Diễn đàn Lê Quý Đôn

Tham gia để có cơ hội trúng 10 thẻ cào 100k mỗi ngày











images


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 

Nữ vương của tể tướng - Nhược Tinh

 
Có bài mới 31.07.2012, 12:18
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 36195
Được thanks: 70441 lần
Điểm: 9.86
Tài sản riêng:
Có bài mới [Cổ đại] Nữ vương của tể tướng - Nhược Tinh - Điểm: 8
Truyện này mình edit mừng sinh nhật chị thanhbt, sẽ được hoàn vào ngày 22/10 ^^

Nữ vương của tể tướng


images


Tác giả: Nhược Tinh

Converter + Editor: ngocquynh520

Beta: Tâm Nguyên
Giới thiệu:

Ban ngày phụ trợ nữ vương xử lý việc triều chánh, ban đêm lại là người làm ấm giường cho nữ vương.

Tể tướng như hắn thật sự rất quan trọng.

Cho dù hắn bận thì bận,  nhưng hắn là cam tâm tình nguyện.

Bởi vì nữ vương trong nóng ngoài lạnh chỉ thuộc về một mình hắn.

Thân thể tôn quý của nàng là “quà tặng” mà hắn chờ đợi nhiều năm.

Cho đến ngày sinh nhật hai mươi tuổi của nàng, hắn mới tự mình “mở” bao bì...

Cả đời này hắn đã sớm quyết định chỉ trung thành với nữ vương của hắn.

Cho dù hắn sẽ phải hy sinh tánh mạng để cũng cố vị trí nữ vương của nàng.

Mà mĩ nhân trên giường chính là “ngon ngọt” nho nhỏ mà hắn yêu cầu.

Trong cung xuân ý tràn ngập, trên triều  lời đồn không ngừng truyền vang.

Mọi người đều đoán tể tướng là “vị khách” sau màn của nữ vương.

Cha hắn lại thật đáng giận, nhảy ra ngăn cản hắn tiếp tục giả trang “nam sủng.”

Còn có, ở đâu nhảy ra một vị hôn thê mà hắn chưa từng gặp.

Khắp nơi đều ngăn cản chuyện yêu đương nồng nhiệt của hắn và nữ vương.



Đã sửa bởi thanhbt lúc 08.09.2012, 16:58.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
Có bài mới 03.08.2012, 00:12
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 36195
Được thanks: 70441 lần
Điểm: 9.86
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nữ vương của tể tướng - Nhược Tinh (H) - Điểm: 10
Mở đầu

Hai quân đối đầu.

Cuộc chiến này đã kéo dài hơn ba tháng, đối với binh sĩ hai bên mà nói, đều là sự thống khổ lớn lao.

Gần cuối năm, bọn họ cũng mong đợi có thể trở về nhà đoàn tụ với người thân, cùng hưởng ngày vui. Vậy mà, thực lực cờ trống hai quân tương đương, không phân cao thấp, cuộc chiến cứ thế kéo dài.

Lòng quân bắt đầu dao động, đào binh cũng bắt đầu xuất hiện.

Đối mặt với con số đào binh không ngừng lên cao, chủ soái hai bên cuối cùng đưa ra hiệp định đình chiến và tiến hành đàm phán ở giữa hai quân.

“Khó gặp được một tướng giỏi khuyến ta hết đường xoay trở, hóa ra lại là một tiểu tử.” Bình Dã vương - chủ soái Thịnh vương triều nhếch môi mỏng lên, bộ dáng như anh hùng, cũng nặng cảm giác anh hùng.    

Tiểu tử này, hắn đã sớm gặp rồi ! Năm ấy chính là cha tiểu tử này cứu vợ hắn một mạng.

"Vương gia quá khen rồi! Minh Trạch cũng chỉ tận lực của mình mà thôi." Thân là chủ soái Hoa Triêu quốc, Công Tôn Minh Trạch khiêm tốn nhẹ nhàng cười đón lấy tán dương, chế nhạo của Bình Dã vương.

Tiểu tử này thật trầm tĩnh! Có thể đặt binh sĩ ở vị trí thứ nhất, mà không cân nhắc thừa thắng đuổi theo, thành công lập nghiệp, tương lai nhất định là một Tể tướng tốt, là nhân tài mà các bậc đế vương đều muốn.

