Diễn đàn Lê Quý Đôn














images





Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 359 bài ] 

Ông xã Satan đến gõ cửa - Thất Niệm An

 
Gởi bài 20.10.2012, 10:35
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 09.10.2012, 10:08
Bài viết: 42
Được thanks: 107 lần
Điểm: 9.88
Gởi bài Re: [Hiện đại] Ông xã Satan đến gõ cửa - Thất Niệm An - Điểm: 10
Chương 8e83: Đừng adsợ, anh 63sẽ thật 9dịu dàng 86(4000+)

Thành 3phố G, ba 51người ra f8khỏi sân cbay, Niệm 0Kiều có 96chút hoảng 22hốt đưa 44mắt quan c6sát xung ebuanh, dường 0hư có cảm 1iác mọi 1hứ đều e8ết sức 5hân thật.

2ađã ra đi 2a năm? Thời 13ian trôi 40ua thật chanh.

Bên 8goài sân 3ay đã có 6ae chờ sẵn, 5hìn thấy ba người 25đi ra, lái 5e lập tức cở cửa 9cghênh đón.

Nhớ 2a nơi đây 6đã là thành 4fhố G, Niệm fiều giật eiật bờ dai, như có 3ý bảo Cố 7dành Sâm auông cánh 0ay đang choàng 0rên vai cô.

Đôi 8ày Cố Hành 5dâm nhíu aại, càng 1fang tay ôm efhặt lấy dô, như không 20hèm để 8ý đến 2fánh mắt aaủa bất 4kỳ ai khác.

Niệm 36Kiều nóng 1nảy, liền atranh thủ 23trong tay 8anh còn ôm eacon nhỏ, 5tự bản 7bthân lách c8người đi 9aqua.

Một 5tay ôm con, 3dmột tay dđưa lên 6sờ sờ 8cái mũi 63của mình, cnét mặt 9eCố Hành aSâm đầy ffvẻ vô tội 52nói: “Lên f2xe thôi.”

Không bdchỉ có 6flái xe, ngay 17cả bạn 85nhỏ Cố 42Cảnh Niên 09cũng cảm denhận được ekhông khí 1không bình 6thường f7giữa mẹ 8mình cùng 9ông chú fkỳ quặc anày, không 2nhịn được eabuột miệng 31hỏi: “Mẹ, aecó phải 9chú thích 39mẹ không?”

Đang 40khom lưng 4chuẩn bị 6chui vào btrong xe thì 14phía sau 60vang lên c4âm thanh ftrong
trẻo, bgiòn tan 3cdặt ra vấn 6đề như 2vậy khiến bNiệm Kiều 52không cẩn cathận giật 90mình sơ 11ý, cả người fnhư ngã 5bổ nhào 61vào trong aaxe.

Cố 2Cảnh Niên b5ha hả cười, 92ôm lấy 1fcổ Cố 56Hành Sâm, flại hỏi: 30“Chú à, 16không phải 5clà chú thích 7mẹ của 7con đó chứ?”

Khóe a6môi Cố 8Hành Sâm 9khẽ cong 9một đường, 4hỏi ngược 55lại cậu bdbé: “Tại 0csao con lại chỏi như 7vậy?”

Vẻ 5mặt Cố 5Cảnh Niên ađầy vẻ 3thần bí, 32thì thầm: a“ Bởi dvì chú Tần 1ecũng từng 48nhìn mẹ 0bằng ánh 3bmắt như 0fthế, bởi abvậy con 1biết chú eTần rất 3thích mẹ bnha!”

“Cố fCảnh Niên, 7con nói vớ 3vẩn cái aegì thế!” 43Niệm Kiều cfgiả bộ f0tức giận, dbtrừng mắt 15nhìn con, 3thở hổn afhển.

Cố 88Cảnh Niên 0acũng đâu 97có sợ cô, dlàm mặt 38quỷ trêu 0cô, sau đó 1cquay lại 7cnìn Cố aHành Sâm 1nói: “Chú 5à, con không 1ecó gạt echú đâu benha! Con đã 0từng hỏi 4chú Tần 0rồi, chú fTần thực e5sự thích a3mẹ của a3con mà!”

Nghe cxong lời ccủa cậu, dfCố Hành 6Sâm cũng 5không nói 1agì, chỉ d9quay sang 6liếc nhìn 1Niệm Kiều bfđầy vẻ dhứng thú, asâu xa.

Niệm 2Kiều cả a3người run clên một 4cái, cô 8có một cdự cảm 1không tốt, 9cũng không 0biết buổi fdtối ông 5bchú khó 36chịu này esẽ dùng 71biện pháp 7cgì tra tấn 19cô nữa fcđây!

Xe dchạy một f2mạch tới enơi ở của 3cCố Bá Ngôn, cbxuống xe, a5có vẻ Niệm 7Kiều vô a8cùng bất fban, hai tay acũng không d0biết đặt 4ở đâu.

Một 6tay Cố Hành 9Sâm nắm 6dlấy tay 88cô, đưa damắt nhìn bnhư trấn 38an cô, tay 33còn lại 7dắt Cố 5Cảnh Niên, aba người ccùng đi 3evào trong 9anhà.

Cố ecBá Ngôn cmới trở 4evề từ beMỹ không fđược bao 84lâu, dáng bavẻ nhìn 8bqua vẫn 53còn rất 9ốm yếu. a © DiendanLeQuyDon.comNghe thấy 8asau lưng dcó tiếng 9bước chân 19lại gần, 0ông xoay 6người quay e6lại nhìn.

Ngay 4lập tức, dfbiểu cảm 0dtrên khuôn 9mặt ông cnhư hóa 01đá.

Niệm 87Kiều đừng acnguyên tại 97chỗ, trong 0dlòng bàn etay đổ 3ddầy mồ 0hôi lạnh, 2ánh mắt 0cô dừng f0ở khuôn 1mặt của 63Cố Bá Ngôn, cmiệng một 7chữ cũng 9không nói 4lên lời.

“Cha__” cCố Hành 83Sâm lên 2tiếng trước, fsau đó nhìn 1sang đứa 62nhỏ bên c8cạnh nói: 2“Niên Niên, 8đây là 03ông nội 97con, gọi ebông nội ađi.”

Cố ecCảnh Niên 9abĩu môi 96một cái, 1bđi tới 06bên cạnh 8Niệm Kiều, afgiơ tay giật dbgiật góc 3áo cô, giọng 8điệu nũng anịu hỏi: f1“Mẹ, ông 4nội là 5sao? Ông 1nội cũng 78giống như dbông cố 4enội khác  sao aạ?”

Niệm 88Kiều phục 4hồi tinh 04thần, trong 9lòng có e9chút hoảng 81sợ, đưa 0mắt nhìn 2Cố Hành aSâm.

3không biết 00trong lòng c0anh đang 5để ý chuyện 4gì, nhưng 1anh có thể 1giới thiệu d9mối quan 65hệ của f7Cố Bá Ngôn 87cùng Cố dCảnh Niên bnhư thế ahay không?

Cố 1cBá Ngôn 09cũng kịp aphản ứng, 22giọng run 5run, “Niệm 40Kiều? Con 8là Niệm dKiều thật 8sao? Có đúng 7là Niệm 8Kiều của 1ta không?”

Chóp 65mũi Niềm 29Kiều dâng dlên chua 8xót, cái 9cảm giác 1gặp lại c0người thân 2sau nhiều 8năm xa cách 8khiến cô dkhông ngăn 57được nước fmắt, tiến b7tới ngồi 45xuống gần 88xe lăn của 8Cố Bá Ngôn, 5Niệm Kiều avừa khóc 1avừa nói: 07“Ông nội, 3elà con đây!”

Cố 43Bá Ngôn 4vẫn có bbcảm giác 3không thể c2tin được, 2fdù sao ba 0bnăm trước, a4Cố Hành aSâm cũng c1đã nói fdvới ông avề cái echết của eeNiệm Kiều, 8vậy mà fnay người 15vẫn sống c5sờ sờ, 2vẫn xuất ahiện trước c7mặt ông, 9bảo ông 2làm sao mà ftin được 4sự thật 3này?

“A 5aSâm, con 8bé, nó đúng 5là Niệm 55Kiều sao? daBa năm trước, 6không phải 02ba năm trước 9con nói với bta là Niệm d8Kiều đã…đã…”

Cố cHành Sâm a2lập tức flại gần, 41vỗ nhè 09nhẹ lên dmu bàn tay 7Niệm Kiều, 5nói: “Em cđưa con 36làm quen 81xung quanh bbmột chút d7đi, anh muốn d1vào phòng 1sách nói ffvài lời 1cùng ông 36nội.”

Niệm aKiều nghe 86lời, gật 35đầu đứng 35dậy. Giờ 4phút này, 74cô thật 3sự bối erối, không 8dbiết phải 1giải thích anhư thế fnào với 3ông chuyện 37xảy ra ba enăm trước, 1nhưng cô 62biết Cố f5Hành Sâm 2bnhất định flà muốn c9giải thích.

Trong 3dánh mắt f3ngỡ ngàng, 68ngạc nhiên 44của Cố 49Bá Ngôn, 0cô đi qua 0ôm Cố Cảnh 9Niên, đi 37về hướng 02vườn hoa.

20 8phút sau, 9Cố Hành 57Sâm cùng 93Cố Bá Ngôn 7atừ trong 00phòng sách dđi ra, trên 7khuôn mặt faCố Bá Ngôn e0không giấu 67được vẻ 88vui sướng, fhạnh phúc.

Cố 6Hành Sâm 9eđi trước a6cũng mang 9vẻ mặt b1nhẹ nhõm, c8lúc đó, 3phía sau btruyền đến a4âm thanh f4của Cố 4aBá Ngôn: 0“A Sâm, 77hiếm khi 3con trở 99lại, Niệm 6eKiều cũng 1trở về, eccòn dẫn 40theo tiểu 0bảo bối, ftối nay 9econ xuống 88bếp đi e9thôi!”

Suy f1nghĩ một 7lát, Cố e3Hành Sâm dgật gật ađầu.

Niệm cbKiều cùng eCố Cảnh b5Niên đi 25vào, chỉ 4dnhìn thấy 36trong phòng d7khách có f9một mình 7Cố Bá Ngôn, bliền cảm c1thấy lo 9blắng, đứng 24lại ở 2bên cửa.

Cố 8Bá Ngôn ecười ha 38hả, vẫy abtay với adcô, “Niệm cfKiều, lại 25đây, đến cđây với eông___”

25lập tức 4tiến tới, 8fphía sau 2dđứa nhỏ dcũng đi btheo.

Cố fBá Ngôn a4nhìn hai angười một 4lớn một bnhỏ trước 44mắt, vui amừng hết 71sưc, “Niệm aKiều này, b5ba năm vừa b8rồi thật cvất vả 3dcho con rồi, 18đều là 7dcông sức 74của con 2đứa nhỏ eenày nhìn 6ccái là biết 7fnó rất 5thông minh 6nha!”

Niệm 44Kiều không 20biết rốt 0cuộc Cố 0Hành Sâm ađã nói 35những gì evới ông? 0eKhông hiểu f5tại sao 6ông lại 3dcó thái 3độ như 4athế này?

Cố 9Cảnh Niên f4chọc chọc 6avào mu bàn 84tay Cố Bá 5Ngôn, cất 6câm thanh 29nhỏ nhẹ 51hỏi ông: fc“Ông nội, 63ông quen 8biết với fmẹ của 9con sao?”

Cố eBá Ngôn 7cười sảng akhoái, cũng afkhông biết 74có phải d3tâm tình efđang tốt enên chẳng e4nề hà, 4ôm cậu 9nhóc Niên aNiên đặt 7ngồi lên 26hai chân 8của mình, efcất cao d4giọng nói: e9“Biết 3chứ, lúc 5ta quen biết 5mẹ của 5con thì con 91còn chưa 7được sinh 2ra đâu!”

Trên 16mặt Niệm 6cKiều lúc 4trắng, lúc 3đỏ, khóe 99mắt nhìn abvề bóng 9lưng trong 02phòng bếp, 6thấp giọng 63nói: “Con cđi xem có bviệc gì 84cần giúp ahay không!”

“Mẹ 0sao lại 4cgiống như 4chạy trốn 11nha…!”

Sau 1dlưng truyền ftới giọng cnói thầm cthì của 5Cố Cảnh 20Niên khiến afNiệm Kiều 1lảo đảo dmột cái, d7thiếu chút afnữa là e2đụng phải 8ccửa phòng 8dbếp.

Hung 6hăng quay cđầu trừng cemắt nhìn 0cậu bé, 4lại nhận ađược cái cmặt quỷ 6của cậu 69cùng giọng 7cười sảng 1khoái của fCố Bá Ngôn, 3acô đành ecchịu cúi a1đầu chui a0vào phòng 22bếp, thuận 8tay đóng 50luôn cửa bflại.

“Sao clại vào 5ađây?” 7cCố Hành bSâm biết clà cô vào bcũng không 64quay đầu 91lại, chỉ alên tiếng 9hỏi.

Niệm 9Kiều lại cagần ôm 6lấy anh, 6mặt cô dbdán lên dctấm lưng 8rộng lớn 88của anh, 6trong giọng 12nói đầy d7vẻ lo lắng: f“Cố Hành 02Sâm, anh 61đã nói a8gì với 9ông nội bfvậy? Tại 22sao ông không 93hỏi em sự ebviệc ba d9năm về d4trước?”

Động c2tác của 37Cố Hành 2Sâm như e0khẩn trương 8hơn một 5fchút, anh flập tức b4buông cái fgì đó, c2rửa tay drồi xoay e7người nhìn decô: “Làm 5sao vậy? d8Anh đã nói 9anh sẽ xử 45lý tốt fviệc này, eem không 4cần phải clo lắng d3cơ mà.”

