Diễn đàn Lê Quý Đôn



















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 367 bài ] 

Ông xã Satan đến gõ cửa - Thất Niệm An

 
Có bài mới 20.10.2012, 10:35
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 09.10.2012, 10:08
Bài viết: 42
Được thanks: 143 lần
Điểm: 10.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã Satan đến gõ cửa - Thất Niệm An - Điểm: 10
Chương 4c83: Đừng 9sợ, anh 54sẽ thật 79dịu dàng 37(4000+)

Thành d7phố G, ba dfngười ra dkhỏi sân e2bay, Niệm a9Kiều có 8chút hoảng 5dhốt đưa 69mắt quan dsát xung 52uanh, dường cbhư có cảm 01iác mọi 82hứ đều 40ết sức 0hân thật.

7đã ra đi 79a năm? Thời c0ian trôi c8ua thật d2hanh.

Bên 0goài sân 72ay đã có 25e chờ sẵn, 8hìn thấy ada người bađi ra, lái 4e lập tức 9aở cửa fghênh đón.

Nhớ 42a nơi đây dđã là thành 7hố G, Niệm 6ciều giật 59iật bờ 9ai, như có 91ý bảo Cố f3ành Sâm euông cánh caay đang choàng frên vai cô.

Đôi 8ày Cố Hành 92âm nhíu 42ại, càng 82ang tay ôm 6bhặt lấy a7ô, như không 8fhèm để 8ý đến 5ánh mắt 77ủa bất e3kỳ ai khác.

Niệm 98Kiều nóng bnảy, liền c3tranh thủ f3trong tay 2fanh còn ôm 35con nhỏ, edtự bản 7dthân lách fngười đi cqua.

Một 7tay ôm con, f3một tay 96đưa lên bsờ sờ 35cái mũi 3dcủa mình, 8nét mặt 9Cố Hành f6Sâm đầy c2vẻ vô tội dnói: “Lên bxe thôi.”

Không 74chỉ có 04lái xe, ngay 7cả bạn 00nhỏ Cố 9Cảnh Niên 92cũng cảm 38nhận được 3không khí fkhông bình 9thường e1giữa mẹ 18mình cùng 7bông chú fkỳ quặc c2này, không benhịn được 6fbuột miệng 7hỏi: “Mẹ, 2có phải 97chú thích 47mẹ không?”

Đang a7khom lưng eachuẩn bị 3echui vào etrong xe thì 64phía sau 1vang lên 52âm thanh 8trong
trẻo, 1giòn tan 4dặt ra vấn 0đề như d9vậy khiến cNiệm Kiều fkhông cẩn 3thận giật f1mình sơ eý, cả người dnhư ngã 2bổ nhào evào trong axe.

Cố 4cCảnh Niên 7ha hả cười, dôm lấy 92cổ Cố 1Hành Sâm, 2lại hỏi: 1“Chú à, 0akhông phải 9alà chú thích e2mẹ của 92con đó chứ?”

Khóe 45môi Cố c5Hành Sâm ckhẽ cong amột đường, 2hỏi ngược alại cậu 96bé: “Tại 9sao con lại 45hỏi như c4vậy?”

Vẻ d8mặt Cố bCảnh Niên 2đầy vẻ cthần bí, 3thì thầm: 52“ Bởi 6vì chú Tần 2cũng từng 51nhìn mẹ 3bằng ánh 30mắt như 6fthế, bởi e0vậy con 7biết chú 8Tần rất 6dthích mẹ 8anha!”

“Cố dCảnh Niên, a6con nói vớ 80vẩn cái 52gì thế!” bNiệm Kiều 93giả bộ 2tức giận, 4trừng mắt dnhìn con, dethở hổn fhển.

Cố 5cCảnh Niên cdcũng đâu 6bcó sợ cô, 05làm mặt 1quỷ trêu bcô, sau đó 3quay lại 4nìn Cố c5Hành Sâm cdnói: “Chú e9à, con không acó gạt cbchú đâu 97nha! Con đã 01từng hỏi 8achú Tần 24rồi, chú cfTần thực f8sự thích 4mẹ của 2con mà!”

Nghe 3xong lời 0ecủa cậu, cCố Hành 47Sâm cũng 2không nói 60gì, chỉ 0aquay sang 4liếc nhìn 2Niệm Kiều eeđầy vẻ fhứng thú, 86sâu xa.

Niệm 96Kiều cả 5người run a6lên một 8cái, cô 2có một b5dự cảm 35không tốt, 29cũng không fbiết buổi 8tối ông c9chú khó 6chịu này a6sẽ dùng 1biện pháp cbgì tra tấn 3cô nữa 3đây!

Xe achạy một 0bmạch tới cnơi ở của aCố Bá Ngôn, cxuống xe, 5có vẻ Niệm 6Kiều vô bfcùng bất 0an, hai tay 1fcũng không 27biết đặt f6ở đâu.

Một dtay Cố Hành 28Sâm nắm 3lấy tay a6cô, đưa demắt nhìn d9như trấn 7an cô, tay 5còn lại 55dắt Cố 2bCảnh Niên, 08ba người 4cùng đi d3vào trong 0nhà.

Cố daBá Ngôn 80mới trở 9về từ 11Mỹ không a3được bao 9lâu, dáng bvẻ nhìn 29qua vẫn cecòn rất bốm yếu. 8a © DiendanLeQuyDon.comNghe thấy edsau lưng 1fcó tiếng 18bước chân 1lại gần, bông xoay 1người quay 2lại nhìn.

Ngay cclập tức, 33biểu cảm 53trên khuôn ffmặt ông dnhư hóa 52đá.

Niệm eKiều đừng c4nguyên tại 40chỗ, trong 30lòng bàn 57tay đổ 97dầy mồ 58hôi lạnh, bánh mắt 8ecô dừng 6cở khuôn 6mặt của 15Cố Bá Ngôn, 8miệng một cchữ cũng dkhông nói 1lên lời.

“Cha__” 29Cố Hành 7Sâm lên 9tiếng trước, d5sau đó nhìn 86sang đứa 9nhỏ bên 1dcạnh nói: 38“Niên Niên, 4đây là a2ông nội 4fcon, gọi 6fông nội fbđi.”

Cố 2Cảnh Niên fbĩu môi dmột cái, bđi tới 9dbên cạnh 8Niệm Kiều, egiơ tay giật 3giật góc 8áo cô, giọng 3điệu nũng ddnịu hỏi: 8e“Mẹ, ông d3nội là 3sao? Ông e1nội cũng 49giống như bông cố enội khác  sao 9bạ?”

Niệm 1Kiều phục 9hồi tinh ethần, trong 6lòng có 7chút hoảng a9sợ, đưa 0mắt nhìn 7Cố Hành 0Sâm.

5không biết 4trong lòng 9anh đang 0bđể ý chuyện 6gì, nhưng d7anh có thể dgiới thiệu cmối quan 50hệ của 4dCố Bá Ngôn 2cùng Cố ecCảnh Niên 1dnhư thế fahay không?

Cố b9Bá Ngôn ddcũng kịp 1phản ứng, 56giọng run 44run, “Niệm 94Kiều? Con 1là Niệm 00Kiều thật 1bsao? Có đúng clà Niệm c3Kiều của afta không?”

Chóp 44mũi Niềm aKiều dâng 9alên chua 83xót, cái 1dcảm giác 6gặp lại 9người thân easau nhiều 6năm xa cách 8khiến cô 9bkhông ngăn 78được nước 5mắt, tiến dtới ngồi 2xuống gần 82xe lăn của dCố Bá Ngôn, 1Niệm Kiều bvừa khóc fvừa nói: d0“Ông nội, elà con đây!”

Cố 0Bá Ngôn b1vẫn có acảm giác 97không thể bdtin được, dcdù sao ba adnăm trước, 40Cố Hành 2Sâm cũng 24đã nói 8với ông 54về cái fchết của f6Niệm Kiều, 0cvậy mà 6nay người 39vẫn sống asờ sờ, 84vẫn xuất 0ehiện trước 7amặt ông, fbảo ông 5clàm sao mà 2ftin được e7sự thật 71này?

“A 0Sâm, con 03bé, nó đúng alà Niệm 7Kiều sao? ecBa năm trước, f6không phải 3ba năm trước bcon nói với cta là Niệm 9Kiều đã…đã…”

Cố fHành Sâm 6alập tức flại gần, 34vỗ nhè fnhẹ lên 2bmu bàn tay dNiệm Kiều, 8dnói: “Em 94đưa con dlàm quen 4xung quanh 7một chút 7đi, anh muốn 0vào phòng esách nói 4vài lời 66cùng ông a3nội.”

Niệm 6aKiều nghe 2blời, gật 6đầu đứng f0dậy. Giờ 2phút này, 5cô thật csự bối 1rối, không 1biết phải agiải thích f0như thế dnào với 2ông chuyện 7xảy ra ba 9năm trước, 4nhưng cô fbiết Cố b7Hành Sâm 90nhất định blà muốn 0bgiải thích.

Trong 5aánh mắt f4ngỡ ngàng, 3ngạc nhiên 96của Cố 7Bá Ngôn, dcô đi qua 03ôm Cố Cảnh 8fNiên, đi 17về hướng 20vườn hoa.

20 9phút sau, 7Cố Hành 6Sâm cùng 52Cố Bá Ngôn 73từ trong 15phòng sách 4đi ra, trên akhuôn mặt a8Cố Bá Ngôn 5không giấu bđược vẻ cvui sướng, 0hạnh phúc.

Cố 8eHành Sâm b8đi trước 8cũng mang 47vẻ mặt 8anhẹ nhõm, 6lúc đó, f6phía sau 2truyền đến bdâm thanh 50của Cố bBá Ngôn: dd“A Sâm, 59hiếm khi 62con trở 0lại, Niệm 9Kiều cũng 3trở về, 57còn dẫn d7theo tiểu c7bảo bối, 94tối nay 17con xuống 87bếp đi a3thôi!”

Suy 6nghĩ một 4clát, Cố a6Hành Sâm b3gật gật bbđầu.

Niệm 1Kiều cùng 0Cố Cảnh 88Niên đi 5dvào, chỉ 4enhìn thấy 6trong phòng bckhách có fmột mình 5Cố Bá Ngôn, 2dliền cảm 63thấy lo 6lắng, đứng 64lại ở 9abên cửa.

Cố 8aBá Ngôn 39cười ha chả, vẫy 2tay với cecô, “Niệm 4Kiều, lại edđây, đến f2đây với 5ông___”

87lập tức 20tiến tới, cphía sau 4đứa nhỏ eccũng đi 31theo.

Cố d9Bá Ngôn cnhìn hai 02người một alớn một enhỏ trước f7mắt, vui 8emừng hết 1sưc, “Niệm 36Kiều này, 0ba năm vừa 0rồi thật 6vất vả fcho con rồi, 91đều là 8công sức fcủa con f3đứa nhỏ 7này nhìn bcái là biết 70nó rất 33thông minh 26nha!”

Niệm c2Kiều không 4biết rốt 9dcuộc Cố abHành Sâm b5đã nói 8những gì 8cvới ông? 61Không hiểu 0tại sao aông lại 7bcó thái dađộ như 66thế này?

Cố 3Cảnh Niên f5chọc chọc fvào mu bàn c5tay Cố Bá e2Ngôn, cất eâm thanh 7dnhỏ nhẹ 6hỏi ông: 92“Ông nội, dông quen cbiết với cmẹ của 9con sao?”

Cố 05Bá Ngôn bcười sảng bkhoái, cũng b1không biết 8có phải 4tâm tình 5đang tốt cnên chẳng anề hà, 6ôm cậu 6nhóc Niên 7Niên đặt 6ngồi lên ddhai chân 22của mình, aacất cao agiọng nói: 7“Biết 2fchứ, lúc eta quen biết 5dmẹ của 42con thì con 4còn chưa b0được sinh 14ra đâu!”

Trên 33mặt Niệm c2Kiều lúc f6trắng, lúc c6đỏ, khóe 2mắt nhìn 7về bóng 2lưng trong 3aphòng bếp, 2thấp giọng 7nói: “Con 1eđi xem có eviệc gì 3cần giúp d7hay không!”

“Mẹ 95sao lại 18giống như echạy trốn 2nha…!”

Sau 0blưng truyền b4tới giọng 9nói thầm 03thì của c1Cố Cảnh ffNiên khiến 3Niệm Kiều 4lảo đảo 0một cái, athiếu chút 78nữa là feđụng phải acửa phòng 4bếp.

Hung 9hăng quay eđầu trừng 2mắt nhìn a2cậu bé, blại nhận 1được cái 65mặt quỷ 9của cậu fcùng giọng acười sảng cakhoái của 0Cố Bá Ngôn, 0cô đành 2chịu cúi eđầu chui 22vào phòng 41bếp, thuận 65tay đóng 0luôn cửa 10lại.

“Sao f6lại vào eđây?” ddCố Hành 5Sâm biết 91là cô vào f6cũng không bquay đầu 39lại, chỉ 5dlên tiếng 38hỏi.

Niệm 9Kiều lại 9gần ôm flấy anh, f5mặt cô 7ddán lên 0tấm lưng 13rộng lớn 67của anh, fdtrong giọng e1nói đầy b5vẻ lo lắng: 0“Cố Hành cdSâm, anh ađã nói agì với 7ông nội avậy? Tại esao ông không 4ehỏi em sự 0việc ba anăm về dtrước?”

Động edtác của 2Cố Hành 3Sâm như 5khẩn trương 01hơn một 66chút, anh 2lập tức fbuông cái 85gì đó, drửa tay erồi xoay 3fngười nhìn 3cô: “Làm 4sao vậy? 3Anh đã nói danh sẽ xử 69lý tốt 3việc này, 2em không dcần phải dlo lắng 0cơ mà.”

