Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 224 bài ] 

Ông xã Satan đến gõ cửa - Thất Niệm An

 
Có bài mới 25.01.2013, 11:46
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 09.10.2012, 10:08
Bài viết: 42
Được thanks: 157 lần
Điểm: 10.12
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã Satan đến gõ cửa - Thất Niệm An - Điểm: 10
Chương 159:Bảo vệ từ xa

Cố Hành Sâm bị cô nhìn với ánh mắt chán ghét, lửa giận nơi lồng ngực nhất thời sôi trào, "Tần Mộ Bạch đã nói chuyện gì với em?"

Thái độ liều lĩnh, giọng điệu bá đạo, khiến người cơ bản đang nổi giận là Niệm Kiều hiện tại càng cảm thêm hận bản thân không có khả năng đánh được người đàn ông trước mặt!

Anh ta tại sao lại có thể chất vấn cô cơ chứ? Anh ta nghĩ mình là ai vậy?

A ——

Cô không khống chế được bản thân thích anh ta, cũng không có khả năng không thích quan hệ thân mật cùng anh, nhưng——.

Anh ta cũng đã có quan hệ thân mật với người đàn bà khác! Thậm chí, anh ta còn có một đứa con trai với người đàn bà đó!

Anh ta có thể đối với Mạc Thuần tàn nhẫn như vậy, nói không chừng ngày nào đó, đối với bản thân mình, anh ta cũng có thể làm nhu vậy một lần nữa!

Niệm Kiều đột nhiên sợ hãi, nhớ lại những lúc anh dịu dàng, nhớ lại những lúc anh lãng mạn, cô thực cảm thấy bản thân mình vẫn còn may mắn khi lúc này tình cảm đó chưa lún quá sâu.

Cố gắng dùng sức rút tay mình ra khỏi tay Cố Cảnh Niên, cô cầm điện thoại của mình rồi xoay người đi ra cửa.

Cô không nên tiếp tục ở cùng người đàn ông này thêm nữa, như thế này thực sự quá lắm rồi!

Hơn nữa, cô không cho phép mình chen ngang phá hoại hạnh phúc gia đình người khác!

Dù cho cô có thật sự thích người đàn ông này, cô cũng không cho phép chính mình là người phá hoại!

Tình yêu đối với cô là không khí, còn tự ái cùng kiêu ngạo đối với nàng mới chính là sinh mạng!

Một người, không có sinh mạng, tự nhiên cũng liền không cần không khí để duy trì sinh mạng!

Nhưng Cố Niệm Kiều, nếu có một ngày, cô phát hiện, thật ra thì tình yêu đối với cô mới chính là sinh mệnh, tự ái cùng kiêu ngạo kia cái gì cũng đều không có, đến khi đó, cô sẽ như thế nào đây?

Cố Hành Sâm híp chặt đôi ngươi thâm thúy, ánh mắt cú thế dõi theo bóng lưng đang khuất dần của cô.

Niệm Kiều đi thẳng tới cửa cũng không nghe thấy tiếng gọi nào yêu cầu cô dừng lại, tỏng lòng bỗng cảm thấy trống rỗng như ngã vào hang sâu không đáy.

Có chút khó chịu, có chút khổ sở, cũng có chút đau đớn.

Cô kéo cửa phòng ra, từng bước từng bước lê thân mình về phía thang máy.

Trong đầu, không ngừng tái hiện hình ảnh cuộc sống chung đôi hai ngày nay của hai người bọn họ.

Anh nói: em vẫn là của anh!

Anh nói: anh thích em cố tình gây sự!

Anh nói: so với em, tất cả mọi thứ đối với anh không là gì cả!

Cô thực sự muốn quay người lại, quay lại nói với anh thực ra cô cũng rất yêu anh, chỉ là, bản thân cô không muốn làm kẻ thứ ba.

Nhưng nếu nói như vậy, nhất định anh sẽ biết là Mạc Thuần đã tới đây, như vậy là cô thất hứa với người ta.

Vừa đi về phía thang máy, nước mắt của cô vừa rơi lã chã.

Bước chân vào trong khoang thang máy, khi cánh cửa khép lại cô giật mình khi nhìn thấy hình ảnh bản thân phản chiếu trên cửa thang.

Tóc có chút rối loạn , hốc mắt sưng đỏ, sắc mặt tái nhợt giống như bộ dạng quỷ đói.

Cô của lúc này so với bộ dạng rạng rỡ của cô lúc trước thực sự khác xa nhau, đến chính bản thân cô còn nhận ra điều đó.

Vậy anh thì sao? Vậy không phải anh cũng nhìn ra bộ dạng khổ sở này của cô hay sao?

Cố Hành Sâm đứng ở cửa sổ, nhìn theo bóng dáng nhỏ bé ở dưới lầu đang bắt taxi, rời đi.

Anh biết nhất định cô sẽ làm vậy. Cả quá trình, anh vẫn giữ nguyên nét mặt, tựa hồ mọi việc dang xảy ra trước mặt không kiên quan gì đến anh, hoặc đối với anh việc đó không quan trọng.

Tóm lại, nếu không phải giống như An Hi Nghiêu có thể hiểu rõ con người của anh, khó ai có thể  nhận ra tâm tình của anh lúc này.

