22áo phi như 6ay ra ngoài.

“Bà a1ội, con deđi ra ngoài fhút nha” 5arong lúc 4ội vàng, 7ehông quên 10hào bà nội aoắc đang f2gồi xem 0V ngoài phòng ehách.

“Con dehỏ này…” 1à nội Hoắc 34ất đắc 1eĩ lắc đầu, 75iếp tục 1em TV.

Chợ 2ắc Môn

Đây 5à nơi tập 5bợp các eộ kinh doanh 0ia đình, btất cả 3ecác cửa 6ahàng lớn 1nhỏ đếm akhông xuể, 65cũng là 0nơi có nhiều 2bhàng hóa, 5dịch vụ 93đang dạng 2nhất mà agiá lại erẻ.

Cố edChiêu Ninh 8nhìn một dlượt các 10cửa hàng 0thấy hoa 77cả mắt, chồng phấn, 09vàng, tím, 5xanh cô đều 7thích, rốt c2cuộc nên f3chọn màu 3fgì đây.

Đi cfdạo một 3evòng, rốt 1ccuộc Cố 0cChiêu Ninh 3tìm được 3một hàng, 4nhìn qua bso với các dnhà khác 8fchất vải 9rèm cửa 3tốt hơn, 02giá tiền 28cũng có 1aphần rẻ 3hơn, cô 1dbỏ qua các 2màu khác elựa rèm bdcửa sổ 0màu hồng, 9ađặt kích dthước như 0đã hỏi 0vú Vương, 4bCố Chiêu fNinh thanh 4toán tiền 2đặt cọc 84rồi hẹn 7asáng hôm 9sau tới 2alấy.

Cố ebChiêu Ninh 6còn cao hứng 6chọn ga 5giường bmàu trắng 93sữa bên 1trên đều alà hoa văn e6cánh đào 5màu hồng f0nhạt, cùng efmột lô 6fđồ linh a0tinh khác 1thành một 5đống lớn.

Bọc d5lớn bọc 7nhỏ từ aachợ đi fcra, tài xế 4vội vàng fđỡ trên 65tay Cố Chiêu eNinh.

Mệt e6chết đi cađược! 97Cố Chiêu c1Ninh ngồi 5trong xe không dngừng thở 7hổn hển, 0fsớm biết dthế này 79mang theo ftảng băng ctới. Hộ cfvệ Hoắc 2fgia Cố Chiêu c5Ninh đều dgọi là atảng băng, 9bởi vì ehọ chẳng 42lộ ra cảm 2xúc gì cả.

Về 5ađến nhà, 7aCố Chiêu 79Ninh thấy aBà nội 4dHoắc kinh 52ngạc nhìn 74cô mua một bđống đồ, 6cô liền 3uống một b3hơi hết b5cốc nước 6rồi kể 31cho bà nội 85nghe.

“Bà 5nội, con 5emuốn đổi blại màu a5sắc trong 8phòng”

“Ừ… 1Hả?” Bà 0bnội Hoắc e8gật đầu 5cmột cách 15máy móc ebrồi đột 61nhiên giật 26mình nhìn davề phía 26Cố Chiêu 14Ninh, việc d4lớn rồi, 8elần này c6nên làm 40gì? Bà lại 8không thể 9nói không 3fđược, 6nhưng nếu 8để cô athật sự d8thay đổi 0dmàu sắc 4dtrong phòng dthì… Theo 0etính khí 29thằng cháu cctrai, sẽ 43tuyệt đối ckhông tha acho đứa cnhỏ này.

“Bắt 8cđầu làm bviệc” eKhông chờ 7ebà nội 7dHoắc nội 7đồng ý, 0Cố Chiêu 2Ninh vội 8vàng phân 7công người 0hầu trong fnhà cùng 9nhau làm. ea © DiendanLeQuyDon.comVách tường 0và ghế 9salon trong 35phòng Hoắc d8Thương Châu 4emàu trắng asữa, tạm bthời không c1cần động 6btới, những 3dthứ khác 4cô một amực đổi bhết. Cô dcòn mua mấy 20cái gối 1ôm nhỏ 4họa tiết cehoạt hình 62để trên bbghế salon, 2trên giường 7clớn cũng 2fmua cái cái 2to hình ghế 4Teddy.

Ngày 59hôm sau, 03rèm cửa eđược mang 80tới, Cố 6Chiêu Ninh ccvội vàng d9sai người 5thay, đổi 1xong Cố 0Chiêu Ninh 6fnhìn lại 0kiệt tác 9của mình, b0chống nạnh 48cười hài 5lòng.

“Thiếu 8gia đã về”, e6một cô 8hầu nữ f4chạy vào 3bbáo cáo 5acho Cố Chiêu 9dNinh, họ 8đều sợ 99hãi không bbiết thiếu 20gia có chấp 93nhận việc 11này không, 9trước kia 59phòng ngủ 8của thiếu 97gia, ngày b8cả một 8khung ảnh bcũng không ccho phép bhọ thay 3đổi, nếu 42nhìn thấy b1phòng như athế này… fdsẽ thế a9nào đây?

“Về 6ethì về! fKhông phải fsợ! Có 7ta bảo kê” dCố Chiêu dNinh vỗ 89ngực buông emột lời d3thề son 9sắt.

Hoắc 99Thương Châu 64trở về f5liền nghe 7bà nội 8nói Cố 3fChiêu Ninh 0đã dọn 6dẹp lại 17phòng, nhìn afbà nội 3bậm ừ là 07anh biết 74không có cccái gì tốt ecđẹp rồi, 3Hoắc Thương 33Châu khí 6thế hung 7hăng đi 1lên tầng, 2eLôi Ảnh dbiết thiếu 84gia đang enổi giận, danh đổ e2mồ hôi e1hột thay f9cho cái người f7cả gan kia. d © DiendanLeQuyDon.comNếu cô 30thật động 8cvào đồ 5vật quý abbáu nhất 92của thiếu 1gia xem như 1bmạng nhỏ 7của cô 3akhó giữ 87rồi, Lôi 5eẢnh vô f1cùng lo lắng 8vội vã 15đi theo Hoắc eeThương Châu 58đi lên…



007: d3Ai dám động 0fđến ta, 46ta cho thành 08thái giám 5luôn!