“Tại 8dsao lại 6có thể 3akhông lo 4elắng được? 7Chúng ta, 1chúng ta 9blà quan hệ 1aloạn luân 0đó, vậy 1dmà ông nội 07lại có 11thái độ 93như thế! 9Em cảm thấy 3hoang mang cekhông biết dmình đang 3bmơ mộng 4bhão huyền ahay đang 81mắc bệnh f0tâm thần 2nữa!” fNiệm Kiều 7vội vàng denói, một c0chút cảm 11giác an lòng f4trong cô 7cũng không bthấy có.

Cố cHành Sâm f4nhẹ cười, dkhông biết e3nói gì chỉ 2clắc đầu 28nhìn cô.

“Anh ecòn cười?” 8Niệm Kiều 95tức giận, ehung hăng a0nhéo một acái trên 5ecánh tay 2anh, “Không 8dphải là 5anh đang 98có chuyện 4dgì gạt d1em chứ?”

Cố d3Hành Sâm acáp sát vào 67cô, mở 8miệng cắn b0lấy môi 5cô, ậm 4ờ hỏi: e7“Em có 7fnhớ em đã anói gì không? aEm mới nói 5sẽ tin tưởng 0anh, vậy 4asao bây giờ 5mới thế 0cđã không d3tin rồi?”

Đẩy 9đẩy anh 30ra, Niệm 4dKiều có d8chút oán ftrách: “Muốn 1aem tin anh d2cũng được, 4bnhưng không 3thể chuyện f0gì anh cũng f0không nói dcho em biết, 73trong lòng 9em không 1abiết rõ 4chắc em 05sẽ phát 4bđiên lên 18mất, Cố 34Hành Sâm, 0em thực bfsự sẽ 0phát điên 0ađó!”

abiết mình 6không có fkhả năng achịu đựng b6mạnh mẽ, 3một người bakhi mang trong clòng lo lắng 3asẽ không 8còn kiên acường được enữa.

Cố 2fHành Sâm 8dôm chặt 59lấy cô, 62tựa cằm 4trên đỉnh fđầu cô, ctrầm giọng 3nói: “Nhiều 25nhất là bmột tuần, 2anh sẽ đem 3ahết mọi 7việc nói 3cho em nghe 3rõ nhé, bđược không?”

Không 89phải là 0fkhông thể 41ngay lập ftức nói 9với cô, cchỉ là bthời điểm 41từ Hồng 7Kông trở 0bvề cũng adlà khi anh 59đột nhiên 8nhận được 8điện thoại cbáo tin Cố 30Hành Diên 0có dấu 2hiệu tỉnh clại.

7bnhiều việc fnên để bachính Cố 8Hành Diên enói với e8Niệm Kiều 1dthì tốt 4hơn! Cô 2cũng càng 3có thể 2ddễ dàng bbtiếp nhận!

Niệm aKiều níu clấy vạt cdáo của f2anh, vẻ emặt đau a6khổ, “Không 2thể nói bngay bây 5fgiờ sao? cEm bây giờ 8ethực sự 17muốn biết.

Bắt 4chước bộ 2dạng đau d7khổ của 4cô, Cố 40Hành Sâm enăn nỉ, c3“Có thể 8để sau bmột tuần 0nữa không? baLúc này c0anh không 9nói được.”

Niệm 59Kiều tức 3bgiận vỗ felên ngực 79anh một d1cái, cái 5người này c8lại có dthể đang 80cười làm 2nũng với 9cô cơ đấy.

“Tốt elắm, nhớ 01kỹ, em không f8cần để 6ý đến 4chuyện gì 6cả, phải 9fthật vui 2vẻ, trông 37nom thật 9tốt cho 1đứa nhỏ 6fcủa chúng 5ta, một a5tuần sau, eanh sẽ nói 43hết tất 5cả mọi 4chuyện với 3em, được fkhông? Đợi 6amột lát 6bnữa, buổi 37tối anh c9sẽ cho em fmột bất e5ngờ.”

“Bất 37ngờ gì?” 45Niệm Kiều c9vừa nghe 8anh nói sẽ 18cho cô bất 1ngờ, hai 8mắt lập ftức tỏa 31sáng.

Trước dđây, bản f3thân anh bluôn cự 7tuyệt cô alại gần, 7sau này mặc 6dù đã có 07tình cảm 2với cô, f9nhưng cả a7hai lại arất nhanh cmỗi người 3một nơi. 9 © DiendanLeQuyDon.comHiện tại, ethật vất 9vả cô với 2anh mới c8được ở f5cùng một 75chỗ, bởi 59vậy cô a2không khỏi 9fthầm nghĩ 9phải hết 0sức quý 6trọng từng b1giây từng 10phút hai angười ở 4bên nhau!

“Nếu c8đã là bất cngờ,không 9bphải  bây 9giờ mà bnói ra thì 93sẽ không 7còn ý nghĩa a6gì nữa 67sao?” Cố 3Hành Sâm 1avẫn úp 4úp mở mở, ekhiêu khích 4dtrí tò mò 4của cô.

Nhẹ bnhàng kéo 0kéo góc acáo Cố Hành d7Sâm, giọng adđiệu Niệm 9Kiều như 99đứa trẻ 63làm nũng 5với anh: bd“Anh nói 21cho em biết bliền đi, clà bất 14ngờ gì? 6Có phải e3anh muốn dtặng đồ c6gì cho em 8dkhông?”

Cố 7Hành Sâm 0cười to, 97anh vỗ vỗ 31đầu cô dfrồi ghé 44sát bên 3dtai cô thì 4thầm: “Nếu 8cem không e7đi ra ngoài, 6anh sẽ ăn 96sạch em 4ngay tại 7đây đấy!”

Niệm c5Kiều ngay falập tức 1tránh xa 5fanh hơn một 4mét, thẹn aquá hóa 6giận nhìn 0thẳng anh 1mắng: “Sắc 8lang! Háo 1bsắc! Hừ!”

Cố bHành Sâm 68giả vờ c3tiến về 2phía cô, 6Niệm Kiều cfngay lập 9tức xoay 70người bỏ dbchạy, phía 4sau còn vang 4flên tiếng acười đắc 4ý của người c7nào đó.
____*

Trên 51bàn ăn, 22nhìn thấy b8một già d0một trẻ faliến thoắng eatrò chuyện a2không ngừng, c4Niệm Kiều 6cảm thấy 3hoài nghi ethái độ 28có chút 81kỳ lạ 4của Cố 6Bá Ngôn, 3cô vài lần 9nhìn sang 1dCố Hành dSâm, nhưng 98nhìn thấy 5bộ dạng 4bình tĩnh 1của người 5kia quả 48thực khiến 7cô như phát a9điên!

Ăn 3cơm tối 2dxong, vì d3Cố Hành 72Sâm nói 94sẽ đưa 19Niệm Kiều 0đến một 4nơi, nên 5Cố Cảnh 78Niên liền 72ở lại ccùng Cố 1aBá Ngôn.

Trên 43đường, fbNiệm Kiều 5bthật sự 5không kiềm 58chế được, dflại quay dcsang hỏi 6fmột lần 9dnữa: “Cố e3Hành Sâm, d2Anh nói cho 8em biết 2đi, rốt 0cuộc anh 2muốn đưa 15em đi đâu 5vậy?”

Người bđó vẫn fdcười cười 46một cách a9thần bí: d“Đợi b2lát nữa dem sẽ biết.”

Trong 5lòng Niệm 6aKiều cảm ethấy tức 44tối khi 0không có cbiện pháp 0khiến anh fnói ra sự 9thật, “Lại 63là câu này, dthật chẳng 9fcó chút f8mới mẻ 10gì cả!”

Đuôi c0mày Cố c0Hành Sâm 09khẽ nhúc c7nhích, nhìn fmột cái bcũng biết 2eanh đang 5ecó ý xấu c8trong đầu, 6quả nhiên d____

Bỗng 5dưng anh f9đưa tay 3bgiữ lấy echiếc cổ d2nhỏ thon e2của Niệm fKiều, ôm e0cả người 7cô trong 3lồng ngực, e2rồi hung 4hăng đáp dxuống một fdnụ hôn cdtrên môi 98cô.

Niệm 8Kiều mở 4bto hai mắt, 3emột cử 8động nhỏ ccũng không 1bdám có, 66khẩn trương 6ở trong elòng: trời fđất ơi! 4Anh ấy đang 3lái xe nha! daRõ ràng elà không bmuốn sống c5nữa mà!

Cố 4Hành Sâm 2mỉm cười, 7cắn mút dathật sâu 0cánh môi 9dcô một 24lúc, sau 9đó anh mới bchịu buông fcô ra, quay 30sang tập 7trung lái 33xe.

Mặt dcNiệm Kiều 52bừng đỏ 0sau khi bị 98anh hôn, 47rõ ràng cphải tức 89giận, nhưng b5cái miệng f6nhỏ nhắn 3hơi hồng 3hồng cứ 3cong lên, 83rõ ràng clàm cho người 9ta có cái 5cảm giác dbị dụ 37dỗ!

Cố 7Hành Sâm dchỉ cảm 27thấy toàn 7thân trở dlên khô a3nóng, nếu b1bây giờ akhông phải 70cả hai đang fở giữa 34đường, aanh nhất 4định sẽ acùng cô 8triền miên 4fyêu thương 2cmột phen!

Xe c3tiếp tục bđi them khoảng b8mười phút, 1eNiệm Kiều 00càng lúc 2fcàng cảm d6thấy nơi 3này quen amắt, trái btim đập 5loạn cả 3clên, chẳng b9lẽ __

“Cố, 57Cố Hành 30Sâm, không 68phải anh amuốn dẫn bem đến 80nơi đó cchứ?”

67chưa nói 82đến nơi 93nào, nhưng 1trong lòng 9cô hiểu danh cũng d4biết nơi fcô muốn enói là nơi 0nào, chỉ 86là, khi lần 9trước cô a5hỏi, tại 88sao anh lại emuốn phủ 74nhận?

Cố 7Hành Sâm 4ckhông nói, 49mím chặt 1amôi, đạp 2fmạnh chân aga bên dưới, bxe ô tô cnhư muốn 7bay cả về 9phía trước eflàm Niệm 4eKiều sợ chãi, nắm dchặt bàn ctay.

Bỗng 16nhiên xe cdừng lại, 7cả người bcNiệm Kiều dkhông thể 0khống chế 7lao về phía 8trước, 7acô sợ hãi c7la to: “A____”

Tiếng 7la còn chưa cedứt, cửa 05xe đã bị fmở ra, cả 6người cô 55bị kéo 2era ngoài, 3sau đó toàn 6bthân được 39người nào eđó ôm lấy babế lên.

Cho 57dù đang 6ôm cô trên 8tay, bước bdchân Cố daHành Sâm bvẫn nhanh cnhư bay, 2một cước 0đá văng ecửa phòng, 9côm Niệm 3cKiều đi 7cthẳng lên clầu.

Biệt e2thự! Là atòa biệt ccthự này!

Nếu 34vậy, anh 0echính là 5người của 0fhai năm trước dđúng không? 97Nhưng nếu 57đúng là 1anh, tại e8sao lại 0cphủ nhận 0cơ chứ?

Đồ 5trời đánh! b7Cố Hành 6eSâm, rốt ecuộc anh 1còn có bao d4nhiêu chuyện 9fgiấu diếm 36em đây?

Chờ 01cho tới 3lúc cô kịp 43hoàn hồn 1thì cả fngười đã 3dnằm dưới 8thân Cố b4Hành Sâm, 3etrên đỉnh 3đầu cô avang lên dâm thanh 9aám muội 64của anh: 11“Em có ednhớ rõ bchiếc giường 0này không?”

Làm bsao có thể 6không nhớ 52rõ!!

Năm 7cnăm trước, 0dcô đang 1ốm, lại 0bị Liễu 0fNhứ Mi đuổi fra khỏi bCố gia, 1cô không fbiết lúc a8đó ai cứu 4cmình, mơ cmơ màng 4bmàng…khi etỉnh lại dachính là c5đang nằm 35trên chiếc edgiường dnày, sau 8đó chỉ cnhìn thấy 89một bóng cclưng đang 3đi ra khỏi fcửa.

Sau 20đó, khi 3bản thân 5hoàn toàn etỉnh táo, bngười cô 7nhìn thấy 79chính là 86Tần Mộ 08Bạch, cho e5nên trong alòng vẫn a6đinh ninh 7anh ấy là 1angười đã 43cứu mình!

Nhưng emà bây giờ, 2Cố Hành 1aSâm, anh 21có thể 6bgiải thích 1một chút bcho em hiểu 4fhay không? 7eRốt cuộc 8blà sự việc abnăm năm 0trước là 19như thế 30nào?

Nhưng a2người trên bbthân cô 1lúc này 4dhầu như 58gấp gáp 6đến độ 4cái gì cũng d2không muốn 74giải thích, dcái gì cũng 81không muốn 45nói, bắt 1fđầu cởi fbỏ quần f3áo của 5ecô, hơi 8nóng ran atừ môi 7flưỡi anh, fcàn quét 9trên cổ e0cô.

Hơi 9thở Niệm 20Kiều rất 5dnhanh không 8ổn định, 6hai tay đẩy 3cđẩy đầu 5vai anh, âm d2thanh nói 1dchuyện cũng 2bắt đầu drun run: “ bCố Hành 33Sâm, anh 7nói cho em 2biết, chuyện c1năm năm 2btrước là 6như thế 12nào?”

“Để 2sau nói.” c6Cố Hành dbSâm chỉ 8đáp ba chữ, 3cực nhanh 27loại bỏ 8quần áo 5atrên cơ 64thể hai 1bngười.

“Nhưng, dnhưng em bmuốn biết!” 41Niệm Kiều cfkẹp chặt 8bhai chân, 1uất ức 8than: “Anh 33gạt em, elần trước b0rõ ràng 08anh nói lần cđó anh không d4có trở 6về!”