——— ————

Mãi cho đến buổi tối, Niệm Kiều mới phát hiện rõ ràng một sự thật, mình ở G thị không quen biết bất kỳ một ai!

Không biết mình đang ở nơi nào, cũng không biết rốt cuộc mình đã đi qua bao nhiêu con phố, trong túi lúc này cũng chỉ còn sót lại 10 đồng, bản thân cô lúc này thực sự cảm thấy mờ mịt, mất phương hướng.

Mấy lần muốn gọi điện thoại cho Cố Hành Sâm, nhưng nhớ lại bộ dạng cố tỏ ra lạnh nhạt lúc rời đi của mình, cô cố nén không liên lạc.

Cô không có lỗi, tại sao phải hạ mình trước?

Một người ngồi ở bờ song, cô đột nhiên nhớ lại thời điểm còn ở Hoa Thành, bản thân đã cùng Tần Mộ Bạch chèo thuyền trên sông, cùng ngắm sao đêm.

Nghĩ đi nghĩ lại, trong đầu liền nhớ tới khuôn mặt của Cố Hành Sâm, sau đó, cô liền tưởng tượng đến cạnh mình cùng ông chú đó nửa đêm cùng chèo thuyền ngắm sao trên sông, không biết tâm trạng sẽ như thế nào?

Khi đó đi cùng Tần Mộ Bạch, cô chỉ cảm thấy trong lòng yên bình, cảm giác giống như được ở bên cạnh người thân.

Nghiêng đầu, cô tựa vào lan can bên bờ sông, nhắm mắt lại, khóe môi không tự chủ được khé cười.

Bất tri bất giác, cô cứ thế mà ngủ quên đi mất ở nơi đó, trên khuôn mặt vẫn còn phảng phất nụ cười nơi khóe môi.

Sau lưng, có một bóng người lại gần, sau đó nhẹ nhàng bế cô ngồi xuống, dịu dàng vuốt ve đầu, vai của cô.

Anh không có xoay người cô lại, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh cô, để cho cô tựa lên bờ vai của mình mà ngủ.

Anh không phải là không muốn nhìn cô, anh chỉ sợ, khi mình nhìn cô một cái, liền sẽ không dời được tầm mắt, chỉ muốn vẫn một mực nhìn cô như vậy, nhìn cho đến khi đất trời thay đổi mà thôi.

Nhưng anh không thể làm vậy.

Anh biết rõ một sự thật, hạnh phúc của cô ấy, chưa bao giờ là anh.

Ngẩng đầu nhìn màn đêm, nhiều sao như vậy, chắc chắn ngày mai sẽ là một ngày nắng đẹp.

"Nhóc con, không phải em đang đếm sao sao?" Anh dịu dàng hỏi nhỏ người đang dựa trên vai mình, tựa như không muốn đánh thức cô dậy.

Anh vẫn luôn mâu thuẫn như vậy, muốn cô được hạnh phúc, nhưng rồi có lúc lại không muốn buông tay, khi không muốn buông tay, không được gặp cô trong lòng liền vô cùng khó chịu.

Đời này, Tần Mộ Bạch anh, nhất định vì Cố Niệm Kiều mà thảm một đời rồi.

Anh biết sự xuất hieenjc ủa mình sẽ lại khiến cho người đàn ông kia cảm thấy bất an.

Đúng vậy, ba tháng này, cô đã mạnh mẽ như thế, đã dựa dẫm vào anh như thế, thậm chí còn vượt qua cả sự dựa dẫm khi xưa đối với anh ta, cho nên anh ta lo lắng cũng phải thôi.

Nhưng nếu như Cố Hành Sâm anh ta biết được, dù ngủ chung cùng giường với mình, trong giấc mơ cô ấy vẫn gọi tên của anh ta, liệu anh ta còn cảm thấy bất an nữa không đây?

Ý cười đau khổ vương vất bên môi, anh đưa tay muốn ôm cô vào lòng, nhưng cánh tay lơ lửng giữa không trung đến cuối cùng vẫn là từ từ hạ xuống.

Anh biết Cố Hành Sâm phái người đi theo cô, nhưng vì không muốn có người quấy rầy cô, nên anh đã giúp cô bỏ rơi những người đó, chắc giờ này không có tin tức về người, Cố Hành Sâm sẽ sốt ruột, lo lắng lắm đây.

Nhẹ nhàng đem Niệm Kiều ôm ngang lên, đi tới một ghế nằm bên cạnh, sau đó đặt cô lên,lấy áo khoác của mình đắp khẽ lên người cô xong, anh mới xoay người rời đi.

Đi được vài bước, anh không nhịn được, xoay người, ánh mắt chuẩn xác nhìn kĩ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô một lần nữa.

Em nhất định không biết hiện tại anh thực sự muốn đưa em đi nhiều như thế nào, muốn đưa em tới một nơi mà không ai hay biết, chỉ có hai ta cùng sống với nhau!

Nhưng anh biết là mình không thể, vì sẽ chẳng bao lâu nữa đâu, trí nhớ của em sẽ khôi phục lại, khi đó, cho dù trong lòng em có hận anh ta, thì trong lòng em, người em yêu cũng vẫn chỉ có anh ta mà thôi.

