Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 47 bài ] 

Hoàng Nhi, Tiếp Chiêu! - Liên Tích Ngưng Mâu

 
Có bài mới 11.12.2011, 14:17
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 27.07.2011, 16:51
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1179
Được thanks: 1254 lần
Điểm: 9.9
Có bài mới [Đam mỹ] Hoàng Nhi, Tiếp Chiêu! - Liên Tích Ngưng Mâu - Điểm: 8
Hoàng Nhi, Tiếp Chiêu (皇儿,接招)

              images

Tác giả: Liên Tích Ngưng Mâu – 怜惜凝眸

Thể loại: nhất thụ nhất công, hài hước nhẹ nhàng, thần thánh, phụ tử văn

Tình trạng: hoàn

Số chương: 5 quyển – 500 chương

Edit+Beta : Vũ & Nấm

Giới thiệu

【 kết thúc, 1 x 1, thoải mái hài hước 】

Y, là đặc công tự do cao cấp lại trọng sinh ở dị giới, bị trộm đi làm ‘dự ngôn chi tử’ , sứ mạng là tìm kiếm Độn Không Châu phân tán ở ngũ giới.

Hắn, là tôn đế thống lĩnh tam không lục giới, vô tình vô ái, thân sinh nhi tử bị trộm đi cũng không để ý chút nào.

Y, nóng tính, quật cường; Hắn, phúc hắc, xảo trá.

Tinh Nguyệt Bất Kinh châm chọc nói: “Trên đời này vẫn còn chuyện ngươi làm không được sao?”

Tinh Nguyệt Thương Lan chậm rãi nói: “Có.”

Tinh Nguyệt Bất Kinh tò mò nói: “Nha? Chuyện gì?”

Tinh Nguyệt Thương Lan cuồng vọng âm hiểm cười nói: “Làm cho ngươi không thương bổn hoàng.”



Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 12.12.2011, 10:29
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 27.07.2011, 16:51
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1179
Được thanks: 1254 lần
Điểm: 9.9
Có bài mới Re: [Đam mỹ] Hoàng Nhi, Tiếp Chiêu! - Liên Tích Ngưng Mâu - Điểm: 10
Quyển thứ nhất: Ai là người của ngươi

Chương 1: Tiết Tử

Lục Phóng là một đặc công tự do cao cấp. Cái gọi là đặc công tự do cao cấp, danh như ý nghĩa, thứ nhất, y là một gã đặc công cao cấp, ; thứ hai, thân phận của y tự do, cũng không chuyên thuộc về một người hoặc một tổ chức nào, thậm chí một quốc gia. Nghề nghiệp của y tính chất tương tự với sát thủ. Chỉ bất quá, y không chỉ có giết người, còn ăn cắp, xâm nhập hệ thống máy tính của quân địch cướp sửa  tài liệu của đối phương, tóm lại, y tiếp nhận bất kỳ nhiệm vụ nào y cảm thấy hứng thú.


Được người trong nghề gọi hắn là KILL

Chỉ có y “giết” người khác, có rất ít người có thể từ nơi của y chiếm được một chút tiện nghi, y cơ hồ là ‘thần’ ở giới đặc công. Nhưng , y đã chết.

Y vốn là một mình nhàn nhã đi dạo phố, chẳng qua lúc ở  trên cầu vượt, nhìn thấy một người phụ nữ có thai ngã xuống, hảo tâm đưa tay giúp một phen. Không ngờ người phụ nữ có thai kia quá mức kinh hoảng, biên độ động tác hơi lớn, lại đem y đụng ngã xuống cầu. Lấy thân thủ của y tự nhiên không thể nào ngã xuống dễ dàng như vậy, y nhanh tay nhanh mắt bắt được tay vịn. Nhưng !Tay vịn kia lại đã sớm gãy lìa, y cứ như vậy hướng về phía mặt đất thẳng tắp rơi xuống.

Một giây cuối cùng trước khi chết, y vẫn còn hận đời mắng: “Ông trời a, ta có thể bị chém chết, có thể bị đụng, có thể bị độc chết, thậm chí có thể chết già, nhưng là tại sao ngươi lại muốn để cho ta ngã chết a ——”

. . . . . .

Ở Tinh Nguyệt đại lục mênh mông, tổng cộng tồn tại lục giới cùng tam không. Lục giới chính là Nhân giới, yêu giới, Long giới, quỷ giới, Ma giới cùng Thần giới; tam không còn lại là quá khứ thời không, hiện tại thời không cùng tương lai thời không. Trừ Nhân giới, còn lại ngũ giới đều có thể sống hơn năm trăm tuổi, mà Thần giới lại càng có thể vĩnh sinh bất tử. Lục giới đều do Thần tộc Tôn Thần Tinh Nguyệt gia tộc thống lĩnh, bệ hạ hiện giờ chính là tôn đế Tinh Nguyệt Thương Lan. Tinh Nguyệt Thương Lan có một đầu tóc dài như mực, được gọi là là nam tử xuất sắc nhất lục giới, so với bề ngoài, không ai tuấn mỹ bằng hắn, ; so với dương cương, không ai đại khí bằng hắn, so với khí chất, không ai cuồng vọng tự tin bằng hắn; so với thủ đoạn, không ai quả quyết quyết đoán bằng hắn. Hắn vĩnh viễn chỉ có một loại vẻ mặt, đó chính là khóe miệng tươi cười chứa đựng vẻ bí hiểm, không người nào có thể đoán ra hắn đang suy nghĩ gì. Nhưng  nếu như nhìn thấy khóe miệng hắn độ cong càng lúc càng lớn, như vậy, người quen thuộc đều biết, có người muốn xui xẻo. Không nghi ngờ chút nào, Tinh Nguyệt Thương Lan tính nguy hiểm cũng không có người có thể sánh bằng.

Nhưng càng không thể bỏ qua chính là năng lực quyết sách độc nhất vô nhị của hắn. Sau khi hắn kế vị, đối với  lục giới tiến hành cải biến lớn một phen. Hắn ở trong lục giới sai khiến bốn gã thiên thần cấp bảy giúp giám thị các giới, mỗi tháng lên thần giới hồi báo công việc một lần. Cả Tinh Nguyệt đại lục tại hắn thống trị, chính là thịnh thế phồn hoa.

Nhưng, cũng chính bởi vì lần cải cách lớn đó, Thần giới tổ chức hội nghị lớn nhỏ không ngừng. Hết sức ngư long hỗn tạp, năm viên Độn Không châu là Trấn Giới Chi Bảo của Thần giới trong lúc vô tình phân tán ở ngũ giới, không biết tung tích.

Độn Không châu là Thần giới chi bảo, người phàm nhẹ nhàng chạm vào Độn Không châu một chút cũng đủ trường sinh bất lão, mà những người có pháp lực ở ngũ giới nếu được đến Độn Không châu không những tăng cường pháp lực, còn có thể tùy ý xuyên qua ở trong lục giới, không cần giống như bình thường đọc lên không di linh ngôn phức tạp như vậy.

Sau khi biết được Độn Không châu không cánh mà bay, thần quan ở trong Tinh Nguyệt hoàng cung cực kỳ hoảng sợ, lo lắng bất an.

Mà Tôn đế Tinh Nguyệt Thương Lan vẫn cười không chút để ý , tựa hồ Độn Không châu mất đi cũng không có bất kỳ tổn hại gì đến hắn.

