Diễn đàn Lê Quý Đôn
















Cần người sửa lỗi truyện. Liên lạc email modeditddlqd@gmail.com



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 227 bài ] 

Vương gia ta biết sai rồi - Loan Loan

 
 04.11.2012, 00:40
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.09.2012, 19:43
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1756
Được thanks: 4178 lần
Điểm: 10.51
 [Xuyên không] Vương gia ta biết sai rồi - Loan Loan - Điểm: 11
Vương 0gia ta biết casai rồi


images


Tác 3giả: Loan 4Loan

Thể 7bloại: xuyên 00không , ngôn 6btình, hài 4hước, HE 1e

Edit: 86Ngocthuy bachdang 89+ Singer (Mia) 16+ Aren304

Beta: ftoisizue

Giới 4ethiệu:

Một 6nhân vật anữ trọng 6csinh, đến 33một triều 94đại xa 4aạ, có y 6huật cao 5iêu, có 29hinh công 09uyệt đỉnh, 4ù thế nhưng a3hững chuyện 4ốt này echông có 78gì có thể fso sánh với 59tiền, không ecó gì có cthể đáng 31tin hơn tiền, d4cho nên hãy a3cứ nhìn 2Hàn Nguyệt fNguyệt ở 46trên giang 0hồ xông cxáo, kiếm 23tiền, sau fđó sẽ dkhông để e0ý mọi người 4mà khi dễ a4ông chồng 3Vương gia, 58cuộc sống bdnày cũng 4không tệ 0lắm…ha…ha…..


Chương ecmột: Chuyển ekiếp

Mở 0mắt ra, fnhắm lại 7rồi mở 4ra một lần bcnữa, trời 1ạ, đây 5là đâu? 9Là bệnh 1viện sao? 6Không đúng, 3bnóc phòng 8bệnh viện ebkhông phải 61là ngói. de © DiendanLeQuyDon.comY tá không 22phải là 1fđã thông cbáo với 2mình là cbệnh tình 5nguy kịch basao? Nhưng 98tại sao 3mình lại 0không chết. 1 © DiendanLeQuyDon.comVừa định equan sát b1tình huống c2một chút, 5enhưng làm fthế nào 3cmà cô dùng esức chống 0đỡ cũng 0không đứng 7lên được, 84Mễ Tiểu bbTây rốt 57cục chịu 9không nổi bhét lên 76một tiếng 41thất thanh, 76tại sao ccánh tay 76lại nhỏ 6như vậy, dnhưng lạ 5là thanh bâm cũng ckhông đúng. 1 © DiendanLeQuyDon.comMình - một 7engười trưởng bthành, đã 9hơn hai mươi 20tuổi rồi bthế nào 5alại phát 7era âm thanh acủa đứa 1abé.

“Tiểu 3ftổ tông 4ccủa ta, ccó như vậy 4cmà không 6đợi được, a4thật là acmột đứa 69bé tính fenóng nảy, dnày, này, cbđừng khóc f7nha, bà vú 1giúp ngươi dăn cái này.”

Mễ 8dTiểu Tây 27vẫn đang 7là hóa đá, 17người phụ 3nữ kia tự exưng là d6bà vú của c0nàng, tay f4bưng một 9ely nước eở trong 74không biết 13là thứ dagì đặt fở trên caghế ngồi 4bên mép dgiường, 10sau đó ôm clấy nàng, 3acười híp bbmắt dụ adỗ, một 25lát sau Mễ 4Tiểu Tây 00rốt cuộc 02cũng có 14phản ứng, 0nàng đây 7là sống 7elại, quan 3sát bà vú 0đang ôm bmình, đại 1khái là 6chừng ba 7mươi tuổi, equần áo 9bbình thường, d8trên người 80cũng không 6mang đồ f5trang sức 9agì, trên b5đầu cũng 1fchỉ cài 53một cây 9dtrâm gỗ, baquay đầu cquan sát 17sự bày fbiện trong dphòng, một 1cái giường, e2một cái 8bàn, góc 4tường thẳng d3đứng có bmột cái 9hộc tủ, fphải là fcnhà của 1amột người e4nghèo, nhưng f3nhà nghèo 5sao lại 4nuôi bà 9vú? Ai~ cho 7dù có như 46thế nào, 91ông trời dcho nàng aacơ hội csống lại, acũng đã 0là ân huệ 58lớn nhất, 80những thứ dkhác đều e5là không c6quan trọng.

Kiếp 53trước mình 2mỗi ngày 04đều là 0bphấn đấu 8fvì công 51việc, bỏ acquên quá cnhiều thứ, 1tài khoản echứa mười 7mấy vạn, 6cũng không 5dđược hưởng 1fthụ, lại 1xảy ra tai enạn xe cộ, e5mình với b1chị dâu 7bất hòa, acũng mấy 0năm không 2có về nhà cthăm ba mẹ, 93không biết ebọn họ 57hiện tại 7sống thế 4enào, may 6mà mẹ biết 16mật mã 8sổ tiết e2kiệm của 4dmình, nếu a5không thành 66quả mạo 66hiểm nhiều enăm như 3vậy phải ađổ sông 5đổ biển 7ahết .Mười 0cmấy vạn ekhông phải 72nhiều lắm, 3nhưng cũng achắc đủ 85cho ba mẹ d5dưỡng già 27rồi, sớm a6biết mình 7mệnh ngắn 6thế này, d6lễ mừng 6năm mới 7nên trở 81về một 8achuyến, 5ai~ hiện 55tại mọi 3cchuyện đều e7đã trễ cdrồi~~~~~~~~

Nếu ekiếp trước c4còn nhiều 3đáng tiếc, 36kiếp này 8phải sống cbcho thật 2tốt để 4ckhông phải dhối tiếc 74nữa.

Đứa e0con nít không cbiết lúc 37nào thì 4eđã ngủ, dfăn no, nên 69ngủ, bà fvú Thẩm ebèn kéo 43góc chăn 88đắp lên 91thân thể c2nho nhỏ, 04vỗ nhẹ. b © DiendanLeQuyDon.comHiện tại abắt đầu bmùa đông, bngày trở 8dnên lạnh 8dần, trong 7fnhà đốt damột chậu fthan, rõ 7ràng cũng 4là thiên 4kim tiểu 3thư, hôm f1nay lại dchỉ có a4thể cùng 83bà lão này eở trong 2fcăn phòng 7rách nát, 79ai~ danh gia avọng tộc, ccũng không ealàm được bcgì, nếu bnhư có người amẹ được esủng ái 2cthì mới 0được đối 9xử giống angười, 7hôm nay Thiếu f2phu nhân 8mới vừa era đi, hài 6cốt còn dckhông chưa 7kịp lạnh dthì mấy 77kẻ lòng celang dạ 59thú đã ebắt đầu 42táy máy 9tay chân, anếu là econ trai, 2trong tộc 5có lẽ còn 4được coi 2trọng, đáng 1tiếc lại 7là một ađứa con 8gái, cho 67dù chết, 14bọn họ 93cũng là cmở một bcon mắt a2nhắm một fcon mắt.

Trải bqua mấy fangày sống 2fnhư heo, c3Mễ Tiểu bTây đã 8hướng bà e7vú lầm 3bầm lầm 3bầm, hiểu 60được tình 53huống của 7fmình, coi dnhư là một 1đứa cô 0nhi, cha có ctiền, nhưng celà không 76thể quay 1về, bất 0aquá cũng btốt, cái 69loại danh 1gia vọng 00tộc lòng angười rất 0âm hiểm, 2không cẩn 6thận còn a9bị gặm 8đến xương 74cũng không 2còn, huống 21chi nàng 8không có 16mẹ làm cbchỗ dựa, 66đến gần 9những tranh eđấu, thị 17phi, không dphải là 2cuộc sống 7nàng mong cmuốn.

Mỗi angày bà 1vú cũng 1ép nàng auống nước d0cơm, không 1có biện 4apháp, Cô 6thật là c1không có fbiện pháp 31thuyết phục 62mình uống 2bsữa của 38người ta, e3nói kiểu 27gì bà vú 25cũng lớn ahơn mình 0vài tuổi, enhưng là 6muốn môt 88người hai 36mươi đi b3gặm *** 5cngười ta( abkhục khục…ti 8ti đó a) eathực sự 5cảm thấy fbghê ghê, 59bà vú bắt e8đầu thấy 0cô không 5chịu uống 49sữa của a9mình, cái 0đó nguy 6bà, cũng 5may nàng 7chịu uống cnước cơm, 8bất quá 09bà vú thấy e9thật tò ddmò, lần 6ađầu tiên 7thấy đứa ctrẻ không f0bú sữa e3mà uống 11nước cơm, fbnhưng bà f6nào biết, 61không phải 49là người 72ta không 5fuống sữa, fngười ta 4chẳng qua 2elà không 7uống sữa ecủa bà cthôi, nếu felà sữa atươi hay 2sữa dê 3linh tinh, 4Mễ Tiểu 8Tây sẽ ekhông khách e2khí với f9bà đâu.

8vú sợ nàng ebị đông 6cứng vì 47lạnh, nên 3đã bắt e0nàng mặc 90thêm quần cáo vào, cCô hết 1sức phản 6fkháng, nhưng ecuối cùng dvẫn bị 4túi vải dchặn lại, 4tay chỉ 5có thể 8ađể yên, 89may mà chân cecòn có thể ađạp hai 9cái. Nhưng 0dù sao bà f3vú đối cvới cô 13thật tốt, 7emặc dù 94nói cô không d4có mẹ, 09nhưng bà avú cũng 8alà mẹ, 04mỗi tối 8sợ cô lạnh 7đều đem fcô kéo vào ftrong lòng, dthế gian 97này làm 76sao có người fanhư vậy bđược, ekhông biết 8có phải 9vì cô không 2dđược thấy cmặt mẹ akhi còn sống 2hay không 7mà bà vú 8đã chăm 6sóc cô thật betốt, cô 6mới có athể tận 4tâm như b9vậy.

Mỗi 4ngày cô 1đều lập 2ra kế hoạch 4xem xem đời 4này nên 1sống thế f7nào, làm 4võ lâm cao 95thủ? luyện evõ quá mệt d4mỏi, không 47đủ kiên atrì, hay 3alàm tài 4dnữ? Thôi 4csợ rằng 7tư chất cbkhông có 5fcao như vậy. 7 © DiendanLeQuyDon.comNghĩ tới dnghĩ lui 4thấy bản athân đối 65với cái 11thế giới 45này hiểu cbbiết quá cít, chưa 4có chí hướng 7flàm giàu. 4c © DiendanLeQuyDon.comTrước mắt 19ngủ là 46quan trọng enhất, ngáp d1môt cái, 2mơ mơ màng fmàng cô 2lại chìm 1cvào giấc efmộng đẹp. 1a © DiendanLeQuyDon.comNếu người 8ta mà biết 5đứa con 31nít hơn 43một tháng ftuổi đang fsuy tư cuộc 4sống sau d0này, không 3nghĩ cô 4là yêu quái 4mới lạ, 1ehiện đại 5cũng vào 4phòng thí 5nghiệm làm 24chuột bạch.

