Diễn đàn Lê Quý Đôn





















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 

Nữ vương của tể tướng - Nhược Tinh

 
Có bài mới 31.07.2012, 12:18
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34032
Được thanks: 42180 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới [Cổ đại] Nữ vương của tể tướng - Nhược Tinh (H) - Điểm: 10
Truyện này mình edit mừng sinh nhật chị thanhbt, sẽ được hoàn vào ngày 22/10 ^^

Nữ vương của tể tướng


images


Tác giả: Nhược Tinh

Converter + Editor: ngocquynh520

Giới thiệu:

Ban ngày phụ trợ nữ vương xử lý triều chánh, buổi tối lại là người làm ấm giường cho nữ vương

Tể tướng như hắn thật sự đúng là người rất quan trọng!

Cho dù hắn bận thì rất bận, nhưng bận cỡ nào cũng đều cam tâm tình nguyện

Chỉ vì nữ vương trong nóng ngoài lạnh chỉ thuộc về một mình hắn

Thân thể tôn quý của nàng, càng là "quà tặng" hắn chờ đợi nhiều năm

Cho đến ngày sinh nhật hai mươi tuổi của nàng, hắn mới tự mình mở bao bì...  

Cả đời này, hắn đã sớm quyết định chỉ trung thành với nữ vương của hắn

Dù có thể phải bỏ ra tánh mạng của mình, để củng cố vị trí nữ vương của nàng

Mà mỹ nhân trên giường, chính là "Ngon ngọt" nho nhỏ mà hắn yêu cầu ──

Trong nội cung xuân ý tràn ngập, trên triều đình lời đồn không ngừng truyền vang

Mỗi người đều đoán Tể tướng là "vị khách" sau màn của nữ vương

Cha hắn lại thật đáng giận, vội vàng nhảy ra ngăn cản hắn tiếp tục giả trang "Nam sủng"

Còn có một vị hôn thê chưa cưới hắn chưa từng gặp ở đâu nhảy ra

Khắp nơi đều ngăn cản chuyện yêu đương nồng nhiệt của hắn với nữ vương...


Đã sửa bởi thanhbt lúc 08.09.2012, 16:58.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 03.08.2012, 00:12
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34032
Được thanks: 42180 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nữ vương của tể tướng - Nhược Tinh (H) - Điểm: 12
Mở đầu

Hai quân đối đầu.

Cuộc chiến này đã kéo dài hơn ba tháng, đối với binh sĩ hai bên mà nói, đều là sự thống khổ lớn lao.

Gần cuối năm, bọn họ cũng mong đợi có thể trở về nhà gặp mặt người nhà, cùng hưởng ngày vui; vậy mà, thực lực cờ trống hai quân tương đương, sàn sàn nhau chẳng phân biệt được, chiến dịch cứ thế kéo dài.

Lòng quân, bắt đầu dao động; đào binh, cũng bắt đầu xuất hiện.

Đối mặt với con số đào binh không ngừng lên cao, chủ soái hai bên cuối cùng hiệp định đình chiến, cũng tiến hành đàm phán ở giữa hai quân.

"Khó được gặp gỡ một tướng tốt khiến ta hết đường xoay sở, nhưng thì ra lại là một tiểu tử, thật khiến ta mở rộng tầm mắt nha!" Bình Dã vương - chủ soái Thịnh vương triều nhếch môi mỏng lên, bộ dáng như anh hùng, cũng nặng cảm giác anh hùng.

Tiểu tử này, hắn đã sớm gặp rồi ! Năm ấy chính là cha tiểu tử này cứu vợ của hắn một mạng.

"Vương gia quá khen rồi, Minh Trạch cũng chỉ tận lực của mình mà thôi." Thân là chủ soái Hoa Triêu quốc, Công Tôn Minh Trạch khiêm tốn nhẹ nhàng cười đón lấy tán dương chế nhạo của Bình Dã vương.

Tiểu tử này thật trầm tĩnh nha! Có thể đặt binh sĩ ở vị trí thứ nhất, mà không cân nhắc thừa thắng đuổi theo, thành công lập nghiệp, tương lai nhất định là một Tể tướng tốt, nhân tài mà chúng vương đều muốn.

"Ngươi có muốn đến Thịnh vương triều giúp vua của ta một tay?" Nhìn ở đứa cháu nhỏ ngây thơ ở nhà (cha Minh Trạch cứu vợ Vương gia, vợ Vương gia có con, rồi giờ đã có cháu ~~> cũng xem như cha Minh Trạch có ơn với cháu của Vương gia), Bình Dã vương liền muốn dùng thủ đoạn bắt cóc tướng tài. "Đến Thịnh vương triều, ta giúp ngươi một bước lên mây, làm một Tể tướng dưới vạn người trên vạn người."

"Ý tốt của vương gia, Minh Trạch nhận trong lòng." Rũ mắt lam xuống, Công Tôn Minh Trạch công khai cự tuyệt. Chỉ vì, hắn chỉ thần phục môt người mà thôi.

"Tiểu tử tốt! Ta xem trọng ngươi!" Bình Dã vương bị cự tuyệt cũng không có giận tím mặt, ngược lại nặng nề vỗ bả vai Công Tôn Minh Trạch. "Nếu sau này ngươi có cái gì ta có thể giúp được, thì cứ đến Thịnh vương triều tìm ta, ta nhất định sẽ giúp ngươi đến cùng." Coi như là báo ân.

"Tạ Vương gia." Công Tôn Minh Trạch không có cự tuyệt ý tốt của Bình Dã vương, hắn có dự cảm giác, tương lai nhất định sẽ dùng tới.

Ở tương lai không lâu sau. . .


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 07.08.2012, 08:13
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34032
Được thanks: 42180 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nữ vương của tể tướng - Nhược Tinh (H) - Điểm: 12
Chương 1.1

"Khụ. . . . . . Khụ khụ. . . . . ."

Bên trong màn hoa sen đẹp đẽ, tiếng ho nhẹ không ngừng vang lên.

"Tiểu Hoàn, khụ khụ. . . . Lấy triều phục cho ta. . . ." Giọng nữ khàn khàn yếu ớt từ trong rèm phù dung vang lên.

"Vương, sáng nay ngài đừng lâm triều!" Một cung nữ mỹ lệ, rất lo lắng nhìn nữ tử tái nhợt nằm trên long sàng.

"Không, trẫm phải đi." Nữ tử lắc nhẹ tay cự tuyệt, không ngờ lại gặp một trận ho khan ra tim ra phổi, liền té về trên giường như một con rối bị đứt dây.

