Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 515 bài ] 

Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

 
Có bài mới 15.01.2013, 15:44
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 14.11.2012, 20:15
Bài viết: 1613
Được thanks: 4045 lần
Điểm: 7.93
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha ta đi - Ái Tình Hoa Viên
lâu quá đi mất


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 02.03.2013, 18:17
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó học tập
Lớp phó học tập
 
Ngày tham gia: 23.02.2013, 17:57
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 760
Được thanks: 645 lần
Điểm: 1.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha ta đi - Ái Tình Hoa Viên - Điểm: 1
nàng ơi lâu quá rồi sau ko có chương mới vậy  :hixhix:   :cry:
truyện đang hay mà   :eat:
mong chương mới   :kiss5:


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 15.06.2013, 12:09
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 23.05.2013, 15:20
Bài viết: 14
Được thanks: 68 lần
Điểm: 9.57
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên - Điểm: 11
Chương 16: Mộng



Vừa mở mắt ra, thấy chỉ có mình và Phàm Ngự trong biệt thự. Cô ngồi dậy trông thấy Phàm Ngự đang đứng hút thuốc trước cửa sổ sát đất.

“Tỉnh dậy rồi, em gặp ác mộng?”  Phàm Ngự quay đầu lại rồi tới ngồi bên cạnh cô, dùng khăn giấy lau đi mồ hôi trên trán.

An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự, anh đã giết người, anh đúng là ma quỷ, mà còn là loại ma quỷ khát máu, nghĩ đến cảnh tượng trong mộng, An Tuyết Thần có ý né tránh anh. Phàm Ngự nhìn phản ứng của An Tuyết Thần cũng không có ngoài ý muốn nên chỉ để khăn giấy xuống rồi nhìn cô.

“Em nằm mơ thấy cái gì? Có lẽ tôi có thể giúp em hiểu được” Đúng thế, anh đúng là có thể giúp cô hiểu được giấc mộng đó.

“Tôi nằm mơ trông thấy thi thể ở khắp nơi, tôi đứng ở một chỗ không xa lắm nhìn thấy anh, anh đang cầm súng chĩa vào đầu người ta” An Tuyết Thần nhìn anh, mong chờ anh sẽ trả lời cô.

Phàm Ngự nhếch mép cười, vuốt ve đầu của An Tuyết Thần, nhẹ giọng nói: “Ngoan, không phải sợ gì cả, cho dù tôi có thể giết người, nhưng cũng sẽ không làm tổn thương đến người phụ nữ của tôi. Bất kể là đã từng, hiện tại hay tương lai, tôi cũng sẽ không làm điều đó” Vốn dĩ anh định nói sẽ không làm tổn thương tới cô, An Tuyết Thần, nhưng lời nói đã ra đến khoé miệng lại thu về.

Nghe anh nói như vậy An Tuyết Thần thở phào nhẹ nhõm, nhưng cô vẫn sợ, ngày hôm qua anh đã giết người như vậy thì sẽ bình an vô sự hay sao? An Tuyết Thần nhìn anh rồi suy nghĩ lung tung, cô là đang suy nghĩ cho anh.

Thấy cô dùng loại ánh mắt này để nhìn mình, Phàm Ngự liền ôm chầm lấy cô “Không nên vì cái gì mà rối loạn tư tưởng, bởi vì em có cố suy nghĩ cũng không nghĩ ra đâu.” Phàm Ngự đối với phụ nữ thì rất mực dịu dàng, mà An Tuyết Thần cũng giống như bọn họ.

An Tuyết Thần gật đầu một cái, đối với người đàn ông bên cạnh mình, chỉ cần mình không chọc giận anh thì anh sẽ đối xử rất tốt với mình. Tròng mắt một lần nữa lại mờ đi, bởi vì anh Giản ở nước Mỹ xa xôi, đối với mình cũng tốt như vậy.

Lúc này đây Phàm Ngự thật giống như anh Giản của cô, An Tuyết Thần ôm lấy Phàm Ngự, hai mắt nhắm lại, cảm giác rằng đây chính là anh Giản của cô.

Ôm cô một lúc lâu, anh cảm thấy người trong ngực phát ra âm thanh hít thở đều đặn bèn đặt lên trên giường rồi lấy chăn đắp cho cô, Phàm Ngự nhìn cô ngủ say, khoé miệng nhếch lên: “Cô bé, em đã thăng cấp, không phải là sủng vật nữa rồi”.

