Nội quy chuyên mục










Hãy click nút f thích cuối mỗi truyện bạn đọc. Xin cảm ơn!


Cần người giúp beta truyện. Ai có thể xin liên lạc email ngocquynh520@gmail.com.



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 272 bài ] 

[Xuyên không, NP] Ngồi hưởng tám chồng - Giản Hồng Trang (17+)

 
Người gởi Nội dung
♥ღ°lười chảy nhớtღ°♥
♥ღ°lười chảy nhớtღ°♥
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 16.08.2011, 10:02
Bài viết: 848
Được thanks: 704 lần
Điểm: 9.61
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Xuyên không, NP] Ngồi hưởng tám chồng - Giản Hồng Trang (17+) - Điểm: 10
Quyển 92:

Chương 715: Suy ngẫm.

Edit&Beta:Myumyu

Nguồn:https://lachoacung.wordpress.com

Hình ảnh

Tiếng 9cười lạnh 6evang vọng b4trong Ngũ 67độc cốc, 23mà trong behoàng cung 47Đại Tụng, dinh hoàng dống Vũ ehiên một 6ay bưng ly 3cượu, vẻ 37ặt bình 9bĩnh ngồi bdên cạnh 58àn, trầm 0gâm tự 44ỏi, sau aeưng Lăng 3dị phong 4ình vạn 59hủng, dây 0ưa vươn c0ay, không 67gừng chạy a9oạn bốn 7hía.(Myu b:Ta bó phép, fahương trước 4dà Vô Độc a7ốc, chương b1ày tác giả 6fại biến bhành Ngũ 2độc cốc 0a @.@)

"Thiên, 38đang suy 97ghĩ gì vậy?"

Thân 1hể, như eắn nước cán lên minh 3oàng. Vươn f8ay chậm 4ãi xoa cặp 4eông mày 88ơi nhíu 4ủa Tống 80ũ Thiên, 43hậm rãi 9hiến cho 7aó bằng bdhẳng lại"Làm 35ao vậy sao? eôm nay kẻ 1fđịch trong 07òng đã 7rừ, cả cĐại Tụng 8đều đều cbở trong aòng bàn aay chàng, dehàng còn e0ì phải chiền lòng a?"

Yêu ddiều nói, 4ập tức 03âng môi chơm của 15ình lên, c4ống Vũ 7ehiên mặt 85hông biểu 9ình mặc 2ho Lăng Mị 5ôn, đột 38hiên có 7fhút suy tư 1eói: "Rốt 9euộc để 5ó ở đâu?"



      "Cái 6dì để ở 0đâu?" 3hông rõ 7ái câu không 77đầu không d8đuôi này cà ý gì, c1ăng Mị 5erừng mắt fbhó hiểu 1à hỏi.

Nghe 7fậy, Tống caũ Thiên acuay đầu, bđối mặt 1cùng nàng, 8"Hổ 6hù a! Hổ 0hù thống 7ĩnh một 36hần tư ainh lực dĐại Tụng aaủa Nhữ 6ương! Vì eái gì tìm 06uốt ba tháng, 8ột chút 35in tức cũng ffhông có?"

Khó 17iểu nhìn 48ăng Mị, a6ẻ mặt dboang mang, 0em ra vấn 4dđề này 2uấy nhiễu 9rong lòng fắn đã 0âu!

"Rốt 4auộc nó 9ở chỗ fbào? Ngâm 5uyết không 3ang theo bên dgười, bởi 3cì không afó tìm được drên người 9àng! Đã e4hông mang 8rên người, dậy nhất fđịnh là 9đặt trong 8hủ! Chính 7à vì sao 6ình lật cả Nhữ aương Vương 2hủ, lại 3fẫn tìm 2ehông thấy chối Hổ f2hù? Chẳng bẽ Ngâm 8uyết vừa c3hông mang e0ó trên người, 1ừa không 3đặt nó 6brong phủ, 7aà chuyển 0iao cho người ehác? Chính bà không aó khả năng 28a! Đồ vật 8rọng yếu 33hư vậy, faàng có thể diao cho ai edđây?  Đám f9ão già kia? 1hông! Không f4đúng!"

Lầm dfầm lầu 1ầu nói, 6ống Vũ chiên lúc 0hì tự mình eciả thiết, 1úc lại 2ự mình eehối bỏ, f9ắc đầu a0ật đầu, 12ồn nhiên 9hông để daý.

Thấy bậy, Lăng 6ị thầm fiếc mắt 92em thường, a2ai tay bưng e4ấy đầu ceắn, không a0ho là đúng 49ói: "Thiên, 8hàng làm dcao vậy? 9ìm không 3hấy thì 8hậm rãi 34à tìm! Hơn 55ữa cho dù 14húng ta thật 9ự tìm không b2hấy Hổ 81hù thì có d9ao? Tống 39gâm Tuyết efđã chết aâu như vậy, fdũng đã 0hông thể 7ahấn hưng 1anh hào Nhữ 09ương Vương ddồi, hôm fay toàn bộ c9inh quyền 1Đại Tụng 99ơ hồ đều eằm trong 7cay chàng, 2ưới loại fình thế c4ốt đẹp fày, chàng dòn có cái 6ì phải 86o!"

Hai 20ắt nhìn fhẳng Tống 74ũ Thiên, 4ột bộ 5ạng trách 6ứ hắn 5uồn lo vô 3ớ! Thấy 3ậy, Tống ecũ Thiên 18éo cái tay 27àng đang b3đặt trên dặt mình e1uống, mở 8iệng thản 24hiên nói: f"Trẫm 63iết nàng 68a đã chết 5cồi, không acòn khả făng gây 0óng gió! 0ahính là 40hông biết aì cái gì, 03rong lòng 3rẫm, cứ 1uôn. . . a7 © DiendanLeQuyDon.com. . ."



      "Cứ 2fuôn cái 0ì?" 8ghe vậy 8híu mày 9ại, trên 0aương mặt 6êu mị của 2aăng Mị 3ộ vẻ bất dfãn! Nàng 2hẽ mân 7ê cặp môi cđỏ mọng, 4hông vui dói: "Chẳng 19ẽ Thiên ebhàng đang 79oài nghi 7ba lừa gạt 73hàng sao? 5hải biết aeằng, thi 3ehể Tống 45gâm Tuyết 7à do chính 0hàng tự 92ình kiểm 6ghiệm thấy 17hông có e6ấn đề 0a!"



      "Mị 5hi, trẫm 5ó nói rằng 7dàng lừa aeạt ta sao?" 1ừa thấy 51ăng Mị 5ó chút mất eứng, Tống 8ũ Thiên cập tức d3ười ôm 2ổ nàng, céo nàng 69ôm vào trong 62gực trấn 5dan nói, "Trẫm 3hỉ là đang 82ghĩ, thi 16hể ngày bđó chúng d5a nhìn thấy, 0dốt cuộc 39ó có vấn bđề hay 3hông? Dù b8ao lúc ấy fhi chúng 8ea tìm được 9dàng ta, thi 29hể đã 8oàn toàn 1hay đổi, 4ăn bản 4hìn không 1a nguyên 8fạng rồi!"

Chậm 9ãi cầm 5cay Lăng Mị, féo lại 48rước ngực, 4ống Vũ 6hiên nhíu eày chậm fãi mà nói: 55"Mị b2hi, nàng feói Ngâm 0uyết có 0hả năng 23hơi trò 9iả chết 12ới trẫm 4ay không? b8rước đó bắp xếp 65đường 03ui xong xuôi, a3au đó lại ddìm một eộ thi thể 4hế thân, 3bho vào một 89ít vật 9fhẩm của eình, để fho chúng e5a tưởng 7ằng người b5hết là 1àng?"



      "A, a9iả chết? b9ó thể sao? 4hẳng lẽ 6ehiên cho aaằng Tống f6gâm Tuyết bia, nàng  thông 33inh như vậy b5ao?" 1iệng đầy dhâm chọc, 9huyển động aị nhãn, 75ẻ mặt b7ăng Mị 1bđầy vẻ 3hủ định.

      "Trẫm 5ũng hiểu 03à không 5ó khả năng! 2hính là 2hắc tới 1ũng kỳ 48uái, Ngâm 6uyết này dới chết bhông lâu, 58rên giang e0ồ liền e6đột nhiên b1hảy ra một 8cuyết công 1ử, quá 6rùng hợp, 72hật là 0hiến người 7ó chút lo 0ắng. . . 5 © DiendanLeQuyDon.com. . ."



      "Thiên 5hàng đang bbo lắng cái 2ì đây? 0ho rằng 6euyết công 2ử chính 8à Tống e2gâm Tuyết? 0bói cho chàng 0fiết, tuyệt ađối không 65ó khả năng! bĐầu tiên, 7aống Ngâm euyết không d3iết chúng fa lựa chọn 39a tay với ddàng vào 5gày nào, 3fở đâu, 8ho nên căn 4ản không 5hể có chuyện chuẩn bị 7rước gì aả! Tiếp 4heo, vách dúi kia ta 7đã từng 75đã kiểm 3ra, độ 6ao, độ dốc rất 3fhó xoay mình, 5à ngay cả 2a nhảy xuống 6ũng không 87hể cam đoan e7hông mảy 19ay tổn thương, ehớ nói 1hi là Tống fgâm Tuyết 76iểu nha 1đầu một 6hút võ công bũng không 8biết kia! euối cùng, acho dù thật 11ự là Tống 11gâm Tuyết biết chúng caa ra tay với 52àng khi nào, crước đó 3đã sắp 64ếp xong 4uôi trò aiả chết 3bhạy trốn! 3chưng mà, 90ới hạng 76ữ lưu không 10ó bản lãnh 1bì kia, làm dhế nào 3dó khả năng 31ô mưa gọi 7aió, thanh canh đại fbhấn trên 7iang hồ?"

Lăng a3ị khinh eẻ nói ra 88ài điểm 93hông có 2hả năng 16à nàng cho 23ằng như 0hế, sau e5hi nghe vậy, 9ống Vũ d5hiên trầm c8ư một chút, 8uối cùng cật gật 3đầu đồng 6ý nói: "Ừ, f0ị nhi nàng 8ói đúng, 7ới tính 1ình của 7gâm Tuyết, d1hật sự c1àng không a6ó khả năng 9ó loại acản sự 3ày!"



      "Vốn 1fà vậy mà!" fừa nghe d5ống Vũ chiên có ccẻ thả 0ỏng, Lăng 7ị yêu kiều 8cêu một 97iếng dựa fbào trong 3ồng ngực a8ủa hắn, 8ết sức 6dôn nhu triền 5iên! Nàng 5hủy chung 22hông có 4đem bộ 9bặt thật 4ủa Tống egâm Tuyết 13rên vách búi nói cho f1ống Vũ 1hiên, đến 60ay, nàng 3ho rằng 9eống Ngâm auyết đã 1hết rồi, 8ói những 8huyện này 9ũng không 9òn ý nghĩa; 6hứ hai, aữ nhân 3finh đẹp d4òn có tâm 3ế như vậy, 5ũng đã cượt xa 9bàng, vì e5ậy xuất 6chát từ 82òng ghen bhét cùng 6aâm mộ, bàng không 39ề đề 1ập tới, bdđể ngăn a6gừa địa f6ị của 2aình bị 3eiảm xuống 27rong lòng 60ống Vũ d0hiên!

Tống 94ũ Thiên 2uốt ve thân 8hể mềm b2ại của 83ăng Mị, fông mày 1ẫn nhăn 97hư trước, euối cùng 2au khi suy 1cư một phen, eói: "Chính bà tuy nói 6hư vậy, 8ahưng trong 1còng trẫm 6. . . . ."

Chần chờ vẫn cdà có chút 1fo dự, Tống 4cũ Thiên 2ahấp giọng 2cà nói, nghe bậy, hai day Lăng Mị còng qua cổ fủa hắn, 7dóng mắt ehư nước, 26"Thiên, 7ahàng quá d1ẩn thận 1ồi. . . 6 © DiendanLeQuyDon.com. . ."

"Không aeẩn thận ahông được 8a! Cái ngôi cdị hoàng c1đế này, 1dhông phải fễ dàng eới ngồi a9ên được, 5uyệt đối 3chông cho 5hép có bất aỳ sơ xuất b3ào!" brong mắt, 68ộ ra ánh 47áng hung c6ác nham hiểm f1, có một f6oại kiên 36định do 11ình thế cắt buộc! bống Vũ fhiên giờ d6hút này, dau khi hồi cưởng con 5đường f0áu tanh mà e4ắn đã 5ừng đi 6ua, sắc f3ặt biến chành lạnh fẽo như a5ăng!

Hắn 2dhông thể 1hua, tuyệt 9dđối không ahể thua! 58ì cái ngôi aị hoàng 62đế này, 1aắn đã 3fất đi quá ehiều, trả aaiá quá nhiều! cho nên hôm 6ay, hắn cahỉ có thể bột mực 47ướng về 5hía trước, 2ĩnh viễn chông quay fbđầu lại!

" fuyết công 4ử này, 4ặc dù chỉ bà trùng 12ợp, nhưng 9rẫm vừa b7ghe đến a8ên của 7ắn, liền 27đứng ngồi d3hông yên, 3ả ngày căn ngủ 5ô vị. . c9 © DiendanLeQuyDon.com. . . ."

Chậm 1ãi  nói 2ca ý nghĩ c2rong lòng, ciểu lộ 8ống Vũ fhiên âm 80. Thấy vậy, 1có kinh nghiệm 4fề biểu dfộ cùng 3ời nói b3hi Tống a9ũ Thiên d9ảy sinh eòng ác độc, 3ai tay Lăng 93ị vòng ba sau lưng 34ủa hắn, bdhông ngừng fuốt ve an a0ủi: "Thiên, 5ôm nay không 5eai có thể 76hiến chàng 0hư thế. 3e © DiendanLeQuyDon.com. . . . . e7 © DiendanLeQuyDon.comếu thật aự chịu 7hông được 30ái kẻ gọi 9bà Tuyết 0ông tử 2ia, không 6aằng đơn 10iản phái 9át thủ 0đi thu thập eaắn, chấm 5ứt hậu 7oạn! Miễn 87ho cả ngày 4àng hoàng, dảnh hưởng 0fới hào 7bứng cuộc a5ống . . e © DiendanLeQuyDon.com. . . ."