Mấy aangày lại 4trôi qua,có bcmột người 3đàn ông 6trung niên ehơn bốn 0mươi tuổi bghé đến 6nhà, đây ealà lần eđầu tiên 02trên đời cenhìn thấy b1người thứ 0hai ngoài ebà vú, bà 6bvú gọi fhắn tướng egia, thì era đây chính eclà ông của f5mình, thế 5nào còn 6etrẻ như 2vậy? Người 90cổ đại 9thành hôn 4dsớm, bốn a3mươi tuổi 2dđã lên dchức ông cnội? ừ, 9dquả thật 2không khỏi bly kỳ.

Lớn 1tuổi như 90vậy, còn 31phong độ edvô cùng, 0thời còn 32trẻ nhất 87định là deđại soái a1ca (bó tay e7nàng này 7luôn). Ông 51của mình d9dáng tốt 4như vậy, 12vậy có f6phải hay 08không này 7sau này mình 3cũng sẽ a0là đại 8mỹ nhân? 0eHa ha, kiếm 3fđược, fkiếm được…( ebạn này 63hơi bị 9etự kỷ bđây…)

“Tướng dgia, tiểu 7thư dù sao d8cũng là aruột thịt 56của tướng 3phủ, tại 4sao có thể b4để nàng eđi ra bên 0ngoài?” 2Bà vú vừa 39nói vừa f9gạt lệ, fmọi người 8dđều nói 3danh gia hưởng b7phúc, nhưng btiểu thư 4elại là emệnh khổ, 4hiện tại 42không trở 7về, sau afnày muốn 1bnhận tổ 6nhận tông 6cũng hết e3sức khó bdkhăn.

“Ai~ 4Mẫu thân emất sớm, dbỏ lại 6đứa nhỏ 19đáng thương, bbnhững di 0nương kia 6đều không 7có tâm, 5có lẽ không b7trở về bvới lại 0nó thì tốt b9hơn”

Hàn 5lão gia nhìn 6đứa trẻ 9trên giường 4mà thở 4cdài, cả fđời ông cđiều tiếc cfnuối nhất 1là dạy cra một thằng 8fcon bất 5hiếu, đường e9đường 8là trưởng datử của 1tướng phủ, 63sao có thể ađi lấy 6một thứ dnữ làm 75chính thê, atừ xưa athành thân b3không phải 1ado nữ nhân 19làm chủ, 6nhưng thế 0nào cũng 24không hài 7lòng, nạp 6thê rồi 6blại chà bđạp như 1vậy, chỉ eđáng thương dcho nội f3tôn của 43ta mà thôi.

Nói 0bđi nói lại 5bản thân f3thật thẹn 68với mẹ f9con nàng.

“Ngày efmai ta sẽ d6đến đưa 6fhai người 9eđi Dược 8cốc, cốc achủ là 17bạn nhiều 64năm của cta, ta sẽ bnhờ hắn 30giúp chiếu 98cố Nguyệt 2Nguyệt”

Hàn dathừa tướng eôm lấy c6đứa bé dtrên giường, fakhuôn mặt 61nhỏ nhỏ axinh xinh, 1đây chính aelà tôn nữ 4b(cháu gái) 1của mình

“Nguyệt caNguyệt, 4gia gia thật f1lòng xin 62lỗi cháu. 3a © DiendanLeQuyDon.comDược cốc fở trên 3núi tuyết, 3ngăn cách efhoàn toàn dvới thế 1giới bên e3ngoài nếu enhư ngươi 7dnghĩ nên 28ở lại, 4thì ở lại ađi, ta sẽ 7tự an bài bcho ngươi.”

Nửa d0câu đầu c9dĩ nhiên 2elà nói với deđứa trẻ 59bồng trên c5tay, nửa 3sau là nói bcho bà vú, 48ông cũng a8không thể 4vô duyên 0vô cớ hại cngười khác, 4dù sao đã 97vào Dược 8cốc rồi 6thì cũng 63khó ra ngoài.

4vú vội 0vàng quỳ bcmột tiếng 2trên đất:

“Tướng 4gia, nô tì 2cnguyện ý 8fđi cùng 9tiểu thư, 6enô tì ở 7ftrên đời e0này cũng bachỉ có cdmột thân fmột mình, 7bây giờ b5tiểu thư 06là điều d5duy nhất ckhiến nô btì phải bnhớ thương, dnô tì nhất dđịnh sẽ 57không phụ 67tấm lòng dcủa tướng 5gia, nhất 7định sẽ 24chăm sóc fftiểu thư dthật tốt.”

Hàn 6thừa tướng 5fnhẹ nhàng 0fđặt đứa 6bé lên giường, 65thở dài erồi than cbnhẹ:

“Vậy angươi liền 7thu thập 4một ít 4đồ đạc, bdngày mai 5fliền đi, 32nếu không 2mấy ngày d4nữa tuyết 46che mất 59con đường 3sẽ không 9ađi được, 76hết thảy 9đều nhờ ecậy ngươi.”

“Tướng fgia, ngàn fbvạn lần deđừng nói 2như vậy, 6nô tì khi c5còn sống 8đã mang 6ơn của 1thiếu phu b9nhân, cho 0ddù có vào 74nước sôi 18lửa bỏng, 37nô tì cũng eở đây 4không tiếc 7nuối.”

ftrên đời 8này, bà 6fđã sớm 6thấy được 2tình người 9lạnh lẽo, 03nếu thật bcó thể 9đi đến 5một nơi 3dkhác tốt 53hơn, bà 4ckhông cần aphải quyến 2luyến cái cnơi âm hiểm 07này.

Hôm 5sau trời 6còn chưa 58có sáng, d0đã có một achiếc xe 4ngựa đến dađón hai 6người, 1cũng không adcó gì để f0chuẩn bị 6vì tướng bgia đã sớm 03chuẩn bị c3xong.

ahai người 91hộ tống 7fcác nàng 5eđi Dược 1acốc, với 1không gian 2rộng rãi dtrong xe ngựa, f8chuẩn bị frất nhiều 4đồ ăn, 10còn có một 5chút thuốc ccmen để fadùng và 84một cái 5flò sưởi. 02 © DiendanLeQuyDon.comHiện tại 7Mễ Tiểu 9Tây, à, 5không đúng, 1phải là aHàn Nguyệt 8Nguyệt chứ, 2dmắt to quan csát một cacái, sau 7đó lại 9ngủ, thỏa bmãn vô cùng. 0 © DiendanLeQuyDon.comMột buổi 9fsáng, khi c4trời chưa exuất hiện 6fmột tia 45nắng, nàng 1đã bị 1eđánh thức, 4thật khó 6chịu, nhưng 77cũng may 1trong xe ngựa 2bà vú vẫn cdôm nàng 3vào trong cngực, giảm 1bớt rất 4dnhiều chấn 5động ảnh chưởng đến 4nàng.

Không 2biết qua cbao lâu, 25xe ngựa f9vẫn cứ axóc nảy, 9ai~ Hàn Nguyệt dNguyệt trong e8lòng tính btoán, phải 60trãi qua 5ít nhiều 2trở ngại 7fbọn họ 67mới tới 56được cái bnơi gọi 8là Dược 92cốc, núi 5non ngăn 5fcách, có 3aphải hay bkhông giống 6enhư chốn a9rừng đào 71mà sách 3hay nói đến, 2xen lẫn fegiữa những 2mê cung là 6một cửa 6động thần 2cbí. Nàng cbrất mong 21đợi được fđến Dược 11cốc, không afbiết có 3bgiống như 0dnàng tưởng 14tượng hay c4không.

Mùa 9đông giá 4brét, mặc 0dù không 2dcó tuyết 01rơi, nhưng fluồn gió 8thổi qua b1vẫn lạnh 2thấu xương, abà vú liền 33nói với dhai người 2hộ tống: c“Này tiểu 7ahuynh đệ, 5csao ngươi 60không đi advào tránh f8rét một 8chút, sau 4đó lại dđổi đánh bxe, dù sao 74ngoài trời brất lạnh, d3tránh ngã e8bệnh.”

Hai 48tên thị 68vệ mặc 3dù ngày 3thường 1cluyện võ, e0thân thể d4có thể fcchịu được, bcnhưng gió 4cứ thổi faliên tục, bthật đúng 7là có chút 79không chịu 6dnổi nhưng 44cứ luôn bmiệng cự 9ftuyệt:

“Đại 8tỷ, chúng ata không 3việc gì, f5còn chịu b6được”

“Đoạn b8đường b4này còn edài lắm, fhai người 5khó có thể bchống đỡ fađược, 9đừng nhiều dlời, nhanh 2đi vào tránh 25đi”

Mặc 1fdù đang e9ở thời 3đại này, 1nam nữ ở echung một 10buồng xe 47là không 4đúng lễ 2cnghi, nhưng 7với thời 19tiết bên 86ngoài như dethế này, 9blàm sao còn ebcố kỵ fđược nữa.

Hai 7người thị 99vệ, mỗi angười nửa f3ngày đánh 0fxe, buổi 53tối thì cđến khách 07sạn nghỉ 86ngơi, dọc bbđường 12đi cũng bkhông quá 21vất vả, fbnhưng mấy d5ngày nay, bcàng đi a7về hướng a5bắc, trời 4bcàng lạnh, 5người ở 35đây cũng 36ngày càng b2thưa thớt, f9những ngày 2sau này sẽ 8không thư 83thái như 23trước nữa. 3 © DiendanLeQuyDon.comĐến một 1cái thị ftrấn nhỏ 4cmua chút ffthức ăn bkhô, mấy 0cngười lớn 0dcòn có thể d1chịu được, 3nhưng còn 8eHàn Nguyệt 0bNguyệt dù 1csao vẫn fchưa có eemọc răng, b8sao có thể aăn những 4thứ đó 1chứ. Thế 2nên dọc fđường 9để dễ 1edàng tìm 8đồ ăn 26cho nàng, cbà vú đã fđặt mua 34một cái 27nồi nhỏ, 0khi Hàn Nguyệt 6Nguyệt đói 5bụng, thì 9có thể b6nấu được bít món.

Bôn dfba hơn một 8tháng, cuối 02cùng cũng 9etới dưới 49chân núi b7Tuyết sơn, fmay nhờ d4có một fthị trấn 8nhỏ, có 1thể cho 76bọn hắn dnghỉ ngơi 6thật tốt. 9 © DiendanLeQuyDon.comCách một 07ngày, ở d3trên núi 4cao, ngoài 5cửa bỗng 3vang lên fahai tiếng 15thùng thùng:

“Người 43nào a?”

Ra 8bên ngoài e4cửa bà bvú đặc 89biệt cẩn 4athận, thế 1gian này 1loại người 4dnào cũng e3có, nếu 8không cẩn fcthận sẽ 1drất nguy 7hiểm.