Phàm Ngự đi ra khỏi phòng, vào thư phòng nhìn hình người trên màn hình máy vi tính.

“Mị Ảnh, sau khi kết thúc mấy chuyện đó, ngày mai hãy trở về Anh quốc gọi Hoa Ảnh trở về đi”.

“Vâng”

Phàm Ngự nhìn vầng trăng tròn trên bầu trời, khoé miệng bỗng nhiên co rút một cái, ánh trăng khiến bóng anh đổ dài trên nền nhà. An Tuyết Thần, cô biết tôi là điều may mắn hay là bi ai đây?

Cô mệt mỏi quá, ở trong mộng anh Giản của cô đã trở lại, anh quỳ gối trước mặt cô giống như là đang muốn cầu hôn, tất cả mọi người đang chúc phúc cho cô, ngay lúc chuẩn bị đeo nhẫn đột nhiên xuất hiện một người.

“An Tuyết Thần, tôi không cho phép em kết hôn với người khác, em không đồng ý tôi sẽ giết anh ta ngay lập tức”. Âm thanh rất quen thuộc này là đến từ nơi nào?

Mộng, mọi người đều nói là ngược với thực tế có phải không?

Không biết.

Không biết.

Không thể biết được.

Tâm địa hẹp hòi, sẽ nhiều phiền não, tâm địa rộng lớn, sẽ rất sáng suốt.

Bình an là may mắn, biết đủ là phúc, tâm sáng là lộc, ít ham muốn là thọ.

Lòng dạ con người, nhiều ham muốn là hẹp, ít ham muốn là rộng.

Trong đêm dài, An Tuyết Thần nằm mơ thấy những sự việc không giống nhau.

Có người nói mộng chính là tốt đẹp, cũng có người nói mộng chính là huỷ diệt.

Còn có người nói mộng chính là nhạc đệm do con người tạo ra, chính bởi vì có mộng nên cuộc sống mới trở nên hoàn mỹ.

Nhưng lại có người nói mộng chính là cuộc sống khác mà Thượng Đế đã ban cho con người.

Cuối cùng mộng chính là cái gì mà chúng ta không thể nào biết được.

Giữa giấc mộng tăm tối còn có sự lạc thú, sau đó lại là sự trống rỗng vô cùng.


Đã sửa bởi quacauphale lúc 30.04.2014, 15:02.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 15.06.2013, 12:14
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 23.05.2013, 15:20
Bài viết: 14
Được thanks: 68 lần
Điểm: 9.57
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên - Điểm: 10
Chương 17: Ghen tức bùng nổ



Mộng: Là thế giới không hề tồn tại, chỉ là hư ảo mà thôi.

Không khí lúc sáng sớm mang theo một chút lạnh lẽo, An Tuyết Thần đứng trước cửa sổ sát đất ngẩng đầu nhìn mặt trời đang dần nhô lên, tối hôm qua không thấy anh về nhà.

Cô dường như muốn đi ra ngoài để hít thở bầu không khí trong trẻo mới mẻ này, cô đứng ở bên ngoài, ánh mặt trời buổi sáng đẹp như vậy, mang theo mùi vị tươi mới giống như một đứa trẻ mới ra đời, là một điều tốt đẹp. Mặt trời vừa mới mọc lên đại diện cho sự bắt đầu của một ngày mới.

Trên lầu hai, một bóng dáng màu đen đang đứng trước cửa sổ nhìn bóng dáng màu trắng ở dưới lầu, vốn dĩ vừa xử lý xong mấy hạng mục công việc nên định đi tắm rửa, đứng lên lại nhìn thấy cô đứng ở bên ngoài mở rộng hai cánh tay như đang cảm thụ cái gì đó khiến anh không thể không nhìn chăm chú vào cô.

Nhưng An Tuyết Thần lại hồn nhiên không biết, cô ngồi lên trên xích đu, thật giống như dáng vẻ trước đây. Tại sao một kẻ như vậy lại giữ một chiếc xích đu ở nơi này? An Tuyết Thần thích thú suy đoán mà mỗi lần suy đoán đều có kết quả gần giống nhau.