Anh biết rõ, thực sự biết rất rõ, người mà em yêu cho đến tận bây giờ cũng vẫn chỉ có một mình anh ta.

Ba năm ở bên cạnh em, anh đều không thể chiếm được trái tim của em, ba tháng này, anh cũng không có hi vọng xa vời có thể có được nó, chỉ là, ít nhất, bản thân anh cũng sẽ có một quãng thời gian tươi đẹp để nhớ lại.

Cố Niệm Kiều, nếu như có kiếp sau, anh nhất định sẽ gặp em sớm hơn Cố Hành Sâm! Nhất định sẽ không buông tay em một lần nữa!

Anh giả bộ tiêu sái, xoay người, gọi điện thoại cho Cố Hành Sâm.

"Cô ấy ở bên cạnh bờ sông."

Sau đó, anh liền cúp điện thoại, đi về nơi gần đó, xa xa bảo vệ cô cho đến khi Cố Hành Sâm tới.



Đã sửa bởi VyYen9x lúc 16.04.2014, 10:10.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 25.01.2013, 11:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 09.10.2012, 10:08
Bài viết: 42
Được thanks: 157 lần
Điểm: 10.12
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã Satan đến gõ cửa - Thất Niệm An - Điểm: 11
Chương 160: Không có tư cách tức giận

Khi Niệm Kiều tỉnh lại đã là sáng sớm ngày hôm sau rồi, một cánh tay của cô còn bị Cố Hành Sâm nắm ở trong tay, anh cứ như vậy tựa vào đầu giường, thần sắc bình tĩnh.

Cô không dám cử động, cứ như vậy nhìn anh, trái tim mềm nhũn.

Cằm của anh lún phún nhiều cọng râu non, xung quanh hốc mắt tựa hồ cũng có quầng thâm, nhìn kỹ còn thấy nét mệt mỏi hiện trên khuôn mặt.

Anh rất mệt mỏi sao?

Nhớ tới mấy ngày nay anh vì muốn mình vui vẻ, mọi công việc riêng tư đều không để ý, sau đó bởi vì Cố Cảnh Niên lại gấp gáp từ S thị chạy về, rạng sáng còn muốn đi công ty, nghĩ tới những thứ này, Niệm Kiều đột nhiên cảm thấy mình không hiểu chuyện.

Cái kia người như vậy, làm sao có thể mạnh mẽ rời bỏ mẹ con Mạc Thuần?

Mặc dù anh chưa nói mình chính là mẹ Cố Cảnh Niên, nhưng anh cũng không có nói cô không phải là mẹ của Cố Cảnh Niên a!

Anh gạt mình như vậy, có phải hay không là có nguyên nhân gì khác không?

Cô bắt đầu đột nhiên hoài nghi lời nói của Mạc Thuần, cũng bắt đầu ảo não vì sự ngu xuẩn của mình!

Thật ra thì lúc ấy chỉ cần cô hơi tỉnh táo một chút, cẩn thận suy nghĩ lời nói của Mạc Thuần một cái, tối hôm qua cũng sẽ không đến nỗi không giải thích gì mà đã nổi giận với Cố Hành Sâm rồi!

Lấy cách làm người của anh, tuyệt đối không thể nào cùng một người phụ nữ sinh một đứa con, sau đó liền không giải thích gì đã bỏ rơi hai mẹ con họ được!

Mà anh khi có ý định với mình, cũng sẽ không thể che giấu nổi chuyện đó với mình được, anh ấy thực sự sẽ không làm thế!

Như vậy ——

Mình đúng là hiểu lầm anh ấy sao?

Quay đầu nhìn chung quanh, đây chắc là một phòng trong bệnh viện, nhớ lại tối hôm qua bản thân còn đang ngồi ở bên cạnh bờ sông đếm sao, cô nghĩ chắc hẳn là anh mang mình về đây rồi.

Cố Niệm Kiều a Cố Niệm Kiều, đối với cái cô Mạc Thuần đó, mi mới chỉ gặp mặt cô ta có một lần đầu tiên, vậy mà sao mi lại có thể tin tưởng vào lời nói của cô ta cơ chứ?

Mi suy nghĩ một chút đi, người đàn ông giống như Cố Hành Sâm có biết bao nhiêu người phụ nữ mơ ước có được, biết bao tình địch, vậy mà mi lại không có một chút đề phòng nào cả!

Càng nghĩ càng tức giận, cô không khỏi cọ người vào thành giường mà vô tình gây ra tiếng động, miệng tức giận vẫn thở phì phò nhìn chằm chằm vách tường.

Cố Hành Sâm bị cô làm cho tỉnh lại, mở mắt một cái rồi động tác ngay sau đó là đưa tay sờ lên trán của cô.

Tối hôm qua cô ngồi bên bờ sông khá lâu, nhiễm gió lạnh khá nhiều, sau khi đưa cô trở về, anh liền cảm thấy cô sốt nhẹ mất rồi.

Cô vừa mới qua một trận sốt cao, giờ lại gặp phải cơn sốt nhẹ này, khiến Cố Hành Sâm cảm thấy gần đây mình thật sự đau đầu vì cô!

Sờ nhẹ mấy giây, cảm thấy nhiệt độ trên trán truyền tới lòng bàn tay không cao lắm, lúc này anh mới thở phảo nhẹ nhõm, sau đó đưa mắt nhìn cô.

