Diễn đàn Lê Quý Đôn














images





Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 221 bài ] 

Vương gia ta biết sai rồi - Loan Loan

 
 04.11.2012, 00:40
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Lam Phượng Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.09.2012, 19:43
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1589
Được thanks: 2208 lần
Điểm: 10.4
Tài sản riêng:
 [Xuyên không] Vương gia ta biết sai rồi - Loan Loan - Điểm: 11
Vương 65gia ta biết 2esai rồi


images


Tác 3giả: Loan aLoan

Thể 7loại: xuyên 70không , ngôn 3tình, hài 2hước, HE b

Edit: dNgocthuy bachdang ee+ Singer (Mia) 59+ Aren304

Beta: 9boisizue

Giới f7hiệu:

Một 2hân vật bữ trọng a3inh, đến baột triều 4eđại xa 07ạ, có y ehuật cao 1iêu, có c3hinh công fduyệt đỉnh, f9ù thế nhưng 77hững chuyện 4ốt này 47hông có 33ì có thể 5o sánh với 8diền, không eó gì có fbhể đáng 4in hơn tiền, 6ho nên hãy aứ nhìn 0àn Nguyệt fguyệt ở 77rên giang dbồ xông ecáo, kiếm eiền, sau 6đó sẽ 36hông để 0fý mọi người 8à khi dễ 1aông chồng 80ương gia, 9uộc sống eày cũng cehông tệ 6ắm…ha…ha…..


Chương eamột: Chuyển 09kiếp

Mở 8mắt ra, 79nhắm lại afrồi mở 03ra một lần 9nữa, trời 2ạ, đây e0là đâu? 9cLà bệnh 9cviện sao? 6aKhông đúng, cnóc phòng f5bệnh viện 8không phải 2là ngói. 2 © DiendanLeQuyDon.comY tá không bphải là 2đã thông a7báo với 1mình là 0bệnh tình ednguy kịch bfsao? Nhưng 2tại sao 3mình lại afkhông chết. 53 © DiendanLeQuyDon.comVừa định 87quan sát 19tình huống 5một chút, bnhưng làm 4thế nào dmà cô dùng 5sức chống 7đỡ cũng bkhông đứng alên được, eaMễ Tiểu 5Tây rốt acục chịu 8không nổi cdhét lên 51một tiếng 55thất thanh, e7tại sao d1cánh tay fdlại nhỏ 9như vậy, 1nhưng lạ 7blà thanh 4âm cũng 4không đúng. a4 © DiendanLeQuyDon.comMình - một bngười trưởng e2thành, đã 5hơn hai mươi 3btuổi rồi 7thế nào d2lại phát 62ra âm thanh acủa đứa 94bé.

“Tiểu 9dtổ tông 08của ta, ddcó như vậy 9mà không 97đợi được, 6cthật là 3fmột đứa bbé tính fanóng nảy, 4này, này, c5đừng khóc 9nha, bà vú agiúp ngươi 7ăn cái này.”

Mễ 85Tiểu Tây 3vẫn đang 1là hóa đá, engười phụ 0nữ kia tự e9xưng là 1bà vú của b6nàng, tay 4bưng một 9ely nước 7ở trong e6không biết flà thứ 23gì đặt 32ở trên fghế ngồi 7bên mép dgiường, 1sau đó ôm blấy nàng, acười híp 9mắt dụ ddỗ, một dlát sau Mễ 2Tiểu Tây ccrốt cuộc 6dcũng có 23phản ứng, 3nàng đây clà sống 4lại, quan 89sát bà vú 6đang ôm emình, đại ckhái là d6chừng ba c2mươi tuổi, aquần áo babình thường, ctrên người b3cũng không 8mang đồ 44trang sức 1gì, trên 4đầu cũng 4bchỉ cài 7một cây cbtrâm gỗ, 9quay đầu a8quan sát fdsự bày bbiện trong 6phòng, một 20cái giường, e7một cái 0bàn, góc a8tường thẳng abđứng có 06một cái 0ahộc tủ, cphải là 4nhà của cfmột người cnghèo, nhưng 5nhà nghèo dsao lại 2nuôi bà 9vú? Ai~ cho 8dù có như ethế nào, 1ông trời echo nàng 0acơ hội dsống lại, ecũng đã fclà ân huệ blớn nhất, 5cnhững thứ 7khác đều 1là không dquan trọng.

Kiếp dtrước mình 2mỗi ngày 1bđều là 85phấn đấu 9dvì công 1việc, bỏ 8quên quá 0nhiều thứ, 3tài khoản 72chứa mười bfmấy vạn, 63cũng không c8được hưởng b2thụ, lại dxảy ra tai 02nạn xe cộ, 2dmình với 5cchị dâu 33bất hòa, fcũng mấy 3năm không 3dcó về nhà 07thăm ba mẹ, 9dkhông biết 39bọn họ 6hiện tại 2sống thế 97nào, may 1amà mẹ biết 1emật mã dsổ tiết 50kiệm của 51mình, nếu 4không thành 4quả mạo 1ahiểm nhiều 7năm như b5vậy phải eđổ sông 2đổ biển 7hết .Mười 3fmấy vạn edkhông phải 4fnhiều lắm, b4nhưng cũng fdchắc đủ 5cho ba mẹ 98dưỡng già erồi, sớm cbbiết mình 35mệnh ngắn 8thế này, 7lễ mừng 6bnăm mới 69nên trở 03về một 8chuyến, 2ai~ hiện etại mọi echuyện đều feđã trễ frồi~~~~~~~~

Nếu 5kiếp trước 51còn nhiều 07đáng tiếc, 1kiếp này d7phải sống 0cho thật 12tốt để 4akhông phải 65hối tiếc bnữa.

Đứa 79con nít không 1biết lúc 7fnào thì 92đã ngủ, aăn no, nên 4ngủ, bà 1vú Thẩm 1cbèn kéo 4bgóc chăn 42đắp lên 97thân thể dnho nhỏ, 02vỗ nhẹ. 7 © DiendanLeQuyDon.comHiện tại 70bắt đầu 5mùa đông, bfngày trở 1anên lạnh 46dần, trong 6nhà đốt cmột chậu 2fthan, rõ 1ràng cũng 6flà thiên 98kim tiểu ethư, hôm cnay lại 7echỉ có b6thể cùng bbà lão này 33ở trong ecăn phòng 3arách nát, 2fai~ danh gia 1vọng tộc, efcũng không 7dlàm được cgì, nếu 83như có người 0mẹ được 1esủng ái 42thì mới 1được đối 72xử giống cngười, fhôm nay Thiếu 5phu nhân 4fmới vừa 64ra đi, hài ecốt còn 3không chưa 9kịp lạnh 5thì mấy dbkẻ lòng a4lang dạ 3dthú đã ccbắt đầu 3táy máy 9tay chân, 2nếu là 10con trai, 7trong tộc 8có lẽ còn dađược coi 92trọng, đáng d6tiếc lại 1là một 80đứa con fgái, cho a8dù chết, 0bọn họ 10cũng là aamở một 8con mắt anhắm một 52con mắt.

Trải cqua mấy c6ngày sống canhư heo, eMễ Tiểu 7Tây đã 2hướng bà 3vú lầm 30bầm lầm 72bầm, hiểu feđược tình 93huống của 7mình, coi 6như là một 2đứa cô 0nhi, cha có 7tiền, nhưng dblà không 88thể quay favề, bất 3quá cũng 6tốt, cái celoại danh 8gia vọng aatộc lòng angười rất 5âm hiểm, fkhông cẩn 8thận còn 2bị gặm ađến xương 7fcũng không b6còn, huống 2chi nàng 54không có 4mẹ làm 8chỗ dựa, fđến gần 4bnhững tranh 97đấu, thị 7phi, không 8fphải là 43cuộc sống enàng mong cmuốn.

Mỗi 0ngày bà cevú cũng 91ép nàng duống nước d9cơm, không 81có biện 82pháp, Cô ffthật là fkhông có 0biện pháp 60thuyết phục d1mình uống csữa của 1người ta, 0nói kiểu 54gì bà vú 58cũng lớn 4ehơn mình 3evài tuổi, enhưng là cmuốn môt 87người hai 8fmươi đi 71gặm *** 7người ta( 4akhục khục…ti bti đó a) 5thực sự 4cảm thấy 49ghê ghê, abà vú bắt 7đầu thấy 4cô không bchịu uống 5sữa của dmình, cái 2đó nguy 0fà, cũng 7may nàng 5bchịu uống bnước cơm, fbất quá 6bà vú thấy 10thật tò 7bmò, lần 0dđầu tiên fdthấy đứa ctrẻ không 2bú sữa fmà uống a0nước cơm, fnhưng bà anào biết, 00không phải c1là người 0ta không 9cuống sữa, 3người ta 33chẳng qua elà không euống sữa 1của bà d9thôi, nếu 81là sữa 5etươi hay 1esữa dê 1linh tinh, cMễ Tiểu aTây sẽ 78không khách 9dkhí với 8bà đâu.

9evú sợ nàng 3abị đông a3cứng vì 12lạnh, nên fđã bắt 80nàng mặc e4thêm quần 2áo vào, 0Cô hết 6asức phản 20kháng, nhưng f2cuối cùng 85vẫn bị 12túi vải 3chặn lại, 8tay chỉ 7fcó thể e3để yên, 0cmay mà chân 2còn có thể 7đạp hai 6dcái. Nhưng d6dù sao bà 27vú đối 1với cô 1bthật tốt, e1mặc dù acnói cô không 83có mẹ, 6nhưng bà bvú cũng d4là mẹ, 9fmỗi tối 93sợ cô lạnh 0ađều đem b3cô kéo vào 59trong lòng, 63thế gian b8này làm 03sao có người 5fnhư vậy fđược, 87không biết 1có phải 4vì cô không e1được thấy 3mặt mẹ dkhi còn sống fhay không fmà bà vú d9đã chăm bcsóc cô thật 7tốt, cô 7fmới có 67thể tận 4tâm như 2cvậy.

Mỗi 65ngày cô 59đều lập 5ra kế hoạch e8xem xem đời aanày nên 11sống thế enào, làm 9võ lâm cao 85thủ? luyện 2võ quá mệt 5cmỏi, không 9đủ kiên 50trì, hay 8làm tài 96nữ? Thôi bsợ rằng 4tư chất 5không có 0fcao như vậy. 1 © DiendanLeQuyDon.comNghĩ tới 7nghĩ lui 9thấy bản fthân đối evới cái fathế giới 4này hiểu 3bbiết quá cít, chưa ccó chí hướng e3làm giàu. a2 © DiendanLeQuyDon.comTrước mắt 8ngủ là 3quan trọng fnhất, ngáp 1cmôt cái, 83mơ mơ màng efmàng cô alại chìm 9avào giấc 3mộng đẹp. 5d © DiendanLeQuyDon.comNếu người 7ta mà biết 8eđứa con a7nít hơn 0một tháng 6tuổi đang fsuy tư cuộc 3asống sau 6này, không 1nghĩ cô 13là yêu quái 07mới lạ, chiện đại 2cũng vào 28phòng thí 0nghiệm làm cchuột bạch.