“Khách 52quan, tôi edtới đưa 5nước nóng”

5vú nghe được 4hai thanh 2âm nho nhỏ, 0amới mở ccửa.

"Khách b0quan, trời decàng ngày 38càng lạnh, 23mọi người 6dphải chú 3aý giữ gìn d7thân thể, 0đặc biệt 0là đứa 04bé này.”

Tiểu 1nhị xách 57trên tay cfthùng nước e2nóng, miệng 2còn không 5ngừng nhắc 5nhở.

“Cám a0ơn đã nhắc bcnhở, chúng cfta sẽ chú eý.”

Đối a2với người 2nhiệt tình, 3cũng không bnên cư xử felạnh nhạt

“Vị 68tiểu ca, d0tôi muốn 8hỏi thăm achuyện Dược 2cốc.”

Nếu 02muốn hỏi btin tức, 6atìm tiểu bfnhị là 4tốt nhất, 4ở đây 3nhiều người aqua lại, 9tin tức 5cũng nhiều. 4e © DiendanLeQuyDon.comMặc dù 3đã hỏi cbTướng gia dhướng đi 10Dược cốc, 2nhưng trên c3Tuyết Sơn 3quá lạnh, 02lộ trình f7quá dài, 3thân thể 4atiểu thư dfsợ là không eachịu nổi.

“Khách 53quan là muốn 03đi Dược 9cốc cầu cy? Không 0fphải tôi 7nói, Dược 14cốc đúng 1là ở trong 9núi, nhưng 7là Tuyết 3Sơn này 5không chỉ 2có một 6tòa, nói 0nó ở trong a9ngọn núi 96này cũng ckhông biết c2cửa vào cở nơi nào, 5fhàng năm 0đều có frất nhiều 2angười đến 03cầu y, nhưng 74không có d1ai tìm thấy.”

Hắn aở chỗ 16này làm 4nhiều năm, cngười đến 8cầu y không fthể đếm 5hết, nhưng 2không nghe 1ai nói là 0dtìm thấy 9Dược cốc, d9chẳng qua balà hắn 77không biết, enhững người dđi tìm Dược ecốc này 7không phải 4alà người efbình thường, fngười bình 3thường e8khẳng định 1không biết.

“À, e0là như vậy f6ư, chúng 14ta cũng chỉ anghe nói baDược cốc 0ccó thuốc 15kéo dài 1dtuổi xuân, 94cho nên tới 96thử vận cmay một 63chút.”

43vú nghe lời detiểu nhị 45nói, trong 6lòng có 8chút lo lắng, 16mặc dù 5có thư của 8Tướng gia 0giới thiệu, afnhưng là 1elỡ như fbọn họ b1không tìm 31thấy cửa 1vào Dược 4cốc, có 0thư cũng 95không dùng 6được nha.

“Như 1vậy tôi 29xin chúc b6khách quan fmay mắn.”

“Ta 2dcũng chúc 6acậu một 8bngày tốt clành.”



Đã sửa bởi ngocthuybachdang lúc 28.11.2012, 19:07, lần sửa thứ 2.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 04.11.2012, 07:52
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 20.10.2012, 17:25
Bài viết: 37
Được thanks: 20 lần
Điểm: 0.7
Có bài mới Re: (Xuyên không) Vương gia ta biết sai rồi - Loan Loan - Điểm: 1
vẫn chưa có gì nhiều!!!!

Nhưng mà chuyện hài là ta thích!!!!!

ta mang chăn gối đến ngồi ngóng trông truyện nhà nàng nha!!!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.11.2012, 21:55
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.09.2012, 19:43
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1756
Được thanks: 4178 lần
Điểm: 10.51
Có bài mới Re: (Xuyên không) Vương gia ta biết sai rồi - Loan Loan - Điểm: 11
@nangc2toiyeuhosu88: 5bcảm ơn 8nàng đã 9aủng hộ, 58ta lại có 1thêm động blực để 40làm,  ta 0atặng nàng 9cba chap luôn 7dnày.  :kiss4:

Chương 8hai: Trên cbDược cốc

Ngày 0thứ hai, atrời vừa 2rạng sáng, 2ebà vú liền 4đem Hàn 9Nguyệt Nguyệt abọc lại 4hư cái bánh 6hưng, rồi e8ên xe, ở aưới chân 7úi xe ngựa 0òn có thể 5đi được, e9hưng vào 3uyết Sơn a2ồi, xe liền 17không đi 47được, bbánh xe vướng 0fvào trong 0tuyết, không 8có biện 78pháp, không 86thể làm 49gì khác 4bhơn là đi 37bộ, thật 1may là tướng 53gia nói cứ 5đi thẳng, bthấy có a2một tảng fđá dựng 93lên có chữ fVô tự bi, 1đem lệnh 9bài cắm 4vào chỗ 95lõm, thì 6có thể a6thấy được 30cửa động, 12đến lúc 3đó tự 57nhiên có 85người đến 76đón bọn c7họ.

Nhưng 4alà đi nửa 26ngày, chẳng 6thấy cái 8tấm bia 23đá đâu, d2tất cả dlà một bmảnh trắng 17xóa, bà 7flà người 8lớn cũng 5cảm thấy 9dlạnh thấu 4xương huống 8chi tiểu fthư nhỏ c8như vậy alàm sao mà 56chịu được, 0không thể 1làm gì khác 4fhơn là dùng 5bsức ôm fchặt trong 01ngực, nhưng 5khi đi bọn e2họ không 12hề phát 8hiện rằng ecàng đi 32vào trong, 1mặt tuyết ecàng cứng, d9không giống 9như khi mới 0fbắt đầu 9vào Tuyết dSơn vậy, 4ađi từng c4bước tuyết b5lấp từng dbước. Dù b1sao hàng a6năm tuyết adđọng, phía bdưới cũng 2ngưng tụ 3thành vực a5tuyết.

07sao cũng bflà thị cvệ thân 3tín của atướng gia, eacông phu fquyền cước 9ctự nhiên 7bkhông tệ, 9thi triển 3ckhinh công 2cũng nhanh 3dhơn nhiều, 61nhưng vì bemang theo 6eđứa bé 7cùng phụ e4nhân (người a7phụ nữ), 9enên phải bmất rất 3nhiều thời 6fgian, mới 2tìm được 51dòng chữ fVô tự bi ccđó.

“Chúng fta chỉ có 4thể hộ 6tống tiểu cethư đến cnơi này, 13tướng gia 3đã dặn 1fsẽ có người 7tới đón 3hai người.”

Nhiệm avụ của 66bọn họ 79chính là a6đưa tiểu dthư đến 2nơi có chữ b3Vô tự bi, 05cuối cùng 57cũng đã 5hoàn thành.

“Tuyết dcSơn lớn d0như vậy, alỡ như 7không có 8aai đến ecthì phải dlàm sao bây dgiờ? Ta edù sao cũng 2chỉ là 2dmột phụ 9nhân, làm 3thế nào 3mới có athể đem c4tiểu thư 9ra khỏi fcTuyết Sơn.”

Trăm 7dặm xung fquanh đều 30là tuyết, 4nếu không 4ai tới đón, 58hai người esẽ phải 7hy sinh ở anơi này.

“Đại b6tỷ, tỷ fnghĩ nhiều frồi, tướng 8agia làm việc 5luôn có 9cân nhắc, c4nếu tướng 5gia nói có 19người tới 6dnhất định 81sẽ có người 4tới, yên 5atâm đi.”

Bọn 2họ cũng acảm thấy b7kỳ quái, 34tại sao 8tướng gia ckhông an 47bài đưa 37hai người 8đến tận d4Dược cốc, 45mà là đưa f3đến nơi fdnày, nơi 9dnày căn abản không 7có vết ctích người 4sống, nhưng 9bọn họ 0không dám 69hỏi nhiều, f0chỉ cần b0phục tùng 94là được.

Tướng 3gia còn dặn f6dò, đưa 56đến địa 37điểm lập 62tức quay 93về, mà 7không cần 0ađợi người d2đến tiếp 71đón, cho 93nên bọn afhọ không 9fthể ở 3lại.

“Đại fftỷ à, chúng 8ta phải 3đi về, 64hai người 1cứ ở lại aađi, sẽ 5có người b1đến đón 4thôi.”

Nói 1cxong, đem 3bọc quần dáo đưa facho bà vú.

Dược 00cốc luôn ckhông thích 01người lạ c6quấy rầy dnên tung 4tích luôn dđược giữ 0bí mật, bhai gã thị c3vệ không 0biết trên 01tay bà vú fcó lệnh a7bài, cũng 7không biết 4thế nào avào được fDược cốc, 8Dược cốc 0càng ít 19người biết 72càng tốt, becho nên mới 7dặn dò 3dbọn họ, 6đưa đến 9nơi lập 7tức quay 0dvề.

Nhìn 4ckhông thấy 44bóng dáng bchai người, 9bà vú mới 7lấy lệnh 77bài ra, nhớ 7elại lời btướng gia 2đã dặn 0dò, không 0được để fcho người ethứ ba biết, acho nên bà dbcũng chỉ 1fbiết làm 4theo.

Vòng 42quanh tấm 5bia đá tìm amột hồi, 8amới tìm 62được cơ 84quan, cầm dlệnh bài 0trên tay abỏ vào cchỗ lõm 2trong động, dcsau tấm 5bia đá liên 5dxuất hiện aecửa động, 3bbên trong 3đen như d8mực.

Hàn cNguyệt Nguyệt 1trợn mắt cbhá mồm b8nhìn chung 1quanh, trời 9cạ, người 8cổ đại 2thật thông 91minh, cửa b4vào bí ẩn enhư vậy 6cũng nghĩ 7ra được, 0khó trách c9nhiều người 59như vậy ctìm hoài 6mà không 5được, cnếu không ccó lệnh 5ebài, ở 0trên Tuyết faSơn lạnh 1cnhư băng 2này mọi 7engười sẽ 7nghĩ nó daở dưới 31lòng đất.

8dvú lấy 75hộp quẹt 3ra, bên trong 0có bậc dthang bằng 6đá, mới a6vừa đi dtới khu 4cvực bằng 8phẳng, cửa f1kia liền 28đóng lại, 9mặt đất 0lại khôi 1phục dáng 7vẻ ban đầu, e7chỉ có 76mọi người 89không thấy c8mà thôi. 0 © DiendanLeQuyDon.comBên trong erất tối, bcăn bản 0elà không 8nhìn thấy ađường dđi trước 8mắt, bà 3cvú vốn 5là phụ 9fnữ, với b1tình huống 1như thế, f8trong lòng 8chắc là 5sợ muốn echết, nếu 00phía trước ckhông có 11đường 2bđi, phía dcsau cửa 7lại đóng, 8bọn họ 8chỉ có 4thể chôn 54xác ở nơi 2này.

