Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 141 bài ] 

Xem như anh lợi hại, đồ xấu xa - Hốt Nhiên Chi Gian

 
Có bài mới 14.01.2014, 15:13
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.11.2013, 21:23
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2211
Được thanks: 5881 lần
Điểm: 13.84
Có bài mới Re: [Hiện đại] Xem Như Anh Lợi Hại, Đồ Xấu Xa - Hốt Nhiên Chi Gian - Điểm: 13

Phương Phi cầm ly từ từ uống cạn, đặt ly xuống, cười mỉn rồi nói, “Được chưa?”. Lưu Văn Long vẫn ép, “Uống tiếp”. Vừa nói vừa rót rượu Tây vào ly của hai người. Phương Phi dở khóc dở cười giằng tay ra, “Tôi không chạy đâu, về ngay”. Lưu Văn Long kéo tay cô nàng, liếc nhìn Cố Tịch, “Để cô ấy tự đi”. Phương Phi kêu lên, “Này!”. Lưu Văn Long lại nhướng mày, không hề sợ hãi.

Cố Tịch đành vỗ vai Phi Phi, ra hiệu cho bạn chơi tiếp. Cô men theo khe hở giữa ghế ngồi và bàn uống nước để di chuyển từ từ ra góc sô pha, lục tìm túi mình trong đống đồ đạc. Cũng may mà tìm thấy, Cố Tịch xách túi, hét lên mấy tiếng với bạn. Phương Phi không nghe thấy nên cô đành tự mình đi tìm nhà vệ sinh.

Cố Tịch hỏi nhân viên phục vụ đứng gần rồi theo hướng anh ta chỉ, cô lần mò tới đó.
Khó khăn lắm mới men theo đường tìm thấy nhà vệ sinh, nhưng cô lại không dám vào thẳng bên trong. Cô bị cận nặng, bây giờ không phân biệt rõ bên nào là nhà vệ sinh nữ, bên nào là nhà vệ sinh nam. Cố Tịch cầm túi, đang định căn cứ vào người ra để phán đoán nên đi vào đâu. Nhưng mãi chẳng thấy ai, cô cuống lên, xích sang bên trái che mắt trái, mắt phải nhìn lên khung cửa, tốt, bên trái là nhà vệ sinh nam. Đúng lúc Cố Tịch xoay người đi về phía ngược lại thì lại thấy trong nhà vệ sinh có người bước ra. Cô ngẩn người, mặt vô duyên vô cứ đỏ bừng lên.

Cố Tịch thấy Vi Đào khi trông thấy cô cũng ngẩn ra, đang do dự không biết có nên mở lời không thì Vi Đào đã lên tiếng, “Bên này dành cho nam”. Cố Tịch nghe mà mặt đỏ lên như cà chua chín, quay đầu lao vào nhà vệ sinh nữ. Chẳng ngờ sàn nhà trước bệ rửa mặt lại có một vũng nước, cô trượt chân suýt ngã nhào. Cố Tịch sợ hãi thét lên, chụp lấy bệ rửa mặt, kinh hồn khiếp vía đứng vịn vào đó.

Mãi rồi mới nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, thấp thoáng còn có tiếng cười nho nhỏ, Cố Tịch ra sức nhắm chặt mắt, hôm nay rốt cuộc có đúng là sinh nhật cô không? Còn chuyện gì bi thảm hơn không? Làm ơn đến luôn đi, cô sắp điên rồi!

Cố Tịch đứng thẳng dậy, nhanh chóng rửa sạch tay bằng dung dịch rửa tay, lấy một hộp kính sát tròng trong túi ra, cẩn thận thoát kính bên mắt trái, sau đó nhỏ ít nước thuốc, mới cảm thấy dễ chịu hơn. Cô đeo kính có gọng vào liền nhìn rõ thế giới. Cố Tịch ngắm mình trong gương, mặt đỏ bừng, lớp trang điểm đã nhạt hết. Cô thầm cười khổ, ngày cuối cùng của tuổi hai mươi bảy, cô chắc chắn phải là một người thê thảm nhất. Cô vỗ mạnh lên má, OK, cũng chẳng có gì ghê gớm cả, phấn chấn lên, phấn chấn lên!