“Anh 35đâu có 87gạt em, 2buổi tối atrước ngày 4em gặp tai 5nạn xe cộ b0ba năm trước, 2danh đã nói echo em biết 72chuyện này, 95chỉ là 0elúc đó 05em không 0nghe thấy 2thôi.” fĐộng tác 5bcủa Cố 8Hành Sâm 3bỗng dừng 5lại, nhẹ 5nhàng nằm d7trên cơ 2thể cô, 4ánh mắt 0sâu thẳm 7dọa người 6như đang 6echuẩn bị 0sẵn sàng 4eđem cô ăn bsạch!

Niệm 6Kiều hơi a4giật mình, 8nhỏ giọng 0oán trách: f“Cố ý 7achờ lúc 4dem ngủ mới 24nói, anh enhư vậy frõ ràng 05là không eamuốn cho fem biết bmà!”

Cố 2Hành Sâm a8toát mồ 6hôi lạnh c4đầy trán 0dmà không ebiết phải 5alàm như 7thế nào, 9đêm nay 82anh đặc ccbiệt muốn 43cô, cả 2người đều ebmuốn đến 65phát đau, 0nhưng cô 0lại không fchịu phối e1hợp mà c6chỉ rối bbrắm với 31chuyện năm 5dnăm về ctrước, 0anh cũng 88không thể 4tự mình 49áp chế 6cô mà!

“Ngoan, 3chờ làm e3xong mới 19nói chuyện 7anày được 21không?” f8Dịu dàng adụ dỗ, fbàn tay nóng 9dbỏng của 7anh cứ thế a8một chút 61một chút b1len lỏi evào bên etrong bắp 94đùi của d9cô, xoa xoa enơi ngọn efnguồn ấm 0báp, hấp 8dẫn kia.

Niệm c8Kiều ưm 9lên một ddtiếng, sắc 2mặt phủ 8một mảng 2hồng phấn, 9cô có thể 8dnói không eđược sao? 7Kỳ thực, 93lúc này ccô cũng abrất muốn, 8muốn có 6được anh!

Nhưng e8cô vẫn 6còn chút 83sợ hãi 45bởi nơi cđó lần 7trước anh elàm cho cô 7cảm thấy a5rất đau!

febất giác 47rụt người 9co lại, cnhưng lại 0bị Cố fcHành Sâm cdphát hiện dra sự khẩn 0btrương của 49cô.

Đem ebcô đặt cvào giữa ehai chân, 86anh cúi đầu a4nhẹ nhàng chôn lên 9cđầu vai 3trơn mượt fcủa cô, eđầu lười 05liếm mút equa lại c3trên da thịt 0dmềm mại c9đó, giọng 8nói khàn 37đầy dục ffvọng của banh luẩn 4quẩn bên 05tai cô: “Đừng bcsợ, anh dsẽ thật 4dịu dàng___”


Đã sửa bởi VyYen9x lúc 25.03.2014, 15:46.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 21.10.2012, 08:57
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 09.10.2012, 10:08
Bài viết: 42
Được thanks: 143 lần
Điểm: 10.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã Satan đến gõ cửa - Thất Niệm An - Điểm: 10
Chương 9f84: Cầm athú đúng 17là máy bay 5chiến đấu

Sự 8thật chứng 8minh, thời 29điểm tất 5cả những 8người đàn 9ông đang ephát dục 2mà nói “anh 1sẽ dịu 8dàng” đều f4à lừa gạt 10on người ca.

Nhất dcà tên cầm 2hú Cố Hành bâm này, 0uả thật 9à muốn d1đem người 8a chỉnh 4eho đến 33hết mà!

“Đau, 3bố Hành 28âm, em đau!”

cứ thế 0ấm rứt 0ehóc nhỏ, 0ố Hành 6âm yêu thương 8dô nhưng eại sao lại 0hông khống e3hế được 7ản thân d7hư thế.

5àng là muốn 1ịu dàng aới cô, 53hưng chỉ 1ần chậm 32ại một b3hịp, cả 39gười anh  dường 6ehư muốn cổ tung, 5hỉ biết d2ùng sức 68ột cách fung hăng 7tiến thẳng 7vào khám fcphá nơi c1sâu nhất b1trong cô.

“A____” 3Niệm Kiều 6sợ hãi 53la lên, hai 4bàn tay sống 75chết nắm 1chặt cạnh c2giường, 5tránh cho dacả người 53nhào lên babay ra ngoài.

“Nhóc aacon, em thả 93lỏng đi, 7giữ chặt 9cnhư vậy 3anh không a6đi vào được, bngoan nào!” 65Giọng anh 1fnhẹ nhàng 3dụ dỗ, cnhưng động 47tác vẫn 2như cũ tấn 7công mãnh 2liệt.

Niệm 8Kiều vừa 7khóc nức 3nở vừa 81la mắng: 3b“Đồ tồi, 01mỗi lần 7đều làm 5em đau đến dbphải khóc, 4anh là đồ 9đểu!”

1hấp Cố ceHành Sâm c4cứng lại, 3cúi người 6nhẹ nhàng 04hôn lên 9fkhóa mắt 2ngập nước bcủa cô, c“Đau lắm 48hả?”

Từ a0lần đầu btiên muốn 4căn cô, anh 95cũng đã 8biết con 5đường 9đầy mị d4hoặc của ecô khá nhỏ, 48nếu anh fkhông thăm 8dò, dụ 8dỗ, trêu 6chọc trước ekhi đi vào…, 3khẳng định 4là sẽ làm e8cô đau.

Nhưng f9cứ mỗi 3lần thăm 2cdò, dụ 7dỗ cô là 3một lần 9anh phải 42nhẫn nhịn, 4fchịu đựng, fdđể rồi fbtại thời 14khắc quan 24trọng đó, 5cơ bản d9anh không acòn khả 6enăng kiểm 8fsoát sức d0lực cũng dnhư tốc 05độ của 49bản thân.

Thấy 9banh lặng 3athinh dừng 0động tác, 1cố gắng dchịu đựng ethống khổ, cNiệm Kiều clại không cfkhỏi cảm 0thấy đau eelòng, chạm 33nhẹ khuôn 27mặt của 29anh, giọng 8có chút athẹn thùng 2: “Nhẹ ahơn một fchút, anh 6nhé!”

Cố 5aHành Sâm 00cúi đầu 1cười sung 60sướng, 6chết sức f0khống chế anhịp độ 99xâm nhập bfcủa mình, 8cử động 9lên xuống 30nhẹ nhàng 2từng lần atừng lần amột, mồ e1hôi trên ftrán anh anhư mỗi 45hạt châu 9bnhỏ, rơi afxuống ngực 1ecô.

Cố e8Hành Sâm 6nhìn xuống 7cảnh tượng 8trước mắt, 68những giọt afnước trong 00suốt trượt 7xuống theo akhe ngực a0đầy đặn 7của cô d7khiến ánh 5anhìn cầm 60thú càng cathêm kích bthích, cổ c4họng anh bkhô nóng, 7bờ môi 7nhanh chóng 2phủ lên, 23liếm mút eetrái hồng ebđào quyến 8rũ của 6cô.

“Ư…” 1aNiệm Kiều 65nhẹ nhàng 7rên rỉ, bthân người b7khẽ cong 8lên như fahòa vào 3trong anh.

ddkhông mời 88gọi thì 72không sao, 8cnhưng một 03khi đã mời 52gọi, anh 0như bị 5akích thích, f8răng càng 1athêm dùng 45sức, cắn 7cắn, day 4day nụ hoa 0trên trái 2hồng đào akia, thân bdưới cũng dbkhông ngừng 93xâm nhập, 17mạnh mẽ 1ra vào…

Niệm 2eKiều mắt 08nhắm cảm 15nhận sự fecuồng nhiệt etừ anh, 19toàn thân 7cô nóng ddần lên, 14trong cơ 8thể rõ 9ràng bắt f6đầu trào 15sôi lửa 3ftình.

“Cố 3Hành Sâm” 7hai mắt ccô nhắm anghiền, 89rên rỉ 00kêu lên acmột tiếng, 3drăng cô 80cắn chặt afmu bàn tay 16cùng lúc e2thân mình c2cong về aphía trước.

Anh 8cđiên cuồng 1hét lên emột tiếng 7“chết 0etiệt” 5trong lòng dfkhi cô vừa 70vặn vẹo! 6dCô nhanh fnhư vậy bđã muốn 3trốn tránh 1cậu bé fcủa anh, anhanh chóng 06khép chặt ecửa ngõ 6ckhiến anh 3dnhư phát e3hỏa trong 2lòng.

Không 3một giây 0fchần chừ, 6anh nhanh dchóng tách 12rộng hai a8đùi cô, 8đưa tay 5fgiữ chặt 4dchiếc eo c9nhỏ mềm admại của 9cô, cả cbngười anh d1hung hăng cáp sát vào 5thân thể afcô, đem acậu bé 2con háo thắng 6tiến thẳng 2vào địa 8cung ấm 46áp đó, fbđộng tác e3quả thực 3hết sức 76thô lỗ, c8mạnh bạo.

“Ư 38ư…a…” baNiệm Kiều 1cả thân 87không thể bchống đỡ 89sự kết 21hợp huyền ediệu đó, 4cảm giác c8không còn a8thấy đau 8đớn, chỉ a3còn thấy 6cử động 7của cô 0uyển chuyển, 44phối hợp 4nhịp nhàng e0theo từng 8động tác 4dcủa anh, d5chỉ còn e6thấy đôi 92mắt đẹp 6long lanh, 91yêu kiều b1của cô 24ngước nhìn 4danh đầy 5mê hoặc.

Thân 5thể cô 08như hoàn 6toàn bị 7banh khống 3chế, mỗi d7một lần e6anh cậu bfbé của 8anh cử động 2tiến công, 46rút trận 1là một blần cơ 7thể cô 7dbứt rứt, 2bkhó chịu, 3quay cuồng 74như nghìn, 3fvạn con 4ekiến chui cvào thân c9thể của a8cô.

“Ư a4Ư…Đồ 97tồi, …Em 30muốn…”

Giọng 9nói cô mềm fmại pha 64chút nũng anụi như 05mật ngọt 7rót vào dctai Cố Hành a0Sâm khiến d7anh sung sướng, 9giọng cười 3fđầy ám 2muội, càng dhết sức fddong duổi 4chơi đùa 0trong cơ bthể hấp 6cdẫn của 5acô, tận acho đến 8dlúc cả fhai ngập 32chìm trong 3dkhoái cảm.

Sau 6khi khoái 29cảm tuôn 11trào, cả 0fngười Niệm 11Kiều mềm 7oặt nằm 21ở trên fgiường, 1ngay hơi 0sức mắng bbngười cũng 6không thấy 7dcó.

Trái 6lại dường 21như lửa 37tình trong c5Cố Hành 61Sâm vẫn d2chưa có bctắt, dừng e0lại chưa 3cđược mấy 3phút anh balại dây 9dưa, quấn 8quýt, chọc 24ghẹo thân f2cô.

Niệm 2cKiều quả 7thật muốn fphát khóc, 92quay đầu 0bnhìn anh, c5“Đừng fedụ dỗ c2em nữa, dem thực 3sự mệt 0flắm rồi!”

Cố 79Hành Sâm 7nhíu mày ehỏi cô 0giống như d8kinh ngạc, b8“Không 3phải mọi 4ephụ nữ 6đều thích 50người đàn aông của 5mình có 62chút dũng cmãnh khi 00ở trên a8giường 5sao?”

Vẻ 76mặt Niệm 8Kiều đầy bđau khổ, dnhăn nhó: 6“Nhưng fanh quá mãnh 72liệt, nếu 53anh không bthương em bmột chút, cngày mai b7em sợ mình 2không đứng fdậy, ra 1bkhỏi nổi 3bchiếc giường d5này mất!”

Càng 8nói âm thanh fcủa cô 9càng nhỏ e7đến mức 1không thể 89nhỏ hơn anữa, quả fthực cảm 7dthấy mất 5bmặt quá 5đi, cho đến 7tận lúc f3này cô vẫn 6echưa tập 8được thói 77quen đối bmặt nói b0những chuyện 3anhư thế 05này cùng 6anh!

“Ừ¬¬___” 6Cố Hành 92Sâm khẽ ecau mày, 7atay vẫn 4nhẹ nhàng dmân mê, dxoa nắn ebầu ngực 5ctrắng nõn, 3đầy đặn 2của cô, 24giọng nói 0amang đầy 8vẻ yêu 7ctà, dụ 7hoặc, “Vậy e4lần sau aanh sẽ tìm 7tư thế 1khác, không dlàm em đau 4nữa nhé, fmình sẽ fblàm nhiều 3lần để 5frèn luyện ebthể lực 0cho em luôn, ffđược không?”

“…”

Niệm 4Kiều có 0cảm giác 8bmình muốn e1khóc mà ckhông ra dđược nước b3mắt. Người 4này đúng 24là điên arồi! Cầm 2thú đúng 0blà máy bay 2bchiến đấu cemà!

Khẽ frùng mình, 1mặt Niệm 09Kiều liền dphủ một 79lớp phấn 9bhồng khi 99cảm giác ccó cái “vật 89cứng” 6như bàn e0ủi nóng 31hổi chạm 8vào mông b2cô.

Phía 7bsau truyền 4eđến giọng dcười trầm 5thấp của 3anh, tay cô enhanh chóng 36bị anh túm 7lấy, kéo 37về phía b9sau chạm 57ngay vào 68cậu bé 7cứng cáp 95đó.