“Tại 7sao lại eecó thể 49không lo 6flắng được? c1Chúng ta, fbchúng ta 6là quan hệ 50loạn luân 9eđó, vậy 9mà ông nội 6blại có adthái độ c7như thế! bEm cảm thấy fhoang mang 9không biết 3mình đang 16mơ mộng 64hão huyền ahay đang 5mắc bệnh 3tâm thần 68nữa!” fNiệm Kiều 0bvội vàng anói, một cchút cảm 8giác an lòng ctrong cô c6cũng không 4thấy có.

Cố 70Hành Sâm 9nhẹ cười, ekhông biết 88nói gì chỉ 2lắc đầu dnhìn cô.

“Anh 9còn cười?” 65Niệm Kiều 2tức giận, 5hung hăng 6nhéo một 6cái trên 9cánh tay 0anh, “Không 1phải là 6anh đang ccó chuyện 1bgì gạt 2em chứ?”

Cố cHành Sâm 9áp sát vào a0cô, mở cmiệng cắn 7lấy môi b2cô, ậm dờ hỏi: 1“Em có 7nhớ em đã eenói gì không? 1Em mới nói csẽ tin tưởng 33anh, vậy 1sao bây giờ 2mới thế 18đã không 8tin rồi?”

Đẩy cđẩy anh 9ra, Niệm 4Kiều có 8chút oán atrách: “Muốn afem tin anh 1cũng được, 06nhưng không 2thể chuyện 39gì anh cũng f3không nói 52cho em biết, 1trong lòng 56em không cbiết rõ 5chắc em b8sẽ phát e3điên lên 6mất, Cố eHành Sâm, 8em thực 5sự sẽ 9phát điên 8đó!”

7biết mình 1không có 30khả năng 7chịu đựng 2mạnh mẽ, dmột người 4khi mang trong 9dlòng lo lắng 3sẽ không dcòn kiên a3cường được 60nữa.

Cố 99Hành Sâm 8ôm chặt 8lấy cô, 90tựa cằm 8trên đỉnh ccđầu cô, 43trầm giọng anói: “Nhiều 9nhất là 63một tuần, 0anh sẽ đem fhết mọi 8việc nói aacho em nghe 16rõ nhé, 6được không?”

Không 2phải là fckhông thể bdngay lập 3tức nói 9cvới cô, aachỉ là 9thời điểm 04từ Hồng 15Kông trở fvề cũng ablà khi anh f6đột nhiên 0bnhận được a2điện thoại 9báo tin Cố 1Hành Diên 96có dấu 3hiệu tỉnh 9alại.

fnhiều việc bnên để e1chính Cố eHành Diên 32nói với 7bNiệm Kiều c3thì tốt 9hơn! Cô afcũng càng 49có thể ddễ dàng 8ctiếp nhận!

Niệm eaKiều níu 0lấy vạt 9áo của 51anh, vẻ 1mặt đau fkhổ, “Không ethể nói 96ngay bây a2giờ sao? dEm bây giờ athực sự c1muốn biết.

Bắt cchước bộ edạng đau e5khổ của a1cô, Cố 5Hành Sâm 0năn nỉ, a“Có thể 8để sau 8một tuần 4fnữa không? 07Lúc này fanh không 3nói được.”

Niệm 77Kiều tức bgiận vỗ 39lên ngực caanh một acái, cái eengười này 8lại có 0thể đang 1cười làm f4nũng với 1cô cơ đấy.

“Tốt b0lắm, nhớ 4kỹ, em không 2cần để 9ý đến 9chuyện gì a6cả, phải e8thật vui fvẻ, trông 2cnom thật c7tốt cho dđứa nhỏ 2của chúng 8ta, một 43tuần sau, 2anh sẽ nói 9dhết tất 8cả mọi c7chuyện với 0fem, được e0không? Đợi 71một lát 4nữa, buổi 1tối anh 7sẽ cho em 8một bất fngờ.”

“Bất 61ngờ gì?” 8Niệm Kiều 7vừa nghe afanh nói sẽ 07cho cô bất 31ngờ, hai bmắt lập 7btức tỏa asáng.

Trước 8đây, bản 12thân anh dfluôn cự btuyệt cô 2lại gần, 8sau này mặc 11dù đã có 4tình cảm ccvới cô, 2nhưng cả 90hai lại 0rất nhanh bfmỗi người 2emột nơi. d2 © DiendanLeQuyDon.comHiện tại, 9thật vất 8cvả cô với banh mới a3được ở 0ecùng một 5fchỗ, bởi 2vậy cô 6không khỏi bthầm nghĩ 76phải hết ccsức quý 53trọng từng 2bgiây từng 2fphút hai dngười ở 55bên nhau!

“Nếu 7đã là bất 52ngờ,không 96phải  bây ffgiờ mà 58nói ra thì asẽ không 8còn ý nghĩa 2bgì nữa 63sao?” Cố c8Hành Sâm 4vẫn úp 35úp mở mở, bkhiêu khích 80trí tò mò fcủa cô.

Nhẹ e9nhàng kéo 0kéo góc 5áo Cố Hành 3Sâm, giọng 9điệu Niệm 1fKiều như deđứa trẻ c3làm nũng 4với anh: a7“Anh nói 4cho em biết eeliền đi, alà bất e1ngờ gì? 3Có phải faanh muốn ftặng đồ 07gì cho em 5không?”

Cố fHành Sâm 37cười to, banh vỗ vỗ 0đầu cô 3arồi ghé f8sát bên 3tai cô thì 18thầm: “Nếu 4em không ađi ra ngoài, 3eanh sẽ ăn 0fsạch em 28ngay tại 1đây đấy!”

Niệm 91Kiều ngay d0lập tức dtránh xa a3anh hơn một eamét, thẹn c5quá hóa 1giận nhìn athẳng anh 45mắng: “Sắc alang! Háo 6sắc! Hừ!”

Cố dHành Sâm 2giả vờ fdtiến về e7phía cô, bNiệm Kiều cngay lập 2tức xoay ebngười bỏ c3chạy, phía c3sau còn vang fdlên tiếng 9acười đắc a3ý của người fbnào đó.
____*

Trên fbàn ăn, 3enhìn thấy dmột già 54một trẻ aliến thoắng 8atrò chuyện 71không ngừng, 91Niệm Kiều efcảm thấy 6hoài nghi 6thái độ 2có chút 8kỳ lạ cbcủa Cố 09Bá Ngôn, a3cô vài lần 0bnhìn sang dCố Hành eSâm, nhưng 4fnhìn thấy 5bộ dạng 5bình tĩnh 93của người 2kia quả fthực khiến ecô như phát 0điên!

Ăn 88cơm tối f3xong, vì 7Cố Hành e0Sâm nói 6sẽ đưa 4Niệm Kiều 1đến một cnơi, nên 5Cố Cảnh 62Niên liền 4ở lại a3cùng Cố a6Bá Ngôn.

Trên dđường, fNiệm Kiều ethật sự 0không kiềm 2fchế được, flại quay 0csang hỏi 12một lần 34nữa: “Cố 23Hành Sâm, 8Anh nói cho dem biết 14đi, rốt 2cuộc anh 85muốn đưa 7fem đi đâu 2bvậy?”

Người 9đó vẫn 43cười cười 33một cách c4thần bí: b“Đợi 7lát nữa aeem sẽ biết.”

Trong 8lòng Niệm 5Kiều cảm dfthấy tức 1tối khi 8không có 0ebiện pháp 0khiến anh f5nói ra sự ffthật, “Lại 1dlà câu này, 3thật chẳng 9bcó chút a4mới mẻ f5gì cả!”

Đuôi amày Cố 08Hành Sâm f1khẽ nhúc fnhích, nhìn 78một cái 81cũng biết 29anh đang 46có ý xấu btrong đầu, 3quả nhiên e7____

Bỗng edưng anh 8đưa tay 2giữ lấy 5chiếc cổ 9bnhỏ thon 1của Niệm 8Kiều, ôm 3cả người d8cô trong 29lồng ngực, 1rồi hung f7hăng đáp faxuống một 10nụ hôn c3trên môi 7cô.

Niệm 1eKiều mở 7to hai mắt, 7một cử 05động nhỏ 3cũng không cdám có, 9khẩn trương 11ở trong clòng: trời adđất ơi! 6aAnh ấy đang 2lái xe nha! 3cRõ ràng c4là không 1muốn sống enữa mà!

Cố 69Hành Sâm fmỉm cười, 79cắn mút ethật sâu 8cánh môi fcô một 9alúc, sau bđó anh mới echịu buông 2cô ra, quay basang tập 2trung lái e2xe.

Mặt 3Niệm Kiều 0fbừng đỏ 8sau khi bị 8aanh hôn, crõ ràng c5phải tức eagiận, nhưng 0ecái miệng bnhỏ nhắn dhơi hồng 2hồng cứ bcong lên, carõ ràng 1clàm cho người fta có cái 8cảm giác cbị dụ 24dỗ!

Cố b2Hành Sâm fchỉ cảm 19thấy toàn athân trở e9lên khô dbnóng, nếu 0bây giờ 9dkhông phải acả hai đang baở giữa e6đường, 2anh nhất 28định sẽ 92cùng cô 0triền miên cyêu thương amột phen!

Xe 2tiếp tục a5đi them khoảng 20mười phút, 2Niệm Kiều 29càng lúc 2càng cảm cthấy nơi 1bnày quen fmắt, trái atim đập 26loạn cả 74lên, chẳng 7dlẽ __

“Cố, 13Cố Hành 98Sâm, không 47phải anh 0muốn dẫn e1em đến 12nơi đó dchứ?”

7chưa nói 9đến nơi 5nào, nhưng 70trong lòng 91cô hiểu 7canh cũng 1biết nơi 1cô muốn 52nói là nơi 8dnào, chỉ 4dlà, khi lần 5ctrước cô 3ehỏi, tại 1sao anh lại 5cmuốn phủ cnhận?

Cố bbHành Sâm dkhông nói, cmím chặt 6emôi, đạp bmạnh chân fga bên dưới, 1xe ô tô 1như muốn bbay cả về 5cphía trước f4làm Niệm 57Kiều sợ e1hãi, nắm aechặt bàn btay.

Bỗng 24nhiên xe 53dừng lại, ecả người cNiệm Kiều dkhông thể 8khống chế blao về phía 6trước, ccô sợ hãi 4bla to: “A____”

Tiếng cla còn chưa c5dứt, cửa bxe đã bị 7bmở ra, cả 6engười cô 24bị kéo cra ngoài, 6csau đó toàn 1thân được 0angười nào 0đó ôm lấy 42bế lên.

Cho 4fdù đang 2ôm cô trên 1tay, bước c7chân Cố 08Hành Sâm cvẫn nhanh 1như bay, dmột cước b2đá văng bcửa phòng, eôm Niệm 5aKiều đi 6cthẳng lên 0lầu.

Biệt 6bthự! Là 9btòa biệt 9fthự này!

Nếu 42vậy, anh fchính là 3người của 66hai năm trước dđúng không? bNhưng nếu 3đúng là 8anh, tại 5sao lại ffphủ nhận a9cơ chứ?

Đồ 2btrời đánh! dCố Hành aSâm, rốt 2ecuộc anh 3dcòn có bao 2enhiêu chuyện f5giấu diếm 50em đây?

Chờ 8cho tới 4lúc cô kịp fhoàn hồn 8thì cả cngười đã 3nằm dưới dbthân Cố 6Hành Sâm, 14trên đỉnh ađầu cô 2vang lên 2âm thanh 4ám muội 2của anh: b“Em có enhớ rõ 5chiếc giường b3này không?”

Làm esao có thể 7không nhớ 08rõ!!

Năm 28năm trước, facô đang 6bốm, lại 0bị Liễu edNhứ Mi đuổi 7ra khỏi 8cCố gia, 5bcô không cbiết lúc 5đó ai cứu d8mình, mơ fmơ màng amàng…khi 8atỉnh lại bbchính là 4dđang nằm dtrên chiếc 0egiường 99này, sau bđó chỉ 15nhìn thấy emột bóng 7lưng đang fđi ra khỏi dfcửa.

Sau afđó, khi 50bản thân 01hoàn toàn 4btỉnh táo, 2cngười cô 7nhìn thấy c9chính là 25Tần Mộ e4Bạch, cho f7nên trong 3lòng vẫn 0đinh ninh 2aanh ấy là 73người đã dcứu mình!

Nhưng 6mà bây giờ, 7fCố Hành 34Sâm, anh efcó thể d0giải thích f9một chút cfcho em hiểu 7hay không? bRốt cuộc 47là sự việc 4năm năm 5trước là fnhư thế 0nào?

Nhưng cngười trên e1thân cô 55lúc này 73hầu như 2agấp gáp dđến độ d4cái gì cũng fkhông muốn d3giải thích, c8cái gì cũng 6không muốn 22nói, bắt eđầu cởi 3bỏ quần 5áo của 6ecô, hơi dnóng ran 9btừ môi 6blưỡi anh, ecàn quét 7trên cổ cecô.

Hơi 1thở Niệm 7cKiều rất 1nhanh không 0ổn định, 84hai tay đẩy 09đẩy đầu cvai anh, âm 8thanh nói 7chuyện cũng 9bắt đầu 1run run: “ aCố Hành fSâm, anh 0nói cho em cbiết, chuyện 2năm năm 13trước là dnhư thế 00nào?”

“Để f2sau nói.” 4Cố Hành ddSâm chỉ 6đáp ba chữ, b2cực nhanh 7floại bỏ 89quần áo eftrên cơ dthể hai c3người.

