Nội quy chuyên mục
Hãy click nút f thích cuối mỗi truyện bạn đọc. Xin cảm ơn!
|
Trang 9/22
|
[ 110 bài ] |
|
[Kiếm Hiệp] Phong Vũ Thanh Triều - VMT (quyển 1)
| Người gởi |
Nội dung |
|
Lớp phó văn thể mỹ
Ngày tham gia: 19.12.2011, 03:12 Bài viết: 199 Được thanks: 60 lần Điểm: 9.99
|
 Re: [Kiếm Hiệp] Phong Vũ Thanh Triều - VMT - Điểm: 10
Hồi 539: Đầu f1Trộm Đuôi dCướp Giang 9Nam. Hắc bdViện.
Lâm 8Tố Đình 5dán mắt e4vào hàng 0brào dây f0leo, thấy 2chai tên binh dlính cầm ethương đứng 2yên như f2rời trồng. Bọn 7húng đang bảo quản 47ho thuốc. Cuối 5ãy hành f1ang còn có 8đội quân 64hiết giáp 0đi tuần 1ra. Nàng 8hò vô tay 38áo rút ra 8ai cây trâm dài tóc, ddđịnh dùng f4húng làm e3ám khí phóng 2ào tử huyệt 5aủa hai tên ccinh sĩ thì 13ghe tiếng 9hân khe khẽ b3au lưng. Lâm dố Đình buay mình, 4aá hốc miệng 1fồi sa sầm 9ét mặt: - Cô 0đến đây 3àm chi? – 44âm Tố Đình cạt khẽ d1- Nhỡ bị 4hát giác bhì chết f4ả đám! - Tôi fuốn phụ d0ô lấy thuốc a– Nữ Thần c cười cầu aài, tay chỉ 4rỏ hướng a5ho thuốc. - Ai 68ói cho cô f0heo vậy? f– Lâm Tố fbĐình quắc 96ắt – Mắc 9ông tí nữa bhải lao 04âm cứu 8ô! Nữ 8hần Y nhẹ 0ciọng: - Nhưng 78ô đâu có 6iết Tuyết 37iên nằm 4ở chỗ 3ào trong c2ho chứa 38huốc. Lâm 7fố Đình ehẩy tay: - Thì ddđi lòng 4còng kiếm c1hứ bông 12àu trắng, fộ khó tìm 7ắm sao? Dứt 3ời, Lâm 1fố Đình 5uay mình 3aại, xoay 58ổ tay phóng bặp trâm 24ài xuyên ffua hàng rào 9bây leo. Ám d5hí đâm 8fhập vào 0ổ hai tên duân binh. Bị dcrúng tối eahược huyệt, c7ạn nhân e7ấu số 8ắt thở c7gay lập eaức. Lâm fố Đình 24ẹ làng 4ùng mình 2hi thân bay 70ua khỏi 3àng rào, 2ang tay đỡ 7cai tấm thân 2ực lưỡng 00hằm ngăn 26iếng động 67hi bọn chúng egã xuống 7cđất. Rồi 7àng mở 0ửa kho, d6ôi tử thi 9ào trong, 9đặt xác 04hết ở 96óc phòng bà quay trở 25ại đóng fửa.
Nữ fhần Y đứng d3đợi bên fbgoài, thập chò trông 2góng. Chốc 0hốc lại 5eạch lá 8ahìn rồi 6bhì áp sát 0fai vào hàng 8cào hòng 9eghe động dịnh.
Một f6hắc trôi 0eđi, Lâm cố Đình 75óng hình a3đâu mất, 6ường như bđã bốc f1ơi khỏi 4rái đất. Nữ 3hần Y chà 5ai lòng bàn dbay vào nhau, fâm trí như 9ớ tóc sau ebhi gội, eối tung 1dối mù. Nàng a1hà đến 9cần rách 20a thì đột 3hiên có d4àn tay chộp cấy bờ bai. Kẻ e2ày động bhủ từ f4đằng sau, c6êm ái đến 13ức nàng 04hông hề 0cghe tiếng d9hân đến 27ần.
Nữ 05hần Y toan 2ét toán 19hì bị bàn 1ay nữa bịt 4hặt miệng. Tiếp 8dheo là giọng e3ói của 3âm Tố Đình: - Cô 1ađừng sợ, dà tôi. Nữ 56hần Y quay 9ađầu lại, 25hăn mặt frách: - Cô 27àm tôi hết 5bồn. Và 5àng hỏi 90ồn: - Đã 1ấy được 5boa Tuyết ceiên chưa? Nếu 0được rồi 2hì tụi 09ình tẩu. - Còn 2chưa lấy ecđược – 54âm Tố Đình ehở hắt 4a – Tôi 8ađột nhập 5aào đó, bới muốn 0át cả kho 7à chẳng afhấy một c2ánh hoa, 1gay cả một 68ọng nhụy 9ũng không 0ó. - Sao 36hế? – 7ữ Thần 84 nhíu mày 5– Rõ ràng 6ôi để d6húng ở arên kệ. Cô 5bđã tìm dỹ chưa? - Đương fhiên là eỹ – Lâm e8ố Đình 12ói cứng 4– Tôi tìm 10uốn lòi 97on mắt cũng 1hông thấy ffấy cái 8ông màu 6rắng đó bđâu. - Trời 2cđất ơi! Đối 8đáp đến 07đây, Nữ 6dhần Y bụm 64iệng nén 0ười. Phải faất chục 89iây nàng dới lấy aại vẻ euân bình c0ố hữu. Nữ 32hần Y gõ 45đầu Lâm f8ố Đình 5aột cái, 72iải thích: - Hoa f5uyết Liên 49àu trắng 2à khi chúng 2ọc ở trên eây, đang 5ươi tốt. Chứ 2uyết Liên 01rong kho thuốc bhì đã được f1hơi khô, fóa thành 9bàu nâu. - Vậy c9hì tôi chịu ee– Lâm Tố c3Đình nhún 01ai – Trong bdho đó chứa 9oàn là rễ eây rơm rạ, 0aái nào cũng 3ệt cái f0ào, tất c6ả đều 22à màu nâu. Rất 1dhó nhận 0ciện. Mà a0ao cô không 4iết ghi 0hú bên ngoài 6găn kéo e3ho dễ tìm? Nữ f1hần Y cúi 94đầu vẻ 7iết lỗi. Nàng 45ượng sùng 6fói: - Lúc 2ôi cùng 3fiểu Lạc e8ới Giang 9am thì có eý định 6cùng hoa Tuyết 03iên để cehữa trị 5ệnh tình 09ủa tam ca f6uốc Khải. Cho 1eên tôi mới 6ảo Hiểu aạc mang 5boa theo. Nhưng 8hi tôi đến c9ắc Viện ahì phát 6iện tam ca bị nhiễm 23độc huyết 1fạng nên 96đã không b7ử dụng 9bđến những aông hoa đó. Rồi 2hì có biết e1ao sự kiện 09ảy ra, bận aộn quá 2hành thử 7ôi không 3ó cơ hội 7ấp xếp fchuốc men 9eheo thứ 66ự. Kho 1hứa thuốc 4eốn đã 4eề bộn, b0hiên Văn bfuynh ấy fuăng đồ 5cật lung bung. Tôi chỉ nhớ cfà đặt d4để gói 4oa ở trên 65hiếc kệ. - Giờ 47ính làm 1fao? – Lâm cdố Đình 1ầu rầu 5hép miệng. Nữ 6hần Y hất eđầu về 4hía hàng a9ào: - Tôi 45ẽ đích 30hân vào 79rong đó. Lâm 89ố Đình 3òm Nữ Thần e1 trân trân 4ừ lông e6ày đến f8ông chân, dfhầm đánh eiá bản 6bĩnh của 91ri kỉ. Chưa eới nửa 6í thì đã ebắc đầu 42ói: - Cô 8bhư vầy 3àm sao leo c5ào vô đó ddđược. Có 7à té lọi c5iò. - Tôi ađâu cần 7deo rào làm 77hi – Nữ 1hần Y che d8iệng cười 43hẽ. Rồi 7dàng kéo 5ay Lâm Tố 5Đình đi cọc sang beên hông 54ọc đường 2ắc Viện. Tới bần cổng 0am Hải, bữ Thần f chỉ mớ cbây leo khô 09éo. Lâm 9ố Đình 20ỡ lẽ. Té 48a hàng rào 1ó chỗ hư dao, có thể 90hui vô dễ acàng. - Chắc efhải vậy 4hôi – Lâm e1ố Đình aật đầu d5– Nhưng b9ô phải 5ết sức 1hận trọng. Nữ 4hần Y giơ 0ai ngón tay, 7ói: - Nếu 24rong vòng dfai canh giờ 01à tôi không 3rở ra thì 3ô hãy đi 0eề chứ dđừng nên cduay vào cứu f7ôi. Còn 24ếu mọi b0ự trôi 06hảy thì dchi tôi thoát a1a ngoài, 8eôi sẽ hội 7ụ với eô ở đỉnh 5ađồi. - Không 9được! 1a– Lâm Tố 0fĐình lắc 04đầu quầy 3fuậy – aếu cô bị 9ắt giữ 39hì tôi có 4hí cái mạng 7ày cũng 4ào cứu 0ô. Biết bâm Tố Đình fốt tánh, 69uốn làm 1ỷ muội 0âm giao có 09hước cùng 43ưởng có cọa cùng 38hia nhưng a2ữ Thần c không muốn dfả hai người 96ỏ mạng 94ên nảy 14inh kế hoạch. - Vậy 0òn nhiệm 85ụ cứu cfhiên Nhân 7ahì thế 2ào? – Nữ 7chần Y cố cình nhắc 3hở danh 6ánh của dán tử mà c4âm Tố Đình bêu mến 52– Huynh 75ấy rất 4dần có Tuyết diên hoa cho 3aên nhiệm 79ụ của 55ô rất là 31uan trọng. Nếu eaôi thất e2ại thì cô phải b2đến Thiên 2ơn tìm tộc ahủ để 77in được 66ào thánh 4địa lấy coa. Sau 6ehi nghe chính diệng Lâm 1ố Đình 0ứa chắc. Nữ 40hần Y giơ 3ay vạch bađám dây 0eo.
Hồi 2e39: Đầu 49rộm Đuôi dbướp (tiếp ffheo) Giang 9aam. Hắc biện.
Nữ 24hần Y nhón 04hân như bèo đang făn chuột. Nàng f9en lỏi trên 0ành lang, 8ừa đi vừa agó trước 8òm sau đề 6hòng toán 62uân thiết ddiáp. May 69uá! Không có bất trắc e0ảy ra.
Lọt 6được vô 66ho thuốc e8ồi nàng 83ũng chưa eám thở 0hào nhẹ 04hõm. Chỉ 9ới khi tay 5bôm gói vải 72đựng hoa 5fuyết Liên 5hì Nữ Thần 8 mới cho 26hép bản chân lau mồ 49ôi trán. Xong 1iệc lẽ 0a định 40rở ra ngoài 6fhưng vì 0dòng tham dhông đáy aên Nữ Thần b6 đi một 4òng. Thấy f5găn kéo 0ì cũng mở a4a hốt một 9í. Nào dà hắc phong 4ử, húng 0hanh, lá 9ẻ quạt 9eho tới cam 0chảo đất, fbạc hà, 4huyền thoái, 6ã đề…
Nữ 83hần Y cầm 8ạt áo lên e7é toạc 9ột mảnh 18há to rồi 5ùng tấm 4ải đó 4ói các thứ fại và ôm ahư khư trước 3gực. Riêng 44ói Tuyết 0iên hoa thì 11đã được 74àng bỏ 8ọt vào eay áo.
Người e2đời nói e6ham thì thâm buả nhiên d1hông sai 65hút nào. Lúc 47đi ngang faủ đựng 5dhân sâm, 9àng lại 02ới tay thó dài chục eủ. Nữ bhần Y từng 5được mệnh f2anh là “nhà 0ehông thái,” 11đầu óc eốn sáng 42uốt thông 92inh nhưng 4ối nay lại 9uên mất e1hương trình b1oán lý.
Vóc dáng của 75àng đã bầy sẵn 9ồi, giờ cdẵm thêm 62ùm lum thứ 5hành thử 9hân cẳng fướng vấp, 2uày quã fcếch thếch 27ay xách nách 2đeo. Đang bắp ra tới 64ửa thì afỗng thân daình chúi 7fhủi. Hóa e9a chân nàng fauẹt trúng aạnh bàn. Nữ 99hần Y té 6úp mặt b8uống sàn f7hiến gói d5huốc rơi 15ảy tứ 96ung. Củ 36hân sâm c7ăn long lóc. Nữ dhần Y rủa a8hầm trong f7iệng trước 0hi lồm cồm 1ò dậy. Nàng bbuỳ gối d2rên sàn, duơ tay gom 37óp thuốc ben để giúi 2rở vào cói vải.
Ác 16ái là đêm 1ay trời chạt người 4aiền. Đột 9hiên cánh acửa mở 78oang. Nữ 8hần Y nhắm dbhặt đôi 81ắt, than f2hầm, lòng 58gỡ đoàn fuân thiết 5iáp nghe 2eó tiếng cbđộng nên eiến vô b5ho thuốc.
Vài ahút trôi 4ua, Nữ Thần 9 không nghe dđộng tịnh 84èn nghĩ c“nếu đoàn 4ùng binh 06đến để 1ắt mình 55hì ắt phải 75ó tiếng 5hân dồn aập chứ 23ao đằng eày…” Nàng 5cèn đánh 9ạo hé mắt drông lên.
Ngặt bỗi không 2ở mắt ehì thôi 8hứ mở c5ắt rồi d6hì nàng 40á hỏa.
Đập 89ào mắt 66ữ Thần d là một 91rang nam tử 8om vô cùng 44uen mặt. Đấng 0rượng phu 4đó có dáng cấp ngút 2rời, khí 78hế ngạo 58ghễ và 30anh tuấn 47hôi ngô. Nhân feật siêu 4uần này 37hông ai khác fdơn Phủ 4oãn đại f5ướng quân. Dương 16iêu Phong d4đứng sừng bững chắp bay sau lưng 97hìn tên 8ian tế.
Ngay a8hời điểm 4đó, hai 5gười họ 9ahận ra nhau. Tim 7ênh mang 4hớ chuyện aôm nào. Nghe 4rong hồn aóng vỗ 9eao xao.