"Vương!" Tiểu Hoàn chưa được truyền vào, đã vội vàng xông lên trước, đỡ Uất Trì Phượng Nhi kiều yếu vô lực dậy. "Vương, Tiểu Hoàn đi gọi ngự y ngay lập tức."

"Không! Tiểu Hoàn, đừng đi." Uất Trì Phượng Nhi giơ tay lên ngăn cản Tiểu Hoàn. "Quân ta đang giao chiến ở tiền tuyết, tuyệt không thể. . . . Khụ khụ. . . . Tuyệt không thể truyền ra tin tức ta bị bệnh liệt giường, để tránh ảnh hưởng lòng quân ta. . . Khụ khụ. . . ."

"Nhưng vương. . . . . ."

"Mau thay trang phục cho ta, ta phải vào triều." Thấy Tiểu Hoàn không động đây, Uất Trì Phượng Nhi liền tỏ uy nghiêm của nữ vương, "Tiểu Hoàn, trẫm ra lệnh ngươi, thay trang phục cho trẫm. . . Khụ khụ!" Cuối cùng, lại không nhịn được ho lên.

Tiểu Hoàn khó xử nhìn Uất Trì Phượng Nhi, thay y phục cho nữ vương cũng không phải, mà khuyên nữ vương đừng lâm triều cũng không được.

Từ nhỏ đã sống với Uất Trì Phượng Nhi, tình như tỷ muội, nàng đương nhiên biết Uất Trì Phượng Nhi tỏ tư thái nữ vương ra, thì đại biểu đang tức giận.

Nàng là hạ thần, vốn nên nghe theo lệnh của nữ vương, nhưng xét trên tình nghĩa tỷ muội, lại khiến nàng khó có thể tuân theo.

"Xảy ra chuyện gì?"

Đúng lúc Tiểu Hoàn lâm vào tiến lùi đều khó, khó có thể chọn lựa, tiếng nói dịu dàng của nam tử vang lên, Tiểu Hoàn nghe vào tai giống như là ánh mặt trời.

"Tể tướng!"

Nam tử cao lớn mặc triều phục đen tuyền tiến vào màn che, đôi mắt màu xanh nhìn chòng chọc gương mặt nhỏ tái nhợt.

"Tiểu Hoàn, đây là chuyện thế nào?" Công Tôn Minh Trạch lên tiếng hỏi Tiểu Hoàn, hai mắt lại không rời khỏi khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt kia.

Hình dạng kiều yếu vô lực đó, hắn đã cực kỳ lâu không gặp rồi, hôm nay gặp được nhưng một chút cảm giác nhớ thương hắn cũng không có

"Tể tướng, vương đã bị bệnh vài ngày, nhưng nàng lại không chịu gọi ngự y, sợ ảnh hưởng lòng quân."

Tiểu Hoàn giống như người bị chìm vơ được tấm gỗ nổi lên, báo sự thật cho Công Tôn Minh Trạch. Chỉ vì nàng biết, trong toàn triều chỉ có mình hắn có thể "Thuyết phục" nữ vương, không để nữ vương miễn cưỡng mình lâm triều.

"Vậy sao?" Giọng nói ấm áp không đổi, trong mắt xanh lại loáng qua lửa giận người khác khó có thể phát hiện.

"Sợ lòng quân dao động sao?"

Ngồi lên giường, không để ý tới sự giãy giụa vô lực buồn cười của Uất Trì Phượng Nhi, Công Tôn Minh Trạch cầm tay phải của nàng lên, tự dò mạch của nàng.

"Khụ khụ. . . ." Uất Trì Phượng Nhi không ngừng giãy giụa, lại không đường chọn lựa phát hiện mình không cách nào tránh khỏi lực lượng kiềm chế nàng, chỉ có thể động động môi ra lệnh: "Tránh khỏi trẫm. . . . . ."

"Im miệng!"  Công Tôn Minh Trạch lại không hề có lễ quân thần trực tiếp muốn nàng im miệng, hoàn toàn không có tự giác mình là hạ thần.

Nữ vương quý phái của Hoa Triêu quốc, Uất Trì Phượng Nhi có chí cao vô thượng tôn nghiêm, người người đều khúm núm với nàng, sao có thể hắn để hắn đối đãi vô lễ?

"Ngươi. . ." Lửa giận vào tim, làm Uất Trì Phượng Nhi lập tức ho dữ dội hơn, thân thể vô lực té ở trên người Tiểu Hoàn phía sau.

"Xin vương bớt giận, xin vương bớt giận!" Tiểu Hoàn vội vàng an ủi chủ tử, một đôi mắt sáng len lén trừng Công Tôn Minh Trạch, trách hắn hại chủ tử bệnh "Nặng thêm" .

Dò xét mạch đập xong,  Công Tôn Minh Trạch viết tên thuốc và phân lượng lên tờ giấy tuyên thành đặt trên bàn, giao cho Tiểu Hoàn. "Đến phòng thuốc lấy thuốc về, sau đó dùng năm chén nước sạch nấu thành nửa chén rồi đưa đến. Nhớ lấy, đừng cho thêm mật ong vào thuốc." Hắn kỹ lưỡng giao phó.

"Nhưng. . . . Không thêm mật ong, sẽ rất đắng." Tiểu Hoàn chần chờ nói.

Nữ vương luôn luôn sợ đắng, thường ngày tất cả thuốc bổ canh bổ cũng đều không chịu uống vào miệng, lần này không bỏ thêm mật ong vào trong thuốc đắng, nàng nhất định không chịu để bất kỳ một giọt thuốc vào trong miệng!

"Thêm mật ong, sẽ trung hòa dược tính, khiến cho thuốc không phát huy được công hiệu tốt vốn có, đến lúc đó, bệnh của nàng chẳng những sẽ không chuyển tốt, ngược lại sẽ phản hiệu quả."

Công Tôn Minh Trạch tỉ mỉ giải thích cho Tiểu Hoàn có lòng bảo vệ chủ, không cần tốn nhiều sức liền lấy được sự ủng hộ của tiểu cung nữ.

"Dạ! Tiểu Hoàn đi ngay." Tiếp lấy giấy, Tiểu Hoàn kéo váy, chạy ra tẩm cung, không ngờ lại nặng nề đụng vào nam nhân cao lớn ở ngoài cửa.