“Nhưng, anhưng em cmuốn biết!” e0Niệm Kiều 50kẹp chặt ehai chân, 3uất ức 45than: “Anh bgạt em, dlần trước 70rõ ràng 8anh nói lần 0đó anh không bcó trở 28về!”

“Anh 5đâu có fgạt em, f5buổi tối 6dtrước ngày feem gặp tai ednạn xe cộ 8fba năm trước, 7anh đã nói 1cho em biết a9chuyện này, 43chỉ là bblúc đó 73em không f0nghe thấy e1thôi.” aĐộng tác 01của Cố 2Hành Sâm 43bỗng dừng 2lại, nhẹ 59nhàng nằm 05trên cơ bfthể cô, 44ánh mắt 57sâu thẳm abdọa người 0như đang 0chuẩn bị 6sẵn sàng dđem cô ăn 7asạch!

Niệm 5aKiều hơi egiật mình, fnhỏ giọng caoán trách: d“Cố ý eechờ lúc 1cem ngủ mới 79nói, anh 7như vậy brõ ràng 0là không 5muốn cho 4em biết 25mà!”

Cố 5Hành Sâm c9toát mồ 4bhôi lạnh a0đầy trán f4mà không 6biết phải 3flàm như dthế nào, 3đêm nay canh đặc 9biệt muốn 38cô, cả 3người đều c6muốn đến 63phát đau, 5nhưng cô 0lại không e2chịu phối a8hợp mà 6chỉ rối 6crắm với achuyện năm 8dnăm về 3ctrước, 9anh cũng 4bkhông thể 91tự mình 0áp chế 91cô mà!

“Ngoan, 7chờ làm 1xong mới 2dnói chuyện cbnày được ckhông?” eDịu dàng aedụ dỗ, f0bàn tay nóng 4bỏng của fanh cứ thế c5một chút 98một chút 7len lỏi 5vào bên dtrong bắp 68đùi của dcô, xoa xoa 6nơi ngọn 29nguồn ấm d3áp, hấp 0edẫn kia.

Niệm b8Kiều ưm 60lên một 9tiếng, sắc 06mặt phủ 4cmột mảng 53hồng phấn, ccô có thể e9nói không 6được sao? 7bKỳ thực, 6lúc này 8cô cũng frất muốn, ebmuốn có 4được anh!

Nhưng accô vẫn dcòn chút 79sợ hãi 1bởi nơi 04đó lần 90trước anh flàm cho cô c9cảm thấy 7arất đau!

89bất giác 6rụt người 07co lại, 42nhưng lại 4bị Cố 97Hành Sâm 8phát hiện 92ra sự khẩn 2trương của 46cô.

Đem 1cô đặt 1vào giữa fhai chân, 8banh cúi đầu d0nhẹ nhàng 2hôn lên 17đầu vai 35trơn mượt bdcủa cô, cdđầu lười 62liếm mút 1qua lại 47trên da thịt 82mềm mại edđó, giọng 90nói khàn bdđầy dục a6vọng của fanh luẩn c9quẩn bên 63tai cô: “Đừng 9sợ, anh 2sẽ thật 96dịu dàng___”


Đã sửa bởi VyYen9x lúc 25.03.2014, 15:46.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 21.10.2012, 08:57
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 09.10.2012, 10:08
Bài viết: 42
Được thanks: 107 lần
Điểm: 9.88
Gởi bài Re: [Hiện đại] Ông xã Satan đến gõ cửa - Thất Niệm An - Điểm: 10
Chương 784: Cầm 5fthú đúng 0là máy bay 4chiến đấu

Sự 39thật chứng 1minh, thời dcđiểm tất 5ccả những 1fngười đàn 9ông đang bphát dục emà nói “anh csẽ dịu 30dàng” đều e6à lừa gạt 2bon người 18a.

Nhất 5bà tên cầm 7bhú Cố Hành 91âm này, 54uả thật 55à muốn dađem người dca chỉnh ddho đến 51hết mà!

“Đau, 9ố Hành 11âm, em đau!”

2ứ thế 88ấm rứt e6hóc nhỏ, 45ố Hành a3âm yêu thương 64ô nhưng 5ại sao lại c3hông khống 6hế được 41ản thân dhư thế.

43àng là muốn 23ịu dàng 21ới cô, bdhưng chỉ b9ần chậm fại một 9hịp, cả 16gười anh  dường 1ahư muốn fổ tung, fhỉ biết bùng sức bột cách a7ung hăng 60tiến thẳng 93vào khám 7phá nơi bsâu nhất bbtrong cô.

“A____” fNiệm Kiều dsợ hãi eala lên, hai 0bàn tay sống fchết nắm 8chặt cạnh dgiường, etránh cho 74cả người 7enhào lên ebay ra ngoài.

“Nhóc 2con, em thả 28lỏng đi, egiữ chặt 7như vậy 8anh không cđi vào được, engoan nào!” fGiọng anh 4nhẹ nhàng 8dụ dỗ, 0nhưng động 9tác vẫn 1dnhư cũ tấn 88công mãnh 5liệt.

Niệm eKiều vừa ckhóc nức bnở vừa 30la mắng: 1d“Đồ tồi, 6mỗi lần fcđều làm 0dem đau đến 2phải khóc, f1anh là đồ e6đểu!”

d1hấp Cố 1Hành Sâm 7cứng lại, f9cúi người f5nhẹ nhàng fhôn lên 2khóa mắt ebngập nước 8của cô, 5“Đau lắm aahả?”

Từ clần đầu ebtiên muốn dăn cô, anh ddcũng đã e2biết con 4fđường 0đầy mị 5ehoặc của efcô khá nhỏ, 39nếu anh dkhông thăm 8dò, dụ 01dỗ, trêu 4dchọc trước 4khi đi vào…, 2khẳng định b2là sẽ làm 74cô đau.

Nhưng 8cứ mỗi 5lần thăm 6dò, dụ e1dỗ cô là 11một lần f1anh phải 38nhẫn nhịn, 8echịu đựng, 51để rồi f2tại thời 1khắc quan 5trọng đó, 7acơ bản 78anh không 4còn khả 9fnăng kiểm 8soát sức 9lực cũng 5như tốc 58độ của 67bản thân.

Thấy banh lặng 6thinh dừng 70động tác, 74cố gắng 1chịu đựng 23thống khổ, 2Niệm Kiều 7lại không ekhỏi cảm a0thấy đau 92lòng, chạm 6nhẹ khuôn 0mặt của 8anh, giọng 0có chút 6ethẹn thùng c1: “Nhẹ 2hơn một 4chút, anh 25nhé!”

Cố dHành Sâm 1dcúi đầu 9acười sung adsướng, 64hết sức cakhống chế 5nhịp độ efxâm nhập fcủa mình, 4cử động blên xuống f2nhẹ nhàng c8từng lần atừng lần 00một, mồ 2hôi trên 9trán anh 91như mỗi 9hạt châu ddnhỏ, rơi 69xuống ngực 6cô.

Cố c3Hành Sâm 3nhìn xuống fcảnh tượng 60trước mắt, f7những giọt 38nước trong 8suốt trượt 77xuống theo 20khe ngực 6cđầy đặn c6của cô eakhiến ánh 7nhìn cầm c9thú càng 2thêm kích 5dthích, cổ 15họng anh 8khô nóng, 62bờ môi 11nhanh chóng 11phủ lên, 3liếm mút 2trái hồng 74đào quyến 8rũ của 2cô.

“Ư…” aNiệm Kiều 1nhẹ nhàng 8rên rỉ, c0thân người 6khẽ cong 35lên như 4hòa vào 3trong anh.

80không mời 8agọi thì 6không sao, anhưng một 4bkhi đã mời 79gọi, anh fnhư bị ckích thích, erăng càng 0thêm dùng 1sức, cắn 2cắn, day 9day nụ hoa 9dtrên trái 5hồng đào a6kia, thân bdưới cũng c6không ngừng 5cxâm nhập, 92mạnh mẽ 0bra vào…

Niệm ffKiều mắt 4dnhắm cảm a8nhận sự 4cuồng nhiệt edtừ anh, 8toàn thân 75cô nóng b1dần lên, 20trong cơ afthể rõ 14ràng bắt b9đầu trào 87sôi lửa 9tình.

“Cố 24Hành Sâm” adhai mắt 02cô nhắm 1nghiền, 85rên rỉ ckêu lên 80một tiếng, 4brăng cô 9ecắn chặt famu bàn tay 21cùng lúc bdthân mình bcong về c0phía trước.

Anh 4điên cuồng 52hét lên 8một tiếng 6“chết 2tiệt” 90trong lòng c8khi cô vừa bvặn vẹo! 2Cô nhanh bnhư vậy 3đã muốn etrốn tránh 5cậu bé dcủa anh, 85nhanh chóng 24khép chặt bcửa ngõ 39khiến anh 89như phát fchỏa trong 0lòng.

Không emột giây 4chần chừ, 4anh nhanh ecchóng tách 4frộng hai 9đùi cô, 6đưa tay acgiữ chặt 1chiếc eo cdnhỏ mềm 4mại của acô, cả 0người anh 79hung hăng 2eáp sát vào eethân thể 6cô, đem dcậu bé eecon háo thắng 88tiến thẳng 3avào địa fcung ấm 10áp đó, 4cđộng tác e7quả thực 8hết sức 3thô lỗ, e4mạnh bạo.

“Ư aư…a…” dNiệm Kiều 6cả thân 0dkhông thể achống đỡ 1bsự kết 9hợp huyền 1diệu đó, 1cảm giác 2không còn a6thấy đau 3đớn, chỉ 5còn thấy 4cử động 8của cô 16uyển chuyển, 14phối hợp fnhịp nhàng 8theo từng 5động tác 6của anh, 6chỉ còn 8cthấy đôi 9cmắt đẹp 13long lanh, cyêu kiều c6của cô 77ngước nhìn 59anh đầy f4mê hoặc.

Thân 3thể cô 3anhư hoàn e3toàn bị 65anh khống 7echế, mỗi cmột lần 6anh cậu e2bé của d1anh cử động ctiến công, 80rút trận 93là một 20lần cơ e2thể cô 8bứt rứt, bekhó chịu, 8quay cuồng 31như nghìn, evạn con 53kiến chui f6vào thân 1fthể của 7dcô.

“Ư e1Ư…Đồ 3tồi, …Em e7muốn…”

Giọng dnói cô mềm 4mại pha fchút nũng fenụi như 5mật ngọt 56rót vào d3tai Cố Hành 60Sâm khiến 29anh sung sướng, 9agiọng cười 1fđầy ám 96muội, càng d4hết sức d7dong duổi achơi đùa 4trong cơ 6thể hấp cdẫn của 0cô, tận 1cho đến 5lúc cả ahai ngập d8chìm trong 8fkhoái cảm.

Sau 5khi khoái eacảm tuôn 2trào, cả 7người Niệm dKiều mềm 41oặt nằm 8ở trên 1giường, 03ngay hơi 49sức mắng 6người cũng 0không thấy 8có.

Trái 3lại dường bnhư lửa 5ftình trong 1Cố Hành 9Sâm vẫn 90chưa có 9dtắt, dừng 5lại chưa 9được mấy c9phút anh c3lại dây 80dưa, quấn a5quýt, chọc 9ghẹo thân eccô.

Niệm fKiều quả bthật muốn 23phát khóc, 3quay đầu 9nhìn anh, d“Đừng e6dụ dỗ c3em nữa, c7em thực esự mệt 69lắm rồi!”

Cố cHành Sâm 18nhíu mày 4hỏi cô 6giống như 7kinh ngạc, 35“Không 8ephải mọi 7phụ nữ d7đều thích 02người đàn dông của 3mình có e3chút dũng 67mãnh khi e0ở trên agiường 0sao?”

Vẻ 6mặt Niệm 1fKiều đầy 6bđau khổ, 97nhăn nhó: 2“Nhưng 0anh quá mãnh fliệt, nếu danh không bathương em amột chút, f7ngày mai 0em sợ mình 8akhông đứng fdậy, ra 2ekhỏi nổi 39chiếc giường 77này mất!”

Càng anói âm thanh 1của cô 8càng nhỏ 20đến mức 2không thể f4nhỏ hơn 8nữa, quả 4thực cảm 38thấy mất 1mặt quá ecđi, cho đến atận lúc 9này cô vẫn 5chưa tập eđược thói 9dquen đối 6mặt nói ecnhững chuyện 35như thế fbnày cùng fanh!

“Ừ¬¬___” e1Cố Hành 41Sâm khẽ abcau mày, etay vẫn enhẹ nhàng cmân mê, 4xoa nắn 2bầu ngực ebtrắng nõn, e8đầy đặn acủa cô, 2giọng nói dmang đầy cvẻ yêu 8tà, dụ 3bhoặc, “Vậy 46lần sau 0anh sẽ tìm 4ftư thế bkhác, không dlàm em đau 0bnữa nhé, cmình sẽ 1làm nhiều 51lần để 3rèn luyện c1thể lực 6acho em luôn, 9được không?”

“…”

Niệm 5Kiều có 6bcảm giác 7mình muốn bbkhóc mà 2ekhông ra bđược nước 0fmắt. Người 6enày đúng e1là điên 5rồi! Cầm 9bthú đúng clà máy bay 0chiến đấu 0mà!

Khẽ 8rùng mình, 6bmặt Niệm 5Kiều liền 7cphủ một a2lớp phấn ehồng khi b1cảm giác 7có cái “vật d3cứng” 42như bàn cbủi nóng ddhổi chạm dvào mông 5bcô.

Phía e4sau truyền f7đến giọng 71cười trầm 0thấp của canh, tay cô bnhanh chóng 37bị anh túm 8lấy, kéo 6về phía d1sau chạm dngay vào 9dcậu bé f9cứng cáp 89đó.

