Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 39 bài ] 

Bảo bối trong lòng tổng giám đốc phúc hắc - Đào Nhạc Tư

 
Có bài mới 15.06.2011, 11:40
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.04.2011, 15:26
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 457
Được thanks: 994 lần
Điểm: 10.43
Có bài mới [Hiện đại] Bảo bối trong lòng tổng giám đốc phúc hắc - Đào Nhạc Tư - Điểm: 9
Bảo bối trong lòng tổng giám đốc phúc hắc

images

Tác giả : Đào Nhạc Tư

Convert : Ngocquynh520

Edit: Ngocngandl or Tử Ly

Beta: behappy




Giới thiệu

Lần đầu tiên nhìn thấy Dụ Bảo Đế xinh đẹp, anh liền bị cô thu hút sâu sắc!

Thân là tổng giám đốc khu vực châu Á của Tập đoàn Thời trang Alston, Thiệu Kỳ Á đã gặp qua đủ loại người khác phái xinh đẹp quyến rũ, nhưng anh luôn giữ vững cá tính thận trọng, trước nay chẳng chút ăn nhập gì với lãng mạn, cũng chưa từng gặp gỡ với cô gái nào, nhưng cô lại khiến anh lần đầu tiên nhìn thấy liền tim đập dồn dập, trong lòng căng thẳng.

Thân thể cô cân xứng, mặc trang phục màu sắc rực rỡ lại đặc sắc, đôi mắt long lanh như biết nói, khóe miệng khẽ cong lên phảng phất như đang mỉm cười, cô vừa xuất hiện liền khiến cho bầu không khí trầm tĩnh dường như bất chợt sống động hẳn lên. . . .

Anh vốn tưởng rằng sẽ không còn được gặp lại cô, không nghĩ tới lại ngẫu nhiên gặp được ở viện dưỡng lão, còn để cho anh bất ngờ nhặt được sổ thiết kế tuỳ thân của cô?!

Mà bản thiết kế của cô cũng giống như con người cô, khiến cho anh càng xem càng kinh ngạc lẫn hâm mộ  ──

Hoàng tử nhặt được giày thuỷ tinh của cô bé lọ lem, tiếp theo tìm được tình yêu chân chính; còn anh nhặt được sổ thiết kế của cô, sẽ được kết quả gì đây?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 15.06.2011, 12:13
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.04.2011, 15:26
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 457
Được thanks: 994 lần
Điểm: 10.43
Có bài mới Re: [Hiện đai] Bảo bối trong lòng phúc hắc tổng giám đốc - Đào Nhạc Tư - Điểm: 11
Mở đầu

Hồi tưởng lại ngày đó gặp được Dụ Bảo Đế, Thiệu Kỳ Á vẫn ấn tượng sâu sắc . . .

Một buổi chiều thứ năm đầu thu, Thiệu Kỳ Á đang trên lộ trình cố định mỗi tuần của mình, trong lúc vô tình đi vào một ngõ nhỏ yên lặng bên trong thành phố náo nhiệt, anh xuống xe, tìm được một quán cà phê tên gọi là “Nhật An” . . .

Đó là một ngôi nhà cổ được cải biến lại thành quán cà phê kiểu Nhật, trước cửa có gốc cây long não xanh biếc, lá rủ trước cửa kẽ lay động, bầu không khí thanh tịnh mà yên tĩnh tản ra một ma lực thần kỳ hấp dẫn người qua đường dừng chân ghé lại..

Bên ngoài quán tạo hình bằng gỗ, màu sắc ấm áp bình thản, không gian bày trí thoải mái rộng rãi, cùng với không khí tràn ngập hương cà phê thơm ngát làm người ta bất giác dứt bỏ ưu phiền, tâm thần sảng khoái vui vẻ.

Thiệu Kỳ Á rất vừa ý với nơi này, vì thế mang cái ly Mamba tới ngồi ở ban công lầu hai, tranh thủ nửa ngày rảnh rỗi mà thơ thẩn.