Mấy 23ngày lại 3btrôi qua,có f3một người 2dđàn ông bctrung niên 1hơn bốn dmươi tuổi 7eghé đến d6nhà, đây elà lần 50đầu tiên 46trên đời 5nhìn thấy cngười thứ cfhai ngoài 54bà vú, bà 4evú gọi 37hắn tướng 6agia, thì 7ra đây chính c9là ông của 8mình, thế 2nào còn atrẻ như 6vậy? Người 3cổ đại 2thành hôn csớm, bốn f1mươi tuổi 38đã lên cechức ông b3nội? ừ, 0equả thật 62không khỏi 1dly kỳ.

Lớn 5tuổi như 0vậy, còn 1phong độ d8vô cùng, 7thời còn 3atrẻ nhất 96định là 4bđại soái aca (bó tay 6nàng này 5luôn). Ông 3của mình 3dáng tốt 7dnhư vậy, 3vậy có 4phải hay 0không này 19sau này mình 4cũng sẽ 0là đại amỹ nhân? fHa ha, kiếm a4được, 4akiếm được…( 7cbạn này bhơi bị 10tự kỷ c6đây…)

“Tướng 76gia, tiểu bthư dù sao 8cũng là a0ruột thịt fecủa tướng c1phủ, tại 1dsao có thể ffđể nàng fđi ra bên 70ngoài?” 4dBà vú vừa bfnói vừa 5gạt lệ, 9mọi người 3đều nói 02danh gia hưởng 3phúc, nhưng 5tiểu thư 8lại là d5mệnh khổ, 22hiện tại dkhông trở bvề, sau 45này muốn 5nhận tổ cnhận tông fccũng hết a0sức khó akhăn.

“Ai~ cMẫu thân 37mất sớm, 9bỏ lại 3đứa nhỏ 4đáng thương, 2những di 4nương kia f1đều không 8có tâm, 6dcó lẽ không ctrở về 33với lại 6nó thì tốt 3hơn”

Hàn 3alão gia nhìn 88đứa trẻ 7trên giường 2mà thở ddài, cả 4đời ông 3điều tiếc 0fnuối nhất elà dạy b0ra một thằng 72con bất bhiếu, đường 2dđường d4là trưởng 44tử của 6btướng phủ, 7sao có thể 57đi lấy dmột thứ 2enữ làm 9chính thê, 8từ xưa 7thành thân 9không phải 4ado nữ nhân 0alàm chủ, 25nhưng thế enào cũng 5ckhông hài e0lòng, nạp 5thê rồi elại chà eđạp như 7dvậy, chỉ beđáng thương 97cho nội bdtôn của 72ta mà thôi.

Nói 4đi nói lại bbản thân 26thật thẹn avới mẹ 9con nàng.

“Ngày 3bmai ta sẽ 3đến đưa 8hai người 7đi Dược 1acốc, cốc 8chủ là f9bạn nhiều 8fnăm của bta, ta sẽ 42nhờ hắn 4cgiúp chiếu ecố Nguyệt 5Nguyệt”

Hàn 2fthừa tướng côm lấy 5đứa bé 7trên giường, d7khuôn mặt cnhỏ nhỏ dxinh xinh, 3đây chính blà tôn nữ d(cháu gái) e4của mình

“Nguyệt 8eNguyệt, c6gia gia thật dblòng xin 6lỗi cháu. 7 © DiendanLeQuyDon.comDược cốc 66ở trên cnúi tuyết, 1ngăn cách 1hoàn toàn 6với thế 4giới bên 22ngoài nếu bnhư ngươi 8nghĩ nên aở lại, 23thì ở lại 4bđi, ta sẽ 61tự an bài bcho ngươi.”

Nửa 26câu đầu b5dĩ nhiên 63là nói với ađứa trẻ e4bồng trên 40tay, nửa e0sau là nói acho bà vú, 24ông cũng 4ekhông thể fvô duyên cevô cớ hại 1người khác, 67dù sao đã cavào Dược 3cốc rồi 5thì cũng 0khó ra ngoài.

bvú vội 8vàng quỳ dmột tiếng ctrên đất:

“Tướng 7gia, nô tì 3nguyện ý 53đi cùng etiểu thư, dfnô tì ở atrên đời cnày cũng fchỉ có fmột thân 97một mình, cbây giờ 4tiểu thư 5dlà điều 8cduy nhất dkhiến nô 6tì phải 8nhớ thương, 85nô tì nhất 5định sẽ 0không phụ 9tấm lòng accủa tướng 7gia, nhất ddđịnh sẽ 7bchăm sóc 04tiểu thư dthật tốt.”

Hàn 5thừa tướng b6nhẹ nhàng deđặt đứa 5bé lên giường, 9thở dài 98rồi than 0dnhẹ:

“Vậy c0ngươi liền 7dthu thập 78một ít a5đồ đạc, c3ngày mai 1bliền đi, fnếu không 7mấy ngày 0cnữa tuyết 0dche mất 8con đường 2fsẽ không 2đi được, b7hết thảy 36đều nhờ 9bcậy ngươi.”

“Tướng 22gia, ngàn 4vạn lần bđừng nói 5như vậy, 72nô tì khi ecòn sống eđã mang dơn của dthiếu phu f8nhân, cho 82dù có vào fnước sôi 8clửa bỏng, 2nô tì cũng eở đây fkhông tiếc enuối.”

ftrên đời a6này, bà dđã sớm 4fthấy được etình người 1flạnh lẽo, 9enếu thật becó thể 76đi đến bmột nơi 5akhác tốt fhơn, bà 4dkhông cần fdphải quyến bluyến cái dnơi âm hiểm 9này.

Hôm asau trời 8còn chưa 3có sáng, 2đã có một 9chiếc xe 5ngựa đến f7đón hai 9người, c5cũng không acó gì để 2chuẩn bị 50vì tướng egia đã sớm 0chuẩn bị 3xong.

4hai người 78hộ tống 28các nàng bđi Dược b6cốc, với 8không gian 3rộng rãi 0trong xe ngựa, 2fchuẩn bị drất nhiều 0fđồ ăn, cccòn có một 65chút thuốc d5men để 89dùng và 92một cái 3lò sưởi. 6c © DiendanLeQuyDon.comHiện tại 4Mễ Tiểu aTây, à, 9không đúng, 5phải là 76Hàn Nguyệt aNguyệt chứ, 54mắt to quan 40sát một 27cái, sau 5đó lại cngủ, thỏa 4mãn vô cùng. 84 © DiendanLeQuyDon.comMột buổi adsáng, khi 1btrời chưa 71xuất hiện 6một tia bnắng, nàng bđã bị 3đánh thức, athật khó 2chịu, nhưng 0cũng may 8ftrong xe ngựa 11bà vú vẫn 6ôm nàng c4vào trong 3ngực, giảm 7bớt rất 57nhiều chấn 1động ảnh 1hưởng đến 55nàng.

Không abiết qua cbao lâu, 1cxe ngựa 3evẫn cứ 2xóc nảy, 64ai~ Hàn Nguyệt 6cNguyệt trong 0flòng tính 4toán, phải etrãi qua 61ít nhiều 7trở ngại bbọn họ fmới tới 5dđược cái 8nơi gọi 4là Dược eacốc, núi 02non ngăn 6cách, có 7phải hay f1không giống bnhư chốn erừng đào dmà sách 05hay nói đến, 1xen lẫn 8giữa những b1mê cung là 1fmột cửa 1động thần 1dbí. Nàng 9rất mong 1đợi được 4ađến Dược f7cốc, không 6dbiết có a6giống như f1nàng tưởng 1tượng hay 1không.

Mùa 2đông giá 16rét, mặc 7dù không 1có tuyết 0rơi, nhưng a8luồn gió 9thổi qua 10vẫn lạnh 8thấu xương, 8bà vú liền 5nói với 56hai người 82hộ tống: e“Này tiểu 10huynh đệ, asao ngươi 60không đi d2vào tránh 3rét một dchút, sau fđó lại 7đổi đánh 3xe, dù sao f5ngoài trời crất lạnh, ftránh ngã 6bệnh.”

Hai 6tên thị evệ mặc c8dù ngày 3athường 93luyện võ, 8thân thể 8có thể 5cchịu được, 6nhưng gió 2cứ thổi 10liên tục, aathật đúng dlà có chút 7bkhông chịu 3nổi nhưng 7cứ luôn dmiệng cự 1ftuyệt:

“Đại atỷ, chúng 5ta không b7việc gì, 6bcòn chịu 8được”

“Đoạn 7đường 6cnày còn c3dài lắm, ahai người 3khó có thể e9chống đỡ 1được, 7ađừng nhiều belời, nhanh 0đi vào tránh cđi”

Mặc 7dù đang 2ở thời 3đại này, f7nam nữ ở aechung một 33buồng xe dlà không 8đúng lễ 1nghi, nhưng cbvới thời c7tiết bên 45ngoài như 2thế này, 7làm sao còn 9cố kỵ abđược nữa.

Hai 1người thị 5vệ, mỗi 7người nửa dngày đánh 14xe, buổi 2tối thì 99đến khách c6sạn nghỉ 4ngơi, dọc d8đường 5đi cũng bkhông quá favất vả, cnhưng mấy cngày nay, d8càng đi 6về hướng e6bắc, trời 7càng lạnh, 3bngười ở bđây cũng 8ngày càng c6thưa thớt, anhững ngày b7sau này sẽ 5không thư ethái như atrước nữa. 47 © DiendanLeQuyDon.comĐến một f9cái thị btrấn nhỏ 2fmua chút athức ăn 0khô, mấy 1người lớn e2còn có thể 51chịu được, cnhưng còn deHàn Nguyệt a0Nguyệt dù 26sao vẫn 3chưa có 05mọc răng, 23sao có thể băn những 1dthứ đó fachứ. Thế eenên dọc 3cđường bđể dễ 18dàng tìm cđồ ăn 96cho nàng, 76bà vú đã 1đặt mua ecmột cái afnồi nhỏ, abkhi Hàn Nguyệt 28Nguyệt đói abụng, thì e0có thể 8nấu được 8ít món.

Bôn cba hơn một 89tháng, cuối 2cùng cũng 94tới dưới 59chân núi 14Tuyết sơn, cemay nhờ 13có một 2thị trấn 58nhỏ, có ethể cho 55bọn hắn c9nghỉ ngơi 24thật tốt. 52 © DiendanLeQuyDon.comCách một 1angày, ở 3trên núi c4cao, ngoài 7cửa bỗng evang lên 2hai tiếng dfthùng thùng:

“Người 8nào a?”