Tiểu Hoàn mất đi thăng bằng hai tay quơ loạn phía trước ôm lấy cái gì đó, muốn tìm lấy thứ gì ổn định thân thể lắc lư muốn ngã của mình; đợi nàng ổn định bước chân, lại phát hiện thứ mình ôm là cánh tay của nam nhân trước mắt, má nàng nóng lên, vội vàng rời khỏi.

"Đông Đông Đông. . . . Đông hộ vệ!" Vừa nhấc đầu liền thấy gương mặt tuấn tú đầy sát khí, Tiểu Hoàn đã nhìn quen nhiều trường hợp cũng không nhịn được lắp ba lắp bắp.

Đông Tân Viễn liếc tờ giấy trong tay nàng, chử phía trên chắc chắn ra từ chủ tử của hắn, mà cần thị nữ cận thân của nữ vương tự đi làm, nhất định là chuyện không thể tuyên dương với thiên hạ.

"Đến phòng chứa thuốc?" Hắn lên tiếng hỏi, ngữ điệu lại lạnh lùng làm người khác sợ.

Tiểu Hoàn không chút nghĩ ngợi mạnh mẽ gật đầu, bị sự lạnh lùng của hắn làm sợ đến sắp khóc.

"Đông hộ vệ, Tiểu, Tiểu Hoàn đi trước cáo từ rồi." Đang nói, nàng liền kéo váy lên, chạy thẳng về phía phòng thuốc.

Ô ô ô. . . . Sao nàng lại luôn gặp phải người lạnh giọng? Bình thường nữ vương đã lạnh lùng rồi, thậm chí cả Đông hộ vệ bên cạnh Tể tướng cũng lạnh như vậy, nàng sắp bị họ đông lạnh thành khối băng!

Tiểu Hoàn mới chạy vài bước, liền bị người thình lình ôm lấy eo từ phía sau, rồi nhảy lên trên nóc cung điện.

Nàng còn chưa kịp la, Đông Tân Viễn đã ôm nàng chạy qua nóc từng cung điện.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 09.08.2012, 03:46
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34032
Được thanks: 42180 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nữ vương của tể tướng - Nhược Tinh (H) - Điểm: 12
Chương 1.2

Trong tay nhẹ nhàng như không có vật gì, làm Đông Tân Viễn không khỏi hiểu lầm, sức ăn của nàng có phải giống như gà con hay không, nếu không sao lại nhẹ như một cọng lông thế này?

"Đông Đông Đông. . . ." Tiểu Hoàn run rẩy mở miệng, khoảng cách của bọn họ với mặt đất thật là kinh người, không phải một cung nữ nho nhỏ có thể chịu được.

"Ngươi quá chậm." Đông Tân Viễn nhàn nhạt giải thích hành động lúc này của mình, lại tựa hồ như có chứa một chút cảm giác thuyết phục.

Tiểu Hoàn dĩ nhiên biết "Chỗ yếu" của thân thể mình, nhưng nàng, nhưng nàng. . . Rốt cuộc không chịu nổi sợ hãi ở đáy lòng, Tiểu Hoàn xoay người ôm chặt cổ Đông Tân Viễn, nức nở nghẹn ngào ghé vào lỗ tai hắn rống to: "Người ta có chứng sợ cao, van cầu ngươi thả ta xuống. . . ."

Bị thân thể mềm mại chủ động lao vào ngực làm rối loạn tâm thần, Đông Tân Viễn cư nhiên trượt chân, từ trên nóc nhà lăn xuống.

Một tay của hắn ôm đầu Tiểu Hoàn vào trong ngực, một tay kia vững vàng ôm chặt nàng, để lưng của mình rơi xuống đất trước.

"Ưm!" Sức nặng của hai người tạo thành đau đớn khổng lồ lúc rơi xuống đất, làm hắn rên lên một tiếng.

Tiểu Hoàn chưa tỉnh hồn nằm ở trên người Đông Tân Viễn run rẩy không dứt, sau một hồi khá lâu mới giật mình mình vẫn nằm ở trên thân thể của một nam nhân.

Nàng liên tục nhảy ra khỏi hắn, "Đông, Đông hộ vệ, ngài không có chuyện gì chứ?" Nàng thật muốn tiến lên đỡ hắn dậy, nhưng lại sợ mạo phạm hắn, nàng tiến lùi không được chỉ có thể đứng tại chỗ mở miệng hỏi thăm.

Đông Tân Viễn lắc đầu một cái, so sánh với lúc luyện công trước kia thì cú ngã lần này chỉ là việc nhỏ, chưa nói tới tổn thương cỡ nào, ngược lại khi nàng nhảy khỏi mình thì cảm giác trống rỗng trong lòng tương đối ảnh hưởng tâm tình của hắn.

Hắn muốn ôm nàng trở lại, ôm lấy nàng thật chặt, cả đời đều không buông tay —— tâm tình chưa bao giờ nảy sinh này làm hắn không hiểu. Lại kỳ dị không muốn kháng cự.

"Sao có thể không có chuyện?" Tiểu Hoàn không tin hỏi ngược lại. Nàng thường ngày không cẩn thận ngã xuống ở đất bằng phẳng, cũng đã đau đến muốn khóc, huống chi là từ trên cao té xuống? "Không được! Ngài phải đi cho ngự y tỉ mỉ kiểm tra mới được."

Nhất thời nóng nảy khiến nàng quên cách trở của nam nữ, tay nhỏ bé nắm lấy cánh tay của hắn, muốn kéo hắn đến chỗ ngự y.

"Ngươi phải lấy thuốc cho vương." Đông Tân Viễn không có tránh ra tay nhỏ bé của nàng, chỉ nhàn nhạt nhắc nhở nàng.

Hắn cũng không quên nhiệm vụ chủ tử giao cho nàng.

"A!" Nàng llại quên mất, vậy. . . . Nàng nên làm cái gì mới phải?

Tiểu Hoàn không biết làm sao khẽ cắn môi đỏ mọng, đầu ngón tay vô ý thức nắm chặt vải vóc trong tay.

Nữ vương quan trọng, hay là ân nhân cứu mạng quan trọng hơn?

Thấy hàm răng trắng noãn cắn chặt môi đỏ mọng, khiến Đông Tân Viễn giống như là bị đầu độc, bàn tay nhẹ nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, "Đừng cắn thương mình." Hắn khàn khàn thì thầm, dường như lẩm bẩm giữa tình nhân.