Cố Tịch lôi hộp đồ trang điểm ra, nhanh chóng giặm lại phấn, vẽ lông mày, thoa son, nhìn chính mình đã trở lại tươi tỉnh trong gương, Cố Tịch cuối cùng cũng nở nụ cười tự tin, mỹ nữ, cố lên!
Cố Tịch đeo kính vào, trong lòng bình thản hơn nhiều. Cô về phòng thấy Phương Phi vẫn đang so tài uống rượu với Lưu Văn Long, liền ngồi xuống cạnh họ. Phương Phi quay lại thấy cô đã thay kính thì ngẩn ra rồi cười, “Tịch Tịch, lại đây chơi cùng đi”. Vừa nói vừa đưa chiếc ly rỗng cho cô, định rót rượu. Cố Tịch nói không muốn uống, nhưng Lưu Văn Long đã giơ ly rượu của mình tới trước mặt cô, sau đó nâng ly. Phương Phi nhét ly vào tay cô, “Nào nào, hôm nay vui, nhất định phải ăn uống no say”. Cố Tịch liếc bạn, nếu là bình thường cô đương nhiên có thể ăn uống no say nhưng vì vừa nôn xong, nên chắc chắn lúc này không được. Tuy vậy, cô vẫn nâng ly lên uống cạn.

Phương Phi đòi Cố Tịch tham gia chơi đổ xúc xắc, Cố Tịch vội khoát tay, “Mọi người chơi đi”. Cô ngồi dựa vào sô pha, nhìn quanh phòng. Đám đồng nghiệp thường ngày chỉnh tề đứng đắn, dưới ánh đèn xanh đỏ đã tháo bỏ lớp nguỵ trang, toàn tâm toàn ý chơi bời vui vẻ. Nhìn bọn họ uốn éo, nhảy nhót sung sướng, Cố Tịch mỉm cười. Phương Phi thích kiểu náo nhiệt này, còn cô lại thích yên tĩnh hơn, nên những lúc như vậy chỉ khiến cô cảm thấy ồn ào khó chịu. Vậy là Cố Tịch cứ yên lặng ngồi đó, nhìn ngó xung quanh.

Ánh mắt bất ngờ chạm vào một ánh mắt khác, Cố Tịch thót tim, Vi Đào cùng Tổng giám đốc Mã ngồi ở một góc trong phòng, hai người đang trò chuyện say sưa, gương mặt Vi Đào luôn nở nụ cười nhẹ. Ánh mắt chạm nhau khi nãy như chỉ là tình cờ, vì cái nhìn của anh cuối cùng dừng ở ly rượu, nâng lên uống cạn.

Cố Tịch thu lại tầm mắt, nhìn rượu trên bàn, ngớ người, sau đó cầm ly của mình lên, cũng uống cạn. Mới nuốt hớp rượu cay nồng mát lạnh cuối cùng thì di động trong túi rung lên, cô dặt ly rượu xuống, nhìn số điện thoại nhà nhấp nháy trên màn hình.

Cố Tịch cầm điện thoại bước nhanh ra khỏi phòng, đến hành lang, cô vội vàng nghe máy.
“Tịch Tịch, sinh nhật vui vẻ”, giọng mẹ cô vang lên.

Cố Tịch thấy lòng ấm áp, cười nói, “Mẹ, cảm ơn mẹ, đã vất vả vì con”. Sinh nhật cô cũng là ngày mẹ cô khó nhọc nhất, mỗi năm vào lúc này cô đều gọi điện cảm ơn mẹ. Năm nay đúng tiệc tất niên, lại thêm một chuỗi những việc bất ngờ xảy ra, khiến cô suýt thì quên.
“Ngoan, sinh nhật vui không? Bên con sao ồn thế?” Giọng mẹ có vẻ nghi hoặc, muộn thế này rồi sao Tịch Tịch chưa về nhà.

“Mẹ, hôm nay công ty có tiệc tất niên, con chưa về nhà.” Cố Tịch rất thành thật với mẹ, hai người giống như chị em, chẳng việc gì là không nói được.