Ánh nắng lười biếng xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong phòng, trong không khí phảng phất thấy được những hạt bụi nho nhỏ đang bay lượn, trên mỗi bàn đều bày một bát sứ nhỏ, bên trong trồng cây cảnh, không có quá nhiều màu sắc tô điểm, không khí thảnh thơi yên ổn.

"Cho tôi một ly Macchiato ít đường, ngồi ở ban công.” Dưới lầu truyền tới âm thanh thanh thuý, sau đó vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng đi lên cầu thang..

Lúc này, đã là bốn giờ chiều, một bóng người nhỏ nhắn sặc sỡ lọt vào tầm mắt anh..

Thân thể cô cân xứng đều đặn, cô mặc quần jeans cùng âu phục lụa trắng liền thân không có tay, bên hông đeo thắt lưng, cổ tay tinh tế đeo vài cái vòng bằng gỗ chạm khắc có màu sắc đậm nhạt không đồng nhất, chân đi giày Ý, sau lưng khoác túi bò cũ, thoạt nhìn như đang muốn đi ngao du.

Cô rất rực rỡ, vừa xuất hiện liền khiến cho bầu không khí trầm tĩnh dường như sống động hẳn lên, làm cho người khác không khỏi lóa mắt, bị hấp dẫn theo.

Tà áo nhẹ nhàng lay động, cô đi tới gần chỗ Thiệu Kỳ Á, bắt gặp ánh mắt của cô, tim Thiệu Kỳ Á thoáng chốc đập loạn nhịp.

Ánh mắt của cô trong sáng long lanh, giống như ngôi sao đang tỏa sáng, đôi mắt phảng phất như biết nói; mái tóc tóc xoăn nhẹ giống như mây bay, quẩn quanh gò má nhiễm chút sắc hồng nhạt; cánh môi cô nhấp nhẹ, trơn bóng đỏ hồng, khóe miệng tự nhiên khẽ nhếch lên, thoạt nhìn như đang mỉm cười với người nào đó. . . . .

Làm việc trong ngành nghề có liên quan tới cái đẹp, Thiệu Kỳ Á đã gặp qua đủ loại người khác phái xinh đẹp quyến rũ, nhưng chưa từng có một cô gái nào lại làm cho anh vừa thấy tim liền đập dồn dập, trong lòng thấy căng thẳng!

Giây phút bắt gặp ánh mắt đối phương, anh không khỏi thất thần, xém chút cho rằng người kia tự nhiên khẽ nhếch khóe miệng là đang mỉm cười với anh.

Anh từ trước đến nay luôn thận trọng kiềm chế, chẳng chút ăn nhập gì với lãng mạn, không hiểu tại sao lại có thể đối với một cô gái xa lạ sinh ra loại cảm giác kỳ dị này?.

Cái nhìn quá mức chuyên chú, làm cho tai Dụ Bảo Đế hơi nóng, nhưng người nọ đang ngồi cạnh ban công, cô phải đi qua anh ta, không thể làm gì khác hơn là nhếch miệng mỉm cười, hóa giải sự lúng túng, bước nhanh tới ban công..

Cô đặt túi, ngồi xuống, lấy tay quạt mát, thuận tiện vụng trộm liếc mắt quan sát người đàn ông dường như nhìn chằm chằm cô lúc nãy.

Anh ta có ngũ quan rõ nét sâu sắc, tóc nâu đậm xoăn nhẹ, tám phần là người ngoại quốc đi? Cho dù không phải, nhất định cũng là ”con lai” ..

Lông mi anh thực dày, ánh mắt thâm thúy, mũi thẳng, môi mỏng có chút lạnh nhạt, cái cằm cân đối lộ ra cá tính cương nghị, anh mặc âu phục, hoa văn trên caravat cũng rất có phong cách, cả người toát ra phong thái bất phàm. . . . . . Con lai phần lớn là trai đẹp, gái xinh, chỉ là tư thái nhàn nhã ngồi ở một góc quán cà phê thôi cũng tựa như một bức tranh đẹp mắt rồi.

