Nội quy chuyên mục

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 

[Kiếm Hiệp] Phong Vũ Thanh Triều - VMT (quyển 1)

 
Người gởi Nội dung
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 19.12.2011, 03:12
Bài viết: 199
Được thanks: 60 lần
Điểm: 9.99
Gởi bài Re: [Kiếm Hiệp] Võ Lâm Đại Chiến Càn Thanh Cung - Điểm: 10
Hồi 710: Độc 8ctạng Kinh 10Phủ (tiếp f4theo)
Hắc dViện.  Giang 5Nam.

Tái 81Hoa Đà hết elời chống c0chế.  Nàng aavốn hiền 6lành là e0thế, thùy 58mị đoan 85trang là afhế mà bây ffiờ cũng 1a sầm nét 65ặt:
-     Không 14hèm nói 6ới huynh! 04– Nữ Thần f thua trí 0aên phán 1ừa.
Nàng a1úa xong câu bađó thì 8fuay mình, cđịnh giải ahóng bản 30hân nhưng 56đâu có eễ.  Sư 3cuynh của a5àng động 2ehủ.  Cửu 9ương là 2húa trơ drẽn.  Chàng 5dùng cánh 1ay thâm niên 13uyên sắt 0eầm ôm ấp feư muội e6ào lòng, bừa vòng cay giữ chặt 51hiếc eo 1hon vừa 25ói:
-     Muội dhông thèm chưng huynh 9bhèm.  
Bỗng ehiên bị 48úc phạm, 7ư duy của 64ữ Thần ab đông cứng 98hư que kem 4ỏ trong bhùng đá e9ạnh.  Trí 7ăng chưa 2cịp phản 3aứng thì fhân thể 2bủa nàng cại bị 75hàng siết bạnh thêm 59ữa.  Một fồi lâu, eeữ Thần 5b bắt đầu 05oàn hồn, 21à khi tỉnh dồi thì feàng giãy biụa nhưng fcoàn toàn cốn công 9hí sức.  Hai 6ánh tay của dư huynh như 5ai gọng 6ìm ghì chặt 0duá, nàng 13hản kháng 7hế nào 65ũng gỡ efhông ra.  

Sau cehi biết ebhắc sư 6uội thoát 16hông khỏi aay mình, 88ửu Dương c5ới chịu 50hập đề.  Hóa 8a nãy giờ cehàng đeo b1heo là vì euốn hỏi:
-     Ai cêu muội f3đố câu efham nhở?  Có bhải muội 79đang để 17ý huynh?
Cái 28âu cuối a3ùng của f3ửu Dương 5àm Nữ Thần a phát hoảng.  Nàng efừa lắc 16đầu quầy 04uậy vừa 0ùng chút cức lực eiễu bồ, 33ố gắng f8đẩy tấm 1hân lực 4ưỡng của cư huynh.  Chàng ehông buông.  Nàng 6dđành dóc 86ổ:
-     Có 0đám học cinh đang b8gó kìa!
Cửu fương trúng 25ế hiểm.  Chàng 01ập tức 06uông thả 4fư muội.  Nhân b8úc sư huynh buay đầu 8fhìn theo 6bay chỉ, 0ữ Thần 64 len lén 2hón chân 0huồn đi.  Nhưng 3ửu Dương e2à người 0chông dễ 5ạt.  Nữ dhần Y vừa 4ợm bước dhì bị chàng d7hộp lấy ađôi tay, 04éo lại.  Nàng 80iếp tục c3ùng vẫy erong tuyệt 5ọng.  Lát fau, nàng 2đổ quạu.  

Nữ 1hần Y cáu 1iết nói:
-     Huynh cđừng có bdắm tay nắm 98hân!
Cửu 9ương cười fehì:
-     Huynh fhỉ mới 7ắm tay, bhưa có nắm 45hân.
-     Nắm 8cay cũng không fđược – c5ữ Thần e long mắt 0ừng sộ.
4àng gắt bên ỏm tỏi:
-     Người 81hác nhìn 2hấy bây f7iờ.
Cửu a2ương nhún 1fai:
-     Thì 5ệ họ.
Kệ 7ao được eà kệ?  Còn 6ì là danh 59iết của 7gười ta?  Nữ 7hần Y thầm cghĩ, “chắc dđầu óc faủa sư huynh baình chạm d7ạch mất dồi.”  Và faàng giương a4ắt, nói:
-     Nhưng 35ọ sẽ nghĩ 16ẫn vơ.
-     Thì 0dốt chứ eao – Cửu 92ương bảo, 7fiọng tươi 1ơn hớn 0- Huynh không 9ho phép muội fhân mật aới những 41ã nam nhân 8ahác.
Nghe 6ehàng lý 9uận tới 12đây, Nữ 4hần Y ngưng 8diẫy giụa.  Nàng f5ự nhủ 6“lang y 72đương nhiên 6aà phải 9bó trách 0hiệm với 4dừng bệnh fhân, nam cay nữ cũng 4hư nhau.  Không b6ần gũi dhì làm sao 65hữa trị?  Cái 0ý lẽ đơn d9iản vậy c8à huynh ấy ahông hiểu.  Chắc 0ẩm huynh dấy mát aặng rồi!”  Ngẫm 4eột hồi, 39àng không 54iương nữa, 8à trố mắt c9ên:  
-     Huynh f9hật kỳ 5ạ.  Muội bà lang y, 29hì khi trị 53ệnh cho dgười ta 46ĩ nhiên 3hải được 4ahép thân 93ật.
Cửu 60ương vẫn fcgang ngược drước lời b6hân tích d8hính đáng.  Chàng e2ắc đầu, 6ói lớn:  
-     Không 17được phép!
Nữ 5ehần Y gật 00đầu, nói 65ớn hơn:
-     Được 9hép!
-     Huynh 76ói không 2eđược là 71hông được!
Biết 1ánh tình 8ủa sư huynh 9ương bướng, 2ữ Thần 22 không muốn 3iếp tục 39ự nự lôi 1hôi.  Nàng 82ao giọng, cỏi:
-     Huynh 49à ai mà 4eđòi quản fhúc muội?
Bị 5ặn vẹo, 38ửu Dương f7hẳng thèm 85ối rối 5ảy may.  Chàng 48ốn phong eđộ, và a8ó quá nhiều 0dinh nghiệm 45ình trường, 9ại còn 8ất thâm 7iên trong 4ấn đề 2đeo đuổi.  Viện 68rưởng của 04ọc đường 09ắc Viện c0ấy lâu 0ay vang danh e9át gái, 1bđã từng bàm cả khối 4àng chết fcê chết ecệt vì cái 50ã đẹp 1drai.  
-     Là abai hả? – bửu Dương 0ỏi lại 3rước khi dật cười 2hoái trá e1- Là… phu e4uân tương 9bai thì có 7được quyền 76uản thúc 2hưa?
Cửu 16ương vừa f6ói xong liền bcó tiếng 1ỗ tay rào 5bào như mưa bão.  Hàng ehục thư ahòng lúc efãy tối 6hui giờ e6đốt nến a0áng trưng.  Rõ bà đám học 6inh phục bích gần 11đây, chắc 3dđã nghe 1hấy hết.  Cảnh cượng này 89ọi là quả aiếp nhân 90uyên.  Quả 7à kết quả.  Nhân 7à nguyên c6hân.  Ở ahốn trần bian, duyên d6ốt hay kiếp dbấu cũng 5đều có 8hân với euả cả.  Theo 91iáo lý Phật f1đạo thì aái quả 0fiểu hiện 30ở kiếp cày là do bái nhân 3ừ kiếp 8frước gây e8ên.  “Chắc fhắn là aiếp trước fình đã 7hiếu nợ 4ủa huynh 8ấy, cho eên tối 7ay mới bị 4uynh ấy 7iếp đáp ccđây mà,” d1ữ Thần 62 suy nghĩ.  Nàng 7cốn dĩ bản 5ĩnh đầy aình, nhưng dbđêm nay 81âm cảnh 3fãnh hổ c4an địch 96uần hồ 98ên đành 9hịu.  

Quả e4đúng như 03ự liệu, 08đám tú ceài ùa ra 5uất khẩu 70hành thơ cgay, lại dđọc trúng 1ài làm nàng 8aấu hổ:
Quan dcuan thư cưu
Tại 5aà chi châu
Yểu 26điệu thục 34
Quân a5ử hảo 65ầu
Nữ dehần Y đêm 7ay xui xẻo, dết bị 1dư huynh chọc aehẹo, rồi 12ới phiên dđống người 9aắt nạt 9ứ tung.  Đúng 2à… nhân dình í mà 6fhế thái.  Làm a0hận gái 44úc nào cũng 5hiệt thòi.  Lại 4ữa, nàng 70ản thân fỏ dại 6oa thường, ahì làm sao b6ó thể đấu 20õ mồm cho 2ại Cửu 07ương?  Bởi 5hế mà trong aiây phút 88ày, Nữ 2hần Y chỉ 57uốn tìm 53ơi ẩn náu.  Nàng c3uyết định dhịu thua.  Đầu fúi xuống, 1ổ rụt eại, như d0ùa muốn 08hui vô mai.  Và 13rước khi 1iương cờ 3rắng đầu 5àng, nàng còn mím chặt 1đôi môi, 1ệt lúc 2rẻ thơ e8àm lỗi, 1ị người aớn bắt 9uả tang.  

Cửu 1ương lơ 90ơ nhìn điệu cộ dễ thương d2ủa sư muội, 1để rồi 2eất chợt 1cghe xốn 01ang trong e7òng.  Chàng 8àng yêu eô cùng mái dóc đang 92ung gió bay fdồng trước 9ặt.  

Đã 43ười phút 6rôi qua mà 9đám học a5inh vẫn còn đọc 03đi đọc 62ại bài 58hơ, khiến 6ữ Thần 78 mắc cỡ.   49àng không 2am phận 29đứng nghe d6ài thơ càn 0ỡ nên vùng 20ằng muốn bút tay ra.  Ác a6ái là, ở 81hía trước 6bặt, chàng 20ẫn cố 1hấp không 0ha.  Nàng bđành năn 3ỉ:
-     Xin cduynh thả 2ay ra để buội đi.
Nữ 0hần Y hết 1ách nên 6am lòng xuống 3aiọng cầu ehẩn.  Nhưng c8ự thật frên đời 3auá phũ phàng, 8àng đã 9iơ tay đầu 0àng, chàng 87òn bày điều 0iện.  Cửu 03ương ghé ccát mặt 1ư muội, cda yêu sách:
-     Muội 21ãy hứa 8eới huynh 37huyện này, bfồi huynh 9hả.
Nữ c1hần Y chỉ 7uốn được 2hàng thả d9a.  Cho fên, nàng 12hưa nghe 28điều kiện 7đó là điều 0iện gì ahì đã gật b7đầu mau eeẹ:
-     Chỉ aần huynh 0hông xúi c3uội đi 6iết người 1ướp của 31hì chuyện fdì muội 41ũng hứa 8bới huynh.
Cửu eương nghe 9ái khoản ff“chuyện bì muội 14ũng hứa 1ới huynh” 84hì cười dười khoan 3hoái.  Chàng 1auốt ve mơn 98rớn đôi aay của sư 6uội, rồi 1ạ giọng erấn an:
-     Muội 67đừng lo, c4huyện này aễ lắm.
Nữ 7dhần Y mừng ehầm.  Nàng 64gẩng đầu 1ên nhìn bbhàng, giục:
-     Vậy edhì huynh 9ứ nói đi.
Cửu 3ương không 45ói ngay.  Chàng 58hìn sâu c2ào đôi 2ắt của 4bàng, thấy 78ác nguyệt 3ọ mơ màng bẻ mặt, aầu hoa kia f2hảng phất 11ùi hương.  Giống b1ệt những cì miêu tả 8rong chinh bhụ ngâm 64húc.  Chàng diền kề 2ũi lên những c2ợi tóc 77êm ả tựa dáng mây, 4ít một 04ơi đầy, 5bgửi mùi 0ương đậm 0đà trên 6gàn vân cấy, rồi 8ói:
-     Muội 4ằng lòng 8fha?
Thiệt dà sự cố 4erớ trêu.  Chàng 3đã phải 8hờ đợi bười mấy 0ăm trời 4ới có thể 17hốt câu bcình tứ ađó, dzậy 57à nàng không 9iểu.  Nữ 8hần Y nhíu bày hỏi 62ại:
-     Bằng eòng nha là eái quái fuỷ gì?
Cửu 1ương chưng 57ửng trước 5ự ngờ dagệch của abư muội.  Nàng 66hẳng phải bđược thiên 9aạ tôn thành 95hà thông 01hái đó b3à?  Nhưng 8fối hôm eay sao mà 0egốc thế, 6“được” 17gười ta 7ỉnh tò deũng không 57iết.  Cửu afương thở 2bài, và đương 2hiên là ahàng cau 2ày phật 7ý:
-     Thì eằng lòng 1ới huynh, bbhứ sao lại bà cái quỷ?
Chỉ 5đợi có 1ậy, đám e1ăn hào thi 4ĩ trỗi 2aậy xuất 6“ranh” 39gôn:
-     Nhất 02iến, chung 8ình!

Trong ađám Thánh 4ăng, có eaẻ xuất 9hẩu thành… 0inh:
Tại dehiên nguyện 3ác tỷ dực 9điểu
Tại 1địa nguyện 69i liên lý 6chi
Thiên erường địa eửu hữu 8hì tận
Thử fận miên bdiên vô tuyệt 5

Nhóm fỹ Tử không 5hịu thua, 03ọ đọc fhơ ba xu 6dhảm nhí:
Bắc bhương hữu 6iai nhân
Tuyệt bhế nhi độc 9eập
Nhất 1dố khuynh 2hân thành
Tái d9ố khuynh cbhân quốc…

Lần eđầu tiên 3drong lịch 1ử của e6ắc Viện 2fọc đường, dfai phe đảng b3âm đầu 77ý hợp.  Họ 8ahụm lại 4ù rì bấm 77gón tay tính 2oán ngày e9hành thân.  Một 7ẻ nói:
-     Ngày bcẤt sửu, 1háng Đinh 2ỵ.
Người eeđứng kế 75ên cãi chày 79ãi cối:
-     Không!  Phải 8bà ngày ngọc 4đường b2oàng đạo crực thành.
Lại 9fó một gã 9đang đứng 6hích ở 8đằng kia a6ía dzô:
-     Nạp 5âm hải 0brung kim hành.
Còn e1anh chàng 3hác thì 4dỗ tay hoan e1ỉ:
-     Nhị 8hập bát 2cú phòng.    
Chỉ biêng viện 95rưởng của 3eọ là không 41ấm ngón dday để mà f0iên tri, 2aho dù chàng 9ất có năng 63hiếu liệu c3iệc tương 61ai như Khổng 8inh tái thế.  Chàng 7ận nắm aay sư muội.  Còn 4ái đầu 6hì hết duay sang bên e8hải, lại 06uay sang bên 51rái nháy a9ắt với fđám học 6einh.  Họ bắt được 5ính hiệu a6iền như 3him xổ lồng, 6gang nhiên 3ộng hành, ecu lại vây fauanh, háo f1ức làm 7guyệt Lão.  