“Đừng uống rượu nhé, muộn quá về nhà một mình không an toàn, tìm bạn nam đồng nghiệp nào đáng tin cậy đưa con về”, mẹ dặn dò. Cố Tịch lè lưỡi, mẹ biết con giá thỉnh thoảng cũng uống chút rượu, nhưng không cho phép cô uống nhiều. Bên  kia đầu dây bỗng có một giọng chen vào, “Bảo bạn trai nó đưa về là được”. Cố Tịch nghe ra là giọng của dì lớn, cuống lên, cô làm gì có bạn trai. Quả nhiên lập tức nghe thấy tiếng hét của mẹ và những bà dì khác, mẹ vội hỏi, “Tiểu Tịch, con có bạn trai hả?”. Cố Tịch vội phủ nhận, bà dì lớn chỉ thích nói bậy. Mẹ bình thường không có sở thích gì mà chỉ thích tụ tập họ hàng, mỗi cuối tuần thường thích gọi bà con đến nhà chơi mạt chược.

Mẹ lại nói, “Nếu con muốn yêu cũng không cần giấu gia đình, nhưng phải nhớ là không được tuỳ tiện đưa đàn ông về nhà”. Cố Tịch cầm điện thoại, mắt trợn trắng. Cái gì thế này? Bạn trai cô còn chẳng biết đang ở đâu, làm gì có đàn ông mà đưa về nhà. Bà dì lại ở bên kia la hét, như định giật điện thoại của mẹ, “Tiểu Tịch, khi nào đưa về nhà cho cả nhà xem nào”.

Cố Tịch bực bội kêu lên nho nhỏ, “Thật sự không có mà, dì đừng nói lung tung”. Bà dì không tin, “Dì tính rồi, năm nay con nhất định sẽ gặp bạch mã hoàng tử. Hê hê, đừng mắc cỡ”.
Cố Tịch trợn mắt, chỉ có thể tiếp tục biện bạch, “Không có thật mà”. Cô nghe mẹ đang tranh cãi với dì, “Có phải là có thật không, nếu có thì Tiểu Tịch chắc chắn sẽ nói với chị”. Bà dì không cam lòng, “Chị, lời em nói chị không tin sao, lần nào em bói mà chẳng chuẩn, năm nay nó chắc chắn sẽ gặp được người đàn ông tốt”. Cố Tịch đỡ trán, trong lòng kêu gào, ngay đến gấu quần của người đàn ông tốt cô còn chẳng thấy, bà dì lại dám nói là chuẩn! Bên kia điện thoại đã bị mẹ giật lại, “Tiểu Tịch, đàn ông tốt phải túm chặt”. Cố Tịch khóc không ra nước mắt, đành vâng dạ, sau đó lại nói vu vơ vài câu rồi vội cúp máy.

Đàn ông tốt, cô cũng muốn túm chặt. Nhưng đàn ông tốt nếu không phải đã kết hôn thì cũng đang nằm trong suy tính của mẹ, cô cho rằng mình chẳng nên nghĩ tới. Trong đầu đầu bỗng hiện ra một đôi mắt đen, tim bất ngờ đập loạn, Cố Tịch vội lắc đầu, mày uống nhiều rồi, lại còn mê trai nữa. Không thể, không thể, Cố Tịch vừa kêu gào trong lòng, vừa về lại phòng.
Vừa vào phòng, ánh mắt bất giác quét về phí góc nào đó, người kia như cảm nhận được, từ từ ngẩng lên, ánh mắt nóng bỏng chiếc vào cô. Cố Tịch đứng bất động, ngày cuối cùng của tuổi hai mươi bảy, cô gặp được Vi Đào, nhưng anh là cấp trên của cô.



Đã sửa bởi nuhoangtuyet8393 lúc 17.01.2014, 23:18.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn nuhoangtuyet8393 về bài viết trên: Hoacamtu, NGUYENCHINH, angell0nelycute, meo lucky, muanhobaybay, nguyenthihoa112, poohtran, thanhphong6793, trankim, yenkhenh317

Có bài mới 16.01.2014, 22:41
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.11.2013, 21:23
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2211
Được thanks: 5881 lần
Điểm: 13.84
Có bài mới Re: [Hiện đại] Xem Như Anh Lợi Hại, Đồ Xấu Xa - Hốt Nhiên Chi Gian - Điểm: 13
Chương 3: Điều kiện


Tuy tối qua ngủ rất muộn nhưng Cố Tịch vẫn thức dậy khi đồng hồ báo thức đổ chuông. Giờ cô không thích ngủ nướng, cũng không thích thu hẹp thời gian đi làm, giao thông ở thành phố W này thực sự khiến người ta bực bội. Nếu bỏ qua thời điểm bảy rưỡi sáng thì cô chắc chắn sẽ bước vào thời điểm phải lo lắng tắc đường. Đặc biệt là từ nhà tới công ty, ở tình huống bình thường chỉ cần bốn mươi phút, nhưng khi đang vội đi làm thì đừng mong gặp đèn xanh suốt đoạn đường, thường xuyên mất tới một tiếng đồng hồ, xe mới tới trạm dừng, rồi từ đó đi bộ vào công ty phải mất mười lăm phút nữa.