“A…” 3eNhiệt độ a8lòng bàn 7tay Niệm 5eKiều nóng 4bỏng đến 0dọa người. e6 © DiendanLeQuyDon.comChủ yếu 4fchính  là f4cô choáng 31váng vì, 3cư nhiên etay cô đang 09nắm chặt 1avật nào ađó!

Suy bnghĩ một 2bchút cô e4cảm thấy 3mắc cỡ emuốn chết, 87tay muốn 1nhanh chóng b6thu về, 9dnhưng Cố bHành Sâm 0lại không 08chiều ý 52cô, càng 3cgiữ chặt 27tay cô, miệng 0cắn cắn 03lỗ tai của 8cô, âm thanh 7chứa đầy 6tà mị không bthể chống 48đỡ nổi: 9“Nó rất 2athích em, fem không 20thích nó 5dsao?”

“Oanh___”

Trong 16đầu Niệm e4Kiều như 25có cái gì fcnổ tung, acả người dđều nóng flên, dường 76như muốn 3anghênh tiếp.

Anh 29không chỉ 8là tên khốn 3nạn kết 38hợp cung 1tên cầm 6thú vô lại, 1dmà anh còn 1clà sắc 6bma! Quả 8thực đã b5đạt đến 5một cảnh 89giới sắc eanhất định!

Lần cthứ hai fgiật tay 4dvề vẫn 1bnhư cũ không 2rút ra được, 3trái lại 7có cảm c7giác cái 58vật nóng 15trong tay bdương như aecàng lúc 9càng to ra, fmặt Niệm 3Kiều tưởng 44như chảy b6ra máu.

Không 4rút tay được 3về, mặt fcô vùi sâu 79trong gối, 7nhất quyết ckhông chịu 06ngẩng đầu 0alên.

Bộ ddạng thẹn 7dthùng của 5cô càng 8dlàm cho tâm cftình Cố 5Hành Sâm afsung sướng, abuông tay a1cô, cánh catay anh nắm 6cả người 0cô xoay ngược 07về phía d5lòng mình.

Niệm dKiều khi 73kịp phản 7ứng thì b2đã thấy 17hai chân fmình dang abrộng, toàn a2thân đã 38bị khóa atrên người 0anh. Hai mắt 0cô mở to, 9nhìn tư 88thế như c2vậy thì 1fthật sự 48cảm thấy 3ngượng 6cngùng!

Người 7đàn ông cadưới thân 26lại thủ 75thỉ dụ e5dỗ: “Làm 5ethêm một dlần nữa 8nhé!!!”

“A…Em 0không muốn!” 01Niệm Kiều 2bsợ hãi, f7cô thực 5không có 9lộn xộn, 4erõ ràng 7là bản 7thân anh arắp tâm 7ủ mưu trong 7lòng mà.

“Cũng aekhông phải 99do em…”

“A…” 6Thân thể 35cô nhanh cchóng nâng 8blên, rồi 51ngay lập 18tức bị 4anh kéo xuống, 6anh kiên fquyết đem 9cậu bé 4xông thẳng d5vào trong 8cơ thể 91cô.

38thế nữ 84trên nam 1dưới càng 9clàm cho cậu 3bé của c2anh đi vào 6sâu hơn, 54làm Niệm 01Kiều suýt 76chút nữ 9không kềm 9được mà 21kêu to.

Thân d9thể chợt 87cao chợt a7thấp khiến 4cmỗi lần 6cử động 9là một elần cậu 53bé của 16anh chạm 9đến nơi 4sâu nhất 1trong cô, 2cả người fNiệm Kiều cnỗ lực 60đung đưa 80theo động dtác lên 1xuống của 0anh, dường 8như muốn d8ngả cả 3thân về 31phía sau bđể cảm 44nhận khoái 55cảm sâu 3dthẳm đó.

Cố 40Hành Sâm ebỗng nhiên bbtúm lấy 1cánh tay acô, kéo 78cả người 79cô ngả 0về phía 7trước, bbđộng tác dkhông có 5chút ngừng 3lại, xoay bngười đem 57cô đặt 0dưới thân 5amình, tiếp 2tục xâm cnhập, ra fvào nơi amị hoặc b8nhất của ecô.

Niệm 0Kiều còn 04chưa có 3phản ứng 56sự thay 4ađổi, phía 15dưới đã 5atruyền đến b3sự tiếp e8xúc mãnh 7liệt, có 6bchút không a6chịu nổi, 7giọng nói 7mềm mại, c5van xin: “Cố 2aHành Sâm, 6thôi có 8được không?”

“Ngoan 9nào, nói aem muốn c5đi, em yêu, 9enói em muốn dđi nào___”

Tiến 0fvào thật csâu, rồi dđược khám fcphá trong 7fvùng cấm b0địa ấm 0áp đó, 63Cố Hành bSâm không ebngừng suy 1enghĩ về fcnó, dường enhư chỉ dmuốn được 2chết chìm 25trong đó.

Niệm c8Kiều nhất 8dthời không cdchịu nổi d9lời mê 7hoặc ngon dfngọt trong c5lời nói 8của anh,  đầu 4óc không 5theo sự bsai bảo 7của bản d0thân, ngay 47thời điểm 3anh lên tiếng, ekhông tự 54chủ mà 3đáp lời dađồng ý.

Dường 3như cảm 9thấy hài 5flòng, anh a5cũng không 8ecòn điên dcuồng như f4lúc trước, 3dbỗng dưng ebdịu dàng, 0chôn khe khẽ 1khắp khuôn 1mặt ửng chồng của 2cô, một 9chút một 7chút một 93chậm rãi eđẩy vào.

Niệm cKiều có 56chút ngỡ 97ngàng, cũng 3theo nhịp fđộ kích cedục của 3canh mà cong bngười nghênh 5hợp, khuôn cmặt kiều aemị, nhỏ 45nhắn cọ bcọ vào 6dhõm vai của 24anh, âm thanh 2dtrong miệng 5yêu kiều 8đầy mị efhoặc.

“Như fvậy đã fđủ dịu cedàng chưa?” a7Âm thanh 1đầy ám 4muội luẩn fquẩn bên 13tai cô, đầu dblưỡi người 8kia nóng cấm nhẹ enhàng lướt 9qua  vành btai trơn 01mềm của ecô.

Niệm 0eKiều xấu c7hổ đến 9emức đầu a2cũng không 2fdám ngẩng 3alên, chỉ 38trong lúc 0vô tình 73ôm lấy afanh, hai chân e4thon dài, 5trắng muốt acuốn lấy 58eo anh, cong 6người như 5muốn nghênh dehợp cùng fanh.

Cố bHành Sâm b8thấp giọng abcười nhẹ, 2bàn tay anh 8bkhẽ nâng 4cchiếc mông 8acăng tròn eccảu cô, 09gần gần 78xa xa vào 7ra cấm địa, 6bđộng tác 4vẫn dịu 4dàng như 5cũ.

Trong  phòng 42ngủ, một emảng âm bfthanh *** ctruyền tới, e8âm thanh cnũng nịu d8mị hoặc 3của người 7phụ nữ 20hòa cùng 5hơi thở 6hổn hển, 39gấp gáp c7của người e9đàn ông, 5quanh quẩn 5thật lâu 5không tan cdtrong không btrung.

*___*

Khi 21Niệm Kiều… 0tỉnh lại 2đã là quá 6nửa đêm, 7bên cạnh blà người 56đàn ông cađang ngủ 1say.

Nghiêng 95đầu quan 9sát anh tỉ 5mỉ, khóe 3miệng cô 6không khỏi bfcong lên 8cười sung 4sướng.

Khi 45Cố Hành 3Sâm ngủ, akhuôn mặt dhòa nhã, fcbỏ đi cái 2adáng vẻ f3lạnh lùng 9ahà khắc 6bình thường, 4btrông giồng 22như ông 9cchú hàng b7xóm, thực e5sự có cảm bbgiác thân fdquen.

“Nếu b2nhìn nữa, banh lại 3ăn thịt 28em đấy!” 1bMột giọng 3nam quen thuộc bvang lên 82trong không b5khí làm 4Niệm Kiều agiật mình d9hoảng sợ.

Ánh femắt kinh 5ngạc của 8bcô bỗng 86nhiên nhìn 6về đôi 05mắt ngập 5etràn ý cười cdcủa anh, 4anh đưa 61tay ôm chầm clấy thân 8thể cô, 06vùi mặt dvào cổ ecô cọ xát, ccười nhẹ b7nhàng hỏi: d“Tại sao alại không f4ngủ? Anh a1đã giúp dem tắm rửa fbqua rồi 4mà!”

Niệm eKiều trong 5lòng vẫn 80còn băn dfkhoăn chuyện 47năm năm a4về trước, ebởi vậy dcdù bị anh 5chơi đùa f6quá sức 5bcả đêm, 95vẫn tự 01nhiên mà 62tỉnh lại.

Vùi 7mặt vào bbtrong lồng 8ngực của 3anh, cô nhẹ 2nhàng cất cgiọng hỏi: 3c“Người 5cứu em ở 52cửa Cố 75gia năm năm 53trước là 0danh sao? Vậy 5tại sao 7blần trước a3khi em hỏi e0anh, anh lại fbkhông nói 9thật?”

Cố fdHành Sâm 5khẽ vuốt 1etóc cô, 9bỗng nhiên 8có cảm d0giác không 1biết mở fflời với 2cô như thế 25nào!

Ngày 4cđó khi cô e5hỏi như b3vậy, phản 1ứng đầu 33tiên của 2anh chính  là bphủ nhận, 2vì anh sợ 34nếu cho 29cô biết 8sự thật 83khi đó chính babản thân emình đối 9với cô 8acũng có 8chút tình 38cảm, chỉ c3sợ với 9atính cách 58của cô, eccô sẽ càng ffkhông chịu 73buông tay 41cho loại a2tình cảm dnày.

Anh b2không muốn 5nghĩ sẽ 5từ bỏ, cbnhưng thực 7sự thì c7giữa hai bngười lúc ffđó quả 12thực không 9có kết 41quả, bản 74thân anh 2lại không c4thể từ 3bỏ được, 0chỉ có c6cách khiến 0cho cô tự fđộng rời 2đi trước amà thôi!

Thế 6nhưng kể ctừ khi cô 8crời đi, 02bản thân 3anh cũng 89cảm thấy 6cuộc sống 0không còn 3fsắc thái 63gì, sống emà không 4tìm thấy 1bất cứ 9niềm vui 0thú nào 49nữa.

Ban 7đầu khi bnhìn thấy 51đoạn video bvụ tai nạn 5giao thông 5bkia, anh thực 0sự nổi 92giận, trong eđầu khi 92đó chỉ a5có ý muốn 78giết người.

Ba 20năm không 41đi tìm cô, 64thứ nhất 91bởi vì a7anh nghĩ e6kết quả fnhư vậy 64đối với afai trong hai eengười cũng dbđều tốt, 6thứ hai e1cũng là dbởi vì 9trong lòng 46anh có chút 1tức giận, 7cảm thấy chết sức d0nhục nhã 4vì cho rằng acô lúc đó 3fcoi anh là 08thế thân 64của Tần 81Mộ Bạch!

Khi 59không biết acô ở nơi 8bnào, anh 7còn có lý 1do để tự akhuyên mình ckhông đi 7tìm cô, c5nhưng ngay dtrong nháy 6mắt, khi 9An Hi Nghiêu 6nói cho anh abiết Niệm d7Kiều ở dHoa Thành, eanh đã không fcòn lý do 3nào để fkhống chế ađược bản cthân được 5anữa!

Sau 8đó lại 3biết bên 98trong có d6chút sự f8tình, anh 5echỉ nghĩ 7nhanh chóng 4tìm được 92cô, muốn 31gặp cô d1để hỏi 1cho rõ, rốt 72cuộc có cphải hay 19không trong 4lòng cô, 4anh chỉ 07là thế 3ethân để e3cô chơi 0đùa lúc cvắng vẻ, 1cô đơn 6hay không?

Cũng 49may, đáp c8án của 42cô không clàm anh thất cvọng. Cô 99nói__ người 8cô thương 6cchỉ là b8một mình e7anh!

Cúi 9fđầu nhìn 96ánh mắt 1hoang mang 9của cô, a5Cố Hành fSâm nhẹ 32nhàng mở 0miệng: “Biệt 97thự này 5lúc trước 1anh có thuê emột người 8làm, gọi elà cô Tần, 70cũng chính 3là mẹ của 0dTần Mộ 5Bạch. Ngày 3đó, sau a0khi anh đưa 49em về đây 0thì có việc 6gấp phải 68quay trở 2lai Ý, anh 36có nhờ 67cô Tần dchăm sóc 2dcho em. Chuyện 4esau đó anh 2fcũng không 1biết rõ, bchỉ biết 1đại khái 7bkhi đó Tần 2Mộ Bạch 9đến tìm fcmẹ, liền c8gặp qua 73em ở đây, 55có lẽ đúng 0lúc em tỉnh 1lại nên 3em mới hiểu cnhầm là 4Mộ Bạch 4a– cậu 55ta là ngườ ccứu em lần 92đó.”

Niệm b9Kiều cau 4mày nhăn bnhó, anh 3lúc này fkhông phải 3dlà đang e6trả lời 3theo kiểu 79bà hỏi dcgà, ông eđáp vịt 8đây sao? eeCô rõ ràng 39là hỏi 2anh tại f9sao lại ckhông nói 6dcho cô biết 1dsự thật 27anh là người 05cứu cô 6cnăm năm 0etrước, 2anh lại d8đi giải 9thích cái echuyện này!

5điều, cô 84cũng không 0còn muốn c2tiếp tục 70tra hỏi 63nữa, cô 41biết người dnày căn bbản là 2như vậy!

Vòng 96tay ôm lấy 0eo của anh, ecô cất egiọng mềm 97mại hỏi: a“Cố Hành 1Sâm, chúng fdta có thể efở cùng e3với nhau 88không?”

