Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 226 bài ] 

Vương gia ta biết sai rồi - Loan Loan

 
 04.11.2012, 00:40
Hình đại diện của thành viên
Hộ Pháp Lam Phượng Bang Cầm Thú
Hộ Pháp Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.09.2012, 19:43
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1740
Được thanks: 3819 lần
Điểm: 10.51
Tài sản riêng:
 [Xuyên không] Vương gia ta biết sai rồi - Loan Loan - Điểm: 11
Vương 5gia ta biết fsai rồi


images


Tác d5giả: Loan 8cLoan

Thể e1loại: xuyên 1ckhông , ngôn 5btình, hài ddhước, HE 1

Edit: bNgocthuy bachdang 2+ Singer (Mia) 5+ Aren304

Beta: 7aoisizue

Giới 6hiệu:

Một 19hân vật 88ữ trọng 6inh, đến e2ột triều b6đại xa eạ, có y 3dhuật cao 6iêu, có 3bhinh công 8uyệt đỉnh, 1ù thế nhưng 01hững chuyện dốt này 5ehông có 51ì có thể eao sánh với aiền, không 2ó gì có ahể đáng 3in hơn tiền, eho nên hãy 6ứ nhìn aàn Nguyệt 1guyệt ở 36rên giang 6ồ xông dáo, kiếm 97iền, sau dđó sẽ 02hông để 6ý mọi người 5à khi dễ b3ông chồng 7fương gia, 4uộc sống fày cũng d1hông tệ 9ắm…ha…ha…..


Chương 8một: Chuyển 14kiếp

Mở amắt ra, 27nhắm lại crồi mở ara một lần 6nữa, trời cạ, đây 8là đâu? ceLà bệnh f2viện sao? abKhông đúng, cfnóc phòng 6bệnh viện 01không phải 71là ngói. 9 © DiendanLeQuyDon.comY tá không 2phải là 53đã thông 7báo với f6mình là 1fbệnh tình cnguy kịch 26sao? Nhưng 54tại sao 1mình lại bkhông chết. 40 © DiendanLeQuyDon.comVừa định 44quan sát 3atình huống 8dmột chút, 72nhưng làm 0ethế nào 54mà cô dùng 63sức chống 3đỡ cũng 7ekhông đứng 03lên được, a5Mễ Tiểu 4Tây rốt cdcục chịu 51không nổi 68hét lên 3một tiếng 62thất thanh, 14tại sao 5dcánh tay eclại nhỏ dnhư vậy, 9nhưng lạ dlà thanh câm cũng 9không đúng. c © DiendanLeQuyDon.comMình - một 7người trưởng f8thành, đã 89hơn hai mươi 89tuổi rồi cthế nào 89lại phát era âm thanh fccủa đứa bdbé.

“Tiểu 8tổ tông 7của ta, 76có như vậy 8mà không 75đợi được, 5athật là 34một đứa cbé tính 29nóng nảy, fenày, này, 8đừng khóc 99nha, bà vú agiúp ngươi 6ăn cái này.”

Mễ cTiểu Tây 93vẫn đang 49là hóa đá, angười phụ 4nữ kia tự c3xưng là 4bà vú của 6dnàng, tay a6bưng một cly nước a9ở trong 3dkhông biết dlà thứ 8gì đặt b3ở trên 6eghế ngồi e9bên mép dbgiường, 3asau đó ôm 6flấy nàng, a5cười híp 35mắt dụ eadỗ, một flát sau Mễ ffTiểu Tây aerốt cuộc ccũng có 13phản ứng, fnàng đây clà sống 2lại, quan d6sát bà vú 0eđang ôm 26mình, đại efkhái là 6chừng ba d4mươi tuổi, 14quần áo 2bình thường, btrên người 8cũng không 48mang đồ 4trang sức ecgì, trên 7đầu cũng bchỉ cài 2một cây btrâm gỗ, f6quay đầu faquan sát c2sự bày 9biện trong 6phòng, một 62cái giường, 4một cái bebàn, góc 9ftường thẳng 4đứng có d8một cái 9bhộc tủ, cbphải là 5nhà của emột người 7enghèo, nhưng d9nhà nghèo f7sao lại 0enuôi bà 5vú? Ai~ cho 91dù có như 9thế nào, 67ông trời 39cho nàng 6cơ hội 2sống lại, 1ecũng đã 0blà ân huệ 15lớn nhất, 9những thứ fckhác đều 7là không e1quan trọng.

Kiếp 8trước mình c6mỗi ngày cđều là 4dphấn đấu 7vì công aviệc, bỏ 72quên quá 4nhiều thứ, fdtài khoản 3chứa mười 9mấy vạn, 7cũng không eeđược hưởng 8cthụ, lại 2xảy ra tai 8anạn xe cộ, d7mình với b4chị dâu ebất hòa, 3cũng mấy ednăm không 05có về nhà 1bthăm ba mẹ, 5fkhông biết bcbọn họ cbhiện tại casống thế 04nào, may cmà mẹ biết fmật mã 77sổ tiết 8kiệm của 4emình, nếu 2không thành 1quả mạo c9hiểm nhiều 0năm như e3vậy phải 39đổ sông 3đổ biển 01hết .Mười 2mấy vạn fkhông phải 3nhiều lắm, 1bnhưng cũng 21chắc đủ 3cho ba mẹ 7dưỡng già 3rồi, sớm acbiết mình emệnh ngắn 7bthế này, 3lễ mừng f0năm mới 5nên trở 57về một 06chuyến, 7ai~ hiện 6etại mọi 1bchuyện đều 7đã trễ 66rồi~~~~~~~~

Nếu dckiếp trước a6còn nhiều 9đáng tiếc, 5kiếp này 9phải sống 7cho thật 2tốt để 4bkhông phải 42hối tiếc anữa.

Đứa econ nít không 1abiết lúc 5bnào thì 6đã ngủ, eăn no, nên 16ngủ, bà 2vú Thẩm 3bèn kéo 0dgóc chăn 0fđắp lên 3thân thể 2nho nhỏ, 34vỗ nhẹ. 0 © DiendanLeQuyDon.comHiện tại 73bắt đầu cmùa đông, 1angày trở 5nên lạnh 9bdần, trong 2cnhà đốt 84một chậu bthan, rõ 0ràng cũng 9là thiên 75kim tiểu 6bthư, hôm c0nay lại 4cchỉ có 8cthể cùng 52bà lão này 6ở trong 8căn phòng 00rách nát, 4cai~ danh gia 42vọng tộc, 3ecũng không clàm được 5gì, nếu cnhư có người fmẹ được esủng ái fdthì mới 2ađược đối 48xử giống 22người, ahôm nay Thiếu ephu nhân cbmới vừa 3ra đi, hài 3ccốt còn akhông chưa ckịp lạnh 19thì mấy 6kẻ lòng flang dạ 5thú đã dbắt đầu a8táy máy 3atay chân, c6nếu là 74con trai, 9trong tộc 7dcó lẽ còn 1được coi 62trọng, đáng 7tiếc lại 59là một ađứa con 29gái, cho 81dù chết, 91bọn họ 57cũng là cmở một 4con mắt bnhắm một d9con mắt.

Trải b5qua mấy abngày sống 4dnhư heo, dMễ Tiểu 65Tây đã e0hướng bà 18vú lầm 12bầm lầm 2bầm, hiểu b3được tình fehuống của 9mình, coi 7như là một 10đứa cô b5nhi, cha có 4tiền, nhưng e5là không 1thể quay favề, bất 6aquá cũng 49tốt, cái 4loại danh agia vọng 01tộc lòng 00người rất aâm hiểm, dkhông cẩn 4thận còn c9bị gặm 2eđến xương f2cũng không 4còn, huống achi nàng f4không có 8mẹ làm 6chỗ dựa, d6đến gần 2dnhững tranh 0đấu, thị fphi, không 1fphải là 2cuộc sống 91nàng mong 6emuốn.

Mỗi 7cngày bà fvú cũng 6fép nàng buống nước ccơm, không 0có biện 7pháp, Cô 94thật là d4không có 7biện pháp 3thuyết phục 90mình uống esữa của 5người ta, 3nói kiểu f7gì bà vú 82cũng lớn chơn mình cvài tuổi, 1enhưng là 3cmuốn môt 02người hai c1mươi đi cgặm *** f8người ta( 2khục khục…ti 45ti đó a) 3athực sự d2cảm thấy 15ghê ghê, c0bà vú bắt e8đầu thấy 4fcô không achịu uống asữa của 4mình, cái 4đó nguy 29à, cũng 8may nàng a7chịu uống bdnước cơm, abất quá 5bà vú thấy ethật tò e7mò, lần 35đầu tiên 2thấy đứa 7trẻ không dabú sữa 3mà uống 11nước cơm, cnhưng bà 83nào biết, 3không phải 84là người 4ata không c9uống sữa, 4bngười ta 5echẳng qua 2là không 3cuống sữa 94của bà 8thôi, nếu 7là sữa fftươi hay a5sữa dê 48linh tinh, faMễ Tiểu 64Tây sẽ 0không khách f6khí với 03bà đâu.

6vú sợ nàng f5bị đông 9cứng vì 53lạnh, nên b0đã bắt afnàng mặc eathêm quần c7áo vào, 7bCô hết asức phản bckháng, nhưng 3ccuối cùng 87vẫn bị 1btúi vải 6dchặn lại, 1tay chỉ 8acó thể 07để yên, 2may mà chân cecòn có thể 7đạp hai 6cái. Nhưng 45dù sao bà 1vú đối efvới cô 7thật tốt, 15mặc dù cnói cô không bdcó mẹ, f7nhưng bà 8fvú cũng dlà mẹ, 4mỗi tối 0sợ cô lạnh f2đều đem 5cô kéo vào 49trong lòng, 63thế gian anày làm 7sao có người 2như vậy f2được, ckhông biết 2có phải dvì cô không 2eđược thấy 35mặt mẹ 8khi còn sống 0hay không bmà bà vú 2đã chăm 02sóc cô thật e9tốt, cô 7mới có 3thể tận 1tâm như avậy.

Mỗi 0ngày cô ađều lập 27ra kế hoạch 3exem xem đời cnày nên 9sống thế 02nào, làm fvõ lâm cao 5thủ? luyện 1võ quá mệt 2mỏi, không cđủ kiên 1trì, hay 9clàm tài 33nữ? Thôi b5sợ rằng 2tư chất 68không có ccao như vậy. 8 © DiendanLeQuyDon.comNghĩ tới 9bnghĩ lui d2thấy bản 5thân đối 9với cái 9dthế giới 4enày hiểu 6biết quá 7aít, chưa 8có chí hướng d4làm giàu. 64 © DiendanLeQuyDon.comTrước mắt 7ngủ là fequan trọng d2nhất, ngáp emôt cái, bmơ mơ màng 33màng cô dlại chìm b1vào giấc 16mộng đẹp. d © DiendanLeQuyDon.comNếu người 6ta mà biết 7đứa con 87nít hơn ffmột tháng dtuổi đang d2suy tư cuộc 13sống sau anày, không bnghĩ cô 1là yêu quái 39mới lạ, 70hiện đại acũng vào 3phòng thí 31nghiệm làm 70chuột bạch.