Khu 48vực đất 5abằng phẳng b9rất ngắn, 8đi hai bước 66lại xuống cmột bậc 2ethang, mà 35lần này 4bậc thang 9vẫn là 86đi xuống, 4không ít 42hơn nửa bcanh giờ, ađường 92trước mặt 9bị cửa feđá chặn eblại, Hàn 8gia nói qua, 3ở bên phải fcửa đá fcó một b5sợi dây, 44kéo hai cái besẽ có người fdđến mở fcửa, đoạn 5đường bdđi xuống, 8dhai người 8ekhông biết eđã dùng chết mấy 7hộp quẹt, b7hơn nữa e5không gian 3bcó hạn, f5ở tầm dmắt của 28Hàn Nguyệt 8Nguyệt chỉ 1nhìn thấy 5một mảng 0đen như bmực, bởi 8vì bà vú 2đem nàng 4ôm vào ngực, 1bchỉ có dlúc nghỉ 4ngơi, mới fcó thể 5nhìn xung f7quanh.

38vú vuốt 00tảng đá 8dtìm một 2cái, quả 88nhiên có 01sợi dây drũ xuống, cbcầm dây 5kéo hai cái, dfcũng không 39có gì khác, fcũng không 3ccó âm thanh 5agì, yên btĩnh chỉ 6dcó thể 3dnghe tiếng e8đập của 75tim mình.

Đợi dthêm một bflát, cửa eđá cũng 5không mở, 4bà vú lại 54cầm sợi 4dây giật 0egiật liền 4mấy cái, 6sau đó ôm f9nàng ngồi 4trên thềm 6đá, nếu evẫn không a7có người 8ra, bọn efhọ chết 77chắc.

“Vân a9thúc, Vân 0thúc, mau 3tới đây, atrong thạch f9đạo có 4angười”.

Y 94Huyên nhìn cphụ nhân 47trong tay 1ôm một 2đứa bé, e4thật lâu fđã không 6dcó người 4xa lạ tới 9cốc, cho 1nên rất 5kích động.

“Tốt 52lắm, tốt 46lắm, chớ 4có kéo, 0ta đây gãy 9xương mất.”

Vội 98vàng chạy aetheo, nếu 0không có 2aviệc gì 51thì sẽ bdkhông tìm a3đến đây, a1mà người 40tới thì e7nhất định 8không đơn 17giản, nhưng blà ngoài c5phán đoán ecủa Vân fdthúc, nhìn a8phụ nhân drất bình 0thường, 8trong tay b8ôm một 1tiểu hài ctử đã 3bhôn mê bất etỉnh.

“Con cgọi Tiểu dcTứ tới 5giúp một 7etay nào, 3nhanh lên.”

Hàn b2Nguyệt Nguyệt 4hoàn toàn 86bị đói abất tỉnh, fmở mắt, 4không phải 2là không 3cgian đen 0tuyền lúc 73nãy, bọn 24họ có phải d5đang ở 7btrong thạch cdthất? Nếu 4enhư nàng 8đoán không csai, nàng 6dđang nằm 92trên giường, f5còn bà vú eđâu? Dùng 5sức lật b2người, 3anhưng lại bckhông nhúc 0nhích được, 86thân thể 2quá nhỏ adkhông thể 66lật.

“A ef~ A~ ? Nha? aNha?”

Không 0cnhúc nhích 65được thôi ethì dùng c9miệng đi, 1bnàng cũng ckhông tin 82là không 9fcó ai tới.

“Tỉnh 69rồi, tỉnh 7brồi.”

Nếu 6dđoán không 2alầm, thì 56đây chính 83xác là thanh 62âm của amột đứa dtrẻ, sự efthật chứng 5minh, nàng fcđoán không dsai, một akhuôn mặt 8của đứa cbé tám tuổi cbhiện ra eftrước mặt 3enàng.

“Huyên enhi, xuống 7mau, chớ 2đè lên anàng"

Sau 32đó lại 9xuất hiện d5một ông clão hơn 9năm mươi 7tuổi.

Đây 6là Dược fcốc sao? 1Cao nhân 80không phải 80là tóc dài c3râu bạc 9sao? Thế 1nào lại 7không phải 1nhỉ, mà 1ccô gái trước f5mắt đây ethật là eexinh đẹp a9nha, khi trưởng b6thành chắc 7chắn là 3một mỹ 51nhân nghiêng 80nước nghiêng 4athành.

“Tới darồi, tới e5rồi, Vân c5thúc cho 3ngươi ăn.”

Hàn 3Nguyệt Nguyệt 7fchép chép dmiêng, rút 1cuộc cũng 80có cái để b4ăn. Nhưng 22sao lại 8không thấy 6abà vú? Bị 7bắt sao? 8Nhưng nhìn d2bọn họ a9không phải 3là người 09xấu nha.

“Tiểu bthư, tiểu e1thư, làm 1ta sợ muốn 7chết.”

5vú hoảng 9fhốt chạy dvào, nhìn 9thấy Hàn 4dNguyệt Nguyệt 2được ông dalão cho ăn cdcái gì đấy, 3trong một 70khắc lo 66lắng mới 1dhạ xuống, 24thật là cchại chết 27bà, vừa 59tỉnh lại 1bđã phát f4hiện tiểu 4thư không 9ccó bên cạnh, b3còn tưởng 4rằng bị 0bngười ta eôm đi mất, 4nếu là 21thật, bà 9thực sự 8đã đắc ftội lớn.

“Đứa 53bé đói ebụng, ta 55cho nó ăn eechút nước bcơm.”

Vân dathúc nhìn c7phụ nhân bkhẩn trương 16lo cho cô 6abé như vậy, 5vội vàng 2giải thích.

“Cám 0ơn.”

Rồi 6bà đưa ftay ôm lấy cHàn Nguyệt fNguyệt, enếu đứa 2nhỏ này 84có xảy 78ra chuyện cgì bất 9trắc, bà 3làm sao đối 0bmặt với 9Tướng gia. 0e © DiendanLeQuyDon.comMột lát 3sau, kiểm atra thân 2cthể Nguyệt 6Nguyệt xong, fmới nghĩ 4tới mục 7đích khi 71đến đây. 2 © DiendanLeQuyDon.comChắc nơi ađây chính 48là Dược ccốc.

“Xin 76hỏi, nơi 3này là Dược 6dcốc? Chẳng clẽ vị cnày chính 3là Cốc 5bchủ?”

“Phu 31nhân, nơi 94này chính cxác là Dược 0cốc, nhưng chai người 1vào đây 32bằng cách enào?”

Người fcó thể adtới được 8Dược cốc drất ít, 6fphụ nhân enày lại 4mang theo 4đứa bé, 16nhất định 5ckhông phải 5clà người 91bình thường.

“Có bngười chỉ 0cho chúng 0eta tới nơi 0này, cầu 5bxin Cốc e8chủ có 15thể chứa 6cchấp chúng 1ta”.

“Phu bnhân, xin 6ngươi đứng e8lên đi, 0có chuyện 85gì từ từ enói, ta chỉ b4là người 7dlàm trong 1cốc, ngươi 7ăn ít đồ 3trước đi, a3sau đó ta baliền mang 7dhai người 7cđi tìm Cốc ebchủ.”

Vân 7thúc vội acvàng đỡ bbà vú đứng 92lên, chuyện cdnày ông 7không giải 8quyết được, 2fngười tới 8muốn ở 6elại thì 0phải xem cý Cốc chủ, 0dmột người b2như ông a7làm sao dám aechứa chấp.

Tới fDược cốc a5cầu y có eehàng vạn 49người, 52Cốc chủ e8cứu người 32là nhờ 5cái duyên, 9cũng không 17nhìn tới fquyền lợi bhay gia thế, f9Ông ở Dược ecốc nhiều 1năm như evậy, y thuật fcũng biết b6một phần, fphụ nhân 96và đứa dtrẻ này 7chỉ là abị nhiễm d0lạnh, thân 0thể có 02chút không 9tốt thôi, 6bcũng không 7phải là e1bệnh không 9trị được, 2bkhông cầu 91thầy thuốc 3chắc là 2cầu học 56y thuật, b0Cốc chủ 44là người c0không dễ edàng thu 90đệ tử, axem ra hết 7cthảy là 86xem vận 8mệnh đứa 63nhỏ này.

Nếu 2có duyên 9tự Cốc 7chủ sẽ 8thu vào cửa.

“Vân 0thúc, chúng 7ta cầu xin ccsư phụ 22lưu bọn 4họ lại edđược không? 4Huyên nhi dthật lâu drồi không 9có ai chơi ccùng, cảm 3thấy buồn bbchết được, 63người xem enàng thật 3bnhỏ, còn 7có thể 4yêu thương 4nha”

Y dHuyên dùng 4fsức lôi 3kéo tay áo dVân thúc, 2thật vất 8vả mới 7có người etới, nếu 2bị sư phụ 2đuổi ra d9ngoài thì 4thật đáng bftiếc.

“Huyên bnhi, không 0được lộn 8fxộn, cốc 8dchủ tự ccó an bài, 8nếu có 9dduyên, bọn 86họ sẽ 9tự lưu 4clại, vô 7duyên cầu 82cũng không 3được.”

Nói 4xong, liền aaxoay người ađi xuống 15phòng bếp 6dlấy đồ b2ăn cho bà 6bvú.

“Vân 0thúc”

Y 76Huyên thật f6không tình 42nguyện ở 8phía sau 5fkêu to.

“Các 2người không 5cần lo lắng, 0ta sẽ đi fxin sư phụ 0lưu các c9người lại”

Y 64Huyên trước emặt bà 72vú điệu 4bộ nghiêm 3túc nói

“Cám 1ơn tiểu fcô nương”

“Không 4ccần khách bkhí, các 5ngươi gọi eta là Huyên enhi được 5rồi, trong 75cốc mọi 1người đều 89gọi ta như 5vậy”.

Đứa cbé này thật 67đáng yêu.



Chương 1fba: Trong 2Dược cốc

“Cốc 9bchủ, có bmột phụ 8nhân ôm 7dmột đứa 7bé xông 5vào trong 8cốc.”

Chỉ 98thấy một a9người đàn 16ông hơn d6năm mươi 1etuổi ngồi dtrước thư 0dán, nghe cthấy lời e0nói của 05Vân thúc, 0dừng một 9chút, để 5bquyển sách 27trên tay 2bxuống bàn, 7phụ nhân? fđứa bé? 6đường 5fvào cốc bfbên ngoài 35không phát 38hiện được, cfmột phụ bcnhân sao a5có thể 2tìm được bđường 5vào nơi dcnày, lại 3còn mang dtheo đứa 6bé nữa.

“Người 7fphương nào? ebNhư thế e6nào mà tìm 5được tới dđây?”

Chuyện 5bgiang hồ 75ông không 7dcòn tham 0cdự nữa, 1nhưng một 6chút biến 4động ông 2ađều biết, 24nhưng gần 8đây không 9nhận được 6tin tức 07gì.

“Còn ecchưa biết, 9nhưng phụ 1nhân và afđứa trẻ bethân thể 4ađều khỏe 1fmạnh, cũng ackhông giống 26người đi a7cầu y, tạm 7bthời đã 9an bài bọn 3họ ở tạm 24trong viện 3nghỉ ngơi, 09cốc chủ 43có muốn 6gặp hay 4không?”