Bàn a1tay anh vuốt 9enhẹ trên fctấm lưng 48trơn bóng, 3bmềm mại a2của cô, bctrong lòng 9khẽ rung ađộng, giọng 2nói anh có 0chút mơ 58hồ, lười 9biếng: “Có ethể.”

Niệm 3Kiều ngẩng 4đầu, khóe dmôi khẽ 1bcong có chút 1bất mãn: 7“Anh không eanghiêm túc!”

Cố 8Hành Sâm d1cười cười: a“Vậy như 8thế nào amới là c6nghiêm túc 0đây? Như 87thế này? fHay là như b4thế này?”

Vừa cdnói anh vừa ađưa tay asờ soạng c2trên người 6cô, môi 14cũng tiến c6gần theo, cetrước ngực 1fcô hung hăng, c1cắn mút, 0lưu lại 6một cái 39dấu ấn cmàu hồng d.

Niệm bKiều đẩy 8anh ra, cô 9crõ ràng 8không hề 7anói ý này, 4vậy mà 8anh cứ thế 9suy nghĩ esang hướng 9đó. Lần dtrước, 6akhi cô dụ 4cdỗ, quyến derũ anh, anh 1ecòn có thể a0ra vẻ bình 2tĩnh như 7bthế, chắc echắn là 6bgiả vờ!

Cố fHành Sâm 1sợ tiếp 3tục dây fddưa với 6fcô sẽ không cakiềm chế 33được mà 0lau súng 4ccướp cò, 2liền ôm a2lấy cô, 35trong giọng cbnói đầy bcvẻ trấn 56an: “Anh 3đã dám 72dẫn em trở 9về, nhất a1định sẽ 0có cách cgiải quyết 6mọi chuyện, bchuyện em 7cần làm 37bây giờ 3là em lập d9tức ngoan angoãn đi 3bngủ, nếu fkhông đêm 7enay em cũng a0không cần 4phải ngủ 5anữa!”

Niệm 19Kiều ngay dlập tức 08nghe hiểu 8ý nghĩa 6câu nói 1của anh, 8trừng mắt 25lườm anh c6một cái, 7drồi nhanh bachóng rúc 3cmình vào 0etrong chăn.

Cố 5Hành Sâm 6fkhông biết fphải làm 6gì, chỉ 67cười cười 10đưa tay ckéo người 8fcô ra khỏi f1chăn, ôm 0chặt trong 5lòng nói: 7b“Ngủ ở 2trong lòng 2aanh, không eđược lộn exộn là 00tốt rồi!”

Mặt bcũng không fngẩng lên, b3vùi mặt 2vào trong 07lồng ngực 2của anh, f3Niệm Kiều akhông khỏi 5cười trộm.

Không 9thể không 56nói, đối 6với một 7Cố Hành 75Sâm như 58vậy, cô alại càng 4eyêu anh, fyêu vô cùng 8cơ!


Hôm 7esau, hai người bngủ thẳng 57đến khi cmặt trời 7bmọc lên 4cao mới abtỉnh dậy, 40mà thực 54chất là 6cbị đánh ethức do 61tiếng chuông fđiện thoại 7ecủa Cố 3eHành Sâm.

3mơ màng 5màng nghe e5thấy tiếng 48chuông điện a0thoại, Niệm 76Kiều đẩy cbđẩy người 7ađàn ông 1bên cạnh, eamiệng lẩm 8bẩm: “Cố bHành Sâm, 9nghe điện ffthoại đi!” 4Cơ thể bcũng không 1ccó sự cử 4động.

Tối fdhôm qua, 24dây dưa 04vận động 1lâu như 8vậy, Cố 8eHành Sâm dcũng có e0chút mệt efmỏi, tuy 30nhiên vẫn 00xốc chăn 5đứng dậy ftìm điện ccthoại di 8bđộng, vừa 04nhận tín ehiệu, đầu 8adây bên 7kia đã vang aalên tiếng 9khóc: “Hu chu…mẹ, fcon muốn bmẹ…”

Cố 4eHành Sâm 4ngẩn người, e1còn chưa 4kịp phản 1ứng thì fđiện thoại afđã bị 8đoạt lấy 47bởi người d3con gái ban b6nãytrên 3giường 19còn mơ hồ c5không ngượng f1dậy nổi.

“Niên 0Niên, sao 6vậy con? 0Tại sao 9dlại khóc?” ecNiệm Kiều 43lo lắng dkhông thôi, 44lẽ ra tối chôm qua cô 27không nên cfđể Cố abCảnh Niên dở lại cmột mình 3bmà.

Cũng 4tại người 1nào đó 8không tốt! 7bBày mưu 7dụ dỗ c4ăn sạch ccô, lại 2bcòn đường 7hoàng nói 4để Cố 3Cảnh Niên cdở lại 30chơi đùa 44cùng Cố 3Bá Ngôn.

“Mẹ, 74mẹ cùng 19với chú eađó đi đâu? 97Con không dtìm được 64mẹ, ông 4fnội nói chai người d7sẽ trở fbvề sớm, 8anhưng sao bcon chờ erất lâu adrồi mà evẫn không 5thấy cả 53hai trở 69về?”  Nghe a6Cố Cảnh 4dNiên vừa 0nức nở 1vừa nói, 5trong lòng 9eNiệm Kiều 0trào dâng dađau đớn 9cùng day ffdứt.

“Niên bNiên ngoan, fcmẹ sẽ eevề ngay, b1con ngoan dngoãn ở 62trong đó, 9phải nghe dlời ông 8nội, con 44biết chưa?”

“Mẹ, 7Niên Niên afrất biết 9nghe lời, f8vậy mẹ f0mau mau trở 7fvề nha!” 0dVừa nghe f3Niệm Kiều f0nói sẽ dquay về, 8cậu nhỏ bbên kia lập 5tức cười dvui vẻ.

Niệm cKiều đáp elại hai 4tiếng rồi 34cúp máy, f8lập tức 8chui vào 4phòng tắm, 9chuẩn bị 33rửa mặt 0amột cái erồi chạy asang chỗ 3dCố Bá Ngôn.

Đúng 7dvào lúc 7cô đang 8tập trung 5đánh răng, 29người đằng 2sau lập 3tức ôm 3dchầm lấy 6cô, bàn ctay anh lần 34mò chui vào dbáo ngủ 4cô thăm bdò, tay nắm 3dlấy, nắn 9bbóp bộ engực đầy bđặn tròn ftrịa của 5ecô, vừa dlàm chuyện d0xấu vừa eecất giọng bbchất vấn: 42“Trong mắt 8của em chỉ 2có con trai 6thôi sao?”

Niệm daKiều trừng e3mắt qua cgương nhìn 3anh, “Đừng 43lộn xộn, 55nếu không bvề sẽ e9xảy ra chuyện 3thật đấy!”

Cố 2Hành Sâm 5thở dài cmột tiếng, bôm sát lấy 2cô: “Em 1aquan tâm 7con nhỏ 42như vậy, canh cảm b4thấy có 1dchút ghen etị đấy!”

Niệm aKiều sửng 43sốt, nhìn eckhuôn mặt 9nhăn nhó fnhư trái 4mướp đắng cccủa anh, 50cô không d2khỏi muốn 7bật cuời, 8rất nhanh 31xúc sạch 7miệng, cô 3xoay người 9cgiữ lấy 1mặt anh, 68chủ động bchôn nhẹ bcanh một a8cái: “Sao 82vậy, chẳng c7lẽ anh lại 9ăn dấm eechua của 5con trai mình esao?”
Cố 0Hành Sâm 77nhìn cô: a“Anh là 5người nhỏ 94mọn như fvậy sao?”

“Không 20phải thật b1chứ? Chuyện 5fnày cũng 3tốt, trong flòng em, 96con trai luôn cluôn xếp 67thứ nhất!” 0Niệm Kiều emạnh miệng 3nói, cố b0ý khiêu ekhích anh!

Quả 89nhiên, Cố 1cHành Sâm 3khép hờ 7đôi mắt, 7fđầy vẻ 3nguy hiểm d5tiến lại c0gần mặt ecô, nghiến c2răng nghiến elợi hỏi: f1“Trong lòng 57em, ai là 9người xếp 2thứ nhất?”

“Tất 6anhiên…là eCon trai rồi…!” 25Niệm Kiều 4akhông chút bbsợ hãi, bchai tay còn 7btự động 8bquàng qua, 0ôm lấy 9cổ của 4anh.

“Em 8xong rồi___” 1Giọng nói 2aCố Hành aSâm đầy 8vẻ hung 0ác, liền 75sau đó động 6ftác tiến 9về phía 8cô như chuẩn abị xé bỏ 3quần áo decủa cô.


Đã sửa bởi VyYen9x lúc 25.03.2014, 15:58.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 24.10.2012, 07:37
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 07.10.2012, 11:12
Bài viết: 52
Được thanks: 170 lần
Điểm: 5.73
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã Satan đến gõ cửa - Thất Niệm An - Điểm: 10
Chương b85 Ăn dấm ccủa con 7trai…(1)

Niệm 4Kiều biết 9hắn sẽ 1thật sự d6không làm fnhư vậy fđối vơi 8mình, nhẹ a1nhàng cầm 64tay người 49nào đó, 88ắt đẹp 70hìn hắn 82àng nhìn 2bàng thấy 0ốt.

Cố 1ành Sâm eđộng tác aeừng lại, 96gước mắt 8ahống lại b9ầm mắt 4ủa cô.

Hai 7egười nhìn dhẳng vào f6ắt nhau c8ấy giây, 72ắn thua arận, đưa 2fay nhét cô 0ào trong 02gực, tức 37iận nói: d3"Ở 42rong lòng bm, con trai 1hải xếp 1hứ hai!"

Niệm 1iều nhỏ 07iọng nở 0ụ cười, 57ật ra thì aắn muốn f2ói trong 1òng cô, 6ắn muốn f3ếp thứ 2hất thôi.

8ũng thói buen, dù sao 0ái gì nói 83từ trong 21miệng hắn era cũng biến bvị, ai bảo 5hắn buồn 79bã như vậy 0rồi !

"A, 0con cũng d5là con anh, 13làm sao anh 46lại có 1thể ghen cvới con 72hử?" cNiệm Kiều fbdỗ hắn 0như dỗ cdành con 3trai, giọng enói vô cùng cngọt ngào.

Quả 4nhiên Cố 4Hành Sâm 6một bộ dmuốn ăn, 9dôm hông f9của cô 0fkhông buông etay, "Rốt 9cuộc chịu d2nói con là bcon của 3aanh rồi."

Niệm bKiều liếc fcmắt, cô 7khi nào phủ 8bnhận qua?

Hơn 2nữa, cô d8chưa từng a8nghĩ tới 0phủ nhận, 9thật sự f0là Cố Cảnh 1Niên cùng 0Cố Hành aSâm dáng 9cdấp quá 8giống nhau, 1cô muốn 68phủ nhận 7cũng không fcđược!

Huống 1cchi lấy 4cái tính 86tình bá eđạo, nếu 60như cô phủ 9nhận, không 7echừng hắn 25sẽ trói 5Cố Cảnh eNiên lại 6đi xét nhiệm 9ADN !

"Cố 8Hành Sâm, 07em yêu anh"


3f"ừ, 6anh biết frõ."

Niệm dKiều giận 2đến muốn 09chết, người d3này không ddthể nói 8câu " banh cũng 4yêu em " 4dđược à, blại còn fdõng dạc 14nói hắn 4eđã biết, 7rất giỏi 9bnha!

Thở e9phì phò 1đẩy hắn 6ra, đi ra bngoài thay 29quần áo 6xuống lầu.

Cố 5Hành Sâm 51động tác danhanh chóng frửa mặt, 12sau đó cũng dxuống lầu.

Thời cđiểm lúc 9hai người 5quay trở 1lại chỗ 44của Cố 23Bá Ngôn, 5Cố Cảnh 5Niên đang ađứng ở 1cửa, ánh 9fmắt mong f2chờ nhìn exung quanh 3esang bên e8này.

Xe d6còn chưa 35dừng lại cbrõ ràng, 49Niệm Kiều f1liền đẩy 0ccửa xe ra 9chạy xuống.

"Niên 59Niên ——"

Cố d3Cảnh Niên bdvừa nghe c9thấy là 7egiọng của 82Niệm  Kiều 60,lập tức 7đứng dậy 7bchạy như 5bbay tới 60đây, thân abthể nho 7nhỏ lại 2acó tốc 37độ như 28vậy, Cố dHành Sâm bthấy phải d3run như cầy esấy .

Niệm 44Kiều ngồi 0fxổm người 78xuống tiếp cađược hắn, bkết quả 2dbởi vì axung lượng e7của Cố bCảnh Niên cquá lớn, 30thiếu chút 6nữa cô 52ôm hắn c2ngã về 9phía sau, 1thật may f2là Cố Hành 8fSâm đi tới 1đỡ được fhai người.

Ôm 8dcon đứng 1lên, Niệm a3Kiều đau 1lòng nhìn e7tới khuôn 1amặt nhỏ 6nhắn đầy 9dtủi thân c1trước mặt, 5dụ dỗ f2hắn: "Niên 7Niên? Con fcòn giận 9mẹ không? fMẹ đã avề rồi."

Cố eCảnh Niên 6hừ một 92tiếng, không 2bhứng thú bfđể ý tới 1fcô, nhưng 03đôi tay 94nhỏ bé 6kia, rõ ràng ccòn bám bflên cổ 0Niệm Kiều.

"Niên 1eNiên, thật bsự tức d5giận với 6mẹ à?" 1Niệm Kiều 6fcẩn thận b3từng li 0từng tí efhỏi hắn, 3quan sát 2sắc mặt 3của hắn.