"Ngươi có muốn đến Thịnh vương triều giúp vua của ta một tay?" Nhìn ở đứa cháu nhỏ ngây thơ ở nhà (cha Minh Trạch cứu vợ Vương gia, vợ Vương gia có con, rồi giờ đã có cháu ~~> cũng xem như cha Minh Trạch có ơn với cháu của Vương gia), Bình Dã vương liền muốn dùng thủ đoạn bắt cóc tướng tài: "Đến Thịnh vương triều, ta giúp ngươi một bước lên mây, làm một Tể tướng dưới vạn người trên vạn người."

"Ý tốt của vương gia, Minh Trạch nhận trong lòng." Rũ mắt lam xuống, Công Tôn Minh Trạch công khai cự tuyệt. Bởi vì, hắn chỉ thần phục một người mà thôi.

"Tiểu tử tốt! Ta xem trọng ngươi!" Bình Dã vương bị cự tuyệt cũng không có nổi giận ngược lại nặng nề vỗ bả vai Công Tôn Minh Trạch: "Nếu sau này ngươi có cái gì mà ta có thể giúp được, thì cứ đến Thịnh vương triều tìm ta, ta nhất định sẽ giúp ngươi đến cùng." Coi như là báo ân.

“Tạ vương gia.” Công Tôn Minh Trạch không có cự tuyệt ý tốt của Bình Dã vương, hắn có dự cảm giác tương lai nhất định sẽ dùng tới.

Ở tương lai không lâu sau...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
Có bài mới 07.08.2012, 08:13
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 36195
Được thanks: 70441 lần
Điểm: 9.86
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nữ vương của tể tướng - Nhược Tinh (H) - Điểm: 10
Chương 1.1

“Khụ... khụ khụ...”

Bên trong màn hoa sen đẹp đẽ, tiếng ho nhẹ không ngừng vang lên.

"Tiểu Hoàn, khụ khụ. . . . Lấy triều phục cho ta. . . ." Giọng nữ khàn khàn yếu ớt từ trong rèm phù dung vang lên.

"Vương, sáng nay ngài đừng lâm triều!" Một cung nữ mỹ lệ, rất lo lắng nhìn nữ tử tái nhợt nằm trên long sàng.

"Không, trẫm phải đi." Nữ tử lắc nhẹ tay cự tuyệt, không ngờ lại gặp một trận ho khan ra tim ra phổi, liền té lại trên giường như một con rối bị đứt dây.

"Vương!" Tiểu Hoàn chưa được truyền vào, đã vội vàng xông lên trước, đỡ Uất Trì Phượng Nhi vô lực ngồi dậy." Vương, Tiểu Hoàn lập tức đi gọi ngự y."

"Không! Tiểu Hoàn, đừng đi." Uất Trì Phượng Nhi giơ tay lên ngăn cản Tiểu Hoàn: "Quân ta đang giao chiến ở tiền tuyến, tuyệt. . . . Khụ khụ. . . . Tuyệt đối không thể truyền ra tin tức ta bị bệnh liệt giường, để tránh ảnh hưởng lòng quân ta. . . Khụ khụ. . . ."

"Nhưng vương. . ."

"Mau thay y phục cho ta, ta phải vào triều." Thấy Tiểu Hoàn không động đây, Uất Trì Phượng Nhi liền tỏ ra uy nghiêm của nữ vương: "Tiểu Hoàn, trẫm ra lệnh cho ngươi, thay y phục cho trẫm. . . Khụ khụ!" Cuối cùng, lại không nhịn được ho lên.

Tiểu Hoàn khó xử nhìn Uất Trì Phượng Nhi, thay y phục cho nữ vương cũng không phải, mà khuyên nữ vương đừng lâm triều cũng không được.

Từ nhỏ đã sống với Uất Trì Phượng Nhi, tình như tỷ muội, nàng đương nhiên biết Uất Trì Phượng Nhi tỏ tư thái nữ vương ra, thì đại biểu đang tức giận.

Nàng là hạ thần, vốn nên nghe theo lệnh của nữ vương, nhưng xét trên tình nghĩa tỷ muội, lại khiến nàng khó có thể tuân theo.

"Xảy ra chuyện gì?"