Mấy 7ngày lại 3dtrôi qua,có 3một người 23đàn ông 61trung niên 8hơn bốn b6mươi tuổi eghé đến 7dnhà, đây alà lần 0đầu tiên 2trên đời d3nhìn thấy fngười thứ 95hai ngoài ddbà vú, bà bvú gọi 1hắn tướng bgia, thì a9ra đây chính a8là ông của 0mình, thế d9nào còn ftrẻ như 65vậy? Người dcổ đại fthành hôn 6sớm, bốn 8mươi tuổi 2đã lên 0chức ông 8enội? ừ, 7equả thật abkhông khỏi c8ly kỳ.

Lớn aatuổi như ebvậy, còn d3phong độ 14vô cùng, bthời còn 2trẻ nhất 56định là 5bđại soái 7ca (bó tay 27nàng này 3luôn). Ông 14của mình edáng tốt 5fnhư vậy, 9vậy có 0phải hay 3ekhông này csau này mình 69cũng sẽ 7là đại 0emỹ nhân? fHa ha, kiếm 2được, 21kiếm được…( 8bạn này 30hơi bị ftự kỷ 0đây…)

“Tướng 04gia, tiểu 81thư dù sao 4cũng là 14ruột thịt bccủa tướng cphủ, tại asao có thể 4ađể nàng 3đi ra bên adngoài?” 15Bà vú vừa 63nói vừa 0gạt lệ, 70mọi người bđều nói 5danh gia hưởng 2phúc, nhưng ftiểu thư d5lại là 94mệnh khổ, 8hiện tại fkhông trở 5về, sau 8này muốn ffnhận tổ 4nhận tông a6cũng hết 18sức khó 0khăn.

“Ai~ dMẫu thân 57mất sớm, dbỏ lại 25đứa nhỏ 7đáng thương, 47những di 0nương kia d0đều không e4có tâm, 55có lẽ không 14trở về b0với lại 8nó thì tốt 55hơn”

Hàn flão gia nhìn 5đứa trẻ 11trên giường 5mà thở 6dài, cả bađời ông 1bđiều tiếc f1nuối nhất blà dạy 87ra một thằng e1con bất 2ehiếu, đường fdđường elà trưởng b2tử của 44tướng phủ, 3sao có thể 4đi lấy eamột thứ 12nữ làm cchính thê, 33từ xưa 6thành thân 5không phải 0do nữ nhân 2làm chủ, a5nhưng thế 1nào cũng ckhông hài 2clòng, nạp cthê rồi e6lại chà 2đạp như 3vậy, chỉ 1dđáng thương d6cho nội b7tôn của 42ta mà thôi.

Nói 1đi nói lại 7bản thân 0thật thẹn 1với mẹ acon nàng.

“Ngày amai ta sẽ 19đến đưa ahai người dđi Dược d7cốc, cốc cchủ là 9bạn nhiều 82năm của 57ta, ta sẽ 49nhờ hắn 4giúp chiếu bcố Nguyệt 50Nguyệt”

Hàn 9thừa tướng 8ôm lấy ecđứa bé 51trên giường, bkhuôn mặt b7nhỏ nhỏ bxinh xinh, 1đây chính 18là tôn nữ b(cháu gái) 2ccủa mình

“Nguyệt eNguyệt, 7cgia gia thật f4lòng xin 9flỗi cháu. 1 © DiendanLeQuyDon.comDược cốc 04ở trên 3dnúi tuyết, 5ngăn cách fhoàn toàn c9với thế egiới bên 59ngoài nếu 7anhư ngươi 6nghĩ nên deở lại, 7thì ở lại e0đi, ta sẽ b7tự an bài 7cho ngươi.”

Nửa 19câu đầu ffdĩ nhiên e8là nói với 2đứa trẻ ebồng trên 83tay, nửa 8sau là nói echo bà vú, 0ông cũng bkhông thể b0vô duyên e6vô cớ hại dngười khác, 34dù sao đã 11vào Dược a1cốc rồi dthì cũng 0khó ra ngoài.

fvú vội a9vàng quỳ 1một tiếng 2trên đất:

“Tướng f9gia, nô tì f9nguyện ý cđi cùng ftiểu thư, 13nô tì ở 33trên đời f8này cũng 6chỉ có 1amột thân d9một mình, 11bây giờ ctiểu thư dlà điều fduy nhất d5khiến nô 5tì phải anhớ thương, 07nô tì nhất ađịnh sẽ 9dkhông phụ dtấm lòng 50của tướng 11gia, nhất ađịnh sẽ 5chăm sóc 6tiểu thư b7thật tốt.”

Hàn 9thừa tướng 7dnhẹ nhàng 38đặt đứa fbé lên giường, fthở dài derồi than 1anhẹ:

“Vậy 3angươi liền 3thu thập 0một ít eđồ đạc, 9ngày mai 39liền đi, 2cnếu không 5mấy ngày dcnữa tuyết deche mất 22con đường b5sẽ không 3đi được, 59hết thảy 82đều nhờ 97cậy ngươi.”

“Tướng bdgia, ngàn 3vạn lần 0đừng nói f7như vậy, cnô tì khi dcòn sống 62đã mang d6ơn của 3thiếu phu 91nhân, cho 77dù có vào fnước sôi 0dlửa bỏng, 9nô tì cũng a0ở đây 66không tiếc 5dnuối.”

a7trên đời 3này, bà 4fđã sớm 1thấy được datình người 3dlạnh lẽo, 1cnếu thật 4có thể 0đi đến 6một nơi 0khác tốt 38hơn, bà 8không cần cphải quyến 69luyến cái 8nơi âm hiểm 9này.

Hôm 56sau trời 78còn chưa 7có sáng, cđã có một achiếc xe 32ngựa đến cđón hai d5người, 4cũng không 1ecó gì để 14chuẩn bị 0vì tướng egia đã sớm 2chuẩn bị 1xong.

1hai người 2hộ tống 7các nàng ađi Dược 8cốc, với 9không gian 2rộng rãi 8trong xe ngựa, 4bchuẩn bị brất nhiều ebđồ ăn, acòn có một achút thuốc fmen để fcdùng và f2một cái aflò sưởi. 4 © DiendanLeQuyDon.comHiện tại d0Mễ Tiểu 5Tây, à, 7ckhông đúng, 1cphải là 1Hàn Nguyệt 72Nguyệt chứ, dbmắt to quan 0sát một 93cái, sau 53đó lại dengủ, thỏa 9mãn vô cùng. 9 © DiendanLeQuyDon.comMột buổi 3sáng, khi ebtrời chưa bcxuất hiện 18một tia cnắng, nàng fdđã bị 7ađánh thức, 05thật khó dchịu, nhưng 5cũng may 3ctrong xe ngựa 0bà vú vẫn 3ôm nàng 9avào trong 5ngực, giảm fbớt rất cfnhiều chấn 5bđộng ảnh abhưởng đến b4nàng.

Không 0biết qua 3bao lâu, 5xe ngựa 04vẫn cứ fbxóc nảy, fai~ Hàn Nguyệt dcNguyệt trong d6lòng tính 4toán, phải 65trãi qua 7ít nhiều 2trở ngại fbọn họ e2mới tới 53được cái 73nơi gọi aalà Dược fcốc, núi 9non ngăn ccách, có 38phải hay f6không giống enhư chốn c0rừng đào bmà sách 8hay nói đến, 2xen lẫn 2egiữa những bmê cung là bdmột cửa deđộng thần 46bí. Nàng bfrất mong 9dđợi được bđến Dược dcốc, không 5biết có 68giống như acnàng tưởng cdtượng hay ckhông.

Mùa 0dđông giá 1erét, mặc 79dù không acó tuyết 30rơi, nhưng dluồn gió 8thổi qua 5vẫn lạnh fthấu xương, cbà vú liền fnói với 7hai người chộ tống: 8“Này tiểu 0huynh đệ, asao ngươi akhông đi 9vào tránh b1rét một 9chút, sau fdđó lại b5đổi đánh a3xe, dù sao 9ngoài trời 16rất lạnh, 59tránh ngã cbệnh.”

Hai 0tên thị 5vệ mặc 5dù ngày 5cthường daluyện võ, 5bthân thể fcó thể 87chịu được, 0nhưng gió 46cứ thổi fliên tục, 58thật đúng alà có chút 53không chịu 96nổi nhưng 0acứ luôn dmiệng cự 1tuyệt:

“Đại 2etỷ, chúng 51ta không e0việc gì, 02còn chịu b2được”

“Đoạn 9fđường 62này còn 2fdài lắm, 8hai người 6khó có thể 6chống đỡ dđược, 19đừng nhiều 1alời, nhanh 2đi vào tránh 6dđi”

Mặc 7dù đang 4cở thời 7bđại này, 0nam nữ ở cchung một 4buồng xe flà không dbđúng lễ 0enghi, nhưng 67với thời 6etiết bên fngoài như 0ethế này, 6làm sao còn fcố kỵ b0được nữa.

Hai c1người thị f6vệ, mỗi engười nửa 1cngày đánh 6xe, buổi btối thì 9đến khách c2sạn nghỉ edngơi, dọc 5đường 81đi cũng f8không quá 28vất vả, 2nhưng mấy d8ngày nay, acàng đi fvề hướng 3cbắc, trời 23càng lạnh, 0người ở 7đây cũng 1ngày càng f3thưa thớt, 2fnhững ngày easau này sẽ 1không thư 2thái như 5trước nữa. 84 © DiendanLeQuyDon.comĐến một 7cái thị e0trấn nhỏ cmua chút 72thức ăn f2khô, mấy 2angười lớn 1còn có thể 7cchịu được, 5enhưng còn 7cHàn Nguyệt 4Nguyệt dù a2sao vẫn fchưa có dmọc răng, 8sao có thể 4ăn những 94thứ đó 9chứ. Thế acnên dọc 6cđường c5để dễ 2dàng tìm fđồ ăn 5cho nàng, 7bà vú đã a1đặt mua 54một cái ddnồi nhỏ, 2khi Hàn Nguyệt 4Nguyệt đói 33bụng, thì a6có thể 0cnấu được 25ít món.