Đứng lên khỏi xích đu, cô đột nhiên cảm thấy có người ở ngay gần mình, quay đầu lại thì thấy Vú Trương đang đứng ở đó. Nhưng tại sao trong ánh mắt của bà ấy lại có chút gì đó bi thương, An Tuyết Thần nhìn bà cười cười:

“Vú Trương, chào buổi sáng!”

Vú Trương không có trả lời chỉ cong miệng nói với cô: “Thật là giống quá, Tuyết Nhi, cô trở về rồi sao? Là cô đã trở về thật sao?”

Nghe Vú Trương nói như thế, An Tuyết Thần lại ngồi xuống xích đu: “Vú Trương, tôi không phải là người mà Vú vừa mới nhắc đến, tôi là An Tuyết Thần”.

Nghe cô nói như vậy sắc mặt Vú Trương liền thay đổi, ngay lập tức kính cẩn ngọt ngào nói:

“A, Thật là xin lỗi, An tiểu thư, sao cô lại dậy sớm như vậy? Sáng sớm trời lạnh cô nên khoác thêm áo ấm vào, tôi đi nấu bữa sáng trước đây” Nói xong liền đi về hướng biệt thự.

Lông mày An Tuyết Thần cau lại, tay nắm chặt áo khoác Vú Trương vừa mới phủ lên mình, lại nhìn chiếc xích đu hãy còn đang đung đưa, vừa mới nhìn một chút thì Vú Trương đã đi mất. Vô tình ngẩng đầu lên lại thấy Phàm Ngự đang đứng gần cửa sổ nhìn xuống, nãy giờ anh vẫn đứng ở nơi đó sao? Cặp lông mày xinh đẹp của cô dường như nhíu chặt hơn.

Phàm Ngự thấy cô đã phát hiện ra anh thì cười cười rồi xoay người rời khỏi cửa sổ.

An Tuyết Thần ngồi trên bàn ăn nhìn Vú Trương và Tiểu Linh bận trong bận ngoài bèn nói: “Hai người cũng không cần bận rộn như vậy, cùng ăn đi”

“Không cần đâu An tiểu thư, chờ hai người dùng bữa xong chúng tôi ăn là được rồi”.

“Như vậy đi Vú Trương, không cần gọi tôi là tiểu thư mà hãy gọi bằng tên đi, bọn họ gọi tôi là Tuyết nhi, về sau Vú hãy dùng tên đó để gọi tôi.” An Tuyết Thần cố ý kéo dài cái tên Tuyết nhi, âm thanh cũng cao hơn một phần. Nghe thấy thế Vú Trương vô cùng bối rối, bà biết sáng nay là bà luống cuống, nhưng tất cả đã bị con mắt Phàm Ngự nhìn thấy.

Trong mắt Phàm Ngự bỗng loé lên một tia sáng, nhưng An Tuyết Thần không hề biết tia sáng đó là chỉ cái gì.

“Việc này, An tiểu thư, tôi chỉ là quản gia mà thôi, gọi cô như vậy không tốt lắm đâu?”

Trông thấy Vú Trương khẩn trương đến nỗi đầu toát cả mồ hôi, An Tuyết Thần cũng không cố ý mà làm khó bà.

“Vậy Vú cũng có thể gọi tôi là Tuyết Thần”

Phàm Ngự cầm lấy khăn giấy lau chùi khoé miệng rồi nói: “Bảo bối, có muốn ra ngoài đi đâu hay không, tôi đưa cô đi.”

Vẻ mặt An Tuyết Thần bình thản nhìn Phàm Ngự nói: “Tôi chỉ muốn đi thăm cha mẹ của tôi”.

Phàm Ngự nhìn cô cười cười, anh đột nhiên phát hiện trên cổ cô lâu nay vẫn luôn đeo sợi dây chuyền này, chẳng qua anh không có chú ý đến. Anh đi tới, đưa tay muốn túm lấy sợi dây chuyền nhưng đã bị An Tuyết Thần ngăn lại. Nét mặt Phàm Ngự tối lại, càng muốn biết là ai đã đưa cho cô sợi dây chuyền kia, quý trọng như vậy, thật ra trong tâm anh sớm đã có dự cảm.

“Anh không được đụng vào thứ này”  An Tuyết Thần thấy anh muốn lấy sợi dây chuyền của mình thì vội vàng nóng nảy nói.

“Bảo bối, ngoan, không nên chọc cho tôi tức giận, cô quên rồi sao? Tôi chỉ muốn xem một chút thôi” Phàm Ngự kiên nhẫn nói một lần nữa.