Đúng lúc Tiểu Hoàn lâm vào tiến lùi đều khó, khó có thể chọn lựa, tiếng nói dịu dàng của nam tử vang lên, Tiểu Hoàn nghe vào tai giống như là ánh mặt trời.

"Tể tướng!"

Nam tử cao lớn mặc triều phục đen tuyền tiến vào màn che, đôi mắt màu xanh nhìn chòng chọc vào gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt kia.

"Tiểu Hoàn, đây là như thế nào?" Công Tôn Minh Trạch lên tiếng hỏi Tiểu Hoàn, hai mắt lại không rời khỏi khuôn mặt của nàng.

Dáng vẻ yêu kiều, vô lực đó đã rất lâu hắn không được gặp rồi. Hôm nay gặp được nhưng một chút cảm giác nhớ thương hắn cũng không có.

"Tể tướng, vương đã bị bệnh vài ngày, nhưng nàng lại không chịu truyền ngự y, sợ ảnh hưởng lòng quân."

Tiểu Hoàn giống như người bị chìm vơ được tấm gỗ nổi lên, báo sự thật cho Công Tôn Minh Trạch. Bởi vì nàng biết, trong toàn triều chỉ có mình hắn có thể "Thuyết phục" nữ vương, không để nữ vương miễn cưỡng mình lâm triều.

"Vậy sao?" Giọng nói ấm áp không đổi, trong mắt xanh lại loáng qua lửa giận người khác khó có thể phát hiện.

"Sợ lòng quân dao động sao?"

Ngồi lên giường, không để ý tới sự giãy giụa vô lực buồn cười của Uất Trì Phượng Nhi, Công Tôn Minh Trạch cầm tay phải của nàng lên, tự chuẩn mạch cho nàng.

"Khụ khụ. . ." Uất Trì Phượng Nhi không ngừng giãy giụa, lại không đường lựa chọn  phát hiện mình không cách nào tránh  được sự kiềm chế, chỉ có thể động động môi ra lệnh: "Buông trẫm ra. . ."

"Im miệng!"  Công Tôn Minh Trạch không hề có lễ quân thần trực tiếp kêu nàng im miệng, hoàn toàn không có tự giác mình là thần tử.

Nữ vương tôn quý của Hoa Triêu quốc, Uất Trì Phượng Nhi chí cao vô thượng, có tôn nghiêm. Người người đều khúm núm với nàng, sao hắn có thể đối đãi vô lễ với nàng?

"Ngươi. . ." Lửa giận vào tim, lập tức làm Uất Trì Phượng Nhi ho dữ dội hơn, thân thể vô lực ngã trên người Tiểu Hoàn phía sau.

"Xin vương bớt giận, xin vương bớt giận!" Tiểu Hoàn vội vàng an ủi chủ tử, đôi mắt sáng lén trừng Công Tôn Minh Trạch, trách hắn hại chủ tử bệnh "Nặng thêm" .

Chuẩn mạch xong,  Công Tôn Minh Trạch viết tên thuốc và phân lượng lên tờ giấy tuyên thành đặt trên bàn, giao cho Tiểu Hoàn. "Đến phòng thuốc lấy thuốc về, sau đó dùng năm chén nước sạch nấu thành nửa chén rồi đưa đến. Nhớ lấy, đừng cho thêm mật ong vào thuốc." Hắn kỹ lưỡng giao phó.

"Nhưng. . . Không thêm mật ong, sẽ rất đắng." Tiểu Hoàn chần chờ nói.

Nữ vương luôn sợ đắng, thường ngày tất cả thuốc bổ canh bổ cũng đều không chịu uống, lần này không bỏ thêm mật ong vào trong thuốc, nhất định nàng sẽ không chịu uống dù chỉ một giọt!

"Thêm mật ong, sẽ trung hòa dược tính, khiến cho thuốc không phát huy được công hiệu tốt vốn có, đến lúc đó, bệnh của nàng chẳng những sẽ không chuyển tốt, ngược lại sẽ mất hiệu quả."

Công Tôn Minh Trạch tỉ mỉ giải thích cho Tiểu Hoàn có lòng bảo vệ chủ, không cần tốn nhiều sức liền lấy được sự ủng hộ của tiểu cung nữ.