Bôn a7ba hơn một 30tháng, cuối 0cùng cũng ftới dưới 3chân núi 3Tuyết sơn, 24may nhờ ccó một 4athị trấn 0nhỏ, có 6thể cho 1ebọn hắn fcnghỉ ngơi 42thật tốt. 86 © DiendanLeQuyDon.comCách một 9dngày, ở 29trên núi acao, ngoài acửa bỗng cfvang lên 71hai tiếng e5thùng thùng:

“Người 5nào a?”

Ra ebên ngoài fcửa bà dbvú đặc bbiệt cẩn e8thận, thế 6bgian này 4loại người 05nào cũng 6có, nếu 3không cẩn athận sẽ 3rất nguy 9hiểm.

“Khách cquan, tôi ctới đưa 36nước nóng”

avú nghe được 3hai thanh 90âm nho nhỏ, 4mới mở e6cửa.

"Khách 61quan, trời e5càng ngày b1càng lạnh, 4mọi người c3phải chú 3ý giữ gìn 3thân thể, 2đặc biệt alà đứa 3bé này.”

Tiểu cnhị xách 1trên tay b7thùng nước 0cnóng, miệng 98còn không 5ngừng nhắc 35nhở.

“Cám f6ơn đã nhắc bnhở, chúng c4ta sẽ chú 40ý.”

Đối 7evới người 9nhiệt tình, 9cũng không 4dnên cư xử 01lạnh nhạt

“Vị abtiểu ca, 1ctôi muốn bhỏi thăm 43chuyện Dược b8cốc.”

Nếu 9muốn hỏi 5tin tức, 2btìm tiểu 20nhị là 5tốt nhất, 16ở đây 84nhiều người cqua lại, 9tin tức eecũng nhiều. b © DiendanLeQuyDon.comMặc dù 2đã hỏi 9Tướng gia 44hướng đi 5Dược cốc, denhưng trên 4Tuyết Sơn 7quá lạnh, 19lộ trình efquá dài, 3thân thể ftiểu thư desợ là không 21chịu nổi.

“Khách f6quan là muốn 67đi Dược cccốc cầu 46y? Không e4phải tôi 9nói, Dược 9cốc đúng 77là ở trong 5núi, nhưng clà Tuyết 19Sơn này akhông chỉ cccó một 0tòa, nói 2nó ở trong 41ngọn núi 1bnày cũng 01không biết 6cửa vào c8ở nơi nào, 4hàng năm 16đều có 04rất nhiều 90người đến dcầu y, nhưng 5không có cai tìm thấy.”

Hắn dở chỗ fdnày làm 1nhiều năm, 9fngười đến 2fcầu y không 3ethể đếm 36hết, nhưng 63không nghe 6ai nói là 04tìm thấy efDược cốc, 7chẳng qua 09là hắn 2akhông biết, 22những người 95đi tìm Dược 9cốc này akhông phải 1là người 11bình thường, 4người bình ethường 4khẳng định ckhông biết.

“À, dlà như vậy 1eư, chúng cta cũng chỉ bnghe nói 2Dược cốc 02có thuốc akéo dài ftuổi xuân, 2cho nên tới cthử vận 3dmay một achút.”

8vú nghe lời cdtiểu nhị 51nói, trong 32lòng có 0chút lo lắng, 4mặc dù a4có thư của dTướng gia f1giới thiệu, 58nhưng là 47lỡ như 87bọn họ 23không tìm e5thấy cửa 0cvào Dược 28cốc, có dthư cũng dkhông dùng 0được nha.

“Như 6vậy tôi ebxin chúc ckhách quan 04may mắn.”

“Ta 4dcũng chúc 49cậu một cngày tốt c5lành.”



Đã sửa bởi ngocthuybachdang lúc 28.11.2012, 19:07, lần sửa thứ 2.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 04.11.2012, 07:52
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 20.10.2012, 17:25
Bài viết: 37
Được thanks: 20 lần
Điểm: 0.7
Có bài mới Re: (Xuyên không) Vương gia ta biết sai rồi - Loan Loan - Điểm: 1
vẫn chưa có gì nhiều!!!!

Nhưng mà chuyện hài là ta thích!!!!!

ta mang chăn gối đến ngồi ngóng trông truyện nhà nàng nha!!!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.11.2012, 21:55
Hình đại diện của thành viên
Hộ Pháp Lam Phượng Bang Cầm Thú
Hộ Pháp Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.09.2012, 19:43
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1740
Được thanks: 3819 lần
Điểm: 10.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: (Xuyên không) Vương gia ta biết sai rồi - Loan Loan - Điểm: 11
@nangc2toiyeuhosu88: e7cảm ơn e9nàng đã 4ủng hộ, beta lại có athêm động 4lực để falàm,  ta 70tặng nàng 8ba chap luôn 3anày.  :kiss4:

Chương fhai: Trên b5Dược cốc

Ngày 9hứ hai, c7rời vừa e1ạng sáng, 6à vú liền dđem Hàn f5guyệt Nguyệt 0ọc lại 8chư cái bánh 6hưng, rồi aên xe, ở 1eưới chân 9úi xe ngựa 9òn có thể 56đi được, b5hưng vào beuyết Sơn 91ồi, xe liền 2ahông đi eđược, 0ánh xe vướng 14ào trong auyết, không 0có biện 8aháp, không 81hể làm 01ì khác hơn eà đi bộ, chật may dà tướng 2ia nói cứ dđi thẳng, bahấy có 11ột tảng fđá dựng 8ên có chữ 6fô tự bi, 8đem lệnh 42ài cắm 9ào chỗ bõm, thì d9ó thể thấy 9được cửa 4động, đến 1lúc đó d8tự nhiên bfcó người eđến đón 1bọn họ.

Nhưng 51là đi nửa 3ngày, chẳng 9thấy cái btấm bia fđá đâu, dtất cả 4flà một 3mảnh trắng 5xóa, bà celà người 9flớn cũng 27cảm thấy 1lạnh thấu a4xương huống 5chi tiểu 8thư nhỏ dnhư vậy flàm sao mà 8chịu được, e2không thể 8làm gì khác 2hơn là dùng 1asức ôm 9chặt trong 01ngực, nhưng 8khi đi bọn 4ehọ không d0hề phát 2hiện rằng 56càng đi 65vào trong, b3mặt tuyết 1dcàng cứng, ckhông giống f1như khi mới 7bắt đầu evào Tuyết 9Sơn vậy, a1đi từng 6bước tuyết elấp từng 82bước. Dù afsao hàng eenăm tuyết 1đọng, phía 0dưới cũng bngưng tụ a2thành vực 9tuyết.

dasao cũng 6là thị 0vệ thân 9tín của btướng gia, 0bcông phu 3cquyền cước 9dtự nhiên fkhông tệ, 2cthi triển 5khinh công 3cũng nhanh 6hơn nhiều, 0nhưng vì emang theo cđứa bé 00cùng phụ fnhân (người aphụ nữ), 29nên phải 5mất rất fdnhiều thời 3cgian, mới d6tìm được 0dòng chữ dVô tự bi 3đó.

“Chúng 5fta chỉ có bthể hộ ebtống tiểu ethư đến 7nơi này, a4tướng gia 3đã dặn 7sẽ có người e0tới đón bhai người.”

Nhiệm dvụ của 6bọn họ 37chính là bđưa tiểu 6thư đến 45nơi có chữ cVô tự bi, 2cuối cùng c7cũng đã 34hoàn thành.

“Tuyết dSơn lớn a9như vậy, 5lỡ như d0không có 8ai đến 23thì phải c9làm sao bây 5giờ? Ta 3dù sao cũng d5chỉ là cbmột phụ 44nhân, làm 65thế nào 4mới có athể đem etiểu thư 7ra khỏi 7Tuyết Sơn.”

Trăm 12dặm xung bquanh đều clà tuyết, 6nếu không aai tới đón, 43hai người e9sẽ phải 2fhy sinh ở 6anơi này.

“Đại 0tỷ, tỷ 5nghĩ nhiều 52rồi, tướng 7gia làm việc bluôn có ccân nhắc, 6nếu tướng 1egia nói có 58người tới 9nhất định 2sẽ có người eatới, yên 7tâm đi.”

Bọn 36họ cũng d9cảm thấy fkỳ quái, 15tại sao 1dtướng gia 4không an aabài đưa f8hai người bđến tận 2Dược cốc, 9mà là đưa 42đến nơi 1này, nơi 4này căn ebản không 2có vết 33tích người 0fsống, nhưng 9bọn họ a6không dám 7hỏi nhiều, 8chỉ cần e4phục tùng 1là được.

Tướng 5gia còn dặn fdò, đưa c7đến địa 3điểm lập 00tức quay evề, mà 64không cần f8đợi người dđến tiếp 9đón, cho 0nên bọn chọ không 7thể ở alại.

“Đại 5tỷ à, chúng c1ta phải e3đi về, 59hai người dcứ ở lại 39đi, sẽ 9có người bđến đón 8thôi.”

Nói 5xong, đem 04bọc quần 4áo đưa 2bcho bà vú.

Dược acốc luôn 0fkhông thích bfngười lạ 4quấy rầy 7nên tung 98tích luôn dđược giữ 9abí mật, 2hai gã thị avệ không 1biết trên 5tay bà vú fcó lệnh 5ebài, cũng ckhông biết 4thế nào cfvào được 9Dược cốc, 98Dược cốc 9càng ít c3người biết bcàng tốt, 67cho nên mới 96dặn dò 1bọn họ, cađưa đến 1nơi lập 4tức quay c6về.

Nhìn 1ekhông thấy cbóng dáng bhai người, cbà vú mới 0lấy lệnh fdbài ra, nhớ elại lời 1tướng gia bđã dặn 5dò, không 9ađược để 88cho người d9thứ ba biết, 7fcho nên bà acũng chỉ 11biết làm 4theo.

Vòng 3quanh tấm fbia đá tìm 4một hồi, 4bmới tìm cđược cơ cquan, cầm 5alệnh bài b6trên tay 6bỏ vào 1chỗ lõm 9trong động, esau tấm 0cbia đá liên fxuất hiện 4cửa động, 8bên trong 16đen như 29mực.

Hàn 1bNguyệt Nguyệt b5trợn mắt 8há mồm 3nhìn chung b7quanh, trời eaạ, người 5cổ đại d0thật thông 05minh, cửa 0vào bí ẩn fnhư vậy f6cũng nghĩ 55ra được, 0khó trách 39nhiều người 5enhư vậy 5atìm hoài 9mà không 1được, 4nếu không c3có lệnh 3fbài, ở 8trên Tuyết 90Sơn lạnh bnhư băng c6này mọi 8angười sẽ 7nghĩ nó 51ở dưới d4lòng đất.

e1vú lấy 2hộp quẹt 15ra, bên trong 3có bậc 33thang bằng 62đá, mới 36vừa đi b2tới khu 0vực bằng a1phẳng, cửa bkia liền 7đóng lại, 0emặt đất clại khôi 31phục dáng 3vẻ ban đầu, fchỉ có 52mọi người 8không thấy 4fmà thôi. a © DiendanLeQuyDon.comBên trong 9rất tối, bcăn bản d3là không 9dnhìn thấy 01đường fđi trước 14mắt, bà 82vú vốn 8là phụ 55nữ, với 3tình huống cbnhư thế, 9trong lòng 1chắc là dfsợ muốn 4chết, nếu d3phía trước 4fkhông có fđường cfđi, phía fsau cửa 5lại đóng, 5dbọn họ 8chỉ có fcthể chôn b5xác ở nơi 3này.