Y dPhẩm Đường 52tiếp tục ecầm quyển a9sách lên.

“Cũng 6tốt”

Bất 4kể thế 0fnào, gặp d4rồi sẽ d7biết.

“Vậy eta sẽ đi f5đưa họ 5tới đây d2ngay bây bgiờ.”.

Nhìn 95thấy Y Phẩm 37Đường, 0bà vú vội a9vàng đem a1thư Hàn 3bgia đưa ctới, cầm 2blấy thư, eeY Phẩm Đường fnhìn một clần, sau 1đó ôm hài ctử trong 1tay bà vú, b“Nếu là f6con cháu 3ecủa Hàn 50gia, hai người 92cũng không 7cần đa eblễ, cứ fan tâm ở 74đây đi.” 3Đứa nhỏ enày thật 00ngoan nhỉ, 19không khóc 94cũng không 53quấy, mở 8to hai mắt cmà nhìn 04ông, thật a5là thú vị.

Nhưng 0ông nào 6biết, Hàn bNguyệt Nguyệt ecđang rất fbuồn bực, 12trong sách 1hay phim truyền 6hình vẫn aehay nói dáng evẻ thần aby cùng thần 6btiên rất 72là giống 06nhau, mà 9người trước emắt hoàn 49toàn không afphù hợp avới tưởng ctượng của 9bnàng.

“Cám a5ơn Cốc 9chủ, tiểu d9thư rất 25ngoan, không 6khóc cũng 44không nháo, cthật là dlàm cho người c0ta an tâm”

f1vú cũng bcảm thấy cHàn Nguyệt 0Nguyệt khác 8những đứa 82trẻ khác, 8ban đêm 46cũng không e1có quấy, 8cđói bụng 9cũng chỉ 8hừ hừ 9hai tiếng, 3ăn no là 3được.

“Đứa 6nhỏ này dathật thông adminh, nhỏ 0như vậy 28cũng biết ekhông làm f7cho người 5akhác bận 2tâm, Nguyệt cNguyệt? 5tên hay”.

0dvú vốn 01tên là Thẩm 48Thục Kiều, 2trong cốc 74mọi người cđều gọi abà là Trầm 22nương, mỗi c6ngày phụ ftrách nấu ccơm cho mọi b6người, 7etrước kia 7đều là 54Vân thúc 5làm, hiện ftại có 8người giúp 2một tay 8cũng đỡ cchơn.

Dược 2cốc tính 1cả bọn 26họ cũng 1chỉ có 6sáu người, 4eY Huyên là 5đồ đệ 2acủa Y Phẩm 5Đường, 7nàng được c9Cốc chủ 4nhặt được aở ven đường, bnhìn đáng 89thương liền 7đem về d9cốc, Y Phẩm dcĐường b5còn có một 9đệ tử 3lớn, đặt 17tên hắn 2là Y Thường 2aThanh, người banày tính ftình cổ 4aquái, trừ 4fY Phẩm Đường era mọi người 0đều sợ 1hắn, tính 8tình lạnh dnhạt, người 66thích cô 14độc, chuyên 49về độc a2dược.

Dược 9cốc tuy 20nói là đệ 97nhất thiên 26hạ về 6y dược, cnhưng cũng fcó ba phần 5là chuyên fcvề độc, by thuật 56tự nhiên 9cũng gắn 52bó với 8độc, có 1lúc bị 0bệnh thì 3blấy độc 5atrị đôc dmới có 6hiệu quả. 50 © DiendanLeQuyDon.comNgười có 2athể hiểu chết được d2dược tính dcủa độc d2dược trong 6fthiên hạ, 8mới có dthể bốc 5thuốc đúng 1bệnh.

Y 2Thường 6Thanh cũng 8đối với 6độc dược 79có hứng 05thú hơn fy thuật a9nhất là 88ở thời bđiểm dụng fđộc, nhưng a5để tránh ccho người 98khác vô c2tội mà 54gặp họa, 1nên ở một 8mình trong emột gian cfphòng tận 6fcùng trong b8cốc, một ctiểu viện 9đơn độc. 75 © DiendanLeQuyDon.comY Phẩm Đường eđối với 32đệ tử 7dđều phương athức truyền 2dạy là 09không đồng 2nhất, ông ccó thể fcăn cứ 7fhứng thú 7của mình 4để dạy, ebất kể 8là độc 8dhay là y.

eY Huyên dĩ a3nhiên là 6muốn dùng bdnăng lực dcủa mình 96đi cứu 66người, enên chỉ dđể tâm bfđến phương 7diện y thuật.

“Sư 7dphụ, con cđã xem xong”

Kể 2ftừ lúc 3Y Phẩm Đường aebiết được 17Hàn Nguyệt 66Nguyệt hai 11tuổi đã 9biết đọc 1chữ thì 03đặc biệt 25để ý, 2amỗi ngày 79đều đem 9nàng nhốt 82ở trong 63phòng mình 4bđọc sách 5y thuật, 98Hàn Nguyệt 2bNguyệt lại f8cảm thấy 8trên đời 9này bảo f3vệ tính 7cmạng mình 51là quan trọng bnhất, nếu 3mình có 93y thuật 28đệ nhất 91thiên hạ, 36thì điều 9đó có thể bđảm bảo 2echo tính 26mạng mình 85được an ftoàn.

“Ừ, avậy để eta kiểm c9tra con”

Một 64lúc sau.

“Con aanhớ rất 6tốt, nhưng 4y thuật 63không phải dcăn bản achỉ dựa 6vào đọc e4sách, muốn c3mình hiểu 4thì phải 51vận dụng 4cho thỏa 38đáng, ta b6sẽ thử 17một chút cđộc với 5con.”

….Lại 8dmôt lúc 36sau….

“Ừ, 5không tệ eclắm, nhưng 0ccon không fthể quá 9mức nóng blòng, có 6rảnh rỗi 23thì đến 21chỗ sư 4dhuynh của cbcon, học 8hỏi hắn 37một chút”

Hàn 9Nguyệt Nguyệt btrong lòng 3ebuồn bực, 26ông lão 9bnày sao không 9nhìn xem 1ai nóng lòng atrước, 4dmỗi ngày 40đều giám 7fsát xem nàng 27này nọ, 6cnếu có cfthể giống 8như sư tỷ 56và sư huynh, 5được yên 8tĩnh học 2một mình 6thì thật 6tốt.

Vào 2cốc được 5ftám năm, 69Hàn Nguyệt 72Nguyệt từ cbkhi biết bchữ liền 8lấy sách 37thuốc làm 1dbạn, mỗi 9lần Y Phẩm fĐường cthấy nàng 1dđang là 35nghiên cứu 0cđều là 7bcái gì mà 6thuốc kéo 1dài tuổi exuân, cái 1cgì mà kéo bdài tuổi dthọ, cũng 23chỉ có 7thể xoa 3cđầu. Làm b4gì có thuốc dkéo dài catuổi xuân 54hay kéo dài 66tuổi thọ, fbhết thảy 7chẳng qua calà do lòng 3angười mà b8thôi. Nhưng 8alà không 2đành lòng 47nhìn nàng aphiền muộn, 66nên cứ fftùy ý đi.

“Sư 79phụ, con 48đến chỗ fdsư huynh.”

Cuối a2cùng cũng 9cđược giải f0phóng, Hàn ecNguyệt Nguyệt 6btrong lòng amừng rỡ.

“Ừ”

Y ebPhẩm Đường 3aliền không a2phản ứng, ecầm lấy 24cuốn sách 0bên cạnh, 5tiếp tục 8đọc, Nguyệt bNguyệt học 9rất tốt, etám tuổi 76có thể 3đem hết 3tất cả f1sách y dược dtrong cốc 7exem xong rồi, ecòn có thể 61hiểu thấu, 3athật không 41dễ dàng 4gì.

“Sư 9huynh, huynh 0engày đó 70luyện thứ 3ethuốc gì 63vậy, đã 8exong chưa?”

Hàn b8Nguyệt Nguyệt evừa hỏi eatay còn là 9akhông ngừng atáy máy 7mấy cái 4bình nhỏ, 2ecó thể 8hay không 6móc được 4thứ thuốc 6gì thật 1tốt. Không 7thể trách 0fnàng trộm 7thành quả 8lao động 8của người 6ta, nhưng 6Y Thường 44Thanh không d2dạy nàng 8dùng độc, 9mỗi lần 4xem cũng dchỉ có 4cthể trộm e7về nghiên 65cứu thêm.

Y bThường dThanh cũng 3có thể b1coi là soái 6ca, nhưng 6emà mỗi b8ngày là 8đều ở 4ctrong cốc, 8lớn lên 6cũng không 8có người d3thưởng 9ethức, thật 98đáng tiếc. f © DiendanLeQuyDon.comHắn so với b8sư tỷ hơn 6đến mười actuổi, hắn 47năm nay hai 3bmươi sáu 1nhỉ? Thế bnào mà lại 1không đi 0tìm vợ, 0cở nơi này 47đến từng 1này tuổi, 1người ta 5cũng đã b9con cháu 0đầy nhà.

“Bên d9trái kia elà bột 3phấn ngứa, 8đừng để 4dính vào”,

Y 01Thường 4bThanh đối 0với hành c2động của a4Hàn Nguyệt 0Nguyệt thấy 7anhưng không 20trách, dù csao cũng 0đã quen 2rồi, mỗi 0lần không 9lấy được 8một ít 72đồ thì ekhông chịu 13về, cũng 6không chịu 4btừ bỏ. 6 © DiendanLeQuyDon.comThuốc lần f0này hắn 47là mất 7rất nhiều c4thời gian 55mới tìm 4về, làm c8sao có thể 24cho nha đầu 6này chiếm 29tiện nghi.

“Thế 1nào lại d7đem phấn 9ngứa để 54đây, nhỡ 0ta dính vào 5thì làm 7sao?”

Nàng 4nhớ phấn abngứa của 3asư huynh 6có dược 2etính rất 2bmạnh, hại 1nàng ngứa cgãi hết 0nửa canh 21giờ mới 4hết tác e3dụng. Nếu 7như là người 47bình thường 47dính vào 9không bị 0da lột ra 1mới lạ.

“Không 20có gì cho c3muội lấy dđâu, không 74có chuyện fgì thì đi adđi, ta đây 9ccòn có việc”

Hàn 5Nguyệt Nguyệt crất tức egiận, cái 9gì cũng a3không lấy dđược lại d1còn bị bđuổi ra.

Nếu 7không chiếm 3được tiện anghi, vậy athì đi tới 29chỗ sư b8tỷ đi.

“Sư ctỷ, muội fgiúp tỷ 53nhổ cỏ 4nha”

Trong 2atiểu viện 42của sư 5tỷ có rất 64nhiều loại c7thuốc, hơn 33nữa lại 1ccó rất 6nhiều hoa, edrất đẹp, ddkhông có 66gì thì hái 6bđại một 1đóa mang 0về cắm 81trong phòng, a7bất quá ddmỗi lần a5hái đều bbị sư tỷ fmắng cho fmột trận.