Một con chim bồ câu đậu lên tay vịn ban công, thu hút ánh mắt của cô khỏi người đàn ông kia, nhắc nhở cô không nên thất lễ mà nhìn lén người khác quá lâu..

"Cục cục cục, lại đây!” Dụ Bảo Đế đưa tay ra, chim bồ câu trắng nghiêng đầu nhìn một cái, ngay sau đó bay qua.

Nhân viên phục vụ đưa macchiato ít đường tới cho cô, khói bốc lên kèm theo hương cà phê xông vào mũi, cô hít sâu, thổi thổi một chút rồi chậm rãi hớp một ngụm, mép bị dính chút bọt sữa, vẻ mặt hạnh phúc mỉm cười..

Uống ngon như vậy sao?.

Ánh mắt Thiệu Kỳ Á lặng lẽ hoài nghi bản thân có phải đã gọi sai cà phê rồi không. Có lẽ lần sau trở lại, anh sẽ gọi một ly giống cô nếm thử.

Thiệu Kỳ Á đã ngồi tại nơi này nửa tiếng đồng hồ, nhưng lại chẳng muốn đi chút nào, có lẽ bởi nơi này rất thoải mái, hoặc có lẽ bởi cô gái quyến rũ mới đến không lâu trên ban công đang lôi kéo bước chân anh lại.

Tuy rằng thân là CEO (giám đốc điều hành) khu vực châu Á của Tập đoàn Thời trang Alston, anh không nên bỏ bê công việc, hao phí thời gian trong quán cà phê, còn bị một cô bé hấp dẫn, nhưng anh chính là không tự chủ được, ánh mắt dính chặt lên người cô.

Anh thấy cô lấy từ trong túi ra một quyển sổ ghi chép cùng cây bút, thoải mái bôi bôi vẽ vẽ.

Chỉ chốc lát sau, chim bồ câu trắng mới nãy lại bay trở lại, cô ngước mắt nhìn lên, mỉm cười đặt tập tranh vẽ xuống, sờ sờ trong túi, sau đó đứng lên đến gần lan can, lòng bàn tay nâng cao rồi mở ra, hình ảnh kế tiếp làm anh cảm thấy hơi kinh ngạc ──.

Hai con chim bồ câu trắng lần lượt bay tới, đậu trên tay của cô, ngoan ngoãn để cô vuốt ve!.

Vẻ mặt cô thật dịu dàng, thật cẩn thận vuốt ve chim bồ câu, anh nhìn thấy, cảm giác trong ngực hơi nóng lên, phảng phất như thứ cô đang vuốt ve chính là khuôn mặt anh.

Một lát, cô tiễn bước chim bồ câu, cười thật tươi, cúi người vẫy tay với người dưới lầu.

Gió nhẹ thổi bay tà áo cùng tóc của cô, nụ cười kia rạng rỡ như ánh nắng mặt trời, hình ảnh này khiến Thiệu Kỳ Á nhìn mà tim đập dồn dập.

Cô vội vàng thu dọn đồ đạc, ngửa đầu uống hết cà phê còn lại, mở cửa kính ban công, chạy bình bịch xuống lầu..

Đi rồi sao?!.

Bóng hình xinh đẹp biến mất, Thiệu Kỳ Á không khỏi cảm thấy mất mát buồn bã.

Một nỗi xúc động không cách nào lý giải khiến anh đứng dậy đi ra ban công, thấy cô cùng một gã đi xe máy vừa nói vừa cười, sau đó đội mũ bảo hiểm, ngồi lên xe máy rời đi.

Cô tới rồi đi như một trận gió, cũng để lại trong lòng anh một vết tích sâu sắc.

Phiền muộn nắm cổ tay, chim bồ câu trắng lại lần nữa bay lại, anh không nghĩ nhiều bắt chước cô giơ tay lên, chim bồ câu trắng cũng đậu lại. Đang lúc anh cảm thấy vui mừng, khuôn mặt nghiêm túc ẩn hiện ý cười, thì chỉ trong giây lát, cảm giác âm ấm trên lòng bàn tay lại làm khóe mắt anh nhíu lại, khuôn mặt tuấn tú trở nên tối tăm ──.