Khu 1vực đất 9bằng phẳng 89rất ngắn, ađi hai bước 7lại xuống 59một bậc 38thang, mà blần này 56bậc thang bvẫn là 4đi xuống, 5không ít 3bhơn nửa 83canh giờ, eđường 31trước mặt 34bị cửa bđá chặn 3lại, Hàn 46gia nói qua, 20ở bên phải 7cửa đá fcó một 05sợi dây, 9kéo hai cái 7sẽ có người 0đến mở 3cửa, đoạn 6bđường 6dđi xuống, 7hai người fkhông biết 8đã dùng 68hết mấy e7hộp quẹt, b8hơn nữa bkhông gian b5có hạn, 3ở tầm efmắt của f9Hàn Nguyệt 9eNguyệt chỉ anhìn thấy dmột mảng 2bđen như 3dmực, bởi 26vì bà vú cbđem nàng e7ôm vào ngực, 79chỉ có 4blúc nghỉ 9dngơi, mới fdcó thể 4nhìn xung 25quanh.

avú vuốt 5tảng đá etìm một 9fcái, quả 7anhiên có fasợi dây 2brũ xuống, 4acầm dây 4fkéo hai cái, acũng không 1có gì khác, 23cũng không 9có âm thanh a2gì, yên a0tĩnh chỉ eecó thể 7nghe tiếng 24đập của 2etim mình.

Đợi ethêm một 44lát, cửa f6đá cũng cckhông mở, 5bà vú lại decầm sợi 81dây giật 0giật liền 65mấy cái, c5sau đó ôm benàng ngồi 4trên thềm eđá, nếu favẫn không 7fcó người 55ra, bọn fhọ chết 8chắc.

“Vân 36thúc, Vân 3thúc, mau dtới đây, atrong thạch 7bđạo có cngười”.

Y ddHuyên nhìn 1phụ nhân 4trong tay fcôm một 6đứa bé, 8bthật lâu cđã không 77có người 43xa lạ tới 24cốc, cho 37nên rất akích động.

“Tốt 53lắm, tốt 5lắm, chớ 9có kéo, 9ta đây gãy fxương mất.”

Vội avàng chạy atheo, nếu fkhông có faviệc gì cthì sẽ bkhông tìm 0đến đây, 75mà người ectới thì aanhất định fkhông đơn 8cgiản, nhưng blà ngoài 4phán đoán 2của Vân 9thúc, nhìn 7phụ nhân 5rất bình 4thường, 7trong tay 9ôm một 0tiểu hài btử đã 3hôn mê bất fatỉnh.

“Con cagọi Tiểu 0Tứ tới 35giúp một 6tay nào, 9nhanh lên.”

Hàn 73Nguyệt Nguyệt fhoàn toàn e9bị đói 2bất tỉnh, 3mở mắt, 6bkhông phải b2là không 35gian đen 33tuyền lúc a1nãy, bọn ahọ có phải 6fđang ở 5trong thạch 1thất? Nếu 22như nàng 1đoán không fsai, nàng 8đang nằm fbtrên giường, f4còn bà vú 22đâu? Dùng c2sức lật 0người, 7enhưng lại bkhông nhúc enhích được, 8thân thể b0quá nhỏ 9không thể 25lật.

“A ee~ A~ ? Nha? 55Nha?”

Không fnhúc nhích 20được thôi f9thì dùng 00miệng đi, fenàng cũng fkhông tin flà không eecó ai tới.

“Tỉnh 2erồi, tỉnh 7rồi.”

Nếu f5đoán không dalầm, thì 75đây chính 3xác là thanh 4eâm của 1emột đứa 4trẻ, sự 07thật chứng a3minh, nàng 0đoán không fsai, một 7khuôn mặt dcủa đứa fbé tám tuổi dfhiện ra 1dtrước mặt fenàng.

“Huyên 7bnhi, xuống d5mau, chớ e5đè lên 1nàng"

Sau 3đó lại 5xuất hiện 43một ông fblão hơn 8năm mươi a7tuổi.

Đây f7là Dược 1cốc sao? aCao nhân 2ckhông phải 80là tóc dài farâu bạc 71sao? Thế 60nào lại akhông phải 9nhỉ, mà acô gái trước 0dmắt đây 82thật là 6cxinh đẹp cbnha, khi trưởng 6thành chắc 02chắn là amột mỹ 2nhân nghiêng 65nước nghiêng b8thành.

“Tới 44rồi, tới 4rồi, Vân 00thúc cho 0ngươi ăn.”

Hàn 5Nguyệt Nguyệt 5chép chép dmiêng, rút 1cuộc cũng f6có cái để 00ăn. Nhưng 6sao lại bkhông thấy cbà vú? Bị a6bắt sao? e4Nhưng nhìn 5bọn họ 3không phải blà người 65xấu nha.

“Tiểu 08thư, tiểu 6cthư, làm 17ta sợ muốn 6chết.”

5vú hoảng ffhốt chạy 4vào, nhìn 2ethấy Hàn 7Nguyệt Nguyệt 0cđược ông alão cho ăn 7ecái gì đấy, 4trong một bkhắc lo b1lắng mới a7hạ xuống, fthật là 5ehại chết 2bà, vừa ctỉnh lại dđã phát dhiện tiểu 79thư không fcó bên cạnh, 0còn tưởng frằng bị 69người ta 0eôm đi mất, 3nếu là athật, bà 9thực sự 9fđã đắc ctội lớn.

“Đứa fabé đói 6bụng, ta a6cho nó ăn 46chút nước 8bcơm.”

Vân ccthúc nhìn 6phụ nhân 03khẩn trương 7lo cho cô 6bé như vậy, c1vội vàng aegiải thích.

“Cám 8aơn.”

Rồi 7abà đưa 1tay ôm lấy 34Hàn Nguyệt 8Nguyệt, 5fnếu đứa canhỏ này ecó xảy 8ra chuyện cdgì bất 3trắc, bà 96làm sao đối 0mặt với 40Tướng gia. f2 © DiendanLeQuyDon.comMột lát 62sau, kiểm 8tra thân 63thể Nguyệt 6Nguyệt xong, 0mới nghĩ 02tới mục 38đích khi 6đến đây. 46 © DiendanLeQuyDon.comChắc nơi 23đây chính 71là Dược 28cốc.

“Xin 86hỏi, nơi 8này là Dược f9cốc? Chẳng 9lẽ vị 0này chính adlà Cốc fchủ?”

“Phu 2nhân, nơi 1này chính 8axác là Dược 0cốc, nhưng chai người f2vào đây 6ebằng cách 70nào?”

Người 6có thể e3tới được a0Dược cốc 7rất ít, 5phụ nhân 06này lại amang theo 6đứa bé, cenhất định fbkhông phải f6là người 11bình thường.

“Có f7người chỉ 97cho chúng b5ta tới nơi 70này, cầu 2xin Cốc achủ có 1thể chứa 04chấp chúng 8dta”.

“Phu c8nhân, xin angươi đứng 7lên đi, bcó chuyện 8gì từ từ dnói, ta chỉ elà người alàm trong ccốc, ngươi 28ăn ít đồ 62trước đi, absau đó ta 5liền mang chai người 7đi tìm Cốc 58chủ.”

Vân f7thúc vội 07vàng đỡ 6bà vú đứng 8lên, chuyện c7này ông fbkhông giải a0quyết được, angười tới 4muốn ở 6alại thì bphải xem 16ý Cốc chủ, emột người cnhư ông a0làm sao dám e2chứa chấp.

Tới bDược cốc ccầu y có bbhàng vạn 5fngười, 7bCốc chủ 24cứu người b1là nhờ facái duyên, 6fcũng không 8nhìn tới 5quyền lợi 7chay gia thế, eÔng ở Dược f4cốc nhiều enăm như 61vậy, y thuật 80cũng biết f6một phần, 80phụ nhân bvà đứa 7trẻ này 8bchỉ là 2bị nhiễm 2lạnh, thân eathể có 5chút không e5tốt thôi, b6cũng không 8ephải là 1bệnh không 0trị được, 9không cầu f7thầy thuốc 2chắc là 55cầu học 6y thuật, 1Cốc chủ 8là người ckhông dễ 7bdàng thu 11đệ tử, dcxem ra hết 9thảy là dcxem vận 9mệnh đứa bnhỏ này.

Nếu becó duyên 99tự Cốc bchủ sẽ 8athu vào cửa.

“Vân e8thúc, chúng 5cta cầu xin 9sư phụ d1lưu bọn 0họ lại bđược không? 7Huyên nhi 4thật lâu 7rồi không a6có ai chơi ccùng, cảm 2fthấy buồn fchết được, e2người xem cnàng thật 3nhỏ, còn 4có thể 06yêu thương fcnha”

Y 07Huyên dùng 0bsức lôi 1akéo tay áo 7Vân thúc, cthật vất b1vả mới 8dcó người 8tới, nếu 3abị sư phụ 3đuổi ra e8ngoài thì bthật đáng 7tiếc.

“Huyên bnhi, không 2được lộn dxộn, cốc 0echủ tự 3có an bài, d2nếu có bduyên, bọn 5ehọ sẽ 69tự lưu elại, vô bduyên cầu 7cũng không b1được.”

Nói 9xong, liền 1xoay người 52đi xuống aphòng bếp clấy đồ 67ăn cho bà b0vú.

“Vân 98thúc”

Y 8Huyên thật edkhông tình anguyện ở 35phía sau f6kêu to.

“Các 5angười không 9cần lo lắng, 1ata sẽ đi 2xin sư phụ f5lưu các 36người lại”

Y f1Huyên trước 1mặt bà 5vú điệu 8abộ nghiêm 91túc nói

“Cám dơn tiểu 28cô nương”

“Không 2ccần khách 1khí, các 5engươi gọi dta là Huyên 73nhi được 4rồi, trong 6bcốc mọi 7angười đều 7gọi ta như 6vậy”.

Đứa 8bé này thật 07đáng yêu.



Chương 8ba: Trong 87Dược cốc

“Cốc cchủ, có 9một phụ a5nhân ôm 8amột đứa a4bé xông 2vào trong fccốc.”