Hắn không vội, tự có người thay hắn gấp gáp.

Tả Thần Hộ Tinh Dạ của hắn vĩnh viễn thích lo lắng thay người khác: “Bệ hạ! Độn Không châu rơi vào các giới khác , nhất định sẽ khiến cho các giới rung chuyển, với bệ hạ có hại không lợi.”

Tinh Nguyệt Thương Lan nằm nghiêng ở trên ngai vàng, ưu nhã bưng lên rượu ngon trên bàn, tinh tế thưởng thức một ngụm, mới âm hiểm cười nói: “Nha? Bổn hoàng tin tưởng A Tinh ngươi nhất định đã nghĩ tới kế sách ứng đối.” Tinh Nguyệt Thương Lan quả thật khôn khéo cơ trí, nhưng là thời điểm có thể không động não, hắn tuyệt đối sẽ không tự mình động não.

Tinh Dạ một đầu hắc tuyến. Nếu như hắn có kế sách ứng đối tự mình liền đi động thủ làm, còn cần tới bẩm báo sao?

Hữu Thần Hộ Nguyệt Dạ tính tình vội vàng xao động, thiếu chút nữa bị thái độ không tập trung của Tinh Nguyệt Thương Lan giận đến oa oa kêu, nhưng hắn vẫn phải cố gắng duy trì bình tĩnh của mình, cơ hồ sắp nghiến răng nghiến lợi: “Bệ hạ, nếu tin tức năm viên Độn Không châu thất lạc ở ngũ giới truyền ra, các giới nhất định sẽ làm ra tranh đoạt, kết bè kết phái. Lúc đó, bệ hạ càng phải nhọc lòng dốc lực ứng phó, tại sao hiện tại không giải quyết cho sớm, tránh khỏi bất cứ phiền phức có thể xuất hiện?”

Hắn và Tinh Dạ cùng Tinh Nguyệt Thương Lan ba người từ nhỏ quen biết, quan hệ ba người vừa là quân thần, cũng là bạn tốt tri kỷ, đều đối với tính cách đối phương hiểu rõ vô cùng. Hắn biết rõ một trong ham mê của Tinh Nguyệt Thương Lan chính là nhìn hắn giận đến giơ chân, mỗi lần”Giao phong” đối với hắn mà nói đều giống như đánh trận, hơi không cẩn thận đều sẽ bị Tinh Nguyệt Thương Lan mở một đạo.

Tinh Nguyệt Thương Lan nghe vậy đồng ý gật đầu, một tay vuốt cằm, tỏ vẻ hắn nghe được rất chân thành: “A Nguyệt có đề nghị gì?”

Nguyệt Dạ nói: ” Sau khi biết được Biết được Độn Không châu mất tích, vi thần lập tức đi bái phỏng dự ngôn thần, dự ngôn thần cho ra lời tiên đoán, ở hai ngày tìm được dự ngôn chi tử, chỉ có y mới có thể tập hợp đủ năm viên Độn Không châu.” Hắn tựa hồ nghĩ đến chuyện khó xử gì, ánh mắt nóng bỏng nhìn Tinh Nguyệt Thương Lan, chờ hắn hỏi tới.

Một bên Tinh Dạ đồng tình thầm than: A Nguyệt, bệ hạ là không thể nào như ý ngươi , ngươi đừng có hy vọng.

Tinh Nguyệt Thương Lan Không hỏi tới, chỉ nhướng mày cười một tiếng, nói: “Đã như vậy, chuyện này liền giao cho ngươi đi làm, không cần hướng bổn hoàng báo cáo, bổn hoàng tin tưởng năng lực của ngươi.”

Nguyệt Dạ trong lòng đã sớm nghĩ Tinh Nguyệt Thương Lan hỏi hắn, hắn sẽ trả lời thế nào. Nhưng là hiện tại hắn lại đều không hỏi, đáp án hắn nghĩ tốt giấu ở trong lòng thiếu chút nữa làm cho hắn nội thương.

“Bệ, hạ! Ngài không hỏi vi thần dự ngôn chi tử có mấy người? Lại là ai sao?”

Tinh Nguyệt Thương Lan âm hiểm cười nhìn vẻ mặt ấm ức của hắn, hưởng thụ nhấp một ngụm rượu ngon, lười biếng điều chỉnh một chút tư thế nằm nghiêng, cong môi cười một tiếng nói: “Bổn hoàng đã nói, hết thảy giao cho ngươi xử lý.”

Nguyệt Dạ cúi đầu, hai vai run run, tựa hồ không chỉ có một chút buồn bực.

Tinh Dạ không khỏi lo lắng lần này hắn bị đả kích có phải hay không quá nặng?

Tinh Nguyệt Thương Lan không tiếng động cười đến càng thêm đắc ý, làm như không có chuyện gì hỏi: “Ái khanh thân thể không thoải mái?”

Nguyệt Dạ không có ngẩng đầu, nói: “Hồi bệ hạ, vi thần rất tốt! Khá tốt! Đã như vậy, vi thần hai người liền cáo lui.” Nói xong, hắn túm lấy cánh tay Tinh Dạ bước nhanh đi ra ngoài.

Tôn thần cung tổng quản Phong Lâm vẫn đứng ở phía sau Tinh Nguyệt Thương Lan có chút lo lắng hỏi: “Bệ hạ, lần này Nguyệt Dạ đại nhân bị đả kích tựa hồ không nhỏ.”

Tinh Nguyệt Thương Lan không để ý lắm khoát khoát tay: “Chớ có coi thường Nguyệt Dạ, năng lực thừa nhận của hắn, chính là rất mạnh.” Hắn có cảm giác thú vị cúi đầu cười một tiếng.

Bên kia, Tinh Dạ sau khi bị Nguyệt Dạ kéo ra ngoài, còn đang âm thầm lo lắng Nguyệt Dạ.

Sau khi, đi tới chỗ hẻo lánh, Nguyệt Dạ đột nhiên lên tiếng cười ha ha, cười đến cuối cùng lại thiếu chút nữa không thở nổi. Thì ra là, hắn từ mới vừa rồi bắt đầu căn bản là một mực cố nén cười.

Tinh Dạ không giải thích được: “Ngươi không sao chứ? Kích thích quá độ?”

Nguyệt Dạ bỗng dưng dừng lại tiếng cười, cuồng vọng nói: “Tinh Dạ, ngươi liền chờ đi, cuộc chiến miệng lưỡi cùng bệ hạ nhiều năm như vậy, ta Nguyệt Dạ rốt cuộc cũng muốn trở mình rồi, nga ha ha ha. . . . . .”

“Người điên.” Tinh Dạ khinh bỉ nhìn hắn.

“Ngươi liền hãy chờ xem, ” Nguyệt Dạ lơ đễnh, rất nhanh nghiêm chỉnh lại, “Nói chính sự đi, chuyện về dự ngôn chi tử.”

“Ngươi không nói ta thiếu chút nữa đã quên rồi, ngươi nói dự ngôn chi tử rốt cuộc là ai?”

Nguyệt Dạ hời hợt nói: “Chính là hai ngày sau sẽ sinh ra một đứa nhỏ, ta và ngươi hai người đều phải làm sư phụ của y. Ta chịu trách nhiệm đem y mang đến, mặt khác đi bái phỏng bốn thần để cho bọn họ đều làm sư phụ của y; Ngươi phải đi tìm cho y bốn hộ vệ năng lực khác nhau. Mười bốn năm sau, để cho bọn họ năm người cùng đi tìm kiếm Độn Không châu.”