"Dạ! Tiểu Hoàn đi ngay." Nhận lấy giấy, Tiểu Hoàn kéo váy, chạy ra tẩm cung, không ngờ lại nặng nề đụng vào nam nhân cao lớn ở ngoài cửa.

Tiểu Hoàn mất đi thăng bằng hai tay quơ loạn phía trước ôm lấy cái gì đó, để ổn định thân thể lắc lư muốn ngã của mình. Đợi nàng ổn định bước chân, lại phát hiện thứ mình ôm là cánh tay của nam nhân trước mắt, má nàng nóng lên, vội vàng rời khỏi.

"Đông Đông Đông. . .Đông hộ vệ!" Vừa nhấc đầu liền thấy gương mặt tuấn tú đầy sát khí, Tiểu Hoàn đã gặp qua nhiều trường hợp cũng không nhịn được lắp ba lắp bắp.

Đông Tân Viễn liếc tờ giấy trong tay nàng, chữ phía trên chắc chắn là của chủ tử nhà hắn, cần thị nữ thân cận của nữ vương tự đi làm, nhất định là chuyện không thể để ai biết.

"Đến phòng chứa thuốc?" Hắn lên tiếng hỏi, ngữ điệu lại lạnh lùng làm người khác sợ.

Tiểu Hoàn không chút nghĩ ngợi mạnh mẽ gật đầu, bị sự lạnh lùng của hắn làm sợ đến sắp khóc.

"Đông hộ vệ, Tiểu...Tiểu Hoàn đi trước cáo từ rồi." Đang nói, nàng liền kéo váy lên, chạy thẳng về phía phòng thuốc.

Ô ô ô. . . . Sao nàng lại luôn gặp phải người lạnh giọng? Bình thường nữ vương đã lạnh lùng rồi, thậm chí cả Đông hộ vệ bên cạnh Tể tướng cũng lạnh như vậy, nàng sắp bị họ đông thành khối băng rồi!

Tiểu Hoàn mới chạy vài bước, thình lình bị người ôm lấy eo từ phía sau, rồi nhảy lên trên nóc cung điện.

Nàng còn chưa kịp la, Đông Tân Viễn đã ôm nàng chạy qua từng nóc cung điện.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
Có bài mới 09.08.2012, 03:46
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 36195
Được thanks: 70441 lần
Điểm: 9.86
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nữ vương của tể tướng - Nhược Tinh (H) - Điểm: 10
Chương 1.2

Trong tay nhẹ nhàng như không có vật gì, làm Đông Tân Viễn không khỏi hiểu lầm, sức ăn của nàng có phải giống như gà con hay không, nếu không sao lại nhẹ như bông thế này?

"Đông Đông Đông. . . ." Tiểu Hoàn run rẩy mở miệng, khoảng cách của bọn họ với mặt đất thật là kinh người, không phải một cung nữ nho nhỏ như nàng có thể chịu được.

"Ngươi quá chậm." Đông Tân Viễn nhàn nhạt giải thích hành động lúc này của mình, lại tựa hồ như có chứa một chút cảm giác thuyết phục.

Tiểu Hoàn dĩ nhiên biết "điểm yếu" của thân thể mình, nhưng nàng, nhưng nàng. . . Rốt cuộc không chịu nổi sợ hãi ở đáy lòng, Tiểu Hoàn xoay người ôm chặt cổ Đông Tân Viễn, nức nở nghẹn ngào ghé vào lỗ tai hắn rống to: "Người ta có chứng sợ cao, van cầu ngươi thả ta xuống. . . ."

Bị thân thể mềm mại chủ động lao vào ngực làm rối loạn tâm thần, Đông Tân Viễn cư nhiên trượt chân, từ trên nóc nhà lăn xuống.

Một tay hắn ôm đầu Tiểu Hoàn vào trong ngực, tay kia vững vàng ôm chặt nàng, để lưng của mình rơi xuống đất trước.

"Ưm!" Lúc rơi xuống đất sức nặng của hai người tạo thành đau đớn khổng lồ, làm hắn rên lên một tiếng.

Tiểu Hoàn chưa tỉnh hồn nằm ở trên người Đông Tân Viễn run rẩy không dứt, sau một hồi khá lâu mới giật mình, mình vẫn nằm trên người của một nam nhân.