“Shit!” Anh khẽ nguyền rủa, con chim bồ câu gây họa xong liền vỗ cánh bay đi.

Thiệu Kỳ Á gặp hoạ, trợn mắt nhìn bãi thải của chim trên tay mình, thể nghiệm thảm cảnh do bắt chước bừa.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocngandl về bài viết trên: LDT1307, LamDThinh, Mie Mizuka, Trangbi, angel1, antunhi, aoikazuki, fifint, hoaquynh123, jelly0512, m.truyen, mua_da_tanh, nhím xù 89, trạch nữ siêu BT
Có bài mới 27.06.2011, 15:24
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.04.2011, 15:26
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 457
Được thanks: 994 lần
Điểm: 10.43
Có bài mới Re: [Hiện đai] Bảo bối trong lòng phúc hắc tổng giám đốc - Đào Nhạc Tư - Điểm: 11
Chương 1.1

Ngày cuối tuần, không khí cuối thu thực sảng khoái, gió mát thổi nhè nhẹ, Thiệu Kì Á đi xe tới viện dưỡng lão ở ngoại ô thành phố thăm bà ngoại, kinh ngạc phát hiện viện dưỡng lão bình thường vắng vẻ tĩnh mịch, lúc này đây không khí lại náo nhiệt tưng bừng, trên bãi cỏ cách đó không xa dựng một cái sân khấu, trên đó có người đang vừa múa vừa hát.

Sao lại thế này?! Thiệu Kỳ Á kinh ngạc đứng ở cửa đại sảnh. Anh trông thấy một đám người ăn mặc quái dị, đóng vai chú hề, vai nghệ kĩ, mặc áo Tôn Trung Sơn, võ phục rồi sườn xám… vân vân, hơn nữa có gương mặt giống như đã từng quen biết. . . . .

“Anh Thiệu, anh tới rồi!” Nhân viên làm việc trong viện thấy anh, thân thiết chào hỏi.

“Vâng.” Lấy lại tinh thần, Thiệu Kì Á khách khí gật đầu, hỏi ra nghi vấn trong lòng. “Đây là. . . mời đoàn tạp kỹ đến biểu diễn hay sao?”

“Không phải.” Nhân viên bật cười, nhìn về phía đám thanh niên tràn đầy nhiệt tình cùng sức sống kia. “Bọn họ là đội sinh viên tình nguyện ở đại học Z, tới làm bạn với các ông bà, đã tới mấy lần rồi, lần này còn chuẩn bị tiết mục giải trí, rất có lòng!”

“Đúng vậy.” Anh gật gật đầu.

Thời đại này đa số người trẻ tuổi sống phóng túng, cho dù không có việc gì cũng lười ở nhà, có thể lợi dụng thời gian nghỉ kêu gọi bạn bè đi làm việc công ích, thực làm cho người khác tán thưởng.

“Bà Trịnh ở đằng kia, anh có thể tới đó cùng bà xem biểu diễn.” Nhân viên chỉ vào phía trước sân khấu, nơi có một nhóm các ông bà cụ đang ngồi trên ghế dựa hoặc xe lăn.

Thiệu Kì Á nhìn theo chỉ dẫn của cô ấy, thấy bà ngoại mình đang lắng nghe tiếng hát lạc điệu trên sân khấu, vui vẻ vỗ tay, anh hé môi mỉm cười.

“Trước tiên tôi đem những thứ này vào phòng của bà đã.” Anh vừa nói vừa giơ túi xách trong tay lên, đi về hướng thang máy. Trong túi tất cả đều là linh chi, tổ yến, cây bạch quả, thuốc bổ. . . Thời gian anh tới đây không cố định, có khi công việc bận rộn, có khi phải đi công tác nước ngoài, nên mỗi lần tới đều mang theo không ít đồ này nọ.

