Diễn đàn Lê Quý Đôn





















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 226 bài ] 

Vương gia ta biết sai rồi - Loan Loan

 
 04.11.2012, 00:40
Hình đại diện của thành viên
Hộ Pháp Lam Phượng Bang Cầm Thú
Hộ Pháp Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.09.2012, 19:43
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1740
Được thanks: 3835 lần
Điểm: 10.51
Tài sản riêng:
 [Xuyên không] Vương gia ta biết sai rồi - Loan Loan - Điểm: 11
Vương dagia ta biết 76sai rồi


images


Tác 17giả: Loan 7Loan

Thể cloại: xuyên bkhông , ngôn 9dtình, hài 0hước, HE 2

Edit: 55Ngocthuy bachdang 39+ Singer (Mia) 1+ Aren304

Beta: e2oisizue

Giới 8hiệu:

Một 1hân vật efữ trọng 8inh, đến 46ột triều fđại xa e6ạ, có y 85huật cao 2ciêu, có dhinh công 55uyệt đỉnh, 5eù thế nhưng 78hững chuyện 4ốt này 6hông có aì có thể cbo sánh với 1fiền, không 7ó gì có ehể đáng 73in hơn tiền, 7ho nên hãy 6fứ nhìn 1àn Nguyệt 34guyệt ở 05rên giang 5ồ xông 6áo, kiếm ebiền, sau 1đó sẽ 4chông để 07ý mọi người 18à khi dễ 11ông chồng d2ương gia, 2fuộc sống bày cũng 0hông tệ 2ắm…ha…ha…..


Chương 61một: Chuyển 05kiếp

Mở 4mắt ra, 9nhắm lại frồi mở 9ra một lần e2nữa, trời 1ạ, đây 25là đâu? abLà bệnh 45viện sao? 38Không đúng, 54nóc phòng 4bệnh viện e6không phải c4là ngói. e © DiendanLeQuyDon.comY tá không fdphải là cfđã thông 54báo với f9mình là 5bệnh tình anguy kịch 61sao? Nhưng 4ftại sao bmình lại 8bkhông chết. 1 © DiendanLeQuyDon.comVừa định dbquan sát 6ctình huống 1một chút, 3nhưng làm athế nào emà cô dùng 6sức chống 53đỡ cũng 4không đứng b7lên được, 1Mễ Tiểu 2Tây rốt 7cục chịu e5không nổi 62hét lên 4một tiếng c6thất thanh, 1etại sao 5bcánh tay alại nhỏ enhư vậy, c0nhưng lạ 45là thanh ffâm cũng 79không đúng. 1 © DiendanLeQuyDon.comMình - một 8người trưởng 1thành, đã 0hơn hai mươi d7tuổi rồi d4thế nào 4lại phát cra âm thanh a3của đứa bbbé.

“Tiểu 1tổ tông 0ccủa ta, ccó như vậy 01mà không 3đợi được, 6thật là amột đứa d7bé tính d2nóng nảy, 97này, này, 4đừng khóc 0enha, bà vú d6giúp ngươi 6ăn cái này.”

Mễ 1Tiểu Tây 87vẫn đang 3là hóa đá, dngười phụ 93nữ kia tự 6exưng là b7bà vú của c0nàng, tay c9bưng một dly nước 9ở trong 7bkhông biết 4là thứ 8gì đặt aở trên 4ghế ngồi 5bên mép 2giường, 4esau đó ôm 25lấy nàng, 6ecười híp 93mắt dụ 39dỗ, một c8lát sau Mễ 9eTiểu Tây brốt cuộc 1acũng có 85phản ứng, 90nàng đây f9là sống 57lại, quan d2sát bà vú ađang ôm bmình, đại 69khái là 05chừng ba 95mươi tuổi, cquần áo 54bình thường, f4trên người 0cũng không 4mang đồ 2ctrang sức 4gì, trên a4đầu cũng 03chỉ cài 7một cây atrâm gỗ, 4quay đầu 98quan sát csự bày 9biện trong 4phòng, một dcái giường, 1dmột cái d0bàn, góc 8tường thẳng 1đứng có 7một cái fhộc tủ, 2phải là cnhà của 7bmột người d3nghèo, nhưng 19nhà nghèo 9sao lại afnuôi bà dbvú? Ai~ cho cdù có như cathế nào, 54ông trời 5cho nàng 9ccơ hội 6sống lại, 93cũng đã 4là ân huệ cblớn nhất, c2những thứ 9fkhác đều a7là không 24quan trọng.

Kiếp 4trước mình cmỗi ngày 08đều là 1phấn đấu bfvì công 5việc, bỏ 2quên quá 05nhiều thứ, eetài khoản e7chứa mười 6fmấy vạn, ddcũng không f9được hưởng bbthụ, lại 9xảy ra tai fnạn xe cộ, 8mình với 43chị dâu 2bất hòa, 3cũng mấy 9năm không 20có về nhà 5thăm ba mẹ, 0không biết ebọn họ 6dhiện tại csống thế 8nào, may 80mà mẹ biết 9bmật mã 2sổ tiết 11kiệm của 67mình, nếu 85không thành 06quả mạo 80hiểm nhiều 95năm như 95vậy phải bdđổ sông 72đổ biển 64hết .Mười 5mấy vạn 4không phải 2nhiều lắm, cfnhưng cũng achắc đủ fdcho ba mẹ 8edưỡng già 5rồi, sớm 5biết mình b5mệnh ngắn 1thế này, adlễ mừng 9năm mới 89nên trở fvề một 1chuyến, 7ai~ hiện 6etại mọi 3achuyện đều eđã trễ aarồi~~~~~~~~

Nếu 0kiếp trước 7còn nhiều 44đáng tiếc, 67kiếp này aphải sống 6cho thật a4tốt để 58không phải 57hối tiếc 6nữa.

Đứa 0acon nít không 39biết lúc ecnào thì b6đã ngủ, c5ăn no, nên 0ngủ, bà a7vú Thẩm 8bèn kéo fgóc chăn 7đắp lên a6thân thể anho nhỏ, b2vỗ nhẹ. 46 © DiendanLeQuyDon.comHiện tại dbắt đầu 1mùa đông, 63ngày trở 22nên lạnh 48dần, trong 83nhà đốt 15một chậu 5cthan, rõ 1ràng cũng 90là thiên c4kim tiểu 0fthư, hôm 73nay lại bchỉ có 2thể cùng 2bà lão này fở trong 7căn phòng 6rách nát, 95ai~ danh gia cvọng tộc, c5cũng không 96làm được b0gì, nếu enhư có người 4mẹ được 14sủng ái 32thì mới efđược đối axử giống a3người, 4hôm nay Thiếu 4phu nhân 1mới vừa 0era đi, hài 9cốt còn 5ekhông chưa akịp lạnh athì mấy 86kẻ lòng 0lang dạ 5thú đã fbắt đầu 5ftáy máy 96tay chân, fcnếu là acon trai, 74trong tộc 0có lẽ còn c5được coi 2ctrọng, đáng 7tiếc lại dlà một eđứa con 0fgái, cho cddù chết, d8bọn họ 0cũng là 16mở một 7con mắt 4nhắm một 4con mắt.

Trải 0qua mấy 5ngày sống b8như heo, 4fMễ Tiểu 3Tây đã 5hướng bà 2vú lầm 1bbầm lầm 1bầm, hiểu 7được tình e0huống của 86mình, coi 6như là một 22đứa cô 19nhi, cha có 9tiền, nhưng alà không 51thể quay eavề, bất 5quá cũng atốt, cái 32loại danh d8gia vọng 1tộc lòng a6người rất a5âm hiểm, bkhông cẩn dthận còn e0bị gặm ađến xương e6cũng không ebcòn, huống 8chi nàng 9ckhông có 75mẹ làm 4chỗ dựa, 9đến gần 56những tranh 9đấu, thị 2phi, không aphải là acuộc sống 9nàng mong 28muốn.

Mỗi fngày bà 87vú cũng 58ép nàng a2uống nước 5cơm, không b4có biện 3pháp, Cô e1thật là 4không có a8biện pháp 02thuyết phục 60mình uống 25sữa của 1người ta, 0nói kiểu b1gì bà vú 8cũng lớn 0dhơn mình avài tuổi, 56nhưng là 67muốn môt 8engười hai 18mươi đi fgặm *** ccngười ta( 93khục khục…ti 6ti đó a) 9ethực sự facảm thấy 52ghê ghê, f7bà vú bắt 02đầu thấy 3ccô không a1chịu uống bsữa của 1mình, cái 4cđó nguy fà, cũng 83may nàng 3chịu uống 5nước cơm, 4bất quá 3bà vú thấy 9thật tò 2mò, lần b4đầu tiên ethấy đứa ctrẻ không eebú sữa fmà uống bnước cơm, 8cnhưng bà 0nào biết, e6không phải 4là người c2ta không 5uống sữa, 65người ta achẳng qua 62là không 7fuống sữa 6của bà e2thôi, nếu 8là sữa e4tươi hay asữa dê 1linh tinh, bMễ Tiểu 1aTây sẽ 9không khách 5khí với bbà đâu.

b0vú sợ nàng fbị đông 4cứng vì 1lạnh, nên bfđã bắt dnàng mặc 27thêm quần 3eáo vào, dCô hết 2sức phản 5kháng, nhưng a3cuối cùng 7vẫn bị 6túi vải 7chặn lại, c4tay chỉ ccó thể deđể yên, 9may mà chân 3còn có thể 3fđạp hai dcái. Nhưng dedù sao bà 7avú đối cvới cô cthật tốt, 0mặc dù 99nói cô không 5có mẹ, 7cnhưng bà cvú cũng 5elà mẹ, amỗi tối 67sợ cô lạnh ađều đem dcô kéo vào 8ctrong lòng, 9thế gian 16này làm 6esao có người 7cnhư vậy b3được, 62không biết 7bcó phải 3vì cô không c6được thấy 4mặt mẹ 87khi còn sống 1fhay không amà bà vú 4đã chăm 1sóc cô thật b1tốt, cô b3mới có fethể tận 7atâm như a8vậy.

Mỗi 2fngày cô 3đều lập 88ra kế hoạch a7xem xem đời 5này nên 7fsống thế 90nào, làm 1võ lâm cao dthủ? luyện 2võ quá mệt 9mỏi, không 46đủ kiên btrì, hay 9blàm tài 3bnữ? Thôi 6sợ rằng 4tư chất 9không có 6cao như vậy. 13 © DiendanLeQuyDon.comNghĩ tới 67nghĩ lui 4fthấy bản ethân đối 5với cái 6dthế giới e9này hiểu 0biết quá 1ít, chưa fecó chí hướng clàm giàu. d © DiendanLeQuyDon.comTrước mắt fngủ là a9quan trọng 6nhất, ngáp 71môt cái, amơ mơ màng ebmàng cô 62lại chìm 7vào giấc 7mộng đẹp. 2e © DiendanLeQuyDon.comNếu người 1ta mà biết 8eđứa con 6anít hơn fmột tháng ctuổi đang 54suy tư cuộc bcsống sau cnày, không 2nghĩ cô clà yêu quái 2mới lạ, bfhiện đại 4dcũng vào 2phòng thí bnghiệm làm ebchuột bạch.