Cố Tịch vừa tốt nghiệp đã vào công ty hiện nay, một công ty con tại thành phố W của một doanh nghiệp về đồ uống nổi tiếng toàn quốc. Cô bắt đầu từ việc hành chính kinh doanh*, qua hai năm cố gắng, đã trở thành chuyên viên kế hoach.

(*Hành chính kinh doanh: Người làm công việc này là nhân sự chính thức của công ty, hằng ngày quản lý nhân viên bán hàng, làm công tác hậu cần, hỗ trợ nhân viên bán hàng, đồng thời liên kết với các bộ phận khác trong công ty.)

Khi vừa vào công ty, cô vẫn quen với cuộc sống sinh viên, thường xuyên không dậy sớm nổi, ngày nào cũng vội vàng bắt xe buýt. Kết quả sau khi xuống xe mới phát hiện ra còn chưa tới tám phút là phải có mặt ở công ty rồi. Nên lúc đó người đi đường sẽ nhìn thấy một mỹ nữ mặc đồ công sở, xách túi chạy như điên. Cố Tịch thường nghĩ, những ông bà chủ bán hàng trên đường đó chắc đã quen với việc cô “bay qua” như thế, vì khi cô chạy như điên, vẻ mặt vẫn rất khao khát liếc nhìn cửa hàng bán đồ ăn sang ven đường, cô chư ăn gì mà. Khi cô thở hồng hộc vào tới công ty, bấm vào đồng hồ tính điểm chuyên cần, nhìn thấy vừa điểm tám giờ ba mươi phút, mới thở hổn hển lê xác vào văn phòng.  

“Tịch Tịch, cậu càng lúc càng biết tranh thủ rồi.” Đây là ấn tượng đầu tiên của Phương Phi đối với cô. Phương Phi là người bản địa thành phố W, cô thường khuyên Cố Tịch dọn nhà, thuê một chỗ ở gần công ty. Tuy Cố Tịch lúc nào cũng than vãn chuyện bắt xe, nhưng nơi cô ở hiện nay là nhà thuê chung cùng bạn học, về sau người đó đi Thâm Quyến, nhà này chỉ còn một mình cô. Bà chủ nhà rất tốt với cô, không hề tăng tiền thuê, hơn nữa điều kiện sinh hoạt quanh đó cũng rất thuận lợi, chợ hay siêu thị đều có. Cố Tịch cảm thấy quen rồi nên không nỡ dọn đi.

Về sau Phương Phi hỏi cô tại sau không dậy sớm nổi? Cố Tịch mới nói rằng, buổi tối cô có rất nhiều việc. Mà cô lại là người tinh lực dồi dào, nên thường xuyên tới mười hai giờ vẫn chưa ngủ. Kết quả buổi sáng chỉ có thể nhờ đồng hồ báo thức gọi dậy, cuối cùng thực sự không ổn, cô mua hai cái đồng hồ báo thức mới tỉnh dậy nổi.

Cố Tịch thấy vẻ mặt kinh ngạc của Phương Phi là biết cô nàng hiểu lầm, chắc chắn cho cô là “dạ nữ” có cuộc sống về đêm phong phú. Thực ra Cố Tịch là một “trạch nữ”* chính hiệu. Từ khi dì nói trước năm hai mươi bảy tuổi có yêu đương cũng không kết quả, cô không còn muốn thử nữa. Hơn nữa bắt đầu từ đại học cô đã tham gia diễn đàn mạng, quen rất  nhiều bạn bè giỏi giang. Cố Tịch vì luyện khẩu ngữ tiếng Anh mà còn tham gia chế tác phim trên diễn đàn, theo các tiền bối học cách làm phụ đề phim, sau đó cùng mọi người dịch phim Mỹ.