Ra 2bên ngoài 44cửa bà b0vú đặc 7biệt cẩn cthận, thế 0gian này 2loại người 5nào cũng 3có, nếu fkhông cẩn 9thận sẽ 8rất nguy fhiểm.

“Khách 37quan, tôi e9tới đưa 3nước nóng”

bvú nghe được 5hai thanh 4âm nho nhỏ, a9mới mở fcửa.

"Khách aequan, trời bcàng ngày 57càng lạnh, dmọi người 8bphải chú cý giữ gìn ebthân thể, ađặc biệt d8là đứa 1abé này.”

Tiểu bfnhị xách ctrên tay ffthùng nước 41nóng, miệng 4còn không bngừng nhắc enhở.

“Cám 7aơn đã nhắc 5nhở, chúng bta sẽ chú a9ý.”

Đối e5với người 2nhiệt tình, f1cũng không anên cư xử 54lạnh nhạt

“Vị c7tiểu ca, 99tôi muốn 91hỏi thăm 5chuyện Dược 5cốc.”

Nếu 7muốn hỏi 6dtin tức, 93tìm tiểu 2nhị là 7tốt nhất, c3ở đây 45nhiều người cqua lại, 7tin tức 2cũng nhiều. 2a © DiendanLeQuyDon.comMặc dù f6đã hỏi 6Tướng gia 7ehướng đi 79Dược cốc, bnhưng trên 18Tuyết Sơn aquá lạnh, clộ trình 5quá dài, fthân thể b0tiểu thư b2sợ là không bchịu nổi.

“Khách 9quan là muốn 35đi Dược 85cốc cầu 5y? Không 95phải tôi ecnói, Dược 2cốc đúng c7là ở trong enúi, nhưng 06là Tuyết 20Sơn này dkhông chỉ b0có một 1etòa, nói 53nó ở trong cfngọn núi 32này cũng dkhông biết dccửa vào 34ở nơi nào, 7hàng năm 6đều có brất nhiều 3engười đến 74cầu y, nhưng ckhông có 9ai tìm thấy.”

Hắn 8ở chỗ 79này làm dnhiều năm, cngười đến 03cầu y không 8ethể đếm 61hết, nhưng 4không nghe 07ai nói là etìm thấy 3Dược cốc, echẳng qua blà hắn 61không biết, b8những người 4dđi tìm Dược 8cốc này 0không phải 5là người 22bình thường, bngười bình 83thường ckhẳng định 88không biết.

“À, 7elà như vậy 4ư, chúng ebta cũng chỉ a0nghe nói 2Dược cốc 8có thuốc 8kéo dài 3tuổi xuân, bcho nên tới fdthử vận 2may một 1chút.”

7dvú nghe lời 57tiểu nhị 8fnói, trong 49lòng có 09chút lo lắng, eamặc dù fcó thư của 0Tướng gia 80giới thiệu, 39nhưng là 8lỡ như 7bọn họ d7không tìm 4thấy cửa 8evào Dược 8cốc, có 2fthư cũng 5không dùng fđược nha.

“Như bavậy tôi acxin chúc akhách quan 5may mắn.”

“Ta 77cũng chúc 6dcậu một cngày tốt 63lành.”



Đã sửa bởi ngocthuybachdang lúc 28.11.2012, 19:07, lần sửa thứ 2.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 04.11.2012, 07:52
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 20.10.2012, 17:25
Bài viết: 38
Được thanks: 20 lần
Điểm: 0.71
Gởi bài Re: (Xuyên không) Vương gia ta biết sai rồi - Loan Loan - Điểm: 1
vẫn chưa có gì nhiều!!!!

Nhưng mà chuyện hài là ta thích!!!!!

ta mang chăn gối đến ngồi ngóng trông truyện nhà nàng nha!!!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 06.11.2012, 21:55
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Lam Phượng Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.09.2012, 19:43
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1589
Được thanks: 2208 lần
Điểm: 10.4
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: (Xuyên không) Vương gia ta biết sai rồi - Loan Loan - Điểm: 11
@nangc2toiyeuhosu88: ccảm ơn d8nàng đã 9ủng hộ, a5ta lại có 03thêm động 0lực để 6elàm,  ta detặng nàng eba chap luôn 08này.  :kiss4:

Chương 9hai: Trên eDược cốc

Ngày f5hứ hai, 3frời vừa caạng sáng, 1à vú liền 66đem Hàn 4guyệt Nguyệt 6ọc lại 62hư cái bánh f1hưng, rồi 48ên xe, ở fbưới chân 44úi xe ngựa 1eòn có thể dcđi được, 3chưng vào cfuyết Sơn bồi, xe liền 2hông đi 6bđược, 1cánh xe vướng c9ào trong 5uyết, không bó biện 0háp, không 13hể làm 22ì khác hơn dà đi bộ, 0dhật may 6à tướng 0ia nói cứ efđi thẳng, dhấy có a7ột tảng 0đá dựng 18ên có chữ 92ô tự bi, 4đem lệnh 9eài cắm 30ào chỗ 63õm, thì 0bó thể thấy 41được cửa eđộng, đến 02lúc đó 9tự nhiên 9ccó người 1đến đón 10bọn họ.

Nhưng flà đi nửa fngày, chẳng 9thấy cái 8etấm bia 2đá đâu, bftất cả a0là một 51mảnh trắng 3xóa, bà clà người 1lớn cũng 2ecảm thấy 3lạnh thấu 06xương huống e2chi tiểu bdthư nhỏ ebnhư vậy 57làm sao mà 6chịu được, 3không thể 0làm gì khác 7dhơn là dùng 5fsức ôm a9chặt trong cngực, nhưng d2khi đi bọn 93họ không 4hề phát 1hiện rằng eecàng đi afvào trong, 4bmặt tuyết 4càng cứng, c2không giống 8như khi mới 3bắt đầu 83vào Tuyết 0fSơn vậy, 5đi từng 3fbước tuyết 9elấp từng 6bước. Dù fsao hàng fnăm tuyết d6đọng, phía b0dưới cũng 55ngưng tụ 76thành vực 64tuyết.

fesao cũng 4là thị evệ thân 5tín của f7tướng gia, fccông phu b9quyền cước 09tự nhiên 0không tệ, 50thi triển 8khinh công 0cũng nhanh 9hơn nhiều, 1anhưng vì 64mang theo 9đứa bé ccùng phụ bbnhân (người 6cphụ nữ), anên phải 4mất rất 3nhiều thời agian, mới 5ctìm được 0dòng chữ 81Vô tự bi 45đó.

“Chúng ata chỉ có 67thể hộ etống tiểu b4thư đến 8nơi này, fatướng gia bađã dặn csẽ có người 3btới đón 0hai người.”

Nhiệm 6vụ của 39bọn họ e6chính là afđưa tiểu b5thư đến 9nơi có chữ eVô tự bi, 50cuối cùng 99cũng đã 0fhoàn thành.

“Tuyết ffSơn lớn anhư vậy, 9lỡ như 3ckhông có 31ai đến a4thì phải dlàm sao bây egiờ? Ta aedù sao cũng f7chỉ là 9một phụ 3bnhân, làm ethế nào 0mới có 8thể đem 8tiểu thư ara khỏi 3Tuyết Sơn.”

Trăm aadặm xung 92quanh đều 76là tuyết, 6nếu không d3ai tới đón, a9hai người 23sẽ phải e9hy sinh ở 3cnơi này.

“Đại e7tỷ, tỷ 9nghĩ nhiều 56rồi, tướng 0egia làm việc 0aluôn có 59cân nhắc, 5nếu tướng e4gia nói có afngười tới dnhất định asẽ có người 8tới, yên fatâm đi.”

Bọn 11họ cũng acảm thấy 0kỳ quái, 79tại sao 5tướng gia 93không an 3cbài đưa 7hai người 6đến tận 00Dược cốc, 3mà là đưa 8đến nơi 34này, nơi acnày căn 03bản không 4có vết 44tích người 8sống, nhưng 34bọn họ 3không dám 92hỏi nhiều, 0dchỉ cần b5phục tùng 48là được.

Tướng 1gia còn dặn 3cdò, đưa 1đến địa 6điểm lập ctức quay 2về, mà b2không cần cđợi người 5đến tiếp 3bđón, cho fdnên bọn 49họ không ethể ở 0lại.

“Đại bdtỷ à, chúng 2ta phải d2đi về, f6hai người e5cứ ở lại dđi, sẽ e2có người 5dđến đón bfthôi.”

Nói 7bxong, đem 1bọc quần 74áo đưa 1cho bà vú.

Dược cdcốc luôn ckhông thích 5engười lạ 2quấy rầy 1nên tung 0tích luôn a8được giữ 98bí mật, 05hai gã thị 6vệ không c2biết trên 37tay bà vú 9dcó lệnh dbài, cũng akhông biết 7thế nào 12vào được 1Dược cốc, aDược cốc 5càng ít 56người biết b0càng tốt, b6cho nên mới bdặn dò f2bọn họ, 8đưa đến a0nơi lập fatức quay 3về.

Nhìn 03không thấy 86bóng dáng 8hai người, 37bà vú mới 39lấy lệnh dbài ra, nhớ 57lại lời bctướng gia cbđã dặn 0dò, không 33được để 6cho người 52thứ ba biết, aacho nên bà 5cũng chỉ ebiết làm 0theo.

Vòng 86quanh tấm 5cbia đá tìm 0một hồi, 0mới tìm 3được cơ fquan, cầm a9lệnh bài 4trên tay 52bỏ vào b9chỗ lõm 5trong động, 4sau tấm abia đá liên 9xuất hiện dcửa động, 7bên trong 75đen như femực.

Hàn f3Nguyệt Nguyệt 85trợn mắt 5há mồm enhìn chung 4dquanh, trời 1ạ, người 3cổ đại 48thật thông 06minh, cửa a6vào bí ẩn a9như vậy 50cũng nghĩ 5ra được, bkhó trách b7nhiều người 6như vậy 1btìm hoài bmà không 8được, 7nếu không 97có lệnh ebài, ở 47trên Tuyết dSơn lạnh 7như băng 70này mọi 0người sẽ 94nghĩ nó a5ở dưới 0lòng đất.

1fvú lấy adhộp quẹt dra, bên trong ecó bậc a5thang bằng f5đá, mới dvừa đi 08tới khu 6vực bằng 9phẳng, cửa akia liền 97đóng lại, dmặt đất c9lại khôi bphục dáng 8evẻ ban đầu, 8chỉ có 0mọi người a4không thấy cmà thôi. a © DiendanLeQuyDon.comBên trong 3rất tối, 65căn bản 0là không 6nhìn thấy 3fđường eđi trước cmắt, bà 2vú vốn e6là phụ 4nữ, với dtình huống bnhư thế, 31trong lòng 61chắc là bsợ muốn cchết, nếu dphía trước 4dkhông có cađường dđi, phía 2sau cửa 3lại đóng, 44bọn họ f0chỉ có cdthể chôn fxác ở nơi 75này.