“Ta hiểu được, ” Tinh Dạ gật đầu, đột nhiên nghĩ đến một cái vấn đề, “A, a, còn có, y vừa mới sinh ra, vậy chúng ta chẳng phải là còn phải tìm một bà vú cho đứa nhỏ? Ừ, ừ, còn phải chuẩn bị quần áo cho đứa nhỏ mặc, còn có. . . . . .” Cá tính thích lo lắng lại lộ ra tới.

Lần này, Nguyệt Dạ lại không có cười nhạo hắn, ý vị thâm trường nói: “A, đúng, hơn nữa còn nên vì y tìm bà vú tốt nhất, ăn mặc dùng toàn bộ phải tốt nhất.” Bởi vì thân phận của dự ngôn chi tử chính là không giống bình thường a.

Nguyệt Dạ nói xong, lại cười ha ha đi xa.

Tinh Dạ nhìn bóng lưng của hắn thở dài: “Bệ hạ, xem ra ngài lần này thật là kích thích hắn quá độ.”



Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 12.12.2011, 13:37
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 27.07.2011, 16:51
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1179
Được thanks: 1254 lần
Điểm: 9.9
Có bài mới Re: [Đam mỹ] Hoàng Nhi, Tiếp Chiêu! - Liên Tích Ngưng Mâu - Điểm: 10
Chương 2:  ‘âm mưu’ bắt đầu

Sau khi Nguyệt Dạ rời đi Tôn Thần cung thân hình lập tức biến mất chạy thẳng đến thần điện, dự ngôn thần sẽ ngụ tại nơi đó.

Vì bảo đảm phải không có sơ hở, hắn phải đi tìm dự ngôn thần giải quyết một ít chuyện. Hắn mở ra thần thức dò xét chung quanh xem có người dùng thần lực giám thị hắn không, không phát hiện bất kỳ khác thường, lúc này mới cực nhanh chui vào thần điện.


“Không biết hữu thần hộ đại nhân giá lâm có gì phân phó?” Dự ngôn thần kỳ quái hỏi. Bọn họ hôm qua mới gặp mặt, hơn nữa điều nên nói đều nói rõ ràng.

Nguyệt Dạ cười nói: “A, không có chuyện gì, chính là có chút chuyện muốn ngươi hỗ trợ.”

“Nga? Không biết tiểu thần làm sao có thể giúp hữu thần hộ đại nhân?”

Nguyệt Dạ cười thần bí, nói: “Rất đơn giản, chỉ cần nhìn tay của ta là được rồi.”

Dự ngôn thần theo bản năng nhìn về phía tay của hắn, ngạc nhiên nói: ” Hữu thần hộ đại nhân tay làm sao  —— di, hữu thần hộ đại nhân làm sao ở chỗ này?” Dự ngôn thần cảm giác trí nhớ của mình tựa hồ có chút hỗn loạn.

Nguyệt Dạ như không có việc gì nói: “Nga, không có chuyện gì, đi ngang qua nơi này, thuận tiện đi vào xem ngươi một chút.”

“A? A.” Dự ngôn thàn mặc dù cảm thấy kỳ quái, vô duyên vô cớ hắn làm sao lại đến xem mình, nhưng cũng không có phát hiện bất kỳ khác thường.

“Nếu không có chuyện gì, bổn thần Hộ liền cáo từ.” Nguyệt Dạ vừa mới xoay người, trên mặt liền lộ ra nụ cười đắc ý.

Mới vừa rồi, hắn đã nhân cơ hội sửa đổi trí nhớ của dự ngôn thần về dự ngôn chi tử. Cho dù tôn đế nhận thấy được chuyện có cái gì không đúng cũng không tra ra được. Nói cách khác, chỉ cần hắn không nói, Tinh Nguyệt Thương Lan vĩnh viễn cũng sẽ không biết dự ngôn chi tử lại là con của hắn!

Nguyệt Dạ càng nghĩ càng đắc ý, tựa hồ đã thấy mình “Chiến thắng”  Tinh Nguyệt Thương Lan, trên mặt treo nụ cười ngây ngô.

“Sau khi đem thập nhị hoàng tử mang đi, tin tức nhất định sẽ truyền tới bệ hạ . Bệ hạ luôn luôn khôn khéo, theo thời gian ngắn rất dễ dàng liên hệ đến dự ngôn chi tử cùng một chỗ, phải nghĩ biện pháp không để lại dấu vết đem lực chú ý của bệ hạ rời đi.” Nguyệt Dạ có chút buồn rầu suy tư, nhưng cũng không lo lắng, hắn biết lấy thông minh của mình nhất định có thể nghĩ ra kế sách trọn vẹn.

“A, có.” Đoạn thời gian trước từ Ma giới bắt lên Thị Anh Ma còn nhốt  trong địa lao của Thần giới, chỉ cần gây ra dấu hiệu giả hắn trốn ra , thì có thể làm cho mọi người lầm tưởng thập nhị hoàng tử mất tích là hắn gây nên. Mà hắn, chỉ cần  trước khi Thị Anh Ma chạy ra Thần giới đem hắn giết chết là được rồi.

“Ha hả! Thị Anh Ma, dù sao ngươi đã bị phán tử hình, liền vì kế hoạch của bổn thần Hộ chết sớm mấy ngày đi, đây cũng là giải thoát đối với ngươi.”

Tương lai mẫu phi Hồng quý phi của thập nhị hoàng tử sắp sinh vào tối muộn, Nguyệt Dạ dùng phân thân thuật phục chế một người khác giống mình.

“Nguyệt Dạ, nếu làm như vậy bị bệ hạ biết sợ rằng không quá hay. Ngươi muốn trộm dù sao cũng là hoàng tử.” Phân thân có chút lo lắng.

Nguyệt Dạ liếc hắn một cái: “Yên tâm đi, bệ hạ sẽ không tức giận. Hắn nếu như biết đến, sẽ chỉ  trên tinh thần càng thêm một phen sức lực trêu ta!”

Nhắc tới bệ hạ hắn tựa hồ vĩnh viễn đều là nghiến răng nghiến lợi. Thật vất vả có cơ hội”Báo thù” , hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho. Hơn nữa lần này bố trí chính là dài đến mười bốn năm, Tinh Nguyệt Thương Lan dù có thông minh thế nào cũng không thể lập tức đoán ra được. Người bọn họ cơ hội chiến thắng cũng là năm phần!

Hắn đã nói như vậy, phân thân cũng không nói nhiều nữa.

Nguyệt Dạ phân phó nói: “Tối nay ta sẽ giả trang thành Thị Anh Ma len lén canh giữ ở ngoài Hồng điện, sau khi ôm đi thập nhị hoàng tử, đối ngoại liền nói hắn đã chạy ra Thần giới.”

“Ừ, hiểu .” Phân thân đáp một tiếng, nhảy vào trong bóng tối.

Sau khi Nguyệt Dạ thi triển ẩn thân thuật mới đem mình biến thành bộ dáng của Thị Anh Ma, sau đó thần không biết quỷ không hay lẻn vào Hồng điện của Hồng quý phi.