“A…” 8Nhiệt độ 7lòng bàn 83tay Niệm a9Kiều nóng 2bỏng đến bcdọa người. 8 © DiendanLeQuyDon.comChủ yếu fchính  là 64cô choáng 64váng vì, ecư nhiên 7tay cô đang 99nắm chặt 2fvật nào 2fđó!

Suy 5nghĩ một 80chút cô 3cảm thấy 9mắc cỡ emuốn chết, 7tay muốn 4nhanh chóng 1thu về, 7nhưng Cố 23Hành Sâm b7lại không 9echiều ý 1cô, càng 41giữ chặt 13tay cô, miệng 5dcắn cắn ddlỗ tai của 0dcô, âm thanh 3cchứa đầy dtà mị không 44thể chống 8bđỡ nổi: 9“Nó rất 98thích em, 3em không 50thích nó dsao?”

“Oanh___”

Trong 9đầu Niệm fKiều như d2có cái gì 4nổ tung, ccả người 0đều nóng 61lên, dường 9như muốn 9nghênh tiếp.

Anh 50không chỉ 5alà tên khốn dnạn kết 44hợp cung 7tên cầm fthú vô lại, 05mà anh còn 2là sắc 2ma! Quả 17thực đã 24đạt đến f1một cảnh 22giới sắc b3nhất định!

Lần ethứ hai 8giật tay 68về vẫn dnhư cũ không 10rút ra được, dtrái lại 5acó cảm 0fgiác cái 6vật nóng 7btrong tay bdương như 6càng lúc 1bcàng to ra, a2mặt Niệm bKiều tưởng 7như chảy 82ra máu.

Không 0rút tay được 7evề, mặt ccô vùi sâu 4trong gối, dnhất quyết 57không chịu 6engẩng đầu 4lên.

Bộ 3dạng thẹn aethùng của b8cô càng dlàm cho tâm 96tình Cố 8Hành Sâm 45sung sướng, a4buông tay 2cô, cánh 83tay anh nắm 9cả người 3cô xoay ngược f3về phía 7dlòng mình.

Niệm aKiều khi f7kịp phản 8ứng thì eđã thấy 3hai chân 66mình dang 69rộng, toàn dthân đã bbị khóa dtrên người 6anh. Hai mắt 5acô mở to, 1nhìn tư 2thế như 61vậy thì 6thật sự cacảm thấy 5bngượng 4ngùng!

Người 49đàn ông 2dưới thân 34lại thủ dthỉ dụ adỗ: “Làm ethêm một 2alần nữa 13nhé!!!”

“A…Em 8không muốn!” aNiệm Kiều dasợ hãi, 5cô thực 6không có clộn xộn, 2rõ ràng 7là bản 8bthân anh 3rắp tâm fủ mưu trong 9lòng mà.

“Cũng 65không phải d6do em…”

“A…” 0Thân thể 57cô nhanh dchóng nâng 0lên, rồi 1ngay lập 7tức bị 50anh kéo xuống, canh kiên 2quyết đem 4ecậu bé cxông thẳng 2vào trong 3cơ thể fcô.

f6thế nữ 0trên nam adưới càng 30làm cho cậu fbé của deanh đi vào bsâu hơn, bclàm Niệm 7Kiều suýt 4chút nữ 8ekhông kềm 9được mà 2kêu to.

Thân 70thể chợt a4cao chợt f8thấp khiến 03mỗi lần 0dcử động 2là một 7elần cậu dbé của 3anh chạm 7đến nơi fasâu nhất 85trong cô, 5cả người d2Niệm Kiều 6bnỗ lực 6cđung đưa ctheo động d7tác lên afxuống của 91anh, dường 5như muốn 7ngả cả 8thân về 0phía sau ebđể cảm b8nhận khoái dcảm sâu 8thẳm đó.

Cố 0eHành Sâm d9bỗng nhiên 84túm lấy 0cánh tay 20cô, kéo 0cả người 1cô ngả 7về phía 60trước, c6động tác e9không có 69chút ngừng b4lại, xoay c3người đem 4cô đặt 7dưới thân 8mình, tiếp 4ctục xâm 77nhập, ra 0vào nơi e0mị hoặc 38nhất của 4acô.

Niệm caKiều còn cdchưa có 3bphản ứng 6sự thay d8đổi, phía e7dưới đã 6btruyền đến e4sự tiếp 46xúc mãnh 5eliệt, có 6chút không bchịu nổi, 89giọng nói cmềm mại, avan xin: “Cố fHành Sâm, fthôi có 0được không?”

“Ngoan 9nào, nói d8em muốn 6đi, em yêu, 1nói em muốn e2đi nào___”

Tiến bcvào thật 73sâu, rồi 5eđược khám 47phá trong 59vùng cấm 8bđịa ấm cáp đó, c6Cố Hành dbSâm không 9ngừng suy 6anghĩ về 2cnó, dường cnhư chỉ damuốn được 93chết chìm 7trong đó.

Niệm f6Kiều nhất e0thời không dchịu nổi 6dlời mê 2dhoặc ngon 94ngọt trong dlời nói 7của anh,  đầu 4cóc không etheo sự c6sai bảo 8dcủa bản athân, ngay 53thời điểm aanh lên tiếng, 40không tự 0fchủ mà dđáp lời 66đồng ý.

Dường 8như cảm 5thấy hài 5lòng, anh 23cũng không f3còn điên 79cuồng như 54lúc trước, 4cbỗng dưng 4dịu dàng, chôn khe khẽ 0ekhắp khuôn bmặt ửng 17hồng của c4cô, một aechút một 7chút một 5chậm rãi 9đẩy vào.

Niệm 9Kiều có achút ngỡ 3bngàng, cũng 8theo nhịp c2độ kích c1dục của aeanh mà cong 2người nghênh 5dhợp, khuôn emặt kiều 83mị, nhỏ 2nhắn cọ 6cọ vào cfhõm vai của f0anh, âm thanh 3trong miệng 20yêu kiều 3đầy mị aehoặc.

“Như 30vậy đã dbđủ dịu a4dàng chưa?” 47Âm thanh dđầy ám 1emuội luẩn 08quẩn bên 4tai cô, đầu 42lưỡi người ekia nóng 52ấm nhẹ 1nhàng lướt cqua  vành dtai trơn 70mềm của b8cô.

Niệm 93Kiều xấu 9dhổ đến a8mức đầu 7cũng không bdám ngẩng a9lên, chỉ 38trong lúc bvô tình adôm lấy eanh, hai chân 41thon dài, 87trắng muốt dcuốn lấy 36eo anh, cong cngười như 1muốn nghênh ehợp cùng canh.

Cố 3cHành Sâm dthấp giọng 9dcười nhẹ, bbàn tay anh 6khẽ nâng 1chiếc mông 76căng tròn 9cảu cô, 2gần gần 67xa xa vào 4ara cấm địa, 71động tác 4vẫn dịu bdàng như cacũ.

Trong  phòng 40ngủ, một aemảng âm 8thanh *** 61truyền tới, 9âm thanh 5bnũng nịu camị hoặc 7của người bphụ nữ d2hòa cùng 6hơi thở 5hổn hển, agấp gáp 4dcủa người 8đàn ông, e5quanh quẩn 9cthật lâu 1không tan ftrong không 70trung.

*___*

Khi abNiệm Kiều… 61tỉnh lại 36đã là quá bnửa đêm, ebên cạnh clà người 25đàn ông 55đang ngủ esay.

Nghiêng 5đầu quan dsát anh tỉ abmỉ, khóe emiệng cô ckhông khỏi 2cong lên decười sung 44sướng.

Khi 89Cố Hành dSâm ngủ, e4khuôn mặt 0dhòa nhã, 83bỏ đi cái cdáng vẻ 5lạnh lùng fehà khắc a1bình thường, ctrông giồng 6cnhư ông 52chú hàng 08xóm, thực 5sự có cảm 93giác thân b8quen.

“Nếu dcnhìn nữa, acanh lại 6făn thịt a1em đấy!” 4Một giọng dnam quen thuộc 6vang lên 4dtrong không 2ckhí làm c1Niệm Kiều 9giật mình 2hoảng sợ.

Ánh b7mắt kinh dbngạc của bcô bỗng 31nhiên nhìn f3về đôi dmắt ngập 9etràn ý cười ccủa anh, 4anh đưa 1tay ôm chầm 27lấy thân 2thể cô, 9cvùi mặt 3vào cổ 6fcô cọ xát, 09cười nhẹ f2nhàng hỏi: f“Tại sao 88lại không 4cngủ? Anh cđã giúp a8em tắm rửa bqua rồi 3emà!”

Niệm f7Kiều trong 34lòng vẫn 1còn băn dkhoăn chuyện a1năm năm 2về trước, 94bởi vậy d1dù bị anh 8chơi đùa fquá sức 1cả đêm, 6vẫn tự 2nhiên mà btỉnh lại.

Vùi 0mặt vào 52trong lồng cngực của 5canh, cô nhẹ 4cnhàng cất cgiọng hỏi: 5“Người 6bcứu em ở dcửa Cố 2gia năm năm 6trước là 39anh sao? Vậy 3tại sao 8alần trước 4khi em hỏi 60anh, anh lại bkhông nói f3thật?”

Cố 7Hành Sâm bkhẽ vuốt 1atóc cô, 4bỗng nhiên 0có cảm 61giác không ebiết mở cblời với 35cô như thế dnào!

Ngày cfđó khi cô 49hỏi như c0vậy, phản 2ứng đầu 0tiên của 70anh chính  là 9phủ nhận, 7fvì anh sợ 8cnếu cho 1cô biết 8bsự thật akhi đó chính 60bản thân 8amình đối a5với cô 0cũng có 92chút tình 3cảm, chỉ 0sợ với 6tính cách 5của cô, 4cô sẽ càng e6không chịu cbuông tay cfcho loại 7etình cảm 0cnày.

Anh 2dkhông muốn enghĩ sẽ atừ bỏ, 5nhưng thực bfsự thì fgiữa hai 59người lúc cđó quả acthực không 1ccó kết 1quả, bản 9thân anh 3lại không b3thể từ 01bỏ được, c5chỉ có 9ccách khiến a8cho cô tự 1động rời fđi trước 8bmà thôi!

Thế 8fnhưng kể 87từ khi cô 8rời đi, 4bản thân 75anh cũng 5cảm thấy 8cuộc sống 4không còn dsắc thái 2gì, sống cmà không 9btìm thấy 13bất cứ 27niềm vui ccthú nào bbnữa.

Ban aeđầu khi 92nhìn thấy 96đoạn video bevụ tai nạn 7giao thông a9kia, anh thực 5sự nổi 63giận, trong a6đầu khi 6đó chỉ f9có ý muốn 2giết người.

Ba 36năm không dđi tìm cô, a2thứ nhất 1fbởi vì 3danh nghĩ bdkết quả 74như vậy 70đối với d1ai trong hai f8người cũng beđều tốt, ethứ hai a9cũng là afbởi vì 3trong lòng f0anh có chút 9etức giận, 0cảm thấy ehết sức enhục nhã 3vì cho rằng 1cô lúc đó 3dcoi anh là 2thế thân 2của Tần bMộ Bạch!

Khi 8không biết 0cô ở nơi 9nào, anh acòn có lý 1ado để tự dkhuyên mình 41không đi f0tìm cô, 8nhưng ngay b1trong nháy cmắt, khi 32An Hi Nghiêu cnói cho anh 23biết Niệm 9Kiều ở 4Hoa Thành, eanh đã không adcòn lý do dbnào để 6khống chế 5được bản 0thân được 18nữa!

Sau bđó lại 89biết bên 12trong có 3chút sự c3tình, anh 15chỉ nghĩ banhanh chóng 7tìm được dfcô, muốn 8dgặp cô 51để hỏi e3cho rõ, rốt 3cuộc có efphải hay 71không trong 9lòng cô, 1anh chỉ 0là thế 2thân để a6cô chơi a6đùa lúc 7vắng vẻ, ccô đơn 7chay không?

Cũng fmay, đáp f4án của 6acô không 8blàm anh thất abvọng. Cô 1nói__ người 7cô thương echỉ là amột mình 7anh!

Cúi 2đầu nhìn 5ánh mắt bhoang mang bcủa cô, 7Cố Hành eSâm nhẹ 0dnhàng mở 9dmiệng: “Biệt 64thự này 5lúc trước 52anh có thuê emột người c4làm, gọi 5là cô Tần, 7bcũng chính c1là mẹ của 3Tần Mộ abBạch. Ngày 2đó, sau 2khi anh đưa 9em về đây dthì có việc b9gấp phải 70quay trở dlai Ý, anh 2có nhờ bcô Tần 0chăm sóc 52cho em. Chuyện 5sau đó anh d7cũng không 80biết rõ, 6cchỉ biết 23đại khái 09khi đó Tần cbMộ Bạch cđến tìm 67mẹ, liền 4bgặp qua 0em ở đây, fcó lẽ đúng 49lúc em tỉnh 3lại nên eem mới hiểu bnhầm là 9Mộ Bạch 43– cậu 4bta là ngườ 49cứu em lần 12đó.”

Niệm 2eKiều cau fmày nhăn dnhó, anh 1lúc này 7không phải 5là đang 2trả lời btheo kiểu 73bà hỏi 6gà, ông 66đáp vịt 5đây sao? 4Cô rõ ràng 66là hỏi 1anh tại 50sao lại 90không nói 4fcho cô biết f1sự thật 68anh là người e6cứu cô 6fnăm năm 61trước, 2anh lại 46đi giải 6fthích cái 7bchuyện này!

91điều, cô 0cũng không 70còn muốn dtiếp tục etra hỏi 0nữa, cô 1biết người 07này căn 21bản là 2như vậy!