“Này, a5không cần, 6muội đến b5kia giúp 0ta đào đất alên, cây 7thược dược ehai ngày afnữa sẽ 5nảy mầm 0đấy”

Hàn 15Nguyệt Nguyệt 8enghiên cứu 32mấy năm, 20còn không 3ebiết Dược 2cốc này bở nơi nào 5trên Tuyết b3Sơn, bên 5engoài đều 35là quanh 9năm tuyết 89rơi, nhưng 73nơi này 60lại quanh 1năm lại 67ấm áp, dchẳng nhìn 19thấy bông c6tuyết nào 9rơi, có dlúc ngẩng 16đầu nghiên d2cứu bầu datrời, cũng 34là một amàu xanh 7biếc.

Hỏi 4fsư tỷ, 1sư tỷ cũng 1fkhông biết. 7 © DiendanLeQuyDon.comNhớ tới 8thời điểm 46bà vú ôm 3nàng đi 0xuống, chẳng 50lẽ nơi 0này dưới d5lòng đất, 5nhưng lại 15có ngày acó đêm d6mà, chuyện dgì đã xảy 2ra, hay là 19ảo ảnh?

“Thôi 6dđược”

Hàn cfNguyệt Nguyệt 30buồn bực 30đem lòng fbàn tay lật bđi lật alại, mệt c0chết đi fđược, c9cái thân 57thể nho fnhỏ này 42đúng là afkhó hoạt 7động.

“Sư 63tỷ, tỷ ddạy ta khinh 7ecông được efkhông?”

Trong 95Dược cốc eđều lấy 1một chữ 4trong võ 6dcông làm 5chủ, đó d7chính là 6f“trốn”, akhông trốn 79thoát sẽ 80dùng ám 8khí, dù 3sao bọn 3họ cũng 1hiểu về 2ađộc, khả 0fnăng công 5dkích đều bkhông cao, b2nếu chọn 6đánh lại e0người ta, 7khẳng định 0là đánh 5không lại.

Cho 10nên nàng fkhông thể 0làm gì khác 8là liều 55mạng học 8ekhinh công, a4để tránh 3sau này xông bxáo giang chồ thời aađiểm gặp 4anguy có thể 31chạy trối 67chết.( he..he…ta ecũng sẽ 35giống nàng a8này tẩu avi là thượng 83sách).

Y 8Thường 57Thanh ngộ 0btính cực 5cao, khinh ecông đơn 5giản là fxuất thần 9fnhập hóa, aY Huyên cũng acó thể, 1fchẳng qua cnàng là 7một năm ftrước luyện 9đến tầng ethứ tám, a5bây giờ 3cũng không 2có đột 66phá, bất 5quá sư phụ 03nói, trên 29giang hồ 1fcũng không 5dai có thể cđuổi tới eanàng, bọn 7họ luyện e6chính là 9thứ khinh fcông trên 2giang hồ 27đã thất 72truyền, 76được đặt 0tên là mọc 86cánh thành 9tiên, chính a2là thân cthể nhẹ 3agiống như achim vậy, esức nặng c2giảm bớt, 02tốc độ 0dĩ nhiên 8là không 52cần phải acnói.

Đặc cfbiệt là 54Y Huyên lúc 38hứng thú b6dâng lên, 1enhảy đến c0trên bụi 98hoa múa một fkhúc, nhìn 9egiống hệt etiên nữ 8dhạ phàm. 1 © DiendanLeQuyDon.comCho nên Hàn 8Nguyệt Nguyệt davẫn lấy eđó làm amục tiêu 41phấn đấu, 1hi vọng fngày nào 5eđó mình 5cũng được 3cnhư thế.

Nhưng d4hôm nay nàng dmới luyện 78đến tầng 0thứ ba cũng 70không lên 2fđược, 2nên mỗi fbngày đều 2clà chạy 3eđến chỗ f5Y Huyên cùng 5nhau luyện atập, hi 1bvọng nàng acó thể 3achỉ điểm 7ccho mình c0một chút.

“Tuổi 35còn nhỏ 4mà nóng eclòng như d3vậy làm 35gì, thời 0điểm ta b3tám tuổi 4bcũng chưa 3có luyện 6đến tầng 88thứ ba đấy”

Y 6Huyên đúng 03là vì Hàn 4bNguyệt Nguyệt 0bbản tính a9ham học 06mà cảm athấy giật 9mình, nàng f0mặc dù fbcũng ham ehọc lắm, c1nhưng mà 2so với tiểu 8sư muội dnày lại 8kém một echút, cho 61nên ở trong b6lòng nàng, 9dHàn Nguyệt eNguyệt chính alà một 57tài năng 3fmới.

Nàng b1chuyên y, 8sư huynh bchuyên độc, 59bọn họ 69chỉ chú 7tâm vào fmôn học 6mình đã e8chọn nên c5có thể 62tiến nhanh 7như vậy, 8dnhưng là bcái tiểu 82sư muội d1này cái cgì cũng d9học, học 6fnhiều mặc 9dù là chuyện 5tốt, nhưng blà sức 84khỏe bị 3tổn hao, 6không dễ cđể có a7nhiều đột cphá, cho 3nên mới 10làm nàng blo lắng, 0nhưng sư f6phụ nói ctùy Nguyệt 4Nguyệt cứ edạy nàng 4dđi, nàng ecũng là 2bkhông biết 5nói thế fbnào nữa.

“Sư ftỷ, tỷ 9đây là 3đang ghen 5dtỵ”

Hàn dcNguyệt Nguyệt 9thừa nhận, bfmình quả 1thật nóng dblòng, bởi e8vì nàng 2cphải thật a3nhanh đem dnhững thứ 23này học 9giỏi, như 38vậy trừ bở Dược 90cốc, cơ 56hội sống b8sẽ càng 96lớn, nàng 7không thể ebnào ở đây 2cả đời, d8nàng không 72thể giống 0fnhư bọn 4họ được, cnàng muốn adđi xem thế 5giới bên 8ngoài, như 2vậy nàng emới không abỏ phí 1cuộc đời dfnày.

Đã 4từng trãi 3qua sinh tử, 6nàng không 5xác định 3mình có 4thể sống bblâu được 1hay không, 0enhưng nàng 6fsẽ cố bgắng nhìn 5ehết thảy bcmọi thú fevui trần 39gian này, bthấu rồi 0nàng sẽ 58trở về, 1bất quá 10ý tưởng 3này nàng 0dkhông dám abnói với 4ai, người cđầu tiên 3fkhông đáp aứng chính 59là bà vú.

“Tốt alắm, tốt b1lắm, ghen dtỵ với 9muội một 3chút cũng 14không được 4fnữa, muội dlại thông 1minh như b3vậy.”

Tính cera nàng cũng 0bđã sống ctrên đời cahơn ba mươi 93năm rồi, ecùng một 2đứa con 27nít hơn emười tuổi 13làm nũng, 3bản thân 59cũng cảm 97thấy tự 1trách ghê 3fgớm.



Chương febốn: Dưới 56Dược cốc.

“Tiểu 39thư, đây 0là bộ áo abta mới làm 0bxong, người 3emặc thử 5xem có thích 4hay không?”

Trầm 5cnương cầm 5amột bộ 99váy áo màu 4vàng đưa 0fcho Nguyệt fNguyệt, 18bà cả đời akhông có ccon cái, 1Nguyệt Nguyệt dlà tất dcả những 2gì mà bà 74có.

“Trầm e7nương, quần eáo người 8làm hết 9thảy đều abđẹp, con 38làm sao sẽ 7không thích”

Đối avới Hàn aNguyệt Nguyệt dmà nói, 7bà vú tựa 13như mẹ 0của nàng 5trên đời e5này, từ 7khi nàng bdđến nơi b4này cho đến fbây giờ, 81đều là 7abà vú ở eebên cạnh 4nàng.

“Nhanh 97thử, thân dthể con dtại thời dđiểm này d2nhanh lớn, 6quần áo 66mặc mau 48chật, hai 3ngày nữa 0ta lại làm 4cho con bộ b6mới”.

Trầm 7nương đem c8bộ áo cho 0aNguyệt Nguyệt 0fướm thử, dnhìn bóng 6dlưng Hàn 1Nguyệt Nguyệt, 4trong lòng 8fTrầm nương 46có chút 5vui mừng, ckhông ngờ etiểu thư 4đã lớn bđến như 5vậy, qua 23tháng tám 93tới tiểu 6ethư cũng etròn mười fftuổi rồi.

Thời e3gian trôi e0qua thật 8mau, năm 5dnào vẫn 8còn là đứa b4bé nằm 1trong ngực 0bà, hôm 83nay đã trổ fmã đến 5fnhư vậy. 02 © DiendanLeQuyDon.comGiống hệt 8tướng mạo b7của thiếu 3dphu nhân, 3vô cùng 6xinh đẹp, 95hi vọng 83tương lai 3dnàng có 8thể gặp 3một người 37thật lòng 5ayêu nàng, 9bkhông giống bnhư thiếu 9bphu nhân, 23ai~ hết 8thảy đều ado số mạng.

Hàn aNguyệt Nguyệt 33thay xong 2quần áo 0đi ra ngoài, 0athấy Trầm 58nương đang 63tựa cạnh d3bàn, sắc 0mặt không ftốt chút 1nào, chắc a0lại đang fdsuy nghĩ 6etới quá d0khứ rồi.

“Trầm 1fnương, người 3bcó chỗ 9nào không 00thoải mái 31sao ? Ngã bbệnh sao? 8Con giúp a4người xem bmột chút?”

Vừa 0nói, liền cdđem tay Trầm 9nương lên ađể xem 1mạch.

“Không 0sao, mấy e1hôm nay ta 49ngủ hơi 15muộn”

Nhìn adbộ dáng ekhẩn trương 45của Hàn 8Nguyệt Nguyệt, 8trong lòng 2Trầm nương e3thấy thật 4ấm áp, dtiểu thư 8được cốc 7cchủ coi 5trọng, lại dfdạy y thuật 4cho, trừ 6Dược cốc, 0trong thiên bbhạ ai có 1thể hơn e8được, 5bà cũng d8không uổng 7công Hàn 3gia dặn ddò.

“Trầm fdnương, chuyện 3gì cũng e8không quan 12trọng bằng asức khỏe, f2thân thể 8ckhỏe mạnh fbthì việc 4gì cũng 4sẽ làm 5được”

Trầm bbnương đưa 4btay giúp eeHàn Nguyệt 53Nguyệt bới 0lại tóc, ebvỗ vỗ 20đầu nàng:

“Trầm 2nương biết, 43không phải 8có Nguyệt 0Nguyệt ở 91đây sao? 8Trầm nương 9bcòn có thể 33sinh bệnh 40gì?”