Trên cửa sổ ở Hồng điện chiếu ra bóng người, đến đến đi đi, hiển nhiên là đang khẩn trương mà chuẩn bị công việc đỡ đẻ. Thẳng đợi đến canh ba, trong Hồng điện rốt cuộc truyền đến tiếng khóc vang dội của  trẻ mới sinh.

Trên mặt Nguyệt Dạ sau khi bịt kín khăn che mặt mới hiện thân từ trong cửa sổ xông vào.

“Cuồng đồ lớn mật, ngươi là người phương nào? Lại dám xông vào chỗ ở của quý phi!” Hạ thần ở Hồng điện cũng có một chút thần lực, nhưng căn bản không phải là đối thủ của Nguyệt Dạ, Hắn vung tay lên đem mọi người mê ngất, sau đó qua ôm đứa nhỏ được bọc trong tã lót lại từ cửa sổ nhảy ra ngoài. Đợi đến khi bọn thị vệ chạy tới , hắn đã sớm không thấy bóng dáng.

Nguyệt Dạ trở lại Nguyệt phủ của mình, lúc này mới phát hiện đứa nhỏ trong ngực mình vẻ mặt dại ra, tựa hồ bị vây ở trong rung động nào đó.

Hắn thú vị nhìn y, không có quấy rầy, đưa y đặt ở trên giường lớn của mình, tỉ mỉ quan sát. Không hổ là đứa nhỏ của đệ nhất mỹ nam tử Tinh Nguyệt Thương Lan, mặc dù hiện tại còn nhỏ, nhưng dung mạo vẫn có thể thấy được cùng tôn đế có mấy phần tương tự. Trẻ mới sinh ra vốn là khó coi, nhưng đứa bé này lại cùng người khác bất đồng, một khuôn mặt nhỏ nhắn phấn điêu ngọc mài tinh xảo, sau khi lớn lên tuấn mỹ tuyệt không kém tôn đế.

Hắn ôm hai cánh tay lẳng lặng chờ đứa nhỏ hoàn hồn.

Không sai, đứa nhỏ này chính là Lục Phóng. Y rõ ràng nhớ được mình từ phía trên trên cầu té xuống,đầu chạm đất, mình hẳn là đã chết. Nhưng là y cũng rõ ràng nhớ được cảm giác mới vừa rồi mình từ trong thân thể người đàn bà kia ra . Y biến thành một đứa con nít! Là ‘xuyên qua’ trong truyền thuyết hay là ‘trọng sinh’? Mặc dù có thể tiếp tục sống đối với y mà nói đúng là vui mừng, nhưng đây cũng quá ly kỳ rồi!



Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 17.12.2011, 21:26
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 27.07.2011, 16:51
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1179
Được thanks: 1254 lần
Điểm: 9.9
Có bài mới Re: [Đam mỹ] Hoàng Nhi, Tiếp Chiêu! - Liên Tích Ngưng Mâu - Điểm: 11
Chương 3: Cám ơn ngươi khiến ta ngã chết

Còn có, y cảm giác mình tựa hồ lâm vào một âm mưu khác. Dù sao, vô duyên vô cớ, không  ai có tùy tiện trộm hài tử của người khác đi?

Y theo bản năng về phía Nguyệt Dạ liếc một cái, vừa lúc đụng vào ánh mắt ý vị thâm trường của hắn.

Lục Phóng tâm lý âm thầm cả kinh, hỏng bét! Sơ suất quá! Nơi này là địa bàn của người khác, y tại sao có thể dễ dàng bại lộ nghi ngờ trong mắt  mình! Y vội vàng thu hồi tầm mắt, âm thầm cảnh giác.


Nguyệt Dạ buồn cười nhìn bộ dạng căng thẳng của y, ngồi xuống bên cạnh y: “Đừng sợ, ta không có ác ý .” Hắn mặc dù tính tình nóng nảy, nhưng thanh âm rất nhẹ, luôn  có thể làm cho người ta buông lỏng thần kinh.

Lục Phóng vểnh tai nghe, trên mặt lại cố tình biểu hiện đơn thuần vô tri.

Nguyệt Dạ tiếp tục nói: “Ta biết kiếp trước của ngươi không phải là người của thế giới này.”

Lục Phóng cả kinh. Người này rốt cuộc là người nào?

“Nơi này là Thần giới, là thế giới không tồn tại ở chỗ ngươi. Ngươi sở dĩ sinh ra ở nơi này, là mang theo sứ mạng .” Tiếp theo, Nguyệt Dạ kể lại tình huống của Tinh Nguyệt đại lục cho y nghe, cũng cho biết việc Độn Không châu mất đi cùng với chuyện để cho y đi tìm kiếm.

Lục Phóng đại não vận chuyển cực kỳ nhanh, tiêu hóa tin tức của người này. Nếu như hắn nói là sự thật, như vậy chuyện thật đúng là thú vị a! Y không khỏi cười rất có thâm ý. Thật không nghĩ tới trọng sinh sau còn có sự tình hảo ngoạn như vậy. Tố chất của đặc công làm cho y rất nhanh đón nhận thực tế mình đang ở dị giới.

Về phần thần theo như lời hắn? Y hoài nghi nhìn hắn một cái.

Nguyệt Dạ hiểu rõ cười một tiếng, đưa tay nhẹ nhàng một chút, trên bàn một ly trà liền biến thành một khối kim nguyên bảo!

Oh, MyGod! Trong mắt của Lục Phóng hiện lên một tia u quang không dễ dàng phát giác. Ông trời a, cám ơn ngươi khiến ta ngã chết!

Nguyệt Dạ nói: “Từ hôm nay trở đi, ta chính là sư phụ của ngươi, ta sẽ  đối đãi ngươi như hài tử thân sinh. Ngươi còn có năm vị sư phụ khác, thời điểm ngươi bốn tuổi có thể bắt đầu học tập thần lực, ta sẽ đem bọn họ nhất nhất giới thiệu cho ngươi. Nếu hiểu lời của ta liền gật đầu đi.”

Lục Phóng gật gật đầu. Người nam nhân này biết hết thảy về y, giả vờ không hiểu  đúng là tự vũ nhục mình, đối với khiêu khích đối phương . Y biết làm như thế nào lựa chọn sử dụng điều kiện có lợi đối với mình.

Nguyệt Dạ cúi đầu cười một tiếng, đối với đồ đệ hợp tác vô cùng yêu thích, ấm giọng nói: “Ngươi còn chưa tên, liền kêu Bất Kinh đi, như thế nào?”

Lục Phóng không sao cả gật đầu. Tên, danh hiệu mà thôi. Bất quá, không có họ à? Chẳng lẽ thân phận của y rất xấu hổ cho nên vị sư phụ này của y mới không nói dòng họ cho y? Y tò mò chính là cha mẹ của y là ai. Kiếp trước y sở dĩ làm đặc công, nguyên nhân hơn phân nửa thật ra do y là một cô nhi, vì vậy vô khiên vô quải, thích hợp nhất làm loại công việc này. Cả đời này, không nghĩ tới lại sẽ có cha mẹ, bất quá, cùng không có cũng kém không nhiều lắm.