Sau 55hi “kênh” dột chập, 68ương Tiêu ahong chìa 5ột tay. Nữ ahần Y hiểu 6hàng muốn bàng nắm eấy. Chàng aó ý muốn eạo cho nàng 2điểm tựa bđể đứng cên. Nữ 96hần Y gạt d1ạnh cánh acay cứng e9hư thép 96ang một a0ên, đứng 0hắt dậy. Nàng 0iếc cửa 2aa vào, đầu cehẩm tính 6dốc độ của cặp 84hân. “Chỉ dehừng năm f9ước là ebó thể thoát 2y,” nàng aaước lượng.
Nhanh 88hư chim cắt, 86ữ Thần fa lách mình 5ang bên phải, b0ụt chạy. Tới eaửa, nàng 7aao mình ra bgoài. Nhưng 9ối nay Nữ b4hần Y lỡ chời. Bài 5đáp án 0về quãng 7cđường, f2vận tốc b1và thời 8dgian của 5nàng sai 5lệch.
Dương 6Tiêu Phong 5như cơn alốc ùa 75đến chặn d3lối. Đang fngon trớn, 78Nữ Thần 1Y đâm sầm 85vào lòng 91ngực của dBắc quan 2eđại nhân.
Binh!
Cho 79dù lúc đó 6dcó u đầu 2fmẻ trán 4eđi chăng 95nữa thì 50tái Hoa Đà 1fcũng chẳng 6fcảm giác. Nữ 1Thần Y hoảng fhốt thối 2lui ba bước, 7long đôi 02mắt đẹp 5nhìn võ b4vương chí 5etôn.
Dương 4Tiêu Phong a1thư thả 09tiến lên 3ba bước. Nữ 8Thần Y lại 9lùi. Người 7ftiến người 3athoái. Diễn 7biến mãi 9cho tới 78khi tấm 85lưng thon 9áp vào tủ 8thuốc chứa eđựng nhân csâm ngàn 0năm.
Dương 6Tiêu Phong 9bđứng sát 41rạt ngay 54trước mặt 7Nữ Thần 94Y. Khoảng 2cách giữa fhai người 43họ trong btình thế 0enày chỉ bdlà manh áo. Chàng 4thấy lòng d4ngực của cngười đối ediện nhấp 2cnhô, đoán crằng trái btim đó đang 6đập thình dcthịch vì 20nàng hiểu 0cbản thân 44hết đường 58bỏ trốn.
Dương 7Tiêu Phong fenâng cằm 1giai nhân, 54trầm giọng 85hỏi: - Nàng acmới vừa 62đến đây, blại gấp 1rút muốn 6bỏ đi rồi 71à? Nói 7cxong, Dương cTiêu Phong 16đưa mắt cnhìn đống 89“rác rưới” 0cdưới sàn. - Xin 33đại nhân 4đừng hiểu 3clầm – 8Đây là ablần thứ 3hai Nữ Thần f4Y gạt tay 32chàng sang 2một bên. Nàng 67lẹ miệng 9đính chính 5- Tiểu nữ ekhông có 78ác ý. Tiểu 1nữ tới 5đây chỉ 3acốt mượn 9một ít 98thuốc thang. Nghe 50nàng phân 75biệt danh cphận, trái 5tim chàng 9rã rời. Ba ccnăm trước 0lối xưng 9hô xa lạ, faba năm sau 01cũng vẫn 3vậy mà 18thôi. Hai c1từ huynh fmuội xem 7fnhư… qua 9phà rồi.
Ngây 2người một 13thoáng, Dương 2Tiêu Phong 2enhớ đến 4địa vị 0bđôi bên. Nàng 06quyết vạch 8đất phân fchia chủng 0tộc, chàng 8ekhông biết ephải làm agì hơn. Những a0hồi ức 2chứa chan 5akỉ niệm 3dlung linh 2dánh nến f1trong gian 9nhà tranh 4giờ đã 7dthành dĩ davãng. Tình 5nghĩa tàn 6phai như 9giấc mộng 2đêm dài.
- Mượn? 51- Dương fcTiêu Phong 7đành cao 0giọng hỏi e– Thế 8thì chủ 3nhân đã 1dđồng ý d3hay chưa?
“Chủ 9nhân?” fNữ Thần edY nghĩ thầm e0“chủ nhân bcủa Hắc 43Viện vốn 5là Thiên 5Văn. Huynh 57ấy hiện c8đang ở 3dxa. Bây d4giờ học 5đường e2bị triều 0đình chiếm 03cứ cho nên fcchủ nhân ctrong câu 6nói đó 4nghĩa là 07hoàng đế 43Khang Hi, dkẻ địch 22của bang 6phái Đại 6Minh Triều. Dương 86Tiêu Phong 35hỏi vậy 21là cố ý 3gây khó 91dễ cho mình b7đấy thôi.”
Suy 7tính lợi 2hại một 88hồi, Nữ 8Thần Y bèn 2nói: - Hoàng 43thượng 7có muôn 1ngàn kỳ d9trân dị 26thảo trong 2cViện Thái 7cY thì cần 0chi kho thuốc 68nhỏ thó 92này? Còn fnhững kẻ 42thường 3dân như ctiểu nữ 8clại khác, 7rất cần 0nguyên liệu ađể cứu b2mạng. Tiểu 8nữ có người 24bằng hữu 6đang lâm 1bệnh, chỉ amuốn mượn dmột ít ethuốc mà 51hoàng đế 6cũng không 0dcho, vậy 5acòn là hiền etử chí 7tôn sao? Tuy 42nàng xuất 87ngôn phạm 7thượng, 2elời lẽ fđầy rẫy 05thách thức cnhưng giọng enhẹ nhàng. Dương 7Tiêu Phong cađứng nghe 7dtiếng nói 8êm ả dịu 1dàng như bflàn vân fftrôi lang d2thang trên 28bầu trời. Nàng 4thiệt tình fđang làm 9dkhổ chàng. Nhi 85nữ tình ctrường, 1anh hùng a5khí đoản.
Quan fniệm hồng a7nhan họa f7thủy này dkhông phải 68là vô duyên acớ. Từ ethời khai 7thiên lập cđịa, tất 1cả mỹ enhân trong 9athiên hạ 3đã là nghiệp 95chướng 6ecủa các 6fbậc anh 3hùng. Tình acảm quyến cluyến của 7người con 4gái dễ 3làm chí d3khí quần fhào giảm b1sút. Tấm 4bchân tình c4của nữ cnhi dễ khiến 5cho phấn 57đấu của f3nam nhi tiêu 3tan. Anh a6hùng là 7để thế 9dnhân ngưỡng e7mộ nhưng danh hùng elại thường dhay vướng f0vào vòng 98lụy trai 17gái yêu fđương.
Chẳng chạn như bbây giờ, dDương Tiêu c0Phong bị 25giai lệ 3làm cho lòng edạ bâng 4dkhuâng, mặt fmày lớ a4ngớ. Chàng cvốn là 03một đại banh hùng 6hào kiệt, 1bạt sơn c4lấp biển. Ngoài 5bngạo thiên aalãnh địa 4thì cũng 4đã từng ehô phong 79hoán vũ. Chàng f1lui tới 29võ lâm bấy 59lâu năm 7và chỉ c6nhìn giang 8hồ bằng d0nửa con 64mắt. Nhưng 3cho dù có 8anh dũng cđến đâu 2bchăng nữa 2thì vẫn 9cứ bị 1bmỹ nữ bthôi miên.
Thấy e0kẻ đối c5diện trờ 9engười, 02Nữ Thần afY phẩy tay 0aqua lại a8trước mặt 51chàng hòng e1giải thoát 82cơn u mê. Dương 46Tiêu Phong e7bừng tỉnh, edđịnh lên 8tiếng phản 7bác thì 4Nữ Thần dY nói nhanh: - Thôi 5đi, có hỏi 4mượn cũng 0vô ích. Bây 6giờ tiểu 3nữ đã d8trót sa lưới. Tiểu 3cnữ tự e5nhìn nhận 0bản thân 7đi ăn trộm 4bị bắt 65quả tang. Và caNữ Thần 33Y ngoảnh 6dmặt sang 0bên phải. Không 1thèm nhìn 4chàng, nàng abphán một 7câu xanh 0dờn: - Đại 43nhân muốn 66chém muốn 97giết thì 1cứ việc c0tự nhiên!
Đã 1bđành nàng 06khiêu khích 6nhưng trong dbụng sợ a6người trước 7amặt lắm. Chứng 8tỏ là đôi 13bàn tay run 48run. Ai 3mà chẳng 5fvậy? Dương 80Tiêu Phong cbiết tỏng fnên bật 8cười khẽ.
Nữ eThần Y liếc 5echàng qua bkhóe mắt, 6lặp lại acâu nói bckhích: - Xin bđại nhân 8cứ việc cbra tay – 7Nàng vờ 22cứng miệng. Dương aTiêu Phong 8ađứng yên fkhoanh tay. Giây 79lát trôi 9đi, Nữ e8Thần Y lại bchỏi: - Tại 6sao đại d8nhân cứ 92nhìn tiểu 6nữ mà không 74chịu ra 9tay vậy? - Ta 3muốn nhìn 02cho kỹ - 12Dương Tiêu 2Phong nheo 3mắt nói 85- Để coi 1bcó phải a8nàng thách cata không 8dám giết 70nàng không? - Tiểu 9bnữ biết 2erõ đại 9nhân không 0nỡ lòng. - Nàng 1dựa vào 16đâu mà 1tin tưởng evậy? - Dương 2Tiêu Phong 7ethả lỏng 8đôi tay. - Nhãn 83thần của eđại nhân 21đã báo acho tiểu 28nữ biết 6- Nữ Thần 2dY chúm chím amôi. Nghe b5câu đáp 95trật dây aenịch, Dương 5Tiêu Phong 17trố mắt: - Đúng 3là chuyện celạ thiên fhạ, bộ 8cặp mắt 3mà cũng 6biết nói esao? Nữ 6Thần Y biết 02chàng sa eelầy, liền fxổ câu 5này trước akhi âm thầm f7hoan hô chiến bthắng: - Cặp 6mắt của 4người ta 8thì không, 0nhưng cặp 0mắt của 30đại nhân ddthì biết! Dương aTiêu Phong 62hiểu trái etim chàng dbị dây 81tơ hồng ftrói buộc, 0có ráng avùng vẫy 3bcách mấy 0cũng gỡ 2ckhông ra 59nên lắc cđầu chịu 2thua. - Hôm 9nay ta mới 5rõ - Dương bTiêu Phong b3vừa nói 7vừa đưa abcặp mắt cftrìu mến cnhìn quốc esắc thiên a0hương – 3cNữ Thần baY của bang 84phái Đại 7aMinh Triều 5là một 91người như fthế nào. Nữ 4Thần Y không c9nén được 5tò mò. Nàng 39rụt rè 59hỏi: - Là 80người ra 7sao? - Là efngười rất 8biết cách băn nói, brất biết 2cách lấy flòng nam 65nhân! Đây frõ ràng a6là lời 4khen tặng. Nữ fThần Y chớp fchớp đôi eemi. Nàng f9thẹn thùng 6lòng thoáng adâng cảm e8xúc khi biết 5có người 98cứ nhìn 3chằm chằm.
Lâu 7thật lâu, 3không gian f7dường như 8lắng đọng. Đôi atrai tài 9gái sắc dthay phiên 4cchiêm ngưỡng 60đối phương.
Ngắm ethêm một 9khắc, Dương 8cTiêu Phong 7sực nhớ a5nhiệm vụ 0chàng đang 3dmang trong bmình. Chuyện equân ngũ c7còn bề 0bộn. Khang eHi hoàng 29đế lâm 9bệnh triền 41miên. Chàng 1dphải đặt 78đại cuộc 27trên tình c6cảm.
Dương 5Tiêu Phong 0lên tiếng 4phá tan bầu 9ekhông khí 4fêm đềm: - Nàng 9ecó thể 53giúp ta một 60việc hay 24không? Nữ cThần Y e bdè trả dclời: - Nếu 2bnhư đó 6là hảo a4ý thì tiểu 8enữ cung 6kính bất dnhư tùng 2lệnh. - Ta 0muốn nhờ 1nàng cứu 3mạng một adngười – 03Dương Tiêu ecPhong vòng c7vo – Được ekhông? “Điều 92này đương 5nhiên là 8được.” Nữ 92Thần Y thầm d3bảo. Nàng blà một 3đại phu, 1ecó lòng fnhân từ 8sâu như 76biển. Chỉ 2dcần căn 42bệnh nằm dbtrong phạm 3vi chữa 8trị chuyên 6môn thì enàng vui 5dlòng đồng 51ý ngay hoặc aalà căn bệnh 4flạ cũng 8vậy. Nàng 4blúc nào dfcũng cố 21gắng hết dbmình, chăm flo bệnh 0anhân như 1chính bản athân. Nhưng 7đó là nói d4lúc chữa 11trị những ethường bdân, nhất 3blà Hán dân. Còn 56nếu bệnh eenhân là b4người đối blập bang 4hội thì 9lại khác. Lòng 5đầy nghi fhoặc, Nữ 6Thần Y tra e2hỏi thẳng dthừng: - Người 9đó là người 9như thế enào? Có cdính dấp cvới quan c3quyền hay 91không? Dương eTiêu Phong 5im lặng. Nữ fcThần Y biết 6nàng đã f7đoán trúng 9nên lắc dđầu nói: - Vậy 3thì tiểu b8nữ không bthể giúp ccđại nhân fđược rồi. Và anàng hồi 21tưởng lời 13chỉ trích 0của ngũ cca Tàu Chánh eaKhê. Mới 40đó mà đã 0ba năm. Tàu 5Chánh Khê dfcũng hy sinh 4dtrong cuộc ahành thích cKhang Hi ấu 6chúa. Càng anhớ, Nữ 7Thần Y càng 6fđau lòng. Những 80hoài niệm 10giữa nàng fvà Giang 37Nam bát hiệp 1tràn về 3vây tâm ednão.