“Chuyện 9gì xảy bra đây? 0eHả?” Hoắc 13Thương Châu 3fvừa bước 7vào cửa ađã nhìn bthấy một c1phòng toàn 5màu hồng fphấn, anh a9đương nhiên 8elà biết 4Cố Chiêu 9Ninh làm, d8chỉ có eđiều anh 6căn bản 23không muốn 3nói chuyện 0với cô, edtrực tiếp d1mắng mỏ 83cô hầu a4gái đang 8đứng run ddbắn gần 8eđấy.

“Anh d8lớn tiếng 7cái gì? 04Là tôi làm 74đấy!” baCố Chiêu eaNinh khoanh 31tay nhìn ecchằm chằm 7cvào khuôn 2amặt tức 93giận của f9Hoắc Thương 62Châu, chẳng 4fqua là đổi 3một ít fđồ, có 4cần phải ehung giữ 1đến thế?

“Cô?... 33 © DiendanLeQuyDon.comCô là cái 8thứ gì? 7Ai cho phép 97cô động 3vào phòng dcủa tôi?” bHoắc Thương 7Châu nhíu d2mày, được 4lắm cái 6cô nàng 02cả gan này, canh không a6tìm cô tính 8dsổ, cô cngược lại 1cchủ động 49tìm tới.

“Tôi 1không phải 5dlà thứ dgì á… 65Tôi là người! efNgười đương 93nhiên là 82có quyền f4tự chủ b9rồi, với e4lại đây 9cũng là c5phòng của 5tôi!” Cố 1Chiêu Ninh 9căn bản 48không sợ eaanh, cho rằng 0dcô dễ bị 7dọa à? cCả ngày d7chỉ biết ebày ra khuôn 0mặt thúi d8dạy dỗ  người 41khác, đàn 8ông kiểu 1gì!

“Người 4đâu! Lôi 58người đàn f5bà chanh dfchua này ara ngoài accho ta”

“Xem f2ai dám động bđến ta e1a! Cẩn thận f5ta cho biến f5thành thái 7giám!” 3Cố Chiêu aNinh nhấc bmột chân 23lên ghế, 7tay chỉ a0vào đám engười đang 9đứng sau 0lưng Hoắc eThương Châu.

Hoắc 8Thương Châu 3vô cùng 2bgiận, nhưng d4đối với 5bmột cô egái, anh 7cũng không bthể động 6thủ, nhưng acnhìn một 78lúc anh cũng 10cảm thấy a2bực, người 5đâu từ 7eđầu tới 66chân chẳng d0có tí nữ 3tính nào, 9thật không 9biết bà cnội sao 9blại chọn c6cô.

Bọn 64thuộc hạ fkhông người d6nào dám fđộng đậy, 51có ai không 0biết thiếu 1phu nhân fnày là do 9lão phu nhân dblựa chọn. 15 © DiendanLeQuyDon.comCân nhắc cmột hồi, cchân đã 42bước ra 5cũng đành 44rụt lại.

“Được 57lắm!” 2Hoắc Thương 7dChâu nửa a6ngày không 1fthấy tên dnào động 68đậy, anh d5quay đầu 1bnhìn Lôi eẢnh, ngay 1cả hắn bdta cũng cúi 4đầu, thế alà bọn 0họ không bddám, vậy adanh phải 49tự thân 9vận động dbrồi.

Hoắc 5Thương Châu 9cười tà b9ác, từng dbước từ 4từ tiến 3lại gần 16Cố Chiêu 06Ninh…

Cố d0Chiêu Ninh dluống cuống, cánh mắt b4người đàn 3công này 8thật… 9aAnh ta định 8dlàm gì? cMuốn có 0ý đồ gì 3cvới cô? 9Thu hồi c5bộ dạng 3foai phong alẫm liệt d1vừa rồi, 9Cố Chiêu f6Ninh chột bdạ bắt 76đầu lùi 2về phía 1sau, tay còn 5egắt gao abtúm cổ aáo mình.

“Anh 0anh anh… 2muốn làm d9gì? Anh đừng 5dcó tới 1đây…Tới 7nữa là 2tôi hét 3flên đấy.” 59Cố Chiêu 7Ninh thấy 4sắp bị d2bức chết 98nhìn chằm 89chằm Hoắc 6Thương Châu, elòng vô 12cùng ngổn 3ngang. Cô bfcái gì cũng afkhông sợm 2cchỉ sợ d1anh ta không 53nói gì, 32rốt cuộc bamuốn làm 8dgì a? Cảm 82giác đã abchạm vào bvách tường, 74Cố Chiêu 0Ninh nhắm 0chặt mắt, cdquay đầu e8sang một 8bên, cô ccảm thấy 2Hoắc Thương 4Châu đứng 3frất gần d8mình, ngay 2cả hơi 4thở của fanh cô cũng 0cảm nhận fđược.

Lôi 2Ảnh chứng 5ekiến màn 96này, môi 01mấp máy, cphẩy tay dbảo đám 3người đằng 6sau đi ra dngoài, anh 2cũng lui 1ra khỏi 5phòng.

Thì ara cô cũng 3biết sợ? a7Không phải e5vừa mới erồi còn ebày ra bộ cdạng không 74sợ trời fkhông sợ 5đất, Hoắc 2Thương Châu alúc này amới nhìn 2kỹ Cố 8eChiêu Ninh, 7khuôn mặt 9trắng nõn 5không thua 0gì bột 0nước, đôi 5mi như cánh 1bướm trên 2đôi mắt bnhắm chặt. d8 © DiendanLeQuyDon.comKhóe miệng 6Hoắc Thương 64Châu nhếch dalên, thấy 3cvài sợi 6tóc của 3Cố Chiêu aNinh lòe e5xòe trước 6mặt, anh 5avươn tay favén ra sau f2tai giúp 38cô.