Cố aaCảnh Niên d3cuối cùng 0cũng quay 27đầu lại, avẫn là 47dáng vẻ 9hết sức f8bất mãn, b"Mẹ, engười cùng 50chú tối 8qua đi đâu? 4fTại sao 08trễ như 5vậy mới btrở về?"

Mặt aNiệm Kiều ctrong nháy 8mắt phát 58bạo hồng, eamặc dù fbiết con 4dkhông hiểu 8chuyện, 5sẽ không 1tưởng tượng ealệch lạc, 54nhưng cô 0vẫn đỏ 34mặt!

Cố 6Hành Sâm bho nhẹ một 1tiếng xoay 4tầm mắt, dcũng có 9cvẻ có chút 5mất tự d0nhiên.

Cố bBá Ngôn 3flúc này 93ngồi trên 2xe lăn được a0quản gia 9đẩy ra, 8thấy ba 1người ở c7cửa nhất 1ethời nở 7nụ cười, cd"A Sâm, 2Niệm Kiều."

Cố aHành Sâm 2hướng hắn 68gật đầu, 0cung kính 3gọi một btiếng: "Ba."

Niệm bKiều cũng egọi hắn, 0"Ông 0nội, tối 14hôm qua làm 7phiền tới cngười, 3Niên Niên 0chưa có 8gây cho ông 5bphiền phức 7gì chứ?"

Cố c4Bá Ngôn 4bvui mừng e4đến không d2tả, "Nào 2có, đứa b3nhỏ này b6thật biết 1cđiều, nó 6khiến ta 2rất vui 6fvẻ, ta rất 4lâu không 36có vui vẻ bnhư vậy 7rồi."

Niệm ceKiều tán e9thưởng 3anhìn Cố 7Cảnh Niên 1cmột cái, 0lại gần cdbên lỗ 8tai hắn 0nói: "Niên 73Niên ngoan 90như vậy, 54đợi mẹ dlát nữa ecó phần f3thưởng 93cho con!"

Cố 7Cảnh Niêm 95vừa nghe 2nói có phần bthưởng, dtinh thần dalập tức fatỉnh táo, f8"Mẹ, 2mẹ sẽ 5thưởng adgì ạ?"

Niệm 83Kiều sửng 50sốt, cô 07mới vừa 1—— thật 40ra thì chỉ 14là thuận 3miệng nói, bcòn chưa 2nghĩ ra thưởng facho hắn d1cái gì !

Bất 8đắc dĩ, bcô đem ánh 1cmắt cầu acứu đưa 5về phía c8Cố Hành ecSâm, người fđằng sau evuốt vuốt 3trán, hiển cnhiên cũng 4không biết bcnói gì.

Lúc 8fnày, một 0giọng nói 9khác chen bvào ——

"A 5Sâm ——"

Giống cnhư ba năm 8trước đây, 57thời điểm 32Cố Hành 6eSâm nghe 26được giọng 8nói này, 8toàn thân 3chấn động, 85nhưng có c5chút không dtin quay đầu etới, thấy cngười trong 26mắt, quả fnhiên là f—— Nhậm 2Thiên Nhã!

Niệm eKiều tựa 3như bị 6kinh sợ 3dquá lớn, 24con ngươi exanh lại aemở to, yên 2lặng nhìn e5Nhậm Thiên aNhã hướng cbên này 62đi tới.

Sau b4lưng Nhậm 9Thiên Nhã, 5còn một a1người đi edtheo, chính 10là Nam Cung bTrần.

Cố 0fHành Sâm 8rất nhanh f8liền khôi f4phục lại d2bình thường, 2cau mày nhìn 5về phía 01Nam Cung Trần, 86dùng ánh f9mắt hỏi a1hắn Nhậm 22Thiên Nhã fftại sao 5lại xuất 1fhiện ở 7dnơi này.

Nam bCung Trần 9enhìn hắn 75có chút e5khó xử, 5rõ ràng 6muốn nói elại thôi.

Cố e1Bá Ngôn e0thấy Nhậm 8eThiên Nhã, flúc này feliền trở damặt, "Cái d8người phụ 2nữ ác độc 3này! Lại ccòn dám 03xuất hiện, bquản gia, 48cho người 20đuổi cô 91ta đi!"

Nhậm 7cThiên Nhã 5đã sớm 0đoán được 6tới nơi 1này sẽ c7là cảnh a6tượng như dvậy, cô bclập tức 0tiến lên, 86hướng về cphía Cố 4Bá Ngôn 68nói: "Bác 7Cố, thật 0exin lỗi, 19ba năm trước beđây là ccháu bị 9ma quỷ ám 25ảnh, cháu 7ahôm nay tới 9là muốn fnói lời cxin lỗi, 7cmuốn cầu 8exin bác tha 5thứ cho 4cháu!”

Cố 77Bá Ngôn dmặt lạnh bbhừ một b6tiếng, "Cầu 4xin ta tha fbthứ? Cô 1nghĩ cũng d9đừng có e2nghĩ! Trừ 1phi cô chết, 6nếu không abta sẽ không dtha thứ ccho cô!"

Ba 1năm trước 87đây sự 6tình hắn 2chỉ nhớ 63mình bị 9aNhậm Thiên 15nhã đánh 25ngất xỉu a7mang đi, e1sau đó mọi fchuyện hắn fđều không 7nhớ, nhưng alà sau lại f7do quản 4gia trong 9miệng vẫn bbiết một 91chút, cho 34nên hiện c6tại hắn 7đối với 8Nhậm Thiên 54nhã không fbcó một atia tình 2cảm tốt!

"Bác eCố, cầu a1xin bác tha 77thứ cho 4acháu, cháu dđã hiểu 3rõ sai lầm erồi, van exin bác!"

Nói c0xong, Nhậm 4bThiên nhã 21trước mặt e9mọi người edcư nhiên 59quỳ xuống, 4những người 0còn lại 37sợ hết 07hồn.

Nam 7Cung Trần d7nhìn không ffnổi, tiến c3lên lôi b2cô ta đứng 6edậy, hướng d8về phía e8Cố Bá Ngôn 7fnói: "Bác 5ạ, cháu flà bạn f3của Arthur  , 5ba năm nay 48tiểu Nhã 65đều ở 2tại nhà facháu, cô b2ấy thật e5sự đã 47hiểu chuyện, 1lần này ftrở về bcầu xin 14sự tha thứ e6của mọi 90người, f9cũng phải fclấy hết 4dũng khí, cxin bác đừng 9dnhư vậy."

Cố 3Bá Ngôn e4đối với acchuyện tình 8bên kia của bCố Hành 0Sâm đại ckhái là 7cũng chưa chiểu rõ, 6mà Nam Cung 24Trần này 0hắn cũng e1chưa từng athấy qua, 61nghe lời 3của hắn, dkhông khỏi 0nhìn về 0phía Cố 81Hành Sâm.

Cố 50Hành Sâm 0cđi tới, cvẻ mặt 8phức tạp d1nhìn Nam fCung Trần, 0sau đó nói: 2"Đã cđến như bavậy rồi, ahay là vào 7nhà trước 8đã."

Nói 5xong, hắn d8đi tới bôm đầu eevai Niệm 5Kiều mang 3hướng vào btrong nhà, 5atừ đầu b0đến cuối fcũng không 3nhìn lại eNhậm Thiên 7nhã một 99cái.

Sau 9khi Cố Hành 9Sâm cùng d8mẹ con Niêm 3Kiều đi f4vào, Cố bBá Ngôn 4ccũng gọi f2quản gia bctới đẩy 2mình vào, akhông nhìn 3tới hai 09người ngoài 9kia.

"Vào a8đi thôi, 03A Sâm không 5phải người ehẹp hòi." 7Nam Cung Trần abtrấn an 30người bên 5cạnh, dắt btay của 9dcô đi vào a7nhà.

Hắn 5fđi ở phía atrước, bdcăn bản 8không nhìn eđến mặt cngười ở ccphía sau 9vẻ mặt 5eâm hiểm 24thế nào.

Cố 76Hành Sâm, 9anh biết 26ba năm tôi 6csống thế 6nào không?

Bây 8giờ anh 7acùng Cố 0cNiệm Kiều 4ở cạnh 6nhau, lại 1có thêm 49phần đứa a8con, nhưng 2anh đừng 0cho rằng, 5tôi sẽ 3để các cngười được dsống tốt?

Vừa 2vào nhà, ccô ta lập ctức lại bgiả bộ 6blàm ra một fcvẻ mặt f1điềm đạm 41đáng yêu, b7trong mắt 27còn hiện belên một 2tầng nước 3mắt, nhìn 9bCố Bá Ngôn e1nói, sau 12đó coi chừng 23được Hành dSâm, cuối 83cùng còn 2nhìn Niệm 7Kiều.

Niệm d0Kiều bị 0ánh mắt e6buồn bã 6của cô 3ta nhìn đến 1lông măng f9trên người etoàn bộ 7dựng lên, efcúi đầu 30nhỏ giọng afnói chuyện 5bvới con 4trai, không c6muốn để 3ý đến 8acô ta.

"A 58Sâm, chuyện 79ba năm trước dđây em rất c4xin lỗi, a9em lúc ấy 60cũng là cbởi vì fbị kích fthích, chỉ 2bởi vì 9em quá yêu a0anh, ba em 63lại vừa 0bị người cta đưa vào  gục 8giam, cho cfnên em mới 3có thể 70làm như cvậy , em. 6 © DiendanLeQuyDon.com. . . . ."

"Mặc 1adù ba năm bđã qua, 05nhưng chuyện 6ctôi đưa 1fcha cô vào 4ngục giam, e8vẫn như a9cũ không bcó thay đổi, 8cô chịu 5abỏ qua?" 4fCố Hành 8cSâm lạnh 2lẽo ngắt 6lời cô 0ta, ánh mắt fsắc bén  tựa fhồ có thể 8nhìn  thấu c7nội tâm 7của người 7khác!

Nhậm f9Thiên nhã 4không có 4chút nào 4dsửng sốt, 1đón lấy 6lời của dhắn nói: d"Ba em 3ctham ô là 42sự thật, 01không phải 2anh tố giác 4dra ngoài, adngày sau decũng  sẽ 7bị tra ra fđược, 55ba năm nay, 52không chỉ cem, ba em 0cũng đã 79suy nghĩ 95thông suốt, dlà chính fbản thân 1ông ấy elàm sai, công ấy fkhông trách 2fanh."

Nhậm f6Thiên nhã fdtrả lời, b6khiến cho 9ftoàn bộ 53Cố gia ngẩn e2người.

0ta hiểu dfrõ lí lẽ f2của người 1dthế này 0sao? Người 3bị đưa bvào ngục 74giam chính 84là cha của 9cô ta, cô 6ta có lại acó thể 0nói dễ 1cdàng như 3dvậy.

Nếu cnhư giờ 40phút này a3cô ta chỉ 55là ở diễn 27trò, như d9vậy có 5dthể tạm eechấp nhận, fnếu như 0fdễ dàng 2coi lời dcô ta là fsự thật, 7như vậy fchỉ có eathể nói, 84người đàn 75bà này thật e2sự có đủ 0cvô tình! 0aCũng đủ 6ích kỷ!

Cố 5Hành Sâm 8ami tâm của 6fkhẽ nhíu delên, ánh 9cmắt nhàn 0nhạt quét 7qua Nam Cung 2Trần, ngay d4sau đó hỏi: 7c"Nam b7Cung, ba năm d8nay cô ta 8anói ở cùng 3anh, là sự 0thật sao?"

Nam cCung Trần 3fliền giật bmình, hiển b7nhiên không 79nghĩ tới 6Cố Hành fSâm sẽ 9tự hỏi 4mình như 3vậy.

Hắn eahỏi như 78thế, chứng etỏ hắn fđã bắt 9ađầu nghi 88ngờ mình, 5fhắn không cccòn hoàn a0toàn tin f9tưởng mình 3fnhư trước 18nữa.

Nghiêng 2đầu nhìn 4người bên 8cạnh một 9dcái, lại 4aphát hiện dcô vẫn 8không hề etỏ khẩn a3trương, 9dường như a7đã là biết 5mình sẽ 1giúp cô anói chuyện.

Nam a5Cung Trần 3đáy lòng 5bvô cùng 8khổ sở, 3nhưng trên dmặt lại d8không có 4dchút nào 6biểu hiện cra, chống b2lại tầm 5mắt Cố 4bHành Sâm, 98nói: "Đúng f0vậy, thời 22điểm lúc 2cô ấy đi 92thăm cha alần trước, fetôi có đi fbcùng "

Cố dHành Sâm 1amím môi 3dkhông nói, 5cánh mắt 2nhìn Nam 9Cung Trần a4trở lên 4tĩnh mịch, 8quỷ quyệt, c6tựa hồ 3ftheo dõi e0lời vừa abnói xong 5của Nam 2Cung Trần 0có mấy 7phần sự b1thật.

Hồi calâu, hắn akhẽ gật 3đầu một 7cái, "Nếu d0đã như 8avậy, tôi e8sẽ tin Cậu 1một lần."

Nhậm 33Thiên nhã 36kinh ngạc 57ngẩng đầu 6nhìn Cố 26Hành Sâm, 04nhưng có 77chút không 8tin hỏi: 5f"A Sâm, 13anh tha thứ 9cho em sao?"


Đã sửa bởi VyYen9x lúc 25.03.2014, 16:17.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 24.10.2012, 21:54
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 07.10.2012, 11:12
Bài viết: 52
Được thanks: 170 lần
Điểm: 5.73
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã Satan đến gõ cửa - Thất Niệm An - Điểm: 10

Cố fHành Sâm 7là người 3khôn khéo 2và cảnh agiác,  sao 97có thể 7tha thứ 79cho mình b7nhanh như 4dvậy đây? cCô cũng 8đã chuẩn 8bị rất 4nhiều kế aách để 8fđùa giỡn, b8hưng còn 9dhưa kịp 74ùng tới c8!