Yêu cị cười 9ười, ngón 5ay lướt d8ua da thịt, 03ặp môi 6eđỏ mọng 39hẻ mở, 48ăng Mị arầm giọng 13à nói.

Nghe aậy, gật 97ật đầu, aaống Vũ fbhiên đáp: 80"Đúng! 16gười này 8chông giữ 7ại được! 71hất định 5hải giết 0fắn để 7can lòng trẫm!"



      "Tốt 4ắm a, phái auần tra fđi thôi! 2fừa vặn 4ần đây drên giang cbồ Huyền 2ặc lệnh 5eó động 87ĩnh, phái 52uần tra 7iến đến, 9huận tiện 9ò xét cho bfa chút tin 9fức xác 40hực!" bVừa nghe e7Tống Vũ cThiên nói d4như vậy, etrong đôi 28mắt Lăng 7aMị tỏa 95ánh sáng, 1fkhóe miệng dakhẽ nhếch 6thành một 3đường 3cong.

"Huyền 81Mặc lệnh 8bcó động ctĩnh kì 1flạ? Đây dlà chuyện b3xảy ra lúc 54nào?" b3Tựa hồ bcó chút 1cnghi hoặc, e9Tống Vũ 14Thiên không 41khỏi nhíu 75mày mà hỏi.

"Đại 9khái là 8mấy tháng 81này a! Ta facũng không frõ lắm. 4 © DiendanLeQuyDon.com. . . . ." 5Thoáng suy 67tư một 36chút, sắc 24mặt Lăng 70Mị lúc 0này cũng bcó chút enghiêm túc, 13nàng giương 8cmắt đối cbdiện với 1Tống Vũ 59Thiên, trầm 14trọng nói: a7" Huyền 0Mặc lệnh ecnày từ 0asau khi bị d0Tuyệt thánh d2đoạt được, bđã biến abmất trên egiang hồ 14vài chục fnăm, bây 50giờ đột anhiên có 38động tĩnh 4kì lạ, bchắc hẳn dcsẽ gây enên một 8emảnh huyết bvũ phân 63tranh. . . 1 © DiendanLeQuyDon.com. . ."



      "Vậy 2không phải 5crất đúng elúc sao? 61Giang hồ enhất định e6sẽ tử d4thương vô 3số, đến alúc đó 2chúng ta 2ra tay, đoạt dclấy nó, 74dùng nó 21hiệu lệnh dbquần hùng 81thiên hạ!"

Tống b0Vũ Thiên d9gian tà nói, fnghe vậy 00lông mày 1eLăng Mị 1nhếch lên, ddhỏi ngược 4blại: "Thế 5dnào? Chẳng 07lẽ Thiên 96cảm thấy chứng thú 7với vị 86trí bá chủ 8dgiang hồ?"



      "Đương 57nhiên!" c7Cười lạnh, 55Tống Vũ bThiên âm aftrầm nói: 4"Có ccẫu ‘Người 5được Huyền 8cMặc Lệnh 07được cả agiang hồ 52’! Nếu 00như Mị 0nhi có được 56khối lệnh f2bài này, 64mà trẫm 30lại ngồi 88vững trên 60giang sơn 62này, đến 0lúc đó 0với hai a0người chúng 4ta, phóng 7mắt khắp 10toàn bộ 9thiên hạ, ecòn có ai  là e0địch thủ 8của chúng 27ta nữa? 45Hừ! Đến 55lúc đó, acho dù Hổ 13Phù của dNhữ Dương eVương thật 9bsự rơi evào tay người 3ekhác, muốn 0mượn binh 0fnâng thế, 5trẫm cũng 46sẽ không f3sợ bọn a0họ nữa!"

Ước 1mơ vẽ ra ftương lai 0tốt đẹp, catựa hồ 3bthấy được 1viễn cảnh 7kia ngay trước eamắt, Tống 9cVũ Thiên f7cười sáng c1lạng chưa 0từng có 4! Thấy vậy, 3Lăng Mị 5byêu kiều f3nói: "Thiên 3bnghĩ thật 84đúng là erất tốt bđẹp! Chỉ 64có điều 54sau khi chàng 2tiêu trừ 7csự uy hiếp fđến từ fHổ Phù ccủa Nhữ 9Dương, bước ectiếp theo fcó phải 47là muốn 07bắt tay 08vào chinh 68phục năm 35nước khác 2không?"

Một a9câu nói 7ftoạc ra bathiên cơ, 7aLăng Mị 36ngước mắt 0nhìn, thấy d3vậy, Tống fbVũ Thiên 6vẻ mặt aâm hiểm 8cười nói: 3f"Mị 0nhi, đàn 1eông chí 2dưới trời! 3dCho dù trẫm 8thật sự 77có ý nghĩ ebnày, vậy fcũng không 73tính là 86gì a!"

"Tiện 9cnghi gì đều 4để cho 9echàng chiếm! bcNhưng kết 05quả là, cta thì được 38cái gì?"

Làm cnũng tựa 04trong ngực 43Tống Vũ 6Thiên, tay b6lúc có lúc 08không mơn 80trớn bộ 4angực của 9hắn, thấy dvậy, một 42phát bắt 5được cánh aetay quyến 36rũ của f5nàng, Tống 3Vũ Thiên efthấp giọng fcmà nói: a"Làm 9asao lại 3akhông được 86gì? Chờ 1Mị nhi làm a1cái chức e2minh chủ 84võ lâm này, 24cả giang 0hồ còn bbkhông phải 90nghe nàng ahô mưa gọi 8fgió? Còn 54có Mị nhi egiúp trẫm ddnhư thế, b3trẫm làm 6sao lại 3bạc đãi 11nàng?"

"Không 89bạc đãi?  Thiên 6chàng định 4sắp sếp 9eta như thế 2dnào? Cho 3dta vị trí e8hoàng hậu 8sao? Ta ở bbên cạnh dchàng đã alâu như 5vậy, vẫn ccmột mực akhông danh c0không phận! c8Chẳng lẽ f6đây là 1không bạc 8dđãi như 8lời chàng 28nói sao?"

  "Mị 22nhi, coi nàng 3kìa! Tuy e9bây giờ 09trẫm còn achưa cho 4nàng danh bphận, nhưng 1mà địa a2vị nàng 0bhôm nay, 22còn cao hơn 5so với bất 9kỳ một 6dphi tần 7enào trong dnội cung 0này, mà 5ngay cả 41hoàng hậu 7trông thấy 9nàng, cũng a7phải nhân bnhượng 2ba phần 3? Hơn nữa, 47cả ngày 0trẫm độc 62sủng nàng, 03không có 6bthời gian bđi sủng 1hạnh những 3người khác, 02chỉ riêng 21một điểm 4này, đã bkhiến những b4nữ nhân 3fkia cầu 7dmà không eđược đấy!"

Tay, 0dchậm rãi evuốt ve 2dtấm lưng etrơn bóng, 4ccó ý an fcủi, nghe 45vậy, Lăng fdMị liếc 0bmắt nhìn, 6vẻ mặt fbất mãn 17bĩu môi: 66"Độc 1asủng ta? a1Chính là b3sao ta nhớ 7amấy ngày 0hôm trước, 29chàng còn fchạy tới esủng hạnh eMai Phi? Chàng agiải thích echuyện này cnhư thế f6nào?"

"Mị 2nhi, nàng 0dđây là 4cố ý làm 4khó dễ atrẫm. Chẵng 6lẽ, mục dđích thực b2sự khiến 6trẫm sủng 0bhạnh Mai 1fPhi nàng 7lại không c5biết? Phụ 21thân Mai 19Phi trong 1triều, chính 52là đại c9thần ủng d1hộ trẫm, 6nếu như 96trẫm không 4amượn sức bbhắn, lừa 83gạt hắn, 3sau này ở ftrên triều, 1flàm sao dùng 7hắn đi 3đối phó enhững lão agia hỏa 4kia ? Hơn 73nữa, chúng ceta không bphải đã b4nói rõ ràng 4rồi sao? 3Mị nhi nàng 1không thể dsinh con, 8mà trẫm falại phải 2dcó hậu 4duệ, không etìm nữ 2cnhân vì 8trẫm thụ 89thai sinh fcon, trẫm 8có được 7cnon sông cvạn dặm 0này, cũng f1không có bngười kế f5tục?" 8Bất đắc cadĩ lắc 1cđầu, Tống 1aVũ Thiên camở miệng 6giải thích.

Nghe 15xong chuyện 2đó, Lăng e7Mị mỉm 1cười suy 7tư, cuối ecùng giả 8bộ tâm 6không cam 3lòng không anguyện miễn fccưỡng nói: 5"Được 97rồi, ta cdcho phép adchàng ngẫu bfnhiên chạm cqua các nàng 23một chút! 7Bất quá eta có hai 5cái điều 9akiện, chàng f0phải đáp dứng ta!"



      "A, 1nói nghe 0cmột chút?"



      "Thứ 40nhất, lúc f3chàng chung fbđụng với 1những nữ enhân kia, c2trước đó 8phải nói 6echo ta biết! 1dThứ hai, 97một khi anhững nữ e7nhân kia csinh hạ 6hoàng tử, 57chàng đều fphải giao fcho ta nuôi cdưỡng!" cCó lẽ là ffbởi vì 39chính mình 4fkhông thể b9sinh con, 33nên Lăng fMị lúc 8này tính 5chuyện đoạt 4người, 3thử cảm bgiác làm 9mẫu thân 8cmột hồi, fcũng là cđể củng b3cố thế 8lực vì 42vị trí 97hoàng hậu 39của nàng edsau này.

Tống 9Vũ Thiên 6nhìn ra dụng d6ý của nàng, f9cười tà a5tà, lập 7tức đồng 0ý: "Yên a5tâm đi, b8Mị nhi! a5Ngày sau 7alúc chúng 35ta nhất 7thống, ta a0nhất định 9phong nàng 29là hoàng b8hậu, đem 9etất cả 9hoàng tử 52quỳ dưới 7gối nàng, 9bảo bọn 51chúng gọi c4nàng là 69mẫu hậu!"



      "Ha 3ha, Thiên, 9lời này bchính là e0do chàng 97nói đó dnha? Chúng 1dta một lời f1đã định!" dcNghe được 6lời hứa 37của Tống c5Vũ Thiên, 10Lăng Mị 6byêu mị fcười, trên amặt thần 4dthái vô 88hạn.

"Đương 87nhiên! Trẫm 7acó khi nào 5lừa gạt fMị nhi a?" cCười gian 03một bả b6ôm lấy eenàng, bàn 1tay dọc 6theo đường 3cong một 02đường 7đi từ dưới 95lên, "Mị dnhi, võ công 1của nàng 5cao như vậy, 96muốn đoạt feHuyền Mặc 2lệnh, đại fkhái sẽ 0có mấy 3thành nắm 9chắc?"



      "Ừm, c8nếu như 73tuyệt thánh 96không xuất 83hiện, vậy 51hẳn là 9không có 8vấn đề eegì! Nhưng 5nếu như 86hắn muốn 33tới phá 2crối, quá 31trình, có 7khả năng 1sẽ phiền 6toái chút 5ít. . . . c © DiendanLeQuyDon.com. ." c2Hưởng thụ atrận trận 49trêu chọc atrên thân 8thể, Lăng 8Mị nhắm 3mắt lại 3chậm rãi 0mà nói.

Nghe evậy, Tống 4Vũ Thiên 42ngẩng đầu 14lên nói: 1"Tuyệt bthánh thật 7sự lợi ehại như 1vậy sao?"

      " 8fVõ công 27đệ nhất dthiên hạ, ctính cách 0quái đản btà nịnh, bdcũng không 25hành động 7theo lẽ e3thường, 5làm cho người 0ta vĩnh viễn 8cũng đoán 8không ra b9sau một 4khắc hắn 9rốt cuộc b3là đang f6suy nghĩ 83cái gì! 4Giống như 9năm đó, 70hắn trấn 9cáp quần 6hùng, chiếm 4Huyền Mặc cblệnh, hẳn 2vốn nên 37đảm nhiệm ccchức minh 2chủ võ 6lâm, chính 65là hắn clại hất 8bỏ tất 0cả, từ 3đó về 0bsau mai danh cẩn tích! 5Trên giang 1hồ đồn 2đãi về 2số phần bHuyền Mặc elệnh, có 5người nói fflà bị Tuyệt 6thánh đưa 51cho người 49người khác, 8cũng có 72người nói 7dlà bị hắn 8tiện tay 6ném đi, ctóm lại fekiểu gì dacũng có, a3mỗi người 4nói một 5kiểu! Ta amột mực atheo dõi 27tung tích 1của Huyền dMặc lệnh, 4giờ đây 1nó tái xuất 6giang hồ, 42ta liền 32vừa vặn 74mượn cơ dhội này 6dxem xem, rốt a0cuộc là eai đang giữ 5anó gây ra 65sóng gió 8ctrên giang 97hồ!"

Hai 34mắt Lăng 3Mị lấp falánh ánh 4csáng hung 9ác, bộ ecdạng cao 95ngạo như 22nắm chắc e1thắng lợi 0trong tay. 7d © DiendanLeQuyDon.comThấy vậy, 96Tống Vũ 51Thiên cười bfgian: " 2Trẫm xin 59cung chúc d3Mị nhi mã 3đáo thành ccông!" d4(*Mã đáo 7fthành công:Chiến emã đi đến 4đâu là 3bthành công 6eđến đó)

"Chàng 87cũng vậy!" a1Tiếng cười 6tà mị, a4xen lẫn eathần thái a7đắc ý, 8hai người feôm nhau, 0dthích ý fngã xuống 2giường.

Lúc cnày, Lăng 8Mị vốn 49đang ôn 3hòa, chợt 41nhớ tới 3một chuyện, 14lập tức 9nghiêm mặt 1fmà nói: 22"Thiên, fchàng còn b5nói không 0lừa gạt 07ta? Nhưng b0vì sao có admột chuyện 5lại không echịu nói 83cho ta?"



      "Chuyện 59gì?" aHíp nửa 39mắt, nằm 66ngửa mà 19nói.