Niệm Kiều cẩn thận từng li từng tí nhìn anh, điệu bộ cứ như muốn nói gì đó lại thôi.

Đáy mắt Cố Hành Sâm khốn hoặc lưu chuyển, thế nào mà mới sốt một cái, cả người liền thay đổi rồi?

Tối hôm qua không phải còn vênh váo, tức giận mà mắng chửi anh sao? Hôm nay sao lại bày ra cái bộ dạng thỏ con, biết điều như vậy chứ?

"Muốn nói cái gì sao?" Anh nhàn nhạt mở miệng, giọng nói không thể nói lạnh lùng, nhưng là cũng tuyệt không có chút nhiệt tình.

Trong lòng Niệm Kiều có chút chua xót, có lẽ mình thực sự là hiểu lầm anh, nhưng anh cũng không cần phải bày ra bộ dạng này đi.

Chẳng lẽ đàn ông cũng ích kỷ sao?

Nuốt một ngụm nước bọt, lúc mở miệng rõ ràng sự dũng cảm đối mặt của cô vẫn chưa đủ, "Cái đó,em muốn biết, mẹ của Niên Niên. . . . . . rốt cuộc là ai?"

Lời vừa nói ra khỏi miệng, lòng của cô liền bắt đầu đánh lô tô, đồng thời, trong đáy lòng của cô cũng thầm cầu nguyện ——

Không phải là Mạc Thuần! Không phải là Mạc Thuần! Không phải là Mạc Thuần!

Cố Hành Sâm giống như hiểu được cô sẽ muốn biết rõ vấn đề này, trên mặt không hề tỏ vẻ kinh ngạc, “Em”.

Nhàn nhạt một chữ rơi xuống, Niệm Kiều lại cả kinh thiếu chút nữa muốn nhảy dựng lên.

Mình thật chính là mẹ của Niên Niên sao? Vậy Niên Niên là con trai của cô cùng với Cố Hành Sâm thật sao?

"Có thật không?" Cô giữ chặt hai cánh tay anh, mừng rỡ hỏi.

Cố Hành Sâm gật đầu, sau đó gỡ ngón tay của cô ra, đứng dậy sửa sang lại y phục của mình một chút, sau đó nói với cô: "Anh đi xem Niên Niên một chút, sau đó sẽ cho người mang điểm tâm đến cho em."

Nhìn đầu anh cũng không quay lại mà có ý đi thẳng ra cửa, Niệm Kiều đột nhiên phản ứng kịp, lập tức vén chăn đứng dậy chạy về phía anh.

Nàng từ phía sau vòng tay ôm anh, khuôn mặt nhỏ nhắn dính sát vào bờ lưng vũng chãi của anh, cất giọng nhẹ nhàng, mang theo từng tia áy náy, "Hành Sâm, anh giận sao?"

Giận cô đã tin lời người khách, giận cô tối hôm qua phát điên, giận cô đã không đủ tin tưởng vào anh. . . . . .

Cố Hành Sâm thân thể cứng đờ, sự biến chuyển của cô khiến cho anh có chút kinh ngạc, nhưng là nghĩ lại ——

Như vậy mới là Cố Niệm Kiều, mới chính là Cố Niệm Kiều mà anh biết, cô chỉ tin tưởng mình anh, nàng chỉ quan tâm anh, nàng vẫn rất dũng cảm!

Hít một hơi thật sâu, giọng nói bình thản của anh vang lên, "Không có."

Giận cái gì?

Chỉ cần thoáng nghĩ tới một chút những gì cô làm cho anh, nhớ tới những lúc cô kiên trì, nhớ tới những lúc cô đã cố gắng, anh cũng cảm thấy mình không có tư cách tức giận với cô.

Người phụ nữ là phải được yêu thương, vậy mà anh lại làm tổn thương cô những hai lần.

Muộn còn hơn không. Dù là vì muốn tốt cho cô, nhưng gây tổn thương vẫn chính là đã gây tổn thương, tìm nhiều cái cớ hơn để biện hộ cho mình thì thà rằng nên dành thời gian đó để mà đối tốt với cô ấy thì hơn, nên yêu cô ấy nhiều hơn.

Niệm Kiều nghe thấy giọng nói bình thản của anh, trong lòng lại lập tức cảm thấy khó chịu.

Anh tức giận, giờ phút này thực sự cảm thấy tức giận!

Vào giờ phút này, cô cũng không quản được quá nhiều, cô không muốn để ý xem chính mình có giữ được lời hứa với Mạc Thuần nữa hay không, cô chỉ muốn đem mọi chuyện giải thích rõ.

Cô buông thong hai tay của mình, đi lại gần đứng trước mặt anh, ngẩng đầu nhìn anh, cắn môi suy nghĩ.

Cố Hành Sâm cũng hạ thấp tầm mắt đến nhìn cô, đáy mắt lộ rõ vẻ nghi hoặc nhìn cô chăm chú.

Dừng một chút, Niệm Kiều vòng tay ôm anh, ngước đầu, cố ý dùng giọng điệu đáng thương: "Hành Sâm, anh đừng tức giận nữa có được hay không?"