(*Trạch nữ: chỉ những cô gái từ nhỏ đã trầm tĩnh, không thích chỗ đông người, thường là con một, chịu sự quản giáo nghiêm ngặt của gia đình, đối với họ hàng thân thích hay bạn bè đều không có cảm tình gì đặc biệt. Những cô gái như vậy thường ngại giao tiếp với người bên ngoài, chỉ muốn ở trong nhà. Sau đó họ tìm được một số những người bạn trên mạng có cùng tư tưởng sở thích…và kết giao, rồi từ đó thường xuyên trò chuyện trên mạng để trốn tránh sự thực, vì thế được gọi là “trạch nữ”)

Sau khi tham gia diễn đàn, cô mới nhận ra cuộc sống đại học của mình quá đủ đầy. Không chỉ vấn đề học hành có thể nhờ bạn bè giúp đỡ, mà trình độ khẩu ngữ cũng dần được nâng cao. Cố Tịch về sau còn tham gia tổ phát thanh truyền hình nội bộ của diễn đàn, đảm nhiệm vai trò phát thanh viên chương trình, cuối tuần lại chủ trì tiết mục cho các bạn trong diễn đàn.

Những thói quen đó kéo dài tới khi đi làm. Cho nên dù là Phương Phi, nếu muốn lôi Cố Tịch đi chơi, cũng phải hỏi trước xem cô có rảnh không, bởi vì Cố Tịch thường xuyên sắp xếp hoạt động cuối tuần dày đặc. Phương Phi thường oán trách cô bỏ rơi  mình. Cố Tịch lại cười nói, chỉ cần cô rảnh thì nhất định sẽ cùng đi.

Cố Tịch đến công ty sớm năm phút, Phương Phi còn chưa tới, vừa đúng lúc thang máy mở cửa. Các đồng nghiệp lục đục kéo ra, cô mỉm cười chào họ, sau đó thấy Phương Phi đứng phía sau. Phương Phi vừa thấy cô là cười toe toét bước tới choàng tay ôm, “Tịch Tịch, cậu tốt thật”. Cố Tịch mỉm cười cùng bạn vào văn phòng.

“Tối qua cậu sao vậy?”, Phương Phi vừa đặt túi xuống vừa hỏi Cố Tịch. Bàn làm việc củ họ liền nhau nhưng ở giữa lại có vách ngăn, hai người thường ghé đầu vào vách ngăn nói chuyện. Tối qua Cố Tịch trên đường về nhà cứ im lặng, Phương Phi ngại có người bên cạnh nên không hỏi.

“Hơi khó chịu”, Cố Tịch vừa khẽ nói vừa ngồi vào chỗ. Tối qua Lưu Văn Long cứ bám dính đòi đưa Phương Phi về, cuối cùng Phương Phi kiên quyết đòi Cố Tịch đi chung taxi với họ, đưa Cố Tịch về nhà trước.

“Không sao chứ?”, Phương Phi lo lắng thò cổ qua vách ngăn nhìn Cố Tịch. Cô nở nụ cười tươi, “Ổn rồi”. Phương Phi cười rồi ngồi xuống, “Tớ thấy cả tối qua mặt cậu đỏ bừng, còn tưởng cậu uông say chứ”. Nhắc đến đỏ mặt là Cố Tịch bất giác nhớ đến chuyện xấu hôm qua, gò má nóng lên. Cố lấy trà trong ngăn kéo ra uống, bỏ ít trà hoa hồng vào ly của mình và của Phương Phi, sau đó rót nước sôi rồi mới đưa cho Phương Phi.



Đã sửa bởi nuhoangtuyet8393 lúc 17.01.2014, 23:19.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 16.01.2014, 22:42
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.11.2013, 21:23
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2211
Được thanks: 5881 lần
Điểm: 13.84
Có bài mới Re: [Hiện đại] Xem Như Anh Lợi Hại, Đồ Xấu Xa - Hốt Nhiên Chi Gian - Điểm: 12

Phương Phi đưa ly trà lên mũi, hít sâu một hơi, gương mặt mê đắm lim dim mắt, sau đó làm ra vẻ bí ẩn, vẫy tay gọi Cố Tịch nhoài người lại, rồi liếc nhìn các đồng nghiệp khác, mọi người đang mở máy tính.