Nguyệt Dạ đoán được y nghĩ đến chuyện y sinh ra, bí hiểm cười một tiếng: “Không nên loạn tưởng, dòng họ của ngươi là rất cao nhã , tương lai sư phụ sẽ nói cho ngươi biết . Trước mang ngươi đi ăn một chút gì đi.” Hắn tiểu tâm dực dực đem y ôm lấy đi ra ngoài cửa.

Lục Phóng là Bất Kinh cứ như vậy bắt đầu kiếp sống.

Y tin tưởng, tương lai sẽ rất thú vị. Y nằm ở trong ngực Nguyệt Dạ cười khanh khách.

Nguyệt Dạ còn đang suy nghĩ những chuyện khác.

Sau khi bệ hạ biết hài tử không thấy, nói không chừng vẫn là có hoài nghi đến nơi của hắn, hắn phải nhanh lên một chút để cho Ám Vân thuộc hạ trung tâm của hắn đem đứa nhỏ thế thân đã sớm chuẩn bị xong ôm tới.

Hồng điện bên kia, chuyện thập nhị hoàng tử mới sinh ra bị trộm đi rất nhanh đã bị báo lên cho Tinh Nguyệt Thương Lan.

Không ngờ, Tinh Nguyệt Thương Lan phản ứng lại ra ngoài dự đoán của Nguyệt Dạ.

“Một hài tử mà thôi, đã mất liền mất. Hoàng tử của bổn hoàng còn thiếu sao? Nếu lần nào mọi người cũng đều phí sức như lần này, nên bỏ ra không biết bao nhiêu nhân lực vật lực? Về phần Hồng quý phi, ngô, là ở tại Minh Nguyệt điện hay là Chu Anh các? Tinh Nguyệt Thương Lan mạn bất kinh tâm cười.

Đây là Tinh Nguyệt Thương Lan nói, Tinh Dạ một chữ không thiếu nói cho Nguyệt Dạ. Tinh Dạ cũng không biết thập nhị hoàng tử thật ra chính là bị Nguyệt Dạ trộm đi .

Sau khi Nguyệt Dạ kinh ngạc, suy nghĩ một chút lại cảm thấy chẳng có gì lạ. Hắn sở hiểu rõ Tinh Nguyệt Thương Lan vốn là vô tình vô yêu, không đem hài tử mất đi để ở trong lòng cũng không ngoài ý muốn.

Nguyệt Dạ càng để ý chính là phản ứng mười bốn năm sau của bệ hạ lúc biết dũng giả tìm về Độn Không châu lại là con trai ruột của mình. Nhạc thú của bệ hạ là đem hắn chọc đến dậm chân, còn mục tiêu của hắn  là nhìn Tinh Nguyệt Thương Lan biến sắc .

Tinh Dạ nhìn nụ cười âm hiểm trên mặt hắn, cảm thấy mao cốt tủng nhiên. Mấy ngày qua Nguyệt Dạ thật sự là quá kỳ quái.

Nguyệt Dạ nhìn thấy vẻ mặt của Tinh Dạ, như không có việc gì nói: “Nếu bệ hạ không cần , chúng ta cũng không có cần thiết nhúng tay. Việc chọn lực bốn hộ vệ tiến hành thế nào?”

Tinh Dạ nói: “Dựa theo như lời ngươi nói , bốn người phù hợp yêu cầu ta đã đưa đi tu luyện Thánh Địa, chỉ chờ lúc dự ngôn chi tử bốn tuổi có thể đem bọn họ nhận y.”

Nguyệt Dạ hài lòng gật đầu.

“Đúng rồi, dự ngôn chi tử tên gọi là gì?”

“Bất Kinh. Mấy ngày nữa ta dẫn ngươi đi xem .”Dự ngôn chi tử chân chính tạm thời cũng không thể cho Tinh Dạ thấy, khó bảo toàn nếu hắn nhìn ra y và bệ hạ lớn lên tương tự, nếu như bị  lộ ra thì sẽ không có kịch vui mà xem .


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 20.12.2011, 19:21
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 27.07.2011, 16:51
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1179
Được thanks: 1254 lần
Điểm: 9.9
Có bài mới Re: [Đam mỹ] Hoàng Nhi, Tiếp Chiêu! - Liên Tích Ngưng Mâu - Điểm: 11
Chương 4: Thầy trò hiệp nghị

“Nguyệt Dạ.”

Nguyệt Dạ đang ngồi ở trước bàn xem văn kiện phải xử lý hôm nay, đột nhiên nghe thấy một thanh âm nãi thanh nãi khí vang lên.

Ảo giác? Hắn dừng một chút, tiếp tục xem quyển sách trên tay.

“Nguyệt Dạ!”

Nguyệt Dạ hoảng sợ, chẳng lẽ thật là tiểu đồ đệ của hắn nói chuyện? Hắn nghiêng đầu đi, quả nhiên thấy bé vốn đang ngủ đang ngồi xếp bằng ở trên giường bất mãn trừng mắt nhìn hắn.

“Bất Kinh?” Nguyệt Dạ đi qua, có chút kinh ngạc, “Ngươi có thể nói ?” Hắn nhớ không lầm  y mới có bảy tháng tuổi đi.


Bất Kinh cho hắn một cái xem thường: “Bằng không ngươi cho là quỷ đang nói chuyện?” Mấy ngày nay y chính là luôn luôn vụng trộm luyện tập, cuộc sống làm trẻ con thật không dễ chịu. Mặc dù y có thể vẫn  nói chuyện, nhưng  dây thanh cho tới hôm nay mới phát dục hảo, bởi vậy hôm nay mới có thể chân chính mở miệng.

Nguyệt Dạ kỳ quái nhìn y: “Vì sao lại tưởng quỷ đang nói chuyện? Nếu nơi này có quỷ, ta nhất định sẽ phát hiện .”

Bất Kinh hơi chút bất ngờ. Chẳng lẽ thế giới này thật sự có”Quỷ” sao?

Nguyệt Dạ thầm nghĩ: không hổ là đứa nhỏ của bệ hạ, sớm như vậy liền có thể nói. Hắn không có biểu hiện ra càng nhiều kinh ngạc, bởi vì hắn đột nhiên nhớ tới một sự kiện khác: “Ngươi nên gọi ta là sư phụ.”

Bất Kinh coi như không có nghe đến, ôm cánh tay, nhìn thẳng hắn: “Ta nghĩ chúng ta cần hảo hảo nói chuyện.”

Nguyệt Dạ nhìn đứa nhỏ trước mắt dùng dáng vẻ của đại nhân nói chuyện, không khỏi buồn cười. Hắn phối hợp ngồi ở bên cạnh y: “Hảo, ngươi muốn nói chuyện gì?”

Bất Kinh nói: “Đầu tiên, ngươi bắt ta đi tìm độn không châu, xem như ngươi có việc cầu ta, phải không?” Y không chỉ là đặc công, cũng là người đàm phán khôn khéo.

Nguyệt Dạ gật đầu: “Không sai.” Hắn như thế nào đột nhiên có một loại dự cảm bất hảo?

Bất Kinh tiếp tục nói : “Như vậy có phải là ta có quyền đưa ra điều kiện?”

“Có đạo lý, ” Nguyệt Dạ không thể không thừa nhận, “Ngươi muốn nói điều kiện gì?”