Vòng 0tay ôm lấy aeo của anh, ecô cất 64giọng mềm 6mại hỏi: 3c“Cố Hành 17Sâm, chúng ccta có thể 18ở cùng 5dvới nhau 0không?”

Bàn catay anh vuốt 62nhẹ trên 5tấm lưng ctrơn bóng, ebmềm mại acủa cô, 64trong lòng 4dkhẽ rung 9bđộng, giọng 24nói anh có 25chút mơ 43hồ, lười bdbiếng: “Có 9thể.”

Niệm 86Kiều ngẩng 5eđầu, khóe 7môi khẽ 6cong có chút abất mãn: 8d“Anh không 3nghiêm túc!”

Cố 43Hành Sâm 55cười cười: 1“Vậy như 2thế nào emới là fnghiêm túc 43đây? Như 1thế này? 16Hay là như 6bthế này?”

Vừa c5nói anh vừa ađưa tay 0sờ soạng 3trên người a7cô, môi 2cũng tiến 3gần theo, bftrước ngực ecô hung hăng, b9cắn mút, dlưu lại 5một cái d9dấu ấn 1màu hồng b.

Niệm 7Kiều đẩy f9anh ra, cô bcrõ ràng bakhông hề 10nói ý này, bvậy mà c4anh cứ thế 54suy nghĩ bsang hướng dđó. Lần 4etrước, 1akhi cô dụ a5dỗ, câu 90dẫn anh, canh còn có 7thể ra vẻ bbình tĩnh bnhư thế, ccchắc chắn clà giả 80vờ!

Cố dHành Sâm 9sợ tiếp e3tục dây 3dưa với 70cô sẽ không b8kiềm chế 88được mà 9elau súng 00cướp cò, cliền ôm 2lấy cô, btrong giọng 0nói đầy cvẻ trấn dan: “Anh d5đã dám a1dẫn em trở cvề, nhất 44định sẽ dacó cách 0giải quyết 2mọi chuyện, 3chuyện em c5cần làm 6abây giờ 8là em lập 51tức ngoan 56ngoãn đi 0ngủ, nếu fkhông đêm 52nay em cũng 7không cần aaphải ngủ cnữa!”

Niệm aKiều ngay 55lập tức 2nghe hiểu aý nghĩa 5câu nói 81của anh, ctrừng mắt 04lườm anh 5fmột cái, b0rồi nhanh b3chóng rúc dmình vào 7trong chăn.

Cố 1Hành Sâm cfkhông biết 6phải làm 00gì, chỉ d0cười cười dfđưa tay 03kéo người 7cô ra khỏi 6chăn, ôm fchặt trong 0lòng nói: c“Ngủ ở d6trong lòng 12anh, không 01được lộn 3xộn là 51tốt rồi!”

Mặt 67cũng không cngẩng lên, 6cvùi mặt cbvào trong 36lồng ngực fecủa anh, 1cNiệm Kiều 0không khỏi 7cười trộm.

Không 9thể không 5nói, đối 1với một 89Cố Hành d9Sâm như 13vậy, cô clại càng d5yêu anh, b2yêu vô cùng 4ecơ!


Hôm 9asau, hai người 43ngủ thẳng 68đến khi cemặt trời 3dmọc lên f0cao mới 6tỉnh dậy, 0bmà thực 45chất là 15bị đánh 4thức do 9tiếng chuông 8điện thoại eccủa Cố 9Hành Sâm.

6mơ màng cmàng nghe 78thấy tiếng a2chuông điện a7thoại, Niệm 2Kiều đẩy 5đẩy người 83đàn ông 02bên cạnh, c8miệng lẩm bbẩm: “Cố 4cHành Sâm, e1nghe điện cthoại đi!” dCơ thể 1cũng không 6có sự cử 3động.

Tối 4hôm qua, 6ddây dưa 16vận động 82lâu như 1vậy, Cố fHành Sâm 53cũng có 0chút mệt 12mỏi, tuy anhiên vẫn 60xốc chăn 7đứng dậy edtìm điện b1thoại di ebđộng, vừa 7anhận tín e4hiệu, đầu 21dây bên 6ckia đã vang 70lên tiếng 5khóc: “Hu 68hu…mẹ, 9con muốn 95mẹ…”

Cố 2Hành Sâm 2ngẩn người, 2còn chưa 45kịp phản 6ứng thì a7điện thoại ađã bị dcđoạt lấy abbởi người e4con gái ban 8nãytrên 3giường 67còn mơ hồ 6không ngượng 3cdậy nổi.

“Niên 2aNiên, sao 1vậy con? 0Tại sao 1lại khóc?” aNiệm Kiều alo lắng 9không thôi, 4lẽ ra tối bhôm qua cô bbkhông nên cđể Cố 5bCảnh Niên 6eở lại 17một mình 8mà.

Cũng 4ftại người 7nào đó 86không tốt! 5cBày mưu e4dụ dỗ a5ăn sạch 98cô, lại 72còn đường fhoàng nói ađể Cố 9Cảnh Niên 52ở lại dchơi đùa 6bcùng Cố 0aBá Ngôn.

“Mẹ, amẹ cùng 19với chú bđó đi đâu? f6Con không 28tìm được d3mẹ, ông 2nội nói ehai người 1sẽ trở 5bvề sớm, 0nhưng sao d0con chờ brất lâu e4rồi mà bvẫn không 22thấy cả 4hai trở cfvề?”  Nghe f0Cố Cảnh d6Niên vừa bnức nở 2vừa nói, atrong lòng 2Niệm Kiều 89trào dâng bđau đớn 3cùng day 7bdứt.

“Niên 0dNiên ngoan, a9mẹ sẽ afvề ngay, 29con ngoan 1ngoãn ở 8trong đó, 3phải nghe 59lời ông e7nội, con 05biết chưa?”

“Mẹ, beNiên Niên 6rất biết 3nghe lời, dvậy mẹ 2mau mau trở 7avề nha!” fdVừa nghe dNiệm Kiều fnói sẽ 8dquay về, bcậu nhỏ 55bên kia lập etức cười dfvui vẻ.

Niệm dKiều đáp d3lại hai etiếng rồi acúp máy, 03lập tức achui vào 0phòng tắm, f2chuẩn bị 7rửa mặt 8một cái 9rồi chạy asang chỗ eCố Bá Ngôn.

Đúng 23vào lúc 2cô đang 0tập trung d3đánh răng, 9người đằng 7sau lập atức ôm 1chầm lấy 1ccô, bàn 44tay anh lần dmò chui vào dáo ngủ dcô thăm 47dò, tay nắm 8lấy, nắn 77bóp bộ angực đầy fđặn tròn b5trịa của dcô, vừa 2làm chuyện axấu vừa 75cất giọng cchất vấn: 4d“Trong mắt 88của em chỉ 7có con trai 05thôi sao?”

Niệm 3Kiều trừng amắt qua 1dgương nhìn 5eanh, “Đừng 86lộn xộn, eenếu không 60về sẽ e1xảy ra chuyện bthật đấy!”

Cố cHành Sâm 21thở dài 4một tiếng, 3ôm sát lấy 3cô: “Em 4quan tâm ccon nhỏ b4như vậy, aanh cảm dthấy có c3chút ghen 34tị đấy!”

Niệm 3Kiều sửng 54sốt, nhìn d4khuôn mặt 5bnhăn nhó 43như trái 15mướp đắng ccủa anh, dcô không b5khỏi muốn dbật cuời, 4rất nhanh exúc sạch 4miệng, cô 0xoay người 1giữ lấy 8mặt anh, cchủ động afhôn nhẹ efanh một 9ecái: “Sao avậy, chẳng 7lẽ anh lại dfăn dấm f7chua của econ trai mình 7bsao?”
Cố b7Hành Sâm 85nhìn cô: 7a“Anh là a6người nhỏ a1mọn như 24vậy sao?”

“Không ddphải thật aachứ? Chuyện 5bnày cũng 9dtốt, trong 0lòng em, 07con trai luôn 5aluôn xếp athứ nhất!” 42Niệm Kiều abmạnh miệng bnói, cố a5ý khiêu 47khích anh!

Quả 79nhiên, Cố 2Hành Sâm 6khép hờ 1fđôi mắt, dbđầy vẻ 5nguy hiểm 8tiến lại fbgần mặt 5cô, nghiến e5răng nghiến d5lợi hỏi: 9f“Trong lòng e6em, ai là 87người xếp 4bthứ nhất?”

“Tất 1nhiên…là 7Con trai rồi…!” aNiệm Kiều 2không chút 58sợ hãi, bbhai tay còn 1tự động 69quàng qua, a3ôm lấy ccổ của 4banh.

“Em dxong rồi___” 2Giọng nói b8Cố Hành 9Sâm đầy 4vẻ hung d1ác, liền 0sau đó động etác tiến 3về phía fcô như chuẩn bbị xé bỏ 96quần áo 7của cô.


Đã sửa bởi VyYen9x lúc 25.03.2014, 15:58.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 24.10.2012, 07:37
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 07.10.2012, 11:12
Bài viết: 52
Được thanks: 139 lần
Điểm: 5.63
Gởi bài Re: [Hiện đại] Ông xã Satan đến gõ cửa - Thất Niệm An - Điểm: 10
Chương 585 Ăn dấm 3acủa con 5trai…(1)

Niệm ccKiều biết 6hắn sẽ 08thật sự dkhông làm anhư vậy 3đối vơi famình, nhẹ 1nhàng cầm bctay người c4nào đó, 6ắt đẹp cehìn hắn 1àng nhìn 6àng thấy f3ốt.

Cố eành Sâm 39động tác 50ừng lại, bgước mắt 1hống lại aầm mắt 4ủa cô.

Hai 1gười nhìn 88hẳng vào 8ắt nhau cấy giây, bắn thua 89rận, đưa 76ay nhét cô c4ào trong c3gực, tức ediận nói: e"Ở b6rong lòng 58m, con trai 2hải xếp f5hứ hai!"

Niệm 5iều nhỏ 3aiọng nở 8bụ cười, b1ật ra thì 07ắn muốn 2ói trong còng cô, eắn muốn 3ếp thứ 3hất thôi.

2ũng thói cuen, dù sao 53ái gì nói b5từ trong bmiệng hắn bra cũng biến 6vị, ai bảo 6hắn buồn 3bã như vậy erồi !

"A, a7con cũng 0blà con anh, 0làm sao anh 3lại có 1thể ghen 4với con 2hử?" 91Niệm Kiều d6dỗ hắn d4như dỗ 0cdành con 2trai, giọng 1nói vô cùng 1bngọt ngào.

Quả 7nhiên Cố f6Hành Sâm 57một bộ cmuốn ăn, 0ôm hông 8ecủa cô dkhông buông e7tay, "Rốt 0cuộc chịu 1nói con là c0con của aanh rồi."

Niệm dKiều liếc 34mắt, cô ekhi nào phủ 5cnhận qua?

Hơn 87nữa, cô 4chưa từng bnghĩ tới 49phủ nhận, 1cthật sự elà Cố Cảnh a0Niên cùng 21Cố Hành 8Sâm dáng ffdấp quá 51giống nhau, 8cô muốn 20phủ nhận fcũng không dđược!

Huống 23chi lấy 5cái tính 7tình bá 05đạo, nếu 7cnhư cô phủ ebnhận, không 3cchừng hắn 90sẽ trói 28Cố Cảnh 3Niên lại 3cđi xét nhiệm 40ADN !

"Cố 22Hành Sâm, 33em yêu anh"


6"ừ, canh biết ecrõ."

Niệm fbKiều giận 4đến muốn 0chết, người 1này không 8thể nói 13câu « anh bcũng yêu 72em » được 3à, lại fdcòn dõng 2dạc nói 6hắn đã 52biết, rất d5giỏi nha!

Thở 10phì phò 28đẩy hắn era, đi ra fngoài thay dquần áo 27xuống lầu.

Cố 3Hành Sâm 2động tác fnhanh chóng bbrửa mặt, d6sau đó cũng e2xuống lầu.

Thời cđiểm lúc chai người 6fquay trở clại chỗ ccủa Cố bBá Ngôn, 9Cố Cảnh 2cNiên đang dđứng ở 9fcửa, ánh 1mắt mong cchờ nhìn d7xung quanh fsang bên enày.

Xe 6acòn chưa 9dừng lại 7rõ ràng, f7Niệm Kiều f3liền đẩy ecửa xe ra 5chạy xuống.

"Niên b4Niên ——"

Cố faCảnh Niên 03vừa nghe 89thấy là 1giọng của 6Niệm  Kiều 3,lập tức fđứng dậy e3chạy như 0bay tới fđây, thân 48thể nho fbnhỏ lại 83có tốc 1độ như b4vậy, Cố bHành Sâm 7thấy phải 6run như cầy 6sấy .

Niệm 5Kiều ngồi 4fxổm người 1xuống tiếp 5được hắn, akết quả 37bởi vì dxung lượng 9của Cố cCảnh Niên 74quá lớn, 5bthiếu chút fnữa cô abôm hắn c0ngã về e5phía sau, athật may dlà Cố Hành 57Sâm đi tới 5đỡ được fhai người.

Ôm cccon đứng dlên, Niệm 2fKiều đau b8lòng nhìn 8ctới khuôn 9mặt nhỏ anhắn đầy 87tủi thân b1trước mặt, 22dụ dỗ chắn: "Niên 6Niên? Con 2còn giận 5mẹ không? 7Mẹ đã 4về rồi."

Cố 4dCảnh Niên cchừ một ftiếng, không e0hứng thú 9để ý tới 0cô, nhưng fđôi tay 9nhỏ bé 1ckia, rõ ràng 6còn bám b2lên cổ e7Niệm Kiều.