Nữ 1Thần Y tiếp 5tục lắc 4đầu, miệng fdthốt lên 9những câu 67kết án 72của Tàu bChánh Khê: - Tiểu ecnữ không 8thể làm 0tay sai cho a5triều đình a1Mãn Châu, 25không thể 56nào phản aabội bang 4fhội, nhẫn 2tâm với 93đồng bào, 40đi nối 1giáo cho fagiặc… - Nhưng 4ba năm trước 0nàng đã 0cứu ta – eDương Tiêu 9cPhong cắt 3fngang – 20Nàng cứu 2ta không f7chỉ một 68lần mà 5đến hai cclần. Ngay 09cả sau khi 27nàng phát 2giác thân dphận thật 2sự của 6ta. Nữ 05Thần Y cụp 9ađôi mắt fcvà giơ tay 18xoe lọn aftóc, lúng a8túng tìm 4ecâu đáp a2từ. Tâm 74tư không crõ tại csao lúc đó 2nàng làm e2vậy. Thấy 4bNữ Thần 0Y loay hoay, 81Dương Tiêu 1Phong không 9ftha thì chớ cccòn gặng fhỏi: - Tại 0sao đêm 7cđó nàng d3quay trở 2về cứu b8ta? - Tiểu 3cnữ không 1biết. Nữ 4Thần Y vừa 7nói vừa 94chớp đôi ahàng mi cong 5fhòng lẫn 8tránh ánh admắt của dchàng, tay 3phải nàng 9cvịn ngăn 4kéo màu 44nâu. Ngăn c9kéo này 67là ngăn 1kéo duy nhất 1trong kho 3thuốc được 8sơn màu e6nâu, tất ccả các c8hộc tủ 71còn lại eđều là 87màu đen.
Khoảng 23hai phút 7sau, nàng engẩng đầu 1nhìn thẳng 6bvào mắt eDương Tiêu 0cPhong, giọng b3thật như acđếm: - Trong 3lúc đó, 5tiểu nữ 31chỉ biết 7brằng tiểu a4nữ không 7thể bỏ a3đại nhân dmột mình. Cho 04dù có chết, ftiểu nữ 19cũng quay 10về gian 3enhà tranh. Dương f0Tiêu Phong f7bị hai hạt 94nhãn đẹp 7mê hồn 4bthôi miên, 3cộng thêm d2lời nói 6thập phần 50tình tứ c7thì hồn 83phi phách d9tán. Chàng 7như chìm 02vào thế d9giới bồng alai tiên 8cảnh, cảm 3giác như 4đang nằm 69trên đồng b4hoa vàng. Chốn 6thiên nhai dcó thảm 8cỏ lót 47lưng, êm d5dịu như d4nhung.
Thời 3cơ đã tới. Nhân fdlúc Dương 6Tiêu Phong ađắm say 7ctrong cơn 6mê tình c3ái, Nữ bThần Y nhanh 44tay mở ngăn c7kéo. Ngay 64lập tức, 1cơ quan hoạt 8động. Chiếc 9dtủ đã 07được kiến 20trúc làm ađường bhầm tẩu fmã để 5rời khỏi c3Hắc Viện. Khi 8fNữ Thần 2Y tác động 2cơ quan thì f0chiếc tủ 92hóa thành 6ccánh cửa 6bí mật, cxoay một 0góc ba chục 6độ, thiết 5bkế đủ 7achỗ cho 09một người 71đi vô.
Nữ adThần Y nhanh fchóng lách fmình bước 7vào trong. Một b8khung sắt 46từ trên 8cao đổ 3ập xuống 63phân li nàng 20và Dương 7Tiêu Phong. Trước 17khi đào avong, Nữ cThần Y nhoẻn 9dmiệng cười fthật tươi b0với Phủ 9Doãn đại c7tướng quân. Nụ 3cười thần bbtiên mà 79Cửu Dương 2thường 5hay nhắc 90đến.
(còn 02tiếp)
|
| 22.09.2012, 20:00 |
|
 |
|
Lớp phó văn thể mỹ
Ngày tham gia: 19.12.2011, 03:12 Bài viết: 199 Được thanks: 60 lần Điểm: 9.99
|
 Re: [Kiếm Hiệp] Phong Vũ Thanh Triều - VMT - Điểm: 10
Hồi 0c40: Ngộ 7biến tòng 35quyền Đồn 3Bạch Nhật.
Nữ 24Thần Y đặt 2achân lên fblối mòn 90đá sỏi, 4đi xuyên 9qua rừng fthông. Vừa fthong thả 17cất bước 7vừa hát 9du vơ. Tâm e6ình cao hứng. Nàng 72gâm nga điệp 5húc bất 30ủ Trường 7uân Dạ 09ành, bản 47hạc ca ngợi 3ũng khí 4anh liệt aủa binh 4ĩ ngày đêm 2anh gác biên bhùy. Trong 6đó có hai a1âu mà Nữ 3hần Y hết 6ực yêu 3huộng:
Đường ca biên cương aaa vời vợi Mỏi 2aắt ngóng brông bóng 9eướng chân 1rời
Hồi cãy nàng 6ui xẻo giáp 0fặt Dương aiêu Phong, dọt vào b9ay của võ 0câm nhất c5đại ma 67ương mà 4cng dung tự 3ại bình c9ình an an 10hoát ra ngoài. Nàng 4iểu bản 5hân mới 7ừa chết 3đi sống 3ại. Có 70hể nói 20à vạn hạnh.
Thật 4ự thì nàng 0ũng chẳng ddõ gì mấy. Nàng chông biết cbà bởi vì eeái tác phong 2fhông sợ 9rời không 24ợ đất 3ủa nàng 0đã làm a1hàng choáng 13áng? Hay 0à tại thói 7făn nói nịnh 9ọt mật 92gọt chết 2uồi? Nhưng 7dàng nào 9ó ngờ Dương b2iêu Phong 4ehông hề 3đếm xỉa eới hai ưu 8bđiểm đó. Chàng 83ị thôi 2fiên vì ba fý do. Với eaàng, chàng b0ưa nhất fà nụ cười fhần tiên ahen tị rồi cđến đôi c7ắt mơ màng ahư sương 9ờ giăng cê thê trên 13đỉnh Côn 8ôn, và còn 45ì tình xưa 90ghĩa cũ 2ữa.
Lên 1đến đỉnh bđồi, Nữ b5hần Y lôi 3ừ trong 50ay áo một fói vải 2dhất phơ aua lại. Từ 52đằng xa, eâm Tố Đình c3hảy cẫng 45hi biết d9ữ Thần a0 đã thành 6bông đột b5há kho thuốc 5để mang aề Tuyết 01iên hoa. Vậy 1à Tần Thiên fdhân có cơ 5ội được 30ứu.
---oo0oo---
Đồn eạch Nhật. Kho 1hứa thuốc.
Trương 2cuốc Khải 9ỏi Nữ 0hần Y: - Thiếu 1đà chủ 22ó cơ hội bao nhiêu? Nữ dhần Y đang 99uạt niêu a6huốc, chưa 07ịp trả cfời thì 7âm Tố Đình dđáp thay: - Nhân 81âm Linh Chi bà hoa Tuyết 5iên có bản fính hàn a6hiệt… Nghe 26âm Tố Đình 6ảo hai vì 4huốc mang aếu tố 00úy kỵ lẫn 6hau, lão 2ôn hấp cấp cướp 4aời: - Vậy 8hì chúng 25a không nên 9ho thiếu c7đà chủ 9ống! - Phải e2hử thôi! b– Khẩu d6âm đứng 24hoanh tay 6ần đó dđột ngột 7ên tiếng 6– Bang hội 1hông thể cahiếu người f4ầm đầu. Hơn d8ữa Nữ ahần Y đã 61ừng nói 6ua, ngoài dhương thuốc 4dày thì không 73òn cách erị liệu 42ào tốt 99ơn. - Nhưng 0à nhỡ… f7- Lão 8ôn ngập 86gừng phản 7bđối, giọng a9ếu ớt, 3òn khóe dắt thì 62ắt đầu cbịn rịn. Trong 92òng hết eực lo lắng efho tính mạng 45ủa Tần 0hiên Nhân. Lần f2ày tới ahiên Nữ chần Y chen 0fời: - Các 1gười đừng 2fo, khi nguyên beiệu sắc 22ong rồi, 5ôi sẽ chính aiệng thử 5huốc. - Muội 7ađừng có 1điên! – brương Quốc 8fhải trợn 0ắt – Nếu eeần người fdhử thuốc 17hì người abđó phải 87à huynh. Bang 2ội không chể mất afái Hoa Đà. - Bang b5ội cũng 32hông thể dất tam đương eia – Nữ 90hần Y xỉa aây quạt bô ngực brương Quốc 7hải, đáp 62rả. Lão 7ôn thấy 50ai sư huynh 9buội cãi 0bã thì đập a4ay lên ngực: - Hai 6gười không 5cần phải 95ranh luận. Để 69ho lão phu 8dống thử. Dẫu 4ao thì lão 15ũng đã 4ống đến adừng tuổi 7ày. Hai 6gười hãy b6òn trẻ, 9ương lai dòn dài. Hơn d7ữa trên 39ai còn gánh 2bặng huyết faải thâm 8hù phản 14hanh phục c0inh. - Không! f- Nữ Thần 93 kêu lên 53- Ông không 0hể làm 50ậy. Tôi 92uyết không bho ông đem 4ánh mạng 51a thử thuốc. Ông 0aòn nhớ bay không? Trước 64úc sư phụ 0ua đời 4đã từng 3hắn nhủ 1ôi phải făn sóc ông. Cho 18ên tôi quyết 58hông để c3ông nếm 7bhuốc. Nếu 7dông muốn 04ống thử f6hì phải 9ước qua b9ác của 3aôi! - Cô cương không 4fần cản drở lão 8ià này – 4ão Tôn lắc 5đầu kiên 1cuyết - Ta 83đã quyết 43định rồi. Tôn d9à ở dưới 40uối vàng dắt không 1rách ta. Và 1eão Tôn đưa 39ắt nhìn 8fàn khói 5rắng đang 5ỏa ra từ 5hiếc nắp 82ủa niêu dhuốc. Làn 9hói bay chập 05hờn rồi can biến 28hiến ông fhớ đến 6fiếp người. Nhân 1dà do trời 06inh, đến 1hi qua đời ddũng trở 78ề đá cuội. Ông 71rầm giọng fói: - Thiên 30địa hối aâm, nhật ecguyệt thất 5oang, hàm 1ổ đại 3diến, bây ciờ càng 2ịch liệt. Mỗi 0fhi đọc 5căn chương dủa Phu Tử f5hì Hán tộc 50ai cũng có chể khẳng bhái đi chết 8để hoàn 0ehành đại 85ghĩa. Trương 96uốc Khải 40ật đầu bđồng lòng: - Tôi 0in rằng 69gày giải 25hóng sẽ 5đến rất e5hanh. Tới b2hừng đó 1on nước b3iang sơn dán dân độc ecập, thiên 08địa phục einh, nhật b1guyệt trùng 0uang. Trong 2hi mọi người 6o tiếng 3hì Khẩu 70âm chắp 4ay thở dài: - A 0i đà phật! Đúng 9à thất f1hu bất lưu, 2hù thù sinh aát toàn 1à do thiên 6bử. Cũng 5ởi triều 8đình Mãn dahâu làm a8áo trộn 9inh linh. Lâm 88ố Đình ebhực tế aơn Khẩu f9âm. Nàng dhông than 82rách hoàng 24đế Khang 92i. Nhân 1aúc không 3aai đề phòng, 5âm Tố Đình 6hanh tay nhấc 1hiếc niêu 7ehuốc rót 72ô bát và 63ưng lên d1ống một 59gụm. Nàng 2a tay quá eức mau lẹ. Không b1ai đứng 46ần đó fdó thể can d7hiệp. - Đình cĐình! – 10ữ Thần 8 hớt hải 69ọi tri kỉ. Khẩu 8âm, Trương 3uốc Khải fà lão Tôn 58ũng giật 8bẩy. - Nguy 23ồi, bây 7eiờ làm 89ao đây? 2e– Trương f3uốc Khải 9ỏi lão 91ôn. Lão 20ôn đưa 3ắt nhìn cữ Thần 1.
Vị d6oa Đà tái 8hế chộp 96ấy cổ 25ay của Lâm 0aố Đình, 6ìu bạn 0ố tri đến 9gồi lên 59hiếc ghế 89ỗ cách 88hỗ mọi 6gười đang a8đứng khoảng 3hừng hai 4hước. Nữ 44hần Y quỳ 5uống đất, 3ừa bắt bạch vừa d2ưng rưng 0ước mắt: - Cô bdhật là 8ahờ. Lâm 9ố Đình 3m lặng. Trương 59uốc Khải 5eđi đến 0cên cạnh 03át muội 2hở dài: - Muội fó biết aeàm vậy 5ahì có thể d8hết không? Lâm fố Đình 2ơi nước dắt: - Muội 65iết chứ 3hưng muội 0ại muốn aàm điều 16ì đó cho 3uốc gia. Muội cfđược bang aội coi trọng, 7ủy thác 4đại sự, 29ôn thành c3át đương 6ia mà muội 6ại vô tài 57ô đức. Có 8ỗi một ciệc hành a3hích Dương 1iêu Phong dũng làm a0hông xong, 5rong lòng 5dảm thấy 3hật xấu 14ổ. Nghe eời thổ 33ộ chân 70hành, mọi 92gười ai efũng khụt 6hịt mũi, 7uôn bề 96úc động. Đúng 5fà ngộ biến 82òng quyền. Lâm eố Đình 9ặp tình 2hế bất 33đắc dĩ chì cứ theo caình thế 4à làm, cho 7ù đó là a7huyện nguy 6ại tánh 86ạng.
Ngay 37iờ phút 6fđó, chỉ aó Khẩu 3âm bình 9hản tựa 8ưng vô cạnh 3eàn nói: - Xem 73hừng chúng ea chỉ còn 5ước ngồi 63hờ phản 81ứng của ffhuốc như 7bhế nào 0ồi mang 92ào trao thiếu beđà chủ.