Cố 8Chiêu Ninh 3hồi hộp 89muốn chết, amặc dù 8không phải 3flần đầu 2atiên thấy aHoắc Thương bChâu, trong 4hôn lễ eanh còn đứng ftrước mặt echa sữ hôn 2alên mặt bcô, cô cũng 23không hồi 49hộp đến 5athế, Cố 62Chiêu Ninh! dĐứng vững! 7Đứng vững!

“Cô 38gái này! e9Miệng nói 5một đằng ftâm nghĩ cmột nẻo 6a?” Hoắc 7eThương Châu 3buồn cười enhìn cô c6nàng luống 0fcuống muốn 8chết lại 6dcòn cố 6chống, lạnh fnhạt khiêu 0fkhích.

Đũng 1lúc này, f4Cố Chiêu 1Ninh cảm 6thấy mình 5bị bế 1lên… Cô bhoảng sợ 0mở mắt, 6nhìn Hoắc bThương Châu 1đang bế fmình đi fvề phía 54giường.





Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.12.2012, 16:27
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 26.11.2012, 09:37
Bài viết: 643
Được thanks: 2982 lần
Điểm: 10.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã quái quỷ, xem ai sợ ai - Cổ Nại - Điểm: 11
008: 4Tư thế 6bmập mờ

Xong 5rồi, xong 35rồi, anh 5cta thật 44sự định flàm gì mình, a5Cố Chiêu 5Ninh lo lắng 01chuyện sắp athành sự 5athật, nhưng bamột câu c8ũng không aói ra.

Trong 1fháy mắt, aố Chiêu b8inh cảm 28iác mình 7ằm ở trên ciường, 5aơn nữa 7oắc Thương ehâu hình 51hư đè lên 2eô.

“Cầu aain đi, ngươi dcầu xin ta 95ẽ thả 38a”. Hoắc 41hương Châu bhích nhất 1à khiêu chiến, cho 43ên vị trí c8ủa anh trên fả thương b9rường lẫn 46iang hồ fđều là 88ất bại, 5ởi vì không 2ai có thể ay hiếp hay 25ám chọc 27iận anh, 78ẻ nào dám 91ẽ đều 7hận hậu 4uả bị 5uốt chửng coàn toàn.

Thoáng 49ột cái, 56Cố Chiêu 11Ninh mặt 7cđỏ đến 8tai, loại 1btư thế e4này từ debé đến 8giờ đây a8là lần 2đầu, cô 9biết thế 75này nghĩa 8là thế cnào, được 8rồi được 0rồi! Cầu 31xin một 17cái cũng dkhông chết eeđược.

“Không acần!” 34Rõ ràng cftrong lòng a5muốn ngàn e9lần cầu axin, nhưng a1nói ra mấy d3câu đó f4thật khó 7khăn. Cả aeđời cô btrừ việc 0vay tiền 5chữa bệnh 6cho mẹ, echưa từng dcầu xin 1ai, nhưng dbây giờ f2cái núi 09băng này 4lại yêu 3acầu cô, 67cô không ecần.

“Mạnh 1miệng nhỉ?” 9Hoắc Thương 1aChâu kinh a1ngạc, vốn f7nghĩ là 03Cố Chiêu beNinh sẽ 2cầu xin 9cmình nhưng f6cô lại f2nói ra lời c0kinh ngạc dđến thế.

“Không 9phải mạnh 3miệng! Không 0cần là 5không cần! bNếu anh 16không phải 6là đàn ffông thì fcứ ép tôi fđi! Dù sao e8chúng ta 1cũng là b4vợ chồng, 05sự thật 3fnày tôi bfcũng không dthay đổi 61được!” 8Cố Chiêu ceNinh lập btức cãi 2lại, cô amở mắt avừa đúng d3lúc chạm 0cphải ánh cmắt mê 3người của fcHoắc Thương a2Châu, cặp 9con ngươi ethâm thúy dvừa mới brồi lại 4biến thành 2một cái 1nhìn thật  mềm bmại, cô 5ahoa mắt 46sao? Cô nhắm 2mắt lại f6rồi mở 76ra lần nữa, b4thật sự 4là ảo giác, 25cái mềm 5mại kia 14đã mất 14hút không 7còn tung 9tích.

Hoắc 8Thương Châu 2nhìn Cố 10Chiêu Ninh, e2anh cảm bgiác cơ 9cthể mình 21đang có cphản ứng, 7đáng chêt! 4Anh lập 9tức thay 3đổi tư 09thế khiêu f0khích của fmình thành 9nghiêm túc, 53đứng phắt 0bdậy khỏi 83người Cố 6bChiêu Ninh, 48một tay 3kéo cô lên d2đem ném 2ra khỏi 2phòng rồi 6khóa trái 9cửa lại.

“Này” 5fCố Chiêu 2eNinh không 0ckịp nói 3egì đã bị 2nhốt ở bngoài.

Cái dtên này c3kiểu gì dvui buồn 7bvô cớ, 0dmiệng lẩm c3bẩm oán b9trách chuẩn 9bị xoay 9dngười đi, 0đột nhiên 08thấy Lôi f1Ảnh đứng 7phía sau 4“Làm tôi 0sợ muốn 3chết, anh 3đẹp trai, a6đã lâu 3không gặp”. d8 © DiendanLeQuyDon.comNói đến f3Lôi Ảnh, 09bọn bọ bfđã quen 51biết từ dlâu, lúc bbà nội 0Hoắc tìm 68được cô, 18sau đó tiền 1thuốc thang, 31tìm hộ 01lý cho mẹ 6cô đều blà Lôi Ảnh c3làm. Lôi 78Ảnh không 3giống Hoắc e2Thương Châu, 86mặt ngoài dlạnh lùng, 3nội tâm 12băng giá, 8còn Lôi 9Ảnh mặt 9ngoài băng efgiá, nội 3tâm lại 4dịu dàng.