"Chính 1là chuyện deNgũ Độc 99cốc a! Ta 0cvốn không f2biết, chàng 21rõ ràng 7lại biết efNgũ độc 4cốc? Hơn bnữa còn 8có giao tình frất sâu bvới cốc bchủ bọn 63họ. A! Ta  nghe 5nói cốc ebchủ Ngũ b2độc cốc 2Vân Độc fbNhất là 9mỹ nhân 63nổi danh! 16Có phải f8là hai người 2các ngươi adcó cái tình 5cũ gì, cố afý không dfcó nói cho 9fta biết 59không?" 69Lăng Mị 4ghen tuông cnói, đầy aemùi giấm c8chua.

Nghe evậy, Tống 30Vũ Thiên 56lắc đầu, cvẻ mặt 9bất đắc 8dĩ nói ra: df"Mị 9enhi, nàng 1quá lo lắng 30rồi! Trẫm 4bcùng Vân e2Độc Nhất, enào có cái dtình cũ 5gì?"

"Không abcó tình 69cũ? Bằng 54không việc a9này giải 7thích thế 0nào! Ngũ 0độc cốc 5địa thế bebí mật, d2ít lui tới 9dcùng thế 55giới bên 6ngoài, người 5bcó địa avị cao như fThiên, theo fđạo lý bcmà nói, 8fcăn bản a0là không 0có khả f5năng có acơ hội 0cquen biết 6với Vân 13Độc Nhất, 55chứ đừng dnói chi là 2khiến nàng 5cta làm việc 78cho chàng! 5Phải biết f7rằng ta 8từng gặp 5dqua Vân Độc fNhất, cái 9cgì gọi 2alà mỹ nhân 7rắn rết, 1âm tàn độc 31ác, đều 3thể hiện 43vô cùng a2tinh tế dtrên người 5nàng ta! 61Cho nên, 2trừ phi clà hai ngươi edcó tình, c6chàng dùng f9tình cảm 9ràng buộc a5nàng ta, 0bằng không bavới tính 66tình lãnh 1ngạo của 45nàng ta, 09làm sao có 0ethể đáp 9ứng ra tay 6giúp chàng 7tranh đoạt 5phương thuốc 0chữa thương acủa Hàn bphủ?"

Lăng 0Mị nói 2rất có dlý, giống bnhư là thật! 9Nghe vậy, 8Tống Vũ ecThiên ôm aechầm lấy anàng, thấp 6cgiọng mà 5an ủi: "Mị 9nhi, đừng 05có đoán 4mò, sự c3tình không 5phải như enàng nghĩ! eTrong lòng 9trẫm, có 9cũng chỉ 95có một fmình nàng, 43căn bản 8akhông có 87nửa điểm e1tình cảm 60với Vân 6cĐộc Nhất! 29Đúng là 39như lời bnàng nói, 9trẫm có 2dđịa vị 1cao, làm 0sao có cơ 3hội cấu 4kết cùng 93một nữ a6tử ít lui e8tới với c8thế giới 58bên ngoài ffnhư nàng 6ta?"

"Vậy dchàng nói 53đi! Nếu bkhông phải 3anhư thế, etại sao 1nàng ta phải ceđáp ứng 5giúp chàng?" aKhông chịu 8buông tha, a2Lăng Mị 2bắt đầu 7phát huy 3bmáu ghen 6rất đàn 31bà của ebmình, quyết 42truy hỏi dfkỹ càng 32sự việc.

Thấy 5vậy, trong amắt Tống 1bVũ Thiên behiện lên amột tia ekhông kiên 6nhẫn, nhưng 46vì quan hệ 37đến lợi 2ích, hắn 2dcũng che 1dấu rất 4tốt, "Mị 71nhi, trẫm 5fquen biết cVân Độc e2Nhất, đều 9là vì quan 29hệ của 4đời trước! d7Nhưng về fphần nguyên 4nhân như 1thế nào? 8Thứ cho 14trẫm không a2tiện nhiều 9lời! Nàng 7chỉ cần d4biết rằng, 5trẫm cùng benàng ta, 0thật sự 2là nửa 8điểm quan 49hệ cũng fkhông có!"

Đã 5nói đến fnước này, b6thì không 5có gì để bfnói nữa 6rồi! Lăng 4Mị nghe fthế, biết 1eTống Vũ 86Thiên thân 9là vua của bmột nước, fdcó thể fbgiải thích 5với nàng dnhư thế ebđã là không 5dễ rồi! 9aHơn nữa, ehoàng gia dđều có 2bí mật b2của hoàng 9gia! Không 28phải từng 2bí mật eaLăng Mị cnàng đều 3cần biết, 8acho nên lập e8tức đổi 09giọng, vẻ 32mặt mềm 11mại đáng 87yêu nũng 5dnịu nói: 8"Được erồi! Được 82rồi! Người ecta tin tưởng 7chàng mà!"



      "Đúng 70rồi, Thiên! bTại sao 7chàng phải bakhiến cho 7Vân Độc 59Nhất giúp 79chàng đoạt 3phương thuốc 76cuả Hàn bphủ a? Là 53muốn nhờ 3nàng chế 56thuốc sao?"



      "Ừ! 0Có phương 5bthuốc Ngưng 19linh tán 8bcủa Hàn e5phủ, Vân fĐộc Nhất d9sẽ thay 70trẫm luyện 2chế ra thuốc atrị thương fthượng f7đẳng, như 2vậy từ b5nay về sau 6hành quân 1chiến tranh 6thì trẫm 9có thể ckhông lo ftai nạn, 42bình chân 3như vại 59rồi!"

"Ha 7ha, Thiên! 58Ta không 87thể không 3nói, vì fcái vị 5atrí này, 8dchàng thực 0là quá nhọc 55lòng, tính 52toán tường atận . . f5 © DiendanLeQuyDon.com. . . ." bGhé vào 51trên người 6cTống Vũ 2Thiên, Lăng d2Mị kiều 9mỵ nói.

Nghe bbvậy, Tống dbVũ Thiên 8dnhíu mày 9cnhắm mắt, 9không khỏi bcảm khái 4vạn phần 6nói: "Đúng 3vậy a, cẩn 9ethận không bbao giờ ethừa! Thế 4cục hôm 6enay, không 9thể không f8khiến ta 4hao tâm tổn 4ctrí a. . d © DiendanLeQuyDon.com. . . ."

"Ha a6ha, đừng alo lắng, 2không phải fcòn có ta 8sao? Chỉ 7ecần Thiên 8fmuốn, Mị enhi nhất b3định sẽ a0dốc sức 1giúp chàng 65hoàn thành!"



      "Ưà, cMị nhi thật ftốt!" 66Một bả 9ckéo nàng 0xuống, xoay 7angười đè 27lên, trong 30tiếng kinh 16hô cố ý 5của Lăng bbMị, Tống e4Vũ Thiên 87bắt đầu b9động tác.



      "Thiên, bchàng cũng d9đừng trách cta hỏi nhiều! 0Tất cả 9đều bởi 73vì ta quá 8mê luyến 71chàng, không f1muốn chàng 21bị người 3ta đoạt 6đi mà thôi. b © DiendanLeQuyDon.com. . . . . 7 © DiendanLeQuyDon.comNgười của 07Tống gia dcác ngươi, 6chính là e3quá xuất 9sắc! Ngoại 18trừ Tống 9dlão Lục, amỗi người 4đều ưu ftú như vậy, ddthật sự 21là làm cho angười ta 5lo lắng 1a! Một mình 40Tống Ngâm b3Tuyết còn 6khiến mấy 71phu quân 4của nàng emê muội e6đến thần fhồn điên 6đảo, huống 0chi là người 0chạm tay 7vào là có 43thể bỏng 8như chàng 4. . . . . a © DiendanLeQuyDon.com." Trong 9ftiếng thở 3gấp liên 9tục, Lăng 41Mị bắt bcđầu giải 3dthích thái 6độ của fdmình vừa 4rồi, hết 3sức mềm 7mại đáng 6yêu!

Nghe 8vậy, Tống 0Vũ Thiên 4không nói 4gì, chỉ 8tăng tốc ccđộng tác dcủa mình, 2trong trầm b8luân, cùng 1anhau mất 7bphương hướng. a © DiendanLeQuyDon.com. . . . . 2 © DiendanLeQuyDon.comBên trong 88Vân Thủy 1dhiên ở 5aHoa quốc, fsắc trời e6đã tối, 9bầu trời 7bxanh ngắt 35đã hoàn 4ctoàn bị 2bóng đêm 6thay thế.

Trong 1aphòng, Dực 6Tu nghiêm 20mặt chắp 5ctay hành eelễ với ebTống Ngâm 07Tuyết hỏi: 6f"Các 2dchủ, chẳng 3lẽ hôm 0nay chúng cta vẫn ngồi e1đợi, không b1có bất 2ckỳ động a8tác gì sao?"

"Dực 1cTu, ca ca e8bảo chúng 7ta chờ, 12chúng ta 58tạm thời 6chờ một 6fthời gian! 7dDù sao thế 59lực Tống 3Vũ Thiên 7fkiên cố, 47nếu như dkhông hoàn 5toàn  chuẩn dbị tốt, 2ccăn bản 2blà không 4fmảy may ađộng đến 83hắn được!" b5Nghe Dực 5Tu nói..., 3eTống Ngâm 8Tuyết nhàn 00nhạt trả e3lời, thần bsắc bình atĩnh!

"Chính e7là Các chủ, 56dù cho như cvậy, chúng 7ta cũng không 01thể một 5mực chờ 8ở chỗ fnày a? Hôm abnay giang 3hồ chú 3ý đến 0Tuyết công ftử rất 6cnhiều, khắp 5nơi đều a9nghị luận, echúng ta fcũng đã 4dừng lại 6tại Vân 2Thủy hiên aađược mấy 5ngày rồi, 0hành tung dcó chút 7bại lộ! 12Cho nên, 23vì phòng 94ngừa có engười cố 0ý tiến 60đến gây 1chuyện khiêu 0khích, dẫn d8đến phiền 8etoái, thuộc a3hạ cho rằng 6e–"



      "Dực 7Tu, ý của 1fngươi ta 3hiểu được." 17Không đợi 99Dực Tu nói 8axong, Tống 06Ngâm Tuyết 3cliền cười ccười đứng 1lên, nhìn 7dbầu trời 9đầy sao 4ngoài cửa asổ nói: c3"Dực 38Tu, không 6eđến bao 3lâu, chúng c4ta sẽ rời 8khỏi nơi 10này thôi."



      "Các 2echủ, ý 4acủa ngài 1là. . . . b © DiendanLeQuyDon.com. ." 87Tựa hồ 8acó chút 6không rõ, 30Dực Tu Tu 9dnhíu mày, 02vẻ mặt 07hoang mang: eanghe ý tứ 52của Các 5chủ, giống anhư không 60đến vài 0ngày bọn b1họ sẽ cerời đi! e3Chính là 9sau khi rời 9eđi, bọn 6họ muốn e3đi đâu? 03Cái này 0chung quy 65cũng nên 9nói ra, để 4cho hắn 2sớm có fbthể đi 0dchuẩn bị bnha?

"Không, a7Dực Tu, ccái chỗ eenày ngươi 48không cần 0đi chuẩn 07bị! Bởi cbvì lúc này 1ngay cả 72ta cũng không bbiết nó 0ở đâu? 2Làm sao có d0thể nói 5ccho ngươi f9biết trước?" 3bHiểu ý 58tứ của 25Dực Tu, 4bTống Ngâm 88Tuyết giương a7mắt nhìn ara ngoài 4dcửa sổ d5thẳng tắp 9nói.

Nghe f5vậy, Dực 6Tu nghi hoặc, bcảm giác cđược đêm b5nay Tống 66Ngâm Tuyết 1có chút c7kỳ quái, 0bởi vì dnếu như 5là trước 0kia, nàng 5sẽ không 2mơ hồ như 6thế! Chính alà không 6biết vì 57cái gì tối 7dnay nàng alại..."Được 22rồi, Dực 91Tu, ngươi ađi xuống 03trước đi! 8bCó một e5số việc b9ta cần một bemình hảo d3hảo suy cnghĩ một abchút!"



      "Dạ! ceThuộc hạ 0cáo lui!" aHiểu được flúc này ftrong lòng 5bTống Ngâm cdTuyết chắc 0chắn có 4tâm sự, 8Dực Tu xoay 3người đi b2ra. Khi hắn 5fđi rồi, 8Tống Ngâm 3Tuyết xoay 4người, 12chậm rãi 1ngồi cạnh cbàn, ngón b5tay lúc có alúc không cgõ trên 63mặt bàn.

Ngũ bđộc cốc? 1Ngũ độc bcốc! Thật 7sự là Ngũ eĐộc cốc d4à. . . . 8 © DiendanLeQuyDon.com. . Suy nghĩ, 7chậm rãi a7nghĩ, ngước fmắt nhìn a4thẳng phía 6trước, ctrong u ám 90hình như acó một 1tia nghi hoặc.

c1Song, ngày aaấy chàng 3cùng Si nói 8chuyện, b9ta cũng nghe 4được toàn dcbộ, về 53Ngũ Độc 09cốc có afquan hệ 2evới Tống bVũ Thiên, 6dcũng đã ctừng nghe 9qua. Ta từng 4cho chàng 6dcơ hội, 96hi vọng 4cchàng có 2thể thẳng 2ethắn nói 6cho ta biết, 3achính là 9vì cái gì 52dù chàng fbiết rất 0rõ ân oán e5giữa ta 8cùng Tống 58Vũ Thiên, 2alại hoàn b7toàn không ahề đề 6cập tới echuyện này?

cbSong, Dực 5Tu từng 7fnói, muốn 8ta chậm e8rãi thử 7bđi tin tưởng achàng, mở 1rộng ta 9lòng mình 6với chàng! bVì vậy a2hiện tại, eta sẽ tin 6tưởng chàng, e1sẽ cố 35gắng nói 0với bản 4thân, chàng bckhông nói, eanhất định alà có nguyên 93nhân, không 8phải muốn 1phản bội dta! Cho nên 5Vô Song, cfta đã quyết adđịnh tin 71tưởng chàng darồi, xin fachàng cũng fenhất định, 5nhất định 5đừng khiến 2ta thất c2vọng. .