----oo0oo---
Hai adanh giờ aau. Nữ 5hần Y xem e9hử nhịp a4ạch của eâm Tố Đình. Trương f5uốc Khải, 89ão Tôn và c8hẩu Tâm 1cđứng khoanh 0fay. Họ 3ả ba người 1hông hẹn bà tim đập fạnh. Mãi 5ho đến f1hi khóe miệng 38ủa Nữ 74hần Y hé d4hụy thì d7rương Quốc 5fhải mới 9dhở phào: - Vậy aà đại dông cáo 9hành. Đúng 0à kỳ tích. Lão 5ôn cười 2ảng khoái: - Phải eahế chứ. Nếu 3hư trên e0đời còn beăn bệnh 0hông đối dehó được 0hì làm sao 0ó thể xứng 14anh là tái 7eoa Đà? - Cái eày phải 9ể công adao của Lâm 85ố Đình 3– Nữ Thần 90 đứng dậy 80ua tay - Cô 1ấy liều 7fình thử 24huốc. - Không! 2f– Lâm Tố 5eĐình đứng 7ên theo, 52ười nói 4– Không 8hải công 77rạng của 5ôi mà toàn fà nhờ mưu 73rí của 80ô. Nếu 2bhư cô không 03đột nhập 79ào Hắc 4iện để ađánh cắp a3uyết Liên 8oa thì tôi 22àm sao có 8hể nếm 48huốc được? Nghe 05hắc đến 65hiệm vụ 6ất khả ehi, Khẩu 1câm khe khẽ 7au mày tỏ 6ẻ khó chịu c5rong khi Trương 9buốc Khải fo tiếng: - Lần c5au không b8ho hai muội 0eđi mạo 7aiểm. Nếu 6dòn cả gan 3hư vậy 89hì đừng f1ó trách duynh! - Đúng 3ồi! – 1ão Tôn cũng 2ắc đầu fahật ý – c9ai mốt có 5huyện nguy ean gì thì 9để lão 0hu đi làm. Bộ e5ương già 2fày cần 7bhải hy sinh 5cột lần 30ho quốc 2ân. Ngay aức thì, 5erương Quốc 5hải phát 1ên vai ông bdão một 0ái rõ to: - Như 3dậy đâu có được 4hứ. Nếu 8ộ xương 8ách trí dủa ông d7ào địa 3dhủ, bỏ 72ại biết 4ao nhiêu a5ông chuyện 9ho tôi thì 80ôi làm sao 5cà quán xuyến 59ổi? Lời 0cí dỏm khiến aất cả dcười ồ. Lâm 46ố Đình 9ỗ ngực 6đế thêm 8ô: - Còn 7ó muội bà tam ca. Làm f5huyện nặng 5học thì 96uội không fhể tiếp 5ay chứ đi 05heo yểm 4rợ hoặc 3ẫn đường 0hì tay chân 4của muội 1ũng không dbhải là 62hậm chạp. Lâm 9eố Đình 48ứt lời, 9ão Tôn liền e6hảy chồm 19hồm: - Lâm cố Đình 52ô nương a5ói vậy a3à muốn 0rù lão phu fehết sớm 7cà?! Thật 20à ác quá! Mọi 59gười lại ddđược một e1hập cười bghiêng ngửa. Thân 9ình ngả 4gớn như 70ẫy ngô 7cđồng trong 91ùa gió bắc. Rồi chợt nhớ 0ba điều 9đắc chí, acông lão duay sang Nữ 3hần Y: - Mà aahải nói 2ữ Thần d4 cô nương eản lĩnh 6ehật, có 5bhể thoát dhỏi lòng bàn tay của 32ương Tiêu dhong mà chẳng 69hút hề 80ấn gì. Nữ 48hần Y thản d4hiên mỉm 2ười. Nàng 8cđiệu đàng aiơ tay vuốt baóc sang một 5ên. Khẩu 82âm thấy 73ậy thì 2ội thu nắm day vờ ho 3dúng hắng: - E…hèm…! Đó 7ọi là duy 0aữ tử dữ 5iểu nhân 0ci nan dưỡng 3ã. - Nói 29ay lắm! 3– Lão Tôn 9euàng tay e8ua vai Khẩu 52âm. Trương 1uốc Khải eòm lão Tôn 1ý chừng e3uốn hỏi 4âu lảm 4hảm của 0hẩu Tâm 0ó nghĩa dà như thế 33ào. Bắt b0ặp ánh beắt của d4rương Quốc d8hải, lão 8aôn bèn ngoắt lại 2ần thì 0ahào vô tai: - Câu 1fđó có nghĩa dhư vầy. Đại 52đương gia 4ám chỉ 8eọn đàn 3à con gái 3à loài tiểu 1hân đê 22èn, cả 1ai thật 6hó nuôi 7bạy, gần d0ọ thì khinh 2fhờn, xa 0thì oán 5thán. Cho dnên trong 1mắt thánh 7fnhân chỉ fcó hai loại 99người là 8quân tử 19và tiểu e6nhân. Đàn fbà được edxếp cùng 0loại với b1tiểu nhân 9vì họ làm 77vướng chân f9quân tử… Lão 3Tôn chưa f0giải thích fxong, Khẩu 1Tâm đã edco giò dzông c3ra khỏi 8kho chứa 2thuốc. Chiếc 7áo cà sa 29màu vàng 67nghệ mất 9hút cuối 3dãy hành 75lang. Đuổi 23theo sau lưng dvị hòa c3thượng 1là tiếng 03gầm gừ 23của Lâm 9Tố Đình. Rồi 7atới tiếng 4la oai oái dcủa Nữ 2Thần Y.
(còn 8atiếp)
Hồi ba40: Ngộ 5biến tòng d8quyền (tiếp 81theo) Đồn 2Bạch Nhật.
Khi b4thiếu đà 4chủ tỉnh dlại thì b7trời đã 9bcanh năm. Lâm 0Tố Đình f4đang ngồi d6trên chiếc 99ghế gỗ 29lim sần 2sùi đặt 3cạnh giường. Nàng 03xếp bằng 4hai tay lên a9ngực Tần 6aThiên Nhân, 66gối đầu 4ethiêm thiếp dngủ.
Tần 7Thiên Nhân 02nghiêng đầu deđảo mắt 05một vòng 8chung quanh d0thư phòng 92mong tìm fbhình bóng 57người chàng fthương nhưng 16nàng đâu bkhông thấy. Chàng 5bèn cục b1cựa định 2ngồi dậy.
Tiếng 19kêu cót ekét phát 8ra từ chiếc 1egiường 1gỗ mây bđánh thức 4giấc mộng 2của Lâm bTố Đình. - Huynh f4còn yếu 95lắm, đừng bdtự cử 3động – 9Lâm Tố 91Đình nhỏm 8ddậy nói f- Để muội 1dgiúp huynh. Và 9bnàng tất 97tả dìu ebchàng ngồi 1tựa lưng evô vách. Đúng 6alúc đó, 7Khẩu Tâm 2bước vào. - Huynh 9acảm thấy cfthế nào b- Lâm Tố 7Đình sờ 9ebàn tay êm bái lên trán 0ahôn phu. Tần 2Thiên Nhân aakhông trả 3clời câu 16thăm chừng 90sức khỏe 8mà hỏi 4elại: - Tây 68Hồ đang dở đâu? Lâm 5bTố Đình dcúi đầu admím chặt 6dmôi, cảm fgiác sống c1mũi cay nồng. Khẩu 66Tâm bèn fđáp thế: - Nữ 03Thần Y đang 40chuẩn bị a3đồ ăn csáng. - Đại 1dca – Tần 3Thiên Nhân 9gật đầu 89chào sát 5thủ thiết 3đầu lôi. Khẩu 2Tâm cũng acgật đầu ađáp trả. - Cửu 3Dương đã 9về chưa? b6– Tần d8Thiên Nhân b2tiếp tục 8thăm dò c8tông tích 04của các c3đại nhân bvật trong 14bang phái 3Đại Minh 5Triều. Khẩu eTâm lắc e3đầu: - Vẫn 66không nhận 8bđược thông 7tin của d4thất đệ blẫn Hiểu 1Lạc. - Vậy e9còn thương 30tích của 86Sư Thái? - Sư 1Thái đang cfbế môn 1tịnh dưỡng catrong động 63Thạch – 0Khẩu Tâm cehất đầu 8về phía chậu viên 6của đồn aBạch Nhật b- Nhưng thời 39hạn sắp d3chấm dứt ecrồi. - Thế 02thì tốt 91quá! - Lâm ffTố Đình 5lên tiếng 1- Đến chừng 59đó chúng eeta sẽ có 0dịp trau 6dồi ý kiến 25với tổng 20đà chủ. Sư 1Thái nhất 26định tìm 4cra phương dfpháp khôi b7phục binh 8bmã để b3tiêu diệt 3đám cẩu 6Thanh, chiếm flại địa 35đạo và 3ahọc đường. Nghe cLâm Tố bdĐình nhắc 2đến chuyện 6Hắc Viện 6học đường 31và địa efđạo Tây bhồ bị 43chiếm đóng, 4Tần Thiên cNhân thở 27dài: - Không 4ngờ bọn 6chúng quá 5mưu mô. Khẩu 2Tâm lắc 83đầu bái c0phục: - Từ 5lâu đã c2nghe danh 9Dương Tiêu 84Phong, một fkẻ khét 8tiếng xảo faquyệt, trí 1tuệ đa f4mưu. Tần 1Thiên Nhân danhìn Khẩu 0Tâm: - Đã ađành triều 67đình âm 7thầm gài 2bẫy dụ 8chúng ta ccướp thảo 37lương để 8ra tay tiêu a6trừ học 2đường 9và địa 2đạo. Nhưng dftại sao bDương Tiêu 4cPhong lại 36đoán được fbhai chỗ 99đó chính 65là sào huyệt 39của chúng 06ta? “Ừ 76nhỉ!” Lâm e3Tố Đình 37giật nẩy fnhư ngồi 0phải đinh. Tần 5Thiên Nhân 08hỏi độp 0một câu 26quá xá chí alý mà trong 3lúc căm 82phẫn chưa 82có ai nghĩ c9tới. Tại a8làm sao Dương a3Tiêu Phong 2có thể b3phát giác 55học đường fvà địa 93đạo là 69chốn ẩn 1náu của bcác thành 34viên bang 5phái phản 43Thanh?
Lâm c4Tố Đình 5bèn thu nắm cđấm, giọng 4abức xúc: - Có 29một ngày, 3muội nhất fcđịnh sẽ 91báo thù 5cho các huynh 7cđệ chôn 6thây ở e3đồi Bát ddCựu. Tần 9Thiên Nhân a8đặt tay 0clên vai vị f0hôn thê: - Thù 2hằn ắt 35sẽ báo d1nhưng phải bbchờ thời 77cơ. Bây 79giờ việc 54chúng ta 3nên làm e6là đợi dCửu Dương 17trở về ccrồi tất 6cả cùng 5đi diện bakiến tổng cđà chủ, 61để Sư 8Thái quyết f8định. Lâm eTố Đình 37vẫn chưa bvơi bực 5tức. Nàng eecung tay đấm 6vào nhau 9ra chiều 8fphẫn nộ: - Thiếu dđà chủ bcó biết 8crằng xém 9achút nữa 7ethì muội f1và đại 2ca đã giết 75được tên 7cẩu quan? - Hai cngười đã 3làm gì? ec– Tiết e9lộ của 7Lâm Tố 1bĐình khiến 10Tần Thiên 0Nhân luống 8ccuống đến 06độ quíu 54cả lưỡi, 3nét mặt 32ngơ ngác 9như vừa d0rơi xuống f6phàm trần dtừ cung b2trăng. Lâm 8Tố Đình 85đành thuật 7blại đầu ađuôi câu 27chuyện thích asát Phủ 0Doãn đại 7tướng quân. Khẩu d0Tâm đứng bsau lưng f7Lâm Tố bdĐình, tay benắm chặt dxâu chuỗi 1tràng hạt.
Lâm bTố Đình 37hăm hở f8kể câu dbchuyện nàng 0đã giả 1flàm kỹ 40nữ thanh 0lâu như 5thế nào davà chiến 5bđấu oanh 2liệt với 4Dương Tiêu 6Phong ra sao fdcho Tần cThiên Nhân f7nghe, không 2fsoát nửa 3chi tiết. Tần 70Thiên Nhân 2fngồi nhíu 1mày lắng 9tai, chốc bfchốc lại 5fôm ngực 3thở hì 1hục khiến 35Lâm Tố 0fĐình lo 2sốt vó. Nàng 77hiểu nội e6thương của 43chàng vẫn cdcòn hoành 9hành.
Màn etường thuật 8bcứ diễn 6ra như vậy, b5lâu thật blâu.
Lâm 1bTố Đình e0chấm dứt 5câu chuyện 94bằng pha 1chém tay 72vào không 5ckhí, kết 55luận: - Nhờ 7bức chân 3dung của c2Nữ Thần 68Y mà muội 8cvà đại 86ca mới có 3thể thoát 2thân. Nếu elúc đó 99tấm tranh 47không bay 2đến chỗ 82đống lửa 30thì Dương 4Tiêu Phong 7cđã phối 74hợp với 9đoàn quân 7thiết giáp 22tiêu trừ 8chúng tôi brồi. Chờ 6aLâm Tố d2Đình hoàn d9thành âm 9cuối cùng, 9Khẩu Tâm 2nói với 43Tần Thiên 8Nhân: - Đúng f6vậy! Vì 09thấy tên acẩu quan 6bị chi phối ebthành thử 91chúng tôi cthừa dịp 41bỏ chạy. - Dương 8Tiêu Phong fkhẩn trương 1tấm tranh 2ađó lắm asao? – Tần d7Thiên Nhân dbhỏi, âm 4engữ thều bdthào như 5người mộng ddu. - Khẩn a8trương còn 29hơn vàng 8bạc châu 03báu! – 9Khẩu Tâm a3đáp nhanh, 4giọng chắc 81như cua gạch. Tần 9Thiên Nhân 57nhìn lên 3trần nhà fchép miệng: - Sao 49lạ vậy? Khẩu 98Tâm nhếch 51môi: - Huynh 2và Lâm Tố b5Đình suy 03nghĩ mãi 7cũng không 9thông. - Sao 4lại không eathông – 8Lâm Tố 4Đình quay dcđầu tròn d6mắt nhìn bKhẩu Tâm 7- Hôm trước 38huynh có bnói Dương 84Tiêu Phong 06muốn dùng aNữ Thần 6Y để… Không 94cho phép cfLâm Tố 0eĐình nói 2tiếp, Khẩu 9aTâm bủa d9ngang: - Đó 1là huynh 73đoán khơi 10khơi vậy 6thôi, chắc 9bgì đúng! - Còn fmuội nghĩ 4là đúng e1– Lâm Tố 8Đình gật 8đầu – 57Ngoài hai d9lý do đó 34thì không 1còn lý do 4cnào khiến 9hắn nôn 2nóng muốn 8biết tung 7tích của 1cô ấy đến 4như vậy. Hắn 5đồng ý 33thả muội cađi chỉ b6cần muội 3nói ra địa c6điểm mà dNữ thần 4Y trú ngụ. - Muội 2đừng có bnói lung btung – Khẩu cTâm một 49mực lắc 01đầu – 8Chúng ta dchưa rõ 6ràng cớ 49sự thì 6chớ nên 5phán đoán d6nguyên do dkẻo làm 1cho các thành 2viên bang 1hội rối 07loạn tinh cdthần. Lại bdnữa, thiếu c9đà chủ 8cần nghỉ 8ngơi thật enhiều trong 72thời gian 9sắp tới. Lời felẽ hợp 0tình hợp 44lý của f8Khẩu Tâm d0thức tỉnh 5Lâm Tố eĐình. Tần 00Thiên Nhân 8mới vừa 1hồi phục, 45sức lực 1hãy còn e5yếu kém cthành thử 37nàng không 82nên mang 86đến cho 6chàng đả a7kích. Rốt 3cuộc đành 6nghe theo 9elời phân 4trần của 8vị hòa 6thượng, 5Lâm Tố 6Đình im enhư thóc. Tần 04Thiên Nhân bngồi yên btrên giường, 1vừa ù tai evừa chóng b5mặt. Chàng 6dkhông hiểu bahai kẻ đối 1ddiện đang 67úp mở điều fchi.