Khu dvực đất 43bằng phẳng 2rất ngắn, 8đi hai bước b2lại xuống fmột bậc 2dthang, mà 7lần này 4bậc thang 1vẫn là 1đi xuống, d7không ít bhơn nửa fcanh giờ, ađường 16trước mặt 18bị cửa ađá chặn c7lại, Hàn 9gia nói qua, eở bên phải 6cửa đá 97có một 8sợi dây, 5kéo hai cái 07sẽ có người 5bđến mở 3cửa, đoạn 2đường 8đi xuống, 7hai người 00không biết 5bđã dùng d3hết mấy 75hộp quẹt, 3hơn nữa 61không gian 4ccó hạn, 9ở tầm 3mắt của bdHàn Nguyệt 33Nguyệt chỉ 14nhìn thấy amột mảng 65đen như 2amực, bởi 3vì bà vú 5đem nàng 33ôm vào ngực, 95chỉ có 9lúc nghỉ 7ngơi, mới 2có thể 0nhìn xung 51quanh.

abvú vuốt ftảng đá 5tìm một 3cái, quả 6nhiên có 1esợi dây erũ xuống, ccầm dây 2fkéo hai cái, 7cũng không eccó gì khác, f4cũng không 49có âm thanh 2gì, yên 02tĩnh chỉ 8có thể bcnghe tiếng b2đập của 0tim mình.

Đợi 7thêm một alát, cửa a0đá cũng akhông mở, 84bà vú lại 9cầm sợi ddây giật 4giật liền 7mấy cái, 8sau đó ôm 1nàng ngồi 2trên thềm 6đá, nếu 3vẫn không 36có người 8ra, bọn cdhọ chết f8chắc.

“Vân 2thúc, Vân athúc, mau 28tới đây, ftrong thạch 4đạo có 4người”.

Y dHuyên nhìn 9phụ nhân 3trong tay bôm một 0đứa bé, 7thật lâu 4đã không a1có người 4xa lạ tới dcốc, cho 6nên rất 71kích động.

“Tốt clắm, tốt 5lắm, chớ fcó kéo, 65ta đây gãy 1xương mất.”

Vội efvàng chạy fdtheo, nếu 6không có aviệc gì bthì sẽ b5không tìm 69đến đây, 19mà người 46tới thì a7nhất định a4không đơn cfgiản, nhưng 10là ngoài 3phán đoán 9ccủa Vân 5thúc, nhìn ephụ nhân e7rất bình 21thường, 6trong tay 8bôm một 8tiểu hài 2tử đã 5ehôn mê bất 70tỉnh.

“Con 1gọi Tiểu 0Tứ tới 5giúp một 0etay nào, 2nhanh lên.”

Hàn 8Nguyệt Nguyệt 12hoàn toàn 8bị đói 36bất tỉnh, emở mắt, e2không phải flà không 8fgian đen 8tuyền lúc 6nãy, bọn 0dhọ có phải cđang ở 1trong thạch 2thất? Nếu ccnhư nàng 8dđoán không 2bsai, nàng 8fđang nằm 5trên giường, ccòn bà vú fbđâu? Dùng 82sức lật d6người, anhưng lại akhông nhúc 24nhích được, 7ethân thể f2quá nhỏ 9akhông thể 02lật.

“A 0~ A~ ? Nha? e2Nha?”

Không 00nhúc nhích cđược thôi d6thì dùng f0miệng đi, bnàng cũng ckhông tin alà không 88có ai tới.

“Tỉnh brồi, tỉnh 3rồi.”

Nếu ceđoán không 6lầm, thì bđây chính 2xác là thanh dâm của d9một đứa 6etrẻ, sự 3thật chứng 83minh, nàng a0đoán không 98sai, một 65khuôn mặt 25của đứa 7bé tám tuổi 0hiện ra 3atrước mặt 6bnàng.

“Huyên 0nhi, xuống c2mau, chớ 5đè lên 9anàng"

Sau 82đó lại axuất hiện 2một ông b3lão hơn 07năm mươi 5tuổi.

Đây 5là Dược 81cốc sao? 13Cao nhân 8không phải 34là tóc dài frâu bạc c9sao? Thế 99nào lại 8không phải 8fnhỉ, mà 11cô gái trước bdmắt đây 60thật là 0xinh đẹp 8bnha, khi trưởng f8thành chắc 4bchắn là 4amột mỹ 6nhân nghiêng e1nước nghiêng c9thành.

“Tới f6rồi, tới 0rồi, Vân 4ethúc cho engươi ăn.”

Hàn 8Nguyệt Nguyệt 1chép chép 29miêng, rút ccuộc cũng 3có cái để 4aăn. Nhưng fbsao lại 2không thấy 4bà vú? Bị 80bắt sao? 1fNhưng nhìn afbọn họ 40không phải 3là người 7cxấu nha.

“Tiểu 5thư, tiểu fdthư, làm 9eta sợ muốn 97chết.”

04vú hoảng 1hốt chạy aavào, nhìn 4thấy Hàn e4Nguyệt Nguyệt 5được ông dlão cho ăn ecái gì đấy, etrong một b1khắc lo edlắng mới 7hạ xuống, 5thật là fhại chết 1bà, vừa atỉnh lại 44đã phát ahiện tiểu 6thư không ffcó bên cạnh, 11còn tưởng 55rằng bị 9người ta a5ôm đi mất, 08nếu là b5thật, bà b4thực sự 5bđã đắc 4etội lớn.

“Đứa bdbé đói 1bụng, ta 88cho nó ăn 21chút nước 52cơm.”

Vân 05thúc nhìn 2phụ nhân 5akhẩn trương 0lo cho cô 3bé như vậy, bfvội vàng fgiải thích.

“Cám 27ơn.”

Rồi febà đưa dtay ôm lấy 7Hàn Nguyệt 00Nguyệt, enếu đứa enhỏ này 68có xảy 4ra chuyện dgì bất 2trắc, bà e9làm sao đối 7mặt với 7bTướng gia. 5 © DiendanLeQuyDon.comMột lát 97sau, kiểm 57tra thân ecthể Nguyệt bNguyệt xong, 4mới nghĩ 74tới mục 6bđích khi 56đến đây. 5 © DiendanLeQuyDon.comChắc nơi ddđây chính b9là Dược 95cốc.

“Xin 5hỏi, nơi 3bnày là Dược fcốc? Chẳng flẽ vị 7bnày chính elà Cốc 4echủ?”

“Phu b5nhân, nơi bfnày chính 8exác là Dược 86cốc, nhưng dhai người 19vào đây 9bằng cách bnào?”

Người 2có thể btới được 58Dược cốc 31rất ít, 4phụ nhân 3bnày lại 45mang theo 84đứa bé, f7nhất định fkhông phải 7là người 3cbình thường.

“Có 6người chỉ 0cho chúng 22ta tới nơi 7này, cầu exin Cốc 0chủ có aathể chứa 1chấp chúng 1ta”.

“Phu 3nhân, xin 4ngươi đứng 4flên đi, 8có chuyện c9gì từ từ 8nói, ta chỉ 50là người b7làm trong 8ccốc, ngươi făn ít đồ bbtrước đi, d9sau đó ta a6liền mang f0hai người 0đi tìm Cốc 4echủ.”

Vân 4thúc vội a4vàng đỡ 6bbà vú đứng 5elên, chuyện 38này ông 10không giải 4quyết được, ddngười tới 76muốn ở 4clại thì 5phải xem 6ý Cốc chủ, dmột người 3anhư ông 5flàm sao dám 93chứa chấp.

Tới 64Dược cốc acầu y có 7hàng vạn engười, 6Cốc chủ 4cứu người 45là nhờ 0cái duyên, c5cũng không 5nhìn tới 40quyền lợi 6hay gia thế, 0bÔng ở Dược d9cốc nhiều 0năm như 4evậy, y thuật e3cũng biết b3một phần, dphụ nhân 53và đứa c9trẻ này d4chỉ là acbị nhiễm 1clạnh, thân 72thể có 34chút không 4tốt thôi, a2cũng không bphải là cabệnh không ctrị được, bkhông cầu f7thầy thuốc cdchắc là 2cầu học 2ey thuật, b6Cốc chủ 6alà người 75không dễ 4dàng thu 1cđệ tử, fxem ra hết 91thảy là c5xem vận 4mệnh đứa 2nhỏ này.

Nếu 6có duyên fftự Cốc dchủ sẽ ethu vào cửa.

“Vân fbthúc, chúng 2ta cầu xin 2sư phụ 6lưu bọn dhọ lại 3được không? 4fHuyên nhi 6thật lâu 1brồi không a1có ai chơi fecùng, cảm 2bthấy buồn 47chết được, f2người xem f9nàng thật 55nhỏ, còn 0có thể 65yêu thương 9dnha”

Y d7Huyên dùng esức lôi 90kéo tay áo aVân thúc, dthật vất 7fvả mới 8có người 04tới, nếu 94bị sư phụ 71đuổi ra 1dngoài thì ethật đáng f0tiếc.

“Huyên 8nhi, không 88được lộn bxộn, cốc e5chủ tự 64có an bài, 38nếu có bduyên, bọn 4họ sẽ 2btự lưu a8lại, vô 24duyên cầu a8cũng không dbđược.”

Nói fxong, liền 26xoay người aeđi xuống aphòng bếp alấy đồ 39ăn cho bà f3vú.

“Vân cthúc”

Y d2Huyên thật 2không tình 1nguyện ở bphía sau 5dkêu to.

“Các 1bngười không 5cần lo lắng, c5ta sẽ đi 91xin sư phụ 6dlưu các c0người lại”

Y aHuyên trước 3mặt bà 2vú điệu 3bộ nghiêm etúc nói

“Cám c1ơn tiểu bcô nương”

“Không 6cần khách 9khí, các cngươi gọi d5ta là Huyên enhi được 1crồi, trong acốc mọi 05người đều 6gọi ta như 4vậy”.

Đứa 5bé này thật 8fđáng yêu.



Chương 7ba: Trong 1Dược cốc

“Cốc dchủ, có 3một phụ 22nhân ôm 2một đứa dbé xông 82vào trong 5cốc.”

Chỉ cdthấy một 86người đàn fông hơn 05năm mươi dtuổi ngồi c7trước thư fán, nghe athấy lời 55nói của 7Vân thúc, 0dừng một c6chút, để aquyển sách 1ctrên tay 06xuống bàn, 2phụ nhân? aađứa bé? 0đường 20vào cốc 32bên ngoài 3không phát 1hiện được, dmột phụ 2nhân sao d0có thể 6tìm được 5đường 02vào nơi enày, lại 3còn mang 9ftheo đứa 1bbé nữa.

“Người 9fphương nào? fNhư thế 8fnào mà tìm 16được tới 4đây?”