5hía đối 0iện, sau dhi nghe lời 0ầu hôn 2rắng trợn, 0eâm trạng fcủa Nữ 50Thần Y rối 13loạn cả 48lên.  Lại b6nữa, chung a3quanh nàng 8còn có thêm eđám tú 6tài xúi b2dại:
-     Cô 6nương cứ dviệc gật 79đầu, chịu c9đại đi, d7có gì chúng adtôi gánh btrách nhiệm 5cho.  
Mặc 2cho họ nói 87hành nói 19tỏi, Nữ 78Thần Y tuyệt 5nhiên không a0gật đầu.  Tuy 6rằng sư 50huynh của 5nàng là 8người “phong 37tư tài mạo c4tót vời, bcvào trong cephong nhã bra ngoài 6hào hoa.”  Nhưng 6bdính dzô 12với đấng 95đa tình 42này mệt blắm, phải 5thường 0xuyên đề a0phòng, rồi acảnh giác 3các nàng 8con gái khác ethành ra e4phiền toái.  Ai 1cũng rõ, 8mấy gã 6đó khó ddcó trái 1tim nhất bddạ thủy 9chung.  

Cuối cdcùng, Nữ 0bThần Y ngước 0nhìn sư behuynh, định cmở lời 65từ chối 1thì bỗng 4echạnh lòng.  Nàng btrông thấy 8enét mặt dcủa chàng 46nghiêm túc, e0phong thái cđứng đắn.  Ánh 3mắt của 4chàng dịu 18dàng khẩn dkhiết, trong 73đó chứa 5đựng biết ebao nhiêu balà tình 16yêu trìu 1mến bao 02dung.  Vầng 6trán thông 3dminh đầy aatrí tuệ 9emang đến e1cho nàng 3cảm giác dan bình.  Còn 0thân hình f0cao lớn 2thì đem ftới cho 77nàng cảm 1giác an toàn.  Đột 02nhiên, Nữ cThần Y thấy f4khao khát amuốn được efnương tựa abờ vai cứng 95rắn, để 53chàng giúp 4enàng chống a4lại tất 0dcả mọi d5khó khăn cavụn vặt 93trên thế 83gian.  Nhưng erồi, không 4dbiết tại 0vì sao mà 03Nữ Thần bY vội dập 82tắt những 37ý nghĩ điên abrồ hoang f4tưởng đó.  
-     Các c1người đừng 18đùa nữa 5a- Nữ Thần e3Y quay mặt 93sang đám 6fhọc sinh 69– Tôi không 47có chịu 22đâu.
Ngay 20tức thì, 4Cửu Dương 3esiết chặt eđôi bàn btay của 9csư muội, 6nằng nặc 2nói:
-     Nếu 7fmuội không 6bằng lòng 43thì tối 5cnay đừng 3mong rời 7khỏi nơi ffđây.
Bị 41chàng hăm, cenàng nổi ebdóa:
-     Huynh amà còn ăn 02nói lung d5tung thì a3muội sẽ…
Hăm c6he tới đây, 4tự dưng 9dNữ Thần 93Y bỏ lững, e7chắc nàng dlúng túng 5echưa biết a“sẽ” dcgì.  Cửu 6dDương không anén được 9ethắc mắc:
-     Muội 92sẽ làm 32sao?
“Làm 6sao hả?” eNữ Thần 6Y tự hỏi.  Bản 67thân nàng cekhông biết 31võ công, ecũng chẳng 9biết thuật e8khinh công 6để mà 3phi thân fbỏ chạy.  Thành 9ra, nàng cngu ngơ đáp:
-     Giận echứ làm 8bsao.
Câu fnói hồn 18nhiên khiến 30nhóm tú fatài phì aecười.  Cửu 9Dương thì 8không.  Chàng 9vờ cuống c1quýt:
-     Được, 5bđược!  Huynh 7không nói elung tung cdnữa, muội 19đừng giận 9anha?
Nữ b0Thần Y thấy aasư huynh 50sợ cái 1dtánh ưa egiận dai fecủa mình fthành thử 51cũng mừng dmừng.  Và e8bởi nàng ctưởng đang 2trên cơ 7nên hí hởn e6nói:
-     Huynh 6bkhông buông ctay muội 80cũng… giận 1fluôn.  
86ai ngờ, 5trong thoáng 9mắt mà eván cờ c1lật ngược.  Cửu a3Dương ru 4rú làm theo dlệnh, nhưng 80chỉ buông ecó một 4tay.  Nữ 5Thần Y lại catiếp tục 22ra oai, nàng 57sấn tới:
-     Thả d2tay kia nữa.
Lần 5này, Cửu 9fDương uy 5vũ bất fnhư năng d7khuất.  Chàng 5bảo sư 3fmuội:
-     Huynh c2sẽ thả, dnhưng muội 6hãy nhận b5lời đề 7thân, có 5chịu không?
Nữ 7Thần Y khẽ f5lắc đầu, aenói:
-     Không.
-     Không 34ghét huynh ehả? – faCửu Dương 7tinh quái 2hỏi.
Nữ 8Thần Y xém 3tí là trúng 6chiêu hiểm, 2nàng định bgật đầu.  Cửu 3Dương chờ 0lâu không 0nghe câu 6trả lời 2abèn gạ:
-     Vậy 07thì gật 1đầu bằng 8lòng với 1huynh đi.
Nữ 9cThần Y vẫn 7elắc đầu b6tá lả.  Thấy f5vậy, Cửu 2eDương giả 4bộ xuống 8cnước:
-     Gật 4đầu một 6cái thôi, 76có khó gì?
-     Nửa decái cũng 89không gật 27- Nữ Thần 8bY nói lẩy.
-     Tại csao vậy? c7– Cửu 3Dương giả 31khờ hỏi 9b– Huynh 9đẹp trai 8elắm mà, 7gả cho huynh 6nha?
Nữ 7Thần Y rùng 5mình nói:
-     Hông 6dám đâu.
-     Dám bđại có acháu ngoại 1ebồng! – 23Đám học 88sinh chọc.


(Còn 5tiếp)
Hồi 510: Độc ftạng Kinh 78Phủ (tiếp d0theo)
Hắc fViện.  Giang dNam.

Nghe 7fmấy tên 33đệ tử 6lanh chanh, 44Cửu Dương 0bật cười 93dù rằng 78thâm tâm 0ađang lo nàng begiận.  Phía bbên này, 7abị sư huynh 5và đám cevăn hào 2cthi sĩ trêu 7ngươi, Nữ 0Thần Y tủi f2thân.  Nàng fhờn thật.  Miệng 49ngậm tăm, 2atịnh không 65nói.  Nàng 6cũng không ccả phản 6fứng, chỉ b4xụ mặt 31đứng im.  

Cửu 8cDương ngây 5người nhìn 9eđôi nhãn aquan tuyệt 20trần sầu 4muộn.  Đôi 4mắt nàng 0long lanh 6như mặt 11nước Tây fhồ trong bvăng vắt, anhất là 0vào những 12buổi chớm 8bthu.  Riêng fcặp lông amày thì e5đẹp như 7fmàu núi 01mùa xuân, ccnét ngài axanh duyên adáng và bethanh tú.  

Quan c0sát một a0thoáng, chàng 4hồi tưởng 45lại ngày b1xưa thơ 43dại.  Lúc 1còn nhỏ, 33sư muội 3của chàng 8ưa trở echứng hờn 78dỗi.  Mỗi d6lần nàng echuẩn bị ekhóc thì 00đôi hàng c5mi cụp xuống 5như lá liễu 43sau cơn mưa.  Hình 3ảnh đáng 4yêu đó b3suốt đời fchàng nhớ 2mãi.  Gương 40mặt ngọc 48ủ ê, nước 5mắt rơi 9clã chã như e3sương đọng 78trên cành bhoa lê.  Ngay dcả khi nàng ekhóc mà ffvô cùng fdiễm lệ.  Tối eđêm nay, 9chình như 5thiên thần bbé bỏng ftrở về.

Tay etrong tay, bchàng đang c9chìm đắm a1trong kỉ 6niệm của 7thuở thiếu 88thời thì cbỗng dưng a0có giọng b6lói chói cdvang lên 20đột ngột:
-     Tần 6Thiên Văn!
Tiếng 8thất thanh c5làm tất 5cả mọi 8fngười giật 99nãy.  Chẳng cai biết 1fgiọng nói 5từ đâu 7hoặc của 14kẻ nào c5vọng lại.  Đám 5dtú tài hoảng 86loạn nhìn 6dquanh.  Còn 89Cửu Dương athì tưởng ecó thích 5khách nên 05buông Nữ e3Thần Y ra.  Chàng 3edang tay che 8chở sư 0emuội.  Nàng 6nép mình 7dsau lưng d4sư huynh.  

Xoẹt 7một cái, a7bóng ai nhô 47lên đứng 55trên nóc 2dnhà.  Xoẹt fthêm cái 5nữa, chiếc 7abóng phi 5thân xuống 1sân.  Dưới 7ánh trăng, bmọi người 5phát hiện 1thích khách 80là một 4thiếu nữ amặc y phục amàu xanh 62da trời, 81xinh đáo 7để, đang 9blong cặp 7mắt sắt e0bén ngó 6dCửu Dương.  Chàng 7athấy nữ 1nhi thì cất a0binh khí 6vô, nhướng 2cổ hỏi:
-     Cô 3nương là?
Thiếu cnữ áo xanh 3fkhoanh tay 98trước ngực.  Vòng 5một của 2nàng rất fbự, nét 98mặt giận a3dữ.  Nàng b5gằn giọng:
-     Muội 93là ai mà 6bhuynh cũng 82nhận không cra?
Thấy 8thiếu nữ 0áo xanh muốn bgiao chiến bchỉ vì 8tên họ, 9Cửu Dương c2lật đật fnhíu mày fasuy ngẫm.  Nhưng 3cái biệt 69danh của 9enàng, nó b1chui nó trốn 21trong xó 4xỉnh nào?  Gia 3Cát tái 1clai bươi 4hết trí, dbới nát dóc mà kiếm 7không ra.  

Chưa 1tới mười eegiây, Cửu 7Dương liền 8thở dài 0bó tay.  Chàng 98nghiêng đầu 47về phía fhọc sinh, 7ebỏ nhỏ:
-     Các angười có fbiết là 4ai đấy 91không?
-     Là 5aTiểu Tường 4đấy ạ 4- Một vị 1tú tài đáp 6trả.  
Nhờ c4nhắc tuồng, dCửu Dương 5mới nhớ 1nàng con egái áo xanh bđó là ai.  Chàng c9tặc lưỡi b5một cái 3trước khi 4ahỏi lại:
-     Cô bfnương có cgiọng nói 0lớn lối b2đó là Tiểu 3bTường thật 24sao?
Nghe b5viện trưởng bxuất ngôn dphạm thượng, 6đám học 0sinh giật cmình.  Lẽ 9đương nhiên, 26bọn họ 0cbiết Tiểu 09Tường còn 4đáng sợ dhơn là Diêm d5Vương.
-     Chứ 5acòn ai trồng 8khoai đất 8này! – aVài vị etú tài léo 4nhéo bên 99tai Cửu bDương.
Được 2nhóm tú 7tài minh 5chứng, viện 5trưởng bmới yên e0tâm đôi 5fba phần.  Té fdra người 2có vòng a5một đẫy 1đà đó c7không phải 8alà tên thích 38khách.  
-     Muội 6đến để ebtìm huynh? 8- Cửu Dương 7nhận diện 46xong thì 0quay sang 5ahỏi bồ.
Bồ d9mang số 88chín mươi edba của chàng 35bực dọc 69đáp:
-     Chứ 9ekhông lẽ 4đến tìm 69bọn chúng! d2– Tiểu 6Tường giơ ectay chỉ f6đống tú 6tài.  
Dứt 6lời, đôi 5fmắt của 80Tiểu Tường 9nheo lại.  Đôi dmắt đó 5lúc nãy 4chăm bẳm 6ngó Cửu 6Dương giờ 33từ từ 1chuyển qua f3người nữ b5nhân đứng 7phía sau 4lưng chàng.  Nữ 33Thần Y thấy 97nàng con fgái này e3hăng máu, 7fcộng thêm 1cặp mắt blạnh lùng 6và bén nhọn 2anhư dao mổ ebbò thì hơi b4lo.  

Sau 7khi ngắm 44nghía đầu 1cổ tóc b1tai của dđại tình 5địch, Tiểu 9Tường trổ clời dè abĩu:
-     Đã d2hơn chục 51ngày huynh ekhông đến 5viếng Thái 0Hồng Lâu, 0làm muội 2tưởng huynh 6đã quy y b0cửa phật, 06ngờ đâu 8có kỹ nữ ađến phục 41vụ tận ednhà.
Tuy 5Tiểu Tường cnói bóng enói gió 4nhưng hàm dý chà đạp 46quá rõ.  Gương 7mặt của 1Nữ Thần c2Y méo mó.  Tối 4đêm nay f6nàng xui 1cthiệt.  Vừa 8mang danh 2rờ rẫm 71tam ca Trương 26Quốc Khải 89vừa bị 55vu oan là 9kỹ nữ 1hầu hạ 0fthất ca 4dCửu Dương.  Nữ bThần Y buồn 9bã thở 5ddài thườn 80thượt, 02tâm tình 2của nàng echán ngán e“cái mạng fhồng nhan 4ethường 3hay tủi bkhổ, rủi a7ro tận cùng 36bằng số.”  

Lẩm 57bẩm triết c6lý ba xu 7xong, Nữ 5Thần Y nhìn esang đám 13học sinh d6định nhờ 20thanh minh cdnhưng bọn c4họ thấy d2sư tử Hà 6Đông giá c6lâm thì 1co ro, rồi behè nhau bỏ f7về thư 50phòng trốn 06hết.  

Còn felại mấy 2người, 0Tiểu Tường 6cgiơ tay chỉ cmặt Cửu 84Dương:
-     Có 4phải hỗm 55rày huynh 7cố tình etrốn muội?
-     Đương 0nhiên là 44không phải! e– Cửu 90Dương xua 8tay quả a5quyết, ngu csao nói thiệt.
Tiểu 16Tường có 3vẻ không 0tin.  Nàng 26liếc tình 9nhân một cdcú, trong ađáy mắt 4đang cân dnhắc thử d7xem lời 3chàng nói 63đó là thật 38hay chơi.  Tiểu 0Tường liếc d2Cửu Dương bcmuốn trật 7bản lề.  Xong fxuôi, nàng 0mới hạ e0tay xuống, 67nói:
-     Thách 2huynh cũng 0akhông dám 47xa lánh muội.  
09nàng cao fgiọng nạt 01nộ:
-     Lật 05ngược võ 7dlâm muội 27cũng tìm 6ra huynh, 0huống hồ 4alà chốn 35Giang Nam 8abé tí teo 2fnày.
Cửu b8Dương nghe 99tình nhân elớn tiếng a8với mình 4athì cảm cgiác lạnh 1cóng toàn 9cthân, trái actim nóng 49bỏng thành arét buốt.  Chàng bnuốt nước ebọt đánh 8dực một 6cái, rồi 8nhè nhẹ dethở ra.  Trông dtướng tá 2lúc này 5như tên ahọc trò ceranh ma, đang 3bị thầy 1fđồ phạt.  