Bất Kinh suy nghĩ sâu xa cười: “Theo trình độ coi trọng của các ngươi đối độn không châu có thể thấy được độn không châu đối với các ngươi ý nghĩa phi phàm, như vậy muốn tìm cũng không dễ dàng, nói cách khác ta bỏ công nhất định cũng rất nhiều. Nhưng , các ngươi cũng vì thế sẽ dạy ta rất nhiều bản sự, ta cũng không xem như hoàn toàn không đạt được. Cho nên ta chỉ có một điều kiện, đó chính là  sau khi  tìm được tất cả  độn không châu, cho ta tự do, các ngươi không thể can thiệp ta đi hay lưu lại. Như thế nào?”

Nguyệt Dạ ngạc nhiên nói: “Ngươi muốn rời đi nơi này?” Đứa bé này hiện tại đã muốn nghĩ sự tình xa như vậy?

Bất Kinh cảm thấy kinh ngạc hẳn nên là  mình: “Ta không thuộc về nơi này, rời đi nơi này cũng thực bình thường đi?”

Nguyệt Dạ trầm mặc sau một lúc lâu: “Bất Kinh, tuy rằng kiếp trước của ngươi không thuộc về nơi này, nhưng  kiếp trước ngươi đã chết. Hiện tại ngươi xác thật là hài tử của phụ mẫu ngươi, không phải sao? Ngươi một chút cũng không để ý sao?”

Nói không thèm để ý là giả , kiếp trước y là cô nhi,  đời này có phụ  có mẫu, cảm giác rất kỳ quái, trong lòng cũng có ẩn ẩn chờ mong, trong tiềm thức còn có chút bất an không thích ứng có phụ mẫu tồn tại.

Nhưng y né tránh nói: “Đáp ứng không?”

Nguyệt Dạ vỗ vỗ tiểu bả vai của y, cũng không coi y như một đứa nhỏ, mà coi như người trưởng thành cùng mình giống nhau, giống bằng hữu cùng y nói chuyện .

“Có thể nói lý do muốn rời đi không?”

Bất Kinh ý vị thâm trường cười: “Ta cũng không có nói nhất định sẽ rời đi. Chính là muốn sớm một chút vì bản thân lưu một cái đường lui mà thôi. Thế giới này tựa hồ rất thú vị, nếu có cơ hội, ta hi vọng có thể nơi nơi lưu lạc một phen.”

Nguyệt Dạ ha ha cười: “Như vậy ngươi cũng đã biết ngũ khỏa độn không châu này phân tán ở vực giới bất đồng? Đến lúc đó ngươi phải đi vực giới bất đồng tìm kiếm, đúng kiểu ‘lưu lạc’ theo như lời ngươi nói. Cho dù ngươi không muốn lưu lạc cũng không phải do ngươi . Ha ha.”

“Thì ra là thế, nhưng  ta vẫn hi vọng ngươi có thể đáp ứng điều kiện của ta.”

Nguyệt Dạ suy nghĩ một chút, nói : “Như vậy đi. Đợi ngươi hoàn thành nhiệm vụ sau, ta sẽ nói cho ngươi, phụ mẫu của ngươi là ai. Ta chỉ yêu cầu ngươi ở lại thần giới hai năm, nếu hai năm sau ngươi vẫn là kiên trì rời đi, ta tuyệt đối sẽ không cường lưu. Như thế nào?”

Nguyệt Dạ ở trong lòng âm thầm nghĩ: Ta nói là “Ta” tuyệt đối sẽ không cường lưu. Về phần bệ hạ, nếu hắn đến lúc đó biết được ngươi là con hắn có thể cường lưu hay không thì không liên quan tới ta .

Cùng Tinh Nguyệt Thương Lan đấu rất lâu, Nguyệt Dạ cũng trở nên thực giảo hoạt, cũng vì chính mình để lại một cái đường lui.

“Ta có thể tín nhiệm ngươi chứ?” Bất Kinh hoài nghi nhìn hắn. Trong khoảng thời gian này y đã sớm kiến thức qua bộ dáng Nguyệt Dạ hơi một tí liền tức giận đến dậm chân, cảm thấy hắn thật sự không thể tin.

Nguyệt Dạ hơi bị đả kích trừng mắt nhìn y: “Ngươi đây là ánh mắt gì? Ta chính là nhân vật ở Thần giới dưới một người trên vạn người, lời của ta nói sẽ không chắc chắn gì hết?”

Bất Kinh làm bộ còn thật sự đánh giá hắn một phen: “Nhìn qua. . . . . .tạm được đi. Ta liền miễn cưỡng tin tưởng ngươi.”

Nguyệt Dạ một tay đem y xách lên: “Ngươi cái gia hỏa này, là trẻ con phải có bộ dáng của trẻ con.” Hắn ở trong lòng căm giận nghĩ: Không hổ là nhi tử của bệ hạ, trời sinh bản lãnh làm tức chết người.

Bất Kinh một chút cũng không sợ hãi, bị hắn xách lên tại không trung, còn dường như không có việc gì xoa xoa bụng: “Nguyệt Dạ, ta đói bụng.”

“Phải kêu sư phụ!” Hắn đưa y thả lại trên giường, nhận mệnh gọi người đi chuẩn bị đồ ăn.

Bất Kinh nhìn bộ dáng hắn vội vàng hướng ra ngoài, không khỏi cười. Sư phụ này, thực đúng là một người đơn thuần.

Đi tới cửa, Nguyệt Dạ đột nhiên quay đầu lại cười: “Bất Kinh?”

“Ân hừ?” Y nhíu mày hỏi.

Nguyệt Dạ còn thật sự nói: “Tuy rằng ngươi xác thật là mang theo sứ mệnh sinh ra ở nơi này, nhưng tin tưởng ta, ta tuyệt đối không phải  đem ngươi trở thành công cụ lợi dụng, mà là chân chính sẽ đem ngươi trở thành con của mình để yêu thương.”

Bất Kinh không nói gì. Khi y nhận thức, người với người trong lúc đó tràn ngập cố ý hoặc vô ý lợi dụng cùng bị lợi dụng, tính kế cùng bị tính kế. Điểm này cũng không có cái gì kỳ quái đi. Nhưng , sư phụ của y tựa hồ nghĩ đến y thực để ý điểm này.

Quả nhiên thật là người thiện lương.

Y đối với hắn cười khanh khách: “Sư phụ, ta đói bụng.”

“Lập tức đi.” Nguyệt Dạ đối y cười, chạy nhanh đi ra ngoài.

Chương 5:  Liệt đồ !

Ba năm rưỡi qua đi rất nhanh, ngày sinh thần Bất Kinh bốn tuổi mà y vô cùng mong đợi cũng đã tới. Nhị sư phụ Tinh Dạ của y ở nơi này chính thức giới thiệu bốn vị sư phụ khác cho y biết.

Ngay từ lúc trước, Bất Kinh đã biết tại đây một ngày nào đó sẽ gặp mặt  bốn vị sư phụ khác của mình, y đã sớm đưa tình huống của bọn họ điều tra được nhất thanh nhị sở.

Tam sư phụ dạ thần Tân Liệt là một vị nam tử trẻ tuổi nhìn qua chỉ có hơn 30 tuổi, thực tế đã hơn một trăm tuổi, ánh mắt nhìn Bất Kinh có chút không kiên nhẫn, tựa hồ khinh thường dạy đứa bé nhỏ tuổi như vậy. Hắn nhìn về phía Bất Kinh, vừa lúc cùng ánh mắt Bất Kinh đối thượng. Bất Kinh nhìn thấy trong mắt của hắn là không kiên nhẫn, thú vị cười một tiếng. Thân thể nho nhỏ mặc dù muốn ngửa đầu nhìn, trên khí thế nhưng lại tuyệt không yếu thế.