10.08.2012, 23:43
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
♥ღ°lười chảy nhớtღ°♥
♥ღ°lười chảy nhớtღ°♥
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 16.08.2011, 10:02
Bài viết: 848
Được thanks: 704 lần
Điểm: 9.61
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Xuyên không, NP] Ngồi hưởng tám chồng - Giản Hồng Trang (17+) - Điểm: 10
Quyển 052:

Chương 416: Vân Độc cNhất.

Edit&Beta:Myumyu.

Nguồn:https://lachoacung.wordpress.com

Hình ảnh

Trong c2màn đêm, a9đầy sao 5lấp lánh, ecTống Ngâm 6Tuyết giương b9mắt nhìn csao trời, cdắc mặt cerầm lặng.

3ùng lúc b4đó, trong 33ột căn 61hòng không 4a, Vô Song d3đốt đèn 84gồi yên 8ặng bên 0ạnh bàn, 0eấy ra nửa 6hương thuốc b3ống Ngâm auyết đoạt edại từ e0rong tay Tư bĐồ Phong, fợp hai bản 2eại, bắt 1đầu cẩn d9hận nghiên ceứu.

"Hoàng 27ầm, sài 16ồ, đinh. 0e © DiendanLeQuyDon.com. . . . ." f7Đang lúc aô Song chăm 40hú mà đọc, dông mày 2eì suy tư 01ơi nhăn 86ại thì 6dgoài cửa 6ổ, một 7hân ảnh c8iện lên, cbgay sau đó 1iến mất 2hông thấy 99ì nữa.

Thân fhể, mạnh 0ẽ đứng dên, trên e9ặt âm tình e9ất định, cô Song lúc 7aày, nhìn ahấy thân 3cảnh quen 5chuộc thoáng aiện lên a6ừa rồi 6ehì sóng 2fgầm trong 3fắt bắt 9đầu khởi 3dđộng, sắc 3ặt âm trầm 81àm cho người 40a sợ hãi.

" 8cà nàng ta. d © DiendanLeQuyDon.com. . . . ." b6rầm giọng ehẹ nhàng cà nói, thanh 2aâm như ám c1ị, nắm 53ay thật ahặt, chậm 1ãi thu phương ahuốc trong 0ay vào trong dgực, Vô 9ong tắt 5đèn, trong bóng đêm, 5hậm rãi 0ađẩy cửa eđi ra ngoài.

Không fiống lần 8erước lúc 0ị đến ehanh chóng ađi ra như 5ậy, Vô 4ong lúc này, ddhậm rãi  nhấc 8bhân đi trên e0đường, aiống như ehía trước f1ó cái gì 1à hắn cực b9ỳ không 7uốn trông eehấy, bài f9ích trì e6oãn không 82uốn tới 4bần.

Cước 2ộ, cuối 5fùng khi trông 5hấy một 3dữ tử y 04hục rực 26ỡ phía 6rước thì 5ừng lại, 0òn cách 8ất xa, Vô 0cong cũng 0ahông hề b8iến lên 6ữa, chỉ eiương mắt fhìn chằm 9hằm.

"Chàng 4fẫn không euốn gặp aa như vậy 4ao, Vô Song?" fảm giác 98được hắn 0đã đến, cữ tử y bhục rực 2bỡ xoay người, 92ai mắt nhìn feô Song, trên d2ương mặt biễm lệ bràn đầy bẻ đau lòng, c5đau thương, 5eích động, 1còn có mê 21uyến. . 8c © DiendanLeQuyDon.com. . . ."Vô 4bong! Vô Song 3ủa ta! Ta 5ốt cục eeại trông b6hấy chàng! efô Song của 0ea!" Biểu c1ộ phức 5ạp, xen dẫn các 52oại cảm 3úc, nhưng 73rong mắt 5ữ tử y d6hục rực 98ỡ lúc này diểu hiện 1hiều nhất 48hính là a5iềm hưng afhấn thật 3âu! Nàng efđi từng aước một 4dề phía 8rước, chớp 1ũng không 5hớp mắt b7hìn, cước 5ộ dồn aập mà rất c3hanh, khiến 2ho Vô Song 6đứng đối 5iện nhíu 8aày.

"Đứng eại, ngươi 91ới đây 13àm gì!" 7uát lạnh, fẻ mặt a4ung ác, giờ 2ehút này 4aô Song biểu abiện ra sự buyết tuyệt e1iếm thấy, 20hiến nữ 9ử y phục 34ực rỡ 2hấn động 1ừng cước 18ộ lại.

"Vô a4ong, chàng 6bòn hận 1aa. . . . . 21 © DiendanLeQuyDon.com." Giương 5dắt nhìn f8ắn, bên 4drong có nhu ddình cùng bêu say đắm cbhó nói nên 2ời, quay 8ắt về 3ahía Vân 3ô Song biểu c0iện quyết 1uyệt hung e3ác, nữ abử y phục 1fực rỡ 5aàng thêm bdđau lòng.

"Hận cgươi? Hừ, 7gươi còn 3ahông xứng!" 9ạnh lùng e3hiển trách fột câu, 1đến đáy b9òng đều 6ét lạnh, 4ữ tử y cehục rực 6ỡ lúc này, 5crừng to 1ắt, trên 2ương mặt eiễm lệ aực kỳ 3eương tự afới Vân cô Song tràn 1gập chua 20ót cùng 4i thương.

"Ta 36hông xứng? 8a không xứng! 8a ha, Vô 31ong, chàng eđã không 5bhương ta, 32hẳng lẽ fgay cả hận 5a cũng không cbuốn sao? 2a là thân cỷ tỷ của 0hàng mà, 29ì cái gì 0hàng lại 4cđối xử 97ới ta như a7ậy!"

Kích 0fđộng, tựa 3ồ có chút 2ầm nhẹ 59ói, sau khi 41ghe vậy, d3huôn mặt 25uấn tú e3ủa Vô Song eạnh lùng, 2rong hai tròng 5bắt thoáng biện hàn 7cuang, "Nói 03đi, Vân c3Độc Nhất! egươi tới cđây làm 9ì?"



      "Làm 06ì? Ta còn 0ó thể làm cfì! Ta tới, cđương nhiên 74à muốn bang chàng b9ề, từ 06ay về sau, chông bao 5iờ nữa 7ho phép chàng 3ách rời 3hỏi ta!" 30á đạo 2dêu lên, 93ân Độc dhất giờ bhút này, 0hìn đến 4hân đệ 89đệ mà dhính mình bêu say đắm ccgày nhớ 35đêm mong, cục vọng 8hiếm giữ frong cơ thể 2diền chậm 9ãi bộc 4ộ ra.

"Nằm bơ!" 25ừa nhìn 3fhấy ánh 8ắt si mê d4ủa Vân dĐộc Nhất c9hìn mình, dfrong lòng 2ô Song liền 3hản cảm f5ột hồi, 8ắn lạnh bùng khiển cfrách nàng, 9ùng câu 69ày biểu c1ộ sự bất 4aãn trong 80òng.

"Vì 4fái gì? Vì 6ái gì chàng chông chịu cdheo ta trở 96ề!" ahứng kiến 6hái độ 0iên quyết 1ia, sắc 9ặt Vân 1Độc Nhất 9hông khỏi aeó chút biến 2đổi, lời 5ói cũng 6fhông nhu 9bòa giống 6úc mới f6ặp nữa, a3à mơ hồ 6fộ ra chút eạnh lùng.

Biết acõ tính tình 2ủa nàng, 6ahìn sự dhuyển biến d5ủa nàng 94a lúc này, dô Song cười ehầm trong 23òng, thần aắc cũng efhâm trầm 8dàm cho người 4a sợ hãi, dd"Vì 3ái gì? Cái 1ày chỉ dợ lòng 14gươi còn diết rõ 0ơn ai hết, e3hông cần 5a nói nữa 1a! Vân Độc 4hất, ta 1ho ngươi 8fiết, cả 43đời ta 9đây, cũng 6hông muốn dặp lại 89gươi, sẽ 5hông cùng agươi trở 1ề!"



      "Chàng! 7hàng!" e7ghe Vô Song 0eói như vậy, 9ân Độc 3hất lúc 1ày cơ bản a3đã lộ ea bản mặt 19âm tàn của a1àng, không 9hỏi nhìn 84hẳng Vô 02ong chậm 6ãi mà nói: 6b"Vô 45ong, lần 65ày chỉ 0ợ không b6hải do chàng b0uyết định! crước kia afì ta đối dới chàng 43hật sự fuá tốt, beđến nỗi d4hái Mị 8ột lần 5fại một 77ần đến dhuyên bảo d2hàng trở 7ề, kết euả đều 4hí công! 8aiện tại 28a chịu đủ cfồi, không 4buốn một 2dần lại 39ột lần 5hờ đợi bữa, cho eên tự thân 9uất mã, 22hất định 2bhải mang 72hàng cùng 6hau trở afề!"



      "Hừ, b8ùng nhau earở về? 80ân Độc 18hất, chỉ b2ằng ngươi 2dao? Ngươi 5đừng quên, beuy võ công 8eủa ta không 01ằng ngươi, 12hưng nếu 71gươi muốn cang ta về, ehông có 38hả năng 4đơn giản a3hư vậy 0a!"

Cười 86hầm một 03iếng, lạnh 94hạt mà 02ịch sự 92ao nhã, tuy e4ậy khi nhìn 3ề phía 4am tử bình 17hường luôn 2đạm nhã ehư gió kia, dbiờ phút 0ày khí tức 9ehát tán 6dừ trên 1gười hắn, 17ại nguy 2iểm, đầy 34iết chóc.

"Thật aự không a5ó khả năng 48ao? Vô Song, 3fó mấy lời, 16hàng tuyệt 0đối cũng 44đừng nói 4uá sớm 63hư vậy!"

Xinh 4cđẹp cười 32ười, gương 9eặt diễm cệ phấn bhấn, Vân 5Độc Nhất 53úc này, afắt nhìn 1fhía trước, 4fở miệng eiếp tục 8hậm rãi 78ói: "Vô 1fong, chẳng bcẽ chàng 3hông quan 9âm đến 3ị sao? Hắn 87à bằng fbữu duy nhất 0rong cốc 98ủa chàng 22ừ nhỏ fđến lớn! 32rước kia ca ra lệnh 8ho hắn tiến 4dđến khuyên aảo chàng, 5au nhiều 0ần không 78hành, bị da giận dữ 0chốt lại, ebỗi ngày 4ho hắn ăn 80độc trùng, eaau đó cho 4ắn giải 6ược, cảm 7iác rất 40hống khổ! 18ô Song, độc 64ính của fhững độc 83rùng này dhàng cũng diết đấy, 4hỉ cần a3gười ăn dau hai ngày 0hông có 4iải dược, 3ảy lỗ 9ẽ chảy eáu mà chết! d3iện tại 8a đi ra ngoài 9ìm chàng, 3hời gian 1đã qua một 8gày, nếu 5cối nay chàng ddhông theo d8a đi, làm 5rễ nãi 1hời gian crở về, chỉ sợ 4fiếp nầy, fhàng sẽ 8hông gặp 7ađược bằng 80ữu duy nhất 53ữa rồi, c3a ha. . . 85 © DiendanLeQuyDon.com. . ."

Uy 69iếp, mang bheo đe dọa dà nói, Vân 07Độc Nhất 2ham lam gắt b0ao nhìn chằm 0hằm vào fô Song, muốn bhìn rõ từng 87ái biểu c3ộ trên 5chuôn mặt fuấn tú 1aủa hắn, bhính là 7au khi nghe 5bậy, Vô 5fong không fcó chút động 4ĩnh gì, 25hỉ nhàn dhạt cười 8ười nói: 70"Hừ, fân Độc 3hất, ngươi a0ũng đừng 4ạt ta nữa! 43a hôm nay cđã không bhải con c3ít ba tuổi, 3hỉ cần 3gươi vờ d1ĩnh mấy 5âu sẽ tin dgay? Ta cho 8gươi biết, 49ếu ngươi 7uả thật 9uốn đưa 5a trở về, 56hắc chắn 3ẽ không 1ba tay với 69ị!"



      "Vì 6ái gì lại 8hông? Ta c8ó cái gì 0cại không! 26ô Song, ta 8êu chàng, cỷ tỷ yêu 2bđệ! Từ 51au cái khoảnh 0hắc chàng adinh ra, cười eới ta kia, 70a liền yêu 2chàng thật eâu! Ta điên 44uồng yêu 22hàng như 1ậy, liều 18ĩnh muốn 9ùng chàng 3ở cùng e3ột chỗ, 8ái gì luân e2ý đạo 32đức, cái c2ì lễ nghi 28iêm sỉ, aaở trước cặt ta, tất f7ả đều 30à chó má!"

Vân 6Độc Nhất 39iống như fhát điên aười, cười 8dâm trầm e0đáng sợ, 8ười khiến 19gười ta 6hông rét 9à run! Hai eắt diễm 3ệ của eàng ta, bình eaĩnh nhìn 9ô Song, nói 5ừng chữ 3ừng câu: 0b"Vô 8ong, mục fđích cả d8đời ta ecđây là 2uốn cùng 6hàng ở 1hung một 5hỗ, làm 3ahê tử của ehàng! Ta 6ất kể aiữa chúng 7a có phải 6fà thân tỷ cađệ hay ahông, có 17hải là 34ị thế d9ục ngăn cấm không, a1a yêu chàng, 9a muốn chàng, e2ả đời 9dày cũng 15ẽ không bhay đổi!"



      "Vô fong, ta biết bõ chàng 4ì cái gì fà hận ta, fbì cái gì 07hông muốn 98hận tỷ fỷ! Nhưng aa nghĩ kỹ 8ồi, ta không a0ó lựa chọn aào khác! cếu như 5hời gian caó thể quay 34ại một 2cần nữa, 62uyết định aủa ta, vẫn 3hư hiện eại! Đó b3à bởi vì, ea yêu chàng, 9êu chàng 76âu đậm!"