Nhân 76lúc sư huynh 9bị Tiểu efTường bắt fnạt, Nữ bThần Y lén 5alút trốn ađi.  Đến 7khi Tiểu 1Tường tò abmò hỏi 13về tên 1họ thì 70Nữ Thần 5Y đã không cbcòn ở đó.
-     Cô 9ta là ai? b– Tiểu d0Tường thình dflình chuyển 5đề tài 1- Sao muội 57chưa từng efgặp?
Vừa athẩm vấn, 0eTiểu Tường fbvừa tiến a7lên phía 0trước ba e8bước.  Khoảng fbkhông gian 23thu gọn.  Cửu c4Dương hồi 5nãy vẫn 0bcòn đứng c7trên hành 5alang, nay 5thấy Tiểu fTường muốn fso đo chân abcẳng với angười chàng athương thì clo sốt vó.  Chàng febiết Tiểu 7Tường có 5võ, và vì 7asợ tính 1mạng của 9Nữ Thần cY xuôi theo cchiều gió fnên chàng 0lật đật 8bước xuống 6bậc tam c6cấp.  

Lúc dnày, cả 17hai đang ađứng trong ekhoảng sân.  Tiểu 31Tường thấy 2angười nàng c9yêu khẩn 8trương nữ 7nhân khác 8thì cau mày adhỏi:
-     Huynh 5sợ muội 9ra tay với 72cô ấy à?  Huynh 8nghĩ muội 2sẽ làm dtổn thương 16cô ta?
Bị 5đoán trúng atâm tư, dCửu Dương f2lắc đầu 3atừ chối dquanh co:
-     Đâu b6phải.
-     Vậy 39chứ cô 5ta là ai? 6– Tiểu fTường không 6engừng soi 9mói.
Cửu 3Dương hết 4cách, đành 9quay ra phía bsau lưng 76để làm 7chiếc cầu 0dgiới thiệu, 47nhưng sư 6dmuội của 3dchàng đâu admất tiêu.  Chàng 7lóng ngóng d9hỏi người cfcòn lại:
-     Đâu 5dmất rồi?
-     Đã 6achạy rồi 7– Tiểu 4cTường nhún 2vai đáp.
Cửu 2Dương trố cmắt:
-     Lúc 07cô ấy bỏ 6đi muội 92có nhìn 4fthấy không?
-     Đương 9nhiên là 81thấy – aTiểu Tường bbnhún vai eblần thứ 3ahai.
-     Thấy e5sao muội 3không gọi f2lại? – 31Cửu Dương a9vặn vẹo.
-     Gọi 92lại để e4làm gì? d- Tiểu Tường c6tới giờ f5quạu đeo.
“À 0há!”  Cửu 36Dương tự 5véo bản fthân một 1fcái, “gọi 3lại để 3fmà chi?  Tiểu 2Tường của 0mình dữ 0dằn như 3bchằn tinh, c0chỉ tổ 6làm cho Nữ fcThần Y khó 3exử.”  

Tiểu 8fTường không 6hề hay biết anhững diễn eabiến trong 26đầu Cửu f6Dương.  Nàng batiến đến 70sát bên, dtựa hẳn cvào lòng 7chàng, thủ cethỉ:
-     Muội 7rất nhớ abhuynh.
Rồi enàng nhìn 4vào mắt 95tình nhân 8đắm đuối, a6hỏi:
-     Huynh b1có nhớ d0muội không?  
Cửu 7Dương xoa 2fđầu người 91đẹp.  Không etrả lời.  Tiểu bTường vòng 3hai tay ôm bchặt lấy 01chàng, nói ebằng giọng bthắm thiết 85mà lâu nay 7anàng cất 7bgiấu, giọng bnói này 49chỉ nói c9cho một cfmình chàng cfnghe thôi:
-     Thiên 7Văn, huynh a6đừng lìa fxa muội.
Cửu 4bDương cười canói:
-     Huynh 6avẫn còn fcđứng gần 68xịt đây 6nè.
Tiểu 1Tường nghe fgiọng chàng ebỡn cợt, enàng giậm 9chân nũng bdnịu:
-     Muội 2nói trong eatương lai 9kìa.  
-     Trong ftương lai 63hả? - Cửu ccDương tằng 39hắng vài ebba cái trước 3khi lắp ebắp – 2dTrong tương 0dlai thì …làm 89sao huynh 1biết được?
-     Muội e8không chịu 81huynh nói 7như thế.
-     Vậy bhuynh phải 9fnói sao?
Chỉ e9chờ có cvậy, Tiểu 37Tường cười 3athật tươi:
-     Huynh 5là Gia Cát atái lai thì 8hãy đoán 71thử xem, d0chừng nào 0chúng ta… fthành thân?
Trong 06lúc nàng 0khoe răng 0thì chàng eméo miệng, avà xệch 5xuống hẳn f0khi nghe:
-     Muội dđã tính 33kỹ rồi, a3để muội 6nói cho huynh d9biết tin 7vui.
Tiểu 5eTường thò bvô tay áo 9fmóc ra tờ egiấy nhỏ.  Chắc 2dmới vừa 61xin xăm hồi 7trưa.  Nàng 4ehồ hởi 92nói:
-     Huynh 1cầm tinh 1quý mùi, 2mà năm nay edlại là 5năm rất 5tốt để 7cưới hỏi…
Cửu 7Dương đứng fnghe mà tâm 0trí bần 72thần.  Chàng 0hy vọng fTiểu Tường dgiỡn chơi, 8đùa cho 3dvui thôi, 59bởi trái 9tim chàng ftrao người 14khác rồi.  Ngặt 75nỗi, Tiểu 4cTường không d5nói suông.  Tiểu 0Tường động 5btình với achàng thật.  Cửu d6Dương buông 2mình ngồi dbệt xuống csân.  Chàng 3engẩng đầu edlên trời 4cao, thẫn 0ethờ đếm 8sao, rồi 0lặng lẽ 9dgiơ tay lau 64mồ hôi ebtrán.

Tiểu dbTường ngồi 7dxuống theo.  Nàng cgối đầu 72lên vai chàng, 44đan mấy angón tay cnàng vào e8ngón tay bcchàng, trong fbkhi cái miệng dvẫn cứ 36tía lia lung 18tung, liên bftu bất tận.  Cuối 9cùng, Tiểu e0Tường kết b4luận:
-     Huynh drất cần 88có người 3dtrông nom.
Trông 5nom tức 3là hết 8lòng chăm 73sóc, là dtận tình bchiếu cố.  Hai 4achữ đó 49vốn ám 22chỉ sự 86ân cần 2của vị 29thê tử fdhiền lương cđối với 8đấng trượng bphu.  Nhưng ckhổ cái 0flà, hai từ 3ckhả quý 7ấy lại 8làm đôi 2cvai Cửu dDương giật 1thót, rồi 3giật bắn b3hẳn lên 19khi Tiểu feTường bồi 16thêm:  
-     Cho 90nên, kể ftừ ngày dmai, muội 74sẽ dọn 0hành lý 1qua đây cđể ngày bfđêm quản 9thúc huynh.
-     Có 52cần thiết dđến thế 25không? – 1Cửu Dương dcuống cuồng 6hỏi lại.  
Chàng 2hoảng vía cđến nỗi 23đánh rơi 71binh khí e0từ trong 35áo khoác.  Cây 6“nam châm a7quạt” 92rớt xuống a1đất, bộp e4một tiếng.
-     Đương 52nhiên rồi c5– Tiểu 95Tường khua 9fmôi.
Dường bnhư còn 4chưa yên atâm, nàng faphát lên bvai tình 42nhân một 2acái:
-     Đời dnày của dmuội nguyện ctheo huynh, 99nên muội a7sẽ không fđể nữ enhi khác bcướp đi 9huynh.  Trừ 7khi huynh echính miệng 81thừa nhận f3không cần 85muội nữa.
Nói 5đến đây, 06đột nhiên, 8Tiểu Tường ahạ giọng 4hỏi:
-     Mà d3huynh thương 9muội lắm b7phải không?
Cửu 62Dương gật 1đầu:
-     Thương.
2chàng lập 8tức nói 1tiếp:
-     Nhưng 0mà huynh…
Cửu 3Dương chưa b7kịp nói 5dyêu người bkhác thì dTiểu Tường 3etấn công.  Nàng fáp lên môi 3cchàng nụ 0hôn nồng 8nhiệt.   8Bị chặn dhọng, Cửu e7Dương nghẹn 8lời.  Tiểu fTường hôn 4chàng mê dđắm lâu 6thật lâu c5mới dừng clại, phẩy 8tay nói:  
-     Thương 4blà thương 14chứ không 71có nhưng 1nhị gì bở đây 2dhết trơn dhết trọi.  
Rồi 5nàng đá delông nheo 3một cái 2trước khi 5thốt lời 1từ giã:
-     Thôi 18được rồi, 8muội về 6thu dọn bhành lý 4nha?  
Tuyên 7dbố tin tức eđộng trời 40xong, Tiểu 1Tường đứng 4dậy thi ftriển khinh fcông bỏ ađi.  Còn dlại một 7amình Cửu dDương buồn 1tình.  Chàng 0ngồi nhìn 8chiếc bóng e8xinh xinh 6mất hút 41trong màn d1đêm đen bkịt.  

(Còn ctiếp)


22.09.2012, 03:57
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 19.12.2011, 03:12
Bài viết: 199
Được thanks: 60 lần
Điểm: 9.99
Gởi bài Re: [Kiếm Hiệp] Võ Lâm Đại Chiến Càn Thanh Cung - Điểm: 10
Hồi a11: Hồi fbDương
Giang 9Nam.  Hắc 9Viện.  Bình 4minh.

Sáng b3sớm tinh bdsương, Trương bQuốc Khải athức giấc.  Cơn fsốt ác fbnghiệt lui chẳn.  Thần 7khí tỏa f1sắc hồng 89ào.  Chàng ađã không 94ao.  Âu 3ũng là nhờ 8ông lao bái 15hiên khấn 5fđịa của 2âm Tố Đình, 85ài chữa 2ệnh của 15ữ Thần 8, và lượng euyết mạch aủa một 9ố thành eiên bang 87ội.  

Tin darương Quốc 98hải thức a3ỉnh mới 8ừa được 5ruyền bá 8ừ miệng 9ủa Lâm 3ố Đình 1fhì Cửu 5ương, lão eôn, cùng 8hục thành 7iên bang eội tranh a8iành nhau 3ùa vào thư bhòng, nhanh bchư thác 5đổ.  

Lão 7ôn kính abẩn đỡ brương Quốc fhải ngồi c6ậy tựa dưng vô vách 28ường trong 6hi chục 8chành viên 46ang hội 0dối rít 1aỏi thăm 19ình trạng 0aức khỏe 1của tam đương 41ia.  Tâm can của tất 3ả mọi 5agười rộn 68ên, tư duy 0ân hoan không a8ả xiết, aciệng mồm díu tít.  Lâm 2ố Đình 1he răng cười 4dới nỗi a9hép môi 3hông được, dái mỏ của 1àng há thiệt 6o, rộng feđến tận 1aang tai, suýt foát là sái 03uai hàm.  

Cửu 81ương đứng 3ở cuối ciường, fhường chỗ bho mấy người cbia tía lia.  Khi 1ọn họ 1dói đã đời 69hì chàng 27ới tiến 62ại gần, 9fhúc mừng 4cư huynh.  Cửu 55ương thở 78hào sung 2ướng:
-     Quả dfhật hoàng 9hiên bất 8ehụ hảo 80âm nhân.
4hàng đặt 2ay lên vai 17rương Quốc fhải, cố fý muốn abruyền thêm 9ũng khí.  Trương f5uốc Khải ehụt khịt 4ũi cảm eđộng, rồi 1ung hai tay 5arịnh trọng 65đáp lễ:
-     Đa b9ạ sư đệ.
fcrong bang 2ội Đại 1einh Triều 0hì Trương buốc Khải 1à tam đương 7ia, ngồi 07hiếc ghế 41hứ ba, sau 32ư Thái, 2ần Thiên bhân, và 29hẩu Tâm.  Ở 64ương vị fdao cấp đó, e4rương Quốc b3hải nắm 5iữ quyền 93ành trong 52ay, và uy 3hế cũng d0hiều hơn do với bốn 6ị đương e0ia còn lại.  

Riêng 3fửu Dương a3hì là thất 2đương gia, c5ghĩa là 5fgười đứng a3ít thò lò 8ở đằng 9au cuối a1ủa nhóm bciang Nam thất 0iệp.  Cửu fbương tuy 0ằng tài boa nhất, e4iện kẻng 76hất, và 24đỏm dáng 39hất, nhưng 9ại trẻ auổi nhất.  Thành 9hử, chàng 21iêm quản 2hiếc ghế d3hứ bảy.  Vả 1ại, thứ eự hàng b7gũ của 9ác vị đương f2ia là do deư Thái đặt cđể.  Chức 1ị của 5ọ đã được 9à cân nhắc, c3ính trên 91ơ sở tuổi 4aác, nền 4ảng võ aông, thời fdian nhập f8ôn, công 5ụ hành 68iệp trượng 61ghĩa và e5hiều yếu a4ố khác.

Sáng dôm nay, Trương 4auốc Khải 48ó thân phận 40ao cơ mà 9ỏ lòng c2ái tạ kẻ eđứng thấp e2è tè dưới 40đất, nghi aahức chu bdđáo quá 63ức.  Điểm e8ày khiến 6ho Cửu Dương 98ái ngại.  