Nàng liền nhảy ra khỏi hắn, "Đông, Đông hộ vệ, ngài không có chuyện gì chứ?" Nàng thật muốn tiến lên đỡ hắn dậy, nhưng lại sợ mạo phạm hắn, nàng tiến lùi không được chỉ có thể đứng tại chỗ mở miệng hỏi thăm.

Đông Tân Viễn lắc đầu một cái, so với lúc luyện công trước kia thì cú ngã lần này chỉ là việc nhỏ, chưa nói tới tổn thương cỡ nào, ngược lại khi nàng nhảy khỏi mình thì cảm giác trong lòng trống rỗng ảnh hưởng tâm tình của hắn.

Hắn muốn ôm nàng trở lại, ôm lấy nàng thật chặt, cả đời đều không buông tay, cảm giác này chưa bao giờ xảy ra, hắn có chút không hiểu. Kỳ dị là hắn không muốn kháng cự lại.

"Sao có thể không có chuyện?" Tiểu Hoàn không tin hỏi ngược lại. Thường ngày, ở mặt đất bằng phẳng nàng không cẩn thận bị ngã cũng đã đau đến muốn khóc, huống chi là từ trên cao té xuống? "Không được! Ngài phải đi cho ngự y kiểm tra cẩn thận mới được."

Nhất thời nóng nảy khiến nàng quên cách trở của nam nữ, tay nhỏ bé nắm lấy cánh tay của hắn, muốn kéo hắn đến chỗ ngự y.

"Ngươi phải lấy thuốc cho vương." Đông Tân Viễn không đẩy tay nhỏ bé của nàng ra, chỉ nhàn nhạt nhắc nhở nàng.

Hắn cũng không quên nhiệm vụ chủ tử giao cho nàng.

“A!” Nàng lại quên mất, vậy. . . . Nàng nên làm cái gì mới phải?

Tiểu Hoàn không biết làm sao khẽ cắn môi đỏ mọng, đầu ngón tay vô thức nắm chặt khăn tay.

Nữ vương quan trọng, hay là ân nhân cứu mạng quan trọng hơn?

Thấy hàm răng trắng noãn cắn chặt môi đỏ mọng, khiến Đông Tân Viễn giống như là bị đầu độc, bàn tay nhẹ nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên:"Đừng cắn thương mình." Hắn khàn khàn thì thầm, giống như lẩm bẩm giữa tình nhân.

Đôi môi lạnh như băng chạm vào đôi môi đỏ mọng ấm áp, đầu lưỡi có lực cạy hàm răng ra, khiến cánh môi đỏ mọng giảm đi đau đớn, lại thuận thế xông vào trong miệng hồng, không ngừng quấn lấy cái lưỡi thơm tho mềm mại.

Tiểu Hoàn kinh ngạc nhìn khuôn mặt nam nhân trước mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn liền nổi lên một tầng đỏ thẩm.

Nàng ngây ngốc mặc cho hắn chiếm đoạt nước miếng trong miệng nàng, mặc cho lưỡi của hắn trượt vào giữa hàm răng, sau một hồi khá lâu, chờ nàng sắp thở không nổi thì nàng mới giật mình vì hành động vô cùng vô lễ của hắn.

Vội giơ tay lên đẩy hắn ra, nàng vừa xấu hổ vừa sợ chỉ vào hắn: "Ngươi. . . Ngươi ngươi ngươi. . ." Nàng hoảng hốt, lắp bắp nói không thành câu.

Tròng mắt xanh đậm của hắn nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt nóng bỏng giống như muốn cắn nuốt nàng, giống như đang nói cho nàng biết, nụ hôn vừa rồi vẫn không thể khiến cho hắn thoả mãn. . .Tiểu Hoàn hô nhỏ một tiếng, kéo làn váy lên co cẳng chạy, không dám dừng lại.

Nàng cảm thấy xấu hổ, lại không tự giác cảm thấy vui vẻ. . . . Nghĩ đến đây, mặt của nàng đỏ hơn.

Đông Tân Viễn không có đuổi theo, chỉ vì nụ hôn vừa rồi đã làm dấy lên dục vọng trong quần, nếu đuổi theo phía trước, hắn không dám khẳng định mình sẽ không làm thêm chuyện gì mất quy cũ hơn nữa., khiến nàng không thể hoàn thành nhiệm vụ chủ tử giao cho.