Môi lạnh như băng chạm vào môi đỏ mọng ấm áp, đầu lưỡi có lực cạy ra hàm răng, khiến môi đỏ mọng miễn đi đau đớn, lại thuận thế xông vào trong miệng hồng, lật khuấy cái lưỡi thơm tho ngây ngốc không dứt.

Tiểu Hoàn kinh ngạc nhìn khuôn mặt phái nam quá gần trước mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn liền nổi lên một tầng đỏ thậm

Nàng ngây ngốc mặc cho hắn chiếm đoạt nước miếng trong miệng nàng, mặc cho lưỡi của hắn trượt vào giữa hàm răng, sau một hồi khá lâu, chờ nàng sắp thở không nổi thì nàng mới giật mình vì hành động vô cùng vô lễ của hắn.

Vội vã giơ tay lên đẩy hắn ra, nàng vừa xấu hổ vừa sợ chỉ vào hắn, "Ngươi. . . Ngươi ngươi ngươi. . . ." Lại hốt hoảng đến một câu cũng nói không hoàn chỉnh.

Tròng mắt xanh đậm của hắn nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt nóng bỏng giống như muốn cắn nuốt nàng, giống như đang nói cho nàng biết, nụ hôn vừa rồi vẫn không thể khiến cho hắn thoả mãn. . . . Tiểu Hoàn hô nhỏ một tiếng, kéo làn váy lên co cẳng chạy, không dám dừng lại ở nguyên chỗ.

Nàng cảm thấy xấu hổ, lại không tự giác cảm thấy vui vẻ. . . . Nghĩ đến đây, mặt của nàng đỏ hơn.

Đông Tân Viễn không có đuổi theo, chỉ vì dục vọng trong quần đã dấy lên vì nụ hôn vừa rồi, nếu đuổi theo phía trước, hắn không dám khẳng định mình có thể làm ra chuyện càng thêm mất quy củ, khiến nàng không cách nào hoàn thành nhiệm vụ chủ tử nhắn nhủ hay không.

Khác, hắn cũng không muốn dọa nàng sợ.

Ánh mắt đuổi theo nàng, cho đến bóng dáng của Tiểu Hoàn biến mất ở sau cung điện nguy nga, hắn vẫn không có thu hồi ánh mắt của mình. . .  

Ngoài phòng ngủ, xuân ý dồi dào; trong phòng ngủ, cũng lửa nóng.

Bóng dáng của Tiểu Hoàn vừa bước ra tẩm cung, Úy Trì Phượng Nhi lập tức nhích thân thể yếu đuối vào sát trong giường, dùng cái mền mềm mại quấn chặt mình lại.

"Trẫm mệt mỏi, khanh gia có thể lui ra trước." Nàng lạnh nhạt nói.

Công Tôn Minh Trạch vẫn cười tiến lên, suồng sã ngồi ở bên cạnh giường thêu. "Vương bị bệnh, thần nên ở bên phục vụ, nếu không, thật sự là cô phụ vương ân sủng của vẫn đối với thần."

Lời của hắn, không nhanh không chậm, giống như gió xuân phất qua; vậy mà, tay của hắn lại xoa lưng của nàng, khẽ vuốt ve cách cái mền lạnh như băng.

Úy Trì Phượng Nhi nhỏ giọng, "Không cần. . . ." Tỉnh táo luôn có ở trước mặt của hắn lại không còn sót chút gì.

"Phượng Nhi, vương của ta." Nàng yếu đuối cự tuyệt, hắn thì làm như không thấy, ôm nàng vào trong ngực ở trong tiếng kinh hô của nàng, "Vương, Phượng Nhi, gần đây nàng lạnh nhạt ta, là ta không được sủng nữa sao?"

Vốn là lời nói của phi tử không được sủng, từ trong miệng hắn nói ra, thực thêm một phần dở dở ương ương.

"Dừng tay!" Nàng không ngừng lắc tay, kháng cự cám dỗ của hắn, "Ta chưa bao giờ sủng ngươi. . . Chưa bao giờ. . . ."

Vừa rồi đã quấn mền quanh mình thật chặt, đến nỗi hiện tại không cách nào thoát đi hai cánh tay của hắn.

"Nàng chưa bao giờ sủng ta sao, Phượng Nhi?" Hơi thở nóng bỏng, chậm rãi phun ra cổ và vành tai của Úy Trì Phượng Nhi.

"Không có!" Úy Trì Phượng Nhi vội vàng phủ nhận.

Vốn chỉ muốn trêu chọc nàng mà thôi, nhưng sự phủ nhận của nàng thật sự chọc giận hắn.

"Vậy. . . Một tháng trước, vào đêm sinh nhật hai mươi tuổi của nàng, đêm hôm đó nàng rốt cuộc sủng ai?" Công Tôn Minh Trạch giống như vô tâm hỏi, đáy mắt lại tràn đầy tà ý.

"Ngươi. . . . Khụ khụ khụ. . . . Rõ ràng là ngươi, là ngươi. . . ." Úy Trì Phượng Nhi lo lắng muốn phủi sạch tội danh, lại biến khéo thành vụng, ho đến nói cũng không rõ ràng, muốn cũng không nói được.

"Xem, nàng cũng thừa nhận, không phải sao? Vương của ta." Công Tôn Minh Trạch không sợ hãi nói, tiếp tục trêu chọc nàng.

"Công Tôn. . . . . Minh Trạch. . . . ."


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
 09.08.2012, 18:04
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 23.10.2011, 12:32
Bài viết: 86
Được thanks: 25 lần
Điểm: 0.24
 Re: [Cổ đại] Nữ vương của tể tướng - Nhược Tinh (H) - Điểm: 1
:yeah: truyen hay, thank ban


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 
       



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
Cua Rang Me
Cua Rang Me
lazy_lazy
lazy_lazy