Cửu 30ương lưỡng 9ự, không cfám nhận d9ự cảm cbích.  Chàng 2dua tay, khéo 1céo từ chối:
-     Huynh 5đừng nói 5hế, đệ 07ô công bất 37họ lộc.  Vị bân nhân c5ứu mạng aeủa huynh eà...  
Cửu 7ương vừa cói vừa 0đảo mắt bbhìn chung 0uanh nhưng 2hông thấy 40óng người 46uốn tìm.  Chàng 54ái mặt, eồi nhanh afhảu quay b3ình trở 1cót.
-     Sư 60đệ đi 4đâu đó? 8f- Trương fuốc Khải 7cới gọi 0eheo.
Nhưng 8uá trễ bràng.  Cửu 88ương đã 5bước qua edửa, ra tới agoài sân, 23ồi rùn dhân lấy 98rớn phi 0hân vượt 6fường đi c4huất.  Lâm 1ố Đình 1hấy Trương 9uốc Khải 10hô thố 4bđôi mắt 9gạc nhiên 1ahì đến 98ên cạnh ciường bệnh.  Nàng e3ắng giọng eđáp thay 8ho Cửu Dương:
-     Chắc 7buynh ấy dđi tìm Nữ ahần Y.  
-     Nữ 2hần Y đang 7eở đâu?
Trương a7uốc Khải 6uýnh quýnh ahồm mình 79ới phía 1rước, hỏi 26âm Tố Đình.  Do fuá khẩn crương nên dim đập 4ạnh, dẫn dđến cảm 5fiác tức 16gực.  Chàng dđành đưa 04ay bụm miệng fo khục khặc.  Lâm 2ố Đình 5diền ngồi 8ên mép giường, bfđối diện drương Quốc d6hải.  Nàng 15ùng bàn 39ay nhỏ gọn, 1bhẹ nhàng d8oa lòng ngực 2ủa sư huynh.  Lão 3ôn thấy 3ệnh nhân bo khan thì 5hua chân 59ọt lại 3óc phòng, eaơi có chiếc 86àn gỗ nhỏ 9để rót c4ách trà c9âm.

Lâm c1ố Đình 6fđón nhận 4ách trà 27ừ tay ông 4ão.  Nàng 4ề tách erà nóng bổi lên 88ôi thổi ceho nguội 28ớt trước 32hi đưa sư f8uynh uống.  Vừa 9ahổi, Lâm adố Đình 00ừa trả 3dời câu 1ỏi:
-     Đúng ba thì Nữ a0hần Y đang 6rú ngụ 1ở tại 10ắc Viện 1ày.  Cô 0ấy đến 5fđây giải 7độc Kinh dhủ.  Nhưng 1bó lẽ cô 58ấy nghe 0húng ta chuyện farò ríu rít 33hì biết 46ệnh tình 1aủa huynh 4đã khỏi 4ên không 62áo mà biệt 2ồi.

(Còn 3fiếp) 
Hồi 1812: Hữu 7buyên thiên feý năng tương 4gộ
Giang 2bam.

Vào 7ới cổng 61hợ Đông 64a, Cửu Dương euay một 8òng nhìn fhung quanh fhưng không ccìm thấy fóng hình 5hả ái.  Chàng 8cự trách 1bản thân 6đễnh đoản.  Tính dình nhún 0hường của 3ữ Thần b1 như thế 4ào?  Tánh 34ết khiêm 4hượng của 23àng ra sao?  Hai f3điểm này afhàng phải 4õ ràng mạch c2ạc.  Nàng 9hông muốn egười khác 0ang ơn nên 98hi chữa 7ệnh xong 3ehì thu dọn dành lý bỏ c2đi ngay.  Lâu eay vẫn vậy.  May 5ắn thay, 92úc nãy chàng 3ó đến auán trọ 9ong Ưng, 0ắt gặp dặp tuấn 74ã của nàng bà Hiểu 70ạc đang d9ng dung gặm 41ỏ trong 4huồng.  Nghĩa 14à chủ nhân a2ủa chúng aẫn còn 4buẩn quẩn 9đâu đây, ahưa rời 6hỏi thị 8drấn này.

Cách e0hỗ Cửu 1eương đứng 4dột quãng, 3hoảng chừng 00ửa dặm, 74iểu Lạc 6hông nỡ 54hia lìa Giang 3cam, chân bước đi 5à tim muốn 4ở.  Nó 4én nhìn 32ữ Thần 4, định f5ở lời ain xỏ nàng bbở lại, dđừng bỏ 2ađi vội, bhưng rồi 85ại thôi.  Nó 0dợ nó ăn d1ói vụng dề, khiến 2àng nổi fóa, tưởng b1ầm là nó 50ết ham theo 4càng đi đó 16đi đây.  

Cuối 9aùng, nhịn 2hông được, 2iểu Lạc 6đánh bạo cên tiếng:
-     Nghe caói mì Tứ f9uyên ở bdiang Nam rất 5gon, còn fgon hơn là 2eở… Tứ 7uyên.  Hay 4à chúng 78a vào tửu cầu trước b2ặt tìm 9bhỗ nghỉ 7hân, ăn 3ài tô, sau cđó lên b2đường 6ẫn còn 3aịp chán?
Vừa f9iơ tay chỉ 7euán ăn, 4iểu Lạc 7ừa thận 2rọng liếc 03ữ Thần 2a.  Trống 7gực của fó đập achình thịch, còng phập 0bhòng hy vọng, 6ong sư phụ ađồng ý 0đến chết f2được.

Thật 3à tốt quá, 3bư phụ của 61ó thong thả 6brả lời:
-     Tùy b5ý đệ.
Nữ f4hần Y gật c1đầu nhưng f1ười thầm crong bụng e“Hiểu cạc hôm 01ay ăn nói cạ lùng, 64ì Tứ Xuyên 9hì ở Tứ 1uyên bán c1ới ngon, bchứ ở Giang 1dam làm sao 64ấu ngon e4ơn được?”  Nàng f1đương nhiên diết tỏng 0iểu Lạc 5ụng tâm 6ục hoãn bầu mưu.  Nhưng 53àng xưa b9ay yêu thương cđệ tử.  Và aũng bởi bì được 29ư phụ nuông chiều quá 1ức thành 0chử tánh 7cình của 9iểu Lạc f7àng ngày 1àng trở eeên nghịch 05gợm, phá 0ahách đã 98hành tật.  Chẳng 0bạn như a3ó thường 8cay ở truồng 5bhạy rong.  Trò 3dư là tại 69hầy.  Nói eiỡn cho 4ui thôi chứ 3cai mà làm 9zậy.  Nhất 3à trong thời c7uổi phong 5ciến này.  Lại 13ữa, Nữ ahần Y nghiêm 1hắc với 9iểu Lạc 3ắm đấy.

Thôi, d6ẹp ba cái 8đó sang fột bên, 6để quay a5rở lại 43ể tiếp bâu chuyện a8hông thôi d8ạc đề.  

Quán 29ì xôm tụ.  Phía 93rên lầu 2bay dưới bầu đều 6hật ních 8auan khách.  Chủ 1uán đành 1đặt thêm fhục bộ 88àn ghế fở đằng 33rước cửa.  Sáng 93ớm chợ 1búa đông 0bđúc.  Khách agồi ăn 02àng nơi fdđây, kẻ 6ua người aại tấp 44ập, ai đi 40gang là thấy f2gay.  Nữ d5hần Y quên 9ẵng chi aiết quan 3brọng đó.  Nàng 9ốn đang 4rốn sư cuynh, tránh d0uôn cả 23đám tú 72ài.  Nàng cợ nhóm 59ọc sinh 6ông bông fa chợ mua 5út mực, 2eắt gặp fàng ngồi a7đây, rồi c5hạy về daáo lại 99ới viện 36rưởng.  

“Khỉ 1hật!  Đúng 0dà hữu duyên ehiên lý, 4hưa ngồi 7óng ghế a0đã gặp 3hiên Văn,” 70ữ Thần 9b nín thở 3ehi nhìn thấy fóng dáng 5ửu Dương 78oáng thoáng.  Nàng 5ấp tấp 0buay sang định beịt miệng 2fên nghịch ađồ.  

Muộn 7fất rồi, fiểu Lạc bbớn hở 2ẫy tay gọi:
-     Sư fuynh, đệ 5ở đây!
Vụt dột cái, 46ửu Dương 9ao đến 6gồi sát c4ạt bên aạnh sư 5uội.  Chàng 89iơ tay chống cằm tha thiết 20hìn.  Hiểu 5bạc phát 9fiện điều e9ám muội.  Nó 10ũng lấy 5ay chống b4ằm ngó 21ư huynh.  Riêng 5ữ Thần 8 thì rầu 70hối ruột, 4òng thầm 3của cái fuán mì chết 95iệt, Tứ 8buyên với 3hẳng Ngũ 96uyên.  Sau 9dột hồi, chàng trông 41àng.  Nàng 5rông khi 04hống, ý dộn, không 9hí.  
-     Mời 7hị vị.
7ên tiểu 1hị bận 8eáo nâu, a5ôi dày, d3ai dảo, 06hừng mười 0ám tuổi, 9ưng mâm f1đến.  Trên fâm chứa 0cai tô mì 8óng sánh 32ước lèo 4óng hổi.  Tiểu ahị áo nâu c7đặt hai 70ô mì thơm f1hức lên 7àn cho Nữ f6hần Y và 9aiểu Lạc.  Xong 1uôi, hắn 89òng hai tay 4ôm chiếc 4âm trước f2gực, gật dđầu chào d8gười khách 5aới.
-     Ở eđây chúng 6ôi có nhiều 75ón mì nước b3gon lắm ed– Tiểu b4hị áo nâu cuảng cáo c2ới Cửu bương - Xin 4aỏi quan c4hách định 2bùng mì gì 0ạ?
Khách 1ới đang 2ận thôi 42iên sư muội 97ủa mình.  Chàng 8hẩy tay:
-     Mì 5dì cũng được.  Hễ 3cóng là tốt cồi!
Đã 5ọi là mì eước rồi 7hì mì nào 2à chẳng fcóng?  Có 56ì nào lạnh 9cđâu?  Mì 5guội ai 78ám đem ra a1án?  Tiểu 7hị áo nâu bghe khách edói thế 5hì trí óc 1ồ đồ.  Hắn eẹp chiếc 1câm vô nách abrái, và 52ùng tay phải 1aò đầu f7ứt tai, 31ảo:
-     Là dao ạ?  Tiểu bhân không 1iểu.
Rồi 10ắn xòe 30àn tay phải, dấm mấy 26gón chai eần, định 1iới thiệu 40hực đơn.  Cửu 3ương chợt 4dhận ra ý 05ghĩa mù 6cờ trong 4âu nói của 95hàng nên 8cười xòa:
-     À 17à, huynh 4đài có 8hể nào 71ho ta thêm 2aột tí thời bcian?  Ta 2eđang suy b8ghĩ xem phải 5ăn món mì 71ì.
-     Dạ, 82hông sao fđâu ạ, 4uý khách 3ứ tự nhiên 4– Tiểu 1nhị áo 2nâu tươi 7cười dễ edãi – Lát 8nữa tiểu 3nhân trở 5lại.
Tiểu 2nhị áo c6nâu nói fexong thì dflễ phép 7cúi đầu 1achào, rồi cquày quã dbước trở 2evào trong 9quán để 1tiếp mấy 7vị cô nương 40đang dùng 6bữa ở 28chỗ chiếc f9bàn đặt 00dưới chân 0cầu thang 3bắt lên dlầu trên.  

Nửa 51tí trôi 75đi, tiệm fdmì lại 68có thêm akhách khứa.  Một btên lính 48Thanh mặt 3rỗ, khá 7đô con, 9dkhinh khỉnh 35bước vô.  Tên clính Thanh d3đó đứng 0ađực ngay 9chính giữa 9quán ăn, 3dđưa mắt e6nhìn chung c0quanh, phát 13hiện bên c4trong quán 34đã hết echỗ ngồi.  Không aanói không f5rằng, hắn 9rút gươm 6equăng đùng c2lên bàn 8ăn của 33đám nông ephu cách 9đó một 7thước, fkhiến nước 79lèo trong aemấy tô 7mì đổ afkềnh lên dabàn, nhỏ 9fgiọt xuống 74đất.  Thình 42lình bị 7quấy nhiễu, 0đám nông 0phu lật 3đật đứng c6dậy bỏ 7đi đến a7quầy tính 1tiền khiếu d7nại.  

Còn 7lại bốn 0chiếc ghế ctrống.  Tên alính Thanh 0amặt rỗ cliền ngồi 6bxuống chiếm 4một ghế.  Hắn 6agác một echân lên 02ghế bên 2btrái, chiếm 1cthêm ghế 92đó nữa clà ghế 56thứ hai.  Rồi 77hắn lấy d2vỏ gươm 9để lên aghế thứ baba bên phải.  

Quản 5gia chưa dkịp đối 9phó thì 34tiểu nhị 0áo nâu khi 60nãy bước dcđến tiếp 8cận tên 67lính Thanh 86mặt rỗ, 1mạo muội 0cất tiếng:
-     Thưa 1lính đại 9dca, bàn này 36đã có người ađặt rồi aạ - Tiểu ccnhị áo 23nâu ám chỉ 3mấy người efnông phu.
-     Thế 3cà?  – caTên lính 1Thanh mặt drỗ cao giọng 23hống hách 30hỏi lại 0- “Bàn” 88này đã 4ecó người 57đặt rồi 4ư?
-     Dạ avâng – 7dTiểu nhị 3áo nâu đáp.
Tên 3lính Thanh 07mặt rỗ cvẫn ngồi 2lì trên 50ghế, không 9chịu đi.  Hắn 3tặc lưỡi 42một cái 24rồi nói:
-     Chậc!  Nếu 64dzậy thì angươi rinh d4cái “bàn” 1enày đem eđi cho họ, ckhiêng cái 7bàn khác 8lại đây dcho ta.  
Trước 44lời lẽ 3flý sự cùn a6đó, tiểu 8dnhị áo 8nâu chẳng bbiết phải 5trả lời 5dsao.  Hắn 4đang bận 9suy ngẫm bathì bỗng 7có tiếng 2cãi cọ ffở chỗ 0chiếc bàn 7đặt cạnh 6ecửa ra vào.  Tiểu 6dnhị áo 5dnâu liền 24bỏ rơi f8tên lính bfThanh mặt 39rỗ cho quản fgia xử trí.  Còn 25bản thân 67hắn thì 6chạy đến 69xem có chuyện 4brùm beng ddgì, tánh f4tò mò mà 0lị.  

(Tiếp 9theo)

Lại c4là bọn cecẩu Thanh.  Gã fbộ đầu 47địa phương 30và một fctên quân 7abinh.  Cả efhai kêu thức 1făn thức 6uống đầy 0bàn, đến 4khi no nê 8xong rồi dethì lại b8không muốn 04trả tiền 0brượu thịt.  Người 65tiểu nhị 9phục vụ 2cho hai tên enày ốm f0tong teo.  Hắn 5dcó cái cằm 6flẹm, mặt cbchoắt, bận 7bộ quần 3áo đen.  Xem 6achừng như 4dhắn từ 5nơi khác 8fmới đến a9làm việc, b7không rõ equy luật 0bnên to gan f1phản bác.  Tiểu 6fnhị áo e9nâu nghe 9tiểu nhị 5áo đen lớn ctiếng với 79đám quân a7Thanh thì 3dbiết thế bnào đồng 7bnghiệp cũng a7sẽ bị ebquánh, nên d3liên tục btằng hắng, 7rồi nháy cmắt lia 54lịa, ra a8hiệu cho 33đồng nghiệp 8im cái mồm.  Nhưng f2tiểu nhị 3áo đen không 25bắt được 68ám chỉ.  

b1bộ đầu d0nộ khí 4xung thiên, 25đánh một 0dchưởng 3lên ngực 12tiểu nhị 9áo đen khiến 2hắn thổ 6chuyết.  Máu 8đỏ văng aphụt trên 0mặt đất, dtạo thành 2vệt dài, e7chảy tới 93chỗ Nữ 04Thần Y, 00Hiểu Lạc, 4và Cửu 83Dương đang c9ngồi.  Cả fba người bgiật nãy.  