“Ngượng equá thiếu d5phu nhân, 0ftôi vẫn 6dđứng ở fđây… là bccô không 9phát hiện bra”. Cố c6Chiêu Ninh 8dthành thói adquen gọi aLôi Ảnh eflà “anh 4đẹp trai”, 7anh khẽ bmỉm cười 38nhắc nhở cCố Chiêu 2Ninh, không cphải anh 5dọa cô 4mà là do aecô không dnhìn thấy 1mà thôi.

“Được crồi, anh flàm việc bđi, tôi 20đi gặp 0bà nội”, a5Cố Chiêu 86Ninh nhún 84nhún vai 2rồi cúi 3gằm mặt cdđi về phía 77phòng lão ephu nhân.

Lôi 0Ảnh nhìn ebóng lưng 5bCố Chiêu ecNinh đăm 5chiêu suy e1nghĩ…

Hoắc 4Thương Châu dở trong fphòng tắm erửa sạch esẽ rồi 7nằm trên begiường, 56nhìn tất f7cả biến 3hóa trong acăn phòng, 6anh rõ ràng 0không nghĩ bdđơn giản achút sao 12lại tức dgiận như 3cvậy, hơn bnữa còn 8có cảm a9giác căn 0phòng rất 3eấm áp, acquả thật 3lúc mới 0đi vào anh 1cthực sự 8tức giận, cnhưng lúc 9cthấy bộ 3bdạng rối 8rít của 7Cố Chiêu f9Ninh anh lại athấy mềm elòng.

Trùm f9kín chăn, d7không muốn 52nghĩ tiếp, cbHoắc Thương dChâu rất 9mệt mỏi, aanh cần dđược nghỉ dngơi, ngủ 4bù.



009: bKế sách cbcủa bà 8enội (xin 4fgiữ kín)

Chẳng 37mấy chốc 6đã tối, 7dbà nội 71Hoắc bảo 9vú Vương 2chuẩn bị d3một bàn 7ăn thịnh 32soạn, Hoắc 7Thương Châu 52đã lâu 9không về 60ăn cơm, c2cưới xong 8ecũng chưa c3cùng Cố ddChiêu Ninh dăn một 5bữa, bà 3nội Hoắc 7fhôm nay thông 99đồng với 3vú Vương, 44chờ sau 0khi ăn tối d9mới biết.

“Gọi ethiếu gia 2fxuống ăn 6cơm” Bà danội Hoắc 12nói với 5Lôi Ảnh.

“Dạ”

“Không 5cần, bà bcnội, con atới rồi” fHoắc Thương 9cChâu xoa 1cổ chậm 0chạp từ ftrên cầu fthan đi xuống.

Làm 19cho Cố Chiêu 5Ninh một 4phen hoảng ahốt, thì 4ra anh ta 0mặc đồ cthể thao calại đẹp 7atrai như fvậy? Cả acây thể 9thao màu 1fxám trắng, fcòn có mũ fbnhìn qua e8như ánh emặt trời, 2Chiêu Ninh 9cảm thấy aaanh mặc 0như thế cnày còn 6đẹp hơn fâu phục.

“Bà 6enội” Hoắc 9Thương Châu ađi tới 8ccạnh bà 2nội, cúi 3người hôn elên má bà, 8đây là dathói quen acủa anh.

“Tốt 3lắm, ăn 25cơm đi, 9đây là 7bữa cơm 2eđầu tiên 92kể từ d9khi con kết 6hôn” trong 0cgiọng điệu 1của bà 9nội Hoắc 4mang theo a5một chút 12bất mãn, a9bà là giận 0fthằng cháu 40nội lạnh 1anhạt với dbCố Chiêu 86Ninh.

Hoắc 49Thương Châu 2làm sao nghe 2không hiểu, 81chẳng qua 6anh làm bộ 0không nghe 0thấy “Lôi dẢnh, ngồi 3đi”. Hoắc cdThương Châu dvẫy vẫy.

“Đúng 6fvậy, nhìn 63bà già này, a9quên mất a7cả Lôi bẢnh”. 4 © DiendanLeQuyDon.comBà nội 1Hoắc đột d0nhiên nhớ 4fra Lôi Ảnh 38còn chưa bngồi xuống, 1từ nhỏ cLôi Ảnh 6cũng lớn 09lên bên 93cạnh bà, ffbà cũng 2yêu thương 01cậu, hôm 0nay nếu 1không phải 6vì dạy 1cdỗ thằng echáu đích 1tôn, bà 4liên tiếp 4vỗ vỗ bđầu mình, 63sao lại f7quên được 9Lôi Ảnh 21chứ.

“Dạ 64thôi, bà a8nội, con 18còn có việc 8aphải xử 0clý, con xin ephép đi 4trước” bLôi Ảnh 2acười lắc 6đầu.

“Là 3cviệc đó?” b1Hoắc Thương ddChâu đột 00nhiên nhìn ccLôi Ảnh.

“Vâng” bLôi Ảnh 3gật đầu

“Vậy 5đi đi”

“Bà 9enội, thiếu dphu nhân, 2ftôi xin phép” d7Lôi Ảnh flễ phép 18chào hỏi.

“Ừ 4eđi đi… 1nhớ ăn 7cơm, đừng c7có làm mệt c8mỏi quá” 81bà nội d2Hoắc ngồi c0trên ghế enói với 1Lôi Ảnh.

“Vâng” 28nói xong 4fliền xoay 6người đi.

Cố e6Chiêu Ninh b0vẫn không 22nói gì, 76mím miệng c6chờ ăn 93cơm.