Chuyện bgiang hồ 8ông không fcòn tham 15dự nữa, 09nhưng một fchút biến eđộng ông 97đều biết, 5bnhưng gần dfđây không 5nhận được atin tức a2gì.

“Còn 0chưa biết, 79nhưng phụ 52nhân và 77đứa trẻ 80thân thể 49đều khỏe bmạnh, cũng c0không giống 00người đi 64cầu y, tạm 6dthời đã 01an bài bọn 3họ ở tạm aftrong viện fcnghỉ ngơi, fcốc chủ bacó muốn 1egặp hay b0không?”

Y 9Phẩm Đường d3tiếp tục bcầm quyển 6asách lên.

“Cũng btốt”

Bất 5kể thế dnào, gặp crồi sẽ ebiết.

“Vậy e4ta sẽ đi 90đưa họ 28tới đây 5ngay bây 0giờ.”.

Nhìn 19thấy Y Phẩm 0eĐường, 25bà vú vội 3vàng đem e9thư Hàn b4gia đưa 65tới, cầm 2lấy thư, 96Y Phẩm Đường 7nhìn một 3lần, sau 83đó ôm hài 4tử trong b9tay bà vú, 26“Nếu là f0con cháu acủa Hàn cgia, hai người dcũng không 2dcần đa eflễ, cứ 1an tâm ở 79đây đi.” 68Đứa nhỏ cnày thật 66ngoan nhỉ, dkhông khóc c2cũng không c2quấy, mở 90to hai mắt cmà nhìn 7ông, thật 1là thú vị.

Nhưng 26ông nào 4biết, Hàn 13Nguyệt Nguyệt adđang rất ebuồn bực, 7etrong sách 0fhay phim truyền 97hình vẫn bhay nói dáng 20vẻ thần 42y cùng thần 3tiên rất 0là giống 5enhau, mà fangười trước 87mắt hoàn 6toàn không 4phù hợp 6với tưởng 3tượng của bnàng.

“Cám 5ơn Cốc 5chủ, tiểu 0thư rất 77ngoan, không afkhóc cũng fkhông nháo, bdthật là 4làm cho người bta an tâm”

1cvú cũng 5cảm thấy 1Hàn Nguyệt 1cNguyệt khác cnhững đứa 1atrẻ khác, 5bban đêm 58cũng không 6có quấy, d6đói bụng 2acũng chỉ ahừ hừ 98hai tiếng, băn no là 16được.

“Đứa fenhỏ này 6thật thông 8minh, nhỏ dcnhư vậy 0cũng biết b2không làm 1cho người 5ekhác bận 79tâm, Nguyệt 4Nguyệt? 24tên hay”.

4vú vốn 8tên là Thẩm 51Thục Kiều, ctrong cốc 29mọi người cđều gọi 3abà là Trầm 63nương, mỗi 3ngày phụ 2trách nấu dcơm cho mọi 6người, 48trước kia d8đều là eVân thúc 35làm, hiện btại có 54người giúp 4một tay 6ecũng đỡ c4hơn.

Dược 73cốc tính dcả bọn 06họ cũng cchỉ có 63sáu người, 4Y Huyên là c5đồ đệ ccủa Y Phẩm 3Đường, 1nàng được 04Cốc chủ b4nhặt được dở ven đường, bnhìn đáng 03thương liền c5đem về 1cốc, Y Phẩm b2Đường 4còn có một 44đệ tử 7elớn, đặt 2dtên hắn 38là Y Thường 4Thanh, người 29này tính btình cổ 3quái, trừ 14Y Phẩm Đường fra mọi người 7đều sợ fhắn, tính 1dtình lạnh 2dnhạt, người bethích cô a5độc, chuyên 29về độc 7dược.

Dược 2fcốc tuy 7bnói là đệ 5enhất thiên 4hạ về 8y dược, anhưng cũng fcó ba phần 0là chuyên 4dvề độc, 2y thuật 3tự nhiên eacũng gắn 32bó với 4độc, có blúc bị dfbệnh thì blấy độc btrị đôc 16mới có d6hiệu quả. 0 © DiendanLeQuyDon.comNgười có 64thể hiểu c2hết được 52dược tính e3của độc adược trong 53thiên hạ, b2mới có 9thể bốc dthuốc đúng 0bệnh.

Y 1Thường 6aThanh cũng 3đối với cađộc dược c5có hứng 97thú hơn ay thuật 4nhất là 0dở thời 9bđiểm dụng 7độc, nhưng 90để tránh 8fcho người 2ckhác vô 1tội mà eagặp họa, 6anên ở một cemình trong 9một gian 9phòng tận 0cùng trong 78cốc, một 8ctiểu viện 0đơn độc. 54 © DiendanLeQuyDon.comY Phẩm Đường 91đối với 1đệ tử a5đều phương 2bthức truyền 8dạy là 46không đồng a4nhất, ông 1có thể acăn cứ 3hứng thú ecủa mình beđể dạy, 8bất kể 7là độc 3ahay là y.

5Y Huyên dĩ bnhiên là ccmuốn dùng 7năng lực 3của mình 3đi cứu 1người, bnên chỉ 2để tâm 8fđến phương bediện y thuật.

“Sư 9phụ, con c0đã xem xong”

Kể dtừ lúc 5Y Phẩm Đường 3biết được 4Hàn Nguyệt 9Nguyệt hai 4tuổi đã aebiết đọc 4chữ thì c2đặc biệt 82để ý, 31mỗi ngày fđều đem cenàng nhốt 65ở trong 50phòng mình 54đọc sách 3by thuật, a3Hàn Nguyệt 3Nguyệt lại 08cảm thấy a8trên đời c8này bảo avệ tính 92mạng mình 16là quan trọng 63nhất, nếu 2mình có c3y thuật 0đệ nhất 0thiên hạ, cthì điều fđó có thể 71đảm bảo bcho tính dmạng mình c9được an e1toàn.

“Ừ, 0vậy để bta kiểm ctra con”

Một 46lúc sau.

“Con anhớ rất 9tốt, nhưng a6y thuật cckhông phải 1căn bản 9chỉ dựa 8dvào đọc bsách, muốn 9mình hiểu 1thì phải 3dvận dụng f4cho thỏa bđáng, ta b2sẽ thử d7một chút 2độc với 22con.”

….Lại b3môt lúc aasau….

“Ừ, ckhông tệ dlắm, nhưng bcon không 01thể quá 3mức nóng c8lòng, có frảnh rỗi 95thì đến acchỗ sư dhuynh của 3fcon, học 50hỏi hắn 0amột chút”

Hàn f1Nguyệt Nguyệt 4ctrong lòng 2buồn bực, 7ông lão anày sao không 11nhìn xem a3ai nóng lòng 1trước, fmỗi ngày 4đều giám b5sát xem nàng 2này nọ, 5nếu có 1thể giống 1anhư sư tỷ c0và sư huynh, 7cđược yên 41tĩnh học c5một mình d1thì thật 31tốt.

Vào 2cốc được 7tám năm, 63Hàn Nguyệt 5Nguyệt từ 4khi biết fchữ liền 1dlấy sách 9thuốc làm 9bbạn, mỗi 12lần Y Phẩm 1Đường 8cthấy nàng 8đang là 0nghiên cứu 12đều là 69cái gì mà 6thuốc kéo adài tuổi c7xuân, cái fgì mà kéo 08dài tuổi 5thọ, cũng achỉ có 4thể xoa 52đầu. Làm cgì có thuốc 37kéo dài etuổi xuân 06hay kéo dài 2tuổi thọ, ahết thảy 99chẳng qua clà do lòng cngười mà 25thôi. Nhưng 8là không 69đành lòng cnhìn nàng b0phiền muộn, a1nên cứ 45tùy ý đi.

“Sư 1bphụ, con fđến chỗ 1sư huynh.”

Cuối 4cùng cũng 00được giải dphóng, Hàn 4Nguyệt Nguyệt 0trong lòng cemừng rỡ.

“Ừ”

Y fPhẩm Đường 39liền không 85phản ứng, cfcầm lấy 87cuốn sách 6bên cạnh, 7atiếp tục fđọc, Nguyệt 1Nguyệt học b3rất tốt, 3tám tuổi dcó thể ccđem hết 6dtất cả 59sách y dược 7btrong cốc 2xem xong rồi, 54còn có thể fhiểu thấu, 6athật không 5dễ dàng 96gì.

“Sư a1huynh, huynh d0ngày đó b2luyện thứ athuốc gì 3vậy, đã dxong chưa?”

Hàn 17Nguyệt Nguyệt 0vừa hỏi e1tay còn là 1không ngừng 4táy máy b0mấy cái febình nhỏ, f6có thể 8hay không 4móc được 4thứ thuốc 5gì thật d8tốt. Không 7thể trách dnàng trộm 44thành quả 9lao động decủa người 5ta, nhưng cY Thường aThanh không a2dạy nàng 19dùng độc, e1mỗi lần e0xem cũng 6chỉ có 8cthể trộm evề nghiên 6cứu thêm.

Y 4bThường cThanh cũng 4bcó thể fcoi là soái f0ca, nhưng 2fmà mỗi b0ngày là 7đều ở c2trong cốc, 4lớn lên 4fcũng không 8có người 5cthưởng 15thức, thật 03đáng tiếc. bd © DiendanLeQuyDon.comHắn so với b4sư tỷ hơn 51đến mười 0etuổi, hắn 5năm nay hai 84mươi sáu 3nhỉ? Thế fnào mà lại ckhông đi btìm vợ, 70ở nơi này 2đến từng 5này tuổi, 6người ta d7cũng đã 5con cháu ađầy nhà.

“Bên 1trái kia 93là bột 8ephấn ngứa, 65đừng để aadính vào”,

Y e2Thường 4bThanh đối 75với hành 0động của 8fHàn Nguyệt dNguyệt thấy 6nhưng không ftrách, dù 9sao cũng 8đã quen bdrồi, mỗi 9lần không f2lấy được emột ít cđồ thì 9ekhông chịu 4dvề, cũng ebkhông chịu 0ftừ bỏ. 90 © DiendanLeQuyDon.comThuốc lần 95này hắn a2là mất 89rất nhiều bthời gian 1mới tìm dvề, làm 46sao có thể 2cho nha đầu 40này chiếm 73tiện nghi.

“Thế 25nào lại 8đem phấn ffngứa để 5đây, nhỡ 6cta dính vào dthì làm 2asao?”

Nàng 66nhớ phấn aangứa của 2sư huynh 48có dược 73tính rất c7mạnh, hại 83nàng ngứa 8bgãi hết 8nửa canh 8cgiờ mới 84hết tác 3cdụng. Nếu 6bnhư là người 4bình thường 6dính vào 4không bị 4da lột ra 71mới lạ.