Chợt 3dcó tiếng f7líu lo bên 6ngoài thư 6phòng. Cánh 1acửa mở 67toang, Nữ 44Thần Y và alão Tôn cbước vào. Lâm eTố Đình 49rời khỏi 29ghế, chạy ađến đón 48lấy mâm bthức ăn 35từ tay Nữ adThần Y rồi 1ecùng lão beTôn bày 7cbiện chén e9đũa lên 4dtrên bàn 9trà ở góc fphòng. Đồ f9ăn sáng 4gồm có 8há cảo, 1giò quảy, 49bánh bột f4nếp nhân 50đậu đỏ, 7cháo hạt 24sen, một 4bình trà cxanh và đương dnhiên là 0bánh bao 59xá xíu.
Nữ fThần Y rót 0tách trà 9đem đến 3trao tay Khẩu 2cTâm: - Suốt c2đêm đại 8ca cứ tụng 3dkinh siêu cđộ cho 18các huynh 0đệ ở 3đồi Bát b1Cựu và 3còn cầu 5nguyện dùm efthiếu đà aachủ, chắc 46đã mệt. Huynh 41hãy uống 3tách trà fnày rồi 2ăn một 4chút gì 89cho đỡ flòng. Muội 8có nấu fmón cháo 1hạt sen 3amà huynh fthích ăn. Khẩu cfTâm bưng 4tách trà b0nốc một fhơi sạch 64bách trước 00khi nói: - Được, 0nếu muội a3đã đến 0đây thì a2nhiệm vụ cfchăm sóc d5thiếu đà 1achủ nhường dlại cho fmuội. Giao 52phó xong, b8Khẩu Tâm c9đi tới 9chỗ bàn atrà cầm 2fchén cháo emà Lâm Tố 21Đình đã 0múc sẵn 52và húp ngon 0lành, chẳng 4cần dùng 9amuỗng múc. Lâm bTố Đình 7cũng ngồi 96xuống gắp 1bhết món 57này đến ddmón kia.
Lão 5Tôn bưng 42chén cháo ecvà đĩa bcbánh bao 88đi đến 1đặt lên 3chiếc ghế 7fgỗ lim nhân 9tiện hỏi 02thăm sức 41khỏe của 0thiếu đà cchủ. Sau eekhi biết 13ngoại thương 50của Tần 5Thiên Nhân 48không nề 3nà gì, chỉ 74có nội edthương hao 4atổn thì deông buồn cbã nói: - Phải 66chi hôm giao echiến có dsự hiện bdiện của 5cCửu Dương. Nữ bcThần Y ngồi 00lên mép 07giường cđối diện 69Tần Thiên bNhân, nói: - Không 93chừng huynh bcấy đang 3trên đường 2về đây. - Mà 49sao lâu quá fckhông nghe 31tin tức 3của Hiểu 70Lạc? – fLão Tôn 9run giọng c5– Bấy 0lâu nay nó f5làm điều 2gì cũng drất chu 1đáo, dù ftìm được bcCửu Dương chay không 87thì cũng 6phải nhắn 35với chúng 4ta một tiếng. Đằng 4này, cho 1tới bây 5giờ vẫn 9fcòn chưa 2fthấy nửa 9bức thư 31bồ câu a7gởi đến 34từ Lan Châu. - Ông 06đừng lo 76– Nữ Thần 96Y trấn an 4d– Hiểu 4dLạc rất dtinh khôn. Có c2lẽ chuyến b0đi bị trì fnệ vì mùa 10màng nước 4flũ. Nghe eđám huynh bđệ Giang bdNam nói lụt 34lội ở 81Cam Túc đã dhủy hoại 9bhết tất 6cả đường 3sá. Và 3nàng mỉm 2acười nói 1cthêm: - Ông 1chớ quên 8rằng Hiểu 48Lạc là 3đồ đệ emới vừa 4cthu nhập 1acủa Thiên a9Văn. Thầy 1sao trò vậy. Ai amà hiếp cđáp được 4cđệ tử bcủa Gia 3Cát tái 64lai chứ? - Lão 96phu cũng f4mong vậy 1e– Lão Tôn c7gật đầu 04– Thiện blai thì thiện f2báo. Hy 7vọng hai 99người họ d9sẽ không 1sao. Nói 9erồi, lão c1Tôn lui trở fbvề bàn 7ăn. Còn 39lại cặp c5tình nhân. Nữ 7cThần Y bưng 0achén cháo blên thổi 8nguội. Nàng 2amúc từng emuỗng vừa 2đút cho 5bệnh phu e4vừa cười 6cbằng mắt. Tần 0Thiên Nhân 5nhìn đôi 9môi chín 87mọng của 4người đối 6diện, thấy 00tình yêu 9dâng sóng 2ngập lòng.
Hận 95cái là Trương 5Quốc Khải 56làm kỳ 2dđà cản 45mũi. Tay 56cầm chén 38thuốc, vừa 27bước vô 76khỏi cửa 38chàng liền 81ùa đến dbên cạnh 26Nữ Thần d6Y hỏi trổng: - Thuốc 1sắc thế 4dnày có đặc 1quá không? Nữ 17Thần Y dòm echén thuốc, cbcười run 4cả người 6khiến cho 5dchén cháo 87hạt sen dsóng sánh. Cười eamột hơi, 9dnàng giơ cbtay lau nước emắt: - Không fđặc lắm 85đâu nhưng c4mà để 0emuội đi cbsắc lại 0chén thuốc akhác. Lo b9Nữ Thần e4Y vất vả, 3Lâm Tố f5Đình và e8lão Tôn delật đật abuông chén 90đũa đứng 6dậy nói: - Để 8dtôi thái anhân sâm d4phụ cô 57một tay. - Còn alão phu đi fxách nước c6ngoài giếng eđể rửa c1hoa Tuyết 6Liên. Trương d2Quốc Khải d8cũng gãi d2đầu ái 4ngại: - Và f6huynh nữa, 6ahuynh sẽ 3giúp muội 6bchâm lửa. Nhưng 0fkhông có 3canh lửa 96đâu à, f2đó là phần 85của muội. Câu 7bcuối cùng 3của Trương daQuốc Khải 14khiến mọi 7bngười cười 8brũ rượi. Tần 7fThiên Nhân 3vừa cười 8vừa ôm d6lòng ngực, 6chắc là 5bdo khí quản 19làm động 38vết thương.
Ngoác 70miệng đã 9cđời, những 0người khỏe fekhoắn đi 0cthu dọn bmâm thức 9ăn và lục etục kéo 5nhau rời 8khỏi thư b3phòng, bỏ 1lại thần daquyền Nam bfhiệp. Lúc 0chọ ra tới 84cửa thì 7bỗng bệnh bphu lớn 5tiếng: - Đại e3ca! – Tần dThiên Nhân 2gọi Khẩu 0dTâm. Khẩu dcTâm quay 8mình. Tần eThiên Nhân c7hạ giọng: - Huynh ecó thể eở lại 24đây một chồi? Đệ 8có việc dbnày muốn 99hỏi huynh. Nghe 90Tần Thiên f0Nhân bảo 18ở lại, 86Khẩu Tâm e3gật đầu, 2khóe miệng 61kín đáo 6nở nụ 64cười ý 36nhị. 4d(còn tiếp)
|
| 22.09.2012, 20:02 |
|
 |
|
Lớp phó văn thể mỹ
Ngày tham gia: 19.12.2011, 03:12 Bài viết: 199 Được thanks: 60 lần Điểm: 9.99
|
 Re: [Kiếm Hiệp] Phong Vũ Thanh Triều - VMT - Điểm: 10
Hồi 6b41: Hữu 98duyên vô 0bphận Đồn eeBạch Nhật. Giờ a3Dần.
Đang f4ngủ say dcmê, Tần 7Thiên Nhân 65giật mình 2tỉnh giấc. Mồ dhôi đổ 1fđầy trán, 95chảy một 8dòng xuống 5ehái dương.
Thiếu cbđà chủ dhẳng màng 5iơ tay lau 9ồ hôi mà 4đưa mắt dhìn Nữ 9hần Y, thấy 2iai nhân 6gồi ở f0uối giường, 6ựa lưng 3ô vách. Chàng 8âm thầm ahiêm ngưỡng 0đôi mắt bhất cố d7huynh nhân 7chành. Hai 3àng mi mượt 5à đang khép 1fín.
Thần 44uyền Nam 59iệp cảm aiác lòng 9uặn đau d7hi hồi tưởng 5fđiềm tiên 0đoán của 0hẩu Tâm. Rồi 96hàng cũng 9hớ đến eời thề 9đêm đó. Trước 8gày ám toán 5ehang Hi hoàng bđế, bảy 86ư huynh đệ 1guyện sinh 5eử. Quỳ bưới vong 1ainh của 7ã Lương 11ão nhân, adhàng đã 7dừng nói ea“quốc aia hưng vong, 95hất phu a3ữu trách…”
Tần 27hiên Nhân 63iểu cuộc 60hiến chinh 6ày hãy còn aài. Bang 9ội sẽ 1òn đối e2đầu gian 57an trắc 4rở. Ở d7ơi tương d6ai đang chờ 9bđợi biết dao điều 92hó khăn. Non 3ước bị 64uân giặc 3át Kỳ xâm 8ăng. Dân 1húng bị 5ariều đình 8dức bách. Bởi bhế cho nên 4guyện vọng 8hởi nghĩa dcà trên hết. Mộng bhung đôi bhải đành 75hia phôi.
Nhưng ehàng lại 13hông muốn aùi chôn 81ối tình 1đầu, không 2ỡ để dình yêu fgủ yên farong cõi ehâm sâu. Nếu fhiếu sự f7iện diện 3ủa người 07êu bên cạnh fhì cho dù 5hiến thắng 8inh quang bại có ích 7ì? Con dđường fót đến dbgai vàng 6búc đó chỉ 0huộm đầy bbước mắt aahê lương 4eầu bi.
Càng 9ghĩ, Tần 07hiên Nhân 5àng không 9uốn nắm 99ương vị 2hống lĩnh. Chẳng 4hà là một 66ẻ tầm afhường mà dằng đêm 7fhàng có 4hể gom góp 7răng sao d1ệt nên 70ối mộng eho nàng bước c9đi. Rồi 3hàng sẽ a5ùng nàng fđan tay đếm d1ao đêm, 9ẹn trăm 0ăm cùng dàng kết 4óc se duyên 7aộng vàng.
Lòng f8âu thuẫn, 0ần Thiên 31hân thở aài.
Nghe 6iếng thở 2han, Nữ 2hần Y mở c9ắt. - Huynh 09đã thức 0ồi à? – 8àng dùng 1àn tay nhỏ 6bhắn xoa 3ên ngực adhàng – 6frời còn chưa sáng. - Mấy 4ôm nay huynh 13ằm hôn ffê trên giường, 6ay đỡ nhiều 7ồi nên 3bhông muốn 5gủ nữa. Vả 7aại lúc 8hưa bị chương thì 1uynh cũng 5hức dậy adiờ này dđể luyện c6õ công - 8ần Thiên 0ehân nói 4à chống 5ay ngồi bậy. Thấy 23ử chỉ c4ủa người 4êu chậm 69hạp, Nữ dhần Y chồm 61ới ôm lấy 1ánh tay chàng 4định kéo 09hàng ngồi 8ậy thì: - Không 32ần muội 9iúp! - Tần 2ehiên Nhân 9ạt phắt. Nữ fhần Y thoáng a4ững sờ 17hưng lại 4ghĩ “có caẽ huynh fcấy cảm ffhấy khỏe 6rong người, fuốn tự f4ình tập fcành cử 4động.”
Nàng baèn sờ tay cên trán 18ệnh phu. Vầng 2rán nóng aang hệt 15ơn sốt d5hong hàn 0cao độ. Nữ b5hần Y liền efói: - Huynh bgồi đây 4hờ một 2hút, muội 4frở lại 2gay. Và cbàng bỏ 0da ngoài. Chưa a3đầy một ehắc, Nữ d6hần Y quay 64ại với bhén thuốc. Tần 1hiên Nhân f6ẫn ngồi 1đó bất d5động, đôi bfắt nhắm 4cghiền. Nữ 45hần Y hớt 4fải chạy 5đến lay 34ạnh cánh 5ay của phong 68rần Nam 68iệp: - Thiên 71hân! Tần bchiên Nhân d0é mắt, 5iọng yếu 2fớt: - Huynh 5dhông sao. Nữ dchần Y thở 3hào. Nàng cề chén d8huốc lên 0dát môi chàng cịu dàng 03ảo: - Huynh cãy mau uống 71hén thuốc 55ày, có thể 5àm giảm 31ơn sốt 45ồi ngủ c0hêm một bai canh giờ 6ữa chứ 2bđừng nên 9hức quá 87ớm. Tần ahiên Nhân edhẽ gật eđầu.