Tiểu Hân Nhi: YY: ngưi rảnh quá!!
Tiểu Hân Nhi: mà thôi để ta bomb mấy người trong bảng cao thủ để lên hạng :3
Lăng Kỳ Y: đọc rồi cho ý kiến đi
Lăng Kỳ Y: “Tiểu Thiện”  Nghe tiếng gọi người thiếu nữ dừng bước, ngoảnh đầu lại. Thấy người lên tiếng là Hàn Thiệu Phong, cô cười dịu dàng nhưng mang nét buồn.  Thiệu Phong là Hàn vương gia của Việt quốc, 1 năm trước khi cùng mẫu thân đi Từ Am tự gặp được Ninh Thiện, con gái của Hộ bộ thượng thư từ đó nhớ mãi không quên. Từ bỏ biết bao mối lương duyên để theo đuổi nàng, nhưng Tiểu Thiện đã có người trong lòng, chính là Kỳ vương gia. Ở Đế kinh Kỳ vương gia và Hàn vương gia vốn như nước với lửa, vì việc này mà Hàn Thiệu Phong đối với Hàn Vĩnh Kỳ càng thêm mâu thuẫn. “Phong, chàng tìm ta? Có việc gì vậy?” Tiểu Thiện nghiêng đầu, ánh mắt tò mò nhìn Hàn Thiệu Phong. “Ta mang nàng đi cưỡi ngựa. Không phải lúc trước nói muốn cưỡi Phi Vũ sao?”         “ Nhưng Phi Vũ.....” Nàng chần chờ, Phi vũ là Bảo Mã có linh tính, khi đã nhận chủ thì người ngoài rất khó sờ vào được huống chi là cưỡi.      “ Ha ha, có ta thì nàng sợ gì chứ, nào ta mang nàng đi cưỡi ngựa”. Nói rồi Hắn tự nhiên mà nắm lấy tay nàng, không cho phép rút ra. Vốn dĩ Tiểu Thiện được gả cho Kỳ vương nhưng nửa năm trước Hung Nô xâm phạm biên giới Việt quốc, Kỳ vương lĩnh binh đánh đuổi Hung Nô nhưng trong một lần truy đuổi bị trúng phục kích đến nay không rõ tin tức. Tiểu Thiện nghe tin tức thì chấn động, bệnh nửa tháng, khi tỉnh lại nàng không nói không cười chỉ ngần người nhìn ra ngoài cửa sổ, cuối cùng dưới sự kiên trì của Thiệu Phong, nàng cũng chịu mở miệng nói truyện nhưng khuôn mặt nàng lúc nào cũng nhuốm màu buồn bã.       Trên thảo nguyên rộng lớn một chú ngựa lông đỏ rực phi như bay, trên lưng là hai người nhìn như thần tiên quyến nữ. Thiệu Phong lặng lẽ nhìn Tiểu Thiện, đã rất lâu rồi nàng không cười vui như thế, có lẽ chỉ khi ở bên người kia nàng mới có thể đem hạnh phúc của mình phơi bày. Nhưng bây giờ người bên nàng là hắn, hắn nhất định sẽ làm cho nàng cảm động, dùng chân tình để nàng nguyện ý yêu hắn, nhìn hắn.       “Tiểu Thiện, gả cho ta được không?” Bất ngờ mở miệng khiến nụ cười của Tiểu Thiện sững lại “ Phong, Ta biết chàng luôn chờ ta, nhưng bây giờ Vĩnh Kỳ còn chưa có tin tức, ta...” “ Được rồi Tiểu Thiện, ta không ép buộc nàng, nhưng nàng đừng quên bên cạnh nàng còn có ta, trừ khi ta chết nếu không người duy nhất ta nuối tiếc thương tổn chính là nàng. Hôm nay mang nàng đi cưỡi ngựa, không nói đến chuyện này nữa”. Nói xong không để Tiểu Thiện mở miệng, hắn giục ngựa nhanh hơn, tuy mỉm cười nhưng trong lòng mỗi người đều chất chứa tâm tư riêng.      “Tiểu Thiện, nàng xem ta mang đến gì này” Tiểu Thiện đang ngồi trong lương đính ngắm sen, nhìn người đến Thiệu Phong mang theo phong tình mệt mỏi, nhưng trong mắt là mười phần anh khí, trong tay hắn là một chiếc giỏ bằng rơm. Tiểu Thiện tò mò nhìn vào, là một chú bạch hổ nhỏ. Nhìn bạch hổ trong giỏ có lẽ là mới sinh. “Tiểu Thiện, mấy hôm trước xuống phía Nam, tình cờ gặp một con bạch hổ cái khó sinh mà chết, con bạch hổ con này nếu không có mẹ thì cũng sẽ làm mồi cho sói mà thôi nên tiện tay mang về. Chỗ ta không có người chăm sóc, nàng giúp ta nuôi nó nhé” Tiểu Thiện mỉm cười đầy cảm kích, người này muốn tặng quà cho nàng còn phải nói vòng vo như vậy, nhìn hắn mệt mỏi có lẽ cũng là giục ngựa vội vã mà về đi. Nghĩ tới đây, Tiểu Thiện lại thấy có phần buồn cười “ Phong, lát chàng có việc không, ở lại dùng cơm đi” Nghe Tiểu Thiện mời mình ở lại mắt Thiệu Phong sáng lên “Không có, không có việc gì hết, tiểu Thiện, nàng xuống bếp sao?” “ Được, chàng ở lại, ta cũng nên cảm ơn chàng vì chú hổ con này chứ” Thiệu Phong âm thầm vui sướng, chuyến đi này không uổng công, có lẽ Tiểu Thiện đang dần chấp nhận mình rồi đi.      Tiểu Bạch là tên của tiểu tiểu bạch hổ mà Thiệu Phong mang về, đến nay đã được 3 tuần tuổi, từ hôm đó, Thiệu Phong thường xuyên đến Ninh phủ nói là giúp nàng huấn luyện tiểu Bạch. Nàng cũng biết đây chỉ là cái cớ nhưng cũng không vạch trần. Cùng Thiệu Phong chung đụng thật lâu khiến nàng hiểu con người hắn, nói Thiệu Phong phong lưu không bằng có nhiều thiếu nữ ái mộ hắn. Thiệu Phong bề ngoài thì như bất cần đời kì thực cũng rất lương thiện, đoan chính. Nàng không nghĩ tới một Thiệu Phong trêu ghẹo nàng trên phố, một Thiệu Phong phong lưu lại có bản tính như vậy. Tiểu Thiện không để ý rằng gần đây cứ rảnh rỗi là nàng lại bắt đầu suy tư đến Thiệu Phong. Nghĩ đến hắn khóe miệng lại tự giác mỉm cười.      “Tiểu Thiện, qua bên kia nhìn xem, hình như là diễn xiếc” lúc này Thiệu Phong cùng Tiểu Thiện đang dạo phố, ở Đế kinh những mãi nghệ như thế này rất ít vì thế có rất nhiều người xem. Nhưng bất ngờ, một đám sát thủ từ trong đám hỗn loạn nhảy ra, đao thẳng hướng Thiệu Phong mà đâm tới. Thiệu Phong dù sao cũng là vương gia từ nhỏ đã luyện võ nên né đòn này cũng không khó khăn gì. Nhưng hôm nay không mang theo hộ vệ hơn nữa còn phải bảo vệ Tiểu Thiện, nên tay chân có phần luống cuống, thích khách cũng nhìn ra Tiểu Thiện là yếu điểm của Thiệu Phong nên cầm đao, hô lên một tiếng rồi tiếp tục đâm tới. Nhưng lần này mục tiêu là Tiểu Thiện, Thiệu Phong bị bất ngờ, không kịp nghĩ ngợi vội ôm tiểu Thiện xoay người, chính mình đỡ thay nàng một đao. Thấy Hộ vệ đã chạy tới, thích khách không tiếp tục truy sát nữa. Trong đầu Tiểu Thiện nổ “ầm” một tiếng, vội vã ôm chặt lấy Thiệu Phong, máu của hắn loang lổ trên trường bào bạch y càng chói mắt, mạch máu trong cơ thể nàng như đông cứng lại. Nàng vội vàng lấy tay chụp xuống vết thương ngăn không cho chảy máu nữa, nàng như mất lí chí kêu người gọi đại phu. Trong đầu chỉ tồn tại một suy nghĩ “ Phong không thể chết, chàng nhất định sẽ không sao, chàng còn muốn cùng ta thành hôn, chàng nhất định phải sống”      Dường như chính Tiểu Thiện cũng không biết từ khi nào mà Thiệu Phong lại trở nên quan trọng đến thế.      Ngồi bên giường Tiểu Thiện nhìn nam tử bị thương nửa người trên vẫn còn quấn băng đang cười hì hì nhìn mình mà vừa giận vừa buồn cười “ Phong, lần sau nhất định chàng không được làm như vậy nữa, suýt chút nữa là mất mạng, chàng như vậy ta sẽ...ta sẽ...lo lắng” Tiểu Thiện nói xong mặt đỏ bừng cúi đầu xuống không dám trực tiếp nhìn hắn. Thiêu Phong đang cười hì hì hơi thở đột nhiên có chút gấp gáp, nàng nói gì, nàng lo lắng cho hắn, hắn không phải bị thương nên nghe nhầm chứ, nàng lại đi lo lắng cho hắn ư? “Tiểu Thiện, nàng mới nói gì? Nàng nói lại lần nữa? ta không có nghe nhầm chứ?” Giọng nói có chút run rẩy kèm thêm vui sướng. Tiểu Thiện nghe hắn nói vậy mặt càng đỏ, nói đi lấy thuốc cho hắn rồi vội vã ra khỏi phòng để lại Thiệu Phong mặt ngơ ngác vui sướng có chút không tin được.      Đương nhiên, khi biết Tiểu Thiện cũng có tình cảm với mình Thiệu Phong không chút nào buông lỏng, càng thêm thân thiết lấy lý do bị thương mà quấn lấy Tiểu Thiện, khiến cho tình cảm của hai người trong thời gian này tăng lên không ít. Tiểu Thiện từ khi nhận ra tình cảm của mình giành cho Thiệu Phong cũng không trốn tránh mà trực tiếp đối diện. Nàng là như vậy, như lúc trước, khi nàng nghĩ tình yêu của mình là giành cho Vĩnh Kỳ thì không chút nào che dấu, nhưng bây giờ nàng biết nàng yêu Thiệu Phong tuy chưa phải là sâu đậm nhưng nàng lựa chọn sẽ đối diện với tình cảm của mình.       “Tiểu Thiện, nàng mau xem, mới được 4 tháng mà tiểu Bạch đã nặng như vậy?” Tiểu Thiện ngồi tên ghế đá nhìn một người một hổ đang vui đùa không hiểu sao lại liên tưởng đến một nhà ba người hạnh phúc, khóe miệng cũng tự giác mỉm cười. Thiệu Phong ngước lên nhìn đúng lúc Tiểu Thiện đang cười không khỏi có chút ngơ ngác, lấy lại tinh thần hắn cũng đi đến ghế đá ngồi xuống. Ôn nhu cầm tay Tiểu Thiện. Thấy hắn đột nhiên làm như thế Tiểu Thiện có chút khó hiểu “ Tiểu Thiện, chúng ta thành thân nhé, ta chờ không được, rất sợ những gì ta đang có chỉ là nằm mơ mà thôi” Tiểu Thiện nghe hắn hỏi lại câu đã hỏi không biết bao nhiêu lần, cảm thấy cảm động nhiều thêm chút áy áy, nghĩ muốn nói đồng ý nhưng lại thấy không khỏi quá trực tiếp nên chỉ cúi đầu nhỏ giọng “ Chuyện này không phải do ta làm chủ, còn phải chờ phụ thân đồng ý nữa” Thiệu Phong nghe nàng nói vậy thì vui sướng, nàng không cự tuyệt hắn, nói như vậy là nàng ngầm đồng ý “ Tiểu Thiện, cảm ơn nàng, cảm ơn nàng đã cho ta cơ hội, cảm ơn nàng đã chấp nhận ở bên cạnh ta, ta thật sự rất vui” Tiểu Thiện chỉ cười không nói.      Đương nhiên hôn lẽ này Hộ bộ thượng thư Ninh Tốn cầu còn không được vì vậy hôn lễ được tổ chức nhanh chóng, tuy có chút gấp gáp nhưng không hề thua kém bất cứ hôn lẽ nào của quý tộc, thậm chí còn có phần long trọng hơn.      Cuối cùng cùng lấy được nàng. Thiệu Phong có cảm giác 23 năm của cuộc đời chưa bao giờ lại hạnh phúc đến thế. Hạnh phúc của hắn hòa vào trong hôn lễ rộn ràng, náo nhiệt.      