Thời gian bà ngoại minh mẫn cũng không cố định, phần lớn thời gian bà đều mơ mơ màng màng, nói chuyện lung tung, cũng không rõ ai là ai.

Lúc Thiệu Kì Á xuống lầu lần nữa, phát hiện trên sân khấu đã thay người biểu diễn, người này mặc sườn xám ngắn, khoác áo dệt kim, tóc ngắn uốn xoăn ôm sát khuôn mặt, tay cầm hoa sen hát ca khúc kinh điển của Đặng Lệ Quân, được các ông bà cụ đặc biệt hoan nghênh ---

“. . .Ngọt ngào, anh cười thực ngọt ngào, giống như hoa nở trong gió xuân. . .”

Là cô! Đồng tử của Thiệu Kì Á co lại, ngực giống như là bị đụng vào một chút, trái tim đập nhất thời đập mạnh như trống nổi.

“. . .Ở nơi nào, đã gặp được anh ở nơi nào, nụ cười của anh quen thuộc đến thế, nhất thời em lại nhớ không ra. . . .”

Tiếng hát của cô cùng con người cô cũng ngọt ngào như nhau, bởi vì biểu diễn mà cố ý giơ tay nhấc chân thực khoa trương, ngược lại càng đáng yêu khiến cho người khác ưa thích.

Sau ngày hôm đó, anh lại đến quán cà phê nhiều lần, ngoại trừ vì yêu thích không khí cùng mùi vị cà phê của quán, kỳ thật, còn có một mục đích khác ── mong được gặp lại cô.

Không nghĩ tới lại nhiều lần thất vọng, nên cũng không còn ôm hy vọng gì, hôm nay lại bất ngờ được như ước nguyện, gặp lại cô!

Nhưng anh cũng chưa từng nghĩ tới, sau khi gặp lại cô phải làm cái gì, chỉ thuần túy nghĩ muốn gặp lại cô, căn bản không có suy tính, cũng không biết phải làm sao bước ra bước đầu tiên, chỉ cảm thấy nội tâm đánh trống reo hò, cảm thấy trong lòng có cảm giác vui mừng chân thực tới mức khó mà phớt lờ. . .

Hai chân anh giống như tự có ý thức hướng bãi cỏ đi tới, anh tới chỗ bên cạnh bà ngoại ngồi xuống, con ngươi đen lúc này mới lưu luyến không thôi mà dời khỏi sân khấu.

“Trong mơ, trong mơ đã gặp anh. . .” Bà Trịnh theo không kịp nhịp, nhưng vẫn hát rất hăng say, thấy cháu ngoại, liền muốn chia sẻ niềm vui với anh. “Bà lúc còn trẻ đó, so với cô bé trên sân khấu kia còn thon thả hơn, mặc sườn xám rất đẹp!”

“Bà ngoại hiện tại cũng rất đẹp.” Bà cụ hiếm khi tâm tình tốt lại nhận ra anh, Thiệu Kí Á dỗ ngọt nói.

Bà Trịnh nhìn về phía anh, cười cười không nói, ngay sau đó sự chú ý liền hướng trở lại trên sân khấu. Hát xong bài hát đầu tiên, Dụ Bảo Đế thực hồn nhiên thoải mái hát tiếp bài thứ hai《Hoa hồng đáng yêu》, còn thực sự cầm giỏ hoa hồng xuống dưới sân khấu đưa tặng, làm cho các ông bà cụ mặt mày rạng rỡ.

Dụ Bảo Đế vừa ca hát, vừa tặng hoa hồng, lúc tặng cho bà Trịnh, ngoài ý muốn nhìn thấy người bên cạnh bà, động tác tặng hoa không khỏi ngừng lại một chút.

Ở đây tất cả đều là ông lão, bà lão, nhân viên công tác cũng phần lớn là các cô các chú, tại sao đột nhiên lại xuất hiện một người đàn ông anh tuấn --- anh mặc áo len màu xanh cùng quần trắng, tinh thần có vẻ sảng khoái, khiến cho người khác nhìn thấy ánh mắt không khỏi sáng lên!