“Tớ nghe có tin đồn này”, Phương Phi thì thào bên tai Cố Tịch. Cố Tịch nghĩ thầm lần này lại tin đồn về ai đây? Phương Phi cứ như phóng viên giải trí trong công ty, tin tức lớn nhỏ cũng không qua khỏi tai mắt của cô nàng. Nhưng đây cũng có nghĩa là mối quan hệ của Phương Phi rộng hơn Cố Tịch.

“Phó tổng mới tới…”, Phương Phi cố ý ngập ngừng, Cố Tịch vừa nghe bạn nhắc đến người đó là tim thắt lại, trong đầu bất giác xuất hiện một đôi mắt đen nhánh. Phương Phi liếc nhìn các đồng nghiệp khác, giọng nói càng khẽ hơn, “Anh ấy thực ra…rất có…”, Phương Phi chưa nói xong thì bị giọng nói của trưởng phòng Tống Huệ Liên ngắt lời.

“Sao còn đờ ra đó? Tiểu Vu, chẳng phải bảo cô thông báo mọi người đi họp sao?” Giọng nói the thé chói tai của Tống Huệ Liên vang lên, mọi người biết ngay tâm trạng cô ta hôm nay có vẻ không vui. Vu Cầm bị chỉ tên vội vàng rời khỏi chỗ ngồi đến trước mặt Tống Huệ Liên, lúng túng nói, “Tôi… tôi đang chuẩn bị gọi mọi người đây”. Sắc mặt Tống Huệ Liên u ám liếc nhìn Vu Cầm, “Mau đi đi, Tổng giám đốc Mã mở cuộc họp”.

Mọi người vội theo Tống Huệ Liên ra khỏi văn phòng, Cố Tịch kéo Phương Phi, ra hiệu là chuyện lúc nãy mới nói được một nửa. Phương Phi nhăn mày, bà cô kia nổi giận, còn nói gì nữa? Muốn chết hả? Cố Tịch đành để Phương Phi kéo vào phòng họp.

Vừa vào phòng đã thấy Tổng giám đốc Mã và Vi Đào đứng ngay đầu. Cố Tịch cụp mắt, không giám nhìn, chỉ sợ Vi Đào thấy mình. Cô kéo Phương Phi đến hàng ghế cuối cùng trong phòng họp, Phương Phi thắc mắc hỏi, “Đứng sau thế này làm sao thấy?”. Cố Tịch cười khan, thì thào, “Tan họp dễ chuồn”. Phương Phi trừng mắt, không nói gì nữa.

Lát sau, Mã Sở Vân bắt đầu nói. Đầu tiên là chính thức giới thiệu với mọi người Phó tổng giám đốc Vi Đào mới tới, hoá ra Vi Đào từ tổng bộ phái đến. Mã Sở Vân không nói rõ Vi Đào phụ trách gì ở tổng bộ, chỉ không ngừng khen ngợi anh trẻ tuổi giỏi giang, năng lực xuất chúng, tin rằng anh đến đây chắc chắn sẽ mang đến luồng khí mới cho công ty. Mã Sở Vân dừng lời, Vi Đào chào hỏi mọi người ngắn gọn, sau đó khiêm tốn nói mong mọi người cùng đoàn kết để hoàn thành nhiệm vụ toàn năm của công ty.

Vài nhân viên hôm qua không đi bar, sáng nay lần đầu gặp Vi Đào, thấy anh trẻ như thế đã được bổ làm phó tổng công ty con thì trong lòng không tránh khỏi nghi ngại, nhưng cũng chẳng dám nói. Cố Tịch nghe phía sau có đồng nghiệp bàn luận nhỏ rằng Vi Đào có thế lực nào đó sau lưng, trông anh có vẻ chưa quá ba mươi, có lẽ cũng chưa làm ở tổng công ty được mấy năm mà đã trở thành phó tổng công ty con. Cố Tịch len lén nhìn người nào đó nói, hoá ra là hai chủ quản* của phòng ngoại giao, tuổi tác ước chừng ba mươi lăm, ba mươi sáu, vào công ty trên năm năm, đến nay ngay cả chức trưởng phòng cũng chưa đụng được tới. Họ thấy Vi Đào như vậy, đương nhiên không vui rồi.