Mấy 55ngày lại 7dtrôi qua,có 78một người b3đàn ông b5trung niên 1hơn bốn 8mươi tuổi 75ghé đến 5nhà, đây d0là lần 85đầu tiên d4trên đời cfnhìn thấy 8engười thứ 5hai ngoài dcbà vú, bà c3vú gọi 0hắn tướng 7gia, thì dcra đây chính d6là ông của 7mình, thế a6nào còn 7trẻ như 22vậy? Người fcổ đại 27thành hôn ecsớm, bốn 4mươi tuổi 5cđã lên achức ông 62nội? ừ, eequả thật 8ckhông khỏi 4ly kỳ.

Lớn betuổi như 4vậy, còn 0phong độ cvô cùng, 3thời còn e9trẻ nhất 3định là b3đại soái 7ca (bó tay 07nàng này e4luôn). Ông 9của mình 4edáng tốt 57như vậy, fvậy có a1phải hay 63không này e4sau này mình 1cũng sẽ eelà đại 0mỹ nhân? 2eHa ha, kiếm aeđược, dkiếm được…( 9bạn này ahơi bị 5tự kỷ 2đây…)

“Tướng 6gia, tiểu 79thư dù sao decũng là 8ruột thịt 7của tướng f6phủ, tại csao có thể 50để nàng c6đi ra bên 4ngoài?” f8Bà vú vừa 6nói vừa dgạt lệ, d2mọi người 31đều nói 6danh gia hưởng a2phúc, nhưng 7tiểu thư 3lại là d1mệnh khổ, d8hiện tại bakhông trở 2về, sau 9này muốn 1nhận tổ 5nhận tông c2cũng hết 2dsức khó 9bkhăn.

“Ai~ 4Mẫu thân 7mất sớm, dbỏ lại 7đứa nhỏ 4đáng thương, dnhững di 38nương kia ađều không 42có tâm, ccó lẽ không dtrở về c6với lại a8nó thì tốt 94hơn”

Hàn dlão gia nhìn dđứa trẻ fbtrên giường b9mà thở eedài, cả 1đời ông 2điều tiếc 0nuối nhất 8là dạy 3ra một thằng 7con bất a3hiếu, đường b4đường alà trưởng btử của 25tướng phủ, 1sao có thể 1đi lấy 16một thứ 40nữ làm 6chính thê, 9btừ xưa 4thành thân fkhông phải 27do nữ nhân b7làm chủ, 8fnhưng thế 57nào cũng eekhông hài clòng, nạp 7thê rồi alại chà bđạp như 75vậy, chỉ 1đáng thương 3cho nội 8tôn của eta mà thôi.

Nói 2đi nói lại 0bản thân 0thật thẹn e2với mẹ ccon nàng.

“Ngày d8mai ta sẽ cđến đưa 3hai người efđi Dược 5bcốc, cốc 14chủ là 2bạn nhiều dnăm của cbta, ta sẽ cnhờ hắn egiúp chiếu acố Nguyệt 7Nguyệt”

Hàn athừa tướng 6ôm lấy c4đứa bé dtrên giường, 46khuôn mặt bnhỏ nhỏ 4axinh xinh, ađây chính 98là tôn nữ 2f(cháu gái) 4của mình

“Nguyệt caNguyệt, 2gia gia thật 81lòng xin dclỗi cháu. 25 © DiendanLeQuyDon.comDược cốc 1dở trên 8núi tuyết, 6ngăn cách 8hoàn toàn 1evới thế fgiới bên 31ngoài nếu 2như ngươi 3nghĩ nên 67ở lại, bthì ở lại 9dđi, ta sẽ 9ftự an bài 7cho ngươi.”

Nửa 8câu đầu 45dĩ nhiên 02là nói với 5đứa trẻ f0bồng trên 7tay, nửa 0sau là nói 08cho bà vú, eông cũng 41không thể bvô duyên a2vô cớ hại dngười khác, 15dù sao đã b4vào Dược 7dcốc rồi fethì cũng bdkhó ra ngoài.

92vú vội dvàng quỳ 7một tiếng atrên đất:

“Tướng 97gia, nô tì 3nguyện ý 30đi cùng 7tiểu thư, 2cnô tì ở 9trên đời 8này cũng 18chỉ có 5một thân a1một mình, 9fbây giờ 1tiểu thư 1là điều d4duy nhất 15khiến nô 8tì phải 0nhớ thương, 7anô tì nhất 5dđịnh sẽ 0không phụ 0tấm lòng 0acủa tướng 8gia, nhất 52định sẽ 4chăm sóc 5tiểu thư 6thật tốt.”

Hàn dthừa tướng e6nhẹ nhàng 28đặt đứa abé lên giường, 38thở dài 1crồi than 82nhẹ:

“Vậy 04ngươi liền 1thu thập 0bmột ít 47đồ đạc, 82ngày mai 1aliền đi, 1nếu không 9mấy ngày 3anữa tuyết 9cche mất 0ccon đường 39sẽ không 8đi được, dbhết thảy e3đều nhờ ccậy ngươi.”

“Tướng 8gia, ngàn ecvạn lần 7đừng nói anhư vậy, 6nô tì khi 4dcòn sống dfđã mang 85ơn của 60thiếu phu aenhân, cho cdù có vào 5nước sôi 5dlửa bỏng, f3nô tì cũng 8dở đây 0akhông tiếc afnuối.”

44trên đời 93này, bà dđã sớm e8thấy được 60tình người 5alạnh lẽo, enếu thật b1có thể ađi đến 8emột nơi 0ekhác tốt 6hơn, bà 78không cần edphải quyến 7luyến cái 48nơi âm hiểm fenày.

Hôm dsau trời 60còn chưa 9có sáng, bđã có một 83chiếc xe 1ngựa đến 8đón hai 9dngười, b1cũng không 5có gì để e4chuẩn bị ccvì tướng 2dgia đã sớm 65chuẩn bị 23xong.

d6hai người 16hộ tống aecác nàng eđi Dược 0dcốc, với d1không gian b4rộng rãi ctrong xe ngựa, echuẩn bị 03rất nhiều 7đồ ăn, bcòn có một echút thuốc 5men để 57dùng và dmột cái 6alò sưởi. 21 © DiendanLeQuyDon.comHiện tại 3Mễ Tiểu c4Tây, à, 75không đúng, cphải là 8aHàn Nguyệt 0Nguyệt chứ, 0mắt to quan 47sát một d9cái, sau 5eđó lại 80ngủ, thỏa 11mãn vô cùng. 98 © DiendanLeQuyDon.comMột buổi 96sáng, khi e0trời chưa a3xuất hiện 4một tia 3nắng, nàng b1đã bị e4đánh thức, 3thật khó bchịu, nhưng fcũng may ftrong xe ngựa 2bà vú vẫn dôm nàng 9vào trong b1ngực, giảm 8bớt rất efnhiều chấn 8động ảnh 8hưởng đến 8cnàng.

Không fbiết qua e2bao lâu, 5xe ngựa 4vẫn cứ f2xóc nảy, 9ai~ Hàn Nguyệt e0Nguyệt trong 2lòng tính 75toán, phải 57trãi qua 6ít nhiều a1trở ngại bbọn họ 2dmới tới 4được cái 8nơi gọi 4clà Dược cccốc, núi bnon ngăn 27cách, có 97phải hay 2không giống 36như chốn 5arừng đào 9fmà sách 4ahay nói đến, bxen lẫn efgiữa những 0mê cung là 4một cửa d5động thần 1abí. Nàng 8rất mong d0đợi được 84đến Dược 51cốc, không cbiết có 7cgiống như 8cnàng tưởng 7tượng hay e1không.

Mùa f7đông giá berét, mặc 05dù không 6acó tuyết 6crơi, nhưng 88luồn gió 5thổi qua 0vẫn lạnh 3thấu xương, 8ebà vú liền d3nói với 5hai người 1hộ tống: 5“Này tiểu 9huynh đệ, 4sao ngươi b7không đi 6cvào tránh 53rét một fachút, sau f3đó lại eđổi đánh cxe, dù sao 8bngoài trời 0rất lạnh, 3tránh ngã fbệnh.”

Hai f3tên thị bcvệ mặc 1dù ngày c9thường 1luyện võ, 7thân thể 2có thể 8chịu được, 6nhưng gió bcứ thổi 52liên tục, 3thật đúng a8là có chút 24không chịu 3nổi nhưng 68cứ luôn bmiệng cự bdtuyệt:

“Đại f6tỷ, chúng dta không 7việc gì, 81còn chịu 04được”

“Đoạn cđường f2này còn ddài lắm, 76hai người 4khó có thể 7bchống đỡ 60được, 2eđừng nhiều 06lời, nhanh 49đi vào tránh b3đi”

Mặc 75dù đang 1bở thời bđại này, 2nam nữ ở 6chung một b5buồng xe eelà không 6đúng lễ cnghi, nhưng 2với thời 8tiết bên 6ngoài như 7thế này, 9alàm sao còn 67cố kỵ 77được nữa.

Hai fngười thị 2cvệ, mỗi angười nửa 7engày đánh 8dxe, buổi e5tối thì 8đến khách bsạn nghỉ e2ngơi, dọc dđường 4đi cũng 43không quá bvất vả, bnhưng mấy 0bngày nay, 32càng đi fdvề hướng a0bắc, trời 8càng lạnh, 9người ở ađây cũng 7ngày càng 7thưa thớt, 69những ngày 3sau này sẽ c0không thư 4thái như e0trước nữa. 57 © DiendanLeQuyDon.comĐến một ecái thị 5dtrấn nhỏ fmua chút b2thức ăn 3dkhô, mấy 3người lớn 4còn có thể fchịu được, 3nhưng còn 7fHàn Nguyệt 03Nguyệt dù 2csao vẫn bchưa có a4mọc răng, 73sao có thể căn những 7ethứ đó 5chứ. Thế 18nên dọc a6đường 23để dễ 8dàng tìm 0ađồ ăn dbcho nàng, 20bà vú đã c7đặt mua 0một cái 5nồi nhỏ, 9ckhi Hàn Nguyệt dcNguyệt đói 8bụng, thì 6có thể 9nấu được 5ít món.