Hiểu 4Lạc tức cmình, muốn 4ra tay tương btrợ.  Nó 74buông đũa, d3đứng phắt 17dậy.  Lúc 0này, tiểu b7nhị áo 6đen bị 1gã bộ đầu d8đá thêm 52một cú.  Khi 8nạn nhân f7té bịch 15xuống đất 24thì lại ebị tên 4lính Thanh 16cưỡi lên 0người đấm 1dtúi bụi.  Tiểu 6nhị áo fđen thân 5mình ốm 8bnhách, không 28sức đánh 63trả.  Hắn 24nằm mọp 60trên mặt cđất, rên 5rỉ.  Trừ 3đám quân 08Thanh, ai fethấy cảnh anày cũng 7bất bình.

Hiểu 3cLạc tài 05lanh.  Nó 1atính bước e3lại giải 80vây cho tiểu 7bnhị áo 90đen, tiện 5thể so đo 04chân cẳng 8bvới gã d6bộ đầu 4và tên quân efThanh.  Nhưng 9bnó chưa 0kịp thực 5hiện ý 2định thì cbị cản 59bởi một e9bàn tay.  Bàn ctay thon nhỏ 19nắm vạt fáo của 4nó giựt 7amạnh.  Tiếp 75theo là giọng 15thì thầm:
-     Chúng e6ta đang ở etrong vùng 5quân Thanh ffcai quản, e2đệ có anhớ lời cta không? 0- Nữ Thần b9Y nghiêm 71mặt, hỏi.
-     Nhớ! 9- Hiểu Lạc c9đáp, lòng dbất phục.
-     Nhớ bnhững gì?
-     Tri 1kỉ tri bỉ.
-     Nghĩa clà gì?
-     Nghĩa alà biết 4dmình biết bađịch.  Biết 3địch là 5biết rõ 6thực lực e3của kẻ 6thù, những dmặt ưu aekhuyết của fahọ.  Còn 16biết mình 9là biết arõ thực 2lực của 8bản thân, 5những sở dtrường 10và sở đoản 79của ta, 2để đem bfra so sánh 94với địch.
Nữ 50Thần Y dò c9bài Hiểu dfLạc.  Nàng 3hài lòng 50khi nghe nó 85trả lời 33rành mạch 89trơ tru.
-     Nơi 1cđây tai eavách mạch 06rừng, quân 1thù hàng 1vạn – 89Nữ Thần f4Y xù xì 25– Chúng dta không 4thể ngang e9nhiên giở bvõ nghệ d6ra để mà ftiếp ứng c6cho dân chúng.
-     Tại fbsao lại 0không thể 7trổ tài e1võ công? 30– Hiểu 0Lạc ngoác 0miệng.  Nó 2đang ngứa 4cẳng.  
-     Trổ 6tài thế e5quái nào 6được mà 3trổ tài a– Nữ Thần c3Y cau mày d2nạt khẽ 59- Đệ tối 15ngày chỉ d2biết võ 2evới vẽ.
Chợt cenhận ra 9sự khắt fkhe quá mức 24của mình, 51nàng dịu adgiọng giảng 5giải:
-     Mặc 79dù đệ acmột thân 5một mình dcó thể 8fđánh ngã 8được mười 3người, 12nhưng binh 23lính có cdtới từng etoán từng 95đoàn, cả engàn cả 90vạn.  Chỉ d2cần một 6trong hai 89tên đó 9chạy về fphủ Tri 1Huyện kêu 51viện binh clà chúng 9ta… teo 4ngay.  Binh 24lính mà 50kéo rần cfrần đến 5đây thì 39dù đệ fcó chín ecái mạng 9cũng mất 3như chơi.  Một a2mình đệ 0không thể 5nào đánh 8gục hết 6tổ kiến 8flửa, hiểu 07chưa?
-     Còn fcó sư huynh 86nữa chứ d6bộ - Hiểu 84Lạc ngầm 11chỉ Cửu bDương – 35Huynh ấy 4sẽ tiếp 75ứng…
-     Sư 0huynh sao 2được mà 0sư huynh 54– Nữ Thần 7Y phất tay 4cắt lời f– Bộ đệ 33quên thân 12phận của 1dhuynh ấy 60rồi à?
Nữ 3Thần Y muốn 1nhắc đến 6việc Cửu f4Dương cầm dchức viện 42trưởng 95của học 8dđường 9cHắc Viện.  Chàng 2eđang sử 66dụng danh atánh Tần c3Thiên Văn 6để mà 67giả vờ c4nhập bọn 4avới triều fđình Mãn 3Châu.  Nhưng 19thật ra c5thì chàng 3là phản c4tặc, đang bbị binh bsĩ ráo riết ftruy nã.  

Cũng d4may hồn, 3etriều đình 2chưa phát dhiện Hắc 78Viện là anơi chứa dfchấp phản bloạn.  Mà 2cũng khó 4fđoán lắm.  Ai amà ngờ 76được, fchọc đường 2vốn là 0bnơi chiêu bmộ cống 9sinh, lại 2chính là 8một trong 0ba khu căn 30cứ bí mật bcủa bang 0chội phản 44Thanh phục 2fMinh do vị 07ni cô làm 35thống lĩnh.  

Nhiều enăm về e4trước, 6Mã Lương 5evà Sư Thái bcố tình ctung tiền 44bạc, mướn benhân công 7xây dựng dtrường f3học, chủ 6dyếu là bđào đường 3hầm ở 8bên dưới 6eHắc Viện, 3thông tới 8địa đạo 02cạnh Tây 2hồ, nơi 90các vị b3đương gia 8của bang 4hội Đại 8Minh Triều 8chính thức 6fhoạt động ffchính trị.  

Khi dxây cất 1dHắc Viện, 7Mã Lương 8bịa lý 42do là muốn egóp phần 9sức lực 3cho triều 4ađình.  Ông dnói với 44tri huyện 30Giang Nam:
-     Trường 82học chính 58là nơi tốt 0cnhất để ftuyên truyền dnền văn fehóa lớn e5lao của 1btriều đại 66nhà Thanh ađến với f1bá tánh…

Hiểu eLạc quên cfthật.  Nó e0quên bẵng 2drằng, ngoài eacác thành 4viên bang 7hội thì dchưa có 0ai giác ngộ cfTần Thiên 1Văn là thất 1đương gia 19Cửu Dương.  Họ cetuy hai mà 6một.  Tần 8viện trưởng bchính là 9bngười xếp f9hạng cuối c5cùng trong 7bảy vị 73Giang Nam 6thất hiệp eanh hùng.  Bởi cthế cho 0nên, Cửu aDương mới 95có thể cđi đứng bhiên ngang 68ngoài đường ccua gái.  

Được besư phụ 3nhắc nhở, f4Hiểu Lạc 5gật gù dthầm công anhận “tánh ftình của 04mình lổ 7mãng, chắc d0mình phải 72từ từ 19sửa đổi 9mới được.”  Rồi 0thoạt nhớ d8ra điều 1bquan trọng, bnó vội enói thêm:
-     Nhưng c4mà… chẳng 8lẽ chúng 0ta làm ngơ, athấy chết abkhông cứu, 8ngồi nhìn f7hai tên đó fftác oai tác 67quái, giết 24hại dân blành?  
Hiểu d4Lạc vừa 0hỏi vừa 9ngạc nhiên 55nhìn sư 9phụ.  Nữ b9Thần Y không 5biểu lộ dcảm xúc, 9dù chỉ 6một chút.  Nàng 1còn thản 2anhiên cầm f5đũa gắp 2mì ăn ngon dlành.  Đợi 8quản gia ftạ lỗi 1với gã bbộ đầu 49và tên quân 6dThanh, rồi 04dìu tiểu 7nhị áo b0đen vào 22trong nhà 6ebếp thì 9Nữ Thần 0cY mới ngưng 32tô mì dang 31dở.  Nàng 39gác đôi 6đũa lên 4tô, khoanh 3tay lại, anói khẽ:
-     Có 8eThiên Văn dở đây, cfđệ cần dechi lo lắng?  Đệ ccứ ngồi byên đấy 55mà xem huynh 9bấy thu phục feđám súc 7sinh.
Hiểu dLạc cảm 6fgiác ù lỗ 2tai.  Lúc anãy, rõ 3ràng sư 61phụ của 5nó nói Cửu eDương cần 3phải lẩn bnhư chạch.  Chàng ackhông nên 12lâm cảnh cđấm đá, 3để khỏi bebại lộ 99thân phận.  Nay 5fsư phụ 2của nó f0lại nhấn amạnh việc 02chàng sẽ f8thu thập 4ebọn cẩu 2Thanh.  Đúng 60là lời alẽ đối 6lập.

Hiểu 4Lạc gãi amũi thắc emắc:
-     Nhưng eanếu huynh fấy không 8xuất quyền 5xuất cước 2thì làm 3sao có thể d7thu phục fđược hai 7gã kia?
Nữ 6Thần Y ngó 7tên đồ 5đệ lù 6bkhù.  Nàng dbiết trí 87óc của 0nó đang 9rối tung 2rối mù efnên nói:
-     Đấu 8nhau đâu 5phải lúc b3nào cũng f0cần đến 7chân tay.
Nữ bThần Y càng 9nói càng ekhiến đầu f0óc Hiểu 0Lạc lù fđù.  Nó 27hỏi sư bphụ:  
-     Không 0ddựa vào 58tứ chi thì edựa vào 25cái gì để bdmà chiến 5đấu?
-     Dựa avào cái 29đầu – cNữ Thần 38Y dùng ngón 08trỏ chỉ 24trán Hiểu 4Lạc - Hay 0còn gọi 90là đấu 7btrí, chắc 09đệ từng 7bnghe qua?
Hiểu 4Lạc khoan dbtrả lời.  Nó cnhìn sang e7bàn ăn của 5gã bộ đầu 40và tên quân 12Thanh, phát ehiện Cửu 5Dương đang 7dtrên đường 6ctiến đến 6eđó để dlân la bắt 7fchuyện.  Bọn 90chúng ăn 2buống no 9dbụng xong 3nhưng vẫn 3chưa chịu 8rút đi cho 9quán mì f6rảnh nợ.  Sau e3khi đánh 2etiểu nhị a4bầm dập, e5hai tên vũ 1phu ngồi 9fco giò trên bghế kiểu bnước lụt, 7fxỉa răng fbbằng móng 6tay út và 1búng nghe dchóc chóc.  Hiểu 9Lạc ngứa econ mắt 9nên tìm c0cách chộ 11cho bỏ ghét.  Nó 1fliền co f9một chân 3lên ghế, 0giơ ngón 1ftay trỏ cngoáy mũi 2trước khi 50búng chóc 7chóc về dphía hai abtên vũ phu.  Ở bbên cạnh, efNữ Thần a5Y khẽ lắc 4đầu.  Nàng bcdùng cùi 3chỏ húc 19vô hông 61Hiểu Lạc 95một cái, 8drồi cầm fđũa lên 68ăn mì tiếp 0ctục.    

Trở 3lại đằng dkia.  Gã d7bộ đầu 7và tên lính b1Thanh thấy decó kẻ lạ 0ftự ý ngồi 59chung bàn 8thì ra chiều 28phẫn nộ.  Nhưng 2Cửu Dương d7đã liệu e2việc.  Chàng 6từ tốn 60rót trà 4vô tách, 0hai tay dâng 3lên, trao 2tên lính fThanh:
-     Cú 3đấm của 4lính đại 0ca thật 8blà dũng emãnh, khiến 87tiểu đệ 04sáng mắt.
Tên alính Thanh 3được khen, ffhai cánh cmũi liền 3nở bự 50như hai quả 4cà… thối.  Hắn acòn khoái achí cười 6khà khà.  Tới 6phiên gã 3bộ đầu, 5Cửu Dương eđịnh mở 6miệng khen acú đá thì 7bị hắn 9cau mày hỏi:
-     Ngươi 9bvô danh tiểu 8ctốt mà 3cũng biết 2fluận võ c7công sao?  Hay flà ngươi 6thấy người c6giàu sang 1nên muốn… 18bắt quàng fclàm họ?
Nghe 6acâu xóc eóc, Cửu dfDương muốn… 2chửi thề 96thì có, 8ở đó mà d8họ với ahàng.  Nhưng 8vì đang 69làm nhiệm avụ cứu 37nhân độ 6ethế nên f0chàng bỏ 51ngoài tai 04lời chê 4bai, cố 3dlấy dáng avẻ phiêu f4diêu tự 3ctại, bình dbthản rót 5thêm tách 1trà thứ 3ahai.  Chàng fbvừa rót b3trà vừa 2so vai, nịnh 4nọt:
-     Xin b0huynh đừng d2cười chê, 51tiểu đệ 7fđâu dám 5múa rìu a8qua mắt 82thánh.
Gia d9Cát tái 50lai bợ đít bmột cách 5hoàn mỹ.  Chàng 4nói xong c5thì im lặng fchờ gã 8bộ đầu d2thưởng b1thức lời 4fkhen xa xỉ.  Quả 6nhiên, được 0bso với thánh ednhân thì 2còn gì bằng?  Tên 7cẩu nô atài khoái 4ra mặt.  Ngọn fblửa trong elòng hắn 42dập tắt.  Hắn 43tức tốc ecquay đầu 09vô trong etiệm ăn 45gọi cho 9dCửu Dương bmột tô eemì thịt 0bò, rồi b7bắt tay 06làm thân:
-     Ngươi adanh tánh b1thế nào?
Cửu 83Dương đâu fcó thể 55nói cho họ 8biết chàng 0là… Cửu dDương.  Chàng 8cũng không 4muốn nói 8chàng là 7viện trưởng 0acủa học 99đường 1dHắc Viện.  Mã b3Lương vừa 9mới qua bđời, chàng fdvừa mới 9nhậm chức, e2nên chưa 8muốn vỗ 7ngực xưng 0tên “ta 4là tân viện d7trưởng!”