Lúc 1ăn cơm, fchỉ có 4bà nội aHoắc và eCố Chiêu 56Ninh nói 3chuyện, caHoắc Thương b5Châu căn e2bản không a6hề mở 58miệng, chỉ 53lầm lũi eăn, bà nội 3Hoắc cũng 8bkhông thèm 23để ý, 6bởi vì 97ăn cơm xong dắt có kịch a7hay. Nghĩ ctới đây 09bà nội 2Hoắc không 1nhịn được 4dcười trộm, 3ethuận tiện 99nháy mắt 3với vú 3Vương đang fbđứng ở 7bcửa bếp, 50vú Vương 2thấy lão 0phu nhân 1nháy mắt 5cũng cười 69gật đầu.

“Bà 37nội, con 5ăn xong rồi, 92con còn có 9việc lên ethư phòng atrước”. a4 © DiendanLeQuyDon.comTrong tay aaHoắc Thương 2Châu còn e8có đề 14án chưa ehoàn thành, 1anh luôn 8tự mình 5fhoàn thiện b0những thứ anày, nói 4cđến cạnh 8tranh anh 7có rất 2ít đối 0thủ.

“Đi 1bđi” bà anội Hoắc 68trả lời.

Hoắc 9Thương Châu 2rời bàn dăn trở d9về thư aphòng.

8nội Hoắc 8anhìn Cố 33Chiêu Ninh 9có vẻ buồn 0dbực, ăn 53cơm cũng 6không nói f3gì, chuyện achiều nay 27bà cũng 0đã nghe 4enói, hai ađứa mới 2cưới ở fcchung một 0buồng lại 0không xảy 6ra chuyện 7bgì, bà thấy 10thật kỳ 6quái. Bà 8thật sự 6không có d3giải pháp 2nào cho thằng 5bcháu này, 2trừ đứa 82con gái kia, 23nó thực dsự không 7fthể tiếp 99nhận người 89khác sao? 0dNghĩ đến 7đây bà bdthật tức, 4không được, 87bà không d8thể để 26mặc cho bHoắc Thương 5eChâu tiếp 9etục như 7avậy, vì ccthế đã 4nghĩ ra một ddiệu kế.

“Ninh e5Ninh, ăn dcơm nước 1xong về cbphòng nghỉ fngơi đi, 8Thương Châu 8xem ra tối e7nay bận fđến khuya 02rồi, đừng 27chờ nó”

“Dạ” ecAi muốn 06chờ anh eta? Bận 2đến khuya… 94Chẳng lẽ 3tối nay fanh ta lại 2ngủ cùng 5phòng với b5mình? Nghĩ 1tới đây, 91Cố Chiêu d1Ninh lo lắng 3muốn chết, 1nhưng cô b1lại không fedám nói a3gì, dù sao 4ađã kết chôn rồi, 8dngủ cùng a9phòng là 5chuyện bình 4thường.

Sauk 4hi cơm nước 40xong, Cố 91Chiêu Ninh 9đi lại 9trong phòng, dlàm sao bây 5giờ, lần 95này phải a4làm sao? 8Suy nghĩ 1hồi lâu, 2Cố Chiêu 7Ninh cảm 9ethấy chỉ 4có một b2cách, phải 27đi ngủ asớm, khi 82Hoắc Thương bChâu về 6phòng thấy 57cô ngủ 6rồi sẽ dckhông làm 0gì cô, Cố c7Chiêu Ninh 1enghĩ chiêu 35này không atệ, vì 28vậy vội cavàng chui 3vào trong 1chăn, nhắm 4dchặt mắt.

Nằm dcbao nhiêu 8lâu vẫn 3không ngủ 00được, 89Cố Chiêu a3Ninh có lẽ 81mệt mỏi 50quá, từ 99từ đi vào egiấc mộng…



010: 0Hắn bị 6hạ dược

Hoắc fThương Châu 2fngồi trong c8văn phòng 81sửa sang 0lại công avăn, có 6lẽ là quá 20mệt mỏi, 4anh xoa xoa 85hai huyệt e0thái dương.

Cốc, ecốc, cốc

“Mời 2avào”

9Vương nghe atiếng đi 0vào, trong 2tay bưng aly sữa bò, 7cười híp 7mắt đi dvề phía b1Hoắc Thương fChâu.

“Vú 01Vương”

“Thiếu 5egia, đây bblà sữa clão phu nhân 7bchuẩn bị, 1cậu uống 5đi”. Vú 3Vương đem 7sữa tươi 7đến trước 8mặt Hoắc 5Thương Châu.

Hoắc 62Thương Châu 7uống một ahơi hết d9sạch, đã dfnhiều năm 3anh có thói 8quen mỗi ddđêm uống 4một cốc bbsữa, cho 1nên tối enay anh cũng 1không phòng fbị gì…

8Vương thấy 1Hoắc Thương 7Châu uống 2dmột hơi, 1lòng không 2akhỏi hồi 34hộp, cầm 4cốc không 4fcười hỉ 0hả đi ra 8ngoài.

Không 00bao lâu, 8bHoắc Thương 5cChâu cảm 5thấy cả c5người nóng 9bừng, anh 7bkhông mặc 93nhiều quần báo lắm 32sao lại 88nóng như davậy… Càng 9ngày càng 0thấy nóng 6ran khiến 6Hoắc Thương 5Châu đứng fngồi không 7yên, khát 69quá, sao b5lại thế 5này? Hoắc 0Thương Châu 9acầm cốc anước trên 9bbàn uống, 0ctrán không 5ngừng đổ e4mồ hôi, 5hô hấp 6cũng trở e3nên gấp e5rút.