Tứ sư phụ dược thần Úc Tú là một vị nữ tử uyển ước, tựa hồ không quá hai mươi tuổi, thật ra thì cũng  hơn một trăm tuổi, mái tóc màu bạc dài đến mắt cá chân, mặc một bộ váy dài màu lam, xinh đẹp hào phóng , trên mặt vẫn mang theo nụ cười ôn nhu.

Ngũ sư phụ thực thần Tác Tán đầu vuông tai to, bụng phệ, thật là hiền lành, lúc cười lên trên mặt mập đô đô có hai má lúm đồng tiền nhợt nhạt.

Lục sư phụ Phong Thần Mục Miễn cùng Tân Liệt tuổi xấp xỉ, cao lớn anh tuấn. Bất Kinh khỏi âm thầm cảm thán một câu, trong ba vị nam sư phụ này cuối cùng cũng có một vị hơi không làm … người xem thất vọng  .

Bất quá tương đối, Nguyệt Dạ cũng là tướng mạo xuất chúng nhất trong năm vị nam sư phụ.

Tân Liệt tự mình tìm vị trí ngồi xuống, nói: “Hai vị thần hộ đại nhân, vị này chính là đồ đệ của chúng ta? Không biết là thần thánh phương nào muốn xuất động đến bốn người chúng ta tới dạy y?” Hắn vừa nói, vừa cố ý liếc về phía Bất Kinh.

Bởi vì Độn Không châu không cánh mà bay sự tình trọng đại, trừ Dự ngôn thần, Tinh Nguyệt Thương Lan, Tinh Dạ, Nguyệt Dạ cùng Phong Lâm năm người cũng không có những thần giả khác biết, nên lúc này Tân Liệt mới hỏi.

Tinh Dạ cười nói: “Dạ thần, vị đồ đệ này của chúng ta thiên tư thông tuệ, từ lúc có thể nói tới nay, vẫn rất hiểu chuyện. Ngươi cũng biết, lúc y một tuổi nhận thức tất cả chữ, thời điểm hai tuổi là có thể dựa vào cảm giác mẫn tuệ đoán được phương hướng chiêu thức công kích của bổn thần hộ. Ngươi cùng Tiểu Bất Kinh tiếp xúc nhiều sẽ biết.” Nhắc tới đồ đệ ngoan của hắn, Tinh Dạ luôn luôn nói không hết lời. Hắn vừa nói vừa đem Bất Kinh ôm vào trong ngực xoa cái đầu nhỏ của y.

Mỗi lúc này, Bất Kinh liền tương đối oán đại sư phụ của y tại sao không đem chuyện y thật ra đã 30 tuổi nói cho Tinh Dạ.

“Nhị sư phụ! Không nên nhu tóc của ta; còn có, không nên hơi một tí liền ôm ta.” Y đã nhớ không rõ là lần thứ mấy nhắc nhở hắn.

Tinh Dạ ngoảnh mặt làm ngơ, trấn an vỗ vỗ lưng của y, nói với bốn người khác: “Nếu như mấy vị không có ý kiến, từ hôm nay trở đi liền bắt đầu dạy Tiểu Bất Kinh đi.”

Nguyệt Dạ nói: “Bất Kinh trước tiên phải kính trà cho mấy vị sư phụ mới đúng.”

Tinh Dạ rốt cuộc đem y đặt ở trên mặt đất.

Bất Kinh rót bốn ly trà, theo thứ tự bưng cho bốn vị sư phụ, mỗi lần đều nói một câu “Bất Kinh cấp sư phụ kính trà.”

Đến phiên Úc Tú, nàng có chút yêu thích đem y ôm lấy hôn một cái, Bất Kinh mặt lập tức trở nên đỏ rực. Lần, lần đầu tiên được nữ nhân chủ động hôn!

Tinh Dạ buồn cười nói: “Tiểu tử thẹn thùng?” Nguyệt Dạ biết nội tình ở một bên khó khăn nén cười.

Tác Tán hiền lành nhu nhu tóc của y, nói: “Tiểu Bất Kinh, sau này rảnh rỗi có thể đi Tác phủ tìm sư phụ chơi,sư phụ dẫn ngươi đến Nhân giới ăn ngon.”

“Thực thần!” Nguyệt Dạ bất mãn nói, “Làm sư phụ Bất Kinh chủ yếu là dạy y đề cao vị giác cùng khứu giác của mình, không phải là để dẫn y nơi nơi ăn tùm lum.”

Tác Tán cười hắc hắc.

Mục Miễn mặt không thay đổi nói: “Bất Kinh, Lục sư phụ sẽ đối với ngươi rất nghiêm, ngươi tốt nhất chuẩn bị tâm lý.”

“Cầu còn không được.” Bất Kinh ý vị thâm trường cười một tiếng, một chút cũng không có bởi vì tuổi còn nhỏ mà tỏ ra vẻ nhát gan, ngược lại lộ ra vẻ bình tĩnh.

Tân Liệt không nhịn được nghe bọn hắn hàn huyên, nói: “Các ngươi dạy trước đi, ta muốn xem tư chất của y.”

Bất Kinh lại đột nhiên hướng Tân Liệt bổ nhào, gục ở trên đùi hắn nước mắt giàn giụa nhìn hắn: “Liệt sư phụ, ngươi trước dạy Bất Kinh có được hay không?”

Kể từ khi Bất Kinh có thể đi có thể chạy, y thường xuyên sẽ nghĩ ra một chút gì đó hành hạ người tìm thú vui giết thời gian, Nguyệt Dạ kiến thức qua nhiều, cho nên trong nháy mắt cảnh giác , đồng thời dùng ánh mắt đồng tình nhìn Tân Liệt.

Trên đùi đột nhiên nhiều hơn một tiểu thân thể mềm mại, Tân Liệt nhất thời không biết làm sao: “Ngươi. . . . . .”

“Liệt sư phụ? Ngươi không thích Bất Kinh sao?” Y chớp mắt nhìn Tân Liệt, lông mi thật dài rung động, cái miệng nhỏ nhắn méo lại tựa hồ tùy thời đều sẽ lên tiếng khóc lớn. Trời mới biết trong lòng y có bao nhiêu ác tâm trong động tác của mình, bất quá, nếu bọn họ đều đem y coi là tiểu hài tử, y sẽ không ngại cho bọn họ biết một chút về tiểu hài tử “Hoạt bát” cùng “Nghịch ngợm” .

Ánh mắt khiển trách của mọi người đều quăng tới đây, Tân Liệt lúng túng thanh khụ một tiếng: “Sư phụ. . . . . . Khụ khụ, làm sao lại không thích đồ đệ của mình?”

Bất Kinh hai mắt sáng ngời: “Thật sao? Như vậy sư phụ có thể hay không biểu diễn một chút tuyệt chiêu ‘nhất nhãn vạn lý’ của ngài?”

Tân Liệt trên mặt hiện ra vẻ đắc ý, nhưng vẫn bày ra bộ dáng bình tĩnh, nói: “Không nghĩ tới ngươi nhỏ tuổi lại nghe nói qua ‘ nhất nhãn vạn lý ’.”