Với lại, hắn cũng không muốn dọa nàng sợ.

Ánh mắt đuổi theo nàng, cho đến khi bóng dáng của Tiểu Hoàn biến mất ở sau cung điện nguy nga, hắn vẫn không có thu hồi ánh mắt của mình.

Ngoài phòng ngủ, xuân ý dồi dào. Trong phòng ngủ, cũng lửa nóng dâng trào.

Khi Tiểu Hoàn vừa bước ra khỏi tẩm cung, Úy Trì Phượng Nhi lập tức nhích thân thể yếu đuối vào sát trong giường, dùng chiếc chăn mềm mại quấn chặt mình lại.

"Trẫm mệt mỏi, khanh gia có thể lui ra trước." Nàng lạnh nhạt nói.

Công Tôn Minh Trạch vẫn cười tiến lên, suồng sã ngồi ở bên cạnh giường thêu: "Vương bị bệnh, thần nên ở bên cạnh chăm sóc, nếu không, thật sự là cô phụ ân sủng của vương đối với thần."

Lời của hắn, không nhanh không chậm, giống như gió xuân phất qua. Vậy mà, cánh tay của hắn lại không ngừng xoa lưng của nàng, khẽ vuốt ve chiếc chăn lạnh như băng.

Úy Trì Phượng Nhi nhỏ giọng: "Không cần. . ." Nàng luôn tỉnh táo nhưng khi ở trước mặt hắn lại không còn chút gì.

"Phượng Nhi, vương của ta." Nàng yếu đuối cự tuyệt, hắn làm như không thấy, giữa tiếng kinh hô của nàng, ôm nàng vào trong ngực: "Vương, Phượng Nhi, gần đây nàng lạnh nhạt ta, là ta không được sủng nữa sao?"

Vốn là lời nói của phi tử không được sủng hạnh, từ trong miệng hắn nói ra, thêm một phần dở dở ương ương.

"Dừng tay!" Nàng không ngừng quơ tay, kháng cự lại cám dỗ của hắn, "Ta chưa bao giờ sủng ngươi. . . Chưa bao giờ. . ."

Vừa rồi đã quấn chăn quanh mình thật chặt, đến nỗi bây giờ không cách nào thoát được hai cánh tay của hắn.

"Nàng chưa bao giờ sủng ta sao, Phượng Nhi?" Hơi thở nóng bỏng, chậm rãi phun lên cổ và vành tai của Úy Trì Phượng Nhi.

"Không có!" Úy Trì Phượng Nhi vội vàng phủ nhận.

Vốn chỉ muốn trêu chọc nàng mà thôi, nhưng sự phủ nhận của nàng thật sự chọc giận hắn.

"Vậy. . . Một tháng trước, vào đêm sinh nhật hai mươi tuổi của nàng, đêm hôm đó rốt cuộc nàng sủng ai?" Công Tôn Minh Trạch giống như vô tâm hỏi, đáy mắt lại tràn đầy tà ý.

"Ngươi. . . Khụ khụ khụ. . . Rõ ràng là ngươi, là ngươi. . . ." Úy Trì Phượng Nhi lo lắng muốn phủi sạch tội danh, lại biến khéo thành vụng, ho đến nổi nói cũng không rõ ràng, muốn cũng không nói được.

"Xem, nàng cũng thừa nhận, không phải sao? Vương của ta." Công Tôn Minh Trạch không sợ hãi nói, tiếp tục trêu chọc nàng.

"Công Tôn. . . Minh Trạch. . ."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
 09.08.2012, 18:04
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 23.10.2011, 12:32
Bài viết: 90
Được thanks: 43 lần
Điểm: 0.37
 Re: [Cổ đại] Nữ vương của tể tướng - Nhược Tinh (H) - Điểm: 1
:yeah: truyen hay, thank ban


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: duyen040502, haexol, ltvan1111, Shandy315, thiensumauxanh, Tú Vy và 458 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Độc phi của Vương gia yêu nghiệt - Nặc Nặc Bảo Bối