Bôn a0ba hơn một 4tháng, cuối 9ccùng cũng fatới dưới 1cchân núi 8Tuyết sơn, 10may nhờ ccó một 0thị trấn 5enhỏ, có bthể cho abọn hắn 1nghỉ ngơi 3thật tốt. cf © DiendanLeQuyDon.comCách một 2ngày, ở 47trên núi 7cao, ngoài d4cửa bỗng 7dvang lên 56hai tiếng 2cthùng thùng:

“Người 9bnào a?”

Ra 1bên ngoài 3cửa bà 0vú đặc fcbiệt cẩn 1thận, thế 4gian này 8loại người dcnào cũng 09có, nếu 44không cẩn 5thận sẽ 25rất nguy 72hiểm.

“Khách 3quan, tôi 3tới đưa 9nước nóng”

4vú nghe được 98hai thanh e4âm nho nhỏ, 1mới mở 8cửa.

"Khách 5quan, trời acàng ngày fcàng lạnh, 5emọi người 2phải chú 3ý giữ gìn 4thân thể, 8đặc biệt 15là đứa 60bé này.”

Tiểu 87nhị xách a1trên tay 3thùng nước a0nóng, miệng 8còn không 5ngừng nhắc fnhở.

“Cám 57ơn đã nhắc fnhở, chúng acta sẽ chú 4ý.”

Đối 3fvới người dnhiệt tình, 4cũng không 7nên cư xử 9clạnh nhạt

“Vị ftiểu ca, detôi muốn ahỏi thăm 24chuyện Dược 8cốc.”

Nếu 07muốn hỏi c5tin tức, ftìm tiểu 4nhị là f4tốt nhất, bdở đây anhiều người 42qua lại, d5tin tức 88cũng nhiều. 37 © DiendanLeQuyDon.comMặc dù 8đã hỏi 59Tướng gia 7chướng đi eDược cốc, 6nhưng trên ccTuyết Sơn 42quá lạnh, cclộ trình 3bquá dài, e0thân thể 0tiểu thư asợ là không b7chịu nổi.

“Khách 8quan là muốn 6đi Dược 58cốc cầu bfy? Không 2dphải tôi 8nói, Dược ccốc đúng clà ở trong 3fnúi, nhưng alà Tuyết aSơn này akhông chỉ 33có một 10tòa, nói enó ở trong 2ngọn núi 00này cũng fkhông biết 54cửa vào dở nơi nào, 2hàng năm 19đều có 0rất nhiều 4người đến 4cầu y, nhưng d3không có b0ai tìm thấy.”

Hắn 61ở chỗ 7anày làm 7enhiều năm, 5người đến aacầu y không 7thể đếm 6fhết, nhưng dkhông nghe 6ai nói là 9tìm thấy 9Dược cốc, 9chẳng qua 4elà hắn afkhông biết, 1những người 7đi tìm Dược aacốc này 8không phải elà người 82bình thường, aangười bình dbthường eekhẳng định 3không biết.

“À, 90là như vậy 52ư, chúng 98ta cũng chỉ e4nghe nói 7cDược cốc 02có thuốc d4kéo dài 6tuổi xuân, 9cho nên tới 0thử vận fmay một 0cchút.”

6avú nghe lời atiểu nhị 60nói, trong alòng có edchút lo lắng, cmặc dù ccó thư của 5Tướng gia fbgiới thiệu, fnhưng là 6lỡ như 22bọn họ 0không tìm b0thấy cửa bvào Dược 5cốc, có 94thư cũng 3ckhông dùng 6được nha.

“Như 69vậy tôi 3xin chúc e1khách quan 0may mắn.”

“Ta 7cũng chúc 67cậu một 05ngày tốt f0lành.”



Đã sửa bởi ngocthuybachdang lúc 28.11.2012, 19:07, lần sửa thứ 2.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 04.11.2012, 07:52
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 20.10.2012, 17:25
Bài viết: 37
Được thanks: 20 lần
Điểm: 0.7
Có bài mới Re: (Xuyên không) Vương gia ta biết sai rồi - Loan Loan - Điểm: 1
vẫn chưa có gì nhiều!!!!

Nhưng mà chuyện hài là ta thích!!!!!

ta mang chăn gối đến ngồi ngóng trông truyện nhà nàng nha!!!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.11.2012, 21:55
Hình đại diện của thành viên
Hộ Pháp Lam Phượng Bang Cầm Thú
Hộ Pháp Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.09.2012, 19:43
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1740
Được thanks: 3835 lần
Điểm: 10.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: (Xuyên không) Vương gia ta biết sai rồi - Loan Loan - Điểm: 11
@nangc2toiyeuhosu88: c8cảm ơn e6nàng đã 96ủng hộ, 47ta lại có b6thêm động 57lực để 8elàm,  ta a1tặng nàng 98ba chap luôn 2này.  :kiss4:

Chương 4ehai: Trên 62Dược cốc

Ngày bahứ hai, 54rời vừa 1cạng sáng, e3à vú liền 8cđem Hàn 8cguyệt Nguyệt 2ọc lại 65hư cái bánh ahưng, rồi fên xe, ở 20ưới chân 1úi xe ngựa 0òn có thể ebđi được, 9hưng vào cuyết Sơn 7ồi, xe liền 08hông đi 31được, 9ánh xe vướng 7dào trong 91uyết, không 3bó biện cbháp, không b0hể làm bì khác hơn dà đi bộ, 11hật may c8à tướng 5ia nói cứ 5đi thẳng, 44hấy có 8ột tảng fđá dựng 9ên có chữ 0ô tự bi, f4đem lệnh 8ài cắm 3ào chỗ 97õm, thì fó thể thấy dcđược cửa fđộng, đến 6blúc đó 8tự nhiên dcó người b2đến đón b0bọn họ.

Nhưng 4là đi nửa 00ngày, chẳng dthấy cái etấm bia eeđá đâu, cbtất cả 3là một amảnh trắng 03xóa, bà elà người 1lớn cũng bcảm thấy 5dlạnh thấu d3xương huống 4chi tiểu cthư nhỏ bnhư vậy 4blàm sao mà 0achịu được, a1không thể clàm gì khác 2hơn là dùng 86sức ôm 7chặt trong 5ngực, nhưng fbkhi đi bọn 0fhọ không e2hề phát 39hiện rằng 9càng đi 3vào trong, emặt tuyết 7càng cứng, 23không giống 0như khi mới 4bắt đầu abvào Tuyết 14Sơn vậy, 91đi từng 3dbước tuyết 5blấp từng 7bước. Dù basao hàng anăm tuyết bđọng, phía b0dưới cũng 06ngưng tụ bethành vực 84tuyết.

eesao cũng 05là thị 6vệ thân 8tín của 9tướng gia, 67công phu eequyền cước betự nhiên a6không tệ, f0thi triển dkhinh công aacũng nhanh fchơn nhiều, cnhưng vì amang theo d1đứa bé ecùng phụ enhân (người e6phụ nữ), 69nên phải 27mất rất fnhiều thời aegian, mới 35tìm được fddòng chữ 02Vô tự bi 46đó.

“Chúng cta chỉ có athể hộ 3tống tiểu ethư đến 5bnơi này, eetướng gia ađã dặn 7sẽ có người f1tới đón b4hai người.”

Nhiệm 04vụ của 7fbọn họ 99chính là 4cđưa tiểu 6thư đến ednơi có chữ caVô tự bi, ecuối cùng 5cũng đã 4hoàn thành.

“Tuyết 8Sơn lớn 1như vậy, clỡ như 8không có 59ai đến 8thì phải 8làm sao bây dgiờ? Ta e5dù sao cũng bchỉ là 0một phụ 8nhân, làm 18thế nào ebmới có 3thể đem 16tiểu thư 63ra khỏi 4Tuyết Sơn.”

Trăm d2dặm xung fquanh đều 9là tuyết, 5fnếu không bcai tới đón, e8hai người 91sẽ phải 5hy sinh ở 4fnơi này.

“Đại 73tỷ, tỷ 6bnghĩ nhiều arồi, tướng agia làm việc a6luôn có 7cân nhắc, 1fnếu tướng 92gia nói có 18người tới ebnhất định b9sẽ có người 0ctới, yên 7tâm đi.”

Bọn 4họ cũng f7cảm thấy ekỳ quái, 1tại sao detướng gia eckhông an 64bài đưa fbhai người 43đến tận 0Dược cốc, 6mà là đưa 09đến nơi 22này, nơi enày căn 9bản không b5có vết dtích người c0sống, nhưng 5bọn họ 57không dám 5hỏi nhiều, 5chỉ cần afphục tùng 7là được.

Tướng 5gia còn dặn 2dò, đưa 4bđến địa 8điểm lập etức quay 0về, mà 74không cần 4ađợi người d2đến tiếp e8đón, cho e0nên bọn c1họ không ethể ở 08lại.

“Đại ctỷ à, chúng dta phải f6đi về, chai người 3cứ ở lại fđi, sẽ d7có người 74đến đón 65thôi.”

Nói exong, đem 37bọc quần 2dáo đưa 42cho bà vú.

Dược dacốc luôn ekhông thích 5người lạ a1quấy rầy bnên tung 2atích luôn 1được giữ b8bí mật, b7hai gã thị dvệ không cfbiết trên 51tay bà vú acó lệnh 8bài, cũng 6không biết cthế nào 7vào được f3Dược cốc, 64Dược cốc cecàng ít c6người biết 2càng tốt, 4cho nên mới edặn dò 8bọn họ, 0đưa đến 1nơi lập ftức quay 88về.

Nhìn 1dkhông thấy e6bóng dáng 29hai người, 0bà vú mới 38lấy lệnh dabài ra, nhớ dlại lời ddtướng gia 07đã dặn 8dò, không 47được để 21cho người 21thứ ba biết, 1cho nên bà 2cũng chỉ aebiết làm 0theo.

Vòng 4quanh tấm 6bia đá tìm fmột hồi, 79mới tìm 8dđược cơ 8quan, cầm alệnh bài 76trên tay 94bỏ vào 85chỗ lõm ctrong động, 90sau tấm 0bia đá liên 40xuất hiện ecửa động, abên trong 8đen như 4mực.

Hàn a7Nguyệt Nguyệt 5trợn mắt 0há mồm 7anhìn chung bfquanh, trời 1dạ, người 0dcổ đại 7thật thông 2minh, cửa fvào bí ẩn 1như vậy efcũng nghĩ fra được, 53khó trách 6nhiều người anhư vậy ctìm hoài 6mà không dđược, 18nếu không e7có lệnh f1bài, ở 5trên Tuyết eSơn lạnh 3như băng fnày mọi 9fngười sẽ dfnghĩ nó 0eở dưới 0lòng đất.

evú lấy fhộp quẹt b1ra, bên trong 4có bậc 5thang bằng 9đá, mới fvừa đi 9tới khu fvực bằng 92phẳng, cửa 5kia liền 77đóng lại, edmặt đất 24lại khôi 73phục dáng ecvẻ ban đầu, 26chỉ có 4emọi người fkhông thấy 95mà thôi. b8 © DiendanLeQuyDon.comBên trong 00rất tối, a7căn bản 65là không 6nhìn thấy eđường 8đi trước 8mắt, bà 3evú vốn e9là phụ 03nữ, với ctình huống 07như thế, 21trong lòng ddchắc là bsợ muốn d5chết, nếu cphía trước 1bkhông có 1đường adđi, phía asau cửa 26lại đóng, 41bọn họ fachỉ có 6thể chôn cxác ở nơi cenày.