"Câm fcồm! Ngươi eâm mồm echo ta!" fừa nghe 8ân Độc 5hất đem bhuyện nàng e3a thương e0ắn phun fa, khuôn 4ặt tuấn 2ỹ của eô Song không dhỏi lạnh 32ùng quỷ cfị như Tu f3a, trong mắt 4ắn lóe a2ên ánh sáng 1guy hiểm, 9ô cùng lạnh 2hư băng 3dói.

"Ha fba, chàng ehông cho ea nói? Ta d5đây càng dduốn nói!" 5ừng bước 3ột đi về dhía trước, cehìn khuôn 1ặt tuấn 0ú làm cho abàng rung deđộng không 16hôi, tuy 9rên mặt 9fó nồng e3đậm bài c8ích cùng 3aăm hận, 6hưng Vân 4Độc Nhất bẫn như c4ên cơn nghiện, c5trầm mê d4quyến luyến.

"Vô 6Song, ta yêu 39chàng, điên 95cuồng yêu ffchàng, chỉ 12cần ta có dfthể làm b3cho chàng 4ở cùng 1một chỗ a9với ta, eta sẽ làm 9dtất cả 0mọi chuyện! deCho nên chàng 2nói, ta hạ 2độc Mị a4là gạt 77chàng! Ha cha, chàng b5suy nghĩ 85một chút 2đi, ta có 2cần lừa 3gạt chàng 76sao? Ta vì cmuốn ở 2chung với 8chàng, ngay 72cả cha mẹ achúng ta 8đều tự 81tay giết echết, sao b3còn chú fý một nô f7tài nho nhỏ?"

Lời f3nói của 3Vân Độc 0Nhất hung 3ác nham hiểm e3mà trắng e2trợn, khiến fnắm tay fVô Song càng 0nắm chặt 1lại, "Răng frắc" 73rung động.

Thấy 5evậy, Vân 5Độc Nhất 31mỉm cười, 2tiếp tục cmở miệng 9nói: "Vô 0cSong, chàng ahận ta, 3chẳng phải bclà bởi 9vì ta tự 72tay giết 25chết cha 39mẹ sao! 17Hai lão gìa eđó, dám f2ngăn cản 6dta yêu chàng, 2chú ý phòng 0bị ta, vướng achân vướng ftay ta, vì 27vậy ta đơn 4giản liền eđưa hai 68người bọn bhọ cùng bnhau về 63trời, khỏi ephải nhìn 52đến mà cchướng 6mắt!"

Ngoan fđộc nói, 0không có 1một chút 94tính người! 0bVô Song giờ 26phút này 15gắt gao eenhìn Vân b8Độc Nhất, ctrong mắt 9là cơn thịnh 9nộ hừng f5hực thiêu 5đốt.

"Ha, 3Vô Song, 1rốt cục 6chàng cũng 8dchịu nhìn 4thẳng vào 55ta, thật f0tốt!"

Không 45để ý tới fhắn nhìn 45thẳng như 4vậy, rốt 2cuộc là 08biểu đạt 01cái tâm 71tình gì, 4Vân Độc 2Nhất thấy 62vậy vui 8vẻ nở 2nụ cười, 9nàng giương 3gương mặt 48xinh đẹp 2diễm lệ elên, hưng 6phấn nói: f"Vô 8Song, chàng abiết không? 08Đã bao lâu? 3Đã bao lâu 98chàng không 04nhìn ta như 86vậy rồi!"

"Trước 98kia khi chàng 8ở trong 5cphủ của fdNhữ Dương bquận chúa dđạo đức ebại hoại ckia, ta liền 50thường d1xuyên nghĩ, 7nữ nhân 1như vậy, 9fchàng có 0bdùng mắt 7anhìn nàng 1dkhông? Hôm anay, chàng ađuổi theo 2Tuyết công aatử, vì 7vậy ta lại 2fsuy nghĩ, 7một người 4nam nhân, 7chàng sẽ 7dùng cái 3fánh mắt 2agì nhìn cbhắn? Cả cngày trong fđầu ta fđều nghĩ 2đến chàng, bVô Song! a2Loại tra 0tấn thống 39khổ này, 80sắp ép 57ta nổi điên 9drồi! Cho 4dnên hôm 98nay, ta mới 2không tiếc e4bất cứ 9giá nào 9mang chàng avề, không 8fbao giờ b8cho chàng 20rời đi d6nữa!"

Nói 7trắng ra, b0có chút 3bhưng phấn 4không biết 4là nói cho 4Vô Song nghe d, hay là e7nói cho chính 3mình nghe, 1Vân Độc 4fNhất giương cfmắt, thẳng 5thắn mà fnói: "Vô cSong, theo 94ta trở về cđi, không b2nên ép ta 6clàm ra chuyện 8egì! Chàng 5cũng biết cta rồi, 1lần này deđã ra đi, 9bnhất định 1sẽ không 94phí công 6mà về! 2Ta hiểu 5được chàng cgiờ phút 0này rất 2để ý tiểu 37tử gọi 15là Tuyết acông tử dkia, cho nên dchàng ngàn 65vạn lần 6không nên 3ép ta ra d0tay giết 14hắn! Còn ecó Mị, f4nếu như 1đêm nay 2chúng ta 39không đi, 8vậy ngày 89mốt, chàng cbchỉ còn 7nước nhặt f3xác cho hắ́n 39a!"

Uy 0fhiếp nói, 4tràn đầy 8bức bách 4dcùng không 84cho người 75ta kháng bcự, sau 4ckhi nghe vậy, 9dVô Song nhìn 4cnàng chằm 73chằm, nặng 2nề tự bhỏi.

"Ngươi afthật sự 4dùng độc 47trùng đút 04cho Mị?"

"Ừm! 2Chàng biết dthủ đoạn 9ccủa ta mà!" cCười lạnh 0ác độc 1enhư rắn d0rết, lúc bnày, bọn chọ mặc 33dù có gương 5mặt cực 5kỳ tương 13tự, nhưng 6một người 4phiêu nhiên dxuất trần, 3một người fckhác, lại 2hãm thân a1trong địa 08ngục!

Nghe 4Vân Độc c5Nhất nói, 15Vô Song giương f1mắt thẳng atắp nhìn 7enàng, sau f4khi nhìn 4dmột hồi, 9chậm rãi 7dmở miệng b3mà nói: a"Muốn 99cho ta trở avề với engươi? Đầu c6tiên, ngươi 19phải trả 2lời ta một cvấn đề!"

"Chàng bnói đi?" 42Nhếch mi 1mà nói, ecvô cùng fmừng rỡ, b0thấy việc 0cnày có đường afthương lượng, 9Vân Độc 2aNhất nhanh fchóng hồi 22đáp.

"Vì 85cái gì, 6ngươi lại 3cgiúp đỡ 9Tống Vũ 6Thiên?"


10.08.2012, 23:46
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
♥ღ°lười chảy nhớtღ°♥
♥ღ°lười chảy nhớtღ°♥
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 16.08.2011, 10:02
Bài viết: 848
Được thanks: 704 lần
Điểm: 9.61
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Xuyên không, NP] Ngồi hưởng tám chồng - Giản Hồng Trang (17+) - Điểm: 10
Quyển 92:

Chương 3417: Gặp 7lại Minh dTịnh.

Edit&Beta:Myumyu

Nguồn:http://lachoacung.wordpress.com

Hình ảnh

“Vì 7dcái gì, 2ngươi lại 7giúp đỡ c0Tống Vũ 2Thiên?” 5dTrong lời 10ói của cô Song, trong 9rẻo nhưng faạnh lùng 9à mang theo 33ghi vấn, 4fhẳng thắn 25ỏi Vân a7Độc Nhất.

Nghe b0ậy, gương 9ặt diễm fdệ của 93ân Độc 2hất có 8hút chần 1hờ, tiếp 5đó ngước 03đôi mắt 33đẹp chăm 5hú đánh biá Vô Song, fbẩn thận fbỏi ngược 9ại: “Chàng 7cỏi cái 16ày để c7àm gì?”

“Chỉ beà muốn eiết thôi! 69ho nên ngươi aói? Hay là 0hông nói?” aạnh lùng fhìn nàng, 9rên gương 1ặt lạnh 03hư băng d4hông có 8fột chút 6iểu lộ! 19hật sự 5hưa bao giờ 07ừng thấyVô 7ong công aử  luôn 4euôn lạnh 05hạt, lịch efự tao nhã, búc này rõ 6càng cũng e6ó biểu 6bộ lãnh 41ị như Tu 2a!

“Chỉ 05à muốn fiết. . . 3e © DiendanLeQuyDon.com. . .” Suy c5ư, Vân Độc ehất giống 71hư là đang e7o dự, đột 2hiên hai 78ắt nhìn 3hẳng về ehía trước, 1“Được, fa sẽ nói bho chàng fiết! Nhưng 35à, trước 7ết chàng 7fhải cùng e0a trở về 1ốc!”

“Ngươi!” 8ừa nghe 25ân Độc 47hất giở 4rò xỏ lá, d1ắc mặt 93ô Song càng 36ạnh lùng 68ơn, hai mắt 90ắn thẳng dắp nhìn càng trừng 9rừng, quanh 78hân tản f3a khí tức f1ét lạnh dbức bách.

Thấy 02ậy, Vân 3Độc Nhất 3biương môi 3ười cười, 9aắc mặt a7ươi sáng bdà diễm eệ, nàng 3ađối diện 4ới Vô Song, 08iệng cười 4ươi nói: e4“Vô Song, 0buy tỷ tỷ 4ừa nhìn chấy đệ, 3ả người 23iền say 04ê không 0ehể tự 1ềm chế! 1hưng mà, 2ũng không b3ó nghĩa 8ằng tỷ aỷ sẽ không faiết suy 6ghĩ. Chàng bghĩ xem, 4ây giờ 7à tình huống aào? Tuy ta 25hông rõ 99rong lòng 9hàng tại 6ao phải 6fuan tâm cái dày, nhưng  trong cúc mấu 0hốt này 4à chàng 8ẫn khăng 1hăng muốn 6ỏi thì 40em ra, vấn 1đề này, fbất trọng 57ếu đối cới chàng! 70ho nên a, cột cái 74ấn đề 4fất trọng 2ếu đối 4fới chàng, da làm sao 96ó thể dễ 1bàng nói 3fho chàngbiết? b3a ha, vạn 4hất ta nói c6ho chàng eaong, mà chàng 1ại chạy e3ất, đến 02úc đó ta 1iết làm 0fái gì bây 63iờ?”

“Cho b2ên, nếu 75uốn biết 0đáp án 4ủa vấn eđề này, 2hàng phải eheo ta trở 7ề cốc 9rước! Chỉ 44ó khi chàng bgoan ngoãn 7eheo ta về 7ốc, ngày 1ađêm canh 67iữ ở bên b4ạnh ta, 96a đây an 3âm, mới 9ó thể buông 2ỏng! Kết 5uả là đáp 90án, cũng 3ẽ không dahút chần bhừ nói 9cgay cho chàng!”

Vân afĐộc Nhất d6ẻ mặt 6ciảo hoạt 6eâm hận 68ói, không dhụ danh d3ưng mỹ 7dhân rắn 78ết của 0àng ta!

Nghe caậy, hai 40ay Vô Song chông khỏi b7ắm chặt, 6drong mắt aóe lên vẻ 1căm hận.

“Làm 8ao vậy, 9ô Song, mất 8ứng sao? ea ha, làm b0ao bây giờ? 08ô Song của eaa mất hứng! 7hính là 4hần sắc 4ắn mất 0ứng, lại dàng đáng 9êu hơn, b7àm ta mê a4uội không 39hôi!” Nhìn cehấy tình bảnh này, 2ét mặt 1ân Độc 7dhất tươi 5ười như aoa, biểu 15đạt rõ 2àng ý nghĩ eủa bản ehân.

Nghe fậy, Vô 14ong không 1ói gì, chỉ 3ắm chặt 14ắm tay gắt 8ao nhìn nàng 62a, lạnh 98ùng như aăng sương.

Nàng 04hông chịu 82ói, là vì c0àng hiểu 0ắn, biết 1crong lòng 7ắn đang 7uy nghĩ gì! f7ho nên hiện 0eại, nàng 4ới có thể 1hông sợ 63ãi cò kè abặc cả 53ùng hắn fhư vậy!

Nên a7àm cái gì 96ây giờ? a7ắn phải 59iết rõ 5hân tướng! ahính là 5eếu như 5uốn biết 3cđược chân 8ướng, cái 7iá này thật 8cuá lớn. e © DiendanLeQuyDon.com. . . . . 7d © DiendanLeQuyDon.comrầm mặc 7bà do dự, 5rong lòng c5âm thầm 7ự đánh 4iá. Thấy 72ậy, Vân 8Độc Nhất 9eên này có 7hút nóng 8dảy, nàng dũng không 09ám chắc bô Song có aaất muốn 66iết đáp 7án này không, 9ùng nó uy eiếp hắn, 0chẳng qua 4à do nàng 26ất đắc cĩ, không có biện bháp nên 6ới liều 1ột phen!

Nàng e8hông chắc 9bhắn, không e8ự tin, cho 6dên trước a7ắt, nàng aaắt đầu 0ùng thủ 0đoạn hung 1ác hơn: 1“Vô Song, fdhàng còn eđang do dự 4ao? Chàng 6hông muốn 8ứu Mị, 4bhông muốn 6iết đáp 81án sao? Chỉ fần chàng cdhịu theo 9a trở về, a2a lập tức 4fói tất 0fả cho chàng fiết, đồng 51hời thề aằng sau 46ày không 5ao giờ thương 0ổn Mị 2ữa! Thế b4ào?”

Tha 7fhiết chân bhành, thành ehành khẩn 68hẩn, Vô dfong nghe xong 7ấy lời bày, có chút d3iãy dụa: 9àm sao bây 1iờ? Hắn 96hải biết bõ chân tướng, aởi vì chỉ ahi biết fcõ ràng chân aướng, hắn 2ới có thể 9hông đắn 2đo chút 08ào đứng 0rước mặt 3dống Ngâm 6uyết, nói 71ho nàng biết dất cả! 9ắn biết 79àng đối ecới hắn 2ẫn còn 68ghi ngờ, a6ũng không d4oàn toàn 7in tưởng! 7aho nên vì 97iêu trừ 6ự không 57in tưởng 2ày, hắn 41hải giải cuyết hoàn 8oàn mới 9ó thể nói aõ với nàng!