Nữ 30hần Y liền 7ghiêng chén 0huốc để ađút cho ehàng uống. Ngờ dađâu giống 1hư hồi 2ãy, Tần 19hiên Nhân 28ừ chối 3fòng tốt. - Để 3cho huynh – 59ần Thiên 6chân vừa 6ói vừa 2ùng hai tay 0ưng cái 6hén. Cảm 5iác buồn 3aủi đâm ahòi, Nữ dhần Y ngồi 0ên chiếc 6bhế gỗ 1im tự an 96ủi “có 2dẽ huynh 2aấy cảm 35hấy khỏe fdrong người…”
Nữ c2hần Y chưa c7gẫm xong 4ahói đời 0eđen bạc 5hì Tần 22hiên Nhân e1đã uống aạn chén 1huốc. Thấy ahàng ngoan 6goãn tuân 17ời, Nữ 4dhần Y hé 2ôi khoe những f2hiếc răng b3gọc ngà. Nàng bhầm nhủ 8“vị đắng 0hư vậy 8cà Thiên 17hân không 83âu nệ, 8chế mà mình 7òn tưởng 62uynh ấy 5ẽ không 6hịu uống.”
Nhưng aụ cười e3ới vừa e0rổ hoa, dhưa kết 9rái thì c7đã mau chóng d2àn phai. Tần 03hiên Nhân 25rao trả a2hén sành, 6ật đầu 61ảm tạ: - Cám 7ơn muội, a1ố Đình. Tuy 4iếng nói 6ủa Tần fhiên Nhân 5ehều thào 7hưng Nữ chần Y nghe 4õ mồn một. Nàng 5fđứng chôn 9hân. Biệt ehãn phụng 45oàng thẫn 47hờ như 3ị ai điểm 43uyệt.
Mãi 7ho tới khi f7ị Hoa Đà 32ái thế 03ứt khỏi 7bơn bàng 8oàng, chớp 8đôi mi dài dhìn người bđối diện dhì Tần 85hiên Nhân 0đã nằm a7uống nhắm 1ắt.
Bên 3goài ánh 6aao vụt tắt. Bầu 07rời quang 9đãng. Vầng 99ương từ a3ừ ló dạng 9bhía chân 3ây. (còn 72iếp) Hồi a41: Hữu 63uyên vô 3hận (tiếp 6heo) Đồn 9ạch Nhật.
Tần eahiên Nhân bại nằm dê man trên 25iường. Thỉnh 91hoảng vầng 11rán và hai 7òng bàn 96ay xuất c8ạng mồ d9ôi. Còn d6hân thể 5ahì tỏa 36hiệt, rồi 1aạ. Cứ 3hư vậy aho đến chiều hôm 57au.
Nữ fhần Y đứng 51rong nhà 7bếp nấu 6anh sâm. Nàng 47ầm quạt 16ông ngỗng 7cuạt bếp 61ửa, vừa 3auồn vừa 4o. Sáng 18ôm qua là bần đầu 8aiên Tần 7ehiên Nhân 9fẫn lộn canh tánh 23ủa nàng. Càng aghĩ nàng 2dàng cảm 95hấy bất 76an. Chàng f1hông chỉ bọi nhầm b1ên mà còn 8ư xử xa 8ạ, hệt 69hư ruồng 2ỏ.
Lâm dố Đình 0ưng bình 8rà đi ngang bua nhà bếp, b4hứng kiến 96ữ Thần 4 rầu rĩ b6hì nhón dhân bước 4ô và len 76én đến d4hía sau lưng 15iật tóc. Nữ a4hần Y hét 23oáng: - Á! 3Á! Buông eaa! Lâm 0ố Đình f8ột tay bá 3cai bạn cố ari, một deay chỉ nồi 71anh, cười 4ít mắt: - Canh fđã sôi 0uá rồi, cếu không 28ạ lửa 42hì nước fẽ cạn 38ết giống 07ệt tam ca ddôm hỗm. Nữ 0fhần Y nghe 76âm Tố Đình bói, không 45ớt lửa ehì chớ fòn bỏ thêm daủi vào. - Cô 98àm sao vậy? a0- Lâm Tố 7Đình trợn eắt - Bộ 32ây quạt fầy có thù cới cô hả? Té 8ba trong lúc 77ối rối 28ữ Thần 9 ngỡ cây dauạt lông 0gỗng là 06ó củi.
Sau 6hi phát hiện 9ón vật fưng ý của dão Tôn đang 6“hấp hối,” bàng bất 36hấp tất cả mà thò eay vô bếp b9để lôi 59ây quạt aba. Lâm 9fố Đình 60ại thêm 7bột phen 7inh ngạc 8iền chộp 50ấy cổ e7ay của Nữ ehần Y. - Đừng 4ha! – Lâm 97ố Đình d7éo tay Nữ 75hần Y khỏi b7gọn lửa 92- Cô điên dả? - Tôi… Tôi… c1- Nữ Thần e rơm rớm fbước mắt. Lâm 3ố Đình ehạnh lòng 52gó gương dặt buồn 26o: - Có 04huyện gì 9à? - Tôi… Tôi… - 27ữ Thần 06 tiếp tục cà lăm. - Cô 14hế nào? - Tôi… 2euồn. - Cô fuồn? – aâm Tố Đình 8hòi lòi econ mắt - cao lại buồn? Nữ fhần Y mấp dáy môi định b0ói gì đó bfhưng cuối 0ùng im hơi.
Lâm bố Đình 25đoán bạn 0fià có điều f7hó nói liền 58hỏ nhẹ: - Cả 9ai chúng 1a là tri fỉ bấy 4hiêu năm, e6òn thân 34ơn tỷ muội 07uột, có ehuyện gì e0à tôi không 61hủ thỉ 4ới cô. Sao 95ay cô có 13huyện buồn 4à lại giấu afôi? Có 1fhải không c3em tôi là 8ạn không? Bị 4ên án là 6gười bạn c3hông thành 8ahật, Nữ 3ahần Y đành 5hổ lộ: - Tôi fuồn… Thiên 4hân… Nữ chần Y thốt 27ong bốn aiếng thì dm tịch. Lâm 4aố Đình d1ghe tên của 1bị hôn phu, bgỡ vấn 2đề có 5biên quan 9đến bệnh 3dình của 36ần Thiên fhân nên 9eỏi vồn: - Thiếu 3cđà chủ? Cô 91đang buồn 2ì thương 9ích của 1hiếu đà chủ? Huynh 14ấy thế 6ào? Không eẽ tình 7rạng có 5iến chướng? Nữ 7chần Y nhìn bị hôn thê 7ủa Tần a3hiên Nhân, 3hông biết e9hải hé d4ôi giải 41hích thế 4ào. Chẳng ebẽ lại 91ảo “tôi 9duồn vì 52ôi phát 83iện vị 85hu quân tương 6aai của cô ebhay lòng, b2iện giờ fuynh ấy dhẩn trương 73đến cô 90hiều hơn?” Cho d6ên Nữ Thần 1d chọn con 1đường 1m lặng là càng.
Thấy eeữ Thần a2 câm miệng 35ến, Lâm 34ố Đình 2bàng cho rằng 4hỏng đoán 8ủa nàng 90à đúng. “Tần 65hiên Nhân e3uả thật 3đang bị 7ử thần 7fđiểm tướng,” 1bghĩ đến bđây, Lâm ddố Đình 32óng gáy: - Cô 2hông nói 93ho tôi biết eệnh tình 81ủa huynh bấy thì 2hôi. Tôi 0ó miệng, 2ự tôi sẽ 5bđi hỏi. - Cô 8đừng đi! e- Nữ Thần 45 la làng 9- Huynh ấy 5hông sao! Rồi 7àng cố aíu vạt 65áo của 06gười bên ccạnh nhưng eâm Tố Đình 9ùng ra và 20ưng bình frà chạy 4ất.
Còn bại một eình quạnh c1uẽ trong 79hà bếp, 6ữ Thần 26 mím chặt 6đôi môi, 87òng lo khi edần Thiên 5chân biết 2bàng u buồn 1ẽ buồn aheo mà ảnh 2ưởng công frình điều 1rị. Bởi 7cì ngay thời bhắc này, 6crái tim nàng 21ẫn ngỡ 0ôm đó chàng 5báu sườn 7à bởi nội 5ehương dày 56ò huyết ebạch. Thế d1hôi.
(còn fciếp)
Hồi 141: Hữu auyên vô 91hận (tiếp e5heo) Đồn 0ạch Nhật.
Lâm bcố Đình 6ô cửa bước 7bô thư phòng 1ủa Tần 69hiên Nhân. Chàng b8đang ngồi 0fạnh bàn 9arà. - Thiếu e4đà chủ 5fhông nên dgồi đây f– Lâm Tố aĐình đặt 6ình trà dên trên a5àn, tay chỉ ahung cửa 0ổ - Chiều 59ay gió lớn 7ẽ hại 06ức khỏe. Tần 9hiên Nhân 17hìn ngọn 0hông phủ dbđầy tuyết 28ở góc vườn, f0ói: - Nếu 03uynh nằm 5boài trên fiường sẽ 40ụp sống 5ưng. - Nhưng auynh chưa 3hỏe hẳn, ebhải biết 2boi trọng 7ản thân! a– Lâm Tố 1Đình dạy c1đời và 4uơ tay đóng aửa sổ 79ại. - Muội 7ìm huynh a3ó chuyện aì? – Tần 9fhiên Nhân aỏi, mắt cẫn nhìn c2ướng cửa dổ. - Muội 77ang trà nóng 9bđến cho 1uynh sẵn adiện hỏi… 0hăm sức b7hỏe của 7uynh - Lâm 9Tố Đình c9sượng sùng 8đáp, chưa 01dám nhắc 65vấn đề 7của Nữ b1Thần Y. Và 0nàng tiến 5lại gần, 3ngồi lên 8chiếc ghế b3bên cạnh c1vị hôn eaphu hỏi: - Huynh 5còn đau 3không? Tần 7dThiên Nhân 40khoanh tay, 72định lắc 8đầu thì 33nghe tiếng fchân trên 53hành lang. Qua a0khóe mắt, fchàng thấy 68vạt áo 63màu hồng 7ló ra đằng dsau cánh eacửa thư 5aphòng.
Tần fThiên Nhân 83bèn quay 7csang nhìn athẳng vào 80mắt Lâm bfTố Đình, enói ro ro 9như đã 2từng học 5bthuộc lòng 9bcâu trả 8lời: - Nỗi e4đau đó 6đâu có 0bgì đáng a0để nhắc 3tới. Bởi dfvết thương ada thịt 7dù nặng enhưng dễ 6chữa. Còn 2vết thương blòng thì d8cứ đau e8âm ỉ, rất ckhó chữa 5bvì đâu 05có ai nhìn 5bthấy nó. Trả dbài xong, 4Tần Thiên 24Nhân rót atrà ra hai 16chun.
Lâm dTố Đình echẳng hiểu 58hàm ý ẩn ctrong ba câu cnói trên 88nên sờ 1tay lên ngực evị hôn fphu, chớp 5mắt hỏi: - Bộ 6alòng ngực fđau lắm 6hả? Để 6muội thoa 2cho nha? Tần 00Thiên Nhân 9biết Lâm a7Tố Đình 9hơi mắc 0chứng bệnh 6chậm tiêu. Cô 3nàng khờ 2khạo nhưng 2akhông sao, cdmấy câu 8đó vốn 88dành cho 20người khác 7anghe. Và b3chàng liếc 1mắt về 83hướng cánh 7cửa. Vạt c0áo màu hồng 53vẫn còn ađấy. Chàng fliền gật 65đầu.
Lâm ceTố Đình flù khù. Nàng 6vừa xoa dngực của fvị hôn daphu vừa 6bnói: - Hồi 8fnãy huynh 4bảo đau b1trong lòng 01là đau tim 40hay đau phổi? Rồi 74nàng chợt 5ngưng tay 69nói nhanh: - Thôi! Để 05muội đi bgọi Nữ 1Thần Y đến 2đây bắt 5amạch cho 1cchắc ăn, 6luôn tiện 1mang canh f7đến cho 4huynh. Cô 0ấy đang eở dưới a1bếp nấu bcanh sâm. - Không bccần – 85Tần Thiên aeNhân lắc 61đầu. - Sao dclại không a6cần? – 9cLâm Tố 47Đình rụt 1tay về – 17Nếu huynh 6còn cảm afgiác đau 1nghĩa là ebuống không 11đúng thuốc. - Huynh 5dthật tình 04bớt đau d5rồi - Tần 5fThiên Nhân 9nói bằng 21giọng ngọt 49ngào – 8Muôn bề ccũng nhờ 9dcó muội. Rồi cbỗng nhiên 33Tần Thiên c4Nhân nắm 8ehai bàn tay fthon dài 19áp lên ngực cchàng. Đôi 09môi của 15Lâm Tố 43Đình hóa 7bthành vòng 8tròn, gò emá ửng 64đỏ hệt 68than hồng 8trong lò fcủi mà 9Nữ Thần bbY dùng để 86nấu canh.
Chưa e9hết, Lâm 9Tố Đình dlại phải 1há hốc a1miệng lần 33thứ hai 0khi nghe Tần b1Thiên Nhân 2nói oang 3oang như 69đang chỉ bhuy trận 2mạc: - Có c4muội ở f4đây với dahuynh thì 1đã là phương 0thuốc tốt 8nhất rồi. Huynh f6không cần facanh sâm 2hay linh đơn cgì nữa dcả!
(Còn bftiếp) Hồi 2441: Hữu fduyên vô 48phận (tiếp e3theo) Đồn 86Bạch Nhật.
Nữ 0cThần Y chạy 7như bay biến 2trên hành 48lang. Nàng ekhông ngờ f2cớ sự adlại ra nông bnổi thế 47này. Điều ddmà nàng 40hãi hùng ecnhất đã eađến. Người 9fnàng yêu c3cười nói ftình tứ 68với nữ cnhân khác. Chàng b8mau chóng eequên lời 3thề non dhẹn biển.
Nữ b5Thần Y bưng amặt khóc crấm rứt. Lòng crầu não d0ruột. Nàng abuồn cuộc 0tình duyên 29sao lắm 75gian truân.
Bởi a0nàng bụm 3emặt nên bđâu có ethấy đường 17đi lối dvề... kho 61thuốc. Tới 0bcuối dãy ehành lang, 6phải quẹo 1cua, Nữ 3Thần Y ủi dtrúng Trương e4Quốc Khải 2lúc đó 1cđang thả 9bộ ngược 30chiều.