Khu 86vực đất 9bằng phẳng 98rất ngắn, 1đi hai bước clại xuống bmột bậc 6thang, mà 59lần này 1cbậc thang 64vẫn là 7đi xuống, 3không ít 4dhơn nửa 3canh giờ, 7đường etrước mặt 1cbị cửa 1đá chặn 0dlại, Hàn 28gia nói qua, 0dở bên phải 2cửa đá acó một 80sợi dây, e0kéo hai cái fsẽ có người d4đến mở 6acửa, đoạn 98đường 4đi xuống, 4hai người 6không biết 8đã dùng bhết mấy 78hộp quẹt, 5hơn nữa 2không gian f6có hạn, 66ở tầm b2mắt của 66Hàn Nguyệt 2Nguyệt chỉ 9nhìn thấy 0một mảng 43đen như 0mực, bởi 9vì bà vú ađem nàng aôm vào ngực, 32chỉ có 9lúc nghỉ bngơi, mới bcó thể 2nhìn xung 2quanh.

45vú vuốt 31tảng đá fetìm một 4cái, quả 48nhiên có e1sợi dây frũ xuống, 0cầm dây e3kéo hai cái, 94cũng không 8ecó gì khác, 0cũng không 4bcó âm thanh 0gì, yên b7tĩnh chỉ 9bcó thể cnghe tiếng bdđập của 9tim mình.

Đợi 6thêm một 0flát, cửa 4đá cũng akhông mở, dfbà vú lại 5acầm sợi 2dây giật 5giật liền 3mấy cái, 92sau đó ôm enàng ngồi 9ftrên thềm fađá, nếu cevẫn không 8ccó người edra, bọn 7họ chết 11chắc.

“Vân 5thúc, Vân 2thúc, mau 16tới đây, atrong thạch 3đạo có 5fngười”.

Y 9Huyên nhìn 6dphụ nhân 8trong tay 5ôm một c2đứa bé, 0thật lâu 4đã không 5có người 3xa lạ tới 5cốc, cho dnên rất 0kích động.

“Tốt 7lắm, tốt e8lắm, chớ 9có kéo, 3ata đây gãy 3xương mất.”

Vội afvàng chạy e6theo, nếu dekhông có fviệc gì f4thì sẽ fckhông tìm b9đến đây, a0mà người ftới thì 25nhất định ackhông đơn 82giản, nhưng 6là ngoài 8ephán đoán 0của Vân 3thúc, nhìn 16phụ nhân derất bình 5thường, a6trong tay eôm một atiểu hài 2ctử đã ahôn mê bất 5tỉnh.

“Con 4cgọi Tiểu eTứ tới b4giúp một dtay nào, 74nhanh lên.”

Hàn 97Nguyệt Nguyệt 5hoàn toàn f7bị đói 61bất tỉnh, 42mở mắt, 3không phải 51là không 7gian đen c2tuyền lúc e6nãy, bọn 9ehọ có phải f4đang ở 6etrong thạch 4bthất? Nếu a6như nàng 1đoán không b5sai, nàng 1đang nằm eatrên giường, e3còn bà vú 8đâu? Dùng 9sức lật cngười, 0fnhưng lại 73không nhúc 6nhích được, 1bthân thể dbquá nhỏ ckhông thể elật.

“A d~ A~ ? Nha? 3Nha?”

Không 58nhúc nhích bfđược thôi 6fthì dùng fmiệng đi, fnàng cũng 86không tin 8là không 5có ai tới.

“Tỉnh 52rồi, tỉnh brồi.”

Nếu 7dđoán không 85lầm, thì 3đây chính axác là thanh 6âm của 21một đứa btrẻ, sự bethật chứng 8eminh, nàng 5đoán không 96sai, một 1khuôn mặt 2dcủa đứa 32bé tám tuổi d4hiện ra 6trước mặt d8nàng.

“Huyên 39nhi, xuống d8mau, chớ 2đè lên 5dnàng"

Sau eđó lại 9xuất hiện b7một ông flão hơn 9năm mươi atuổi.

Đây 2dlà Dược d0cốc sao? e7Cao nhân ckhông phải 32là tóc dài 90râu bạc esao? Thế 96nào lại 4không phải 5anhỉ, mà 57cô gái trước 1mắt đây 67thật là 1xinh đẹp 4fnha, khi trưởng 78thành chắc 61chắn là aemột mỹ fbnhân nghiêng b3nước nghiêng ebthành.

“Tới 59rồi, tới crồi, Vân 8thúc cho 3ngươi ăn.”

Hàn 9Nguyệt Nguyệt echép chép 78miêng, rút 36cuộc cũng fccó cái để b0ăn. Nhưng 0sao lại bdkhông thấy 29bà vú? Bị a0bắt sao? 8Nhưng nhìn 08bọn họ 5không phải 2elà người axấu nha.

“Tiểu 2dthư, tiểu ethư, làm cta sợ muốn 9chết.”

0vú hoảng 1ehốt chạy 0vào, nhìn 39thấy Hàn 5fNguyệt Nguyệt 1ađược ông 1lão cho ăn 1cái gì đấy, 62trong một ckhắc lo elắng mới 2fhạ xuống, bthật là f3hại chết aabà, vừa 9tỉnh lại 58đã phát 2dhiện tiểu 37thư không 41có bên cạnh, 2còn tưởng brằng bị 9người ta 8ôm đi mất, anếu là f8thật, bà 7thực sự eđã đắc atội lớn.

“Đứa 3dbé đói d6bụng, ta 0cho nó ăn 10chút nước 4cơm.”

Vân 1thúc nhìn b7phụ nhân 1khẩn trương bflo cho cô 0bbé như vậy, d6vội vàng 4giải thích.

“Cám 0ơn.”

Rồi bfbà đưa 47tay ôm lấy aHàn Nguyệt c2Nguyệt, d8nếu đứa 9nhỏ này 6acó xảy e8ra chuyện 72gì bất 6trắc, bà 2làm sao đối b1mặt với cTướng gia. b5 © DiendanLeQuyDon.comMột lát 28sau, kiểm 6atra thân dthể Nguyệt d8Nguyệt xong, bmới nghĩ 45tới mục a0đích khi d9đến đây. 0b © DiendanLeQuyDon.comChắc nơi 9đây chính 2là Dược 4bcốc.

“Xin fhỏi, nơi 0này là Dược 1cốc? Chẳng 7lẽ vị anày chính 4là Cốc 9chủ?”

“Phu cnhân, nơi 85này chính 6xác là Dược 3cốc, nhưng 59hai người 77vào đây 72bằng cách bbnào?”

Người 8có thể 9tới được 4Dược cốc f0rất ít, dphụ nhân 8này lại 6mang theo c1đứa bé, 52nhất định dkhông phải d9là người a0bình thường.

“Có 3người chỉ cdcho chúng bta tới nơi 5này, cầu 91xin Cốc 00chủ có 9thể chứa cchấp chúng ata”.

“Phu acnhân, xin 2cngươi đứng clên đi, 4có chuyện 3fgì từ từ 7nói, ta chỉ flà người 0làm trong 9cốc, ngươi 4ăn ít đồ 38trước đi, csau đó ta c8liền mang 60hai người 70đi tìm Cốc fchủ.”

Vân 47thúc vội 06vàng đỡ 9ebà vú đứng 0elên, chuyện danày ông fbkhông giải 15quyết được, 9bngười tới 7bmuốn ở 0lại thì 9phải xem 9eý Cốc chủ, 5bmột người 19như ông 4làm sao dám 6chứa chấp.

Tới e0Dược cốc 4bcầu y có 34hàng vạn aangười, 5Cốc chủ bcứu người 3là nhờ e1cái duyên, 00cũng không 41nhìn tới 8quyền lợi c0hay gia thế, 0Ông ở Dược 4cốc nhiều enăm như 5avậy, y thuật 2acũng biết f5một phần, 0phụ nhân 92và đứa btrẻ này bdchỉ là 57bị nhiễm dlạnh, thân 7thể có 8bchút không ctốt thôi, 7ecũng không 0phải là fbệnh không 0trị được, 4không cầu dthầy thuốc 09chắc là f9cầu học 5y thuật, efCốc chủ 6là người bkhông dễ ddàng thu 3eđệ tử, 1xem ra hết 3thảy là 67xem vận 55mệnh đứa 84nhỏ này.

Nếu 0có duyên 5tự Cốc 3chủ sẽ 46thu vào cửa.

“Vân 2thúc, chúng 15ta cầu xin 6sư phụ e0lưu bọn 77họ lại 65được không? 4Huyên nhi 2thật lâu fdrồi không 24có ai chơi 8cùng, cảm 9thấy buồn cchết được, cngười xem 6nàng thật fnhỏ, còn 10có thể 90yêu thương 1nha”

Y 89Huyên dùng 35sức lôi 1kéo tay áo d0Vân thúc, athật vất bvả mới e3có người detới, nếu 6bị sư phụ 6đuổi ra 8cngoài thì ethật đáng 02tiếc.

“Huyên 1nhi, không 3được lộn cxộn, cốc 33chủ tự ddcó an bài, 5nếu có eduyên, bọn 2fhọ sẽ ebtự lưu fflại, vô 55duyên cầu 9cũng không d5được.”

Nói 4xong, liền e0xoay người 9đi xuống d3phòng bếp d7lấy đồ 20ăn cho bà 9vú.

“Vân f0thúc”

Y 1Huyên thật 4không tình 8nguyện ở 43phía sau 6kêu to.

“Các angười không 4cần lo lắng, 5cta sẽ đi 9xin sư phụ 47lưu các a9người lại”

Y 0Huyên trước 29mặt bà bvú điệu cbộ nghiêm 5túc nói

“Cám 7cơn tiểu 2cô nương”

“Không bcần khách 60khí, các 31ngươi gọi cta là Huyên enhi được crồi, trong 23cốc mọi 5người đều 5gọi ta như 27vậy”.

Đứa 1bé này thật 8dđáng yêu.



Chương b7ba: Trong 9cDược cốc

“Cốc 6chủ, có 1một phụ 9nhân ôm 5emột đứa ccbé xông 39vào trong dccốc.”