Hoắc aThương Châu blảo đảo 16đứng lên 2bđi ra khỏi c6thư phòng, 9eanh muốn 8đi tắm, ftừ từ 8sờ lần 2fvề đến 8phòng mình, fhiển nhiên 9anh quên e0mất Cố b5Chiêu Ninh 7aở trong 3phòng, âm a9thầm vào 78tắm rửa bsạch sẽ, 3bnhưng cảm 1giác nóng eran ngâm datrong nước 9ấm dịu 6càng trở cdnên nghiêm ftrọng, anh 7lảo đảo csờ tới 4giường cnằm lên.

Cố 95Chiêu Ninh dngủ như 4heo chết 1không biết 9gì, cô có 3ccảm giác 8giường etrở nên 7hẹp nên 2elật người, 3tư thế fngủ của 69cô thật 6xấu, Chiêu 48Ninh thuận aetiện đưa ctay chân 1gác lên 3người Hoắc 2Thương Châu.

Hoắc 9Thương Châu dcsửng sốt, 1lúc này 97mới nhớ bra Cố Chiêu 0Ninh, nhưng alúc này 34không cách 6nào cự 69tuyệt, cánh 6tay mềm 00mại đang 1cđặt lên b2ngực trần ccủa anh, amột lúc eanh thấy fcthân thể 2fmình biến c4hóa, anh 80muốn cô! 0eĐây là 54thứ duy 3cnhất tồn 8ctại trong 29tâm trí a3anh lúc này.

Trong 66bóng tối, 2Hoắc Thương 2Châu dùng ecđôi tay 29nóng bỏng bcsờ lên 7mặt Cố 3Chiêu Ninh, f8hôn lên 8đó, tiếp dđó bất engờ đem eCố Chiêu bNinh đè d7dưới thân 85mình.

“Ưm” 33Cố Chiêu 0Ninh phiền 4toái kêu b9lên một 3tiếng, một 3ftiếng này 8không ảnh dhưởng, fbtoàn bộ 8ý chí của 59Hoắc Thương e1Châu cuối 5cùng bị 51phá vỡ, b1bàn tay anh 9bắt đầu 6không an ephận di dchuyển trên d2người Cố 2Chiêu Ninh.

Đôi 1cmôi ngọt bfnhư mật 7dkia khiến aaHoắc Thương eChâu muốn e4ngừng không c8được, 6anh bắt 9đầu cởi b6quần áo 0Cố Chiêu 7Ninh…

Cố 1Chiêu Ninh cngày càng 9có cảm cgiác không 89giống như 03nằm mơ, 05cô cố gắng 5làm cho mình etỉnh lại, 5amượn ánh ctrăng ngoài 0ecửa sổ 30chiếu vào, 3Cố Chiêu 5fNinh mở cto mắt, ccô mơ hồ 25thấy cái d9gì như gương 3mặt Hoắc 2Thương Châu, 73anh ta đang fhôn mình, d0hơn nữa 17tay còn đặt 7ở…

Cố 0Chiêu Ninh 6dùng tất 8cả sức blực của damình không 73đẩy được 77Hoắc Thương 29Châu ra, 6cô bắt 1đầu hốt 5hoảng… e6Không thể! ccKhông thể! 2Ít nhất… 08Cô còn chưa ahề chuẩn 8bị. Nhưng 7cô vì sao 5một chút 24cũng không bghét nụ 18hôn của e4Hoắc Thương fChâu. Cố 22Chiêu Ninh 7kéo quần 6ngủ của bbmình thật 9dchặt, đẩy e4hắn ra không 7được, fít nhất 02có thể 4giữ được 6dmình.

“Cho fta!” Giọng 6khàn khàn 6có chút fama mị, vừa 64dịu dàng 40vừa có e1chút ra lệnh 5không cho akháng cự, 65Hoắc Thương 8Châu rất cbất mãn 5với hành 47động của a1Cố Chiêu 8fNinh, anh c6không nhanh 25được, 5anh cảm 4giác mình 5sắp nổ b0tung.

“Anh 9làm gì đấy?” eCố Chiêu 3Ninh rốt 6fcuộc có 80cơ hội 7mở miệng, 6cô thở 6hổn hển, fnhìn cái d1khuôn mặt 89người đàn 8ông chỉ 9muốn quên 0đi này, dcô có chút 3không nhận 91ra.

“Tôi 01bảo cô ebuông tay 40ra!” Hoắc 56Thương Châu 0dvội vàng acmuốn giải 29quyết cái 1cảm giác 2nóng ran 4này, anh dckhông nhịn 6eđược.

Cố 2fChiêu Ninh bnổi giận, 91làm gì có 6kẻ nào 3như thế! dThái độ 5dgì đây? dBây giờ 8hắn đang 2dùng sức 44mạnh, cô 62cũng làm 27bộ không evừa “Anh ađứng lên f7cho tôi! 2bĐứng lên!”

Cố 6Chiêu Ninh 4bdùng tay 3ra sức xô fHoắc Thương 2Châu, Hoắc 77Thương Châu 3không phòng 7ebị bị 4đẩy sang 9emột bên…



011: b3Hắn bị c5hạ dược 6b2

Cố 3Chiêu Ninh 86vội vàng e5đứng lên, 6enhưng không 7ngờ bị bHoắc Thương cChâu lần 0cnữa hung chăng kéo 52trở lại.

“A! fĐồ đáng 0chết! Buông 0tôi ra!” cbCố Chiêu 9Ninh gào flên, cô 8dùng sức 3fđánh vào cvai Hoắc eeThương Châu, 1nhưng mấy 49cái hoa tay 1bmúa chân 7dcủa cô ekhông có acchút tác 06dụng nào d1với Hoắc 2Thương Châu, danh từ nhỏ 76đã được chuấn luyện, ethân thể bcường tráng 46như sắt 10thép, đôi 7mắt đầy 5sương mù 2nhìn chằm 5chằm Cố 7Chiêu Ninh, 6đưa đôi 7tay của b0cô ghì chặt 3ctrên đầu 5giường.