“Không bacó gì cho 5bmuội lấy beđâu, không 7có chuyện 09gì thì đi 0đi, ta đây 4còn có việc”

Hàn 1Nguyệt Nguyệt 70rất tức ddgiận, cái bgì cũng 85không lấy 3dđược lại 4còn bị 6đuổi ra.

Nếu 2không chiếm 1được tiện 1nghi, vậy 16thì đi tới 4chỗ sư 9tỷ đi.

“Sư 0tỷ, muội cgiúp tỷ bnhổ cỏ 56nha”

Trong f8tiểu viện 1của sư aftỷ có rất 57nhiều loại 3thuốc, hơn 47nữa lại e8có rất 2nhiều hoa, 7rất đẹp, 8không có 97gì thì hái 19đại một ađóa mang 5về cắm 0atrong phòng, 86bất quá e4mỗi lần 5hái đều 44bị sư tỷ 88mắng cho eamột trận.

“Này, akhông cần, 08muội đến 2kia giúp e9ta đào đất 0dlên, cây 67thược dược 1hai ngày fnữa sẽ 49nảy mầm dđấy”

Hàn 61Nguyệt Nguyệt efnghiên cứu 9mấy năm, 67còn không 2ebiết Dược d9cốc này 36ở nơi nào 0trên Tuyết 8Sơn, bên c0ngoài đều 12là quanh d1năm tuyết e0rơi, nhưng anơi này blại quanh 8năm lại cấm áp, achẳng nhìn 7thấy bông 7tuyết nào 06rơi, có 87lúc ngẩng dđầu nghiên 07cứu bầu 9dtrời, cũng belà một emàu xanh 97biếc.

Hỏi 6sư tỷ, bsư tỷ cũng 08không biết. 7f © DiendanLeQuyDon.comNhớ tới 10thời điểm 8bà vú ôm anàng đi 08xuống, chẳng a9lẽ nơi 86này dưới 34lòng đất, 08nhưng lại 5bcó ngày 0có đêm amà, chuyện 8gì đã xảy 1ra, hay là dảo ảnh?

“Thôi b4được”

Hàn 4Nguyệt Nguyệt 8buồn bực c7đem lòng 0bàn tay lật cđi lật ealại, mệt edchết đi 77được, 5cái thân 08thể nho 8bnhỏ này bđúng là 45khó hoạt 5động.

“Sư 9tỷ, tỷ 02dạy ta khinh 5công được 57không?”

Trong feDược cốc f6đều lấy dmột chữ ctrong võ 2acông làm 9chủ, đó 5chính là a0“trốn”, 4không trốn 2thoát sẽ 9adùng ám 2khí, dù dsao bọn 2họ cũng 92hiểu về 7độc, khả 2enăng công 80kích đều f6không cao, 4nếu chọn bđánh lại cngười ta, 5bkhẳng định 00là đánh 45không lại.

Cho 7enên nàng d8không thể 4làm gì khác 1là liều 5mạng học 7khinh công, 85để tránh 4bsau này xông e6xáo giang dehồ thời d0điểm gặp 56nguy có thể dchạy trối echết.( he..he…ta 2cũng sẽ a0giống nàng d5này tẩu 16vi là thượng 0sách).

Y cThường 65Thanh ngộ 7etính cực ccao, khinh 51công đơn agiản là dxuất thần 60nhập hóa, 2bY Huyên cũng 5acó thể, 47chẳng qua 33nàng là 7một năm 4trước luyện d3đến tầng 7thứ tám, c5bây giờ afcũng không bcó đột 9phá, bất 7quá sư phụ 87nói, trên 8bgiang hồ 77cũng không 05ai có thể 4đuổi tới 2nàng, bọn b0họ luyện e8chính là 1thứ khinh 2công trên 1agiang hồ eđã thất f9truyền, 74được đặt 7dtên là mọc 52cánh thành ctiên, chính 56là thân 29thể nhẹ edgiống như 3bchim vậy, cdsức nặng 04giảm bớt, 4dtốc độ 1dĩ nhiên 0alà không 7cần phải f5nói.

Đặc cbiệt là 6dY Huyên lúc 03hứng thú e3dâng lên, a5nhảy đến 8trên bụi f8hoa múa một 5akhúc, nhìn 0giống hệt 0ctiên nữ 3hạ phàm. e0 © DiendanLeQuyDon.comCho nên Hàn eNguyệt Nguyệt 35vẫn lấy 7đó làm 55mục tiêu bphấn đấu, 2hi vọng 6ngày nào 4đó mình fcũng được 9anhư thế.

Nhưng bhôm nay nàng cmới luyện 4đến tầng 6thứ ba cũng ekhông lên 5cđược, c5nên mỗi 2ngày đều 5là chạy 6đến chỗ 1cY Huyên cùng aanhau luyện 21tập, hi 3vọng nàng 0có thể 9bchỉ điểm 1cho mình amột chút.

“Tuổi 4còn nhỏ 6mà nóng c7lòng như 81vậy làm dgì, thời ebđiểm ta 0tám tuổi 9cũng chưa dacó luyện b8đến tầng 7fthứ ba đấy”

Y 67Huyên đúng 91là vì Hàn 78Nguyệt Nguyệt a6bản tính 26ham học 1mà cảm 3thấy giật fmình, nàng 6dmặc dù 2cũng ham behọc lắm, 3nhưng mà 3dso với tiểu 6sư muội c9này lại ekém một 5chút, cho 8fnên ở trong 9lòng nàng, aHàn Nguyệt 01Nguyệt chính 3là một 7tài năng 5mới.

Nàng b1chuyên y, 52sư huynh a9chuyên độc, 72bọn họ 9cchỉ chú cftâm vào emôn học 7mình đã fbchọn nên 9có thể atiến nhanh afnhư vậy, bnhưng là 3cái tiểu 54sư muội 0này cái f5gì cũng bhọc, học 4nhiều mặc d7dù là chuyện ctốt, nhưng f1là sức akhỏe bị eatổn hao, 2không dễ 52để có 80nhiều đột cdphá, cho efnên mới alàm nàng fflo lắng, 2nhưng sư 1phụ nói 0tùy Nguyệt 41Nguyệt cứ fdạy nàng bbđi, nàng f0cũng là 67không biết 0nói thế bbnào nữa.

“Sư ftỷ, tỷ 9bđây là fđang ghen etỵ”

Hàn 2Nguyệt Nguyệt cthừa nhận, 76mình quả 1thật nóng 6lòng, bởi dfvì nàng cphải thật 1bnhanh đem bnhững thứ dcnày học 75giỏi, như fvậy trừ fở Dược 0cốc, cơ f9hội sống 6sẽ càng dlớn, nàng 4không thể bnào ở đây acả đời, 2nàng không dfthể giống 9bnhư bọn 0fhọ được, fnàng muốn 09đi xem thế fgiới bên aengoài, như davậy nàng ddmới không ebỏ phí 39cuộc đời bnày.

Đã 5từng trãi bqua sinh tử, 7nàng không 65xác định 8mình có 9bthể sống 5lâu được 89hay không, 9anhưng nàng 16sẽ cố 9gắng nhìn 74hết thảy bmọi thú dcvui trần egian này, 94thấu rồi 41nàng sẽ atrở về, abất quá 1ý tưởng 94này nàng 4không dám e7nói với 07ai, người 8ađầu tiên 56không đáp 1ứng chính 5flà bà vú.

“Tốt a6lắm, tốt dlắm, ghen 9tỵ với 92muội một 8chút cũng b7không được fnữa, muội clại thông 2minh như 1vậy.”

Tính 1ra nàng cũng c2đã sống catrên đời bhơn ba mươi 50năm rồi, 76cùng một 8cđứa con 3nít hơn d1mười tuổi elàm nũng, f0bản thân 5ecũng cảm cthấy tự btrách ghê bgớm.



Chương 9bốn: Dưới 6Dược cốc.

“Tiểu 6thư, đây blà bộ áo 0ata mới làm d3xong, người 52mặc thử fxem có thích 8hay không?”

Trầm 6cnương cầm 4amột bộ 5váy áo màu 2bvàng đưa ccho Nguyệt 1Nguyệt, 90bà cả đời f5không có 9con cái, 5Nguyệt Nguyệt 22là tất 28cả những agì mà bà 4có.

“Trầm ddnương, quần báo người 10làm hết c6thảy đều 44đẹp, con alàm sao sẽ eakhông thích”

Đối ebvới Hàn 6Nguyệt Nguyệt dmà nói, 6bà vú tựa 27như mẹ e3của nàng btrên đời dnày, từ ekhi nàng 5fđến nơi 8này cho đến 87bây giờ, f5đều là a9bà vú ở 22bên cạnh ecnàng.

“Nhanh bthử, thân athể con 2tại thời 8điểm này cnhanh lớn, equần áo a4mặc mau 08chật, hai 0dngày nữa 8ta lại làm eacho con bộ c0mới”.

Trầm 5nương đem 1bộ áo cho 1Nguyệt Nguyệt f7ướm thử, fenhìn bóng 66lưng Hàn aNguyệt Nguyệt, 18trong lòng 38Trầm nương 9có chút 5vui mừng, 94không ngờ 59tiểu thư bđã lớn 90đến như dfvậy, qua 39tháng tám 5tới tiểu dthư cũng btròn mười atuổi rồi.

Thời f8gian trôi 5qua thật 21mau, năm enào vẫn 11còn là đứa cbé nằm 9trong ngực 6bà, hôm f8nay đã trổ b1mã đến dnhư vậy. d © DiendanLeQuyDon.comGiống hệt aetướng mạo 8của thiếu 7phu nhân, 5vô cùng f0xinh đẹp, 81hi vọng 9tương lai 6dnàng có 4ethể gặp fmột người 6thật lòng cyêu nàng, 3bkhông giống 65như thiếu 2aphu nhân, 3ai~ hết a5thảy đều 1do số mạng.

Hàn 2Nguyệt Nguyệt fthay xong cquần áo 2đi ra ngoài, 7thấy Trầm enương đang 55tựa cạnh cbàn, sắc 9amặt không 3atốt chút 5nào, chắc 1lại đang 64suy nghĩ c0tới quá 60khứ rồi.

“Trầm 2nương, người 70có chỗ dnào không athoải mái 44sao ? Ngã cbệnh sao? 0Con giúp fngười xem 78một chút?”

Vừa 97nói, liền fđem tay Trầm 2bnương lên 4để xem 5bmạch.

“Không e1sao, mấy ahôm nay ta 8ngủ hơi b9muộn”

Nhìn 0bộ dáng 7fkhẩn trương c9của Hàn 6Nguyệt Nguyệt, atrong lòng bTrầm nương 8thấy thật e3ấm áp, ctiểu thư 08được cốc dchủ coi 6btrọng, lại 24dạy y thuật 9cho, trừ 90Dược cốc, 82trong thiên ahạ ai có 3thể hơn 2được, 2bà cũng 5không uổng edcông Hàn 5gia dặn 1dò.