"Niên 1Niên, thật 2sự tức 79giận với e0mẹ à?" 7aNiệm Kiều 9cẩn thận d9từng li bctừng tí 3hỏi hắn, 4quan sát 74sắc mặt 5của hắn.

Cố 6fCảnh Niên e5cuối cùng decũng quay 3đầu lại, 5vẫn là 0dáng vẻ 8bhết sức 32bất mãn, 9"Mẹ, 2người cùng 2bchú tối 60qua đi đâu? 28Tại sao 49trễ như 6vậy mới 47trở về?"

Mặt 0aNiệm Kiều 76trong nháy dmắt phát fbạo hồng, 5mặc dù 5fbiết con 6không hiểu dchuyện, 5fsẽ không 7tưởng tượng e7lệch lạc, 03nhưng cô 3avẫn đỏ 9mặt!

Cố f1Hành Sâm bho nhẹ một ctiếng xoay d7tầm mắt, ecũng có 4vẻ có chút amất tự 7nhiên.

Cố 8aBá Ngôn a9lúc này bngồi trên 6fxe lăn được 94quản gia fbđẩy ra, 8thấy ba d3người ở 4cửa nhất 5thời nở 2dnụ cười, 2"A Sâm, 3Niệm Kiều."

Cố 67Hành Sâm 5hướng hắn d6gật đầu, 6cung kính fgọi một 0tiếng: "Ba."

Niệm 77Kiều cũng egọi hắn, 9e"Ông 4nội, tối fhôm qua làm bphiền tới 7người, cNiên Niên 0achưa có cagây cho ông 3phiền phức 8agì chứ?"

Cố 8dBá Ngôn d6vui mừng 8đến không 0tả, "Nào ecó, đứa 5nhỏ này 5thật biết 84điều, nó bkhiến ta 0rất vui 0vẻ, ta rất 4flâu không 5có vui vẻ dnhư vậy 2rồi."

Niệm 1Kiều tán 2thưởng e3nhìn Cố 04Cảnh Niên 2một cái, 0lại gần 5abên lỗ 51tai hắn 6fnói: "Niên 3Niên ngoan dnhư vậy, fđợi mẹ blát nữa 26có phần 4bthưởng 0ccho con!"

Cố 8Cảnh Niêm d0vừa nghe 5nói có phần bthưởng, 7tinh thần cclập tức 02tỉnh táo, 0"Mẹ, 6mẹ sẽ a3thưởng 8bgì ạ?"

Niệm 1Kiều sửng 6sốt, cô 4mới vừa 0—— thật 61ra thì chỉ flà thuận 6miệng nói, 4còn chưa dnghĩ ra thưởng echo hắn 3cái gì !

Bất 40đắc dĩ, 66cô đem ánh emắt cầu 98cứu đưa 8về phía ebCố Hành 5eSâm, người a1đằng sau 0avuốt vuốt 7trán, hiển bnhiên cũng 58không biết 7nói gì.

Lúc 4fnày, một e7giọng nói 97khác chen 5vào ——

"A f5Sâm ——"

Giống anhư ba năm 1etrước đây, c5thời điểm fCố Hành fSâm nghe 9được giọng enói này, f4toàn thân 5bchấn động, 8nhưng có 0echút không 6tin quay đầu 6tới, thấy b5người trong 7mắt, quả 74nhiên là 6—— Nhậm dThiên Nhã!

Niệm 52Kiều tựa fnhư bị akinh sợ 3quá lớn, e4con ngươi 37xanh lại 7bmở to, yên eflặng nhìn b4Nhậm Thiên 73Nhã hướng e7bên này 9đi tới.

Sau 2lưng Nhậm 1eThiên Nhã, 0còn một 2người đi 8theo, chính alà Nam Cung bTrần.

Cố 9fHành Sâm 88rất nhanh ecliền khôi b6phục lại 85bình thường, 5cau mày nhìn 2bvề phía e4Nam Cung Trần, 7dùng ánh 9bmắt hỏi 2ahắn Nhậm 2bThiên Nhã e7tại sao 8lại xuất 84hiện ở 1nơi này.

Nam dcCung Trần 26nhìn hắn cecó chút 8khó xử, 2rõ ràng 7muốn nói 3lại thôi.

Cố b6Bá Ngôn fthấy Nhậm 0Thiên Nhã, 0lúc này e6liền trở 27mặt, "Cái 1dngười phụ 0anữ ác độc 92này! Lại 9còn dám 41xuất hiện, aquản gia, 5bcho người 24đuổi cô c4ta đi!"

Nhậm bThiên Nhã aađã sớm 6đoán được 55tới nơi c7này sẽ 4alà cảnh etượng như 25vậy, cô 6clập tức 45tiến lên, 07hướng về cphía Cố 91Bá Ngôn 2nói: "Bác 2eCố, thật 0xin lỗi, 6dba năm trước bđây là 9cháu bị ama quỷ ám dảnh, cháu dhôm nay tới 6alà muốn dnói lời 4xin lỗi, 3muốn cầu ebxin bác tha fthứ cho 52cháu!”

Cố 6dBá Ngôn bemặt lạnh 57hừ một 9ftiếng, "Cầu 39xin ta tha 71thứ? Cô 58nghĩ cũng a8đừng có anghĩ! Trừ fphi cô chết, 4cnếu không fta sẽ không 5tha thứ 1cho cô!"

Ba 6năm trước a7đây sự 5tình hắn 49chỉ nhớ d1mình bị 51Nhậm Thiên 65nhã đánh 0ngất xỉu 7cmang đi, 40sau đó mọi 0chuyện hắn e8đều không 7nhớ, nhưng 52là sau lại 7do quản e4gia trong c4miệng vẫn 0biết một 9chút, cho 4nên hiện 9atại hắn 18đối với 2cNhậm Thiên 3nhã không 6có một 72tia tình 6cảm tốt!

"Bác eCố, cầu 79xin bác tha cthứ cho fcháu, cháu dđã hiểu frõ sai lầm 8rồi, van 2xin bác!"

Nói 0xong, Nhậm 88Thiên nhã 06trước mặt 15mọi người 0cư nhiên 8quỳ xuống, 5những người acòn lại b4sợ hết 4ahồn.

Nam eCung Trần 1nhìn không a8nổi, tiến 3lên lôi bcô ta đứng d3dậy, hướng 3về phía 3Cố Bá Ngôn 55nói: "Bác dbạ, cháu clà bạn 11của Arthur  , cbba năm nay ctiểu Nhã 0đều ở 8tại nhà 9cháu, cô 0ấy thật 2sự đã 55hiểu chuyện, 08lần này atrở về 1cầu xin fdsự tha thứ 8của mọi 8người, 12cũng phải 0lấy hết f4dũng khí, 12xin bác đừng anhư vậy."

Cố eBá Ngôn 24đối với 0chuyện tình 75bên kia của fCố Hành d1Sâm đại akhái là acũng chưa eahiểu rõ, 3mà Nam Cung efTrần này f3hắn cũng 5chưa từng fthấy qua, 38nghe lời 0của hắn, bkhông khỏi danhìn về 7phía Cố b5Hành Sâm.

Cố 0Hành Sâm 07đi tới, 19vẻ mặt 33phức tạp 1nhìn Nam 77Cung Trần, 7sau đó nói: b8"Đã 1đến như 94vậy rồi, ehay là vào fnhà trước c3đã."

Nói dxong, hắn dađi tới 4ôm đầu 1cvai Niệm dKiều mang chướng vào 4trong nhà, 2từ đầu 8đến cuối 2acũng không 6nhìn lại 3Nhậm Thiên 9nhã một 0cái.

Sau 8khi Cố Hành c6Sâm cùng 0mẹ con Niêm beKiều đi 0vào, Cố 4eBá Ngôn 8cũng gọi bquản gia b6tới đẩy 7mình vào, afkhông nhìn 2tới hai angười ngoài 2kia.

"Vào a7đi thôi, 39A Sâm không 2phải người 6hẹp hòi." 6Nam Cung Trần ctrấn an 22người bên becạnh, dắt a0tay của f6cô đi vào 8nhà.

Hắn 71đi ở phía 6trước, accăn bản d4không nhìn dđến mặt 6người ở 52phía sau 4vẻ mặt e6âm hiểm b4thế nào.

Cố fHành Sâm, 7anh biết 1ba năm tôi asống thế canào không?

Bây abgiờ anh dcùng Cố 7cNiệm Kiều 33ở cạnh 7nhau, lại 19có thêm 9phần đứa 1con, nhưng f0anh đừng d1cho rằng, 0tôi sẽ 7để các 6người được 54sống tốt?

Vừa 10vào nhà, bccô ta lập 0tức lại 6giả bộ flàm ra một cvẻ mặt 76điềm đạm eđáng yêu, 2trong mắt 4còn hiện a8lên một 5tầng nước 3mắt, nhìn bCố Bá Ngôn 52nói, sau 84đó coi chừng 5được Hành 73Sâm, cuối 3ccùng còn 8nhìn Niệm 5dKiều.

Niệm 91Kiều bị 9ánh mắt afbuồn bã 88của cô eta nhìn đến delông măng btrên người ctoàn bộ 16dựng lên, 3cúi đầu fanhỏ giọng 5bnói chuyện e7với con 9trai, không acmuốn để 7ý đến 2cô ta.

"A a6Sâm, chuyện e2ba năm trước 94đây em rất 3xin lỗi, 5em lúc ấy 3cũng là 6bởi vì 70bị kích ethích, chỉ 2bởi vì 8em quá yêu 3anh, ba em dlại vừa 9bị người 67ta đưa vào  gục 91giam, cho ccnên em mới 14có thể 3làm như e5vậy , em. ff © DiendanLeQuyDon.com. . . . ."

"Mặc 9ddù ba năm b1đã qua, 1nhưng chuyện c6tôi đưa 71cha cô vào 1angục giam, cvẫn như 2cũ không 7có thay đổi, 7cô chịu bbỏ qua?" 20Cố Hành eSâm lạnh 4lẽo ngắt 3lời cô 3eta, ánh mắt bsắc bén  tựa 58hồ có thể 40nhìn  thấu 2nội tâm e7của người akhác!

Nhậm 6cThiên nhã 0không có 94chút nào 90sửng sốt, 8đón lấy elời của 4hắn nói: 0"Ba em ftham ô là 2sự thật, 4bkhông phải 00anh tố giác 0ra ngoài, 01ngày sau acũng  sẽ 9bị tra ra 4được, 8ba năm nay, akhông chỉ 3em, ba em cfcũng đã 0csuy nghĩ 3bthông suốt, fdlà chính 1bản thân dông ấy fblàm sai, 2eông ấy 7không trách banh."

Nhậm 5cThiên nhã etrả lời, 11khiến cho 7atoàn bộ fCố gia ngẩn 5người.

ata hiểu e3rõ lí lẽ fdcủa người b1thế này 4sao? Người bbị đưa b9vào ngục 8agiam chính 26là cha của 2cô ta, cô eta có lại fcó thể dnói dễ 09dàng như 48vậy.

Nếu b8như giờ ephút này 1cô ta chỉ 8là ở diễn 4trò, như 7dvậy có dathể tạm 6chấp nhận, eanếu như 71dễ dàng 1coi lời 2bcô ta là bsự thật, fnhư vậy 9chỉ có 9thể nói, cngười đàn fbà này thật fsự có đủ 12vô tình! dCũng đủ f5ích kỷ!

Cố bHành Sâm 1mi tâm của ekhẽ nhíu c0lên, ánh dmắt nhàn cnhạt quét 8equa Nam Cung 84Trần, ngay b7sau đó hỏi: 17"Nam 69Cung, ba năm 45nay cô ta 3bnói ở cùng banh, là sự 6thật sao?"

Nam 50Cung Trần b2liền giật b9mình, hiển 0nhiên không anghĩ tới 3cCố Hành dSâm sẽ 2tự hỏi 17mình như b4vậy.

Hắn dfhỏi như athế, chứng 1tỏ hắn 8eđã bắt cđầu nghi cngờ mình, fhắn không f8còn hoàn 3etoàn tin 3tưởng mình 8bnhư trước 7nữa.

Nghiêng 1đầu nhìn bfngười bên 7cạnh một 8ccái, lại 66phát hiện bcô vẫn 32không hề cetỏ khẩn 29trương, 1dường như 2đã là biết 6mình sẽ 8giúp cô 80nói chuyện.

Nam 6Cung Trần eđáy lòng 1fvô cùng 9khổ sở, anhưng trên 4mặt lại fkhông có 58chút nào f0biểu hiện 0ara, chống 1lại tầm 25mắt Cố 3bHành Sâm, 9nói: "Đúng dvậy, thời 74điểm lúc 3cô ấy đi f0thăm cha 0blần trước, 41tôi có đi 40cùng "

Cố cHành Sâm 68mím môi 4không nói, 8ánh mắt anhìn Nam bCung Trần bbtrở lên 38tĩnh mịch, 6fquỷ quyệt, eetựa hồ ftheo dõi 05lời vừa a0nói xong 6của Nam cCung Trần bdcó mấy d2phần sự 8thật.

Hồi 6lâu, hắn 36khẽ gật 95đầu một 2bcái, "Nếu 98đã như 36vậy, tôi 2sẽ tin Cậu fmột lần."

Nhậm a1Thiên nhã 2fkinh ngạc 3ngẩng đầu 0nhìn Cố 5Hành Sâm, 6nhưng có a4chút không cetin hỏi: e6"A Sâm, 2anh tha thứ e2cho em sao?"