“Cho 1fta đi…” bLần này 8giọng anh 1hết sức cedịu dàng, decó lẽ là 6fcảm thấy 5vừa rồi 33thô bạo 2với Cố eChiêu Ninh 5có chút 9đau lòng.

Cố 6bChiêu Ninh 5fim lặng, 27người đàn 4ông cao ngạo 2không ai 2bì nổi 76lúc này eđang dùng 4dgiọng cầu exin để bcnói với 3cô, co có 42nghe lầm d2không? Cố 0Chiêu Ninh 6enhờ ánh 9etrăng thấy e5ánh mắt e8của Hoắc bThương Châu 6có cái gì ebất thường. 1 © DiendanLeQuyDon.com“Anh làm 7sao vậy?” f8Cô bất 5an hỏi, 9dmặc cho 45người kia 3vẫn đang 3không ngừng 8dồn dập cthở gấp.

“Không 75biết… 2Nhưng là, 89ta hiện 6tại rất 09khó chịu”. 64 © DiendanLeQuyDon.comHoắc Thương a4Châu liều 5fmạng lắc 9đầu, anh fkhông biết cmình bị d2làm sao, fđã từng ecbao nhiêu d2phụ nữ 9muốn leo blên giường dcua anh mà 0anh đều f4không động f4lòng, mà 6sao hôm nay, 1anh lại 76nực cười bđi năn nỉ a4một người 1chả giống 0cphụ nữ bđiểm nào.

“Anh 40bỏ tay ra, 10tôi xem một e3chút, anh 0quả thật b8bị làm e3sao rồi”

Hoắc 6Thương Châu dcố nén bbuông lỏng d5tay, ngã 1nằm bên becạnh Cố 70Chiêu Ninh, 8Cố Chiêu 9Ninh vặn dđèn ngủ, 6quan sát 4Hoắc Thương d2Châu, cả akhuôn mặt e2đỏ bừng, 55rõ ràng 9là mùa xuân 08mà trên d7đầu anh e8không ngừng f6đổ mồ d8hôi, Cố f2Chiêu Ninh 3sờ sờ dtrán Hoắc dThương Châu 5thì thấy cenóng quá.

“Anh b0bị sốt crồi!” abCố Chiêu 8Ninh đơn 2athuần cho delà anh bị aphát sốt, 3vì vậy 40cô vội 1vã xuống 7giường 3achuẩn bị b8đi gọi 51người, 1flại bị 2cHoắc Thương 02Châu tóm d2chặt tay.

Hoắc 2Thương Châu 59lắc đầu 2amột cái, 2elà Cố Chiêu 8Ninh nhắc 5nhở anh, 5anh quả adthật có 5ccái gì rất 8lạ, suy 5nghĩ hồi 7dlâu, hay a5là tại 7uống cốc 5asữa tươi 6kia, là bà 8nội! Đột 1nhiên nhớ 3ra vú Vương 8nói, là 1abà nội f2chuẩn bị, chiển nhiên 9là câu có 69hàm ý. Hoắc bThương Châu aliền hiểu, 80là bà nội 0yêu quý a6nhất của fanh làm ra, fcđáng chết!

“Nhưng 3anh như vậy 8ekhông được 85a… Anh đang 1sốt đó” fCố Chiêu 3Ninh không 4hiểu nhìn 3Hoắc Thương 42Châu khó 93chịu.

“Không, ffkhông phải, 7bây giờ ecgiúp ta làm 20một việc” 3Hoắc Thương 1cChâu khó 5ckhăn mở 8miệng.

“Anh 2bnói đi, 79chỉ cần dkhông phải 9làm gì đó 7cvới tôi” 0Cố Chiêu 3Ninh vẫn 7fcòn sợ 93túm chặt 3ecổ áo mình, 80cô hoàn 5toàn không 1biết Hoắc 17Thương Châu 82bị bỏ 9thuốc.

“Giúp 30ta xả nước 3lạnh ra ebồn tắm”

“Nhưng 1mà…”

“Mau!” b7Hoắc Thương 5Châu thật 25sự không bbmuốn nói b9nhảm, cái 80cô gái này 9đến tột 0cùng còn 86giả bộ 18ngốc, nếu fdphải đợi b9thêm mấy 18giây, anh 39không dám eđảm bảo 07có thể f4nằm nói 9chuyện với 70cô như thế.

“Được…được” 3dCố Chiêu b9Ninh vội avàng chạy c4vào phòng b3tắm.

Hoắc 9eThương Châu d3khó khăn 5đứng lên 8từ từ 8eđi tới 8aphòng tắm, 1fnhìn bóng 9dáng yêu akiều đang 8bận rộn 9trong đó, 8canh chỉ fmuốn đến 8ôm chặt fflấy cô, c5nhưng anh 0đang cố 35nhịn, anh e5không thích 40cưỡng ép fangười khác, ecàng không 16đi cưỡng 0bức Cố 69Chiêu Ninh, f0bởi vì 20anh căn bản a5không để 1mắt tới b0cô. Hôm bnay chỉ 57là do tác 98dụng của edthuốc,  tác 41dụng của 3thuốc. Hoắc 7Thương Châu 1tự nói 1với lòng ecmình.

“Được 68rồi” Cố 0aChiêu Ninh 6đứng lên a9đang chuẩn 2bị chạy 0đến, lại 9dthấy Hoắc 76Thương Châu 2fđứng ở 3cửa phòng etắm nhìn amình bằng fánh mắt 7kinh dị, 9cô nhỏ 4giọng nói 2một câu, 8đã sớm eđánh mất 64oai phong.

“Ra 0ngoài đi…” 3Hoắc Thương bChâu một atay kéo Cố 5Chiêu Ninh 5fvăng ra ngoài, 1ra sức đóng 3chặt cửa bphòng tắm, 5ekhóa lại.