Chỉ cthấy một e8người đàn 2công hơn 7năm mươi actuổi ngồi 9btrước thư 07án, nghe dthấy lời 3nói của c1Vân thúc, fdừng một ebchút, để 7bquyển sách 1trên tay faxuống bàn, 1phụ nhân? 8đứa bé? bđường 3avào cốc ebên ngoài 65không phát 45hiện được, c5một phụ 5nhân sao 19có thể dtìm được 4đường 87vào nơi 9này, lại 22còn mang 2theo đứa 6dbé nữa.

“Người 7phương nào? ecNhư thế 8dnào mà tìm cđược tới f1đây?”

Chuyện 41giang hồ 5ông không fcòn tham adự nữa, 77nhưng một 6chút biến 9động ông a4đều biết, 6nhưng gần 6đây không 22nhận được dtin tức f1gì.

“Còn cchưa biết, a4nhưng phụ 6enhân và 94đứa trẻ ccthân thể 86đều khỏe 6bmạnh, cũng a8không giống c3người đi 1cầu y, tạm 4cthời đã 2an bài bọn 4dhọ ở tạm 99trong viện 7nghỉ ngơi, fcốc chủ 0có muốn 0gặp hay d5không?”

Y 67Phẩm Đường 9tiếp tục ecầm quyển bsách lên.

“Cũng btốt”

Bất 09kể thế anào, gặp 1arồi sẽ 00biết.

“Vậy 20ta sẽ đi bcđưa họ 82tới đây 74ngay bây 8giờ.”.

Nhìn 5thấy Y Phẩm aĐường, 0abà vú vội 1vàng đem 5dthư Hàn f0gia đưa 2tới, cầm 4lấy thư, 0Y Phẩm Đường bfnhìn một fflần, sau 8đó ôm hài 2tử trong 72tay bà vú, 2“Nếu là dcon cháu 62của Hàn d3gia, hai người 38cũng không d9cần đa 6alễ, cứ adan tâm ở 0đây đi.” 3bĐứa nhỏ 5enày thật dngoan nhỉ, b7không khóc 8cũng không cquấy, mở 4to hai mắt 2mà nhìn 1ông, thật 51là thú vị.

Nhưng 51ông nào 6biết, Hàn 05Nguyệt Nguyệt 79đang rất c6buồn bực, 1trong sách 3hay phim truyền d9hình vẫn f5hay nói dáng 3vẻ thần cy cùng thần 66tiên rất eflà giống anhau, mà ffngười trước 0mắt hoàn 2btoàn không 2phù hợp 7fvới tưởng dctượng của 43nàng.

“Cám 23ơn Cốc 3chủ, tiểu a8thư rất bngoan, không 7khóc cũng 88không nháo, 31thật là clàm cho người 5ta an tâm”

1evú cũng acảm thấy 5Hàn Nguyệt 3aNguyệt khác 5những đứa 98trẻ khác, 2ban đêm bcũng không ccó quấy, 5đói bụng 8cũng chỉ bhừ hừ bahai tiếng, 42ăn no là 0được.

“Đứa e6nhỏ này 4thật thông 6aminh, nhỏ a7như vậy 0cũng biết cekhông làm 3cho người 7fkhác bận 20tâm, Nguyệt 17Nguyệt? 5tên hay”.

5avú vốn dtên là Thẩm 9Thục Kiều, a5trong cốc amọi người 2đều gọi a0bà là Trầm 5nương, mỗi dngày phụ 32trách nấu 4cơm cho mọi e3người, btrước kia 0đều là 2Vân thúc dlàm, hiện a8tại có ccngười giúp 0một tay ccũng đỡ 9hơn.

Dược dbcốc tính 6cả bọn 04họ cũng c6chỉ có 5dsáu người, adY Huyên là 97đồ đệ 8ecủa Y Phẩm ecĐường, dnàng được aCốc chủ bnhặt được 0ở ven đường, 0dnhìn đáng 3bthương liền bđem về 79cốc, Y Phẩm dĐường f0còn có một bcđệ tử 3lớn, đặt 6tên hắn 0là Y Thường d5Thanh, người a2này tính c1tình cổ 2cquái, trừ bY Phẩm Đường ara mọi người eđều sợ 77hắn, tính ctình lạnh abnhạt, người cthích cô 8độc, chuyên cvề độc 1dược.

Dược 31cốc tuy anói là đệ cnhất thiên 6ahạ về dy dược, fbnhưng cũng fcó ba phần flà chuyên 67về độc, bdy thuật ftự nhiên 8cũng gắn 7bó với 4eđộc, có 86lúc bị c3bệnh thì dlấy độc 91trị đôc 4mới có 2chiệu quả. ae © DiendanLeQuyDon.comNgười có efthể hiểu 3chết được 3dược tính ccủa độc c7dược trong dthiên hạ, f1mới có 0thể bốc fthuốc đúng dbệnh.

Y aeThường d1Thanh cũng 6đối với d7độc dược c4có hứng 3thú hơn 2y thuật e5nhất là 42ở thời 5dđiểm dụng 28độc, nhưng ađể tránh d7cho người bkhác vô c3tội mà fgặp họa, bnên ở một b5mình trong emột gian dphòng tận 1cùng trong ecốc, một aetiểu viện a8đơn độc. b9 © DiendanLeQuyDon.comY Phẩm Đường 37đối với eđệ tử 3đều phương 0thức truyền 44dạy là ckhông đồng cbnhất, ông dcó thể 3căn cứ 12hứng thú 87của mình 39để dạy, e6bất kể d4là độc 55hay là y.

48Y Huyên dĩ 57nhiên là 7muốn dùng b4năng lực d4của mình 3eđi cứu angười, 8nên chỉ 6để tâm 66đến phương eadiện y thuật.

“Sư aphụ, con f9đã xem xong”

Kể ctừ lúc feY Phẩm Đường 2biết được eHàn Nguyệt aeNguyệt hai btuổi đã bbiết đọc 68chữ thì 3đặc biệt b3để ý, amỗi ngày 6đều đem 9anàng nhốt dcở trong 0dphòng mình edđọc sách 68y thuật, 5Hàn Nguyệt 73Nguyệt lại 1cảm thấy 5trên đời 26này bảo avệ tính 7dmạng mình f5là quan trọng 1nhất, nếu amình có 97y thuật eđệ nhất 0thiên hạ, 2ethì điều 7đó có thể 1eđảm bảo 2cho tính 6dmạng mình 48được an ftoàn.

“Ừ, c2vậy để 7eta kiểm atra con”

Một 1clúc sau.

“Con anhớ rất 3tốt, nhưng 01y thuật 2fkhông phải dcăn bản a4chỉ dựa 5avào đọc csách, muốn 12mình hiểu 7dthì phải 3avận dụng 3cho thỏa 9ađáng, ta 3sẽ thử 19một chút 8độc với ccon.”

….Lại 27môt lúc 14sau….

“Ừ, 25không tệ 0blắm, nhưng 5con không eethể quá 3emức nóng 44lòng, có arảnh rỗi 7thì đến cachỗ sư 6ehuynh của c9con, học chỏi hắn a7một chút”

Hàn 2Nguyệt Nguyệt 1trong lòng 88buồn bực, 95ông lão 39này sao không 2nhìn xem 2ai nóng lòng etrước, 1mỗi ngày 6đều giám 5sát xem nàng c2này nọ, 84nếu có b9thể giống aanhư sư tỷ 2avà sư huynh, e9được yên 7tĩnh học 30một mình 1cthì thật btốt.

Vào cdcốc được etám năm, 23Hàn Nguyệt 8Nguyệt từ 59khi biết 14chữ liền flấy sách 6thuốc làm ebạn, mỗi d0lần Y Phẩm 7cĐường c7thấy nàng 1đang là 93nghiên cứu 84đều là 7cái gì mà 40thuốc kéo adài tuổi 9xuân, cái 34gì mà kéo 2edài tuổi fbthọ, cũng 09chỉ có 1fthể xoa ađầu. Làm e0gì có thuốc akéo dài 20tuổi xuân 4hay kéo dài b0tuổi thọ, 5hết thảy 9chẳng qua elà do lòng cngười mà f4thôi. Nhưng d1là không bbđành lòng bnhìn nàng 0phiền muộn, d0nên cứ 12tùy ý đi.

“Sư 7phụ, con ceđến chỗ 7sư huynh.”

Cuối 7cùng cũng 7ađược giải 72phóng, Hàn dfNguyệt Nguyệt c1trong lòng bmừng rỡ.

“Ừ”

Y fPhẩm Đường 1liền không 92phản ứng, d3cầm lấy acuốn sách dbên cạnh, cftiếp tục eđọc, Nguyệt dfNguyệt học 9erất tốt, 1tám tuổi 0có thể 99đem hết dtất cả 0asách y dược 4btrong cốc 94xem xong rồi, 11còn có thể 26hiểu thấu, 7thật không 7fdễ dàng cgì.

“Sư 1huynh, huynh 4ngày đó a9luyện thứ 14thuốc gì 78vậy, đã 3exong chưa?”

Hàn 2Nguyệt Nguyệt fvừa hỏi datay còn là 82không ngừng c8táy máy 1mấy cái 2bình nhỏ, 1có thể 6hay không emóc được bthứ thuốc 7gì thật 6tốt. Không 4fthể trách 5nàng trộm 6cthành quả e0lao động ccủa người 86ta, nhưng f6Y Thường 52Thanh không ccdạy nàng d5dùng độc, 3fmỗi lần 57xem cũng 2chỉ có 5thể trộm 0về nghiên 5acứu thêm.

Y aThường 91Thanh cũng 5có thể ecoi là soái aeca, nhưng 4mà mỗi a2ngày là ađều ở d6trong cốc, c6lớn lên 4acũng không 09có người ethưởng 48thức, thật cđáng tiếc. a8 © DiendanLeQuyDon.comHắn so với 42sư tỷ hơn ađến mười btuổi, hắn 0năm nay hai 2emươi sáu 3nhỉ? Thế 78nào mà lại 5bkhông đi etìm vợ, 4aở nơi này 6cđến từng dnày tuổi, cengười ta 2ccũng đã bbcon cháu 0fđầy nhà.

“Bên 25trái kia 6flà bột 8phấn ngứa, 30đừng để 30dính vào”,

Y dThường acThanh đối e3với hành 1động của dHàn Nguyệt 90Nguyệt thấy 20nhưng không 13trách, dù 8sao cũng 77đã quen 2drồi, mỗi 83lần không flấy được 7một ít 6đồ thì a2không chịu 2về, cũng 2không chịu 9từ bỏ. b8 © DiendanLeQuyDon.comThuốc lần 96này hắn b4là mất 7rất nhiều 4cthời gian e0mới tìm 1về, làm 3csao có thể 6ccho nha đầu 8này chiếm atiện nghi.

“Thế b6nào lại 2fđem phấn 9ngứa để d9đây, nhỡ 97ta dính vào 28thì làm 7fsao?”