- Úi 0da! – Trương 4Quốc Khải d3thụt lùi 9aba bước 7rưỡi, ôm ebụng nói 80– Hôm nay 27mình đâu f7có bận 4áo đỏ 4đâu mà 6bị sửu bdhút dzậy d6nè trời?! - Huynh! Huynh! 92– Nữ Thần 0fY buông thõng 81hai tay, giậm 5chân – 53Ám chỉ fmuội là 8trâu hả? Muốn 48nói muội fngu như trâu cchứ gì? - Đâu eacó đâu e– Trương 37Quốc Khải 3xua tay – 6fHuynh đâu d6có ám chỉ 4muội là c0trâu. Huynh fchỉ nói 7muội là bcsửu thôi 5emà. Nữ e2Thần Y giơ etay chỉ 72mặt sư dhuynh: - Thì 4trâu hay 7sửu cũng 0dnhư nhau, 8bcó khác 82hay sao? - Có 56chứ! – aTrương Quốc 5Khải tiến 0lại gần, 4cười nói 1- Ở bán 3cđảo Triều 39Tiên thì 7sửu dùng 25để chỉ fcon bò. Sao bhả, muội cuyên bác clắm mà, c3bộ chưa 0từng nghe 2qua? Lý 0lẽ trời 9thần đất 09quỷ khiến aNữ Thần 4Y cứng họng. Nàng 9ftiếp tục 5giậm chân: - Huynh 1lại ăn e8nhầm bã 9của Thiên 68Văn, chắc 9huynh ấy bdạy cho fhuynh mấy 5ecái chiêu 3echọc tức 2muội có fphải không? Nói 1rồi, nàng 7dngồi bệt f9xuống hành 8lang òa khóc. Một 14phần là 1vì va nhầm cmà đau đầu, 44một phần 3là bị sư ahuynh chọc 1tức nhưng 9nguyên do 3chính thức 7fvẫn là 5Tần Thiên 36Nhân.
Trương 5Quốc Khải ekhông hiểu. Chàng bbtưởng nàng e2giận câu 6nói trả b8treo nên bfngồi xuống 8theo. - Muội cđừng có 2khóc – 0bChàng méo 8xệch miệng 5– Thật 0tình thì 2trâu hay 1sửu cũng 4vậy thôi, 0ý của huynh 8muốn khen 6muội… 6cứng đầu. Trương eQuốc Khải 43biện bạch 62xong thì 95lập tức aaam tường a1điều sai 8sót, câu dacuối cùng asao mà khó 4nghe quá 1bèn đính 09chính: - À d0không! Ý 9ccủa huynh dlà muội 7bcó cái đầu dcứng, lúc 83bị quân 8Thanh bắt 41giữ, muốn 62chém cũng 0phải mẻ 9cả đao achứ chẳng e2chơi. Trương 88Quốc Khải a9chẳng phải 0Cửu Dương anên cái 93khoảng bô 45lô bô la 8nói qua nói 1lại còn cyếu kém. Chàng 4không giải dthích còn fbđỡ, càng 5cnói Nữ 69Thần Y càng 55khóc tợn.
Dáng cvẻ sầu 6dmuộn cộng 5btiếng híc 7híc xé nát 1tâm can của 7dvõ lâm đệ 54nhất kiếm dkhách, Trương 62Quốc Khải fcrối rít 8fthừa nhận: - Đều 49là lỗi 12của huynh. Là behuynh không etốt, đi 85đường fkhông chịu 2dnhìn nên amới lủi 7nhầm muội. Nữ abThần Y đột 1ngột ngừng 1khóc. Nàng c1liếc xéo: - Gì c6mà lủi? Bộ chuynh là 09chồn à? Trương 2Quốc Khải amuốn sư 5muội thôi 1lè nhè liền 3fgật đầu 6đại. Thấy a4chàng thừa 1nhận một acách mau 9lẹ, Nữ e6Thần Y dù 1erầu cách 4mấy cũng bphải phì 1cười. Nghe dtiếng hi 5hi, Trương 50Quốc Khải 4phát hiện 94nãy giờ b4đang bị 2nàng xí b4gạt. Nàng 4abuộc chàng e1thừa nhận f2bản thân 8là… thê 46thiếp.
Từ abngàn xưa, 4cchồn thường a5bị coi là 54loài vật 0cđáng khinh 3và còn tượng 1atrưng cho 30hạng đàn 4bà lẳng 9elơ. Bởi d4thế mà fdân gian 6bmới có c2từ “hồ c1thiếp” 6hoặc là e0“hồ ly e2tinh” dùng 0để chỉ 0người phụ 9nữ chuyên emôn đoạt 41phu quân eekẻ khác. Hồ 0tức là c8chồn. - Muội… b5Muội… 6- Trương 3bQuốc Khải e6chỉ ngón 5ftay lên trán fNữ Thần 8cY, trợn 62mắt đe. - Muội 17thế nào? b– Nữ Thần 98Y nháy mắt. - Muội 8ngon lắm! - Bộ 04ăn được d8sao mà ngon? - Không benói với bmuội! Huynh c1đi đây! Phán b7liền tù 23tì mấy 81câu, Trương 9Quốc Khải feđứng dậy 4dgiủ tay 1áo và quay 4bmình bỏ 25đi. Nữ 9Thần Y đeo 14theo nói: - Tam 53ca! Huynh bfgiận à? Trương 9Quốc Khải 8không trả 5dlời mà 7tiếp tục 1bdấn bước. Nữ e2Thần Y càng edhoảng. Nàng a3rù rì bên etai: - Tam 95ca, cho muội f0xin lỗi enha. Vẫn 5dkhông nghe 2fTrương Quốc 5Khải ừ 7fhữ. Nữ 62Thần Y lại enói: - Tha c4đi mà! Lần e2này, Trương fQuốc Khải 59không còn 08im ỉm nữa. Chàng 5bthở hắt 1ra: - Huynh 0đâu phải a5là mèo mà etha được fmuội? Nữ dThần Y cầm c2cổ tay sư 8huynh lắc 50mạnh: - Phải 23làm thế e3nào huynh 9amới bớt c6giận muội? - Khi dbmuội nói 6ccho huynh 7biết ai 7làm muội ekhóc? - Thì… d- Nữ Thần 3cY chột dạ. Nàng asợ phải 72tuyên bố fsự thật, 43sợ phải 4acông nhận bdmối tình 8của Tần bbThiên Nhân 96và Lâm Tố abĐình, đành 40nói trớ 2- Kẻ làm 48muội khóc f0là… huynh 1chứ ai?! - Muội 10đừng có 2đổ thừa! Là 4ahuynh sao eđược mà 2là huynh? 9– Trương 1bQuốc Khải 47dừng bước chẳn, quay 0sang nhìn 29thẳng mặt 3fNữ Thần 0Y nhưng nàng 9avội vã 26cúi đầu atránh ánh 18mắt. Chàng 35chỉ kịp efthấy chùm ebtóc đen 8nhánh vắt 9qua một cbên vai gầy. Trương d0Quốc Khải a3đặt hai f7tay lên vai 8Nữ Thần 93Y: - Hồi 9nãy rõ ràng 5dhuynh nghe etiếng muội b1khóc trước bbkhi muội 09bọc cua. Nữ 3fThần Y bặm 8môi làm ethinh. Trương 0eQuốc Khải atiếp lời: - Ai 68làm muội a4khóc? Nàng 44lại khụt 5khịt mũi, 53quyết tịnh 40tâm tu hành.
Biết b2sư muội dcố tình egiấu nhẹm cchuyện buồn, 2dTrương Quốc 51Khải thở 7ddài. Nàng 18lúc nào acũng vậy. Hễ 1akhông vui 8là âm thầm brơi lệ, 1đem khổ 0tâm ấp 8bủ trong 68lòng, một 3bmình gậm 7nhấm nỗi 7bđau.
Trương 62Quốc Khải 38làm liều 7đoán thử: - Có 6phải thiếu fđà chủ 1không? Chàng fphóng đao ađại mà 4ghim ngay fchóc mục e8tiêu.
Nữ e9Thần Y không 7buồn che e5đậy nữa. Bị 2động mối fthương tâm, dchai giòng 27lệ nóng 9ứa ra, tuôn 7xuống đôi 06gò má thanh bxuân.
Thấy 13nước mắt cdđổ ào 3như thác, 68Trương Quốc 1Khải biết 2chàng đã 68đoán trúng 4phóc nhưng 9lại không 99hiểu lý 6bdo. Chàng 43bèn gặng 01hỏi.
Hồi 53lâu, khi 5nghe hết bsự tình, 9aTrương Quốc 0Khải đưa 6mắt nhìn d7hàng dương dbliễu mọc 7dchung quanh e1hoa viên. - Có ephải hai 76người hiểu 0lầm nhau 0không? Nhận 97được cú 44lắc đầu, dTrương Quốc 07Khải chắp 5etay sau lưng 4suy xét. “Sao 1kỳ vậy?” b2Chàng nghiền fngẫm “bấy 0lâu nay người 9amà thiếu ceđà chủ 3khẩn trương 4nhất, lo a3lắng nhất 28và thương eyêu nhất 6cchính là 0Nữ Thần 1Y. Sao 0lại có 6bthể trong 88một sớm 34một chiều 94đã thay 39lòng đổi 6cdạ? Huynh bấy đã 5từng nói 4với ta đời 8này ngoài 0cNữ Thần eY thì sẽ 94không để 0mắt đến 91nữ nhi nào 29cả.”
Mà bthiệt, trong c5nhóm Giang 6Nam thất 9hiệp chỉ dcó Trương aQuốc Khải 13tỏ tường e1lòng dạ 6của Tần bThiên Nhân. Ngay 92cả sư đệ 4cùng chung 3ahuyết thống 55là Cửu aDương còn 7chưa rõ 4mối tình ftay ba giữa 9thần quyền 9Nam Hiệp dvà hai nàng 8mỹ nữ.
(còn cdtiếp)
|
| 22.09.2012, 20:03 |
|
 |
|
Lớp phó văn thể mỹ
Ngày tham gia: 19.12.2011, 03:12 Bài viết: 199 Được thanks: 60 lần Điểm: 9.99
|
 Re: [Kiếm Hiệp] Phong Vũ Thanh Triều - VMT - Điểm: 10
Hồi 5942: Giang 3fSơn và Mỹ bNhân Đồn 0Bạch Nhật.
Sau elần công 05bố không 68cần canh 4sâm, Tần bThiên Nhân 9edồn hết ftâm tư vào a5việc lẩn f7trốn Nữ cThần Y. Chàng 27ít ở một 1ình trong 5hư phòng, 0ếu họa bcay có ở 56hì luôn 1uất hiện 4ùng Lâm 8aố Đình 3oặc Khẩu b3âm để 3fhảo luận 7ấn đề cõ công. Mục 53đích là 11ránh Nữ b3hần Y tìm fđến viếng.
Ban fgày, thiếu fđà chủ 49hân chinh efõ đường afòng ôn luyện 2hiêu thức fho các thành 83iên bang 7dội. Lúc 46hiều tối 7ại thao 01ược mưu 36ế Minh triều 02hục quốc 2ới ba vị 3fđương gia. Không 13hi nào rảnh 8ỗi.
Cho eeù tới cữ chuốc men a2ay là bắt eạch, thần 0uyền Nam 97iệp cũng c8hờ lương e8 khác. Trong fội có nhiều 3dang y. Họ dđa số là eruyền nhân 7bủa các 5 sĩ cuối dhời đại 8ariều Minh, edhuật chữa eệnh rất 9ài tình b3hưng không 9ai sánh bằng 55ữ đồ f3đệ của 2“lão thần e” Tôn bà.
Mỗi 8bần bang 09ội có việc 4ọp thảo, aần Thiên 8ehân đều 04họn vị d0rí thật 0a Nữ Thần 33. Chàng e7ương quyết 5ái biệt 6ên tuyệt 1hiên không bđể bản f3hân vướng ddào tình 02ảnh mà 43uộc phải 3iếp xúc 00iêng lẻ 3ới tái 3hế Hoa Đà.
Nữ chần Y lại bất nhạy 5ảm. Tần 82hiên Nhân ccánh né một 3ai ngày là a4àng biết agay. Dưng a3iết ở 71đây không 8ó nghĩa afà hiểu. Tâm 7rí của 9ữ Thần b mù mờ 9ựa cơn 2fão cát ở bgoài đại f0ạc. Nàng afỏi bản 3hân đã 70àm sai điều 0ì chăng? Nên fới khiến 23hàng chán 7hét đến 27độ không 5uốn nhìn 0hấy mặt.
Đã fảy ngày 24rôi qua. Chỉ aảy ngày 50gắn ngủi 24hưng đối cdới Nữ 8hần Y lại 0bà bảy năm aerường đăng fađẳng. Trong 82uốt bảy 17gày đó, 60hững từ 31gữ mà hai 58gười họ 4diao tiếp 6ó thể đếm 7đầu ngón 0eay.
Hệt 4dị hôn phu, 69âm Tố Đình cfhông còn 0ư xử thân 8dhiện với cữ Thần a nữa. Bây ciờ mỗi aần tình aờ gặp 8ỡ người 04ri kỉ thì f3âm Tố Đình 30ười chào, 7đôi khi 8hốt lời 9dhách sáo, 36ó chăng 9aũng là chuyện 4rò qua loa, 1ài câu thăm 3hừng sức cchỏe. Cặp bhu thê tương 3ai đối 2đãi thần 2 Hoa Đà 6aương tự 3gười dưng 0ước lạ.
Cuối 0ùng chỉ bó Trương fuốc Khải 4fảm thông 4âm sự của eữ Thần 99. Và 71iống như 8aữ Thần 99, chàng có ccao điều 0hắc mắc 0ề sự biến fđổi bất 99hình lình 0ủa Tần d3hiên Nhân, 9duốn lên fiếng tìm eiểu cái fdhứ tình 43ảm bùng 9dên nhanh 1hóng với 9dâm Tố Đình ahưng rồi 4ại thôi, 8hàng không 72ỏi.
Trương 89uốc Khải 6hông hỏi bhông phải 48à không bcám hỏi 6à bởi chàng 2ghĩ hai người b8đó được fứa hôn 7ừ xưa, 1iờ họ 6ông khai 8ình yêu eới đối 97hương thì 3ó gì sai eauấy? Đấy f7ốn là việc ađứng đắn, cà việc d1hiên kinh cđịa nghĩa 3bẳn hòi.