Tựa 4ồ trước faắt chỉ 14òn một 6bon đường fó thể đi! aởi vì, 5chuyện này 59ừa có thể 7hiến Vân 5Độc Nhất e7ói ra chân dướng, lại bó thể cứu 2được tánh ceạng của 6ị!

Mị dfà bằng 1cữu duy nhất 1eủa hắn 4ừ nhỏ 93đến lớn, e7uôn đối 8fử tốt c5ới hắn, 05ần như 8à tri kỷ, 0fắn không 2hể trơ 1ắt nhìn 4ị đi chịu 67hết, dù bho Vân Độc 42hất có b3ừa hắn, 2ăn bản 2hông có e6ạ độc 40ị, hắn aũng không a2hể làm fegơ, mạo 5ciểm như eậy được!

Trở 31ề? Sau khi 6iết được 97ết thảy 3ại đi ra! 5ế hoạch 52hư vậy fcựa hồ 0ất hoàn aỹ! Nhưng bà cũng không 96iết Vân 07Độc Nhất 8âm hiểm 3hư rắn 4ết kia, eau khi mang ecắn về, 8òn có thể fdđể cho 18ắn thuận 8fợi đi ra 30ữa không? 4eô Song trầm dư đánh 04iá.

Thấy 6ô Song chậm 3hạp bất 4động, trong b2òng Vân fĐộc Nhất c0ó chút nóng bbảy, sợ 33ắn vì muốn 01ránh né bcàng, mà eứt bỏ cết thảy! 9dết quả 83à lập tức, 0đôi mắt d4đẹp vừa 09huyển, cười b0ói: “Vô 1eong, sở 4ĩ chàng fhậm chạp 7bhông chịu fạ quyết 8định, có dchải là 6ahông bỏ dđược tiểu 5ử chàng fđi theo gần bđây không? eaa ha, không dhể tưởng 5aượng được 25ai tỷ đệ fhúng ta thật 29iống nhau! 5fỷ tỷ đây, fhích thân b5đệ đệ 3ủa mình, fà đệ đệ 6hì lại e5hích một 6gười nam 4hân!



      Ha 6a! Thú vị! 61hú vị! 08hật là ehú vị!”

“Vô a6ong, ta thành cfhật nói 3ho chàng 7iết, kỳ 3hật ta cũng 3hông hề 5inh ngạc 38ới chuyện f2hàng sẽ ehích một cgười nam dhân! Đúng 6bậy, một d9hút cũng ddhông hề b7inh ngạc! 85ởi vì chàng 67à thân đệ 8đệ của 10ân Độc chất ta, eai chúng afa, chỉ biết f8đến tình c1êu của 49ình! Cái f1ì thế tục 7a, đạo eý a, quy 15ủ a, trước cặt tình 5bêu, toàn 1ộ đều eà chó má!”

Vân fĐộc Nhất a2rong cơn 7fiận dữ 39hiêu khích 3dđại nghĩa, 61ó thể tưởng 84ượng được 3cấy lời 0em đạo 5ý như cỏ d4ác này, c9ếu như cói ra trước 4ặt “Thượng 9hân” Thượng 6uan Huyền 7gọc, sẽ 1ó một trận 5dđấu võ 80ồm kịch 5iệt như 8hế nào!

Vân 3ô Song lúc 9eày cực 0bỳ căm hận cfhìn Vân 1Độc Nhất fiên ngang 4ẫm liệt 36ói ra những 7ời tà đạo b4rước mặt, baó chút trầm ecư.

Lúc 9ày, Vân b8Độc Nhất crêu chọc 17ột tiếng, 69ại nói 31iếp: “Ha f3a, Vô Song, 9fuy trong lòng e9ỷ tỷ đồng 92ý sự lựa chọn của ađệ! Bất 41uá rất dđáng tiếc, 00đơn giản 75à cả đời c6ày đệ 44hất định 8à của ta, c8ho nên giữa 3ai người 7ác ngươi, 4uyệt đối 66hông có fhả năng feó kết quả aì!”

“Vô 7ong, làm 09ao bây giờ a1? Trong lòng 4ủa ta có e8đệ, mà 2brong lòng dđệ cũng 8fhỉ có tiểu 4ử kia! Nói bchư vậy, bỷ tỷ rất 81hen ghét 5a! Cho nên f4ì chặt f9đứt ý 2iệm của f4để, để ffđệ chỉ 0ột lòng 2ghĩ đến 9ột mình 6a, cùng ta crở về 4ốc, ta thấy d4ây giờ aa cần đi 02ột chuyến, 17iết tiểu 3ử kia chấm aứt hậu 66oạn!”

Uy 5iếp trắng 66rợn, thẳng cắp rơi 2aào trong 4ỗ tai Vô 4aong, ý tứ aeất rõ ràng: duốn cùng aàng đi hay 47hông? Đi, e3hì bỏ qua faống Ngâm f4uyết! Không 2bđi, liền 1ập tức 21đi giết dàng!

Nội 1âm Vô Song 0ối rắm, 9ô cùng lo 0ắng cho 60an nguy Tống 94gâm Tuyết! 41uy hắn biết dống Ngâm a7uyết có 4õ công, 2aơn nữa eình như 9ũng không faém! Nhưng 94ởi vì Tống cgâm Tuyết cẫn còn 6ghi ngờ aắn, cho eên hắn 2õ công của 57àng rốt 68uộc đến arình độ 4ào? Hắn 1ũng không fiết!

Vân 3Độc Nhất 6rước mắt, 4õ công khá 7ao, dụng fđộc hung 2fác, căn 8eản là không ahải trình dđộ người 85ình thường ecó khả năng 55ưởng tượng d9a, cho nên b1ắn lo lắng, 64ắn sợ 52ãi, một fhi thật 85ự giao tranh, ehần thắng eủa Tuyết chi được 86ao nhiêu?

Không 48được, cauyệt đối bhông được! 67ắn từng chề, kiếp ddầy tuyệt b9đối không dcđể cho buyết Nhi 0bị thương 5ổn! Càng afhông thể 5fì hắn, 7à khiến a6àng bị chương tổn! 48ắn tình eguyện chính 6ình chết eđi, cũng 89hông cho 2hép chuyện abhư vậy dhát sinh! eởi vì nếu 4hư một ahi chuyện fày thật fự xảy 7a, như vậy dả đời f7ày, hắn 1fũng sẽ 00hông thể 9ha thứ cho 17ản thân 85ữa rồi!

Tuyết 14hi, ta không 7ahể đánh 5uộc! Không 20hể để 4ho nàng ta 3ahương tổn 0uyết nhi! a1rong nội 61âm, có một 28iọng nói 4ho nhỏ đang cfêu gọi.

Nhìn 7ết thảy 97rước mắt, 27uối cùng a8ô Song cũng eạ quyết a9định, lạnh 9ùng nói 00ới Vân d1Độc Nhất: 50“Được! ea với ngươi 8rở về! 0hưng ngươi 1hải đáp 6ứng ta, 5hực hiện b8ất cả e7hững gì 2eđã hứa!”

Trước aeìm cách dhoãn binh, 3achờ khi b4trở về 97giải quyết 9hết thảy cctình hình 1asau đó lại 8nghĩ biện dbpháp! Trong 8dnội tâm 0thầm tính 0toán như b2vậy.

“Đương 3nhiên! Chỉ 4cần chàng 70chịu ở 03bên cạnh ata, ta không 3cầu gì a4hơn! Đừng 8nói chi là c7đáp ứng 0những chuyện 26đó!” Nghe 0được kết 85quả mà emình muốn 1nhất, Vân bĐộc Nhất 0mặt mày 11hớn hở, 82vẻ mặt 1vui mừng 7nhịn không ađược sự b7kích động dtrong lòng, 0từng bước aamột tới 03gần Vô 38Song, muốn cvươn tay 4akiểm tra 2chắn.

Thấy 2fvậy, Vô 00Song chán dghét nhíu dmày, thanh caâm lạnh 4clùng: “Ta 3đã đáp cứng ngươi, 02vậy ngươi afcòn chờ dacái gì? 6Đi thôi! 8Mị vẫn 7chờ giải ddược của dengươi đấy!”

Mạnh 8mẽ dừng ccbước lại, bbiết hắn blà vì không 0muốn cho 22mình tới 38gần mới 3bnói như 2vậy, nhưng 4Vân Độc f2Nhất vẫn 3erất cảm beđộng và 81cao hứng, d“Đúng, dtrở về! deTrở về! e4Đi! Chúng eta cùng nhau 86trở về!”

Xoay cengười, bđịnh nắm 4ctay Vô Song bdcùng nhau f8mà đi, nhưng b5bị hắn 4lạnh lùng 03tránh ra, athấy vậy, dVân Độc dNhất biết 77hắn cần 83một chút 3thời gian a6thích ứng, 02vì vậy 5cũng không 1cưỡng cầu, 3chỉ rất cvui vẻ nói 4với hắn: a“Vô Song, 2tỷ tỷ 1đi trước, eđệ đi ctheo đằng bsau a!”

Nhấc dchân, bắt f7đầu quay bngược trở 1cvề, sau blưng, Vô f7Song chậm 44rãi mà đi, bcuối cùng 1bhắn quay 48đầu nhìn fvề phía 7phòng nàng.

“Tuyết 9Nhi, chờ 01ta, Vô Song eakiếp này, d0nhất định 18sẽ không 0phản bội 1fnàng. . . 44 © DiendanLeQuyDon.com. . .”

Lưu 8luyến! Yêu esay đắm! 1bCước bộ 4chậm rãi, 0Vô Song cúi d5đầu đi 1ftheo Vân eĐộc Nhất 1bđang vô 5cùng đắc 2ý, dần 7bdần đi 0xa, chỉ 7ccòn lại 60khoảng sân 7trống rỗng f9mặc cho 45gió đêm clất phất 1thổi.

Sáng 71sớm mgày c6thứ hai, f1Tống Ngâm fTuyết vừa 8mặc quần báo rửa 0mặt xong, 01đang chuẩn 4ebị nhấc 6echân đi 7ra cửa thì 60lúc này, 7fthân ảnh 0aDực Tu, 0rất nhanh dtừ ngoài fviện chạy 5vào.

“Các 2chủ,  Vô 06Song công 2tử không 6thấy đâu!” 04Trầm giọng, 9có chút elo lắng  nói, cdlúc này b7Dực Tu cúi 0đầu, thần csắc lo lắng 0bất an.

aSong công 7ftử mỗi 53ngày đều eadậy rất 02sớm, chính 32hắn nói, bsương sớm 2rất có delợi thân 5thể, cho 3nên mỗi 5ngày hắn 27đều dậy ethật sớm 22thu thập, basau đó dùng f4để pha 51trà cho Các 1chủ uống, e8hắn dụng 7ctâm sâu 74sắc như cbthế, đủ 6làm kẻ b7thân làm e8thủ hạ 91như Dực bTu cảm động akhông thôi.

Sáng fsớm hôm 2nay, cũng e1như thường 6dngày lại 2không trông 7thấy thân 67ảnh Vô 16Song công dtử, hắn evào phòng 1xem xét, 2giường achiếu vẫn 8dphẳng phiu, 98trống không.

Vốn 5cho rằng 77hắn đi 3xung quanh cthu thập dbsương sớm, 5fđợi đến fkhi mặt 01trời lên, 3sương mai 3tan hết ccũng không 8thấy hắn 1trở về. e © DiendanLeQuyDon.comVì vậy asau khi tìm 11kiếm mọi 6nơi cũng 04không có c5kết quả, 27lúc này ehắn mới 0gấp gáp c8tiến đến 2abáo cáo 7avới Tống 1Ngâm Tuyết.

“A, 8không thấy b4sao?” Nghe fvậy nhếch 11mày, tựa fahồ có chút 91ngoài ý a5muốn, nhưng fhết thảy 71lại nằm ctrong dự c0liệu, Tống 7cNgâm Tuyết 78lúc này 6bình tĩnh 4enghiêm mặt, 52lạnh nhạt 6mà nói.

“Các dcchủ. . . 63 © DiendanLeQuyDon.com. . .” Thấy ebiểu lộ 34như vậy, 7Dực Tu có 46chút kinh 07ngạc, hắn 1không hiểu 63tại sao bTống Ngâm 07Tuyết lại 7bình tĩnh 26như vậy, d2thậm chí 6bình tĩnh 44đến mức 64kỳ lạ.

2Song công a9tử không 7thấy, rất arõ ràng, 7là hắn ftự mình e1bỏ đi!

Bởi 9avì hết c7thảy trong ffphòng vẫn 3ahoàn hảo cchỉnh tề, 4dcăn bản akhông giống 7từng phát easinh đánh 8nhau! Hơn 55nữa Vô aSong công b0tử y độc ckhông tồi, enếu quả bthật bị 39người khác edcưỡng chế 7mang đi,  đêm 9qua trong 6phòng cũng f4không yên 3tĩnh như f0vậy, hôm 60nay cũng b6sẽ không 0chỉnh tề 45như thế!

Hắn 5đi? Chính 6bhắn bỏ f5đi? Vì cái cgì!

Nhận 3thức đến 33sự thật anày, thân 7thể Dực 9Tu chấn 0động mạnh, dtrong lòng avô cùng 7phức tạp, e7hắn làm 7asao có thể 5đi mất, 62mang theo aphương thuốc 48Các chủ 1mới đoạt flại, mang c0theo sự 0tin tưởng acủa Các 26chủ đối 8với hắn!

Dực 3Tu rất rõ, e8kể từ 73ngày đó 96mình nói 4với Các 29chủ mấy 3lời kia, fquan hệ 05giữa bọn fhọ đã bbthân mật bnhư thế 9nào!

Vốn 42tưởng rằng 8cVô Song công 9tử là vị 1phu quân 5đáng giá 0cho Các chủ eephó thác f5cả đời, 0chính là d0vì cái gì, 68kết quả 8alại trở 82thành như a6vậy? Vân a8Vô Song, 4csao ngươi 8có thể belàm như 8vậy! Làm 23sao ngươi 69có thể e6như vậy!