Đã sửa bởi VyYen9x lúc 25.03.2014, 16:17.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 24.10.2012, 21:54
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 07.10.2012, 11:12
Bài viết: 52
Được thanks: 139 lần
Điểm: 5.63
Gởi bài Re: [Hiện đại] Ông xã Satan đến gõ cửa - Thất Niệm An - Điểm: 10

Cố 18Hành Sâm dlà người 75khôn khéo dvà cảnh 96giác,  sao b8có thể e8tha thứ 1cho mình 4nhanh như 9vậy đây? 87Cô cũng a4đã chuẩn 7bị rất 7dnhiều kế 72ách để d6đùa giỡn, dhưng còn 8hưa kịp bùng tới e5!

Cố c2ành Sâm 27ười nhạo bột tiếng, crong giọng 8ói cũng dhứa đầy ebhâm chọc, b"Tôi 1fhỉ nói 9à tin Nam fung một 5ần, về 7hần cô, bôi cũng 0hông có 81ói tin cô!”

Nhậm 33hiên nhã 02rên mặt 8cúc đỏ 2úc trắng, dết sức e7hó xử.

Cố b6á Ngôn cũng 4ừ lạnh, 9"Nơi 4cày không boan nghênh d3ô, nếu 1aA Sâm không 3o đo chuyện 8ình ba năm acrước đây, 7ôi cũng 19ậy sẽ bhông nữa dso đo, đi f2nhanh lên, 8đừng chờ 8tôi phải ekêu người b7đuổi các e7ngươi đi!"

Nhậm 8Thiên nhã 38càng khó 88nhìn hơn, d3mặc dù c9chuẩn bị akĩ lưỡng 0đối với ddCố gia, 6cnhưng khi 2chân chính 6đối mặt bvới thời 1eđiểm này, 9cô vẫn 75cảm thấy 66vô cùng 2oán hận!

Khóe f9mắt chợt 91sáng lên, ebất giác e5liếc về 5đứa trẻ eetrong long d2Niệm Kiều, a9đáy lòng e7nảy sinh 28ra một cỗ a2oán hận a7cực lớn!

e5nhiên Nam 2Cung Trần 8hiểu rõ a6ý của Cố f1Hành Sâm, 3fhắn có athể nói c8như vậy, ccũng đã 1alà cho mình 6mặt mũi 6rồi.

"Vậy fchúng tôi e0đi trước." 1Dứt lời, 9dhắn lôi 34kéo Nhậm dThiên nhã 1đi ra cửa.

Nhậm 7Thiên nhã dlúc này cacũng đã 5có kinh nghiệm, era bộ một 0cô gái ngoan bcngoãn, đi afphía sau bNam Cung Trần.

Trên fbxe, Nam Cung 6Trần nhìn 91nụ cười 6tràn trên f9môi người aphụ nữ, 7một đôi b3mày kiếm bđẹp thật 1chặt nhíu 1lên, "Tiểu 3Nhã, em  này 5lần trở belại thật easự là hi 8evọng A Sâm 4btha thứ aem sao?"

Nhậm fThiên nhã fkhông chút 3bnghĩ ngợi  trả dlời, "Đương 4nhiên ạ!"

Hắn 19không tha ethứ thứ 8mình, thì 00làm sao mình 05có cơ hội 88chia rẽ bhắn với d0Niệm Kiều?

2trả lời  quá dkhô giòn, eNam Cung Trần 6không khỏi 8fsinh nghi dngờ, dứt 0khoát dừng 3xe lại, 8ecả người 65cũng nghiêng bđi , nhìn fcô, lần 06nữa hỏi: 67"Tiểu 2Nhã, em nói 5thật một 0lời, em flần này dtrở lại, 53thật sự bchỉ là c3muốn cầu a3xin A Sâm 37tha thứ?"

Nhậm dThiên Nhã c0trong lòng 5lộp bộp f4một tiếng, 80giương mắt 9nhìn Nam 1Cung Trần, detrên mặt 3lập tức 0hiển hiện 8ra đáng 0thương, 5"Trần, 2chẳng lẽ 2anh cũng 7akhông tin 7tưởng em 62nữa sao? dbAnh cũng 5cảm thấy 0em là người 8phụ nữ 8dkhông ra 2egì?"

Nam 1Cung Trần 51chịu nhất 3elà không banổi bộ e8dáng này, 0lập tức aenói: "Anh afdĩ nhiên 7tin tưởng a6em, nhưng clà tiểu 2Nhã, em phải 6eđồng ý dfvới anh, 9không thể 2gạt anh, 4bcũng đừng fđi trêu cchọc A Sâm, cfhắn yêu 7người phụ benữ kia, 75nếu như 33em đi làm 72tổn thương 4bcô ấy, c6A Sâm đối 2với em tuyệt c4đối sẽ 9ckhông nương 0tay, em cũng 1hiểu tính ctình của b7hắn rồi b5đấy."

Nhậm aThiên nhã 6cười cũng 4cười không 2nổi, chống belại con 5emắt mong bbchờ của 81hắn ,cô 0không hiểu fcảm giác 1ghê tởm 8của mình, 7không thể fclàm gì khác ahơn là nhắm 1dmắt lại.

Cố 5bHành Sâm e0là người f8như thế 50nào, nếu f3như trước e9kia cô không 4ahiểu rõ, cbây giờ d3lại có 2thể không 8hiểu sao?”

Ba 4năm trước 4đây hắn dbiết cô c7đi điều 4tra chuyện c7của Cố 3Niệm Kiều dvà hắn, b1hắn không bftiếc đem acha cô đưa 0bvào ngục 34giam, ép e0cô cửa 91nát nhà 3tan!

Tất 1cả họ chàng đối dvới mẹ 1con cô như 03tránh còn 75không kịp, ecuối cùng 2cô không a8thể không 31đi Italy 39nhập vào anhà Nam Cung.

Cũng e0may người cđàn ông 4này đối 9với mình, 8vĩnh viễn 4là bao dung 5yêu thương, 5không chút 1ado dự hãy 3thu giữ 1lại mình 2fvà mẹ!

25nhiên, cô 6cũng không c4để Nam 03Cung Trần 43trắng tay 16chứa nhận 75mình, cô 7đem tấm abthân xử 64nữ một 5lần uống 2rượu say 6trao cho Nam 03Cung Trần!

Cứ bnhư vậy, 80cô cảm 42thấy  mình 89cũng không 85thiếu Nam 2dCung Trần 1acái gì, bmà Nam Cung 55Trần cũng 2bởi vì 4dáy náy, 87đối với eccô càng 3dthêm muốn agì được 7đó!

Cho fnên lần anày, mới 3có thể 7không nhịn ađược lời 2bcầu xin 4của cô 0cmà mang cô atới gặp 24Cố Hành fSâm.

"Trần, 40anh hãy yên 1ctâm đi, f6em sẽ không dở lại 47mà trêu 86chọc anh cấy, em chỉ 8không muốn c2lưu luyến 9nhớ những bchuyện không 54tốt ."

Nghe alời cô..., 7Nam Cung Trần adcuối cùng 6mới yên dtâm một d3chút.

Ba 5năm nay cô 1fquả thật 8rất khổ 45cực, Nam fCung Trần fyêu thương d3cô, bởi dvì trong 2lòng yêu, 59cho nên muốn 0mang đến 26hạnh phúc 7cho cô, chỉ etiếc, cô 7fvẫn không 1aquên được bCố Hành 75Sâm.

————

Sau 2khi Nhậm eThiên Nhã 2dcùng Nam 3Cung Trẩn 56rời đi, 2Cố Bá Ngôn 1trở về 59phòng mình, cbtrong phòng dkhách lập 02tức chỉ 46còn sót 7ba người.

Cố 90Hành Sâm 72cúi đầu f3nhìn con batrai đang 05chơi trò 0chơi gì 92đó với cngười phụ a7nữ đang a2cười kia, 95khóe miệng dchứa một 5tia cười 7bất đắc 54dĩ, đi tới.

"Tức dgiận?" 8Hắn đoạt 27lấy tay 02cô từ trong fbtay con giữ 62trong lòng 3bàn tay, e9dùng sức fngắt.

Niệm a0Kiều ngẩng 5đầu lườm 1hắn một 64cái, "Em e7tức giân 2cái gì?"

Dứt 8dlời, cô 6rút tay mình 7về, tiếp c5tục chơi fcùng con.

"Chú b4à, mẹ tức 1ecái gì à? 6Hai người 2vừa mới a9rồi là 86ai? Dì kia exem ra thật 9ađáng thương, 4esao lại c9quỳ xuống c9với ông 7nội?"

Cố fHành Sâm 0sờ đầu 8con, rối frắm lông 2mi, "Niên 7Niên không 35cần biết, 5aviệc làm 5hiện tại aecủa Niên 6Niên chính alà tìm ông 6nội đi 7đánh cờ, 9amẹ tức bbgiận, hiện 39tại chú 08phải dỗ c5dành mẹ."

Niệm 6Kiều trừng fhắn, người 11này càng engày càng 8không đứng deđắn rồi, 5fở trước 8dmặt con 4trai cũng 9fnói lung 41tung .

Chỉ 8là cô cũng 0rất tò emò, hắn 3cvẫn duy 14trì bình 8thản, đến e3bây giờ acũng không 87nói với eCố Cảnh 1cNiên lời 2bnào, vẫn 07dùng cách b8xưng hô 4là chú.

Cố 3Hành Sâm bnháy mắt 8với Cố ceCảnh Niên, 6engười sau a3lập tức fehiểu ý fgật đầu dmột cái.

Niệm 1Kiều quả 5bthật nếu 63bị hai người alàm tức 0hộc máu, cdbọn họ 85mới biết 6mấy ngày d, nhanh như 3vậy đã 8fcùng một 1achiến tuyến? bcKêu người 9mẹ sống 7chung cùng 3Cố Cảnh beNiên 3 năm alàm sao chịu anổi à!

Cố eHành Sâm eatươi cười 08nhìn vẻ 0dmặt tức 3egiận của 4dcô, giống anhư một dđứa trẻ, akhông khỏi 3fcười khẽ 9một tiếng.

Cố 9Cảnh Niên e4cũng cười 7trộm, bộ 3dáng của 6mẹ bây 6egiờ, thật abđáng yêu fdà! Khó trách 29chú ấy 5nhìn bằng e3ánh mắt 8si mê như 6vậy!


Đã sửa bởi VyYen9x lúc 25.03.2014, 16:31.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 25.10.2012, 20:58
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 07.10.2012, 11:12
Bài viết: 52
Được thanks: 139 lần
Điểm: 5.63
Gởi bài Re: [Hiện đại] Ông xã Satan đến gõ cửa - Thất Niệm An - Điểm: 10
Chương b86: ông Chú 40cùng mẹ 58ngủ chung…

Cố 6Cảnh Niên d4thực là 7đứa nhỏ ahiểu chuyện, ehướng về 4phía Niệm dfKiều nháy e1mắt một baphen, ngay 64sau đó từ fbrên người 5ô nhảy 98uống, nghịch fgợm cười, 5"Mẹ, 93hú phải 75ỗ dành 6ẹ, vậy a7on cũng không b1àm kì đà eản mũi, f9on đi tìm 1ông nội b7đánh cờ b9ha."

Nói 73ong, nó như 0ột làn d5hói hướng erên lầu d5hạy đi.

Niệm 02iều nhìn eaó lao đi 35iống như 00ên Tiểu 8ỏa, vội fàng kêu daên sau lưng 9aó, "Cẩn 4hận một 49hút, đừng 24gã đó."

Con aaừa rời fđi, Cố 2eành Sâm 5ập tức c0gồi xuống 9eau đó đem 6fấy cô nhấc 2ên ngồi 87uống trong 47gực mình, fnắm cằm 6cô hỏi, 1"Tức agiận?"

"Em 0enói không 4có!" eaNiệm Kiều ađẩy tay fcủa hắn 84ra, ngoài 4amiệng vừa anói không c4có tức cgiận, nhưng 1vẻ mặt 0của cô 7ehiển hiện 2brõ ràng 08là tức agiận.

Đuôi 0lông mày 8Cố Hành e9Sâm nhíu 7lại, làm cabộ mặt d0kinh ngạc, 2"Xem cra là anh ftính sai 2rồi, là 0bem muốn 1canh hoàn ctoàn tha dthứ cho 5Nhậm Thiên 2Nhã, là 20ý này sao?"

Niệm dKiều muốn 8eđánh người! aNếu như 9có thể, bcô muốn 2làm tức f7chết người afmà không dđền mạng, eđem người 0đàn ông anày treo 69lên đánh 6dmột trận bbdữ dội!

"Lười 9phải nói ffchuyện với bfanh, em đi 28bồi con 72cùng ông b9nội đánh 42cờ!"

"không edcho đi!" 1Cố Hành aSâm đem 6cô giam cầm 6thật chặt etrong lồng 6ngực, trong 31giọng điệu b9tràn đầy asự bá đạo.

Niệm 7Kiều không d0thuận theo dhắn, uốn aéo người bcmuốn tránh aathoát ngực 6của hắn, edbên tai lại 6nâng lên 7egiọng hắn bgằn cảnh 8cáo: "Cử 9dđộng nữa ađừng có 5btrách ——"

Ngớ ccngẩn, cô f5nhìn ánh fmắt của chắn, gằn 74từng chữ bhỏi: "Anh c6tha thứ 6cho cô ta?"

Cố 84Hành Sâm d5mày kiếm cgiương lên, 86giọng nói 6nhàn nhạt: b"Không 0có."

"Vậy d7anh vừa 25nói là có 0ý gì?"

"là 77ý em nghe 97được."

"Cố, 58Hành, Sâm!" f0Niệm Kiều ecắn răng fnghiến lợi, fngười này 1vốn là 6như vậy, 3ecô không 1nẳm rõ 0ađược tâm 25tư của ehắn!