Cố bành Sâm b0ười nhạo 7bột tiếng, 9rong giọng 5ói cũng 9hứa đầy ehâm chọc, 75"Tôi chỉ nói 8eà tin Nam 7ung một a2ần, về 7hần cô, 7ôi cũng 5hông có aeói tin cô!”

Nhậm chiên nhã 70rên mặt búc đỏ 96úc trắng, 7ết sức 78hó xử.

Cố 0á Ngôn cũng 12ừ lạnh, 07"Nơi 2ày không 7oan nghênh 8bô, nếu abA Sâm không 81o đo chuyện e9ình ba năm b0rước đây, fôi cũng 1ậy sẽ 4hông nữa 7so đo, đi cnhanh lên, 6đừng chờ 8tôi phải 1akêu người bdđuổi các cngươi đi!"

Nhậm aThiên nhã 90càng khó 0nhìn hơn, 1mặc dù edchuẩn bị 5kĩ lưỡng 5đối với 14Cố gia, 0nhưng khi 5chân chính cđối mặt 6với thời 7điểm này, 04cô vẫn ecảm thấy evô cùng 2foán hận!

Khóe 6mắt chợt b9sáng lên, dbất giác bliếc về eđứa trẻ 9trong long a2Niệm Kiều, 6đáy lòng 04nảy sinh ara một cỗ 6oán hận 5fcực lớn!

anhiên Nam bbCung Trần 4hiểu rõ dý của Cố 6Hành Sâm, 7ahắn có 77thể nói 83như vậy, 0cũng đã dlà cho mình cdmặt mũi 86rồi.

"Vậy a1chúng tôi 1đi trước." d2Dứt lời, 53hắn lôi 4kéo Nhậm bThiên nhã fđi ra cửa.

Nhậm 07Thiên nhã 1lúc này 2ccũng đã a4có kinh nghiệm, 6ra bộ một bcô gái ngoan 8bngoãn, đi 6phía sau dNam Cung Trần.

Trên 4xe, Nam Cung 4bTrần nhìn a5nụ cười 94tràn trên amôi người 9phụ nữ, cfmột đôi amày kiếm 6đẹp thật bchặt nhíu adlên, "Tiểu 3cNhã, em  này flần trở delại thật 04sự là hi dvọng A Sâm 51tha thứ 9em sao?"

Nhậm 35Thiên nhã 5không chút 4nghĩ ngợi  trả 0lời, "Đương 25nhiên ạ!"

Hắn 3không tha f9thứ thứ 0mình, thì f4làm sao mình b6có cơ hội 87chia rẽ a1hắn với bNiệm Kiều?

btrả lời  quá 86khô giòn, aNam Cung Trần f0không khỏi 7sinh nghi engờ, dứt 12khoát dừng cxe lại, 8dcả người 9dcũng nghiêng dcđi , nhìn 1cô, lần 61nữa hỏi: ec"Tiểu cNhã, em nói cthật một 0lời, em d2lần này 90trở lại, 8thật sự 8chỉ là 6muốn cầu 4xin A Sâm atha thứ?"

Nhậm 7Thiên Nhã f3trong lòng d6lộp bộp 0một tiếng, 20giương mắt 0nhìn Nam dCung Trần, 48trên mặt dlập tức 3fhiển hiện e2ra đáng 1thương, 68"Trần, 1chẳng lẽ 9anh cũng b7không tin 90tưởng em 1cnữa sao? bAnh cũng 7cảm thấy 7em là người a1phụ nữ 9không ra 7gì?"

Nam e4Cung Trần bcchịu nhất e7là không 6nổi bộ 0dáng này, a6lập tức 0nói: "Anh 4dĩ nhiên 8tin tưởng 4em, nhưng 28là tiểu d3Nhã, em phải 1đồng ý avới anh, bkhông thể egạt anh, 3cũng đừng 4đi trêu 37chọc A Sâm, bhắn yêu f9người phụ enữ kia, 8fnếu như 9em đi làm 3tổn thương a3cô ấy, 99A Sâm đối cvới em tuyệt 4đối sẽ ffkhông nương e0tay, em cũng aahiểu tính 00tình của 3hắn rồi 5cđấy."

Nhậm e7Thiên nhã 40cười cũng 4ccười không 5nổi, chống a8lại con fmắt mong 4chờ của 0hắn ,cô cdkhông hiểu b8cảm giác d6ghê tởm 1của mình, 28không thể dlàm gì khác 83hơn là nhắm 46mắt lại.

Cố ecHành Sâm c1là người 8như thế dfnào, nếu 9fnhư trước 1kia cô không e3hiểu rõ, 4dbây giờ d7lại có 3dthể không 3hiểu sao?”

Ba 86năm trước 42đây hắn 87biết cô 82đi điều 73tra chuyện 6ccủa Cố 60Niệm Kiều 44và hắn, 06hắn không d6tiếc đem 17cha cô đưa 2vào ngục 11giam, ép 1cô cửa 83nát nhà 0tan!

Tất 2cả họ chàng đối 54với mẹ e7con cô như 4tránh còn 1không kịp, f0cuối cùng 4ecô không f2thể không 83đi Italy bnhập vào 1nhà Nam Cung.

Cũng aemay người 3eđàn ông 09này đối 2với mình, 2vĩnh viễn 9là bao dung 17yêu thương, 04không chút b9do dự hãy 20thu giữ 1lại mình dvà mẹ!

2nhiên, cô f3cũng không fđể Nam 2bCung Trần cctrắng tay 6chứa nhận cmình, cô e9đem tấm 8thân xử 60nữ một 0lần uống 8rượu say 1trao cho Nam 36Cung Trần!

Cứ 66như vậy, 5cô cảm fthấy  mình ecũng không 73thiếu Nam 88Cung Trần ccái gì, cemà Nam Cung 0bTrần cũng 09bởi vì 8áy náy, 9bđối với 6cô càng f2thêm muốn 86gì được 81đó!

Cho 79nên lần 17này, mới 9có thể 6dkhông nhịn f5được lời fcầu xin 83của cô fmà mang cô 8tới gặp 65Cố Hành 5Sâm.

"Trần, 7anh hãy yên ctâm đi, bem sẽ không aở lại 54mà trêu b0chọc anh 20ấy, em chỉ c5không muốn 9alưu luyến 4nhớ những 1chuyện không 8dtốt ."

Nghe clời cô..., 9Nam Cung Trần fcuối cùng 6mới yên f0tâm một 36chút.

Ba e1năm nay cô 9quả thật 8rất khổ bcực, Nam eCung Trần 00yêu thương e9cô, bởi 3vì trong 9lòng yêu, c0cho nên muốn bdmang đến 3hạnh phúc 61cho cô, chỉ 3tiếc, cô 5vẫn không acquên được aCố Hành 8fSâm.

————

Sau 4khi Nhậm 15Thiên Nhã 4fcùng Nam 8Cung Trẩn 6crời đi, 8Cố Bá Ngôn 72trở về 7phòng mình, 3trong phòng d0khách lập 9tức chỉ ccòn sót 8ba người.

Cố d8Hành Sâm aecúi đầu 01nhìn con 87trai đang aechơi trò 1chơi gì e0đó với 4người phụ 4cnữ đang 17cười kia, ckhóe miệng 17chứa một c0tia cười 5bất đắc adĩ, đi tới.

"Tức 4giận?" 10Hắn đoạt 4lấy tay 84cô từ trong 8tay con giữ ctrong lòng dbàn tay, f3dùng sức 62ngắt.

Niệm c3Kiều ngẩng dđầu lườm 71hắn một 00cái, "Em 5atức giân 93cái gì?"

Dứt dlời, cô crút tay mình 8về, tiếp 24tục chơi 7cùng con.

"Chú 9à, mẹ tức 2cái gì à? 8Hai người bbvừa mới 4rồi là 9ai? Dì kia 31xem ra thật fđáng thương, bsao lại f4quỳ xuống dvới ông 9cnội?"

Cố 3Hành Sâm c3sờ đầu 5con, rối f4rắm lông ccmi, "Niên 76Niên không 2cần biết, d2việc làm 88hiện tại ddcủa Niên 3Niên chính 1là tìm ông 22nội đi 40đánh cờ, fmẹ tức 60giận, hiện 2tại chú 5phải dỗ 90dành mẹ."

Niệm fKiều trừng fbhắn, người 5này càng a9ngày càng 7không đứng 7đắn rồi, 16ở trước fmặt con 7btrai cũng e4nói lung 8tung .

Chỉ 78là cô cũng 4rất tò emò, hắn 0vẫn duy 74trì bình 94thản, đến 0bây giờ 6cũng không dnói với 8Cố Cảnh 1eNiên lời anào, vẫn bddùng cách 7exưng hô 10là chú.

Cố c9Hành Sâm 7nháy mắt fcvới Cố a1Cảnh Niên, 46người sau e1lập tức b2hiểu ý degật đầu emột cái.

Niệm 5Kiều quả 4thật nếu 3bị hai người 5làm tức e7hộc máu, 9bọn họ dmới biết 4mấy ngày 4b, nhanh như 3cvậy đã 4cùng một dchiến tuyến? bKêu người 7emẹ sống c8chung cùng 1Cố Cảnh 27Niên 3 năm 6làm sao chịu 78nổi à!

Cố 89Hành Sâm atươi cười 04nhìn vẻ 6mặt tức 9giận của ccô, giống 7như một dđứa trẻ, 90không khỏi 15cười khẽ 8emột tiếng.

Cố b0Cảnh Niên 3cũng cười 7trộm, bộ 3adáng của bdmẹ bây egiờ, thật eđáng yêu 05à! Khó trách f9chú ấy e3nhìn bằng 79ánh mắt 2si mê như cvậy!


Đã sửa bởi VyYen9x lúc 25.03.2014, 16:31.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 25.10.2012, 20:58
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 07.10.2012, 11:12
Bài viết: 52
Được thanks: 170 lần
Điểm: 5.73
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã Satan đến gõ cửa - Thất Niệm An - Điểm: 10
Chương 386: ông Chú 0cùng mẹ cngủ chung…

Cố 26Cảnh Niên e9thực là 3fđứa nhỏ 25hiểu chuyện, 9hướng về 41phía Niệm 9Kiều nháy 9mắt một e6phen, ngay cfsau đó từ drên người 5ô nhảy 0uống, nghịch a8gợm cười, b"Mẹ, 1hú phải 9ỗ dành 0bẹ, vậy 14on cũng không cdàm kì đà 1ản mũi, eon đi tìm fông nội cđánh cờ 68ha."

Nói d7ong, nó như 68ột làn f5hói hướng 5frên lầu 5hạy đi.

Niệm biều nhìn dó lao đi a4iống như 6fên Tiểu bỏa, vội 3àng kêu 8ên sau lưng 9ó, "Cẩn 7hận một chút, đừng 3gã đó."

Con 0fừa rời a4đi, Cố 10ành Sâm dập tức 8fgồi xuống 4au đó đem 24ấy cô nhấc eên ngồi euống trong fgực mình, cnắm cằm 3cô hỏi, 5"Tức cgiận?"

"Em 91nói không 05có!" 5Niệm Kiều 7đẩy tay 6ecủa hắn dra, ngoài c5miệng vừa denói không 5có tức dgiận, nhưng 7avẻ mặt 64của cô 9hiển hiện 99rõ ràng fdlà tức 04giận.

Đuôi alông mày 0Cố Hành 6Sâm nhíu flại, làm 48bộ mặt 9kinh ngạc, 25"Xem 7ra là anh 67tính sai 08rồi, là fdem muốn 55anh hoàn 44toàn tha 55thứ cho aNhậm Thiên 99Nhã, là dý này sao?"

Niệm dcKiều muốn 76đánh người! eNếu như 7ecó thể, 7cô muốn 37làm tức 37chết người dmà không bđền mạng, bđem người 0đàn ông cnày treo elên đánh 6một trận cfdữ dội!

"Lười 7phải nói achuyện với eanh, em đi e5bồi con dcùng ông 1nội đánh 57cờ!"

"không 0cho đi!" 3Cố Hành 7bSâm đem 15cô giam cầm 9ethật chặt ftrong lồng 70ngực, trong 35giọng điệu 89tràn đầy bsự bá đạo.

Niệm b1Kiều không 9thuận theo 9ahắn, uốn 85éo người 3muốn tránh 3thoát ngực eccủa hắn, f6bên tai lại 5nâng lên b7giọng hắn 95gằn cảnh 76cáo: "Cử dbđộng nữa bđừng có 9trách ——"

Ngớ e7ngẩn, cô fnhìn ánh c1mắt của fhắn, gằn fbtừng chữ 32hỏi: "Anh btha thứ 1cho cô ta?"

Cố eHành Sâm 9dmày kiếm 3giương lên, 1giọng nói fnhàn nhạt: cb"Không dcó."

"Vậy 0anh vừa cbnói là có e2ý gì?"

"là 7ý em nghe 9được."

"Cố, 62Hành, Sâm!" 81Niệm Kiều 8cắn răng dnghiến lợi, 26người này 6vốn là bnhư vậy, b0cô không 3nẳm rõ 7được tâm 8tư của 91hắn!

Thấy 87hắn không 5còn nói 4lời nào, ccô trực 61tiếp đưa 9tay đi xé 2ecái miệng 61của hắn, 0lại bị ahắn một 12hớp cắn 01đầu ngón 6ctay, còn 0cắn không acbuông tay.

Hắn a2không có 8rất dùng 9asức cắn, c6nhưng là 72Niệm Kiều 6ecũng không 76thu được e3tay mình 79trở về.

Niệm 3bKiều vừa 2xấu hổ 50lại 囧, d"Nhả 6ra!"