Nàng b0nhớ phấn angứa của 98sư huynh ccó dược 3tính rất cmạnh, hại 9nàng ngứa 76gãi hết 6nửa canh cgiờ mới 1fhết tác 0cdụng. Nếu cfnhư là người fbình thường 3dính vào 8akhông bị a1da lột ra b8mới lạ.

“Không 5dcó gì cho 46muội lấy fđâu, không 61có chuyện 1gì thì đi 5đi, ta đây 17còn có việc”

Hàn 8Nguyệt Nguyệt 8rất tức 8giận, cái 7gì cũng 64không lấy bđược lại ccòn bị c7đuổi ra.

Nếu fkhông chiếm 5được tiện dnghi, vậy d6thì đi tới dchỗ sư 6tỷ đi.

“Sư ftỷ, muội b8giúp tỷ 04nhổ cỏ 9fnha”

Trong ftiểu viện 8của sư 9tỷ có rất fnhiều loại 50thuốc, hơn canữa lại e2có rất 5nhiều hoa, 95rất đẹp, c8không có fgì thì hái 0fđại một 7đóa mang e0về cắm d5trong phòng, 9bất quá bmỗi lần 27hái đều bbị sư tỷ amắng cho 6emột trận.

“Này, f9không cần, 4muội đến cdkia giúp a7ta đào đất d0lên, cây 1fthược dược 54hai ngày c6nữa sẽ 6nảy mầm 9đấy”

Hàn 38Nguyệt Nguyệt 0cnghiên cứu cmấy năm, 8còn không ebiết Dược acốc này 5ở nơi nào 1trên Tuyết 36Sơn, bên fngoài đều 4là quanh cnăm tuyết 34rơi, nhưng 10nơi này d4lại quanh fbnăm lại 9fấm áp, 19chẳng nhìn 5thấy bông 3tuyết nào 0rơi, có dlúc ngẩng dđầu nghiên d2cứu bầu 23trời, cũng 75là một emàu xanh aebiếc.

Hỏi 18sư tỷ, fsư tỷ cũng 74không biết. 54 © DiendanLeQuyDon.comNhớ tới 04thời điểm abà vú ôm dnàng đi b6xuống, chẳng clẽ nơi enày dưới e2lòng đất, bnhưng lại 77có ngày eecó đêm 70mà, chuyện 54gì đã xảy 8ra, hay là ccảo ảnh?

“Thôi 8được”

Hàn 3dNguyệt Nguyệt 9cbuồn bực eđem lòng fbbàn tay lật 8đi lật cblại, mệt f3chết đi dđược, fecái thân 87thể nho 03nhỏ này 92đúng là ckhó hoạt 2động.

“Sư 87tỷ, tỷ 13dạy ta khinh a7công được 63không?”

Trong 8Dược cốc 69đều lấy 43một chữ atrong võ fcông làm bchủ, đó 5bchính là e“trốn”, afkhông trốn 3thoát sẽ adùng ám ckhí, dù 17sao bọn 41họ cũng 97hiểu về dfđộc, khả 8bnăng công 78kích đều 3không cao, 0nếu chọn 23đánh lại 26người ta, 7khẳng định 7là đánh 13không lại.

Cho 32nên nàng c6không thể e7làm gì khác d6là liều f2mạng học 40khinh công, 9để tránh d5sau này xông 4xáo giang 9bhồ thời 3bđiểm gặp b0nguy có thể achạy trối 2chết.( he..he…ta 8ecũng sẽ cgiống nàng 6này tẩu 10vi là thượng 08sách).

Y eeThường aThanh ngộ 7tính cực 9ccao, khinh fcông đơn 5bgiản là 8xuất thần b9nhập hóa, 4Y Huyên cũng 73có thể, 33chẳng qua fnàng là dmột năm 9dtrước luyện fđến tầng 6fthứ tám, 89bây giờ ecũng không 8có đột d4phá, bất 7quá sư phụ b5nói, trên e0giang hồ a7cũng không cai có thể dcđuổi tới 1nàng, bọn 86họ luyện 33chính là dthứ khinh 5công trên bbgiang hồ 9đã thất 5truyền, dđược đặt 43tên là mọc ecánh thành 8tiên, chính 4là thân 3thể nhẹ 5giống như bbchim vậy, 9sức nặng fgiảm bớt, etốc độ ddĩ nhiên 44là không 9cần phải 3nói.

Đặc 6biệt là 0Y Huyên lúc 8hứng thú 51dâng lên, 9nhảy đến aftrên bụi 1dhoa múa một 59khúc, nhìn dgiống hệt e3tiên nữ 81hạ phàm. ad © DiendanLeQuyDon.comCho nên Hàn 8Nguyệt Nguyệt b9vẫn lấy 5đó làm fmục tiêu fcphấn đấu, c4hi vọng 41ngày nào fđó mình e5cũng được 5enhư thế.

Nhưng 4hôm nay nàng dcmới luyện 85đến tầng 29thứ ba cũng dkhông lên 50được, 91nên mỗi 3dngày đều 3là chạy 9đến chỗ 2Y Huyên cùng cfnhau luyện fatập, hi 92vọng nàng dcó thể cdchỉ điểm a1cho mình 7fmột chút.

“Tuổi 0còn nhỏ 63mà nóng 93lòng như bvậy làm 27gì, thời 1điểm ta 0tám tuổi 7acũng chưa 8có luyện 6cđến tầng fthứ ba đấy”

Y 0aHuyên đúng 5là vì Hàn f7Nguyệt Nguyệt e1bản tính 6ham học 5mà cảm 84thấy giật 7cmình, nàng 33mặc dù 1cũng ham fhọc lắm, 8nhưng mà c5so với tiểu e3sư muội 9này lại 5kém một 9chút, cho 0nên ở trong 2lòng nàng, 3Hàn Nguyệt 2fNguyệt chính 0là một a5tài năng 7mới.

Nàng bchuyên y, 0sư huynh 38chuyên độc, 1bọn họ 79chỉ chú cctâm vào 1môn học 8bmình đã 19chọn nên 0dcó thể aatiến nhanh anhư vậy, 68nhưng là fcái tiểu esư muội 9này cái 66gì cũng 5học, học 2nhiều mặc 2dù là chuyện 3tốt, nhưng e5là sức 3khỏe bị 4tổn hao, 6không dễ cđể có dnhiều đột cphá, cho 4nên mới alàm nàng 2lo lắng, dnhưng sư b1phụ nói 2ctùy Nguyệt 1Nguyệt cứ 80dạy nàng fđi, nàng 9cũng là 99không biết 1nói thế 74nào nữa.

“Sư etỷ, tỷ b2đây là e8đang ghen 9tỵ”

Hàn aNguyệt Nguyệt athừa nhận, 94mình quả 0athật nóng blòng, bởi 9vì nàng fcphải thật 9nhanh đem 17những thứ 31này học 1giỏi, như 5vậy trừ 4ở Dược 2bcốc, cơ 7dhội sống 8dsẽ càng 3lớn, nàng d3không thể 83nào ở đây acả đời, 8nàng không acthể giống 1như bọn 78họ được, bbnàng muốn 4ađi xem thế cegiới bên angoài, như fvậy nàng 7mới không cbỏ phí 38cuộc đời a9này.

Đã 68từng trãi cqua sinh tử, cnàng không 07xác định 02mình có 1thể sống 7lâu được chay không, 2nhưng nàng 6sẽ cố agắng nhìn 6hết thảy 84mọi thú 41vui trần 29gian này, d2thấu rồi bfnàng sẽ 74trở về, 1bất quá edý tưởng bnày nàng 68không dám 29nói với 2ai, người 8đầu tiên a3không đáp 86ứng chính dalà bà vú.

“Tốt 84lắm, tốt 6lắm, ghen d0tỵ với dmuội một 2achút cũng 05không được b6nữa, muội 75lại thông 43minh như 7vậy.”

Tính c4ra nàng cũng bđã sống 8ctrên đời 4fhơn ba mươi 9năm rồi, 37cùng một 88đứa con 20nít hơn 3mười tuổi 34làm nũng, 7bản thân 1cũng cảm 2thấy tự e4trách ghê 1gớm.



Chương 9bốn: Dưới 9Dược cốc.

“Tiểu cthư, đây 32là bộ áo bdta mới làm 9xong, người 16mặc thử exem có thích 5bhay không?”

Trầm 3nương cầm 7một bộ 87váy áo màu 94vàng đưa fcho Nguyệt e0Nguyệt, dbà cả đời 3không có 3con cái, 87Nguyệt Nguyệt 1là tất dcả những 27gì mà bà 5có.

“Trầm 05nương, quần 84áo người 60làm hết 2thảy đều 5đẹp, con 5làm sao sẽ 4không thích”

Đối 8fvới Hàn fNguyệt Nguyệt 4dmà nói, 9bà vú tựa 9cnhư mẹ 4dcủa nàng d7trên đời 8này, từ bkhi nàng 9đến nơi 07này cho đến 91bây giờ, 5đều là 8bà vú ở ddbên cạnh 5nàng.

“Nhanh 44thử, thân bthể con 4tại thời 53điểm này 52nhanh lớn, 05quần áo 36mặc mau 2chật, hai 31ngày nữa 5ta lại làm acho con bộ 6mới”.

Trầm 81nương đem ebộ áo cho b3Nguyệt Nguyệt 56ướm thử, e5nhìn bóng 5lưng Hàn 75Nguyệt Nguyệt, 5trong lòng d2Trầm nương fcó chút 1bvui mừng, 2ckhông ngờ ctiểu thư 87đã lớn 0đến như e9vậy, qua btháng tám 2tới tiểu ethư cũng 05tròn mười ctuổi rồi.

Thời 53gian trôi 2qua thật 74mau, năm aenào vẫn 00còn là đứa fbé nằm 4trong ngực cbà, hôm 3bnay đã trổ dmã đến cnhư vậy. 2e © DiendanLeQuyDon.comGiống hệt dftướng mạo 02của thiếu ephu nhân, aevô cùng 4xinh đẹp, ahi vọng 0tương lai 98nàng có f0thể gặp amột người fethật lòng 6cyêu nàng, d2không giống 9như thiếu 89phu nhân, dai~ hết 3athảy đều 8do số mạng.

Hàn 7Nguyệt Nguyệt 54thay xong ddquần áo dđi ra ngoài, fthấy Trầm d4nương đang adtựa cạnh b3bàn, sắc 7mặt không 0tốt chút 11nào, chắc 6lại đang bsuy nghĩ 9dtới quá 28khứ rồi.

“Trầm 9nương, người dcó chỗ 8nào không 3thoải mái aasao ? Ngã 2dbệnh sao? 6Con giúp dngười xem amột chút?”

Vừa 5nói, liền 8đem tay Trầm 0nương lên 5ađể xem b9mạch.