Rốt 9euộc chẳng 8hể tìm 2âu trả 72ời dùm bfư muội, frương Quốc 04hải đành fcđứng từ ada nhìn Nữ 72hần Y ôm b3ối tình 2ẩm hiu một dình.
Đúng aúc Trương 6duốc Khải 5đinh ninh c9ằng đời 1aày chưa 27hắc đoán da nguyên 27o mà thần euyền Nam ffiệp thay 10đổi tình 5fhân thì aaôm đó chàng 4ùng Tần f8hiên Nhân, 68âm Tố Đình 68à toán võ cư tập dợt b5ộ pháp 9ho tân thành cbiên bang 2ội. Bộ b4háp là một arong tam pháp dcủa môn 4õ thuật chất thập fhị huyền a7ông. Khẩu 5fâm lúc bấy 5biờ đang 9hiền tu d3ở chùa 50hanh Tịnh.
Trương 10uốc Khải 1ahoanh tay 60ảo một 8dòng chung 50uanh võ đường eaầu theo 72õi từng 88hế tấn aà thủ của 2dác môn đồ cõ sinh, nếu bhấy có 12điều chi 80ai sót thì 4iền nhắc 68hở họ 6hắc phục. Lâm 2ố Đình dcùng bốn 4õ sư đứng b3đối diện 7àng ngũ 4uân đội 24iảng diễn: - Bộ fháp có ba aộ mười 86ai môn gọi dà tam tấn. Ba fcộ gồm 8ahượng bộ, 0rung bộ 03à hạ bộ. Thượng 29ộ tấn chia làm ba 2fôn. Ba côn đó là bập tấn, 12ạc tấn 01à độc 9ành vũ tấn. Ba 65răm tên cđệ tử 27ếp thành dăm hàng, 74ai dỏng cên tập 7rung. Người aào người bdấy im thinh bhít.
Nói 8cđến độc 2ành vũ tấn, 9câm Tố Đình 6ật đầu 8a hiệu. Một 7õ sư vận e3 phục màu 4đen sọc edrắng đứng 53ướng bên a7hải tiếp 10ời: - Trung 25ộ tấn 88ồm năm 35ôn. Đó b9à trung bình baấn, chảo bã tấn, 68đinh tấn, fdà tự tấn 8à âm dương 4fấn. Hạ b5ộ gồm d7ó bốn môn. Tức cạ mã tấn, a3ui tấn, d9ọa tấn 3à ngọa 33ấn… Tần d8hiên Nhân fhắp tay 0aau lưng đứng 74rên võ đài 2án cặp fắt thanh 4ciêm xuống 1aân cát trắng. a0hần quyền aaam hiệp 6ận quan 2át phương 8ahức xuất 7ehiêu của cđoàn hùng e2inh mà Trương 7euốc Khải 9ùng Lâm 5ố Đình 8hổ công ccuấn luyện 67à đào tạo.
Phía bưới đất, dâm Tố Đình 8hông ngừng 13iảng giải. Nàng 4cói tới b2đâu là 93ốn vị ffõ sư thực bành tới 75đấy. Còn a8a trăm tân 9dđồ đệ a2hì chong 18ắt nhìn 6heo tứ chi 84ủa bốn 2ị võ sư, 9aố nhớ 89hật rõ 57ọi đường 60hế.
Lâm 9aố Đình 5bói: - Để dbập xà tự 71ấn, điểm 1đầu tiên 1à đứng 3ập tấn, 95oay ngang, 85hân phải dước qua f2hỏi chân crái, hai 48hân tréo 9hau. Còn 92âm dương ccấn thì ceấn như bộ Đinh fhưng mặt chông hướng 4fhẳng về fũi bàn chân 8rước mà fhìn ngang. Lâm 33ố Đình 35gưng một e5ồi, chờ 2đám đệ 38ử theo kịp 45ới nói ciếp: - Chảo 47ã tấn tức ebà đứng fập tấn. Bàn 24hân phải 94ở ngang. Bàn 59hân trái e2ước tới 29rước. Khoảng fách giữa 5ai bàn chân 5ộng bằng faai rồi gập 3dai đầu 1ối xuống, fao bằng 9rung bình dấn. Chân c5rước nhón 4aên… Tần 44hiên Nhân bật gù hài 76òng khi thấy 6âm Tố Đình 8eà bốn vị 29õ sư hướng 7fẫn vô cùng 4ặn kẽ. Chàng f6ật đầu 74ang lần b0hứ năm 4hì chợt bghe tiếng 0động đằng 28au lưng.
Tần 98hiên Nhân fiền quay bình. Không 9ó ai ở c5đó. Tựa dơn gió, 35ao thủ bí 84ật biến 1ất.
Tần 9hiên Nhân eòn đang 0ahíu mày 68uy nghĩ xem fao nhân kia 41à ai, có 62hải sư 2đệ của 2ahàng là 6ửu Dương arở về 9aay không 8hì cảm 37iác luồng 8chân khí fđằng sau f1áy. Người 6í ẩn vận 9ông lực 1hằm ngay 43đầu chàng 4à đánh ehẳng. Thần a0uyền Nam 0iệp lập d9ức chúi 7ehân hình 6ề phía 74rước tránh chưởng pháp.
Kẻ 72đó đánh e1ụt, lại 41hu chưởng 39ề. Tần 3hiên Nhân 03đứng thẳng agười lên 8ồi quay b2a phía sau 11hưng vẫn 0hẳng thấy deột bóng cình. Lạ ahật!
Sau e1hi xuất 6hiêu đánh dfén, tên 6hích khách 47ười lớn: - 44ếu như a2ác hạ muốn 88ấy lại 9fhung hình 3ộm thì f0hải đánh cại tại c1ạ! Lần f7ày, do âm 9hanh vang b5ội và do 40gười đó 0hốt lên 5ột tràng 0ên Tần e3hiên Nhân 55định hướng f9được vị 9rí ẩn náu 3ủa cao đồ cõ lâm. Chàng deuét mắt 8ên thân 23ột trụ, 4ây cột 9fđá nằm dhía sau võ 4đài. Tên 94hích khách 6đu đưa 7rên không 24rung. Hắn 70ùng một 3ay bấu chặt 94ọng dây chừng. cợi thừng d2ũ lưng chừng b9ột, to bằng 6dườm tay, 4ùng để c9reo quân aỳ.
Đúng 41úc Tần e3hiên Nhân 9hát hiện 0ên thích ehách thì 7hàng cũng 4ịp thời 7diác ngộ 0ời lẽ 76rong câu 61ói trên. Tên 2hích khách 3a tay vô fàn êm ái, bđã đoạt d2đi hình a0ộm của 6ữ Thần b9 mà chàng 3buôn mang 7aheo trong fdình. Khung 1eình này d6à do nàng dđích thân d2ang đến f0ặng chàng. Đôi aắt yêu 09iều và dụ cười 9ươi tắn 1đã được ađiêu khắc b chang người bhật. Ngay 7ả mái tóc f3ây bay, từng eợi đều bcđược chạm 95rổ vô cùng 21ỉ mỉ.
Dứt 6ời, tên 8rộm thi criển khinh b2ông đạp 9ió bỏ đi. Tần bhiên Nhân 1ehát huy Lục 98Địa Phi dành Thuật aũng nhanh 0hông kém. Lục adĐịa Phi 8ành Thuật 9òn có tên 0fhổ biến 4à Thần 82ành Thuật. Cách bauyện giống 2ệt Phi Hành bông nhưng 1dhay vì lướt 7rên đồng d6ỏ hoặc 6ặt đất 3ằng phẳng 38hì môn sinh 02hạy trên 2ác địa 25ình mấp 3fô lên xuống 0ốc, băng 6ua các hố 42ao, rộng 6à sâu.
Người 1í ẩn không 12gừng phi 1hân bay vèo chía trước. Tần 2hiên Nhân 4eừa đeo 4ính vừa ahâm phục fdề cao của f9ú nhảy. Tên ccrộm có ehủ pháp 2à cước 29ộ vững chãi mỗi ffhi đạp 7đất. Hắn 9duả là một e4hân tài c6để luyện 96ập khinh 61ông.
Được fột đoạn, 3ên trộm 6uát: - Các 1ạ hãy theo 5eho sát! Nếu erễ nải, 27ại hạ 20ẽ phá hủy fhung hình bày! Nói 9ồi, hắn f6hua chân 7căng thêm 7ốc độ. Tần 2hiên Nhân 0điếng hồn f9ám khít chía sau.
Ra c2ới bờ 8uối, Tần ehiên Nhân 50ử dụng 87ông phu Xuyên 2iêm Công, caoại khinh 8ông giống 87hư Phi Thiềm 19ẩu Bích. Thiếu fđà chủ aận công 9ực, mô 65hỏng theo cađộng tác ehim yến 4ay ngang màn 2cửa mà nhảy 3ua khỏi 7đầu tên 79rộm và 7hặn đường dẩu của edắn.
Tên 0rộm bí 53ối liền 42ọc sang 4ên phải 6hạy hướng 3cồ sen. Tần a9hiên Nhân 32ruy đuổi 65áo riết. Cuối dùng, tên 20rộm cũng 7ừng lại bên bờ hồ. Tần chiên Nhân 8ặng thầm 5fuan sát kẻ cehả nghi. Tên 2rộm vận 9 phục dạ 6ành, bịt 2ặt, chỉ 3hừa đôi 84ắt. Hắn d2hìa cánh b8ay có cầm ehung hình 2uống dòng 56ước. - Huynh 83đài muốn f3ao? - Tần 40hiên Nhân 84oảng hốt 35a lớn. - Các eạ khẩn 7arương khung 5ình này 1dắm à? – caên trộm 23ỏi, giọng bhinh khỉnh. Tần chiên Nhân 4ehíu mày 9ắng nghe eâm thanh, 96hông trả eời. Tên 6rộm lại aỏi: - Nếu achư tại 5ạ nói sinh eạng của 1dngười con 5gái này 07đang gặp 5cnguy hiểm bthì các d9hạ sẽ clàm sao? - Tây 40Hồ đang bở đâu? f2- Tần Thiên 7aNhân gằn cegiọng. - Nữ 0Thần Y đã 0chìm xuống edưới đáy cahồ này a– Tên trộm ethản nhiên 1đáp. Tần 6aThiên Nhân a1nghe xong 09thì đứng 7yên không 3chút phản 6ứng. Thấy bdvậy, tên f9trộm ngạc 5nhiên đến 9trố mắt: - Sao 78hả! Các bhạ còn 5không mau fcứu cô 3ta? Chẳng 5lẽ sinh b3mạng của 9angười con e4gái này 7đối với 2các hạ 6không quan dtrọng hay 04sao? Tần a9Thiên Nhân 76giữ vững 3lập trường. Chàng e2thờ ơ đưa 0amắt nhìn 6hồ sen bát fngát.
Biết 7Tần Thiên ceNhân đã 75thật sự 53thay lòng 3cnhưng tên 5ctrộm còn fmuốn thử cthách nên 9vung tay ném 60hình nộm acxuống nước.
Khung 9fhình gỗ 3crơi tõm 1vào chính dgiữa hồ asen. Trong 6atích tắc 6đã chìm afđến tận bđáy. Động 8thủ xong, ftên trộm 4giương mắt 1nhìn Tần 8aThiên Nhân 6lúc này dđã quay aclưng bỏ dbđi vài bước. - Các ehạ vô tình 6đến thế besao? – Tên 7trộm lắc 1đầu nói 42với theo. Tần eThiên Nhân dcđột ngột 4fdừng bước bnhưng không 0quay mình. Tên 4btrộm nghe etiếng trầm 37trầm đối 2eđáp: - Tam eđệ! Đệ 1có cần bbày nhiều 8fhình thức 4cđể thử 0lòng huynh? - Thiếu 4đà chủ! Huynh… 5d- Tên trộm 1dlắp bắp fbốn tiếng erồi tắc 8nghẽn. Tần 3dThiên Nhân d1quay lại 7nói mà như 0bra lệnh: - Thế 2dnào? Đệ 1ccòn chưa 4xuất đầu dlộ diện? Tên 4trộm đâu afdám chần 39chừ đành 0gỡ khăn ache mặt. Hóa 96ra là tam 9đương gia.
Tần aThiên Nhân 7bchỉ mặt 7Trương Quốc 6Khải: - Đệ ebày nhiều aftrò như 5vậy là 60muốn cho 97ai xem đây? Trương eQuốc Khải fkhông trả 3elời mà 1bhỏi lại: - Làm 3sao huynh eacó thể 21phát giác… - Rất b5dễ! – bTần Thiên a1Nhân mau 3dmắn cướp 0blời. Chàng ebphẩy tay 5- Bởi vì 6chỉ có 8aGiang Nam 7bát hiệp 3mới biết 9eTây Hồ f1là ai. Tất 4cả những 5người trong a2giới võ alâm đều e4gọi biệt fdanh cô ấy. Nghe 59Tần Thiên 9Nhân giải 2thích, Trương 17Quốc Khải 3liền nói: - Nếu 75như huynh 0còn nhớ 8bTây Hồ fblà ai thì d0tại sao 47huynh lại 9đối xử 6etệ bạc d1với cô 59ấy tới d4như vậy? Tần dThiên Nhân c3ngậm tăm. Trương faQuốc Khải catiếp tục 6hạch hỏi: - Sao 2hả? Không fbtrả lời 9được à? Vậy athì để 9đệ suy 9đoán thử b8xem. Có 45phải Nữ 3Thần Y đối 95đãi huynh 32không nồng 4bhậu, không ectận tâm? Hay flà cô ấy 24không đẹp dbằng Lâm a1Tố Đình? - Đó 8là chuyện 73riêng của 7huynh – aTần Thiên 2dNhân lắc 8eđầu – 4Không liên 77can đến 5đệ. - Sao 14lại không cdliên can? 2– Trương b5Quốc Khải acau mày giận 0fdữ. Chàng 0vừa xồng b5xộc tiến 0lại gần bTần Thiên bNhân vừa 0nói – Ngày dnào đệ 84cũng dỗ fdành Nữ f2Thần Y. Cô 55ấy khóc 7một mình 5trong kho 19chứa thuốc. Huynh bđang làm | |