Chỉ 77thấy một 1người đàn bông hơn 95năm mươi 3tuổi ngồi e8trước thư 51án, nghe 3athấy lời 3anói của 5Vân thúc, 5dừng một f3chút, để 6fquyển sách 85trên tay abxuống bàn, fephụ nhân? 1đứa bé? 0đường f9vào cốc 6cbên ngoài 46không phát dhiện được, dfmột phụ 9nhân sao 36có thể b1tìm được 63đường 3vào nơi enày, lại e6còn mang 1theo đứa cbé nữa.

“Người 2phương nào? 0Như thế 93nào mà tìm 3được tới 3đây?”

Chuyện 4giang hồ dông không 1ccòn tham 64dự nữa, 42nhưng một f5chút biến afđộng ông eđều biết, 56nhưng gần 15đây không 62nhận được 78tin tức 1gì.

“Còn dchưa biết, 0nhưng phụ bbnhân và 1ađứa trẻ 8thân thể f1đều khỏe 15mạnh, cũng 7không giống 3người đi 9cầu y, tạm 3fthời đã 7an bài bọn dchọ ở tạm etrong viện cnghỉ ngơi, 9cốc chủ acó muốn egặp hay 4không?”

Y cPhẩm Đường 1btiếp tục 82cầm quyển esách lên.

“Cũng 66tốt”

Bất 5kể thế 0nào, gặp 5arồi sẽ 0biết.

“Vậy bta sẽ đi bđưa họ 39tới đây 5ngay bây 1giờ.”.

Nhìn 3cthấy Y Phẩm aĐường, 4bà vú vội 20vàng đem 9thư Hàn 54gia đưa 8tới, cầm 7lấy thư, 2Y Phẩm Đường 5nhìn một alần, sau dđó ôm hài 6tử trong atay bà vú, f1“Nếu là 31con cháu 73của Hàn 73gia, hai người 8cũng không acần đa 9lễ, cứ 9an tâm ở 8đây đi.” cdĐứa nhỏ 10này thật 2ngoan nhỉ, dakhông khóc ecũng không 7quấy, mở 08to hai mắt e0mà nhìn 5ông, thật c3là thú vị.

Nhưng 2ông nào dabiết, Hàn 7Nguyệt Nguyệt 0cđang rất a8buồn bực, atrong sách ehay phim truyền fhình vẫn 8hay nói dáng 84vẻ thần cy cùng thần 8dtiên rất 83là giống a9nhau, mà fngười trước amắt hoàn btoàn không dphù hợp 6với tưởng 8btượng của d6nàng.

“Cám 3ơn Cốc b9chủ, tiểu 7cthư rất 43ngoan, không 3dkhóc cũng akhông nháo, 1thật là 0làm cho người 7ta an tâm”

50vú cũng 7fcảm thấy b6Hàn Nguyệt 68Nguyệt khác 9những đứa 76trẻ khác, fban đêm 2cũng không bcó quấy, edđói bụng 7cũng chỉ 0ehừ hừ 7hai tiếng, 24ăn no là 9dđược.

“Đứa 91nhỏ này 4thật thông 1minh, nhỏ c1như vậy 6cũng biết 0akhông làm 3cho người e9khác bận 4tâm, Nguyệt 9Nguyệt? 9ftên hay”.

9avú vốn 9tên là Thẩm 2Thục Kiều, 08trong cốc amọi người 5đều gọi bbbà là Trầm 3nương, mỗi 8ngày phụ 46trách nấu 2cơm cho mọi 5người, bbtrước kia 9đều là 93Vân thúc 76làm, hiện 1tại có 7người giúp 70một tay d7cũng đỡ 6hơn.

Dược 83cốc tính fdcả bọn ahọ cũng 2chỉ có 5sáu người, c3Y Huyên là 9đồ đệ acủa Y Phẩm 2Đường, 4anàng được 0Cốc chủ 48nhặt được eở ven đường, bnhìn đáng 5thương liền 5đem về 6cốc, Y Phẩm bĐường eacòn có một e3đệ tử 3alớn, đặt c1tên hắn 98là Y Thường c4Thanh, người 20này tính c8tình cổ 8quái, trừ 6Y Phẩm Đường 8cra mọi người eađều sợ f6hắn, tính dtình lạnh 6nhạt, người 2ethích cô 49độc, chuyên bvề độc 2dược.

Dược 6cốc tuy bnói là đệ anhất thiên ehạ về a5y dược, 66nhưng cũng fcó ba phần cblà chuyên 7về độc, 5y thuật dtự nhiên 68cũng gắn 0bó với fđộc, có c0lúc bị 1bệnh thì 3alấy độc 4trị đôc 9amới có 57hiệu quả. 8 © DiendanLeQuyDon.comNgười có fthể hiểu 90hết được fbdược tính 0của độc 0dược trong ccthiên hạ, amới có 4thể bốc b5thuốc đúng abệnh.

Y 9cThường eThanh cũng f0đối với eđộc dược bcó hứng 0thú hơn ey thuật dnhất là fdở thời 2điểm dụng 21độc, nhưng eđể tránh echo người 6khác vô etội mà d9gặp họa, 0nên ở một d1mình trong 0cmột gian aphòng tận 1cùng trong bcốc, một aetiểu viện 9fđơn độc. 70 © DiendanLeQuyDon.comY Phẩm Đường bđối với 4đệ tử dađều phương 1bthức truyền 87dạy là ckhông đồng 01nhất, ông dcó thể ecăn cứ dhứng thú 96của mình 38để dạy, 15bất kể 7là độc 6hay là y.

4Y Huyên dĩ enhiên là 54muốn dùng 16năng lực 4của mình 22đi cứu d5người, ffnên chỉ ceđể tâm 2ađến phương cdiện y thuật.

“Sư 1phụ, con ađã xem xong”

Kể 4từ lúc cY Phẩm Đường 54biết được ccHàn Nguyệt 0Nguyệt hai a0tuổi đã 37biết đọc c1chữ thì 6dđặc biệt 0eđể ý, f8mỗi ngày c3đều đem anàng nhốt 5ở trong 51phòng mình 8đọc sách 75y thuật, aHàn Nguyệt 00Nguyệt lại 1dcảm thấy 5trên đời 7này bảo fcvệ tính 8mạng mình d4là quan trọng 8nhất, nếu 1mình có bdy thuật 10đệ nhất cthiên hạ, 73thì điều 77đó có thể 2đảm bảo 2bcho tính 1mạng mình 9được an ctoàn.

“Ừ, 0vậy để fta kiểm 3tra con”

Một 9lúc sau.

“Con b1nhớ rất 3tốt, nhưng 93y thuật 1không phải 3căn bản c6chỉ dựa 14vào đọc csách, muốn f9mình hiểu f3thì phải 8vận dụng 8cho thỏa 31đáng, ta 8sẽ thử 0một chút f3độc với econ.”

….Lại 5môt lúc 8sau….

“Ừ, ekhông tệ 38lắm, nhưng 35con không 0thể quá b1mức nóng clòng, có 6rảnh rỗi 2thì đến dchỗ sư 85huynh của 8con, học ehỏi hắn 73một chút”

Hàn 9Nguyệt Nguyệt catrong lòng 5ebuồn bực, 8ông lão 41này sao không canhìn xem 2ai nóng lòng f2trước, dbmỗi ngày 0đều giám 1sát xem nàng enày nọ, anếu có 2athể giống dnhư sư tỷ avà sư huynh, 7được yên 34tĩnh học 61một mình a7thì thật 70tốt.

Vào 85cốc được 43tám năm, 7Hàn Nguyệt 6Nguyệt từ 4khi biết 1chữ liền 1lấy sách 4thuốc làm 3abạn, mỗi d9lần Y Phẩm 8fĐường c0thấy nàng 22đang là fnghiên cứu d3đều là 4ccái gì mà 61thuốc kéo 1dài tuổi exuân, cái 7bgì mà kéo 50dài tuổi bthọ, cũng bchỉ có athể xoa 96đầu. Làm 13gì có thuốc 7kéo dài 9etuổi xuân cfhay kéo dài 4etuổi thọ, 5hết thảy b9chẳng qua 3là do lòng angười mà 1thôi. Nhưng 9dlà không d3đành lòng e1nhìn nàng aphiền muộn, 68nên cứ 37tùy ý đi.

“Sư 0phụ, con bdđến chỗ 7sư huynh.”

Cuối 9ecùng cũng fađược giải fphóng, Hàn 0Nguyệt Nguyệt 0trong lòng 9cmừng rỡ.

“Ừ”

Y b8Phẩm Đường aliền không 3phản ứng, 11cầm lấy 4cuốn sách 4abên cạnh, 4tiếp tục 74đọc, Nguyệt fcNguyệt học e3rất tốt, btám tuổi 4có thể 9ađem hết btất cả 6sách y dược 04trong cốc 1exem xong rồi, 2ecòn có thể 1hiểu thấu, 0bthật không 1dễ dàng 4gì.

“Sư 1huynh, huynh 6ngày đó bluyện thứ bthuốc gì 4vậy, đã 02xong chưa?”

Hàn 3Nguyệt Nguyệt 5bvừa hỏi 2tay còn là dckhông ngừng d2táy máy amấy cái 34bình nhỏ, 6acó thể 5hay không 5dmóc được ethứ thuốc 8gì thật dtốt. Không 5cthể trách 70nàng trộm f7thành quả flao động 0của người fata, nhưng cY Thường 5Thanh không c2dạy nàng adùng độc, emỗi lần 32xem cũng 06chỉ có 01thể trộm cvề nghiên bcứu thêm.

Y 0dThường f5Thanh cũng c7có thể ccoi là soái 23ca, nhưng 98mà mỗi 7ngày là d5đều ở datrong cốc, 3lớn lên 81cũng không 0ecó người fthưởng cthức, thật cđáng tiếc. 7 © DiendanLeQuyDon.comHắn so với 6sư tỷ hơn 6đến mười eatuổi, hắn anăm nay hai 3mươi sáu 30nhỉ? Thế 0fnào mà lại dkhông đi atìm vợ, e0ở nơi này eđến từng f3này tuổi, cngười ta 1cũng đã 1con cháu cđầy nhà.

“Bên eatrái kia d4là bột 68phấn ngứa, ađừng để 5dính vào”,

Y cThường 7cThanh đối acvới hành 5động của 5Hàn Nguyệt 2Nguyệt thấy 70nhưng không 58trách, dù 91sao cũng 1đã quen frồi, mỗi 5elần không elấy được femột ít 3đồ thì 60không chịu 4về, cũng ckhông chịu dtừ bỏ. 3 © DiendanLeQuyDon.comThuốc lần 3này hắn blà mất 8rất nhiều 2thời gian dmới tìm 4về, làm c6sao có thể 2cho nha đầu 11này chiếm ctiện nghi.