An Tuyết Thần nhìn anh, cô sợ hãi khi nhớ tới hình ảnh tối hôm qua nhưng tay vẫn nắm thật chặt lấy sợi dây chuyền.

Phàm Ngự nhìn cái đầu nhỏ đang lắc như gõ trống, rõ ràng không còn kiên nhẫn liền kéo cô ra ngoài, một tay nắm lấy sợi dây chuyền bèn nhẹ nhàng dùng sức. An Tuyết Thần bị đau nên buông lỏng tay ra, Phàm Ngự thấy thế dùng ngay tay kia tháo sợi dây chuyền xuống, nhìn thấy kí tự tiếng Anh phía trên, sắc mặt liền trở nên xanh mét.


Đã sửa bởi quacauphale lúc 03.05.2014, 10:06.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 15.06.2013, 20:55
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 17.06.2011, 21:31
Bài viết: 18
Được thanks: 8 lần
Điểm: 2.22
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên - Điểm: 2
Sao mà cái văn án sặc mùi ngược và cẩu huyết, chắc phải chờ truyện hoàn mới nhảy vào đọc, mấy thể loại thế này nhảy hố dễ chết bất đắc kì tử lắm.
P/s: comment và oánh dấu theo dõi ủng hộ editor ^-^


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 515 bài ] 
data-font="verdana">
     



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Tìm kiếm với từ khoá:
Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
TinhLinhTuyết
TinhLinhTuyết
thuganhanuoi
thuganhanuoi
SuRiiiii98
SuRiiiii98

Windwanderer: bangthn87 chơi cờ không?
bangthan87: hjhj... không có,  cái tên đó ám ảnh suốt nhỉ,
thôi tìm chuyện khác tam vậy
enlly hanh: vy!
enlly hanh: oh ch j nưã z?
Tú Vy: Cơ hội dành 50 điểm bằng cách thanks đê....ê...viewtopic.php?style=2&f=103&t=374148.
Ốc Vui Vẻ: cái chuyện gì ss? Em đang muốn nhắn chuyện của box tiểu thuyết? Chả liên quan gì đến chuyện các bạn ấy cãi nhau cả -_- ss đừng nói vậy, em lại cảm thấy em là người khơi mào
bangthan87: ơ cái chuyện này vẫn chưa xong à, sao vẫn cứ nói hoài thế nhĩ, ko bỏ qua nc khác được sau :(
Windwanderer: m.n vào vui chơi có thưởng
Windwanderer: viewtopic.php?f=128&t=374541
Ốc Vui Vẻ: :)) cảm thấy rất tốt :)) có chuyển lời là cái truyện TST của bạn xinh mà  có làm sao thì mình ko chịu trách nhiệm nhé, nhắn từ hôm qua tới giờ không thấy cái mặt :)) đừng bảo mình lạm dụng chức quyền :)) lại BLQ mục rữa thì mình sợ lắm
Tú Vy: Nhưng dân , ta cánh báo bạn trc , chọc ai thì chọc đừng kiếm ta nha...
Tú Vy: Bạn ốc bị bơ kìa... : D
bocap2510: ặc mẹ ta gọi by by
Ốc Vui Vẻ: được lắm :))
Ốc Vui Vẻ: -_-
bocap2510: hình như là enlly
Tú Vy: Chắc bc...
Tú Vy: Hung dữ à...
Thanh Dân: ai hung du nhat trong bang mk v.?
Tú Vy: Ta đi đọc tr đây...
Ốc Vui Vẻ: có vẻ như mình hôm qua nói bị bơ :)) có bạn nào cho mình hỏi bạn xinh gì đó xài cái nick nào ko? Để mình còn nhắn tin hỏi thăm cái :))
Tú Vy: Hờ hờ...
bocap2510: dấn: ngĩ kĩ đi nha
Tú Vy: Được rồi trong bag còn hàng mà ...
Thanh Dân: bocap : dân mun.... nem dep ban
bocap2510: dân: làm ng tình với cạp nha
Thanh Dân: bocap : suy nghi j?
Tú Vy: À.. bấm nhầm..
bocap2510: ta đi dọc truyện đây
dân: suy nghĩ kĩ đi nhá
Thanh Dân: Cưởi vui nhỉ??? ... hã?


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.