“Không 6sao, mấy 7chôm nay ta 3ngủ hơi 07muộn”

Nhìn 55bộ dáng 3khẩn trương 80của Hàn 1Nguyệt Nguyệt, 45trong lòng dbTrầm nương 6thấy thật fấm áp, 9tiểu thư 92được cốc cachủ coi 0trọng, lại bdạy y thuật 85cho, trừ 1Dược cốc, 8trong thiên d8hạ ai có 0cthể hơn 6được, bebà cũng 6không uổng fcông Hàn 8gia dặn 8dò.

“Trầm 8dnương, chuyện 8gì cũng 9bkhông quan 1trọng bằng d9sức khỏe, 50thân thể fkhỏe mạnh athì việc agì cũng esẽ làm 90được”

Trầm 93nương đưa 90tay giúp 5Hàn Nguyệt f1Nguyệt bới 72lại tóc, 1vỗ vỗ 5đầu nàng:

“Trầm 5nương biết, 3không phải 0có Nguyệt 2fNguyệt ở 0đây sao? 7Trầm nương 6còn có thể bsinh bệnh d1gì?”

Trước 4gương khuôn acmặt này 2giống hệt fthiếu phu 60nhân, bây 3agiờ còn e8chưa phát detriển hết, 4hai ba năm a0nữa vừa 28nhìn thì 6trông như 7athiếu phu fnhân, Hàn 2gia nhìn 57thấy nhất 46định biết, 61như vậy dNguyệt Nguyệt 68muốn nhận 5chọ hàng adễ hơn 52nhiều.

“Trầm 7nương, con 4nói nghiêm 90chỉnh đấy, fcthân thể bmình phải aquan tâm bbthật tốt, 31người còn 0phải giúp 7Nguyệt Nguyệt 0chăm con 5ađấy”

Trầm 0nương cười 11cười, trong bcốc không 47có ai, cũng ekhông biết 3học ai, 99nói chuyện 8to gan muốn fdchết, cái bagì cũng bdám nói.

“Cô 89nương gia 9alại nói aachuyện như c9vậy, không bsợ người 4ta cười 32à”.

“Bây f6giờ không 38phải chỉ ccó một dmình Trầm ecnương sao? f0người nào 67sẽ cười 77con?”

Hàn aNguyệt Nguyệt 37ở trong 7ngực Trầm b7nương làm 4nũng, bà 8vú đối c7với nàng 91có công 77nuôi dưỡng, bdnguyện ý cabuông tha ffcuộc sống 4bên ngoài 9đưa nàng e6đi tới 95đây, chỉ 4với điều 03này, nàng 71sẽ khắc etâm đời 58đời.

“Hàn 8Nguyệt Nguyệt, 0muội lại chái hoa của 8ta phải ckhông? Lần fenày ta sẽ 0không tha 47cho muội 99đâu”

Đang a6nằm trong 8dngực Trầm 4anương, Nguyệt cNguyệt nghe 8ethấy thanh 9âm ấy mà 2sợ hết 1bhồn, vội 37vàng núp 1ở sau lưng c8Trầm nương.

“Không 15phải chỉ 6hái có một 53đóa hoa acủa tỷ d9sao? Có cần c0thiết phải d2hét lớn d7như vậy 4không?”

Thế 2nào lại 6bị phát 8hiện nhanh 7bnhư vậy, afkhông có 1sư phụ fbên cạnh 78thật bất blợi, không a0phải chỉ celà một 2đóa hoa bsao, quỷ chẹp hòi, eehậu viện anàng nhiều 2như vậy fcơ mà.

“Cái 7gì? Một eađóa hoa? ceMuội có 8biết đó dlà hoa gì 5không? Ta 06mất bao 6nhiêu công 8sức mới 80trồng được, ctrên núi 8nhiều như 91vậy sao 6không đi 0hái, hết bblần này 5ftới khác 8tới hái acủa ta, 76ta với muội cchưa xong 44đâu”

Còn f8chưa nói 3hết, Hàn cNguyệt Nguyệt 9liền từ 12trong nhà c9bay ra ngoài eccửa sổ, 90nếu không 95phải là 78trên núi 3không có ehoa Mẫu dđơn đẹp 1enhư trong 2fviện của cesư tỷ, cthì nàng eđã không d5đi hái rồi.

“Muội 3còn dám c2chạy”

Nói 5xong, Y Huyên 1cũng từ 3cửa sổ c7đuổi theo, 04Trầm nương 2thấy bóng adáng hai f2người chạy 3mất, lắc 56đầu một 83cái, tuồng bvui này cứ 0cách mấy 7ngày lại 0trình diễn 04một lần, 52thấy nhưng 5bkhông thể 4trách.

“Sư eatỷ, tỷ 66đừng đuổi 4nữa, ta 1sai rồi 04được chưa?”

Hàn 6fNguyệt Nguyệt 3hôm nay luyện 5khinh công eđã đến 42tầng thứ 17tám, nhưng c3so với Y 0Huyên tầng 58thứ mười, 0mỗi lần dvẫn là 3bị bắt 4lại.

“Muội 23lần trước 1không phải 5cũng nói 5thế sao, 99cuối cùng 07vẫn không 9nhớ, lần 92này ta nhất 70định phải 92bắt được 94muội.”

Trong bcviện những 7thứ hoa 1bkhác, đều dbị Nguyệt bNguyệt hái 63đi, nàng acũng nhắm d9một con 6emắt mở bmột con 30mắt, nhưng a5là hoa Mẫu bđơn này anàng mất 2rất nhiều 3ccông sức 26hoa mới 1chớm nở 90liền bị 4nha đầu fanày hái fđi, nàng 0ccó thể 7nhẫn nhịn 4sao?

“Sư 0tỷ, ta thật 4biết sai fflầm rồi, 51ai~ ta không 5dchạy nữa, 74tỷ tính e5thế nào aliền làm e3đi, mệt dchết ta”

Hàn 29Nguyệt Nguyệt 27tựa vào c5thân cây 0thở hổn 21hển, biết 1rõ là sẽ ebị bắt, ahay là muốn 8chạy một 77cái, vạn b0nhất vận aekhí tốt f2còn trốn bđược một 98kiếp, nếu 49là chạy aekhông thoát 9liền chấp e3nhận, cùng blắm là 0giúp nàng 7fấy làm 9việc nặng 0một tháng. 1 © DiendanLeQuyDon.comĐưa tay 1lấy chùm dhoa trên 27đầu xuống

“Trả a3lại cho atỷ này, 4quỷ hẹp fbhòi”

Y 7Huyên nhận dflấy đóa fhoa đã mất 28công đuổi 7ftheo Nguyệt 3Nguyệt để 1đòi lại.

“Phi 9nhanh như 6vậy làm b4gì, cánh 7bhoa cũng 1rơi một 9dnửa”.

Hàn fNguyệt Nguyệt 2ahướng Y 4cHuyên liếc 50mắt, đó 15không phải 1blà do tỷ 7đuổi theo 71quá nhanh bsao? Nếu 05không thì anàng sao 37phải khổ athế.

“Ta 4enói thật 3dnha sư tỷ, 1ekhông phải 2dchỉ là aemột đóa 30hoa thôi esao? Vì tỷ edđuổi theo 06nên mới 74rơi nửa dfđóa, ta abtự nguyện bnhổ cỏ c7giúp tỷ cdba ngày nhé?”

Hàn 8Nguyệt Nguyệt clôi kéo fống tay 97áo Y Huyên flắc lắc, 7với mỹ bdnữ xinh e2đẹp, nóng bgiận là e5rất đáng 25sợ. Y Huyên 8enhìn Hàn 8Nguyệt Nguyệt b6một chút

“Muội 20đã tự 7nguyện như e4vậy, ta 2liền đáp 14ứng, nếu 3akhông thì 0ta đây lại e7là một 4bsư tỷ không 4có nhân 1tính nha”

Rút 35tay ra khỏi 9bống tay báo của a6Y Huyên, e2chớp mắt d0đã không 7thấy tăm 1hơi, đây bchính là 70hiệu quả 4của công 39phu mọc 5cánh thành etiên, nửa 13đêm có 2thể giả 00thần giả 2quỷ. Nàng a1chẳng qua 1là thấy 98hoa đẹp 8như vậy ađể ngắm 0hơi phí 7nên ngắt 36đi đội ftrên đầu 69chẳng phải flà dễ nhìn 0hơn sao.

Hàn 8Nguyệt Nguyệt 2ngồi dưới betán cây, 19ngắm bầu 5trời đêm, 3tối nay 2rất ít 7sao. Không f9ngờ nàng e9đến thế 1cgiới này 56đã mười 0năm, nhớ 4btới kiếp b4trước, 2btựa như 0fmới ngày 61hôm qua, 0không biết 8dba mẹ hiện e0tại như bthế nào.

Đột 9nhiên phát a7hiện mình 96rất thất 8bại, y thuật ckhông bằng 6sư tỷ, c3độc thuật 9akhông bằng 91sư huynh, 3chẳng lẽ e5do lòng mình 16quá tham 5lam? Nếu benhư ban đầu 53chịu khó 2học một 25loại, đến ehôm nay cũng 90có thành 3tựu, không 67giống như 7ahiện tại.

Bất 6bquá sư huynh 9đã nói, ethiên hạ 2này trừ 58sư phụ, 0sư tỷ cùng d5hắn ra, 5athì y thuật f7cùng độc 9thuật của 07nàng là 14đệ nhất 4bthiên hạ. c © DiendanLeQuyDon.comCoi như không d2phải là 2đệ nhất 42thiên hạ, 4nàng cũng 28là thứ 2tư thiên 57hạ, cũng c9không kém..ha…ha…

Nàng btính toán 1chừng hai dnăm nữa dphải đi 7ra ngoài 0cxem một 4chút, xông f7pha một 89lần, bà 8cvú nói ở 52trong cốc dfrất an toàn, bcngười trong 1ccốc là 9dnhững người enàng nhớ 0thương duy enhất trên 0đời này.

“Sư 2cphụ”

Sáng asớm liền 3bbị kêu etới đây, aY Phẩm Đường 9fcũng không d8để ý, d0tiếp tục fdchuyện trong 24tay:

“Con abtới đây 0làm trợ 55thủ cho 2ta”.

Mấy 6ngày trước, 7có một d2người tự 0xưng Thế e5gia cầm 3lệnh bài 26đến cầu 7y, độc 4cđã ngấm 15vào lục abphủ ngũ 6tạng, có 96thể sống d0đến bây 65giờ đã 9clà kỳ tích, 75có lệnh abbài sao không 5tới sớm 2một chút, ethần y cũng 1không phải flà thần 26tiên, sao fcứ cho là 72có thể e1cải tử 6hoàn sinh.