“Thế 82nào lại 3đem phấn ddngứa để aeđây, nhỡ 72ta dính vào 1thì làm asao?”

Nàng a7nhớ phấn 39ngứa của 7sư huynh fbcó dược a6tính rất 38mạnh, hại 1nàng ngứa 88gãi hết 83nửa canh 60giờ mới 08hết tác d7dụng. Nếu dnhư là người fbình thường 8dính vào 04không bị 84da lột ra 9mới lạ.

“Không ecó gì cho 43muội lấy dđâu, không 9có chuyện 8gì thì đi 06đi, ta đây d3còn có việc”

Hàn 33Nguyệt Nguyệt 2rất tức fgiận, cái 9egì cũng fkhông lấy 7fđược lại 82còn bị 7cđuổi ra.

Nếu bkhông chiếm 2cđược tiện anghi, vậy 47thì đi tới 37chỗ sư dtỷ đi.

“Sư 95tỷ, muội 75giúp tỷ 71nhổ cỏ 90nha”

Trong 6atiểu viện 6của sư 9tỷ có rất a9nhiều loại 3thuốc, hơn adnữa lại 0có rất 49nhiều hoa, 09rất đẹp, a9không có dgì thì hái bđại một 3eđóa mang cvề cắm 89trong phòng, 4bất quá fmỗi lần ahái đều abị sư tỷ 3mắng cho 65một trận.

“Này, 6akhông cần, 25muội đến 02kia giúp 91ta đào đất dflên, cây 1thược dược 97hai ngày 3bnữa sẽ 6dnảy mầm d4đấy”

Hàn 53Nguyệt Nguyệt 15nghiên cứu 55mấy năm, 60còn không 2biết Dược 61cốc này 5bở nơi nào b8trên Tuyết 70Sơn, bên 03ngoài đều 8clà quanh anăm tuyết frơi, nhưng e7nơi này 4lại quanh 23năm lại 51ấm áp, b1chẳng nhìn cfthấy bông 64tuyết nào erơi, có clúc ngẩng 3đầu nghiên 0cứu bầu 92trời, cũng 94là một 3màu xanh 2ebiếc.

Hỏi 1sư tỷ, a9sư tỷ cũng 08không biết. d © DiendanLeQuyDon.comNhớ tới 2athời điểm edbà vú ôm 5nàng đi 0xuống, chẳng 0lẽ nơi benày dưới 69lòng đất, 87nhưng lại 33có ngày 4fcó đêm 3mà, chuyện 5gì đã xảy b1ra, hay là aảo ảnh?

“Thôi 5được”

Hàn 0Nguyệt Nguyệt 9buồn bực cdđem lòng 07bàn tay lật 27đi lật 69lại, mệt 6chết đi 9được, 6cái thân 9cthể nho 38nhỏ này feđúng là 64khó hoạt d0động.

“Sư c8tỷ, tỷ bdạy ta khinh 17công được 7không?”

Trong 5cDược cốc 87đều lấy 9một chữ 98trong võ fbcông làm 4chủ, đó 6chính là 7e“trốn”, a2không trốn 2thoát sẽ 02dùng ám dkhí, dù f5sao bọn 3họ cũng 60hiểu về 1độc, khả 99năng công 7kích đều 60không cao, 0nếu chọn 3đánh lại 55người ta, 5khẳng định 24là đánh 2không lại.

Cho f5nên nàng 8akhông thể 45làm gì khác 9là liều 0mạng học 7khinh công, 7để tránh 81sau này xông ccxáo giang 1hồ thời 81điểm gặp 6nguy có thể cchạy trối 38chết.( he..he…ta 4dcũng sẽ 71giống nàng 1này tẩu dcvi là thượng 37sách).

Y 76Thường 2dThanh ngộ d3tính cực a4cao, khinh 5công đơn 07giản là axuất thần 34nhập hóa, dY Huyên cũng accó thể, 49chẳng qua 27nàng là 2một năm 48trước luyện 3bđến tầng 67thứ tám, 6bây giờ 3cũng không 7có đột 1fphá, bất bquá sư phụ 5enói, trên bgiang hồ 6cũng không 96ai có thể fđuổi tới 9nàng, bọn 4ahọ luyện dachính là 9athứ khinh 9công trên fgiang hồ 8đã thất 1truyền, 2cđược đặt dtên là mọc 4cánh thành ftiên, chính dlà thân d1thể nhẹ 9bgiống như 65chim vậy, b3sức nặng e0giảm bớt, 23tốc độ 3dĩ nhiên 0là không 2cần phải 56nói.

Đặc a9biệt là 00Y Huyên lúc adhứng thú 4dâng lên, f4nhảy đến aftrên bụi 8dhoa múa một ekhúc, nhìn 2egiống hệt 7dtiên nữ efhạ phàm. f © DiendanLeQuyDon.comCho nên Hàn 8Nguyệt Nguyệt bvẫn lấy bđó làm 4mục tiêu fphấn đấu, 0hi vọng 0ngày nào 4đó mình 32cũng được 2dnhư thế.

Nhưng 6hôm nay nàng 44mới luyện 1đến tầng 8thứ ba cũng 27không lên d4được, 87nên mỗi efngày đều 2là chạy fđến chỗ 6Y Huyên cùng 5nhau luyện etập, hi 26vọng nàng 1có thể cdchỉ điểm acho mình 75một chút.

“Tuổi 6còn nhỏ 27mà nóng 9lòng như fevậy làm 3gì, thời cđiểm ta 01tám tuổi 5fcũng chưa 3có luyện 5đến tầng 3thứ ba đấy”

Y d9Huyên đúng d6là vì Hàn 81Nguyệt Nguyệt 6bản tính 2ham học e7mà cảm athấy giật 4mình, nàng emặc dù b3cũng ham 5dhọc lắm, ccnhưng mà eso với tiểu 73sư muội 9này lại 32kém một 9chút, cho anên ở trong 7alòng nàng, 0Hàn Nguyệt d2Nguyệt chính 3là một 97tài năng bmới.

Nàng 2fchuyên y, 4csư huynh achuyên độc, cbọn họ fchỉ chú 60tâm vào 2môn học 1mình đã 14chọn nên 1có thể etiến nhanh enhư vậy, 2fnhưng là 6cái tiểu e8sư muội 17này cái cgì cũng d0học, học 6nhiều mặc c3dù là chuyện 9tốt, nhưng 22là sức 03khỏe bị 9tổn hao, dkhông dễ dđể có 55nhiều đột a8phá, cho 9nên mới 7làm nàng 4lo lắng, 59nhưng sư d7phụ nói 4tùy Nguyệt 5Nguyệt cứ adạy nàng 3đi, nàng fcũng là 5không biết 8nói thế 7nào nữa.

“Sư atỷ, tỷ 7đây là 0fđang ghen 3tỵ”

Hàn eNguyệt Nguyệt 95thừa nhận, 1mình quả 46thật nóng 1elòng, bởi 3vì nàng fbphải thật 4nhanh đem eanhững thứ 7này học 8giỏi, như 27vậy trừ fở Dược 08cốc, cơ 08hội sống 7fsẽ càng blớn, nàng 6ckhông thể 0nào ở đây 7cả đời, 8nàng không 6thể giống 1như bọn 9fhọ được, 03nàng muốn c6đi xem thế fegiới bên e9ngoài, như 6bvậy nàng 3mới không 99bỏ phí cecuộc đời 8này.

Đã 6từng trãi 35qua sinh tử, dnàng không 6xác định 92mình có 7thể sống 4lâu được 42hay không, bnhưng nàng bsẽ cố bgắng nhìn chết thảy 11mọi thú dvui trần 48gian này, c1thấu rồi 71nàng sẽ b3trở về, b4bất quá 1ý tưởng 7này nàng 9không dám 3nói với 87ai, người d5đầu tiên f1không đáp 29ứng chính b0là bà vú.

“Tốt 62lắm, tốt 5lắm, ghen 9tỵ với bmuội một 09chút cũng 7không được 31nữa, muội 6lại thông 7minh như d7vậy.”

Tính bra nàng cũng 9cđã sống ctrên đời 1dhơn ba mươi fnăm rồi, 3cùng một 5đứa con f1nít hơn bmười tuổi dblàm nũng, f3bản thân ecũng cảm fthấy tự 8trách ghê abgớm.



Chương 3ebốn: Dưới 85Dược cốc.

“Tiểu cthư, đây 0là bộ áo bta mới làm 2dxong, người cmặc thử bxem có thích chay không?”

Trầm anương cầm 8một bộ eváy áo màu d5vàng đưa 61cho Nguyệt 8fNguyệt, dbà cả đời a9không có 8con cái, cNguyệt Nguyệt 3flà tất f1cả những 7gì mà bà 1có.

“Trầm 3nương, quần 6áo người f5làm hết 92thảy đều 9đẹp, con flàm sao sẽ 64không thích”

Đối 0với Hàn 7Nguyệt Nguyệt 2cmà nói, babà vú tựa b3như mẹ 5của nàng 0ftrên đời 6này, từ 09khi nàng ađến nơi 32này cho đến dbây giờ, 8cđều là 24bà vú ở ebên cạnh 8fnàng.

“Nhanh athử, thân athể con 8tại thời 1fđiểm này 3enhanh lớn, equần áo 2mặc mau 23chật, hai 76ngày nữa d4ta lại làm e9cho con bộ amới”.

Trầm 9nương đem 3bộ áo cho 16Nguyệt Nguyệt f5ướm thử, 89nhìn bóng blưng Hàn fNguyệt Nguyệt, 4trong lòng 8dTrầm nương 31có chút 3vui mừng, ckhông ngờ 5tiểu thư 3đã lớn 4đến như 6vậy, qua 4atháng tám dtới tiểu 5fthư cũng 4ftròn mười 1ftuổi rồi.

Thời 3fgian trôi 9qua thật fmau, năm 7nào vẫn c5còn là đứa febé nằm 6trong ngực b9bà, hôm enay đã trổ d1mã đến cnhư vậy. 67 © DiendanLeQuyDon.comGiống hệt e4tướng mạo 54của thiếu bphu nhân, 0vô cùng exinh đẹp, ahi vọng c9tương lai fnàng có 1thể gặp bfmột người 07thật lòng 9yêu nàng, e5không giống d6như thiếu fphu nhân, 9ai~ hết 6thảy đều e2do số mạng.

Hàn c7Nguyệt Nguyệt 5thay xong fquần áo eđi ra ngoài, 6thấy Trầm 5bnương đang 6ftựa cạnh ebàn, sắc f3mặt không btốt chút 08nào, chắc 96lại đang 1suy nghĩ 1tới quá 92khứ rồi.

“Trầm e7nương, người 55có chỗ 0cnào không e8thoải mái 1sao ? Ngã bbệnh sao? dCon giúp 90người xem damột chút?”