Cố Hành Sâm đuôi lông mày giương lên, giờ phút này coi như anh đã hiểu, cô gái nhỏ này đang biết mình có lỗi khi tin lời nói Mạc Thuần, hiện tại là đang nói xin lỗi mình đây.

Chỉ là, nếu làm sai, có phải nên trừng phạt hay không?

Cau mày, giống như không hiểu cô đang nói cái gì, nhưng ngữ điệu của anh lại không cách nào khắc chế, tự động mềm mại hơn: "Tức giận cái gì?"

Niệm Kiều lại không phải người có lòng dạ thâm sâu, còn tưởng rằng anh vẫn chưa nhìn thấy điểm hối lỗi của mình, liền gấp gáp giải thích: "Em hiểu rõ là lẽ ra em không được phép không tin tưởng anh, ở chỗ này em chỉ biết mỗi mình anh, nhưng em lại đi tin vào lời nói hoang đường của người khác. Tối hôm qua, không phải là em cố ý giận dỗi với anh, chỉ là lúc đó, tỏng lòng em cảm thấy rất khó."

"Tại sao khó chịu?"

Cố Hành Sâm vặn lông mày, tối hôm qua không phải cô ấy tỏ ra tức giận sao?

Niệm Kiều dùng sức cắn cắn môi, sắc mặt đã từ từ biến đỏ, nhăn nhó nói: "Chính là em suy nghĩ lung tung chứ sao."

"Suy nghĩ lung tung cái gì?" Đỉnh đầu rơi xuống thanh âm, mang theo sắc ranh mãnh rõ ràng, tuy nhiên dường như Niệm Kiều lại không cảm thấy.

Hiện tại cô chỉ muốn nhớ lại tối hôm qua cư nhiên mình tưởng tượng ra Cố Hành Sâm cùng Mạc Thuần đã xảy ra cái gì, sau đó, cô hận mình không tìm được cái hang mà đem mình trốn vào trong đó!

Cố Hành Sâm nhìn khuôn mặt cô đỏ như bể mất, không khỏi giữ cằm cô giơ lên, khốn hoặc lên tiếng: "Nói cho anh biết, em suy nghĩ lung tung cái gì?"

Niệm Kiều 囧, nếu nói cho anh biết những suy nghĩ kia của cô, liệu cô có bị anh đánh cho một trận tơi bời hay không? Hay là anh sẽ tỏ ra tức tối mà năm bữa nửa tháng anh sẽ không thèm để ý đến cô nữa?

Nhưng nhìn thấy ánh mắt sắc bén kia của anh vẫn nhìn mình chằm chằm chờ đợi, cô thực sự cảm thấy nếu mình không thành khẩn khai báo mọi việc, chỉ sợ hậu quả sẽ nghiêm trọng hơn mất thôi.

"Mạc Thuần nói, Niên Niên là con của cô ấy với anh, khi biết điều đó, em đã cảm thấy rất khổ sở, sau đó em liền cho rằng anh đều đã có quan hệ xác thịt với những người phụ nữ khác rồi còn sinh ra cả đứa nhỏ, vậy mà còn dây dưa với em, như vậy anh thật nhơ bẩn!"

Cô vừa nói dứt lời vừa dùng ánh mắt vô tội nhất nhìn anh, hi vọng anh có thể cảm nhận được ánh mắt tinh khiết của mình thể hiện mà không trở nên quá tức giận.


Đã sửa bởi VyYen9x lúc 16.04.2014, 10:24.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn sieunhanbeou0307 về bài viết trên: conluanho, magnolia287
Có bài mới 25.01.2013, 11:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 09.10.2012, 10:08
Bài viết: 42
Được thanks: 157 lần
Điểm: 10.12
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã Satan đến gõ cửa - Thất Niệm An - Điểm: 10
Chương 161: Sáng sớm kiều diễm

Cố Hành Sâm nghe xong cô nói..., chỉ cảm thấy toàn thân máu cũng dồn cả lên đầu!

Đáng chết!

Tối hôm qua anh còn tưởng rằng cô là vì Tần Mộ Bạch mà tỏ ra cáu kỉnh với anh, không nghĩ tới cô cư nhiên lại nghĩ anh là người nhơ bẩn?

Nếu là anh là kẻ nhơ bẩn, trên đời này chắc không có mấy người đàn ông được coi là sạch sẽ rồi !

Dĩ nhiên, ngoại trừ bất lực!

"Chê anh nhơ bẩn?" Anh hung hăng nắm được cằm của cô, thân hình cao ngất như Thái Sơn thẳng tắp áp sát thân thể của cô.

Niệm Kiều bị buộc thân thể ngửa ra sau, nhưng lại sợ chính mình sẽ ngã úp mặt, chỉ có thể gắt gao ôm hông của anh.

"Chê anh bẩn chỗ nào? Chỗ này? Hay là chỗ này?"

Một bên anh vừa hỏi cô, một bên vừa túm lấy tay cô, giúp cô sờ loạn khắp thân thể của anh.

Niệm Kiều cũng biết mình đã thành thật khai báo mà hậu quả còn thê thảm thế này nếu không thì khó biết ra sao, nhưng mà cô vẫn phải thương lượng thôi, nếu không tý nữa sẽ rất thảm nhá!