Cửu 4Dương bèn 9tìm cớ 5đánh trống 29lảng:
-     Tiểu 44đệ bần 9fhàn, làm a2sao dám quen 10hai đại 00sư ca, nhưng 5đệ thấy 86bất bình ccho hai huynh 04nên đến dđây hiến 81kế.
-     Cái 6gì? - Tên 22lính Thanh 9và gã bộ 58đầu không ahẹn mà 0cùng kêu 47lên.
2bộ đầu fdnói thêm:
-     Ta ekhông có 97nghe lầm 7cchứ?  Ngươi 4cbất bình 42dùm kẻ 0ăn quỵt 7ư?
Hắn eanói xong d0thì nheo f1mắt nhìn 2tên lính bThanh, thấy c8đồng bọn b6cũng đang 4etrố mắt, 3bnét mặt d8sửng sốt.  Cửu dDương ngồi ayên đấy, 9chàng biết cehọ dậy 8lòng nghi 8nên dịu 8giọng hỏi:
-     Hai 0cvị đại cca khoan phẫn 8enộ, nghe f0tiểu đệ f8một lời.  Thế 6này, đệ 36hỏi hai bbhuynh, có 2phải đầu 94tháng tất 1cả các 53chủ quán 51đều xuất 82tiền đóng 9thuế?
-     Đúng 7cvậy – 8Gã bộ đầu 9nhếch mép 9trả lời.
Cửu edDương tiếp 4tục giăng 85bẫy:
-     Theo dfđệ biết, 4etiền nộp 3thuế tính 2ftừ những 1atô mì đã 6cbán, thí 6dụ chủ bfquán bán 2được 20 8tô, kiếm f4được 20 0quan tiền, 55thì lại fđóng thuế 7phân nửa 7cho tri huyện 67lão gia.
-     Thì 2đã sao? 5– Tên lính 88Thanh xoay c3xoay chiếc f0đũa, hỏi 8lại.
-     Không f3sao cả - 9bCửu Dương 5lắc đầu.
Rồi 3chàng vòng evo xí gạt:
-     Ý 46nhưng mà, 5mỗi lần 3quan khách 7cđến ăn 46quỵt, không 99trả tiền, c0thì chủ 33quán đâu 9có thể 0nào tính 7fvào sổ 6được.  Đúng 7không hai 81huynh?
Tên 4flính Thanh ecắn môi:
-     Ngươi 91nói gì lôi bethôi, ta b6không hiểu.
4fhắn quay 6sang rỉ 7tai đồng 80bọn:
-     Thằng bbảnh bao 5đang ngồi 5chung bàn b7với hai 5bđứa mình 9bđang nói 18cái chi mô?  
07bộ đầu 8cũng chẳng 3rõ Cửu 9Dương nãy 34giờ cảm 39rảm càm afràm cái… ecđít gì, 1nên nhún 9fvai đáp:
-     Biết 8chít liền!
Cửu e8Dương thấy dhọ lù khù d5lụ khụ 9fthì hí hửng 34nhập đề:
-     Ý 4của đệ 47là như thế 9này, giả 26dụ chủ fcquán đáng dflẽ bán 7được 30 etô mì, vị 37chi 30 quan 8tiền, phải 5nộp cho f2tri huyện alão gia phân f1nửa là 9015 quan.  Nay 46có kẻ ăn 2bquỵt, tiền 8thu nhập echỉ còn a20 quan, nộp 41phân nửa elà 10 quan.  Lúc c3hai huynh 04đi thu thuế, f5không phải aphí mất e5 quan tiền d4hay sao?
Tên 6lính Thanh 55và gã bộ 41đầu đã 73ngu sẵn fdrồi, nay dngồi nghe caGia Cát tái 4blai tính 7toán thì 1còn ngu thêm.  Họ 11đâu có b7hiểu gì cfvề vấn 2đề thuế bmá.  Họ 04chỉ có bmỗi nhiệm avụ đi thâu 59tiền, thế cthôi.  Cho aanên, khi 4bcả hai người enghe Cửu dDương nói atới đoạn 6mất 5 quan 25tiền thì 77lòng tiếc 0nuối.  

Cuối 7dcùng, gã c8bộ đầu 72ngó tên dalính Thanh:
-     Ta b4nghĩ hắn dnói cũng 9có lý.
bfgã bộ đầu 1quay vào c9bên trong 9aquầy tính 4tiền, nói 28lớn:
-     Quản 2bgia!
-     Dạ d7có tiểu 1dnhân – 2Quản gia b8nghe kêu celiền hối 6dhả chạy 5lại.  
-     Lúc dcnãy bọn bdta ăn uống ehết bao 1nhiêu tiền? a3– Gã bộ 7đầu hỏi.
Quản 7gia xanh mặt, 2xua tay:
-     Không fsao đâu aạ, đó 8coi như là c2chút nhã 1ý của tửu fdlầu chúng ftôi.
-     Không bđược! b– Tên lính 47Thanh cho 3tay vô túi 3– Chúng 3bta ăn đồ 56thì phải eftrả tiền, 4để mai 7emốt còn b9thu thuế 7cho đầy 2cđủ.  
Rồi d9hắn móc 6ra đống atiền, dúi 7vào tay quản 4gia:
-     Trả 3ccho ngươi 2nè.  Không d8cần thối flại, để 7dành số 75tiền dư fmua thuốc 62meng cho tên atiểu nhị 77khi nãy, c5biết chưa?
Trả 42tiền trả 7nợ đâu 72vào đấy, 9tên lính 6fThanh đứng cdậy kéo ftay gã bộ 9đầu.  Trước f8lúc cáo dtừ, cả 3hai không 2quên vỗ devai Cửu ffDương:
-     Kể 9ftừ hôm 2nay, bọn 8ta ăn uống 60sẽ trả 3tiền sòng 78phẳng, làm c1theo mưu 6dlược của 2ngươi.
Nói 3xong, gã 9ebộ đầu 1và tên lính c5Thanh lui dfghe.  

“Bọn 8achúng quá 7ngu xuẩn,” cCửu Dương dcười lầm 08rầm đằng 4sau lưng 80họ, “ai dđời lại btính thuế 0kiểu đó!”  Chàng 0vừa thầm 18chế nhạo 12vừa lịch 5sự vẫy 4tay chào, brồi đứng 11lên trở 8bvề hội 8ngộ Hiểu 39Lạc và 6Nữ Thần d9Y.

(Tiếp ftheo)

Cửu dDương bắt 28gặp ánh 70mắt thán c2phục của 9Hiểu Lạc:
-     Huynh bthật quá fclợi hại, ctrên hẳn fdtưởng tượng dcủa đệ! 8- Hiểu Lạc f3hít hà, dlòng đầy 5ngưỡng 1mộ.  
Quản bgia bưng 83tô mì thịt 8fbò đi đến 43bên cạnh, 3bthì thào 8avào tai Cửu bDương:
-     Đạ 6tạ thất eđương gia.
Thì 1ra ông ấy 9acũng là b5thành viên 3bang hội.  Cửu 0fDương gật 1đầu, nói:
-     Không d5có chi, chúng 1ta đều 5blà người b2trong nhà 2cả.  Tiểu e4nhị không ffsao chứ?
-     Hắn 1không sao.
-     Hắn a3từ đâu 1đến?
-     Hình 1như là từ 4bCát Lâm 9e– Quản 6gia đáp 5c- Hắn muốn bgia nhập 42bang hội 9và bái thất ebđương gia flàm sư phụ.
Cửu e6Dương bấy bblâu nghe 0khen đã 10quen.  Chàng flặng lẽ 3rót trà f2vô chén.  Quản 5gia hỏi etiếp:
-     Tôi 5có thể 87bảo hắn d6đến Hắc 3Viện tìm cngài được 2không ạ?
Cửu b1Dương lắc 4cđầu.  Chàng 3dbưng ly trà 6lên miệng, cbnói nhỏ fatiếng:
-     Ông bhãy bảo 5dvới hắn 3là ba hôm fsau đến fđịa đạo 28cạnh Tây chồ tìm 77ta.
Cửu 1Dương uống fmột ngụm d5trà trong 07khi quản 9gia mừng 8dùm tiểu 5nhị:  
-     Hắn 3mà nghe được 7etin này chắc dvui lắm.  Đang 2trọng thương acũng khỏe amạnh ngay.
7quản gia ecung tay xá dmột cái:
-     Nhân 6dthể, tôi 3xin thay mặt 0hắn đa 3tạ ngài.
-     Chuyện eanhỏ mà f2– Cửu 14Dương vỗ cvai quản 18gia – Ông 49đừng quá d2khách sáo.
Cửu bDương nói 7dxong thì 59quản gia 06quay mình 8lui trở 1về quầy 9btính tiền.  Sau 77khi quản b9gia đi khỏi, 09Hiểu Lạc cgiựt tay 51áo của 0Cửu Dương, 44năn nỉ:
-     Đệ dbcũng muốn 5theo huynh dhọc nghề.
-     Không 01được! f4- Cửu Dương 9xua tay - 69Đệ đã 5có sư phụ b3rồi, làm 6vậy không ehợp quy 06chế.
Hiểu dLạc không 4achịu bỏ 6qua cơ hội 35bái sư ngàn 46năm một bbthuở.  Nó 8branh mãnh 6nháy mắt:
-     Sao 34lại không 4ehợp quy afchế?  Thì btới lúc fđó huynh e8sẽ là sư 2ctôn, còn c
Hiểu 9Lạc hất 9đầu về 69phía Nữ 8Thần Y:
-     Là 81sư mẫu.
Bị 0bHiểu Lạc 48điểm đúng b4tim đen, 2Cửu Dương 8khoe răng cvà vui vẻ 7xoa đầu bđệ tử.  Ở 11bên cạnh, 9Nữ Thần cY buồn cười.  Mưu 0mẹo gian 09xảo của 05Tần Thiên eeVăn, nàng 7cđã quá 4nằm lòng, 9nay chàng c1nhận thêm afđệ tử d9thì có nước 2fthế gian a2sạt nghiệp…  

-     Xin 89tha mạng!  Tiểu 92nhân biết c8lỗi rồi!
Đột 38nhiên có 8ftiếng hét 2acắt đứt c4dòng suy b0nghĩ của 6Nữ Thần eY.  Nàng 01quay nhìn e1hướng phát bxuất âm cthanh, thấy f7một đống 31người bu 2bquanh gian b4hàng bánh 1bao xá xíu.   8Nhiều quan 1khách trong 38quán mì fchạy đến fddòm thử.  Hiểu d1Lạc nhanh fnhất, vụt 7một cái 12biến mất.  Nữ 1Thần Y đứng flên, định 08rời gót 2nhưng bị bCửu Dương 76nắm tay 9kéo ngồi 0xuống.  Chàng dcòn lắc a0đầu ra bbhiệu nàng 7chớ nên 86xen vào.  
-     Sao 1huynh không 1ctới đó 5xem thử? ab– Nữ Thần 2Y ngạc nhiên.
-     Có ecgì hay mà e6xem? – Cửu 9Dương so f7vai - Ngồi 4đây với 48muội chẳng 41phải tốt ehơn sao?  Dại 3mới lại 7đằng đó, 02chỉ tổ fté què giò.
Quả 24thật, đám 9đông chen alấn.  Xô dqua xô lại 4một hồi 4ethì cãi 0cvã, hò hét eeỏm tỏi 3vang trời:
-     Tiểu 1tử thối!  Sao d2ngươi đạp alên chân fbta? – Người 97này la ầm.
-     Ta 05đâu có 2ađạp đâu 8f– Người 9kia vặt fflại - Ai 3abiểu cẳng 13ngươi tự 53tiện nằm 1dưới cẳng 41ta làm chi?  Ráng 9chịu!
d3kẻ trí 0ethức, ứng cxử nho nhã 7văn chương:
-     Xin 2lỗi đã 5quấy rầy 7bạn.  
Kẻ d2bị quấy 80rầy nghinh c2mặt:
-     Muốn fnói gì đây… 1acha?  
Người 9trí thức 5eôn tồn:
-     Tôi c8chỉ muốn fbnói rằng d3bên dưới dbàn chân 1sang trọng 8của bạn eclà bàn chân dthô kệch bcủa tôi.
Nữ 4Thần Y nghe f8vậy liền 22bụm miệng 5cười bể 7phổi, giọng 92nói rít 7qua kẽ tay:
-     Tên 4này chắc flà đồ 8eđệ của 5Tần Thiên d1Văn huynh?
Cười c8đã đời, cnàng bắt fđầu lo aalắng:  
-     Huynh 2ckhông ra 33tay cản 3họ, nhỡ dcó đánh anhau thì 4sao?
-     Thì 64vui chứ 2sao? – Cửu 2Dương hóm 98hỉnh bảo 5sư muội d- Huynh khoái 30coi náo nhiệt!
Nữ cbThần Y lườm 8esư huynh:
-     Huynh 67thiệt là… 72lòng dạ bsắt đá.
Trước 7lời lẽ edmiệt thị 69của Nữ 6Thần Y, 9aCửu Dương 1làm thinh e1bưng ly trà 00lên miệng.  Thật 2ra thì không 67phải chàng 0không muốn a2cứu trợ, 77nhưng cứ era mặt can bethiệp hoài, 8chàng sợ 9bọn cẩu 9Thanh nghi.  Vả 9lại, chuyện c6như vầy 49ngày nào echàng cũng dathấy, giúp 37được hôm 6nay không cgiúp được fdngày mai.  Muốn 04lật ngược 7càn khôn 85để cứu 8thế nhân 29thì chỉ 6có một aacách duy 5cnhất, tức 71là chính 6fsách triều 0đình cần aathay đổi.  Cho adnên, chàng 99đành ngồi 6chờ cục 5bdiện xoay atrở nhưng 5dbiết đến 6bao giờ?

Quả ebđúng y dự d0tính, câu 3chuyện cũ brích chẳng 51có gì mới e3mẻ.  Đám 84người ăn e6không ngồi frồi hè 0nhau chạy 3tới chỉ 3để xem dmột hành 5khất mình 4mẩy nổi 8ađầy lang daben đang 5giơ hai tay 7lên khỏi 8đầu lạy fflục gã 0thanh niên.  Hình 4cnhư là ông 0lão ăn xin, 29vì đói 2khát đã dđánh cắp 88một cái 4fbánh bao.  Ông 1ấy bị 98chủ gian bbhàng bắt b9gặp nên c9chửi rủa 3và đòi f6cáo lên f7quan phủ.  Sau 1một hồi, 25được dân 70chúng khuyên 5nhủ thì 1chủ gian fhàng đồng 4ý tha mạng.  Đám 8đông giải 69tán hiện etrường eahung án.  Hiểu a2Lạc cùng 2dbốn người cfkhách trở 6lại quán cmì, xù xì:
-     Tội 8nghiệp ông 63lão quá fe– Tên thứ 9nhất nói.
-     Mém 00tí nữa 7btiêu đời 03chỉ vì 39cái bánh 06bao – Tên 4thứ hai f6phụ họa.
-     Tự 06cổ chí 53kim, bần 1cùng sinh 2đạo tặc e– Tên thứ 2ba xổ nho.
-     Đám bfcẩu Thanh 1thu thuế 43đắt như 3vậy, hèn 8gì có nhiều 7huynh đệ 91gia nhập fbbang hội 8Đại Minh 17Triều - cKẻ thứ 41tư tức eatưởi.
-     Đương danhiên rồi! 7d- Hiểu Lạc 1vỗ tay tán 9ethành - Giặc ftới nhà, 8dđàn bà 5cũng phải ađộp!
Cửu 66Dương nghe 06nói thế 3thì giật dnãy, ngụm ftrà vừa ccmới uống 45chưa kịp 7nuốt đã 9nghẹn ở bcổ.  Bốn 5người đó 0im bặt.  Họ 7ebiết bản ethân vừa engỏ lời 1phạm thượng.  Hiểu f7Lạc cũng cbiết luôn.  Nó eeđưa tay 6bịt miệng, 3dmắt len 8lén ngó cNữ Thần cY, và nó 6than thầm 3trong dạ 82khi thấy esư phụ c0mặt nhăn 0mày nhó bnhư ngồi eaphải lửa.  Đúng 9y sự lo 9dngại, có 1dđám quân 67binh đi tuần dnghe được 73câu phạm búy liền 60đổ xô 34lại:
-     Mau abắt phản 9tặc!
Bọn bclính Thanh 9anhanh chân 2bủa vây.  Hiểu cLạc và bbốn người ebđó chạy a8không thoát, 3ebị tóm f4gọn.  Quân cThanh định e9còng luôn 1đôi nam fenữ ngồi 6chung bàn bvới đứa atrẻ vừa 1thốt câu 3bkhó nghe.  Cửu 45Dương vội 3ôm Nữ Thần eY vào lòng.  Chàng a2xua tay rối 1rít:
-     Chúng 9tôi không 77quen biết 45nó!
Nghe 6bsư huynh f9bảo không 34quen Hiểu 6Lạc, Nữ c9Thần Y sững 6sờ.  Từ d8đó đến fcgiờ, Cửu 6Dương đâu 44phải hạng 6người thân 3ai nấy lo, 1fbò ai nấy d4cưỡi!  Nhưng 7Nữ Thần 0Y không cần dcthiết nghĩ 14ngợi lôi athôi.  Nàng 96hiểu ngay 1“chắc 97huynh ấy ađang dụng d8mưu khổ cnhục kế.”  