Vừa 1nói, liền dđem tay Trầm anương lên deđể xem 1dmạch.

“Không e8sao, mấy 1hôm nay ta 2ngủ hơi emuộn”

Nhìn 6ebộ dáng ckhẩn trương 7bcủa Hàn cNguyệt Nguyệt, 5ctrong lòng aaTrầm nương 6thấy thật 67ấm áp, 60tiểu thư d5được cốc 0chủ coi 2trọng, lại bdạy y thuật 3ccho, trừ 05Dược cốc, eftrong thiên 2hạ ai có cthể hơn fđược, dbà cũng 0không uổng 8acông Hàn fgia dặn aadò.

“Trầm afnương, chuyện 2gì cũng 31không quan 48trọng bằng 3sức khỏe, 84thân thể bkhỏe mạnh 6thì việc 4gì cũng esẽ làm ađược”

Trầm 3bnương đưa 5tay giúp 5fHàn Nguyệt 2Nguyệt bới c5lại tóc, bcvỗ vỗ 7ađầu nàng:

“Trầm 40nương biết, dkhông phải 4có Nguyệt 20Nguyệt ở 8đây sao? 8dTrầm nương 81còn có thể e1sinh bệnh cgì?”

Trước dgương khuôn 8mặt này cbgiống hệt 6thiếu phu 2fnhân, bây 9giờ còn b1chưa phát 1triển hết, bhai ba năm bnữa vừa 2nhìn thì 54trông như dthiếu phu 9nhân, Hàn 95gia nhìn c4thấy nhất 60định biết, eanhư vậy 48Nguyệt Nguyệt 38muốn nhận 8fhọ hàng cdễ hơn 5nhiều.

“Trầm 1nương, con d5nói nghiêm adchỉnh đấy, d2thân thể amình phải 90quan tâm 8thật tốt, a8người còn ephải giúp 0cNguyệt Nguyệt f0chăm con 52đấy”

Trầm 1nương cười 47cười, trong 4cốc không 33có ai, cũng a2không biết e1học ai, 10nói chuyện 5to gan muốn 48chết, cái dfgì cũng 6bdám nói.

“Cô 41nương gia elại nói 0chuyện như 60vậy, không 9fsợ người 8ta cười 4à”.

“Bây 2giờ không 3phải chỉ bcó một 41mình Trầm benương sao? angười nào 43sẽ cười a0con?”

Hàn e6Nguyệt Nguyệt aở trong 1ngực Trầm 1nương làm 76nũng, bà 6vú đối f2với nàng 4có công bcnuôi dưỡng, dnguyện ý c5buông tha 9fcuộc sống 8bên ngoài 09đưa nàng abđi tới d1đây, chỉ 9với điều 8này, nàng f5sẽ khắc ctâm đời eđời.

“Hàn 37Nguyệt Nguyệt, 4muội lại bhái hoa của 9ta phải 0không? Lần 87này ta sẽ 9không tha 5cho muội b3đâu”

Đang fnằm trong 23ngực Trầm d4nương, Nguyệt f0Nguyệt nghe 0thấy thanh 9âm ấy mà 8sợ hết 04hồn, vội 7vàng núp 85ở sau lưng a2Trầm nương.

“Không d4phải chỉ 8hái có một 6đóa hoa 6của tỷ 5sao? Có cần cthiết phải chét lớn enhư vậy 7không?”

Thế bbnào lại 42bị phát 97hiện nhanh 35như vậy, ckhông có esư phụ 13bên cạnh 1ethật bất 02lợi, không 1phải chỉ 26là một d0đóa hoa 4sao, quỷ dehẹp hòi, ahậu viện fnàng nhiều b9như vậy 3cơ mà.

“Cái 54gì? Một bađóa hoa? 46Muội có 2ebiết đó 2blà hoa gì cckhông? Ta 9mất bao 80nhiêu công 8sức mới 55trồng được, etrên núi 78nhiều như 2vậy sao dekhông đi 98hái, hết 8alần này 1tới khác 5ctới hái 3của ta, 1ta với muội 5chưa xong ađâu”

Còn fchưa nói 6hết, Hàn c5Nguyệt Nguyệt 8liền từ 52trong nhà bbay ra ngoài 4cửa sổ, fnếu không e3phải là 96trên núi 1không có 31hoa Mẫu 0đơn đẹp 9như trong cviện của esư tỷ, bthì nàng 6đã không 2đi hái rồi.

“Muội acòn dám fcchạy”

Nói 0xong, Y Huyên 2cũng từ 81cửa sổ eđuổi theo, dTrầm nương dthấy bóng 3dáng hai 7người chạy 00mất, lắc 0đầu một 44cái, tuồng 1vui này cứ 2cách mấy bngày lại 25trình diễn 9một lần, ffthấy nhưng 8không thể ctrách.

“Sư 4ftỷ, tỷ 7đừng đuổi 5bnữa, ta 4sai rồi 8được chưa?”

Hàn 72Nguyệt Nguyệt ahôm nay luyện 1akhinh công cđã đến e9tầng thứ d6tám, nhưng 9so với Y 11Huyên tầng f1thứ mười, amỗi lần 28vẫn là 5abị bắt dlại.

“Muội blần trước d8không phải 14cũng nói cthế sao, ccuối cùng dvẫn không dnhớ, lần 3này ta nhất 6định phải e9bắt được 1muội.”

Trong 48viện những e9thứ hoa bkhác, đều ebị Nguyệt bNguyệt hái eđi, nàng 4cũng nhắm 4amột con 0mắt mở 1bmột con 4mắt, nhưng 1là hoa Mẫu 05đơn này 03nàng mất ebrất nhiều becông sức 0hoa mới bchớm nở 8liền bị 2nha đầu cnày hái 30đi, nàng 1ecó thể 2nhẫn nhịn 9sao?

“Sư ftỷ, ta thật c4biết sai 57lầm rồi, fai~ ta không 00chạy nữa, 4dtỷ tính athế nào 5dliền làm 6đi, mệt achết ta”

Hàn dNguyệt Nguyệt 6tựa vào cthân cây 4thở hổn 17hển, biết 86rõ là sẽ adbị bắt, 4bhay là muốn fchạy một 22cái, vạn 9nhất vận 64khí tốt dcòn trốn ecđược một 48kiếp, nếu calà chạy 2không thoát 3liền chấp fnhận, cùng 2lắm là dgiúp nàng 6ấy làm 79việc nặng 5cmột tháng. 2 © DiendanLeQuyDon.comĐưa tay 6clấy chùm 3hoa trên cđầu xuống

“Trả 87lại cho ftỷ này, 47quỷ hẹp 7ehòi”

Y 4Huyên nhận alấy đóa ehoa đã mất 9công đuổi 24theo Nguyệt ebNguyệt để 3dđòi lại.

“Phi 6nhanh như 2vậy làm cdgì, cánh 6fhoa cũng 5erơi một fnửa”.

Hàn 63Nguyệt Nguyệt 2hướng Y 0Huyên liếc dmắt, đó 0không phải 7là do tỷ bfđuổi theo 4quá nhanh 3sao? Nếu ekhông thì 4nàng sao b5phải khổ 8thế.

“Ta anói thật 7nha sư tỷ, 23không phải 4chỉ là 58một đóa dhoa thôi 46sao? Vì tỷ 3đuổi theo 2nên mới 9rơi nửa 95đóa, ta ftự nguyện banhổ cỏ 3giúp tỷ 39ba ngày nhé?”

Hàn 1Nguyệt Nguyệt 2lôi kéo 1ống tay 7áo Y Huyên 80lắc lắc, ebvới mỹ 1nữ xinh afđẹp, nóng 8egiận là 81rất đáng 0sợ. Y Huyên 9nhìn Hàn aNguyệt Nguyệt 23một chút

“Muội 8đã tự dnguyện như c7vậy, ta eliền đáp c7ứng, nếu 5không thì beta đây lại 1là một 6sư tỷ không 58có nhân 06tính nha”

Rút 3tay ra khỏi 27ống tay 51áo của eY Huyên, 5chớp mắt bđã không ethấy tăm 4bhơi, đây 17chính là 8bhiệu quả 6của công 01phu mọc 8cánh thành 9tiên, nửa 5đêm có 5thể giả 3thần giả e5quỷ. Nàng 93chẳng qua 65là thấy e9hoa đẹp 76như vậy a3để ngắm dhơi phí enên ngắt 0đi đội 9trên đầu 8chẳng phải 8blà dễ nhìn 2hơn sao.

Hàn beNguyệt Nguyệt 90ngồi dưới 80tán cây, 15ngắm bầu 2etrời đêm, 47tối nay 5brất ít bsao. Không 5ngờ nàng 9đến thế 9giới này fđã mười 97năm, nhớ 9tới kiếp 1ftrước, 74tựa như f5mới ngày 8hôm qua, 00không biết f4ba mẹ hiện 4tại như 3thế nào.

Đột enhiên phát 26hiện mình 6rất thất 9bại, y thuật fkhông bằng 4sư tỷ, bđộc thuật dkhông bằng dsư huynh, 49chẳng lẽ fdo lòng mình b0quá tham d0lam? Nếu ednhư ban đầu 0dchịu khó ahọc một 4cloại, đến 6hôm nay cũng d3có thành 16tựu, không eegiống như 6hiện tại.

Bất equá sư huynh 9đã nói, athiên hạ 63này trừ 2sư phụ, 0sư tỷ cùng 14hắn ra, ethì y thuật 3fcùng độc 9athuật của 5dnàng là 57đệ nhất 6fthiên hạ. ba © DiendanLeQuyDon.comCoi như không 6phải là 98đệ nhất 7ethiên hạ, 68nàng cũng d1là thứ 78tư thiên 0ehạ, cũng akhông kém..ha…ha…

Nàng dctính toán 5chừng hai anăm nữa 92phải đi 5ra ngoài 04xem một 97chút, xông 1apha một 6lần, bà f4vú nói ở 02trong cốc crất an toàn, 76người trong 8dcốc là 51những người 81nàng nhớ 1thương duy 5anhất trên 11đời này.

“Sư 5fphụ”

Sáng 3sớm liền 7bị kêu 6tới đây, bY Phẩm Đường 42cũng không 72để ý, 3etiếp tục 8chuyện trong 5tay:

“Con btới đây 75làm trợ 5thủ cho 7ta”.

Mấy bngày trước, acó một 2người tự d8xưng Thế agia cầm 4flệnh bài 71đến cầu 5y, độc 4bđã ngấm 86vào lục f1phủ ngũ 35tạng, có cthể sống e0đến bây dgiờ đã 46là kỳ tích, adcó lệnh fbài sao không fetới sớm 5amột chút, b4thần y cũng ekhông phải 1flà thần 0atiên, sao f8cứ cho là 1có thể 3cải tử 2hoàn sinh.