Lộ ra vẻ mặt như đưa đám, cô chỉ hận giờ phút này mình không thể lập tức ẩn thân, "Hành Sâm, chẳng phải em rất ngoan sao, em đã thành thật nói cho anh nghe rồi, sao anh vẫn còn tức giận nữa vậy?"

Câu nói này đổ mọi trách nhiệm về phía anh. Cô nói rất hùng hồn, rõ ràng là anh không đúng mà, nếu như không phải là phải nói cho anh biết, thì làm sao cô dám nói anh là kẻ nhơ bẩn đây.

Cố Hành Sâm không phải tức giận, chỉ là muốn phát điên, thật lòng muốn điên rồi!

Tại sao cô lại có thể ngoan ngoãn như vậy đây? Ngoan đến mức khiến mọi tế bào toàn thân của anh đều như muốn phát tiết cả rồi!

"Ừ, ngoan, em thật sự là rất biết điều ——"

Lại tới!

Niệm Kiều chỉ cần vừa nghe thấy cái cách nói chuyện mị hoặc đó của anh, toàn bộ lông măng trên người bất giác đều dựng hết cả lên.

Đáy lòng dâng lên một cỗ dự cảm không tốt mãnh liệt, cô chỉ cảm thấy, giờ phút này mình phải gặp tai ương rồi! Cứu mạng a!

"Em thực là biết điều, cho nên tiếp theo em vẫn phải tiếp tục biết điều, nghe không?" Anh tiến tới gần cô, tất cả hơi thở nóng rực ả khắp khuôn mặt trắng nõn của Niệm Kiều.

Niệm Kiều cả người đều nóng dần lên, đến lúc này rồi, cô còn thể không biết anh đang muốn cái gì nữa sao?

Hơn nữa ——

“Hung khí” nửa người dưới của anh, phách lối chống đỡ ở trên bụng của cô, cho dù là cách bởi quần áo, cô vẫn tựa hồ như cảm nhận được nhiệt độ của nó, nóng đến bỏng người.

Trong đầu không tự chủ hiện ra dáng vẻ anh cởi hết quần áo, màu da mật ong, cơ ngực rắn chắc mê hoặc mọi xúc cảm nơi cô, khiến cô lần trước không nhịn được mà lần sờ một lượt đó thôi 诶!

Xuống chút nữa, là được. . . . . . là được. . . . . .

Dừng lại dừng lại! Cố Niệm Kiều mi đang nhớ tới những thứ gì vậy? Giờ phút này mi chuẩn bị bị người ta ăn sạch, vậy mà vẫn còn thời gian ở trong tối tự mình tưởng tượng vóc dáng của người ta sao?

"Hẳn là em muốn nhìn, vậy anh sẽ cởi sạch để cho em ngắm, chỉ dành riêng cho một mình em ngắm."

"Ừ, tốt."

An tĩnh, an tĩnh kinh người, trừ lòng của hai người nhảy lên một tiếng, quanh mình cũng không nghe thêm được thanh âm nào khác!

Niệm Kiều liền giật mình, ngay sau đó đại 囧, mình vừa mới nói cái gì?

—— ừ, tốt.

Trời ơi!

Còn nữa, còn nữa..., anh vừa nói cái gì?

—— Hẳn là em muốn nhìn, vậy anh sẽ cởi sạch để cho em ngắm, chỉ dành riêng cho một mình em ngắm.

A a a a a a ——

Cô là trong suốt sao? Tại sao trong lòng cô nghĩ cái gì anh cũng có thể biết vậy?

Lại còn khi anh nói như vậy, cô còn ngu ngu ngơ ngơ mà nói ừ, tốt sao, quả thật —— nghĩ lại chỉ muốn đâm đầu một cái cho chết đi thôi!

Cố Hành Sâm là ai cơ chứ, chỉ cần ánh mắt dao động một chút của Cố Niệm Kiều cô thôi, anh cũng có thể hiểu được trong lòng cô đang nghĩ cái gì!

Huống chi, thời điểm cô mới tưởng tượng vóc dáng của anh, còn nhìn anh từ trên xuống dưới một lượt, anh có thể không nhìn ra cô đang suy nghĩ gì sao?

"Hành, Hành Sâm…. Mới vừa rồi em…uhm…em…."

Có thể hay không để cho em nói hết lời rồi hãy hôn tiếp được không! Niệm Kiều oán thầm!

Nhưng mà nụ hôn đó đã trượt xuống, còn rất chi vội vã, tựa như tìm được nơi tuyệt hảo, quyến luyến nhất định không rời.

Niệm Kiều ngước đầu, khéo léo đáp trả, cả người bị anh đẩy sát vào trên tường, thân hình cao lớn của anh bao phủ lấy cô, tựa như che chở cho một đứa nhỏ vậy

# đã che giấu #

Một giây kế tiếp, cả người cô tựa như mất thăng bằng, trong nháy mắt mở ra đã thấy phía sau lưng của cô chạm được một mảnh mềm mại.

Hai người song song té ở trên giường bệnh, Cố Hành Sâm có chút gấp gấp vứt bỏ quần áo ở trên người mình, nhanh chóng áp sát lấy thân thể mềm mại của cô.