Một tháng sau ngày cưới, khi tình cảm phu thê nồng nhiệt nhất thì Thiệu Phong nhận được tin tức Kỳ vương gia trở về. Cả nước sục sôi, Kỳ vương gia không rõ tung tích một năm nay đã trở về. Hắn có chút lo lắng Tiểu Thiện sẽ rời khỏi hắn, dù sao Tiểu Thiện cũng đã từng yêu Hàn Vĩnh Kỳ sâu đạm như thế. Nhưng khi Tiểu Thiện nhận được tin tức, cơ thể có chút run rẩy nhưng rất nhanh khôi phục bình thường. Dù sao nàng đã nhận định người nàng yêu hiện tại là Hàn Thiệu Phong chứ không phải Hàn Vĩnh Kỳ thì tình yêu mà nàng giành cho Thiệu Phong sẽ không thay đổi, dù người đó là Hàn Vĩnh Kỳ đi chăng nữa. Hóa ra lần xuất binh bị mai phục kia, Kỳ vương gia lạc vào khu rừng Sương Trắng, bị thương rất nặng còn nhiễm phải khí độc. may mà được Diệp thần y của Miêu tộc vừa vặn đi qua cứu được, tuy vậy Kỳ vương gia cũng hôn mê chín tháng mới tỉnh. Nay xem ra đã bình phục, nên gấp rút trở lại Đế kinh.      Việc đầu tiên mà Kỳ vương gia làm sau khi đã yết kiến hoàng thượng là đến Hàn vương phủ. Kỳ thực mọi nói Hàn vương gia và Kỳ vương có xích mích, mâu thuẫn chỉ là đồn đại, hai người vốn có quan hệ thân thiết, chỉ là lần này trở về nghe nói người con gái mình yêu đã trở thành Hàn vương phi, Hàn Vĩnh Kỳ có chút không cam lòng.       Sẩm tối, Hàn Vĩnh Kỳ đi ra từ Hàn vương phủ, sắc mặt không thể nói là tốt. Nhớ lại cuộc trò chuyện của mình và Tiểu Thiện, tâm hắn không khỏi âm thầm đau nhức. Nàng nói người nàng yêu hiện tại là Thiệu Phong, thứ tình cảm giành cho hắn trước kia có lẽ chỉ là nhất thời. Nàng nói trái tim của nàng rất nhỏ nên không thể chứa thêm phần của hắn. Nàng nói nàng hi vọng sau này hãy ít gặp nhau, nàng không muốn Thiệu Phong hiểu nhầm. Nàng nói Vũ Nhã quận chúa xinh đẹp động lòng người, cùng hắn là trai tài gái sắc của Đế kinh, nàng chúc phúc cho hắn. Hàn Vĩnh Kỳ cười khổ, nàng thật vô tình, vẫn biết trong tình yêu nàng rất cứng rắn nhưng không ngờ nàng lại cứng rắn đến như vậy, chẳng lẽ nàng một chút cũng không suy nghĩ đến cảm nhận của hắn sao? Nhìn người con gái trước kia thường làm nũng với mình, cười dịu dàng với mình nay thuộc về người khác hắn có chút không chịu nổi. Đồn đại Hàn vương gia phong lưu đa tình, lưu luyến bụi hoa, không có kiến thức nhưng chỉ hắn mới rõ ràng nhất “hắn” có bao nhiêu xuất sắc, thậm chí cả hắn cũng không bằng. Cười tự giễu, mưa dầm thấm đất, Tiểu Thiện sao lại không bị người như vậy thu hút chứ.      Ba tháng sau, thọ yến của Thái hậu.      Ngày đó ở hậu hoa viên, Tiểu Thiện không mang theo tỳ nữ, lúc trở lại đại điện có chút choáng váng, suýt chút nữa thì ngất xỉu, may mà gặp được Kỳ vương gia giúp đỡ. Hàn vương gia vừa vặn không biết là trùng hợp hay cố ý vừa vặn đi qua nhìn thấy một màn “tình chàng ý thiếp” cũng không cần lời giải thích, không hỏi han, phất tay áo bỏ đi. Từ đó phu thê xuất hiện vết nứt.      Một tháng sau Hàn vương gia trong một chuyến đi săn không may làm bị thương một người con gái. Hàn vương gia chẳng những đưa người ta vào phủ mà còn hết lòng hết sức chăm sóc chu đáp ân cần. Tình cảm phu thê hai người ngày càng mâu thuẫn. Rốt cuộc vẫn là Tiểu Thiện nhịn không được chất vẫn Hàn vương gia “ Phong, chàng tại sao lại như vậy, tại sao phải lạnh nhạt thiếp, không phải thiếp  đã giải thích rồi sao, thiếp và Kỳ vương gia hoàn toàn trong sạch, chàng tại sao lại không tin thiếp?” “Ta tin nàng” Tiểu Thiện không ngờ hắn sẽ trả lời trực tiếp như vậy, cố ép giọt nước mắt trở lại tiếp tục hỏi “ Chàng nói chàng tin thiếp tại sao vẫn đối xử với thiếp như vậy? Chàng lạnh nhạt thiếp thì thôi đi tại sao còn đưa người con gái khác vào phủ? Điều chàng hứa với thiếp không lẽ chàng đã quên?” “Ồ, ta có hứa gì với nàng sao?” Nhìn vẻ mặt của Thiệu Phong ,Tiểu Thiện không thể tin được “Chàng....” không nói tiếp, nàng hướng cửa mà chạy đi “Chẳng lẽ nàng đã sai sao? Nàng yêu hắn, nàng đã yêu hắn sâu đậm đổi lại cái giá như vậy ư? Phong của nàng, nàng không tin hắn vô tình như thế? Có lẽ chỉ là hắn đang tức giận thôi! nhưng tại sao hắn lại không tin nàng? trái tim nàng đã trao trọn vẹn cho hắn vậy mà hắn lại không tin nàng, thật nực cười biết bao” Tiểu Thiện cứ chìm trong đau khổ, nàng không hể để ý con ngựa nổi điên đang lao tới. Tình thế nguy hiểm như vậy may mà Kỳ vương gia đang dẫn đoàn sứ thần đi tham quan nhìn thấy hóa giải. Tiểu Thiện như tỉnh lại trong mê mang nhìn thấy mình đang được Kỳ vương gia ôm giữa phố, vội vàng đẩy ra. Khi đã hiểu rõ tình hình thì không khỏi xấu hổ, nhỏ giọng cảm tạ. Kỳ vương nhìn nàng khách sáo mà lòng thắt lại. Nàng cũng không định ở lại cho người ta xem nên vội cáo từ. Chỉ là không ngờ tới, Về tới phủ, chào đón nàng là hưu thư của Thiệu Phong. Nàng cảm thấy tâm mình như vỡ vụn, nàng không khóc, không biểu hiện một chút trạng thái đau khổ nào chỉ hỏi “Tại sao?” Thiệu Phong không nhìn nàng nói từng từ một “ Ninh Thiện, Đại tiểu thư Hộ bộ thượng thư phạm phải thất xuất chi điều, ôm ấp nan nhân giữa phố. Hơn nữa làm phi nửa năm mà vẫn chưa có con nối dõi, nhận hưu thư từ nay cùng Hàn vương phủ không còn liên quan” Tiểu Thiện không buông tha vẫn tiếp tục hỏi “ Tại sao?” Thiệu Phong không thèm liếc mắt một cái sai người đuổi nàng. Tiểu Thiện không tiếp tục hỏi nữa, nàng nhặt lên hưu thư dưới đất xoay người đi ra cửa. Thiệu Phong nhìn bóng lưng nàng ánh mắt phức tạp.      10 năm sau!      