Quả 61thật, Cửu f5Dương cố 38tình xua dđuổi Hiểu aLạc để 0ađám quân 4Thanh bắt 73nó đi.  Giam 5bcầm năm abngười còn 0hơn bảy angười chịu 73tội.  Với 3võ công 3bthâm hậu 5của chàng 0thì đương fnhiên dư 6sức đối 6aphó, có 66thể đánh 5abài tẩu 7mã như chơi.  Ngặt enỗi, nếu 1chàng bị fbọn quân 9bbinh nhận 2diện thì fhọc đường b5Hắc Viện 1lâm nguy.  

Trở 56lại câu cechuyện.  Bọn 6lính Thanh 82ngờ vực:
-     Không 3quen mà ngồi achung bàn?
-     Bởi evì quán dmì đông 5khách nên 1hết chỗ 8- Cửu Dương 71tự bào bchữa, giọng ethành khẩn 7quá mức.  
Trong fađám lính 0Thanh tự aedưng có cckẻ “ồ” 7lên một atiếng, chắc bnãy giờ fnhìn Cửu dcDương quen 6quen.  Kẻ 3ađó xì xầm 78với đồng cbọn:
-     Hắn clà Tần 9Thiên Văn, e1tân viện 6trưởng 6của học 1đường bHắc Viện.
Đồng 23bọn của 1kẻ kia nghe 7cnửa câu 61đầu thấy 9ehơi ngờ e0ngợ, đến 77nửa câu 0asau thì vội 10vòng tay:
-     Chậc!  Chúng 9tôi thật facó mắt bkhông thấy 82Thái Sơn.  Kính ccchào viện etrưởng!  
-     Xin 5đừng khách 41sáo.  Chúng 63ta đều 3blà người c7trong nhà 5acả – Cửu 6Dương đứng 8flên dzui 9dzẻ đáp.  Nữ 3Thần Y cũng fđứng dậy dtheo.
Bọn 2fquân Thanh 7dnghe Cửu 8Dương nhận c6định bản 7thân chính 0là Tần 3Thiên Văn aliền tin atưởng chàng 8vô tội.  Ai cbchứ viện btrưởng 75của học adđường e8thì đâu 87thể nào 8trở thành f0dân tạo 30phản?  Vì 18Hắc Viện fvốn là bnơi chiêu 54mộ danh a6tài cho triều bđình Mãn f2Châu, chốn 5xuất thân f9của các 86bậc trạng 7nguyên tương 38lai.  

Kẹt c2cái là trời 4không thương 68người lành, 2bđám cẩu 9nô tài mới 26vừa tha echo nam nhân cnay quay sang 2mỹ nữ:
-     Còn 9bvị cô nương 8này…  
Nữ dThần Y nín 3thinh, đầu f5óc loay hoay 9cố tìm f6kế thoát.  Nàng 89vô danh, cngoài biệt 1chiệu “Nữ a1Thần Y” 9thì nàng 0không có btên.  Nhưng e9lại không e4thể nói 4cho bọn ffchúng nghe c3được.  Cả 6giang hồ 9điều biết cNữ Thần 0Y thuộc 53người của 37bang phái 7dphản Thanh.  Bấy 06lâu nay võ clâm chỉ dnghe danh 30chứ chưa 0nhận diện.  Nữ 4Thần Y chỉ dcòn một 4ecách, đành 8đạp lên 5chân Cửu 1Dương.  

Chàng 2hiểu ý:
-     Cô cấy là thê a8tử sắp 1cưới của 2tại hạ.
-     Té 7ra là Tần c2phu nhân bftương lai f– Đám 4quân binh 3vòng tay d0chào - Thất bfkính, thất 2kính!
Nghe 0fbọn chúng b1tôn mình bclàm Tần 0phu nhân, aNữ Thần 3Y muốn lăn e9đùng ra 72xỉu, rồi 8csuýt tắt fthở khi 4nhiều người atrong quán 19mì xúm lại fchúc mừng.


22.09.2012, 03:58
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 19.12.2011, 03:12
Bài viết: 199
Được thanks: 60 lần
Điểm: 9.99
Gởi bài Re: [Kiếm Hiệp] Võ Lâm Đại Chiến Càn Thanh Cung - Điểm: 10
(Tiếp 2btheo)

Cuối 5ccùng, quân 70binh giải c1Hiểu Lạc fvới bốn 7engười kia 3đi.  Cửu aDương và 86Nữ Thần bY tức tốc 9ftrở về fHắc Viện.  Bỏ 5lại tô emì thịt 1ò.  Vừa 0ước vào 1đại sảnh efđã chạm f7rán Tiểu eường.  Nàng 14gồi khoanh 89ay chù ụ c3ạnh lão 6dôn.  Hai 9agười một a1ià một erẻ đang 3an tọa chỗ 7aàn trà.  

Cửu 56ương quên 0ời Tiểu 2ường nói 8ađêm qua.  Chàng 3gạc nhiên 5hi thấy cbành lý của 5àng trên càn nhà:  
-     Ủa, 9dộ Thái 64ồng Lâu fị phá sản 24ả?
Nghe 5gười yêu 7ỏi câu f7uá xá vô bbình, đang dgồi tốt cành, Tiểu 43ường buông eehõng hai cay và đứng 3cậy quay 9cặt không eđối diện.  Cửu b3ương vẫn f2òn chưa dahớ ra.  Chàng aòm lão Tôn, 1fỏi:
-     Tôi 7đã nói d6ai à?
Lão f2ôn đứng aên khỏi 1bhế.  Ông eiến đến fên cạnh 75ửu Dương, cì xằm:
-     Tiểu eường cô 00ương đã 6ự chuộc d1hân.  Kể 1ừ hôm nay, caô ấy sẽ 7cđến đây 0rú ngụ 7ới… thất 2ađương gia.
Báo 8in dữ xong, 8cão Tôn phát 66ột cái abên vai Cửu 5ương.  Ông 62ạ giọng:
-     Ngài 4fáng mà lo 7ciệu.  
Đến 8ước này, 8ửu Dương b0ới nhớ 7ời Tiểu 9ường đã 4hán “đời 68ày muội 9ẽ theo huynh!”  Chàng 8duay sang Nữ ahần Y, rồi 3uay trở 7bại Tiểu 04ường lúc 8ày đang aom khom thu 4bom đồ đạc.  Cửu 78ương há 0ốc miệng:
-     Muội a0đang làm fì đó?
-     Thì a7àm… dân echứ làm 4ì? - Tiểu eường vùng 3eằng - Không 22ẽ làm Tần 9hu nhân sao?
Nghe 26iọng hờn 14át, Cửu 0ương đoán a2iết hồi bcãy Tiểu 23ường theo f9õi chàng.  Tiểu 4dường hỏi eong thì khua bhân bỏ dbđi.  Cửu 47ương bám 10heo nàng cdới ngạch 1bửa, hỏi:
-     Muội 11đi đâu bdđó?  Ở 2iang Nam muội fđâu có 8cgười thân.
Cửu eương không 16ói kháy.  Chàng fehính là 82gười thân 2euy nhất b1ủa nàng.  Bởi 7iểu Tường 2ũng là một 19ô nhi từ 4hỏ tới fớn trưởng chành tại 04hái Hồng bfâu, nơi auôn hương 3án phấn.  

Vài 35ăm trước, 5iểu Tường 7hập chững 1ước chân fào độ 77uổi xuân, 3ưng phấn 1bòn chưa 0ạng.  Tú 2à thấy a7àng trổ 4aã liền 2auộc nàng 1iếp khách.  Nếu 95úc đó không 8fó Cửu Dương 1àm anh khùng dung tiền dao gái thì fiểu Tường 1eđã sớm dâm cảnh 5b“đến 8hong trần c8ũng phong 9rần như 4ai.”  

Cho 8ên mới eói, tuy Cửu fbương là d0ẻ “phong 4ình đã 8fuen” nhưng 5euy cho cùng 6hì chàng 4ẫn là vị eứu tinh aủa nàng.  Mất ahàng rồi 0àng sẽ 3ô đơn, fột thân 4eột mình ahòng không 38hiếc bóng.

Thành 5hật cáo ffỗi cùng 2ạn đọc.  Tác 59iả bị 5ắc phải 40hứng bệnh 51ói dông, 54ói dài, 12ói dai, dí bbại nói 5bở.  Bi b0iờ trở 7ại câu 9hiện.

-     Huynh d8đã có nữ 9dhân khác 4ồi – Tiểu dường chỉ eay sau lưng, 1hía Nữ bhần Y đang 5đứng - e6ậy thì 96uội đi 6cđâu cần 4ì huynh lo?  
Tuy 5ói vậy 9dhưng Tiểu 2ường vẫn 4ừng chân 2dđứng yên cahỗ cánh 74ửa.  Nàng 9uay lưng 33hông đối a0iện tình 9hân.  Cửu 0ương phớt 2cờ câu xóc aông.  Chàng 04ịu giọng 2huyên bảo:
-     Sao fại không d5o?  Ở 62ên ngoài 52ây giờ a6ộn xộn, 8cinh lính bađang truy 10ùng phản 3ặc.  Muội 4fhông nên ađi tứ tung.
-     Nếu chư muội bhất định 26uốn đi 2hì sao? – 0iểu Tường bbuay mặt e5ại nhìn 6ào mắt 67ửu Dương 2- Huynh làm f2ì được?
Biết diểu Tường fánh tình bgoan cố, 56ó khuyên 4ăn cũng d2ô ích, chỉ dổ hao tổn 87ước… 10ắm, và 1àm thế aehì khắm 3ắm, Cửu 81ương bèn f4ỏi:
-     Nhưng bdà muội 9uốn đi 68đâu?  
-     Chi dạ? – Tiểu 3ường nhướng 1aắt.
-     Để 9ai mốt giặc fiã qua rồi 5hì huynh aòn đi tìm 3- Cửu Dương 54rả lời.
Chẳng 6õ Tiểu bường nghĩ bcao mà nàng 41hún vai đáp:  
-     Thấy d9đường 5hì muội 4ứ đi, không aần biết.
Dứt aời, Tiểu b5ường quay daưng định f3hi triển 06hinh công fhì nghe Cửu e0ương nạt:
-     Không f5ho đi!
bbhàng gằn aiọng nói c1hêm:
-     Muội 1à bước 7ua cánh cửa 2fđó thì cuynh sẽ…
Đang 8gon trớn, 76ỗng dưng eửu Dương 4gậm họng.  Giống adệt Nữ 5bhần Y hôm a5ữa, chàng 14uýnh quýnh 1hưa biết f5“sẽ” a9ì.  

Tiểu 5ường không ahải hạng 53ừa.  Nàng bđã buồn eaình sẵn d5ồi, nay aghe người eêu lớn 4ối thì 4auăng bao dahục hành drang xuống b7àn khiến 25ấy bộ b9áo quần 0ơ lụa thượng 5cạng rơi 32ãi, đất 8dát lấm ebe lấm bét.  Loại 3ấm vóc 6đắt đỏ 0ày Nữ Thần 9 chưa một 6ần vinh 5ạnh sờ f5ớ.  Nàng doàn bận 14ải sồ, 6hứ hàng c9ệt rẻ 5fiền, trưng 1ày đầy c9hợ.
-     Tại c2ao huynh không d2ho muội bđi?  Giữ cuội ở 3dại đây 9àm gì?
Tiểu 40ường cáu cỉnh sạt aeửu Dương.  Nàng 78ừa nói 32ừa giậm bhân nện 1uốc.  Gương 9ặt xinh 4đẹp của d3àng đang 23ở trong fbrạng thái aửng hồng, 1dần dần b0huyển sang eđỏ hỏn fơn gà chọi.

Đúng 1úc Tiểu 9ường sắp b9ửa hóa 6hân thành 7duý mùi, f9ột quới b1hơn trong fười hai 2on giáp thì 07ó giọng 3ữ nhi thanh e5hoát vang bên:  
-     Thì 8ở lại 5đây làm… b4ần phu nhân, 56hứ còn càm gì nữa?
Cửu dương cùng 9eiểu Tường ciật mình ehìn lại, 63hấy Nữ chần Y đang eúi húi lượm 7ặt mấy 9ộ quần 7áo và bao 5hục.  Vừa dahủi bụi 70ám trên 2úi hành 5ý Nữ Thần c vừa tươi 0ười thân 6fhiện.  Trong 2hi sư huynh 4dủa nàng 0éo miệng.

Lão 7ôn chợt 72ên tiếng:  
-     Đúng fồi!  Cả eai vị cô cương đều dàm Tần 5hu nhân. 14 © DiendanLeQuyDon.comột người 24à đại eaương, một 6gười là cbhị nương.
Lão 2ôn già đời 71ên có kinh aghiệm ăn 19ói.  Tiểu fbường nghe 4ông lão 2dhéo léo 9eiảng giải fcũng hơi 58ùi tai.  Nàng 26âm thầm ciếc Nữ 9hần Y, ngấm 0gầm suy 7đoán thử 2oi người 0ữ nhân 8đó sau này 3ẽ trở ahành “đại” 0ay “nhị.”  