Thấy 4hắn không dccòn nói 22lời nào, bcô trực f0tiếp đưa 10tay đi xé f5cái miệng 07của hắn, 8lại bị dhắn một 8hớp cắn 2eđầu ngón 38tay, còn c8cắn không 60buông tay.

Hắn ckhông có b0rất dùng fsức cắn, 3nhưng là 33Niệm Kiều 9cũng không c3thu được 1etay mình 8trở về.

Niệm 5Kiều vừa 3xấu hổ e0lại 囧, 2c"Nhả 1ra!"

Cố 02Hành Sâm blại rất 1thích nhìn a6bộ dạng blúc cô đỏ abừng mặt, 2eda cô vốn d3trắng nõn, elúc đỏ f2mặt, lúc 0bấy khuôn cmặt tựa dnhư quả 11táo, làm 78cho người 5ta không 90nhịn được 6cắn một b2cái.

Trong eđầu không 96khỏi thoáng 81qua một 8tia cô trần 5ftruồng nằm 8ở dưới a1người mình, amột đầu f3mái tóc 1đen nhánh 33tản ra toán fdloạn, thân athe trắng 1muốt nhẹ 1dnhàng dãy 9dụa. . . 8 © DiendanLeQuyDon.com. . .
Càng 6nghĩ càng 3không đúng, ecCố Hành 34Sâm có chút 9ảo não fcau mày, 7thế nào 9mà ban ngày 4flại giống 1bnhư dã thú, 5tùy lúc 7tùy chỗ ebmuốn cô dđây!

"Cố bfHành Sâm, fcó phải fanh cảm 2thấy rất c5khó làm aakhông? Nếu 4như anh nghĩ 60muốn tha 6athứ cho 5cô ta thì c0tha thứ aađi, em. . bd © DiendanLeQuyDon.com. . . . Em 29có thể fkhông ngại." 3Niệm Kiều 42thấy hắn 73cúi đầu ckhông nói, 0cắn cắn amôi nói 8như thế.

Cố b4Hành Sâm d6đột nhiên angẩng đầu 6lên, không 84hiểu hỏi: e"Tại 7sao nói như 31thế?"

Niệm e2Kiều không 21biết trong 3lòng hắn 44muốn điều 5gì, nhưng 9là cũng ddkhông muốn 0để cho 7hắn cảm agiác mình ehẹp hòi, 62"Cô 18ta vẫn còn 2có chút 5lưu luyến 1với anh, 53bây giờ 0elại là 7bạn gái acủa bạn 3banh, nếu 3như các 55anh vẫn 9đối địch, e1xác thực 3không tốt felắm, ba 3năm trước eđây cô 4ta cũng chỉ 5vì quá yêu 4anh nên mới 2làm sai, 62anh tha thứ bdcho cô ta f5cũng không 1bphải là bkhông hợp 1dtình hợp 82lí"

Cố dHành Sâm 12trên trán 5một hàng 0hắc tuyến, 6giọng điệu fcó chút 0không vui, 9"Nói b5mò cái gì!"

Chẳng blẽ trong dalòng hắn, 2ccô cho rằng 92hắn vẫn 5còn có một c4tia tình 1cảm với 5Nhậm Thiên dNhã?

"Em 44nào có nói ccàn, anh 7rõ ràng c0là nghĩ dmuốn tha 0thứ cho 5ecô ta." 0dNiệm Kiều 65có chút 08tủi thân 23, mặc dù 24trong lòng b5rất không 7tình nguyện, 0nhưng mặt 9ngoài cô a6cũng làm dcvô cùng eđại lượng 16rồi, hắn fdcòn muốn d9như thế d4nào à?

Nhìn 8cô mím mội 26làm bộ ddạng muốn 4dkhóc, Cố 9eHành Sâm edở khóc 1ddở cười, 2cô gái nhỏ 02này, đúng c7là đứa abtrẻ con!

"Nếu 39như không 5phải là 5cô ta, làm 2sao em lại 5rời bỏ 02anh ba năm? dTrong lòng banh, cô ta 42làm sao có bcthể so sánh a2được cùng 9với em? 9Coi như bây 30giờ cô 5ta cùng Nam aCung Trần 9ở chung a6một chỗ, 16anh cũng asẽ không 9làm cho cô a2ta sắc mặt c7tốt, hơn 6nữa, anh 0akhông tin aecô ta đã 4thật sự fcải tà 5fquy chính erồi, em 5dvề sau nên 14chú ý cô d5ta một chút, fkhông nên ccùng cô eta tiếp 0xúc"

Ách fc——

Niệm 96Kiều có achút kinh 22ngạc nhìn 0tới trước 5chắn, cà 5clăm: "anh, 4anh không adphải tin e2tưởng cô 99ta?"

"Anh echỉ cho 6Nam Cung một 3ecơ hội, 3ba năm trước 8dđây Nam 1Cung vì cô 08ta mà gài ddbẫy anh, fnhưng mà 2anh lại 2là anh em d0cùng vào 4sống ra 40chết, anh 5fcũng không 39thể làm b3quá được 0phải không?"

Cố 6bHành Sâm 1rất ít 9khi ở trước cbmặt cô 53nhắc về 68chuyện lúc 67trước của 9mình cũng 77như nhắc d5đến bạn 8bè mình, flần này acó thể bnói như 5vậy với 8cô, Niệm 6Kiều đã frất thỏa bmãn.

Trong 7khoảng thời 73gian ngắn, a6cô đắc acý, "ở 8trong lòng f1anh, em quan 4trọng nhất?"

Cố adHành Sâm 92con ngươi 8nhíu lại, 13bất chợt b2nói: "Không ephải, em axếp thứ d2hai!"

Miệng 5không dừng felại."Thứ b2hai? Tại 4esao thứ 3chai?" fNiệm Kiều dkêu lên, fachẳng lẽ 9trừ Nhậm fThiên nhã, 7dtrước kia 2ahắn đã 4từng có 8bạn gái 6khác? Trời 1ạ! Hắn 74không phải cdlà cái quỷ 4phong lưu dcchứ? Khắp e3nơi lưu dctình? Khoản adđào hoa 04nợ cả fđống lớn?

Cố cHành Sâm 66cố tình 87lộ ra một 80bộ dạng 1bkhổ sở, f4nhìn cô, 3"thật 1sự muốn 2biết nguyên 4cnhân?"

Niệm bKiều kiên 53định gật 73đầu, đương 9anhiên là c3muốn biết! eanếu như 4abị cô biết 5trong lòng a1hắn còn 78có người bđàn bà 2khác, hắn 3nhất định bcphải chết.

Cố b8Hành Sâm ethở dài, 94sau đó u 42sầu mà 2nói: "Ba fanăm chúng 29ta không 0gặp, ba 2năm nay anh eđều không 3có ở bên 1ccon trai lớn 0lên, trong 6lòng anh, 4econ trai nhất fcđịnh phải 75xếp thứ 5nhất, em fnói có đúng 49không?"

"con, 4con trai thứ 5nhất?"

"Ừ, acon trai thứ 12nhất, em 72thứ hai, 84ở trong 5lòng em, 6cũng là afcon thứ cnhất, anh 0thứ hai, 88anh không 21thể ăn 9dấm với ddcon, em cũng 69vậy biết 6không?"

Niệm bKiều sửng 9sốt, thật alâu mới 6đột nhiên acthanh tỉnh, 77thì ra hắn b8ghi hận 0lời mình cnói trong 15lòng hắn 32xếp thứ 4hai à?

Cố 9Hành Sâm, fanh thắng! f6Thật là 1hẹp hòi  có abđủ!

Cố 12Hành Sâm ccthấy cô 76giận đến 7muốn nổ 3tung, trong 5lòng hắn 87chỉ vui bemừng, chạm 1fkhẽ mấy 59cái lên amôi cô, 9ccuối cùng 6không nhịn a6được cũng 1ecười phá b8lên.

Niệm d3Kiều vung 4tay đấm 6fhắn, "Quỷ 5ahẹp hòi! 3Quỷ hẹp 1hòi!"

Cửa a2cầu thang, amột đứa 7bé cười 92khanh khách 9ckhông ngừng,hắn 71cảm thấy 3mẹ cùng b5với Chú 9này dường a5như vui vẻ 0hơn cả 21khi ở cùng avới chú fTần đó, 71cho nên hắn 2đang suy atính, có 99phải nên 6để mẹ c9với chú 86ấy ở cùng damột chỗ 55bồi dưỡng btình cảm a4nhiều hơn 0hay không?

Ngày 9đó, hắn flà muốn 56như vậy, 4cũng là adlàm như fthế!

Sau a1buổi cơm ftối, hắn elôi kéo 17Cố Hành a2Sâm đến 4dthẳng cửa a9phòng Niệm 4Kiều.

Cố 3fHành Sâm e1không biết 93hắn muốn delàm gì, 2ngồi xổm 5người xuống 13ôm lấy bchắn hướng 7phòng của eaNiệm Kiều 0đi tới, 1không khỏi chỏi hắn, 41"Niên 7Niên, con adẫn chú 3đến phòng ccủa mẹ a1làm gì?”

Cố 87Cảnh Niên a1mặt cười 5mờ ám, 58bộ dáng 3ekia, nhớ 67năm đó, 8ethật đúng 89giống Niệm 9Kiều, mèo 1thích trộm 78đồ tanh!

Đến 8cửa phòng e1Niệm Kiều, 5hắn gõ 17cửa, Niệm 8cKiều lập 2btức tới e5mở cửa.

Thấy 0người ngoài efcửa, cô csửng sốt, dchợt hỏi: 4"Niên 9Niên, không 4phải buổi a0trưa con 50nói buổi 1tối muốn 0ngủ cùng 8với mẹ 23hay sao?"

Cố ceCảnh Niên b4học bộ 95dạng trầm 3mặc của 88Cố Hành cSâm, lắc 33đầu một 4fcái, "Mẹ, eccon vừa a2ra một quyết bbđịnh hết e1sức nghiêm 8btúc!"

"Quyết 6định gì?" 59Niệm Kiều 3dđột nhiên 98cảm thấy 16sau lưng emột hồi eagió lạnh 41thổi qua, bkhông khỏi bdcảm giác 5mình nguy 1ehiểm thập aphần.

Cố 7Cảnh Niên 58cười rộ 2lên gian 4tà, cố 7ý lớn tiếng 9nói: "Mẹ, 2con quyết 4eđịnh nhường 6vị trí 8buổi tối ecủa con, f4cho chú ngủ 2cùng mẹ!"

Lúc c9ấy phản 2ứng đầu 8tiên của beNiệm Kiều 27chính là bnhìn hành 85lang hai bên 9dxem có người 1hay không, 0sau đó che amiệng Cố 4Cảnh Niên, 7đỏ mặt 2flúng túng b3nói: "đứa 6nhỏ này acnói lung 8tung!"

Cố 3Hành Sâm 1bchỉ sửng 33sốt một 3giây, tiếp afhết sức a2thanh thản cnhìn tới 3dáng vẻ 78hốt hoảng 3của Niệm 5fKiều, khóe emiệng chứa 9ađựng nụ 5cười khiến echo tâm hồn 00người ta 9phải nhộn 4nhạo.

Niệm abKiều chống 9lại tầm cdmắt của 0fhắn, nhất dthời 囧, bchỉ muốn 21tìm một 49cái lỗ 90chui vào!


Đã sửa bởi VyYen9x lúc 25.03.2014, 16:58.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 359 bài ] 
       


Điều hành 

Editor, VyYen9x


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Yến My
Yến My
thatthuong28
thatthuong28
Yến Yến
Yến Yến

bibi kun: ai ranh dich ho minh doan nay voi nha
bibi kun: “找到金主?三小的金主?叫他出来跟林北钉孤枝啦!我女儿一片真心倒贴你,你看不起我们吗?嫌林北的钱脏吗?你玩弄我女儿,她回来跟我哭,你知道她多伤心吗?我现在给你最后一次机会,你要跟我女儿交往,我会拿钱给你拍片,你要是不接受我的条件,我就OOXX,把你OX­OX再XOXO……”
bomsi: Hs ra. ms bt thất vọng wa ak
bomsi: Nhiu bọn nó thấy đẹp trai wa àk
bomsi: Mọi fkhi ms sang rất
MiuLinh: nhưng k iu đc a
bomsi: Tomboy nhìn đáng iu lắm
MiuLinh:   ây  trai đẹp gái xinh của DuBai a....
bomsi: Cười trên nỗi đau của người khác àk
bomsi: MÀ bên này nhiu tomboy lắm ý
MiuLinh: là cười đó mà :)
bomsi: Soái ca đâu chả thấy mà toàn ma ko àk
bomsi: Miu biểu cảm vậy là sao
MiuLinh: :))
bomsi: Taq sang đây là muốn ngăms soái ca mà
bomsi: Min ta cũng rất thất vọng aaaa... :cry:
Min Ngốc: hix~ hình ảnh đẹp trong ta đang tan vỡ
bomsi: Ta nhìn mà thật vọng toàn tập
bomsi: Bên này con trai cao hơn của ta ths nhưng...
bomsi: Thật mà
bomsi: Hjhj
Min Ngốc: :(
MiuLinh: =)))
bomsi: Tuy lùn hơn bọn nó một tí nhưng còn đệp trai chán
Min Ngốc: ặc nàng Bom~ nàng đừng phá hoại hình tượng zai tàu trong ta hu hu
Min Ngốc: ck chỉ ưa mấy ảnh trong tr thôi ah~
bomsi: Nhìn trai bên này mà thấy trai của bên mình
bomsi: Nhìn buồn wa
MiuLinh: lắm tiền nhưng nói chung cũng có năng lực ck.
bomsi: Hjhj.ừk.dạo này ko có thời gian đọc truyện vs tán buồn quá


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.