Trước 7gương khuôn 7mặt này acgiống hệt cthiếu phu 52nhân, bây 7cgiờ còn achưa phát 6etriển hết, 87hai ba năm dnữa vừa 9nhìn thì 72trông như b2thiếu phu 8bnhân, Hàn 7gia nhìn 3thấy nhất 7định biết, 4như vậy 5Nguyệt Nguyệt 6amuốn nhận 5fhọ hàng 20dễ hơn 0nhiều.

“Trầm 8cnương, con 4nói nghiêm 25chỉnh đấy, 9thân thể amình phải 05quan tâm 46thật tốt, e3người còn 8phải giúp 96Nguyệt Nguyệt a0chăm con 5đấy”

Trầm dnương cười 3cười, trong bbcốc không 56có ai, cũng f1không biết c8học ai, 8nói chuyện 31to gan muốn 50chết, cái dgì cũng 4dám nói.

“Cô dnương gia elại nói 0chuyện như c2vậy, không adsợ người ddta cười e4à”.

“Bây 8giờ không 5phải chỉ b6có một 59mình Trầm 6fnương sao? engười nào 6sẽ cười 0con?”

Hàn 6aNguyệt Nguyệt 37ở trong fangực Trầm 2fnương làm 8nũng, bà 83vú đối c3với nàng ccó công dnuôi dưỡng, 35nguyện ý 8bbuông tha 32cuộc sống d5bên ngoài 00đưa nàng d9đi tới 5ađây, chỉ 75với điều afnày, nàng bsẽ khắc 3tâm đời 5đời.

“Hàn 22Nguyệt Nguyệt, 13muội lại dhái hoa của 26ta phải c3không? Lần 19này ta sẽ 3không tha 8cho muội 0đâu”

Đang c1nằm trong efngực Trầm 7nương, Nguyệt 0Nguyệt nghe 13thấy thanh f4âm ấy mà esợ hết fhồn, vội a2vàng núp d3ở sau lưng 4eTrầm nương.

“Không 0phải chỉ 9hái có một 61đóa hoa 4của tỷ fsao? Có cần ethiết phải dchét lớn 58như vậy 15không?”

Thế 6nào lại e1bị phát ahiện nhanh fenhư vậy, eckhông có 0sư phụ fbên cạnh 9thật bất clợi, không 8phải chỉ dflà một 91đóa hoa 5sao, quỷ 7hẹp hòi, 39hậu viện c2nàng nhiều bnhư vậy 4ecơ mà.

“Cái 11gì? Một fcđóa hoa? aMuội có 4biết đó 8là hoa gì akhông? Ta 1dmất bao 0fnhiêu công 7sức mới betrồng được, atrên núi canhiều như fcvậy sao 6không đi d0hái, hết 9lần này btới khác 4dtới hái 1fcủa ta, fcta với muội 5chưa xong 7đâu”

Còn 9chưa nói 54hết, Hàn baNguyệt Nguyệt 37liền từ 4etrong nhà 8ebay ra ngoài 8cửa sổ, 4dnếu không c8phải là 50trên núi 04không có 0hoa Mẫu f7đơn đẹp 7fnhư trong 4eviện của cesư tỷ, 1thì nàng bđã không 49đi hái rồi.

“Muội 1còn dám 9cchạy”

Nói 81xong, Y Huyên bfcũng từ f2cửa sổ 8đuổi theo, 7Trầm nương 16thấy bóng adáng hai 40người chạy 5mất, lắc e1đầu một c3cái, tuồng dvui này cứ 7cách mấy e1ngày lại 7trình diễn 15một lần, 57thấy nhưng 08không thể 2trách.

“Sư etỷ, tỷ 3cđừng đuổi 4nữa, ta 02sai rồi bđược chưa?”

Hàn 6Nguyệt Nguyệt 2hôm nay luyện fkhinh công 1fđã đến ctầng thứ etám, nhưng bso với Y 7Huyên tầng 1cthứ mười, bamỗi lần bevẫn là cbị bắt 65lại.

“Muội 71lần trước 9không phải 4cũng nói 23thế sao, bcuối cùng fvẫn không b0nhớ, lần 7này ta nhất 2định phải cfbắt được 76muội.”

Trong bviện những 0dthứ hoa b7khác, đều fbị Nguyệt 71Nguyệt hái 1đi, nàng 2cũng nhắm emột con 8mắt mở 42một con 9mắt, nhưng 2là hoa Mẫu 55đơn này enàng mất arất nhiều 3công sức 5hoa mới c5chớm nở cdliền bị d7nha đầu 6này hái 14đi, nàng dcó thể 72nhẫn nhịn f4sao?

“Sư 9tỷ, ta thật ebiết sai 68lầm rồi, 9ai~ ta không 4chạy nữa, 4tỷ tính 5fthế nào 62liền làm 91đi, mệt 8chết ta”

Hàn 0Nguyệt Nguyệt etựa vào 7thân cây cthở hổn a6hển, biết brõ là sẽ 31bị bắt, 7hay là muốn dchạy một 2cái, vạn 8dnhất vận cfkhí tốt 0còn trốn 08được một 78kiếp, nếu dlà chạy 6không thoát dliền chấp 8bnhận, cùng 0lắm là 45giúp nàng fấy làm 7việc nặng b3một tháng. 26 © DiendanLeQuyDon.comĐưa tay dlấy chùm 2hoa trên d0đầu xuống

“Trả 08lại cho 4ctỷ này, 6quỷ hẹp 95hòi”

Y 7Huyên nhận celấy đóa ahoa đã mất 9công đuổi 2theo Nguyệt c2Nguyệt để 6cđòi lại.

“Phi 1nhanh như 80vậy làm 9gì, cánh dhoa cũng dcrơi một c7nửa”.

Hàn fNguyệt Nguyệt 79hướng Y fHuyên liếc cmắt, đó cdkhông phải 5là do tỷ efđuổi theo 37quá nhanh f9sao? Nếu 5không thì 7nàng sao 7phải khổ d4thế.

“Ta b0nói thật 9nha sư tỷ, 8không phải 78chỉ là 8một đóa d9hoa thôi dsao? Vì tỷ 2đuổi theo 03nên mới drơi nửa 9đóa, ta ftự nguyện anhổ cỏ 4giúp tỷ 2ba ngày nhé?”

Hàn 9Nguyệt Nguyệt elôi kéo 55ống tay 1áo Y Huyên alắc lắc, efvới mỹ efnữ xinh e9đẹp, nóng 5giận là 74rất đáng fsợ. Y Huyên bnhìn Hàn e3Nguyệt Nguyệt f4một chút

“Muội eđã tự fnguyện như 08vậy, ta 8liền đáp 2ứng, nếu dkhông thì ata đây lại 3là một 0dsư tỷ không 69có nhân 2tính nha”

Rút 6tay ra khỏi 7ống tay 83áo của 82Y Huyên, 0chớp mắt 6đã không 3athấy tăm bhơi, đây 96chính là 14hiệu quả bbcủa công fphu mọc 73cánh thành 24tiên, nửa 97đêm có 43thể giả d5thần giả fquỷ. Nàng 42chẳng qua 1alà thấy 1hoa đẹp cbnhư vậy 2để ngắm 5hơi phí 92nên ngắt dcđi đội 43trên đầu 5chẳng phải c9là dễ nhìn 6hơn sao.

Hàn 9eNguyệt Nguyệt 01ngồi dưới 3tán cây, 3ngắm bầu 1etrời đêm, 4tối nay 00rất ít 06sao. Không 0ngờ nàng 26đến thế 8giới này fđã mười 04năm, nhớ etới kiếp 1trước, f0tựa như 6mới ngày 38hôm qua, 34không biết d4ba mẹ hiện 89tại như 6bthế nào.

Đột bnhiên phát e7hiện mình 5rất thất 2bại, y thuật 65không bằng 04sư tỷ, 6độc thuật 1fkhông bằng 3sư huynh, 70chẳng lẽ f3do lòng mình 9quá tham 6clam? Nếu anhư ban đầu 3chịu khó 9ahọc một ddloại, đến 8hôm nay cũng d0có thành e6tựu, không 1cgiống như 44hiện tại.

Bất 4quá sư huynh d2đã nói, 69thiên hạ anày trừ esư phụ, 5sư tỷ cùng 1hắn ra, ethì y thuật 5ccùng độc eathuật của f0nàng là 0đệ nhất 7thiên hạ. 2 © DiendanLeQuyDon.comCoi như không afphải là 9đệ nhất a0thiên hạ, 77nàng cũng f3là thứ atư thiên fhạ, cũng akhông kém..ha…ha…

Nàng 2tính toán achừng hai c2năm nữa 9cphải đi 17ra ngoài 5xem một achút, xông 7fpha một b5lần, bà 06vú nói ở 6trong cốc crất an toàn, 3engười trong 33cốc là anhững người bnàng nhớ 8thương duy fnhất trên 5ađời này.

“Sư e5phụ”

Sáng 3fsớm liền 2bị kêu 68tới đây, e8Y Phẩm Đường 4cũng không 04để ý, 3tiếp tục 6chuyện trong 81tay:

“Con b2tới đây 0làm trợ 9thủ cho 9ta”.

Mấy 55ngày trước, 6acó một a8người tự 0xưng Thế 0egia cầm 1lệnh bài 92đến cầu 8y, độc 4fđã ngấm 8vào lục 3phủ ngũ dtạng, có 6athể sống 27đến bây eegiờ đã 1elà kỳ tích, 92có lệnh abài sao không 6ctới sớm femột chút, cthần y cũng 51không phải 68là thần btiên, sao 6cứ cho là ecó thể 8cải tử 3hoàn sinh.

“Sư 2bphụ, độc 82này đã 5ngấm vào 9nội tạng, b7giống như c5ghim cây, 7căn bản felà ép không 2ara”

Hàn 6Nguyệt Nguyệt bnhìn ngân dchâm trong 1tay, rất 9bbuồn bực, ecũng đã d7đến trình 0độ này, 30coi như bảo avệ tâm fmạch, cũng akhông phải 4dlà kế hoạch 5lâu dài.

“Hắn aebị trúng cđộc này 8bquá lâu, 95ta cũng chỉ 0có thể b1kéo dài 9tuổi thọ 53của hắn.”

Hàn aNguyệt Nguyệt ethi châm, 4alau mồ hôi 6btrên trán, 1con trai hắn bthật là dfhiếu thuận, 9vì hắn abquì một 9đêm ở dngoài.

“Sư 9phụ, đây 07là cái gì 46mà thối cnhư vậy?”

Hàn 61Nguyệt Nguyệt fbnhìn Y Phẩm cĐường etrên tay acầm cái 3dgì đó đen 3thùi lùi, bphát ra một 3mùi hôi 83rất tanh.

“Ngửi f0thấy, con 9ngửi thấy?”

Y aPhẩm đường 5đem thuốc 8đưa cho 6Hàn Nguyệt 4aNguyệt, 0đây là ehắn mới anghiên cứu 63ra một loại 4thuốc, có 2fthể làm 1chậm thời 95gian phát bđộc.