“Ui, 4… anh không cfsao chứ?” 2Cố Chiêu eNinh không bdyên lòng, 8cô vỗ vỗ dccửa, người e6đàn ông 3dnày thật aquái thai, 1bị bệnh a8không đi 36gặp bác 01sĩ lại 96tắm nước dlạnh? Phương 6dpháp kỳ 1quái.

“Không 9sao, cô ngủ 7dđi, không b5cần để 7ý đến ata” Hoắc aaThương Châu engồi liệt 8bở bồn a3tắm, bất 9blực tụt 8báo ra.

“Thế 19còn anh?”

“Yên 5tâm, ta sẽ 0không quấy 3erầy cô, echuyện tối 9cnay đừng cnói ra ngoài”

Hai 32người kỳ 5quái nói 1chuyện với 97nhau qua cánh 8cửa, cả 0hai đều c7hiểu ý ftứ trong 0lời nói 13của đối 6dphương, fCố Chiêu 5Ninh thở dphào một b6cái yên 6tam trở 4alại giường a0nằm xuống, 4anhưng cảm 3giác của 84nụ hôn b9kia vẫn 7còn, cô 4cảm thấy 98trên môi 6mình vẫn 4lưu lại emùi vị ccủa Hoắc a2Thương Châu, f3cô cắn 7fcắn môi fkhông muốn f6suy nghĩ aanhiều, nếu danh ta không ekhiến mình aquan tâm, avậy thì ccô cũng 5không cần 6dđể ý…

Hoắc c5Thương Châu 49ngâm mình etrong bồn 5fnước lạnh 0như băng, ecảm giác 4kia mới 7bắt đầu 1eđược hóa 4giải, đầu 85gối lên 2hai cánh d4tay  nằm 9atrong bồn d9tắm như 69đang suy 78nghĩ chuyện 29gì…


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 183 bài ] 
       



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
Cua Rang Me
Cua Rang Me
lazy_lazy
lazy_lazy

Tiểuhàn: OMG! Ta die đây sao đá bào. . .
Như Băng: ta thấy nhiều chính là nhiều.. ngươi thắc mắc
Tiểuhàn: Thấy rồi. Mà sao bảo nhiều như băng ta thấy đâu
Tiểuhàn: Thấy rồi. Mà sao bảo nhiều như băng ta thấy đâu
Như Băng: hồ ly.. ta góp mặt lâu rồi có thấy chưa
Như Băng: này sao ngươi dám lấy tên tiểu thư ta hả muốn chết
này.. ngào trò chơi hát là ta không giỏi nhất đây
Tiểuhàn: viewtopic.php?style=6&f=122&t=325312&style=6&style=2
m.n vao đây nha
Tiểuhàn: Ta là ngoan lắm a. Haha
Như Băng: ôi tại sao đi hết... muội phải xử hồ ly kia chứ
linh ỉn: ta cũng off đây, chúc m.n ngủ ngon
linh ỉn: à thế là trăng tăng 10đ, thủy thêm 10đ + 1đ lòng thành chứ gì, bây h tỷ mới hiểu =)))
Như Băng: hắn nói Thâm ca bị thần kinh thế mà kêu đọc 5, 6 lâng.
Hàn mi giỏi lắm
Thủy Bách Nhật: thoai, ta cũng theo ck đây, mọi người ngủ ngon
linh ỉn: thế sao băng tỷ bảo hàn k thích a
Thủy Bách Nhật: éc, tại muội thấy tỷ sắp đu dây điện nên cảnh báo trước thoai, 1 đ là lòng thành của muội a, cái này muội tặng, còn quà 10 đ khác a, tỷ vu khống a
Tiểuhàn: Thâm ak. Hà dĩ thâm hả. Ui ta cực thích anh đó nha
Trangtrongnuoc: băng:hằg nga a???đẹp ko cái đã,hi,thôi,tối rùi,ta off nhá,m.n ngủ ngon
Tiểuhàn: M.n vào nha.
viewtopic.php?style=6&f=122&t=325312&style=6&style=2
Như Băng: Ta định nhờ Tiêu ca ca làm cho ta mấy phần mềm đồ họa, còn Phong ca ta định nhờ ca ấy cung cấp ít dô la.
Linh# tên đó là hồ ly đó.. hắn nói Thâm ca thần kinh
linh ỉn: nhật kia sao dám bảo tỷ là heo quay hả
Như Băng: Nhật ta iu muội lắm.. ta sẽ cho hình tượng của muội sang thật là sang
Trăng... nàng muốn làm hằng nga không??
linh ỉn: ai nói anh thâm bị thần kinh, em xẻo...ngay, em đi vội chưa gặp đc hai ng kia, tại chị cố k cho gặp , ngăn em mãi
Như Băng: Hàn# ta không cần biết,,.. ngươi nhớ đó, ngươi động đến chàng là động đến ta.. ai cho hồ ly ngươi khi dễ chàng
Như Băng: ôi dĩ thâm hả??? ah được vậy mà có người nói anh thâm bị thần kinh đó... LINh muội có gặp luôn tiêu nại và Phong Đằng không?? *mong chờ mong chờ*
linh ỉn: @trăng: co thật à? nàng tốt thế
@nhật: tỷ k ngờ có đứa em như thế, tý nữa tỷ tặng cho 1đ nhé, k cần cảm ơn đâu =)))
Tiểuhàn: Trăng thiệp gì
Trangtrongnuoc: Linh:chắc nàg mới đi IRAC zề,hix
Thủy Bách Nhật: gúm quá, cột điện trên tỷ kìa, coi chừng thành ỉn quay
Tiểuhàn: M.n mau vào đây đi nha
viewtopic.php?style=6&f=122&t=325312&style=6&style=2
băng ak ta ko động tịch dương đâu nha
Trangtrongnuoc: Băng:sao lại ko nhớ nàg a,khách VIP lun nhá,hi,chờ ta phát thiệp đi thôi,hi


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.428s | 13 Queries | GZIP : On ]