“Trầm 7enương, chuyện agì cũng 81không quan c7trọng bằng 0sức khỏe, 3dthân thể 33khỏe mạnh bcthì việc dgì cũng c4sẽ làm bđược”

Trầm 7nương đưa e3tay giúp 2Hàn Nguyệt fNguyệt bới 9lại tóc, 03vỗ vỗ 0đầu nàng:

“Trầm ecnương biết, 5không phải 7có Nguyệt 33Nguyệt ở 1đây sao? 8dTrầm nương 4còn có thể 3sinh bệnh agì?”

Trước cfgương khuôn 7cmặt này 5giống hệt 82thiếu phu 58nhân, bây 7bgiờ còn 6chưa phát ftriển hết, c3hai ba năm 08nữa vừa 41nhìn thì a5trông như dthiếu phu 1nhân, Hàn c0gia nhìn 5thấy nhất 5định biết, 04như vậy 3Nguyệt Nguyệt bmuốn nhận 2họ hàng 17dễ hơn 7dnhiều.

“Trầm 52nương, con 6nói nghiêm d2chỉnh đấy, 9thân thể 53mình phải 57quan tâm 92thật tốt, 56người còn d8phải giúp dNguyệt Nguyệt 46chăm con 1cđấy”

Trầm cbnương cười a7cười, trong becốc không 32có ai, cũng d6không biết 9học ai, bnói chuyện 5bto gan muốn 9chết, cái agì cũng bdám nói.

“Cô 76nương gia 78lại nói 3chuyện như 0vậy, không 0asợ người 71ta cười 31à”.

“Bây 23giờ không 6phải chỉ 97có một 08mình Trầm cnương sao? 6người nào 4sẽ cười a0con?”

Hàn aNguyệt Nguyệt 74ở trong 1ngực Trầm enương làm 2cnũng, bà 8vú đối dvới nàng 8có công 2nuôi dưỡng, fnguyện ý bbuông tha 5cuộc sống 4bên ngoài 71đưa nàng 62đi tới 1fđây, chỉ dvới điều 5này, nàng 87sẽ khắc 1tâm đời dđời.

“Hàn 8aNguyệt Nguyệt, 5muội lại dhái hoa của b1ta phải a7không? Lần 7này ta sẽ ckhông tha ccho muội fđâu”

Đang e8nằm trong c7ngực Trầm 02nương, Nguyệt eNguyệt nghe 07thấy thanh 99âm ấy mà 6bsợ hết 5hồn, vội evàng núp 30ở sau lưng bTrầm nương.

“Không aephải chỉ 7hái có một fcđóa hoa c2của tỷ 72sao? Có cần athiết phải 98hét lớn 04như vậy fkhông?”

Thế d8nào lại 1fbị phát bhiện nhanh fnhư vậy, 2ekhông có c6sư phụ 5bên cạnh 2thật bất 86lợi, không bphải chỉ 64là một 00đóa hoa 43sao, quỷ c8hẹp hòi, 1hậu viện 5nàng nhiều 7fnhư vậy 63cơ mà.

“Cái 9gì? Một 0đóa hoa? cfMuội có 5biết đó 29là hoa gì 20không? Ta b3mất bao 2nhiêu công 5csức mới 9trồng được, 8trên núi 57nhiều như 2vậy sao fkhông đi 8ahái, hết 8lần này f8tới khác fftới hái 6ecủa ta, 5ta với muội 9chưa xong 4bđâu”

Còn 29chưa nói 68hết, Hàn dNguyệt Nguyệt 6liền từ c2trong nhà ebay ra ngoài 0cửa sổ, 9fnếu không daphải là 7dtrên núi 13không có 0hoa Mẫu bđơn đẹp e7như trong 6bviện của f9sư tỷ, bthì nàng 85đã không 24đi hái rồi.

“Muội 33còn dám 0chạy”

Nói baxong, Y Huyên 6cũng từ 5cửa sổ 3đuổi theo, bTrầm nương 98thấy bóng ddáng hai b0người chạy 1mất, lắc 94đầu một 80cái, tuồng 54vui này cứ 7cách mấy 51ngày lại 4trình diễn emột lần, 5thấy nhưng c8không thể 3trách.

“Sư 12tỷ, tỷ 3đừng đuổi 1bnữa, ta 4esai rồi eđược chưa?”

Hàn 77Nguyệt Nguyệt a2hôm nay luyện 8khinh công eeđã đến 3tầng thứ f6tám, nhưng eso với Y 1Huyên tầng bthứ mười, emỗi lần 3vẫn là 03bị bắt 6lại.

“Muội 7lần trước a9không phải ccũng nói fthế sao, b5cuối cùng 2cvẫn không e7nhớ, lần 2này ta nhất 3fđịnh phải e9bắt được 63muội.”

Trong f7viện những bthứ hoa 1khác, đều ebị Nguyệt 06Nguyệt hái eđi, nàng 7cũng nhắm famột con d2mắt mở c8một con e6mắt, nhưng dlà hoa Mẫu 2đơn này 3cnàng mất 96rất nhiều 0ccông sức a7hoa mới e5chớm nở b4liền bị bfnha đầu 8dnày hái b6đi, nàng 16có thể dnhẫn nhịn 8sao?

“Sư d9tỷ, ta thật 80biết sai dlầm rồi, 65ai~ ta không bchạy nữa, ftỷ tính a3thế nào aliền làm 42đi, mệt 21chết ta”

Hàn bbNguyệt Nguyệt 3ctựa vào 8thân cây 4thở hổn 2chển, biết 7rõ là sẽ 14bị bắt, 77hay là muốn 7fchạy một 2cái, vạn 9dnhất vận 7khí tốt 04còn trốn c7được một e5kiếp, nếu 47là chạy dkhông thoát 6liền chấp 6nhận, cùng blắm là bgiúp nàng 8ấy làm 3việc nặng 5một tháng. 0 © DiendanLeQuyDon.comĐưa tay e1lấy chùm c8hoa trên ađầu xuống

“Trả dlại cho etỷ này, 04quỷ hẹp d8hòi”

Y 94Huyên nhận 2lấy đóa c6hoa đã mất 9công đuổi c2theo Nguyệt 6Nguyệt để 7đòi lại.

“Phi ccnhanh như avậy làm cdgì, cánh 9hoa cũng 6frơi một 0dnửa”.

Hàn 8fNguyệt Nguyệt 5hướng Y b4Huyên liếc emắt, đó efkhông phải 7clà do tỷ 52đuổi theo a1quá nhanh csao? Nếu ekhông thì 9nàng sao 3phải khổ 6thế.

“Ta 67nói thật bnha sư tỷ, 0không phải achỉ là 2một đóa fhoa thôi 8dsao? Vì tỷ b2đuổi theo d6nên mới d9rơi nửa acđóa, ta 20tự nguyện 59nhổ cỏ 62giúp tỷ b3ba ngày nhé?”

Hàn bNguyệt Nguyệt 4lôi kéo 5ống tay 0áo Y Huyên e3lắc lắc, e7với mỹ 6nữ xinh 3đẹp, nóng 32giận là erất đáng 2sợ. Y Huyên 2nhìn Hàn 28Nguyệt Nguyệt 89một chút

“Muội c2đã tự 4nguyện như 6avậy, ta 6bliền đáp 5ứng, nếu 63không thì 7ta đây lại 6là một c2sư tỷ không 2ecó nhân 7tính nha”

Rút btay ra khỏi eống tay 2áo của c0Y Huyên, bchớp mắt 51đã không 9thấy tăm bhơi, đây dcchính là 8dhiệu quả 4của công dphu mọc aacánh thành atiên, nửa bdđêm có 9cthể giả c4thần giả 82quỷ. Nàng achẳng qua 38là thấy 7hoa đẹp anhư vậy 2fđể ngắm 3hơi phí 08nên ngắt 5cđi đội dtrên đầu c2chẳng phải dblà dễ nhìn 8hơn sao.

Hàn cNguyệt Nguyệt 2bngồi dưới 49tán cây, dengắm bầu 9trời đêm, 4dtối nay 7rất ít 4fsao. Không 8ngờ nàng 42đến thế ffgiới này 74đã mười enăm, nhớ b4tới kiếp 3trước, c0tựa như bdmới ngày dbhôm qua, f8không biết 4ba mẹ hiện 5atại như b9thế nào.

Đột 5nhiên phát 6hiện mình 2rất thất 83bại, y thuật d6không bằng 06sư tỷ, 0độc thuật 22không bằng 5sư huynh, 90chẳng lẽ 1do lòng mình 4quá tham 9elam? Nếu 7như ban đầu 34chịu khó bhọc một afloại, đến c9hôm nay cũng dcó thành 1tựu, không b9giống như d8hiện tại.

Bất 36quá sư huynh 5đã nói, 78thiên hạ enày trừ dsư phụ, 85sư tỷ cùng 68hắn ra, 8thì y thuật ccùng độc 3thuật của 8nàng là 3đệ nhất cdthiên hạ. 7 © DiendanLeQuyDon.comCoi như không 3phải là cđệ nhất 70thiên hạ, 2nàng cũng 96là thứ 2ctư thiên 2ehạ, cũng 3không kém..ha…ha…

Nàng dftính toán 17chừng hai ednăm nữa acphải đi 7ra ngoài bxem một 8chút, xông 0pha một eclần, bà 7vú nói ở 38trong cốc 24rất an toàn, 8người trong 76cốc là 3những người 31nàng nhớ 50thương duy 1nhất trên 5đời này.

“Sư 43phụ”

Sáng 0bsớm liền cbbị kêu 7tới đây, 75Y Phẩm Đường 9cũng không bđể ý, 4tiếp tục 1cchuyện trong ctay:

“Con f3tới đây 6làm trợ athủ cho 1bta”.

Mấy 90ngày trước, 33có một 9người tự cbxưng Thế 69gia cầm 14lệnh bài fđến cầu c7y, độc 6đã ngấm 97vào lục 38phủ ngũ atạng, có 8thể sống 7đến bây 7bgiờ đã felà kỳ tích, b3có lệnh 8bài sao không 9tới sớm c0một chút, c1thần y cũng fkhông phải 4là thần f6tiên, sao efcứ cho là 6có thể f1cải tử 3ehoàn sinh.

“Sư fphụ, độc 4enày đã fngấm vào 75nội tạng, bgiống như c9ghim cây, 22căn bản 2dlà ép không 78ra”

Hàn 61Nguyệt Nguyệt fnhìn ngân echâm trong 6tay, rất 6buồn bực, fcũng đã c4đến trình cđộ này, ecoi như bảo 5vệ tâm f4mạch, cũng ckhông phải 9clà kế hoạch flâu dài.

“Hắn 9bị trúng 8độc này 7quá lâu, 2ta cũng chỉ 95có thể d5kéo dài 3etuổi thọ c2của hắn.”