Trái 36tim, gắt 86gao co rút cđau nhức, bmang theo 8phẫn nộ, 2mang theo 3chối hận!

Người 78bọn họ 2giao cả 1atánh mạng, acả linh fhồn và c0lòng tin, 4làm sao có d2thể để 4kẻ như 5vậy tùy 75ý khi dễ, 7lừa gạt! 2aBàn tay Dực d1Tu, gắt 5gao nắm 85lại, nhìn 7bóng hình 33trước mắt, 2vô cùng datiếc hận.

“Các cdchủ, ta 6đi tìm hắn fvề!” Phẫn enộ, Dực 5cTu nói. Nghe 04vậy, Tống 90Ngâm Tuyết fkhông nói 1gì cả, 67mà chỉ 5đảo mắt efnhìn về aphía hắn. 68 © DiendanLeQuyDon.comNàng biết eelúc này 8Dực Tu suy 6dnghĩ cái 3gì? Phản cbội! Lừa agạt! Hoặc dlà đùa b5bỡn!

Chính 3là, nàng bbcũng không 3dcho rằng 3như vậy! b4Bởi vì 0nàng từng cbnói với 0achính mình, 0bnàng sẽ 7tin tưởng 62hắn! Một 4mực tin 7tưởng hắn!

“Dực bTu, ngươi 4biết không? aCó đôi dakhi những fthứ mắt amình nhìn 2athấy cũng 9không nhất dđịnh là 6sự thật! bCho nên giờ d3phút này, dfngươi không 57cần xúc 84động như 6cvậy.”

Lạnh 3nhạt mà 18nói, cười fetươi như 39nắng sớm, 5vẻ thanh 7tú linh động 62chấn động 5linh hồn 7fDực Tu, athấy vậy 47hắn chắp 2tay, nhếch 08miệng, cuối fcùng không 9hề nói 15cái gì nữa.

Tống 8Ngâm Tuyết 6nhìn tình c6cảnh lúc 7này, khóe b0miệng mỉm dcười  iương 4bmắt nhìn 08về phía 4abầu trời, 5lúc này 9trên bầu dtrời, trước 9mắt nàng 3không khỏi 66hiển hiện 07hai thân 1ảnh một bnam một 4nữ, nam 2dtuấn lãng 80bất phàm, 3nữ dịu f9dàng xinh 0eđẹp.

“Dực d8Tu, ngươi 81đi chuẩn c8bị một 1chút, chúng 25ta đi thôi.” 2Hai mắt, d5nháy cũng 5bkhông nháy 9enhìn chằm 64chằm vào a0hai thân 2eảnh quen 77thuộc trên b9bầu trời, 52Tống Ngâm fbTuyết thẳng 7dtắp mở emiệng nói.

Nghe 6vậy, Dực 8Tu nao nao, 3không khỏi dhỏi lại: c5“Các chủ, 9chúng ta 9đây là 08đi chỗ 0nào?”

“Đi 7dtìm Vô Song!”



      “A?” abVẻ mặt 7ekhông giải 2thích được, ftrợn mắt, 3kinh ngạc cnhìn nàng, 0Dực Tu khó 73hiểu. Hắn 3không có 4fnghe lầm achứ? Các 20chủ nói fcđi tìm Vân cVô Song? 52Chính là 83không phải 9rõ ràng 43nàng mới 5vừa bảo 3hắn không 70cần phải 05đi đấy 33sao? Tại 4sao thoáng cccái lại. 4 © DiendanLeQuyDon.com. . . . . c © DiendanLeQuyDon.comDực Tu khó d5hiểu, nhưng c1Tống Ngâm ddTuyết cũng 7không nói 2cho hắn fbiết. Nàng 4echỉ chậm a2rãi quay 7mặt lại, 45vẻ mặt 4abí hiểm anói: “Ngươi 5bcó biết 2phải đi 3đâu tìm 9fhắn không?”



      “Thuộc 78hạ không 2biết!” fLắc đầu, 8Dực Tu mờ 83mịt.

Thấy 9cvậy, mỉm 3dcười, thanh etịnh như 2hoa bách 1hợp trong 4egió, một 05tay Tống cbNgâm Tuyết b5nhấc lên, c7đôi môi bxinh đẹp 7bphát ra một 88tiếng huýt 6gió, tiếp 5ađó chỉ 5thấy trên 32bầu trời, 7một cái cgì đó màu 16sắc rực frỡ bay thẳng 1xuống, lượn 0vòng giương 86cánh trước 0mặt Tống c9Ngâm Tuyết.

“Thải b5nhi, đi tìm 7Vô Song!”

Cười 0cười vươn dtay, để 5cho Thải 6etước *đậu evào trong 1lòng bàn abtay, Thaỉ bTước từ 0btrên ngón 09tay Tống b2Ngâm Tuyết 7giương cánh 4mà bay lên, dcất tiếng ehót, vòng dvo vài vòng 4trên không 8trung, bay 52thẳng về 6một hướng.

“Chúng 94ta đi!” 7Ra hiệu 8emột cái, 4nàng nhảy 71lên, thân fthể xuất 32trần rất 0nhanh liền 0phóng đi. 95 © DiendanLeQuyDon.comSau lưng, fDực Tu trố cmắt, thấy 47vậy, cũng 60không nghĩ 45nhiều  nữa, f6lập tức 38cất bước 3theo sát 3cnàng.

Trên adbầu trờicó  một 5chấm màu cesắc, bay bdthẳng đến egiao giới 89của hai 8nước Hoa 2Kiều, mà 0ctrên đường, 2hai cái thân aảnh rất 76nhanh, chạy 5theo chấm 71màu sắc 39đó, một 26bước không 8rời.

Lúc fdnày, khi 77Tống Ngâm 87Tuyết cùng eDực Tu chuyên 5chú đi theo ecThải tước, a4tại khu c9rừng phía 0trước, e0một nam 2tử thon efdài tuấn f4mỹ, ưu 0nhã tựa 5trên cây 16ven đường, 2vẻ mặt 4thong dong 6cười nhạt.

“Là fngươi. . b4 © DiendanLeQuyDon.com. . . .” caThân thể 6mạnh mẽ 0dừng lại, 5cước bộ e2vì kinh ngạc 1cũng không 0khỏi ngừng elại theo, aenhìn nam 1dtử vẻ femặt đạm fnhã thong 74dong trước 9dmặt , Tống e5Ngâm Tuyết 7nheo mắt 1elại, biểu 0lộ kín 08như bưng.

“Là angươi? Minh 55Tịnh. . 05 © DiendanLeQuyDon.com. . . .” 36Ẩn giấu 50nội tức, 7rất nhanh 44liền điều fchỉnh tốt 1trạng thái 1fcủa mình, 1ngước mắt 0nhìn, lời anói tà nịnh adtrêu chọc 1như lúc ctrước, 8“Ha, Minh 11Tịnh, không 72thể tưởng a4tượng được d1lại trùng c8hợp như fvậy a? Trên 8ađời này 67còn nhiều 4đường, 5thế mà  chúng fta = lại fgặp gỡ dtại đây. 4c © DiendanLeQuyDon.com. . . . .”

Ngữ 2khí nghiền engẫm, ẩn dbhàm thâm 83ý, nghe vậy, 0Minh Tịnh b3nhẹ giương 6mắt, cước 4bộ từng f3bước tiến cvề phía 3nàng, “Đúng 5vậy a, quận c0chúa! Thật 32là trùng 7hợp. . . b © DiendanLeQuyDon.com. . .”

Trong 3lời nói 3lạnh nhạt, 1lại cố dcý thêm bốn 3chữ “Thật 4là trùng 79hợp” này, b5nhìn Tống 7Ngâm Tuyết bcvẫn tà 5nịnh như etrước, 9trong nội ftâm  Minh feTịnh có 41một loại 0cảm giác f3mà chính 4hắn cũng 5không thể b7nói rõ.

Bạch eby xuất trần, 37thanh tú 7bức người, 4ctoàn thân 9để lộ 09ra một loại 0dphong tư btuấn nhã! 0Tuy Tống 58Ngâm Tuyết 96hôm nay, 2emột thân 7nam trang e9đi khắp 83thiên hạ, 25nhưng bộ 7dáng nàng 1cso với ba eatháng trước, fcó thêm bmấy phần 23động lòng 37người, c3mấy phần 1kiều mị, 2khiến người cta không fathể dời 4mắt.

“Đã alâu không agặp, quận 2chúa. . . 8f © DiendanLeQuyDon.com. . .” Không bbiết vì e7cái gì, b5trong nội 7tâm lại 49mừng rỡ 78như vậy, 78xúc động fnhịn không b6được muốn f3tới gần 6nàng. Trong 7lòng sớm e6đã tưởng atượng tình bcảnh gặp edlại vô 32số lần, esớm đã 6hạ quyết 17định chính 29mình nên f5dùng cái c8dạng biểu 76lộ gì đi 38đối mặt 0nàng, tuy 8nhiên kết 3quả đều 8athay đổi!

Cố e2nén tình bcảm không a8tự kìm 56hãm được, 5cùng niềm bfvui sướng b0tràn đầy, 3dtựa hồ bbmuốn tràn 5ra ngoài ddtrong lòng, 2Minh Tịnh 9chậm rãi 3đi đến 45trước mặt 9Tống Ngâm eTuyết, thẳng detắp đứng 47lại, hai 9bmắt chăm 2chú, nóng 35rực  nhìn 24xuống nàng, 5một khắc fcũng không 1dời. Có 6blẽ đến 4bản thân d0Minh Tịnh 65cũng không 2fbiết, biểu 4alộ của 29hắn giờ afphút này, csâu đậm 01ra sao, quyến e1luyến thế e7nào! Tựa 44như gặp 1clại người eyêu đã dlâu không 6thấy, say a8mê, sâu 03sắc, mà f7thâm tình.

Liều 20mạng khắc 0chế trái 4tim kinh hoảng 0không thôi 61của chính 62mình, tận 1lực tìm a8lại sự 9bình tĩnh a2lúc trước 0đến đối emặt nàng, 0chính là accó một 6số việc, arõ ràng 32nghĩ thì 4ddễ dàng, fđến khi 0bchính thức 5làm, hết ethảy đều 24rối loạn.

Tựa 6ehồ rốt ddcuộc không dcách nào ethong dong 30bình tĩnh 09như trước 45nữa, sau 8khi suy nghỉ 5crõ ràng 3về hết dethảy những 56chuyện đã 1xảy ra, 6lòng của 5hắn, đã ckhông thể d6lạnh lùng f8phong bế 0cnhư lúc 5trước, 2thay vào 06đó là, 3khát vọng 5cùng mê c2mẩn thật 78sâu.

Trái atim, nứt 5ra một khe ehở lớn, 2tình yêu 4bất tri fbất giác 3lặng lẽ d5chui vào!  Một e8câu“Đã 2dlâu không eagặp, quận 30chúa. . . d7 © DiendanLeQuyDon.com. . .” nói 5ra, bao hàm 57tất cả 0dày vò cùng 0dgiãy dụa dcủa Minh cTịnh ba 3tháng này.

Cố 88gắng khắc 9chế chính 8fmình không dtới gần 8fnàng, nhưng eemà làm thế 59nào cũng akhắc chế 0không được!

Mâu 9athuẫn, giãy 8dụa, thẳng 7fđến một 4khắc trông ethấy Tống ddNgâm Tuyết 8lần nữa, eMinh Tịnh 1arốt cục 6cũng thừa ecnhận, thì era hắn yêu 24nàng! Từ 3lúc rất 9csớm rất 15sớm trước 30kia, cũng 2đã yêu 4nàng thật 69sâu! Yêu 3trầm mê, 2yêu điên cbcuồng, thậm 31chí yêu 77đến không 1thể tự 3ckềm chế. d4 © DiendanLeQuyDon.com. . . . .

*Thải c5tước:

Hình ảnh 9


12.08.2012, 22:00
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
♥ღ°lười chảy nhớtღ°♥
♥ღ°lười chảy nhớtღ°♥
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 16.08.2011, 10:02
Bài viết: 848
Được thanks: 704 lần
Điểm: 9.61
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Xuyên không, NP] Ngồi hưởng tám chồng - Giản Hồng Trang (17+) - Điểm: 10
Chương 718: Đi theo.

Edit&Beta:Myumyu

Nguồn:http://lachoacung.wordpress.com

Hình ảnh
Tinh 7tường hiểu b7được mình ađã trầm 7fluân, thật 24sự cảm 2thụ được btrái tim a2của mình, 2hôm nay đã a3hông chịu bhảy theo 86ý mình nữa! 9binh Tịnh 54iờ phút 44ày, trong 75ắt đầy 0hức tạp, chìn vẻ aặt nàng 8ẫn vui vẻ c8hẹ nhàng 94hư trước, 4arái tim gắt 67ao co rút bại!

Lần cđầu tiên, dắn thẳng 9fhắn đối 47ặt với 5ình cảm 1ủa mình 7hư vậy, chừa nhận 9ỳ thật 2ắn vẫn 0euôn yêu eàng!
Chính 79à, vì cái 4ì hắn trầm c5uân rồi, bà nàng vẫn 1aó thể không 4im không 4hổi, tiêu 04ái tự tại 17ui đùa như 5ũ?


Trong 3ội tâm 7ơ hồ có 07hút bất dình, nhìn ebung nhan xinh dbđẹp vạn bhần, khiến 6cắn say mê cchông thôi 62ia, Minh Tịnh c9ố ý mạnh 2ẽ thu hồi 5fiểu lộ, 5gữ khí 7eình tĩnh eà hơi nghiền fegẫm nói: 6“Thật eự  không fhể tưởng 86ượng được, 49hì ra võ dông của 7uận chúa 66đúng là d1ốt như 24ậy! Minh b0ịnh theo 88gười nhiều făm qua, một 0hút cũng 30hưa từng bhát giác 6fa. . . . . 47 © DiendanLeQuyDon.com.”

Trong eời nói aaủa Minh 16ịnh, tựa bồ tràn 6dđầy khiêu f9hích cùng ehất vấn.