Niệm Kiều ngớ ngẩn, khi anh hung hăng chuẩn bị tiến vào cấm địa, đột nhiên đưa tay chống đỡ ở ngực của anh, thẹn thùng nói: "Nơi này là bệnh viện a."

Ông trời ơi, mới vừa rồi cô cư nhiên quên mất hai người đang ở trong bệnh viện!

Hơn nữa, anh đã từng nói, sau đó sẽ có người sẽ đưa điểm tâm tới, sẽ không bị bắt gặp chứ?

Càng nghĩ càng đỏ mặt, đem cả khuôn mặt của mình chôn sâu vào lồng ngực của anh, hơi thở nóng rực của cô phảng phất trên ngực anh khiến cả thân thể anh chợt căng thẳng.

Từng tế bào khắp người tựa như kêu gào tự do, muốn buông thả tất cả, Cố Hành Sâm thô bạo gầm nhẹ một tiếng, sau đó liền điên cuồng tiến lên.

Niệm Kiều cảm giác mình giống như là trôi lơ lửng ở trên biển rộng, giờ phút này chỉ còn biết phối hợp với động tác của anh, cả người cứ thế đung đưa sát nhập..

Cảm giác quen thuộc lại xa lạ như thủy triều quyển luyến mạnh mẽ hai người, thời điểm ngàn quân nguy kịch, đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.

Niệm Kiều cả người cũng ngớ ngẩn, có…. người…. rồi !

Mấy giây sau, cô thất kinh nhìn người đàn ông đang nằm trước mặt mình, nếu như bị người ta thấy cô cùng với anh ở trong bệnh viện. . . . . .

Cố Hành Sâm nhếch môi tà mị cười một tiếng, như cũ là thủ sẵn eo nhỏ của cô, hung hăng đụng chạm.

"Có người a!" Cô nhỏ giọng, nhưng là bởi vì anh xâm chiếm, nơi đó tựa như có chút run rẩy.

"Để cho họ chờ!"

Bốn chữ, như Đế Vương tuyên bố bình thường rơi xuống, Niệm Kiều chấp nhận nhắm mắt lại.

Người đàn ông này bất luận là ở trong hiện thực, hay là đang trên giường, vĩnh viễn là nói một không hai! Cô yêu chính cái vẻ bá đạo này của anh!

Cao trào điên cuồng ập tới, Niệm Kiều sợ người bên ngoài nghe được tiếng kêu của mình, chỉ có thể gắt gao cắn lấy môi dưới của mình, cả người kịch liệt căng thẳng.

Cố Hành Sâm cười khẽ, lại gần bên tai cô, thanh âm ám muội mang theo một tia hài hước, "Nhóc con, cứ kêu nhiệt tình, cậu ta không nghe được."

Nơi này là bệnh viện thuộc gia sản của An Thị, gian phòng này phòng bệnh cao cấp nhất, là phòng VIP, cũng giống với phòng bệnh khi trước An Hi Nghiêu đa từng nằm, hiệu quả cách câm dĩ nhiên không cần lo lắng.

# đã che giấu #

Ánh nắng ấm áp của buổi sớm mai tràn ngập khắp căn phòng càng làm cho khung cảnh bên trong phòng bệnh thêm huyền ảo, trình diễn lửa nóng triền miên, kiều diễm vẻ, tràn ngập bốn phía.

——— ————

Trợ lý ở bên ngoài cửa phòng chờ hơn nửa tiếng, cửa phòng mới bật mở.

Xách theo điểm tâm đi vào, vẻ mặt cậu giống như thám tử Shinichi, trấn định, bình thẩn, một điểm khác lạ cũng không thấy lộ ra.

Nhưng là Niệm Kiều vẫn cảm thấy lúng túng, cúi đầu đùa bỡn ngón tay của mình, không dám ngẩng đầu nhìn người mới tới.

"Cậu hai, đây là bữa ăn sáng cậu phân phó, thức ăn của cậu chủ nhỏ tôi đã đưa sang bên kia rồi."

Chẳng những đưa qua, hơn nữa đã ăn rồi, hơn nữa tôi còn ở bên ngoài đợi nửa giờ!

Thế nhưng chút lời nói đó, vị trợ lý này chỉ có thể ở trong lòng len lén nói.

Cố Hành Sâm mặt không thay đổi gật đầu một cái, sau đó xoay người nói với Niệm Kiều: "Ăn điểm tâm đi, anh muốn đến công ty một chuyến."

Niệm Kiều đầu cũng không ngẩng chỉ ồ một tiếng

Cố Hành Sâm cau mày, quay sang nháy mắt với viên trợ lý của mình.

Viên trợ lý gật đầu một cái, lập tức lui ra ngoài.

"Xấu hổ?" Cố Hành Sâm đi tới, đem người ngồi ở bên giường, đưa tay nâng mặt cảu cô lên.

Niệm Kiều có chút tính khí trẻ con cong môi, "Đều tại anh á..., khẳng định ở trong lòng trợ lý của anh đang cười trộm."

Cố Hành Sâm nhướng mày, kinh ngạc mở miệng: "Tự khi nào em trở thành con giun trong bụng cậu ta vậy?"

Niệm Kiều ngẩn ra, ngay sau đó đưa tay đám anh một cái, "Bại hoại! Anh còn giả bộ, đều là anh không tốt!"