Nhất nhãn vạn lý là độc môn tuyệt kỹ của dạ thần Tân Liệt, một khi mở ra Thiên Nhãn, có thể đem chuyện phát sinh ở ngoài vạn dặm nhìn  nhất thanh nhị sở. Mở ra Thiên Nhãn không chỉ có cần đầy đủ thần lực trụ cột, hơn nữa còn có một bộ tâm pháp vận chuyển thần lực. Không có bộ tâm pháp này người là không cách nào mở ra Thiên Nhãn . Nhưng lúc thi triển ‘ nhất nhãn vạn lý ‘ phải có một cái điều kiện, đó chính là phải tạm thời đóng cửa các giác quan khác trừ thị giác, đem thần lực tập trung ở trên ánh mắt.

Nguyệt Dạ nhìn nụ cười âm hiểm trên mặt Bất Kinh, đột nhiên có loại cảm giác không ổn.

“Liệt sư phụ, nguyện ý thi triển cho Bất Kinh xem sao?” Y dùng ánh mắt mong đợi nhìn Tân Liệt.

Tân Liệt  khụ một tiếng, nói: “Có gì không thể? Bất Kinh muốn xem cái gì?”

Bất Kinh ngẩng đầu lên hỏi: “Muốn nhìn cái gì cũng có thể sao?”

Tân Liệt lấy một loại tư thế ngạo mạn đứng lên: “Tất nhiên. Chỉ cần là trong vạn dặm, mắt của bổn thần đều có thể thấy.”

Bất Kinh khờ dại nói: “Nghe Đại sư phụ cùng Nhị sư phụ nói trong cung của Hoa tiên tử có rất nhiều hoa xinh đẹp, không bằng sư phụ giới thiệu cho Bất Kinh một chút đi.”

“Không thành vấn đề.” Tân Liệt không nghi ngờ gì, đóng cửa những giác quan khác sau đó thi triển Thiên Nhãn hướng Tu Hoa cung chỗ ở của Hoa tiên tử nhìn, nhất nhất đem tên hoa nói cho Bất Kinh nghe.

Chốc lát, hắn mới đóng cửa Thiên Nhãn, không ngờ lại ngửi thấy một cỗ mùi thúi mãnh liệt gay mũi. Tân Liệt sắc mặt nhất thời trở nên tái nhợt.

Sầu riêng! Lại là sầu riêng mà hắn ghét nhất.

“Các ngươi đang làm cái gì vậy? !” Tác Tán biết rõ ràng hắn đối với mùi vị sầu riêng nhạy cảm, lại còn ăn đến ngon lành.

Tác Tán cười hắc hắc, tiếp tục ăn, vừa nói: “Đồ đệ ngoan thật hiểu chuyện.”

Úc Tú ở một bên che miệng cười; Mục Miễn vẫn là bộ dạng lạnh nhạt, không có vẻ mặt đặc biệt gì.

Bất Kinh vẻ mặt vô tội nói: “Liệt sư phụ, Bất Kinh thích nhất ăn cái này, cho nên mới muốn đem cái này lấy ra cùng các sư phụ chia sẻ .” Làm đặc công ưu tú nhất, y vĩnh viễn cũng không cho phép mình đối với “Địch quân” không biết gì cả, cho nên y đã sớm từ nơi Nguyệt Dạ đối với hứng thú, yêu thích, tính cách đặc điểm của mấy vị sư phụ này làm một phen điều tra, cho nên mới có một màn này.

Tân Liệt bởi vì mùi sầu riêng thối, sắc mặt đã sớm trở nên tái nhợt, tựa hồ tùy thời đều có thể té xỉu, nhưng hắn vẫn là nhạy cảm phát hiện ở trong mắt của Bất Kinh một tia giảo hoạt. Hắn nhất thời hiểu đồ đệ mới hắn vừa mới nhận này căn bản là cố ý để hắn khai thiên nhãn. Như vậy y có thể thừa dịp hắn đóng cửa khứu giác lấy ra sầu riêng tới chỉnh hắn!

“Ngươi, ngươi cái tên liệt đồ. . . . . .” Tân Liệt hai mắt trợn lên, cư nhiên té xỉu.

Bất Kinh cũng sợ hết hồn: “Liệt sư phụ dễ dàng liền bị hun ngã như vậy?” Y theo bản năng nhìn về phía Nguyệt Dạ cách mình gần nhất.

Nguyệt Dạ nghiêm trang hồi đáp: “Mặc dù dạ thần quả thật đối với sầu riêng cực kỳ nhạy cảm, nhưng  lần này hắn tuyệt đối là bị ngươi chọc cho ngất.”

Bất Kinh vô tội chớp chớp mắt, nhưng trong lòng  đắc ý: hừ, lão đầu, đừng cho là ta hảo khi dễ .


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 47 bài ] 
       


Không có thành viên nào đang truy cập

Điều hành 

Mod Box Tiểu thuyết


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
tudiemto
tudiemto
Askim
Askim
libra0610
libra0610

Cua Rang Me: là sao huệ nhi?
Tuyết Huệ: Thì chẳng con dì, cơ mà k giúp dì thì thôi h dì còn phải đi kêu gọi
HuangJingXiang: Con dì đó
..
Tuyết Huệ: Lát ai báo với Sam là vào Lá bài bí ẩn đi nhé !
P.s:Tham gia gêm mà k vào xem gì hết..ốm mà vẫn phải đi kêu gọi....
Cua Rang Me: jj: tím lai hồng
HuangJingXiang: Áo ông đẹp vậy. Đây là tím hay hồng
Cua Rang Me: chào jj
HuangJingXiang: Hi ông cua
Cua Rang Me: giang: gui điều hành chưa
HuangJingXiang: Con chơi 1 mình à :(
song giang: JJ: chào con, ông rất bận, con chơi vui nha
song giang: anh gửi cái tin nhắn em nhắn cho anh cho các mod box tiểu thuyết á.
HuangJingXiang: Hú hú
Cua Rang Me: giang: là sao ? hơm hiểu
song giang: còn một cái của ba sương, chờ chờ chờ
song giang: có thấy em tài năng hay không, gửi xong tn, cho máy sạc người đi ngủ, nửa đêm cày tiếp á
song giang: cua: gửi cho em ở box tiểu thuyết, em chưa nhào vô đó, h mới nghĩ ra á
Cua Rang Me: giang: hư hư
song giang: mô phật, em thật giỏi
song giang: em gửi hết rồi
Cua Rang Me: giang: gui ai ta gui dùm cho
mymy0191: gửi từ người chắc đến sáng quá..:D
song giang: em ko có gửi đc như thế, huhu
Tuyết Huệ: Mọi người chơi game Lá bài kiểu gì vậy @@
mymy0191: viewtopic.php?f=108&t=318801&p=2150566#p2150566
bangthan87: co ta nak
PhượngMinhNguyệt: MÌNH VỪA MỚI BỎ PHIẾU CHO SỐ 2 , KO BIẾT ĐÓ LÀ AI NỮA ... ...
Cua Rang Me: giang: gui nhieu ng di em?
Cua Rang Me: còn có 2 ta à. hư hư
song giang: nhưng đang đi gửi thư, không có thời gian nc a


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.123s | 11 Queries | GZIP : On ]