Bất auá sau khi b8ghe vậy, bại cảm 8bhấy hắn 0hông có 69iệc gì 3iếm chuyện 9ới móc chơi, Tống 4gâm Tuyết bơi chuyển 8ắt, vẻ 5ặt vui vẻ b0hâm chọc 7ói: “A, 2fhải vậy 07hông? Nói a0hư vậy, ahỉ có thể 0hứng tỏ e6ai chuyện: 55hứ nhất, 4dà ta quá 1hông minh! fhứ hai, 0à ngươi 4uá đần cđộn!”

“Qủa c6hực, quận 0ahúa quá 8hông minh. d © DiendanLeQuyDon.com. . . . .” 5dghe xong mấy 01ời châm 44học trắng crợn của 4ống Ngâm 3uyết, Minh 4cịnh bình 7cĩnh nghiêm b1ặt, đôi 2cắt sáng 03âu không c2hấy đáy 4ói, ngữ 4hí sâu xa.

Thấy 4ậy, Tống 6egâm Tuyết bhún vai, dhông chút dchách khí bỏ vẻ mình 9đã tiếp aehận sự d4án dương 75ủa hắn 94ồi, tiếp 90đó nhướng cày, vẻ 6ặt trêu 2ức nói: 92“Không 9ệ lắm, 5inh Tịnh! 01hó có khi ccgươi chịu 10ói mấy bời như b4ậy! Ha ha, bất quá 45huyện này dói tới 6ói lui, mục 26đích ngươi 6ới lần ebày, chung fuy cũng nên c5ói ra một cchút đi! 0ằng không dba thật sự egộ nhận 6cà ngươi 2rèo non lội c3uối, vượt cua bao gian 1bhổ, chỉ 3ì nói câu 9án dương ahân thật 2đến không 9hể chân b1hật hơn 3ày với 0a đấy.”

Luôn ehích dát 92àng lên b7ặt mình 8eà châm chọc 3dđả kích 8gười khác. ea © DiendanLeQuyDon.comống Ngâm fuyết nói dời này, dếu như 2bà lúc trước, dbhất định 5ó thể khiến 3binh Tịnh 3hó chịu.

Nhưng d7à hôm nay 5dhác rồi! cởi vì tâm 2ình không 6iống với 1úc trước, 95ảm nhận 4cũng thay 5đổi! Ví 0ụ như hiện dại, nếu cà hắn trước 5ia, nhất ađịnh sẽ bảm thấy 65àng thô 1ỉ không 4hịu nổi, dgang ngược 7úc phạm. a © DiendanLeQuyDon.comhưng mà 0cây giờ. 5 © DiendanLeQuyDon.com. . . . . 4 © DiendanLeQuyDon.comhìn gương 2ặt vô cùng dinh động 8ia của nàng, f7ắn lại ahấy trong 5òng yêu bến xiết 4ao.

Tại 2ao. . . . e © DiendanLeQuyDon.com. . Tại 1ao có thể 8hư vậy? b4rợn to mắt, dản thân b2ũng cảm dhấy không 28hể tưởng 1ượng nổi, 4inh Tịnh 43iờ phút 4ày, tùy 26ý để  sự 13gọt ngào 2ừ đáy 2òng tràn 76a vây quanh cấy hắn, cững sờ 32hông nói ađược một d5âu phản eác.

Tống 9gâm Tuyết eũng kỳ auái với d1hản ứng 4bủa hắn b5iờ phút 1ày, phải 4iết rằng 2inh Tịnh 4uôn cao ngạo 6húc hắc, 0ó khi nào 3guyện ý 19huất phúc 30gười khác? 48huận theo 9ặc người 7a châm chọc dhư vậy?

“Này, 1gươi không 4ao chớ? 3hông phải 0à gặp bản bcuận chúa 8ần nữa, 4ao hứng eđến ngớ f4gẩn rồi ehứ? Đừng da, đừng 4da, mọi người 58đã quen a1âu như vậy e3ồi, như 2ậy xấu aeổ lắm 17đó! Nói dđi, lần d3ày ngươi f3ới, rốt 3uộc là ffó mục đích 96ì?”

Tống 44gâm Tuyết f8àng cũng fehông phải 2ẻ ngốc, 3ẽ không f6gây thơ b7ho rằng 1ần này 0à một cuộc fặp gỡ 7einh đẹp bãng mạn!

dfhể chuẩn c5ác như vậy, 49hời gian 1địa điểm bcốt như 0ậy, hơn 8ữa khi xuất 26iện còn 3hong lưu ehư thế, cết thảy edhững dấu 43iệu đều 6chể hiện, 44inh Tịnh 05đã đứng 3fẵn ở đây bhờ nàng f4ới!

Chờ c2àng đến? bại sao vậy 25hứ! Nếu 6hư nàng bhông nhớ b4ầm, nàng 7ùng hắn, adđã không 9ó bất cứ e9ái quan hệ fì nữa rồi. a © DiendanLeQuyDon.comho đến 2ay, hắn bbhông phải  luôn 54uốn thoát 1ahỏi nàng, eariệt để 0đạt được fự do, từ aay về sau 7hông tiếp 5bục liên 2buan đến chau sao? Tại fao hiện 4ại đã b9hiếm được 68ồi, lại 66òn muốn 91hạy tới cùng nàng 5ây dưa không 4hôi? Có 1chút kỳ 7uái.

Tống 7gâm Tuyết cfhầm nghĩ, 1hưng trên 1aặt lại c7ui vẻ nhẹ 6hàng. Từ d0iệt ba tháng, 7inh Tịnh 6ắn có chút 9ầy đi rồi, 4hính là fắn gầy f2ay không 71ầy có quan 46ệ gì đến 7fàng?

Giương eắt, thẳng bắp nhìn 8ắn. Thấy d2ậy, Minh 0ịnh cũng bbhông trực 36iếp trả 7ời nàng, 2bà  dùng cắt liếc f0ua Dực Tu 5fhía sau nàng, biếp tục feở miệng, 57iống như 8chật mà 74hông phải chật, giống 4hư giả cà không 24hải giả 8cập lờ cbước đôi 6eói: “Tịch 4ặc Lương 3đâu rồi, cắn không 2có đi theo c1uận chúa aao?”

Chỉ e9ần liếc 3ua là có cehể nhìn 70a, Dực Tu f5ắn cũng 8hông phải 5à Tịch f1ặc Lương. 8 © DiendanLeQuyDon.comởi vì trên 56gười hắn 0hông có 5hí phách fcãnh khốc 36rong truyền 0huyết, hơn d7ữa tướng 1ạo cũng 4hông tuấn b0ỹ như trong dưởng tượng.

Hắn 6hông phải 0ịch Mặc 2ương, bởi 22ì hắn không 2hù hợp 8dới chút fđiều kiện crong truyền 2huyết kia. 44 © DiendanLeQuyDon.comếu quả 6hật muốn 3ói có ai 8hù hợp, 8am tử hắn aaặp trong 9aửu lâu 4gày đó,  lại fực kỳ 3hù hợp.

Nam eử này đã 6hông phải 6ịch Mặc 8ương, vậy e8hì hắn 33à ai? Minh 7ịnh âm 5fhầm tự 4ỏi, sóng 8dgầm trong fắt bắt bđầu khởi 0fđộng, không 2gừng biến eóa.

Thấy a2ậy, Tống 8gâm Tuyết fhu hồi khuôn 97ặt tươi 9ười, nghiêm 9ặt nói: 3“Minh Tịnh, 3ốt cuộc cgươi muốn 2eói cái gì?” e5ao lại cảm ddhấy hắn 0a đang bắt 6ẻ nàng, bình như fdắn cũng 8dhông phải 50à cái gì b5ủa nàng 8ha!

“Minh 33ịnh không 9uốn nói 0aái gì cả, 9hỉ là trước bđây nghe 9eđồn quận 5ehúa bị aịch Mặc deương bắt eàm tù binh, brong lòng 2chật sự 61ất lo lắng, aeho nên lúc 83ày mới fở miệng edỏi, xem cuận chua 4aó bị thương 7ì không.”



Không fổ là cực 07hẩm phúc 8aắc nam! 37õ ràng lời ccói ra cũng 7hông phải 8fý này, nhưng dắn vẫn d2ó bản lĩnh 80ự nhiên cẻ qua một 45ầng ý tứ 5hác, điểm aày, lại 79ất giống eống Ngâm 11uyết.

“A, 4hì ra là 8ý này a? 0da ha, đa 6ạ quan tâm, abất quá ciểu Lương 7ương hắn cđã đi rồi, 3ôm nay cũng 9fhông ở 0chỗ này. 4 © DiendanLeQuyDon.comơn nữa egươi yên 4âm đi, cho fù hắn ở 3đây, ta 2bũng sẽ bhông bị 4hương, bởi eì chúng 7a rất thân 24uen.” Biết 4õ hắn là 73đang chơi 5hữ với 12ình, Tống 5gâm Tuyết eố ý gọi 7hật thân feật để ehế nhạo 43ắn.

Bất 75iác, nghe 1được ba 5hữ “Tiểu a6ương Lương” daia, trên 92ặt Minh 6cịnh lập aức hiện a8ên một 4ia không 2ài lòng, 6gay sau đó eắc mặt 8ũng trở 3ên có chút bâm trầm.

Đã 3ừng, hắn ccđã tận 3ắt nhìn ahấy Tống c5gâm Tuyết cđùa giỡn f4hượng Quan 28uyền Ngọc 43hế nào. 8 © DiendanLeQuyDon.comiếng” 0iểu Ngọc 55gọc” tràn bađầy vui cẻ cùng 43ức cuốn 93út, làm aắn đến 4ay còn khó 82uên.

Nàng ađẹp như faậy, trong 9dẻ đẹp cang theo hấp 1ẫn, khiến 0gười ta 5ìm lòng 5hông được cuốn tới 93ần. Mà 2ịch Mặc c6ương kia, c7ó danh xưng 4dăng mỹ 4am đệ nhất bhiên hạ, adrình độ 7euấn mỹ 6ũng có thể b6đoán được. 3 © DiendanLeQuyDon.comai người b5hư thể aở cùng d4ột chỗ, e6ó thể xảy 72a tình huống cửa gần 41ơm hay không? 0inh Tịnh 7ó chút lo 8ắng.

c6gười quen fủa quận 5húa, có 6ẻ rất c2hiều a!” 6dâu nói hình chư có chút 3ùi giấm, f6ai mắt nhìn f4hằm chằm 6ào nàng.

Thấy 38ậy, cũng 1hông để a9ý tới ánh 54ắt Minh 53ịnh, Tống fgâm Tuyết 0ắt đầu 8đặt câu 0ỏi lần 53hứ ba: “Nhiều b1ay không, cũng không 57iên quan e7ì đến agươi, Minh 9ịnh, chúng 9a người 0uang minh 87hông nói e5huyện mờ 3ám, ngươi 99ới đây, bốt cuộc 5fà có cái cục đích 82ì?”

“Cái caục đích 1ì? Chẳng fẽ quận a2húa không 95iết sao?” 4ốt cục fũng chính 49iện trả 2ời vấn 4fđề này, 01inh Tịnh 80iờ phút dày, cao giọng efỏi lại, a8đôi mắt 40áng thâm 7húy.

“Không ciết!” 8híu mày, bhẳng thắn 7cói ra suy b3ghĩ trong cđáy lòng 1cình, nghe 68ậy, hai 0eắt Minh aịnh nhìn 1ehẳng, sắc 6ặt u ám.

“Quận 2húa, người 4he dấu bộ c3ặt thật 50ao lâu nay, 2inh Tịnh f8đã bị 1gười lừa b4ao lâu, trò 6đùa bỡn 1ày, cũng 46ó chút lớn d. . . . . 7 © DiendanLeQuyDon.com.”



      “Đùa 3ỡn?” Vừa 1ghe một aừ này, dàng quả chực có a3hút kinh 2gạc. Trừng 03ắt nhìn, b6ộ dạng 8ống Ngâm 3uyết có abhút dở 4chóc dở aười nhìn cắn, cảm ahấy kinh 74gạc: cái b2ày. . . . 9d © DiendanLeQuyDon.com. . Đây adà Minh Tịnh 8ao? Tại 1ao hắn luôn 3dao ngạo 53hư vậy, c7iờ phút 8ày lại aói ra những cời gượng 46ép, thậm 3hí có chút dô lại như aậy? Kỳ 5uái!



      ” 76inh Tịnh, f4đừng nói aeung tung! caa khi nào 2hì đùa 4ỡn ngươi?” 0ường điệu 83ai chữ “Đùa 42ỡn” kia, a3hớ lại 12từng màn angày xưa, ehình như 5chỉ có 58hắn áp 9fbách nàng, 1nàng thật 51đúng là f0chưa từng fđùa bỡn ahắn lần 7nào a.

Tống 7Ngâm Tuyết 1giương mắt 4khiêu khích 99nhìn hắn, 5nhìn Minh 2Tịnh cố fý trầm emặc không 0nói chuyện, a8sau đó bất 06giác ngẩng fđầu nhìn 52trời, thấy cThải nhi 29thỉnh thoảng 83bay qua trên d2đỉnh đầu, b4bộ dạng 3thúc giục, favì vậy 97nàng đưa 9tay ngăn 1hắn lại, 4vẻ mặt 3không muốn 3ecãi cọ 48thêm nữa cnói: “Được a4rồi, cứ 5cho là ta 0đùa bỡn dngươi! Nhưng eegiữa chúng 47ta, đã sớm c9giải quyết crõ ràng 74rồi, không cphải sao? 79Ngươi cầm dbách hợp 5đan, từ enay về sau ekết thúc 2khế ước dbsinh tử, decái này 75đối với 6ngươi, cũng 9đã là đền 65bù tổn 3thất tốt 63nhất! Chẳng 2lẽ ngươi 49còn muốn d1lấy thêm acái gì từ ata đây sao?”

Tống 36Ngâm Tuyết dbnói thẳng 4ra, một fbộ dáng 65muốn mau abchóng tống 5tiễn hắn. 7 © DiendanLeQuyDon.comThấy vậy, fdmày kiếm 4Minh Tịnh 3chau lại, 0vẻ mặt 00không đồng 49ý.



      “Minh 15Tịnh, ta