Không đúng, người này. . . hình như cô đã thấy qua ở đâu rồi?

Thấy cô kinh ngạc, Thiệu Kỳ Á nhếch môi mỉm cười, tiếp nhận nụ hoa hồng chớm nở trong tay cô, còn gật đầu chào hỏi.

Không có thời gian suy nghĩ xem cái cảm giác giống như đã từng gặp mặt từ đâu mà đến, Dụ Bảo Đế nhanh chóng hồi phục tinh thần, lại tươi cười bắt kịp giai điệu, tiếp tục gửi đi những bông hồng, nhưng tâm tư cô lại không tự chủ được dừng trên người đàn ông xa lạ kia. . .

. . . . . . .

Buổi biểu diễn ngoài trời đã chấm dứt, hai mươi mấy sinh viên chia làm hai tổ, một tổ thu dọn đồ đạc dụng cụ, một tổ cùng các ông bà cụ đi đến phòng nói chuyện.

Những người già này không có người thân làm bạn, đều rất cô đơn, cuộc sống ở tại viện dưỡng lão, mỗi ngày đều giống nhau không thay đổi, khó tránh cảm thấy buồn tẻ không thú vị, có các sinh viên đại học hoạt bát mang đến niềm vui cùng sức sống, các cụ liền rất hoan nghênh bọn họ, cho dù chống gậy, ngồi lên xe lăn cũng tới tham dự.

“Bà ơi, bà muốn đi đâu?” Dụ Bảo Đế nhìn thấy có một bà cụ chống gậy, chậm rãi bước đi, liền tiến lên giúp đỡ.

Bà Trịnh quay đầu nhìn lại, thì ra là cô bé hoa hồng, không nhịn được hiền lành mỉm cười. “Ta muốn trở về phòng đi toilet.”

“Cháu giúp bà!” Dụ Bảo Đế vội vàng quay lại lấy túi xách của mình, sau đó trở về cẩn thận ở một bên nâng đỡ bà cụ.

“Cô bé, cháu tên gọi là gì?” Bà Trịnh vừa rồi xem biểu diễn rất thích cô bé trắng trẻo xinh xắn này.

“Cháu gọi là Bảo Đế, còn bà?” Dụ Bảo Đế cố ý bắt chuyện.

“Ta họ Trịnh. . ." Bà Trịnh nghi hoặc nhíu mày lại. “Không đúng, cháu rõ ràng là con gái, tại sao lại gọi Bảo Đệ? Phải gọi là Bảo Muội mới đúng chứ?”

“Là Bảo Đế, Đế trong Liên Khai Tịnh Đế.” Dụ Bảo Đế vừa đỡ bà, vừa mỉm cười giải thích.

(Liên Khai Tịnh Đế: Tịnh Đế Liên là một đóa hai hoa sen nở trên cùng một cuống, được xem là điềm lành, xưa kia dùng để tiến vua cho nên gọi là "Tịnh Đế", theo truyền thuyết, sen Tịnh Đế là hiện thân của tình yêu vì có một đôi nam nữ yêu nhau mà không thành, cùng nhau trầm mình ở hồ sen, sau đó hóa thành sen đôi.)

“A ~~” Bà Trịnh gật gật đầu, lên tiếng tỏ ý đã hiểu, qua vài giây, lại lên tiếng lần nữa: “Bảo Muội à, cháu bao nhiêu tuổi rồi?”

“Bà Trịnh, cháu gọi là Bảo Đế, không phải Bảo Muội.” Dụ Bảo Đế mỉm cười sửa cho đúng.

“Đúng đúng đúng, Bảo Đế.” Bà Trịnh vỗ vỗ cái đầu không còn minh mẫn cho lắm.

“Bà ở lầu mấy?” Tiến vào trong thang máy, Dụ Bảo Đế hỏi.

“Ta nghĩ đã. . .” Bà Trịnh nghiêng đầu, suy nghĩ đến là nghiêm túc. “A, là lầu hai.”