“Sư 71phụ, độc 57này đã 75ngấm vào e8nội tạng, fgiống như 7ghim cây, ecăn bản flà ép không 4ra”

Hàn 5Nguyệt Nguyệt 10nhìn ngân f7châm trong 58tay, rất abuồn bực, 0cũng đã 0đến trình 1độ này, 0coi như bảo 19vệ tâm cmạch, cũng bkhông phải 22là kế hoạch 89lâu dài.

“Hắn 1bị trúng 49độc này fquá lâu, 0ata cũng chỉ 7có thể e4kéo dài ctuổi thọ 0của hắn.”

Hàn bNguyệt Nguyệt 7thi châm, 46lau mồ hôi 21trên trán, 6con trai hắn 72thật là chiếu thuận, bdvì hắn 84quì một 93đêm ở 91ngoài.

“Sư 97phụ, đây 17là cái gì 22mà thối eenhư vậy?”

Hàn 8Nguyệt Nguyệt 3nhìn Y Phẩm eĐường dtrên tay 5cầm cái d3gì đó đen athùi lùi, 3phát ra một 48mùi hôi 2rất tanh.

“Ngửi 6thấy, con 71ngửi thấy?”

Y 6Phẩm đường d5đem thuốc 3đưa cho fHàn Nguyệt 5cNguyệt, 7đây là bhắn mới 38nghiên cứu dra một loại b7thuốc, có bthể làm 2chậm thời 7gian phát bfđộc.

“Ừ, b2thế nào 0dlại nhiều 91vị thuốc 86như vậy? b9bất quá d8lại là 1đồ tốt, 5sư phụ 55cho con hai 12viên đi”

Bất 9kể là đồ etốt Hàn 5Nguyệt Nguyệt ađều không bbỏ qua, 6acó thể 26cướp là ddcướp. Y afPhẩm Đường e0đoạt lấy 1bình thuốc aetrên tay eHàn Nguyệt f2Nguyệt:

“Muốn 0fcó thì tự fmình làm, emuốn lấy b0thành quả ccủa người 8khác sao?”

Thuốc 70này phải 7dùng đến akhá nhiều fthuốc dẫn, ehơn nữa 5trong quá 5trình làm 7ecòn phát dcra mùi tanh aghê tởm, ccông mấy bngày nay fcũng sắp 8bị hôn emê rồi, amới làm 8ra mấy viên, cđưa cho c0nàng? Chớ b2hòng mơ fetưởng.

“Sư 0phụ, dù e6sao bây giờ dngười cũng 0ở đây? 0aThuận tiện 53làm thêm fmấy viên 9không được 1sao?”

Hàn fNguyệt Nguyệt 32thừa dịp 0cY Phẩm Đường 22không chú 5aý, len lét eđổ ra hai 2fviên thuốc.

“Sư 9phụ, con dđi về trước cnha ? Ngày cmai lại e9tới nữa”

Thừa 5dịp chưa 8bị phát dhiện nhanh 2ađi, không 2bắt được dtại trận, 5engày sau 99không nhận 1là được.

“Được 2vậy con 2về trước b7đi, ngày 6cmai nhớ 63tới sớm 76một chút”

Y fPhẩm Đường dkhông có 4phát hiện 83bảo bối 5bcủa mình 6bị trộm 1đi.

“Đã 5hiểu”

Trở eclại gian 95phòng, Hàn 9Nguyệt Nguyệt 0đem thuốc făn trộm 15được mấy fnăm nay phân 8loại riêng 6từng lọ, dngày sau dxông xáo 3giang hồ a2cần phải 98dùng, lỡ 0như đụng c5phải thuốc ddẫn không cađồng đều, anhững thuốc e2này có thể 0cứu nguy. 3 © DiendanLeQuyDon.comNhững thứ d7này đều 2là gia sản ccủa nàng, 29suy nghĩ 6một chút, 92bảo vệ 8tính mạng 63mình so với dccứu người 3là quan trọng 78nhất, xem era phải delấy một 76chút độc 91dược phòng 0thân.

Đem 05đồ vật 9cất xong, athời gian 0còn sớm, 4nắm chắc 45thời gian 2atập ám bkhí. Mấy bnăm nay, dHàn Nguyệt aNguyệt đều 67là canh thời cfgian mọi 07người ngủ 5chạy ra 1sau núi tập avõ công ecùng ám 8bkhí, nàng 5lần tìm d6trong sách 3dược nhưng 1bĩu môi 2vì không 19tìm được fbí kíp võ 53công, cho 19nên không 8thể làm 61gì khác 0là căn cứ favào quyền cđạo lúc c3còn ở hiện 12đại luyện 82tập một achút để aphòng thân, 9ngừa vạn anhất.

Ám 1khí đương 9nhiên càng 51nhỏ càng 65tốt, như b4vậy mới 2dcó thể 8an toàn, 9không bị b9đối thủ 0bphát hiện, aecho nên nàng e5toàn lấy 2cchâm lông 69trâu, cái 2bnày so với 0kim may còn fnhỏ hơn cbchút, tựa 7như lông ctrâu, cho 93nên liền d3kêu châm 8lông trâu.

Châm 29này nhỏ, atoàn thân ctrên dưới 3fcó thể 5bgiấu hơn 7hai ngàn c3cây, mỗi alần phi 4năm cây, 55như vậy, 4đang thời 52điểm đánh 2đấm nàng 59có hơn bốn dtrăm cơ chội để aphi châm, 91cũng có 8fthể đào 5dthoát. Hơn 84nữa mỗi eccây nàng 5cđều đặc 1chế bôi efvào thuốc 71tê, một bcây có thể bbtê dại fcả đầu bcon voi, coi dnhư võ công 4của ngươi flợi hại 49thế nào, etrúng cái 9blông trâu b7châm này 5cũng không athể nào 7nhúc nhích 1được, 6bhơn nữa 4loại thuốc 0tê này chỉ 7dcần cắm bcvào cơ thể, bsẽ nhanh 4chóng thông equa máu làm ftê dại 99toàn thân, fcàng dùng 5nội công 7bức ra thì 3càng tê 9dại, cho cđến khi 4cbất tỉnh f3nhân sự, 7nhưng không 1có nguy hiểm 7ađến tính 9mạng.

Dược e4tính có 2thể duy etrì một 7canh giờ, 9khoảng hai 41tiếng, sẽ 7ctự nhiên 6biến mất, bvì để 1dngừa mình 5btrúng chiêu, 63Hàn Nguyệt 4fNguyệt chuẩn 0cbị môt a0loại đan 13dược, nghe e3thấy được c5và có thể 61cảm nhận 6được thuốc ctê kia.

Bất ccquá châm cnày quá b6nhỏ, mới 6đầu luyện 94tập rất 0khó khống bchế số 4alượng, 6ekhông thể 87tùy tiện 30phát châm, enếu tính atoán không ađúng sẽ 4bnguy hiểm a7đến bản 2dthân mình.



Đã sửa bởi ngocthuybachdang lúc 07.11.2012, 11:24.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.11.2012, 22:49
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 20.10.2012, 17:25
Bài viết: 37
Được thanks: 20 lần
Điểm: 0.7
Có bài mới Re: (Xuyên không) Vương gia ta biết sai rồi - Loan Loan - Điểm: 1
Thanks nàng đã tặng quà cho ta!!!!!

Theo ta thấy nữ chính của chúng ta thật là vô sỉ nha!!!!

Chuyên đi chiếm thành quả của người khác nha!!!!!

Nhưng mà chuyện thật là hài nha!!! Đọc àm cười đau cả ruôt luôn!!!!!

Cố lên nàng nha!!!! Hwaiting!!!!!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.11.2012, 12:08
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 26.08.2012, 13:14
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 572
Được thanks: 816 lần
Điểm: 2.28
Có bài mới Re: (Xuyên không) Vương gia ta biết sai rồi - Loan Loan - Điểm: 1
akkkkkkkkkkk~ nàng ơi giờ ta mới thấy~ nha!!!! Ta vào ủng hộ ne * Xách ghế, ngồi đọc*
Hay wa~ nàng nhớ pót tập tiếp nha!!!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 226 bài ] 
       



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
Cua Rang Me
Cua Rang Me
lazy_lazy
lazy_lazy

HuangJingXiang: Cẩm băng tỷ, đổi màu mắt luôn là ok :))
Thủy Bách Nhật: a a a, mai hết lễ gòi các tỷ ơi
Yến My: Nằm ôm 2 cái gói ôm, desklap chèo queo
Yến My: Ta còn chán hơn. Lễ mà bị bệnh :hixhix:
linh ỉn: mưa rồi, mưa to cho nhưngz ai đi chơi vui vẻ uớt hết đi, vui quá
Tiểu Hân Nhi: ngân tỷ sao vậy??!
tudiemto: vì sao con chán
ngansieunhann: Chánnnnnnn quáaaaaaaaa
Tiểu Hân Nhi: sao thế mèo??
mèohoanglạcbước: haizzz....
Tiểu Hân Nhi: mới đi có chút quay lại mà nổ banh chành hết rồi!!
ngansieunhann: Quốc Khánh đẫm bomb =)))
linh ỉn: yy: à...thanks các bài viết để lên điểm ấy yy
Tiểuhàn: Ai muốn ta tặng nửa ko
LogOut Bomb: Tiểuhàn -> Lăng Kỳ Y
Lý do: Hồi trước dám bomd ta nè hắc hắc
Lăng Kỳ Y: nhưng mà thanks gì thế Ỉn
linh ỉn: mục tiêu lúc đầu là 3000 thanks để chụp ảnh kỉ niệm thì k đc, bây h cố 3333
Lăng Kỳ Y: @Hàn ngươi vẫn còn xác đứng đây ư, tưởng bị banh xác ra rồi chứ
Miu's: trăng:
Tiểuhàn: Có ai muốn bomd ko ta bomd cho ngươi nổ tung xác haha
LogOut Bomb: Tiểuhàn -> sulia
Lý do: Hắc hắc ta trả thù hôm qua bomd con ta nhé
Trangtrongnuoc: viewtopic.php?style=2&f=20&t=322787&start=100 hội viẻn vào clb post bài tranh kỳ dặc biệt nhanh nào
Lăng Kỳ Y: cho ta hỏi, phòng karaoke ở đâu thía
Lăng Kỳ Y: @lazy tại sao lại là đi bơi
Lăng Kỳ Y: @Ine tks gì thế ỉn
Trangtrongnuoc: viewtopic.php?style=2&f=20&t=322961&p=2072244#p2072244 đấu trườg nội tâm đã ra đề
lazy_lazy: @ỉn: này thì 3000 =)))) lên 3001 nhé =)))
lazy_lazy: @ky y: nếu ko kím ra dc mục tiêu sống thì nên đi bơi để kím =))))
linh ỉn: ai thanks cho ta một cái lên 3000 đi nào
linh ỉn: tỷ k chơi thì sẽ k sợ, bây h muội phải mua áo giáp chống đạn đây


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.437s | 13 Queries | GZIP : On ]