1 ... 56, 57, 58

2 • [Hiện đại] Em gái dịu dàng và anh trai ma quỷ - Lưu Vân

1 ... 46, 47, 48

3 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm (ngoại truyện 4 t96)

1 ... 96, 97, 98

4 • [Hiện đại] Thỏ ngốc dịu dàng của Sắc lang - Tử Vy Bạch Sắc

1 ... 21, 22, 23

5 • [Xuyên không - Mạt thế - NP] Ôm bảo bảo chơi đùa mạt thế - Du Nhân

1 ... 57, 58, 59

6 • [Hiện đại] Tổng tài độc ác tuyệt tình - Thích Thích

1 ... 97, 98, 99

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 17/08]

1 ... 26, 27, 28

8 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

[Hiện đại] Vợ yêu xinh đẹp của tổng giám đốc tàn ác - Ân Tầm

1 ... 124, 125, 126

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 62, 63, 64

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 25/08)

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã bá đạo rất cưng chiều vợ - Tĩnh Mặc Thành Kiển

1 ... 83, 84, 85

13 • [Hiện đại] Thời gian đẹp nhất đều cho em - Đường Dao

1 ... 14, 15, 16

[Hiện đại] Cô vợ nhỏ thần bí của tổng giám đốc - Hi Vũ Yên

1 ... 94, 95, 96

[Hiện đại - Hắc bang] Bạch thiếu gia cưng chiều vợ như mạng - Hạ Lan Âm

1 ... 97, 98, 99

16 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 145, 146, 147

17 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 24/08]

1, 2, 3, 4

[Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

1 ... 91, 92, 93

19 • [Hiện đại] Cường yêu độc nhất vô nhị giữ lấy - Thiên Hạ Thái Bình Thất Thất

1 ... 92, 93, 94

20 • List truyện ngôn tình hoàn theo tên tác giả [update 23/08]

1 ... 12, 13, 14



Độc Bá Thiên: :P4 Linh tỉ ..... :hixhix: gọi tên trk kia hay gọi đệ đi :cry: đệ mịt nó
tokisaki: thiến... thanks :))
Độc Bá Thiên: toki: cho vào phương tây đi sai sẽ đc chuyển :))
tokisaki: truyện phương tây mà sưu tầm từ nguồn khác type thì post ở đâu ấy nhỉ?
Tú Vy: Không muốn drop tí nào... hu oa oa oa... mà nhìn mớ cmt bên dưới đâu mất tiu...
Tiểu Oa Oa: pp nương ~ pp mn ^^
Sunny_301001: [Xuyên không - Nữ phụ] Nam phụ tự có nữ phụ thương - Vân Phi Tà  Xem thêm: viewtopic.php?f=160&t=395069 mn qua thanks hộ phát nào
Tiểu Oa Oa: hí hí ^^
Sam Sam: :))) ôi HD
Tiểu Oa Oa: Nương ~ là cụ HD ạ ^^
Sam Sam: oa nhi hả?? ai vậy??
tú nhi...
Tiểu Oa Oa: Nương ~ con mới có cụ ^^
Tú Vy: ...
Sam Sam: oa nhi ^^
Tiểu Oa Oa: lão tổ tông ~ @_@
Tiểu Oa Oa: nương ^^
Sam Sam: :/
Trà Mii: [Chia sẻ - Giao lưu] Cùng tìm hiểu về 12 chòm sao + bói toán
Phép cộng may mắn - Tầng ba
Thử tài tinh mắt - Kì mới trang 28

Hãy đến với Box BT-TN nhé ;)
Cuccungcuama: còn nhìu cấp độ khác nữa
Cuccungcuama: chưa mà
Tiểu Oa Oa: trình độ tự kỉ của người thuộc MAX
Tiểu Oa Oa: à ~
Cuccungcuama: bên thư viện ảnh có hình một baby dễ thương lắm
đó là ta *chế độ tự kỉ *
Tiểu Oa Oa: Con qua thư viện ảnh ^o^
Cuccungcuama: oa oa thấy hình ta hông ???
Cuccungcuama: lam lam có đó không ?????
Cuccungcuama: tưởng con off rùi
ta bơ vơ một mình
Cuccungcuama: thấy con hổng trả lời
Tiểu Oa Oa: xong cái gì ?
Cuccungcuama: ta già rùi hay quên

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.