Bảo Đế giúp bà Trịnh trở về phòng đi toilet, vốn định không quấy rầy nữa, để cho bà nghỉ ngơi, nhưng bà Trịnh lại lôi kéo cô lại nói chuyện phiếm, không chịu thả người.

“Bảo Muội, cái sườn xám trên người cháu thật đẹp, làm ở đâu vậy?” Bà Trịnh tự ý sửa tên, lôi kéo tay cô, đánh giá y phục của cô đầy tán thưởng.

“Đẹp lắm ạ? Đây là cháu tự làm đó.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocngandl về bài viết trên: LDT1307, LamDThinh, Mie Mizuka, angel1, aoikazuki, mua_da_tanh, nhím xù 89, trạch nữ siêu BT
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 39 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 94, 95, 96

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

4 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

5 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 153, 154, 155

6 • [Hiện đại] Hôn nhân không lựa chọn - Yên Hoa

1 ... 66, 67, 68

7 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/09]

1 ... 51, 52, 53

10 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

11 • [Hiện đại] Tam giác mùa hè (Liệt Đồ) - Giải Tổng

1 ... 20, 21, 22

12 • [Hiện đại] Tình yêu phô trương - Tiếu Giai Nhân

1 ... 29, 30, 31

13 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 39, 40, 41

14 • [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

1 ... 15, 16, 17

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

17 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

18 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/10]

1 ... 7, 8, 9

19 • [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

1 ... 31, 32, 33

20 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29



Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: đi đường bình an :wave: về nhớ mua quà cho toàn diễn đàn :D2
Ngọc Nguyệt: Đêm nào mà chẳng cô đơn vắng bóng người thương... Nay 20/10 rồi à...
Ngọc Nguyệt: ...
Hạ Quân Hạc: Sắp bay :cry2: mí thím ở lại mạnh dõi
Hoa Lan Nhỏ: PR Chương 4 Ngụy Đế truy thê: vợ à, đừng chạy
viewtopic.php?t=408117&p=3272787#p3272787
Mời mọi người vào ủng hộ tinh thần của mị  :))
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=377492&start=160 mời mọi người cùng vào chơi với Nhi nha O(∩_∩)O
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: có thím nào thức với mị không :cry2: đêm nay cô đơn, cô đơn vắng bóng người thương
Vu Kỳ: Chúc mừng mài...
Trâu Bò Siêu Cấp: ko, ý tau là tau thi giữa kỳ :(
Vu Kỳ: Ờ... quên... xong chưa... :|
Trâu Bò Siêu Cấp: ko được :( đang nước sôi lửa bỏng đây, tau cong mông chạy rồi
Vu Kỳ: Theo tau dẫn mài đi :)2
Trâu Bò Siêu Cấp: dẹp :chair: tau ăn bằng miệng, nô ăn bằng mắt -_-
Vu Kỳ: Chụp hềnh tag mài dô :sofunny:
Trâu Bò Siêu Cấp: :chair: mua rồi mài có gửi được đâu :lol:
Vu Kỳ: *tau
Vu Kỳ: Trâu mai tay bay... mài ăn gì tau mua về :)2
Vu Kỳ: Con gái gởi rồi
Trâu Bò Siêu Cấp: Có ai không :yawn: Trâu nhớ mọi ngời :cry3:
Vu Kỳ: Hớt hồn hà... :D3
ღ๖ۣۜMinhღ: vòng 2 thôi ạ
Vu Kỳ: :D2 hỉu lầm chấm luôn 1 2 à :)2
ღ๖ۣۜMinhღ: Người chưa gửi điểm event người chấm cho con, con có đòi điểm của người đâu mà kêu nghèo
Vu Kỳ: :shock: :cry: nghèo lớm
Yêu Nguyệt Trọn Đời: đào . tâm khiết hở
ღ_kaylee_ღ: 100+101 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3272540#p3272540
ღ๖ۣۜMinhღ: Nương ơi, điểm event
Yêu Nguyệt Trọn Đời: :'(
Hạ Quân Hạc: Con gái nhận quà :)2
Đường Thất Công Tử: bà xã :)

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.