Cố eHành Sâm 8lại rất 8thích nhìn 9bộ dạng flúc cô đỏ fbừng mặt, 4da cô vốn b1trắng nõn, 8lúc đỏ 7mặt, lúc 7ấy khuôn 7bmặt tựa 6như quả b6táo, làm 0ccho người 9ta không c7nhịn được a9cắn một 63cái.

Trong 5eđầu không 0khỏi thoáng 41qua một 0tia cô trần cdtruồng nằm fở dưới 5dngười mình, d4một đầu 2mái tóc 94đen nhánh 5btản ra toán 51loạn, thân b2the trắng c7muốt nhẹ 2nhàng dãy 80dụa. . . c © DiendanLeQuyDon.com. . .
Càng 91nghĩ càng abkhông đúng, f6Cố Hành eeSâm có chút 0ảo não aecau mày, dcthế nào 94mà ban ngày 04lại giống dcnhư dã thú, 67tùy lúc 06tùy chỗ 7muốn cô e8đây!

"Cố 1Hành Sâm, 6bcó phải 5anh cảm 17thấy rất 5khó làm 9không? Nếu anhư anh nghĩ 9muốn tha 4thứ cho 2cô ta thì 5dtha thứ 98đi, em. . d © DiendanLeQuyDon.com. . . . Em fcó thể 84không ngại." 2Niệm Kiều 5dthấy hắn 2bcúi đầu 8không nói, 5cắn cắn 3môi nói 0như thế.

Cố f3Hành Sâm 4đột nhiên 6engẩng đầu 8lên, không aahiểu hỏi: cb"Tại 2sao nói như 3thế?"

Niệm 78Kiều không fbiết trong 3lòng hắn bmuốn điều 6gì, nhưng 0dlà cũng akhông muốn c2để cho 2hắn cảm 85giác mình 6hẹp hòi, f"Cô 53ta vẫn còn 29có chút 5alưu luyến 3với anh, cebây giờ 42lại là fbạn gái d4của bạn danh, nếu 32như các 95anh vẫn 4đối địch, 3fxác thực 86không tốt f7lắm, ba 90năm trước 3fđây cô 3cta cũng chỉ fdvì quá yêu 5anh nên mới 4làm sai, 2anh tha thứ 2acho cô ta 3cũng không ephải là akhông hợp 9atình hợp a3lí"

Cố 8Hành Sâm atrên trán demột hàng dhắc tuyến, cgiọng điệu 9có chút 2không vui, 3"Nói ccmò cái gì!"

Chẳng 70lẽ trong 3lòng hắn, 32cô cho rằng 8hắn vẫn 00còn có một 7tia tình 3cảm với 46Nhậm Thiên 1Nhã?

"Em 1nào có nói ecàn, anh erõ ràng 31là nghĩ 0bmuốn tha fthứ cho a6cô ta." 7Niệm Kiều e4có chút ftủi thân 8f, mặc dù cctrong lòng 5rất không 44tình nguyện, 5nhưng mặt 1ngoài cô acũng làm cdvô cùng 4đại lượng 36rồi, hắn bcòn muốn 64như thế anào à?

Nhìn 8cô mím mội 96làm bộ 2dạng muốn 79khóc, Cố 29Hành Sâm 9fdở khóc 44dở cười, ecô gái nhỏ 6fnày, đúng alà đứa 5dtrẻ con!

"Nếu 66như không 5phải là 54cô ta, làm 7sao em lại 2drời bỏ 4anh ba năm? aaTrong lòng 13anh, cô ta 3làm sao có 1thể so sánh 09được cùng 02với em? 3Coi như bây 0agiờ cô 87ta cùng Nam aCung Trần fở chung bmột chỗ, canh cũng 0sẽ không d2làm cho cô 6fta sắc mặt a6tốt, hơn enữa, anh 4không tin 18cô ta đã 23thật sự 4ccải tà fquy chính e0rồi, em 37về sau nên 77chú ý cô 3ta một chút, ckhông nên 6cùng cô eta tiếp 6xúc"

Ách 38——

Niệm fKiều có 8chút kinh 84ngạc nhìn atới trước f8hắn, cà 9lăm: "anh, 5anh không 37phải tin f7tưởng cô bta?"

"Anh 7chỉ cho aNam Cung một 0ecơ hội, e6ba năm trước 9đây Nam 9eCung vì cô f3ta mà gài f9bẫy anh, anhưng mà 6anh lại 4elà anh em 3cùng vào 4sống ra 4achết, anh ecũng không 02thể làm e0quá được aphải không?"

Cố 81Hành Sâm 6rất ít 63khi ở trước 12mặt cô 7fnhắc về 3dchuyện lúc 5ftrước của 91mình cũng enhư nhắc 9đến bạn 30bè mình, adlần này 40có thể bbnói như 8vậy với 5cô, Niệm 6Kiều đã 12rất thỏa 65mãn.

Trong e2khoảng thời 87gian ngắn, 47cô đắc bbý, "ở 4trong lòng 9anh, em quan 0trọng nhất?"

Cố aHành Sâm 4con ngươi 8anhíu lại, abất chợt c2nói: "Không e9phải, em 5xếp thứ 4bhai!"

Miệng ekhông dừng 8lại."Thứ 5hai? Tại 96sao thứ chai?" 9eNiệm Kiều 8kêu lên, 1fchẳng lẽ 72trừ Nhậm fThiên nhã, 7ctrước kia 0dhắn đã 2dtừng có fbạn gái 2khác? Trời 01ạ! Hắn 91không phải 37là cái quỷ 64phong lưu c1chứ? Khắp 0nơi lưu 3dtình? Khoản 8đào hoa 4nợ cả 2đống lớn?

Cố 9Hành Sâm 6bcố tình 7lộ ra một bbộ dạng fkhổ sở, 43nhìn cô, 8"thật 76sự muốn f3biết nguyên 6anhân?"

Niệm aKiều kiên 7định gật eđầu, đương 3enhiên là 89muốn biết! 4nếu như 8bị cô biết 2trong lòng f1hắn còn 68có người eađàn bà fkhác, hắn 41nhất định d2phải chết.

Cố cbHành Sâm 9thở dài, fsau đó u 65sầu mà bnói: "Ba 3năm chúng 2ta không dagặp, ba 58năm nay anh d8đều không 39có ở bên abcon trai lớn 5lên, trong blòng anh, 1con trai nhất a0định phải 93xếp thứ 4cnhất, em 17nói có đúng ekhông?"

"con, 0ccon trai thứ 85nhất?"

"Ừ, bcon trai thứ 9cnhất, em 99thứ hai, 5ở trong 9lòng em, 4cũng là ccon thứ c3nhất, anh dethứ hai, 17anh không 0thể ăn efdấm với 4fcon, em cũng 8avậy biết fkhông?"

Niệm 3cKiều sửng ffsốt, thật 67lâu mới f4đột nhiên e8thanh tỉnh, 2thì ra hắn e5ghi hận 1lời mình 21nói trong eclòng hắn 9xếp thứ 8hai à?

Cố 8Hành Sâm, dfanh thắng! 8Thật là 12hẹp hòi  có 0đủ!

Cố 5bHành Sâm 9fthấy cô cgiận đến 9muốn nổ aetung, trong 0alòng hắn 9echỉ vui b1mừng, chạm 77khẽ mấy 6ccái lên 8môi cô, e7cuối cùng ekhông nhịn 6được cũng 4cười phá 5blên.

Niệm 4cKiều vung d9tay đấm c6hắn, "Quỷ e8hẹp hòi! aQuỷ hẹp 6hòi!"

Cửa 8cầu thang, 3một đứa fbé cười 5khanh khách 77không ngừng,hắn 7cảm thấy a3mẹ cùng cvới Chú cenày dường 9như vui vẻ 6chơn cả 21khi ở cùng eevới chú 83Tần đó, 92cho nên hắn 7dđang suy 9tính, có ephải nên 1để mẹ 9cvới chú e3ấy ở cùng 6một chỗ 07bồi dưỡng 9tình cảm 0anhiều hơn c3hay không?

Ngày 28đó, hắn 1là muốn b2như vậy, f3cũng là 0làm như 0dthế!

Sau 9buổi cơm dtối, hắn 8lôi kéo ceCố Hành aeSâm đến 2dthẳng cửa 70phòng Niệm 4Kiều.

Cố 3Hành Sâm bkhông biết 74hắn muốn 71làm gì, fngồi xổm adngười xuống 5côm lấy 3hắn hướng 3phòng của cNiệm Kiều 2đi tới, 5không khỏi dhỏi hắn, 2"Niên 7eNiên, con 70dẫn chú cbđến phòng afcủa mẹ 06làm gì?”

Cố 23Cảnh Niên 9mặt cười b7mờ ám, dbộ dáng d4kia, nhớ b8năm đó, e4thật đúng 6giống Niệm 84Kiều, mèo d7thích trộm c5đồ tanh!

Đến 8acửa phòng 4bNiệm Kiều, 7hắn gõ 78cửa, Niệm 7Kiều lập c6tức tới e6mở cửa.

Thấy 0người ngoài 7dcửa, cô c7sửng sốt, d2chợt hỏi: 1"Niên a3Niên, không 7phải buổi 24trưa con 96nói buổi a5tối muốn c0ngủ cùng 6với mẹ 2hay sao?"

Cố 8Cảnh Niên 55học bộ 9fdạng trầm 5bmặc của 6Cố Hành 3Sâm, lắc e7đầu một 24cái, "Mẹ, 3con vừa bra một quyết 8định hết 8sức nghiêm 2túc!"

"Quyết 3định gì?" 8Niệm Kiều 9đột nhiên 5cảm thấy 6csau lưng 3cmột hồi e2gió lạnh 41thổi qua, 7không khỏi 1cảm giác femình nguy 8hiểm thập 5aphần.

Cố 87Cảnh Niên 61cười rộ e5lên gian atà, cố 41ý lớn tiếng 09nói: "Mẹ, 5acon quyết 75định nhường 90vị trí abuổi tối 8dcủa con, d7cho chú ngủ ecùng mẹ!"

Lúc 05ấy phản 8ứng đầu 7tiên của 5Niệm Kiều 28chính là 43nhìn hành a3lang hai bên fxem có người ehay không, bsau đó che e8miệng Cố 2Cảnh Niên, 5cđỏ mặt 77lúng túng 21nói: "đứa 4nhỏ này bnói lung 1tung!"

Cố 5Hành Sâm 17chỉ sửng fsốt một 6fgiây, tiếp 3hết sức 5thanh thản 0nhìn tới cdáng vẻ 5bhốt hoảng cdcủa Niệm 62Kiều, khóe 8miệng chứa f4đựng nụ 2fcười khiến a2cho tâm hồn 6người ta 66phải nhộn 5nhạo.

Niệm 9eKiều chống alại tầm 16mắt của ahắn, nhất f7thời 囧, echỉ muốn ebtìm một 3cái lỗ 7chui vào!


Đã sửa bởi VyYen9x lúc 25.03.2014, 16:58.

Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 367 bài ] 
       



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
Cua Rang Me
Cua Rang Me
lazy_lazy
lazy_lazy

linh ỉn: chạy lại xì mũi vào ng yy và nhật cái nữa
linh ỉn: chúc m.n *xì* ngủ ngon *sụt xịt*
Thủy Bách Nhật: thoai mọi người ngủ ngon a, muội đi ngủ đây a, chúc các tỷ ngủ ngon
Lăng Kỳ Y: @@
linh ỉn: vậy hả! ta k biết *ánh mắt vô tội* ai em so ri mà *chạy lại gần**xì mũi**chạy xa*
Lăng Kỳ Y: phủi ra phủi ra, dám xì zô áo ta, nàng biết đây là đồ bạn zai ta tặng không hả
Lăng Kỳ Y: Sặc
linh ỉn: kỳ y sao nàng giống ta thêw, y đúc luôn, đồng chí a *xì mũi vào áo yy*
Lăng Kỳ Y: ây da bình thường ta chỉ mong đc nghri học, nhưng h mới nghỉ đc 1 ngày đã không chịu đc rồi, thật nhàm chán chán đến mức ngày ngủ nhiều quá h không ngủ đc a
linh ỉn: @kỳ y: ta ngày nghỉ cũng buồn a, ốm quá trời
nhật: đúng, vk tỷ nằm cạnh ngủ ngon lành trg khi tỷ *xì mũi* liên tục *sụt xịt*
Thủy Bách Nhật: Linh: thế là để lại mình tỷ tự kỉ à
Thủy Bách Nhật: Kỳ Kỳ tỷ a, tỷ sao thế
Lăng Kỳ Y: ta điên ta điên a a a a a a
linh ỉn: em yêu đi ngủ rồi, tỷ bị nghẹn mũi k ngủ đc *sụt sịt*
Lăng Kỳ Y: a đien mất thôi, ta đúng là thích bị ngc, hôm nay đc nghỉ mà lại cảm thấy thật buồn chán
Thủy Bách Nhật: ừm, còn siu nhân của tỷ đâu a
linh ỉn: còn nhật đáng yêu a
Thủy Bách Nhật: còn nì
linh ỉn: còn ai k???
Tiểu Hân Nhi: đó là truyện V.I.P, bạn phải đổi điểm để đọc
Lãnh Huy3t: tr đó đọc chỗ nào ta chỉ thấy hết chương 13 thui
Tiểu Hân Nhi: biết chứ
Lãnh Huy3t: nàng pít tr vợ yêu nữ cảnh sát của thượng tướng k
Tiểu Hân Nhi: chào ~~
Lãnh Huy3t: chào nàng
Lãnh Huy3t:
Tiểu Hân Nhi: còn ta đây
Lãnh Huy3t: còn ai k
Lãnh Huy3t: Còn ai k z
Tiểu Hân Nhi: con bị mất ngủ pa ơiiiii...


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.352s | 15 Queries | GZIP : On ]