(*Chủ quản: Tại Trung Quốc, chủ quản là một chức danh, chỉ những người có vai trò quản lý chính trong một nghiệp vụ chuyên môn, một đơn vị một khu vực nào đó.)

Cố Tịch nhớ đến lời Phương Phi ban sáng, khe khẽ kéo bạn. Phương Phi đang nhìn chằm chằm bục nói chuyện, bị cô kéo thì quay phắt lại, “Sao vậy?”. Phương Phi nhất thời không chú ý, giọng nói không hạ thấp nên mọi người nghe thấy đều quay lại nhìn họ. Cố Tịch vội kéo tay Phương Phi, Phương Phi cũng nhận ra mình hơi lớn tiếng nên vội vàng cau mày nhìn Cố Tịch.
Cố Tịch thấy mọi người đều quay lên phía trước rồi, mới lén áp sát Phương Phi, hỏi nhỏ, “Lời cậu ban sang là ý gì?”. Phương Phi nghe thấy, ánh mắt nhìn lên bục phía trên, Vi Đào đứng cạnh Mã Sở Vân, tỏ vẻ khiêm tốn bình thản, trông như một nhân viên mới vào, nhưng từ anh lại toát ra một sự tự tin khiến người ta khó có thể phớt lờ. Phương Phi nhướng khoé môi, thì thầm vào tai Cố Tịch, “Cậu biết Vi Đào gốc gác thế nào không?”.

Cố Tịch thấy tim khựng lại, Vi Đào lẽ nào là “hoàng thân quốc thích”? Tổng ở thành phố M phía Bắc, những lãnh đạo cấp cao được điều đến các công ty con đều là người thành phố M, nên nhân viên cấp dưới thường nói đùa tổng công ty là nơi sản xuất người, ngoài năng lực ra còn có một thứ không thể thiếu, đó chính là huyết thống. Người thành phố M từ tổng bộ phái xuống hoặc tuyển dụng chính là những người được gọi là có “huyết thống”. Còn những người bản địa được tuyển dụng hoặc không phải người thành phố M như họ muốn trèo lên vị trí cao ở trong công ty thì đúng là khó hơn cả chứ “Khó”.

Cố Tịch đưa ánh mắt dò hỏi nhìn Phương Phi, cô nàng nở nụ cười thần bí, “Anh ấy là em trai của Giám đốc Lưu”. Cố Tịch ngẩn người, dôi mắt mở to kinh ngạc nhìn Vi Đào trên kia. Giám đốc Lưu? Chắc không phải Lưu Chính Cương, giám đốc phụ trách kinh doanh toàn quốc của tập đoàn chứ? Anh ta…anh ta là người có thể khiến Tổng giám đốc Mã bị đình chỉ công tác!

Cố Tịch đờ đẫn nhìn sang Phương Phi, lẩm bẩm, “Công ty chúng ta có mấy đại boss họ Lưu?”. Phương Phi trừng mắt nhìn cô, cậu nói thử xem? Cố Tịch cuối cùng tỉnh ngộ trong cái lườm bực bội của bạn, hình như…hình như chỉ có một.

Cố Tịch ngơ ngẩn nhìn bóng dáng Vi Đào trên kia, lòng thầm kêu khổ, sao xe nào cô không ngồi lại ngồi đúng xe phó tổng chứ! Bây giờ chỉ mong Vi Đào không còn ấn tượng gì với chuyện tối qua thôi.


Đã sửa bởi nuhoangtuyet8393 lúc 18.01.2014, 21:12, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 141 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: châulan, lhbaotran1998, Maymuamua, Mưa Hà Nội, nhanma và 317 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 231, 232, 233

10 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

11 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

13 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

15 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C585

1 ... 76, 77, 78

17 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

19 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

20 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
007
007
The Wolf
The Wolf
Daesung
Daesung

Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 3500 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 3000 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2000 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1700 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1000 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 554 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 526 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Đường Thất Công Tử: Re: Xem tử vi :wave:
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 490 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 1500 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 995 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Daesung: Bà đào :) nhẫn kìa
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: MTL vừa đặt giá 424 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 1000 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 700 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 631 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 946 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 900 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Hạ Tử Hạo: Hi mn
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 671 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 855 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 600 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 813 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 773 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 465 điểm để mua Bạch tuột

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.