“Ừ, athế nào 1lại nhiều 4fvị thuốc 1như vậy? 6bất quá 0lại là 56đồ tốt, 4sư phụ echo con hai 95viên đi”

Bất 9kể là đồ 83tốt Hàn cNguyệt Nguyệt 63đều không e8bỏ qua, 45có thể 35cướp là bcướp. Y aPhẩm Đường ađoạt lấy cebình thuốc 0trên tay bHàn Nguyệt 2aNguyệt:

“Muốn 14có thì tự 4mình làm, 4muốn lấy 5athành quả fcủa người 4khác sao?”

Thuốc bdnày phải ddùng đến a3khá nhiều dthuốc dẫn, 46hơn nữa 4btrong quá dtrình làm 7còn phát 6ra mùi tanh daghê tởm, 2ông mấy 4ngày nay 0cũng sắp e0bị hôn 85mê rồi, 3mới làm bra mấy viên, 2đưa cho 8fnàng? Chớ 95hòng mơ btưởng.

“Sư 5bphụ, dù 1sao bây giờ cngười cũng aở đây? fbThuận tiện dalàm thêm bmấy viên 25không được 7sao?”

Hàn cNguyệt Nguyệt athừa dịp 7Y Phẩm Đường 1không chú d6ý, len lét 5fđổ ra hai b9viên thuốc.

“Sư d8phụ, con 7đi về trước 7nha ? Ngày 8mai lại btới nữa”

Thừa 99dịp chưa 6abị phát 6hiện nhanh c2đi, không 0fbắt được 1ctại trận, 8bngày sau 1không nhận 55là được.

“Được cvậy con 0dvề trước 0đi, ngày 8mai nhớ b1tới sớm 7một chút”

Y 21Phẩm Đường 3không có 20phát hiện 6bảo bối c7của mình 4bị trộm 8bđi.

“Đã 3bhiểu”

Trở c5lại gian 0phòng, Hàn 6Nguyệt Nguyệt ađem thuốc 8ăn trộm 8được mấy dnăm nay phân e6loại riêng ftừng lọ, bngày sau 8cxông xáo 8giang hồ 8cần phải 8dùng, lỡ 0như đụng 1phải thuốc 1dẫn không edđồng đều, 90những thuốc 77này có thể e8cứu nguy. 26 © DiendanLeQuyDon.comNhững thứ 76này đều 2blà gia sản d6của nàng, 84suy nghĩ afmột chút, bbbảo vệ 3tính mạng ffmình so với 0cứu người 57là quan trọng 6anhất, xem 2ra phải d3lấy một 00chút độc 4adược phòng 0thân.

Đem fđồ vật ccất xong, bthời gian 3dcòn sớm, bfnắm chắc 9thời gian e3tập ám ffkhí. Mấy enăm nay, fHàn Nguyệt 1Nguyệt đều cclà canh thời 2gian mọi 83người ngủ 2chạy ra 6sau núi tập 48võ công 6cùng ám d9khí, nàng 7lần tìm actrong sách bdược nhưng a7bĩu môi 8vì không 2etìm được 4bí kíp võ acông, cho f2nên không 2thể làm 6gì khác a2là căn cứ b7vào quyền 07đạo lúc 83còn ở hiện 8fđại luyện 87tập một bchút để 6phòng thân, 2engừa vạn 93nhất.

Ám 2khí đương 7nhiên càng cnhỏ càng 9tốt, như 1vậy mới c1có thể 4ean toàn, b1không bị 1đối thủ 90phát hiện, acho nên nàng ftoàn lấy 3châm lông e2trâu, cái aanày so với fakim may còn fnhỏ hơn 0chút, tựa 5như lông btrâu, cho 3enên liền 64kêu châm e7lông trâu.

Châm 22này nhỏ, 77toàn thân 4trên dưới 1có thể 2giấu hơn 4hai ngàn 0cây, mỗi a3lần phi c0năm cây, 6như vậy, 09đang thời 64điểm đánh efđấm nàng 4có hơn bốn 9btrăm cơ b3hội để fcphi châm, a0cũng có 6bthể đào dthoát. Hơn benữa mỗi e7cây nàng 5dđều đặc 4chế bôi fvào thuốc 0tê, một edcây có thể 6dtê dại fcả đầu dcon voi, coi 71như võ công f1của ngươi 1alợi hại 77thế nào, 8etrúng cái ealông trâu dcchâm này 7cũng không 97thể nào 7nhúc nhích dđược, e8hơn nữa floại thuốc 1tê này chỉ aecần cắm 1vào cơ thể, 89sẽ nhanh 3chóng thông 7qua máu làm catê dại b7toàn thân, 3càng dùng 9fnội công cbức ra thì acàng tê 45dại, cho eđến khi fbất tỉnh 70nhân sự, 9nhưng không e6có nguy hiểm fđến tính 10mạng.

Dược 57tính có 8ethể duy ftrì một bcanh giờ, 64khoảng hai atiếng, sẽ batự nhiên e5biến mất, evì để 34ngừa mình 9trúng chiêu, aHàn Nguyệt 3aNguyệt chuẩn 5bị môt 75loại đan bcdược, nghe d8thấy được 73và có thể 1cảm nhận 33được thuốc ftê kia.

Bất 3equá châm 16này quá 03nhỏ, mới edđầu luyện 0tập rất 8khó khống dfchế số 02lượng, 8không thể 4tùy tiện aphát châm, 6cnếu tính ctoán không 97đúng sẽ 88nguy hiểm 2fđến bản 76thân mình.



Đã sửa bởi ngocthuybachdang lúc 07.11.2012, 11:24.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.11.2012, 22:49
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 20.10.2012, 17:25
Bài viết: 37
Được thanks: 20 lần
Điểm: 0.7
Có bài mới Re: (Xuyên không) Vương gia ta biết sai rồi - Loan Loan - Điểm: 1
Thanks nàng đã tặng quà cho ta!!!!!

Theo ta thấy nữ chính của chúng ta thật là vô sỉ nha!!!!

Chuyên đi chiếm thành quả của người khác nha!!!!!

Nhưng mà chuyện thật là hài nha!!! Đọc àm cười đau cả ruôt luôn!!!!!

Cố lên nàng nha!!!! Hwaiting!!!!!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.11.2012, 12:08
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 26.08.2012, 13:14
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 572
Được thanks: 841 lần
Điểm: 2.29
Có bài mới Re: (Xuyên không) Vương gia ta biết sai rồi - Loan Loan - Điểm: 1
akkkkkkkkkkk~ nàng ơi giờ ta mới thấy~ nha!!!! Ta vào ủng hộ ne * Xách ghế, ngồi đọc*
Hay wa~ nàng nhớ pót tập tiếp nha!!!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 227 bài ] 
       


Điều hành 

Mod Box Tiểu thuyết


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
libra0610
libra0610
Yến My
Yến My

Như Băng: muội đi đi, soạn xong còn học thuộc nữa cơ, sau đó đi tìm mấy câu chuyện về hóa học vớ vẩn gì đó nữa
sulia: đúng rùi ~ hahah cái đó nặng lý thuyết quá ^^ tỷ soạn xong thì ngủ sớm nhé ! muội đi đánh cờ cùng chu công đây bye ~~~
Như Băng: dài quá nặng lý thuyết dễ chết lắm, cháy giáo án như chơi ấy chứ... mất 4 tờ Ã mà chưa xong 1 bài
sulia: Ờ mặc dù nếu tỷ có đi thực tập không dạy 12 nhưng vẫn mong quá cơ ~ đầu lớp 10 học bảng tuần hoàn mà ??? sao lại đâu đầu hả băng tỷ ?
Như Băng: tỷ thì đang bận soạn bài, cái khó nhất là phần lý thuyết đầu lớp 10 đau đầu quá..
Trangtrongnuoc: viewtopic.php?style=2&f=128&t=322608&p=2047316#p2047316 trổ tài tranh luận
sulia: uk chẳng còn xôm như ngày nào ~~ ai vào việc nấy ^^ muội cũng bận học túi bụi ~ yy, huahua, mí cả xã cũng thế ~ chán quá
Ốc Vui Vẻ: nốt lần cuối, đi ngủ. chào mọi người
Ốc Vui Vẻ: Chia sẻ những trích dẫn hay trong tiểu thuyết của truyện được edit/sáng tác trên diễn đàn
Như Băng: thì vào năm rồi mọi người bận nhiều mà
sulia: ôi nản quá !!! dạo này diễn đàn mình trầm tư nhỉ ???
Như Băng: vậy hả, tỷ còn không hiểu đề nếu hiểu cũng tra lại sách làm thứ coi nhưng mà cái đề hơi khó hiểu ah
sulia: muội không biết mới hỏi đó ~~ trưa muội đọc mà thấy không đủ dữ liệu mới đau đầu chứ
Như Băng: Khu! là chưa xong bộ này đã nhảy sang bộ khác... huhu. thật là quá buồn.
Như Băng: Su hình như là chưa đâu? muội giải đi...
Ốc Vui Vẻ: @Queen: ta cho mọi người chọn mà  chọn màu xanh nhiều hơn

@mèo: phải phải -_- nghĩ sao nó hợp ngữ cảnh, nghĩ xem từ đó là gì trong tiếng việt mà ghi ra :v
~mèo xinh~: Băng tỷ: ngược hay sao mà bị ném a ?
Như Băng: nhật muội đúng vậy mấy thu rồi.. có ai soạn GA giúp ta không??
~mèo xinh~: Thanks ss Óc và Ciu Ciu
~mèo xinh~: Ốc: ss nói phải, nếu của mèo, cứ chém tung lên miễn hợp với ngữ cảnh thì thôi. mà bực nhất là có editor còn để ngoặc (Cái này mình không biết, ai biết chỉ với) . .
nuhoangtuyet8393: @Ốc: lấy màu đen cho sốc :)))
sulia: mn buổi tối khoẻ ~ băng tỷ @@ có ai giải cái bài lý của huahua chưa vậy ???
nuhoangtuyet8393: Ặc, ta là ta thích xanh nước biển!!!
Thủy Bách Nhật: vài ngày ko gặp tựa ngàn thu a Băng tỷ
Ốc Vui Vẻ: @queen: pha đậm thêm thì trùng người khác -_- ss Q còn định cho nhạt đi ấy ~.~
Như Băng: Mèo~ băng không edits, truyện của băng còn đắp chiếu đầy nhà, mà chưa viết tiếp được đang bị ném đá tập thể đây.
miu vẫn cứ nhiệt tình chém thôi
nuhoangtuyet8393: nhìn cứ như pha dạ quang vào ấy
Như Băng: thẩm thanh u lặng lẽ chịu đựng tất cả, cô biết 28 năm cuộc sống yên bình không nhuốm máu đã trở lên rối ren..
Meo Miu Ciu: trn bên tôi hướng dẫn đó =)) hên sao t bốc không trúng bộ đó
nuhoangtuyet8393: sao ko cho đậm thêm chút nữa


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.368s | 12 Queries | GZIP : On ]