Cố Hành Sâm cười cười, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, cúi đầu hôn khẽ lên trán của cô một cái, "Ngoan, anh đến công ty, buổi chiều sẽ quay lại, chăm sóc con cho tốt, sau đó ——" Qq1V.

Anh còn chưa nói, Niệm Kiều liền từ mép giường trượt xuống, nhón chân lên giơ tay che miệng của anh, "Em biết rồi, em bảo đảm, về sau chỉ tin mỗi lời nói của anh!"

Tựa như gió xuân táp vào mặt, Cố Hành Sâm đuôi mắt đều là nụ cười, đáy mắt cũng là niềm thỏa mãn.

Ừ, Cố Niệm Kiều như vậy giống với người đã từng quấn lấy anh, dù cho không có danh phận vẫn như cũ cứ muốn làm người phụ nữ của anh!

Cố Niệm Kiều, anh sẽ không thả em, anh sẽ quý trọng em.

Tự nhủ trong lòng như vậy, sau đó anh đưa tay nhéo cô một cái rồi mới rời đi.

Cho đến cả khi anh rời phòng bệnh đã lâu, khóe miệng Niệm Kiều vẫn còn giương cao nụ cười mãn nguyện.

Cô không biết mình tại sao lại vui vẻ như vậy, cô cảm giác, như thế này mới chính là bản thân mình.

Ở bên cạnh anh cô luôn vui vẻ, cô dũng cảm, cô bất chấp tất cả, chỉ muốn sóng vai đi bên cạnh anh.

Cô không phải là thuộc về Tần Mộ Bạch , cũng không phải là thuộc về bất kỳ người nào khác, cô chỉ thuộc về một mình Cố Hành Sâm đấy!


Đã sửa bởi VyYen9x lúc 16.04.2014, 10:31.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn sieunhanbeou0307 về bài viết trên: Fuly, conluanho, myuyen79, thoathan
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 224 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 94, 95, 96

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

4 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

5 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 153, 154, 155

6 • [Hiện đại] Hôn nhân không lựa chọn - Yên Hoa

1 ... 66, 67, 68

7 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/09]

1 ... 51, 52, 53

10 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

11 • [Hiện đại] Tam giác mùa hè (Liệt Đồ) - Giải Tổng

1 ... 20, 21, 22

12 • [Hiện đại] Tình yêu phô trương - Tiếu Giai Nhân

1 ... 29, 30, 31

13 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 39, 40, 41

14 • [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

1 ... 15, 16, 17

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

17 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

18 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/10]

1 ... 7, 8, 9

19 • [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

1 ... 31, 32, 33

20 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29



Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: đi đường bình an :wave: về nhớ mua quà cho toàn diễn đàn :D2
Ngọc Nguyệt: Đêm nào mà chẳng cô đơn vắng bóng người thương... Nay 20/10 rồi à...
Ngọc Nguyệt: ...
Hạ Quân Hạc: Sắp bay :cry2: mí thím ở lại mạnh dõi
Hoa Lan Nhỏ: PR Chương 4 Ngụy Đế truy thê: vợ à, đừng chạy
viewtopic.php?t=408117&p=3272787#p3272787
Mời mọi người vào ủng hộ tinh thần của mị  :))
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=377492&start=160 mời mọi người cùng vào chơi với Nhi nha O(∩_∩)O
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: có thím nào thức với mị không :cry2: đêm nay cô đơn, cô đơn vắng bóng người thương
Vu Kỳ: Chúc mừng mài...
Trâu Bò Siêu Cấp: ko, ý tau là tau thi giữa kỳ :(
Vu Kỳ: Ờ... quên... xong chưa... :|
Trâu Bò Siêu Cấp: ko được :( đang nước sôi lửa bỏng đây, tau cong mông chạy rồi
Vu Kỳ: Theo tau dẫn mài đi :)2
Trâu Bò Siêu Cấp: dẹp :chair: tau ăn bằng miệng, nô ăn bằng mắt -_-
Vu Kỳ: Chụp hềnh tag mài dô :sofunny:
Trâu Bò Siêu Cấp: :chair: mua rồi mài có gửi được đâu :lol:
Vu Kỳ: *tau
Vu Kỳ: Trâu mai tay bay... mài ăn gì tau mua về :)2
Vu Kỳ: Con gái gởi rồi
Trâu Bò Siêu Cấp: Có ai không :yawn: Trâu nhớ mọi ngời :cry3:
Vu Kỳ: Hớt hồn hà... :D3
ღ๖ۣۜMinhღ: vòng 2 thôi ạ
Vu Kỳ: :D2 hỉu lầm chấm luôn 1 2 à :)2
ღ๖ۣۜMinhღ: Người chưa gửi điểm event người chấm cho con, con có đòi điểm của người đâu mà kêu nghèo
Vu Kỳ: :shock: :cry: nghèo lớm
Yêu Nguyệt Trọn Đời: đào . tâm khiết hở
ღ_kaylee_ღ: 100+101 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3272540#p3272540
ღ๖ۣۜMinhღ: Nương ơi, điểm event
Yêu Nguyệt Trọn Đời: :'(
Hạ Quân Hạc: Con gái nhận quà :)2
Đường Thất Công Tử: bà xã :)

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.