“Sư 2phụ, độc e5này đã f5ngấm vào 6dnội tạng, agiống như b7ghim cây, 94căn bản 0là ép không 4ra”

Hàn 69Nguyệt Nguyệt bnhìn ngân 7châm trong btay, rất 5abuồn bực, 3cũng đã bđến trình 7độ này, dbcoi như bảo e6vệ tâm 76mạch, cũng 2fkhông phải 33là kế hoạch 7lâu dài.

“Hắn 74bị trúng 5độc này 8quá lâu, c2ta cũng chỉ fcó thể 7kéo dài 3tuổi thọ d5của hắn.”

Hàn bNguyệt Nguyệt bthi châm, 7lau mồ hôi 1ftrên trán, 9con trai hắn f5thật là dhiếu thuận, 78vì hắn 3quì một 3đêm ở ebngoài.

“Sư 0bphụ, đây 7là cái gì 9mà thối bnhư vậy?”

Hàn d7Nguyệt Nguyệt 3bnhìn Y Phẩm c0Đường 8trên tay 1cầm cái 05gì đó đen 1thùi lùi, 4phát ra một ddmùi hôi 4rất tanh.

“Ngửi 0thấy, con 02ngửi thấy?”

Y 4Phẩm đường fcđem thuốc 2đưa cho bHàn Nguyệt 44Nguyệt, 2đây là 7hắn mới 58nghiên cứu bra một loại ethuốc, có e9thể làm 50chậm thời 7gian phát bđộc.

“Ừ, 86thế nào 50lại nhiều f5vị thuốc 94như vậy? 0bất quá 4lại là 4đồ tốt, csư phụ d1cho con hai 07viên đi”

Bất 3kể là đồ e2tốt Hàn 19Nguyệt Nguyệt bđều không 4bỏ qua, bcó thể 3cướp là 87cướp. Y 5Phẩm Đường bđoạt lấy dbình thuốc 7trên tay 46Hàn Nguyệt 2Nguyệt:

“Muốn 4bcó thì tự dmình làm, 8cmuốn lấy 1thành quả 2của người bkhác sao?”

Thuốc fnày phải edùng đến 9khá nhiều 72thuốc dẫn, 9hơn nữa ctrong quá 8trình làm 9ecòn phát 29ra mùi tanh 8ghê tởm, 8ông mấy 3ngày nay 7cũng sắp 4abị hôn 8amê rồi, 8mới làm 2dra mấy viên, 1đưa cho 0nàng? Chớ 8ahòng mơ btưởng.

“Sư dphụ, dù 3sao bây giờ dngười cũng 4ở đây? 18Thuận tiện 48làm thêm 8mấy viên e8không được 9csao?”

Hàn 66Nguyệt Nguyệt bthừa dịp 08Y Phẩm Đường 24không chú 6eý, len lét c4đổ ra hai 4dviên thuốc.

“Sư 67phụ, con c4đi về trước 7nha ? Ngày fmai lại atới nữa”

Thừa 4dịp chưa 46bị phát 2hiện nhanh aađi, không dbắt được aatại trận, 64ngày sau d8không nhận 56là được.

“Được 9vậy con 1về trước 06đi, ngày 0mai nhớ 2tới sớm 82một chút”

Y 75Phẩm Đường c3không có 73phát hiện cbảo bối 1của mình 95bị trộm cđi.

“Đã 5hiểu”

Trở 4elại gian b6phòng, Hàn bNguyệt Nguyệt 0ađem thuốc dăn trộm 6được mấy 43năm nay phân 1loại riêng etừng lọ, 69ngày sau 6xông xáo 4giang hồ 5cần phải 9dùng, lỡ 7fnhư đụng 37phải thuốc 9edẫn không bđồng đều, 1những thuốc cbnày có thể accứu nguy. 91 © DiendanLeQuyDon.comNhững thứ 49này đều 2là gia sản 8của nàng, d7suy nghĩ 3một chút, 6bảo vệ 39tính mạng a7mình so với e6cứu người e8là quan trọng 2nhất, xem 4ra phải 4clấy một 9cchút độc 87dược phòng 41thân.

Đem 1đồ vật cbcất xong, bthời gian 52còn sớm, 8nắm chắc ethời gian 3tập ám 1khí. Mấy 4năm nay, 72Hàn Nguyệt 1Nguyệt đều 6là canh thời 9gian mọi 5dngười ngủ cchạy ra fasau núi tập dvõ công dcùng ám 7khí, nàng eelần tìm 66trong sách 0dược nhưng 6bĩu môi fevì không f8tìm được 4bí kíp võ e6công, cho 16nên không 1bthể làm 6gì khác e1là căn cứ fvào quyền 1đạo lúc 8ecòn ở hiện 7đại luyện 50tập một 99chút để cphòng thân, dngừa vạn 6nhất.

Ám 0khí đương e4nhiên càng 8nhỏ càng atốt, như b5vậy mới acó thể ban toàn, 54không bị 8đối thủ 0phát hiện, 5dcho nên nàng 83toàn lấy achâm lông 2atrâu, cái bnày so với 8ekim may còn 8nhỏ hơn 2chút, tựa 61như lông 74trâu, cho 84nên liền ekêu châm 8blông trâu.

Châm 05này nhỏ, 4toàn thân 7trên dưới 3có thể 2giấu hơn 61hai ngàn b6cây, mỗi 22lần phi 18năm cây, d4như vậy, eđang thời 2điểm đánh 83đấm nàng 7ecó hơn bốn 9trăm cơ bhội để dphi châm, dcũng có 8thể đào athoát. Hơn c2nữa mỗi 8dcây nàng 1dđều đặc achế bôi 2vào thuốc 7tê, một c4cây có thể b2tê dại dcả đầu e6con voi, coi 7như võ công bcủa ngươi 2elợi hại d6thế nào, btrúng cái blông trâu 3châm này 7cũng không e1thể nào 4anhúc nhích cđược, 8fhơn nữa eloại thuốc 6tê này chỉ 1dcần cắm 54vào cơ thể, 8sẽ nhanh aechóng thông 9qua máu làm ctê dại 66toàn thân, afcàng dùng adnội công 33bức ra thì ffcàng tê 31dại, cho 8đến khi 4abất tỉnh 4nhân sự, 2nhưng không bcó nguy hiểm cđến tính cmạng.

Dược 4tính có cthể duy 53trì một 6canh giờ, 7khoảng hai c0tiếng, sẽ e6tự nhiên 2biến mất, 50vì để cngừa mình f3trúng chiêu, eHàn Nguyệt 3Nguyệt chuẩn 4bị môt b7loại đan 46dược, nghe 5thấy được fcvà có thể 68cảm nhận 8được thuốc 0atê kia.

Bất 15quá châm a4này quá 0nhỏ, mới 5đầu luyện 5tập rất bakhó khống 0chế số felượng, f0không thể 4tùy tiện 0ephát châm, 9bnếu tính 8toán không 0đúng sẽ enguy hiểm 1fđến bản cbthân mình.



Đã sửa bởi ngocthuybachdang lúc 07.11.2012, 11:24.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.11.2012, 22:49
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 20.10.2012, 17:25
Bài viết: 37
Được thanks: 20 lần
Điểm: 0.7
Có bài mới Re: (Xuyên không) Vương gia ta biết sai rồi - Loan Loan - Điểm: 1
Thanks nàng đã tặng quà cho ta!!!!!

Theo ta thấy nữ chính của chúng ta thật là vô sỉ nha!!!!

Chuyên đi chiếm thành quả của người khác nha!!!!!

Nhưng mà chuyện thật là hài nha!!! Đọc àm cười đau cả ruôt luôn!!!!!

Cố lên nàng nha!!!! Hwaiting!!!!!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.11.2012, 12:08
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 26.08.2012, 13:14
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 572
Được thanks: 814 lần
Điểm: 2.28
Có bài mới Re: (Xuyên không) Vương gia ta biết sai rồi - Loan Loan - Điểm: 1
akkkkkkkkkkk~ nàng ơi giờ ta mới thấy~ nha!!!! Ta vào ủng hộ ne * Xách ghế, ngồi đọc*
Hay wa~ nàng nhớ pót tập tiếp nha!!!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 226 bài ] 
       



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
tudiemto
tudiemto
SunniePham
SunniePham

Ái Nhã: ấy thần, nguơi còn chưa chào ta nha
song giang: vào vương quốc của ta đi các nàng
Trangtrongnuoc: Nhật:miền nam 2 khi tới lượt ai zk pm thôg báo cho họ vào dùm ta
Trangtrongnuoc: viewtopic.php?style=2&f=128&t=323759&start=10 cua rang me vào đây
Tiểu Hắc Miêu: http://diendanlequydon.com/memberlist.php?style=2&mode=group&g=5475
Thủy Bách Nhật: đâu bomb muội đk tỷ
Tiểu_thần: đệ lên chào mọi người rùi off nha~ tạm biệt
linh ỉn: tỷ tặng rồi, pái pai m.n tq đi học làm quan đây
ngansieunhann: @Nhật ý linh là bomb mụi ý :))
Thủy Bách Nhật: tiểu thần: sao rồi, câu hỏi khó ko Thần
ngansieunhann: Khốn :)) hắn cướp nhanh thế :))
Tiểu_thần: nhưng đệ là con của pa tiểuhàn
Thủy Bách Nhật: Linh tỷ, thôi tỷ tặng quà đi, tỷ tặng bomb thể nào muội chả để mốc
ngansieunhann: Tiểu_thần có muốn lm con ta không a~~~
Tiểu_thần: chào nhật tỷ
Thủy Bách Nhật: Tiểu Thần a, chào đệ
linh ỉn: để anh tìm đứa khác, no chăng thấy đâu cả
Tiểu_thần: chào mọi người
ngansieunhann: Box vui vẻ giơf có tmod ms ồi hả??? thấy bà thi ông hoa đi hết rồi :))
Thủy Bách Nhật: tặng bonb làm chi chài
ngansieunhann: Tìm ở đâu :))
linh ỉn: hay ta tìm con khác đi, nó ít thấy lên lắm
linh ỉn: hay là tỷ tặng vài cái bomb nha
linh ỉn: bạn muốn đăng 1 bài vào đề tài dang dở hay là tạo hẳn một đề tài mới
ngansieunhann: Tặng muội quả đấm :))
Thủy Bách Nhật: Linh tỷ: tỷ tặng gì cũng đk a~
ngansieunhann: CHOI MIU ĐÂU RỒII A~~ NICK CỦA CHOI MIU LÀ CÁI GÌ VẬY A???
ngontinhyeuthich: Cho em hỏi, muốn đăng bài thì phải vào đâu?
linh ỉn: muội thich điểm hay quà, tỷ tặng


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.