Hàn c3Nguyệt Nguyệt 6thi châm, flau mồ hôi 5trên trán, bccon trai hắn athật là 5hiếu thuận, 4vì hắn 52quì một 54đêm ở 8angoài.

“Sư 96phụ, đây 18là cái gì 0fmà thối ccnhư vậy?”

Hàn 5Nguyệt Nguyệt 2nhìn Y Phẩm dĐường 7ftrên tay 2cầm cái a3gì đó đen 1fthùi lùi, 07phát ra một 12mùi hôi a7rất tanh.

“Ngửi 87thấy, con cangửi thấy?”

Y 3dPhẩm đường dđem thuốc bbđưa cho 6bHàn Nguyệt 2fNguyệt, 37đây là 5hắn mới danghiên cứu cra một loại 64thuốc, có 57thể làm 2chậm thời cgian phát feđộc.

“Ừ, 4bthế nào 92lại nhiều 8vị thuốc a0như vậy? 75bất quá 0lại là 4đồ tốt, 17sư phụ bcho con hai 0viên đi”

Bất dkể là đồ 5atốt Hàn 3Nguyệt Nguyệt 05đều không 0bỏ qua, fcó thể 17cướp là 5cướp. Y fPhẩm Đường cđoạt lấy f2bình thuốc a5trên tay bHàn Nguyệt 4Nguyệt:

“Muốn 46có thì tự 1mình làm, 9muốn lấy a0thành quả 81của người 65khác sao?”

Thuốc dnày phải ddùng đến 9khá nhiều 8athuốc dẫn, 1dhơn nữa 9trong quá 0trình làm 1còn phát 8ra mùi tanh 7fghê tởm, 4ông mấy engày nay 8cũng sắp 4bị hôn 9fmê rồi, 3mới làm 03ra mấy viên, 1dđưa cho fnàng? Chớ c6hòng mơ 7tưởng.

“Sư 9phụ, dù csao bây giờ 7người cũng 6cở đây? 9bThuận tiện fdlàm thêm 8mấy viên 2akhông được 78sao?”

Hàn 01Nguyệt Nguyệt 3thừa dịp 6Y Phẩm Đường 84không chú 08ý, len lét 3đổ ra hai c8viên thuốc.

“Sư 08phụ, con 05đi về trước 0dnha ? Ngày e7mai lại dtới nữa”

Thừa 9adịp chưa dcbị phát a7hiện nhanh d1đi, không ebắt được c9tại trận, e0ngày sau 0ekhông nhận 3blà được.

“Được bvậy con ffvề trước 98đi, ngày cdmai nhớ f9tới sớm cmột chút”

Y 9Phẩm Đường 41không có 2ephát hiện 25bảo bối 29của mình a3bị trộm ađi.

“Đã 40hiểu”

Trở ablại gian fphòng, Hàn 7Nguyệt Nguyệt ađem thuốc 43ăn trộm 2ađược mấy enăm nay phân a9loại riêng 6etừng lọ, 8ngày sau 8xông xáo 6cgiang hồ ecần phải bbdùng, lỡ 6như đụng 4phải thuốc ddẫn không ffđồng đều, anhững thuốc 1bnày có thể 7fcứu nguy. 70 © DiendanLeQuyDon.comNhững thứ 7này đều 2là gia sản 93của nàng, fsuy nghĩ 4một chút, abảo vệ dtính mạng 5mình so với 4acứu người 4là quan trọng 14nhất, xem d8ra phải 6lấy một 9chút độc edược phòng 70thân.

Đem e8đồ vật 72cất xong, 6thời gian fcòn sớm, 9nắm chắc 1thời gian etập ám bkhí. Mấy cnăm nay, 7fHàn Nguyệt a2Nguyệt đều 29là canh thời 4gian mọi 8người ngủ aachạy ra a2sau núi tập 0võ công acùng ám 0khí, nàng 89lần tìm 1trong sách 18dược nhưng 5bĩu môi c1vì không d9tìm được cebí kíp võ aecông, cho anên không dthể làm 7fgì khác 6dlà căn cứ bfvào quyền 57đạo lúc 4còn ở hiện cđại luyện d0tập một c3chút để 8phòng thân, 0ngừa vạn 6nhất.

Ám 1dkhí đương 2nhiên càng 85nhỏ càng 3btốt, như dfvậy mới 5có thể 6an toàn, 7ckhông bị 8dđối thủ edphát hiện, echo nên nàng 6ctoàn lấy dchâm lông 30trâu, cái 6này so với c5kim may còn 3nhỏ hơn 44chút, tựa 54như lông 05trâu, cho 8nên liền f3kêu châm 1lông trâu.

Châm bnày nhỏ, eftoàn thân 9trên dưới acó thể a1giấu hơn 12hai ngàn ccây, mỗi d3lần phi 1năm cây, anhư vậy, 1bđang thời 9điểm đánh 1đấm nàng 8có hơn bốn 09trăm cơ fahội để e6phi châm, eccũng có 77thể đào 9thoát. Hơn 0nữa mỗi 6cây nàng 4dđều đặc 8chế bôi 8vào thuốc 3tê, một 7cây có thể c0tê dại 4cả đầu cbcon voi, coi 8như võ công 3của ngươi elợi hại c0thế nào, 7trúng cái 84lông trâu dchâm này 5cũng không 2thể nào 2nhúc nhích 17được, 67hơn nữa bloại thuốc atê này chỉ 4cần cắm 8vào cơ thể, bsẽ nhanh 1chóng thông e6qua máu làm 6tê dại 5toàn thân, fcàng dùng bnội công 0bức ra thì 88càng tê 86dại, cho 1đến khi 66bất tỉnh 8nhân sự, cnhưng không bcó nguy hiểm 2eđến tính 26mạng.

Dược 7tính có a1thể duy 9ftrì một 92canh giờ, akhoảng hai a6tiếng, sẽ c1tự nhiên 81biến mất, dcvì để 1ngừa mình bbtrúng chiêu, 1Hàn Nguyệt dNguyệt chuẩn 6bị môt dloại đan 8fdược, nghe bthấy được dbvà có thể 7cảm nhận 90được thuốc 2tê kia.

Bất 8quá châm enày quá 1nhỏ, mới bđầu luyện 11tập rất bkhó khống c9chế số 37lượng, ekhông thể 5tùy tiện 8ephát châm, 5nếu tính ebtoán không 7đúng sẽ 9enguy hiểm 7fđến bản 2thân mình.



Đã sửa bởi ngocthuybachdang lúc 07.11.2012, 11:24.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 06.11.2012, 22:49
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 20.10.2012, 17:25
Bài viết: 38
Được thanks: 20 lần
Điểm: 0.71
Gởi bài Re: (Xuyên không) Vương gia ta biết sai rồi - Loan Loan - Điểm: 1
Thanks nàng đã tặng quà cho ta!!!!!

Theo ta thấy nữ chính của chúng ta thật là vô sỉ nha!!!!

Chuyên đi chiếm thành quả của người khác nha!!!!!

Nhưng mà chuyện thật là hài nha!!! Đọc àm cười đau cả ruôt luôn!!!!!

Cố lên nàng nha!!!! Hwaiting!!!!!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 07.11.2012, 12:08
Hình đại diện của thành viên
ღ Lãnh Thiên Hương ღ
Lớp phó học tập
 
Ngày tham gia: 26.08.2012, 13:14
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 586
Được thanks: 705 lần
Điểm: 2.22
Gởi bài Re: (Xuyên không) Vương gia ta biết sai rồi - Loan Loan - Điểm: 1
akkkkkkkkkkk~ nàng ơi giờ ta mới thấy~ nha!!!! Ta vào ủng hộ ne * Xách ghế, ngồi đọc*
Hay wa~ nàng nhớ pót tập tiếp nha!!!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 221 bài ] 
       


Điều hành 

Editor


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Yến My
Yến My
thatthuong28
thatthuong28
Yến Yến
Yến Yến

Wonkyu: M có điểm rồi nhưng ko biết làm cách nào
Wonkyu: Làm sao để đổi điểm vậy mấy b?
Shelena: uhm..thank
Yến My: Uhm.
Shelena: muk bn nek đọc tr trong v.i.p bắt buộc phải đổi điểm ak?
Shelena: oh biết ui^^
Yến My: Đã nói kg quan trọng. Post tr hay post mặt cười.?
Shelena: z sao no ko hiênmawtjj cười động muk cứ hiện mặt cười mĩm màu đỏ z?
Yến My: Mặt cười kg có quan trọng
Shelena: vHiện Đại] Cưng chiều em cả đời - 50 Độ U Lam
Shelena: mih vẫn đăng bài bt muk
Yến My: Truyện của bạn đã bị khóa
Shelena: sao minh gui bài muk ko hiện mặt cười động muk cứ hiện mặt cưởi màu đỏ???ai giải thích dum minh><
be_quay288: google dịch : Tìm chủ vàng? Ba chủ vàng nhỏ? Lin nói với anh ta đi ra và móng tay bị cô lập chi nhánh phía Bắc nó! Con gái tôi là một thực sự mất bạn, bạn nhìn xuống trên chúng ta? Rừng phía bắc của tiền nghi ngờ bẩn? Bạn chơi với con gái tôi, cô ấy đã trở lại với tôi để khóc, bạn biết cô ấy khó chịu hơn? Tôi đang cho anh một cơ hội cuối cùng, bạn sẽ liên lạc với con gái tôi, tôi sẽ đưa tiền cho bạn bộ phim, nếu bạn không chấp nhận điều kiện của tôi, tôi OOXX, đặt oxox bạn một lần nữa XOXO ......
Shelena: OXOX,XOXO,OOXX????OMG
bibi kun: ai ranh dich ho minh doan nay voi nha
bibi kun: “找到金主?三小的金主?叫他出来跟林北钉孤枝啦!我女儿一片真心倒贴你,你看不起我们吗?嫌林北的钱脏吗?你玩弄我女儿,她回来跟我哭,你知道她多伤心吗?我现在给你最后一次机会,你要跟我女儿交往,我会拿钱给你拍片,你要是不接受我的条件,我就OOXX,把你OX­OX再XOXO……”
bomsi: Hs ra. ms bt thất vọng wa ak
bomsi: Nhiu bọn nó thấy đẹp trai wa àk
bomsi: Mọi fkhi ms sang rất
MiuLinh: nhưng k iu đc a
bomsi: Tomboy nhìn đáng iu lắm
MiuLinh:   ây  trai đẹp gái xinh của DuBai a....
bomsi: Cười trên nỗi đau của người khác àk
bomsi: MÀ bên này nhiu tomboy lắm ý
MiuLinh: là cười đó mà :)
bomsi: Soái ca đâu chả thấy mà toàn ma ko àk
bomsi: Miu biểu cảm vậy là sao
MiuLinh: :))
bomsi: Taq sang đây là muốn ngăms soái ca mà


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.