Trên ngọn đồi phía sau Từ Am tự, một vị phụ nhân cùng một đứa trẻ đang đứng. Đứa trẻ khoáng 9 tuổi, ngước mắt cất cao giọng nói non nớt hỏi vị phụ nhân bên cạnh “ mẫu thân, người nói đưa con đi gặp phụ thân, phụ thân ở đây ư?      Vị phụ nhân không trả lời, nhìn chăn chú vào ngôi mộ trước mặt. Một lúc sau mới nhẹ giọng trả lời đứa trẻ “ Phải, phụ thân của Vũ nhi đang ở đây, phụ thân xấu hổ nhất định sẽ không đi ra nhưng nhất định người đang nhìn chúng ta đấy” Đứa trẻ tuy có chút không nghi ngờ gì lời nói của vị phụ nhân, mở miệng nói “ Phụ thân, con là Vũ nhi, người xấu hổ sao? Được, vậy người không cần ra gặp Vũ nhi, Vũ nhi chỉ muốn cho phụ thân biết Vũ nhi rất yêu phụ thân, rất tự hào khi là con của phụ thân!” Vị phụ nhân nghe vậy lòng không khỏi đau “Phong, chàng nghe thấy không? Con của chúng ta nói nó yêu chàng, nó tự hào vì là con của chàng, chàng có nghe thấy không? Thiếp cũng yêu chàng, rất nhớ chàng nhưng chàng lại thật tàn nhẫn”       10 năm trước, sau khi nhận được hưu thư, Tiểu Thiện rời đi đế kinh, chỉ không ngờ rời đi một lần cũng là 10 năm, 10 năm sau trở về cảnh còn người mất. Thiệu Phong từ nhỏ trúng hàn độc trong người tưởng rằng đã được chữa khỏi nhưng không ngờ sau khi Kỳ vương gia trở về không bao lâu bệnh phát, thời gian còn lại không quá nửa năm. Hắn biết Tiểu Thiện yêu hắn, yêu thật lòng, nếu nàng biết hắn sắp chết nhất định sẽ vô cùng đau khổ vì thế hắn lựa chọn để nàng hận hắn, lựa chọn đóng vai người bạc tình. Hắn dùng cách của chính mình để bao bọc cho nàng lại không nghĩ tới tình yêu mà nàng giành cho hắn sâu đậm đến mức thủ tiết cả đời cũng không chịu tái giá, hơn nữa nàng còn mang trong mình đứa con của hắn. Sau khi Tiểu Thiện rời đi một tháng, Hàn vương gia qua đời! Trời mưa tầm tã suốt 1 tháng khiến dân chúng nhớ mãi không thôi!      Tiểu Thiện nhắm mắt suy nghĩ tới những điều mà mình nghe được sau khi trở lại đế kinh. “Phong, chàng rất tàn nhẫn, chàng đã nói trừ khi chàng chết nếu không người duy nhất chàng nuối tiếc thương tổn chính là ta, nhưng chính chàng cho ta đau đớn, dùng chính tình yêu của chàng để thương tổn ta ”      Trời tối dần chỉ còn lại thứ ánh sáng yếu ớt soi theo bòng lưng của hai người một lớn một nhỏ đang xuống núi!
Như Băng: ta đi đây trước khi bị bomb.. nhĩ nhĩ ngươi thông minh nhưng không bằng chúng ta ji, hân giang nhỉ
HuangJingXiang: Tiểu hân, mi tự bomb mình ngủ cho ngon a~~
Lăng Kỳ Y: ta thông minh lắm nhá, k đc nói bừa
HuangJingXiang: Đừng bomb ta, mất công đnhập
Lăng Kỳ Y: Hân ngươi rất đc
HuangJingXiang: Yy, thiểu năng, chậm hiểu quá, phải như BĂNg tỷ ấy, ns cái hiểu liền
Tiểu Hân Nhi: bomb ai trước khi ngủ đây ~~
Lăng Kỳ Y: ây da, ta đi ngủ, mai p? lên trường nữa
Như Băng: đời dạo này lại có những người như thế nhỉ
HuangJingXiang: Hi song giang, ta kb fb rồi phải ko a~~
Lăng Kỳ Y: à à, hiểu rồi
HuangJingXiang: Hắn gửi 1 cái ảnh động, có mấy hình biến thái kinh
Như Băng: ta nói ta không quan tâm ji ji bị quấ rối .. muội ấy mới thế
song giang: jiji chào bạn
HuangJingXiang: Cái tên quấy rối ấy, gửi cho ta đấy,
BĂNg tỷ, biến thái thật. Kinh khủng
song giang: hehe.. nổi tính hóng hớt. lại vào a
Lăng Kỳ Y: HuangJingXiang: Băn tỉ nạnh nùng thế
yy, hắn nt trên dđ 1 cái gif, ảnh bọn khoảng lp7,8 ko mặc gì hết, tởm lợm cái này là thế nào?
Như Băng: ôi.. sao lại có những người biến thái thế nhỉ
HuangJingXiang: Ừ, ta thây mỗi cTlt là có mục riêng gt gaame
Lăng Kỳ Y: huahua, ngươi ms nói gì a?
Lăng Kỳ Y: ây da? có ngừoi muốn quấy rối ta cũng k cho
Như Băng: ta rất nạnh nùng
nhĩ không đc ai quấy rối nên không hiểu đâu
Lăng Kỳ Y: gì cơ huahua? ta đang k hỉu ngươi nói j
HuangJingXiang: Băn tỉ nạnh nùng thế
yy, hắn nt trên dđ 1 cái gif, ảnh bọn khoảng lp7,8 ko mặc gì hết, tởm lợm
Lăng Kỳ Y: đoạn đầu của công tử liên thành ta đọc rồi, dễ hiểu mà
Như Băng: mộc nhĩ đừng nói thế... thế nhĩ nhĩ bị ai quấy rối chưa


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.206s | 15 Queries | GZIP : On ]