Tiểu 9ường quan 80át chưa 90đầy một 4hút thì 0âm tư nặng drĩu, cặp 9ắt sắt 7dén rưng aưng cảm 2động khi ehấy Nữ 9ehần Y đeo 3úi hành 53ý bự chảng 1ên vai, trên 23ay của Hoa cĐà tái 66hế còn 59ôm thêm 7ấy bộ 8đồ vải 8ụa.
-     Thôi, 7fuội không d8ói nữa 08– Nữ Thần 2 bảo Cửu 50ương - Muội b8đi chuẩn 64ị thư phòng 08ho Tiểu 13ường cô 26ương.
Nói aồi, Nữ 50hần Y mỉm eười với e0iểu Tường:
-     Để 2ôi giúp 4aô giặt 2ạch mấy 3ộ quần 7áo này.
-     Không 29ần đâu 4d– Tiểu beường lắc 9đầu.
eàng đi đến a7đối diện 2ữ Thần 0, giằng 3 phục từ 1rong tay của eị lang y 82iang hồ:
-     Đồ 8ủa tôi cđể tôi b9ự giặt 3ấy – Tiểu eường ngại bbgùng nói e– Không 3ám phiền 1ô nương.
Nữ ahần Y nghe 2iết Tiểu 35ường vẫn aaòn úy kỵ eaên nhã nhặn 8ỏi:
-     Hay 6à hai đứa 14ình cùng 1iặt? - Và 3àng hạ c2iọng gạ 3hêm - Ra 02ây hồ giặt dđồ rồi… bắm luôn.
Tiểu aường thấy 60gười con 5fái này câu ceào câu nấy f3uống nước, 3ghĩ rằng 62hắc cũng 07hông có bbý gì xấu acên miễn 8ưỡng gật 85đầu.  Khi 8đại nương 7eới nhị 1ương dắt 91íu nhau đi 46huất, lão fdôn rót tách 7rà đưa 7dho Cửu Dương.  Ông aười hề 28ề:
-     Chắc fhắn kiếp 4rước thất c2đương gia baàm nhiều 6ciệc thiện 4ên kiếp 9ày mới eauen biết 5được một 72ồng nhan 0bri kỉ như 1ữ Thần 1 cô nương.  Lão eói có đúng ehông?
Cửu 9ương gục 5bặc đầu.  Chàng 89đương nhiên 54đồng ý 07ông lão 7ói trúng, 09đúng đứt b8đuôi con 24òng nọc duôn.  Lão 4ôn nói tiếp:
-     Nữ 7hần Y lúc 99ào cũng e2ết na, hiền feậu.  Hình a4hư cô ấy ehông bao 03iờ tỏ 03ẻ ghen tuông.  
Lần 64ày, Cửu bcương nghe 91ông lão 28hán câu a6đầu thì 5ui sướng.  Chàng fật ngón bay cái lên 8hen.  Nhưng eghe đến bâu sau thì 8chàng cụp 9gón tay lại, e5đôi mắt fánh tia lo f2ắng đắn 1đo.  Ông d9ão tò mò dỏi:
-     Nhưng 2cà thất 4đương gia adđịnh phong a4ai làm đại, 2ai làm nhị fậy?
Cửu aương không 6erả lời.  Thời bian quá cấp 31ách, chàng c9hở dài 75ảo lão 4ôn:
-     Cái 2đó thì c8ôi không diết, nhưng eiện tại dhì tôi biết 41ó rất nhiều fân chúng 9ô tội đang 58ị bọn b2ẩu Thanh f0ắt giam.
(Còn a4iếp) 


22.09.2012, 04:00
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 19.12.2011, 03:12
Bài viết: 199
Được thanks: 60 lần
Điểm: 9.99
Gởi bài Re: [Kiếm Hiệp] Võ Lâm Đại Chiến Càn Thanh Cung - Điểm: 10
Hồi 9613: Uyên 1Ương Hồ 0Điệp
Giang 4cNam.  Hắc eViện.

Đêm 3hôm đó, acNữ Thần 4Y đi tìm fCửu Dương 8dnhưng chàng bđâu mất fbiệt.  Nàng 4bngồi chờ 0fthẫn thờ drên bậc a0hềm trước 42hư phòng 40ăm tối 6ủa sư huynh.  Giai 6hân ưu sầu ddủ rũ.  Đây c5à lần đầu f0iên Hiểu 8bạc xa sư 3hụ.  Không 8iết nó 7“mần” 04ăn thế 4ào trong 8hốn ngục 0ù?  Nữ 9ehần Y ngồi bfó gối tưởng c4ượng tình ffảnh đau 8đớn nhất, 0hững làn 64oi quất buống không b8ương.  Tự dhát mình 0ong, nàng 9ưng lòng 6àn tay lên 34ục mặt.  
-     Muội 2đừng lo, 5uynh nhất 7định tìm 9a cách - 1ó tiếng fói ấm áp.  
Nữ 3hần Y mừng 6hư bắt fđược vàng.  Nàng 1gẩng đầu cên, thấy 0ương mặt 9ahân thương 3cuen thuộc.  Hai 64àng lệ frào tuôn:
-     Thiên 24ăn, huynh bahải cứu 7diểu Lạc!
Cửu 86ương giơ 8ay vuốt 2hánh tóc 6cđen tuyền 5auông xõa 11uống bờ deai mong manh.  Nhánh d0óc nàng e4ướng hồn 3hàng lặng bẽ.  Và 28hàng âu 6ếm nhìn baàng tiên 5hỏ bé, 5eghe niềm 19ơ nỗi nhớ 76ràn đầy.  Mái 87óc bồng 6fựa áng 4ây bay.  Làn aôi dịu 8àng như 7iọt nắng.  Cặp 59ắt lung cbinh huyền 4ảo, thấp 7hoáng hàng 5bạn vì sao.  Ánh 6ắt giai dfhân tuyệt b8ảo, long 00anh hệt ffãi Ngân 91à.  Gương 1ặt hài fòa đường 5ét, đượm 9cầu sương 9eiá xót xa.

Ngắm bđã đời, 4ửu Dương 0ới lên 8iếng trấn d7an sư muội:  
-     Có 5cuynh ở đây, ciểu Lạc 2ẽ không b0ao.

6ehàng dang a5ay.  Thiên 1ahần bé 7ỏng sà d8ào lòng.  

Gia 05át tái lai 4đắm say 5rong kỉ 4fiệm của a3gày xưa e4hân ái.  Bên fạnh sư 9uội, chàng cảm giác dcàng bé xíu, 4ần nâng d6iu.  Chàng euốn nói fên những 34điều mà c2rái tim hằng 6hôn giấu 36ừ lâu, c“lúc còn bhỏ, tình 2hương của 8uynh dành f7ho muội caênh mông.  Nay d8ớn lên 66ẫn không ffhay đổi.  Và 8uynh hạnh fbhúc mỗi cchi biến 3hân thành 4ô dù cho euội, chỉ 09ột mình 65uội thôi!”

Phía 46đối diện, 22iai nhân 5hừa nhận.  Trong 5iờ phút 8biểm nghèo bới hiểu, cư huynh của 7aàng võ nghệ 8bao siêu.  Chàng fừa mưu 84ô trí tuệ 06ại còn 9inh thông fhiến thuật.  Cho 70ên người aam nhân mà 19àng mơ ước 7được ở 2ần bên dạnh chính f7à Thiên aăn!  

Cửu 9fương nâng 8dđôi vai 07ầy, chiêm e9gưỡng màu 4á đỏ hây c8ây.  Chàng 8fđưa tay 50ạt lệ dho sư muội a0ồi bẹo 1ũi:
-     Huynh aó quà tặng 2uội.
Nữ 15hần Y mỉm 2ười.  Nụ 0oa thiên 2đàng nở c5rên môi.  Nàng ehẳng cần 13đoán.  Mỗi aăm, Cửu dương đều 9hắc tượng 77ỗ Quan Thế 8fÂm.  Đó 3à món quà 7àng ưng e6ý nhất.  

Tôn c4à đã từng c8ể cho nàng a5ghe về thân ahế không 5õ lai lịch 4bủa mình.  Lúc eà phát hiện 38àng là lúc 6ây Sơn mở 0ội Quan bÂm.  Bà 4ào chùa aễ phật.  Trời 6ờ mờ sáng, c7hách viếng 7hăm đếm 2đầu ngón 56ay.  Bà 2ghe tiếng 60hóc ré dưới 1hân bục 1ỗ của 81ượng thờ 39rang nghiêm 0ừng sững.  Bệ 32ỗ có tấm fhăn vàng daao phủ.  Bà 04iền dỡ a7ấm vải 65ên.  Một 3ađứa trẻ fbđang nằm 92hông chênh crên sàn 5đất lạnh, d phục mỏng eanh.  Hài 8ahi là một 7é gái xinh 4ắn.  Bà 5đi hỏi 4ehắp chùa 88iễu nhưng duối cùng 40hỉ nhận ađược cái eắc đầu.  Không 5ai nhìn thấy 2dia quyến của hài 8hi bị bỏ 6ơi.  

Tự b7ổ chí kim, c6ôn bà từ dfhối thâu dhập đệ 1ử, nhưng 91ôm đó lại ceđộng lòng 96ến yêu 8ên mang về ahăm nom.  Bà 9ồng hài 3hi bạc phận 33đến đồn 1ạch Nhật 80riệu kiến e3ư Thái, 03hẩn mong 19ư Thái niệm c3ình đứa faé côi cút 4à truyền 8hụ võ công.  Ngờ ebđâu, Sư 55hái thở 1cài “chỉ 16ỗi một c1Đình Đình 2fđã đủ 1hức đầu.  Ta d6hông thể 9hận thêm 1ữ đồ 0đệ nữa.  Nữ c2hi tâm tình dất định, dất khó 5uản dạy, ea đành vô 74hương…”

Cửu 04ương vòng 9bay sau lưng, efấy ra một faúp sen hồng:
-     Muội 9ở ra xem.
Nữ cdhần Y hí 6ửng mở e6ừng cánh, 6hấy nhụy 5oa.  Nàng aehộn mặt:
-     Đâu 0fó cái gì bcrong này?
-     Muội fem kỹ chưa?
Nữ fhần Y nghe dư huynh hỏi 6ậy thì fơi nghi ngờ fánh mắt 0ủa nàng.  Bởi ccì trong bang 2chái Đại 99inh Triều, e4ai cũng tôn aửu Dương 8à nhà ảo c2huật gia 3iến nước b8hành lửa, bcô gió thành 7ão.  Có 2ất thị 89hông.  Không 1ất thị f1ó.  Cho 61ên, sau một 7ồi e dè, faàng đáp:
-     Kỹ 33ồi.
-     Chắc 0hông đó? 90– Cửu 3ương một 5fực gặng 24ỏi.
Nữ 2hần Y bặm 43ôi, lâu 5hật lâu acới lí nhí d9ói:
-     Lép…
Nghe 4bâu trả 52ời thành 97hật của 78ư muội, 1ửu Dương 5hì cười.  Ngoác 2iệng xong fồi, chàng c0iền trở 4hứng du 51ôn.  Cửu cương nheo aaắt, bảo:
-     Đâu 5uội sờ abay lên… 0gực thử 08em.
Cửu 4bương phán b4âu này, 5auy rằng bám chữ 9hưng lời 65ẽ còn độc 75địa hơn 35hứ nọc 8độc của 79oài rắn f9ổ mang chúa.  Nữ 22hần Y giật eãy.  Quả 3hật, sau ebhi chàng aảo vậy 61hì nàng 61ập tức 5ảm giác 9ồm cộm 8rong áo.  Tối 12ay trời 1hớm lạnh bên nàng 8hoác thêm b2áo choàng, 9cây buộc bdín cổ, 63út áo gài 44hen, phải bất một 15ồi mới 7háo ra.  Đúng 40 chang dự bfiệu, lúc acàng cởi 9hiếc áo 7aông là lúc 1ói vải d8âu sòng 4ớt xuống.  

Miệng 4ồm của 4cữ Thần db mở toác doác.  Đôi 93ôi đỏ d3ồng hóa 37hành số 9hông to tướng.  Nàng 5dững sờ 0ét mặt, 3ắp bắp:
-     Huynh… 3hét gói dải vào… fhi nào?  Tại 69ao muội 1chông hề 6ay biết?
“Nói 97hư muội!” fửu Dương ehầm nghĩ aa“nếu muội 2à biết 1được huynh eèn gói vải eào… lúc b5ào thì huynh 3òn là nhà 30ảo thuật 8eia sao?”  Và 2rong khi chàng doét miệng 1eười đắc 34hí thì nàng eđỏ mặt.  Nữ 3hần Y đứng dfụt dậy, fđịnh bỏ 7hạy đi d2hưng bị fư huynh của 9àng dang 4eay cản:
-     Muội bòn chưa 1cở ra xem.
-     Không 5hèm coi nữa! f- Nữ Thần c giận dỗi 4ói.  Rồi 58àng cúi 4uống nhặt b2ói vải, 80úi trả fại sư huynh.
-     Muội fiận à? e3- Cửu Dương 0hé sát mặt, 7ỏi.
Nữ 35hần Y cong 0ôi.  Đôi 2ôi mềm 3dhín mọng 31hư hoa xuân còn phong a1hụy:
-     Ai 5iểu huynh 31hạm đến 65uội!
47àng chột 3ạ nhìn ecuanh trước fhi lườm eư huynh bằng d6ai đuôi fắt dài:
-     Người 7hác mà thấy 28được thì 80uội phải efàm sao đây?
Cửu 96ương khoan c5đáp lời 92rách cứ.  Chàng 0ị đôi 32iệt nhãn ahất cố 04huynh nhân 5fhành đó f3hôi miên.  Thăm dhẳm nơi 7đáy mắt 32à bóng trăng 18hiếu sáng 5ẵng lờ.  Chàng 4hìn sư muội, fhấy tình 7fêu dâng 6eực rỡ.

(Còn d2iếp)
Hồi d13: Uyên cƯơng Hồ 02Điệp (tiếp 27heo)
Giang cam.  Hắc 7eiện.

Xen aẫn giây 7ahút bâng 1huâng, Cửu cương cũng 1ự hỏi 9aòng, “phải 9ahăng ánh eắt lung ainh đang 0hứa đựng 2iềm ưu 1ư cô đọng?  Khiến 7àng buồn 7bhơ thẩn 26ỗi hoàng ffôn.  Nhìn 5dâu vào cửa bổ của binh hồn, 2hàng lãng 6ử cũng brở thành ahi sĩ.  Ánh bfắt biếc 3hư vương 5ầu vạn 1ỷ.  Đầu 2fao lần nàng 9dếm vị 9đắng cay?  Lòng 2rắng trong 1ay vương 8óng hình 0ai?  Đôi 33ám lẻ hẳn aàng còn 86gây thơ 14ắm!”

Phía b4đối diện, 07ữ Thần 7 lườm nguýt 7hưa xong 9hì phát 87iện sư 5uynh của eàng hóa dđá mất 5ăm rồi.  Nàng